Ngôn Tình Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 682


Phạm Minh Tú vô cùng xấu hổ run rẩy nói: "Cậu Huy, tôi thật sự đã biết lỗi sai của mình." "Xin cậu đại nhân đại lượng, xin hãy tha cho tôi, tôi... Tôi không bao giờ dám..."

Lâm Mạc Huy xua tay kêu người đưa Hứa Thanh Mây và Lâm Quế Anh đi trước.

Cảnh tiếp theo sẽ rất đẫm máu, Lâm Mạc Huy không muốn bọn họ nhìn thấy.

Khi hai người phụ nữ rời đi, Lâm Mạc Huy chắp tay đứng sau: "Tha cho ông?" "Nếu ông đã biết tôi là ai, thì chắc ông cũng nên biết "Hai người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, một là chi giải và hai là vợ tôi " "Và vừa rồi ông lại vô tình bắt nạt hai người quan trọng nhất của tôi“Ông nói xem, làm sao tôi có thể tha thứ ông?"

Advertisement

Sắc mặt Phạm Minh Tú tái nhợt, im lặng một hồi, ông ta đột nhiên rút ra một con dao găm trên người.

Ấn tay trái xuống đất, con dao găm bị đâm xuống, một ngón tay đột ngột bị chặt đứt.

Mọi người đều bất ngờ.

Advertisement

Phạm Minh Tú run lên vì đau đớn: "Cậu Huy, như thể này có được không?"

Lâm Mạc Huy vô cảm,

Phạm Minh Tủ thấy vậy liền nghiến răng và chặt thêm một ngón tay khác.

Lâm Mạc Huy vẫn không có biểu hiện gì.

Phạm Minh Tú nghiến răng chặt từng ngón một. Lâm Mạc Huy khẽ gật đầu cho đến khi ông ta cắt đứt cả năm ngón tay. "Chà, lần này, có lẽ sẽ là một bài học cho ông." "Nhớ kỹ, không có lần sau đâu!" "Nếu lại đối đầu với tôi, ông sẽ phải cắt cổ"

Lâm Mạc Huy lạnh lùng nói.

Phạm Minh Tú gật đầu lia lịa.

Lâm Mạc Huy bước tới cửa đốt nhiên dừng lại: "đúng rồi." "Tôi nghe nói rằng ai đó đã xúc phạm vợ và em gái "Phạm Minh Tú, ông biết phải xử lý vấn đề này như thế nào rồi đúng không?"

Phạm Minh Tủ lập tức gật đầu: "Cậu Huy, đừng lo lắng, tôi sẽ giúp cậu xử lý!" "Người phục vụ, gọi cho tôi giám sát." "Mẹ kiếp, vừa rồi là ai xúc phạm người nhà anh

Lâm?"

Lâm Mạc Huy hài lòng rời đi, nhưng tất cả mọi người trong cửa hàng này đều hoảng sợ,

Vừa rồi, khá nhiều người nói chuyện một cách lạnh lùng và cũng có nhiều người khác đã xúc phạm Hứa Thanh Mây và Lâm Quế Anh để lấy lòng Phạm Minh Tú.

Bây giờ, còn cho người giám sát, không ai trong số bọn họ có thể chạy trốn

Bây giờ những người này đều rất hối hận.

Xem náo nhiệt, chỉ xem náo nhiệt, lúc nhàn rỗi còn có thể nói cái gì? Đây thực sự là một lời nguyền

Chở Lâm Mạc Huy đi hằn, người phụ nữ run rẩybước đến chỗ Phạm Minh Tú. "Chồng, làm sao vậy?" "Người vừa rồi là ai?"

Phạm Minh Tú vừa nhìn thấy cô ta đã tức giận, giờ tay tát cô ta vài cái rồi tức giận nói: "Cô là đồ phá nhà phá cửa, đúng là đồ không biết sống chết" "Chỉ vì một bộ quần áo mà cô đã gây ra tai họa lớn tôi". cho "Tôi đã gần như chết đi sống lại, cô có biết không?"

Người phụ nữ mang vẻ mặt khiếp sợ, nhưng có chút không phục: "Ông xã, đừng nóng giận, em luôn cho rằng người này là chỉ là đang nói dối!" "Anh ta nói rằng Trung tâm thương mại Ngọc Chúc là của riêng anh ta." "Đây là ngành công nghiệp trụ cột của nhà họ Đinh, sao có thể giao cho người khác được? Anh ta nhất định đã khoe khoang, chúng ta đã bị anh ta lừa gat..."

Mọi người xung quanh nhìn sang, ai cũng có ý kiến giống với người phụ nữ,

Phạm Minh Tử lại tát người phụ nữ "Cô thì biết cái gif""Ngày hôm qua, nhà họ Đinh đã bán cho anh ta 30% cổ phần của Trung tâm thương mại Ngọc Chúc!" "Không chỉ có vậy, bắt đầu từ hôm nay, tất cả thành viên nhà Đinh đều rút khỏi Trung tâm thương mại Ngọc Chúc, người của anh Lâm sẽ phụ trách

Trung tâm thương mại Ngọc Chúc!" "Nói cách khác, bắt đầu từ hôm nay, Trung tâm thương mại Ngọc Chúc sẽ thuộc về anh ta!" "Những gì anh ta nói đều là sự thật, không hề khoe khoang chút nào!"

Lúc này, mọi người xung quanh đều chết lặng.

Hai mắt người phụ nữ như sắp rớt ra, cả người đều run lên: "Làm sao có thể? Chuyện này làm sao có the?" "Làm sao có thể? Đó là của nhà họ Đinh!"

Phạm Minh Tú trừng mắt nhìn cô ta: "Ngay cả nhà họ Đinh cũng không thể khiêu khích anh ta, vậy cô còn định khiêu khích anh ta sao?" "Anh nói anh đang tìm cái chết sao?"
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 683


**********

Khi Lâm Mạc Huy quay trở lại xe thì thấy Hứa Thanh Mây và Lâm Quế Anh đều đang nôn nóng chờ đợi anh.

Khi thấy anh bình an vô sự mà trở về, hai người phụ nữ ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

Hứa Thanh Mây thấp giọng nói: "Anh Hồ, lần này thật sự cảm ơn anh!" “Thật là, lần nào gặp chuyện phiền phức đều làm phiền tới anh, thật xin lỗi!”

Hứa Thanh Mây không biết tình trạng của Lâm Mạc Huy, cô cứ tưởng Lâm Mạc Huy phải tìm đến anh Hồ mới có thể giải quyết được chuyện này.

Advertisement

Anh Hồ liền vẫy tay: “Tổng giám đốc Hứa, cô đừng khách sáo như thế " “Có thể làm việc cho anh Lâm là niềm vinh hạnh của tôiLâm Mạc Huy nhẹ nhàng cười: "Được rồi, chuyện cũng đã giải quyết rồi, chúng ta về nhà thôi.” "Anh Hồ, anh cứ tiếp tục lo việc của mình đi

Anh Hồ lập tức gật đầu và dẫn người của mình rồi khỏi.

Hứa Thanh Mây thấp giọng nói: "Mạc Huy, sau này chúng ta cố gắng bớt gây chuyện đi, đừng để lần nào cũng phải khiến anh Hồ ra mặt giúp đỡ giải quyết. “Tuy là lần trước trong cuộc giao lưu y học anh đã giúp anh ấy kiểm được nhiều tiền, nhưng mà anh ấy cũng giúp qua chúng ta rất nhiều lần "Món nợ nhân tình này càng dùng càng mỏng"

Advertisement

Lâm Mạc Huy nhẹ nhàng cười và nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Hứa Thanh Mây: "Vâng, thưa bà xã thân yêu t

Sắc mặt Hứa Thanh Mây ửng hồng: "Anh có thấy xấu hổ không đây!” “Quế Anh vẫn đang ngồi ở phía sau xe"

Lâm Quế Anh: “Ôi trời, em không nghe thấy gì hết, em không nhìn thấy gì hết"

Lâm Mạc Huy và Hứa Thanh Máy nhìn nhau mim

Sau đó, ba người bọn họ lại đi đến Bách Hạo Hiệndùng bữa trưa rồi quay trở về khu biệt thự Đảo Xanh.

Khi về đến nhà thì Hứa Đinh Hùng và Phương Như Nguyệt đã ở đây.

Đồng thời còn có một người bạn lâu năm của Hứa Đình Hùng.

Lâm Mạc Huy gặp qua ông ấy, người này tên là Hà Quang Mẫn, có thể xem là người bạn tri kỷ của Hứa Đình Hùng. Nhiều năm trước ông ấy đã giúp đỡ nhà họ Hứa không ít chuyện.

Với lại, điều hiếm có nhất chính là ông Hà Quang Mẫn này là một người khá là thân thiện.

Lâm Mạc Huy đã gặp qua ông ấy vài lần, ông ấy đối với Lâm Mạc Huy không hề có chút phân biệt kỷ thị nào.

Sau khi chào hỏi nhau, Hứa Đình Hùng vừa tưới cười vừa nói: "Mạc Huy, chủ Hà đã cùng bố mẹ đi tìm mặt tiền cả buổi sáng hôm nay." “Cho nên, bố mẹ định mời ông ấy đến nhà ăn trua."

Lâm Mạc Huy cũng tươi cười mà đáp lại: “Bố, đó là điều nên làm mà!" “Còn nữa, từ khi chúng ta dọn đến sống ở đây cũng chưa mới chủ Hà đến thăm, cũng nên mới chúHà đến làm quen

Câu trả lời này của Lâm Mạc Huy khiến Hứa Đỉnh Hùng rất ưng ý.

Con rể trả lời như thế thật sự khiến ông cảm thấy vô cùng nở mặt nở mày.

Hà Quang Mẫn tươi cười nói: “Ôi, Đình Hùng, ông tìm được một đứa con rể tốt rồi "Tôi đã sớm nói với ông rồi, thằng bé Mạc Huy này là người vừa thực tế vừa nghiêm túc cần thận, lại còn hiếu thảo với trường bối, thật khó lòng có được một người trẻ tuổi như thế

Hứa Đình Hùng ngại ngùng cười: "Đúng thế đấy!" "Ây da, ngày xưa chúng ta thật quá ngớ ngẩn, đối xử với Mạc Huy chẳng ra gì." "May là thắng bé này không tính toán với chúng ta, nếu đổi là người khác thì làm sao còn đối xử tốt như thể với hai người già chúng ta?"

Phương Như Nguyệt bùi ngùi nói.

Trong khoảng thời gian này, hai người bọn họ ngày công ưng ý Lâm Mạc Huy.

Chẳng những không còn thành kiến nữa mà điều quan trọng nhất chính là bọn họ đã bắt đầu nhìn nhận lại những việc đã làm ngày trước, trong lòng cũng trànngập sự hối hận, ăn năn với Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy chỉ nhàn nhạt cười, ngược lại anh chẳng hề quan tâm đến những chuyện này.

Chỉ cần bố mẹ vợ không còn thành kiến đối với anh, những chuyện khác đều không quan trọng.

Sau khi nói chuyện phiếm được một hồi, Lâm Mạc Huy phát hiện sắc mặt Phương Như Nguyệt có chút t sầu, có vài lần như có chuyện muốn nói nhưng rồi lại im lặng.

Xem ra, Phương Như Nguyệt có lẽ đã gặp phải chuyện gì rồi. "Mẹ, mẹ có chuyện gì cần con giúp đỡ không?"

Lâm Mạc Huy hiếu kỳ hỏi.

Phương Như Nguyệt vừa định nói thì bị Hứa Đình

Hùng ngăn cản. "Không sao, không có chuyện gì" "Mạc Huy, bọn con cũng bận rộn cả ngày ắt hẳn cũng mệt rồi, hai đứa đi nghỉ ngơi trước đi “Bố mẹ cũng phải đi dạo và tiếp tục tìm mặt tiền cho hiệu thuốc

Hứa Đình Hùng tươi cười nói rồi dắt theo Phương Như Nguyệt và Hà Quang Mẫn rời khỏi.Ngồi trong xe, Phương Như Nguyệt thấp giọng hỏi: “Đình Hùng, tại sao lại không nói với Mạc Huy? "Nói không chừng cậu ấy có thể giúp được chúng ta?"

Hứa Đình Hùng thở dài một tiếng rồi nói: “Trước đây chúng ta đã nợ Mạc Huy quá nhiều rồi, bà còn định đi làm phiền nó sao?" "Chúng ta cử tự nghĩ cách giải quyết mấy chuyện này là được rồi, không cần phải làm phiền đến hai đứa nó!"
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 684


Khu Đào Xanh.

Lâm Mạc Huy nhìn Hứa Đình Hùng lái xe rời đi, thấp giọng nói với Hứa Thanh Mây: "Thanh Mây, hẳn là bố mẹ đang gặp phải khó khăn gì đó." "Nếu không thì một lát nữa anh đi xem thử rất cuộc là có chuyện gì hay không nhé?" "Chúng ta là người một nhà, có chuyện gì thì mọi người cùng nhau giải quyết

Trong lòng Hứa Thanh Mây không khỏi trở nên ấm áp.

Cô đưa tay ôm lấy Lâm Mạc Huy từ phía sau, nhờ giọng nói: "Lâm Mạc Huy, cảm ơn anh!" "Mấy năm nay, bọn họ đối xử với anh như vậy, vậymà anh vẫn còn lo lắng suy nghĩ cho bọn họ."

Advertisement

Lâm Mạc Huy cười khẽ: "Dù sao thì bọn họ cũng là bố mẹ của em "Hơn nữa, không phải bây giờ tất cả mọi chuyện đều đã tốt đẹp rồi hay sao?"

Hứa Đình Hùng lái xe đến Quảng trường Thiên An

Môn.

Advertisement

Quảng trường Thiên An Môn cũng là một quảng trường rất lớn, xếp vị trí thứ 10 ở thành phố Hải Tân.

Lần này Lâm Mạc Huy đã chi một khoản tiền rất lớn vào hiệu thuốc, Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đều muốn nhanh chóng mở thêm một cái hiệu thuốc lớn hơn để quản lý.

Trước đây bọn họ chỉ tìm những nơi có mặt tiền nhỏ, vốn dĩ không dám gia nhập vào những khu trung tâm thương mại lớn như thế này.

Lần này, bọn họ quyết định sẽ mở hiệu thuốc tại một khu trung tâm thương mại.

Bạn họ thật sự không dám đi xem những khu trung tâm thương mại quá lớn, chọn tới chọn lui, cuối cùng quyết định chọn trung tâm thương mại Vạn Vinh,

Vừa khóa trung tâm thương mại Vạn Vinh cũng cómặt tiền thích hợp để mở hiệu thuốc.

Bọn họ đi tìm người quản lý khu trung tâm thương mại để nói rõ hơn về ý định của mình, kết quả là sau khi nghe xong, người quản lý kia liền trực tiếp từ chối.

Theo như lời mà người quản lý đã nói, danh tiếng của hiệu thuốc Từ Gia quá nhỏ, căn bản không đủ tư cách để gia nhập vào khu trung tâm thương mại Vạn Vinh.. Ngôn Tình Tổng Tài

Dựa theo điều kiện và tiêu chuẩn của khu trung tâm thương mại Vạn Vinh, nếu muốn được gia nhập vào đây thì ít nhất cũng phải là một hiệu thuốc có quy mô lớn giống như hiệu thuốc Phước Nguyên vậy.

Nếu để cho một hiệu thuốc có quy mô nhỏ như của bọn họ gia nhập vào, có lẽ sẽ làm cho tiêu chuẩn và danh tiếng của trung tâm thương mại Vạn Vinh bị hạ thấp.

Cho dù Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đã cố gắng năn nỉ hết lời thì người quản lý này cũng không hề quan tâm đến bọn họ.

Sau đó, nhờ vào các mối quan hệ, cuối cùng bạn họ biết được người quản lý này chính là họ hàng xã của Hà Quang Mẫn.

Vì thế, bọn họ đành đến tin Hà Quang Mẫn để nói chuyện rõ hơn về vấn đề này một chútChuyện mà lúc trước Phương Như Nguyệt muốn nói với Lâm Mạc Huy chính là chuyện này.

Có điều Hứa Đình Hùng cảm thấy Lâm Mạc Huy đã đưa tiền cho bọn họ, nếu bây giờ bọn họ còn để chuyện tìm mặt tiền này làm ảnh hưởng và gây phiền hà cho Lâm Mạc Huy nữa thì thật sự không thích hợp cho lắm.

Ba người xuống xe, đi thẳng về phía văn phòng quản lý ở trên lầu.

Vừa vào cửa, Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đã nhanh chóng nở nụ cười. “Quản lý Hà, thật xin lỗi, lại quấy rầy cậu rồi!”

Vừa nhìn thấy bọn họ, sắc mặt của quản lý Hà lập tức trở nên khó coi. “Tại sao lại là các người?" "Lời tôi nói buổi sáng vẫn chưa đủ rõ ràng hay sao?" “Trung tâm thương mại Van Vịnh nhất định sẽ không để cho hiệu thuốc có quy mô thấp kém như của các người gia nhập đầu "Các người còn mặt dày chạy đến đây làm gì hà” Hà Quang Mẫn vội vàng tiến lại gần mới chào cháu trai lớn, lâu rồi không gặp."Nhìn thấy Hà Quang Mẫn, quản lý Hà khẽ nhíu mày, trong ánh mắt hiện lên một tia khinh thường. “Bác cả, bác tới đây làm gì?"

Quản lý Hà hời hợt hỏi thăm một tiếng nhưng trong giọng điệu lại không có một chút tôn trọng nào.

Hà Quang Mẫn vội vàng cười nói: "Chuyện là thế này" "Ông Hứa là bạn tốt lâu năm của bác, hiệu thuốc của nhà ông ấy cũng sắp được mở rộng và phát triển mạnh mẽ hơn." "Hơn nữa, lần này vợ chồng ông ấy cũng đã rất có thành ý." "Cho nên bác muốn thương lượng với con một chuyện. Nếu không thì con cân nhắc lại một chút, cho bọn họ thuê mặt tiền ở khu trung tâm thương mại có được không?".

Quản lý Hà liếc ông ta một cái: "Bác cả, bây giờ bác là đang muốn dạy tôi cách làm việc hả?" "Tôi làm quản lý ở khu trung tâm thương mại Vạn Vịnh này cũng đã được nhiều năm như vậy rồi, có chuyện gì mà tôi còn không biết chứ? Còn cần bác phải nói hay sao?" "Người nào khi tới đây cũng đều nói danh tiếngcủa mình đang chuẩn bị phát triển hơn, nhưng cuối cùng có mấy người có thể thật sự thành công chứ? "Tôi nói cho bác biết, tôi gọi bác một tiếng bác cả đã là cho bác mặt mũi rồi, nhưng đó không có nghĩa là bác có thể ở đây khoa tay múa chân với tôi." "Trung tâm thương mại Vạn Vinh của chúng tôi nhất định sẽ không để cho loại cửa hiệu rắc rười này gia nhập!" "Các người có thể đi rồi!”

Hà Quang Mẫn vốn dĩ không nghĩ tới người cháu trai nhà họ hàng xa này lại không thèm chừa cho ông ta một chút mặt mũi nào, làm ông ta tức giận đến đỏ măt.

Hứa Đình Hùng cũng nhíu mày: "Cậu trai trẻ này, sao cậu lại nói chuyện với bác cả của mình như vậy hà?" “Cho dù không muốn cho chúng tôi thuê mặt tiền này, thì cậu cũng không cần phải vũ nhục người khác như vậy chứ!" “Ông ta dù sao cũng là bác cả của cậu

Quản lý Hà vỗ bàn: "Mau cầm miệng lại cho tôi!" "Ông già chết tiệt kia, ông thì tỉnh là cái thả gì?" “Chuyện của nhà tôi, lúc nào đến lượt ông phảixen vào hả?"
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 685


Hứa Đình Hùng không nghĩ đến, quản lý Hà này tính tình lại nóng nảy đến như vậy.

Ông ta ngay lập tức nổi giận lên: “Cậu nói ai là lão giả hả?"

Quản lý Hà: "Tôi nói chính là ông đấy. Lão giả, tôi còn không nhìn rõ suy nghĩ của ông sao? Tìm một người bà con xa thân thích của tôi, muốn đối với tôi giờ trò bắt cóc, ép tôi phải giữ mặt bằng thuê cho ông? Tôi nói cho ông biết, không có khả năng đầu. Chỉ cần có tôi ở trong này, đời này của ông, đừng bao giờ nghĩ có thể tiến vào chiếm giữ trung tâm thương mại Vạn Vinh của chúng tôi."

Advertisement

Hứa Đình Hùng, Phương Như Nguyệt đều tức giận đến phát run: "Không tiến vào thì không tiến vào có cái gì đặc biệt hơn người khác chứ Cho dù không cho chúng tôi tiến vào, cầu... Câu cũng không cần sỉ nhục người khác như vậy chứQuản lý Hà cười lạnh một tiếng nói: “Đây là tự các người để bản thân mình bị coi thường. Buổi sáng nay tôi đã nói rất rõ ràng, để cho mấy người chặt đứt cái suy nghĩ, ý muốn này đi, là tự bản thân mấy người không nên đi đến đây, tự rước lấy nhục vào người, chuyện này có thể trách tôi sao? Tôi nói cho mấy người biết, mau cút đi! Bằng không, tôi gọi bảo vệ đến tóm cổ mấy người quẳng ra ngoài."

Hứa Đình Hùng khiêu khích nói: "Cậu có bản lĩnh thì gọi bảo vệ đến đây thử xem. Tôi không tin trên đời này còn có người không biết nói đạo lý!"

Advertisement

Quản lý Hà lập tức cầm điện thoại lên: “Ở đây có người gây rối, gọi bảo vệ lên đây

Bảo vệ ngay lập tức đi đến, Hứa Đình Hùng tức giận: "Chờ một chút! Tôi nói cho cậu biết, con rể tôi cùng nhà họ Hồ ở khu phố Nam rất thân nhau, mấy người dám động vào tôi dù chỉ một chút, tôi... Con rể tôi tuyệt đối sẽ không tha cho mấy người đầu.

Quản lý Hà sửng sốt một chút, anh ta đã nghe qua danh hiệu của nhà họ Hồ ở khu phố Nam. “Nhà họ Hổ ở khu phố Nam? A, lão già, là gan của ông cũng to nhỉ, lại còn dám mang danh hiệu của nhà họ Hồ ra để hù dọa người? Tôi nói cho ông biết, tôi mới là người biết rất rõ về nhà họ Hồ ở khu phố Nam Cômuốn tôi diện cho Nhà họ Hồ một cuộc điện thoại, chứng minh một chút hay không?” Quản lý Hà châm nói. biếm

Hứa Đình Hùng tức giận nói: "Ai lấy danh hiệu của anh ta ra dọa người chứ? Con rể tôi thật sự biết anh ta."

Quản lý Hà: "Ông đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà. Đi, ông chờ đấy, bây giờ tôi sẽ gọi điện thoại cho nhà họ Hồ. Tôi nói cho ông biết, nếu nhà họ Hồ nói không quen biết ông, ông sẽ thảm lắm đấy.

Quản lý Hà lạnh lùng cười cầm lấy điện thoại, tìm kiểm dãy số của anh Hồ.

Đầu dây bên kia vang lên mấy lần, nhưng vẫn chưa có người nhận.

Quản lý Hà xua tay: "Chắc là đang có chuyện bận rồi. Thôi đi, không cần nói nhiều, mang bọn họ ném ra ngoài."

Bảo vệ vừa muốn ra tay, Phương Như Nguyệt tức giận nói: "Cậu chờ một chút, tôi... Tôi gọi con rễ đến đây. Tôi bảo nó gọi điện thoại cho nhà họ Hồ, có được không?"

Quản lý Hà nhíu mày nói: “Máy người dùng là chưa từ bỏ ý định hay sao Đước, tôi sẽ ở đây chờ Tôi thật muốn xem xem, mấy người hôm nay rốt cục có liên lạcđược với nhà họ Hổ hay không!"

Phương Như Nguyệt vội vàng lấy điện thoại di động ra, gọi điện cho Lâm Mạc Huy.

Vừa mới nói sơ qua tình hình, Lâm Mạc Huy nói: thẳng: "Mẹ, không cần nóng vội, chuyện này cứ giao cho con.

Cúp điện thoại, Phương Như Nguyệt thở phào một hdi. không biết tại sao, lời nói của Lâm Mạc Huy, làm cho bà ta trong lòng càng cảm thấy kiên định.

Quản lý Hà bắt chéo chân nói: "Sao rồi? Con bà nói gì? Đừng nói với tôi, nhà họ Hổ không nhận điện thoại của anh ta!"

Vừa nói xong câu này, điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên.

Quản lý Hà vừa thấy dãy số, ngay lập tức nhày dựng lên.

Anh ta luống cuống chân tay nhận điện thoại, về mặt tươi cười: “Anh Hồ, anh khỏe chứ, tôi

Hồ Đông An trực tiếp ngắt lời anh ta nói: “Anh cầm mẹ nó mắm vào cho tôi. Tôi nói cho anh biết người hiện tại đang đứng trước mặt anh bảy giờ, chính là bố vợ, mẹ vợ của đại ca tôi, Anh, bây giờ ngay lập tức quýxuống dưới đất, dập đầu xin lỗi cho tôi. Nếu tôi biết họ không tha thứ cho cậu, ông đây sẽ lập tức đi đến trung tâm thương mại Vạn Vinh ném anh từ mái nhà xuống.

Nói xong, Hồ Đông An lập tức cúp điện thoại, Bên này, quản lý Hà đang trợn tròn mắt tại chỗ.

Sau một lúc lâu, anh ta đột nhiên ném điện thoại, bịch một tiếng quỳ rạp xuống đất: "Chú, dì, bác cả, tôi. Tôi biết lỗi rồi..."
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 686


**********

Quản lý Hà làm cho Hứa Đình Hùng, Phương Như Nguyệt và Hà Quang Mẫn đều có chút lờ mở.

Mặc dù Phương Như Nguyệt đã gọi điện thoại, nhưng bà ta cảm thấy được, Hồ Đông An cùng lắm thì giúp bọn họ lấy lại công bằng.

Bà ta cho dù thế nào cũng không nghĩ tới, mọi chuyện lại thành ra như thế này.

Chuyện này vẫn không thể tin được, quản lý Hả vừa rồi kiêu ngạo, hống hách, vậy mà bây giờ lại quỹ trên mặt đất dập đầu xin tha thứ

Advertisement

Đây là cái tình huống gì vậy chứ?

Ba người nhìn nhau, vẻ mặt ngỡ ngàng.

Hơn nữa Hà Quang Mẫn, ông ta đối với đứa cháu họ hàng xã này của mình hiểu rất rõ.

Advertisement

Quản lý Hà này, ở nhà họ Hà bọn họ thuộc loại người rất có tiền, ở vị trí cao nhất.

Thường ngày, anh ta cực kỳ kiêu ngạo cần bàn làkhông đem người nhà họ Hà để vào mắt,

Đừng nói là Hà Quang Mẫn là bác họ hàng xã, ngay cả bố mẹ anh ta, anh ta cũng không có một chút nào là vui vẻ.

Cuối cùng, bây giờ anh ta vậy mà lại quỳ gối ở trước mặt đây, đây chính là chuyện mà từ trước đến giờ ông ta cũng không nghĩ đến,

Quản lý Hà khóc lóc vài câu, thấy không ai để ý đến anh ta, anh ta vội vàng ôm lấy chân Hà Quang Mẫn nói: “Bác cả, bác cả, bác giúp con với, giúp con với. Bác giúp con nói mấy câu, để cho bọn họ tha thứ cho con đi, con con thật sự biết sai rồi, con về sau không dám... nữa. Chúng ta đều là người một nhà máy bác giúp con với

Sắc mặt Hà Quang Mẫn tái mét đi, ông ta cũng không biết rốt cục sao lại xảy ra chuyện này.

Hứa Đình Hùng, Phương Như Nguyệt lờ mở đoàn ra được tình hình, khẳng định là anh Hồ dọa cho anh ta một trận.

Trong lòng hai người chấn động đến tột cùng. Lâm Mạc Huy gọi một cuộc điện thoại, như vậy anh Hồ còn để bụng sao?

Giang nói Hứa Đình Hùng rõ ràng, an thành lạnh lừng nói: "Bây giờ mới biết người một nhà sao? Vừa rồi,cậu không phải gọi là lão giả sao?"

Quản lý Hà nước mắt nước mũi tuồn ra: "Chú, tôi... tôi biết lỗi lầm của mình rồi. Tôi có mắt không thấy thái sơn, có mắt như mù. Đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân này, chủ tha cho tôi đi. Cho tôi một cơ hội, một lần thôi, một lần thôi, cầu xin chủ.

Hứa Đình Hùng bĩu môi nói: "Đừng nói như vậy. Chúng tôi chỉ là máy lão già mà thôi, có tư cách gì để nói chuyện với cậu cơ chứ? Chúng tôi ngay cả trung tâm thương mại Vạn Vinh cũng không có tư cách vào, nào dám tha cho cậu?"

Quản lý Hà khóc lóc đến nỗi nước mắt nước mũi thi nhau chảy: "Chủ, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi. Nếu không thì như vậy đi, mặt bằng cửa hàng này, tôi cho chủ thuê, một đồng tiền thuê cũng không lấy. Chỉ cần chú nói một câu, chỉ cần chú tha thứ cho tôi... tôi giúp chú sửa sang lại, được không?"

Hứa Đình Hùng có chút xao động, ông ta không nghĩ tới, anh Hồ điện một cuộc điện thoại, vậy mà lại có thể làm nên chuyện tốt đến như vậy.

Ngay tại thời điểm bọn họ đang phân vân, cửa phông bị người ta đá văng ra. Hồ Đông An thở hồng hộc chạy vào chủ, đi, hai người không có việc gì chứ?" HồĐông An hỏi.

Hứa Đình Hùng, Phương Như Nguyệt nhìn bộ dáng trên đầu đầy mồ hôi của anh ta, trong lòng không khỏi cảm động.

Không còn nghi ngờ, Hồ Đông An là chạy đến đây, có thể thấy được anh ta đối với chuyện này rất là coi trong!

Tất nhiên, quản lý Hà sợ đến mức tim đập nhanh không ngừng.

Anh ta thật sự nghĩ mãi không ra, ông lớn ở khu phố Nam này, vì sao đối với ông bà già này lại cung kinh như vậy.

Hoặc có thể nói, con rể của hai ông bà già này, rốt cục là ai? Như thế nào lại có bản lĩnh lớn như vậy, có thể làm cho nhà họ Hổ ở khu phố Nam một mạch chạy đến đây?

Hứa Đinh Hùng vội vàng nói: “Anh Hồ, cũng không có chuyện gì, chỉ là người này ăn nói làm tôi có chút tức giận, phiền đến anh rồi "

Anh Hồ vội vàng xua tay: "Chú, ngàn vạn lần chủ đừng xưng hô như vậy, gọi tôi là Đông An là được rồi. Hơn nữa, chuyện này có gì mà phiên toài chứ. Tôi có được ngày hôm nay, đều là nhờ và anh Làm. Chuyên nhà của chủ, chính là chuyện của tôi"Đây đều là những lời từ đáy lòng của anh Hồ.

Nói thật, anh ta trước kia đối với Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt, quả thật không có ấn tượng gì tốt.

Chính là hai người này đối xử với Lâm Mạc Huy quá tồi.

Truyện đề cử: Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc

Chỉ là, sau này hai người họ đối xử với Lâm Mạc Huy không có thành kiến, anh ta cũng xem hai người này như người một nhà.

Bề trên của Lâm Mạc Huy, anh Hồ khẳng định phải cung kính đối đãi thật tốt.

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt cực kỳ kích động, đây chính là nhân vật ông lớn có thể hô mưa gọi gió, thế nhưng trước mặt đối đãi bọn họ vô cùng tôn kính?
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 687


**********

Quản lý Hà suýt nữa vì tê liệt mà ngã ngồi xuống

Đây chính là nhà họ Hồ ở khu phía Nam đó! dát.

Một mạch chạy tới đây còn nói, lại còn gọi hai người kia là chủ với dì nữa.

Advertisement

Rốt cuộc đã biết đắc tội với ai rồi?

Anh ta bây giờ thật sự muốn ra sức cho bản thân vài cái tát.

Nhân vật lớn đến như vậy, đi tới trung tâm thương mại Vạn Vinh của anh ta mở cửa hàng thuốc, quả thực đúng là vinh hạnh cho anh ta.

Advertisement

Gần trung tâm thương mại Vạn Vinh, có mấy người mở quán ăn đêm, ngày bình thường thường xuyên gặp chuyên không suôn sẻ.

Quản lý như anh ta, luôn luôn bị mày việc này làm cho sử đầu mẻ trán,Nếu như trước mắt anh ta giữ mặt bằng thuê cho Hữa Đình Hùng, Phương Như Nguyệt, như thế thì ở trung tâm thương mại Van Vịnh sẽ có một nhân vật lớn, anh ta chẳng khác nào là rước thần về cửa cả, về căn bản sau này ở trung tâm thương mại Vạn Vinh sẽ không có người nào dám gây sự.

Nhưng mà, chuyện tốt đến như vậy, thế mà lại bị anh ta từ chối ở ngoài cửa.

Bây giờ anh ta hối hận đến thổi cả ruột.

Nhưng mà, chuyện này, muốn hối hận cũng không đơn giản đến như vậy.

Anh Hồ bước nhanh đến trước mắt anh ta, cho anh ta mấy cái bạt tai, tức giận nói: "Tôi cho cậu giải thích, cậu làm cái gì vậy? Chủ và dì tôi có tha thứ cho cậu không? Có phải đã quên lời tôi nói rồi hay không? Nếu bọn họ không tha thứ cho cậu, bây giờ tôi lập tức ném cậu xuống dưới Quản lý Hà sắc mặt trắng bệch, vội vàng dập đầu nói: “Chú, dì, mọi người tha thứ cho tôi đi. Mọi người cứu cứu tôi, tôi... tôi thực sự không muốn chết. Bác cả, bác giúp con với, con về sau nhất định sẽ không dám nữa"

Nhìn thấy bố dạng cầu xin đau khổ của anh là Hữa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt chỉ cảm thấycực kỳ thoải mái.

Nhiều năm như vậy, hai người bọn họ chịu không ít oan ức.

Bọn họ thể nào cũng không nghĩ tới, bản thân mình vậy mà lại có một ngày hãnh diện đến như vậy.

Tất nhiên, hai người bọn họ cũng rất rõ ràng, anh Hồ ở đây là hoàn toàn nề mặt Lâm Mạc Huy, hai người bọn họ ở đây chính là nhờ vào ánh hào quang của con re. “Ông Hà, ông nói xem phải xử lý thế nào?" Hứa Đình Hùng hỏi.

Hà Quốc Mẫn thở dài nói: “Đình Hùng, rất xin lỗi, đứa cháu này của tôi làm cho ông chịu oan ức rồi. Chỉ là, chuyện này... cái này nó chung cũng là cháu của tôi. Nếu không thì, cho anh ta một cơ hội nữa đi?"

Hứa Đình Hùng gật gật đầu: "Thôi được, ông Hà đã mở lời, tôi đây nhất định sẽ nể tình. Chỉ là, tên nhóc này, cậu nghe rõ rồi chứ. Về sau nếu còn đối với người lớn hỗn láo, cũng đừng trách tôi không khách khi

Quản lý Hà gật đầu như bổ củi,

Anh Hồ liếc mắt nhìn anh ta: “Tính ra, tên nhạc này cũng may mắn đấy. Chỉ là, nhớ lời nói của chủ tôi đấy, hiểu không?"Quản lý Hà liên tục gật đầu: "Vâng, vâng, vâng, tôi nhất định sẽ nhớ rõ, nhất định nhớ rõ. Cảm ơn chủ, cảm ơn dì, cảm ơn bác cả."

Hứa Đình Hùng rất là dễ chịu, xua xua tay nói: "Được rồi, củ như vậy đi. Ông Hà, chúng ta về thôi.”

Quản lý Hà thấy thế với vàng tiếp cận lại, vẻ mặt nịnh nọt tươi cười nói: “Chủ, chuyện về mặt bằng của cửa hàng này, tôi giúp chủ thu xếp ổn thỏa. Tôi chắc chắn sẽ đem mặt tiền tốt nhất của cửa hàng này cho chủ, còn nữa, tôi giúp chủ trang trí thật tốt, chủ muốn phong cách như thế nào, cử việc sai bảo tôi."

Hứa Đình Hùng vừa muốn mở miệng nói chuyện, anh Hồ ngay lập tức trừng mắt nhìn anh ta một cái: “Cái trung tâm thương mại rách của anh, có thể có chỗ nào có mặt bằng cửa hàng tốt được cơ chứ? Chủ, chủ đừng để ý đến anh ta. Chủ đi đến trung tâm thương mại Ngọc Chúc đi, tha hồ chọn lựa, nhìn trúng mặt tiền cửa hàng của người nào, thì nó sẽ trở thành cửa hàng của chủ. Trung tâm thương mại rách nát này rất hẻo lánh, tôi cũng sẽ không vào cái chỗ này"

Hứa Đình Hùng kinh ngạc: “Đông An, anh anh không nói đùa chứ Trung tâm thương mại Ngọc Chức gi

Quản lý Hà có chút ngạc nhiênAnh ta quản lý trung tâm thương mại nhiều năm như vậy, tất nhiên biết rất rõ tình hình thực tế của trung tâm thương mại Ngọc Chúc.

Đó là sản nghiệp trụ cột của nhà họ Đinh năm trong mười đại gia tộc hàng đầu, nhà họ Đinh quản lý trung tâm thương mại Ngọc Chúc cực kỳ nghiêm ngặt, căn bản không cho phép người ngoài tranh quyền giành lợi.

Muốn vào trung tâm thương mại Ngọc Chúc, cực kỳ khó khăn.

Cho dù là nhà họ Hồ ở khu phố Nam, cũng không đảm nói muốn mặt tiền cửa hàng nào thì sẽ có mặt tiền của cửa hàng đó.

Anh ta cảm thấy anh Hồ đây là đang khoác lác.

Anh Hồ cũng trực tiếp vỗ ngực nói: “Chú, dì, tôi không có nói đùa.Các người cứ việc nhìn xem, vừa ý cái nào, nói với tôi, tôi sẽ xử lý cho
 
Back
Top Bottom