Ngôn Tình Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 642


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Dinh thự Thịnh Vượng.

Advertisement

Hứa Thanh Mây mấy lần muốn ra ngoài nhưng đều bị Phương Như Nguyệt ngăn cản.

Hứa Đình Hùng đã tìm hiểu về tình hình của gia đình nhà họ Lưu thông qua nhiều kênh truyền thông khác nhau.

Advertisement

Những người nhàn nhã nhất trong nhà là Hoàng

Kiến Đình và Hứa Thanh Tuyết "Bố, đừng lãng phí sức lực nữa. “Lâm Mạc Huy hôm nay chết chắc rồi, đầu cần phải hỏi nhiều như vậy. Cứ nghe theo lời em, nhanh chóng đuổi anh ta đi. Nếu không mười gia tộc lớn quay sang quy trách nhiệm cho chúng ta thì thật là xui xẻo.

Hứa Thanh Tuyết cười ra vẻ châm chọc. Hứa Đình Hùng tức giận trừng mắt nhìn cô ta: "Câm miệng!"

Hứa Thanh Tuyết cong môi cười: "Bố, những gì con nói đều là sự thật! Làm sao mà có thể cho rằng Lâm Mạc Huy có thể thoát được kiếp này chứ? Bây giờ bằng chứng đã được kết luận. Nếu anh ta có thể sống sót thì ba chữ Hứa Thanh Tuyết tôi sẽ viếtngược!"

Hứa Thanh Mây tức giận đến bừng bừng, vừa định nói tiếp thì đột nhiên cửa phòng mở ra, Lâm Mạc Huy nhanh chóng xuất hiện ở cửa. Mọi người trong phòng sửng sốt, trợn mắt há miệng nhìn Lâm Mạc Huy, nhất thời không ai nhớ tới chuyện lên tiếng. Một tiếng hét vang lên, Hứa Thanh

Mây chạy đến và lao mình vào trong vòng tay của

Lâm Mạc Huy. "Lâm Mạc Huy, anh đã trở lại, anh không sao chứ? Em biết anh nhất định sẽ không sao mà!"

Hứa Thanh Mây vừa nói, nước mắt vừa trào ra. Quãng thời gian chờ đợi đã dày vò cô rất nhiều, cô thực sự sẽ vô cùng đau khổ nếu anh không trở về. lứa Thanh Tuyết nhảy dựng lên như thể vừa nhìn thấy ma: "Làm sao có khả năng?" "Làm sao anh có thể trở lại?" "Lâm Mạc Huy, nhà họ Lưu đưa anh về đây để bắt hết chúng ta sao?" "Anh... anh tự mình làm gì thì một mình anh chịu trách nhiệm đi, sao lại làm phiền tới chúng tôi?"

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt cũng hoảng sợ nhìn ra ngoài.

Tuy nhiên trong sân không hề có bóng dáng ai.

Lâm Mạc Huy nắm lấy tay Hứa Thanh Mây, nhẹ giọng nói: "Ngốc nghếch, sao em lại khóc? Anh không sao đâu!"

Hứa Thanh Tuyết: "Cái quỷ gì chứ? Chứng cứ đãchắc chắn, anh... anh làm sao mà thoát được?" "Lâm Mạc Huy, anh chạy trốn sao? Tôi nói cho anh biết, anh... anh mau cút đi, đừng làm ảnh hưởng tới người nhà chúng tôi!"

Lâm Mạc Huy lạnh lùng nói: "Chứng cứ của bọn họ không chứng minh được!"

Hứa Thanh Tuyết: "Mẹ nó! Đó là bằng chứng từ đồn cảnh sát, tất cả bằng chứng đều chứng minh anh là kẻ có tội. Chắc chắn là anh bỏ trốn rồi, mau cút đi. Đừng có lôi cả gia đình chúng tôi xuống bùn!"

Hứa Thanh Tuyết nói, cô ta muốn đẩy Lâm Mạc Huy ra ngoài.

Hứa Thanh Mây không thể nhịn được nữa, thuận tay tát vào mặt Hứa Thanh Tuyết, mắng: "Câm miệng!" "Lâm Mạc Huy đã nói là không sao, em còn muốn làm chuyện ngu ngốc gì chứ?"

Hứa Thanh Tuyết che mặt, tức giận nói: "Hứa

Thanh Mây, chị làm sao vậy?" "Em cũng chỉ nghĩ cho gia đình của chúng ta mà thôi. Anh ta đã bỏ chạy, nhất định những người từ mười gia tộc lớn phải truy lùng anh ta." "Nếu như họ tìm được nhà của chúng ta, nhất định sẽ cho rằng chúng ta là đồng bọn của Lâm Mạc Huy, đến lúc có cả nhà chúng ta sẽ đi đời mất..."

Hứa Thanh Mây sắc mặt tái nhợt nói: "Chị tin tưởng Lâm Mạc Huy, anh ấy nói không sao thì chính là không sao! Nếu em sợ liên lụy thì có thể tránh ra. Ngoài ra đừng nói với chị bất cứ điều gì về gia đình

245214691.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 643


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Mạc Huy gật đầu: "Bố, con thực sự không sao!"

Hứa Đình Hùng nhìn chằm chăm Lâm Mạc Huy nhìn một hồi rốt cuộc cũng gật đầu: "Lâm Mạc Huy, tôi tin cậu!" "Được rồi, Thanh Mây đừng khóc nữa. Lâm Mạc

Advertisement

Huy đã trở lại, không phải là ổn rồi sao? Đi vào, đi vào nhà đi."

Thấy vậy, Hứa Thanh Tuyết lập tức lo lắng: "Bố, bố... sao lại cho anh ta vào? Anh ta vừa chạy trốn, nhỡ người của mười gia tộc lớn tới tìm thì chúng ta phải làm sao? Bố muốn gia đình mình phải nhặt xác cho anh ta sao?

Advertisement

Hứa Đình Hùng tức giận trừng mắt nhìn cô: "Nếu con sợ thì cứ rời đi đi!"

Hứa Thanh Tuyết sắc mặt thay đổi, Hứa Đình Hùng đang đứng ở bên cạnh Lâm Mạc Huy và tin tưởng anh khiến cô ta đột nhiên mất đi chỗ dựa! "Me..."

Hứa Thanh Tuyết nhìn Phương Như Nguyệt nhưngPhương Như Nguyệt lại xua tay. "Thanh Tuyết, con có thể đừng làm phiền nữa không?"

Người lên tiếng bênh vực này chắc chắn là Phương Như Thiến em gái của Phương Như Nguyệt

Trước đó Phương Như Nguyệt đã bị bắt cóc và được Lâm Mạc Huy giải cứu nên Phương Như Nguyệt càng biết ơn Lâm Mạc Huy hơn.

Hứa Thanh Tuyết ngay lập tức trở nên bối rối, bố mẹ cô ta đã không còn bênh vực cô ta nữa, điều này thật đáng để bận tâm.

Nhìn Lâm Mạc Huy vào nhà, Hứa Thanh Tuyết đứng ở ngoài cửa đi không được mà vào cũng không xong tình thế lúc đó thật xấu hổ vô cùng.

Đột nhiên một nhóm người nhanh chóng bước vào sân. "Xin lỗi, đây có phải nơi ở của anh Lâm Mạc Huy không?" Người dẫn đầu lịch sự chào hỏi. Hứa Thanh Tuyết liếc nhìn bọn họ: "Mấy người là ai?"

Người đàn ông cười và nói: "Ồ, tôi thuộc họ Lưu, và tên tôi là Lưu Thiên Vũ...

Ngay khi nghe thấy cái tên này, Hứa Thanh Tuyết đã nhảy dựng lên đầy phấn khích. “Bố Mẹ! Người nhà họ Lưu đã đến đây! Anh ta cử lẻo mép đi, chắc chắn tên khốn kiếp này đã trốn ra rồi. Nhìn xem, người của nhà họ Lưu đã đuổi theo anhta tới tận đây, chắc chắn là đem người tới bắt anh ta rồi. Con đã nói rồi mà, đừng cho anh ta vào nhà mà bố mẹ đâu có nghe đâu. Hiện tại chuyện xảy ra rồi, để con xem anh ta xoay xở kiểu gì."

Sắc mặt của Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đã nhanh chóng thay đổi.

Lâm Mạc Huy bình tĩnh nói: "Cho bọn họ vào đi!"

Hứa Thanh Tuyết cười to: "Lâm Mạc Huy, đương nhiên là phải bọn họ vào rồi! Đây là người của mười gia tộc lớn, anh thử dám không cho người ta vào xem. Tuy nhiên tôi cũng phải nhắc anh, đồ đạc trong nhà này đắt lắm. Anh ngoan ngoãn theo bọn họ đi đi, đừng xô xát đổ vỡ gì để chúng tôi còn sống nữa nhé."

Hoàng Kiến Đình mỉm cười gật đầu, chỉ cần Lâm Mạc Huy chết đi thì bọn họ hoàn toàn có thể sống ở trong đó rồi g hết mọi thứ của nhà họ Hứa vào trong tay.

Khi Lưu Thiên Vũ nghe thấy những lời của Lâm Mạc Huy, họ lập tức bước vào bên trong.

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt sắc mặt tái nhợt, thân thể có chút run rẩy.

Hoàng Kiến Đình và Hứa Thanh Tuyết tự mãn đến mức không thể ngậm được miệng mà cười lớn.

Lúc này Lưu Thiên Vũ đột nhiên cúi người nói: "Anh Lâm, xin anh thứ lỗi!" "Nhà họ Lưu của chúng tôi trước đó đã nói sẽ bồi thường hơn một nghìn tỷ cho anh vì sự cố này!" "Vừa rồi Lưu Thiên Tường, chủ gia tộc của chúng tôi đã chuyển tiền bồi thường vào tấm thẻ này rồi nên

1452299682.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 644


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vẻ mặt Lâm Mạc Huy bình tĩnh, anh cầm thẻ ngân hàng đưa cho Hứa Thanh Mây đang đứng bên cạnh. "Nhà họ Lưu xử lý chuyện của Lưu Lân rất nhanh!" "Vì anh đã đích thân tới cửa xin lỗi nên tôi sẽ cho qua. Được rồi, anh có thể về đi "Xin lỗi vì đã làm phiền anh!"

Nói xong Lưu Thiên Vũ cúi người, đem mấy người nhà họ Lưu phía sau cung kính rời đi.

Advertisement

Mọi người trong nhà vẫn còn chưa hết bàng hoàng sau chuyện vừa rồi.

Advertisement

Không biết trải qua bao lâu, Hứa Đình Hùng rốt cục cũng có phản ứng: "Lâm Mạc Huy, chuyện này... chuyện này thật sự đã giải quyết xong rồi sao?"

Lâm Mạc Huy cười nói: "Bố, đương nhiên là thật rồi!" "Nhìn xem, người nhà họ Lưu đều đã tới xin lỗi chúng ta."

Hứa Đình Hùng vui mừng khôn xiết, vỗ vỗ mạnh vào vai Lâm Mạc Huy: "Con trai ngoan, thật sự khônglàm tôi thất vọng! Tôi biết cậu sẽ không sao mà. Tuyệt vời, tuyệt vời quá!" "Phương Như Nguyệt, bà mau lấy rượu ra đây nào!"

Phương Như Nguyệt cũng vô cùng vui mừng, chạy vào và mang một chai rượu tới.

Nhìn thấy phản ứng của Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt, Lâm Mạc Huy cũng rất hài lòng.

Trước đây hai người này đều có thành kiến với anh, sau bao nhiêu chuyện, thái độ của họ đối với anh cuối cùng cũng thay đổi. "Thanh Mây, hơn một nghìn tỉ này em lấy ra một trăm tỷ đưa cho anh Hổ đi. Đêm qua Hổ Đông An và rất nhiều đàn em đã bị thương. Em đưa cho họ để họ tự lo chi phí y tế và những khoản khác." Lâm Mạc Huy chậm rãi nhắc nhở.

Hứa Thanh Mây vội vàng gật đầu: "Vâng a!"

Hứa Thanh Tuyết vội vàng chạy tới hồ hởi: "Tiền chữa bệnh có cần nhiều như vậy không? Một trăm tỷ? Lâm Mạc Huy, có bao nhiêu người bị thương chứ?" "Nhiều nhất chỉ có tầm chục người bị thương trong đêm qua. Tại sao lại phải cho bọn họ nhiều tiền như thế chứ?"

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt cũng cảm thấy hơi tiếc, nhưng vì không phải tiền của mình nên họ cũng đành chịu.

Hứa Thanh Mây cau mày nói: "Em thì biết cái gì? Hôm qua nhà họ Lưu đã phải bao nhiêu người tới để đánh nhau với bọn họ? Có thể chi phí y tế của bọn họkhông nhiều đến mức đó nhưng mấu chốt là tất cả những người ấy đã chiến đấu một cách hết mình và trung thành vì chúng ta. Chúng ta không thể làm một người máu lạnh, đúng không? Hơn nữa tối hôm qua Hổ Đông An đã phải ít nhất cũng phải gần trăm người. Chị nghĩ mình cũng cần phải trả tiền cho những người này chứ. Nếu không nhờ mấy trăm người này thì đêm qua chúng ta khó có thể để an toàn được. Cho bọn họ số tiền đó thì có gì sai chứ?"

Những lời này đã được Hứa Đình Hùng nhanh chóng tán thành. Ông ta gật đầu một cái nói: "Thanh Mây nói đúng! Tối hôm qua mẹ của con suýt chút nữa đã bị bọn chúng bắt đi, bây giờ người bình an vô sự rồi, chi ra một trăm tỷ cũng không có gì là vô lý.

Hứa Thanh Tuyết lo lắng nói: "Nhưng phải chi ra những một trăm tỷ, có cần phải đưa nhiều tiền như vậy không?"

Hứa Thanh Mây trừng mắt nhìn cô ta nói: "Em có thể biết điều chút được không? Số tiền này là do Lâm Mạc Huy được bồi thường. Liên quan gì đến em? Không phải vừa rồi em muốn rời đi sao? Bây giờ hãy mau chóng đi đi."

Khuôn mặt Hứa Thanh Tuyết đỏ lên vì hổ thẹn, cô ta nhìn thấy Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt không để ý đến mình liền quay đầu lại nói: "Quên đi, em không thèm nói nhảm với chị! Em đi ngủ trước đây, chị muốn làm gì thì làm. Mới kiếm được có một chút tiền đã vung ra những một trăm tỷ. Đúng là coi tiền như rác rưởi mà."

Hứa Thanh Tuyết lầm bầm rồi đi vào phòng ngủ,

788093619.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 645


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hứa Đình Hùng lúng túng nói: "Này, cái này... đứa nhỏ này là do tôi làm hư." "Lâm Mạc Huy, tôi sẽ yêu cầu con bé nói lời xin lỗi với cậu. Sau này tôi sẽ giáo dục nó thật tốt, hai đứa nó thật không biết xấu hổ!"

Hứa Đình Hùng đã nói như vậy nên Lâm Mạc Huy chỉ có thể mỉm cười bỏ qua.

Advertisement

Lúc này ánh mắt của Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt nhìn thẳng vào tấm thẻ ngân hàng, trong đó có hơn một nghìn tỷ.

Lâm Mạc Huy khẽ cau mày, hai người này còn nuốt trọn một nghìn tỷ này ư?

Advertisement

Suy nghĩ một chút, Lâm Mạc Huy nói nhỏ: "BỐ, mẹ, tấm thẻ này hay là để hai người giữ hộ con được không?"

Lâm Mạc Huy định kiểm tra xem hai người họ có thực sự thay đổi rồi không. Hứa Đình Hùng vui mừng khôn xiết, đưa tay ra muốn cầm lấy tấm thẻ.

Phương Như Nguyệt mắt sáng lên nhưng cuối cùng bà ta vẫn ngăn Hứa Đình Hùng lại"Thôi đi, chúng ta già rồi, quản nhiều tiền như vậy thật sự không thích hợp. "Lâm Mạc Huy, tiền cũng là của nhà họ Lưu bồi thường cho cậu. Trong khoảng thời gian này gia đình cũng có nhiều việc xảy ra. Tiền này đúng là nên thuộc về cậu. Hơn nữa công ty xây dựng của cậu phải dùng tiền, bố cậu và tôi cũng không cần nhiều tiền tới mức như vậy."

Giọng của Phương Như Nguyệt run lên khi nói tới điều này.

Có thể thấy bà ta thực sự rất muốn có khoản tiền ấy. Tuy nhiên cuối cùng bà ta đã lựa chọn đúng đắn!

Hứa Thanh Mây vui mừng khôn xiết, đây chính xác là kết quả mà cô hằng mong muốn, ít nhất bố mẹ cô cũng phải kính trọng Lâm Mạc Huy

Lâm Mạc Huy cũng rất ngạc nhiên, anh không ngờ Phương Như Nguyệt sau khi trải qua những chuyện này lại thay đổi nhiều như vậy.

Về phần Hứa Đình Hùng, mặc dù cũng rất bất đắc dĩ nhưng cuối cùng vẫn gật đầu nói: "Lâm Mạc Huy, lời mẹ cậu nói là đúng! Cậu giữ số tiền này để sử dụng rồi cố gắng làm việc chăm chỉ, từ bây giờ việc gia đình sẽ giao cho cậu và Thanh Mây!"

Đôi mắt xúc động của Hứa Thanh Mây đỏ hoe, cô gật đầu lia lịa.

Lâm Mạc Huy cũng cảm động gật đầu: "Bố, mẹ, con sẽ không để cho hai người thất vọng!" "Ồ, Thanh Mây. Tiền trong thẻ này cũng không cần dùng tới nhiều như vậy, hãy chuyển cho bố mẹkhoảng một trăm tỷ đi."

Hứa Đình Hùng xua tay: "Ồ, không cần chuyển đầu. Chúng tôi cũng không cần nhiều tiền như vậy!"

Lâm Mạc Huy nghiêm túc nói: "Công ty thuốc của bố gần đây làm ăn rất tốt, cũng đã đến lúc mở một vài chi nhánh. Một phần sẽ dùng để mở thêm chi nhánh, ngoài ra còn hơn ba mươi tỷ thì bố mẹ nên giữ ở trong thẻ để làm tiền tiết kiệm. Hai người cứ lấy tiền này, muốn mua gì cũng được, tiêu gì thì tiêu.

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt vui mừng khôn xiết, Lâm Mạc Huy cũng trở nên mở lòng hơn với sự thoải mái của họ.

Phương Như Nguyệt xua tay nói: "Không cần nhiều như vậy, chuyển ba mươi tỷ... Lâm Mạc Huy nở nụ cười nói: "Mẹ, đừng khách sáo "Không phải bây giờ nhà chúng ta không có tiền. Con chuyển một trăm tỷ qua làm gì chứ?” “Cứ quyết thế đi ạ.”

Hứa Thanh Mây cũng gật đầu nói: "Đúng vậy, bố mẹ, đây là tấm lòng của Lâm Mạc Huy, mẹ đừng từ chối!"

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt gật đầu, tất nhiên họ đều đang vui mừng phát điên lên, hơn ba mươi tỷ tiêu vặt? Điều này thật quá là quá hào phóng!

Phương Như Nguyệt đôi mắt ươn ướt, bà ta run rẩy gật đầu nói: "Con ngoan, Lâm Mạc Huy, trước đây... mẹ đã từng có lỗi với con, nhưng bây giờ mẹ thật sự rất hối hận và áy náy."

2010331056.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 646


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong phòng ngủ, Hứa Thanh Tuyết và Kiến Đình nghe tiếng cười nói bên ngoài, vẻ mặt của hai người u ám đến cực điểm. “Tại sao lại như vậy? Tại sao lại có thể như vậy?” “Họ Lâm này, sao có thể không có việc gì, còn sống sót trở về?” “Nhà họ Lưu đã có đầy đủ bằng chứng, vì sao không giết cậu ta?” “Kiến Đình, có phải anh bị lừa rồi không? Hứa Thanh Tuyết tức giận nói.

Vẻ mặt Hoàng Kiến Đình bối rối: “Không phải như vậy sao?” “Anh đi theo một người bạn đến cục cảnh sát lấy nó, hoàn toàn là sự thật! Hứa Thanh Tuyết: “Vậy thì chuyện gì đang xảy ra?"

Advertisement

Hoàng Kiến Đình gãi đầu, cậu ta cũng không biết “Tuyết à bây giờ không phải là lúc nói việc này. gi."Bây giờ chuyện quan trọng nhất là bố mẹ đều bắt đầu nói giúp cho Lâm Mạc Huy, sau này chúng ta còn có thể làm được gì?”

Kiến Đình vội la lên.

Advertisement

Sắc mặt Hứa Thanh Tuyết trắng bệch, cô ta cực kì không cam lòng nhưng lại bất lực.

Vào lúc này, điện thoại di động của Hứa Thanh Tuyết đột nhiên vang lên.

Ngay khi Hứa Thanh Tuyết bắt máy, một giọng nói lạnh lùng truyền đến: “Cô có muốn gi3t chết Lâm Mạc Huy không.

Sáng hôm sau, tin tức ông cụ Lưu qua đời truyền khắp thành phố Hải Tân.

Cùng lúc đó, tin Lưu Thiên Tường thăng chức làm trưởng gia tộc của nhà họ Lưu cũng theo đó mà truyền ra.

Toàn bộ thành phố Hải Tân chấn động.

Thực lực của nhà họ Lưu không tệ, ở thành phố Hải Tân cũng là một cường giả không ai dám khiêu khích.

Không ai có thể đoán trước được rằng chỉ trong vòng vài ngày, nhà họ Lưu liên tiếp gặp chuyện lớn như vậy. Đầu tiên là gia chủ chết, tiếp theo là ông cụ chết.

Điều quan trọng nhất là, quyền lực của nhà họ Lưu cứ như vậy bị thay đổi, trong chớp mắt Lưu Thiên Tường đã trở thành gia chủ mới.Lúc mười giờ sáng, tại nhà Nam Bá Lộc.

Lâm Mạc Huy ngồi đối diện với Nam Bá Lộc, Nam Băng Ngọc mặc một chiếc áo trắng ngồi bên cạnh pha trà cho hai người.

Cơ thể của Nam Băng Ngọc dần dần hồi phục, dung mạo cũng càng ngày càng xinh đẹp.

Tuy rằng bây giờ cô ta còn chưa đến hai mươi tuổi nhưng nếu xét về dung mạo, cô ta cũng không thua kém gì Hứa Thanh Mây và Tổng Lan Ngọc. Đợi một thời gian nữa, nói không chừng cô ta còn xinh đẹp hơn hai người bọn họ, trở thành người đẹp nhất của thành phố Hải Tân này.

Nam Bá Lộc cười khẽ: “Lâm Mạc Huy, cậu bây giờ khiến tôi phải nhìn bằng cặp mắt khác xưa!” “Không ngờ, nhà họ Lưu hung hãn như vậy nhưng vẫn bị cậu giải quyết một cách nhẹ nhàng.” “Hơn nữa, còn nhân cơ hội năm quyền nhà họ Lưu, thực không dễ dàng gì!”

Lâm Mạc Huy: “Chỉ là mượn gió bẻ măng mà thôi.” “Nội bộ nhà họ Lưu đã có vấn đề sẵn từ trước, nếu không, tôi cũng không dễ dàng chia rẽ bọn họ được.” “Tuy nhiên, tình hình bây giờ có vẻ phức tạp hơn trước.”

Nam Bá Lộc đặt chén trà xuống, khẽ cười nói: “Sao cậu lại nói vậy?"

Lâm Mạc Huy nghiêm giọng nói: “ Tôi vẫn luôncho rằng, người chống lưng cho nhà họ Lưu là một thế lực lớn ở tỉnh thành, chẳng hạn như nhà họ Hoặc “Nhưng mà sau này tôi mới phát hiện, người chống lưng cho bọn họ lại là người Miêu Cương “Ông cụ Lưu là một con cáo già, ông ấy không làm chuyện mà mình không nắm chắc “Lần này bọn họ nhằm vào tối, ông cụ Lưu cũng không phản đối, chứng mình thực lực của bọn họ cũng không đơn giản, ông cụ Lưu cảm thấy hoàn toàn có thể đối phó với tôi.” * Cho nên, trong chuyện này có vấn đề, có khả năng không đơn giản là chỉ có nhà họ Lưu “ Trong mười gia tộc lớn, không biết có bao nhiêu gia tộc nhúng tay vào chuyện này “ Nhưng mà thực lực của đối phương có thể khiến cho vài gia tộc lớn phải cúi đầu, không phải cang vừa đầu

Nam Bá Lộc chậm rãi gật đầu: Tinh cảnh giác của cậu không sai.

Có rất nhiều chuyện không thể chỉ nhìn vào mặt ngoài. “ Người đứng sau mới là mấu chốt “ Lâm Mạc Huy, cậu đến tìm tôi là vì muốn tôi giúp cậu tra ra người phía sau màn đúng không gi

Lâm Mạc Huy lắc đầu: “Chuyện này cần tự tôi đi làm, tôi muốn tự tay đánh đổ mười gia tộc lớn để “Tôi chỉ lo rằng người phía sau màn sẽ ra tay với

886979744.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 647


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

(Nghĩa bóng) Vinh quang của bậc vua chúa cũng đều phải trả giá bằng sinh mạng của hàng vạn dân thường.

Đi ra khỏi nhà của Nam Bá Lộc, Lâm Mạc Huy cuối cùng cũng thở dài một hơi.

Tiếp theo đó, anh phải toàn lực đối phó với đảm người Miêu Cương kia.

Advertisement

Nhưng, đảm người Miêu Cương làm chuyện này, quỷ thần khó lường, còn chưa có gián điệp.

Anh lo lắng đám người này sẽ ra tay với vợ và em gái anh, mà bây giờ anh cũng không rồi phân thân để bảo vệ bọn họ.

Cho nên, anh chỉ có thể đến cầu cứu Nam Bá Lộc,

Có Nam Bá Lộc bảo hộ bọn họ, Lâm Mạc Huy liền tránh được lo âu về sau rồi!

Advertisement

Anh trực tiếp lái xe đi đến khách sạn của Phương Ngọc Đức kia, đi l*n đ*nh lâu.

Lúc này, Phương Ngọc Đức và Lưu Thiên Tường đều đã ngồi ở đây rồi.Phương Ngọc Đức nói lại một lần nữa chuyện tối qua sau khi Lâm Mạc Huy rời.

Lâm Mạc Huy nghe xong, chỉ cười lạnh nói: “Người tên Tống Tuấn Phong này, thật kẻ nham hiểm bi oi!" “Nhưng mà, tạm thời không cần để ý ông ta!”

Lưu Thiên Tường gật đầu, ông ta trầm mặc một lúc, thấp giọng nói: “Cậu Lâm, vết thương của ông cụ nhà tôi tối hôm qua, vẫn không đến nỗi mất mạng...

Lâm Mạc Huy: “Không sai, vết thương của ông ta không đến nỗi mất mạng! “Nhưng, ông ta bắt buộc phải chết “Bằng không, vị trí chủ nhà của ông ngồi không vững!

Lưu Thiên Tường hít sâu thở một hơi, Lâm Mạc Huy nói câu này, liền bằng với thừa nhận rồi, ông cụ là bị Lâm Mạc Huy gi3t chết.

Trên sự thật, chuyện này quả thật là do Lâm Mạc Huy làm.

Lúc đó ông cụ Lưu chỉ bị thương nhẹ, nhưng Lâm Mạc Huy lại ra tay trong tối, hạ độc với ông ta.

Mới đầu không có cảm giác gì, mấy tiếng sau mới phát độc, giết tại hiện trường.

Quan trọng nhất là, y học hiện đại nhưng căn bản không kiểm tra ra chút manh mối nào.

Lâm Mạc Huy nhìn Lưu Thiên Tường, lạnh tiếng nói: “Nhất tướng công thành vạn cốt khô. “Nhân từ, chỉ sẽ hại chính mìnhLưu Thiên Tường nhìn Lâm Mạc Huy, sắc mặt có chút kinh ngạc.

Ông ta thật sự không muốn hiểu, người trẻ này, sát tỉnh sao lại mạnh như vậy?

Ông ta vốn không biết, bản thân Lâm Mạc Huy là từ núi thấy biển máu đi ra.

Lúc đầu nhà họ Lâm chính là gia tộc lớn, vượt xa cái gọi là mười gia tộc lớn của thành phố Hải Dương.

Thành viên gia tộc lên tới nghìn người, toàn bộ chết trong trận tàn sát đó.

Lúc đầu anh chỉ có mười hai tuổi, tận mắt nhìn thấy tất cả.

Người chết, đối với anh mà nói, vốn không là gì. Lúc đầu đám người đó vì muốn nhổ cỏ nhổ tận gốc, giết nghìn người nhà họ Lâm.

Bây giờ, Lâm Mạc Huy muốn báo thù, nếu còn mềm lòng tay yếu, vậy anh dựa vào đâu để báo thù?

Phương Ngọc Đức thì là bình tĩnh gật đầu: “Tôi cảm thấy cậu Lâm nói không sai!” “Trong gia tộc lớn, trận sống chết chẳng qua là chuyện bình thường rồi.” “Hừ, cổ đại mấy hoàng tử kia, vì hoàng vị, giết anh giết bố há là hiếm thấy?” “Lưu Thiên Tường, đừng thấy vị trí bây giờ ông đang ngồi lên, nhưng tôi cảm thấy, ông trước sau còn ngồi không vững!

Lưu Thiên Tường biết, Phương Ngọc Đức là ra hiệu ngầm ông ta giết Lưu Nhiên Huy.Ông ta thất vọng than thở: “Đạo lý tôi hiểu, nhưng, đảm đó dẫu sao cũng là người thân của tôi!” “Nếu không, tôi đuổi bọn họ ra khỏi thành phố Hải Dương rồi, để bọn họ sau này không dám bước vào thành phố Hải Dương, thế nào?”

Phương Ngọc Đức nhếch mày, nhìn hướng phía Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy nhẹ tiếng nói: “Tùy ông làm. “Nhưng mà, tất cả điều này, đều do mình ông quyết định, tôi hy vọng sau này ông không hối hận!”

Lưu Thiên Tường từ từ gật đầu: “Tôi sẽ không hối

Lâm Mạc Huy từ chối cho ý kiến, Lưu Thiên Tường tự mình ra quyết định, kết quả chỉ có thể là tự ông ta chịu đựng.” “Đúng rồi, cậu Lâm, điện thoại của Lưu Thiên Quang, tôi đem đến cho cậu rồi.” “Nhưng trong điện thoại này không có nội dung gì cả."

Lưu Thiên Tường đưa điện thoại truyền cho Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy mở điện thoại ra xem một lượt, đúng như lời Lưu Thiên Tường nói vậy, trong điện thoại quả thực không có nội dung gì nhiều.

Ghi chép trò chuyện, tin nhắn, thậm chí zalo các thứ cũng biến mất, đều bị Lưu Thiên Quang xóa đi rồi. Lưu Thiên Quang sớm đã muốn mưu hại Lưu

Thiên Anh rồi, ông ta nhất định sẽ không để lại manh

2107951455.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 648


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lưu Thiên Tường rất ngạc nhiên: “Tìm thấy gì rồi?” Lâm Mạc Huy truyền điện thoại cho ông ta.

Vị trí thường đi trong bản đồ điện thoại của Lưu Thiên Quang bị mở ra rồi, bên trên biểu thị một số vị trí.

Lưu Thiên Tường tỉ mỉ nhìn một lượt, không nhìn ra manh mối nào. “Cậu Lâm, máy định vị này làm sao à?”

Lưu Thiên Tường kỳ lạ nói.

Advertisement

Lâm Mạc Huy nhẹ tiếng nói: “Ông nhìn kĩ đi, trên này, có chỗ nào, là bình thường mà Lưu Thiên Quang không đi, nhưng gần đây lại đi nhiều lần”

Lưu Thiên Tường nhìn kỹ càng một lượt, lập tức trợn to mắt: “A, ông ta gần đây, sao cứ đi khu biệt thự Bách Hương của Hà Đông vậy?”

Nhà họ Lưu ở thành Bắc, mà Hà Đông ở thành phố Hải Dương lại thuộc về một nơi rách nát. Lưu Thiên Quang con người này, tham của hảo sắc, một năm chưa chắc đã đi một chuyến đến HàĐông.

Advertisement

Còn nữa khu biệt thự Bách Hương này, thực ra là một chợ hoa cảnh, Lưu Thiên Quang căn bản sẽ không đặt chân đến mấy nơi này rồi.

Nhưng trên bản đồ định vị này, Lưu Thiên Quang gần đây một thời gian, đi đến nơi đó mấy lần rồi.

Lưu Thiên Tường hít sâu một hơi: “Cậu Lâm, ý của cậu là, nơi này có vấn đề?”

Lâm Mạc Huy nhẹ tiếng nói: “Chỉ riêng nhà họ Lưu, vẫn không đáng để tôi trực tiếp ra tay!” “Sau lưng này, nhất định còn có gia tộc khác. “Hoặc là, đáp án được giấu phía sau khu biệt thự

Bách Hương rồi.”

Phương Ngọc Đức lập tức nói: "Cậu Lâm, tôi đây sẽ phải người đến khu biệt thự Bách Hương điều tra.

Lâm Mạc Huy gật đầu: “Điều tra trong tối liền có thể, đừng đánh cỏ động rằn.

Phương Ngọc Đức gật đầu.

Sau này, Lâm Mạc Huy lại bàn giao cho Lưu Thiên Tường một lát, để ông ta bắt đầu xây dựng công ty cung cấp sửa sang vật liệu.

Lưu Thiên Tường bây giờ điều khiển nhà họ Lưu, mấy đồ này, thì tuyệt đối không có vấn đề gì rồi.

Ngồi một lúc, Lâm Mạc Huy xin từ biệt trước rồi.

Phương Ngọc Đức và Lưu Thiên Tường, cũng tách ra dần dần rời xa ở đây rồi.

Lâm Mạc Huy trở về bệnh viện, Hạ Vũ Tuyết đang bận rộn ở trước mặt.Anh thuận tiện đến trước mặt phòng bệnh, xem tình hình của Phương Như Thiến.

Vừa vào phòng bệnh, anh liền nhìn thấy con gái Lâm Ngọc của Phương Như Thiến.

Cô ta ngồi bên giường bệnh, đang kéo tay của Phương Như Nguyệt, không ngừng gọi là dì ba, thân thiết lắm!

Nhìn thấy Lâm Mạc Huy đi vào, Lâm Ngọc lập tức đứng dậy, chất lên mặt đầy nụ cười: “Anh rể, anh đến rồi!”

Lâm Mạc Huy không có một chút thiện cảm nào với cô ta cả, cũng lười để ý cô ta.

Xem tình hình của Phương Như Nguyệt, Lâm Mạc Huy liền rời đi trước rồi.

Lâm Ngọc một mặt ngượng ngùng đứng yên tại chỗ cũ, lại cũng không dám nói cái gì.

Trải qua chuyện trước kia, cô ta cuối cùng mới biết, nhà họ Hứa bây giờ rốt cuộc là tình hình gì.

Cho nên, cô ta lập tức chạy về nịnh bợ Phương Như Nguyệt, muốn nhập lại với nhà họ Hứa.

Chỉ là, cô ta bây giờ ngay cả Phương Như Nguyệt đối với cô ta cũng hờ hững rồi.

Loại người này, thật khiến người ta coi thường!

Buổi sáng không có việc, Lâm Mạc Huy trực tiếp đến công ty dược phẩm Hưng Thịnh.

Hứa Thanh Mây đang ở trong văn phòng kí mấy tài liệu, thấy Lâm Mạc Huy đi vào, trên mặt lộ ra nụ cười.

1445318162.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 649


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

*

Lâm Mạc Huy lái xe, trực tiếp lao tới khu biệt thự

Advertisement

Đảo Xanh.

Trên đường, Hứa Thanh Mây nhiều lần dò hỏi rất cuộc xảy ra chuyện gì, Lâm Mạc Huy đều cười không trả lời, làm Hứa Thanh Mây càng tò mò.

Không bao lâu, chiếc xe đi tới cửa của khu biệt thự Đảo Xanh. “Anh đến đây làm gì?”

Advertisement

Hứa Thanh Mây tò mò hỏi.

Lâm Mạc Huy cười không nói, tiếp tục lái xe về phía trước.

Khoảng cách trước mặt cổng lớn khu Đảo Xanh ngày càng lớn rồi, Hứa Thanh Mây có chút hoảng loạn rồi: “Lâm Mạc Huy, anh còn đi về phía trước làm gì? Mau dừng lại!” “Đi về phía trước một chút, chính là giới hạn của khu biệt thự Đảo Xanh rồi, mấy nơi này, là không cho phép người ngoài tùy tiện đến gần.” “Em biết quan hệ của anh với ông Lộc rất tốt, nhưng thế này cũng là quy định mà ông Lộc đặt ra, anh tùy tiện xông vào thế này, há không phải là làmkhó ông Lộc sao

Giữa lời nói, Lâm Mạc Huy đã lái xe đến cửa to rồi.

Hứa Thanh Mây mặt ngượng ngùng, Lâm Mạc Huy đây là muốn làm cái gì? Nếu là bị bảo vệ ngăn lại, lại giải thích một lượt, ngại bao nhiêu!

Nhưng mà, chiếc xe đến cửa lớn, chuyện không ngờ xảy ra rồi.

Bảo vệ không ngăn cản Lâm Mạc Huy, ngược lại còn hướng về anh cúi chào, mặt cúi chào nhìn theo Lâm Mạc Huy lái xe vào khu Đảo Xanh.

Hứa Thanh Mây lập tức sững người lại, mặt cô đầy sửng sốt: “Này...chuyện này là sao?” “Bảo vệ này vì sao lại không ngăn cản chúng ta?” “Khu Đảo Xanh a, ở đây đều là người của Nam Bá

Lộc” “Ngay cả nhân vật quan trọng của mười đại gia tộc, nếu không phải là nghiệp chủ ở đây, cũng cũng không dám vào...”

Lâm Mạc Huy cười không nói, tiếp tục lái xe về phía trước.

Hứa Thanh Máy mặt sửng sốt nhìn anh: “Lâm Mạc Huy, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” “Anh... anh rốt cuộc cho em bất ngờ gì vậy?”

Tim của cô đang nhảy loạn xạ, bởi vì, cô nhớ đến lời trước kia Lâm Mạc Huy nói với cô.

Lâm Mạc Huy từng nói, muốn tặng cô một căn phòng của khu biệt thự Đảo Xanh

Lẽ nào, đây là bất ngờ đó?Lâm Mạc Huy dừng chiếc xe ở vị trí tốt nhất, diện tích lớn nhất trong sân biệt thự.

Hứa Thanh Mây ngạc nhiên đến trợn mắt há mồm, cô có thể nhìn ra, giá trị của căn phòng này rất cuộc cao thế nào.

Lâm Mạc Huy cười nhẹ: “Thanh Mây, không phải em nói luôn không gặp được Quế Anh sao?" “Hôm nay, anh sẽ đưa em đi gặp Quế Anh!”

Lâm Mạc Huy lúc đó ở rể đến nhà họ Hứa, hôn lễ làm rất qua loa.

Lâm Quế Anh bệnh tình nghiêm trọng, nhà họ Hứa thậm chí còn không để cô ấy tham gia hôn lễ.

Sau này, nhà họ Hứa cũng không cho cô ấy bước vào cửa nhà họ Hứa, cô ấy đều luôn ở phòng cho thuê

Mà người nhà họ Hứa, cũng chưa từng đến thăm Lâm Quế Anh.

Hứa Thanh Máy lập tức kích động lên: “Quế Anh... Quế Anh ở đâu?” “Cô ấy trở về rồi à?”

Lúc trước, Lâm Mạc Huy vì không để cho Hứa Thanh Mây lo lắng chuyện của Lâm Quế Anh, luôn nói với cô, Lâm Quế Anh ở nơi khác chữa bệnh.

Hứa Thanh Mây nhiều lần dò hỏi lúc nào Lâm Quế Anh có thể trở về, cô đối với em gái của Lâm Mạc Huy, cũng rất nhớ mong.

Chính tại lúc này, cửa biệt thự cũng mở ra rồi. Lâm Quế Anh từ bên trong thò đầu ra, nhìn thấy

1879246652.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 650


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Lâm Mạc Huy nhìn hướng phía Hứa Thanh Mây, bây giờ anh mới biết, Hứa Thanh Mây đối với anh tốt đến thế nào.

Kết hôn ba năm, Hứa Thanh Mây đối với anh lạnh nhạt như nước.

Advertisement

Nhưng từ lúc bắt đầu, Hứa Thanh Mây đã nhận định anh rồi.

Sau lưng anh trả tiền thuê nhà, vì bệnh của Quế Anh, không mượn tiên công của công ty.

Hơn nữa, còn âm thầm đi thăm Lâm Quế Anh, còn tặng đồ cho cô ấy.

Advertisement

Chút này, Hứa Thanh Mây trước nay đều không để lộ ra.

Người phụ nữ này, bề ngoài rất lạnh lùng, nhưng trong lòng, lại rất ấm áp. “Vì sao không nói cho anh?”

Lâm Mạc Huy thấp giọng hỏi.

Hứa Thanh Mây có chút ngượng ngùng, thấp giọng nói: “Chuyện này đều là chuyện nhỏ, em làmsao phải nói cho anh?"

Lâm Mạc Huy bắt lấy tay cô, chân thành nói: “Đối với người khác mà nói, hoặc là chuyện nhỏ!” “Nhưng đối với anh mà nói, không có chuyện nào quan trọng hơn nữa rồi!”

Hứa Thanh Mây sắc mặt hồng nhẹ, hướng về anh đảo mắt: “Được rồi, Quế Anh ở đây đó, đừng khó chịu như vậy được không?”

Lâm Quế Anh giả bộ che mắt: “Trời ơi, mắt người ta cát vào rồi, cái gì cũng không thấy rồi.”

Hứa Thanh Mây và Lâm Mạc Huy: "Ha ha...

Hứa Thanh Mây để Lâm Quế Anh ôm trong lòng “Cô bé quỷ nhỏ lanh lợi này!”

Lâm Quế Anh cười khanh khách, thuận tiện nằm ỷ lại trên người Hứa Thanh Mây không xuống nữa.

Nhìn hai người quan trọng nhất trong mạng sống mình, Lâm Mạc Huy cũng là trong ngập tràn hân hoan.

Anh kéo Hứa Thanh Mây, nhẹ tiếng nói: “Được rồi, chúng ta vào phòng trước đi.”

Hứa Thanh Mây nhìn biệt thự trước mặt, mặt kinh ngạc: “Lâm Mạc Huy, này... phòng này...”

Lâm Mạc Huy cười nhẹ: “Anh từng nói, anh muốn cho em một căn nhà tốt nhất, làm nhà của hai chúng ta!" “Căn nhà này, là anh chuẩn bị cho em!”

Hứa Thanh Mây trợn to mắt, mặt đầy khó tin.

Cô rất rõ, giá trị của căn nhà này, tuyệt đối là một con số vô cùng kh ủng bố“Đi thôi, bước vào xem thử!” *

Lâm Mạc Huy cười nhẹ, đưa Hứa Thanh Mây vào biệt thự.

Lầu trên lầu dưới đi một lượt, Hứa Thanh Mây cả người đều kinh ngạc rồi.

Cô một mặt không thể tin được nhìn căn phòng lộng lẫy như cung điện, run nói: “Đây... thật sự là nhà của chúng ta?”

Lâm Mạc Huy cười gật đầu: “Đương nhiên rồi!” “Anh sớm đã từng nói với em mà, sau này anh đưa em đến khu Đảo Xanh ở!”

Hứa Thanh Mây vẫn không cách nào tin: “Đây... làm sao có thể? “Căn nhà này, phải bao nhiêu tiền vậy?” “Em nghe nói, phòng rẻ nhất ở khu biệt thự Đảo Xanh chỗ này, 175 tỷ đến 210 tỷ trở lên!” “Hơn nữa, quan trọng nhất là, có tiền chưa chắc đã mua được. “Người có thể ở chỗ này, đều là nhân vật tại to mặt lớn của thành phố Hải Dương. “Căn nhà này, cho dù là loại đơn vị lớn nhỏ hay vị trí, đều tốt hơn mấy căn nhà bình thường kia nhiều.” “Anh. anh tiêu bao nhiêu tiền, mới có thể mua được căn nhà này?" “Lúc trước ba tỉ kia, anh không phải nói đều đặt ở công ty kiến trúc sao?” “Anh đầu có nhiều tiền như vậy?”

Lâm Mạc Huy cười nói: “Căn nhà này, anh không

136643177.jpg


1264826851.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 651


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Hứa Thanh Mây bỗng hiểu ra, cô chậm rãi gật đầu: "Anh nói không sai!" "Ông Nam này chỉ có một đứa con gái, vậy nên cho dù có bao nhiêu tiền cũng không thể nào sánh nổi với con gái của ông ta được!" "Chỉ là, em... em không nghĩ tới, chúng ta... Không ngờ rằng chúng ta lại có thể có phòng tốt như vậy...

Trong khi nói chuyện, viên mắt của Hứa Thanh Mây đều đỏ hết lên, giọng nói của cô nghẹn ngào, dường như đang hoài nghi có phải là cô đang nằm mơ hay không.

Advertisement

Lâm Mạc Huy đi tới, anh ôm Hứa Thanh Mây trong ngực, nhẹ nhàng nói: "Thanh Mây, anh đã nói rồi, từ giờ trở đi anh sẽ không để em phải chịu bất kỳ đau khổ nào nữa!" "Sau này, anh sẽ cho em tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế giới này!"

Hứa Thanh Mây càng cảm động hơn, cô ôm thật chặt Lâm Mạc Huy không buông tay, không muốn buông anh ra dù chỉ là một phút.Lâm Quế Anh đứng ở bên cạnh, nghểnh khuôn mặt nhỏ lên nói: "Anh, chị, hai người cũng ôm em một cái đi mà!"

Lúc này Hứa Thanh Mây mới lấy lại tinh thần, bên cạnh hai người còn có một bóng đèn nhỏ đây này!

Advertisement

Sắc mặt cô đỏ rực như trái cà chua, lại cố gắng nở nụ cười, kh lưng ôm Lâm Quế Anh vào trong ngực. "Quế Anh, xin lỗi, những năm này em cũng đã chịu khổ nhiều rồi!"

Hứa Thanh Mây nhẹ nhàng nói.

Lâm Quế Anh nói: "Chị, Quế Anh không thấy khổ, cũng không thấy oan ức!" "Chỉ cần chị với anh trai đều khỏe mạnh thì Quế Anh cũng rất vui vẻ rồi."

Hứa Thanh Mây và Lâm Mạc Huy bèn nhìn nhau cười, có một em gái hiểu chuyện như thế thật sự quá tốt rồi.

Tiếp đó, Lâm Mạc Huy tự mình xuống bếp làm bữa trưa. "Đúng rồi, Thanh Mây, chuyện ở phòng này đó, buổi tối em thuận tiện nói với bố mẹ một chút nhỉ?"

Lâm Mạc Huy hỏi một cách đột ngột.

Hứa Thanh Máy gãi gãi đầu, cô có chút do dự.

Tuy rằng Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đã thay đổi không ít, nhưng mỗi khi hồi tưởng lại những việc mà bọn họ đã làm trước đây, trong lòng Hứa Thanh Mây vẫn còn thấy hơi sợ hãi.Hai người đó mà nhìn thấy căn phòng này, nếu như họ lại kêu la nữa, muốn đổi tên bất động sản thành tên hai người bọn họ, vậy chẳng phải mọi chuyện sẽ loạn hết lên sao?

Hứa Thanh Mây nhẹ nhàng nói: "Hay chúng ta đợi một thời gian nữa rồi nói sau đi." "Tuy rằng hiện giờ bố mẹ đã chấp nhận anh, nhưng bây giờ Thanh Tuyết vẫn còn đang ở trong nhà." "Em không lo lắng chuyện bố mẹ, em chỉ lo lắng Thanh Tuyết quấy rối thôi anh."

Lâm Mạc Huy gật đầu, anh hoàn toàn đồng ý với những lời cô vừa nói.

Hứa Thanh Tuyết và Hoàng Kiến Đình này rất lắm trò nhiều chiêu.

Nếu để cho hai người bọn họ biết chuyện biệt thự khu Đảo Xanh, nói không chừng bọn họ sẽ ăn vạ ở đây luôn rồi không chịu đi đâu cũng nên.

Ở biệt thự khu Đảo Xanh ăn cơm tối xong, cuối cùng Thanh Mây và Lâm Mạc Huy vẫn trở về Dinh Thư Thịnh Vượng.

Sau khi về đến nhà, hai người phát hiện Hứa Thanh Tuyết và Hoàng Kiến Đình đang ngồi ở trong phòng khách, Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt lại không ở nhà. "Bố mẹ đâu rồi?"

Hứa Thanh Mây ngạc nhiên nói.

Hứa Thanh Tuyết cũng không quay đầu lại mà chỉ đáp: "Đi ra ngoài hết rồi.""Đêm nay có chú Đông là bạn của bố từ nơi khác mới trở về, nên bọn họ đi ra ngoài liên hoan rồi."

Hứa Thanh Mây gật đầu, cô cũng không nghĩ nhiều, liền đi theo Lâm Mạc Huy lên lầu nghỉ ngơi. Qua gần nửa giờ sau, Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt mới từ bên ngoài trở về, không biết vì sao mà sắc mặt hai người đều tái xanh lại. "Bố mẹ, hai người bị làm sao vậy?"

Hứa Thanh Tuyết ngạc nhiên nói.

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt khoát tay áo một cái, thở phì phò trở về phòng, dường như hai người họ không muốn nói chuyện cho lắm.

Hứa Thanh Tuyết kinh ngạc, cô ta đi theo hai người theo vào phòng ngủ: "Bố, mẹ, rốt cuộc là làm sao vậy?"

Phương Như Nguyệt tức giận trừng mắt nhìn Hứa Đình Hùng một chút: "Hỏi bố của con đi!" “Tối nay ông ấy ầm ĩ với chủ Đông của con một trận, làm buổi liên hoan tan rã trong bầu không khí gượng gạo đấy!"

Hứa Đình Hùng bị nói thì giận giữ quát lên: "Cái gì mà tôi với ông ta ầm ĩ một trận chứ?" "Vậy mà bà không nhìn ra sao?" "Bọn họ đã cố ý đến trước mặt chúng ta khoe khoang, cố ý chọc giận chúng ta." "Tên khốn kiếp kia, gần hết một đời rồi mà ông ta vẫn cố sống mái với tôi là thế nào." "Đêm nay tôi muốn phản kháng lại, vậy thì sau

21728093.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 652


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chú Đông trong lời Phương Như Nguyệt mới nhắc đến là bạn chơi từ bé với Hứa Đình Hùng.

Ông ta cùng lớn lên với Hứa Đình Hùng, gia cảnh hai nhà cũng tương tự nhau, nên thường bị bố mẹ hai bên đem ra so sánh, hai người cũng hay ganh đua với nhau.

Nhưng, lần nào kết quả cũng là Hứa Đình Hùng thua.

Cho dù là gia cảnh hiện tại hay là năng lực, Hứa Đình Hùng đều không bằng người ta.

Advertisement

Quan trọng là, mỗi lần Hứa Đình Hùng quen bạn gái thì đều bị chú Đông cướp mất.

Vì lẽ đó mà lòng oán hận của Hứa Đình Hùng đối với chú Đông rất lớn, coi nhau như kẻ thù vậy.

Advertisement

Về bữa tiệc ngày hôm nay, nếu là Hứa Đình Hùng của ngày xưa thì ông ta nhất định sẽ không bao giờ tham gia.

Chẳng qua bây giờ ông ta đã đổi phận, muốn khoe khoang trước mặt chú Đông nên mới tham gia.Điều mà ông ta không ngờ là, nhà chú Đông cũng đã một bước đổi đời.

Con gái của chủ Đông đã gả cho một tên nhà giàu, nhà chồng cô ta danh giá không kém gì công ty dược phẩm Hưng Thịnh.

Chưa kể, gia đình nhà kia được vào ở khu biệt thự cao cấp nhất ở thành phố Hải Tân, cao cấp hơn cả dinh thự Thịnh Vượng mà họ đang ở.

Lần này ông ta trở về chắc chắn là lại muốn cười vào mặt ông bạn già của mình.

Hứa Đình Hùng đang hào hứng trở nên ỉu xìu như bánh bao nhúng nước.

Ông ta tức giận quá không kìm chế được lời nói, lỡ mồm khoe khoang nhà mình có nhà trong khu biệt thự khu Đảo Xanh.

Sau khi lời này nói ra, chú Đông nghe xong chỉ biết câm nín.

Thế nhưng, rất nhanh sau đó, ông ta khôi phục lại tinh thần thách thức, đòi Hứa Đình Hùng phải dẫn bọn họ đi xem thì họ mới tin.

Dù là ông ta nói thật hay dối trá thì có cơ hội được bước chân vào khu biệt thự cao cấp đó một lần cũng là quá tốt rồi.

Những người này sống gần hết cuộc đời nhưng mới chỉ được nghe nói đến tên của khu biệt thự đó, mơ cũng không dám mơ được bước chân vào.

Hứa Đình Hùng nói xong thì hối hận ngay lập tức, đúng là ông ta vừa lấy đá đập chân mình.

Sau khi nghe xong tình huống lúc đó, Hứa ThanhTuyết chỉ biết câm nín. "Bố ơi, bố nói linh tinh gì thế?" "Chúng ta làm gì có nhà ở khu biệt thự khu Đảo Xanh?"

Hứa Đình Hùng hết sức phẫn nộ: "Bố cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi." "Con cũng biết đấy, lão già kia cả đời người không lúc nào là không coi thường bố." "Giờ lại dựa vào con gái ông ta mà một bước lên mây... "Bố... Bố thực sự không cam tâm!"

Phương Như Nguyệt cũng giận dữ nói: "Nhưng ông bịa ra như thế, giờ họ đòi đến xem, chúng ta phải làm sao bây giờ?" "Mai họ đến, chúng ta biết giấu mặt vào đâu!"

Hứa Đình Hùng tự thấy xấu hổ với bản thân, suy nghĩ một lúc rồi khẽ nói: "Hay chúng ta đi tìm Lâm Mac Huy di?" "Hai người biết đấy, Lâm Mạc Huy rất giỏi, rất có bản lĩnh mà, biết đâu cậu ta lại có cách giúp chúng ta." "Chỉ là vào khu biệt thự khu Đảo Xanh đi dạo một chút thôi, chắc không sao đâu nhỉ?" *

Phương Như Nguyệt thở dài: "Bây giờ cũng chỉ còn cách đó thôi." "Nhưng mà... Vậy sẽ mất mặt lắm..." "Giờ này còn sợ mất mặt nữa, tự ông đi nói chuyện với cậu ta đi!"Hứa Đình Hùng càng thêm xấu hổ, nhớ tới hồi trước đối xử với Lâm Mạc Huy không ra gì, ông ta lại không còn mặt mũi nào dám đi nhờ Lâm Mạc Huy giúp đỡ nữa. "Tuyết à, hay là con đi nói giúp bố đi..."

Tiếng Hứa Đình Hùng nhỏ như muỗi kêu.

Hứa Thanh Tuyết bực bội, vừa đứng dậy đi ra ngoài vừa cần nhắn.

Hoàng Kiến Đình đứng chờ ở cửa nãy giờ thấy Hứa Thanh Tuyết đi ra thì vội vã đi tới hỏi đã xảy ra chuyện gì.

Sau khi nghe cô ta kể xong, hai mắt Hoàng Kiến Đình tỏa sáng. "Thanh Tuyết à, chuyện nhỏ này sao lại phải tìm Lâm Mạc Huy?" "Trước đây, khi còn làm trong tổ công trình có một ông bạn thân giờ đang làm đội trưởng đội bảo vệ của khu biệt thự khu Đảo Xanh." "Mai anh đi nhờ vả cậu ta một chút, chuyện đi vào khu biệt thự Đảo Xanh chắc chắn không thành vấn đê!"

Hứa Thanh Tuyết hơi bất ngờ: "Anh nói thật không?"

Hoàng Kiến Đình gật đầu khẳng định: "Đương nhiên là thật rồi, anh lừa em làm gì?"

Hứa Thanh Tuyết gãi gãi đầu: "Thế nhưng nhỡ họ muốn vào trong nhà tham quan thì sao..."

Hoàng Kiến Đình nở nụ cười: "Trong khu biệt thự

369809796.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 653


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hứa Thanh Tuyết vui mừng khôn xiết, gật đầu liên tục: “Tốt quá đi, tốt quá đi!” “Vậy thì cứ làm theo lời anh nói, em sẽ đi nói chuyện với bố mẹ

Hoàng Kiến Đình giữ Hứa Thanh Tuyết lại, lặng lẽ kéo cô ta vào nhà bếp. “Em đừng vội thế

Hoàng Kiến Đình nói nhỏ: “Nếu như em trực tiếp đi nói với bố mẹ như thế thì làm sao thể hiện sức ảnh hưởng của hai chúng ta ra được?”

Advertisement

Hứa Thanh Tuyết sửng sốt: “Ý anh là sao?”

Hoàng Kiến Đình hạ thấp giọng: “Bây giờ bố mẹ cực kỳ tin tưởng Lâm Mạc Huy, họ nghĩ rằng chuyện gì Lâm Mạc Huy cũng làm được.” “Nếu như hai chúng ta cứ nói thẳng ra thì cho dù chúng ta đến giúp, bố mẹ cũng cảm thấy chúng ta chẳng giỏi hơn Lâm Mạc Huy được bao nhiêu. “Nhưng mà nếu như Lâm Mạc Huy không giúp đỡ, còn chúng ta lại hoàn thành được chuyện đó thì emnghĩ thử coi, bố mẹ sẽ có cái nhìn khác về chúng ta và Lâm Mạc Huy không?”

Hứa Thanh Tuyết ngẫm nghĩ lại, quả thực có thể nói như vậy. “Vì vậy, ý của anh là em không đi tìm Lâm Mạc Huy nữa, đúng không?”

Advertisement

Hứa Thanh Tuyết hỏi nhỏ.

Hoàng Kiến Đình lắc đầu: “Em phải đến tìm anh ta, nhưng sau đó phải để anh ta từ chối làm việc này!” Hứa Thanh Tuyết gãi đầu: “Chuyện này... Nhưng

Lâm Mạc Huy sẽ từ chối sao?”

Hoàng Kiến Đình mỉm cười: “Anh ta sẽ không từ chối nhưng chị em thì sẽ từ chối đó.” “Lát nữa em tới nói với anh ta thế này...

Năm phút sau, Hứa Thanh Tuyết đi tới phòng ngủ chính trên tầng hai.

Cô ta gõ cửa thật mạnh, vừa vào phòng đã nói luôn: “Anh rể, bố mẹ bảo anh đi nhờ Nam Bá Lộc giúp một tay.

Hứa Thanh Mây vừa nghe Hứa Thanh Tuyết nói vậy thì cau mày lại ngay lập tức.

Bố mẹ lại muốn giở trò gì nữa đây?

Nam Bá Lộc là người muốn nhờ là nhờ được sao?

Không chờ Lâm Mạc Huy lên tiếng, Hứa Thanh Mây đã nói trước. "Hai người họ muốn làm cái gì nữa há?" “Có chuyện gì mà cần phải nhờ Nam Bá Lộc hỗ tro?"Hứa Thanh Tuyết liếc cô một cái: “Chắc chắn là chuyện quan trọng rồi!” “Lâm Mạc Huy, anh trả lời đi, có giúp hay không!” Nhìn điệu bộ vênh mặt hất hàm sai khiến của Hứa Thanh Tuyết, Hứa Thanh Mây tức giận nói: “Nhà chúng ta có chuyện gì quan trọng đến mức phải đi nhờ vả Nam Bá Lộc chứ?” “Em đi nói lại với bố mẹ rằng có chuyện gì thì chúng ta tự giải quyết, không cần làm phiền đến anh Lộc.”

Hứa Thanh Tuyết mừng thầm trong lòng, đây chính là kết quả mà cô ta muốn.

Chẳng cần nói là chuyện gì, chỉ cần bảo tìm Nam Bá Lộc thì phản ứng đầu tiên của Hứa Thanh Mây chính là cảm thấy bố mẹ đang vẽ chuyện, chắc chắn cô sẽ không đồng ý “Hừ, không giúp thì thôi, nói nhảm làm gì!”

Hứa Thanh Tuyết vứt lại một câu rồi chạy đi ngay. Hứa Thanh Mây thở phì phò đóng cửa lại, vẻ mặt giận giữ: “Rốt cuộc bố mẹ nghĩ gì vậy?” “Mới yên ổn được mấy ngày mà bây giờ lại muốn bày trò gì nữa đây?"

Lâm Mạc Huy không nhịn được nói: “Thanh Mây, hay là chúng ta xuống hỏi xem đã xảy ra chuyện gì?”

Hứa Thanh Mây xua tay: “Không cần hỏi đâu!” “Nhà chúng ta có chuyện gì mà đến mức phải đi nhờ Nam Bá Lộc?” “Lâm Mạc Huy, chúng ta làm việc không thể nợngười khác quá nhiều, anh hiểu không?” “Trước đó, chuyện giữa anh và nhà họ Lưu đã phải ngại mặt ra đi nhờ vả Nam Bá Lộc rồi. “Chuyện của bố mẹ lớn được đến đâu chứ? Tìm Nam Bá Lộc làm gì?”

Lâm Mạc Huy nghe cô nói thế thì không nói gì nữa.

Bên này, Hứa Thanh Tuyết xuống tầng, lập tức đi vào phòng của bố mẹ. “Bố, mẹ, người ta không muốn giúp!

Hứa Thanh Tuyết nói thẳng ra luôn.

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt vẫn còn đang mong chờ, nghe vậy thì hai người lạnh mặt xuống hẳn. “Vì... vì sao?”

Hứa Đình Hùng vội vã kêu lên.

Hứa Thanh Tuyết bĩu môi: “Bố, bố làm thế khiến người ta cảm thấy mất mặt đó.” “Ngại đi nhờ Nam Bá Lộc nên đương nhiên từ chối rồi!” “Chị con nói rồi, chuyện của nhà chúng ta thì chúng ta tự giải quyết, năng lực làm được đến đâu thì làm đến đấy!”

Mặt Hứa Đình Hùng căng lên đỏ bừng, mấy lời này là đang chế nhạo ông ta đây mà. “Chuyện này... Đang nói cái gì vậy hả!” “Bố là bố vợ anh ta, mất mặt cái gì chứ?”

57355767.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 654


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hứa Đình Hùng hơi sững sờ: “Hoàng Kiến Đình, con... con biết là chuyện gì không?”

Hoàng Kiến Đình cười nói: “Không phải là đến biệt thự khu Đảo Xanh thôi sao?” “Con có rất nhiều bạn ở bên đó, chắc chắn giải quyết nhanh gọn cho bố”

Hoàng Kiến Đình nói xong câu đấy thì nói lại kế hoạch của mình cho họ nghe.

Advertisement

Nghe xong, Hứa Đình Hùng vui mừng, kích động nói: “Kiến Đình à, thực, thực sự có thể làm thế được sao?"

Hoàng Kiến Đình cười nói: “Bố, con đảm bảo với bố, chắc chắn không thành vấn đề”

Advertisement

Hứa Đình Hùng cười đến mức không ngậm miệng lại được: “Ôi, tốt quá rồi, tốt quá rồi!” “Nếu như giải quyết xong chuyện này thì để xem sau này đảm lão già đó còn ai dám xem thường bố!”

Hứa Thanh Tuyết nhân cơ hội này nói luôn: “Ai da, chồng à, chỉ có anh là suy tính chu đáo cho bố mẹthôi.” “Anh và Lâm Mạc Huy hoàn toàn khác nhau, anh ta chỉ sợ mất thể diện, chẳng muốn ra mặt đâu.”

Hoàng Kiến Đình cười híp mắt nói: “Thanh Tuyết, sao em lại nói thế?” “Giúp bố mẹ mình, mất mặt cái gì chứ?” “Thật sự muốn để bố mẹ mất hết mặt mũi trước bạn bè à, nếu thế thì phận làm con cái, con rể như chúng ta sẽ không ổn tẹo nào!”

Câu nói này khiến Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt cảm thấy khá hài lòng.

Ánh mắt hai người họ nhìn Hoàng Kiến Đình hiền dịu hơn rất nhiều. “Thằng bé Hoàng Kiến Đình này thật sự không tệ Hứa Đình Hùng khen ngợi từ tận đáy lòng.

Hứa Thanh Tuyết híp mắt cười nói: “Dù sao thì tốt hơn rất nhiều so với người nào đó chỉ biết bám váy phụ nữ.”

Hứa Đình Hùng không nói gì, chuyện lần này khiến ông ta sinh ra một màng ngăn cách với Lâm Mạc Huy.

Phương Như Nguyệt cau mày: "Thanh Tuyết, sau này con không được nói vậy nữa!” “Mặc dù lần này Lâm Mạc Huy không giúp bố con, nhưng trước đây thắng bé đã làm rất nhiều chuyện vì cái nhà này rồi.”

Hứa Thanh Tuyết bĩu môi, trong lòng càng ghét Lâm Mạc Huy hơn nữa.Sáng sớm ngày hôm sau, Hoàng Kiến Đình đưa Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đi sắp xếp chuyện này.

Cậu ta không để bố mẹ gặp Hứa Thanh Mây, kẻo chuyện này lại đổ bể hết.

Vốn dĩ Hứa Thanh Mây và Lâm Mạc Huy định hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng chẳng thấy bố mẹ đâu cả nên bọn họ cũng bỏ qua.

Hứa Thanh Mây nghĩ bố mẹ chỉ muốn bày chuyện thôi, cô cũng lười để ý nhiều như vậy.

Ăn xong bữa sáng, Hứa Thanh Mây không tới công ty mà đi thẳng tới biệt thự khu Đảo Xanh.

Cô thực sự rất thích căn nhà mới này, chỉ mong ước mỗi ngày đều được ở lại đây. Một bên khác, Hoàng Kiến Đình dẫn Hứa Đình

Hùng đi, bận rộn đến giữa trưa mới coi như giải quyết xong chuyện.

Chuyện lần này tổn không ít tiền của Hoàng Kiến Đình, cậu ta hối lộ đội trưởng đội bảo vệ. Đội trưởng đội bảo vệ chỉ cho bọn họ một căn biệt thự chưa bán ở đó, để bọn họ giả vờ đó là biệt thự của bọn họ.

Mười giờ sáng, nhóm bạn bè của Hứa Đình Hùng đúng giờ tới cổng khu biệt thự khu Đảo Xanh.

Mấy người đó vừa nghe thấy có thể đi vào biệt thự khu Đảo Xanh tham quan thì ai cũng tới sớm, còn dẫn theo người nhà nữa.

Một người dẫn theo ba, bốn người là bình thường, còn có người dẫn theo mười mấy người, trông y như

*
900987787.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 655


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhìn thấy nhiều người như thế mang theo vẻ mặt tôn thờ nhìn mình, trong lòng của Hứa Đình Hùng lập tức vô cùng thoải mái.

Đây đều là bạn từ nhỏ đến lớn của bọn họ, cơ bản đều tốt hơn so với Hứa Đình Hùng. Nhất là sau khi Hứa Thanh Mây khiến Lâm Mạc Huy ở rể, sau khi Hứa Đình Hùng bị đuổi khỏi nhà họ

Hứa, ông ta càng trở thành đệm lót cho những người ban này.

Advertisement

Những lúc hội bạn bè cũ họp mặt, ông ta đều bị xem là trò cười để đàm luận, coi như ở ngay trước mặt của ông ta, bọn họ cũng không che giấu mà trào phúng ông ta.

Những năm này, Hứa Đình Hùng sở dĩ luôn có thành kiến với Lâm Mạc Huy cũng là bởi vì lúc ở bên ngoài phải chịu quá nhiều uất ức.

Advertisement

Hiện tại, rốt cục cũng đến lúc ông ta được mở mày mở mặt!

Hứa Đình Hùng đi qua, hỏi han một phen với những người này, trên mặt không che giấu được vẻđắc ý. "Được rồi, tất cả mọi người đã đến, vậy chúng ta đi vào thôi!"

Hứa Đình Hùng vung tay lên, dương dương đắc ý đi về phía Đảo Xanh.

Vào buổi sáng, ông ta đã gặp qua đội trưởng bảo vệ ở nơi này, đã chào hỏi với những bảo vệ ở nơi này.

Cho nên, dẫn theo những người này vào, chắc chắn không có vấn đề.

Kết quả, bọn họ vừa đi đến lối vào của khu Đảo Xanh thì lập tức bị bảo vệ chặn lại.

Tất cả mọi người nhìn về phía Hứa Đình Hùng, chú Đông lập tức nói: "Ông Hùng à, chắc không phải ông đang khoác lác đâu nhỉ?" "Sáng sớm đã để chúng tôi mang người nhà tới, thế nào đây, chơi chúng tôi à?"

Mắt của Thu Nguyệt cũng sáng lên, chắc là bọn họ thật sự khoác lác nhỉ? Nếu thật sự như này vậy cô ta có thể chế giễu Hứa Thanh Mây một trận!

Hứa Đình Hùng cũng rất xấu hổ, ông ta vội vàng chạy vào phòng bảo vệ, tìm đội trưởng của nhóm bảo vệ. "Chuyện này là sao?" "Chúng tôi không phải đã nói sớm rồi à?" "Tại sao đột nhiên lại không cho vào chứ?"

Đội trưởng nhóm bảo vệ im lặng một lát: "Anh trai à, tôi nói cho ông dẫn thêm người đến, nhưng không nói để cho ông mang nhiều người đến như vậy!""Chỗ này là khu Đảo Xanh, không phải loại người nào cũng có thể đi vào." “Người sở hữu và sản nghiệp của xí nghiệp bên trong nơi này đều là người có quyền thế nhất ở thành phố Hải Tân." "Ông xem xem bên ngoài kia, hơn trăm người, các anh nghĩ đây là đi dạo ở chợ bán thức ăn à?" "Hò hét ầm ĩ như này mà đi vào, quấy rầy đến người sở hữu và sản nghiệp của xí nghiệp bên trong, tôi... Tôi nói chuyện như nào với lãnh đạo chứ?"

Hứa Đình Hùng gãi đầu một cái, lần này số người đến đúng thật là rất nhiều.

Ông ta chỉ có mười người bạn nhưng mười ông bạn này đều dẫn theo người nhà đến để mở rộng tầm mắt, số người lập tức vượt chỉ tiêu. "Vậy chúng tôi có thể vào mấy người?" Hứa Đình Hùng thấp giọng nói.

Đội trưởng nhóm bảo vệ: "Mười người!

Hứa Đình Hùng gấp: "Như thế sao có thể được?" "Tôi... Bạn bè của tôi bên này đã mười người rồi!" "Tôi cho ai vào, không cho ai vào đây chứ?" "Người anh em, cậu. Cậu giúp đỡ chút đi, nghĩ chút biện pháp, có thể cho nhiều thêm mấy người không?" Đội trưởng nhóm bảo vệ nhìn bên ngoài một chút, nhíu mày suy tư một hồi: "Như vậy đi, nhiều nhất hai mươi người." Hứa Đình Hùng thở dài, hiện tại cũng chỉ có làmnhư vậy.

Không có cách nào mà đi ra ngoài, trên mặt ông ta lập tức đổi thành vẻ đắc ý: "Các vị, ngại quá." "Hôm nay là cuối tuần, hiện tại người bên trong cũng đang nghỉ ngơi." "Chúng ta nhiều người như vậy mà đi vào trong cũng không quá thích hợp." "Cho nên, chúng ta lần này, chỉ có thể đi vào hai mươi người, mong mọi người thông cảm!"

Đám người hai mặt nhìn nhau, Thu Nguyệt cười lạnh nói: "Chú Hùng à, có phải sai rồi không?" "Cháu nghe nói, người sở hữu và sản nghiệp của xí nghiệp khu Đảo Xanh có thể không hạn chế dẫn theo người đi vào mà." "Chú sao lại chỉ có thể dẫn theo hai mươi người đi vào chứ?" "Ông cuối cùng có phải người sở hữu và sản nghiệp của xí nghiệp này không thế?"

Trong lòng Hứa Đình Hùng lạnh lẽo, trên mặt lại như cũ cố chống đỡ: "Sao lại không phải là tôi chứ?" "Nhưng hôm nay là tình huống đặc biệt mà!" "Được rồi, chúng ta chọn hai mươi người, cùng tôi đi vào, cứ như vậy đi."

Đám người cũng không có cách nào, chỉ có thể bắt đầu chọn lựa.

Tất cả mọi người đều muốn đi vào, ai cũng không muốn từ bỏ.

Chỉ làm việc lựa chọn này mà kéo dài hơn nửa

745486971.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 656


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hứa Đình Hùng dẫn theo hai mươi người này tiến vào khu Đảo Xanh.

Trong đó có cả chủ Đông và Thu Nguyệt.

Hai người này từ đầu đến cuối mang theo thái độ nghi ngờ, bọn họ phải biết được rằng Hứa Đình Hùng có phải đang nói láo hay không.

Advertisement

Mà những người khác, sau khi đi vào khu Đảo Xanh này, hoàn toàn đã bị cảnh tượng bên trong làm cho sợ ngày người.

Thân là khu biệt thự cao cấp nhất của thành phố Hải Tân, quang cảnh ở khu Đảo Xanh giống như mộng như ảo.

Đám người đi lại ở bên trong lại có một loại cảm giác như đang đi dạo ngự hoa viên, tiếng kinh ngạc thốt lên không ngừng, đồng thời cũng không ngừng tán thưởng Hứa Đình Hùng có bản lĩnh.

Advertisement

Hứa Đình Hùng cực kỳ đắc ý, đây chính là kết quả mà ông ta muốn. Chú Đông và Thu Nguyệt lại đen mặt.Đi trong chốc lát, Thu Nguyệt trước đề nghị: "Chú Hùng, nếu không trước tiên dẫn mọi người đi xem phòng ở của chủ một chút đi ạ?”

Đám người cùng nhìn về phía Hứa Đình Hùng. Hứa Đình Hùng đã sớm chuẩn bị, chậm rãi gật đầu: "Cũng tốt, chúng ta đi qua xem chút." "A, đúng rồi, nhà của tôi còn chưa có trang trí, bên trong có chút hỗn loạn, mong mọi người thông cảm nhé!" Đám người nhao nhao cười nói: "Ai nha, ông Hùng à, việc này tính là gì? Phòng ở có trang trí hay không cũng đều như vậy mà!" "Ông Hùng, chúng ta đều là bạn bè lâu năm mà vẫn là ông có bản lĩnh nhất." "Thật không nghĩ đến lúc tôi còn sống còn có thể đi vào khu Đảo Xanh một chuyến. Ông Hùng à, may mắn mà có ông đấy! "Tôi cũng đã sớm nói là ông Hùng chắc chắn không phải người tầm thường. Mọi người nhìn xem, trong mấy anh em chúng ta vẫn là ông Hùng có năng lực nhất."

Đám người nhao nhao khoe, khiến Hứa Đình Hùng càng ngày càng đắc ý

Ông ta dẫn theo đám người đi vào một căn biệt thụ mà trước đó đã nói chuyện trước. "Các vị, đây chính là căn phòng của tôi." "Mọi người thăm quan một chút."

Đây là một căn biệt thự tương đối bình thường, ởtrong khu Đảo Xanh, là loại tiêu chuẩn rất bình thường.

Nếu rao bán trên thị trường cũng đã mấy chục tỷ. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là người đến có tư cách mua

Giá tiền của phòng ở khu Đảo Xanh không phải là mấu chốt, mấu chốt là người ở bên trong đều có thân phận.

Phòng ở ở nay đây, bản hay không bán, nhất định phải đạt được Nam Bá Lộc cho phép!

Mà ở thành phố Hải Tân này, có mấy người có thể có được sự khẳng định của Nam Bá Lộc chứ?

Đương nhiên, căn biệt thự này, mặc dù bình thường nhưng cũng tốt hơn nhiều so với dinh thự Thịnh Vượng mà đám người Lâm Mạc Huy hiện tại đang ở.

Trước sau có vườn hoa lớn, trong ngoài phòng có hai cái bể bơi.

Sân thượng để ngắm cảnh sân thượng, sân thượng để nhìn sông khiến cho người ta nhìn thấy là cảm thấy vui vẻ.

Nhìn thấy căn phòng này, trong đầu đám người này không tự chủ được tưởng tượng, sau khi căn phòng này sửa chữa xong thì sẽ mang dáng vẻ như thế nào.

Đám người càng không ngừng khen ngợi Hứa Đình Hùng, mặt mũi đều tràn đầy thán phục. Chỉ có chú Đông và Thu Nguyệt mang vẻ mặt đầy sự không phục."Thật không nghĩ đến ông già này, thế mà mua một căn phòng ở khu Đảo Xanh?" "Thật là sống gặp quỷ!"

Chú Đông thấp giọng lầm bầm.

Thu Nguyệt đi theo bên cạnh, cô ta nhíu mày, đột nhiên nói: "Bố, căn phòng này còn chưa sửa sang, ai biết được có phải của ông ta hay không chứ?"

Chú Đông trừng to mắt: "Ý của con là, căn phòng này chưa chắc là của ông at?" "Ông ta đang giả vờ?"

Chú Đông lập tức tỉnh táo lại, muốn đi vạch trần Hứa Đình Hùng ngay.

Lúc này, Thu Nguyệt kéo ông ta lại, thấp giọng nói: "Bố à, đừng nóng vội, để con xác nhận trước đã!" Thu Nguyệt chạy đến bên cạnh tim bạn bè của mình.

Hứa Đình Hùng bên này, dẫn theo Phương Như Nguyệt, còn đang dương dương tự đắc mà ba hoa chích chòe với đám người.

Phương Như Nguyệt cũng thở dài nhẹ nhõm, nhìn thế này, cửa cuối cùng này cũng qua rồi.

Trong lòng của bà ta cũng cảm kích với Hoàng Kiến Đình nhiều hơn một chút, lần này Hoàng Kiến Đình đã giúp bọn họ giữ lại mặt mũi.

Đột nhiên, Thu Nguyệt từ bên ngoài đi vào, nói thắng: "Chú Hùng à, căn phòng này chú mua lúc nào thế?"

Hứa Đình Hùng sửng sốt một chút, sắc mặt có

815726362.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 657


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Một câu của Thu Nguyệt khiến cho tất cả mọi người đều nhìn về nhà họ Hứa, trên mặt đầy vẻ nghi ngờ.

Sắc mặt của Hứa Đình Hùng hoảng hốt, vội vàng giải thích: "Cái này... Phòng này làm sao không phải của tôi chứ?" "Cháu dựa vào cái gì nói phòng này không phải của tôi?"

Thu Nguyệt cười lạnh: "Dựa vào cái gì?” "Chỉ bằng việc chống cháu ba ngày trước đến xem qua căn phòng này!" "Lúc ấy, nhân viên tiêu thụ đã nói rõ ràng với chồng cháu, căn phòng này vẫn chưa bán!"

Advertisement

Lời vừa nói ra, xung quanh xôn xao. "Thật hay giả đấy?" "Ba ngày trước, căn phòng này vẫn chưa có bán?" "Kia chẳng phải ông Hùng nói láo à? Ông ta nói là mấy tháng trước mua mà!" "Thật có khả năng! Ông Hùng người này, là người vì giữ thể diện mà làm việc quá khả năng của mìnhmà." "Lần này thật mất mặt...

Đám người khe khẽ bàn luận, có ít người thậm chí trực tiếp chế giễu.

Advertisement

Sắc mặt của Hứa Đình Hùng trắng bệch, run giọng nói: "Cháu... Cháu nói bậy..." "Căn phòng này, tôi... Tôi đã mua lâu rồi...

Thu Nguyệt cười lạnh: "Ồ?" "Theo như chú nói thì là nhân viên tiêu thụ của khu Đảo Xanh nói sai rồi?" "Bọn họ cho khách khắc xem phòng mà đã bán đi rồi à?" "Nếu thật là như vậy, không bằng chúng ta đi tìm nhân viên tiêu thụ của khu Đảo Xanh đối chất một chút nhỉ?"

Người ở bốn phía nhất thời cười vang, một người lớn tiếng nói: "Cái này sao có thể chứ?" "Người của Nam Bá Lộc, làm sao có thể phạm sai lầm cấp thấp như vậy?" "Ông Hùng à, ông cũng đừng ráng chống đỡ, căn phòng này, khẳng định không phải của ông!"

Sắc mặt của Hứa Đình Hùng trắng bệch, cúi đầu không dám nói lời nào, ông ta nào dám đi tìm nhân viên tiêu thụ của khu Đảo Xanh mà hai mặt một lời chứ.

Nhìn thấy bộ dạng này của Hứa Đình Hùng, chú Đông không cần nói cũng biết là vui vẻ như nào rồi. Ông ta vênh vang đắc ý vỗ vỗ bả vai của Hứa ĐìnhHùng, cười nói: "Ông Hùng à, đều là bạn bè nhiều năm, ông có bao nhiêu cần lượng thì chúng tôi đều biết rồi đúng không? Ông cần gì phải làm như vậy với cùng chúng tôi chứ?" "Ai, thật là, đều đã lớn tuổi rồi, sao còn ham hư vinh như thế chứ?" "Tôi nói với ông này, coi như ông không có biệt thự ở khu Đảo Xanh phòng thì chúng tôi cũng sẽ không xem thường ông đâu!" "Thế nhưng hết lần này tới lần khác ông mạo xưng là trang hảo hán, đây mới thật là thứ khiến cho người ta xem thường đấy!"

Đám người xung quanh nhao nhao gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Hứa Đình Hùng tràn đầy trào phúng và giễu cợt.

Hứa Đình Hùng chỉ muốn đập đầu chết luôn ở chỗ này.

Đời này, ông ta đều bị chủ Đông chèn ép, cơn tức này cũng đi theo cả một đời.

Vốn cho là hôm nay có thể mở mày mở mặt, không nghĩ tới, vậy mà lại mất mặt như thế, ông ta quả thật là không còn mặt mũi để sống tiếp nữa

Về phần Phương Như Nguyệt bên cạnh, cũng vô cùng xấu hổ, thấp giọng oán trách: "Tôi đã nói rồi, không nên tranh hơn thua với người ta." "Ông cứ không nghe, hiện tại mất mặt quá đi mất.

Cả người Hứa Đình Hùng đều đang run rẩy, cảm giác thê lương đến cực điểm.

Người xung quan giễu cợt một phen, chú Đôngcười híp mặt nói: "Được rồi, mọi người cũng đừng oán trách ônghứa." "Cho dù như thế nào, chúng ta đã đi vào khu Đảo Xanh thì cũng nên thăm quan một chút. "Đây là cơ hội mà ông Hùng giành lấy cho cho chúng ta, mọi người đừng bỏ qua

Đám người lại cười vang, đây mới là trào phúng that su

Sau đó, đám người tiếp tục tham quan khu Đảo Xanh,

Hứa Đình Hùng căn bản không còn mặt mũi để đi theo nữa.

Nhóm người của Chú Đông tâm trạng rất vui vẻ, một đường mà đi.

Rất nhanh, bọn họ đi tới bên ngoài căn biệt thự tốt nhất ở khu Đảo Xanh, "Căn phòng này, nghe nói là căn quý giá nhất bên trong khu Đảo Xanh, cũng xa hoa nhất

Thu Nguyệt cảm khái nói, trước đó cô ta thế mà từng đi vào khu Đảo Xanh.

Đám người nhao nhao sợ hãi thán phục, căn phòng này, chỉ từ bên ngoài nhìn đã có thể có thể giết hết tất cả những thứ trước đó.

Nhưng vào lúc này, Thu Nguyệt đột nhiên kinh ngạc nói: "A? Bố, bố nhìn cô gái ở vườn hoa kia, rất quen mặt nhì "Cô ta... Cô ta hình như là Hứa Thanh Mây, đúng không?

1456845448.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 658


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chú Đông sửng sốt một chút: "Không thể nào?" "Ông Hùng nói cô ta là chủ tịch của công ty dược phẩm Hưng Thịnh mà!"

Thu Nguyệt khịt mũi coi thường: "Có thể tin Hứa Đình Hùng sao?" "Ông ta mới vừa rồi còn nói căn phòng kia là của ông ta đấy!" "Tôi thấy, một nhà bọn họ đều đang khoác lác." "Hứa Thanh Mây được gả đến một cho một tên đến ở rể vô dụng, làm sao lại trở thành chủ tịch của công ty dược phẩm Hưng Thịnh chứ?"

Chú Đông chậm rãi gật đầu: "Con nói thế cũng đúng là có khả năng!" "Ông Hùng này, cả một đời bản lĩnh gì cũng không có, chỉ biết khoác lác là giỏi thôi."

Advertisement

Lúc này, bên cạnh một người cười nói: "Ai nha, chúng ta nói nhiều như vậy làm gì?" "Dẫn ông Hùng đến nhìn một chút, chẳng phải sẽ biết à?"Mọi người nhất thời cười vang, bọn họ đều muốn nhìn Hứa Đình Hùng lại làm trò mèo.

Sau đó, đám người vội vã theo đường cũ trở về, tìm được mấy người Hứa Đình Hùng, Phương Như Nguyệt sắp rời khỏi khu Đảo Xanh.

Advertisement

Thu Nguyệt vừa đi qua, đã trực tiếp cười nhạo nói: "Chú Hùng, trước kia bố cháu nói chú thích khoác lác, cháu còn không tin." "Hôm nay, hôm nay cháu cũng rõ rồi!"

Sắc mặt của Hứa Đình Hùng vô cùng khó xử, tức giận quát: "Cháu... Cháu đắc ý cái gì?" “Không sai, hiện tại tôi hoàn toàn không có phòng ở ở khu Đảo Xanh." "Nhưng giá trị của công ty dược phẩm Hưng Thịnh chúng ta cũng mấy trăm tỷ, sau này tôi muốn mua phòng ở ở khu Đảo Xanh cũng dễ như trở bàn tay!"

Thu Nguyệt cười lạnh: "Ha ha, chú Hùng, đều đã như vậy, còn nói láo nữa à?" “Công ty dược phẩm Hưng Thịnh? Có quan hệ gì với chú à?"

Hứa Đình Hùng vội la lên: "Làm sao không có quan hệ chứ?" "Con gái của tôi là chủ tịch của công ty dược phẩm Hưng Thịnh..."

Thu Nguyệt nói thẳng: "Con gái của chú chỉ đang làm giúp việc cho một cái nhà có tiền thôi!"

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đều nổigiận: "Cháu. Cháu đừng quá đáng!" "Cháu đây là đang làm nhục người ta đấy!"

Thu Nguyệt cười lạnh: "Làm nhục chú?" "Mọi người chúng tôi đều nhìn thấy rõ ràng, con gái của chủ đang tưới hoa bên trong một vườn hoa cho người ta!" "Không phải người làm, tại sao cô ta lại phải chạy tới đây tưới hoa cho người ta chứ?"

Mọi người xung quanh cũng gật đầu liên tục: "Ai nha, ông Hùng, ông đừng cổ nữa. Chúng tôi đều nhìn thấy rõ ràng, con gái của ông đúng là đang tưới hoa cho người ta mà!" "Trong nhà ông chắc là có khó khăn gì, có thể nói với những người bạn bè cũ chúng tôi một chút mà, chúng tôi có thể nghĩ biện pháp giúp ông. Ông cứ giả vờ làm mấy việc quá khả năng của mình, có ý nghĩa gì chứ?" "Ông Hùng à, cuộc đời này của ông cũng như vậy, ông đã từng gặp qua nhân vật lớn có bản lĩnh nào mà thích khoác lác như ông chưa?"

Sắc mặt của Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đều đông lại, đây rốt cuộc tình huống gì chứ? "Không có khả năng, kia không thể nào là con gái của tôi!" "Con gái của tôi hôm nay ra ngoài nói chuyện làm ăn với người ta, các người chắc chắn nhận lầm rồi!"

Hứa Đình Hùng lớn tiếng ồn ào.

Thu Nguyệt cười lạnh: "Có phải con gái của chúhay không, đi nhìn một chút sẽ biết thôi." "Chú Hùng, chú dám đi không?"

Hứa Đình Hùng giận dữ: "Tôi làm sao mà không dám chứ?"

Đám người lập tức lại đi về phía trên núi.

Rất nhanh, mọi người đã đi đến bên ngoài căn biệt thự kia.

Thu Nguyệt chỉ vào bóng hình xinh đẹp trong vườn, cười lạnh nói: "ầy, ngay tại chỗ ấy đấy!" "Chú Hùng, con gái của chú, chắc chủ nhận ra chứ?"

Hứa Đình Hùng liếc mắt lập tức thấy được Hứa Thanh Mây, ông ta cũng lập tức ngẩn người.

Tình huống này là như nào?

Con gái thật sự ở chỗ này tưới hoa?

Ông ta đang gặp quỷ sao?

Ông ta vội vàng tiến lên một bước: "Thanh Mây,

Thanh Mây, con.. con đang làm gì thế?" Hứa Thanh Mây nghe được âm thanh, quay đầu nhìn thấy mấy người bên này, sắc mặt không khỏi thay đổi. "Bố, mẹ, mọi người... Mọi người sao lại tới đây?"

Thu Nguyệt cười lạnh một tiếng: "Ôi, chị Thanh Mây, đã lâu không gặp!" "Chú Hùng một mực nói chị là chủ tịch của công ty dược phẩm Hưng Thịnh, không nghĩ tới, chị vậy mà chạy tới nơi này làm giúp việc cho người ta đấy?"

1512407236.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 659


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khi Thu Nguyệt nói, cô ta còn cố ý lắc lắc chiếc nhẫn kim cương trên tay mình lên không trung, tự hào khoe khoang bản thân.

Mà những người khác cũng đều tỏ vẻ đùa cợt. Hứa Thanh Mây hơi nhíu mày, cô rất hiểu Thu Nguyệt.

Từ nhỏ đến lớn, cái cô Thu Nguyệt này luôn thích khoe khoang ở trước mặt cô để thể hiện sự vượt trội của cô ta.

Ngày hôm nay, cô ta giễu cợt cô ở trước mặt mọi người, hành động này rõ ràng là đang tát vào mặt của CÔ!

Advertisement

Hứa Thanh Máy lạnh lùng nói. "Thu Nguyệt, tôi không hiểu cô đang nói gì." "Tôi trở thành người giúp việc từ lúc nào vậy?"

Thu Nguyệt cười nhạt: "Chị Thanh Mây, chị đều bị chúng tôi bắt tại trận mà chị vẫn không chịu thừa nhận sao?" "Nếu chị không phải là người giúp việc thì tại saophải chạy tới nơi này để tưới hoa?"

Sắc mặt của Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt cũng trắng bệch, bọn họ thực sự không hiểu tại sao Hứa Thanh Mây lại đến nơi này để tưới cây.

Advertisement

Hứa Thanh Mây nói: "Đây là vườn hoa của nhà tôi, tôi tự mình tưới hoa thì có gì không đúng sao?"

Lời này vừa nói ra, mọi người đều ồ lên.

Thu Nguyệt đầu tiên là sửng sốt, sau đó cô ta ngửa đầu cười to: "Ha ha ha, ha ha ha..." "Tôi không nghe lầm đấy chứ?" "Chị ta mới vừa nói cái gì? Đây là nhà của chị ta à?" "Chị Thanh Mây, chị quả nhiên là con gái ruột của chú Hùng, cả hai người đều khoác lác không chớp måt!" "Đây là nhà của chi?" "Ôi, không được, tôi cười đến mức đau bao tử mất..."

Những người khác cũng đều cười vang. Theo quan điểm của bọn họ, điều này đơn giản là không thể

Ngay cả Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt cũng tỏ vẻ xấu hổ.

Căn nhà này là căn nhà tốt nhất trong biệt thự khu Đảo Xanh.

Cho dù công ty dược phẩm Hưng Thịnh có tiền đi chăng nữa thì cũng không thể mua được căn nhà này!

Ngay khi đám đông đang ồn ào thì cánh cửa củatòa nhà mở ra, một người phụ nữ đeo tạp dề bước ra.

Bà ta kính cẩn lễ phép đi tới trước mặt Hứa Thanh Mây và lễ phép nói: "Bà chủ, canh gà đã nấu xong rồi, cô chủ cũng đã tỉnh, bà chủ cũng trở về để uống một chút đi!"

Nghe người phụ nữ nói như thế, tất cả mọi người đều sợ ngày người.

Thu Nguyệt mở to hai mắt nhìn bà ta, vội la lên: "Bà. Bà kêu chị ta là cái gì?"

Người phụ nữ sửng sốt một chút: "Tôi kêu cô ấy là bà chủ?"

Sắc mặt của Thu Nguyệt nhanh chóng thay đổi: "Cái gì... Bà chủ gì?" "Tại sao bà lại gọi chị ta là bà chủ?"

Người phụ nữ cau mày nói: "Cô ấy là chủ nhân của ngôi nhà, tôi kêu cô ấy là bà chủ thì có cái gì là không đúng sao?"

Lần này, bốn phía mọi người ồ lên một lần nữa. Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt cũng vô cùng bối rối, đây rốt cuộc tình huống gì?

Tại sao Hứa Thanh Mây có thể trở thành bà chủ của căn nhà này được?

Lúc này, Hứa Thanh Mây mới chậm rãi liếc nhìn mọi người: "Bà cứ cho cô chủ uống trước đi." "Bạn bè của tôi đang ở đây nên tôi phải tiếp chuyện với bọn họ một chút." "À, đúng rồi, sẵn tiện bà trở về pha một chút trà, lát nữa phải mời mấy cô chú này vào nhà ngồi mộtchút!"

Người phụ nữ vội vàng gật đầu: "Vâng, thưa bà chủ!"

Mọi người thấy một màn như vậy thì càng xác định, Hứa Thanh Mây là chủ của căn nhà này!

Hứa Thanh Mây cười nói: "Bố, mẹ, sao hôm nay hai người lại có thời gian tới đây vậy?" "Các cô các chú cũng tới rồi, vậy thì mọi người vào nhà ngồi một chút đi."

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt đang run lên vì phấn khích, ngôi nhà này đã giúp cho bọn họ lấy lại thể diện đã mất lúc nãy. "Đúng đúng đúng, mọi người, đây mới là nhà của tôi!" "Đi, chúng ta đi vào nhà ngồi một chút, uống một ngụm trà. "Trời ạ, ông Đông, chúng ta cùng nhau đi vào thôi!" Hứa Đình Hùng hưng phấn kéo mọi người vào trong biệt thự.

Nói thật thì mọi người cũng muốn vào trong xem thử.

Đây chính là căn nhà tốt nhất của biệt thự khu

Đảo Xanh, cũng có thể nói đây chính là căn nhà cao cấp nhất ở thành phố Hải Tân, tất cả mọi người đều muốn vào xem một chút.

Khi mọi người bước vào trong nhà, tất cả bọn họ đều sợ ngây người.

Căn nhà này do Nam Bá Lộc để lại cho con gái

285050875.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 660


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mọi người không ngừng kinh ngạc, những người trước đó giễu cợt Hứa Đình Hùng, bây giờ đều xoay người nịnh nọt Hứa Đình Hùng.

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt cực kỳ hả hệ, bây giờ tất cả những tủi hờn của cuộc đời này dường như đều được giải tỏa!

Vẻ mặt của Thu Nguyệt rất không cam lòng.

Cô ta hay tự khoe khoang rằng mình đã gả cho một nhà có điều kiện, cô ta nghĩ có thể dẫm nát Hứa Thanh Mây ở dưới chân mình.

Advertisement

Thế nhưng, khi cô ta bước vào trong nhà thì đã biết rằng mình còn kém xa Hứa Thanh Mây!

Cô ta cắn răng đi dạo qua một vòng, đột nhiên lớn tiếng nói: "Hứa Thanh Mây, tôi nghe nói chồng của chị chỉ là một tên lao công vệ sinh toilet ở bệnh viện, vậy thì anh ta sẽ không có tiền mua căn nhà này đúng chứ?" "Vậy thì căn nhà này từ đâu ra?" "Đừng nói là chị làm vợ bé của chủ nhà nên mới được ở trong căn nhà này nha?"Tất cả mọi người nhìn về phía Hứa Thanh Mây, bọn họ bắt đầu xì xào bàn tán.

Bọn họ đều biết Hứa Thanh Mây cưới một tên ở rể, làm sao một tên ở rể có thể mua được căn nhà như thế này?

Advertisement

Cho nên, lúc này mọi người cũng bắt đầu hoài nghi việc Hứa Thanh Mây làm vợ bé của người ta nên mới có thể ở trong căn nhà này!

Ngay cả sắc mặt của Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt cũng thay đổi, chẳng lẽ thật sự là như vậy? Nếu nói như vậy thì bọn họ thật sự rất mất mặt

Hứa Thanh Mây cau mày, cái cô Thu Nguyệt này nói chuyện cũng thật khó nghe "Thu Nguyệt, tôi hy vọng cô nói chuyện chú ý một chút!" "Căn nhà này là của chồng tôi."

Hứa Thanh Máy lạnh lùng nói.

Thu Nguyệt cười nhạo: "Chị Thanh Mây, đều là người một nhà thì có cái gì không thể thừa nhận?" "Nếu chị đã làm ra chuyện như vậy thì cũng không cần sợ mất mặt chứ?"

Hứa Thanh Mây không khỏi buồn bực, vừa muốn nói thì Lâm Mạc Huy đột nhiên đẩy cửa vào được. "Trời ạ, sao lại náo nhiệt như thế này?" "Thanh Mây, có khách tới nhà à?"

Lâm Mạc Huy ngạc nhiên nói.

Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào trên người của Lâm Mạc Huy, riêng Hứa Đình Hùng vàPhương Như Nguyệt thì mở to hai mắt để nhìn anh.

Tại sao Lâm Mạc Huy lại tới đây?

Chú Đông kinh ngạc hô lên: "Cậu... Cậu không phải là tên ở rể của nhà họ Hứa sao?"

Mọi người không khỏi ngạc nhiên, tại sao tên ở rể này lại tới đây?

Chẳng lẽ căn nhà này thật sự là của anh?

Hứa Thanh Mây đứng lên, cười khúc khích và kể lại chuyện vừa xảy ra. Ảnh mắt của Lâm Mạc Huy đảo qua mọi người, anh cơ bản cũng đoán được là có chuyện gì xảy ra. Anh khẽ mỉm cười một cái: "Thật sự xin lỗi mọi người. “Chuyện ngày hôm nay, chủ yếu là trách chúng tôi." "Thật ra, căn nhà mà bố mẹ tôi dẫn mọi người đến xem là căn nhà mà chúng tôi định mua. "Chỉ đó điều, sau đó tôi nghĩ căn nhà này tốt hơn, nên chúng tôi lập tức mua căn nhà này mà không mua căn nhà kia." "Bố mẹ của bọn tôi không biết chuyện này, cho nên bọn họ mới mang mọi người đi xem căn nhà kia, chủ yếu là hai người bọn họ không biết chuyện này."

Những lời này khiến cho Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt cảm thấy thoải mái hơn.

Bọn họ đã mất mặt rất nhiều vì ngôi nhà trước

Lâm Mạc Huy vừa nói như vậy thì cũng giúp bạn đây.họ giải thích những gì đã xảy ra trước đó, đồng thời thể diện của bọn họ cũng được bảo vệ.

Mọi người lại không ngừng kinh ngạc, đặc biệt là Thu Nguyệt, vẻ mặt của cô ta rất không cam lòng.

Cô ta vốn tưởng rằng Hứa Thanh Mây làm vợ bé của người ta, nên cô ta còn muốn chế giễu một phen!

Không nghĩ tới đây thật sự là nhà của Lâm Mạc Huy và Hứa Thanh Mây, điều này chẳng phải là đang trực tiếp tát vào mặt của cô ta hay sao? "Anh...Làm sao anh chứng minh được căn nhà này là của anh?"

Thu Nguyệt không cam lòng nói.

Lâm Mạc Huy mỉm cười: "Trên lầu có sổ đỏ, nếu không để tôi cho cô xem một chút?"

Thu Nguyệt vừa định nói chuyện, lúc này, trong sân đột nhiên truyền đến một giọng nói: "Cậu Huy có ở nhà không?"

Mọi người đi tới cửa, chỉ thấy một lão già râu tóc bạc trắng đứng cùng với một người cô gái trẻ trung xinh đẹp ở trong sân. "Đây... Đây không phải là Hạ Thành Phong, ông cụ Phong sao?"

Có người kinh ngạc hô lên.

Sắc mặt của những người khác cũng thay đổi, ông cụ Phong, đây chính là nhân vật tiếng tăm của của thành phố Hải Tân.

Lâm Mạc Huy đi ra ngoài đón tiếp, anh cười nói: "Ông Phong, sao ông lại tới đây?"

555687205.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 661


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Chú Đông cũng nhịn không được mà tiến đến bên cạnh Hứa Đình Hùng, thấp giọng nói: "Các người... Các người quen biết ông cụ Phong à?"

Hiện tại Hứa Đình Hùng quả thực đang vui mừng đến phát điên, vẻ mặt của ông ta rất hả hệ: "Điều đó là đương nhiên!"

Vẻ mặt của chú Đông rất xúc động, bọn họ cũng biết thân phận của ông cụ Phong.

Advertisement

Ngay cả ông cụ Phong cũng tới, vậy thì đã nói rõ căn nhà này thật sự là của Lâm Mạc Huy

Nhưng mà, ông cụ Phong còn chưa bước vào cửa thì đã có một chiếc xe thể thao chạy vào trong sân.

Tổng Lan Ngọc mặc một chiếc váy dài đến đầu gối với mái tóc xõa ra phía sau, cô ta bước xuống xe với khí thế tựa như một nữ hoàng.

Advertisement

Người biết cô ta không nhiều lắm, nhưng Thu Nguyệt liếc mắt một cái thì đã lập tức nhận ra. "Cô ấy...Cô ấy là Tổng Lan Ngọc?"

Mọi người đều rất ngạc nhiên, sắc mặt của chú Đông đột ngột biến đổi: "Tổng Lan Ngọc nào?"Thu Nguyệt nói: "Tống Lan Ngọc của tập đoàn Vân Hải!" "Tôi... Trước đây tôi có may mắn được gặp cô ấy một lần, cô ấy... Tại sao cô ấy lại tới nơi này..."

Bốn phía mọi người nhất thời kinh ngạc hô lên: "Trời ạ, cô ấy là Tổng Lan Ngọc sao?" "Đây chính là người phụ nữ giàu nhất thành phố Hải Tân!" "Lớn lên xinh đẹp như vậy, cô ấy nhất định là Tổng Lan Ngọc!" "Cô ấy tới nơi này làm cái gì?"

Trong tiếng hộ của mọi người ở đây, Tông Lan Ngọc lấy hai bình rượu từ trong xe ra, cô ta vẫn chưa vào cửa thì đã lớn tiếng hộ. "Thanh Mây, Thanh Mây, tôi đến tìm cô để cùng nhau uống rượu đây!" "Buổi trưa cô phải lo cơm nước cho tôi đó!"

Mọi người hai mặt nhìn nhau, Tổng Lan Ngọc lại có thể nói chuyện với Hứa Thanh Mây như vậy, vậy thì quan hệ của bọn họ tốt đến mức nào?

Thu Nguyệt càng chấn động, người khác không biết Tổng Lan Ngọc nhưng cô ta lại hiểu rõ nhất.

Ngay cả người nhà họ Tống trong mười dòng họ lớn nhất cũng nhìn không thể gặp mặt Tổng Lan Ngọc. Tổng Lan Ngọc thật sự trở thành bạn thân của

Hứa Thanh Mây à!

Thế nhưng, đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Làm sao Hứa Thanh Mây và Lâm Mạc Huy có thểquen biết nhiều nhân vật lớn đến như vậy?

Hứa Thanh Mây đi ra ngoài đón khách, cô chào hỏi mọi người.

Tổng Lan Ngọc thẳng thắn khoác vai của cô giống như một người bạn thân lâu năm.

Mà lúc này, Thu Nguyệt cũng thấy rõ bình rượu ở trong tay của cô ta. "Rane Conti?" "Hai bình này rượu phòng chừng cũng phải trên cả triệu đồng!

Những người xung quanh tỉ tê, ăn một bữa ăn mà tổn hơn một triệu sao?

Lâm Mạc Huy mời bọn họ đi vào phòng khách, lúc này, những người bạn đang đứng ở trước cửa của Hứa Đình Hùng cũng luống cuống tay chân.

Đối mặt những nhân vật có tiếng tăm này, bọn họ đều cảm như hến, một lời cũng không dám nói.

Ngồi một hồi, Lâm Mạc Huy mới đứng lên nói: "Bố, mẹ và các cô chú đã vất vả đến đây một chuyến, hôm nay mọi người cứ ở lại đây để cùng nhau ăn cơm đi..

Hiện tại Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt rất vui mừng và cười toe toét, ngày hôm nay và ngay lúc này đây, bọn họ đã lấy lại thể diện của mình. "Không cần ăn uống gì đâu." "Tôi vẫn còn có một vài người bạn đang chờ ở bên ngoài, nên cũng không quá thuận tiện khi tới đây dùng cơm."Hứa Đình Hùng khoát tay nói.

Lâm Mạc Huy vô cùng kinh ngạc: "Sao bọn họ lại không vào đây?"

Hứa Đình Hùng thoảng xấu hổ: "Ách, bảo vệ nói, nếu có quá nhiều người vào đây thì sẽ quấy rầy đến những người chủ ở nơi này..

Lâm Mạc Huy bật người nói: "Không có việc gì, bố cứ để con gọi điện thoại cho bảo vệ." "Bố cứ để cho bọn họ vào trong tham quan, thật vất vả mới đi đến đây một chuyến, cũng phải biết nhà của chúng ta ở đâu, bố nói xem có đúng không?"

Hứa Đình Hùng mừng rỡ: "Chuyện này... chuyện này có được không?"

Lâm Mạc Huy gật đầu cười, anh là chủ nhân cao quý nhất ở đây, anh tự mình dặn dò thì nhất định không thành vấn đề.

Sau khi anh gọi một cú điện thoại thì bảo vệ lập tức cho bọn họ đi vào.

Một trăm người bên ngoài cũng tiến vào biệt thự khu Đảo Xanh.

Những người này trước đó đã bị chặn lại ở bên ngoài, bọn họ nghĩ rằng mình sẽ không thể đến thăm biệt thự khu Đảo Xanh, cho nên bọn họ đều rất là thất vọng.

Không nghĩ tới sau cùng bọn họ cũng được cho vào, bọn họ vô cùng kích động.

Biết được là do Lâm Mạc Huy sắp xếp, mọi người không ngừng khen ngợi Lâm Mạc Huy.

1792088438.jpg

 
Back
Top Bottom