Ngôn Tình Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 622


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bốn người này lập tức đứng dậy bao vây Lâm Mạc

Huy.

Mười mấy con cổ trùng cùng lúc bay ra, khiến cho mọi người không thể nào ngăn lại được.

Ô Nhĩ đã sớm chuẩn bị trước cho việc này, lên kế hoạch trực tiếp giết Lâm Mạc Huy.

Tuy nhiên, lúc họ ra tay, Lâm Mạc Huy không hề hoảng sợ chút nào, thay vào đó, khoé miệng của anh còn lộ ra nụ cười lạnh.

Advertisement

Anh không né tránh, thậm chí còn không để ý tới. Mười mấy con cổ trùng đều rơi vào người anh.

Bốn người Ô Nhĩ cực kỳ vui sướng, những con cổ trùng này chứa các chất độc khác nhau.

Mỗi một loại loại chất độc đều có thể gây tử vong.

Advertisement

Mười mấy con cổ độc là mười mấy loại chất độc khác nhau, đủ để khiến Lâm Mạc Huy chết thảm tại chỗ!

Nhưng trên thực tế, Lâm Mạc Huy lại giống như không có chuyện gì xảy ra.

Anh tuỳ ý phất phất tay, đánh bay một con nhện trên vai như thể phủi bụi đi vậy.

Sắc mặt của bốn người Ô Nhĩ đột ngột thay đổi, chuyện này sao có thể xảy ra được?

Lâm Mạc Huy thế nhưng lại là bách độc bất xâm sao?

Bọn họ không biết rằng trên người Lâm Mạc Huy còn có mấy miếng ngọc bội, tất cả đều là Ngọc Mạn tuỳ ý mang theo bên người.

Những miếng ngọc bội này đủ để giúp Lâm Mạc Huy ngăn lại những con cổ trùng này.

Ô Nhĩ cũng coi như phản ứng rất nhanh, thấy Lâm Mạc Huy không hề bị thương, cũng không dám chần chừ, lập tức khẽ hét lên một tiếng, ra hiệu cho mấy tên đồ đệ chia nhau ra bỏ chạy.

Về phần Ô Nhĩ, ông ta vươn tay túm lấy Dạ Mạt đang nằm trên mặt đất, chuẩn bị mang cô ta chạy trốn.

Tuy nhiên, khi bốn người họ vừa quay người lại, Lâm Mạc Huy đã di chuyển trước.

Anh nhanh chóng đậm mấy cây châm bạc lên cơ hà thể bốn người này, bốn người cảm thấy toàn bộ sức lực như bị rút sạch, trực tiếp ngã xuống đất, không thể nhúc nhích.

Lâm Mạc Huy cúi người liếc mắt nhìn Ô Nhĩ: "Ông thật sự cho rằng tôi không biết mấy người muốn làm gì sao?" "Bao vây tôi ở giữa, tìm cơ hội đánh lên tôi à?" “Ồ, tôi cố ý để cho mấy người đến gần tôi. Nếu không, tôi làm sao có cơ hội ra tay với mấy người?” Lúc Lâm Mạc Huy vừa mới bước vào, bốn người Ô

Nhĩ đã đứng phân tán rồi.

Nếu Lâm Mạc Huy ra tay, nếu như bọn họ liều mạng, nói không chừng thật sự có một hai người có thể chạy thoát.

Vì vậy, Lâm Mạc Huy cố ý để bọn họ tới gần mình, sau đó lập tức ra tay.

Sắc mặt Ô Nhĩ tái mét, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cậu... rốt cuộc cậu là ai?” “Tại sao cậu lại có thể miễn dịch với cổ độc?”

Lâm Mạc Huy cười lạnh không nói lời nào, lại đâm mấy cây châm bạc lên cơ thể bốn người, khiến cho họ hoàn toàn bị phong ấn.

Sau đó, Lâm Mạc Huy kéo toàn bộ mấy người này vào phòng bên trong, đặt họ xuống sàn nhà.

Sau khi giải quyết những vấn đề này, Lâm Mạc Huy là mới gọi Lưu Thiên Tường đi vào. Lưu Thiên Tường vừa tận mắt chứng kiến những gì diễn ra trong căn phòng nên vô cùng sốc.

Nhất là khi nhìn thấy mười mấy con cổ trùng trên mặt đất, ông ta càng kinh hãi hơn. "Cậu Lâm, đây... đây có phải là người của Miêu

Cương cổ tộc không?” “Chuyện này cũng quá đáng sợ đúng không?” “Những con cổ trùng này cực kỳ độc, khiến cho con người rất khó đề phòng!”

Giọng nói của Lưu Thiên Tường có chút run rẩy.

Lâm Mạc Huy tiện tay thu mấy con cổ trùng này vào trong bình sứ, thản nhiên nói: “Tuy rằng khó đề phòng, nhưng Miêu Cương cũng có quy tắc của Miêu Cương. “Bọn họ thường không bước ra khỏi phạm vi một trăm nghìn ngọn núi, sẽ không cùng lúc xuất hiện với thế giới bên ngoài. “Chỉ cần ông không đi Miêu Cương, dưới tình huống bình thường, thì sẽ không tiếp xúc với bọn họ!”

Lưu Thiên Tường ngạc nhiên: “Vậy đám người này xảy ra chuyện gì thế?”

Lâm Mạc Huy: "Bọn họ tới đây tìm người."

Lưu Thiên Tường: “Tìm người? Tìm ai vậy?” Lâm Mạc Huy nở nụ cười: “Bên chỗ Miêu Cương nhất định đang xảy ra chuyện” “Tuy nhiên, chuyện này không liên quan gì đến ông. "Ông ngồi đây một lát đi, tôi đoán chừng Lưu Thiên

Quang sắp tới rồi.” h Sắc mặt của Lưu Thiên Tường lập tức cứng lại, nếu Lưu Thiên Quang tới, vậy chẳng phải nói là ông ta thông đồng với đám người Miêu Cương này sao?

Như vậy cái chết của Lưu Thiên Anh chẳng phải do một mình Lưu Thiên Quang lên kế hoạch hay sao?

Lâm Mạc Huy vào phòng bên trong, anh nhìn bốn người Ô Nhĩ, cuối cùng chọn hai người trong số họ.

Một người có vóc người giống với anh, người còn lại thì giống với Lưu Thiên Tường.

Lâm Mạc Huy lôi kéo hai người đi ra ngoài, cười

1951694982.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 623


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cả hai người đều ngạc nhiên, không hiểu Lâm Mạc Huy có ý gì.

Lâm Mạc Huy lấy ra vài cái lọ, sau khi trộn lại thì tạo ra một bát hỗn hợp đặc sệt.

Anh bồi đều những thứ này lên mặt của hai người đàn ông.

Advertisement

Một lát sau hỗn hợp này khô lại, Lâm Mạc Huy bóc lớp hỗn hợp ra và bất ngờ là đã trở thành hai chiếc mặt nạ da người tinh xảo.

Lâm Mạc Huy đưa một trong hai chiếc mặt nạ cho Lưu Thiên Tường, và tự mình đeo chiếc mặt nạ còn lại. Sau khi đeo chiếc mặt nạ này lên, mặt của hai người lập tức biến thành mặt của hai người Miêu

Advertisement

Cương.

Thêm vào đó họ còn có vóc dáng tương đương nhau nên nếu không nhìn kỹ thì sẽ không thấy khác nhau chút nào.

Đây là phương pháp ngụy trang bên trong ngọc bội truyền thừa, Lâm Mạc Huy chưa từng dùng, đây là lần đầu tiên anh sử dụng.

Đương nhiên, mặt nạ làm bằng phương pháp này thực sự tương đối thô. Nếu như nhìn kỹ, hoặc nếu là một người đặc biệt quen biết thì vẫn có thể thấy được sự khác biệt.

Tuy nhiên, bây giờ là buổi tối và trời còn u ám nữa.

Hơn nữa, lát nữa Lưu Thiên Quang sẽ tới, chắc chắn là sẽ vội vàng lo lắng nên không thể nhìn kỹ, sẽ không có sai sót.

Lưu Thiên Tường đeo một chiếc mặt nạ và nói một cách kỳ lạ: "Cậu Lâm, tại sao chúng ta lại đeo cái này?” Lâm Mạc Huy cười nhẹ nói: "Chờ Lưu Thiên Quang tới khai báo những chuyện ông ta đã làm!”

Sân nhà họ Lưu.

Trước khi ông ta bị mị độc của Dạ Mạt mê hoặc, ông ta đã tự giày vò mình một phen, bây giờ đã dần dần tỉnh táo lại.

Nhìn sang bên cạnh, Dạ Mạt không có ở đây, ông ta có chút nghi ngờ, nhưng cũng không để ý. Dù sao thì người của Miêu Cương chắc chắn không thể ở lại đây mãi mãi.

Sau khi cẩn thận nhớ lại những cảm xúc vừa rồi, khỏi phải nói Lưu Thiên Quang có bao nhiêu đắc ý.

Thật ra ông ta lại không biết từ đầu đến cuối đều là ảo giác của chính mình.

Vốn dĩ ngay cả ngón tay của Dạ Mạt ông ta cũng không chạm vào được

Đột nhiên, có tiếng ồn ào ngoài cửa truyền đến, giống như có chuyện lớn đã xảy ra vậy.

Lưu Thiên Quang kinh ngạc, mặc quần áo chạy ra ngoài, lập tức nhìn thấy trong sân có một đám người đang làm ồn. “Mấy người đang làm gì đấy?” “Buổi tối không ngủ đi, còn làm ồn cái gì vậy?” “Ông chủ đã nghỉ ngơi rồi, mấy người lại đánh thức ông chủ dậy!”

Lưu Thiên Quang giận dữ trách mắng.

Lúc này, một người đàn ông chạy tới: "Anh hai, đã xảy ra chuyện rồi. “Không biết chuyện gì đang xảy ra, người... người nhà của chúng tôi đột nhiên bắt đầu nổi mụn nước khắp người. “Còn có một vài chỗ, giống như bị trúng độc, miệng sùi bọt mép, trên người có nhiều mụn độc khác nhau, lây lan rất nhanh. “Điều đáng sợ nhất là trong số mụn độc này lại còn có một số con sâu màu trắng, giống như giòi bọ... Sắc mặt của Lưu Thiên Quang lập tức thay đổi, thời gian ông ta đã tiếp xúc với đám người Miêu Cương rất dài, đây không phải là dấu hiệu của cổ trùng sao?

Lẽ nào nói một người nào đó trong gia tộc mình đã bị trúng cổ trùng? "Sao có thể như thế được?” “Chuyện này đã xảy ra với bao nhiêu người rồi?"

Lưu Thiên Quang lo lắng nói.

Người đàn ông nói: "Ban đầu chỉ có vài người, bây giờ lên đến mấy chục người rồi

1285840679.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 624


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Lâm Mạc Huy nháy mắt ra hiệu với Lưu Thiên Tường, ý nói ông ta đừng kích động, tránh để lộ ra sơ hở.

Advertisement

Lưu Thiên Quang vào phòng, thấy trong phòng chỉ còn lại hai người, không khỏi kinh ngạc: “Hai người sao lại ở đây?” “Tiền bối Ô Nhĩ đâu?”

Advertisement

Lâm Mạc Huy đè cổ họng nói: “Sư phụ của chúng tôi ra ngoài rồi. “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Lưu Thiên Quang kinh ngạc một chút: "Cổ họng của cậu bị làm sao vậy?”

Lâm Mạc Huy: "Bị khàn một chút, không sao đâu “Trước tiên nói chuyện của ông đi.

Lưu Thiên Quang không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng nói: “Nhà tôi đã xảy ra chuyện, người... người trong gia đình tôi, không biết chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên đều bị trúng cổ trùng. “Rất nhiều người bị độc cổ trùng phát tác, giờ gia đình tôi rối tung cả lên rồi." Trước khi Lâm Mạc Huy lẻn vào nhà họ Lưu, chất bột màu trắng được tung ra thực sự là độc cổ trùng. Làm Mạc Huy biết rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng anh vẫn giả bộ kinh ngạc: "Làm sao có chuyện này được?” “Nhà ông sao lại xảy ra chuyện như vậy được?” "Ai sẽ tới nhà các ông hạ độc cổ trùng chứ?” Lưu Thiên Quang lo lắng nói: “Đó là sự thật, tôi đã tận mắt nhìn thấy “Đại sư, liệu... có phải là đám người của bảy mươi hai động mà các cậu nói đã hạ độc cổ trùng không?” “Hay là, cậu trở về xem một chút với tôi trước đi. “Độc cổ trùng này xem ra thật đáng sợ. Nếu không được chữa trị, không biết gia đình tôi sẽ có bao nhiêu người chết đây. “Bây giờ không ít người trong gia đình đều là tay chân của tôi, nếu như bọn họ chết đi, cho dù sau này tôi trở thành trưởng tộc, thế lực gia tộc sẽ giảm đi rất nhiều, cũng không có cách nào giúp mấy người làm bao nhiêu chuyện”

Nghe đến đây, Lưu Thiên Tường không khỏi khẽ nắm chặt tay.

Lưu Thiên Quang làm như vậy, quả thực chính là đã phản bội gia tộc! Lâm Mạc Huy liếc nhìn Lưu Thiên Tường, nhẹ giọng nói: “Không nên "Lúc trước tôi đã nói với ông, người Miêu Cương chúng tôi sẽ không được tùy ý hạ độc cổ trùng vào người ngoài, trừ phi gặp phải kẻ địch. “Các ông không có thù với những người khác ở Miêu Cương đúng không?”

Lưu Thiên Quang lập tức lắc đầu: "Làm sao có thể như vậy! “Đại sư, ngoài mấy người các cậu ra, tôi chưa từng gặp người Miêu Cương khác.

Lâm Mạc Huy nhíu mày: “Vậy chúng ta thì sao?”

Suy nghĩ một chút, Lâm Mạc Huy đột nhiên nói: “Đúng rồi, có phải số độc cổ trùng tôi cho ông đã xảy ra chuyện đúng không?" “Tôi đã nói với cậu rồi, số độc cổ trùng đó chắc chắn không xảy ra sai sót gì, có phải ông không làm theo những gì tôi nói đúng không?”

Lưu Thiên Quang ngạc nhiên một lúc, mới sững sờ nói: “Tôi... tôi hoàn toàn làm đúng theo những gì cậu căn dặn!” "Sau khi lấy cổ trùng về, từ đầu đến cuối tôi không hề mở nắp ra.” “Sau đó tôi để cái lọ vào xe của Lưu Thiên Anh, sau khi nhân lúc Lưu Thiên Anh lên nhà mới yêu cầu tài xế Vương Lâm của ông ta mở nắp “Theo lời cậu nói lúc trước, loại cổ trùng này ăn máu. Lưu Thiên Anh đi lên nhà, với tính cách của Lâm Mạc Huy chắc chắn sẽ làm ông ta bị thương. sau khi ông ta xuống, cổ trùng này nhất định sẽ chọn ông ta trước.”

Tất cả những điều này được thực hiện theo kế hoạch của chúng tôi mà làm, không có bất kỳ sai sót nào

Thân thể Lưu Thiên Tường run lên một chút. Cuối cùng ông ta cũng hiểu cách Lâm Mạc Huy chứng minh chuyện này!

Bây giờ, Lưu Thiên Quang đã tự mình nói ra chuyện này, như vậy còn sai sao?

Lâm Mạc Huy cười thầm, tên Lưu Thiên Quang này thật sự rất hợp tác. Nhưng trên mặt ông ta không chút thay đổi: “Ông chắc chứ?" “Tên Vương Lâm này có thể tin tưởng được không?” Lưu Thiên Quang gật đầu ngay lập tức: “Tin tưởng được!" “Tên khốn kiếp này nợ cờ bạc bên ngoài hơn mười triệu “Người ta đã bắt vợ con của ông ta, thì ông ta không còn khả năng trả tiền đâu.” “Không chỉ như vậy, ông ta còn chiếm dụng công quỹ hơn bảy triệu của gia tộc, nếu gia tộc biết chuyện, ông ta nhất định sẽ chết chắc!” “Tôi đã giúp ông ta trả nợ cờ bạc còn giải quyết chuyện công ty, ông ta tuyệt đối không bao giờ dám phản bội tối đầu!”

Lưu Thiên Tường lại năm chặt tay, ông ta không ngờ một tên tài xế trong gia tộc lại có thể làm ra chuyện như vậy.

122229229.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 625


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lưu Thiên Quang hoàn toàn không nhận thấy được sự kỳ lạ của Lưu Thiên Tường, ông ta nghĩ đi nghĩ lại, sau đó nói tiếp. “Đúng rồi, tình hình của những người trúng cổ trùng trong gia đình tôi không giống với cổ trùng mà cậu đã đưa cho tôi.” “Không phải lúc trước cậu đã nói, số cổ độc đó cậu đưa cho tôi, sau khi tiến vào cơ thể người sẽ khiến nội tạng vỡ nát, giống như bị người nào đó làm bị thương đến chết, hình dáng bên ngoài cũng không có chút thay đổi nào.” "Cho dù bệnh viện tiến hành khám nghiệm tử thi, cũng sẽ xác định Lâm Mạc Huy phá vỡ nội tạng của Lưu Thiên Anh khiến ông ta chết, cũng không có cách nào phát hiện ra cổ trùng. “Còn những người trong gia đình tôi giờ bị nổi mụn nước, áp xe, ngứa ngáy khắp người, mà nội tạng lại không sao”.

Advertisement

Nghe Lưu Thiên Quang nói những lời này Lâm Mạc Huy suýt chút nữa bật cười.

Advertisement

Tên ngốc này, đã học được cách đáp trả sao? Những điều này ông đều nói rồi, vậy thì tôi không cần phải hỏi nữa!

Anh giả vờ suy nghĩ một chút, trầm giọng nói: “Tình hình gia đình của ông quả nhiên không phải là cổ trùng mà chúng tôi cho ông. “Cái này có thể là ai đó thật sự đang nhắm vào ông!” “Như thế này đi, trước tiên tôi cho ông một ít thuốc, ông cầm về cho họ uống, khống chế tình hình trước. “Lát nữa tôi sẽ liên hệ với sư phụ giúp ông giải quyết chuyện này!” Lưu Thiên Quang cực kỳ vui mừng, lại gật đầu lia lịa: “Cám ơn, cảm ơn đại sư.” “Cậu yên tâm đi, giải quyết xong Lâm Mạc Huy, nhân tiện diệt trừ tay sai mà Lưu Thiên Anh để lại, tôi chắc chắn có thể làm chủ nhà. “Đến lúc đó, tôi nhất định sẽ hết lòng làm việc cho là các cậu!”

Lâm Mạc Huy lấy ra một cái bình sứ: “Mang số thuốc này về, đổ vào một chậu nước, sau đó vảy nước này lên người.” “Mỗi người một cốc là sẽ không có chuyện gì.”

Lưu Thiên Quang nhanh chóng cầm chiếc bình sử lên giống như lấy được bảo vật quý giá. Có số thuốc giải độc này, người của nhà họ Lưu chắc chắn sẽ được cứu.

Mà đến lúc đó, danh tiếng của ông ta cũng càng được nâng cao hơn nữa, việc ông ta trở thành chủ nhà cũng không có vấn đề gì!

Lưu Thiên Quang vui vẻ rời đi, vào trong nhà, Lưu Thiên Tường đập tay xuống bàn, nghiến răng nghiến lợi: “Tên cầm thú này!” "Sao ông ta có thể làm ra chuyện như vậy chứ?" “Lưu Thiên Anh là anh cả của ông ta đấy!”

Lâm Mạc Huy cởi mặt nạ da người trên mặt xuống, nói nhỏ: “Đám hoàng tử thời xưa vì tranh đoạt ngôi báu, chuyện giết anh giết em còn hiếm gặp sao?” “Lưu Thiên Tường, các ông lưu lạc đến bước này chẳng lẽ ông không rõ sao?”

Lưu Thiên Tường nghiến răng, ông ta thực sự cảm động trước lời nói của Lâm Mạc Huy.

Nghĩ đến kết cục của chính mình, trái tim của ông ta cũng bắt đầu thấy lạnh.

Tình cảm gia đình mà ông ta luôn duy trì, đúng là thật vô giá trị trong mắt người khác!

Đúng lúc này, anh Hổ bất ngờ gọi điện thoại đến. “Anh Lâm, Ngô Phi Điệp đã chạm mặt đám người đứng sau rồi." “Ha ha ha, tôi đoán cậu cũng không ngờ đám người đứng sau là ai?”

Lâm Mạc Huy suy nghĩ một chút, sau đó đột nhiên nở nụ cười: "Là tài xế của Lưu Thiên Anh, Vương Lâm đúng không?”

Anh Hổ kêu lên: “Này, sao cậu biết được?" Lâm Mạc Huy mỉm cười, vốn dĩ anh không biết.

1000438072.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 626


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Sau khi sắp xếp xong mọi thứ, Lâm Mạc Huy nhìn Lưu Thiên Tường: “Bây giờ, ông đã tin chưa?”

Lưu Thiên Tường thở dài một hơi rồi chậm rãi gật đầu.

Advertisement

Ông ta đứng lên, trầm giọng nói: “Cậu Lâm, tôi đi trước đây. “Tôi còn có một số việc quan trọng phải làm!” “Nhưng cậu yên tâm, chuyện tôi đã hứa với cậu rồi, tuyệt đối sẽ không nuốt lời!”

Lâm Mạc Huy biết Lưu Thiên Tường cuối cùng đã đồng ý làm chủ nhà họ Lưu.

Kế hoạch của anh cuối cùng cũng đã thành công! Có sự giúp đỡ của nhà họ Lưu, có ba trong số mười gia tộc hàng đầu đã hợp tác với anh!

Advertisement

Lưu Thiên Tường rời đi trước, còn Lâm Mạc Huy đi vào phòng trong.

Vừa rồi để không bị Lưu Thiên Quang phát hiện, anh đã nhốt cả năm người vào phòng trong.

Căn phòng có khả năng cách âm cực tốt, hơn nữa phòng nằm trong cùng, gần như biệt lập với thế giới bên ngoài.

Anh vừa bước vào phòng trong liền ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.

Nền nhà trong phòng bây giờ chỉ còn lại có ba người.

Sắc mặt Lâm Mạc Huy thay đổi, khi nhìn kỹ lại, ba người này chính là Ô Nhĩ, Dạ Mạt, và một người đàn ông trẻ tuổi.

Cả ba người đều bê bết máu, đặc biệt là Ô Nhĩ, đã bị đâm nhiều nhát vào tim và chết hẳn rồi.

Người thanh niên cũng không còn hơi thở, và người duy nhất còn sống là Dạ Mạt.

Tuy nhiên, bây giờ trên ngực cô ta cũng bị một con dao găm vào, và hơi thở rất suy yếu.

Không phải mạng Dạ Mạt lớn, mà là Lâm Mạc Huy vừa mới phong ấn huyết mạch và tạm thời trì hoãn sự tan chảy của cổ trùng, để tránh cô ta trực tiếp chết thảm.

Cũng chính vì lý do này mà cô ta bị đâm vài nhất dao nhưng không chảy nhiều máu, tạm thời vẫn chưa chết.

Tuy nhiên, với vết thương nặng như vậy, dù có đưa đến bệnh viện cũng không thể cứu được

Lâm Mạc Huy lập tức đỡ Dạ Mạt dậy và đâm cùng lúc ba cây châm bạc vào huyệt đạo của cô ta, giúp cô ta giữ được mạng sống. “Chuyện này là sao vậy?”

Lâm Mạc Huy trầm giọng nói.

Dạ Mạt nhìn Ô Nhĩ nằm trên mặt đất, thút thít nói: "Sư phụ... Sư phụ đã dùng cổ trùng bản mạng của ông ấy rút châm bạc ra giúp hai tên đồ đệ phản bội..." "Nhưng mà, họ... họ lại h@m muốn cổ trùng bản mạng của sư phụ và ra tay giết sư phụ" “Không chỉ như vậy, họ còn săn trộm cổ trùng bản mạng của Tam sư huynh và gi3t chết anh ấy, thậm chí còn đâm tôi vài nhất để giết người diệt khẩu.

Sắc mặt Lâm Mạc Huy lạnh lùng, liếc mắt nhìn Ô Nhĩ, trong lòng cảm thấy có chút chấn động.

Lần này anh thực sự đánh giá thấp tên Ô Nhĩ này, anh không ngờ cổ trùng bản mạng của Ô Nhĩ lại mạnh đến mức có thể phá phong ấn châm bạc của anh.

Tuy nhiên, hai tên đồ đệ của ông ta cũng thực sự quá ác độc.

Sư phụ đã cứu bọn họ, nhưng họ lại ra tay giết Ô Nhĩ, lấy đi cổ trùng bản mạng của ông ta.

Sau khi bản tôn bị giết, cổ trùng bản mạng sẽ mất chủ nhân, sẽ bị người khác lấy đi và trở thành bảo vật của người khác.

Cổ trùng bản mạng của Ô Nhĩ mạnh mẽ như vậy, chắc chắn sẽ khiến người ta h@m muốn.

Đột nhiên, Dạ Mạt nắm lấy tay áo Lâm Mạc Huy, run rẩy nói: “Lâm... Lâm Mạc Huy, giúp tôi...

Lâm Mạc Huy nhíu mày: “Tôi giúp cô sao?” "Dựa vào đâu?” “Có phải cô đã quên chúng ta là kẻ thù!”

Dạ Mạt run rẩy nói: “Tôi đã sắp chết, dù là kẻ thù hay bạn bè, đã... đã không còn quan trọng nữa...

945829389.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 627


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Dạ Mạt nhìn Lâm Mạc Huy đầy hy vọng. Lâm Mạc Huy nghiêm mặt lắc đầu: “Tôi sẽ không làm như vậy!”

Sắc mặt của Dạ Mạt bỗng trở nên tuyệt vọng, cô chỉ có một nguyện vọng cuối cùng này, vậy mà ngay cả nguyện vọng cuối cùng này cũng không thể thành hiện thực được?

Advertisement

Lâm Mạc Huy liếc cô một cái, nhẹ giọng nói: “Cô muốn đưa bọn họ trở về cội nguồn, thì tự mình tiễn đưa bọn họ trở về đi!”

Dạ Mạt cười khổ: “Tôi sẽ không sống được bao

Advertisement

Lâm Mạc Huy chế nhạo: “Tôi muốn cho cô sống, ai dám khiến cho cô chết!”

Dạ Mạt sững sờ một lúc, cô ta kinh ngạc nhìn Lâm Mạc Huy.

Có ta bị thương như thế nào, trong lòng cô ta đều biết, anh lấy đầu ra sự tự tin như vậy?

Lâm Mạc Huy cũng không giải thích nhiều với cô, lấy ra hai viên thuốc nhét vào miệng có. Sau đó, anh lấy châm bạc ra để giúp cô ta khai thông thuốc.

Sau hơn một giờ, những vết thương trên cơ thể Dạ Mạt đã bắt đầu từ từ lành lại.

Dù còn rất yếu nhưng Dạ Mạt biết rằng mạng sống của mình đã được cứu.

Cô ta lộ vẻ kinh ngạc: “Lâm Mạc Huy, không đúng, ngài Lâm, y... y thuật của ngài quả thực rất thần kỳ! “Cảm ơn ngài đã cứu tôi, tôi... tôi nên làm gì mới có thể bảo đáp ngài đây?”

Lâm Mạc Huy: "Cô biết tôi muốn gì!”

Dạ Mạt trầm tư một lúc, nét mặt dần trở nên quyến “Đàn ông, quả nhiên đều giống nhau. rũ. “Nhưng mà, ngài Lâm, bây giờ vết thương trên người tôi vẫn chưa lành, yêu cầu lúc này của ngài có phải là không thích hợp không?” “Hay là, đợi tôi bình phục, tôi sẽ lại hầu hạ ngài?”

Lâm Mạc Huy đầu đầy vạch đen, người phụ nữ này đang suy nghĩ cái gì vậy? “Ai bắt cô hầu hạ tôi!” “Tôi muốn biết chuyện về Miêu Cương!”

Lâm Mạc Huy tức giận hét lên.

Dạ Mạt sửng sốt, cô ta vẫn rất tự tin vào sức hấp dẫn của mình.

Hơn nữa, mị độc mà cô ta đang tu luyện là thứ chuyên dùng để quyến rũ đàn ông.

Không lẽ Lâm Mạc Huy bất lực sao?

Trong tình huống này, anh lại chỉ muốn biết về Miêu Cương?

Dạ Mạt cau mày, im lặng một lúc lâu rồi lắc đầu: “Tôi xin lỗi, tôi không thể nói cho ngài biết chuyện về Miêu Cương.

Lâm Mạc Huy trầm giọng nói: “Cô đừng quên, tôi là người đã cứu mạng nhỏ của cô đấy!”

Sắc mặt Dạ Mạt tái mét, trầm giọng nói: “Ngài Lâm, ngài đã cứu tôi nên tôi rất biết ơn ngài, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ làm chuyện gì phản bội Miêu Cương!” “Thế như này đi, cái mạng này, tôi trả lại cho ngài!” Sau đó, cô ta cầm lấy con dao găm bên cạnh và đâm thẳng vào tim mình.

Lâm Mạc Huy không khỏi kinh ngạc, người phụ nữ này khá là trung thành.

Nhanh chóng siết chặt cổ tay Dạ Mạt và giật lấy con dao găm.

Dạ Mạt cau mày: “Ngài Lâm, tôi trả lại mạng cho ngài cũng không được hả?" “Chẳng lẽ ngài còn muốn tra tấn tôi đến chết?”

Lâm Mạc Huy suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng xua tay: “Thôi đi, thấy có một lòng trung thành, tôi sẽ không so đo tính toán với cô nữa!” "Mang sư phụ và sư huynh của cô đi đi, tôi cứu mạng cô, cũng không cần cô bảo đáp đầu. "Nhưng mà, ít nhất tôi hy vọng, sau này cô sẽ không phải là kẻ thù của tôi, hiểu không?"

1817826870.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 628


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khi Lưu Thiên Quang về đến nhà, ông ta ta ngay lập tức đun chảy chai thuốc trong nước và cho mọi người uống.

Sau khi uống, các triệu chứng của mọi người biến mất ngay lập tức.

Tất cả mọi người đều vô cùng sửng sốt và hỏi rằng, Lưu Thiên Quang ở đâu có được loại thuốc thần kỳ như vậy.

Lưu Thiên Quang tạm thời bịa ra một lý do, nói rằng ông ta biết một bác sĩ thiên tài dân gian, là người đó đã kê đơn thuốc cho mình.

Advertisement

Tất cả mọi người đều không nghi ngờ, đối với Lưu Thiên Quang chính là cảm kích không thôi.

Điều này khiến địa vị của Lưu Thiên Quang trong gia tộc một lần nữa được tăng lên, thậm chí nhiều người còn thẳng thừng cho rằng Lưu Thiên Quang thích hợp làm chủ gia tộc hơn.

Tất cả những điều này khiến Lưu Thiên Quang trong lòng cực kỳ đắc ý, cảm thấy rằng mọi thứ đã nằm trong tầm kiểm soát.Một đêm không có chuyện gì.

Advertisement

Sáng hôm sau, những người từ chín gia tộc lớn khác đổ xô đến nhà họ Lưu.

Lúc này đâu, sự tình so với lần trước còn nghiêm trọng hơn.

Lần trước người chết chính là Chu Gia Phong, ông ta là người thừa kế trước của nhà họ Chu, sau khi bị tước đoạt thân phận người thừa kế, ông ta chỉ là một người bình thường, ảnh hưởng không lớn.

Nhưng lần này, người chết lại là người đứng đầu mười đại gia tộc.

Không chỉ người đứng đầu mười đại gia tộc đều đến đây, mà ngay cả trưởng lão của mười đại gia tộc cũng vội vàng chạy tới.

Hơn nữa, bọn họ đều dẫn theo không ít cao thủ đến đây.

Lần này, mười gia tộc sớm đã có những thỏa thuận bí mật.

Ngay cả khi Nam Bá Lộc đích thân đến, bọn họ cũng phải điều tra đến cùng.

Dù sao nếu lần này bọn họ nhượng bộ, về sau uy danh của mười gia tộc sẽ bị giảm xuống

Cùng lúc đó dinh thự Thịnh Vượng.

Lâm Mạc Huy đã ăn xong bữa sáng, dọn dẹp rồi chuẩn bị đi ra ngoài.

Hứa Thanh Mây muốn đi cùng anh, nhưng bị anh ngăn lại.

Chuyến đi hôm nay sẽ đầm máu, Lâm Mạc Huykhông muốn Hứa Thành Máy nhìn thấy quá nhiều cảnh tượng như vậy.

Đưa Làm Mạc Huy đ, Hứa Thanh Mây trở lại nhà với vẻ mặt lo lắng

Hứa Đình Hùng thấp giọng an ủi: "Thanh Mây, con đừng quả lọ lằng “Lâm Mạc Huy không phải đã nói rồi sao, sẽ không có chuyện gi "Đừng lo lắng Làm Mạc Huy đã nói, không có giết người, chỉ là đi làm rõ sự tình."

Sau khi làm Mạc Huy cứu Phương Như Nguyệt đêm qua, Hứa Đình Hùng càng tin tưởng Lâm Mạc Huy hon.

Hứa Thanh Máy câu đầu vừa định nói chuyện, Hứa Thanh Tuyết và Hoàng Kiến Đình đột nhiên đẩy cửa tiến vào

Với một nụ cười phấn khích trên khuôn mặt Hứa Thanh Tuyết, cô ta ngay lập tức nói khi vừa bước vào cửa. Bố, mẹ cho hai người xem thứ gì đó hay ho!"

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt ngạc nhiên: “Cái gì vậy

Hứa Thanh Tuyết lấy điện thoại ra, mở video.

Đoạn viceo trên quay lại cảnh xô xát, chính xác là vụ ẩu đả trong quán bar đêm qua.

Đoạn video này, dường như nhằm vào Lâm Mạc Huy và Lưu Thiền Anh, hai người họ đều được quay vô cùng rõ ràng

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt nhìn thấyrõ ràng rằng Lâm Mạc Huy đánh Lưu Thiên Anh lùi lại mấy bước, nôn ra vài ngụm máu.

Sắc mặt của cả hai đều thay đổi, Lâm Mạc Huy này thật sự đã đả thương người khác? "Thế nào?" "Con đã nói rồi, chuyện này sẽ không đơn giản như vậy!" "Lâm Mạc Huy căn bản đã lừa mọi người." "Chỉ là đánh người ta một quyền? Chỉ là đánh một quyền thôi sao?" "Chính là sắp đánh chết người ta, nhìn xem, đến mức người đó nôn ra máu!"

Hứa Thanh Tuyết vui mừng hét lên, dường như cô ta rất vui vì đã bắt được tội lỗi của Lâm Mạc Huy.

Hứa Thanh Mây lo lắng nói: "Cái này... Đoạn video này từ đầu mà có?" "Cái này là giả đúng không?" "Sao có thể như thế được?"

Hứa Thanh Tuyết liếc cô một cái: "Giả?" "A, Hoàng Kiến Đình đã lấy được nó qua một người bạn ở trong cục cảnh sát." "Sau khi thẩm định kỹ thuật, hoàn toàn là sự thật" Hứa Đình Hùng vẻ mặt thay đổi: "Lâm Mạc Huy... Lâm Mạc Huy thật sự xuống tay nặng như vậy sao?" "Không đời nào?"

Hứa Thanh Tuyết lập tức nói: "Bố, bố thật sự nghĩ Lâm Mạc Huy là người tốt như thế nào?"

1644012463.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 629


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hứa Đình Hùng nhìn Hoàng Kiến Đình, Lâm Mạc Huy quả thật đã dùng chai rượu đập vào đầu Hoàng Kiến Đình.

Hứa Thanh Mây có chút nóng nảy. "Thanh Tuyết, em đừng nói lung tung!" Hứa Thanh Tuyết: "Em đang nói nhảm sao?" "Chị à, đoạn phim đang ở trước mắt chị, chị còn muốn bảo vệ anh ta sao?"

Advertisement

Hứa Thanh Mây lo lắng nói: "Đoạn video này chỉ có thể chứng minh rằng giữa bọn họ phát sinh xung đột. "Nhưng, cái này... cái này không chứng minh được Lưu Thiên Anh đã bị Lâm Mạc Huy đánh chết!"

Hứa Thanh Tuyết cười lạnh một tiếng: "Em biết chị sẽ nói điều này." "Hừ, thật tình cờ, một người bạn của Hoàng Kiến Đình tình cờ quen biết với nhân viên khám nghiệm tử thi cho Lưu Thiên Anh." "Chị có biết kết quả khám nghiệm tử thi là gìkhông?"

Advertisement

Hứa Đình Hùng vội lớn tiếng nói: "Cái gì?"

Hứa Thanh Tuyết cười lạnh: "Theo kết quả khám nghiệm tử thi, Lưu Thiên Anh sau khi bị đánh nghiêm trọng mới tử vong, khiến các cơ quan nội tạng bị vỡ dẫn đến xuất huyết!"

Một câu, tất cả mọi người trong phòng đều ngày người.

Hứa Thanh Mây ngồi trên ghế sô pha, toàn thân suy yếu, ánh mắt vô hồn.

Hứa Đình Hùng sắc mặt tái nhợt: "Sao... sao có thể như vậy?" "Tại sao có thể như vậy?"

Hứa Thanh Tuyết liếc nhìn họ rồi cười lạnh một tiếng nói: “Bây giờ, chị vẫn còn muốn bênh vực anh ta à?" "Video, kết quả khám nghiệm tử thi, đây chính là bằng chứng!" "Chị còn có lời gì muốn nói nữa không?"

Hứa Thanh Mây sắc mặt tái nhợt, hai tay ôm chặt ghế sô pha, không nói được lời nào.

Hứa Thanh Tuyết lại nhìn Hứa Đình Hùng: "Bố, bây giờ bố vẫn muốn nói giúp cho anh ta nữa sao?” "Bố vẫn còn muốn giúp kẻ sát nhân này sao?" "Tại sao lại dùng tài sản của nhà họ Hứa để nuôi anh ta?" "Bố, bố giúp một tội phạm giết người, vậy không phải chính là đồng phạm sao?"Hứa Đình Hùng cũng ngồi phịch xuống ghế số pha, im lặng hồi lâu mới run rẩy nói: "Đứa nhỏ này, nó... sao lại ra tay nặng như vậy?" "Này, vậy phải làm sao bây giờ? Vậy phải làm sao bây giờ?"

Hứa Thanh Tuyết cười lạnh: "Làm sao bây giờ?" "Bố đừng lo lắng, chúng ta không cần lo lắng chuyện này!" "Hôm nay, mười gia tộc đứng đầu đều tập hợp lại, chỉ là để báo thù cho Lưu Thiên Anh!" "Lâm Mạc Huy, hôm nay chết chắc rồi!" Hứa Thanh Mây cả người run lên, những lời này khiến cô gần như suy sụp. Hứa Đình Hùng vẻ mặt tuyệt vọng, tức giận trừng mắt nhìn Hứa Thanh Tuyết: "Thanh Tuyết, con... Con có ý gì?" "Đó là anh rể của con, nó là vì chúng ta, mới đi đến bước đường này." "Tối hôm qua, nó còn cứu mẹ con, con... Như thế nào thấy người khác gặp họa liền vui?"

Hoàng Kiến Đình lập tức nói: "Bố, chúng ta không phải là thấy vui khi người khác gặp họa!" "Bọn con không muốn mọi người bị anh ta che mắt" "Nếu anh ta không giết ai, tất nhiên bọn con sẽ sẵn sàng giúp anh ta." "Nhưng là, hiện tại chứng cứ xác thực, nếu như tiếp tục giúp anh ta, vậy... Vậy thì, nhà họ Hứa chúngta, chẳng lẽ cũng bị kéo theo sao?" "Để cho người khác biết, còn nói người nhà chúng ta đúng sai, bất bình không biết phân biệt được sao!"

Hứa Đình Hùng ngồi phịch xuống ghế sô pha, nhất thời không nói nên lời.

Lúc này, Hứa Thanh Mây đột nhiên đứng lên, cầm lấy chìa khóa xe trên bàn chạy ra ngoài. "Thanh Mây, con muốn đi đâu!"

Phương Như Nguyệt vội la lên.

Hứa Thanh Mây nghiến răng: "Con muốn đến nhà họ Lưu!" "Con không tin Lâm Mạc Huy giết người, Con... Con muốn đi giúp anh ấy!" Vẻ mặt của mấy người trong nhà đột nhiên thay đổi, Hứa Thanh Tuyết lập tức chạy tới, ngăn Hứa

Thanh Mây lại: "Chị, chị không được đi!" "Nếu như chị đi, nhà họ Lưu nhất định sẽ cảm thấy chúng vẫn là ủng hộ Lâm Mạc Huy!" "Đến lúc, người nhà họ Lưu nhất định sẽ giận chó đánh mèo, kia... nhà chúng ta nhất định sẽ xong đời!" "Nhà chúng ta rất vất vả mới đến được bước này, bố mẹ già như vậy, chị muốn bọn họ tức chết sao?"

Hứa Thanh Mây ra sức giãy dụa: "Em buông chị ra!" "Chị nói cho em biết, chị không tin Lâm Mạc Huy giết người, không sợ mười đại gia tộc!"

Lúc này, Hứa Đình Hùng cũng đi tới. Hứa Thanh Tuyết lo lắng nói: "Bố, bố nhìn chi ấy

811198582.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 630


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hứa Thanh Mây thất vọng nhìn Hứa Đình Hùng

Cô biết rằng Hứa Đình Hùng vẫn bị thuyết phục.

Mặc dù thái độ của ông ta đối với Lâm Mạc Huy đã thay đổi, nhưng ông ta vẫn cảm thấy luyến tiếc khi bỏ qua tất cả những chuyện này! "Bố, con biết, bố sợ mười đại gia tộc, sợ mất đi tất "Nhưng con không sợ" cá." "Con không tin Lâm Mạc Huy sẽ giết người, cũng không tin anh ấy làm ra chuyện này!" “Bố thả con ra, bây giờ con sẽ đi tìm anh ấy!"

Hứa Thanh Mây trầm giọng nói.

Advertisement

Sắc mặt Hứa Đình Hùng vô cùng khó coi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thanh Mây, đừng tùy hứng!" "Nếu Lâm Mạc Huy không sao, nó nhất định sẽ trở vê." "Nếu có chuyện gì xảy ra với nó, con đi thì có thể thay đổi cái gì?"Hửa Thanh Máy lập tức nổi Con không thay đổi được gì!” "Nhưng mà, ít nhất có thể cho anh ấy biết con sẽ cùng anh ấy cùng tiếng cùng tìm "Con là vợ của anh ấy, cho dù thế nào, con cũng sẽ sát cánh cùng anh ấy

Hứa Thanh Tuyết bĩu môi "Không sợ bị người khác giết?" "Ngay cả khi anh ta là một kề giết người "Chị cũng muốn đứng cùng anh ta? "Mang đến tai họa cho cả cầu nhà này

Advertisement

Hứa Thanh Máy lườm cô ta một cái rồi tức giận nói: "Hứa Thanh Tuyết, chị cảnh cáo em" "Trước khi mọi chuyện được sáng to, nói chuyện nên chú ý một chút

Hứa Thanh Tuyết lớn tiếng nói Tôi phải chú ý cái "Anh ta là một kẻ giết người gì?"

Hứa Thanh Máy tát vào mặt Hứa Thanh Tuyết, khiến Hứa Thanh Tuyết có chút hoang mang

Một lúc sau, Hứa Thanh Tuyết cào lên: "Hứa Thanh Mây, chị dám đánh tôi “Tôi liều mạng với chi

Hứa Thanh Tuyết hết lên đồng thời chạy tới, nhưng bị Hứa Đình Hùng chặn lại "Đủ rồi, hai người còn muốn ăn ào nữa "Mau quay trở về cho tôi, không ai được phép ramāt!" "Phương Như Nguyệt, đưa hai đứa vào trong cho tôi!

Hứa Đình Hùng tức giận hét lên.

Phương Như Nguyệt chạy đến đồng thời c**ng b*c kéo Hứa Thanh Mây vào nhà.

Hứa Thanh Tuyết tức giận: "Bố, bố có quan tâm đến chị ta sao?" "Chị ta đánh con!"

Hứa Đình Hùng trừng mắt nhìn cô ta: "Tôi đã bảo cô lần vào nhà rồi, cô không nghe thấy sao?"

Hứa Thanh Tuyết lo lắng: "Bố, sao... sao bố có thể bất công như vậy? "Hứa Thanh Máy đánh con, bố không quan tâm sao?"

Hứa Đình Hùng đập bàn: "Hoặc là đi vào trong hoặc là cút đi!"

Tự mình chọn đi!"

Nhìn thấy Hứa Đình Hùng thật sự mất bình tĩnh, Hứa Thanh Tuyết không dám nói gì, chỉ có thể che mặt quay về phòng.

Hứa Đình Hùng liếc mắt nhìn vài người, trầm giọng nói: "Phương Như Nguyệt, giúp tôi trông chừng hai đứa l "Tôi... tôi sẽ ra ngoài tìm người để hỏi thăm xem chuyện gì đang xảy ra."

Hứa Đình Hùng lo lắng rời đi.

Chính như lời Hứa Thanh Mây đã nói, ông ta thựcsự sợ hãi mười đại gia tộc.

Mặc dù hiện tại thái độ của ông ta đối với Lâm Mạc Huy đã thay đổi, nhưng ông ta thật vất vả mới có được gia sản như ngày hôm nay.

Vì vậy, cuối cùng ông ta vẫn lựa chọn ở lại nhà, thật sự không dám đối mặt với mười gia tộc!

Hứa Thanh Tuyết trở lại nhà, nhìn Hứa Thanh Máy với đôi mắt đỏ hoe, đột nhiên bật cười. "Đánh tôi một cái thì có năng lực như thế nào?" "Tôi nói cho chị biết, hôm nay Lâm Mạc Huy chết chắc rồi!" "Hứa Thanh Mây, không cứu được anh ta, chị cảm thấy như thế nào? Hahaha..."

Hứa Thanh Mây tức giận cả người run lên, nghiến răng nghiến lợi không nói gì.

Hứa Thanh Tuyết thậm chí càng trở nên đắc ý hơn, bắt đầu khiêu khích một lần nữa.

Hứa Đình Hùng không có trong nhà, cô ta không có chút lưu tình nào, đủ lời ác độc đều nói ra hết.

Giống như chuyện Lâm Mạc Huy sắp chết, chính là chuyện vui vẻ nhất trên đời này.

Phương Như Nguyệt nghe không được, trầm giọng nói: "Thanh Tuyết, con đừng nói nữa được không?" "Lâm Mạc Huy, nó làm mọi chuyện cũng là vì nhà chúng ta!"

Hứa Thanh Tuyết lập tức nói: "Mẹ, mẹ đừng nói lung tung."

1637035158.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 631


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Đại viện nhà họ Lưu.

Advertisement

Các thành viên chính của mười đại gia tộc trên cơ bản đều đã đến đông đủ.

Advertisement

Các trưởng lão của mười đại gia tộc, cũng như các tộc trưởng, đều đã đến.

Lần này, đối với toàn bộ thành phố Hải Dương mà nói, đó là một vấn đề lớn.

Với tư cách là người đứng đầu gia tộc họ Lưu, Lưu Thiên Quang đích thân đứng ra tiếp đón mọi người. Tất cả mọi người ngồi trong khu nhà, Lưu Thiên Quang trực tiếp thêm mắm dặm muối mà nói lại một lần nữa những chuyện xảy ra tối hôm qua.

Việc này, mười đại gia tộc cơ bản cũng đều đã biết.

Lưu Thiên Quang nói xong, người mới nhậm chức đứng đầu nhà họ Vương liền nói thẳng: "Anh đã nói nhiều như vậy, tại sao Lâm Mạc Huy kia còn chưa tới?"

Sau khi người đứng đầu Vương Đức Khải trước đóbị xử lý, gia tộc họ Vương gần như bị thanh tẩy một hồi, thay thế bởi một đám người mới.

Tất nhiên, thực lực của nhà họ Vương đã giảm sút rất nhiều vì điều này. Nhà họ Vương của ngày hôm nay so với trước đây kém xa, trong số mười đại gia tộc, cũng đã trở thành đáy của tồn tại.

Lưu Thiên Anh thở dài: “Đừng nói nữa." "Tôi muốn bắt tên khốn này, nhưng Nam Bá Lộc đã bảo vệ hắn." "Đêm qua, em họ Trần Phước Nguyên, đã đả thương người nhà họ Lưu của chúng tôi. "Họ Lưu của chúng tôi bất tài, người đứng đầu bị giết, chúng tôi. Chúng tôi còn không có bắt được kẻ sát nhân, thật sự có lỗi với liệt tổ liệt tông!"

Sau đó, Lưu Thiên Anh giả vờ bắt đầu lau nước måt.

Bốn phía xung quanh không ít người tỏ ra phần nộ, đây đều là những gia tộc có quan hệ tốt với nhà họ Lưu. "Thật là to gan, giám sát hại người của mười đại gia tộc, đây chính là đang khiêu khích người của mười đại gia tộc chúng ta!" "Cũng không phải chỉ dừng ở đó thôi! Hôm nay hắn dám giết người đứng đầu nhà họ Lưu, nói không chúng có thể dám giết những người đứng đầu khác, mười đại gia tộc chúng ta không thể phớt lờ được!" "Hắn ỷ vào Nam Bá Lộc che chở cho hắn, cho nên mới không để mười đại gia tộc chúng ta vào mắt,điều này thật sự cho rằng mười đại gia tộc của chúng ta rất dễ bắt nạt sao?" "Hừm, lần này, chúng ta phải chiến đấu với hắn đến cùng. Chúng ta phải cho hắn biết mười đại gia tộc của chúng ta không dễ chọc vào!" *

Nghe được sự tức giận từ trong đám người, Lưu Thiên Anh trong lòng thầm vui mừng, đây chính là tác dụng mà ông ta muốn.

Ngay khi đảm đồng tiếp tục tức giận, một giọng nói đùa cợt đột nhiên vang lên từ ngoài cửa. "Mọi người đến đây rất sớm!" "Đây là chuẩn bị trước, thương lượng một chút làm thế nào để có thể vu oan giá họa cho tôi sao?" Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Mạc Huy chậm rãi đi vào.

Đối mặt với mười đại gia tộc đang nhìn mình chằm chằm, Lâm Mạc Huy không chút sợ hãi, trên mặt nở nụ cười, như ra vào chốn không người!

Người của mười đại gia tộc hai mặt nhìn nhau, lúc này, người đứng đầu nhà họ Vương đứng lên trước, trầm giọng nói: "Lâm Mạc Huy, lá gan của cậu thật lớn, dám giết người đứng đầu nhà họ Lưu!" "Chuyện này, hôm nay cậu không cho chúng tôi một lời giải thích, mười đại gia tộc chúng tôi sẽ không bao giờ tha cho cậu!"

Lời này của người đứng đầu nhà họ Vương vừa nói ra, mấy người khác cũng bắt đầu phụ họa theo.

Lâm Mạc Huy vẻ mặt lãnh đạm, liếc ông ta một cái: "Như thế nào, muốn báo thù cho Vương Đức Khải

498541694.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 632


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Mạc Huy liếc mắt nhìn chủ nhà họ Tống, anh biết chủ nhà họ Tổng căn bản là nhằm vào mình.

Vì chuyện của Tổng Lan Ngọc, nhà họ Tống luôn cảm thấy Lâm Mạc Huy có ý với Tổng Lan Ngọc. Mà người nhà họ Tống lại không thể khống chế Tổng Lan Ngọc, chỉ có thể ôm mối hận với Lâm Mạc

Huy.

Lần này nhà họ Tống cảm thấy nắm bắt được Cơ hội nên trực tiếp ra tay đối phó với Lâm Mạc Huy. "Mười đại gia tộc có người hay không, tôi không biết " "Nhưng mà, nếu tất cả mọi người trong mười đại gia tộc đều ngốc như ông, thì hôm nay tôi đến đây một chuyến, có thể coi như là không thu hoạch được gì!"

Advertisement

Lâm Mạc Huy chậm rãi nói.

Chủ nhà họ Tống tức giận, Lâm Mạc Huy đơn giản là đang xúc phạm ông ta! "Lớn mật!""Cậu đã giết chủ nhà họ Lưu, mười đại gia tộc xét xử cậu một cách công khai, cậu thế nhưng còn dám làm càng, quả thực khinh người quá đáng!" "Người đầu, đánh gãy hai chân của cậu ta trước, bắt cậu ta quỳ xuống nói chuyện!"

Advertisement

Chủ nhà họ Tống tức giận hét lên.

Ngay lập tức có vài người chạy đến gần đó, những người này đều là cao thủ của nhà họ Tống.

Bọn họ biết Lâm Mạc Huy thực lực không kém, cho nên đều phải ra những người giỏi nhất.

Về phần những gia tộc khác, nhìn thấy tình cảnh này, vài gia tộc cũng phải người đứng lên, vây Lâm Mạc Huy ở giữa.

Khi Lưu Thiên Quang nhìn thấy tình huống như vậy, trong lòng quả thực là cười đến nở hoa rồi.

Đây chính xác là kết quả mà ông ta mong muốn, mười đại gia tộc cùng nhau ra tay giết Lâm Mạc Huy, cũng chẳng khác nào ông ta vì Lưu Thiên Anh mà báo thù.

Bằng cách này, ông ta có thể thuận lợi ngồi lên ngôi vị chủ nhà họ Lưu! Lâm Mạc Huy hờ hững mỉm cười, điều này càng làm dấy lên sự tức giận của mọi người. "Đánh!"

Chủ nhà họ Vương nổi giận gầm lên một tiếng giống như đã châm một ngòi nổ, những người này lập tức lao về phía Lâm Mạc Huy.

Đúng lúc này, một giọng nói mạnh mẽ đột nhiêntừ ngoài cửa truyền đến: "Nhìn kỹ "Ai ra tay Lâm Mạc Huy, sẽ giết người đó!"

Sắc mặt của tất cả mọi người lập tức thay đổi, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Nam Bá Lộc mang theo một đám người ngạo nghễ đi vào.

Đi bên cạnh ông ta chính là thân tín Kha Văn, lập tức cùng một đám người xông vào, nhìn chằm chằm vào người đứng đầu của mười đại gia tộc.

Nhìn thấy tình cảnh này, sắc mặt của chủ nhà họ Tổng cũng lập tức thay đổi.

Nam Bá Lộc thế nhưng lại trực tiếp đến nơi này? Đây là điều mà họ không bao giờ nghĩ đến!

Ở trong mắt bọn họ, chuyện Lâm Mạc Huy đã giết Lưu Thiên Anh, chứng cớ vô cùng xác thực, Nam Bá Lộc không thể nói bất cứ điều gì.

Hiện tại ông ta đến đây là có ý gì? Chẳng lẽ không để ý tới đạo lý, nhất quyết muốn che chở cho Lâm Mạc Huy sao? Chủ nhà họ Tổng hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Không ngờ chuyện xảy ra ngày hôm nay lại càng kinh động tới ngài!" "Ông đừng nói quá lên như vậy, tôi sẽ không phá hư quy củ của mười đại gia tộc" "Lời nói của ông đã như vậy, chẳng lẽ bản thân đã đổi ý?

Nam Bá Lộc trực tiếp bước tới sau đó ngồi xuống, lạnh lùng nói: "Tống Tuấn Phong, Nam Bá Lộc tôi đã nói, sẽ không đổi ý!"Tổng Tuấn Phong, đúng là tên của chủ nhà họ

Tống.

Tổng Tuấn Phong cau mày, đã nhiều năm như vậy, không có ai gọi thẳng tên ông ta.

Tuy nhiên, đối với Nam Bá Lộc, ông ta cũng chỉ có thể nuốt cục tức này xuống. "Một khi đã như vậy, ý tử hiện tại của ngài là?"

Tổng Tuấn Phong trầm giọng nói.

Nam Bá Lộc nói: "Anh Lâm Mạc Huy là bạn của tôi." "Các người muốn công khai truy hỏi cậu ấy, không có vấn đề gì!" "Tuy nhiên, nếu các người muốn nghiêm hình bức cong, vu oan giá họa, hả, thì trước tiên phải hỏi Nam Bá Lộc này!"

Người của mười đại gia tộc nhất thời trở nên ồn ào.

Tổng Tuấn Phong nghiêm nghị nói: "Không ai đổi với cậu ta nghiêm hình bức cung, vu oan giá hoa cả!" "Bị giết chính là Lưu Thiên Anh, chứng cứ vô cùng xác thực. "Điều này đã làm trái với quy củ của mười đại gia tộc, mười đại gia tộc chúng tôi muốn tìm hắn báo thù, chuyện này có gì là không đúng sao?"

Nam Bá Lộc liếc mắt nhìn ông ta một cái: "Cậu ta giết Lưu Thiên Anh?” "Ông có bằng chứng không?"

Tổng Tuấn Phong lập tức nói ngay: "Đương nhiên

1988076349.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 633


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tổng Tuấn Phong nói xong, nhiều gia tộc cũng bắt đầu trở nên ồn ào.

Chứng cứ này, bọn họ đều muốn xem qua.

Trong lòng mọi người đều đã xác định, người chính là do Lâm Mạc Huy giết, hơn nữa chứng cứ vô cùng xác thực.

Advertisement

Vẻ mặt của Nam Bá Lộc rất bình tĩnh, như thể ông ta hoàn toàn không để mắt đến mọi người.

Một lúc sau, Tổng Tuấn Phong vẫy tay ra hiệu cho mọi người dừng lại. "Ngài muốn chúng tôi đem chứng cứ đến cho ngài xem không?"

Advertisement

Tổng Tuấn Phong cười lạnh hỏi. Nam Bá Lộc xua tay: "Không cần." "Tôi không thèm nhìn những thứ vô giá trị này." Mặt Tổng Tuấn Phong khẽ biến sắc: "Ý của ngài là?" "Đoạn video đánh người kia, báo cáo khám nghiệm tử thi, những thứ này đều là bằng chứng xác thực.""Ngài cho rằng những thứ này đều là vô nghĩa, cho nên mới quyết tâm bảo vệ Lâm Mạc Huy?" "Hừ, ngài cảm thấy mười đại gia tộc chúng tôi chịu uất ức như vậy thì có thể tùy ủy nhục mạ sao?"

Tổng Tuấn Phong nói, trực tiếp vỗ xuống bàn.

Người của mười đại gia tộc nhìn Nam Bá Lộc như hổ rình mồi, tư thế đó, dường như đang muốn liều mạng với Nam Bá Lộc.

Nam Bá Lộc khinh thường cười: "Chỉ có những người ngu mới tin những cái gọi là chứng cứ này." "Anh Lâm, không cần nói nhảm với lũ ngu này, cứ nói thẳng với bọn họ đi."

Lâm Mạc Huy gật đầu, từ trong người lấy ra một chiếc USB: "Muốn biết Lưu Thiên Anh chết như thế nào không?" “Sau khi xem xong đoạn video này, các người có thể hiểu được!"

Mọi người đều sửng sốt, đây là tình huống gì? Lâm Mạc Huy lấy ra một đoạn video khác?

Lần trước chuyện của Chu Gia Phong, là Lâm Mạc Huy có được đoạn video, chứng minh Hoắc Ngô Phàm là hung thủ.

Lần này, chuyện của Lưu Thiên Anh chẳng lẽ sẽ phát sinh chuyện quay ngược tình thế?

Mọi người đều nhìn Lưu Thiên Quang.

Lưu Thiên Quang là một vẻ mặt mờ mịt. Lúc này, người của Nam Bá Lộc đã kết nối ổ USB với TV.Trên màn hình TV cực lớn hiện ra hình ảnh Lưu Thiên Quang đang tìm kiếm mấy người ở Miêu Cương đêm qua.

Vào thời điểm đó Lâm Mạc Huy đã để lại một chiếc điện thoại di động, cũng đã ghi lại được toàn bộ quá trình, bao gồm cả cuộc đối thoại của họ.

Nhìn thấy cảnh này, biểu cảm của Lưu Thiên Quang đột nhiên thay đổi.

Ông ta luôn nghĩ rằng chuyện của những người như Miêu Cương chính là một bí mật.

Ai có thể ngờ rằng những chuyện này thật ra Lâm Mạc Huy đã biết từ trước.

Hơn nữa, điều quan trọng nhất là Lâm Mạc Huy thậm chí còn quay được đoạn video này. Nghe cuộc đối thoại bên trong, Lưu Thiên Quang chỉ cảm thấy tay chân lạnh ngắt. Ông ta biết rằng những gì mình đã làm không thể che đậy được nữa.

Liền lặng lẽ lùi lại phía sau vài bước, muốn thừa dịp mọi người không chú ý có thể chạy trốn.

Tuy nhiên, ông ta vừa đi được hai bước, người của Nam Bá Lộc đã chặn sau lưng, không để cho ông ta có cơ hội bỏ chạy.

Mọi người vẫn đang xem video, nghe xong lời của Lưu Thiên Quang, tại hiện trường đã náo động hằn lên.

Ngay cả những người trong nhà họ Lưu cũng ồn ào, đối với tình huống này bọn họ đã bị dọa cho khiếp sợ rồi.

980783512.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 634


**********

Tổng Tuấn Phong không dám nói lời nào, ngay cả những người khác cũng không dám nói.

Hiện trường nhất thời lâm vào một mảnh yên lặng.

Advertisement

Nam Bá Lộc bất mãn liếc nhìn đám người: "Như thế nào, đều bắt đầu giả chết? "Không phải vừa mới ồn ào, nói muốn đánh gãy chân Lâm Mạc Huy sao?" "Bây giờ, người không phải bị Lâm Mạc Huy giết, vậy các người lại không lên tiếng?" "Đây là quy tắc của mười đại gia tộc đấy à?"

Advertisement

Sắc mặt của tất cả mọi người đều khó coi đến cực điểm, tất cả mọi người nhìn về phía Tống Tuấn Phong.

Xét cho cùng, ông ta cũng xem như người đứng đầu các gia tộc trong mười đại gia tộc.

Tống Tuấn Phong vô cùng xấu hổ, hít sâu một hơi, tức giận nói: "Lưu Thiên Quang, ông giải thích chuyện này như thế nào?"

Lưu Thiên Quang vội vàng nói: "Là giả, đây đều làgiả." "Chủ nhà họ Tống, làm sao có thể tin được những thứ này?" "Tôi thậm chí còn chưa từng nhìn thấy những người này." "Hẳn là Lâm Mạc Huy tìm được người giống với tôi, giả thành tôi quay video này, cố ý lừa gạt mọi người."

Lâm Mạc Huy cười lạnh: "Thật không?" "Vậy thì ông giải thích thế nào rằng lọ thuốc ông lấy lại đêm qua chính là thứ thuốc đã cứu gia đình ông." "Còn có, ông giải thích như thế nào tối hôm qua lái xe đến căn nhà này ở ngoại ô thành phố. "Từ nhà của ông đến căn nhà này ở ngoại ô thành phố, suốt một đoạn đường đều có giám sát." "Video giám sát, chúng tôi đều nằm được, nếu không chúng ta xem lại video giám sát này thì sao?" Sắc mặt của Lưu Thiên Quang ngay lập tức trở nên tái nhợt, trên đầu ông ta đổ đầy mồ hôi lạnh.

Lúc này, bản thân không còn cớ gì để phản bác nữa.

Lâm Mạc Huy: "Đúng rồi, ở đây tôi còn có một video khác." "Đoạn video này là tối hôm qua em họ của vợ tôi Ngô Phi Điệp, Ngô Phi Điệp chạm mặt Vương Lâm, tài xế của Lưu Thiên Anh vào tối hôm qua." "Vương Lâm đã bị Lưu Thiên Quang mua chuộc,đưa cho Ngô Phi Điệp một số tiền để cô ta dẫn mẹ vợ tôi đi chơi." "Lưu Thiên Quang sai người đến bắt mẹ vợ tôi, hơn nữa còn dùng chuyện này để đổ tội cho Lưu Nhiên Huy. “Mọi người đều là người thông minh, ông ta muốn làm gì, trong lòng mọi người hẳn là rất rõ ràng!"

Vào lúc này, ngay cả các thành viên trong nhà họ Lưu cũng bắt đầu ồn ào.

Tất cả mọi người đều không phải kẻ ngốc, bọn họ đều đã nhìn ra Lưu Thiên Quang cố ý bắt Phương Như

Nguyệt, chỉ là khiến Lâm Mạc Huy liều mạng với Lưu

Nhiên Huy.

Để trở thành người đứng đầu gia tộc, ông ta không chỉ giết Lưu Thiên Anh, mà còn muốn giết Lưu Nhiên Huy diệt trừ hết thảy mọi chướng ngại.

Trong lòng người này âm trầm, thủ đoạn tàn nhẫn, quả thức khiến kẻ khác vô cùng tức giận!

Lúc này, Lưu Nhiên Huy đứng trong đám người rất cuộc không nhịn được, rống lên: "Lưu Thiên Quang, ông trả mạng cho bố của tôi!"

Các thành viên khác của nhà họ Lưu cũng lần lượt mắng mỏ.

Ông cụ nhà họ Lưu cũng căm hận thấu xương nhìn ông ta: "Trời ạ, mày... sao có thể làm ra chuyện như vậy?" "Đó là anh trai của mày, là bố của cháu trai mày, mày... sao có thể hại họ?"

Lưu Thiên Quang bị đám đông ép phải không
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 635


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lưu Thiên Quang bật ra một tiếng cười điên cuồng: "Bổ sao?" "Ông cũng tính làm bố tôi sao?" "Tôi so với Lưu Thiên Anh thì kém ở điểm nào?" "Tại sao nó có thể đảm nhận chức chủ nhà, còn tôi chỉ có thể là một nhân vật nhỏ trong gia tộc. "Con trai của nó, con gái nó, ngay cả đứa con ngoài giá thú của nó có cuộc sống tốt hơn tôi." "Đứa con hoang của nó, vài năm qua, hại chết nhiều người như vậy, nhưng kết quả là lại không có việc gì. "Về phần con trai của tôi thì sao, bị các người đuổi khỏi đây, khiến nó vĩnh viễn không bao giờ trở lại." "Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì?” "Đều là con trai của ông, đều là cháu của ông, ông dựa vào cái gì mà đối xử bất công như vậy?"

Sắc mặt của ông cụ Lưu khó coi đến cực điểm: "Nó là anh trai của con, mọi chuyện trong gia đình lẽ ra phải giao cho nó!""Đứa con cả kế thừa, đây là quy củ của mười đại gia tộc!"

Advertisement

Lưu Thiên Quang cười lạnh: "Thật không?" "Bố, vậy ông làm như thế nào mới có thể ngồi được vào vị trí này?" "Vị trí trưởng bối trước kia ở đâu rồi?" "Nếu là để cho đứa con cả kế thừa, Lưu Thiên Tường hiện tại nên là chủ nhà mới đúng, ông thì tính là cái gì?"

Advertisement

Ông cụ Lưu nhất thời không nói nên lời.

Lưu Thiên Quang hét lên như điên, lớn tiếng nói: "Người chiến thắng là vua kẻ thua làm giặc, hôm nay tôi đã thua, tôi cũng không còn lời nào để nói." "Tuy nhiên, tôi không bao giờ hối hận khi giết Lưu Thiên Anh!" "Hắn là cái dạng gì, nếu muốn cạnh tranh công bằng, hắn đầu là đối thủ của tôi?" "Tôi có thể đưa nhà họ Lưu trở về những ngày tháng huy hoàng, tôi có thể làm cho nhà họ Lưu trở nên tốt hơn!" "Là ông mù không cho tôi làm người đứng đầu, tất cả đều là lỗi của ông!"

Nam Bá Lộc cong mỗi: "Người này điên rồi." Lâm Mạc Huy cười cười: "Tôi nghĩ cũng bình thường. "Nhà họ Lưu, ngay cả một đứa con ngoài giá thú cũng có thể sống tốt như vậy, điều này cho thấy việc làm của Lưu Thiên Anh không công bằng!""Cho dù Lưu Thiên Quang không phản đối ông ta, tương lai những người khác cũng sẽ phản đối."

Nam Bá Lộc bình tĩnh gật đầu, ông ta biết quá rõ điều này.

Mặt Tổng Tuấn Phong tái mét.

Hôm nay, bọn họ muốn tra hỏi công khai Lâm Mạc Huy trước mặt mọi người.

Không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy.

Thể diện của mười đại gia tộc, xem như mất hết! Ông ta tức giận nói: "Lưu Thiên Quang, bỏ dao xuống!"

Lưu Thiên Quang bộ mặt dữ tợn, lớn tiếng trống lên: "Đừng đến đây!" "Tôi sẽ không bỏ dao xuống!" "Các người lập tức chuẩn bị xe cho tôi rồi để tôi rời khỏi đây." "Nếu không, tôi... Tôi sẽ giết ông ta!" "Nếu thả ông ta ra, tôi nhất định sẽ chết." *Cho dù chết cũng phải có đệm lưng!"

Tống Tuấn Phong rống lên: "Ông dám?"

Lưu Thiên Quang nghiến răng, đem con dao đâm mạnh lên vai ông cụ nhà họ Lưu. Ông cụ nhà họ Lưu kêu lên một tiếng đầy đau đớn.

Sắc mặt Tổng Tuấn Phong đột nhiên thay đổi, Lưu Thiên Quang, chuyện này thật sự là điên rồi, ông ta có thể ra tay với chính bố ruột của mình?

Lâm Mạc Huy cười nói: "Chủ nhà họ Tống, ông

272901066.jpg


974779942.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 636


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Câu nói này ngay lập tức thu hút sự ủng hộ của rất nhiều người trong gia đình họ Lưu.

Advertisement

Ông cụ nhà họ Lưu dù sao cũng rất được mọi người kính trọng.

Tuy rằng trong nhà họ Lưu đã xảy ra chuyện như vậy nhưng những người trong nhà họ Lưu vẫn quan tâm đến ông lão.

Advertisement

Lưu Thiên Quang vung một con dao găm nói: "Cái gì mà muốn cầm máu chứ? Đừng có lợi dụng tới gần tôi, kẻ nào dám tới đây tôi liền giết ông ta."

Lưu Thiên Tường nghiêm nghị nói: "Chúng tôi sẽ không tới gần ông. Tôi chỉ ném chút băng gạc qua, ông cứ cầm máu cho ông ấy trước đã." "Lưu Thiên Quang, đây rốt cuộc là cũng bố của ông đó!" "Ông có thể chịu đựng được khi nhìn bố mình cứ chảy máu như thế này không?"

Lưu Thiên Quang nhìn ông lão hồi lâu, cuối cùng cũng không thể chịu đựng được. "Được rồi, ném băng gạc qua đây. Nghe cho rõ, chỉ cần kẻ nào dám xông ra thì tôi sẽ giết ông ấy." LưuThiên Quang gầm lên.

Lưu Thiên Tường nhanh chóng vẫy tay yêu cầu mọi người lấy gạc.

Ông ta đứng cách Lưu Thiên Quang sáu bảy mét rồi ném miếng băng gạc lại theo chỉ dẫn của Lưu Thiên Quang.

Lưu Thiên Quang lập tức duỗi tay đón lấy, đúng lúc này Lâm Mạc Huy búng tay, một viên đá nhỏ bay nhanh ra đập vào góc chân của ông cụ nhà họ Lưu. Ông cụ thì thào, thân thể bất giác uốn cong.

Sắc mặt của Lưu Thiên Quang đột ngột thay đổi, ông ta vội vàng muốn bắt lấy ông cụ Lưu. Lưu Thiên Tường đã chờ đợi cơ hội này từ lâu, ông ta lao tới và chộp lấy con dao nhưng Lưu Thiên Quang đã nhanh nhẹn đâm về phía ông ta. Con dao găm cứa vào tay Lưu Thiên Tường chảy máu nhưng Lưu Thiên Tường vẫn không buông tha, thay vào đó ông ta ôm chặt Lưu Thiên Quang một cách tuyệt vọng để Lưu Thiên Quang không thể giết được ông cụ Lưu.

Mọi người xung quanh đều sững sở, Nam Bá Lộc vỗ bàn: "Kha Văn, đi giúp ông ấy!" "Cái quái gì vậy, mười gia tộc lớn còn đứng xem náo nhiệt ư?"

Người của mười gia tộc lớn lúc này mới có phản ứng, nhanh chóng phái người tới giúp sức với Lưu Thiên Tường.

Ông cụ Lưu xấu hổ bò lại, run sợ như vừa từ địa ngục đi lên.

Kha Văn giữ Lưu Thiên Quang và đánh gãy cả haichân của ông ta, Lưu Thiên Quang hoàn toàn mất khả năng di chuyển và nằm trên mặt đất lăn lộn một cách đau đớn.

Lưu Thiên Tường bật dậy, bốn ngón tay của ông ta gần như đã bị chém đứt lìa, máu đang không ngừng tuôn ra.

Lúc này mọi người trong gia tộc họ Lưu càng nhìn ông ta với ánh mắt ngưỡng mộ.

Đảm người còn lại của mười gia tộc lớn lại tiếp tục lao lên.

Bọn họ ập tới đá mạnh Lưu Thiên Quang và chửi mắng vài câu để trút giận.

Sự hỗn loạn đó kéo dài một lúc lâu rồi cuối cùng cũng dịu xuống. Ông cụ Lưu bị thương, đang ngồi bệt xuống băng bỏ như thể một thiếu niên. "Tôi thực sự xin lỗi, hôm nay đã xảy ra chuyện như vậy. Khiến mọi người chê cười rồi." "Vì đã chứng minh được rằng Thiên Anh không bị Lâm Mạc Huy giết nên cuộc họp công khai hôm nay sẽ kết thúc tại đây. "Đợi giải quyết xong chuyện gia đình, tôi sẽ thu xếp tới xin lỗi từng người một!"

Ông cụ Lưu trầm giọng thở dài nói.

Mọi người từ mười gia tộc lớn đều bày tỏ sự thông cảm của họ và chuẩn bị đứng dậy rời đi. Lúc này Lâm Mạc Huy đột nhiên đứng lên nói: "Chờ một chút. Mọi người thử xem chuyện này nghe

1659310337.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 637


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Mạc Huy bật cười: "Tôi còn đang lo mấy người sẽ quên những chuyện này đó, vì đã muốn nói lại tất cả mọi chuyện, vậy chúng ta cùng giải quyết vấn đề này ngay bây giờ đi."

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, Lâm Mạc Huy làm sao có thể phản bác những thứ này? "Trước tiên hãy nói về Lưu Lân! Anh ấy là con ngoài giá thú của Lưu Thiên Anh, vậy anh ấy có phải là thành viên của mười gia tộc lớn không?" "Tôi hy vọng sẽ nhận được một câu trả lời! Lâm Mạc Huy trịnh trọng nói.

Mọi người quay lại nhìn nhau, câu hỏi này quả thực có chút ngượng ngùng.

Advertisement

Lưu Nhiên Huy mặt tái mét, thái dương không ngừng giật lên vì xấu hổ,

Trước đây anh ta hoàn toàn không chấp nhận Lưu Lần này, thậm chí còn cho rằng đó là một sự sỉ nhục.

Advertisement

Tuy nhiên tại thời điểm này anh ta vẫn buộc phải thừa nhận điều đó."Anh ta đúng là mang dòng máu của nhà họ Lưu, đương nhiên cũng là con trai của bố tôi!"

Lưu Nhiên Huy lớn tiếng nói. "Tuyệt quá!"

Lâm Mạc Huy vỗ tay cười: "Anh đã bắt đầu thừa nhận vậy chúng ta giải quyết chuyện của Lưu Lân trước nhé!" "Đầu tiên hãy để tôi nói về lý do tại sao tôi gây ra rắc rối với anh ta." "Lưu Lân sai người tấn công vợ chồng tôi trên đường, anh ta định bắt cóc vợ tôi là cô Hứa Thanh Mây, thậm chí còn có ý định sỉ nhục vợ tôi!" "Chuyện này tôi hỏi anh, tôi có nên gây khó dễ cho anh ta hay không?" Sắc mặt của Lưu Nhiên Huy đột nhiên trở nên vô cùng tăm tối

Lưu Lân d*m đ*ng ai cũng biết, trước đây anh ta cũng đã từng làm nhiều chuyện tương tự nhưng bọn họ mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện.

Lần này anh ta lại dám chọc giận Lâm Mạc Huy, đây thật sự là tự mình tìm cái chết mà.

Lưu Nhiên Huy nghiến răng nói: "Anh ta vốn chỉ định bắt cóc nhưng cũng đâu có bắt được. Cũng không có ý định xúc phạm vợ anh. Anh có thể dạy dỗ anh ta, nhưng sao lại ra tay giết người chứ?"

Lâm Mạc Huy: "Đúng vậy, chính là tôi đang dạy anh ta nhưng anh ta lại kháng cự. Không những kháng cự mà còn muốn xông tới giết tôi. Còn nữa, anh cũng nên biết chuyện này.""Từng có một cô gái bị Lưu Lân lăng mạ. Bạn trai của cô ấy đến tìm Lưu Lân, nhưng kết quả lại bị Lưu Lân ném rơi xuống từ cầu thang." "Sau đó mẹ của cậu bé xấu số ấy đi tìm Lưu Lân, và bố cậu ta cũng bị tên cầm thú đó ném xuống từ trên lầu." "Tôi lo lắng rằng anh ta sẽ ném tôi xuống, nên tôi mới ra tay để bảo vệ mình. Trong lúc phòng vệ, anh ta đã sơ ý ngã xuống cầu thang. Chuyện này anh có thể trách tôi được sao?"

Mọi người xung quanh lập tức xấu hổ, Lưu Nhiên Huy tức giận nói: "Anh... anh thật kiêu ngạo!"

Lâm Mạc Huy chế nhạo: "Lời tôi nói có gì không hợp lý ư? Lưu Lân đã làm bao nhiêu chuyện xấu xa, có cần tôi kể từng người chuyện không?" "Tổng Tuấn Phong, ông nói xem tôi có nên liệt kê ra không?"

Tổng Tuấn Phong tức giận gắt lên: "Chuyện này liên quan gì đến tôi?" "Lâm Mạc Huy, ăn nói cẩn thận một chút, đừng hắt nước bẩn lên người tôi!"

Nam Bá Lộc nhanh chóng lên tiếng: "Như thế nào gọi là hất nước bẩn?" "Lưu Lân là người của mười gia tộc lớn, vừa rồi Lưu Nhiên Huy cũng đã thừa nhận!" "Nếu đúng là như vậy, anh ta làm những chuyện gây ảnh hưởng xấu tới xã hội, mười gia tộc lớn không phải chịu trách nhiệm thay anh ta hay sao?"

Tổng Tuấn Phong há to miệng và không thể phảnbác lại.

Cuối cùng ông ta cũng hiểu tại sao Lâm Mạc Huy vừa mới buộc nhà họ Lưu phải công nhận thân phận của Lưu Lân rồi mới nói tiếp.

Lâm Mạc Huy cũng chỉ muốn mười gia tộc lớn phải ra mặt chịu trách nhiệm mà thôi!

Sau một lúc im lặng, Tổng Tuấn Phong nghiêm nghị nói: "Lưu Lân chỉ là con ngoài giá thú mà đã như vậy, thành viên trong mười gia tộc lớn sẽ là loại người như thế nào?" "Chuyện này mười gia tộc lớn của tôi không ai thừa nhận đâu!"

Chỉ bằng một câu, anh ta đã trực tiếp phân biệt quan hệ của mình với Lưu Lân. Nam Bá Lộc chế nhạo: "Không thừa nhận, vậy thì mười gia tộc lớn của cậu có tư cách gì mà tra hỏi Lưu

Lân?"

Nam Bá Lộc lạnh lùng nói: "Bây giờ tôi cho cậu hai sự lựa chọn!" "Trước tiên phải thừa nhận Lưu Lân là người của mười gia tộc lớn, sau đó cậu phải gánh chịu những tội lỗi mà Lưu Lân đã làm trước đây!" "Thứ hai, nếu cậu không nhận anh ta thì cậu phải xin lỗi anh Lâm. Bởi vì chuyện này không liên quan đến mười gia tộc lớn, cậu không có tư cách chất vấn Lâm Mạc Huy.

Tống Tuấn Phong lập tức sững sờ, không ngờ một lời nói của chính mình lại gây ra chuyện lớn như vậy. Mười gia tộc lớn nhất định không cam lòng chịu

1687722815.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 638


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tổng Tuấn Phong im lặng một lúc, trầm giọng nói: "Lưu Nhiên Huy, vừa rồi cậu đã đề cập đến vấn đề này." "Bây giờ cậu nên xin lỗi Lâm Mạc Huy đi!"

Ngay sau khi câu nói này được phát ra, khuôn mặt của cậu chủ họ Lưu trở nên rất xấu xí.

Advertisement

Những người từ các gia tộc khác cũng có chút không hài lòng với ánh mắt của Tổng Tuấn Phong.

Tổng Tuấn Phong này quá không biết xấu hổ, là người đứng đầu mười gia tộc lớn, việc đẩy một tên đàn em ra để đỡ cho mình một tai họa vào thời điểm mấu chốt là điều đáng kinh tởm.

Advertisement

Nam Bá Lộc mỉm cười và không nói gì.

Điều ông ta muốn chính là kết quả này, để làm suy yếu sự ảnh hưởng của Tổng Tuấn Phong trong mười gia tộc lớn.

Bằng cách này Lâm Mạc Huy sẽ dễ dàng hơn trong việc kiểm soát mười gia tộc lớn trong tương lai. Lưu Nhiên Huy vẻ mặt ảm đạm, yêu cầu anh ta xin lỗi Lâm Mạc Huy, anh ta thực sự không muốn.Lúc này Lưu Thiên Tường bước ra và nhẹ nhàng nói: "Anh Mạc Huy, nếu không để tôi thay Nhiên Huy xin lỗi anh vậy. bố thắng bé vừa qua đời nên nó vẫn còn đau buồn, ăn nói có chút không suy nghĩ. Xin hãy tha thứ cho Nhiên Huy!"

Lời nói của Lưu Thiên Tường một lần nữa khiến người nhà họ Lưu phải nhìn ông ta đầy ngưỡng mộ.

Họ Lưu mấy năm gần đây nhiều biến cố lớn như vậy khiến ông cụ Lưu gần như đã kiệt sức, lúc này gia tộc họ Lưu cần có một người đứng lên dẫn dắt bọn họ.

Lưu Thiên Tường xuất hiện trong hoàn cảnh như vậy, trước tiên là cứu ông cụ Lưu, bây giờ lại có trách nhiệm đứng ra xin lỗi thay cho Lưu Nhiên Huy.

Tất cả những gì ông ta làm được đều khiến gia đình họ Lưu phải nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.

Lâm Mạc Huy nói: "Lưu Thiên Tường, xin lỗi hay không tôi cũng không quan trọng. Nhưng Lưu Nhiên Huy đã nói vợ tôi không bị thiệt hại gì mà Lưu Lân lại phải chết, anh ta để mọi lỗi lầm sang cho tôi. Vậy những người bị Lưu Lân gi3t chết trước kia, bọn họ phải làm sao đây?”

Lưu Thiên Tường im lặng một lúc lâu rồi trầm giọng nói: "Hôm nay tôi đến đây để nói về vấn đề này. Mặc dù Lưu Lân không phải người nhà họ Lưu của tôi nhưng dù sao cậu ấy cũng mang dòng máu của nhà họ Lưu. "Gia đình chúng tôi tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm về những gì anh ấy đã làm." “Những nạn nhân đó, tôi sẽ đến tận cửa xin lỗitừng người một, đồng thời bồi thường thỏa đáng cho nạn nhân!”

Khi những lời này nói ra, các thành viên khác của mười gia tộc lớn cũng nhìn Lưu Thiên Tường với vẻ ngưỡng mộ.

Bây giờ Lưu Thiên Anh đã chết, tất cả mọi người trong gia đình họ Lưu đương nhiên không chấp nhận chịu trách nhiệm thay anh ta.

Chỉ có Lưu Thiên Tường là sẵn sàng xin lỗi và bồi thường cho sự cố này.

Đây là một người có trách nhiệm thực sự! Nhìn thấy vẻ mặt của mọi người, Lâm Mạc Huy cũng thầm cười trong lòng.

Việc anh phải làm bây giờ là tạo đà phát triển cho Lưu Thiên Tường, anh muốn Lưu Thiên Tường trở thành người đứng đầu nhà họ Lưu.

Hơn nữa còn muốn để cho Lưu Thiên Tường toàn quyền tuyệt đối đối với nhà họ Lưu

Lưu Thiên Tường hiện tại đang làm gì, ông ta đang nói cái gì, Lâm Mạc Huy đều nói cho ông ta biết trước.

Lâm Mạc Huy hài lòng gật đầu: "Được rồi, đó là chuyện của Lưu Lân, tạm dừng ở đây đi. Hãy nói về chuyện của tôi và Lưu Thiên Anh. Tôi muốn dạy dỗ Lưu Lân nhưng Lưu Thiên Anh đã chặn tôi lại, theo mấy người thì tôi có nên đánh lại không? Tất nhiên tay chân tôi không có mắt rồi, có thể là ông ta bị thương hoặc tôi phải bị thương. Tôi phòng thủ với ông ta thì có gì sai?"

937699239.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 639


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Vẻ mặt của Lưu Nhiên Huy thay đổi, anh ta nhanh chóng nói: "Lâm Mạc Huy, anh... anh đừng có nói nhảm!" "Tối hôm qua không chỉ có người của Hổ Đông An bị thương, mà người của chính tôi cũng bị thương. Sao anh lại yêu cầu tôi phải tính khoản này với anh?"

Advertisement

Lâm Mạc Huy. "Sự tình này là do anh phải người tới nhà tôi rồi bị đám Hổ Đông An ngăn cản. Anh là người bắt đầu sự việc này, người của anh bị thương thì cũng xứng đáng lắm. Nếu anh không phải bọn họ tới nhà tôi thì sao xảy ra chuyện như vậy chứ?" "Người của Hổ Đông An là bảo vệ gia đình tôi khỏi những xô xát. Vậy tôi có nên yêu cầu anh tính toán khoản này không?"

Advertisement

Lưu Nghiễn Huy sắc mặt đột nhiên tái nhợt, nhanh chóng nói: "Vậy thì... Tôi tưởng tối hôm qua anh giết bố tôi nên tôi mới đi báo thù...

Lâm Mạc Huy khẽ cười: "Anh tưởng? Vậy thì sao, tôi có giết bố anh không?"

Lưu Nhiên Huy ngay lập tức im lặng không nói nên lời."Tôi không giết bố anh nhưng anh lại phải người tới nhà tôi bắt người. Hổ Đông An đã phải người đến để bảo vệ họ, chính anh đã làm bị thương rất nhiều người của Hổ Đông An!" "Những chuyện này anh không nghĩ mình cần giải quyết với tôi hay sao?"

Lâm Mạc Huy tức giận hét lên. Lưu Nhiên Huy sắc mặt tái nhợt không nói được lời nào.

Giờ nghĩ lại anh ta chỉ có thể trách mình quá bồng bột trong chuyện này.

Đêm qua anh ta hay tin Lâm Mạc Huy đã giết bố mình nên muốn trả thù.

Kết quả là hôm nay mọi chuyện lại xảy ra một cách đảo ngược như vậy, anh ta thật sự không thể giải thích được hành động ngu ngốc của mình hôm qua.

Lâm Mạc Huy nhìn lướt qua đám người, lớn tiếng nói: "Hôm nay mười gia tộc lớn đều ở đây, mấy người cho tôi một lời nhận xét xem!" "Anh ta có nên cho tôi một lời giải thích cho vấn đề này không?"

Mọi người ở hiện trường nhìn nhau, không ai lên tiếng.

Những người trong mười gia tộc lớn cũng biết rất rõ Lưu Nhiên Huy quả thực quá hấp tấp trong chuyện này. Lâm Mạc Huy muốn anh ta phải chịu trách nhiệm thì anh ta thực sự không có gì để nói!Ông cụ Lưu tức giận run lên. "Nhiên Huy, sao...sao cháu lại làm những chuyện tồi tệ vậy chứ?" "Cậu Lâm Mạc Huy, nhà họ Lưu của tôi đã làm sai chuyện này, tôi sẽ nói lời xin lỗi với cậu. Tất cả những thương tích bên phía Hồ Đông An, nhà họ Lưu chúng tôi nguyện ý chịu trách nhiệm."

Lâm Mạc Huy chế nhạo: "Ông Lưu, đừng nói chuyện tiền nong với tôi." "Đúng vậy, nhà họ Lưu của ông rất giàu có. Nhưng Lâm Mạc Huy tôi đây cũng không phải là kẻ bạc tình Vấn đề này không phải là tiền hay không tiền, chỉ là tôi không thể nuốt trôi cục tức này! Cháu của ông đánh người của tôi rồi quăng cho chúng tôi 1 cục tiền là giải quyết xong ư? Nếu vậy nhân tiên tôi đây cũng có tiền, để tôi đánh chết cả nhà họ Lưu các ông rồi tôi bồi thường luôn, ông nghĩ vậy được chứ?"

Nét mặt ông cụ Lưu trông vô cùng xấu: "Vậy thì... cậu muốn thế nào?"

Lâm Mạc Huy lạnh lùng nhìn Lưu Nhiên Huy: "V hôm nay mười gia tộc lớn đều ở đây để đánh giá công khai tôi, vậy thì tôi hy vọng mười gia tộc lớn cũng tiện tay giải quyết chuyện này!" "Mười gia tộc lớn của ông không phải luôn tuân theo quy củ sao?" "Vậy thì hãy dùng quy tắc của chính mình để xử lý chuyện này!"

Người đứng đầu mười gia tộc lớn nhìn nhau, Lâm Mạc Huy đã lợi dụng việc của Lưu Nhiên Huy để chấn chỉnh toàn bộ mười gia tộc lớn.

1293729874.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 640


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cuối cùng ông cụ Lưu phải trừng trị thật nặng Lưu Nhiên Huy đồng thời bồi thường một số tiền lớn, đây coi như là một câu trả lời cho Lâm Mạc Huy.

Sau khi mọi chuyện được giải quyết, Lâm Mạc Huy rời đi cùng Nam Bá Lộc.

Advertisement

Một mớ hỗn độn trong khu nhà của gia đình Lưu, và những người từ mười gia tộc lớn vẫn ở lại đây.

Ông Vương lộ vẻ tức giận, đập bàn đột nhiên hét lên: "Thật quá kiêu "Điều này đúng là không đặt mười gia tộc lớn chúng ta vào trong mắt mà!"

Advertisement

Vài vị chủ gia tộc cũng gật đầu, chuyện xảy ra ngày hôm nay thật sự khiến bọn họ nghẹt thở.

Tuấn Phong xua tay. "Chuyện cũng đã qua rồi thì nhắc thêm làm gì nữa? Được rồi, chuyện quan trọng nhất bây giờ là chuyện của nhà họ Lưu." "Ông cụ Lưu, chúng tôi cũng rất buồn khi xảy ra chuyện như thế này với nhà họ Lưu nhưng tôi cũng hy vọng ông có thể đưa một người lên làm chủ gia tộc càng sớm càng tốt.""Lâm Mạc Huy đang ép từng bước. Có vẻ như anh ta đang muốn làm điều gì đó chống lại mười gia tộc lớn của chúng ta. Chúng ta không thể chỉ ngồi lại và chờ đợi. “Vậy nên chúng ta mới cần phải có một chủ gia tộc mới càng sớm càng tốt!”

Khi Tống Tuấn Phong nói điều này, những người trong gia tộc khác đều không khỏi ngạc nhiên.

Mặc dù mười gia tộc lớn là liên minh nhưng dù sao chọn người đứng đầu gia tộc cũng là chuyện của gia tộc họ.

Tổng Tuấn Phong thực sự muốn xen vào việc nhà của người khác, điều này cũng chưa từng xảy ra. Ý của ông ta là gì?

Ông cụ Lưu bị thương nặng, hiện tại gần như muốn ngất đi.

Vốn dĩ ông ta muốn quay về phòng nghỉ ngơi nhưng Tống Tuấn Phong đã đề xuất bầu ra một chủ gia tộc mới ngay lập tức. Ông ta liếc nhìn Tổng Tuấn Phong, Tổng Tuấn

Phong cũng mỉm cười và lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt ông cụ Lưu.

Sắc mặt ông cụ Lưu đã nhanh chóng thay đổi, ông ta biết rằng Tống Tuấn Phong thực sự muốn can thiệp vào cuộc bầu chủ gia tộc của gia tộc họ Lưu.

Trong lòng mỗi người đều có những suy nghĩ riêng, Tống Tuấn Phong chắc chắn sẽ không vì muốn tốt cho nhà họ Lưu mà đề bạt ra chuyện này đâu. Ông ta xen vào chuyện của nhà họ Lưu chỉ có một mụcđích, trong lòng ông ta đã có một ứng cử viên thích hợp và ông ta muốn giúp người này lên chức chủ gia tộc. Sau đó người này sẽ phải tạ ơn ông ta.

Nói trắng ra Tổng Tuấn Phong chỉ muốn nhân cơ hội này kiếm chút lợi lộc từ nhà họ Lưu.

Ông cụ Lưu bất đắc dĩ hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Chuyện của gia tộc chúng tôi cần phải họp bàn một cách nghiêm túc, thời gian có lẽ sẽ phải kéo dài đó. Tổng Tuấn Phong cười khẽ: "Tuy ông nó như vậy nhưng lần này sự tình cũng không nhỏ. Trước khi

Lâm Mạc Huy rời đi, cậu ta đã nói muốn nhà họ Lưu giải quyết vấn đề ngay lập tức. Hiện giờ ông không có sẵn người mà ông muốn đề bạt thì ông cũng nên nhanh chóng tìm luôn một chủ gia tộc thay thế để giải quyết những vấn đề này. "Đây là lời hứa của mười gia tộc lớn chúng ta với

Lâm Mạc Huy, nếu không làm được chẳng phải chúng ta sẽ làm mất mặt mười gia tộc lớn sao?" Những người trong các gia tộc còn lại kia đã hiểu được suy nghĩ của Tổng Tuần Phong nên ai nấy đều đồng tình với ông ta

Mười gia tộc lớn trong lòng mỗi người thực ra đều có quỷ, nói là liên mình nhưng đều muốn làm suy yếu thực lực của các gia tộc khác để bản thân mình có thêm lợi ích.

Ông cụ Lưu vô cùng tức giận, chân gia tộc này bỗng trở nên vô cùng đáng ghét

Ông ấy hít một hơi thật sâu và trịnh trọng nói:

1694559649.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 641


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Những người từ một số gia đình khác lần lượt bày tỏ sự ủng hộ của họ.

Sắc mặt của ông cụ Lưu dần trở nên vô cùng xấu xí, ông ấy nghiêm nghị nói: "Nhiên Huy chỉ là chủ nhà họ Lưu đương thời. Giải quyết chuyện trước mắt đã không được sao

Tổng Tuấn Phong: "Ha ha, ông Lưu, ông cho cậu ta đứng đầu, đại diện cho bộ mặt của cả gia tộc ư? Ngày mai Lưu Nhiên Huy sẽ xin lỗi Lâm Mạc Huy và nhà họ Hứa trước mặt mọi người thành phố Hải Tân, hiện tại ông cho cậu ta làm chủ gia tộc Lưu chính là muốn toàn bộ dòng họ Lưu phải xin lỗi Lâm Mạc Huy sao?"

Advertisement

Ông cụ Lưu tức giận đến nghiến răng nghiến lợi nói: "Ông Tổng thật là chu đáo! Vậy thì để em trai của Nhiên Huy…...

Tổng Tuấn Phong trực tiếp ngắt lời ông ấy: "Lưu Nhiên Huy có hai người em trai, một người mười chín tuổi, người kia mới mười một tuổi. Để bọn họ làm chủ gia tộc, ông nghĩ có thích hợp không?"

Advertisement

Ông cụ Lưu đột nhiên mở to mắt nhìn thẳng vàoTổng Tuấn Phong.

Đến bây giờ ông ta mới hiểu rằng Tống Tuấn Phong không chỉ muốn hỗ trợ một người l*n đ*nh cao mà quan trọng nhất là còn loại bỏ hoàn toàn những người có cơ hội lên làm chủ gia tộc.

Cả hai người con trai của ông ấy đều đã chết, con trai của Lưu Thiên Anh còn không đủ tư cách làm chủ gia tộc chứ đừng nói đến con trai của Lưu Thiên Quang.

Cứ đà này thì ai là người có thể đứng đầu gia tộc họ Lưu chứ? Sẽ không có ai thích hợp để đảm đương nhiệm vụ chèo lái cả gia tộc họ Lưu.

Ông cụ Lưu vẻ mặt ảm đạm, tức giận nói: "Ông Tống, vậy ông nói xem. Nhà họ Lưu chúng tôi, ai thích hợp đứng lên làm chủ gia tộc nhất?"

Tổng Tuấn Phong mỉm cười nói: "Tôi nghĩ anh Thiên Tường thích hợp hơn!"

Ngay sau khi nhận xét này được đưa ra, một số tộc trưởng khác bất ngờ lên tiếng ủng hộ. Sự thể hiện của của Lưu Thiên Tường tối nay đặc biệt chói sáng, ông ta vừa có trách nhiệm lại vừa gan dạ. Lưu Thiên Tường cũng đích thân giải cứu ông Lưu và đứng ra giải quyết khủng hoảng gia đình.

Trên thực tế, thậm chí nhiều người trong gia đình họ Lưu đã nhìn Lưu Thiên Tường bằng một ánh mắt khác.

Tất cả đều cảm thấy Lưu Thiên Tường là người thích hợp với vị trí tưởng họ nhất Sắc mặt của ông cụ Lưu vô cùng lạnh lùng, chắchẳn đám người Tống Tuấn Phong muốn hỗ trợ Lưu Thiên Tường.

Tuy nhiên nhìn biểu hiện của mọi người trong gia đình, ông ấy biết rằng mình không thể phản đối chuyện này.

Lưu Thiên Tường đã có sự thể hiện vô cùng hoàn hảo và đã chiếm được cảm tình của mọi người trong gia đình Lưu!

Nếu bây giờ ông ấy chống lại, không chỉ chín gia tộc lớn sẽ gây áp lực cho ông cụ Lưu mà ngay cả nhà họ Lưu cũng không phục ông ấy.

Tuy rằng trong lòng không vui đến cực điểm, nhưng cuối cùng ông cụ Lưu vẫn gật đầu: "Ông Tống đã đề bạt thì hẳn là người có tài." "Thiên Tường, trước tiên cậu cứ lên làm chủ gia tộc trước đã, ý cậu thế nào?"

Lưu Thiên Tường vội vàng nói: "Chủ gia tộc, tôi thật sự rất sợ hãi, tôi sợ mình sẽ không đảm đương được nhiệm vụ lớn như vậy!

Ông cụ Lưu giả vờ thuyết phục, cuối cùng Lưu Thiên Tường cũng đồng ý đứng lên làm chủ gia tộc.

Theo cách này, người của chín gia tộc còn lại mới vui vẻ rời đi.

Sau khi đưa người của chín gia tộc đi, sắc mặt của ông cụ Lưu đột nhiên trở nên vô cùng ảm đạm.

Ông ta không thèm nhìn Lưu Thiên Tường mà quay lưng đi thẳng trở lại tòa nhà nhỏ nơi mình ở.

Ngay sau khi quay về phòng, ông ta đã gọi một vài tay sai đến để bàn bạc với họ chuyện này.

685528605.jpg

 
Back
Top Bottom