Ngôn Tình Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 782: Anh đi theo tôi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Buổi chiều, Lâm Mạc Huy Hạ với Vũ Tuyết đi một vòng quanh Ngô Trại.

Lâm Mạc Huy lại mua một ít dược liệu, ăn cơm tối xong, thì cùng Hạ Vũ Tuyết về biệt thự.

Hạ Vũ Tuyết ngồi cạnh Lâm Mạc Huy, nhìn anh phân loại dược liệu, tò mò hỏi anh: “ Anh Mạc Huy, sen lửa bảy lá quý giá vậy sao?”

Lâm Mạc Huy:”Cái này còn phải xem đối với ai mà nói nữa.”

“Nếu như không biết công hiệu của sen lửa bảy lá,vậy thì sen lửa bày lá này chỉ là một loại thuốc bổ có thể so sánh với nhân sâm ngàn năm”

“Nếu như biết công hiệu của thất diệp hỏa liên thì sen lửa bảy lá này có thể phát huy tác dụng rất tuyệt vời."

Hạ Vũ Tuyết lấy lại tnh thần: “Thật vậy sao?”

“Anh Mạc Huy, vậy anh có biết công hiệu của sen lửa bảy lá không?”

Lâm Mạc Huy không trả lời, anh làm sao lại không biết công dụng của sen lửa bảy lá được.

Sen lửa bảy lá này ở trong ngọc bội có ghi chép lại cũng là loại dược liệu cực kỳ quý hiếm.

Sen lửa bảy lá dư sức dùng để tinh luyện Ninh Nguyên Đan.

Hơn nữa loại Ninh Nguyên Đan này đối với những người luyện võ mà nói có ý nghĩa cực kỳ lớn.

Ninh Nguyên Đan này có thể giúp cho nội lực ngưng kết, cũng làm cho nội lực người ta lên một bậc lớn.

Nói đơn giản, Ninh Nguyên Đan có thể làm việc tu luyện tăng gấp đôi công lực.

Nếu như Lâm Mạc Huy có Ninh Nguyên Đan, thì thực lực của anh nhất định sẽ mạnh hơn bây giờ gấp nhiều lần.

Lâm Mạc Huy vẫn luôn tìm kiếm loại dược liệu thúc đẩy nhanh quá trình tập luyện, lần này, cuối cùng thì anh cũng gặp được nó rồi.

Vì vậy,anh đối với sen lửa bày lá này hoàn toàn có thể xảy ra!

Dõi theo biểu cảm của Lâm Mạc Huy, Hạ Vũ Tuyết tiến sát lại: “Anh Mạc Huy, anh rất muốn có được sen lửa bảy lá này sao?”

“Hay là em thương lương với bố nuôi một chút, để ông ấy dưa viên sen lửa bảy lá này tặng cho anh.?”

Lâm Mạc Huy vỗ tay: “Cô Vũ Tuyết, tấm lòng của cô tôi xin nhận”

"Nhưng, việc lần này e là không phải chỉ mình Lâm Chiêu có thể quyết định được.”

“Những người bán thuốc này lấy sen lửa bảy màu ra để tìm người giúp đỡ, chứng minh rằng nhất định bạn họ đã gặp phải chuyện không hề đơn giản.

“Muốn có được sen lửa bảy lá này có lẽ không phải việc dễ dàng!”

Hạ Vũ Tuyết mơ hồ: “Hả? Vậy...vậy phải làm sao?"

Lâm Mạc Huy cười cười: “Xe đi đến núi nhất định có đường đi, đến lúc đó xem tình hình!”

Nói xong, Lâm Mạc Huy thu dọn số dược liệu xách lên.

“Cô Vũ Tuyết, cô về nhà nghỉ ngơi trước đi.”

“Ngày mai chúng ta còn phải dậy sóm."

Lâm Mạc Huy cười nói. Trên mặt Hạ Vũ Tuyết ửng một vết màu hồng, cố tiến lại phía Lâm Mạc Huy cười hi hi nói:” tôi ở một mình trên tầng sao?”

“Tôi sợ tối.”

“Hay là, anh lên đây cùng tôi?”

Lâm Mạc Huy đứng hình, mặt đen lại, cô Hạ Vũ Tuyết này, thật là quá xuồng xã rồi.

Cuối cùng, thì hai người cũng chia ra nghỉ ngơi.

Lâm Mạc Huy ở phòng tầng dưới, Hạ Vũ Tuyết ở phòng tầng trên.

Lâm Mạc Huy ngồi xuống khoanh chân trong phòng tập luyện.

Anh của ngày hôm nay, đang dồn toàn lực nâng cao thực lực.

Vừa ngồi xuống chưa lâu, ngoài cửa đột nhiên cố tiếng bước chân khẽ khàng phát ra.

Lâm Mạc Huy khẽ nheo mắt lại, cô Hạ Vũ Tuyết này vẫn chứng nào tật ấy sao, lại muốn xuống đây khiêu chiến anh?

Nhưng Lâm Mạc huy đã khoái trái cửa rồi.

Tiếng bước chân dừng lại trước cửa, núm vặn cửa bị vặn mấy lần không mở.

Ngoài cửa lại phát ra mấy tiếng gõ cửa, Lâm Mạc Huy cuối cùng cũng không thèm để tâm.

Đúng lúc Lâm Mạc huy nghĩ rằng Hạ Vũ Tuyết rời đi, ngoài cửa sổ căn phòng của anh bỗng dưng phát ra tiếng động nhẹ.

Lâm Mạc Huy quay đầu lại, chỉ nhìn thấy vài con côn trùng đập vào cửa sổ bay vào trong.

Sắc mặt anh đột nhiên thay đổi, đây là côn trùng độc!

Nhìn sức mạnh của côn trùng này, nhất định là được Cổ Tôn nuôi dưỡng ra.

1641513662.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 783: Bị ám sát


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Tuy người phụ nữ này mặc quần áo của Hạ Vũ Tuyết nhưng cân nặng có sự khác biệt rất lớn.

Lâm Mạc Huy vừa bế cô ta lên liền cảm thấy tình hình có gì đó không đúng.

Nhưng lúc đó, đã muộn rồi.

Anh cảm thấy ở trước ngực nhói đau lên,một dao trực tiếp đâm thẳng vào vị trí tim trên ngực anh.

Cũng là Lâm Mạc Huy phản ứng kịp thời, rất nhanh ném người phụ nữ này ra ngoài,bản thân cũng di chuyển sang bên cạnh.

Gây phút này, không có khả năng đâm trúng tim anh,nhưng trên ngực anh cũng lia một vết thương khá lớn, máu tươi từ đó phun ra.

Người phụ nữ đó rơi xuống đất lăn một vòng, giống như con khỉ, nhún người nhảy ngược lại, lại,một lần đánh úp ngược lại phía Lâm Mạc Huy. Lâm Mạc Huy vừa lùi lại phía sau, vừa ẩn nấp tránh đột kích của người phụ nữ này.

Nhưng thân thủ của người phụ nữ này quá nhanh, lại thêm Lâm Mạc Huy bị thương không nhẹ, động tác cũng chậm đi rất nhiều.

Mấy lần nhảy chuyển phòng,người phụ nữ đó lại chém thêm vài vết thương lên người Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy thật không dễ gì nắm bắt cơ hội lùi ra sau vài bước, nhưng người phụ nữ này từng bước áp sát rất nhanh xông đến.

Dao găm trong tay cô ta giống như con giòi, áp sát lấy Lâm Mạc Huy không có khe hở.

Chỉ cần Lâm Mạc Huy chậm một bước, là con dao găm này có thể đâm trúng tim anh.

Lâm Mạc Huy nấp vài lần, nắm chắc cơ hội, nhanh chóng đút hai viên thuốc vào miệng.

Một viên là hoàn đan, tạm thời chữa lành vết thương.

Một viên là khí huyết đan, dùng để nâng cao sức lực.

Khí huyết đan vào bụng, khí huyết

Lâm Mạc Huy nhanh chóng lưu thông. Sức lực của anh theo đó cũng được nâng cao.

Lâm Mạc Huy đấm ra mạnh một đấm buộc người phụ nữ kia phải lùi lại mấy bước.

Mà anh cũng thuận theo tình thế tiến về phía trước, ra cả hai nắm đấm chiến đấu với người phụ nữ đó.

Lực của người phụ nữ này thật sự không yếu.

Lâm Mạc Huy uống khí huyết đơn rồi mà cô ta đánh với Lâm Mạc Huy khó phân thắng bại.

Quan trọng nhất là, người phụ nữ này ra tay thực sự rất kỳ lạ, biểu hiện rõ là đã qua rèn luyện sát thủ nghiêm khắc.

Lâm Mạc Huy mấy lần suýt chút nữa thì bị dính ám sát, lại thêm vết thương không ngừng chảy máu, nếu cứ tiếp tục như vậy Lâm Mạc Huy sớm muộn cũng bị kiệt sức.

Đánh được một lúc Lâm Mạc Huy đột nhiên nghĩ ra một việc.

Anh nhanh tay ra đò, không ngừng nhằm vào các kính trong căn nhà mà đánh vỡ, phát ra tiếng kêu rất là to.

Người phụ nữ đối diện, sắc mặt chút biến sắc, cô ta nhìn ra dụng ý của Lâm Mạc Huy, đây là muốn gây náo loại động tĩnh, thu hút người trong trại Ngô đến.

Quả nhiên, chẳng mấy chốc bên ngoài xông vào vài người vận đồ đen, đều là người của trại Ngô Mấy người này bật đèn lên, cuối cùng Lâm Mạc Huy cũng đã nhìn rõ dáng dấp của người phụ nữ này.

Đây đâu phải phụ nữ, căn bản đây là một người đàn ông có dáng dấp lùn.

Chỉ là ông ta đội lên tóc giả, lại mặc đồ của Hạ Vũ Tuyết nên mọi người nhầm tưởng đó là một người phụ nữ.

Nhìn thấy tình hình bất ổn,người đàn ông này cũng không chậm trễ, rất nhanh nhảy ra ngoài cửa sổ.

Lâm Mạc Huy cũng không đuổi theo, anh vội vàng chạy lên tầng hai. Trong phòng Hạ Vũ Tuyết, Hạ Vũ Tuyết bị hôn mê nằm trên giường, cô ấy ngất đi không có bị thương tích gì trên người.

Nhìn dáng vẻ này, là tên sát thủ này đánh ngất cô ấy, mặc quần áo của cô ấy xuống tầng tập kích Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Anh cứu Hạ Vũ Tuyết tỉnh lại, Hạ Vũ Tuyết thấy vết thường trên người Lâm Mạc Huy, liền ôm lấy anh rồi khóc lên.

Không lâu sau, Lâm Chiêu cũng nhanh chóng đến nơi.

Nhìn thấy tình hình hiện trường, Lâm Chiêu nổi trận lôi đình, đập mạnh tay vỡ cả cái bàn trong căn phòng, tức giận gầm lên: “Điều tra rõ cho tôi, rốt cục là ai to gan như thế, lại dám ám sát khách trong trại Ngô của tôi.”

1600262379.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 784: Có nội gián


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Lâm Mạc Huy chậm rãi kể lại chuyện vừa xảy ra, trầm giọng nói: "Trại chủ Lâm Chiêu, tôi nghi ngờ rằng trong chuyện này có nội gián!”

Lâm Chiêu không khỏi sửng sốt:

“Nội gián?"

“Sao cậu lại nói vậy?”

Lâm Mạc Huy trầm giọng nói: “Chắc chắn sát thủ đã mai phục ở trong phòng của cô Vũ Tuyết từ trước, vậy nên mới có thể tránh khỏi tôi để đi xuống lầu!”

"Mà buổi chiều chúng tôi mới vào đó ở. Tôi với cô Vũ Tuyết chia nhau ở phòng nào thì chỉ có người ở nơi đây biết.”

Sắc mặt Lâm Chiều nhất thời trở nên lạnh lẽo, ông ta nắm chặt hai tay thành đấm, trầm giọng nói: “Lâm Mạc Huy, cậu cứ yên tâm."

“Tôi nhất định sẽ điều tra rõ việc này, cho cậu một câu trả lời hài lòng.”

“Nếu quả thật là người của tôi tiết lộ tin tức, tôi tuyệt đối sẽ không dung thứ!”

Ở bên ngoài phòng, Lâm Minh nghe thấy những gì hai người nói chuyện, anh ta bị đọa sợ, toàn thân run lẩy bẩy.

Anh ta nhanh chóng chạy tới sau núi, tìm thấy đám người Tống Tuấn Phong đang ẩn trốn ở đây. “Gia chủ Tống, đây chính là người mà ông gọi là đệ nhất sát thủ ở thành phố Hải Tân sao?”

“Tôi đã tạo cho ông ta điều kiện tốt như vậy mà ông ta cũng không thể gi3t chết Lâm Mạc Huy?”

Lâm Minh đùng đùng nổi giận quát lên.

Tổng Tuấn Phong chau mày, ông ta cũng không thể ngờ, chuyện đã mười phần chắc chín còn xảy ra sai xót.

Cổ Tôn trầm giọng nói: “Xem ra chúng ta thật sự đã đánh giá thấp thực lực của Lâm Mạc Huy rồi!”

“Sau trận đánh với tôi lần trước, thực lực của anh ta quả thật đã tăng lên rất nhiều.”

Lâm Minh tức giận nói: “Tôi không muốn nghe mấy lời nói nhảm này của các người!”

“Hiện giờ bố nuôi của tôi đã bắt đầu phải người đi điều tra chuyện này, chẳng mấy chốc sẽ điều tra ra tôi thôi.”

“Với tính tình của bố nuôi tôi, nếu ông ấy biết chuyện này do tôi làm, vậy chắc chắn ông ấy sẽ giết tôi!”

“Các người nói đi, chuyện này phải làm sao đây?”

Tổng Tuấn Phong nhíu mày: “Lâm Minh, cậu đang chất vấn chúng tôi sao?”

“Cậu thật sự xem trọng bản thân quá rồi, lại dám hô to gọi nhỏ trước mặt chúng tôi?”

Lâm Minh nhìn đám người của mười đại gia tộc, sắc mặt nhất thời khẽ biến.

“Tôi... không phải tôi đang chất vấn các người, chỉ là, chúng ta...chúng ta dù sao cũng hợp tác với nhau...

“Giờ chuyện đã tới nước này, các người cũng không thể bỏ mặc tôi chứ?”

Lâm Minh lúng túng nói.

Tổng Tuấn Phong liếc nhìn anh ta, lạnh lùng nói: "Không muốn chết, rất đơn giản!”

“Giết Lâm Chiêu, như vậy là cậu không cần phải chết nữa!”

Vẻ mặt Lâm Minh thay đổi rõ rệt: “Ông...ông nói sao?”

“Ông bảo tôi giết bố nuôi?”

Tổng Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Có cái gì mà ngạc nhiên?”

“Tôi đã nói với cậu rồi, đàn ông muốn làm việc lớn thì phải độc ác

“Nếu cậu muốn trở thành chủ nhân của trại Ngô, vậy Lâm Chiêu nhất định phải chết!”

“Nếu không, cậu cảm thấy mình có thể đợi được tới khi ông ta nhường chỗ cho cậu sao?”

Lâm Minh cắn răng: “Chuyện này...chuyện này không thể nào!”

“Bố nuôi đối với tôi ân trọng như núi, chính ông ấy đã nuôi lớn tôi” “Bảo tôi giết ông ấy, loại chuyện

này sao tôi có thể làm được?”

Tổng Tuấn Phong cười lạnh: “Sao, lúc này lại đột nhiên có lương tâm?”

“Lúc cậu đồng ý hợp tác với chúng tôi, muốn thay thế ông ta, cũng không thấy cậu hiếu thuận như vậy mà!"

“Hơn nữa, cậu cảm thấy bây giờ mình còn đường lui sao?”

“Sớm muộn gì Lâm Chiêu cũng sẽ điều tra ra những chuyện cậu đã làm.”

“Một khi ông ta điều tra ra được, hừ, người chết đầu tiên chính là cậu đấy!”

“Lâm Minh, cậu muốn mình chết, hay muốn làm nên nghiệp lớn, chuyện này phải xem cậu lựa chọn thế nào!”

Vẻ mặt Lâm Minh nháy mắt thay đổi mấy lần, trong lòng anh ta rất rối răm.

Nhưng cuối cùng, anh ta cũng nghiến răng, chậm rãi gật đầu: “Ông nói không sai.”

“Ông ấy không chết, vậy tôi chắc

1164354744.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 785: Lâm Minh hạ độc


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyện Lâm Mạc Huy bị ám sát đã khiến cả trại Ngô chấn động.

Phải biết rằng, bao nhiêu năm nay, dưới sự quản lý của Lâm Chiêu, ở trại Ngô chưa từng xảy ra chuyện phá vỡ quy tắc.

Mà lần này, lại có người dám ra tay ở trong khu khách quý của trại Ngô, đây quả thực là đang cố tình gây hấn với Lâm Chiêu.

Đêm đó, Lâm Chiêu ngay lập tức phải toàn bộ người ở trại Ngô ra, một mặt phong tỏa trại Ngô, một mặt lục soát toàn bộ trại, bắt buộc phải tìm

được người ám sát Lâm Mạc Huy.

Đồng thời, Lâm Chiêu cũng cho gọi toàn bộ thủ vệ canh giữ khu vực biệt thự ngày hôm đó tới, kiểm tra từng người một, ông ta muốn điều tra rõ ràng xem kẻ nào đã làm lộ tin tức của Lâm Mạc Huy.

Tới hơn ba giờ sáng, tiểu đội mà Lâm Chiêu phải đi bất ngờ có thu hoạch.

Bọn họ đã phát hiện hai kẻ lén la lén lút ở khu vực xung quanh trại Ngô.

Đám người Lâm Minh ra tay, đánh chết một người, còn một người đã nhân lúc hỗn loạn chạy trốn.

Tin này vừa truyền đến, Lâm Chiêu lập tức gọi Lâm Mạc Huy tới, bảo anh nhận người. Lâm Mạc Huy chạy tới biệt thự của Lâm Chiêu, nhìn thấy thi thể trên mặt đất.

“Không phải người này!”

Lâm Mạc Huy trực tiếp nói. Lâm Chiêu có chút thất vọng, kinh ngạc nói: “Người của tôi đã lục soát toàn bộ trại Ngô, hiện tại hoàn toàn không phát hiện ra bất kỳ manh mối nào.”

“Lẽ nào, người phục kích cậu đã rời khỏi trại Ngô rồi sao?”

Lâm Mạc Huy nhìn Lâm Chiêu, nhẹ giọng nói: “Trại chủ Lâm Chiêu, người này chưa chắc đã rời đi.”

“Nếu mọi chuyện đúng như tôi dự đoán, chỗ của ông có nội gián, vậy không tìm được kẻ ám sát cũng không có gì lạ!”

Lâm Chiêu biến sắc, ông ta chíu chặt mày lại.

Trầm tư một hồi, Lâm Chiêu đột nhiên quát lớn: “Lâm Minh, truyền lệnh xuống.

“Năm đội thủ vệ, trao đổi một phần nhân sự cho nhau, lục soát toàn bộ trại Ngô.

“Còn nữa, tất cả đều phải mang theo đồ đạc, tôi muốn có tất cả bản ghi chép tìm kiếm!”

Sâu trong lòng Lâm Minh run sợ. Trước đó không tra ra được những người này, chính là do anh ta cố ý thả họ đi.

Nhưng hiện tại, Lâm Chiêu đã ra mệnh lệnh như vậy.

Năm đội thủ vệ trao đổi thành viên như vậy, chẳng khác nào là đang giám sát lẫn nhau.

Trong tình huống này, dù là Lâm Minh cũng đừng mơ có thể tha cho bất kỳ người nào khả nghi.

Đám người Tống Tuấn Phong ở trại Ngô nhất định sẽ bị điều tra ra.

Một khi đám người Tống Tuấn Phong bị lộ, vậy chẳng phải Lâm Minh cũng xong đời sao.

Anh ta gật đầu đồng ý, lúc xoay người rời đi, trong mắt anh ta thoảng qua tia lạnh lẽo.

Anh ta biết rõ, nếu như lần này, anh ta không giải quyết Lâm Chiêu, vậy chắc chắn anh ta sẽ phải chết.

Đầu tiên, anh ta đi ra ngoài, sai người truyền lệnh xuống.

Sau đó, anh ta đi vào thư phòng của Lâm Chiêu.

Có một cô gái đang dọn dẹp đồ dùng uống trà ở đây, Lâm Minh tùy tiện tìm cớ đuổi cô ta ra ngoài.

Sau đó, Lâm Minh cầm chén uống trà chuyên dụng của Lâm Chiêu lên, bôi một chút bột phần nhỏ vào mặt trong của chén.

Loại bột này sau khi được bôi lên, nhìn từ bên ngoài căn bản không thể nhìn ra bất kỳ manh mối nào.

Làm xong tất cả mọi chuyện, Lâm Minh lập tức rời khỏi thư phòng, dáng vẻ vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cô gái kia tiến vào, bưng bộ ấm chén trà đi tới đại sảnh.

Lâm Chiêu tự mình pha trà, ông ta rửa sạch mấy chén trà rồi mới rót ra ba chén, chia ra cho Lâm Mạc Huy và Hạ Vũ Tuyết mỗi người một chén.

Về phần mình, ông cầm cái chén chuyên dụng để uống trà của mình lên, từ từ cảm nhận.

Lâm Minh đứng ở trên lầu phía xa, ánh mắt lạnh như băng, gắt gao nhìn ba người trong đại sảnh.

Bột phần trước kia là Cổ Tôn đưa cho anh ta.

Cô Tôn nói rất rõ ràng, bột này nhất định phải bôi vào trong chén trà của Lâm Chiêu.

Bởi Lâm Mạc Huy là thần y, nếu bối bột này vào trong chén của anh, Lâm Mạc Huy sẽ có thể nhận ra ngay lập tức.

Còn Lâm Chiêu, đương nhiên sẽ không có bản lĩnh này! Chỉ cần bắt được Lâm Chiêu là

1901569560.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 786: Lâm Chiêu trúng độc


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Lâm Mạc Huy uống với Lâm Chiêu hai chén trà, đột nhiên, anh phát hiện trong mắt Lâm Chiêu xuất hiện sắc xanh nhạt.

Mặt anh biến sắc, chạy vọt tới bên cạnh Lâm Chiêu, đưa tay chạm vào cổ ông ta.

Lâm Chiêu theo bản năng muốn phản kháng nhưng Lâm Mạc Huy lại ghé vào tai ông ta nói nhỏ vài câu.

Trong mắt Lâm Chiêu lóe lên tia sắc bén, ông chợt dùng tay đẩy Lâm Mạc Huy ra.

Hạ Vũ Tuyết ở bên cạnh mờ mịt: “Hai người đang làm gì vậy?”

“Bố nuôi, bố làm sao vậy?”

Lâm Chiêu loạng choạng bò dậy, vừa lui về sau vừa lớn tiếng gào thét: “Người đâu...người đâu...

“Trong trà có độc..."

Ngay lập tức có một đám người từ ngoài cửa xông vào.

Thấy tình huống ở đó, tất cả mọi người đều mờ mịt.

Đúng vào lúc này, Lâm Minh vội vàng dẫn người tiến vào.

“Bố nuôi, bố nuôi, người làm sao vậy?"

“Chuyện....chuyện gì xảy ra vậy?”

“Tại sao trong trà lại có độc?”

Anh ta vội vàng dẫn người vây Lâm Chiêu vào giữa.

Lúc này, sắc mặt Lâm Chiêu trắng bệch, thậm chí trên mu bàn tay còn xuất hiện sương trắng, nhìn qua rất quỷ dị.

Thừa dịp hỗn loạn, Lâm Mạc Huy đi tới bên cạnh Hạ Vũ Tuyết, thấp giọng nói: “Đỡ Lâm Chiêu dậy, giữ chặt ông ấy.”

“Tối nay, trại Ngô sẽ rất loạn!”

Hạ Vũ Tuyết hoang mang nhưng vẫn chạy ngay tới bên cạnh Lâm Chiêu.

Cô muốn đỡ Lâm Chiêu dậy, nhưng vừa chạm vào tay ông ta, cô chỉ cảm thấy bản thân như chạm phải một khối băng, lạnh đến mức cô phải rụt vội tay lại.

“Bố nuôi, bố...bố làm sao vậy?” “Sao người bố lại lạnh thế này?”

Hạ Vũ Tuyết nức nở, đây chính là người bố nuôi yêu thương, chiều chuộng cô ấy nhất.

Lâm Chiêu không nói gì, ông ta khoanh chân ngồi dưới đất, dùng toàn lực vận chuyển nội lực để chống lại cái lạnh, ngăn ngừa hàn khí đánh vào tim.

Trông thấy tình huống như vậy, Lâm Minh vội vàng phất tay nói: “Người đâu, mau dìu bố nuôi của tôi vào phòng nghỉ ngơi!”

“Còn nữa, phong tỏa chỗ này lại, không cho phép bất cứ ai rời đi!”

Ngụ ý chính là muốn nhốt cả Lâm Mạc Huy ở chỗ này.

Người của anh ta nhanh chóng vọt lên, ba chân bốn cẳng muốn đưa Lâm Chiêu đi.

Hạ Vũ Tuyết nắm chặt ống tay áo của Lâm Chiêu, đi theo phía sau.

Thấy thế, Lâm Minh vội vàng nói: “Em gái Vũ Tuyết, em cũng đừng đi theo”

“Bố nuôi bị người khác hạ độc, cần nghỉ ngơi...”

Hạ Vũ Tuyết rơi nước mắt, dùng sức lắc đầu: “Không!”

“Tôi muốn ở bên cạnh chăm sóc bố nuôi!”

Lâm Minh nóng nảy, Hạ Vũ Tuyết vẫn luôn đi theo Lâm Chiêu, vậy thì anh ta không thể làm được gì cả.

“Cô Vũ Tuyết, nơi đây là trại Ngô, cô phải nghe theo quy củ của trại Ngô!”

“Bố nuôi bị người khác hạ độc, mọi chuyện cụ thể ra sao còn chưa điều tra ra, cô phải ở lại phối hợp điều tra với chúng tôi.”

Giọng Lâm Minh trở nên lạnh lùng. Nghe thấy vậy, Hạ Vũ Tuyết không nén được giận dữ: “Anh có ý gì?”

“Anh đang nghi ngờ tôi là người hạ độc sao?”

Lúc này, một lão già ở bên cạnh cũng trực tiếp nói: “Cậu chủ Lâm Minh, cô Vũ Tuyết là cô con gái mà trại chủ thương yêu, chiều chuộng nhất, sao cô ấy có thể làm ra chuyện như vậy?”

“Tình hình hiện tại của trại chủ rất nguy hiểm, cô Vũ Tuyết đi theo cũng là chuyện bình thường”

Những người khác cũng nhìn chằm chằm Lâm Minh.

Thấy vậy, Lâm Minh hiểu rõ rằng không thể không đưa Hạ Vũ Tuyết đi, anh ta chỉ có thể gật đầu: “Thật ngại quá, thưa các chú.”

“Tôi cũng chỉ là quá lo lắng cho tình hình của bố nuôi thôi.”

“Em gái Vũ Tuyết, vậy...vậy đành phiền em chăm sóc cho bố nuôi rồi..."

Hạ Vũ Tuyết cắn răng, không nói lời nào, đi cùng những người khác đưa Lâm Chiêu vào trong phòng.

Lâm Minh đưa mắt nhìn bọn họ đi xa, sau đó trực tiếp quay đầu nhìn Lâm Mạc Huy.

“Anh Mạc Huy, có thể phiền anh nói một chút, vừa rồi rốt cuộc đã xảy

1286687577.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 787: Anh nghi ngờ tôi hạ độc?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Lâm Minh trực tiếp chặn ở đẳng trước Lâm Mạc Huy: “Giúp đỡ thì không cần đầu."

“Người tài trong trại Ngô của tôi rất nhiều, chuyện nhỏ này, không cần làm phiền đến anh Mạc Huy đầu."

“Anh Mạc Huy, nếu không, anh hãy tiếp tục bàn bạc với tôi về chuyện vừa rồi?”

Lâm Mạc Huy nhau mày: “Lâm Minh, ý anh là gì?”

Lâm Minh lạnh nhạt đáp: “Tôi không có ý gì khác, chỉ là muốn tìm hiểu một chút.”

“Nếu vừa rồi mọi người đều cùng uống chung một ấm trà, vậy tại sao chỉ có bố nuôi tôi trúng độc, anh lại không xảy ra chuyện gì?"

Lời này được nói ra, tất cả người ở trong phòng đều lần lượt quay sang nhìn Lâm Mạc Huy.

Vẻ mặt Lâm Mạc Huy lạnh ngắt: “Lâm Minh, anh đang nghi ngờ tôi?”

Lâm Minh cười nhạt và nói: “Tôi chỉ hy vọng anh Mạc Huy có thể cho tôi một đáp án.

“Anh Mạc Huy lo lắng như vậy, lẽ nào là cảm thấy có tật giật mình à?”

Lâm Mạc Huy lạnh nhạt đáp: “Tại sao tôi phải giật mình?”

“Trong chuyện này có có chỗ nào phải thắc mắc sao?”

“Tuy là chúng tôi dùng chung một ấm trà, nhưng không dùng chung một cốc."

“Người hạ độc, có thể cho thuốc độc vào trong cốc!”

Lâm Minh gật gật đầu: “Cách nói này, cũng có ý đúng.”

“Nhưng mà anh Mạc Huy này, anh có thể giải thích thêm một chuyện cho tôi được không?”

Nói xong, Lâm Minh nhìn những người xung quanh, và nói to: “Tôi ở trại Ngô cũng đã sớm được nghe qua, biết rằng anh Lâm Mạc Huy là thần y của thành phố Hải Tân”

“Ngay cả Lữ Tứ Đằng của thành phố Hải Phòng cũng phải nể anh vài phần!"

“Mà với y thuật này của anh, có người muốn hạ độc trước mắt anh, điều đó chính là chuyện không thể” “Anh Lâm Mạc Huy, tại sao bố nuôi tôi bị người hạ độc trước mắt anh, mà anh lại không nghề ngăn cản?”

Lời này được nói ra, sắc mặt của tất cả mọi người xung quanh đều thay đổi.

Ánh mắt của những người này nhìn Lâm Mạc Huy, cũng thay đổi và ngập tràn ác ý.

Thậm chí, không ít người đã dần dần vây đến xung quanh của Lâm Mạc Huy.

Rất rõ ràng, những người này đã đều coi Lâm Mạc Huy thành người hạ độc.

Trong mắt của Lâm Mạc Huy đột nhiên loé sáng.

Lời nói này của Lâm Minh, chính là lời nói giết người.

Nếu mà như vậy, tất cả mọi người chắc chắn sẽ đều nghi ngờ anh rồi, có khi cho rằng anh là người hạ độc!

Lâm Mạc Huy nghiêm nghị nói: “Cho dù tôi thật sự là thần y, vậy tôi cũng không thể nào hiểu hết được độc dược trên đời này được.”

“Hơn nữa, tôi và ông Lâm Chiêu cách nhau xa như vậy, cho dù cốc của ông ấy có dị thường gì, tôi cũng không kịp phát hiện được!”

Lâm Minh cười nhạt một tiếng: “Rốt cuộc là không thể phát hiện hay là cô ý không biết thế?”

Lâm Mạc Huy nghiêm nghị nói: “Lâm Minh, ý anh là gì?”

“Anh đang nghi ngờ tôi hạ độc?”

Lâm Minh lạnh nhạt đáp: “Chuyện như này, lòng anh là rõ nhất.”

“Anh Mạc Huy, tôi không muốn phí lời với anh nữa.”

“Trước khi chuyện này được điều tra rõ ràng, tôi hy vọng anh có thể hợp tác sự điều tra của trại Ngô chúng tôi.”

Lâm Mạc Huy: “Không thành vấn đề, tôi có thể hợp tác với các người!”

Lâm Minh gật gật đầu: “Rất tốt!”

“Người đâu, đeo xiềng xích vào cho anh Mạc Huy, đưa đến hầm giam!”

Mặt của Lâm Mạc Huy lạnh ngắt: “Anh có ý gì đây?”

Lâm Minh: “Trước khi chuyện này được điều tra rõ ràng, anh chính là kẻ tình nghi”

“Nếu anh là kẻ tình nghi, vậy chúng tôi chắc chắn phải nhốt anh lại.”

“Nếu không, hễ mà anh chạy mất, vậy chúng tôi điều tra kiểu gì?”

Lâm Mạc Huy tức giận: “Chuyện này, mà còn cần phải đeo xiềng xích u?"

Lâm Minh mặt lạnh ngắn nhìn vào anh: “anh Mạc Huy, nếu không phải anh làm, anh không cần phải lo lång."

“Trại Ngô chúng tôi, sẽ không tha cho bất cứ kẻ xấu nào, mà tuyệt đối không vu oan cho một người tốt nào!”

“Mọi người nói có phải hay

243667983.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 788: Lâm Mạc Huy vào nhà giam


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Lâm Minh thấy thế, trong lòng mừng thầm, lập tức vẫy tay, ra hiệu cho mấy người còng tay Lâm Mạc Huy lại.

Sau đó, những người này thật sự dẫn anh đi đến nhà giam phía sau.

Nhà giam của trại Ngô, chuyên dùng để giam giữ những người vi phạm quy tắc của trại Ngô.

Lâm Mạc Huy bị Lâm Minh đích thân đưa vào tận bên trong phía cuối cùng, xung quanh đó, vốn dĩ không giam giữ bất cứ người nào.

Anh ta giam Lâm Mạc Huy vào một trong những phòng giam đó, rồi quay người rời đi.

Lâm Mạc Huy một mình trong đó khoanh chân ngồi xuống.

Không lâu sau, từ phía xa truyền đến từng tiếng bước chân.

Lâm Mạc Huy ngẩng đầu lên nhìn, chỉ nhìn thấy vài người đi qua.

Những người này, đều mặc quần áo bảo vệ.Bọn họ đi đến nhà giam này, hình như đang thăm dò Lâm Mạc Huy.

Làm Mạc Huy nhắm mắt lại, không thèm để ý đến bọn họ.

Chính ngay lúc này, những người này đột nhiên mở cửa phòng giam ra, bước vào. Những người này sau khi bước vào, đồng thời xông đến hướng về phía Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy thấy sự không đúng, liền lăn một vòng trên đất, né được những người này.

Nhưng tốc độ của những người này càng nhanh, tức tốc lại xông đến, đuổi theo công kích Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy đeo còng tay, ở trong căn phòng giam nhỏ bé này, muốn trốn chạy thật không dễ.

Mà những người này, tốc độ đều cực kì nhanh, không lâu sau, mấy người này đã giữ chặt Lâm Mạc Huy đè trên nền đất.

Ngay trong lúc này, từ phía cửa ngoài lại truyền đến tiếng bước chân, có vài người từ phía ngoài từ từ đi vào.

Lâm Mạc Huy ngẩng đầu lên nhìn, chỉ nhìn thấy vài người, bỗng đâu chính là bọn người Tống Tuấn Phong. Và lại, trong đám người đó, còn có một người đàn ông thân hình thấp bé, không ngờ đó chính là người sát thủ đã đánh úp anh bất ngờ tối qua. Sắc mặt Lâm Mạc Huy lạnh nhạt: “Thì ra là các người hả?"Tổng Tuấn Phong cười: “Đương nhiên là bọn tôi rồi!” “Lâm Mạc Huy, cậu thấy đấy, ngoài chúng tôi ra, còn ai có thể có thù sâu oán nặng với cậu như thế, nhất định phải giết cậu chứ?”

Sắc mặt Lâm Mạc Huy lạnh lùng: “Đồ tiểu nhân bỉ “Nếu như đã dùng thủ đoạn như thế này rồi, các người cũng thật là làm mất mặt cả đại gia tộc!” Tổng Tuấn Phong cười phá lên: “Lâm Mạc Huy, giờ tôi còn cần gì cái thứ gọi là đại gia tộc chứ?” “Có phải cậu quên rồi không, là chúng tôi đã bị cậu đuổi khỏi thành phố Hải Tân đó.” “Lúc này, cậu nói xem, tôi còn cần gì thể diện cho đại gia tộc sao?”

Mấy người Tống Tuấn Phong bọn họ đi đến trước mặt anh, có những người trên mặt đầy sự đắc ý.

Nhìn thấy Lâm Mạc Huy bị đè xuống dưới nền, những người này đều có một sự vui mừng không thể nói thành lời.

Dường như những bực dọc mà trước kia phải chịu đựng, ngay trong lúc này, toàn bộ đã được trút bỏ. “Chủ nhà họ Tống, nói nhiều lời vô bổ với anh ta làm gì, giết anh ta luôn đi!”

Có một gia chủ vội vàng nói.

Lý Thành Đạt lập tức ngăn ông ta lại: “Vội vàng thể làm gì?” “Người đã ở trong tay chúng ta rồi, sao lại có thểđể anh ta chết một cách dễ dàng như thế được?” “Anh ta đã hại chúng ta ra nông nỗi này rồi, thì nhất định phải để anh ta chịu nỗi đau đớn tột cùng rồi hãy chết chứ!”

Những người còn lại cùng nhau cười lớn lên, lần lượt gật đầu.

Bọn họ cùng đến đây, là muốn đày đọa Lâm Mạc Huy, đương nhiên là sẽ không để Lâm Mạc Huy chết một cách thoải mái như thế được!”

Lâm Mạc Huy cắn răng, giọng trầm xuống nói: “Độc mà Lâm Chiêu trúng phải, cùng là do các người hạ độc sao?”

Tổng Tuấn Phong cười lạnh nhạt: “Đương nhiên rồi!” “Lâm Mạc Huy, có phải rất kì lạ không, tại sao bọn ta chỉ hạ độc Lâm Chiêu mà không hạ độc cậu không?” Lâm Mạc Huy nhìn chằm chằm Tổng Tuấn Phong.

Tổng Tuấn Phong cười một cách điên cuồng nói: “Rất đơn giản, bởi vì cậu là thần y, muốn hạ độc cậu, không dễ dàng thế đâu!” “Nhưng mà hạ độc Lâm Chiêu thì lại khác, vừa hay có thể vu oan cho cậu, một mũi tên chúng hai đích, chẳng phải là tốt hơn sao?”

Lâm Mạc Huy nói: "Các người ngay cả Lâm Chiêu mà các người cũng muốn giết?”

Tổng Tuấn Phong cười nói: “Trại Ngô đúng thật là một nơi tốt mà.”
1309439399.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 789: Lâm Chiêu xuất hiện


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Lâm Mạc Huy: “Vốn dĩ, các người cũng có chủ ý đến trại Ngô rồi!” “Nhưng mà, các người...các người làm sao để hạ độc?” “Đó chính là phòng của Lâm Chiêu, các người không thể nào lén vào hạ độc được chứ?”

Tổng Tuấn Phong cười tủm tỉm nói: “Lâm Mạc Huy, có phải cậu rất muốn biết, cuối cùng là ai giúp chúng tôi làm chuyện này phải không?” “Hahaha, hôm nay, tôi sẽ khiến cho cậu chết một cách rõ ràng!”

Ông ta quay đầu hồ lên một tiếng: “Cậu chủ Lâm Minh, còn trốn ở đó làm gì?” “Đã đến lúc này rồi, cũng nên lộ mặt ra đi thôi!”

Từ trong bóng tối, Lâm Minh chậm rãi đi ra.

Gương mặt anh ta âm hiểm, ánh mắt đầy oán độc. Lâm Mạc Huy chau mày: “Thì ra là anh!”

Sắc mặt Lâm Minh lạnh lùng: “Không sai, chính là “Thế nào, không nghĩ ra phải không?”“Từ giây phút anh bắt đầu vũ nhục kia, anh nên nghĩ đến kết quả này!” “Tôi nói cho anh biết, không ai có thể vũ nhục Lâm Minh tôi. Vũ nhục tôi, phải trả giá bằng cả tính mạng!”

Lâm Mạc Huy cắn răng: “Lâm Chiêu đối đãi với anh không tệ...

Lâm Minh bỗng nhiên trở nên tức giận mắng: “Câm miệng!” “Đối đãi với tôi không tệ?” “Ha, nếu ông ta thật sự muốn đối đãi tốt với tôi, thì sẽ không để cho tôi mất mặt trước nhiều người như vậy!”

Lâm Mạc Huy lắc đầu thở dài, không nói thêm nữa.

Tổng Tuấn Phong cười lạnh một tiếng: “Sao, mới như vậy đã chấp nhận số phận à?” “Lâm Mạc Huy, xác định là không hề phản kháng một chút sao?” “Nếu không, lại tiếp tục giãy giụa vài cái đi?” “Ngẫm lại xem, nếu anh đã chết, người vợ xinh đẹp như hoa kia của anh, sẽ có cái kết quả gì đây?” “Chậc chậc chậc, ở thành phố Hải Tân này, có không ít người thèm muốn thân thể cô ấy đâu!” “Anh chắc chắn muốn cứ như vậy đi luôn sao?

Hahaha..."

Mọi người bốn phía cũng đều điên cuồng cười lên. Nhưng vào lúc này, đột nhiên một âm thanh lạnhbăng từ phía sau truyền tới: “Anh trước tiên vẫn là nên nghĩ, làm thế nào để giữ lại mạng sống chính mình đi!"

Lời vừa nói ra, mọi người ở hiện trường đều kinh ngạc.

Đầu tiên Lâm Minh hoảng sợ xoay người, nhìn thân hình cao lớn đứng ở cửa kia, anh ta chỉ sợ tới mức cả người phát run: “Bố... bố bố nuôi!?”

Người đứng ở cửa kia, đúng thật là Lâm Chiêu.

Ông ta ngạo nghễ đứng đó, bộ dáng như không có chút nào trúng độc!

Thấy hết một màn như vậy, mọi người ở đây cũng đều sửng sốt. “Ông...ông tại sao lại không có việc gì?” Tổng Tuấn Phong kinh ngạc bật thất.

Lâm Chiêu cười lạnh một tiếng: “Tôi đương nhiên là không có việc gì!” “Bởi vì, sau khi tôi vào phòng, liền ăn thuốc giải Lâm Mạc Huy cho tôi!

Lúc ấy, Lâm Mạc Huy tiến đến bên cạnh Lâm Chiêu, nói cho ông ta biết một câu chính ông đã bị trúng độc, sau đó để cho ông ta diễn xuất, đem người phía sau bức màn dẫn dụ ra.

Đồng thời, Lâm Mạc Huy còn cho ông ngậm một viên đạn dược.

Lâm Chiêu tương kế tựu kế, giả vờ trúng độc không thể nhúc nhích, để cho người đỡ xuống. Mà Lâm Mạc Huy vì phòng ngừa việc Lâm Chiêubị người ta ám sát, cố ý để cho Hạ Vũ Tuyết vẫn luôn theo sát ông ấy.

Sự thật đã chứng minh, Lâm Minh cũng rất là muốn thừa dịp hỗn loạn gi3t chết Lâm Chiêu.

Nhưng bởi vì Hạ Vũ Tuyết vẫn luôn đi theo sát bên cạnh, anh ta không dám có bất cứ cứ hành động gì lạ thường.

Rốt cuộc, người của trại Ngô, vẫn là tôn trọng gọi Hạ Vũ Tuyết một tiếng cô chủ.

Gi3t chết Lâm Chiêu, lại còn có thể nói Lâm Chiêu chết là do trúng độc.

Nhưng mà, giết Hạ Vũ Tuyết, thì phải nói như thế nào mới hợp lý?

Sau đó, đám người Tống Tuấn Phong cho rằng Lâm Chiêu đã hoàn toàn không thể hành động, liền chạy đến nơi địa lao này diễu võ dương oai.

Nhưng bọn họ lại không biết, những việc này, Lâm Chiêu đã biết hết tất cả một cách tinh tường.

Đám người Tống Tuấn Phong cũng không ngốc, nghe thấy lời nói của Lâm Chiêu, bọn họ đã biết chính mình bị trúng kể. "Lâm Mạc Huy, cậu đúng là tiểu nhân xảo trá!” “Gi3t chết tên đấy cho tôi!”

Lý Thành Đạt nổi giận gầm lên một tiếng.

Mấy người kia vừa mới chuẩn bị ra tay, ngay lúc này, những gông xiềng trên người Lâm Mạc Huy, lại đột nhiên tự động tháo gỡ. Sau đó Lâm Mạc Huy lập tức tung người nhảy lên,
857482748.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 790: Hạ Vũ Tuyết bị bắt


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thấy hết một màn như vậy, mọi người tại hiện trường lại lần nữa ngơ ngác.

Lý Thành Đạt vội hét lên: “Cậu..gông xiềng của cậu..

Lâm Mạc Huy cười lạnh: “Tôi đã nói rồi, chúng tôi làm như vậy đây gọi là tương kế tựu kế, cố ý dẫn các người ra đây.” “Ông thật sự cho rằng, tôi sẽ bị loại gông xiềng này trói buộc được sao?” “Thứ này đã sớm bị tôi mở ra, cố ý làm bộ như bị trói, chính là để dẫn các người ra đây!” Đám người Tống Tuấn Phong đều là phẫn nộ, bọn họ chợt phát hiện ra, lần này là thật sự đã bị lừa.

Lúc này, Lâm Chiêu vung tay lên, quát to: "Giết bọn họ cho tôi!”

Một đám người bên ngoài lập tức vọt vào, đúng là thủ vệ mà Lâm Chiêu tự mình huấn luyện ra.

Sắc mặt Lâm Minh kinh hoàng, giọng nói run rẩy: “Bố nuôi, chuyện này...chuyện này không liên quan gì đến con hết.”Lâm Chiều lạnh lùng nói: "Không liên quan đến anh?” “Hừ, anh cảm thấy tôi là kẻ điếc sao?” “Lời vừa rồi các anh nói, tôi đã nghe được toàn bộ!"

Lâm Minh thiếu chút nữa xụi lơ ngã trên mặt đất, anh ta biết, lần này mình đã xong đời rồi. “Giết

Làm Chiêu vung tay lên, những người bên cạnh ông lập tức vọt lên.

Sắc mặt đám người Tổng Tuấn Phong thay đổi.

Thực lực của bọn họ cũng không hề yếu, nhưng mà, muốn đối kháng với nhiều người của trại Ngô như vậy, chuyện này căn bản không có khả năng.

Bọn họ hiện tại đang bị vây quanh ở nhà lao này, đồng đảo cao thủ của trại Ngô cùng nhau vây lại đây, bọn họ hằn là phải chết cũng là điều không thể nghi ngờ!

Đám người Tổng Tuấn Phong tuyệt vọng.

Nhưng vào lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến một cái thanh âm lạnh lùng: “Lâm Chiêu, nếu không muốn lại có một cô con gái chết đi, lập tức thả bon ho!"

Lâm Chiều cùng với Lâm Mạc Huy nhìn ra ngoài, chỉ thấy lỗi vào địa lao này có hai người đứng, chính là Cổ Tôn và Hạ Vũ Tuyết.

Hạ Vũ Tuyết bị Cổ Tồn bóp cổ, hô hấp cũng trở nên khó khăn.Lâm Chiêu thấy thế liền biến sắc: “Cổ Tôn, mau thả con gái của tôi ra!” “Bằng không, tôi cùng với ông không chết không ngừng!”

Cổ Tôn điên cuồng cười một tiếng: “Lâm Chiêu, loại uy h**p này của ông, đối với tôi mà nói, không có bất luận cái ý nghĩa gì!” “Tôi chỉ cho ông một cơ hội!” “Thả bọn họ ra, bằng không, tôi coi như ông đồng ý, gi3t chết cô ta!”

Trong khi nói chuyện, trong tay ông ta tăng thêm vài phần lực.

Sắc mặt Hạ Vũ Tuyết lập tức căng đến mức đỏ bừng.

Lâm Mạc Huy nóng nảy: "Cổ Tôn, thả cô ấy ra!” “Chúng tôi sẽ thả những người này rời đi!”

Lâm Chiêu cũng chậm rãi gật đầu: "Cổ Tôn, chỉ cần ông thả con bé, Lâm Chiêu tôi dùng tánh mạng đảm bảo, tuyệt đối sẽ thả những người này!” Cổ Tôn cười lạnh một tiếng: “Tôi không cần ông đảm bảo. “Ông chỉ cần thả bọn họ, vậy thì con gái ông liền có thể sống!”

Lâm Chiêu cùng với Lâm Mạc Huy liếc mắt nhìn nhau một cái, cuối cùng, Lâm Chiêu vẫy vẫy tay.

Cho những người đó đi ra ngoài.

Đám người Tống Tuấn Phong vui mừng quá đỗi, nghênh ngang mà đi ra ngoài.“Đường đường là trại Ngô, cùng lắm cũng chỉ như vậy thôi sao!” “Hahaha, các vị, hẹn gặp lại!”

Tổng Tuấn Phong cười lớn nghênh ngang mà đi. Lâm Minh vội vàng muốn cùng đi ra ngoài, lại bị Lâm Chiêu một chân đá văng ra.

Anh ta vội vàng cầu cứu: “Gia chủ nhà họ Tống, mang theo tôi cùng nhau đi!”

Tổng Tuấn Phong liếc mắt nhìn anh ta: "Một phế vật mà thôi, mang anh theo làm gì?”

Lâm Minh ngây ngốc, anh ta không nghĩ tới, chính mình thế nhưng lại bị vứt bỏ như vậy.

Lâm Chiêu trừng mắt nhìn anh ta liếc mắt một cái: “Còn chưa nhìn ra được sao?” “Anh đã không có tác dụng, bọn họ không cần anh nữa!”

Lâm Minh hoàn toàn tuyệt vọng, anh ta rốt cuộc cũng đã biết, lúc này đây chính mình rốt cuộc đã phạm sai lầm bao nhiêu.

Sau khi đám người Tổng Tuấn Phong rời đi, Lâm

Chiêu trầm giọng nói: “Cổ Tôn, hiện tại ông có thể thả

Vũ Tuyết ra rồi!”

Cổ Tôn cười lạnh một tiếng: “Ngại quá, con người của tôi, từ trước đến nay không tuân thủ bất kỳ hứa hẹn nào!” “Cô gái này còn có chút tác dụng, tôi mang đi trước nha!”

Nói xong, ông ta bắt lấy Hạ Vũ Tuyết, xoay người
1287415318.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 791: Diêm Vương tám mặt


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Chiêu và Lâm Mạc Huy nhìn nhau.

Họ nghi ngờ rằng Cổ Tôn dường như cố tình dẫn họ ra khỏi trại Ngô để trực tiếp giết người diệt khẩu, bởi nơi đây cực kì xa xôi hẻo lánh, người ngoài khó có thể nhất thời tìm tới đây.

Lâm Chiêu nắm chặt tay, chậm rãi đi về phía trước. “Cổ Tôn, chỉ bằng ông mà cũng muốn giết chúng tôi sao?”

Ông ta cười rộ lên. “Ông có thể ngạo mạn như vậy chứng tỏ Lâm Mạc Huy đã giúp ông giải độc được rồi, chỉ có thắng nhóc đó mới có thể giải được cổ trùng của tôi mà thôi.” “Ông nói cũng có lý, e rằng chỉ có mình tôi thì có thể không đấu lại các người, tuy nhiên, nếu thêm vài người nữa thì mọi chuyện đã thay đổi rồi đấy!”

Ông ta vừa dứt lời qua nhiên từ đằng xa xuất hiện vài bóng người đang bước ra từ rừng cây gần đó, đứng đầu là một người đàn ông béo và lùn.

Nhìn thấy người đàn ông này, vẻ mặt Lâm Chiêulập tức thay đổi. “Tần Vô Xá?”

Nhớ lại lúc mới đầu gặp người đàn ông gầy gò đó, anh còn cho rằng hắn ta chính là Tần Vô Xá, nhưng anh đã sai lầm khi biết rằng Tần Vô Xá hiện tại vẫn chưa xuất hiện.

Trên thực tế ngay từ đầu, Tống Tuấn Phong và đồng bọn của ông ta không chỉ có mục đích duy nhất là gi3t chết Lâm Mạc Huy, mà còn muốn nuốt chửng luôn cả trại Ngô.

Vì vậy, bọn họ đã không tiếc công sức cho người truy lùng và tìm giết Lâm Chiêu và Lâm Mạc Huy.

Người đàn ông gầy gò được bọn họ phải ra trước đó chỉ là học trò của Tần Vô Xá mà thôi, Tần Vô Xá đã hứa sẽ trợ giúp cho nhà họ Tổng một lần duy nhất, đương nhiên, Tổng Tuấn Phong phải tận dụng cơ hội trời cho này, lựa chọn thời cơ tốt nhất, nhất định không thể lãng phí.

Để chuẩn bị cho tối nay, Tổng Tuấn Phong đã lập sẵn hai kế hoạch.

Nếu họ có thể trực tiếp giết Lâm Chiêu bằng thuốc độc và sau đó giết Lâm Mạc Huy trong ngục tối, thì họ không cần phải nhờ đến Tần Vô Xá, ông ta vẫn còn một lần mắc nợ với nhà họ Tống.

Tuy nhiên, nếu kế hoạch không thành, thì họ sẽ kéo Lâm Chiều và Làm Mạc Huy đến và giết họ trực tiếp tại đây!

Cổ Tồn bật cười: “Đúng vậy, ông ta là sát thủ số một Tần Hải, Tần Vô Xả, hay còn được biết đến với cáitên Diêm Vương tám mặt!” “Ông ta đã hứa rằng sẽ ra tay giúp nhà họ Tống một lần, đương nhiên chúng tôi phải biết tận dụng tốt cơ hội hiếm có này rồi!” “Thế nào, lần này cộng thêm bọn họ, chuyện giết các người chẳng phải trở nên dễ như trở bàn tay sao?”

Vẻ mặt Lâm Chiêu trở nên lạnh lùng suy tính.

Ai cũng biết trước giờ thực lực của Cổ Tôn cũng không phải dạng dễ đối phó, nay lại cộng thêm một Tần Vô Xá yểm trợ, trận chiến này e là bên ta khó giành được phần thắng!

Ông ta nhìn về phía Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy lập tức hiểu ý chậm rãi gật đầu.

Lâm Chiêu nghiến răng. “Nếu các người đã tính toán kỹ lưỡng như vậy, tôi đây cũng đành không phụ ý tốt của mọi người!” “Khẩu khí tốt lắm, vậy đêm nay chúng ta sẽ giải quyết triệt để chuyện này!” “Được.”

Lâm Chiêu trực tiếp đem áo ngoài xé bỏ và hét “Lâm Mạc Huy, cậu có thể trụ được bao lâu!” “Trước hết nên giết Cổ Tôn đã!”

Vừa nói, Lâm Chiêu vừa lao thẳng về phía Cổ tôn như một viên đạn đại bác bắ n ra từ một khẩu pháo. Cổ Tôn cũng không dám sơ suất, nhanh chóng ra tay phản đòn chống cự
2139022121.jpg


545630886.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 792: Cổ tôn bị thương


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Tần Vô Xá xoay người, dùng hết sức tập trung giải quyết Lâm Mạc Huy trước.

Thực lực Tần Vô Xá mạnh hơn Lâm Mạc Huy rất nhiều, mỗi chiêu thức xuất ra đều quái dị khó lường, quả không hổ danh là sát thủ số một thành phố Tân Hải.

Chỉ vài chiêu thức xuất ra, Lâm Mạc Huy nhanh chóng yếu thế bị ông ta đấm tan tác vào mặt.

Lâm Mạc Huy chỉ cảm thấy cổ họng ngọt ngào, suýt nữa phun ra một ngụm máu.

Nhưng mà, anh lại đột ngột nuốt vào trong miệng một ngụm máu này, đồng thời huy động năng lượng chân chính của Tạo Hóa Quyết, quyết định xuất ra chiêu thức cuối cùng.

Tần Vô Xá hoàn toàn không thể tin nhìn Lâm Mạc Huy xuất ra chiêu thức cuối cùng này.

Kết quả là ông ta cùng với một ít đệ tử bị thương cũng không ít. “Thằng nhóc kia, tôi nhất định phải có được mạng chó của cậu!”

Tần Vô Xá gầm lên, những chiêu thức của ông taxuất ra càng thêm điên cuồng, không ngừng công kích Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy cau mày, anh nhận ra tình thế này nếu cứ tiếp tục anh sẽ là người chịu thiệt, thay vì đối đầu trực diện với Tần Vô Xá thì trốn tránh có lẽ là biện pháp tốt nhất.

Tần Vô Xá liên tục bị Lâm Mạc Huy tránh né mấy lần khiến cho ông ta càng thêm tức giận, điên cuồng đuổi theo Lâm Mạc Huy. Ở bên này, cuộc chiến của Lâm Chiêu cũng sắp đã sức cùng lực kiệt, Cổ Tôn đang dần yếu thế khó có thể chống đỡ nổi.

Nhìn thấy tình cảnh chiến đấu bên Tần Vô Xá, ông ta không khỏi lo lắng hét to. “Tần Vô Xá, ông đang làm cái quái gì vậy?" “Thằng nhỏ đó cố ý chọc giận ông muốn khiến cho ông phân tâm, vậy mà ông cũng phối hợp với nó sao?"

Ông ta lúc này mới nhận ra mình trúng kế của Lâm Mạc Huy, sau đó lập tức quay lại, muốn giúp Cổ Tôn bên này một tay.

Nhưng Lâm Mạc Huy nhanh chóng lao tới ngăn chặn Tần Vô Xá, chặt đứt ý đồ tìm cứu binh của Cổ Tôn.

Tần Vô Xá lại phát cáu, gầm lên muốn gi3t chết Lâm Mạc Huy.

Ở phía bên kia, Lâm Chiêu đã nắm bắt cơ hội và đánh ngã Cổ Tôn với một đòn duy nhất làm cho ông ta nên ra một ngụm máu và gần như ngã quỵ“Tần Vô Xá!”

Cổ Tôn rống lên.

Khi Tần Vô Xá nhìn thấy tình cảnh bên này hết sức rối loạn, ông ta đột nhiên giật mình tất cả sự việc đều trật khỏi kế hoạch ban đầu.

Nói xong, bỏ qua Lâm Mạc Huy vẫn còn đang cản trở, ông ta quyết tâm xoay người lao thẳng về phía mục tiêu chính lúc đầu là Lâm Chiêu.

Lâm Mạc Huy vội vàng định chuyển hướng ngăn cản, nhưng Tần Vô Xá lúc này đang ở trong tình trạng liều chết tuyệt vọng, ông ta ngoan cường nhận một đòn từ Lâm Mạc Huy, phá vỡ vòng vây rồi bất ngờ lao nhanh về phía trước, hợp sức với Cổ Tôn đối đầu với Lâm Chiêu.

Tình thế trận chiến ngày càng bất lợi.

Nếu tình hình cứ tiếp tục như vậy, Lâm Chiêu chỉ còn con đường chết là cái chắc!

Hiện tại, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu liều chết với những người này!

Lâm Mạc Huy nghiến răng nghiến lợi, khí thế chiến đấu bừng bừng, anh đột nhiên lấy ra một viên Huyết Khí Đan, trực tiếp nuốt xuống, thực lực của anh lập tức được phục hồi mạnh mẽ.

Tần Vô Xá cùng Lâm Mạc Huy công kích mấy lần, nhận thấy sức mạnh của Lâm Mạc Huy không những bị tiêu hao mà còn không ngừng tăng lên một cách mạnh mẽ. Ông ta lúc này không dám khinh thường nhìn Lâm Mạc Huy. “Cậu...sao sức mạnh của cậu có thể phục hồi
459514054.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 793: Đánh Tần Mặc Xá bị thương


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hiện giờ, Lâm Mạc Huy cũng nắm bắt được thời gian, dốc sức chiến đấu với Tần Mặc Xá.

Chỉ cần Lâm Chiêu có thể giết được Cổ Tôn trước khi thuốc hết tác dụng, vậy anh còn hy vọng!

Tuy nhiên, Cổ Tôn ở đó cũng nhìn ra tình hình hiện giờ của Lâm Mạc Huy.

Ông ta đột nhiên lớn tiếng nói: “Tần Mặc Xá, không cần lo lắng! Thằng nhóc này uống thêm khí huyết đan, không trụ được bao lâu đâu.” “Chờ đan dược hết tác dụng, cậu ta chính là một kẻ vô dụng!" “Kiên nhẫn đợi, bọn chúng chết chắc rồi!” Tần Mặc Xá hết sức vui sướng, dứt khoát quay người bỏ chạy thay vì đối đầu trực tiếp với Lâm Mạc Huy.

Đuổi theo một hồi, Lâm Mạc Huy không đuổi kịp Tần Mặc Xá, chỉ có thể lôi tất cả tên tay sai ra giải quyết.

Còn Tần Mặc Xá nhìn mấy tên tay sai của mình bị thương nặng, cũng không can thiệp vào, chỉ là muốn kéo dài thời gian, muốn chờ Lâm Mạc Huy dần bị hủyhại bởi tác dụng của thuốc.

Lâm Mạc Huy cũng có thể cảm giác được khí huyết trong cơ thể anh đang dần dần khôi phục.

Có thể nói, hiệu quả của viên khí huyết này gần như không còn.

Một khi viên khí huyết đan không có tác dụng, mà cả Tần Mặc Xá và Cổ Tôn vẫn còn sống, thì Lâm Chiêu và Lâm Mạc Huy chỉ còn đường chết.

Trong lòng Lâm Mạc Huy biết tình thế nguy cấp, anh hít sâu một hơi, đột nhiên xoay người lao về phía Cổ Tôn.

Cổ Tồn đang tránh né Lâm Chiêu, không ngờ Lâm Mạc Huy lại đột nhiên hướng về phía mình ra tay, ông ta không khỏi hoảng sợ.

Tuy nhiên, Cổ Tôn này cũng vô cùng hiểu biết về kinh nghiệm chiến đấu.

Ông ta bất chấp tính mạng, cuộn mình ngay tại chỗ, luồn qua hai chân Lâm Mạc Huy, tránh khỏi một đòn.

Lâm Mạc Huy nhân cơ hội xông tới bên cạnh Lâm Chiêu, đưa vào tay Lâm Chiêu một viên khí huyết.

Toàn bộ quá trình diễn ra cực kỳ nhanh chóng, trong mắt người ngoài chính là Lâm Mạc Huy và Lâm Chiêu chỉ như lướt qua mà thôi.

Tần Mặc Xá lập tức xông lên, ngăn lại Lâm Mạc Huy, tiếp tục kéo dài thời gian.

Qua năm phút đồng hồ, máu trong người Lâm Mạc Huy cũng dần dần giảm xuống, động tác của anh càng lúc càng chậm.Cuối cùng, Lâm Mạc Huy như mất hết sức lực, ngã quỵ xuống đất.

Cổ Tôn thấy được tình hình như vậy, hết sức vui mừng: “Thật tuyệt vời, thuốc đã hết tác dụng, cậu ta hiện tại là một kẻ vô dụng, sức lực căn bản cũng không có! “Giết nó!”

Trong mắt Tần Mặc Xá hiện lên vẻ hung ác, lao thẳng tới Lâm Mạc Huy, dao găm trực tiếp hướng tới cổ Lâm Mạc Huy.

Lâm Chiêu thấy thế, hết sức chấn động, vội vàng muốn lao tới giúp đỡ.

Tuy nhiên, Cổ Tôn cũng cố gắng hết sức để ngăn lại Lâm Chiêu, chủ yếu không cho ông ta một cơ hội giúp đỡ anh.

Nhìn thấy Lâm Mạc Huy sắp bị Tần Mặc Xá cửa

Lúc này, đội tay vốn đang buông thống của Lâm Mạc Huy đột nhiên nâng lên. Không chờ Tần Mặc Xá phản ứng lại, Lâm Mạc Huy đã nắm lấy cổ tay ông ta, giật lấy con dao găm trên tay.

Ngay sau đó, Lâm Mạc Huy dễ dàng một dao xoẹt qua.

Tần Mặc Xá kinh ngạc, theo bản năng giơ tay lên chống cự.

Lần này, anh đã trực tiếp đem ba ngón tay ông ta chặt xuống. Tần Mặc Xá đau đớn gầm lên một tiếng, nhanh chóng xoay người né ra, từ xa nhìn chằm chằm Lâm
675546808.jpg


1338595612.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 794: Trận đấu sống còn


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Sự kết hợp của Tần Mặc Xá và Cổ Tôn thực sự khiến Lâm Chiêu phải lùi về sau.

Hai bọn họ cũng vui mừng quá đỗi, có thể gi3t chết Lâm Chiêu trước, thì Lâm Mạc Huy nhất định cũng sẽ chết!

Nhưng khi Lâm Chiêu lùi sau từng bước, bọn họ không để ý rằng Lâm Chiêu đã bí mật ăn khí huyết đan do Lâm Mạc Huy đưa cho.

Lâm Chiêu cố tình lùi lại để tỏ ra yếu thế, chính là chờ cơ hội.

Cuối cùng, Lâm Chiêu cũng có cơ hội này.

Ông ta đột nhiên nổi lên mạnh liệt, trực tiếp dùng một đòn đánh vào ngực Tần Mặc Xá, cả người Tần Mặc Xá bị đánh bay ra ngoài.

Ngay sau đó, ông ta lại dùng hết sức ra tay một lần nữa, giống như sư tử húc thỏ, nhanh chóng đánh về phía Cổ Tôn.

Sức mạnh của Lâm Chiêu đã được tăng lên nhờ khí huyết đạn, Cổ Tôn hoàn toàn không phải là đối thủ của ông ta.

Nhìn thấy tình cảnh như vậy, Cổ Tôn cũng vô cùngkinh ngạc.

Ông ta nhanh chóng xoay người né tránh, nhưng ông ta làm sao có thể trốn khỏi Lâm Chiêu.

Không lâu sau, ông ta cũng bị Lâm Chiêu đuổi kịp và nhận một đòn thật mạnh của Lâm Chiêu.

Sau khi chịu nhiều lần thua như vậy, Cổ Tôn cũng tức giận.

Ông ta hét lên một tiếng, há mồm phun ra Cổ trùng bất tử.

Sau khi Cổ trùng bất tử hiện ra, lập tức cùng Lâm

Chiêu cuốn cùng một chỗ. Cổ Tôn nhân cơ hội đánh lén vài đòn chí mạng vào Lâm Chiêu.

Lâm Chiêu đau đớn, nhưng đồng thời cũng vô cùng tức giận, ông ta nằm lấy Cổ trùng bất tử, đánh phía trước Cổ trùng bất tử vài đòn mạnh.

Ngay cả khi Cổ trùng bất tử có mạnh đến đâu, cũng bị đánh đến mức nước đen chảy ra khỏi miệng.

Theo Cổ trùng bất tử bị thương, bên kia, Cổ Tôn cũng thay đổi nhanh chóng.

Dáng vẻ của ông ta già đi nhanh chóng, mái tóc đen vốn có lúc trước giờ đã bạc phơ.

Ông ta vốn dĩ chỉ là một người trung niên, nhưng bây giờ, trên trán xuất hiện nếp nhăn, nhanh chóng già đi, biến thành dáng vẻ của một ông già ngoài sáu mươi.

Lâm Chiêu không khỏi kinh ngạc, tình huống này khiến ông ta hoàn toàn không ngờ tới.Lâm Mạc Huy biết chuyện gì đang xảy ra. Nói cho cùng, Cổ Tôn đã hơn chín mươi tuổi rồi.

Ông ta có thể trẻ như vậy, hoàn toàn là do Cổ trùng bất tử, chính Cổ trùng bất tử đã giúp ông ta trẻ mãi không già.

Cổ trùng bất tử là Cổ trùng sinh mạng của ông ta, và nếu Cổ trùng bất tử bị chấn thương nặng, ông ta cũng sẽ nhanh chóng già đi.

Hơn nữa, tuổi già này là không thể thay đổi. Nói cách khác, ngay cả về sau khi Cổ trùng bất tử trở lại bình thường, ông ta vẫn sẽ già như vậy.

Cổ tôn tranh đấu với người khác, không muốn dùng Cổ trùng bất tử, đó chính là nguyên nhân.

Cái giá của Cổ trùng bất tử bị thương nặng, ông ta thực sự không kham nổi!

Tuy nhiên, bây giờ đây là thời khắc sinh tử, ông ta chỉ có thể liều mạng. “Tần Mặc Xá!” Cổ Tôn thét lên: “Liều mạng!” “Nếu không, hai chúng ta hôm nay đều phải chết ở chỗ này!"

Tần Mặc Xá nôn ra máu, lúc này không còn cách nào khác, ông ta gầm lên lao về phía trước, liên thủ cùng với Cổ Tôn và Cổ trùng bất tử tấn công Lâm Chiêu.

Chiến đấu một hồi, cực kỳ đẫm máu.

Cuối cùng, cả ba người đều ngã xuống đất.

Cổ Tôn và Tần Mặc Xá bị thương nặng, người Lâm Chiêu cũng đầy máu, tác dụng của đan khí huyết
1139107059.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 795: Đừng quên tôi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vẻ mặt Cổ Tôn đắc ý: “Sao rồi, biết mình chết chắc rồi sao? Từ bỏ phản kháng sao?” “Đừng lo, Cổ hàn băng không gi3t chết các người được đâu.” “Nó một khi ở lại trong cơ thể, sẽ khiến toàn thân các người hoàn toàn bị đóng băng, cuối cùng cơ thể sẽ hoàn toàn mất đi ý thức, biến thành một phế nhân!” “Tất nhiên, các người vẫn còn sống, ý thức vẫn còn, sẽ không chết được.” “Nhưng mà sống như thế này có khác gì so với một người thực vật chứ? Hahaha. "

Cổ Tôn vừa nói vừa huýt sáo trong miệng, như thể đang ngầm ra lệnh cho con cóc.

Con cóc nhảy lên, hướng về phía Lâm Mạc Huy.

Cổ Tôn thực sự ghét Lâm Mạc Huy đến xương tủy, vì vậy người đầu tiên mà ông ta muốn giết chính là Lâm Mạc Huy.

Ánh mắt Lâm Mạc Huy tuyệt vọng, hiện tại anh đã không còn sức phản kháng nữa rồi.

Cổ hàn băng này thực sự có đến, thì anh cũngkhông thể làm gì được.

Trên mặt của Cổ Tôn tràn đầy nụ cười đắc thắng. Tuy nhiên, đúng lúc này, cách đó không xa lại đột nhiên có một người đứng lên, chính là Hạ Vũ Tuyết.

Cô ấy vừa rồi bị Cổ Tôn đánh bị thương, vẫn nằm yên trên mặt đất, đã chứng kiến được tất cả những chuyện xảy ra vừa rồi.

Thấy cô ấy đứng dậy, Lâm Chiêu mừng rỡ vội nói: “Vũ Tuyết, mau lên, mau gi3t chết Cổ Tôn đi!”

Hạ Vũ Tuyết muốn nhặt con dao trên mặt đất, Lâm Mạc Huy lại vội vàng nói: “Không cần đâu!” “Cổ Tôn cả người đều có độc, hắn ta hiện tại tuy rằng không nhúc nhích được, nhưng muốn giết cô thì cũng quá dễ dàng! “Cô không nên tới gần Cổ Tôn!”

Lâm Chiêu nghe vậy, cũng hoảng sợ, ông ta cũng không biết những chuyện này.

Hạ Vũ Tuyết ngây cả người, cô ấy nhìn về phía con cóc rồi lo lắng hỏi: “Vậy...vậy thì phải làm sao đây?”

Lâm Mạc Huy nghiến răng, trầm giọng nói: “Cô đi trước đi, ra ngoài thì tìm người đến cứu chúng tôi!”

Hạ Vũ Tuyết xoay người định rời đi, lại đột nhiên dừng lại: “Tôi ra ngoài tìm người tới đây, vậy chẳng phải các người đều sẽ gặp nguy hiểm sao?" “Lâm Mạc Huy, anh. Anh đang cố để tôi thoát ra, phải không?”

Sắc mặt Lâm Mạc Huy có chút biến đổi, anh thậtsự là muốn đề Hạ Vũ Tuyết thoát ra ngoài, không muốn cô ấy phải mạo hiểm. “Không có đầu, cô Vũ Tuyết, cô mau đi gọi người trước đi

Lâm Mạc Huy vội nói.

Hạ Vũ Tuyết vội cắt lời, cô ấy lớn tiếng nói: “Lâm Mạc Huy, tôi liền biết ngay mà, anh chính là muốn để cho tôi được thoát ra ngoài mà thôi! “Tôi sẽ không đi đâu hết! Tôi sẽ không bao giờ rời đi đầu!

Lâm Mạc Huy nóng vội nói: “Nếu cô không đi, thì cô cũng sẽ chết ở đây!

Hạ Vũ Tuyết lớn tiếng: Chết thì chết! Tôi không so!

Sau đó, cô ấy nằm lấy một tảng đá lớn, sẵn sàng xông đến muốn đập chết con cóc kia.

Lâm Mạc Huy vội vàng nói: Tuyệt đối đừng làm the!" “Cổ hàn bằng một khi bị đập vỡ, băng hàn khí bên trong sẽ thoát hết ra ngoài.” “Những người ở gần đó, chắc chắn sẽ chết hết

Hạ Vũ Tuyết nóng vội: “Vậy...vậy thì làm sao?" Lâm Mạc Huy bất lực lắc đầu: “Cô Vũ Tuyết, Cổ hàn băng này vốn không có biện pháp gì cả. “Cô nên đi trước đi, không nên hy sinh vô ích như thể đầu!”

Cổ Tôn cười to: “Lâm Mạc Huy, cậu đối với cô gái này cũng tốt quá nhỉ
1041622595.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 796: Hạ Vũ Tuyết bị đóng băng


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tất cả mọi người có mặt ở đó đều sững sờ, ai cũng không thể nghĩ được, Hạ Vũ Tuyết lại thật sự ôm lấy Cổ hàn băng chạy đi như thế.

Ngay cả Cổ Tôn cũng không ngờ tới.

Ông ta cố ý nói ra những lời đó, chỉ là muốn dọa Hạ Vũ Tuyết mà thôi.

Ai có thể nghĩ được, Hạ Vũ Tuyết lại vì Lâm Mạc Huy mà liều mạng chứ!

Lâm Chiêu nhìn theo bóng lưng Hạ Vũ Tuyết, vẻ mặt biến sắc: “Vũ Tuyết! Vũ Tuyết

Không có tiếng trả lời, không biết đã qua bao lâu, mọi người chợt nghe thấy xa xa truyền đến một thanh âm như có người ngã xuống đất.

Rất rõ ràng, là Hạ Vũ Tuyết đã không chịu nổi nữa.

Nhưng Lâm Mạc Huy biết rõ, đó là kết quả khi Cổ hàn băng tiến vào thân thể con người.

Hạ Vũ Tuyết hiện giờ đã bị đóng băng rồi!

Không gian lại yên tĩnh như cũ.

Một lát sau, Lâm Chiêu là người đầu tiên giận dữgào lên.

Sắc mặt ông ta đỏ bừng, toàn thân đều run rẩy, ánh mắt nhìn về phía Hạ Vũ Tuyết, miệng phát ra tiếng gào thét như một con dã thú.

Tuy nhiên, mặc cho ông ta kêu gào như thế nào, thì ông ta cũng không thể tự đứng lên được.

Khí Huyết Đan đã làm hao tổn hết tất cả sức lực của ông ta, nên chỉ có thể nằm trên mặt đất.

Cổ Tôn cùng Tần Vô Xá vô cùng tức giận. “Chết tiệt, người phụ nữ này, đầu óc có bệnh rồi sao?” “Đó chính là Cổ hàn băng, cô ta đây là muốn tìm đến cái chết sao?”

Cổ Tôn giận dữ mắng nhiếc.

Tần Vô Xá nghiến răng: “Cổ Tôn, ông còn có cổ trùng gì khác không?" “Để gi3t chết hai người bọn họ trước!

Cổ Tôn nói: “Vô ích thôi, ông cho rằng tôi không muốn sao?” “Trên người hai người này đều có ngọc bội Cổ Mẫu, có thể chống lại được đa số cổ trùng của Miêu Cương” “Cổ trùng trên người tôi, thì chỉ có Cổ hàn băng là không sợ ngọc bội này mà thôi!”

Sắc mặt Tần Vô Xá trở nên lạnh lùng, không nói gì nữa, tập trung tinh thần bắt đầu khôi phục sức lực. Ông ta biết rõ, một khi Lâm Chiêu và Lâm Mạc Huy đứng lên được trước bọn họ, vậy thì hai ngườibọn họ chắc chắn sẽ xong đời.

Lâm Mạc Huy không phát ra một chút thanh âm nào, nhưng hai tay của anh đã chậm rãi nằm lấy nhau. Anh nghiến răng, kìm nén sự đau khổ trong lòng.

Anh tăng Tạo Hóa Quyết lên tới cực hạn, anh muốn nhanh chóng khôi phục khí lực.

Bây giờ anh đã không thèm để ý đến Cổ Tôn và Tần Vô Xá, mà một lòng chỉ muốn biết Hạ Vũ Tuyết hiện tại như nào mà thôi!

Tạo Hóa Quyết điên cuồng di chuyển, sức lực đạt cường đại, không ngừng phá vỡ kinh mạch của Lâm Mạc Huy.

Loại đau đớn này căn bản nếu là người bình thường thì không thể nào có thể chịu đựng được.

Hơn nữa, làm như vậy là hoàn toàn áp chế đi sức mạnh, sẽ gây tổn hại không thể khắc phục đối với kinh mạch của một người và sẽ ảnh hưởng đến việc tu luyện sau này.

Nhưng Lâm Mạc Huy không để ý nhiều như vậy! Kinh mạch không ngừng bị xé rách, lực đã đạt đến ngưỡng giới hạn, cơ hồ làm cho toàn thân anh mỗi một lỗ chân lông đều chảy ra máu tươi.

Ở trên ngực, treo một viên ngọc bội, chính là khối ngọc bội mà tổ tiên nhà họ Lâm truyền lại. Giờ khắc này, ngọc bội cảm nhận được sự đau khổ của Lâm Mạc Huy, chậm rãi hấp thu khí huyết.

Ngọc bội phát ra một tia huyết quang nhạt, lúc này, cũng có một ít nhiệt bắt đầu tràn vào thân thể
163486274.jpg


34993878.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 797: Thân phận của Lâm Chiêu


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Tần Vô Xá nhìn thấy cảnh này, thì mừng rỡ: “Thật tốt quá rồi!” “Mau...giết chúng đi!”

Cổ Tôn không nói gì, sắc mặt ông ta trở nên lạnh lùng vô cùng. “Hai tên khốn kiếp, tao lại phải nuốt chửng máu thịt của Cổ trùng bất tử! “Nếu không để cho bọn mày chết vì tra tấn, thì tao sẽ không còn là Cổ Tôn!”

Cổ Tôn điên cuồng gào thét.

Nuốt lấy máu thịt của Cổ trùng bất tử quả thực có thể khôi phục được rất nhiều sức mạnh trong khoảng thời gian ngắn.

Nhưng vấn đề là, nếu như vậy, Cổ trùng bất tử sẽ bị thương nặng.

Cổ trùng bất tử cùng ông ta ta là một thể, Cổ trùng bất tử bị thương nặng, vậy chẳng khác nào Cổ Tôn là muốn cùng chịu bị thương sao, ngay cả số tuổi thọ của ông ta cũng sẽ bị giảm bớt.Hơn nữa, quan trọng nhất chính là, Cổ trùng bất tử bị thương thế này, thì sẽ không cách nào chữa lành lại được.

Nói cách khác, Cổ Tôn hoàn toàn là dùng số năm tuổi thọ của mình để có thể đứng lên.

Hiện giờ Cổ Tôn, nhìn qua giống như một ông lão đã hơn bảy mươi tuổi vậy.

Tóc bạc phơ, trán đầy nếp nhăn.

Không còn bộ dáng trung niên cường tráng như trước kia nữa!

Cổ Tôn từng bước đi tới trước mặt Lâm Chiêu, kh lưng ngồi xổm xuống: “Lâm Chiêu, ông có từng nghĩ tới, có một ngày ông sẽ phải quỳ trước mặt tôi không?"

Lâm Chiêu nghiến răng: "Cổ Tôn, tôi hối hận lúc trước không gi3t chết ông đi!”

Cổ Tôn cười lớn vẻ hả hệ: “ Ông hối hận rồi sao?” “À, nếu như tên rác rưởi Lâm Hoàng Bách kia ở trên trời có linh, ông ta phỏng chừng so với ông còn hối hận hơn đấy!”

Nghe được lời này, sắc mặt Lâm Mạc Huy nhất thời biến đổi.

Anh nhanh chóng nhìn về phía Cổ Tôn, chuyện này có liên quan gì đến bố của anh sao? Lúc này, Lâm Chiêu giận dữ gào thét: "Cổ Tôn, ông dám nhục mạ anh trai tôi, tôi liều mạng với ông!”

Lâm Chiều vùng vẫy đứng lên, nhưng bị Cổ Tôn nhẹ nhàng tung một chưởng liền trực tiếp ngã xuốngđất. “Liều mạng với tôi sao?” “Ông dựa vào cái gì?” Cổ Tôn điên cuồng cười lớn.

Lâm Mạc Huy ở bên cạnh mở to hai mắt, lời nói của Lâm Chiêu là có ý gì?

Lâm Hoàng Bách là anh trai của ông ta?

Nhưng mà, Lâm Mạc Huy sao lại không nhớ rõ có một người chú như vậy chứ?

Lâm Chiêu ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi.

Thế nhưng, ông ta vẫn cố gắng chống đỡ đứng lên, tức giận nói: “Cổ Tôn, tôi cùng ông không đội trời chung!” “Hôm nay, hoặc là ông chết, hoặc là tôi chết!” Cổ Tôn cười điên cuồng: “Hahaha, lời này của ông, nói cũng không đúng đầu!” “Ông cảm thấy, hiện tại lúc này, tôi còn có thể chết được sao?”

Nói xong, ông ta lại một quyền đánh tiếp vào người Lâm Chiêu.

Lâm Chiều lần thứ hai ngã xuống đất, nỗi đau đớn này thể hiện rõ trên biểu cảm khuôn mặt của ông ta. Cổ Tôn lại điên cuồng nói: “Nhà họ Lâm, Bắc

Cảnh, nghiệt chủng cuối cùng chính là ông đấy.” “Giết ông đi, nhà họ Lâm, Bắc Cảnh, liền thành tuyệt hậu luôn rồi nhỉ!”“Hahaha, ngầm lại cũng có chút thú vị rồi!”

Nói đến đây, Cổ Tôn hình như đột nhiên nhớ tới cái gì đó, đột nhiên lại cười lớn hơn: “Ôi, xin lỗi, tôi thiếu chút nữa đều quên mất.” “Cho dù tôi không giết ông, thì nhà họ Lâm, Bắc Cảnh cũng tuyệt hậu rồi!” “Dù sao, ông đã không còn là đàn ông nữa. “Lúc trước vợ ông vì sao lại rời bỏ ông vậy? Phải rồi, bởi vì ông không thể quan hệ được, phải không?” “Hahaha, ông còn sống, cũng không thể khiến nhà họ Lâm, Bắc Cảnh có con cháu nối dõi, vậy thì còn sống làm gì chứ?” “Nếu không thì để tôi đại phát từ bị, tiền ông một đoạn trước nhé?”

Cổ Tôn điên cuồng cười lên, giơ chân lên phía đầu Lâm Chiêu.

Cổ Tôn chuẩn bị giảm chân xuống.

Đột nhiên, bên cạnh liền có một người nhào tới, trực tiếp đánh Cổ Tôn bay ra ngoài.

Lúc này, mọi người mới phát hiện, Lâm Mạc Huy đã đứng lên được. Anh đứng trước mặt Lâm Chiêu, biểu cảm hung dữ, trong ánh mắt tràn ngập sát khí. “Muốn gi3t chết ông ấy sao?” “Phải hỏi ý tôi trước!”

Lâm Mạc Huy hét lên.

Cổ Tôn sắc mặt vội vàng biến đổi: “Mày làm sao mày có thể đứng dậy được chứ?”
935027516.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 798: Cổ Tôn trốn thoát


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Cổ Tôn gào thét một tiếng và chuẩn bị xuất chiêu. Đúng lúc này, từ xa đột nhiên vang lên một tiếng hồ: “Trại chủ? Trại chủ?” “Ngài có ở đây không?”

Sắc mặt của cả bốn người tại hiện trường đều thay đổi.

Tần Vô Xá vội vàng la lên: "Là người trại Ngô!?” “Bọn họ đã tìm tới rồi!”

Cổ Tôn trợn to hai mắt nhìn, ông ta nhìn phương xa, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi, nằm lấy Tần Vô Xá, xoay người bỏ chạy. Ông ta không biết thực lực của Lâm Mạc Huy đã khôi phục bao nhiêu, trận chiến này sẽ bị trì hoãn bao lâu.

Nhưng vấn đề là, một khi người của trại Ngô đến vây xung quanh, không nghi ngờ gì nữa, mấy người ông ta sẽ chết

Dù sao, Cổ Tôn vẫn chưa hồi phục sức mạnh của mình.

Nhìn thấy Cổ Tôn chạy đi, Lâm Mạc Huy rốt cụcthở phào nhẹ nhõm.

Anh vội vã đến khu rừng đẳng kia, tìm kiếm và cuối cùng tìm thấy Hạ Vũ Tuyết đang nằm trên mặt đất.

Toàn thân cô ấy toàn tuyết trắng, như được bao phủ bởi một lớp băng giá, thậm chí trên lông mày cũng đồng thành băng.

Vào lúc này, hô hấp của cô ấy thậm chí đã ngừng lại!

Lâm Mạc Huy cảm thấy trong lòng đau xót, anh lập tức chạy tới, ôm Hạ Vũ Tuyết vào lòng.

Không nói bất cứ lời nào, đem nội lực Tạo Hóa Quyết liên tục được đưa vào cơ thể cô ấy, tạm thời bảo vệ được tâm mạch của cô ấy.

May mắn thay, Cổ hàn băng chỉ đóng băng mọi người, chứ không giết người.

Nhịp tim của Hạ Vũ Tuyết vẫn như cũ.

Lâm Mạc Huy dùng nội lực chống đỡ nhịp tim của cô ấy, sau đó bế cô ấy trở về bên cạnh Lâm Chiêu.

Không lâu sau, những người từ trại Ngô cũng đến.

Tất cả đều giật nảy mình khi nhìn thấy cảnh tượng đó, nhanh chóng hỗ trợ đưa ba người trở về.

Trở về trại Ngô, Lâm Mạc Huy đưa cho Lâm Chiêu một viên Tiểu Hoàn Đan, sau đó người của Lâm Chiêu sắp xếp cho anh một cái nồi lớn và một thùng gỗ lớn.

Sau đó, Lâm Mạc Huy trở về phòng, lấy ra dược liệu mua vào ban ngày.Sau đó, anh lại viết một danh sách và yêu cầu Lâm Chiêu tìm một số dược liệu.

Lâm Chiêu không nói nhảm, lập tức cho người của mình đi ra ngoài thu thập tất cả những dược liệu này.

Sắp xếp mọi thứ xong rồi, Lâm Mạc Huy nấu một nồi nước lớn và ném những dược liệu này vào. Sau khi nước sôi, mùi thuốc nồng nặc, khói bay mù mịt.

Lâm Mạc Huy kêu mọi người ra ngoài, sau đó hai tay xách cái nồi nóng lên, đổ toàn bộ nước thuốc bên trong vào thùng gỗ to lớn.

Sau đó, anh ôm Hạ Vũ Tuyết đến.

Nhìn Hạ Vũ Tuyết vẫn còn bao phủ trong sương giá, Lâm Mạc Huy hít một hơi thật sâu rồi từ từ cởi bỏ quần áo trên người cô ấy, để lộ ra thân hình tuyệt đẹp của Hạ Vũ Tuyết.

Nhưng Lâm Mạc Huy hiện tại không có chút ý nghĩ xấu nào, anh chậm rãi đặt Hạ Vũ Tuyết vào trong thùng gỗ lớn này, nước thuốc ngập toàn thân cô ấy vào trong, chỉ lộ đầu ra bên ngoài.

Sau đó, Lâm Mạc Huy cho thêm nước vào nồi và tiếp tục đun sôi.

Trước khi nồi nước thứ hai sôi, băng giá trên người Hạ Vũ Tuyết bắt đầu tan ra từ từ, hơi thở của cô ấy cũng dần hồi phục.

Nhìn thấy cảnh này, Lâm Mạc Huy rốt cục thở phào nhẹ nhõm. Anh biết rằng Hạ Vũ Tuyết vẫn có thể cứu được!
933363922.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 799: Ép hỏi Lâm Chiêu


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Lâm Chiêu không khỏi sững sờ, ông ta cau mày nhìn Lâm Mạc Huy: “Cậu muốn nói cái gì?”

Sự việc này dường như đã chạm vào điểm mấu chốt của ông ta. Lâm Mạc Huy thì thào nói: "Hay là ta hỏi một câu khác.” “Ông cùng Vua Bắc Cảnh Lâm Hoàng Bách có quan hệ gì?”

Lâm Chiêu tức giận vô lên bàn một cái: “Lâm Mạc Huy, cậu đang vượt quá giới hạn. “Tôi để cậu ở lại trại Ngô vì thể diện của Vũ Tuyết, không có nghĩa là cậu muốn làm gì thì làm!” “Chuyện của tôi, cậu còn không đủ tư cách hỏi, càng không có tư cách can thiệp “Tôi khuyên cậu một cậu, không nên hỏi quá nhiều.” “Bằng không đừng trách tôi không khách khí với cậu!”

Lâm Mạc Huy không có một chút sợ hãi, mà là trực tiếp nhìn chằm chằm ông ta."Trại chủ Lâm Chiêu, ông và Cổ Tôn như thế nào mà quen biết?” “Tại sao ngay lúc đầu ông không giết Cổ Tôn?” “Còn nữa, Cổ Tôn cùng cái chết của Lâm Hoàng Bách có quan hệ gì?”

Mỗi lần Lâm Mạc Huy hỏi một câu, sắc mặt của Lâm Chiêu lại trở nên lạnh hơn.

Cuối cùng, Lâm Chiêu lập tức vỗ bàn đứng dậy, chỉ vào Lâm Mạc Huy hét lớn: “Cậu nếu muốn tìm đường chết?” “Tôi có thể đáp ứng cậu!”

Đối mặt với Lâm Chiêu cực kỳ mạnh mẽ, Lâm Mạc Huy không chút sợ hãi nào.

Anh nhìn Lâm Chiêu, nói từng chữ từng chữ một: “Ông là kẻ phản bội nhà họ Lâm?

Lâm Chiêu rốt cuộc chịu không nổi, gầm lên một tiếng, đấm mạnh vào Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy lách người né tránh, lớn tiếng nói: “Cuối cùng là ông không muốn trả lời hay là không dám trả lời?” “Lâm Chiêu, nhà họ Lâm bị tiêu diệt, tại sao một mình ông còn sống?" “Những người giết sạch nhà họ Lâm khi đó đã tiêu diệt toàn bộ nhà họ Lâm, nhưng tại sao bọn họ lại không giết ông?” “Ông cũng biết người nhà họ Lâm từ những cụ già chín mươi tuổi, đến những đứa trẻ còn đang mang tấ lót, tất cả đều bị giết sạch.”“Mà ông đến cùng đã làm gì trong lúc đó?”

Sau khi Lâm Chiều nghe những lời này, cuộc cùng dứt khoát đứng yên tại chỗ.

Ông ta không tiếp tục đuổi theo giết Lâm Mạc Huy nữa mà che mặt, lúc này người đàn ông sắt thép này lại đang khóc lên không hay biết.

Lâm Mạc Huy lạnh lùng nhìn Lâm Chiêu, trên mặt không có một chút thương hại nào.

Anh không biết Lâm Chiêu sống sót như thế nào, nhưng anh có thể chắc chắn rằng Lâm Chiêu thuộc nhà họ Lâm.

Mà người trong nhà họ Lâm đều đã chết, chỉ có một mình Lâm Chiêu còn sống, anh có thể không nghi ngờ sao?

Một lúc lâu sau, Lâm Chiêu mới dần dần bình tĩnh lại.

Ông ta không có đuổi theo để giết Lâm Mạc Huy, mà là nhìn chằm chằm Lâm Mạc Huy hồi lâu, đột nhiên nói: “Rốt cuộc cậu là ai?” “Làm sao cậu biết về nhà họ Lâm?”

Lâm Mạc Huy: “Tôi hỏi ông trước, ông trước trả lời câu hỏi của tôi!”

Lâm Chiêu nghiến chặt răng: “Tôi không có nghĩa vụ trả lời câu hỏi của cậu!”

Lâm Mạc Huy cười lạnh: “Ông có thể không cần phải trả lời.” “Nhưng, liệu ông có thể vượt qua thử thách lương tâm của chính mình không?”“Rất nhiều người trong nhà họ Lâm đã chết, nhưng ông vẫn sống sót, lại còn thống trị hô mưa gọi gió ở trại Ngô?” “Ông xứng đáng với cái họ này sao?”

Lâm Chiêu lại bị chọc giận: “Tại sao tôi không thể vượt qua thử thách lương tâm?” “Tại sao tôi lại có lỗi với cái họ này?” “Cậu nghe rõ cho tôi, không phải là tôi có lỗi với họ này, mà chính là họ này có lỗi với tôi!”

Nói xong lời cuối cùng, ông ta gần như hét lên.

Lâm Mạc Huy không khỏi kinh ngạc, những lời này là có ý gì? Nhà họ Lâm đã làm ra chuyện gì có lỗi với ông ta sao?

Suy nghĩ một chút, Lâm Mạc Huy lạnh lùng nói: “Cái họ này có lỗi với ông, cho nên ông đã làm ra chuyện phản bội nhà họ Lâm?” “Phối hợp với người ngoài, giết đi toàn bộ người nhà họ Lâm?” “Đây chính là việc ông trả thù nhà họ Lâm!”

Lâm Chiêu cả giận nói: "Chết tiệt!” “Lâm Chiêu tôi đầu đội trời chân đạp đất, làm sao có thể làm ra loại chuyện này!” “Cho dù cả nhà họ Lâm có lỗi với tôi, tôi cũng không có khả năng báo thù cả nhà họ Lâm!”

Lâm Mạc Huy nhìn ông ta chằm chằm: “Vậy thì nói cho tôi biết, nhà họ Lâm bị tiêu diệt như thế nào?”

Lâm Chiêu có chút suy sụp, ôm đầu lớn tiếng nói: “Làm sao tôi biết?"
2017282038.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 800: Bố của tôi là Lâm Hoàng Bách!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Mạc Huy kiên định nhìn chằm chằm Lâm

Chiêu.

Ban đầu anh nghĩ rằng anh có thể có được manh mối về mối thù của nhà họ Lâm từ Lâm Chiêu.

Không ngờ tới, Lâm Chiêu không biết gì cả.

Tuy nhiên, anh cũng biết được một điều rất quan trọng từ chỗ Lâm Chiêu.

Đó là Lâm Chiêu thực sự xuất thân từ họ Lâm.

Có lẽ hồi đó nhà họ Lâm đã làm ra chuyện gì đó có lỗi với ông ta nên ông ta mới lưu lạc bên ngoài.

Tuy nhiên, điều hiển nhiên là Lâm Chiêu vẫn còn tình cảm với nhà họ Lâm.

Với những cơ sở này, Lâm Mạc Huy cảm thấy vững vàng hơn rất nhiều. ít nhất, Lâm Chiêu vẫn luôn trung thành với nhà họ Lâm.

Như vậy Lâm Mạc Huy có thể thông báo thân phận của mình cho Lâm Chiêu! Anh khẽ họ một tiếng, nhìn xung quanh chắc chắnrằng không có ai bên cạnh nên nói nhỏ: “Chú Lâm Chiêu, chú có biết cháu là ai không?”

Lâm Chiêu kinh ngạc nhìn anh: "Cậu...lời này có ý gì?"

Xưng hô của Lâm Mạc Huy đến quá đột ngột khiến ông ta không thể hình dung được tình hình.

Lâm Mạc Huy không nói nhiều, trực tiếp lấy ra ngọc bội nhà họ Lâm. “Chủ nhận ra thứ này chứ?”

Lâm Chiêu liếc mắt nhìn, sắc mặt nhất thời thay đổi: “Cái này...đây không phải là ngọc bội do tổ tiên nhà họ Lâm truyền lại sao?" “Tại sao lại ở trong tay của cậu?” “Cậu rốt cuộc cậu là ai?"

Lâm Mạc Huy: “Đây là vật được bố của cháu truyền cho cho cháu”

Lâm Chiêu: “Bố cậu?” “Bố cậu cướp ngọc thần của nhà họ Lâm chúng tôi sao?”

Vừa nói ra lời này, Lâm Chiêu trực tiếp tức giận nắm chặt hai tay.

Nhìn tư thế đó, là đang định cùng Lâm Mạc Huy liều mạng.

Lâm Mạc Huy lấy điện thoại ra, mở ra ảnh chụp mẹ của mình: “Chú Lâm Chiêu, chủ có biết người này không?”

Lâm Chiều cau mày liếc mắt một cái, lập tức cả kinh.Một lúc sau, ông ta đột nhiên bật khóc: "Đây...đây là chị dâu của tôi!” “Lúc ban đầu, nếu không có chị ấy, tôi tôi đã chết từ lâu rồi!”

Lâm Mạc Huy nói nhỏ: “Bà ấy là mẹ của cháu!” Lâm Chiêu mở to mắt nhìn Lâm Mạc Huy với vẻ mặt khó tin. “Cậu...cậu nói thật sao?”

Lâm Mạc Huy chậm rãi gật đầu: "Là thật!” “Bố của cháu là Vua Bắc Cảnh, Lâm Hoàng Bách!”

Lâm Chiêu nhìn chằm chằm Lâm Mạc Huy hồi lâu, đột nhiên khuỵu xuống một cái, môi run run gần như không nói nên lời: “Bái...bái kiến cậu chủ...”

Lâm Mạc Huy không khỏi sửng sốt, không ngờ Lâm Chiêu lại có lái độ này. “Chú Lâm, khi nhà họ Lâm gặp phải những biến động lớn cháu chỉ mới có mười mấy tuổi. “Cháu vẫn chưa biết rõ những người với những sự việc trong nhà." “Chú thực sự là người nhà họ Lâm của chúng ta?”

Lâm Mạc Huy hỏi.

Lâm Chiêu lập tức nói: “Thưa cậu chủ, tôi thuộc một nhánh phía dưới của nhà họ Lâm, còn cách xa dòng chính của nhà họ Lâm." “Tuy nhiên, tôi thực sự là một thành viên của nhà họ Lâm.”

Lâm Mạc Huy nhíu mày: “Sau đó nhà họ Lâm bị tiêu diệt, chú làm sao còn sống sót?”
714160939.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 801: Lâm Khiểu tiến vào Miêu Cương


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Chiêu chậm rãi kể lại những gì đã xảy ra một lần.

Thì ra sau khi bị đuổi ra khỏi gia tộc, ông ta vốn là muốn mang theo người phụ nữ kia, cũng không còn vương vấn những chuyện này.

Tuy nhiên, họ đã bị đánh lên trước khi rời biên giới Bắc Cảnh.

Vợ của Lâm Chiêu đã bị giết ngay trước mặt ông ta.

Và Lâm Chiêu cũng bị tra tấn dã man, ngay cả khả năng sinh sản của ông ta cũng bị cắt đứt.

Điều quan trọng nhất là con gái của Lâm Chiêu, lúc đó đang còn nhỏ mang tã lót, cũng bị thương nặng.

Sau đó, chính Lâm Khiếu đã đến và giải cứu ông ta.

Để chữa bệnh cho ông ta và con gái, Lâm Khiếu phải tìm ra một loại thuốc thần kỳ.

Mà loại thuốc này chỉ có ở Miêu Giang.Làm Khiều đưa ông ta đi vào Miêu Cương, tìm kiếm loại thuốc này.

Sau đó, họ gặp Cổ Tồn ở Miêu Cương.

Cổ Tòn thậm chí còn tự phụ hơn bây giờ, biết được thân thể của Lâm Khiểu, anh ta đã nhiều lần đánh lén, cố gắng đánh bại Lâm Khiếu, muốn trở thành vua của một phương.

Tuy nhiên, Làm Khiếu đã đánh bại anh ta nhiều lần, điều này hoàn toàn khiến Cổ Tồn tức giận.

Cổ Tồn trực tiếp sử dụng Cổ thuật(+) để giết Lâm Khiếu.

Tuy nhiên, bản thân Lâm Khiếu là một thần y. Những Cổ thuật đó của Cổ Tô đều không có nghĩa trước mặt Làm Khiếu. Điều này thực sự khiến Lâm Khiếu tức giận, Lâm

Khiếu đã đánh cho Cổ Tồn bị thương rất nặng, đánh đến quỳ xuống và cầu xin tha thứ.

Cuối cùng, Lâm Khiểu có tấm lòng nhân hậu, tha mạng cho Cổ Tôn.

Tuy nhiên, họ vẫn không tìm ra loại thuốc kia. Bệnh của Lâm Chiêu kiếp này không thể chữa khỏi.

Và đứa con gái của ông ta, người được Lâm Khiếu duy trì sự sống suốt mấy năm, cuối cùng cũng chết trong vòng tay của Lâm Chiêu.

Kể từ đó, Lâm Chiều chán nản đến mức suốt ngày uống rượu giải sầu và trở thành một kẻ vô dụng. Ở bên trong Bắc Cảnh, mọi người dần quên điLâm Chiêu.

Ngay cả khi nhà họ Lâm bị tấn công sau đó, cũng không ai để ý tới Lâm Chiêu.

Lâm Chiêu cuối cùng cũng xốc lại tinh thần chiến đấu vì cái chết của Lâm Khiếu

Ông ta muốn điều tra sự thật về sự hủy diệt của nhà họ Lâm, nhưng ông ta đã thu hút sát thủ, bị truy lùng khắp nơi, và chạy trốn về phương nam.

Cả người ông ta mình đầy thương tích, được Hạ Lão(2) cứu về.

Sau đó, ông ta ở lại trại Ngô, chuẩn bị tích lũy thế lực và trở về Bắc Cảnh để trả thù.

May mắn thay, nam cảnh chi vương Tiết Ngũ Gia(li>II), rất không hài lòng với Liên minh gia tộc phương Bắc hiện tại.

Vì vậy, mặc dù những người ở Bắc Cảnh biết rằng Lâm Chiêu đang ở trại Ngô, họ cũng không dám làm phiền hắn.

Sau khi nghe những điều này, Lâm Mạc Huy rốt cuộc đã hiểu được đại khái những gì đã xảy ra khi đó.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Lâm Chiêu là một người đáng tin cậy. Lâm Mạc Huy: “Chú nói chú nhìn thấy thi thể của bố cháu khi trở về nhà họ Lâm?” “Vậy chủ có nhìn kỹ một chút, trên người ông ấy có vết thương gì không?"

Lâm Chiêu thở dài: “Thiếu chủ, tôi hiểu ý của cậu.” “Tôi cũng muốn điều tra từ tình trạng vết thươngcủa anh cả, nhưng sau khi nhìn thấy thi thể của anh cả, phát hiện điều này là không thể.” “Bởi vì, Đại ca... Đại ca có ít nhất hàng trăm vết thương trên người. “Khi anh ấy chết trong trận chiến, anh ấy có bảy thanh kiếm gãy cắm trên người và hai thanh đao gãy trên vai.” “Và cơ thể của anh ấy được nâng đỡ một cách khó khăn bởi một ngọn giáo bị gãy. “Tôi... tôi thậm chí không thể biết rõ trên cơ thể anh ấy vết thương nào là vết thương chí mạng!

Nghe những lời này, Lâm Mạc Huy chỉ cảm thấy khí huyết trong người trào dâng.

Đó là bố của anh!

Anh biết rằng bố anh đã chết trong cuộc chiến, nhưng anh không biết rằng bố anh đã chết một cách thảm như vậy.

Với rất nhiều vũ khí như vậy trên người, bao nhiêu người đã vây hãm ông ấy trong đêm hôm đó?

Lâm Mạc Huy nắm chặt nắm đấm, trong lòng một lần nữa thề rằng dù như thế nào anh cũng sẽ báo thù cho bố và gia tộc của anh!

Lâm Chiêu nhìn Lâm Mạc Huy, trầm giọng nói: “Thiếu chủ, thực xin lỗi, tôi... Tôi trước kia không biết thân phận của cậu, có chỗ đắc tội, là tôi không đúng. “Vì cậu đã ở đây, nên từ nay về sau cậu sẽ là chủ nhân của trại Ngô.” “Tôi đã không thể ở bên anh cả mãi mãi. Đó là
1197244547.jpg

 
Back
Top Bottom