Ngôn Tình Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 742


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hồ Đồng An nhận được tin tức của Lâm Mạc Huy thì nhanh chóng cho người chạy tới phòng giám sát, trước tiên anh ta phải xác định được vị trí chính xác của Hứa Thanh Tuyết.

Bảo vệ ở công ty dược phẩm Hưng Thịnh không ít, đứng dọc từ cao ốc công ty cho tới hầm xe.

Căn cứ theo camera giám sát thì cuối cùng hai cô gái lên một chiếc xe thương vụ sau đó vội vàng lái ra khỏi công ty dược phẩm Hưng Thịnh.

Advertisement

Hổ Đông An cũng không nhiều lời, lập tức ra lệnh cho người của mình, điều động tất cả người của mình mau đi ngăn cả chiếc xe thương vụ này.

Còn bên phía Lâm Mạc Huy, khi anh biết được tin tức của chiếc xe thương vụ này thì nhanh chóng liên lạc với bốn gia tộc kia và Trần Phước Nguyên để bọn họ mau chóng hỗ trợ anh ngăn cản chiếc xe thương vụ này.

Hổ Đông An cùng người của bốn đại gia tộc kia đều ra tay một lượt, còn chưa tới mười phút đã nhanh chóng cản được chiếc xe thương vụ này trên cầu vượt của thành phố.Lúc xe thương vụ đang chạy trên cầu vượt thì trước sau có hơn một trăm chiếc xe nhanh chóng vây chặt chiếc xe này, khó có thể thoát ra được.

Advertisement

Thế nhưng ngay khi bọn họ mở cửa xe ra thì lại phát hiện Hứa Thanh Tuyết và Hứa Thanh Mây không có ở trong xe.

Trong xe lúc này chỉ có một người tài xế, hỏi gì cũng không biết. Người tài xế chỉ nói rằng mình nhận tiền rồi làm theo yêu cầu là lái chiếc xe này đi loanh quanh trong trong thành phố.

Hồ Động An vô cùng tức giận, nhanh chóng đưa người tài xế này về bắt đầu dùng vũ lực để tra khảo thế nhưng kết quả vẫn thế, không lấy được bất kì thông tin nào có ích. Mà khi bọn họ điều tra thân phận của người tài xế này thì phát hiện ra người tài xế này cũng chỉ là một người bình thường, không hề có quan hệ gì trong xã hội này.

Từ trên người của người tài xế không thể nào tra ra được bất kì tin tức nào có ích.

Hổ Đồng An lúc ấy vô cùng tức giận, chỉ muốn ra tay g**t ch*t người tài xế này ngay lập tức thế nhưng lại bị Lâm Mạc Huy cản lại.

Anh biết người tài xế này chỉ là một con chốt thí, chỉ là một người dùng để hấp dẫn sự chú ý của bọn họ.

Bây giờ chắc hẳn Hứa Thanh Mây đã bị người đứng đằng sau bắt đi.

Lúc này nếu g**t ch*t người tài xế này thì cũngchẳng có ý nghĩa gì.

Điểm quan trọng nhất trước mắt chính là vẫn nên tìm ra người đứng sau những chuyện này, như thế thì mới có thể cứu được Hứa Thanh Mây!

Trong lòng anh cũng đang tính toán việc lúc này anh có nên trực tiếp đưa ra lời khiêu chiến với mười đại gia tộc hay không?

Người đứng đằng sau này chắc hẳn đang lần tránh trong mười đại gia tộc này, nếu anh có thể nuốt trọn mười đại gia tộc này thì nói không chừng sẽ có thể nhanh chóng tìm ra người đứng đằng sau ngay.

Thế nhưng với tình hình hiện giờ của anh, bên ngoài còn có tại mắt của Thái Tử thì nếu anh khai chiến với mười đại gia tộc thì có thể có được bao nhiêu phần thắng đây chứ?

Vả lại nếu như anh ép người đứng đằng sau này ra mặt thì có khi nào người này cùng đường sẽ cắn ngược lại, nhanh chóng g**t ch*t Hứa Thanh Máy không đây?

Ngay khi Lâm Mạc Huy đang suy nghĩ xem nên giải quyết chuyện này thế nào thì Hứa Đình Hùng và

Phương Như Nguyệt vội vàng hoảng loạn chạy tới tìm anh.

Khi hai người họ biết được chuyện Hứa Thanh Mây bị bắt cóc thì cảm thấy vô cùng tức giận. “Cái đứa nhỏ Thanh Tuyết này, sao nó có thể làm ra những chuyện như thế này chứ?" “Đây chính là chị ruột của nó đấy!”

Phương Như Nguyệt nức nở lên tiếng.Hứa Đình Hùng nghiến răng, thấp giọng nói: “Lâm Mạc Huy, nếu Hứa Thanh Tuyết thật sự làm ra những chuyện này thì nó không còn là con gái của chúng tôi nữa!” “Nếu cậu tìm ra nó thì hãy…. Hãy trực tiếp g**t ch*t nó đi!” “Thế nhưng, cho dù là thế nào thì cậu. Cậu cũng phải mau cứu được Thanh Mây...

Lâm Mạc Huy có thể nhận ra tình yêu thương mà hai người này dành cho Hứa Thanh Tuyết đã hoàn toàn biến mất.

Trước khi hai người bọn họ vô cùng yêu thương, chiều chuộng Hứa Thanh Tuyết, thế nhưng Hứa Thanh Tuyết lại hết lần này tới lần khác vượt qua giới hạn của bọn họ.

Lần này cô ta thậm chí còn cấu kết với người ngoài, bắt cóc Hứa Thanh Mây, hoàn toàn khiến hai người họ cảm thấy không còn lời nào để nói với cô ta.

Lâm Mạc Huy khẽ thở dài: “Bố mẹ, hai người không cần lo lắng đâu!” “Cho dù có thể nào thì con nhất định sẽ cứu Hứa Thanh Mây!”

Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt liên tục gật đầu: “Lâm Mạc Huy, cậu đúng là một người tốt!” “Có được lời nói này của cậu thì chúng tôi cũng an tâm rồi!”

Hai người họ dìu nhau rời khỏi đó, trông dáng vẻ vô cùng tiều tụy.

Con gái nhỏ của hai người họ gây ra chuyện khiến
1943685895.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 743


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mặc dù Thái Tử đã đến thành phố Hải Tân này thế nhưng anh ta lại không vào thành mà là ở tại một câu lạc bộ tư nhân nằm ở vùng ngoại ô của thành phố này.

Thế nhưng lúc này Thái Tử lại đột nhiên vào thành, anh ta đang muốn làm gì đây chứ?

Lâm Mạc Huy cau mày, không lẽ nói việc Thái Tử vào thành có liên quan gì tới việc Hứa Thanh Máy bị bắt cóc sao?

Suy nghĩ một lúc, anh khoát khoát tay lên tiếng: "Cho người theo dõi thật kĩ cho tôi!" "Thế nhưng không nên làm phát sinh những xung đột chính diện." "Tôi chỉ cần biết một việc chính là anh ta vào thành để gặp ai và để làm gì?"

Advertisement

Hổ Đông An gật đầu, nhanh chóng sắp xếp người theo dõi.

Lâm Mạc Huy ở phía này thì nhanh chóng phải người đi tìm Hứa Thanh Mây, đây là chuyện quan trọng nhất đối với anh bây giờ.Thế nhưng tìm cả nửa ngày vẫn không có chút tiến triển nào.

Bận rộn trong nhiều giờ, rốt cuộc thì những người được Hổ Đông An phải đi theo dõi Thái Tử cũng trở về trước, bởi vì Thái Tử đã trở về câu lạc bộ tư nhân ở vùng ngoại ô thành phố.

Advertisement

Những người đó đã ghi lại tất cả những chuyện mà Thái Tử đã làm khi vào địa phận của thành phố Hải Tân.

Lâm Mạc Huy xem qua một lần thì nhanh chóng phát hiện ra sau khi Thái Tử vào thành phố thì đi ăn một bữa cơm, sau đó đến một hộp đêm lớn nhất ở thành phố Hải Tân này bắt đầu vui chơi thâu đêm.

Trong khoảng thời gian đó thì có mấy người của mười đại gia tộc muốn gặp anh ta thế nhưng Thái Tử lại không hề để ý tới, không cho bọn họ chút mặt mũi nào.

Thế nhưng lúc Thái Tử ở trong hộp đêm cũng có mấy cô gái đến quyến rũ anh ta. Buổi tối khi anh ta trở về câu lạc bộ ở ngoại ô thì cũng dẫn theo mấy cô gái đó về. Tình huống này khiến Lâm Mạc Huy cảm thấy có chút nghi ngờ.

Rốt cuộc thì lần này Thái Tử đến thành phố Hải Tân này là muốn làm gì?

Chẳng lẽ anh ta tới đây không phải để tìm Lâm Mạc Huy sao?

Thế nhưng trông thế nào cũng cảm thấy lần này anh ta tới đây dường như là để nghỉ phép!Trong lúc anh đang nghi ngờ thì nhanh chóng nhận được một tin nhắn: Cuối cùng thì điện thoại của Hứa Thanh Tuyết cũng đã mở máy

Trong khoảng thời gian này thì điện thoại di động của Hứa Thanh Tuyết vẫn luôn trong trạng thái tắt máy, thậm chí ngay cả pin cũng không còn.

Cho nên Lâm Mạc Huy muốn dựa vào định vị trên điện thoại để tìm Hửa Thanh Tuyết là chuyện không thể nào.

Bây giờ điện thoại Hứa Thanh Tuyết đã mở máy, ít nhất thì mọi người cũng đã có thể tìm được Hứa

Thanh Tuyết.

Hồ Đông An đã điều tới những nhân viên kỹ thuật cao đến, những người này nhanh chóng xác định vị trí và phong tỏa vị trí của Hứa Thanh Tuyết thông qua điện thoại di động của cô ta.

Khi thấy được vị trí kia, chân mày Lâm Mạc Huy nhanh chóng nhíu lại thật chặt.

Bởi vì vị trí được xác định là vừa đúng ngay vị trí của câu lạc bộ tư nhân nơi Thái Tử đang ở!

Sắc mặt của Hổ Đông An cũng nhanh chóng thay đổi, trầm giọng nói: "Tại sao họ lại ở trong câu lạc bộ này chứ?" "Không lẽ nói là Thái Tử bảo Hứa Thanh Tuyết bắt cóc tổng giám đốc Thanh Mây sao?"

Lâm Mạc Huy không nói gì, anh vẫn còn đang suy nghĩ về chuyện này,

Tối hôm qua khi anh đến thành phố Hải Phòng, anh đã đặc biệt dặn dò Trần Phước Nguyên chuẩn bịnhững tài liệu có liên quan tới Thái Tử.

Anh bắt đầu nghiên cứu cách làm việc của Thái Tử thông qua tập tài liệu đó.

Thái Tử là một người kiêu căng, ngạo mạn, hơn nữa còn có lòng tự ái vô cùng lớn.

Anh ta là một người thích khiêu chiến, thích những chuyện k*ch th*ch như thế.

Một người như thế thì sẽ vô cùng khinh thường những chuyện hèn hạ và vô liêm sỉ như thế.

Lâm Mạc Huy came thấy, Thái Tử sẽ không bắt Hứa Thanh Mây, chuyện này không phù hợp với phong cách làm việc của anh ta.

Vì thế việc đầu tiên mà Lâm Mạc Huy nghĩ đến chính là chắc chắn có người đứng đằng sau điều khiển chuyện này.

Thái Tử đến thành phố Hải Tân cũng đã lâu như thế mà từ đầu đến cuối lại không tới tìm Lâm Mạc Huy.

Chuyện này thật sự khiến người đứng đằng sau không nhịn được vì thế mới cho người bắt Hứa Thanh Mây sau đó đưa tới nơi của Thái Tử để buộc Lâm Mạc Huy phải ra mặt đối đầu trực diện với Thái Tử.

Nói thật thì Lâm Mạc Huy thật sự không muốn tạo nên những xung đột chính diện với Thái Tử như thế.

Thế nhưng lúc này Hứa Thanh Mây lại đang ở chỗ của Thái Tử, cho dù thế nào thì anh cũng phải đến đó một chuyến.

Anh nhanh chóng đứng dậy, thấp giọng nói: "Sắp
1259662633.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 744


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Advertisement

Mười một giờ đêm, Câu lạc bộ Thanh Vân ở ngoại thành.

Advertisement

Câu lạc bộ này có thể coi là địa điểm cao cấp top đầu ở thành phố Hải Tân, là nơi mà rất nhiều nhân vật cấp cao, có địa vị quan trọng thường xuyên qua lại. Tầng trên cùng chính là phòng riêng cao cấp nhất của Câu lạc bộ Thanh Vân. Ngày thường chỉ có người đứng đầu mười đại gia tộc mới có tư cách để lên phòng cao nhất đó. Vậy mà bây giờ, căn phòng cấp cao đó đã được một người bao trọn, người đó chính là Thái Tử của Hải Thành.

Không chỉ vậy, sau khi dừng chân ở Câu lạc bộ Thanh Vân thì Thái Tử đã đuổi tất cả khách khứa trong Câu lạc bộ đi, thế nhưng những khách hàng bị đuổi đi đó cũng không hề oán trách lấy một lời. Bởi ai trong số họ cũng đều biết thân phận của Thái Tử nên họ hoàn toàn không dám đối đầu hay khiêu khích anh ta.

Bấy giờ ở sảnh lớn rộng rãi trên tầng cao nhất, Thái Tử đang ngồi một mình trên ghế sô pha, còn có ba người đang đứng bên cạnh. Trong đó có hai người đàn ông đã lớn tuổi trông khá giống nhau, họ chính là vệ sĩ nhện độc có sức mạnh vô cùng kinh khủng. Người còn lại là một người đàn ông trẻ tuổi trông không được đàng hoàng lắm. Anh ta hơi cúi người xuống rồi hỏi nhỏ: "Anh Thái Tử, anh thực sự muốn giữ ba người kia lại ư? Rõ ràng là những người đó muốn lợi dụng chúng ta để đối phó với Lâm Mạc Huy, chúng ta không thể để họ lợi dụng như thế được đâu."

Thái Tử liếc mắt nhìn người đàn ông đó một cái: "Ngay từ đầu đám người đó đã muốn lợi dụng tôi để đối phó với Lâm Mạc Huy rồi, chuyện này còn cần cậu nói ra nữa à? Lần này tôi tới Thành phố Hải Tân không phải với mục đích giết Lâm Mạc Huy, giết cậu ta chỉ là chuyện bên lề thôi. Còn mục tiêu chính là để tìm ra kẻ đứng sau thao túng mọi chuyện. Tôi nhất định phải tra ra được rốt cuộc là ai mà dám to gan lộng hành với tôi như vậy." "Giữ ba người đó lại, chúng ta giải quyết cái tên Lâm Mạc Huy đó trước đã, sau đó thì tìm hiểu cặn kẽ nguồn gốc mọi chuyện để tra ra kẻ đứng sau." "Nếu tôi đã tới Thành phố Hải Tân thì tôi phải đảo lộn hết tất cả mọi thứ đến mức long trời nở đất lên mới được!”

Người đàn ông trông có vẻ không đàng hoàng đó cúi đầu xuống rồi khẽ thở dài, dù đi tới đâu thì cái tính như Hỗn Thế Ma Vương của cậu chủ nhà họ đều vẫn như thế không thay đổi.

Cùng lúc đó, trong căn phòng trong cùng trên tầng cao nhất, Hứa Thanh Mây đang nằm hôn mê trên giường. Ngồi bên cạnh cô là Hứa Thanh Tuyết và Hoàng Kiến Đình, trên mặt họ đều tràn ngập vẻ kinhSo. "Có phải lần này chuyện của chúng ta có hơi ồn ào đúng không chồng? Sao... Sao chúng ta lại bắt cóc chị vậy anh? Nếu bố mẹ báo cảnh sát thì... thì hai chúng mình xong đời rồi. Hay là... Hay là chúng ta đưa chị trở về đi anh?" Hứa Thanh Tuyết nói nhỏ, cô ta thực sự rất sợ.

Trước đây cô ta cứ tưởng là sẽ đối phó với Lâm Mạc Huy thôi, ai ngờ bây giờ lại liên lụy đến cả Hứa Thanh Mây. Mặc dù trong lòng cô ta cũng cảm thấy rất bất mãn với Hứa Thanh Mây nhưng dẫu sao Hứa Thanh Mây cũng là chị ruột của cô ta, thế nên cô ta vẫn có chút gì đó gọi là không đành lòng.

Hoàng Kiến Đình cắn rằng: "Đã đến nước này rồi, em nghĩ chúng ta còn có đường lui à? Dù chúng ta có thả cô ta ra thì khi trở về, chắc chắn bố mẹ cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu. Thế nên cứ nhân cơ hội này khiến Lâm Mạc Huy khổ sở một phen đã, sau đó hợp tác với người kia để nuốt trọn tài sản trong nhà. Đến lúc đó, tất cả tài sản đã nằm gọn trong tay chúng ta rồi thì anh cũng không tin là còn ai dám đối xử không phải phép với chúng ta nữa."

Hứa Thanh Tuyết chần chừ một lúc rồi nói nhỏ: "Nhưng chồng à, họ... Họ sẽ đối xử với chị của em như thế nào đây? Chị ấy dù sao cũng là chị ruột của em, nếu chị ấy xảy ra chuyện gì thì em... Em phải ăn nói với bố mẹ như thế nào đây anh?"

Hoàng Kiến Đình trừng mắt nhìn Hứa Thanh Tuyết: "Em còn định nói cái gì với bố mẹ nữa hả? Đến nước này rồi mà em vẫn chưa nhận ra ư? Vốn dĩ bố
172590520.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 745


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Advertisement

Nghe người đó nói như thế thì Hứa Thanh Tuyết và Hoàng Kiến Đình đều ngẩn cả người. Hứa Thanh Tuyết là người đầu tiên nhảy dựng lên: "Anh nói cái gì thế hả? Anh điên rồi ư? Đó... Đó là chị ruột của tôi day."

Advertisement

Người đứng sau lên tiếng: "Vậy thì sao? Quan hệ của cô với chị ruột cô tốt lắm hả? Cô đừng tưởng tôi không biết, trước đây vì lấy lòng cậu chủ nhà họ Hoắc nên cô đã trơ mắt nhìn người khác bỏ thuốc vào rượu của chị mình, sau đó cô còn giả vờ như thể không hề biết chuyện gì đã xảy ra. Giờ cô còn ở đây giả vờ máu mủ ruột thịt với tôi à? Tôi chỉ cho cô một cơ hội duy nhất, nếu cô không giết Hứa Thanh Mây thì đừng mơ tưởng gì tới tài sản của nhà họ Hứa nữa."

Người đứng sau nói xong thì cúp máy ngay lập tức.

Hứa Thanh Tuyết gần như phát điện, cô ta rống to trong sự giận dữ: "Đồ súc sinh! Thằng khốn nạn này! Tôi... Tôi lấy lòng Hoắc Thiên Sinh chẳng phải vì muốn chị gái tôi có thể gả cho người tốt sao? Đúng thế, tôi là đứa yêu tiền hám của, tôi hận chị ấy vì đãcướp đi tất cả những thứ vốn phải thuộc về tôi. Thế nhưng tôi tuyệt đối sẽ không giết chị đấy, anh đừng mơ là mình sẽ ép tôi ra tay với chị ấy được nhé. Tôi chắc chắn sẽ không làm chuyện đó đâu!"

Hứa Thanh Tuyết tức giận đến mức nổi trận lôi đình, cuối cùng cô ta đứng lên rồi nói to: "Hoàng Kiến Đình, chúng ta đi thôi anh. Chúng ta không hợp tác với loại súc sinh đó nữa. Hai chúng ta đưa chị về, dù bố mẹ có trừng phạt nghiêm khắc như thế nào đi chăng nữa thì em... Em cũng nhận hết."

Hứa Thanh Tuyết đi tới bên giường muốn kéo Hứa Thanh Mây lên nhưng Hoàng Kiến Đình vẫn ngồi yên trên ghế sô pha không động đậy. Cô ta quay đầu lại nhìn Hoàng Kiến Đình một cái: "Anh ngẩn người ra làm gì vậy? Mau đến giúp em một tay đi."

Hoàng Kiến Đình nhìn Hứa Thanh Mây đang nằm trên giường một lát rồi lại quay sang nhìn Hứa Thanh Tuyết, sau đó nói nhỏ: "Thanh Tuyết, đây... Đây là cơ hội của chúng ta. Em nỡ lòng để nó vuột mất như thế u?"

Hứa Thanh Tuyết trợn trừng hai mắt: "Hoàng Kiến Đình, anh... Anh đang nói gì vậy hả? Đây là chị ruột của em đó. Không phải anh nghe theo lời người kia rồi muốn giết chị ấy đấy chứ?"

Hoàng Kiến Đình cắn răng: "Công ty dược phẩm Hưng Thịnh có tài sản lên đến hơn mấy nghìn tỷ. Công ty xây dựng dưới tên Lâm Mạc Huy cũng có vốn tới gần nghìn tỷ. Cả đời này hai chúng ta cũng không thể kiếm được nhiều tiền như vậy đâu. Thế nhưng bây giờ, chỉ cần giết cô ta thì tất cả mọi thứ đều thuộc vềchúng ta hết rồi mà. Thanh Tuyết, cơ hội của chúng ta tới rồi..."

Hứa Thanh Tuyết tức giận tới mức cầm cái cốc bên cạnh mình lên rồi ném về phía Hoàng Kiến Đình: "Anh câm miệng! Cái tên súc sinh này, anh có còn nhân tính hay không hả? Đây là chị em, là chị ruột của em đấy. Chúng ta được phép cướp đoạt tài sản trong nhà vì dù sao chúng ta cũng là người trong nhà và đó cũng là tài sản của nhà họ Hứa. Thế nhưng chúng ta không được phép giết chị ấy, anh có hiểu ý em không? Chị ấy là người thân nhất đối với em đấy."

Hoàng Kiến Đình không tránh mà để cái cốc đáp thẳng vào đầu của mình. Cậu ta l**m vết máu chảy ra, vẻ mặt thì dần dần trở nên hung hãn. "Đó là chị của em chứ không phải chị anh. Đời này của anh chị có một cơ hội duy nhất này thôi, chắc chắn anh sẽ không bỏ lỡ đầu. Em không muốn giết cô ta thì anh có thể giúp em. Chỉ cần giết cô ta rồi thì chúng ta có thể trở nên giàu có với tài sản lên tới cả chục nghìn tỷ trong tay.

Hoàng Kiến Đình nói xong thì túm lấy cái gối ôm bên cạnh, hai mắt lộ ra sát khí rồi bước từng bước về phía Hứa Thanh Mây.

Cậu ta muốn Hứa Thanh Mây ngộp thở mà chết.

Hứa Thanh Tuyết bắt đầu thấy vội vã, cô ta xông lên kéo Hoàng Kiến Đình một cách điên cuồng rồi gào ầm lên: "Cái thằng súc vật này, sao anh có thể làm ra chuyện như vậy được hả? Để tôi nói cho anh biết, nếu anh muốn giết chị tôi thì trừ khi tôi chết."

Hoàng Kiến Đình vung tay lên một cách đột ngột
1255978318.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 746


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Mạc Huy để mọi người cúi chào xong xuôi rồi chạy thẳng tới Câu lạc bộ Thanh Vân.

Advertisement

Vừa đến nơi mà anh đã nhìn thấy một người đàn ông có vẻ không đàng hoàng đang đứng ở cửa phía xa xa, đó chính là thuộc hạ của Thái Tử. Anh ta dẫn Lâm Mạc Huy vào sảnh lớn trên tầng cao nhất, Thái Tử đang ở đó chơi đùa với mấy người phụ nữ.

Advertisement

Nhìn thấy mấy người phụ nữ đó thì Lâm Mạc Huy không khỏi nhíu mày một cái. Bởi vì trong số những người phụ nữ đó thì anh có biết một người, chính là Ngô Phi Điệp.

Sau chuyện lần trước thì người của nhà họ Ngô vẫn tới tìm Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt thêm vài lần. Nhưng Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt vẫn không giúp bởi họ cũng chẳng còn cách gì cả. Vậy là cuối cùng, Ngô Tân Bình vẫn phải ngồi tù, chuyện lần đó coi như kết thúc.

Song song với đó thì mối quan hệ giữa nhà họ Ngô và nhà họ Hứa cũng hoàn toàn sứt mẻ, cái cô Ngô Phi Điệp này thường xuyên đàm tiểu những lời không hay về nhà họ Hứa cho người ngoài nghe.Ngô Trung Kiên mất việc nên bây giờ nhà họ Ngô cũng lâm vào cảnh túng quẫn. Mà cái cô Ngô Phi Điệp này lại không chịu nổi việc sống trong nghèo khổ nên thường xuyên quanh quẩn trong hộp đêm, ăn mặc vô cùng đẹp đẽ vì muốn câu một con rùa vàng.

Nhưng không ngờ là cô ta lại chạy đến chỗ của Thái Tử. Chẳng lẽ cô ta và Thái Tử thông đồng với nhau à?

Nhưng thực ra Ngô Phi Điệp và Thái Tử thật sự không có quan hệ gì cả. Vốn dĩ cô ta không hề biết về thân phận của Thái Tử nhưng vì thấy anh ta vung tay hào phóng lại có xe sang nên Ngô Phi Điệp đã nghĩ tới chuyện quyến rũ Thái Tử ngay tức khắc.

Sau đó khi đi theo mấy người chị em của mình đến chỗ này và được biết về thân phận của Thái Tử thì trong lòng cô ta càng cảm thấy phấn khích hơn.

Nếu cô ta có thể móc nối quan hệ với Thái Tử thì đừng nói là vinh hoa phú quý, có khi cô ta còn có thể nhờ Thái Tử báo thù giúp mình ấy chứ.

Nên đó là lý do mà Ngô Phi Điệp dở hết thủ đoạn này đến thủ đoạn khác trước mặt Thái Tử vì chỉ muốn làm anh ta được vui. Nhưng đáng tiếc, Thái Tử còn không thèm liếc mắt nhìn Ngô Phi Điệp lấy một cái khiến cô ta cảm thấy vô cùng mất mát và lạc lõng.

Thế nhưng khi nhìn thấy Lâm Mạc Huy tới, cô ta lại khôi phục vẻ mặt hả hê, đắc ý ngay lập tức. Cô ta nằm bên chân Thái Tử rồi nhìn về phía Lâm Mạc Huy bằng ảnh mắt kiêu căng, ngạo mạn như thể được đứng ở bên cạnh Thái Tử khiến cô ta cảm thấy vô cùng tự hào vậy."Ồ, đây không phải là Chủ tịch Mạc Huy đấy ư? Anh đến tìm anh Thái Tử nhà tôi có việc gì vậy?" Ngôi Phi Điệp hỏi bằng giọng quái gở.

Bấy giờ Thái Tử mới chú ý tới Lâm Mạc Huy, anh ta nhìn Lâm Mạc Huy từ trên xuống dưới một lượt rồi bĩu môi, vẻ khinh thường hiện lên trên khuôn mặt. Anh ta thấy Lâm Mạc Huy cũng chẳng có chỗ nào hơn người và điều này khiến anh ta cảm thấy hơi thất vọng.

Lâm Mạc Huy không để ý tới Ngô Phi Điệp mà chỉ đi thẳng tới trước mặt Thái Tử. "Thái Tử, chào anh, tôi là Lâm Mạc Huy, rất hân hạnh được gặp anh." Lâm Mạc Huy lên tiếng chào. Thái Tử nằm ngả người trên ghế sô pha rồi nói bằng giọng lười biếng: "Thái độ nói chuyện không tốt, sửa lại đi."

Lâm Mạc Huy nhíu mày. "Ý anh là sửa như thế nào?"

Ngô Phi Điệp tức giận: "Bảo anh sửa thì cứ sửa đi, nói nhảm nhiều như vậy làm gì?"

Thái Tử đá thẳng vào người Ngô Phi Điệp rồi cầm chai rượu trên bàn ném thẳng vào người cô ta còn miệng thì chửi mắng: "Lúc ông đây nói chuyện cần cô xen vào à? Câm miệng lại!" Ngô Phi Điệp sợ đến run rẩy cả người, cô ta không ngờ Thái Tử cũng là loại người vui mừng thất thường như vậy. Vốn dĩ cô ta còn tưởng Thái Tử gọi mình đến thì ít nhất anh ta cũng phải coi trọng hoặc nhìn trúng cô ta,
1688723914.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 747


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thái Tử ra tay cực nhanh lại còn bất chợt khiến Lâm Mạc Huy không kịp đề phòng. Anh chỉ có thể giơ cánh tay phải lên để chắn cái bàn kia lại. Nhưng bấy giờ thì Thái Tử đã vọt tới trước mặt anh và đánh một quyền vào ngực anh rồi.

Cả người Lâm Mạc Huy hơi hạ xuống rồi nhanh chóng cản đòn này lại, nhưng bả vai Thái Tử lại hất sang với tốc độ rất nhanh và sức lực thì vô cùng hiểm ác. Lâm Mạc Huy bèn lùi về phía sau nửa bước để né đòn. Vậy là Thái Tử nhân cơ hội đó để tiến lên, dùng cùi chỏ và đầu gối đánh liên tục mười mấy chiêu về phía Lâm Mạc Huy.

Advertisement

Lâm Mạc Huy giải trừ từng chiêu một, cuối cùng đánh một quyền về phía Thái Tử khiến anh ta phải lùi về sau ba bước.

Advertisement

Sắc mặt Thái Tử bắt đầu trở nên đỏ bừng, anh ta trợn to hai mắt nhìn về phía Lâm Mạc Huy, trên mặt là vẻ không thể tin nổi. Anh ta cứ ngỡ mình muốn giết

Lâm Mạc Huy thì cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Nào ngờ trong trận đấu này, anh ta còn bị thua đậm như vậy.Mà Lâm Mạc Huy cũng bắt đầu cảm thấy kinh ngạc. Mới có bằng này tuổi mà lại có sức mạnh kinh khủng như thế, Thái Tử không phải là người đơn giản!

Thái Tử hít sâu một hơi rồi đột nhiên ngửa đầu lên cười như điên dại: "Thú vị lắm, thú vị lắm, thực sự rất thú vị. Ha ha ha, vốn dĩ tôi còn tưởng cậu chỉ là thẳng vô dụng không biết làm gì, ai ngờ cậu lại có thể đỡ được rất nhiều chiêu thức của tôi như thế. Cậu tên Lâm Mạc Huy đúng không? Tôi thích cậu rồi đấy."

Bấy giờ trên mặt Lâm Mạc Huy là vẻ mờ mịt vì không hiểu gì cả.

Nhưng đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại di động của anh đột ngột vang lên.

Lâm Mạc Huy vừa nghe máy thì tiếng kêu thảm thiết xé lòng của Hứa Thanh Tuyết truyền tới từ đầu dây bên kia: "Lâm Mạc Huy, Lâm Mạc Huy, anh đang ở đâu? Anh mau tới cứu chị tôi đi. Hoàng Kiến Đình điên rồi, anh ta muốn giết chị tôi, anh ta còn muốn c**ng b*c trước rồi giết sau. Anh mau tới đây đi..."

Nhưng cô ta còn chưa kịp nói xong thì đầu dây bên kia đã truyền tới một tiếng động rất lớn. Ngay sau đó, cuộc gọi bị cắt đứt.

Vẻ mặt của Lâm Mạc Huy thay đổi hoàn toàn, anh nói ngay: "Thái Tử, tôi không có thời gian nói nhảm với anh. Vợ tôi hiện đang ở đâu?"

Thái Tử cũng nghe thấy giọng nói phát ra từ bên trong điện thoại, dường như anh ta nghĩ đến chuyện gì đó nên lại ngửa đầu cười một tràng: "Ra là cậu đến đây để cứu vợ mình hả? Chao ôi, sao tự nhiên tôi lại thấy trò chơi này ngày càng thú vị thế nhỉ! Cậu đoánxem bây giờ vợ cậu đang ở đâu đi?"

Lâm Mạc Huy nói bằng giọng tức giận: "Thái Tử, tôi và anh không thù không oán, mà tôi cũng không muốn gây thù với anh. Rõ ràng chuyện lần này xảy ra là có người muốn mượn tay anh để đối phó với tôi. Anh không nên để người ta lợi dụng như thế."

Thái Tử cười sằng sặc: "Lợi dụng hay không lợi dụng thì cũng chẳng sao cả, chỉ cần chơi vui là được. Thế này đi, hai chúng ta cùng chơi một trò chơi, nếu cậu thắng thì tôi sẽ nói cho cậu biết. Cậu thấy sao?"

Lâm Mạc Huy run lên: "Tôi không có thời gian đứng đây nói nhảm với anh. Hoặc là anh nói thẳng cho tôi biết, còn không thì đừng trách tôi không khách sáo."

Thái Tử thấy Lâm Mạc Huy như vậy thì không khỏi nở nụ cười: "Ây da, còn muốn chơi trò cứng rắn với tôi nữa cơ à? Chậc chậc, tôi chỉ sợ cậu chơi không nổi thôi."

Ngay khi họ đang nói chuyện thì có hai vệ sĩ chầm chầm bước tới, một trái một phải đứng bên cạnh Thái Tử.

Lâm Mạc Huy trông thấy hai người này thì nhíu chặt mày lại. Hai người này trông khá lớn tuổi, vừa nhìn đã biết chính là cao thủ. Với thực lực bây giờ của Lâm Mạc Huy, muốn đánh bại hai người này cũng không phải chuyện dễ dàng gì cho cam.

Thái Tử nói chậm: "Lâm Mạc Huy, tôi biết cậu đang suy nghĩ gì. Cậu muốn đánh bại hai người họ rồi sau đó sẽ tra hỏi tôi đúng không? Ha ha ha, tôi khuyên cậu tốt nhất là cậu đừng nghĩ như thế thì hơn.
363419940.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 748


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bốn người đàn ông cao to lực lưỡng cùng khiêng một cái bàn tới. Mặt bàn được phủ bởi một lớp vải nên không nhìn rõ trên đó có gì.

Advertisement

Lâm Mạc Huy vô cùng ngạc nhiên, cái tên Thái Tử này đi ra ngoài mà còn mang theo một cái bàn to như vậy à?

Thái Tử đi đến cạnh bàn rồi cười mà nói: "Đây là trò chơi mà tôi thích nhất đấy, nhưng cũng không có nhiều người được chơi chung với tôi đầu. Lâm Mạc Huy, mong rằng cậu sẽ không làm tôi thất vọng nhé." Nói xong, đột nhiên Thái Tử xốc tấm khăn phủ trên mặt bàn lên làm lộ ra tất cả những thứ được che đậy phía sau lớp màn.

Advertisement

Đây là một khối thủy tinh trong suốt được chế tạo thành một cái rương. Dưới đáy cái rương này có một lớp cát mịn, bên trên còn bày một ít cỏ cây các loại. Mới nhìn qua thì tưởng đây là một chiếc hộp phong cảnh độc đáo. Nhưng nếu nhìn kỹ một chút thì sẽ thấy bên trong những lùm cây còn có một loài rắn độc có hình dáng kỳ lạ đang nằm bên trong.

Nhìn kỹ hơn một chút thì bên trong cái rươngtrong suốt to lớn này ước chừng có hơn mười con rắn độc có hình dáng hung dữ như thế. Từng con rắn độc đều vô cùng hung hiểm khiến người nhìn cảm thấy kinh hoàng.

Khi nhìn thấy cảnh này thì mấy người phụ nữ đang có mặt ở đó đều bị dọa đến mức hét ầm lên rồi liên tục lùi về phía sau, mặt thì cắt không còn một giọt máu.

Loài vật vừa dài vừa nhỏ, trơn trượt trong lòng bàn tay như thế này luôn khiến người ta có cảm giác vô cùng kinh sợ.

Mà Thái Tử cũng đang nhìn những con rắn độc đó bằng ánh mắt thích thú như thể đang nhìn món đồ chơi yêu thích của mình vậy. "Đây là mấy món đồ chơi nhỏ mà tôi đích thân nuôi đấy, sao hả, rất dễ thương đúng không?"

Thái Tử cười ha hả nói rồi đột nhiên anh ta túm lấy cô gái đang đứng cạnh mình lên rồi lôi cô ta đến bên cạnh cái bàn đó. "Anh Thái Tử, anh... Anh muốn làm gì vậy..." Giọng nói của cô gái đó cũng bắt đầu trở nên run rẩy. "Ngoan, không sao đâu." Thái Tử cười nhạt rồi nhấn tay cô gái đó vào trong cái rương một cách đột ngột. "A!" Cô gái đó hét toáng lên rồi ra sức giãy giụa.

Dường như tiếng kêu đó của cô ta đã chọc giận những con rắn độc đang nằm bên trong. Lập tức có vài con há miệng ra cắn vào bàn tay trắng như ngọc ngà của cô gái đó.Cô ta chỉ còn biết hét ầm lên rồi tiếp tục giãy giụa.

Thái Tử ném cô ả sang một bên rồi cười mà nói: "Những con rắn đáng yêu này đều có độc tính rất mạnh. Sau khi bị chúng cắn phải thì chưa tới mười phút, người bị cắn sẽ mất mạng."

Cô gái đó ngồi co quắp dưới đất, bàn tay trắng nõn bị cắn đó cũng bắt đầu trở nên xanh tím lại. Không những thế, sắc xanh đó vẫn liên tục lan ra dọc theo cánh tay với tốc độ cực nhanh. "Cứu tôi, cứu tôi đi..." Cô gái đó cầu xin, van nài bằng giọng run rẩy.

Vốn dĩ Thái Tử chẳng thèm đếm xỉa đến cô ta nên vẫn tiếp tục giải thích bằng giọng cười cợt: "Thực ra chết kiểu này cũng không đau đớn lắm đâu. Mấy người đừng nhìn bộ dạng này của cô ta mà hiểu lầm. Cô ta chỉ đang cảm thấy sợ hãi thôi chứ không hề đau đớn gì đâu.

Vừa nói Thái Tử vừa cúi người xuống, bưng mặt cô gái vừa bị rắn cắn lên rồi nói: "Sao thế? Không khó chịu gì hết, đúng không?"

Cô gái đó nói bằng giọng run rẩy. "Anh Thái Tử, cứu... Cứu em... Anh muốn em làm gì cũng được, cứu... Cứu em..."

Thái Tử tức giận: "Tôi bảo cô trả lời xem cô cảm thấy khó chịu hay không khó chịu cơ mà, cô cứ nói nhảm cái gì vậy? Nói mau, đau hay không đau?"

Cô gái đó vô cùng hoảng sợ, giọng nói thì run rẩy không ngừng: "Không... Em không đau... "Đấy, nói thể có phải hơn không!" Thái Tử cười
1727384020.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 749


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong lúc đang nói chuyện thì cô gái đó ngừng co giật, cả người tím tái, nằm ngay đơ trên sàn nhà.

Advertisement

Cho đến tận lúc chết, cô ta vẫn không hiểu tại sao bản thân đã dùng hết tất cả mọi cách để làm cho người đàn ông này vui nhưng cuối cùng lại lâm vào kết cục như thế này. "Thôi ném ra ngoài đi." Thái Tử vung tay như thể ném một túi rác.

Mấy người đứng bên cạnh anh ta cũng chạy tới rồi khiêng cô gái đó ra ngoài.

Advertisement

Thái Tử lại ngồi xuống, bấy giờ mấy người phụ nữ kia đều đã bắt đầu run lẩy bẩy, họ rúc người ngồi trên ghế sô pha. "Trốn xa vậy làm gì hả? Qua chơi bài với ông đây mau lên!" Thái Tử quát lên một tiếng bằng giọng tức giận.

Dù mấy người phụ nữ đó rất sợ nhưng họ lại không dám cãi lời nên chỉ có thể run rẩy bước đến bên cạnh Thái Tử.

Bây giờ thì mấy người phụ nữ đó đã không còn ôm hi vọng về một tương lai rộng mở, thăng quan tiếnchức gì đó nữa, trong lòng các cô chỉ còn đọng lại sự khủng hoảng đến cùng cực thôi, bởi các cô không biết Thái Tử sẽ giết mình vào lúc nào.

Lâm Mạc Huy nhíu mày, cái tên Thái Tử này đúng là cái thằng b**n th** mà. "Không phải anh nói chơi Texas Hold em sao?

Như thế này là sao vậy?" Lâm Mạc Huy trầm giọng nói.

Thái Tử chỉ cười nhạt rồi phất phất tay, cậu thanh niên trông có vẻ không đàng hoàng đó cầm một bộ bài trong tay rồi bước tới.

Thái Tử mở bộ bài ra rồi ném cho Lâm Mạc Huy: "Có cần kiểm tra không?"

Thế nhưng Lâm Mạc Huy lại ném trở lại cho anh ta rồi lắc đầu: "Không cần kiểm tra đầu. Nếu Thái Tử gian lận ở mấy trò chơi như thế này thì anh cũng không còn là Thái Tử nữa."

Anh ta nghe vậy thì ngửa đầu cười một tràng: "Cậu cũng hiểu tôi quá đấy nhỉ. Tôi ngày càng thích cậu rồi đấy."

Anh ta mở bộ bài ra rồi ném tất cả những quân bài vào trong chiếc rương thủy tinh đó. Lâm Mạc Huy khẽ thay đổi sắc mặt, dường như anh thoảng nhận ra rằng Thái Tử muốn chơi như thế nào rồi. "Chơi Texas Hold"em theo lối thông thường cũng chẳng có gì vui cả, thế nên chúng ta chơi một trò thú vị hơn nhé. Tất cả các lá bài đều đã ở trong này, mỗi người phải lấy ra được năm lá, hợp thành một bộ rồi so sánh lớn nhỏ. Nếu cậu thắng thì tôi sẽ giúp cậucửu vợ về. Còn nếu cậu thua thì ha ha, thật ngại quá, tôi không còn cách để giúp cậu nữa rồi." Thái Tử nói chầm chậm.

Vẻ mặt của Lâm Mạc Huy vẫn vô cùng bình tĩnh, trăm loại độc cũng không xâm nhập vào cơ thể anh được, thế nên anh mà phải để ý đến mấy con rắn độc này ấy hả?

Thế nhưng Thái Tử lại tiếp tục nói: "À đúng rồi, suýt chút nữa thì tôi quên mất, cậu cũng là một bác sĩ thiên tài mà. Tôi đoán chắc là cậu cũng đã có cách thức giải độc từ trước rồi. Để công bằng thì tôi sẽ cho cậu một viên thuốc Thanh Tâm. Viên thuốc này là do bác sĩ thiên tài Lữ Tứ Đẳng của Thành phố Hải Phòng đích thân chế tạo ra, nó sẽ khiến tất cả loại thuốc giải độc của cậu đều mất đi tác dụng trong thời gian ngắn. Cứ như thế, nếu cậu bị rắn độc cắn phải thì cậu sẽ không sống được đâu. Sao hả? Cậu có can đảm ăn viên thuốc này không?"

Lâm Mạc Huy thay đổi vẻ mặt, anh không ngờ rằng Thái Tử lại còn chuẩn bị mọi thứ như vậy. Thực ra anh cũng đã từng nghe qua về thuốc Thanh Tâm, đó cũng chỉ là một viên thuốc bình thường mà thôi. Nhưng hiệu quả của viên thuốc này chính là kìm hãm tác dụng của những viên thuốc khác trong một khoảng thời gian ngắn. Loại thuốc này vốn được sử dụng để khắc chế tính mâu thuẫn của thuốc. Nhưng nếu dùng trong trường hợp này thì nó cũng có thể khắc chế khả năng trăm độc không xâm nhập được của Lâm Mạc Huy.

Nhìn vẻ mặt hài hước của Thái Tử, Lâm Mạc Huy
1641892859.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 750


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Mạc Huy hít sâu một hơi rồi từ từ thò tay vào trong cái rương thủy tinh đó. Động tác của anh không nhanh nhưng rất vững vàng.

Advertisement

Không lâu sau, anh bốc được một quân át cơ khá gần phía bên ngoài. Thấy vậy thì Thái Tử không khỏi nở nụ cười bởi anh ta biết, bắt đầu từ giờ phút này thì Lâm Mạc Huy đã thua rồi. "Đến lượt tôi."

Advertisement

Anh ta cười rồi nhìn về phía mấy người phụ nữ đang ngồi cạnh mình: "Các chị em thân mến, ai trong số mấy người muốn tình nguyện giúp tôi lấy bài đây?"

Mấy người phụ nữ đó bị dọa đến mức suýt chút nữa thì khóc luôn, ai nấy cũng lắc đầu nguầy nguậy. Trên mặt Thái Tử bắt đầu xuất hiện vẻ không hài lòng: "Mấy cô chả nói là mấy cô yêu tôi, bằng lòng vì tôi mà lên núi đạo, xuống biển lửa còn gì. Bây giờ mới bảo mấy cô lấy vài lá bài mà mấy cô đã lắc đầu liên tục như thế rồi. Chậc chậc, đúng là lòng dạ đàn bà, thay đổi nhanh chóng mặt luôn. Nhưng mà khôngđược, nếu đã nói yêu tôi thì các cô phải trả giá thật lớn cho tình yêu ấy mới được." "Cô kia, cô qua đây lấy bài giúp tôi." Anh ta chỉ thẳng vào một người trong số những cô gái đó.

Cô gái này bị dọa sợ đến run rẩy cả người nên vội vàng nói: "Anh Thái Tử, anh Thái Tử, anh tha cho em đi... Em... Em là người của nhà họ Lý ở Thành phố Hải

Tân... Anh nể mặt địa vị của nhà họ Lý mà tha cho em một mạng được không..."

Thái Tử đi tới túm lấy tóc rồi ấn đầu cô ta vào gần cái rương. "Tôi không quan tâm cô là người nhà họ Lý hay nhà họ Vương cái quái gì đó, ông đây lười nghe mấy lời nói nhảm đấy lắm. Hoặc là cô thò tay vào trong lấy một lá bài ra cho tôi, hoặc là tôi sẽ để mặt của cô ở miệng rương để cô chết khó coi một chút nhé."

Cô gái đó hét ầm lên rồi quỳ rạp xuống đất mà van xin: "Anh Thái Tử, anh tha cho em đi, anh muốn em làm gì cũng được... Tha cho em... Em... Em làm gì vì anh cũng được mà..." "Làm gì cũng được thì lấy lá bài ra cho tôi đi." Thái Tử cười cười rồi nói.

Cô gái đó tiếp tục van nài: "Anh Thái Tử, em... em không dám. Ngoại trừ chuyện này ra thì bảo em làm gì cũng được..." "Con mẹ nó cô không phải lừa tôi." Thái Tử giận dữ gầm lên một tiếng, anh ta nắm lấy tóc rồi ấn đầu cô gái đó vào trong miệng rương.

Đúng lúc đó thì đột nhiên Lâm Mạc Huy tung ramột quyền giật tay của Thái Tử lại. "Cậu làm cái gì đấy?" Thái Tử trầm giọng nói.

Trên mặt Lâm Mạc Huy là vẻ lạnh lẽo như băng: "Trò chơi do anh sáng tạo, quy định cũng do đặt ra nhưng cuối cùng chính anh lại là người không tuân thủ quy định đó. Anh có ý gì đây hả? Thái Tử, nếu anh không chơi được thì chúng ta không cần chơi nữa." "Mày vừa nói cái gì đấy!" Mấy người đứng sau lưng Thái Tử gào lên bằng giọng tức giận. Thái Tử giơ tay lên chặn những người này lại rồi cười nhạt một tiếng mà nói: "Cậu nói đúng, quy tắc là do tôi đặt ra nên bản thân tôi phải tuân thủ. Tôi sai rồi, chắc tôi phải tự mình bốc bài thôi."

Nói xong, Thái Tử đột nhiên nắm lấy đầu cô gái đó rồi đập vào cạnh bàn. Cô gái đó ngã thẳng xuống đất, đầu chảy rất nhiều máu tươi, dường như đã không còn hy vọng sống sót gì nữa rồi. "Anh..." Lâm Mạc Huy bắt đầu tức giận, vốn dĩ anh muốn cứu mạng cô gái đó. Nhưng không ngờ cái tên Thái Tử này lại tàn nhẫn như vậy. "Vòng vòng vèo vèo nhiều khiến cậu thấy phiền quá rồi, còn chưa chơi được cái gì nữa mà." Thái Tử xoa xoa tay rồi cười: "Chỉ là một nốt nhạc lệch giữa một bản nhạc hoàn hảo mà thôi, khiến cậu chê cười rồi. Được rồi, đến lượt tôi."

Thái Tử nắm bàn tay lại rồi đưa tay vào trong chiếc rương thủy tinh. Sau khi vòng vòng ở bên trong một hồi thì anh ta cũng bốc được một quân át, nhưng là quân át bích.
210770687.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 751: Chọn lại mười đại gia tộc


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Sau khi sáu chủ nhà của sáu đại gia tộc rời đi, Lâm Mạc Huy mới nhìn đám người nhà họ Hứa đang trợn mắt há mồm ở trong sân. “Hứa Hà Phương, xem ra mười đại gia tộc không thể thay bà chủ trì công đạo rồi!” “Bây giờ, bà còn muốn nói gì nữa?”

Lâm Mạc Huy cười nói.

Vẻ mặt của Hứa Hà Phương trắng bệch. Bà ta biết lần này bản thân đã hoàn toàn hết hy vọng.

Về phần những người còn lại trong nhà họ Hứa, tất cả đều tay chân bủn rủn, mềm nhũn trên đất. “Nếu không muốn chết thì mau vào nhà, xin lỗi vợ “Nếu họ tha thứ cho các người, vậy thì các người và bố mẹ vợ của tôi.” có thể sống sót rời khỏi đây!”

Lâm Mạc Huy lạnh giọng quát lớn.

Lúc này, người nhà họ Hứa lấy lại tinh thần, chen lẫn nhau chạy vào trong biệt thự, tìm Hứa Thanh Mây,Hứa Đình Hùng, Phương Như Nguyệt để xin lỗi.

Lâm Mạc Huy cũng không thèm để ý tới những người này.

Đám người nhà họ Hứa này căn bản không thể lọt vào mắt của anh, về phần mấy người Hứa Thanh Mây có tha thứ cho người nhà họ Hứa hay không, Lâm Mạc Huy vốn chẳng hề quan tâm.

Lâm Mạc Huy gọi nhóm người Phương Ngọc Đức vào trong phòng. Tối nay, anh đã đoạt được rất nhiều tài sản của sáu gia tộc đó, vì thế mà thực lực bất ngờ tăng lên nhất nhiều.

Bởi vậy, anh cũng muốn chia sẻ một chút lợi ích cho những người ủng hộ mình. Anh lấy ra gia sản của ba gia tộc, chia cho bốn gia tộc này, còn có Hồ Đông An. Về phần bản thân Lâm Mạc Huy, anh nằm giữ gia sản của ba gia tộc khác. Nhờ đó, Lâm Mạc Huy đã đạt được một tầm cao mới dù là về tiềm lực tài chính hay thực thực cá nhân. ít nhất, đã mạnh hơn so với nhà họ Tống trước kia.

Nhóm người Phương Ngọc Đức đều vui mừng khôn xiết.

Vốn dĩ, bọn họ đều là các gia tộc xếp chót trong mười đại gia tộc.

Lần này nhận được nhiều lợi ích như vậy, thực lực của họ cũng có thể tăng mạnh.

Trong lòng bốn người hiện đều nghĩ tới mộtchuyện, đó là quyết định hợp tác với Lâm Mạc Huy thật sự là một quyết định quá đúng đắn

Phương Ngọc Đức nói: "Đúng rồi, cậu Mạc Huy, kế tiếp cậu định xử lý sáu gia tộc đó như thế nào?”

Tuy Lâm Mạc Huy đã nuốt được không ít tài sản của sáu gia tộc này nhưng dù sao, sáu gia tộc đó cũng có căn cơ vững chắc, suy cho cùng vẫn là một mối đe dọa.

Vẻ mặt Lâm Mạc Huy bình tĩnh: “Tạm thời không cần để ý tới bọn họ. “Các người truyền tin ra, cứ nói rằng tôi muốn lập lại thứ hạng của mười đại gia tộc ở thành phố Hải Tân.” “Tôi muốn đá sáu gia tộc này ra khỏi danh sách mười đại gia tộc ở thành phố Hải Tân!”

Trong mắt Phương Ngọc Đức lóe lên tia sắc bén, ông ta không nhịn được nhìn Lâm Mạc Huy thêm một cái.

Chu Vĩ Khánh cũng trầm trồ: “Cậu Mạc Huy, cậu quả là người túc trí đa mưu, thật khiến người khác khâm phục!”

Lâm Mạc Huy cười nhạt.

Chỉ cần một câu nói đã có thể nhìn rõ bốn vị chủ nhà này.

Phương Ngọc Đức và Chu Vĩ Khánh là hai người khôn khéo, lập tức đã đoán được kế hoạch của Lâm Mạc Huy.

Lưu Thiên Tường vẫn đang trầm ngâm, nhìn dáng vẻ ông ta có lẽ vẫn chưa hiểu rõ lắm.Chủ nhà họ Đinh thì hoàn toàn mờ mịt.

Không còn nghi ngờ gì nữa, chủ nhà họ Đinh là người kém thông minh nhất trong số bốn người này.

Phương Ngọc Đức hỏi: “Vậy sẽ chọn ra mười đại gia tộc mới như thế nào?”

Lâm Mạc Huy khẽ cười: “Chuyện này phải xem mấy người tuyên truyền như thế nào rồi.” “Thành phố Hải Tân có nhiều gia tộc lớn căn cơ vững chắc như vậy, thực lực của bọn họ ra sao, các ông là người hiểu rõ nhất.” “Chuyện này cứ giao cho bốn người các ông sắp xếp!”

Bốn người Phương Ngọc Đức hai mắt nhìn nhau, đều cảm thấy vui mừng không xiết. Chuyện này chẳng khác nào Làm Mạc Huy đã giao cho một họ một quyền hành lớn.

Cứ như vậy, chẳng phải gia tộc nào muốn nằm trong danh sách mười đại gia tộc đều phải tới tìm bọn họ xin giúp đỡ sao?

Xử lý xong mọi chuyện, Lâm Mạc Huy để mọi người rời đi.

Bốn người Phương Ngọc Đức ngồi chung một chiếc xe rời đi, bọn họ đang chuẩn bị thảo luận kỹ càng chuyện sẽ chọn ra mười đại gia tộc như thế nào.

Chủ nhà họ Đinh ngồi ở trong góc, ông ta vẫn còn chưa hiểu chuyện gì: “Ba vị, mọi người nói xem, cậu Mạc Huy làm chuyện này có phải có chút không phân nặng nhẹ không?”
177109085.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 752: Bày mưu tính kế, thần cơ diệu toán


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ba người còn lại trên xe nhìn nhau, rồi sau đó phá lên cười.

Phương Ngọc Đức vỗ vai chủ nhà họ Đinh, cười nói: “ Ông Đinh à, ông thật là hài hước!” “Rốt cuộc cậu Mạc Huy có ý gì, ông nhìn còn không hiểu sao?”

Chủ nhà họ Đinh mờ mit: “Có ý gì?”

Phương Ngọc Đức nhìn bộ dạng ông ta như vậy, biết ngay là ông ta không đoán ra, khuôn mặt bất lực. “Ông Đinh, sáu gia tộc kia nội tình phức tạp. “Nếu cậu Lâm thật sự muốn đuổi cùng giết tận bọn họ chỉ sợ cũng sẽ phải bỏ ra cái giá không nhỏ. “Trong tình huống như thế, ông cảm thấy cậu Mạc Huy sẽ trực tiếp đối đầu với họ sao?”

Phương Ngọc Đức hỏi.

Chủ nhà họ Đinh gãi đầu: “Vậy nếu không giải quyết bọn họ, trước sau gì cũng là một mối họa lớn!” “Hơn nữa, nếu không giải quyết bọn họ đã trực tiếp chọn ra mười đại gia tộc mới, sáu gia tộc nàychắc chắn sẽ làm loạn!”

Phương Ngọc Đức cười nói: "Chuyện này thì ông không hiểu rồi.” “Chúng ta lựa chọn ra mười đại gia tộc mới, vậy sẽ có gia tộc mới vùng lên.” "Nếu những gia tộc mới vùng lên này muốn tiến vào danh sách mười đại gia tộc, vậy họ nhất định phải đá được sáu gia tộc kia ra ngoài.” “Cậu Mạc Huy là muốn liên hợp thể lực của những đại gia tộc trong thành phố Hải Tân kia, cùng nhau trục xuất sáu gia tộc này ra khỏi thành phố Hải Tần!” “Như vậy, cậu Mạc Huy không cần tự mình ra tay, những gia tộc muốn vùng lên kia cũng có thể đá sáu gia tộc này đi rồi.”

Chu Vĩ Khánh cười nói: “Nói trắng ra là cậu Mạc Huy dùng danh tiếng của mười đại gia tộc làm mồi, để những gia tộc muốn vùng lên kia giúp cậu ta giải quyết sáu gia tộc đó!”

Cuối cùng thì chủ nhà họ Đinh cũng hiểu rõ tình hình, ông ta không khỏi kinh ngạc: “Trời ơi, sao tôi lại không nghĩ tới điểm này!” “Kế này của cậu Mạc Huy quả thực rất hay. “Nếu vậy, chúng ta hoàn toàn không cần tự mình ra tay, cũng không cần bỏ ra cái giá nào lớn đã có thể giải quyết sáu gia tộc kia rồi.” “Vậy...vậy thậy sự quá tuyệt vời!

Lưu Thiên Tường chậm rãi gật đầu, trầm trồ nói: “Bày mưu tính tế, thần cơ diệu toán.”"Cậu Mạc Huy tuyệt đối không phải người tầm thường.” “Bốn gia tộc chúng ta có thể làm việc cho cậu Mạc Huy, đó chính là vinh hạnh của chúng ta!”

Phương Ngọc Đức và Chu Vĩ Khánh gật đầu liên tuc.

Trải qua chuyện lần này, bọn họ thật sự phục Lâm Mạc Huy sát đất.

Trên mặt chủ nhà họ Đinh cũng đầy vẻ may mắn. Phải biết trước đó, bọn họ vẫn luôn đối đầu với Lâm Mạc Huy.

Khi ấy, Lâm Mạc Huy tới tìm bọn họ, muốn lấy cổ phần của trung tâm thương mại Ngọc Trúc, bọn họ còn vô cùng tức giận.

Bây giờ nghĩ lại, cũng may lúc ấy đã giao cổ phần của trung tâm thương mại Ngọc Trúc cho Lâm Mạc

Huy, vậy nên nhà họ Đinh mới có kết quả như bây giờ.

Nếu không, chắc chắn nhà họ Đinh sẽ cùng chung hoàn cảnh như sáu gia tộc kia hiện tại, cơ nghiệp trăm năm đều bị hủy trong chốc lát.

Khu Đảo Xanh.

Người nhà họ Hứa đang quỳ đầy trong sảnh lớn, khẩn cầu sự tha thứ.

Cuối cùng, Hứa Đình Hùng, Phương Như Nguyệt vẫn mềm lòng, bỏ qua cho bọn họ.

Những người này quá đỗi vui mừng, liên tiếp dập đầu nói cám ơn rồi vội vàng rời đi.

Lâm Mạc Huy vào nhà, Hứa Thanh Mây trực tiếp
1552221335.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 753: Một mũi tên trúng hai đích


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Mạc Huy giật mình, vội vàng đỡ Phương Như

Nguyệt dậy.

Anh nhìn sang Hứa Thanh Mây.

Rõ ràng Hứa Thanh Mây cũng có chút do dự. Có thể nhìn ra, cô rất giận Hứa Thanh Tuyết. Nhưng dù giận thế nào, cô ta vẫn là em gái ruột của cô.

Hứa Đình Hùng cũng tức giận quát: “Thanh Tuyết, con còn ngồi đó làm gì?” “Còn không nhanh ra xin lỗi anh rể?”

Hai mắt Hứa Thanh Tuyết sưng đỏ, cố chấp quay đầu đi.

Hứa Đình Hùng giận tím mặt: “Bảo con xin lỗi, con có nghe thấy không?” “Nếu con không chịu nói xin lỗi, bố. bố sẽ đánh chết con!”

Phương Như Nguyệt vừa khóc vừa nói: “Thanh Tuyết, đứa bé này, sao con lại không biết nghe lời thế?”“Con mau đi xin lỗi anh rể đi, những chuyện này, thật sự là con đã làm sai rồi!”

Hứa Thanh Tuyết nghiên răng, chợt quay đầu hét lớn: “Đúng, là con sai, tất cả đều là lỗi của con!” “Nhưng mọi người không có lỗi sao?” “Con cũng là con gái của hai người mà, con cũng mang họ Hứa mà.” “Nhưng hai người đối cử với con thế nào?” “Chị con là chủ tịch công ty, Lâm Mạc Huy là ông chủ một công ty xây dựng. Con thì sao? Hoàng Kiến Đình thì sao?" “Hai người đó ở tại khu Đảo Xanh, ở tại Dinh thự

Thịnh Vượng." “Bon con thì ở đâu?” “Nếu không phải bố mẹ đối xử không công bằng, con sẽ làm ra chuyện như vậy sao?” gì?"

Hứa Đình Hùng tức giận nói: “Con nói vậy là có ý “Mọi thứ mà chị con và anh rể có đều là do họ tự kiếm được bằng chính bản lĩnh của mình.” “Là con ham ăn biếng làm, còn ghen tị với người khác, vậy nên mới rơi vào kết cục như vậy, con con có tư cách gì mà nói những lời như vậy?”

Hứa Thanh Tuyết cũng tức giận đáp lời: “Đúng, con không có tư cách, con ham ăn biếng làm. “Hai người không cần quan tâm con, cũng không cần coi con là con gái, cứ coi như là con chết rồi đi.” “Dù sao con sống cũng không vừa mắt hai người!Nói xong, Hứa Thanh Tuyết đứng dậy muốn rời đi. Lâm Mạc Huy khẽ nhíu mày, trực tiếp ngăn cô ta lại. “Hứa Thanh Tuyết, anh biết em vẫn luôn không phục anh.” “Nói thật, anh cũng không ưa em.” “Nhưng là đêm hôm đó, chính em đã cứu Thanh “Con người anh luôn ân oán rõ ràng.” “Em đã cứu Thanh Mây, anh sẽ nhớ phần ân tình này. “Em cảm thấy bố mẹ chưa cho em cơ hội, đúng không?” “Được, vậy giờ anh cho em cơ hội

Nói xong, Lâm Mạc Huy lấy ra một túi hồ sơ. “Đây là công ty ở nước ngoài của Hứa Hà Phương, anh đã mua lại nó.” “Em cảm thấy mình có bản lĩnh nhưng chưa có chỗ phát huy đúng không?” “Hiện tại, em hãy điều hành tốt công ty này để chứng minh bản lĩnh của em với mọi người, thế nào?”

Hứa Thanh Tuyết ngây ngẩn cả người.

Cô ta mờ mịt nhìn túi hồ sơ trong tay Lâm Mạc Huy, vẻ mặt không thể tin được. “Anh.. anh nói thật sao?”

Giọng Hứa Thanh Tuyết run rẩy.

Lâm Mạc Huy: “Công ty của Hứa Hà Phương, giá

trị chưa tới một trăm linh năm tỷ, anh cần phải lừa em sao?"

Hứa Thanh Tuyết cầm lấy túi hồ sơ, một lần nữa rơi nước mắt.

Cô ta nhìn Lâm Mạc Huy: “Lâm Mạc Huy, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ chứng minh cho mọi người thấy!”

Lâm Mạc Huy khẽ cười: “Không phải chứng minh cho anh xem. “Mà là chứng minh cho bố mẹ xem. “Không phải em vẫn luôn nói, em không hề thua kém gì Thanh Mây sao?" “Hiện tại, em hãy điều hành thật tốt công ty này, để cho ba mẹ biết em thật sự không thua kém Thanh

Hứa Thanh Tuyết dùng sức gật đầu, quay sang nhìn bố mẹ, không nhịn được lại khóc lớn. Hứa Thanh Mây đứng bên cạnh, nhìn Lâm Mạc Huy đầy cảm kích.

Hai ngày này, cô vẫn luôn suy nghĩ sẽ giải quyết chuyện của Hứa Thanh Tuyết như thế nào.

Mặc dù chuyện Hứa Thanh Tuyết làm lần này rất quá đáng nhưng dù sao cô ta vẫn là em gái cô, hơn nữa cũng từng cứu mạng cô, cô không thể đối xử quá tuyệt tình với Hứa Thanh Tuyết.

Cách của Lâm Mạc Huy là cách phù hợp nhất. Thứ nhất, có thể bảo vệ mạng của Hứa Thanh

Tuyết.
946978774.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 754: Nam Bá Lộc bị thương


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hứa Đình Hùng, Phương Như Nguyệt cũng rất hài lòng với cách làm của Lâm Mạc Huy.

Hy vọng của bọn họ chỉ là có thể bảo vệ mạng sống của Hứa Thanh Tuyết, nào ngờ hiện giờ, Hứa Thanh Tuyết còn có cơ hội như vậy.

Vì thế, hai người họ rất biết ơn Lâm Mạc Huy.

Ngay ngày hôm sau, đám người Phương Ngọc Đức đã truyền ra ngoài tin tức về việc chọn ra mười đại gia tộc mới ở thành phố Hải Tân.

Tin tức này đã dấy lên một cơn chấn động lớn ở thành phố Hải Tân.

Đồng thời, một vài người tin tức nhanh nhạy cũng đã biết được cơ bản chuyện xảy ra buổi tối ngày hôm trước.

Sáu gia tộc đó bị Lâm Mạc Huy nuốt trọn gần như một nửa tài sản, căn bản không dám phản kháng. Địa vị của Lâm Mạc ở thành phố Hải Tân hiện giờ chỉ đứng sau Nam Bá Lộc mà thôi, đã có thể song song tồn tại với Hoàng Vĩnh Phong rồi. Sáu gia tộc kia dù rất bất mãn với chuyện chọn ra mười đại gia tộc mới nhưng bọn họ đã không còn đủthực lực để ngăn cản nữa.

Lần trợ giúp cho trận chiến Cổ Tôn khi trước, bọn họ đã phải chịu thương vong nặng nề, nào còn có thể đấu thắng Lâm Mạc Huy.

Tối hôm đó, Nam Bá Lộc trở lại.

Thành phố Hải Tần chợt chìm vào yên lặng, tất cả mọi người đều đang đợi phản ứng của Nam Bá Lộc.

Mà sau khi Nam Bá Lộc trở lại, chuyện đầu tiên mà ông ta làm chính là tuyên bố với bên ngoài rằng mình ủng hộ quyết định của Lâm Mạc Huy, chọn lựa lại mười đại gia tộc ở thành phố Hải Tân.

Vừa biết được tin này, cả thành phố Hải Tân lại xôn xao hẳn lên.

Những lời này của Nam Bá Lộc đã khẳng định hoàn toàn địa vị của Lâm Mạc Huy ở thành phố Hải Tân.

Những gia tộc lớn kia đang dồn dập lộ diện, tìm tới đám người Phương Ngọc Đức, muốn trở thành thành viên của mười đại gia tộc mới.

Thậm chí, để có thể gia nhập mười đại gia tộc mới mà những gia tộc này không tiếc bỏ ra giá cao.

Nhà họ Phương, họ Chu, họ Lưu, họ Đinh đã kiểm được rất nhiều lợi ích từ lần tuyển chọn này, có thể nói là kiếm về đầy túi.

Mà tất cả chuyện này đều nhờ cơ hội mà Lâm

Mạc Huy cho bọn họ. Vậy nên, bốn người của bốn gia tộc này ngày càng thêm tôn kính Lâm Mạc Huy.Họ ngày càng cảm thấy may mắn vì quyết định sáng suốt ban đầu của mình, đứng về phía Lâm Mạc Huy, lần này họ cũng kiếm được bộn tiền rồi.

Mười giờ tối.

Trang viên của Nam Bá Lộc ở ngoại ô thành phố Hải Tân.

Dưới sự dẫn đường của Kha Văn, Lâm Mạc Huy đi tới lầu gác nơi Nam Bá Lộc đang ở.

Vừa vào nhà, Lâm Mạc Huy vội nhăn mày, anh cảm nhận được hơi thở của cổ trùng.

Anh nhanh chóng chạy vào trong phòng, phát hiện Nam Bá Lộc đang ngồi xếp bằng trong phòng.

Sắc mặt ông ta tái nhợt, trên trán lấm tấm mồ hôi, thân thể khẽ run, giống như đang phải chịu đau đớn cùng cực.

Lâm Mạc Huy biến sắc, lần này, Nam Bá Lộc bị thương không nhẹ

Anh không nói lời nào, nhanh chóng chạy tới, trước tiên lấy ra ba viên Tiểu Quy Nguyên Đan cho Nam Bá Lộc uống.

Sau đó, anh lại lấy ra ngân châm của mình, dùng Tạo Hóa châm pháp, trong nháy mắt đã châm lên người Nam Bá Lộc mười bảy châm.

Sau khi mười bảy châm này được cắm xuống, Nam Bả Lộc không nhịn được khẽ kêu lên. ngực của ông ta tự nhiên dần dần xuất hiện một khối phồng nhỏ, giống như có vật gì còn sống đang giãy dụa bên trong.
804787440.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 755: Ấu trùng Cổ trùng bất tử


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Kha Văn không khỏi sửng sốt: "Cái này thì có gì nguy hiểm chứ?"

Lâm Mạc Huy không trả lời anh ta mà cầm cái chai thủy tinh ở bên cạnh lên nhốt con trùng vào bên trong.

Kha Văn nhìn thấy càng rõ ràng, con trùng bị nhốt bên trong dường như càng trở nên hung hãn hơn.

Nó mạnh mẽ dùng đầu đập vào chai thủy tinh, chỉ nghe thấy âm thanh vụn vỡ vang lên, chai thủy linh thế mà đã bị nó đập vỡ rồi.

Kha Văn trợn trừng cả mắt, cái con trùng bé tí ti này thế mà có thể hung hãn như vậy?

Sau khi con trùng này bò ra ngoài, lập tức lao thẳng về phía Kha Văn.

Lần này thì Kha Văn không dám lơ là nữa.

Anh ta hoảng sợ lùi lại vài bước, tránh sự tấn công của con trùng kia. Đồng thời túm lấy một chiếc ghế khác đập mạnh vào người của nó.Nếu theo như lẽ thường thì với sức lực của Kha Văn cùng với trọng lượng của chiếc ghế rắn chắc này cũng đủ để con trùng này đã bẹp dí rồi.

Tuy nhiên khi cái ghế đập vào trên người con trùng, giống như đập vào một thứ cực kì co dãn vậy, trực tiếp bị bắn ngược trở về.

Con trùng này, không có một chút thương tổn nào!

Kha Văn ngơ ngác tại chỗ, đây là cái thể loại trùng gì thế? Lợi hại như vậy sao?

Mắt thấy con trùng sắp đuổi kịp anh ta rồi, lúc này Lâm Mạc Huy liền chạy tới.

Trong tay anh cầm một chiếc cốc, anh mạnh mẽ hất cốc nước lên người con trùng.

Chỉ nghe thấy một tiếng kêu, Kha Văn nhìn thấy con trùng dường như đang cực kì đau đớn, nằm ở trên mặt đất không ngừng lăn qua lộn lại.

Hơn nữa, cơ thể của con trùng này cũng đang bị ăn mòn nhanh chóng. Chẳng mấy chốc, con trùng kia đã bị ăn mòn hoàn toàn, biến thành một vũng mủ, vô cùng nặng mùi.

Kha Văn đứng ở bên cạnh, kinh ngạc nhìn chằm chăm vào tất cả những thứ này, anh ta hoàn toàn choáng váng trước cảnh tượng này. “Đây...đây rổ cuộc là thứ quái quỷ gì vậy?” Kha Văn không nhịn được hỏi. Lâm Mạc Huy trầm giọng nói: “Đây là ấu trùng Cổ trùng bất tử.”Kha Văn kinh ngạc: "Ấu trùng Cổ trùng bất tử?” Đối với mấy thứ đồ cổ tộc này anh ta chẳng hiểu gì hết.

Lâm Mạc Huy liền giải thích: "Loài ấu trùng Cổ trùng bất tử này được sinh ra từ Cổ trùng bất tử” “Mỗi năm Cổ trùng bất tử sẽ sinh ra một con ấu trùng.” “Ấu trùng không thể phát triển thành một Cổ trùng bất tử, nhưng nó lại có thể sở hữu một số đặc điểm của một Cổ trùng bất tử. “Vừa nãy anh cũng thấy rồi đấy, loại cổ trùng này rất mạnh mẽ, hơn nữa rất khó có thể giết được nó.” “Cho dù anh có dùng chiếc dao sắc bén nhất đi nữa cũng không thể giết được nó. “Mà loại cổ trùng này một khi đã ở trên cơ thể anh thì sẽ tiếng vào trong cơ thể, phá hoại toàn bộ lục phủ ngũ tạng của anh”

Kha Văn hít vào một hơi khí lạnh.

Thật may mắn lúc đó Lâm Mạc Huy đã ngăn anh ta lai.

Nếu không anh ta giẫm bước chân đó xuống, thì không phải chết chắc rồi sao? “Nhưng mà là loại trùng này ở trong thân thể của người nhà họ Thiên, sao lại không phá hủy lục phủ ngũ tạng của nhà họ Thiên chứ?” Kha Văn thắc mắc hỏi

Lâm Mạc Huy nhìn về phía Nam Bá Lộc, trên mặt lộ vẻ kính sợ: “Nhà họ Thiên có nội lực mạnh mẽ nênđã phong ấn được con cổ trùng bất tử này.” “Đổi lại là người bình thường thì chắc chắn không làm được!”

Kha Văn lập tức gật đầu, thực lực của Nam Bá Lộc là điều không thể nghi ngờ. “Đúng rồi, vừa nãy thử anh hất lên người con trùng đó là nước gì thế?” “Tại sao con trùng này trong nháy mắt đã bị ăn mòn rồi?” Kha Văn thắc mắc hỏi.

Lâm Mạc Huy: “Là nước Kiềm” “Loại cổ trùng bất tử này khắc tinh duy nhất chính là nước Kiềm

Kha Văn trừng lớn mắt anh ta đúng là không nghĩ đến cái này.

Con cổ trùng lợi hại như vậy, thế mà gặp phải nước Kiềm thì nhão nhoét luồng

Lâm Mạc Huy nhún nhún vai: Cho nên, Cổ Tôn trong tình huống bình thường, sẽ không dùng Cổ trùng bất tử ấu trùng đi tập kích người khác đầu.” “Trừ khi là nằm chắc mười phần trong tay có thể để cho ấu trùng trực tiếp tiến vào cơ thể con người. “Không thì ấu trùng này gặp kiềm sẽ nhão ra, làm sao còn có thể tập kích được người ta chứ?" “Tôi nghĩ, ông Nam Bá Lộc đáng lẽ ra bị Cổ Tôn tấn công!”

Lúc này, Nam Bá Lộc mờ mịt tỉnh lại, nhẹ giọng nói: “Cậu nói không sai. “Đúng là tôi đã bị Cổ Tòn tấn công
2023634472.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 756: Người này, để tôi xử lý


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Âm thanh vang tới đột ngột, nhất thời mấy người trong phòng cũng không nhận ra.

Mặt Nam Bá Lộc biến sắc, mạnh mẽ ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy bên ngoài cửa sổ, không biết từ lúc nào đã có một người đàn ông cao ráo đứng đó.

Người đàn ông này rất đẹp trai, nhìn qua thì có thể nói là hơn ba mươi tuổi, rất có cảm giác vẻ đẹp của đàn ông trung niên.

Chỉ là khi nhìn thấy người này, sắc mặt Kha Văn lập tức thay đổi. Anh ta nhanh chóng nhảy dựng lên, trầm giọng nói: “Anh Mạc Huy, anh đưa ông Bá Lộc đi trước đi.” “Tôi sẽ phòng thủ ở chỗ này!”

Nói xong, anh ta trực tiếp từ trong phòng xông ra, thắng về phía người đàn ông kia.

Nam Bá Lộc vội nói: “Kha Văn, quay lại ngay!” “Cậu không phải đổi thủ của tên đó đâu!”

Nhưng Kha Văn không nói gì cả. Cứ nhằm người đàn ông đó xông tới, cùng với hắn đấu một trận. Kết quả, hai người đánh không quá ba chiêu thìKha Văn liền trực tiếp bị bật ngược trở về, ngã xuống dưới đất, miệng họ ra một búng máu.

Lâm Mạc Huy trợn tròn mắt.

Phải biết rằng, thực lực của Kha Văn là không hề yếu chút nào.

Ai mà nghĩ đến anh ta rơi vào tay tên đàn ông trung niên này thế mà đến ba chiều cũng không đánh lại được, đây là tình huống gì chứ?

Tên đàn ông trung niên kia rổ cuộc là ai?

Sao lại mạnh mẽ như thế?

Người đàn ông trung niên chậm rãi đi vào trong phòng, hắn ta nhìn bốn phía xung quanh, trên mặt mang theo nụ cười đầy ý vị.

Kha Văn dùng sức đứng dậy, tức giận nói: “Nếu anh muốn động vào ông Bá Lộc, thì phải bước qua xác của tôi trước đã!”

Người đàn ông trung niên cười lạnh một tiếng: “Ha, chỉ là một tên rác rưởi, thế mà lại dám nói mấy lời ngông cuồng thế này sao?” “Nếu như mày đã muốn chết như vậy, Tao có thể thành toàn cho mày!

Sắc mặt Kha Văn đỏ bừng, hét lớn: “Tới đây! Giết tạo đi!” Người đàn ông trung niên đang muốn ra tay, Nam Bá Lộc liền mở miệng: “Lâm Mạc Huy, đưa Kha Văn quay lại đây!”

Kha Văn vội vàng: “Ông Bá Lộc Nam Bá Lộc phẫn nộ: “Xuống ngay!”“Chuyện này là chuyện ân oán giữa tôi và anh ta, cậu mau cút về đây ngay!”

Sắc mặt Kha Văn đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi: “Ông Bá Lộc, đời này những lời mà ông nói, tôi tuyệt đối chưa từng làm trái lại!” "Nhưng lần này, xin hay tha lỗi cho tôi vô lễ, tôi không thể nghe lời ông được!”

Sắc mặt Nam Bá Lộc không ngừng thay đổi. Người đàn ông trung niên cười lớn: “Hay cho đôi chủ tớ tình thâm.” “Không uổng công lúc đó Nam Bá Lộc kéo cậu từ chỗ chết trở về, từ Bắc vào Nam, vòng đi vòng lại, cống người chạy hơn năm nghìn cây số.”

Kha Văn nghiến răng: "Cái mạng này của tao, chính là của ông Bá Lộc!” “Nếu mày dám động vào ông bá Lộc, trừ phi tao chết rồi!” “Anh Mạc Huy, anh mau đưa ông Bá Lộc đi đi, tôi sẽ chặn anh ta lại!”

Nam Bá Lộc liền vội nói: “Lâm Mạc Huy, cậu mau đưa nó đi đi, tên kia không thể giết được tôi đâu!”

Nhìn thấy hai người tranh cãi, Lâm Mạc Huy không khỏi nhíu mày: "Được rồi, hai người nói ít vài câu đi” “Người này, để tôi xử lý!”

Nghe thấy lời này, người đàn ông trung niên kia đột nhiên ngẩng đầu cười. “Ha ha ha, tôi không nghe lầm chứ?"“Cậu đến xử lý tôi?” “Cậu là ai chứ?" “Cậu biết tôi là ai không?” “Còn muốn đấu với tôi?”

Sắc mặt Lâm Mạc Huy lạnh lùng: “Nói nhảm nhiều thể làm gì!” “Ông đấy là muốn đến giảng đạo lý cho chúng tôi nghe chắc?”

Người đàn ông trung niên đơ ra một lúc sau đó lại cười to: “Nam Bá Lộc, người bạn nhỏ này của ông cũng thú vị phết đấy nhỉ!” “Ha ha ha, thú vị lắm.” “Nếu đã như thế, vậy thì tôi sẽ giết cậu trước rồi nói sau!”

Trong lúc nói, người đàn ông trung niên đột nhiên tiến gần lên một bước.

Bước chân này, nhìn thì thấy đơn giản. Nhưng ở trong bước này ông ta đã xông đến trước mặt Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy không ngờ ông ta lại ra tay nhanh như vậy, nhanh chóng giơ tay ra chặn lại.

Người đàn ông đấm vào cánh tay của anh, Lam Mạc Huy liền cảm nhận được một sức lực cực lớn, khiến cả người anh đề bị đẩy lùi về sau mấy bước.

Sắc mặt người đàn ông trung niên mang theo chút kinh ngạc: “Tên nhóc này tốt đấy, có chút năng lực “Thảo nào cậu dám nói mấy lời ngông cuồng kia!”
1417998431.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 757: Nạp Lan Ung


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sắc mặt Nam Bá Lộc lạnh lùng: "Nạp Lan Ung, chuyện này là chuyện của ông và tôi, không liên quan đến mấy người bọn họt” “Ông để cho chúng nó rời đi, rồi chuyện này chúng ta sẽ giải quyết triệt để

Hóa ra người đàn ông trung niên này tên là Nạp Lan Ung.

Nạp Lan Ung liếc sang Nam Bá Lộc cười nhẹ: “Chuyện giữa hai chúng ta, chắc chắn sẽ giải quyết xong thôi.” “Chẳng qua, bọn chúng thế mà lại dám cản tôi, vậy thì tôi phải thành toàn chỗ chết cho chúng thôi.” “Nhóc con à, cậu có biết không, tùy ý ra mặt giúp người khác thì sẽ phải trả một cái giá đắt đấy!”

Trong lúc vừa cười vừa nói, Nạp Lan Ung đã lại tiếp tục ra tay, thân thủ cực kỳ nhanh nhẹn lần nữa muốn dồn Lâm Mạc Huy vào chỗ chết.

Lâm Mạc Huy nghiến chặt răng, hai chân hơi khuỵu xuống, dồn hết sức mạnh vào nắm đấm tay phải.

Lúc Nạp Lan Ung chuẩn bị xông tới trước mặtanh, Lâm Mạc Huy mạnh mẽ lao về phía trước nửa bước, giậm đất gầm lên một tiếng, rồi dùng nắm đấm phải lao ra.

Nửa Bước Băng Quyền

Một tia sáng sắc bén lóe lên trong mắt Nạp Lan Ung, ông ta cũng không hề né tránh mà thẳng tay nhằm vào Lâm Mạc Huy đấm một quyền.

Quyền này vừa ra, Lâm Mạc Huy đã bị đẩy lùi lại một bước, mà Nạp Lan Ung lùi lại chỉ nửa bước! Mọi người trong phòng đều mở to mắt nhìn chằm chằm cảnh này, vẻ mặt của Nạp Lan Ung càng khó tin hơn. “Nửa Bước Băng Quyền? Làm sao có thể mạnh như vậy?” “Cậu...cậu rốt cuộc đã làm gì?”

Nạp Lan Ung lo lắng hét lên.

Lâm Mạc Huy trầm mặc không nói. Lúc nãy anh lui về sau một bước đã lạng lẽ tụ khí huyết vào đan điền.

Bây giờ, sức mạnh của anh đã tăng lên gấp bội. Nếu không, làm sao anh có thể buộc Nạp Lan Ung phải rút lui đây!

Thấy Lâm Mạc Huy không có ý định nói gì, Nạp Lan Ung không khỏi thấy khó chịu: “Nhóc con, tôi thật sự đánh giá thấp cậu rồi!” “Chẳng qua với một chút sức lực này của cậu, rốt cuộc cũng không đủ để đánh bại tôi đâu.” “Hôm nay tôi sẽ cho cậu xem cho thật kĩ thế nàolà tuyệt học của Nạp Lan Ung ta.”

Nạp Lan Ung nổi giận gầm lên một tiếng, chân trái bước lên một bước, đột nhiên vừa giảm một cái cả người lại lao thẳng về phía Lâm Mạc Huy bên phải.

Chiều dương đông kích tây này, tốc độ cực kì nhanh

Lâm Mạc Huy căn bản không kịp nghĩ ngợi gì, chỉ có thể dựa vào những kinh nghiệm chiến đấu trước đây để đối phó.

Trong nhất thời hai người đấu hơn mười mấy chiêu, mỗi một chiêu ra, Lâm Mạc Huy đều khó khăn chặn lại những chiêu công kích của Nạp Lan Ung.

Không thể không nói, thực lực của tên Nạp Lan

Ung này, thực sự rất kh ủng bố. Lâm Mạc Huy trước đây đã từng đấu tay đôi với

Hỏa Hoa, thực lực của Hỏa Hoa đem so sánh với Nạp Lan Ung thì còn kém hơn một bậc.

Lâm Mạc Huy tiếp tục ngưng tụ khí huyết vào đan điền, ở trước mặt Nạp Lan Ung thì còn rất xa mới bằng được.

Hai người đánh không bao lâu, Lâm Mạc Huy bị dính liền mấy chưởng.

Nhưng mà trận đấu này, cũng khiến cho kinh nghiệm chiến đấu của Lâm Mạc Huy càng trở nên phong phú hơn.

Tuy rằng thực lực đương nhiên không bằng được, nhưng Lâm Mạc Huy cũng có thể ở giữa những năm đấm như mưa rên gió dữ của Nạp Lan Ung tìm ra được cơ hội phản kích lại.Trên mặt Nạp Lan Ung đầy sự kinh ngạc, ông ta không nghĩ tới, một người thế nhưng có thể ở giữa trận chiến đấu không cân sức này, dần dần trở nên mạnh mẽ hơn.

Lâm Mạc Huy này có được thiên phú võ học, quả thực là cả cuộc đời của ông ta cũng hiếm thấy.

Mà điều này cũng càng thêm khơi dậy suy nghĩ muốn gi3t chết Lâm Mạc của ông ta hơn.

Nạp Lan Ung càng ra tay tấn công mạnh hơn, hoàn toàn muốn dồn Lâm Mạt Huy vào chỗ chết thì thôi.

Nam Bá Lộc ngồi ở dưới đất, bưởi vì vết thương cực kỳ nghiêm trọng, cho nên không thể ra giúp đỡ được.

Kha Văn xông qua đó hai lần, đều bị Nạp Lan Ung đánh cho bay trở về, giờ phút này cũng đang nằm tê liệt trên mặt đất, không có cách nào ra tay trợ giúp nữa.

Cuối cùng, Nạp Lan Ung năm được cơ hội, một quyền liền đánh tới Lâm Mạc Huy.

Mà lúc này Lâm Mạc Huy cũng cảm nhận được, khí huyết ở trong cơ thể đang dần dần bị suy yếu.

Nói cách khác, hiệu lực khí huyết đan điền hiệu lực đã hết rồi. Đợi lát nữa khí huyết đan hoàn toàn mất hết hiệu lực thì anh cũng mất hết sức lực để phản kháng lại.

Mỗi một chiêu của Nạp Lan Ung đắc thủ, trên mặt tràn đầy vẻ đắc ý.

Ông ta từ trên cao nhìn xuống Lâm Mạc Huy:
1605451218.jpg

 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 758: Cổ Mẫu mạnh mẽ


Biến cố đột ngột này khiến mọi người đều ngỡ ngàng. Đôi mắt Nạp Lan Ung trừng lớn, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn đám mây vàng ở trước mặt.

Đám mây vàng này thực ra được hình thành bởi một đám côn trùng bay tập hợp lại. Mà đám côn trùng bay này chính là con tằm vàng!

Nhưng mà vốn dĩ Nạp Lan Ung không biết con này. Ông ta nhìn con tằm vàng này, vẻ mặt mù mờ: “Đây...đây là thứ gì vậy?”

Cùng lúc đó, ở bên cửa sổ, có một cô gái tuyệt đẹp, nhẹ nhàng bay đến, bất ngờ chính là Cổ Mẫu cao quý Miêu Cương, Ngọc Mạn!

Bây giờ, Ngọc Mạn đã thay sang bộ quần áo màu đỏ, ở bên cạnh cô ấy là một đàn tằm vàng bao quanh.

Vừa rồi Ngọc Mạn giống như là bay tới nhưng thực ra là được đàn tằm vàng kéo đến.

Lâm Mạc Huy không khỏi kinh ngạc. Anh nhớ đến ghi chép bên trong ngọc bội.

Chủ nhân của con tằm vàng, lên trời xuống đất không gì là không thể.

Bây giờ anh cuối cùng cũng biết, ghi chép đó tuyệt đối không phải lời sáo rỗng.

Sức mạnh của con tằm vàng rất lớn, có thể kéo chủ nhân của nó bay lên!

Vẻ mặt Nạp Lan Ung khi nhìn thấy Ngọc Mạn thì không khỏi sốc: “Cô...cô là ai?”

Ngọc Mạn không quan tâm ông ta mà trực tiếp chạy đến trước mặt của Lâm Mạc Huy. “Anh Ngọc Huy, anh không sao chứ?” “Anh bị thương sao?” "Là ai đánh anh bị thương, Ngọc Mạn sẽ báo thù cho anh!”

Vẻ mặt Ngọc Mạn lo lắng nói.

Lâm Mạc Huy thở phào nhẹ nhõm, có Ngọc Mạn ở đây thì mối nguy cuối cùng cũng được giải trừ

Sắc mặt của Nạp Lan Ung lạnh lẽo: “Không nghe thấy câu hỏi mà tôi hỏi cô sao?” “Cô là ai...

Không đợi ông ta nói xong, Ngọc Mạn đột nhiên quay đầu lại, giận dữ nói: “Có phải ông đánh anh Mạc Huy của tôi bị thương hay không?”

Nạp Lan Ung cau mày: “Cô gái à, cô dám nói chuyện với tôi như vậy sao? Cô không sợ...

Ngọc Mạn liền tức giận nói: “Sợ cái gì?” “Ông dám đánh anh Ngọc Huy của tôi bị thương, hôm nay, tôi muốn ông chết ở đây!”

Trong lúc nói, trong miệng của Ngọc Mạn phát ra một tiếng hô nhỏ.

Đám mây màu vàng kia, trực tiếp xông về phía Nạp

Lan Ung.

Vốn dĩ Nạp Lan Ung không quan tâm, nhẹ nhàng đánh một chưởng, chuẩn bị đánh tan tác đám mây màu vàng kia.

Nhưng mà một chưởng này của ông ta không chỉ không đánh tán tác được đám mây màu vàng kia.

Mà trái lại đám mây màu vàng kia thuận tiện tiến lên, trực tiếp nhào đến trên tay của ông ta.

Mọi người chỉ nghe thấy một loạt tiếng g*m c*n, máu thịt ở trên bàn tay này của Nạp Lan Ung nhanh chóng bị gặm sạch, hiện ra xương trắng tĩnh mịch ở bên trong.

Nạp Lan Ung phát ra tiếng gào thét vô cùng đau đớn, ông ta vội vàng lùi về sau, điên cuồng vung tay, mạnh mẽ đập tay lên trên tường, muốn đập chết những con tằm vàng này.

Nhưng mà con tằm vàng là con sâu độc mạnh nhất Miêu Cương và còn mạnh mẽ hơn cả Cổ bất tử, ông ta làm sao có thể làm con tằm vàng bị thương được.

Mấy lần vung không được, Nạp Lan Ung liền biết tình hình không đúng. Ông ta không nói lời nào, quay người chạy đi, nhảy qua cửa sổ và chạy trốn ra ngoài.

Ngọc Mạn muốn đuổi theo nhưng bị Lâm Mạc Huy ngăn lại. “Giặc tới đường cùng đừng có đuổi!” Lâm Mạc Huy khẽ nói.

Hôm nay ba người bọn họ bị thương đều không nhẹ, nếu như Nạp Lan Ung dùng điệu hổ li sơn thì bọn họ không phải là chết chắc sao?

Trên mặt của Ngọc Mạn tức giận bất bình, giống như vì không giết được Nạp Lan Ung nên rất không vui.

Nhưng để bảo vệ Lâm Mạc Huy nên cô ấy cuối cùng vẫn thu hồi con tằm vàng về.

Những con tằm vàng này bay một vòng ở bên người của Ngọc Mạn, cuối cùng lại ẩn náu trong quần áo của cô ấy.

Ngọc Mạn đỡ Lâm Mạc Huy dậy, hốc mắt rưng rưng nước mắt, tựa như Lâm Mạc Huy bị thương một chút là có thể khiến cô ấy rất đau lòng vậy.

Lâm Mạc Huy có chút ngượng ngùng, khẽ nói: “Ngọc

Mạn, sao em lại đến đây?” Ngọc Mạn: “Ồ, em cảm nhận được hơi thở của cổ bất tử, đoán rằng Cổ Tôn đã trở về nên đến đây xem thế nào. đến.

Lâm Mạc Huy bỗng nhiên tỉnh ngộ. Xem ra, Nạp Lan Ung đến đây, Cổ Tôn cũng đi cùng

Kết quả, Ngọc Mạn phát hiện ra hơi thở của Cổ bất tử nên mới vội vàng tới cứu bọn họ.

Nếu không lần này mấy người bọn họ sợ rằng thật sự nguy hiểm. Mà bây giờ sự biến hóa của Ngọc Mạn cũng nằm ngoài dự đoán của Lâm Mạc Huy.

Lâm Mạc Huy không ngờ rằng, cô ấy vậy mà có thể dễ dàng đánh bại Nạp Lan Ung như thế.

Cổ Mẫu cao quý, mạnh mẽ như vậy!
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 759: Một người kêu gọi, trăm người hưởng ứng, leo lên đỉnh cao


Nam Bá Lộc được biết thân phận của Ngọc Mạn, cũng rung động không ngớt.

Ông ta không khỏi xúc động.

Lần này nếu như không phải là Ngọc Mạn đến kịp thời thì sợ rằng bọn họ đã nguy hiểm rồi.

Lâm Mạc Huy giúp trị vết thương cho Nam Bá Lộc và Kha Văn trước, chính anh cũng uống vài viên Tiểu Quy Nguyên Đan, khôi phục lại một chút sức lực. “Ông Bá Lộc, Nạp Lan Ung vừa rồi rốt cuộc là người như thế nào?”

Lâm Mạc Huy ngẫu nhiên nói.

Nam Bá Lộc cảm thán: “Đó là một kẻ thù của tôi” “Cậu không cần để ý quá đến ông ta” “Chuyện của người này, tôi sẽ tự mình xử lý?

Lâm Mạc Huy gật đầu, nghĩ đến điều này chắc liên quan đến chuyện mà lúc trước Nam Bá Lộc đã từng nói với anh.

Nam Bá Lộc ngồi trên ghế sô pha, thất vọng than thở: “Lần này, Nạp Lan Ung chịu thiệt hại lớn như vậy, tôi đoán rằng ông ta sẽ không chịu để yên “Xem ra, sợ rằng trước tiên tôi phải rời thành phố Hải

Tân!”

Lâm Mạc Huy không khỏi sửng sốt: “Tại sao vậy?” Nam Bá Lộc: “Lần này tôi ra tay đối phó với Nạp Lan Ung, chắc chắn sẽ gọi những kẻ thù căm hận kia đến.” “Nếu như rồi không rời đi thì những kẻ thù kia của tôi sẽ tìm đến.” “Đến lúc đó, chỉ sợ rằng sẽ liên lụy đến các cậu.” Lâm Mạc Huy nghiêm mặt nói: “Ông Bá Lộc, ông đã từng giúp tôi nhiều lần như vậy rồi.” “Chuyện của ông cũng là chuyện của tôi, không có chuyện liên lụy hay không liên lụy

Nam Bá Lộc cười: “Lâm Mạc Huy, tôi rất cảm kích cậu” “Chỉ là kẻ thù của tôi không đơn giản như cậu nghĩ đầu. “Hơn nữa đây là chuyện riêng của tôi, cũng không thích hợp dây dưa nhiều người vào.” “Cậu nhớ kỹ lời tôi nói với cậu khi trước, giúp tôi bảo vệ cho Băng Ngọc thật tốt, đó chính là sự bảo đáp tốt nhất dành cho tôi rồi!”

Lâm Mạc Huy nhìn vẻ mặt kiên định của Nam Bá Lộc, trong lòng biết ông ta tuyệt đối sẽ không để anh giúp đỡ. Cuối cùng, Lâm Mạc Huy cũng chỉ có thể đành chịu mà gật đầu.

Nam Bá Lộc đứng dậy: “Tình trạng vết thương bây giờ của tôi, có lẽ chưa đến một tuần đã có thể lành lặn “Tôi chuẩn bị hai tuần nữa sẽ rời thành phố Hải Tân. “Lâm Mạc Huy, trong vòng hai tuần này, cậu phải thu phục toàn bộ thế lực trong thành phố Hải Tân này. “Sau khi tôi rời đi, cậu phải đối mặt với mỗi ngày tết lớn, cậu phải chuẩn bị thật tốt

Lắm Mạc Huy vô cùng kinh ngạc. Mỗi ngày nào Nam Bá Lộc. “Thử thách đến từ mười đại gia tộc tỉnh Hải Dương “Những năm gần đây, tôi trấn giữ thành phố Hải Tân, mười đại gia tộc tỉnh Hải Dương không dám đặt chân vào “Một khi tôi không còn trấn giữ nơi này nữa thì mười đại gia tộc kia nhất định muốn nhân cơ hội mà đến đây. “Nếu như cậu có thể chống lại mười đại gia tộc tỉnh

Hải Dương thì cậu hoàn toàn có tư cách đứng ở tỉnh Hải

Dương

Lâm Mạc Huy chậm rãi gật đầu, thực ra ầm oán giữa ông ta và mười đại gia tộc tỉnh Hải Dương sớm đã lắng xuống rồi

Nam Bá Lộc một khi rời đi thì anh quả thực phải đối mặt với thử thách rất lớn.

Nhưng mà đã đi đến bước này, bất luận như thế nào Lâm Mạc Huy đều sẽ không chùn bước

Trong ba ngày tiếp theo, thành phố Hải Tân xuất hiện hỗn loạn lớn một khoảng thời gian.

Ban đầu, sáu gia tộc gồm nhà họ Tống nhà họ Lý và những nhà khác ở trong cuộc hỗn loạn này bị đuổi ra khỏi thành phố Hải Tân.

Tài sản ban đầu của bọn họ bị bán ra với giá thấp như vậy mới có thể giữ được tính mạng của những thành viên gia tộc đó.

Kết quả là kết cấu của mười đại gia tộc tỉnh Hải Dương đã xảy ra thay đổi rất lớn.

Lâm Mạc Huy hợp tác với bồn đại gia tộc để thiết lập lại mười địa gia tộc mới tỉnh Hải Dương.

Trong đó, nhà họ Hứa đứng đầu, trở thành vị trí đầu tiên của mười đại gia tộc. Mà điều này hoàn toàn vì nguyên cớ của Lâm Mạc Huy ở nhà học Hứa.

Nhà học Phương, nhà họ Chu, nhà họ Lưu và nhà họ Đinh lần lượt đứng từ vị trí thứ hai đến vị trí thứ năm.

Ngoài ra còn có năm gia tộc mới, lọt vào phạm vi mười đại gia tộc.

Trong đó có nhà họ Phạm.

Vốn dĩ thực lực của nhà họ Phạm không yếu, thêm vào đó là quan hệ của Phạm Chấn Lượng và Lâm Mạc Huy không tồi nên được chọn vào mười đại gia tộc mới.

Mười đại gia tộc mới này có thể nói hoàn toàn là do Lâm Mạc Huy một tay đề cử ra.

Vậy nên, mười đại gia tộc mới này cúi đầu nghe theo Lâm Mạc Huy, bảo sao nghe vậy!

Lâm Mạc Huy của bây giở ở thành phố Hải Tân, cuối cùng là một người kêu gọi, trăm người hưởng ứng, đứng tại vị trí đỉnh cao nhất.
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 760: Tiểu hoàn đan


Vọng Giang Viên, tầng hầm.

Lâm Mạc Huy ngồi bắt chéo chân ở bên cạnh lò luyện đan và đã chờ được năm tiếng rồi.

Đây là dược liệu mà gần đây anh đã thu thập được, đặc biệt luyện chế một lò Tiểu Hoàn Đan cho Nam Bá Lộc. Tiểu Hoàn Đan có tác dụng thần kỳ trong việc chữa lành vết thương, chính là đan dược mà tổ tiên truyền lại, mấy loại thần kỳ nhất. Lâm Mạc Huy không biết kẻ địch của Nam Bá Lộc rất cuộc là ai nhưng nhìn thấy Nạp Lan Ung thì liền biết thực lực kẻ địch của Nam Bá Lộc không yếu.

Bây giờ, Lâm Mạc Huy cũng không giúp được Nam Bá Lộc được việc gì và càng không thể cản trở ông ta.

Điều duy nhất có thể làm là luyện chế lò tiểu hoàn đan này cho ông ta, cũng coi như là giúp đỡ một chút cho Nam Bá Lộc.

Mà năm tiếng này, Lâm Mạc Huy cũng không nghỉ ngơi. Anh ta ngồi bắt chéo chân ở đây và cũng đang lặng lẽ tu luyện Tạo Hóa Quyết.

Mấy lần này chiến đấu với người khác, Lâm Mạc Huy gặp được nhận độc Cổ Tôn và cao thủ như Hỏa Hoa, thực lực của bản thân cũng đã nâng cao được không ít.

Mà chiến đấu với Nạp Lan Ung, mặc dù Lâm Mạc Huy bị thương nhưng cũng giúp cho anh đạt đến được ranh giới của đột phá. Mấy ngày nay, Lâm Mạc Huy lờ mờ cảm thấy được bản thân sắp đột phá tầng thứ tư của Tạo Hóa Quyết

Vậy nên, mấy ngày nay, phần lớn thời gian anh đều ở trong tầng hầm để tu luyện.

Tạo Hóa Quyết uy lực vô cùng, nếu như Lâm Mạc Huy có thể đột phá tầng thứ tư thì thực lực của anh nhất định nâng lên rất nhiều. Đến lúc đó anh thậm chí không cần phải uống khí huyết đan cũng có thể bất phân thắng bại với nhận độc.

Nếu như uống khí huyết đan thì cho dù gặp phải Nạp Lan Ung cũng không phải là không có sức chiến đấu!

Lâm Mạc Huy biết rất rõ, anh chỉ khi đột phá tầng thứ tư Tạo Hóa Quyết thì mới thật sự có thể đứng trên đỉnh cao của thành phố Hải Tân

Trước khi Nam Bá Lộc rời thành phố Hải Tần, anh cần đột phá tầng thứ tư để ứng đối với mười đại gia tộc tỉnh Hải Dương!

Lại đợi thêm nửa tiếng nữa, trong lò luyện đan tỏa ra mùi của đan dược.

Lâm Mạc Huy thờ phào nhẹ nhõm, lò tiểu hoàn đan này cuối cùng cũng luyện xong rồi.

Anh mở lò luyện đan ra, tại phần đáy của lò này có hơn ba mươi đan dược màu đen, chính là tiểu hoàn đạn.

Lâm Mạc Huy lấy mười viên ra, cho vào trong bình sứ để giữ lại dùng sau.

Những viên khác anh thu hết lại và cầm đi tặng cho Nam Bá Lộc.

Nam Bá Lộc nhận những viên tiểu hoàn đan này và vô cùng cảm kích Lâm Mạc Huy.

Nhưng mà, Lâm Mạc Huy nhìn ra được sự ưu phiền ở nơi sâu thẳm trong ánh mắt của Nam Bá Lộc vẫn còn như cũ.

Rất rõ ràng là ngay cả ông ta đã nhận những viên tiểu hoàn đan này nhưng vẫn không có bất cứ hy vọng gì đối với tương lai của mình như cũ.

Khi hai người đang nói chuyện thì anh Hổ đột nhiên gọi điện đến: “Lâm Mạc Huy, Thái Tử lại ra tay rồi.

Sau khi chuyện của mười đại gia tộc kết thúc thì Thái

Tử vẫn luôn ở thành phố Hải Tân, anh ta vẫn muốn tìm cậu của Tổng Lan Ngọc để bảo thù. Để an toàn, Lâm Mạc Huy đặc biệt để Tổng Lan Ngọc và cậu của cô ta Hồ Vĩnh Văn trốn ở Vọng Giang Viên. Mặc dù Thái Tử quấy rối nhưng cũng không dám đến khu cấm của Nam Bá Lộc để gây rối.

Không ngờ rằng, Thái Tử vậy mà lại động thủ, đây là tình hình gì vậy? Lâm Mạc Huy im lặng trong chốc lát: “Anh đợi đi, tôi lập tức đến ngay”

Anh tắt điện thoại, đứng dậy tạm biệt Nam Bá Lộc. Anh không nói chuyện này trước mặt Nam Bá Lộc bởi vì anh không muốn để Nam Bá Lộc lại bận tâm về chuyện này.

Chuyện của Thái Tử, anh nhất định phải tự mình giải quyết. Nếu không sau này Nam Bá Lộc đi rồi, Thái Tử vẫn sẽ trở lại!

Nam Bá Lộc nhìn thấy được tâm tư của Lâm Mạc Huy nên ông ta nhẹ nhàng nói: “Tôi đã nói chuyện với Vua Nam

Cảnh Tiết Hoàng Dương.” “Chuyện của người trẻ thì để người trẻ tự mình giải quyết” “Muốn làm gì thì mạnh tay mà làm đi!”

Lâm Mạc Huy không ngờ rằng, trước lúc Nam Bá Lộc sắp rời đi vậy mà vẫn giúp mình giải quyết vấn đề khó khăn lớn như vậy.

Anh muốn phát triển ở biên giới phía nam nhưng từ đầu đến cuối vẫn không vượt qua được vua ở nơi đây. Một khi có xung đột lợi ích với Vua Nam Cảnh, như thế nói không chừng phải đối đầu với Vua Nam Cảnh!

Với thực lực hiện tại của Lâm Mạc Huy thì chắc chắn không phải là đối thủ của Vua Nam Cảnh.

Nam Bá Lộc giúp anh giải quyết vấn đề này, như thế anh có thể an toàn mà phát triển.

Anh hít sâu một hơi, có lỗi nói: “Cảm ơn ông Bá Lộc!”
 
Truyền Nhân Của Thần Y (Thần Y Tái Thế)
Chương 761: Ngăn cản tôi, chính là kẻ thù của tôi!


Ngồi vào trong xe, Lâm Mạc Huy liền liên lạc với Hồ

Đông An, hỏi rõ tình hình cụ thể.

Nghe xong, Lâm Mạc Huy suýt chút nữa chửi ra thành tiếng.

Hóa ra, không phải Thái tử bước vào khu Đảo Xanh, mà là cậu của Tổng Lan Ngọc, Hồ Vĩnh Văn, người đã rời khỏi khu Đảo Xanh này. Hồ Vĩnh Văn này, ban đầu là mang theo người nhà của mình, cùng với Tổng Lan Ngọc vào khu Đảo Xanh để ẩn náu.

Theo cách nghĩ của Lâm Mạc Huy, anh muốn xử lý ổn thỏa chuyện của thành phố Hải Tân bên này trước, sau đó mới nghĩ cách để giải quyết ân oán giữa anh và Thái tử.

Không nghĩ được rằng, Hồ Vĩnh Văn này nhìn thấy mấy ngày gần đây, thành phố Hải Tân trời yên biển lặng, cảm thấy mọi chuyện đã qua đi.

Ông ta ở bên ngoài có một cô nhân tình, buổi tối, ông ta thường ăn mặc cải trang, lái xe ô tô xoàng xĩnh, chạy ra ngoài để hẹn hò với cô nhân tình này.

Kết quả là, ông ta vừa mới đến nhà của nhân tình, đã bị Thái Tử chặn đường.

Hồ Vĩnh Văn này cũng thật thông minh, ông ta biết có chuyện lớn không hay, nên lập tức gọi điện thoại cho Tổng

Lan Ngọc. Bây giờ, Tổng Lan Ngọc đã chạy đến rồi.

Nếu không phải Hổ Đông An đến kịp thời, chỉ sợ là lần này ngay cả Tổng Lan Ngọc cũng lành ít dữ nhiều! Lâm Mạc Huy ném điện thoại đi, đối với Hồ Vĩnh Văn vô cùng tức giận. Đều là trong giờ phút quan trọng, vậy mà ông ta còn chạy ra ngoài, đây không phải là tìm cái chết sao?

Nhưng mà, liên quan đến Tổng Lan Ngọc, Lâm Mạc

Huy cũng chỉ có thể mắng chửi vài câu rồi chạy qua đó. Những người này, bây giờ đều được đưa đến câu lạc bộ Thanh Vân, là nơi Thái Tử sống.

Vừa lên đến trên tầng, Lâm Mạc Huy đã nghe thấy bên trong truyền đến tiếng hét thảm thiết, là giọng của Hồ Vĩnh Văn.

Anh đẩy cửa bước vào, chỉ nhìn thấy Hồ Vĩnh Văn đang bị trói cả hai tay, treo trên mái nhà. Hồ Vĩnh Văn khoảng hơn một trăm kí, bị treo ngược lên như thế, vốn sẽ rất khó chịu.

Mà Thái tử vì để trút căm phẫn, đã tìm một loại dây thừng rất mảnh.

Sợi dây thừng này đã cắm sâu vào trong da thịt của ông ta, thậm chí có thể nhìn thấy xương ở bên trong. Thái tử đang nhàn nhã ngồi ở trên ghế sô pha uống rượu, trong khi Tổng Lan Ngọc với sắc mặt tái nhợt đang đứng ở bên cạnh.

Về phần Hổ Đông An, mặt của anh ta trông có vẻ lúng túng, nhưng anh ta vẫn đứng ở phía bên cạnh Tổng Lan

Ngọc.

Bất kể như thế nào, Tổng Lan Ngọc cũng là bạn của Lâm Mạc Huy, Hổ Đồng An phải bảo vệ cho cô ta chu đáo! Nhìn thấy Lâm Mạc Huy bước vào, Hổ Đông An cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. “Thái Tử, anh Mạc Huy đến rồi.” “Anh xem, có chuyện gì, hay là, hai vị thương lượng với nhau một chút?”

Hổ Đông An cười nói.

Thái tử liếc mắt nhìn Lâm Mạc Huy: “Còn có chuyện gì cần thương lượng?” “Tôi đã đợi lâu như vậy, chỉ chờ một câu nói của cậu “Lâm Mạc Huy, tôi sẽ hỏi lại cậu một lần nữa.” ta!" “Tôi muốn gi3t chết Hồ Vĩnh Văn này, cậu sẽ ngăn cản tôi không!”

Lâm Mạc Huy biết rằng, Thái Tử đang gửi tối hậu thư cho mình.

Nếu anh ngăn cản Thái Tử, vậy thì với tính cách của Thái Tử, sẽ hoàn toàn trở mặt thành kẻ thù với anh.

Lâm Mạc Huy nhìn Tổng Lan Ngọc.

Tổng Lan Ngọc tuy ngoài mặt tỏ ra lạnh lùng như sắt thép, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối đều có chút không đành lòng.

Rất rõ ràng là, cô ta không muốn Hồ Vĩnh Văn phải chết

Lâm Mạc Huy thở dài, khẽ nói nhỏ: “Thái Tử, tôi đã nhận ân huệ từ cô Ngọc rất nhiều. “Việc của cô ấy, chính là việc của tôi. “Mặc dù ông Vĩnh Văn đã làm sai, nhưng tội của ông ta không đáng chết. “Hay là...

Thái tử ném ly rượu về phía Lâm Mạc Huy, tức giận hét lên: “Đừng nói nhảm nữa!” “Lâm Mạc Huy, lần trước cậu cứu tôi, nhưng mà tôi cũng đã giúp cậu giải quyết mười đại gia tộc” “Mối ân oán giữa hai người chúng ta, coi như xóa bỏ toàn bộ!” “Hôm nay, nếu cậu ngăn cản tôi, chính là kẻ thù của tôi!” “Muốn để ông ta sống, vậy thì xem cậu có bản lĩnh này không đã!”

Lâm Mạc Huy khẽ nhíu mày, tính tình của thái tử, luôn nóng nảy như vậy. Nhưng mà sau khi anh biết được việc cũ của nhện độc, anh mới hiểu được Thái Tử.

Lâm Mạc Huy nói: “Thái tử, tôi biết, anh khi làm việc, từ trước đến nay luôn ân oán phân minh!” “Nhưng mà, Lâm Mạc Huy tôi, cũng từ trước đến nay không bao giờ nợ người khác!” “Hồ Vĩnh Văn đáng chết, nhưng tôi nợ cô Ngọc, vì vậy tôi không thể không trả lại được!” “Anh đã muốn lấy mạng sống của ông ta, vậy không bằng như thế này...

Lâm Mạc Huy vừa nói, anh đột nhiên cầm lấy con dao gắm trên bàn, trực tiếp đâm thẳng vào ngực của mình, rồi lớn tiếng nói: “Tôi thay ông ta chịu ba dao, thì như thế nào?”
 
Back
Top Bottom