[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Truyện Kể Genji ( The Tale Of Genji)
Chương 34.1: Wakana 1
Chương 34.1: Wakana 1
Chương 34.1
(Wakana 1):
Cỏ non (phần một)
Thượng Hoàng Suzaku sau khi đến thăm dinh Rokujō về thấy sức khỏe ngày càng sa sút.
Vốn là một người đàn ông ốm yếu, ngài lo sợ rằng căn bệnh này có thể khiến ngài rời bỏ cõi trần.
Mặc dù từ lâu ngài đã mong muốn được xuất gia và từ bỏ thế tục, nhưng không muốn làm như vậy khi mẹ mình còn sống.
" Đã từ nhiều năm trước, trái tim ta dường như thúc giục ta theo con đường xuất gia - Và dù sao đi nữa, ta e rằng ta cũng không còn sống được lâu trên thế gian này nữa."
Và ngài bắt đầu chuẩn bị những thứ cần thiết.
Ngoài Thái tử, ngài còn có bốn người con, tất cả đều là con gái.
Mẹ của Công chúa ba cũng từng là một Công chúa - con gái của vị Thiên hoàng tiền nhiệm; trước cha Genji.
Bà từng bị giáng xuống địa vị thường dân.
Mặc dù bà đã vào triều khi Thượng Hoàng Suzaku vẫn còn là Thái tử và có thể một ngày nào đó sẽ được phong làm Hoàng hậu; nhưng bà không có sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ nhà ngoại.
Mẹ của bà, xuất thân từ dòng dõi không mấy danh giá, chỉ là một trong những phi tần nhỏ của Tiên đế, chứ không phải là một trong những tiểu thư quyền quý và xuất chúng trong Triều đình.
Oborozukiyo được đưa vào triều bởi người chị gái quyền lực của mình - Hoàng hậu Kōkiden; mẹ của Thiên hoàng Suzaku, và không còn người phụ nữ nào khác đủ mị lực để giành được tình cảm của Ngài.
Vì vậy, mẹ của Công chúa ba đã trải qua một khoảng thời gian buồn bã, cô quạnh.
Thượng Hoàng Suzaku rất tiếc nuối và đã làm những gì có thể cho bà, nhưng sau khi ngài thoái vị, mọi chuyện không được tốt đẹp cho lắm.
Bà qua đời trong sự thất vọng.
Công chúa ba là người được Thượng Hoàng Suzaku yêu quý nhất trong số các người con của mình.
Lúc này Công chúa khoảng mười ba hoặc mười bốn tuổi.
Thượng Hoàng Suzaku lo lắng cho nàng hơn bất kỳ ai khác.
Nghĩ đến cảnh bản thân chẳng còn sống được bao lâu nữa, ngài tự hỏi có thể nhờ cậy ai trông nom nàng đây?
Một ngôi đền trên đồi phía Tây đã xây xong, và giờ nó đã sẵn sàng trở thành nơi nương tựa những năm tháng cuối đời của ngài.
Vừa bận rộn với việc chuẩn bị di chuyển lên chỗ ở mới, vừa phải sắp xếp tiến hành lễ nguyên phục* cho Công chúa ba.
Thượng Hoàng đã trao cho nàng những báu vật quý giá nhất của mình và đảm bảo rằng mọi thứ nàng nhận được, ngay cả những món đồ trang sức nhỏ nhặt nhất, đều là những thứ tốt nhất.
Chỉ khi những thứ tốt nhất của ngài đã đến tay nàng, Thiên hoàng mới quay sang lo nghĩ đến những người con gái khác của mình.
*Lễ trưởng thành của các bé trai và bé gái ở Nhật.
Biết cha mình đang bệnh và hiểu được những dự định của ngài, Thái tử cùng mẹ chàng đã đến thăm ngài.
Mặc dù bà không phải là người được ngài sủng ái nhất trong số các cung phi, nhưng với tư cách là mẹ của Thái tử, bà không thể không quan tâm.
Họ đã có một cuộc trò chuyện dài về những ngày xưa.
Thiên hoàng nói chuyện thân mật với con trai về những năm tháng sắp tới, về công việc trị vì đất nước của chàng trong tương lai.
Chàng là người điềm đạm, chín chắn cùng quyền thế bên ngoại vững chắc, còn có các vị quân thần địa vị quan trọng sẽ giúp chàng nên không có gì đáng phải lo ngại.
" Trước khi rời cõi trần tục này, ta không nguôi nỗi lo về tương lai các nàng Công chúa.
Ta e rằng ta phải lo lắng cho họ đến cùng.
Nghe nói, và thấy thật đáng tiếc, rằng phụ nữ là những người có số phận run rủi, đáng thương, không phải lúc nào cũng được người đời đối xử một cách tôn trọng.
Xin con chớ quên các nàng, mà tội nghiệp.
Hãy đối xử tốt với họ kể cả khi ngày tàn của con đến.
Một số người trong số họ đã có những người bảo trợ đáng tin cậy.
Nhưng Công chúa ba—mới là người khiến ta lo lắng nhất.
Con bé còn rất trẻ và hoàn toàn phụ thuộc vào ta.
Và giờ ta lại rời xa nó."
Ngài gạt đi giọt nước mắt.
" Chuyện gì sẽ xảy ra với đứa trẻ tội nghiệp này?"
Ngài cũng cầu xin Hoàng hậu đối xử tốt với nàng.
Tuy nhiên, lúc mẹ nàng Công chúa Ba được sủng ái hơn tất cả các Cung phi khác, giữa bà và Hoàng hậu cũng không được tốt đẹp cho lắm.
Do đó, cho dù bây giờ Hoàng hậu không ra mặt ghét Công chúa Ba, nhưng rất có thể bà sẽ không chăm nom nàng cẩn thận như ngài mong muốn.
Khi năm mới đến gần, ngài lâm bệnh nặng, không thể rời khỏi giường.
Ngài dã từng bị những cơn đau hành hạ tương tự trước đây, nhưng không thường xuyên và dai dẳng như vậy.
Sợ rằng cái chết có thể sắp đến bất cứ lúc nào.
Vốn tính nhã nhặn và đôn hậu, dù đã thoái vị, song nhiều người trước đây được ngài ban đặc ân vẫn đến thăm và an ủi ngài.
Genji thường xuyên hỏi thăm, và trước sự vui mừng khôn xiết của người đàn ông đang đau đơn vì bệnh tật, ngài đã đề nghị một chuyến thăm khác.
Yūgiri đến mang theo tin tức và được mời vào sau rèm cửa điện chính để trò chuyện thân mật.
" Trước khi từ giã cõi đời, Vua cha đã căn dặn ta rất nhiều điều.
Đặc biệt, Người giao cho ta trông nom cha cậu và Thiên hoàng hiện tại.
Tuy vậy, một sự việc nhỏ nhặt ngớ ngẩn đã khiến ta có hành vi mà e rằng cha cậu sẽ không bao giờ tha thứ.
Cho nên, mặc dù trong thâm tâm, tình cảm của ta vẫn không thay đổi, vẫn không dám tin là sẽ được đối xử tử tế vì tội đó.
Vậy mà thời gian qua, bất luận trong trường hợp nào, cha cậu không hề tỏ ra oán giận ta.
Những người thông thái nhất đôi khi cũng để cho những bất bình cá nhân ảnh hưởng đến sự công bằng và làm lu mờ phán đoán, cho đến khi mong muốn trả thù đã lôi kéo họ khỏi con đường chính nghĩa.
Mọi người đều cho rằng, sự cay đắng của Genji có thể khiến ông ấy lạc lối, nhưng chưa một giây phút nào ông mất kiểm soát bản thân.
Dường như ông ấy dành một tình cảm đặc biệt hướng về Thái tử kế vị.
Giữa hai người bây giờ đã có một mối liên kết mà ta cảm thấy vui mừng khôn tả vì mối quan hệ đó ngày càng mật thiết.
Ta không phải là người thông minh.
Ta đã rút lui khỏi công việc triều đình, vì không muốn làm trò hề, để tất cả chúng cho cha cậu lo liệu."
" Ta không nghĩ rằng, ta đã đi ngược lại mong muốn của Vua cha trong cách cư xử khi còn là Thiên hoàng.
Người em trai mà hào quang của ông ấy sẽ luôn tỏa sáng qua nhiều thế hệ, có lẽ sẽ khiến các thế hệ tương lai bỏ qua sự cai trị sai lầm của chính ta.
Ta cảm thấy an lòng đôi chút.
Mùa thu năm ngoái, khi ta gặp cha cậu, một dòng ký ức ùa về.
Ta sẽ rất vui nếu được gặp lại ông ấy một lần nữa.
Chúng ta có vô số điều để nói."
Nước mắt ông trào ra.
" Ta mong là cha cậu sẽ tới thăm ta."
" Thần e rằng trước đây bản thân còn quá ít tuổi để biết được những chuyện trong quá khứ, nhưng vì nay đã đủ lớn để có thể phục sự Thiên hoàng, nếm trải những sự việc xảy ra trong đời.
Đôi khi cha thần và thần có những cuộc trò chuyện thú vị về những điều quan trọng và cả những chuyện vặt vãnh, nhưng thần có thể đảm bảo với ngài rằng chưa bao giờ nghe cha thốt lên những lời oán giận hay trách cứ.
Thỉnh thoảng nghe cha nói rằng, kể từ khi rời bỏ việc phục sự trong triều và chuyển sang sống cuộc sống an nhàn, xa lánh người đời mà cha luôn mong muốn.
Dù rằng đó là ích kỷ và hoàn toàn trái với mong muốn của Tiên đế.
Cha nói rằng khi ngài còn trẻ và thiếu kinh nghiệm, có rất nhiều người tài giỏi và lỗi lạc hơn cha thần, vì vậy có những thành tựu của cha đã không đáp ứng được như kỳ vọng.
Giờ đây, khi đã rút lui hoàn toàn việc triều chính, cha không mong muốn gì hơn là được gặp ngài một cách thân mật và cởi mở.
Đáng tiếc là địa vị của cha khiến khó mà vào cung được, và thời gian đã trôi qua khiến cha thần trăn trở nhiều."
Chưa đầy hai mươi tuổi, Yūgiri đang ở độ tuổi sung sức nhất của tuổi trẻ, quả thực là một chàng trai rất tuấn tú.
Thượng Hoàng Suzaku nhìn cậu với vẻ trầm ngâm, tự hỏi liệu cậu có thể trở thành người bảo trợ cho Công chúa ba hay không?
" Người ta nói với ta rằng giờ cậu đã là con rể của ngài Tả đại thần.
Ta từng lo lắng khi thấy cậu trì hoãn việc thành hôn quá lâu, và nay ta đã có thể nhẹ nhõm khi nghe tin cậu kết hôn.
Tuy nhiên, sẽ thật thiếu tế nhị nếu khi phải thừa nhận rằng, ta cũng cảm thấy đôi chút nuối tiếc."
Thượng Hoàng đang ẩn ý điều gì?
Chàng nghĩ một hồi, rồi Yūgiri nhớ lại những lời đồn đại về sự quan tâm của Thượng Hoàng Suzaku dành cho Công chúa ba, và mong muốn tìm cho nàng một người chồng tốt trước khi ngài từ bỏ trần tục để thành một nhà tu hành.
Nhưng tỏ ra mình đã đoán trúng ý định của ngài, sẽ bị xem là thô lỗ và không phải phép: " Thần e rằng bản thân chưa đủ vững chắc để ngài tin cậy."
Chàng nói thêm trước khi rời đi: " Và hẳn là sẽ có nhiều chàng trai tốt hơn để ngài lựa chọn."
Các thị nữ trong cung đều tụ tập lại để ngắm nhìn chàng, rồi tíu tít cười với nhau:
" Thật là một chàng trai trẻ tuyệt vời.
Nom chàng ấy cư xử nhã nhặn đẹp đẽ đến nhường nào."
Những thị nữ trẻ tuổi thốt lên như vậy.
Những thị nữ lớn tuổi hơn thì không chắc lắm về nhận xét đó.
" Lẽ ra các người nên gặp cha chàng khi ngài ở độ tuổi đó.
Chàng ta đẹp đến mức khiến ai cũng phải choáng ngợp."
Thượng Hoàng Suzaku nghe thấy, liền nói: " Phải rồi, Genji đúng là hơn hẳn người thường.
Nhưng tại sao lại nói ' độ tuổi đó'?
Dù năm tháng trôi qua thì chàng ta vẫn là 'Genji tỏa sáng'.
Ta thường tự vấn rằng từ 'tỏa sáng' được đặt ra dành riêng cho cậu ấy hay sao?
Trong những công việc lớn ở triều, tất cả chúng ta đều im lặng khi cậu ấy nói, nhưng những lúc vui đùa thân tình còn có một khía cạnh khác, một khiếu hài hước nhẹ nhàng khó cưỡng; duyên dáng không ai sánh bằng."
" Không ai giống như cậu ấy cả.
Đôi khi ta tự hỏi phải làm được công quả gì trong những kiếp trước để được như vậy.
Genji lớn lên trong Đại nội lý và là người được Vua cha yêu quý nhất, là niềm vui và là kho báu của cuộc đời Người.
Tuy nhiên, cậu chưa từng tỏ ra kiêu ngạo; luôn giữ hình mẫu ôn nhu, khiêm tốn.
Ta nhớ rằng khi cậu hai mươi tuổi, thậm chí còn chưa là một Cố vấn cấp trung.
Năm sau, đã trở thành Cố vấn và thăng chức Tả đại thần.
Việc con trai cậu thăng tiến nhanh hơn, theo ta nghĩ; là bằng chứng cho thấy cậu bé đó được nuôi dưỡng và giáo dục rất tốt.
Lời khuyên của Yūgiri trong các vấn đề chính thức luôn cẩn thận và chắc chắn.
Ta có thể thiên vị, nhưng tin chắc rằng cậu ấy đã làm tốt hơn cha mình về mặt đó."
Công chúa ba là một cô bé xinh xắn, vẫn còn rất trẻ và ngây thơ.
" Thật tuyệt."
Thượng Hoàng Suzaku nói: " Nếu chúng ta có thể tìm được một người đàn ông tốt, đáng tin cậy để chăm sóc con bé.
Một người sẽ lo liệu cả việc học hành của con nữa.
Có rất nhiều điều con bé cần phải biết."
Ngài triệu tập các bà vú và những người hầu gái của nàng đến để dặn dò về các nghi lễ nguyên phục.
" Genji trước đây đã dạy dỗ con gái của Hoàng thân Hyōbu.
Ta muốn tìm một người để trông nom và dạy dỗ cho Công chúa ba như vậy.
Nhưng vẫn chưa tìm được ai ưng ý trong triều.
Thiên hoàng hiện tại đã có Hoàng hậu Akikonomu, và các cung phi khác của ngài rất được sủng ái, nếu con bé có ở trong cung ta lo lắng rằng, những cuộc cạnh tranh hậu cung sẽ khiến con bé không được quan tâm đầy đủ như ta muốn.
Đáng ra nên có một lời gợi ý khi Yūgiri vẫn còn độc thân.
Cậu ấy còn trẻ nhưng cực kỳ tài năng, và cậu ấy dường như sẽ có một tương lai tươi sáng."
" Nhưng cậu ấy là một chàng trai trẻ chín chắn, đúng mực.
Trải qua tất cả những khó khăn trong ngần ấy năm tháng, chỉ chung tình với người con gái giờ đã là vợ mình, và không gì có thể kéo cậu ta ra khỏi nàng.
Chắc chắn sẽ càng khó chấp nhận lời đệ nghị của ta khi mà họ đã kết hôn.
Ta nghĩ rằng cơ hội sẽ dễ dàng hơn với cha của cậu.
Dường như Genji vẫn còn tính giăng hoa như xưa và luôn để ý đến những quý cô có gia thế thực sự tốt.
Ta nghe nói rằng cậu ấy vẫn nghĩ đến cựu nữ tư tế của Kamo và đôi khi viết thư cho nàng ấy."
" Nhưng đó chính xác là điều ta lo lắng – Cậu ấy luôn cần mẫm theo đuổi những con mồi mà cậu ta ta khó có được."
Tuy nhiên, dường như suy nghĩ của Thượng Hoàng Suzaku đang hướng tới ngõ cụt.
Có đôi chút khó chịu, vì xung quanh Genji có quá nhiều phu nhân; nhưng phương án cuối cùng; và tệ nhất ngài có thể làm là yêu cầu Genji đón Công chúa ba về nhà, giống như chàng nhận thêm một cô con gái vậy.
" Ta chắc chắn rằng bất kỳ ai có con gái đến tuổi lấy chồng đều có cùng suy nghĩ; rằng xét cho cùng, Genji không phải là một chàng rể tồi.
Cuộc đời ngắn ngủi, và người đàn ông luôn làm những gì họ muốn.
Nếu ta sinh ra là phụ nữ, ta ngờ rằng mình cũng sẽ bị thu hút bởi cậu ấy theo kiểu không hẳn là thân mật như chị em.
Ta từng nghĩ vậy khi chúng ta còn là những cậu bé, và chưa bao giờ ngạc nhiên khi thấy một cô gái mất trí vì cậu ta."
Có lẽ ngài ấy đang nghĩ đến Oborozukiyo của mình.
Trong số những người vú nuôi của Công chúa có một phụ nữ xuất thân từ gia đình danh giá, anh trai của bà là một quan giám hộ trung cấp.
Ông ấy từ lâu đã là một trong những tùy tùng được Genji tin cậy nhất và cũng rất tận tụy phục vụ Công chúa ba.
Một ngày nọ, khi ông ấy đến tìm bà, người vú đã kể cho ông ấy nghe về những lời nhận xét của Thượng hoàng Suzaku.
" Có lẽ anh nên tìm một dịp thích hơp để nói chuyện với Đức ngài.
Nếu Thượng Hoàng có mệnh hệ gì, việc các công chúa phải sống tự lập cũng là lẽ thường tình, nhưng dù sao sẽ tốt hơn khi một trong số họ tìm được một người đàn ông yêu thương và săn sóc.
Công chúa ba tội nghiệp của em, chỉ có cha nàng ấy thực sự quan tâm đến nàng thôi.
Tất nhiên là cả chúng ta nữa—và chúng ta có thể làm gì?
Thực ra, em sẽ thấy nhẹ nhõm hơn nếu chỉ có mình em lo lắng.
Có những người phụ nữ khác bên cạnh nàng ấy, nhưng ai sẽ bận tâm khi cha nàng đã rời trần thế chứ?
Sẽ thật nhẹ nhõm nếu có thể sắp xếp được điều gì đó khi cha nàng vẫn còn sống.
Ngay cả một Công chúa cũng có thể gặp phải những điều không may, và em thực sự lo lắng quá chừng.
Có những kẻ ghen tị với nàng, vì là người được cha yêu quý nhất.
Em chỉ ước mình có thể bảo vệ nàng."
" Genji là một người đáng tin cậy hơn anh tưởng.
Vốn ngài ấy là kiểu người đa cảm, chỉ cần là người phụ nữ ngài thích thoáng quá hay say mê nồng nhiệt; ngài nhất định sẽ biến nàng ta thành của riêng mình và mang về nhà.
Và thấy đấy, ngài có rất nhiều tình nhân.
Nhưng không phải ai cũng được hưởng đặc ân một cách bình đẳng, và trái tim ngài đã bị một vị phu nhân xinh đẹp chiếm hữu rồi.
Tôi nghĩ, mặc dù không chắc chắn; rằng có rất nhiều phụ nữ cảm thấy bị bỏ rơi vì điều đó.
Nhưng nếu số phận của Công chúa là kết hôn với ngài, tôi không nghĩ rằng vị phu nhân đó sẽ là một mối đe dọa nguy hiểm cho nàng.
Tuy nhiên, tôi phải thừa nhận rằng tôi có những nghi ngại.
Tôi đã nghe ngài nói, không hề có ý gì to tát, rằng cuộc đời ngài đã quá may mắn, và sẽ là tham lam, kiêu ngạo nếu ngài muốn nhiều hơn.
Nhưng bản thân ngài và những người khác cũng nghĩ rằng trong chuyện tình cảm, ngài chưa hoàn toàn viên mãn.
Tôi nghĩ tôi hiểu ý của ngài ấy.
Không một người phụ nữ nào của ngài có xuất thân cao quý, và không một ai trong số họ thực sự là những người tốt nhất.
Tất cả họ đều kém hơn ngài ở một mức độ nào đó.
Tôi nghĩ rằng Công chúa ba có thể chính là người mà ngài cần."
Vú nuôi đã tìm được dịp để nói về những vấn đề này với Thượng hoàng Suzaku.
" Anh trai tôi nói rằng Đức ngài ở dinh Rokujō chắc chắn sẽ đồng ý với lời đề nghị của người.
Ngài ấy sẽ thấy Công chúa ba có mọi điều mà ngài hằng mong mỏi có được.
Với sự đồng ý của người, anh trai tôi sẽ rất vui lòng chuyển lời đề nghị này.
Tuy nhiên, chúng tôi vẫn còn nghi ngại.
Đức ngài rất tốt với tất cả các vị phu nhân, bất kể địa vị của họ ra sao; nhưng ngay cả một thường dân không có chút phẩm giá hoàng gia nào như tôi, cũng cảm thấy ái ngại và phải bận tâm khi làm một trong số nhiều người vợ của chàng.
Tôi tự hỏi liệu Công chúa của chúng ta có thể chịu nổi không.
Tôi đoán rằng nàng đã có những người theo đuổi khác ưng ý hơn.
Tôi hy vọng ngài sẽ cân nhắc kỹ lưỡng mọi khả năng trước khi đưa ra quyết định.
Ngày nay người ta thường nghĩ đến lợi ích của bản thân trước tiên và thờ ơ với những đòi hỏi về dòng dõi cao quý.
Công chúa của tôi thực sự rất ngây thơ và còn non nớt, thật đáng buồn, và những gì chúng ta có thể làm cho nàng là có giới hạn."
" Ta đã suy nghĩ rất nhiều, và ta nghĩ mình đã hiểu rõ tất cả những suy nghĩ và cân nhắc của bà.
Có lẽ việc một công chúa sống tự lập là lựa chọn khôn ngoan hơn?
Những người phụ nữ dù có dòng dõi cao quý, cũng không thể dựa vào đó để bảo vệ bản thân khỏi cuộc hôn nhân cay đắng và bất hạnh.
Mặt khác, nếu nàng công chúa chưa kết hôn, một mình sống đơn độc trên đời, hoàn toàn không có ai che chở; liệu có tốt hơn không?
Ngày xưa, người ta e dè, kính trọng và không bao giờ nghĩ đến việc phạm phép tắc; nhưng ngày nay, ngay cả một nàng công chúa cũng không thể chắc chắn rằng mình sẽ không bị xúc phạm.
Dù sao đi nữa, đó cũng là một trong những vấn đề khác mà ta đã nghe mọi người bàn tán gần đây.
Một vị tiểu thư cho đến hôm qua vẫn được cha mẹ yêu thương và bảo vệ, giờ đây lại vướng vào một vụ bê bối với một kẻ phiêu lưu không có địa vị gì và làm ô danh cha mẹ đã khuất của mình.
Những trường hợp như vậy bao đời này được người ta xì xào.
Việc một cô gái sinh ra là công chúa không đảm bảo rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp với nàng.
Bà không thể tưởng tượng được ta đã lo lắng như thế nào.
Khi một tiểu thư đã phó thác mình vào tay người đáng lẽ hiểu rõ nàng nhất, sau đó cam chịu những việc xảy đến với nàng, và dù không hạnh phúc thì ít nhất nàng cũng không nên tự trách mình.
Ngay khi đó, cái bí mật ban đầu về sự xúc phạm, làm tổn hại đến thanh danh cha mẹ hay người giám hộ nàng; không dễ gì có thể lấy lại được.
Người ta nói nàng thật ngốc nghếch.
Bà hãy chú ý không để nàng phó mặc mình vào tay kẻ khác.
Người ngoài mà biết được chuyện gì đại loại như thế thì thật đáng buồn."
Những suy tư trăn trở này vẫn đeo bám ngài, dù ngài đã chuẩn bị rời bỏ thế gian, và đặt trách nhiệm nặng nề nên vai những người hầu của công chúa.
" Đã nhiều năm, ta kiễn nhẫn chờ đợi."
Thượng Hoàng Suzaku tiếp tục.
" Chờ đợi con bé lớn hơn và nhận thức rõ hơn một chút về mọi thứ, nhưng giờ ta bắt đầu lo sợ rằng mong ước sâu sắc nhất của ta có thể không thực hiện được.
Ta không thể chờ đợi thêm được nữa."
" Đúng là Genji có nhiều nhân tình, nhưng cậu ấy là một người đàn ông điềm đạm và thông minh, thực sự là một trụ cột vững chắc.
Chúng ta đừng lo lắng về những vị phu nhân đó làm gì.
Con bé phải tự tạo cho mình một vị trí.
Thật khó để nghĩ đến một người đàn ông đáng tin cậy hơn thế."
" Nhưng chúng ta hãy xem xét những khả năng khác."
" Còn Hoàng thân Hotaru.
Chàng là một người đàn ông đáng kính và có dòng dõi cao quý, không còn xa lạ mấy, người mà chúng ta không thể đánh giá thấp.
Nhưng đôi khi ta nghĩ rằng việc cậu ấy quá bận tâm đến cách cư xử đã làm giảm đi vị thế và thậm chí khiến cậu có vẻ thiếu điềm tĩnh và hơi nhẹ dạ.
Ta nghi ngờ rằng chúng ta có thể tin tưởng cậu ấy trong một vấn đề quan trọng như vậy."
" Ta nghe nói rằng Cố vấn Fujiwara muốn đảm nhận việc trông nom Công chúa ba.
Ta tin chắc rằng chàng ta sẽ là một người hầu rất trung thành, cần mẫn, nhưng—liệu ta có thể hy vọng vào một người đàn ông tầm thường như vậy hay không?
Tất cả tiền lệ đều cho thấy rằng phẩm giá và dòng dõi cao quý mới thực là điều quan trọng, và lòng nhiệt thành phục vụ thôi là chưa đủ."
" Còn phía Kashiwagi.
Oborozukiyo nói với ta rằng cậu ta có những khao khát thầm kín.
Có lẽ một ngày nào đó cậu ta sẽ đạt được vị trí nhất định, nhưng hiện tại vẫn còn rất trẻ và chưa đủ vững chắc.
Ta được biết rằng cậu ấy vẫn độc thân vì đang chờ đợi những cơ hội tốt hơn.
Thực sự là một người có những tham vọng cao vợi.
Cậu đã học hành chăm chỉ, và ta tin chắc rằng một ngày nào đó sẽ trở thành một trong những vị cận thần hữu ích nhất.
Nhưng ta hoài nghi rằng cậu ấy không phải là người mà chúng ta mong muốn vào lúc này."
Không ai dám quấy rầy ngài về chuyện của các nàng công chúa, và ngài cũng chẳng quan tâm họ nghĩ gì.
Thật kỳ lạ khi những tin tức về nỗi lo lắng thầm kín của ngài lại lan truyền đến mức trở thành mối bận tâm của rất nhiều vị trong triều.
Chuyện này đã đến tai Tō no Chūjō, người đã bày tỏ ý định của mình thông qua Oborozukiyo, chị vợ của chàng.
" Kashiwagi vẫn còn độc thân vì nó quyết tâm cưới một công chúa chứ không phải ai khác.
Nàng có thể nhắc nhẹ điều này cho Thượng Hoàng Suzaku khi ngài ấy đang lên kế hoạch cuối cùng cho các cô con gái của mình.
Nếu Kashiwagi được chú ý, tôi sẽ cảm thấy rất vinh dự."
Oborozukiyo đã làm mọi cách có thể giúp đỡ người cháu trai này.
Hoàng thân Hotaru, sau khi bị Tamakazura từ chối, cảm thấy bản thân bị xúc phạm khiến chàng càng quyết tâm chinh phục mục tiêu mới.
Khả năng là chuyện của Công chúa ba đã lọt khỏi tầm ngắm của chàng.
Thật vậy, chàng đang rất bồn chồn.
Vị cố vấn Fujiwara rất thân thiết với Thượng hoàng Suzaku, người đã từng làm chức vụ Cung nội sảnh trong nhiều năm.
Với việc chủ nhân của chàng đã thoái vị, tương lai của chàng bỗng chốc ảm đạm.
Dường như đang cố gắng thu hút sự chú ý của Thượng Hoàng Suzaku vào những tuyên bố của mình là người có năng lực nhất để bảo trợ cũng như chăm sóc Công chúa.
Tất nhiên, Yūgiri đã nghe nói đến những chuyện này.
Rõ ràng là chàng rất phấn khích khi nghĩ rằng Thượng hoàng Suzaku, sau khi nhiều lần gợi ý thực sự thích chàng, và chàng khó lòng mà ngó lơ hay từ chối được.
Nhưng Kumoinokari đã tin tưởng vào chàng.
Sự kiên định qua bao nhiêu năm tháng bất hòa và xa cách, chàng không thể khiến nàng đau khổ được.
Và tất nhiên, việc kết hôn với con gái của Tả đại thần đã hạn chế sự tự do phóng đãng của chàng.
Có thể nói, hai phía đều khiến chàng cảm thấy áp lực và không muốn làm mất lòng bên nào.
Luôn là người đàn ông thận trọng, kín đáo nhất trong số những chàng trai trẻ, chàng giữ kín ý định của mình.
Tuy nhiên, dù phải từ chối cũng khiến chàng không hỏi chạnh lòng nếu có ai đó được chọn trở thành chồng của Công chúa ba.
Thái tử cũng rất hiểu nỗi suy tư này.
Chàng cho rằng người phải rất cẩn thận trong việc tạo ra tiền lệ.
" Người phải cân nhắc mọi khía cạnh của vấn đề.
Dù một người đàn ông có xuất sắc đến đâu, một thường dân vẫn là thường dân.
Nhưng nếu người chọn Genji, thì con nghĩ người nên yêu cầu chàng chăm sóc nàng như một người cha chăm sóc con gái."
" Ta hoàn toàn đồng ý.
Ta thấy con cũng đã suy nghĩ kỹ lưỡng về vấn đề này."
Lần này, Thượng Hoàng Suzaku không còn lưỡng lự nữa.
Ngay sau đó, ngài cho quan Giám hộ - Anh trai của người vú nuôi Công chúa ba mang thư tới và yêu cầu Genji cho biết suy nghĩ của mình.
Genji tất nhiên đã biết rõ sự việc này từ lâu.
" Ta rất tiếc khi nghe điều đó.
Có thể ngài ấy lo sợ rằng mình không còn sống được bao lâu nữa, nhưng làm sao có thể chắc chắn rằng ta sẽ sống lâu hơn ngài ấy?
Nếu chúng ta cho rằng mình sẽ chết theo thứ tự mà khi chúng ta được sinh ra, thì dĩ nhiên mong đợi được sống thêm một thời gian nữa không phải là tệ.
Nhưng ta có thể chăm sóc nàng ấy mà không cần phải kết hôn với nàng.
Ta khó có thể thờ ơ với bất kỳ người con nào của ngài.
Công chúa ba là người con được ngài quan tâm nhất, thì ta sẽ tôn trọng mong muốn đó.
Mặc dù tất nhiên không có gì trên thế gian này là chắc chắn."
" Ta vô cùng xúc động trước tình cảm cha con này.
Nhưng giả sử ta noi gương cha nàng và tự mình ẩn cư - chẳng phải điều đó sẽ rất đáng buồn hay sao?
Và nàng sẽ là một sợi dây liên kết mạnh mẽ ràng buộc ta với thế giới mà ta muốn rời bỏ."
" Còn Yūgiri thì sao?
Ta biết nó vẫn còn trẻ và chưa có vị trí vững chắc trong triều, nhưng một ngày nào đó cậu ấy sẽ trở thành một trong những đại thần.
Cậu ấy có đủ mọi phẩm chất mà ta cho rằng là tốt đẹp nhất.
Nếu Thượng Hoàng Suzaku muốn vậy, xin cam đoan với ngài rằng ta không hề phù phiếm khi giới thiệu Yūgiri cho ngài ấy biết.
Có lẽ ngài ấy đã do dự vì biết cậu bé là người chung thủy và đã có vợ rồi."
Genji dường như đang muốn rút lui khỏi việc trở thành người bảo trợ cho Công chúa ba.
Biết rằng quyết định của Thượng Hoàng Suzaku không hề nông nổi, quan giám hộ tỏ ra rất bối rối và đau khổ.
Chàng ta đã mô tả tất cả các cuộc thảo luận một cách chi tiết; rằng Thượng Hoàng đã đau đáu suy tư như nào để đi đến kết luận như này.
Genji mỉm cười.
" Phải, ngài ấy rất yêu quý nàng, và ta có thể hình dung ra ngài ấy phải lo lắng thế nào.
Nhưng có một cách chắc chắn để chấm dứt nỗi lo lắng này: biến nàng thành một trong những phi tần của Thiên hoàng.
Ta biết ngài ấy đã có rất nhiều cung tần mỹ nữ, nhưng đó không nhất thiết phải là một sự cân nhắc quan trọng.
Đã có nhiều tiền lệ, những tiểu thư danh giá vào triều muộn hơn; vẫn có được sự sủng ải của nhà vua.
Ngài ấy chỉ cần nhìn lại thời của cha chúng ta.
Thái hậu là người vợ đầu tiên của người.
Bà ấy vào triều khi ngài ấy vẫn còn là Thái tử và dường như có mọi thứ theo ý mình, vậy mà có những năm bà ấy hoàn toàn bị lu mờ bởi Fujitsubo, phi tần cuối cùng của Vua cha.
Ta tin rằng mẹ của Công chúa ba - em gái của Fujitsubo, người ta kháo nhau rằng bà ấy không kém cạnh gì chị gái mình.
Với vẻ ngoài xinh đẹp như vậy, không nghi ngờ gì rằng công chúa của người hẳn là rất đáng yêu."
Thượng Hoàng Suzaku coi lời nhận xét cuối cùng là bằng chứng cho thấy bản thân Genji cũng không phải là không quan tâm.
Năm tháng dần trôi qua.
Thượng Hoàng Suzaku vội vã sắp xếp mọi việc.
Kế hoạch cho lễ nguyên phục của Công chúa ba hoành tráng đến mức dường như có thể xóa bỏ mọi sự kiện tương tự khác khỏi sử sách.
Phòng phía Tây của cung điện đã được trang hoàng cho các nghi lễ.
Chỉ có những loại gấm nhập ngoại lộng lẫy nhất mới được sử dụng để làm rèm và nệm, và khi nhìn kết quả chắc chắn sẽ làm hài lòng cả một Hoàng hậu Trung Quốc khó tính nhất.
Thượng Hoàng Suzaku đã yêu cầu Tō no Chūjō là người thực hành nghi lễ.
Ông vốn là một người bận rộn đến nỗi không ai có thể chiếm dụng thời gian của ông, nhưng chưa bao giờ từ chối yêu cầu của Thượng hoàng Suzaku.
Hai vị quan Đại thần và tất cả các Công khanh khác trong triều cũng có mặt, thậm chí một số người đã có hẹn trước.
Quả thực, toàn bộ triều đình đều đến đông đủ, bao gồm toàn bộ người trong gia tộc của Thiên hoàng và Thái tử kế vị, tám vị hoàng thân cũng có mặt trong số khách mời.
Đối với Thiên hoàng, Thái tử và nhiều người khác, nỗi buồn xen lẫn niềm vui.
Đây sẽ là sự kiện cuối cùng được Thượng Hoàng Suzaku chủ trì.
Nhà vua đã cho thu thập từ nhiều nơi, những món quà nhập ngoại quý hiếm nhất.
Một loạt quà tặng cũng lộng lẫy không kém được gửi đến từ dinh Rokujō, một số mang danh nghĩa từ Genji và một số mang danh từ Thượng hoàng Suzaku.
Chính Genji là người đảm bảo Tō no Chūjō được đền đáp xứng đáng cho những cống hiến của mình.
Từ Hoàng hậu Akikonomu, áo choàng, lược và những thứ tương tự, tất cả đều được lựa chọn rất kỹ lưỡng.
Nàng chăm chút từng chiếc lược và đó đều là những chiếc lược cổ quý giá, đảm bảo rằng việc bày biện tỉ mỉ là cần thiết để không làm lu mờ chúng.
Vào buổi tối của buổi lễ, nàng đã gửi chúng qua người hầu thân cận của mình, người cũng phục vụ trong Cung điện Suzaku, với chỉ thị rằng chúng phải được giao trực tiếp cho Công chúa ba.
Kèm theo chúng là một bài thơ:
" Lược kia dù đã cũ sờn,
Tấm lòng son sắc chẳng thể nào phai."
Thượng Hoàng Suzaku tình cờ có mặt cùng công chúa khi món quà được trao tới nàng.
Những kỷ niệm ùa về trong tâm trí ngài.
Có lẽ Akikonomu muốn chia sẻ một phần may mắn của mình với công chúa.
Dù sao thì đó cũng là một món quà tuyệt đẹp.
Ngài nhận được một lời cảm tạ, đồng thời cố kìm sự xúc động:
" Mong nàng cũng được như người,
Suốt bao năm tháng bên lược Hoàng Dương*."
* Cây boxwood: Cây hoàng dương, tượng trưng cho sự trường xuân, may mắn và sức sống bền bỉ.
Ngài nén nỗi đau, cố gắng để có mặt trong buổi lễ.
Ba ngày sau, ngài đã xuống tóc, rời bỏ thế tục.
Ngay cả một người đàn ông bình thường cũng khó có thể bỏ lại sau lưng tất cả vấn vương và nuối tiếc; với riêng ngài, nỗi hối tiếc ấy là vô bờ bến.
Oborozukiyo đã luôn ở bên ngài, nàng không muốn rời xa.
" Nỗi lo lắng của ta về các nàng công chúa có thể chỉ tới vậy mà thôi."
Ngài nói: " Nhưng làm sao ta có thể ngừng lo lắng cho nàng đây?"
Thượng Hoàng Suzaku chuyển hướng ngồi dậy.
Sự từ bỏ cuối cùng, tượng trưng cho sự thay đổi là lúc vị Cao tăng mặc áo tu hành cho ngài, họ bắt đầu thực hiện nghi lễ xuất gia.
Ngay cả các vị tu hành, những người đáng lẽ đã bỏ lại nỗi buồn từ lâu, cũng không thể cầm được nước mắt.
Về phần các cô con gái, cung nữ và tùy tùng của Thượng hoàng Suzaku, khắp nơi đều vang vọng tiếng than khóc.
Và ngay cả bây giờ, ngài thở dài, khó có thể có được sự bình yên mà ngài hằng mong ước.
Công chúa ba vẫn là nỗi lắng lo trong tâm trí ngài.
Tất nhiên, Ngài đang bị ngập trong vô số thư hỏi han, từ Thiên hoàng cũng như từ toàn thể triều đình.