[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Truyện Kể Genji ( The Tale Of Genji)
Chương 20: Asagao
Chương 20: Asagao
Chương 20
(Asagao):
Cây bìm bìm hoa tía.
Nữ tu sĩ Kamo, Quận chúa Asagao, xin thôi giữ địa vị của nàng nhân việc cha nàng qua đời.
Không thể quên các phụ nữ đã từng khiến chàng quan tâm, Genji thường xuyên gửi lời thăm hỏi sức khỏe của nàng.
Những thư trả lời của nàng bao giờ cũng cứng nhắc và chiếu lệ.
Nàng đã quyết định không bao giờ lại một lần nữa biến thành con người để thiên hạ đồn thổi.
Dĩ nhiên chàng không sung sướng gì.
Chàng hay tin nàng đã trở về cung Momozono của cha nàng vào tháng chín.
Công chúa Năm, em gái của Nhà vua cũ và là cô của Asagao cũng như của Genji, cũng ở tại Momozono, Chàng đến thăm công chúa Năm để ngỏ lời xin lỗi.
Nhà vua xưa rất yêu mến em gái và cháu gái, và Genji có thể nói chàng kế thừa trách nhiệm này.
Họ ở tạm dãy nhà phía Đông và phía Tây của lâu đài, cả hai dãy nhà đều bày ra những dấu hiệu bị bỏ quên, và nom thật buồn thảm.
Công chúa Năm tiếp chàng.
Bà có vẻ đã già và ho liên miên.
Quận chúa Ōmiya, mẹ của người vợ đã mất của Genji, là chị cả của bà, nhưng cả hai rất khác khau, Quận chúa Ōmiya đã giữ được các nét cho tới cùng, còn nàng Năm là một con người có tiếng khàn khàn, hơi lóng ngóng.
" Từ khi cha chú mất, cõi đời này đâm ra là một nơi buồn bã.
Cô sống tuổi già chỉ để khụt khịt và khóc.
Và bây giờ Hoàng thân Shikibu cũng đã bỏ cô.
Cô đinh ninh rằng trên đời này không ai còn nhớ đến cô, ấy thế mà cháu đã tới đây.
Cháu đã có lòng tử tế đến thăm và nhờ đó mà cũng xua tan đi được nỗi u sầu của cô.
Quả thật bà đã già.
Chàng nói chuyện với bà một cách lịch thiệp.
" Từ khi Tiên đế mất, mọi cái hình như đã thay đổi.
Có những năm, chẳng được báo trước và cũng không hiểu vì lý do gì mà cháu phải sống sầu muộn ở tỉnh lẻ.
Rồi anh cháu gọi cháu về, và một lần nữa cháu lại được phục hồi địa vị cũ; nhưng cháu thấy có quá ít thì giờ làm việc riêng, và cháu sợ đã chểnh mảng đối với cô.
Thật không thể tha thứ được.
Nhiều lúc cháu đã muốn đến thăm cô và cùng cô nói chuyện ngày xưa."
" Như cháu nói, trước đây cõi đời quả là bấp bênh và hỗn loạn, Nhìn đến bất cứ đâu, cái gì cũng khiến cô bối rối.
Ấy thế mà cô sống giữa tất cả cái đó như thể cô là kẻ chả có gắn bó gì với đời.
Không ai lại bị đòi hỏi phải sống lâu đến thế, nhưng thấy cháu trở về đúng cái nơi cháu ở, cô nhớ lại, cô ghét làm sao cái ý nghĩ muốn chết trong khi cháu vẫn còn ở xa."
Tiếng nói của bà vỡ ra và run run.
" Xem đấy, cháu đã trở thành một vị công tử xinh đẹp biết dường nào!
Hồi còn bé cháu đẹp đến nỗi khó mà tin được rằng cháu được dành cho cõi đời này, và kể từ đó cô cũng có ý nghĩ giống như thế, là có thể cháu được dành cho một cõi nào khác.
Thiên hạ nói là Hoàng thượng nom in như cháu nhưng cô không tin.
Không thể có hai người xinh đẹp như thế được."
Chàng mỉm cười, lắng nghe chuyện con cà con kê: " Cô khen cháu quá lời.
Lúc còn ở tỉnh xa, cháu chả lo gì đến cái thân cháu, nay cháu sợ chưa rũ bỏ được cái vẻ mặt của kẻ quê mùa.
Còn về phần hoàng thượng, thì xưa cũng như nay.
Người đẹp không ai sánh nổi.
Cô nói đúng quá, không thể có hai người đàn ông đẹp được như thế."
" Cô có thể mong được sống lâu hơn giá như cô thỉnh thoảng được vinh dự người ta đến thăm như thế này.
Như thể tuổi già cũng như nỗi sầu muộn đang rời bỏ cô".
Bà ngừng lại để khóc.
" Cô phải thừa nhận là cô đố kỵ với Quận chúa Ōmiya, bà ta đã thành công khi có được với cháu những mối quan hệ mật thiết đến thế.
Mà thật ra thì Hoàng thân Shibiku cũng đố kỵ như vậy."
Câu chuyện xoay sang một chiều hướng lý thú; Chàng nói có phần nào châm biếm: " Một sự ràng buộc với gia đình Shibiku cũng có thể là một vinh dự và một niềm vui.
Nhưng cháu sợ, cháu cảm thấy người ta xa cách..."
Mắt chàng đang lượn lờ về phía dãy nhà kia.
Khu vườn hiu hắt mang vẻ đẹp đơn điệu.
Chàng băn khoăn tự hỏi nơi ở trầm lặng này đã ảnh hưởng thế nào đến Asagao?
" Thiết nghĩ cháu phải nhìn qua dãy nhà kia một chút.
Không thế thì nàng ấy lại cho là tôi bất nhã."
Chàng đi qua một hành lang.
Đứng trong bóng tối, chàng vẫn có thể nom thấy những bức mành tang phía bên kia những bức trướng nhuốm màu xám đen.
Một mùi hương dịu dàng kỳ lạ phảng phất tới chỗ chàng.
Chàng được mời vào phòng phía nam, người nữ tì danh dự đi tới, tay cầm một lá thư của nàng.
" Thế là nàng vẫn còn coi tôi như một đứa trẻ ương ngạnh.
Tôi cất công chờ đợi đã quá lâu, hơn nữa thiết nghĩ tôi đây cũng khá đáng kính trọng, có thể chờ đợi đặc quyền được tiếp ở phòng trong mới đúng."
" Thiếp cảm thấy như mình đang nằm mơ chợt thức dậy."
Quận chúa đáp lại.
" Thiếp cũng phải có thời gian để suy nghĩ chín chắn về sự kiên nhẫn mà chàng đang nói đến."
Quả thật, Genji tự nhủ, cõi đời là một chốn hư ảo chẳng khác gì người ta sống trong mơ.
" Người ta phải chờ đợi lâu,
Thần linh ban phúc trước sau có ngày."
" Mà vào lúc này nàng định viện dẫn lệnh cấm nào của thần linh?
Tôi đã trải qua đủ điều phiền não, nếm đủ những mùi cay đắng, tôi sẽ khuây khỏa nếu được cùng nàng chia sẻ, dù chỉ một phần nhỏ."
Nàng Quận chúa cảm thấy ở chàng có các chủ định lạnh lùng trong sự khẩn nài và sự sôi nổi của thời kia.
Như thế cũng chẳng lạ, cùng với tháng năm chàng đã thêm già dặn.
Tuy vậy hình như chàng còn quá trẻ so với chức vị cao mà chàng đang nắm giữ.
Nàng đáp lại:
" Thần linh thù oán đến tôi,
Nếu cùng trò chuyện như hồi xa xưa."
Và chàng:
" Thật đáng tiếc.
Những lỗi lầm thuở trước, tôi tưởng, thần linh đã để cho gió cuốn đi xa."
Lúc đó, nom chàng đẹp không ai sánh nổi.
Nhưng vào lúc này, nàng đang giữ thái độ nghiêm chỉnh đến quyết liệt, không chịu lay chuyển mặc dù người nữ tì danh dự nói gần nói xa rằng thần linh Kamo cũng có thể đối xử với nàng không quá nghiêm khắc hơn là đối xử với Narihira(172).
Hình như chỉ có năm tháng mới khiến nàng không còn thiết tha đón nhận chuyện tán tỉnh yêu đương đến nỗi các nữ tì cảm thấy thất vọng trước thái độ lạnh lùng đó.
Nàng đã làm cho buổi chuyện trò đâm ra ngỡ ngàng.
Khó chịu ra mặt, chàng đứng lên để từ giã.
" Có lẽ chúng ta già thêm chỉ để chuốc lấy những sự sỉ nhục chồng chất.
Có phải mục đích của nàng là biến ta thành kẻ thấp hèn cùng cực chăng?"
Lúc chàng đi khỏi, cả nhà bàn tán ầm ỉ (cũng như bất cứ bao giờ).
Đây là vào một mùa mà bất cứ lúc nào thời tiết cũng mang đến những ý nghĩ đau lòng, một chiếc lá rơi cũng có thể đưa người ta trở lại với những sự việc đã qua từ lâu.
Các nữ tì trao đổi với nhau những kỷ niệm đau buồn khi nhắc đến sự săn sóc của chàng hồi trước.
(172).
Ariwara Narihira (Truyện Ise).
" Vì yêu đương ta đã cầu nguyện Mitarashi,
Hình như thần đã khước từ lời ta cầu nguyện."
Chàng nằm thao thức trong nỗi thất vọng.
Chàng sai kéo các cánh cửa lên lúc vừa sáng và đứng nhìn ra sương mù ban mai.
Một cây bìm bìm hoa tía kéo bò lê thê trên các cây hoa đã tàn héo, và còn giữ lại được mấy bông hoa bé nhỏ đã quắt lại vì sương giá.
Chàng ngắt chúng và gửi đến cho Asagao(173).
(172) Asagao có nghĩa là "Hoa bìm bìm" trong tiếng Nhật hiện đại.
" Nàng đã xua đuổi ta, để ta phải bẽ mặt và xấu hổ; nàng thích thú với sự thất bại của ta, còn ta, cứ nghĩ đến điều đó, lòng ta làm sao có thể khuây khỏa cho được."
" Ta không quên cánh bìm bìm,
Tháng năm có bắt bìm bìm hết hoa?"
" Bất chấp mọi điều, ta vẫn tiếp tục hy vọng nàng thương ta vì trong bao nhiêu năm lúc nào mà ta không nghĩ tới nàng?"
Lời lẽ lá thư lịch sự, các nữ tì nói – không đáp là chuyện không nên.
Và họ đẩy nghiên mực tới sát chỗ nàng.
" Bìm bìm đổi hẳn vì thu,
Mất đi giữa đám giậu bờ đầm sương."
" Lời so sánh tài của chàng khiến nước mắt lã chã."
Chỉ có thế, đây không thể gọi là một lời phúc đáp thú vị hoặc khiến người đọc háo hức, nhưng không biết vì sao chàng không thể đặt nó xuống.
Có thể vì nét chữ duyên dáng trên tờ giấy xanh đậm đã thu hút chàng chăng?
Đôi khi trong cuộc trao đổi thư từ kiểu này người ta bị đánh lừa vì cấp bậc hoặc một nét chữ thanh tao rồi tưởng rằng mọi việc đều ổn thỏa; nhưng sau đó, khi cố thử xem kỹ từng lời, từng ý, người ta thấy hoàn toàn không phải thế.
Có thể đây là điều tâm sự của tôi, mà cũng không đúng cho lắm.
Không muốn tỏ ra hăm hở, chàng thấy ngán chuyện đáp lại, nhưng nghĩ đến những năm tháng này cố xoay xở để tỏ ra lạnh lùng mà vẫn giữ được mối quan tâm của chàng, chàng thấy nhiệt tình của thời trai trẻ trỗi dậy.
Vì không muốn để ai nhìn thấy, chàng gọi người đưa thư của nàng tới lều phía Đông, rồi viết một lá thư hết sức nghiêm chỉnh.
Những nữ tì của nàng tính thích thoải mái không đắn đo, cứ tán dương chàng ầm ĩ đã khiến cho nàng phải đề phòng.
Nàng vốn dĩ bao giờ cũng giữ gìn sự cách biệt, và bây giờ nàng nghĩ cả hai, chàng và nàng, đâu còn ở cái tuổi để tán tỉnh nhau, như vậy.
Cái lối thư từ cổ lỗ và hời hợt, lúc nào cũng đả động đến cỏ đến hoa của xuân hạ thu đông, hình như chắc chắn là bị chê bai.
Năm tháng qua, nhưng nàng không thay đổi.
Vừa khó chịu, vừa thán phục, chàng đã phải thừa nhận rằng nàng là người khác người thường.
Bất chấp như thế nào, người ta vẫn đồn đại là chàng đã gặp nàng ở ngoài nhà.
Người ta cũng nói là chàng vẫn gửi cho nàng những lá thư nồng nàn.
Riêng Quận chúa Năm, trong số nhiều người khác, rất vui thích vì bà cho rằng họ thật đẹp đôi.
Chẳng mấy chốc tiếng đồn đến tai Murasaki nhưng lúc đầu nàng tự nhủ chắc chàng không nỡ nào giữ bí mật với nàng.
Sau đó, nhìn chàng kỹ hơn, nàng không thể gạt bỏ những bằng cứ về tình trạng mất ăn ngủ của chàng.
Như vậy là chàng tỏ ra nghiêm túc đối với một chuyện mà chàng đã từng coi như một trò đùa.
Nàng và Asagao đều là cháu của các triều vua, nhưng phần nào, nàng kia nổi lên như một nhân vật cao quý hơn.
Nếu ý định của Genji là nghiêm túc, thì thật tình Murasaki sẽ ở vào cái thế rất không may.
Có lẽ, vì tin chắc rằng mình không có đối thủ, cho nên nàng đã ỷ quá nhiều vào lòng thương yêu của chàng.
Không có chuyện chàng sẽ gạt bỏ nàng, ít nhất là trong tương lai trước mắt, nhưng rất có thể vì họ đã ăn ở với nhau quá lâu nên chàng đâm ra coi thường nàng.
Mặc dù đối với những việc không quan trọng nàng có thể vừa làm nũng vừa trách móc chàng nhưng khi thực sự bối rối thì nàng lại không đả động chút nào đến mối lo lắng của mình.
Những ngày này, chàng để nhiều thì giờ ngắm nhìn vào khu vườn.
Chàng thường ở lại nhiều đêm trong triều và lúc về thì vùi đầu vào những cái mà chàng gọi là công văn.
Thôi nhất định rồi, tiếng đồn là đúng!
Cớ sao chàng không nói một lời?, mà lại nom chàng như người xa lạ?
Năm đó không có hội hè(174).
Vào một buổi tối, buồn bực và đứng ngồi không yên, chàng lại bỏ nhà đi đến Momozono.
Trước đó chàng đã dành trọn cả ngày để lo chuyện ăn mặc trang điểm, chọn những chiếc áo nhẹ và xức nước hoa rất thơm.
Loại phụ nữ yếu đuối thường ít có thể cưỡng lại cái vẻ lôi cuốn của chàng hơn thường lệ.
(172) Vì triều đình còn để tang.
Dẫu sao chàng nghĩ là cần phải báo với Murasaki một tiếng.
" Quận chúa Năm không được khỏe.
Ta phải ghé thăm bà ta."
Chàng đợi một câu đáp, nhưng nàng đang bận con bé.
Nhìn nét mặt nghiêng của nàng, chàng thấy mọi việc đều không ổn.
" Những ngày gần đây, nàng có vẻ hay giận dỗi.
Ta không biết tại sao.
Ta không muốn bị coi như chiếc áo cũ quen thuộc nhàu nát, và bởi vậy dạo này ta vắng nhà hơn thường lệ.
Thế thôi.
Lần này nàng có chuyện gì phải ngờ vực?"
" Phải, đúng thế đấy.
Đã chán ngấy rồi thì còn thích thú nỗi gì."
Nàng quay mặt đi và nằm xuống.
Thấy thế chàng không muốn rời nàng, nhưng chàng đã trót nói với Quận chúa Năm là chàng sẽ ghé thăm, và thực sự là đang chuẩn bị ra đi.
Như vậy, Murasaki nghĩ, đây chính là hôn nhân.
Nàng đã quá tin.
Chiếc áo tang có cái vẻ đẹp riêng của nó, nhưng riêng áo của chàng thì đẹp đặc biệt trong ánh sáng của tuyết phản chiếu.
Nghĩ đến chuyện một ngày nào đó, chàng có thể bỏ nàng thật sự, nàng không chịu đựng nổi.
Chàng chỉ đem theo một số ít người hầu thân cận.
Chàng nói mà rất có lý: " Ta đã đến cái tuổi chả muốn đi nhiều ở bất cứ đâu, trừ vào Hoàng cung.
Nhưng ở Momozono, người ta đang lúc có chuyện khá buồn.
Trước đây còn có Hoàng thân Shikibu trông nom đến họ, nhưng bây giờ lẽ rất tự nhiên, mà cũng rất buồn nữa, là họ phải trông vào ta."
Các nữ tì của Murasaki không tin thế.
" Cái dở của chàng là hay chăm lo không đúng chỗ, mà cứ như thế mãi!
Chúng em chỉ mong không vì thế mà xảy ra chuyện không may."
Ở Momozono lối qua lại là ở cổng Bắc.
Đối với Genji, đi nối vào dòng người là điều sỉ nhục, cho nên chàng sai một giai nhân đi vào qua cổng Tây.
Quận chúa Năm không ngờ chàng đến muộn trong một đêm tuyết rơi dày, bèn hối hả ra lệnh mở cổng.
Một người gác cổng vẻ mặt lạnh lùng hộc tốc chạy ra, loay hoay mở cổng.
" Cổng rỉ hết rồi." y lẩm bẩm; Genji cảm thấy buồn cho y.
Ba mươi năm đã trôi qua(175), ấy thế mà cứ ngỡ chỉ như hôm qua hoặc hôm nay.
Một cõi trần phù du, hư ảo, nhưng không dễ gì mà dứt bỏ nơi trú ngụ tạm thời nó dành cho con người cùng với cỏ cây hoa lá của bốn mùa.
Và:
" Khi mối mọt đã gặm hết cánh cổng này,
Vùi dưới tuyết, bờ giậu này cũng đành suy sụp."
(175)Có bản ghi là ba năm.
Ba mươi năm có thể ám chỉ đến tuổi của Genji, còn "ba năm" là nói trống không.
Cuối cùng cổng được mở ra, và chàng đi vào.
Cũng như bao giờ, Quận chúa Năm bắt đầu nói những chuyện hồi xưa, bà nói những chuyện cà kê dê ngỗng, Genji thấy đã buồn ngủ, còn bà cũng bắt đầu ngáp và phân trần:
" Cô buồn ngủ cả buổi tối, cô sợ không nói chuyện được nhiều như thường ngày."
Sau đó thì những âm thanh từ bà thoát ra có thể là những tiếng ngáy, nhưng nó không giống bất cứ tiếng nào chàng nghe trước đây.
Vui mừng vì được thoát, chàng ra về.
Nhưng vào lúc đó có một nữ tì già vừa ho sù sụ, vừa tiến lại rồi nói: " Già hi vọng chàng có thể nhớ ra, nhưng giờ thấy, chàng không còn xem già như người còn sống.
Tiên đế quen gọi đùa già là Granny, chàng có nhớ không?"
Nghe mụ ta xưng tên, chàng nhận ra đó là già Naishi.
Trước đây chàng có nghe nói mụ đã trở thành ni cô, mụ và bà Công chúa già cùng là bạn đạo, nhưng chàng lấy làm lạ không ngờ mụ vẫn còn sống.
Cha ta mất có vẻ như đã lâu lắm rồi, nhưng khi nghĩ đến những ngày đó, ta vẫn thấy lòng se lại cho nên được nghe tiếng nói của mụ ta mừng quá.
Mụ hãy thương mến ta, ân cần với một kẻ lạc đàn mất cha(176).
(176) Chắc là một ý thơ.
Thấy rõ là được chàng chú ý tới, mụ như bị đẩy lùi về những năm tháng dĩ vãng, và tất cả cái đỏm dáng thuở xưa nay đang trở lại.
Từ cái miệng sún hết răng, thoát ra những tiếng nói phều phào mà mụ cố tình muốn cho vui nhộn.
Mụ nói có vẻ hơi nhiều, tưởng chừng mụ sực nhớ ra, tuổi già đến bất ngờ lúc nào mụ cũng không hay.
Chàng thấy vui vui nhưng cũng nao nao trong dạ.
Hồi Naishi còn đang độ tuổi thanh xuân, trong số những phụ nữ đua nhau giành tình thương yêu của Nhà vua quá cố, có những người đã chết từ lâu, và chắc chắn rằng, có những người khác đang kéo lê thê những ngày buồn bã vào cuối cuộc đời tàn lụi của họ.
Cuộc đời của Fujitsubo mới ngắn ngủi làm sao!
Trong khi đó một cõi đời đã khá phù du lại đang trưng ra hình ảnh một sự tang thương cay nghiệt.
Đứng trước chàng, đây là một người đàn bà thanh thản thành tâm mộ đạo, sẵn sàng đón nhận cái chết ngay cả khi mụ ta chẳng bao giờ có gì để khiến người ta mến.
Thích thú và đã gây được cho chàng một mối động lòng mụ ta lại răng sức pha trò thêm.
" Sợi dây ràng buộc không quên,
"Mẹ của bà mẹ" là tên chàng rành?"
Kể cũng hơi quá, nhưng chàng đáp lại:
" Kiếp sau sẽ nói với ta,
Liệu có đứa trẻ quên cha mẹ mình?"
" Mụ nói phải, đây là một dây ràng buộc vững bền.
Nhưng thôi, lúc nào đó chúng ta sẽ chuyện trò rôm rả hơn."
Và chàng ra về.
Dọc lầu phía Tây, một vài cánh cửa còn mở, dường như người ta sợ chàng nghĩ rằng mình không được đón tiếp ân cần.
Mặt trăng đã ra khỏi đám mây, tỏa ánh sáng lấp lánh lên tuyết, khiến buổi đêm đột nhiên đẹp lạ thường.
Chàng sực nhớ ra những cuộc gặp gỡ như cuộc gặp gỡ mà chàng vừa mới thoát khỏi, được thiên hạ coi như là những " điều vớ vẩn nhất trần đời."
Tối nay, thái độ của chàng điềm đạm và thích đáng: chàng nói với Quận chúa Asagao: " Nếu như nàng không ưa tôi, nàng có thể nói thẳng ra một lời, lúc đó thì sự thể thế nào, tôi đành phải nhẫn nhục mà chấp nhận."
Nhưng ngay điều đó nàng cũng không có ý dành chàng.
Có thể tha thứ hành động thiếu suy nghĩ của tuổi trẻ, và nàng đã ý thức được rằng người cha quá cố của mình đã không phải không ưa thích chàng; nhưng hồi đó, nàng đã từ chối chàng, chỉ có tiếc thôi.
Còn vào cái tuổi của họ bây giờ mà chắp lại mối tơ duyên cũ thì đã quá muộn và hết sức khó coi.
Sự hy vọng của chàng được nàng nói cho một lời, đã đẩy nàng vào sự bối rối khó gỡ.
Cuối cùng thì chàng nghĩ nàng là một phụ nữ quá vô tình; còn về phía mình, nàng mong muốn chàng tin cho rằng nàng không cố tỏ ra thờ ơ.
Đêm đã muộn, gió lạnh thổi ào ào.
Mặc dù thấy rất buồn cho mình, chàng cũng cố xoay xở để tỏ ra có chút tao nhã và trong khi đang gạt một giọt nước mắt, chàng nói:
" Ai kia vẫn cứ lạnh lùng,
Còn ta giữ mối hận lòng dài lâu."
Chàng nói như lòng tự nhủ lòng, còn các nữ tì thì chê trách nàng làm quá đáng.
Nàng gửi ra một lời phúc đáp:
" Đổi thay thì đã muộn rồi,
Người khác làm được, thiếp tôi không đành."
Chàng không muốn bùng ra như một thằng bé nổi khùng.
" Điều này phải giữ bí mật", chàng nói trong lúc đang thầm thì dò hỏi người nữ tì đã mang thư.
" Ta không muốn làm trò cười cho thiên hạ.
Dĩ nhiên ta phải dặn dò – dĩ nhiên không phải với cô mà với chủ cô – hãy lấy con sông Isara làm mẫu mực(177).
(177) Isaga đại khái có nghĩa "Ta không có ý kiến gì".
Trong Kokinshū 1108, con sông Isaya, ở Omu được coi là câu trả lời thích đáng cho những ai dò xét muốn biết một bí mật nào đó.
"Isara" có lẽ là do chép sai.
Trong khi đó các nữ tì của nàng phàn nàn rằng chàng không được đối xử tử tế.
" Một quý nhân xinh đẹp đến thế!
Cớ sao nàng lại cứ ương ngạnh nhỉ?
Chẳng thà, chàng thô lỗ hay khinh xuất cho cam!"
Nàng cũng biết khá rõ chàng là một con người tuyệt vời, nhưng nàng không muốn có bất cứ nhận xét nào tỏ ra mình đây cũng phụ họa với những lời tán tụng chàng khắp nơi.
Nếu thế thì biết đâu chàng lại kết luận rằng nàng đã bị chinh phục!
Không, tỏ ra nồng nhiệt, thân tình thì chả có lợi gì cho mục đích của nàng.
Bao giờ cũng nói chuyện với chàng qua một kẻ trung gian, nàng phát biểu dè dặt, ngừng lại từng quãng để cân nhắc, khiến có lúc chàng tưởng nàng thôi nói hẳn.
Nàng muốn toàn tâm toàn ý quên mình vào việc thờ phụng để chuộc lại những năm sống xa Thiện Pháp; nhưng nàng cũng không muốn một sự đoạn tuyệt bi thảm.
Những điều đó cũng sẽ làm trò cười cho bọn đàm tiếu.
Không tin ngay cả vào chính nữ tì của mình, nàng dần dần lui vào cầu nguyện.
Hoàng thân Shibiku có đông con, mẹ nàng chỉ có một mình nàng.
Nàng không thân với các anh chị em khác mẹ, cuộc sống ở lâu đài Momozono tẻ nhạt mà người hầu thì ít ỏi, cho nên trước lời thỉnh cầu say đắm của một chàng công tử đẹp, ai mà không muốn vun vào!
Không thể tưởng tượng rằng Genji đã phải lòng nàng Quận chúa.
Đúng ra thì sự lạnh lùng của nàng đã kích thích tự ái của chàng.
Chàng không muốn thừa nhận sự thất bại.
Những ngày gần đây chàng hết sức thận trọng trong cách cư xử, không để cho ai có cớ để chê trách.
Chàng biết thiên hạ mà có dịp bình phẩm về những chuyện như vậy thì họ sướng rơn, nhưng chàng đâu có còn là cái anh chàng Genji với những sự khinh xuất nông nổi của thời trai trẻ.
Vào lúc này, chàng đâu có chịu để mang tai mang tiếng.
Nhưng dẫu sao làm một kẻ cầu hôn bị hắt hủi thì kể cũng khá lố bịch.
Đêm đêm chàng thường không trở về Nijō đến nỗi Murasaki nghi hoặc rằng chuyện này có phải là đùa giỡn hay không.
Càng nghĩ nước mắt nàng càng trào ra, tuy nàng cố nén.
" Trông nàng không được khỏe lắm."
Vừa nói chàng vừa vuốt ve tóc nàng.
" Nàng có điều gì phiền muộn?"
Chàng âu yếm nhìn nàng, và nom họ đẹp đôi đến nỗi người ta muốn vẽ một bức chân dung về họ.
" Từ khi mẹ qua đời, Nhà vua rất lấy làm đau đớn, quan Chưởng ấn thì đã mất nên ngoài ta ra không có ai thực sự quyết định các sự việc.
Ta bận ngập đầu.
Nàng không quen thấy ta vắng nhà nhiều như thế này, cho nên nàng buồn khổ là lẽ tự nhiên, nhưng chả việc gì mà nàng phải lo buồn.
Nàng đâu còn bé bỏng gì, nàng không chịu hiểu cho điều đó thì thật nực cười".
Chàng vuốt vuốt đám tóc xõa trên trán đầm đìa nước mắt của nàng.
Nàng ngoảnh nhìn đi nơi khác.
" Ai chịu trách nhiệm dạy dỗ nàng mà nàng không chịu lớn cho?"
Cõi đời này chả có gì là chắc, mà lại thất thường, chàng buồn vì có chút gì đó đã xảy ra giữa hai người.
" Ta tự nhủ rằng hay có phải nàng đã hiểu lầm những lá thư nho nhỏ ta gửi cho nữ tu sĩ Kamo, hay không.
Nếu thế, thì nàng hiểu nhầm rồi.
Một ngày nào đó tự nàng sẽ thấy.
Nàng ấy bao giờ cũng là con người lạnh lùng.
Ta sẽ tìm cách dọa nàng ấy bằng những lá thư có thể cho là thư tình.
Nàng ấy thấy cuộc sống nhàm chán quá, thỉnh thoảng nàng ấy có trả lời.
Đối với ta những thứ đó chả có ý nghĩa gì, vậy cơn cớ gì ta lại đi rêu rao với nàng?
Một lần nữa, ta phải bảo đảm với nàng, nàng chả có gì mà phải lo phiền."
Cả ngày, chàng ở lại phòng nàng, tìm cách dỗ dành khuyên nhủ.
Tuyết rơi đầy, chiều đến lại có gió lạnh.
Tuyết phủ trên khóm tre và tuyết phủ các ngọn thông tương phản nhau nom rất đẹp.
Nét mặt xinh tươi của Genji hình như tỏa sáng lấp lánh hơn trong ánh sáng ban chiều.
" Thiên hạ cứ tán dương nhiều đến hoa mùa xuân và lá mùa thu, nhưng với ta, một đêm như thế này, với ánh trăng sáng ngời chan hòa trên tuyết, lấp lánh, là đẹp nhất – tuy không mảy may có vết màu sắc trên đó.
Không thể nào mô tả được ảnh hưởng của nó đối với ta; có lẽ là một cảm giác phiêu diêu thoát tục.
Ta không hiểu làm sao có những kẻ thấy một buổi chiều mùa đông là thê lương".
Chàng cho kéo các tấm rèm lên.
Mặt trăng chiếu ánh sáng trắng bạc vào các góc âm u nhất của khu vườn.
Các luống hoa bị khô héo, con suối bật lên một tiếng kêu nghẹn ngào, mặt hồ bị đóng băng hắt lên những ánh sáng hãi hùng.
Đứng trước cái cảnh tượng khắc khổ này, chàng sai những nữ tì nhỏ đi ra nặn những con người tuyết; Áo quần và tóc của chúng lấp lánh trong ánh trăng.
Những con bé nhiều tuổi hơn đặc biệt xinh đẹp, áo ngoài, quần và các giải sổ ra kéo lê thê với nhiều màu sắc, còn bọn bé hơn thì mải miết với trò chơi đến nỗi để chiếc quạt che mặt rơi xuống đất.
Cảnh tượng rất vui mắt.
" Ta nhớ lại có một mùa đông chúng xây một núi tuyết cho dì nàng, Hoàng hậu đã quá cố.
Điều đó thì chả có gì đáng để ý, nhưng bà ta có tài biến những vật tầm thường thành những thứ khác lạ.
Mọi vật đều nhắc nhở ta nhớ lại bà.
Dĩ nhiên ta không được lại gần, và không được cái may mắn nhìn bà sát hơn; nhưng trong những năm ở triều đình, bà ta đã khá tốt bụng, coi ta là chỗ tin cậy.
Về phần mình, ta hay tìm lời khuyên ở bà tuy bà ít nói và không quyết đoán.
Ta tin rằng chúng ta không thấy ai hoàn toàn giống như bà.
Bà là một phụ nữ dịu dàng và thậm chí có chút e thẹn, nhưng đồng thời bà có một cái cách kỳ lạ nhìn thấu vào cốt lõi của sự vật.
Dĩ nhiên nàng cũng có những sắc thái(178) như vậy, nhưng thỉnh thoảng ta vẫn thấy nàng có cái tính bướng bỉnh như thế nào đó."
(178) Murasaki và Fuji cả hai là sắc thái của màu tía đỏ.
" Quận chúa Kamo lại là chuyện khác.
Với thời giờ trong tay và không bị bận rộn thật sự, ta và nàng ấy đã trao đổi thư từ.
Ta phải nói rằng chính nàng ấy là người đã đem ta ra thử thách những ngày gần đây.
Theo em những người tao nhã và toàn vẹn nhất trong tất cả, là phu nhân Oborozukiyo.
Nàng là người khéo léo, thận trọng, ấy thế mà thật lạ, có những lời ong tiếng ve...Nếu nói đến những phụ nữ xinh đẹp và quyến rũ, thì nhất định phải kể đến nàng ấy.
Thật đáng buồn là đã xảy ra chuyện đó.
Một tuổi thanh niên ngông cuồng không phải là một cái gì dễ dàng để mang mãi trong lương tâm mình – nhưng lương tâm của ta thì thuần hơn bất cứ ai".
Nghĩ đến Oborozukiyo, chàng thốt ra một tiếng thở dài.
" Rồi có nàng ở vùng núi xa kia nữa, người mà nàng đánh giá thấp.
Nàng ấy là một người đa cảm, toàn vẹn hơn bất cứ ai ở địa vị như vậy.
Nàng ấy đòi hỏi phần nào phải có sự đối xử đặc biệt, và ta đã bỏ qua không chú ý đến địa vị xã hội của nàng ấy.
Ta không bao giờ thiết tha với một phụ nữ mà không có gì đáng để chú ý.
Nhưng khó mà tìm được những người thật sự vẹn toàn.
Cái nàng ở dãy nhà phía Đông đây là một tấm gương về lòng sùng đạo và sự đáng tin cậy.
Ta đã định trông nom đến nàng ấy khi thấy được những đức tính tốt đẹp của nàng; và ta đã không nhầm, trong hành vi của nàng tuyệt đối không có cái gì mà có thể gọi là ngạo mạn hay yêu sách.
Bọn ta đã trở nên thân mến nhau và theo ta nghĩ, cả hai đều buồn nếu sẽ phải chia tay nhau".
Suốt đêm họ chuyện trò với nhau như vậy.
Trăng càng sáng tỏ hơn, cảnh vật hết sức yên tĩnh.
Nàng khẽ nghiêng đầu nhìn ra khu vườn và nàng xinh đẹp không ai bì kịp.
Mái tóc và nét mặt của nàng gợi lại một cách hết sức kỳ lạ hình ảnh của Fujitsubo; và một lần nữa tình yêu của chàng trở lại trọn vẹn và không chia sẻ.
" Nghe có tiếng cuốc gọi xa xa.
Điệu buồn phá cảnh trời đêm,
Một đêm hoài niệm lại thêm tuyết đầy."
Chàng nằm xuống và vẫn còn mải nghĩ đến Fujitsubo thì bỗng mơ thoáng thấy nàng.
Nàng có vẻ giận dữ.
" Chàng đã nói là sẽ giữ kín bí mật của đôi ta, ấy thế mà nó đã lọt ra ngoài.
Với nỗi đau đớn và hổ nhục thế này, thiếp còn làm sao nhìn mặt thiên hạ được?"
Chàng đang sắp sửa đáp lại, như để tự bảo vệ khỏi bị đánh bất ngờ, thì có tiếng gọi:
" Có chuyện gì vậy?"
Đó là tiếng của Murasaki.
Nỗi nhớ thương người phụ nữ quá cố thật không sao tả xiết.
Tim chàng đập dồn dập và mặc dù cố hết sức, chàng òa khóc.
Murasaki chăm chú nhìn chàng, đôi mắt kinh sợ, nhưng vẫn nằm im bất động.
Chàng thức dậy sớm, buồn đau hơn là giá như chàng không ngủ chút nào, và chàng sai làm lễ cúng tạ, mặc dù không giải thích lý do.
Không nghi ngờ gì nữa, nàng oán trách chàng đã gây đau khổ cho nàng là phải.
Chắc nàng đã cố gắng sám hối tội lỗi, nhưng khốn thay, có lẽ cái tội nặng nhất vẫn đeo đẳng lấy nàng.
Cứ nghĩ rằng trong những chuyện đó cũng có những luật lệ riêng, khiến chàng tràn ngập buồn đau đến không chịu đựng nổi.
Chàng khao khát, bằng cách nào đó được đến viếng nàng ở nơi nàng đang vật vờ cô đơn như một kẻ xa lạ, và chịu tội thay cho nàng.
Chàng sợ nếu cho làm lễ cúng quá nhiều thì sẽ gây mối ngờ vực, nhưng chàng cũng sợ rằng hiện lúc này Nhà vua đang bị rối bời bời vì một mối ngờ vực, chàng bèn mải mê âm thầm cầu khấn thần linh.
Giá như họ có thể chia sẻ cùng một đài sen ở cõi bên kia!
" Nhớ nhung tìm tới người xưa,
Bóng người đâu thấy bên bờ sông Mê."
Có người được biết, chàng tự giày vò mình với những ý nghĩ như vậy.
--------------------------------
(Từ chương 1 đến chương 32)
NXB.
Khoa học Xã hội, 1991
Chủ biên soạn: Nguyễn Đức Diệu.
Biên tập: Nguyễn Cừ.
In tại Trung tâm in Viện Thông tin Bộ Công nghiệp nặng.
Giấy phép số xuất bản số 10/CXB ngày 26.3.1990.
In xong và nộp lưu chiểu tháng 3 năm 1991