Cập nhật mới

Khác Truyện kể Genji ( The tale of Genji)

Truyện Kể Genji ( The Tale Of Genji)
Chương 41: Maboroshi


Chương 41

(Maboroshi):

Ảo tưởng

Mùa xuân ấm áp và tươi sáng năm nào, này lại phủ một lớp màu u ám.

Nỗi buồn năm xưa không chút nguôi ngoai.

Vẫn có những người khách tới thăm hỏi như thường lệ, nhưng Genji nói rằng không khỏe và ở ẩn hẳn.

Chỉ duy có Hoàng thân Hotaru, người mà chàng tiếp đón sau tấm rèm che.

" Xuân lại ân cần ghé thăm,

Ngờ ai ở lại còn ngắm hoa chăng?"

Hoàng thân vừa khóc vừa đáp:

" Coi ta như kẻ tầm thường,

Mùi hương ta tìm còn vương ích gì?"

Chàng ra ngoài ngắm hoa mận, Genji nhớ lại những mùa xuân xưa kia.

Đã chẳng còn ai ở đó, để cùng chàng chiêm ngưỡng những bông hoa đầu tiên nở.

Năm nay chàng không tổ chức buổi hòa nhạc nào; mùa xuân đang sang đã không còn như những mùa xuân khác.

Những người phụ nữ gần gũi, gắn bó lâu nhất với Murasaki vẫn mang vẻ tang tóc u ám, họ vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật.

Niềm an ủi duy nhất của họ là Genji đã không trở về dinh Rokujō.

Chàng vẫn ở đây, tại Nijō, để họ phục vụ.

Mặc dù chàng không có tình cảm nghiêm túc với bất kỳ ai trong số họ; nhưng thi thoảng chàng vẫn dành sự ưu ái cho người này người kia.

Lẽ ra, trong nỗi cô đơn, chàng đã có thể cho họ chút kỳ vọng, và dành sự nồng nhiệt đặc biệt hơn hiện tại; nhưng dường như những ham muốn xưa kia đã rời bỏ chàng.

Ngay cả những người tỳ nữ túc trực ban đêm, cũng giữ khoảng cách và luôn ngủ ngoài tấm rèm cửa của chàng.

Thi thoảng, để phá tan sự nhàm chán, chàng nhắc về những năm tháng cũ.

Khi bản tính đa sầu đa cảm của chàng dệt lên những mối tình lãng mạn, kịch tính – nay chẳng còn ý nghĩa gì với chàng nữa, chàng lại nhớ về Murasaki đã đau khổ như thế nào bởi những mối tình mà chàng đã tạo ra và chẳng đáng quan trọng như chàng tưởng.

Hà cớ gì, chàng lại cho phép bản thân có những mối quan hệ lăng nhăng nhỏ nhặt mà không cần cảm thấy phải có lỗi?

Murasaki là một người nhạy bén và chàng khó có thể đoán ra được điều nàng thực sự đang nghĩ; mặc dù nàng luôn tự chủ và nhanh chóng vượt qua những cơn ghen tuông, không bao giờ khiến chàng cảm thấy có sự dữ dội quá đáng trong đó, nhưng sự thật nàng đã phải chịu đựng rất nhiều suốt những năm tháng ở bên chàng.

Từng chuyện nhỏ nhặt cứ ùa về, cho đến khi chàng cảm thấy trái tim không còn đủ chỗ cho tất cả.

Thỉnh thoảng, một người phụ nữ lại bình luận vắn tắt về một sự việc mà cô đã từng chứng kiến, bởi vẫn còn những người phụ nữ khác bên cạnh chàng, những người đã cùng nàng trải qua tất cả mọi chuyện.

Murasaki không hề tỏ ra chút oán giận nào khi Công chúa ba thành hôn với chàng.

Dù sao thì chàng cũng biết nàng đã buồn và thất vọng, ngay đến chàng cũng cảm thấy buồn vô cùng.

Nhớ lại buổi sáng tuyết rơi, một buổi sáng mây đen cuồn cuộn, khi chàng phải đợi bên ngoài phòng nàng cho đến khi gần như lạnh cóng.

Nàng đã đón tiếp chàng một cách lặng lẽ, trìu mến và cố gắng che giấu đôi tay áo ướt đẫm.

Suốt những đêm thao thức, chàng nghĩ về lòng tốt và sự mạnh mẽ của nàng, khao khát được ở bên nàng một lần nữa, dù chỉ là trong mơ.

" Hãy xem tuyết rơi nhiều thế nào này!"

Một trong những người thị nữ trở lại phòng.

Bình minh và những bông tuyết rơi, vẫn như lúc đó, nay chàng chỉ còn lại một mình.

Đó là sự khác biệt bi thảm.

" Tuyết tan khỏi cõi mịt mùng,

Mình ta tiếp tục tận cùng nỗi đau."

Sau khi tắm rửa xong, chàng quay lại phòng cầu nguyện như thường lệ.

Một người phụ nữ nhặt than hồng từ đống tro tàn của đêm hôm trước và một người khác mang than bỏ thêm vào lò.

Chūnagon và Chūjō ở bên cạnh chàng.

" Thật khó khăn khi phải trải qua đêm dài một mình suốt ngần ấy thời gian; nhưng đêm qua còn tồi tệ hơn tất thảy.

Thật ngốc khi ta không bỏ lại tất cả sớm hơn."

Cuộc sống của những người phụ nữ này sẽ buồn biết bao nếu chàng từ bỏ thế gian!

Giọng chàng ngân vang trong sự tĩnh lặng, khi đọc một cuốn kinh luôn có một sức mạnh kỳ lạ lay động lòng người, không giống bất kỳ ai, và đối với những người thị nữ phục vụ chàng, giờ đây càng khiến những giọt nước mắt không thể kìm nén.

" Ta đã luôn có tất cả."

Chàng nói với họ.

" Ta sinh ra ở vị trí ít ai được hưởng.

Vậy mà dường như ta cũng được sinh ra để trải qua những điều buồn bã nhất.

Thường tự hỏi liệu Đức Thế Tôn có dành sự đặc biệt khó khăn này cho ta, hơn những người khác; để nhìn rõ ràng thế gian này thật vô thường.

Ta giả vời như không hiểu được ý nghĩa đó, và giờ đây khi cuộc đời sắp kết thúc; ta đã biết đến nỗi buồn tột cùng.

Buộc ta phải chấp nhận những khiếm khuyết của bản thân và những tội lỗi mà ta đã mang theo từ những kiếp trước.

Đã không còn điều gì ràng buộc ta với thế gian này.

Không, điều đó không đúng: dường như đã có những mối liên kết gần gũi hơn nhiều so với khi nàng còn sống.

Sẽ rất khó để nói lời từ biệt."

Chàng lau khô nước mắt nhưng chúng vẫn chảy.

Những người phụ nữ khóc lóc thảm thiết đến nỗi họ không thể nói cho chàng biết, thật buồn khi phải rời xa chàng.

Trong ánh bình minh buồn bã của buổi sáng và hoàng hôn ảm đạm buổi tối, chàng cho gọi những người phụ nữ có ý nghĩa đặc biệt đến.

Chàng đã biết Chūjō từ khi cô còn là một cô bé, và dường như đã dành cho cô những sự quan tâm kín đáo.

Nhưng cô quá kính yêu Murasaki nên không thể để chuyện này kéo dài quá lâu, giờ đây chàng nghĩ về cô, không còn chút ham muốn nào; chàng chỉ coi cô như một trong những người Murasaki yêu quý, giống như một kỷ vật mà người chàng yêu nhất để lại.

Một người phụ nữ xinh đẹp, tốt bụng; cô giống như một cây thủy tùng bảo vệ bên cạnh mộ người phụ nữ quá cố.

Chàng chỉ gặp những người thân thiết nhất.

Những người anh em của chàng, hoặc những người bạn tốt hồi còn làm trong triều đình - tất cả họ đều đến thăm, nhưng phần lớn chàng từ chối gặp họ.

Dù cố gắng kiềm chế bản thân, chàng sợ sự rối loạn và tính cáu kỉnh sẽ gây hoang mang cho những người đến thăm, hình ảnh không mấy đẹp đẽ này sẽ bị những thế hệ sau nhắc lại.

Tất nhiên, mọi người sẽ cho rằng việc chàng đột nhiên sống ẩn dật là bằng chứng cho sự suy yếu, điều đó gây tiếc nuối; nhưng còn tệ hơn để họ nhìn thấy chàng hiện tại.

Ngay cả Yūgiri, chàng cũng nói chuyện qua tấm mành che.

Chàng đã quyết định sẽ chờ đợi cho đến khi những lời bàn tán về sự thay đổi trong chàng dừng lại và sau đó sẽ xuất gia.

Chàng chỉ ghé thăm dinh Rokujō một lát, nhưng vì dòng nước mắt cứ tuôn rơi liên tục nên chàng nhanh chóng bỏ bê những người phụ nữ ở Rokujō.

Hoàng hậu, con gái của chàng đã bị triệu gọi về triều; chỉ để lại Niou bé nhỏ ở lại bầu bạn với chàng.

Niou nhớ lại lời dặn dò của người bà quá cố và vô cùng yêu thích cây hoa mận ở cánh Tây.

Genji thấy cậu bé thật tốt bụng, vô cùng đáng yêu.

Tháng Hai đã đến, những cây mận nở hoa và nảy những nụ đầu tiên - khuất sau màn sương mỏng manh.

Nghe thấy tiếng hót trong trẻo của một chú chim họa mi trên cây hoa mận, vốn là loài cây Murasaki đặc biệt yêu thích, Genji bước ra hiên nhà.

" Họa mi cất tiếng gọi xuân,

Nào đâu biết rằng chủ nhân đã rời."

Lúc đó đang là giữa xuân còn khu vườn vẫn như xưa.

Dù đã cố gắng không nhớ lại, nhưng mọi thứ chàng nhìn thấy đều gợi những dòng ký ức khiến chàng càng khao khát được lên núi, nơi không còn tiếng chim hót.

Nước mắt làm tối đi dòng thác Yamabuki* vàng ươm.

Hoa anh đào trong hầu hết các khu vườn đã rụng.

Ở Nijō này, hoa anh đào trắng nối tiếp hoa anh đào kép và chẳng mấy đã đến mùa hoa tử đằng.

Murasaki đã mang tất cả các cây xuân về đây, chẳng mấy chốc từng loại cây sẽ lần lượt nở hoa.

* Hoa kim mai hoặc hoa chuông vàng.

" Anh đào của con."

Niou nói.

" Chúng ta không thể làm gì đó để giữ cho chúng tươi lâu hơn sao?

Hay là chúng ta treo rèm xung quanh và buộc chặt lại.

Như vậy gió sẽ không thể thổi bay nó được."

Cậu bé nom đẹp trai và rất tâm đắc với ý tưởng của bản thân, đến nỗi Genji phải mỉm cười.

" Con thông minh hơn nhiều so với người muốn che kín cả bầu trời bằng tay áo."

Niou giống như một người bầu bạn gần gũi của chàng.

" Có lẽ chúng ta không thể tiếp tục trò chuyện được nữa."

Chàng nói tiếp, cảm thấy nước mắt sắp trào ra.

" Có lẽ chúng ta sẽ không thể gặp lại nhau, dù cho ta còn chút sức lực ít ỏi."

Cậu bé kéo tay áo chàng, tỏ vẻ phụng phịu và nhìn xuống.

" Ông có nhất thiết phải nói lại những gì bà đã từng nói không?"

Bên lan can góc nhà, hay bên tấm rèm trong phòng Murasaki, Genji thường ngồi nhìn xuống vườn.

Vài người phụ nữ vẫn mặc bộ y phục tối màu, còn một số người dù đã thay những bộ y phục thường ngày, nhưng vẫn bao phủ một màu u ám, không rõ hoạ tiết.

Còn Genji cũng chỉ mặc những bộ đồ giản dị, kín đáo.

Các phòng được bài trí đơn sơ, còn ngôi nhà thì im ắng và cô quạnh.

" Ngày ta từ bỏ nơi đây,

Bỏ cả hàng rào mùa xuân của nàng."

Chẳng ai hối chàng cần phải chọn cách sống khép kín, vô vị như vậy.

Tất cả là do bản thân chàng lựa chọn, vậy mà chàng vẫn thấy buồn.

Với thời gian eo hẹp, chàng đến thăm Công chúa ba, cậu bé Niou và vú nuôi cũng đi theo.

Như thường lệ, Niou ở khắp mọi nơi, đồng hành cùng cậu là Kaoru, cậu con trai nhỏ của công chúa; dường như hai cậu bé khiến chàng quên đi những bông hoa anh đào mong manh.

Công chúa đang ở trong phòng thờ, tay cầm một cuốn kinh.

Genji chưa bao giờ thấy nàng tỏ ra thú vị hay hào hứng, nhưng chàng phải ngưỡng mộ sự tận tâm lặng lẽ này, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi những nuối tiếc về thế gian và những thú vui của nó.

Thật trớ trêu thay, người phụ nữ nhỏ bé nông cạn này lại bỏ chàng phía sau xa đến vậy!

Những bông hoa trên bàn thờ thật đẹp dưới ánh chiều tà.

" Nàng không còn ở đây để thưởng thức những bông hoa mùa xuân nữa, và ta e rằng chúng chẳng còn mấy ý nghĩa với ta trong những ngày này.

Nhưng chúng trở nên đẹp lạ thường khi được đặt trên bàn thờ."

Chàng dừng lại.

" Còn Yamabuki của nàng ấy—đang ở giai đoạn nở rực rỡ nhất, ta không nhớ đã từng thấy nó trước đây.

Như những chùm hoa khổng lồ.

Nó không phải là loài hoa được ngưỡng mộ vì vẻ thanh thoát, có lẽ đó là lý do tại sao nó trông tươi tắn và rạng rỡ đến vậy.

Nhưng, tại sao nó lại chọn năm nay để nở rộ như thế?—gần như thể nó muốn bày tỏ sự thờ ơ với nỗi buồn của chúng ta đến nhường nào."

" Mùa xuân không bước vào nơi trú ẩn u ám của tôi."

Nàng đáp, có phần hờ hững.

Thật khó để mở lời, dù là những lời bóng giò sáo rỗng nhất.

Vào những lúc như này, tưởng chừng chỉ là chuyện vụn vặt, Murasaki dường như luôn biết chính xác nàng cần làm gì.

Vậy là nó đã đến hồi kết thúc.

Còn những năm tháng trước kia?

Tất cả những hỉnh ảnh trong ký ức chàng đều gợi lên sự đa cảm, thấu hiểu và cử chỉ, lời nói của nàng.

Thế là một lần nữa, lại để những người phụ nữ xung quanh nhìn thấy những giọt nước ủy mị của chàng.

Sương mù buổi chiều trôi dạt vào khu vườn, một vẻ đẹp mờ ảo.

Chàng đến thăm phu nhân Akashi.

Có phần sửng sốt, khi được gặp lại chàng sau một thời gian dài vắng bóng, nhưng nàng vẫn đón tiếp với vẻ điềm tĩnh và trang trọng như thường lệ.

Phải, nàng là một quý cô thanh lịch, kín đáo.

Dù cả hai người đều cao quý, nhưng vẻ cao quý của Murasaki lại thuộc một kiểu khác.

Chàng lặng lẽ kể về những năm tháng cũ.

" Ta sớm nhận ra rằng quá gắn bó và yêu thường ai đó là một sai lầm.

Ta cố gắng không để bản thân có bất kỳ ràng buộc nào với người đời.

Có lúc cảm tưởng như mọi thứ đang quay lưng lại với ta.

Nếu nó không cần, ta không việc gì phải thiết tha.

Đã chẳng còn lý do gì để ta không kết thúc cuộc sống ở đây và dời lên núi.

Vậy mà hiện tại, bầu trời đã sụp đổ mà ta vẫn chưa thể thoát khỏi những ràng buộc trần tục.

Ta vẫn tiếp tục sống như nàng thấy đấy.

Ta trông thật yếu đuối."

Chàng chỉ nói gián tiếp về vấn đề chàng trăn trở nhất, nhưng nàng hiểu và thông cảm.

" Ngay cả với những người sinh ra mà hoàn toàn không được thế gian ưu ái còn có những hối tiếc dai dẳng; còn đối với chàng niềm hối tiếc đó hẳn rất lớn.

Nhưng em nghĩ nếu chàng quyết định quá vội vàng, sợ rằng sẽ nhận thêm bất hạnh.

Mọi người sẽ nghĩ chàng thiển cận và nông nổi, điều đó sẽ khiến chàng bận lòng.

Em cho rằng những quyết định khó khăn nhất là những quyết định cần được cân nhắc kỹ càng trước khi đưa ra.

Em đã nghe nói về rất nhiều người đã từ bỏ tất cả chỉ vì một sự cố nhỏ hay một trở ngại chẳng quan trọng chút nào.

Đó không phải là điều chàng mong muốn."

" Hãy kiên nhẫn một thời gian, và nếu quyết tâm của chàng không hề lung lay, khi các cháu của chàng đã trưởng thành, cuộc sống của chúng có vẻ ổn định - Em sẽ không phản đối và thực sự sẽ rất vui mừng cho chàng."

Đó là một lời khuyên đúng đắn.

" Nhưng khi sự thận trọng và kiên nhẫn mà nàng khuyên ta, có lẽ còn tệ hơn cả sự thiển cận."

Chàng kể về những ngày xưa cũ khi ký ức ùa về.

" Khi Fujitsubo mất, ta nghĩ những cây anh đào đã nhuộm màu đen.

Hồi nhỏ, ta đã có rất nhiều thời gian để chiêm ngưỡng vẻ duyên dáng và xinh đẹp của nàng ấy, có lẽ vì lý do đó mà ta dường như là người buồn nhất khi nàng mất.

Nỗi đau buồn không hoàn toàn chỉ về tình yêu của ta.

Khi có những mối quan hệ gắn bó lâu dài hay vững chắc; đến lúc kết thúc, nỗi buồn đó không chỉ thuộc về riêng họ."

" Ký ức của ta về nàng ấy, khi chỉ là một cô bé dần trở thành một người phụ nữ xinh đẹp; tất cả nhưng năm tháng tuyệt vời ấy đột nhiên kết thúc, cuộc đời nàng đã vụt tắt.

Ta trở nên cô đơn – điều này quá sức chịu đựng.

Chính những hồi tưởng về kỳ ức, vô vàn những kỷ niệm vui buồn đã tạo nên nỗi buồn sâu sắc nhất."

Họ đã nói chuyện đến tận đêm khuya về những chuyện cũ và mới, rồi chàng đã định ở lại qua đêm với nàng; nhưng cuối cùng chàng chọn rời đi.

Nàng buồn bã nhìn theo chàng, chính chàng cũng thấy bối rỗi vì hành động của mình.

Một mình trở lại, chàng tiếp tục cầu nguyện suốt đêm, chỉ nghỉ ngơi chốc lát trong phòng khách.

Sáng sớm hôm sau, chàng viết một lá thư cho phu nhân Akashi, trong đó có bài thơ này:

" Đường dài nhòe lệ mắt ta,

Hiểu rằng thế gian chỉ là phù du."

Dù chàng đã đột ngột thay đổi ý định và rời đi tối qua như một sự xúc phạm, nàng vẫn thông cảm khi nghĩ đến bóng dáng đau buồn, bàng hoàng đó, và nàng rơi nước mắt.

Chàng không còn là Genji của ngày xưa, như thể linh hồn chàng đã rời bỏ nơi đây và chỉ còn lại một thân xác nặng trĩu.

" Ngỗng bay lúa tàn hoa héo,

Ánh người phản chiếu phai theo tháng năm."

Nét chữ ấy vẫn đẹp như mọi khi.

Chàng nhớ lại sự oán giận của Murasaki đối với phu nhân Akashi.

Cuối cùng họ đã trở nên thân thiết hơn một chút, dù rằng vẫn có một khoảng cách nhất định.

Murasaki vẫn giữ sự xa cách với nàng ấy.

Liệu có ai ngoài Genji nhận ra điều đó không?

Thỉnh thoảng chàng ghé qua phu nhân Akashi khi cảm thấy quá cô đơn, nhưng chàng không bao giờ ở lại qua đêm.

Đã đến lúc thay sang những bộ áo choàng mùa hè.

Những chiếc áo choàng mới được gửi đến từ phu nhân Hoa cam, kèm theo một bài thơ:

" Gửi người áo choàng mong manh,

Phải chăng vẫn giữ bức tranh hoài niệm?"

Chàng đáp lại:

" Áo hè mỏng tựa cánh chấu,

Nhắc ta một đời thẳm sâu vô thường."

Lễ hội Kamo dường như thật xa lạ và tẻ nhạt với chàng.

" Giả sử tất cả các cô đều có một kỳ nghỉ yên tĩnh."

Chàng nói với những người thị nữ, lo sợ rằng sự vô vị hôm nay chắc hẳn còn ngột ngạt hơn hầu hết mọi ngày.

" Hãy đi xem mọi người trong dinh đang làm gì."

Chūjō đang ngủ trưa trong một căn phòng phía Đông.

Cô ngồi dậy khi chàng bước vào.

Là một người phụ nữ nhỏ nhắn, cô đưa tay áo lên che mặt; vẻ tươi tắn, rạng rỡ và hơi ửng hồng.

Mái tóc dày của cô, mặc dù hơi rối vì ngủ, nhưng rất đẹp.

Cô mặc một chiếc áo trong màu vàng nâu, áo choàng xám đậm cùng chiếc quần màu nghệ tây, tất cả đều hơi nhàu nhĩ, cô đã cởi áo khoác và đuôi váy.

Khi nhận ra sự xuất hiện của chàng, cô vội vàng chỉnh trang lại bản thân.

Bên cạnh cô là một nhánh hoa ngọc nữ.

" Đã lâu lắm rồi ta không nhìn thấy nó."

Chàng nói, đưa tay nhặt nó lên.

" Đến nỗi ta đã quên mất tên nó rồi."

Cô ấy cho rằng đó là một lời bình có ẩn ý.

" Dây leo quấn tóc người quên,

Cỏ mọc giăng lối càng thêm u sầu."

Phải, chàng đã bỏ bê cô, và chàng buồn vì điều đó.

" Giờ thì có nghĩa gì đâu,

Dây leo giăng lối đã lâu chưa dọn."

Dường như vẫn còn một người phụ nữ mà chàng không thể thờ ơ.

Tháng Năm mưa phùn là một khoảng thời gian khó khăn.

Đột nhiên, một vầng trăng gần tròn ló dạng qua khe hở giữa những đám mây.

Yūgiri tình cờ có mặt bên chàng vào khoảnh khắc tuyệt đẹp này.

Sắc trắng của hoa cam vươn lên dưới ánh trăng, và trong làn gió tươi mát, hương thơm gợi nhớ bao kỷ niệm thoang thoảng tràn vào phòng.

Nhưng chỉ trong chốc lát.

Bầu trời tối sầm lại ngay khi họ chờ đợi, " tiếng chim cu gáy ngàn năm không đổi."

Gió nổi lên, suýt thổi tắt ngọn đèn trước mái hiên, mưa rơi lộp độp trên mái nhà, và bầu trời lại một lần nữa đen kịt.

" Tiếng mưa bên cửa sổ."

Genji thì thầm.

Đó không phải là một lời ẩn dụ mới lạ hay đặc biệt, nhưng có lẽ nó hợp với ngữ cảnh hiện tại, Yūgiri ước gì được nghe thấy " ở hàng rào nhà nàng."

" Ta biết bản thân không phải là người đàn ông đầu tiên phải sống một mình."

Genji nói: " Nhưng ta thấy mình bồn chồn và chán nản.

Nghĩ rằng sau những chuyện như thế này, một nơi ẩn thất trên núi có thể là một sự giải thoát.

Hãy mang thứ gì đó cho khách của chúng ta."

Chàng gọi những người hầu đến.

" Ta nghĩ đã quá muộn để gọi những chàng trai đó tới đây."

Yūgiri ước gì cha đừng mãi ngước nhìn lên bầu trời như thể đang tìm kiếm ai đó.

Sự bất lực trong việc quên lãng này chắc chắn sẽ cản trở con đường cứu rỗi.

Nhưng nếu chính chàng còn không thể quên được hình ảnh thoáng qua duy nhất của nàng, thì làm sao có thể trách cha đây?

" Mọi chuyện cứ như mới hôm qua thôi, vậy mà giờ đây tới ngày làm lễ giỗ đầu.

Cha có dự định gì cho việc này không?"

" Nghĩ rằng sẽ làm đơn giản và kín đáo.

Đây là thời điểm để dâng lễ Mạn-đà-la Tịnh độ mà nàng ấy đã chuẩn bị từ trước, dĩ nhiên nàng ấy đã cho chép rất nhiều kinh sách.

Vị hòa thượng, ta không nhớ tên ông ấy, biết chính xác nàng ấy muốn gì.

Hẳn là có thể nhờ ông ấy chỉ dẫn buổi lễ."

" Phải, nàng ấy dường như đã suy nghĩ và chuẩn bị rất kỹ về những điều này, con chắc chắn rằng chúng sẽ giúp ích cho nàng ấy dù là ở đâu đi nữa.

Dĩ nhiên, chúng ta biết nàng ấy có một mối gắn kết mong manh với thế gian này, điều đáng buồn nhất là nàng không có con."

" Có những người phụ nữ may mắn có được điều đó nhưng vẫn chưa làm tốt việc nuôi dạy con cái.

Còn nàng ấy đã tận tâm chăm lo cho gia đình, và chính con phải làm chúng phát triển, thịnh vượng hơn nữa."

Không muốn mọi người nghĩ rằng dạo này chàng chẳng làm gì ngoài khóc lóc, Genji kể rất ít về chuyện cũ.

Ngay lúc đó, mơ hồ - làm sao nó có thể biết được?

- tiếng gọi của con chim cu mà họ đang chờ đợi vang lên.

" Chim cu ướt đẫm mưa đêm,

Tiếng kêu tưởng nhớ người thêm xé lòng."

Và chàng lại nhìn lên bầu trời.

Yūgiri đáp:

" Nhờ chim gửi tới nàng rằng,

Hoa cam nở rộ vĩnh hằng đẹp tươi."

Những người phụ nữ cũng có thơ, nhưng tôi sẽ không ghi lại.

Yūgiri , người thường bầu bạn cùng cha trong những đêm cô đơn, đêm nay cũng dành trọn vẹn bên người.

Nỗi buồn kèm nỗi nhớ nhung dâng trào khi nghĩ đến những căn phòng cha từng cấm chàng tới, nay lại gần gũi và thân thuộc đến thế.

Một ngày hè nóng nực nọ, Genji ra ngoài tắm mát bên một ao sen đang nở rộ.

" Phải chi có thật nhiều nước mắt" đó là câu nói đầu tiên hiện lên trong tâm trí chàng.

Chàng ngồi thiền như trong trạng thái xuất thần cho đến tận chạng vạng.

Thật vô ích khi cứ phải một mình lắng nghe tiếng ve sầu rền rĩ buổi chiều và ngắm nhìn những bông cẩm chướng dại trong ánh chiều tà.

" Ta chỉ có thể trải qua một ngày hè trong tiếng khóc.

Hỡi côn trùng, đó có phải là cái cớ để các ngươi cũng khóc không?"

Bỗng chốc trời đã tối, và từng đàn đom đóm bay lượn.

" Đom đóm trước đình đài buổi chiều" —lần này chàng chợt nghĩ đến một câu thơ Trung Hoa.

" Đom đóm tỏa sáng trong đêm.

Còn ta chẳng biết đâu đêm đâu ngày."

Tháng Bảy đã đến, và dường như chẳng ai còn tâm trạng để chào đón sông Ngân* xuất hiện.

Không có tiếng nhạc, cũng chẳng có khách khứa.

Giữa đêm khuya, Genji thức dậy và đẩy cửa.

Khu vườn bên dưới hành lang đẫm sương.

Chàng bước ra ngoài.

*Vì sao hoặc dải ngân hà.

" Những vì sao này có thể gặp được nhau, ở một cõi khác bên kia những đám mây.

Nước mắt ta sẽ hòa vào sương mai của khu vườn biệt ly."

Ngay từ đầu tháng Tám, những cơn gió thu càng trở nên hiu quạnh hơn.

Genji đang bận rộn chuẩn bị cho ngày giỗ đầu.

Thời gian trôi qua thật nhanh!

Mọi người đều ăn chay trong ngày thực hiện nghi lễ Mạn-đà-la Tịnh độ.

Như thường lệ, Chūjō mang nước thiêng đến cho Genji cầu nguyện vào buổi chiều.

Chàng cầm lấy chiếc quạt của nàng, trên đó nàng đã viết một bài thơ:

" Ngờ rằng nay phải chia ly,

Làm sao ngăn nước mắt ý tuôn rơi?"

Chàng viết bên cạnh:

" Ta đếm từng ngày than khóc,

Liệu rằng còn ai khó nhọc đếm không?"

Đầu tháng Chín, lễ hội hoa cúc đã đến.

Như thường lệ, những bó hoa tươi thắm được gói trong vải để hứng những giọt sương tinh túy nhất.

" Hoa kia đắm mình sương tiên,

Còn tay áo ta ướt liền sớm mai."

Tháng Mười, như thường lệ, là mùa mưa đông ảm đạm.

Ngước nhìn bầu trời chiều, chàng thầm nhủ: " Mưa vẫn là mưa như bao năm khác."

Chàng thấy ghen tị với đàn ngỗng trời trên cao, vì chúng sắp bay về tổ.

" Thiên giả thông tuệ tận trời,

Xin gửi nàng rằng hằng đợi trong mơ."

Ngày tháng trôi qua, và chàng vẫn nặng trĩu những nỗi buồn.

Giờ đây, cả thế gian đang rộn ràng chuẩn bị cho lễ hội thu hoạch và những điệu nhảy Gosechi.

Yūgiri dẫn hai cậu con trai nhỏ của chàng, đang phục vụ trong triều đình, đến gặp ông nội.

Chúng gần bằng tuổi nhau, và quả thực rất xinh xắn.

Đi cùng chúng là vài người chú, chỉnh tề và thanh lịch trong những họa tiết Gosechi màu xanh, quả là một sự hộ tống hoành tráng cho hai cậu bé.

Nhìn thấy tất cả bọn họ, đắm chìm trong không khí lễ hội tưng bừng, Genji nhớ lại những sự kiện đáng nhớ trong những ngày lễ hội xa xưa.

" Mọi người nô nức đùa vui,

Còn ta như thể đang vùi trong đêm."

Và cứ thế, chàng đã trải qua một năm, nghĩ đã đến lúc rời bỏ thế gian này.

Chàng tặng những người hầu cận, theo mỗi cấp bậc, những món quà để tưởng nhớ.

Cố gắng tránh những lời từ biệt long trọng, nhưng họ biết chuyện gì đang xảy ra, và cuối năm là khoảng thời gian buồn bã vô hạn.

Trong số giấy tờ của chàng có những lá thư mà chàng đã gìn giữ suốt nhiều năm nhưng không muốn người khác nhìn thấy.

Giờ đây, khi đã thu xếp ổn thỏa mọi việc, chàng nhìn lại một lượt và đốt chúng.

Trong số những lá thư chàng nhận được ở Suma từ các phu nhân, có một tập thư của Murasaki.

Dù đã rất nhiều năm trôi đi, mực vẫn còn tươi như mới đặt xuống ngày hôm qua.

Dường như chúng có thể tồn tại cả ngàn năm vậy.

Nhưng tất cả chúng đều dành cho chàng, và chàng cảm thấy đã quá đủ rồi.

Nhờ hai hoặc ba người thị nữ thân cận nhất xem xét, rồi cho đốt chúng đi.

Nét chữ của người đã khuất luôn có sức mạnh lay chuyển chúng ta, chắc hẳn chúng không còn là những lá thư bình thường nữa.

Mắt chàng nhoè đi vì nước mắt, từng giọt rơi hoà lẫn với mực, giờ chàng không thể đọc được những gì nàng đã viết.

" Biết phải tìm nàng nơi đâu,

Lòng ta đau đớn u sầu lạc trôi."

Không muốn để lộ sự yếu đuối của mình, chàng đẩy chúng sang một bên.

Những người phụ nữ được phép nhìn thoáng qua lá thư này lá thư kia, và chỉ một chút ít thôi cũng đủ để khơi lại nỗi đau buồn xưa cũ.

Nỗi buồn của Murasaki khi chỉ cách chàng vài dặm, giờ đây dường như xóa tan mọi giới hạn cho nỗi buồn của chính họ.

Cố gắng kìm nén dòng nước mắt, hầu như là sự gắng gượng trong vô vọng.

Genji liếc nhìn một trong những lời nhắn trìu mến nhất và viết vào lề:

" Cỏ biển chẳng còn muốn hái,

Cũng chẳng còn muốn ngắm lại làm chi.

Chỉ như làn khói ra đi,

Hòa cùng nàng với chân trời xa xôi."

Và thế là chàng đã thiêu rụi chúng.

Vào tháng Mười Hai, tiếng lộc cộc của những chiếc mõ khi danh Đức Phật được xướng lên, cảm động hơn những năm khác, bởi Genji biết rằng đây sẽ là buổi lễ cuối cùng mà chàng có mặt.

Những lời cầu nguyện trường thọ này — chàng không nghĩ rằng chúng sẽ làm Đức Thế Tôn hài lòng.

Tuyết rơi dày đặc, giờ đã thành từng tầng tầng lớp lớp.

Bữa tiệc chiêu đãi được tổ chức rất thịnh soạn và lễ vật của Genji thậm chí còn xa hoa hơn thường lệ.

Vị hoà thượng này thường chủ trì các buổi lễ tại triều đình và tại dinh Rokujō.

Genji buồn bã khi thấy tóc mình đã điểm bạc.

Như thường lệ, có rất nhiều Hoàng thân cùng các Công khanh, Đại thần trong đoàn thực hiện nghi lễ.

Những cây mận vừa nở hoa trông thật đẹp dưới tuyết.

Đáng lẽ phải có nhạc, nhưng Genji sợ rằng năm nay nhạc sẽ khiến chàng rơi lệ.

Những bài thơ được xướng lên, sẽ phù hợp với hoàn cảnh và địa vị của chàng hơn.

Khi Genji dâng một chén rượu mời một vị khách quý, ngài ấy đã có một bài thơ như sau:

" Cài hoa trên mũ người xưa,

Biết đâu sức sống vẫn đưa xuân về?"

Chàng cũng đáp lại:

" Cầu hoa tươi mãi ngàn năm,

Còn ta năm tháng ngàn dặm tuyết rơi."

Còn nhiều điều khác nữa, nhưng tôi đã quên ghi lại.

Đó là lần đầu tiên Genji xuất hiện trước tất cả mọi người, trong thời gian dài không tiếp đón ai.

Chàng nom đẹp hơn bao giờ hết, thực sự là đẹp đến khó tin.

Chẳng vì lý do gì, vị hoà thượng đã rơi nước mắt.

Genji càng lúc càng chán nản khi năm mới đến gần.

Niou chạy lăng xăng khắp nơi để trừ tà ma, mong năm mới sẽ bắt đầu một cách tốt đẹp.

" Phải thật ồn ào mới đuổi được chúng.

Ngài còn ý tưởng nào không?"

Ngắm nhìn cảnh tượng đó, và ý nghĩ chàng phải từ biệt cậu bé, khiến Genji lo sợ rằng mình sẽ lại khóc.

" Tính sao được tháng với ngày,

Cuối năm có lẽ cũng hay cuối đời?"

Chàng nói rằng: Lễ hội này phải vui hơn bao giờ hết, và những món quà chàng tặng cho tất cả các Hoàng thân hay các vị văn võ trong triều, từ cao đến thấp—Mọi người bàn tán như vậy—hoàn toàn trái ngược với những thông lễ bình thường.

Biến mất vào trong mây.

( Phần truyện về cuộc đời chàng Genji kết thúc)
 
Back
Top Bottom