Sáng sớm ngày khai trương, phố Đông của trấn Thanh Hà nhộn nhịp hơn hẳn mọi khi.
Trước cửa tiệm nhỏ treo tấm biển gỗ khắc ba chữ "Duyên Sắc Đường" giản dị mà thanh thoát, Lâm Diệp đã cho trưng bày những lẵng hoa hồng không gian rực rỡ, tỏa hương thơm ngát cả một góc phố.
Nhờ sự quảng bá của Liễu phu nhân, ngay từ khi mặt trời chưa tỏ, đã có hàng dài kiệu hoa của các phu nhân, tiểu thư nhà quyền quý đỗ cửa.
Họ tò mò về loại "tiên sáp" có khả năng làm da trắng mịn như mỡ đông và những loại rau củ ngọt thanh, tràn đầy sinh khí mà phủ Huyện lệnh hết lời khen ngợi.
Lâm Diệp hôm nay diện một bộ đồ gọn gàng, tóc búi cao năng động, đứng ở sảnh ngoài điều phối.
Trong khi đó, Tô Nhược Tuyết khoác lên mình bộ váy lụa màu xanh nhạt do Liễu phu nhân tặng, vẻ đẹp thanh cao, thoát tục của nàng vừa xuất hiện đã khiến không ít người phải trầm trồ, ví nàng như tiên tử hạ phàm.
"Các vị phu nhân, hôm nay Duyên Sắc Đường khai trương, mỗi người mua một lọ sáp dưỡng nhan sẽ được tặng kèm một bó rau linh chi tinh khiết."
Lâm Diệp dõng dạc giới thiệu.
Chỉ trong chưa đầy hai canh giờ, số lượng sáp dưỡng da chưng cất từ hoa hồng không gian đã cháy hàng.
Tiền đồng và bạc vụn đổ vào hòm thu ngân kêu lạch cạch khiến Lâm Diệp cười không khép được miệng.
Cô lén nhìn Nhược Tuyết, thấy nàng đang bận rộn tư vấn cho khách với nụ cười tự tin, lòng bỗng thấy ấm áp lạ kỳ.
Giữa lúc việc buôn bán đang lên như diều gặp gió, một cỗ kiệu lớn bọc gấm đỏ thẫm dừng lại ngay chính diện cửa tiệm.
Bước xuống là một phụ nữ trung niên lòe loẹt, trên người đeo đầy trang sức vàng bạc, đó chính là Vương bà bà – chủ nhân của "Hương Quế Các", cửa hàng mỹ phẩm độc tôn của trấn Thanh Hà bấy lâu nay.
Vương bà bà liếc nhìn đám đông đang xếp hàng, môi nhếch lên một nụ cười khinh khỉnh.
Mụ bước vào trong, cầm một lọ sáp lên ngửi rồi ném mạnh xuống đất.
Choang!
Mảnh gốm vỡ tan, mùi hương hoa hồng nồng nàn lan tỏa nhưng bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng.
"Láo xược!
Thứ đồ rẻ tiền, dùng hóa chất tà đạo để đánh lừa thị giác mà cũng dám gọi là dưỡng nhan sao?"
Vương bà bà gào lên, lôi từ sau lưng ra một người hầu nữ với khuôn mặt nổi đầy mẩn đỏ.
"Các người nhìn xem!
Con hầu nhà ta vừa dùng sáp của cửa hàng này xong, mặt mũi đã biến dạng thế kia!
Đây rõ ràng là độc dược!"
Dân chúng bắt đầu xôn xao, những phu nhân đang cầm lọ sáp trên tay cũng bắt đầu rụt rè, ái ngại nhìn nhau.
Nhược Tuyết định bước lên tranh luận nhưng Lâm Diệp đã ngăn lại.
Cô bình tĩnh nhặt mảnh vỡ dưới đất lên, đưa lên mũi ngửi rồi bật cười:
"Vương bà bà, bà nói đây là sáp của tiệm tôi?
Lọ gốm của Duyên Sắc Đường chúng tôi bên dưới đáy đều có khắc một chữ 'Duyên' nhỏ xíu bằng men xanh để tránh hàng giả.
Lọ bà vừa ném...
đáy phẳng lì, men lại đục.
Đây chẳng phải là hàng nhái kém chất lượng của Hương Quế Các nhà bà sao?"
Vương bà bà biến sắc, định cãi chày cãi cối thì Lâm Diệp đã tiến lại gần cô hầu nữ kia.
Cô lén lấy từ không gian một chiếc khăn thấm đẫm Linh Tuyền đậm đặc, giả vờ như đang xem xét vết thương.
"Để tôi xem nào.
Vết mẩn này trông giống như bị bôi nhựa cây sơn hơn là dị ứng mỹ phẩm."
Lâm Diệp vừa nói vừa dùng khăn lau nhẹ qua mặt cô hầu.
Kỳ tích xảy ra, làn da đang sưng tấy của cô hầu nhanh chóng dịu lại, các nốt đỏ lặn mất tăm dưới tác động thần kỳ của Linh Tuyền.
Cô hầu nữ kinh ngạc sờ lên mặt mình, lắp bắp: "Hết... hết ngứa rồi!
Thật thần kỳ!"
Đám đông ồ lên kinh ngạc.
Lâm Diệp quay sang nhìn Vương bà bà đang tái mét mặt mày:
"Bà bà, kinh doanh quan trọng nhất là chữ tín.
Bà dùng thủ đoạn hèn hạ này không chỉ hại chúng tôi, mà còn hại cả người làm của mình.
Liễu phu nhân và Huyện lệnh đại nhân vốn rất ghét những kẻ làm loạn thị trường, bà muốn chúng ta lên công đường nói chuyện không?"
Vương bà bà sợ tới mức chânn tay run rẩy, vội vàng ra hiệu cho người khiêng kiệu chạy thục mạng, không dám ngoái đầu nhìn lại.
Đến tối, khi tiệm đã đóng cửa, Lâm Diệp mệt nhoài ngồi bệt xuống sàn, bắt đầu kiểm kê đống bạc thu được.
Nhược Tuyết mang đến một chén trà mật ong ấm, dịu dàng lau mồ hôi trên trán cho cô.
"Diệp nhi, hôm nay em vất vả rồi.
Nếu không có em, ta thật sự không biết đối phó với mụ đàn bà đó thế nào."
Lâm Diệp nắm lấy tay Nhược Tuyết, kéo nàng ngồi vào lòng mình.
Cô dụi đầu vào cổ nàng, hít hà mùi hương quen thuộc:
"Tỷ tỷ, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.
Chúng ta sẽ kiếm thật nhiều tiền, sau đó mở rộng chi nhánh tới tận tỉnh thành, rồi đến Kinh Đô.
Khi đó, không ai có thể xem thường tỷ nữa."
Nhược Tuyết ôm lấy cổ Lâm Diệp, ánh mắt nàng nhìn về phía xa xăm nhưng đầy kiên định: "Chỉ cần có em bên cạnh, dù là đối mặt với bão tố ở Kinh Thành, ta cũng không sợ."
Bất thình lình, từ trong bóng tối của con hẻm đối diện tiệm, một bóng đen ẩn hiện đang ghi chép gì đó vào một mảnh giấy nhỏ, rồi huýt sáo gọi một con chim ưng bay đi.
Có vẻ như tin tức về "Duyên Sắc Đường" và "Tô tiểu thư" đã bắt đầu vượt ra khỏi tầm kiểm soát của trấn nhỏ này