[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Trục Ngọc 2
CHƯƠNG 48: TRƯỜNG AN ĐĂNG HỎA, NHẤT ĐIỆN KINH HỒNG
CHƯƠNG 48: TRƯỜNG AN ĐĂNG HỎA, NHẤT ĐIỆN KINH HỒNG
Đêm hội Thượng Nguyên, cả kinh thành chìm trong biển hoa đăng rực rỡ.
Trường Ngọc bước xuống kiệu trước cổng cung điện, nàng vận một bộ y phục thanh nhã, gương mặt thoáng chút lo âu đúng như kế hoạch đã định.
Không có Tạ Chinh đi cùng, ánh mắt của đám quan lại và phi tần nhìn nàng đầy vẻ khinh khi và mưu tính.
Nàng hít một hơi thật sâu, đôi tay giấu sau tà áo siết chặt bản tấu chương.
Bước vào đại điện, Thái hậu ngồi trên cao, đôi mắt già nua sắc sảo khẽ nheo lại khi thấy Trường Ngọc đơn độc một mình.
— "Trấn Bắc Hầu phu nhân, nghe nói Hầu gia bị thương nặng, sao ngươi không ở phủ chăm sóc mà lại có tâm trí vào cung xem hội?" — Giọng Thái hậu uy nghiêm nhưng đầy ý mỉa mai.
Trường Ngọc quỳ xuống hành lễ, giọng nàng run run nhưng ánh mắt lại lạnh lùng vô cảm:
— "Tâu Thái hậu, phu quân thiếp đúng là đang dưỡng bệnh.
Nhưng có một chuyện đại sự liên quan đến xã tắc và sự trong sạch của tiền nhân, thiếp không thể không tới."
Nàng từ từ lấy ra bản tấu chương ố vàng trước sự ngỡ ngàng của cả điện.
Thái hậu biến sắc, định sai người ngăn cản nhưng Trường Ngọc đã lớn tiếng:
— "Đây là bản tấu chương về vụ án Phàn gia mười lăm năm trước, minh chứng cho kẻ đã thông đồng với ngoại bang, phản bội xương máu quân sĩ.
Chàng đã dặn thiếp, phải trao tận tay Hoàng thượng!"
Không gian đại điện như đông cứng lại.
Thái hậu run rẩy chỉ tay:
— "Láo xược!
Ngươi dám mang vật giả mạo vào cung đại náo?
Người đâu, bắt lấy nó!"
Đúng lúc đám vệ binh lao tới, một giọng nói trầm thấp, đầy uy áp vang lên từ phía cửa điện:
— "Ai dám động vào thê tử của ta?"
Tạ Chinh vận hắc y, thanh kiếm trong tay vẫn còn vương khí lạnh, bước vào đại điện như một vị thần chiến tranh.
Hắn không hề bị thương, ánh mắt đầy sát khí nhìn thẳng về phía Thái hậu.
Trường Ngọc nhìn chàng, môi khẽ nở một nụ cười thắng lợi.
Màn kịch đến lúc hạ màn, và cuộc thanh trừng chính thức bắt đầu.