Khác TRỤC NGỌC 2

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Trục Ngọc 2
CHƯƠNG 48: TRƯỜNG AN ĐĂNG HỎA, NHẤT ĐIỆN KINH HỒNG


Đêm hội Thượng Nguyên, cả kinh thành chìm trong biển hoa đăng rực rỡ.

Trường Ngọc bước xuống kiệu trước cổng cung điện, nàng vận một bộ y phục thanh nhã, gương mặt thoáng chút lo âu đúng như kế hoạch đã định.

Không có Tạ Chinh đi cùng, ánh mắt của đám quan lại và phi tần nhìn nàng đầy vẻ khinh khi và mưu tính.

Nàng hít một hơi thật sâu, đôi tay giấu sau tà áo siết chặt bản tấu chương.

Bước vào đại điện, Thái hậu ngồi trên cao, đôi mắt già nua sắc sảo khẽ nheo lại khi thấy Trường Ngọc đơn độc một mình.

— "Trấn Bắc Hầu phu nhân, nghe nói Hầu gia bị thương nặng, sao ngươi không ở phủ chăm sóc mà lại có tâm trí vào cung xem hội?" — Giọng Thái hậu uy nghiêm nhưng đầy ý mỉa mai.

Trường Ngọc quỳ xuống hành lễ, giọng nàng run run nhưng ánh mắt lại lạnh lùng vô cảm:

— "Tâu Thái hậu, phu quân thiếp đúng là đang dưỡng bệnh.

Nhưng có một chuyện đại sự liên quan đến xã tắc và sự trong sạch của tiền nhân, thiếp không thể không tới."

Nàng từ từ lấy ra bản tấu chương ố vàng trước sự ngỡ ngàng của cả điện.

Thái hậu biến sắc, định sai người ngăn cản nhưng Trường Ngọc đã lớn tiếng:

— "Đây là bản tấu chương về vụ án Phàn gia mười lăm năm trước, minh chứng cho kẻ đã thông đồng với ngoại bang, phản bội xương máu quân sĩ.

Chàng đã dặn thiếp, phải trao tận tay Hoàng thượng!"

Không gian đại điện như đông cứng lại.

Thái hậu run rẩy chỉ tay:

— "Láo xược!

Ngươi dám mang vật giả mạo vào cung đại náo?

Người đâu, bắt lấy nó!"

Đúng lúc đám vệ binh lao tới, một giọng nói trầm thấp, đầy uy áp vang lên từ phía cửa điện:

— "Ai dám động vào thê tử của ta?"

Tạ Chinh vận hắc y, thanh kiếm trong tay vẫn còn vương khí lạnh, bước vào đại điện như một vị thần chiến tranh.

Hắn không hề bị thương, ánh mắt đầy sát khí nhìn thẳng về phía Thái hậu.

Trường Ngọc nhìn chàng, môi khẽ nở một nụ cười thắng lợi.

Màn kịch đến lúc hạ màn, và cuộc thanh trừng chính thức bắt đầu.
 
Trục Ngọc 2
CHƯƠNG 49: KIẾM KHÍ TRẤN BẮC, PHƯỢNG LÂU LƯU HUYẾT


Sự xuất hiện đột ngột của Tạ Chinh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt những kẻ đang có ý đồ hành hung Trường Ngọc.

Đám vệ binh đang hùng hổ lao tới bỗng chốc khựng lại, chân tay run rẩy khi đối diện với đôi mắt đỏ ngầu sát khí của vị chiến thần vùng biên ải.

Tạ Chinh không thèm nhìn đám lính lác, hắn bước thẳng tới bên cạnh Trường Ngọc, vòng tay ôm lấy bờ vai nàng, kéo nàng sát vào lồng ngực mình.

— "Thiếp có sao không?" — Giọng chàng thấp xuống, chứa chan sự lo lắng mà chỉ dành riêng cho nàng.

Trường Ngọc ngước nhìn phu quân, nàng khẽ lắc đầu, bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ lên mu bàn tay hắn như để xoa dịu cơn giận:

— "Thiếp không sao.

Chàng đến đúng lúc lắm, nếu không thiếp đã bị người ta gán cho tội danh đại nghịch bất đạo rồi."

Tạ Chinh khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm tới đáy mắt.

Chàng quay sang nhìn Thái hậu đang ngồi chết trân trên phượng vị, giọng nói vang vọng khắp đại điện:

— "Thái hậu vội vã bắt người như vậy, phải chăng là vì sợ bản tấu chương trong tay thê tử ta nói lên sự thật mà người đã cố chôn vùi suốt mười lăm năm qua?"

Thái hậu run rẩy, đôi môi tím tái vì giận dữ và sợ hãi:

— "Tạ Chinh!

Ngươi dám mang vũ khí vào điện, lại còn ăn nói hàm hồ.

Ngươi muốn tạo phản sao?"

— "Tạo phản?" — Tạ Chinh bật cười lạnh lẽo — "Trấn Bắc quân của ta hy sinh xương máu ở biên thùy là để bảo vệ giang sơn, không phải để bảo vệ cho một kẻ tư thông với ngoại bang, hại chết trung thần như người.

Hoàng thượng, bản tấu này chính là lời khai của Lưu đại nhân trước khi chết, kèm theo chữ ký của mười vị tướng sĩ còn sống sót sau trận chiến năm đó.

Xin người hãy minh xét!"

Hoàng thượng ngồi trên ngai vàng, gương mặt sa sầm.

Người sai thái giám xuống cầm bản tấu chương.

Từng trang giấy mở ra là một lần Thái hậu lùi sâu vào bóng tối của sự sụp đổ.

Trường Ngọc đứng bên cạnh Tạ Chinh, nàng cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh từ chàng truyền sang.

Nàng không còn là cô gái đồ tể đơn độc trên con đường báo thù nữa, mà là Hầu phu nhân danh chính ngôn thuận, đang cùng phu quân của mình lật đổ một triều đại mục nát.

Tiếng thét của Thái hậu vang lên khi Hoàng thượng đập mạnh tay xuống bàn, nhưng Trường Ngọc biết, đây mới chỉ là bắt đầu của sự kết thúc.
 
Trục Ngọc 2
CHƯƠNG 50: PHƯỢNG LẠC BÌNH DƯƠNG, TRẦN AI LẠC ĐỊNH


Giữa đại điện nguy nga, tiếng sắc chỉ của Hoàng thượng vẫn còn âm vang như sấm sét giữa trời quang.

Thái hậu – người đàn bà từng hô phong hoán vũ suốt mười lăm năm qua – bỗng chốc như già đi cả chục tuổi.

Bà ta ngồi bần thần trên phượng vị, chiếc phượng quan lệch sang một bên, vài lọn tóc bạc xõa xuống gương mặt nhợt nhạt.

Cái vẻ uy quyền ngày thường đã bị sự nhục nhã và sợ hãi nuốt chửng hoàn toàn.

Trường Ngọc đứng đó, giữa những ánh mắt kinh hãi của đám quan lại và phu nhân thế gia.

Nàng không hề có vẻ đắc ý của kẻ vừa lật ngược thế cờ, mà ngược lại, ánh mắt nàng tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu.

Nàng khẽ quay sang nhìn Tạ Chinh, người đàn ông vẫn luôn đứng sừng sững sau lưng nàng như một ngọn núi lớn.

— "Chàng à, công đạo cuối cùng cũng đã quay về với người sống, và linh hồn người khuất cũng đã được an ủi rồi." — Trường Ngọc khẽ khàng lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại mang sức nặng của sự kiên định.

Tạ Chinh tiến lên một bước, bàn tay to lớn bao phủ lấy bàn tay đang khẽ run của nàng.

Hắn không nhìn Thái hậu, mà chỉ nhìn sâu vào đôi mắt của thê tử, giọng nói trầm thấp đầy sự che chở:

— "Phải, tất cả chỉ mới bắt đầu thôi.

Thiếp đã vất vả nhiều rồi, từ nay về sau, không ai có thể dùng quá khứ để làm nhục thiếp, cũng không ai dám động đến một sợi tóc của người nhà họ Phàn nữa."

Thái hậu bỗng bật cười điên dại, bà ta chỉ tay về phía hai người, giọng khàn đặc:

— "Các ngươi đừng tưởng thế là thắng!

Kinh thành này vốn dĩ là một vũng bùn, các ngươi sạch sẽ được bao lâu?"

Trường Ngọc không giận, nàng thong thả tiến lại gần bậc thềm cung điện, nhìn thẳng vào người đàn bà đang rơi xuống vực thẳm kia, nhẹ nhàng đáp lại:

— "Thái hậu, người sai rồi.

Thiếp vốn lớn lên từ sạp thịt, tay đã nhuốm máu của hàng ngàn con thú để tồn tại.

Vũng bùn này có bẩn đến đâu, cũng không làm khó được một kẻ biết cách cầm đao để lọc bỏ những phần thối nát như thiếp đâu."

Lời nói của nàng khiến Thái hậu nghẹn họng, không thốt thêm được lời nào.

Hoàng thượng phẩy tay, đám thị vệ lập tức tiến lên "mời" Thái hậu về Diên Hy cung để cấm túc.

Khi bóng dáng của bà ta khuất dần sau cánh cửa điện, Trường Ngọc cảm thấy một gánh nặng ngàn cân trên vai mình bỗng chốc tan biến.

Nàng tựa nhẹ vào vai Tạ Chinh, cảm nhận mùi hương trầm quen thuộc trên y phục của chàng.

Đêm Thượng Nguyên này, hoa đăng vẫn rực rỡ, nhưng đối với nàng, ánh sáng đẹp nhất chính là sự thật đã được phơi bày và sự đồng lòng của người đàn ông bên cạnh.

— "Chàng, chúng ta về nhà thôi."

— "Được, chúng ta về nhà."
 
Trục Ngọc 2
CHƯƠNG 51: DƯ ÂM ĐẠI ĐIỆN, CHỦ MẪU UY NGHI


Chiếc kiệu của Hầu phủ thong thả lăn bánh trên con đường lát đá của kinh thành, bỏ lại sau lưng cung điện nguy nga vừa trải qua một trận địa chấn quyền lực.

Bên trong không gian chật hẹp, Trường Ngọc tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của Tạ Chinh, đôi mắt khẽ nhắm lại để tận hưởng sự yên bình hiếm hoi.

Hơi ấm từ cơ thể chàng lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của những âm mưu thâm độc vừa đối mặt.

— "Thiếp mệt rồi sao?" — Tạ Chinh khẽ vuốt ve lọn tóc mai xõa trên trán nàng, giọng nói dịu dàng như gió xuân, khác hẳn với vẻ sát thần lúc ở trên điện.

Trường Ngọc khẽ mở mắt, nhìn phu quân mình bằng ánh mắt ngập tràn tin cậy:

— "Thiếp không mệt, chỉ là thấy lòng nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Chàng à, mười lăm năm qua, thiếp chưa bao giờ nghĩ mình có thể đứng trước mặt Thái hậu mà đòi lại công đạo cho cha một cách hiên ngang thế này."

Tạ Chinh siết chặt vòng tay, đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu nàng:

— "Đó là vì thiếp xứng đáng.

Thiếp không chỉ là con gái của Phàn tướng quân, mà còn là người phụ nữ dũng cảm nhất mà ta từng gặp.

Từ nay về sau, trong kinh thành này, ai nghe đến tên phu nhân Trấn Bắc Hầu cũng phải nể trọng ba phần."

Khi kiệu dừng trước cổng phủ, cảnh tượng bên ngoài đã hoàn toàn thay đổi.

Đám quản sự và nô tỳ, vốn trước đây luôn lén lút nhìn Trường Ngọc bằng ánh mắt khinh miệt "đồ tể", nay tất cả đều quỳ rạp xuống hai bên lối đi, đầu chạm đất, không một ai dám thở mạnh.

Trường Ngọc bước xuống kiệu, phong thái ung dung, bộ y phục màu đỏ thẫm nạm vàng càng tôn lên vẻ cao quý của một vị chủ mẫu thực thụ.

Nàng không vội vã đi vào, mà đứng lại giữa sân, ánh mắt sắc sảo lướt qua một lượt đám người đang run rẩy kia.

— "Các vị đứng lên đi." — Giọng nàng thanh tao nhưng mang theo uy áp không thể chối từ — "Ta biết, trong lòng các vị trước đây vẫn luôn thắc mắc tại sao một người như ta lại có thể ngồi vào vị trí này.

Nhưng sau đêm nay, ta hy vọng các vị hiểu rằng, ta có thể cầm đao để lọc thịt, thì cũng có thể dùng đao để lọc bỏ những kẻ hai lòng trong phủ này."

Đám quản sự đổ mồ hôi lạnh, đồng loạt hô lớn:

— "Chúng nô tài không dám!

Xin phu nhân thứ tội!"

Tạ Chinh đứng bên cạnh, khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy vẻ dung túng và tự hào nhìn thê tử của mình đang thu phục nhân tâm.

Chàng biết, từ khoảnh khắc này, Trường Ngọc đã thực sự làm chủ Trấn Bắc Hầu phủ.

— "Chàng thấy thiếp nói có hơi quá lời không?" — Nàng quay sang hỏi chàng khi hai người bước vào thư phòng.

— "Không, thiếp nói rất đúng ý ta.

Trong phủ này, cần một sự thanh trừng sạch sẽ để thiếp được thoải mái."

Dưới ánh nến lung linh, Trường Ngọc bắt đầu vạch ra những bước tiếp theo để khôi phục lại thanh danh cho gia tộc.

Cuộc chiến ngoài cung đã tạm lắng, nhưng cuộc chiến củng cố quyền lực bên trong phủ mới thực sự bắt đầu.
 
Trục Ngọc 2
CHƯƠNG 52: THANH TRỪNG NỘI VIỆN, THIẾT QUYẾN CHỦ GIA


Sáng sớm hôm sau, tuyết vẫn còn đọng trên những cành mai già, nhưng không khí trong phủ Trấn Bắc Hầu đã nóng hực bởi lệnh triệu tập khẩn cấp của chủ mẫu.

Tại đại sảnh, Trường Ngọc ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh nàng là Tạ Chinh đang thong thả nhấp trà, thanh kiếm bất ly thân đặt ngay ngắn trên bàn khiến đám quản sự đứng dưới sân không khỏi rùng mình.

Trường Ngọc lật nhẹ từng trang sổ sách, tiếng giấy sột soạt trong không gian tĩnh lặng nghe như tiếng đếm ngược thời gian của những kẻ có tật giật mình.

Nàng không vội vàng, đôi mắt phượng khẽ lướt qua gã quản sự trung niên đang mồ hôi nhễ nhại ở hàng đầu – kẻ bấy lâu nay vẫn cậy thế Thái hậu để bòn rút ngân khố của phủ.

— "Lý quản sự, ta xem qua sổ lương thực của năm ngoái, thấy có một khoản chi cho việc 'tu sửa kho thóc' lên đến hai ngàn lượng bạc." — Trường Ngọc nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói không chút gắt gỏng nhưng lại khiến kẻ đối diện khuỵu chân.

— "Bẩm... bẩm phu nhân, đó là do tường kho bị nứt, nô tài phải mời thợ giỏi..."

— "Thợ giỏi?" — Trường Ngọc ngắt lời, nàng đóng sầm quyển sổ lại, tiếng động vang lên khô khốc — "Ta đã sai người đi kiểm tra, tường kho thóc vẫn là lớp gạch cũ từ mười năm trước.

Hai ngàn lượng đó, nghe nói đã biến thành một tòa nhà nhỏ ở ngoại thành cho tiểu thiếp của ngươi, có đúng không?"

Lý quản sự mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa:

— "Phu nhân tha mạng!

Nô tài bị quỷ ám, xin phu nhân nể tình nô tài đã hầu hạ Hầu phủ nhiều năm..."

Tạ Chinh lúc này mới đặt chén trà xuống, đôi mắt lạnh lùng nhìn gã quản sự như nhìn một vật chết:

— "Hầu hạ nhiều năm?

Ngươi là người của ai đưa vào, ta và phu nhân đều biết rõ.

Trước đây ta nể mặt 'người đó' nên nhắm mắt làm ngơ, nhưng nay chủ mẫu đã lên tiếng, ngươi tưởng mình còn đường sống sao?"

Trường Ngọc quay sang nhìn Tạ Chinh, đôi môi khẽ nở một nụ cười dịu dàng nhưng chứa đầy sát khí:

— "Chàng đừng giận, để thiếp xử lý.

Lý quản sự, ngươi tham ô công quỹ, lại còn là tai mắt truyền tin ra ngoài, tội này không thể tha.

Người đâu, lột sạch y phục quản sự, thu hồi toàn bộ tài sản, đuổi khỏi phủ và giao cho quan phủ định tội."

Đám vệ sĩ lập tức xông vào lôi kẻ đang gào khóc thảm thiết đi.

Trường Ngọc đứng dậy, ánh mắt nàng sắc lẹm nhìn về phía những người còn lại:

— "Ta nói rồi, ta biết cầm đao mổ lợn thì cũng biết cách lọc bỏ những miếng thịt thối.

Kẻ nào tự giác khai báo, ta sẽ cho một con đường lui.

Kẻ nào cố tình che giấu, kết cục của Lý quản sự chính là tấm gương của các ngươi."

Cả sân phủ đồng loạt quỳ rạp, tiếng hô "Phu nhân anh minh" vang dội.

Tạ Chinh đứng dậy, nắm lấy tay nàng, ánh mắt tràn đầy sự khâm phục:

— "Ngọc nhi, thiếp làm tốt hơn chàng nghĩ nhiều.

Từ nay, phủ này thực sự mang họ Tạ, và thuộc về thiếp rồi."

Trường Ngọc mỉm cười, tựa đầu vào vai chàng.

Sự thanh trừng này chỉ là bước đầu để nàng biến Hầu phủ thành một pháo đài vững chắc, bảo vệ cho tương lai của cả hai.
 
Trục Ngọc 2
CHƯƠNG 53: TRÀ DƯ THẾ NGOẠI, TÂM Ý TƯƠNG THÔNG


Sau cơn đại biến ở cung điện, phủ Trấn Bắc Hầu dường như thu mình lại giữa lòng kinh thành náo nhiệt.

Tuyết đã ngừng rơi, nhưng cái lạnh vẫn luồn lách qua từng kẽ lá.

Trong thư phòng, mùi hương thanh khiết của trà Long Tỉnh lan tỏa, quyện cùng mùi mực thơm thoang thoảng.

Trường Ngọc ngồi bên án thư, tỉ mỉ mài mực cho Tạ Chinh.

Đôi tay nàng trắng ngần, từng cử động đều mang theo vẻ thong dong, tự tại của một người đã thực sự trút bỏ được gánh nặng tâm lý.

Tạ Chinh dừng bút, xoay người lại nắm lấy đôi tay nhỏ bé của nàng, kéo nàng ngồi vào lòng mình.

— "Thiếp đang nghĩ gì mà thẩn thờ vậy?" — Chàng khẽ hỏi, hơi thở ấm áp phả bên tai khiến nàng khẽ rùng mình.

Trường Ngọc tựa đầu vào vai chàng, giọng nói mềm mại như lụa:

— "Thiếp đang nghĩ, hóa ra cuộc sống bình yên lại đáng quý đến thế.

Chàng à, trước đây thiếp chỉ mong đòi lại công đạo, giờ đây có chàng ở bên, thiếp lại thấy sợ... sợ cái sự yên tĩnh này chỉ là phù du."

Tạ Chinh siết chặt vòng tay, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía xa xăm:

— "Có chàng ở đây, không ai có thể phá vỡ sự yên bình này của thiếp.

Những kẻ bên ngoài kia dẫu có tâm cơ đến đâu, cũng không qua nổi đôi mắt của Trấn Bắc quân.

Thiếp cứ việc làm vị Hầu phu nhân vô lo vô nghĩ, những chuyện còn lại, cứ để chàng lo."

Trường Ngọc khẽ mỉm cười, nàng biết chàng đang ám chỉ những vây cánh còn sót lại của Thái hậu vẫn đang lén lút quan sát phủ Hầu.

Nàng không sợ, vì nàng biết người đàn ông này sẽ là bức tường thành vững chãi nhất cuộc đời mình.
 
Trục Ngọc 2
CHƯƠNG 54: TUYẾT DẠ HÀN MAI, TÌNH THÂM Ý THIẾP


Đêm kinh thành sau buổi đại lễ Thượng Nguyên vẫn còn vương lại chút tàn dư của sự náo nhiệt, nhưng bên trong phủ Trấn Bắc Hầu lại tĩnh lặng đến lạ kỳ.

Ánh trăng bạc trải dài trên những nhành mai đang hé nụ trong sân viện, hắt bóng lên khung cửa sổ chạm khắc cầu kỳ.

Phàn Trường Ngọc ngồi bên bàn trang điểm, tháo xuống chiếc trâm huyết ngọc – vật chứng đã cùng nàng đi qua biết bao giông bão.

Nàng nhìn mình trong gương, đôi mắt phượng vốn sắc sảo giờ đây lại mang theo một chút ưu tư xa xăm.

Dù Thái hậu đã bị cấm túc, nhưng dư luận kinh thành vẫn chưa chịu buông tha cho nàng.

Những lời xì xào về một vị chủ mẫu xuất thân "đồ tể" dùng mưu hèn kế bẩn để hại mẫu nghi thiên hạ vẫn len lỏi vào tai nàng.

Trường Ngọc không sợ kẻ thù ra mặt, nàng chỉ sợ những lời nói kia sẽ làm vấy bẩn danh tiếng của Tạ Chinh và ảnh hưởng đến tương lai của bé Trường Ninh.

Vừa lúc đó, cánh cửa khẽ đẩy ra, Phàn Trường Ninh nhỏ bé ôm theo một chiếc gối ôm, rón rén bước vào.

Con bé dụi mắt, giọng ngái ngủ:

— "Chị ơi, em lại mơ thấy cha... em sợ."

Trường Ngọc xót xa, định đứng dậy bế em thì một bóng đen cao lớn đã bước vào từ phía sau, nhẹ nhàng nhấc bổng Trường Ninh lên.

Là Tạ Chinh.

Chàng không nói gì, chỉ để con bé ngồi vững trên cánh tay mình rồi bước lại gần Trường Ngọc.

Ánh mắt chàng nhìn nàng qua gương đồng đầy sự thấu hiểu và che chở.

— "Thiếp lại đang lo nghĩ những lời đàm tiếu bên ngoài sao?" — Tạ Chinh khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm như muốn xua tan mọi giá lạnh.

Trường Ngọc thở dài, nàng xoay người lại, nắm lấy đôi bàn tay to lớn của phu quân:

— "Chàng à, thiếp vốn không quan tâm người ta nói gì về mình.

Nhưng thiếp sợ... thiếp sợ họ nói chàng vì thiếp mà đánh mất danh chính ngôn thuận.

Thiếp cũng sợ Ninh nhi sau này lớn lên sẽ bị người ta chỉ trỏ vì có một người chị như thiếp."

Tạ Chinh khựng lại, chàng đặt Trường Ninh xuống ghế, rồi xoay người Trường Ngọc lại đối diện với mình.

Chàng nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của mình:

— "Ngọc nhi, thiếp nghe cho kỹ đây.

Danh tiếng của Tạ Chinh ta là dùng máu và mạng sống ở biên thùy để đổi lấy, không phải để mấy kẻ môi miệng kia định đoạt.

Nếu cả thê tử và em gái của mình mà ta cũng không bảo vệ được, thì cái danh tướng quân này có cũng như không."

Chàng quay sang xoa đầu Trường Ninh, con bé liền ôm chặt lấy chân chàng, đôi mắt tròn xoe nhìn chị gái.

Tạ Chinh tiếp tục, giọng đầy uy lực:

— "Sáng mai, chàng sẽ xin Hoàng thượng cho phép chúng ta đưa cả Ninh nhi về lại từ đường cũ họ Phàn.

Chàng muốn cả thiên hạ thấy rằng, Phàn gia không chỉ được minh oan, mà còn có Trấn Bắc Hầu ta danh chính ngôn thuận đứng ra che chở.

Kẻ nào còn dám hé môi nửa lời, thanh kiếm này của chàng sẽ không nể tình.

Trường Ngọc cảm thấy sống mũi cay cay, nàng tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của chàng, cảm nhận nhịp tim đều đặn.

Bên cạnh, Trường Ninh cũng rúc vào lòng hai người.

Giữa chốn kinh kỳ đầy rẫy mưu toan, tình cảm của họ như đóa hàn mai lặng lẽ nở rộ giữa đêm đông – thanh khiết, kiên cường và vĩnh cửu.
 
Trục Ngọc 2
CHƯƠNG 55: HUYẾT NGỌC MINH CHỨNG, TỰ ĐƯỜNG PHẠN GIA


Sương sớm tan dần trên những mái ngói rêu phong của thành Đông, để lộ ra vẻ cổ kính và có phần hiu quạnh của từ đường cũ nhà họ Phàn.

Phàn Trường Ngọc đứng lặng người trước cổng, bàn tay nàng vô thức chạm vào miếng huyết ngọc đang đeo trước ngực.

Viên ngọc đỏ sẫm như máu, hơi lạnh của nó thấm qua lớp y phục, như đang cùng nàng nhịp đập khi trở về nơi cội nguồn.

Mười lăm năm phiêu bạt, từ một tiểu thư khuê các đến cô gái đồ tể tay lấm tay bùn, cuối cùng nàng cũng đã đứng đây.

Nàng quay lại, dịu dàng đỡ lấy Phàn Trường Ninh xuống xe.

Con bé hôm nay mặc bộ đồ tang trắng tinh khôi, đôi mắt to tròn ngập ngừng nhìn vào bên trong.

Trường Ngọc nắm chặt tay em, khẽ thầm thì:

— "Ninh nhi, đừng sợ.

Hôm nay chị đưa em về gặp cha mẹ.

Từ nay về sau, chúng ta không còn là những kẻ không nhà để về nữa."

Tạ Chinh bước tới, đôi vai rộng lớn của chàng như che chắn hết mọi phong ba cho hai chị em.

Chàng không nói lời hoa mỹ, chỉ lặng lẽ dẫn đường vào điện chính.

Bên trong, khói hương nghi ngút đã được chuẩn bị sẵn.

Trường Ngọc quỳ xuống, nàng tháo miếng huyết ngọc – vật báu duy nhất cha để lại – đặt trang trọng lên khay bạc trước linh vị.

Ánh nến lung linh hắt lên mặt ngọc, sắc đỏ rực rỡ như một ngọn lửa bền bỉ, minh chứng cho tấm lòng trung trinh của người nhà họ Phàn chưa bao giờ tắt.

— "Cha, mẹ...

Huyết ngọc này đã bảo vệ con suốt những năm qua.

Hôm nay, con mang nó về đây báo cáo với hai người: Phàn gia đã được minh oan, Ninh nhi đã trưởng thành, và con... con cũng đã tìm thấy người để thác phó cả đời."

— Giọng Trường Ngọc nghẹn lại, nước mắt lặng lẽ lăn dài.

Tạ Chinh không đứng nhìn mà tiến lên quỳ ngay cạnh nàng.

Chàng cầm lấy nén nhang, giọng nói trầm hùng mang theo uy lực của một vị Trấn Bắc Hầu:

— "Nhạc phụ, nhạc mẫu tại thượng.

Con là Tạ Chinh, hôm nay trước linh vị và miếng huyết ngọc này, con xin thề:

Nợ máu của Phàn gia, con đã đòi đủ.

Từ nay về sau, chỉ cần Tạ Chinh này còn một hơi thở, tuyệt đối không để Trường Ngọc và Trường Ninh phải chịu thêm một phân ủy khuất nào.

Xin người hãy an nghỉ."

Trong không gian tĩnh mịch, miếng huyết ngọc như phát sáng lung linh, chứng giám cho sự đoàn viên của ba người.

Trường Ninh rúc vào vai chị gái, Tạ Chinh nắm lấy tay Trường Ngọc.

Một chương đau thương đã khép lại, mở ra một tương lai mới vững chãi như núi non phía Bắc.
 
Back
Top Dưới