Ngôn Tình Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 20: Chương 20


"Anh tỉnh rồi? Để tôi xem có sốt không.

" Dung Yên đưa tay sờ trán hắn, "Xem ra thuốc khá hiệu nghiệm, nhiệt độ vừa phải.

"Tần Dã cảm thụ sự mềm mại trên trán, trái tim đột nhiên đập nhanh hơn một chút.

"Tôi ! cô đi hỏi bác sĩ?"Dung Yên: "Không có, bởi vì ! đây là tôi chữa trị cho anh.

"Tần Dã: ! ! ?Cô đang nói cái gì ? Hắn nghe không hiểu được?Dung Yên nhìn ánh mắt kinh ngạc của hắn, không khỏi nhướng mày, "Sao, anh không tin? Nhân tiện, tôi quên nói cho anh, ngày trước ta có học qua được từ một vị y sư.

"Tần Dã: ! ! ?Xem ra hôm nay hắn có thể mở mắt trở lại, thật sự do vận khí cực tốt.

"Cảm ơn!"“Không cần khách khí, ngươi là nam nhân của ta.

” Nếu không có gì khác, hiện tại cô cũng không muốn rời đi.

Rốt cuộc người đàn ông này lớn lên rất soái, trông cũng tốt.

Thời buổi này, rất khó để tìm được một người đàn ông vừa lòng cô ấy.

Nghe xong lời của cô, mặt Tần Dã lại nóng lên.

Nội tâm cực kỳ không bình tĩnh, cô ! Đây là thừa nhận cuộc hôn nhân này? Là muốn cùng hắn sinh hoạt với nhau?Há miệng th* d*c định nói gì đó, bên ngoài tiếng gõ cửa vang lên , Tần Vũ kêu lên: "Chị dâu, bên ngoài có người tìm chị.

"Dung Yên cau mày, sáng sớm tinh mơ tới tìm cô?"Tôi ra ngoài xem.

"Bỏ lại những lời đó, cô liền bước ra ngoài.

Tần Dã nháy mắt nuốt lại những lời định nói ra.

Tần Vũ cùng Tần Mai đang đứng ở cửa.

Sau khi bọn họ thấy Dung Yên đi ra, hai anh em hướng vào phòng nhìn.

Rõ ràng là muốn đi vào gặp anh cả của họ.

"Chị dâu, bên ngoài có người tìm ! " Thật ra điều mà Tần Vũ muốn hỏi nhất chính là anh cả của mình tình trạng ra sao.

Dung Yên không khỏi nhướng mày khi nghe tiếng chị dâu này.

Xem ra sau đêm qua, thái độ của đứa nhỏ này đối với cô đã thay đổi rất nhiều!"Có thể vào xem một chút.

"Vừa nói xong lời này, hai anh em nóng lòng chạy vào trong phòng.

"Anh hai, anh tỉnh rồi à?"Dung Yên nghe giọng nói kinh ngạc của Tần Vũ, không khỏi nở nụ cười.

Sau đó cô nhấc chân ra mở cổng sân.

Khi nhìn thấy khuôn mặt xinh xắn kia, trong lòng cô ta liền bật cười, nữ chính tới cửa?nha! Đây là tới xem thực hư ?Xuy!"Là ngươi a! Ngươi tìm ta có chuyện gì?"Giọng điệu thản nhiên này khiến tim Từ Kỉ loạn nhịp, điều này khiến cô nàng càng thêm hối hận vì ngày hôm qua mình đi ra ngoài.

Truyện [Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu] được đăng tải tại web .

Để đọc đầy đủ không gián đoạn bộ truyện này các bạn nên đọc tại web .

.
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 21: Chương 21


Nếu không, có cô ấy ở bên, làm sao Dung Yên có thể tránh được?Nỗ lực nhếch lên một nụ cười, "Dung Yên, hôm qua tôi không có ở đó.

Tối hôm qua tôi mới về, nghe nói cô suýt nữa gặp tai nạn, nên tôi đến xem, cô không sao chứ?"Dung Yên nhướng mày nhìn cô ta, "Vậy cô muốn tôi làm sao? Hay là hy vọng tôi xảy ra việc ?"Từ Kỉ nghe những lời âm dương quái khí phát hiện có điều không thích hợp."...!Dung Yên, tại sao cô lại hỏi như vậy? Tất nhiên tôi hy vọng cô không sao ..."Dung Yên giễu cợt: "Tôi có việc phải làm, cô là người ở ký túc xá thanh niên trí thức phải biết rõ chứ?"Nếu Cố Lan đáng ghét, thì nữ nhân trước mặt không chỉ đáng ghét mà còn đáng sợ, là một con bọ cạp độc.Người phụ nữ này đã có thể sống tốt nhờ việc ăn hút vận khí của nguyên chủ và vài người thân cận của ‘cô ấy’.Nguyên chủ chết, anh em nhà Tần Dã có kết cục không tốt đẹp, cha mẹ ruột của nguyên chủ cũng chết rất thảm.Nữ nhân này đã hút hết vận may của những người thân cận nhất với nguyên chủ.Cô ta mới có thành tựu.Hút phúc phận người khác ...!Ta phi!nói ăn cướp —— phải nhắc nữ nhân này đầu tiên.Từ Kỉ biểu tình bi thương , ủy khuất nói:"Dung Yên, tôi chỉ ân cần hỏi thăm cco một chút, hôm nay cô bị sao thế ? Nói chuyện khó nghe vậy?"Có phải Tần Dã xảy ra chuyện?Theo lý, ở trong mộng ...!Tần Dã hẳn là bị giết bởi một con lợn rừng đêm qua.

Chỉ cần Tần Dã chết, Dung Yên có thể sống tốt sao?Nhẫn nại sự phấn khích trong lòng.Đôi mắt của cô ta sáng quắc, Dung Yên không mù, làm sao lại không nhìn thấy?Trong lòng tự giễu, cô lại ở đây cùng nữ nhân này nói chuyện phiếm."Ai muốn lòng tốt của cô, mau cút khỏi đây, sau này ký túc xá của thanh niên trí thức có việc gì đều đừng tới tìm ta, ta hiện tại không xem như là một thanh niên trí thức ."Từ Kỉ kinh ngạc: "Cô..."Dung Yên cười lạnh, trực tiếp đóng cửa lại, ai mẹ nó muốn nói nhảm với người tâm cơ như cô ta? Nói lâu hơn một chút, không chừng không còn vận khí .Từ Kỉ bị chặn cửa sắc mặt lập tức ảm đạm, hai mắt đen kịt đáng sợ.Cô không ngờ rằng chỉ qua một ngày, thái độ của Dung Yên đối với cô sẽ thay đổi chóng mặt.Chẳng lẽ chuyện xảy ra ngày hôm qua đã thay đổi Dung Yên?Nghĩ đến đây, không khỏi mắng thầm Cố Lan kia ngu xuẩn, không thể xử lý ngay cả một việc tầm thường như vậy.hiện tại làm sao bây giờ?Cứ rời đi như thế này, cô ta có chút không muốn, nhưng ở lại lâu hơn nữa cũng vô ích.Đành phải rời đi trước.Truyện [Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu] được đăng tải tại web .Để đọc đầy đủ không gián đoạn bộ truyện này các bạn nên đọc tại web ..
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 22: Chương 22


***Dung Yên trở lại trong phòng, thấy hai đứa nhỏ đang lau nước mắt.Không khỏi ngạc nhiên, “Đây là làm sao vậy?”Tần Vũ nhìn thấy cô, lập tức lấy mu bàn tay lau mặt, vẻ mặt cố chấp: "Em không có việc gì."Trên thực tế lại là một việc lớn, lương thực nhà bọn họ rất ít, hơn nữa, quá mười ngày sẽ đến tết, hiện giờ anh cả bị thương, lương thực ăn hết phải làm sao đây?Cả nhà sắp chết đói rồi.Còn có thuốc cho em gái không thể không mua.Tất cả những điều này sắp khiến cậu sầu hỏng rồi.Tần Mai nhát gan, thấy Dung Yên, cô liền trốn sau người anh thứ hai của mình.Có thể nghĩ cái này tốt một chút, vì vậy thò đầu nhỏ nói nhỏ: "...!Chị dâu."Dung Yên nhìn cô bé nhỏ bằng ánh mắt tỏa sáng, cô vẫn rất thích bé kia, cô lấy từ trong túi ra hai viên kẹo sữa đại bạch thỏ —— thực ra là từ trong không gian của cô."Này, cho hai ngươi."Bà chị dâu lớn này không thể làm cho người ta khóc vô ích được.Tần Mai ánh mắt rơi vào lòng bàn tay trắng nõn kia ...!Kẹo?Không tự chủ l**m đôi môi khô khốc của mình.Đôi mắt nhỏ nhìn nó chằm chằm , không ngừng chuyển động.Tần Vũ cảnh giác nhìn Dung Yên, mặc dù ấn tượng của hắn về cô đã thay đổi sau đêm qua.Dung Yên nhìn hai người bọn họ, "Còn đứng làm gì? Mau cầm đi, nếu không ...!ta sẽ tức giận."Hai anh em vẫn bất động.Hai người bọn họ lớn như vậy, chẳng những chưa từng ăn qua cái cái kẹo nào, còn chưa nhận được lấy lòng tốt của người khác, đột nhiên có người cho bọn họ kẹo ...!Bọn họ không chỉ do dự, còn có chút mờ mịt.Dung Yên nhìn thấy vẻ mặt của hai đứa, thở dài, bước tới, nắm lấy tay mỗi đứa bỏ vào một viên kẹo."Ăn đi!"Hai anh em siết chặt theo bản năng, sau đó quay đầu nhìn anh cả nằm ở trên giường, có chút choáng ngợp.Tần Dã bắt gặp ánh mắt của bọn họ, liền mở miệng: "Chị dâu đưa cho, liền ăn đi!"Hắn là đàn ông, cho dù có tiền cũng sẽ không mua mấy thứ như vậy, hơn nữa nhà bọn họ không có tiền.Tần Mai hai mắt đột nhiên sáng lên, hiển nhiên là rất vui vẻ."Cảm ơn chị dâu ..." Cô nhỏ giọng nói, tay lại nắm chặt viên kẹo sữa.Dung Yên mỉm cười, trẻ con lễ phép đặc biệt rất dễ thương, “Người một nhà, không cần cảm tạ!”Cô thuận miệng nói ra ba chữ ‘gia đình’ đã thiêu đốt trái tim của ba anh em nhà họ Tần ...!Một luồng ấm áp chưa từng có chảy qua trong lòng bọn họ.Tần Vũ nhìn chị dâu, sắc mặt có chút nóng lên, vội vàng nhìn sang chỗ khác, "Cho em, anh không thích ăn kẹo."Đem viên kẹo nhét vào tay em gái.Tần Mai chắc chắn sẽ không muốn, bọn họ là anh em sinh đôi, làm sao cô không biết rằng anh hai là cố ý để lại cho mình ."Anh hai, em không cần ..." gấp gáp trả lại.Dung Yên nhìn không ra, "Hai cái kẹo thôi mà, mỗi người ăn một cái, ngày mai sẽ có thêm."Nếu không phải lo làm chúng sợ, cô có thể cho chúng thấy ý nghĩa của việc tự do ăn kẹo."Nhân tiện, bữa sáng có gì?"Ngay khi chuyển hướng đề tài, lực chú ý của ba anh em không tập trung vào trên viên kẹo."Không, không có làm cơm sáng ..." Tần Mai căng thẳng xoắn góc áo, "Em, em hiện tại sẽ đi làm...""Vậy thì nấu cháo gạo trắng đi! Anh cả của các ngươi cũng muốn ăn." Vấn đề là ...!Cô cũng muốn ăn.Tần Mai càng thêm bất an, cô lẩm bẩm nói: "Không, không có gạo..."Từ cuối cùng thanh âm quá bé không thể nghe thấy.Dung Yên:…Còn không có gạo? Như vậy quá nghèo đi?Truyện [Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu] được đăng tải tại web .Để đọc đầy đủ không gián đoạn bộ truyện này các bạn nên đọc tại web ..
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 23: Chương 23


Tần Dã nhớ tới ngày hôm qua tổ chức hôn lễ , đem ít lương thực trong nhà làm cưới gần hết.

Vốn định tối hôm qua lên núi săn thú, sau đó tìm người đổi ít lương thực cùng tiền , lại không ngờ lại gặp phải xui xẻo.

“Tần Vũ, đến nhà đại đội trưởng xem có thể mượn chút gạo không, hai ngày nữa đi tính công khấu trừ.

” Hắn không thể cứ nhìn cả nhà sẽ chết đói đi?Hắn hiện tại thành cái dạng này, ít nhất phải đến hai tháng không thể làm việc.

Nghĩ đến đây, mặt máy hắn trở nên u ám.

“Đúng rồi, thuận tiện nói anh bị thương không thể cử động với đại đội trưởng…… Xin nghỉ nửa tháng.

”Tần Vũ vừa nghe lời này, trên mặt có chút khó xử, xin nghỉ không thành vấn đề, nhưng là mượn lương thực? Đại đội trưởng có chịu không ?"…… vâng.

"Sau khi lên tiếng, cậu đã sẵn sàng để chạy ra ngoài.

“Không cần đi.

” Dung Yên gọi lại cậu, “Lương thực ta vẫn còn, xin nghỉ cũng không cần, đại đội trưởng chắc đang nghỉ ngơi, đi hỏi cái gì chứ? Chờ qua năm mới lại nói.

”Một tháng, nếu pháp đồ điều trị bệnh bị thay đổi chắc chắn bệnh tình sẽ không khá hơn, hơn nữa trong không gian của cô còn có thể trồng ra thảo dược, một tháng cũng là không sai biệt lắm.

Ba anh em vừa nghe cô nói có lương thực, cả ba cặp mắt đều tập trung vào cô.

Nguyên chủ ngày kết hôn đã đem hết đồ đạc dọn qua đây, đặt ở góc phòng này.

Đương nhiên, chỗ đó khẳng định là không có lương thực, chủ yếu là cô thuận tiện đem đồ từ trong không gian ra.

"Hai người các ngươi vào bếp đun nước trước, ta sẽ đến sau.

"Hai anh em liếc mắt nhìn anh trai mình.

Dung Yên:…"Đừng nhìn hắn, về sau đều nghe ta.

"Ngữ khí bá đạo, nhưng nghe không thấy khó chịu.

Ngược lại phá vỡ bầu không khí lo âu của ba anh em, một cảm giác an tâm tràn qua.

Tần Mai tuy rằng rụt rè , nhưng phản ứng cũng không chậm, giơ chân chạy ra ngoài, trong lòng cô bé ! Chị dâu là một người rất lợi hại.

Tần Vũ liếc nhìn Dung Yên một cái rồi bước nhanh ra ngoài.

Còn chu đáo đóng cửa lại.

Đột nhiên trong phòng chỉ dư lại kẻ đứng người nằm.

Tần Dã lúc này không biết nên nói cái gì, thật lâu nghẹn ra một câu: "Cảm ơn! Vậy đành phiền cô! "Dung Yên nhìn hắn , nhướng mày, "Không phiền, nhưng anh về sau nhất định phải nghe lời tôi.

"Tim Tần Dã đập có chút nhanh, hắn từ góc độ nhìn qua, thấy cô tựa như một tiên nữ vậy.

Một lúc lâu sau, một chữ thoát ra từ cổ họng khô khốc của hắn, "! Được.

"Nếu cô thật sự nguyện ý ở lại, tất nhiên mọi chuyện đều nghe lời cô.

Khuôn mặt anh nóng bừng một cách khó hiểu.

Dung Yên nhìn hắn một cái thật sâu, sau đó xoay người tìm vài thứ, may ở đây là góc chết, thuận tiện để cô hành động.

Từ trong không gian lấy ra hai cân gạo, lại lấy tiếp hai cân bột mì, cùng một cân đường đỏ.

Mặt khác ! cái rương này không lớn, cô lúc này cũng không thể lấy quá nhiều đồ ra.

Cầm mấy thứ này vào căn bếp nhỏ.

"Đây là bột mì , đây là gạo, buổi sáng nấu cháo trước, nấu đặc một chút.

"Về phần bắt hai tiểu quỷ này làm việc, trong lòng cô thấy không có nửa điểm gánh nặng.

Huống hồ, nếu cô không cho bọn họ làm, trong lòng chúng lại suy nghĩ lung tung, có lẽ còn không dám ăn.

Truyện [Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu] được đăng tải tại web .

Để đọc đầy đủ không gián đoạn bộ truyện này các bạn nên đọc tại web .

.
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 24: Chương 24


Tần Mai và Tần Vũ vừa nghe thấy lời cô nói, liền vội vàng thò tay vào ! hạt gạo nhẵn bóng? Bột mì so với tuyết còn trắng hơn ba phần?Đây là thứ họ chưa từng ăn qua bao giờ.

“Chị, chị dâu… thật sự muốn nấu sao?” Tần Vũ không chú ý tới trong giọng nói của cậu lúc này mang theo vài phần thân cận.

Dung Yên rất tự hào, "Nấu , cứ cho nhiều gạo vào.

"Nhìn bộ dạng khô gầy của hai người này, lại liên hệ với kết cục trong sách ! thật là người tốt bụng chưa từng có ngày vui.

Quá thảm mà.

Tần Vũ hai mắt sáng lên, nhưng thời điểm bỏ gạo vào vẫn cân đo đong đếm cẩn thận, chỉ cho vào nồi khoảng hai nắm tay nhỏ.

Dung Yên thấy vậy , trực tiếp tự mình hành động.

Hai tay cô nắm nhiều gạo bỏ vào nồi khiến Tần Vũ đau lòng không thôi.

"Đủ , đủ rồi! "“Các ngươi nấu đi, ta ra ngoài xem một chút.

” Dung Yên bước ra ngoài.

Tần Mai nhìn Dung Yên rời đi, lúc này mới nhỏ giọng nói với Tần Vũ, "Anh hai, chị dâu thật tốt!"Lớn lên xinh đẹp , có một trái tim tốt.

Trước đây, mọi người trong làng đều gọi cô là đồ sao chổi!Bất kể là ai, khi nhìn thấy cô liền tỏ ra ghét bỏ, sợ dính vận đen.

Tần Vũ:…Tuy ngoài mặt không thừa nhận nhưng đáy lòng cậu vẫn đồng tình với cô em gái nhỏ.

Có thể một mình lên núi cứu anh trai cậu, người này chính là ân nhân nhà bọn họ.

Ông cụ non suy nghĩ một lúc, "Vậy thì nấu đi! Nấu cho nó thật đặc ! "Đôi mắt cậu nhìn thoáng qua chỗ gạo kia , nhanh chóng nấu cơm.

Tâm rất xót.

Bữa ăn này có thể cho bọn họ ăn rất lâu đấy.

Tần Mai rất vui, cô bé chưa bao giờ nấu đồ ăn sáng mà đó còn là cơm trắng nữa.

Cháo chắc chắn ăn rất ngon.

Bên này Dung Yên lắc lư đi ra ngoài, cô đến nhà của đại đội trưởng.

Gia đình đại đội trưởng đang dùng bữa, nhìn thấy cô bước vào, một đám người ánh mắt đều đổ dồn vào cô.

“Đại đội trưởng, các người đang ăn à!” Dung Yên tươi cười thoải mái đi vào.

Đại đội trưởng: …Không có mắt xem sao?Một cô nương da mặt mỏng sẽ đến nhà người khác thời điểm bọn họ đang ăn?"Đồng chí Dung Yên! Có chuyện gì không?"Không đề cập đến việc có nên mời ăn hay không.

Rốt cuộc, ở thời buổi này , nhà ai cũng không có khẩu phần ăn dư thừa.

"Đại đội trưởng, con tới đây tìm thím có chút việc.

Thím, nhà thím có trứng không ạ? Con muốn dùng đường đỏ đổi lấy ít trứng gà.

"Vốn dĩ Hoàng Thúy Hoa nghe thấy cô muốn hỏi trứng gà, liền không cao hứng.

Còn không biết xấu hổ, dám đánh chủ ý lên trứng gà nhà bà.

Nhưng khi nghe thấy câu sau cô nói dùng đường đỏ để đổi, khuôn mặt đang đen lại, lập tức nở nụ cười, nhất là khi nhìn thấy cô thật sự cầm một túi đường trong tay, hàm răng ố vàng cười rộ lên đều lộ ra.

Vội vàng đứng dậy rời bàn, "Đúng vậy, con muốn đổi bao nhiêu trứng gà?"Truyện [Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu] được đăng tải tại web .

Để tránh đọc mất chương mất chữ của bộ truyện này tại các nơi reup khác các bạn nên đọc tại nơi mình đăng là web .

.
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 25: Chương 25


Dung Yên nhìn thái độ quay xe 180° này , nụ cười càng sâu, “Có thể đổi hai mươi cái trứng gà không ? Tần Dã nhà cháu chạng vạng tối hôm qua lên núi gánh củi về, không may bị rắn cắn , ngã xuống vách núi, chân bị thương rất nặng, cho nên cháu tới tìm thím muốn đổi ít trứng gà đem về cho anh ấy bồi bổ.

"Lời này của cô khiến toàn gia đình đại đội trưởng bị sốc.

" Chân hắn hiện tại thế nào? Có muốn đi bệnh viện nhìn xem?” Là đại đội trưởng, không quan tâm không được.

"Đôi chân với người làm nông rất quan trọng.

"Hoàng Thúy Hoa cảm thấy không ổn, bà suy nghĩ thêm.

Dung Yên này nói là dùng đường đỏ tới đổi trứng, nên sẽ không ! Trên thực tế chính là tới nhà bà vay tiền cho Tần Dã đi chữa chân đi?Nghĩ đến đây, vẻ mặt đang tươi cười dần kéo xuống dưới.

Dung Yên không bỏ sót biểu tình trên mặt người kia, trong lòng cười lạnh một tiếng.

Sắc mặt không chút biểu hiện, "Cháu đã nắn lại xương chân bị gãy của anh ấy rồi băng bó lại, chính là! "Thở dài nói: "Ước chừng phải dưỡng thương hai ba tháng, đến lúc đó, cũng không thể làm việc.

”Đại đội trưởng nắm được điểm mấu chốt trong lời nói của cô, "Cô nói cô tự chỉnh chân cho Tần Dã Chính?"Cô nương này chẳng lẽ là ngại gia đình Tần Dã nghèo khó, nhân cơ hội này làm chết Tần Dã?Cũng cùng cái ý tưởng này với ông có Hoàng Thúy Hoa.

Cô nương này đem Tần Dã làm tàn để hắn chết, sau đó liền trở về thành phố sao?Ai da, lòng dạ nữ nhân thật độc ác!Không chỉ vợ chồng đại đội trưởng nhìn Dung Yên bằng ánh mắt khác mà ngay cả các thành viên trong gia đình ông ta cũng vậy.

Một đám ánh mắt ! Tóm lại, Dung Yên này là loại phụ nữ thâm độc.

Dung Yên khá bình tĩnh, cô chậm rãi giải thích, "Tôi biết chút y thuật , trước đây tôi đã từng làm việc với Dược Sư.

"Đại đội trưởng: ……?Hắn cũng không biết nên nói gì nữa, người ta từng học với dược sư đấy? Liệu chữa có tốt?"Tại sao trước kia không nghe cô nói qua?""Trước kia, cháu không có cơ hội nói a? Hơn nữa trong thôn còn có bác sĩ Xích Cước, căn bản không thấy ai tới yêu cầu cháu khám cho bà con, cháu nói cái này để làm gì?""Huống chi, dù cháu có nói ra thì mọi người cũng sẽ không tin, ngược lại họ cho rằng cháu đang bịa chuyện để lười biếng.

"Đại đội trưởng không nói nên lời.

Rốt cuộc những gì cô nói cũng có lý do của nó, cho dù cô ấy nói rằng bản thân biết y thuật, ông cũng không dám để cô chữa thử, xảy ra chuyện thì ai quản ?Hoàng Thúy Hoa không quan tâm chuyện này, Tần Dã chân có què hay không là tính mạng của hắn, không liên quan tới nhà bà.

Bà một lần nữa giương lên ý cười, “Nếu chân Tần Dã đã bị thương, vậy đành vất vả cho cháu rồi, thím sẽ đổi trứng gà cho cháu, cháu cũng nhanh trở về chăm sóc cho chồng mình.

”Bà có 4 người con trai đều đã lập gia đình,cho nên tính theo đầu người cũng chỉ được nuôi vài con, nhưng được cái con nào cũng đẻ trứng.

Đã tích cóp được khoảng ba mươi cái trứng gà.

.
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 26: Chương 26


"Dạ vâng.

Đúng rồi, thím, cháu có thể mượn xe đạp nhà thím đi một chút không ? Cháu đến bệnh viện lấy thuốc.

"Rất hợp tình hợp lý.

Hoàn hảo!!Hoàng Thúy Hoa không vui, xe đạp nhà bọn họ là chiếc duy nhất trong thôn, rất quý giá.

Cho cô ta mượn?Vạn nhất mà bị hỏng thì làm sao ?Dung Yên nhìn thấy biểu hiện kia, trong lòng phỉ nhổ một cái, cái đồ đàn bà keo kiệt.

Cũng may cô còn có cách, lấy ra ba viên kẹo sữa từ trong túi của mình, "Thím, cháu có cái này tặng thím.

"Hoàng Thúy Hoa bị nhét vào lòng bàn tay đầy kẹo sữa, đôi mắt tức khắc sáng ngời.

Kẹo có vị sữa, bà đời này chưa từng hưởng qua đâu.

Lập tức cười như hoa, thái độ quay ngắt, "Xe đạp ở trong sân, lát nữa cháu đến đây lấy xe đi.

"Dung Yên tương đối vừa lòng, “Cảm ơn thím, thím cho cháu lấy trứng gà đi!”“Đúng đúng.

” Hoàng Thúy Hoa lấy một cân đường đỏ, đổi hai mươi quả trứng gà.

"Cháu chờ thím nhé.

"Thời điểm rời đi không quên đem cân đường đỏ trên tay Dung Yên lấy đi.

Đại đội trưởng nhìn Dung Yên, trong lòng thầm nghĩ, trước kia cũng không thấy cô gái này tốt như vậy a ?Hoàng Thúy Hoa trở lại rất nhanh, "Đây, hai mươi quả trứng, cháu đếm đi.

"Dung Yên cười tiếp nhận, "Tính cái gì chứ, cháu còn không tin thím sao?"Lời này khiến Hoàng Thúy Hoa trên mặt tươi cười rất sâu.

rất được.

"Xe đạp để trong sân, cháu lấy đi đi!"“Ôi, thế thì tốt quá, thím, đại đội trưởng, cháu đi đây ạ.

” Dung Yên mỉm cười, lộ cả hàm răng trắng sáng.

Nụ cười này thiếu chút nữa lọt vào mắt của Hoàng Thúy Hoa.

Chờ Dung Yên rời đi, bà không nhịn được hỏi một câu: “Trước kia sao không nhìn thấy cô nương này rất biết xử sự a?”Đại đội trưởng: …Ông ta cũng không biết.

“Ai, thật đáng tiếc, không biết tiểu tử Tần Dã kia dẫm phải vận cứt chó gì.

” Sói con kia thật đúng là chiếm được tiện nghi tốt mà.

Đại đội trưởng đồng ý với lời nói của vợ.

Không chỉ gặp phải vận cứt chó đó, nếu không phải Dung Yên, Tần Dã phỏng chừng không lấy được vợ.

"lát nữa tôi phải sang đó xem chút.

"Hoàng Thúy Hoa bĩu môi, "Ông có thể đi nhìn, nhưng đồ vật trong nhà đừng mơ lấy đi cho, bằng không, tôi sẽ không để cho ông yên đâu.

"Lương thực nhà bà không phải theo gió rơi vào, ai cũng đừng nghĩ đến việc chiếm nửa điểm tiện nghi trên tay bà.

Đại đội trưởng: "Được, được, được, cái gì cũng không lấy, tôi đi đây.

”Ông chồng như thế này, Hoàng Thúy Hoa quản cũng không được, nhưng vẫn là nhắc nhở một câu: “Đi xem một chút là được, nhưng đừng lưu lại lâu, đỡ dính phải vận đen.

”Đại đội trưởng: …Thời điểm người ta mang dường đỏ tới, sao bà không sợ xui xẻo?Truyện [Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu] được đăng tải tại web .

Để tránh đọc mất chương mất chữ của bộ truyện này tại các nơi reup khác các bạn nên đọc tại nơi mình đăng là web .

.
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 27: Chương 27


***Cháo của Tần Mai đã nấu xong, còn tay nhỏ chân nhỏ của Tần Vũ đang lúi húi chặt củi trong sân.

Dung Yên thấy cậu cầ mẫn như vậy, trong lòng cũng có chút xúc động, quả nhiên con nhà nghèo phải sớm phụ trách gia đình.

Đứa trẻ này thực sự rất tốt.

Tần Vũ chú ý tới chiếc xe đạp cô đang đẩy, kinh ngạc trợn to hai mắt.

Dung Yên nhìn cậu, cười nói: “Còn thất thần làm gì? Trước đem này trứng gà này cầm đi.

”Tần Vũ nghe vậy lập tức bỏ cây rìu trong tay xuống.

Chạy đến chỗ Dung Yên, cậu nhận lấy giỏ đựng trứng.

Mặc dù rất tò mò về chiếc xe đạp này, nhưng cậu là kiểu người ít nói.

Ngược lại, Dung Yên cho cậu một lời giải thích nghi hoặc: "Đây là 20 cái trứng gà đổi bằng một cân đường đỏ từ nhà đại đội trưởng, bây giờ vào bảo em gái ngươi xào ba quả trứng ăn với cháo, xe đạp này mượn nhà bọn họ mất ba viên kẹo sữa, lát nữa ta sẽ đi thị trấn mua thuốc cho anh trai ngươi.

"Tần Vũ rất đau lòng khi nghe tin cô đổi một cân đường đỏ lấy hai mươi quả trứng gà.

Một cân đường đỏ chỉ bằng hai mươi quả trứng, nhà đại đội trưởng đugs là lòng dạ hiểm độc.

Còn lấy ba cái kẹo sữa để mượn chiếc xe đạp.

một cái là đủ mà.

Tim càng thêm đau.

Sau một thời gian, Dung Yên ở trong lòng Tần Vũ là cái loại dễ bị lừa người.

“Xào trứng gà chỉ cần một quả là được.

” Nhà bọn họ thật lâu mới có thể ăn một lần trứng gà, cũng chưa từng có giống hôm nay xa xỉ như vậy, làm hẳn ba cái trứng !Dung Yên cau mày, "Không được, phải lấy ba cái, được rồi, mau đi thôi, lát nữa ăn xong ta phải đến thị trấn.

"Tần Vũ vì bị cưỡng áp mà lấy trứng vào bếp.

Dung Yên cất chiếc xe đạp, đi vào giám sát.

"Đổ thêm dầu đi, lát nữa ta sẽ mua.

Đập thêm hai quả trứng nữa! "Tần Mai / Tần Vũ:…Hai anh em nhìn nhau, vội vàng đập trứng vào xào.

Nếu không, để chị dâu bọn họ nấu liền đem một rổ trứng này bỏ vào.

Dung Yên bị động tác này của hai anh em làm cho tức cười, ừmm, ba cái thì ba cái, lát nữa lên trấn mua nhiều đồ về là được.

Trứng xào rất nhanh được làm xong, được bày ra bàn trong nhà chính.

"Mang cho anh các ngươi một bát cháo, cho anh ta nhiều trứng gà một chút.

"Điều này khiến anh em Tần Vũ và Tần Mai rất vui mừng.

Bọn họ không ăn cũng không sao, nhưng anh trai nhất định phải ăn.

Truyện [Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu] được đăng tải tại web .

Để tránh đọc mất chương mất chữ của bộ truyện này tại các nơi reup khác các bạn nên đọc tại nơi mình đăng là web .

Nếu truyện có bị lỗi ở đâu các bạn bình luận nói giúp mình với, mình sẽ sửa lại nha.

.
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 28: Chương 28


Dung Yên nhìn vóc dáng nhỏ bé của bọn họ, thở dài một hơi, vạn nhất sẽ không tốt.

"Để ta bưng cho.

"Từ trên tay Tần Vũ nhận lấy, sau đó trực tiếp đi vào phòng.

Tần Dã, người đang nằm trên giường, thực sự rất khó chịu vì không thể cử động được.

cái gì cũng không làm được.

Đúng lúc này, nhìn thấy cửa mở, Dung Yên bước vào với ánh sáng chiếu sau lưng.

“Tới, ăn cháo.

” Dung Yên đi đến bên giường, nhìn người bất động nằm trên giường, rốt cuộc cô cũng nhận ra mình đã bỏ qua chuyện gì.

đó chính là nếu hắn muốn ăn cơm cần có người đút cho a!này thật đúng là khó xử chết cô.

Có lẽ Tần Dã nhìn thấy vẻ rối rắm trên mặt cô, liền biết cô đang nghĩ gì.

Hắn rũ mắt xuống, thấp giọng nói: "Cô để bát ở đây đi, gọi Tần Vũ vào giúp là được.

"Dung Yên trợn tròn mắt nghe hắn nói: "Đừng nói nhảm, tôi tới giúp anh.

"Trong miệng còn lẩm bẩm một câu: Cái đồ chết bầm, bổn tiểu thư còn chưa từng hầu hạ người khác.

Tuy rằng thanh âm rất thấp, nhưng Tần Dã bên tai vẫn có thể nghe thấy, khóe miệng hơi nhếch lên một chút.

Giọng nói bình tĩnh: "Làm phiền cô rồi.

"Cho ai đó ăn là lần đầu tiên cô làm, người được cho ăn cũng là lần đầu tiên hưởng thụ loại trải nghiệm này.

Đối với Tần Dã, từ khi nhận thức được, hắn chưa bao giờ được người đối đãi qua như vậy.

Giờ phút này, tim hắn đập rất nhanh.

Hai vành tai bất giác cũng nóng lên.

Hắn thậm chí còn thấy bát cháo này có vị rất ngọt.

Dung Yên chưa bao giờ nghĩ rằng mình chỉ đút chút cháo, liền chiếm được cảm tình của người khác.

Lúc này có hơi mệt vì đút cho hắn ăn, cũng may hắn ăn khá nhanh.

Mãi cho đến khi ăn xong, Tần Dã mới chú ý tới một chuyện, "Trứng này ở đâu ra?"Dung Yên:…Anh bạn, chẳng lẽ bây giờ anh mới phát hiện ra?"Tôi cùng nhà đại đội trưởng đổi một cân đường đỏ.

"Tần Dã :…Vừa rồi hắn nghe được trong sân có tiếng nói chuyện, chỉ là nghe không rõ ràng.

"Cô muốn đi lên thị trấn?"Dung Yên gật đầu, “Tôi sẽ mua thêm thuốc cho anh.

” Cô có rất nhiều thứ cần mua.

Tần Dã khi nghe thấy lời này, im lặng một giây, sau đó cố hết sức từ dưới gối lấy ra một túi giấy, "Cái này cho cô.

"Ánh mắt của Dung Yên rơi vào gói giấy được đưa ra, đây không phải là tiền đi?Cô nghi ngờ mở ra xem, quả nhiên là tiền, thật sự rất kém, tổng cộng chỉ có mười đồng.

Hắn đây cũng quá nghèo đi? Người này sức rộng vai lớn, cũng sẽ săn thú, sao tiền không dư dả chút?Nghĩ đến chính mình muốn lấy đồ vật ra, cũng vì làm cho bọn họ ăn an tâm, vì thế cô liền không chút khách khí đem tiền cầm lấy.

Truyện [Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu] được đăng tải tại web .

Để tránh đọc mất chương mất chữ của bộ truyện này tại các nơi reup khác các bạn nên đọc tại nơi mình đăng là web .

Nếu truyện có bị lỗi ở đâu các bạn bình luận nói giúp mình với, mình sẽ sửa lại nha.

.
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 29: Chương 29


Cùng lắm thì, chờ tới thời điểm cô thực sự phải đi, sẽ để lại cho hắn nhiều tiền hơn vài lần.

"Được, vậy tôi đi trước.

"Tần Dã nhìn bóng dáng cô rời đi, trong lòng vui mừng khó có thể miêu tả.

Cuộc sống nghèo khổ khiến hắn chưa bao giờ mỉm cười, giờ phút này, lần đầu tiên hắn nở nụ cười thật tươi, ngay cả ánh mắt cũng mang theo ánh sao mà chính hắn cũng không biết.

Ánh sao đó mang theo tính chiếm hữu.

Tuy rằng chỉ có mười đồng, nhưng ! mẹ hắn từng nói rằng đàn ông sau khi kết hôn, mặc kệ có bao nhiêu tiền, đều phải giao hết cho vợ.

Hắn hiện tại là người đã có vợ.

Dung Yên không biết chính mình cầm mười đồng tiền của hắn, kết quả làm hắn sinh ra nhiều mơ tưởng như vậy.

Cô đi vào nhà chính, thấy tiểu huynh muội này đang ngồi đó mà không ăn gì.

“Các ngươi sao không ăn trước? Không phải là đang đợi ta chứ?”Tần Mai ngượng ngùng gật đầu, nhỏ giọng nói: "Chúng em không đói! "Khi cô bé nói xong, bụng của hai anh em đồng thời réo lên ọt ọt.

Điều này khiến khuôn mặt xấu hổ của họ đỏ bừng.

Dung Yên chưa bao giờ nhìn thấy đứa trẻ nào dễ thương như vậy, tâm mềm nhũn.

"Ăn cơm.

"Bước tới ngồi xuống, cầm bát lên húp cháo, không thể không nói, cháo nấu trong nồi to thế này khá thơm.

Đặc biệt loại trứng nuôi hoàn toàn tự nhiên này ăn rất thơm ngon.

Ngay lập tức, cô phát hiện ra một điều, "Tại sao hai ngươi không ăn trứng?""Em không thích ăn ! " Tần Vũ nói.

Cậu có thể uống một bát cháo trắng thơm phức như vậy đã là hạnh phúc nhất rồi, còn ăn trứng làm gì?Tần Mai cũng không ăn, cô bé rất thỏa mãn.

Dung Yên nhìn hai người họ đang húp từng ngụm cháo nhỏ, giống như đang nếm thử mỹ vị tuyệt thế, trong lòng không khỏi trào ra một cỗ chua xót.

So với thời thơ ấu của cô, hai người này quả thực quá khổ.

Cầm lấy bát trứng gà trên bàn, chia vào bát mỗi đứa một phần ba.

"Còn lại là của ta.

"Nói thì cương ngạnh, nhưng hành động lại ôn nhu.

Hai anh em rất thích giọng điệu cứng rắn của cô.

Đã được cho vào bát, tất nhiên chúng phải ăn nó.

Thật nhiều trứng xào với cháo trắng ! bữa ăn hạnh phúc nhất mà chúng từng được ăn.

"Các ngươi ở nhà đợi, đừng đi ra ngoài, ta đi lên thị trấn.

"Trái tim Tần Vũ thắt lại, cô ! cô ấy sẽ quay lại chứ?"Đúng rồi, buổi trưa các ngươi nấu cơm trắng cho ta, ta muốn thật nhiều, không được luyến tiếc gạo, ta đi thị trấn sẽ mua tiếp, các ngươi mà không nấu nồi cơm thật to, ta lập tức sẽ tức giận! "Tần Vũ vừa nghe lời này, cậu nháy mắt an tâm.

Vì nó có nghĩa là cô ấy sẽ quay lại.

"Sẽ làm.

"Truyện [Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu] được đăng tải tại web .

Để tránh đọc mất chương mất chữ của bộ truyện này tại các nơi reup khác các bạn nên đọc tại nơi mình đăng là web .

Nếu truyện có bị lỗi ở đâu các bạn bình luận nói giúp mình với, mình sẽ sửa lại nha.

.
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 30: Chương 30


Dung Yên mỉm cười.

Sau đó cô đẩy xe đạp đi ra ngoài.

“Anh hai, chị dâu thật tốt.

” Đôi mắt Tần Mai sáng ngời, như có muôn vàn ánh sao.

Cô bé hi vọng rằng chị dâu sẽ luôn ở lại nhà này.

Tuy rằng Tần Vũ không trả lời, nhưng trong lòng cậu cũng đã nhận người chị dâu này rồi.

Cậu cảm thấy người khác nói không đúng ! Cô sẽ không rời khỏi căn nhà này.

Dung Yên cưỡi xe đạp đi tới trấn trên.

Trên đường đi, cô cũng không vui vẻ gì.

Gió lạnh buốt thấu xương, mẹ nó cũng quá lạnh đi.

Trời ơi, cô đây là tạo cái gì nghiệt? Mới bị xuyên đến đây để chịu loại tội này?Biệt thự của cô không cao cấp sao? Hay là du thuyền của cô ấy không đủ tốt?A a a , cô muốn phát điên mất.

Cũng may trong không gian có bao tay da, bằng không, tay cô sẽ bị đông cứng mất.

Cô đạp mất khoảng một giờ trên con đường đất gồ ghề mới tới thị trấn.

Chậc chậc, thị trấn này cũng thực sự đơn giản mà, mang đậm phong cách niên đại những năm 70 - 80.

Hơn nữa ở trấn này cũng rất nghèo.

Thở dài một hơi.

Nguyên chủ tuy rằng không có đi qua chợ đen, nhưng việc này không làm khó được cô.

Đi loanh quanh, cô nhanh chóng tìm thấy chợ đen ở đâu.

Phỏng chừng có liên quan đến Tết, dù sao hiện tại sắp đến thập niên 80, kỳ thi tuyển sinh đại học cũng đã được mở lại.

Do đó, chợ đen cũng không còn kiểm soát quá chặt chẽ.

ở đây thực sự có rất nhiều người bán.

Đi tới một quầy thịt, lúc nàykhông có người nào khác, vì thế cô liền trực tiếp hỏi: : “Ngươi có thu mua thịt lợn rừng không ?”Con lợn rừng đêm qua vẫn còn ở trong không gian của cô, cô không muốn tự mình xử lý thịt trong không gian một chút nào.

Chủ quầy thịt sợ ngây người, "Ngươi, ngươi có thịt lợn rừng sao?""Có, lấy hay không lấy?"Còn có chuyện tốt này? Người chủ quầy thịt vội vàng gật đầu, “Lấy, đương nhiên lấy.

” Giờ đang gần đến Tết Nguyên đán, có rất nhiều người muốn mua thịt.

Dung Yên nhìn hắn, "Giá cả thế nào?""Chúng tôi mua! ấn theo giá thị trường là 8 mao một cân đã xử lý.

Nếu còn sống, mang tới trả 6 mao.

"Dung Yên nghĩ nghĩ, cô cũng phải kiếm một ít tiền.

"Được, vậy ngươi ở đây chờ một lát, ta đi lấy.

""Ta giúp ngươi di chuyển nó?"Dung Yên phất tay, “Không cần, ngươi có thể cho ta mượn chiếc xe đẩy này.

” Xung quanh nhiều người, cô làm sao có thể lấy lợn rừng ra?Chủ sạp thịt thấy cô cự tuyệt, cũng không ép, cho rằng cô đã có người giúp.

Truyện [Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu] được đăng tải tại web .

Để tránh đọc mất chương mất chữ của bộ truyện này tại các nơi reup khác các bạn nên đọc tại nơi mình đăng là web .

Nếu truyện có bị lỗi ở đâu các bạn bình luận nói giúp mình với, mình sẽ sửa lại nha.

.
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 31: Chương 31


Dứt khoát đem xe đẩy cho cô mượn, rốt cuộc là xe đạp cô vẫn đang để đây.

Khi Dung Yên vừa đi loanh quanh, liền nhìn thấy nơi này, cách đây không xa là góc chết khó thấy.

Cô đẩy xe đẩy qua thấy không có ai, liền đưa con lợn rừng ra khỏi không gian đặt nó trực tiếp lên xe đẩy.

Sau đó đẩy xe ra.

Chủ quầy thịt ngạc nhiên khi thấy cô đi qua một mình, nhưng hắn ta cũng không nghĩ nhiều về điều đó.

Sự chú ý của hắn đều đổ dồn vào con lợn rừng, vẻ mặt vô cùng hưng phấn, "Tốt quá, con này chắc khoảng ba bốn trăm cân.

"Hắn ta chưa bao giờ nhìn thấy một con lợn rừng nào lớn như vậy trước đây.

"Ta tìm người tới để cân.

"Hắn ta hét to sang bên cạnh, liền có vài người chạy tới.

Sau khi cân xong, ước chừng nặng 350 cân.

"Tổng cộng là 210 đồng.

"Dung Yên gật đầu.

Thấy ông chủ đếm tiền với đôi bàn tay dính đầy dầu mỡ đó ! Nói thật là cô có chút ghét bỏ.

Dù không thích vẫn phải nhận lấy tiền.

“Nhân tiện, ông chủ, ông có biết nơi nào có xe đạp ở chợ đen không?” Này không thể không có xe đạp.

Thật ra trong siêu thị kia cũng có đồ vật này, nhưng nó không phù hợp với niên đại này, có cũng vô dụng.

Chủ quầy thịt hơi kinh ngạc, cô gái này không phải dùng tiền bán thịt vừa rồi để mua một chiếc xe đạp đi?"Ngươi không phải đang có xe đạp kia sao?"Dung Yên thoải mái nói: "Hỏi mượn người khác, ngươi biết thì nói cho ta với?""Được, một người huynh đệ của ta đang làm việc này, nếu ngươi muốn, ta sẽ cho người đưa ngươi đến đó, xe đạp lấy ở Thượng Hải, một trăm sáu.

"“Có thể.

” Dung Yên đối với tiền bạc tiêu phung phí không có đau lòng chút nào.

Rốt cuộc, trong không gian của cô siêu thị còn có rất nhiều vật tư khác, có thể đổi rất nhiều thứ.

“Được rồi, ngươi chờ một chút, ta sẽ bảo người đưa cô đến đó.

” Chủ quầy thịt vẫy tay với một người đàn ông cách đó không xa.

Người đàn ông đen gầy bước nhanh tới.

" Tùng ca, có chuyện gì vậy?"“Ngươi mang cô nương này đi tìm lão tam kia, cô ấy muốn mua xe đạp.

”Người đàn ông gầy gò đen nhẻm liếc nhìn cô một cái, kinh ngạc nhìn cô gái này, không ngờ có người trắng nõn không tì vết như vậy , giống như cái màn thầu hấp trắng bệch kia.

Dung Yên thấy hắn nhìn chằm chằm mình, vẻ mặt không vui lộ ra ngoài, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.

Người đàn ông gầy gò đen nhẻm chưa từng nhìn thấy một cô gái có khí chất mạnh mẽ như vậy, chỉ cần một cái liếc mắt đã khiến da đầu hắn ta ngứa ran, cả người lạnh toát.

Thật không nên trêu vào cái người này.

"Đây, lối này! "Dung Yên khẽ nhếch cằm, ra hiệu cho anh ta dẫn đường.

Cô tự mình đi theo, đẩy chiếc xe đạp của nhà đại đội trưởng đuổi kịp.

Sau ba bốn khúc quành , mới đến nơi.

“Chính là…… Nơi này……” Người đàn ông đen gầy không thể không bội phục lá gan của cô nương này, không sợ gặp phải người xấu sao?“Gõ cửa.

” thanh âm Dung Yên nhàn nhạt.

Người đàn ông gầy vội vàng gõ cửa, " Tam ca , mở cửa.

"Khi hắn ta nói xong, chỉ sau chốc lát liền có người ra mở cửa.

Một người đàn ông chừng ba mươi tuổi bước ra, khi thấy Dung Diên, ánh mắt kinh ngạc lóe lên, ở đâu ra cái cô nương xinh đẹp như vậy?Người đàn ông gầy nhanh chóng đến gần, "Tam ca, cô gái này muốn mua một chiếc xe đạp.

"Người đàn ông được gọi là Tam ca nghe thấy có khách tới, tự nhiên rất vui vẻ.

Cả người trở nên hăng hái, "Mời vào.

"“Xe đạp đều ở đây, cô cứ tự nhiên xem hàng.

” Nếu là những năm trước, cho tiền hắn cũng không dám để một đống xe đạp trong sân như thế này.

Kể từ khi công bố khôi phục kì thi đại học vừa qua, chính sách có vẻ nới lỏng hơn một chút, hơn nữa bây giờ còn là thời điểm cuối năm sắp ăn tết.

Liền mắt nhắm mắt mở cho qua.

“Bên này là kiểu xe đạp nữ, bên kia là kiểu cho nam giới, cô gái muốn mua chiếc nào?”Vốn dĩ Dung Yên muốn mua chiếc xe đạp kiểu nữ, nhưng sau khi nghĩ lại, cô thấy nên mua loại kia để cho Tần Dã đi được.

Nếu anh ta chở mình đi không phải tốt quá sao?Hơn nữa số tiền này vẫn là tiền mà Tần Dã giết con lợn rừng có được.

"Bao nhiêu tiền chiếc xe đạp kiểu nam đó?""Một trăm sáu, giá thấp nhất rồi đấy, Cung Tiêu Xã bên kia một trăm năm mươi đồng, nhưng cần phiếu xe đạp, đây là giá rất ưu đãi ở đây.

"(hết chương).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 32: Chương 32


Dung Yên cười nhạt một tiếng, nhiều hơn mười đồng chứ mấy.

Thời buổi này mười đồng kia chính là một khoản tiền lớn đấy.Cô rút 10 đồng từ trong xấp tiền của mình, phần còn lại đưa cho người kia, "Đây là một trăm sáu, ngươi tự mình đếm đi."“Aii, tốt.” Vị tam ca cầm lấy tiền, l**m nước bọt vào đầu ngón tay bắt đầu đếm tiền.Dung Yên nhìn thấy động tác kia của hắn, khóe miệng giật giật.“Đúng rồi, lần sau lại tới a.” hắn nhếch miệng cười lộ ra hàm răng vàng khè.Dung Yên vội vàng đẩy xe đạp, bước ra ngoài.Mang hai xe về cùng lúc thế này cũng không làm khó được cô, bất quá, cô còn muốn mua vài thứ……Tần Mai háo hức nhìn về phía cửa.Cơm nước bé đều nấu xong xuôi hết rồi, sao chị dâu còn chưa về?Tần Vũ không có ý định làm gì khác.Người này ...!Sẽ không không trở lại đi?Dưới sự lo lắng của đôi anh em sinh đôi kia, Dung Yên đang đẩy xe đạp trở về.Cô hô vào cửa, "Tần Vũ, mở cửa."Một tiếng này, làm cho đôi mắt của cặp song sinh sáng lên.Động tác của Tần Vũ còn nhanh hơn, cậu đang ngồi trên ngạch cửa, lập tức lao ra.Thời điểm cậu mở cửa, cậu rất sốc khi nhìn thấy rất nhiều đồ vật chằng trên chiếc xe đạp kia.Tại sao ...!nhiều thứ như vậy?đây là đi nơi nào đoạt sao?“Thất thần làm gì? Mau giúp ta đem xe đạp nâng lên một chút.”Tần Vũ nhanh chóng định thần lại, liền đi nâng yên sau ...Khi Dung Yên vào làng, cô tình cờ gặp đại đội trưởng, liền đem trả lại chiếc xe đạp kia, đỡ cho cô phải đi chuyến nữa.Đẩy xe đạp vào sân.Đúng lúc này, Tần Mai cũng chạy ra khỏi nhà.Khi cô bé nhìn thấy nhiều thứ như vậy, đôi mắt mở to hết cỡ.Đời này, cô bé còn chưa có gặp qua nhiều đồ ăn ngon như vậy đâu.Dung Yên cất chiếc xe đạp, sau đó hướng hai đứa trẻ."Tới, đem mấy món này xuống bếp, bên trong có thịt, nhớ cất đi, buổi tối hầm thịt ăn."Thịt?Đôi mắt của cặp song sinh lập tức chuyển qua miếng thịt, thật to ...!mắt dán chặt không rời đi."Cái này ..." Nhiều như vậy thịt, vậy mất bao nhiêu tiền đây?Tần Vũ giật mình, sau đó là đau lòng."Đừng ngây ra đấy, làm tiếp đi, còn có mấy cái này, đều đem vào nhà.

Đúng rồi, ta cũng mua cho mỗi người hai bộ quần áo cùng giày dép mới.

Một lát sau, các ngươi thử xem, nếu quá nhỏ, ta còn mang đi đổi.

"Không có bộ quần áo nào trong siêu thị của cô phù hợp với bọn họ ở thời đại này, đồ có mà cũng như không.Chỉ có thể đi mua, may mà cô thấy có quần áo bán ở chợ đen, nhưng hơi bụi.Thế này cũng tốt còn hơn là không có.Nhìn quần áo trên người hai đứa, ngày mùa đông mà ...!không có áo bông để mặc, cũng quá đáng thương.Kỳ thật Tần Dã có nhiều sức lực, săn thú cũng khá tốt, nhưng hắn chính là đặc biệt xui xẻo, lên núi căn bản không có động vật nào tới gần hắn.Thật là nhọ mà.Ngay cả khi ngẫu nhiên có đụng tới! Cũng sẽ bị người khác trông thấy.Không nộp lên không được.Mà công việc đồng áng hắn được giao là loại công việc khó và tốn nhiều công sức nhất.Hơn nữa, Tần Mai quanh năm suốt tháng phải uống thuốc, tiền làm ra thì ít nhưng tiêu thì rất nhiều.Không bị đói là tốt lắm rồi, nào còn tiền mà đi mua vải về?Chưa kể hắn cũng không biết may quần áo.

Cứ để người trong thôn làm, trừ phi phải cho gấp đôi lợi ích, bằng không người ta còn sợ dính phải xui xẻo từ hắn.Lại nói lần này, thật vất vả mới bắt được con lợn rừng lớn, kết quả thì sao, thiếu chút nữa là mất mạng.Dù sao mệnh hắn đã như vậy.Cũng may cặp song sinh không chú ý tới việc ăn mặc, cũng không có cách nào để nói về nó.

Chúng đã không có quần áo mới trong nhiều năm.Lúc này, nghe chị dâu nói mua cho bọn họ hai bộ quần áo, trong lúc nhất thời đều sững sờ một lúc.Dung Yên nhìn bọn họ ngây ngốc đứng ở đó, “Như thế nào, không thích? Xác thật là có chút không đẹp, bất quá, hiện tại cũng không đi đổi luôn được, chờ về sau ta đi huyện thành, lại cho các ngươi mấy bộ khác đẹp mắt hơn, tạm thời cứ mặc cái này.”Đưa gói quần áo cho cặp song sinh, còn cô thì mang đồ vật khác đi.Một chuyến đến thị trấn thật là quá phiền toái.Cho nên cô đem mọi thứ mua được bỏ vào không gian, gần đến thôn thì lôi hết ra.Treo hết trên yên sau xe đạp với hai bên đầu xe.Thứ này đúng là không ít đâu.(Hết chương)mời các bạn đón đọc bộ truyện [Cuộc Sống Hằng Ngày Những Năm 70] nha !.
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 33: Chương 33


Tần Vũ, Tần Mai không mở cái túi ra.

“Chúng ta vẫn còn quần áo mặc, chị dâu, giả lại họ đi!” Cậu là con trai, cần gì phải có quần áo mới?Tần Mai cũng đi theo anh hai gật đầu, giọng nói thấp như muỗi kêu, "Em cũng có quần áo để mặc! "Dung Yên thấy biểu tình của chúng, cô không biết bọn họ đang nghĩ gì.

Nhướng mày, “Các ngươi không mặc sao? Được rồi, quần áo này ta liền đưa cho mấy đứa trẻ khác trong thôn mặc, dù sao ta cũng không có ý trả lại.

”Tần Vũ vừa nghe cô nói sẽ cho người khác, làm sao được?Liền vội vàng mang túi quần áo mang về.

"Không được cho.

"Tại sao lại đưa đồ của nó cho người khác? Kia lại là chị dâu của cậu.

Dung Yên trong mắt mang theo ý cười, “Vậy các ngươi mau đi thử xem, nếu chật quá thì nói với ta, có thể đổi, nhưng mà không trả đâu.

”Cô đã ước tính sơ qua.

Theo ánh mắt cô, chắc chắn không sai.

Tần Vũ vẫn có chút luyến tiếc chút tiền này, cậu ngước mắt nhìn về phía Dung Yên, do dự hỏi một câu: "Thật sự không thể trả lại?""Đương nhiên không thể trả, lúc mua người ta đã nói rồi.

Đừng lo lắng về chuyện này, chỉ là vài bộ quần áo mà thôi, các ngươi nhanh đi thử xem, đúng rồi, còn có cả giày đấy.

"Cũng không biết Tần Dã có thế này không? Tiểu tử Tần Vũ này, giày của nó hỏng quá, mùa đông sắp đến rồi mà giày hỏi thủng một lỗ lớn.

Còn chưa có nói đến tất vớ.

Cô liếc nhìn cậu một cái.

Hai huynh muội chỉ đành khăn gói đi về.

Dung Yên không chờ bọn họ, cô đem hết đồ ăn cùng lương thực dọn vào trong bếp.

Thừa dịp bọn họ không có ở đây, cô nhanh chóng lấy ra một ít bột mì tinh từ trong không gian.

Nhìn căn bếp đầy đủ đồ vật, cô khá hài lòng.

Lúc cô quay người định đi ra ngoài thì thấy tiểu tử Tần Vũ kia đang đỏ mặt ! lúng túng đứng ở cửa phòng bếp.

Cậu không biết để tay ở đâu.

Dung Yên nhìn cậu mặc quần áo mới, hai mắt sáng lên, không khỏi cảm thán, đúng là ngựa đẹp dựa yên, tên nhóc này thay một bộ quần áo khác nhan sắc liền tăng thêm vài phần.

“Không tồi, còn rất vừa người, xem ra, cái ánh mắt này của ta khá tốt.

” Cô đã nói mà, khả năng quan sát bằng mắt của cô rất chuẩn đấy.

Bị cô khen như vậy, hai lỗ tai Tần Vũ đỏ bừng.

"Có thể đổi cái lớn hơn được không?"Dung Yên nhướng mày, "Tại sao lại muốn đổi cái lớn hơn? Hiện tại không phải đang mặc vừa lắm sao?"“Nó lớn hơn, còn có thể mặc mấy năm, nhưng bây giờ chỉ có thể mặc một năm.

” Cậu sau này kiểu gì cũng lớn hơn, đúng đi?Dung Yên còn tưởng rằng là chuyện gì đâu, kết quả lại là cái này.

"Năm nay cứ mặc cái này, sang năm ta lại mua cho ngươi, trời quá lạnh, ta cũng không muốn đi đổi.

Hơn nữa, ta cảm thấy ngươi mặc cái này rất vừa rồi, nếu muốn cái quá lớn, thế thì không thể khoe ra cái dáng người đẹp của ngươi đâu.

"(hết chương).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 34: Chương 34


Tần Vũ sắc mặt càng đỏ bừng.

Dung Yên nhìn bộ dạng túng quẫn của cậu, không khỏi cười thầm, sau đó hỏi: "Đi thử giày chưa?"“Thử qua rồi, có thể đi……” Chỉ là cậu cũng muốn đổi sang cỡ lớn hơn, dù sao thì năm sau chân cậu sẽ lại dài ra.

“Có thể mặc là được, cứ như vậy mặc đi, ta mua hai bộ rồi, hôm nay cứ mặc cái này.

Ta đi xem muội muội ngươi.

”Nói xong liền đi ra ngoài.

Tần Vũ nhanh chóng nhường đường.

Cậu ngơ ngẩn nhìn bóng dáng cô, hốc mắt không khỏi có chút nóng lên.

Từ lúc có ký ức tới giờ, cô là người đối xử tốt nhất với cậu, ngoại trừ anh cả.

Bên này Tần Mai cũng đã thay quần áo.

Cô bé mừng thầm trong lòng, áo bông mới vừa đẹp vừa ấm, giày mới cũng rất ấm.

Từ nhỏ tới bây giờ cô bé chưa bao giờ trải qua mùa đông mà không sợ lạnh như hiện tại.

Cô rất thích người chị dâu này, Dung Yên tốt như mẹ ruột vậy.

Dung Yên đi vào, nhìn thấy cô quần áo chỉnh tề, không khỏi gật đầu một cái.

" Không tồi rất đẹp, lát nữa ta thắt bím nhỏ xinh cho ngươi, vậy càng xinh hơn.

"Ba huynh muội bọn họ ngũ quan không tồi, đáng tiếc là quá gầy.

"Chị dâu ! " Tần Mai nhìn Dung Yên hai mắt sáng lấp lánh, trong lòng có chút nhát gan.

Dung Yên sờ sờ đầu cô, “Đẹp, liền mặc như vậy đi.

Về sau, chị dâu còn mua cho ngươi nữa a.

”Sau đó, cô nhanh chóng nói thêm: “Chị dâu ngươi không thiếu tiền.

” Thật là một tiểu cô nương đáng yêu!Cặp song sinh Tần gia có thể kích ra thiện tâm số lượng không nhiều lắm của cô.

Quả nhiên, người với người chính là có duyên phận với nhau.

Có thể làm cô thích, số người cũng rất ít nha.

Tiểu cô nương thực vui vẻ, không có đứa trẻ nào là không thích quần áo mới cả.

“Đi, chúng ta ra ngoài ăn cơm.

” Vừa mới nấu liền thấy cơm trong nồi đã chín.

tiểu cô nương hiện tại thân cận nhất chính là chị dâu này, chỉ cần chị dâu nói gì, cô cũng sẽ gật đầu lia lịa.

nhìn bộ dáng dễ thương này làm trái tim của Dung Yên tan chảy.

Tần Vũ nhìn bọn họ đi ra, đặc biệt thấy muội muội trên người mặc quần áo mới, đôi mắt sáng lên.

"Đẹp.

"Tần Mai được anh hai khen, khuôn mặt nhỏ càng thêm cao hứng.

Cô ngước nhìn về phía chị dâu.

Dung Yên nhìn ánh mắt cô bé liền hiểu, "Muốn cho đại ca của ngươi thấy?"Tần Mai vội không ngừng gật đầu.

Dung Yên mỉm cười, quả nhiên vẫn chỉ là một đứa trẻ thích khoe đồ mới.

"Được, đi thôi.

"Được sự cho phép của cô, tiểu cô nương nhanh chóng chạy đi.

Tần Vũ thấy vậy, cũng nhịn không được theo đi lên.

Dung Yên từ phía sau lưng có thể nhìn thấy tâm trạng vui vẻ của bọn họ lúc này.

Không khỏi cười lắc đầu, sau đó cũng nhấc chân đi về phía nhà chính.

Cô không bước vào cửa mà chỉ khoanh tay dựa vào bên khung cửa.

Tần Dã cũng nhìn thấy cô, “Cảm ơn!” Cảm ơn vì tất cả những gì cô đã làm cho họ.

(hết chương).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 35: Chương 35


Hắn biết mười đồng kia căn bản không thể mua được nhiều quần áo như vậy, cho nên tiền này là do cô bỏ ra.

Khó có khi thấy được đệ đệ muội muội vui vẻ như bây giờ, hắn mới nhận ra rằng dù mình có làm tốt đến đâu, vẫn còn một số chỗ thiếu sót.

" Không cần cảm ơn, tôi cũng vui mà, đúng rồi, tôi cũng mua cho anh hai bộ, lát nữa tôi đi lấy cho anh.

"Tần Dã nghe cô nói lời này, không khỏi ngẩn người.

Hắn thực sự không ngờ tới cô cư nhiên sẽ mua cho mình.

Liệu có phải ! cô thật ra có chút thích chính hắn sao?Dung Yên không biết cái suy nghĩ kia trong đầu Tần Dã, cô vẫy tay với hai đứa nhỏ.

"Được rồi, đến giờ ăn rồi, chúng ta ăn cơm trước lại nói sau.

"Tần Vũ, Tần Mai hai huynh muội cũng không khoe đồ mới nữa.

Vội vàng chạy ra ngoài.

Cả ba cùng đi ăn.

Lần này Dung Yên không cho Tần Dã ăn trước.

Cô nói với hai đứa nhỏ, "Bỏ ra một ít đồ ăn ra, chúng ta ăn trước, chờ ăn xong rồi sẽ cho đại ca các ngươi ăn.

"Bằng không, hai đứa nhỏ này thật sự sẽ ngồi chờ cô cùng ăn cơm.

“Vâng.

” Cặp song sinh nhanh chóng gật đầu.

Bọn họ bên này ăn cơm, nhưng trong thôn đã nổ tung chảo.

nguyên nhân! đó là hôm nay Dung Yên mua rất nhiều đồ, còn mua được chiếc xe đạp thứ hai trong thôn.

Thật đáng kinh ngạc.

Thôn bọn họ nghèo, chỉ có nhà đại đội trưởng mới có xe đạp, ngày thường được coi như một bảo vật quý hiếm.

Toàn thôn ai cũng hâm mộ.

Hiện tại, cái người tên Dung Yên kia- vợ của Tần Dã, cư nhiên mua một chiếc xe đạp.

Nhiều người hối hận đã không kịp nữa.

Nếu biết Dung Yên trong tay có nhiều tiền như vậy, bọn họ đã sớm xuống tay…… Đem người mang cưới về nhà.

Nhìn xem, lần này không chỉ mua một chiếc xe đạp xa xỉ, đắt tiền như vậy, mà còn có một đống bao lớn nhỏ đặt trên xe.

Cái này tốn bao nhiêu tiền a?Nhiều người còn chua ngoa hơn, Tần Dã, tên tiểu tử này ! không biết dẫm được cứt vận chó* gì?*người xưa có câu: dẫm phải phân chó là gặp vận may.

Chuyện này đương nhiên cũng lọt vào tai của những người trong khu thanh niên trí thức.

Khi kỳ thi đại học khôi phục, trong số mười mấy thanh niên có học thức, cũng chỉ có Diệp Duật thi đỗ vào trường đại học.

Những người khác đều quá kém, không thi đậu.

Nguyên nhân chính là không có đủ thời gian, khi nhận được tin tức, bọn họ muốn tìm sách nhưng đều tìm không ra.

Sau đó vẫn là Diệp Duật nhờ người lấy hộ vài bộ tài liệu sách giáo khoa ôn tập.

Tuy nhiên, sách giáo khoa cùng tài liệu ôn tập đối với những người không đọc sách trong ngần ấy năm có cũng chỉ là vô ích.

Bọn họ làm công việc đồng áng ở đây moõi ngày, những kiến thức học được sớm đã trả lại từ lâu rồi.

Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi họ trượt kỳ thi đại học lần này.

Không thi đậu đại học đương nhiên với việc không thể trở về thành, bọn họ chỉ đành ở lại nơi này.

(Hết chương này).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 36: Chương 36


Vì thế, khi họ nghe nói Dung Yên cư nhiên mua một chiếc xe đạp, bọn họ cũng là giật mình không thôi.

“Thật là nhìn không ra đấy, Dung Yên thực sự có nhiều tiền như vậy.

” Về phần tiền này, của Tần Dã sao? Bọn họ căn bản không nghĩ đến điều đó, ai mà không biết gia đình của Tần Dã nghèo nhất cái cái này.

Nếu hắn có tiền, cũng không đến mức để hai đứa em của mình đói hơm như vậy.

Hai năm trước nhà Tần Dã còn không có cơm mà ăn đâu.

có tiền cái rắm.

Cố Lan sắp tức hỏng rồi, hôm qua cô ta còn đang tính kế để trả thù Dung Yên.

Cô ta liền châm chọc một câu, "Ai biết cô ta lấy tiền từ đâu, nói không chừng chẳng sạch sẽ đâu!"Nghe Cố Lan nói thế đôi mắt Từ Kỉ chợt lóe lên.

Dù sao thì cô ta cũng không muốn bênh vực cho Dung Yên, cô cũng ghét cô ta.

Chỉ cần Dung Yên xui xẻo, cô ta lúc này mới thư thái.

Khuôn mặt cô ta còn chưa khôi phục lại sau trận đòn kia đâu, đúng lúc có chỗ để phát tiết.

Cô ta lập tức chuyển sự chú ý về phía Từ Kỉ, "Từ Kỉ, không phải ngươi có quan hệ tốt nhất với cô ta sao? Chắc ngươi rõ nhất cô ta lấy tiền từ đâu!"Từ Kỉ không ngờ Cố Lan sẽ hỏi cô như vậy.

Mặt tối sầm.

"Làm sao ta biết được? Hơn nữa, nói lại, ta cảm thất ngươi mới cùng cô ta mới thân hơn? Việc này ngươi hẳn là nhất rõ nhất.

"Cố Lan dùng tay chỉ vào mặt mình, "Ta mà muốn thân với cô ta? Bị cái tiện nhân kia đánh thành hình dạng này mà còn đòi thân?"Cô ta hiện tại rất muốn xé nát mặt con đ* Dung Yên đó, nhưng mặt ngoài cũng không dám làm.

Từ Kỉ nhìn bộ mặt kinh khủng kia, cô ta im lặng.

Rồi lại nói: " Kia còn không phải ngươi đi chọc giận cô ta sao.

"Trong giọng nói của có một tia oán trách, nếu không phải vì Cố Lan đem việc kia làm tốt thì! Liệu Dung Yên có biến hóa lớn như vậy không?Con tiện nhân đấy bây giờ đã được tự do, đã vượt ngoài tầm kiểm soát của cô ta.

Còn có, Tần Dã, hắn không chết như trong giấc mộng kia, mà chỉ bị thương một chân.

Những biế hóa này, làm cho cô khá bất an.

Cố Lan vốn là tức giận, nhưng bây giờ nghe Từ Kỉ nói như vậy, làm sao có thể chịu được.

Cô mặt đầy âm trầm, nhìn chằm chằm Từ Kỉ như sắp ăn thịt người, rồi bật chế độ chửi thề:" Ngươi cho rằng ngươi là cái gì thứ gì tốt? Chẳng qua là ngoài mặt làm việc tốt, bên trong còn không phải thối tha? Bằng không, sao có thể dỗ Dung Yên kiếm được nhiều thứ tốt từ chỗ cô ta?""Biết rõ Dung Yên thích Diệp Duật, một bên thì cậu cậu tớ tớ, bên kia thì cướp nam nhân người ta.

Ai cha, ngươi có cái tư cách gì mà nói về ta?"Đều là tám lạng nửa cân, còn so cao quý hơn ai?Cái miệng liều lĩnh của Cố Lan không hề đóng lại, nháy mắt không khí tại hiện trường trong phút chốc dường như tĩnh lặng.

Từ Kỉ tức điên, cô ta tức giận đến nỗi sắc mặt một mảnh xanh mét … xanh tím, tím đỏ.

(Hết chương này).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 37: Chương 37


Cả người đều run lên.

“Cố lan, ngươi thật quá đáng……”Người khác còn biết xấu hổ, làm sao cô ta có thể bất chấp tất cả vạch hết ra như thế?Một đám hận không thể tự mình rời khỏi cái nơi khói súng này.

Trong lòng cũng không khỏi cảm thán Cố Lan, cô ta thật đúng là cái gì đều dám nói, này không hủy đi thanh danh người ta sao? Còn không quan tâm?Ngay khi Từ Kỉ đang tức giận, một tiếng rống giận vang lên: “Cố lan, ngươi tìm chết?”Mọi người nghe thấy giọng nói tức giận này, tất cả đều quay đầu lại theo bản năng.

Liền nhìn thấy Diệp Duật từ đâu xuất hiện, vẻ mặt bất thiện đứng đó.

Cố Lan bắt gặp ánh mắt của Diệp Duật, cô ta cứng người, không khống chế mà lùi lại một bước.

"Diệp Duật ! " Giọng của Từ Kỉ chứa sự ủy khuất vô hạn, hai mắt đỏ hoe.

Phảng phất như giây tiếp theo là có thể khóc ra tới.

Cố Lan sắc mặt tối sầm lại, trong lòng thầm nguyền rủa Từ Kỉ là con đ*, chỉ có con đ* này mới biết giả vờ.

Không được, vẻ mặt của Diệp Duật càng trở nên lãnh đạm hơn, trông hắn có chút đáng sợ.

Cô ta rùng mình một cái, trong lòng thầm nói không tốt ! Lúc này, cô ta không quan tâm đến Từ Kỉ nữa, tiến lên vài bước, vội vàng giải thích: "Không phải, Diệp Duật! Ta vừa mới chỉ là lanh mồm lanh miệng một tí ấy mà, cũng không có ý gì khác……"Diệp Duật không muốn nghe cô ta giải thích nhiều, hắn banh mặt nhìn chằm chằm Cố Lan, lửa giận bùng cháy.

"Đủ rồi, Cố Lan, ta hy vọng về sau ngươi đừng có mà hồ ngôn loạn ngữ, nói hươu nói vượn, ta cùng Từ Kỉ là tự do tìm hiểu đối tượng, không cùng bất kỳ ai có quan hệ! "Hắn cố tình nhấn nhá từ bất kỳ ai.

"Hiện tại, ngươi mau xin lỗi Từ Kỉ.

"Cố Lan trợn to mắt không thể tin được, cô ta quay lại chỉ tay vào Từ Kỉ: “Ngươi, ngươi kêu ta xin lỗi cô ta?”Diệp Duật trầm giọng nói: "Cố Lan, Từ Kỉ có xúc phạm cô không? Ngươi còn nói cô ấy như vậy? Hiện tại phải xin lỗi, nếu không, đừng trách ta không khách khí.

"Lời này của hắn làm cho mặt Cố Lan tái mét.

Nếu là người khác, cô ta nhất định sẽ mắng sau lưng, nhưng người này là Diệp Duật ! Cô ta không dám.

Ba mẹ cô ta vẫn chịu sự quản lý của cha Diệp Duật trong nhà máy, nếu họ biết cô chọc giận Diệp Duật, không chừng đến đây muốn lột da cô.

Huống chi, cô ta còn muốn trở lại thành, còn phải dựa vào Diệp Duật giúp cô nghĩ biện pháp.

Còn bắt cô xin lỗi Từ Kỉ ! nghẹn chết cô ta mất, mặt mũi tím tái.

Từ Kỉ nhìn Cố Lan, cô ta lúc này cũng không có ý rộng lượng, dù sao lời vừa rồi của Cố Lan quá ác độc, sẽ ảnh hưởng rất xấu đến cô ta.

Một người không chịu xin lỗi, người kia cũng không nhân nhượng.

Khung cảnh bỗng trở nên cứng nhắc.

Mắt thấy Diệp Duật lại sắp phát giận, có người đứng ra hoà giải, "Cố Lan, vừa rồi chính là cô nói, nếu không, cô mau xin lỗi Từ Kỉ!"Bên ngoài trời đã lạnh, bọn họ muốn về phòng để sưởi ấm.

(Hết chương này).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 38: Chương 38


Có người mở miệng ...!giống như mở một cái hộp."Cố Lan, ngươi mau xin lỗi Từ Kỉ! một câu xin lỗi, không phải xong rồi sao?""Đúng vậy, Từ Kỉ sắp khóc vì những gì ngươi nói đấy, ngươi nói lời xin lỗi, việc này liền đi qua.""Mọi người đều sống với nhau, cứng nhắc quá không tốt, này ngẩng đầu thấy cúi đầu cũng thấy ."" Vốn dĩ là ngươi không đúng, sao lại có thể nói như vậy với Từ Kỉ? Hiện tại chie cần nói một tiếng xin lỗi, ta tin Từ Kỉ không phải loại người nắm mãi không buông." ……Cố Lan nhìn đám người đang thuyết phục mình, cô ta tức đến sắp ngất rồi.Cô ta đây là bị toàn bộ người trong ký túc xá thanh niên trí thức công kích tập thể?Hóa ra không cần há mồm cũng được người ta sẵn sàng giúp đỡ?Kỳ thật, cô ta không mấy quan tâm đến bất kỳ ai trong số những người này.

——Cô ta chỉ quan tâm duy nhất Diệp Duật ...!Theo bản năng quay đầu nhìn hắn, thấy hắn lạnh nhạt, cô ta đành từ bỏ.Cô ta biết chính mình hôm nay không thể thoát khỏi.Mím môi, tâm can không tình nguyện, nói: "Thực xin lỗi..."Nghe như tiếng muỗi kêu.Nói xong câu này, cô ta không chịu nổi nữa chạy vào phòng.Mọi người đưa mắt nhìn nhau, sau đó lại nhìn Diệp Duật.Mặc dù Diệp Duật rất không hài lòng với lời xin lỗi của Cố Lan, nhưng người cũng đã đi rồi, nếu cứ đuổi theo, vậy có chút không tốt.Từ Kỉ bước tới, nhẹ nhàng nói: "Diệp Duật, quên đi...!Vì cô ta đã xin lỗi, việc này không tính nữa."Diệp Duật nghe được lời này, sắc mặt hòa hoãn rất nhiều, "Ta biết ngươi là người tốt bụng lại dễ mềm lòng.

Lần này quên đi, nhưng mà lần sau nếu cô ta lại nói bậy, vậy thì đừng tha thứ cho cô ta."Từ Kỉ khẽ "dạ" một tiếng.Những người khác nhìn thấy vậy, cũng ở lại đây làm phiền hai người họ, vì thế từng người trở về phòng của mình.Tất cả rời cùng một lúc, nhất thời chỉ còn lại Từ Kỉ và Diệp Duật.Từ Kỉ lộ ra vẻ u sầu, "Thật ra, vừa mới nói đến cũng là vì Dung Yên...!Hôm nay cô ấy đi thị trấn mua rất nhiều thứ, còn..."Cô ngước mắt nhìn về phía Diệp Duật: "Dung Yên mua một chiếc xe đạp mới, Diệp Duật, anh nói xem, cô ấy sẽ không làm chuyện gì xấu, đúng không?"Hai lông mày của Diệp Duật nhíu lại, "...!Có lẽ bản thân cô ấy cũng có một số tiền..."“Nhưng mà, lần trước cô ấy nói không có tiền.

Dung Yên nói gia đình đã lâu không đưa tiền cho cô ấy.” Khuôn mặt Từ Kỉ tràn đầy lo lắng."Cho dù cô ấy có tiền, đây còn có xe đạp, lương thực cùng thịt ...!Em nghe nói chỗ đấy ước chừng hai trăm ...!Dung Yên không có khả năng có nhiều tiền như vậy.""Thực ra, em có ý khác.

Nếu tiền có nguồn gốc rõ ràng thì không sao, em sợ ..." Khẽ cắn chặt đôi môi đỏ mọng, trong mắt tràn ra sự lo lắng."Em sợ cô ấy trong lúc nhất thời bất chấp tất cả…… Sau đó liền đã làm sai chuyện."Cô ta nói lời này ý muốn chỉ Dung Yên trộm tiền.(hết chương).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 39: Chương 39


Diệp Duật nghe vậy, cũng không nghĩ xấu như Từ Kỉ, "Đừng lo lắng, Dung Yên không có khả năng làm loại chuyện này, cô ấy lá gan còn không có lớn như vậy …… Hoặc là tiền do Tần Dã đưa, hoặc là tiền này chính nhặt được.

"Từ Kỉ nghe lời này, trong lòng cô ta rất khó chịu.

Cái gì mà kêu Dung Yên không có khả năng làm loại chuyện này? Hay là con chó cái Dung Yên kia vẫn rất quan trọng trong lòng Diệp Duật?Nghĩ về mối quan hệ giữa hai người trong giấc mộng.

Từ Kỉ rất không vui.

Nhưng trên khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc này.

Chỉ là vội vàng, "Diệp Duật, anh hiểu lầm ý em rồi, em không nói Dung Yên đi ! Nếu như Dung Yên thật sự nhặt được tiền, nhiều tiền như vậy ! Cô ấy tự mình dùng, vậy người làm rơi thì phải làm sao? Làm như vậy tốt sao? Cũng không thể tự tiện tiêu tiền người ta đánh rơi đâu?""Nếu không, chúng ta vẫn là nên khuyên nhủ bảo cô ấy đem đồ vật trả lại, nếu không đủ, như vậy…… Em sẽ cố gắng bù vào giúp……"Diệp Duật trong lòng rất phức tạp, hắn thật không ngờ Từ Kỉ lại lương thiện như vậy.

Thật sự là một cô nương mềm lòng, hắn quả thật không nhìn lầm người, cũng không có thích sai người.

"Vậy ta đi xem một chút.

"Từ Kỉ hai mắt sáng lên, lập tức nói: "Em đi cùng anh! Ngày hôm qua, cô ấy hiểu lầm em ! cũng có chút ý kiến, nếu đã đi qua, vừa lúc giải thích một chút…"Ngoài việc muốn biết tiền của Dung Yên từ đâu ra.

Cô ta còn muốn biết tại sao Tần Dã không chết?Việc này rất quan trọng với cô ta.

Chẳng lẽ là do cô ta thiết kế làm Dung Yên kết hôn với Tần Dã, nên số phận của Tần Dã mới thay đổi?Loại chuyện này cùng trong mơ không giống nhau làm cô ta rất bất an.

Tóm lại, cô ta không cho phép con chó Dung Yên đó sống thêm một cuộc sống tốt đẹp kia một lần nào nữa.

Diệp Duật nhìn bộ dạng cố nén ủy khuất của Từ Kỉ, cũng có chút đau lòng.

"Vậy chúng ta cùng nhau đi, chúng ta qua xem cô ấy.

"Từ Kỉ rũ mắt gật đầu.

Nhưng lúc này, trong lòng cô ta có chút không thoải mái ! Diệp Duật không có chỉ trích Dung Yên theo lời cô nói.

Diệp Duật không nhận thấy sự biến hóa trên khuôn mặt cô ta.

Hắn dẫn đầu đi ra ngoài.

Từ Kỉ thấy vậy, đè nén không vui trong lòng, nhanh chóng đi theo.

(Hết chương này).
 
Back
Top Bottom