Ngôn Tình Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 40: Chương 40


Nhà của Tần Dã nằm ở vị trí ngoài cùng phía bắc của thôn, cách những nhà trong thôn có chút xa.

Tuy rằng vị trí này có chút chệch choạc, nhưng đối với Dung Yên cô rất thích chỗ này.

Lúc này, cô đang thay thuốc cho Tần Dã.

“Tôi… không sao chứ?” Mặc dù Tần Dã không thèm quan tâm đến thân thể mình như thế nào, nhưng hắn vẫn muốn sống.

Hơn nữa phải sống tốt, đệ đệ với muội muội của hắn vẫn còn rất nhỏ.

Ngước mắt nhìn về phía người đang nghiêm túc thay thuốc, cô lớn lên thật đúng là đẹp.

Còn một người nữa mà hắn mong nhớ nhiều, tương lai phải cùng cô sống thật tốt, hắn sẽ cho cô những gì tốt đẹp nhất.

Cho nên, hắn không muốn chết.

Hắn còn chưa có cùng cô làm phu thê chân chính.

(ý là chưa động phòng á  )“Không có việc gì, cứ nghĩ dưỡng một thời gian là được.

” Dung Yên miệng nói, động tác trong tay cũng không dừng lại.

Có cô ở đây, cộng với thuốc trong không gian.

Cho dù hắn muốn chết, cũng không dễ dàng.

Tần Dã thở dài một hơi nhẹ nhõm, không sao là tốt rồi.

Động tác của cô nhẹ nhàng, khiến khóe miệng hắn không tự chủ được mà nhếch lên ! Cô nhất định là rất thích hắn!Bằng không, sao lại không chê hắn chứ?Nghĩ đến đây, tim hắn đập có chút mau.

Sau khi Dung Yên xử lý tốt hết vết thương, cô lại nhớ ra một chuyện khác.

"Tần Dã, tôi muốn làm một chiếc giường khác.

"Nghe thấy lời này, tâm trạng đang sung sướng của Tần Dã lập tức biến mất.

"! Làm thêm giường làm gì? Em chê tôi? Là mùi thuốc trên người tôi làm em không thích sao?""Không phải đâu, tôi chỉ là ! " Câu còn chưa có nói xong, đã bị Tần Dã đánh gãy, "Vốn là em không thích tôi, như vậy đi, không cần phải làm thêm cái giường khác, cái này đủ lớn, chúng ta không cần ngủ riêng.

"Dung Yên:…Cô không sợ tốn công.

Cô vừa định nói thêm thì tên nhóc Tần Vũ đã chạy vào.

"Chị dâu, thanh niên trí thức Từ cùng thanh niên trí thức Diệp tới, bọn họ đang tìm chị! "Dung Yên vừa nghe thấy tên của hai người này, lông mày của cô hơi nhíu lại, hai người này tới làm gì?Có lẽ là thấy sắc mặt của cô không tốt, Tần Vũ thận trọng nói một câu: "Nếu chị dâu không muốn gặp, em liền đi đuổi bọn họ?"Cậu hiện tại đã tiếp nhận người chị dâu mới này, cho nên cậu thật sự không muốn những người đó gặp chị dâu.

Vạn nhất bọn họ khuyên chị dâu đi mất rồi, phải làm sao bây giờ?(Hết chương này)Các cậu có thể đọc bộ truyện khác mà mình đang edit nhé:Thập Niên 70: Nằm Thắng Nhân SinhThập Niên 80: Xuyên Về Làm Con Nuôi Của Mẹ RuộtTrọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm GiàuYêu Đương Ở Thập Niên 70Xuyên Qua Niên Đại Cô Vợ Bưu HãnTrọng Sinh Niên Đại Tiểu Kiều Thê Có Không GianCuộc Sống Hằng Ngày Những Năm 70Thập Niên 80 Theo Đuổi Anh Chồng Ác Bá.
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 41: Chương 41


Dung Yên nghe thấy giọng điệu hưng phấn của cậu, không khỏi nhìn liếc mắt nhìn, ngoài trừ cái đêm Tần Dã bị thương, đây là lần đầu tiên cô thấy vẻ mặt không chút giấu diếm cảm xúc của cậu.Thiếu niên mới lớn hay nông nổi như vậy sao.“Không cần, ta đi ra ngoài nhìn xem.”Vẻ mặt mất mát của Tần Vũ có chút quá mức rõ ràng.Dung Yên cái cảm xúc biến hóa kia, không khỏi cong khóe miệng.Chậc, cậu hẳn là không muốn cô đi ra đấy một mình đây mà!Duỗi tay s* s**ng đầu cậu một chút, sau đó liền cười đi ra ngoài.Tần Vũ sững người tại chỗ, cô ...!cô sao có thể sờ đầu mình?Bất quá, bàn tay của cô thật ấm áp, giống như mẹ vậy.mặt hơi hơi hồng, “Anh … Anh cả, em đi xem một chút.” Nhỡ hai người kia bắt nạt chị dâu cậu thì sao?Nghĩ thế cậu nâng chân lên lao ra ngoài.Tần Dã còn không kịp kêu hắn.Tuy nhiên, nghe cái tên Diệp Duật—— hắn biểu tình liền không tốt.Tuy rằng trước đây hắn rất ít tiếp xúc với thanh niên trí thức, nhưng Diệp Duật, hắn cũng đã từng nghe qua người này, nghe nói có rất nhiều nữ thanh niên trí thức thích hắn ta, trong thôn cũng có người .....Không được, tức phụ của hắn nhất định là thích hắn, nếu không, cô làm sao có thể đối với mấy đứa em của hắn tốt như vậy?Ánh sáng chợt lóe lên trong mắt hắn.“Diệp Duật, Dung Yên không muốn gặp chúng ta sao?” Từ Kỉ vừa dứt lời, liền thấy cửa mở.Mặt cô ta cứng đờ.Tiện nhân này ...!còn không mở cửa sớm hơn.Dung Yên tầm mắt quét qua Diệp Duật, hắn ta là nam chính?Cô cảm thấy vẫn là diện mạo của Tần Dã phù hợp với mắt thẩm mỹ của mình hơn.Cái là ...!trói gà còn không chặt.Quay đầu nhìn về phía Từ Kỉ, cười lạnh một tiếng,"Ngươi đừng có mà tự tin quá, ta chính là không muốn nhìn thấy các ngươi, cho nên các ngươi có thể lăn."Từ Kỉ vẻ mặt đau lòng, "Dung Yên, không biết tại sao ngươi lại giận ta như vậy, là ngày hôm qua ta không có đi cứu ngươi sao? Chính là, ta thật sự không biết."Dung Yên ha một tiếng, "Xem ra, ngươi có thể đi làm cái bình hoa rồi đấy!"Từ Kỉ: ……Cô ta thiếu chút nữa không thể kiểm soát được cơn tức giận đang dâng lên trong lòng.ủy khuất cúi thấp đầu xuống, "Dung Yên, nếu ngươi thực sự giận ta, vậy ngươi hãy đánh ta vài cái xả giận…… Nhưng,"Cô ta ngẩng đầu, vẻ mặt lo lắng, " Ngươi nhặt được tiền vẫn là nên trả lại người đã mất đi! Cũng nên nộp lên đại đội chứ ...!Nếu không, ngươi cứ tiêu tiền thế này, người mất không phải rất tội sao? Có lẽ đây là tiền cứu mạng của ai thì sao? ""Thời buổi này, ai cũng khó khăn.""Làm người không thể như vậy ..."Về phần nói trả giúp tiền, cô ta không dám nói, nếu tiện nhân này bảo cô đi dồn tiền giúp, cô ta biết tìm ở đâu ra?Dung Yên ngoáy lỗ tai, cô vừa mới nghe thấy cái gì đây?Diệp Duật ở bên cạnh cũng mở miệng: "Dung Yên, nếu ngươi nhặt được tiền, vẫn là nộp lên đi! Phần mua này trả lại trước, còn phần không trả được ...!mất bao nhiêu tiền, ta sẽ cho ngươi mượn.

"Từ Kỉ cái gì cũng không nói, làm cho Diệp Duật phải nói, cô ta tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.Diệp Duật vẫn nhớ thương con tiện nhân này sao?Dung Yên suýt bị hai người này chọc cười.Tiền của cô ...!nhặt được?Còn nữa, ai cho bọn họ mặt mũi lớn như vậy, dạy dỗ cô ở đây?"Ta nói này, cái tội vu khống người khác ấy, không biết Cục Công An sẽ phán các ngươi mấy năm?"Từ Kỉ trợn tròn mắt không tin, Cục Công an? Cô ta không sợ sao?Ngay cả Diệp Duật nghe Dung Yên nói vậy, phi thường kinh ngạc…… Ý của cô ấy là gì?Chẳng lẽ Dung Yên không nhặt được tiền à?Hắn nghĩ sao hỏi vậy: "Dung Yên, ngươi thật sự không nhặt được tiền?""Ta không thể tự mình có tiền sao? Hay là nói, ta có một, có mười, có trăm cũng phải báo lên các ngươi? Các ngươi nghĩ mình là ai? Định làm người tốt à? Quản nhiều như vậy làm gì.""Ta bắt đầu thấy thích mấy người rồi đấy, xưa nay cũng không thấy các ngươi vì ta mà làm việc gì a!""Vừa mở miệng, liền phun phân tóe loe, có hiểu cái gì là biết điều không...!Làm người từ lời nói đến việc làm phải cẩn trọng, rõ không?""Cũng không nói đâu xa tên ngốc tử cách thôn kia, các ngươi còn không bằng hắn.""Đầu óc có bệnh ấy, tốt nhất nên đi trị trước đi.

Đừng có ra cái mặt đó ở đây, đóng mình làm cái người chính nghĩa gì đâu.

Có tin bây giờ ta mang các ngươi đến đồn công an trên trấn kiện các người tội vu khống không? "Tần Vũ đang núp ở phía sau, âm thầm giơ ngón tay cái cho chị dâu, chị dâu cậu cũng quá lợi hại đi.Diệp Duật bị Dung Yên chèn ép một màn này, sắc mặt không tốt."...!Tiền này, nếu không phải ngươi nhặt được, vậy là chúng ta hiểu lầm rồi."(hết chương).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 42: Chương 42


Nhưng Từ Kỉ không tin, cô ta thấy Diệp Duật nghe dăm ba câu liền tin lời của Dung Yên, trong lòng tức điên.Thanh âm cũng bất giác cao lên, “Không thể nào, lần trước ngươi nói không có tiền… xe đạp này ít nhất cũng phải một trăm rưỡi, còn phải có phiếu xe đạp, ngươi làm sao có phiếu?"Còn nói đến Cục Công An, tiện nhân này chắc chỉ hù dọa bọn họ.Diệp Duật trong lúc nhất thời có chút đoán được.Hắn ta cau mày, "Dung Yên, ta hỏi lại lần nữa, ngươi thật sự không nhặt được tiền này sao?"Từ Kỉ: "Dung Yên, ngươi đừng ngoan cố nữa, chúng ta không thể lấy tiền của người khác làm của riêng ..." Tiếng nói công lý vang lên.Nhìn hai người bọn họ, Dung Yên không khỏi chế nhạo: "Xem ra các ngươi thật là nhàn ra cái rắm, được rồi, vốn dĩ là ta muốn thả các ngươi đi, nếu một hai cứ phải bôi nhọ ta, ta đây phải cho các ngươi đi Cục Công An một chuyến.

"Cô tiến lên một bước, không khách khí nắm lấy tóc của Từ Kỉ, lôi cô ta đi ra ngoài.Tần Vũ thấy chị dâu động thủ, cậu lập tức cầm đòn gánh đặt ở cửa, lớn tiếng nói: "Chị dâu, em đi với chị..."Dung Yên nhìn Tần Vũ chạy đến bên cạnh cô — nhất là khi nhìn thấy cậu giơ cái đòn gánh, vẻ mặt hung dữ nhìn chằm chằm Diệp Duật, khóe miệng không ngừng co giật.Cậu nhóc này ...!không phải quá đáng yêu sao?Chỉ bằng cái thân thể bé nhỏ kia, còn muốn đánh nhau, cậu nghĩ mình có làm được không?Diệp Duật sắc mặt tối sầm lại, "Dung Yên, buông Từ Kỉ ra..."Dung Yên ánh mắt chuyển qua hắn, " Khó mà làm được a, người ta luôn phải trả giá cho lời nói và việc làm của mình.

Bằng không, nếu gặp người miệng vụng một chút, kia sẽ không bị các ngươi làm cho oan chết sao?"Diệp Duật nhìn cô, phát hiện cô thật sự đã thay đổi rất nhiều, trầm giọng nói: " Nếu ngươi tiền này không phải nhặt được, chúng ta đây liền không nói…… Buông Từ Kỉ ra."Dung Yên cười nhạo, "Ta việc gì phải cho các ngươi mặt mũi, không nói nữa liền xong việc đấy à? Hóa ra, chỉ có mình ta là bị các ngươi vu oan?"Diệp Duật đè nén lửa giận trong lòng, "Vậy ngươi muốn như thế nào?"Dung Yên: "Trước mặt toàn thôn xin lỗi ta! Hơn nữa, ngươi phải bồi thường tổn thất tinh thần cho ta, 50 đồng.

Hơn nữa, sau này đừng có đến tìm ta, mấy thứ phiền phức đâu!"Từ Kỉ sắp điên rồi, cô ta thét chói tai, “Không có khả năng……”Câu chưa kịp nói xong thì đã bị Dung Yên kéo đi.Da đầu cô ta đau như muốn xé ra, "Buông ta ra..."Tiện nhân này, sao không chết đi?"Diệp Duật, cứu em."Từ Kỉ có thể thấy được Dung Yên là làm thật, không phải hù người, đây là thật sự muốn đem cô ta đến Cục Công An, vì thế cô ta liền sợ.Cục Công an ...!Cô ta không muốn đi chút nào.Đương nhiên, Diệp Duật càng không muốn đến Cục Công an hơn, nếu Dung Yên thật sự kiện hắn tội vu khống hay gì đó, thật không thể được.Lại nói, hai ngày nữa hắn ta có thể rời thôn trở về thành, không cần thiết quá cứng rắn."Dung Yên, đừng náo nữa, ngươi mau buông cô ấy ra ...!Ta đồng ý với yêu cầu của ngươi."Dung Yên dừng lại, cô quay đầu nhìn hắn, xuy một tiếng, mấy cái đồ này nhát gan quá nhanh đi?không thú vị.Cô còn tưởng sẽ phải tranh luận ít nhất mười phút nữa."Được rồi, ta cũng không phải người vô lý như vậy, nhưng thời điểm các ngươi xin lỗi, phải thành khẩn lớn tiếng."Muốn chơi với chị à? Ai, mấy cưng còn non và xanh lắm!Diệp Duật nghe yêu cầu của cô, sắc mặt càng tối sầm lại."...!Dung Yên, chúng ta kỳ thật là chỉ quan tâm ngươi mà thôi……"Dung Yên khịt mũi coi thường."Ta lại không phải mẹ ngươi, ngươi quan tâm cái gì? Huống hồ cái gì mà nói là quan tâm ta, ngươi đây là chịu không nổi, vừa tới liền muốn cho ta mũ lớn nhặt vàng dốt nát, các ngươi đây là trực tiếp muốn bức tử ta? Hay là ngươi muốn ta không thể sống trong thôn này nữa? Quan tâm của ngươi thật là đủ ác độc a!!"Bây giờ trong thôn hãy còn cổ hủ, chỉ cần một lời đồn đãi truyền ra ……nếu đổi lại là người khác chắc có lẽ đã bị hai người này hại chết.Diệp Duật nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ tức giận, "Dung Yên, ngươi có thể ăn nói đàng hoàng không?""Ta cũng muốn nói chuyện tử tế, nhưng là ..." Dung Yên cười lạnh, ngữ khí trầm xuống: “Các ngươi không xứng a!”Diệp Duật sắc mặt xanh mét.“Được rồi, đưa tiền, sau đó xin lỗi ta.” Dung Yên buông lỏng tay ra, nhìn ánh mắt sợ hãi của Từ Kỉ, chế nhạo một câu, “Đừng có mà vọng tưởng vạch trần chuyện này, ta không ngại đi Cục Công an báo các ngươi đâu, đến lúc đó, cũng không biết chừng……"Ánh mắt quét qua hai người họ, "Chờ về sau dính vết nhơ này, ngươi còn có thể học đại học được không? Ầy, có về thành được chứ nhỉ?"Cô nhớ tới một việc, nguyên chủ vốn là có thể thi đậu, thành tích của nguyên chủ ở trường còn tốt hơn Diệp Duật.Kết quả là buổi tối trước ngày thi đại học, nguyên chủ bị tiêu chảy không thể giải thích được.Dẫn tới ngày hôm sau, không còn sức mà đi, thậm chí suýt chút nữa là không thể sống qua kỳ thi.Diệp Duật:…Từ Kỉ trong lòng đã hận đến cự điểm, nhưng vẻ mặt cố nhẫn nhịn, "Dung Yên, cho dù ngươi có hận ta, cũng không thể làm tổn thương Diệp Duật! Hắn vất vả lắm mới thi đậu đại học, ngươi còn muốn huỷ hoại tương lai của hắn sao? cái gì mà muốn trả thù, ngươi cứ tìm ta mà đòi này...!"(hết chương).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 43: Chương 43


Cô ta vừa mới nói xong — “Bang” một tiếng, má trái bị đánh trúng.Từ Kỉ che mặt bị đánh, ánh mắt không thể tin được.Vừa rồi cô ta bị Dung Yên đánh?Cái tát này thực sự chọc tức Diệp Duật, không thể bình tĩnh nữa."Dung Yên, ngươi thật quá đáng, làm sao có thể đánh người?"Dung Yên nhướng mày, giễu cợt, " Ta nơi nào quá mức? Vừa mới không phải cô ta tự mình nói, báo thù cứ tìm cô ta sao? Ta đây là thành toàn cho tình yêu to lớn của cô ta! Huống hồ……"Cô đưa tay ra tát vào mặt bên kia của Từ Kỉ."Đây là những gì ngươi xứng đáng bị, ai cũng có thể nói những lời tử tế đó, nhưng ngươi thì không được.""Đêm trước thi đại học, cô ta hạ dược ta, làm ta thiếu chút nữa là không sống nổi, làm ta ngày hôm sau ngất trong phòng thi.

Chỉ bằng này……" Dung Yên cười lạnh, trong mắt lãnh đạm: “Ta đánh chết cô ta đã là nhẹ.”Những lời này như bom rơi, đem Tần Vũ, Diệp Duật, Từ Kỉ đang có mặt ở đây nổ tung.Khuôn mặt sưng đỏ của Từ Kỉ lập tức biến sắc, trong mắt hiện rõ vẻ kinh hãi.Tiện nhân kia ...!làm sao cô ta biết được?Khi Dung Yên nhìn thấy dáng vẻ của nữ nhân này, cô biết rằng những gì mình nói tuyệt đối không sai.trong mắt hiện lên tia hàn khí, một khi đã như vậy, cô liền giúp nguyên chủ báo cái đại thù này.Tần Vũ tức giận đứng lên, cậu không ngờ nữ nhân này lại xấu xa độc ác như vậy.Mà Diệp Duật bên kia hoàn toàn là chấn kinh rồi.Hắn theo bản năng nhìn về phía Từ Kỉ, không thể tin được Từ Kỉ có thể làm ra loại chuyện như vậy ...!Làm sao có thể?Từ Kỉ cảm nhận được ánh mắt của hắn, lúc này rất lo lắng."Diệp Duật, cô ta đang nói bậy, sao em có thể làm chuyện như vậy được? Hơn nữa, việc này đều đã qua đi lâu rồi, nếu thật sự cô ta bị tiêu chảy là do em làm…… cô ta sao có thể nhẫn nhịn được lâu như vậy?""Dung Yên rõ ràng chỉ là tức giận, cô ta muốn vu oan cho em..."Diệp Duật vừa nghe, cũng là.Từ Kỉ là một người lương thiện như vậy, lại còn sẵn sàng giúp đỡ người khác, sao có thể làm làm ra loại hành vi độc ác này?Hắn quyết không tin người con gái mà hắn thích lại là một người tồi tệ như vậy.Quay đầu, nhìn Dung Yên với vẻ thất vọng."Dung Yên ...!sao ngươi có thể thuận miệng nói bậy như vậy? Ngươi thi trượt đại học, ta biết ngươi rất khó chịu, nhưng cũng không thể làm chính mình biến thành cái dạng này? Cùng lắm thì, ngươi sang năm thi lại cho tốt…… "Dung Yên trào phúng: "ngươi là cọng cỏ gió chiều nào theo chiều ấy sao? vừa thổi liền đổi hướng? Hay là cái loại người chân dài não ngắn? Cả mắt cũng không nhìn thấy đường ha? Không nhìn thấy cô ta đang chột dạ sao?"*Gió chiều nào theo chiều ấy nói về người không tôn trọng lẽ phải, chỉ sống vì lợi ích ích kỉ của cá nhân mình, nghĩa là ai nói gì cũng đồng ý không biết đúng hay saiDiệp Duật sắc mặt trắng xanh: ...hoàn toàn bị k*ch th*ch.Từ Kỉ lúc này thực sự muốn cắn chết con tiện nhân Dung Yên này.Để tránh cho cô nói thêm những lời có thể làm dao động Diệp Duật, cô ta khàn cả giọng rống lên, "Dung Yên, ta không làm, ngươi đừng có mà ở đó vu khống ta, nếu ngươi còn nói lần nào nữa, vậy chúng ta liền đi Cục Công An, để công an điều tra, nếu là ta làm loại chuyện xấu này, ta sẽ để cho công an bắt ta trừng trị.

"Tiện nhân này không phải thích để công an chứng minh mình trong sạch sao? Cô ta không tin tiện nhân này thực sự dám đi.Dung Yên cười lạnh một tiếng, trực tiếp tiến lên túm chặt cánh tay cô ta: "Đi, nếu ngươi đã muốn đi, vậy thì cả đời này cứ chuẩn bị ăn cơm tù đi."Tần Vũ:…Chị dâu vẫn là chị dâu của cậu.Đối với người xấu phải thế này, cả đời chỉ ăn cơm thừa bã cặn trong tù, kia thật là quá hả giận.Từ Kỉ vốn dĩ muốn dọa sợ Dung Yên, kết quả, tiện nhân này lại thực sự muốn đi Cục Công an.Cái chuyện này ...!cô ta mới không đi.Hoảng loạn hướng Diệp Duật cầu cứu."Buông ta ra...!Diệp Duật, cứu ta..."Diệp Duật lập tức hoàn hồn, nói với Dung Yên, "Dung Yên, ngươi mau thả người ra."Từ Kỉ thấy Diệp Duật giúp cô ta, còn chưa kịp cảm động, đã nghe thấy hắn nói: "Ngươi có thể để cô ấy tự đi."Từ Kỉ ……?Cô ta đi cái rắm.Khóe miệng Dung Yên giật giật, "Khó mà được a, cô ta mà bỏ chạy thì ta biết phải làm sao? Ngươi không nhìn ra cô ta không muốn đi sao? A, xin lỗi ha, ta quên mất ngươi là có mắt như mù."Diệp Duật sắc mặt tối sầm lại."Ngươi yên tâm, Từ Kỉ sẽ không chạy, có ta ở đây, cô ấy sẽ đến Cục Công an tự chứng minh bản thân trong sạch, nhưng ngươi không được phép nhắc tới chuyện vừa nãy."Dung Yên mặt đầy khinh bỉ, "Aii, ngươi không chỉ bị mù, còn là cái loại ngu dốt, bình thường tự tin như vậy, thôi được rồi, nếu cô ta chạy trốn, vậy ta sẽ đi kiện ngươi."Diệp Duật:…(Hết chương này).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 44: Chương 44


Từ Kỉ sắp phát điên rồi, sao cô ta dám đến Cục Công an?Cô ta hận ko thể bẻ gãy xương của con khốn Dung Yên này.hiện tại phải làm sao?Có cần thiết phải đi hay không?Cô ta ngẩng đầu, trên mặt còn sưng do bị đánh, phẫn nộ nói, "Dung Yên, dù sao thì, ta cũng không muốn cãi cọ với ngươi, nhưng ta là trong sạch, Diệp Duật, em chịu không nổi cái loại vũ nhục này, đời này anh phải sống tốt……"Nói xong câu đó, cô ta đập mạnh vào bức tường ngoài của nhà họ Tần ...!Phịch một tiếng.Cả người mềm mại ngã xuống đất, trực tiếp ngất đi.Lỗ máu do va chạm để lại trên trán trông hơi đáng sợ.Diệp Duật kinh hãi, hắn thật không ngờ Từ Kỉ lại làm ra chuyện này.Sau khi định thần lại, hắn hung hăng trừng mắt nhìn Dung Yên, "Dung Yên, nếu Từ Kỉ xảy ra chuyện, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi."Nói xong, hắn chạy tới bế Từ Kỉ đang hôn mê.Dung Yên cười lạnh, nữ nhân Từ Kỉ này thật sự đủ tàn nhẫn, có thể tàn nhẫn ra tay với chính mình.Thật ra, vừa rồi cô có thể ngăn Từ Kỉ lại.chính là ...!sao cô phải cản cô?Nữ nhân này chính là phải giáo huấn lại, cú đau này, thì tính cái gì?quan trọng nhất chính là, thi đại học cũng đã qua vài tháng, chứng cứ thật đúng là không có, tự nhiên cũng không thể đi Cục Công An."Không buông tha ai cơ? Này còn không phải cô ta không muốn đến Cục Công an? Cho nên, các ngươi không thể đi.

Lời xin lỗi trước toàn thôn với phí thiệt hại tinh thần còn chưa trả xong ta đâu, về chuyện thi đại học, muốn ta nhẹ nhàng bỏ qua như vậy? Ta nói cho ngươi biết, chỉ cần cô ta hôm nay không chết, đừng có mà nghĩ tới chuyện rời đi.

"Diệp Duật trợn to mắt không thể tin, rống lên, "Dung Yên, ngươi không có nhân tính sao? Từ Kỉ bị thương thế này, ngươi còn muốn bức tử cô ấy sao?"Dung Yên lười để ý tới hắn, tiến lên dùng ngón tay nhéo mạnh vào người của Từ Kỉ, "Ngươi xem, này không phải tỉnh?"Từ Kỉ bị đau tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã thấy ánh mắt cười nhạo của con tiện nhân Dung Yên, cô ta hậ không thể cào nát mặt con đ* này.Lại muốn nhắm mắt lại.Giây tiếp theo liền nghe thấy lời nói lạnh lùng của Dung Yên: "Từ Kỉ, nếu ngươi lại ngất đi, ta không ngại đánh thức ngươi đâu a."Từ Kỉ cả kinh, trong lòng điên cuồng nguyền rủa."Diệp Duật, thả em xuống...!Em hôm nay phải chết ở chỗ này ...."Khóe miệng của Dung Yên kéo ra một tia lạnh lùng, "Vậy thì ngươi chết đi, yên tâm, cho dù có chết thật, ta nhất định sẽ báo công an."Từ Kỉ ……Diệp Duật vẻ mặt tổn thương, hít sâu một hơi, rồi nhìn Dung Yên, "Dung Yên, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, mặc kệ thế nào, chúng ta đều đến từ cùng một nơi, hôm nay tới đây là chúng ta sai, chúng ta xin lỗi ngươi, về phần bồi thường ...!Ta đưa ngươi 100 đồng, mọi chuyện lúc trước coi như không có."Dung Yên cười nhạo, cô mà thiếu một hai trăm này?"Muốn ta quên chuyện này cũng được, hiện tại các ngươi phải đến trước toàn thôn xin lỗi ta, còn có, nếu cô ta không muốn đến Cục Công an, kia cũng không sao, để cô ta quỳ lạy ta ba lần, bằng không, không có cửa đâu."Không có bằng chứng, vậy thì để Từ Kỉ quỳ lạy nguyên chủ.Từ Kỉ cả mặt đều tái đi: ...!Ngươi cứ nằm mơ đi.Diệp Duật đen mặt nói: "Đưa tiền cùng xin lỗi đều được, dập đầu, không được"Dung Yên cười lạnh, "Vậy bây giờ liền đến Cục Công an ngay! Cô ta nếu có bản lĩnh rửa sạch tội của mình, cũng không cần phải sợ hãi dùng khổ nhục kế kia, dùng với ta cũng vô dụng thôi."Diệp Duật sắp khó chịu muốn chết rồi, hắn chưa bao giờ biết Dung Yên lại khó nói chuyện như vậy.Nhìn Từ Kỉ, cố gắng thuyết phục cô đi!Từ Kỉ đôi mắt đỏ hoe, "Diệp Duật, nếu cô ta một lòng nhận định là em làm, vậy cho là em làm đi, em sẽ dập đầu……."Vật lộn nhảy xuống, sau đó bụp một tiếng quỳ xuống trước mặt Dung Yên, dập đầu liên tiếp ba lần.Vừa làm xong, cô ta liền đứng dậy loạng choạng bỏ đi.Diệp Duật:…Nhìn bóng dáng chạy trối chiết kia, tâm trạng hắn thập phần phức tạp.Đúng lúc này, một giọng điệu châm chọc vang lên bên cạnh hắn."Thấy chưa? Là cô ta làm đó a."Diệp Duật quay đầu lại, sắc mặt rất xấu, "Ngươi cần gì phải hùng hổ doạ người như thế?"Dung Yên chế nhạo, "Ha, cái loại thánh phụ, còn nghĩ cô ta là người tốt? Nếu lúc trước ngươi là người bị hạ dược không thể tham gia thi đại học, ngươi sẽ như hiện tại bình tĩnh khuyên giải người khác rộng lượng tha thứ sao?"Diệp Duật:…Nếu hắn bị thế, khả năng sẽ muốn giết người.Cắt đứt tương lai của ai đó tương đương với việc g**t ch*t mạng sống của họ, làm sao hắn có thể bình tĩnh được?Dung Yên nhìn vẻ mặt của hắn, trên mặt càng là giễu cợt, "Xem đi! Gặp phải chuyện này, ngươi cũng không muốn bỏ qua, đúng không? Như vậy, ngươi khuyên ta ...!có phải nhìn buồn cười sao?"Diệp Duật á khẩu không nói nên lời, một lúc lâu sau, hắn mới khôi phục lại giọng nói."...!Ngươi chỉ là đoán, Từ Kỉ đã nói, cô ấy không có làm..."Nhìn ánh mắt châm chọc kia của Dung Yên, không khỏi thấp giọng nói.hắn chật vật từ trong túi lấy ra một xấp tiền, “Đây là một trăm đồng ……”(hết chương).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 45: Chương 45


Dung Yên cũng không khách khí tiếp nhận, dù sao thì đây cũng là tiền bồi thường của cô.

Diệp Duật rốt cuộc ở không nổi nữa, vừa đưa tiền xong, liền vội vàng xoay người rời đi.

Dung Yên hướng về phía hắn gào to một câu, "Nhớ rõ hai người các ngươi phải tới trước thôn xin lỗi, bằng không, ta sẽ đến Cục Công an kiện các ngươi! "Diệp Duật nghe được lời này, thiếu chút nữa té ngã.

Hắn thập phần hối hận vì đã đến đây.

Thực sự là không nên đến.

Dung Yên cười nhạo một tiếng, sau đó quay mặt đi chỗ khác, nhìn thấy người vẫn đang cầm chặt đòn gánh, nháy mắt lại cười, "Làm tốt lắm, đây là phần thưởng cho ngươi.

"từ giữa rút ra năm đồng đưa qua.

Tần Vũ nhìn tiền, sắc mặt lập tức đỏ bừng: "Em, em không cần! "Cậu giúp cô, kia cũng không phải vì tiền, đơn giản vì cô là chị dâu của cậu.

“Cho ngươi liền cầm, không được trả lại cho ta.

” Dung Yên không cho cậu cự tuyệt, trực tiếp nhét tiền vào tay cậu.

Tần Vũ:…đời này, cậu có được số tiền lớn nhất, cũng chính là năm đồng trong tay.

kích động làm tay cậu có chút run.

Dung Yên cảm thấy buổi tối cần phải khao bọn họ một bữa lớn, một đám đều gầy.

“Đúng rồi, ăn sủi cảo không?”Tần Vũ:…Nhà cậu không có tiền mà ăn thứ xa xỉ này, làm sao có thể.

Dung Yên nhìn thấy vẻ mặt của cậu, liền biết cậu chưa bao giờ ăn, “Vậy ngươi đi băm thịt, buổi tối làm sủi cảo ăn.

”Tần Vũ vừa nghe, đôi mắt cực kỳ mắt sáng.

Cậu suy nghĩ một chút.

“Đừng nhìn ta, ta cũng không biết, nhưng ta sẽ dạy ngươi, đi thôi!” Siêu thị trong không gian có chút sủi cảo đông lạnh, hiện tại lấy ra, hiển nhiên có chút không thích hợp.

Tần Vũ:…Thấy cô trở lại sân, cậu vội vàng đi theo.

Khi Dung Yên đi vào, cô suýt đụng phải Tần Mai.

" sao mắt ngươi lại đỏ?"Tần Mai vội vàng cúi đầu, không dám nói.

Tần Vũ biết muội muội mình xảy ra chuyện gì, "Có thể là vì không ra giúp chị đuổi người xấu.

"Dung Yên ngay lập tức hiểu ra ý trong lời của cậu ! tiểu cô nương này rất sợ nhìn thấy người lạ!Vì vậy, chính mình cảm thấy có lỗi vì đã không ra ngoài để giúp đỡ cô?Duỗi tay ra sờ đầu cô bé, "Chị dâu không cần các ngươi hỗ trợ đuổi người xấu, nhưng chị dâu lại cần các ngươi giúp nhóm lửa nấu cơm.

Đi thôi, chúng ta sẽ làm sủi cảo ăn tối, việc này tùy các ngươi.

"tiểu cô nương vừa nghe, mắt lập tức sáng lên.

Dung Yên nhìn thấy vậy nhếch khóe miệng, không hổ là anh em song sinh, đôi mắt sáng ngời trông giống nhau.

Cô nắm tay tiểu cô nương đi vào bếp.

Tần Vũ nhìn thấy bọn họ nắm tay nhau, hốc mắt có chút nóng lên, nếu như lúc nào cũng như thế này thì tốt biết mấy?Không dám nghĩ nhiều, cậu vội vàng đi theo ! Bên này Tần Dã ở trong phòng, mắt vẫn luôn nhìn ra ngoài, nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào, đại khái là nghe được, tuy rằng rất nội tâm rất gấp, nhưng cũng không thể động đậy được.

Vốn dĩ, hắn muốn xem Dung Yên có bị thương hay không, nhưng không thấy có người tiến vào trong này, cũng không chờ được Tần Vũ tới.

Điều này càng khiến hắn lo lắng.

Nhịn một hồi, vẫn không kìm được, liền cao giọng hướng ra ngoài hô: "Tần Vũ, lại đây.

"Dung Yên ra tay tàn nhẫn với miếng thịt trước mặt.

Tần Vũ nhìn cô như vậy, khóe mắt co quắp đau đớn.

Thịt này có bị cắt nhiều quá không?làm sủi cảo không dùng nhiều như vậy a! Làm một chút, thêm nhiều cải trắng vào, không phải tốt sao?Cậu quá tập trung vào chuyện này, cho nên khi Tần Dã kêu lên lần đầu tiên, cậu không nghe thấy.

Khi kêu lên lần thứ hai, Tần Vũ cuối cùng cũng có phản ứng.

"Chị dâu, anh cả đang gọi em! "Dung Yên nói, "Vậy thì ngươi có thể đi!"Tần Vũ thấy chị dâu cắt đi hơn phân nửa, trong lòng đều đau hỏng rồi, rất muốn nói, làm sủi cảo như thế là đủ rồi, không cần dùng nhiều thịt như vậy.

Nhưng cậu định mở miệng, vẫn là không nói gì.

Quên đi, chị dâu muốn ăn, vậy ăn đi! Thịt này do chị dâu mua.

Không nhìn liền không đau lòng, cậu dứt khoát bước nhanh hướng ra ngoài.

“Anh cả, có chuyện gì sao?” Nghẫm lại vẫn là phải nhanh chóng trở về, cậu không nghĩ chị dâu là người biết làm việc.

Tần Dã thấy cậu thất thần.

"Vừa rồi bên ngoài xảy ra chuyện gì ! " Ngươi nói cho ta biết.

Chỉ là chưa kịp dứt lời, Tần Vũ cắt lời hắn, "Chị dâu rất lợi hại, những người đó đi rồi, anh, nếu không còn việc gì nữa thì em đi đây, chị dâu muốn làm sủi cảo cho bữa tối, em phải đi băm thịt.

"Không đợi Tần Dã nói nữa, cậu đã chạy ra ngoài.

Tần Dã: ! ! ?Không tức giận, không được tức giận, đây là đệ đệ hắn.

****Bên này tuy rằng Từ Kỉ đã chạy về, nhưng không có chạy về ký túc xá thanh niên trí thức, mà là chờ Diệp Duật ở nửa đường.

Cô ta phải giải thích cho Diệp Duật, nếu không, mối quan hệ của cô ta cùng Diệp Duật sẽ có khe hở.

Nói đến đây, vẫn là phải trách con khốn Dung Yên đó.

đều là tiện nhân kia sai.

Nếu cô nói gì với Diệp Duật ! Hai mắt Từ Kỉ lóe lên tia tàn nhẫn, cô ta nhất định sẽ không bỏ qua cho con khốn Dung Yên.

(hết chương).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 46: Chương 46


Bây giờ, điều quan trọng nhất là cô ta xoa dịu Diệp Duật, không thể để hắn thất vọng về mình, cũng không để hắn chia tay với cô ta.Nôn nóng suy nghĩ không biết giải thích như thế nào, phải làm gì.Sau đó, liền nhìn thấy Diệp Duật bước tới.Đôi mắt cô ta sáng lên, vội vàng nghiêng ngả lảo đảo đi về phía trước."Diệp Duật ..." Giọng nói mang theo sự ủy khuất.Nếu Diệp Duật nhìn thấy cô ta như vậy một giờ trước, hắn có lẽ sẽ đau lòng, nhưng là hiện tại, hắn thực sự không cảm thấy gì."Tại sao ngươi làm vậy?"Từ Kỉ nghe hắn nói, trong lòng lộp bộp, thầm kêu không tốt, quả nhiên, Diệp Duật đã tin lời con đ* nói.Biểu tình thương tâm muốn chết, với một cảm giác sốc mạnh."Diệp Duật, em thật sự không làm vậy, Dung Yên đang vu khống em..."Diệp Duật sắc mặt không tốt: "..."Cô ta đem hắn coi thành đứa ngốc xem sao?"Ta không muốn nhắc lại chuyện này, trong chốc lát, ta cùng ngươi đến chỗ tập trung của đại đội, hướng Dung Yên xin lỗi."Hắn muốn giải quyết sớm chuyện này, rồi trở về thành sớm một chút, hắn không muốn ở lại cái thôn này một giây nào nữa.Từ Kỉ nghe vậy, sắc mặt lại biến đổi.Để cô ta dùng loa xin lỗi con khốn Dung Yên đó? Cả cái thôn này sẽ nghĩ gì về cô ta?Diệp Duật nhìn vẻ mặt của cô, cố gắng bỏ qua vết máu trên trán cô hết mức có thể, sau đó lạnh lùng nói: "Nếu ngươi không đi cũng được.

Về sau chúng ta không cần liên lạc nữa."Từ Kỉ giật mình, trợn to hai mắt không tin, "Anh định chia tay em sao?""Chúng ta khả năng không thích hợp ..." Diệp Duật nhận ra mình nói lời này, trong lòng không cảm thấy quá khó chịu.Điều này khiến hắn hiểu rằng tình cảm của hắn dành cho cô ta căn bản không sâu đậm như hắn tưởng tượng.Chủ yếu là hắn có cảm tình với mấy cô nương lương thiện.Từ Kỉ lập tức khóc lóc, không quan tâm ôm lấy hắn.Giọng nói thê lương: "Em không chia tay ...!Nếu anh chia tay với em, em lập tức đi chết ..."Vất vả lắm cô ta mới cướp được nam nhân này, cho dù có chết, cô ta cũng không buông tay.Diệp Duật bị ôm cứng đờ người, hắn lập tức bẻ tay cô ta ra.“Ngươi mau buông tay……” Chuyện này nếu để người khác nhìn thấy, kia còn không phải?"Em không buông tay, Diệp Duật, chúng ta đừng chia tay, được không? Không có anh, em không sống nổi.

Nếu anh muốn em xin lỗi Dung Yên, em liền đi nói, anh muốn em làm cái gì cũng được, nhưng không thể chia tay ..."Từ Kỉ khuôn mặt đầy nước mắt và máu, hơn nữa mặt bị đánh sưng vù, thoạt nhìn không hề có nửa điểm mỹ cảm, ngược lại còn đáng sợ.Diệp Duật muốn thoát ra, nhưng bị cô ta giữ chặt quá.hắn khẩn trương nhìn xung quanh, vừa nhìn thấy một bóng người đang đi cách đó không xa, hắn lập tức hoảng sợ, "...!Được, không chia tay, cứ buông ra trước..."Từ Kỉ nghe hắn nói vậy, khóe miệng liền cong lên, sau đó buông tay ra, đứng ở bên cạnh giống như tiểu tức phụ ngoan ngoãn." Chúng ta đi Thôn Ủy Hội! Cùng ta xin lỗi……."Ánh mắt bất bình tủi nhục vì tình yêu đó, không còn khuấy động được trái tim Diệp Duật nữa.cứng đờ gật đầu.bước nhanh đi về phía trước.Từ Kỉ lập tức đuổi theo.Hai người, một người nghĩ cách chia tay một cách đàng hoàng, người còn lại thì nghĩ cách làm thế nào để ngủ cùng nhau, làm hắn không thể thoát khỏi cô ta.Khu thanh niên trí thức bỗng nghe thấy tiếng loa inh ỏi từ trong thôn."Nghe kìa, hình như là giọng của Diệp Duật với Từ Kỉ."nghe mọi người nói như vậy, Cố Lan lập tức chạy ra sân chăm chú lắng nghe.Những người khác cũng chạy ra khỏi phòng.Khi bọn nghe nội dung phát ra, tròn mắt kinh ngạc nhìn nhau.Diệp Duật cùng Từ Kỉ ...!Bọn họ đây là dùng loa để xin lỗi Dung Yên?một đám người cứ nghĩ mình nghe lầm, liền nhìn về phía đồng bọn, phát hiện vẻ mặt cũng giống như mình, rõ ràng là bị ngạc nhiên quá mức.Cho nên chắc chắn những gì họ vừa nghe là sự thật.Diệp Duật, Từ Kỉ thực sự xin lỗi ...!Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?Cố Lan lắng nghe hồi lâu, ngay sau đó cười lạnh một tiếng.Từ Kỉ, con tiện nhân kia rất giỏi giả vờ, bây giờ lại mất mặt lớn như vậy, để xem cô ta sau này làm sao có thể sống ở trong thôn này?Đây là quả báo, không phải lúc nãy còn ép cô xin lỗi sao? Bây giờ đến lượt chính mình.Những bất bình mà Cố Lan phải chịu đựng vừa rồi, lập tức được giải tỏa.Nếu không phải ở đây có nhiều người như vậy, cô ta thật sự muốn ngửa mặt lên trời cười một phen.Tuy nhiên, khi nghĩ đến Dung Yên, niềm hạnh phúc của cô ta vụt tắt như thủy triều rút đi.Vẻ mặt ảm đạm trở lại.Vì Dung Yên có thể buộc Diệp Duật với Từ Kỉ phải xin lỗi qua lao, cả hai người đó đều phải chấp nhận điều đáng xấu hổ này, vậy có nghĩa là Dung Yên những gì cô ta mua hôm nay đều là tiền riêng của mình.Vậy, tiện nhân Dung Yên đó lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?Chẳng lẽ là của Tần Dã?Nghĩ đến đây là vạn phần không thể có khả năng, Tần Dã, nhà hắn nghèo đến không một xu dính túi, không thể có nhiều như vậy.Những thanh niên trí thức khác cũng một mảng ngốc.(hết chương).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 47: Chương 47


Dung Yên ! hiện tại lợi hại như vậy sao?còn có, Dung Yên thực sự có nhiều tiền như vậy.

Bọn họ thực sự không biết điều này, nếu họ biết cô có rất nhiều tiền ! họ đã không làm cho mối quan hệ này trở nên căng thẳng như vậy.

Không chỉ bên này có ý kiến, mà ngay cả những người trong thôn cũng rất khác biệt.

Hóa ra hai người kia hiểu lầm Dung Yên nhặt tiền, nên xin lỗi.

Rất nhiều người ở đây vẫn đang nghĩ xem tiền của Dung Yên đến từ đâu, lúc này tất cả đều không mảy may nghi ngờ.

Chậc chậc, quả nhiên từ người trong thành, con lạc đà chết gầy còn to hơn cả một con ngựa.

Từ Kỉ cùng Diệp Duật bên này sắc mặt không đẹp.

thật là quá mất mặt.

Khi đại đội trưởng vội vàng chạy tới, vừa vặn gặp cả hai đi về.

Vốn dĩ đại đội trưởng muốn hỏi chuyện gì đang xảy ra? Nhưng nhìn thấy khuôn mặt bê bết máu của Từ Kỉ, hắn liền khiếp sợ.

"thanh niên trí thức Từ, vết thương ở trán của ngươi là sao vậy? Ai đánh?"Khi Từ Kỉ vừa muốn nói đó là Dung Yên, Diệp Duật ở bên cạnh đã nói trước cô, "Từ Kỉ không cẩn thận bị ngã, tôi sẽ đưa cô ấy đến bệnh viện trên trấn để băng bó một chút.

"Hắn có thể tưởng tượng đến ánh mắt những người khác, không muốn đối mặt với bọn họ.

Đại đội trưởng : …Xem hắn là đồ ngốc sao?Nếu là tự ngã, sao lại có thể ngã thành cái dạng máu me be bét kia?"Ngươi tự mình té ngã?"Từ Kỉ không muốn làm Diệp Duật khó chịu, đành phải gật đầu một cái, "Đúng vậy, ta sơ ý bị ngã.

"Điều quan trọng nhất đối với cô ta lúc này là trấn an Diệp Duật, để hắn không còn giận mình nữa.

Đại đội trưởng suýt nữa thì trợn mắt, nhưng cả hai người đều nói bị ngã, hắn cũng không muốn nói thêm.

"Nếu là bị ngã, vậy thì lên trấn khám chút đi.

"một đám thanh niên trí thức đều không làm hắn bớt lo.

Cũng may, Diệp Duật chuẩn bị rời đi.

Có thể đi một là một.

Diệp Duật không lãng phí thời gian nữa, trực tiếp kêu Từ Kỉ đi theo mình, hai người đi về phía cổng thôn.

Trùng hợp, Từ Kỉ cũng không muốn quay lại ký túc xá thanh niên trí thức lúc này.

Đại đội trưởng nhìn hai người rời đi, lập tức nhớ ra mục đích của chuyến đi này.

Còn không phải là hỏi chút sự việc xin lỗi này sao? Thôi, quên đi.

Nhà Tần Dã tuy ở nơi vắng vẻ, nhưng vẫn có thể nghe được tiếng loa.

Dung Yên ha một tiếng, chuyện này đương nhiên không thể để yên, nhưng cô cũng không vội làm gì nữ nhân Từ Kỉ kia.

Rốt cuộc, trên tay cô không có bằng chứng.

“Chị dâu, sau này cô ta sẽ không dám đến nữa.

” Tần Vũ trên mặt nở nụ cười hiếm thấy.

Dung Yên nhìn cậu, "Nếu về sau cô ta lại đến, chúng ta liền đánh.

"Dung Yên nhìn Tần Mai không nói lời nào, liền cảm thấy tính tình của tiểu cô nương này không tốt, quá rụt rè, nên sống vui vẻ hơn.

"Mà này, hai ngươi đi học à?"Đã mười hai tuổi rồi, tuổi này hẳn là đang đi học.

Hai huynh muội sững người khi nghe lời này.

Dung Yên nhìn biểu hiện của bọn họ, đây chắc là không phải kiểu bị nghỉ học.

Cô hơi híp mắt: “Các ngươi không đi học?”hai huynh muội đầu rũ rất thấp.

Dung Yên:…Tần Dã làm thế nào trở thành người anh lớn này? Còn không đủ tiền nuôi hai đứa em đang tuổi ăn học? “Là thiếu tiền?”Tuy giọng nói có vẻ bình tĩnh, nhưng Tần Vũ vẫn cảm nhận được một chút nguy hiểm.

Cậu vội vàng ngẩng đầu, giải thích với giọng hơi lo lắng: "Không phải, là bọn em không muốn đi học.

"Ánh mắt của Dung Yên đảo qua lại trên hai huynh muội.

Cả hai người đều căng thẳng, đặc biệt là Tần Mai, sắc mặt có chút không tốt.

Nhìn thấy hai người họ như vậy, cô không khỏi tức giận.

"Có phải đứa nào bắt nạt các ngươi ở trường?"“Không có.

” Tần Vũ phủ nhận quá nhanh, liền chút giấu đầu lòi đuôi.

Dung Yên không xem cậu, cô nhìn Tần Mai: "Mai Mai, nói cho ta biết, có người bắt nạt ngươi không?"Tần Mai bất an liếc nhìn anh hai, sau đó lắc đầu, "Không phải, chỉ là em không muốn đi học,quá xa, sức khỏe cũng không tốt.

"Dung Yên từ hôm qua đến giờ thực sự rất bận, cũng không bắt mạch tốt cho Tần Mai.

Bất quá, nhìn vẻ mặt của tiểu cô nương, cô biết rằng cô bé không chỉ yếu, mà còn bị bệnh tim, hẳn là không nên đặc biệt quá nghiêm trọng đi.

Đợi lát nữa, cô sẽ bắt mạch tốt cho tiểu cô nương.

(hết chương).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 48: Chương 48


Giọng điệu dịu đi: "Được rồi, ta không hỏi nữa, làm sủi cảo.

"Khi cô nói những lời này, cả hai huynh muội đều thở phào nhẹ nhõm.

Vừa rồi chị dâu hỏi như vậy, bọn họ thực sự rất khẩn trương, cảm thấy rằng chị dâu mà biết bọn họ không được đi học liền tức giận.

cũng may, không hỏi nữa.

Hai huynh muội càng thêm thông minh.

Chỉ cần không ốm đau, làm việc nhẹ nhàng kia không thành vấn đề.

Nhân thịt được Tần Vũ băm nhỏ, gia vị cũng do cậu điều chỉnh, nhưng tỷ lệ là như thế nào là do Dung Yên nói.

Còn bao bánh, thì ba người cùng làm.

Nửa giờ sau, sủi cảo đã được gói hết.

Dung Yên nhìn đống sủi cảo trên bàn, rất vừa lòng.

Ngoại trừ mấy cái đầu, ba người đều làm không tốt lắm, những cái sau đều khá ưa nhìn.

Đặc biệt là mấy cái cô làm ra, nhất định có thể xếp với đầu bếp chuyên nghiệp.

Bởi vì mỗi kích thước nếp gấp hoàn toàn giống nhau.

xem ra, cô nấu ăn thiên phú thật sự là rất tốt.

"Đem cái này làm trước, hai ngươi ra ngoài chơi đi!"Tần Vũ trong trí nhớ không có cái từ chơi này, "Em đi chặt thêm một ít củi.

"Tần Mai cũng muốn ra ngoài quét sân.

Tuy nhiên, cô bị Dung Yên gọi lại, "Mai Mai, ở lại đây, đi rửa tay, ta bắt mạch cho ngươi.

"Tần Mai có chút sững sờ.

Còn Tần Vũ vốn dĩ muốn ra sân đốn củi, nghe xong lời của chị dâu, tức khắc không muốn đi.

"Chị dâu, chị muốn xem bệnh muội muội sao?"Ánh sáng trong mắt cậu đặc biệt hơn người, anh trai tối hôm qua bị thương nặng như vậy, chị dâu còn có thể chữa, vậy chị dâu cũng có thể chữa bệnh cho muội muội sao?Dung Yên nhìn cậu một cái, rồi nhìn về phía Tần Mai, "Ta bắt mạch trước.

"Tần Vũ rất tích cực đối với việc chị dâu trị bệnh cho muội muội mình, cậu nhanh chóng đẩy muội muội đang sững người, “Muội muội, đi, đi trước rửa tay trước.

”Dung Yên cũng đi rửa tay, lau khô tay thì hai huynh muội đã đứng sẵn ở đó rồi.

"Ngồi ở đây.

"Tần Mai ngoan ngoãn nghe lời.

Dung Yên ngồi ở bên kia, "Đưa tay cho ta.

"Tần Mai vươn tay, trong mắt hiện lên vẻ e ngại.

Nếu cô không bị bệnh, anh cả cũng sẽ không đem hết tiền mua thuốc cho cô, như vậy trong nhà đã không đến nỗi nghèo khó.

Tần Vũ ánh mắt chăm chú vào bàn tay bấm mạch, cậu so với Tần Mai còn lo lắng hơn.

Dung Yên giữ một lúc, sau đó rút tay ra, ra hiệu cho Tần Mai đổi tay cho cô.

Sau khi hai tay được chuẩn qua, cô nói: " Không có việc gì, có ta ở đây, vấn đề không lớn, nhưng không được uống thuốc lúc trước nữa.

"cô ở đây, Diêm Vương cũng đừng mơ tưởng cướp người trên tay cô.

Tần Vũ vội vàng thay mặt muội muội đáp: "Nhất định không uống.

"Chị dâu nói như vậy, có phải thuốc đó có hại không?Trách không được bệnh của muội muội cậu vẫn luôn không tốt.

Cậu mới mười hai tuổi, cũng không có nhiều kiến thức, cho nên cậu cho rằng căn bệnh này là do chậm trễ không có thuốc uống.

Tần Mai nghe chị dâu nói không phải vấn đề lớn, lập tức vui vẻ.

Nếu bệnh của cô được chữa khỏi thì sau này không cần uống thuốc nữa có phải không?Nếu không cần mua thuốc thì trong nhà sẽ không còn nghèo nữa phải không?"Chị dâu, em thật sự không sao chứ?"Tiểu cô nương chủ động hỏi, rõ ràng là cô bé vẫn còn quan tâm đến chuyện này.

Dung Yên khẽ cười, "Không sao.

""bất quá……"Hai huynh muội lúc đầu còn khá vui vẻ, khi nghe đến hai chữ này lập tức căng thẳng.

Dung Yên nhìn hai người bọn họ, "Đã gần đến giao thừa rồi, quên đi, nhưng sau khi ăn tết xong trường học khai giảng, hai huynh muội các ngươi đều phải đi học.

"Hai huynh muội đều sững sờ, không ngờ đây lại là chuyện mà chị dâu cả nhắc đến.

trong lúc nhất thời có chút rối rắm.

Đặc biệt là Tần Vũ, vẻ mặt rối rắm trên mặt rất nhiều, "! Em không muốn đi học, có được không?"Dung Yên nhướng mày, chỉ nói với cậu hai từ, "Không được.

" Cô có thể thấy đứa trẻ này khá bài xích với trường học.

Sắc mặt Tần Vũ lập tức lộ ra vẻ thất vọng sâu sắc.

Lông mày cậu nhíu lại một chỗ, rồi như thể đã đưa ra một quyết định quan trọng nào đó, cậu trịnh trọng gật đầu, "Được, em sẽ đi học.

"Tần Mai liếc mắt nhìn anh hai và chị dâu, cô yếu ớt gật đầu, "! Được.

"Dung Yên đã có được câu trả lời mà cô muốn, cô mỉm cười, "Vậy thì đã định rồi, chờ khai giảng xong, các ngươi đều được đi học.

"“Nhưng mà, học phí đủ sao?” Tần Vũ nhỏ giọng hỏi.

(hết chương).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 49: Chương 49


Hiện tại là mùa đông, cũng không có nơi nào để kiếm tiền.

Anh cả lại bị bệnh, không cử động được.

Sau khi nghĩ một lúc, cậu cảm thấy chính mình vừa rồi đáp ứng có chút mau.

còn có thể đổi ý không?Dung Yên mỉm cười, " còn nhỏ như vậy đã suy nghĩ không ít, không cần lo học phí, ngươi nên nghĩ xem ở trong trường học làm sao để không bị bắt nạt đi!"Tần Vũ sắc mặt đột nhiên đỏ bừng, "Em không bị bắt nạt.

"Dung Yên nhướng mày nhìn cậu.

Tần Vũ nhìn thấy vẻ mặt của cô, cậu biết cô không tin mình, không khỏi có chút cao giọng nhắc lại, "Em không bị ức h**p.

"quan niệm duy nhất của cậu, bị bắt nạt đồng nghĩa với việc cậu yếu đuối.

Cậu mới không hề yếu đuối.

Dung Yên gật đầu có lệ, " Được, được, được, ngươi không bị bắt nạt.

"Tần Vũ:…đây là tin hay vẫn là không tin?“Các ngươi ở nhà đợi, ta đi ra ngoài một chuyến.

” Dung Yên đứng dậy đi ra ngoài.

Cô vừa đi, Tần Mai thì thào nói: "Anh hai, chúng ta thật sự sẽ đi học sao?"Tần Vũ an ủi: "Đừng lo, đến lúc đó có lẽ chị dâu sẽ quên! "Đây là nói cho muội muội nghe, nhưng càng giống như cho chính mình vậy.

Tần Vũ đột nhiên nhớ tới một chuyện, cậu thật sự đã quên anh cả của mình.

“Chúng ta đi tìm anh cả.

”Tần Mai lập tức gật đầu, "Vâng.

"Hai huynh muội bước nhanh đến trước cửa phòng anh cả, người còn chưa có đi vào, liền hô lên:"Anh, em nói cho anh! "Tần Dã thấy hai người đi vào, ánh mắt vô thức nhìn về phía sau bọn họ, tiếc là không nhìn thấy người mình muốn gặp.

Thu hồi tầm mắt, "Nói cái gì?"Vẻ mặt Tần Vũ tràn đầy hưng phấn, "Anh, chị dâu nói có thể chữa khỏi bệnh cho muội muội.

"Tần Dã kinh ngạc:……Tức phụ của hắn thật sự biết chữa bệnh sao?“Anh, chị dâu thật là lợi hại , chị ấy đã kiểm tra mạch của muội muội, nói rằng bệnh tình của tiểu muội vấn đề không lớn.

” Giọng điệu của Tần Vũ vẫn kích động như cũ.

Cậu bây giờ mới lộ ra vẻ ngoài trẻ con đáng ra phải có ở độ tuổi của mình.

Tần Dã:…Hắn như thế nào nói với hai người kia, đây chỉ là lời an ủi bọn họ mà thôi.

Bác sĩ nói tiểu muội bị bệnh tim, chỉ có thế.

Muốn chữa khỏi, phỏng chừng cũng không có khả năng.

Dung Yên có thể chữa khỏi? Hắn nơi này! liền tính là cô chữa chân cho mình, các bác sĩ điều trị bệnh đều phải có chuyên môn riêng, sao cô có thể làm được?Cô là tức phụ của hắn, hắn không có cách nào nói với cô rằng cô có thể làm điều này hoặc điều kia.

"Anh, chị dâu còn nói, cho chúng em tiếp tục đi học, chờ sang năm mới liền đưa đi.

"Tần Dã lúc này càng kinh ngạc hơn, hắn thật sự không ngờ Dung Yên lại nói với bọn họ chuyện này, bất quá, chuyện này làm hắn thật cao hứng.

Thực ra hắn cũng muốn cho đệ đệ muội muội đi học, nhưng bọn họ chỉ đi được một tháng, rồi không đi vì tiểu muội bị ngất xỉu.

Hắn muốn khuyên bọn họ, nhưng hai người, một người cứng đầu, người kia vừa nói liền khóc, hắn thực sự không có cách nào để bắt chúng đi.

Cho nên việc này đã bị trì hoãn.

Mấy năm qua, hắn vẫn luôn bận rộn với công việc mưu sinh, dần dần bỏ bê vấn đề này.

Bây giờ, Dung Yên cư nhiên có thể thuyết phục hai người này ! Điều này thực sự làm hắn hài lòng.

"Vậy các ngươi cứ nghe lời chị dâu.

"Nụ cười của Tần Vũ cuối cùng cũng tắt lịm, chỉ cần nói đến chuyện này, còn chưa nói để anh cả đi thuyết phục chị dâu ! Có thể để cậu không phải đến trường học?“Đúng rồi, chị dâu đâu?” Tần Dã không nhịn được hỏi.

Tần Vũ nói: "Chị dâu nói có chuyện muốn đi ra ngoài.

Anh, em đi chẻ củi đây.

"Tần Dã ngăn lại, "Chờ một chút.

"Tần Vũ quay đầu lại.

Nhưng mà, Tần Dã không có nhìn cậu, mà là nhìn Tần Mai, "Tiểu muội, đi ra ngoài trước.

"Cô bé ngoan ngoãn gật đầu, rồi bước ra ngoài.

“Anh có chuyện gì vậy?” Anh cả hiện tại chỉ có thể nằm không thể làm việc, nếu không đi kiếm được nhiều công điểm, chị dâu không thích mà bỏ đi thì sao?Cậu phải siêng năng chăm chỉ làm việc mới được.

“Ngươi đỡ ta dậy, ta muốn đi nhà xí.

” Tần Dã có chút khó nói.

Hắn đã nghẹn nửa ngày rồi.

Tần Vũ nghe vậy vội vàng nói: "Anh, chờ một chút, em đi lấy một thứ.

"Không đợi Tần Dã lên tiếng, cậu chạy nhanh ra ngoài.

Một lúc sau chạy lại, trên tay cầm một cái bình sành cũ kỹ, “Anh, anh dùng cái này thì khỏi phải dậy, xương cũng mau lành hơn”.

Bằng không, nếu không mau khỏe lên, đại tẩu không thích nữa phải làm sao?Cậu cảm thấy cần phải để anh cả sớm khỏe lại.

Khi Tần Dã nhìn thấy thứ này, trán hắn nổi đầy đường đen.

Nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta không cần cái này, ngươi đỡ ta dậy.

"Hắn vẫn còn một cái chân tốt có thể chống đi, chỉ cần cẩn thận một chút liền không có việc gì.

(Hết chương này).
 
Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Không Gian Vật Tư Về Làm Ruộng Làm Giàu
Chương 50: Chương 50


Tần Vũ không làm, "Anh, chị dâu nói anh không thể động, anh phải nằm xuống, nếu không xương của anh lại hỏng.

"Vốn dĩ trong nhà đã nghèo khó, giờ anh trai còn có cái chân què này, chị dâu chắc chắn sẽ ghét bỏ anh cả cậu.

Lần đầu tiên cậu cảm thấy anh trai có chút không hiểu chuyện.

“Anh cả, đừng chọc giận chị dâu chứ.

” Cậu cảm thấy chị dâu nhất định sẽ giận, rất rất giận cho mà coi.

Đừng hỏi cậu tại sao cậu biết, đây là trực giác mách bảo.

Tần Dã:…Tiểu tử này hôm nay nói hơi nhiều?bất quá, hắn cuối cùng cũng không có yêu cầu đi bên ngoài nhà xí.

Hắn không muốn thừa nhận rằng hắn sợ Dung Yên tức giận khi quay về biết hắn đứng dậy.

Trong tiềm thức, hắn không muốn thấy cô tức giận.

Tần Vũ thấy hắn cam chịu, liền tiến lên.

"Ta tự mình làm, ngươi đứng một bên đi.

"Tần Vũ biết anh trai là thẹn ngùng, liền giao chiếc bình vỡ qua, sau đó xoay người ! Sau khi Tần Dã vặn vẹo người xử lí xong, lúc này Tần Vũ mới lấy bưng ra ngoài.

Tần Dã:…Trái tim hắn hoàn toàn bị tổn thương.

Dung Yên bên này đang đi dạo trong làng, cô chuẩn bị đến ký túc xá thanh niên trí thức.

Trên đường đi, một lão thái thái đi ngang qua, ngăn cô lại.

"Người nhà Tần Dã sao, nhìn thấy ta không chào sao?"Dung Yên nhìn bà lão xấu tính kia, lục tìm trong trí nhớ của nguyên chủ, liền biết người này là ai.

Cô cười lạnh một tiếng: “Kêu cái gì? Vì cái gì muốn ta kêu ngươi?”Lão thái thái nghe vậy tức giận đến trợn mắt há mồm, giọng nói cao hơn mấy độ, "Ta là bà nội của Tần Dã! ""A, là bà nội à? Nhà các ngươi không phải ngại Tần Dã xui xẻo, đã sớm đoạn tuyệt quan hệ từ lâu rồi? Sao bây giờ mới làm bà nội?" Dung Yên trào phúng, "Còn nữa, bà là người kế vị gì? Tránh ra, đừng cản đường ta.

"Vương bà tử tức muốn hộc máu, " Cái gì đoạn tuyệt quan hệ? Ai cắt đứt với hắn? Mấy năm này không có gia đình chúng ta, hắn cùng hai cái đứa con hoang kia có thể sống ở trong thôn này sao?"Dung Yên không muốn nói quá nhiều với bà già xấu tính này, nhưng mấy chữ kia bà ta nói thật sự khiến cô tức giận.

Đôi mắt nheo lại nguy hiểm, “Ngươi có gan lặp lại lần nữa?”Ánh mắt cô quá mức sắc bén, khiến cho Vương bà tử có chút sợ hãi.

Kinh hãi lùi lại một hai bước.

Lập tức, bà ta phản ứng lại đây, sao có thể bị con nhỏ tiện nhân không có gạo mà ăn này dọa sợ?Lập tức trừng mắt nhìn lại, nhưng, nghĩ đến mục đích đến tìm cô, bà ta không đem hai từ "con hoang" nói lại.

"Ta không muốn nói nhiều với ngươi, hôm nay ta là tới tìm ngươi có chút việc, ngươi không phải mới mua một chiếc xe đạp sao? Tiểu thúc ngươi quá mấy ngày muốn kết hôn, ngươi có xe đạp, đem cái xe đạp này đưa cho tiểu thúc ngươi dùng trước đi.

"Dung Yên thiếu chút nữa cười sặc, cái luân thường đạo lý gì đây.

"Sao ta phải đưa xe đạp cho ngươi? Tôi họ Dung, nhà các ngươi họ Tần, tiểu thúc này của ta chui từ đâu ra vậy? Đừng có mà thấy người sang bắt quàng làm họ.

"Vương bà tử mặt đen lại.

"Tại sao không cho chúng ta dùng? Đó là tiểu thúc của Tần Dã, ngươi là tức phụ của hắn, đương nhiên cũng là tiểu thúc của cô …… Chúng ta chính là người một nhà.

""Ha, ai cùng ngươi người một nhà? Tần Dã cùng với nhà ngươi không có một xu quan hệ, năm đó đoạn tuyệt cả thôn đều biết, làm gì có cái chuyện, nhìn thấy đồ tốt liền nghĩ thuộc về nhà mình? Ông trời cũng không biến nhanh như cái độ lật mặt các ngươi.

"" kết hôn còn muốn cướp xe đạp của người khác, các ngươi cũng rất bá đạo a! Ngân hàng có nhiều tiền như vậy, còn cho rằng phải giao hết cho ngươi sao?"Vương bà tử:…Ai mà không muốn tiền của ngân hàng? Người ta có chịu đưa cho bà không mới là chuyện?(Hết chương này)Để đọc tiếp các chương sau của truyện các cậu cần phải nạp linh thạch.

-Vào web , đăng kí tài khoản.

-Có thể mua linh thạch bằng hai cách:+Nạp bằng thẻ cào điện thoại 50k = 700 linh thạch.

+Chuyển tiền qua tài khoản ngân hàng 50k= 1000 linh thạch.

Các cậu nên chuyển tiền qua tài khoản để đổi được nhiều linh thạch hơn nhá.

Lưu ý thời hạn đọc mỗi chương là một tiếng, các cậu đọc xong nên thoát ra, nếu cứ để nó ở chế độ nền, web sẽ trừ linh thạch như của chương tính.

(tui chỉ biết thế thui, có gì các cậu muốn hỏi về nạp tiền đọc truyện thì hỏi chủ web nha zalo: 0362241056 ).
 
Back
Top Bottom