[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 144,582
- 0
- 0
Trọng Sinh Được Ghép Đôi Với Bệ Hạ Đế Quốc (Đang Beta)
Chương 39: Hấp thu nặng lượng
Chương 39: Hấp thu nặng lượng
Trì Diệu không có phản ứng gì, Phù Thanh tưởng anh nghe không rõ, bèn lặp lại câu cuối cùng một lần nữa.
Trì Diệu: "Nghe thấy rồi."
Ba chữ, nhưng nghe kỹ lại có chút khàn.
Hàng mi dài rủ xuống, Trì Diệu cảm thấy theo lý thì mình nên vui mừng, nhưng trên thực tế, nội tâm anh lại là một mảnh bình tĩnh.
Có lẽ là bởi đã từng có một khoảng thời gian rất dài, vô số lần kỳ vọng chỉ đổi lại vô số lần thất vọng, lâu dần, anh không còn đặt hy vọng vào phương diện này nữa, bao gồm cả khi ghép đôi với Thời Tinh, lúc thực sự đón người về, trong anh cũng không hề có bất kỳ mong chờ đợi viễn vông nào, chỉ nghĩ cứ thuận theo tự nhiên......
Không ngờ......
Nguyện vọng bị trì hoãn quá lâu, đến khi khoảnh khắc thành hiện thực, Trì Diệu có chút thiếu hụt phản ứng nên có.
"Điện hạ, ngài không vui sao?"
Phù Thanh cười đến mức mặt sắp cứng lại, tay chân khoa trương chạy về báo tin, nhưng nói xong lại thấy Trì Diệu đứng yên không động, cũng không có biểu cảm gì, trong lòng không khỏi thấp thỏm.
Câu hỏi này giống như chọc vỡ một lớp màng vô hình.
Nói xong, Trì Diệu khẽ cúi đầu: "Không phải."
Dừng lại một lát, khi ngẩng lên lần nữa, trên mặt cuối cùng cũng nở một nụ cười nhạt.
Trì Diệu nói: "Vui chứ."
Nụ cười không lộ rõ sự hân hoan như Phù Thanh, nhưng lại đặc biệt chân thành, có thứ gì đó nặng nề lắng đọng bên trong, khiến hai chữ này nghe ra vô cùng có trọng lượng, không thể bàn cãi.
Trì Diệu theo Phù Thanh sang mẫu hạm, Thời Tinh đang tiến hành lần đánh giá thiên phú thứ hai trong ngày.
Hứa Kim giải thích: "Quản viên và các giáo viên cũng rất bất ngờ, sợ quang não trong quá trình vận chuyển có modul nào đó xảy ra lỗi, vừa mới kiểm tra điều chỉnh lại quang não một lượt, để bảo đảm, sẽ cho Thời Tinh đo lại một lần xem sao."
Nói xong bổ sung: "Lượng tinh thần lực dùng trong kiểm tra không nhiều, chúng tôi cũng đã hỏi rồi, Thời Tinh nói cậu ấy chịu được, phân tích dữ liệu của quang não cũng cho thấy cậu ấy vẫn có thể chịu được thêm một lần kiểm tra."
Sau chuyện Thời Tinh tự ý trị liệu cho Trì Diệu rồi ngay sau đó phát sốt, hiện tại mọi người đều có chút "ám ảnh" với việc Thời Tinh sử dụng tinh thần lực, nên đặc biệt cẩn trọng.
Nhưng điều này không phải chuyện xấu.
Thậm chí Trì Diệu còn khen Hứa Kim suy xét chu đáo.
Nhận được thái độ tán thành của Trì Diệu, trong lòng Hứa Kim và Nghiêm Trường Nhạc cũng có chuẩn mực rõ ràng hơn về mức độ cần chú ý đối với Thời Tinh sau này.
"Đã kiểm tra đến đâu rồi?"
Trì Diệu hỏi.
Hứa Kim: "Mục cuối cùng rồi, hôm nay chỉ có mỗi Thời Tinh, bốn hạng đầu đo xong là có kết quả ngay."
"Ba hạng đầu là đánh giá theo mức hiện tại của Thời Tinh, cường độ tinh thần lực SS, ngưỡng biển tinh thần cấp SSS, còn mật độ sợi tinh thần là SS+, đều giống với kết quả lần đầu."
"Hạng mục thứ tư về tiềm lực biển tinh thần là 3S+, cũng giống lần trước."
Nghe Hứa Kim nói, Trì Diệu nhìn về màn hình chiếu hiển thị kết quả thời gian thực ở giữa, hậu tri hậu giác hiểu ra ý nghĩa cấp đánh giá mà quang não đưa ra trong lần đánh giá đầu tiên tại Tổ Cây: "Cho nên, đối với Thời Tinh, tất cả các dấu '+' mà quang não đưa ra đều có nghĩa là giới hạn không thể ước lượng."
Các hành tinh trong tinh hệ của Đế quốc đều xoay quanh hai ngôi sao trung tâm là Diệu tinh và Xán tinh, vì vậy tinh hệ của họ còn được gọi là tinh hệ Song Sinh.
Trong tinh hệ Song Sinh, cấp đánh giá tinh thần lực cao nhất là SSS.
Nhưng điều đó không có nghĩa SSS là cấp cao nhất mà sinh vật trong tinh hệ này có thể đạt được.
Ví dụ như Trì Diệu, lần đầu kiểm tra các hạng đều là 3S, nếu anh kiểm tra lại, rất có thể sẽ hiển thị SSS+, dấu "+" đại diện cho thực lực vượt xa cấp SSS.
Nghĩ đến điều gì đó, Trì Diệu tự khẳng định: "Cũng đúng, lần trước còn có một loại thiên phú chưa thức tỉnh, quang não hẳn đã cảm nhận được, nên mới dao động giữa SS và SSS, cuối cùng mới cho ra một dấu '+' làm mức trung hòa."
Lời vừa dứt, hạng mục kiểm tra cuối cùng hoàn thành, kết quả hiện ra, cũng là SSS+.
Hứa Kim bổ sung: "Vừa rồi cũng là kết quả này, kiểm tra lại vẫn như vậy, chứng tỏ dữ liệu không có vấn đề."
"Hiện tại cấp tổng hợp của Thời Tinh là SSS."
Theo lời Hứa Kim, đánh giá tổng hợp quả nhiên hiển thị mức 3S.
Kiểm tra hoàn tất, quản viên và các giáo viên rảnh tay, lần lượt đến chào Trì Diệu.
Một lúc sau, cậu nhóc Lam Tinh vừa kiểm tra hai lần xong được nhân viên y tế xác nhận nhịp tim và tinh thần lực ổn định, liền được cho ra.
Cậu nhóc mang theo nụ cười chạy đến trước mặt Trì Diệu, vui vẻ gọi một tiếng: "Điện hạ!"
"Ừ."
Nhìn thấy gì đó, Trì Diệu đưa tay chỉnh lại tóc Thời Tinh: "Sao mồ hôi đầy đầu thế này?"
Thời Tinh biết Trì Diệu muốn hỏi gì, trả lời: "Thời gian kiểm tra đều không ngắn, ở trong thiết bị lâu nên hơi nóng."
Không phải do tiêu hao tinh thần lực.
Trì Diệu lúc này mới yên tâm gật nhẹ đầu.
Nghiêm Trường Nhạc mang khăn tới, chưa kịp đưa cho Thời Tinh đã bị Trì Diệu nhận lấy, áp lên trán cậu: "Tự lau đi."
Miệng nói vậy, nhưng vẫn lau hết mồ hôi trên trán Thời Tinh rồi mới đưa lại khăn cho cậu.
Thời Tinh chỉ cười, nụ cười rạng rỡ.
Nhìn tâm trạng rất tốt.
Đợi quản viên mang dữ liệu tới, lần này mọi người đều đã có nhận thức thống nhất rất rõ ràng.
Quản viên: "Cường độ tinh thần lực SS, mật độ sợi tinh thần SS+, nhưng hai hạng này vẫn đang tăng trưởng, sau khi vượt qua kỳ trưởng thành hẳn cũng sẽ đạt cấp 3S+."
"Ngưỡng biển tinh thần của Thời Tinh đã được đánh giá tới 3S."
"Hai hạng tiềm lực còn lại, quang não đều đưa ra dự đoán trên 3S."
Trì Diệu gật đầu, cùng quản viên và các thầy trao đổi một lúc, không lâu sau, một bản vẽ được chiếu ra trước mặt mọi người, nhìn nét bút thủ công, Trì Diệu thoáng nhìn chưa hiểu.
Quản viên giải thích: "Thời Tinh nói biển tinh thần của cậu ấy có chút khác biệt, hiện tại chỉ biết đã thức tỉnh thiên phú thứ hai, nhưng cụ thể là gì vẫn chưa rõ......"
Trì Diệu ngắt lời: "Chưa rõ?"
Thời Tinh ở bên cạnh gật đầu: "Vâng, ít nhất không rõ ràng như thiên phú đầu tiên của em."
Thiên phú đầu tiên của Thời Tinh là cụ thể hóa năng lượng thành hình ảnh trong tầm nhìn.
Đời trước sau khi thức tỉnh, những thứ nhìn thấy đã khác hẳn, rất rõ ràng, rất dễ phát hiện.
Nhưng thiên phú vừa thức tỉnh lần này......
Thời Tinh bất lực nhún vai: "Quang não đã xác nhận em thức tỉnh thêm một loại thiên phú, nhưng hiện tại ngoài việc biển tinh thần có thay đổi, em vẫn không biết đó là gì, cũng không biết dùng thế nào."
Trì Diệu gật đầu, huyết mạch hoàng thất trực hệ đều có thiên phú bẩm sinh, trong lịch sử quả thật cũng có trường hợp ban đầu không biết thiên phú là gì.
Thông thường là do thiên phú tương đối đặc biệt, cần theo thời gian dần biểu hiện ra mới xác nhận được.
Trì Diệu: "Cho nên bức vẽ này là hiện trạng biển tinh thần của em."
Thời Tinh: "Vâng."
Quản viên: "Thời Tinh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, không tiện dùng tinh thần lực cấp cao để thăm dò, nên chúng tôi để cậu ấy vẽ ra."
Trì Diệu ra hiệu để Thời Tinh giải thích.
Thời Tinh kéo hình chiếu lại gần, chỉ vào: "Ở giữa là biển tinh thần của em, trong quá trình thức tỉnh thiên phú, nó mở rộng thêm một phần, phần này các sợi tinh thần vẫn đang sinh trưởng, trước mắt em không thấy gì bất thường, điều lạ là bên ngoài biển tinh thần của em xuất hiện thêm một phần."
Cách miêu tả này rất đặc biệt, Trì Diệu nhanh chóng nắm được trọng điểm: "Thêm một phần?
Không phải dạng biển tinh thần mở rộng ra?"
Chính điểm này cũng khiến Thời Tinh thấy kỳ lạ: "Đúng, không phải dạng biển tinh thần hải, mà là......"
Thời Tinh nghĩ một lúc: "Nếu buộc phải nói, thì nó giống như bãi cát ven biển."
Chỉ là một cách ví von, nhưng thực tế phức tạp hơn nhiều, nếu biển tinh thần trong cảm nhận là dạng chất lỏng như biển năng lượng, thì vòng ngoài này lại là trạng thái rắn, hơn nữa dù bề mặt giống như phủ cát, Thời Tinh vẫn cảm nhận được, tương ứng với đáy sâu của biển tinh thần, phía dưới "bãi cát" là cấu trúc rỗng dạng tổ ong, mà phần đáy dường như không có bất kỳ điểm tựa nào.
Trong cảm nhận của Thời Tinh, phía dưới chỉ là một khoảng trống.
Giống như......hư vô hoàn toàn.
Truyền đạt lại tình hình cho mọi người, Thời Tinh chần chừ: "Trước đây, có ai từng có biển tinh thần như vậy không?"
Các giáo viên đều lắc đầu.
Quản viên nói thẳng: "Chưa từng nghe thấy."
Hứa Kim với tư cách trưởng bối cùng thế hệ với quản viên cũng lắc đầu: "Chưa từng nghe biển tinh thần còn có hình thái khác."
Chỉ có Trì Diệu nhìn chằm chằm bản vẽ rất lâu, đột nhiên nói: "Chỉ nhìn hình, có chút giống đường biên giới của tinh hệ Song Sinh."
Đường biên giới là tuyến phòng hộ được tất cả các hành tinh trong tinh hệ Song Sinh thiết lập ở vòng ngoài cùng của tinh hệ từ hàng trăm năm trước, sau nhiều lần bàn bạc.
"Giống như một lớp bảo vệ dành cho biển tinh thần."
Nhưng cũng chỉ là suy đoán, không có tình huống thực tế nào đủ để chứng minh kết luận.
Trì Diệu: "Phần này có thể sinh ra tinh thần lực không?"
Thời Tinh lắc đầu.
Cách sinh ra tinh thần lực của cậu vẫn dựa vào biển tinh thần, phần xuất hiện thêm này giống như chỉ là "có thêm", rồi lặng lẽ tồn tại ở đó, trước mắt biểu hiện ra đều là trạng thái trơ.
Thời Tinh không xác định được nó có thể bị điều động hay tạo ra tác dụng gì.
Đương nhiên, với trạng thái hiện tại của cậu, cũng không thích hợp làm các thử nghiệm để xác nhận.
Mọi người đều hiểu, Thời Tinh còn cần nghỉ ngơi, chỉ riêng việc hồi phục về trạng thái bình thường, e rằng cũng cần một khoảng thời gian.
Trì Diệu cuối cùng nói: "Vậy hôm nay đến đây thôi."
"Chúng ta ở lại thêm vài ngày, mẫu hạm cũng đóng quân ở đây, biết đâu sau này còn cần dùng đến quang não."
Để phòng vạn nhất, Trì Diệu không lập tức cho người của Tổ Cây quay về.
Tình huống của Thời Tinh quá đặc biệt, quản viên bọn họ cũng không có ý kiến.
Đưa Thời Tinh về phi thuyền chính, đánh giá thiên phú làm hai lần cũng có tiêu hao, chỉ trong lúc Nghiêm Trường Nhạc đi lấy hoa quả, Thời Tinh ôm gối ngồi trên sofa, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.
Trì Diệu cảm thấy có thứ gì đó đổ về phía mình, quay đầu nhìn mới phát hiện là Thời Tinh đã nhắm mắt ngủ.
Trì Diệu: "......"
Mọi người: "......"
Hứa Kim xót xa: "Chắc là mệt quá rồi, vừa mới thức tỉnh thiên phú mà."
Xoa đầu Thời Tinh, cảm nhận được nhịp thở đều đặn của cậu, Trì Diệu nhường sofa ra, để Thời Tinh nằm thẳng hoàn toàn, Nghiêm Trường Nhạc lại mang một tấm chăn tới, mọi người cũng không di động Thời Tinh, để cậu ngủ, chỉ là về sau khi giao tiếp đều hạ thấp giọng, đảm bảo không đánh thức cậu.
Những ngày sau đó, Thời Tinh đều không muốn chạm vào tinh thạch, vẫn cảm thấy biển tinh thần như đang no căng.
Trì Diệu cũng không ép cậu, việc học tập lại vì tình trạng cơ thể của Thời Tinh mà tạm dừng, mỗi ngày Trì Diệu xử lý công văn trong thư phòng, Thời Tinh liền ở ngay dưới mí mắt Trì Diệu đọc sách hoặc lướt tinh võng, trải qua một ngày.
Lúc đầu còn ổn, nhưng những ngày sau, cùng với sự nuông chiều gia tăng từ Hứa Kim và Nghiêm Trường Nhạc, Trì Diệu tận mắt nhìn thấy bên cạnh cái sofa của Thời Tinh bắt đầu có đồ ăn vặt, kéo dài đến khăn mặt, chăn màn, máy chơi game cầm tay, cho đến cả thú hạch và tinh thạch, nói một câu có đủ mọi thứ cũng không quá lời. lledungg
Gần như đem cả một phòng giải trí thu nhỏ vào một góc thư phòng của anh.
Đối với việc này, Trì Diệu mắt nhắm mắt mở, dù sao trạng thái của Thời Tinh không thích hợp học, nghỉ ngơi cho tốt cũng không sai.
Những ngày này có thể thấy rõ bằng mắt thường là tinh lực của Thời Tinh không tốt lắm, hễ tí là sẽ ngủ thiếp đi, có lúc là có ý thức, có lúc thì đang nằm xem tin tức hoặc xem phim trên tinh võng, vừa nhắm mắt đã ngủ rồi.
Trong những lúc Thời Tinh không biết, bất kể có thuận tay hay không, Trì Diệu đã giúp cậu đắp chăn không biết bao nhiêu lần.
Ngủ ngay trước mặt Trì Diệu, lúc đầu còn có chút ngượng ngùng, số lần nhiều lên, Thời Tinh cũng hơi quen với việc tự mình dụi mắt ngồi dậy, đập vào mắt chính là một Trì Diệu đang làm việc.
Việc Thời Tinh thức tỉnh thiên phú lần hai, chỉ có một số ít người biết, Đế đô biết Trì Diệu sắp trở về, nhưng mãi không thấy đoàn của họ, Thượng nghị viện và Hội trưởng lão đều trực tiếp hoặc gián tiếp hỏi.
Chỉ nhận được câu trả lời rằng Trì Diệu có sắp xếp khác, nói lảng đi, không chịu cho thời gian trở về cụ thể.
Còn về đề nghị lần trước của Hội trưởng lão, Trì Diệu chậm chạp không đưa ra bất kỳ thái độ hay ý kiến nào, thời gian kéo dài, hội trưởng Nhậm Ngạn Vĩnh cũng bắt đầu bất an, trong thời gian Thời Tinh hồi phục, lại bóng gió nhắc lại chuyện này.
Vẫn là lấy khuyên nhủ làm chính.
Cảm thấy Thời Tinh nên nghe, Trì Diệu bỏ lớp cách âm giữa hai người, để Thời Tinh ngồi gần lại nghe báo cáo của Nhậm Ngạn Vĩnh.
Phần lớn đều là chuyện khác.
Liên quan đến chuyện quyền lợi của Thời Tinh chỉ có vỏn vẹn vài câu, ước chừng cũng là sợ nói nhiều Trì Diệu chán ghét, mức độ nắm bắt rất tốt.
Nhậm Ngạn Vĩnh đã nói thế này: "Bệ hạ, Lam Tinh đã biến mất, những người Lam Tinh hiện đang tồn tại ở Tổ Cây của Đế quốc, xét từ mọi phương diện thì tính xã hội hóa kém, thân thể yếu ớt, thời kỳ trưởng thành lại càng có đủ loại sự cố bất ngờ có thể xảy ra, việc trì hoãn đưa cho Thời Tinh các quyền lợi tương ứng của một bạn đời trực hệ hoàng thất, một mặt là cân nhắc từ yếu tố ổn định của Đế quốc, vì tỷ lệ tử vong của người Lam Tinh thời kỳ trưởng thành rất cao, đây là sự thật không tranh cãi, vạn nhất......
Vậy lúc đó khoảng trống phát sinh phải làm sao đây, một khi cấu trúc hệ thống của Đế quốc thay đổi, nếu cậu ấy đột ngột buông tay, liệu có gây ra biến động cho Đế đô hay không, đều phải cân nhắc tới."
"Mặt khác, quyết định này thực ra cũng là vì tốt cho Thời Tinh."
Trì Diệu hỏi lại: "Vì tốt cho em ấy?"
Giọng bình thản, không có cảm xúc, nhưng Nhậm Ngạn Vĩnh vẫn bị hỏi đến tim giật một cái, trên mặt vẫn giữ bình tĩnh.
"Đúng vậy, thể chất người Lam Tinh kém, bản thân kỳ trưởng thành đã không dễ vượt qua, nếu trong giai đoạn này còn phải gánh vác trách nhiệm tương ứng, vậy những thứ cậu ấy cần học cũng rất nhiều, cho dù giảm bớt nhiệm vụ học tập cũng cần ít nhất hai năm mới có thể hoàn toàn nắm vững, giống như ngài có quyền phát biểu, điều này có phải là......vượt quá phạm vi chịu đựng của cậu ấy không?
Xét theo thể chất của cậu ấy, đây có lẽ là việc quá sức rồi."
Trì Diệu vẫn nói: "Đã biết."
Vẫn là hai chữ đó, còn thái độ tương ứng, đồng ý hay không, thì hoàn toàn không có.
Nhậm Ngạn Vĩnh ngắt liên lạc.
Trì Diệu nhìn về phía Thời Tinh, hỏi cậu suy nghĩ gì về những lời vừa rồi.
Lần này Trì Diệu đã có chuẩn bị, lên tiếng nhắc nhở trước: "Nếu không rõ lợi hại trong đó thì cứ nói là không biết, nếu không muốn làm ta tức giận, thì đừng nói ông ta có lý nữa."
Thời Tinh vốn định nói như vậy: "......."
Thời Tinh quả thật không hiểu: "Việc em có hay không có cái gọi là quyền phát biểu mà ông ấy nói, quan trọng lắm sao?"
Câu trả lời của Trì Diệu cũng khiến người ta hơi choáng: "Em thấy không quan trọng?"
Thời Tinh nói thật: "Em không biết."
Phần này còn chưa được dạy, Thời Tinh cũng không rõ nó bao hàm những gì, là nhằm vào cơ cấu nào, đối tượng nào.
Câu trả lời này nghe còn tạm được, Trì Diệu gật đầu.
Việc học của Thời Tinh là do anh sắp xếp, có dạy hay chưa tự nhiên anh rõ nhất.
Phần này đúng là chưa dạy, chưa kịp dạy tới.
Ngón tay cầm bút đánh dấu của Trì Diệu khựng lại, đột nhiên nói: "Ta là người phụ trách của em, trong thời kỳ trưởng thành của em, lẽ ra ta phải bảo vệ em."
"Nhưng từ nhỏ ta được dạy như vậy, trên thế giới này, không ai có thể bảo vệ hoàn toàn một người khác."
Đặc biệt là khi họ còn đang ở trong vòng xoáy quyền lực, các tình huống ngoài ý muốn càng dễ xảy ra.
Trì Diệu đổi hơi, khẽ nói: "Nếu có một ngày, ta không thể kịp thời ở bên em, vì đủ loại nguyên nhân, em phải một mình đối mặt với một số tình huống."
"Tất nhiên ta sẽ cố gắng tránh để chuyện đó xảy ra, chỉ là giả sử, giả sử trong trường hợp xấu nhất, thật sự có khoảnh khắc như vậy."
Trì Diệu nói chậm rãi: "Nếu có, vậy thì ta hy vọng, khi ta vắng mặt, em sở hữu năng lực tự bảo vệ nhất định, như thế ngay cả khi không có ta, ta cũng biết em có đường lui, có thể giúp em chống đỡ được một thời gian, chứ không phải rời xa ta liền mặc người chém giết."
Nói xong, Trì Diệu cũng không cần Thời Tinh trả lời, tiếp tục làm việc.
Thời Tinh suy nghĩ đi suy nghĩ lại rất nhiều lần, mơ hồ nhận ra, đoạn này dường như là đang nói về "quyền phát biểu".
Vậy nên, Điện hạ là không đồng ý với Hội trưởng lão?
Điện hạ muốn cậu có quyền đó, em như đường lui để tự bảo vệ mình?
Khi hiểu ra điều này, đã qua khá lâu, thấy Trì Diệu làm việc rất nghiêm túc, Thời Tinh cũng không muốn vì những vấn đề mình chưa rõ mà làm anh khó chịu, liền nuốt lại nghi vấn.
Chuyện này Trì Diệu chỉ nhắc qua trong ngày liên lạc với Nhậm Ngạn Vĩnh, sau đó không đề cập nữa.
Anh không nhắc, Thời Tinh cũng chuyên tâm nghỉ ngơi hồi phục.
Khoảng năm sáu ngày sau, cuối cùng, Thời Tinh lại bắt đầu muốn hấp thu năng lượng.
Tinh thần cũng khá hơn, không còn động chút là buồn ngủ.
Quản viên và các giáo viên đều cho rằng đây là dấu hiệu thiên phú đã hoàn toàn thức tỉnh, Thời Tinh đang quay lại trạng thái sinh hoạt bình thường.
Mọi thứ đều tưởng là vậy.
Cho đến khi Thời Tinh lại cầm tinh thạch lên.
"Em không hấp thụ sao, cầm chơi à?"
Trong thư phòng, Trì Diệu liếc qua thấy tinh thạch không có biến hóa gì liền lên tiếng.
Thời Tinh khựng lại, cúi đầu nhìn, tinh thạch vẫn nguyên vẹn trong tay, đúng là không có chút thay đổi nào.
Nhận ra sự kinh ngạc của Thời Tinh, Trì Diệu tắt màn hình chiếu, đi đến trước mặt cậu: "Có gì không ổn sao?"
Không ổn.
Rất không ổn.
Thời Tinh tròn mắt nhìn tinh thạch, không thể tin nổi,: "Nh, nhưng em muốn hấp thu năng lượng mà!"
Bình thường chỉ cần cầm lên là được, hôm nay, tinh thạch lại không hề có phản ứng nào trong tay cậu.
Trì Diệu đưa tay về phía Thời Tinh, Thời Tinh hiểu ý, nắm lấy ngón tay anh.
Một lúc sau, Trì Diệu nói: "Em đang vô thức hấp thu tinh thần lực của ta."
Hơn nữa tốc độ hấp thu còn nhanh hơn bình thường.
Thời Tinh lại cầm tinh thạch, hai phút trôi qua, vẫn không có gì xảy ra.
Thời Tinh đổi viên này sang viên khác, đều như vậy, những viên tinh thạch nhỏ vốn dĩ cầm trên tay một phút là xong một viên, giờ đây cứ như hòn đá, chẳng có lấy một chút biến hóa nào.
Trong đầu Trì Diệu thoáng qua điều gì đó, anh đã có một suy đoán.
Anh bảo Hứa Kim đi mời người của Tổ Cây tới, đợi khi mọi người đã tập trung đầy đủ trong phòng, Trì Diệu bảo Thời Tinh nắm lấy Phù Thanh để thử nghiệm.
Phù Thanh nói: "Đang hấp thụ sức mạnh tinh thần lực của tôi, nhưng không nhanh, cảm giác không nhanh bằng lúc trước."
Trì Diệu gật đầu, lấy một viên thú hạch, thay thế viên tinh thạch trong tay Thời Tinh.
Thế là trước ánh mắt của mọi người, thú hạch giống hệt tinh thạch lúc trước, chỉ trong vài phút đã nhanh chóng tối đi, phân giải, cuối cùng vỡ vụn thành bột trong tay Thời Tinh, năng lượng bên trong bị hấp thu sạch sẽ.
Thời Tinh trợn tròn mắt, như nhìn thấy chuyện gì đó khó tin.
Trì Diệu thở ra một hơi dài, nói ra suy đoán của mình: "Việc thức tỉnh thiên phú lần hai dẫn đến việc năng lượng mà em cần trong thời kỳ trưởng thành e rằng phải ở cấp bậc cao hơn rồi."
Trị liệu sư càng mạnh, năng lượng cần thiết để nuôi dưỡng năng lực của họ càng phải cao cấp.
Nói cách khác......
Quản viên ngẩn ra: "Cấp độ năng lượng của những viên tinh thạch này không đạt yêu cầu, không còn tác dụng đối với sự tăng trưởng năng lực của Thời Tinh nữa."
Cho nên Thời Tinh không hấp thu nữa, vì hấp thu cũng không có hiệu quả.
Giống như uống nước không thể no.
Thời Tinh: "!"
Trì Diệu nhắc: "Nếu em chủ động dùng năng lực hấp thu tinh thạch, ta nghĩ vẫn hấp thu được."
Suy đoán của Trì Diệu là đúng, không chỉ hấp thu được, mà còn rất nhanh, chỉ vài cái chớp mắt tinh thạch đã biến mất.
Thời Tinh trợn mắt to hơn.
Bởi vì......
Hấp thu rồi, nhưng cậu hoàn toàn không có cảm giác gì.
Những năng lượng đó đi vào biển tinh thần của cậu, giống như đá chìm xuống biển, không no, cũng không đỡ đói.
Uống một ngụm nước còn có cảm giác hơn việc hấp thu tinh thạch. lledungg
Quản viên không khỏi lo lắng: "Nhưng thú hạch đâu phải lúc nào cũng có, thú hạch cấp S không thể dùng như tinh thạch cơ bản, vậy bình thường Thời Tinh bổ sung năng lượng kiểu gì?"
Đây cũng là phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người,là lo lắng.
Trì Diệu suy nghĩ một lúc, dặn Phù Thanh: "Trước đó Vân Vụ không phải tặng mấy thùng tinh thạch phẩm cấp rất cao sao, ngươi lấy một ít qua đây, để Thời Tinh thử."
Khi tinh thạch được mang tới, mọi người lần lượt kiểm tra, quản viên cầm một viên cảm nhận xong, tặc lưỡi: "Sao tôi cảm thấy năng lượng của loại tinh thạch này gần như ngang với thú hạch rồi?"
Trì Diệu nói: "Đó là hồng khoáng của tinh cầu Campbell."
Mọi người lập tức hiểu ra, quản viên cảm nhận không sai, loại tinh thạch này còn có một tên gọi phổ biến hơn, là "tiểu thú hạch".
Trì Diệu đặt một viên vào tay Thời Tinh.
Thời Tinh tuyệt vọng nhìn hồng khoáng trong lòng bàn tay mình dần tối đi, giống hệt tinh thạch trước đó.
Tinh cầu Campbell là một quốc gia cấu thành từ một hành tinh chính và vô số vệ tinh khoáng thạch nhỏ.
Mỗi năm xuất khẩu lượng lớn tinh thạch, trong đó hồng khoáng quý nhất, chỉ xuất khẩu một phần rất nhỏ, phần lớn dành cho quý tộc Campbell.
Trong phòng lại rơi vào im lặng.
Nhìn Trì Diệu mặt không biểu cảm, Thời Tinh nhỏ giọng: "Điện hạ......"
Mọi người đều im lặng khiến cậu có chút bất an.
Trì Diệu nhìn ra sự bất an của Thời Tinh, cười nhẹ: "Có tính là ứng nghiệm lời em nói không?"
Thời Tinh: "?"
Trì Diệu: "Lúc ghép đôi em nói chỉ cần một ít tinh thạch là đủ nuôi, xem đi, giờ ngay cả tinh thạch cũng không cần nữa."
Thời Tinh: "......"
Trời ơi, lúc này điện hạ còn nhắc lại câu đùa vụng về đó, nhưng cậu hoàn toàn không cười nổi!
Trì Diệu trêu xong, cũng xoa xoa trán, trạng thái không hề nhẹ nhàng như lời nói.
Nhưng rất nhanh đã có quyết định.
"Vừa hay vẫn chưa từ chối lời mời của phu nhân Campbell, em không phải thích xem tuyết sao?"
Thời Tinh không hiểu mối liên hệ giữa hai câu này.
Trì Diệu: "Đổi chiến hạm, đổi hướng đi Bắc cảnh."
Quân đoàn số 7, cả nhà Đàm Bạch Sơn đều ở Bắc cảnh, bao gồm cả phu nhân nhà họ Đàm, phu nhân Campbell.
Thời Tinh nhỏ giọng: "Đi.....để làm gì?"
Trì Diệu tính toán rất rõ: "Thú hạch không thể lúc nào cũng có, chỉ có tinh thạch là ổn định, nếu hồng khoáng em hấp thu được, thì chúng ta đi mua."
Quân đoàn số 7 trong bảy đại quân đoàn khá đặc biệt, nói không chừng có thể tiện thể xử lý luôn vấn đề của Hội trưởng lão......
Thời Tinh: "Mua một ít hồng khoáng sao?"
Trì Diệu: "Không, mua một hành tinh quặng hồng khoáng của Campbell."
Thời Tinh: "?"
Thời Tinh: "!!!"
---------
lledungg: 040426