[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 144,567
- 0
- 0
Trọng Sinh Được Ghép Đôi Với Bệ Hạ Đế Quốc (Đang Beta)
Chương 19: Che giấu lựa chọn
Chương 19: Che giấu lựa chọn
Không đợi Trì Diệu gọi thêm, giọng Thời Tinh khẽ khàng vang lên.
"Có, không còn sức......"
Tinh thần lực tiêu hao quá lớn, dẫn đến kiệt sức.
Trong lúc nói, hơi thở ấm nóng lướt qua cổ Trì Diệu, người đàn ông bỗng khựng lại một nhịp.
Chỉ một chút phân tâm ấy thôi cũng đã khiến luồng tinh thần lực đang cuồn cuộn loạn xạ trong biển tinh thần lại bắt đầu tấn công vào các vết nứt, khiến Trì Diệu không dám lơ là mà phải một lần nữa tập trung tinh thần để tự kiểm soát.
Bởi lẽ, tinh thú biến dị có thể gây trọng thương cho Phí Sở thì cấp bậc tự nhiên không thấp, nên trong quá trình chém giết, Trì Diệu không thể nào không chịu chút thương tích nào."
Tinh thần lực của tinh thú biến dị cấp C về cơ chế cũng giống với người Lam tinh, đều có thể xâm nhập vào biển tinh thần của người khác.
Nhưng khác biệt ở chỗ, tinh thần lực của người Lam tinh ôn hòa, mang tính trị liệu, sau chữa trị thậm chí còn có thể để người Đế quốc hấp thu.
Còn tinh thần lực của tinh thú thì cuồng bạo, hủy diệt, chỉ cần để lại một vết thương trong biển tinh thần, thì rất khó chữa lành tận gốc.
Thường xuyên giao tiếp với tinh thú biến dị, đáy biển tinh thần của Trì Diệu có rất nhiều những xoáy năng lượng do loại vết thương này mang lại.
Khi trạng thái của anh tốt, những vòng xoáy ấy sẽ bị sợi tinh thần trong biển tinh thần áp chế nên chẳng gây ảnh hưởng gì.
Nhưng khi tinh thần sa sút, chỉ cần lơ là một chút, chúng sẽ từ những điểm nhỏ kết thành từng mảng, phá vỡ sự yên tĩnh trong biển tinh thần mà tạo nên hỗn loạn.
Lần tinh thần lực rò rỉ này hẳn là do tinh thần lực của tinh thú ở chỗ vết thương vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán.
Hơn nữa vết thương nằm khá sâu, Vân Vụ và Hoa Lễ cũng không xử lý được.
Đánh tan những dòng ngầm khuấy động biển tinh thần, dao động trong biển tinh thần dần dần bắt đầu lắng xuống.
Tinh thần lực của Trì Diệu vì quá mạnh nên có thể được kiềm chế rất tốt, bình thường Thời Tinh không cảm nhận được, hiện tại ở khoảng cách gần như vậy, cũng chỉ là dựa vào ưu thế chủng tộc mà bản năng cảm nhận được đối phương đã khống chế lại.
Thời Tinh muốn giúp Trì Diệu một chút, nhưng biển tinh thần của cậu tuy không khác nhiều so với trước khi mất năng lực, nhưng cường độ tinh thần lực ngưng tụ ra lại bị hạn chế bởi cơ thể, không tốt hơn người Lam Tinh vừa mới bước vào thời kỳ trưởng thành là bao.
Nói cách khác, cấp bậc tinh thần lực của hai người chênh lệch quá lớn, cậu có lòng mà không có sức.
Thời Tinh khẽ thở dài, dịch người một chút, Trì Diệu liền cảm thấy gương mặt cậu vùi cả vào vai mình.
Hơi thở mang theo chút ẩm xuyên qua lớp vải, phả lên vai anh.
Thời Tinh không nặng, nhưng tiếp xúc với người khác trong tư thế thân mật như vậy, Trì Diệu đã không nhớ nổi lần gần nhất là từ mấy chục năm trước.
Biết Thời Tinh không đứng dậy nổi, Trì Diệu tập trung khống chế bản thân, cũng không động.
Trong lúc ôm nhau, bầu không khí hiếm khi lan ra một chút mập mờ tinh tế, hai người giống như đang dựa vào nhau.
Khi nghĩ đến cách ví von này, Trì Diệu khựng lại một chút, rồi khẽ bật cười.
Những người bên ngoài tòa nhà cảm nhận được tinh thần lực đã thu lại, không ai lập tức xông vào, sợ đó chỉ là giai đoạn đình trệ trước khi bùng phát lần nữa.
Cho đến khi trạng thái yên ổn kéo dài được một lúc, mọi người mới đồng loạt tràn vào, bước nhanh như chạy.
Phù Thanh và Hứa Kim dẫn đường, một mạch xông tới phòng của Trì Diệu, vừa nhìn đã thấy Trì Diệu đang nắm vai Thời Tinh, từ tư thế ôm nhau đẩy người ra. lledungg
"Điện hạ."
Phù Thanh khẽ gọi.
"Không sao chứ?"
Ánh mắt Hứa Kim lướt qua Trì Diệu, rồi dừng trên người Thời Tinh, hỏi.
Giọng Trì Diệu khàn hẳn đi: "Các người đến đúng lúc lắm, mau xem qua cho cậu ấy."
Lời này là nói với Hoa Lễ và Vân Vụ.
Vân Vụ kinh ngạc, vừa nói được một chữ: "Cậu ấy......"
Thì đã bị Trì Diệu ngắt lời: "Nhỏ giọng thôi, cậu ấy mệt quá nên ngủ thiếp đi rồi."
Đúng vậy, trước khi cảm nhận được biển tinh thần sắp bình ổn, Trì Diệu đã gọi Thời Tinh một tiếng, lúc đó Thời Tinh vẫn còn mơ hồ đáp lại.
Vài phút sau, khi tinh thần lực của anh thật sự ổn định, hô hấp của Thời Tinh cũng dần trở nên đều đặn kéo dài.
Quá mệt nên ngủ thiếp đi.
Sau khi kiểm tra Thời Tinh, Hoa Lễ nói: "Là do tinh thần lực bị tiêu hao quá mức."
Hứa Kim chần chừ: "Vậy còn đưa đến bệnh viện không?"
Trì Diệu: "Đưa, gọi người đến đón cậu ấy đi kiểm tra."
Trong lúc Thời Tinh hoàn toàn không hay biết, cậu lại được đưa đến bệnh viện Tổ Cây, bác sĩ điều trị chính vẫn là người lần trước.
Chỉ là lần này còn có thêm một bác sĩ do Hứa Kim mang từ Đế đô đến, thuộc đội ngũ y tế chuyên dụng của Trì Diệu.
Trước khi tới, người này đã lấy dữ liệu đánh giá thiên phú của Thời Tinh từ Tổ Cây, tiến hành phân tích chi tiết.
Quá trình kiểm tra diễn ra rất nhanh, ngoài việc tinh thần lực bị tiêu hao quá mức ra thì không có vấn đề gì lớn.
Bác sĩ lại đặt thêm tinh thạch lên bề mặt cơ thể Thời Tinh, để cậu tự hấp thu.
Vị bác sĩ từ Đế đô đứng bên quan sát phát hiện điều gì đó, liền bổ sung thêm hai hạng mục kiểm tra.
Cùng lúc đó, Trì Diệu cũng ở phòng bệnh bên cạnh cũng được đội ngũ y tế kiểm tra tinh thần lực.
Đợi mọi việc tạm kết thúc, trong phòng bệnh chỉ còn lại Trì Diệu, Hứa Kim và hai bác sĩ, một người báo cáo: "Biển tinh thần tầng đáy của Điện hạ không ổn định lắm, số lượng xoáy đã tăng lên, rất có thể kỳ rối loạn năm nay sẽ đến sớm hơn dự kiến."
Điều này nằm trong dự đoán của Trì Diệu, anh gật đầu.
Hứa Kim đứng bên cạnh thì hít sâu một hơi, nhưng không thở ra được.
Người còn lại tiếp lời: "Còn về vị người Lam Tinh này, cũng có một chút tình huống."
Trì Diệu: "Cậu ấy thế nào?"
Bác sĩ đáp: "Không phải vấn đề lớn, có lẽ do cấp bậc của cậu ấy quá cao.
Trong kỳ trưởng thành, nhu cầu về năng lượng cấp cao của cậu ấy có khả năng sẽ vượt xa tất cả người Lam tinh hiện có trong Đế quốc."
"Còn cụ thể đến mức nào, tôi sẽ liên hệ với Nhĩ Nhã để tham khảo tình hình của cô ấy, sau đó sẽ báo cáo thêm."
Trì Diệu suy nghĩ một chút, lại gật đầu.
Có đội ngũ y tế ở đó, sau khi kiểm tra xong, Thời Tinh được hai nhân viên y tế hộ tống cùng Trì Diệu và những người khác quay về chỗ ở.
Trước khi tách ra, thấy Thời Tinh vẫn chưa tỉnh, Trì Diệu hỏi thêm một câu.
Sau khi xác nhận Thời Tinh do tinh thần lực tiêu hao quá mức, việc chìm vào giấc ngủ là cơ chế tự bảo vệ, Trì Diệu lại dặn dò nhân viên y tế phải trông chừng cậu thật kỹ vào ban đêm, có tình huống gì thì báo cáo ngay.
Hứa Kim thu hết mọi chuyện vào mắt.
Có lẽ Bệ hạ vẫn chưa muốn nói đến chuyện kết đôi, nhưng chắc chắn là Người không hề ghét Thời Tinh, Hứa Kim thầm khẳng định.
Sau đó, Thời Tinh được y tá theo dõi thêm hai ngày.
Vân Vụ tặng cho cậu một viên thú hạch, cậu hấp thu xong thì sự trống rỗng trong biển tinh thần mới biến mất hoàn toàn.
Các bác sĩ cũng lập tức ghi chép tình hình này.
Một tuần trôi qua, việc xét duyệt đơn đăng ký cũng kết thúc.
Trì Diệu để Thượng nghị viện phát thông báo ngừng tiếp nhận.
Trong số đơn gửi riêng cho Thời Tinh, cậu chọn ra gần mười tờ, nhưng khi đưa đến tay Trì Diệu tiêu chuẩn được siết chặt lại chỉ còn ba.
Cộng thêm Hạng Hòa Trạch và Đàm Diễm, cuối cùng số ứng viên để Thời Tinh lựa chọn chỉ còn năm người.
Như vậy cũng đã rất nhiều rồi.
Trong tuần ở đây, Hứa Kim tỏ ra khá kín tiếng, phần lớn thời gian chỉ lặng lẽ làm việc, sắp xếp hành trình cho mọi người.
Ngay khi Phù Thanh cho rằng đối phương sẽ không nhắc tới chuyện ghép đôi nữa, thì vào một buổi tối nọ, Hứa Kim lại có một cuộc trò chuyện rất dài với Trì Diệu.
Nội dung cụ thể Phù Thanh không rõ, chỉ biết sau khi kết thúc, Trì Diệu không hề tỏ vẻ bài xích, nhưng sắc mặt lại vô cùng phức tạp.
Ngày hôm sau, khi Phù Thanh cùng Thời Tinh gặp Trì Diệu, chẳng rõ có phải ảo giác hay không, mà trong thoáng chốc, ánh mắt Trì Diệu nhìn Thời Tinh giống hệt như đêm hôm trước, khiến người ta khó lòng đoán định được anh đang nghĩ gì.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, sau khi hạn chót kết thúc, thời gian tổ chức dạ yến ghép đôi cũng được ấn định, là một tuần sau.
Đối với khoảng trống một tuần ở giữa, Tổ Cây kêu gọi các ứng viên vẫn chưa tới An Thành phải đến trong tuần này, ngoài ra những người còn chưa tiến hành kiểm tra cấp bậc tinh thần lực thì phải hoàn tất trước một ngày khi buổi tiệc ghép đôi bắt đầu.
Phần lớn thời gian trước đó của Thời Tinh đều dùng để sàng lọc đơn đăng ký và kiểm tra sức khỏe, thời gian ở cùng Hạng Hòa Trạch và Đàm Diễm không tính là nhiều, nghĩ lại thì cảm giác so với bọn họ, cậu lại thường xuyên nhìn thấy mặt Trì Diệu, thị quan Hứa và Phù Thanh nhiều hơn.
"Thời gian của tiệc ghép đôi đã xác định rồi, trong lòng cậu đã nghĩ xong sẽ chọn ai chưa?"
Sau khi trực tiếp thông báo thời gian cho Thời Tinh, Hứa Kim hỏi cậu.
Sau một tuần tiếp xúc, sự thân thiện hòa nhã của thị quan Hứa đã in sâu vào lòng người, đối phương hỏi han như trưởng bối, Thời Tinh cũng giống như vãn bối mỉm cười ngại ngùng cười lắc đầu.
"Đến lúc này trong lòng cũng nên có tính toán rồi, nếu còn chưa quyết định, đến lúc đó sẽ gây ra tranh chấp."
Điều này Trì Diệu và Phù Thanh cũng từng nói qua, dù sao năm vị sĩ quan đều có cấp bậc tinh thần lực cao, thân phận cũng không nhỏ, Thời Tinh thật sự không thể giống như chọn món ăn mà chọn tới chọn lui.
Cách tốt nhất là trong lòng có sẵn dự tính, sớm phát ra tín hiệu, đến lúc đó ai cũng giữ được thể diện.
Thời Tinh: "Tôi biết, nhưng...... vẫn chưa nghĩ ra."
Hứa Kim đi vào phòng Thời Tinh, khép hờ cửa, quay lưng về phía cậu đột nhiên hỏi: "Cậu cảm thấy Điện hạ là người thế nào?"
Thời Tinh ngơ ra,: "Điện hạ......
Điện hạ rất tốt, đối với tôi rất tốt, đối với...... mọi người cũng rất tốt." lledungg
Hứa Kim cười cười: "Tôi là người nhìn Điện hạ lớn lên, có thể đảm bảo, phẩm cách và con người của Điện hạ tuyệt đối không có vấn đề."
Thời Tinh vẫn chưa hiểu ra ẩn ý trong lời nói ấy.
Hứa Kim quay người lại, nói thẳng: "Vậy cậu cảm thấy đi theo Điện hạ thì sao?"
"A?" hỏi đến mức Thời Tinh ngây ra: "Đi theo......
Điện hạ?"
Trong đầu Thời Tinh xoay chuyển cực nhanh, bối cảnh của năm vị sĩ quan cậu đều thuộc lòng, vậy mà không tìm ra một ai thuộc quân đội dưới quyền Điện hạ, chẳng lẽ: "Có vị sĩ quan nào sẽ được điều đến dưới trướng Điện hạ sao?"
Hứa Kim cười, tự nhiên mà thản nhiên nói: "Không có."
"Ý tôi là theo đúng nghĩa đen."
"Nếu có thể lâu dài ở bên cạnh Điện hạ, cậu thấy thế nào?"
Thời Tinh nhíu mày, theo bản năng nói: "Vậy đương nhiên là rất tốt, nhưng tôi hẳn là......."
Hứa Kim một câu nói trúng ngay vào trọng điểm: "Có phải cậu vẫn chưa biết, Điện hạ cũng nằm trong danh sách ứng viên ghép đôi."
Thời Tinh thật sự ngây người.
Một tiếng "à" cũng không nói ra nổi, chỉ trân trân nhìn vị thị quan Hứa, trong đầu xoay chuyển cực nhanh, một ý nghĩ táo bạo bỗng bật ra.
Hứa Kim: "Ừ, chính là ý mà cậu nghĩ đó, cậu có muốn chọn Điện hạ làm bạn đời không?"
"Tôi ở đây đã lâu, những chuyện mọi người chung đụng tôi đều nhìn thấy.
Cậu không hề ghét Điện hạ."
"Một tuần sống ở đây, tôi thấy cậu cũng rất thích ứng, sau này mọi người ở chung, chỉ cần hòa hợp một chút thì chắc chắn không có vấn đề."
"Và điều quan trọng nhất là cấp bậc của cậu rất cao, vô cùng phù hợp với Điện hạ."
Thời Tinh sực nhớ ra điều gì, lắp bắp: "Nhưng......
Điện hạ từ trước đến nay chưa từng ghép đôi với người Lam tinh."
Hứa Kim biết đối phương sẽ hỏi điều này, bốn lạng đẩy ngàn cân đáp lại: "Chuyện này tôi chỉ có thể giải thích một nửa, nói rõ thì trước đây không có người Lam Tinh nào có cấp bậc cao như cậu, trị liệu sư cấp S đối với Điện hạ cho dù ghép đôi cũng không có tác dụng."
"Còn một nửa kia, là một số vấn đề Điện hạ tự cân nhắc, liên quan đến riêng tư của ngài, tôi không tiện nói với cậu, nếu có thể ghép đôi thành công, tôi nghĩ sau này Điện hạ sẽ tự nói cho cậu biết."
Thời Tinh lắp bắp: "Nhưng...... nhưng Điện hạ có bằng lòng ghép đôi với người Lam Tinh không?"
Nhìn ra sự dao động mà ngay cả Thời Tinh cũng chưa nhận ra, thị quan Hứa người nhìn Trì Diệu lớn lên bỗng bật cười: "Cậu có biết, Điện hạ đối với người Lam Tinh đều rất tốt, cũng sẽ không dễ dàng nổi giận với họ không?"
"Bởi vì Tổ Cây là hiệp ước mà Lam Tinh khi xưa đã ký với Hoàng thất, mà Tổ Cây là trách nhiệm của Hoàng thất."
Câu nói này của Hứa Kim đã giải thích cảm giác từ lúc gặp đến giờ, vì sao Thời Tinh luôn thấy mình được Trì Diệu đối xử đặc biệt.
Hóa ra......là đối với tất cả người Lam Tinh đều tốt sao......
Hứa Kim lại hỏi: "Tôi nghe Phù Thanh nói ngày mai các cậu sẽ cùng ra ngoài chơi một chuyến phải không?"
Sau khi việc nộp đơn kết thúc, số lần Thời Tinh gặp Trì Diệu cũng ít hẳn đi, cơ hội tiếp xúc gần nhất chính là chuyến đi chơi này.
"Vậy thì......"
Hứa Kim khẽ nói, như mở ra một chiếc hộp Pandora nào đó đề nghị với Thời Tinh: "Nếu cậu có nghi hoặc này, sao không tự mình đi hỏi điện hạ?"
Thời Tinh cứng lưỡi, không nói nên lời.
Nhưng trong lòng cậu lại mơ hồ thấy một tia động lòng.
Lời tác giả muốn nói:
Hứa Kim: Những màn mai mối cao tay thường chỉ cần một gợi ý giản dị thôi ~
Hứa Kim: Các ngươi khỏi tranh cãi nữa, người tôi đã giúp Điện hạ mang về rồi.
-----------------
lledungg: Đâu phải tự dưng là người chăm sóc từ nhỏ đến lớnnn. huhu
----
270326