Cập nhật mới

Ngôn Tình Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng

Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 260: Chương 260


Nhiễm Hàn cảm thấy không có gì đáng để giấu giếm sư muội, bèn nói: “Ừm, bọn anh gặp mặt rồi, nhưng không có gì để nói. Anh bảo ông ấy sau này tìm anh thì gọi điện thoại cho anh là được, đừng đi làm phiền em nữa.”

Thực ra sau khi Hạ Diên Phong về, nói chuyện ông ta có tin của cháu cho ba mẹ. Ba mẹ Hạ bảo ông ta nói với Nhiễm Hàn, sau này rảnh rỗi có thể tới chơi. Còn có của hồi môn họ chuẩn bị cho con gái năm đó, bây giờ còn đang giữ một số, có thể giữ cho Nhiễm Hàn làm kỷ niệm.

Nhiễm Hàn chào đời chưa bao lâu chính là ngày giỗ của mẹ anh ấy. Anh ấy chưa từng gặp mặt mẹ, cũng không có ai kể cho anh ấy nghe chuyện của mẹ, cho nên anh ấy vốn không có ấn tượng gì với mẹ, càng không cần nói là người bên ngoại, đối với anh ấy mà nói, họ đều là người lạ. Nếu không có việc gì, căn bản không cần phải gặp mặt.

Còn có đồ mẹ để lại, mặc kệ là gì, Nhiễm Hàn đều cảm thấy không cần phải lấy. Bởi vì những tử vật đó, anh ấy lấy về làm gì, lỡ như ai đó bên ngoại không muốn anh ấy có được những thứ đó, nói không chừng còn sẽ vì vậy mà gây ra phiền phức. Anh ấy vốn không muốn có quan hệ với những thân thích giống như người dưng đó. Cho nên vô cùng dứt khoát nói với Hạ Diên Phong, anh ấy không lấy di vật của mẹ.

Nhưng ba mẹ Hạ lại không hiểu hành vi của Nhiễm Hàn, cho rằng từ nhỏ anh ấy lớn lên ở đạo quán, không có tình người. Con gái của họ tốt xấu cũng vì sinh anh ấy mà chết, thế mà anh ấy ngay cả chút kỷ niệm cũng không muốn giữ. Mẹ Hạ tức giận lập tức lật mặt nói: “Không tới thì thôi, nếu nó đã không muốn nhận họ hàng, sau này đừng hòng tới cửa nhà họ Hạ nữa!”

Thái độ của Nhiễm Hàn đối với nhà họ Hạ và nhà họ Nhiễm như nhau, coi họ là người dưng, tuy biết họ là thân thích hoặc là người thân thân cận hơn, nhưng anh ấy không có tình cảm với họ, coi như họ không tồn tại. Nói thật, mỗi lần Nhiễm Hàn về nhà họ Nhiễm ăn tết, cũng chỉ nói vài câu với ông cụ, ngay cả ba ruột cũng không nói được mấy câu, với những người khác, ngay cả một câu cũng chưa từng nói, lấy đâu ra tình cảm?

Diệp Hoan vốn không biết những gì xảy ra sau khi sư huynh và dượng gặp mặt, cho dù biết, cô cũng sẽ không can dự vào quyết định của sư huynh, một mực bảo anh ấy hòa thuận với người nhà hoặc thân thích. Nếu Diệp Hoan gặp phải người nhà giống như của sư huynh, đoán chừng cô cũng sẽ lựa chọn coi người thân là người dưng. Bởi vì tình cảm là qua lại, có vài người chưa từng bỏ ra, dựa vào đâu bảo người khác đối tốt với họ?

Diệp Hoan hẹn với sư huynh xong, cuối tuần đi xem nhà trước, rồi đi học làm sao khống chế La Bàn hấp thu sát khí, sau đó liền về nhà. Trên đường, Diệp Hoan vội gọi điện thoại cho sư phụ, nhắc tới chuyện sư huynh vừa nói, Diệp Hoan không ngờ sư phụ và sư bá đều đồng ý quyết định của sư huynh, bảo họ thử trước, được hay không tới chừng đó rồi tính.

Diệp Hoan bất đắc dĩ, chỉ có thể nghe theo sư phụ. May mà bây giờ không cần giúp sư huynh loại bỏ sát khí, nếu không nắm chắc, cô chắc chắn không thể hại sư huynh. Cho dù sư huynh khẩn cầu, cô cũng không thể giúp.

Sau khi Diệp Hoan về tới nhà, Lục Vân Triết hỏi con gái: “Hoan Hoan, gặp được sư huynh của con chưa?”

“Gặp được rồi ạ, cùng ăn cơm với anh ấy. Vốn dĩ con muốn mời anh ấy ăn cơm để cảm ơn, không ngờ anh ấy đã nấu cơm xong, bọn con ăn cùng nhau.”

“Sư huynh con giỏi thật, thế mà còn biết nấu cơm.” Lục Vân Triết thấy con gái nhắc tới sư huynh vẻ mặt bình thản, không có ý khác, không khỏi yên tâm không ít. Ông ấy không muốn con gái vừa nhận lại đã bị sói ngậm đi.

Hơn nữa sư huynh đó của Diệp Hoan trông có vẻ không giỏi ăn nói, không phải người mồm mép lươn lẹo dỗ dành con gái, Lục Vân Triết khá yên tâm với việc con gái và sư huynh qua lại.

“Hay là hôm khác mời sư huynh con tới nhà ăn bữa cơm. Hoặc là con mời cậu ấy ra ngoài ăn cũng được.” Lục Vân Triết bỗng nhiên nói: “Nếu con có bạn bè vô cùng tốt, cũng có thể dẫn tới nhà chơi. Đừng khách sáo với ba mẹ, ở đây cũng là nhà con.”

Diệp Hoan gật đầu nói với ba ruột: “Vâng, ba, con biết rồi. Bây giờ mẹ vẫn chưa khỏi hoàn toàn, đợi mẹ khôi phục hẳn, con có thể gọi Diệp Đông, Diệp Nam, còn có hai người bạn cấp ba tới nhà chơi. Trước đây khi học ở thành phố S, ba mẹ bạn tốt rất chăm sóc con và hai em trai, bây giờ tới phiên con làm chủ, cũng nên chiêu đãi họ tử tế.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 261: Chương 261


Lục Vân Triết lập tức dò đúng chỗ, ông ấy nói: “Người con nói là hai đứa trẻ nhà họ Kỷ à, rảnh thì dẫn họ tới. Ba cũng chiêu đãi họ, cũng nhờ ba mẹ họ giúp đỡ, năm đó các con mới có thể vào thành phố học…”

Lục Vân Triết biết rõ như vậy là vì nói chuyện với Diệp Trường Vinh.

“Ba, con biết, cuối tuần nếu có thời gian, con sẽ mời họ tới chơi.” Sau đó Diệp Hoan hỏi: “Hôm nay mẹ vẫn ổn chứ ạ?”

“Mẹ con không sao, dạo này vẫn rất tốt, không có giống như khi vừa mới về.”

Diệp Hoan: Lẽ nào là do cô cho mẹ dùng Thái Cực Châu, mẹ mới khỏe nhanh như vậy?

Bởi vì chuyện linh hồn quá phức tạp, Diệp Hoan cũng không rõ tác dụng ở phương diện nào nhiều hơn. Có lẽ là ý thức của mẹ kiên định, có lẽ là Thái Cực Châu của cô có tác dụng, có lẽ là bùa an hồn có hiệu quả?

Dù sao thì Diệp Hoan không rõ rốt cuộc là cái nào có tác dụng. Nhưng chỉ cần mẹ dần khỏe lại, vậy cô an tâm rồi.

Diệp Hoan muốn mua thêm vài căn nhà, nhưng chắc chắn tiền trong tay không đủ, cô dành thời gian lén ba mẹ gọi điện thoại cho ông chủ Đường, hỏi ông ấy dạo này buôn bán bùa như thế nào. Bởi vì Diệp Hoan không tiện xin số tiền lớn từ ba mẹ, cho nên mới lặng lẽ làm chuyện này.

Ông chủ Đường nhận được điện thoại của Diệp Hoan, tâm trạng vô cùng tốt, ông ấy sảng khoái cười nói: “Diệp Hoan, cô yên tâm, bùa bán trong tiệm tôi hữu dụng, đã nổi tiếng trong giới rồi, đã có rất nhiều người giới hiệu bạn bè tới mua bùa, năm nay kiếm tiền chắc chắn nhiều hơn năm ngoái, nói không chừng sau này sẽ tăng dần theo từng năm. Bây giờ bùa bình an chỗ tôi đã tiêu thụ gần hết, cần tìm cô bổ sung hàng. Vừa hay tôi có chuyện cần đến Bắc Kinh một chuyến, đợi tôi tới, chúng ta gặp mặt đi.”

Diệp Hoan nghe thấy bùa bán chạy, lại có vài chục vạn vào thẻ, trong lòng vui vẻ. Cô nghe ông chủ Đường nói: “Tôi đã gửi tiền vào trong thẻ của cô rồi, cô xem có thể rút được ở ngoài vùng không?”

“Được, hôm nào tôi đi xem thử.”

Ông chủ Đường lại nói với Diệp Hoan bây giờ trong tiệm của ông ấy thiếu bùa gì, bảo Diệp Hoan chuẩn bị trước cho ông ấy, đợi ông ấy tới Bắc Kinh sẽ liên lạc với cô.

Buổi tối, không biết là bởi vì tâm trạng Diệp Hoan tốt hay là kỹ nghệ khắc bùa của cô tiến bộ hơn, cuối cùng cô cũng chuyên chú thành công điêu khắc bùa bình an lần đầu tiên, bùa cô điêu khắc là bùa an hồn gỗ đào làm từ gỗ đào nghìn năm, có công hiệu trừ tà an hồn, hiệu quả mạnh hơn bùa giấy bình thường gấp mấy lần.

Thuật chế bùa có tiến triển, còn đích thân khắc cho mẹ một miếng bùa an hồn, Diệp Hoan cực kỳ vui sướng, cô vui vẻ xoay vài vòng, phát tiết niềm vui trong lòng.

Sau đó Diệp Hoan quyết định tiếp tục học chế bùa bình an gỗ đào, nếu bùa bình an gỗ đào được chế tác ra, chắc chắn còn cao giá hơn bùa bình an giấy, tới lúc đó cô có thể nằm đợi người ta mang tiền tới cửa. Vừa nghĩ tới cảnh tượng đó, Diệp Hoan có hơi mê tiền không nhịn được cười.

Tới cuối tuần, Diệp Hoan rất bận, Kỷ Nguyên Trân hẹn cô cùng ra ngoài dạo phố, nhưng bị cô từ chối. Kỷ Nguyên Trân bĩu môi đi, trước khi đi còn nói lần sau nhất định phải cùng nhau ra ngoài chơi.

Không ngờ vừa mới từ chối Kỷ Nguyên Trân, cô Lục Vân Phỉ đã gọi điện thoại cho cô, hẹn cô cùng dạo trung tâm thương mại, còn nói mua quần áo giúp cô. Diệp Hoan không muốn để cô mua quần áo cho, cô quyết định lần đầu tiên Lục Vân Phỉ hẹn cô, từ chối không hay lắm, hẹn cô buổi tối cùng dạo trung tâm thương mại.

May mà Lục Vân Phỉ biết cô bận, sảng khoái đồng ý.

Lúc cuối tuần, Diệp Hoan tới chỗ sư huynh, cùng sư huynh đi xem nhà trước. Lần này còn có một đồng nghiệp của sư huynh tên Liễu Nguyên đi cùng, là người Bắc Kinh gốc, cũng là người trong huyền học, tính cách người này hoạt bát hơn sư huynh nhiều, nói khá nhiều.

*

Trên đường, Diệp Hoan chỉ nghe Liễu Nguyên không ngừng nói chuyện. Diệp Hoan thật tò mò sao sư huynh lại thân với anh ta. Diệp Hoan cảm thấy, chắc chắn là Liễu Nguyên chủ động qua lại với sư huynh.

“Anh nghe Nhiễm sư huynh nói em là Diệp Hoan đúng chứ? Nghe nói em cũng là người trong huyền học, nói ra, anh gọi em một tiếng sư muội cũng không sai. Tuy chúng ta không phải sư huynh muội đồng môn nhưng giữa các môn phái, vai vế cũng như thế, không phải đều xưng hô sư huynh muội sao…” Liễu Nguyên không chỉ giới thiệu mình với Diệp Hoan, còn khen Nhiễm Hàn một trận, khen Nhiễm Hàn bình thường khá nhiệt tình, giúp đỡ anh ta rất nhiều trong công việc.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 262: Chương 262


Diệp Hoan không kịp trả lời đã nghe Liễu Nguyên ở đó nói chuyện một mình. Rõ ràng Diệp Hoan nhìn thấy sư huynh nháy mắt khắc chế Liễu Nguyên nói chuyện nhưng không quản được cái miệng của anh ta.

Liễu Nguyên với sư huynh đúng là người sống ở hai cực Trái Đất, không biết bình thường hai người họ chung đụng thế nào, không phải là bởi vì sư huynh muốn giúp cô nên mới tìm Liễu Nguyên nói nhiều giúp chứ. Suy đoán này khiến Diệp Hoan lập tức có chút hổ thẹn với sư huynh.

Sở dĩ Liễu Nguyên nhiệt tình với Diệp Hoan như vậy là vì anh ta hiểu lầm quan hệ giữa Nhiễm Hàn và Diệp Hoan, tưởng hai sư huynh muội này có tình, thuộc kiểu bạn trai bạn gái; hoặc là tên hồ lô Nhiễm Hàn này thích sư muội, nếu không sao Nhiễm Hàn lại để tâm tới sư muội như vậy?

Có thể Nhiễm Hàn nói chuyện khá thẳng thắn, không giỏi nói dối gạt người, mỗi lần dưới sự truy hỏi của Liễu Nguyên nói nhiều, dạo gần đây anh ấy nhiều lần nhắc tới sư muội, khiến Liễu Nguyên nói nhiều mò được chút manh mối, còn cho rằng Nhiễm Hàn đối xử tốt với Diệp Hoan như vậy là thích cô. Nếu không loại người trông lạnh tim lạnh tình như Nhiễm Hàn sao lại đột nhiên đối tốt với một người?

Liễu Nguyên thật sự đoán sai rồi, Nhiễm Hàn đối tốt với Diệp Hoan là vì công pháp. Nhưng đây là bí mật trong môn phái, Nhiễm Hàn chưa từng nói ra ngoài, cho nên khiến Liễu Nguyên hiểu lầm.

Nhưng chỉ dựa vào hai người là sư huynh muội, Liễu Nguyên cũng phải giúp, dù sao thì anh ta là nể mặt Nhiễm Hàn.

Liễu Nguyên luyên thuyên một tràn cuối cùng cũng kéo chủ đề tới mấu chốt của mua nhà: “Diệp Hoan sư muội, anh nghe sư huynh em nói em muốn mua hai căn nhà, em định mua nhà gì, là nhà lầu hay tiểu viện?”

Diệp Hoan suy nghĩ một lát rồi nói: “Nếu gần đây có tiểu khu mới xây, phiền anh dẫn em đi xem thử. Em mua hai căn nhà lầu cho các em trai ở, sau này có tiền sẽ mua thêm tiểu viện. Trưởng bối đều thích nhà có kèm theo sân, mua xong đợi sau này đón ba mẹ em tới, đoán chừng họ sống tiện hơn.”

Nhiễm Hàn nói: “Sư muội, em muốn mua thì mua, chỗ anh còn có tiền, em tùy ý lấy dùng.”

Diệp Hoan cười nói: “Tiền nhà không phải con số nhỏ, em đâu thể tùy tiện dùng? Nhưng cảm ơn sư huynh hào phóng với em như vậy.”

Nhiễm Hàn căn bản không quan tâm tiền bạc, anh ấy định sau này lấy thẻ ngân hàng đưa cho sư muội, bảo cô dùng thoải mái. Dù sao thì cơ hội anh ấy dùng tiền không nhiều. Chỉ là bây giờ ở trước mặt Liễu Nguyên, Nhiễm Hàn sợ sư muội từ chối nên không lập tức nhét tài khoản ngân hàng cho cô. Anh ấy định đợi lát nữa lúc Liễu Nguyên vắng mặt, đưa tiền cho sư muội dùng.

Bản thân Nhiễm Hàn còn mang theo sát khí, chưa từng nghĩ chuyện thành gia lập nghiệp, càng chưa từng nghĩ sẽ sắm sửa gia nghiệp. Cho nên lương và tiền thưởng mà Nhiễm Hàn kiếm được, còn có thu nhập thêm, phần lớn đều để đó không tiêu. Ở trong lòng anh ấy, đạo quán mới là nhà của anh ấy, anh ấy nghĩ sau này về đạo quán, không muốn ở Bắc Kinh cả đời.

Liễu Nguyên không biết thân thế của Diệp Hoan, bây giờ anh ta cũng ngại hỏi trước mặt Diệp Hoan vì sao người làm chị này phải mua nhà cho các em trai trước, còn mua một lúc hai căn.

Anh ta chỉ nói: “Gần đây thật sự có tiểu khu vừa mới xây xong, rất nhiều người miền ngoài cư trú ở Bắc Kinh mua nhà lầu ở. Bởi vì người Bắc Kinh thích sống ở tứ hợp viện, không nỡ rời khỏi hàng xóm cũ. Đương nhiên, cũng có người trẻ thích nhà lầu sạch sẽ, muốn sống trong nhà lầu. Nhưng nhà lầu không rẻ, mua một căn nhà lầu trăm mét vuông sẽ mất bốn năm chục vạn, gia đình bình thường không nỡ tiêu quá nhiều tiền mua nhà.”

Năm 90, lương phổ biến không cao, có người cả đời còn không gom nổi bốn năm mươi vạn, lấy gì mua nhà? Người không có phách lực và tầm nhìn xa không muốn đổ hết gia tài vào việc mua nhà.

Liễu Nguyên tiếp tục nói: “Nếu Diệp Hoan sư muội muốn mua nhà lầu, có một tiểu khu anh quen, nhất định bảo ông ấy ưu đãi.”

“Vậy cảm ơn Liễu Nguyên sư huynh trước, phiền anh dẫn em và sư huynh tới tiểu khu mà anh nói xem thử.”

Diệp Hoan nghĩ tới nếu hai em trai ở lại Bắc Kinh, nói không chừng sẽ tìm người yêu ở Bắc Kinh. Vừa nãy Liễu Nguyên cũng nói, người trẻ thích sống ở nhà lầu hơn, vậy cô mua cho hai em trai mỗi đứa một căn nhà lầu. Có nhà, sau này khi chúng thành gia, áp lực của ba mẹ sẽ giảm đi rất nhiều, ít nhất không cần sầu lo vì nhà cửa.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 263: Chương 263


Diệp Hoan chỉ biết sau năm Thiên Hi, giá nhà sẽ tăng lên, còn tăng tới mức nào thì cô không biết. Bởi vì kiếp trước cô tốt nghiệp đại học chưa lâu đã ngoài ý muốn trọng sinh. Diệp Hoan vốn không biết sau này tứ hợp viện và nhà lầu ở Bắc Kinh sẽ tăng tới giá trên trời, nếu biết, đoán chừng cô có thể mua thêm vài căn, thậm chí còn khuyên thân thích bạn bè mua nhà.

Liễu Nguyên trực tiếp dẫn Diệp Hoan tới tiểu khu có người quen, tìm tới người quản lý ở đó mua nhà. Bởi vì anh ta từng xem phong thủy giúp tiểu khu này, cho nên sau khi người quản lý nhận được điện thoại của Liễu Nguyên, nghe nói anh ta dẫn bạn tới mua nhà, càng có lòng tin với phong thủy của tiểu khu.

Thế là người quản lý hào phóng cho Liễu Nguyên và Diệp Hoan giá ưu đãi, hai căn nhà lầu trực tiếp giảm cho cô mười mấy vạn tệ. Đương nhiên, người quản lý có thể ưu đãi như vậy đều là nể mặt Liễu Nguyên, biết anh ta là thầy tướng phong thủy, muốn tạo quan hệ tốt nên mới bán rẻ. Càng huống hồ, lỡ như bạn của anh ta là thầy tướng phong thủy thì sao, càng không thể đắc tội. Nếu Liễu Nguyên mua nhà, người quản lý có thể trực tiếp tặng anh ta một căn. Nếu người bình thường tìm tới nói tình nghĩa, ông ta có thể giảm bớt một hai vạn đã không ít rồi.

Diệp Hoan mua hai căn nhà lầu khoảng một trăm hai mươi mét vuông cho hai em trai, tổng cộng tốn tám mươi vạn. Quản lý người ta bỏ hết số lẻ.

Sau khi mua nhà xong, Diệp Hoan đặc biệt nhìn Liễu Nguyên nói nhiều, không ngờ anh ta nói nhiều nhưng làm việc rất đáng tin, thoắt cái giúp cô tiết kiệm không ít tiền.

Diệp Hoan cười nói: “Liễu Nguyên sư huynh, lần này cũng nhờ có anh giúp đỡ, em mới mua được nhà lầu rẻ! Hay là thế này, buổi trưa em mời anh và sư huynh ăn cơm, địa điểm tùy mọi người chọn.”

Liễu Nguyên cũng biết xem mặt xem phong thủy, nhưng anh ta có một nhược điểm, chính là không biết vẽ bùa, không có chút thiên phú vẽ bùa, cho nên anh ta làm việc dùng tới bùa, không phải xin từ bộ phận cũng là mua từ chỗ người khác. Bởi vì Nhiễm Hàn hợp tác mấy lần với anh ta, không nhìn nổi, tiện tay tặng anh ta một số bùa trừ tà trừ sát, cho nên anh ta mới có quan hệ tốt với Nhiễm Hàn.

Diệp Hoan vội hỏi: “Liễu Nguyên sư huynh, anh cần bùa gì? Em cũng biết vẽ bùa, có thể cho anh.” Như thế thì không cần sư huynh giúp cô trả nhân tình nữa.

Liễu Nguyên vừa nghe Diệp Hoan biết vẽ bùa, còn có thể tặng bùa cho anh ta, phản ứng đầu tiên không phải là vui, mà là kêu gào nói: “Trời ơi, sư môn các người đều nhận đồ đệ thiên tài sao, sao hai người đều biết vẽ bùa?”

Anh ta không tiếp tục truy hỏi vấn đề này, ngược lại tiết lộ khuyết điểm của mình: “Anh thì không được, trước đây học vẽ bùa cứ ngáo ngáo ngơ ngơ, chưa từng thành công, có thể anh trời sinh không có thiên phú vẽ bùa. Diệp Hoan sư muội, em biết vẽ bùa gì? Nói cho anh nghe, có lẽ sau này chúng ta có thể giao dịch thường xuyên.”

Diệp Hoan sư huynh: “Liễu Nguyên sư huynh, anh đã giúp em nhiều như vậy, sau này cần bùa gì nói một tiếng, còn nhắc tới tiền bạc gì.”

“Vậy không được, em tặng anh vài lá mười mấy lá bùa anh dám nhận. Nhưng bùa anh dùng không ít, đâu thể chiếm tiện nghi của em mãi, Nhiễm Hàn sư huynh biết sẽ truy sát anh mất…” Anh ta cố ý nói đùa như vậy.

“Vậy anh cần bùa gì nhiều, em xem có mang theo không, có thể tặng cho anh một ít.”

“Bùa anh dùng nhiều đều là bùa trừ tà trừ sát hoặc trừ âm khí, nếu có bùa khác anh cũng muốn lấy, bởi vì bình thường cũng có thể dùng tới.” Liễu Nguyên không khách sáo với Diệp Hoan.

Anh ta cho rằng Diệp Hoan trẻ như vậy, cho dù biết vẽ bùa cũng chưa chắc có đạo hạnh sâu bằng Nhiễm Hàn, trên người chưa chắc mang được vài lá. Thế nhưng đợi anh ta nhìn thấy Diệp Hoan lấy ra một xấp bùa, kinh ngạc tới mức sắp rớt cằm xuống đất.

Liễu Nguyên cả kinh nói: “Sư muội, em còn thiếu tiền? Nhiều bùa như vậy, nếu em bán ra ngoài chắc chắn là phú bà!” Anh ta chưa từng thấy mấy sư muội nghèo tới thiếu tiền, rõ ràng Diệp Hoan sư muội không thiếu bùa, anh ta thấy có không ít loại, sao còn thiếu tiền, lẽ nào cô không có chỗ bán bùa?

Diệp Hoan nể tình Liễu Nguyên giúp cô tiết kiệm được rất nhiều tiền, không hề keo kiệt, lấy ra một số hàng tồn ngày trước, trong đó còn có vài lá bùa bình an. Vốn dĩ Diệp Hoan muốn vẽ thêm bùa, đợi ông chủ Đường tới gộp lại giao cho ông ấy xử lý giúp. Lần này tặng cho Liễu Nguyên, quay về cô chỉ có thể tăng ca tăng giờ cung cấp hàng cho ông chủ Đường.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 264: Chương 264


Diệp Hoan sảng khoái tặng bùa cho Liễu Nguyên, Liễu Nguyên thấy ngay cả bùa bình an cũng có, hơn bữa phù lực không hề kém, anh ta lắm lời hỏi: “Diệp Hoan sư muội, có phải em không có chỗ xử lý bùa không? Em có thể giao bùa em vẽ cho Nhiễm Hàn sư huynh, nhờ anh ấy bán cho bọn anh. Bộ phận của bọn anh bình thường vẫn thiếu bùa dùng, loại bùa bình an giống như này, nhiều người muốn mua lắm.”

Diệp Hoan quay đầu nhìn sư huynh: “Thật sao? Sư huynh.”

Nhiễm Hàn: “Ừm, anh không biết em muốn bán bùa.”

“Sư huynh, em thiếu tiền.” Cuối cùng Diệp Hoan oán trách sư huynh một trận.

Liễu Nguyên giảng hòa nói: “Không sao, bây giờ Diệp Hoan sư muội biết cũng không muộn, có Nhiễm Hàn sư huynh giúp, em tuyệt đối sẽ không thiếu tiền tiêu. Nếu Nhiễm Hàn sư huynh bận, em tìm anh cũng được.”

Liễu Nguyên chủ động để lại phương thức liên lạc cho Diệp Hoan, định sau này thiếu bùa có thể tìm Diệp Hoan sư muội mua. Bùa của bộ phận bọn họ thi thoảng thật sự rất eo hẹp, không phải ai cũng có thiên phú vẽ bùa giống như cặp sư huynh muội này.

Chủ yếu là bùa dùng tiện, tiết kiệm sức, Liễu Nguyên không thiếu tiền thi thoảng muốn lười nhác, dĩ nhiên muốn dùng một lá bùa giải quyết vấn đề.

Liễu Nguyên sớm biết Nhiễm Hàn mua nhà giúp sư muội xong còn có việc khác phải làm. Anh ta lấy được không ít bùa ở chỗ Diệp Hoan, biết điều rời đi trước.

Nhiễm Hàn dẫn sư muội đi ăn trưa, định ăn trưa sớm rồi dẫn sư muội đi học khống chế La Bàn hấp thu sát khí.

Sau khi ăn xong, Nhiễm Hàn đưa tài khoản ngân hàng của mình cho Diệp Hoan: “Bình thường anh không có nhiều cơ hội dùng tiền, trong tài khoản ngân hàng này có tiền, sư muội cầm lấy dùng thoải mái.”

Sư phụ, sư thúc không ở bên cạnh, sư muội lại không tiêu tiền của anh ấy, tiền mà Nhiễm Hàn kiếm được thật sự không có chỗ tiêu. Từ khi anh ấy ra ngoài làm việc, trong thẻ ngân hàng có gần mấy trăm vạn, đều là trữ vào, gần như chưa từng động tới mấy lần.

Bởi vì Nhiễm Hàn thực sự không có chỗ nào cần tiêu nhiều tiền. Anh ấy gần như toàn năng ở phương diện huyền học, căn bản không cần mua những thứ như bùa. Nhiễm Hàn chưa từng nghĩ sẽ mua nhà, chỉ tiêu chút tiền lẻ trong ăn ở, cho nên sau khi tới Bắc Kinh làm việc, phần lớn tiền kiếm được đều trong tài khoản ngân hàng.

Nhiễm Hàn tiện tay giao hết gia sản cho sư muội.

*

Sư huynh hào phóng, nhưng cô với sư huynh là quan hệ gì, không thể tự nhiên dùng tiền của anh ấy. Nếu lúc cô mua nhà thiếu tiền, ngược lại có thể tìm sư huynh mượn một chút, nhưng không thể tiêu không được.

“Sư huynh, sao em có thể dùng tiền của anh?” Diệp Hoan nghĩ tới quả thực mình thiếu tiền, mặt dày nói: “Gì nhỉ, sư huynh, chi bằng như thế này, nếu anh muốn giúp em, sau này giúp em bán ít bùa.”

Diệp Hoan không cô đơn lẻ bóng như Nhiễm Hàn, một mình ăn no cả nhà không đói. Hai vị sư phụ vốn không thiếu tiền, sẽ không hỏi tiền của anh tiêu, nhưng Diệp Hoan nhiều người thân, có ba mẹ nuôi, còn có ba mẹ ruột mới nhận, còn có một đống thân thích, sau này bên nào cô cũng phải tận tâm.

Nhiễm Hàn nhìn sư muội, xác định sư muội thật sự không muốn dùng tiền của anh ấy. Anh ấy cất thẻ ngân hàng nói: “Vậy sư muội có thể đi tìm anh mọi lúc, đưa bùa em vẽ xong cho anh, anh bán giúp em.”

Diệp Hoan thấy sư huynh đồng ý, cười vô cùng thỏa mãn: “Cảm ơn sư huynh.” Sau đó cô vội vàng nhắc tới chuyện chính: “Sư huynh, nếu đã ăn xong rồi thì chúng ta mau đi thôi, không phải anh nói dẫn em đi luyện tập khống chế sát khí sao?”

“Ừm, đi.” Nhiễm Hàn đứng dậy thanh toán, lái xe dẫn Diệp Hoan đến bên một cái cầu vượt.

Nhiễm Hàn chỉ vào một nơi trên cầu vượt nói: “Sư muội, em có thể mở Mắt Âm Dương nhìn thử, xung quanh cầu vượt này đã hình thành khí tràng sát khí nhất định, nếu không kịp thời giải quyết thì không lâu nữa có thể nơi này sẽ xảy ra tai nạn xe.”

Bởi vì trên cầu vượt xe qua lại có tạp âm lớn, sẽ sản sinh thanh sát ở xung quanh; còn có tạo hình của cầu vượt, cũng có thể sản sinh hình sát, một hai ngày không nhìn ra ảnh hưởng, nhưng lâu dần, sát khí tích lũy tới mức độ nhất định, sẽ sản sinh ảnh hưởng xấu tới xe qua lại hoặc là cư dân sống ở xung quanh.

Diệp Hoan mở Mắt Âm Dương nhìn, quả thực như sư huynh nói, xung quanh cầu vượt đã hình thành mấy lốc xoáy sát khí, một khi những lốc xoáy sát khí này kết hợp lại với nhau, nơi này sẽ dễ trở thành nơi nhiều lần xảy ra sự cố tai nạn xe.

Nếu có thể giải quyết sát khí ở đây, cũng coi như tạo phúc cho xe qua lại, Diệp Hoan lập tức hỏi: “Sư huynh, vậy bây giờ em phải khống chế La Bàn hấp thu sát khí sao?”

“Khoan đã, chúng ta tìm một nơi kín đáo chút, bày trận che đậy một chút, đỡ cho để người ta nhìn thấy hành vi của chúng ta sẽ cảm thấy kỳ lạ.”

Diệp Hoan gật đầu: “Em cũng không muốn bị người khác vây nhìn.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 265: Chương 265


Sau đó hai người tìm một góc khuất người, Nhiễm Hàn tiện tay bố trí trận pháp. Diệp Hoan thấy sư huynh bố trí trận pháp vô cùng thành thạo, lưu loát hơn cô nhiều. Xem ra cô vẫn chưa học tới nơi tới chốn, tuy bình thường các phương diện đều học qua, nhưng căn bản không có cơ hội dùng tới, lúc dùng tới còn phải suy nghĩ trước phương pháp nào hữu dụng hơn, kém xa so với sư huynh có kinh nghiệm.

Nhiễm Hàn giảng giải cho Diệp Hoan bí quyết khống chế pháp khí, để cô tự khống chế La Bàn trải nghiệm cảm giác đó. Dù sao thì chuyện này không thể để người khác làm thay, chỉ có thể để Diệp Hoan tự làm.

Trước khi lấy La Bàn ra, Diệp Hoan lo lắng nhìn sư huynh, nói: “Sư huynh, hay là anh ra ngoài trận pháp đi, em sợ La Bàn sẽ chủ động hấp thu sát khí trên người anh.”

“Chắc không đâu, nó chỉ là một món bảo khí, cũng không có ý thức, còn có thể chủ động tấn công người?”

Diệp Hoan nghe vậy càng không muốn để sư huynh ở bên cạnh, tuy La Bàn của cô không có ý thức nhưng thật sự không phải bảo khí bình thường, có lẽ gần giống với thần khí trữ vật, cũng không biết ngoài trữ vật, rốt cuộc còn có công năng gì, lỡ như nó thích hấp thu các loại khí tức xấu, sư huynh ở gần, không phải hại sư huynh sao?

Diệp Hoan kiên trì nói: “Sư huynh, anh ra ngoài trận pháp đợi đi, em tự thử rồi nói. Lỡ như có dị thường gì, anh cách xa em một chút, không có thì thôi, tới lúc đó anh vào cũng không muộn.”

Nhiễm Hàn biết sư muội suy nghĩ cho an toàn của anh ấy, còn có gì để từ chối, chỉ đành ra ngoài trận pháp đợi.

Diệp Hoan thì sao, ở trong trận pháp khống chế La Bàn hấp thu sát khí. Chỉ là đợi lúc cô khống chế La Bàn đi về phía lốc xoáy sát khí đó, còn chưa đợi cô trải nghiệm cảm giác khống chế La Bàn, chưa được mấy giây, La Bàn đã hấp thu sạch sẽ sát khí.

Diệp Hoan thực sự kinh ngạc với năng lực hấp thu sát khí của La Bàn, thế này bảo cô làm sao khống chế, thực sự không thể khống chế! La Bàn là một dạ dày vương, trực tiếp nuốt chửng sát khí. Hết cách, Diệp Hoan lại đổi sang một lốc xoáy sát khí khác, tiếp tục khống chế La Bàn tới gần sát khí, lần này vẫn giống lần trước, vừa tới gần sát khí, La Bàn rung rung chưa được mấy cái đã nuốt sạch sát khí, không khí xung quanh lập tức tươi mới.

Vốn dĩ đây là chuyện tốt nhưng Diệp Hoan lại không thể vui nổi. La Bàn lợi hại như vậy, bảo cô giúp sư huynh kiểu gì? Cô sợ không khống chế được La Bàn, La Bàn sẽ hút khô sư huynh.

Diệp Hoan cũng không dám gọi sư huynh vào, cô sợ khi khống chế La Bàn, La Bàn sẽ cảm nhận được sát khí trên người sư huynh, chủ động tấn công anh ấy. Cô sợ cô không khống chế được La Bàn lợi hại như thế này.

Thật ra Diệp Hoan không cần lo lắng, La Bàn vẫn chịu sự khống chế của cô. Cô sai La Bàn hấp thu sát khí ở nơi nào, La Bàn sẽ chỉ hấp thu sát khí ở nơi đó. Nếu La Bàn mất khống chế, trận pháp nhỏ bé do Nhiễm Hàn bố trí vốn không ngăn cản được, La Bàn đã sớm đi hấp thu sát khí trên người Nhiễm Hàn rồi. Nhưng có thể bởi vì sợ làm sư huynh bị thương, Diệp Hoan suy nghĩ quá nhiều, bỏ qua những điểm này.

Hết cách, Diệp Hoan chỉ đành giải quyết lốc xoáy sát khí quanh cầu vượt rồi tính. Giải quyết tất cả sát khí xung quanh cầu vượt, căn bản không tốn mấy phút, Diệp Hoan đã khống chế La Bàn làm xong, sau đó cô thu La Bàn lại, mới ra ngoài tìm sư huynh.

Nhiễm Hàn còn lấy làm lạ sao sư muội đi ra nhanh như vậy, lẽ nào gặp phải vấn đề gì? Anh ấy vừa muốn hỏi đã nghe sư muội nói: “Sư huynh, khi em khống chế La Bàn hấp thu sát khí, La Bàn hấp thu sát khí quá nhanh, em đều không tìm được cảm giác, nó đã nuốt chửng một lốc xoáy sát khí. Em cảm thấy em không khống chế được nó, làm sao đây?”

Thế mà La Bàn còn có thể tiêu hóa sát khí? Nhiễm Hàn an ủi sư muội nói: “Không sao, đợi lần sau khi em khống chế nó hấp thu, anh ở bên cạnh xem, xem có thể tìm được môn đạo không.”

Diệp Hoan: “Nhưng em sợ La Bàn chủ động hấp thu sát khí trên người anh, không dám để anh nhìn thấy nó.”

Nhiễm Hàn nghe Diệp Hoan nói, thế mà lại nhếch khóe môi lộ ra một nụ cười nhạt gần như không phát giác được: “Sư muội, anh nghĩ La Bàn sẽ không chủ động tấn công anh. Có lẽ nó bị em khống chế đó. Em nghĩ xem, hôm đó anh từng gặp nó, nó cũng không chủ động tấn công anh, hơn nữa lúc em khống chế nó tấn công Hình Hải, nếu nó chủ động tấn công anh thì đã sớm hút cạn anh rồi, đâu cần đợi tới hôm nay?”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 266: Chương 266


Diệp Hoan nghe lời giải thích của sư huynh thì vỡ lẽ: “Ây ya, sao em quên mất chuyện này. Nói như vậy lúc em khống chế nó, sư huynh ở bên cạnh có lẽ không sao?”

“Chắc chắn không sao, hai chúng ta cách nhau một trận pháp cỏn con. Nếu nó muốn tấn công anh, loại trận pháp ứng phó người bình thường này căn bản không ngăn được nó nhỉ?”

“Cũng đúng, là em nghĩ nhiều rồi, em còn sợ nó tấn công anh, không dám lấy ra trước mặt anh.”

Nhiễm Hàn: “Không sao, anh dẫn em tới nơi tiếp theo, lần sau anh xem nó hấp thụ sát khí.”

Lần này Nhiễm Hàn định đưa sư muội tới nơi vắng người, tiện cho họ hành động. Anh ấy nghĩ ngợi rồi hỏi: “Sư muội, em để ý việc tới nghĩa trang không?”

Thực ra trong thành phố cũng có rất nhiều nơi có sát khí, nhưng bởi vì người quá nhiều, không tiện để họ tùy ý hành động. Hơn nữa các loại sát khí hình thành trong thành phố không quá lợi hại, dựa theo cách nói của sư muội, đều không đủ cho La Bàn hấp thu, không tốt bằng nơi ít người nhiều sát khí. Cho nên Nhiễm Hàn nghĩ tới nghĩa địa.

May mà anh ấy nhớ Diệp Hoan là con gái, biết hỏi trước cô có để ý hoặc sợ không.

Diệp Hoan vừa nghe sư huynh muốn dẫn cô tới nghĩa địa, đầu tiên là ngây ra, sau đó lắc đầu nói: “Sư huynh, em không để ý, thực ra nghĩa địa không có gì đáng sợ.”

Chỉ là hơi hoang vắng, người bình thường không có việc gì sẽ không tới.

Nhiễm Hàn không có kinh nghiệm tiếp xúc với con gái, hơn nửa bộ phận của họ cũng có đồng nghiệp nữ, mấy đồng nghiệp nữ đó nơi nào cũng dám đi, cho nên anh ấy mới có suy nghĩ dẫn sư muội tới nghĩa địa, không cảm thấy có gì không đúng.

Nhưng Diệp Hoan thầm nghĩ: Sư huynh thế mà lại nghĩ ra dẫn mình tới nghĩa địa, có lẽ là vì nghĩa địa nhiều sát khí? May mà mình không phải bạn gái của sư huynh, nếu không đã đánh anh ấy rồi. Haiz, sư huynh luôn lạnh mặt, lại không thích nói chuyện, không biết sau này còn có thể tìm được bạn gái không?

Bởi vì hai năm gần đây Nhiễm Hàn đi lại nhiều ở Bắc Kinh, vô cùng quen đường xá ở đây, rất nhanh đã đưa Diệp Hoan tới một nghĩa địa gần nhất.

Sau khi xuống xe, Diệp Hoan chủ động mở Mắt Âm Dương, nhìn thấy trên nghĩa địa bao trùm một vùng sát khí xám xịt. Cô còn chú ý tới khi có người đốt giấy trước mộ, sát khí sẽ tránh xa người đó một chút, đợi lửa tắt, sát khí sẽ dần bao phủ lên người người cúng bái.

May mà người cúng bái dâng hương đốt giấy xong không ở lâu trong nghĩa địa, cơ bản làm xong chuyện là đi. Nếu ở lâu ở đây, chắc chắn sinh bệnh.

Ngay cả người trông coi nghĩa địa, đều sẽ ở nơi cách nghĩa địa một khoảng, chứ không ở quá gần nghĩa địa. Nơi như thế này, người bát tự yếu tốt nhất nên ít tới, nếu không dễ sinh bệnh, chọn người bát tự cứng trông coi nghĩa địa, có lẽ ít ảnh hưởng tới người trông coi nghĩa địa hơn.

Nghĩa địa quản lý không nghiêm, Diệp Hoan và Nhiễm Hàn không nói gì với người quản lý, trực tiếp vào trong nghĩa địa, tìm một nơi không người ở.

Nhiễm Hàn: “Sư muội, em làm đi, anh ở một bên nhìn.”

Diệp Hoan vô thức cách xa sư huynh vài bước, sau đó mới lấy La Bàn ra, khống chế La Bàn hấp thu sát khí.

Sau đó hai người nhìn thấy La Bàn lơ lửng bất động trên không trung gần đó, nhưng sát khí lại giống như sương tập trung lưu động về phía La Bàn, càng tới gần La Bàn, sát khí càng đậm đặc, màu sắc đậm đặc gần như thành xám đen.

Nghĩa địa rộng lớn chắc chắn nhiều sát khí hơn bên cầu vượt, hơn nữa nhiều hơn rất nhiều lần. Bởi vì sát khí hình thành ở đây tích lũy nhiều năm, nếu không phải có dương khí tỏa ra từ ánh nắng ban ngày, đoán chừng sát khí ở đây càng nặng.

Chỉ vậy, chưa tới ba phút, La Bàn đã hấp thu hết sát khí ở nghĩa địa, quả thực là thần khí hút sát.

Diệp Hoan khống chế La Bàn chậm rãi quay lại, sau khi vào tay, cô lại cảm nhận được ý lành lạnh của La Bàn có chút lành lạnh, không biết là do trời lạnh hay là cô quá mẫn cảm. Nhưng La Bàn không chủ động hấp thu sát khí trên người sư huynh, điều này khiến Diệp Hoan yên tâm không ít.

Cuối cùng Nhiễm Hàn cũng chứng kiến uy lực của La Bàn, anh ấy không nhịn được nói: “Sư muội, nếu lúc ra ngoài làm nhiệm vụ dẫn em theo, để em dùng La Bàn giúp đỡ thanh tẩy sát khí, vậy nhiệm vụ của bọn em quá dễ hoàn thành. Sư muội có thể cân nhắc, sau này tốt nghiệp tới bộ phận của bọn anh làm việc.”

Có loại tồn tại siêu cấp hấp thu sát khí như La Bàn, nhiệm vụ tương tự giống như chơi, căn bản không cần lãng phí sức người hoặc bùa.

Diệp Hoan nghiêm túc suy nghĩ một chút, cười nói: “Có lẽ sau này còn phải phiền sư huynh dẫn dắt em.”

Nếu sau này Diệp Hoan muốn có nhiều kinh nghiệm thực tiễn huyền học hơn, gia nhập bộ phận của sư huynh không phải không thể.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 267: Chương 267


Nhiễm Hàn nói: “La Bàn này của sư muội quả thật không bình thường, anh thấy sau khi sư muội khống chế nó tới thì không cần quản nó nữa, nó sẽ tự hấp thu tất cả sát khí xung quanh.”

“Em không thể khống chế tốc độ hấp thu sát khí của nó, làm sao giúp anh đây?” Diệp Hoan ủ rũ, luôn cảm thấy không giúp được sư huynh, trong lòng khó chịu.

Ngược lại là Nhiễm Hàn an ủi cô: “Thử thêm vài lần nữa, nếu không được cũng không sao. Anh nghĩ cách khác.”

Nhiễm Hàn càng nói như vậy, trong lòng Diệp Hoan càng không ổn. Trước đây khi cô tìm ba mẹ, sư huynh chạy ngược chạy xuôi, còn đặc biệt vì giúp cô điều tra tin tức mà chạy tới Dung Thành….Bây giờ sư huynh có chuyện, cô lại không làm được gì, loại cảm giác này vô cùng tệ.

Diệp Hoan muốn quay về tìm kiếm không gian có tư liệu liên quan tới người mang sát khí bẩm sinh không, xem có cách giải quyết không.

Nhưng trước khi tìm được cách, vì sư huynh, cô nguyện ý thử nhiều lần, dù sao cũng không tốn sức gì.

Diệp Hoan chủ động nói: “Sư huynh, anh còn biết nơi nào nhiều sát khí hơn không? Chi bằng chúng ta tới xem thử.”

Nhiễm Hàn thấy sư muội không chê phiền, tiếp tục lái xe tới nơi xa thành phố hơn, lại đưa cô tới một nơi hoang vắng hơn.

Nhiễm Hàn lại dẫn Diệp Hoan ra khỏi Bắc Kinh, tới nội cảnh tỉnh H, tới một nơi trông có vẻ đồng không m.ô.n.g quạnh. Bởi vì xung quanh nơi này ngay cả một thôn làng cũng không có.

Nhiễm Hàn dừng xe nói: “Ngoài nghĩa địa, nơi âm khí nặng nề mà anh biết chính là nơi này.”

Diệp Hoan vừa mở Mắt Âm Dương vừa tò mò hỏi: “Sư huynh, đây là nơi nào, thế mà lại nặng âm khí như vậy?”

Diệp Hoan thông qua Mắt Âm Dương nhìn thấy sát khí dày đặc, giống như sương mù cuồn cuộn màu xám, bao phủ một vùng hoang dã, hình thành bãi sát khí đại khái mấy trăm mét vuông. Vị trí trung tâm đậm đặc sát khí, màu sắc gần như đen, càng về phía biên màu sắc sát khí càng nhạt.

Diệp Hoan phát hiện thế mà bên rìa lại bố trí trận pháp, có lẽ là vì ngăn cản sát khí tiếp tục lan rộng.

Nhiễm Hàn nghiêm túc nói: “Em đừng hỏi thì hơn, anh sợ dọa em.”

Sư huynh không nói càng khiến Diệp Hoan tò mò, cô lại hỏi: “Sư huynh, đây rốt cuộc là nơi nào, anh nói đi, người trong huyền học chúng ta còn có thể sợ?”

Thực ra bởi vì có sư huynh ở bên cạnh, Diệp Hoan mới không sợ. Nếu để cô một mình phát hiện nơi nặng sát khí như vậy, không khỏi sẽ suy nghĩ lung tung một phen. Có lẽ càng nghĩ càng sợ.

Diệp Hoan hỏi lần nữa, có được đáp án ở chỗ Nhiễm Hàn: “Đây là hầm tập thể, là nơi đại đồ sát do bọn Nhật tạo nên khi xâm lăng Hoa Quốc.”

Diệp Hoan không nhịn được rủa vài câu. Bởi vì loại hầm tập thể này cũng có vài cái ở thành phố S.

Diệp Hoan hỏi: “Sát khí ở nơi này dày đặc như vậy, sao bộ phận các anh không phái người tới xử lý?”

“Thực ra thời gian bộ phận bọn anh thành lập mới mấy năm, cộng thêm bởi vì không đủ người, với cả sát khí nơi này quá nặng, khó xử lý, cho nên chỉ bố trí trận pháp phòng sát khí lan rộng ở thành phố lân cận, không triệt để loại bỏ sát khí. Bởi vì để loại bỏ sát khí, thời gian và tinh lực cần thiết quá nhiều, bộ phận bọn anh thiếu người, căn bản không lo được.”

Diệp Hoan nghĩ ngợi, có thể hiểu được. Bởi vì sát khí nặng như vậy, nếu dựa vào sức người để trừ khử, không biết bao nhiêu người tốn bao nhiêu thời gian mới có thể xử lý xong; nếu dùng bùa xử lý, vậy thì càng khó nói, đoán chừng một xe bùa trừ sát cũng không trừ khử được nhiều sát khí như vậy. Hơn nữa còn có một vấn đề, ai biết trừ khử sát khí xong, nơi này liệu có tiếp tục hình thành vùng sát khí mới không, như thế không phải là uổng phí sức lực sao? Chi bằng trực tiếp phong ấn cho bớt việc.

Hơn nữa cách nơi này một đoạn có vài thôn, người già đều biết nơi này là hầm tập thể, là nơi không may mắn. Không ai tới gần đây, nghe nói trước đây có một tên ngốc to gan không tin tà, đòi chứng minh anh ta gan dạ, muốn qua đêm ở gần hầm tập thể, nghe nói người đó không trở về nữa, hình như là điên rồi, sau đó không biết chạy tới nơi nào rồi.

Diệp Hoan lấy La Bàn ra, chuẩn bị để nó hấp thu sát khí. So với cách khác, để La Bàn hấp thu sát khí đậm đặc ở đây quả thực là quá thích hợp. Dù sao thì cũng không tốn sức.

Nhiễm Hàn đưa Diệp Hoan tới đây đoán chừng là có suy nghĩ này. Cho dù không tìm được cách giải quyết sát khí trong cơ thể của anh, trừ bỏ sát khí ở đây cũng có thể trả lại một vùng an tĩnh.

Bởi vì trận pháp bố trí trước đây có hạn chế về năm, nếu tới năm hạn nhất định, phải có người tới đây bổ sung hoàn thiện trận pháp mới có thể tiếp tục duy trì trận pháp vận hành; nếu không sau khi trận pháp hỏng, những sát khí này tán loạn xa hơn, vùng sát khí hình thành sẽ tiếp tục mở rộng, khiến xung quanh không ngọn cỏ sống nổi, trở thành cấm khu.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 268: Chương 268


Nhiễm Hàn thấy sư muội muốn khống chế La Bàn bay tới khu sát khí, vội nói: “Sư muội khoan đã, anh mở một cửa trong trận pháp rồi em mới khống chế La Bàn tới.”

Diệp Hoan nghĩ: Thế tốn sức biết bao, có lẽ La Bàn có thể tự tới?

Nghĩ như vậy, Diệp Hoan không khống chế La Bàn quay lại mà tiếp tục đi lên.

Nhiễm Hàn thấy sư muội cố chấp làm như thế cũng không ngăn cản. Dù sao thì gặp phải trận pháp, có lẽ La Bàn sẽ bị ngăn cản bên ngoài, sư muội rút kinh nghiệm, lần sau sẽ không gấp gáp nữa.

Điều khiến Nhiễm Hàn không ngờ là bảo khí của sư muội thật sự lợi hại, thế mà lại đập lên trận pháp một cái lỗ to, nhanh chóng bay vào bên trong, tham lam hấp thu sát khí nồng đậm.

Bởi vì La Bàn quá phối hợp, Diệp Hoan và Nhiễm Hàn đều không cần quản, có thể thấy bằng mắt thường nồng độ sát khí ngày càng thấp, từ màu đen xám xịt dày đặc dần biến thành một lớp sương xám nhàn nhạt, cuối cùng không còn gì.

Nhiễm Hàn nói: “Sư muội, em dùng La Bàn hấp thu sát khí ở đây, đồng nghĩa với tạo phúc một phương. Nếu anh về báo cáo lên cấp trên, có lẽ em có thể lấy được tiền thưởng.”

Diệp Hoan vội vàng ngăn cản: “Sư huynh, thôi đi, nếu để người khác biết La Bàn của em có thể hấp thu sát khí, đều tới tìm em hấp thu sát khí, em đâu rảnh làm chuyện khác. Sau này nếu có cơ hội dạo quanh khắp nơi, gặp phải loại vùng sát khí này, không cần anh nói, em cũng sẽ giúp trừ khử sát khí.”

Nếu bởi vì một số tiền thưởng mà mất đi rất nhiều tự do, Diệp Hoan không muốn làm cuộc kinh doanh lỗ vốn. Tuy cô nguyện ý giúp đỡ trừ khử sát khí, nhưng nếu sát khí không tạo thành nguy hiểm với con người, có thể sau này từ từ loại bỏ. Hoàn toàn có thể đợi cô tiếp nghiệp, đi khắp nơi, giúp đỡ trừ khử các vùng sát khí khó giải quyết. Bây giờ thì sao, đi học quan trọng hơn, nếu không cô chậm trễ quá nhiều bài học, ba mẹ hai bên cũng sẽ không vui.

Nhiễm Hàn nghĩ cũng phải, bây giờ đối với sư muội học hành vẫn quan trọng hơn. Vùng sát khí nghiêm trọng trong nước đều đã được tiền bối dùng trận pháp giam lỏng, tạm thời sẽ không có vấn đề. Hoàn toàn có thể đợi sư muội vào bộ phận đặc biệt, anh sẽ đưa sư muội đi trừ khử những vùng sát khí đó.

Lần này, thời gian La Bàn trừ khử sát khí dài hơn, đại khái mất khoảng mười lăm phút. Nói là dài chẳng qua là so với hai lần trước, nhưng đối với Nhiễm Hàn mà nói, La Bàn quả thật là khắc tinh của sát khí, mặc kệ có bao nhiêu cũng có thể để La Bàn nhanh chóng hấp thu hết.

Lần này thời gian dùng La Bàn dài hơn, nhưng Diệp Hoan vẫn cảm thấy giống như hai lần trước, cô chỉ có thể khống chế La bàn hấp thu sát khí, nhưng không thể khống chế tốc độ hấp thu sát khí của nó. Giống như La Bàn vừa tiếp cận sát khí đã tự động hấp thu, căn bản không chịu sự khống chế của cô.

Diệp Hoan nói cảm nhận của mình cho sư huynh biết, Nhiễm Hàn nói: “Không sao, cho dù không dùng được La Bàn, có lẽ sau này có thể tìm được cách khác.”

Thật ra thời gian kéo dài càng dài, chứng tỏ hi vọng tìm được cách trừ khử sát khí trong cơ thể anh càng nhỏ. Nếu không phải Nhiễm Hàn tu luyện nguyên khí, còn có sư phụ sư thúc giúp đỡ, cơ thể đã sớm bị sát khí ăn mòn tới chết.

Nhưng bản thân Nhiễm Hàn lại không quan tâm, anh chỉ hi vọng có thể đi sau sư phụ, miễn cho sư phụ vì anh mất trước mà đau lòng. Ngoài ra sư môn có sư muội, cho dù anh c.h.ế.t cũng sẽ không đứt đoạn truyền thừa, hoàn toàn có thể để sư muội kế thừa môn phái. Nhiễm Hàn đã chuẩn bị sẵn cho trường hợp không tìm được cách giải quyết sát khí, cũng không sợ chết, cho nên anh càng muốn bồi dưỡng sư muội thật tốt trước khi chết, gửi gắm hi vọng của môn phái lên người sư muội.

Đương nhiên, những suy nghĩ này chỉ có Nhiễm Hàn biết. Anh chưa từng nói với sư phụ và sư thúc, càng không tiết lộ với sư muội. Bởi vì vẫn chưa tìm được cách giải quyết sát khí trong cơ thể Nhiễm Hàn, Hành Vân đạo trưởng và Kỷ sư phụ cũng lo lắng, họ luôn tìm kiếm cách giải quyết, nhưng rất nhiều truyền thừa trước kia đều đứt đoạn, tạm thời họ thật sự không tìm được cách.

Diệp Hoan biết chuyện của sư huynh cũng lo lắng thay sư huynh, cô nói với anh: “Sư huynh, em trở về lật tìm truyền thừa tiếp, xem có cách giải quyết loại vấn đề này không.”

Trước đây Kỷ sư phụ đã từng hỏi Diệp Hoan một lần, nhưng Diệp Hoan không tìm được cách trong truyền thừa trong đầu. Bởi vì những truyền thừa đó của cô đều là truyền thừa giáo học của môn phái chính thống, đều là truyền thụ công pháp, trận pháp, bùa chú, xem tướng…Mà chuyện như giải quyết sát thể trời sinh, có lẽ được coi là vấn đề khá ngoại đạo, cho nên trong truyền thừa trong đầu Diệp Hoan không có.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 269: Chương 269


“Sư muội, đừng lo lắng cho anh, ý trời đã định, có lẽ ngày nào đó đột nhiên có thể tìm được cách giải quyết thì sao?” Nhiễm Hàn nói lời này là an ủi sư muội, anh ấy đã chuẩn bị xong cho tình huống không tìm được cách rồi.

Diệp Hoan nghe vậy càng khó chịu, định trở về sẽ lật đọc sách trong không gian, xem có thể tìm được ghi chép liên quan không. Diệp Hoan để tâm chuyện của sư huynh, định cho tới khi tìm được cách giải quyết giúp sư huynh mới thôi. Trước đây không biết thì thôi, biết rồi nhất định phải dốc hết sức.

Nhiễm Hàn lái xe đưa Diệp Hoan về Bắc Kinh, đưa cô thẳng tới nhà. Bởi vì Diệp Hoan còn hứa sau khi ăn tối sẽ cùng cô đi dạo.

Hai người tạm biệt ở con ngõ, Diệp Hoan về nhà, Nhiễm Hàn lái xe về nơi anh ở.

Diệp Hoan về tới nhà, chuyện đầu tiên chính là tặng bùa an hồn gỗ đào đã khắc xong hôm qua cho mẹ, bởi vì buổi sáng cô ra ngoài sớm, cho nên vẫn chưa kịp tặng.

“Hoan Hoan, con tặng cho mẹ sao?” Khương Nhã nhận được bùa gỗ đào do con gái tặng thì vô cùng vui vẻ và cảm động. Một là cảm động tâm ý của con gái, hai là vui vì con gái mạnh hơn bà ấy, lợi hại hơn bà ấy trên con đường tu hành, sau này chắc chắn có năng lực bảo vệ chính mình. Không giống bà ấy, gặp phải kẻ thù ngay cả con cũng không bảo vệ được, còn sợ liên lụy tới chồng.

Diệp Hoan gật đầu: “Mẹ, tặng mẹ.”

“Để khắc bùa, con đã tốn không ít công sức nhỉ, tay có bị thương không?” Khương Nhã vội vàng cầm tay của con gái kiểm tra.

“Mẹ, con đã sớm biết cách điêu khắc, đâu thể bị thương chứ? Chỉ là có chút thiếu sót trong việc khắc trận pháp lên bùa, hôm qua mới thành công khắc được bùa an hồn gỗ đào đầu tiên, đương nhiên phải tặng cho mẹ rồi. Bây giờ mẹ thích hợp đeo loại bùa này, hữu dụng hơn bùa giấy.”

Lục Vân Triết nhìn thấy đôi tay của con gái vẫn trắng trẻo mịn màng, không có vết thương mới yên tâm nói: “Cảm ơn con, Hoan Hoan.”

Họ không làm gì cho con gái, con gái lại nghĩ cho họ, Lục Vân Triết cảm ơn sự chu đáo của con gái.

“Ba, ba nói vậy là khách sáo rồi, con là con gái ruột của ba mẹ mà?”

Lục Vân Triết vui vẻ cười to: “Ha ha, đúng, con là con gái ruột của ba mẹ, sau này không thể khách sáo nữa.”

Khương Nhã cười, cảm thấy cuộc sống hiện giờ giống như ông trời ban cho bà ấy, quá hạnh phúc!

*

Còn chưa đợi Diệp Hoan ăn cơm tối ở nhà, cô Lục Vân Phỉ đã tới đón cô, nói muốn đưa cô ra ngoài ăn cơm trước rồi đi dạo trung tâm thương mại.

Diệp Hoan quan tâm hỏi: “Ba, mẹ, mọi người có muốn cùng ra ngoài dạo không?”

Khương Nhã lắc đầu nói: “Con ra ngoài với cô con đi, đợi mẹ khỏe hơn rồi đưa con ra ngoài dạo.”

Lục Vân Triết: “Hoan Hoan con đi đi, ba ở nhà với mẹ con.”

Sau đó Diệp Hoan vẫy tay tạm biệt ba mẹ, lên xe của cô, cô phát hiện em họ cũng có mặt.

“Triều Dương, em đi dạo cùng bọn chị à?” Diệp Hoan thắc mắc không phải con trai bình thường sẽ không thích dạo phố cùng nữ giới sao, sao em họ lại đi cùng?

Lục Vân Phỉ nói: “Ha ha, nó cảm thấy bùa cháu tặng nó hữu dụng, muốn tới gặp con, cô liền cho nó theo.”

Diệp Hoan không nhịn được trêu cậu ta: “Bùa chị tặng em chắc chắn hữu dụng, em là em họ chị vừa nhận, chị còn có thể gạt em?”

Hạ Triều Dương không quan tâm lời bông đùa của chị họ, mà hỏi: “Chị họ, em dùng bùa của chị quả thật cảm thấy trong lòng bình tĩnh đi không ít, lá bùa này em có thể dùng bao lâu? Sau khi dùng xong còn có thể dùng nữa không?”

Bởi vì Hạ Triều Dương còn phát hiện sau khi dùng bùa có một diệu dụng, chính là bây giờ có thể tĩnh tâm học tập, khiến hiệu suất học hành của cậu ta được nâng cao rõ rệt, tư vị đắm chìm trong biển đề quá tươi đẹp, hoàn toàn khác với lúc hậm hực bức bối trước kia.

Hạ Triều Dương đã tới giai đoạn lớp 12, biết năm nay là năm cuối cùng trước khi thi đại học, cũng là thời khắc bức phá mấu chốt nhất, không thể lỡ dở. Cho nên sau khi lên 12, cậu ta dồn nhiều tinh lực vào học tập hơn. Nếu bùa tịnh tâm hữu dụng, cậu ta muốn hỏi chị họ có thể tiếp tục sử dụng không, tốt nhất có thể dùng tới sau khi thi đại học.

Diệp Hoan cười nói: “Em phát hiện chỗ tốt của bùa tịnh tâm rồi? Không sai, bùa tịnh tâm có thể giúp em tịnh tâm lại, chuyên chú làm một chuyện. Đối với người mất ngủ nóng nảy cũng có hiệu quả. Yên tâm đi, loại bùa này có thể tùy ý dùng. Sau khi lá bùa tịnh tâm đó của em mất hiệu quả, lại tìm chị lấy là được.

Hạ Triều Dương tò mò: “Làm sao để biết phù lực của bùa tịnh tâm mất hiệu quả?”

Diệp Hoan giải thích: “Sau khi mất hiệu quả, nó sẽ tự cháy biến thành tro, sẽ không có ảnh hưởng tới em.”

“Thế mà lại còn tự cháy, thần kỳ quá, chị họ, vì sao nó lại tự cháy?”

Diệp Hoan bị hỏi đứng, cô thật sự chưa từng suy nghĩ vấn đề này. Nhưng cô nghĩ nguyên lý chế bùa, sau đó giải thích: “Có lẽ là khoảnh khắc phù lực mất hiệu quả, phát sinh phản ứng hóa học với bên ngoài, cho nên mới xảy ra hiện tượng tự cháy.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 270: Chương 270


Hạ Triều Dương còn muốn hỏi những vấn đề khác liên quan tới bùa và huyền học, nhưng trung tâm thương mại quá gần, cậu ta không có nhiều thời gian, rất nhanh đã tới rồi.

Lục Vân Phỉ ngắt cuộc trò chuyện của hai chị em: “Đi, chúng ta đi ăn cơm trước, ăn xong rồi đi mua quần áo.”

Lục Vân Phỉ dẫn Diệp Hoan và con trai tới nhà hàng Bắc Kinh cũ chính thống, ăn cơm xong trực tiếp đến trung tâm thương mại.

Lục Vân Phỉ dẫn hai người thẳng tới quầy chuyên bán đồ nữ, hơn nữa là quầy chuyên bán đồ thiếu nữ, hầu hết là quần áo mang hệ màu hồng nhạt, hồng đậm, vàng tơ, biết ngay bà ta định sắm đồ mới cho Diệp Hoan.

Diệp Hoan vội nói: “Cô, cháu có quần áo mặc, cô không cần mua quần áo cho cháu.”

Lục Vân Phỉ trực tiếp kéo Diệp Hoan vào quầy xem quần áo: “Cháu có là đồ của cháu, cô mua cho cháu là cô mua cho cháu. Cháu không lớn lên ở nhà họ Lục, người làm cô như cô mua cho cháu vài bộ quần áo thì sao? Nếu cháu lớn lên ở nhà họ Lục, kể từ khi cháu còn nhỏ, không biết cô đã mua cho cháu bao nhiêu quần áo rồi đấy.”

Bản thân Lục Vân Phỉ thích sửa soạn, càng thích sửa soạn cho cô gái trẻ xinh đẹp. Huống hồ cháu gái đã đẹp, để bà ta sửa soạn lên vô cùng có cảm giác thành tựu. Thế là bà ta kéo Diệp Hoan mua mua mua, mua cho Diệp Hoan mấy chiếc áo khoác mặc thu đông không nói, còn mua quần jeans, giày, mũ phối cùng. Dù sao chỉ cần bà ta cảm thấy cháu gái mặc đẹp, đều móc tiền ra mua, nhiệt tình tới mức Diệp Hoan ngăn cản cũng không ngăn cản được.

Sau đó Diệp Hoan dứt khoát để cô mua mua mua. Hết cách, ai bảo cô không ngăn cản được sự nhiệt tình của cô. Diệp Hoan nhớ cô đối tốt với mình, định tặng cho bà ta một lá bùa bình an, cái gì cũng giải quyết xong.

Dù sao thì Diệp Hoan không phải người thích chiếm tiện nghi, đặc biệt là không thích chiếm tiện nghi của người thân bạn bè. Giống như Lý Vệ Hoa dạy, nhân tình nên trả thì trả, nếu không để lâu sẽ khiến người ta tưởng rằng con thích chiếm tiện nghi, không muốn qua lại với con nữa.

Diệp Hoan còn tự bỏ tiền mua hai chiếc khăn choàng cho ba mẹ, mua hai chiếc mũ cho ông bà vừa mới nhận, tặng cho các trưởng bối, coi như là chút tâm ý của cô. Phải rồi, cô không quên mua khăn choàng và mũ cho bà bà, bởi vì mùa đông ở Bắc Kinh vẫn vô cùng lạnh lẽo, bà bà thiếu quần áo gì, Diệp Hoan đều chuẩn bị trước cho bà ấy.

Khăn choàng mua cho ba mẹ, Diệp Hoan sẽ tự tặng, đồ mua cho ông bà, Diệp Hoan vốn muốn nhờ cô tặng giúp.

Nhưng Lục Vân Phỉ nói: “Hoan Hoan, tặng đồ là chuyện lấy lòng người khác, sao cháu còn nhờ cô làm? Cô tin cháu tặng cho ông bà, họ sẽ rất vui. Cháu cũng là con cháu nhà họ Lục, sau này có thời gian cũng phải đi thăm hai ông bà nhiều hơn.”

Diệp Hoan tưởng cô sợ ông bà không có cháu bên cạnh, mới khuyên cô tới thăm ông bà nhiều, bèn đồng ý: “Vâng, ngày mai có thời gian, cháu sẽ tới thăm ông bà.”

Lục Vân Phỉ thấy cháu gái nghe lời, càng thích cháu gái hơn, lại kéo cô đến một tầng siêu thị mua nhiều đồ ăn vặt như sô cô la mà nhiều cô gái thích ăn.

Kết quả sau khi ba người từ trung tâm thương mại đi ra, túi lớn túi nhỏ, trong tay xách đầy túi mua sắm. Diệp Hoan cảm thấy: Dạo phố cùng cô còn mệt hơn cùng sư huynh đi xử lý sát khí, sau này không nên dễ dàng đồng ý đi dạo phố cùng cô nữa. Lực chiến đấu dạo phố của cô quá mạnh, Diệp Hoan chấp nhận thua.

Khương Nhã thấy em chồng mua cho con gái nhiều đồ, vội vàng cảm ơn bà ta.

Lục Vân Phỉ: “Nên mà, Hoan Hoan là đứa con gái duy nhất trong nhà họ Lục chúng ta ở thế hệ này, nên chiều chuộng một chút, không phải người ta đều nói nuôi con gái theo kiểu giàu nuôi con trai theo kiểu nghèo sao, em cảm thấy rất có lý. Chị dâu, em nói chị nghe, bây giờ kiểu dáng quần áo bán ở trung tâm thương mại nhiều lắm, đặc biệt rất nhiều kiểu thích hợp. Hoan Hoan mặc, kiểu dáng quần áo cực kỳ đẹp. Sau này chị khỏe, chúng ta cùng ra ngoài mua quần áo cho Hoan Hoan, cuối cùng em cũng tìm được niềm vui từ việc sửa soạn cho con gái rồi.”

Cho tới khi Hạ Triều Dương nhắc nhở mẹ thời gian không còn sớm, Lục Vân Phỉ mới dẫn con trai về nhà.

Diệp Hoan chào ba mẹ, sau khi tắm rửa quay về phòng mình nghỉ ngơi sớm.

Tối nay Diệp Hoan không tu luyện mà định vào không gian tìm xem có cách giải quyết vấn đề cho sư huynh không.

Thế nhưng đợi Diệp Hoan vào không gian, lập tức phát hiện không gian thay đổi.

Không gian vốn dĩ chỉ có nhà, rừng cây đào, suối Âm Dương và vườn thuốc, diện tích có hạn, nhìn thoáng qua đã có thể nhìn thấy biên giới. Nhưng lần này sau khi Diệp Hoan đi vào, lại phát hiện không gian phóng đại rất nhiều lần, rừng đào quá khứ lại là một ngọn núi phong cảnh xinh đẹp, xa xa nhìn tới, hình như nơi nào đó trên ngọn núi còn có kiến trúc vật. Mà rừng đào giống như là vườn qảu nhỏ nhà mình, nhìn chỉnh thể, không gian này quả thật là một đào nguyên thế ngoại.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 271: Chương 271


Trên ngọn núi phía xa lượn lờ mây mù, giống như tiên cảnh, phong cảnh tú lệ. Sự thay đổi đường đột này thực sự khiến Diệp Hoan ngây ngốc, cô lập tức chạy tới dưới chân núi xem, kết quả không gặp phải bất cứ chướng ngại vật nào, thoắt cái đi vào trong phạm vi rừng núi.

Diệp Hoan nhìn ngọn núi lượn lờ mây mù, suy nghĩ sao không gian lại đột nhiên thăng cấp? Lẽ nào là vì hôm nay La Bàn hấp thu sát khí nên mới thăng cấp sao?

Nhưng vì sao trước đây chủ nhân của La Bàn lại không để lại chút gợi ý nào? Nếu không phải cô trùng hợp giúp đỡ sư huynh, cơ hội dùng La Bàn hấp thu sát khí rất ít, nói không chừng cả đời này Không Gian La Bàn đều sẽ không thăng cấp.

Diệp Hoan nghĩ ngợi, cảm thấy chủ nhân đời trước quá tùy hứng, mới không để lại nhiều thứ hữu dụng hơn.

Dưới dãy núi xinh đẹp có một bậc thang uốn lượn quanh co thẳng lên tới núi, Diệp Hoan tò mò thuận theo bậc thang đi lên, cho tới khi đi tới một tiểu lầu xa hoa lộng lẫy, tinh xảo tao nhã, thật sự rất giống tú lâu mà khuê tú cổ đại sống.

Nhưng sau khi vào, Diệp Hoan phát hiện đây không phải tú lâu, có lẽ là nơi mà chủ nhân đời trước từng sống. Bởi vì trong chính đường đang treo một bức chân dung tiên tư bất phàm, rõ ràng là một nam đạo sĩ, sau lưng ông ấy là một bức tranh Âm Dương Thái Cực to lớn. Đạo sĩ chân giẫm từng đám mây, tựa như muốn cưỡi mây đạp gió bay đi.

Diệp Hoan đoán có lẽ đây là chân dung của chủ nhân đời trước, Không Gian La Bàn nhận cô làm chủ, cô cũng nhận ân huệ của chủ nhân đời trước, dứt khoát quỳ xuống dập đầu bày tỏ cảm ơn.

Đợi Diệp Hoan dập đầu xong, chỉ thấy trước mặt cô xuất hiện một hộp gỗ tỏa ra mùi thơm. Diệp Hoan đứng lên, tò mò mở hộp gỗ ra, phát hiện bên trong có một phong thư.

Ý đại khái trong thư là: Đạo sĩ họ Diệp, cơ duyên trùng hợp có được Không Gian La Bàn này, sau đó thành tựu đại đạo. Lúc còn trẻ ông ấy từng nhận đồ đệ, sáng lập môn phái, sau đó bởi vì mê đắm tu luyện, giao chuyện môn phái cho đồ đệ xử lý. Sau này ông ấy một lòng theo đuổi trường sinh đại đạo, đến rất nhiều nơi tìm kiếm cảm ngộ, đạo pháp, nhưng cuối cùng vẫn không chống lại thiên đạo được, đi tới điểm cuối của sinh mệnh.

Diệp đạo trưởng thật sự là một người tiêu sái lại tùy hứng, nói mở môn phái liền mở, nói ném môn phái cho đồ đệ quản liền ném cho đồ đệ, chưa từng quan tâm tới vật ngoài thân. Ông ấy một đời không tìm bạn đời, dồn hết tinh lực lên việc truy cầu đại đạo, ông ấy sống tới tận hơn năm trăm tuổi…

Diệp đạo trưởng nói, ông ấy đoán được người tiếp nhận truyền thừa tiếp theo là một đứa trẻ, sợ đứa trẻ tiếp nhận quá nhiều truyền thừa đổi tâm tính, chỉ để truyền thừa quan trọng ở bên ngoài (không gian nhỏ mà Diệp Hoan có được lúc trước), sau đó ông ấy dùng trận pháp phong ấn dãy núi lại. Bởi vì ông ấy đã sớm biết La Bàn biết hấp thu sát khí, tà khí,…cho nên chỉ cần La Bàn hấp thu đủ sát khí thì có thể mở ra trận pháp phong ấn.

Trong căn phòng này để lại không ít điển tịch đủ loại, phần lớn đều có liên quan tới huyền học, cũng có ghi chép do ông ấy viết lại sau khi du lịch, người sau như Diệp Hoan đều có thể đọc. Bên trong còn để lại cách sử dụng không gian, có lẽ là thứ Diệp Hoan cần nhất.

Cuối cùng ông ấy chỉ căn dặn Diệp Hoan đừng làm điều ác, nếu không sẽ bị trời phạt, không còn gì khác.

Sau khi Diệp Hoan đọc thư xong, lại dập đầu với đạo trưởng, định sau này gọi Diệp đạo trưởng là lão tổ.

Diệp Hoan nhìn chân dung của lão tổ suy nghĩ: “Bức thư này viết đầu hổ đuôi rắn, rất đơn giản, tin tức để lại thật sự không nhiều.

Sau đó Diệp Hoan hậu tri hậu giác: May mà trong không gian không xuất hiện người hoặc vật kỳ quái, không dọa tới mình.

Diệp Hoan nhìn chính sảnh sáng sủa, không bám chút bụi, không cần cô quét dọn vệ sinh. Cô định tới phòng khác tìm sách đọc, xem có thể tìm được cách giúp sư huynh không. Không phải sư tổ đã nói bên trong có một số sách bàng môn tà đạo sao, có lẽ bên trong có cách mà sư huynh cần?

Diệp Hoan đẩy nhẹ, mở cửa phòng bên, nhìn thấy rất nhiều sách xếp trong rương, từng rương từng rương, Diệp Hoan nhìn thấy thậm chí còn có cả hòm sách thẻ tre, đều là chữ cổ. Sau đó cô đẩy cửa phòng khác, nhìn thấy vẫn là từng rương sách hoàn thiện, không biết bao nhiêu căn phòng chất đầy sách.

May mà Diệp Hoan từng theo sư phụ học chữ cổ, không làm khó được cô. Nếu không cho dù cô nhìn thấy số sách này, lại không biết chữ, há không phải là uổng phí sao.

Thế là Diệp Hoan tìm một cái bồ đoàn ngồi xuống, đọc sách trong căn phòng này, một lòng tìm kiếm cách giải quyết thiên sát cô tinh. Hết cách, sách quá nhiều, cô tìm cách từ trong số sách này, không khác gì mò kim đáy biển, cho nên nhanh đọc thôi.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 272: Chương 272


Cứ như vậy, Diệp Hoan vất vả đọc thư tịch đạo gia suốt mấy đêm liền, cuối cùng cũng tìm được hai cách giải quyết trên một quyển sách.

Một loại là tu luyện công pháp đặc biệt, tu luyện sát khí và nguyên khí trong cơ thể lại với nhau, vận chuyển trong cơ thể như thái cực bát quái. Thậm chí Diệp Hoan đã tìm được loại công pháp này, nhưng tu luyện loại công pháp này có nhược điểm rõ ràng, chính là tổn thương do sát khí gây ra cho cơ thể, vẫn không thể triệt để loại bỏ, ngoài việc tuổi thọ có thể kéo dài thêm vài năm, không có lợi ích nào khác.

Nếu thật sự đi vào đường cùng, ngược lại có thể lựa chọn cách này. Dù sao thì đối với người cùng đường mà nói, có thể sống thêm vài năm thì sống thêm vài năm.

Cách còn lại là lời nhắn của lão tổ, có thể để người mang sát thể bẩm sinh làm chủ của Không Gian La Bàn, La Bàn sẽ tự động hấp thu sát khí trên người anh, sẽ không gây hại tới anh. Nhưng nếu trực tiếp dùng La Bàn hấp thu sát khí trong cơ thể, kiểu như sát thể bẩm sinh này, rất dễ mất mạng.

Không nghi ngờ gì nữa, để Không Gian La Bàn nhận chủ lần nữa là cách giải quyết tốt nhất, nhưng lại khiến Diệp Hoan cảm thấy khó xử. Cô đã là chủ nhân của không gian, làm thế nào để sư huynh nhận chủ, lẽ nào phải tự sát, thế thì không được. Sau đó Diệp Hoan tìm được cách dùng không gian mới biết, không gian này có thể để hai người nhận chủ, nhưng phải là một nam một nữ, âm dương cân bằng.

Còn có một cách nói, chính là ai nhận chủ trước mới là chủ nhân chân chính của không gian. Người nhận chủ thứ hai sau khi trích m.á.u nhận chủ, chỉ có thông qua sự đồng ý và dẫn dắt của chủ nhân thứ nhất mới có thể tùy ý ra vào không gian.

Hơn nữa để không khiến hai chủ nhân làm hại lẫn nhau, tranh giành không gian, thậm chí không gian đã để lại cách giải quyết làm sao ngăn ngừa chuyện này. Ví dụ hai người là quan hệ bạn đời, có thể ràng buộc lời thề đồng tâm, nếu ai phản bội người kia trước, sẽ ứng thề mất mạng.

Nếu là quan hệ khác, có thể ràng buộc lời thề bình đẳng khác, chính là đề phòng hai người làm hại lẫn nhau. Nếu một người trong đó có ý gây hại cho người kia trước, sẽ ứng thề mất mạng trước.

Diệp Hoan cũng không tìm được lời giải không gian lưu truyền bằng cách nào, vì sao có loại lời thề thần kỳ này. Trong truyền thừa đạo gia có lời thề, nhưng không nghiêm trọng như vậy, hơn nữa cũng sẽ không lập tức ứng nghiệm, hoặc là vừa có ý xấu liền ứng nghiệm.

Nói về lâu về dài, Diệp Hoan không muốn hại sư huynh, cho nên không định lấy công pháp đầu tiên cho sư huynh luyện. Bởi vì cũng không thể giải quyết vấn đề triệt để, rõ ràng cô có cách tốt hơn, không muốn hại sư huynh.

Nhưng bảo Diệp Hoan trực tiếp cùng sư huynh thề thốt gì đó, đưa anh vào không gian, Diệp Hoan lại cảm thấy vô cùng khó khăn. Vốn dĩ một mình cô có thể độc hưởng không gian, nhưng bởi vì bất đắc dĩ, phải dẫn thêm một người vào, Diệp Hoan không cảm thấy khó xử mới lạ.

Lấy công pháp đầu tiên cho sư huynh, nghĩ xem sư huynh đối xử rất tốt với cô, Diệp Hoan sẽ thẹn với lương tâm cả đời, dùng cách thứ hai, Diệp Hoan không qua được khúc chiết trong lòng. Dù sao thì sư huynh là đàn ông, hai người họ là quan hệ sư huynh muội, cũng không phải quan hệ bạn đời, sau này nếu mỗi người đều có bạn đời, họ còn dùng chung một không gian, nghĩ thế nào cũng giống như vụng trộm…

Diệp Hoan lắc đầu, định khiến đầu óc tỉnh táo một chút, đợi bình tĩnh lại rồi tính. Diệp Hoan không chỉ là đang thuyết phục bản thân, còn đang nghĩ nếu cô nguyện ý để sư huynh nhận chủ thì nên nói sao với sư huynh.

Dù sao chuyện này cũng khó nói, ai biết sư huynh có tin không, liệu anh có cho rằng cô nói mớ giữa ban ngày không.

Thật ra Diệp Hoan ý thức được với tính cách của cô, sớm muộn cũng sẽ để sư huynh nhận chủ, chỉ là thời gian sớm muộn mà thôi.

Chính vì chuyện này đè trong lòng, Diệp Hoan không dám tới tận nơi tìm sư huynh. Bởi vì cô sợ nhìn thấy anh sẽ chột dạ hổ thẹn. Rõ ràng có cách còn không lập tức nói với anh, có thể thấy cô cũng là một người hơi ích kỷ.

Ngay cả sư huynh gọi điện thoại cho Diệp Hoan, bảo cô đưa bùa cho anh, anh bán giúp cô, Diệp Hoan cũng không đi, nói có thời gian sẽ đi tìm sư huynh. Còn có sổ hồng mà Liễu Nguyên lấy giúp cô, cũng chuyển tay để ở chỗ Nhiễm Hàn, Diệp Hoan đều không chủ động tới chỗ sư huynh lấy.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 273: Chương 273


Ban ngày Diệp Hoan dựa theo lịch đi học, buổi tối ngoài tu luyện chính là suy nghĩ chuyện của sư huynh, nghĩ tới nghĩ lui không biết nên làm sao mới thỏa đáng.

Em không tới tìm anh thì anh tới tìm em. Nhiễm Hàn tưởng sư muội bận học, không có thời gian tìm anh. Vào một buổi trưa, khi vừa tan học, anh tìm tới cổng đại học B, gọi điện thoại cho Diệp Hoan.

“Sư muội, em ở đâu?”

Diệp Hoan đang định cùng Lâm Hiểu Nhiễm đến căn tin ăn cơm, đang trên đường đi tới căn tin, thấy sư huynh gọi tới, cô không thể không nghe. Sư huynh cũng không đắc tội cô, bản thân cô trốn đã đành, không nghe điện thoại thì bất lịch sự quá. Từ chối điện thoại, trừ phi sau này cô không muốn qua lại với sư huynh nữa.

Diệp Hoan thành thật trả lời: “Sư huynh, em đang đi ăn cơm.”

“Sư muội, anh đang ở cổng tây trường em, em ra đi, anh mời em ăn cơm, nhân tiện đưa sổ hồng cho em.”

Sư huynh lại tới đưa sổ hồng cho cô?

Nghe thấy bên kia truyền tới giọng nói trầm thấp vững vàng của sư huynh, Diệp Hoan không thể từ chối, cô chỉ đành nói: “Em ra ngay.”

Sau đó Diệp Hoan nói với Lâm Hiểu Nhiễm bên cạnh: “Hiểu Nhiễm, xin lỗi cậu, cậu đi ăn cơm một mình nhé, tớ có chút chuyện phải ra ngoài một chuyến trước.”

Lâm Hiểu Nhiễm ngưỡng mộ hỏi: “Không phải là có người mời cậu ăn cơm chứ?”

“Có người mời tớ ăn cơm thật, quay về mang đồ ngon cho cậu, tớ đi đây.” Diệp Hoan sợ Lâm Hiểu Nhiễm hỏi quá nhiều, không đợi cô ấy lên tiếng đã trực tiếp chuồn trước.

Diệp Hoan rời khỏi tầm mắt của Lâm Hiểu Nhiễm, sau đó chậm chạp đi tới cổng tây, quả nhiên nhìn thấy sư huynh đợi ở cổng. Nhiễm Hàn dáng người cao lớn đứng ở đó, khí thế không thể xem thường, rất nhiều bạn học ra ngoài ăn cơm nhìn thấy anh, đều sẽ nhìn thêm mấy cái, tưởng tượng anh đang đợi ai.

Sau khi đi ra, Diệp Hoan ngoan ngoãn theo phía sau sư huynh lên xe. Bạn học nhìn thấy không biết Diệp Hoan, bèn hỏi: “Ai vậy, rất xinh đẹp, là sinh viên năm nhất sao, sao chưa từng nghe ai nói qua?”

Diệp Hoan xinh đẹp không sai, nhưng cô rất ít tham gia hoạt động, người quen khá ít, bình thường còn thường xuyên về nhà ăn cơm, số lần xuất hiện ở căn tin cũng ít, cho nên rất nhiều người đều không biết vị học muội xinh đẹp này.

Lần này ngược lại không có ai biết cô, bạn học bên cạnh nói: “Không biết, có lẽ là học muội năm nhất, xem ra người ta không thích xuất đầu lộ diện, chưa từng nghe nói danh tiếng của người này.”

Bởi vì các bạn học trong đại học sẽ âm thầm bình xét, các lớp có hoa khôi lớp, các khoa có hoa khôi khoa, còn có hoa khôi trường, nhưng họ chưa từng thấy Diệp Hoan xuất hiện trong hoạt động nào, cho nên mọi người không biết.

Nhiễm Hàn hỏi Diệp Hoan đi đâu ăn cơm, tâm tư Diệp Hoan không đặt vào việc ăn uống, trực tiếp nói ở đâu cũng được, Nhiễm Hàn đưa cô tới một nhà hàng khá có tiếng ở gần đó. Bởi vì anh nghĩ lát nữa sư muội còn phải quay về đi học, không đến nơi quá xa.

Sau khi vào nhà hàng, Nhiễm Hàn trực tiếp yêu cầu phòng bao. Bên ngoài quá ồn, anh không thích nơi quá ồn.

Nhiễm Hàn trực tiếp để Diệp Hoan gọi món, đợi nhân viên mang trà nước lên ra ngoài, anh lấy hai quyển sổ hồng ra nói: “Đây là sổ hồng của hai em trai em, đã làm xong rồi.”

Diệp Hoan nhìn thấy sổ hồng, quả thật không khác gì một tờ hợp đồng. Nhưng bên trên viết quyền sở hữu nhà là Diệp Đông và Diệp Nam, sau khi xem qua, cô mới yên tâm, trực tiếp cất vào.

“Sư huynh, cảm ơn anh đã phí tâm hỏi thăm nhà giúp em, hay là hôm nay em mời anh ăn cơm?”

“Đừng, để anh mời em đi, không phải nói với em rồi sao, đừng khách sáo với anh. Không phải em còn thiếu tiền sao, còn nói nhờ anh bán bùa giúp em, có phải dạo này bận nên chưa vẽ xong bùa không?”

Diệp Hoan gật đầu: “Vâng, rất bận. Ông chủ Đường bên thành phố S nói mấy hôm nữa sẽ tới tìm em, muốn lấy một lô bùa, bùa bây giờ em vẽ, đưa cho ông ấy còn không đủ, đợi góp đủ rồi tìm sư huynh sau.”

“Cũng được, nếu em thật sự thiếu tiền thì nói với anh.”

Nhân viên đẩy cửa mang món vào, hai người không nói chuyện nữa, trực tiếp ăn cơm. Nhân viên mang hết món lên rồi ra ngoài.

Diệp Hoan giả vờ không quan tâm hỏi dò: “Sư huynh, sau này anh muốn tìm một người bạn gái như thế nào?”

Nhiễm Hàn nghe vậy lại cười khẽ, cảm thấy sư muội còn nhỏ nhưng bận lòng nhiều.

“Anh chưa từng suy nghĩ tìm bạn gái. Hơn nữa tình trạng cơ thể của anh không cho phép. Nếu thật sự tìm, không phải lỡ dở người ta sao?”

Thật ra chiều cao tướng mạo của Nhiễm Hàn đều không tồi, bình thường ra ngoài còn có xe, nhìn phát biết ngay không thiếu tiền, thật sự có người nhìn trúng anh ấy, muốn theo đuổi anh ấy. Lần đầu tiên anh ấy không biết là tình huống gì nên đã tới cuộc hẹn, lại không nể mặt trực tiếp đứng lên bỏ đi, bỏ lại cô gái đó, người ta tức giận không theo đuổi anh ấy nữa. Nhiễm Hàn cảm thấy khó xử, không thể qua lại với phụ nữ khác, ở cùng với phụ nữ khác anh ấy ngay cả ngồi cũng không ngồi yên được.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 274: Chương 274


Bình thường Nhiễm Hàn làm việc gặp phải đồng nghiệp nữ hoặc phụ nữ, đều là nói tóm tắt, không nói lời không cần thiết, làm việc chung, giữ khoảng cách. Đoán chừng bởi vì Diệp Hoan là sư muội của anh, cô còn nhỏ tuổi hơn, anh coi cô là em gái mới không cảm thấy khó xử. Nếu là phụ nữ khác, chắc chắn anh ấy sẽ không đồng ý ăn cơm cùng người ta.

Nhiễm Hàn nói xong tình huống của mình, không nhịn được khuyên Diệp Hoan hai câu: “Sư muội, em còn nhỏ, không cần suy nghĩ chuyện tìm người yêu bây giờ, đợi em tốt nghiệp rồi tìm cũng không muộn.”

Còn chưa mười tám tuổi, không phải còn nhỏ sao?

Diệp Hoan ho hai tiếng che đậy nói: “Sư huynh, em không có người yêu, em chỉ là tò mò hỏi anh thử thôi.”

Diệp Hoan không coi mình là vị thành niên, trong đầu cô trú ngụ một linh hồn trưởng thành. Đương nhiên, cô không gặp được người thích hợp, sẽ không tìm bạn đời sớm. Hôn nhân đại sư, há có thể chơi đùa? Tình huống giống như cô, sau này tìm bạn đời dễ, nhưng tìm bạn đời chí đồng đạo hợp, lại hiểu cô thì chưa chắc dễ.

Bởi vì Diệp Hoan định sau khi tốt nghiệp sẽ làm việc ở bộ phận đặc biệt của sư huynh. Nhưng nếu cô tìm bạn trai, ba mẹ bạn trai hỏi: “Bạn gái của con làm gì?”

Bạn trai nói: “Xem bói trừ tà.”

Bảo đảm không qua được ải ba mẹ.

Cho nên nếu Diệp Hoan muốn tìm bạn trai, còn phải cân nhắc cả tình huống này, cơ hội lựa chọn được cũng ít hơn. Nếu tìm trong những người trong huyền học, có lẽ tình hình sẽ đỡ hơn.

Những chuyện đó đều là chuyện sau này, tạm thời Diệp Hoan không cần suy nghĩ. Cô suy nghĩ bây giờ nếu cô thật sự định để Không Gian La Bàn nhận sư huynh làm chủ, sau này có lẽ không cần suy nghĩ vấn đề này nữa. Bởi vì Diệp Hoan cảm thấy mình không thể kết hôn với chồng rồi cùng hưởng một không gian với sư huynh.

Nhưng không hưởng chung không gian thì không thể cứu sư huynh. Suy nghĩ của Diệp Hoan vô cùng hiện thực, chỉ là xem cô lựa chọn thế nào.

Diệp Hoan không vội vàng đưa ra quyết định. Cô phát hiện sau khi gặp mặt sư huynh, không cảm thấy khó đối diện với anh ấy. Định sau này không trốn anh ấy nữa. Đợi cô nghĩ thông, xây dựng tốt tâm lý, vẫn coi việc cứu chữa sư huynh là chính.

Ăn cơm xong, Nhiễm Hàn đưa sư muội về trường. Trên đường về, lúc đi ngang qua một cửa hàng bánh kem, cô xuống xe mua một miếng bánh kem mousse socola và một miếng bánh kem mousse sữa chua, mang về chia sẻ với Lâm Hiểu Nhiễm.

“Sư muội, em thích ăn bánh kem sao?” Nhiễm Hàn muốn tìm hiểu sở thích của sư muội, nếu sư muội thích ăn thì sau này có thể mua cho cô ăn.

Diệp Hoan nói: “Thích ăn. Em thích tâm trạng lúc ăn bánh kem hơn, ngọt ngào, ngọt vào tận trái tim.”

Nhiễm Hàn vốn không hiểu tâm lý của con gái, anh chỉ coi là sư muội thích ăn bánh kem, định sau này mua cho cô.

*

Buổi tối Diệp Hoan tăng ca thêm gia, cuối cùng cũng gom được một ít bùa, đợi ông chủ Đường tới giao cho ông ấy một phần, để ông ấy bán giúp.

May mà thiên phú vẽ bùa của Diệp Hoan cao, bây giờ rất nhiều bùa đều có thể hạ bút thành văn, cơ bản vẽ là thành công, rất nhanh đã có thể vẽ được một lá. Cho nên cô lại góp một lô bùa, giao cho sư huynh xử lý giúp cô.

Không ngờ chiều hôm đó, sư huynh gọi điện thoại cho Diệp Hoan, bảo cô tới lấy tiền.

Diệp Hoan: “Sư huynh, nhanh như vậy đã bán hết rồi?”

Nhiễm Hàn nói thật: “Bộ trưởng bọn anh biết, ông ấy thấy bùa của em quả thật rất tốt, để đơn vị trực tiếp thu mua, cho nên lấy tiền nhanh.”

Có thể lập tức bán hết, Diệp Hoan rất vui: “Xem ra đơn vị bọn anh thật sự thiếu bùa. Sư huynh, cảm ơn anh giúp đỡ.”

Nhiễm Hàn: “Bộ trưởng nói rồi, nếu sau này em còn có bùa như vậy, có thể trực tiếp bán cho đơn vị bọn anh. Nhưng không thể được giá cao như em tự bán.”

Diệp Hoan nghe sư huynh nói giá thu mua các loại bùa. Nói tóm lại, giá thu mua của bùa cấp thấp khá rẻ, ngược lại bùa cấp cao, giá thu mua đắt hơn giá Diệp Hoan bán bên ngoài, nói ra cũng không tồi.

Diệp Hoan khá hài lòng với giá thu mua, sau đó hỏi thăm sư huynh bộ phận của họ còn thiếu bùa gì, định sau này vẽ nhiều một chút.

Kho vàng của Diệp Hoan lại có thêm một khoản tiền, cách ngày cô mua nhà cho mình ngày càng gần.

Thời gian trôi qua không nhanh không chậm, sau một trận mưa rào liên miên không dứt, thời tiết dần lạnh đi. Có người sợ cóng, đã mặc áo bông phòng lạnh từ sớm. Diệp Hoan sợ bà bà bị lạnh, đã mua cho bà ấy quần áo dày mùa đông từ sớm, thậm chí nội y, áo lông vũ, quần lông vũ nhẹ tuênh đều chuẩn bị, sợ bà ấy lạnh.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 275: Chương 275


Thi thoảng Diệp Hoan nghe bà bà nói, bà ấy thích mặc quần bông do mình may, nên cô bỏ chút sức mua bông và vải bông ở ngoài về, để bà bà tự may mặc. Bởi vì bà bà thấy cô mua những thứ đó liền rất vui, bày tỏ mình biết may, tự may mặc thoải mái hơn nên muốn tự may mặc.

Bởi vì tu luyện, ngược lại Diệp Hoan không sợ lạnh. Đầu đâu, cô chỉ khoác thêm một cái áo khoác bên ngoài áo lông đã không còn lạnh nữa.

Ngày thứ sáu, Diệp Hoan nhận được điện thoại của ba ruột.

“Hoan Hoan, không phải con nói trước đây quan hệ với anh em nhà họ Kỷ rất tốt sao, con hỏi thử ngày mai ngày kia khi nào họ rảnh, mời họ tới ăn bữa cơm. Còn có sư huynh con, mời chung luôn đi, cảm ơn cậu ấy chăm sóc con và cả giúp đỡ lần trước nữa.”

Diệp Hoan: “Vâng, con sẽ hẹn thời gian với họ.”

Sau khi tan học, Diệp Hoan tìm tới Kỷ Nguyên Trân trước, hỏi cô ấy trưa mai có thời gian không, tới nhà cô ăn bữa cơm.

Mắt Kỷ Nguyên Trân lóe lên ánh sáng tò mò: “Chị nói đến nhà ba mẹ ruột chị sao?”

“Đương nhiên. Ba mẹ Diệp cũng không có ở đây, sao có thể có thời gian mời mọi người ăn cơm?”

Kỷ Nguyên Trân nghe xong lập tức đồng ý: “Được, trưa mai đúng không? Em luôn tò mò ba mẹ ruột chị như thế nào, lần này vừa hay có thể làm quen họ.”

Diệp Hoan cười nói: “Đi rồi em sẽ biết. Phải rồi, em hỏi anh em thử có thời gian không, mời anh ấy đi cùng luôn, đoán chừng anh ấy cũng nhớ Chiến Thần rồi.”

Kỷ Nguyên Trân: “Đương nhiên anh ấy nhớ Chiến Thần, đã lảm nhảm với em mấy lần rồi.”

Diệp Hoan nói: “Vừa hay Chiến Thần ở chỗ ba mẹ chị, anh ấy tới có thể gặp Chiến Thần.”

Diệp Hoan sợ Kỷ Nguyên Sâm ngại đến nhà ba mẹ ruột cô, mới lấy Chiến Thần ra làm kíp dẫn dụ anh ấy tới.

Diệp Hoan bảo Kỷ Nguyên Trân gọi điện thoại cho anh trai cô ấy hỏi thử, Kỷ Nguyên Sâm nghe có thể gặp được Chiến Thần mới sảng khoái đồng ý.

Hẹn xong cặp anh em này, Diệp Hoan lại gọi điện thoại cho sư huynh. Đoán chừng Nhiễm Hàn cảm thấy luôn từ chối lời mời của ba mẹ sư muội thì không hay, cũng đồng ý tới nhà họ ăn cơm.

Cho nên tới trưa thứ bảy, Kỷ Nguyên Trân và Kỷ Nguyên Sâm mang một giỏ trái cây xinh đẹp tới nhà làm khách, mà Nhiễm Hàn không biết mua ở đâu hai chai rượu thuốc quý giá và một củ nhân sâm mấy chục năm, dùng làm quà tới nhà.

Lục Vân Triết nhận quà của Nhiễm Hàn cũng khó xử. Rượu thuốc có thể nhận, nhưng nhân sâm quá đắt đỏ, ông ấy ngại nhận. Ông ấy vốn muốn cảm ơn, chứ không phải muốn nhận quà, sao có thể để sư huynh Hoan Hoan hao tốn như vậy. Lục Vân Triết hỏi riêng con gái nên làm sao.

Diệp Hoan cảm thấy sư huynh tới nhà tặng nhân sâm, chủ yếu là nể tình họ là sư huynh muội đồng môn. Đương nhiên, cũng có thể sư huynh không biết tới nhà chơi nên tặng quà gì.

Diệp Hoan suy nghĩ một chút rồi nói: “Sư huynh không phải người ngoài, lát nữa con nói riêng với anh ấy, nếu nhân sâm là anh ấy bỏ tiền mua, xem thử có thể trả hàng không; nếu là của anh ấy, sau đó rồi tính, con tặng đồ khác cho sư huynh trả nhân tình.”

Sư huynh đã tặng rồi, trả lại cho anh ấy thì không hay lắm. Nếu thực sự không được, trong không gian của cô có nhân sâm tốt hơn, sau này lấy trả nhân tình cho sư huynh.

“Một cô gái như con có thể có đồ gì. Không biết sư huynh con thích đồ cổ không, hay là ba chọn một món tặng cho cậu ấy?”

Diệp Hoan nghe ba nói suýt chút bật cười, đoán chừng sư huynh không thích đồ cổ gì, bởi vì người trong huyền học như họ, dùng phần lớn tinh lực vào việc vẽ bùa tu luyện, không xem trọng tài vật thế tục như thế.

“Ba, ba không cần lo lắng, con có thể tặng đồ dùng để tu luyện cho sư huynh.”

Lục Vân Triết càng lo lắng: “Con không dùng sao?”

Diệp Hoan chỉ đành nói: “Ba, có thứ con không dùng được, có thể tặng cho sư huynh.”

Lục Vân Triết cũng không hiểu chuyện con gái tu luyện, bèn nói: “Con liệu mà làm.”

Kỷ Nguyên Trân và Kỷ Nguyên Sâm đã tới, sau khi chào hỏi Lục Vân Triết và Khương Nhã, họ đi tìm Chiến Thần chơi trước, Chiến Thần thấy hai người cũng vô cùng thân thiết. Ngay cả Nhiễm Hàn mặt lạnh cũng tới, Chiến Thần nể mặt sủa gâu gâu hai tiếng chào, cảm ơn tình nghĩa cho ăn của anh ấy khi trước. Đáng tiếc Nhiễm Hàn không hiểu tiếng của Chiến Thần, anh tới chỉ là xem thử Chiến Thần sống ở đây như thế nào.

Kỷ Nguyên Trân lén lút nói với Diệp Hoan: “Chị và mẹ ruột chị rất giống, giống như cùng một khuôn đúc ra, mẹ chị trông rất trẻ, hai người đứng cạnh nhau, giống như hai chị em.”

Diệp Hoan cười trêu ghẹo bạn tốt: “Dì Lâm cũng trẻ, hai người đứng cạnh nhau cũng giống chị em.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 276: Chương 276


Kỷ Nguyên Trân lắc đầu nói: “Em và mẹ em không giống nhau bằng chị và mẹ chị.” Sau đó cô ấy lại nói: “Em thấy họ rất tốt với chị, chị hạnh phúc rồi, có hai ba hai mẹ thương, hạnh phúc hơn cả em.”

“Em đừng không biết đủ. Chú Kỷ và dì Lâm tốt với em bao nhiêu!”

Kỷ Nguyên Trân cười ngốc nói: “Chị nói đúng, em cũng rất hạnh phúc.”

Sau khi thức ăn lên bàn, bảy người ngồi quây quần một bàn. Cánh đàn ông nói chuyện với nhau, hầu hết là nói hình thế kinh tế chính trị. Nhiễm Hàn không thích nói chuyện, hầu như là nghe Lục Vân Triết và Kỷ Nguyên Sâm nói. Thi thoảng anh ấy gật đầu phụ họa, thêm một hai câu quan điểm, luôn có thể nói tới điểm mấu chốt hoặc khiến người khác vỡ lẽ. Phụ nữ nói chuyện thường ngày hoặc ăn uống. Khương Nhã hỏi Kỷ Nguyên Trân ăn ở ở trường như thế nào, sau này có thể thường xuyên cùng Hoan Hoan tới nhà chơi.

Sau một bữa cơm, khách chủ tận hứng. Nhiễm Hàn bởi vì còn có việc nên đi trước. Kỷ Nguyên Trân và Kỷ Nguyên Sâm ở nhà họ Lục một lúc mới đi.

Lục Vân Triết đợi họ đi mới nói chuyện với con gái.

Lục Vân Triết lại cảm thấy nuối tiếc cho Nhiễm Hàn: “Sư huynh con thật là đáng tiếc, thế mà lại không học đại học!”

Diệp Hoan: “Cho dù anh ấy chưa từng học đại học nhưng học thức của anh ấy không kém ai. Hơn nữa tri thức huyền học mà sư huynh học, phần lớn mọi người đều không hiểu, người bình thường không thể so với anh ấy được đâu.”

Tuy sư huynh không có học vấn đại học nhưng Diệp Hoan nghe sư phụ từng kể chuyện của sư huynh, biết từ nhỏ anh đã thích đọc sách, trí nhớ lại tốt, học thức uyên bác, Diệp Hoan vô cùng kính phục anh.

Lục Vân Triết: “Ba biết sư huynh con giỏi, chỉ là bây giờ tìm việc đều coi trọng học vấn. Giống như sư huynh con, cho dù học thức tốt cách mấy, nếu tới đơn vị tìm việc, không tìm được công việc ra sao.”

Diệp Hoan cười nói: “Nhân tài giống như sư huynh, học gì cũng nhanh, tới đâu cũng có thể sống tốt. Hơn nữa anh ấy là người trong huyền học, vốn không cần bôn ba khắp nơi tìm việc giống người bình thường.”

“Con nói đúng, là ba nghĩ nhiều rồi.” Lục Vân Triết đúng lúc thừa nhận lỗi sai, sau đó ông ấy hỏi con gái: “Sau này con cũng làm việc giống sư huynh con sao, liệu có nguy hiểm không?”

Diệp Hoan không che giấu, lựa chọn nói thật: “Quả thật con định vào bộ phận của sư huynh làm việc. Nhưng bây giờ con vẫn chưa tốt nghiệp, nói những chuyện này quá sớm.” Cô lại an ủi ba ruột nói: “Thực ra công việc của sư huynh không nguy hiểm như ba tưởng tượng…”

Diệp Hoan có thể hiểu tâm trạng của ba mẹ, chắc chắn không hi vọng công việc của con gái dính dáng tới nguy hiểm. Nhưng Diệp Hoan lại không muốn sống lãng phí một đời, sau khi tiếp xúc với huyền học, cô đã có hứng thú với phương diện này, sau này căn bản không muốn tìm công việc bình thường. Nếu không phải để ba mẹ hai bên an lòng, cũng vẽ một dấu chấm tròn hoàn hảo cho cuộc đời học tập của mình, có thể Diệp Hoan đã sớm giống như sư huynh, đi nhận nhiệm vụ huyền học, tìm kiếm thế giới chưa biết.

Lần này nói chuyện khiến Lục Vân Triết biết dự định sau này của con gái. Ông nói riêng với vợ về nỗi lo của mình.

Ngược lại Khương Nhã an ủi ông ấy: “Con lớn rồi, sẽ có suy nghĩ của riêng mình, chúng ta khuyên cũng khuyên không được. Hơn nữa Hoan Hoan không lớn lên bên cạnh chúng ta, căn bản không tiện can dự vào quyết định của nó. Thực ra em hiểu một số chuyện trong huyền học, có hơi nguy hiểm, nhưng quả thực không nguy hiểm giống như anh tưởng tượng, sẽ không phải chuyện gì cũng nguy tới tính mạng. Anh nhìn em, không phải cũng chưa bị ông trời thu lấy tính mạng sao?”

Lục Vân Triết hiểu ý của vợ, ông ấy chỉ là lo cho an nguy của con gái. Gia đình họ khó khăn lắm mới đoàn tụ, hi vọng có thể an ổn sống vài năm yên bình, không thấp thỏm, trái tim treo lủng lẳng cả ngày giống như trước kia nữa. Ông ấy cũng không thể ngăn cản con gái theo đuổi cuộc sống mà cô muốn, chỉ là ông ấy xoắn xuýt, lo lắng con gái làm việc sẽ gặp phải nguy hiểm.

Khương Nhã: “Con gái bản lĩnh hơn anh, nó còn có thể không lo cho an nguy của mình? Anh đừng nghĩ lung tung nữa, con gái còn mấy năm nữa mới tìm việc, anh lo lắng quá sớm rồi.”

Sau đó, Diệp Hoan gọi điện thoại cho sư huynh, nhắc chuyện nhân sâm.

“Sư huynh, chẳng qua là mời anh tới nhà ăn cơm, sao anh còn tặng nhân sâm? Dọa ba em một phen rồi!”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 277: Chương 277


Nhiễm Hàn nghiêm chỉnh giải thích: “Nhân sâm là trước đây anh giúp người khác, người khác tặng anh. Chẳng qua là nhân sâm vài chục năm, không đáng gì.”

Không đáng gì? Diệp Hoan nghe sư huynh nói, căn bản không biết nên phản bác lại thế nào. Kiếp trước, cô thân là người bình thường, căn bản chưa từng thấy nhân sâm chân chính, được không?

Diệp Hoan chỉ đành nói: “Sư huynh, anh không cho em khách sáo với anh, sau này anh cũng đừng khách sáo với em. Lần sau tới nhà em ăn cơm, anh tùy ý mua chút trái cây hoặc mang hai chai rượu là được, đừng tặng món quà như nhân sâm, ba mẹ em đều không biết nên đáp lễ thế nào.”

“Được, anh nhớ rồi.”

Diệp Hoan nghe vậy, cảm thấy có lẽ sư huynh chưa từng qua lại với gia đình bình thường, tặng nhầm quà. Nhưng không sao, sau này có cơ hội, cô tặng sư huynh nhân sâm tốt hơn, có thể để sư huynh dùng để luyện dược.

Diệp Hoan vẫn chưa tìm được cơ hội, nên làm sao nhắc tới chuyện Không Gian La Bàn nhận chủ có thể giải quyết sát khí trên người anh ấy. Còn chưa đợi cô tìm được cơ hội, sư huynh lại xảy ra chuyện rồi.

*

Diệp Hoan nhận được điện thoại do Liễu Nguyên gọi tới, giọng nói anh ta mang theo lo lắng nói: “Diệp Hoan sư muội, Nhiễm Hàn sư huynh bị nhốt vào một nơi, cả tuần chưa ra được, anh muốn gọi điện thoại hỏi em thử, có cần nói cho sư bá em biết không?”

Sư huynh bị nhốt? Diệp Hoan vội hỏi: “Sư huynh bị nhốt ở đâu, các anh có phái người đi tìm anh ấy không?”

“Một khu nghĩa địa tỉnh Z. Đương nhiên bộ phận đã phái người tìm kiếm, còn phái một lão tiền bối có kinh nghiệm tới tìm, nhưng vẫn không tìm được. Dù sao thì tình huống bên này hơi phức tạp, sư muội, em xem có cần nói với trưởng bối sư môn em một tiếng, để họ tới giúp không?”

Diệp Hoan lập tức nói: “Đừng kinh động tới sư phụ và sư bá trước, để em tới xem thử rồi tính. Liễu Nguyên sư huynh, anh mau cho em biết địa chỉ cụ thể.”

Diệp Hoan cho rằng nếu lão tiền bối trong miệng Liễu Nguyên cũng không tìm được sư huynh, sư phụ và sư bá tới cũng chưa chắc hữu dụng, khiến hai người lo lắng thêm. Ngược lại là cô, bởi vì có không gian, cho dù gặp phải nguy hiểm cũng không sợ. Nếu sư huynh thật sự gặp phải nguy hiểm, nói không chừng cô còn có thể dựa vào không gian cứu anh ấy.

“Núi X huyện X tỉnh Z. Em tới thì gọi điện thoại cho anh, anh đi đón em.” Liễu Nguyên khựng lại một chút, lại nói: “Cũng không biết rốt cuộc Nhiễm Hàn sư huynh như thế nào, may mà trong nhẫn trữ vật của anh ấy có thức ăn và nước, nếu không có nguy hiểm tới tính mạng, tạm thời không đói cũng không khát được.”

Họ ra ngoài làm việc đã có kinh nghiệm, thường đến nơi vắng bóng người, ngay cả thức ăn và nước cũng không có chỗ mua. Cho nên trước khi đi chuẩn bị thêm thức ăn và nước là điều bắt buộc.

Diệp Hoan cúp điện thoại, lập tức chạy đi gặp cố vấn học tập xin nghỉ. Nhưng cố vấn hỏi Diệp Hoan có chuyện gì, Diệp Hoan chỉ nói người thân gặp chút phiền phức, không muốn giải thích quá nhiều, cô phải đi giải quyết giúp. Cố vấn học tập vì an toàn của sinh viên, Diệp Hoan không nói rõ không phê duyệt. Diệp Hoan hết cách, chỉ đành đi tìm ba giúp.

Diệp Hoan sợ ba không cho cô đi, chỉ đành nói dối thiện ý: “Ba, sư huynh con tới nhờ con giúp, qua mấy ngày sẽ về, còn bài học bỏ dở, đợi con về có thể bù.”

Lục Vân Triết cũng không phải người dễ gạt, ông ấy hỏi: “Sư huynh con nhờ con giúp gì?”

Diệp Hoan đã nghĩ xong cách ứng đối: “Sư huynh biết con có một pháp khí nhận chủ, có thể hấp thu sát khí nhanh chóng. Anh ấy muốn nhờ con tới dùng pháp khí hấp thu sát khí giúp anh ấy, sẽ không có nguy hiểm. Nếu không phải pháp khí nhận chủ người khác không thể sử dụng, con đã cho sư huynh mượn pháp khí dùng rồi. Ba, con cần phải đi một chuyến, sẽ về nhanh thôi. Sư huynh giúp đỡ con nhiều như thế, anh ấy gặp phiền phức, con không giúp anh ấy, trong lòng không thoải mái.”

Được thôi, câu nói cuối cùng đã đả động Lục Vân Triết. Ông ấy nhớ lại lúc tìm vợ, Nhiễm Hàn và sư phụ anh ấy đều giúp đỡ, bây giờ ông ấy thật sự không thể từ chối.

“Vậy con đi đi, nhất định phải chú ý an toàn của mình.” Lục Vân Triết đồng ý, sau đó lại bắt đầu lo lắng con gái đi đâu, cần ngồi xe gì đi.

Diệp Hoan lựa chọn lộ trình nhanh nhất, nói: “Con ngồi máy bay tới thành phố Y, tới thành phố Y ngồi xe ô tô là có thể tới nơi.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 278: Chương 278


Lục Vân Triết không yên tâm nói: “Hay là ba đi cùng con?”

Trong lòng Diệp Hoan hoảng lên, vội vàng ngăn cản sự quan tâm của ba ruột, lắc đầu nguầy nguậy nói: “Ba, ba còn có tiết, đâu thể tùy ý thiếu tiết? Dù sao thì con sẽ bình an quay về, ba yên tâm.”

Ngồi máy bay trong nước cũng cần làm một số thủ tục, Lục Vân Triết nhờ bạn mua vé máy bay giúp con gái, ông ấy làm thủ tục đi máy bay tạm thời cho Diệp Hoan, tới lúc đó Diệp Hoan chỉ cần mang chứng minh nhân dân của cô đi tìm người quen nhận vé máy bay ngồi máy bay là được.

Diệp Hoan gạt ba ruột, lại nhờ ba ruột xin nghỉ phép giúp cô, về nhà nói với mẹ một tiếng giúp cô. Cô tới ký túc xá thu xếp hai bộ quần áo nhét vào trong cặp, chuẩn bị đợi lát nữa đến sân bay đợi máy bay. Bởi vì buổi chiều vừa hay có một chuyến bay tới thành phố Y. Cô chỉ cần chuẩn bị ít đồ ngồi máy bay là được.

Diệp Hoan dành thời gian lại đến cửa hàng mua một số mì ăn liền, bánh mì, sữa, hộp quẹt, muối, đường bỏ vào không gian, để đề phòng bất trắc. Rau củ quả vẫn còn một ít trong không gian, Diệp Hoan không sợ đói.

Diệp Hoan về chỗ ba ruột, lấy chứng minh tạm thời đã làm xong, trấn an ba: “Ba, ba yên tâm đi, con sẽ không để mình gặp phải nguy hiểm. Không phải con có bùa bình an sao, vẫn luôn đeo trên người, còn có vài lá dự bị, tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì, ba và mẹ không cần lo cho con, con làm xong chuyện sẽ về ngay.”

Sau đó Diệp Hoan ngồi lên taxi tới sân bay, để lại Lục Vân Triết thấp thỏm lo lắng. Đợi con gái đi, Lục Vân Triết mới nhớ ra ông ấy nên gọi điện thoại cho sư huynh của Hoan Hoan, dặn Nhiễm Hàn đừng quên đi đón con gái. Đáng tiếc Lục Vân Triết không có số của Nhiễm Hàn, chỉ mong Nhiễm Hàn đáng tin một chút, đừng mặc kệ con gái.

Diệp Hoan một đường truân chuyên tới thành phố Y, trước khi ngồi xe ô tô đã liên lạc với Liễu Nguyên sư huynh, bảo anh ta tới trạm xe huyện X được chỉ định đón cô. Diệp Hoan tới trạm xe huyện X, nhìn thấy Liễu Nguyên lại lái một chiếc xe cảnh sát tới đón cô. Cô biết sư huynh bọn họ thi thoảng sẽ qua lại với cảnh sát địa phương, không có tâm tư quản chuyện nhỏ này, mà hỏi thăm chuyện khu nghĩa địa và sư huynh.

Thông qua Liễu Nguyên giải thích cặn kẽ, Diệp Hoan mới biết hóa ra là một đám trộm mộ phát hiện khu nghĩa địa trong núi X đầu tiên. Những tên trộm mộ này định lén lút trộm mộ. Bởi vì trước đây họ đều dựa vào việc bán đồ cổ ở nghĩa địa, kiếm một số tiền lớn.

Đáng tiếc lần này bọn trộm mộ đá phải thiết bản, phí tâm phí sức đào mộ xong, gặp phải chuyện kỳ lạ, mấy tên trộm mộ vừa xuống dưới không biết đã gặp phải chuyện gì, kinh hô hai tiếng rồi im bặt. Cuối cùng chỉ còn một tên tay mơ chưa vào ngành lâu, lề mề còn chưa kịp xuống mộ. Tên trộm mợ tay mơ cảm thấy không đúng, gan vẫn còn nhỏ, anh ta gọi vài tiếng, không nghe thấy có người trả lời, xung quanh ngoài anh ta lại không có ai khác, lập tức dọa anh ta lăn lê bò lết bỏ chạy. Anh ta cảm thấy mấy anh lớn xuống trước có thể đã xảy ra chuyện, thế là anh ta chủ động tới đồn công an địa phương báo án, hi vọng có thể cứu mấy tên trộm mộ đã xuống trước đó.

Sau khi đồn công anh xuất cảnh, quả thật đã tìm được mấy tên trộm mộ, thế nhưng thứ tìm được là t.h.i t.h.ể của họ. Bởi vì bên dưới mộ mà họ đào có cơ quan, mấy người xuống dưới động nhầm cơ quan, thoắt cái bị cơ quan g.i.ế.c chết.

Nghiên cứu khu nghĩa địa không phải chuyện của đồn công an, cho nên có lẽ ủy thác cho người của cục văn vật địa phương tiếp tục điều tra, nhưng sau đó bởi vì sự quỷ dị của nghĩa địa, lại xảy ra án mạng, lúc này mới có người báo lên bộ phận đặc biệt, để mấy người Nhiễm Hàn và Liễu Nguyên tới điều tra chuyện quỷ dị của khu nghĩa địa.

Sau đó khi Nhiễm Hàn đang điều tra miệng hố do nhân viên cục văn vật đào ra, không biết đã khởi động cơ quan gì, trong chớp mắt liền biến mất. Đám người Liễu Nguyên tìm manh mối từ nơi Nhiễm Hàn mất tích, lại không có ai có thể khởi động cơ quan, đến cùng một nơi với Nhiễm Hàn. Họ không tìm được người ở đây, tiếp tục lên trước tìm, cũng không tìm được Nhiễm Hàn. Sau đó bên trên cử một tiền bối tới hỗ trợ, vẫn không tìm được Nhiễm Hàn.

Sau khi nghe xong, Diệp Hoan nhíu chặt mày nói: “Liễu Nguyên sư huynh, anh trực tiếp dẫn em tới chỗ sư huynh mất tích xem thử, có lẽ em có thể tìm được manh mối gì đó.” Cô lo lắng an nguy của sư huynh, ngoài hỏi chuyện liên quan tới sư huynh, không có tâm tư nói chuyện khác với Liễu Nguyên.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 279: Chương 279


Tới chân núi núi X, hai người đi bộ lên.

Diệp Hoan hỏi: “Em thấy núi ở đây đều là nham thạch, không biết ai lại chọn chôn ở đây, lại còn xây dựng khu nghĩa địa?”

Liễu Nguyên lúng túng nói: “Bởi vì khu nghĩa địa này nhiều cơ quan, bây giờ tiến triển đào quật khá chậm, những chuyên gia văn vật đó vẫn chưa nghiên cứu ra đây là khu nghĩa địa của triều đại nào.”

Lúc Liễu Nguyên dẫn Diệp Hoan tới khu nghĩa địa, mọi người ở đó ai làm việc nấy, bởi vì người khác biết Liễu Nguyên là người của bộ phận đặc biệt, chắc chắn sẽ không dẫn người bình thường tới khu nghĩa địa. Cho nên có người thấy Liễu Nguyên dẫn Diệp Hoan vào khu nghĩa địa nhưng không nói gì nhiều.

Mấy đồng nghiệp của Liễu Nguyên đang giúp chuyên gia văn vật xử lý vấn đề cơ quan. Nơi Nhiễm Hàn xảy ra chuyện, chỉ có một mình Nguyên tiền bối ở đó tìm kiếm manh mối, xem có thể tìm được Nhiễm Hàn mất tích không.

Liễu Nguyên dẫn Diệp Hoan tới nơi Nhiễm Hàn mất tích.

Nguyên tiền bối nhìn Diệp Hoan, thế mà lại là một cô gái xinh đẹp? Nếu không phải ông ấy biết Diệp Hoan có chút bản lĩnh, ít nhất khá có thiên phú vẽ bùa, căn bản sẽ không đồng ý cho Liễu Nguyên đưa Diệp Hoan tới hóng náo nhiệt.

Xem ra lần này sở dĩ Diệp Hoan có thể tới đây là nhờ trước đây cô đã nhờ sư huynh bán bùa giúp cô. Bây giờ hầu như mọi người ở bộ phận đặc biệt đều biết Nhiễm Hàn có một tiểu sư muội, vô cùng có thiên phú vẽ bùa.

Liễu Nguyên giới thiệu Diệp Hoan với Nguyên tiền bối, Diệp Hoan lịch sự chào tiền bối, sau đó quay đầu hỏi: “Liễu Nguyên sư huynh, sư huynh của em mất tích ở đâu?”

Liễu Nguyên vội chỉ vào một bức tường đá nói: “Nhiễm Hàn sư huynh đụng vào bức tường này mới biến mất.”

Diệp Hoan dùng mắt thường quan sát trước, mặt tường bằng phẳng, cô không nhìn thấy thứ đặc biệt gì. Sau đó cô vận chuyển nguyên khí mở Mắt Âm Dương nhìn, thế mà lại phát hiện trên tường có trận pháp.

Diệp Hoan đoán có lẽ sư huynh đã phát hiện trận pháp, không biết sao lại chạm tới trung tâm trận pháp, bị truyền tống tới một nơi khác.

Bởi vì Diệp Hoan đã nhìn ra, đây là một trận pháp truyền tống cỡ nhỏ giấu kín, bây giờ loại trận pháp truyền tống này đã thất truyền rồi. Cộng thêm còn có ẩn nặc trận che đậy, nếu là người không có Mắt Âm Dương thì không nhìn ra dấu vết trận pháp.

Trong truyền thừa của Diệp Hoan có loại trận pháp này, cũng biết làm sao khởi động trận pháp, vào lúc cô định khởi động trận pháp, Nguyên tiền bối nói: “Cô gái, tôi đã ở đây điều tra hai ngày, đều không tìm được manh mối. Nếu cô cũng không tìm được manh mối thì mau gọi điện thoại cho sư phụ, sư bá của cô, bảo họ tới xem thử có thể tìm được Nhiễm Hàn không.”

Nguyên tiền bối đồng ý để Diệp Hoan tới cũng là muốn để cô thử xem, xem cô có cách không. Nếu Diệp Hoan bó tay, chỉ đành mời Hành Vân đạo trưởng bọn họ xuất sơn. Có điều không tìm được đồ đệ mất tích giúp tiền bối, ông ấy hơi ngại gặp mặt Hành Vân đạo trưởng.

Nói ra vị Nguyên tiền bối này thực ra còn nhỏ hơn Hành Vân đạo trưởng và Kỷ sư phụ mười hai mươi tuổi. Đối với Diệp Hoan bọn họ mà nói là tiền bối, đối với Hành Vân đạo trưởng và Kỷ sư phụ mà nói là hậu bối.

Diệp Hoan gật đầu, đối lưng với Nguyên tiền bối nói: “Nếu con không nghĩ ra cách, nhất định sẽ nói với sư phụ.”

Diệp Hoan dựa theo cách trong truyền thừa, rất nhanh đã khởi động trận pháp, sau đó vèo một cái cô đã biến mất.

Bởi vì Diệp Hoan nôn nóng tìm sư huynh, không muốn giải thích nhiều với Liễu Nguyên và Nguyên tiền bối, cũng sợ đưa họ theo gặp nguy hiểm, khi đó cứu hay không cứu đều là vấn đề nan giải, cho nên cô không giải thích với họ chuyện cô nhìn thấy trận pháp cổ, vứt bỏ hai người lại.

Nhưng sự biến mất của Diệp Hoan lại khiến hai người ngơ ngác, một người sống sờ sờ lại biến mất trước mặt họ?

“Ta đoán có lẽ nơi này có trận pháp, đáng tiếc đạo hạnh của ta không đủ, không tìm được dấu vết của trận pháp.” Nguyên tiền bối tiếc nuối nói xong, lại ngưỡng mộ năng lực của Diệp Hoan và Nhiễm Hàn: “Hành Vân đạo trưởng và Kỷ đạo trưởng thật may mắn, nhận được hai đồ đệ thiên phú bất phàm.”

Nếu không sao họ trước sau đều tìm được trận pháp và đi vào?
 
Back
Top Bottom