Cập nhật mới

Ngôn Tình Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng

Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 240: Chương 240


Khương Nhã thương lượng với chồng: “Nếu chúng ta đã nhận Hoan Hoan, nên cảm ơn anh chị nhà họ Diệp đàng hoàng, nếu không có họ phí tâm, Hoan Hoan của chúng ta cũng không thể sống như người bình thường.”

“Ừm, anh đã sớm muốn cảm ơn ba mẹ nuôi của Hoan Hoan đàng hoàng rồi, chỉ là cách xa, anh mới không tới ngay được, bây giờ vừa hay có thời gian, chi bằng chúng ta đi cảm ơn họ.”

Diệp Hoan: “Bình thường ba mẹ đều bận đi làm, cũng không biết có ở nhà không. Nhưng ngày mai vừa hay là cuối tuần, có lẽ họ đều sẽ ở nhà, con có thể gọi điện thoại trước cho họ hỏi thử.”

Diệp Hoan vẫn gọi ba mẹ Diệp nuôi lớn cô là ba mẹ, cũng gọi ba mẹ ruột là ba mẹ. Dù sao thì xưng hô hơi loạn nhưng tình huống đặc biệt, chỉ có thể gọi như vậy đã.

Lục Vân Triết nói: “Được, con gọi điện thoại liên lạc với họ trước, xem họ có thời gian không.”

Diệp Hoan gọi điện thoại cho Diệp Trường Vinh, rất nhanh đã được bắt máy.

“Là Hoan Hoan à, con gọi điện thoại có chuyện gì sao? Bên ba ruột con như thế nào, đã gặp mặt người thân khác chưa, họ đối xử tốt với con không?” Diệp Trường Vinh cũng lo lắng cho Diệp Hoan, lo cô sống chung với người thân vừa nhận có vui vẻ hay không, người ta có thích cô không.

Diệp Trường Vinh suy nghĩ: Hoan Hoan đã nhận ba ruột rồi, nói không chừng bây giờ đã nhận ông bà nội, cô chú. Mà Hoan Hoan không phải người lớn lên ở nhà họ Lục, bây giờ nhận nhau với người nhà họ Lục, hai bên không có bao nhiêu tình cảm làm nền tảng, nói không chừng Hoan Hoan còn chịu ấm ức.

Nhưng Hoan Hoan tốt xấu cũng là cô gái do hai vợ chồng họ nuôi lớn, tới nhà người khác chịu ấm ức, Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa cũng không vui. Nhưng họ sợ nói nhiều với Hoan Hoan khiến cô nghĩ nhiều. Thực ra họ rất muốn nói với Hoan Hoan: Nếu ở bên chỗ ba ruột con chịu ấm ức thì đừng tới nữa, dù sao con cũng đã lớn, có họ hay không đều như nhau…

Loại lời này hai vợ chồng họ cũng chỉ nghĩ mà thôi, không tiện nói ra. Nếu ngày nào đó Diệp Hoan thật sự chịu ấm ức nặng nề ở nhà họ Lục, chắc chắn Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa sẽ không cố kỵ quá nhiều, cho dù người khác nghĩ nhiều, họ cũng sẽ nói những lời nên nói.

Diệp Hoan cười chào ba, sau đó nói cho ba nguyên nhân cô gọi điện.

Diệp Trường Vinh nghe đã tìm được mẹ ruột của Hoan Hoan, còn muốn tới nhà, chắc chắn ông ấy muốn gặp người phụ nữ mà mình đã tò mò mười mấy năm: “Ngày mai mọi người tới nhà đi, ba và mẹ con nấu cơm đợi mọi người.”

“Vâng, vậy ngày mai bọn con tới.”

“Hoan Hoan, nếu đã tìm được mẹ ruột con, vẫn nên sớm quay về đi học. Không thể ảnh hưởng việc học, ảnh hưởng tương lai của mình…” Diệp Trường Vinh bỗng nhớ tới con gái là xin nghỉ trở về, thế là vội vàng dặn dò hai câu.

“Vâng, đều nghe lời ba, ngày mai bọn con quay về gặp mặt ba mẹ rồi về Bắc Kinh.”

“Được, ba và mẹ ở nhà đợi mọi người.”

Sau khi hai ba con hẹn xong, Diệp Hoan nói với ba mẹ ruột, ngày mai có thể về trấn Phượng Hoàng gặp mặt.

Lục Vân Triết: “Vậy chúng ta phải mua chút quà đến, cảm ơn anh Diệp và chị dâu.”

Khương Nhã không tiện ra ngoài, huống hồ cũng rất lâu chưa ra ngoài, bèn hỏi: “Nên tặng nhiều một chút, không biết bây giờ lưu hành tặng quà gì?”

Diệp Hoan: “Ba, mẹ, ơn dưỡng dục của ba mẹ nuôi con sẽ tự báo đáp.”

Lục Vân Triết nói: “Con báo đáp ơn dưỡng dục của con, ba mẹ báo đáp ân tình họ nuôi con gái giúp ba mẹ. Không giống nhau.”

Ông ấy không hề phản đối Diệp Hoan hiếu thuận với hai vợ chồng nhà họ Diệp. Tuy người ta là ba mẹ nuôi nhưng quả thực có ơn dưỡng dục con gái, hiếu thuận họ là điều nên làm. Lục Vân Triết mong đợi: Nếu kể từ bây giờ ông ấy và vợ bù đắp cho con gái, sau này họ già rồi, con gái cũng có thể hiếu thuận với ông ấy và vợ, vậy thì càng tốt.

Diệp Hoan ở nhà chăm sóc mẹ, Lục Vân Triết tới trung tâm thương mại mua quà, kết quả ông ấy đã mua thuốc rượu kẹo trà và sữa bột về. Đương nhiên ông ấy chọn mua thứ đắt nhất tốt nhất ở trung tâm thương mại.

Diệp Hoan cạn lời nhìn sữa bột ba mua, dở khóc dở cười hỏi: “Ba, ba mua sữa bột làm gì? Trong nhà cũng không có con nít.”

Lục Vân Triết: “Không phải sữa bột có dinh dưỡng sao, ba mua sữa bột cho người lớn tuổi uống, cầm về cho ba mẹ con tặng người già cũng được.”

Được thôi, coi như cô không hỏi. Diệp Hoan lẩm bẩm một câu: Không biết ông bà nội và ông bà ngoại có thích uống sữa bột không.

Diệp Hoan nhìn sữa bột, rượu Mao Đài, trà Ô Long ba mua, đều không phải đồ rẻ, linh ta linh tinh cộng lại cũng hơn một nghìn tệ. Đồ thật sự không ít, chỉ là không thực dụng lắm.

Nếu để Diệp Hoan chọn, cô sẽ tiêu tiền mua quần áo và mua trang sức vàng tặng ba mẹ, thực tế, ít nhất họ dùng được. Những thứ do ba ruột cô mua về, đoán chừng ba Diệp không nỡ dùng một mình, chắc chắn sẽ chia cho người thân trong nhà.

Mặc kệ như thế nào, đây là chút tâm ý của ba mẹ ruột. Diệp Hoan chỉ đành nhìn là được.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 241: Chương 241


Tối nay, Diệp Hoan tiếp tục vào không gian học khăccs họa bùa dưỡng hồn. Cô dựa theo truyền thừa trong đầu học khắc loại bùa này. Bởi vì loại bùa dưỡng hồn này có hiệu quả hơn loại bùa lưu truyền ở giới huyền học hiện giờ. Diệp Hoan định sau khi học được sẽ khắc cho mẹ ruột một cái, để bà ấy mang theo bên mình. Thứ này có ích với việc khôi phục bình thường của bà ấy.

Khắc bùa chú phải tận tay dùng dao, việc này khó hơn dùng bút vẽ bùa nhiều. Tỉ lệ thành công cũng thấp. Nhưng để mẹ ruột có thể sớm ngày đeo bùa an hồn do cô khắc, Diệp Hoan cầm gỗ đào, kiên nhẫn điêu khắc từng miếng từng miếng, dụng công hơn khi trước nhiều. Cho tới sau nửa đêm, điêu khắc tới mỏi mắt, cô mới tu luyện một lúc, ngủ một giấc.

Ngày hôm sau, khi ba mẹ và Diệp Hoan tới trấn Phượng Hoàng, có nói gì bà bà cũng không đi theo. Diệp Hoan sợ bà ấy không biết dùng bếp ga, để lại một ít tiền cho bà ấy, bảo buổi trưa bà ấy mua đồ ăn ở gần đây.

Bà bà lẩm bẩm: “Ở thành phố mua gì cũng tốn tiền, sống ở nông thôn tiết kiệm hơn.”

Diệp Hoan cười, biết bà cụ ở trong thôn tiết kiệm quen rồi, vừa tới thành phố sống không quen lắm. Rõ ràng cô đã đích thân mua quần áo cho bà bà và mẹ, mẹ mặc quần áo mới, nhưng bà bà lại không nỡ mặc, cứ mặc đồ cũ. Diệp Hoan cũng hết cách với bà ấy.

Lần này, Lục Vân Triết vẫn tìm bạn cũ Chu Văn Bác mượn xe, lái xe tới trấn Phượng Hoàng. Ông ấy không biết đường, Diệp Hoan chỉ đường. May mà Diệp Hoan đã dùng bùa an hồn cho mẹ trước, Khương Nhã bình tĩnh suốt dọc đường, không xuất hiện chuyện nói nhảm.

Thực ra ngoài triệu chứng thi thoảng bị hỗn loạn trí nhớ, phần lớn thời gian Khương Nhã giống như người bình thường, không nhìn ra khác biệt gì. Bản thân Khương Nhã cũng biết, bà ấy từng nói, trước khi hoàn toàn khỏe lại, bà ấy sẽ không tùy tiện ra ngoài.

Khi gần tới trấn Phượng Hoàng, điện thoại của Lục Vân Triết đột nhiên vang lên. Ông ấy vội vàng tấp xe vào lề, lấy điện thoại ra xem ai gọi cho ông ấy.

Thế mà lại từ trong nhà gọi tới, tìm ông ấy có chuyện gì sao? Lục Vân Triết nghĩ, nhanh chóng nhận điện thoại.

“Mẹ, mẹ tìm con?”

Mẹ Lục hỏi: “Sáng nay mẹ bảo dì hầm canh sườn củ sen, bảo bà ấy mang tới cho con, sao con không có nhà, đi đâu rồi?” Bởi vì con trai cả một mình ăn cơm ở bên ngoài, trong nhà nấu đồ ngon, thi thoảng sẽ bảo dì đưa tới.

Bởi vì mẹ Lục biết con trai cả không phải ngày nào cũng có tiết, để tiện tìm người, bà cụ biết thời gian nghỉ đại khái của Lục Vân Triết, biết hôm nay có lẽ ông ấy không có tiết nên ở nhà.

Lúc Lục Vân Triết ra ngoài, đã hơn chín giờ, lái xe tới gần trấn Phượng Hoàng, đại khái gần một tiếng, bây giờ hơn mười giờ, thêm một tiếng nữa là tới giờ ăn trưa.

Nhưng bây giờ Lục Vân Triết không ở Bắc Kinh, tâm ý của mẹ Lục lãng phí rồi.

Lục Vân Triết: “Mẹ, con có việc xin nghỉ, bây giờ không ở Bắc Kinh.”

“Sao, con lại công tác rồi, không phải vừa khai giảng sao, bận như thế ư?” Mẹ Lục hỏi: “Năm nay không phải con dạy sinh viên năm nhất sao, sao lại bận như vậy?”

Lục Vân Triết nghĩ ngợi, vẫn tiết lộ một số tin tức với mẹ Lục: “Mẹ, lần này con ra ngoài không phải công tác, mà là ra ngoài tìm Tiểu Nhã.”

Mẹ Lục nghe con trai lại xin nghỉ ra ngoài tìm người, cũng không biết nên tức giận hay không. Bao nhiêu lần rồi, bà ấy nói cũng vô dụng, còn có thể như thế nào?

Mẹ Lục chậm rãi hỏi một câu: “Như thế nào? Có tin tức không?”

“Có tin rồi, con tìm được Tiểu Nhã rồi.” Trong lời của Lục Vân Triết mang theo nhẹ nhõm và vui vẻ, khiến người ta nghe xong biết ngay tâm trạng của ông ấy rất tốt.

Bên phía mẹ Lục kinh ngạc suýt chút rớt ống nghe xuống sàn. Bà cụ vỗ n.g.ự.c nói: “Cái gì? Con nói con tìm được Khương Nhã rồi! Nó như thế nào, không sao chứ?”

Giọng nói của mẹ Lục bởi vì quá kinh ngạc mà nâng cao lên.

Ba Lục ngồi một bên vội vàng hỏi: “Như thế nào, Vân Triết tìm được vợ của nó rồi sao?”

Mẹ Lục không màng tới chồng, vội vàng nghe con trai giải thích.

“Tiểu Nhã không sao, ngày kia con sẽ dẫn cô ấy về.” Lục Vân Triết cho rằng nói vấn đề ký ức hỗn loạn của vợ cho mẹ cũng vô dụng, khiến người ta lo lắng, chi bằng không nói.

Có thể giấu được bao lâu thì hay bấy lâu, không giấu được nữa thì tính sau.

Mẹ Lục sốt ruột: “Con chỉ tìm được vợ con thì không được, con của con thì sao? Con mau hỏi nó, năm đó vứt con ở đâu rồi, bây giờ đứa nhỏ có ở bên cạnh nó không?”

Đối với mẹ Lục mà nói, đương nhiên con dâu không quan trọng bằng cháu trai cháu gái, huống hồ nói không chừng đứa bé đó là đứa con duy nhất của thằng cả.

“Mẹ, mẹ đừng lo, con cũng ở đây, là một bé gái, tên Diệp Hoan. Con bé thi vào đại học B, bây giờ học ở đại học B.”

“Rốt cuộc là sao?” Mẹ Lục buồn bực, sao tìm nhiều năm như vậy cũng không tìm được, bây giờ lại thoắt cái tìm được cả vợ lẫn con.

“Mẹ, đợi bọn con về rồi nói rõ với mẹ. Hôm nay con còn có việc, cúp trước ạ!” Lục Vân Triết sợ mẹ càng hỏi càng nhiều, ông ấy không nói rõ trong điện thoại, liền vội vàng cúp máy.

“Ài, con đừng cúp, nói rõ cho mẹ rồi cúp!” Mẹ Lục nghe vậy, đầu dây bên kia đã truyền tới âm thanh tích tích.

Mẹ Lục oán trách: “Thằng này, sao lại không đáng tin như vậy, cũng không nói rõ với tôi đã cúp điện thoại rồi, tức c.h.ế.t tôi mất!”

Ba Lục hỏi: “Thật sự tìm được rồi?”

“Ừm, con trai ông nói tìm được rồi, tôi hỏi sự tình, nó cũng không nói rõ đã cúp, ông nói nó có đáng giận không?”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 242: Chương 242


Lục Vân Triết nói tin tìm được Khương Nhã cho người nhà biết, không khác gì ném một viên đá vào trong nước, b.ắ.n lên vô số bọt nước.

Tuy ba mẹ Lục tò mò nhưng nghe Lục Vân Triết nói có chuyện, nhịn lòng tò mò không gọi điện thoại tiếp cho ông ấy. Nhưng đợi mẹ Lục gọi điện thoại nói chuyện này với gia đình thằng hai, còn có con gái Lục Vân Phỉ đã gả đi, khiến hai người họ kinh ngạc.

Lục Vân Thanh và Lục Vân Phỉ đều quan tâm tới vấn đề an toàn của Khương Nhã trước, ví dụ nói chị dâu đã không xuất hiện nhiều năm như vậy, có phải bị thương gì không? Tiếp đó là hỏi chuyện đứa bé.

Khi họ nghe mẹ nói đứa bé cũng tìm được, hơn nữa còn học đại học B, hai người không khỏi nghĩ nhiều, lẽ nào anh cả đã sớm tìm được con gái ruột?

Dù sao thì thời gian đại học B khai giảng khá sớm, thời gian tìm được chị dâu muộn hơn. Có lẽ anh cả bởi vì tìm được con gái ruột trước mới thuận theo manh mối tìm được chị dâu. Chỉ là không biết chỗ chị dâu tình hình như thế nào, vì sao lại biến mất nhiều năm như vậy, rốt cuộc có ẩn tình gì?

Có suy đoán nhiều mấy cũng không bằng hỏi rõ, thế là hai anh em không hẹn mà cùng gọi điện thoại cho anh cả. Nhưng Lục Vân Triết thấy là em hai và em út gọi điện thoại tới, sau khi nghe máy chỉ nói với họ một câu: “Có gì về rồi nói.”

Lục Vân Phỉ kiên trì gọi điện thoại cho anh cả tiếp, sau đó Lục Vân Triết sợ người nhà gọi điện thoại cho ông ấy mãi, thế là dứt khoát cúp nguồn. Dù sao thì sự việc không thể nói rõ trong nhất thời, quay về rồi nói không vấn đề gì cả.

Chỉ là người nhà lại buồn bực, vì chuyện này, Lục Vân Phỉ đặc biệt chạy về nhà mẹ hỏi rõ tình hình. Nhưng ngoài Lục Vân Triết, những người khác đều không biết rốt cuộc là chuyện gì.

Lục Vân Phỉ ai oán: “Anh cả thật là, nói không rõ ràng gì hết, lấp lửng cái gì chứ?”

Mặc kệ người nhà hậm hực thế nào, dù sao thì Lục Vân Triết sẽ không tùy tiện nghe điện thoại. Ông ấy trực tiếp lái xe đưa vợ con tới nhà họ Diệp.

Đợi họ tới cổng nhà, có người nhìn thấy Diệp Hoan hỏi: “Diệp Hoan, không phải cháu đang học đại học ở Bắc Kinh sao, sao lại về?”

Diệp Hoan cười đáp: “Thím, về nhà xử lý chút việc, sẽ quay lại nhanh thôi ạ.”

“Ồ, vậy cháu mau về nhà đi. Hôm nay ba mẹ cháu không đi làm, có lẽ đều ở nhà.” Thím hàng xóm nhìn thấy có một người phụ nữ rất giống Diệp Hoan, tò mò người phụ nữ này là ai. Nếu là thân thích của nhà họ Diệp, sao trước đây chưa từng thấy?

Diệp Hoan và Khương Nhã đồng thời xuất hiện, chắc chắn người nhà cho rằng hai người có quan hệ thân thích, không phải chị em thì là mẹ con, hoặc là cô và cháu gái…

Lục Vân Triết đỗ xe ở cổng, ba người xách rất nhiều đồ vào nhà.

Đại khái biết hôm nay có khách tới, Lý Vệ Hoa đã quét dọn nhà cửa vô cùng sạch sẽ. Tuy vẫn là nhà ngói gạch trước đây, nhưng trông gọn gàng ngăn nắp, biết ngay nữ chủ nhân không phải người lười.

Lý Vệ Hoa sợ ba mẹ ruột của Diệp Hoan chê nhà họ bẩn, cho rằng con gái của họ lớn lên trong môi trường đó. Thực ra bởi vì nhà họ không làm nông, trong viện không có nông cụ gì, trông không lộn xộn mấy.

Tuy Diệp Hoan không phải con ruột nhưng cô có tình cảm không thể từ bỏ đối với ngôi nhà này. Cô xách đồ vừa vào nhà đã gọi: “Ba, mẹ, con về rồi!”

“Hoan Hoan về rồi, mẹ đã nấu cá chua ngọt mà con thích ăn.” Lý Vệ Hoa từ trong bếp đi ra nói, bà lập tức chú ý tới hai vợ chồng phía sau con gái, vội hỏi Diệp Hoan: “Đây chính là ba mẹ của con?”

Không đợi Diệp Hoan trả lời, Lý Vệ Hoa cười nói: “Hoan Hoan và em gái giống nhau thật, nhìn một cái biết là mẹ con ruột.”

Sau khi biết Hoan Hoan đã nhận ba mẹ ruột, Lý Vệ Hoa đã có chuẩn bị tâm lý, nhìn thấy Lục Vân Triết và Khương Nhã, bà tươi cười, vô cùng nhiệt tình nói với họ: “Em gái, mọi người mau vào nhà ngồi, tôi bảo ba nó ra ngoài mua đồ rồi.”

Gần nhà họ có một xưởng bán tương và dưa muối, trước đây là xưởng quốc doanh, nhưng đã đóng cửa, bây giờ trở thành xưởng tư nhân. Bởi vì gần, tương cũng ngon, nhà họ đều mua tương, mua dưa muối ở đây ăn.

“Mọi người nói tới thì tới thôi, sao còn mang nhiều đồ như thế? Cũng không phải người ngoài, khách sáo như thế làm gì?” Lý Vệ Hoa quay đầu nói với Hoan Hoan: “Con cũng không khuyên ba mẹ con, còn để họ mua nhiều đồ như vậy.”

Lục Vân Triết vội nói: “Nên mà, vốn dĩ tôi nên sớm tới cảm ơn anh chị, nhưng bởi vì công việc, cộng thêm khoảng cách địa lý xa xôi, tôi mới không tới được.”

Khương Nhã cũng nói: “Hoan Hoan được anh chị nuôi tốt như vậy, nói gì chúng tôi cũng phải cảm ơn anh chị…”

Dù sao thì Lục Vân Triết và Khương Nhã nói rất khách sáo, đều là lời nói cảm ơn. Ngàn lời vạn chữ không đủ để bày tỏ sự biết ơn của họ.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 243: Chương 243


Lý Vệ Hoa nói: “Mọi người đừng khách sáo! Cũng là bản thân Hoan Hoan giỏi giang, từ nhỏ không khiến chúng tôi bận tâm gì, học cũng giỏi, còn biết chăm sóc Đông Đông và Nam Nam…”

Ba người ngồi xuống nói chuyện của Diệp Hoan, Diệp Trường Vinh xách thùng tương về, lại nói chuyện khách sáo một phen.

Lý Vệ Hoa bắt đầu bận rộn bưng món lên, mọi người ngồi xuống vừa ăn vừa nói. Diệp Hoan vội giúp đỡ, Khương Nhã cũng muốn giúp, Diệp Hoan không cho, sợ cơ thể bà ấy dễ mệt.

Trước đây phần lớn thời gian Khương Nhã đều bị nhốt trong nhà, thời gian nằm trên giường khá dài, chắc chắn thể lực không được tốt. Nếu không phải mỗi lần Diệp Hoan lén lút dùng một viên Thái Cực Châu khởi tử hồi sinh cho mẹ ruột, chắc chắn Khương Nhã không thể đi lại nhanh như vậy, còn có thể đi đường xa.

Dù sao thì Diệp Hoan có đồ tốt, hận không thể dùng hết cho mẹ ruột, mong bà ấy sớm ngày khỏe lại. Lúc đầu cô nhìn thấy hồn phách của mẹ ruột bị giam lỏng trong bình thủy tinh, luôn lặp lại không biết tung tích của bảo bối, cảnh đó khiến Diệp Hoan sợ hãi.

Diệp Hoan cho rằng tuy bà ấy không nuôi dưỡng cô nhưng lại vì cô mà hi sinh rất nhiều. Điều này khiến tình cảm của Diệp Hoan đối với mẹ ruột nhiệt liệt lại nhanh chóng, thậm chí vượt trên cả người ba đã tiếp xúc nhiều ngày. Cho nên Diệp Hoan có thứ gì ngon, đều lén lút cho mẹ dùng.

Đương nhiên Diệp Hoan không quên ba. Nhưng Diệp Hoan không cho ba dùng Thái Cực Châu, bởi vì hiện giờ Lục Vân Triết vốn không cần.

Đối với người bình thường mà nói, tác dụng của Thái Cực Châu quá lớn, có lẽ có thể khiến người ta tóc bạc hóa đen, tinh thần hăng hái trong một đêm…Diệp Hoan sợ người khác nhìn ra khác lạ, định từ từ bồi bổ sức khỏe giúp ba ruột.

Diệp Hoan cũng không quên ba mẹ nuôi lớn cô, còn có sư phụ dạy dỗ cô, dù sao thì chỉ cần có cơ hội, Diệp Hoan luôn nghĩ cách báo đáp họ.

Bây giờ Diệp Hoan cảm thấy cô vô cùng may mắn, chẳng những có một cặp ba mẹ nuôi coi cô như con ruột, còn có hai em trai hiểu chuyện nghe lời; cô còn tìm được ba mẹ ruột vô cùng yêu thương cô; còn có sư phụ, sư bá, sư huynh, thậm chí là Chiến Thần…

Diệp Hoan nghĩ tới tất cả những người đối tốt với cô, cô may mắn nghĩ nếu có cơ hội sẽ hồi báo họ, hi vọng họ đều có thể hạnh phúc.

Hai cặp ba mẹ ngồi xuống đối mặt nhau nói chuyện, hầu như là nhắc tới Diệp Hoan, còn có Diệp Đông và Diệp Nam. Nhắc tới các con, ba mẹ luôn có chủ đề không nói hết.

Mấy người đang nói chuyện, chuông điện thoại trong nhà vang lên, Diệp Hoan vội vàng đi nghe điện thoại, hóa ra là cậu Lý Vệ Quốc gọi tới.

“Cậu, có việc gì ạ?”

“Là Hoan Hoan à, sao cháu lại ở nhà?” Lý Vệ Quốc cảm thấy lạ, tuy hôm nay là thứ bảy nhưng Hoan Hoan không nên ở nhà. Bắc Kinh cách quê nhà xa như vậy, chỉ với hai ngày cuối tuần không thấm vào đâu, sao Hoan Hoan lại về nhà?

“Có chút chuyện nên cháu về. Cậu, cậu tìm ai ạ?”

“Cậu tìm ba cháu.”

Đợi Diệp Trường Vinh nghe điện thoại của anh mới biết anh hỏi ông ấy chút việc giúp người khác, đợi hai người nói xong. Lý Vệ Quốc hỏi: “Trường Vinh, sao Hoan Hoan lại về?”

Diệp Trường Vinh không trả lời, ông nghĩ nói trong điện thoại không rõ ràng, dứt khoát nói với anh: “Trong nhà có khách, anh tới tiếp khách giúp em, anh tới là biết ngay.”

Điều này khơi dậy lòng tò mò của Lý Vệ Quốc, ông ấy lập tức đồng ý: “Được, anh tới ngay.”

Diệp Trường Vinh vẫn chưa giải thích với họ hàng trong nhà rằng Diệp Hoan không phải con ruột, chủ yếu là ông thật sự không tiện đột nhiên mở miệng giải thích. Nhưng chuyện tới hôm nay, giấu cũng không giấu được nữa. Ông chủ động gọi anh vợ tới, đồng nghĩa với chọc thủng cửa sổ giấy, tới lúc đó không cần ông nói, họ hàng sẽ biết.

Hai nhà cách nhau không xa, cộng thêm Lý Vệ Quốc cưỡi xe đạp tới, chưa được mấy phút đã tới cổng nhà. Ài, thế mà lại lái xe tới, xem ra khách hôm nay rất không bình thường.

Đương nhiên không bình thường, đợi Lý Vệ Quốc nhìn thấy Khương Nhã, thấy dung mạo của bà ấy và cháu gái cực kỳ giống, tựa như hiểu ra gì đó, lại tựa như không hiểu.

Lý Vệ Quốc khách sáo gật đầu với Lục Vân Triết và Khương Nhã, kéo em rể ra ngoài cửa hỏi: “Chuyện gì vậy, hai vợ chồng này là ai, sao người phụ nữ đó lại giống Hoan Hoan như thế?”

Diệp Trường Vinh đưa cho anh vợ một điếu thuốc, còn móc diêm từ trong túi ra châm thuốc cho ông ấy, Lý Vệ Quốc sốt ruột tới sắp bốc khói: “Đừng lề mề nữa, mau nói anh nghe là chuyện gì?”

Diệp Trường Vinh hút một hơi thuốc, mới nói với anh vợ: “Thực ra Hoan Hoan không phải con ruột của em và Vệ Hoa, con bé được em nhặt về, ở ngay đây.”

Diệp Trường Vinh chỉ trước bậc cửa, lại nói: “Hôm Vệ Hoa sinh con, em vừa đẩy cửa đã nghe thấy tiếng khóc của con nít, sau đó nhặt được Hoan Hoan…Sau này em sợ ồn ào ra, khiến kẻ thù mà mẹ ruột Diệp Hoan nói tìm tới, em và Vệ Hoa liền báo rằng con bé là con ruột của chúng em.”

Lý Vệ Quốc: Chẳng trách sau khi Hoan Hoan lớn lên, không giống em rể, cũng không giống em gái. Hóa ra là như vậy.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 244: Chương 244


Lý Vệ Quốc biết Hoan Hoan không phải con ruột của em gái và em rể, bội phục hai người từ tận đáy lòng, bởi vì họ giấu rất kỹ. Ngoài hai vợ chồng này, đoán chừng tất cả họ hàng đều không biết. Quan trọng là họ đối xử vô cùng tốt với Hoan Hoan, không khác gì con ruột, cho nên cho dù Hoan Hoan không giống hai vợ chồng họ, căn bản không ai nghi ngờ Hoan Hoan không phải con ruột.

Mọi người còn cho rằng là sinh ba, chắc chắn khác với sinh một. Hoan Hoan xinh đẹp, đoán chừng là giống bà cô nào đó đời trước.

Cách nhìn của Lý Vệ Quốc đối với Lục Vân Triết và Khương Nhã càng đơn giản, biết họ không phải cố ý bỏ con, bây giờ mới tìm tới là vì bất đắc dĩ, trong lòng chỉ đồng cảm với họ, không có suy nghĩ oán trách.

Ông ấy sợ em rể mất mát, còn an ủi em rể: “Cho dù Hoan Hoan nhận ba mẹ ruột, em cũng đừng quá buồn, coi như sau này có thêm thân thích.”

Hai người nói xong, đang định quay lại tiếp khách, Diệp Trường Vinh nhìn thấy anh cả đạp xe đạp, thồ một số đồ tới: “Anh cả, sao anh lại tới đây?”

Bác cả Diệp chào em trai và anh trai thông gia, xong rồi nói: “Chị dâu em hái được ít sơn trà, đào trên núi, bảo anh mang tới cho các em.”

Diệp Trường Vinh cạn lời, hôm nay thật quá trùng hợp, anh cả tới, vừa hay thấu tỏ chuyện của Hoan Hoan, để anh cả quay về nói với người nhà.

Lần này, nhà họ Lý, nhà họ Diệp sắp bùng nổ rồi!

*

Để không khiến anh cả vào nhà rồi lại kéo ông ra nói chuyện, Diệp Trường Vinh lại phí nước bọt giải thích một lượt với anh cả.

Bác cả Diệp là người thành thật, sau khi nghe xong im lặng rất lâu, đợi khi vào nhà ông ấy mới nói: “Đoán chừng mẹ chúng ta biết Hoan Hoan không phải cháu ruột, có lẽ sẽ đau lòng.”

Diệp Trường Vinh nghe vậy, suýt chút vấp bậc cửa.

Nhà họ ai không biết mấy năm nay bà cụ đối xử tốt với Hoan Hoan, toàn là vì thầy bói nói Hoan Hoan là quý nhân.

Bây giờ Hoan Hoan tìm được ba mẹ ruột, sau này có thể ở nhà họ Diệp hay không còn khó nói, bà cụ biết chắc chắn sẽ đau lòng. Chỉ là không biết đau lòng vì những năm qua bà cụ tặng đồ cho Diệp Hoan, hay là đau lòng sau này bà cụ không còn được hưởng ké nữa.

Sau đó Lục Vân Triết và Khương Nhã nhìn thấy thân thích nhà họ Khương, thế là họ nói cảm ơn, nói trước đây Hoan Hoan khiến mọi người bận lòng rồi. Lý Vệ Quốc và bác cả Diệp vội vàng xua tay, bày tỏ họ không làm gì nhiều.

Nhưng hai người đều nhắc tới Trường Vinh và Vệ Hoa rất tốt với Hoan Hoan, những năm qua họ đều không nhìn ra Hoan Hoan không phải là con ruột của hai vợ chồng.

Đợi uống hết rượu, ăn no cơm, Lục Vân Triết đã xưng anh gọi em với Diệp Trường Vinh, Lý Vệ Quốc và anh cả, còn nói sau này họ tới Bắc Kinh chơi, ông ấy phụ trách chiêu đãi suốt quá trình.

Ăn cơm xong, Lý Vệ Hoa lại pha một ấm trà cho họ, bảo họ uống cho tỉnh rượu. Sau khi tỉnh rượu, Lý Vệ Quốc và bác cả Diệp lấy cớ trong nhà có việc, tạm biệt Diệp Trường Vinh và Lục Vân Triết về nhà trước.

Trước khi đi, Lý Vệ Quốc tìm cơ hội thì thầm với em vợ: “Trường Vinh, về nhà anh nói chuyện của Hoan Hoan với ba mẹ?”

Diệp Trường Vinh thở dài: “Nói đi, tới nước này rồi, giấu cũng không giấu được.”

Lý Vệ Quốc vỗ ông một cái, nói: “Thật tình, em còn muốn giấu, còn muốn giấu tới khi nào?”

“Không phải em sợ người ngoài biết rồi nói ra nói vào sao?” Diệp Trường Vinh biết bây giờ không giấu được nữa, người nhà biết, thân thích sớm muộn cũng sẽ biết, sau đó không biết chừng ai lớn miệng nói ra ngoài, tới lúc đó người quen biết với gia đình họ đều biết. Có người thích bàn tán, chắc chắn sẽ không thể không nói gì được.

Diệp Trường Vinh không làm chuyện trái lương tâm, ngược lại không sợ bị nói. Chỉ là sống dưới ánh mắt dị thường của người khác, cảm thấy có hơi khó chịu mà thôi.

Tất nhiên, Diệp Hoan không phải ruột rà nhà họ Diệp, nếu truyền ra, đoán chừng các hương thân còn cảm thấy mới lạ hơn so với việc nhà họ sinh ba năm đó. Sinh ba, người ta biết cùng lắm là khen vài câu khéo sinh; nhưng nếu Diệp Hoan không phải con ruột, chắc chắn có người sẽ nói: Rốt cuộc là sao, nuôi nhiều năm như vậy, sao không phải là con ruột? Có người hóng hớt, nói không chừng còn sẽ chạy tới hỏi Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa.

Đợi Lý Vệ Quốc và anh cả Diệp về nhà nói với người nhà, mới đầu họ đều không tin lời hai người nói là thật.

“Cái gì, Hoan Hoan không phải con ruột của Trường Vinh và Vệ Hoa? Đừng nói bậy!”

Người nhà hỏi rõ sự tình, vẫn không tin. Không phải nói ba mẹ ruột Hoan Hoan tới sao, đi xem thử là biết có phải thật không.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 245: Chương 245


Nhà họ Lý gần, nhấc chân chạy tới nhà Diệp Trường Vinh. Ông bà ngoại Lý vừa thấy Khương Nhã liền biết con trai không nói bậy, nhìn dáng vẻ giống hệt đó, nói Hoan Hoan không có quan hệ gì với người phụ nữ này, không ai tin. Bà ngoại thầm nghĩ: Ôi mẹ ơi, đây chắc chắn là mẹ ruột của Hoan Hoan, hai mẹ con giống nhau biết bao!

Lý Vệ Hoa vội vàng giới thiệu cho ba mẹ bà: “Hai vị này là ba và mẹ của Hoan Hoan, tên Lục Vân Triết và Khương Nhã.”

Lục Vân Triết và Khương Nhã vội vàng chào ba mẹ của Lý Vệ Hoa, sau đó cùng nhau nói chuyện. Mấy người đang nói chuyện, bà nội Diệp bảo con trai cả chở bà cụ tới nhà thằng hai.

Bà cụ vừa vào liền ào ào: “Hoan Hoan lớn lên ở nhà họ Diệp chúng tôi, không thể cho người khác!”

Hai vợ chồng thằng hai khó khăn lắm mới nuôi Hoan Hoan lớn, không thể tặng con gái cho ba mẹ ruột cô như vậy, nếu như thế, không phải là nuôi phí sao? Nuôi con cho người ta, chắc chắn không được. Hơn nữa Hoan Hoan là mệnh quý nhân, bà cụ còn trông mong mệnh quý nhân của Hoan Hoan có thể vượng gia, sao có thể dễ dàng để Hoan Hoan đi?

Diệp Trường Vinh nghe thấy giọng của mẹ ông, vội vàng ra ngoài đón. Lời của mẹ ông khiến người ta khó xử, để Hoan Hoan và vợ chồng Lục Vân Triết nghe được chắc chắn sẽ không thoải mái. Ông bà ngoại Lý nghe thông gia nói vậy, trong lòng lẩm bẩm hai câu, giả vờ không nghe thấy, tiếp tục nói chuyện với ba mẹ ruột của Diệp Hoan. Vốn dĩ Lục Vân Triết và Khương Nhã định ra ngoài đón bà nội Diệp, bị hai người họ ngăn lại.

Nếu sự việc có thể được giải quyết hòa bình, đâu cần phải cáu giận? Diệp Trường Vinh vội vàng kéo mẹ ông lại, thấp giọng nói: “Mẹ, mẹ nói chuyện đàng hoàng. Người ta tới nhà là khách, đó là ba mẹ ruột của Hoan Hoan, sau này không thể không qua lại, mẹ không thể nói khó nghe quá, đắc tội người ta.”

Con trai nhắc nhở như vậy, bà nội Diệp bỗng nhiên nhớ ra gì đó, bà ghé sát con trai hỏi nhỏ: “Ba mẹ ruột của Hoan Hoan làm gì?”

Anh cả Diệp đứng một bên làm phông, nghe em hai giải thích với mẹ. Vừa tới nhà em hai, mẹ ông ấy đã vứt ông ấy sang một bên.

Diệp Trường Vinh: “Ba con bé là giáo sư đại học B, con bé vừa mới nhận mẹ, con không biết người ta làm gì.” Mẹ ông hỏi cái này làm gì?

Bà nội Diệp tiếp tục truy hỏi: “Vậy họ là người ở đâu?”

“Ba ruột Hoan Hoan là người Bắc Kinh. Mẹ, mẹ hỏi làm gì?” Diệp Trường Vinh buồn bực.

Bà nội Diệp thực tế lại sắc bén nói: “Còn có thể làm gì, nếu điều kiện của ba mẹ ruột Hoan Hoan tốt, chúng ta để họ nhận nhau, sau này trong nhà có thêm thân thích; nếu điều kiện của ba mẹ ruột Hoan Hoan không tốt, không thể để Hoan Hoan nhận họ. Các con phí tâm phí sức nuôi Hoan Hoan lớn, còn cho nó vào đại học, lẽ nào muốn nó về chỗ ba mẹ ruột, bán sức kiếm tiền cho họ?”

Thêm thân thích ở Bắc Kinh, dĩ nhiên bà nội Diệp không phản đối. Chỉ cần Hoan Hoan không cắt đứt qua lại với nhà họ Diệp là được. Nếu ba mẹ ruột Hoan Hoan nghèo khó, khổ sở, năm đó là vì Hoan Hoan là con gái mà vứt bỏ cô, bà nội Diệp sẽ không để Hoan Hoan nhận họ.

Vừa nãy anh cả Diệp quay về nhà nói, bà nội Diệp nghe xong liền sốt ruột, không nghe hết đã bảo anh cả dẫn bà cụ tới nhà thằng hai. Vốn dĩ anh cả Diệp không giỏi ăn nói, không giải thích chu toàn với mẹ, khiến bà nội Diệp hiểu lầm, cho rằng ba mẹ ruột Diệp Hoan tới là giành con với nhà họ.

Diệp Trường Vinh nghe xong vội nói: “Năm đó ba mẹ ruột của Hoan Hoan không phải cố ý bỏ con ở cổng nhà chúng ta, là có nguyên nhân. Khó khăn lắm cả nhà mới đoàn tụ, mẹ không thể nói lời đ.â.m chọt trái tim người ta, nếu Hoan Hoan nghe được không vui thì phải làm sao?”

Bà nội Diệp lo lắng hỏi: “Hoan Hoan không nói đi theo ba mẹ ruột nó, nói sau này không về nữa chứ?”

“Mẹ, Hoan Hoan là đứa trẻ không có tình người sao? Chắc chắn không thể đi không về nữa. Hoan Hoan học đại học ở Bắc Kinh, cách xa nhà chúng ta như vậy, đi theo ba mẹ con bé có gì khác biệt, mẹ đừng bận lòng nữa. Ba mẹ Hoan Hoan đều là người thấu tình đạt lý, sẽ không bảo Hoan Hoan cắt đứt quan hệ với chúng ta. Lát nữa mẹ nói chuyện tử tế với họ…” Diệp Trường Vinh giải thích chung chung một lượt, tốt xấu cũng thuyết phục mẹ ông, dẫn người vào nhà.

Lục Vân Triết và Khương Nhã vội vàng đứng dậy chào bà nội Diệp. May mà vừa nãy bà nội Diệp nghe con trai giải thích, an ủi, trong lòng vững vàng hơn mới nói chuyện tử tế với hai người.

Bà nội Diệp nói: “Hoan Hoan là do vợ chồng thằng hai phí tâm nuôi lớn. Cho dù anh chị nhận con, cũng không thể bắt Hoan Hoan cắt đứt quan hệ với nhà chúng tôi…”

Lục Vân Triết vội vàng hứa: “Không thể, không thể, Hoan Hoan muốn về khi nào thì về khi ấy!”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 246: Chương 246


Bà nội Diệp nghe xong mới yên tâm hơn, sau đó bà cụ lại lẩm bẩm với Diệp Hoan: “Hoan Hoan, ba mẹ cháu nuôi cháu lớn không dễ, sau này cháu phải hiếu thuận với họ…”

“Bà nội, chắc chắn cháu sẽ hiếu thuận với ba mẹ cháu, sau này cũng hiếu thuận với bà và ông nội, còn có ông bà ngoại.”

Lời của Diệp Hoan khiến bà nội Diệp và ông bà cụ Lý vui, nhoẻn miệng khen Hoan Hoan là đứa trẻ ngoan!

Bà nội Diệp nhìn Lục Vân Triết và Khương Nhã, cảm thấy khí chất người ta không bình thường, trông có vẻ xuất thân từ gia đình giàu có, không giống kiểu nghèo khổ, nếu không sao lại trắng trẻo nõn nà, trông còn trẻ hơn con trai và con dâu.

Chỉ là ba ruột của Hoan Hoan có tóc bạc, có hơi đáng tiếc, đoán chừng là không tìm được vợ và con mà ưu sầu, cũng không biết gia đình mẹ ruột Hoan Hoan làm gì, thế mà lại có kẻ thù truy sát. May mà nghe con trai nói đã giải quyết xong kẻ thù, nếu không bà cụ không dám cho hai người ở nhà con trai.

Bà nội Diệp hỏi Lục Vân Triết và Khương Nhã một số vấn đề, lại tìm hiểu kỹ chuyện năm đó, mới nảy sinh đồng cảm với hai vợ chồng này. Vốn dĩ là một gia đình hạnh phúc, thế mà bị kẻ thù chia cắt nhiều năm, bà cụ còn hung hăng mắng chửi kẻ thù một trận. Điều này khiến Lục Vân Triết có chút bóng ma tâm lý với bà cụ thay đổi cách nhìn về bà cụ không ít, cảm thấy tuy bà cụ Diệp vừa mới tới nói lời khó nghe, nhưng thi thoảng cũng rất đáng yêu.

Đợi ông bà ngoại Lý, còn có bà nội Diệp tìm hiểu rõ vợ chồng Lục Vân Triết, lúc họ sắp về, Lục Vân Triết nói với con gái: “Hoan Hoan, không phải ba đã mua sữa bột cho mọi người sao, để họ mang về uống luôn.”

Bà nội Diệp xua tay bày tỏ không lấy: “Người nông thôn chúng tôi không xa xỉ như thế, còn uống sữa bột, đó không phải thứ cho con nít uống sao?”

Ông bà ngoại Lý cũng nói không lấy.

Lục Vân Triết nói: “Cháu biết trong nhà có người già, đặc biệt mua sữa bột cho người già uống, mọi người mang về uống thử, nếu ngon thì sau này cháu lại mua biếu mọi người.”

“Nghe nói sữa bột đắt lắm, đâu cần phải phí tiền đó, chi bằng mua thêm chút thịt ăn có vẻ thực tế hơn!”

Lục Vân Triết lại cảm thấy bà cụ đáng yêu, cười nói: “Chỉ cần bác muốn uống, cứ gọi điện thoại cho Hoan Hoan, cháu mua cho bác uống.”

Bà nội Diệp không mong Lục Vân Triết hiếu kính bà cụ, bèn nói: “Sau này hai nhà chúng ta chính là thân thích, nên qua lại nhiều hơn.”

Lục Vân Triết: “Vâng, bác, sau này bác có thời gian thì tới Bắc Kinh chơi, ở nhà chúng cháu, cháu tiếp đãi bác. Còn có bác Lý, mọi người có thời gian cũng đến chơi.”

“Đợi sau này Hoan Hoan, Đông Đông, Nam Nam ổn định nhà cửa ở Bắc Kinh, chúng tôi sẽ đi.”

Diệp Hoan thương lượng với Lý Vệ Hoa về quà do ba ruột mang tới, trực tiếp đưa những thứ có thể mang đi cho ông bà cụ mang đi.

Tiễn ba người đi, lúc này đã tới ba bốn giờ chiều, Lục Vân Triết sợ về muộn quá không an toàn, nói lời tạm biệt. Hơn nữa ông ấy cũng lo sức khỏe của vợ, sợ bà ấy không gắng gượng được.

Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa muốn giữ họ ở lại một đêm, Diệp Hoan giải vây nói còn phải về Bắc Kinh sớm để đi học, hai vợ chồng sợ ảnh hưởng việc học của Diệp Hoan nên không níu kéo nữa.

Nhưng Diệp Hoan nói đợi được nghỉ sẽ cùng về với hai em trai, Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa yên tâm.

Đợi Diệp Hoan và ba mẹ ruột đi, Lý Vệ Hoa nói: “May mà Hoan Hoan hiểu chuyện, nhận ba mẹ ruột không vứt bỏ chúng ta, sau này coi như có thêm thân thích.”

Diệp Trường Vinh nói: “Hoan Hoan lớn lên bên cạnh chúng ta, có thể là đứa trẻ vô lương tâm sao? Hơn nữa sau này các con lớn khôn, có công việc có gia đình, sẽ không ở bên cạnh chúng ta quanh năm, trừ phi đợi chúng ta nghỉ hưu, tới trông con giúp chúng…”

Đợi bà nội Diệp và hai ông bà cụ nhà họ Lý về tới nhà, bị người nhà vây lại, xúm nhau hỏi chuyện thân thế của Hoan Hoan. Họ đều vô cùng tò mò ba mẹ ruột của Hoan Hoan trông như thế nào, nhưng không thể kéo chùm tới nhà Diệp Trường Vinh được. Ở trước mặt khách, cũng không tiện hỏi quá nhiều. Hơn nữa người ta cũng không phải là kính chiếu ảnh, chạy hết tới xem, thể hiện quá bất lịch sự.

Ba người vừa tới nhà, bị con dâu vây lại hỏi, moi móc tin tức họ vừa biết. Bên nhà họ Lý không cần nói nhiều, bà nội Diệp giống như kể chuyện, nói nguyên văn những gì bà cụ nghe được cho người nhà, để ông nội Diệp và gia đình thằng cả biết thân thế của Diệp Hoan rốt cuộc là sao. Dù sao cũng đủ khiến họ kinh ngạc.

Sau đó đợi họ gặp được Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa, kéo hai người hỏi chuyện mới thỏa mãn lòng hiếu kỳ. Nhưng dù sao Diệp Hoan cũng do Diệp Trường Vinh và Lý Vệ Hoa nuôi lớn, bà con thân thích nghe rồi thôi, không bận tâm nhiều. Có việc cũng là vợ chồng Diệp Trường Vinh bận tâm.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 247: Chương 247


Sau khi gia đình Diệp Hoan về tới thành phố S, Lục Vân Triết để vợ và con gái ở nhà, mới đưa xe cho Chu Văn Bác. Ông ấy còn nói với Chu Văn Bác, có thể ngày mai hoặc ngày kia phải về Bắc Kinh, tạm thời sẽ không tới đây nữa.

Chu Văn Bác: “Vốn dĩ còn muốn mời gia đình cậu ăn bữa cơm, nếu các cậu đi rồi, cơm này không ăn được nữa.”

Lục Vân Triết cười nói: “Khương Nhã vẫn chưa khỏi hẳn, đợi cô ấy khỏi, có cơ hội sẽ để cậu mời.”

“Được thôi, sau khi tìm được vợ con, cậu cũng có tâm tình đùa với tôi rồi.”

Lục Vân Triết cong môi thừa nhận: “Bây giờ không phải tâm trạng của tôi tốt sao, đương nhiên biết đùa rồi.”

Sau khi Lục Vân Triết tạm biệt bạn tốt về nhà, nhắc chuyện về Bắc Kinh.

“Ba, chúng ta phải mua vé tàu trước chứ?”

Lục Vân Triết sợ ngồi máy bay ảnh hưởng tới vợ, cân nhắc chu toàn: “Đặt vé giường mềm đi, ba sợ bây giờ mẹ con ngồi máy bay không tiện.”

Diệp Hoan nói: “Vậy thì mua vé giường mềm, đợi lát nữa con đi mua, chúng ta thu dọn một chút, về Bắc Kinh sớm.”

Diệp Hoan nói sắp về Bắc Kinh với bà bà, bà bà không có chút ý kiến nào.

Bà bà cười nói: “Không ngờ cuộc đời bà còn có ngày đến Bắc Kinh, đây đều là nhờ phúc của mọi người!”

Bởi vì trong hai ngày bà bà tới đây, ăn ngon mặc đẹp, còn có người nói chuyện với bà ấy, tốt hơn sống ở quê, bà ấy mãn nguyện, không ngờ về già còn có thể hưởng phúc. Ngoài ăn uống ở nhà Diệp Hoan, bà bà khá tự giác, không gây phiền phức cho họ. Bà bà nói với Diệp Hoan rồi, đợi sau này khi bà ấy già không thể làm gì được nữa, bà ấy sẽ về quê. Bởi vì người già coi trọng lá rụng về cội, bà bà cũng mang tâm lý này. Nhân lúc bà ấy còn có thể hoạt động, cùng gia đình Diệp Hoan dạo quanh khắp nơi, hưởng phúc vài năm, đời này coi như không uổng phí!

Lục Vân Triết bảo con gái ở nhà trông vợ, ông ấy đến ga tàu đặt vé, đặt vé tàu hơn mười một giờ tối nay. Trên đường về, ông ấy mua chút trái cây, chuẩn bị mang ăn trên đường. Thực ra đợi lên xe vừa hay đến nửa đêm, cũng không ăn được bao nhiêu trái cây, mang theo cho có vậy thôi.

Diệp Hoan thấy ba mua vé tàu tối nay, lập tức thu xếp đồ với bà bà. Đồ họ cần mang không nhiều, cũng chỉ có vài bộ quần áo và một số trái cây điểm tâm mà thôi. Còn chăn đệm mới mua gì đó, Diệp Hoan định cất, rồi dùng bùa, có thể bảo quản được một khoảng thời gian. Dù sao thì tết cô vẫn về, Lục Vân Triết giao một chiếc chìa khóa cho con gái, cô có thể về mọi lúc.

Diệp Hoan biết sư phụ, sư bá đã sớm về đạo quán, sư huynh cũng về Bắc Kinh sớm. Lần này họ vì cô chạy trước chạy sau, cô đều không tiễn họ được. Diệp Hoan nghĩ đợi được nghỉ có thời gian, cô nhất định sẽ đi thăm sư phụ và sư bá.

Hơn mười một giờ đêm, bốn người ngồi lên taxi tới ga tàu. Ngoài bà bà lần đầu tiên ngồi tàu lửa mang theo lòng tò mò, Khương Nhã cũng cảm thấy mới lạ.

“Ga tàu bây giờ xây dựng tốt thật, tốt hơn trước đây nhiều.” Khương Nhã nói là so với mười bảy, mười tám năm trước.

Diệp Hoan: “Mẹ, bây giờ tốc độ tàu lửa cũng được nâng cao, sáng mai chúng ta có thể tới Bắc Kinh rồi.”

Khương Nhã cười nói với con gái: “Cũng may các con đuổi kịp thời đại tốt, tốt hơn khi ba mẹ còn trẻ.”

Sau một đêm, họ đã tới Bắc Kinh. Sau khi tới nơi, Lục Vân Triết mới mở nguồn điện thoại, có thể vì là sáng sớm, không có ai lập tức gọi điện thoại cho ông ấy.

Lục Vân Triết đưa vợ tới căn nhà ở Bắc Kinh của họ: “Nhìn xem, đây là nhà mới anh bố trí cho em và Hoan Hoan, thực ra anh cũng không tốn sức mấy, chỉ dựa theo gia cụ thịnh hành lúc trước thiết kế bố trí, nếu em không thích thì hôm khác chúng ta đổi.”

Khương Nhã cười nói: “Thế này rất tốt, không khác mấy với căn nhà ở thành phố S của chúng ta.”

Diệp Hoan sắp xếp một gian phòng cho bà bà, mẹ ruột thì không cần cô lo, bởi vì chắc chắn ba sẽ đích thân phụ trách chăm sóc vợ.

Khương Nhã sợ chậm trễ con gái đi học, đợi Diệp Hoan làm xong, bà ấy nói: “Thực ra bây giờ mẹ không sao, Hoan Hoan, đợi chiều con đi học đi.”

Diệp Hoan: “Mẹ, con sợ mẹ lại không khỏe.”

“Không sao, mẹ cũng không phải có vấn đề lớn gì, chỉ cần ba con trông mẹ không cho mẹ ra ngoài là được, con không cần lo lắng. Ngoan, con còn phải đi học, không thể vì mẹ lỡ dở việc học của con. Hơn nữa bây giờ tình trạng của mẹ không còn nghiêm trọng như thế nữa.” Khương Nhã vì trấn an con gái, lấy ra mấy lý do.

Quả thật Khương Nhã khỏe nhanh, đại khái là vì Diệp Hoan đã lén lút cho bà ấy dùng Thái Cực Châu.

Diệp Hoan nhanh trí nói: “Mẹ, chi bằng con giao công pháp cho mẹ tu luyện, nếu mẹ tu luyện công pháp của con, nói không chừng sẽ khỏe nhanh hơn.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 248: Chương 248


Trước kia Khương Nhã cũng từng tu luyện, nhưng bởi vì tư chất của bà ấy bình thường, công pháp bình thường, năm đó chỉ đạt được chút thành tựu mà thôi. Bây giờ nhiều năm không tu luyện, không biết còn được không.

Khương Nhã ngại phản đối tâm ý của con gái, không chắc chắn nói: “Mẹ còn có thể tu luyện sao?”

“Thử trước ạ, lỡ như có thể thì sao?” Diệp Hoan hăng hái dạy mẹ tu luyện công pháp tầng thứ nhất.

Sau khi Khương Nhã nhớ công pháp, nằm trên giường thử tu luyện. Diệp Hoan nói cô tu luyện như vậy, nằng nặc đòi mẹ cũng tu luyện như vậy, bởi vì tư thế này khá thoải mái.

Diệp Hoan sắp xếp xong mẹ ruột rồi đến phía sau tìm Chiến Thần.

“Chủ nhân, cuối cùng chị cũng về!” Chiến Thần ấm ức cọ chân của Diệp Hoan: “Chị không ở nhà, cũng không cho em ra ngoài, rất nhàm chán.”

Diệp Hoan biết lần này đi gấp, không sắp xếp tốt cho Chiến Thần, vội vàng xin lỗi: “Đợi lát nữa dẫn em ra ngoài dạo, lần này đều tại chị, không sắp xếp em trước, sau này chị không làm như vậy nữa.”

Thực ra trước khi đi, Diệp Hoan đã chuẩn bị một số thứ cho Chiến Thần, nhưng đều là đồ ăn. Ngoài một chậu lớn thức ăn, có một số là thức ăn cô lén lút để lại trong không gian cho Chiến Thần, ví dụ trái cây rau củ ăn được như đào, dưa,…

Diệp Hoan biết Chiến Thần không ăn mấy ngày cũng không sao, nhưng cô không thể bỏ đói nó. Nhưng trước khi đi không tìm được người chăm sóc Chiến Thần, cô chỉ đành để Chiến Thần ở nhà. Dù sao Diệp Hoan cũng biết, cho dù trong nhà không có đồ ăn, Chiến Thần cũng sẽ không c.h.ế.t đói. Bởi vì nó sẽ tự kiếm ăn.

“Được, chủ nhân, chúng ta mau ra ngoài dạo đi.” Chiến Thần vui vẻ vẫy đuôi.

Thực ra Chiến Thần ở nhà một mình rất tốt, bởi vì nó thông nhân tính, biết làm sao đốt thời gian, vẫn luôn ở nhà xem tivi. Bởi vì Chiến Thần là một con ch.ó biết dùng thiết bị điều khiển từ xa. Đương nhiên, để chủ nhân ra ngoài dạo cùng nó, nó kiên quyết không tiết lộ chuyện mình xem tivi mỗi ngày.

Diệp Hoan quay vào nhà nhìn mẹ tu luyện trên giường, bèn nói với ba một tiếng, muốn tới chỗ sư huynh.

Lục Vân Triết: “Lần này sư phụ và sư huynh của con đều phí tâm rồi, hôm khác mời họ tới nhà ăn cơm.”

Diệp Hoan: “Vâng, con biết rồi, ba, buổi trưa con về ăn cơm.”

Diệp Hoan dẫn Chiến Thần ra ngoài, rất nhanh đã đi bộ tới nhà sư huynh. Thế nhưng nhà sư huynh đã khóa trái, không có ai. Diệp Hoan chỉ đành dẫn Chiến Thần về.

Lục Vân Triết hỏi: “Sao lại về nhanh như vậy?”

“Sư huynh không có nhà, con ăn trưa rồi đi xem sao.”

Vốn dĩ có thể gọi điện thoại liên lạc với sư huynh, nhưng Diệp Hoan sợ quấy rầy sư huynh làm việc, vẫn đợi tới trưa rồi sang lần nữa.

Diệp Hoan vừa về chưa bao lâu, trong nhà đã có người tới. Người tới không phải ai khác, chính là ông bà nội của Diệp Hoan – ba mẹ của Lục Vân Triết. Hóa ra trong lúc Diệp Hoan vừa ra ngoài, mẹ Lục gọi điện thoại cho con trai cả, biết ông ấy đã về, lập tức chạy tới. Một là muốn biết rốt cuộc Khương Nhã làm sao, hai là muốn xem thử cháu gái ruột như thế nào.

Vốn dĩ Lục Vân Triết nên đưa vợ con đi gặp trưởng bối, nhưng Lục Vân Triết lo vợ sẽ xảy ra chuyện giữa chừng nên không đồng ý qua đó. Hai ông bà cụ không chịu được, tự ngồi xe tới.

“Ba, mẹ, sao hai người lại tới đây?” Lục Vân Triết giải thích: “Vốn dĩ con muốn đợi Tiểu Nhã khá hơn rồi đưa cô ấy tới thăm hai người.”

Nói thật, tuy Khương Nhã là con dâu cả của nhà họ Lục nhưng số lần ba mẹ Lục gặp bà ấy thật sự không nhiều. Trước đây cũng chỉ là lúc Lục Vân Triết kết hôn với Khương Nhã, dẫn bà ấy về nhà gặp hai người, sống ở nhà họ Lục một khoảng thời gian. Sau đó Lục Vân Triết và Khương Nhã luôn sống ở thành phố S, cho nên Khương Nhã là con dâu cả, thời gian sống chung với ba mẹ chồng không nhiều.

Vì vậy đợi sau khi Khương Nhã mất tích mấy năm, mẹ Lục bắt con trai cả tái hôn. Bởi vì bà cụ là mẹ chồng không có bao nhiêu tình cảm với con dâu, dựa vào đâu nghĩ cho con dâu, nói chuyện cho bà ấy?

Ba Lục không lên tiếng, mẹ Lục trừng con trai cả nói: “Con không dẫn cháu gái của mẹ sang gặp ba mẹ, ba mẹ phải tới gặp các con chứ.”

Muốn gặp cháu gái, không có vấn đề gì cả. Bởi vì Lục Vân Triết chỉ có ba anh em, lại vừa hay rơi vào lúc kế hoạch hóa gia đình, cho nên họ đều chỉ có một đứa con. Tới đời Diệp Hoan, cô chỉ có một người anh họ Lục Cảnh Viễn, còn có một em họ tên Hạ Triều Dương. Sở dĩ Diệp Hoan nhỏ hơn Lục Cảnh Viễn là bởi vì năm xưa Lục Vân Triết xuống nông thôn, kết hôn muộn với Khương Nhã, cho nên con của họ nhỏ hơn con của nhà em hai. Hạ Triều Dương cũng chỉ nhỏ hơn Diệp Hoan một tuổi, năm nay đang học lớp 12.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 249: Chương 249


Lục Vân Triết cười trừ nói: “Ba, mẹ, hai người mau vào nhà ngồi, Hoan Hoan ở trong nhà đó.”

Diệp Hoan thính tai tinh mắt đã nghe thấy cuộc đối thoại của ông bà và ba. Cô vội vàng gọi mẹ dậy: “Mẹ, ông bà của con tới rồi, mẹ mau dậy đi!”

Hai người đều tới, nếu mẹ ruột còn nằm không gặp mặt, tuyệt đối là mẹ ruột không đúng. Thế là Diệp Hoan vội vàng gọi mẹ dậy.

Khương Nhã nghe vậy, mở mắt ngồi dậy, định sửa soạn một chút rồi đi gặp ba mẹ chồng đã không gặp nhiều năm.

Diệp Hoan nói: “Mẹ, mẹ từ từ sửa soạn, con đi gặp ông bà.”

Cô muốn xem xem ông bà có dễ sống chung không. Nếu dễ thì cô sẽ nói thêm vài câu tốt, để họ nhẹ nhàng tiếp nhận mẹ, nếu không dễ thì cô không cần phí sức vô ích, sau này bớt tới chỗ ông bà, đỡ phải gặp mặt lạnh.

“Con đi trước đi.” Khương Nhã lưu loát thay quần áo, lại đơn giản sửa soạn tóc một chút.

Mẹ Lục ở bên ngoài nhìn thấy bà bà, tò mò hỏi một câu: “Vị này là ai?”

Lục Vân Triết nói: “Vị này là bà bà đã chăm sóc Tiểu Nhã lúc trước, con đón bà ấy tới cùng, tiện cho bà ấy giúp đỡ chăm sóc Tiểu Nhã một quãng thời gian.”

Rốt cuộc con dâu cả bị sao, còn phải luôn có người chăm sóc? Những năm qua bà ấy không về, sẽ không phải là bại liệt trên giường, ngại về tìm Vân Triết chứ? Trong lòng mẹ Lục đưa ra suy đoán xấu nhất.

Mẹ Lục cho rằng bà bà là bảo mẫu thuê tới, gật đầu với bà ấy rồi đi vào nhà.

Lục Vân Triết nói với bà bà: “Bà bà, đợi lát nữa cháu nói chút chuyện với ba mẹ, bà ở trong phòng mình một lúc được không?”

Bà bà biết người ta muốn nói chuyện nhà, có thể có vài việc ngại để bà biết, bà ấy lập tức không để bụng nói: “Đương nhiên được, cậu đi đi, có việc gọi tôi là được. Phải rồi, Thu Vân vừa về, cậu không thể để nó bị ức h**p.”

Trước khi đi, bà bà căn dặn Lục Vân Triết một câu.

Lục Vân Triết nhìn bóng lưng xoay người của bà bà, thầm nghĩ: Khó khăn lắm mới tìm được vợ về, sao ông ấy lại để cho bà ấy chịu ấm ức được?

*

Diệp Hoan vừa hay đi ra cửa, đụng mặt ông bà nội. Cô là cháu gái, đương nhiên phải chủ động chào hỏi trưởng bối. Hơn nữa cô cũng không keo kiệt gọi một tiếng ông bà, thi thoảng đi trên đường, gặp phải người già xa lạ còn phải gọi ông bà mà.

Diệp Hoan không đợi ba giới thiệu, giòn giã gọi một tiếng ông bà, sau đó cười nói: “Lẽ ra cháu là tiểu bối nên đi gặp hai người, ông bà, mau vào nhà ngồi.”

Diệp Hoan tới gần bà nội, ân cần ôm cánh tay của bà nội đi vào nhà. Vào lúc này, Khương Nhã vội vàng sửa soạn xong, vội vã đi ra gặp ba mẹ chồng. Ba Lục, mẹ Lục quan sát con dâu không gặp nhiều năm, không nhìn ra thân thể của bà ấy có vấn đề gì.

Sau đó Lục Vân Triết cũng theo vào, ba thế hệ họp mặt đầy đủ.

Đối với hai vị trưởng bối mà nói, so với Khương Nhã, họ càng quan tâm cháu gái Diệp Hoan hơn.

Đặc biệt là mẹ Lục, thấy cháu gái lần đầu gặp mặt đã thân thiết với bà cụ như vậy khiến bà cụ rất có hảo cảm với Diệp Hoan. Không nhịn được cười tươi hỏi: “Cháu tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi? Đều tại ba cháu, hôm đó gọi điện thoại không nói rõ với bà. Bà cũng không biết cháu gái vừa tìm lại được tên gì.” Mẹ Lục nói rồi trừng con trai một cái.

“Bà, cháu tên Diệp Hoan.” Diệp Hoan phát giác tâm trạng của bà nội rất tốt, ít nhất không có vừa gặp mặt đã tỏ vẻ này nọ với mẹ ruột, như vậy cô yên tâm rồi.

Mẹ Lục nghe xong liền không vui, hỏi con trai cả: “Sao đứa nhỏ lại họ Diệp chứ?”

Lục Vân Triết nói với ba mẹ: “Nhiều năm trước Khương Nhã xảy ra chuyện, giao con cho người khác nuôi dưỡng.” Ông ấy lại nói: “Không phải là vừa quay lại sao? Còn chưa kịp đổi.” Nhưng đổi họ hay không còn phải hỏi ý của con.

Mẹ Lục nghĩ cũng phải, bây giờ vừa mới quay lại, chắc chắn không có thời gian đổi tên, bèn tha cho con trai. Bà kéo Diệp Hoan tới trước mặt, quan sát một lúc, mới tìm được một chút nét giống với người nhà họ Lục, bà quay đầu nói với chồng: “Tai của đứa nhỏ này giống cô nó. Tai kiểu nguyên bảo, vành tai lại to, sau này chắc chắn có phúc khí.”

Chỉ là gương mặt đó quá giống Khương Nhã, khiến mẹ Lục nhìn xong có hơi không thuận mắt.

Ba Lục nói với con trai: “Nếu đã tìm được con, hôm nào tổ chức tiệc gia đình, giới thiệu Hoan Hoan cho người nhà.”

“Được, đều nghe ba.” Đương nhiên Lục Vân Triết muốn chính thức giới thiệu con gái cho người nhà.

Mẹ Lục hỏi Diệp Hoan rất nhiều câu hỏi. Nhưng bà cụ biết Diệp Hoan học đại học B, không khỏi tự hào nói: “Không hổ là con cháu nhà họ Lục chúng ta, tới đâu cũng ưu tú. Bà nói cháu nghe, cháu còn có một anh họ, năm nay lại thi vào đại học Q. Phải rồi, cháu học đại học sớm như vậy, có phải vì đi học sớm không?”

“Vâng, sáu tuổi cháu học lớp một.”

“Chẳng trách cháu kém anh họ cháu một tuổi nhưng đều học năm nhất.” Mẹ Lục lại nói: “Ba mẹ nuôi của cháu bồi dưỡng cháu rất ưu tú.”

Mẹ Lục lại hỏi tình huống của ba mẹ ruột cô: “Thật sự nên cảm ơn hai người họ đàng hoàng. Nếu ở gần một chút, chúng ta nên tới nhà cảm ơn.”

Lục Vân Triết: “Mẹ, lần này con đến thành phố S, đã cảm ơn anh Diệp và chị dâu Diệp rồi.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 250: Chương 250


Phần lớn thời gian đều là mẹ Lục và Diệp Hoan nói, ba người khác đều nghe. Mặc kệ hai ông bà cụ hay là Lục Vân Triết và Khương Nhã, đối với mọi thứ hiện giờ của Diệp Hoan, có thể nói là vượt ngoài kỳ vọng, họ vô cùng hài lòng.

Mẹ Lục tìm hiểu đại khái chuyện của cháu gái xong, mới chuyển lực chú ý lên người Khương Nhã.

Mẹ Lục quan sát con dâu một bên rồi hỏi: “Khương Nhã, thân thể có chỗ nào không khỏe?” Nhìn có vẻ rất tốt, không có việc gì. Nghe ý trong điện thoại của con trai, bà cụ còn tưởng chân tay con dâu cả có vấn đề.

Ba Lục: “Vân Triết, Khương Nhã, hai đứa nói đi, rốt cuộc là sao?”

Nhắc tới chuyện này, biểu cảm của Lục Vân Triết rất khó nói. Mà Khương Nhã không biết bởi vì cái gì, đại khái trong tiềm thức không muốn nhớ những ngày tháng linh hồn bị tra khảo, vẫn không nhớ ra đoạn ký ức đó, cho nên bà ấy đợi chồng giải thích.

Lục Vân Triết cũng biết tình hình của vợ, có vài chuyện khó nói. Nhưng ông ấy phải giải thích rõ cho ba mẹ, nếu không khiến ba mẹ hiểu lầm vợ quá nhiều, có cái nhìn phiến diện về bà ấy, sau này khiến vợ càng khó xử.

“Là thế này…” Lục Vân Triết tổ chức từ ngữ, kể lại chung chung cho ba mẹ nghe.

Đại khái nói Khương Nhã gặp phải kẻ thù của ba bà ấy, kẻ thù còn là người trong huyền học, biết một số tà môn ngoại đạo. Gã cho rằng nhà ba vợ có bảo bối liền bắt Khương Nhã đi tra khảo. Sau khi bắt Khương Nhã đi, gã giấu rất kỹ, họ mới không tìm được Khương Nhã. Khương Nhã vì bảo vệ đứa con vừa chào đời, mới đưa con cho người khác nuôi dưỡng. Lần này là có người giúp đỡ, họ mới tìm được kẻ thù kia, cứu Khương Nhã ra.

Trong lời của Lục Vân Triết còn tiết lộ một ý, những năm nay Khương Nhã chịu một số thương tổn tinh thần, nhưng thân thể không bị thương. Dù sao thì chỉ là không để ba mẹ lo lắng quá.

Thực ra ba mẹ Lục thật sự không nghĩ nhiều, bởi vì nhìn Khương Nhã không giống từng chịu ủy khuất và ngược đãi.

Ba Lục am hiểu rộng, biết trên đời này còn có kỳ nhân, đều không nghi ngờ lời con trai, sau khi nghe xong, ông cụ còn dặn con trai: “Chuyện này người trong nhà chúng ta biết là được, đừng nói ra ngoài. Sau này nếu người khác nói ra nói vào, các con đừng để bụng.”

Sau mười mấy năm, Khương Nhã đột nhiên xuất hiện, người khác không thể không bàn tán gì được. Thời gian dài, mọi người mới sẽ dần quên đi, phong ba sẽ lặng lẽ qua đi. Hơn nữa chuyện này có chút kỳ ảo, thật sự không tiện giải thích với người khác.

Mẹ Lục thấy cháu gái đã được tìm về, con dâu cũng không có chuyện gì lớn, cuối cùng cũng an tâm. Bà cụ biết con trai là người si tình, cho dù con dâu từng chịu tổn thương gì, con trai cũng tuyệt đối sẽ không bỏ con dâu. Vậy bà không nói lời khó nghe nữa.

Hơn nữa còn có cháu gái ở giữa, kiểu gì bà cụ cũng phải nghĩ tới cách nghĩ của cháu gái. Gia đình đoàn tụ, bà cụ làm người xấu phá hoại, chắc chắn cháu gái và con trai không vui.

Trước đây mẹ Lục muốn con trai tái hôn là bởi vì Khương Nhã luôn bặt vô âm tín, bà cụ sợ sau này con trai già không ai chăm sóc, vãn cảnh thê lương. Bây giờ con trai có vợ có con, bà cụ rất vui. Cứ hồ đồ lướt qua như vậy đi. Già rồi, không hơi sức đâu so đo quá nhiều.

Thế là mẹ Lục nói: “Nếu gia đình đã đoàn tụ thì sau này sống hạnh phúc. Khương Nhã không khỏe, cố gắng để nó ở nhà nghỉ ngơi thêm một quãng thời gian.”

Chỉ cần số lần con dâu ra ngoài ít, số lần người khác thấy bà ấy ít, có thể ít bàn tán lại.

Cũng may con trai cả chuyển nhà tới đây sống, kết quả hàng xóm hai bên đều không thân. Không giống bên nhà cũ, mọi người đều là hàng xóm lâu năm. Nếu Khương Nhã đột nhiên xuất hiện, chắc chắn mọi người sẽ tò mò.

Mẹ Lục lại nói: “Như thế này đi, nếu có người hỏi thì nói Khương Nhã luôn ở nhà người thân dưỡng bệnh, bây giờ khỏe rồi mới về. Sau này chỉ cần người ngoài hỏi, cứ nói vậy.”

Lục Vân Triết còn khen lý do mẹ nghĩ hay.

Mẹ Lục liếc nhìn con trai, nói: “Sau này con để mẹ và ba con bớt bận lòng một chút là được.”

Vào lúc này, điện thoại của Lục Vân Triết lại vang lên. Ông ấy cầm điện thoại lên nghe, hóa ra là em gái gọi tới.

Lục Vân Phỉ thấy anh trai nghe điện thoại, vội vàng cảnh cáo anh cả một câu: “Anh cả, lần này anh đừng cúp điện thoại của em.”

Lục Vân Triết xoay đầu nói với người nhà: “Là Vân Phỉ gọi tới.”

Lục Vân Phỉ ở đầu dây bên kia hỏi: “Anh cả, anh về rồi sao, chị dâu về chưa? Còn có cháu gái của em đâu?”

“Về hết rồi, bây giờ đều ở nhà, ba mẹ cũng ở đây.”

“Vậy mọi người đợi em một chút, em qua ngay.” Lục Vân Phỉ nói xong liền cúp điện thoại. Bà ta nôn nóng muốn biết chuyện, xin nghỉ sớm, lái xe tới nhà anh cả.

Lục Vân Triết: “Đợi lát nữa Vân Phỉ sẽ tới, ba mẹ, trưa nay mọi người ở đây ăn cơm đi?”

Mẹ Lục: “Ăn ở nhà các con tiện không?”

“Có gì không tiện, nếu thực sự không được thì gọi vài món ở nhà hàng gần đây.”

Sau đó, mẹ Lục luôn kéo Diệp Hoan nói chuyện, hỏi cô những năm qua sống như thế nào? Diệp Hoan kể một số chuyện thú vị cho ông bà nội nghe, bầu không khí giữa ông bà và cháu cực kỳ hòa hợp.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 251: Chương 251


Còn chưa đợi Lục Vân Phỉ tới, Lục Vân Triết lại nhận được điện thoại. Lần này là em hai gọi tới. Lục Vân Triết nói với ông ta: “Vân Thanh, đợi lát nữa Vân Phỉ cũng tới, hay là các em tới cùng luôn. Ba mẹ chúng ta cũng ở đây.”

“Vậy buổi trưa chúng em đều tới chỗ anh ăn cơm.” Lục Vân Thanh cũng tò mò.

“Ừm, tới cả đi, cùng nhau tụ tập ở đây.”

Cả nhà Lục Vân Thanh tới muộn. Bởi vì Lục Vân Thanh và Hà Thục Mẫn ở nhà đợi Lục Cảnh Viên tới cùng.

Sau khi Lục Vân Phỉ tới, đầu tiên là kéo Diệp Hoan hứng thú nói chuyện. Sau đó lại hỏi anh cả rốt cuộc là như thế nào? Lục Vân Triết lại tốn nước bọt giải thích với em gái.

Lục Vân Phỉ vô cùng căm phẫn nói: “Chị dâu thật xui xẻo, đây là gặp phải một kẻ thù bị điên, nghe thấy trong nhà người ta có bảo bối liền muốn cướp? Nếu em gặp phải chuyện này, em hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t người đó.”

Lục Vân Triết: kẻ thù đã c.h.ế.t rồi.

Lục Vân Phỉ chỉ từng gặp mặt chị dâu Khương Nhã vài lần vào mười mấy năm trước, bà ta không có ấn tượng sâu với Khương Nhã, nhưng có cách nhìn rất tốt với Khương Nhã, cảm thấy bà ấy an tĩnh, dịu dàng, có cảm giác khuê tú của mọi nhà. Mấy lần tiếp xúc trước đây, bà ta cảm thấy Khương Nhã còn rất hòa hợp, so với chị dâu hai thường xuyên gặp mặt, bà ta thích kiểu người như chị dâu cả hơn.

Lục Vân Phỉ cùng chị dâu nói vài câu bày tỏ đồng cảm, lại kéo Diệp Hoan yêu thích không ngừng.

“Cô luôn muốn có một đứa con gái, đáng tiếc lại sinh ra thằng nhóc. Sau khi Hoan Hoan tới nhà, cuối cùng nhà chúng ta cũng có con gái rồi.”

“Hoan Hoan xinh đẹp biết bao, dẫn ra ngoài chắc chắn rất hãnh diện. Hôm nào cô dẫn cháu đi trung tâm thương mại mua quần áo.”

“Nói ra vẫn là con gái gần gũi, con trai lớn lên thì không gần gũi nữa.” Lục Vân Phỉ lảm nhảm thằng nhóc nhà mình, oán niệm không ít: “Bây giờ nếu cô nói gì với Triều Dương, nó luôn thiếu kiên nhẫn, khiến cô tức chết.”

Lục Vân Phỉ: “Hoan Hoan, hôm nào tới nhà cô chơi. Dượng của cháu và Triều Dương còn chưa gặp cháu.”

Diệp Hoan: “Cô, chiều nay cháu đi học, bình thường có lẽ không rảnh, đợi cháu được nghĩ rồi tính được không?”

Lục Vân Phỉ sảng khoái nói: “Được, đợi được nghỉ, cô tới đón cháu.”

Gia đình Lục Vân Thanh đang trên đường tới, Hà Thục Mẫn hỏi: “Chị dâu bặt vô âm tín nhiều năm như vậy, sao bây giờ lại tìm được rồi?”

Lục Vân Thanh nói: “Anh cả cũng không nói rõ, em hỏi anh sao anh biết? Đợi lát nữa đi xem thử là biết.”

Hà Thục Mẫn kìm nén trừng chồng, sao chồng không học theo sự thâm tình của anh cả, dịu dàng chu đáo với bà ta một chút.

Bởi vì Hà Thục Mẫn che giấu tâm tư rất sâu, người nhà họ Lục đều không biết bà ta dự định để con trai bà ta tiếp quản tài sản của anh cả. Nói thật, khi nghe được tin đã tìm được Khương Nhã, trong lòng Hà Thục Mẫn khó chịu nhất, bởi vì như vậy, tính toán nhiều năm của bà ta sẽ thành bọt bóng.

Không ngờ mới mười mấy ngày không gặp, anh cả chẳng những tìm được chị dâu, còn tìm được con gái. Anh cả có con gái, chắc chắn sẽ không để lại tài sản cho con trai mình.

Điều này khiến tính toán nhiều năm của Hà Thục Mẫn tan tành. Hà Thục Mẫn cảm thấy rất uất nghẹn, bà ta là người muốn làm rõ sự tình nhất.

Thực ra cho dù Hà Thục Mẫn biết thì có thể như thế nào? Chắc chắn Lục Vân Triết sẽ không để lại tài sản cho cháu. Lục Vân Triết cũng không ngốc, ông ấy yêu vợ và con như thế, chắc chắn sẽ để đồ tốt cho con mình.

Lục Cảnh Viễn càng tò mò bác cả tìm được vợ con bằng cách nào: “Bác cả thật trọng tình cảm, tìm bác gái nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng chờ được ngày này. Thật vui thay bác ấy!” Anh ta cười rạng rỡ, nhìn ra là thật lòng cảm thấy vui cho bác cả.

Hà Thục Mẫn nghe con trai nói càng cảm thấy uất nghẹn, bà ta tính toán nhiều năm, rốt cuộc là vì ai? Còn không phải muốn cho con trai kế thừa thêm gia nghiệp, sau này gặp chuyện sẽ không khốn đốn.

Hai ba con đều không nhìn ra sự ấm ức của Hà Thục Mẫn, tiếp tục đoán rốt cuộc Lục Vân Triết tìm được người như thế nào.

Lục Vân Thanh nói: “Có lẽ là bạn của bác cả con nghe ngóng được.”

Lục Cảnh Viễn lắc đầu phủ định: “Chắc chắn không phải, nếu là bạn của bác cả, sao trước đây không tìm thấy. Con đoán liệu có phải có liên quan tới em họ tìm được, chẳng phải em ấy học ở đại học B sao? Có thể bác cả tìm được con gái trước, lại thuận theo manh mối, tìm được bác gái.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 252: Chương 252


Lúc gia đình Lục Vân Thanh tới, Lục Vân Triết đã đặt xong món ở nhà hàng gần đó, đợi người ta mang đồ ăn tới.

Đợi Lục Vân Thanh bọn họ tìm hiểu quá trình anh cả tìm được vợ con và chuyện xảy ra mười mấy năm trước từ chỗ Lục Vân Triết, nhà hàng đã cử nhân viên mang đồ ăn tới.

Lục Vân Triết vội sắp xếp bàn ghế, Diệp Hoan giúp lấy bát đũa, Lục Cảnh Viễn cũng phụ.

Lục Cảnh Viễn vô cùng tò mò với em họ mới tới, anh ta hỏi: “Hoan Hoan, không ngờ em lại thi vào đại học B, lại đăng ký khoa khảo cổ, trước đây em thật sự không biết bác cả ở đại học B?” Thực ra anh ta rất bội phục em họ Diệp Hoan, cô thân thế lận đận, thế mà lại có thể thi vào đại học danh tiếng, còn như ý tìm được ba mẹ ruột, đây thật sự giống như đóng phim.

Diệp Hoan: “Đương nhiên không biết. Nếu em biết ba ở đại học B thì đã sớm tới tìm ông ấy rồi.” Đương nhiên chắc chắn là tìm tới xem thử tình hình gì trước.

Nhưng trước đây cô không biết chuyện của mẹ ruột, không vội tìm ba mẹ ruột. Sau đó ba mẹ kể thân thế của cô, lại đọc được thư do mẹ ruột để lại, cô mới nóng lòng tìm mẹ ruột.

Lục Vân Triết nghe hai anh em nói chuyện, trong lòng vô cùng vui. Nhìn đi, vẫn là con gái tốt, nói chuyện nghe rất ấm lòng.

Lục Cảnh Viễn bội phục em họ, sợ chọc vào chuyện đau lòng của em họ, ngại hỏi chi tiết. Anh ta chủ động nói với cô chuyện ở trường học, hai người nói chuyện rất vui. Dù sao hai người cũng xấp xỉ tuổi nhau, lại đều học ở đại học danh tiếng, vô cùng có tiếng nói chung.

Hơn nữa kiếp trước Diệp Hoan từng học đại học, chắc chắn kiến thức và mắt nhìn phong phú và xa hơn bạn bè cùng trang lứa, sau một hồi chuyện trò, Lục Cảnh Viễn rất có hảo cảm với Diệp Hoan, còn chủ động nói cuối tuần dẫn Diệp Hoan ra ngoài chơi.

Hà Thục Mẫn nhìn thấy con trai và cháu gái mới nhận nói chuyện vui vẻ, trong lòng càng hậm hực. Lục Cảnh Viễn không biết tâm trạng của mẹ anh ta, cũng không chú ý tới những toan tính của mẹ anh ta, anh ta định sau này sẽ đưa Diệp Hoan ra ngoài chơi nhiều hơn, quen nhiều bạn bè, sớm dung nhập vào cuộc sống ở Bắc Kinh.

Tâm tư của Lục Vân Phỉ đều bị chị dâu và cháu gái chiếm hết, tới ăn cơm mới nhớ ra còn chưa gọi điện thoại nói với người nhà một tiếng, sau đó bà ta vội vàng gọi điện thoại cho chồng.

“Anh cả về rồi, buổi trưa mọi người cùng nhau ăn cơm? Mọi người ăn trước đi, đợi lát nữa anh cũng sang.” Hạ Diên Phong cũng có lòng tò mò. Hơn nữa chuyện liên quan tới anh vợ, thế nào ông ta cũng phải tới xem sao.

Hạ Triều Dương hỏi: “Ba, mẹ con đi đâu rồi? Bà ấy không về cũng không nói trước.”

Năm nay Hạ Triều Dương học lớp 12, không biết bởi vì áp lực học tập lớn hay là kỳ phản nghịch tới muộn, thi thoảng tính nóng như kem, nói chuyện khá dữ dội, không có nhẫn nại với ai, khiến người ta hơi phật lòng.

“Mẹ con tới chỗ cậu cả con rồi, mợ và chị họ con đều về rồi.”

Vốn dĩ Hạ Triều Dương đang ngồi trên sô pha xem tivi đợi mẹ về ăn cơm, cậu ta bị lời của ba làm cho kinh ngạc: “Cái gì, mợ và chị họ về rồi? Con cũng muốn đi gặp họ thử.”

Ở trong lòng Hạ Triều Dương, gia đình cậu cả giống như một câu đố. Mợ mất tích nhiều năm, cậu cả si tình chờ đợi, chị họ đột nhiên xuất hiện, đây quả thực là một cuốn tiểu thuyết có bước chuyển ngoặt lớn, cậu ta có thể không tò mò, không muốn biết đáp án sao?

Bây giờ biết họ đều về, Hạ Triều Dương chắc chắn muốn đi tìm đáp án, giải câu đố để lại nhiều năm.

“Đi, chúng ta cùng đi, vừa hay tới ăn cơm.” Hạ Diên Phong dặn dò dì nấu cơm trong nhà nói: “Trưa nay chúng cháu đều không ăn ở nhà, cơm nấu xong dì mang về ăn đi.” Sau đó ông ta lấy chìa khóa xe, cùng con trai ra ngoài.

Tốc độ lái xe nhanh, Hạ Diên Phong và Hạ Triều Dương rất nhanh đã tới nơi.

Mẹ Lục nghe nói con rể tới, dứt khoát đợi ông ta tới cùng ăn cơm. Chẳng qua cơm đều đã dọn xong, đợi người tới là ăn.

Lục Vân Phỉ nói: “Hai người tới nhanh thật!”

Hạ Triều Dương: “Lái xe có thể không nhanh sao?”

Lục Vân Phỉ bị châm biếm, thật sự muốn gõ đầu con trai. Nhưng nghĩ bây giờ đông người, cậu ta lại tới tuổi sĩ diện, tạm thời tha cho cậu ta.

Sau khi họ tới lập tức ăn cơm, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện. Đương nhiên chủ yếu ăn là chính, chuyện có thể đợi ăn cơm xong rồi nói. Hạ Diên Phong hỏi chuyện của Diệp Hoan, chuyện khác đợi ăn xong rồi hỏi.

Hạ Triều Dương vừa ăn vừa quan sát chị họ đột nhiên xuất hiện là Diệp Hoan, vô cùng tò mò về cô. Thế nhưng cậu ta lại không biết nói chuyện với cô thế nào, chỉ có thể thi thoảng nhìn cô. Hạ Triều Dương không phải không thích nói chuyện, chẳng qua trước đây cậu ta không thích chơi cùng với con gái, không có kinh nghiệm tiếp xúc với con gái, mới không biết nên bắt chuyện với chị họ thế nào.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 253: Chương 253


Thời gian trôi qua rất nhanh. Sau khi ăn xong, Hạ Diên Phong hỏi anh vợ mấy vấn đề mấu chốt, biết được ngọn ngành đại khái của sự việc.

Hạ Diên Phong hỏi: “Anh cả, nói như vậy cũng nhờ có hai đạo trưởng giúp đỡ, mọi người mới đoán tìm được chị dâu?”

“Ừm, may nhờ hai vị đạo trưởng.” Lục Vân Triết thầm nói: Đương nhiên còn có con gái ông ấy.

Nhưng Lục Vân Triết không biết nên tiết lộ với người nhà chuyện con gái theo đạo sĩ học huyền học không. Suy nghĩ cho con gái, ông ấy không lắm lời nói con gái cũng biết thuật pháp huyền học. Nếu sau này con gái đồng ý, ông có thể nói cho người nhà biết. Lục Vân Triết còn nhớ ông ấy còn muốn bán bùa giúp con gái.

Hạ Diên Phong không tò mò chuyện của đạo trưởng, bởi vì ông ta nói: “Nói ra em có một đứa cháu ngoại từ nhỏ đã được đạo trưởng trong đạo quán đưa đi nuôi dưỡng, bây giờ cũng lớn rồi, cũng không biết nó đang làm gì.”

Lời này khơi dậy lòng tò mò của mọi người.

Lục Vân Phỉ giải đáp cho mọi người: “Chuyện mà anh ấy nói là con của chị hai anh ấy. Năm đó chị hai sinh đứa trẻ đó, mất m.á.u qua đời. Sau đó đạo trưởng nói đứa trẻ đó là thiên sát cô tinh, khắc lục thân, cũng khắc người thân cận, không tiện nuôi trong nhà, nên được đạo trưởng đón đi. Khi đó nó còn rất nhỏ.”

Lục Vân Phỉ giải thích cho mọi người xong, hỏi chồng: “Phải rồi, Diên Phong, con của chị hai tên gì nhỉ?”

Nhắc tới cháu ngoại, biểu cảm của Hạ Diên Phong khá vi diệu: “Nó tên Nhiễm Hàn, nhưng bởi vì từ nhỏ lớn lên ở đạo quán, nó không có qua lại gì với nhà chúng ta, cho nên không biết bây giờ nó như thế nào.”

Lần này đổi sang Lục Vân Triết, Diệp Hoan và Khương Nhã kinh ngạc. Nhiễm Hàn? Nếu họ không nghe lầm và đoán lầm, không phải chính là sư huynh của Hoan Hoan sao? Dù sao thì người mang họ Nhiễm không thường thấy, đạo trưởng họ Nhiễm càng hiếm.

Lục Vân Triết hỏi em rể: “Cháu ngoại em thật sự tên Nhiễm Hàn?”

“Đúng vậy, anh vợ, em còn có thể gạt anh sao?” Hạ Diên Phong nói xong, nhìn kỹ biểu cảm của anh vợ, bỗng nhiên hỏi: “Anh cả, không phải anh quen Nhiễm Hàn đó chứ?”

Hạ Diên Phong nhớ lại, năm đó bởi vì đứa cháu ngoại Nhiễm Hàn này hại c.h.ế.t chị hai, cho nên ba mẹ luôn không thích thằng bé. Đợi ba mẹ bình tĩnh lại, cháu ngoại đã được đạo trưởng đón đi. Mỗi năm chỉ về một lần, người bình thường còn không gặp được thằng bé. Bởi vì sợ bị thằng bé khắc, đều không dám tới gần thằng bé. Cho dù ba mẹ không trách chuyện thằng bé chào đời hại c.h.ế.t chị hai, nhưng họ cũng không đón thằng bé về nhà họ Hạ. Bởi vì ba mẹ nghe được đạo trưởng nói Nhiễm Hàn hình khắc lục thân, không dám để thằng bé tới nhà họ Hạ, sợ cậu khắc c.h.ế.t người khác nữa.

Lục Vân Triết gật đâu: “Nói chứ bọn anh thật sự quen một người tên Nhiễm Hàn.”

Diệp Hoan tiếp lời: “Anh ấy là sư huynh của cháu.”

Đầu Hạ Diên Phong nhảy số nhanh: “Sao, Hoan Hoan còn quen Nhiễm Hàn ư, các cháu còn là sư huynh muội? Nói như vậy cháu cũng bái đạo trưởng làm thầy học nghệ?”

“Vâng, cháu cũng từng học. Không chung một sư phụ với Nhiễm Hàn sư huynh, nhưng cùng một sư môn.” Diệp Hoan gật đầu, phóng khoáng thừa nhận. Cô thấy những người khác đều tò mò nhìn cô, ngoài ánh mắt của thím hai hơi kỳ, những người khác đều không có lạ thường gì, có lẽ đều mang theo cái nhìn tò mò nhìn cô.

Hà Thục Mẫn ít gặp chuyện lạ: Trời ơi, cháu gái mới nhận lại là một thần bà!

Hạ Triều Dương từng đọc tiểu thuyết võ hiệp huyền huyễn: Chị họ biết võ công không, lợi hại không? Không biết có thể dạy cậu ta không?

Lục Cảnh Viễn: Em họ thật khác thường, ngoài đỗ vào đại học danh tiếng, thế mà lại từng học huyền học, chắc chắn em ấy thông minh hơn mình.

Những người lớn khác đều đang nghĩ: Hình như Hoan Hoan không phải người bình thường?

Thế là mọi người vây lấy Diệp Hoan, hỏi cô học được những gì, có biết xem bói không?

Diệp Hoan nói: “Từng học, cũng biết. Nhưng số lần cháu xem bói giúp người ta không nhiều, chỉ có khi học, theo sư phụ đi khắp nơi xem bói cho người ta.”

Lục Vân Phỉ hứng thú nói: “Hoan Hoan, vậy cháu có thể xem giúp cô không?”

Diệp Hoan hỏi ngược lại: “Cô, cháu biết tình huống chung của cô, cô bảo cháu xem mệnh giúp cô, cô có thể tin không?”

“Cô có thể để cháu bói chuyện cháu không biết. Chỉ cần cháu bói chuẩn, cô sẽ tin.”

Diệp Hoan nghiêm túc nói: “Bất kể tìm ai bói toán đều phải trả tiền.” Đây là lời khuyến cáo của sư phụ với cô, xem bói nhất định phải thu tiền.

Lục Vân Phỉ nghe cháu gái đòi tiền không giận, ngược lại cười ha ha: “Cô biết xem bói phải trả tiền. Đây, đây là tiền quẻ của cô.” Bà ta móc tiền trong ví ra, đặt mấy trăm tệ lên bàn, trông như mặc cho cháu gái thu tiền.

Người khắc lặng lẽ nhìn hai cô cháu cười đùa, bởi vì tuy họ nghe Diệp Hoan từng theo người ta học xem bói, nhưng cô còn nhỏ, chưa chắc bói chuẩn. Đặc biệt là Hà Thục Mẫn, thầm bĩu môi, cảm thấy em chồng rảnh rỗi, đùa con nít. Hơn nữa bà ta còn nghĩ sau khi về nhất định phải cảnh cáo con trai, sau này tránh xa Diệp Hoan một chút. Sinh viên đại học danh tiếng thế mà lại âm thầm học xem bói, không biết nói sao!

Diệp Hoan không lấy tiền, cười hỏi: “Cô, trước đây cô từng tìm người xem bói?”

Lục Vân Phỉ cong môi nói: “Từng tìm người xem, nhưng có lẽ người cô tìm là tên lừa đảo, bói không chuẩn.”

Diệp Hoan nhìn cô, không đồng ý xem bói cho bà ta, mà nói: “Cô, dạo gần đây cô rất thuận lợi, không cần phải xem bói. Cháu thấy dạo này Triều Dương hơi bất thuận, chỗ cháu có lá bùa cho em ấy đeo bên người, qua một thời gian sẽ có thể thay đổi tình trạng hiện giờ của em ấy.”

Diệp Hoan nói xong, đưa cho Hạ Triều Dương một chiếc túi nhỏ đựng bùa tịnh tâm. Túi là cô mua dư lúc trước, bởi vì Diệp Hoan phát hiện thi thoảng tặng bùa tốt cho bạn thân, họ đều không có chỗ đựng. Cho nên Diệp Hoan chu đáo chuẩn bị rất nhiều túi nhỏ kiểu dáng tương tự, lúc tặng bùa nhân tiện tặng cả túi.

Tuy Lục Vân Phỉ oán trách con trai nhưng quan tâm cậu ta hơn, vội hỏi: “Hoan Hoan, Triều Dương có chuyện sao?”

“Cô, cô đừng lo, Triều Dương không sao. Chẳng qua cháu thấy dạo này em ấy thấp thỏm nóng nảy, tặng cho em ấy một lá bùa tịnh tâm thôi.” Diệp Hoan rút tờ một trăm tệ từ trên bàn: “Cô, cô mệnh tốt, thu một trăm tệ là bởi vì cháu nhìn ra cô bình an thuận lợi, không cần cháu bói, nhưng cháu đã xem tướng cho cô. Bùa của Triều Dương là cháu tặng em ấy, chỉ cần em ấy mang theo bên mình, rất nhanh sẽ tâm bình khí tịnh, trạng thái sẽ không giống bây giờ.”

Hạ Triều Dương thấy lạ, lẽ nào chị họ thật sự biết bói toán? Sau khi cậu ta tới rất bình thường, căn bản không nổi quạu, sao chị họ nhìn ra dạo gần đây cậu ta hay nóng giận?
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 254: Chương 254


Tuy Diệp Hoan còn trẻ nhưng cô có bản lĩnh thật. Có điều người nhà họ Lục đều không biết, ngoài Lục Vân Phỉ bán tín bán nghi, người khác đều cảm thấy Diệp Hoan là một cô gái trẻ, cho dù bái sư học nghệ, chưa chắc học tinh thông. Họ đều không để tâm.

Mẹ Lục nhớ tới bùa bình an con trai cả tặng bà cụ, hỏi: “Vân Triết, bùa bình an con tặng mẹ lần trước là ai đưa? Ba con nói đeo lên hữu dụng, bởi vì dạo gần đây ông ấy không cảm thấy choáng đầu, huyết áp cũng bình thường, không biết có phải là tác dụng của bùa bình an không? Vân Triết, có phải đại sư giúp con tìm người cho con không?”

Không đợi Lục Vân Triết trả lời, con trai, con gái, con rể đều vây lại hỏi ba Lục: “Ba, anh cả tặng bùa bình an cho ba khi nào, thật sự hữu dụng sao?”

“Dù sao thì từ lúc đeo bùa bình an, dạo gần đây ba không hề có chút cảm giác không thoải mái nào, buổi tối ngủ cũng rất ngon, ba cảm thấy hữu dụng.” Ba Lục cho rằng bùa bình an này là con trai xin từ chỗ đại sư, dạo gần đây tinh thần sảng khoái, ông cụ thật sự cảm thấy hữu dụng.

Sau đó tất cả mọi người dồn ánh mắt lên người Lục Vân Triết, hỏi ông ấy: “Anh cả, bùa anh mua ở đâu vậy?”

Hạ Diên Phong còn nói: “Nếu hữu dụng thì em cũng mua cho ba mẹ em hai lá.”

Lục Vân Triết quay đầu, không nói thật mà nói: “Là xin từ chỗ đại sư. Bùa khác nhau giá cả khác nhau, loại mà ba mẹ chúng ta dùng khá đắt, chuyên giữ bình an. Nhưng quả thực hữu dụng, người ta không phải phường lừa gạt, nếu các em muốn thì nói với anh, đợi anh liên lạc với đại sư, hỏi thử còn không.”

Trải qua chuyện tìm vợ lần này, Lục Vân Triết vừa tin hai vị đạo trưởng, vừa tin năng lực của con gái, nếu không phải nhờ họ, đoán chừng cả đời này ông ấy cũng không tìm được vợ.

Lục Vân Triết nói rất ra dáng, mọi người tin là thật.

Chỉ có Diệp Hoan cảm thấy buồn cười. Vốn tưởng ba ruột là giáo sư đại học cứng nhắc, không ngờ ông ấy không hề cứng nhắc chút nào, thế mà lại gạt người nhà mình. Đây có lẽ là nghĩ cho cô, không giống mọi người, đều muốn chìa tay xin bùa của cô.

Hạ Diên Phong lập tức quyết định: “Anh cả, anh hỏi thử, mua giúp em hai lá bùa bình an, sau đó em đưa tiền cho anh.”

“Em sợ đắt không? Một lá một vạn tệ. Đây còn là giá hữu nghị, nếu người khác mua thì sẽ đắt hơn. Thứ này có thể chắn được tai nạn ba lần, tiêu hết phù lực bên trong mới phế.” Lục Vân Triết nói trước giá tiền, đề phòng họ mua rồi hối hận oán trách ông ấy, như thế chi bằng đánh tan ý nghĩ muốn mua bùa của họ trước.

Hạ Diên Phong nổi hứng, hỏi: “Anh cả, có thể chắn được tai nạn gì?”

Lục Vân Triết nói những tri thức mà con gái từng giảng giải cho ông ấy với em rể: “Bùa bình an có thể trừ tà phòng tai họa. Có thể ngăn chặn âm khí, sát khí, tà khí tới gần, quan trọng là nếu gặp phải nguy hiểm, nó có thể ngăn chặn giúp. Ví dụ nói gặp phải tai nạn xe, người khác có thể sẽ bị thương, nếu em đeo bùa bình an, có thể sẽ không bị thương, bởi vì bùa bình an có thể chắn họa giúp em.”

Hạ Diên Phong trừng to mắt hỏi: “Thật sự linh như vậy sao? Nếu thật sự có thể chắn được ba lần, vậy bán một vạn tệ thật sự không đắt.”

Lục Vân Triết bình thản nói: “Linh hay không thì thử mới biết, anh nói linh, cũng chưa chắc mọi người sẽ tin. Mua hay không tùy mọi người.”

Diệp Hoan nhìn dáng vẻ giúp cô bán bùa của ba, đã sắp thành lừa đảo giang hồ rồi. May mà bùa của cô thật sự hữu dụng, nếu không hữu dụng, chẳng phải hại ba ruột mất hết mặt mũi sao.

“Anh cả, anh mua giúp em hai lá trước.” Hạ Diên Phong không thiếu tiền, lập tức muốn mua hai lá thử. Nếu thật sự hữu dụng, lần sau ông ta mua thêm vài lá. Hạ Diên Phong tin cách làm người của anh cả, anh cả cũng không phải người thiếu tiền, tin rằng có lẽ anh cả sẽ không gạt ông ta.

Vốn dĩ Lục Vân Thanh cũng muốn mua một lá thử xem, nhưng bị Hà Thục Mẫn thầm ngăn lại. Bởi vì Hà Thục Mẫn cảm thấy anh cả sẽ không gạt người nhưng không có nghĩa người khác không gạt anh ấy. Có thể anh ấy bị người khác gạt, mới chào hàng bùa bình an với người nhà. Lỡ như không hữu dụng, không phải mất toi một vạn tệ sao? Một vạn tệ đó, bà ta mua cái gì không tốt? Dù sao thì em vợ muốn mua bùa bình an, nếu hữu dụng, bà ta mua cũng không muộn, tới lúc đó có thể mua hai lá cho ba mẹ bà ta.

Lục Vân Triết cảm thấy bán bùa bình an giúp con gái, trong lòng rất vui, ngoài mặt vẫn cố kiềm nén: “Được, anh gọi điện thoại cho đại sư hỏi thử, nếu có thì hôm nào anh mang tới cho em.”

Hạ Triều Dương đột nhiên hỏi một câu: “Chị họ, bùa chị cho em ở đâu ra vậy?”

Diệp Hoan vì không bóc trần ba ruột, cười híp mắt nói: “Là sư phụ chị cho chị. Em đeo lên thử liền biết có hữu dụng hay không.”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 255: Chương 255


Hạ Triều Dương bán tín bán nghi đeo lên cổ. Thực ra cậu ta không tin những thứ như xem bói, nhưng cậu ta lại ôm theo thái độ hoài nghi, muốn xem bùa rốt cuộc có hữu dụng hay không.

Mà sau khi Hạ Triều Dương đeo bùa tịnh tâm lên, thử xem không có cảm giác gì. Nhưng đợi buổi chiều cậu ta tan học về mới phát giác chiều nay cậu ta nói chuyện với bạn học rất hòa hợp, không nổi giận lần nào. Khiến bạn cùng bàn tưởng hôm nay cậu ta vui mới không bực dọc nổi quạu. Sau đó mấy ngày, Hạ Triều Dương không còn cảm giác bức bối khó chịu như trước, điều này khiến cậu ta có cảm giác tin bùa; nhưng cậu ta còn có một suy nghĩ khác: Có lẽ trùng hợp?

Lục Vân Triết thấy sắp một giờ, con gái còn nói phải tới chỗ sư huynh, vội nhắc nhở cô: “Hoan Hoan, không phải con muốn tới chỗ sư huynh con sao, con còn đi không? Hay là con đi thẳng tới trường, đợi buổi chiều mới đi?”

Diệp Hoan nghĩ rồi nói: “Chỗ sư huynh không xa, con tới xem thử rồi đi học.”

Hạ Diên Phong vội vàng nói: “Nhiễm Hàn còn là cháu của dượng, nó tới Bắc Kinh, cũng không qua lại với gia đình. Chuyện này cũng không trách nó, đều tại những người làm trưởng bối như chúng ta không tận tâm. Hoan Hoan, dượng có thể đi cùng cháu không? Muốn xem thử bây giờ nó sống thế nào, có gì cần giúp đỡ không.”

Diệp Hoan ngại từ chối người dượng lần đầu quen biết, không biết sư huynh có muốn gặp người thân của anh ấy không, bèn nói: “Dượng, vừ nãy lúc cháu tới nhà tìm sư huynh, anh ấy không có nhà. Cháu gọi điện thoại cho anh ấy trước, xem anh ấy có nhà không?” Nhân tiện cô hỏi xem sư huynh có muốn gặp thân thích không.

Diệp Hoan từng nghe sư phụ kể một số chuyện của sư huynh, biết quan hệ giữa sư huynh và người nhà không ra sao. Nếu sư huynh không muốn gặp, cô sẽ không dẫn dượng tới.

Dù sao thì sư huynh là sư huynh, cô là cô, quan hệ giữa họ vẫn chưa tốt tới mức có thể quyết định thay đối phương. Cho nên Diệp Hoan định hỏi trước rồi tính.

Hạ Diên Phong nói: “Vậy cháu hỏi nó thử, có muốn gặp dượng không? Không biết nó có muốn gặp người cậu như dượng không.”

Xem ra Hạ Diên Phong làm cậu cũng biết trước đây khi cháu còn nhỏ, chưa từng quan tâm tới anh ấy, cảm thấy hổ thẹn với cháu, bây giờ không có mặt mũi trực tiếp tìm tới nhà gặp cháu.

Diệp Hoan sợ người nhà nghe thấy cuộc điện thoại của cô và sư huynh sẽ lúng túng, bèn tìm cớ ra ngoài gọi điện thoại. Cô tìm điện thoại kiểu cũ mà sư phụ mua cho cô, gọi điện thoại cho sư huynh.

Diệp Hoan đợi điện thoại kết nối rồi hỏi: “Sư huynh, vừa nãy em tới nhà tìm anh không có, có phải anh đang đi làm không?”

Giọng nói của Nhiễm Hàn từ trong điện thoại truyền ra, càng thêm thanh lãnh: “Ừm, anh ở ngoài, sư muội tìm anh có việc sao?”

Nếu không phải Diệp Hoan hiểu anh ấy, còn tưởng sư huynh không muốn nói chuyện với cô.

“Không có chuyện gì, chỉ là em vừa mới về, muốn sang gặp mặt cảm ơn anh, lần này may nhờ có anh và sư phụ sư bá giúp đỡ.”

Nhiễm Hàn: “Sư muội không cần khách sáo với anh.”

Diệp Hoan hỏi: “Vậy khi nào anh có nhà? Em sẽ sang tìm anh.” Vẫn phải gặp mặt cảm ơn sư huynh, mời anh ấy ăn bữa cơm gì đó bày tỏ sự biết ơn. Hôm đó quá nhiều chuyện, cô chỉ mới nói cảm ơn sư huynh.

Không ngờ Nhiễm Hàn sảng khoái đồng ý, còn nói: “Vừa hay anh cũng muốn hỏi sư muội một số chuyện. Như thế này, có lẽ buổi chiều anh có thể về, sau khi em tan học thì tới tìm anh.”

Sau cùng Diệp Hoan mới ngại ngùng nói: “Sư huynh, em gặp gỡ ăn cơm với họ hàng bên ba ruột em, trong đó có nhắc tới anh, vừa hay dượng của em biết anh, còn hỏi tình huống dạo gần đây của anh. Dượng ấy cũng là cậu của anh, họ Hạ, dượng ấy muốn gặp anh, anh có muốn gặp dượng ấy không?”

Họ Hạ, có lẽ là thân thích bên ngoại. Vốn dĩ với tính cách của Nhiễm Hàn, nếu người khác hỏi anh ấy, anh ấy sẽ không dễ dàng đồng ý gặp mặt, nhưng sư muội hỏi, anh ấy ngại từ chối. Hơn nữa nếu anh ấy luôn từ chối gặp mặt cậu, cậu sẽ luôn làm phiền sư muội chuyển lời, há không phải luôn làm phiền sư muội sao?

Vì vậy Nhiễm Hàn nói: “Sư muội, em có thể đưa số điện thoại của anh cho ông ấy, anh sẽ hẹn gặp riêng ông ấy.” Không tiện để sư muội từ chối cậu, nhưng anh ấy có thể trực tiếp từ chối cậu. Anh ấy đã trưởng thành độc lập, có sư phụ, sư thúc và sư muội, đã không cần sự quan tâm muộn màng của người nhà. Mặc kệ cậu tìm anh ấy làm gì, anh ấy đều phải tự giải quyết.

Diệp Hoan không ngờ sư huynh lại sảng khoái cho dượng phương thức liên lạc. Cô còn tưởng chưa chắc anh ấy muốn liên lạc với thân thích, dù sao thì những người thân đó có hay không cũng như nhau, bây giờ thấy sư huynh lớn rồi mới muốn liên lạc, cũng quá muộn rồi, đại khái sư huynh không cần sự quan tâm muộn màng.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 256: Chương 256


Cho dù Hạ Diên Phong là dượng của cô, nhưng trong chuyện của sư huynh, Diệp Hoan vẫn thiên về sư huynh. Cô và sư huynh lúc nhỏ đều rất đáng thương, cô còn tốt hơn sư huynh một chút, tuy lúc nhỏ đứt đoạn liên lạc với ba mẹ ruột, nhưng ba mẹ nuôi lớn cô không bạc đãi cô. Bây giờ cô còn may mắn tìm được ba mẹ ruột.

Chỉ là không biết khi nào sư huynh mới có thể tìm được hạnh phúc của anh ấy, Diệp Hoan coi sư huynh như một nửa người thân, dĩ nhiên hi vọng anh ấy có thể có được hạnh phúc thuộc về mình. Nếu không cả đời cô đơn hiu quạnh một mình, cũng rất nhạt nhẽo. Đương nhiên, đây là chuyện riêng của sư huynh, chưa tới phiên cô bận lòng, cô cũng chỉ nghĩ mà thôi. Đối mặt với sư huynh mặt lạnh, Diệp Hoan vốn không có tâm tư nói chuyện này với sư huynh.

Diệp Hoan gọi điện thoại với sư huynh xong, quay vào nhà nói với Hạ Diên Phong: “Dượng, sư huynh bảo cháu đưa số điện thoại cho dượng, dượng có việc liên lạc với anh ấy trước.”

Hạ Diên Phong đoán có lẽ cháu không muốn gặp ông ta, cười khổ một tiếng nói: “Vậy Hoan Hoan nói số điện thoại cho dượng trước, dượng tự liên lạc với Nhiễm Hàn.”

Diệp Hoan đưa số điện thoại của sư huynh cho dượng, sau đó nói với ba mẹ: “Hôm nay con tới trường sớm một chút, hủy nghỉ phép với cố vấn học tập.”

Lục Vân Triết nói: “Ừm, con đi học trước, chuyện khác có thời gian rồi nói.”

Diệp Hoan tạm biệt ông bà, lại tạm biệt chú thím và cô dượng.

Hạ Diên Phong nói: “Hoan Hoan, vừa hay dượng phải đưa Triều Dương đi học, thuận đường chở cháu.”

Lục Vân Thanh cũng nói: “Chú cũng phải đưa Cảnh Viễn đi, Hoan Hoan ngồi xe của chú cũng được.”

Lực hành động của Hạ Diên Phong mạnh hơn, ông ta lấy chìa khóa xe đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Không cần làm phiền anh hai, em trực tiếp đưa ba đứa nó đi.” Ông ta lại dặn vợ: “Vân Phỉ, đợi lát nữa em tự lái xe đi làm.”

Lục Vân Phỉ vẫy tay nói: “Em biết rồi, mọi người đi trước đi.”

Diệp Hoan đi ra nói: “Dượng, trường học rất gần, thực ra không cần đi xe cũng được.”

Hạ Diên Phong lưu loát khởi động xe: “Đi bộ đâu nhanh bằng đi xe, mau lên xe, dượng đưa các cháu đi nhanh hơn.”

Hạ Triều Dương, Diệp Hoan, Lục Cảnh Viễn cùng lên xe của Hạ Diên Phong.

*

Lên xe, cuối cùng Hạ Triều Dương hỏi ra vấn đề mà cậu ta muốn hỏi nhất: “Chị họ, chị có từng học võ không?”

“Đương nhiên từng học.” Diệp Hoan giống như đã nhìn thấu sự chộn rộn của em họ, giống hệt Diệp Đông và Diệp nam năm đó, vừa nhắc tới học võ đã động tâm.

Đại khái con trai đều có giấc mộng làm anh hùng cái thế, trong hiện thực lại rất ít có cơ hội gặp được điều kiện giúp họ thực hiện giấc mơ.

Hạ Triều Dương kích động hỏi: “Chị họ, chị xem em có thể học võ không?”

Diệp Hoan trả lời khách quan: “Chỉ cần tố chất cơ thể tốt, hầu hết mọi người đều có thể học võ, nhưng muốn học tốt, cần bản thân em tự cố gắng, ví dụ nói đông luyện tam cửu hè luyện tam phục, học võ không thể bữa đực bữa cái, như thế không tài nào học được…”

Lục Cảnh Viễn hỏi: “Diệp Hoan, các em học võ có nội công tâm pháp gì đó không, có thể luyện ra nội lực không?”

Diệp Hoan giải thích: “Có tâm pháp luyện công, nhưng bất kể là môn phái và gia tộc bình thường đều không truyền ra ngoài. Hơn nữa luyện võ mỗi người một kiểu, có người tư chất tốt, thích hợp luyện tập một loại tâm pháp, người đó có thể nhanh chóng luyện ra nội lực; nếu tư chất không tốt, luyện cả đời cũng không luyện ra được nội lực…”

Lục Cảnh Viễn: “Môn phái bọn em còn tuyển người không, em xem anh được không?”

Diệp Hoan lập tức mở Mắt Âm Dương xem tư chất của anh họ em họ, đều rất bình thường, không phù hợp tu luyện đạo pháp môn phái. Nàng lắc đầu, nói cho hai người biết tin tức đáng tiếc: “Anh họ, tuy môn phái của bọn em ít người nhưng yêu cầu nhận đồ đệ cao, đều dựa vào tư chất tâm tính mà nhận, đại khái mọi người không phù hợp với yêu cầu nhận đồ đệ của môn phái bọn em.”

Hạ Triều Dương xác định không được, ủ rũ cúi đầu, mất đi hứng thú. Lục Cảnh Viễn dù sao cũng lớn hơn hai tuổi, ngược lại anh ta hứng thú hỏi: “Diệp Hoan, em rất lợi hại sao? Có thể đánh được bao nhiêu người?”

“Nói về một chọi một, người bình thường đều không đánh lại em. Nếu đánh tập thể, người bình thường cũng không đánh lại em, bởi vì em còn biết đạo thuật. Giống như người trong huyền học, bình thường sẽ không ra tay với người bình thường, trừ phi họ chọc tới chúng em.”

Hạ Triều Dương ủ rũ nói: “Nếu em có thể học võ thì tốt.”

“Nếu em có hứng thú thì có thể học chiêu thức bình thường, luyện võ có thể cường thân kiện thể, cũng không phải chuyện xấu.” Diệp Hoan nói: “Lúc nhỏ, hai em trai của chị học võ, ngày nào cũng đứng tấn, chạy bộ…”

Diệp Hoan kể quá trình học võ của hai em trai cho em họ, anh họ nghe, ánh mắt vốn ngưỡng mộ của hai người đổi thành kinh ngạc và bội phục.

“Nghe có vẻ luyện võ rất mệt!”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 257: Chương 257


Hạ Diên Phong cười nói: “Đương nhiên rồi, đâu có chuyện không phí sức mà học thành được. Thế hệ các con gia đình chỉ có một đứa con, người lớn đều không nỡ để các con chịu khổ, mới không cho các con đến võ quán hoặc bái sư phụ học võ. Dượng có một người bạn bái sư học võ, nghe nói lúc nhỏ cậu ta bái sư, không chỉ phải theo sư phụ học võ, còn phải múc nước, bổ củi, làm rất nhiều việc khác cho nhà sư phụ. Bởi vì quan hệ sư đồ chỉ sau quan hệ ba con, sư phụ đánh mắng đều là chuyện thường…”

Bốn người nói chuyện, rất nhanh đã tới cổng đại học B, Lục Cảnh Viễn và Diệp Hoan cùng xuống xe, hai người vẫy tay tạm biệt Hạ Diên Phong và Hạ Triều Dương, Hạ Diên Phong lái xe đi, bởi vì trường của Hạ Triều Dương hơi xa.

Lục Cảnh Viễn: “Diệp Hoan, có cần anh đưa em đi không?”

Diệp Hoan nghe xong liền cười: “Thôi khỏi, anh họ, anh đi với em, mọi người nhìn thấy đảm bảo chắc chắn sẽ vây lại hỏi em, anh đẹp trai này là ai, người không biết không chừng còn tưởng anh là bạn trai mới của em, một mình em tới trường là được rồi!”

“Vậy được, hôm khác rảnh anh lại dẫn em ra ngoài chơi.”

“Vậy em đi trước, tạm biệt.” Diệp Hoan vẫy tay với anh họ, đi vào cổng trường.

Lục Cảnh Viễn quay người đến đại học Q gần đó.

Sau khi Diệp Hoan về trường, cô đến chỗ cố vấn học tập hủy giấy phép. Bởi vì cô nghe ba nói, lúc đầu chủ nhiệm khoa cho cô nghỉ phép, trực tiếp nói với cố vấn học tập của cô.

Diệp Hoan đến thẳng văn phòng của cố vấn học tập Nhậm Nhất Bình, may mà sắp tới giờ học, ông ấy đã ở văn phòng. Thực ra cơ hội cố vấn học tập xuất hiện trước mặt sinh viên còn không nhiều bằng người hướng dẫn giao lưu với các sinh viên. Diệp Hoan không được chọn làm cán bộ lớp, không thân với cố vấn học tập, cơ hội giao lưu riêng với ông ấy gần như không có.

“Thầy Nhậm, em về rồi, quay lại hủy bỏ giấy phép ạ.”

Nhậm Nhất Bình quan sát Diệp Hoan, mới cười hỏi: “Tôi nhớ em xin nghỉ một tuần, quay lại rất sớm.”

Diệp Hoan: “Xử lý xong việc nên quay lại ạ.”

Vốn dĩ Nhậm Nhất Bình nên để Diệp Hoan quay lại lớp học, nhưng ông ấy thực sự không kiềm được tò mò, hỏi Diệp Hoan một câu: “Em và chủ nhiệm khoa là thân thích sao? Thế mà thầy ấy lại gọi điện thoại cho tôi xin nghỉ giúp em?”

Bởi vì Nhậm Nhất Bình đã lật xem hồ sơ của Diệp Hoan, hiển thị cô không phải là sinh viên bản địa. Thế mà lại có thể khiến chủ nhiệm khoa xin nghỉ giúp cô, chắc chắn quan hệ không bình thường.

Diệp Hoan nghĩ cô đã tìm được mẹ ruột, cả nhà đoàn tụ, cũng đã gặp mặt ông bà nội, coi như là nhận tổ quy tông, bây giờ giấu hay không cũng không cần nữa. Cho nên cô tiết lộ với cố vấn học tập: “Em không thân với chủ nhiệm khoa, nhưng em thân với giáo sư Lục.”

Nhậm Nhất Bình lại hỏi: “Giáo sư Lục? Em nói giáo sư Lục Vân Triết, thầy ấy là gì của em?”

Diệp Hoan thấy cố vấn học tập vô cùng tò mò, chỉ đành đáp: “Thầy ấy là ba ruột của em.”

Ba ruột? Ý trên mặt chữ sao, giáo sư Lục thế mà lại là ba ruột của bạn học Diệp Hoan? Nhậm Nhất Bình bỗng nhớ lại, vợ của giáo sư Lục mất tích nhiều năm, hình như giáo sư Lục luôn tìm kiếm. Ở trường đại học B này, đây gần như không phải là bí mật. Ngoài tân sinh viên vừa vào trường không biết, có một số sinh viên cũ đều nghe qua chuyện này.

Người bình thường tuyệt đối không ngờ tân sinh viên Diệp Hoan vừa mới thi vào đại học B lại là con gái của giáo sư Lục.

Đầu óc Nhậm Nhất Bình nhảy số nhanh, sau đó ông ấy nói: “Nói như vậy, mẹ em – cũng tức là vợ của giáo sư Lục cũng tìm được rồi?”

Diệp Hoan gật đầu: “Vâng.”

Nhậm Nhất Bình ngại hỏi tiếp. Bởi vì hỏi càng rõ sẽ dính dáng tới bí mật nhà người ta, ông ấy ngại hỏi. Thế là ông ấy chúc mừng Diệp Hoan: “Đây đúng là tin tốt, chúc mừng gia đình em đoàn tụ.”

“Cảm ơn thầy, thầy còn có việc không? Nếu không còn việc gì thì em phải quay về lên lớp.”

Nhậm Nhất Bình nói: “Đi đi, rảnh rỗi đọc nhiều sách hơn, tìm bạn học mượn sổ ghi chép bổ sung, bù lại những bài giảng đã vắng.”

Thực ra lần này Diệp Hoan đến thành phố S vừa hay là cuối tuần, nếu tính thật ra, cô chỉ bỏ một buổi học. Hơn nữa khoa của họ vừa mới nhập học, phần lớn các môn đều là tri thức lý luận, đối với Diệp Hoan mà nói không quá khó, chỉ cần cô chăm chỉ học, rất nhanh có thể bù lại các bài đã vắng.
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 258: Chương 258


Sau khi Diệp Hoan tới phòng học, Lâm Hiểu Nhiễm lập tức hỏi: “Diệp Hoan, cậu về rồi, sao bỗng nhiên cậu lại xin nghỉ?”

“Ừm, trong nhà có chút chuyện, tớ xử lý xong liền quay về ngay.”

Lâm Hiểu Nhiễm: “Cũng may cậu không vắng nhiều tiết, tớ ghi chép rồi, đợi lát nữa cho cậu mượn đọc.”

“Cảm ơn cậu.” Diệp Hoan cảm thấy Lâm Hiểu Nhiễm rất đáng yêu, tuy cô ấy thích hóng hớt một chút.

“Đây là ghi chép vào hôm thứ sáu, còn có buổi sáng.” Lâm Hiểu Nhiễm cho Diệp Hoan mượn ghi chép, sau đó lại hỏi: “Diệp Hoan, vừa nãy Thái Văn Huy lớp chúng ta quay lại nói nhìn thấy cậu ở cổng trường.”

Diệp Hoan vừa xem ghi chép vừa hỏi: “Ừm, sao?”

“Cậu ấy nói nhìn thấy cậu cùng một chàng trai từ một chiếc xe đi xuống, chàng trai đó là ai?” Lâm Hiểu Nhiễm không nhịn được tính hóng hớt của mình.

Diệp Hoan thản nhiên đáp: “Anh họ tớ, cho nên đừng nghĩ nhiều.” Cô đoán có người nhìn thấy cảnh ở cổng trường học.

“Khụ, tớ còn tưởng là bạn trai cậu.” Lâm Hiểu Nhiễm lại hỏi: “Vậy các cậu ngồi xe của ai vậy, anh họ cậu cũng là sinh viên trường chúng ta sao?”

“Cùng thân thích ăn cơm, thuận đường đưa hai bọn tớ tới. Còn nữa, anh họ tớ là sinh viên đại học Q.” Nể tình Lâm Hiểu Nhiễm cho mượn sổ ghi chép, Diệp Hoan trả lời vấn đề hóng hớt của cô ấy.

“Anh họ cậu lại là sinh viên đại học Q, tớ nhớ cậu có một đứa em trai cũng ở đại học Q, còn có một em trai ở trường quân đội?”

“Ừm.”

“Trời, anh em nhà các cậu lợi hại quá, thế mà đều thi vào đại học danh tiếng!” Lâm Hiểu Nhiễm cả kinh, kinh động bạn học bên cạnh.

Sau đó bạn học hỏi cô ấy, Lâm Hiểu Nhiễm nói tin tức mà cô ấy vừa được chia sẻ từ chỗ Diệp Hoan cho bạn học nghe. Chẳng mấy chốc, mấy bạn học xung quanh đều biết, người vừa nãy nói chuyện với Diệp Hoan ở cổng trường là anh họ của cô.

Sau đó mọi người thảo luận vấn đề IQ cao thấp, kéo tới kéo lui bỏ quên luôn Diệp Hoan. Diệp Hoan đắm chìm trong học tập, không bị các bạn học nhôn nhao nghị luận quấy rầy.

Sau khi tan học, Diệp Hoan đến thẳng chỗ sư huynh, sư huynh nói buổi chiều gặp vô cùng giữ lời, đã ở nhà đợi cô.

“Sư huynh, anh về rồi?” Diệp Hoan tiếp xúc với sư huynh mấy lần, mỗi lần nhìn sư huynh đều giúp đỡ cô, cô cực kỳ cảm kích sư huynh. Cho nên bây giờ nhìn thấy sư huynh là vui từ trong lòng, trên mặt bất giác lộ ra nụ cười.

“Ừm.” Nhiễm Hàn nhìn thấy sư muội, ánh mắt cũng nhu hòa hơn nhiều: “Em ăn cơm chưa, hay là ăn ở đây? Anh vừa nấu cơm xong.” Thực ra anh ấy đã chuẩn bị cơm nước dựa theo giờ tan học của sư muội.

“Cảm ơn sư huynh, vốn dĩ em còn muốn mời anh ăn cơm để cảm ơn, không ngờ anh đã nấu xong rồi.”

“Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, chúng ta là sư huynh muội, không cần quá khách sáo.”

Nhiễm Hàn và Diệp Hoan xới cơm mang thức ăn lên, cùng ngồi trước bàn ăn.

“Không phải sư muội hỏi anh chuyện mua nhà sao, anh hỏi thăm người ta rồi, giá nhà gần đây đại khái khoảng bốn nghìn một mét vuông, kèm theo viện thì tính riêng. Anh đã nhờ bạn hỏi thăm giúp em vài căn, sư muội, em định khi nào đi xem nhà? Anh dẫn em cùng đi.”

Diệp Hoan kinh hỉ nói: “Sư huynh, tốt quá rồi, cảm ơn anh đã phí tâm. Đợi cuối tuần này, chúng ta cùng nhau đi xem nhà!” Bây giờ giá nhà rất rẻ, cô nhất định phải nhân cơ hội mua thêm vài căn, đỡ cho sau này không mua nổi nhà màu ủ dột. Chỉ là không biết mấy đồng tiền trong tay có thể mua được mấy căn.

Diệp Hoan thầm tính toán, nếu mua nhà lầu khoảng một trăm mét vuông, đại khái có thể mua hai căn, trong tay còn có thể dư chút tiền. Xem ra cô muốn mua nhà an cư lập nghiệp còn phải bán thêm bùa kiếm tiền. Diệp Hoan định sau này gọi điện thoại cho ông chủ Đường, xem bên ông ấy có bao nhiêu tiền vào thẻ. Nếu đủ tiền, tranh mua một lúc ba căn, cho Đông Đông, Nam Nam, mỗi đứa một căn, mình giữ lại một căn, như vậy ba mẹ không cần lo lắng, nếu sau khi họ tốt nghiệp làm việc ở Bắc Kinh cũng sẽ có nhà ở.

Diệp Hoan nghĩ tới sau này không cần ưu sầu vì nhà cửa, trong lòng vô cùng vui, khóe miệng bất giác hơi nhếch lên.

Sau khi ăn cơm xong, lúc hai người cùng nhau dọn dẹp bát đũa, Nhiễm Hàn hỏi Diệp Hoan chuyện liên quan tới sát khí trong cơ thể anh ấy.

Diệp Hoan bỗng nhớ tới cô quên hỏi sư huynh lần trước có bị thương không. Cô vỗ đầu mình vội vàng hỏi: “Sư huynh, lần trước vì giúp em, anh không sao chứ? Xem đầu óc em này, vốn dĩ vừa tới đã muốn hỏi anh, kết quả vừa nói tới chuyện khác em liền quên mất.”

Nhiễm Hàn lắc đầu: “Anh không sao, nhưng bởi vì sử dụng sát khí, suýt chút không phong tồn được sát khí trong cơ thể, sư phụ đã phong tồn giúp anh rồi. Nhưng anh không muốn cứ mãi xảy ra chuyện sát khí bạo động, cho nên muốn giải quyết sát khí trong cơ thể. Sư muội, không phải em nói La Bàn của em đã hấp thu khí huyết sát và tà khí trong cơ thể Hình Hải sao, không biết dùng nó có thể giải quyết sát khí của anh không?”
 
Trọng Sinh 80: Nữ Thầy Tướng
Chương 259: Chương 259


“Sư huynh, anh không cần mạng nữa?” Diệp Hoan kinh ngạc suýt chút ném bát trong tay đi.

“Sư huynh, La Bàn của em đã hấp thụ khí huyết sát và tà khí trong cơ thể Hình Hải, nhưng gã c.h.ế.t rồi!” Diệp Hoan muốn nhắc nhở sư huynh, trọng điểm là Hình Hải đã chết, bị La Bàn hút chết. Nhưng rõ ràng sư huynh biết tình hình thực tế, sao cứ muốn dùng La Bản giải quyết sát khí trong cơ thể anh ấy?

Nhưng vì sao sư huynh lại không nghĩ thoáng, nằng nặc muốn dùng La Bàn hấp thụ sát khí, lỡ như xảy ra chuyện gì, nên làm sao đây?

Diệp Hoan nghĩ tới lần trước sau khi giải quyết Hình Hải, cô tiến vào Không Gian La Bàn lần nữa, không phát hiện dị thường gì. Trong không gian cũng không có thêm tà khí và khí huyết sát. Khi đó cô còn cảm thấy may mắn, may mà La Bàn vừa có thể giúp cô giải quyết Hình Hải, vừa không ô nhiễm không gian, đúng là quá tốt.

Nhưng bây giờ sư huynh đưa ra yêu cầu như vậy, cô rất khó xử, không biết rốt cuộc có nên giúp không? Nếu không sao còn đỡ, nếu có sao, liệu sư huynh có hối hận không, sư bá có trách cô không?

Diệp Hoan cười khổ nói với sư huynh: “Sư huynh, không phải em không muốn giúp anh, nhưng em sợ xảy ra chuyện. Em dùng La Bàn chưa được mấy lần, lần trước là lần đầu dùng công năng mang tính công kích, lỡ như em không khống chế được, khiến anh bị thương thì phải làm sao?”

Nhiễm Hàn suy nghĩ một lúc, không từ bỏ mà nói: “Sư muội, quả thật anh muốn loại bỏ sát khí trong cơ thể nên mới muốn tìm em giúp. Em xem như thế này được không? Anh đi tìm nơi có âm khí, sát khí, em thử dùng La Bàn hấp thụ, xem có thể khống chế được nó không, nếu có thể khống chế, lại dùng La Bàn hấp thụ sát khí trong cơ thể anh.”

Diệp Hoan nghĩ ngợi, vẫn nói: “Sư huynh, chúng ta ít kiến thức, hay là hỏi sư phụ và sư bá rồi tính.”

Đánh tiếng trước với họ, người nhiều sức lớn, có lẽ họ có thể giúp đỡ nghĩ ra cách hoàn hảo hơn.

Nhiễm Hàn: “Anh đã từng nói chuyện này với sư phụ và sư thúc, họ nói có thể thử.”

Diệp Hoan kinh ngạc há to miệng, sư bá và sư phụ không sợ sư huynh xảy ra chuyện sao? Tuy sư huynh nói sư bá và sư phụ đã đồng ý nhưng cô định quay về sẽ gọi điện thoại cho sư phụ hỏi rõ rồi tính.

Diệp Hoan tạm thời đồng ý: “Sư huynh, em có thể học khống chế La Bàn. Nhưng trước khi xác định an toàn, em sẽ không tùy tiện ra tay giúp anh đâu.”

“Ừm, sau này cuối tuần rảnh, anh dẫn em đi dạo xung quanh, học làm sao khống chế La Bàn hấp thụ sát khí, âm khí…”

Sao Hành Vân đạo trưởng và Kỷ sư phụ có thể không sợ xảy ra chuyện, nhưng họ càng muốn giúp Nhiễm Hàn loại bỏ sát khí trên người hơn.

Bởi vì sát khí vào cơ thể không phải chuyện tốt, sát khí sẽ luôn ăn mòn thân thể của Nhiễm Hàn, khiến thọ mệnh của anh ấy không dài bằng người bình thường. Cũng tức là nói nếu không giải quyết vấn đề sát khí vào cơ thể, Nhiễm Hàn không sống được lâu.

Những năm qua, Nhiễm Hàn luôn phong tồn sát khí trong cơ thể, dùng nguyên khí do mình tu luyện áp chế sát khí, còn có Hành Vân đạo trưởng giúp đỡ mới không xảy ra chuyện sát khí bạo động. Một khi sát khí trong cơ thể bạo động, rất có khả năng khiến Nhiễm Hàn mất đi thần trí, trở thành chân sát tinh gây họa nhân gian, tới lúc đó ngay cả Hành Vân đạo trưởng cũng vô năng.

Nhưng sát khí trong cơ thể Nhiễm Hàn khá ngoan cố, giống như ăn sâu bén rễ sinh trưởng trong cơ thể anh ấy, khiến Hành Vân đạo trưởng và Kỷ sư phụ cũng không thể giúp Nhiễm Hàn loại bỏ hoàn toàn. Chỉ có thể giúp anh ấy dẫn ra một phần sát khí, thế nhưng trong cơ thể Nhiễm Hàn sẽ không ngừng sản sinh sát khí, qua một khoảng thời gian sát khí sẽ tăng lên giống như lúc đầu, tình huống này khiến Hành Vân đạo trưởng và Kỷ sư phụ bó tay chịu thua, họ đọc điển tích môn phái tìm cách giải quyết, nhưng vẫn chưa tìm được.

Thực sự hết cách, họ mới nghĩ ra cách này, xem có thể lợi dụng La Bàn của Diệp Hoan giúp Nhiễm Hàn hấp thu sát khí trong cơ thể không. Đương nhiên, tiền đề rất quan trọng, Diệp Hoan phải biết khống chế La Bàn trước mới có thể giúp Nhiễm Hàn. Nếu cô không khống chế được La Bàn, trực tiếp hút mất mạng Nhiễm Hàn, còn chi bằng để anh ấy phong tồn sát khí trong cơ thể.

Sau khi Diệp Hoan dọn dẹp xong, sợ ba mẹ lo lắng cho cô nên muốn về nhà sớm. Trước khi đi, bởi vì tò mò, cô hỏi thêm chuyện riêng của dượng và sư huynh.

“Sư huynh, anh muốn gặp mặt dượng em không?” Diệp Hoan cảm thấy Bắc Kinh quá bé, không ngờ dượng của cô lại là cậu của sư huynh. Như vậy tính ra, cô với sư huynh còn là thân thiết khúc rẽ, gặp mặt cũng nên gọi một tiếng anh.
 
Back
Top Bottom