Ngôn Tình Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 40: 40: Ăn Ếch Rừng


Lục Điềm Điềm cũng hiểu tâm tư của cha mình, thôn y là đàn ông, còn là một người đàn ông đã già.

Nhưng Lục Điềm Điềm lại thấy yên tâm vô cùng.

Kiếp trước, thôn y thật sự coi cô là cháu gái mà thương yêu dạy bảo.

Không chỉ truyền thụ một thân bản lĩnh cho cô, còn đưa hết tất cả tích súc cho cô nữa, nếu không cô đã không thể chạy trốn khỏi cái lồng giam Lục gia này.

Viền mắt Lục tam lang đỏ ửng lên, ông biết Điềm Điềm nghĩ rất chính xác, nhưng nào có người cha ruột nào có thể trơ mắt nhìn con gái mình bị bán đi.

“Điềm Điềm, liệu còn biện pháp nào khác không?” Lục tam lang hỏi.

“Có nha, lấy ra hai đồng tiền cho ông thôn y.

” Lục Điềm Điềm trả lời.

Lục tam lang rất hận, nếu có hai đồng, khi Điềm Điềm bị sốt cao ông cần gì phải để Điềm Điềm nằm yên trên giường gạch cố gắng chống đỡ?Lúc này, Lục Thanh lại chen miệng: “Cha, mẹ, con nghe người ta nói ông thôn y có y thuật rất cao siêu, nếu Điềm Điềm có thể theo thôn y học y, nói không chừng đây còn là chuyện tốt.

”Tiếng khóc của tam nương dần nhỏ lại, hiển nhiên bà cũng nghe lọt lời của con trai.

Lục tam lang cũng đang suy nghĩ, vào lúc nhà bọn họ chưa thể tách riêng, để Điềm Điềm tới chỗ thôn y ở cũng là lựa chọn không tồi.

Chỉ cần nhà mình ra riêng rồi là có thể đón con gái trở về, cho nên hiện tại, chuyện quan trọng nhất là phải “bán” như thế nào đây, ông phải suy nghĩ thật kỹ mới được.

Thấy cha mẹ đã bình tĩnh lại, Điềm Điềm chỉ vào ếch rừng nói: “Ăn nhanh lên, chờ chút nữa nguội rồi lại không ngon đâu.

”Lục tam lang nhìn ếch rừng trong tay, bụng đã đói tới kêu rột rột thành tiếng, nhưng vẫn không ăn nổi.

Lục Điềm Điềm gấp gáp: “Cha, mẹ, anh cả, mọi người ăn mau lên, nếu không chờ khi bà nội tới, muốn ăn cũng không thể ăn được.

”Nghĩ tới mới vừa rồi mẹ còn hung hăng mắng tam phòng bọn họ ăn mảnh, Lục tam lang há miệng cắn bay nửa con ếch rừng.

Ăn mảnh thì đã sao?Ba đứa nhóc Lục Thanh cũng đứng lên ăn theo, đặc biệt là Đại Minh với Tiểu Minh, bọn chúng chỉ cảm thấy đây đúng là món thơm ngon nhất trên đời này.

Mà tam nương lại đặt ếch rừng vào trong tay Điềm Điềm, con gái cố ý muốn rời khỏi cái nhà này, bà ăn không vô.

Đột nhiên cửa bị gõ vang, mọi người hoảng hốt, vội vàng nhét hết ếch rừng vào trong miệng.

Tam lang kiểm tra một hồi, cảm thấy không vấn đề gì rồi mới mở cửa phòng ra, thấy người đứng ngoài phòng là nhị lang, trong tay cầm một chậu bánh mì nhỏ.

“Tam lang, đây là bữa tối của tam phòng.

” Nhị lang nhét chậu bánh mì vào trong tay tam lang.

Nhìn nhị ca đưa bánh mì tới, chẳng hiểu tại sao trong lòng tam lang cảm thấy khó chịu.

Nhận bánh mì xong, tam lang trực tiếp xoay người vào phòng, còn tiện tay cài then cửa lại.

Nhị lang hơi xấu hổ, hẳn là tam lang không thích thấy mình, dù sao thì vì chuyện của vợ mình mới ảnh hưởng tới tam phòng, nhưng đây vốn không phải lỗi của bản thân.

Nghĩ tới đây, nhị lang lại nhổ một ngụm nước bọt lên đất, xoay người đi về phòng mình.

…Rạng sáng hôm sau, Lục Điềm Điềm lại cầm theo cuốn “Thang Đầu Ca” kia tới nhà thôn y.

“Ông, cháu đã học thuộc hết rồi, ông kiểm tra cháu đi.

” Lục Điềm Điềm lớn tiếng gọi với vào.

Thôn y ngẩn ngơ, nhanh vậy đã thuộc rồi sao? Lão nhận sách, nghiêm túc ngồi trên chiếc ghế trong nhà chính, cầm ly trà lên uống một hớp.

Lục Điềm Điềm vừa nhìn thấy tư thế này đã biết thôn y đang chờ mình đọc thuộc lòng.

.
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 41: 41: Hạt Giống Tốt


1.

Bài thuốc Tứ Quân TửTrong thuốc Tứ Quân Tử có nhân sâm, phục linh, bạch thuật, chích thảo.Thích hợp với những người có tỳ vị khí hư, công dụng ích khí, kiện tỳ, dưỡng vị.2.

Bài thuốc Thăng Dương Ích Vị…Cứ đọc mãi đọc mãi tới triệu chứng cuối cùng, đứa bé run rẩy co giật, mỗi lần uống ba viên sẽ không sao, giọng trẻ con non nớt mới im bặt.Đọc thuộc lòng hết nội dung cuốn sách mà không dừng lại chút nào, càng khỏi phải nói tới nửa đường ấp úng quên mất.“Nha đầu, nói thật đi, vì sao khi bà nội cháu nói muốn bán cháu, cháu lai đồng ý?” Thôn y hỏi.“Cháu vốn muốn học y, còn đang nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể bái ông làm thầy, vừa lúc bà nội lại muốn bán cháu cho nên…”Lục Điềm Điềm cũng không nói nhảm mà nói rõ suy nghĩ trong lòng mình ra.“Nhưng người phạm sai lầm vốn không phải cháu, vì sao bà nội cháu lại muốn bán cháu?” Thôn y vẫn không hiểu.“Ông, bà nội vẫn luôn ghét cháu, thay vì tương lai bị bán cho nhị lưu tử làm vợ, còn không bằng hiện tại bị bán cho ông làm nha đầu.” Lục Điềm Điềm càng thành khẩn thẳng thắn hơn.Bán cháu gái ruột cho nhị lưu tử lấy làm vợ… Thôn y bị mấy lời của Lục Điềm Điềm dọa sợ hết hồn.

Lục lão thái bà này cũng phát rồ mất trí quá rồi đi!“Vậy cháu muốn làm gì?” Thôn y hỏi.“Ông, cháu chỉ muốn bái ông làm thầy, nhỏ ông nuôi cháu, lớn rồi cháu sẽ giúp ông dưỡng già.” Lục Điềm Điềm nói chắc nịch.Thôn y sửng sốt.

Từ xưa tới nay chưa có ai nói những lời này với lão, nghe vào tai sao mà ấm lòng tới thế.Lão không khỏi bình tĩnh nhìn Lục Điềm Điềm, trong mắt mang theo ý dò xét.Lục Điềm Điềm lại bình thản đứng đó, kiếp trước thôn y cũng từng nhìn cô như vậy.Nhìn rất lâu rất lâu, sau đó thôn y thu cô làm đệ tử, tận tâm tận sức dạy cô học y, còn bày cô nhận biết thảo dược.Một lúc lâu sau, cuối cùng thôn y cũng quyết định, đứa nhỏ này đôi mắt trong suốt rõ ràng, không kiêu ngạo không siểm nịnh, trí nhớ lại tốt, tuyệt đối là hạt giống học y xuất sắc.“Cháu về nhà đi, chúng ta sẽ tới chỗ trưởng thôn sau đó lại tới nhà cháu, cháu chỉ cần chuẩn bị đủ quần áo cho mình là được, chăn đệm chỗ ông có rồi.”Trong mắt Lục Điềm Điềm có tia sáng lóe lên, quả nhiên giống hệt kiếp trước, cuối cùng ông Lâm vẫn thu nhận cô làm đồ đệ.Thôn y họ Lâm, là một hộ từ bên ngoài tới nhưng ông ấy ở Lục gia thôn nửa đời, vì y thuật xuất chúng lại thích làm việc thiện nên rất được người trong thôn tôn trọng.Thôn y lấy một bình rượu từ trong ngăn kéo ra, đút vào trong túi sau đó bước về hướng nhà trưởng thôn.Trưởng thôn thấy thôn y tới lại vội đứng dậy: “Chú Lâm, ôi ngọn gió nào thổi chú tới đây thế này? Mời chú ngồi.

Chú ăn gì chưa? Hay ăn chút gì nhé?”Thôn y lắc đầu, tiện tay đưa bình rượu ra: “Cho ông, rượu này là người ta cho tôi, ông nếm thử đi.”“Ôi, tôi thích rượu nhất đấy, trong nhà không có gì ngon, chúng ta ăn tạm ít đậu phộng với tương đi.”Trưởng thôn lấy đậu phộng và tương đậu Doenjang mình giấu đã lâu ra, hai người vừa uống vừa tán gẫu.Thôn y nói lại chuyện hôm qua cùng với chuyện Lục Điềm Điềm đã nói hôm nay, cả khả năng học tập của Lục Điềm Điềm cho trưởng thôn nghe.Trưởng thôn nghe xong lại nhíu mày thật sâu.

Lục lão thái bà này, sống tới tuổi này rồi còn hành động thiếu suy nghĩ như vậy, ngay cả cháu gái mà bà ta cũng bán cho bằng được..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 42: 42: Truyền Thụ Y Bát


“Vậy ý của chú Lâm là thế nào?” Dù sao trưởng thôn cũng là người từng va chạm xã hội, không nói ra ý của mình ngay.

“Một là kêu bà ta trả tiền thuốc men cho tôi, hai là ký văn thư bán mình, giải quyết dứt điểm một lần.

” Thôn y nói.

“Nhưng hiện tại đã giải phóng, không thể mua bán nhân khẩu được!” Trưởng thôn cũng là người thường xuyên vào huyện học tập.

“Tôi hiểu, cho nên phải đào hố cho Lục lão thái bà kia nhảy vào nha.

” Thôn y vuốt chòm râu lưa thưa của mình, nói.

“Chú Lâm, có phải chú coi trọng cô nhóc Lục gia kia, muốn thu cô nhóc kia làm đồ đệ không?”Trưởng thôn đã hiểu rõ, chú Lâm vẫn luôn muốn tìm đồ đệ, đoán chừng chú ấy đã vừa ý cô nhóc này rồi.

Thôn y gật đầu, hạt giống tốt khó tìm, hạt giống tốt còn nhỏ tuổi lại càng khó tìm hơn, may mắn gặp được còn không mau kéo về trong nhà.

“Vậy chú định cho bao nhiêu?” Trưởng thôn thận trọng hỏi.

“Tối đa ba trăm.

” Thôn y giơ ba ngón tay lên.

“Hít…” Trưởng thôn hít sâu một hơi, ba trăm đã có thể mua được năm sáu cô con dâu, chú Lâm cũng rộng rãi quá đi.

“Tôi muốn truyền thụ y bát của mình cho đứa nhỏ này, đứa nhỏ này rất có linh tính.

” Thôn y chỉ dùng một câu đã giải thích rõ vì sao ông nguyện ý trả nhiều tiền như vậy.

“Chú Lâm, tạm thời đừng nói ra giá ba trăm.

Lục lão thái bà kia rất tham lam, chúng ta phải tăng giá từng chút từng chút, chú hiểu chứ?”Trưởng thôn nói ra ý định của mình.

“Được, ông thấy sao ổn cứ làm vậy đi.

” Thôn y đồng ý rất dứt khoát.

“Vậy chúng ta bắt đầu tăng từ hai mươi đồng đi.

” Trưởng thôn mở miệng nói.

Thôn y ngẩn ngơ, hai mươi đồng? Có phải ít quá rồi không? Thế nhưng nghĩ tới gương mặt Lục lão thái bà, thôn y vẫn gật đầu đồng ý.

Vào lúc hai người đang thương lượng, đại phòng Lục gia Lục Lợi Dân chạy tới.

Thấy trưởng thôn và thôn y đều ở đây, đối phương hơi xấu hổ chào hỏi:“Chú trưởng thôn, bà nội cháu kêu chú tới nhà cháu có ít việc.

”“A? Có phải chuyện muốn bán con gái tam phòng không?” Trưởng thôn ngoài cười nhưng trong không cười hỏi.

Lục Lợi Dân xấu hổ không chịu nổi.

Thật ra hắn ta hi vọng bà nội bán Lục Đại Ny, Điềm Điềm đẹp hơn Lục Đại Ny nhiều, vừa nhìn đã thấy thoải mái.

Nhưng hắn ta không dám nói lời này với bà nội.

Hôm qua cô út vì chuyện Điềm Điềm bị bán mà ầm ĩ chết sống, còn bị bà nội tát hai tai đây.

Ngay cả cô út còn bị bà nội đánh, hắn ta tự biết mình, cho nên hôm nay khi bà nội kêu hắn ta đi gọi trưởng thôn, hắn ta nào dám không nghe.

Trưởng thôn với thôn y nhìn nhau, đặt cái chén trong tay xuống đứng dậy, trưởng thôn còn đi vào buồng lấy cả giấy bút ra.

…Lục Điềm Điềm mới vừa về tới nhà đã bị Lục nãi nãi mắng: “Con nuôi tốn cơm này, mới sáng sớm mày đi đâu? Có phải mày muốn chạy trốn không? Mày trốn được sao?”Lục Điềm Điềm chạy lên kéo tay Lục nãi nãi, thân mật hỏi: “Bà, cháu tới nhà thôn y, kêu thôn y tới mua cháu.

”Lục nãi nãi còn định mắng chửi chợt ngu ra, có phải con nhỏ nuôi tốn cơm này bị ngu rồi không, còn có người tự đi yêu cầu người khác tới mua mình?Nhân lúc Lục nãi nãi đờ người ra, Lục Điềm Điềm chạy vào nhà chính cầm lấy một chiếc lược đã bị rớt nhiều răng ra.

Cô cầm lược, kêu bà nội ngồi xuống: “Bà, cháu gái sắp đi rồi, để cháu chải đầu cho bà, có lẽ sau này không còn cơ hội nữa.

”Lục nãi nãi lại càng ngây người, lẽ nào con nhỏ này bị ngu thật rồi hay sao? Ngu si cũng tốt, có lẽ sau này còn dùng được.

.
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 43: 43: Chải Đầu


Thấy Lục nãi nãi đã ngồi xuống, Lục Điềm Điềm bắt đầu chải tóc giúp bà ta, chỉ là cũng không biết đã bao lâu rồi bà nội chưa gội đầu.

Mới vừa kề sát vào đã có mùi gay mũi truyền tới, Điềm Điềm vội xoay người sang một bên hít sâu một hơi, sau đó lại ngừng thở quay đầu lại.

Cô nhanh chóng giật ba năm sợi tóc trên đầu bà nội ra bỏ vào trong không gian, sau đó lại tùy tiện chải vài cái rồi lui về phía sau: “Bà, cháu chải xong rồi.

”Mới đầu Lục nãi nãi cảm thấy da đầu tê rần, ngay sau đó lại thấy hơi thoải mái, lại sau đó nữa… chẳng còn gì.

“Bà, chải tóc sau rồi, cháu vào nhà chải đầu cho ông nội đây.

” Lục Điềm Điềm chạy nhanh như một làn khói, vào thẳng nhà chính.

Lục nãi nãi còn muốn mắng chửi người nhưng lại không có đối tượng để chửi.

Lục lão gia tử đang nghiêng người nằm trên giường gạch, mắt nhìn ra cửa sổ không biết đang suy nghĩ gì, nghe thấy tiếng mở cửa ông ta cũng không quay đầu lại.

“Ông nội, cháu tới chải đầu giúp ông.

” Lục Điềm Điềm cởi giày, bò lên giường gạch.

Lục lão gia tử nghe được giọng của Điềm Điềm, mới vừa quay đầu đã thấy một gương mặt trắng nõn đang cười với ông taAi, gương mặt này, nhìn thế nào cũng thấy không giống nòi giống Lục gia, chẳng lẽ tam nương…Không đâu, ông ta hiểu tính tam nương, có lẽ đứa nhỏ này được di truyền tinh hoa của tất cả mọi người ở Lục gia.

“Sao cháu lại muốn chải đầu cho ông?” Lục lão gia tử hỏi.

“Không phải nói con gái xuất giá hoặc con cháu sắp rời nhà đều phải chải đầu giúp trưởng bối ạ?”Lục Điềm Điềm hỏi ngược lại.

Lúc này Lục lão gia tử mới biết được lão thái bà vốn không từ bỏ suy nghĩ bán Điềm Điềm đi, lại tức giận tới không thở nổi.

Lục Điềm Điềm vừa thấy sắc mặt Lục lão gia tử đã biết ông nội lại nổi giận, vội bóp vai giúp ông nội, làm vậy có thể phân tán cơn giận trong cơ thể ông ấy.

“Ông đừng giận, ông còn chưa khỏi hẳn đâu, cứ coi như cháu ra ngoài kiếm tiền giống chú tư đi.

”Giống chú tư… Nghe được câu này, tất cả giận dữ trong lòng Lục lão gia tử lập tức biến mất không còn.

Đúng là con trai út của ông ta cũng mang số phận như thế, bị vợ ông ta bắt đi làm xa.

Lục Điềm Điềm nhìn sắc mặt Lục lão gia tử bắt đầu bình thường trở lại, cũng yên tâm lại.

Kiếp trước, tuy ông nội chưa từng giúp đỡ cô nhưng ông ấy cũng chưa từng làm khó cô.

Lấy lý do chải đầu giúp Lục lão gia tử, cô tiện tay nhổ vài sợi tóc trên đầu ông ấy bỏ vào trong không gian.

“Ông à, anh họ đã đi tìm chú trưởng thôn rồi, ông cũng nên ra ngoài thôi.

” Nói xong câu này, Lục Điềm Điềm lại leo xuống giường, mở cửa bước ra ngoài.

Trở lại trong phòng mình, cô thấy mẹ mắt sưng đỏ, nhìn chằm chằm mình: “Mới sáng sớm con đi đâu vậy?”“Mẹ, thôn y đã đồng ý nhận con làm đồ đệ.

Mẹ yên tâm đi, con mãi là con gái của mẹ.

”Lục Điềm Điềm nói nhỏ bên tai tam nương.

Tam nương ôm chặt Điềm Điềm, con gái bà còn nhỏ như vậy, mới bảy tuổi đã phải tự đi tìm lối ra cho mình, hết thảy đều do cha mẹ nó vô năng.

Lục Điềm Điềm tiện tay nhổ vài sợi tóc trên đầu tam nương ra bỏ vào trong không gian, đủ cả rồi, chờ hai ngày nữa là có thể làm xét nghiệm di truyền.

“Chú Lục có ở nhà không?” Đúng lúc này, giọng của trưởng thôn truyền tới từ phía ngoài sân.

Lục lão gia tử vội mang giày vào, lại phủ thêm áo bông, bước ra từ nhà chính: “Trưởng thôn à, sao ông lại có thời gian rảnh rỗi tới đây.

”.
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 44: 44: Bán Một Lần Chưa Đủ


“Chú Lục, nghe chú Lâm nói hôm qua chú té bất tỉnh, hiện tại đã khỏe hơn chưa?” Trưởng thôn hỏi han quan tâm.

“Ôi, gia môn bất hạnh, tôi nói không nên lời.

” Sắc mặt Lục lão gia tử không tốt lắm.

“Trưởng thôn à, ông đã tới rồi sao, mời ngồi mời ngồi.

” Lục nãi nãi chạy tới, nhiệt tình hô lên.

“Thím Lục, con dâu thứ nhà thím bị té vỡ đầu, chú Lâm hết dùng cồn tiêu độc lại khâu vết thương, lại dùng vải băng bó lại, tiền thuốc men kiểu gì cũng phải trả chứ?”“Đúng là như vậy, chẳng qua trưởng thôn cũng biết tình huống nhà tôi, thật sự không lấy ra nổi hai đồng khám bệnh.

”Lục nãi nãi bắt đầu tố khổ.

“Không phải thằng tư nhà bà làm việc trên trấn sao? Mỗi tháng đều gửi tiền về, sao lại không có tiền?” Trưởng thôn hỏi.

“Đừng nhắc thằng tư nữa, mỗi tháng có thể đưa một đồng về đã là nhiều lắm rồi, nhưng trong nhà nhiều người như vậy, không thể không mua ít ngũ cốc thô.

” Lục nãi nãi lại nói tiếp.

“Vậy bà định làm thế nào?” Trưởng thôn hỏi.

“Chẳng phải tôi đã quyết dùng Điềm Điềm gán nợ rồi sao? Chỉ sợ thôn y không đồng ý.

” Nụ cười trên mặt bà Lục biến thành cười nịnh.

“Theo tôi được biết, người gây họa là Đại Ny, sao bà lại muốn gán nợ Điềm Điềm?” Trưởng thôn cảm thấy khó hiểu.

“Ai, tôi cũng chỉ có ý tốt thôi.

Đại Ny chuyên gây rắc rối, ông xem nó gây ra biết bao nhiêu tai họa rồi, tôi cũng không dám để nó tới tai họa thôn y, mà Điềm Điềm thì ngoan ngoãn biết bao nha.

”Lục nãi nãi vội giải thích.

Trưởng thôn nhìn thoáng qua Lục lão gia tử, hỏi: “Chú Lục, ý của chú thế nào? Còn cả tam lang tam nương, ý của hai người thế nào?”Lục lão gia tử không gật đầu cũng không lắc đầu, trực tiếp lấy tẩu thuốc ra cột hút, xem như đã từ bỏ khuyên nhủ.

Lục tam lang khàn giọng hỏi: “Mẹ, mẹ muốn làm như vậy thật sao?”Lục nãi nãi trợn trắng mắt liếc tam lang, lại nhìn thôn y nói: “Thôn y à, ông xem Điềm Điềm thông minh lanh lợi thế này, chắc chắn sẽ rất được việc.

”Thôn y hỏi: “Bà muốn làm thế nào?”Lục nãi nãi vừa thấy có khả năng, vội vã cười nịnh, nói to: “Hay là ông lại cho thêm năm mươi đồng, muốn để Điềm Điềm sửa thành họ Lâm cũng được.

”“Mẹ!” Lục tam lang giận dữ.

Lục Điềm Điềm lại kéo cha một chút, kêu ông tạm thời đừng lên tiếng.

“Tôi không có nhiều tiền như vậy, cho bà tối đa mười đồng, họ khỏi cần sửa, nên họ gì cứ giữ họ đấy.

” Thôn y nói.

“Vậy cho bốn mươi lăm đồng đi, đợi khi con bé tròn mười sáu lại trở về là được.

” Lục nãi nãi nói tiếp.

Lời này vừa ra, tất cả mọi người đã hiểu ý định của Lục nãi nãi.

Bà ta bán Lục Điềm Điềm một lần còn chưa đủ, còn muốn bán cô lần thứ hai.

Lục lão gia tử nhíu mày, mà Lục tam lang lại trực tiếp giơ chân ra, đạp gãy chân bàn cơm, đôi mắt đỏ bừng bừng hung tợn trừng lớn nhìn Lục nãi nãi, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng bà ta.

Trong lòng Lục nãi nãi hơi e dè, thầm hận bản thân sao có thể nói trắng ra như vậy, nên nói vòng vòng một chút mới đúng.

“Không thể, cho bà bốn mươi lăm đồng cũng được, nhưng ngày sau Lục Điềm Điềm sinh là người của tôi, chết cũng phải là quỷ nhà tôi.

Còn bà phải trả tiền chữa bệnh riêng cho tôi, chúng ta không ai nợ ai.

” Thôn y thản nhiên mở miệng.

Tròng mắt bà Lục đảo vòng, đầu óc hơi choáng váng, không hiểu vì sao chuyện lại không phát triển theo suy nghĩ của bà ta.

.
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 45: 45: Đào Hố


“Được, ông đưa bốn mươi lăm đồng cho chúng tôi, sau đó cứ dẫn Điềm Điềm đi.

Nhưng ông phải bảo đảm không được ngược đãi cháu gái tôi mới được.” Lục lão gia tử mở miệng nói.“Vậy phải viết văn thư mới ổn.

Lỡ bà nương nhà ông ầm ĩ lên, tôi cũng không có nhiều thời gian với tinh lực để cãi lại.” Thôn y nói.Thấy Lục lão gia tử gật đầu rồi, thôn trưởng mới lấy giấy bút ra bắt đầu viết.Lão gia Lục gia Lục mỗ mỗ, một hai đòi gán nợ cháu gái mình Lục Điềm Điềm cho thôn y, thời gian là cả đời, Lâm thôn y bỏ ra bốn mươi bảy đồng (hai đồng là tiền xem bệnh), đồng ý với yêu cầu của Lục mỗ mỗ.Điều kiện là người Lục gia phải đoạn tuyệt tất cả quan hệ với Lục Điềm Điềm, không thể hối hận.

Nếu có hối hận, phải bồi thường mười vạn cho Lâm thôn y, đặc biệt lập văn thư làm chứng minh.Văn thư được viết ra ba bản, Lục gia một bản, chú Lâm một bản, trưởng thôn một bản.“Lục thẩm, ký tên đi, điểm chỉ đồng ý cũng được.” Trưởng thôn nói.“Tiền đâu?” Lục nãi nãi chưa thấy thỏ quyết không thả chim ưng.Thôn y móc một đống tiền lẻ từ trong túi ra, có tiền một hào hai hào, năm hào, đương nhiên cũng có một đồng năm đồng.Vuốt phẳng tiền rồi từ từ đếm lại, đợi khi đếm hết toàn bộ, chỉ có bốn mươi bốn đồng, vẫn còn thiếu một đồng.Gáy thôn trưởng giật giật, vừa nãy khi uống rượu thôn y còn lấy ra được cả ba trăm đồng, hiện tại lại thiếu một đồng, đúng là quá giỏi cướp giật đi.Nhưng nhìn bàn tay vẫn đang duỗi về phía mình, trưởng thôn bất đắc dĩ thở dài, cởi áo bông dày ra, móc một vài đồng tiền hào ra.“Chỉ còn chút này, phải mau trả lại cho tôi đó.” Trưởng thôn nói với giọng tội nghiệp.Thôn y nhận tiền, sau đó đặt xấp tiền lên mặt bàn.

Lục nãi nãi thấy xấp tiền giày cộp, mắt sáng rực lên, vội vươn tay ra muốn cầm lấy.Nhưng thôn y lại đè chặt tiền: “Ký tên trước.”Lục nãi nãi không biết chữ, vốn còn muốn kêu trưởng thôn đọc lại lần nữa, nhưng hiện tại thấy tiền, bà ta như quên hết mọi thứ.Bà ta trực tiếp đặt ngón tay lên đất đỏ, lại ịn dấu tay mình lên ba phần văn thư.Trưởng thôn cầm lấy hai trong số ba văn thư lại, đưa một tờ cho thôn y, một tờ khác thì cất vào trong túi mình.Thôn y cũng thả bàn tay đang đè chặt tiền ra, cũng cất kỹ văn thư, sau đó nhìn Điềm Điềm: “Chuẩn bị xong chưa?”Lục Điềm Điềm gật đầu, nhìn tam lang với tam nương, nói: “Cha, mẹ, con đi trước, mọi người có thời gian rảnh nhớ tới thăm con nha.”Tam nương bật khóc nức nở, tiếng khóc kia tràn đầy bi thương với bất đắc dĩ.Tam lang nắm chặt nắm đấm, nhìn trưởng thôn sắp rời đi, hét lớn:“Trưởng thôn, tôi muốn phân nhà, viết văn thư giúp tôi.”Lời vừa phát ra, Lục lão gia tử lập tức đổi sắc mặt, Lục nãi nãi cũng không thiết tha gì tiền nữa, há miệng chửi lên.“Mày cái thằng hư hỏng này, phân nhà cái rắm, cha mẹ còn ở không phân nhà, mày còn dám nhắc tới phân nhà nữa, tao lập tức lên trấn kiện mày tội bất hiếu.”Nhị lang cũng đang muốn ra riêng lại bị lời này của Lục nãi nãi dập tắt hết ý định.

Nếu bị kiện tội bất hiếu sẽ bị đội mũ cao, sau này con cái trong nhà đừng mong lấy được vợ.Tiếng khóc của tam nương nhỏ hơn một chút, bà cũng không dám gánh tội danh bất hiếu này, nếu không ba đứa con trai của bà đừng mong có ngày ló đầu.Lục Điềm Điềm chạy trở về, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn tam lang, nói: “Cha, cha chờ con lớn đã, đừng vội.”.
 
Back
Top Bottom