Ngôn Tình Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 20: 20: Có Ý Tưởng


Hai chữ chợ đen dọa tam nương hoảng sợ.

Nhưng nghĩ lại lời tam lang nói, tam nương thấy cũng có lý, trong tay không có tiền đúng là làm khó người ta, nếu không bệnh của Điềm Điềm cũng đã khỏi lâu rồi.“Em cất trước đi, đậu xanh hay gì đó có thể giữ lại ăn, còn những thứ khác thì bán đi.” Tam lang nói.Tam nương cảm thấy khó xử.

Phòng của bọn họ chỉ có một chút như vậy, biết giấu đi đâu?Còn nữa, cứ lâu lâu mẹ lại chạy vào điều tra một lần, sợ bọn họ lén giấu lương thực.Lục Điềm Điềm móc một cái túi rách từ trong góc rương hồi môn của mẹ, ừm, cũng không rách lắm, tối thiểu cũng không làm lương thực rơi ra.Cô đổ chén ngũ cốc vào túi, cột lại sau đó cất trong cái gối được làm từ rơm rạ.Tam nương im lặng không lên tiếng, bà biết cách này không dùng được lâu, mỗi khi mẹ chồng tới kiểm tra thường thích xách gối đầu lên lắc lắc, bên trong có thứ gì cũng rơi ra hết.Nhưng Điềm Điềm hiểu chuyện như vậy, tam nương cũng không muốn đả kích tính tích cực của con gái, vẫn nên chờ tới khi có cơ hội lại mang ra ngoài đi, có chôn xuống đâu đó cũng an toàn hơn để trong phòng.Tam lang lại lắc đầu: “Điềm Điềm, con giấu trên người đi, quần áo con cũng lớn, để mẹ con may thêm một cái túi lớn bên trong áo bông là được.Không biết vì sao, mẹ đặc biệt không ưa Điềm Điềm, không mắng cô bé thì cũng dùng chổi đánh cô bé, gần như sẽ không chạm vào Điềm Điềm.Điềm Điềm nghe xong, hai mắt sáng lên.

Nếu giấu trên người cô, đừng kêu bà nội tới lục soát, cho dù là quỷ tới tìm cũng không thể tìm thấy được.Về phần phân loại lương thực, chuyện này để cô làm là thích hợp nhất, cô chỉ cần lấy một phần khác từ số lương thực trong không gian ra là được.Bên ngoài lại truyền tới tiếng rống giận mắng chửi của Lục nãi nãi, thì ra là đã tới giờ ra ruộng.

Lục Điềm Điềm cảm thấy đồng hồ báo thức đời sau cũng không đúng giờ bằng Lục nãi nãi.Mấy người Lục Thanh vừa nghe thấy tiếng Lục nãi nãi đã như phản xạ có điều kiện mà nhảy dựng lên.Trên thực tế, việc đột ngột bị đánh thức như vậy rất bất lợi cho thân thể.Nhưng sống dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

Hiện tại bọn họ còn chưa ra riêng, chỉ có thể nghe lời ông bà nội.Nếu không, một khi cái mũ bất hiếu chụp xuống, muốn sống trong thôn cũng không được.Lục tam lang đưa mắt ra hiệu cho Lục tam nương rồi mở cửa đi ra ngoài.

Ba anh em cùng ra sân, đeo sọt rời đi.Tam nương cẩn thận kiểm tra một lượt, cảm thấy không có sơ hở gì rồi cũng chạy ra ngoài.

Bà phải giặt sạch quần áo cho cả nhà, nếu không buổi tối sẽ không có cơm ăn.Nhị nương cũng chạy ra, đói tới ngực dán vào lưng.

Ả tới phòng bếp đi dạo một vòng, ngoại trừ trên đất có mấy que củi ra thì chẳng còn miếng lương thực nào nữa.Ả thầm mắng Lục nãi nãi và Lục Điềm Điềm sau đó xoay người tới hậu viện, tối thiểu cũng phải nhổ ít cỏ, sau đó hốt ít phân chuồng tới, nếu không mùa đông năm nay sẽ không có gì ăn.Lục nãi nãi thấy hai con dâu tự giác bước ra làm việc, trong lòng đắc ý vô cùng.Chỉ cần đói hai ba bữa, còn sợ các người không nghe lời.

Trong lòng hài lòng đắc chí, cũng dễ bay bổng, Lục nãi nãi ngâm nga đi la cà.Đại nương thấy Lục nãi nãi đã đi ra ngoài cũng đắc ý đóng cửa phòng lại, nằm lên giường ngủ.

Lúc sáng dậy quá sớm, giờ phải ngủ bù mới được..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 21: 21: Phân Loại Lương Thực


Lục Điềm Điềm không quan tâm được nhiều như vậy, cô cài then cửa, đổ một nửa gạo cha cô mới vừa cào ra vào lại trong lỗ chuột.Sau đó cô lấy một ít đậu xanh, đậu nành, bắp, gạo kê và gạo trắng ra, đặt ở phía dưới cùng cái rương hồi môn của mẹ.Cô lại tìm vài miếng vải rách từ trong rương ra, cầm kim chỉ bắt đầu may vá.

Nếu mỗi loại lương thực phải dùng một cái túi thì phải may năm cái túi mới đủ dùng.Chờ khi tam nương cầm quần áo đã giặt sạch về nhà lại, Lục Điềm Điềm đã nhanh tay nhanh chân may xong một cái túi.Tam nương nhìn cái túi với đường may xiêu vẹo, dở khóc dở cười.

Cái túi này chỉ có thể chứa đậu nành thôi, nếu bỏ gạo vào chắc chắn sẽ bị rơi ra.“Mẹ, con đã phân loại lương thực xong rồi, đặt trong rương đó.” Lục Điềm Điềm nói nhỏ.Tam nương mở cái rương ra nhìn vào, năm phần lương thực được đặt ở năm vị trí, ngay cả gạo và gạo kê là hai thứ khó phân loại nhất con gái cũng phân rất sạch sẽ.Tam nương không nhịn được cảm thán tốc độ làm việc của con gái, nếu đổi thành bà làm, không có nửa ngày tuyệt đối không thể phân thành như vậy.Vội vàng tìm kiếm mấy miếng vải lẻ hơi lớn một chút, khâu vá thật nhanh.

Tốc độ khâu của tam nương rất mau, chớp mắt đã khâu xong hai cái túi.Lục Điềm Điềm phụ trách cất gạo với gạo kê vào túi, sau đó lại cất đậu nành vào cái túi chính cô khâu.Mẹ nói không sai, đường may quá lớn, đậu nành cũng sắp rớt ra rồi.

Đúng là cô không có kinh nghiệm khâu vá nha.Chờ khi tam nương may xong cái túi bên trong áo bông của Điềm Điềm, vừa lúc vải vụn trong nhà cũng bị dùng hết.

Nhìn thời gian, cũng sắp tới giờ mọi người đi làm ruộng về.Lục tam nương kêu Điềm Điềm cất kỹ lương thực, sau đó bước ra ngoài, đứng ở nhà chính chờ Lục nãi nãi lấy lương thực ra nấu cơm chiều.Lục tam nương tính thời gian rất chuẩn, chẳng được một phút, Lục nãi nãi đã đi tới.

Thấy tam nương đứng thẳng tắp ở đó, bà ta lại trợn trắng mắt.

Con ả này đang chờ mình lấy lương thực đúng không? Đúng là đồ lười, ăn bao nhiêu cũng không đủ.Bà ta keo kiệt lấy ra một ít bắp viên mà một bát bột hỗn hợp thật lớn, kiêu ngạo nói với tam nương:“Nấu một nồi cháo, làm mấy cái bánh bột ngô, đàn ông mỗi người hai cái, phụ nữ và trẻ con mỗi người một cái, Điềm Điềm nhà cô không được ăn.”Tam nương không lên tiếng, cầm lương thực đi thẳng tới phòng bếp.

Lục nãi nãi đứng đó, tròng mắt xoay tròn, cuối cùng xoay người đẩy cửa đi vào nhà tam phòng.Lục Điềm Điềm đã sớm giấu hết tất cả lương thực vào không gian, thấy Lục nãi nãi bước vào, cô vội vàng bò dậy, cười tủm tỉm chào hỏi:“Bà nội, bà tới thăm cháu ư? Bà nội thật tốt.

Bà nội mau ngồi đi.

Bà yên tâm, cháu đã sắp khỏi hẳn rồi, ngày mai là có thể đi đào rau dại.”Lục nãi nãi…Ai tới thăm mày? Con nhỏ chết tiệt này, mới bị bệnh một hồi sao đã trở nên khác hẳn trước kia? Làm bà ta đang muốn lục soát nhà cũng không tiện mở miệng nữa.“Ngày mai đi đào rau dại, đào không đủ số không có cơm ăn.” Hung tợn lưu lại mấy lời này, sau đó Lục nãi nãi xoay người rời đi.Lục Điềm Điềm đóng cửa phòng lại, nằm trên giường đất lắc lắc cái chân, tự hỏi khi nào cha sẽ tới chợ đen.Tới lúc đó, cô nhất định phải đi theo, ít nhất cũng phải biết được chợ đen ở chỗ nào, giao dịch như thế nào, như vậy đống vật tư trong không gian của cô mới có đất dụng võ..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 22: 22: Làm Xét Nghiệm Adn


Nghĩ nghĩ một hồi, Lục Điềm Điềm mơ màng ngủ thiếp đi, cuối cùng cô bị tiếng cãi vã bên ngoài đánh thức.Cẩn thận lắng nghe, quả nhiên là bà nội lại đang mắng người.Lục Tiểu Minh bưng cháo với bánh bột ngô của mình vào cửa, sau đó xé bánh bột ngô thành hai nửa, đưa một nửa cho Điềm Điềm: “Mau ăn đi.”Điềm Điềm lắc đầu.

Cô không muốn ăn thứ này chút nào.

Yết hầu vẫn còn sưng, thật sự nuốt không trôi.Cô bưng lấy cháo trong tay Lục Tiểu Minh, nhìn bát cháo toàn nước, cô thở dài một hơi.

Nếu chỉ ăn mấy thứ này chắc chắn sẽ không đủ dinh dưỡng.Thấy Điềm Điềm chỉ ăn một hớp cháo, Lục Tiểu Minh cảm thấy đau lòng, vươn tay sờ lên trán Điềm Điềm rồi lại sờ lên trán mình, trái tim đang lo lắng cũng an ổn trở lại.“Anh Tô Mạn, bên ngoài ầm ĩ gì vậy?” Điềm Điềm hỏi.Lục Tiểu Minh cắn mạnh một miếng bánh bột ngô, lẩm bẩm: “Lục Binh nhìn thấy vợ bác cả tới ăn bánh, lại ầm ĩ không phục.”Lục Điềm Điềm vừa nghe đã hiểu được: “Chắc chắn là bác hai xúi giục.

Lúc chiều Lục Binh không có nhà, sao có thể biết vợ bác cả không làm việc?”Lục Tiểu Minh gật đầu liên tục: “Bà nội cũng thật là, cứ bao che cho nhà bác cả, chẳng lẽ cha ta với bác hai không phải do bà ấy sinh ra hay sao?”Ánh mắt Lục Điềm Điềm lóe lên.

Thật ra kiếp trước cô cũng từng nghĩ tới vấn đề này, cô còn tưởng bà nội chỉ không thích cha mình thôi.Nhưng sau này, cha vừa bị ngã gãy chân bà nội đã đòi chia nhà ngay, hay cha không phải con ruột của bà nội thật?Xem ra phải tìm cơ hội làm xét nghiệm ADN.Lục tam lang lại bưng cháo bưng bánh vào, nhưng Lục Điềm Điềm vội xua tay: “Cha, yết hầu con còn đau, ăn không vô thật.”Lục tam lang nhíu mày, người là sắt cơm là thép, không ăn một bữa đã đói phát hoảng.Giữa trưa hôm nay Lục Điềm Điềm đã chẳng ăn bao nhiêu, chỉ có hai miếng bánh nhỏ, sao có thể không đói được?Điềm Điềm cầm bánh lên cắn một miếng nhỏ.

Cô biết, nếu cô không ăn miếng nào, chắc chắn cha sẽ không an tâm.“Cha, con đã khỏe rồi, ngày mai là có thể đi đào rau dại, như vậy con cũng có cơm ăn.” Lục Điềm Điềm cố ý nói lớn.Tiếng mắng bên ngoài chợt im bặt, chỉ chốc lát sau, tiếng mắng lại vang lên, vẫn là Lục nãi nãi đang mắng người, mà người bị mắng đương nhiên là Lục nhị nương, chỉ có điều tiếng mắng đã nhỏ hơn rất nhiều.Buổi tối, vào lúc đêm khuya tĩnh lặng, Lục tam lang chờ ba đứa con trai ngủ rồi mới châm nến, lại bắt đầu đào lương thực.Tam nương cũng giúp đỡ chồng bỏ lương thực vào trong bát, chờ khi ánh nến cháy hết, một chén lớn lương thực lại xuất hiện trên giường đất.Lục Điềm Điềm nhân cơ hội nhổ mấy sợi tóc trên đầu cha xuống, ngày mai cô phải nghĩ cách nhổ hai sợi tóc từ trên đầu bà nội xuống, còn cả ông nội cũng cần nhổ.Trong không gian bệnh viện có đủ máy móc dụng cụ, muốn làm một xét nghiệm AND cũng chỉ tốn chừng nửa ngày mà thôi.

Tới lúc đó, cô chỉ cần bỏ tóc của mọi người vào là được.Có điều hiện tại còn chưa tới lúc làm giám định, lỡ ra kết quả không tốt, bản thân cô lại nhỏ như vậy, sao có thể tự bảo vệ mình được đây?.
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 23: 23: Ra Sau Núi


Sáng sớm hôm sau, trời tờ mờ sáng, bà nội đã đứng ngoài kêu cửa, thúc giục bọn họ xuống đất làm việc.Lục Điềm Điềm không hiểu rõ vì sao lão thái thái này lại có nhiều tinh lực như vậy, thật không kém gì Chu bái bì trong truyền thuyết.Lục tam nương nhanh tay cất chén lớn lương thực kia vào trong túi bông của Điềm Điềm, lại cầm nút cáo cài lại, không để lộ chút dấu vết nào.Bà còn cất cả phần lương thực đã được phân chia xong xuôi hôm qua vào trong túi áo bông của Lục tam lang.Có lẽ Lục nãi nãi sẽ lục soát người mình, nhưng tuyệt đối sẽ không dám lục soát người Lục tam lang.Lục Điềm Điềm nhìn kỹ giường đất, quả nhiên giường đã được quét tước sạch sẽ, mẹ làm việc thật cẩn thận.Cô đi theo sau lưng ba người anh trai đeo cái sọt lên, xoay người bước ra cửa.

Thay vì ở nhà nghe bà nội chửi rủa, còn không bằng ra ngoài tìm lương thực.Chỉ là cô không biết, chờ sau khi bọn họ rời đi, mẹ bị giữ lại lục soát người thật.

Ai kêu cả hai bữa cơm hôm qua đều do mẹ nấu đâu.Ai nấu cơm, người đó sẽ bị soát người, nếu không lỡ con dâu trộm lương thực trong nhà mang về nhà mẹ đẻ thì phải làm sao bây giờ?Lục Tiểu Minh lại tới trường đi học như thường lệ, Lục Điềm Điềm đi theo Lục Thanh và Lục Đại Minh tới chân núi.Nhìn ngọn núi nguy nga trước mặt, hốc mắt Lục Điềm Điềm đỏ bừng lên, cô quá quen với ngọn núi lớn này.Kiếp trước, cô ngày ngày qua lại trong núi lớn, chính vì đi hái đủ loại dược liệu bên trong.Ngọn núi lớn này có chứa rất nhiều bảo bối, nhưng nguy hiểm cũng càng nhiều hơn, cô từng bị lợn rừng dí chạy rất nhiều lần, cũng bị đám sói theo dõi rất nhiều lần.Còn cả rắn độc, đầm lầy… cô đều tránh thoát được hết, cũng luyện ra được chút quyền cước bản lĩnh.Bên cạnh truyền tới giọng nói châm biếm của Lục Đại Ny: “Nhìn cái rắm, mày còn muốn lên núi sao? Mà lên núi cũng tốt, để hổ ăn luôn cái con vô dụng mày đi.”Lục Điềm Điềm quay đầu lạnh lùng liếc nhìn Lục Đại Ny, ánh mắt kia khiến Lục Đại Ny vốn còn muốn mắng người cũng vội ngậm miệng lại.Lục Điềm Điềm này như đã thay đổi, ánh mắt kia là thế nào? Sao cứ như đang nhìn người chết…Không đúng, chắc chắn là mình hoa mắt rồi.

Hừ, tiểu tiện nhân, mày chờ xem, sau này tao sẽ cho mày biết sự lợi hại của tao.Lục Đại Ny đeo sọt rời đi, Lục Thanh thì lo lắng liếc nhìn Điềm Điềm: “Đi theo anh, đừng tách ra.”Lục Điềm Điềm gật đầu, cầm lấy dao trúc bắt đầu đào tìm rau dại.

Thật ra chỗ chân núi đã chẳng còn rau dại gì, đã sớm bị người trong thôn đào sạch.Cô chỉ chỉ phía sau núi: “Anh, chúng ta qua bên kia đào rau dại đi.”Lục Thanh nhìn thoáng qua, lắc đầu nói: “Chỗ đó nguy hiểm lắm, nghe nói trước kia có cả lợn rừng với chó sói xuất hiện ở đó.”Nhưng Lục Điềm Điềm lại lắc đầu.

Đời trước, ngay cả trước khi cô rời khỏi ngọn núi này cũng chưa từng nghe nói tới chuyện có sói với lợn rừng xuống núi.Lại nói, nếu có sói với lợn rừng thật, cô cũng không sợ.

Trong tay cô có châm gây tê liều mạnh, tới lúc đó đâm một châm xuống, thế giới lại thái bình.Nhưng Lục Thanh vẫn lắc đầu, hắn không dám dẫn theo em gái mạo hiểm, nếu không sẽ bị cha đánh gãy chân.Lục Đại Minh thì lại nóng lòng muốn thử.

Hắn cũng rất muốn tới sau núi xem thế nào.

Thế là hắn đeo sọt, thúc giục Điềm Điềm đuổi theo mau..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 24: 24: Phát Hiện Mới


Lục Điềm Điềm cũng không nói chuyện nữa, dẫn đầu chạy về phía sau núi, vừa chạy vừa lẩm bẩm:“Bà nội nói, không đào đủ số sẽ không có cơm ăn.”Lục Thanh sửng sốt, sao mình lại quên mất chuyện này không biết? Dõi mắt nhìn mặt đất trơ trọi, nào còn chút xanh tươi gì.Thế là Lục Thanh cũng vội gom đống củi mình mới chặt xong lại vác trên lưng, cũng cầm sọt với dao chẻ củi đi theo hai đứa em.Qua hai khúc cong là tới sau núi.

Lục Đại Ny nhìn Lục Điềm Điềm chạy ra sau núi, trong lòng lại vui vẻ, tốt nhất là để tiểu tiện nhân kia chết sau núi luôn đi.Ả cũng muốn theo sau nhìn xem nhưng lại không dám.

Nhìn đám rau dại vụng vặt rải rác trong sọt, thôi đi, vẫn nên đi tìm rau dại thì hơn, nếu không lại bị lão thái bà chết tiệt mắng.Lục Điềm Điềm dựa theo ký ức của mình đi tới sau núi, ở sau núi có một con đường nhỏ không dễ thấy, là do mấy thợ săn lên núi giẫm ra.Đi thuận theo con đường nhỏ này sẽ gặp một mảnh đất bằng có diện tích rất lớn, nơi đó không chỉ có rau dại mà còn có cả quả dại.Lục Thanh nhìn thấy Lục Điềm Điềm đi lên núi, sợ tới độ vội vàng ném củi đã chặt xong xuống, chạy nhanh đuổi theo.Nhưng kỳ quái là, hắn chạy nhanh, Điềm Điềm cũng chạy nhanh, hắn chạy chậm, Điềm Điềm cũng chạy chậm.Đáng thương nhất là Lục Đại Minh, Đại Minh thở hổn hển đuổi theo phía sau, bởi vì bước chân lảo đảo còn bị té ngã hai lần, khiến quần áo dính đốm bùn.Chẳng biết chạy bao lâu, trước mắt xuất hiện một mảnh xanh ngát, khiến Lục Thanh cả kinh tới độ tròng mắt suýt rớt ra ngoài.Hắn còn chưa kịp nói chuyện Lục Điềm Điềm đã bỏ sọt xuống, ngồi xổm trên mặt đất đào rau dại.Đây là cây tể thái, làm vằn thắn là ngon nhất, chỉ cần thêm ít thịt, mùi vị tươi ngon vô cùng.Đây là thứ lão nha (chồi gai già), có hàm lượng protein và vitamin rất cao, là dược thảo vô cùng bổ dưỡng, còn được gieo trồng diện rộng.Dương xỉ nha, xử lý thứ này hơi phiền phức, nhưng vẫn có thể ăn được, đào nhiều một chút, nhà bác cả với bác hai chỉ xứng ăn mấy thứ này.Chẳng đầy nửa canh giờ, không chỉ có sọt của Điềm Điềm chất đầy dương sỉ, mà sọt của Lục Thanh cũng đầy thứ lão nha.Lục Đại Minh khó khăn lắm mới chạy tới được, nhìn cái sọt đã tràn đầy rau dại, nó hưng phấn tới độ người cũng không còn đau đớn nữa.“Điềm Điềm, sao em biết ở đây có rau dại? Em thật giỏi nha.”“Lúc mới khai giảng, giáo viên trong trường có nói, em nhớ rõ trong đầu.” Lục Điềm Điềm trả lời.Lục Thanh với Lục Đại Minh vừa nghe vậy đã hiểu rõ, thì ra là giáo viên nói, trách không được người ta nói phải đi học, đi học đúng là hữu dụng nha.“Anh cả, đợi chút nữa lại đưa cái này tới chỗ thôn y đi, nhìn xem có thể đổi một hào không.”Lục Thanh với Lục Đại Minh đều há to miệng, nhìn Lục Điềm Điềm với ánh mắt không thể tin: “Điềm Điềm, em nói cái này có thể đổi tiền? Còn một hào?”Lục Điềm Điềm gật đầu.

Nếu đổi thành huyện thành, thứ lão nha này còn được bán với giá năm xu một cân.

Bọn họ bán một hào một sọt lớn vì để thôn y kiếm chênh lệch giá.Lục Đại Minh nhảy dựng lên: “Anh cả, đi nhanh đi, chờ khi anh trở về sọt của em cũng tràn đầy, tới lúc đó chúng ta cùng về nhà, đều có cơm ăn.”Lục Thanh liếc nhìn bốn phía, hơi không yên lòng.

Nhưng thấy ánh mắt kiên định của Lục Điềm Điềm, hắn lại vác sọt lên lưng chạy thẳng tới chỗ thôn y..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 25: 25: Trứng Gà Rừng


“Anh cả, tránh người một chút.” Lục Điềm Điềm lại kêu lên.Mặt Lục Thanh hơi đỏ lên, đương nhiên hắn cũng biết chuyện này, dù sao hắn cũng không phải kẻ ngu.Lục Điềm Điềm chỉ vào cây quyết thái nói với Lục Đại Minh: “Anh Đại Minh, anh đào cái này đi, cái này là nhiều nhất ở đây.”Lục Đại Minh không nói hai lời, cầm lấy dao trúc, không chút do dự đào cây quyết thái.

Cứ nghe lời Điềm Điềm chắc chắn không sai.Lục Điềm Điềm cũng tìm một nơi rừng cây rậm rạp, cùng cỏ khô tạo thành một cái ổ, lại lấy mười hai quả trứng gà trong không gian ra, đặt phía trên ổ gà.Sau đó cô đứng bật dậy: “Anh Đại Minh, anh Đại Minh, mau tới đây.”Đại Minh đang đào tới hưng phấn sợ hết hồn, còn tưởng trong bụi cây có rắn, chạy vội tới:“Điềm Điềm đừng nhúc nhích, không nhúc nhích rắn sẽ không cắn em.”“Không phải rắn, là trứng gà, trứng gà rừng.” Lục Điềm Điềm nói.Lục Đại Minh không tin nổi vào mắt mình chạy vội qua.

Đẩy cỏ dại ra nhìn vào, quả nhiên là một ổ trứng gà rừng thật.Chỉ là hình như quả trứng gà rừng này không giống với trứng trước kia hắn từng nhìn thấy.Nhưng suy nghĩ này chỉ chợt lóe lên, dù sao thì sức hút của trứng gà lớn hơn tất cả mọi thứ.“Một hai ba bốn… mười hai quả, Điềm Điềm, có mười hai quả trứng gà, mỗi người chúng ta có thể ăn hai quả.”Lục Đại Minh hưng phấn nói.Lục Điềm Điềm cũng gật đầu, cô cũng nghĩ như vậy, mỗi người ăn hai quả, trong nhà có sáu người, vừa lúc mười hai quả trứng gà.“Điềm Điềm, phải nấu chín, trứng gà chín rồi sẽ không nát, ăn cũng tiện.” Lục Đại Minh kiến nghị.Lục Điềm Điềm gật đầu, chẳng những phải nấu chín, còn phải lột vỏ.Cô có thể lừa dối anh Đại Minh nhưng không thể lừa dối cha mẹ được, trứng gà rừng với trứng gà nhà vốn không giống nhau.Mà mấy việc như nhóm lửa nướng trứng, Lục Đại Minh quen tay vô cùng.

Bọn họ ra ngoài kiếm được thứ gì tốt đều nấu ăn ngay tại chỗ.Lục Đại Minh đi tìm một vòng, tìm được mấy cục đá khá lớn, làm thành một cái bệ bếp đơn giản.Lại lấy đá mồi lửa ra dẫn lửa lên củi, chỉ chốc lát sau, lửa đã cháy hừng hực.Lục Đại Minh lại bỏ trứng gà vào lửa, sau đó tìm thêm mấy nhánh cây thô to, không ngừng đảo trứng gà qua lại.Lục Điềm Điềm thì đứng bên cạnh thêm củi lửa, phải nướng dưới nhiệt độ cao thì trứng chín mới thơm ngon được.Chừng mười phút sau, Lục Đại Minh dập tắt lửa, chờ trứng gà hạ nhiệt rồi lại mau chóng lấy trứng ra.Hắn nhìn Lục Điềm Điềm, hỏi: “Điềm Điềm, anh có thể ăn một quả luôn không?”Lục Điềm Điềm gật đầu, hơi hối hận vì bản thân lấy ra quá ít trứng.

Nếu lúc đó cô lấy ra tám quả mười quả thì hay rồi.Lục Đại Minh lột vỏ trứng gà ra, để lộ lòng trắng trứng hơi vàng bên trong, cái miệng nhỏ cắn từng miếng từng miếng một.Nhìn Lục Đại Minh híp mắt cắn trứng, Lục Điềm Điềm lại thấy chua xót.

Kiếp trước cô cũng như vậy, chỉ một quả trứng gà cũng có thể ăn mất nửa giờ.Chờ khi Lục Đại Minh ăn hết một quả trứng gà, Lục Thanh đã chạy tới.

Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Lục Thanh là Lục Điềm Điềm biết chuyện đã thành công.“Điềm Điềm, em xem, đây là cái gì?” Lục Đại Minh mở lòng bàn tay ra, bên trong có một đồng xu hai hào.“Nhiều tiền như vậy, chúng ta phát tài rồi.” Lục Đại Minh muốn nhảy lên hoan hô.Lục Điềm Điềm lại nhíu mày, sao lại đưa tới hai hào? Nếu như vậy, thôn y cũng chẳng kiếm được bao nhiêu nữa..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 26: 26: Báo Ân


Kiếp trước thôn y có ân với cô, đời này cô phải nghĩ biện pháp giúp thôn y phát tài, phải lặng lẽ báo ân mới được.“Thôn y nói hắn còn muốn thứ này thêm, một hào còn lại là tiền gửi trước cho sọt hàng ngày mai.” Lục Thanh nói.Lục Điềm Điềm lại thấy dở khóc dở cười.

Cô vốn định để thôn y tự tới đây đào, dù sao thì số lượng thứ lão nha ở đây cũng không còn nhiều lắm, cũng chỉ hai ba sọt mà thôi.Lục Thanh nhìn thứ lão nha, hơi do dự hỏi: “Điềm Điềm, hay là chúng ta đào cho thôn y ngay bây giờ luôn đi, nếu không, lỡ bị người khác đào mất, chúng ta chẳng còn gì cho thôn y nữa.”Điềm Điềm gật đầu ngay.

Anh cả nói rất đúng, nếu thôn y đã đưa tiền, vẫn nên giao hàng sớm một chút thì hơn.Thế là ba người đổ hết rau dại trong sọt ra, chuyên tâm đào thứ lão nha.Nhiều người nhiều sức, chỉ chừng hơn mười phút, hai sọt đã đầy thứ lão nha.Lục Thanh với Lục Đại Minh đeo sọt lên, chạy tới chỗ thôn y.

Lục Đại Minh thấy anh trai không đi con đường lúc bọn họ đi tới, lại cảm thấy kỳ quái.Lục Thanh liếc mắt nhìn xung quanh: “Tránh người một chút.

Còn nữa, em phải nhớ kỹ, chuyện hôm nay ngoại trừ cha mẹ với Tiểu Minh, không được nói cho ai biết nữa.”Lục Đại Minh gật đầu.

Hắn không phải kẻ ngốc, có thể ăn còn có thể kiếm tiền, sao có thể nói lung tung với người khác được.Lục Đại Ny chờ gần hai giờ, mắt thấy đám nhỏ xung quanh đã lục tục về nhà ăn trưa cũng chưa thấy đám người Lục Điềm Điềm với Lục Thanh xuống.Không phải bọn họ bị sói ăn thật rồi chứ? Trong lòng ả dấy lên suy nghĩ ác độc như vậy, rất muốn đi xem thử nhưng lại không dám bước ra sau núi một bước.Nhìn sọt rau dại của mình chỉ có một lớp mỏng manh vô cùng, xem ra hôm nay chắc chắn là lại bị mắng.Lục Đại Ny vừa rời đi, đám người Lục Điềm Điềm cũng đeo giỏ rau dại với củi khô đi ra.Lục Thanh cũng đã ăn một quả trứng gà nướng.

Mãi tới lúc này, hắn còn cảm thấy trong miệng mình có hương vị trứng gà.“Điềm Điềm, em cất trứng gà vào trong áo bông đi, hẳn bà nội sẽ không lục soát ra đâu nhỉ.” Lục Đại Minh nói.Điềm Điềm gật đầu.

Cô giấu đồ mà bà nội có thể lục soát ra được, cô cắt đầu xuống đưa cho bà ta luôn.Còn chưa vào sân đã nghe thấy tiếng Lục nãi nãi chửi ầm lên, thì ra không chỉ có Lục Đại Ny không đào đủ số lượng rau dại.Mà ngay cả Lục Lợi Dân, Lục Lợi Quốc nhà bác cả, Lục Công, Lục Nông và Lục Binh nhà bác hai cũng chẳng đào được bao nhiêu rau dại.“Bà nội, phía chân núi chẳng còn rau dại gì mấy nữa, người đào quá nhiều, bọn cháu không tìm thấy gì nữa.” Lục công nói.Đương nhiên Lục nãi nãi cũng biết thời tiết này khó mà tìm được rau dại, nhưng không mắng bọn họ vài câu sau được? Chẳng phải bọn họ sẽ leo lên đầu bà ta ngồi.Lục Điềm Điềm quyết đoán kéo Lục Thanh với Lục Đại Minh rời khỏi sân, dẫn theo hai người chạy về phía trường học.Nửa đường quả nhiên gặp được Ny tử với Lục Tiểu Minh.

Điềm Điềm lấy hơn nửa rau dại trong sọt ra bỏ vào trong sọt Ny tử.Cô tình nguyện đưa rau dại cho Ny tử cũng không muốn cho đám người Lục gia ăn, đây là suy nghĩ của Lục Điềm Điềm.Lục Đại Minh hơi luyến tiếc, nhưng Lục Thanh nói một câu, hắn lại không chút do dự đưa rau dại ra..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 27: 27: Thà Để Người Khác Được Lợi


Lục Điềm Điềm không nghe thấy nhưng cô cũng biết, chắc chắn Lục Thanh sẽ nói, lấy về nhà nhiều cỡ nào, lọt vào chén bọn họ cũng chỉ được một chút mà thôi.Đã hai ngày Ny tử không gặp Điềm Điềm, rất nhớ Điềm Điềm: “Điềm Điềm, cậu có khỏe hơn chút nào chưa? Mình vẫn luôn nghĩ tới cậu nhưng bà nội cậu không cho mình vào thăm.”Lục Điềm Điềm gật đầu.

Ny tử đã đứng ra làm chứng cho cô, bà nội cho Ny tử vào nhà mới là lạ.“Điềm Điềm, nhiều rau dại như vậy cậu đào được ở đâu thế? Mấy anh mình còn không tìm thấy đâu.” Ny tử hưng phấn hỏi.“Suỵt, đừng nói bọn mình cho cậu, cậu cứ nói là cậu đào, đào sau núi, biết chưa?” Lục Điềm Điềm nói nhỏ.Ny tử hoảng sợ, dùng ngón tay chọc nhẹ lên trán Điềm Điềm: “Cậu con nhỏ chết tiệt này, không muốn sống nữa sao?”Lục Điềm Điềm mím môi cười.

Chờ khi bỏ đầy rau dại vào sọt của Ny tử rồi, khi chuẩn bị rời đi, cô lại lặng lẽ nhét vào tay Ny tử một quả trứng gà.Ny tử nhìn thấy trứng gà đen đen, biết ngay là bọn họ đã nướng chín.

Đoán chừng bọn họ tìm thấy ổ trứng gà rừng.Nhìn trứng gà trong tay, Ny tử cười tươi, Điềm Điềm thật tốt.

Sau đó cô ấy đeo sọt lên chạy về phía nhà, hôm nay có thể kêu mẹ nấu vài món viên tròn ăn.Lục nãi nãi đang vênh mặt chờ mấy người Lục Điềm Điềm trở về, trong lòng suy nghĩ nếu rau dại tam phòng đào không nhiều hơn đại phòng với nhị phòng, vậy hôm nay có thể tiết kiệm mấy phần lương thực.Lục Điềm Điềm là người đầu tiên xông vào viện: “Bà, bà, chúng cháu về rồi, bà xem hôm nay chúng cháu hái được nhiều rau dại lắm đây, chắc chắn là nhiều hơn đám Đại Ny nha.”Sắc mặt Lục nãi nãi rất khó coi, làm như hai bên thân thiết lắm vậy, cứ như mình yêu thương nó lắm, con Điềm Điềm này bệnh tới ngu si rồi đúng không?Thò đầu nhìn qua, sắc mặt Lục nãi nãi lại càng khó coi hơn.

Nếu hỏi bọn họ đào có nhiều không? Thì đúng là không nhiều thật, nhưng vẫn nhiều hơn đại phòng với nhị phòng một chút.“Gọi hồn hay sao? Chút rau dại như vậy mà mày nói nhiều, mày bị mù sao?” Lục nãi nãi mắng thẳng mặt.Sắc mặt Lục Đại Minh và Lục Thanh đều khó coi, nhưng chẳng ngờ Lục Điềm Điềm lại không để ý chút nào, vẫn tươi cười như trước.“Bà, đúng là chút rau dại này không nhiều thật, nhưng chẳng lẽ chị Đại Ny đào được nhiều hơn cháu ư?”“Bà, rau dại chị ấy đào được để đâu vậy, mau cho cháu xem thữem.”Lục nãi nãi bị nghẹn, cũng không biết nên nói thế nào mới tốt, nhưng vẫn cứng miệng trả lời: “Xem cái rắm, tao nói nhiều hơn là nhiều hơn.”Vừa lúc Lục lão gia tử là Lục đại lang, Lục nhị lang, Lục tam lang cùng vác cuốc đi vào.“Còn chưa tới cửa đã nghe bà quang quác chửi người, mỗi ngày đều chửi ầm lên, bà không biết mệt sao?”Lục lão gia tử không nhịn được nói.Lục Điềm Điềm chạy nhanh tới bên cạnh Lục tam lang, chỉ vào cái sọt của mình với mấy anh trai, nói:“Cha, con khó khăn lắm mới đào được số rau dại này, thế mà bà nội nói con đào chẳng nhiều bằng chị Đại Ny.”Lục nãi nãi: “…”Tam lang liếc nhìn cái sọt của Điềm Điềm, lại nhìn sọt của Đại Ny, một đạp đạp đổ cái sọt của Đại Ny, lại cười lạnh một tiếng rồi dẫn theo Lục Điềm Điềm về gian nhà.Lục Thanh với Lục Đại Minh, Lục Tiểu Minh đều ngơ ra, Điềm Điềm dám tố cáo, cha cũng thật lợi hại.Ba người bị tam nương đẩy một cái mới kịp phản ứng, vội vàng chạy theo vào nhà..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 28: 28: Mất Mặt


Lục lão gia tử cũng liếc mắt nhìn cái sọt, lại lạnh lùng liếc qua Lục nãi nãi.

Từ đầu tới cuối, hắn ta đều không hiểu vì sao vợ mình cứ nhắm vào Điềm Điềm như vậy.

Lần này Lục nãi nãi bị mất mặt thật sự, cũng hơi hối hận, thầm lẩm bẩm sao mình cứ lắm mồm lắm miệng như vậy, nhưng bà ta cũng có nỗi khổ tâm riêng nha.

Hôm nay Lục đại nương vẫn không xuống ruộng nhưng có nấu cơm, cơm vẫn là ba kiểu như trước, chén cháo càng lúc càng loãng và bánh bột ngô với kích thước càng lúc càng nhỏ.

Tam lang dẫn theo mấy người Lục Thanh ra rửa tay, sau đó cầm theo bánh và cháo thuộc về nhà mình trở lại phòng ăn.

Lục nãi nãi không nhịn nổi hành vi làm ra vẻ ta đây của tam lang, vì một con nhỏ nuôi tốn cơm mà nó dám tỏ thái độ với bà ta.

Bà ta đập mạnh cái đũa xuống bàn, muốn há miệng chửi, nhưng Lục lão gia tử đã gõ mạnh cái tẩu thuốc lên bàn.

Bình thường Lục lão gia tử rất ít khi làm ra hành động như vậy, nếu đã làm mà bà ta còn không thức thời, vậy đừng trách ông ta ra tay đánh người.

Lục nãi nãi theo Lục lão gia tử vài năm, cũng hiểu rõ mỗi một hành động của Lục lão gia tử.

Cũng không phải bà ta chưa từng bị đánh bao giờ, nghĩ tới mỗi lần Lục lão gia tử đánh người sẽ không nương tay chút nào, bà ta lại sợ tới độ lập tức ngậm chặt miệng lại, thậm chí khi ăn cũng không dám phát ra tiếng.

Nhị nương hơi tiếc nuối chép môi, cứ nhận thua như vậy sao? Không ngờ lão thái bà đáng chết này cũng có lúc sợ sệt, quá vô dụng.

Bữa cơm này là bữa cả nhà được ăn yên tĩnh nhất kể từ lúc cô trọng sinh tới nay, trên bàn cơm, không còn ai dám ngu ngốc so đo nọ kia nữa.

Sau khi ăn xong, đại nương nhanh tay thu dọn bát đũa, nhị nương thì chớp mắt mấy cái, cho tới bây giờ ả chưa từng thấy khó chịu như vậy bao giờ.

Mỗi người cơm nước xong lại tránh về phòng của mình, bọn hắn đều sợ gương mặt hệt như mưa gió sắp kéo tới của Lục lão gia tử.

Khi Lục Điềm Điềm lấy trứng gà chín từ trong túi áo bông ra, tam lang tam nương giật nảy mình, ngay cả Lục Tiểu Minh cũng thiếu chút hét lên kinh hãi.

Cũng may bọn họ còn giữ được chút lý trí, biết khắc chế bản thân.

Tam lang chỉ vào cái trứng gà, nhỏ giọng hỏi Lục Điềm Điềm: “Muội tìm được ổ trứng gà rừng ư?”Lục Điềm Điềm gật đầu, nói nhỏ vô cùng: “Cha, có mười hai quả trứng, tất cả đều được nấu chín, ba người bọn con mỗi người đều ăn một quả rồi.

”Tam lang hơi tiếc nuối, nếu chưa nấu chín trứng gà còn có thể mang lên chợ đêm bán, hiện tại trứng gà năm xu một quả đây.

Tam nương nhìn ra tam lang đang tiếc nuối, mỉm cười trêu chọc: “Còn không ăn đi, chờ bị người khác cướp luôn à?”Tam lang lại thấy nghẹn uất.

Đúng vậy, không thể cất trong nhà được, nếu cất mà bị lão nương phát hiện rồi tịch thu, đúng là cái được không đủ bù đắp cái mất.

Vẫn nên ăn vào bụng mới là tốt nhất.

Nghĩ vậy, hắn cầm trứng gà lên cho tam nương hai quả, kêu tam nương ăn mau mau lên.

Tam nương ngọt ngào nhận lấy trứng gà, hé miệng cắn một miếng, đã rất lâu rồi bọn họ không được ăn trứng.

Tiểu Minh với Đại Minh cũng không nhịn được mà cầm trứng gà nhét thẳng vào miệng, đặc biệt là Đại Minh.

Mặc dù hắn từng ăn một quả rồi nhưng vẫn như Trư Bát Giới ăn nhân sâm, vội vã vô cùng.

Tam nương ăn một quả xong, lại nhường lại quả kia cho Điềm Điềm: “Ngoan, con còn chưa khỏi hẳn đâu, ăn nhiều một chút.

”Tam lang cũng muốn đưa phần của mình cho Điềm Điềm: “Cha ăn một quả là đủ rồi, ăn hai quả quá lãng phí.

”.
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 29: 29: Tiền Mua Sách Vở


Lục Thanh với Lục Tiểu Minh vừa thấy vậy cũng đưa trứng gà cho Điềm Điềm.

Lúc này Đại Minh mới thấy hối hận, nhưng vừa nãy hắn ăn nhanh quá, giờ muốn nhổ ra cũng không được.Lục Điềm Điềm cũng không khách khí, đặt năm quả trứng gà vào một cái chén, giấu trong rương đồ cưới.“Buổi tối lại ăn.”Lục tam lang lắc đầu: “Điềm Điềm, nên ăn bây giờ luôn đi, buổi chiều mọi người phải ra ngoài, trong phòng không có người.”Điềm Điềm gật đầu, lại lấy trứng ra phân cho cha mẹ mỗi người hai quả, bản thân với Tiểu Minh và Lục Thanh mỗi người một quả.Lần này bọn họ cũng không từ chối nữa, ý của Điềm Điềm đã rất rõ ràng, không ăn thì cất vào rương đồ cưới.”Nếu đã vậy, vẫn nên ăn vào bụng rồi hủy thi diệt tích, thần không biết quỷ không hay.Đợi khi mọi người ăn hết trứng rồi, Lục Đại Minh mới cầm bát đũa ra ngoài, không ngoài suy đoán, bị đại nương mắng vài câu.Cũng may có Lục lão gia tử mới vừa phát uy lúc nãy, đại nương cũng không dám mắng quá lớn, Lục Đại Minh hừ lạnh một tiếng, quay đầu bỏ chạy.Chờ khi Đại Minh trở về phòng rồi, Lục Điềm Điềm cũng đã dọn sạch vỏ trứng, chuẩn bị buổi chiều lại đi ra ngoài.Lục Thanh mở miệng: “Cha mẹ, còn cả Tiểu Minh, con muốn cho mọi người xem một thứ, nhưng mọi người nhớ đừng phát ra tiếng.”Tam lang vừa nghe vậy, ánh mắt đã lóe lên, hệt như dự cảm được cái gì.

Quả nhiên, Lục Thanh dang tay ra, một đồng hai hào xuất hiện trong lòng bàn tay.Tam nương và Lục Tiểu Minh che miệng, tam lang tỉnh táo lạnh nhạt cầm tiền lên, mở miệng hỏi: “Ở đâu ra?”Lục Thanh lại kể đầu đuôi chuyện hôm nay cho thầy u, lần này Đại Minh thông minh canh giữ ngoài cửa, đây là bí mật của tam phòng bọn họ.Lục tam lang nhìn Lục Điềm Điềm: “Điềm Điềm, con nói cho cha biết, sao con biết cái kia có thể đổi tiền?”Lục Điềm Điềm cũng đã sớm nghĩ ra cách trả lời: “Khi hết tiết đi vệ sinh, trong lúc vô tình con nghe thấy thầy con nói, con còn cố ý nhìn thử xem thứ lão nha kia trông như thế nào.”Lục tam lang vui sướng vô cùng, vuốt đầu Tiểu Minh nói: “Cố học cho giỏi.

Con nhìn em gái con đi, mới đi học một tháng đã hiểu được nhiều như vậy.”Lục Điềm Điềm đồng tình nhìn Lục Tiểu Minh một chút.

Cô không thể nói chuyện mình trùng sinh ra được, xem ra sau này cô phải quan tâm tới chuyện học tập của anh Tiểu Minh hơn một chút.Lục Tiểu Minh còn không biết sống chết đảm bảo: “Cha, cha yên tâm, con nhất định sẽ học giỏi hơn cả Điềm Điềm.”“Cha, tiền này có thể dùng để mua bút chì với vở cho anh Tiểu Minh nha.

Đi học không có sách còn có thể xem chung với Ny tử, nhưng không có vở với bút thì không có gì để làm bài tập.”Lục Điềm Điềm nói.Lục tam lang gật đầu, dưa hai hào cho Lục Tiểu Minh: “Chờ cuối tuần lại lên trấn mua bút với vở đi, kêu đại ca con đi với con.”Lục Tiểu Minh vội khoát tay: “Cha, đừng đưa tiền cho con bây giờ, lỡ con làm mất thì phiền.

Hay là chờ khi con chuẩn bị lên trấn lại cho con đi.”Lục Điềm Điềm nhận lấy tiền: “Để chỗ con này, chắc chắn sẽ không mất đâu.”Mọi người nhìn nhau, không biết có nên tin hay không.

Nhưng tiền đã rơi vào túi áo của Lục Điềm Điềm, bọn họ cũng không nói thêm gì nữa.Bởi vì đã tới thời gian ngủ trưa, mí mắt Lục Thanh đánh nhau.

Nếu không lên giường đất chợp mắt một hồi, sợ là chiều sẽ không có sức làm việc.Mí mắt tam lang cũng nhức mỏi, nhưng vẫn băn khoăn lương thực trong hang chuột.Hang chuột này rất lâu, hắn móc mãi móc mãi cũng không móc hết được.Nhưng hắn không biết rốt cuộc hang chuột này sâu tới mức nào, chỉ có thể cầm cái móc câu mà móc mãi móc mãi..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 30: 30: Bắt Quả Tang Đại Nương Giấu Lương Thực


Cũng may cái móc khá chắc chắn, mỗi lần đều có thể móc được lương thực ra.

Vốn dĩ một bát lương thực cần móc chừng nửa giờ, nhưng hiện tại chỉ cần mười lăm phút là xong.Quả nhiên, mười lăm phút sau, lại một tô ngũ cốc được đặt trên giường gạch.

Lục Điềm Điềm vẫn làm như trước, đổ bát lương thực vào trong túi áo bông của mình.Hai ngày nay móc ra được ba bát lớn lương thực, ước chừng bốn năm cân (2-2.5kg).

Chờ khi tích tới mười cân, hắn sẽ lên chợ đen bán một lần.“Điềm Điềm, khi con phân lương thực phải cẩn trọng, đừng để bị người khác nhìn thấy.” Tam nương lại dặn dò.Có trời mới biết khi tam lang làm việc bà lo lắng tới mức nào, chỉ sợ lương thực trong túi tam lang sẽ rơi ra.Sau đó bà mới biết tam lang đã tìm mấy cái hũ, bỏ lương thực vào hx bịt miệng lại, chôn dưới một gốc cây.Trừ phi tam lang quên mất gốc cây kia là gốc cây nào, nếu không chắc chắn sẽ chẳng có ai ăn cắp được.Lục Điềm Điềm gật đầu, từ từ nhắm hai mắt lại.

Sáng nay dậy quá sớm, mí mắt cô cũng bắt đầu đánh nhau.Đang ngủ tới mơ màng, đột nhiên có người đánh thức cô.

Vừa mở mắt ra nhìn, là cha gọi cô dậy.Sau khi Lục Điềm Điềm thức dậy còn hơi mê man, sao cô không nghe thấy tiếng chửi mắng động trời của bà nội? Chẳng lẽ hôm nay bà nội nghỉ việc?Mở cửa ra, thấy Lục nãi nãi đang ngồi trong nhà chính, khuôn mặt đen thui hệt như có ai nợ của bà ta mấy trăm vạn không trả vậy.Lục Điềm Điềm vội chạy ra ngoài, vác cái sọt trên lưng, bước thẳng ra cửa, hệt như tránh né ôn dịch.Động tác của cô càng chọc giận Lục nãi nãi hơn, nhưng Lục lão gia tử còn chưa ra ngoài, cho dù có một bụng lửa giận bà ta cũng không dám phát tiết.Tam nương cẩn thận kiểm tra giường gạch, không thể lưu lại chút vết tích nào, nếu không thì phiền to.Còn cả trứng gà mới ăn lúc nãy, chắc chắn trong phòng sẽ có mùi, phải để gió thổi cho mùi bay hết đi mới được.Tam nương chống cửa sổ bên giường gạch lên, một cơn gió lạnh thổi vào, thoáng cái đã thổi tan ấm áp trong phòng.Tam lang lại lấy báo dán cái hang chuột kia lại, nếu không nhờ Điềm Điềm, chẳng ai biết được phía sau tờ báo này có giấu huyền cơ như vậy.Sau khi hai người thu dọn xong lại ra khỏi nhà, Lục tam lang vác cuốc lên, cùng Lục tam nương xuống ruộng.Lục lão gia tử cũng đã dậy, lão ngồi trên giường gạch, cầm tẩu thuốc lên châm lửa, rít sâu một hơi.Ban nãy lão cảm thấy người hơi khó chịu, ngực nặng nề.

Lão lại đấm mạnh lên ngực mấy cái mới cảm thấy khá hơn một chút.Vốn định nghỉ một buổi chiều, nhưng nghĩ tới lúc sáng Lục đại lang chỉ lấy được hai điểm lao động, còn không bằng một đứa nhỏ nửa lớn, lão lại thở dài mặc áo bông vào, mở cửa đi ra ngoài, vác cuốc lên đi làm.Nhìn Lục lão gia tử còng lưng rời đi, đột nhiên Lục nãi nãi cảm thấy đau lòng.

Dù sao đây cũng là bạn già đã làm bạn với bà ta nửa đời người.Bà ta lại chạy bạch bạch tới cửa đại phòng, đẩy mạnh cửa ra, thấy đại lang còn đang nằm trên giường ngáy o o.Đại nương thì ngồi bên cạnh ăn vụng bánh, rõ ràng khi ăn cơm đã chia bánh xong xuôi, Lục nãi nãi cũng tận mắt nhìn thấy đại nương ăn hết.Vậy cái bánh trong tay đại nương là ở đâu ra? Chẳng trách bánh hôm nay trông nhỏ hơn một chút, thì ra là bị bà nương làm biết này giấu mất.Lục nãi nãi liếc nhìn hai bên, thấy cạnh cửa có cây chổi, bà ta lại cầm cây chổi lên, đập thẳng lên người đại nương..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 31: 31: Khám Xét Nhà


Tiếng kêu sợ hãi cùng với tiếng chửi rủa đánh thức Lục đại lang.

Mở mắt ra, thấy nương đang đánh vợ mình, đại lang ngáp dài một cái, cuối cùng cũng ngồi dậy.“Đại lang, dẫn theo con vợ lười biếng của con xuống ruộng đi.

Nếu còn để mẹ thấy nó trộm đồ ăn, mẹ sẽ đánh gãy chân nó.”Lục đại lang nghe thấy trộm độ ăn lại vội quay đầu nhìn về phía đại nương, quả nhiên thấy được trong tay vợ mình còn non nửa cái bánh.Đại lang không hề nghĩ ngợi mà cướp lấy cái bánh lại, nhét thẳng vào trong miệng.Đại nương giận nhưng không dám nói gì, ở trước mặt lương thực, người cô họ hàng xa biến thành mẹ chồng ác độc, chồng ả cũng thành cướp bóc.Hiện tại, chuyện duy nhất ả ta có thể làm chính là theo chân đại lang xuống ruộng, nếu không tối nay chắc chắn không được ăn cơm.Nhìn hai người rời đi, đột nhiên Lục nãi nãi nổi lên suy nghĩ khám nhà đại lang.Trước đây bà ta chỉ khám nhà nhị phòng với tam phòng, đại phòng là cháu gái bà con xa của bà ta, rất thân thiết với bà ta.Đảo mắt một lượt, Lục nãi nãi nhìn chằm chằm cái rương đồ cưới, phía ngoài rương còn bị khóa lại.Về phần chìa khóa, hẳn khỏi phải tìm, chắc chắn nó đang nằm trên cổ đứa cháu gái lười biếng kia.Lục nãi nãi tìm một cục đá, mới đập hai ba cái cái ổ khóa đã bị rớt ra.Bà ta mở nắp rương lên, thấy quần áo của đại lang với mấy đứa nhỏ được cất bên trong.

Lấy quần áo ra ngoài, phía dưới còn có hai túi vải.Lấy túi vải ra, mở xem, Lục nãi nãi tức giận tới huyết áp tăng cao.

Chẳng trách trứng gà của bà ta mất đâu mấy quả, thì ra nó nằm hết trong này.Còn cả bột ngô, áng chừng cũng phải nửa cân, sao bà ta không biết con ả làm biếng kia giỏi giấu đồ như thế không biết?Nếu đã phá khóa rồi, vậy tìm khắp một lượt đi.

Dưới đối đầu có một ít hạt dưa đã xào chín, hợp lại chừng một bụm.Lại lục soát thêm một lần nữa, không tìm được gì thật rồi Lục nãi nãi mới mang theo đống đồ kia tới nhà nhị phòng.Nhà nhị phòng chỉnh tề hơn nhà địa phòng nhiều, tuy mỗi món đồ đều có mảnh vá nhưng được xếp gọn gàng ngăn nắp.Lục nãi nãi xuống tay cũng nhẹ nhàng hơn, nhưng tìm tới tìm lui, ngoại trừ vài cái quần áo rách rưới và vật dụng hằng ngày, không tìm được một miếng đồ ăn nào nữa.Chẳng hề có thu hoạch, Lục nãi nãi lại chạy tới nhà tam phòng.

Vừa mở cửa ra đã thấy bên trong lạnh như băng.Lục nãi nãi run run một hồi mới phát hiện cửa sổ còn chưa đóng.

Bà ta nhíu chặt mày, trời lạnh như vậy bọn họ mở cửa sổ ra làm gì không biết?Chẳng lẽ bọn chúng tìm được thứ gì ăn, giờ mở cửa để bay hết mùi? Chẳng trách bọn chúng muốn bưng bữa trưa về phòng ăn.Lục nãi nãi lại hít sâu vài hơi, nhưng ngoài không khí lạnh lẽo ra thì chẳng còn mùi vị gì nữa.Lục nãi nãi vẫn chưa từ bỏ ý định, bắt đầu khám xét.

Nhưng bà ta chỉ có thể thất vọng, đồ ăn chẳng thấy đâu, chỉ có một đống rách nát.Đồ vật trong nhà tam phòng là rách nát nhất trong số ba nhà ở đây, thậm chí ngay cả tờ báo trên tường cũng là báo rách.Trong rương đồ cưới của đại phòng có hai mảnh vải khá lành lặn và một túi bột ngô, còn cả trứng gà, trong rương đồ cưới của nhị phòng thì có một ít vải lẻ vụn vặt.Nhưng trong rương đồ cưới của tam phòng, ngay cả một mảnh vải rách lớn chừng ngón tay cũng không có, có thể thấy nhà bọn họ nghèo thật sự.Lục nãi nãi rời khỏi nhà tam phòng, đặt đồ vật mới lục soát ra được lên bàn ở nhà chính, chờ bọn hắn trở về lại tính sổ sau..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 32: 32: Bắt Ếch Rừng


Lục Điềm Điềm và Lục Thanh, Lục Đại Minh lại đi tới mảnh đất bằng sau núi, mỗi người tự đào nửa sọt rau dại, chặt một ít củi rồi ngừng tay.Lục Đại Minh nghĩ tới trứng gà mình ăn hôm nay lại giật mình, hắn cũng học theo Lục Điềm Điềm, tìm tìm trong bụi cỏ.Cũng may hiện tại trời đã lạnh lẽo, rắn cũng bắt đầu ngủ đông rồi, nếu không, dựa vào hành vi ngang nhiên xông tới của hắn, chắc chắn sẽ bị rắn cắn.Nhưng hắn đi khắp một vòng, đừng nói không có ổ gà rừng, ngay cả cái lông gà rừng cũng không có.“Điềm Điềm, anh không tìm được ổ trứng gà rừng nào.” Đại Minh thất vọng nói.“Có thể tìm được một ổ đã may mắn lắm rồi, làm người không thể tham lam.” Lục Thanh bất mãn liếc Lục Đại Minh một cái.Lục Đại Minh quệt miệng, hơi không phục.

Chẳng phải chỉ là trứng gà rừng thôi sao? Hẳn phải tìm cho ra mới được.Lục Điềm Điềm cũng bắt đầu suy nghĩ, hiện tại cô không thể lấy trứng gà ra thêm được, vậy phải lấy gì bây giờ đây?Trước mắt như có thứ gì đó thoáng qua, nhìn kỹ, thì ra là ếch rừng.

Phát hiện này khiến Lục Điềm Điềm vui vẻ tới suýt nữa nhảy cẫng lên.Cô rón rén đi tới, khi cách ếch rừng chừng hai mét, cô đột ngột bổ nhào lên.Dùng cả hai tay đè chặt ếch rừng dưới tay, cảm giác được con ếch trong tay hơi giật giật, Lục Điềm Điềm cười hài lòng.Lục Thanh với Lục Đại Minh thấy động tác của Lục Điềm Điềm lại giật nảy mình, thấy Lục Điềm Điềm nắm gì đó trong tay, bọn họ lại chạy vội tới.“Điềm Điềm, em làm gì vậy?” Lục Đại Minh hỏi.“Điềm Điềm, té có đau không? Để anh xem.” Lục Thanh hỏi.Lục Điềm Điềm đưa ếch trong tay cho Lục Thanh, nói: “Anh cả, cái này nhiều dinh dưỡng lắm, chúng ta bắt nhiều một chút đi.”Hai người vừa thấy thứ trong tay Điềm Điềm là ếch rừng, mắt sáng rực lên, vật này mỗi khi trời lạnh thường sẽ vào sông ngủ đông, sao ở đây lại có?Lục Điềm Điềm dốc ngược cái sọt, lấy mấy cục đá đè lên phía trên rồi cất ếch rừng vào trong sọt.Sau đó mọi người lại bắt đầu tìm kiếm ếch rừng.

Cô đi tìm chỗ tương đối ướt át.

Mới vừa đẩy bụi cỏ ra, ếch rừng màu nâu đen đã xuất hiện ngay trước mắt.Ếch là động vật rất nhanh nhẹn, sức bật cũng tốt tới kinh người.

Trong tay Lục Điềm Điềm không có công cụ bắt tiện tay, muốn bắt được ếch rừng cũng hơi khó khăn.Cô nghĩ, nếu có thể trực tiếp hút ếch rừng vào không gian thì tốt rồi, ngay sau đó, ếch rừng đã biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi.Lục Điềm Điềm mừng như điên, không ngờ không gian còn có thể thu đồ vật như vậy.Cô lại nhìn thoáng qua không gian phòng thí nghiệm, sau khi đám ếch bị bỏ vào đã nằm mê trên mặt đất.Lục Điềm Điềm hưng phấn, dùng tay đập đập bụi cỏ, chỉ cần thấy bóng dáng ếch rừng lóe qua, cô sẽ lẩm bẩm thu.Chỉ chớp mắt, trên mặt đất trong phòng thí nghiệm có tới hai mươi mấy con ếch rừng.

Lục Điềm Điềm lại đi tới chỗ cái sọt, len lén lấy con ếch từ trong không gian ra.Nào biết ếch vừa ra khỏi không gian đã nhảy dựng lên, muốn trốn thoát, nhưng bị Lục Điềm Điềm nhanh tay lẹ mắt thu lại.Sau đó cô cũng thông minh hơn, thả từng con từng con ếch ra, đánh choáng nó rồi mới ném vào trong sọt.Đại khái lấy chừng mười con ếch rừng ra rồi, Lục Điềm Điềm ngừng tay lại.

Không thể lấy ra quá nhiều, nếu không sẽ bị đại ca nghi ngờ.Lục Thanh với Lục Đại Minh cũng vui mừng khấp khởi đi tới, trên tay hai người đều cầm hai con ếch rừng, dáng vẻ đắc chí vô cùn.Nhưng khi bọn hắn xốc cái sọt lên, tất cả đắc ý trên mặt đều biến thành kinh hách.

Cái này… không phải đâu… sao Điềm Điềm có thể bắt được nhiều như vậy?.
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 33: 33: Công Dụng Mới Của Không Gian


Lục Điềm Điềm cười tủm tỉm chỉ vào bụi cỏ phía bên phải: “Cứ bắt kiểu đó đó, em tìm được cả một ổ ếch.”Lục Đại Minh vội vã chạy tới, kích động lục soát ổ ếch rừng.

Nhưng hắn làm ra động tĩnh lớn như vậy, đừng nói ếch rừng, ngay cả con kiến cũng vội chuồn mất.Mười lăm con ếch rừng cũng nặng chừng một cân rưỡi, Lục Thanh quyết định nướng chín rồi mang về.Lục Điềm Điềm cất ếch rừng vào sọt, sau đó dẫn theo hai người Lục Thanh đi tới bên cạnh bụi cỏ, qua bụi cỏ này sẽ tới một đầm nước nho nhỏ.Lục Thanh nhíu mày nhìn bóng lưng Điềm Điềm, cảm thấy hơi đau lòng.

Con bé quen thuộc chỗ này như vậy, chắc chắn đã từng tới đây nhiều lần.Đều là lỗi của bà nội, cứ để Điềm Điềm chịu đói mãi, cho nên Điềm Điềm mới mạo hiểm lên núi tìm đồ ăn.Sau này nếu bà nội lại bắt nạt Điềm Điềm nữa, hắn nhất định phải đứng về phía Điềm Điềm, cho dù bản thân phải nhịn cũng phải cho Điềm Điềm ăn no trước.“Anh cả, anh Đại Minh, chúng ta làm một cái bếp nướng số ếch rừng này lên đi.” Lục Điềm Điềm ngừng lại.“Để anh làm bếp.”Lục Đại Minh chạy ra ngoài.“Anh đi chặt thêm ít củi.” Lục Thanh không dám giết ếch rừng, chỉ có thể đi tìm củi lửa.Lục Điềm Điềm vác sọt đi tới bên đầm nước, nhìn trên dưới một chút, lại lén lấy dao phẫu thuật ra, giơ tay chém xuống, mổ bụng ếch.Lục Điềm Điềm cẩn thận phân chia đực cái, bởi vì ống dẫn trứng của ếch cái còn chứa một lượng dầu ếch có giá trị không nhỏ.Cô rất may mắn, trong mười lăm con ếch rừng có tới mười một con là cái, nhưng muốn tích đủ một cân dầu ếch rừng vẫn là chuyện gánh nặng đường xa.Lửa bắt đầu cháy rừng rực, mười lăm con ếch bị phân ra xiên trên nhánh cây, đặt lên lửa nướng.Dần dần, mùi thịt nướng xộc vào mũi ba người làm Lục Đại Minh nuốt nước bọt không ngừng, trong mắt toàn là bóng dáng ếch rừng.Lục Thanh khinh bỉ liếc em trai một cái.

Nó chẳng thể nào hiểu nổi, là anh em sinh đôi nhưng sao Đại Minh với Tiểu Minh lại khác nhau lớn tới vậy.Lục Điềm Điềm mím môi cười, cũng lấy con ếch đã được nướng chín trong tay xuống, cho mỗi người ăn một miếng trước rồi lại nói.Lục Đại Minh nhận lấy ếch bỏ vào miệng, cắn một miếng, cổ họng tràn ra tiếng thỏa mãn.Thấy Lục Đại Minh ăn nhiệt tình như vậy, Lục Thanh không khỏi nuốt nước bọt, cuối cùng vẫn không chống được sự hấp dẫn của thịt.Lục Thanh cũng cầm ếch rừng lên bắt đầu ăn.

Dù sao đây cũng là thịt, ngon miệng vô cùng.Lục Điềm Điềm cũng ăn ếch rừng.

Cô nhớ tới bản thân kiếp trước, vì thường xuyên lên núi hái thuốc, nên ếch cũng là một trong những món thường được cô dùng để lấp đầy bụng.Nhìn Lục Điềm Điềm chậm rãi ăn thịt, Lục Đại Minh gãi đầu hỏi: “Điềm Điềm, sao em ăn chậm vậy?”Lục Điềm Điềm trợn mắt nhìn Lục Đại Minh: “Ăn hùng hục như anh, có thể nếm được tinh túy của nó sao?”Ăn đồ ăn còn phải nếm tinh túy, Lục Đại Minh tỏ vẻ hắn không tài nào hiểu nổi, có thể ăn no mặc ấm đã khó khăn lắm rồi.Lục Thanh cũng không hiểu.

Hắn đưa mắt nhìn Lục Điềm Điềm, từ sau khi rơi xuống nước, em gái hắn đã thay đổi thật nhiều.Chí ít lá gan cũng lớn hơn một chút, thấy bà nội cũng không lùi về sau lạnh run, không dám phát ra một tiếng nữa.“Điềm Điềm, giờ em không sợ bà nội nữa à?” Lục Thanh hỏi.“Không sợ.

Cha nói rồi, cha sẽ giúp em, nếu bà nội lại muốn bắt nạt em, cha sẽ tìm cách phân nhà.” Lục Điềm Điềm nói..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 34: 34: Tham Ô Của Công


Lục Thanh nghĩ tới ngày Điềm Điềm bị người ta cứu lên từ dưới sông, bị sốt cao, nửa chết nửa sống nằm trên giường gạch.

Cha tức tới sùi bọt mép tát Lục Đại Ny hai bạt tay, cái tát kia rất vang dội, hắn đứng bên cạnh nghe thôi cũng cảm thấy mặt đau rát.

Còn cả lúc bà nội không chịu lấy tiền ra khám bệnh cho Điềm Điềm, cha ầm ĩ một hai phải chia nhà.

Cuối cùng vẫn là ông nội bị ép phải thỏa hiệp, hứa sẽ bồi thường một đồng và lấy bột ngô ra mới coi như xong chuyện.

“Điềm Điềm, anh cả ủng hộ em.

”Lục Thanh đã hiểu, thì ra có cha đứng sau làm chỗ dựa nên Điềm Điềm mới không sợ bà nội nữa.

Lục Đại Minh cũng tỏ vẻ ủng hộ, chỉ là khi bắt ếch rừng bọn họ đã tốn khá nhiều thời gian, nếu còn không xuống núi sẽ nguy hiểm.

Lục Điềm Điềm hái một ít lá cây rửa trong nước, bọc ếch rừng lại, bỏ vào trong túi áo bông của mình.

Sau đó cô tắt lửa, còn xối nước lạnh lên đống lửa đã bị dập tắt rồi mới hủy bếp lò, ba người vác sọt trên lưng xuống núi.

Mới vừa về tới nhà đã cảm thấy bầu không khí trong nhà không đúng lắm, vợ bác cả đang quỳ trên mặt đất khóc lóc cầu xin tha thứ.

Lục lão gia tử thì ngồi bên cạnh, híp mắt hút thuốc, hệt như không thấy hết thảy xảy ra trước mắt.

Nhị nương với tam nương thì đứng bên cạnh không nói chuyện.

Bọn họ vừa về phòng đã thấy phòng mình bị lật tung lên, trong lòng rất tức giận.

Nhưng không chờ bọn họ nói gì, đại nương đã quỳ phịch xuống trước mặt Lục nãi nãi.

Lúc này mọi người mới thấy hai cái bọc nhỏ trên bàn, trong lòng nhị nương với tam nương cũng hiểu rõ đầu đuôi, hẳn đây là đồ lục soát ra được từ trong phòng đại nương.

Quả nhiên, sau khi cái bao được mở ra, trứng gà với bột ngô phía trong cũng lộ rõ.

Nhiều đồ như vậy, rốt cuộc đại nương làm cách nào mà tham ô được?Sắc mặt đại lang thì khó coi vô cùng, mấy thứ này được giấu trong rương đồ cưới của đại nương, hắn ta còn chờ ngày đại nương làm cho hắn ta ăn đây.

Cũng không biết lão nương trúng gió gì, hôm nay lại đi lục soát nhà đại phòng bọn hắn, đúng là gặp quỷ rồi.

Nhưng hôm nay bị bắt được ngay tại trận, là một thành viên trong nhà, kiểu gì hắn ta cũng phải tỏ thái độ một chút mới được.

Nghĩ tới đây, hắn ta bước lên một bước, dùng tay trái kéo tóc đại nương lên, tay phải cũng vung cao.

“Bốp” một tiếng, một cái bạt tai nặng nề rơi xuống trên mặt đại nương, đại nương không chịu nổi lực mà ngồi sụp xuống đất, khóe miệng tràn ra một vệt máu.

Thấy có máu chảy ra, trong lòng đại lang hơi e dè, mình xuống tay nặng quá rồi, không biết có đánh ra vấn đề gì không.

Lục nãi nãi vừa thấy đại nương bị đánh đổ máu, chút căm hận trong lòng cũng tan thành mây khói.

Bà ta trừng mắt nhìn Lục đại lang một cái sau đó lại nhìn về phía tam nương.

“Tam phòng, trưa nay các ngươi ăn mảnh đúng không? Nói, rốt cuộc các ngươi ăn gì?” Lục nãi nãi hỏi.

Người tam phòng đều hoảng hốt, trên mặt Lục Đại Minh còn lộ ra vẻ kinh hoảng, Lục Thanh thì không tiếng động bước lên trước một bước chắn trước mặt Đại Minh.

“Ăn cháo bột ngô với bánh nướng, chẳng lẽ mẹ đã quên rồi sao?” Lục tam lang lạnh lùng trả lời.

“Đánh rắm, ăn cháo bột ngô với bánh nướng mà phải mở cửa sổ? Mở cửa sổ chẳng phải cho mùi bay hết sao? Mày định lừa ai?”Nghe thấy mấy chữ mở cửa sổ, mỗi người tam phòng đều thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng bà nội tìm được vỏ trứng kia.

.
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 35: 35: Đại Ny Lại Gây Họa


“Mở cửa sổ là vì thôn y nói, sau khi Điềm Điềm sốt cao, phải để không khí lưu thông trong phòng cho nên nhân lúc nhà không có người phải mở cửa thông khí.” Lục tam lang vẫn lạnh lùng.Lục nãi nãi hơi ngơ ngác.

Thôn y nói? Thôn y có bệnh sao? Trời lạnh vậy mà đòi mở cửa sổ? Lỡ bị lạnh chẳng phải sẽ bệnh càng nặng hơn?“Tam nương, đi đóng cửa sổ lại, đốt giường gạch lên.” Tam lang nói với tam nương.Tam nương vội vào phòng đóng cửa sổ lại, sau đó vào sân ôm một bó củi đi tới, chuẩn bị làm ấm giường gạch.Lục nãi nãi còn định nói gì đó nhưng Lục lão gia tử bên cạnh đã hút thuốc xong, cầm tẩu thuốc gõ gõ đế giày.Bã khói bên trong tẩu thuốc rơi xuống đất, Lục lão gia tử đứng dậy, liếc đại lang một cái:“Ăn cơm, hai vợ chồng đại lang không được phép ăn cơm.”“Phụ thân, chuyện này do vợ con làm, sao con lại không được ăn?” Đại lang không phục.“Mày dám thề mày không hay biết gì không? Mày lấy mạng ra thề.” Lục lão gia tử lạnh lùng nói.“Này…”Đại lang phải nuốt lại tất cả những lời muốn nói, lấy mạng ra thề, sao làm vậy được? Lỡ nó ứng nghiệm thì sao?Lại quay đầu liếc đại nương đang ngồi dưới đất một cái, hắn ta đạp mạnh vào mông đại nương một đạp, khiến đại nương đau tới hít sâu một hơi.Nhị nương đi thẳng vào phòng bếp, lão già đáng chết nói muốn ăn cơm, còn không bưng cơm sang, mọi người ăn xong sớm một chút còn đi nghỉ ngơi.Lục Đại Ny cũng đi vào theo, cô ta biết chắc chắn bà nội chuẩn bị cả phần của cha mẹ, cô ta đang định trộm ra giấu đi.Nhị nương quay đầu trợn trắng mắt, đưa cái nồi lớn trong tay tới: “Đại Ny, bưng cái này ra ngoài đi.”Đại Ny vừa thấy cái nồi này chứa cháo bắp lại bĩu môi, bước chân đi về phía chậu bánh nướng.Nhị nương lại bước ngang qua chắn trước, chặn đường Đại Ny: “Muốn bưng thì bưng cái này, bánh nướng thím tự bưng.”“Cháu sẽ bưng bánh nướng, thím là cái thá gì mà đòi ra lệnh cho cháu? Thím nghĩ cháu là con ngốc Lục Điềm Điềm, tùy ý thím bắt nạt sao?”Nói xong Lục Đại Ny lại vươn hai tay ra, đẩy mạnh nhị nương một cái.Nhị nương không ngờ tới Lục Đại Ny sẽ đẩy mình, không kịp phòng bị mà lùi về sau hai bước.Nhưng mặt đất hơi trơn trượt, chân nhị nương tượt một cái, cả người té nhào xuống.Cái nồi trong tay bay lên, nguyên nồi cháo đổ ụp hết xuống người nhị nương.Mà gáy nhị nương thì đập thẳng lên góc bếp lò, chỉ chớp mắt đã có máu tươi chảy ra.Tiếng cãi nhau, tiếng kêu sợ hãi, tiếng bát đĩa vỡ trong phòng bếp thu hút mọi người, tất cả vội vàng chạy về phía phòng bếp.Nhị lang là người vọt vào đầu tiên.

Nhìn nhị nương ngã trong vũng máu, trong mắt hắn ta hiện lên vẻ sắc lạnh.Hắn ta trừng mắt nhìn Lục Đại Ny đã bị dọa sợ tới choáng váng, ôm lấy nhị nương chạy thẳng về phía phòng mình.“Lục công, đi gọi thôn y tới đây.”Lục công nghe cha nói vậy lập tức chạy ra ngoài.

Lục nãi nãi muốn mở miệng ngăn cản, nhưng nhìn thấy vết máu trên đất, cái miệng mấp máy không thể nói thành lời.Tam lang mới vừa dịch chân ra đã bị Lục Điềm Điềm nắm tay giữ lại.

Đời trước khi cha té gãy chân, cả nhà bác hai không chỉ không giúp đỡ, còn châm chọc khiêu khích.Cứ vậy, tam phòng bị đẩy vào cảnh tứ cố vô thân, bị thân tình lạnh nhạt.

Cha càng lúc càng không vui, cuối cùng không thể sống nổi.Tam lang nghi ngờ liếc nhìn Điềm Điềm, lập tức giật mình hô lên.

Chỉ thấy mặt Điềm Điềm đầy nước mắt, trông như vừa phải chịu tủi thân rất lớn..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 36: 36: Lại Nghĩ Ra Mưu Kế Mới


“Điềm Điềm, con bị sao vậy? Thấy chỗ nào khó chịu?” Tam lang vội ngồi xổm xuống hỏi.

“Cha, con sợ.

” Lục Điềm Điềm ôm lấy cổ tam lang, ôm thật chặt, thiếu chút nữa khiến tam lang nghẹt thở.

Tam lang ôm lấy Lục Điềm Điềm bước về phía phòng mình, Lục nãi nãi còn đang liếc đây, nhưng hiện tại bọn họ không có thời gian để quản chuyện này.

Thằng nhóc nhà lão nhị muốn mời thôn y thì phải trả tiền, nhưng bà ta không muốn chi tiền ra, phải làm sao bây giờ?Mắt Lục nãi nãi đảo quanh, cuối cùng khoanh vùng trên cửa phòng nhà tam phòng.

Có nên bán Điềm Điềm đi không? Bán mấy năm lại cuộc về, tới lúc đó lại được một khoản tiền lễ hỏi.

Dù sao cũng không phải giống Lục gia, bán đổi lấy tiền chẳng phải càng tốt sao.

Nhưng tới cùng phải làm thế nào để bán con nhỏ này đi mà không bị tam lang phản đối đây? Lục nãi nãi lại bắt đầu suy nghĩ.

Rất nhanh thôn y đã tới nơi, hắn ta cẩn thận kiểm tra vết thương sau gáy nhị nương, phát hiện đầu bị thủng một lỗ lớn chừng đầu ngón tay.

Sau khi bôi bột thuốc cầm máu lên mảnh vải, băng bó lại, chờ khi máu ngừng chảy, thôn y lại lấy một cái dao lớn hơn dao giải phẫu một chút, cạo sạch tóc phần xung quanh vết thương đi.

Hắn ta ngoắc tay gọi nhị lang tới, để đối phương đè nhị nương lại, không cho nhị nương giãy giụa.

Nhị lang không hiểu vì sao thôn y phải làm như vậy, nhưng vẫn nghe lời mà đè chặt nhị nương lại, đè nhị nương sém chết.

Thôn y lại mở một bình cồn ra, dùng tăm bông thắm cồn rồi tiêu độc vết thương.

Vừa thấm cồn sát trùng lên vết thương, nhị nương đã đau tới muốn nhảy dựng lên, nhưng bị nhị lang đè chặt, ả chỉ có thể rống.

“A… Đau chết bà rồi, Lục Đại Ny, con nuôi tốn cơm kia, tao nhất định sẽ không bỏ qua cho mày!”Thôn y sửng sốt nhìn về phía ngoài phòng, quả nhiên nhìn thấy Lục Đại Ny đang co rúm người đứng ở góc tường, dáng vẻ sợ mất mật.

Lục nhị lang cũng quay đầu nhìn Lục Đại Ny, ác độc trong mắt gần như có thể tràn ra, dọa Lục Đại Ny sợ tới độ co ro càng dữ dội hơn.

Thôn y tiêu độc xong lại lấy tuyến ruột dê ra, phải khâu lại miệng vết thương này mới được.

Khi kim châm đâm xuống, Lục nhị nương đau như heo bị cắt tiết, tiếng rống kia thê thảm tới độ mấy đứa nhỏ vừa nghe thấy đã vội bịt kín lỗ tai lại.

Lại bỏ thêm thuốc bột lên băng gạc, băng kín vết thương lại rồi dán băng dính cố định, sau đó thôn y bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Không nên đụng nước, không nên ăn mấy món gây dị ứng, mỗi ngày phải đổi thuốc một lần, tiền xem bệnh thì hai đồng đi, còn tiền thuốc men và vân vân thì khỏi.

”Thôn y nói với Lục nhị lang.

Nhị lang gật đầu chạy ra ngoài, vươn tay ra: “Mẹ, hai đồng, tiền thuốc men khác không cần trả.

”Gì? Những hai đồng, đó là còn chưa kể tiền dược phí.

Trái tim Lục nãi nãi đau như bị dao cắt.

Bà ta không dám nói không đưa, chỉ có thể thương lượng với thôn y:“Thôn y à, trong nhà chúng tôi không có nhiều tiền như vậy, hay tôi gán Lục Điềm Điềm cho ông làm sai vặt, nấu cơm nấu nước cho ông, được không?”Lời vừa phát ra, không chỉ thôn y nhíu mày mà ngay cả Lục lão gia tử cũng nổi giận, hét lớn một tiếng:“Con mụ già chết tiệt, bà nói cái gì đó!”Lúc này Lục nãi nãi đã bất chấp tất cả, cũng cứng cổ lên gầm rú: “Hai đồng lận đó, có thể mua chừng trăm cân lương thực thô đây, không có!”Tam lang lập tức mở cửa phòng nhà mình ra, đỏ mắt nhìn Lục nãi nãi: “Mẹ, mẹ lặp lại lần nữa xem.

”.
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 37: 37: Gán Nợ


“Có nói trăm lần bà đây cũng nói, dùng con nhỏ nuôi tốn cơm nhà mày ra bù hai đồng kia, mày có chịu hay không?”Lục nãi nãi quyết định không lùi bước.

Tam lang hít sâu mấy hơi đè nén lửa giận, quay qua nói với Lục lão gia tử:“Cha, chia nhà đi, Đại Ny gây họa, mẹ lại đòi Điềm Điềm nhà con chịu trách nhiệm, bất công tới nhà bà ngoại như vậy ai chịu được?”Lục nhị lang cũng đứng dậy: “Cha, con cũng cảm thấy ra riêng là tốt nhất, tiền này vốn không phải mẹ nên trả mà phải bắt cả nhà anh cả trả, muốn gán nợ cũng phải gán Đại Ny mới đúng.

”Thôn y bối rối, các người có từng hỏi ý ta chưa? Ta chỉ muốn tiền thôi, ai thèm người?Lục lão gia tử lại lấy tẩu thuốc ra bỏ thuốc vào, châm lửa sau đó rít một hơi thật sâu nói: “Lão bà tử, đi lấy tiền đưa cho thôn y, nếu không đừng trách tôi không nể tình.

”Lục nãi nãi đứng bật dậy: “Không lấy, chết tôi cũng không lấy.

Những hai đồng lận đây, còn cả tiền thuốc, trong nhà nào có nhiều tiền như vậy.

”Lục lão gia tử bỗng bị sặc khói, ho khan, nghe vậy ông ta tức tới thở không ra hơi, mà Lục Điềm Điềm cũng bước ra từ trong nhà.

Thấy Lục lão gia tử đã ho khan tới mặt đỏ bừng lên, Lục Điềm Điềm thầm nghĩ không ổn.

Quả nhiên, sau khi ho mấy lần, Lục lão gia tử không thở nổi, vậy mà ngã sụp xuống đất, hôn mê.

Thôn y kêu r.ên trong lòng, hôm nay ra cửa không xem hoàng lịch, người ta ngã gục ngay trước mặt hắn, không lý nào hắn lại không cứu người.

Lục lão gia tử bỗng té ngã trên đất dọa mọi người trong nhà, tất cả mọi người chen lấn vây lên.

Lục tam lang hét lớn một tiếng: “Tất cả cút hết, để thôn y tới.

”Lúc này mọi người mới nhớ tới thôn y còn chưa rời đi đâu, vội vã nhường ra một con đường.

Thôn y đặt hai ngón tay lên bắt mạch của Lục lão gia tử, chừng ba mươi giây sau lại mở mí mắt lão gia tử nhìn thoáng qua.

Sau đó thôn y nhanh chóng lấy ngân châm từ trong hòm thuốc ra, đâm lên huyệt nội quan, huyệt cực tuyền của lão gia tử, cuối cùng thì đâm thẳng lên huyệt nhân trung.

Thỉnh thoảng thôn y còn búng đuôi châm một chút, chẳng bao lâu sau, lão gia tử chầm chậm thức dậy.

Nhìn trước mắt có nhiều người vây quanh như vậy, Lục lão gia tử không kịp phản ứng.

Thôn y vừa chuyển động ngân châm vừa bắt lại mạch cho Lục lão gia tử, một lúc lâu sau mới rút ngân châm đi.

“Tim lão gia tử không tốt, không thể chịu kí.ch thích, các ngươi đưa lão gia tử về phòng nghỉ ngơi cho khỏe đi.

”Thôn y lớn tiếng nói.

Lục đại lang vội vã chạy tới đá đại nương một đá.

Đại nương sửng sốt, nhưng ngay sau đó ả đã hiểu rõ ý của nam nhân nhà mình.

Ả bắt đầu giãy giụa đứng dậy, cùng đại lang đưa Lục lão gia tử vào phòng chính, hầu hạ lão gia tử ngủ.

“Thôn y, tổng cộng bao nhiêu tiền?” Nhị lang lại hỏi.

“Vẫn là hai đồng, lão gia tử thì khỏi đi.

” Thôn y lắc đầu, hôm nay đúng là không thích hợp ra cửa.

Lục nãi nãi trực tiếp kéo Lục Điềm Điềm ra, đẩy cô về phía thôn y: “Tôi nói rồi, dùng con nhỏ này gán nợ.

”Tam lang lại vươn tay trực tiếp kéo Lục Điềm Điềm lại: “Mẹ, me còn quá đáng nữa con sẽ đi gọi thôn trưởng tới.

”Nhưng Lục nãi nãi không nhường chút nào: “Cho dù thiên vương lão tử tới tao cũng không trả tiền.

”Thôn y khoát khoát tay, đeo hòm thuốc lên rời đi.

Thật xui xẻo, sau này hắn sẽ không bao giờ tới cái nhà này nữa.

“Ông thôn y, cháu đi với ông đi.

” Bỗng Lục Điềm Điềm gọi thôn y lại.

.
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 38: 38: Cơ Hội Tốt


Lục Điềm Điềm có một thân võ thuật và y thuật nhưng lại không cách nào lộ rõ, hôm nay Lục nãi nãi làm như vậy cũng coi như cho cô một cơ hội tốt.Cho nên, dù thế nào đi nữa, cô cũng phải nắm chặt lấy cơ hội này, nếu không sợ là không cách nào giải thích được vì sao mình lại có biến hóa lớn tới như vậy.Tam lang như bị đánh mạnh một kích, cứng đờ cổ xoay qua nhìn Lục Điềm Điềm: “Điềm Điềm, con, sao con…”Ngay cả Lục tam lang cũng không biết nên nói tiếp như thế nào, mà tam nương lại càng kéo chặt tay Điềm Điềm không chịu thả ra.“Không thể, Điềm Điềm, đây vốn không phải lỗi của con, vì sao con phải chịu gán nợ? Ông trời ơi, có phải ông mù rồi không…”“Ông Lục, cháu đi với ông, theo ông học y, nếu ông cảm thấy cháu đần độn, tới lúc đó lại đuổi cháu đi cũng không muộn.”Lục Điềm Điềm cũng không giải thích với cha mẹ mà ngẩng đầu lên nhìn thôn y, nói với giọng kiên quyết.Thôn y cũng hơi khó xử.

Lão cũng lớn tuổi rồi, đúng là đang muốn nhận đồ đệ thật.

Nhưng phóng tầm mắt nhìn khắp toàn thôn, thấy ai cũng chướng mắt.Cô nhóc trước mặt này trông mi thanh mục tú, thông minh lanh lợi, nhưng không biết ngộ tính của con bé thế nào, có thể chịu đựng khổ cực vất vả hay không.“Lục Điềm Điềm đúng không? Học y rất khổ, không chỉ cần đi khắp núi rừng tìm thảo dược còn phải ngâm cứu rất nhiều y thư, cháu chịu được không?”“Ông, ông cho cháu một cuốn y thư, nếu trong vòng một ngày cháu có thể học thuộc được thì ông đồng ý cho cháu theo ông nhé?”Lục Điềm Điềm hỏi.Thôn y suy nghĩ một lát lại lấy một cuốn “Thang Đầu Ca” từ trong hòm thuốc ra đưa cho Lục Điềm Điềm.“Ngày mai chừng giờ này đọc thử cho ông nghe, nếu cháu có thể học thuộc được, sau này… cứ đi theo ông.”Lục Điềm Điềm vui vẻ cầm thấy cuốn sách, xoay người đi vào phòng.

Thang Đầu Ca, quá đơn giản, chỉ là học thuộc thôi có gì khó, cô có thể đọc vanh vách từng chữ không sai chữ nào.Tam nương bật khóc nức nở, một người từ xưa tới nay vẫn luôn thu liễm như tam nương, hiện tại lại muốn hỏng mất.Lục Thanh lại là người bình tĩnh nhất trong nhà, hắn từ kinh ngạc tới phẫn nộ rồi lại tới nghi ngờ, hiện tại là chờ đợi.Mấy hôm nay, cả ngày hắn đi theo em gái, cảm giác rõ ràng em gái đã khác hẳn trước kia, trở nên rất có chính kiến.Còn nữa, hình như vận khí của em gái cũng trở nên tốt hơn, không chỉ có thể đào được rau dại, mà còn có thể đào được thuốc bán cho thôn y kiếm tiền.Thậm chí em ấy còn có thể tìm được trứng gà rừng, bắt được ếch rừng, khiến cả nhà bọn họ ăn được mấy món ngon cả đời chẳng được ăn mấy lần.Nếu em gái đã chủ động yêu cầu đi theo thôn y, chắc chắn là có lý riêng của em ấy, chỉ là em ấy chưa nói ra mà thôi.Nó kéo người mẹ đang khóc ròng không ngừng được về nhà, tam lang cũng dẫn theo hai đứa con trai của mình vào.“Rầm” một tiếng, cửa bị đóng sập lại, dọa Lục nãi nãi há to miệng muốn chửi người.

Nhưng nghĩ tới bản thân mới vừa gán được con nhỏ nuôi tốn cơm kia ra ngoài, bà ta chỉ đành nhịn xuống cơn tức này.Lục nhị lang nắm chặt nắm đấm, trong lòng thầm hận, lão già chết tiệt, sớm không hôn mê muộn không hôn mê, ngay lúc hắn ta đề xuất phân nhà mới hôn mê.Trong lòng nhị lang, Lục lão gia tử cố ý giả vờ như vậy.

Cái gì mà tim không tốt, rõ là thôn y nói bậy.Nếu không, chỉ dựa vào vài châm của thôn y sao có thể cứu người tỉnh nhanh như vậy được..
 
Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc
Chương 39: 39: Giải Thích


Nhưng hiện tại muốn nhắc tới chuyện ở riêng cũng không được, Điềm Điềm đã bị mẹ gán nợ, có phân nhà cũng chẳng giải quyết được gì, chỉ là lợi cho con nhỏ Lục Đại Ny kia.Khi xoay người vào nhà, Lục nhị lang còn dùng đôi mắt độc ác nham hiểm nhìn chằm chằm Lục Đại Ny một cái.Cả người Lục Đại Ny run lẩy bẩy, sợ tới co rúm lại.Trong nhà tam phòng, tam lang kéo tay Điềm Điềm, nghiêm túc hỏi: “Điềm Điềm, sao con lại làm như vậy?”Lục Điềm Điềm lắc đầu: “Cha, con cũng không biết vì sao bà nội ghét con, nhưng nếu không ở riêng, con cảm thấy mình không thể tiếp tục ở lại trong cái nhà này được nữa.”“Chỉ cần còn cha ở đây, sao con có thể không ở lại đây thêm được?” Lục tam lang rất tức giận, có phải từ sau khi bị rớt xuống sông, con gái ông đã bị sốt tới ngu ngốc rồi không.Lục Điềm Điềm vội giải thích: “Cha, bây giờ con còn nhỏ, bà nội chỉ có thể bán con làm người hầu cho thôn y kia.

Nhưng đợi khi con lớn thêm vài tuổi, liệu có khi nào bà nội sẽ còn bán con cho nhị lưu tử làm vợ không?”Lửa giận trong lòng Lục tam lang bốc cháy phừng phừng, cắn răng nghiến lợi nói: “Bà ấy dám!”Lục Thanh lại nói một câu: “Cha, bà nội dám thật.”Tam nương mới vừa ngừng khóc, nghe vậy lại khóc càng to hơn, tiếng khóc này có thể dùng từ tê tâm liệt phế để hình dung.Lục nhị lang cũng bị tiếng khóc của tam nương làm ầm ĩ tới khó chịu, rõ ràng là lỗi của Đại Ny, vì sao phải bán Điềm Điềm? Đầu óc mẹ có vấn đề rồi đúng không?Ánh mắt nhị nương hơi lóe lên, ả không thích Đại Ny, càng không thích Điềm Điềm, nhưng nếu phải bán, ả tình nguyện bán Điềm Điềm đi.Nếu phải hỏi vì sao ả không thích Điềm Điềm, bản thân ả cũng không thể nói được thành lời, dù sao thì mỗi khi nhìn thấy gương mặt đẹp tới quá mức của Điềm Điềm, trong lòng ả lại thấy phẫn hận.Ngược lại, gương mặt Đại Ny như bị đáy nồi gõ bẹp, trông thuận mắt hơn rất nhiều.Đoán chừng mẹ không thích Điềm Điềm cũng vì gương mặt kia.

Bán tốt lắm, tránh ở nhà lại khiến mọi người khó chịu.Tất cả phẫn nộ của Lục tam lang đều bị mấy lời này của Lục Thanh đánh nát.

Nếu không chia nhà, rất có thể mẹ sẽ bán Điềm Điềm cho nhị lưu tử thật.Nhị lưu tử là ai? Ngay cả tên thật của hắn ta cũng không ai nhớ rõ, vừa thấy mặt đã gọi hắn ta là nhị lưu tử, có thể thấy người này hư hỏng tới mức nào.Tai thời khắc này, quyết tâm muốn chia nhà của Lục tam lang kiên định hơn bao giờ hết.

Ông không chỉ muốn ở riêng mà còn phải dọn ra khỏi cái nhà này.Lục Điềm Điềm nhìn thoáng qua cửa phòng, đẩy Đại Minh đã bị dọa tới ngu dại ra: “Anh Đại Minh, đi khóa cửa.”Lục Đại Minh giật mình một cái, nhớ lại ếch rừng trong túi Điềm Điềm, vội vã nhảy dựng lên đi khóa cửa lại.Lục Điềm Điềm lấy ếch rừng ra, phân cho mọi người rồi nói nhỏ: “Cha, mẹ, ngày mai hai người đi nhờ ông trưởng thôn với bà ngoại viết văn thư đi.”“Viết văn thư cái gì, chẳng lẽ chỉ hai đồng đã có thể bán con đi được hay sao?” Lục tam lang không đồng ý.“Cha, cha nghe con không sai đâu, con muốn rời khỏi nơi này thật, theo thôn y học bản lĩnh.

Chờ sau này có thể kiếm tiền rồi, còn ai có thể làm gì con?”“Nếu như không ký văn thư, bà nội còn có thể đổi ý, tới lúc đó con vẫn sẽ bị bà nội bóp chặt trong lòng bàn tay.”Lục Điềm Điềm tận tình khuyên bảo.“Nhưng mà thôn y kia…”Có mấy lời nói thẳng thì quá khó nghe, Lục tam lang không muốn nói..
 
Back
Top Bottom