Ngôn Tình Trói Em Mãi Không Buông

Trói Em Mãi Không Buông
Chương 60: 60: Trần Minh Hiếu Và Lan Ngọc


Do là Ngọc Nghiên còn có con nhỏ ở nhà nên thay vì hẹn nhau ra một quán nào đó ngồi tâm sự thì Lan Ngọc đã chủ động tìm đến nhà của cô.
Lan Ngọc đến nơi rất tự nhiên mà đi vào.

Bên trong chỉ còn Ngọc Nghiên đang ngồi đợi cô đến còn Anh Đức thì đã lăn ra ngủ tự bao giờ.
- Sao thế? - Lan Ngọc dịu dàng hỏi han.
Ngọc Nghiên thấy Lan Ngọc xuất hiện liền lập tức sà vào lòng cô như con gái thích sà vào lòng mẹ vậy.
- Chị ơi Hoàng Gia Định gặp em rồi.

Anh ta còn biết đến sự xuất hiện của Anh Đức nữa...
Rồi Ngọc Nghiên không ngần ngại gì kể rõ toàn bộ mọi chuyện cho Lan Ngọc nghe như để giải toả.

Trong lúc kể còn uống không ít bia nữa.
- Vậy anh ta bắt em quay về sao? - Lan Ngọc lo lắng hỏi.
Năm xưa vì muốn trốn thoát nên tìm đủ mọi cách để bỏ đi, bây giờ cuộc sống ổn định rồi thế mà lại vô tình bị bắt gặp, chỉ trách trái đất tròn, quanh đi quẩy lại lại cứ va phải đối phương.
Ngọc Nghiên mệt mỏi lắc đầu.
- Anh ấy nói sẽ không ép em quay về nhưng nhất định sẽ không từ bỏ việc qua lại với em.

Hơn nữa thằng bé bây giờ cứ nhất định xem anh ấy là bố nó, em thực sự rối trí lắm chị ạ.
- Em cứ bình tĩnh trước đi đã.

Có gì chúng ta cùng nhau nghĩ cách giải quyết.

Ha?! Ít nhất thì bây giờ anh ấy cũng không ép buộc em còn gì?
Nghe Lan Ngọc khuyên nhủ, Ngọc Nghiên có vẻ đã xuôi xuôi nhưng vẫn còn muộn phiền nhiều lắm.

Rồi cô vô tình quay sang nhìn về phía Lan Ngọc đang lặng lẽ uống bia, chợt cô nhận ra hình như hôm nay không chỉ có một mình cô buồn, một mình cô cần giải toả mà còn có cả Lan Ngọc nữa.
- Nay chị cũng có chuyện gì phiền lòng sao? - cô khẽ mấp máy môi hỏi nhỏ.
Cả căn nhà bỗng chốc trở lên thật yên tĩnh.
“Ực” - Lan Ngọc với đôi mắt đen đượm buồn ngồi uống bia càng làm Ngọc Nghiên thêm chắc chắn.
- Liên quan đến anh Hiếu sao?
- Ừ.

- Lan Ngọc uể oải thở hắt ra một hơi.
Cả người cô ấy bây nhờ không còn chút sức lực nào mà tựa người vào ghế sofa.
- Anh ấy...!chắc là sắp kết hôn rồi...
- Kết hôn? Không phải là mấy năm nay anh ấy vẫn luôn độc thân sao?
- Nhà họ Trần tìm được đối tượng kết hôn cho anh ấy rồi.

Mà nếu không thì chắc cũng chẳng tới lượt chị.

Nhiều lúc chị chỉ ước rằng mình sẽ được như em.

Được anh ấy quan tâm, để mắt tới...
- Còn em lại chỉ ước được như chị.

Sống một cuộc sống tự do không ràng buộc.

Hai cô gái nhìn nhau bật cười chua xót, cả hai nâng chai bia trên tay nên mà cụm ly.

Ước gì sáng mai sau khi thức dậy họ có thể trở thành như bản thân mong muốn thì tốt biết bao...
..
Ở đây Hoàng Gia Định và Trần Minh Hiếu cũng đang cùng nhau uống rượu giải sầu giống như ai kia.
Tuy chỉ có điều là bọn họ nói nhiều hơn uống.
- Tôi gặp Ngọc Nghiên rồi.

Cô ấy bây giờ rất khác, rất xa cách...
- Vậy sao? Cô ấy vẫn khoẻ chứ?
- Ừ vẫn khoẻ.
- Vậy thì tốt...!- Trần Minh Hiếu khẽ lẩm nhẩm vẻ ưu sầu và không mấy quan tâm tới điều Hoàng Gia Định đang nói.
Nhưng Hoàng Gia Định vốn chẳng cần biết Trần Minh Hiếu có đang nghe mình nói hay không, vẫn tiếp tục giãi bày.
- Tôi vốn từng nghĩ Ngọc Nghiên là một cô gái yếu đuối và dễ dàng chịu khuất phục nhưng đột nhiên gặp lại sau hơn năm năm tôi mới bàng hoàng nhận ra, hoá ra cô ấy vốn chẳng hề yếu đuối như thế, cô ấy mạnh mẽ, tự chủ và rất ổn khi không có tôi còn tôi thì bao năm qua vẫn luôn mụ mị cho rằng cô ấy rất cần mình.

Có lẽ tôi cần cô ấy nhiều hơn cô ấy cần tôi thì phải.
Đáp lại, Trần Minh Hiếu thở dài một hơi, cộc lốc nói.
- Cậu chính là như vậy.

Có không trân trọng, mất đi rồi liền thấy hụt hẫng.
- Phải.

Tôi chính là như vậy.

Còn cậu thì sao? Sao tôi thấy cậu hình như không mấy quan tâm tới Ngọc Nghiên nữa nhỉ?
Trần Minh Hiếu nghe vậy liền bật cười lớn tiếng, tay nâng ly rượu vang lên thích thú lắc nhẹ một cái.
- Cũng từ lâu rồi tôi không còn nghĩ tới Ngọc Nghiên nữa nên bây giờ chỉ cần biết cô ấy vẫn đang sống tốt là được.
- Chắc là tôi nên cảm thấy may mắn nhỉ? Chí ít thì tôi và cậu đã không còn thích chung một cô gái nữa.

Cảm ơn cậu, tên đàn ông không quan tâm tới bất kì cô gái nào.
Hoàng Gia Định vui vẻ đập vai Trần Minh Hiếu.

- Tôi cũng không biết nữa.
- Hử?! Biết gì cơ.
- Tôi đang nghĩ liệu cô ấy bây giờ khi ở cạnh tên đàn ông kia thì phải vui vẻ tới mức độ nào.
- Ai cơ? Ngọc Nghiên sao?
- Không.

Một cô gái cùng cơ quan.
- À...!cái cô biên tập viên luôn thích thầm cậu mấy năm nay hả.
- Sao cậu biết?
- Tại gần đây tôi thấy cậu rất hay kể về cái cô biên tập viên đó nên tôi đoán vậy.

Sao thế? Thích cô ấy rồi à? - Hoàng Gia Định nổi hứng muốn hóng hớt.

Chẳng mấy khi lại được nghe về cô ấy khiến thằng bạn thân anh để tâm tới, anh đâu có ngốc mà bỏ qua.
- Cô ấy dạo gần đây rất ít khi chủ động bắt chuyện với tôi, khá lạnh nhạt và có vẻ gì đó né tránh tôi thì phải.

Có mấy đồng nghiệp nói rằng cô ấy đang yêu đương...
Trần Minh Hiếu còn đang say sưa kể thì Hoàng Gia Định lại để mắt nhìn ra phía ngoài cửa.

Thấy thằng bạn có vẻ không muốn nghe, Trần Minh Hiếu liền im bặt lặng lẽ uống rượu.

- Cậu thắc mắc cô ấy đi với ai sao? - Hoàng Gia Định bất ngờ hỏi.
- Thì sao?
- Sao không ra mà hỏi.

- Hoàng Gia Định nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi chỉ tay ra bên ngoài.
Trần Minh Hiếu ngu ngơ nửa tin nửa ngờ quay ra bên ngoài thì thấy Lan Ngọc đang loạng choạng bước đi ở trên đường.

Tay cầm điện thoại cố gắng gọi điện cho ai đó...
Không nghĩ ngợi gì, Trần Minh Hiếu lập tức lao ra đỡ lấy Lan Ngọc.

Nhìn Trần Minh Hiếu ngay lập tức như thế, Hoàng Gia Định lặng lẽ nở nụ cười.
Thằng bạn này vậy mà lại rất giống anh.

Có không biết trân trọng khi mất đi thì liền cảm thấy hối tiếc.

Nhưng cậu ta vẫn còn may mắn chán vì người cậu ta thương vẫn luôn ở đó chứ còn anh thì...
- Lan Ngọc? Em sao vậy?
Lan Ngọc loạng choạng đi thì cảm thấy bản thân như va phải một người nào đó bèn ngẩng đầu lên nhìn theo thói quen.
- Anh Hiếu? Sao anh ở đây? - Lan Ngọc ngu ngơ gãi đầu nhìn ra xung quanh.
- Câu này phải để anh hỏi mới đúng.

Sao em lại ở đây? Em uống say rồi mà còn đi bộ một mình à?
- À...!à hình như là...!
Do vừa rồi có lỡ uống hơi nhiều nên bây giờ Lan Ngọc không còn tỉnh táo nữa.

Ngay cả sự xuất hiện của Trần Minh Hiếu cô cũng chỉ đơn giản nghĩ rằng đó là ảo giác nên thật thà thú nhận.
- Người em yêu chắc là...!sắp kết hôn rồi đó.

Vui...!vui thật mà.

Em vui nên có uống hơi nhiều...!rồi em nôn ra taxi nên bị đuổi đó...!haha.

Cô lẩm nhẩm nói như mất trí sau đó lại loạng choạng bỏ đi.

Trần Minh Hiếu nghe vậy liền nắm chặt tay đau lòng nhìn theo bóng lưng cô.
Tên đàn ông kia vậy mà lại hẹn cô để báo tin hắn sắp lấy vợ với cô sao? Tên khốn nạn.
Anh tức giận chửi thầm ở trong bụng sau đó chạy lại đỡ Lan Ngọc lên xe của mình.

Anh cẩn thận để cô ngồi ngay ngắn ở trên xe rồi mới lái xe đưa cô về.

Trên đường đi còn không quên ghé qua hiệu thuốc mua cho cô mấy viên thuốc giải rượu.
Đứng trước cửa nhà cô, Trần Minh Hiếu vất vả một tay đỡ cô, một tay tìm chìa khoá trong túi của cô để mở cửa.

Loay hoay mãi mới tìm thấy chìa khoá, anh chóng mở cửa rồi đỡ cô vào bên trong.
Đây là lần đầu tiên anh ghé vào nhà cô, nếu không phải do cô từng nói địa chỉ nhà cho anh thì chắc ngay đến cả nhà cô ở khu nào anh cũng chẳng biết nữa.
Đỡ cô vào bên trong nhà, anh nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống ghế sofa và lấy ra viên thuốc giải rượu vừa mua đưa cô uống.
“Phụt”- Lan Ngọc phụt nhổ viên thuốc ra ngay khi Trần Minh Hiếu bỏ nó vào miệng cô.
- Không thích uống thuốc.

Ghét...!thuốc lắm...
Trần Minh Hiếu nhìn cô nở một nụ cười bất lực nhưng vẫn rất cưng chiều mà lấy ra một viên thuốc nữa chuẩn bị cho cô uống.

Nhưng lần này anh còn chưa kịp bỏ vào miệng cô thì cô đã giữ tay anh lại.
- Không uống.
- Đây là thuốc giải rượu.

Em đang say không thể không uống.

Trần Minh Hiếu dịu dàng dỗ dành Lan Ngọc nhưng cô kiên quyết lắc đầu.
- Em không muốn tỉnh.

Em muốn say cơ, say rồi chết luôn cũng được.
- Vì tên đàn ông đó mà em tự hành hạ bản thân như vậy sao?
Lan Ngọc mỉm cười gật đầu.

Nụ cười của kẻ say vẫn luôn có cái gì đó thật thu hút nhất là khi kẻ say đó còn là một mĩ nhân thì nụ cười kia càng thật đẹp đẽ biết bao.
- Vì anh ấy.

Em làm gì cũng được.
Trần Minh Hiếu không ngần ngại mà nhìn thẳng vào mắt Lan Ngọc.
- Em nhận ra anh là ai không?
Lan Ngọc khẽ gật đầu.
- Là ai? - Trần Minh Hiếu tiếp tục hỏi.
- Trần Minh Hiếu, biên tập viên đẹp trai nhất đài truyền hình.

- Lan Ngọc tinh nghịch nói, đôi bàn tay trắng nõn nà không chịu yên mà quậy phá bóp bóp hai má người trước mặt.
Trần Minh Hiếu bị cô lấy ra làm trò đùa như thế nhưng vẫn để yên mặc cô muốn làm gì thì làm.
- Em...!từng thích anh đúng chứ?
- Rất thích!
- Bây giờ thì sao?
- Không còn muốn thích nữa...!- Lan Ngọc thật thà đáp.
- Nhưng bây giờ anh thích em rồi thì sao? - Trần Minh Hiếu thẳng thừng tỏ tình.
Lan Ngọc chỉ nghĩ là mình đang mơ một giấc mơ thật đẹp nên cô cười, nụ cười rạng rỡ lắm.
Hoá ra khi say người ta lại có thể mơ thấy loại giấc mơ vừa đẹp, vừa thần kì đến vậy sao?
Nghĩ lan man một hồi, Lan Ngọc mơ màng cúi đầu hôn nhẹ lên môi của Trần Minh Hiếu và thả ra.

Anh đưa tay sờ sờ môi mình, môi cô mềm thật, còn ngọt nữa.
Anh lưu luyến nhìn ngắm đôi môi kia muốn cảm nhận lại cái mềm mại, ngọt ngào trước đó.
- Em thử lại đi.

Hôn đó.
“Chụt” - Lan Ngọc không ngần ngại cúi đầu hôn anh thêm lần nữa.

Nhưng thay vì để cô nhanh chóng thả ra như lần trước, lần này anh đã nhanh tay hơn giữ lại nụ hôn kia ở trên môi mình lâu hơn.
Nụ hôn đó cứ thế càng lúc càng đưa cả hai xích gần nhau hơn.

Nhiệt độ trong phòng cũng mỗi lúc một tăng lên.

Và đối với cả hai thì đêm nay là một đêm thật dài đối với họ..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 61: 61: Tên Phiền Phức


Lan Ngọc thức dậy sau một đêm thật dài...
Cả người cô đau nhức và mỏi nhừ, đặc biệt là phía dưới.

Lan Ngọc giật mình cúi xuống liền nhận ra bản thân cả người không manh áo, loạt kí ức tối qua cũng lần lượt hiện lên trong đầu.

- Chuyện đó...!là thật sao? - Lan Ngọc hoảng hốt nhìn sang bên cạnh thì hoàn toàn trống không.
Cô không dám tin rằng mình và Trần Minh Hiếu lại xảy ra chuyện như vậy.

Anh ấy lại còn là người đã có hôn ước sao cô có thể làm như thế chứ...
Lan Ngọc càng hoang mang nhiều hơn khi nghĩ tới vấn đề hôn ước của Trần Minh Hiếu.

Nhà họ Trần tuy vậy mà gia thế rất khủng, liệu có khi nào cả nhà họ Trần khi biết chuyện sẽ xé xác cô ra không, không thì tìm đến nhà cô nói bố mẹ cô không biết dạy con? Còn cả cô gái kia nữa.

Liệu cô ấy sẽ nghĩ gì chứ?
Không được.

Lan Ngọc cô dù có thế nào cũng không thể mang tiếng xấu được.

Đêm qua tất cả chỉ tại rượu, do rượu nên mới có “tai nạn” oái oăm như thế.

Chỉ cần cô không nói, Trần Minh Hiếu không nói thì sẽ không ai biết.

Ừ cứ vậy đi.
Lan Ngọc tự nhủ bản thân sau đó uể oải vào nhà tắm tắm rửa và thay quần áo chuẩn bị đến cơ quan.
- Em dậy rồi à? - Trần Minh Hiếu đang ngồi ăn ở bàn trông thấy Lan Ngọc bước ra bèn đứng lên lại gần cô.

Lan Ngọc thấy anh hai má liền đỏ ửng, hoảng sợ lùi lại.
- Chúng...!chúng ta nói chuyện sau.

Em có buổi phỏng vấn rất quan trọng, em đi trước.
- Anh xin nghỉ cho em rồi.

- Trần Minh Hiếu thản nhiên nói.
- Cái gì? - Lan Ngọc hốt hoảng nhìn anh.
Có vẻ như buổi phỏng vấn này rất quan trọng với cô thì phải.

Trần Minh Hiếu thắc mắc nhìn Lan Ngọc vội vã nhắn tin cho khách mời cô sẽ phỏng vấn hôm nay.
- Chỉ là...
Trần Minh Hiếu còn chưa kịp nói hết câu thì tiếng chuông điện thoại cô đột nhiên reo lên.

Lan Ngọc dơ tay ra hiệu anh im lặng sau đó mới ấn nút nghe.
- Nghe nói cô không dẫn buổi phỏng vấn của tôi? Vậy được tôi sẽ không phỏng vấn nữa.

- một giọng nam trầm kiêu hãnh vang lên.
- Đừng mà.

Tôi sẽ là người phỏng vấn anh, anh có thể đến trường quay ngay bây giờ để kịp chuẩn bị ghi hình.
- Ồ vậy sao? Vậy thì tôi sẽ đến nhưng tôi mong là cô đã sẵn sàng...!cho cuộc hẹn của chúng ta sau buổi phỏng vấn.
- Được thôi.

- Lan Ngọc trả lời chắc chắn.

Trần Minh Hiếu đứng gần đó đã nghe được toàn bộ những gì mà ngừoi đàn ông kia nói với Lan Ngọc và anh toan chắc rằng giữa cả hai chắc chắn có một mối quan hệ gì đó bởi lẽ Lan Ngọc trước giờ chưa từng gặp mặt riêng bất kì khách mời nào sau khi buổi phỏng vấn kết thúc cả.
- Khách mời của em sao?
- Ừ.

- Lan Ngọc ừ đại một câu rồi luống cuống chạy ra khỏi nhà để đi đến cơ quan.
Cô ấy làm vậy là có ý gì? Không muốn nhắc tới chuyện đêm qua sao? Vì tên đàn ông kia?
Trần Minh Hiếu tức giận đấm mạnh tay xuống bàn rồi nhanh tay cầm lấy áo vest của mình đang vắt trên sô pha mà mặc vào chạy theo cô đến trường quay.
Hôm nay anh nhất định phải xem xem tên đàn ông kia là ai mà lại có thể chi phối Lan Ngọc như vậy.
..
Ngọc Nghiên tối qua cũng say khướt ngủ li bì tới tận lúc bình minh vẫn chưa chịu dậy.

Người mẹ như cô thế mà lại để cho đứa con trai bốn tuổi hơn thức giấc trước gọi cô dậy.
- Mẹ...!mẹ dậy đi.
Ngọc Nghiên mơ mơ màng màng tỉnh dậy, cô ngước mắt nhìn đồng hồ thì hốt hoảng nhận ra là sắp muộn giờ làm mất rồi.

Chỉ còn hơn hai mươi phút nữa mà bây giờ cô còn chưa cho con ăn, chưa cho con đi học.

Cô quả là một bà mẹ đáng trách mà.
Trái với sự hốt hoảng của Ngọc Nghiên, Anh Đức vô cùng điềm tĩnh ngồi xem sách ở trên ghế, dáng vẻ cao ngạo chẳng thua kém gì Nguyễn Như Cương cha nó.
- Mẹ thật là...!ngay đến cả báo thức cũng không biết bật là sao?
Anh Đức từ nhỏ đã rất thông minh, là một đứa nhóc sống cực kì tình cảm giống như người mẹ quá cố của nó, Tuệ Minh, nhưng đôi khi thằng nhóc này lại vô cùng nóng nảy khi có ai đó làm phật ý nó, kiểu tính cách này chắc chắn là giống cha nó, Nguyễn Như Cương chứ không ai.
“Cốc cốc” - ở trong nhà Ngọc Nghiên còn đang tất bật với đống công việc chuẩn bị cho buổi sáng thì có người gõ cửa khiến cô càng thêm rối hơn.
- Ai vậy? - Ngọc Nghiên cố giữ giọng vui vẻ hỏi.
- Hoàng Gia Định.

Người bên ngoài trả lời, Ngọc Nghiên nghe xong hậm hực tiếp tục công việc chẳng thèm ra mở cửa cho anh.

Nhưng dù là cô không ra mở thì anh vẫn vào được như thường chỉ bởi Anh Đức khi nghe ra giọng anh thì đã nhanh chóng ra mở cửa mời anh vào nhà.
Hoàng Gia Định chả rõ thật lòng hay đang diễn bế Anh Đức lên âu yếm hỏi han rồi còn mua cả đồ ăn sáng cho nó nữa.
- Con ăn sáng chưa? Bố có mua đồ ăn sáng cho con này.
Anh hí hửng thân mật gọi “con” ngọt xớt không tí ngượng miệng.

Tay trái dơ lên túi đồ ăn to bự đủ loại như sữa, yến mạch, ngũ cốc, bánh mì,...
- Sao bố mua nhiều vậy?
- Bố không biết con thích món nào nên mua rất nhiều.

Con ăn không hết thì có thể để cho mẹ con ăn mà.
Ngọc Nghiên ở trong nhà nghe vậy lập tức đi ra giật lại nhóc con vênh váo nói.
- Mẹ con em không cần đồ ăn sáng.

Anh về cho, đến giờ đi học, đi làm rồi.
- Còn khoảng chưa đầy mười phút nữa là vào làm rồi.

Em muộn rồi.
- Thì sao chứ?
- Nhưng con thì còn hơn mười năm phút nữa mới vào học nên anh sẽ đưa con đi tránh việc em không bắt được xe sẽ khiến con bị trễ học.
Hoàng Gia Định lí luận xong liền bế lấy Anh Đức từ tay Ngọc Nghiên và đi ra xe.
Ngọc Nghiên bị cái thái độ đó của anh làm cho tức ói nhưng lại lực bất tòng tâm bởi anh nói không hề sai.
- Anh...!anh phiền vừa thôi! - Ngọc Nghiên tức giận quát.
Bị quát là thế nhưng Hoàng Gia Định vẫn rất vui, thậm chí còn rất đắc ý là đằng khác.
- Em nói anh phiền thì chính là một nỗi phiền phức to lớn nhưng anh chỉ là lo con trai sẽ muộn học mà thôi.

Em cũng không muốn để nó bị muộn học mà đúng chứ?

Nói rồi anh còn đưa một tay lên cao làm động tác chào Ngọc Nghiên ý muốn khiêu khích tỏ ý muốn khiêu.

Bị trêu chọc là thế nhưng Ngọc Nghiên chỉ đành bất lực vì không thể làm gì.

Cô vô thức nhìn anh bế con ra xe, dáng vẻ của bọn họ thực sự giống với hình ảnh một bố một con đang ôm ấp, bồng bế nhau vậy.
Thằng bé vì được bố chở đi học lên vui lắm.

Hí ha hí hửng tươi cười mãi thực sự rất đáng yêu.
Từ trước đến giờ thằng nhóc này vẫn luôn thích được có bố, thằng nhóc thích được một cánh tay chắc khoẻ bế lên hơn thay vì cánh tay yếu đuối của mẹ, cũng thích cả những lúc điện nước trong nhà bất ngờ hỏng thì sẽ có bố sửa thay giúp mẹ,...!tất cả mấy điều này cô đều biết nhưng điều cô không ngờ đến nhất là việc thằng nhóc đã bị tủi thân khi không có bố đến dự hội thể thao của trường cùng bé.
Hoá ra bấy lâu nay thằng bé vẫn luôn cảm thấy tủi thân khi không có bố đến thế vậy mà cô lại chẳng hề để ý gì đến.

Mình hình như không phải một người mẹ tốt thì phải...
Vẩn vơ nghĩ ngợi mất một lúc, Ngọc Nghiên quên béng luôn việc mình đã muộn làm.

Nhìn màn hình điện thoại hiện lên cuộc gọi đến của quản lí cô lo lắng chỉ thầm cầu mong bản thân sẽ không bị đuổi việc.
- Alo ạ?! - Ngọc Nghiên lo lắng bắt máy.
- Cô biết bây giờ là mấy giờ rồi không?
- Tôi xin lỗi tôi sẽ đến ngay.

- Ngọc Nghiên khẩn thiết xin lỗi rối rít.
- Tôi cho cô mười lăm phút, mười năm phút nữa mà cô chưa có mặt thì nghỉ việc đi.
- Tôi sẽ đến ngay đây ạ.
- Thật tình...
“Tút tút tút” - người quản lí ở đầu dây bên kia bực bội tắt máy.
Ngọc Nghiên bị mắng cho một trận ngay lúc sáng sớm nên cũng chẳng vui vẻ gì.

Cô vội vã bắt taxi để tới chỗ làm nhanh nhất có thể, trên đường đi còn không quên lẩm bẩm chửi Hoàng Gia Định là cái tên phiền phức đáng chết.
..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 62: 62: Đánh Ghen


Tại trường quay của đài truyền hình...
- Là một người trẻ nhưng lại rất thành công trong sự nghiệp vậy anh có thể chia sẻ chút lời khuyên cho mọi người đang xem chương trình được chứ? - Lan Ngọc với vai trò người dẫn chương trình vô cùng tự tin mà nói chuyện với khách mời.
Khách mời đặc biệt của tuần này là Nguyễn Như Cương, một doanh nhân trẻ cực kì thành công và nổi tiếng trong giới kinh doanh mấy năm gần đây.

Vốn là người kín tiếng nên mọi thông tin về người đàn ông này thực sự không nhiều và để mời được anh ta tham gia buổi phỏng vấn này, Lan Ngọc đã tốn không ít công sức.
Nhưng chủ yếu vẫn phải dựa vào việc cô là bạn thân chí cốt của Ngọc Nghiên thì mới có cơ may ngồi đây phỏng vấn anh ta như này.
- Cho phép tôi được hỏi cô câu tương tự như vậy trước không? - Nguyễn Như Cương liếc nhìn Lan Ngọc dáng vẻ vô cùng tự tin hỏi.
- Được thôi.
- Lúc vào đây tôi có nghe mọi người nói cô là nữ mc giỏi nhất của đài này vậy thì theo cô thành công cô có là nhờ đâu?
Lan Ngọc nở nụ cười đầy tự nhiên nhưng thực chất là đang diễn.

Cô thừa biết Nguyễn Như Cương cố tình vòng vo nhằm kéo dài chương trình nhưng lại chỉ có thể mỉm cười với anh ta.
- Tôi không dám nhận mình thành công như anh nói nhưng để được ngồi đây nói chuyện với người như anh thực sự tôi đã rất chăm chỉ.
- Vậy sao? Trùng hợp thay đó lại cũng là câu trả lời của tôi cho thành công của mình.
- Vâng cảm ơn anh.
Trần Minh Hiếu đứng bên dưới trông thấy một màn này liền lộ rõ vẻ không vui.

Anh nhận ra ánh mắt Nguyễn Như Cương dành cho Lan Ngọc không hề bình thường.

Và không chỉ anh ta mà ngay cả cô cũng thế.
- Cảm ơn anh đã tham gia phỏng vấn cùng chúng tôi.

- Lan Ngọc lịch sự bắt tay hơi khom người cúi đầu chào Nguyễn Như Cương.
Nguyễn Như Cương cười khẩy một cái cúi đầu chào lại Lan Ngọc.

Cho đến tận cuối chương trình vẫn không quên gây khó dễ cho cô.

- Tôi rất vui khi được nói chuyện với cô.

Cảm ơn vì đã mời tôi tham gia phỏng vấn để tôi có được cuộc trò chuyện rất vui này.
- ...!- Lan Ngọc không biết đối đáp sao nữa đành cười trừ.
Quay xong, Lan Ngọc bước xuống phía dưới hậu trường thở dài một hơi vì quá mệt mỏi với tên khách mời quái đản như Nguyễn Như Cương.
- Em uống chút nước đi.

- Trần Minh Hiếu từ từ lại gần, trên tay cầm theo chai nước đưa cho Lan Ngọc.
Anh ấy đang cảm thấy có lỗi sao?
- Em không khát.

- Lan Ngọc lịch sự từ chối định quay đi thì Nguyễn Như Cương lúc này bất ngờ xuất hiện bên cạnh cô.
Anh ta thản nhiên mỉm cười với Trần Minh Hiếu sau đó thuận thế nắm tay Lan Ngọc thân thiết nói chuyện với cô.
- Sáng nay tôi có ép cô quá không? Tôi mời cô bữa sáng coi như lời xin lỗi được không? Sáng nay cô chưa ăn gì mà nhỉ?
- Tôi...!- Lan Ngọc đang định nói gì đó liền ngừng lại ngay khi thấy Nguyễn Như Cương đánh mắt sang Trần Minh Hiếu.
- Sao vậy? - Anh ta đểu cán mỉm cười hỏi.
- Được thôi.

- cô miễn cưỡng đồng ý.
Trần Minh Hiếu tức giận bóp chặt chai nước trong tay nhìn Nguyễn Như Cương đắc ý cầm tay Lan Ngọc kéo cô đi.
Nguyễn Như Cương gấp gáp kéo Lan Ngọc vào phòng một căn phòng chờ và đóng sầm cửa lại.
- Chuyện của Ngọc Nghiên rốt cuộc là thế nào? - Anh ta sốt sắng hỏi dồn.
- Anh vẫn theo dõi cô ấy sao?
- Con bé là em tôi, dù nó có cắt đứt quan hệ với tôi thì nghĩa vụ của tôi vẫn là quan tâm tới nó.
- Cô ấy...!ổn.

- Lan Ngọc bực bội trả lời đại cho có.
- Ổn? Là như thế nào? Kể cả khi Hoàng Gia Định quay về sao?
- Rõ ràng là anh biết sao còn hỏi tôi?
- Không hề.

Điều tôi biết chỉ là bề nổi còn cái tôi quan tâm thì ngoài cô ra chắc chẳng ai biết.

Đó là tâm trạng của em gái tôi và con trai tôi.

Cô nên thành thật trả lời tôi đi thì hơn, đừng quên đêm đó tôi đã giúp cô như thế nào? Còn hôm nay thì chấp nhận buổi phỏng vấn này...!vì cô.
Có ơn ắt phải trả.

Nhớ lại đêm hôm đó cô may mắn có Nguyễn Như Cương giúp đỡ, Lan Ngọc dù không muốn vẫn phải thành thật kể lại cho anh ta nghe những gì tối đó Ngọc Nghiên tâm sự với mình.
- Tốt lắm! - Nguyễn Như Cương đắc ý vỗ vai cô.
Lan Ngọc bất cần hất tay anh ta ra khỏi vai mình, ngán ngẩm vì phải dính líu với cái tên ác ma đột lốt người này.
Đợi cô ra đến cửa rồi Nguyễn Như Cương mới lại nói.
- Tiễn tôi xuống xe đi.
- Tôi không rảnh.
- Cha cô...!mới gặp tôi...!nhờ giúp đỡ…
- Tôi tiễn anh.

- Lan Ngọc nắm chặt tay nắm cửa bất lực làm theo ý muốn của Nguyễn Như Cương.

Sau đó cả hai cùng nhau đi xuống chỗ để xe, Trần Minh Hiếu đang đi ở hàng lang thấy thế liền lén lút đi theo sau bọn họ.
Đến xe của Nguyễn Như Cương rồi Lan Ngọc lập tức nói.

- Cha tôi làm sao?
- Chắc do cảm kích chuyện đêm đó tôi giúp cô nên ông ta đã đề nghị gả cô cho tôi với điều kiện tôi phải đưa cho ông ta một khoản đủ để ông ta ăn chơi trác táng trong vòng hai tháng.
- Rồi anh bảo sao?
- Tôi chưa trả lời.

Nói thật ra là tôi do dự đấy!
- Do dự? Anh bị điên à? Anh và vợ sắp cưới chuẩn bị kết hôn mà cha tôi đề nghị như vậy sao anh lại do dự?
- Vợ sắp cưới của tôi so với cô...!không bằng nổi.

Tôi muốn cô đương nhiên dễ hiểu.
- Anh điên rồi.

- Lan Ngọc không kiềm nổi nữa phát hoả quát lớn.
Trần Minh Hiếu nghe thấy tiếng cô từ xa chạy lại bên cạnh.
Nguyễn Như Cương lạnh lùng nở nụ cười nhìn hai người trước mặt.
- Quản cha cô cho tốt.

Nếu ông ấy lại đến tìm tôi lần nữa thì e rằng tôi sẽ mềm lòng mà đồng ý cưới cô đấy!
Nói xong liền lên xe rời đi, để lại hai người một kẻ hoang mang lo lắng một kẻ khó chịu ra mặt.
- Em với anh ta là sao vậy?
- Anh xem như không biết gì đi.
Lan Ngọc mệt mỏi quay người rời đi.
- Anh ta quan trọng với em lắm sao? - Trần Minh Hiếu nhìn cô rời đi cất giọng hỏi.
Bước chân rời đi của Lan Ngọc khựng lại đôi ba giây nhưng cô không hề quay lại, cũng chẳng buồn trả lời anh.
Hỏi gì chứ? Anh và cô liên quan gì đâu? Cô thích anh lâu như vậy anh cũng không thèm để tâm sao bây giờ lại quan tâm tới cô kia chứ? Chỉ vì một đêm qua sao? Anh là đang bố thí tình cảm cho cô chắc?
Sao ai cũng thích bố thí tình cảm cho cô hết vậy?
Không lẽ cô đáng thương tới vậy cơ?
..
Kết thúc một ngày làm việc, Lan Ngọc thay vì ra về như thường ngày thì hôm nay cô phải ghé qua phòng thu, nơi Ngọc Nghiên đang thu giọng để đón cô ấy ra về.

- Tới rồi à?
- Ừ.

- Lan Ngọc mệt mỏi trả lời.
- Có chuyện gì à?
- Ra ngoài đi rồi nói.
Ngọc Nghiên nghe vậy cũng không hỏi nữa lẳng lặng theo chân Lan Ngọc ra ngoài.
Nhưng vừa bước ra khỏi cửa của đài truyền hình cả hai liền bị một đám người vây quanh.
- Mày là Lan Ngọc? - Một người phụ nữ trong số đó cất tiếng nói.
Lan Ngọc nhận thấy tình hình không ổn bèn lùi lại.
- Các cô là...
- Vợ chưa cưới của anh Cương, người mày đang cặp kè đó.
- Không phải tôi...!- Lan Ngọc chưa kịp giải thích đã bị đám người kia sấn lại ra sức đánh đập.
Ngọc Nghiên thấy thế liền kéo bọn họ ra, thẳng tay tát “bốp” vào mặt người phụ nữ vừa mới nhận là vợ chưa cưới kia.
- Loại con gái như chị anh Cương sao có thể rước nổi.

- Ngọc Nghiên đanh thép nói.
- Mày...!- Người phụ nữ kia tức giận định trả lại Ngọc Nghiên một bạt tai nhưng Lan Ngọc đã kịp cản cô ta lại.
Giây tiếp theo Lan Ngọc túm tóc cô gái kia, giật mạnh.
- Tôi đã nói là không phải.
Mấy cô gái khác đi cùng cô ta vội ngăn Lan Ngọc với Ngọc Nghiên lại.

Hai bên cứ thế mà không ngừng bạo lực lẫn nhau.
Phải mãi cho tới khi Trần Minh Hiếu cùng người bảo vệ chạy ra thì trận ẩu đả mới chấp dứt.
Tuy rằng Lan Ngọc đáng được mấy người kia không ít nhưng cả người cô vẫn bị đánh đến bầm tím, sứt sát rất nhiều chỗ.
- Rốt cuộc em bị cái gì vậy, Lan Ngọc?.
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 63: 63: Đừng Buông Tay


Cùng nhau trở ra từ phòng bảo vệ, Trần Minh Hiếu ngay lập tức đưa ánh mắt chất chứa đầy ưu tư nhìn Lan Ngọc.
Đây là cô gái đã luôn lẽo đẽo bên anh trong suốt mấy năm qua, anh biết tình cảm của cô dành cho mình là như thế nào nhưng đã có không biết bao nhiêu lần anh né tránh tình cảm đó của cô chỉ bởi không muốn để cô thêm hi vọng gì vào anh cả.

Ấy vậy mà dạo gần đây khi nghe đồn cô có người khác ở bên anh luôn luôn bất giác cảm thấy bồn chồn, lo lắng trong lòng.

Ban đầu anh không rõ bản thân tại sao lại như vậy nhưng bây giờ anh chắc là bản thân đã bị tình cảm của cô làm cho lung lay rồi.
Rồi anh quay sang nhìn Ngọc Nghiên, người con gái anh từng dành cả thanh xuân để thầm thương trộm nhớ mà bất giác cảm thấy lòng mình sao lạ quá! Trái tim anh cứ thản nhiên đập đều từng nhịp, không bối rối cũng chẳng ngập ngừng, có chăng là chỉ một chút vui lòng khi thấy cô ấy vẫn sống tốt như vậy sau nhiều năm không gặp.
- Em có việc phải đi trước.
Ngọc Nghiên vốn là người tinh tế, cô lo cho Lan Ngọc nhưng cô cũng nhìn ra được Trần Minh Hiếu đang còn lo lắng cho Lan Ngọc nhiều hơn cả cô nên chủ động kiếm cớ dời đi trước cho bọn họ có thời gian nói chuyện với nhau.
Lan Ngọc từ nãy giờ vẫn chỉ lẳng lặng không nói lời nào.

Trong lòng cô bây giờ rối như tơ vò, vốn dĩ ngày hôm nay cô đã rất mệt mỏi chỉ muốn về nhà lăn đùng ra ngủ cho thoải mái vậy mà có nhiêu đó thôi cũng khó nữa là sao.
Trần Minh Hiếu nhận thấy cô cần suy nghĩ thì không muốn làm phiền nhưng vì lo nên mở lời muốn đưa cô về.
Lan Ngọc nhìn anh, ánh mắt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Cô không nói gì mà lặng lẽ đi đến xe của anh thay cho câu trả lời đồng ý của mình.
Cô không rõ vì sao lại đồng ý để anh đưa mình về nữa...
Bây giờ cô chỉ đơn giản là muốn về nhà thật nhanh thôi.
Về đến phòng, cô quay lại nhìn Trần Minh Hiếu đang đi phía sau cố mỉm cười thật tươi để chào anh như mọi lần vẫn làm.
- Anh vào nhà em một lát được không?
Lan Ngọc nghe thế liền bất giác nắm chặt dây đeo túi xách.

Cô thở hắt ra một hơi thật nhẹ.
- Hôm nay em hơi mệt, muốn nghỉ ngơi sớm một chút.

- Cho anh năm phút.

Được không? - Trần Minh Hiếu nhất quyết muốn nói chuyện nên cô chẳng thể từ chối nữa đành mở cửa mời anh vào.
Suốt từ sáng đến giờ mãi mới có khoảng thời gian ở riêng với cô như này, Trần Minh Hiếu không muốn nói bất kì lời nào cả bởi ngôn ngữ đôi khi lại chính là căn nguyên khởi nguồn của mâu thuẫn mà anh thì không muốn điều đó xảy ra với cả hai.
Anh tiến lại gần nhẹ nhàng ôm lấy cô như ôm lấy một thứ gì đó quý giá.

- Anh có năm phút.

- Lan Ngọc lạnh nhạt nói.
- Ừ.

- Trần Minh Hiếu thở hắt ra một tiếng mệt mỏi đáp lời.
Anh muốn dành toàn bộ năm phút riêng tư này để ôm cô.

Vừa hay cái ôm lại chính là cái cô đang cần ngay lúc này.
Được một lúc cô bắt đầu lên tiếng.
- Em...!xin lỗi.

- Lan Ngọc thủ thỉ nói.
- Vì chuyện gì?
- Chuyện tối qua.

Em không nhớ rõ mọi thứ nhưng em biết là mình đã làm chuyện không nên làm với anh.
- Vì sao lại cảm thấy có lỗi? Vì em thích Nguyễn Như Cương sao?
- Vì anh là người đã có hôn ước.

Em và anh không nên xảy ra chuyện như vậy và cô ấy, vợ chưa cưới của anh không đáng phải chịu sự phản bội.

Dứt lời, Lan Ngọc đưa tay đẩy Trần Minh Hiếu ra khỏi người mình.

Nhưng cô vừa mới đẩy ra thì anh đã tiến lại gần cô.

Lần này anh không ôm, anh kéo cô lại gần, đưa một tay nâng nhẹ cằm cô để cô nhìn thẳng mắt anh rồi nhẹ nhàng cúi đầu.
Môi chạm môi, cô bất ngờ giật mình lùi lại.
- Anh không biết từ đâu em nghe được tin anh có hôn ước nhưng anh đã từ hôn rồi, vào mấy hôm trước.

- Sợ cô hiểu lầm anh giải thích.
- Từ hôn?
- Đúng vậy.

Còn em.

Em là vì Nguyễn Như Cương nên hết lần này đến lần khác trốn tránh phải không? Còn vì anh ta sắp cưới vợ mà đau buồn chuốc say chính mình.
- Em yêu Nguyễn Như Cương? - Lan Ngọc ngơ ngác hỏi lại.

Bấy giờ cả hai mới té ngửa ra mình đều đã hiểu lầm đối phương.

Trong khi anh nghĩ cô có người mình thích thì cô lại nghĩ anh đã có hôn ước với cô gái khác.
Nghĩ thấy cũng nực cười thật.
Cả hai nhìn nhau bất giác cảm thấy nhẹ lòng mà mỉm cười thật tươi.

- Mọi chuyện rõ ràng cả rồi, chúng ta...!đừng hiểu lầm gì nhau nữa nhé? - Trần Minh Hiếu tươi cười ôm lại Lan Ngọc vào trong lòng.
Cô ở trong lòng anh cũng cảm thấy rất vui.

Cảm giác được anh ôm rất thoải mái.

Không quá nóng lại cũng không quá lạnh.
- Nhưng chúng ta là gì của nhau đâu sao lại lo hiểu lầm? - Lan Ngọc tinh nghịch nói, cô đòi hỏi ở anh một lời chính thức cho mối quan hệ của bọn họ hiện giờ.
- Nhất định phải nói sao? - Trần Minh Hiếu đùa cợt nói lại.
Lan Ngọc nghe thế liền tỏ ra không hài lòng phụng phịu đẩy anh ra.
- Hứ.

Anh có biết người ta bảo rằng nếu không có lời chính thức tức là không có quan hệ gì không? Chúng ta không có tức không có gì cả.

Đã hết năm phút mời anh về cho.
Trần Minh Hiếu thấy cô dỗi hờn như thế rất dễ thương bèn không chịu được mà véo nhẹ má cô.
- Ai nói với em như thế vậy?
- Mối tình đầu của em đã nói...!như thế...!- đang được giữa chừng Lan Ngọc ngập ngừng khi vô tình nhắc đến mối tình đầu của mình.
- Em nhớ rõ mối tình đầu như thế sao? - Trần Minh Hiếu thái độ dò xét hỏi cô.
- Có một tí...!- Lan Ngọc cười trừ.
- Chúng ta...!đừng buông tay nhé?
- Hả?!
- “Hả” anh có lời chính thức sao em lại “hả” như vậy? Bộ với tình đầu em cũng như thế sao?
- Đâu có đâu...!tại em hơi bất ngờ thôi chứ hồi đó mối tình đầu tỏ tình em đã… - nhận ra có gì đó sai sai Lan Ngọc vội quay mặt đi không dám nhìn ai kia đang ghen tuông trước mặt cô.
- Nhưng sao em bảo em yêu anh từ hồi cấp 3, vậy mối tình đầu của em là có khi nào?
- Năm lớp 9, bọn em yêu được hơn 1 năm thì chia tay sau đó em mới gặp anh và thích anh đó.

Trần Minh Hiếu cố kiềm cơn ghen lại nhẹ nhàng nói.
- Vậy giờ em trả lời trước đi, trả lời lời tỏ tình của anh đó.
- Em đồng ý! - Lan Ngọc nhanh nhảu trả lời.
Trần Minh Hiếu bấy giờ mới bắt đầu tra hỏi.
- Anh đang tự hỏi khi em trả lời mối tình đầu em cũng nhanh nhảu như vậy không?
Lan Ngọc rất tỉnh táo, cô hí hửng nhìn anh mập mờ đáp.
- Anh đoán thử xem.
- Anh không biết.
- Vậy em cũng không biết.
- Được.

Em đừng biết gì về mối tình đầu cả.

Chỉ biết về anh thôi.

Được không?
- Hmm...!để em suy nghĩ đã.
- Em dám suy nghĩ? Suy nghĩ gì?
- Bí mật!
Dáng vẻ khi chọc ghẹo được Trần Minh Hiếu của Lan Ngọc vô cùng dễ thương.

Hình tượng dễ thương này của cô khác xa với dáng vẻ dịu dàng ngoan hiền người khác thường thấy ở cô.
Hoá ra chỉ có khi yêu con người ta mới thực sự sống với dáng vẻ vốn có của bản thân mình..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 64: 64: Chào Anh Vợ


Ngọc Nghiên ngồi ngắm nghía vết thương của mình qua gương càng ngắm càng thấy ấm ức thay cho Lan Ngọc.
Cô ấy rõ ràng là một biên tập viên nổi tiếng vậy mà lại vô lí bị đánh ghen ngay tại cửa cơ quan như vậy coi làm sao được.

Đã thế người đánh ghen lại còn là vợ chưa cưới của anh trai cô nữa chứ.
Nghĩ đến đây Ngọc Nghiên tức giận đập bàn cái “rầm” giận dữ đến gặp Nguyễn Như Cương, anh trai của cô.
Thấy em gái tự nhiên tìm đến, Nguyễn Như Cương không có vẻ gì là quá ngạc nhiên dường như đã đoán trước được tình hình.
- Lâu rồi không gặp.

- Nguyễn Như Cương thản nhiên chào hỏi cô em gái.
- Nghe nói anh có vợ chưa cưới? - Ngọc Nghiên cố kiềm chế hỏi.
- Đúng vậy.

Thật không ngờ em lại có hứng thú quan tâm tới chị dâu của mình kia đấy!
- Em thèm vào quan tâm chị ta.

Chỉ là...
Ngọc Nghiên ngập ngừng không biết phải bắt đầu từ đâu.

- Anh biết chuyện rồi.
- Chuyện chị ta đánh ghen nhầm Lan Ngọc?
- Ừ.

- Nguyễn Như Cương đứng dậy rời khỏi ghế.
- Thế em nói luôn nhé! Em thấy bạn chị ta có quay lại video đấy! Anh tốt nhất lên bảo...
Nguyễn Như Cương yên lặng lắng nghe Ngọc Nghiên trình bày, trong lúc nghe anh ta có lại gần tủ thuốc để lấy mấy miếng băng gạc đến cho cô, còn vô cùng dịu dàng mà dán lên mặt giúp cô.

- Em nói tiếp đi.
Ngọc Nghiên không phải lần đầu được Nguyễn Như Cương quan tâm như thế nên chẳng lạ lẫm gì, mặc nhiên để anh ta chăm chút vết thương giúp mình.
- Em muốn anh nói chị ta gỡ video đó.
Nguyễn Như Cương nghe vậy liền mỉm cười, nụ cười chứa đầy ẩn ý sâu xa.
- Em lên mạng xem chưa? Chắc chưa nhỉ?
Rồi anh ta lấy điện thoại và mở cho cô xem đoạn video cô vợ chưa cưới của anh ta lên mạng xin lỗi Lan Ngọc.

- Anh...
- Bọn anh huỷ hôn rồi, đây cũng xem như là đính chính lại thông tin trả lại trong sạch cho cô biên tập viên kia.
- Tốt lắm.

Em cảm ơn!
Đạt được mục đích trước khi đến Ngọc Nghiên hí hửng định ra về.
- Con trai anh thế nào? - Nguyễn Như Cương nhàn nhạt hỏi.
- Thằng bé khoẻ.- Ngọc Nghiên trả lời lại anh trai nhưng không quay mặt lại.
- Còn em thì sao?
- Em cũng vậy.
- Chuyện năm đó anh xin lỗi.

Nếu muốn em có thể quay về nhà họ Nguyễn bất cứ khi nào.

Cả em và đứa nhỏ.
- Em nhất định sẽ quay về nhưng đó là khi anh không còn máu lạnh giống bây giờ nữa.

Anh Đức rất tình cảm, nó sẽ không chấp nhận một người bố máu lạnh như anh đâu.
- Anh biết...
- Vậy...!em xin phép đi trước.
Ngọc Nghiên rảo bước rời đi.

Đợi khi cô đi khỏi rồi Nguyễn Như Cương mới nặng nề ngồi trượt xuống sàn.

Đôi mắt anh ta hơi đỏ...
- Tuệ Minh...!anh xin lỗi...!- Nguyễn Như Cương đau lòng nói.

Cả đời này anh ta có lỗi với Tuệ Minh, chỉ một mình cô ấy...
Sau khi Ngọc Nghiên rời đi được một lát thì Hoàng Gia Định đến.

Nghe tên trợ lí nói Hoàng Gia Định đích thân đến tìm, Nguyễn Như Cương nhanh chóng thu hồi lại ánh mắt đau thương mà trở về dáng vẻ lạnh lùng người ta thường hay thấy ở anh.
- Cho cậu ta vào.
- Vâng! - Người trợ lí ở bên ngoài lịch sự đáp lời.
Lúc sau, Hoàng Gia Định đã đứng ở trước cửa phòng chờ gặp.
- Vào đi! - Nguyễn Như Cương lạnh giọng nói.
Hoàng Gia Định chỉ đợi có vậy nên nhanh chóng bước vào.

Vẻ mặt vô cùng tự tin nhìn Nguyễn Như Cương đang ngồi ở bàn làm việc.

- Chào anh vợ.

- Hoàng Gia Định đùa cợt chào hỏi.
Nguyễn Như Cương không hề bị câu đùa cợt kia chọc tức, vả lại còn vô cùng vui vẻ mà đáp lại.
- Em rể lâu ngày không gặp.

Muốn tâm sự chút không?
Bao năm rồi mà khí chất của Nguyễn Như Cương vẫn như vậy.

Anh ta luôn cao ngạo áp đảo mọi người anh ta gặp và nói chuyện.

Thực lòng dù không ưa cái tính tình này của anh ta cho lắm nhưng Hoàng Gia Định vẫn rất nể phục nó.

Bởi lẽ từ trước tới giờ chỉ có duy nhất Nguyễn Như Cương mới có thể khiến anh thật lòng nể phục đến vậy.
- Chúng ta nói chuyện thẳng thắn đi.

J&G muốn hợp tác với anh.
- Hợp tác sao? Là dự án khu nghỉ dưỡng ở ngoại thành? - Nguyễn Như Cương rất thẳng thắn đi vào vấn đề.
- Đúng vậy.
- Sau những việc anh đã làm với công ty nhà họ Hoàng năm trước thì em vẫn còn muốn hợp tác với anh sao? Vả lại, hiện tại người bên anh còn rất nhiều thiết kế chưa hoàn thành cho các đối tác trước đó, về dự án khu nghỉ dưỡng anh thực lòng khuyên em lên tìm đối tác khác.
Hoàng Gia Định rất thích tác phong làm việc này của Nguyễn Như Cương.

Anh ta có sự thẳng thắn và luôn chắc chắn với công việc chứ không phải kiểu nửa vời vô trách nhiệm như một số người khác.
- Em biết chứ.

Nhưng em có nghe nói hồi ba năm trước anh từng tự mình vẽ thiết kế cho một khu nghỉ dưỡng nhưng bị từ chối và cho đến giờ bản thiết kế đó vẫn chưa công bố, liệu em có thể xem qua nó được chứ! Mà...!những chuyện anh làm khi đó với công ty nhà Hoàng em không muốn nhắc lại, bởi khi đó anh vì Ngọc Nghiên nên mới làm thế! Em...!vô cùng cảm kích.
- Được thôi.

Không nhắc thì không nhắc nhưng em vì sao lại có hứng thú với một thứ thất bại như vậy?
- Em không chắc là nó thất bại đâu.

KHÔ????G‎ Q????Ả????G‎ CÁO,‎ đọc‎ ????r????yệ????‎ ????ại‎ [‎ Tr????????????r????yệ‎ ????.V????‎ ]
Nguyễn Như Cương chần chừ nghĩ ngợi.

Nhớ lại lúc làm thiết kế kia anh ta cũng đã rất tâm huyết nên nếu có thể được ngắm nó ở ngoài đời một lần...!chắc là không tệ đâu.
- Ba ngày sau anh sẽ gửi qua cho em xem thử.

Nếu thích thì chúng ta bàn bạc tiếp.
- Xong chuyện công việc, bây giờ chúng ta nói chuyện riêng được chưa?
- Anh rất bận.

Nếu được em nói ngắn gọn thôi.
- Chuyện cũng không có gì.

Em vốn chỉ muốn nói báo với anh một tiếng về chuyện sẽ quay lại với Ngọc Nghiên.
- Con bé có con rồi.

Em còn muốn nó sao? Thật lòng? - Nguyễn Như Cương không mấy bận tâm nói.
- Muốn! - Hoàng Gia Định chắc chắn trả lời.
- Hãy suy nghĩ thêm đi bởi để chấp nhận ở bên một người phụ nữ đã có con, chấp nhận đổ vỏ cho người khác không bao giờ là dễ dàng cả.
Ngoài mặt tuy không nói thẳng ra nhưng Nguyễn Như Cương rõ ràng không hề muốn Ngọc Nghiên và Hoàng Gia Định sẽ tái hợp.

Anh ta chẳng to tiếng cũng chẳng nặng lời gì, chỉ nhẹ nhàng nói bừa một câu thôi cũng đủ để người ta phải nghĩ ngợi.
Liệu anh có thực sự chấp nhận được Ngọc Nghiên của bây giờ? Chấp nhận việc cô đã có con và đã từng bên một người đàn ông khác?
Lúc trước anh chưa từng nghĩ xa tới như vậy.

Người anh vợ này quả thực tài tình, anh ta lại khiến anh phải bận lòng nữa rồi..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 65: 65: Muốn Làm Bố Của Con Em


“Liệu mình có thể chấp nhận đứa trẻ kia không?”
Đó là câu hỏi đang làm Hoàng Gia Định đau đầu mấy ngày hôm nay.

Từ sau hôm gặp mặt Nguyễn Như Cương trở về, Hoàng Gia Định đã đặc biệt để tâm hơn đến điều này.

Trước đó, anh tuy có nhận đứa nhỏ là con anh nhưng anh chưa từng nghĩ tới việc sẽ có một ngày anh dẫn thằng nhóc về nhà, chưa từng nghĩ sẽ ở chung với nó, thực tâm coi nó như con đẻ của mình,…
Những điều này anh quả thực là không dám nghĩ tới…
Đang còn vẩn vơ suy nghĩ thì một tiếng gõ cửa vang lên.
- Vào đi! - Hoàng Gia Định hơi chau mày khó chịu.
- Đến giờ cơm tối rồi, cậu có cần… - cô hầu gái cẩn thận cất lời.
Nhưng cô ta còn chưa kịp dứt lời thì đã bị Hoàng Gia Định cau có chen ngang.
- Lần sau đừng bao giờ tôi những câu vô nghĩa như vậy.

Việc của cô là nấu rồi để đó, còn tôi ăn hay không không đến lượt cô nhắc.

Còn nữa, nếu không muốn mất việc thì tốt nhất cô hãy giữ yên lặng hết mức có thể, nếu không thực sự cần thiết thì đừng nói chuyện với tôi.

Đối với cô hầu gái này, Hoàng Gia Định tỏ ra vô cùng ngán ngẩm.

Cô ta dù cho rất xinh đẹp nhưng nhìn kiểu gì thì anh vẫn chẳng tài nào vừa mắt nổi.

Nhất là khi cô ta cố tình quan tâm đến anh như thế này.

Nếu không phải vì là hầu gái do đích thân cha anh chọn thì chắc giờ này đã bị anh đuổi khỏi đây từ lâu rồi.
Bị Hoàng Gia Định mắng cho một tràng dài như thế, cô ả hầu gái căm hận đủ điều nhưng chỉ có thể nắm chặt tay mà nuốt cơn giận xuống bụng.
Còn anh sau khi mắc nhiếc xong cũng chẳng buồn bận tâm tới cô ả nữa, thẳng thừng đứng dậy cầm chiếc áo khoác vắt ở sau ghế và đi ra khỏi nhà.
Vào trong xe, Hoàng Gia Định nghĩ ngợi một lát xong quyết định gọi điện cho John ra quán rượu của mình để cùng anh ta nhâm rượu giải sầu.

- Cậu tới sớm quá! - John đúng hẹn đi tới ngồi vào ghế đối diện với Hoàng Gia Định.
- Cậu uống loại nào? - Hoàng Gia Định không mấy vui vẻ khi trông thấy John chỉ nhàn nhạt nói.
- Tôi loại nào mà chả được.

Còn cậu, hôm nay gọi tôi ra đây là vì công việc vì gì khác.
- Vì muốn có người uống rượu cùng.

- Hoàng Gia Định vừa rót rượu vừa nói.
- Thật sao? Từ bao giờ mà tôi lại có cái vinh hạnh đó vậy? - John vui vẻ nói đùa.
Tính tình của John khá tốt, rất hoà đồng lại vui vẻ.

Tuy là không thể thân bằng Trần Minh Hiếu nhưng nếu chỉ cần có một người cùng mình uống rượu thì John rõ ràng là hợp lí hơn bởi Trần Minh Hiếu sẽ không tuỳ tiện uống rượu để tránh điều đó sẽ ảnh hưởng đến các công việc vào ngày hôm sau của anh ta.
- Rượu ngon! - John vui vẻ công nhận.
- Tôi lại cảm thấy nó chẳng hợp miệng mình chút nào cả.
John nghe vậy liền bật cười mấy tiếng, sau đó tiếp lời.

- Do tâm trạng cậu u ám quá!
- Chắc thế!
Hoàng Gia Định vốn chẳng muốn tâm sự gì với John nên chỉ qua loa mấy câu cho có lệ, chủ yếu vẫn chỉ uống rượu là chính.

John biết Hoàng Gia Đinh không muốn nói nên cũng chẳng hỏi gì nhiều cho tốn công.

Thay vào đó anh ta cảm thấy say sưa ngồi nhâm nhi ly rượu và thưởng nhạc có khi lại tốt hơn nhiều.
Một bản nhạc nữa lại kết thúc.

Hoàng Gia Định với tâm trạng não nề nhìn ngắm ly rượu trên tay, trong lòng thầm mong muốn sẽ được nghe Ngọc Nghiên biểu diễn thay vì mấy tên nghệ sĩ khác của quán.

Nhưng có thể là cô đã nghỉ việc ở đây rồi cũng nên…
Một bản nhạc nữa lại bắt đầu.

Hoàng Gia Định chỉ mới nghe qua đã biết đây là bản Traumerei của cố nhạc sĩ Schumann.

Hoàng Gia Định rất thích Schumann cũng như các tác phẩm của ông nhưng riêng bản Traumerei thì khác.

Anh không thích bản nhạc này, thậm chí còn có cảm giác chán ghét nó là đằng khác.

- Hay quá! - John tấm tắc khen.
- Cậu thích bản nhạc này sao?
- Khá thích.

Vả lại hầu hết những người nghe nhạc của Schumann thì đều sẽ thích Traumerei mà.

- Tôi lại cảm thấy Traumerei chính là thất bại của Schumann.
- Vì sao chứ?
- Chả sao cả.

Chắc tại lần đầu tiên tôi nghe nó là khi đang buồn chăng?
- Nhưng cậu phải công nhận rằng cô gái chơi đàn hôm nay chơi bản nhạc này rất tốt đúng chứ.
- Hả?! Cô gái?
Hoàng Gia Định nghe vậy bấy giờ mới chịu ngẩng đầu nhìn lên sân khấu, tò mò nhìn xem rốt cuộc cô gái kia có phải là…
Quả nhiên cô gái mà John nhắc tới chính là Ngọc Nghiên.
Anh chăm chú ngắm nhìn dáng vẻ tự tin chơi đàn trên sân khấu của Ngọc Nghiên mà trong lòng không ngừng cảm động.

Bản nhạc Traumerei hôm nay cũng không còn thấy chán nữa…
Và chính vào khoảng khắc này đây, khi bản nhạc Traumerei anh vẫn luôn chán ghét bỗng chốc trở lên thật thú vị thì anh đã nhận ra suy nghĩ của anh mấy ngày hôm nay thật quá tầm thường.
Có con riêng thì đã sao chứ? Chỉ cần là được ở bên cô thì con của cô chính là con của anh.

Và chỉ cần là được cô chấp nhận, mọi thứ khác anh đều sẽ không quan tâm..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 66: 66: Chia Ly Và Tái Hợp


Bản nhạc vừa kết thúc, Hoàng Gia Định không lập tức ra phòng chờ tìm gặp Ngọc Nghiên như lần trước nữa.

Cũng phải mấy ngày nay anh không đến tìm cô rồi.

Không phải bởi anh vô tâm dễ chán ghét mà chỉ là anh cần thêm thời gian để suy nghĩ và bây giờ anh đã suy nghĩ xong rồi.
Tiếp theo là tới lượt cô.
Hoàng Gia Định dơ tay với gọi người quản lí đang đứng chầu chực ở phía xa, được anh gọi đến, anh ta nhanh nhẹn chạy lại, hơi khom người, giọng cẩn trọng như thể sợ bị tống cổ bất cứ khi nào.
- Yêu cầu biểu diễn lại bản nhạc này một lần nữa cho tôi.

Tôi sẽ trả tiền thêm cho người nhạc sĩ.

Nhưng nhớ là không được nói tên tôi.- Hoàng Gia Định khoan thai đưa ra yêu cầu.

Một tay nhẹ nhàng rút ra một chiếc thẻ mà chỉ cần nhìn màu sắc thôi cũng có thể dễ dàng mường tượng đoán ra được con số bên trong là rất khủng.
Tên quản lí nghe vậy liền vâng vâng dạ dạ cầm lấy chiếc thẻ đen và làm theo lời của anh ngay tức thì.

Ở trên sân khấu, sau khi thực hiện xong tiết mục của mình, Ngọc Nghiên vô cùng hài lòng rời khỏi vị trí chơi đàn để nhường chỗ cho người khác biểu diễn thì trợ lí đi tới.

Ông ta cau có đưa cho cô chiếc thẻ đen Hoàng Gia Định vừa mới đưa cho ông ta.
- Có người yêu cầu cô chơi lại bản nhạc vừa rồi.

Tiền công của cô đây.

- ông ta lạnh nhạt nói.
Ngọc Nghiên không nhận tấm thẻ ngay, nghi hoặc nhìn nó.

Cô thừa rõ tài năng của mình có hạn, nếu không phải là do từng bị cha cô ép học chơi với cường độ cao thì có lẽ giờ này ngay cả một phím đàn, một nốt nhạc cô cũng chẳng biết chứ đừng nói là có thể chơi hay tới mức được trả tiền công cao như thế.
- Tôi… từ chối lời mời này.

- Ngọc Nghiên thẳng thừng từ chối, không do dự gì trực tiếp rời khỏi sân khấu.
Rõ ràng là có ai đó có ý đồ khác với cô chứ không phải muốn nghe cô chơi đàn… còn người rảnh rối làm chuyện như này là ai thì khỏi phải nghĩ cũng đoán ra được.
Liệu còn có ai khác ngoài Hoàng Gia Định sao?
Nhận được câu trả lời của Ngọc Nghiên, Hoàng Gia Định thay vì tức giận lại cong môi khẽ cười, một nụ cười thực sự chứ chẳng phải cười cho có lệ.
- Bị tư chối mà vui vậy sao? - John khó hiểu nhận xét thái độ của Hoàng Gia Định.
- Nhận được câu trả lời như mong muốn, tôi vui chút có gì là lạ? - Hoàng Gia Định nhâm nhi li rượu trên tay thản nhiên nói.
- Cậu đoán trước rồi à?
- Tôi là đang thử chứ không đoán.
- Cậu ý tứ vòng vo quá! - John chán nản lắc đầu.
Hoàng Gia Định liếc nhìn người đàn ông đang ngán ngẩm ngồi trước mặt mình phì cười.
- Cậu đặt mình vào hoàn cảnh cô gái kia thử xem.

Phải đi làm phục vụ tới giờ này vẫn chưa thể về chỉ để kiếm tiền vậy mà lại thẳng thừng từ chối một yêu cầu có lời như thế không lạ sao?
- Do cô ấy nhạy cảm quá thì sao?

- Nhạy cảm? Với tiền? Cũng có thể nhưng chẳng phải tôi không những không xưng tên mà còn đưa tiền với yêu cầu muốn nghe đàn chứ có phải là cho không tiền cô ấy đâu.

- Thế ý cậu là cô ấy biết người đưa tiền là cậu.
- Có lẽ thế.

Và nếu thế thì lại tốt quá rồi.
- Vì sao?
- Vì… cô ấy xem tôi đặc biệt hơn những người khác.
- … - John ngẩn ngơ nhìn Hoàng Gia Định.
Trước giờ John luôn cho rằng Hoàng Gia Định có vấn đề về giới tính hay gì đó nên mới có thể ăn chay suốt hơn năm năm lập nghiệp cùng anh khi mà chưa từng một lần ngó ngàng gì đến các cô gái xinh đẹp vây quanh.

Nhưng bây giờ xem ra cái dáng vẻ khi mê đắm nữ nhân của cậu ta cũng chẳng khác mấy tên đàn ông khác là bao.

Ngu muội và dốt nát.
Dứt lời, Hoàng Gia Định lập tức rời khỏi chỗ ngồi chạy theo Ngọc Nghiên, bỏ lại một mình John lẻ loi ngồi uống rượu một mình.
- Ngọc Nghiên! - Hoàng Gia Định khẽ gọi tên cô.
Ngọc Nghiên dừng chân khi nghe thấy Hoàng Gia Định gọi.
Cô quay lại nhìn anh và không nói lời nào, cố tình cho anh mở lời trước.
- Sao em không chấp nhận yêu cầu của anh.- Hoàng Gia Định lập tức vào thẳng vấn đề.

Anh quyết hôm nay phải đánh nhanh thắng nhanh.
- Vì anh không phải là thích nghe em đàn.

Anh là thừa tiền thích thể hiện với em thôi.
- Anh không thừa tiền.

Anh chỉ thừa tiền với mình em thôi.
Ngọc Nghiên hôm nay rất khác với lần trước anh gặp cô.

Cô không còn quá né tránh anh như trước nữa.

Không rõ là điều gì đã tác động đến cô nhưng anh rất vui khi cô đang dần mở lòng với anh hơn.
Có lẽ cô cũng đã có đáp án của riêng mình rồi…
Lại chia ly hay sẽ tái hợp? Lần này anh đều nghe cô cả..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 67: 67: Tái Hợp


Mấy hôm trước.
Ngọc Nghiên sau khi bận rộn đi vào phòng ngủ thì nhận được tin nhắn hẹn gặp của của Trần Minh Hiếu.

Cô không hiểu lắm có chuyện gì mà anh lại hẹn gặp mình xong vẫn nhận lời đồng ý.
- Em muốn dùng gì? - giọng nói trầm ấm, đầy lịch sự của Trần Minh Hiếu vang lên ngay khi Ngọc Nghiên vừa đi tới.
Cô nhìn anh cười xoà một cái rồi ngồi vào ghế đối diện, nhân viên phục vụ cũng kịp lúc đi tới, cô vươn tay chỉ đại một món đồ uống rẻ tiền nhất sau đó quay sang nhìn về phía anh.
Tuy có thể nói cô và anh chính là bạn nhưng nếu không phải là chuyện quan trọng, chắc chắn anh sẽ chẳng tự nhiên mà tìm cô đâu.
- Hôm nay anh gặp em là… - Ngọc Nghiên vì sắp có lịch làm thêm nên chỉ đành vào thẳng vấn đề.
- Anh gặp em là vì muốn nói chuyện của em về Hoàng Gia Định, bạn thân anh.

- Trần Minh Hiếu cũng không muốn vòng vo lâu.
Anh ngừng lại đôi ba giây đợi người phục vụ đặt nước xuống sau đó mới tiếp tục nói.
- Anh biết là sẽ hơi vô duyên nếu anh đưa ra lời khuyên về chuyện của hai người nhưng có những điều anh vẫn buộc lòng phải nói.
- Anh cứ nói.

- Em biết lí do năm đó Hoàng Gia Định bỏ ra nước ngoài lập nghiệp chứ?
- Dạ… chuyện này… - Ngọc Nghiên mù mờ thực sự không rõ lí do.
Trần Minh Hiếu đưa ly cafe lên miệng nhấp nhẹ một hớp, anh thở hắt ra một hơi sau đó nói tiếp.
- Sau khi em đi, Hoàng Gia Định đã suy sụp rất nhiều, nói thẳng ra là một kẻ lụy tình vô dụng… rồi thì mọi người bắt đầu quay lưng lại với nó.

Năm đó bố mẹ nó nhất quyết muốn từ mặt nó, việc công ty thì liên tục gặp khó khăn do anh trai em cố tình gây cản trở cho nó, nó khi đó suy sụp lại càng suy sụp hơn.

Tới mức mỗi lần gặp anh nó đều vất bỏ đi toàn bộ sự kiêu hãnh mà khóc nấc lên.

Lúc đó anh nhìn nó, chợt nhận ra tình cảm nó dành cho thực sự quá lớn, lớn hơn anh rất nhiều…
- Chuyện này…
Ngọc Nghiên lộ rõ vẻ khó xử trên khuôn mặt.

Trong mấy năm qua chưa ai từng nói cho cô nghe những chuyện này, cô cũng chưa từng tìm hiểu hay quan tâm đến.
- Rồi anh hỏi nó một câu rằng liệu em sẽ quay về khi nó có bộ dạng thất bại đó, quả nhiên là sau lần đó nó đã không còn uống rượu nữa nhưng vẫn nhớ em rất nhiều.

Nó tìm đủ mọi cách giải quyết chuyện trong công ty sau đó bay ra nước ngoài lập nghiệp, suốt năm năm qua chưa từng về nước dù chỉ là một lần.

Lúc đó anh đã nghĩ chắc nó quên được em rồi nhưng sau khi gặp lại nó anh mới nhận ra, hoá ra nó chưa từng quên được em, căn bản là nó không muốn quên.
- Em…
- Anh nói ra điều này không phải vì muốn em khó xử hay thương cảm mà quay lại với nó mà anh chỉ muốn em hiểu rằng nó là thật lòng đối với em, người thật lòng đối tốt với ta không nhiều đâu, nếu em còn chút tình cảm gì với nó thì đừng vội vàng buông tay nó lần nữa, được không?
Mấy lời này của Trần Minh Hiếu khiến Ngọc Nghiên suy nghĩ không ít.

Cô bắt đầu phân vân đặt ra câu hỏi liệu việc mình bỏ đi có phải là quá bốc đồng rồi không? Năm đó cô luôn cảm thấy bản thân bị kiểm soát nên một mực muốn vùng ra, chưa từng một lần cô nghĩ tới cảm xúc của Hoàng Gia Định.
Rốt cuộc khi đó lựa chọn bỏ đi là đúng hay sai?
Bất ngờ gặp được Hoàng Gia Định tại quán rượu, cô nhìn ra ý định của anh khi bỏ một số tiền lớn ra để nghe cô chơi đàn nên mới chủ động không muốn nhận.

Bởi nếu nhận số tiền đó của anh, cô chẳng khác gì đang thực sự xem anh là một vị khách cả, mà cô bây giờ lại không hề muốn xem anh chỉ đơn thuần như một vị khách bình thường như những người khác và chắc hẳn anh cũng thế.
- Anh thật là chỉ thừa tiền với mình em à? - Ngọc Nghiên lên tiếng.
- Ừ.

- Hoàng Gia Định vui mừng thở hắt ra một hơi.
Cô nhìn anh vui mừng mà không nhịn nổi bật cười thành tiếng.
- Bao nhiêu cũng cho hả?- Ngọc Nghiên hí hửng hỏi anh.
- Tất nhiên!- Hoàng Gia Định ngơ ngác tột độ.
Anh không hiểu nổi tại sao cô bỗng chốc lại dịu dàng với anh như thế.

Mặc dù vô cùng thắc mắc nhưng anh quyết giấu nhẹm cái thắc mắc của mình xuống bụng, không muốn vì một câu hỏi vô nghĩa của mình mà đánh mất đi không khí hiện giờ.
- Tiền rượu anh uống năm đó hết bao nhiêu thì em lấy của anh bấy nhiêu! - Ngọc Nghiên nhẹ nhàng nói ra một câu.
Thoáng chốc hình ảnh năm xưa lại ùa về trong tâm trí Hoàng Gia Định.
Cô là vì thương hại nên muốn quay lại với anh sao?
Anh thầm nghĩ nhưng chẳng biết vì sao cô lại nghe thấy mà trả lời.
- Đừng nghĩ em vì chuyện này mà muốn quay lại với anh.

Từ nãy tới giờ em vẫn chưa nói là muốn quay lại.

Em là đang muốn anh thấy hối hận vì khi đó đã vì em mà trở thành kẻ tàn tạ như thế.
- Anh không hối hận! - Hoàng Gia Định chắc chắn.
Đó có thể là khoảng thời gian đen tối nhất trong cuộc đời anh nhưng mỗi khi nhớ lại, anh chưa từng cảm thấy hối hận mà ngược lại còn thấy rất biết ơn vì khi đó cô đã cho anh biết rằng cô quan trọng với anh đến nhường nào và anh đã tệ bạc với cô ra sao.
- Chúng ta đừng nhắc chuyện cũ nữa được không? - Hoàng Gia Định tiếp lời.
- Thế nhắc chuyện gì?
- Chuyện của sau này…
- Sau này chúng ta có chuyện gì để nói sao?
- Có.

Nếu như em muốn… chúng ta tái hợp.

Nhất định sẽ có vô số chuyện để nói.
- Được! Vậy chúng ta tái hợp đi!.
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 68: 68: Chấp Nhận Em Của Hiện Tại


Trở về nhà đã là gần mười một giờ đêm, Hoàng Gia Định cùng Ngọc Nghiên ngồi trong xe có chút lưu luyến nhìn nhau không muốn rời.

Bây giờ mới là thực sự gặp lại, thực sự cảm thấy vui vẻ.
- Tại sao em không muốn trở về nhà, nhà của chúng ta? - Hoàng Gia Định rời tay khỏi vô lăng, người hơi ghé dựa vào vai Ngọc Nghiên.
- Em chưa thể về đó bởi em phải về nhà, nhà của em.

- Ngọc Nghiên thản nhiên đáp lại.
Cô không phải không muốn trở về cùng với Hoàng Gia Định mà bây giờ cô vẫn chưa thể về đó, ở đây, nhà của cô cô vẫn còn rất nhiều việc với nó.

Chưa kể, bây giờ cô còn có con, một cậu con trai cô không thể bỏ.
- Anh vào nhà em một lát được không?
- Con trai em ngủ rồi, anh vào thực sự không tiện.
- Con trai em? Thằng bé nhận anh là bố rồi mà.

Nó cũng là con anh.
Ngọc Nghiên bật cười nhìn anh nhõng nhẽo với mình.

Nhưng có nhìn thế nào thì cô cũng cảm thấy anh hoàn toàn không hợp với kiểu nhõng nhẽo này chút nào.

- Nhưng mấy ngày nay anh đâu có qua thăm nó.

Nó sẽ không coi trọng anh đâu.

Anh cũng chỉ giống như người bố nuôi tên Hải của nó mà thôi.
Hoàng Gia Định nghe xong câu này không hiểu sao lại rơi vào trầm tư.

Anh chăm chú nhìn cô sau đó nghiêm túc mà rằng.
- Bố ruột thằng bé là ai?
Cô không trực tiếp trả lời câu hỏi của anh mà chỉ khẽ lắc đầu.
Từ trước đến nay cô nghe câu hỏi này từ không biết bao nhiêu người nhưng chưa một lần cô nói với ai sự thật rằng bố đứa bé là ai.
Ngoại trừ cô và Nguyễn Như Cương ra thì không còn bất kì ai biết chuyện này.
- Anh đợi em một thời gian nữa được không? Khi đó em nhất định sẽ nói rõ với anh.
- Được.

- Hoàng Gia Định hoàn toàn không cần suy nghĩ mà đồng ý ngay.
Đợi một lát anh tiếp tục nói.
- Dù cho bây giờ em có ra sao thì anh vẫn yêu em như vậy.

Hoàn toàn không quan tâm liệu em đã từng quen ai hay là có con với ai.

Anh chỉ là muốn biết…
- Em hiểu.

Và em cũng mong anh hiểu cho em.

Được không?
- Ừ.
Đang đi vào nhà với tâm trạng vô cùng vui vẻ nhưng ngay lập tức Hoàng Gia Định đã tối đen mặt lại khi trông thấy cô hầu gái ăn mặc hớ hênh nằm ngủ ở dài ở sofa.

Cô ta biết rõ anh đi uống rượu về muộn nên cố tình ăn mặc như thế mà nằm ở đây với mục đích câu dẫn nhưng kết quả thất bại hoàn toàn.
Anh không những không thèm để mắt tới thậm chí còn lạnh lùng đi lên phòng ngủ cũ của Ngọc Nghiên để nghỉ.

Lúc đóng cửa phòng còn đóng rất mạnh tay tạo ra một tiếng “sầm” thật lớn báo hiệu cho cô hầu gái ở phía dưới.
Rằng anh không quan tâm.
Cô ta thực sự càng ngày càng khiến anh cảm thấy chán ghét tột độ.
Ngay lập tức Hoàng Gia Định yêu cầu Đàm Đức Trọng tìm lại dì Dung giúp anh.

Anh không rõ dì Dung vì sao lại lấy cắp để bị bố anh đuổi đi nhưng anh đã quen với người giúp việc là dì, hơn nữa anh còn có ý định đón Ngọc Nghiên về, sao có thể để cho loại phụ nữ dơ bẩn như thế là đau mắt cô.
Cô ta cậy bản thân do đích thân cha anh mời về nên kiêu căng ngạo mạn nghĩ rằng anh không dám đuổi cô ta.
Nhưng Hoàng Gia Định anh trước giờ được mấy lần nghe theo sắp xếp của cha mẹ? Lại sợ bố mà không đám đuổi một người hầu gái?
Đằng nào cũng không thể lập tức đuổi đi, chi bằng tạo một màn kịch nhỏ cho mất mặt rồi đuổi đi cũng chưa muộn.
Nghĩ đến đây, Hoàng Gia Định lập tức nở một nụ cười có phần nham hiểm, đểu cán..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 69: 69: Thằng Bé Là Con Trai Con


Hôm nay là Chủ Nhật, Hoàng Gia Định nhân cơ hội này dẫn Ngọc Nghiên với con trai của cô là Anh Đức về nhà mình thăm thú.
Anh Đức trước giờ chỉ sống trong một căn nhà nhỏ lần đầu vào một biệt thự xa hoa như thế bèn không kiềm lòng nổi mà chạy nhảy khắp nơi trong nhà.

Hoàng Gia Định bình thường rất khắt khe với việc ai đó đi lại lung tung trong nhà nhưng với Anh Đức, anh căn bản không hề để tâm chuyện nhỏ nhặt này, thậm chí còn cho phép thằng bé vào phòng mình thăm thú.
- Bố nuôi nhà bố to vậy sao? To gấp mấy lần nhà con luôn.
- Chỉ cần mẹ con muốn, nhà này cũng là nhà của con.

- nói xong, Hoàng Gia Định tình tứ nhìn về phía Ngọc Nghiên.
Ngọc Nghiên quay lại đây nhận ra mọi thứ sau bao nhiêu năm như thế vẫn chưa từng thay đổi, vẫn có cái cảm giác lạnh lẽo và cô đơn y như vậy.
- Cái này đắt lắm không bố?
- Tiền lương của bố hai ngày là đủ mua rồi.
Nhưng cho tới khi nhìn thấy hai người, một lớn một nhỏ đang vui vẻ cùng nhau khám phá mọi thứ trong nhà, cô bất giác không còn cảm thấy đây là nơi lạnh lẽo nữa.
- Dì Dung… - Ngọc Nghiên khẽ tiếng gọi Dì Lương
Dáng vẻ vô cùng mong mỏi nhìn về phía phòng trước kia dì ấy hay ở nhưng cô hoá ra lại thất vọng rồi.
- Dì Dung bị đuổi việc rồi! - cô hầu gái lạnh lùng bước ra từ nhà bếp, vẻ mặt lộ rõ sự ghét bỏ.
- Đi làm việc của cô đi.

- Hoàng Gia Định ngay lập tức cau có đuổi cô ta vào lại.
Ngọc Nghiên chẳng cần nói cũng rõ cô ta đang có ý đồ riêng với Hoàng Gia Định.

Đối với loại phụ nữ không an phận thế này, cô khinh ra mặt.
- Lấy cho tôi ly nước! - Ngọc Nghiên giọng ra lệnh.
Hoàng Gia Định và Anh Đức đang vui vẻ trò chuyện ngơ ngác quay sang nhìn cô.

Còn cô hầu gái thì vùng vằng nghe lời.
Nhân lúc cô ta vào lấy nước, Ngọc Nghiên nhanh nhảu chạy lại bên Hoàng Gia Định, trực tiếp cầm tay anh vòng ra sau eo mình.
- Chúng ta giả vờ thân thiết chút.
- Giả vờ? Con có thể vào phòng bố một lát không?
Hoàng Gia Định cười nham hiểm ra hiệu với Anh Đức, thằng bé cũng rất biết điều lon ton chạy vào phòng và đóng chặt cửa lại.
Bên ngoài, Hoàng Gia Định không thèm giả vờ thân thiết với Ngọc Nghiên mà trực tiếp đẩy người cô xuống sofa, anh ghé sát tai cô mà thì thầm.
- Chúng ta thân thiết thật.

Cần gì giả bộ?
Cô hầu gái lúc này đã đem nước ra, nhìn một màn trước mặt, cô ta cau có lại gần.
- Nước của cô.
- Thiệt tình! Anh có biết thuê giúp việc không vậy? Thái độ thật chẳng ra làm sao? - Ngọc Nghiên đỏng đảnh nói.
Anh nằm trên cô trông thế bèn chẳng nhịn nổi mà nở nụ cười, cưng chiều đỡ cô dậy.
Rồi cô cầm ly nước lên, cố tình để nó làm rơi xuống đất khiến nước đổ tung toé ra sàn.
- Aiyo! Tôi xin lỗi.

Cô lau giúp tôi nha?
- Cô cố tình đúng không? - cô hầu gái bấy giờ không nhịn nổi nữa tức giận nói lớn.
Ngọc Nghiên nhìn cô ta xong quay sang nhìn Hoàng Gia Định.
- Là em cố ý sao? - cô hỏi.
- Rõ ràng là ly nước này có vấn đề.
- Tức không phải do em.
- Do người mang nước không biết phải lấy ly nước nào cho phù hợp nên mới như thế! Vào lấy lại ly khác.- Hoàng Gia Định chắc chắn nói.
Cô hầu gái kia nghe xong chỉ đành ôm một bụng tức mà vào trong bếp làm lại ly khác.
- Em ghen sao? - đợi cô ta đi khuất, Anh nói.
- Hứ! Em mà thèm.

Em chỉ không thích thái độ không an phận của cô ta thôi.

Còn dám đeo khuyên tai của em, em chưa giật ra là may rồi đấy! - Ngọc Nghiên đanh đá nói.
- Sao em biết? Anh cấm cô ta rồi mà?
- Hoa tai đó của em giá cả mấy chục nghìn đô được anh cả đặt làm riêng, em nhìn qua là biết ngay.
- Cần anh lấy lại?
- Không cần.

Em tự mình lấy.
Lâu ngày không gặp, vậy mà Ngọc Nghiên bây giờ còn có thể đanh đá như vậy, đúng là càng ngày cô càng biết cách làm anh phải bất ngờ mà.
- Cô… cho tôi hỏi một chút.

- Ngọc Nghiên lên giọng gọi.
- Cô muốn hỏi gì?
- Hoa tai cô đeo, mua ở tiệm nào vậy?

- Mua lâu rồi.

Không… không nhớ!
- Ồ… tiếc quá! Tôi cũng từng có một đôi hoa tai giống y như vậy.

Nay thấy cô đeo nó tự nhiên muốn mua lại ghê.
- Hoa tai đơn giản này sao có thể lọt mắt… mắt cô được chứ?
- Sao không chứ? Nó tuy đơn điệu nhưng rõ ràng là rất đẹp, chất liệu… cũng không tệ.

Mẫu mã… thì hiếm gặp.

Sao có thể nói không đẹp?
- Cô… cô nhầm rồi.

Đôi hoa tai này…
- Đôi hoa tai này rất giống hoa tai riêng của vợ tôi.

Được đặt làm riêng nên không thể có đôi thứ hai.

- Hoàng Gia Định bấy giờ mới lên tiếng.
- Hàng thật giá thật!
Cô hầu gái nghe xong tay chân đã bắt đầu run rẩy, trán rịn mồ hôi.

Hoàng Gia Định vốn còn định giăng bẫy để đuổi việc cô ta, ai ngờ vợ anh lại ra tay trước một bước như thế chứ.

Đúng là người tính không bằng trời tính.
Bố mẹ Hoàng Gia Định sau khi nghe tin Ngọc Nghiên trở về lập tức bảo Hoàng Gia Định giữ cô ở lại nhà và đòi tới gặp cô cho bằng được.
Gặp được cô, cả hai đều tỏ ra vô cùng mừng rỡ, tay bắt mặt mừng chạy lại ôm lấy cô.
- Con về rồi sao? Mau.

Mau vào đây ngồi.
Ngọc Nghiên từ từ lại gần mẹ của Hoàng Gia Định, khom người cúi chào bà sau đó liền đưa tay ra sau như sợ bà sẽ ngã.
Cô nghe nói mấy năm gần đây sức khỏe bà luôn không được tốt.
- Mẹ… cẩn thận.
Từ “mẹ” cô nói nghe có phần hơi gượng gạo xong vẫn chẳng có ai bảo sao.
- Mẹ!
Một từ “mẹ” nữa vang lên ngay sau đó.
Anh Đức ngây ngô chạy ra từ phòng của Hoàng Gia Định.

Anh thấy nó đi ra thì chạy lại ẵm nhóc con trên tay trong sự hoảng hốt tột độ của bố mẹ mình.
- Đây là… - bố anh lên tiếng hỏi.
- Dạ đây là… - Ngọc Nghiên khó xử không biết nói sao đang định lên tiếng nói gì đó liền bị Hoàng Gia Định chặn họng.
- Đây là con trai con.

- anh lên tiếng thừa nhận.
Ngọc Nghiên chau mày nhìn anh.

Biểu cảm lộ rõ vẻ bất bình.

Anh nhìn ra suy nghĩ của cô, đoán chắc cô sẽ nói ra sự thật thằng bé không phải con của anh nên ngay lập tức nói liền một câu.
- Trước khi Ngọc Nghiên đi chúng con đã xảy ra chuyện đó, thằng bé năm nay cũng được bốn tuổi rồi.

Nó thật sự là con trai con..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 70: 70: Sự Thật


Bố mẹ Hoàng Gia Định vậy mà chẳng nghi ngờ gì, hoàn toàn tin tưởng rằng Anh Đức là con trai của Ngọc Nghiên và Hoàng Gia Định thật.

Còn liên tục giục giã cô quay lại với anh.
Nhìn ánh mắt đầy yêu thương và sự quan tâm của ông bà dành cho Anh Đức, Ngọc Nghiên dù nhiều lúc muốn nói ra sự thật nhưng cứ do dự mãi rồi lại thôi.

Chỉ sợ nói ra sự thật thì sẽ làm ông bà thất vọng.
- Bộ anh không biết nói thật à? Thằng bé…
Ngọc Nghiên bực bội trách cứ Hoàng Gia Định, nhưng anh căn bản không nghe mà còn giở trò lưu manh hôn trộm khiến cô không thể nói hết câu.

Làm chuyện xấu xong cũng rất đắc ý mà cười lớn.
- Anh…
- Có sao đâu mà em phải để ý nhiều vậy? Dù gì thì anh cũng coi thằng bé như con của mình rồi mà.
- Nhưng anh nói vậy bố mẹ biết thì có phải sẽ rất thất vọng không? Bộ trông thấy họ quan tâm Anh Đức như thế nếu biết sự thật họ sẽ thế nào? Bộ anh không biết nghĩ à?
Hoàng Gia Định tuy bị trách mắng thậm tệ như vậy nhưng trên khuôn mặt vẫn rất vui vẻ mà nở nụ cười.

Hai tay nghịch ngợm véo má cô cứ như thể cô đang nói chuyện gì đó rất vui với anh vậy.
- Nếu em đã bức xúc như vậy thì chi bằng… - Hoàng Gia Định giở giọng ranh ma, trong đầu anh toàn là ý định xấu với cô.
- Chi bằng sao? - Ngọc Nghiên ngây thơ hỏi.
Cô vẫn còn chưa kịp nhận ra anh có ý đồ xấu với mình thì đã nhanh chóng bị anh đẩy xuống giường, cả người cô hoàn toàn nằm gọn dưới thân anh.
- Anh… - Ngọc Nghiên bấy giờ mới nhận ra mọi sự, cô theo phản xạ định đẩy anh ra nhưng vô dụng.
- Chúng ta có con thật đi.

Ông bà có cháu.

Như thế thì họ có chuyện cũng chẳng sao nữa.

Đó là cách duy nhất hiện giờ rồi.
Không đợi Ngọc Nghiên trả lời lại, Hoàng Gia Định đã chủ động tìm tới môi cô, thành thục đưa lưỡi vào bên trong mà tìm kiếm thứ mật ngọt nơi khoang miệng.

Cô ban đầu muốn phản kháng nhưng cuối cùng lại cũng bị cuốn vào nụ hôn của anh.
Tiếp đó, anh luồn tay vào trong áo cô, liên tục mò mẫn toàn bộ da thịt dưới lớp áo.

Bất ngờ bị anh luồn tay vào trong áo, Ngọc Nghiên run lên vì lạnh.
- Rất nhanh sẽ ấm lên thôi…
Lẫn lộn trong những tiếng thở hổn hển là lời ngọt tựa mật của Hoàng Gia Định, cùng với đó là tiếng “roẹt” dứt khoát vang lên.
- Anh chắc chứ? Kể cả khi em đã có con? - Ngọc Nghiên giữ tay anh lại khẽ giọng hỏi.
Cô không phải không tin anh chỉ là tự nhiên cô muốn một lời chắc chắn từ người đàn ông này.
- Thì sao? Chỉ cần là bây giờ em và người đàn ông kia không còn quan hệ gì nữa, anh chắc chắn không bận tâm chuyện này.
- Vậy anh thì sao? Năm năm qua anh đã từng? Với người phụ nữ khác?

- Chưa.

Trước đó chưa.

Bây giờ chưa.

Còn một phút sau thì chưa biết.
Ngọc Nghiên nghe xong mấy lời này không biết vì sao lại cảm thấy rất cảm động.

Người ta nói đàn ông thường sẽ rất khó để kiểm soát bản thân ở loại việc này, nó gần như một loại bản năng mà nhất định người đàn ông phải làm, đặc biệt là đàn ông có sự nghiệp.

Hoàng Gia Định cũng là một trong số đó, anh là đàn ông có sự nghiệp, giỏi giang, biết cách cư xử, hơn nữa còn rất đẹp trai, vệ tinh xung quanh anh trước giờ nào có thiếu? Vậy mà người như thế có thể không yêu ai, không làm loại chuyện bản năng kia và giữ đến tận bây giờ sao?
Rồi cô từ từ đưa tay cởi cúc áo giúp anh, còn chuyện sau đó cô không biết phải làm sao, cô cũng chưa từng làm loại chuyện này nên chỉ để mặc anh muốn làm gì thì làm.
Đến đoạn cao trào, anh đưa “c** nh*” của mình vào bên trong cô, lúc đi ra noa theo đó là một dòng máu chảy ra.
Trong giây lát Hoàng Gia Định ngớ người nhìn chằm chằm vào người con gái đang mệt mỏi nằm dưới thân anh.
- Em… sao em lại…?
- Em chưa từng.

Trước đó chưa từng có ai, cũng chưa từng làm loại chuyện này.
Hoàng Gia Định không hiểu vốn định hỏi thêm mấy câu nữa nhưng giờ đây anh chẳng muốn quan tâm nhiều đến như vậy, đầu óc anh lúc này ngoài d*c v*ng ra thì không còn gì cả.
- Em nói cho anh nghe được chưa? Chuyện của Anh Đức là sao? Sao em lại lừa tất cả mọi người đó là con em?
- Thằng bé không phải con em, nó là cháu em.
- Cháu em? - Hoàng Gia Định vô cùng bất ngờ thốt lên.
- Ừ.

Nó là con của anh cả em, năm xưa khi em bỏ đi là anh ấy giúp em, sắp xếp cho em ở cùng với người anh ấy yêu tên Tuệ Minh…
Mọi chuyện được sáng tỏ, Hoàng Gia Định và Ngọc Nghiên cũng chính thức của quay lại.

Cô tuy vậy vẫn chưa muốn để Nguyễn Như Cương nhận lại Anh Đức lên tạm thời bọn họ vẫn sẽ nuôi thằng bé.

Một nhà ba người vô cùng hạnh phúc..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 71: 71: Đám Cưới Của Chúng Ta End


Trần Minh Hiếu trong lúc đang vui vẻ nói chuyện với Lan Ngọc qua điện thoại thì bị Hoàng Gia Định làm phiền.

Anh chau mày nhìn người ở bên ngoài lười biếng không muốn ra mở cửa.
“Nhà anh có khách à?” Lan Ngọc qua điện thoại nghe thấy tiếng chuông cửa liền thắc mắc.
“Một tên điên ấy mà.

Không cần quan tâm cậu ta.

Ngược lại là em.

Giờ này vẫn còn viết kịch bản.

Có cần anh phụ không?” Trần Minh Hiếu không quan tâm Hoàng Gia Định đang nóng ruột chờ đợi ở bên ngoài, một mực muốn lơ đi để có thời gian yêu đương.
Nhưng đời làm gì như mơ.

Không nhấn chuông gọi được, Hoàng Gia Định tự tiện mở cửa vào trong nhà.
“Này cậu tự tiện thế là sao?” Trần Minh Hiếu tiện tay nắm chiếc gối vào người Hoàng Gia Định.
Hoàng Gia Định chả chịu thua cũng ném lại xong mới ngồi xuống ghế “Cậu ở nhà mà không mở cửa cho tôi.

Bộ so với tình yêu, tình anh em của chúng ta chỉ có vậy thôi à?”
“Cậu nấu cho tôi bữa cơm nào chưa mà nói? Còn cậu cũng có tình yêu mà, sao không quan tâm người ta đi, sang phá chuyện gia đình người khác làm gì?”
“Thôi em xin rút lui trước.” Lan Ngọc vội nói qua điện thoại xong tắt máy.

Trần Minh Hiếu tiếc rẻ liếc mắt nhìn Hoàng Gia Định.
“Hai người cả ngày làm cùng nhau còn gì? Sao cứ phải gọi điện?”
“Thế cậu không thế à? Mà nếu không thì chắc là không phải yêu Ngọc Nghiên rồi nhỉ?”
“Tôi giống cậu.” Hoàng Gia Định cãi không nổi nữa chỉ đành xuống nước trước.
“Thế sao? Có chuyện gì?”
Cả hai tuy là bạn thân nhưng nếu không có chuyện gì quan trọng đáng phải gặp thì nhất định sẽ không đến tận nhà để tìm gặp nhau như thế này.
“Tôi muốn tổ chức đám cưới với Ngọc Nghiên.” Hoàng Gia Định vào thẳng vấn đề chính.
“Đám cưới? Nhưng hai người tuy mấy năm nay sống không liên quan đến nhau nhưng về pháp lí thì rõ vẫn là vợ chồng.

Kết hôn đã cũng lâu rồi giờ mới đám cưới thì có vẻ hơi…” Trần Minh Hiếu ái ngại nhìn Hoàng Gia Định.
“Chúng tôi kết hôn nhưng không có đám cưới, bây giờ tôi muốn tặng lại cô ấy một đám cưới, một đám cưới của riêng chúng tôi, không phải vì gia đình hay tư lợi của ai cả.”
“Thế cậu tính làm gì rồi?”
“Chẳng phải cậu và Lan Ngọc sắp đi chơi với nhau sao? Chúng tôi đi cùng hai người.

Cậu giữ bí mật với Ngọc Nghiên đến lúc đó.”
Trần Minh Hiếu không thích điều này bởi anh đã phải sắp xếp rất lâu mới có thời gian đi chơi tiếng với Lan Ngọc xong vì Hoàng Gia Định quá kiên quyết nên anh dù không muốn vẫn đành chào thua.
Tại nhà của Ngọc Nghiên.
“Mẹ ơi…” Anh Đức ấp úng gọi mẹ.
Ngọc Nghiên đang dọn nhà thấy thế liền dừng hẳn công việc, đi đến lại gần thằng bé.
“Mẹ ơi con muốn gặp bố.

Không phải bố nuôi đâu ạ.

Là bố ruột ạ.”
Ngọc Nghiên hơi sững người, sau đó cười xoà nói đại như những lần trước.
“Bố ruột con sao? Bố con…”
“Bố con tên Nguyễn Như Cương phải không?”
“Sao con…” Ngọc Nghiên phút chống không biết phải nói gì.

Thằng bé này sao lại…
“Con nghe mẹ nói chuyện với bố Định rồi.

Con muốn gặp bố ruột của con.

Được không ạ?”
Chuyện đã đến nước này, Ngọc Nghiên không cách nào khác chỉ có thể đưa Anh Đức đến gặp Nguyễn Như Cương.
Hai người họ gặp nhau, Nguyễn Như Cương thấy Ngọc Nghiên dẫn thằng bé đến tìm mình thoáng chút bất ngờ nhưng rất nhanh đã lại điềm tĩnh trở lại.
“Lại đây!” Nguyễn Như Cương cúi người xuống vẫy tay gọi Anh Đức.
Thằng nhóc thấy thế liền từ từ lại gần.

Ánh mắt đầy chăm chú nhìn anh.
“Gọi một tiếng bố đi.

Được không?” Nguyễn Như Cương tiếp tục nói.
“Bố!”
Một tháng sau.

Tại một bãi biển nào đó…
“Bọn tôi ra kia hít thở chút không khí riêng tư đây.” Trần Minh Hiếu lén lút nháy mắt ra hiệu với Hoàng Gia Định rồi lập tức kéo tay Lan Ngọc chạy lại vào lều để chuẩn bị đồ cho màn đám cưới đơn sơ nhất.
Cả hai vừa chạy vừa hí hửng nhìn nhau, chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh đẹp đẽ khi Hoàng Gia Định và Ngọc Nghiên sánh bước bên nhau thôi là hai người bọn họ liền cảm thấy rất vui.

Dù sao thì lễ cưới cũng được lên kế hoạch và chuẩn bị trước cả tháng nay rồi còn gì.
“Bọn họ đúng là một cặp đôi hạnh phúc.” Ngọc Nghiên không biết gì chỉ cảm thán một câu.
“Đúng vậy.

Và chúng ta cũng thế!” Hoàng Gia Định lên tiếng đáp lời cô.
“Thật tốt khi tất cả mọi chuyện đều ổn.

Và chúng ta được ở bên nhau thêm lần nữa như thế này.”
“Em biết không? Ban đầu anh đã từng nghĩ cả đời anh ngoài hận em ra thì sẽ không có gì, sau khi mọi chuyện sáng tỏ, anh không còn hận em nữa, bắt đầu hiểu và quan tâm đến em nhiều hơn, nhận ra đằng sau lớp vỏ ngoài yếu đuối của em là một Ngọc Nghiên vô cùng kiên cường đáng nể phục…” Hoàng Gia Định tình tứ nhìn cô.
Ngọc Nghiên nhìn lại anh, nghĩ lại những chuyện anh vừa nói, cô bất giác nhoẻn miệng cười thật tươi.
Hoàng Gia Định lại tiếp tục “ Rồi khi anh và em bên nhau, chúng ta vì hiểu lầm, vì người trong quá khứ của cả hai mà phải rời xa nhau anh đã nghĩ “vì sao chúng ta lại không hiểu nhau như vậy?” Cũng rất sợ em bỏ đi lên luôn cố tìm cách giữ em lại, nghĩ vậy có thể khiến em mãi mãi bên anh.

Phải mãi khi em rời xa anh rồi anh hiểu, muốn giữ một người ta phải giữ trái tim của họ chứ không phải giữ thân xác họ.

Và cho tới bây giờ, anh rất vui, rất hạnh phúc khi có thể giữ được trái tim em mà không phải là thân xác muốn rời xa anh của em.”
“Em cũng vậy.

Em rất vui khi có thể lần nữa được nắm tay anh như thế này…”
Từ đằng xa, cặp đôi Trần Minh Hiếu và Lan Ngọc đã chuẩn bị xong mọi thứ nên hào hứng chạy tới.

Hoàng Gia Định thấy bọn họ đang chạy tới liền quỳ xuống trước mặt cô, lấy ra chiếc nhẫn cưới năm năm trước cô đã bỏ lại.
“Lấy anh nhé! Chúng ta kết hôn đi.

Một cuộc hôn nhân thực sự vì tình yêu chứ không phải vì bất cứ ai cả.

Được không?”
“Được!” Ngọc Nghiên xúc động nói.
“Chúc hạnh phúc!!!” Trần Minh Hiếu cùng Lan Ngọc đồng thanh vỗ tay hô lớn.
Sau đó cả bốn người cùng nắm tay nhau chạy tới nơi tổ chức hôn lễ.

Tuy rất chỉ rất sơ xài, lại không quá trang hoàng lộng lẫy nhưng thực sự ai nấy cũng đều thấy rất vui.
Với họ, một hôn lễ tuyệt vời không phải là trang hoàng lộng lẫy, khách mời tấp nập,… mà một hôn lễ tuyệt vời nhất chính là khi cả hai thực sự muốn có mặt ở hôn lễ đó vì sau, thực sự muốn nắm tay đeo nhẫn cho đối phương, thực sự mong sau hôn lễ có thể hạnh phúc bên nhau tới già…
Và cuối cùng trong hôn lễ tuyệt vời đó sẽ là…
“Nguyễn Ngọc Nghiên em đồng ý sẽ ở bên cạnh anh từ giờ đến mãi về sau chứ?”
“Em đồng ý!”
“Hoàng Gia Định anh có đồng ý sẽ chăm sóc, chiều chuộng và lo cho em hết quãng đời còn lại chứ?”
“Anh đồng ý!”
Một lời ước hẹn thực lòng mãi mãi không đổi thay..
 
Back
Top Dưới