Ngôn Tình Trói Em Mãi Không Buông

Trói Em Mãi Không Buông
Chương 20: 20: Nguyễn Như Cương


Hoàng Gia Định đích thân đưa Ngọc Nghiên tới gặp anh trai của cô là Nguyễn Như Cương.
Thấy em gái, Nguyễn Như Cương khẽ mỉm cười nhẹ một cái.

Dường như không có quá nhiều cảm xúc gì khác biệt.
- Em lại gầy đi rồi...
- Không có đâu.

Em mới tăng cân đấy chứ!
- Thế sao? Thế là anh nhìn nhầm thật rồi.

Cho anh ôm cái xem nào.
Ngọc Nghiên ngoan ngoãn lại gần ôm lấy người anh trai của mình.

Miệng mỉm cười toe toé.
Hồi nhỏ, cũng là những cái ôm giống vậy nhiều lần an ủi cô.
Đằng xa, Hoàng Gia Định ngồi trong xe thấy thế thì chau mày nhăn nhó.

Thầm nghĩ nếu kia mà không phải anh trai cô thì anh đã kéo cô về luôn rồi.
Quay lại chỗ Ngọc Nghiên, sau màn chào hỏi cô ngồi vào ghế, vị trí đối diện với anh mình.
Người phục vụ bắt đầu đem nước lên.
- Em gặp anh là có chuyện gì khó nói sao?
- Dạ...
Người anh này rất hiểu cô.

Anh ấy biết cô rất ngại làm phiền người khác nên nếu không có việc gì quan trọng thì sẽ không gọi anh ra quán cafe gặp mặt đâu.
- Thực ra em đang cần một số tiền khoảng 1500 đô.

Anh cho em vay được không? - Ngọc Nghiên ngại ngùng nói.
Chẳng cần nghĩ ngợi gì nhiều, Nguyễn Như Cương đặt nên trên bàn một chiếc thẻ ngân hàng đẩy đến trước mặt Ngọc Nghiên.
- Trong đây là 10000 đô.

Em cầm lấy tiêu xài tạm đi.

Mật khẩu là sinh nhật em.
- Không.

Em không cần nhiều vậy đâu.

Chỉ muốn vay anh 1500 đô thôi.
- Anh nói cho em thì em cứ cầm lấy đi.

Nhưng anh hỏi thật.

Tên Hoàng Gia Định kia ngay cả đồ cũng để em thiếu thốn sao? Đồ hàng hiệu không có thì thôi nhưng ngay đến cả tiền tiêu xài cũng phải xin anh là sao?
- Em...
Bất ngờ Ngọc Nghiên không biết phải giải thích sao nữa.

Không lẽ nói em đã bán hết số đồ hiệu ít ỏi của mình để lấy tiền? Càng nghe càng thấy vô lí.
- Hồi trước anh đi du học bọn họ bắt nạt em đã đành, giờ anh về rồi, đừng hòng có ai động đến em.

Kể cả là Hoàng Gia Định.
Ánh mắt của Nguyễn Như Cương đùng đùng sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống luôn người trước mặt.

Anh tuy có vẻ ngoài thư sinh hơi hướng hiền hiền dễ gần nhưng thực chất lại là kẻ máu lạnh vô tình nhất trong nhà họ Nguyễn.
Ngoài Ngọc Nghiên ra, bất cứ ai cũng đều giống như cái gai trong mắt anh ta, cũng bởi anh đã từng có một tuổi thơ bị ám ảnh bởi phải trở thành kẻ tài giỏi.
Và tất cả đều vì Nguyễn Hữu Sinh đã quá khắt khe và đặt nhiều kì vọng vào anh.

Bắt anh ngày ngày đọc sách rồi ganh đua điểm số ở trên lớp.

Chỉ cần điểm kém là phạt không cho ăn cơm.

Có lần, Nguyễn Như Cương bị nhốt rất lâu trong phòng không ai cho ăn cơm, anh đói nhưng gọi không ai trả lời kể cả mẹ anh.

Duy chỉ có mình Ngọc Nghiên dám liều mình trèo qua cửa sổ đưa cho anh ít cơm nắm cô lấy trộm ở dưới bếp.
Sau đó cô bị phát hiện và ăn một trận roi đòn của bố.

Nhưng cũng từ sau lần đó Nguyễn Như Cương đã thề với lòng mình rằng bất cứ ai động đến cô em gái nhỏ của anh là động đến anh.
...
- Nói gì mà lâu vậy?
Hoàng Gia Định lạnh giọng hỏi.
- Chuyện trò chút thôi.
Ngọc Nghiên trả lời đại cho có rồi yên vị ngồi trong xe.

Hoàng Gia Định không hỏi thêm nữa, trực tiếp lái xe đưa cô về.
Chợt đang đi cô nói.
- Anh đi khu vui chơi bao giờ chưa?
- Có vài lần lúc nhỏ.
- Tôi thì chưa đi bao giờ.

Liệu vào ngắm một lúc có được không? Tôi sẽ không trốn đi gặp Lã Thành Long đâu.
- Vậy thì vào một lát.
- Cảm ơn anh.
Ngọc Nghiên vui vẻ nắm chặt hai bàn tay vào nhau sung sướng nhìn ra ngoài cửa kính ô tô.
Hôm nay Hoàng Gia Định thật dễ thương.

Tiếc là lâu lâu mới có một ngày nên phải biết tận dụng cho đã mới được..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 21: 21: Vui Vẻ Cả Ngày


Đứng trước cổng khu vui chơi, Ngọc Nghiên ngàn lần không dám nghĩ lần đầu tiên cô bước vào đây lại là đi cùng với Hoàng Gia Định.
- Sao vậy? Không muốn vào sao?- Thấy Ngọc Nghiên cứ đứng ở ngoài cửa mãi không vào, anh thuận miệng hỏi.
Ngọc Nghiên nhìn xung quanh một lượt ngại ngùng vì thấy có quá nhiều người ở đây.

Cô kéo tay áo anh khẽ ngỏ lời.
- Hay thôi mình về điz
- Tại sao?
- Tôi không muốn làm lỡ dở thời gian của anh.
- Hôm nay tôi vừa hay muốn vào xem thử.

Vào với tôi.
Nói rồi, Hoàng Gia Định kéo tay Ngọc Nghiên đi vào bên trong, không chút e dè dịu dàng nào.
Ở đây đông vui nhộn nhịp quá thể.

Đã rất lâu rồi cô không được trông thấy nhiều người như vậy.

Trong lòng vừa rạo rực vui vẻ nhưng lại cũng rất sợ hãi người đi cùng.
Cô đưa tay khẽ cầm lấy áo của Hoàng Gia Định vì sợ lạc.
Còn Anh thấy Ngọc Nghiên lén lút cầm áo mình như vậy thì khẽ cong môi cười nhẹ một cái.

Tâm trạng cũng theo đó mà tốt hơn.
Không hề bỏ lỡ cơ hội, Hoàng Gia Định nắm lấy tay Ngọc Nghiên khiến cô giật mình định rụt tay lại theo phản xạ.
- Sao? Nắm tay hắn thì được còn tôi thì không?

- Tôi không có ý đó.
- Chúng ta nắm dần đi cho quen vì dù sao cũng sẽ phải nắm mãi mà.
Ngọc Nghiên im lặng không hiểu kiểu gì.

Vốn dĩ hôm nay Hoàng Gia Định đã rất lạ thế nhưng như vậy có phải là hơi lố rồi không?
Để thoát khỏi sự lố lăng này của Hoàng Gia Định, Ngọc Nghiên đưa tay chỉ vào chiếc máy gắp thú ở gần đó để đánh lạc hướng.
- Tôi muốn gắp thú.
Đứng trước máy gắp thú, Hoàng Gia Định đưa tay cầm vào cần gạt chứ không di chuyển.
- Sao vậy? - Ngọc Nghiên rụt rè hỏi.
- ...
- Tôi làm sai gì à? Hay anh không thích gắp thú? - Cô tiếp tục hỏi, bây giờ bỗng dưng lại thêm phần lo lắng.
- Tôi không biết gắp gấu.- anh nói.
Ừ.

Rồi không biết sao lại chơi? Ngọc Nghiên ngơ ngác dơ tay quơ quơ mấy cái làm hành động diễn tả cách chơi cho Hoàng Gia Định.

Thực ra cô cũng chưa chơi bao giờ.

Chỉ là thấy trên ti vi người ta chơi làm sao thì liền làm lại y như vậy.
- Vào chơi đi.
Hoàng Gia Định đứng ra để Ngọc Nghiên vào chơi nhưng cô lắc đầu từ chối.
- Đấy là tôi xem người ta chơi vậy thôi chứ tôi chưa chơi bao giờ.
- Vậy thì bây giờ thử đi.
- Tôi được thử sao?
- Được.
Bất chấp nỗi sợ hãi trong lòng, Ngọc Nghiên dè chừng lại gần và bắt đầu gắp.
Lần một, rơi.
Lần hai trượt.
Lần ba trượt.
Lần bốn...
Lần năm...!
Tất cả đều thất bại.
Ngọc Nghiên nhìn Hoàng Gia Định, ánh mắt cô chứa đầy tội lỗi.

Trong đầu bắt đầu tính nhẩm số tiền anh đã dành ra cho cô gắp gấu.
Không sao.

Mình có tiền trả cho anh ta mà.
Cô tự nhủ.
- Đến lượt tôi thử.
Hoàng Gia Định lại gần máy gắp gấu.

Hai tay linh hoạt điều chỉnh rất nhanh đã gắp được một con ngay lần đầu chơi thử.
- Hay vậy? - Ngọc Nghiên sung sướng thốt lên.
- Thích con nào? - anh hỏi.
- Con anh vừa gắp được...
Thì ra tính cô rất đơn giản.

Chỉ cần là gắp được thôi thì dù là con nào cô cũng đều sẽ thích cả.
- Vậy lấy đi.
Ngọc Nghiên vui vẻ cúi người xuống lấy con gấu anh vừa gắp cho mình và ôm trọn nó trong tay.
Tiếp đó, cả hai cùng nhau chơi thêm mấy trò nữa.

Bắn súng, đua xe, nhảy theo nhạc,...!tất cả đều thử qua một lần.
Chơi đến khi thấm mệt thì đã quá giờ trưa.
- Muốn đi ăn chút gì đó không? - Hoàng Gia Định hỏi.
Nhưng dường như Ngọc Nghiên không hiểu ý anh cho lắm.

Chỉ tưởng anh hỏi là ăn vặt gì đó nên hồn nhiên trả lời.
- Tôi muốn ăn kem.
- Ý tôi là ăn trưa.
- Vậy thì anh đi ăn đi.

Tôi sẽ về nhà ăn.
- Thế thì cùng về.
Nói xong, Hoàng Gia Định tự tiện cầm lấy tay cô dắt ra xe.

Thực sự hôm nay anh cảm thấy rất vui.

Tuy Ngọc Nghiên vẫn rất dè chừng anh nhưng không quá kĩ càng như lúc thường nữa.

Tuy vậy vẫn là chưa đủ làm anh cảm thấy thoải mái cho được.

Ngồi vào xe, Hoàng Gia Định không ngồi vào ghế dành cho người lái mà lại ra sau ngồi, bên cạnh Ngọc Nghiên.
- Sao vậy?
- Tự nhiên mệt muốn nghỉ ngơi.
- Là sao?
- Tôi muốn ngủ một lát.
- Hả?!
Không giải thích dài dòng thêm, Hoàng Gia Định cứ vậy mà nhắm mắt.
Ngọc Nghiên sợ sẽ làm anh tức giận nên chỉ dám ngoan ngoãn ngồi nép vào một bên xem điện thoại chờ Hoàng Gia Định thức dậy chở cô về.
Nhưng dù đã ngồi nép ra bên ngoài rồi nhưng không hiểu sao cuối cùng anh lại ngồi sát đến bên cạnh cô, đầu còn dựa vai cô.
Không phải mấy cảnh tình cảm đều là nữ chính dựa vai nam chính sao? Sao đến Ngọc Nghiên lại hoá nam chính dựa đầu vậy?
Cô không mấy quan tâm vì không coi anh là nam chính của đời mình.

Với cô bây giờ, cô thích một mình mình làm nhân vật chính của cuộc đời mình hơn.
Chỉ có điều.

Lúc ngủ anh cũng thật đẹp trai.

Đẹp hơn nhiều so với khi anh thức là đằng khác.

Cái nét ngoan ngoan khi ngủ của anh nom dễ thương xỉu.

Kiểu này mà nhìn lâu không khéo lại rung rinh rơi hết liêm sỉ mất thôi..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 22: 22: Trần Minh Hiếu Thích Cô


Trần Minh Hiếu là bạn thân của Hoàng Gia Định thì từ lâu ai mà không biết.

Nhưng chủ yếu mọi người vẫn biết đến anh qua vai trò biên tập viên của đài truyền hình.
Ngoại hình đẹp, giọng đọc hay, điều kiện tốt.

Tất cả đã tạo nên một Trần Minh Hiếu hoàn hảo vạn người mê.

Nhưng cho đến nay, dù không ít lần ăn cơm tó của thằng bạn thì anh vẫn giữ vững thân mình, không chịu yêu đương với bất kì cô gái nào.
- Tôi thấy cậu cũng già rồi.

Nên tìm ai đó mà yêu đi.

- Hoàng Gia Định lâu lâu vẫn hay bày đặt lên lớp khuyên nhủ Thằng bạn thân kiếm bồ thay bố mẹ nó.
- Để như mày sao? Yêu cho chán rồi lại đi lấy một cô vợ mà ngay cả thằng này còn chả biết là ai.
Đúng là vậy thật.

Dù là kết hôn rồi sống chung nhưng chưa một lần Hoàng Gia Định đề cập đến chuyện mình đã kết hôn với người khác, ngoại trừ Trần Minh Hiếu.

Tuy vậy, anh lại cũng không nói người mình lấy là ai.

Chỉ tại lúc đó cảm thấy quá mỉa mai khi lấy bạn thân của người yêu chứ còn bây giờ thì...
Hoàng Gia Định không rõ làm sao.

Chỉ thấy Ngọc Nghiên không còn quá khó nhìn như trước, rất hiền thỉnh thoảng rất hay bướng bỉnh, có đôi khi còn hống hách bất cần.
Thật chẳng biết dùng lời nào để nói về cô vợ này của anh nữa.
- Tôi nghĩ cậu có thể biết đấy!
- Là sao? Ai vậy?
- Cô ta từng học chung trường cấp ba với chúng ta.

Bạn thân cũ của Hà Vi mà.
- Chuyện gì vậy? Cuộc tình của ông chủ lớn cũng k*ch th*ch quá rồi.

Nếu báo đài biết chắc vui lắm.
Trần Minh Hiếu thốt lên đầy bất ngờ, pha lẫn với đó là sự cười nhạo với câu chuyện tình cảm lạnh.
- Mà bạn thân cũ là sao? Cậu phá hoại tình bạn của người ta à?
- Không? Vốn dĩ chẳng ai phá của ai cái gì cả.
Trần Minh Hiếu nhìn ra nỗi buồn sâu thẳng trong đôi mắt của Hoàng Gia Định thì cuối cùng mới chịu yên.

- Chuyện là sao? Nói rõ đi chứ.
- Cậu biết Lã Thành Long chứ? Con trai duy nhất nhà họ Lã.
Nói đến tên Lã Thành Long làm gì có chuyện Trần Minh Hiếu không biết cho được.

Suốt mấy năm cấp Ba, cũng chỉ vì hắn mà anh phải lặng lẽ chôn chặt đi tình cảm đơn phương anh dành cho cô gái ấy.
- Biết.

- Trần Minh Hiếu thở hắt ra một hơi.

Khuôn mặt lộ rõ vẻ không vui.

- Hắn và vợ hiện tại của tôi vốn là người yêu từ thời còn đi học, Hà Vi là bạn thân của cô ấy, cũng là người yêu của tôi nhưng cả hai bọn lại lén phản bội sau lưng bọn tôi.

Còn chúng tôi thì phải lấy nhau vì đó là quyết định của gia đình hai bên.
- Cái gì? Tên Lã Thành Long kia dám phản bội Ngọc Nghiên yêu bạn thân của cô ấy sao? Tên chó má.

Trần Minh Hiếu đập bàn cái rầm.

Trước đây hình ảnh này chưa từng có ở Trần Minh Hiếu mà Hoàng Gia Định quen.
Có cái gì mà khiến anh tức giận như vậy? Ngay cả Hoàng Gia Định khi bị Hà Vi phản bội còn không phản ứng mạnh đến thế.
Khoan.

Dừng khoảng chừng là năm giây.

Từ đầu đến giờ hình như chưa có câu nào nói là vợ của Hoàng Gia Định là Ngọc Nghiên.

Vậy sao Trần Minh Hiếu lại biết?
- Cậu biết Ngọc Nghiên?
- ...
Trần Minh Hiếu nhận ra hành động quá khích của mình nhưng vẫn không nguôi giận nổi.

Hậm hực nói.
- Năm xưa tôi từng nói với cậu, nếu không phải cô ấy thì nhất quyết không yêu ai khác đúng không?
- ...
- Người đó là Ngọc Nghiên.

Tôi thích cô ấy từ hồi đi học.

Chính xác là lúc cả hai còn ở trong câu lạc bộ phát thanh của trường.

Tôi rất thích cô ấy nhưng vì biết bên cạnh cô ấy có Lã Thành Long nên chỉ đành làm kẻ đơn phương...
Trần Minh Hiếu lần đầu thú nhận với Hoàng Gia Định về người con gái mà mình yêu.
Và điều này cũng đồng nghĩa với việc.

Anh thẳng thắn muốn được ở bên Ngọc Nghiên.

Không bỏ lỡ cô vì bất cứ lí do gì.
- Tôi biết cậu và cô ấy lấy nhau chỉ vì ép buộc của gia đình.

Cậu không yêu cô ấy vậy thì có thể nhường cô ấy cho tôi không?
- Cậu nói cái gì vậy?
- Tôi nói là cậu nhường cô ấy cho tôi đi.

Sau khi hợp đồng giữa hai nhà kết thúc.

Cậu và cô ấy sẽ ly hôn đúng chứ? Tôi rất thích Ngọc Nghiên.

Cậu nhường cô ấy cho tôi nhé?.
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 23: 23: Tình Cảm Đơn Phương


Nhường sao? Thằng bạn này của anh nói gì vậy chứ?
Nhưng nếu bây giờ Hoàng Gia Định nói không nhường vậy thì há chẳng phải là hai người bạn thân giành nhau một cô gái sao? Điều này thật không đáng tẹo nào.
- Bình tĩnh lại đi.

Đây không phải chuyện muốn nói thế nào thì nói đâu.

Hoàng Gia Định đặt ly nước xuống, chau mày nói.
- Tôi biết nhưng...
Rồi Trần Minh Hiếu dừng lại khi chưa nói hết câu.

Bản thân dường như bị tê dại trong giây lát.
Anh đứng lên dời khỏi vị trí ngồi.

Vẻ mặt buồn bã xen vào đó vẻ bất lực hoàn toàn.

Có lẽ anh đang mất bình tĩnh.

Và anh cũng cần thời gian để suy nghĩ mọi thứ.
- Cậu nói đúng.

Tôi cần bình tĩnh lại.

Tôi đi trước đây.
Dứt lời, Trần Minh Hiếu đi ra chỗ để xe.

Lên xe, anh lao đi rất nhanh về bãi đất trống cạnh bờ hồ nơi ngoại thành vắng bóng con người.
Ở đây, anh từ trong xe ra một chiếc USB và c*m v** laptop của mình.

Sau một vài cái click chuột, đoạn video ghi lại cảnh một cô nữ sinh cấp ba mặc bộ đồng phục áo trắng với chân váy đen, chân đi giày, mái tóc dài túm cao được hiện ra.
Không ai khác đó chính là Ngọc Nghiên hồi còn là nữ sinh cấp ba.
Khi đó cô trông có phần non tơ nhưng ánh mắt lại mang nhiều trầm tư hơn so với bạn bè cùng trang lứa.
Rồi cô bắt đầu đọc bài phát thanh do tự mình chuẩn bị.

Đó là bài phát thanh hay nhất Trần Minh Hiếu từng nghe.

Bài nói có tên là “Tình cảm của bạn đối với tôi”.
Bài đọc nói về các loại tình cảm mà người khác dành tặng cho bạn.

Đó là tình yêu thương với hầu hết mọi người chúng ta quen, đó là tình cảm rung động khi đối với người ấy, tình cảm chở che nếu là ba mẹ,...
Trùng hợp thay khi lần nghe bài đọc này lại cũng là lúc Trần Minh Hiếu phải đối diện với một hiện thực rằng bản thân anh là trẻ mồ côi.
Bất kể quá khứ, hiện tại hay tương lai thì giọng đọc đó, bài đọc đó vẫn mãi là thứ đẹp đẽ nhất đời anh, không gì so sánh nổi.
“Với tôi, dù tình cảm bạn dành cho tôi có là gì đi chăng nữa thì nó vẫn thật đáng trân trọng, kể cả có là ghét bỏ cũng được.

Ít ra thì nhờ có tình cảm của bạn, tôi mới không là kẻ vô hình trước thế gian”.
Đó là câu Trần Minh Hiếu thích nhất trong bài đọc của Ngọc Nghiên.

Nó đã giúp anh thay đổi suy nghĩ từ tiêu cực thành tích cực.

Dù cho không cha mẹ, nhưng chỉ cần có được tình cảm của người khác, anh vẫn sẽ là kẻ có thân có phận đàng hoàng.

Nhất định không bị phai mờ trước thế gian.
Thoạt nhiên, Trần Minh Hiếu bắt đầu hoài niệm về những chuyện đã qua trong quá khứ.

Nhớ lại những phút giây ít ỏi được thu âm cùng Ngọc Nghiên rồi phải nhìn cảnh Lã Thành Long tận tình chăm sóc, yêu chiều cô và ngược lại.
Vậy mà tên Lã Thành Long kia đã dám phản bội cô...
Trần Minh Hiếu quyết định rồi.

Anh không muốn bỏ lỡ cô thêm lần nữa.

Anh muốn tự tay anh sẽ chăm sóc cho cô chứ quyết không để cô bên người khác chịu đau khổ nữa.

Vậy nên bằng mọi giá anh sẽ phải ở bên cạnh cô.
...
Ở nhà, Ngọc Nghiên sau khi chăm sóc mấy cây hoa hồng như thường lệ xong thì vào trong nhà ngồi xem ti vi cùng Dì Dung cho khuây khoả.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bạch Tiên Sinh, Tôi Muốn Ly Hôn
2.

Đi Về Phía Chân Trời
3.

Trùng Sinh Để Gặp Người
4.

Trói Em Mãi Không Buông
=====================================
Đột nhiên, trong phim hiện ra một cảnh thật đáng sợ đối với cô.
Đó là cảnh nữ phụ bị một tên b**n th** bắt giam và giở trò đồi bại.
- Đừng mà.

Ngọc Nghiên hét lớn.

Cả người cô co rúm lại vì sợ.

Trong đầu cô cứ thế hiện ra cảnh cô bị ông thầy giáo b**n th** khi xưa lôi cô vào phòng để đồ, vạch áo cô ra còn suýt chút giở trò đồi bại.
- Sao vậy? Cô sợ sao?
- Đừng mà...!đừng mà...
Ngọc Nghiên không nghe được lời của Dì Dung gọi mình.

Vẫn cứ sợ hãi ôm chặt lấy mình.

Được một lúc thì nước mắt cô chạy ra giàn giụa.
Thực lòng mà nói với một cô gái Hai mươi như cô thì những chuyện như thế hẳn là rất bình thường, nhưng do khi xưa cô còn quá nhỏ, lại thêm bản tính nhút nhát dễ sợ hãi đã khiến cô bị ám ảnh nặng.

Cũng do đó mà Lã Thành Long chán ghét cô chỉ vì cô không thể cho hắn động vào người.
- Cậu chủ, Ngọc Nghiên cô ấy đột nhiên sợ hãi điều gì đó, bây giờ vừa khóc, vừa ôm người lẩm bẩm “đừng mà”.
- Tôi về ngay.

- Giọng Hoàng Gia Định vội giọng nói..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 24: 24: Đừng Sợ Tôi Ở Đây


Hoàng Gia Định rất nhanh đã có mặt ở nhà.
Anh xuống xe vội vã chạy vào trong.

Ngọc Nghiên đã không còn lẩm bẩm nữa nhưng cô vẫn lặng lẽ rơi nước mắt.

Anh không hiểu chuyện gì liền quay sang nhìn Dì Dung.
Dì Dung giật mình lắp bắp nói.
- Cô...!cô ấy đang xem ti vi rồi đột nhiên như vậy?
- Xem gì?
- Phim có cảnh tên b**n th**...!tên b**n th** làm...
Bà ấy nói đến đây là anh hiểu ra vấn đề rồi.

Hoàng Gia Định không muốn Dì Dung ở lại nữa nên đã bảo bà ấy về trước còn mình từ từ tiến lại gần Ngọc Nghiên.
Chuyện cô bị ông thầy b**n th** đụng chạm anh có nghe qua hồi đi học nhưng anh cũng biết là vì có Lã Thành Long tìm thấy kịp nên ông thầy kia chưa làm được gì cô cả.
Chỉ là không ngờ nó lại gây ra nỗi ám ảnh lớn với cô như vậy.
- Ngọc Nghiên...
Hoàng Gia Định dịu dàng nói.

Chợt anh nhận ra đây là lần đầu tiên mình nói dịu dàng với cô như thế.
Ngọc Nghiên im lặng không đáp lại lời anh.

Cô từ từ lùi ra xa anh một chút.

Cẩn thận trước mọi hành động của anh dù chỉ là nhỏ nhất.
- Đừng sợ, có tôi ở đây!
Hoàng Gia Định cẩn thận lại gần cô.
“Ngọc Nghiên đừng sợ có anh đây rồi” - câu nói của Lã Thành Long bất ngờ vang lên trong đầu Ngọc Nghiên.

Nó gần giống với câu nói mà Lã Thành Long từ nói với cô.

Cũng là khuyên cô đừng sợ...
Ngọc Nghiên nhìn anh, đôi mắt đen ngân ngấn lệ cứ liên tục tràn qua khoé mắt.
- Bình tĩnh nào.

Mọi chuyện đều đã qua không còn ai làm gì được em cả.
Hoàng Gia Định kiên nhẫn tiến lại gần cô thêm chút nữa.

Cô cũng lờ mờ bình tĩnh lại, nhận ra người đàn ông trước mặt mình là Hoàng Gia Định nhưng cô vẫn với người tới ôm chặt lấy anh, vùi mình vào vai anh nức nở.
Thực sự cô rất sợ.

Cô sợ rằng khi đó ông thầy kia sẽ làm gì đó với cô, điều này ám ảnh cô rất lâu, rất nhiều,...
- Tôi sợ lắm.

- Ngọc Nghiên sụt sịt nói.

Tay mỗi lúc một siết chặt Hoàng Gia Định hơn.
- Đừng sợ.

Tôi ở đây với em.

Anh vỗ vỗ lưng cô an ủi.
Mất một lúc rất lâu thì Ngọc Nghiên mới có thể bình tĩnh trở lại.

Nhận ra bản thân đang yếu đuối ôm chặt lấy anh, cô vẫn lưỡng lự chưa muốn buông ra ngay.
- Sao vậy? Vẫn chưa bình tĩnh lại được?
- Tôi xin lỗi.
Ngọc Nghiên vội đứng dậy, gạt đi mấy giọt nước mắt vương trên mặt.

- Xin lỗi gì chứ?

- Không có gì.
- Tại sao lại sợ chuyện đó đến vậy?
- Hả?!
Ngọc Nghiên nhìn anh.

Mắt cô đỏ hoe, vẻ mặt ngu ngơ trước câu hỏi của Hoàng Gia Định.
- Rốt cuộc thì tại sao em lại hoảng sợ đến vậy? Ông thầy đó làm gì em rồi sao?
- ...!- cô im lặng không nói.
- Đừng sợ.

Nói đi.

Có tôi ở đây bất cứ kẻ nào cũng không thể làm gì được cô.
Lời nói ngon ngọt này được phát ra bằng một giọng nam trầm, ấm rất chắc chắn và đáng để tin tưởng.
- Ông ta...!ông ta vạch...!vạch áo tôi ra...
- Còn gì nữa không?
Ngọc Nghiên lắc đầu.

Hoàng Gia Định ôm lại cô vào lòng.
- Từ giờ sẽ không có chuyện như vậy nữa.

Hứa với anh là không được ám ảnh về nó nữa.

Biết chưa?
- Ừ...
Nhiều năm nay Ngọc Nghiên vẫn thường xuyên sử dụng thuốc và gặp bác sĩ tâm lí để điều trị kết quả khá khả quan khi đã có một số lúc cô bình tĩnh tường thuật lại mọi chuyện nhưng vừa rồi, hình ảnh với âm thanh hiện lên rõ ràng ngay trước mắt, nỗi ám ảnh mới vùng lên mãnh liệt như vậy làm cô sợ hãi đến thế.
Ngọc Nghiên đẩy nhẹ anh ra.
- Sao vậy?
- Chỉ là không cần phải ôm...
Anh bất giác mỉm cười.

Trong lòng có phần chua xót không nói được bằng lời.
Hoá ra là chưa đủ tin tưởng...
- Ngọc Nghiên sao con lại khóc vậy? - Hoàng Phu Nhân không biết từ đâu đi thẳng vào nhà.
- Dạ...!- cô ngơ ngác để bà ôm mình vào lòng.
- Thằng oắt con.

Con dám bắt nạt Ngọc Nghiên của mẹ sao?.
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 25: 25: Mẹ Chồng Nàng Dâu


Hoàng phu nhân hay thường được biết đến với danh xưng là Minh Huyền.

Bà là vợ của Hoàng Thái Vũ là mẹ của Hoàng Gia Định.
Và bà trông thật phúc hậu.

Tuy là vợ của một chủ tịch giàu có, là mẹ của một tên đàn ông có tài cán hơn người nhưng bà vẫn thật giản dị với bộ váy hơi tối màu nhưng cũng không kém phần sang trọng.
- Thằng oắt con, con dám bắt nạt Ngọc Nghiên của mẹ sao?
Chẳng cần đầu cuối làm sao bà đã đi vào dúi đầu Hoàng Gia Định một cái, giọng chê trách mắng anh.
Oan cho Hoàng Gia Định quá.

Anh nào đã mắnh chửi hay làm gì cô đâu.

Thậm chí là còn đang an ủi cô mà.
- Mẹ ơi, anh ấy không phải...
Ngọc Nghiên lên tiếng bênh vực giúp anh nhưng bà Minh Huyền nào có chịu nghe.

Bà cứ một mực cho rằng thằng con trai quý tử của bà làm Ngọc Nghiên khóc.

Hiểu lầm cô đang tốt bụng bênh vực cho anh.
- Con để yên mẹ nói nó.

Con cứ thế nó sẽ lại bắt nạt con đấy.
- Con không có.

Là cô ta...
Hoàng Gia Định oan ức chỉ tay về phía Ngọc Nghiên oán thán nhưng chưa nói hết câu đã bị người mẹ thân yêu của mình vạt vào tay, gằn giọng nói.
- Con còn dám chỉ tay vào Ngọc Nghiên? Hơn nữa đây là “vợ” chứ “cô ta” nào? Từ “cô ta” chỉ được dùng để nói ả hồ ly tinh kia thôi.
Gì vậy chứ? Cứ vậy rồi hết biết ai con ruột ai con dâu luôn.
Để giải thích cho sự yêu quý đặc biệt của bà Minh Huyền dành cho Ngọc Nghiên đó là vì bà ưng cô từ rất rất lâu rồi.
Chẳng là mẹ của cô và bà ấy là bạn thân, có lần mẹ cô mời bà ấy sang chơi nhà, thấy cô bà có ngay thiện cảm bởi nét đẹp dịu dàng của cô.

Không nổi bật nhưng vẫn rất ưa nhìn.

Đặc biệt tính cách cô vô cùng ngoan ngoãn, hiểu chuyện khi tự biết pha trà mời nước chứ không sai người giúp việc.

Lời ăn tiếng nói ngọt ngào dễ nghe, thử hỏi không ưng sao được.
Chính ra thì ban đầu người khơi lại chuyện hôn ước năm xưa là bà ấy chứ chẳng phải bố cô Nguyễn Hữu Sinh.
Nếu có thể ông ấy vẫn muốn cô lấy tên Lã Thành Long kia nhưng khi đó vì việc hợp tác với họ Hoàng quan trọng hơn, hơn nữa họ đã chủ động nhắc đến hôn ước, ông ta đâu thề chọc giận họ mà chối từ được
- Mẹ nói gì vậy? Sao lại nhắc tới cô ta ở đây?- Hoàng Gia Định không vui nói.
Anh biết mẹ mình ghét Hà Vi.

Bây giờ anh cũng rất ghét cô ta nên khi bà nhắc đến cô ta trước mặt anh, trước mặt Ngọc Nghiên làm anh phát cáu.

Thế mà bà ấy nào có hiểu cho anh.

Tưởng anh định bênh vực cho Hà Vi nên tức giận mắng anh thêm câu nữa.
- Đầu óc mụ mị không biết nhìn người.

Con xem mẹ có phải dạy lại con không?
- Nhưng...
- Thôi được rồi.

Từ hôm nay mẹ sẽ chuyển sang ở đây.

Con liệu mà chuẩn bị chỗ ở cho mẹ.
Bà Minh Huyền nhanh chóng quyết định rồi quay sang v**t v* bầu má phúng phính của Ngọc Nghiên.

Nét mặt khó xử của cô hiện rõ trên khuôn mặt khi trông thấy Hoàng Gia Định nhăn nhó nhìn mình.

- Chúng con cần nói chuyện.

Hoàng Gia Định nắm tay Ngọc Nghiên kéo xộc vào trong phòng anh.
- Mau làm gì đó để mẹ tôi quyết định lại đi.

Chúng ta không thể sống chung với bà ấy được.
- Làm gì là làm gì?
- Cô nói gì đó đi.
- Tôi nên nói làm sao? Mẹ anh tốt với tôi như thế tôi không muốn trái ý bà ấy.
- Vậy cô muốn chúng ta ngủ chung giường?
Hoàng Gia Định thẳng thừng nói.

Ngọc Nghiên nhìn cái giường rộng lớn trước mặt lắc đầu.
- Thế thì mau nghĩ cách đi.
- Tôi biết rồi.
Sau một lúc nói chuyện, cả hai đi ra.

Ngọc Nghiên từ từ đi đến bên bà Minh Huyền định khuyên bà trở về nhưng chưa kịp nói nửa lời bà ấy đã dơ tay yêu cầu cô im lặng.
- Nó bảo con làm vậy đúng không? Mẹ nghe Dì Dung nói nó còn nhiều lần bắt nạt con nữa xem ra là thật rồi.
Ồ hay chưa.

Giờ mới lộ ra trong nhà có gián điệp của mẹ mình cài vào.

Nhìn Dì Dung nghe lời anh răm rắp cứ nghĩ bà ấy sợ mình ai ngờ sau lưng lại dám âm thầm tố cáo mọi chuyện.
- Không nói nữa.

Mẹ đã nhắn tin chuyển đồ của mình về đây rồi.

Bố con vì không thể xa mẹ nên cũng sang nữa.

Phòng của Ngọc Nghiên nhỏ quá nên sẽ dùng làm phòng sách của mẹ.

Còn Ngọc Nghiên à? Nó dù sao cũng là chồng con rồi.

Vợ chồng thì không thể nằm ngủ mỗi người một giường được.
Bà mẹ chồng này thật bá đạo quá thể.

Tự tiện quyết định mọi chuyện trong nhà thì thôi đi, ngay đến cả Hoàng Gia Định bình thường cao ngạo với cả thế giới bây giờ xem ra cũng chỉ là kẻ thấp cổ bé họng trước mặt bà ấy.
Hay là nhân cơ hội này...
- Mẹ ơi...!- Ngọc Nghiên khẽ gọi.
- Sao con?
- Hoàng Gia Định hôm trước giấu sách của con không trả.
- Thằng nhãi ranh con còn trẻ con vậy nữa à? Tí nữa hãy trả sách cho con bé.
Hoàng Gia Định hậm hực quay người bỏ đi đến công ty.

Đúng là tức chết thật mà.
Cô ta dám nấp sau lưng mẹ làm càn sao? Giỏi lắm để xem cô ta lộng hành được bao lâu..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 26: 26: Tôi Muốn Ôm


Có bà Minh Huyền ở trong nhà, Ngọc Nghiên như có thêm chỗ dựa.

Làm gì cũng không cần phải nhìn nét mặt của Hoàng Gia Định.

Thậm chí, cô còn bạo gan dám công khai chống đối lại anh.
- Đồ của cô để ở phòng để đồ đi.

Đừng cho vào phòng tôi.

- Hoàng Gia Định cau có nói.
Anh là người cằn cỗi, quanh năm chỉ thích để đúng một kiểu trang trí phòng và đặc biệt rất ghét khi phải sống chung với ai đó trong cùng một không gian.

Đó cũng là lí do mà nhà anh tuy rộng nhưng chỉ có duy nhất một mình Dì Dung được phép làm việc ở đây.
Nhưng làm xong thì vẫn phải về chứ không được ở lại.
- Nhưng tôi thấy phòng thay đồ đó hơi cũ...
- Thì sao? - Hoàng Gia Định thừa hiểu ý Ngọc Nghiên vẫn tỏ ra không hiểu gì.
- Nhưng mẹ nói tôi chuyển đồ vào phòng anh mà.
- Cô...
Hoàng Gia Định tức phát điên khi Ngọc Nghiên thản nhiên lấy mẹ anh ra làm lá chắn.

- Bộ cô thích ở phòng tôi đến vậy sao? - Anh nhỏ giọng thì thầm vào tai cô.
- Không.

- Ngọc Nghiên lắc đầu.
Bản thân cô bây giờ như bộc phát một loại tính cách đối lập với cô thường ngày.

Đột nhiên muốn ngang nhiên trêu đùa lại tên ác ma dám nhiều lần bắt nạt cô.
- Hay là...
Ngọc Nghiên chỉ tay về phía thư phòng, nơi được xem là “cấm địa tuyệt đối” ở trong nhà.
- Ý cô là gì?
- Giờ tôi không thể ở phòng nào khác ngoài phòng của anh nhưng anh thì có.

Sao anh không lén chuyển vào đó...
Nói đến đây Ngọc Nghiên bỗng khựng lại.
Chẳng phải cô đang nén anh trồng hoa ở sau vườn sao.

Nhỡ chẳng may anh ta mở cửa sổ phòng rồi nhìn thấy mấy cây hoa của cô rồi nổi lòng phá hoại tất cả thì sao?
- Hay để tôi ở đó.

- Ngọc Nghiên càng nói càng sai.
Cô cuống quyết đến nỗi không còn biết mình đang nói gì nữa rồi.
- Tôi cấm cô có cái suy nghĩ mở căn phòng đó ra.

Bất kể vì lí do gì, tránh xa nó ra hết mức có thể.

Hoàng Gia Định tức giận, gằn giọng với cô.
Ngọc Nghiên dù biết chắc anh sẽ không dám làm gì mình đâu nhưng vẫn sợ.
...
Đến tối, Ngọc Nghiên bấy giờ mới bắt đầu cảm thấy khó xử.

Cứ tưởng là có thể khiến anh đi sang phòng khác ai ngờ không những không được mà còn bị anh doạ cho sợ hãi.

Đến giờ còn hoang mang tột độ khi không biết phải đối diện với đêm nay rồi những đêm sau này ra sao nữa.
Nhìn ra sự lo lắng của Ngọc Nghiên, Minh Huyền đi tới v**t v* mái tóc cô nhẹ nhàng an ủi.
- Định tuy bề ngoài cằn cỗi lạnh lùng nhưng bên trong nó là đứa giàu tình cảm.

Nếu đã là vợ chồng thì chuyện chung chăn gối con đâu thể nào tránh mãi được.

Sao lại không? Nếu cứ như lúc trước không phải là được rồi sao?
Ngọc Nghiên muốn lên tiếng phản bác nhưng vì sự yêu chiều quá đỗi của mẹ chồng dành cho cô, cô nào dám làm bà buồn.
Từ trước tới giờ người quý cô không có nhiều.

Nên cô rất dễ mềm lòng trước những người yêu thương cô.
- Vâng.

- Ngọc Nghiên ngoan ngoãn đáp lời.
Sau đó bước vào trong phòng.
Hoàng Gia Định đang ngồi ở bàn làm việc đọc tài liệu, thấy cô vào anh vẫn im lặng làm như không thấy cô.
Ngọc Nghiên nhìn quanh lại thấy cuốn sách anh lấy của mình hôm trước được đặt sẵn ở trên chiếc bàn nhỏ cạnh đầu giường.
Cô vui vẻ đi tới nâng niu cầm cuốn sách trên tay.

Không quên ngó lên ngó xuống xem nó có bị nhăn nheo hay bẩn ở đâu không.
Hoàn toàn bình thường.
Sau đó cô ngồi xuống giường tựa đầu ngồi đọc sách.

Và để giữ im lặng cho Hoàng Gia Định nên cô chỉ đọc nhẩm ở trong đầu.
Nhưng cũng chính vì vậy mà việc đọc sách làm cô cảm thấy buồn ngủ.

Cứ thế, cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Khoảng nửa đêm khi đã xong toàn bộ công việc, Hoàng Gia Định lại gần giường và thấy cô đang thiu thiu ngủ.

Hai tay buông thõng giữ hờ quyển sách đang đọc dở.
Đôi mắt cô nhắm nghiền vẻ ngon giấc.
Nhẹ nhàng, anh bế bổng cô lên rồi đặt xuống giường sao cho cô có thể nằm một cách thoải mái nhất.

Sau đó mới hạ thấp ánh sáng đèn ngủ xuống và lên giường nằm bên cạnh cô.
Vốn anh cứ định nằm yên như thế mà ngủ đến sáng nhưng không hiểu sao cái tay lại không chịu nghe theo cái đầu.

Tự tiện quàng qua ôm lấy cô.
Ngọc Nghiên giật mình tỉnh dậy, cô nhúc nhích quay người lại thì mới thấy rõ ràng anh đang ôm mình.
Cô đưa hai tay chắn trước ngực sợ anh dở trò đồi bại.

Người lùi dần ra xa, không dám lên tiếng sợ bố mẹ chồng nằm ở phòng bên nghe thấy.
- Yên tâm.

Tôi sẽ không làm chuyện đấy khi chúng ta chưa có tình cảm đâu.
- Thế anh nằm xích ra kia đi.

Như vậy tôi mới yên tâm.

Nam nữ thụ thụ bất thân.

- Ngọc Nghiên cương quyết.
- Tôi muốn ôm cô một lát.

Chỉ một lát thôi...
Chẳng cần sự đồng ý của Ngọc Nghiên, Hoàng Gia Định luồn một tay xuống dưới người cô kéo cô vào lại lòng mình.
- Anh bỏ tay ra đi.

Như vậy tôi không ngủ được.
- Cô thật phiền phức.
Hoàng Gia Định lầm nhẩm rút tay ra để dưới gáy của cô..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 27: 27: Lã Thành Long Và Hà Vi


Ngọc Nghiên không biết vì sao bản thân lại không đẩy anh ra nữa.

Cứ vậy để cho anh ôm mình ngủ cho tới sáng.
Lẽ nào cô đã bị mẹ chồng làm thay đổi suy nghĩ?
Nhưng kể ra bà ấy nói cũng đúng.

Nói thế nào thì bây giờ cô cũng đã là vợ hợp pháp của anh, mà đã là vợ chồng dù cho tình cảm không có thì chuyện chung giường vẫn phải là lẽ đương nhiên.
Nói sao nhỉ? Nó là một kiểu quan hệ chắp vá.

Một khi không thể ở bên người thật lòng, chúng ta thường sẽ mụ mị chọn đại một người nào đó để nấp đi khoảng trống cô đơn ở trong lòng.
Cơ mà vẫn còn tuỳ.

Bởi với Ngọc Nghiên, nếu thực sự trong lòng cô không có tình cảm thì sẽ không đời nào cô chịu để yên cho Hoàng Gia Định ôm mình ngủ đâu.
Chắc là rung động nhất thời thôi.

Đừng để ý quá.
Ngọc Nghiên xoa xoa đầu tự nhủ với mình.

Cô không muốn liên quan gì đến mấy chuyện tình cảm nam nữ phức tạp nữa.

Giá mà, sợi dây tình cảm trong người cô cứ tự nhiên mà đứt hết có khi lại hay.

Cô ngồi thẫn thờ suy nghĩ mông lung mất một lúc rồi sau đó liền xuống giường để làm vệ sinh buổi sáng rồi tranh thủ chuẩn bị bữa sáng cho bố mẹ chồng.
Ông bà Hoàng Thái Vũ và Minh Huyền thấy cô chu đáo như vậy lại càng yêu quý cô con dâu nhỏ này hơn.
Hình ảnh cả nhà cùng nhau ăn sáng như vậy thật sự hạnh phúc biết bao.

Tốt hơn nhiều so với cặp đôi nào đó...
Tại nhà của Lã Thành Long.
Sau một đêm cuồng bạo cùng nhau, Lã Thành Long không thèm để ý đến Hà Vi mà lại lấy ảnh của Ngọc Nghiên ra ngắm nhìn.
Hà Vi thức dậy sau một đêm phục vụ anh ta hết mình, cứ tưởng là sẽ nhận được sự đối đáp yêu chiều ai ngờ lại phải đau lòng chứng kiến anh ta nâng niu tấm ảnh của người cũ.
Không kiềm nổi giận dữ, Hà Vi cầm lấy tấm ảnh vò nát rồi ném đi.
- Anh còn nhớ nhung cô ta?
Lã Thành Long chưa vội nói gì, lập tức đáp trả cô ta bằng một cái bạt tai trời giáng.

Sau đó đẩy mạnh cô ta nằm xuống giường, ghì tay giọng răn đe nói.
- Cô ngoài để phục vụ h*m m**n của tôi ra cái gì cũng không được làm.

- Vì sao chứ? Em mới là vợ anh cơ mà?- Hà Vi ấm ức nức nở.
- Vì cô vốn là hạng gái đấy mà.

May mắn được tôi rước về còn đòi hỏi gì nữa.

Muốn sống tốt thì ngoan ngoãn nghe lời.

Đừng khiến tôi cáu.

Tôi sẽ không tha cho cô đâu.
Hà Vi đánh đổi biết bao nhiêu để gạ gẫm Lã Thành Long lên giường với mình, từng bước từng bước chiếm đoạt anh ta khỏi Ngọc Nghiên để rồi nhận lại được gì cơ chứ?
Sự sỉ nhục như vậy sao?
- Từ bố mẹ chồng, đến chồng, ngay đến cả lũ giúp việc bần hèn cũng khinh mình.

Rốt cuộc thì con nhỏ Ngọc Nghiên kia có gì tốt đẹp cơ chứ? - Ả hét lên đau đớn ôm mặt nức nở.
Cả cuộc đời của ả không lẽ chỉ có thể sống khổ sở như vậy thôi sao? Không.

Ả không cam lòng chịu như vậy.
Hà Vi lấy máy ra gọi điện cho Hoàng Gia Định.
Thấy ả gọi đến, Hoàng Gia Định đang ăn cơm chau mày nhăn nhó.

Ngọc Nghiên ngồi bên cạnh nhìn qua là biết ai gọi cho anh.
Trong lòng cô đột nhiên như bị hẫng.

Khó chịu vì thứ gì chẳng rõ.
Mình không thèm quan tâm anh ta.
Rồi Hoàng Gia Định ra ngoài nghe điện thoại.
Rất nhanh sau đó đã quay vào.
Nói chuyện nhanh vậy sao? Rốt cuộc là nói gì vậy? - Ngọc Nghiên không ngừng thắc mắc trong đầu.
- Mau ăn đi.

- Hoàng Gia Định nhẹ giọng nói.

Tiện tay gắp cho Ngọc Nghiên một miếng thịt vào bát..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 28: 28: Biên Tập Viên Hiếu


Sau bữa sáng, Ngọc Nghiên để lại bát đũa cho Dì Dung dọn rửa, còn mình đến sofa ngồi xem bản tin thời sự buổi sáng cùng mẹ chồng.
- Mấy cái này nhàm chán lắm.

Nếu con không thích thì không cần phải ngồi xem cùng mẹ đâu.
Giới trẻ hiện nay đều thích cập nhật tin tức nhanh qua mấy trang báo lá cải, nào có mấy người có sở thích ngồi xem bản tin.
Vì nghĩ Ngọc Nghiên cũng giống phần đông mọi người nên bà cũng không muốn ép cô phải chiều lòng ngồi xem cùng.
Nào ngờ...
- Sao lại nhàm chán? Con thấy rất hay mà.
- Thật sao? - Bà Minh Huyền nghi ngờ Ngọc Nghiên nói vậy để lấy lòng mình.
- Con cũng hay xem bản tin vào buổi sáng lắm.

Có hình ảnh, thông tin sự việc chi tiết, cập nhật nhanh đã thế còn có cả người đọc cho nghe nữa.

Thực sự rất tiện.
Nhìn cái cách Ngọc Nghiên say mê nói thì xem ra là cô thích xem bản tin thật rồi.
Hoàng Gia Định thay đồ xong đi ra.

Thấy cô đang ngồi xem bản tin cùng mẹ mình thì chẳng có chút để tâm gì cho tới khi.
- Ôi tuyệt thật.

Lại là Biên tập viên Hiếu dẫn nữa kìa.

Cả tuần nay anh ấy không chỉ luôn dẫn các bản tin trong khung giờ vàng mà lại còn dẫn cả mấy bản tin nhỏ lẻ này.

Thật chăm chỉ quá đi.

Ngọc Nghiên thật lòng cảm thán.
- Con thích biên tập viên này sao?
- Vâng ạ.

Anh ấy từng học chung trước với con hồi cấp ba, hơn con hai năm và từng chung câu lạc bộ phát thanh của trường nữa.

- Ngọc Nghiên khen, mắt không rời màn hình ti vi.
- Vậy sao? - Bà Minh Huyền hỏi lại xong liếc nhìn Hoàng Gia Định đang đứng ở cửa nghe ngóng.
Mau xem đi.

Con mà còn không biết đường giữ con dâu cho mẹ thì cứ liệu cái thần hồn nha.
- Vâng.

Giọng anh ấy đỉnh nhất trong câu lạc bộ phát thanh khi đó luôn.

Con biết chắc là anh ấy sẽ thành biên tập viên nổi tiếng như bây giờ mà.
- Mẹ lại thấy con cũng rất có năng khiếu làm biên tập viên giống cậu ấy đấy.

Giọng con rất hay.
- Không đâu mẹ.

Anh ấy giỏi như vậy con sao có thể giống như vậy được.
Ngọc Nghiên không tiếc lời khen ngợi Trần Minh Hiếu mà đâu biết rằng Hoàng Gia Định đang nhìn cô bằng ánh mắt viên đạn.

Được một lúc đã không nhìn nổi nữa hừ nhẹ một tiếng rồi bỏ đi.
Chưa bao giờ anh cảm thấy tên bạn thân của mình lại khó ưa đến thế.

Gì mà giọng hay cơ chứ.

Bản thân anh tự cảm thấy giọng mình hay hơn nữa kìa.
...!
Ở trường quay.
Tại đây tất cả mọi người đều đang chuyên tâm hoàn thành công việc của mình tốt nhất có thể.

Đó là đưa những bản tin mới nhất đến mọi người qua chương trình bản tin buổi sớm.
- Chương trình bản tin buổi sớm xin kết thúc tại đây.

Chúng tôi sẽ cập nhật những thông tin mới nhất trong những bản tin tiếp theo.

Sau lời chào của Trần Minh Hiếu, mọi người ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm vì đã làm rất tốt mọi công việc.
Trần Minh Hiếu xong việc cũng liền đi xuống cảm ơn mọi người.

Thái độ lịch sự này của anh làm cho mọi người quý mến anh hơn rất nhiều.
- Anh Hiếu! Nước nè.
Một cô gái chạy tới đem nước đưa cho Trần Minh Hiếu.

Ánh mắt cô ấy sáng rực vẻ u mê.
- Cảm ơn em.

- Trần Minh Hiếu mỉm cười và nhận chai nước từ cô gái.
Cô gái này tên là Lan Ngọc, là một nữ biên tập viên xinh đẹp được biết bao người ngưỡng mộ bởi tài năng và nhan sắc thượng thừa.

Cũng có biết bao người đàn ông muốn ở bên cạnh cô.

Đẹp trai có, tài giỏi có, nhà giàu hay đại gia gì đều có cả.

Nhưng trái tim cô lại mãi chỉ có thể hướng về một người mà thôi.

Đó là Trần Minh Hiếu.
- Tuần này anh chăm chỉ thật đấy.

Dẫn hết phần của bọn em rồi.

- Lan Ngọc gợi chuyện.
- Cứ xem như là để quảng bá hình ảnh đi.

Em cho anh ích kỉ chút nhé? - Anh nói, nét mặt tươi cười thực sự hút hồn người khác.
- Hình ảnh của anh nổi nhất đài rồi còn gì.

Có ai là không biết đến anh đâu.
- Vậy sao? Mong là người ấy cũng biết...
Trần Minh Hiếu nhìn chai nước trên tay lẩm nhẩm.
- Sao cơ ạ?
- À không có gì.

Anh có việc rồi.

Đi trước nhé.
- Vâng.

Chào anh.
Trần Minh Hiếu vẫy tay chào Lan Ngọc rồi đi thẳng không chút luyến lưu mà quay lại nhìn cô thêm một cái.

Lan Ngọc nhìn anh đi mà cứ thầm mong rằng.
Người đàn ông ấy sẽ ngoảnh mặt lại nhìn mình lấy một cái.

Ngắn thôi cũng được.

Tầm một giây là đủ.

Đủ để thấy dáng vẻ u mê anh đến ngây ngốc hiện giờ của cô..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 29: 29: Nếu Cậu Thờ Ơ Thì Để Tôi


“Kính coong”- tiếng chuông cửa đột ngột vang lên.
Ngọc Nghiên đang ở ngoài vườn chăm mấy cây hoa hồng vội đứng lên cởi bỏ đồ rồi đi ra.
- Ai mà lại nhấn chuông giờ này vậy nhỉ?
Ngọc Nghiên lẩm bẩm.
Bình thường nhà của Hoàng Gia Định rất ít khi có khách hay người lạ ra vào, mà nếu có thì chỉ là mấy người dọn vườn đến làm nhưng chẳng phải mới hôm trước họ đã ghé qua đây rồi sao?
- Ô...!- Ngọc Nghiên khẽ thốt lên một tiếng.
Hai tay đưa lên mặt không giấu nổi sự ngạc nhiên.
- Chào...!- Trần Minh Hiếu ngập ngừng.
Tự nhiên đường đột đến đây thế này làm anh có chút ngại.

Nhưng dẫu sao trước sau gì anh cũng sẽ tới đây thôi.
- À...!chào anh...!- Ngọc Nghiên ngập ngừng chả kém gì Trần Minh Hiếu.
Tay chân cô cứ luống cuống lên hết cả khi mở cửa.
- Anh có làm phiền gì không?
Có chứ.
Nhưng không sao.
- Không đâu ạ.

- Ngọc Nghiên giả bộ.

Mặt mỉm cười để thêm phần chắc chắn.
- Vậy thì may quá...
- Nhưng anh là biên tập viên Hiếu phải không?
Như một Fan lần đầu gặp Idol, cô muốn chắc chắn lại rằng mình không nhìn nhầm và đây không phải một giấc mơ.
- Đúng vậy.

Anh là bạn của Hoàng Gia Định lâu ngày muốn ghé qua nhà chơi chút thôi.
- Ra vậy...
Chà tên “chồng hờ” vậy mà lại có bạn là người tuyệt vời như vậy sao? Phải nghĩ cách nhờ anh ta xin chữ kí giùm mới được.
- Quên chưa giới thiệu.

Em là Ngọc Nghiên, là vợ của Hoàng Gia Định mà nếu anh còn nhớ thì em còn là...
- Thành viên câu lạc bộ phát thanh thời cấp ba cùng với anh.
- Anh còn nhớ em sao?
Ngọc Nghiên vui mừng reo lên.
Trần Minh Hiếu cũng nở một nụ cười tươi rói nhìn cô.

Trong lòng như nở hoa vì cô ấy vẫn nhớ đến mình.

Cảm giác vui vẻ khó lòng tả nổi.
Thật muốn ôm cô ấy vào lòng cho thoả niềm vui lúc này...
- Ngọc Nghiên! Có khách sao?
Bà Minh Huyền từ trong nhà đi ra.

Trên tay cầm theo cây quạt nhỏ khẽ phe phẩy trông thật quyền quý biết bao.

Thấy bà ra, Ngọc Nghiên ngoan ngoãn chạy đến đi bên cạnh bà.

- Hiếu hả cháu? Tìm Hoàng Gia Định?
Ai mà có ngờ lại gặp bà Minh Huyền ở đây.
- Dạ vâng.
- Nó giờ này vẫn hay ở công ty mà.

Cháu cần gì thì đến đó tìm nó nha.
- Dạ vâng.
Đằng sau câu nói tưởng chừng như bình thường kia của bà Minh Huyền chính là hàm ý muốn đuổi khéo anh về, không muốn anh dây dưa với con dâu của bà.
Trần Minh Hiếu biết không thể ở lại thêm chỉ đành tiếc nuối cúi đầu chào hai người rồi ra về.

Vào trong xe còn tức giận đấm vào chiếc vô lăng mấy cái.

“Tinh tinh”- âm báo có tin nhắn mới chợt vang lên.
- Chúng ta gặp nhau chút đi.

Đừng khiến tôi phải thấy hình ảnh hèn nhát của cậu như vậy.
Hoàng Gia Định nhắn.

Tên này vẫn luôn như vậy...
- Gặp ở quán cafe đi.

Trần Minh Hiếu trả lời lại.
Anh không chắc Hoàng Gia Định có thích Ngọc Nghiên hay không nhưng anh chắc chắn rằng bản thân mình thích cô ấy.

Anh từng chấp nhận nhìn cô bên người khác, chấp nhận để người khác đem hạnh phúc đến cho cô nhưng kết quả thì sao chứ? Chẳng phải tên đàn ông đó vẫn làm cô đau khổ đấy thôi.
Lần này, anh không muốn lại phải đem hạnh phúc của cô giao cho kẻ khác nữa kể cả đó có là bạn thân anh đi chăng nữa.

Trần Minh Hiếu anh lần này sẽ phải trở thành người đàn ông bên cạnh cô, tự mình đem đến cho cô toàn bộ hạnh phúc anh có.

Còn ai đó tại công ty.
- Sao cái dự án này lại tệ được như vậy? Cậu chỉ đạo làm lại ngay cho tôi.
Hoàng Gia Định giận cá chém thớt, chuốt giận lên người Đàm Đức Trọng.
- Nhưng tôi thấy cũng rất có tính sáng tạo mà.
- Sáng tạo? Tôi lại thấy nó chưa thực sự nổi bật.

Cậu nhìn cái tôi gạch chân thì biết.

Cầm đi đi.
- Vâng.
Tên trợ lí nhỏ vô duyên vô cớ bị mắng.

Ai đó làm ơn lần sau bớt chọc giận sếp tôi giùm.
Nội tâm của Đàm Đức Trọng gào thét trong vô vọng.
...
- Hoàng Gia Định, nếu ngay cả sự tồn tại của cô ấy cậu còn thờ ơ như vậy thì để tôi chăm sóc cô ấy đi.

Được không?.
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 30: 30: Cô Chọn Ai


Tại quán cafe quen của hai người, Hoàng Gia Định đã ngồi sẵn ở đó đợi Trần Minh Hiếu tự bao giờ.

Phong thái lúc ngồi đợi cũng rất ung dung, một tay nhâm nhi ly cafe, tay còn lại cầm điện thoại tranh thủ lướt xem gì đó.
- Cho một ly cafe! - Trần Minh Hiếu đi vào ngồi vào ghế đối diện với Hoàng Gia Định.

Phong thái ung dung chẳng kém gì người bạn thân của mình.
- Cậu đến sớm nhỉ? Mới đó mà đã tới được đây rồi!
- Còn cậu đúng là một ông chủ rảnh rỗi mà, có cả thời gian xem camera ở nhà nữa sao.
Cả hai lời qua tiếng lại chào nhau một câu rồi khựng lại.

Vẻ mặt tươi cười khi nãy thoáng một cái đã liền vụt mất tăm hơi, thay vào đó là vẻ nghiêm túc, chuẩn bị bắt đầu vào vấn đề chính của buổi gặp mặt.
- Cậu thích vợ tôi đến vậy sao? - Hoàng Gia Định bắt đầu trước.
Anh là người rất ghét sự vòng vo vậy nên anh không muốn tốn thời gian để nói mấy lời vô nghĩa.
- Vợ? Cậu gọi có hơi ngượng rồi đó!
- Ồ.

Có sao? Tôi thấy xuôi lắm mà.
Hoàng Gia Định nhìn Trần Minh Hiếu nở một nụ cười đầy ẩn ý, khó hiểu.
- Nói sao nhỉ? Thẳng thắn mà nói thì tôi thực sự rất thích Ngọc Nghiên, không, còn hơn cả thích nữa đó.

Là yêu đơn phương.
Trần Minh Hiếu thẳng thắn thú nhận.
- Vì sao?
- Chẳng vì sao cả.

Chỉ cần là cô ấy là được.
Hoàng Gia Định không đáp lại luôn, đưa ly cafe lên miệng nhấp một ngụm thật nhỏ.
- Còn cậu.

Cậu thích Ngọc Nghiên chứ?
- Thích.

Đây là lần đầu tiên Hoàng Gia Định tự thú nhận tình cảm của mình dành cho Ngọc Nghiên.

Bởi vì trước đó, mỗi lần tự hỏi liệu mình có thích cô không thì anh đều chối phắt đi với lòng, không muốn thừa nhận rằng bản thân đang thích cô.

- Còn Hà Vi thì sao? Tôi không tin cậu nói hết tình cảm là hết tình cảm ngay được.

- Trần Minh Hiếu tiếp tục nói.
Lần này Hoàng Gia Định không trả lời mà lại quay mặt đi.

Xem ra là anh đang tự thừa nhận với Trần Minh Hiếu rằng anh vẫn còn chút ít tình cảm với Hà Vi.
- Cậu thích Ngọc Nghiên chỉ là nhất thời cảm nắng thôi.

Còn tôi.

Tôi yêu cô ấy rất lâu.

Tôi luôn luôn ở phía sau dõi theo cô ấy, còn cậu thì sao? Cậu chỉ biết thờ ơ với cô ấy thôi.

Cậu sẽ làm cô ấy tổn thương đấy! Vậy nên...!hãy dừng lại đi.
...
Về nhà, Hoàng Gia Định vô duyên vô cớ tức giận với đủ thứ với Ngọc Nghiên ở trong nhà.

Từ cái bình hoa anh chưa từng quan tâm bị dính bụi đến cả bình nước bị vơi mà không có người rót thêm nước vào.

Tất cả, tất cả đều làm anh chướng mắt vô cùng.
- Anh về rồi sao? Anh ăn gì chưa có cần tôi hâm nóng đồ ăn lại không?
Ngọc Nghiên đi đến nhẹ nhàng hỏi thăm liền bị anh vô duyên vô cớ quát mắng.
- Cô không trông thấy cái bình hoa kia bẩn sao? Không biết đường mà lau đi à?
- Tôi có phải là ô sin đâu.

Lau gì chứ? Hơn nữa nó sạch như vậy thì cần gì lau?- Ngọc Nghiên cũng chẳng chịu thua, phản bác anh luôn.

Trong đầu còn thầm chửi anh:
Đúng là cái đồ lập dị.
Hoàng Gia Định cứ vậy chằng hiểu sao lại tức giận kéo xộc cô vào người mình, sau đó lại thẳng tay đẩy ngã cô xuống ghế sofa.

Hai tay anh chống sang hai bên cô, anh cúi người thì thầm hỏi.
- Giữa tôi và Trần Minh Hiếu.

Cô chọn ai?
Câu hỏi này của anh làm Ngọc Nghiên có hơi ngớ người.
- Chọn...!chọn ai gì chứ? Làm như...
- Không cần biết.

Tôi chỉ muốn biết cô sẽ chọn ai thôi.

- Hoàng Gia Định như phát điên chỉ chăm chăm muốn nghe câu trả lời từ cô.
- Tôi...!sẽ chọn.....
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 31: 31: Người Tôi Chọn Là Hoàng Gia Định


- Nếu bắt buộc phải chọn giữa một trong hai thì tôi sẽ chọn Hoàng Gia Định.
Ngọc Nghiên gọi thẳng tên anh là “Hoàng Gia Định” thay vì xưng “anh” làm Hoàng Gia Định có chút ngạc nhiên nhưng bù lại anh rất hài lòng với câu trả lời này của cô.
- Vì sao? Vì sao lại chọn tôi? - Hoàng Gia Định hỏi tiếp.
- Vì anh là chồng tôi...!vậy nên có thế nào tôi cũng sẽ lựa chọn ở bên anh.
- Chỉ vậy?
- Ừ.

- Ngọc Nghiên thở hắt ra ừ nhẹ một tiếng.
Cô thừa biết câu trả lời của cô sẽ làm anh không vui nhưng cô vẫn phải nói.

Bởi lẽ giữa hai người là không thể.

Cô không muốn anh hiểu lầm và lại càng không muốn hơn bản thân sẽ sa phải lưới tình của anh.
- Vậy nếu tôi không phải chồng cô thì sao? Cô chọn ai?
Ngọc Nghiên chau mày nhìn Hoàng Gia Định.

Hai cánh tay cô đau đến tê cứng mất cảm giác vì bị anh nắm chặt.
- Không ai cả.
- ...!- Hoàng Gia Định im lặng chờ đợi nghe cô nói.
- Tôi...!vốn không có bất kì sự lựa chọn nào cả.

Từ trước đến giờ vẫn luôn là như thế.

Hơn nữa, tôi nghĩ mình cũng không còn đủ bản lĩnh để mở lòng thêm một lần đâu.

Với tôi một lần đau là đủ rồi.

Đừng bắt tôi phải chọn lựa bất kì điều gì nữa...!Được không?
Ngọc Nghiên cố gồng mình nói lên những điều thực trong lòng cô luôn nghĩ.

Dẫu cho Hoàng Gia Định có không muốn nghe thì cô vẫn sẽ nói.

Anh có tức giận hay đuổi đánh gì cô cũng được.
- Được.

Cô không cần chọn nữa.

Cũng đừng bao giờ chọn nữa.

Cứ làm con rối nghe theo mọi mong muốn của tôi đi.
Quả nhiên, Hoàng Gia Định nổi cơn nôi đình thật rồi.

Anh tức giận hét lớn, đồng thời đẩy cô một cái ngã nhào ra đất và lạnh lùng đi về phòng, ngay cả một cái liếc mắt thương xót cô cũng không có.
Một cơn gió lạnh bên ngoài bất chợt lùa vào trong nhà khiến cô rùng mình lên vì lạnh.

Cả cơ thể cô run rẩy và đau nhức khó chịu vô cùng.

“ Sầm “- tiếng đóng cửa vang lên ngay sau lưng.
Ngọc Nghiên bấy giờ vẫn ngồi lì ở dưới sàn nhà đó.

Cô thấy bản thân thật bất hạnh giống như trước giờ vẫn thế.

Nhưng khác một điều là cô không còn khóc nữa.
Căn bản là không khóc nổi nữa.

Có lẽ nước mắt cô đã cạn rồi chăng?
- Tôi không phải con rối của một mình anh đâu.

Mà là con rối của tất cả mới đúng.
Ngọc Nghiên khẽ lẩm bẩm, nắm chặt tay rồi tự mình đứng dậy.
Trên cầu thang, vợ chồng ông bà Hoàng Thái Vũ đau lòng nhìn đứa con dâu ngoan bị chồng đẩy ngã.

Trước đó, bà Minh Huyền còn định xuống can thiệp giải hoà cho cả hai nhưng bị chồng ngăn lại.
- Tôi biết bà đau lòng và tôi cũng thế nhưng đây vốn là chuyện của bọn nó, lên để bọn nó tự giải quyết với nhau.

Chúng nó đến với nhau không bằng tình yêu, ở bên nhau xảy ra mâu thuẫn, hiểu lầm chính là lẽ đương nhiên.

Còn việc giải quyết những điều đó làm sao thì cứ để cho con tim chúng nó làm chủ.

Như vậy có khi lại hay.
- Nhưng...
- Bà nghe tôi.

Ngày mai chúng ta dọn đồ về nhà.

Chúng ta ở đây lâu sẽ chỉ gây thêm mâu thuẫn thôi.
Mặc dù rất không hài lòng với suy nghĩ của chồng nhưng ngẫm kĩ, bà Minh Huyền lại cảm thấy chồng mình nói rất đúng.
Ban đầu là bà nhất quyết muốn chuyển tới ở chung để hai người gia tăng tình cảm.

Cứ nghĩ như vậy là tốt nhưng thực ra chẳng giúp được gì.

Trái lại càng làm cho hai người trở nên dè dặn, ít thiện cảm với đối phương hơn.
- Mai chúng ta dọn về nhé?- bà Minh Huyền đau lòng nói.
- Chúng nó có duyên nếu có cả nợ ắt sẽ bên nhau.

- Hoàng Thái Vũ khẽ an ủi vợ..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 32: 32: Không Có Quyền Lựa Chọn


Sau khi vợ chồng Hoàng Thái Vũ rời đi, căn biệt thự lại trở về với nếp sống thường nhật khô khan mà cũ kĩ đến tệ giống như trước kia.
Hay là tệ hơn nhỉ?
Hoàng Gia Định tuy chưa lần nào nói rõ lòng mình ra với Ngọc Nghiên nhưng qua thái độ của anh, cô dù có ngốc cũng thừa hiểu anh đang thích mình.
Ấy vậy mà, cô cứ lẳng lặng làm ngơ, mặc cho anh không ít lần bày tỏ thái độ.
Bởi lẽ với Ngọc Nghiên bây giờ, tình cảm thực sự là thứ gì đó rất đáng sợ.

Nó mỏng manh và có thể vụt khỏi tầm tay chỉ trong một cái chớp mắt.

Nó khiến cô tin tưởng vào một điều tốt đẹp nhưng cuối cùng lại chỉ toàn là dối lừa.
Hơn nữa...
Hoàng Gia Định từng yêu say đắm Hà Vi đến thế kia mà, đời nào lại dễ dàng quay sang thích cô nhanh như vậy.

Đúng thế, bọn họ còn tình cảm mặn nồng vậy cơ mà...!Còn cô thì sao? Chẳng phải cô cũng có đôi lúc không kiềm lòng được mà nhớ về Lã Thành Long đó sao? Dù cho bản thân cô đã bắt đầu rung động với Hoàng Gia Định.
Ngọc Nghiên liếc nhìn tấm ảnh được gửi tới đây cho cô vào sáng nay.

Bức ảnh chụp cảnh Hoàng Gia Định ân ái đút đồ ăn cho Hà Vi.

Không biết ai đã gửi nhưng đúng là có ý đồ muốn cô biết rõ mà lui đây mà.
- Bức ảnh này chắc chắn là được chụp trước lúc hai người kết hôn.

Cô đừng suy nghĩ linh tinh nhé?
Dì Dung nhìn tấm ảnh trên tay Ngọc Nghiên thì nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Bà ấy lo cô sẽ vì mấy bức ảnh cắt ghép cẩn thận mà phiền lòng.
- Chụp sau khi chúng tôi kết hôn vì trước đó Hà Vi chưa nhuộm tóc màu này.

Nhưng tôi không quan tâm đâu.

Dì đừng lo.

- Ngọc Nghiên mỉm cười trả lời cho Dì Dung an tâm.
- À mà...!cây hoa hồng của cô có nụ hồng đầu tiên rồi đấy! Sáng sớm nay tôi tưới hoa có thấy đó.
Dì Dung thừa biết cô không vui nên vội chuyển sang chuyện khác.
- Vậy sao?
Ngọc Nghiên bây giờ mới thực sự vì vui vẻ mà mỉm cười.

Mặc kệ mấy cái chuyện tình cảm phức tạp khó hiểu kia, cô bây giờ chỉ muốn vui vẻ trồng hoa cho nhẹ lòng thôi.
Nhưng chưa kịp vui lâu thì Hoàng Gia Định đã đột ngột trở về, cướp đi mất nụ cười trên môi cô lúc này.
- Cô Ngọc Nghiên cậu chủ về!

Dì Dung gọi vọng ra bên ngoài vườn, Ngọc Nghiên nghe vậy liền hớt hải chạy vào.

Nhưng xui cái là...
Cô lại vì hấp tấp mà trượt chân ngã xuống hồ nước trong vườn.
- Cô Ngọc Nghiên! - Dì Dung thấy cô ngã thì lo lắng chạy lại đỡ cô.
Hoàng Gia Định bấy giờ cũng đang đi tới.

Anh không nói không rằng, khuôn mặt đằng đằng sát khí ngày một tiến lại gần.
Ngọc Nghiên cả người ướt át nhìn anh, tay cô nắm chặt lấy tay của Dì Dung, lo lắng không yên.
- Đứng dậy! - Hoàng Gia Định ra lệnh.
Thấy cô mãi không chịu đứng dậy, anh không thèm nói nữa, trực tiếp kéo mạnh tay cô ra khỏi tay Dì Dung, nhẹ nhàng ẵm cô trên tay.
- Làm gì vậy? Bỏ tôi xuống!
- Cô không có quyền lựa chọn.
- Anh điên à? Tôi cần thay đồ anh bế tôi đi đâu?
- Thay đồ.
- Tôi không cần.

Anh bỏ tôi xuống.
- Yên lặng đi.

Cô không có quyền lựa chọn với tôi.

Vậy nên tôi muốn làm gì thì cũng không tới lượt cô lên tiếng.
Ấm ức vì bản thân không được tôn trọng, Ngọc Nghiên vùng vẫy để phản kháng, cứ tưởng sẽ khiến anh tức giận buông ra ai ngờ chưa gì đax bị doạ phải yên tĩnh nằm trong tay anh.
- Nếu muốn vùng vẫy tôi cho cô biết cảm giác vùng vẫy trên giường là thế nào đấy! Tốt nhất là im lặng một chút đi..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 33: 33: Tôi Thích Em


Hoàng Gia Định bế Ngọc Nghiên lên phòng của cô thay vì phòng anh mặc cho nếu là vào phòng anh thì sẽ nhanh và tiện hơn, vả lại trong tủ của anh cũng có sẵn mấy bộ đồ của cô để tiện thay.
- Không cần phải làm như vậy đâu.
Ngọc Nghiên đẩy anh ra ngay khi anh vừa đặt cô xuống giường.

Nhìn cả người cô ướt như chuột lột, anh vừa có chút xót lại cũng có chút lo.

Xót vì cô bị ngã, anh sợ cô sẽ đau ở đâu đó nhưng không nói với mình.

Còn lo là lo cô sẽ vì bị ngã mà cảm lạnh.

Vậy mà cô nào có hiểu cho anh.

Cứ chăm chăm sợ sệt anh sẽ làm gì đó nguy hại cho cô.
- Mau thay đồ đi.
- Anh đi ra tôi mới thay được chứ!
- Vậy thay xong thì nói tôi.
Hoàng Gia Định ngập ngừng nói rồi rảo bước ra khỏi phòng.

Chẳng là khi nãy áo cô ướt, bám chặt vào người làm anh nhìn thấy bên trong cô qua một lớp áo mỏng.

Chính điều này đã làm bản năng của đàn ông trong anh trỗi dậy.

Và cũng chính nó phải khiến anh đã rơi vào cảnh bối rối như thế này.
- Chết tiệt thật.

Mình nghĩ cái quái gì vậy chứ?

Anh tức giận đạp chân vào tường cho bõ tức.

Vốn chỉ định về nhà lấy tài liệu, ai ngờ lại đúng lúc thấy Ngọc Nghiên té ngã xuống hồ.
“Cạnh”- tiếng cửa phòng Ngọc Nghiên mở ra.
Cô biết anh còn chờ nên đã ra mở cửa ngay khi thay đồ xong.
- Xong rồi à?
- Ừ.

Có chuyện gì sao?
- Tôi...
Vừa nãy rõ ràng có rất nhiều điều muốn nói với cô, bây giờ tự nhiên lại chẳng biết nói gì.

Mấy lời định nói cứ như thế biến đâu hết cả vậy.
- Tóc cô còn ướt kìa.
- Thì tại tôi chưa sấy tóc mà.

- Ngọc Nghiên ngơ ngác nhìn Hoàng Gia Định.
Điệu bộ ngơ ngác pha thêm vẻ ngây ngốc của cô làm anh bất giác mỉm cười.

Đột nhiên giọng anh trở nên ấm áp đến lạ, cả cử chỉ đến ánh mắt đều vô cùng ấm áp.
- Lần sau nhớ cẩn thận đừng để bị ngã.
Đây là lần đầu anh dịu dàng với cô gái này đến thế.

Mặc cho mấy ngày qua cô luôn khiến anh khó chịu.
- Anh cũng nên ngủ nhiều một chút, mắt anh hơi thâm...!- Ngọc Nghiên chỉ tay lên mắt mình diễn tả.
Xem như là quan tâm lại đi.

Bởi lẽ, từ trước đến nay chưa từng có ai dặn cô đừng để bị ngã cả.

Hoàng Gia Định im lặng sau câu quan tâm của Ngọc Nghiên mất một lúc.

Mãi mới lên tiếng.
- Tôi thích em.
- ...!- cô im lặng.

Trong lòng nảy sinh nhiều bối rối.
- Tôi khó chịu khi em biết tình cảm của tôi mà cứ tránh né nên tôi nghĩ mình phải nói rõ với em tình cảm của mình.

Để nếu...
Hoàng Gia Định ngừng lại, thở hắt ra một hơi rồi nói tiếp.
- Để nếu em có không thích lại tôi thì cứ tiếp tục tránh né tôi cho tới khi tôi hết thích em, và đặc biệt là đừng quan tâm tôi như khi nãy, tôi sẽ càng thích em hơn đấy!
Omg!! Anh đang tỏ tình với cô sao? Mặc dù biết trước nhưng nói thẳng ra như vậy thì khó xử quá rồi.

Làm sao bây giờ.

Nên trả lời làm sao đây?
- Sao vậy? Không muốn trả lời tôi sao?
- Tôi...!xin lỗi.

Mặc dù tôi...!có rung động thì vẫn không thể mở lòng mình ra để đón nhận tình cảm của anh được.
- Vậy nếu tôi khiến em mở lòng ra thỉ sao?
- Hả?!
- Tôi sẽ làm em phải mở lòng ra đón nhận tình cảm tôi dành cho em.
- Tôi...
Biết Ngọc Nghiẻn khó xử, Hoàng Gia Định cười xoà một cái vẻ không sao dù cho trong lòng anh bây giờ có cả đống “sao trăng”.
- Mau đi sấy tóc đi.
- Anh...!cũng tranh thủ nghỉ ngơi đi.
Vốn anh định là sẽ tỏ tình với cô theo một cách nào đó thật lãng mạn không thì cũng là trong hoàn cảnh thơ mộng gì đó rồi mới nói chứ không phải là khi cô vừa bị ngã xuống hồ như thế này.
Đúng là khi cảm xúc đột ngột dâng lên thì lí trí sẽ chẳng còn là cái gì to tát nữa mà..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 34: 34: Sự Quan Tâm Của Trần Minh Hiếu


Được Hoàng Gia Định tỏ tình cũng thôi đi.

Dẫu sao đấy còn là chuyện cô có thể lường trước được.

Nhưng chuyện cô không ngờ đến nhất lại chính là việc Trần Minh Hiếu, người cô xem như thần tượng lại ngày ngày quan tâm đến cô.
“Kính coong”- tiếng chuông cổng vang lên vọng vào trong nhà.
Ngọc Nghiên nghe thế liền thở dài một hơi, ánh mắt cô mệt mỏi hiện lên vẻ bất lực.

Chẳng cần phải ra cũng thừa biết là ai nhấn chuông rồi.
- Cậu ấy lại đến đó.

Giờ sao?
- Dì thấy tôi nên làm sao? Không lẽ lại đi ra nhận sự quan tâm từ anh ấy? Đã mấy ngày liền rồi đó.
Cô bất lực than thở với Dì Dung.
Nếu như cô đang độc thân thì không nói làm gì.

Đằng này cô đã làm vợ người ta thì sao có thể nhập nhằng nhận sự quan tâm đầy tình ý đó được.

Dù cho giữa cô và chồng không phải một cặp yêu nhau bình thường thì việc phản bội vẫn là điều cô không chấp nhận được, càng không cho phép mình làm điều trái đạo lí như thế.
- Bảo tôi đã ra ngoài với mẹ chồng rồi.

Vậy nha! - Ngọc Nghiên không muốn gặp mặt bèn nhờ Dì Dung ra đuổi khéo anh về.
Dì Dung không nói gì, khẽ gật đầu đi ra mở cổng rồi ngọt lời đuổi khéo.
- Cậu tìm cô chủ?
- Đúng rồi.

Cô ấy đâu? Tôi vào được chứ?- Trần Minh Hiếu lịch sự.
- Cô Ngọc Nghiên đi thăm bố mẹ chồng từ sáng sớm rồi.

Cậu cần dặn gì tôi sẽ chuyển lời cho.
- Vậy sao...- Trần Minh Hiếu hụt hẫng nói.
Cái tay anh bất giác đưa lên tự xoa xoa đầu mình vì ngại.

Tay còn lại đưa cho Dì Dung một chiếc túi, bên trong là một cuốn sách khá hay anh mua tặng Ngọc Nghiên bởi anh biết cô rất thích đọc sách.
- Vâng tôi sẽ đưa lại cho cô ấy.
Dì Dung mặt không biểu cảm, lạnh nhạt nhận lấy món đồ từ tay Trần Minh Hiếu.

Anh nhìn ra sự không vui của bà ấy nên cũng đưa đồ rồi nhanh chóng ra về.

Thật chẳng thể hiểu tại sao anh lại si tình đến mức bị người khác ghét bỏ như thế nữa?
Ở trong nhà, Ngọc Nghiên chứng kiến toàn bộ sự việc.

Cũng nhìn ra nét đượm buồn được Trần Minh Hiếu cẩn thận giấu đi.

Đợi anh ra khỏi, cô mới từ từ bước ra.
Một cơn gió nhẹ nhàng vụt qua làm tóc cô khẽ khàng bay, vài ba sợi tóc cứ thế mà dính vào mặt làm khuất tầm nhìn.

Thấy thế cô bất giác liền đưa tay lên vén tóc sang một bên cho gọn lại theo phản xạ thông thường.
Hành động thanh thoát, cử chỉ thì quá đỗi yêu kiều.

Chỉ là vén tóc thôi mà, cần phải đẹp tới vậy không?
- Làm gì với anh ấy bây giờ...
Ngọc Nghiên đi ra than ngắn thở dài mà nào có để ý dì Dung đang ngắm cô đến quên cả trời đất nên chẳng nghe lọt chứ gì.
- Dì Dung? Dì Dung?
Thấy Dì Dung cứ ngẩn người mãi không trả lời mình, cô bèn nói lớn mấy cây kéo bà ấy ra khỏi si mê nhất thời.

- À sách của cô.
- Tôi cảm ơn.
Ngọc Nghiên nhận sách mà lòng buồn rười rượt khó xử vô cùng.
Trả lại thì người ta không nhận, tặng lại lại có thể sẽ khiến người ta hiểu làm tiếp tục.

Phải làm sao để chấp dứt sự quan tâm này đây?
Đang đau đầu không biết phải làm thế nào thì cô đột nhiên nảy số.

- Có chuyện gì sao?
Dì Dung thấy đang tự nhiên mà Ngọc Nghiên lại cười bèn hỏi.
- Tôi sẽ làm cho anh Hiếu không đến đây làm phiền chúng ta nữa.
- Cô định nói thẳng với anh ấy sao?
- Không có chuyện đó đâu.

Tôi rất quý anh ấy nên nếu làm vậy thì thật có lỗi quá.
- Lẽ nào...!cô định phản bội cậu chủ? Không được đâu cậu chủ mà biết sẽ giết cô mất.
Không hiểu sao dì Dung lại nghĩ tới chuyện bậy bạ như vậy nữa.
- Vớ vẩn, nguyên tắc của tôi là không hai lòng.
- Thế chứ cô có một lòng một dạ thích cậu chủ đâu.
Chưa kịp hết lời đã bị tạt gáo nước lạnh, Ngọc Nghiên bất lực uống hớp nước cho trôi cơn giận rồi mới nói tiếp.
- Tôi muốn Hoàng Gia Định biết Trần Minh Hiếu ngày nào cũng đến đây tìm tôi để anh ta nói chuyện với Trần Minh Hiếu chứ không có ý bậy bạ.
- À...!tôi xin lỗi.
- Thiệt tình.
- Hay để tôi lựa lời nói chuyện này ra giúp cô.

Kể ra thì tôi nói sẽ ổn hơn là cô tự nói.
- Được đó.

Dì giúp tôi vụ này đi nha.
Dì Dung hiền hậu nở nụ cười, trìu mến nhìn cô.
- Mà có chuyện này không biết cô có để ý không?
Đột nhiên bà nói.
- Chuyện gì cơ?
Ngọc Nghiên không để tâm lắm, thuận miệng hỏi chuyện gì.
- Hôm nay tôi mới để ý là cô rất xinh.
- Vậy sao...
Cô ngơ ra mất một lúc, chần chừ nói.
- Bà là số ít người khen tôi xinh đấy! Cảm ơn nha.
- Do họ mắt mù nên chưa thấy đó thôi.

Tôi nói thật đó không phải nịnh nọt lấy lòng.
- Tôi biết rồi mà, tôi thì xấu thế nào được.

Phải không?.
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 35: 35: Tôi Thật Lòng Mà Em Cứ Thờ Ơ


- Cậu chủ...!
Chỉ vừa mới mở lời thôi nhưng Dì Dung đã căng thẳng đến cứng cả họng.

Quả là một bà lão nhút nhát mà.
- Nói đi.

- Hoàng Gia Định thờ ơ
- Chuyện là...
Liếc mắt lên phía cầu thang, bà thấy Ngọc Nghiên đang đứng đó quơ tay, múa chân cổ vũ tinh thần mình.

Có lẽ cô không cổ vũ bà sẽ thoải mái hơn.

Nhưng kệ đi.

Bà không chần chừ nữa.

Lấy hết can đảm nói liền một mạch.
- Chuyện là cậu Trần Minh Hiếu cứ vài hôm là sẽ lại qua đây tìm gặp cô chủ.

Cô ấy...à không tôi thấy cậu có cần làm gì không?
Tuy có vấp một xíu nhưng nói vậy là được rồi.

Hoàng Gia Định nghe xong thì khựng lại chừng hai giây rồi mới nói.
- Thì sao? Làm gì là làm gì?
Trái mới suy nghĩ của hai người, Hoàng Gia Định nghe xong điềm tính đến lạ.

Anh vẫn ung dung ngồi uống trà xem tài liệu, rõ ràng không thèm quan tâm gì.

Hứ! Đây là biểu hiện của người đàn ông khi biết mình có tình địch sao? Còn nói thích mình các thứ nữa chứ.

Toàn mấy lời nói nhăng cuội sến súa.
Ngọc Nghiên tức giận trước thái độ thờ ơ này của anh.

Rõ ràng anh nói thích cô nhưng lại không ghen khi biết có người đàn ông khác tán tỉnh cô.
Vậy mà...
Chợt cô nhớ lại mấy lần cô gặp Lã Thành Long anh còn làm ra cái vẻ như đang ghen tuông, hoá ra không phải ghen vì cô mà chỉ là muốn người anh yêu được hạnh phúc thôi.

Ờ đúng rồi đấy! Anh chưa ghen mà tự nhiên cô lại ghen trước luôn rồi.

Chả hiểu tại sao.

Cô biết mình vô lí khi không yêu anh mà ghen nhưng cô mặc kệ đấy!
Cơn giận của cô lên tới đỉnh điểm, cô không nhịn nữa, bực bội đi xuống nhà.
- Thái độ này của anh là sao vậy?
Thấy Ngọc Nghiên đi xuống với tâm trạng cáu kỉnh, đoán hẳn sẽ có cuộc chiến sắp nổ ra nên Dì Dung vội cúi đầu xin phép rồi ra về sớm.
Căn biệt thự rộng lớn bây giờ chỉ còn có hai người.

Mặc hai người thoả thích muốn làm gì thì làm.
- Câu này là tôi phải hỏi em mới đúng chứ!
- Sao lại hỏi tôi? Thái độ anh sai rành rành ra kia kìa.

Không phải anh bảo là thích tôi sao? Vậy lại không ghen khi có người khác muốn tán tỉnh tôi?
- Tôi...
Hoàng Gia Định tỏ ra thích thú khi Ngọc Nghiên có phản ứng ngoài dự định như thế.

Vốn chỉ định thờ ơ một chút làm phép thử với cô ai ngờ kết quả lại ngoài mong đợi thế này.
- Anh định giải thích thế nào đây?
Ngọc Nghiên bình thường hiền dịu cẩn trọng lời nói là thế nhưng một khi bị cái gì đó làm cho cáu lên thì rất dễ mất kiểm soát.

Những lúc cơn giận nên tới đỉnh điểm như thế cô sẽ chẳng ngần ngại mà quát mắng người khác, thậm chí có thể sẽ dùng tới bạo lực nữa.
- Em bình tĩnh nghe tôi nói.
- Thôi khỏi luôn đi.

Nếu không thích tôi thì đừng tỏ tình cũng như quan tâm đến tôi.

À còn nếu anh nghĩ tán tỉnh tôi để bảo vệ hạnh phúc cho Hà Vi thì xin lỗi anh nhầm rồi.

Nếu muốn tôi vẫn sẽ tìm đến Lã Thành Long mà phá hoại hạnh phúc của cô ta đó.
Ngọc Nghiên giận quá nên mới nói thế chứ thực chất có chết cô cũng chẳng thèm động tới tên đàn ông như Lã Thành Long một lần nào nữa.
Cơ mà Hoàng Gia Định không quan tâm cô đang tức giận mà nói thế.

Điều anh quan tâm chính là cô dám nói rằng sẽ tìm đến Lã Thành Long.

Đang vui vẻ chưa bao lâu lại đã bị chọc tức, anh ném tập tài liệu xuống bàn làm chúng tung ra khắp mặt bàn rồi bay cả xuống dưới đất.
Ngọc Nghiên sau khi tuôn ra một chàng thì tâm trạng đã ổn định hơn đôi chút nhưng giờ cũng là lúc cô nhận ra nguy hiểm đến gần rồi.
Anh tiến lại gần cô nhanh đến khó hiểu.

Một tay quàng qua eo ôm chặt lấy cô, một tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mặt mình.

- Tôi không có ý đó đâu.

Chỉ là...
Ngọc Nghiên thấy sợ rồi.

Nhất định sẽ không có lần sau đâu mà.
- Em giải thích gì chứ? Em muốn tìm Lã Thành Long? Em mà tìm hắn, tôi thề tôi sẽ khiến hắn bại liệt cả đời không thể động được đến em.
Dứt lời, anh lấy thân mình đẩy cô xuống ghế sofa nhằm môi mà hôn ngấu nghiến.

Trong phút chốc cô như ngạt thở bởi nụ hôn đó của anh.
Cô cố dùng sức đẩy anh ra nhưng bất thành, đành mặc đó cho anh hôn.

Mãi một lúc khi thấy dễ chịu hơn, anh mới buông môi cô ra nhưng cả người vẫn nằm đè lên cô.
- Tôi cho em giải thích trước.
Thấy có cơ hội Ngọc Nghiên vội nói luôn.
- Anh còn yêu Hà Vi lắm đúng không? Bản thân anh muốn giữ lấy tôi chỉ vì sợ tôi sẽ cướp lại Lã Thành Long từ tay cô ta thôi chứ gì?
- Em ghen sao?
- Không có.
Rõ ràng là đang ghen nhưng cô cứ mặt dầy chối bay đi.
- Tôi không lo cho cô ta, người tôi lo là chính bản thân mình.

Tôi lo em sẽ bỏ mặc không yêu tôi.
- Nói dối.

Chính anh vừa rồi thờ ơ.
- Vậy sao tôi thật lòng mà em lại thờ ơ? Rõ ràng em cũng thích tôi còn gì? Còn ghen với Hà Vi.

Em không thành thật với tôi, không thành thật với lòng mình.

Giọng Hoàng Gia Định dịu dàng lại nghe ngọt xỉu.

Anh là đang làm nũng với cô sao?

- Tôi...!tôi thành thật mà...
Ngọc Nghiên quay mặt đi ngập ngừng nói.

Rõ ràng cô đang nói dối.
- Được vậy giờ tôi sẽ đi tìm Hà Vi nối lại tình xưa.

Nuông chiều cô ta như cái cách tôi đang làm với em bây giờ.

Vừa ý em chưa?
Hoàng Gia Định đứng dậy giả vờ bỏ đi.

Cô ngây thơ tưởng thật vội giữ tay anh lại.

Anh khẽ mỉm cười hài lòng.
- Tôi...!tôi muốn sự nuông chiều đó sẽ chỉ là của em thôi.
Cô nói trong vô thức chẳng rõ nguyên căn vì sao, chỉ biết ngay thời khắc anh quay người định dời đi cô đã rất sợ, cô sợ sẽ lại bị ghẻ lạnh ở đây lần nữa, cũng nhớ tới vài lần ít ỏi anh dịu dàng với cô, tuy ít nhưng có còn hơn không.
- Em nói gì? Nói lại đi tôi nghe không rõ.
Hoàng Gia Định nghe rõ từng lời cô nói nhưng làm bộ vậy để nghe cô nói lại lần nữa.
- Em muốn độc chiếm sự nuông chiều đó của anh.- cô lấy hết can đảm hét lớn.
Dứt lời, Ngọc Nghiên chủ động túm lấy cổ áo anh mà kéo mạnh về phía mình.

Chủ động hôn anh không chút do dự.

Đây là lần đầu cô chủ động với anh như thế.
- Em thành trẻ hư nhanh vậy sao? - anh nở nụ cười ranh ma nhìn cô đang ngại ngùng đỏ mặt nằm dưới thân mình.
- Chẳng phải tại anh nuông chiều quá mức còn gì?.
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 36: 36: Tình Yêu Và Tình Bạn


Không phải là lúc cả hai cùng kí vào giấy đăng kí kết hôn mà chính là từ bây giờ, chính lúc này đây cả hai mới là một cặp vợ chồng thực sự.

Ở bên nhau là vì yêu nhau chứ chẳng phải do người lớn nào cả.
- Ta ra!!! Anh thấy sao? Đẹp đúng chứ!
Ngọc Nghiên ngay khi thức dậy đã vội kéo Hoàng Gia Định ra sau vườn, vui vẻ bật mí cho anh bí mật nhỏ của mình.
Anh nhìn luống hồng nhỏ đang đung đưa trong gió, lại nhìn vào cô gái đang vui vẻ trước mặt mình.

Có nhìn thế nào thì mấy đoá hồng kia cũng chẳng thể sánh nổi với cô.

Không hề trang điểm hay váy áo lộng lẫy, cô chỉ lòa xoà mặc đại nên người bộ váy trắng rẻ tiền thôi mà sao lại nổi bật đến thế.

Mái tóc dài, mượn càng khiến cô trở lên thanh thoát, yêu kiều hơn cả.
Bất giác, anh đưa tay lên v**t v* mái tóc dài của cô đã thế còn tiện tay nghịch ngợm mái tóc ấy nữa.
- Đẹp không? Em lén anh trồng ở đây đó! Nghe nói đây là cấm địa của nhà này mà không biết là em đã chọc giận anh chưa?
- Rồi!
Hoàng Gia Định nhanh chóng trả lời chẳng nghĩ ngợi điều gì.
- Anh giận thật à?
Ngọc Nghiên rón rén hơn hỏi lại.
- Ừ.

- không chần chừ Hoàng Gia Định lại đáp luôn nhưng vẻ mặt anh thì vô cùng thản nhiên không có tí gì là đang giận cả.
- Anh nhỏ mọn.

Có tí ti thế cũng giận, lại còn nói sẽ nuông chiều em...
Cô thấy anh tủm tỉm cười, biết anh đang trêu mình lên bèn hất tay anh ra.

Giận dỗi nói.
- Mặc kệ cấm địa của anh.

Em cứ trồng hoa ở đây đấy!
- Ừ.

Đây là nhà em, em muốn trồng ở đâu mà không được.
- Nhà em? Ở đâu cũng được?
Ngọc Nghiên lạ lẫm lẩm bẩm.

Ờ thế lấy vợ cho vợ toàn bộ tiền là ý như này sao? Tự nhiên cô thấy mình có vẻ như đang ngây thơ quá thì phải.
Đang tập trung suy nghĩ thì cô bị anh bất ngờ ôm lấy từ đằng sau.

Anh cúi người kê cằm vào vai cô.

Lời ngọt tựa mật rót tay cô thủ thỉ.

- Em ngạc nhiên gì chứ? Chẳng phải ngay cả tim anh em còn dám vào đó trồng hoa, huống chi là mảnh đất này.
Chuyện gì đây? Cái tên hàng ngày mặt lạnh như băng khi yêu lại biết thả thính bằng mấy lời ngọt ngào vậy sao?
Ngọc Nghiên gỡ lỏng tay anh ra xoay người lại phía anh.

Cô áp hai tay vào má anh, cố kiễng chân nên để cao ngang anh nhưng không tới.
- Sao? Còn không phải vậy à?
- Không...!chỉ là em muốn hỏi...

- Em hỏi đi.
- Em ngang ngược vô phép như thế tại sao anh còn yêu em?
- Hmm.

Bởi vì em anh muốn chinh phục sự ngang ngược đó chăng?
Anh bế thốc cô lên bằng một tay để cô cao ngang bằng mình.

Rồi vô tình thế nào môi cô chạm nhẹ vào môi anh.

Không nồng nhiệt nhưng rất ngọt.

Cô ngại ngùng ôm lấy anh, dụi đầu vào vai anh đầy e thẹn.
- Em e thẹn gì chứ? Có phải lần đầu đâu?
- Nhưng đang ngoài vườn mà.

Dì Dung sẽ thấy thì sao?
- Kệ Dì ấy!
Đúng như Ngọc Nghiên nghĩ.

Dì Dung nhìn thấy thật.

Nhưng không phải chỉ có mình bà thấy mà cả Trần Minh Hiếu cũng thấy.

Anh sang đây tìm cô, Dì Dung không biết cô đang ở cùng Hoàng Gia Định nên mới dẫn anh ra, ai ngờ...
Trong lòng Trần Minh Hiếu bây giờ rối lắm.

Anh phải đau lòng nhìn bạn thân của mình yêu người con gái anh thầm thương trộm nhớ suốt tuổi thanh xuân và không thể làm gì khác.

Anh không muốn từ bỏ mối tình đơn phương của mình, nhưng lại cũng không muốn mất đi người anh em anh xem là tri kỉ.
Giữa tình yêu và tình bạn.

Cái nào mới đúng đây?.
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 37: 37: Chấp Niệm Trong Lòng Trần Minh Hiếu


Sau khi tận mắt chứng kiến toàn bộ cảnh thân mật, ngọt ngào của Hoàng Gia Định và Ngọc Nghiên, Trần Minh Hiếu đau lòng chọn cách im lặng rời đi.

Trước khi đi còn cẩn thận dặn Dì Dung đừng nói rằng anh đã đến.
Có thế nào thì anh cũng không muốn hai người họ phải khó xử vì mình.
...
Tại trường quay.
- Trên đây là những bản tin chính trong ngày.

Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật các tin mới trong các khung giờ phát sóng tiếp theo.

Cảm ơn mọi quan tâm theo dõi chương trình News của chúng tôi.
Trần Minh Hiếu chỉnh chu trong bộ vét đen quay chương trình phát sóng trực tiếp trên khung giờ vàng.

- Làm tốt lắm!
Đạo diễn bên này dơ một tay hô lớn khen ngợi anh.

Cũng đúng thôi, anh làm tốt thật mà.
...
- Chà.

Anh ấy giỏi thật.
Ngọc Nghiên ngồi xem tin tức cùng Hoàng Gia Định vẫn chẳng ngần ngại mà khen ngợi Trần Minh Hiếu.

- Cái tên nhây từ trong trứng này vậy mà khi lên hình trông lạnh lùng khác hẳn.
Hoàng Gia Định liếc qua màn hình ti vi một cái giọng điệu như dè bỉu không coi ra gì nhưng trong lòng anh lại thấy thằng bạn mình giỏi thật.

- Em thực sự rất ngưỡng mộ những người như anh ấy.

Được đem tiếng nói của mình đến cho mọi người.
Cô ao ước nói.

Trong đầu lờ mờ nhớ lại ngày trước còn học cấp Ba cũng từng mơ về ngày sẽ được là một phát thanh viên hay bất kì công việc gì đại loại vậy.

Tiếc là lại không thành vì bị bố mình ngăn cấm việc cô tiếp tục học đại học.

Thay vào đó ông ta bắt cô học tất cả những thứ khiến cô trở thàng nữ công gia chánh.
Chẳng vậy mà có việc vặt gì là cô không làm được đâu.

- Bên anh, em muốn làm gì thì hãy làm đi.

Không cần phải ngại ngần gì cả.
Hoàng Gia Định biết việc cô từng bị cấm đi học đại học nên dịu dàng an ủi cô.

Giọng cô vốn đã rất hay, cô còn rất chăm đọc và luyện giọng.

Nếu có cơ hội, cô chắc chắn sẽ trở thành người như cô mong muốn.
...
Quay lại trường quay.
Như hầu hết các buổi ghi hình trực tiếp.

Cứ khi Trần Minh Hiếu bước ra sau hậu trường là Lan Ngọc ( người luôn thầm đơn phương Trần Minh Hiếu) lại cầm nước đến đưa anh.
- Nước của anh...
- Anh cảm ơn.

Trần Minh Hiếu nhận chai nước từ tay Lan Ngọc tự nhiên mở nắp uống một ngụm lớn.
- Hôm nay anh cũng làm tốt lắm.
- Cảm ơn em.

Lát em sẽ dẫn chương trình trò chuyện với khác mời nhỉ?
- Vâng.

Em đang lo lắm đây! Tại khác mời sẽ trả lời mà không làm theo kịch bản.

Em sợ mình xoay không nổi.

Lan Ngọc thực sự lo lắng.

Vốn người dẫn chương trình gặp gỡ khách mời lần này phải là Trần Minh Hiếu bởi anh rất nhanh nhạy trong việc giao tiếp mà không cần kịch bản.

Nhưng vì tâm trạng không tốt nên Trần Minh Hiếu đã nhường lại vị trí này cho Lan Ngọc.

Phần vì không thể dẫn, phần khác anh cũng muốn cô sẽ thoát ra khỏi vùng an toàn của bản thân.
- Không cần lo lắng quá đâu.

Chẳng phải em là nữ MC nổi nhất cái kênh này rồi còn gì?
- Làm gì có! Anh cứ trêu em...
Vừa nói, Lan Ngọc vừa lấy điện thoại ra để xem lại lịch trình của mình.
Trần Minh Hiếu vốn không có ý tò mò nhưng cái lịch trình của cô lại vô tình đập vào mắt anh.
- Chương trình “Kể chuyện cho bé” là em kể sao? Anh tưởng là người khác mà.
- Cô ấy nghỉ rồi.

Chương trình chưa tìm được ai nên nhờ em đọc giúp mấy tập đó mà.
- Nhưng vậy có mệt cho em quá không? Nói cũng cần nghỉ chứ!
Trần Minh Hiếu quan tâm tới Lan Ngọc giống như cái cách anh làm với hầu hết mọi người trong trường quay.

Lan Ngọc thừa biết anh quan tâm với tư cách đồng nghiệp nhưng vẫn rất vui.
- À mà...!anh có quen ai thì nhờ họ vào vị trí đọc chuyện cho chương trình “Kể chuyện cho bé” với nhé! Chương trình này hiện giờ đang gặp chút khó khăn nên không ai muốn nhận đọc cả.

Còn các em bé thì muốn nghe chuyện nhiều lắm...

- Ai cũng được sao? Người mới được không?
- Chỉ cần là giọng đọc ổn, có khả năng giao tiếp với một vài em nhỏ vào cuối chương tình qua điện thoại là được.

Chương trình khôn ghi hình nên không quá ngoại hình chuẩn cũng không sao.
- Ok.

Vậy để anh tìm giúp em.
- Cảm ơn anh trước nha.
- Không có gì.
Lan Ngọc là một cô gái tốt.

Trần Minh Hiếu thừa nhận.

Ngay từ ngày đầu cô vào đây anh đã rất có cảm tình bởi sự tốt bụng của cô.

Một người luôn luôn nghĩ cho người khác trước tiên mà thờ ơ quên đi bản thân mình.

Anh cũng biết cô thích anh nhưng lại chỉ xem cô như một người đồng nghiệp thân thiết mà thôi.
Có nhiều lúc anh đã động lòng muốn đáp lại tình cảm cô dành cho anh nhưng vì chấp niệm với Ngọc Nghiên là quá lớn đối với anh.

Có lẽ chừng nào còn chưa thể buông bỏ Ngọc Nghiên thì chừng đó anh mãi mãi không thể mở lòng đón nhận bất kì tình cảm của cô gái nào khác được..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 38: 38: Tôi Chưa Thể Buông Bỏ Cô Ấy


Hoàng Gia Định nghĩ ngợi rất lâu cuối cùng quyết định gặp mặt Trần Minh Hiếu để nói rõ ràng với anh ta về chuyện tình cảm.
Lúc trước có lần Trần Minh Hiếu đã từng hỏi anh rằng anh có thích Ngọc Ngọc không.

Anh khi đó chưa chắc chắn được tình cảm của mình nên do dự không có câu trả lời.

Còn bây giờ thì khác.

Anh chắc rằng bản thân đã không đơn thuần là thích cô nữa mà đã thực sự yêu cô mất rồi.
- Cậu tìm tôi là vì chuyện tôi thích Ngọc Nghiên đúng không?
- Một phần thôi.

Chúng ta gọi nước rồi nói chuyện lúc đi.
Với người khác thì có thể vòng vo chứ còn với Hoàng Gia Định, Trần Minh Hiếu chẳng cần vòng vo mà thích trực tiếp vào thẳng vấn đề hơn.

Cũng phải thôi.

Khi đã đủ thân với một ai đó, thay vì vòng vo ta thường sẽ thích thẳng thắn nói chuyện hơn.
- Nước của quý khách.
Nhân viên lịch sự đem nước ra cho cả hai.
Hoàng Gia Định ngay tức thì cầm ly cà phê lên nhấp nhẹ một nhấp thật nhỏ.

Vị đắng của cafe cùng hương thơm nồng xộc thẳng lên mũi thật dễ chịu.
Đúng là quán quen có khác.

- Sao? Hương cafe chắc là vẫn chưa bị bay đi hết đâu nhỉ?
Trần Minh Hiếu buông lời nói đùa.

Nhưng lời nói đùa này chẳng phải tuỳ ý nói ra mà thực chất là dựa trên thói quen vốn có Hoàng Gia Định.
Hoàng Gia Định rất thích uống cafe và cũng bởi vậy nên đối với cafe anh rất kĩ tính.

Chỉ pha xong mà để lâu một chút thôi là nhất sẽ không thèm động đến nữa.
- Tôi yêu Ngọc Nghiên.

Thực sự rất yêu cô ấy.
Hoàng Gia Định không vòng vo nữa mà vào thẳng vấn đề.
- Thật sự sao? Yêu như nào?
- Miễn là cô ấy, bất kể là gì tôi cũng đều sẽ vừa ý.

Ít nhất cho tới bây giờ là như vậy.
- Còn với tôi, tôi yêu cô ấy như yêu ánh nắng mặt trời vậy.

Cô ấy có thể không phải là cô gái đẹp nhất trần gian nhưng cô ấy lại người toả sáng nhất đối với tôi.

Chỉ cần là cô ấy, dù cho có là gì thì cũng đều không còn đáng sợ nữa.
Phút chốc, Hoàng Gia Định dường như rơi vào một hố đen của sự trầm tư.

Anh thực sự yêu cô tới mức nào? Liệu đã tới mức như yêu ánh mặt trời chưa? Anh nghĩ là có nhưng trong lòng không chắc chắn lắm.
“Rinh rinh”- bất giác tiếng chuông điện thoại của Hoàng Gia Định réo lên một tiếng.
Anh giật mình mở máy ra xem, tuy không lưu tên nhưng lại chẳng phải số lạ.

Chỉ cần nhìn thoáng qua một cái đã biết là ai.
- Sao vậy? Sao không nghe máy?
- ...!- Hoàng Gia Định im lặng không trả lời.
- Nếu tôi đoán không lầm thì là Hà Vi đúng chứ?
- Ừ.
Hoàng Gia Định thở hắt ra một hơi.

Anh không nghe máy.

Nhưng cũng không tắt máy đi mà mặc nó tự dừng.
- Cậu vẫn còn tình cảm với Hà Vi?
Anh khẽ gật đầu thừa nhận, cái gật đầu này nặng nề đến khó khăn đối với anh.

Lúc cúi xuống, anh cúi rất nhanh trong tích tắc nhưng sao mà nó lại vô tận quá vậy.

Anh không muốn thừa nhận đâu nhưng nói thật.

Tình cảm mấy năm thanh xuân dành cho nhau, anh thật lòng thật dạ yêu cô ta và tuy là cô ta đã phản bội anh trước nhưng trái tim anh nào phải cái máy mà bảo yêu thì sẽ yêu.

Không yêu nữa thì sẽ hết tình cảm ngay cho được.
- Tuy là...!tôi chưa thể hoàn toàn quên đi cô ta nhưng với tôi bây giờ điều đó không quá quan trọng đâu.

Với tôi bây giờ điều quan trọng nhất chính là Ngọc Nghiên.
- Thế giả sự bây giờ hai người họ cùng gọi điện tìm cậu.

Hà Vi gọi cho cậu là vì cô ta đang ở giữa cánh cửa sinh tử, còn Ngọc Nghiên gọi cho cậu chỉ đơn giản vì cô ấy muốn cùng cậu đi chơi.

Khi đó cậu sẽ chọn đến gặp ai? Trả lời...
- Ngọc Nghiên! - Hoàng Gia Định dứt khoát trả lời không cần suy nghĩ gì.
- Vì sao?
- Vì Ngọc Nghiên chính là sự ưu tiên duy nhất của tôi.
- Chúng ta giống nhau thật.

Quả không hổ danh tri kỉ.
Trần Minh Hiếu nở nụ cười nhưng chẳng thấy tí vui vẻ nào qua nụ cười nhạt nhẽo đó cả.

- Rồi sao?
- Hoàng Gia Định à...!tôi vẫn chưa thể buông bỏ cô ấy được.

Mấy ngày nay tôi như muốn phát điên lên chỉ vì cậu và cô ấy bên nhau.

Tôi không muốn tình bạn của chúng ta vì tôi mà sứt mẻ nhưng tôi thật không thể dối lòng mình được...
Đây là lần đầu tiên Trần Minh Hiếu yếu ớt như vậy?
Anh thua rồi.

Cần buông rồi.

Nhưng sao trái tim anh lại cứ muốn dằn vặt anh mãi như vậy...
Trần Minh Hiếu anh thực sự...!
Tuyệt vọng rồi?
- Cậu...!cho tôi gặp Ngọc Nghiên được không?
- Làm gì?
- Một lần thôi.

Sau đó, tôi sẽ học cách buông bỏ cô ấy...!hoàn toàn..
 
Trói Em Mãi Không Buông
Chương 39: 39: Hoàng Phu Nhân Không Tầm Thường


Từ lúc chuyển tới đây Ngọc Nghiên đã sinh ra cái tật ngủ nướng nên một ngày mới của cô thay vì là sáu giờ sáng như thì bây giờ phải Bảy giờ hơn cô mới có thể mở mắt.
Phải thôi, tại cái luật cấm gặp mặt chết tiệt đó nên cô đâu có lí do để dậy sớm.

Với lại ngủ nướng như vậy cũng rất thoải mái...
Cô nhanh chóng làm vệ sinh buổi sáng và bước ra khỏi phòng.

Phòng của cô bây giờ đã không còn ở trên lầu hai nữa mà ở ngay bên cạnh thư phòng dưới tầng một, cũng là phòng của Hoàng Gia Định.

Cô và anh bên nhau rồi.

Mấy ngày qua bọn họ đều rất vui vẻ ở bên nhau.

Cảm giác như hạnh phúc một đời chỉ có thế là đủ.
Thoáng chút kí ức tuổi 17 lại ùa về trong tâm trí cô.
- Long à! Ở bên cậu như này với tớ hạnh phúc một đời chỉ đơn giản thế thôi.
Năm đó cô đã từng ngây thơ khi nghĩ rằng cô và Lã Thành Long sẽ mãi mãi nắm tay nhau như thế.

Từng tin hắn sẽ sẽ là nơi để cô dựa vào, cùng cô đối mặt với tất thảy mọi bất hạnh của cuộc đời tẻ nhạt này.

Nhưng rồi thì sao?
Hắn vì Hà Vi, vì d*c v*ng của bản thân mà phản bội cô.

Liệu Hoàng Gia Định cũng sẽ rời bỏ cô sao?

Nghĩ đến đây Ngọc Nghiên có chút đau đầu.
- Cô sao vậy? Tôi thấy cô hôm nay rất lạ.
Dì Dung vừa lau dọn nhà cửa vừa nói.
- Lạ lắm sao? Ở đâu?
- Ánh mắt cô ảm đạm quá.
- Chán thật.

Tôi đúng là người không bao giờ che đậy được cảm xúc mà.
- Có chuyện gì? Nói với tôi.

Được không?
- Chuyện cũ ấy mà.

Theo bà thấy thì đàn ông chỉ ở bên phụ nữ vì h*m m**n chuyện đó đúng không?
- ...!- Dì Dung im lặng không đáp.
- Mà nhắc mới nhớ...
Ngọc Nghiên đảo mắt nhìn xung quanh nhà một lượt, vẻ lén lút.
Cảm nhận có điềm xấu, Dì Dung vội thấy hối hận.

Cô gái này lúc nào cũng có vẻ như thỏ con nhưng thực ra ranh ma tệ.

Biết đâu cô lại muốn kéo bà vào vụ gì đó xấu xa thì có mà bà mất việc như chơi.
- Dì sao vậy?
Thấy Dì Dung tự nhiên lo lắng, Ngọc Nghiên ngơ ngác hỏi.
- Không sao?
- Dì, dì nghĩ sao về chuyện vợ chồng bên nhau nhưng không làm chuyện ấy?
- Cái “chuyện ấy” mà cô nói là...
- Là cái chuyện nam nữ hay làm đó...
Nghe đến đây Dì Dung thở phào nhẹ nhõm vì Ngọc Nghiên hỏi bà điều này chứ không phải bảo bà giúp cô làm việc “xấu” sau lưng Hoàng Gia Định.
- Hai người chưa làm gì sao?
- Anh ấy muốn nhưng tôi vẫn còn sợ nên không cho...
Dì Dung biết cô bị ám ảnh chuyện quá khứ nên cũng thông cảm được cho cô.

Hít một hơi thật sâu rồi thở ra, bà từ từ lại gần khẽ an ủi
- Chuyện vợ chồng bên nhau đâu thể nào không làm được.

Cô đừng có nghĩ tới tên b**n th** kia.

Hắn làm vì d*c v*ng muốn có cô, còn với cậu chủ thì khác, cậu ấy làm vì yêu cô.
Nghe Dì Dung nói, Ngọc Nghiên cảm thấy rất có lí...
- Hà Vi thì sao? Anh ấy...

- Chưa từng!- Dì Dung chắc chắn nói.
- Tại sao? Không phải anh ấy rất yêu Hà Vi sao?
- Tôi đã vô tình nghe cậu chủ nói chuyện với cậu Hiếu về Hà Vi.

Cậu ấy nói chưa từng làm chuyện đấy với cô ta.
- Lẽ nào anh ấy bị...
Đầu óc Ngọc Nghiên không hiểu sao lại linh tinh nghĩ rằng của Hoàng Gia Định không thể dùng.

Nói xong câu này mặt cô đỏ lên như cà chua vì ngại.
- Bậy.

Cậu ấy không làm là vì cậu ấy muốn làm với vợ chứ không phải với người yêu.
- Vậy sao...
- Ừ.
- Thôi đi.

Không nói chuyện này nữa.

Ngại chết mất thôi.
Ngọc Nghiên vội xua đi mấy sự vẩn vơ hiện có ở trong đầu.

Tập trung chuyên môn vào việc ăn sáng.

Phải ăn thôi.

Ăn mới có sức mà....
Á.

Lại vậy rồi.

Sao cô cứ nghĩ linh tinh vậy nhỉ?
- Dì Dung! - Ngọc Nghiên gọi.
- Sao ạ?
- Cơm trưa của Hoàng Gia Định tôi sẽ tự nấu.

Tôi muốn làm cơm cho anh ấy...!và còn bố mẹ của anh ấy nữa.

Dì ra siêu thị mua thêm chút đồ ăn được không?
- Tôi biết rồi.

Tôi sẽ đi mua ngay.
Thôi không nghĩ linh tinh nữa.

Cứ như bây giờ cũng tốt mà.
- À mà cô định tự mang cho cậu chủ sao?
- Vâng?
- Cậu ấy đâu cho phép cô ra ngoài.
Ngọc Nghiêm ngậm đũa ngẫm nghĩ một lúc.
- Không sao? Sau hôm nay sẽ cho thôi.

Hoàng phu nhân tôi đâu có tầm thường để bị nhốt mãi được..
 
Back
Top Dưới