Ngôn Tình Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 60: 60: Họp Báo


Hôm nay ra mắt phim được Hoa Hạ tổ chức tại khác sạn Golden của Cảnh Thị đầu tư.

Nhà báo tham dự rất rất đông, ngồi ngay ngắn dưới hàng ghế khán đài.Sân khấu được trang trí sang trọng tạo cho khung cảnh ra mắt phim thêm thu hút.Bao năm qua mỗi bộ phim Hoa Hạ đầu tư khi lên sóng dường như đều đạt được rating rất cao.Bởi vậy nên khi mỗi lần phim do Hoa Hạ đầu tư đến ngày ra mắt đều thành công thu hút sự quan tâm của giới báo chí.

Thông qua màn hình Cảnh Tử Sâm xem live trực tiếp, Từ Triệt nắm tay Tô Nhược bước lên sân khấu, hai người sánh vai cười nói bên nhau trông vô cùng đẹp mắt, đèn flash không ngừng chớp nháy,dưới ánh đèn khuôn mặt Tô Nhược càng thêm rực rỡ mỗi nụ cười của cô đều khiến trái tim người khác xao động.

Đến lúc phỏng vấn, Từ Triệt chẳng biết vô tình hay cố ý lại phát biểu.

- Tô Nhiệt em ấy diễn xuất rất tốt và khiến tôi thật sự rung động.

Vì câu nói mập mờ dù là quảng cáo cho phim nhưng khiến các fan đẩy thuyền nhanh chóng.

Những cử chỉ, hành động của họ trong buổi họp báo còn trong hậu trường bộ phim đều được đào lại gán ghép với nhau.

Cạch..

Chiếc laptop được đóng lại,tạo ra âm thanh vang lên..

Cảnh Tử Sâm xoay ghế nhìn ra bầu trời xanh thẳm, chân mày hơi nhíu lại.

....!
Xong họp báo,Tô Nhược còn nhận phỏng vấn đến gần bảy giờ tối, vừa kết thúc phỏng vấn Tô Nhược xem qua điện thoại có một cuộc gọi nhỡ của Cảnh Tử Sâm.

Henry thu dọn mọi thứ, quay đầu nói với Tô Nhược.

- Đi ăn thôi anh đói run cả tay.

Tô Nhược gật đầu, định cất điện thoại vào trong túi xách, trong lòng lại tò mò không biết Cảnh Tử Sâm gọi cô có chuyện gì.Chần chừ một chút,Tô Nhược thở dài đành gọi lại.

Rất nhanh giọng nam trầm ấm của Cảnh Tử Sâm vang lên..

- Em về chưa?
- Anh gọi Tôi là việc này sao?
Lúc này Tô Nhược mới phát hiện thì ra cả ngay nay cô chưa nghe giọng nói này.

Mấy ngày qua chung đụng,hôm nay đi làm không gặp mặt hay nói chuyện cảm giác có chút không thoải mái.1
Tô Nhược nghĩ đầu óc mình chắc bị úng nước rồi mới nghĩ lung tung như vậy.

Nghe Tô Nhược hỏi, Cảnh Tử Sâm dựa lưng vào ghế bình ổn trả lời.

- Thím Quyên không biết em đi làm về trễ nên nấu rất nhiều thức ăn.Em có về ăn không?
Tô Nhược nhíu nhíu mày..

- Lúc sáng trước khi đi, Tôi nhớ là có nói với thím ấy, buổi tối không cần nấu phần của Tôi rồi mà.

- Ừ chắc thím ấy quên, vậy em có về ăn cơm tối không?
Giọng điệu Cảnh Tử Sâm vô cùng tự nhiên, nhưng lại khiến Tô Nhược sững sờ.

Cô không biết giải thích thế nào, nhưng trong lòng như có luồng nước ấm chảy qua.

Từ khi bước chân vào thế giới giải trí, tự thân bương trãi,cô độc lủi thủi một mình.

Cô chưa bao giờ nhận được cuộc gọi của ai hỏi han xem công việc xong chưa.

Và đặc biệt có người còn gọi xem cô có về ăn cơm hay không.

Bên đây không nghe Tô Nhược nói gì, Cảnh Tử Sâm hỏi khẽ.

- Em còn nghe không?
Bất giác cảm xúc đến quá đột ngột, Tô Nhược hít thở thật sâu, nhìn qua Henry đang chờ cô.

Cô nhẹ giọng.

- Tôi mới vừa xong việc, bây giờ mới được ra về.

Nhận được câu trả lời của cô, làn môi Cảnh Tử Sâm cong lên.

- Được.

A Trần chờ em trước cổng khách sạn.

- Hả..?
Khi điện thoại ngắt rồi,trong lòng Tô Nhược lâng lâng khó hiểu.

Còn cho người đón cô tan làm về, cũng quá bất ngờ rồi..

Henry nhìn vẻ ngốc nghếch của cô.

- Nhanh đi, anh đói lắm rồi.

Tô Nhược đi đến, vẻ mặt dè dặt cười gượng.

- Henry, em xin lỗi không thể đi ăn với anh được rồi.Em có việc bận..thật xin lỗi.

Mặt Henry bí xị, xoa cái bụng đói meo của mình, ấm ức lườm cô.

- Anh vì em nhịn đói cả buổi đấy.

Tô Nhược cười khẽ an ủi anh ta.

- Xin lỗi mà, em cũng không muốn.

Thế là buổi tối Henry đành đi ăn một mình, ấm ức còn nhắn tin mắng Tô Nhược một trận.

????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 61: 61: Vô Tình Gặp Lại


Lúc Tô Nhược ra cổng khách sạn e ngại sẽ bị phóng viên phát hiện nên cô quan sát khá kỹ, cũng may xe tài xế Trần đi rước cô là chiếc mercedes tầm trung, cũng có nhiều người đi nên không đến nổi bị phóng viên phát hiện dấu vết gì.

- Anh đi trước đây.

Henry lên xe rời đi trước, Tô Nhược vẫy tay chào anh ta.

Tô Nhược quay đầu nhìn xe A Trần,cô vội xua tay ý là không cần A Trần xuống xe mở cửa, không lại gây sự chú ý.

Đám phóng viên ngửi mùi rất hay,cô sợ A Trần là tài xế của Cảnh Tử Sâm nên sẽ quen mắt với bọn nhà báo.

Lúc Tô Nhược vội muốn đi đến xe A Trần, cô vội bước xuống bậc thang lại vô tình chạm mặt một người, không nghĩ mình lại gặp Cảnh Tử Phong ở đây.

Cảnh Tử Phong thấy từ xa đã nhìn ra Tô Nhược, anh ta bước lên bậc thang, nhẹ chào hỏi.

- Chúng ta lại gặp nhau rồi.

Tô Nhược hơi vội, bị chắn ngang đường có chút không vui nhưng lúc cô nhìn lại thì nhớ ra người đàn ông này cô gặp ở nhà Cảnh Tử Sâm, qua hôm sau Tô Nhược có hỏi thím Quyên mới biết được đây là Cảnh Tử Phong em trai của Cảnh Tử Sâm..

Tô Nhược không quá gần gũi nhưng cũng lịch sử gật đầu,nhàn nhạt nói.

- Thật tình cờ.

Cảnh Tử Phong cứ thấy Tô Nhược có chút quen mắt nên mỗi khi gặp cô, anh ta thường không đều tiết cảm xúc,muốn nhìn lâu hơn một chút như để xác định cô quen ở điểm nào, chẳng lẽ do nốt ruồi ở đuôi mắt nên mới khiến anh ta thấy quen thuộc.

Nhưng rõ ràng cô gái này trước sau vẫn giữ khuôn mặt lạnh nhạt.

Thường thì người phụ nữ nào nếu đang qua lại với Cảnh Tử Sâm sẽ rất tự giác vui vẻ chào hỏi với anh ta nếu có chạm mặt.

Còn cô gái này hai lần chạm mặt đều giữ khoảng cách rất rõ ràng.

- Cô Tô đi về à, có cần quá giang xe Tôi không?
Tô Nhược nhìn về hướng A Trần.

- Cám ơn Tôi có người đón rồi.

Cảnh Tử Phong quay lưng nhìn theo ánh mắt của cô, nhìn qua biển số chiếc xe liền biết ai là người đến đón, anh ta nhếch môi.

Lúc này Tô Nhược tin mắt thấy có ánh sáng nháy tới,cô vội kéo khăn choàng che nửa mặt,vội nói với Cảnh Tử Phong.

- Xin lỗi Tôi đi trước.

Cảnh Tử Phong ôn nhu gật đầu.

- Chào cô..

Quay lưng nhìn theo bóng dáng Tô Nhược ngồi vào xe, ánh mắt cũng nhìn sang bên đường thấy người đàn ông giơ máy ảnh.

Lúc thấy Cảnh Tử Phong nhìn qua, hắn ta vội thu tay lại, lái xe nhanh chóng rời đi.

Ngẫm nghĩ gì đó làn môi Cảnh Tử Phong nhếch lên..

....!
Lúc Cảnh Tử Phong trở lại xe, anh ta cầm trên tay túi bánh thơm nức đưa cho Đường Hân Nghiêng ngồi trong xe chờ từ lúc giờ.

- Bánh của em.

- Cám ơn anh.

Đường Hân Nghiêng nhận lấy, tháo mở túi bỏ một miếng bánh vào miệng ăn ngon lành..

Lần đầu được ăn loại bánh này lúc khai trương khách sạn Golden.Làm cô ta mê tít loại bánh này đến tận bây giờ,khi nào thèm cứ nói một tiếng, Cảnh Tử Phong sẽ mua cho cô ta..

- Anh ăn một miếng đi.

Cảnh Tử Phong lắc đầu ôn nhu mỉm cười.

- Em ăn đi.

Biết anh ta không hảo ngọt, Đường Hân Nghiêng cũng không ép.

Bất ngờ cô ta hỏi.

- Lúc vừa rồi em thấy anh đứng nói chuyện với ai à?
Lúc cô ta thấy Cảnh Tử Phong nói chuyện với một người, biết là một cô gái nhưng vì từ hướng cô ta quan sát đã bị vóc dáng cao lớn của Cảnh Tử Phong che hết nên không thấy rõ.

Nghe cô hỏi, sắc mặt Cảnh Tử Phong thoáng qua một chút không được tự nhiên nhưng thu hồi rất nhanh.

Anh ta đánh tay lái cười cười..

- Là một người quen thôi.

????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 62: 62: Quá Khứ Muốn Chôn Vùi


Đường Hân Nghiêng không nghi ngờ gì liền ồ lên một tiếng nói sang chuyện khác ,cũng không hỏi tiếp vấn đề kia nữa.

Cảnh Tử Phong nhìn nụ cười tươi của cô ta trong lòng có chút phiền não, âm thầm thở dài..

Nhưng anh ta không có can đảm nói ra cho Đường Hân Nghiêng biết Cảnh Tử Sâm dạo gần đây có những thay đổi rất lạ.Không phải giống như những mối tình chóng vánh mau trôi qua như ngày xưa.

Lần này Cảnh Tử Phong rất sợ anh trai mình sẽ nghiêm túc với cô gái mang tên Tô Nhược kia.

Cuối cùng xe cũng đến Đường Gia, Cảnh Tử Phong ngừng xe mở cửa giúp cô ta.

- Em ngủ ngon.

- Vâng, anh chạy xe cẩn thận nhé về nhắn tin cho em.

- Được.

Đường Hân Nghiêng xuống xe, vẫy tay mỉm cười với anh ta.

Nhìn xe lăn bánh khuất xa, vừa quay lưng muốn vào nhà, bất ngờ thân thể bị ai đó kéo mạnh..

Tiếng hét sắp thốt ra lại bị bàn tay to lớn bịt miệng lại.Khi nhìn rõ người trước mắt, Đường Hân Nghiêng im bật,cắn răng để thân thể bị kéo lại một góc tối.

- Buông ra.

Cô ta rít qua kẽ răng,mắt nhìn dáo dác, nhất là cổng lớn Đường gia.

Trước mắt cô ta là người đàn ông trung niên,quần áo khá lôi thôi, đội chiếc mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt có vết xẹo bên má nhìn vào có phần hung tợn của ông ta.

- Sao ông dám đến đây, ông muốn chết hay sao?
Trương Bân cười xởi lởi, bộ dáng nhếch nhác lấy lòng.

- Con gái à, đừng giận..

đừng giận, tại con không chịu gặp ba,chẳng phải là nhớ con quá nên mới phải chấp nhận nguy hiểm tìm đến đây à.1
Vẻ mặt ông ta tỏ ra vô tội,nhưng Đường Hân Nghiêng quá biết rõ con người ông ta thế nào.

Cô ta ghét bỏ phủi lấy quần áo của mình như thể nó rất dơ bẩn không bằng.

- Đừng đóng kịch với Tôi,ông cần cái này đúng không?Lấy rồi thì đi ngay đi.

Nhét một xấp tiền vào tay ông ta, Trương Bân đưa lên nhìn qua xem được bao nhiêu, hơi hạ giọng.

- Đừng như vậy, ba rất nhớ con..hi mấy thứ này chỉ là phụ thôi.Nhưng mà bảo bối à,có thể cho ba thêm không, tiền nhà mấy tháng nay ba vẫn chưa đóng cho người ta.

Ông ta là vốn là tên cờ bạc bao nhiêu tiền mà tiêu đủ.Vốn mỗi lần muốn gặp đứa con này vô cùng khó khăn.Không lấy nhiều một chút thật là có lỗi bản thân..

Đường Hân Nghiêng lấy thêm tiền rồi ném vào người ông ta.

- Ông đi nhanh đi, Tôi cảnh cáo ông không được đến đây tìm Tôi nữa.Nếu không một xu cũng đừng mong có được.

- Được..được..

chỉ cần con đừng bỏ rơi ba thì ba sẽ nghe lời con.

Đường Hân Nghiêng mặc kệ ông ta quay người nhìn dáo dác cẩn thận, sửa lại quần áo mới đi đến bấm chuông cửa Đường gia.

Cô ta dùng ánh mắt hung ác cảnh cáo Trương Bân, ông ta cười cười lúc thấy cửa lớn Đường gia mở ra thì mới kéo sụp nón quay lưng rời đi.

...!
Phòng tắm xả hơi nước mù mịt, Đường Hân Nghiêng ngồi trong bồn tức giận tẩy rửa những nơi bị Trương Bân chạm qua.

Cô ta ghê tởm con người đó, còn vô cùng hận ông trời, tại sao năm ấy không để ông ta chết ở trong tù mà còn để Trương Bân sống sót quay về để làm khổ cô ta.

Lúc bốn tuổi Đường Hân Nghiêng được cô ruột của mình đưa vào cô nhi viện, vì Trương Bân phạm tội trộm cướp,còn gây thương tích cho người khác.Còn những người mang tiếng họ hàng kia có lẽ quá nghèo cho nên không đủ sức cưu mang cô ta.

.

Truyện Thám Hiểm
Nhưng cũng nhờ thế, mà một năm sau Đường Hân Nghiêng may mắn mới gặp được Đường Chấn Quang và Bạch Đình nhận nuôi.

Từ một đứa bé nghèo hèn,lại được trở thành một công chúa được cưng chiều, ăn ngon,mặc đẹp như một giấc mơ nên bằng mọi giá cô ta quyết không để mọi thứ tốt đẹp này tuột khỏi vòng tay.

Ba năm trước lúc Đường Hân Nghiêng đang hạnh phúc trong nhung lụa, quyền quý, cao sang do Đường gia mang đến.

Bất ngờ Trương Bân xuất hiện ông ta nói rằng, Đường Hân Nghiêng chính là Trương Diễm là con gái của ông ta.Thật ra mỗi chứng cứ ông ta đưa ra đều có tính thuyết phục, những tấm ảnh cũ nát lúc cô còn bé chụp cùng ông ta và mẹ cô, còn cả chứng cứ ở cô nhi viện nơi cô ở.

Lúc cô ta điên cuồng chối bỏ mối quan hệ này, ông ta hung hăng kéo cô đến bệnh viện để xét nghiệm ADN.Đường Hân Nghiêng vùng vẫy trốn chạy vì không cần xét nghiệm thì Đường Hân Nghiêng phần nào nhớ ra Trương Bân.

Người cha ham mê cờ bạc trên mặt còn có dấu thẹo dài tuy lúc đó còn rất bé nhưng cô vẫn nhớ rõ mình có người cha là một tội phạm.

Hình ảnh cảnh sát tới nhà còng tay ông ta đưa đi lâu lâu vẫn còn hiện mập mờ trong đầu cô ta tuy không rõ ràng nhưng nó không thể xóa khỏi đầu óc cô ta.

Thật ra vừa ra tù,Trương Bân đã tìm chị mình hỏi han tin tức con gái ông ta.

Sau khi biết cô nhi viện nơi Đường Hân Nghiêng đã từng ở, cầm tấm ảnh trên tay dùng vài thủ đoạn đe dọa,các Sơ sợ hãi liền khai ra người năm ấy đã nhận nuôi Đường Hân Nghiêng.

Khi biết được con gái mình giờ đã được ở nơi cao quý còn mang thân phận ái nữ của Phó Thị Trưởng thành phố thật khiến Trương Bân vô cùng bất ngờ còn rất cao hứng.Trương Bân vui mừng còn cảm thấy nữa đời sau không cần lo lắng khổ sở nữa rồi.

Đường Hân Nghiêng thì hận đến thấu xương, ngàn lần nếu biết trước có một ngày Trương Bân xuất hiện đem quá khứ dơ bẩn kia uy h**p mình,cô ta thề chỉ muốn gi3t chết ông ta ngay lập tức.Nhưng Trương Bân hiện tại thứ muốn nhất cũng chỉ có tiền, mà những thứ này cô ta không thiếu cho nên tạm thời có thể đáp ứng được.

Biết đâu một ngày nào đó cô ta sẽ cần sử dụng ông ta thì sao,nên mọi thứ chưa vội..

Ánh mắt Đường Hân Nghiêng ẩn chứa tia lạnh khó đoán.

????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 63: 63: Cấp Độ Xấu Hổ


Buổi tối sau khi ăn tối xong, không hiểu sao Tô Nhược thấy bụng khó chịu hơi đau nhói nhói nhưng cô xem lại lịch kinh nguyệt, vẫn còn hơn một tuần nữa mới đến, chẳng lẽ tháng này có sớm.

Mỗi khi đến tháng cơ thể Tô Nhược rất hay phản động, những cơn đau bụng cứ từng cơn co thắt.

Lấy chiếc gối, ôm vào bụng cho đỡ đau, Tô Nhược dựa vào sopha xem tin tức trên đài.

Bàn tay nhỏ cầm điều khiển bấm nhảy liên tục trên màn hình tivi, dường như kênh nào cũng đang náo nhiệt đưa tin bầu cử còn mấy ngày nữa sắp diễn ra.

Hình ảnh Đường Chấn Quang trong cuộc họp đang phát biểu,khiến mắt Tô Nhiệt cay xè.

Chẳng biết cô đang xem ti vi chăm chú hay đầu óc đang suy nghĩ về vấn đề gì mà Cảnh Tử Sâm đi vào Tô Nhược vẫn không hay.

Đến lúc anh ngồi xuống ôm cô vào lòng, phát hiện sắc mặt Tô Nhược không đúng, đôi mắt ửng hồng như rất ủy khuất.

Anh xoa mặt cô.

- Em sao vậy?.

Xin ủng hộ chúng tôi tại — ????R????????????R???????? ỆN﹒Vn —
Ánh mắt anh nhìn lên màn hình, lúc vừa rồi anh đứng ở cửa thấy Tô Nhược tập trung nhìn lên tivi..

Nhưng điều gì làm cô lại thẩn thờ, cảm xúc có chút không đúng.

Tô Nhược hít hít mũi, lắc đầu.

- Không..không có gì..

Bàn tay cô còn chột dạ đưa tay tắt ti vi.

Hành động của cô khiến Cảnh Tử Sâm khó hiểu, anh phát giác Tô Nhược có ý muốn che giấu gì đấy.

- Thật sao? Sắc mặt em rất kém.

Lúc này nơi bụng quặn đau, sợ anh nhìn ra vấn đề, Tô Nhược đành lãng sang chuyện khác.

Cô ôm bụng nhíu mày..

- Tôi đau bụng..

Quả nhiên câu nói này thành công dời sự chú ý của Cảnh Tử Sâm.Anh rất nhanh đặt bàn tay lên bụng cô.

- Đau thế nào, ăn không tiêu hay sao?
Vội kéo lấy tay anh , nhiều lúc Tô Nhược hay suy nghĩ mỗi cử chỉ Cảnh Tử Sâm làm với cô nó tự nhiên đến mức cô còn bị ảo giác cho rằng họ đã thật sự yêu nhau.

Tô Nhược chưa bao giờ cho mình là người dễ dãi nhưng có lẽ cô rất dễ thích ứng môi trường,ném đâu cũng có thể sống được.

Cho nên bị người ta ép uổng là m tình nhân chỉ hận anh được mấy ngày đầu.

Cũng chẳng hiểu, từ khi nào cô lại bị dụ dỗ bởi những cử chỉ chăm sóc ân cần của Cảnh Tử Sâm.

Rồi lại hòa thuận cùng sống chung với người đàn ông này sắp đến một tháng rồi.Mọi thứ diễn ra vô cùng tự nhiên hòa hợp đến khó hiểu.

Có phải cô bị bệnh rồi đúng không, còn cảm thấy ngôi nhà này,căn phòng đẹp đẽ này mới ngày nào còn vô cùng xa lạ thế mà giờ lại ấm áp quen thuộc đến lạ lùng..

Mắt thấy chân mày Tô Nhược nhăn lại,thơ thẩn nhìn anh khiến Cảnh Tử Sâm càng khó hiểu.Anh kéo người cô dậy ôm vào lòng, bàn tay cố chấp luồn vào áo ngủ sờ bụng cô.

- Thế nào, sao không trả lời, đau lắm à?
Tô Nhược sực tỉnh, hình như khi đến tháng phụ nữ dường như đa sầu đa cảm hơn thì phải..

Ngẩng đầu nhìn anh , giọng mang chút yếu ớt.

- Chỉ là đau bụng bình thường, không đến nổi nào.

- Đau bình thường?
Tô Nhược gật đầu, kéo lấy chiếc gối ôm vào lòng, cô còn muốn nằm sấp nữa,nhưng Cảnh Tử Sâm cao lớn ngồi hết cả chỗ...!
Cô đành mang dép vào, muốn về phòng.

- Tôi về phòng nằm một chút là hết..ui....!
Cô chưa kịp đứng thẳng người, Cảnh Tử Sâm đã nhanh tay bế cô lên.

Tô Nhược đánh lên ngực anh lầm bầm.

- Anh làm gì thế, Tôi tự đi được mà.

Cảnh Tử Sâm nghiền ngẫm cô một chút,anh hỏi.

- Em đến tháng à?
Giọng điệu anh tỉnh bơ, Tô Nhược ôm cổ anh thầm nghĩ,người đàn ông này trên cuộc đời này có gì khiến anh biết ngại ngùng không nhỉ.

Tô Nhược hơi xấu hổ, chép miệng khẽ gật đầu.

Lấy được câu trả lời của cô Cảnh Tử Sâm đi về phòng đặt cô xuống giường, anh kéo chăn qua cho cô.

Lúc này Tô Nhược nhớ gì đó, vội ngồi dậy muốn xuống giường.

- Em đi đâu?
- Tôi đi tìm Thím Quyên.

- Em tìm Thím ấy làm gì, nằm nghỉ đi.

Tô Nhược có chút vội, khó xử nhăn mặt.

- Chuyện này không thể nói với anh được mà.

Ánh mắt Cảnh Tử Sâm nheo lại, anh cố chấp nhét cô vào chăn.

- Không được xuống giường,em nằm nghỉ đi, có chuyện gì cứ nói với anh.

Thật là lúc này Tô Nhược rất muốn bổ đầu anh ra xem trong đó chứa gì.

Cô mím môi trừng anh, có chút tức giận nhưng sau đó ánh mắt lóe lên, hừ..xem ai xấu hổ thì biết.

- Tôi....vậy anh hỏi xem thím ấy có ừm..BVS không?
Liếc mắt nhìn qua thấy Cảnh Tử Sâm vẫn trầm ổn nghe cô nói, tai không đỏ, mặt không sượng.

Tô Nhược hắng giọng nói thêm.

- Có cánh càng tốt..

Xấu hổ chưa nào? xem anh xuống đó ăn nói thế nào, Tô Nhược âm thầm hả hê.

Cảnh Tử Sâm gật đầu.

- Được, em nằm nghỉ đi.

Thấy anh không nhắc lại Tô Nhược cười thầm, nghĩ rằng ai đó quá ngượng nên chẳng dám hỏi lại.

Tự nhiên cô muốn đùa dai với người đàn ông này.

- Khoan đã..

Cảnh Tử Sâm xoay người nhìn cô như chờ đợi.

Tô Nhược nén cười.

- Ừm, anh nhớ hỏi thêm loại của ban đêm nhé, chống tràn.

- Được.

Cảnh Tử Sâm nhìn cô một chút, giống như ngầm ghi nhớ những gì cô căn dặn..

Thấy anh rời khỏi phòng, làn môi đỏ cong lên rồi bật cười thành tiếng..

Xem anh mặt dày đến mức nào, cô muốn biết thần kinh xấu hổ của anh ở cấp độ nào rồi..

????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 64: 64: Mắc Thêm Căn Bệnh Lo Âu


Thím Quyên cùng hai người giúp việc đang ở dưới phòng bếp loay hoay chuẩn bị dọn dẹp.

Thấy Cảnh Tử Sâm đi vào, Thím Quyên ngẩng đầu hỏi.

- Cậu Chủ, cậu cần gì à?
Cảnh Tử Sâm nhìn qua hai người phía sau rồi thu hồi ánh mắt nhìn qua thím Quyên.

- Thím ra đây một chút..

Nhìn vẻ mặt anh không được vui, làm Thím Quyên căng thẳng,bà vội lau tay đi ra ngoài, ngẫm nghĩ chẳng lẽ mình làm gì sai rồi sao.

Đi đến chỗ anh, Thím Quyên dè dặt nhìn anh.

- Cậu Chủ,có gì dặn dò Tôi à?
Cảnh Tử Sâm gật đầu nói vào trọng điểm.

- Ừm, Tô Nhược bị đau bụng, thím xem nấu món gì mà uống vào đỡ đau hơn.

- Đau bụng sao?
Thím Quyên hơi mù mịt nhìn anh.

Cảnh Tử Sâm tốt bụng giải thích..

- Ừm là đau bụng theo chu kì, thím hiểu chứ?
Thím Quyên à lên một tiếng, vội gật đầu.

- Vâng..vâng..tôi hiểu rồi để tôi đi nấu ngay.

- Khoan đã.

Bà mới xoay lưng đã bị Cảnh Tử Sâm gọi lại.

- Vâng, cậu cần gì nữa à?
Cảnh Tử Sâm tuy không thấy gì gọi là xấu hổ cả, mỗi thứ đều là s1nh lý bình thường.

Nhưng cũng xem như chuyện tế nhị nên anh giữ khuôn mặt không gợn sóng, dùng thái độ nghiêm túc để khi nhắc đến với thím Quyên.

Như Tô Nhược đã từng nói, anh lúc nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh lùng, đứng đắn nhưng phía sau lại một kẻ mặt dày,vô sỉ không gì là không dám làm.

- Ưm, thím chuẩn bị giúp cô ấy loại nào tốt nhất, nhớ là có cánh và dành cho ban đêm.

Anh lướt qua vài từ, khi nói ra miệng, mới biết cũng khó mở lời với người phụ nữ lớn tuổi trước mắt.

Nhưng Thím Quyên vẫn hiểu rõ ý của anh, bà mỉm cười.

- Vâng..vâng tôi chuẩn bị ngay,cậu an tâm.

Cảnh Tử Sâm gật đầu, rất nhanh đã xoay người rời đi.

Ở đây thím Quyên lắc đầu bật cười.

.....!
Lúc anh trở về phòng thấy Tô Nhược đang nằm sấp trên giường,hình như đã đau hơn rồi, sắc mặt cô tái đi chút ít.

Không hiểu sao trong lòng Cảnh Tử Sâm có gì đó râm ran không yên, anh vội đi đến ôm cô vào lòng.

- Đau lắm hả?
Bàn tay anh nhẹ nhàng luồn vào áo ngủ của cô xoa lên xuống.Tô Nhược không đẩy ra, bàn tay anh ấm nóng làm cô thấy dễ chịu hơn, không hiểu sao lúc này cô lại muốn làm nũng, rút vào lòng anh, rầu rỉ gật đầu.

Nhìn vẻ ngoan ngoãn,yếu ớt còn có phần dựa dẫm của cô,khiến trái tim Cảnh Tử Sâm mềm nhũng.

Anh cúi đầu hôn lên trán cô.

- Chịu một chút, thím Quyên đang nấu thuốc cho em.

Uống vào sẽ hết,xoa thế này có thấy dễ chịu hơn không?
Trong lòng như có làn nước ngọt chảy qua, cô không vì đau hay tâm s1nh lý thay đổi mà nhìn sai, vì hiện tại cô cảm nhận rõ người đàn ông này rõ ràng đang lo lắng cho cô đây mà..

Tô Nhược dụi mặt vào lòng anh, chậm chạp trả lời.

- Dễ chịu hơn.

Cái cảm giác này không tệ, chỉ là trong lòng Tô Nhược thắc mắc với mỗi cô tình nhân anh luôn tử tế và lo lắng như vậy sao?
Nghĩ đến điều đó tâm trạng Tô Nhược tệ đi, cô càng thấy nơi bụng đau hơn, nháy mắt cô dẫu môi..

- Anh lấy tay ra đi..

Cảnh Tử Sâm cúi đầu nhìn cô mờ mịt, lúc này Tô Nhược có chút cáu gắt.Anh nhớ mình đã đọc ở đâu rồi khi phụ nữ đến tháng tính tình rất khó chiều.Rõ ràng cô mới vừa ngoan ngoãn đáng yêu, giờ sao lại nổi nóng rồi.

Cốc..cốc..cốc..

Lúc này Thím Quyên gõ cửa, rồi mở cửa đi vào, trên tay là một túi lớn màu đen,còn bưng thêm chén canh đường đỏ.

Bà để chén canh lên tủ, rồi cầm túi đen đưa đến..

- Tất cả đều nằm ở trong đây, còn đây là nước đường đỏ nấu với kỷ tử cô uống vào sẽ hết đau.

Tô Nhược có chút xấu hổ,phụ nữ ai không trãi qua những chuyện này,nhưng có người thì bị hành người thì không.

Sợ người ta không biết sẽ nghĩ cô đang làm nũng với Cảnh Tử Sâm.

Cô mỉm cười xấu hổ.

- Cám ơn Thím.

- Không..không có gì, con gái tôi mỗi lần bị cũng như cô, đi đứng không nổi..À..cô nhớ đừng chạm vào nước lạnh nhé không tốt cho cơ thể.

Cảnh Tử Sâm nghe bà nói thế trong đầu âm thầm ghi nhớ, thì ra chuyện này hành hạ người ta đến thế.

Lúc Thím Quyên rời đi nhìn Tô Nhược đang uống canh, anh đi đến sopha mở laptop ngồi xem gì đấy rất nghiêm túc.

Tô Nhược nhìn qua anh, cô đặt chén canh xuống.Vừa muốn xuống giường mang dép, Cảnh Tử Sâm vội hỏi.

- Em muốn đi đâu..?
Anh là đang trông trẻ à?
Cô cầm túi đen lúc thím Quyên đưa, giơ ra trước mặt anh.

- Tôi đi xúc miệng với lại........!

Cô nháy nháy mắt nhìn túi đen..

- Anh có muốn đi theo không?
Cảnh Tử Sâm không trả lời, anh đứng dậy đi vòng qua cô rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Tô Nhược tò mò đi theo thấy anh đang xả nước ấm.

Anh thử qua nước, rồi đứng dậy nhìn cô.

- Sợ em lại không nhớ.

Nói rồi anh đi ra ngoài chừa lại không gian cho cô.

Tô Nhược mất mấy giây mới lấy lại tinh thần nhìn dòng nước ấm như dư vị đang chảy trong lòng cô lúc này.

...!
Đêm nay Tô Nhược ngủ khá ngon, cả cơ thể đều được Cảnh Tử Sâm ôm trọn vào lòng.Nơi vùng bụng bằng phẳng luôn được bàn tay anh xoa nhè nhẹ vô cùng dễ chịu.

Cô tự nói với bản thân, hưởng phước lúc nào thì hưởng thôi.

Trời càng về khuya càng trở lạnh,Tô Nhược không tự giác rút vào lòng anh sâu hơn.

Cảnh Tử Sâm đêm nay anh phát hiện, mình dường như mắc thêm căn bệnh lo âu.Anh chẳng dám ngủ cứ nhìn Tô Nhược suốt đến khi thấy cô thả lỏng thân người nằm trong lòng anh.Anh mới an tâm, nhưng trong lòng vẫn không yên ổn.

Có phải căn bệnh cũ của anh lại biến chứng?
????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 65: 65: Tin Tức Bùng Nổ Buổi Sáng


Cả đêm nay Tô Nhược không bị cơn đau bụng làm phiền, mà yên ổn ngủ ngon lành trong lòng Cảnh Tử Sâm.

Hôm sau khi Tô Nhược vẫn còn say giấc nồng, điện thoại bất ngờ reo in ỏi, cô dụi mắt lem nhem chẳng buồn ngó đến.

Reng...reng..

Nhưng điện thoại reo rất lâu,Tô Nhược lười biếng một lúc lâu, mới mở mắt nhìn chổ bên cạnh, nhưng không thấy Cảnh Tử Sâm đâu chắc là anh đã đi làm rồi.

Cô vươn tay cầm lấy điện thoại số của Henry nhấp nháy, mới vừa bấm nút nghe giọng Henry đã vang lên với vẻ hốt hoảng.

- Tiểu Nhược, em mở các trang mạng lên xem nhanh đi, tin hot về em ngập đầy các trang rồi kìa.

Tô Nhược ngẫm nghĩ hôm qua mới họp báo ra mắt phim, hôm nay tin tức đưa tin về cô là đều đương nhiên.

Cái tên Henry này lúc nào cũng làm quá vấn đề lên hết mà.

Chỉ vậy thôi mà dám phá vỡ giấc ngủ buổi sáng tốt đẹp của cô.

Tô Nhược xoay nguồi ôm chăn vào lòng, lười biếng nói.

- Để em ngủ thêm chút nữa, một chút rồi xem..

- Giờ này em còn ngủ được à,chị hỏi em chuyện của em và Cảnh Tử Phong là sao?
Tiếng quát lớn của Dương Bội thành công lay tỉnh được Tô Nhược.

Cô ầm thầm mắng chửi Henry, tại sao đưa máy cho Dương Bội mà không nói cô tiếng nào.

Nhưng Dương Bội mới vừa nói gì mà lại liên quan đến Cảnh Tử Phong.

Tô Nhược vội ngồi bật dậy.

- Chị Bội, chị vừa nói gì mà em không hiểu?
- Em mở các trang báo mạng ra mà xem,tin tức hình ảnh em và Cảnh Tử Phong hẹn hò tràn ngập khắp nơi.Là người đại diện của em, chị muốn biết rõ chuyện này, họp báo hôm qua ra mắt đều bị chuyện cá nhân của em chiếm sóng hết cả rồi.

Mới vừa hôm qua báo chí vừa đưa tin em với Từ Triệt bây giờ là với Cảnh Tử Phong.

Em muốn giật title cũng phải từ từ chứ.

Trong khi Dương Bội hết lời càm ràm, Tô Nhược đã mở các trang báo mạng lên xem, những tiêu đề nhan nhản đập vào mắt người xem.

" Nghi vấn Nữ Thần thế hệ mới Tô Nhược công khai hẹn hò với nhị Thiếu gia Cảnh Thị "
" Tổng Giám Đốc Cảnh Thị hẹn hò với sao nữ Tô Nhược "
" Lộ ảnh thân mật hẹn hò giữa Tô Nhược và Tổng Tài Cảnh Thị "
" Tóm gọn Cảnh Tử Phong thân mật hẹn hò với nữ thần Tô Nhược tại khách sạn "
V.v....!
Kèm theo đó là hình ảnh hai người đứng nói chuyện trước cổng khách sạn.

Tô Nhược mím môi tức giận.

Khốn khiếp! nhìn lui nhìn tới có chỗ nào gọi là thân mật chứ.

Tô Nhược cào tóc thở dài, rốt cuộc cái quái gì đang xảy ra vậy.

Bỗng nhiên cô nghĩ đến Cảnh Tử Sâm không biết anh biết chuyện này chưa nhỉ?
Chẳng hiểu sao trong lòng Tô Nhược lại có chút lo lắng,bất an.

- Thế nào, sao lại im lặng?
Giọng Dương Bội lại vang lên.

Tô Nhược mệt mỏi day trán trong lòng có chút bực bội,nên giọng nói cũng cứng rắn, tỏ rõ thái độ.

- Em và Cảnh Tử Phong không có quan hệ tình cảm gì cả, có chút quen biết gặp nhau chào hỏi là chuyện thường tình,còn về Từ Triệt chị biết rõ đang quảng bá cho phim, chung đụng là điều không tránh khỏi.Báo chí muốn viết gì thì làm sao em quản được.

Em chưa bao giờ thích dùng chuyện cá nhân để pr cho mình, điều này chắc chị rõ nhất.

Bên này Dương Bội nghe rõ giọng có chút tức giận của Tô Nhược.Cô ta cũng biết lúc vừa rồi mình hơi nóng tính dùng nhiều từ không hay.

Nhẹ giọng dỗ dành Tô Nhược.

- Thôi nào, do chị lo cho em không phải sao, tự nhiên qua một đêm bùng một phát tin em và Cảnh Tử Phong làm sao chị không giật mình cho được.

Trong khi ở London chung đụng với anh trai lại dính tin hẹn hò với em trai.

Thật lạ lùng..

Lời Dương Bội nói làm Tô Nhược nhíu mày, không biết suy nghĩ gì đấy, ánh mắt hơi trầm xuống.

" Hẹn họ " với Cảnh Tử Sâm ư? Tin đồn này thật xa xỉ với cô.

Nghĩ đến trong lòng ê ẩm khó tả, chỉ thêm vài ngày nữa thôi giữa cô và anh sẽ kết thúc.Không còn làm kẻ ấm giường cho người ta nữa,cô phải vui mừng sao lại chút chạnh lòng nhỉ.

Chắc là cô điên thật rồi.

......!
Cũng ngay lúc này thư kí của Trạch Lâm đi vào, Dương Bội bảo chờ cô ta một chút, rồi nói vào điện thoại.

- Được rồi,để xem tình hình thế nào rồi báo em sao.

Nói rồi Dương Bội tắt điện thoại nhìn cô gái vừa đi vào.

- Có chuyện gì?
- Chị Bội, bên Cảnh Thị vừa gọi cho Trạch Tổng nói rằng chuyện của Tô Nhược bên Cảnh Thị sẽ giải quyết với báo chí.

- Chị biết rồi.

Dương Bội h**p mắt suy nghĩ, từ xưa giờ Cảnh Thị không mảy may quan tâm mấy chuyện tình cảm linh tinh này.Như Cảnh Tử Sâm vướn hàng tá tinh đồn tình cảm với những ngôi sao lớn.Nhưng chưa bao giờ đứng ra phát ngôn hay quan tâm đến.

Sao hôm nay lại có nhã ý tham gia vào chuyện này.

Hay là Cảnh Tử Phong không thích mập mờ muốn lên tiếng làm rõ hoặc lại có bí mật gì khác.

Lại nói nếu Cảnh Thị đánh tiếng muốn giải quyết,tức là sẽ không để Tô Nhược chịu thiệt thòi, đây không phải là Hoa Hạ hay cá nhân đứng ra phát ngôn mà là Cảnh Thị.

Có phải đã cho Tô Nhược mặt mũi quá rồi không.

Một chuỗi liên kết hiện lên trong đầu Dương Bội, riêng từ đầu năm đến tận bây giờ, Tô Nhược là gương mặt duy nhất của công ty cô ta được Hoa Hạ chọn hợp tác đầu tư phim.Chưa nói sắp tới Tô Nhược còn làm người đại diện cho Crystal do Cảnh Thị đứng sau.Nghĩ qua một lượt cảm thấy Tô Nhược quá may mắn, sao lại được Cảnh Thị đãi ngộ đến thế, ước mong của nhiều ngôi sao lớn muốn mà còn không được.

Hay là cô ta lỡ bỏ qua một bí mật nào đó mà mình vô tình không biết.

Dương Bội nhìn Henry đang thất thần từ lúc giờ ngồi bên cạnh im lặng, suy tư.

- Henry, cậu có gì chưa nói tôi biết hay không?
Henry nháy mắt cười cười...!
- Chị Bội chị hỏi em làm gì, em không biết gì đâu.Thật đấy, sáng thấy báo chí đưa tin, em cũng như chị không biết gì cả.

Liếc vẻ mặt vô tội của Henry, Dương Bội xem như tạm tin.

- Cậu gọi cho Tô Nhược, nói con bé Cảnh Thị sẽ đứng ra giải quyết, không cần lo lắng.

- Vâng.

..........!
????????⬅️⬅️Sry cả nhà vì sự cố vừa rồi nhé.????.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 66: 66: Tin Tưởng Em


Cúp máy với Dương Bội xong rồi, Tô Nhược cảm thấy mình thật khó hiểu, từ lúc vào nghề đến tận bây giờ dính không ít tin đồn tình cảm nhưng cô chưa bao giờ quan tâm cứ để công ty muốn xử lý ra sao thì xử.

Sao hôm nay lại thấy phiền muộn thế không biết, lăn qua lộn lại suy nghĩ một chút, nhất quyết cầm điện thoại gọi đi.

Vẻ mặt có chút hồi họp, đôi mắt xinh đẹp nhìn ra cửa sổ, trong lòng thấp thỏm.

Chưa được bao lâu điện thoại liền nhận kết nối.

Nhưng khi kết nối rồi Tô Nhược không biết mở miệng nói gì, cũng là Cảnh Tử Sâm nói trước.

- Thế nào, còn đau không?
Tô Nhược nằm sấp, cằm đặt trên gối nghe anh hỏi làn môi đỏ nhếch lên, thấy giọng điệu của anh thản nhiên như vậy.

Tô Nhược bất giác thở phào nhưng vẫn phải nói rõ.

- Ừm..

đỡ hơn rồi, nhưng mà chuyện báo chí đăng tin sáng nay..ý Tôi là không đúng sự thật.

Cảnh Tử Sâm cong môi,nhẹ giọng trấn an cô.

- Anh biết, để anh giải quyết, em nghỉ ngơi đi.

Tô Nhược ngớ người, không cần cô giải thích thêm gì sao,cô liền nói không có, anh liền tin tưởng.

- Anh..sao không hỏi Tôi chuyện xảy ra như thế nào..

Tô Nhược nháy mắt muốn làm khó anh.

- Trước khách sạn có camera.

Cảnh Tử Sâm thản nhiên trả lời, Tô Nhược liền hiểu ý anh.

Sao cô ngốc thế nhỉ?thì ra anh đã điều tra qua cả rồi, cô còn lo lắng dư thừa..

Nghe thế trong lòng Tô Nhược nhẹ nhàng hơn,cô mỉm cười.

- Được, vậy Tôi cúp máy đây.

Nói rồi Tô Nhược hít thở sâu vội bấm tắt kết nối, không hiểu sao trong lòng vui vẻ hẳn ra, bất giác cô trở nên bé nhỏ được che chở, cảm giác được người khác bảo vệ thật không tệ.

Vùi mặt vào gối, đưa tay muốn chạm vào những tia nắng chói chang bên ngoài,trên môi là nụ cười mang chút ngại ngùng.

....!
Sau khi tắt điện thoại, Cảnh Tử Sâm nhìn người đối diện, anh ngả lưng ra sau ghế dựa.

- Em muốn nói gì?
Cảnh Tử Phong ngồi gần nên đại khái cũng nghe qua cuộc điện thoại vừa rồi, anh ta mỉm cười, nhìn anh trai mình với ánh mắt khó hiểu.

- Sao anh không hỏi em trước về chuyện của Tô Nhược mà đã cho người phát ngôn với báo chí rồi?
Nhịp bàn tay xuống bàn, chân mày Cảnh Tử Sâm hơi chau lại.

- Chẳng lẽ không nên giải thích, vốn mọi chuyện là hiểu lầm không phải sao.

Anh ta nhìn Cảnh Tử Sâm với hàm ý sâu xa.

- Những tin tức này thường xuyên xảy ra, nhất là với anh.Mà em thấy anh có khi nào quan tâm đến đâu.

Hay do nữ chính không phải là Tô Nhược.Nhưng anh quên mất nam chính mọi người đang nhắc đến hôm này chính là em à? Có phải nên để em giải quyết là hợp lý hơn không.Ít nhất cũng là nên hỏi ý kiến của em.

Bị Cảnh Tử Phong chất vấn Cảnh Tử Sâm không hề nổi giận, anh chỉ bình tĩnh nghe Cảnh Tử Phong nói tiếp.

- Với lại sao anh lại nghĩ đây là hiểu lầm,lỡ đâu em cũng có tình ý với Tô Nhược thì sao.

Cảnh Tử Sâm nhếch môi, nhưng ánh mắt lại không mang ý cười.

- Nếu em muốn biết trong lòng anh suy nghĩ cái gì thì hãy bỏ đi những trò con nít như thế này.Còn nữa Tô Nhược hiện tại là người phụ nữ của anh, anh không thích ai chạm vào cô ấy...!

Đôi mắt lạnh lùng sắc bén chiếu thẳng vào người Cảnh Tử Phong.Không ngại thẳng thừng cảnh cáo.

- Kể cả em..

Nụ cười trên môi Cảnh Tử Phong cứng ngắt,đây là lần đầu tiên anh ta thấy Cảnh Tử Sâm ngang nhiên bảo vệ một người phụ nữ, là đàn ông làm sao anh ta không hiểu tất cả đang biểu thị điều gì.

Mấy giây sau anh ta mới tìm được tiếng nói.

- Em hiểu rồi..

Các tin tức trên diễn đàn rất nhanh đã bị gỡ bỏ toàn bộ.Chỉ có tin đính chính người đại diện phát ngôn của Cảnh Thị.Với nội dung " Sự việc trên không đúng sự thật, giữa Cảnh Tử Phong và Tô Nhược chỉ là bạn bè, gặp gỡ chào hỏi là chuyện bình thường.

Yêu cầu các báo giới không đưa tin tức sai lệch."
Đồng thời trong khi đó phía công ty của Tô Nhược cũng có câu trả lời tương tự .Các thông tin đều được làm sáng tỏ khiến một số fan không khỏi tiếc nuối vì muốn đẩy thuyền cho thần tượng.

????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 67: 67: Hoảng Sợ


Trong căn phòng của mình, Đường Hân Nghiêng khó tin mở từng trang báo mạng, tuy được thu hồi rất nhanh,nhưng vẫn còn những trang online còn chưa kịp xóa.

Vội chụp lại màng hình phòng cho những trang này cũng bị xóa bài.

Cơ thể Đường Hân Nghiêng run dữ dội, cô ta ngồi dưới sàn zoom lên từng tấm ảnh Tô Nhược xuất hiện cùng Cảnh Tử Phong.

Trong đầu chợt nhớ lại, buổi tối hôm qua thì ra người Cảnh Tử Phong nói chuyện ở cổng khách sạn Golden chính là Tô Nhược.

Làm sao hai người họ lại quen biết nhau, càng nghĩ đến trong lòng cô ta càng sợ hãi.

Lật là các trang báo nói về Tô Nhược thời gian qua, bất giác Đường Hân Nghiêng lạnh người, sau cô ta có thể sao nhãng không để ý đến tin tức Tô Nhược.Thì ra bộ phim lần này Tô Nhược tham gia là của Hoa Hạ đầu tư..

Phải hít thở thật sâu mấy lần lấy lại bình tĩnh, Đường Hân Nghiêng nhắm mắt lại suy tính có nên gọi cho Cảnh Tử Phong hay không.

Không được nếu gọi cho anh ta có phải tự khai ra mọi việc rồi sao.

Trong lòng Đường Hân Nghiêng rối như tờ vò đứng ngồi không yên, trong mắt hiện lên tia hận ý rõ ràng, suy nghĩ một chút cô ta nhếch môi, cầm lấy điện thoại rất nhanh ra khỏi phòng mình..

Nhìn cánh cửa phòng của Đường Chấn Quang và Bạch Đình đóng chặt, Đường Hân Nghiêng đưa ta gõ nhẹ..

Người mở cửa là Bạch Đình, nhìn thấy Đường Hân Nghiêng đứng ở cửa mắt đỏ hoe, bà hiện rõ lo lắng,nắm tay cô ta.

- Tiểu Nghiêng sao con lại khóc,nói mẹ nghe đã xảy ra chuyện gì,vào đây nào..

- Mẹ, ba không có trong phòng ạ?
Đưa cô ta vào phòng Bạch Đình xót xa lau nước mắt con gái.

- Ba con có việc ra ngoài rồi, có chuyện gì nói mẹ nghe, đừng khóc.

Đường Hân Nghiêng chậm chạp đưa chiếc điện thoại cho Bạch Đình xem.

- Mẹ, mẹ xem đi..

Cầm lấy điện thoại, Bạch Đình nhìn từng dòng tiêu đề lớn như đập vào mắt mình, bà hốt hoảng lẫm bẫm..

- Trời ạ, Chuyện này là thế nào, Nhược Vũ sao lại qua lại với Cảnh Tử Phong?
Đường Hân Nghiêng lắc đầu nắm tay bà, nước mắt rưng rưng.

- Con không rõ, nhưng con sợ lắm, có khi nào chị ấy đang muốn trả thù chúng ta hay không?
Hai mắt Bạch Đình mở to, suy nghĩ một chút bà lại vội lắc đầu.

- Nhược Vũ làm sao biết được Cảnh Tử Phong là một trong những đứa trẻ năm ấy.Không..không phải đâu..mẹ nghĩ chị con lòng dạ không xấu, con bé sẽ không làm hại chúng ta, chắc đây là trùng hợp thôi.1
Đường Hân Nghiêng vì run sợ quá nên cũng nghĩ không thấu đáo, đúng vậy hiện tại chắc là Tô Nhược chưa biết được chuyện này.

Nhưng nghe Bạch Đình không ngừng nói tốt cho Tô Nhược, Đường Hân Nghiêng hậm hực trong lòng.

Ngoài mặt vẫn dịu dàng gật đầu,rồi thở dài lo âu.

- Mẹ, nhưng cây kim trong bọc lâu ngày cũng sẽ lòi ra, mẹ biết không bây giờ con mới phát hiện chị ấy bắt đầu hợp tác với công ty Hoa Hạ thuộc sở hữu của Cảnh Thị.

Con thật sự rất lo lắng, cho dù chị ấy không biết Tử Phong là đứa bé năm xưa,mà chỉ cần biết có quan hệ thân thiết với con chỉ sợ vì hận thù che mắt, chị ấy sẽ làm những chuyện không nên làm.Chẳng phải lúc đó ai cũng biết thân phận của con.

Cô ta cuối đầu đau lòng nói.

- Con không lo cho con, dù có bị cả thiên hạ nguyền rủa con vẫn chịu được, con chỉ sợ ba mẹ đau lòng,1
nhất là ba sẽ vì những chuyện này ảnh hưởng đến công việc còn mang tiếng là.......!
Nói đến đây cô ta ngưng lại chẳng dám nói tiếp đến hậu quả.

Bạch Đình run rẩy phải chống tay vào thành ghế,sắc mặt tái đi.

Bà kéo tay Đường Hân Nghiêng.

- Ba con chắc chưa xem qua tin tức đâu, để mẹ gặp Nhược Vũ xem ý tứ nó thế nào trước đã.

Gần đến bầu cử rồi, đừng làm ảnh hưởng đến tâm trạng của ba con.Tạm thời đừng để ông ấy biết.

Đường Hân Nghiêng nhìn bà, suy nghĩ cứ để Bạch Đình đi một chuyến xem Tô Nhược thế nào, cô ta tìm bằng mọi cách phải đẩy Tô Nhược cách xa Cảnh gia càng xa càng tốt.1
Còn Đường Chấn Quang và Đường gia sau lưng hậu thuẫn, tại sao phải sợ đứa con hoang không ai cần đó.

Cô ta sẽ dùng hai chữ tình thân ép cho Tô Nhược biến khỏi nơi này.

Tốt nhất là nên biến mất khỏi thế gian này thì càng tốt.

- Dạ,mẹ có cần con đi chung không?
Bạch Đình xua tay.

- Không cần, mẹ sẽ đi một mình.

Đường Hân Nghiêng ngoan ngoãn gật đầu.

....!
Lúc đi về phòng, Đường Hân Nghiêng làm như không có chuyện gì bấm gọi cho Cảnh Tử Phong.

- Anh đấy nhé, hôm nay còn có tin đồn tình cảm nữa,khai mau bao lâu rồi?
- Báo chí viết linh tinh mà em cũng tin à, chẳng phải đêm qua có mặt em sao?
Cảnh Tử Phong trầm ổn trả lời.

Ánh mắt Đường Hân Nghiêng híp nhẹ.

- Thế là sao, anh đang gạt người ta đúng không..?
- Không, chỉ là biết nhau nên chào hỏi.

Cảnh Tử Phong từ tốn trả lời nghe qua giọng điệu chẳng giống Đường Hân Nghiêng ghen tuông gì cả, Cảnh Tử Phong nở nụ cười chua chát.

- Thật không có qua lại? vậy tại sao Cảnh Thị lại lên tiếng bảo vệ cho cô diễn viên kia.

Đây không phải là tác phong làm việc của Cảnh Thị mà em biết.

Đường Hân Nghiêng vẫn cố rà soát thông tin.

Bỗng cô cảm nhận Cảnh Tử Phong im lặng, cô ta nhạy cảm phát hiện điều gì đó không đúng lắm.

Qua mấy giây Cảnh Tử Phong mới trả lời.

- Anh không muốn có thông tin mập mờ chỉ vậy thôi, em đừng suy nghĩ linh tinh.Bây giờ anh phải họp rồi, tối nói chuyện sau nhé.

Đường Hân Nghiêng đa nghi phát hiện hôm nay Cảnh Tử Phong khác lạ, cô ta miễn cưỡng nói.

- Được..

Lớn lên cùng Cảnh Tử Phong nên tính cách anh ta thế nào, cô ta khá hiểu rõ.Chuyện lần này Đường Hân Nghiêng không nghĩ mọi thứ lại trùng hợp đến như thế.

Đường Hân Nghiêng kiềm nén cơn tức giận vì những suy nghĩ tự hù dọa chính mình, ném điện thoại xuống giường, ánh mắt hung tàn, cắn răng nói khẽ.

- Tô Nhược mày đừng mong quay về đây cướp lại mọi thứ của Tao.Tao không cho phép..

không cho phép.1
????????????⬅️ ⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 68: 68: Chờ Anh


Tối nay Cảnh Tử Sâm về khá trễ, lúc anh trở về trên người còn có mùi rượu..

Tô Nhược mặc chiếc đầm ngủ màu hồng cổ bèo, tay dài trông rất dễ thương, chiếc váy dài qua gối càng tôn vẻ cao ráo thướt tha của cô.

Cô ngồi ở chiếc ghế gỗ lót nhung đỏ nằm ở hiên nhà, cây cảnh bao quanh như khu vườn nhỏ bao bọc, vừa an yên lại rất đẹp mắt..

Ánh mắt lâu lâu hướng ra ngoài cửa, Tô Nhược lầm bầm.

- Làm gì mà giờ này còn chưa về.

Cũng chẳng rõ khi nào Tô Nhược không kiềm chế bản thân cứ thích ra ngoài vườn đợi chờ ai đó.

Bất giác nó trở thành thói quen mà cô cũng không để ý đến, lúc này người giúp việc đi ra mở cửa cổng.

Hai mắt Tô Nhược sáng lên,môi đỏ cũng cong lên, cô xoay người quay mặt hướng khác, vội cầm điện thoại đặt lên tai.Mắt nhìn vào tấm cửa kính có thể thông qua nó mà quan sát khung cảnh phía sau lưng..

Tài xế mở cửa, Cảnh Tử Sâm bước xuống xe, người giúp việc nói gì đó,anh hơi nghiêng người nhìn vào khu vườn trong hiên nhà, mắt thấy Tô Nhược đang nói chuyện điện thoại, anh đưa áo khoác cho người giúp việc còn mình thả bộ đi vào khu vườn.

Tô Nhược nghe tiếng bước chân sau lưng môi hồng mím nhẹ rồi mỉm cười, cô hắng giọng nói vào điện thoại..

- Ồh..tôi biết rồi, bye nhé..

Tắt đi điện thoại,Tô Nhược xoay lưng nhìn thấy Cảnh Tử Sâm đứng cách cô hai bước chân, ánh mắt anh nhìn cô đầy dịu dàng.

Tô Nhược vờ như bây giờ mới biết anh về.

- Anh về rồi à, về khi nào vậy?
Cảnh Tử Sâm mỉm cười bước đến, thân hình cao lớn của anh áp đảo, chỉ chưa kịp nháy mắt cô đã nằm gọn trong lòng anh.

- Này, hôi chết đi được..

Tô Nhược nũng nịu lên án anh, mùi rượu nồng nặc tố giác anh đã uống rất nhiều rượu.

- Ngoan để anh ôm một chút.

Anh thì thầm bên tai cô..

Vì lời thỏ thẻ mang vẻ cô đơn có chút gì đó rất lạ của anh khiến Tô Nhược rung động, cô không đẩy anh ra ngoan ngoãn để anh ôm lấy.

Cảnh Tử Sâm ôm cô rất chặt, cử chỉ của anh hôm nay rất lạ, dịu dàng thương yêu, khiến trái tim bé nhỏ của Tô Nhươc đập rộn liên hồi, cánh tay không tự giác mà đưa lên nắm lấy áo anh..

Lúc này giọng Cảnh Tử Sâm nhẹ vang lên.

- Em biết không khi anh chọn mẫu váy này, anh đã hình dung khi em mặc vào sẽ rất xinh đẹp và đáng yêu như thế nào.Thì ra thực tế còn hơn cả anh tưởng tượng..

Tô Nhược nháy mắt nghe anh nói, thì ra hôm nay cảm xúc anh lạ như thế là do chiếc váy cô đang mặc sao.

Bỗng trong trí nhớ Tô Nhược lướt qua một đoạn kí ức, hồi bé hình như cô cũng có chiếc váy màu hồng giống vậy thì phải nhưng lại không nhớ rõ, chắc do Cảnh Tử Sâm làm cô suy nghĩ nên tưởng tưởng ra thế.

Anh hôn lên tóc cô, hình ảnh cô bé nước mắt tèm lèm trên người là chiếc váy loli màu hồng, cổ bèo đáng yêu, nơi đuôi mắt có nốt ruồi son làm tôn lên khuôn mặt bầu bĩnh...!
- Này..ôm đủ chưa vậy?
Tô Nhược giật áo anh, như kéo tỉnh suy nghĩ Cảnh Tử Sâm quay về..

Anh cúi đầu nhìn cô, Tô Nhược ngẩng đầu đôi mắt to tròn trắng đen rõ ràng long lanh nhìn anh, cô bĩu môi.

- Tôi đói rồi.

Cảnh Tử Sâm ngớ người, cái cô gái này rõ ràng mọi thứ đang rất lãng mạng mà.Anh buồn cười nhưng lại thắc mắc..

- Em chưa ăn tối sao?
Đã gần tám giờ tối rồi, chẳng lẽ nào cô đợi anh về.

Tô Nhược gật đầu, cô cũng không dày mặt mà mở miệng nói rằng chờ cơm anh.Nhưng chẳng lẽ người đàn ông này đã ăn cơm bên ngoài.

Chết tiệt mà, uổng công cô ôm bụng đói chờ anh cả buổi.

Tô Nhược đanh mặt,hung dữ hỏi.

- Anh ăn rồi sao, tại sao không gọi về báo Tôi, có biết..

Lời kế tiếp cô không muốn nói ra, để rồi ai kia đắc ý còn mình xấu hổ.Thấy Tô Nhược hung hăng đẩy anh ra, Cảnh Tử Sâm có chút căng thẳng, sau đó anh vội lắc đầu không dám thừa nhận.

Lúc tối anh có ăn cơm với đối tác,nhưng giờ mà nói ra chắc chắn nhóc con này sẽ nổi giận.

- Anh chưa ăn tối, không nghĩ công việc trễ đến vậy là lỗi của anh.Về sau khi nào về trễ, anh sẽ gọi cho em.Ừm..

anh đói rồi chúng ta vào ăn thôi.

Tô Nhược ngưng cả động tác nhìn anh, về sau sao?

Còn có về sau này à, anh không nhớ ngày mai là ngày gì sao.

Tô Nhược nén cảm xúc, tuy không muốn nhưng vẫn nhắc nhở anh..

- Cảnh Tử Sâm, ngày mai là ngày cuối giao dịch của chúng ta.

????????????⬅️⬅️⬅️
Bình luận nổi bật
Tổng số 22 câu trả lời

Phạm Hồng Phượng
nói yêu người ta đi còn e lệ nữa

19/04
Mặc Khiếu Tỷ Tỷ
Bị hack bay fb mất nick rồi tỷ ơi, mới tạo nick mới qua ủng hộ vote cho tỷ liền đây

1
17/04.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 69: 69: Hạnh Phúc


Lời nhắc nhở của cô thành công làm sắc mặt Cảnh Tử Sâm thay đổi, nụ cười của anh cũng thu lại.

- Thì sao?
Anh chậm rãi hỏi cô.

Tô Nhược nhắc nhở bản thân phải thực sự tỉnh táo, đây tất cả là giao dịch ai yếu lòng hơn người đó sẽ thua cuộc.

Người đàn ông như Cảnh Tử Sâm không thể nào thuộc về cô được, anh như vì sao sáng lấp lánh trên bầu trời vừa rộng lại xa tầm với.

Tô Nhược nhìn anh.

- Mong anh không nuốt lời.

Cảnh Tử Sâm cúi đầu bật cười, nhưng ánh mắt anh lại không có ý cười.

- Thì ra em đếm từng ngày mong mỏi thoát khỏi anh thế à?
Nhìn ánh mắt cô liêu có phần tổn thương của anh, Tô Nhược không biết sao trong lòng nhói lên.

Cô lắc đầu, sâu sắc nhìn anh.

- Không phải thế, nhưng Tôi và anh cũng không thể kéo dài mối quan hệ như thế này mãi được.Tôi là phụ nữ, tôi còn có thanh xuân và tự do của Tôi.Tôi không thể dùng cả tuổi trẻ của mình để sống dưới thân phận tình nhân của anh mãi như thế này.

Cô dùng lời nói thật lòng để nói ra khiến Cảnh Tử Sâm thương xót, anh tiến tới, đôi mắt nhu tình mật ý nhìn cô.Bàn tay ấm nóng v**t v* khuôn mặt xinh đẹp của Tô Nhược.

- Nếu anh nói muốn hẹn hò với em thì sao,không phải là giao dịch gì cả.Không có sự ép buộc, vậy em có cam tâm ở bên cạnh anh không Tô Nhược..?
Cả cơ thể Tô Nhược run lên, cô cảm giác trái tim mình như bật ra khỏi lòng ngực, cô phải dùng bàn tay ấn vào nơi ngực trái mới kiềm chế cảm xúc mình lúc này.

Cô lấp bấp, tiếng nói có phần chông chênh..

- Anh..anh hôm nay sao vậy,có phải bị sốt rồi không?
Nên mới nói mê sảng những lời này..

Tô Nhược biết mình là đứa trẻ vốn thiếu thốn tình cảm sâu sắc, người thân quay lưng là nỗi đau mỗi khi nhắc đến khiến cô thở không nổi,nó như nỗi ám ảnh mà chính cô muốn che giấu.Nên cô rất sợ vì biết bản thân thiếu thốn tình thương, bị tổn thương, thất vọng quá nhiều nên Tô Nhược thường nhìn vào mặt tiêu cực,cô chẳng dám đem trái tim này giao ai cả.

Sợ người ta có được lại không trân trọng, cô lại sợ vết thương chồng chất vết thương.

Nói chuyện yêu đương với Cảnh Tử Sâm là ước ao của bao cô gái,huống hồ chỉ một tháng bên nhau nhưng cô đã lưu luyến vòng tay, hơi thở, cái ôm ấm áp,sự an toàn anh mang đến.

Chỉ là có điều gì đó khiến cô sợ hãi, thấy thế nào cũng là nỗi lo lắng, bất an..

Thấy cô im lặng nhíu mày suy tư, ánh mắt hiện lên rõ vẻ đắn đo.

Chỉ nhiêu đó cũng khiến Cảnh Tử Sâm tin chắc trong lòng cô có anh nhưng đồ ngốc này rốt cuộc sợ hãi cái gì mà lại không dám mở lòng với anh..

Anh kéo cô vào lòng,nhẹ nhàng nói..

- Bên cạnh anh phải khiến em đắn đo vậy sao.Anh lúc này rất tỉnh táo ,không cần trả lời anh vội.Không cần lo lắng gì cả, chỉ cần em không đẩy anh ra xa,chúng ta hãy để mọi thứ tự nhiên phát triển được không?
Tô Nhược thở phào, Cảnh Tử Sâm thật tin ý, anh mở cho cô một con đường để đi, khiến cô không áp lực, đau đầu mà suy tư.

Tô Nhược nhẹ gật đầu, nhận được cái gật đầu của cô, Cảnh Tử Sâm mỉm cười ôm chặt cô vào lòng.

Tô Nhược cũng đưa tay ôm chặt anh ,trên môi là nụ cười hạnh phúc xinh đẹp..

.....!
Từ cửa phòng ngủ, quần áo rải rác dọc theo sàn nhà.

Khoảng cách ngắn ngủi từ phòng khách đến phòng ngủ, hai người tóc rối bù, quần áo xốc xếch.

Tô Nhược ngã trên giường nệm, Cảnh Tử Sâm đè lên cô, bàn tay đôi môi cùng đi xuống, khơi lên h@m muốn lớn nhất, d*c v*ng dâng trào như cảm xúc hai người lúc này, tựa như sóng biển đánh ụp về phía họ, bao phủ họ...!
Tô Nhược ôm cổ anh, đưa môi mình lên, lướt qua anh.

Ít khi cô chủ động, Cảnh Tử Sâm để mặc cho cô, để cô chậm rãi thăm dò, để lưỡi cô khiêu khích mình.

Lúc lưỡi cô trượt vào trong miệng anh thì anh đoạt lại quyền chủ động, nhẹ nhàng ngậm lưỡi mềm, triên miên m*t mát.

Tay anh đè gáy cô, làm nụ hôn sâu hơn.

Hai người hôn nhau không muốn rời, đạn đã lên nòng, càng không thể rút lui.

Căn phòng hơi nóng ngày càng phỏng tay, tiếng thở nặng nề, tiếng nức nở văng vẳng kéo dài.Đêm nay, họ triền miên ân ái, trao cho nhau những gì tốt đẹp nhất....!

....!
????????????⬅️⬅️
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 70: 70: Cuộc Điện Thoại Lạ


Đêm hôm qua cũng chẳng rõ cô ăn phải thứ gì lại hùa với Cảnh Tử Sâm lăn lộn đến gần sáng, lúc sáng cô mơ màng cảm nhận ai đó hôn lên trán mình,nhưng mắt mở chẳng lên nổi...!
Gần xế trưa vì đói bụng Tô Nhược mới lòm còm bò dậy, sau khi vệ sinh sạch sẽ cô muốn tìm gì đó nhét vô bụng, vừa đi đến cầu thang điện thoại bất ngờ vang lên.

Nhìn thấy dãy số lạ, chân mày Tô Nhược nhíu nhíu lại cũng chẳng rõ là của ai, cũng không quan tâm liền bấm nghe.

- Alo..

Nhưng đầu bên kia vẫn chưa ai lên tiếng, Tô Nhược nhíu chặt mày..

- Alo, ai vậy?
Cô khó hiểu,muốn mở miệng nói tiếp,nhưng giọng Bạch Đình đã vang lên.

.

Ngôn Tình Hay
- Là mẹ.

Cơ thể Tô Nhược cứng ngắt, tay cầm điện thoại nắm thật chặt như tìm nơi để bấu víu.

...........!
Tại nhà hàng sang trọng ở Thành Phố, trong căn phòng vip kính đáo.

Tô Nhược ngồi đối diện với Bạch Đình, thức ăn trên bàn khói bay nghi ngút nhưng chẳng ai chạm đến.

Không khí có phần gượng gạo.

Bạch Đình nhìn đứa con gái năm năm qua xa cách trong lòng trăm vị khó tả.

Bạch Đình mỉm cười.

- Con khỏe không? Cuộc sống có ổn không?
Tô Nhược nhìn bà, xuất thân từ con nhà quyền quý nên Bạch Đình lúc nào cũng nhẹ nhàng,từ tốn.

Bà luôn dịu dàng cả giọng nói cũng ấm áp đến vậy.

Chỉ là Tô Nhược vẫn nhớ như in người mẹ dịu dàng này năm ấy đã không cần cô.

Cô tự cười chế giễu bản thân đừng lầm tưởng cử chỉ ngọt ngào này dành cho cô, đây chỉ là sự ban phát.

Nơi ngực xót xa, mũi cay xè, hít thở thật sâu,những kí ức năm nào nhắc nhở cô phải thật tỉnh táo.

Tô Nhược lạnh nhạt lên tiếng.

- Bà Đường, tôi không có thời gian có gì bà cứ nói, với lại thân phận cao quý như bà ngồi lâu với Tôi sẽ không hay đâu..

Lời mói mỉa mai, xa cách của Tô Nhược làm lòng Bạch Đình siết lại.

Mắt bà ửng đỏ..

- Nhược Vũ con còn giận mẹ sao?
Mỗi lần nghe cái tên Nhược Vũ , Tô Nhược lại không kiềm chế được lòng mình, muốn hét lên và hất tung mọi thứ.

Phải kiềm chế cảm xúc, giọng cô lạnh lùng nhắc nhở.

- Bà Đường Tôi tên là Tô Nhược, xin bà gọi đúng tên giúp Tôi.

Bạch Đình đau lòng nhìn cô, miệng hé mở, qua một lúc bà mới tìm được tiếng nói của mình.

- Nhược Vũ con đừng như thế..mẹ xin con đấy, đã năm năm rồi con vẫn còn chưa nguôi ngoai quá khứ hay sao.Có ba mẹ nào không thương con mình chứ,chỉ là ba mẹ cũng có nỗi khổ riêng mới làm vậy.

Hàm răng Tô Nhược cắn chặt vào nhau, cô nhìn bà khóc, trong lòng cô không mấy gì dễ chịu.

- Tôi không muốn nhắc lại chuyện quá khứ,vì vốn dĩ chẳng thay đổi được gì.

Cô nhếch môi nở nụ cười chua chát.

Vì tất cả không thể trả về nơi bắt đầu, cô cũng thể vô tư vô lo nằm trong lòng bà được bà ôm ấp cưng chiều, mỗi ngày có thể vui đùa gọi ba, gọi mẹ..Là đứa con gái duy nhất được họ yêu thương..

Biết rõ Tô Nhược vẫn chưa nguôi ngoai chuyện năm ấy, Bạch Đình chợt nhớ những lời Đường Hân Nghiêng đã nói, sóng lưng Bạch Đình lạnh toát..

Bà lau nước mắt xoay bàn thức ăn..

- Thôi con đừng giận nữa, hôm nay ăn với mẹ một bữa cơm có được không..?
Tô Nhược mím môi nhìn bà..

- Tôi...!
- Mẹ đã đến đây rồi, cũng chỉ muốn dùng cơm hỏi thăm con một chút,ở lại ăn cơm với mẹ nhé.

Lời từ chối chưa kịp thốt ra, Bạch Đình đã hạ giọng cắt đi..

Thấy cô vẫn ngồi im không nhúch nhích, bà mỉm cười vội đứng dậy múc canh vào chén cho Tô Nhược.

- Con ăn đi, thức ăn ở đây khá ngon, xem coi có hợp khẩu vị con không.

Tô Nhược cúi đầu nhìn chén canh bà mới múc , là canh gà củ sen nấu với đậu phộng, hương vị tỏa ra thơm nức thế nhưng làm Tô Nhược nhíu mày.

Cô ngẩng đầu nhìn Bạch Đình.

- Bà không nhớ Tôi bị dị ứng đậu phộng sao?
- Mẹ....!
Bạch Đình áy náy, sao bà lại quên mất con bé từ nhỏ đã dị ứng với đậu phộng,mỗi lần ăn xong cơ thể liền xuất hiện nhiều đốm đỏ như nổi mề đay sưng tấy rất đáng sợ..

- Mẹ..mẹ xin lỗi..

Tô Nhược nén lệ mỉm cười , cô thở sâu..

- Không sao, quên là đúng mà, có chuyện gì nữa không, Tôi có việc cần xử lý phải đi rồi.

Nói rồi cô chẳng muốn nán lại phút giây nào nữa cả, cô sợ mình sẽ thất vọng đau lòng mà điên mất..

Thấy Tô Nhược cầm túi xách lên, Bạch Đình hốt hoảng đứng lên..

- Nhược Vũ khoan đã con, mẹ....!
Tô Nhược quay đầu nhìn bà như chờ đợi..

Khó khăn suy tư một chút, Bạch Đình nhẹ giọng nói..

- Ừm, mẹ muốn biết quan hệ giữa con và Cảnh Tử Phong có được không?
Tô Nhược xoay người,chân mày nhíu chặt lại, cô hoài nghi hỏi.

- Tại sao bà muốn biết, hôm nay bà đến gặp Tôi là vì chuyện đấy à?
Nhìn vẻ muốn nói rồi lại thôi của Bạch Đình, bất giác Tô Nhược cảm giác có gì bất thường phía sau.

Cô nhướn mày..

- Đừng nói với Tôi là bà quan tâm chuyện tình cảm của Tôi nên mới đến đây.

Nếu thế thì năm năm qua có phải quá muộn hay không,khi cô liên tục dính tinh đồn không ít..

Bạch Đình khó xử, im lặng một chút bà mới mở lời..

- Nhược Vũ, mẹ..mẹ nói này con đừng giận..

Tô Nhược biết ngay mọi thứ không tự nhiên mà đến mà..

????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 71: 71: Đau Lòng


Cô mím môi chờ Bạch Đình mở lời.

- Mẹ không rõ con có quan hệ thế nào với Cảnh Tử Phong và Cảnh Thị nhưng...!
Giọng bà ngắt quãng, dè dặt nhìn Tô Nhược.

- Mẹ xin con đừng qua lại với người Cảnh gia nữa có được không?
Hai bàn tay Tô Nhược để bên hông nắm chặt lại với nhau, cô lạnh nhạt hỏi.

- Tại sao, Tôi muốn biết lí do?
Bạch Đình đã suy nghĩ rất nhiều khi ở nhà, nên lúc này nghe cô hỏi bà liền dịu giọng giải thích..

- Thật ra Cảnh gia và ba con có mối quan hệ rất thân với nhau nhưng họ không biết sự việc của nhà mình.

Nên.....!
- Nên bà sợ tôi qua lại với người Cảnh gia,không khéo miệng sẽ kể họ nghe tất cả chuyện tốt đẹp mà Đường gia đã làm với Tôi chứ gì?
Tô Nhược cướp lời Bạch Đình, nén sự đau lòng cuồn cuộn đang muốn phát nổ.

Cô đanh giọng chất vấn bà.

Bạch Đình nhìn ánh mắt nhen nhóm lửa giận của Tô Nhược,bà vội giải thích..

- Nhược Vũ,mẹ..mẹ không có ý đó..

- Không có ý đó?
Tô Nhược nở nụ cười đẹp đến lóa mắt,nhưng nước mắt cô không kiềm được lặng lẽ rơi.

Cô nói.

- Bà biết không,năm năm qua hai người chưa một lần gọi hỏi xem Tôi có ổn không? Tôi có khỏe không, có ốm đau bệnh tật gì không...Thế mà hôm nay bà gọi cho tôi nói muốn gặp Tôi...!
Giọng Tô Nhược nghẹn lại.

- Bà biết Tôi vui thế nào không, vì ít nhất Tôi vẫn nghĩ bà không vô tình như ông ấy.Vì dù sao tôi cũng là đứa con bà đứt ruột sinh ra mà..Nhưng tôi đã sai...!
Tô Nhược lấy tay lau nước mắt, cô lắc đầu trong thất vọng..

- Chỉ vì bà sợ tôi sẽ làm lộ ra mọi chuyện, đứa con gái mong manh kia của bà sẽ không biết làm sao ngẩng mặt nhìn đời.Còn người chồng vĩ đại của bà, một nhà chính khách hoàn hảo trong mắt xã hội sẽ bị sụp đổ hình tượng cho nên bà thà vứt bỏ tôi một lần nữa, ép tôi vào ngõ cụt cũng không muốn người thân bà bị tổn thương..

Tô Nhược cười khảy..

- Nhưng bà quên rằng Tôi và Đường gia năm năm trước đã không còn liên quan gì nhau.Tôi giao du với ai,hợp tác với ai là chuyện của Tôi.

Các người không có quyền xen vào..Và xin Bà Đường nhớ rõ ngày hôm nay, cám ơn sự tàn nhẫn của bà giúp Tôi tỉnh ngộ ra được nhiều điều.Chào bà.

- Nhược Vũ,con nghe mẹ nói..Nhược Vũ..

Nói rồi Tô Nhược liền quay lưng rời đi, để lại Bạch Đình nức nở đuổi theo kéo tay cô lại..

- Nhược Vũ, con nghe mẹ nói, mẹ biết con đã chịu nhiều ấm ức, tổn thương nhưng ba mẹ không phải không thương con chỉ là...!
- Chỉ là danh dự các người là trên hết, chỉ là tôi không chịu nghe lời,chỉ là bất đắc dĩ mới bỏ rơi tôi.Đúng không?
Bạch Đình hé miệng, không nói thêm được lời nào.

Tô Nhược kéo tay bà ra khỏi tay cô.

- Đừng để Tôi hận các người thêm nữa.

Nói rồi cô mở cửa rời đi, để lại Bạch Đình đứng chết lặng,nước mắt lặng lẽ rơi.

...!
Đêm hôm nay Tô Nhược không trở về biệt thự của Cảnh Tử Sâm, lúc anh đi làm về căn nhà không còn bóng dáng của cô.

Đồ đạc đều nguyên như cũ, tất cả còn đủ chỉ thiếu mỗi mình cô..

Đi vào căn phòng ngủ vắng lặng không còn bóng dáng cô đâu nữa, hơi ấm cũng không cảm nhận được..Cảnh Tử Sâm thẩn thờ đứng giữa căn phòng rộng lớn nhìn bao quát xung quanh..

Đây là cuộc gọi thứ bao nhiêu gọi cô rồi anh không nhớ rõ, chuông reo rất lâu,rất lâu..Rốt cuộc Tô Nhược cũng đã chịu bắt máy..

- Tôi nghe..

Anh cảm nhận giọng Tô Nhược khàn đi, dường như đã khóc.

Cảnh Tử Sâm trầm ổn hỏi.

- Em đang ở đâu, sao giờ này chưa về nhà?
Tô Nhược im lặng mất mấy giây như đang kiềm chế gì đấy, anh mới nghe cô trả lời.

- Xin lỗi rời đi mà không nói anh tiếng nào.

Cám ơn anh vì tất cả.À lúc tôi đến không mang gì nên khi đi tôi cũng không cần dọn gì để đem theo.Anh xem có gì không cần cứ ném đi nhé.

Lời cô nói như có vật thể đánh mạnh vào lòng ngực Cảnh Tử Sâm.Bàn tay anh cung lại, gân xanh trên đầu nổi cộm tiết lộ Tô Nhược thành công làm anh phát điên.

- Anh hỏi lại, em đang ở đâu? Anh qua đón em..

- Cảnh Tử Sâm anh đừng như vậy, Tôi suy nghĩ kĩ rồi giữa Tôi và anh nên dừng lại thôi.Mong anh giữ lời những gì mình đã hứa.Chúc anh tìm được người thích hợp với anh, tôi biết hết hôm nay mới kết thúc giao dịch nhưng chắc anh sẽ không tính toán mấy tiếng với Tôi đâu nhỉ.Tạm biệt, tôi cúp máy đây.

Nói rồi Tô Nhược không để Cảnh Tử Sâm phản bác,cô đã nhanh chóng cúp máy.

Tô Nhược chẳng rõ vì sao khi cô nói ra những lời này, trong lòng đau như ai dùng dao rạch nát trái tim cô.Tô Nhược bật khóc nức nở vùi mặt vào gối,cả cơ như kiệt sức thật rồi..

Cảnh Tử Sâm đi đến chiếc giường của hai người, anh sờ lên chiếc gối Tô Nhược hay nằm, đôi mắt sắc lạnh híp lại, rõ ràng đêm qua hai người còn rất tốt không phải sao.

Anh cảm nhận rõ cô dần mở lòng chấp nhận anh,cô còn ngoan ngoãn nằm trong lòng anh.

Thế mà chớp mắt chuyện gì đã xảy ra, cô gái không tim không phổi này, giờ phút này anh chỉ muốn bóp ch3t cô mà thôi.

Cảnh Tử Sâm nằm xuống giường,dụi mặt mình vào gối của Tô Nhược,hương thơm của cô như còn quanh quẩn đâu đây.

Anh thì thầm..

- Anh không tính toán với em mấy tiếng, mà là tính với em cả đời..1
????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 72: 72: Quay Quảng Cáo


Hai ngày liền Tô Nhược đều nhốt mình trong căn phòng xa lạ của một khách sạn ở Thành Phố.

Cô không ra ngoài, cứ vùi mình trên chiếc giường ngoài ăn với ngủ cô cũng chẳng buồn lên mạng xem tin tức.1
Tiếng đập cửa vang lên, Tô Nhược mệt mỏi lếch thân ra mở cửa.

Đập vào mắt Henry là một Tô Nhược sắc mặt tái nhợt, người dường như không có sức sống.

- Trời ạ, em định hù ma anh à, cái bộ dạng này của em là sao?
Đóng cửa lại rồi Henry cầm một bọc to đi đến sopha, Tô Nhược dụi mắt dường như bị thiếu ngủ nên mắt cô cày xè.

- Anh nhìn gì mà nhìn, đồ em dặn anh mua giúp, mua xong hết chưa?
- Đây này,nằm hết trong đây..

Henry đưa cô túi lớn anh ta mới mua, không kiềm lòng được nghiêm túc nhìn Tô Nhược.

- Tiểu Nhược em có vấn đề gì thì phải nói anh nghe chứ, em cứ âm thầm chịu đựng sẽ sinh ra trầm cảm thì sao? Nói anh nghe em và Cảnh Tử Sâm thế nào rồi, sao lại dọn đến đây ở, có nhà lại sao không về?

Nghe Henry nhắc đến Cảnh Tử Sâm,mắt Tô Nhược cay xè, bàn tay đang lấy đồ cũng ngưng trọng lại.Cô hít thở thật sâu, rồi làm như không có chuyện gì, tỉnh bơ trả lời..

- Kết thúc rồi..

Cô ngẩng mặt nhìn Henry, ánh mắt long lanh hàng ngày có phần cô đơn.

- Henry đừng hỏi em thêm gì nữa được không, thời gian tới em chỉ muốn tập trung cho công việc..

Henry biết rõ Tô Nhược luôn tỏ ra mình ổn, chuyện gì cũng không muốn chia sẽ.

Anh ta vỗ vỗ tay cô.

- Được..được, thất tình thôi mà cũng không thể chết được.

Tô Nhược liếc xéo anh ta..

- Ai nói với anh là em thất tình.

Hừ..Em vào thay quần áo, chúng ta đi ăn.

Nhìn bóng dáng cô khuất sau cánh cửa, nụ cười an ủi của Henry cũng tắt đi, lắc đầu thở dài.

Hai ngày sau Tô Nhược bay sang thành phố T dự show thời trang lớn của Châu Á.

Cô trở về những ngày tháng vùi đầu vào công việc, ngày nào cũng đến tối khuya mới trở về phòng, hơn nửa tháng ở thành phố T miệt mài dự show, nhận phỏng vấn rồi quay quảng cáo, Henry cũng mừng thầm vì Tô Nhược đã cố gắng vượt qua cơn bão lòng tập trung cho sự nghiệp.

Dù trước đó anh ta đã từng mong chờ mối quan hệ giữa Tô Nhược và Cảnh Tử Sâm sẽ có kết quả.Thế nhưng rốt cuộc mọi thứ đều không trọn vẹn, đành thôi vậy.

Hôm nay Tô Nhược đóng một quảng cáo cho nhãn hàng xe mô tô.

Hậu trường là một nhà kho ở khu ngoại ô thành phố T..

Cô sẽ vào vai một cô gái bị bắt cóc và được người khác giải cứu, người lần này tham gia cùng Tô Nhược là nam người mẫu Nake.

Để hiệu ứng quảng cáo thêm đặc sắc sẽ có cảnh nổ nhà kho, nên các cảnh không cho sơ suất diễn một lần phải hoàn thành ngay.

Bỗng Henry có chút lo lắng, không hiểu sao anh ta cảm nhận được sắc mặt Tô Nhược không được tốt.

- Tiểu Nhược cho người đóng thế nhé, anh cứ thấy lo lo.

Nhìn nhà kho u ám, dù là diễn xuất nhưng không hiểu sao trong đầu Tô Nhược cứ hiện ra những hình ảnh mập mờ năm nào.Tiếng khóc, tiếng hét, tiếng mắng chửi dù mọi thứ không rõ ràng nhưng khiến cô chao đảo tinh thần..

Nhìn xung quanh thấy rất đông người, trái tim Tô Nhược tự trấn tỉnh rằng không phải là thật chỉ là đóng quảng cáo mà thôi.

- Không cần, anh đừng lo không sao đâu mà.

- Vậy sao sắc mặt em xanh thế?
Lấy tay vỗ vỗ lên mặt, chần chừ một chút, Tô Nhược nói khẽ với Henry..

- Lúc bé em từng bị bắt cóc nên nhìn nhà kho có chút ám ảnh.

Nói xong cô nhìn mặt Henry đơ ra mà buồn cười.

- Thật sao, sao anh chưa bao giờ nghe em nói qua.

Tô Nhược nhún vai.

- Cũng là quá khứ rồi mà..

Hôm nay nhắc lại chỉ là buộc miệng kể qua, cho tinh thần thoải mái hơn thôi.

Tô Nhược nói qua một cách tự nhiên, cô mỉm cười nhưng Henry phát hiện ánh mắt cô che giấu gì đấy,mang vẻ trầm buồn,cô liêu thật lạ..

Henry muốn hỏi thêm nhưng lúc này đạo diễn hô to,yêu cầu diễn viên vô vị trí, bắt đầu chạy máy..

????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 73: 73: Xảy Ra Chuyện


Tô Nhược bị trói ngồi dưới nền đất lạnh lẽo, các diễn viên nhập vai khá tốt, khi diễn viên quần chúng bóp cằm dùng hành động tấn công Tô Nhược.

Trước mắt Tô Nhược như đang diễn ra sự việc năm ấy, nước mắt cô rơi lả chả,cả thân thể cũng rung dữ dội.

Henry bên ngoài cũng phát hiện ra việc không đúng, anh ta lẫm bẫm, anh nhớ lại lời Tô Nhược vừa kể có chút lo lắng, siết chặt tay quan sát.

Đạo diễn tấm tắc khen ngợi Tô Nhược,ông ta quan sát ánh mắt toát lên vẻ sợ hãi một cách điên cuồng của cô.

Lúc này nam người mẫu Nake xuất hiện, anh chạy chiếc mô tô phân khối lớn, zoom cận chiếc xe, rồi đổi cảnh sang Nake cứu lấy Tô Nhược...!
Nhưng lúc này phim trường bất ngờ vang lên tiếng hét thất thanh.

- Ra khỏi đây...nhanh đi..nhanh đi,nổ rồi..nổ rồi..

Tô Nhược chỉ vừa kịp lên xe, nghe mọi người hét to cô hoang mang tột độ..

Henry bên ngoài mặt tái xanh..

- Tiểu Nhược, Tiểu nhược..

Ầm..ầm...!
Tiếng nổ vang lên, mọi người ùa nhau chạy ra ngoài, Nake nhanh tay rồ ga lao thẳng ra ngoài.

Ầm..

Tiếng nổ lớn làm khói bụi bay tứ tung, chiếc xe mất phương hướng đâm vào thân cây ngã xuống, Tô Nhược văng khỏi xuống xe, cơ thể đau nhức, bên chân còn bị một khối đá chặn lên khiến cô vì đau mà ngất lịm.

Henry run rẩy chạy đến ôm Tô Nhược vào lòng.Nhìn đầu cô bị chảy máu, chân bị kẹt dưới tản đá, anh ta hét lên..

- Tiểu Nhược..

Tiểu Nhược..gọi cấp cứu....!
Đoàn người như đàn ong vỡ tổ, chỉ vì sơ suất của nhân viên phim trường, sai sót của tổ hậu trường đã khiến vụ nổ xảy ra sớm hơn lúc diễn viên có thể chạy ra an toàn, khiến hậu quả không lường, Tô Nhược và Nake nhanh chóng được đưa đi cấp cứu...!
..

Cảnh Tử Sâm ngồi chệm chệ chính giữa bàn họp, im lặng lắng nghe từng bộ phận báo cáo, cuộc họp kéo dài hơn hai tiếng, nhưng chưa có dấu hiệu dừng lại.Một số lão làng còn lén âm thầm toát mồ hôi lạnh.

Cảnh Tử Sâm hôm nay sắc khí lạnh lùng, từ đầu buổi đến giờ không ít bộ phận bị anh bắt thóp kết quả đều trừ nửa số lương của tháng.

Anh ngồi đó không nói quá nhiều,nhưng từng câu từng chữ đưa ra điều khiến người ta phải run sợ, bắt đúng chỗ không chạy đâu thoát được.Kỹ luật thép của Cảnh Tử Sâm bao năm qua ai là nhân viên Cảnh Thị đều sẽ rõ, đôi khi vô tình dứt khoát đến đáng sợ.

...!
Cuối cùng buổi họp cũng được kết thúc, đoàn người trên dưới âm thầm thở phào.

Cảnh Tử Sâm rời khỏi phòng họp theo sau anh là Cảnh Tử Phong cùng Trần Lực.

Trần Lực nhẹ giọng.

- Chủ Tịch cô Đường đang ở phòng anh.

Nghe tên Đường Hân Nghiêng, Cảnh Tử Phong âm thầm quan sát qua sắc mặt không cảm xúc của Cảnh Tử Sâm.

Thấy anh không trả lời chỉ khẽ gật đầu, lúc bọn họ trở về phòng, Đường Hân Nghiêng đã ngồi ở sopha chờ sẵn.

Vừa gặp bọn người Cảnh Tử Sâm đi vào, cô ta đứng dậy cười rạng rỡ.

- Anh Tử Sâm,mọi người họp xong rồi sao?
Cảnh Tử Sâm đi đến sopha ngồi đối diện cô ta, Cảnh Tử Phong và thư kí Trần cũng ngồi chung vì chút nửa bọn họ có cuộc họp nội bộ.

Cảnh Tử Sâm nhàn nhạt hỏi.

- Thế nào,đợi lâu chưa? Đúng rồi, chúc mừng ba em đã đắc cử.

- Cám ơn anh, em đến tìm anh, em đem rất nhiều món tráng miệng đến cho mọi người.

Đường Hân Nghiêng nhìn qua Cảnh Tử Phong và thư kí Trần, không gian có chút không thoải mái nhưng không biết làm sao đành cười gượng.

- Nào mọi người ăn một chút nhé, do em làm đấy.

- Được
Thấy Cảnh Tử Sâm thoải mái gật đầu, Đường Hân Nghiêng vui vẻ cười tươi.

????????????⬅️⬅️⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 74: 74: Lo Lắng


Từ đầu đến cuối Cảnh Tử Phong không nói tiếng nào, rõ ràng từ lúc giờ Đường Hân Nghiêng cũng chưa nhìn qua anh ta , ánh mắt nhu tình kia chỉ hướng về một người.

Đường Hân Nghiêng bày ra rất nhiều món ngon để trên bàn.

Reng..

Lúc này điện thoại của Cảnh Tử Sâm vang lên, anh nhìn dãy số nhấp nháy.

- Mọi người ăn trước đi.

Nói rồi anh đứng dậy đi đến bên cửa sổ nghe máy..

Không biết bên kia nói gì, chân mày Cảnh Tử Sâm nhíu lại, sắc mặt anh biến sắc..

Anh quay người vội vàng đi ra khỏi cửa.

- Chủ Tịch..

Trần Lực cảm giác có điều không ổn,vội đứng dậy đuổi theo sau, làm việc với Cảnh Tử Sâm hơn mười năm,chỉ cần nhìn sơ qua anh ta có thể đoán được tâm trạng Cảnh Tử Sâm lúc này vô cùng bất ổn..

Chẳng lẽ...?
- Anh Tử Sâm, anh Tử Sâm anh đi đâu vậy..?
Đường Hân Nghiêng vòng qua sopha hớt hãi chạy ra cửa, nhưng bóng dáng Cảnh Tử Sâm đã mất hút sau cửa thang máy.

Cảnh Tử Phong cũng lấy làm lạ, lần đầu bọn họ mới thấy sự biến sắc trên khuôn mặt của Cảnh Tử Sâm.

Cảnh Tử Phong muốn đuổi theo nhưng bước chân ngưng lại, quay người nhìn Đường Hân Nghiêng, cũng là không nỡ bỏ cô ta ở lại một mình.

Anh ta bước tới.

- Chắc anh ấy có chuyện bận, anh đưa em về.

Nhìn thức ăn bày trí đẹp mắt trên bàn,hai tay Đường Hân Nghiêng cung lại, tủi thân mắt cũng đỏ lên..

Tin tức nổ phim trường trong mấy phút sau, rất nhiều phóng viên và cảnh sát đã có mặt bên ngoài bệnh viện và hiện trường xảy ra vụ nổ.

Nhưng không có nhiều hình ảnh về người bị thương được ghi lại.Phía công ty của Nake và Tô Nhược đã thuê rất nhiều vệ sỹ túc trực bên ngoài.

Thậm chí giữa các nhân viên an ninh này và phóng viên đã xảy ra xô xát và xung đột ngay tại hiện trường.

Các nhà đài thay nhau đưa tin tức, căn nhà hoang nổ tan nát thành đống tro tàn.Nữ mc giọng không ngừng vang lên.

- Theo ghi nhận của phóng viên,vào ngày hôm nay nữ diễn viên Tô Nhược và nam người mẫu Nake đã phải nhập viện cấp cứu trong tình trạng khá nghiêm trọng.

Theo các nguồn tin ban đầu,Tô Nhược và Nake bị thương sau vụ nổ tại phim trường quay quảng cáo cho một nhãn hàng tại thành phố T.Chúng tôi đang tiếp tục theo dõi thông tin sẽ cập nhật lại sau.

Trầm Ngọc sau khi nghe thông tin,bà như ngất lịm..

- Nhược Nhược...trời ơi...làm sao có thể...!
- Bà chủ...bà chủ..

Người giúp việc vội chạy đến đỡ bà dậy,nước mắt chảy dài bên má, Trầm Ngọc lẫm bẫm..

- Gọi cho A Hàn..Gọi cho A Hàn...!
- Vâng..

Người giúp việc vội lấy điện thoại bấm số gọi đi..

Tô Hàn nhanh chóng nhận máy..

- Thiếu gia, bà chủ biết chuyện của tiểu thư nên...nên...!
- Chẳng phải Tôi đã bảo không được để cho mẹ Tôi biết rồi sao.

Giọng Tô Hàn lo lắng nói qua điện thoại.

- Đưa máy cho Tôi.

Trầm Ngọc vội dành lấy máy điện thoại trên tay quản gia.

- A Hàn, Nhược Nhược xảy ra chuyện rồi..con bé mà có chuyện gì mẹ sẽ chết mất..

Bà nức nở bật khóc,Tô Hàn vội trấn an mẹ mình.

- Mẹ, mẹ đừng lo, con đang bay qua thành phố T xem Nhược Nhược thế nào, mẹ..mẹ hứa với con đừng xúc động quá có được không?
- Thật sao, vậy có tin gì phải báo về cho mẹ ngay, không được giấu mẹ.

- Được,mẹ đừng lo..

Tắt điện thoại với Tô Hàn mà Trầm Ngọc như ngồi trên đống lửa bà ôm lấy tấm ảnh của Tô Nhược lúc bé khóc nức nở..

..

Đường Hân Nghiêng mang tâm trạng nặng nề trở về nhà..

Vừa bước vào nhà cô thấy người giúp việc đứng phía cầu thàng nhìn lên, nghe tiếng bước chân, bọn họ quay lại thấy người đến là Đường Hân Nghiêng vội tản ra.

- Tiểu thư..

- Có chuyện gì à?
Đường Hân Nghiêng nhíu mày hỏi qua..

Dì Lí là quản gia nơi đây bà sống nơi này cũng hơn hai mươi năm, nên việc trong ngoài bà điều nắm rõ.

Bà đi đến hạ giọng..

- Tin tức mới đưa cô Nhược Vũ xảy ra tai nạn, bà chủ đang rất lo lắng.

Tin tức này khiến Đường Hân Nghiêng giật mình,ánh mắt lóe lên tia sáng khác thường, chỉ khẽ gật đầu rồi vội đi về hướng cầu thang..

Đi đến thư phòng nhẹ gõ cửa , cô ta đẩy cửa vào thấy Bạch Đình và Đường Chấn Quang ngồi ở sopha, không khí có phần căng thẳng.

Trên mặt Bạch Đình toàn là nước mắt nhìn qua liền biết đã khóc không ít..

- Ba, mẹ...!
Đi đến chổ Bạch Đình nắm tay bà..

- Mẹ sao vậy? Là chuyện của chị ấy à..?

Bạch Đình gật đầu...!
- Con biết rồi sao?
Đường Chấn Quang day trán như rất phiền não.

- Em nghe anh nói, hiện tại phóng viên đang ở đó rất đông, nếu chúng ta xuất hiện sẽ rất nguy hiểm.

- Nhưng con bé đang gặp chuyện mà chúng ta vẫn ngồi ở nhà, em thật không nỡ..

Bạch Đình nhẹ nhàng nói với chồng mình, từ lúc gặp Tô Nhược ở nhà hàng,khi trở về hình ảnh Tô Nhược thể hiện rõ sự oán trách, ánh mắt lạnh lẽo của con bé luôn ám ảnh bà mấy ngày qua.

Đường Hân Nghiêng nhẹ giọng an ủi..

- Mẹ..giờ chị ấy đã được cấp cứu, ba nói đúng ạ, hiện tại mẹ sang đó chưa chắc gặp được,mà là con mồi cho đám phóng viên viết lung tung.

Ba mới đắc cử, sẽ ảnh hưởng rất nhiều.Chúng ta ở đây cầu nguyện cho chị ấy có được không?
Đường Chấn Quang rất vừa lòng với sự hiểu chuyện của Đường Hân Nghiêng còn biết cách xoa dịu nỗi lòng của Bạch Đình.

Ông ta khi nghe tin Tô Nhược xảy ra chuyện trong lòng cũng không dễ chịu gì, thật sự rất lo lắng,nhưng nếu không suy tính thiệt hơn thì mọi thứ sẽ rơi vào rắc rối..

Nắm tay Bạch Đình, Đường Chấn Quang khuyên nhủ..

- Anh sẽ cho người sang đó nghe ngóng, em cứ yên tâm đừng lo lắng ảnh hưởng sức khỏe...!
Ánh mắt Đường Hân Nghiêng nhìn xuống không có độ ấm.Cô ta phát giác dù đã mở miệng từ mặt đứa con kia nhưng rõ ràng trong lòng hai người họ vẫn còn vị trí dành cho Tô Nhược.

????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 75: 75: Hỗn Loạn Bệnh Viện


Lúc Dương Bội có mặt, Tô Nhược vẫn còn đang trong phòng cấp cứu, cô ta được sự bảo vệ của an ninh thành công vào trong bệnh viện.

Lúc này Henry cùng quản lý của Nake và một số nhân viên của đoàn quay đang đứng chờ ở bên ngoài.

Dương Bội đi đến, sắc mặt lo lắng kéo tay Henry.

- Henry,Tô Nhược thế nào rồi?
Henry đến giờ này vẫn không tỉnh táo, nước mắt vẫn còn lem nhem trên mặt, tinh thần anh ta quá căng thẳng..

- Em không biết, bác sĩ đang cấp cứu, lúc đưa vào Tiểu Nhược đã hôn mê.

Nói đến đây,anh ta nghẹn ngào nức nở.

Henry nhớ giây phút Tô Nhược nằm trong lòng mình, đầu chảy thật nhiều máu, chỉ nghĩ đến thôi toàn thân anh ta liền run rẩy.

Dương Bội nghe xong mặt cũng tái đi, cô ta tức giận.

- Chẳng phải Tôi đã bảo với cậu, những cảnh quay nguy hiểm không được phép cho Tô Nhược tham gia à, tại sao không nghe lời Tôi.

Henry cúi đầu cam chịu không lòng dạ nào giải thích thêm gì nữa, lúc này đại diện nhà sản xuất của hãng xe Tô Nhược làm đại diện đi đến.

- Chị Bội, chuyện này chúng tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm, là do sơ suất của nhân viên chúng tôi.Tạm thời để xem tình hình Tô Nhược và Nake thế nào, việc hiện tại là trả lời với báo chí, chúng ta nên thảo luận một chút được không?
Dương Bội biết đây không phải là giây phút cô ta nên mất bình tĩnh, chuyện này cũng không ai muốn xảy ra.

Hiện tại làm sao để dẹp loạn đám phóng viên dưới lầu mới là điều quan trọng.

Dương Bội nói với Henry.

- Cậu ở lại theo dõi tình hình con bé.

Nói rồi Dương Bội cùng quản lý của Nake và đại diện nhà sản xuất rời đi.

Lúc này bất ngờ Dương Bội nhận được điện thoại của Trạch Lâm.Không rõ trong điện thoại nói gì, chỉ thấy sắc mặt cô ta thay đổi.

- Sạo ạ?...vâng..

Tôi biết rồi..

Sau khi tắt điện thoại, Dương Bội nói với những người bên cạnh.

- Xin lỗi, mọi người cứ trao đổi trước, tôi sẽ quay lại sau.

Chiếc xe màu đen chạy vào trong, Cảnh Tử Sâm không đợi Trần Lực mở cửa, anh đã xuống xe, nhìn thấy nhà báo khắp nơi chật kín một góc sân của bệnh viện.Trần Lực vội xuống xe che chắn cho Cảnh Tử Sâm.

Lúc này một người đàn ông cao lớn từ đâu xuất hiện đi đến bên cạnh Cảnh Tử Sâm.

- Chủ Tịch, cô Tô hiện đang cấp cứu.

Điền Lăng chính là vệ sĩ của Cảnh Tử Sâm, nhưng thời gian qua anh giao việc cho Điền Lăng ở thành phố F, đúng lúc Tô Nhược sang đây công tác, thông tin theo dõi cung cấp mọi hoạt động của Tô Nhược một tháng qua đều do Điền Lăng cho người giám sát đế báo cáo với Cảnh Tử Sâm hàng ngày.

Không ngờ hôm nay cô gái này lại xảy ra chuyện, lại không dám nghĩ đến là chủ tịch của anh ta lại đích thân đến đây.

Đám phóng viên bất ngờ khi thấy sự xuất hiện của Cảnh Tử Sâm ,nhốn nháo cả lên, người người chen lấn muốn phỏng vấn anh..

- Chủ Tịch Cảnh tại sao anh lại đến đây?
- Chủ Tịch Cảnh anh và Tô Nhược có mối quan hệ gì?
- Chủ Tịch Cảnh..

Chủ Tịch Cảnh..Chủ Tịch Cảnh xin anh phát biểu đôi lời có được không?
Phóng viên không ngại chen lấn để lấy thông tin, những câu hỏi dồn dập đưa ra.

Khung cảnh vô cùng hỗn loạn khiến các người dân và các y bác sĩ, bệnh nhân cũng không thể làm ngơ.

Đội an ninh nhận được điện thoại của Dương Bội,vội vàng ra hỗ trợ, cùng Trần Lực và Điền Lăng tạo thành hàng rào che chắn.Cảnh Tử Sâm mặc kệ bọn nhà báo nháo nhào chụp ảnh lung tung,đặt nhiều câu hỏi dồn dập.

Anh vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng sãi bước chân nhanh chóng đi vào trong.

Dương Bội vừa thấy Cảnh Tử Sâm đi vào, cô ta đi đến có chút áp lực khi lần đầu chạm mặt người đàn ông này.

- Chủ Tịch Cảnh,chào anh.

- Tô Nhược thế nào?
Bỏ qua lời chào hỏi của Dương Bội, Cảnh Tử Sâm hỏi vào trọng điểm.

Hai mắt Dương Bội lóe lên suy nghĩ mù mịt, lúc vừa rồi Trạch Lâm có nói qua Cảnh Tử Sâm đang trên đường đến, bảo cô ta ra chào đón nhưng chính ông ta cũng không nói rõ lí do vì sao Cảnh Tử Sâm lại có mặt ở đây.

Chẳng lẽ mối quan hệ của Tô Nhược và Cảnh Tử phong là thật, chỉ là tại sao người xuất hiện nơi này lại là Cảnh Tử Sâm.

- Tôi hỏi cô Tô Nhược thế nào rồi?
Biết mình suy nghĩ quá nhiều dẫn đến chậm trễ trả lời với anh, tiếng gằn giọng lạnh lẽo của Cảnh Tử Sâm khiến Dương Bội mất bình tĩnh, sóng lưng lạnh toát.

Cô ta vội nói.

- Tô Nhược vẫn còn đang cấp cứu, hiện tại phải chờ đợi bác sĩ xem thế nào.

...
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 76: 76: Chạm Mặt


Vào thời điểm Dương Bội dẫn đường Cảnh Tử Sâm đến chỗ Tô Nhược, lại nhận được cuộc gọi của nhân viên an ninh, nói rằng có người nhận là người nhà của Tô Nhược, xuất được giấy tờ chứng minh.Dương Bội chau mày suy nghĩ nhưng vẫn gật đầu đồng ý cho người đó đi vào.

Từ lúc có sự xuất hiện của Cảnh Tử Sâm, Dương Bội cảm thấy như tản đá đè nặng trên vai mọi cử chỉ đều phải dè dặt vì người đàn ông này hiện tại tản ra luồn khí lạnh khiếp người như muốn đông cứng tất cả mọi người bên cạnh.

Henry khi thấy Cảnh Tử Sâm đi đến,anh ta tưởng mình nhìn lầm, dụi mắt mấy lần rồi hốt hoảng bật người đứng dậy, vội gọi.

- Chủ Tịch Cảnh.

Hai mắt Cảnh Tử Sâm nhìn vào ánh đèn đỏ ngay cửa phòng, anh không nói gì thêm chỉ im lặng như bao người đứng chờ đợi.Chỉ là sắc mặt anh lạnh băng chẳng ai dám lên tiếng.

Henry chậm chạp đứng nép qua một bên, trong đầu anh ta trăm ngàn suy nghĩ, chẳng phải trước đó Tô Nhược nói rằng hai người họ đã kết thúc.

Vậy tại sao nghe Tô Nhược xảy ra chuyện, Cảnh Tử Sâm đã có mặt ngay, đường đường là chủ tịch một tập đoàn Cảnh Thị sự xuất hiện của anh ngay lúc này sẽ xảy ra nhiều rắc rối.Bọn nhà báo như mèo gặp mỡ săn được thông tin béo bở mà mừng đến phát điên.

Không màn mọi thứ bay cả một chặn đường chỉ lo đến an nguy của Tô Nhược,nói thế trong lòng người đàn ông tài phiệt này rõ ràng rất coi trọng Tô Nhược.Nhìn bộ dạng của Cảnh Tử Sâm lúc này không gọi là si tình thì nên gọi là gì.

Đơn giản bọn họ không chỉ có mối tình gọi là giao dịch mà là tình yêu ư..?
Dương Bội như được mở mang tầm mắt, nhìn Cảnh Tử Sâm đăm chiêu an phận đứng chờ đợi, trong lòng cô ta ngàn câu hỏi được đặt ra.Rồi quay người híp mắt nhìn Henry, cảm giác mách bảo dường như bản thân bị Henry và Tô Nhược qua mặt mà không hề hay biết gì.

Lúc này Tô Hàn đi đến, anh nhìn qua Dương Bội lịch sự hỏi.

- Xin lỗi cô là Dương Bội.

Dương Bội quay mặt nhìn người đàn ông vóc dáng cao ráo, bộ dáng thư sinh tuấn tú.Vừa nhìn qua cô ta đã thấy quen mắt dường như đã gặp ở đâu rồi.

- Anh là..?.

Ngôn Tình Trọng Sinh
- Tôi là Tô Hàn anh trai của Tô Nhược,xin hỏi em gái Tôi tình trạng thế nào rồi?
Tô Hàn? trời ạ đây không phải là người đứng đầu ngân hàng Tô Thị một trong gia nghiệp lâu đời ở thành phố C hay sao.

Thì ra gia thế Tô Nhược không hề đơn giản,vậy mà bao năm qua cố tình che giấu.

Lời nói của Tô Hàn,thành công kéo được sự chú ý của Cảnh Tử Sâm, Anh quay người nhìn qua Tô Hàn.

Tô Hàn cũng thấy Cảnh Tử Sâm, anh ta khá ngạc nhiên vì sự có mặt của Cảnh Tử Sâm ở nơi này.Tô Hàn nhẹ gật đầu xem như chào hỏi cũng nhận lại cái gật đầu từ Cảnh Tử Sâm.

Hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, Dương Bội đưa mắt nhìn Henry.

Lần này Henry thật sự vô tội không biết là thật.

Anh ta chưa bao giờ biết Tô Nhược lại có người anh trai tuấn tú và gia thế khủng đến như thế.

- Con bé đang cấp cứu..

Cạch..

Dương Bội chưa kịp nói hết câu,cánh cửa phòng cấp cứu đã mở ra.

Khi bác sĩ bước ra ngoài, nhẹ giọng nói.

- Xin hỏi ai là người nhà của bệnh nhân Tô Nhược.

- Là tôi
Tô Hàn chỉ vừa bước đến miệng chưa kịp nói, Cảnh Tử Sâm đã lướt lời anh ta trước.

Tô Hàn nhìn qua Cảnh Tử Sâm, rồi lại nói với bác sĩ.

- Em gái tôi thế nào rồi?
Bác sĩ nhìn hai người đàn ông cao ngất trước mắt có chút áp lực nhất là người đàn ông mặc áo đen khuôn mặt sắc khí lạnh lùng kia.

Ông ta nói.

- Ở chân may mắn chỉ tổn thương phần mềm không ảnh hưởng đến xương, còn phần đầu có vết thương tuy không quá sâu đã được khâu lại nhưng hiện tại cô Tô thiếu máu khá trầm trọng.Chúng tôi cần bổ sung máu cho cô ấy ngay lập tức, cô Tô là nhóm máu AB là loại máu hiếm hiện tại bệnh viện chúng tôi đã hết.Ai là người nhà mời theo chúng tôi xét nghiệm..

Máu AB?
Hai tay Tô Hàn nắm chặt lại với nhau.

Cảnh Tử Sâm quay đầu nhìn anh ta,thấy sắc mặt Tô Hàn có gì đó không đúng.

????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 77: 77: Truy Hỏi Bí Mật


Tô Hàn từ phòng xét nghiệm đi ra, anh ta đến ban công bệnh viện dựa lưng vào tường,khuôn mặt đăm chiêu có chút mệt mỏi.

Không cần xét nghiệm Tô Hàn cũng biết mình và Tô Nhược không cùng nhóm máu, chỉ vì sợ thân phận Tô Nhược bị lộ ra ngoài.Tô Hàn đành theo bác sĩ đi xét nghiệm che mắt những người có mặt.

Tô Hàn không biết làm sao khi Tô Nhược còn yếu ớt nằm đó nhưng anh ta lại không thể giúp gì.Trong lòng thắt lại,đám người kia dù biết tin cô bị tai nạn cũng không một ai xuất hiện.

Thật quá nhẫn tâm mà.

- Anh và Tô Nhược không cùng nhóm máu.

Bất ngờ lúc này tiếng nói nhàn nhạt vang lên.

Tô Hàn xoay người mắt thấy Cảnh Tử Sâm đứng cách anh khoảng năm bước chân.Lời của Cảnh Tử Sâm vừa nói ra không phải là câu hỏi mà là sự khẳng định.

Tô Hàn cũng không vội trả lời,thu lại suy nghĩ của chính mình, bình tĩnh nhìn Cảnh Tử Sâm.

- Có phải Tôi nên biết một chút về mối quan hệ của anh và Nhược Nhược nhà Tôi hay không?.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Tổng Tài “Ngang Hơn Cua”
2.

Tình Thương Nhất Sinh
3.

Thế Thân Hoàn Hảo
4.

Cao Thủ Cao Thủ Cao Cao Thủ
=====================================
Cảnh Tử Sâm nhìn anh ta chậm rãi nói.

- Cô ấy là người phụ nữ của Tôi.

Anh nói vô cùng dứt khoát, tuyên thệ chủ quyền rõ ràng, Tô Hàn nhíu mày nhớ lại lần đó khi anh ta và Tô Nhược gặp Cảnh Tử Sâm ở nhà hàng đã thấy có gì đó không đúng.

Vậy mà Tô Nhược cố tình che giấu giả vờ như không quen biết nhau.

Trong lòng Tô Hàn cảm thấy chua xót, dường như có thứ gì đó rất quan trọng vừa bị cướp đi.

Cảnh Tử Sâm thu về sắc mặt của Tô Hàn, anh nói tiếp.

- Tô Nhược không phải người của Tô gia?
Chưa để Tô Hàn trả lời, Cảnh Tử Sâm giơ lên tờ xét nghiệm trên tay.

- Tôi không cần biết lý do vì sao anh cố tình che giấu.

Nhưng hiện tại tính mạng của Tô Nhược là quan trọng..

- Tôi chỉ có một việc muốn biết, gia đình của cô ấy đang ở đâu?
Mỗi câu nói của Cảnh Tử Sâm thốt ra đều vô cùng sắc bén.

Câu hỏi của anh như điểm huyệt lấy Tô Hàn, sắc mặt anh ta ngay lập tức biến đổi vội che giấu rất nhanh dù thế cũng không qua được mắt Cảnh Tử Sâm.

Tô Hàn lắc đầu.

- Tôi không biết, gia đình Tôi nhận nuôi con bé ở cô nhi viện.

- Cô ấy biết không?
Biết rằng mình là đứa trẻ được nhận nuôi ở cô nhi viện, hoặc còn một bí mật nào khác.

Tô Hàn đăm chiêu,sau một lúc anh ta thở dài.

- Cảnh Tử Sâm chuyện này xin lỗi không thể chia sẽ cùng anh.Nếu một ngày anh đủ quan trọng với Nhược Nhược con bé sẽ là người nói cho anh biết.Còn bây giờ Tôi không thể nói gì thêm.

Ánh mắt Cảnh Tử Sâm trầm xuống, vậy lời trước đó Tô Hàn nói nhận nuôi Tô Nhược ở cô nhi viên là không đúng.Tại sao anh ta cứ ba lần bảy lượt muốn che giấu.

Cảnh Tử Sâm nắm bắt trọng tâm, anh hỏi.

- Nếu bây giờ chúng ta liên hệ với người nhà cô ấy thì....!
Tô Hàn lắc đầu cắt ngang lời đề nghị của anh.

- Không cần phí thời gian họ sẽ không đến đâu.

Cảnh Tử Sâm cảm thấy lòng ngực mình hơi nhói lên.Anh vẫn không muốn bỏ qua chuyện này.

- Lí do?
Tô Hàn thở dài.

- Nếu họ muốn đến thì bây giờ đã có mặt rồi.

- Họ có biết sự hiện diện của Tô Nhược trên cuộc đời này không?
Tô Hàn lại gật đầu..

Hai tay Cảnh Tử Sâm cung lại, làn môi mỏng mím chặt, trong lòng ê ẩm xót xa.

Tại sao trên đời này lại có những người máu lạnh như thế.

Tô Hàn biết, Cảnh Tử Sâm đã nghi ngờ không ít nhưng khi đứng trước mặt người đàn ông này muốn che giấu là điều khó khăn.

Lúc này Trần Lực đi đến.

- Chủ Tịch, tôi đã liên hệ với viện trưởng Ngô của bệnh viện Tam Sơ.

Hiện tại Tam Sơ còn đủ nhóm máu AB.Chúng ta có thể chuyển viện đưa cô Tô về thành phố A trong ngày hôm nay để kịp thời chữa trị.

Cảnh Tử Sâm gật đầu đồng ý ngay.

- Được.

Trần Lực hiểu ý rời đi, nhanh chóng làm thủ tục chuyển viện cho Tô Nhược.

Tô Hàn trong lòng như tìm được tia sáng đã có thể cứu Tô Nhược cũng không cần phải tìm đến những con người vô tâm kia.

Nhưng cũng ngầm hiểu Cảnh Tử Sâm thật gian xảo rõ ràng anh ta đã đi đến bước này, nhưng vẫn đến đây bắt bài anh ta để điều tra sự việc, nhưng dù sao cũng biết ơn, vì Cảnh Tử Sâm đã nhanh tay tìm cách cứu Tô Nhược.

Tô Hàn nhìn Cảnh Tử Sâm.

- Cám ơn anh.

Cảnh Tử Sâm chỉ khẽ gật đầu,anh không muốn làm khó Tô Hàn, vì bên cạnh Tô Nhược bao lâu nay,anh cũng nhìn thấu được tính cách cô gái này, tuy có cuộc sống bất nguyên tắc, thoải mái, tùy hứng.

Nhưng rõ ràng nội tâm lại che đậy một bí mật nào đó.Cứ lấy vỏ bọc gai góc, để che lấp sự tò mò của thiên hạ.Chắc chắn mọi chuyện không đơn giản cho nên Tô Hàn mới quyết lòng che đậy.

Anh không muốn hiểu cũng chẳng muốn biết lí do, chỉ là giờ phút này anh cảm thấy trái tim mình nhói lên từng cơn, đúng vậy là đau lòng.

.....
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 78: 78: Biết Được Sự Thật


Đường Chấn Quang cầm chắc điện thoại nghe cấp dưới báo cáo, chân mày ông ta nhíu lại.

Sau khi tắt máy ông ta có chút đăm chiêu suy nghĩ, bước đến cửa sổ nhìn ra bầu trời ngả về chiều.

Bạch Đình gõ cửa đi vào,nhìn bóng lưng của ông, bà bất giác lo lắng khẽ hỏi.

- Có chuyện gì sao anh?
Đường Chấn Quang quay người thở dài đi đến sopha.

- Em ngồi đi.

Bạch Đình rót cho ông ly trà.

- Sao sắc mặt anh kém thế?
Nhìn qua Đường Chấn Quang, bà nhận rõ sắc mặt ông không được tốt..

- Nhược Vũ tình hình thế nào rồi? Anh đang giấu em chuyện gì đúng không?
Uống một ngụm trà, Đường Chấn Quang nhăn mày chậm rãi nói.

- Anh mới nhận tin báo, Nhược Vũ mất máu khá nhiều cần tiếp máu.Nhưng hiện tại bệnh viện không có nhóm máu AB.

Bạch Đình tái mặt, nắm tay ông lo lắng.

- Chấn Quang bây giờ chúng ta phải làm sao, anh định bỏ mặt con mình thật à,không...không em sẽ qua bên đó với con bé...!
Đường Chấn Quang đau đầu khó xử.

- Em bình tĩnh lại nào, em qua đó thì làm được gì, anh mới là nhóm máu AB.Nhưng hiện tại tình hình đang hỗn loạn như thế này em bảo anh phải làm sao.

Bạch Đình rơi nước mắt bất lực.

- Nói gì nói,Nhược Vũ cũng là máu mủ của chúng ta.

Em thấy chúng ta thật nhẫn tâm.

Đường Chấn Quang im lặng, đau đầu day trán.

- Tại sao nó không như Tiểu Nghiêng,an phận ở yên một chỗ cho anh nhờ.

Có phần tức giận xua tay.

- Em đừng khóc lóc nữa có được không, để anh sẽ tìm cách sang đó một chuyến xem sao,rồi tính tiếp.

Bạch Đình nhẹ gật đầu, bà lo lắng không yên, lo sợ vì chuyến đi này không khéo sẽ ảnh hưởng đến Đường Chấn Quang hậu quả để lại thật không dám tưởng tượng..

.....!
Đường Hân Nghiêng ngồi trong phòng mình trên môi còn vương nụ cười đắc ý.

Thật ra cô ta rất muốn hỏi Tô Nhược cái cảm giác sắp chết nhưng người thân vẫn không nhìn nhận sẽ đau lòng ra sao..

Cả đời Đường Chấn Quang danh vọng là trên hết, ông ta luôn muốn được người đời ca thán.Như một vĩ nhân muốn được ai cũng tôn sùng,hết lần này đến lần khác Đường Chấn Quang bất chấp tất cả đánh đổi cả tình thân máu mủ để giữ vững hào quang của chính mình.

Tô Nhược ơi là Tô Nhược, cứ thảm thương như thế đi, nhưng tao sẽ chẳng bao giờ cho mày cơ hội được trở về, dù là sự ban ph@t tình thương cũng không cho phép xảy ra.

Dựa thân người vào sô pha, lắc lư bàn chân trắng muốt thoải mái ngâm nga vài câu hát..Đường Hân Nghiêng cầm chiếc điện thoại muốn lướt đọc vài tin tức về Tô Nhược..

Bất giác các hình ảnh của Cảnh Tử Sâm được đội an ninh bao vây xuất hiện ở bệnh viện ở thành phố F đập vào mắt Đường Hân Nghiêng kèm theo nhiều tiêu đề giật top.

- Chủ Tịch Cảnh Thị bất ngờ xuất hiện tại bệnh viện nơi Nữ diễn viên Tô Nhược và nam người mẫu Nake cấp cứu.

- Cảnh Tử Sâm bất ngờ đến thăm người tình tin đồn của em trai.

- Lí do vì sao Cảnh Tử Sâm xuất hiện tại nơi nữ diễn viên Tô Nhược chữa trị.

- Mối quan hệ bí mật của nữ thần Tô Nhược với Cảnh Gia.

Tất cả hiện tại chỉ là dấu chấm hỏi lớn? Chưa ai đưa ra được câu trả lời cho sự có mặt của Cảnh Tử Sâm ở bệnh viện thành phố F.

Kéo xuống còn có hình ảnh Tô Hàn xuất hiện kèm theo tiêu đề.

- Gia Thế khủng của nữ thần Tô Nhược được hé lộ.

- Chủ tập đoàn Tô Thị chính là anh trai Tô Nhược.

Khắp nơi đều là tin tức không ngừng liên quan đến Tô Nhược.

Bàn tay cầm điện thoại của Đường Hân Nghiêng run rẩy.

Có ai nói với cô ta đây là sự trùng hợp đi,chẳng lẽ Cảnh Tử Sâm chỉ đến thăm người quen.

Bỗng cô ta nhớ lại cuộc trò chuyện của Cảnh Tử Phong với Tô Nhược ở cổng khách sạn Golden.Những dự án Tô Nhược tham gia đều liên quan đến Cảnh Thị, hình ảnh Cảnh Tử Sâm biến sắc rời khỏi công ty sau khi nghe điện thoại chỉ để bay đến thành phố F.

Tất cả chỉ vì một người...!
Hai mắt Đường Hân Nghiêng hãi hùng mở to, khớp hàm run rẩy cả miệng khép lại cũng khó khăn.Liên kết chuỗi sự việc lại tất cả với nhau, sắc mặt cô ta tái đi, đôi môi run cầm cập.

Đường Hân Nghiêng như người điên miệng không ngừng lẫm bẫm..1
- Không..không thể nào..không thể nào....a...1
Cô ta đưa tay quơ quàng hất tung mọi thứ trên bàn, vội vàng cầm lấy điện thoại,hơi thở trở nên khó khăn bấm gọi Cảnh Tử Phong.

- Anh nghe..

Dường như Cảnh Tử Phong chờ đợi cuộc gọi này sẵn rồi thì phải.Chuông chưa kịp reo anh ta đã rất nhanh bắt máy..

Níu lấy chiếc váy nắm chặt, nước mắt xoay quanh hốc mắt, Đường Hân Nghiêng run run hỏi.

- Tử Phong nói em biết..nói em biết..có phải anh Tử Sâm và Tô Nhược....!
Lời kế tiếp cô ta không dám nói ra, sợ kết quả hãi hùng kia sẽ thành sự thật, ngôn từ nghẹn ở cổ không nói nên lời.

Lần này Cảnh Tử Phong không giấu giếm Đường Hân Nghiêng nữa.

Anh ta thở dài thừa nhận.

- Đúng vậy.

Nỗi khiếp sợ làm Đường Hân Nghiêng như chết lặng..

Nước mắt vì thế trực tràn rơi nhòe trên mặt..

- Tại sao anh không nói em biết,tại sao anh lại giấu giếm em..tại sao...tại sao vậy hả...?
Đường Hân Nghiêng nức nở hét qua điện thoại..

Cảnh Tử Phong có chút đau lòng nhưng anh ta khó hiểu chất vấn.

- Tiểu Nghiêng em bình tĩnh đi, chuyện này cũng như bao lần anh trai của anh vướng tin đồn tình cảm,chẳng phải em nói mình không quan tâm hay sao..?
Câu hỏi của Cảnh Tử Phong làm Đường Hân Nghiêng cứng họng, cô ta lắc đầu lấp l**m..

- Không đúng lần này không đúng, nếu chỉ là qua đường tại sao anh lại cố ý giấu em..còn..còn nữa..

vừa nghe cô ta xảy ra chuyện anh Tử Sâm đã bỏ tất cả đến bên cô ta..Anh đừng lừa gạt em nữa...!
Cảnh Tử Phong im lặng không biết giải thích thế nào.

Lần đầu tiên khi anh ta cảm nhận được có người phụ nữ khiến Cảnh Tử Sâm biết lo lắng,vừa nghe tin Tô Nhược xảy ra chuyện Cảnh Tử Sâm không nói không rằng bỏ lại mọi thứ đến bên Tô Nhược mặc kệ biết rõ nơi ấy có đầy rẫy phóng viên săn tin.

Cảnh Tử Phong nhẹ giọng trấn an.

- Tiểu Nghiêng,chuyện này không sớm thì muộn cũng phải đến,em đừng cố chấp nữa.

Nếu không là Tô Nhược thì cũng sẽ là một cô gái khác, rồi cũng sẽ có người khiến Cảnh Tử Sâm biết yêu thương là gì,rồi muốn kết hôn gắn bó lâu dài.

Đường Hân Nghiêng cắn chặt hàm răng, cô ta cố chấp lắc đầu..

- Em không muốn nghe gì nữa cả.....không thể như thế được..không thể...!
- Tiểu Nghiêng...!
Tít..tít..tít..

Chưa đợi Cảnh Tử Phong nói thêm, Đường Hân Nghiêng đã ném điện thoại vào tường vỡ nát..

- A...không thể nào...không thể nào....!
Cô ta như phát điên lao vào hất đổ hết tất cả đồ đạc trên bàn trang điểm xuống sàn..

Rồi bật khóc nức nở ngả giữa đóng đổ nát, thân thể như chết lặng..

Làm sao có thể chứ, ông trời đang cố trêu ngươi cô ta mà.Tại sao phải là Cảnh Tử Sâm...Tại sao thế giới to lớn như thế mà không phải một người nào khác..

Tô Nhược tao hận mày, tao hận mày..1
Lúc Đường Chấn Quang và Bạch Đình chạy qua thấy Đường Hân Nghiêng ngồi dưới sàn, bàn tay còn đổ máu..

- Tiểu Nghiêng còn làm sao vậy?
Bạch đình chạy đến ôm cô ta vào lòng, Đường Chấn Quang nhìn cảnh tưởng tan hoang mà khiếp sợ..

- Tiểu Nghiêng đã xảy ra chuyện gì,nói ba mẹ nghe.

Cô ta khóc nức nở không còn sức dựa vào lòng Bạch Đình thều thào..

- Ba..mẹ...!con không thể mất đi anh Tử Sâm được,không thể..

không thể.....!
- Tiểu Nghiêng..Tiểu Nghiêng....!
Nói rồi cô ta vì quá xúc động mà ngất lịm đi,khiến Bạch Đình hét toáng lên hốt hoảng.

????????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 79: 79: Đường Chấn Quang Nổi Giận


Rầm..

Đường Chấn Quang sắc mặt vô cùng tức giận, tay đập mạnh vào bàn.

- Tại sao, tại sao chuyện hệ trọng như vậy mà các người lại dám giấu Tôi.Chuyện này đổ bể ra thì như thế nào..

Sau khi bác sĩ rời đi, Đường Hân Nghiêng yếu ớt dựa trên giường,Bạch Đình ngồi bên cạnh mắt đỏ hoe nắm tay cô ta an ủi.

Đường Chấn Quang cũng biết rõ mọi chuyện, kể cả chuyện trước đó Tô Nhược có tin đồn với Cảnh Tử Phong và Bạch Đình đã đến gặp Tô Nhược...!
Đường Chấn Quang không nghĩ mọi thứ lại trở nên rắc rối như thế này, đầu ông đau như búa bổ.Chỉ mới vừa đắc cử khó khăn lắm ông mới giữ vững vị trí này, nếu mọi thứ bị bại lộ có phải cuộc đời sau của ông ta sẽ là danh bại thân liệt hay không.

Đường Chấn Quang giận dữ nhìn Bạch Đình.

- Tại sao em có thể hồ đồ như vậy hả,từ bao giờ ai cho em cái quyền quyết định mọi việc,các người muốn gi3t chết tôi đúng không?
Bạch Đình ngồi yên lặng nghe mắng nước mắt lặng lẽ rơi, Đường Hân Nghiêng nhẹ giọng lên tiếng giải vây.

- Ba..ba đừng giận nữa được không, mẹ chỉ nghĩ cho ba, mẹ nói ba đang đau đầu vì bầu cử nên không muốn ba bận lòng, cho nên mẹ mới tìm Nhược Vũ để khuyên ngăn.Nhưng không ngờ chị ấy....!

Nói đến đây cô ta ngưng lại không nói tiếp nhưng ai cũng hiểu nội dung tiếp theo.

Bạch Đình bị chồng mắng tủi thân,nghĩ đến Tô Nhược ngày ấy lòng bà thắt lại..

Nghe thế Đường Chấn Quang càng không khống chế được cơn giận..

- Khốn nạn thật mà..

- Ba, giờ chúng ta phải làm sao,con rất sợ chị ấy vì hận thù che mắt sẽ làm ra những chuyện không nên...!
- Chết tiệt,nếu nó dám phá hoại cái gia đình này, ba sẽ không bỏ qua cho nó.

Bạch Đình vội lên tiếng.

- Chấn Quang anh đừng như thế, hiện tại Nhược Vũ nó đang gặp nguy hiểm,em xin anh chúng ta hãy đến đó xem con thế nào.Còn sai trái gì sẽ tính sau được không?
- Em đừng mong tôi sẽ đến đó, đứa bất hiếu như nó từ lâu tôi đã xem không có rồi..

- Chấn Quang...!
- Im miệng, Tôi cấm ai đến gặp nó thêm lần nào nữa.Nếu làm trái ý Tôi thì đừng trách sao tôi nhẫn tâm.

Nói rồi ông bỏ đi để lại Bạch Đình chết lặng, Đường Hân Nghiêng nhìn bà với đôi mắt hả hê.

Qua một lúc mới nắm tay Bạch Đình..

- Mẹ..con nói này mẹ đừng giận, ba nói đúng mẹ đừng nên gặp riêng chị ấy nữa.

Bạch Đình ngẩng đầu nhìn cô ta, Đường Hân vẻ mặt nhu thuận,thật lòng khuyên nhủ.

- Con biết nói gì thì nói Nhược Vũ cũng là con mẹ làm sao mẹ bỏ rơi cho được nhưng mà chị ấy không suy nghĩ được như mẹ.Chị ấy chấp nhận bỏ rơi ba mẹ.Bây giờ thì từng bước quay về tìm cách trả thù nhà mình..

Trong suy nghĩ của chị ấy không có hai chữ tình thân...!
Lúc này Đường Chấn Quang đi vào ông ta khoác áo muốn ra ngoài,nghe được những lời của Đường Hân Nghiêng,ông ta tán đồng..

- Tiểu Nghiêng nói đúng đó, nó làm thì nó phải chịu, em không cần cảm thấy cắn rứt lương tâm.

Nói rồi ông ta lại nhìn qua Đường Hân Nghiêng.

- Còn con chuyện tình cảm không phải là tất cả,không được tự hành hạ bản thân.

Người đàn ông như Cảnh Tử Sâm con không quản nổi đâu.

Dù ba rất đồng ý con qua lại với Cảnh gia nhưng chuyện lần này con nên xem xét thiệt hơn.

Còn chuyện thân phận nếu bọn họ có gì nghi ngờ,con chứ chối cãi là được vì nên nhớ ba mẹ là người thừa nhận thân phận của con cả giấy tờ cũng hợp lệ.Không cần phải lo lắng.

Việc còn lại để đó ba lo.

- Dạ..

Đường Hân Nghiêng ngoan ngoãn trả lời..

Nhưng hai tay cô ta để dưới chăn cung chặt tố giác sự nén giận.

Rõ ràng nghe qua như lời vàng ngọc, là thương yêu cô ta, suy nghĩ cho cô ta.

Nhưng Đường Chấn Quang không quên nhắc nhở, đừng để chuyện tình cảm của cô ta ảnh hưởng hưởng đến ông ấy.

Nếu thật sự Tô Nhược cố tình trả thù muốn qua lại với Cảnh Tử Sâm để đối đầu với Đường gia.Sự việc nếu trở nên phức tạp thì Đường Hân Nghiêng không cần qua lại với Cảnh Gia nữa.

Chuyện tình cảm riêng tư gì đấy bản thân ông ta không muốn quan tâm.

Nói cho cùng cái ông ta muốn bảo vệ cũng là cái ghế của chính mình.Đã dám xuống tay với đứa con gái máu mủ của chính mình.Bây giờ lại muốn áp dụng với cô ta.

Muốn cô ta cắt đứt với Cảnh gia sao,từ bỏ Cảnh Tử Sâm à, đó là chuyện không thể nào..

Cứ nghĩ khi cô ta thảm thương đau đớn Đường Chấn Quang sẽ đứng về phía mình, nhưng cô ta đã sai.

Quả nhiên bao nhiêu năm nay,ông ta cũng chẳng có tình thương gì với cô ta cả.Tất cả chỉ là vở kịch che mất thiên hạ mà năm ấy cô ta may mắn được sắm vai..

????????⬅️⬅️⬅️.
 
Back
Top Bottom