Ngôn Tình Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 100: 100: Bị Ép Đến Đường Cùng


Cả người Trầm Ngọc run rẩy,cơ thể bà ngả về phía sau, bàn tay níu lấy thành ghế mới có thể ngồi vững được.

Ánh mắt Cảnh Tử Sâm lúc này vô cùng sắc bén nhắm thẳng vào Trầm Ngọc.

Trầm Ngọc hốt hoảng mắt bà đỏ lên, cổ họng nghẹn lại, dè dặt hỏi qua.

- Cháu biết tất cả rồi sao?
Nhìn sắc mặt biến sắc của bà, Cảnh Tử Sâm có chút chạnh lòng,nhưng anh không thể ngừng lại.

- Cháu nhìn qua thấy rõ tình thương Dì dành cho Nhược Nhược nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc Tô gia có quyền che giấu quá khứ của cô ấy.

Trầm Ngọc lúc này không rõ ngụ ý của Cảnh Tử Sâm, từng câu từng chữ của anh ép bà đến thở không nổi.

Bà lắc đầu trong uất ức..

- Tất cả không như cháu nghĩ, năm ấy khi đưa Nhược Nhược về Tô gia, gia đình dì không hề biết đến xuất thân của Nhược Nhược,cho đến ba năm sau mọi thứ mới vỡ lẻ nhưng lúc đó tất cả đã muộn rồi.

Bà ngẩng đầu nhìn anh, nước mắt chảy dài bên má.

- Nếu cháu đã biết tất cả thì dì cũng không còn gì để che giấu cháu nữa nhưng từ ngày Tô gia nhận nuôi Nhược Nhược chưa một ngày dì bạc đãi con bé, con bé hiện tại là tất cả đối với dì.

Cảnh Tử Sâm không trả lời,anh lẵng lặng nghe bà nói..

Trầm Ngọc nói rằng năm ấy chồng và con gái của bà bị tai nạn qua đời,bà sống sót qua khỏi nhưng trở nên điên dại.Ba của bà tìm mọi cách để chữa trị, ngày ấy chẳng rõ từ đâu ông đem Tô Nhược về.Chỉ vừa nhìn thấy Tô Nhược, Trầm Ngọc liền nghĩ con gái mình sống sót quay về với bà.Con bé xinh xắn như một thiên thần đến bên cạnh bà, từng chút chữa lành vết thương cho bà.

Trầm Ngọc dành mọi tình yêu thương của người mẹ để yêu thương Tô Nhược, Thời gian qua đi, tình cảm Tô Nhược dành cho bà ngày càng nhiều hơn con bé đã ngoan ngoãn chịu gọi mẹ.

Vì tiếng mẹ của con bé mà cả đêm bà mất ngủ, khóc đến tâm can đều đau đớn nhưng xen lẫn hạnh phúc..Cho đến khi Tô Nhược mười tám tuổi, con bé muốn quay về Đường gia nhận lại gia đình của mình.

Ngày con bé rời đi Tô Hàn không cho bà biết, lúc đó mất đi Tô Nhược bà lại phát bệnh một lần nữa ,lần phát bệnh này tinh thần bà xuống dốc trầm trọng, bác sĩ cũng trở nên bất lực, họ nói rằng tất cả phải dựa vào nghị lực của bản thân bà.

Thì ra mười ba năm qua bà luôn sống trong kí ức, luôn hoang tưởng rằng Tô Nhược là con gái bà năm ấy trong vụ tai nạn trở về.Đến khi Tô Nhược biến mất như ai lấy dao khoét sâu vết thương,bắt bà phải chấp nhận hiện thực rằng chồng và con gái của bà năm ấy đã ra đi mãi mãi.

Nhưng dù Tô Nhược không là máu mủ bà sinh ra nhưng bà thật lòng yêu thương con bé, từ lúc con bé rời đi bà cố gắng sống từng ngày.

Tâm nguyện cuối cùng chỉ mong muốn được thấy Tô Nhược trở về như ngày bé gọi bà tiếng mẹ, dù như thế bà có chết cũng đã thấy yên lòng.

Nước mắt đằm đìa trên mặt Trầm Ngọc, Cảnh Tử Sâm nghe về câu chuyện của bà trong lòng xót xa, ngày ấy hai anh em của anh bị bắt cóc, mà mẹ anh đã ngã quỵ nếu bọn họ không trở về có lẽ mẹ anh cũng sẽ giống Trầm Ngọc ngày xưa.

Cảnh Tử Sâm biết mình đang làm khó Trầm Ngọc, dùng thế ép buộc người phụ nữ phải nhìn lại quá khứ đau lòng, quả là chẳng quân tử gì nhưng anh không hối hận vì cách làm của mình.

Cảnh Tử Sâm nhẹ giọng.

- Xin lỗi dì.

Trầm Ngọc lắc đầu, lặng lẽ lau nước mắt.

- Cháu không có lỗi, cháu nói cũng đúng dì có khác gì kẻ tiếp tay cho bọn bắt cóc.Nếu như không vì bệnh tình của dì, Nhược Nhược đã trở về sớm hơn sẽ không chịu nhiều uất ức như bây giờ.

Tất cả là một phần do dì..

Chân mày Cảnh Tử Sâm chau chặt lại với nhau, đúng vậy sự việc anh muốn biết chính là khi Tô Nhược rời khỏi Tô gia có phải đã trở về Đường gia hay không.

- Dì,nếu Nhược Nhược quay về Đường gia thì tại sao...!
- Ý cháu muốn biết thì tại sao bây giờ Tô Nhược vẫn là con gái của dì và Tô gia là nơi con bé luôn miệng gọi là nhà mà không phải Đường gia có phải không?
????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 101: 101: Sự Thật Phơi Bày


Cảnh Tử Sâm gật đầu.

Trầm Ngọc hít thở thật sâu, bà biết rõ mọi chuyện không thể che giấu được nữa rồi, bà nở nụ cười chua chát, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy đau lòng thay cho Tô Nhược.

Bà chậm rãi,giải đáp thắc mắc đang lấn cấn trong lòng Cảnh Tử Sâm.

- Vì ở Đường gia đã có một Đường Hân Nghiêng thay thế, Đường Chấn Quang vì mặt mũi và con đường chính trị của mình mà bất chấp đạo đức và lòng dạ một con người quyết không nhận lấy Nhược Nhược.

- Năn ấy chỉ vài tháng Nhược Nhược bị bắt cóc, Đường Chấn Quang đã vội tìm đứa bé khác thay thế con gái mình.

Dì không rõ Đường gia có nỗi khổ gì, mà cả máu mủ của mình cũng đành vứt bỏ.Dù dì có yêu thương con bé ra sao, Nhược Nhược vẫn nhớ về gia đình của mình, quyết bỏ lại tất cả quay về nhưng thứ con bé nhận lấy chỉ là tổn thương, đau lòng và thất vọng.

Nghĩ đến mà Trầm Ngọc không kiềm được nước mắt...!
Cảnh Tử Sâm cảm giác trái tim mình như ai bóp chặt đau đớn vô cùng, trên đời lại có những loại người này sao.

Thì ra người có đủ quyền lực để sửa đi những dữ liệu từ lúc Tô Nhược sinh ra để thành một người khác, quả nhiên phải có thẩm quyền cao chức trọng.

Anh và cả Trình Viện nghĩ mãi mà không ra.

Đường Chấn Quang vị chính khách hô mưa gọi gió, hình mẫu của dân chúng luôn miệng tung hô lại là một người cha nhẫn tâm đến bất chấp tình người..

Trầm Ngọc kể với anh rất nhiều,rất nhiều.

Bà nói Tô Nhược chịu quá nhiều tổn thương cho nên cô luôn tự tạo ra vẻ ngoài gai góc của mình thật ra cô là một người rất nhẹ dạ cả tin và yếu mềm rất dễ bị tổn thương.

Anh biết chứ,biết cô gái của anh sống tình cảm đến mức nào..

Chỉ nghĩ đến những nỗi đau cô phải gánh lấy, Cảnh Tử Sâm thật thở không nổi.Có nỗi đau nào lớn bằng khi chính cha mẹ ruột của mình quyết không nhìn nhận còn đem người khác về thay thế thân phận của chính mình.Cô phải mạnh mẽ, nuốt bao lần là nước mắt để mà vượt qua.

Cảnh Tử Sâm nhắm nhẹ mắt,anh thở thật sâu, lòng anh lúc này khác gì bão tố chỉ muốn hủy diệt tất cả.

Tại sao anh lại tìm ra cô chậm trễ thế này, tại sao anh lại xem người khác là cô mà tận tâm đối đãi..Trong khi đó cô gái của anh lại bị họ rẻ khinh chối bỏ..

May mắn thay anh vẫn còn giữ được trái tim của mình,không trao lầm cho người khác..

Cảnh Tử Sâm kiềm nén xúc động..

- Thật xin lỗi vì đã hiểu lầm dì, cám ơn dì đã ở bên Nhược Nhược thời gian qua.

May mắn thay cho Tô Nhược là có Trầm Ngọc và Tô Gia sau lưng , tình yêu thương quá lớn của Trầm Ngọc phần nào làm dịu đi vết thương cho Tô Nhược.

Trầm Ngọc lắc đầu..

- Dì phải cảm ơn ông trời vì đã đem Nhược Nhược đến bên cạnh dì.Dì cũng không trách cháu, dì biết vì cháu xót cho Nhược Nhược.Nếu không phải cháu dành tình yêu quá lớn cho Nhược Nhược thì không cần phải bất bình thay cho con bé.

Nhưng lúc này bà lại nhìn qua Cảnh Tử Sâm có chút khó xử mà nói.

- Biết cháu thật tâm với Nhược Nhược dì rất vui, có điều này dì muốn biết rõ đó là về mối quan hệ của cháu và cô gái mang cái tên Đường Hân Nghiêng kia được không?
Dì không rõ mọi chuyện thế nào nhưng Đường gia không muốn Nhược Nhược qua lại với cháu, dì nghĩ có phải nguyên do không chỉ riêng thân phận của Nhược Nhược mà còn lí do khác.

Bà thở dài nói rõ khuất mắc trong lòng.

- Thật ra mà nói chỉ cần nhìn qua dì có thể thấy rõ Nhược Nhược có tình cảm với cháu.

Chỉ vì còn bé đã chịu quá nhiều tổn thương nó như con nhím mọc đầy gai tự bảo vệ lấy mình.

Nhưng vì cháu từng ngày Nhược Nhược đang tự nhổ lấy gai học cách thay đổi.

Để làm được điều này phải rất khó khăn cần bao nhiêu là sự quyết tâm, chỉ mong cháu không làm tổn thương con bé.

Bàn tay đặt ngay đầu gối của Cảnh Tử Sâm siết chặt lại, tâm can anh lúc này đau đớn đến cùng cực.

- Dì có thể an tâm, cháu sẽ yêu thương và bảo vệ Nhược Nhược.

Anh ngưng một chút rồi mới nói tiếp..

- Tình cảm cháu dành cho Nhược Nhược không phải một sớm một chiều, thật ra cháu đã biết Nhược Nhược từ bé, tính ra cháu có muốn buông tha cho cô ấy đi nữa.Duyên nợ cũng sẽ không buông tha cho cả hai.

Nhìn vẻ mù mịt của Trầm Ngọc.

Chính bản thân Cảnh Tử Sâm lúc này còn cảm thấy không chân thật, đây không gọi là duyên nợ thì gọi là gì, quanh đi quẩn lại hai người họ vẫn là của nhau.

- Năm ấy cháu và em trai đều bị bắt cóc chung với nhược Nhược.Cháu hứa sẽ bảo vệ và đưa cô ấy trở về nhưng mà cháu không làm được..

Trầm Ngọc không thể tin được, bà thật là quá bất ngờ, rồi lại suy nghĩ lại mọi chuyện có chút khó tin.

Cảnh Tử Sâm luôn nghĩ tại sao năm ấy anh cố chấp muốn tìm tung tích Đường Hân Nghiêng, thế mà khi gặp cô ta rồi một cảm giác gần gũi như lần đầu giáp mặt ở căn nhà hoang ở biên giới anh lại không có.

Anh cứ hoài nghi có phải bọn họ đã tìm sai người hay không, khi anh hỏi qua nhiều chuyện Đường Hân Nghiêng cứ mập mờ bảo rằng sợ hãi nên đã quên mất nhiều thứ.

Còn nốt ruồi ở đuôi mắt cũng không một dấu vết bay mất.

Bây giờ anh mới hiểu ra, năm ấy do anh cảm thấy có lỗi áy náy nên mới tự thừa nhận rằng đã tìm ra cô.Nhưng thực chất trái tim anh còn nhạy bén hơn chính suy nghĩ của chính mình, anh luôn có cảm nhận bài xích mỗi khi Đường Hân Nghiêng muốn gần gũi.

Mỗi lần nhìn cô ta anh luôn nhớ đến khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu của cô bé năm nào để ân cần mà đối đãi.

Giờ anh cũng đã hiểu nguyên do vì sao lại có sự bài xích đấy rồi.

Vì cô ta không phải là cô gái của anh.

Nghe qua sự việc Trầm Ngọc xem như đã hiểu,bà vừa vui mừng còn cảm động vì tình cảm mà Cảnh Tử Sâm đối với con gái mình..

choảng..
- Ai vậy ?
Lúc này bên ngoài có tiếng bể đồ, Trầm Ngọc và Cảnh Tử Sâm nhìn nhau.

????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 102: 102: Yêu Thương Nồng Nàn


Chân mày Cảnh Tử Sâm nhíu chặt,anh vội bước ra mở cửa.

Trước mắt anh là Tô Nhược, sắc mặt cô tái đi trên mặt còn vương nước mắt, dưới chân cô là sữa văng tung toé cùng thủy tinh vỡ nằm dưới sàn.

Cảnh Tử Sâm và Trầm Ngọc hoảng hốt.

Cảnh Tử Sâm tiến tới, anh vội nắm bàn tay đang ửng đỏ của Tô Nhược, giọng vô cùng lo lắng.

- Nhược Nhược em bị bỏng rồi.

- Thím Trương lấy thuốc, Nhược Nhược..

Trầm Ngọc xót xa nhìn vết bỏng trên làn da trắng mịn cùa Tô Nhược mà hoảng hốt....!
....!
Trong căn phòng mang sắc hồng của Tô Nhược, cô ngồi im lặng ngoan ngoãn cho Cảnh Tử Sâm bôi thuốc, ngoài tay bị bỏng còn có ở mu bàn chân, anh cẩn trọng thoa từng chỗ một.

Trầm Ngọc nhìn cảnh trước mắt, trên mặt là sự xúc động, ông trời quả nhiên có mắt bù thất tổn thương cho Tô Nhược,có Cảnh Tử Sâm bên cạnh bà vô cùng yên tâm tin rằng con gái mình rồi sẽ hạnh phúc, Trầm Ngọc ra hiệu với thím Trương hai người lẵng lặng ra ngoài khép cửa lại..

Sau khi bôi thuốc xong nhìn một lượt xem không còn xót chỗ nào Cảnh Tử Sâm mới yên tâm thở phào.May mắn là vết bỏng cũng không quá nặng chỉ làm đỏ da một chút.

Bây giờ anh mới ngẩng đầu nhìn Tô Nhược từ lúc giờ cô rất ngoan, không nói chuyện chỉ im lặng nhìn chăm chú anh.Giống như cả thế giới trong mắt cô bây giờ chỉ có một mình anh vậy..

Cảnh Tử Sâm giơ tay xoa mặt cô, lúc này đây cảm xúc anh như thác lũ ùn ùn kéo về.Nhưng anh biết cô gái đối diện anh lúc này cũng không thua kém gì,cô càng im lặng tố rõ tâm tình đang rất hỗn loạn.

Anh tiến tới hôn lên trán cô, cưng chiều hỏi.

- Còn đau không?
Tô Nhược nhìn anh, ánh mắt của anh như hồ nước rộng ấm áp của làn nước mùa thu vậy,mênh mông cuốn lấy cô.

Tô Nhược khẽ lắc đầu, vương đôi mắt to tròn ướt át nhìn anh,khiến trái tim Cảnh Tử Sâm yêu thương khôn xiết.

Anh lại hỏi.

- Em nghe hết mọi chuyện rồi đúng không?
Tô Nhược im lặng chỉ khẽ gật đầu, mọi thứ quá ngỡ ngàng khiến cô không biết tiếp nhận làm sao.Cô vẫn còn chưa tiêu hóa mọi thứ nên chưa biết mở miệng nói gì và nên làm gì.

Cảnh Tử Sâm hít thở thật sâu, anh xoa xuống bờ vai mảnh khảnh của Tô Nhược.Anh hơi cúi đầu nhìn sâu vào đôi mắt to tròn còn có sự hoang mang của cô.

Anh chỉ dùng âm lượng nhẹ nhàng nhất như dường như sợ hù dọa Tô Nhược.

Không hiểu sao lúc này anh lại ích kỷ muốn cô phải nhớ đến anh như anh đã từng nhớ đến cô suốt bao nhiêu năm qua.

- Em còn nhớ chuyện quá khứ không, còn nhớ năm ấy đã gặp anh không?
Cảnh Tử Sâm bao nhiêu năm qua sóng to gió lớn thế nào anh cũng đã gặp qua,thế mà giờ đây anh lại có chút run sợ, âm thầm dường như muốn nín thở chờ đợi câu trả lời từ cô.

Nước mắt đảo quanh hốc mắt, bất ngờ lúc này Tô Nhược bật khóc nức nở nhào vào lòng anh, cô nghẹn ngào nói đứt quãng.

- Sao bây giờ anh mới tìm em chứ..hức...!anh hứa bảo vệ em mà lại để người ta đưa em đi à..hức..oa.....!
Nước mắt Cảnh Tử Sâm không kiềm được lặng lẽ rơi.

Anh nhắm mắt ôm thật chặt Tô Nhược vào lòng hôn lên mặt lên tóc cô, cổ họng anh nghẹn đắng, anh lẩm bẩm..

- Xin lỗi..xin lỗi..xin lỗi em....!
Tô Nhược khóc nức nở cô không rõ vì sao năm ấy cô chỉ có năm tuổi nhưng cô lại nhớ rất rõ những gì đã xảy ra.Lúc bé những giấc mơ về ngôi nhà hoang luôn có sự hiện diện của hai bé trai luôn nhập nhèm trong kí ức của cô mỗi đêm.

May mắn sau này đưa về Tô gia được sự chăm sóc của Trầm Ngọc mà cô dần quên đi kí ức kinh hoàng đó..

Khi nghe tiếng khóc Tô Nhược khẽ lại chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào.Cảnh Tử Sâm hơi đẩy nhẹ cô ra,nhìn mắt mũi cỏ ửng đỏ trông rất đáng yêu.

Anh yêu thương hôn lên mi mắt lên mũi,lên môi cô, rồi nỉ non.

- Tuy hơi muộn một chút, lỗi do anh em muốn đánh muốn mắng thế nào cũng được.

Nhưng cho anh cơ hội để chuộc lỗi có được không..?
Tô Nhược hít hít mũi, sao hôm nay cô lại mong manh như thế nhỉ, nước mắt vừa lau lại lặng lẽ rơi xuống..

Cảnh Tử Sâm đau lòng đưa tay lau nước mắt cho cô.

- Anh sẽ bảo vệ em, sẽ không để ai làm tổn thương em, cho anh cơ hội nhé.

- Nếu em nói không thể, anh có từ bỏ không?
Tô Nhược rầm rì trong miệng..

- Dĩ nhiên là không,khó khăn lắm anh mới tìm được em.

Anh sẽ vĩnh viễn không buông tay.

Tô Nhược mỉm cười trong nước mắt,cô nấc nghẹn, quàng tay qua ôm cổ anh, cô tìm kiếm môi anh dùng hành động để nói anh biết cô nguyện ý..Cô không muốn suy nghĩ hay đắn đo gì cả bởi vì cô biết đây là duyên phận muốn chạy trốn là điều không thể nào,quan trọng là cô yêu người đàn ông này..

Cảnh Tử Sâm hạnh phúc đưa tay ôm lấy thân thể mềm mại của Tô Nhược vào lòng, đổi khách làm chủ tận tình m*t lấy môi cô.

Nụ hôn hôm nay có chút vội vả, đê mê nồng cháy hơn bao giờ hết.

Anh chỉ hận không thể nhập cô vào thể xác của chính mình mà hòa làm một.

Là duyên, dù có cách xa nghìn trùng cũng tìm gặp lại.

Đã là nợ, trốn tránh tới đâu cũng không thể thoát được.1
Bây giờ Cảnh Tử Sâm xem như đã thấm thía câu nói này.

????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 103: 103: Lộ Hình Ảnh


Ngồi trong phòng ngủ của mình Hải Lam nhìn tạp chí không ngừng đưa tin, chẳng rõ vì sao hình ảnh Cảnh Tử Sâm và Tô Nhược trở về Tô Gia ở thành phố T được chụp lén và chia sẻ rầm rộ.

Hình ảnh được chụp từ sau lưng hai người, mỗi tấm ảnh đều là cảnh ngọt ngào của cả hai.

Trong ảnh,cánh tay Cảnh Tử Sâm lúc nào cũng ôm lấy Tô Nhược vào lòng.Có một tấm anh cúi đầu hôn lên trán Tô Nhược, Tô Nhược chỉ lộ nữa góc mặt trắng mịn nhưng có thể cảm giác được cô đang cười rất tươi.

Hình ảnh hai người đang lan truyền chóng mặt trên mạng, tin tức đi đôi với những tiêu đề nóng hổi.

- Cảnh Tử Sâm đến thành phố T chính thức ra mắt gia đình Tô Nhược.

- Cảnh Tử Sâm đắm chìm trong tình yêu với nữ thần Tô Nhược.

- Lộ ảnh tình tứ của Chủ Tịch Cảnh Thị và nữ diễn viên Tô Nhược.

V.v.....!
Đây là lần đầu tiên trong đời Hải Lam thấy được những cử chỉ cưng chiều của Cảnh Tử Sâm dành cho một người phụ nữ.

Ánh mắt quá đỗi dịu dàng này bà còn tưởng người trong ảnh không phải con trai mình.

Từ khi tin tức nổ ra bà cũng không quá quan tâm,vì so với Cảnh Tử Phong con trai lớn của bà vẫn thường xuyên dính tin đồn tình cảm.

Báo chí đơm đặt tin đồn đủ kiểu nhưng cũng chưa bao giờ có hình ảnh rõ ràng.

Không nghĩ lần này lại là sự thật, nhìn qua liền biết con trai bà đang say mê cô gái kia mất rồi.

Nhưng Cảnh Tử Sâm cái gì cũng không nói qua với vợ chồng nhà bà.

Hải Lam thở dài, có chút đau đầu.

Nghĩ đến Đường Hân Nghiêng lại có chút thương cảm,mấy ngày qua con bé cũng không qua đây, có thể nhìn những hình ảnh này chắc phải đau lòng lắm.

Cửa phòng lúc này mở ra, Cảnh Tử Bằng đi vào nhìn vợ mình đang nhìn đăm chiêu vào những cuốn tạp chí.

Nghe tiếng bước chân, Hải Lam ngẩng đầu nhìn ông.

- Anh xem này tin tức mới nhất về con trai anh đấy..Lần này em thấy Tử Sâm dường như rất nghiêm túc thì phải.Bộ dạng này của con anh, em chưa bao giờ thấy qua.

Cảnh Tử Bằng nhìn qua tin tức bà đưa qua, ông chỉ nhếch môi.

- Cũng phải có người quản được nó chứ.

Nhìn ông thản nhiên như không, Hải Lam cau mày..

- Cũng phải xem cô gái này như thế nào có hợp với gia đình chúng ta hay không, chưa gì mà anh đã chấp thuận dễ dàng vậy?
Không ai hiểu vợ mình bằng ông, ông đi đến ngồi xuống sopha, sắc mặt không vui nói.

- Đừng tưởng anh không biết em nghĩ gì, cô gái đó chỉ cần hợp với Tử Sâm không cần phải hợp với gia đình chúng ta.1
Ông uống một ngụm trà rồi nói tiếp.

- Nếu Tử Sâm có yêu đương hay lấy một nhân viên nhỏ nhoi nào đó về làm vợ anh vẫn ủng hộ con.Gia đình mình không cần cũng cố gia thế hay liên doanh gì cả.Quan trọng là hạnh phúc của con cái, em hiểu không?1
Huống hồ ông đã tìm hiểu qua gia thế xuất thân của cô gái kia.Tô gia ở thành phố T là một gia đình danh giá hào môn.

Đây là lần đầu con trai lớn của ông nghiêm túc với một người phụ nữ như vậy, vì cô gái đó mà làm náo loạn cả bệnh viện thành phố F, còn bỏ cả công ty chạy đến chăm sóc người ta,muốn ông làm lơ cũng thật khó.

Người làm cha như ông cũng phải tìm hiểu xem,cô gái kia có bản lĩnh gì để có thể nắm giữ được trái tim đứa con tài giỏi có điều tính tình chẳng khác gì con ngựa chiến bất kham.

Xem ra không tệ, ông có xem qua camera ở nhà hàng, đối mặt với cái mặt lạnh lẽo kia mà cô gái đó vẫn dám ra tay đánh người.

Thế mà con trai ông cứ chạy theo ôm ấp dỗ dành.Thật cũng khiến người làm cha như ông ngạc nhiên trăm phần.1
Thật ra ngày đó lúc Tô Nhược đi đến, Cảnh Tử Bằng đã được thông báo qua nhưng ông không nói qua với Hải Lam.

Cố đợi xem Cảnh Tử Sâm sẽ đưa cô gái đó đến gặp ông bà.Thế nhưng chờ cả buổi chẳng thấy đâu cả.Ông kêu A Trần đến hỏi qua, không nghĩ đến lại biết được đứa con trai tài giỏi của mình dùng mưu kế ép con gái người ta đến để ra mắt còn dám tráo trở đổi cả vé máy bay của con người ta..

Thật là vô sỉ mà, lúc đó ông chỉ xua tay bảo A Trần ra ngoài, ngẫm nghĩ rồi chỉ biết bật cười.

Đường đường là một chủ tịch tập đoàn hô mưa gọi gió khi yêu vào thì cũng thành đứa ngốc, xem như con trai ông đã gặp đúng người..

Hải Lam thấy ông im lặng suy nghĩ,bà đi đến ngồi cạnh bên.

- Em cũng là lo cho con trai mình thôi, cô gái này tuy xuất thân hào môn nhưng lại vào giới giải trí em sợ những điều không hay ảnh hưởng đến Cảnh gia.

Cảnh Tử Bằng nhìn vợ mình.

- Em biết mà, những điều Tử Sâm nó đã muốn không ai có thể cản được kể cả anh.

Còn nữa nếu là người mẹ tốt em nên ủng hộ cho con mình, có sóng gió thì thêm một bài học không có gì phải lo lắng.Nếu người để Tử Sâm thật lòng thương yêu anh nghĩ con bé ấy phải có gì rất đặc biệt.

Hải Lam nghe qua ngẫm nghĩ cũng đúng nhưng thật ra nếu bà có phản đối cũng có làm được gì đâu.Không chừng lại mất luôn đứa con trai của mình.

.........!
????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 104: 104: Cảnh Cáo


Đường Hân Nghiêng nhìn những tin tức về Cảnh Tử Sâm và Tô Nhược, từng cuốn tạp chí để trên bàn không khác gì ngàn vạn con dao cứa vào trái tim của cô ta.

Nước mắt rơi nhòe trên mặt, cứ ngỡ khi cô ta đòi chết đòi sống, Đường Chấn Quang và Bạch Đình sẽ tìm cách đứng về phía cô ta mà gây sức ép cho Tô Nhược.

Thế nhưng Đường Chấn Quang chỉ biết im lặng giữ lấy cái ghế ngồi vững chắc của mình, mặc kệ ai sống chết ra sao.

Đường Hân Nghiêng cắn chặt hàm răng,ánh mắt nhìn qua ngọn nến thơm đang cháy còn dang dở.Cô ta đứng dậy đi đến ném hết đống tạp chí xuống một cái thau dùng nến lửa đốt cháy, ngọn lửa nhanh chóng bén lấy, ánh mắt hận thù của Đường Hân Nghiêng nhuộm rực ánh lửa.

Cô ta cầm tờ báo có hình ảnh Tô Nhược đưa vào ngọn lửa hừng hực, từng đường nét trên mặt Tô Nhược bị thiêu cháy đổi lại nụ cười phấn khích của cô ta.

- Tô Nhược tao hận mày,tao hận mày..

Rầm..rầm..rầm..

Có lẽ bị sự đau lòng và thù hận nhấn chìm, Đường Hân Nghiêng chẳng còn quan tâm mọi thứ xung quanh, lúc này khói bay mù mịt trong phòng.Từ bên ngoài ngọn khói theo khe cửa bốc ra.Người giúp việc vội chạy đi gọi vợ chồng Đường Chấn Quang..

Cạch..

- Tiểu Nghiêng..Tiểu Nghiêng con làm gì thế..?
Có chìa khóa dự phòng, Đường Chấn Quang lúc mở cửa xông vào, ông ta thấy Đường Hân Nghiêng như kẻ điên dại ngồi trước thau lửa đốt cháy nhiều tạp chí, căn phòng mù mịt hung khói.Nếu Bạch Đình hốt hoảng lo lắng thì ông ta phừng phừng lửa giận..

Đi đến đẩy Bạch Đình qua một bên, ông ta mạnh tay lôi kéo Đường Hân Nghiêng ra khỏi cửa phòng, có chút tức giận hất tay ra Đường Hân Nghiêng ngả ngồi dưới sàn chết lặng..

- Chấn Quang..

anh làm gì con vậy?
- Tiểu Nghiêng con có sao không?
Bạch Đình ngồi xuống che chắn cho cô ta..

Đường Chấn Quang chỉ vào căn phòng đầy khói đang được người giúp việc dập lửa.

- Con muốn làm gì? muốn chết thì ra ngoài mà chết, đừng làm ô uế Đường gia..

- Chấn Quang sao lại nói với con như vậy..

Đường Chấn Quang mặc kệ Bạch Đình khuyên ngăn,ông đanh mắt nhìn qua Đường Hân Nghiêng, lạnh giọng cảnh cáo.

- Ba nói cho con biết đừng tưởng ba không biết trong đầu con suy nghĩ chuyện gì.Dù con có làm mình làm mẩy,đòi sống đòi chết thì cũng không có lợi ích gì.Con có được như ngày hôm nay nên nhớ là nhờ ai, cố mà sống cho tốt vào nếu không đừng trách sao ba nhẫn tâm.

Nếu để ba biết vì chuyện cá nhân của con mà gây ảnh hưởng đến Đường gia, thì đừng trách sao ba không nói đến tình nghĩa.

Nói rồi ông ta tức giận rời đi, cả người Đường Hân Nghiêng như chết lặng, sắc mặt tái mét, bàn tay cô ta nắm chặt vào nhau, khớp hàm cứng ngắt đến đau nhức..

Bạch Đình vội an ủi cô ta..

- Ba con vì quá tức giận mới nói ra những câu vô tình như thế này thôi.Con đừng để trong lòng..

Đường Hân Nghiêng không trả lời,cô ta chống tay vào tường đứng dậy..

- Con muốn vào nghỉ.

Rồi thoát khỏi tay của Bạch Đình thẩn thờ đi vào phòng đóng cửa lại..

Bạch Đình nhìn theo mà lòng dạ không yên,bà đi về phòng nhìn thấy Đường Chấn Quang đang ngồi ở sopha.

Bạch Đình đi đến, thở dài nói với ông.

- Sao anh lại đem những lời đó nói với Tiểu Nghiêng, anh làm thế con bé sẽ tổn thương.

Đường Chấn Quang cau mày vẫn còn chưa nguôi giận.

- Tôi không cần biết,sống không biết an phận làm ảnh hưởng đến Đường gia thì dù có là ai, tôi cũng sẽ không tha thứ..

Ông im lặng một chút, rồi nhìn Bạch Đình.

- Hai ngày nữa buổi từ thiện do Trác Ân tổ chức, bà nói nó lo mà chỉnh đốn lại thần sắc đừng làm mất mặt Tôi.

Trác Ân chính là thị trưởng thành phố,còn một năm nữa ông ta sẽ về hưu.

Trác Ân là một trong những nhà chính khách hết lòng vì dân, ông ta cũng không theo đuổi hào quang, một trong những nhà chính khách cương trực.

Cho nên Đường Chấn Quang luôn phải giữ hình ảnh đẹp trong mắt Trác Ân.Hôm nay ông ta ngồi ở vị trí này cũng là nhờ sự giúp đỡ của Trác Ân không ít, cứ dè dặt lấy lòng chắc chắn chiếc ghế Thị Trưởng thành phố không sớm thì muộn cũng thuộc về ông ta..

1549
Tổng số 17 câu trả lời
Nguyễn Thị Hương
chuyen hay
19/12/2021
Anh Túc
Đm con ruột còn bỏ đồ người dưng nhằm j
2
19/11/2021.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 105: 105: Thoa Kem Dưỡng


Từ khi vén bức màn sự thật, Tô Nhược cảm thấy cô như sống thêm cuộc đời mới vậy.Thì ra khi cô biết mình đã thật lòng yêu một người, nhìn khung cảnh thứ gì cũng đều trở nên đẹp đẽ, cả bầu trời xanh một màu xanh cũng rất khác.Cái cảm giác đi qua nhiều tổn thương và mất mát thứ cô nhận được lại là hạnh phúc thì làm sao không vui cho được.Chỉ cần một buổi sáng khi cô thức giấc sẽ thấy lòng nhẹ tênh.

Cầm lấy một tách trà nóng ngồi trước hiên ngắm nhìn bầu trời trong xanh rồi khẽ ngã đầu vào người mình thương bình an tự tại!
Nghĩ đến thế làn môi đỏ Tô Nhược cong lên, cúi đầu nhìn mũi giày cười khẽ, Cảnh Tử Sâm từ trong nhà đi ra.Hình ảnh Tô Nhược mặc chiếc váy hai dây màu đỏ khoe làn da trắng muốt, cô ngồi trên chiếc xích đu đung đưa theo làn gió trên môi còn vương nụ cười xinh đẹp đến phát hờn..

Giữa vườn hoa nhiều sắc màu cô là đóa hoa xinh đẹp nhất.

Cảnh Tử Sâm đi tới,anh chỉ cần nhấc tay lên đã dễ dàng bế Tô Nhược đặt lên đùi mình,hôn nhẹ lên má cô, choàng tay ôm cô vào lòng..

- Cười ngây ngô gì đó..hửm..?
Tô Nhược đánh lên ngực anh, nhìn xung quanh một chút..

- Có người đấy..

Cảnh Tử Sâm hít thở thật sâu,ôm chặt cô vào lòng rồi thở dài, cúi đầu hôn lên bờ vai mảnh khảnh.

- Ôm em bao nhiêu cũng không thấy đủ thì làm sao đây?1
Tô Nhược mỉm cười,dùng hai tay béo lấy mặt anh..

- Hừ,mấy lời ngon ngọt này anh đã dụ bao nhiêu cô gái rồi hả..nói mau..

Nói rồi cô còn bật cười thành tiếng, cúi đầu cắn nhanh vào cằm anh rồi thả ra như con mèo nhỏ ăn vụng..

Nắm bàn tay cô hôn từng ngón một, Cảnh Tử Sâm nheo mắt giả vờ suy tư.

- Để anh đếm xem..

Mặt Tô Nhược liền sưng lên, đổi lại tiếng cười của Cảnh Tử Sâm..Anh lắc lư cô như bế một đứa trẻ..

- À..sao đếm thế nào cũng chỉ có một mình em nhỉ?
Tô Nhược bị anh trêu mà bật cười,nụ cười của cô rất đẹp, đẹp hơn bất cứ thứ gì trên cuộc đời này..

- Hừ! miệng lưỡi trơn tru,em cắn chết anh.

Cô cúi đầu muốn cắn môi anh, liền bị Cảnh Tử Sâm quàng tay ép chặt không thể rời đi,thành công thành con mồi bị anh cắn nuốt, dưới ánh nắng buổi sớm hai người hôn nhau say đắm.

Cảnh Tử Sâm phát hiện anh bị nghiện hương vị của Tô Nhược, anh rất thích ôm lấy cô,hôn cô..Thân thể mềm mại như bông, hương thơm nhè nhè tự nhiên cứ từng chút từng chút mê hoặc anh không có lối thoát.

..

Trời đêm mùi hương hoa sơn chi dịu nhẹ bay vào phòng, tràn ngập không trung, không khí mập mờ bao phủ đất trời.Sau khi nghe điện thoại xong, Cảnh Tử Sâm từ ban công đi vào lúc này Tô Nhược đang ngồi bên bàn trang điểm, cô đang thoa kem dưỡng cẩn thận chăm sóc da.

Lúc này cô được bao phủ bởi quầng sáng nhạt của ánh đèn.Vừa mới tắm xong, Tô Nhược mặc chiếc đầm ngủ màu trắng đập vào mắt Cảnh Tử Sâm là tấm lưng trắng mịn và thân thể mềm mại quyến rũ, chỉ cần tưởng tưởng ôm vào sẽ vừa thơm vừa mềm thế nào.

Nghĩ thế theo bản năng anh nhìn xuống nơi nào đó chưa gì đã hung hăng thế này.Cảnh Tử Sâm từng bước đi đến ôm Tô Nhược từ phía sau, hôn lên lưng cô.

- Có cần anh thoa giúp không, hửm..?
Tô Nhược nhìn qua tấm gương mỉm cười, cảm nhận rõ khuôn mặt không thành thật của anh, còn bàn tay hư hỏng kia đang xoa vào giữa hai ch ân của cô.Tô Nhược huých khủy tay vào người anh, giọng nói chẳng có một chút uy lực nào cả..

- Ừm..tránh ra nào, đừng phá...!
????????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 106: 106: Trên Bàn Trang Điểm


Hiện giờ trong Cảnh Tử Sâm toàn là hình ảnh mê người, anh ôm chặt cô, không cho cô quay người lại.

Hôn lên xương quai xanh, lên cổ cô, gây cho Tô Nhược cảm giác tê dại.

Anh vén tóc cô lên, tà ác hà hơi vào tai cô, hơi thở nóng rực làm lòng Tô Nhược nhộn nhạo.

- Tử Sâm...để...em thoa kem....nhột quá..

- Hửm, em thoa đi,anh đâu làm gì đâu..1
Miệng thì nói thế, nhưng hành động thì ngược lại.Anh biết cô vốn rất nhạy cảm, hé miệng ngậm vành tai cô rồi c*n m*t.

Tay chân Tô Nhược bủn rủn còn đâu tâm thế làm gì, quần áo vải vóc cọ xát, nghe tiếng Cảnh Tử Sâm thở nặng nề,cho dù còn cách lớp vải quần, cô vẫn cảm nhận vật nóng rực.

Dường như hôn cô như thế không đủ, không hài lòng với tình trạng này, Cảnh Tử Sâm xoay người cô lại, hôn lên môi cô.

Tay phải ôm chặt eo cô, tay trái lần lên vùng ngực.Bàn tay còn cách lớp áo ngủ xoa lấy n** m*m m**.

Môi anh rời khỏi môi cô, hôn xuống ngực.

- Ừm...!
Tô Nhược níu lấy vai anh, ánh mắt bắt đầu mơ màng, mỗi lần l*m t*nh,Tô Nhược chưa bao giờ là đối thủ của Cảnh Tử Sâm..

Mặt Tô Nhược đỏ au, cô ngả người ra sau mặc anh làm loạn, thỏ thẻ gọi tên anh..

- Tử Sâm..ưm..

Cảm nhận đầu lưỡi đảo quanh lớp áo,cảm giác ướt át khiến tim Tô Nhược đập thình thịch.

- Về giường,về giường đi anh..

Tô Nhược nỉ non,né tránh nụ hôn của anh..

- A...Tử sâm...!
Không kịp kêu, đã bị anh bế lên đặt trên bàn trang điểm, chiếc ghế cô ngồi bị anh đá ngả lăn lốc dưới sàn.

Anh nở nụ cười xấu xa chen người mình vào hai chân của Tô Nhược, thân anh phủ lên, hôn lên ngực cô.

- Hửm, năn nỉ anh đi...!
Anh cúi đầu lại hôn thật mạnh vào cổ Tô Nhược, gây ra tiếng động cám dỗ.

Toàn thân Tô Nhược không còn sức cô dựa người vào tấm gương lớn để mặc anh làm càn.Bàn tay Cảnh Tử Sâm lén chui vào váy, v**t v* bắp đùi cô, cảm giác trơn mềm làm anh không ngừng được.

Tay anh v**t v* lên xuống trên đùi, dần dần tới gần khu vực thần bí.

Anh vừa hôn ngực cô, môi anh rời đi, chuyển dần xuống bụng.

Tô Nhược chưa kịp định thần đã thấy anh nâng hai chân cô lên, kéo quần nhỏ của cô xuống, nơi thần bí rất nhanh đã được anh an ủi vỗ về..

- Không..a...Tử Sâm..đừng..đừng...a..

Tô Nhược nức nở cong người,bàn tay luồn vào tóc anh cũng chẳng rõ muốn đẩy anh ra hay cố ý giữ anh lại..

Được anh yêu thương, Tô Nhược cắn chặt môi nhưng lại không kiềm được tiếng nức nở.

Tô Nhược xụi lơ thở hổn hển, qua một lúc thấy cô đạt đến kh0ái cảm mong muốn.

Cảnh Tử sâm nhanh chóng đứng lên, c** q**n áo của chính mình.

Anh thở nặng nề đưa vào nhẹ nhàng, lối vào của cô rất chặt, lần nào anh cũng phải dỗ dành chăm sóc mới khiến cô không đau.

Lúc này anh cảm giác bị siết lại, cực kì dễ chịu.

Anh đè ép lên thân thể mềm mại của Tô Nhược, ôm cô vào lòng môi tìm lấy môi trao nhau hơi thở hương vị còn xót lại,bên dưới không ngừng ra vào.Tô Nhược choàng tay ôm lấy cổ anh, khuôn mặt xinh đẹp trắng mịn bây giờ ửng đỏ không ngừng bị lửa tình thiêu đốt, hai người quấn chặt lấy nhau không ngừng đạt đến kh0ái cảm..

- Bảo bối à, dễ chịu không hửm..?
Cảnh Tử Sâm v**t v* khuôn mặt non nớt bị nhiễm s*c t*nh ửng hồng mê người, đôi mắt Tô Nhược lúc này mơ màng làn môi đỏ hé mở..

- Về giường..về giường, đau..đau lưng quá..

Cảnh Tử Sâm bật cười tà ác cắn cổ cô m*t thật mạnh, yêu thương đưa tay ra sau xoa lấy lưng cô, cũng nhanh chóng n*ng m*ng cô lên, bế cô về giường mỗi bước chân của anh là mỗi cú thúc chí mạng..

- Ui...á...nhẹ..nhẹ thôi anh..

Tô Nhược chỉ biết ngả đầu ra sau nức nở, đến khi lưng chạm với grap giường mềm mại,thân thể hai người vẫn quấn chặt lấy nhau..

Cả phòng tràn đầy hơi thở s*c t*nh, cảnh đẹp vô hạn, tiếng rên vang lên không ngừng.Sức lực của Tô Nhược dần dần lả đi, tay chân bắt đầu mềm nhũn, bỗng nhiên cơ thể co rút, cô đạt đến đỉnh điểm thoả mãn mà khóc nức nở.Cảnh Tử Sâm kiềm chế đã lâu, thấy cô đã đạt đến, nên không kiềm chế bản thân nữa, anh ôm chặt lấy cô gầm lên một tiếng cả hai cơ thể run lên dữ dội.1
.....!
????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 107: 107: Yêu Thương Khôn Xiết


Ân ái quá đi lúc này Tô Nhược nằm trong lòng Cảnh Tử Sâm,mồ hôi ẩm ướt thân thể hai người,nơi nào đó vẫn còn trong cô.

Cảnh Tử Sâm thỏa mãn nắm bàn tay cô hôn lên từng ngón vui đùa..

- Nhược Nhược..

Anh gọi tên cô, Tô Nhược mệt mỏi nhưng hôm nay cô lại không buồn ngủ cho lắm.Với lại cơ thể ẩm ướt không tắm cô sẽ không ngủ được.

- Dạ
Tô Nhược rầm rì trong miệng, Cảnh Tử Sâm buồn cười, anh nói..

- Nhược Nhược, ngày mai anh sẽ quay về thành phố A, em về cùng anh không?
Chân mày Tô Nhược chau lại, lúc này Tô Nhược mới ngẩng đầu nhìn anh.

- Có việc gấp hả anh..?
Tư vị ngọt ngào bủa vây mấy ngày hôm nay Tô Nhược xém quên mất người đàn ông này phía sau còn là một Cảnh Thị, làm sao cứ giữ anh bên cạnh nghĩ dưỡng cùng với cô được,nhưng nghe anh trở về thì lòng Tô Nhược trống rỗng, trong lòng nỗi lên cảm giác khó chịu.

Sao cô lại trở nên bám người thế này..

Cảnh Tử Sâm xoa lấy mặt cô, anh gật đầu.

- Hai ngày nữa dượng của anh có tổ chức buổi từ thiện, anh không thể vắng mặt.1
- À..

Tô Nhược à lên tiếng ỉu xìu nghe vào liền biết cô gái nhỏ không vui.

Khiến trái tim Cảnh Tử Sâm như nếm mật ngọt,cô ngày một thích dựa dẫm anh nhiều hơn khiến anh rất vui vẻ.

Anh hôn l3n chóp mũi của cô, ánh mắt lúc này có chút khó xử.

- Thật ra anh rất muốn em đến dự cùng anh, hôm đó có gia đình của anh.Em có muốn trở về cùng anh không Nhược Nhược..

Đôi mắt Tô Nhược mở to, nhìn anh chăm chú sự im lặng của cô khiến Cảnh Tử Sâm có chút thất vọng,nhưng anh không muốn ép cô khi nào cô sẵn sàng thì sẽ tính tiếp.

Với lại anh biết buổi lễ ngày hôm đó sẽ có sự xuất hiện của ai.Nhưng anh không muốn nói ra sợ cô phiền lòng..

Nhìn vào ánh mắt chờ mong, rồi trở nên mất mát của Cảnh Tử Sâm khiến trái tim của Tô Nhược nhói lên.

Cô không đành lòng nhìn anh thất vọng.Nhưng nếu đã thật lòng yêu anh, muốn cùng anh nắm tay đi đoạn đường dài.Thì việc gặp gia đình anh là chuyện không sớm thì muộn.

- Em sẽ trở về cùng anh..

Cảnh Tử Sâm cứ ngỡ mình nghe lầm, anh khó tin hỏi lại..

- Thật chứ?
Nhìn vẻ vui mừng ra mặt của anh,khiến Tô Nhược buồn cười còn là ngọt ngào.

Cô bật cười trêu anh.

- Ngài Cảnh à, là thật..

Cảnh Tử Sâm cảm động nở nụ cười tươi, hôn lên môi cô..

- Anh yêu em Nhược Nhược..

Vẻ mặt Tô Nhược cứng ngắt, đây là lần đầu Tô Nhược nghe anh nói ba từ này, mắt Tô Nhược cay xè nhưng đã bị hạnh phúc nhấn chìm, có chút ngại ngùng nhìn anh..

Vuốt đôi má ửng hồng của cô, vì nghe lời yêu của anh mà trở nên ngây ngô có chút buồn cười.

Anh cạ mũi vào mũi cô, khàn giọng nỉ non..

- Vậy em có yêu anh không Nhược Nhược?
Hơi thở hai người quấn quýt lấy nhau, Tô Nhược cảm giác tim mình đập nhanh liên hồi.Cô mím môi cười, đẩy ngực anh ra..

- Không biết, em mới không nói anh nghe.

- Thật không nói?
Chân mày Cảnh Tử Sâm nhướn lên, trên mặt lên ý cười xấu xa..

- Thật....a...Tử Sâm...!
Cô chưa nói hết câu, phía dưới anh đã cử động..

Tô Nhược sợ hãi níu tay anh..

- Đừng..đừng..đừng mà..

- Vậy có nói không?
- Nói..nói..mà..a....Em yêu anh..yêu anh..ư...!
Tô Nhược khóc không ra nước mắt, không nói hay nói đều bị anh ăn đến mẫu xương vụng cũng không còn.Đêm nay Cảnh Tử Sâm hành hạ Tô Nhược khóc nức nở, bắt ép cô nỉ non nói yêu anh.Từ phòng ngủ trãi dài vào phòng tắm đều có dấu tích của hai người.

Ánh trăng bên ngoài cũng nhẹ nhàng lui bước, chỉ còn ánh đèn nhạt chiếu rọi hai thân thể quấn quýt lấy nhau không hồi kết..

????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 108: 108: Thử Đồ


Hôm nay Cảnh Tử Sâm đến công ty làm việc, Tô Nhược gọi điện cho Henry đem đến cho cô một số váy dự tiệc...!
Bọn họ ngồi dưới phòng khách, váy áo để đầy trên sopha.Tô Nhược ướm thử lên người mình tới lui thế nào vẫn không thể chọn ra một bộ.

- Henry anh nhìn xem bộ này thế nào có hợp với em không?
Chiếc váy ôm sát body màu nud3 nhẹ của thương hiệu Chanel.Nhưng phần cổ quá cao nhìn thế nào Tô Nhược vẫn thấy không thoải mái.

Đây là lần đầu tiên Henry được vào nhà Cảnh Tử Sâm, căn nhà quá lớn thiết kế quá đẹp nhanh chóng thu hút anh ta.

Nghe Tô Nhược hỏi, Henry quay đầu ngắm một chút.

- Anh thấy đẹp đấy.

Tô Nhược chu môi lưỡng lự..

- Sao em cứ thấy nó lấn cấn sao á..

Henry hừ mũi, ghét bỏ nhìn Tô Nhược.

- Tổ tông của tôi ơi! Từ lúc giờ bộ nào em cũng nói không được, ngày xưa đi dự event, muốn em thử trước đồ em còn không thèm liếc mắt qua.Thế mà bây giờ kén chọn đủ đường, còn vẻ mặt nữa hồi hộp lạ thường..Hiaz yêu vào khiến người ta biến chất thật mà.

Tô Nhược không chấp anh ta, cô ngồi xuống uống một miếng nước thông giọng rồi nói.

- Em dự lễ từ thiện nhưng anh đem toàn váy dạ hội đến thôi,quá rườm rà làm sao em không chê cho được..

Henry tức đến muốn hộc máu, bước đến dùng tay miết nhẹ lên trán của Tô Nhược.

- Còn không phải anh muốn hình ảnh của em hoàn hảo trong mất người khác à.Trời ạ! đây là buổi từ thiện lớn nhất năm do Thị Trưởng đứng ra tổ chức đó,không thể qua loa được.

Thấy Tô Nhược trầm tư suy nghĩ,Henry h**p mắt nói thêm.

- Lúc ai còn mạnh miệng chối cãi với anh là không có gì thế mà bây giờ ra mắt gia đình hai bên, nhanh thật..Em đúng là bản lĩnh khiến Chủ Tịch Cảnh say mê mà chấp nhận tình nguyện bị cột chặt.

Nghe nhắc đến Cảnh Tử Sâm hai mắt Tô Nhược sáng lên, đôi môi đỏ không kiềm chế được liền nở nụ cười.

- Ừm ha, sao em quên mất nhỉ, để em gọi cho Tử Sâm hỏi xem anh ấy thích em mặc bộ nào..

Henry dùng ánh mắt khinh thường nhìn cô.

Thật là, mới ngày nào còn mắng nhiếc người ta nào là kẻ đào hoa bay bướm,b**n th**.

Thế mà bây giờ một tiếng cũng Tử Sâm hai tiếng cũng là cái tên ấy..

Mặc kệ ánh mắt ganh tỵ của Henry,Tô Nhược lấy điện thoại gọi video cho Cảnh Tử Sâm.Reo chưa được hai hồi chuông, Cảnh Tử Sâm đã nhanh bắt máy.

Tô Nhược vừa thấy anh hiện lên trên màn hình cô liền nở nụ cười tươi, ngắm anh trong video mới biết là từ sáng giờ chưa được gặp anh đã có chút nhớ.

Giọng Cảnh Tử Sâm trầm ấm vang lên.

- Có phải nhớ anh rồi không?
Henry ngồi một bên,mắt như muốn trợn trắng lên rồi.Trời ạ, thường ngày vẻ mặt lạnh ngắt của Chủ Tịch Cảnh đứng xa còn thấy sợ chẳng dám đứng gần.1
Không nghĩ Cảnh Tử Sâm lại biết nói chuyện ngọt ngào còn biết đùa giỡn lưu manh.

Tô Nhược thì quá quen rồi nên không lấy gì làm lạ, cô cười híp mắt vô cùng đáng yêu.

- Tử Sâm anh xem em nhờ Henry đem đến mấy bộ váy để chuẩn bị cho buổi tiệc ngày mai..Nào, anh nhìn xem bộ này hợp với em hay là bộ này..

Cô đưa điện thoại cho Henry cầm lấy,còn mình thụt ra xa, ướm từng chiếc váy cho Cảnh Tử Sâm ngắm..

Thông qua màn hình Cảnh Tử Sâm mỉm cười,ánh mắt cưng chiều nhìn cô xoay tới xoay lui,khuôn mặt xinh đẹp pha nét lo lắng, biết chắc cô gái này rõ ràng đang hồi họp cho buổi tiệc ngày mai.

Anh nói..

- Nhược Nhược..

em xoay như thế sẽ choáng đấy.Nghe anh nói, anh đã chuẩn bị váy cho em rồi.Một chút nữa sẽ có người đem đến..

Tô Nhược bất ngờ xen lẫn ngọt ngào, giọng lại giận dỗi.

- Sao anh không nói sớm làm từ sáng giờ em suy nghĩ mà nhức cả đầu..

- Sáng anh đi sớm quên nói với em, tối về nhận tội với em có được không?
- Nhưng sao anh biết số đo của em mà chuẩn bị..

Cái này Tô Nhược có chút thắc mắc, đúng là quần áo trong tủ là do anh mua cho cô nhưng đa số là size s hoặc free size, nhưng váy áo anh đặt phải có số đo thì mặc vào mới đẹp được.

Cảnh Tử Sâm nhếch môi..

- Chẳng phải tối nào anh cũng đo không phải sao.Bây giờ em hỏi trên người em có bao nhiêu nốt ruồi anh liền có thể trả lời ngay..1
Mặt Tô Nhược lập tức đỏ au,cô nhìn qua Henry nén cười mà chỉ biết cắn răng mắng thầm Cảnh Tử Sâm.

Tô Nhược lấp bấp..

.

Truyện BJYX
- Anh..anh làm việc tiếp đi...em..em tắt máy đây..

Chưa để Cảnh Tử Sâm kịp trả lời cô đã vội tắt máy..

Cái người đàn ông này,thật là..

cứ quen ăn nói lưu manh, nơi nào cũng có thể trêu ghẹo cô đã thành thói quen vào máu.

Henry xem như được mở mang tầm mắt và rửa tai sạch sẽ..

Anh ta nở nụ cười mang hàm ý xấu xa..

- Trên người em rốt cuộc có bao nhiêu nốt ruồi thế..?1
- Anh đi chết đi.

Tô Nhược thẹn quá hóa giận, đá vào chân anh ta, rất may Henry thu kịp chân né kịp,cười đến mức nghiêng ngả.Tô Nhược chỉ hận không thể ném anh ta ra khỏi nhà ngay lập tức..

????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 109: 109: Buổi Lễ Từ Thiện


Ngày tổ chức buổi lễ từ thiện cuối cùng cũng đã đến.

Đèn pha lê được thắp sáng từ bên ngoài cổng lớn vào trong, khách đến dự tiệc đa phần là quan chức có tiếng tăm tại thành phố A và các doanh nhân.

Đội an ninh thay nhau kiểm soát khá chặt chẽ.Phóng viên cũng nhận được giấy mời, chấp hành nghiêm chỉnh mọi quy tắc buổi tiệc đặt ra.

Trước khi buổi tiệc diễn ra không được phỏng vấn, chỉ được ghi hình lấy thông tin.

Phải nói là bữa tiệc từ thiện giới quý tộc quả nhiên khác với bữa tiệc từ thiện bình thường, nơi tổ chức là một khách sạn năm sao đắt tiền, việc bao toàn bộ khách sạn chỉ để tổ chức một bữa tiệc đã chứng tỏ độ chịu chi của người chủ trì.

Nhìn hàng xe sang trọng cứ nối đuôi nhau lần lượt tiến vào mà ai cũng phải tặc lưỡi một cái.

Đường Chấn Quang sánh bước Bạch Đình cùng ái nữ xinh đẹp Đường Hân Nghiêng xuất hiện khá sớm, trước mặt phóng viên đúng chuẩn là một gia đình hạnh phúc, Đường Hân Nghiêng mặc chiếc váy màu hồng nhã nhặn khuôn mặt trang điểm thanh thuần, mang trên mình là ái nữ duy nhất của phó thị trưởng thành phố A.Nên lúc này rất được phóng viên săn đón.

Đường Chấn Quang nhìn Đường Hân Nghiêng bằng ánh mắt tự hào và hài lòng.

Trác Ân chủ của buổi tiệc hôm nay, là nhà chính khách được nhân dân hết lòng ủng hộ,vợ chồng ông đang trò chuyện cùng Cảnh Tử Bằng và Hải Lam.

- Tử Sâm hôm nay có đến không?
Nhìn Cảnh gia xuất hiện nhưng không thấy Cảnh Tử Sâm đâu, ánh mắt ông ta có chút mất mát, Cảnh Tử Sâm là một trong những đứa cháu trai mà ông coi trọng nhất..

Cảnh Tử Bằng nâng ly với ông,lắc đầu mỉm cười có chút bất đắc dĩ.

- Em cũng không rõ nó trở về chưa, nghe đâu đang ở thành phố T.

Cảnh Tử Phong mỉm cười tiếp lời ba mình.

- Sáng nay anh ấy đã đến công ty,nghe bảo vì tham dự buổi tiệc này của Dượng nên về trước dự định.

Nghe thế Trác Ân trở nên vui vẻ..

- Tốt..tốt..phải như thế chứ..

- Ba..mẹ, dì dượng, con về rồi.

Lúc này từ đâu đi tới là một người đàn ông vóc dáng cao lớn như Cảnh Tử Sâm, khuôn mặt tuấn tú nhưng mang một chút yêu mị.

Vẻ mặt không quá lạnh lùng có phần cợt nhả vui tính.Anh ta còn vỗ lấy vai Cảnh Tử Phong trông rất thân thiết.

Trác Ân cau mày..

- Chịu về rồi à, sao con không đi luôn cho ba nhờ..

Trác Tư Thành sờ mũi ho khan.

Trác Ân lại nói tiếp..

- Chẳng phải ba đã nói qua nếu An Nhiên không về thì con cũng không cần về à?
Hải Hà vội lên tiếng khuyên ngăn..

- Thôi..thôi..cha con hai người gặp nhau là cứ thế.Được rồi Tử Thành, An Nhiên đâu..?
Trác Tử Thành bị Trác Ân mắng nhưng anh ta chẳng những không mất vui trái lại còn cười như được mùa.1
- Ba..ba khoan mắng con có được không, An Nhiên về rồi cô ấy hiện giờ đang ở nhà chúng ta..

Nghe thế Hải Hà mừng rỡ,cả sắc mặt Trác Ân cũng thay đổi..

- Sao không đưa con bé đến đây..?
Trác Tử Thành nói khẽ.

- Vợ con mang thai, đi đường xa nên cô ấy hơi mệt,nên con để An Nhiên ở nhà nghỉ ngơi..

- Trời ạ con bé mang thai sao? Thật..thật không..?

Cả Hải Hà và Trác Ân không giấu được vui vẻ.

Cảnh Tử Bằng và Hải Lam cũng mừng rỡ.

- Chúc mừng,chúc mừng anh chị..

Cảnh Tử Phong vỗ lấy vai Trác Tử Thành.

- Chúc mừng anh,làm cha rồi..

- Em lo nhanh lên đi, mà Tử Sâm đâu..?
- Anh ấy chắc sắp đến rồi..

Gia đình vì có tin hỷ nên đêm nay Trác Ân vui vẻ hơn hẳn mọi ngày..

Hải Lam nhìn chị gái cùng anh rể mình đón tin hỷ vui vẻ.Bà có chút chạnh lòng nhìn mà xem bà cũng muốn được lên chức bà như người ta, thật nóng lòng quá đi mất..1
Lúc này Đường Chấn Quang đi đến, Đường Hân Nghiêng theo phía sau lúc gặp Cảnh Tử Phong cô ta giữ ý cười nhẹ.

- Anh Trác,chúc anh hôm nay có buổi tiệc thành công tốt đẹp.

Trác Ân thấy người đến là Đường Chấn Quang,ông mỉm cười từ tốn.

- Chấn Quang, gia đình của anh đến rồi sao..?
- Vâng..vâng..

Đường Chấn Quang đẩy lưng Đường Hân Nghiêng, niềm nở giới thiệu.

- Tiểu Nghiêng chào mọi người đi con.

Đường Hân Nghiêng ngại ngùng gật đầu ngoan ngoãn..

- Cháu chào mọi người ạ.

Hải Hà mỉm cười nói.

- Tiểu Nghiêng càng lớn càng xinh đẹp.

Hải Lam nắm tay Đường Hân Nghiêng thân mật đáp lời chị gái mình.

- Con bé rất ngoan, nhà ai mà được Tiểu Nghiêng làm dâu thật là có phước..

Đường Hân Nghiêng được khen mà ngại ngùng, cúi đầu mỉm cười e lệ.

Cảnh Tử Phong nhìn qua cô ta,ánh mắt không nói rõ cảm xúc.Trác Tư Thành thu về ánh mắt của Cảnh Tử Phong, anh ta nhếch môi..

- Ra ngoài uống với anh vài ly..

- Vâng..

......
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 110: 110: Có Anh Ở Đây


Trong lúc này xe Cảnh Tử Sâm vào cổng lớn, Điền Lăng xuống xe trước mở cửa cho hai người.

Cảnh Tử Sâm bước xuống rồi cẩn thận nắm lấy tay Tô Nhược.Phóng viên lập tức nháo nhào, đèn plash chớp nháy liên tục.

Hôm nay Tô Nhược vô cùng xinh đẹp, cô xõa nhẹ mái tóc dài uống xoăn sau lưng.Khuôn mặt được trang điểm tự nhiên nhưng do đường nét trên khuôn mặt Tô Nhược đã rất xinh đẹp và sắc sảo nên chỉ cần một chút nhấn nhá đã thu hut biết bao ánh nhìn.Chiếc váy Cảnh Tử Sâm chọn cho cô là chiếc váy màu trắng bằng lụa, bản dây làm bằng ngọc trai, ngay eo hơi thắt nhẹ tôn lên vòng eo nhỏ nhắn của cô, thân váy dài đến cổ chân, tà xẻ đến đấu gối..

Chiếc váy này khi nhận được Tô Nhược đã rất thích, không quá rườm rà nhưng cực kì sang trọng và nền nã.

- Sẵn sàng chưa?
Cảnh Tử Sâm mỉm cười nhìn cô.

.

||||| Truyện đề cử: Tổng Tài Bá Đạo: Người Đàn Ông Ác Ma |||||
Dù sao cũng xuất thân là ngôi sao,dù bản thân có chút hồi hộp nhưng thần thái Tô Nhược cứ như phát sáng khiến phóng viên và khách mời đều bị thu hút..Cảnh Tử Sâm lịch lãm trong vộ vest đen, hai người xuất hiện bên nhau khiến ai nấy đều trầm trồ.

Tô Nhược nở nụ cười khẽ gật đầu nhìn anh.Cảnh Tử Sâm hài lòng, nắm chặt tay cô tiến vào sảnh lớn.

Lúc này bên trong nghe tiếng ồn ào, Trác Ân và mọi người quay đầu nhìn thấy Cảnh Tử Sâm nắm tay Tô Nhược đi vào.

Mỗi người một sắc thái, Cảnh Tử Bằng và Hải Lam dù chưa tiếp xúc với Tô Nhược nhưng cũng phải cảm thán cô gái này có sắc vóc quá đẹp, đi cạnh bên con trai bọn họ quả nhiên là trời xinh một đôi..

Ánh mắt Cảnh Tử Bằng hiện lên nét tự hào rõ ràng.Đúng vậy từ bé Cảnh Tử Sâm luôn là niềm tự hào của ông còn Cảnh Tử Phong như chiếc áo bông khiến ông yên lòng và có cảm giác ấm áp.

Ngược lại với sắc mặt của mọi người, nhà ba người Đường Chấn Quang sắc mắt tái đi.

Đường Hân Nghiêng nhìn hai người họ tay nắm tay, Cảnh Tử Sâm ôm lấy Tô Nhược
nâng niu trong lòng như thứ gì quý giá nhất trên đời này, trong lòng vừa sợ hãi nhưng nhiều hơn hết là bị sự ganh tỵ trong lòng như muốn nhấn chìm cô ta.

Khớp hàm cứng ngắt,bàn tay cung lại khiến móng tay đâm vào da thịt đau nhói..

Đường Chấn Quang gắng gượng giữ sắc mặt tốt nhất có thể, nhưng thần sắc tái đi của ông ta có muốn che giấu cũng thật là khó.

Những ngày qua báo chí đưa tin rầm rộ về Tô Nhược và Cảnh Tử Sâm nhưng ông nghĩ mối quan hệ yêu đương này chắc sẽ không đi đến đâu.Ông ta bắt mình phải cố gắng không được để lộ sơ hở gì trước mặt Trác Ân.

Bạch Đình thì từ lúc Tô Nhược bước vào bà đã không rời mắt,từ khi sự việc xảy ra ở nhà hàng cho đến bây giờ, hàng đêm lòng bà không yên ổn.Đã thế ngày Tô Nhược xảy ra tai nạn vợ chồng bà nhẫn tâm không đến bệnh viện, hôm nay khi thấy cô xuất hiện ở đây lành lặn lòng bà vui mừng ánh mắt nhìn Tô Nhược cũng đỏ lên.

Đường Chấn Quang phát giác thái độ lộ rõ của Bạch Đình ông vội dùng ánh mắt cảnh cáo bà, âm thầm kéo bà lùi ra sau cùng với Đường Hân Nghiêng.

Từ xa Tô Nhược đã thấy nhà ba người Đường gia,nụ cười trên môi cô cũng chợt tắt..Cảnh Tử Sâm liền cảm nhận thân thể Tô Nhược cứng ngắt, anh cúi đầu nói khẽ trấn an tinh thần Tô Nhược,bàn tay vuốt lấy sóng lưng cô đầy dịu dàng.

- Nhược Nhược, có anh ở đây..

Có Anh ở đây sẽ bảo vệ em, có anh bên cạnh sẽ không để ai làm em tổn thương.

Tô Nhược ngẩng đầu nhìn vào mắt Cảnh Tử Sâm, ánh mắt anh cho cô niềm tin và sự an toàn,hiện tại cô đã không còn đơn độc một mình nữa bên cạnh cô còn có anh..

Tô Nhược hít thở thật sâu, vết thương cũ có đau thế nào cũng phải đối diện,trốn tránh vốn cũng chẳng được gì.Nhưng tại sao cô phải trốn tránh khi cô vốn đâu làm gì sai trái,người nên không dám ngẩng mặt nhìn đời phải là bọn họ chứ không phải là cô.

????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 111: 111: Ra Mắt Con Dâu Tương Lai


Tô Nhược gật đầu.

- Em ổn..

Cảnh Tử Sâm siết chặt vòng tay ôm Tô Nhược đi đến chỗ đám người Trác Ân.

Cảnh Tử Sâm nhìn qua vợ chồng Trác Ân và ba mẹ anh.

- Dì dượng, ba mẹ..

Trác Ân vừa gặp Cảnh Tử Sâm đến,ông liền vui mừng ra mặt.

- Muốn gặp cháu quả nhiên thật khó, bây giờ mới chịu đến.

- Cháu giới thiệu với mọi người một chút.

Anh nhìn qua Tô Nhược ánh mắt dịu dàng.

- Dì dượng, ba mẹ đây là Nhược Nhược.

Rồi khẽ nói với Nhược Nhược.

- Đây là ba mẹ và dì dượng của anh.

Cảnh Tử Sâm nắm lấy bàn tay có chút lạnh của Tô Nhược, anh xoa xoa tay cô như trấn an tinh thần cô dâu nhỏ..

- Cháu xin chào mọi người, cháu tên là Nhược Nhược.1
Tô Nhược nở nụ cười nhẹ không quá e ngại cũng không quá niềm nở.Vừa đủ điều chế cảm xúc khá tốt.

Tô Nhược từ nhỏ sống trong hào môn, Tô Gia dạy dỗ cô rất tốt,khi lớn lên lăn lộn trong giới giải trí,hào quang nào xem như cũng đã từng tiếp xúc.

Nên lúc này không hề bỡ ngỡ,tuy có chút ngại ngùng nhưng thần thái vẫn tự tin cuốn hút.

Trác Ân vỗ lấy vai Cảnh Tử Sâm..

- Khá lắm kinh doanh cũng hơn người, mà đôi mắt nhìn người cũng rất khá.Tử Bằng, Hải Lam tôi là rất ganh tỵ với hai người đấy nhé..

Ông ta nhìn qua Tô Nhược, giọng nói thân thiện.

- Lần đầu gặp mọi người,cháu cứ tự nhiên không cần khách sáo.

- Dạ.

Tô Nhược ngoan ngoãn trả lời
Cảnh Tử Bằng dường như rất vừa mắt Tô Nhược,trên mặt cũng không hề che giấu.

Ông hỏi Tô Nhược.

- Nghe nói cháu bị thương,vết thương ổn chưa..?
Tô Nhược nhẹ nhàng gật đầu nói cám ơn.

- Dạ ổn rồi ạ,cám ơn bác trai đã quan tâm.

Hải Lam nhìn qua sắc mặt xanh mét của Đường Hân Nghiêng bên cạnh,ba người Đường gia lúc này như bị bỏ bên lề.

Hải Lam có chút khó xử nên chưa vội lên tiếng.

Hải Hà chị gái của bà thì khác,vừa gặp Tô Nhược đã bị sắc vóc của Tô Nhược thu hút.

Bà ta cười nói thân thiện.

- Cháu tên là Nhược Nhược à, xem cháu trên tivi đã đẹp,không ngờ ở bên ngoài còn xinh đẹp hơn rất nhiều..

Tô Nhược ngại ngùng nhìn qua Cảnh Tử Sâm, anh mỉm cười yêu chiều nhìn cô.

- Dạ cháu cám ơn Dì..

Ai cũng vui vẻ hỏi han Tô Nhược, chỉ có Hải Lam vẫn giữ im lặng, Cảnh Tử Bằng không vui nhìn qua vợ mình.

Hải Lam khó xử cười gượng..

- Hai đứa ăn gì chưa, dùng một chút gì nhé.

- Con và Nhược Nhược có ăn qua một chút trước khi đến đây.

Tô Nhược nhạy bén phát hiện, mẹ của Cảnh Tử Sâm không ngừng đưa ánh mắt về phía Đường Hân Nghiêng, cách nói chuyện với cô cũng rất gượng gạo.

Vì lúc giờ do chào hỏi rồi giới thiệu Tô Nhược cho nên ba người nhà Đường gia bị bỏ rơi có chút lạc lõng.Khi mà Hải Lam muốn lên tiếng nhắc nhở Cảnh Tử Sâm rằng sự có mặt của Đường gia ở đây, không ngờ lúc này Đường Chấn Quang đã lên tiếng trước.

- Tử Sâm lâu rồi mới gặp cháu,cháu khỏe không?
Cảnh Tử Sâm đưa mắt nhìn qua ông ta, lúc này gia đình Đường Chấn Quang đứng phía sau Trác Ân.

Anh cười nhưng ánh mắt không có ý cười.

- Xin lỗi bác Đường bây giờ mới có thể chào bác.

Anh cúi đầu nói với Tô Nhược..

- Nhược Nhược đây là Phó thị trưởng thành phố A.Một nhà chính khách cương trực em biết chứ?
Mặt Đường Chấn Quang cứng nhắt nhưng gắng gượng nở nụ cười,cố gắng nhìn vào ánh mắt sáng lấp lánh nhưng lạnh lẽo của Tô Nhược khiến ông ta chột dạ.

Tô Nhược rất bình tĩnh,nở nụ cười nhẹ.

- Phó Thị Trưởng Đường đây nổi tiếng như thế làm sao em không biết được, đều đặc biệt chính là có một gia đình hạnh phúc khiến ai cũng ngưỡng mộ,rất hân hạnh gặp ngài ở đây..

Mắt Bạch Đình ửng đỏ,cổ họng bà nghẹn lại khi nghe lời mỉa mai của Tô Nhược.

Nụ cười Đường Chấn Quang sượng trân, miệng ông ta khô khốc, lảng tránh ánh mắt của Tô Nhược.

Ông ta cố gắng giữ bình tĩnh,nở nụ cười gượng gạo..

- Cám ơm cô Tô đã quá khen.

Lúc này Trác Ân lên tiếng..

- Tử Sâm, Tử Bằng thay tôi tiếp khách nhé,tôi qua đây một chút.

Trác Ân cùng vợ mình rời đi, Cảnh Tử Bằng nói với Cảnh Tử Sâm và Tô Nhược.

.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Đẻ Thuê Cho Anh
2.

Tổng Tài “Ngang Hơn Cua”
3.

Tình Thương Nhất Sinh
4.

Trái Tim Yến Yến Thanh Lọc Triệt
=====================================
- Hai đứa theo ba qua đây có một số người quen cần giới thiẹu cho Nhược Nhược làm quen.

Cảnh Tử Sâm mỉm cười nhìn qua Tô Nhược.

- Ba hình như rất vừa lòng em.

Tô Nhược cũng cảm giác như thế,cô theo Cảnh Tử Sâm lướt qua nhà ba người của Đường gia.

Sự lạnh nhạt vô tình của cô khiến Bạch Đình chết lặng,từ đầu đến cúi dù là một ánh mắt Tô Nhược cũng không nhìn qua bà và Đường Hân Nghiêng.

Đường Hân Nghiêng quay người nhìn Tô Nhược sánh bước cùng Cảnh Tử Sâm đứng chung một chỗ với Cảnh Tử Bằng và Hải Lam chẳng khác gì một gia đình thực thụ..

Còn được Cảnh Tử Bằng cho ra mắt với mọi người đều đó đồng nghĩa với việc ông ngầm thừa nhận Tô Nhược chính là con dâu tương lai của Cảnh gia.

Đường Hân Nghiêng cảm nhận rất rõ thái độ Cảnh Tử Sâm hôm nay rất lạ,từ đầu đến cuối anh không nhìn qua cô ta dù là một cái liếc mắt,lí do vì sao chẳng lẽ Tô Nhược đã nói gì đó hay anh đã biết ra sự thật..

Đường Hân Nghiêng âm thầm bị suy nghĩ của chính mình hù dọa, mặt trở nên tái mét.Từ bé đến giờ tuy không phải quá nuông chiều cô ta như Cảnh Tử Phong.

Nhưng Cảnh Tử Sâm cũng chưa bao giờ lạnh nhạt với cô ta như thế, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.

Cả Cảnh Tử Phong hôm nay cũng trở nên khác lạ.

- Hai người sao thế tỉnh táo lại cho Tôi.

Đường Chấn Quang hạ giọng nghiến răng cảnh cáo.

- Con đi vệ sinh một chút.

Đường Hân Nghiêng nói rồi không quản ông ta có đồng ý hay không,đi thẳng ra bên ngoài..

...!
????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 112: 112: Xin Chữ Kí


Sau khi tiếp khách xong Tô Nhược và Cảnh Tử Sâm tách ra đứng một góc.

Anh vuốt tóc cô..

- Có mệt không?
Tô Nhược cười rạng rỡ lắc đầu.

- Không mệt một chút nào.

Ánh mắt Cảnh Tử Sâm tràn đầy yêu thương
nhìn làn môi đỏ của cô nhấp nháy trước mặt, anh cúi xuống ấn cho cô một nụ hôn rồi rời đi rất nhanh.

Tô Nhược đánh lên vai anh..

- Mọi người thấy thì sao, anh thật là..

Cảnh Tử Sâm cười cười, nào có quan tâm.

- Anh hôn vợ anh thì sợ gì.

Tô Nhược lườm anh, nhưng trên môi là nụ cười ngọt ngào..

- Vợ anh khi nào, chỉ giỏi nói năng lung tung..

Cảnh Tử Sâm đưa tay ôm cô vào lòng
- Sẽ nhanh thôi bảo bối à.

- Ây da..mù mắt người ta rồi..

Trác Tử Thành cùng Cảnh Tử Phong đi đến, Tô Nhược vội thoát khỏi lòng Cảnh Tử Sâm,trên mặt hơi ửng đỏ có chút xấu hổ.

Cảnh Tử Sâm vẫn nắm chặt tay cô, anh nhướn mày nhìn hai người mới đến.

- Anh về khi nào đấy, An Nhiên đâu?
Trác Tử Thành nhìn qua Tô Nhược, Tô Nhược khẽ gật đầu xem như chào hỏi anh ta và cả Cảnh Tử Phong.

Trác Tử Thành cười nói.

- Anh về hôm nay,An Nhiên đang ở nhà..

Rồi nhìn qua Tô Nhược..

- Còn không giới thiệu, đây là em dâu đúng không..?
Cảnh Tử Sâm choàng tay ôm Tô Nhược vào lòng.

- Nhược Nhược đây là anh họ của anh, Trác Tử Thành..

Rồi anh nhìn qua Cảnh Tử Phong vẫn im lặng lúc giờ.

- Tử Phong thì em đã biết, không cần giới thiệu.

Tô Nhược gật đầu.

- Chào anh, em là Tô Nhược..

Trác Tử Thành rất có thiện cảm với Tô Nhược, nhìn qua có một phần giống vợ anh ta, mang một chút yếu đuối nhưng lại rất sắc sảo khí chất khó ai có thể xem thường được,nhìn thế nào cũng rất hợp với Cảnh Tử Sâm.

- Em dâu, vợ anh rất thích xem phim em đóng khi nào em rảnh đến nhà anh chơi, chắc chắn vợ anh sẽ rất thích.

À,chút nữa nhớ cho anh xin chữ kí nhé, anh đem về cho vợ anh..

Anh ta mở miệng ra trước sau điều là nhắc đến vợ.Ai nghe vào cũng thấy rõ người đàn ông này rất yêu vợ mình.

Chỉ cần đều đó thôi liền gây hảo cảm trong lòng Tô Nhược.

Tô Nhược vui vẻ đồng ý ngay.

- Được ạ.

Bọn họ nới gặp mà đã trò chuyện khá vui vẻ, Trác Tư Thành là người thích đùa anh ta và Cảnh Tử Sâm nói chuyện với nhau cũng rất hợp rơ, Cảnh Tử Phong tuy điềm đạm nhưng cũng tham gia thảo luận..

Qua một lúc Tô Nhược nhường lại chỗ cho ba người đàn ông,cô nói khẽ vào tai Cảnh Tử Sâm..

- Em vào nhà vệ sinh một chút nhé..

Cào cào lấy lòng bàn tay của cô, anh gật đầu.

- Nhanh vào với anh.

Tô Nhược ngoan ngoãn gật đầu rời đi..

Trác Tử Thành thấy Cảnh Tử Sâm nhìn theo Tô Nhược với ánh mắt si mê không lối thoát, anh ta trêu chọc..

- Không nghĩ chú lại có ngày này..

Cảnh Tử Sâm không trả lời anh thu lại ánh mắt,trên môi là nụ cười sâu..

......!
Tô Nhược đi ra bên ngoài, trên môi còn treo nụ cười hạnh phúc, mẹ Cảnh Tử Sâm tuy không quá niềm nở với cô nhưng bù lại ba của anh và mọi người xem ra cũng rất thân thiện không ghét bỏ gì cô, coi như lần đầu ra mắt như thế cũng không tệ.

Cảm giác như treo nặng mấy kí đá từ hôm qua đến giờ xem như đã nhẹ nhõm.Nghĩ đến hạnh phúc về sau của cô và Cảnh Tử Sâm khiến Tô Nhược không giấu được hạnh phúc.

Chỉ là khi cô ngẩng đầu nụ cười liền tắt đi, sắc mặt cũng trở nên lạnh lùng, mặt đối mặt với Đường Hân Nghiêng.

Tô Nhược không có ý định ngừng lại nhìn về phía trước muốn lướt qua cô ta.

Đường Hân Nghiêng sau khi nghe điện thoại vừa quay người liền bắt gặp Tô Nhược đang đi về phía này.

Lúc Tô Nhược chưa thấy cô ta,Đường Hân Nghiêng đã thấy Tô Nhược trước,cô ta chẳng rõ Tô Nhược suy nghĩ cái gì mà khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc.

Nụ cười của Tô Nhược khiến mắt cô ta như có thứ gì đâm vào đau nhói.Cuộc đời này thứ cô ta căm ghét nhất chính là nụ cười của Tô Nhược.

- Chờ một chút.

Lúc Tô Nhược chuẩn bị đi ngang qua cô ta, Đường Hân Nghiêng bước qua cản lấy lối đi của Tô Nhược.

????????????⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 113: 113: Cái Tát Trời Giáng


Tô Nhược nhíu mày nhìn Đường Hân Nghiêng cũng chưa vội lên tiếng.

Đường Hân Nghiêng xoa tay với nhau,nở một nụ cười thân thiện nhưng ánh mắt cô ta thì ngược lại.

- Chỉ muốn hỏi thăm sức khỏe của cô một chút, không cần lạnh lùng đến vậy, à..nghe nói cô bị thương sức khỏe ổn chứ?
Cô ta không có ý ngừng lại..

- Lần đó nghe nói cô gặp nguy hiểm, Tôi có khuyên ba của tôi đến giúp đỡ cô..Nhưng ông ấy bảo không muốn hiến máu cho người dưng...!
Nhìn sắc mặt Tô Nhược khó coi trong lòng cô ta hả hê, đây là điểm trí mạng của Tô Nhược là nổi đau mà mỗi khi nhắc đến là máu tuông đầm đìa..

Tô Nhược hít thở thật sâu,cô dùng ánh mắt không một tia ấm nhìn Đường Hân Nghiêng.

- Nói xong chưa, nói xong rồi thì tránh đường..

Đường Hân Nghiêng nào chịu, cô ta cười cười..

- Đại minh tinh của chúng ta thật là lạnh lùng, thanh cao gì mà tỏ ra cao quý, cũng chỉ là đứa con hoang cả ba mẹ ruột cũng muốn vứt bỏ, chậc..

cũng quá đáng thương rồi.

Hai tay Tô Nhược nắm chặt lại với nhau, sắc mặt cô lạnh lẽo, đanh giọng hỏi
- Cô vừa nói gì, lập lại lần nữa thử xem.

Nhìn sắc mặt âm trầm cô Tô Nhược, Đường Hân Nghiêng có chút sợ hãi, nhưng khi ánh mắt vừa nhìn sau lưng thấy hai người đi đến là Đường Chấn Quang và Bạch Đình, chắc chắn hai người đó thấy cô ta đi lâu nên mới ra tìm.

Vậy thì hay rồi, không cần khổ công vẫn có thể mượn dao giết người.

Đường Hân Nghiêng nháy mắt nở nụ cười hiền lành,nhưng giọng cô ta hạ thấp nhất chỉ đủ mình Tô Nhược và cô ta nghe thấy..

- Tao nói mày đấy, không là đứa con hoang thì là gì, chẳng phải đến lúc mày sắp chết nằm trên giường ba mẹ mày vẫn không ngó ngàng gì đến mày....Thứ con hoang như mày vốn không nên tồn tại trên cuộc đời...!
Chát..

Khi Đường Hân Nghiêng chưa kịp nói hết câu trên mặt đã hưởng lấy một cát tát như trời giáng từ Tô Nhược..

- A..

Đường Hân Nghiêng ngả xuống sàn, một bên ôm mặt đau điến, căm phẫn nhìn Tô Nhược không nghĩ Tô Nhược ra tay mạnh như vậy.

Đường Hân Nghiêng thành công làm Tô Nhược không kiềm chế được cảm xúc, cô không muốn để ý đến cô ta.Nhưng càng làm lơ cô ta càng được nước lấn tới.Rõ ràng thiếu sự dạy dỗ, cô không ngại chấn chỉnh suy nghĩ cô ta lại một chút.

.....!
- Tiểu Nghiêng...Tiểu Nghiêng..

Đường Chấn Quang và Bạch Đình chạy đến đỡ lấy Đường Hân Nghiêng từ dưới sàn đứng lên..

- Ba...mẹ...hức..chị ấy...!
Đường Hân Nghiêng nức nở,nước mắt chảy dài bên má vô cùng uất ức.

Bạch Đình tay run run nhìn gò má Đường Hân Nghiêng in năm dấu tay đỏ au, khóe miệng còn chạy cả máu..

Bà mím môi tức giận.

- Nhược Vũ con quá đáng lắm rồi, có gì thì nói tại sao lại ra tay đánh người.

Đường Chấn Quang sau gần năm năm đối diện với Tô Nhược,ông chợt nhớ đến mối quan hệ của Tô Nhược và Cảnh Tử Sâm bây giờ.

Nuốt xuống cơn giận dữ, lạ thay lại trầm giọng nói với Bạch Đình.

- Em nhỏ tiếng một chút,chuyện trong nhà không cần phải làm ầm lên.

Từ lúc Bạch Đình xuất hiện chỉ biết ôm chầm lấy Đường Hân Nghiêng bọn họ biết rõ mấy tháng trước cô nhập viện xem như thập tử nhất sinh, thế mà một câu hỏi thăm cũng không có, ngày đó nếu không có Cảnh Tử Sâm xuất hiện đưa cô trở về thành phố A chữa trị kịp thời thì giờ này cô đâu có đứng đây để họ chỉ trích..

Bàn tay vì dùng lực quá mạnh đánh Đường Hân Nghiêng mà tê dại, trong lòng đau nhói sắc mặt Tô Nhược lạnh đến mức không có từ ngữ nào diễn tả...!
Đường Chấn Quang bất ngờ nhẹ giọng nói với Tô Nhược.

- Nhược Vũ con thế nào rồi, tính khí ngày xưa vẫn không đổi, có gì thì nói với ba, ba sẽ dạy dỗ em con.Không cần ra tay nặng như thế..

Lời ông nói ra đổi lại sự ngạc nhiên của ba người, Bạch Đình không nghĩ nổi sao hôm nay Đường Chấn Quang lạ thế,không phải la mắng, đánh chửi mà dùng lời lẽ nhẹ nhàng như răng dạy con cái trong nhà..

Hai tay Đường Hân Nghiêng cung chặt lại với nhau, cô ta cố ý chọc giận Tô Nhược để rước cái tát như trời giáng.Cứ nghĩ Đường Chấn Quang tận mắt chứng kiến ông sẽ nổi trận lôi đình thay mặt cô ta dạy dỗ Tô Nhược..

Thế mà giờ này ông ta lại hạ giọng nhẹ nhàng, đúng là một con cáo già mà.

ông ta hiện giờ chỉ lo cho bản thân mình bị bại lộ mặc ai sống chết ra sao.Vậy đừng trách sao cô ta nhẫn tâm, khuấy cho nước đục..

Tô Nhược chẳng những không lấy gì làm vui sướng khi mà Đường Chấn Quang hạ giọng ân cần, mục đích suy nghĩ của ông quá rõ ràng.

Khi mà cô đơn độc một mình cần tình thương của họ, chính hai người này nhẫn tâm bỏ rơi cô.

Đến khi cô cần tiếp máu để qua cơn nguy kịch họ một lần nữa tàn nhẫn làm lơ không hay biết.

Giờ này lại muốn diễn kịch cho ai xem.

Tô Nhược nở nụ cười, ba phần chua chát bảy phần châm biếm.

- Ông Đường sao ông mau quên vậy,chẳng phải lúc vừa rồi bạn trai của tôi vừa giới thiệu tôi tên là Tô Nhược.À..mà quên mất, một đứa diễn viên nhỏ nhoi như tôi làm sao mà Phó thị trưởng nhớ tên cho được..

Cô nhếch môi, nhìn sắc mặt biến sắc của ba người Đường gia.

- Ông bà nên quản lý tốt đứa con gái của mình, đừng để cô ta đi cắn bậy nếu không đừng trách tôi không nể nang.

Tô Nhược đanh mặt nhìn qua Đường Hân Nghiêng
- Với loại người như cô, tôi không muốn nói nhiều.

Nhưng cô Đường nhớ kỹ, tiếng con hoang lúc vừa rồi cô dành cho Tôi thì qua cái tát này đầu óc chắc đã tỉnh táo, xác định được ai mới là con hoang rồi chứ.

Một câu nói của Tô Nhược thành công cho hai vợ chồng Đường Chấn Quang biết được vì sao Tô Nhược ra tay đánh người.

Sắc mặt Đường Chấn Quang khó coi vô cùng, ánh mắt sắc bén nhìn qua Đường Hân Nghiêng khiến cô ta cúi đầu lảng tránh.

Đường Chấn Quang quay sang nói với Tô Nhược.

- Ba biết con còn giận ba mẹ, nhưng...!

- Tôi không nuốn nghe, Phó Thị Trưởng Đường những lời tình cảm này tôi nghe không quen tai ông nên để lại cho con gái của mình thì hợp lý hơn.

- Mày...!
Bị Tô Nhược cắt ngang vạch mặt, cơn giận Đường Chấn Quang khó khăn lắm đè x uống không thể chịu đựng mà xanh mặt.

Tô Nhược cười khẽ nhưng ánh mắt lại không mang ý cười nào cả.

- Sao? chưa gì đã xả vai rồi à? Nhanh thế..

- Nhược Vũ con không được nói chuyện với ba con như thế..

Bạch Đình lên tiếng trách cứ.

- Đừng gọi Tôi là Nhược Vũ, tôi là con cháu nhà họ Tô.Tôi không có một chút quan hệ nào với các người cả,các người nhớ rõ chưa..

Mắt Tô Nhược đỏ lên cô khó kiềm chế được uất hận mà trở nên cao giọng.

Ba người nhà họ Đường tái mặt trăn trối nhìn cô..

- Nhược Nhược..

Bất ngờ lúc này giọng Cảnh Tử Sâm vang lên phía sau.

????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 114: 114: Cảnh Cáo


Đường Chấn Quang hốt hoảng vội chấn chỉnh lại tâm tình, ông dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn về hai người kế bên..

Tô Nhược hít thở thật sâu, cô xoay người dù cố tỏ ra bình tĩnh nhưng sắc mặt và ánh mắt nhuộm hồng lên của cô đã tố cáo tất cả.

Cảnh Tử Sâm,chân dài sãi bước sắc mặt anh trầm xuống đi đến chỗ Tô Nhược.

Anh quan sát Tô Nhược một lượt từ trên xuống dưới, bàn tay xoa lấy mặt cô.

- Sao thế xảy ra chuyện gì à?
Tô Nhược lắc đầu,mỉm cười kéo lấy tay anh.

- Không có gì,chúng ta vào trong thôi..

Tô Nhược không muốn làm lớn chuyện, nơi này không thích hơp làm mọi chuyện rối tung lên.

Cảnh Sâm không nhúch nhích, anh đưa tay ôm lấy eo cô, quay người lại nhìn ba người đối diện.

Lúc này anh mơi thấy khuôn mặt của Đường Hân Nghiêng có chút sưng tấy,bên môi còn dính máu..

Chân mày hơi giản ra đôi chút,anh nở nụ cười nhẹ.

- Phó Thị Trưởng Đường không biết Nhược Nhược nhà tôi có làm gì phiền đến mọi người hay không..

Cách gọi của Cảnh Tử Sâm trở nên xa cách, ánh mắt sắc bén của anh rõ ràng không phải là hỏi thăm mà là hỏi tội.

Đường Chấn Quang cười cười, xua tay bảo..

- À..hiểu lầm thôi mà, chỉ là có chút va chạm nhỏ,không sao...không sao..mong là cô Tô không chấp.

Cảnh Tử Sâm nhìn Đường Hân Nghiêng, nước mắt lưng tròng,đáng thương chờ sự quan tâm từ anh.

Nhưng không như mọi lần anh sẽ ân cần hỏi han,bây giờ nhìn đến Đường Hân Nghiêng tâm anh liền lạnh lẽo.

Anh nhếch môi, cánh tay siết chặt Tô Nhược.

- Nhược Nhược nhà tôi bị tôi nuông chiều nên tính khí có chút bướng bỉnh nhưng mà Phó Thị Trưởng Đường..

Mắt anh đanh lại..

- Như ông nói, mong rằng chỉ là hiểu lầm vì tôi không muốn thấy Nhược Nhược phải chịu uất ức, dù là cái nhíu mày khó chịu của cô ấy cũng sẽ khiến tôi đau lòng.Ông hiểu ý tôi chứ?
Mặt Đường Chấn Quang tái mét, ông nghe được ngụ ý cảnh cáo còn uy h**p trong lời nói của Cảnh Tử Sâm..

Ông ta nắm chặt tay, gượng cười..

- Cô Tô thật may mắn khi găp được cháu.

Cảnh Tử Sâm nhìn qua Tô Nhược bằng ánh mắt thâm tình anh không trả lời Đường Chấn Quang mà nhẹ giọng với Tô Nhược.

- Vào thôi em, buổi từ thiện sắp bắt đầu rồi.

- Dạ..

Nỗi ấm ức trước đó thành công bay sạch, trái tim Tô Nhược bị tình yêu của anh bao lấy, cùng anh đi vào trong sảnh để lại vẻ mặt cứng ngắt của ba người nhà Đường Gia.

Đường Chấn Quang quay đầu lườm lấy Đường Hân Nghiêng,rồi nói với Bạch Đình.

- Mặt mũi như vậy không cần vào dự nữa,đưa nó về trước đi..

Ông nói xong liền bỏ đi để lại Bạch Đình và Đường Hân Nghiêng ở lại..

Bạch Đình có chút khó xử.

- Về nhà thôi con, về xem vết thương thế nào..

Đường Hân Nghiêng không trả lời, lẵng lặng cùng Bạch Đình đi ra xe, cô ta quay đầu nhìn lại ánh mắt căm phẫn hiện rõ tia hung ác.

Buổi tiệc kéo dài gần đến mười giờ tối, Cảnh Tử Sâm bỏ ra số tiền lớn đấu giá,chủ yếu là muốn góp tiền vào quỹ từ thiện do Trác Ân tổ chức, lúc phiên đấu giá xuất hiện chú chó Boo có khuôn mặt xinh xắn, bộ lông mềm mịn và cái lưỡi đáng yêu.Vừa nhìn là Tô Nhược đã thích thú so với cái giá bên ngoài chắc phiên đấu này giá cao gấp mấy lần..

Cảnh Tử Sâm cúi đầu hỏi cô.

- Em thích không?

Mấy lần trước trang sức giá trị Tô Nhược đều lắc đầu,thế mà chú chó này vừa xuất hiện,bàn tay Tô Nhược đã níu lấy Cảnh Tử Sâm nhìn ánh mắt sáng lên của cô khiến anh ngầm hiểu..

Nghe anh hỏi, Tô Nhược thành thật gật đầu..

- Thích lắm..

Cảnh Tử Sâm đưa mặt đến gần cô..

- Hôn anh một cái anh giành cho em.

Lần này Tô Nhược không muốn từ chối, lén nhìn mọi người một chút thấy họ không có nhìn về hướng này, cô liền nhanh như chớp hôn lên má anh đổi lại tiếng cười trầm thấp của Cảnh Tử Sâm..

Sau đó anh giơ tay chỉ một cái ra giá cao ngất ngưỡng không còn ai dám ra giá khác.

Chú chó thành công thuộc về Tô Nhược.

????????????⬅️⬅️⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 115: 115: Đoạn Clip Lan Truyền


Đến khi chuẩn bị kết thúc phiên đấu giá, bên dưới bất ngờ phóng viên to nhỏ,xì xào,có phần nhốn nháo.Tô Nhược và Cảnh Tử Sâm quay đầu nhìn xuống thấy bọn họ chỉ chỏ nhìn về hướng cô.

Lúc này Điền Lăng đi vào, nói nhỏ vào tai Cảnh Tử Sâm, chân mày anh nhíu lại,giọng hơi lạnh xuống.

- Chuẩn bị xe..

Điền Lăng gật đầu gọi cho tài xế.

Cảnh Tử Sâm quay đầu nói với Cảnh Tử Phong ngồi bên cạnh, đang khó hiểu không biết chuyện gì xảy ra.

Tại sao phóng viên bắt đầu nhốn nháo, dù sao phiên đấu cũng gần kết thúc nhưng thái độ của họ thành công gây chú ý tất cả mọi người ở nơi này.

- Tử Phong, đưa ba mẹ về trước đi, Điền Lăng hỗ trợ em.

Mắt thấy ánh mắt anh trai mình có đều rất khác thường, không những Cảnh Tử Phong lẫn Tô Nhược cũng cảm giác được đám phóng viên đang nhắm về phía cô, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì..

Điện thoại Tô Nhược lúc này reo đến,cô muốn lấy ra nghe liền bị Cảnh Tử Sâm chặn tay lại.

- Nhược Nhược không cần nghe, theo anh ra xe trước rồi chúng ta nói chuyện.

Tô Nhược ngầm hiểu ý anh, trái tim cô đập liên hồi, nháy mắt sắc mặt tái đi.

- Chủ Tịch chúng ta đi cửa sau.

Đi cửa sau sẽ tránh được phóng viên,không gây náo loạn..

Cảnh Tử Sâm đứng lên ôm lấy Tô Nhược bước nhanh vào lối thoát hiểm.

Vừa ra khỏi cửa, xe đã đợi sẵn hai người,tài xế mở cửa cho hai người ngồi vào.Lúc này phóng viên đuổi đến nhưng chỉ còn thấy bóng đèn phía sau, vô cùng tức giận...!
Trong này Hải Lam có chút hoang mang cùng Cảnh Tử Bằng và Cảnh Tử Phong được đưa ra xe,trước sự bảo vệ của Điền Lăng và đội an ninh...!
.....!
Sau khi ngồi vào xe rồi Tô Nhược liền níu tay Cảnh Tử Sâm lo lắng hỏi, cô biết rõ chắc chắn đã xảy ra chuyện gì liên quan đến cô nên Cảnh Tử Sâm mới lo lắng an toàn cho cô như vậy.

- Tử Sâm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?.

May mắn là buổi họp báo do Trác Ân tổ chức, sự kiện mang tính nhân văn, nên phóng viên không dám làm loạn,nhưng Cảnh Tử Sâm biết rõ sau khi kết thúc buổi từ thiện bọn họ sẽ như đàn ong vỡ tổ cho nên anh thừa dịp buổi lễ vẫn còn mà an toàn sắp xếp đưa Tô Nhược rời đi trước..

Cảnh Tử Sâm lấy điện thoại mở ra, anh nói với Tô Nhược..

- Nhược Nhược em phải giữ bình tĩnh, anh cũng chỉ mới nghe Điền Lăng nói qua có một đoạn clip hiện đang chia sẻ rầm rộ trên mạng nói về em.Chờ anh mở lên xem sao.

Tô Nhược hoang mang vô cùng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh để Cảnh Tử Sâm mở đoạn clip do Trần Lực mới gửi đến.

Video vừa mở lên xuất hiện hình ảnh người đàn ông khắc khổ ngồi bên lề đường, nét mặt đau lòng,ông ta nức nở nghẹn ngào..

- Anh đừng có quay được không, con gái tôi mà thấy con bé sẽ giận Tôi đấy..Cũng chỉ vì tôi quá nghèo nên con tôi không muốn nhận lại người cha này mà..Đừng quay..đừng quay..

Bên ngoài có người hỏi ông ta..

- Con ông là ai, tại sao lại có con cái tàn nhẫn như thế..được rồi không quay thì không quay, tôi tắt rồi đây, ông nói xem con gái ông là ai?
Tuy người đàn ông nói sẽ không quay nhưng thực chất anh ta chỉ đưa người kế bên cầm lấy còn mình vờ như không biết gì.

Nghe thế người đàn ông lấy tay lau nước mắt còn ôm ngực ho sặc sụa..

- Con..con tôi chính là Tô Nhược con bé rất xinh đẹp hiện tại chính là nữ diễn viên rất nổi tiếng..Chỉ là con bé không muốn nhận tôi.

- Tô Nhược sao ? Ông có thể nói rõ hơn không,có phải ông đang bốc phét hay không,cô ấy nổi tiếng như vậy sao lại là con ông được.1
Người quay clip lại hỏi..

- Tô Nhược cô ấy không phải xuất thân từ hào môn là thiên kim của Tô Gia hay sao?
Người đàn ông lắc đầu trong đau khổ..

- Không..không năm ấy con tôi bị bắt cóc,chẳng hiểu vì sao lại ở nhà Tô gia, tôi bây giờ bệnh rất nặng chỉ muốn gặp mặt con Tôi lần cuối thôi nhưng con bé không muốn gặp Tôi.Này anh nhìn xem đây là tấm ảnh lúc con tôi tròn mười tám tuổi,hiếm hoi lắm con bé mới chụp với Tôi một tấm hình..

Tấm ảnh ông ta đưa ta ra là hình ảnh lúc Tô Nhược mới bước chân vào showbiz, cô đứng bên cạnh ông ta khuôn mặt cười rất tươi.

Tô Nhược không biết vì sao lại có tấm ảnh này, cô nhớ rất rõ cô chưa bao giờ gặp qua người đàn ông này.

Rõ ràng cô không biết ông ta là ai.

Tiếng khóc của ông ta,tiếng kể lể của ông ta Tô Nhược không còn nghe vào nữa.Đầu cô có chút choáng váng, bên tai ù ù hoang mang tột đột.

Cảnh Tử Sâm tắt điện thoại anh vội kéo Tô Nhược vào lòng..

- Nhược Nhược..

Mặt Tô Nhược tái đi,cô trở nên thất thần níu lấy áo Cảnh Tử Sâm.

- Tử Sâm ông..ông ta là ai, là ai..sao lại nhận là ba của em..?
Cảnh Tử Sâm ôm lấy vai cô, vội trấn tỉnh tinh thần cho Tô Nhược.

- Nhược Nhược anh sẽ cho người điều tra, em đừng quá lo lắng..

Đôi môi Tô Nhược có chút run rẩy,không rõ vấn đề từ đâu..

Ting..ting...ting...!
Reng...reng...reng..

Tin nhắn và điện thoại Tô Nhược reo lên liên tục.Tô Nhược mở túi xách vội lấy điện thoại ra xem..

Nhưng chưa kịp mở điện thoại ra đã bị Cảnh Tử Sâm dành lấy.

Tô Nhược ngẩng đầu nhìn anh khó hiểu.

- Tử Sâm..

- Bây giờ em không nên nghe điện thoại hay trả lời tin nhắn bất cứ ai.

Nói rồi anh tắt nguồn điện thoại của Tô Nhược bỏ vào túi áo của mình..

Cảnh Tử Sâm kéo Tô Nhược vào lòng ôm thật chặt,anh vuốt lấy tóc cô.

- Nhược Nhược em có tin tưởng anh không?
Tô Nhược hít thở thật sâu vương mắt nhìn anh..

Rồi khẽ gật đầu, Cảnh Tử Sâm hôn lên trán cô.

- Vậy phải nghe lời anh, tạm thời đừng xuất hiện.Mọi việc cứ để anh lo liệu có được không...?
Anh nói tiếp..

- Hiện tại rõ ràng có người âm mưu hại em, việc này không còn nhắm vào em nữa mà còn có cả Tô Gia.

Nên em phải bình tĩnh,hứa với anh phải mạnh mẽ lên, có được không..?
Tô Nhược gật đầu, Cảnh Tử Sâm ôm chặt cô vào lòng hôn lên tóc cô, khi nhìn ra ngoài cửa sổ ánh mắt anh nhuộm màu bóng đêm vô cùng lạnh lẽo.

????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 116: 116: Scandal Bùng Nổ


Tại Cảnh Gia..

Lúc này Hải Lam và Cảnh Tử Bằng ngồi trong thư phòng bên cạnh còn có Cảnh Tử Phong.Bọn họ chăm chú nhìn vào đoạn clip đang được chia sẽ rầm rộ trên mạng, hiện tại đang có nhiều luồn ý kiến tranh cãi, người bảo vệ Tô Nhược người thì lên án không thương tiếc.

Đây có thể xem là một trong scandal lớn nhất từ trước đến nay của Tô Nhươc, dư luận cho rằng Tô Nhược ham giàu sang và hào quang nên không dám nhận ba ruột của mình để ông phải khốn khổ đáng thương như vậy, là một người nổi tiếng nhưng nhân cách đạo đức không có, Tô Nhược không xứng đáng là một ngôi sao cần tẩy chay nhanh chóng..

Dư luận ngày càng phản ứng dữ dội, sự việc của Tô Nhược lên top một tìm kiếm.

Có người còn lập ra hashtag yêu cầu tẩy chay Tô Nhược,nhiều ngôn từ khó nghe tấn công công ty và các nhãn hàng Tô Nhược đang làm đại diện, cả Hoa Hạ cũng không tránh khỏi..

Trầm trọng hơn nữa Tô gia được đưa vào tầm ngắm, trước cổng lớn Tô gia và ở Tô Thị đều bị phóng viên bao vây.

Chẳng biết nguồn cơ từ đâu, chỉ vì câu nói của người đàn ông kia, mà tin đồn từ các trang mạng xã hội còn cho rằng năm ấy Tô gia đã cho người bắt cóc Tô Nhược, nhưng Tô Nhược vì người có tham vọng nên chấp nhận ở lại Tô gia thay vì quay lại gặp người cha đáng thương của mình..

Tuy tất cả hiện tại chỉ là suy đoán gây tranh cãi lớn giữa fan và atifan.

Công ty của Tô Nhược hay Tô Thị cũng chưa lên tiếng cho nên mọi thứ diễn ra ngày càng phức tạp..

Hải Lam xem xong vẻ mặt khó coi, bà nói với Cảnh Tử Bằng..

- Trời ạ, sự việc này có thật không,nếu vậy con bé Tô Nhược này quả là quá nhẫn tâm rồi.

Bà níu tay Cảnh Tử Bằng.

- Tử Bằng anh nói xem,người tâm cơ như vậy làm sao để bước chân vào Cảnh Gia chúng ta được, thế mà tối nay anh con đưa cô ta đi giới thiệu với mọi người.Thật là xấu hổ quá đi mất..

- Em có im lặng hay không? Sự việc chưa được xác minh em đừng phán vội.

Cảnh Tử Bằng có chút đau đầu khi Hải Lam không ngừng um sùm bên tai.

Hải Lam bị mắng có chút tủi thân.

- Còn chưa rõ sao, anh nhìn xem có cả hình ảnh chứng minh.

Cảnh Tử Bằng mặc kệ bà ta, ông quay mặt hỏi Cảnh Tử Phong.

- Con thấy sự việc này thế nào?
Cảnh Tử Phong trầm tư, lúc vừa mở video này lên anh ta thấy người đàn ông này rất quen mắt, dường như đã gặp đâu rồi nhưng bây giờ lại nhớ không ra..

- Con nghĩ sự việc này có gì đó không đúng, hình ảnh thì cũng có thể cắt ghép, lời nói kể lể của người đàn ông này không xác minh được độ chính xác.

Cảnh Tử Phong nhìn Cảnh Tử Bằng nhưng lời nói lại dành cho Hải Lam.

- Con có tiếp xúc qua Tô Nhược vài lần,con nghĩ cô ấy không phải loại người như thế.

Nếu cô ấy là người ham mê vật chất lẫn hào quang thì bao nhiêu năm nay không cần phải che giấu thân phận hào môn của chính mình.

Rõ ràng nếu xuất thân là một thiên kim của Tô gia, chỉ riêng đặc điểm này đã là bước đệm rất tốt,giúp ích rất nhiều cho Tô Nhược ở thế giới showbiz.Nếu là một người toan tính không ai lại đi che giấu thân phận làm gì.

Cảnh Tử Bằng tán thành,ông gật đầu.

- Ba đồng ý với con, tuy mới tiếp xúc với cô gái này nhưng ba cảm giác được Tô Nhược không phải là một người tâm cơ.Còn nữa ba tin vào sự lựa chọn của Tử Sâm.

Hải Lan có chút không hiểu vì sao đàn ông trong nhà này đều nói tốt cho Tô Nhược,bà không có thành kiến gì nhưng ít ra khi đoạn clip kia đang lan truyền cũng phải có một chút hoài nghi gì chứ.

- Em không rõ,chỉ thấy người đàn ông kia thật tội nghiệp, bây giờ vì chuyện này mà Hoa Hạ bị ảnh hưởng không ít.Xem chừng ba người lần này đã nhìn lầm người rồi đấy.

Cảnh Tử Bằng đứng lên,không muốn tranh cãi với bà ta, ông chỉ nói nói rằng.

- Vốn từ đầu em đã không có thiện cảm với con bé nên sẽ nhìn theo hướng tiêu cực.Anh không khuyên em phải nhìn nhận vấn đề theo hướng tích cực.Chỉ cần nói ít lại một câu, đừng gây phiền phức cho Tử Sâm là được.Nhớ rõ không được nhận phỏng vấn hoặc trong thời gian này không nêu lên cảm nghĩ của mình với bất cứ ai.

Hải Lam nhìn bóng lưng ông rời đi mà có chút uất ức, bà có nói là ghét bỏ Tô Nhược đâu, bà chỉ lo lắng cho con trai mình bị ảnh hưởng vì con bé.Cảnh Tử Bằng biết bà hay nhắn tin tâm sự với bạn bè nhất là với Đường Hân Nghiêng nên ông cảnh cáo bà trước,sợ thông tin không hay lại lan truyền trên mạng.

Lúc này Cảnh Tử Phong nheo mắt nhìn người đàn ông trên màn hình, trong đầu anh chợt ngời ngợi nhớ ra.

Đúng rồi anh đã từng gặp ông ta ở trường dạy múa của Đường Hân Nghiêng hai lần, và một lần ở trước cổng nhà Đường gia.

Lần nào anh gặp ông ta cũng với vẻ lấm lét,thập thò, thấy anh xuất hiện ông ta liền bỏ đi..

Đúng rồi là ông ta, không sai được,nhưng người đàn ông này thì có liên quan gì đến Đường Hân Nghiêng.

Hải Lam bị chồng mắng có chút ấm ức, quay sang Cảnh Tử Phong từ lúc giờ bỏ hồn nơi đâu, bà nói..

- Tử Phong con xem ba con đấy chưa gì đã bênh con bé đó chầm chập...này..này con đi đâu vậy?
- Con có việc bận đi trước..

Hải Lam chưa nói xong đã thấy Cảnh Tử Phong vội vàng rời đi.

.....!
????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 117: 117: Bất An Không Yên


Tô Nhược ngồi trên giường ôm chiếc gối vào lòng, lúc vừa về đến nhà Cảnh Tử Sâm vào thư phòng đến giờ một lúc sau Trần Lực và Điền Lăng cũng đến, đã qua hai tiếng nhưng vẫn chưa thấy kết thúc.

Thật ra đây là sự việc của chính cô, Tô Nhược rất muốn tham gia, nhưng Cảnh Tử Sâm ý tứ muốn cô được nghỉ ngơi.

Làm sao nghỉ ngơi được đây,hơn ai hết Tô Nhược biết rất rõ tính nghiêm trọng của sự việc lần này, nó như ngòi nổ ném vào dư luận.

Cảnh Tử Sâm không cho cô sử dụng điện thoại cho nên cô không rõ mọi việc thế nào rồi.Cô biết anh sợ cô bị tổn thương vì những đả kích trên mạng xã hội rồi sẽ mệt mỏi với những lời ra tiếng vào không hay.

Nhưng càng như thế cô càng lo lắng, chẳng biết bây giờ mình nên làm gì cả,càng nghĩ đầu Tô Nhược càng đau.

Cô không rõ ai là người đã cố tình làm ra việc này, lúc đầu Tô Nhược có nghĩ qua chính là Đường Hân Nghiêng..

Nhưng lại bác bỏ ngay lập tức,vì nếu sự việc này đúng thật là do cô ta gây nên thì cũng sẽ gây ảnh hưởng không nhỏ đến Đường Chấn Quang.Không may có người sẽ điều tra về xuất thân của cô thì việc cô ta là thế thân cũng khó lòng che giấu.Chẳng lẽ cô ta không sợ, mà nếu thật là Đường Hân Nghiêng thì cô chưa cần hỏi tội cô ta nếu Đường Chấn Quang mà biết được, ông ta có thể sẽ gi3t chết Đường Hân Nghiêng.

Tô Nhược nghĩ mãi không ra ai khác Đường Hân Nghiêng lại có thể ra tay tàn độc để hại cô thế này..

..

Lúc nghe tiếng xe bên dưới, Tô Nhược biết rõ đám người Trần Lực đã rời đi rồi.Cô vội mở cửa phòng đi qua thư phòng tìm kiếm Cảnh Tử Sâm..

Tô Nhược gõ cửa mấy cái, không để Cảnh Tử Sâm lên tiếng, cô đã đẩy cửa đi vào.

- Tử Sâm em vào nhé.

Lúc này Cảnh Tử Sâm đang ngồi sau bàn làm việc, anh đang chăm chú xem gì đó.Ánh sáng màn hình hất lên khuôn mặt đường nét như tạc tượng của anh có chút đăm chiêu.

Thấy người vào là Tô Nhược, Cảnh Tử Sâm tắt đi màn hình,anh nở nụ cười, đưa tay về phía cô.

- Vào đây với anh.

Tô Nhược đi tới,Cảnh Tử Sâm phát hiện sắc mặt cô tràn đây lo lắng.

Anh nắm lấy tay cô kéo cô vào lòng, bàn tay xoa lấy mặt Tô Nhược..

- Sao lại nhăn nhó thế này, xấu chết đi được.

Tô Nhược biết rõ anh cứ làm như không có chuyện gì xảy ra, nhưng lúc này Tô Nhược rất khó chịu,cô cảm thấy mình như con ngốc vậy.Cái gì cũng không biết.

Tô Nhược thật lòng cười không nói nữa rồi..

- Tử Sâm trả điện thoại lại cho em đi.

- Để làm gì?
Cảnh Tử Sâm thu lại nụ cười,nét mặt anh có chút trầm ngâm.

Tô Nhược ngồi dậy từ trong lòng anh, cô đứng dậy đi đến ngồi xuống sopha, thở dài có chút mệt mỏi.

- Tử Sâm em biết anh muốn bảo vệ em,nhưng em không yếu ớt như vậy, em muốn biết chuyện gì đang xảy ra.

Em cảm thấy mình bây giờ chẳng khác gì người mù cả cảm giác rất khó chịu anh hiểu không?
Tô Nhược chút cao giọng nhưng sắc mặt lại tràn đầy bất lực và mệt mỏi.

Khiến chân mày Cảnh Tử Sâm nhíu lại, Anh biết rõ Tô Nhược đang lo lắng cho Tô gia, và cả anh nên cô mới tự tạo áp lực cho bản thân.

Tô Nhược đỏ mắt, vốn Cảnh Tử Sâm nào có lỗi gì đâu, tất cả vấn đề là nằm ở cô mà cô lại vô cớ trút giận vào anh.

Tô Nhược hít thở thật sâu, nhẹ giọng áy náy.

- Em xin lỗi, em không cố ý lớn tiếng với anh..

????????????⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 118: 118: Cảm Động Vô Hạn


Cảnh Tử Sâm thở dài đau lòng,anh đi đến ngồi xuống chỗ Tô Nhược, nhẹ nhàng ôm lấy cô vỗ vễ cho Tô Nhược bình tĩnh lại.

Anh xoay người để Tô Nhược mặt đối mặt với anh.

- Nhược Nhược anh không trách em lớn tiếng với anh,nhưng anh rất chạnh lòng vì em không tin tưởng anh.

- Em không có không tin tưởng anh.

Tô Nhược lắc đầu oan ức.

Cảnh Tử Sâm nhìn cô,ánh mắt thâm tình bao lấy Tô Nhược.

- Vậy tại sao em không hỏi anh nhưng lại cứ khăng khăng muốn đòi lại điện thoại.Em muốn lấy điện thoại để làm gì khi biết rõ trên đó toàn tin tức tiêu cực cả cái clip kia cũng là bịa đặt những vấn đề đó em không nên quan tâm.Mà em phải vững lòng tin tưởng ở anh, anh sẽ minh oan cho em, em muốn biết gì anh đều sẽ nói tất cả với em.

Lần đầu tiên từ khi ở bên nhau, Cảnh Tử Sâm và cô xảy ra mâu thuẫn tranh cãi qua lại thế này.Anh luôn có cách cho cô thấy rõ cái sai của chính mính.

Tô Nhược nhỏ giọng.

- Em xin lỗi..

Cảnh Tử Sâm đau lòng ôm lấy cô vào lòng, hôn lên trán cô anh nói.

- Anh không trách em, anh chỉ muốn em hiểu ngày xưa thế nào anh không quan tâm nhưng bây giờ em đã có anh, sóng to bão lớn thế nào đã có anh bên cạnh em rồi.Không cần lo lắng hay sợ hãi, tin tưởng anh có được không?
Lời anh nói còn ánh mắt kiên định kia của anh khiến Tô Nhược cảm động đến bật khóc,cô dụi mặt vô ngực anh nức nở.

- Anh biết không em ngày trước vốn không yếu đuối như vậy, scandal có bủa vây em cũng không sợ hãi.

Nhưng lần này thì khác, em không phải sợ fan quay lưng hay hiểu sai về em.Mà em sợ..sợ rằng chuyện thân thế của em sẽ ảnh hưởng đến Tô gia đến mẹ đến Tô Hàn.Còn nữa....!
Cô ngẩng mặt nhìn anh,nước mặt chảy dài bên má.

- Em sợ ba mẹ anh sẽ hiểu sai về em, sẽ không chấp nhận em..Em sợ sẽ mất anh.Ngày xưa em không hề bận tâm gì cả, ai muốn nói gì cũng được vì lúc đó em chỉ có một mình.

Vốn em đã là đứa con bị vứt bỏ cho nên em chưa bao giờ hi vọng mình sẽ được thương yêu.

Nhưng bây giờ thì khác,em không phải một mình, em còn có anh.Em rất sợ....!
Trái tim Cảnh Tử Sâm siết chặt lại, nhìn cô khóc mà anh tức giận chính mình không cho cô cảm giác an toàn,không bảo vệ cô đúng cách khiến cô áp lực đến đau lòng thế này.Vừa rồi anh còn tức giận với cô.

Tâm can Cảnh Tử Sâm như ai nhào nặn, ê ẩm đến tê liệt..

- Nhược Nhược, đừng khóc, đừng khóc anh hiểu rồi..

ngoan..

.

||||| Truyện đề cử: Nhắm Mắt Vẫn Thấy Anh |||||

Anh lau nước mắt cho Tô Nhược, nhìn vào mắt Tô Nhược.

- Nghe anh nói, anh đã giải thích rõ với ba mẹ của anh, ba còn nói phải ở bên an ủi em.Ông nói tuy mới gặp em nhưng ông tin em không phải là người tâm cơ.Còn nữa anh đã liên hệ với Tô Hàn và công ty của em, đợi anh thu thập mọi bằng chứng chúng ta sẽ mở họp báo minh oan cho em.Tô Hàn nói anh ấy và dì không sao chỉ lo lắng cho em.Cho nên Nhược Nhược em đừng lo lắng nữa có được không?
Tô Nhược nghe anh nói mà cảm thấy yên lòng, cô gật đầu dụi mặt vào ngực anh.

- Anh còn chưa nói hết..

Cảnh Tử Sâm nâng mặt cô lên,miết nhẹ môi hồng có chút hơi lạnh của cô.

- Em biết rõ anh yêu em nhiều như thế nào mà, em nghe rõ cho anh.Cuộc đời này em chỉ có thể bên cạnh anh, không ai có quyền bắt anh phải xa em.

Tô Nhược mỉm cười trong nước mắt,cô hạnh phúc gật đầu..

Thấy nụ cười của cô khiến Cảnh Tử Sâm nhẹ lòng, anh hôn lên môi cô, rầu rỉ kể lể..

- Thế mà lúc vừa rồi em mới làm anh tổn thương đấy.

Nhược Nhược em phải bù đắp cho anh..

Tô Nhược cười khẽ nhìn vẻ mặt như đang làm nũng của anh,chẳng hợp với bộ dạng của anh chút nào.

Nhưng khiến cô buồn cười,lo lắng trong lòng cũng nhẹ nhàng quên đi..

Tô Nhược hôn chụt lên môi anh.

- Đền bù cho anh.

- Ít ỏi thế à, em thật là keo kiệt..

Nói rồi anh giang tay ôm Tô Nhược vào lòng, cướp lấy đôi môi của cô nặng nề m*t lấy..Hai người vờn nhau trên sopha, Tô Nhược không có thời gian để rầu lo những chuyện khác, đầu óc hơi thở lúc này đều bị Cảnh Tử Sâm chiếm lĩnh tất cả..

Trước khi yêu Tô Nhược, Cảnh Tử Sâm luôn thấy phụ nữ là sinh vật khó hiểu nhất trên đời, tháng nào cũng mất máu mà không chết, thường rất đòi hỏi nhiều thứ vô cớ nhất là trong tình yêu.Thế nhưng bây giờ anh lại hiểu rằng không phải phụ nữ khó hiểu chỉ do người đàn ông có thật lòng muốn hiểu hay không.Song hành với người đàn ông làm tròn trách nhiệm sẽ là người phụ nữ đủ vẹn đức hi sinh.Khi người đàn ông đủ chân thành thì người phụ nữ ắt sẽ đặt niềm tin.1
Nhược Nhược! anh yêu em, chỉ giận chính mình đã không bảo vệ em thật tốt, anh không mưu cầu chi xa vời chỉ mong rằng trên thế giới nhỏ hẹp như thế này, anh chỉ muốn vơ hết mọi đau khổ của em về mình.

Chỉ cần em an yên ngả đầu bên cạnh anh là đủ.

????????????⬅️⬅️⬅️.
 
Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh
Chương 119: 119: Mễ Ái


Đường phố về đêm hoa lệ đông người, Cảnh Tử Phong cầm tái lái nhìn ra bên ngoài..

Anh chẳng rõ lúc này mình muốn làm gì, anh muốn đi đến đối mặt hỏi Đường Hân Nghiêng một chút việc..

Thời gian qua anh hạn chế gặp lại Đường Hân Nghiêng, lúc ở nhà hàng nhìn cô đau khổ vì anh trai của anh ta.Bỗng nhiên Cảnh Tử Phong chợt hiểu ra chuyện tình cảm không phải một bên chân thành sẽ nhận lại chân thành.Giống như bao nhiêu năm qua anh ta luôn bên cạnh chở che cho Đường Hân Nghiêng nhưng cô ta chưa một lần nhìn lại tấm chân tình của anh.Mỗi khi Đường Hân Nghiêng muốn gặp anh ta chỉ như nhịp cầu đều hỏi về Cảnh Tử Sâm.

Có lẽ đã đến lúc anh ta nên buông tay rồi, vì trên cuộc đời này dù có yêu đến mức nào cũng chẳng ai mong muốn mình lại là sự lựa chọn,mà đã là sự lựa chọn thì thử hỏi rằng mấy phần trong đó là tình yêu.

Nếu từ đầu trong lòng Đường Hân Nghiêng có anh ta thì đã không cần chờ đợi đến bây giờ.

Nhưng tối hôm nay khi gặp Đường Hân Nghiêng ở buổi từ thiện,trong lòng Cảnh Tử Phong cũng trăm bề khó xử, anh không muốn vương vấn mối tình không hồi kêt này nữa, khó mình khổ người chỉ là tình cảm kéo dài bao lâu nay nói chấm dứt ngay lập tức là đều không thể nào..

Lúc xe chạy qua Cảnh Thị, Cảnh Tử Phong nheo mắt nhìn người con gái đang đứng đón taxi phía trước, vẻ mặt có chút ngốc nhưng rất xinh đẹp,chỉ là nhìn sao cũng có chút ngờ nghệch của sinh viên mới ra trường..

Cảnh Tử Phong thu lại ánh mắt, trong lòng đang rối rắm nhiều thứ, anh không có ngừng lại mà vượt qua chỗ cô gái đang đứng.

Mễ Ái nhìn dòng xe cứ lạnh lùng trôi qua thế nào cũng chẳng ai ngó ngàng đến cô cả, khuôn mặt bầu bỉnh đáng yêu nhăn nhúm lại.

Thật là, công việc quá nhiều khó khăn cô mới được vào Cảnh Thị thử việc, hiện tại cô đang thử việc cho vị trí trợ lý thư kí của Tổng Giám Đốc,tư liệu mỗi ngày đều ngập đầu dù ngày nào cô cũng đều phải tăng ca.

Rõ ràng cô chỉ là nhân viên thử việc, mới vào có mấy tháng mà đã gây họa không ít, chắc chắn chẳng ai xui xẻo như cô đâu.

Ngày đầu vào làm đã tạt cafe lên người Tổng Giám Đốc.Ở Cảnh Thị ai cũng bảo sếp lớn ấy là hình mẫu bao cô gái ao ước, đẹp trai con nhà tài phiệt, lại ấm áp, ôn hòa, tính cách hoàn toàn ngược lại với người anh trai của mình.

Thế mà sao cô nhìn làm sao cũng không thấy thế nhỉ, anh ta dường như không vừa mắt cô thì phải.

Không bắt cô giặc áo cho anh ta thì cũng rất nhỏ nhen ép cô làm rất nhiều việc.Chỉ nghĩ đến người sếp xấu xa này cô vẫn mang nỗi ấm áp.

Cô là không muốn mất mặt với ông cô,cho nên mới cắn răng ở lại làm mà thôi.Đừng tưởng cô như người khác ước ao được ở lại Cảnh Thị mà ức h**p cô.Tuy cô có chút ngốc nhưng vẫn biết tức giận mà.

Két..

Tiếng thắng xe ngừng ngay trước mắt của Mễ Ái làm cô hốt hoảng thụt lùi mấy bước chân.

Cảnh Tử Phong nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của Mễ Ai trong lòng có chút buồn cười.

Anh mở cửa sổ nghiêng đầu ra ngoài.

- Lên xe.

Mễ Ái trợn tròn mắt, trời ạ sao người đàn ông này linh thế,mới vừa nghĩ đến liền xuất hiện.

Mễ Ái không quá thích người đàn ông trầm tính,mà Cảnh Tử Phong lại thuộc tuýp người đó.Nhìn vào thế nào cũng thấy thật khó gần,từ ngày vào làm đến tận bây giờ dường như Mễ Ái chưa bao giờ thấy Cảnh Tử Phong cười cả.

Nên trong mắt cô, luôn xếp Cảnh Tử Phong ở top nguy hiểm,cần phải tránh xa.

Mễ Ái vén lấy mái tóc bị gió thổi bay, vội cười lắc đầu.

- Tổng Giám Đốc, cám ơn anh, tôi tự về được rồi.

????????⬅️⬅️.
 
Back
Top Bottom