Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 180


Chương 180:

“Phong tiên sinh, anh muốn ăn gì?”

Hạ Dĩ Cầm chủ động hỏi: “Tuyết Lạc nói anh thích ăn thịt bò bít têt?”

“Ừ, tôi ăn thịt động vật cao cấp.”

Phong Hàng Lãng nhã nhặn trả lời.

Khuôn mặt Phong Hàng Lãng anh tuần, một cái nhướn mày, một cái nhếch môi cũng làm cho Hạ Dĩ Cầm yêu thích không ngừng. Nếu có thê gả cho người đàn ông này, Hạ Dĩ Câm phải trả giá đắt cô cũng nguyện Hàng Lãng trò chuyện vui vẻ, em..

em muôn vệ Phong gia chăm sóc Phong Lập Hân. Em đi trước nhé.”

“Tuyết Lạc đừng vội, ở lại chúng ta cùng nhau ăn bữa tôi đi. Thuận tiện, sau đó Phong Nhị thiếu gia có thể chở em về.” Hạ Dĩ Cầm dịu dàng nói với vẻ quan tâm Tuyết Lạc giông như thật sự xem cô ây là em gái ruột của mình.

“Không cần, em có thể tự gọi taxi.”

Nói xong, Tuyết Lạc vội vàng giông như chạy trôn rời đi.

Hạ Dĩ Cầm vốn tưởng Phong Hàng Lãng tới đây chỉ muôn diễn một chút nhựng không ngờ hắn lại thật sự ngồi xuông ngay ngắn trước mặt cô.

“Phong tiên sinh, anh muốn ăn gì?”

Hạ Dĩ Cầm chủ động hỏi: “Tuyết Lạc nói anh thích ăn thịt bò bít tết?”

“Ừ, tôi ăn thịt động vật cao cấp.”

Phong Hàng Lãng nhã nhặn trả lời.

Khuôn mặt Phong Hàng Lãng anh tuần, một cái nhướn mày, một cái nhếch môi cũng làm cho Hạ Dĩ Cầm yêu thích không ngừng. Nếu có thê gả cho người đàn ông này, Hạ Dĩ Câm phải trả giá đắt cô cũng nguyện ý.

“Phong Nhị thiếu gia thật hài hước.

Vậy thì hai phần bò bít tết đi. Thêm Hóc W Hạ Dĩ Cầm vừa định đem thực đơn trong tay đặt xuống cùng chọn món với Phong Hàng Lẵng, lại kinh ngạc phát hiện Phong Hàng Lãng. đang ăn phân bánh dư lại trên bàn của Lâm Tuyết Lạc.

Bình thường Phong Hàng Lãng rất ít ăn đồ ngọt, hắn .cau mày nhưng vân cố ăn hễt cả miếng bánh Mousse.

Trong nháy mắt Hà Dĩ Cầm hối hận, sớm biêt Vậy, cô đã ăn miệng bánh kia. Như vậy lúc này Phong Hàng.

Lãng ăn miệng bánh đó chính là ăn phần còn lại của Hạ Dĩ Cầm! Chuyện đó lãng mạn biết bao?

Nhưng Hạ Dĩ Cầm lại lo ngại một Phong Hàng Lãng tự cao tự đại, sao lại ăn đồ ăn dư của phụ nữ? Cô nghĩ cũng không dám!

Phong Hàng Lãng vừa ăn, vừa gõ tin nhãn gửi cho Tuyết Lạc.

“Xe không khóa, ngoan ngoãn ngồi trong xe chờ tôi. Cô dám đi, cô sẽ không chịu đựng được hình phạt của tôi đâu!”

Đi ra khỏi nhà hàng Lâm Hải, cảm nhận được gió đêm mát lạnh thôi tới Tuyết Lạc không nhịn được cảm thấy mật mát.

Lần này, cô đã đạt được ý nguyện – của mình đem người đàn ông đó đây cho một người phụ nữ khác, cô phải cao hứng, mới đúng, tại sao trong lòng lại cảm thấy buồn bã và mất mát!

Tuyết Lạc không rõ mình rốt cuộc là muôn gì, cô chỉ cảm thấy, đau buồn khó hiệu đang bao trùm lấy mình, làm cách nào cũng không thoát ra nổi.

Tuyết Lạc : ngắng đầu nhìn bầu trời, bâu trời cũng không phải. chỉ duy nhất một màu đen, nhờ ánh sáng rực rỡ của những ngôi sao sự bất tận vô bờ đó còn mang màu xanh thẫm, đẹp một cách bình yên.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 181


Chương 181:

Tuyết Lạc muốn nhìn rõ bầu trời xanh thẫm này, muốn xem đến tột cùng phía chẩn trời kia chứa đựng cái gì.

Ở đó có chứa một thế giới song song, nơi không phải chịu áp lực của đạo đức và ràng buộc của pháp luật, có thể tự do tự tại sông cùng người đàn ông mình yêu đến hết đời.

Bước chân như có ngàn cân nặng, .

giống như đôi chân cũng không muốn nghe lời cô nữa.

Tuyết Lạc ngôi trên vườn hoa ngoài nhà hàng, cô im lặng một mình ngắm nhìn bầu trời xanh thẫm. Mọi suy nghĩ dường như biên mắt khi Tuyết Lạc nhìn chăm chú lên bầu trời, mọi suy nghĩ trong đầu giỏng như bị hút sạch trở nên hoang vu trông rồng.

Bất chọt tiếng chuông báo tin nhắn vang. lên khiến cô dần định thần lại.

Cô giông như không còn sức lực, đờ đẫn móc điện thoại từ trồng túi xách ra xem.

“Xe không khóa, ngoan ngoãn ngồi trong xe chờ tôi. Cô dám đi, cô sẽ không chịu đựng được hình phạt của tôi đâu!”

Lại là Phong Hàng Lãng gửi tới! Điều này sao có thể? Không phải hắn đang trò chuyện cùng Hạ Dĩ Cầm trong nhà hàng sao? Thê nào còn rảnh rỗi mà gửi tin nhắn cho cô được chứ.

Tuyết Lạc cần thận nhìn lại một lần.

Đúng là Phong Hàng Lãng gửi tới.

Hơn nữa, giọng điệu này trước sau đều mang vẻ ngang ngược.

Để cô ngồi trên xe hắn? Chủ ýn mà hắn cũng có thể nghĩ ral Chính hắn bên trong ăn uông no say, lại có người đẹp ngôi bên cạnh, không phải sẽ vui đến quên trời quên đất?

Vậy để cô ngồi đây? Ngồi bên ngoài chờ hắn ăn còn chưa nói lại còn phải nhịn đói chờ hắn trêu hoa ghẹo nguyệt với người phụ nữ khác?

Được rồi, là cô chính tay tự đẩy người phụ nữ khác đến bên hắn!

Vậy bây giờ cô phải làm sao? Cô thực sự là nên ngồi trên xe chờ hắn?

Hay là không đợi hắn đây?

Tuyết Lạc suy nghĩ nếu thật sự Phong Hàng Lãng và Hạ Dĩ Cầm trò Tàn vui vẻ, thật ra cũng là chuyện tốt. Nếu sau đó có thể đi xem phim, đi dạo phó, còn lăn lộn cùng nhau trong phòng tổng thông… thì càng là chuyện tốt hơn!

Suy đi nghĩ lại, Tuyết Lạc cảm giác mình ở lại làm kỳ đà cản mũi không tốt lắm. Một lát nữa hắn và Hạ Dĩ Cầm kìm lòng không được muôn ôm hôn trên xe, lại nhìn thấy người chị dâu này cũng trên xe, vậy hẳn sẽ rất lúng túng.

Xét về cảm xúc hay lý trí, Tuyết Lạc thấy mình vẫn là nên bước ra con đường nhựa ngoài nhà hàng.

Sau đó, Tuyết Lạc nhanh chóng xóa tin nhắn, lại sau đó đi nhanh về phía con đường nhựa phía trước.

Nhưng vừa đi mấy bước, „ Tuyết Lạc dừng lại. Nội dung tin nhắn vừa rồi hăn có nói xe hãn không khóa?

Người đàn ông này cũng thật dũng cảm, cũng không sợ bọn trộm ra tay với chiếc xe của hắn?

Suy nghĩ. chốc lát, Tuyết Lạc quyết định đi vệ phía bãi đồ xe tìm chiệc xe Ferrari của Phong Hàng Lãng khóa lại.

Tuy nói bãi đỗ xe rộng lớn, nhưng loại xe thê thao cao cập như Ferrari thật sự dễ thấy, giông như hạc đứng giữa bầy gà.

Trong bãi đỗ xe, Tuyết Lạc dễ dàng tìm thầy chiếc xe Ferrari của Phong Hàng Lãng. Xem ra người đàn ông này thật sự không đề tâm, thật sự chủ quan không sợ bị bọn trộm nhòm ngó xe của hãnÏ
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 182


Chương 182:

Mùi thuốc lá cay nồng nhàn nhạt còn có mùi hương bạc hà của hắn quanh quần trong mũi Tuyết Lạc, thứ mùi này đã ngâm dần vào máu vào cốt tủy của cô.

Tuyết Lạc không kiềm chế được mà nghĩ tới buổi tối hôm đó, Phong Hàng Lãng kéo cô ra khỏi trường học, hán nói đưa cô ra biển ngắm bỉnh minh nhưng rốt cục cô bị lời nói ngọt ngào của hăn hấp dẫn, bị hắn hung hăng khinh rẻ.

Hắn dùng hành động thực tế chứng minh cho cô biết sự thật của chuyện ngắm bình minh.

Giống như khi đó chỉ là một giấc _ mộng đẹp khiến Tuyết Lạc say đắm trong sự nhu tình của hắn, cô trầm luân trong từng cơn kích tỉnh, không cách nào phân biệt ngày hay ‘đêm.

Nếu như lần đầu tiên phát sinh quan hệ là lúc cô bị nhốt thì bát cháo là nguyên nhân nảy sinh tình ý, nhưng còn lần ở bờ biên đó? Lâm Tuyết Lạc cô là hoàn toàn bị động sao? Cô nhớ cô quấn lây hắn thật chặt, cô cùng hắn dây dưa triền miên tới mức chân cô cũng cảm thấy đau.

Tuyết Lạc không biết làm sao để quên đi tội lỗi này, Sự vui vẻ trong khoảnh khắc đó đổi lại là môi ngày cô sông trong đau khô.

Tự trách, áy náy, dẫn vặt tinh thần, bị chuẩn mực đạo đức trói buộc. Tuyết Lạc cảm thấy mình sắp bị ép đên điên rồi!

Tuyết Lạc cầm chặt chìa khóa, vội vàng chui ra khỏi xe. Sau khi đem xe khóa lại cận thận, cô nhanh chóng rời khỏi nơi rối rắm này.

Cô cũng không trực tiếp mang chìa khóa trả cho Phong Hàng Lãng mà cô gửi ở quây quản lý tiên sảnh. Tuy răng hành vi Phong Hàng Lãng không hê khiêm. tốn nhưng đồi lại hăn có một vẻ bề ngoài khiêm tốn lịch sự.

Hắn lại còn là một người đàn ông đẹp trai và giàu cól Rời khỏi nhà hàng Lâm Hải, Tuyết Lạc vẫy một chiếc xe taxi về thẳng Phong gia.

“A, phu nhân sao cô lại về một mình?

Nhị thiếu .gia đâu? Cậu ấy không phải ra ngoài ăn tối cùng cộ sao?” Thấy phu nhân Tuyết Lạc về nhà một mình, dì An hoài nghi không hiều.

“Nhị thiếu gia nhà mình đang hẹn hò đấy! Đoán chừng tối nay có lẽ không vê Nước đâu!” Trong lòng Tuyết Lạc chua xót nhưng cô lại giả vờ thoải mái và vui vẻ.

“Cái gì, Nhị thiếu gia đi hẹn hò? Hẹn hò với ai?” Dì An nhất thời kinh ngạc.

“Tiểu thư Hạ gia nổi tiếng, Hạ Dĩ Cầm. Dì An yên tâm đi, Hạ Dĩ Cầm nết na thùy mị, nêu trở thành Nhị phu nhân, Nhị thiếu gia nhà mình cũng không phải chịu thiệt thòi nào. ” Tuyết Lạc thấy dì An khiếp sợ liền an ủi.

“Phu nhân, sao cô lại hồ đồ như thé.

Sao cô có thế sắp xếp chuyện hẹn hò cho Nhị thiếu gia như vậy được?

Trong lòng j Nhị thiếu gia chắc chắn sẽ cảm thấy rất khô sở!” Dì An không nhịn được mà bực tức với Tuyết Lạc “không hiểu chuyện” này.

Thay vì nói Tuyết Lạc “không hiểu chuyện” chỉ bằng nói Tuyết Lạc vôn không biết gì nên không có tội.

Nếu không phải bị trên dưới Phong gia lừa dồi, làm sao cô phải chịu đựng đủ loại luân lý tê vò chứ!

Trong lòng Phong Hàng Lãng rât khô sở sao? Sao cô nhìn thê nào cũng không ra được! Vừa mới trong nhà hàng Lâm Hải khi người đàn ồng đó gặp mẹ vợ tương lai Hạ gia, hăn liền bày ra dáng vẻ quý ông lịch thiệp!

Làm sao trong lòng lại khổ sở cơ chứ?

Phải là nội tâm nở hoa mới đúng!

Lúc này cưới Đại tiểu thư Hạ gia, hắn không phải mắt cho Hạ gia hai nghìn tệ hay ba nghìn tệ mà còn nhận được Sự ngưỡng mộ hàng vạn người, không cân nói sẽ có bao nhiêu vui vẻ!

“Dì An, dì đừng lo lắng, trong lòng Nhị thiếu gia chắc hắn là rất vui. Dì cứ chờ Nhị thiếu gia thông báo ngày Phong gia mở tiệc đi! Đây cũng là ý của Đại thiếu gia.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 183


Chương 183:

Tâm trạng Tuyết Lạc cũng không tốt, thậm chí còn có chút tệ. Từ lúc rời Lâm Hải về Phong gia, trong lòng cô vận đau âm ỷ.

Đó là nỗi đau không. biểu hiện ra ngoài, không thể nỏi rõ càng không có biện pháp chạm vàol Tuyết Lạc trở về phòng và nhốt chặt mình trong đó. Cô không kìm được lòng mình, cô lặng lẽ ‘ ngồi vào bàn đọc sách rơi nước mắt, nhìn cô giống như một bức tranh thê lương.

Cô tự nhủ với bản thân hết lần này tới lần khác để hắn tìm người phụ nữ khác là chuyện đúng đăn cô phải làm!

Lẽ ra cô phải chắm dứt mối quan hệ với Phong Hàng Lãng từ lâu rồi!

Người đàn ông Phong Hàng Lãng này không là người yêu cô, cũng không phải người cô nên yêu!

Tuyết Lạc cắn chặt môi mình đến đau đớn cũng không thê xóa được vết thương tận đáy lòng. Cô sẽ đem thứ tình cảm không biết xáu hỗ này chôn chặt đến suốt đời.

Tuyết ‘ Lạc không L biết làm sao đề vơi bớt nỗi đau, cô vẫn còn trẻ, vẫn còn cải thiện được, cũng mới chỉ vào thời điểm bắt đầu biết yêu.

Chảng qua cô sống chưa đủ lâu để biết cách điều chỉnh tình cảm của bản thân cho phù hợp. Tuyết Lạc chỉ biết răng cô nảy sinh tình cảm với Phong Hàng Lãng là sai làm. Cô là vợ Phong Lập Hân dù cô không thể yêu chồng mình sâu đậm nhưng ít ra cũng không thể phản bội chồng mình.

Còn có tình cảm anh em sâu đậm của Phong Lập Hân và Phong Hàng .

Lãng, Phong Lập Hân đã đánh đồi tính mạng của mình để cứu Phong Hàng Lãng. Tuyết Lạc không muôn hai người bọn họ vì cô mà trở nên xa cách, cô lại càng không muôn bọn họ sẽ trở mặt với nhau.

Nếu sự thật là vậy, Lâm Tuyết Lạc cô chính là tội đồ của Phong gia.

Không biết nước I mắt rơi lúc nào, Tuyệt Lạc năm sâu vào giường cuộn mình thành hình con tôm, một mình gặm nhắm khổ sở.

Trong phòng y tế, Phong Lập Hân vừa mới tháo máy hô hâp.

Dì An vội vàng chạy vào.

“Đại thiêu gia, cậu mau khuyên phu nhân Tu yết Lạc đi, Hôm nay, phụ nhân Tuyết Lạc sắp xếp đôi tượng hẹn hò cho Nhị thiêu gia. Nếu cứ như vậy, tình cảm cô ấy sẽ ngày một phai nhạt. Đến lúc đó, dù phu nhân Tuyết Lạc có biết sự thật, „ cũng sẽ không tha thứ cho Nhị thiêu gia nữal”

Dì An một lòng lo lắng cho mối quan hệ của vợ chồng Nhị thiếu gia, tại sao không thê thẳng thắn nói chuyện với nhau chứ? Bà biết Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng cè còn băn khoăn, nhưng tận sâu đáy lòng của bà tin tưởng phu nhân Tuyết Lạc là một cô gái tốt, sẽ không giỗng với Lam Du Du.

“Sao cơ? Tuyết Lạc giới thiệu đối tượng hẹn hò cho Hàng Lãng sao?”

Phong Lập Hân cũng ngắn ra.

“Đúng vậy. Hình như là Đại tiểu thư Hạ gia Hạ Dĩ Cầm.” Dì An trả lời.

“Hạ Dĩ Cầm?” Quản gia Mạc hừ lạnh một tiếng: “Lại là một tiêu thư gian xảo! Ban đầu nều cô ây chịu gả vào Phong gia, hiện tại không phải đã là Nhị phu nhân Phong gia sao. Tại sao lúc này lại muốn bám lây Nhị thiếu gia Phong gia chứ?”

“Lão Mạc, đừng nói vậy. Ban đầu là Hàng Lãng lây danh nghĩa của tôi cưới vợ. Bộ dáng của tôi không giống người không giồng quỷ, – con gái nhà người ta không muôn gả cũng là chuyện bình thường! Không nên trách cô ây.’ Phong Lập Hân không hồ là thiếu gia nho nhã khiêm nhường ở Thân Thành. Phong thái quý ông lịch thiệp của hắn làm người khác khó mà sánh được.

“Đại thiếu gia, lúc phu nhân Tuyết Lạc trở về có vẻ rất buồn bã, cứ đề cho Nhị thiếu gia và Nhị phu nhân hiểu lầm lẫn nhau hay sao! Lần trước tôi đã đổi thuốc tránh thai của phu nhân Tuyết Lạc, không biết chừng cô ây đã có thai tiêu thiêu gia rồi.”

Dì An lên tiếng nhắc nhở: “Nếu phu.

nhân Tuyết Lạc không biết mà đề sảy thai thì thật có tội!”

Sau một khoảng im lặng bao trùm, Phong Lập Hân lấy hơi nói: “Dì An, di đi gọi Tuyết Lạc đến đây, tôi có chuyện muôn nói với cô ây.”

Dì An vâng lời, vội vàng xuống tầng gõ cửa phòng Tuyết Lạc.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 184


Chương 184:

Từ sau khi Tuyết Lạc đụng phải mỹ nam Phong Hàng Lãng đang tăm trong phòng tân hôn của hai người.

trên lầu thì cô liền quyết định chuyên xuống ở trong phòng cho khách ở dưới lầu.

Cứ nghĩ là bản thân mình lùi một bước sẽ được yên tĩnh một thời gian nhưng không ngờ người đàn Ông Phong Hàng Lãng này lại nhất định không buông tha cho cô. Giống như mèo vòn cuộn len, Phong Hành Lãng đùa giỡn với cô không hệ chán, cũng không thèm kiêng dè thân phận của cô.

Tiến lên phía trước là vực thẳm, lùi thì là tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Tuyết Lạc cảm thấy cô sắp bị ép đến phát điên rôi.

Cô nhanh nhẹn tắm rửa sạch sẽ rồi cuộn chặt mình trong chăn, giỗng như con tằm đang cuộn mình trong ồ kén to. Cũng có lễ chỉ có ,bọc mình lại như thế này cô mới có thể thấy an tâm hơn một chút.

Ngoài cửa ‘ truyền đến tiếng của dì An dôn dập gõ cửa: “Phu nhân, phu nhận, nhanh mở cửa. Đại. thiếu gia muốn nói chuyện với cô đầy.”

Tuyết Lạc đang cuộn mình trong chăn nghe thê đột nhiên sứng người, là Lập Hân anh ây muôn nói chuyện với mình sao? Chắc là muôn hỏi chuyện liên quan đến việc Phong Hàng Lãng đi xem mắt.

Thực ra mà nói, tâm trạng tối nay của Tuyết Lạc đã rất tệ rồi, cô thật sự không muốn nói bắt kỷ chuyện gì liên quan tới Phong Hàng Lãng nữa.

*Dì An, làm phiền đi nói với Lập Hân một tiếng là cháu ngủ. rồi. Còn có việc gì để đến ngày mai hãng. nói ạ.”

Không phải nghi ngờ gì, sả tình của Tuyêt Lạc đã tệ đên cực điểm rồi.

Không khó đề nghe ra có đôi chút dỗi dẫn trong lời nói của cô.

Lâm Tuyết Lạc cô ở trong nhà họ Phong này tính là gì chứ? Vợ của Đại thiêu gia Phong Lập Hân ư? Nhưng người giám hộ thứ nhất được pháp luật thừa nhận là cô đây đến cả quyền lợi thăm hỏi chông mình cũng không có, còn không bằng cả một người giúp việc.

Chỉ có những lúc Phong Lập Hân muốn gặp cô, cô mới có thể nhìn thấy anh một lúc. Nếu như nói khó nghe hơn một chút thì là anh chịu gặp cô đã là bồ thí lớn cho cô rồi.

Cũng giống như bây giờ Phong Lập Hân anh muôn gặp cô, chỉ cân kêu người giúp việc trong nhà qua nói với cô một tiêng, còn cô một chút quyên chủ động cũng không, hề có chứ đừng nói đên là đưa ra ý kiên gì.

Lúc cô ở ngoài cửa phòng bệnh, khổ cực vắt vả cầu xin quản gia Mạc lại dùng dằng cầu xin bác sĩ Kim, Phong Đại thiêu gia Phong Lập Hân lòng dạ sắt đá đến một cơ hội cho cô vào phòng bệnh chăm sóc anh cũng không cho.

Chỉ có lúc anh muốn gặp cô, Lâm Tuyết Lạc cô mới phải ngoan ngoãn xuât hiện trước mặt anh.

Tuyết Lạc đương nhiên rât thương Phong Lập. Hân là một người bệnh, cô cũng hiệu cho bệnh tình của anh.

Nhưng mỗi quan hệ vợ chồng ¡ không hề có tin tưởng này thật sự giỗng nhự đi trên một tâm băng mỏng, không kể là hiện tại hay tương lai, mỗi N. đi đều rất khó khăn.

“Phu nhân, Đại thiếu gia thật sự có chuyện rất rất rất quan trọng muốn nói với cô. Cô nhanh mở cửa đi.” Dì An vẫn kiên trì nói lớn.

Phong Lập Hân anh ấy nói muốn gặp cô-là nhật định phải gặp được cô, nói không cho cô vào phòng bệnh thï cho dù cô có khổ sở cầu xin như thế nào cũng khó mà có thể gặp được anh.

Đặc biệt tối hôm nay tâm trạng cô vô cùng tôi tệ nên cô quyết định bướng bỉnh một lần không muôn gặp mặt Phong Lập Hân.

“Có việc gì đề ngày mai lại nói đi ạ.

Cháu bây giờ cảm thầy không thoải mái, không muốn ngồi dậy.” Tuyết Lạc bướng bỉnh không muốn đi gặp Phong Lập Hân.

Cô nào có hay chỉ vì giận dỗi nhất thời lúc này của mình, cô lại bỏ lỡ một cơ hội chấm dứt cuộc sống đang dày vò cô.

“Phu nhân, chỉ mắt của cô một chút thời gian thôi. Đại thiếu gia muốn nói vê chuyện liên quan đến cô và Nhị thiêu gia.” Dì An suýt nữa là đã nói ra mọi chuyện.

Là chuyện liên quan đến Phong Hàng Lãng? Tuyết Lạc lại càng không muốn nghe.

Kể từ bây giò, tất cả những chuyện liên quan đên người đàn ông đó đêu không liên quan đên Tuyết Lạc. Tuyết Lạc cô không muốn dây dưa bắt kỳ chuyện gì với Phong Hàng Lãng nữa.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 185


Chương 185:

Anh ta không tôn trọng người chị dâu này, cô lại việc gì phải đi quan tâm chuyện của anh ta chứ.

Từ này về sau, hai người bọn họ cứ coi nhau như hai người lạ qua đường là được rôi.

Tết nhất là cứ như thế đi.

“Dì An, làm phiên dì nói với Đại thiêu gia, cháu thật sự không thoải mái. Có việc gì cứ đợi đến ngày mai hãng nói đi. Cháu ngủ đây, ngủ ngon.

Nếu đã không phải là chuyện có liên quan đến bệnh tình của Phong Lập Hân mà lại liên quan đến Phong Hàng Lãng, thì đợi ngày mai lại nói cũng coi như hợp tình hợp lý.

Với cả tâm trạng của Tuyết Lạc đêm nay cũng rất tôi tệ rồi. Cô sợ nếu cô đi gặp Phong Lập Hân nữa thì cô sẽ làm ra chuyện mất mặt.

“Phu nhân, cô dậy một chút đi. Là tin tốt về chuyện của cô với Nhị thiếu gia đấy. Nói không chừng cô vừa nghe chắc chắn tâm trạng sẽ tốt hơn đấy.”

Nhà họ Phong dù sao cũng là do hai vị thiếu gia định đoạt. Dì cũng chỉ một người giúp việc, không tiện nói ra chuyện của chủ nhân.

Nghe rồi tâm trạng sẽ tốt hơn? Thế thì lại càng kỳ quái.

Chỉ cần là chuyện liên quan đến Phong Hàng Lãng, từ trước đến nay cô nghe xong chưa bao giờ cảm thây vụi vẻ được cả. Lần này cũng không hề ngoại lệ.

Tuyết Lạc tiếp tục im lặng, làm ra vẻ mình đã thật sự ngủ rồi.

Dị An thấy phu nhân cứng đầu cứng cô kiên quyết không chịu mở cửa chỉ có thể thở dài một tiếng. Nếu như phu nhân đã bảo ngày mai hãng nói thì cũng không thê gấp gáp trong tối nay được.

Lại thở dài một tiếng, dì An mới đi lên tầng báo lại với Đại thiếu gia Phong Lập Hân.

Hạ Dĩ Cầm đêm nay có thể nói là hết sức nổi bật. Cô đứng trong nhà hàng Lâm Hải, trở thành tâm điềm giữa các thiên kim tiểu thư và phu nhân.

Vì cuộc hẹn với Phong Hàng Lãng, càng là vì thân phận cao quý của anh ta. Người đàn ông vừa có năng lực, vừa quyên rũ, ngoại hình rât xuất. Sit© như Phong Hàng Lãng, không. thể không nói anh ta chính là người xuất sắc nhất trong những người xuất sắc.

Hạ Dĩ Cầm là một cô gái thông minh và biết năm bắt tâm lý của người khác. Nói đến việc nảy cũng không hẳn là chuyện xâu. Đây là đều là những gì cô quan sát được từ khi là một cô thiên kim tiểu thư.

Cho nên cả bữa ăn Hạ Dĩ Cầm chủ yếu là nói về Lâm Tuyết Lạc. Quả không ngoài dự liệu của cô, người đàn ông Phong Hàng Lãng này không hề có kiên nhẫn nghe, chỉ lúc có lúc không đáp lại một hai câu.

Thế nhưng bọn họ lại khiến cho các thiên kim tiểu thư và các phu nhân cao quý có ảo giác là bọn họ nói chuyện rất hợp, mà còn nói đến là vui vẻ nữa.

Bọn họ vốn không nghe thấy Phong Hàng Lãng và Hạ Dĩ Cầm nói chuyện gì, chỉ thấy hai người nói rất vui vẻ.

“Lúc đấy Tuyết Lạc suy nghĩ rất nhanh, chỉ tính một cái đã xoay Dĩ Kỳ mòng mòng luôn. Ha ha ha ha. Cho nên ây, Tuyết Lạc từ nhỏ đến lớn đều bắt nạt Dĩ Kỳ không ít lần. Nhưng Dĩ Kỳ cũng rất ngoan, ‘khêng hệ nói cho ai nên thường xuyên bị Tuyết Lạc bắt nạt. Tuyết Lạc con bé này khi khóc thường I rât thích chạy đên phòng của tôi để kể khổ.”

Hầu hết câu chuyện của Hạ Dĩ Càm đều là xung quanh câu chuyện của Tuyết Lạc. Những câu chuyện mà cô ta kê nửa thật nửa giả, đương nhiên cũng không quên thêm cả cô ta vào câu chuyện.

Không khí bữa tối cũng coi như là khá vui vẻ được khoảng một tiếng, thấy.

người đàn ông bắt đầu xem đồng hò, Hạ Dĩ Cầm lập tức tao nhã đứng dậy.

“Phong Nhị thiếu gia, rất cảm ơn bữa tối của anh.”

Tuy răng Hạ Dĩ Cầm vẫn lưu luyến không thôi, nhưng cô là giỏi đoán ý .

người khác. Cô ta cũng hiểu rằng nếu tiệp tục kéo dài thời gian sẽ khiến cho người đàn ông không vui. Thế nên thay vì đợi người đàn ông chủ động đứng dậy từ biệt cô ta trước, không bằng tự mình nắm lầy quyền chủ động, cũng là để cho đám người.

đang chờ xem kịch hay kia biệt răng, là Hạ Dĩ Cầm cô chủ động nói lời từ biệt Phong Hàng Lãng trước.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 186


Chương 186:

“Là hân hạnh của tôi.” Phong Hàng Lãng cũng rất lịch thiệp mà phối hợp với cô.

Anh ta rất thích phụ nữ thông minh, nhất là trong loại tình huông cân sự phối hợp như thê này. Còn trên phương diện kia, anh ta vẫn thích cô gái thuần khiết tên Lâm Tuyết Lạc hơn.

Thân thể không những sạch sẽ, mà tâm hồn cũng rất lương thiện.

“Thật ngại quá, mẹ tôi và em gái cũng đạng ở đây Rất xin lỗi anh, không thê tiệp tục nói chuyện với Phong Nhị thiêu gia nữa.”

Hạ Dĩ Cầm cũng thấy được phải ăn tội cùng cô đã rất làm khó người ta rồi, nên cô cũng thuận nước đầy thuyền, hạ cho mình một bậc thang đề bước xuống.

“Hạ tiểu thư cứ tự nhiên đi.” Phong Hàng Lãng lịch thiệp mà ôn nhu nói.

Thấy con gái lớn Hạ Dĩ Cầm đi về phía mình, mẹ Hạ nhướng mày nháy mát, ra hiệu cho con gái phải tranh thủ rèn sắt lúc còn nóng, tranh thủ cùng Phong Hàng Lãng bồi dưỡng thêm tình cảm. Cùng nhau đi xem phim, hoặc là cùng nhau tản bộ, ngăm phong cảnh cũng được.

Hạ Dĩ Cầm đương nhiên hiểu rõ nhất định sẽ không xảy ra chuyện đấy.

Cho nên không bằng đợi đàn ông từ chối mình thì mình chủ động ngăn chặn khả năng sẽ bị đàn ông từ chối luôn.

Phong Hàng Lãng lịch thiệp vẫy. tay với mẹ Hạ xong mới xoay người rời khỏi nhà hàng.

Lúc đi tới đại sảnh thì quản lý bước tới nghênh đón anh ta.

“Phong tiên sinh, đây là chìa khóa xe được một cô gái họ Lâm gửi cho anh ạ.” Quản lý đại sảnh rất cung kính đưa chìa khóa xe Ferrari đến trước mặt Phong Hàng Lãng.

Rõ ràng người phụ nữ kia lại không chịu nghe lời ở trên xe đợi anh ta.

“Cảm ơn. Cô ấy rời đi lúc nào?”

Phong Hành Lãng truy hỏi.

“Khoảng một tiếng trước, lúc ngài và Hạ tiêu thư vừa bắt đầu dùng bữa. Vì sợ sẽ làm phiền đến việc ngài dùng bữa nên chúng tôi vận chưa gửi cho ngài. Thật sự xin lỗi.” Quản lý ở đại sảnh nói chuyện một cách rất lịch sự và chuyên nghiệp.

Mang theo một luồng lệ khí, chiếc xe Ferrari đen tuyền phóng như bay về phía nhà họ Phong.

Người phụ nữ này cũng thật sự quá to gan rồi. Nói cô ngoan ngoãn ngồi đợi anh ta trong xe, cô ta cứ phải đôi đầu với anh ta? Lần gặp mặt này là do cô quyết định, đối tượng cũng là do cô chọn, anh ta là chồng còn chưa làm gì cô, cô là tự đá mình một cái?

Anh ta muốn giáo huấn cô một trận, đề cô hiểu rõ thế nào là “tam tòng tử đức”.

Tức giận nới lỏng cà vạt của mình, Phong Hàng Lãng giâm chân ga ‹ dưới chân xuống hết mức, chiếc xe thể thao phát ra tiếng gầm rú một cách mạnh mã.

Trong phòng khách nhà họ Phong, dì An đang dọn dẹp thì thấy Nhị thiêu gia Phong, kồiƠÍ Lãng trở về vội vàng bước ra tiệp đón.

“Phu nhân đâu?” Phong Hàng Lãng đầy tức giận hỏi.

“Phu nhân nói mình không khỏe, đã nhốt mình \ trong phòng ngủ rôi. Tôi thầy | lúc cô ây trở về tâm trạng khá xâu.” Dì An đau lòng nói.

“Cô ta cũng biết khó chịu à? Xem ra vẫn chưa thiếu đạo đức đến mức vô phương cứu chữa.” Phong Hàng Lãng lạnh lùng nói.

Khóa cửa phòng ngủ cho khách có thể ngăn cản được dì An và quản gia Mạc nhưng không thê . nổi Phong Hàng Lãng anh Đại khái năm tám tuổi, anh ta có thể tay không leo khắp ba tầng biệt thự nhà họ Phong, huông hô phòng nghỉ cho khách còn là ở tầng gác trên tầng một.

Trong phòng ngủ cho khách, Tuyệt Lạc đang cuộn chặt mình trong chăn tơ lụa, giỗng như không có cảm giác an toàn, cô tự cuộn mình vào trong chăn như con nhộng.

Thân thể trẻ trung tao nhã, căng tràn mọng nước, không cần khúc dạo đầu cũng đủ làm đàn ông phải đ*ng t*nh.

Huống hồ đ*ng t*nh như thế này sớm đã không còn là lần đầu. Mùi vị của cô đã sớm bị anh ta thử qua, thâm nhập sâu vào cốt tủy.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 187


Chương 187:

Tuyết Lạc nằm trên giường giãy dụa đâu tranh tư tưởng một hồi, đần _đần cảm thấy mệt mỏi, cả tỉnh thần lẫn thể xác đều mệt đến cực điểm.

Giác ngủ đêm nay của Tuyết Lạc vốn dĩ đã rât nông, lại còn mang theo nỗi buồn nhàn nhạt. Cho nên cô ngủ ‘không sâu. Đột nhiên một trận đánh úp kéo cô từ trong ác mộng vào một vực thẳm sâu không thấy đáy.

So với ác mộng còn khiến cho người ta sợ hãi hơn.

Đau đón giống như rong biển cuốn chặt lầy cơ thê của Tuyết Lạc. Cơn đau vô tình ấy cứ len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể của cô. Cô theo bản năng liền đầy người đang khóa lấy mình ra.

Tuyết Lạc nhìn thấy rõ người đàn ông đậy là ai. Nói là nhìn thầy rõ, không bằng nói cô có thể cảm nhận được người đàn ông là ai.

“Phong Hàng Lãng, anh là đồ khốn nạn.” Tuyết Lạc luông cuỗông đánh người đàn ông xâu xa bại hoại này.

Nhưng kiểu vừa đánh vừa mắng này của cô với thân hình khỏe mạnh của Phong Hàng Lãng đến tác dụng gãi ngứa cũng không có chứ đừng nói là tạo ra được thương tích gì.

“Ngoan nào, một lúc là sẽ tốt thôi.” m thanh của Phong Hàng Lãng trầm thấp, giông nhự là từ trong yết hầu thoát ra, tràn đầy từ tính.

“Cút ngay.” Tuyết Lạc đã sắp ngại đến mắt kiểm soát: “Phong Hàng Lẵng, anh là đồ khốn nạn. Anh nhanh cút Cả Ngượng ngùng và tức giận cùng ập đên, Tuyết Lạc hận không thê đá người đàn ông này một phát ra khỏi phòng, nhưng với thân hình khỏe mạnh của anh ta thật sự không có cách nào làm được.

Thật ra lúc này Phong Hàng Lãng cũng cảm thầy không thoải mái. Tuyết Lạc không vui, anh ta cũng không vui theo. Không. phải là chỉ tâm trạng không tốt mà là thân thê cảm thây không dễ chịu. Loại cảm giác này, cô đau, anh ta cũng sẽ đau.

Đàn ông cũng không phải mình đồng da sắt, tât cả mọi tê bào trên người cũng ‹ đều là da thịt, đương nhiên cũng sẽ biết đau.

“Vì sao không đợi tôi ở trên xe? Đây là phạt cô không ngoan ngoãn, hiệu chưa?” Người đàn ông dừng lại động.

tác của mình, thấp giọng kề bên tai cô ôn nhu nói. Không khí như ngưng đặc lại càng mang thêm từ tính động lòng người.

“Phong Hàng Lãng, đồ khốn nạn! Sao anh lại đối xử với tôi như thế? Anh nhanh cút ra ngoài cho tôi.”

Tức giận cùng ngượng ngùng bị đau thương xóa nhòa, Tuyết Lạc bắt đầu sụt sịt. Cô thật sự rât đau khổ, không chỉ là cơ thể mà còn là trái tim đau thương tột cùng.

Cô thật sự không thể hiểu được, Phong Hàng Lãng tại sao lại có thể tùy tiện nói khi dễ là khi dễ cô. Không lẽ trong lòng anh ta cô đã đến mức như thê rôi sao?

“Tôi đã đáp ứng lòng nhiệt tình của em đi xem mặt, em cũng nên thỏa mãn bắt kỳ điều kiện nào của tôi chứ?

Bây giờ là lúc tôi muốn lấy lại lãi của mình rồi.” Thanh âm trầm thô của Phong Hàng Lãng nhắc lại giao dịch giữa hai người họ.

Tất cả mọi phản kháng đều trở nên vô ích, tên đã gặn vào dây cung, làm sao có thể thu về được nữa.

Cũng có thể trong mắt Phong Hàng: Lãng đây là chuyện bình thường giữa vợ chông với nhau. Nhưng trong lòng Tuyết Lạc lại không thê chịu đựng được nỗi đau này.

Tuyết Lạc qua một đêm toàn là nước mắt, còn Phong Hàng Lãng lại qua một đêm thỏa mãn muôn làm gì thì làm.

Lúc chạy trốn khỏi phòng, Tuyết Lạc chỉ hận không thể uống hết cả lọ thuốc tránh thai. Nhưng cô không hề hay biết lọ thuốc của cô đã được dì An đồi thành vitamin.

*Phu nhân, cô dậy rồi à? Sao lại dậy sớm như thế, tôi còn chưa làm xong độ ăn sáng, hay là cô quay vê phòng năm thêm một lúc đi.”

Dì An nhìn thấy Tuyết Lạc rót nước uông vitamin đã được mình đổi thì càng cười rạng rỡ hơn.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 188


Chương 188:

Việc này chứng tỏ rõ ràng, tối qua phu nhấn và Nhị thiếu gia lại ở với nhau. Việc có con nói dõi, nhà họ Phong chắc chắn cũng sắp thành rồi.

Dì An càng vui mừng không khép được miệng lại.

Bị dì An nhìn thấy Tuyết Lạc hơi bối rồi một chút.

Nghĩ kỹ thì thuốc dù sao cũng là dì An đưa cho cô, dì chắc sớm đã biết rõ môi quan. hệ không rõ ràng giữa mình và nhị thiếu gia rồi.

Nhưng nụ cười trên mặt dì An…

Nhìn thấy nụ cười vô cùng hòa nhã, gần gũi trên gương mặt của dì An, Tuyết Lạc sao lại càng cảm thấy mình đang dần chìm trong âm mưu mà người của Phong gia biên kịch.

Dì An biết, quản gia Mạc cũng biết…

Hoặc có lẽ, ngay cả Phong Lập Hân cũng biết?. Nếu đúng như vậy, Tuyết Lạc thấy rằng mình chết đi là vừa!

Đúng là một gia đình vô lương tâm đáng ghét! Đên cả người làm cũng trở thành đồng phạm.

“Dì An, con không ăn nữa, con phải đi học ngay.” Điều duy nhất Tuyết Lạc muôn làm là nhanh chóng rời khỏi Phong gia, rời khỏi nơi đây cạm bẫy này. Cứ tiệp tục thế này, Tuyết Lạc ngoai trừ việc liên tục bị rơi vào “tay giặc”, cô sẽ không còn sức lực, không còn lý trí để tự cứu mình ra.

“Phu nhân, còn chưa đến 7 giờ, sao cô đi vội thế?” Di An gặng hỏi. Lúc bà muốn đi tới khuyên nhủ, Tuyết Lạc đã ôm sách giáo khoa, đâm đầu chạy đi.

Dì An muốn đuổi theo nhưng không theo kịp Tuyết Lạc nên đành phải quay lại gọi tài xế Tiểu Tiền đề anh ta nhanh chóng qua đây chở phu nhân đến trường.

Nhưng vừa bước đi, dì An không khỏi lầm bằm, Nhị thiếu gia cũng thật là, yêu cũng yêu thôi, sao lại đê nhiều: vết đỏ trên cổ phư nhân như vậy. Phu nhân đến trường đi học chắc chắn sẽ xấu hồ, ngại ngùng khi bị các bạn trong lớp nhìn thây.

Lúc Tuyết Lạc đến ký túc xá, Viên Đoá Đoá vân còn đang hẹn hò thân mật với Chu Công. Tư thê ngủ của cô vô cùng bá đạo, không hỗ danh là một nữ hán tử.

Tuyết Lạc không đánh thức Viên Đoá Đoá, lòng cô rối như tơ vò nằm lên giường , trằm ngâm nhìn lên trần nhà.

Sao mình lại chọc giận tên đàn ông xấu xa, vô liêm sỉ không cân mặt mũi như Phong Hàng Lãng chứ! Lần trước là vì ăn cháo thì thôi không nói, dù sao cũng là tại bát cháo đây, nhưng lân trước là bãi biển thỉ sao?

Lân này ở Phong gia thì sao? Đúng là chả có chỗ nào mà Phong Hàng Lằng không dám làm càn!

Từng chút từng chút ký ức đệm qua ùa về, Tuyết Lạc cảm thấy hồ thẹn, nhanh chóng lây hai tay che mặt.

Thực sự không có mặt mũi nào gặp mọi người.

Người đàn ông tàn bạo. kia thậm chí còn không thèm c** q**n áo của anh ta, liên trực tiếp… Tuyết Lạc cảm thấy mình ngứa răng ngứa miệng muôn căn người!

“A, Lâm Tuyết Lạc, cậu chui ra từ đâu thê?”

Viên Đoá Đoá vừa tỉnh dậy, hét lên một tiếng. Còn Tuyết Lạc vẫn đang chìm đắm trong chuyện nam nữ tối qua, bị dọa sợ, giật mình thon thót.

“Đoá Đoá, cậu làm gì vậy, tự dựng hét lên một tiếng dọa chết người khác rồi đây biết chưa?” Tuyết Lạc chột dạ, lấy tay vò ngực.

Viên Đoá Đoá, vừa nãy còn hét lên vì giật mình bỗng ngừng nói, tác phong thay đổi đột ngột, ánh mắt cô ây tỉnh tường quét qua khuôn mặt và cô của Tuyết Lạc.

“Đoá Đoá, có chuyện gì vậy? Tớ… có chữ trên mặt tớ sao?” Tuyết Lạc càng cảm thấy tội lỗi khi Viên Đoá Đoá nhìn chăm chằm một cách kỳ lạ. Vội lấy tay lau mặt.

Viên Đoá Đoá không trả lời câu hỏi chột dạ của Tuyết Lạc, mà bắt ngờ lao về phía Tuyết Lạc, túm lấy cổ áo len của cô.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 189


Chương 189:

Chiếc áo len dệt kim đó vốn rộng, bị Viên Đoá Đoá dùng lực kéo một cái, đề lộ cảnh xuân đẹp đế vô hạn. Mà Viên Đoá Đoá cũng được như ý.

nguyện, nhìn thây dấu căn yêu đầy hương vị tình yêu trên cổ tuyết Lạc.

“Lâm Tuyết Lạc, lần này cậu không phủ nhận được rồi nhé, tối hôm qua chắc chắn cậu với Phong Hàng Lãng có đụng chạm thân thế!”

Viên Đoá Đoá dùng ánh mắt oán hận nhìn Tuyết Lạc đang hoảng SỢ VÔ cùng: “Nhìn những \ vết này đi, đều là băng chứng thép đấy nhé! Đừng có mà nói là Phong Lập Hân đề lại, dựa vào thể chất của anh ta, chắc chắn không đề lại vết cắn mạnh bạo thế này được. Không thể làm một tình yêu nóng bỏng như vậy được!”

Sau một hồi phân tích của Viên Đoá Đoá, Tuyết Lạc thực sự không nói nên lời. Dường như ngay cả viện cớ cũng bị Viên Đoá Đoá chặn lại.

Tuyết Lạc dùng hai tay giữ chặt chiếc áo len của mình, trong lòng măng Phong Hàng Lãng hàng chục lẫn.

‘Cũng tự trách bản thân quá bất cần, chỉ chăm chăm nghĩ tới việc trốn khỏi Phong gia, đơn giản như vậy mà.

chuẩn bị cho bản thân một chút rồi lập t tứC chạy ra ngoài, thật sự không đềý: đến “chứng cứ phạm tội” trên người.

Nhìn thấy Lâm Tuyết Lạc hoảng sợ, Viên Đoá Đoá có thê chắc chắn rằng cô ây thực sự đã phát sinh quan hệ nam nữ với Phong Hàng Lãng. _Trong lòng cô ấy dâng lền một nỗi buồn kì lạ, xem ra suy nghĩ tự tí nhỏ bé ây của mìn còn chưa kịp nảy mầm đã bị hiện thực tàn khốc bóp nát rồi.

“Tuyết Lạc, cậu và Phong Hàng Lãng là thê này… Hai người thây Phong Lập Hân có thê chịu được sao?”

Viên Đoá Đoá gạt đi những suy nghĩ riêng tư của mình, thay vào đó cô ấy cảm thấy buồn cho Phong Lập Hân.

Bởi vì vào cuối giờ học thứ sáu tuần trước, Phong Lập Hân còn đến trường đề đón Lâm Tuyết Lạc, bát chấp sự dè bỉu, châm chọc của những người xung quanh. Mà Lâm Tuyết Lạc cũng kết hợp với Phong Lập Hân, hai người cùng diễn vở kịch phu thê tình sâu ,ÿ đậm, nhưng tại sao vừa mới qua cuối tuần đã thay đổi 180 độ rồi?

Hay nói cách khác, Tuyết Lạc đã trở thành loại người ác độc hai mặt, cười trước mặt đâm sau lưng 2 Không! Viên Đoá Đoá tin tưởng con người của Tuyết Lạc. Nhưng sự thật trước mắt khiên Viên Đoá Đoá thực sự khó hiểu.

Ngay cả người bạn thân nhất cũng đang nghỉ ngờ đạo đức của mình, trái tim của Tuyết Lạc dường như bị đâm rật sâu, rất mạnh. Đạo đức của mình tồi tệ sao? Rõ ràng không phải, nhưng cô thực sự đã làm chuyện ấy!

Tuyết Lạc trầm ngâm, cô im lặng trước lời chất vần của Viên, Đoá Đoá.

Cô còn có thể nghỉ ngờ chất vần gì nữa? Là trách bản thân không biêt thận trọng, giữ gìn chừng mực, hay là trách người đàn ông ây quá càn rỡ!

Thấy Tuyết Lạc im lặng là vàng, Viên Đoá Đoá dường như không thê nhẫn tâm tiếp tục trách móc cô nữa.

“Tớ biết, cốt cách con người cậu đều mang nét truyền thống phong kiến, chắc chắn là Phong Hàng Lãng bức ép cậu.” Viên Đoá Đoá thỏ dài.

“Thật sao? Nhưng tớ cảm thấy mình đã buông bỏ phóng túng bản thân đến mức mình không nhận ra bản thân nữa rồi!” Tuyết Lạc cúi đầu cười khổ.

“Tuyết Lạc, đừng tự trách bản thân như thế! Phong Hàng, Lãng là một người đàn ông đây mị lực, câu rơi vào lưới tình với anh ta là điều rất đỗi bình thường!” Viên Đoá Đoá an ủi Tuyết Lạc, còn cô vẫn im lặng, buồn bã.

Mình yêu người đàn ông đó rồi sao?

Mình đã rơi vào lưới tình với anh ta rôi sao? Tuyết Lạc không thể phân biệt được cảm giác ây là gì.

“Thật ra thì Phong Lập Hân đã bị lửa thiêu đến dạng này, gương mặt bị huỷ hoại toàn bộ, đề cậu có thê yêu anh ấy thực sự rất phi thực tế! Mà em trai anhây: Phong Hàng Lãng, vừa ưu tú như thế, anh tuần như thế lại có rất nhiều tiền… So sánh với nhau, cậu chọn Phong Hàng Lãng hoàn toàn là lựa chọn vò cùng bình thường của một người con gái! Tuyết Lạc, cậu đừng tự trách!” Viên Đoá Đoá tiếp tục an ủi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 190


Chương 190:

Chưa nói đến việc Tuyết Lạc sớm chiều bên Phong hàng Lãng, ngay cả Viên Đoá Đoá bị người đàn ông ây thô bạo vác một lần thôi đã đủ cảm thấy cả đời khó quên! Phong Hàng: Lãng có mị lực như thế đây, khiên tất cả những người con gái tiệp xúc với anh đều nhở mãi không quên.

“Nhưng Tuyết Lạc, cậu yêu Phong Hàng Lãng thì yêu thôi, nhưng tớ nghĩ tình cảm này quá… Quá hèn mọn rôi!”

Viên Đoá Đoá cũng đang thực sự mâu thuẫn, lời này của Đoá Đoá là khuyên cô hãy dũng cảm yêu đi? Hay là khuyên cô phải biệt “kìm Cương ngựa bên bờ vực thẳm”, n lây phép tặc của một người con gái?

Thực ra Tuyết Lạc hiểu rất rõ, tình cảm này không chỉ hèn mọn, mà còn rất vô liệm sỉ.

Nếu bị truyền ra ngoài, Lâm Tuyết Lạc cô, hai anh em Phong gia đêu sẽ bị đạo đức lên án, chỉ trích đên tan xương nát thịt. Còn Lâm MS: Lạc cô chính là tội nhân đứng đầu gây nên tai hoạ này!

Lâm Tuyết Lạc cô chết cũng không tiếc nhưng nêu lên luy đến hai anh em Phong gia thì chính là tự tạo nghiệt sống không nỗi.

“Đoá Đoá, cậu nghĩ nhiều rồi. Những dấu hôn này đúng là Phong Lập Hân nhà tớ đề lại. Phong Lập Hân nhà tớ ngoài gương mặt bị lửa huỷ hoại ra thì thân thê vẫn rất tuyệt.” Tuyết Lạc nhàn nhạt nói. Cô sẽ không thừa nhận hành vi ngoại tình của mình và Phong Hàng Lãng với bắt kỳ ai.

Viên Đoá Đoá nhìn chằm chằm bộ dạng có chết cũng không thừa nhận của Tuyết Lạc, thở dài một hơi: “Được thôi! Cậu có quyên giữ tình cảm riêng tư của mình! Cậu đừn ng buồn nữa mà tớ cũng sẽ không tiếp tục hỏi. Tớ sẽ xem như chưa nhìn thấy gì, cái gì cũng không biết!”

Việc này liên quan ‹ đến thể diện của Phong gia mà Tuyết Lạc có chết cũng không thừa nhận thì Viên Đoá Đoá cũng không tiện tiếp tục truy. hỏi hay phán xét gì nữa. Phong gia ở Thân Thành có thẻ nói là hiển hách, cao quý, truyền ra những chuyện vô căn cứ là điêu không nên.

“Đoá Đoá, xin lỗi, tớ… ” Tuyết Lạc xin lỗi. Viên Đoá Đoá coi cô là người bạn tốt nhất nhưng cô lại không thê nói thật với cô ấy, khó tránh cảm thấy hỗ thẹn trong lòng.

“Tuyết Lạc, cậu đừng nói thế, tớ tự biệt nói chuyện nặng nhẹ! Nhưng cậu cũng phải bảo vệ chính mình. Nêu có những lời đồn vô căn cứ, mọi người cùng lắm cũng chỉ nói Phong Hàng Lãng có tính phong lưu, nhưng Tuyết Lạc cậu thì chỉ sợ…” Viên Đoá Đoá nuốt lại nửa lời sau.

Thực ra cô muốn nhắc nhở Tuyết Lạc, nêu sự việc bị bại lộ, Phong Hàng Lãng nhiều nhất cũng chỉ bị nói là hành vi của một công tử trăng hoa, nhưng những thứ Tuyệt Lạc phải nhận lại là những lời măng ‹ phôi bị người đời chỉ trỏ. Những năm nay, người đời rất thích chà đạp, bóp méo những người dễ bị ăn h**p như cô!

“Đoá Đoá, cảm ơn cậu, tớ hiểu rồi.

Sắp vào lớp rồi, cậu mau đi sửa soạn lại đi P Tuyết Lạc chỉnh lại cổ áo của mình, rồi tìm một khăn quảng cổ từ chỗ Đoá Đoá bao quanh cô mình, che đi những dâu hôn ây.

Nhìn dấu hôn bị người đàn ông để lại, Tuyết Lạc hận không được mà cũng không yêu được. Nhưng có một góc nhỏ trong lòng Tuyệt Lạc lại cảm thây mơ hồ. Nêu chính mình không mau chóng cắt đứt tơ tình, cô sẽ bị chìm đăm trong mê hoặc của Phong Hàng Lãng, không cách nào thoát rai Vừa ra khỏi khu ký túc xá nữ, phía.

sau hàng cây ngô đồng rậm rạp bông nhiên có bóng dáng một người, là Phương Diệc Ngôn.

Viên Đoá Đoá thấy thế liền nhanh chóng đứng thẳng, chắn giữa Phương Diệc Ngôn và Lâm Tuyết Lạc: “Phương Diệc Ngôn anh lại làm gì đây? Tuyết Lạc đã là vợ người khác rồi anh còn muốn bám lây cô Ấy?”

Tâm trạng hôm nay của Tuyết Lạc rất tệ, cô thực sự không muốn tranh chấp hay giải thích gì với Phương Diệo Ngôn. Đồng thời cô cũng hiểu, Phi Diệc Ngôn không chỉ xem cô như bạn gái anh ta mà còn cả tình cảm bạn bè đặc biệt giữa hai người.

“Đoá Đoá, không phải anh tới bám lây cô ây, anh thực sự có lời cân nói với Tuyệt Lạc.” Phương Diệc Ngôn mệt mỏi giải thích.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 191


Chương 191:

Trong mất anh ta hiện rõ tơ máu sau cả đêm không ngủ, một người vẫn luôn nho nhã, lịch sự như anh ta lại trở nên lôi thôi, lếch thếch thế này. So với diện mạo đây nghệ thuật, tuôi trẻ vốn có của anh ta, thực sự khác rất nhiều.

“Anh có lời gì muốn nói thì nói với em là được.” Viên Đoá Đoá vẫn như cũ đứng thẳng giữa Phương Diệc Ngôn và Lâm Tuyệt Lạc, sau đó nghiêng người quay lại, nhắc nhở Tuyết Lạc: “Tuyết Lạc, cậu đi đến thang máy của tòa nhà trước đi. Tớ chặn lại anh ấy cho.”

Hôm nay Tuyết. Lạc thực sự không còn tâm tình giải thích chuyện gì với Phương Diệc Ngôn, lặng lễ gật đầu rồi quay người đi qua hàng rào của vườn hoa.

“Lâm Tuyết Lạc, anh nghĩ chuyện này quan trọng hơn việc lên lớp của em đấy!” Phương Diệc Ngôn giơ tờ báo trong tay hướng về phía Lâm Tuyết Lạc.

Là hai tờ báo. Tuyết Lạc đã nhìn thây.

Một tờ đã cũ, bên trên là hình ảnh bị người khác chụp trộm được khi Phong Lập Hân vào viện cập cứu mây tháng trước, tờ còn lại Tuyết Lạc đu thây khi tới bữa tiệc thân cận mà Hạ Dĩ Câm đã hẹn với Phong Hàng Lãng. Đó là ảnh ở trước công trường khi cô chỉnh lại khăn quàng cho Phong Lập Hân. Trong ví cô còn giữ một tâm.

Thầy bộ dạng Phương Diệc Ngôn chắc chắn không phải căn nhắn, trách móc tại sao cô lại gả cho Phong Lập Hân. Hai tờ báo trong tay anh ta đã thu hút sự chú ý của Tuyết Lạc.

Tháy Tuyết Lạc dừng bước, Phương Diệc Ngôn tiếp tục nói: “Tuyết Lạc, lẽ nào em chưa từng nghi ngờ Phong .

Lập Hân chồng em rất kỳ lạ sao? Nếu em muôn xoá bỏ những nghỉ ngờ ây thì tới chỗ anh đi.”

Vừa dứt lời, Phương Diệc Ngôn không tiếp tục lôi kéo với Viên Đoá Đoá mà quay người đi thẳng.

Lời nói của Phương Diệc Ngôn khiến Tuyết Lạc trong chỗc lát liền quyết định đuôi theo Phương Diệc Ngôn.

“Đoá Đoá, cậu đi tới chỗ phòng học chiếm chỗ trước đi, tó đi một lát rôi quay lại.” Tuyết Lạc đưa sách vở trước ngực cho Đoá Đoá. Nhắc chân bước về chỗ Phương Diệc Ngôn cách đó 10 mét.

“Tuyết Lạc.. . Tuyết IQG, Cậu cần thận đầy. Bảo vệ bản thân.” Đoá Đoá gấp gáp nhắc nhở Lâm Tuyết Lạc.

Ở cùng với Phương Diệc Ngôn, Tuyết Lạc chưa bao giờ phải lo lãng vệ sự an toàn của mình. Nêu có chuyện gì ngoài ý muốn hay không an toàn thì trong hai năm vừa qua đã xảy ra rồi.

Phương Diệc Ngôn vần luôn tôn trọng cô.

Tuyết Lạc đuôi theo Phương Diệc Ngôn tới góc Anh ngữ của khuôn viên trường ở phía Nam. Bây giờ đã sắp đên giờ lên lớp, bên trong không có ai cả. Hơn nữa, Phương Diệc Ngôn chính là một trong những người phụ trách góc Anh ngữ này.

“Phương Diệc Ngôn, rốt cuộc anh muôn nói với em chuyện gì?” Tuyết Lạc cuôi cùng cũng đuổi kịp bước chân của Phương Diệc Ngôn. Cô thở hồng hộc.

“Tuyết Lạc, em nói thật với anh, em rốt cuộc đã từng gặp Phong Lập Hân thật chưa?” Phương Diệc Ngôn quay người, nghiêm túc hỏi.

Tự dưng hỏi một câu như thế khiến Tuyết Lạc đơ ra, mình đương nhiên gặp Phong Lập Hân rồi! Nhưng tại sao Phương Diệc Ngôn lại nhân mạnh từ “thật”?

Ngược lại tạo cho Tuyết Lạc cảm giác, lẽ nào Phong Lập Hân mà mình từng gặp, không phải Phong Lập Hân thật? Làm gì có chuyện ñnhư thê chứ!

“Đương nhiên là em từng gặp Phong Lập Hân rồi!” Tuyết Lạc trả lời câu hỏi của Phương Diệc Ngôn với giọng chắc chắn.

“Chính là người đón em ở cổng trường học buổi chiều hôm thứ 62”

Phương Diệc Ngôn lại tiếp tục dồn dập hỏi.

“Đúng thế! Chính là Phong Lập Hân!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 192


Chương 192:

Tuyết Lạc còn bổ sung: “Chồng em, Phong Lập Hân!”

Khoé môi Phương Diệc Ngôn cong lên mang theo ý cười kỳ lạ, anh ta nhìn Tuyệt Lạc với ánh mắt thâm sâu, sau đó nói từng từ từng chữ: “Chỉ đáng tiếc, người đó không phải Phong Lập Hân!”

Tuyết Lạc sững người, đến cả giọng nói cũng run run: “Phương Diệc Ngôn, anh nói gì thế? Người đó..

Người đó không phải Phong Lập: Hân? Sao có thê?”

Sau đó, Tuyết Lạc cười lạnh: “Chồng của em mà em còn không nhận ra?

Phương Diệc Ngôn, cảm ơn ý tốt của anh! Em phải lên lớp rồi, tạm biệt.”

Tuyết Lạc muốn rời đi, vì lời nói của Phương Diệc Ngôn thực sự quá .

hoang đường. Người đàn ông ngồi trên xe lăn không phải Phong Lập Hân thì là ai được chứ? Lễ nào lại còn có người giả dạng Phong Lập Hân bị lửa thiêu rụi toàn bộ gương mặt tới đón cô lúc tan học?

“Tuyết Lạc!” Phương Diệc Ngôn gọi Tuyết Lạc đang quay người rời đi: “Nêu không có chứng cứ đây đủ, sao anh có thể nói ra những lời ây mà không chịu trách nhiệm chút”

Tuyết Lạc vừa mới bước tiếp thì đột ng ệt dừng lại, cô quay ‹ đầu kinh ngạc hồi: “Anh nói anh có thể chứng minh chồng em không phải là chồng em, Phong Lập Hân không phải là Phong Lập Hân?”

“Đúng, ít nhất anh có thể chứng minh rằng người đến đón em tan học vào buổi chiều thứ sáu hôm đó không phải là Phong Lập Hân!” Phương Diệc Ngôn chắc chăn, ngữ khí thập phần kiên định.

Tuyết Lạc không chỉ tò mò mà trong lòng còn có một loại lo sợ bắt an, hoảng hốt.

“Tuyết Lạc, em lại đây xem, đây là bức ảnh lúc Phong Lập Hân bị bỏng và nhập viện cập cứu, còn đây. là ảnh người đón em vào chiều thứ sáu tuần trước.” Phương Diệc Ngôn trải hai tờ báo trên bàn đá ở góc Ảnh ngữ.

Tuyết Lạc cúi đầu nhìn hai tắm ảnh, sau đó nghỉ hoặc hỏi: “Đây là bằng chứng mà anh nói? Nhưng em cũng không nhìn ra cái gì đáng ngờ cả.

“Nhìn lại cái này, đây là so sánh giữa hai bức ảnh chụp củng một người sau khi bị bỏng vì lửa thiêu và bốn tháng sau.” Phương Diệc Ngôn lấy ra hai bức ảnh tương đối rõ ràng từ túi đeo vai của mình.

“Nhưng điều này có thể chứng minh cái gì?” Tuyết Lạc càng thêm khó hiểu.

“Anh đã hỏi bác sĩ có thầm quyền tại khoa Bỏng, cũng đã đưa cho bác sĩ hai tâm ảnh trước và sau của Phong Lập Hân đề đánh giá kỹ lưỡng. Kêt quả giám định chuyên môn của bác sĩ cũng giông như anh nghĩ. Cái người Phong Lập Hân đón em hôm tan học với Phong Lập Hân lúc trước bị bỏng không phải là Thất người!”

Phương Diệc Ngôn lại lấy điện thoại ra tìm video cho Tuyết Lạc xem: “Đây là video anh lây từ bộ phận an ninh, cũng đã đưa cho bác sĩ chuyên môn xem qua. Kết luận của bác sĩ cũng giống như anh đoán ,Phong Lập Hân đón em vào thứ sáu hôm ây, là một người bình thường và khỏe mạnh.”

Tuyết Lạc gần như chết lặng, làm thế nào mà Phong Lập Hân người ‹ đến đón mình vào chiều thứ sảu tuần trước lại không phải là Phong Lập Hân? Hơn nữa đó còn là một người đàn ông khỏe mạnh bình thường?

Cái quái gì đang xảy ra thế này? Cảm giác thật kì dị giỗng như là đang nghe D600, nghìn lễ một đêm vậy!

“Anh biết em hiện tại không thể chấp nhận nổi, và cũng không dê dàng tin tưởng chuyện này. Nhưng tất cả những điêu anh vừa nói đêu là sự thật!”

Biết Tuyết Lạc sẽ không dễ dàng tin tưởng mình, Phương Diệc Ngôn lại lây ra một xấp ảnh từ túi đeo vai, trong đó có những bức ảnh giải phẫu da trước và sau khi bị bỏng.

“Vị bác sĩ có thẳm quyền của khoa Bỏng cho biết, sau khi da của một người bị lửa đốt, trong vòng vài tháng, độ đàn hỏi của da sẽ rất kém.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 193


Chương 193:

Nó không những không đàn hồi mà còn bị biên dạng. Bức ảnh hôm thứ sáu Phong Lập Hân rõ ràng là mạnh khỏe hơn Phong Lập Hân trong những bức ảnh trước đó! Và dáng người vạm vỡ này rất khỏe mạnh và bình thường! Hơn nữa động tác của người này không thể nào phục hồi nhanh nhẹn như vậy chỉ trong vài tháng!”

Phương Diệc Ngôn một hơi giải thích đàn ông khỏe mạnh bình thường?

Cái quái gì đang xảy ra thế này? Cảm giác thật kì dị giỗng như là đang nghe D0 Me, nghìn lễ một đêm vậy!

“Anh biết em hiện tại không thể chấp nhận nổi, và cũng không dê dàng tin tưởng chuyện này. Nhưng tất cả những điêu anh vừa nói đêu là sự thật!”

Biết Tuyết Lạc sẽ không dễ dàng tin tưởng mình, Phương Diệc Ngôn lại lây ra một xấp ảnh từ túi đeo vai, trong đó có những bức ảnh giải phẫu da trước và sau khi bị bỏng.

“Vị bác sĩ có thẳm quyền của khoa Bỏng cho biết, sau khi da của một người bị lửa đốt, trong vòng vài tháng, độ đàn hỏi của da sẽ rất kém.

Nó không những không đàn hồi mà còn bị biên dạng. Bức ảnh hôm thứ sáu Phong Lập Hân rõ ràng là mạnh khỏe hơn Phong Lập Hân trong những bức ảnh trước đó! Và dáng người vạm vỡ này rất khỏe mạnh và bình thường! Hơn nữa động tác của người này không thể nào phục hồi nhanh nhẹn như vậy chỉ trong vài tháng!”

Phương Diệc Ngôn một hơi giải thích rất nhiều, bao gồm cả những suy luận và những phân tích mang tính chuyên môn, cuôi cùng tông kêt một câu: “Vậy nên, người đàn ông tới đón em chiều thứ sáu tuần trước căn bản không phải là Phong Lập Hân người bị bỏng lửa kia.”

Tuyết Lạc hoàn toàn choáng váng, cô nhìn những bức ảnh trước sau của người bị bỏng và một số báo cáo nghiên cứu vệ phân tích vết bỏng da chuyên nghiệp mà cô không thê phân biệt ngay được.

“Tuyết Lạc, anh biết em vẫn không thể tin những lời anh nói. Nhưng em hãy cần thận nhớ lại Phong Lập Hân mà em đã gặp, trước sau có phải là có gì đó không bình thường?”

Phương Diệc Ngôn khẩn trương truy hỏi.

Tuyết Lạc rơi vào trầm tư, thật lâu sau mới ngâng đầu lên, bất an và ngập ngừng hỏi: “Nếu người đó TUng phải là Phong Lập Hân thì là ai?

“Anh nghi ngờ chính là Phong Hàng Lãng!” Phương Diệc Ngôn quyết đoán trả lời.

“Phong… Phong Hàng Lãng?” Tuyết Lạc hoàn toàn khiếp sợ. Làm sao có thê là Phong Hàng Lãng? Sao có thể là anh ta?

Có cả trăm ngàn lí do hình thành lên trong tâm trí -qTuyết Lạc, nhưng cô vân không thê hiểu tại sao lại là Phong hàn Lãng?

“Anh nghỉ ngờ Phong Hàng Lãng giả làm Phong Lập Hân đề lừa gạt eml Hiện tại, loại mặt nạ da người đó ở Mỹ đã phát triển ra một cảnh giới cổng nghệ sinh học giống như người thật Huống hồ Phong Lập Hân hiện tại còn là một người bị bỏng do lửa.

đốt, giả dang làm anh ta lại càng dễ dàng hơn!”

Phương Diệc Ngôn sợ Tuyết Lạc không tin bèn phân tích thêm cho cô nghe. Trên thực tê, anh không quan tầm Phong Lập Hân hôm thứ sáu có phải là Phong Lập Hân thật hay khôit” điêu anh lb lắng nhất là Tuyết Lạc bị cái người đóng giả Phong Lập Hân, Phong Hàng Lãng kia trêu đùa!

Tuyết Lạc một lần nữa lại rơi vào trầm tư.

Thật ra, Tuyết Lạc cũng đã hoài nghị, tại sao Phong Lập Hân mà dì An và quản gia MS nhắc tới lại khác với Phong Lập Hân mà cô mỗi lần gặp đến vậy?

Dì An nói rằng tình trạng của Phong Lập Hân nghiêm trọng đến mức phải dùng đến máy thỏ để duy trì sự sông, nhưng Phong Lập F Hân mà cô gặp lại khỏe đến nỗi có thể động tay động chân với cô?
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 194


Chương 194:

Phong Lập Hân trong lời mà dì An và quản gia Mạc nhặc đến, củng với Phong Lập Hân mà chính cô nhìn thây, đến cuỏi cùng có phải là hai người khác nhau?

“Anh nghỉ ngờ chính Phong Hàng Lãng giả làm Phong Lập Hân đê lừa gạt em!” Câu nói này đã gợi lên nhiều ý nghĩ.

Nêu Phong Lập Hân mà cô gặp là Phong Hàng Lãng giả mạo, thì mọi nghỉ hoặc trong lòng nháy mắt Sẽ được giải quyết rõ rằng. Chẳng trách mà môi khi ở cùng với “Phong Lập Hân” cô luôn liên tưởng tới bóng dáng của Phong Hàng Lãng. Cho dù đó là hơi thở bạc hà mát lạnh hay lời nói và cử chỉ của anh ấy, thật đúng là cùng với Phong Hàng Lãng không có sai biệt Bây giờ nghĩ lại, không ngạc nhiên khi ngày đó vừa trở lại Phong. gia,.

quản gia Mạc và tài xế Tiểu Tiền đều bảo “Phong Lập Hân” là Nhị thiếu ¡gia ngôi trên xe lăn! Chỉ có một lời giải thích, “Phong Lập Hân” ngôi trên xe lăn đúng là Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng của họ! Anh ta đã giả làm anh trai Phong Lập Hân! Chính vì vậy mà quản gia Mạc và tài xế Tiểu Tiên mới buột miệng gọi anh là nhị thiếu gia.

Nếu đúng như vậy, chẳng phải cả Phong gia đều biết rằng Phong Hàng Lãng giả làm Phong Lập Hân? Cũng chỉ có một mình Tuyết Lạc cô ngôc nghéch mà đặt mắt dưới mông sao?

Cô thật ngu ngốc và ngây tho Tuyết Lạc cười, cười đên thông khô.

Có lễ từ khi cô mới bước vào Phong gia, chàng rê trong đêm tân hôn kia chính là Phong Hàng Lãng giả trang đi! Chắc chắn rồi! Cùng một vóc dáng cường tráng, cùng một lời nói phóng túng không kiêng nề gì mà trêu chọc côi Chính mình nghiễm nhiên đã đau buồn đến cùng cực! Có lẽ cả Phong gia đều đem Tuyết Lạc cô giông nhứ con khỉ mà ninh đùal “Tuyết lỄNG. Tuyết Lạc… Đang nghĩ gì vậy? Em có phải là cũng phát hiện ra điểm đáng ngờ của Phong Lập Hân không?” Nhận thấy Tuyết Bếp khác thường, Phương Diệc Ngôn lên tiếng hỏi.

Phương Diệc Ngôn gọi thêm máy lần nữa, Tuyết Lạc mới hồi phục được tinh thần. Lúc này, cô đưa ra quyết định, trước khi sự việc được làm sáng tỏ, cô vận sẽ bảo vệ lập trường và quyên lợi của Phong gia.

“Phương Diệc Ngôn, em cảm thấy anh nhất định là đã hiểu làm. Không phải sự việc nào cũng sẽ diễn biến theo quy luật. Có thể Lập Hân nhà em là một trường hợp đặc biệt! Chỉ dựa vào những bức ảnh này và lời các chuyên gia nói thì không đủ đề tạo nên dữ liệu chân thật. Đây đều chẳng qua chỉ là suy luận và phỏng đoán.”

Tuyết Lạc không phủ định cũng không tán thành chứng cứ mà Phương Diệc Ngôn đưa ra.

“Tuyết Lạc, lẽ nào em vẫn chưa tin sao? Phong Hàng Lãng không phải là người tôi! Hắn ta chẳng qua là chỉ muôn đùa bỡn với em! Tuyệt Lạc, làm ơn đừng ngu ngốc nữa có được không?” Phương Diệc Ngôn gấp gáp nói.

Anh muốn tiến đến ôm Tuyết Lạc nhưng lại bị Tuyết Lạc dùng những tắm ảnh kia chắn giữa hai người: “Phương Diệc Ngôn, anh quá kích động rồi. Em tin chồng của mình! Cho dù đó là thật hay giả thì tất cả vẫn như vậy. Đây là chuyện riêng của gia đình em, không liên quan gì đến người ngoài!”

“Tuyết Lạc, anh chỉ muốn giúp eml”

Phương Diệc Ngôn lo lắng nói.

“Phương Diệc Ngôn, chúng ta đã kết thúc! Xin anh đừng dùng những phương thức như vậy tiệp cận tôi nữa. Tôi là phụ nữ đã có gia đình, điều đó đối với cả tôi và anh đều có ảnh hưởng không: tốt!” Tuyết Lạc lạnh lùng từ chỗi sự giúp đỡ của Phương Diệc Ngôn.

“Tuyết Lạc, tại sao em lại nghĩ như thế? Anh thật sự chỉ muốn giúp em mà thôi!” Phương Diệc Ngôn nóng lòng bày tỏ tâm ý của chính mình.

“Tôi không cần sự giúp đỡ của anh!

Cảm ơnl” Tuyết Lạc khiêm tốn, hơi khom lưng xuống cúi đầu chào Phương Diệc Ngôn, sau đó liền quay người rời đi.

Vào lúc quay đầu lại, tâm trạng Tuyết Lạc sớm đã rôi bời.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 195


Chương 195:

Trên thực tế, Tuyết Lạc tin vào những gì Phương Diệc Ngôn nói. Bởi vì cô biệt răng Phương Diệc Ngôn là một người rât nghiêm túc. Nêu không có tám chín phân chắc chắn thì anh sẽ không thê hiện những nghi ngờ này với cô. Và tất cả những gì anh ta phân tích hoàn toàn khớp với những nghi hoặc trong lòng cô!

Nói cách khác, Tuyết Lạc đã tin rằng Phong Lập Hân mà cô tiếp xúc là Phong Lập Hân giả.

Ít nhất là cực kỳ nghỉ ngờ!

Cho nên Tuyết Lạc phải dùng sự thật để xác minh những nghỉ ngò trong lòng mình.

Bài giảng ngày hôm nay Tuyết Lạc thực sự theo không kịp. Thậm chí ngay cả khi điểm danh đều là Viên Đóa Đóa nhanh trí thay cô hô “có”.

“Tuyết Lạc, cậu đang nghĩ gì vậy?

Phương Diệc Ngôn đã nói gì với cậu?

Hại cậu cả ngày nay đều như người mắt hồn mắt vía.” Viên Đóa Đóa hỏi.

“Đừng hỏi tớ nữa, cậu tiếp tục nghe giảng đi.” Tuyết Lạc khẽ thở dài.

Cô nhớ tói đêm hôm đó, điện thoại bàn của Phong gia reo vào lúc nửa đêm. Khi đứng dậy, cô không ngờ lại thấy “Phong Lập Hân” đang chùm chăn, đặc biệt là khuôn mặt của anh được che kín mít.

Còn tự biện hộ nói, anh n lắng Tuyết Lạc sẽ sợ hãi khi nhìn thấy khuôn mặt của anhl Bây giờ nghĩ lại, đoán chừng người đàn ông này thật sự lo lãng cô sau khi nhìn thây khuôn mặt thật của anh ta sẽ “sợ hãi” bởi vì đó chính là khuôn mặt của Phong Hàng chiết Một gương mặt chưa giả trang!

Còn có, những nghỉ ngờ khác có thể dễ dàng giải quyệt hơn rồi! Ví dụ, điện thoại của Phong Hàng Lãng hai lần liên tục đều xuất hiện bên người “Phong Lập Hân”, đây căn bản không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên! Vì “Phong Lập Hân” vôn dĩ là Phong Hàng Lãng giả dạng !

Phẫn nộ cùng với cảm giác bị lừa gạt ập tới, Tuyết Lạc nghiền răng nghiên lợi, Phong Hàng Lãng, anh ta thật sự là khinh người quá đáng!

Coi Lâm Tuyết Lạc cô trở thành cái gì? Con rồi? Bù nhìn? Hay là đồ Khối?

Không được tôn trọng thì thôi, hiện tại lại còn cảm thấy bị làm cho nhục nhãi Phong Hàng Lãng, tên khốn nạn!

Ngươi cho răng bồn cô nương đây bình thường không ra oai liên đem ta xem như con mèo kifty sao?

Tuyết Lạc lớn mật nảy ra một ý tưởng, lật tây Phong Hàng Lãng!

Bữa tối tại Phong gia.

“Phong Hàng Lãng, tôi muốn gặp Phong Lập Hân anh trai anh. Chỉ tối nay thôi, không gặp không được!”

Tuyết Lạc nhìn thẳng vào mắt Phong Hàng Lãng đầy quyễt tâm.

“Nếu không?” Phong Hàng Lãng uống một ngụm canh của dì An, nhàn nhạt hỏi.

Thái độ cùng cử chỉ thể hiện “Tôi không cho cô gặp, cô làm gì được tôi?”

“Nếu không tôi sẽ… Tôi liền tuyệt thực kháng nghị!”

Tuyết Lạc cũng nghĩ tới các phương pháp phản đối khác, chẳng hạn nhảy lâu, dùng dao cứa vào cô tay chính mình, v.v… Nhưng những cái đó nghe anh hùng quá, dù cách mạng có thành công cũng chỉ còn lại nửa đời người, thật quá bắt lợi!

Trong khi đó, tuyệt thực vẫn đáng tin cậy hơn.

“Tuyệt thực kháng nghị phải không?

Vậy thì cô cứ nhịn đói đi!”

Phong Hàng Lãng không hề có chút nào thương hoa tiệc ngọc, vẻ ngoài ngang ngược và tà khí, suýt chút nữa vô tay tán thưởng chính mình.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 196


Chương 196:

Tuyết Lạc cái gì cũng không nói đứng dậy đi thẳng xuồng phòng khách dưới lâu. Cô cũng không trông cậy vào Phong Hàng Lãng sẽ thương hại mình.

Nhìn theo bóng phu nhân rời đi, dì An khẽ thở dài, tôi hôm qua Đại thiếu gia muốn gặp Nhị thiếu phu nhân, Nhị thiếu phụ nhân nói không khỏe không muốn gặp, nay Nhị thiếu phu nhân muốn gặp Đại thiếu gia, Nhị thiếu gia lại không cho gặp… làm thê nào mới phải đây?

“Nhị thiếu gia, cậu thật muốn đề Nhị thiều phu nhân tuyệt thực sao?” Dì An đau lòng hỏi.

Bà đau lòng không chỉ là thân thệ Nhị phu nhân Tuyết Lạc, còn có Tuyết Lạc trong bụng không chừng đã có tiểu thiệu gia Phong gia. – “Cô Ấy, muốn ngược đãi bản thân, vậy để cô ấy. ngược đãi chính mình. Bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn còn dùng những cách ngây thơ như vậy để dọa nạt tôi? Không chừng nhịn đói cũng có thể k*ch th*ch sự phát triển chỉ số thông minh thêm lần nữa.” ‘ Phong Hài Lãng thờ ơ nói.

Dì An ngoài miệng không nói g nhưng trong bụng thầm nghĩ, lút nữa sẽ mang cho thiêu phu nhân chút đồ ăn. | “Không được cho cô ây đồ ăn. Nêu không, tôi sẽ trừng phạt cô Ấy, còn hơn chuyện bỏ đói này r nhiều.” Phong Hàng Lãng lạnh lùng mắng.

Dì-An giật mình, liên tục gật đầu: “Tôi đã biết : Đồng ý là vậy, nhưng vân không ngăn cản được dì An mang đồ ăn cho Tuyết Lạc. Sau tất cả, người thừa kế của Phong gia là trên hệt. Cho dù Nhị thiếu gia trách mình đi, dì An cũng sẽ thừa nhận.

Nhân lúc Phong Hàng Lãng vào phòng trị liệu, dì An vội vàng bưng vào món cháo gạo nếp và bánh khoai tây mà Tuyết Lạc thích ăn nhất.

Cửa phòng Tuyết Lạc khép hờ mục đích là đê tạo điêu kiện thuận lợi cho việc ra vào của “Phong Lập Hân”.

Tuyệt thực kháng nghị chỉ là một cách để bắt được Phong Hàng Lãng trở về nguyên hình mới là mục tiêu cuối cùng của cô.

Nhưng tiến vào không phải là Phong Hàng Lãng giả dạng Phong Lập Hân, mà là dì An đang bưng thức ăn đưa tới. Vừa đóng cửa, vừa nhìn ra ngoài ngó xung quanh, có lẽ là không có sự cho phép của Phong Hàng Lãng mà lén lút đưa đồ ăn cho cô.

“Phu nhân chắc là đói bụng lắm rồi, cô mau ăn đi.” Dì An nhanh chóng đưa bát đũa cho Tuyết Lạc.

Thành thật mà nói, bỏ qua việc dì An không hề nguyên tắc che chở cho Nhị thiêu gia Phong Hàng Lãng, dung túng cho những hành vi bất thường của anh ta, thì sự quan tâm đổi với Tuyết Lạc cô trước nay luôn là cần thận tỉ mi.

“Dì An, cháu không ăn! Dì mang đi đi” Tuyết Lạc kiên quyết nói.

Nếu đang diễn, thì phải diễn trọn bộ!

Hơn nữa còn cần phải diễn đủ giông đủ chân thật. Vì vậy, cô kiên quyết từ chối đồ ăn dì An mang vào. Cô chính là muôn Phong Hàng Lãng tháy, lần này Lâm Tuyết Lạc là chơi thật “Phu nhân, sao cô lại phải khổ nhự vậy! Cô cùng Nhị thiệu gia giận dỗi, cũng không đáng lấy thân thê của mình ra ngược đãi như vậy.” Dì An lo lắng.

Nhất thời thầy Tuyết Lạc bình thản, còn không nhị đến phần bụng dưới của mình một cái, dì An thiếu điều nói thẳng “Phu nhân chịu được đói, nhưng tiểu bảo bối trong bụng này chịu không nỗi!”

Giống như nghĩ Tuyết Lạc thực sự Nông thail “Cháu không phải là giận dỗi! Đây gọi là biểu tình! “Phân đối mạnh mẽ!”

Tuyết Lạc hùng hồn nói.

Thật ra, Phong Hàng Lãng rời đi chăng qua chỉ là đề cho dì An có cơ hội lén lút đưa đồ ăn cho Tuyết Lạc.

Khi Phong Hàng Lãng nhìn thấy đồ ăn dì An mang từ trong phòng ra còn nguyên vẹn, đôi lông mày hơi cau lạ, ng ÖN phụ nữ này là muốn chơi thật sao?

Dì An tưởng rằng Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng sẽ trách bà vì sự tất trách của tt nhưng không ngờ Nhị thiếu gia lại lây đĩa thức ăn từ tay bà đi vào phía phòng khách.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 197


Chương 197:

Quan tâm chính là quan tâm! Yêu thương vợ của mình thì có gì xấu hỗ đâu chứ. Rõ ràng là có quan tâm người ta, nhưng anh còn cân phải giữ bộ mặt lạnh lùng. Dì An có chút không thế lý giải được thế giới tình cảm của người thanh niên này.

Nhưng nhìn thầy Phong Hàng Lãng chủ động vào phòng đê lây lòng cô, bà cũng cảm thây yên tâm hơn.

Cửa phòng lại bị mở ra lần nữa.

Tuyết Lạc nghĩ rằng đó là “Phong Lập Hân” cải trang, nhưng khi quay đầu lại, nhìn rõ thì là Phong Hàng Lãng!

Cô liếc nhìn cái đĩa trong tay người đàn ông mà dì An đã mang ra, bây giờ lại bị anh mang trở lại nguyên vẹn, trong lòng Tuyết Lạc hơi âm lên.

Xem ra người đàn ông này cũng không đên nỗi thờ ơ vô tình.

“Bồn thiếu gia đích thân phục vụ cô, đối với cô mà nói, đây chính là một ân huệ rất lớn. Lâm Tuyết Lạc, cô chỉ cân hiểu chuyện một chút là được rồi.”

Giọng nói trâm thấp của Phong Hàng Lãng có chút lạnh lùng, nhưng không hề mang theo không khí thù địch.

Ngược lại, còn mang theo chút mùi vị yêu chiều.

“Phong thiêu gia, cảm ơn ý tốt của anh. Thật tiếc quá, ân huệ hôm nay của anh tôi không nhận được rồi.

Làm phiền anh hãy mang ân huệ to lớn của mình đem ra ngoài đi! Tôi nhận không nồi!” Tuyết Lạc thưởng cho anh một ánh mất lạnh lùng, sau đó không thèm nhìn anh nữa.

Đối mặt với sự nổi loạn của người phụ nữ, Phong Hàng Lãng không dùng bạo lực đề chê ngự, khóe môi mỏng kéo lên một nụ cười nhẹ, kéo chiếc ghế trước bàn đọc sách đến ngồi bên Tuyết Lạc.

“Vẫn còn giận dỗi? Là vì chuyện tối hôm qua?” Giọng của Phong Hàng Lãng rất êm dịu, âm cuối còn kéo dài ra.

Khi nhắc đến chuyện – tối qua, khuôn.

mặt nhỏ đơn thuần của Tuyết Lạc liền đỏ lên một mảng vì xấu hỗ. Người đàn ông bạo lực này thậm chí còn không thèm cởi quân áo, cứ như vậy mà trực tiệp đi vào.

Đau đến nỗi cô tưởng mình đã chết luôn rôi. Một khi thú tính nổi lên rồi thì có thể không màng cái gì luôn sao?

Tuyết Lạc thật là phục người đàn ông này, anh thật sự nói được là làm được.

Tuyết Lạc xấu hỗ trừng mắt nhìn người đàn ông, căn chặt môi mình.

Nỗ lực kiềm chế tức giận, không muôn tranh luận với người đàn ông này cái gì cả. Bởi vì mỗi lần tranh luận, cuỗi cùng đều là Lâm Tuyết Lạc cô tự chuốc lấy thiệt thòi.

“Chúng ta phải công bằng không phải sao? Cô đã nói rôi, nêu như tôi đên buổi gặp mặt thì cô sẽ đáp ứng bắt cứ điêu kiện nào của tôi. Tại sao khi đến lượt tôi đòi quyên lợi, thì cô lại không đáp ứng?”

Phong Hàng Lãng một mặt thể hiện logic ngang ngược của mình, một mặt lây miêng bánh khoai tây nhỏ trong đĩa đưa lên miệng căn một miếng, Sau đó đưa lên miệng Tuyết Lạc, cô trực tiếp quay đầu sang một bên.

“Tối qua cô ăn thừa bánh kem dâu, tôi đã thay cô ăn hêt rồi. Sao cô cứ không ưa tôi vậy?”

Gương mặt kiêu ngạo chắc chắn là muốn bày tỏ “Từ trước đến giờ, chỉ có Phong Hàng Lãng tôi không thích người khác, tội đã ăn đồ ăn dừ của em, Lâm Tuyết Lạc em nên vui vẻ chấp nhận.”

Tuyết Lạc không thể chịu nổi vẻ mặt tự luyên kiêu ngạo này của Phong Hàng Lãng. Chỉ là, anh thật sự đã ăn cái bánh kem dâu còn thừa hôm qua ở nhà hàng Lâm Hải sao? Còn ở trước mặt của Hạ Dĩ Câm? Như vậy thì cũng quá khó khăn cho Phong Nhị thiêu gia rôi!

Như bị ma sai khiên, Tuyết Lạc mở miệng ra, Phong Hàng Lãng nhân cơ hội nhét miệng bánh khoai tây vừa ăn vào đôi môi đỏ hồng của cô.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 198


Chương 198:

Trời đất chứng giám, Tuyết Lạc thật sự không hệ muôn tán tỉnh người đàn ông này. Cô muốn làm hòa hoãn không khí với người đàn ,ông này là đê mở đường cho sự xuất hiện của “Phong Lập Hân” kia.

Chưa kể đến miếng bánh khoai tây còn sót lại này, Tuyết Lạc đã nuốt xuống rồi.

“Làm sao, thức ăn dính nước bọt của tôi có mùi vị gì đặc biệt không?”

Người đàn ông hào nhoáng như vậy.

Tuyết Lạc làm sao có thể phản kháng lại sự tấn công ôn nhu hết lần này đến lần khác của anh chứ.

“Tôi cần gặp Phong Lập Hân!” Quay lại chủ đê, Tuyết Lạc ép bản thân không được chìm sâu vào thứ tình cảm ngụy tạo của người đàn ông này nữa. Loại đàn ông như anh mà biết yêu sâu đậm, thì mặt trời mọc hướng tây mật rồi.

Lông mày Phong Hàng Lãng nhướng lên, giọng nói có chút lạnh: “Gặp anh ây làm gì? Tối hôm qua không phải là em mãn nguyện rồi sao?”

“Phong Hàng Lãng, tôi không có giông anh hạ… hạ lưu!” Tuyết Lạc không nhịn nồi câu nói này.

“Hóa ra phụ nữ các người cũng thích lén lút sau lưng, còn không nhận!

Hưởng thụ hết thành quả Ìao động của tôi!” Phong Hàng Lãng nhàn nhạt nói.

Còn cả thành quả lao động? Cô có để anh lao động gì à? Tuyết Lạc thật sự muốn hát bát cháo vào gương mặt đẹp trai của người đàn ông này, rồi cười nhếch mép. Đề anh biết được “Lâm Tuyết Lạc cô không phải là con cá nằm trên thớt”.

Nhưng vì mục đích cuối cùng của bản thân, Tuyết Lạc vẫn là nhịn xuống. Ăn hết bát cháo này còn có giá trị hơn là úp nó lên gương mặt đẹp trai của người đàn ông này.

“Tối nay tôi phải gặp được Phong Lập Hân! Nêu như anh không đề tôi gặp anh DI tôi sẽ..

“Sẽ làm như thế nào? Tiếp tục tuyệt thực đề kháng nghị?

“Tôi sẽ ra tòa ly hôn với Phong Lập Hân!” Tuyết Lạc gần như là hét lên.

Đối mặt với người phụ nữ đang nhe nanh múa vuôt, Phong Hàng Lãng chỉ nhíu mày lại, giọng nói trầm thập: “Ra tòa ly hôn? Cô có lá gan lớn đên vậy sa Cô không sợ tôi sẽ bảo Hạ Chánh Dương bắt trói cô đem về Phong gia lại sao?”

Đây không phải là một lời đe dọa mà là một lời nói thật. Lâm Tuyết Lạc tin rằng với địa vị hiền hách của Phong Hàng Lãng ở Thân Thành thì hoàn toàn có khả năng bắt người cậu Hạ Chánh Dương kia của cô thực hiện việc đó.

“Tôi vẫn còn sống, Phong Hàng Lãng anh bức không cho tôi là người Phong gia, chỉ có thể đợi sau khi tôi chết đi rôi, sẽ làm ma của nhà họ Phong mây người!”

Tuyết Lạc không biết nhìn đi đâu, đưa ánh mắt đến nhìn khuôn mặt lạnh lùng lãnh khốc của Phong Hàng Lãng đột nhiên từ hỗc mắt chảy ra hai giọt nước mắt như trân châu đứt đoạn: “Bất quá thì, tôi sẽ sớm xuông địa ngục gặp bố mẹ mình thôi!”

Phong Hàng Lãng im lặng. Những giọt nước mặt bât chợt của người phụ nữ cuốn đi hết tức giận trên gương mặt của anh. Đáy mắt xuất hiện sự âm áp vô tận.

Rồi anh hôn cô. Hôn lên gương mặt kiều diễm của cô.

Đây căn bản là một nụ hôn đề an ủi tâm hồn bị tổn thương.

Nhưng khi Phong Hàng Lãng tiếp xúc với đôi môi của Lâm Tuyết Lạc, anh đột nhiên tham lam thăm dò sâu hơn.

Cái lưỡi linh hoạt và có lực của người đàn ông chạm khẽ vào răng của Tuyết Lạc, khiến cô mở miệng ra..

Vào thời điểm này Tuyết Lạc mơ hồ bị người đàn ông làm cho ngu ngôc rôi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 199


Chương 199:

Chưa kể đến, dưới kỹ năng mạnh mẽ của Phong Hàng Lãng, thật sự rất khó để người phụ nữ có thê kháng cự lại được anh.

Người đàn ông đây vẻ hào nhoáng này giỗng như được sinh ra từ vùng đật tăm tôi, tình yêu vừa mới nở ra của Tuyết Lạc một lần rồi một lần bị chìm sâu vào.

Đột nhiên Tuyết Lạc nhớ đến mục đích tối nay của mình, cô liền dùng toàn bộ lý trí còn sót lại, cắn thật mạnh vào môi của người đàn ông.

Sau đó liền có một dòng máu tanh ngọt chảy vào miệng của cô.

Cô muốn đánh dấu người đàn ông này!

Một dấu hiệu để cô xác minh đúng sai ngay lập tức, trong lần tiếp theo có thê bắt được Phong Hàng Lãng!

Phong Hàng Lãng có thê mặc áo da nhân tạo nhưng miệng của anh thì là thật. Đầu lưỡi của anh vừa bị cô cắn, trong thời gian ngắn không thể khôi phục lại được.

Cho nên muốn xác minh Phong Lập Hân có phải là Phong Hàng Lãng giả mạo hay không, chỉ cân kiêm tra đâu lưỡi của anh một chút là sẽ rõI Biện pháp này chính là biện pháp tiện lợi và nhanh nhất. Hơn nữa cách này còn khá chính xác nữa.

Tuy nói rằng Tuyết Lạc không phải là người mưu mô, nhưng cô vẫn có một chút chỉ số IQ. Cô cơ bản là một người phụ nữ thông minh, có từ chất và học thức tốt.

“Phong Hàng Lãng, cầu xin anh đó, hãy đê tôi gặp anh trai của anh. Chỉ gặp một làn thôi. Tôi thật sự có chuyện muốn nói với anh ấy..

Phong Hàng Lãng, xin anh đó được không?” Tuyết Lạc lắc lắc cánh tay của Phong Hàng Lãng, nước mắt ” giụa, đôi mắt to ngắn nước.

Không nghỉ ngờ gì nữa, ẩn sau tình tiết này có sự biêu diễn của Tuyết Lạc. Có vẻ như cô đã đoán ra được Phong Hàng Lãng là một người đàn ông thương hoa tiếc ngọc. Chỉ cần cô giả vò đủ đáng thương là được.

Phong Hàng Lãng tất nhiên không phải là loại người thương hoa tiệc ngọc như vậy. Chỉ là giữa anh và người phụ nữ có vẻ đẹp kiều diễm đang khóc trước mắt này đã có giây chứng nhận kết hôn rồi. Trên pháp.

luật còn có một danh xưng khác nữa, gọi là vợt “Làm sao lại thích căn người vậy chứ?” Giọng của người đàn ông không hề chứa sự tức giận, Phong Hai Lãng dùng ngón tay cái xoa xoa đôi môi hơi sưng của Tuyết Lạc: “Thật ra cái miệng hay căn người này của em dùng cho việc k*ch th*ch đàn ông Sẽ có tác dụng hơn..

Phong Hàng Lãng thì thầm máy lời này bên tai Tuyết Lạc, làm cho cô không kiểm soát được mà nhớ lại chuyện đó. Chỉ biết là lời nói của người đàn ông này thật sự quá buồn nôn mà.

Nhưng mà có một cậu nói Tuyết Lạc vân nghe được rất rõ. Đó là: “Ngoan ngoãn đợi đi.”

Người đàn ông không nói rõ, là để Lâm Tuyết Lạc cô nghe lời Phong Hàng Lẵng anh sao? Còn phải chờ Phong Hàng Lãng cải trang thành “Phong Lập Hân” nữal Nhưng Tuyết Lạc có một trực giác , người đàn ông mà cô đang đợi nhất định là Phong Hàng Lãng cải trang thành.

Gân tt nghiệp rồi, Tuyệt Lạc bận rộn với luận văn tôt nghiệp của bản thân, còn phải tìm vị trí thực tập đề chuẩn bị bước ra xã hội nữa.

Mặc dù Viên Đóa Đóa liên tục nói: “Lâm Tuyết Lạc cậu đường đường là Đại phu nhân của Phong gia, không cần phải lăn lộn ngoài đường rồi tìm kiếm cái gì mà thị trường nhân tài và các loại mời gọi lớn nhỏ. Có rót giá quá không?”

Nhưng Tuyết Lạc vẫn rất để tâm đến công việc thực tập đầu tiên của mình trong xã hội. Hiện tại cô đã viết xong sơ yêu lý lịch của mình rôi.

Tậm trạng đêm nay của Tuyết, Lạc cứ bắt an không yên. .Mậy chữ viết trong sách giáo khoa, cô đêu không đọc vào được.
 
Back
Top Bottom