Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 140


Chương 140:

Nếu nói về kiên cường vững chí, nói về việc chịu khổ chịu làm, nói về chịu khó nghiên cứu, Viên Đoá Đoá ở những phương diện này. vô cùng ưu tú. Nhưng về mặt tình cảm, cô lại có tính rất tự ti, hay gây chuyện. Dùng lời của Mạch Duy Dân mà nói, chính là tuy có những hoài bão, tham vọng lớn nhưng mệnh người vẫn luôn mỏng manh.

Hay nói cách khác, cô ây vân luôn mong trong thê giới hiện thực này có thê vẽ nên câu chuyện tình yêu của nàng lọ lem và chàng hoàng tử. Cô ây hi vọng chuyện tình của mình có thê hạnh phúc như của nàng lọ lem!

Chàng hoàng tử không chê cô có khiếm khuyết, theo đuôi cô mãi không rời, cùng nhau thề nguyện, cùng sinh cùng tử cũng không lìa xa nhau.

“Hạnh phúc cái rắm ấy, tớ sắp phiền muộn chết rồi! Cậu đừng quên, tớ là vợ của Phong Lập Hân! Cho dù Phong Hàng Lãng có PK với Phương Diệc Ngôn cũng chỉ là vì anh ta bá đạo muôn bảo vệ người chị dâu là tớ thôi! Lại còn “chung tình” cái gì? Đúng là chuyện vô căn cứ.”

Tuyết Lạc không biết là muốn thuyết phục Viên Đoá Đoá hay là muốn thuyệt phục mình nữa: Người. đàn ông kia bá đạo với mình chỉ vì mình là chị dâu của anh ta, không liên quan gì đến tình cảm cá nhân.

Buôi trưa tại căn tin của trường học.

Viên Đoá Đoá nhanh chóng đi xếp hàng lầy cơm. Còn Tuyết Lạc vừa mới chép xong bài chuẩn bị đi gọi cho Phong gia. Dò hỏi tình hình ăn uông của Phong Lập Hân.

“Bà chủ, cô vẫn nên cùng Tiểu Tiền vê Phong gia ăn cơm trưa đi. Đồ ăn ở nhà ăn trường học chất lượng kém như thế, xung quanh vừa ồn vừa loạn, cô ăn làm sao được chứ.”

Thực ra dì An muốn nói “Cô chuẩn bị mang thai, ăn những thứ thiếu dinh dưỡng như thế làm sao mà được”.

“Đồ ăn ở nhà ăn không kém đâu ạ, có cá có thịt, hầu như cái gì cũng có. Di cứ yên tâm! Dì An, phiên dì chăm sóc tốt cho Lập Hân, cháu cúp máy đây a7 Tắt điện thoại xong, Tuyết Lạc căng thẳng, lè lưỡi. Dì Ấn này càng ngày càng nhiệt tình quá độ. Trường học có mây nghìn sinh viên đều ăn ở nhà ăn, Tuyết Lạc tại sao cô không ăn.

được? Cô không làm mình làm mầy đến mức đây.

Một người lấy thức ăn, một người lấy chỗ. Viên Đoá Đoá và Tuyết Lạc phôi hợp vô cùng chặt chẽ.

“Wow… Trai đẹp! Trông đàn ông quát”

“Người đàn ông mạnh mẽ mặc tây trang…”

“Vừa đẹp trai lại vừa nho nhã, trông y như một công tử phong độ ngời ngòi.

Chắc chắn ¿ một phú nhị đại!”

“Phú nhị đại này tới nhà ăn ba tìm em gái? Không hợp lý lắm..

Trong tiếng ồn ào, thì thầm to nhỏ của mọi người, Viên Đoá Đoá nghe thấy liền quay người lại, một người đàn ông anh tuần, lãng tử đang bước từng bước nho nhã, cao quý về phía bàn bọn cô ngôi.

Dáng người thẳng tắp như cây lao, toàn thân không chút che đậy toả ra khí chất vương giả.

Là Phong Hàng Lãng!

“Tuyết Lạc… Tuyết Lạc, là Phong Hàng Lãng, Phong Hàng Lãng!” Viên Đoá Đoá kích động, liên tục võ võ Tuyết Lạc đang câm đũa ăn.

Phong Hàng Lãng? Sao anh ta lại tới | nhà ăn sinh viên hỗn loạn thế này?

Quay người nhìn, Tuyết Lạc vừa vặn đón nhận ánh mắt ôn hoà, nho nhã của Phong Hàng Lãng. Đây. chỉ là biểu hiện anh ngụy trang mà thôi, nội tâm anh ngược lại có nhiều suy nghĩ khó lòng nhìn thấu.

Anh là một người đàn ông đáng sợ.

Có thể gương mặt lộ rõ nét vui mừng nhưng đẳng sau gương mặt anh tuân vui mừng ây, lại là sự lạnh lẽo, ung dung thản nhiên.

Chỉ có người tiến lại gần anh mới biết được! Nhưng không cách nào đoán ra, càng không cách nào hiều rõ.

“Phong tiên sinh, anh, sao anh lại tới đây?”

Dưới ánh mắt kì lạ của mọi người, Phong Hàng Lãng ngồi ở bàn ăn của bọn cô, Viên Đoá Đoá căng thẳng † tột độ. Trong nháy mắt, bọn họ liền biến thành tiêu điểm.

“Đến vừa đúng lúc. Cùng ăn thôi.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 141


Chương 141:

Phong Hàng Lãng dường như không xem mình là người ngoài, trực tiếp ngôi xuông cạnh Tuyệt Lạc. Sau đó nhìn hai món ăn đặt trước mặt cô, trứng xào cà chua và nắm xào thanh đạm.

Không hài lòng mà cau mày!

“Tiểu Viên, phiền cô lấy thêm vài món nữa. Tôi không quá thích ăn chay.”

Phong Hàng Lãng nở nụ cười nho nhã, vô cùng mê người.

“Ò, vâng, tôi đi ngay đây. Phong tiên sinh đợi chút nhé.” Viên Đoá Đoá nhanh chóng câm thẻ cơm đi lấy thêm thức ăn.

Tuyết Lạc muốn mở lời ngăn Viên Đoá Đoá nhưng cô ấy đi mắt rồi.

Tuyết Lạc quay mắt nhìn Phong Hàng Lãng ngồi cạnh, giả khổ nói: “Phong Nhị thiêu gia cao quý đến thế, tới nhà ăn vừa loạn vừa bản thế này có lẽ phải uỷ khuất anh rồi.”

“Có cô ở đây, tôi sẽ ăn một chút.”

Phong Hàng Lãng nhàn nhã nói một câu. Cầm đôi đũa trên tay Tuyết Lạc, chính xác mà nói là CƯỚP đũa. Gắp một miệng trứng tới môi mỏng bạc, cau mày, cong môi, một gương mặt với vẻ khó mà. nuốt trôi nhưng cuỗi cùng cũng miễn cưỡng nuốt xuống.

“Đồ ăn ở đây quá kém, ngày mai cô vê Phong gia ăn cơm trưa đi. Tôi sẽ cho Tiểu Tiền tới đón cô mỗi ngày.”

“Không cần! Anh thấy kém nhưng tôi không thây thê.” Tuyết Lạc lên tiêng kháng nghi.

“Vậy cô ăn một miếng trứng cho tôi xem?” Phong Hàng Lãng đặt đôi đũa vào tay Tuyết Lạc.

Ăn thì ăn! Cho dù không hợp miệng .

nhưng cũng không đên mức khó nuốt giỗng như biêu hiện của người đàn ông kia.

Tuyết Lạc mắc bấy, càm đôi đũa gắp một miêng trứng bỏ vào miệng, cô ý ra vẻ ăn rât ngon: “Ngon lắm!”

“Đầy là vì trên đũa có nước miếng của tôi, vì thế nên cô mới thây vô cùng ngon.”

Phong Hàng Lãng thản nhiên lên tiêng, vẻ mặt quyên rũ khiến phụ nữ rơi vào trầm mê.

*…” Tuyết Lạc lúc này mới ý thức được chính mình bị người đàn ông này trêu đùa, khuôn mặt nhỏ đột nhiên đỏ bừng.

Người đàn ông này thật sự là quá xâu xa! Chỉ lơ đãng một chút là lại rơi vào cái bẫy của anh ta, bị anh ta không ngừng trêu chọc.

“Anh Phong, đũa và bát của anh.”

Viên Đóa Đóa cần thận tận tay đưa bát đũa cho Phong Hàng Lãng.

“Cảm ơn.” Phong Hàng Lãng cầm lấy đôi đũa, thăng tay hướng tới đĩa thịt kho tàu gặp một miệng nhưng không trực tiếp đưa lên miệng mà đề qua bát của Tuyết Lạc: “Ăn nhiều thịt một chút, béo lên mới có cảm giác.”

Tuyết Lạc không nói nên lời, xấu hổ trước lời nói đó của Phong Hàng Lãng, bây giờ cùng anh ta tranh luận chăng khác nào tự đào mồ chôn mình. Bởi vì Phong Hàng Lãng đang là tâm điểm của cả cái căn tin, đặc biệt đối với các nữ sinh, anh ta là chủ đề bàn tán sôi nồi nhất.

Điều duy nhất mà Tuyết Lạc có thể làm lúc này là vùi đầu ăn cơm, cô gắng giảm: bót cảm giác † tồn tại của bản thân, ăn xong là chuồn lẹ. Cô hiện tại hận không thể tìm cái lỗ nào để chui xuống.

Nhìn thây Tuyệt Lạc ngoan ngoãn ăn cơm, Phong Hàng Lãng cũng không tiệp tục trêu chọc cô nữa. Phỏng chừng là quá đói bụng, Phong Hàng Lãng ăn rất nhanh, nhưng khí thế quý tộc vân không giảm. Phải nói là giá trị nhan sắc rất quan trọng.

Phong Hàng Lãng đột nhiên dừng lại động tác ăn cơm, nín thở nhăn mặt ân phân trên của đũa vào bụng.

“Anh Phong, anh bị sao vậy?” Viên Đóa Đóa cảm thầy được Phong Hàng Lãng dường như đang cố nén cảm giác đau đón.

“Ừm, do ăn nhanh nên dạ dày hoi Hà Phong Hàng Lãng bình tĩnh trả ời.

Đau dạ dày? Tuyết Lạc động tác cứng lại, cô biết tình trạng đau dạ dày của Phong Hàng Lãng, chỉ cần lao đầu vào công việc là quên ăn cơm.

Bởi vì bệnh tình của Đại thiêu gia Phong Lập Hân nên Phong Hàng – Lãng ban ngày thì chăm sóc anh trai, ban đêm thì bận rộn với công việc.

“Anh Phong, có đau quá không? Có cần đi bệnh viện kiểm tra một chút?”

Viên Đóa Đóa quan tâm hỏi.

“Không sao, không chết được.”

Phong Hàng Lãng tiếp tục ăn cơm.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 142


Chương 142:

Nhưng Tuyết Lạc thật sự cảm thầy tim cô như nhói một cái.

Trong lúc vô tình, Phong Hàng Lãng liếc mắt nhìn Tuyết Lạc, một người vẫn vùi đầu vào ăn cơm, tựa hồ đổi với cơn đau dạ dày của anh, người phụ nữ này vần không có biêu hiện tỏ ra lo lắng gì chứ đừng nói là vì anh mà đau lòng.

Ít nhiều gì trong lòng anh vẫn có chút mát mát, Phong Hàng Lãng thuận tay gắp thêm cho Tuyết Lạc một miệng thịt, cũng không có mở miệng hỏi cô.

Cơm còn chưa kịp ăn xong, Phong Hàng Lãng bị một cuộc điện thoại gọi tới thúc giục rời đi. Nhìn thấy bóng dáng cao lớn của người đàn ông, Tuyết Lạc đột nhiên đặt bát đũa xuống: “Đóa Đóa, phiền cậu dọn hộ tớ chỗ này, mai tớ sẽ đi học, tớ đi trước đây!”

Tuyết Lạc cũng không đuôi theo hướng mà Phong Hàng Lãng vừa đi mà cô đi đường tắt, nhanh chóng rời khỏi nhà ăn.

Trong bãi đậu xe ngoài trường học, Phong Hàng Lãng vừa khởi động chiếc xe Ferrari đen tuyền của mình, anh nhìn thầy trong gương chiều hậu một bóng dáng trẻ trung tràn đầy năng lượng đang chạy theo sau chiếc xe thể thao của mình.

Lâm Tuyết Lạc?

Người phụ nữ này đuổi theo xe anh, làm cái gì? Không phải là vì muốn tố cáo hắn sao lại đến trường quây rây cô ăn trưa?

Thời gian của Phong Hàng Lãng anh thật sự rất quý giá, nhưng anh vân dừng chiếc xe thê thao vừa khởi động lại và mở cửa kính xe.

“Mạu, há… há miệng rai” Tuyết Lạc Cuôi củng cũng đuổi kịp, thở hồn hền trước của xe.

Chính mình dừng xe lại làm cái gì?

Chờ một người phụ nữ đuổi kịp và mắng mình? Đây không phải là tự động chịu ngược sao?

Phong Hàng Lãng mím chặt môi. Chỉ là cô đuôi theo anh rồi bắt anh “há miệng”, rốt cuộc là đang giở cái trò gì?

“Cô bảo tôi há miệng, chăng lẽ là cô muốn hôn tôi sao?” Phong Hàng Lãng nở nụ cười quyên rũ mị hoặc.

vn Tuyết Lạc thật sự phục người đàn ông này, bắt cứ lời nói nào, kê cả những lời không thê bình thường hơn đều khiến anh ta liên tưởng đến cái loại chuyện này.

Chỉ có điều, nhân lúc người đàn ông này hé ra đôi môi mỏng quyên rũ kiêu ngạo, Tuyết Lạc nheo mất, lanh lẹ nhét một viên thuốc vào miệng Phong Hàng Lãng.

“Cái gì vậy?” Phong Hàng Lãng cau mày, theo phản xạ muốn nhồ viên thuốc kia ra.

Nhưng Tuyết Lạc đã gắt sDp dùng tay che miệng anh lại: “Đừng phun ral Đây là thuốc dùng đê giảm bớt cơn đau dạ dày cấp tỉnh.”

Tim của Phong Hàng Lãng đột nhiên co lại bởi lời nói của cô. Hóa ra người phụ này thở hồn hễn đuổi theo xe mình chỉ là để cho anh uống thuốc dạ dày? Anh nghiêng mặt, đôi mắt sâu thăm nhìn chăm chú người phụ nữ này, trong lòng càng nảy sinh cảm giác mơ hô.

“Số thuốc còn lại anh cất vào cái hộp bảo quản, nêu đau thì lại uông một viên. Nhưng đây chỉ là thuốc giảm đau không trị được tận gôc bệnh đau dạ dày. Tôi nay trở về, anh bảo bác. sĩ Kim đưa cho thuốc đặc trị đau dạ…

Lời còn chưa kịp nói xong, Phong Hàng Lãng đột nhiên cúi người, tay chê ngự sau đầu cô, hướng Tuyệt Lạc vào bên trong xe, mạnh mẽ khóa lại đôi môi đỏ mọng đang nói liên hồi.

Phong Hàng Lãng thô bạo mở hàm răng của Tuyết Lạc xông vào dùng lưỡi ngang ngược khuảy đảo, bên ngoài tùy ý m*t cánh môi cô, nụ hôn sâu cùng với mùi thuốc lá nhàn nhạt chiếm cử lấy hô hấp của Tuyết Lạc.

Trong hơi thở của cô đều tràn ngập hương vị của Phong Hàng Lãng anh!

Hương vị độc chiếm mạnh mẽ khiến người ta không thê nào quên được.

Phong Hàng Lãng hôn Tuyêt Lạc đên mức tưởng chừng cô sắp ngất vì, thiêu oxy anh mới buông ra, Tuyêt Lạc lúc này khuôn mặt đã đỏ bừng bừng.

Mang cho người đàn ông này thuốc uông, thế mà anh ta cư nhiên lại dám vô lễ hôn cô đến khó thở. Tuyết Lạc vừa tức giận vừa bực bội.

Thật sự quá vô liêm sỉ, người đàn ông này hết thuốc chữa rồi!

Được tự do, Tuyết Lạc như mèo bị dẫm phải đuôi chạy trối chết.

Khẽ chạm lên môi chính mình, vẫn còn lưu lại hương vị của người đàn ông ác ma đó. Mùi thuốc lá cay nòng cùng với vị đẳng. nhàn nhạt của viên thuộc vừa nãy vận còn như cũ đọng lại ở chóp mũi và khoang miệng cô.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 143


Chương 143:

Cô đây là điên rồi sao? Như vậy mà quyền luyến nụ hôn của một người đàn ông? Không, sẽ không! Chính mình đôi với anh ta một chút hảo cảm cũng không có! Bạo lực lại vô liêm sỉ, Lâm Tuyết Lạc cô làm sao có thể thích một người như vậy!

Đến tột cùng là chính mình môi lưỡi quyền luyên, hay là trái tim cô?

Tuyết Lạc không dám cần thận suy.

nghĩ, trong lòng hỗn độn không thôi.

Trọng kí túc xá, , Tuyết Lạc như người mắt hồn suýt nữa va phải Viên Đóa Đóa đang ra khỏi cửa.

“Tuyết Lạc, cậu nãy vừa đi đâu? Chạy nhanh như vậy, là bắt nạt tớ chạy không nhanh như cậu sao?” Viên Đóa Đóa than thở.

“À, tớ… tớ ra cửa hàng tạp hóa.”

Tuyết Lạc qua trả lời qua loa.

“Tớ còn tưởng cậu chạy theo Phong Hàng Lãng!” Viên Đóa Đóa thuận miệng nói một câu.

Đột nhiên Viên Đóa Đóa phát hiện sự khác thường của Tuyết Lạc: “Tuyết Lạc, môi cậu bị sao Vậy, nhìn như đang tụ máu lên ấy.”

“A, thật sao? Tuyết Lạc hoảng sợ, theo phản xạ liềm môi làm cho chỗ sưng cảng thêm đau đón.

“Cậu nhìn xem.” Viên Đóa Đóa cầm lấy chiếc gương trên bàn đưa cho Tuyết Lạc.

| Tuyết Lạc lúc này mới phát hiện ra răng, môi dưới vô tội của mình thế nhưng lại bị tên đàn ông kia cắn chảy máu!

Người đàn ông đó cầm tỉnh con chó sao? Chỉ biệt căn người.

Nơi nào anh ta cũng có thể căn được, nghĩ tới, Tuyết Lạc lại cảm thấy một đôi đáng yêu đang nằm trong chiếc áo nhỏ cũng bắt giác đau đau. Đó là dấu vết do người nào đó đêm qua để lại.

Kỳ thật, Phong Hàng Lãng muốn cắn cô, hoàn toàn không cân phải cầm tinh con chó.

“Tuyết Lạc, cậu… cậu bị hôn rồi sao?

PhữờtE Diệc Ngôn hay là Phong Hàng Lãng?” Viên Đóa Đóa bát ngờ hỏi tới.

Phương Diệc Ngôn, rất có khả năng, anh ta hiện đang ở trong trường, nhất cự li, anh ta có thê nhân cơ hội mọi lúc mọi nơi mà hành động.

Về phần Phong Hàng Lãng… Tuy ết Lạc không phải vẫn luôn tuyên bố muôn cùng anh ta phân rõ giới hạn sao? Hơn nữa, lúc ấy anh ta đã rời khỏi nhà ăn, chẳng lễ sau đó Tuyết Lạc lại chạy ra đuôi theo Phong Hàng Lãng?

“.” Tuyết Lạc nghẹn họng, Viên Đóa Đóa này cũng quá là thông minh đi, cô không đi làm gián điệp thì thật tiếc!

“Cậu sai rồi, còn có người thứ ba, đó chính là Lâm Tuyết L Lạc tớ! Vừa nãy ở nhà ăn quá mức khẩn trương, không cân thận căn phải môi. Tớ thật không biết Phong, Hàng Lãng uông nhằm thuốc gì thế nhưng lại hạ mình xuống nhà ăn? Anh ta không sợ mình bị thiệt thòi sao?”

Tuyết Lạc bình tĩnh đêm SỰ bối rối trước mắt mà làm dịu lại, đồng thời còn khéo léo chuyền chủ đề.

“Đúng vậy, lúc nãy tớ cũng tháy rất khân trương! Cậu không biết là có bao nhiêu nữ sinh nhìn chằm chằm vào chúng ta đâu! Tớ hồi hộp chết mắt, cảm giác trong ánh mất họ có đủ loại hâm mộ, đô kị! Thật tuyệt” Viên Đóa Đóa say sưa che mặt cười không ngừng.

Đừng nhìn Viên Đóa Đóa bề ngoài là một người lạc quan nhưng thực chất đó chỉ là lớp ngụy trang. Kỳ thật nội tâm của cô lại chất đây tự ti. Cô thích được người khác chú ý, đó là một cảm giác cô tồn tại mạnh mẽ nhất!

Tuyết Lạc tựa hồ không hiểu ý nghĩa của từ “thật tuyệt” trong miệng của Viên Đóa Đóa. Bởi vì cô thây không “tuyệt” chút nào, ngược lại xâu hồ đến mức muốn tìm một cái hỗ mà nhảy xuông.

“Đúng rồi Tuyết Lạc, về sau cậu có phải vê Phong gia ăn cơm trưa không? Tớ nghĩ Phong Hàng Lãng thật sự quan tâm tới cậu đó, còn không ngừng gặp cho cậu thịt kho tàu.” Viên Đóa Đóa có chút hâm mộ.

“Tớ sẽ không trở vê Phong gia ăn cơm trưa đâu! Xa như vậy, đi tới đi lui cũng phải mất một hai tiếng. Phong Hàng Lãng sỡ dĩ quan tâm tới tớ có lẽ là vì sợ tớ chạy trôn và bỏ mặc Phong Lập Hân anh trai hắn.”

Tuyết Lạc suy tư, thành thật mà nói tuy Phong Hàng Lãng bá đạo lại mạnh mẽ, nhưng mỗi lần anh ta ức h**p cô, Tuyết Lạc lại nảy sinh ảo giác được anh quan tâm.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 144


Chương 144:

Tuyết Lạc vô thức võ trán, Lâm Tuyết Lạc, Lâm Tuyết Lạc, mày trở nên thích bị ngược đãi từ khi nào vậy?

Khí phách của mày đâu? Lý tưởng của mày đâu? Mày đang hướng về đâu?

Viên Đóa Đóa mừng thâm, vậy nghĩa là Phong Hàng Lãng sẽ thường _ xuyên tới trường cùng cô và Tuyêt Lạc ăn cơm?

Có lẽ chắc chắn là Phong Hàng Lãng đối với Tuyết Lạc có thiện cảm, nhưng việc Tuyết Lạc là vợ của anh trai Phong Hàng Lãng thì không thể nào lay chuyên được.

Cho dù Phong Hàng Lãng thực sự quan tâm đên Tuyết Lạc, hay là lo lãng Tuyết | Lạc sẽ bỏ anh trai Phong Lập Hân của mình mà bỏ chạy, những điều này đều không ảnh hưởng tới việc Phong Hàng Lãng là một người đàn ông độc thân.

Phải cần có niềm tin theo đuổi lý tưởng, ngộ nhỡ thành hiện thực thì sao?

“Đúng rồi Tuyết Lạc, Phong Lập Hân anh trai của Phong Hàng Lãng… có bị bỏng nghiêm trọng lắm không? Là chỉ một bộ phận hay là toàn thân?” Viên Đóa Đóa tò mò.

Tuyết Lạc khẽ thở dài: “Rất nghiêm trọng! Có thê nói là bị biến đổi hoàn toàn! Có lúc còn nghiêm trọng đến | mức phải dùng đến máy thở.”

“Ai, thật đáng thương! Nghe đồn răng Phong Lập Hân từng là một công tử nho nhã hiếm có ở Thân Thành, không ngờ bây giờ lại bị lửa thiểu đốt thành như vậy! Đúng là ông trời đồ kị với nhân tài!”

Viên Đóa Đóa nhìn chằm chằm vào cái chân hơi khập khiếng của chính mình, kỳ thật nêu không nhìn kĩ thì hoàn toàn không nhận ra.

“Đúng rồi, Phong gia giàu có như vậy, tại sao Phong Lập Hân không đi cây ghép da?” Viên Đóa Đóa đột nhiên lại hỏi.

Tuyết Lạc lại thở dài một tiếng: EÌTO: cũng. không rõ lắm, nghe bác sĩ Kim nói răng tình trạng của Phong Lập Hân rât nghiêm trọng. Nhưng tớ lại.

nghe nói răng, Phong Lập Hân muốn từ bỏ mạng sông của chính mình vì một người phụ nữ, nên không tích cực phôi hợp với bác sĩ trị liệu.”

Tuyêt Lạc đột nhiên nhớ ra, Phong Hàng Lãng dường như đã tìm được Lành Du Du còn sông. Điều khiến cho Tuyết Lạc buồn bực chính là nếu tìm được Lam Du Du, tại sao không đem cô ây tới gặp Phong Lập Hân đề anh khôi phục dũng khí và hi vọng mà trị liệu. Nhưng từ giọng điệu của Phong Hàng Lãng, tai nạn mà anh em họ gặp phải dường như có liên quan đến Lam Du Du.

Không phải Lam Du Du là một trong những hung thủ hãm hại họ chứ?

Tuyết Lạc cũng bị sửng sốt trước suy đoán của chính mình.

“Bởi vì một người phụ nữ? Người phụ nữ nào? Người phụ nữ đó có phải hay không đã chết rồi? Cho nên Phong Lập Hân từ bỏ trị liệu và muốn chêt cùng cô ta?” Viên Đóa Đóa theo bản năng liên tưởng.

“Chắc là Vậy, nhưng có vẻ hiện tại đang dần có chuyên biến. Phong Lập Hân đã đáp ứng với Phong Hàng Lãng sẽ bay sang Mỹ trị liệu thêm sau sinh nhật 30 tuổi. Tớ cũng hy vọng răng Phong Lập Hân sẽ sớm bình phục.” Tuyết Lạc lo lắng.

Phải biết rằng, một người bình thường hàng ngày sẽ cảm thấy buồn bã và chán nản trong một không gian chật hẹp, huống hồ Ìà một bệnh nhân tàn tật.

Tuyết Lạc thật tâm hy vọng rằng Phong Lập Hân có thể rời khỏi phòng trị liệu và ra ngoài trời hít thở Kuônd khí trong lành.

“Tuyết Lạc, cậu thật sự là một người tốt bụng, . Phong Lập Hân có thê cưới một người như cậu là phúc khí của anh ấy!”

Viên Đóa Đóa thực sự ngưỡng mộ sự quyết tâm của Tuyết Lạc trong việc kết hôn với một người tàn tật đã bị ngọn lửa thiêu rụi không ; thê nhận ra, mặc dù cô biết răng Tuyết Lạc gả vào Phong gia là bị ép buộc.

Được Viên Đóa Đóa khen ngợi, Tuyết Lạc ngược lại cảm thầy có lôi. Biệt rằng cô là một người vợ, thế nhưng đối với “chồng” Phong Lập Hân lại không trung thành.

Cả thể xác và tinh thần đều phản bội!

Tuyết Lạc phải b*p ch*t loại trạng thái này từ trong trứng nước, không thê đề sự phản bội này được phép lan rộng đến mức không thể dừng lại được.

Trước khi tan học, tài xế Phong gia Tiểu Tiền đã gọi cho Tuyệt Lạc, nói cậu ta đang đợi cô ở trước công trường.

Nhưng Tuyết Lạc ngàn vạn lần không ngờ được rằng, Phong Lập Hân lại cùng Tiểu Tiền đến đón cô về nhà.

Phong Lập Hân ngòi trên xe lăn!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 145


Chương 145:

Trên con đường duy nhất rời trường, Tuyết Lạc bị Phương Diệc Ngôn chặn lại.

Đã bao nhiêu lần tránh mặt, vẫn không giải quyết được vấn đề hiện tại.

Không còn đường lui, Tuyết Lạc chỉ có thê đối mặt.

“Tuyệt Lạc, nói với anh, em không hạnh phúc. Đề anh có lý do chính đáng giúp eml” phong) Diệc Ngôn bước tới năm lấy tay Tuyết Lạc nhưng lại bị cô né tránh.

“Phương Diệc Ngôn, trên thực tế sự thật không giống như tất cả những gì mà Đóa Đóa đã nói. Không sai, em bị Hạ gia ép buộc nhưng trong đó cũng có một phân là em tự nguyện.” Tuyết Lạc bình tĩnh nói.

“Em nói em cam tâm tình nguyện kết hôn với một người tàn tật bị lửa thiêu rụi thậm chí không thể tự chăm sóc bản thân? Tuyết Lạc, mặc dù em đủ tốt bụng nhưng em không cao thượng như vậy!” Phương Diệc Ngôn rất hiểu Lâm Tuyết Lạc.

Đúng lúc này, cổng trường truyền tới những tiếng bàn tán và chỉ trỏ: “Mau nhìn người kia, bị bỏng thành cái dạng này mà vần đi ra ngoài, thật là đáng sọ†”

Những cụm từ ngăn gọn như “bị bỏng thành dạng gì rồi”, “còn ra ngoài dọa người” rơi vào tai Tuyết. Lạc, ngay lập tức cô liền liên tưởng đến một người, người chồng Phong Lập Hân của cô.

Có khi nào anh tới trường học không? Lễ nào Phong Hàng Lãng lại lừa mình?

Chắc không phải đâu! Phong Hàng Lãng bắt tay với Viên Đóa Đóa đề bắt nạt Lâm Tuyết Lạc cô vẫn còn có thê, nhưng công trường đang sắp tới giờ tan học, nhiều sinh viên như thế, muôn miệng muôn lời, sao hắn có thể khiến nhiều người giúp bản thân Phong Hàng Lãng hắn được chứ!

Nghe các bạn miêu tả, Tuyết Lạc càng cảm thấy người bị vây trong đám người đó, có lẽ là Phong Lập Hân!

Nhưng Tuyết Lạc đang vội vã định lên phía trước đã bị Phương Diệc Ngôn năm lấy cổ tay, cho dù cô làm thê nào thì cậu ta cũng không đề cô trốn tránh mình một lần nữa.

“Phương Diệc Ngôn, cậu làm gì thê? Tải app truyệnhola đọc tiếp nhé!

Mau thả tay ral Tôi đã nói rất rõ với cậu rôi, là tôi tình nguyện gả cho Phong Lập Hân. Không liên quan gì đến nhà họ Hạ cả, cũng không liên quan đến những người khác!”

Tuyết Lạc chỉ muốn tránh khỏi sự kìm kẹp của Phương Diệc Ngôn, cô muôn xông vào trong đám người xem, người đang được bàn tán sôi nồi đó, có phải là Phong Lập Hân hay không.

“Bộp” một tiếng, Phương Diệc Ngôn cầm tờ báo hơn bón tháng trước đưa ra trước mặt Tuyết Lạc.

“Tuyết Lạc, cậu nói cậu cam tâm tình nguyện gả cho Phong Lập Hân?

Chính là kẻ tàn tật bị lửa bỏng đến nồi dung mạo không còn hình thù gì, trên người không có chỗ da nào lành lặn cả, đện cuộc sống của mình cũng không thê tự chăm sóc được sao?”

Phương Diệc Ngôn khó lắm mới tìm được một tờ báo bôn tháng trước khi Phong Lập Hân đang cập cứu trong bệnh viện. Phong Lập Hân trên tờ báo đó, toàn thân dường như bị thiêu thành tro bụi vậy, ngũ .quan cũng không còn rõ ràng, giông như con tôm cuộn người lại đề giảm bớt cơn đau trên người vậy.

Bị thế phải đau biết máy!

Tuyết Lạc nhìn nhìn, nước mắt không kìm được mà rơi xuông.

“Tuyết Lạc, cậu đùng tự lừa dôi mình nữa! Cậu gả cho Phong Lập Hân, hoàn toàn là bị nhà họ Hạ ép buộc!

Mình biết cậu lương thiện, cũng biết cậu đồng cảm và thương tí tiệc Phong Lập Hân, nhưng những điều này không thể thay thê cho tình yêu! Cậu chỉ mang cái danh vợ Phong Lập Hân mà thôi! Mà điều Phong Lập Hân cân bây giờ có khi chỉ là điêu trị và được chăm sóc, đó đều là những việc của bảo mẫu và bác sĩ!”

Phương Diệc Ngôn hiểu điêu này, dùng tâm lòng mình phân tích tình hình trước mắt cho Tuyết Lạc, Hy vọng cô có thể hiểu được sự khác nhau giữa “bảo mẫu” và “vợ”!

“Tuyết Lạc, để mình giúp cậu đi!

Thoát khỏi biên khô nhà học Phong, thoát khỏi sự ràng buộc ích kỷ và tàn độc của Phong Hàng Lãng! Nêu như Phong Lập Hân thực sự cân được chăm sóc thì nhà họ Phong có thê mời một bảo mẫu chuyên nghiệp chăm sóc anh ta! Tại sao phải kìm kẹp sự tự do của cậu chứ?”

“Tuyết Lạc, cậu không thể cho đi lòng tốt của mình như thế được, điều đó sẽ liên lụy cậu cả đời đấy!”

Phương Diệc Ngôn càng nói càng kích động. Lúc này, bộ dạng nghiêm túc của cậu ta đã trở thành chúa cứu thế của Lâm Tuyết Lạc.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 146


Chương 146:

Sao Tuyết Lạc không biết ự khác nhau giữa “vợ” và “bảo mẫu” cơ chứ!

Mà địa vị bây giờ của cô ) trong nhà họ Phong, có lẽ đên bảo mẫu còn không băng. Ít nhất dì An và quản gia Mạc còn có thê tự do ra vào phòng điều trị, còn cô, đến quyền lợi vào chăm sóc chồng mình cũng bị cướp mắt.

Có lúc Tuyết Lạc cũng tự suy nghĩ, rốt cuộc cô gả vào nhà họ Phong có ý nghĩa và giá trị tồn tại không?

Tuyết Lạc không hy vọng chức bà Phong được mọi người tôn trọng, cô chỉ mong Phong Hàng Lãng có thể coi cô là một người “chị dâu” đích thực.

Tiếng bàn tán trong đám người ngày càng khó nghe.

“Cậu nói xem anh ta ngồi xe lăn, nhưng lại lái Rolls- Royce, có phải là muốn dùng tiền chứng minh, chỉ cần có tiền, dù có bị bỏng nặng đến thế nào, cho dù đến bố mẹ cũng không nhận ra nữa thì vân sẽ có phụ nữ sà vào lòng hay không?”

“Chắc chắn là vậy! Nói không chừng anh ta đang thử nghiệm trên phô đây!

Chuyên tìm phụ nữ yêu tiền!”

“Còn có cả những em gái ngây thơ nữa”

Ð 0Ú Những lời này lọt vào tai Tuyệt Lạc thực sự khiên cô vô cùng khó chịu.

Nếu như người bị vây đúng là Phong Lập Hân thì Tuyết Lạc thật sự buồn thay anh.

“Phương Diệc Ngôn, ‹ cậu buông tay ra[ Cho dù là “bảo mẫu” hay là “vọ”, tôi cũng sẽ bảo vệ Phong Lập Hân!

Trừ khi anh ấy chủ động ly hôn với tôi!”

“Nếu như cậu thật sự cần lý do, vậy thì tôi nói cho cậu biết Phương Diệc Ngôn, Lâm Tuyết Lạc tôi từ đầu đến đuôi là một người phụ nữ hám tiền!

Chẳng qua là tôi che dấu rất tốt, cậu không phát hiện ra mà thôi!”

Tuyết Lạc thoát khỏi tay của Phương Diệc Ngôn, trong lòng nóng như lửa đốt, cô nhanh chóng chen vào trong đám người.

Đám người đó chen lắn lẫn nhau, cơ thê nhỏ bé của Tuyết Lạc muốn chui vào trong cũng rất khó khăn. Lúc cô dùng sức tách đám người đề đi vào trong thì nhìn thầy người ngồi trên xe lăn chính là người chồng “Phong Lập Hân” của cô.

“Phong Lập Hân” đội một chiếc mũ lưỡi trai, trên cỗ có thắt một chiếc khăn đề chắn gió, lúc này nó đang nghiêng sang một bên, thế là khuôn mặt đây sẹo và những. vết thương giống như tổ ong cứ thê lộ ra trước mặt mọi người. Nhận được sự chú ý của mọi người.

Còn có một chiếc thảm mỏng. trên chân, đã trượt đến nơi đầu gồi, lộ ra cánh tay với những vết sẹo ngang dọc vẫn luôn giâu bên trong tay áo.

Vừa nãy lái xe Tiểu Tiền đã giúp “Phong Lập Hân” đắp lại thảm một lân, nhưng lại bị ông chủ của mình cố ýI hoặc vô ý kéo ra, dường như là CÓ ý để cho người khác nhìn thấy cơ thể tàn tật của mình vậy.

Tiểu Tiền không hiểu tại sao ông chủ lại phải tự làm nhục” bản thân mình như vậy, để người khác chê cười, chỉ chỉ trỏ trỏ.

“Lập Hân…” Tuyết Lạc thì thầm một tiêng.

Nói thật, khi Tuyệt Lạc nhìn thây “Phong Lập Hân” bị mọi người chê cười, trào phúng, Tuyết Lạc thật sự vô cùng khó chịu.

Cô không trốn tránh, cũng không nắp đi, mà đi thẳng đến bên cạnh “Phong Lập Hân” đang ngồi trên xe lăn.

Tuyết Lạc ngồi xổm xuống, quỳ một gôi xuống đất, tư thê như vậy khiến cô có thê bình tĩnh đối mặt với “Phong Lập Hân.”

“Lập Hân, sức khỏe anh không tốt, sao lại tới đây?” Tuyết Lạc dịu dàng hỏi.

So với ánh mất tò mò và chán ghét của những người xung quanh, thì cử chỉ và lời nói của Tuyết Lạc lại vô cùng thân mật và âm áp. Một sự so sánh vô cùng rõ rệt!

“Bà xã, anh tới đón em tan học.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 147


Chương 147:

Giọng nói vẫn vô cùng cứng cáp và trầm thấp, trầm đến mức không được rõ ràng.

Nhưng điều đó cũng đủ khiến cho người xung quanh hiều, người đàn ông trên xe lăn gọi người phụ nữ nửa quỳ bên cạnh là “bà xã”.

Hình như đây là lân đâu tiên ˆ ‘Phong Lập Hân” gọi cô là “bà xã”, trong lòng Tuyết Lạc bỗng nhiên trỏ nên võ cùng phức tạp. Có lẽ ở nhà họ Phong, . chỉ có “Phong Lập Hân” đối xử với cô như một người vợ. Nhưng điều này cũng không hắn là dì An và quản gia Mạc không đối xử tốt với cô. Bọn họ khá yêu thương phu nhân Tuyết Lạc cô đây.

Nhưng mà Tuyết Lạc vẫn nghĩ, nhiều hay ít thì dì An và quản gia Mạc vẫn hơi làm trái nguyên tắc và trái với đạo đức, họ muốn đây cô cho Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng! Điều này khiến Tuyết Lạc khó mà tiếp nhận nồi! Hành vi của họ liệu có xứng đáng với Đại thiếu gia Phong Lập Hân hay không?

Từ “bà xã” vừa bật ra khỏi miệng, những người „xung quanh lại bắt đầu bàn tán sôi nổi.

“Mấy người nghe thấy gì chưa? Tên bị bỏng kia gọi người phụ nữ này là “bà xã” đấy! Hóa ra họ là vợ chồng…

“Bị bỏng như thế mà người phụ nữ này cũng dám gả? Buôi tôi ôm nhau ngủ sẽ không gặp ác mộng chứ?”

“Có gì không dám chứ! Tắt đèn đi thì chẳng phải đều giông nhau à? Nhịn chút là được rôi.

“Trời ơi, hóa ra trên thế giới này đúng là có người phụ nữ ham tiên và em gái ngây thơ thật!”

“Không chừng bọn họ kêt hôn trước rồi sau đó mới bị hủy dung đó? Người phụ nữ này dính lây không rời, có khả năng là họ yêu nhau thật.”

. Yêu nhau thật? Ha ha, có Rolls- Ho thì tất nhiên là yêu thật còn gì!”

Tiếng bàn tán của mọi người đã di chuyên từ “Phong Lập Hân” sang Lâm Tuyết Lạc.

Những lời bàn tán đầy nhục mạ đó ít nhiêu cũng khiến Tuyết Lạc đau lòng.

Dù gì cô vẫn còn trẻ, da mặt lại mỏng.

Không thể làm được việc làm lơ những lời nói xâu của mọi người mà chỉ bất động không làm gì cả.

Nhưng Tuyết Lạc không quá quan.

tâm những lời nói đó. Cô không trồn tránh, cũng không cãi lại. Cho dù họ tranh luận cái gì cũng không thay đổi được sự thật “Phong Lập Hân” là chồng của côi!

Tuyết Lạc cần thận dùng khăn quàng ciC lại cỗ và mặt cho “Phong Lập Hân”, chỉ để lộ ra đôi mắt.

‘Lập Hân, bác sĩ Kim nói anh không được ra gió, sao anh không đề Tiểu Tiên quàng khăn cho đàng hoàng?

Tối về da sẽ đau lắm.” Tuyết Lạc đau lòng nói.

“Cảm ơn em, bà xã tốt của anh.”

“Phong Lập Hân” nói bằng một giọng nói trâm khàn, anh đưa tay ra, dùng đôi tay đầy sạn của mình v**t v* khuôn mặt của Tuyết Lạc.

Tuyết Lạc ngoan ngoãn đề mặc cho anh v**t v* mặt mình, sau đó ‘ ‘Phong Lập Hân” tiếp tục dùng ngón tay sờ lên mái tóc của cô. Dường như anh rất thích động tác đơn giản mà vô vị này.

Tình hình lúc này đã thay đổi một cách đầy kịch tính, người chồng bị bỏng nặng ngôi trên xe lăn, và người vợ đang ngòi chỉnh lý lại quần áo cho anh trước xe lăn đang diễn một màn kịch vô cùng ân ái.

Đột nhiên, có người kinh ngạc nói: “Người phụ nữ này tôi biệt, là Lâm Tuyết Lạc năm bón ngành truyền thông!”

Thế là, tất cả sinh viên xung quanh đều biết, Lậm Tuyết Lạc năm bốn ngành truyền thông, gả cho một người đàn ông bị bỏng nặng. Cô đã trở thành nhân vật chính trong những bữa cơm ở trường.

Có lẽ, Phong Hàng Lãng muốn đạt được hiệu quả này. Hãn muôn tuyên bố chủ quyền của mình với Lâm Tuyết Lạc cho cả Thân Thành này biệt Còn về vấn đề tại sao phải đeo mặt nạ da người, mưu mô đến mây, vậy thì chỉ có mình hắn biết rõ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 148


Chương 148:

Sau khi bị người khác nhận ra, Tuyết Lạc không hề hốt hoảng mà cũng chẳng khó xử, mà ngược lại trông cô vô cùng điềm tĩnh và ung dung.

Cô nhặt chiếc thảm mỏng chỗ đầu gối “Phong Lập Hân” lên, đắp lên người anh, lây tay anh đang sờ tóc mình xuông, rôi nhét nó vào trong thảm.

“Lập Hân, da của anh không được ra gió, chúng ta lên xe về nhà đi.” Tuyết Lạc dịu dàng đáp, cô không. hề quan tâm đám người kia đang chỉ chỉ trô trỏ.

“Ừ, được, em đây anh lên xe đi.”

“Phong Lập Hân” đáp lại đầy cứng nhắc.

Thế là, Tuyết Lạc nhận lấy xe lăn từ tay tài xế Tiêu Tiền, chằm chậm đây xe đi, dưới lời bàn tán của mọi người xung quanh, từ từ đi tới chiếc Rolls- Royce nôi bật kia.

Cả quá trình đó, chỉ có một người yên lặng đứng nhìn, không gia nhập vào đội ngũ bát quái của sinh viên.

Phương Diệc Ngôn vẫn luôn so sánh Phong Lập Hân trên tờ báo với “Phong Lập Hân” ngồi trên xe lăn ban nãy.

Phương Diệc Ngôn học kỹ thuật sinh học. Cậu ta có hơi khó hiễu, tại sao lớp da biểu bì Phong Lập Hân bị bỏng nặng như vậy, mà sao vẫn có thể trông khỏe mạnh thế được? Điều này không hề khoa học chút nào!

Phải biết rằng da bị bỏng nặng thì tính kéo dài rât yêu.

Phương Diệc Ngôn vẫn luôn chú ý đên từng hành động của “Phong Lập Hân” trên xe lăn. Cậu ta phát hiện ra, động tác vuốt tóc Tuyết Lạc của *Phong Lập Hân” còn thành thục hơn cả nghề Ì bình thường.

Một đôi tay đầy sẹo, phải nói là không thê có tính hòa hợp như thế được.

Quan trọng là, khi Phương Diệc Ngôn quan sát đáy mắt của “Phong Lập Hân”, cậu ta bỗng có một cảm giác như đã. từng quen biết. Sắc bén, tà ác như thế, khi nhìn Lâm Tuyết Lạc, đôi mắt đó ngập tràn d*c v*ng chiếm hữu vô cùng lớn.

Dường như Lâm Tuyết Lạc nên thuộc vệ một mình hắn, những người còn lại đừng hòng mơ tưởng đền!

d*c v*ng thâm sâu đến vậy, Phương Diệc Ngôn chỉ nhìn thấy trong mặt Phong Hàng Lãng. Lễ nào nói, người đàn ông ngôi trên xe lăn này có quan hệ dây mơ rê má với Phong Hàng Lãng?

Không loại bỏ được khả năng đó, Phong Hàng Lãng và Phong Lập Hân là hai anh em ruột, hai người có tính cách và tính khí gân giông nhau.

Nhưng “Phong Lập Hân” là một người bị bỏng đến độ mặt mũi còn không rõ ràng, sao có thê hồi phục được động tác thành thục như thê chỉ trong vài tháng chứ?

Phương Diệc Ngôn lại nhìn tờ báo trong tay, bức ảnh trên đó có lẽ là chụp trộm, độ rõ nét không cao lắm.

Nhưng Phương Diệc Ngôn vẫn nhìn ra được, hình thể của Phong Lập Hân trên hình không khác lắm so với “Phong Lập Hân” ngôi trên xe lăn, nhưng “Phong Lập Hân” ngồi xe lăn ban nãy, nhìn có vẻ khỏe mạnh hơn sơ với Phong Lập Hân trên ảnh. Theo lý, Phong Lập Hân nên càng ngày ốm yêu mới phù hợp với tình hình bệnh của anh.

“Phương Diệc Ngôn, sao cậu cứ dây dưa mãi với Tuyết Lạc thế? Vừa nãy cậu cũng nhìn thấy rồi, Tuyết Lạc đã có chồng rồi! Làm phiền cậu đừng dây dưa với người ta nữa. Cậu muốn tốt cho cô ây thì cũng nên tốt với bản thân mình.”

Thật ra vừa nấy Viên Đóa Đóa cũng.

ở trong đám người đó. Nhưng mà cô không dám dũng cảm xuật hiện trước mặt “Phong Lập Hân”. Cô ta sợ nhất chính là ánh mắt kỳ thị của mọi người. Loại ánh mắt đó giống như một con dao lăng trì vẻ ngụy trang trên người mình.

Viên Đóa Đóa rất khâm phục Tuyết Lạc, có thề dũng cảm đi tới trước mặt “Phong Lập Hân” trước mặt nhiều người như thế, quảng lại khăn và đắp lại thảm cho anh như một người vợ.

Một chút cũng không quan tâm đến ánh mắt của người khác.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 149


Chương 149:

Thê nên không lạ khi tại sao Phong Hàng Lãng lại yêu thương Tuyết Lạc đên thê, hàn vân luôn bảo vệ người chị dâu Tuyết Lạc này thay cho anh trai mình!

Vì Tuyết Lạc xứng đáng nhận được Sự yêu thương và bảo vệ của mỗi người.

Điểm này, Viên Đóa Đóa cảm thấy bản thân mình thật sự không tốt bụng và thẳng thắn như Tuyết Lạc.

Phương Diệc Ngôn không trả lời câu hỏi của Viên Đóa Đóa, mà chỉ bắt chợt hỏi một câu: “Đóa Đóa, cậu đã gặp Phong Lập Hân bao giờ chưa?”

“Tất nhiên là tôi gặp rồi! Vừa nãy chẳng phải cậu cũng nhìn thấy rồi còn gì? Cho dù Tuyết Lạc bị ép hay là tự nguyện thì tôi chân thành khuyên cậu một câu “Hãy dừng lại đi”! Anh em nhà họ Phong, cậu không trêu nồi đâu!” Viên Đóa Đóa nhắc nhở.

Nhưng Phương Diệc Ngôn không đề tâm đền lời cảnh báo của Viên Đóa Đóa, mà nói tiếp: “Tôi hỏi cậu, khi ở nhà họ Phong, cậu đã từng nhìn thấy chân dung của Phong Lập Hân chưa?”

Viên Đóa Đóa ngây ra: “Phong Hàng Lãng vẫn luôn ở trong phòng trị liệu nhà họ Phong, sao tôi nhìn thây được!”

Sau đó cô ta mắt bình tĩnh nói thêm một câu: “Cái gì mà chân dung thật chân dung giả chứ, lẽ nào Phong Lập Hân khi nãy là giả ài”

“Phong Lập Hân vẫn luôn ở trong phòng y tê của Phong gia sao? Nói cách khác là em chưa từng gặp anh ấy?” Giọng nói sắc bén của Phương Diệc Ngôn vang lên.

“Phương Diệc Ngôn, đừng lo lăng nữa! Em gặp hay chưa gặp Phong Lập Hân, chuyện này có quan trọng không? Ẻm cũng không phải là người quen gì của anh ây! Hơn nữa, em cũng đã từng đến Phong gia rồi.” Viên Đóa Đóa thực sự không thê hiểu nỗi lời chất vẫn này của Phương Diệc Ngôn.

Mà Phương Diệc Ngôn lại rơi vào trâm mặc…

Trong chiếc Rolls- Royce rộng rãi, Tuyệt Lạc vẫn như cũ ngôi xỗm nửa người bên cạnh Phong Lập Hân, bên trong trải một tắm thảm dệt tay, rất sạch sẽ và gọn gàng.

“Lập Hân, sao anh lại đến đón em tan học vậy? Anh không biết là sức khỏe của anh không tốt sao?” Tuyết Lạc lầm bẩm khẽ nói, giọng điệu mang theo một chút mè nheo nũng nịu.

Khiến người nghe rất thoải mái dễ chịu.

Phong Lập Hân vén nhẹ mái tóc mềm mại của Tuyết Lạc, rồi dần dần trượt vệ phía sau của cô, giồng như v**t v*:yêu thương người yêu của mình.

“Có phải là anh đến đón em tan học khiến em xâu hồ không?” ND Lập Hân nhẹ giọng nói: “Haiz, là anh không suy nghĩ chu đáo, xem nhẹ bộ dạng dọa người lúc này của mình…

Khiên em bị chỉ trích và chế giễu nhiều! “

“Lập Hân, anh đừng nói như vậy. Anh có thể đến đón em, điều này khiên em thấy rất vuil Thật đấy!”

Tuyết Lạc nắm lấy bàn tay lớn của Phong Lập Hân: “Thực ra em thực sự hy vọng anh có thê ra khỏi phòng y tê. Ở trong một không gian chật hẹp sẽ khiến anh cảm thây buồn chán.

li đừng nói là đạt được hiệu quả trị lệu tôt.”

Lời này của Tuyết Lạc, khiến Phong Hàng Lãng suy nghĩ một lát.

Có lẽ mình phải giúp, anh cả mình đi ) khỏi phòng y tê giống như nhà tù ó.

Cánh tay mạnh mẽ túm lấy cô, lập tức Tuyết. Lạc được Phong Lập Hắn nhắc ra khỏi chăn và đặt trong cánh tay dài của anh, sau đó cô ôm lây cô vào trong lòng.

Hít hà mùi hương thoang thoảng trên cơ thê cô, đột nhiên véo d** tai đầy đặn của Tuyết Lạc, đồng thời dùng kế răng của mình ngậm lây.

Mặc dù nói Phong Lập Hân là một người tàn tật, những suy cho cùng thì anh ây cũng là một người đàn ông.

Đột nhiên bị anh ây ôm hôn như thế này, khiến Tuyết Lạc cảm thấy có chút khó gì, muôn tránh đi. Có một cảm giác quen thuộc, lan tỏa từ d** tai ra toàn thân.

Khiến người ta đỏ mặt và tim đập thình thịch!

Lập Hân… Em ngồi trên người an anh có mệt không? Hay, là đề em ngồi bên cạnh anh là được rồi. ” Tuyết Lạc có chút khó chịu.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 150


Chương 150:

“Không mệt! Anh rất thích ôm em như thế này. Rất mềm mại, rất dễ chịu.”

Phong Lập Hân không ngần ngại bày tỏ tình yêu của mình với Tuyệt Lạc.

Một đôi tay mạnh mẽ ôm cổ chặt hơn.

Thậm chí thỉnh thoảng có những cuộc tấn công mạnh mẽ vào ngực cô.

Lúc đó Tuyết Lạc rất căng thẳng. Cô thực sự không quen khi tiệp xúc thân mật như vậy với Phong Lập Hân.

Điều này khiến cô không ngừng nghĩ đên một người tên Phong Hàng Lãng!

Tuyết Lạc bị sốc khi suy nghĩ này lóe lên trong. đầu, làm sao cô có thể nghĩ đến người đàn ông khác khi thân mật với chông mình? Hơn nữa người đàn ông đó lại là Phong Hàng Lãng!

“Lập… Lập Hân, hay là đề em ngồi Xuông bến cạnh đi.” Tuyết Lạc lại yêu câu lân nữa.

Lưng của Tuyết Lạc đối diện với Phong Lập Hân, vì vậy cô không thể nhìn thây khuôn mặt của Phong Lập Hân, thỉnh thoảng khi muốn quay đâu lại nhìn anh ây, nhựng Phong Lập Hân sẽ dùng cái căm mạnh mẽ của mình để ngăn ‘ Tuyết Lạc xoay người, hoặc là anh sẽ cần mạnh lên d** tai của cô.

Có một chút đau nhè nhẹ. Dường như đó là một trừng phạt cho việc cô không ngoan ngoãn.

“Anh chỉ muốn ôm em như thế này!

Còn muốn em gọi ông xã.” Mặc dù giọng nói của anh ấy già cỗi và trầm mạnh, nhưng giọng điệu hồng hách của anh ây giông hệt người đàn ông kia.

Ôi trời ơi, mình bị ma nhập sao? Làm sao lại có thê cứ liên tục nghĩ đến người đàn ông Phong Hàng Lãng kia chú!

Tuyết Lạc thực sự muốn tự đánh ngắt mình luôn.

Khẽ hôn lên chiếc cổ trắng nốn của cô, Tuyết Lạc không ngừng co cô lại để giảm bớt cảm giác ngứa ngáy khó chịu. Nhưng bắt cứ khi nào chú ý đến phần bên trên, thì lại quên mắt phải chú ý cảnh giác cả phân dưới.

Nhưng khi Tuyết Lạc phát hiện ra phân mêm mại của mình đang bị tấn công, bàn tay to lớn đó sẽ miễn cưỡng rút lui khi cô phát hiện ra.

Giống một trò chơi săn bắn và bị săn đuôi!

Làm thế nào mà Phong Lập Hân lại có thể gian ác như Phong lào Lãng?

Được rồi, chính mình lại không nhịn được nghĩ đến cái người đàn ông không biết xáu hỗ đỏ nữa rồi!

“Tuyết Lạc, sinh cho anh một đứa con đi.: Phong Lập Hân nghiêm túc nói. Rõ ràng đó là một giọng điệu thương lượng, nhưng khi nói ra thì lại giông như một loại độc đoán không đê người ta từ chối.

Tuyết Lạc ở trong lòng hơi giật mình, thần thể nhỏ bé khẽ run lên, sinh con cho Phong Lập Hân? Mình thực sự vẫn chưa có nghĩ đến chuyện này!

Làm sao để trả lời anh ấy đây?

Mình là vợ anh ấy, có lẽ không thể từ chối anh ấy!

Nhưng Tuyết Lạc thực sự chưa từng nghĩ là mình sẽ sinh con cho anh ấy.

Sinh một đứa con đối với Tuyết Lạc mà nói , thì đó là một điều quá là xa Vời.

Cô đã nghĩ đến việc thi tuyển sinh sau đại học, „nghĩ đến Việc ra nước ngoài học tiếp và nghĩ đến việc tìm một công việc có thê nhận ra giá trị cuộc sông của mình đề nuôi sông bản thân, nhưng cô chưa từng có kế hoạch sinh con.

“Em không muốn sinh con cho anh?”

Thấy Tuyệt Lạc lâu như vậy không trả lời, trong lòng Phong Lập Hân tràn đầy sự không hài lòng hỏi cô.

“Không, không phải đâu. Chỉ là em chưa từng nghĩ đên việc sinh con..

sinh con sớm như vậy.” Tuyết Lạc vội vàng giải thích: “Chờ đến khi em tốt nghiệp đại học, chúng ta sẽ bàn bạc lại, được không?”

“Phải đợi đến khi em tốt nghiệp đại học sao? Hình như có hơi lâu.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 151


Chương 151:

Nói chuyện một cách nghiêm túc, nhưng động tác của Phong Lập Hân lại không hễ nghiêm túc. Khắp người Tuyết l Lạc từ trên xuông dưới gân như đều bị anh ấy x** n*n một lượt.

“Lập Hân, em thây việc đầu tiên anh nên làm đó là phôi hợp điều trị. Hiện Hàng Lãng đã liên hệ với khoa bỏng của Bệnh viện Đa khoa Massachusetts, nơi rất có uy tín và chất lượng.”

Tuyết Lạc là người vừa thông minh lại vừa nhanh trí. Cô cảm thây bầu không khí này rất tốt nên lập tức thay đổi chủ đề, nhắc đến việc đưa Phong Lập Hân ra nước ngoài điều trị.

Phong Lập Hân im lặng một lúc, lại cắt ngang ánh mắt của Tuyết Lạc đang nhìn thẳng vào mặt mình, giam cầm cơ thể cô trong lòng.

ĐÀ đúng rồi, Tuyết Lạc, lúc trước em nói em và Hàng, Lãng… là thế nào?

Nghe nói nó nhốt em lại, em còn tức giận nó không?” Phong Lập Hân lại đò hỏi.

Tuyệt Lạc buôn bã, lắc đầu nguây nguậy: “Em giận cậu ây, nhưng em cũng hiểu cậu ây. Em biết là cậu ấy lo lăng cho sự an toàn của anh nên đã kìm nén cảm xúc của chính mình. Đôi khi cậu ấy sẽ làm điều gì đó mất kiểm soát. Điêu đó không thê tránh khỏi. “

Sắc mặt Phong Hàng Lãng sa sầm, không ngờ người phụ nữ này lại chu đáo hiệu người khác như vậy.

Không tự chủ, Phong Lập Hân ôm chặt lây cô hon, gặm lên má của cô thì thào nói: “Tuyết Lạc… em thật tết.”

Tuyết | Lạc có chút ngượng ngùng và xâu hỗ trước sự thân mật nhiệt tình của anh ấy, cô nhẹ nhàng ngăn lại: “Lập Hân, anh đừng như vậy!”

Người lái xe Tiểu Tiền vẫn đang lái xe, Tuyết Lạc hiển nhiên cảm thấy rằng n -Royce trượt một vòng cung hình chữ “S”.

“Khu khu!” Sau hai tiếng ho cảnh báo, tài xế Tiểu Tiền đã lái trở lại đường thẳng bình thường.

Đột nhiên, điện thoại di động vang lên, không phải là của Tuyết Lạc, cũng không phải là của tài xé Tiểu Tiên, mà là của Phong Hàng Lãng.

“Sao điện thoại của Phong Hàng Lãng lại ở trên xe?” Tuyết Lạc nghỉ ngờ hỏi.

Em có như vậy sao?

Đúng vậy, sao điện thoại của Phong ) Lãng lại ở trên xe?

Đây rõ ràng là một kẽ hở vô củng rõ ràng. Chỉ là Tuyết Lạc trong sáng lại không nghĩ đên sự vô hình đó.

Cô không biết Phong Lập Hân dùng điện thoại của hãng nào, lại càng không biết anh ấy cài nhạc chuông như thê nào, nhưng cô đã quen với điện thoại và nhạc chuông của Phong Hàng Lãng. Mà đây rõ ràng là điện thời di động của anh, trong: hầu hết các trường hợp, chỉ được sử dụng đề giữ liên lạc với Phong gia.

Nhưng bây giờ lại có thêm một người gọi điện đến làm phiền. Có nghĩa là, người đang gọi điện thoại đến chính là Diệp Thời Niên.

Không cần đoán cũng biết, chắc hẳn có liên quan gì đó đến người phụ nữ độc ác Lam Du Du. Không biệt Diệp Thời Niên lại bị cô ta dùng bùa mê thuốc lú gì mê hoặc rồi.

Phong Hàng Lãng mặc một bộ đồ da cho nên cảm thầy không thoải mái lắm. Mục đích của anh chỉ là thông báo với cả trường đại học Thân Thành, Tuyết Lạc thuộc quyền sở hữu của anh. Tránh cho đám hoa lá ngoài kia làm phiền đến người phụ nữ của Phong Hàng Lãng anh.

“Tiểu Tiền, phu nhân hỏi cậu đó, tại sao điện thoại của Hàng Lãng lại ở trên xe?” Phong Lập Hân quảng lỗ hở này cho tài xế Tiểu Tiền.

Tiểu Tiền đột nhiên đồ mồ hôi trán, Nhị thiếu gia, anh muốn trêu chọc vợ mình thì thôi đi, anh lại còn lôi cả người vô tội xuống nước. Tôi chỉ là một người lái xe mà thôi, anh cho rằng mọi người đều có bộ não linh hoạt như anh sao?

Tiểu Tiền suy nghĩ nửa ngày trời, vẫn không nghĩ ra lỷ do gì đề lừa phu nhân Tuyết Lạc.

Cũng không thể nói với phu nhân thật ra Đại thiêu gia Phong Lập Hân đang ở trên xe chính là Nhị thiêu gia Phong Hàng Lãng đóng giả được.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 152


Chương 152:

Vậy thì có khác gì đem thân ra cho Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng đánh gãy xương hay saol “Có lẽ là hôm nay, Hàng Lãng đã sử dụng cái xe này rồi.” Thật sự ngu ngốc chết đi được. Phong Lập Hân lập tức tìm một lý do cứu vẫn tình hình.

“Đúng, đúng, đúng, hôm nay Nhị thiêu gia đã dùng chiệc xe này, có lẽ là vội vàng rời đi cho nên điện thoại vô tình rơi ở trong xe.” Tiểu Tiền một tay câm vô lăng, một tay lau mô hôi trên trán.

May mắn thay mình cũng đủ linh hoạt.

Phong Lập Hân thưởng cho tài xê một ánh mắt lạnh lùng, cậu khôn ngoan linh hoạt ở chô nào? Tôi suýt chút nữa cũng bị cậu làm cho ngôc chết rôi đó!

Chuông điện thoại lại vang lên, đương nhiên là Phong Hàng Lãng không tiện nghe máy, cho nên lạnh giọng bảo tiêu Tiền: “Tắt đi!”

*Ò, vâng vâng.” Nhận được chỉ thị, tài xế tiểu Tiên lập tức cúp mắt và tắt nguồn luôn.

Chiếc Rolls-Royce này đã bị Phong Hàng Lãng dùng, cho nên chiếc điện thoại di động mới ở trên xe, lý do rất đơn giản và họp lý, nhưng Tuyết Lạc mơ hô ngửi thây một mùi kỳ lạ.

Dường như điện thoại của Phong Hàng Lãng đặt ở chỗ Phong Lập Hân không chỉ một lần hai lần.

Theo quan điểm của Tuyết Lạc, thì Phong Hàng Lãng là một doanh nhân khôn ngoan và xảo quyệt. Làm thế nào anh có thể liên tục mắc những sai lầm không đáng có như vậy?

Nhất thời Tuyết Lạc không đoán ra được lý do, vẫn đề này rốt cuộc là nằm ở chỗ nào! Và bí ân này vẫn chưa có lời giải đáp.

“À đúng rồi Tuyết Lạc, em và cái tên Phương Diệc Ngôn kia rốt cuộc là có quan hệ gì? Sao anh nghe dì An nói là Phong Hàng Lãng đã đánh cậu ta một trận? Hình như là bởi vì cậu ta mang đến một bó hoa hồng cho em?”

Dùng thân phận của Phong Lập Hân đề thâm vân cô, mới có thê nhận được câu trả lời mà Phong Hàng Lãng muốn có. Bởi vì người phụ nữ thuần khiết này sẽ chỉ thuần khiết trước mặt Phong Lập Hân. Lòng tốt của cô khiến cô không thể nói dối trước một người chồng tàn phế được.

Tuyết Lạc hít một hơi thật sâu, mới dân dần phản ứng lại từ trong sự nghỉ ngò hồi nãy.

“Em gặp Phương Diệc Ngôn trong một cuộc thi lái máy bay mô hình.

Anh ây vì em mà thua trong cuộc thi đấu, cho nên em rất áy náy. Sau đó, em biết tin mẹ anh ây mắc bệnh nặng đang năm viện, sau đó anh ây nhờ em đóng giả. làm bạn gái để cho bác ây yên lòng.”

“Sau đó em liền đóng giả bạn gái của cậu ta? Lâm Tuyệt Lạc, đây chỉ là các chiêu theo đuôi người yêu của cánh đàn ông, não em có phát triển không vậy?” Phong Lập Hân dùng giọng điệu trầm thấp của mình trách măng.

Tuyết Lạc sững sờ, kinh ngạc nhìn Phong Lập Hân, sao cảm giác cách nói của anh ây lại giống một người tên Phong Hàng Lăng đến như vậy!

Mặc dù giọng nói đã thay đổi rất nhiều, nhưng khí chất hồng hách và kiêu ngạo thì hầu như vẫn vậy!

“Đừng nhìn anh! Nói tiếp đi!” Phong Lập Hân quay đầu lạnh giọng nói.

Ngoại trừ khuôn mặt hung dữ đó, thì hình thể, vóc dáng, giọng điệu kiêu ngạo đó, còn có giọng điệu kiêu ngạo độc nhất vô nhị, thật sự giống với người đàn ông Phong Hằng Lãng!

Được rồi! Hai người bọn họ là anh em cùng cha khác mẹ, giống nhau một chút, lời nói có chút giỗng nhau cũng không phải là điều kì lạ gì.

Lúc đó Tuyết Lạc cũng không nghĩ nhiều, cô tiếp tục ngoan ngoãn kể cho anh ây nghe về chuyện của mình và Phương Diệc Ngôn.

“Không có chuyện giả thành thật. Ít nhật em cũng chưa bao giờ coi anh ây là bạn trai. Em chỉ coi anh ây như một người bạn khác giới bình thường mà thôi. Sau này, bệnh tình của mẹ anh ấy lên xuống thất thường, hai năm nay thân phận bạn gái giả của em vân còn. Cho đến khi mẹ anh ây, đề cập với em về chuyện cưới xin kết hôn, thì em đã thú nhận tất cả chuyện này với mẹ anh ây. . Sau đó, mẹ anh ây đã tái phát bệnh nên Phương, Diệc Ngôn đưa bác ây sang Mỹ đề điều trị.

Những gì xảy ra sau này, có lẽ dì An cũng đã kế hết cho anh rồi.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 153


Chương 153:

Tuyết Lạc kiên nhẫn và chân thành kể hệt lại cho Phong Lập Hân nghe. Trên thực tế, dù là bạn gái thật hay bạn gái giả, thì tất cả đều là chuyện trước hôn nhân của họ.

“Thật là ngu ngôc! Người ta kêu em làm bạn gái người ta, em liền vui vẻ chạy đi đông ý sao? Nếu cậu ta dụ em làm chuyện xấu, thì em cũng ngu ngốc lập tức đồng ý phối hợp hay không?” Phong Lập Hân Khiễn trách.

“Lập Hân, anh thật quá đáng! Anh Phương không phải người như vậy!

Anh không hề biết gia cảnh và lai lịch của anh anh Phương, vậy nên xin đừng cô gắng nói lung tung tìm hiểu suy nghĩ của anh ây. Hai năm qua anh ây chưa từng hôn eml” Tuyệt Lạc phản bác.

Chính xác là như vậy. Mỗi lân cô cảm động, thì Phương Diệc Ngôn cũng chỉ ôm cô một cái, sau đó thơm một cái vào trán cô. Chăm sóc cô như một người anh lớn ở bên cạnh yêu thương cô.

Hôn và thơm, là hai phạm trù khác nhau ở một khía cạnh nào đó.

Phương Diệc Ngôn có thơm cô, nhưng từ trước đến nay anh ấy chưa từng hôn cô.

Hôn hay chưa hôn thì Phong Hàng Lãng không biết, nhưng anh biết rõ ràng, thân thể của Lâm Tuyết Lạc vẫn là trong sạch. Rất sạch SẼ Và sảng khoái! Độ tuổi đẹp đẽ của tươi sáng hào hoa khiến anh không thể dừng lại. Anh thích cơ thê trẻ tấn của cô, cảm thấy dù có hấp thu như thế nào cũng không hề thấy đủ.

Phong Hàng Lãng lại cảm thấy khô khốc.

Thấy Phong Lập Hân không lên tiêng mà chỉ im lặng, Tuyết Lạc đau lòng xin lỗi anh ấy: “Lập Hân em xin lỗi.

Phương Diệc Ngôn thực sự không có đôi xử tệ với em. Hơn nữa, quan hệ giữa em và anh ấy em cũng đã nói rõ ràng rôi. Thêm nữa là em đã gả cho anh rồi, em sẽ tuân thủ bổn phận làm vợ của mình!”

“Tuân thủ bổn phận làm vợ? Em có làm như vậy sao?”

Tuyệt Lạc không thê nhìn thây đôi môi nhễch lên của Phong Hàng Lãng, – nhưng giọng nói tà ác vẫn rât quyên rũ và khiêu khích.

Tuân thủ bổn phận làm vợ? Trái tim Tuyết Lạc khẽ run lên. Vậy cô và Phong Hàng Lãng thì sao? Nó là gì?

Có vẻ như mỗi quan hệ không trong sáng và không rõ ràng giữa mình và anh còn ghê tởm đáng ghét hơn nhiều so với Phương Diệc Ngôn?

Nói ra lời này, khiến Tuyết Lạc càng xấu hồi Giồng như chính bản thân mình tự tát vào mặt mình!

Một cảm giác tội lỗi sâu sắc đồ ập đến, tròng mắt của Tuyết Lạc lại dâng lên một màn sương mùi

Có lẽ vì cô vẫn còn quá trẻ, cô không biết nên làm sao đề đối mặt với người chồng “Phong Lập Hân” lúc này.

Tuyết ‘ Lạc biết rõ, tình cảm mập mờ của cô và Phong Hàng Lãng là sai trái, là sự sai lâm rât to lớn, nhưng cô thật sự rất luống cuỗng, không biết nên làm sao đề b*p ch*t tình cảm đó.

Một cô gái mới hơn 20 tuôi, đó là thời điềm mà tình cảm của một cô gái rất tỉ mỉ và tế nhị, hơn nữa cô còn gặp phải một tay lão luyện tình trường như Phong Hàng Lãng, đương nhiên Tuyết Lạc càng trở tay không kịp.

Thấy người phụ nữ rất lâu mà vẫn không trả lời, chỉ cúi thấp đầu yên lặng mà buồn bã, thậm chí nơi khóe mắt cô đã gần nước.

” Tuyết Lạc, em… Trong lòng em có người đàn ông khác rôi phải không 2”

“Phong Lập Hân” lại hỏi thêm một câu với vẻ rât tự tin và ngạo mạn: “Người đàn ông đó… Liệu có phải là Hàng Lãng?”

Tuyết Lạc đột nhiên kinh ngạc, cô hoang mang ngắng đầu lên, ánh mắt mờ mịt nói: “Không, không phải anh ta! Lập Hân, em đồng ý với anh, sau này em sẽ giữ nguyên bồn phận của mình, sẽ không cùng… Không dây dưa với người đàn ông khác si Lập Hân, xin anh hãy cho em một cơ hội sửa đổi!”

Tuyết Lạc biết bản thân cô mập mờ với người đàn ông Phong Hàng Lãng kia là chuyện không thê chấp nhận.

được kể cả về mặt pháp luật hay về mặt đạo đức, bản thân cô bắt buộc phải ngăn cản và kiềm chế thứ tình cảm bỉ ôi này.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 154


Chương 154:

Trong ánh mắt người phụ nữ tràn ngập sự hoảng loạn và bôi rồi nhưng lại khiến “Phong Lập Hân” thoải mái hơn rất nhiều. Là một người có kinh nghiệm tình trường nên chỉ cân nhìn biêu cảm này của người phụ nữ là “Phong Lập Hân” đã có thê đoán được phân nào. Dù người phụ nữ này đang rất hoảng loạn và lo sợ nhưng ánh mặt của cô rất trong trẻo, đó là một tình cảm thuần khiết.

“Sửa sai cái gì, em không cần phải tự trách mình!” “Phong Lập Hân” bĩu môi nói.

Một khi người đàn ông này trỏ’ nên kiêu ngạo thì lời nói có phân không cần thận.

“Chăm sóc thật tốt cho Hàng Lãng đi, em đối tốt với nó chính là đổi tốt với anh. Quan tâm nó nhiều hơn, chăm chút từng bữa ăn và sinh hoạt hàng ngày cho nó.”

Anh trai bảo vợ quan tâm chăm sóc cho em trai mình, việc này nghe cũng thuận tai, tuy nhiên câu “Em đôi tôt với nó chính là đối tốt với anh” hình như có gì đó hơi quá đáng. Tục ngữ có câu “Không đụng vào vợ của anh m” không phải sao?

Điêu khiên Tuyết Lạc cảm thây rất bât ngờ chính là, Phong Lập Hân không hề chỉ trích quan hệ không rõ ràng giữa cô và Phong. Hàng Lãng, ngược lại còn bảo cô phải chăm sóc tốt cho Phong Hàng Lãng? Đây là biểu hiện của tình anh em sâu đậm chăng? Hay vì người chồng này của cô quá rộng lượng?

Đối với Phương Diệc Ngôn thì anh lại có thái độ tức giận không thể kiềm chế được, thế nhưng vừa nhắc đến em trai Phong Hàng Lãng của anh thì anh lại tỏ ra một mực bênh vực và thương yêu như vậy?

Phong Lập Hân này quả thật là quá yêu chiều em trai anh rồi! Nếu cô tố cáo em trai anh thường xuyên ức h**p cô thì chắc anh cũng vẫn giữ thái độ một mực bảo vệ em trai mình.

Phong Hàng Lãng kia đúng là có biệt bao người yêu thương và thiên vị!

Cho dù thực sự có phải lỗi của hẳn hay không thì đến cuỗi cùng cũng không phải lỗi của hắn.

Nhưng còn Lâm Tuyết Lạc cô thì sao, ở đâu cô cũng không được mọi người chào đón! Nghĩ thôi đã muốn bắt lây người đàn ông kia cắn cho hắn một phát cho bố tức!

“Anh bảo em chăm sóc tốt cho Hàng Lãng, quan tâm nó nhiều hơn, rốt cuộc em có nghe thấy chưa?” “Phong Lập Hân” không hài lòng hung hăng m*t một bên tai của Lâm Tuyết Lạc.

“Em nghe thấy rồi!”

Tuyết Lạc sợ nhột rụt cổ lại, vội vàng rụt lại đôi tai đỏ ng và vô tội.

“Vậy em mau nhắc lại xem vừa rồi tôi nói gì.” “Phong Lập Hân” nói bằng một giọng ra lệnh tuyệt đối, hung ác mà trầm lắng.

Tuyết Lạc bị sự hung hăng của “Phong Lập Hân” làm cho giật mình.

Tại sao tính khí của hai anh em nhà họ Phong đều giỏng nhau vậy, đều ) thích la lỗi om sòm với một cô gái yếu đuối như cô chứ?

Em trai anh là một người cực kỳ kiêu ngạo, lẽ nào Lâm Tuyệt, Lạc tôi cũng không phải là người chắc?

“Lập Hân, anh yên tâm dưỡng bệnh đi, em sẽ chăm sóc tốt cho Phong.

Hàng Lãng.” Tuyết Lạc vẫn đông ý với người đàn ông.

Tuyết Lạc không quy chụp hành vi của bản thân là nhẫn nhục chịu đựng, nói thanh cao một chút thì đó là sự tôn trọng và yêu mến đối với một bệnh nhân như Phong Lập Hân.

“Ừm, Hàng Lãng hay làm việc đến khuya, em nên ở bên nó nhiều hơn, các việc bưng trà rót nước nên làm thường xuyên.”

” Phong Lập Hân” tiếp tục truyền đạt mệnh lệnh ĐI Tuyết Lạc đang ở trong ngực anh, mà mỗi mệnh lệnh dường như đều có liên quan đến em trai cưng Phong Hàng Lãng của anh.

Anh muốn cô đi bưng trà rót nước cho Phong Hàng Lãng sao? Đây là công việc của một người chị Hai ư?

Không phải Tuyết Lạc không làm được những công việc Hình cho người giúp việc này, chỉ là chẳng lẽ thân phận của cô và Phong Hàng Lãng hoàn toàn không nên ở gân nhau hay sao?

Dì An và quản gia Mạc vô thức đẩy cô đến bên Phong Hàng Lãng, chăng lẽ Phong Lập Hân là chồng cô mà anh cũng muốn đầy vợ mình ra ngoài hay sao?

Hay là do bản thân Lâm Tuyết Lạc cô nghĩ nhiều? Phong Lập Hân chỉ đơn giản là muốn quan tâm đến em trai cưng của anh mà thôi!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 155


Chương 155:

“Lập Hân…”

Tuyết Lạc còn chưa kịp nói câu tiếp theo thì bị người đàn ông nghiêm giọng quát lớn: “Gọi anh là ông xã!”

” Tuyết Lạc rất buồn bực, tại sao Phong Xập Hân không thích nghe. cô gọi anh là “Lập Hân” chứ? Hơn nữa cô cứ gọi anh là “Lập Hân” anh lại ngang ngược nổi giận, đúng là sở thích kỳ lại l b “Ông xã.” Lúc Tuyết Lạc kêu ra miệng vẫn còn có chút ngượng ngùng và cứng ngắc, chẳng có chút ngọt ngào nào cả, ngược lại còn cho người nghe cảm giác máy móc và bị ép buộc.

“Thật ra em cảm thây, nêu anh thật sự quan tâm bữa ăn và sinh hoạt hằng ngày của em trai Phong Hàng Lãng của anh, chỉ bằng tìm một người vợ cho anh ây, rôi đề cô gái đó lây thân phận là vợ của Phong Hàng Lãng chăm sóc anh ấy, như vậy không phải tốt hơn sao? Như vậy rất hợp tình hợp lý.”

Thứ nhất Tuyết Lạc muốn nhắc nhở người chồng Phong Lập Hân của mình, anh bảo một người chị dâu như cô chăm sóc việc sinh hoạt hằng ngày cho Phong Hàng Lãng thì thật sự có chút không tiện, thứ hai việc tìm vợ cho Phong Hàng Lãng vừa hay có thể ngăn cản việc thi thoảng hăn lại có những hành vi ức h**p cô.

Bản thân cô cũng không thể đánh lại Phong Làng Lãng, cũng không măng được hắn, cô tô cáo hắn cũng không có ai đứng lên giúp cô đòi lại công bằng, đến cả Phương Diệc Ngôn giúp cô báo cảnh sát cũng chẳng có tác dụng gì với Phong Hàng Lãng.

Tuyết Lạc thật sự không biết bản thân phải làm sao mới có thê ngăn cản được những lời nói và hành động tùy ý của Phong Hàng Lãng đổi với mình.

Cô thật sự đã chịu quá đủ sự bá đạo và cố chấp của hắn! Hở ra là chạy đến phòng cô ôm cô ngủ, hắn còn rất đàng hoàng nói “Đêm nay không động vào cô”!

Làm như bản thân hắn rất liêm khiết và quân tử, dù sao cô cũng là người chị dâu nghĩ hơi nhiều!

Cô gái ngu ngốc này lại muốn tìm vợ cho chồng mình sao? Cô gáp gáp muôn đây chồng mình vào vòng tay người phụ nữ khác như vậy sao?

Nếu cô đã muốn vậy thì làm theo ý cô đi!

“Tuyết Lạc, anh cảm thấy ý kiến này của em không tồi, hay là vậy đi, em phụ trách liên lạc với đối tượng xem mắt của Hàng Lãng, tìm được người thích hợp thì gọi điện thoại cho Hàng Lãng bảo nó tới gặp mặt nhà gái.”

“Phong Lập Hân” trầm giọng đáp ứng.

Tuyết Lạc khẽ giật mình, cô không ngờ Phong Lập Hân lại đồng ý vấn đề này, càng không ngờ anh lại giao nhiệm vụ này cho cô, bảo cô Sắp xếp đối tượng xem mắt cho người đàn ông không đàng hoàng Phong Hàng Lãng kia? Chỉ nghĩ thôi Tuyết Lạc đã lạnh cả sông lưng.

“Sao, em luyến tiếc Hàng Lãng rồi sao?” “Phong Lập Hân” thong dong hỏi.

“Em… Làm sao em lại luyến tiếc anh ây được! Em không thê luyễn tiếc anh ấy.”

Tuyệt Lạc luông cuồng, cãi chày cãi GỐI: “Chỉ là điêu kiện của Phong Hàng Lãng tốt như vậy, yêu cầu của anh ấy tự nhiên sẽ cao, hơn nữa em cũng quen biết, không nhiều người, làm sao em có thê tìm được một người phụ nữ mà anh ây vừa ý.”

Người đàn ông im lặng, thì ra người phụ nữ ngôc nghếch, này còn biệt răng điều kiện của hắn rất tốt! Còn về yêu câu.. . Làm sao hắn lại có thể thất bại đến mức ngay cả một người phụ nữ ngôc nghệch như cô cũng có thể để lọt vào mắt? Hơn nữa hăn còn có xu hướng nghiện cô rồi!

“Phong Lập Hân” ánh mắt thâm thúy, thật ra, người phụ nữ trong tay hắn vừa xinh đẹp, thuân khiết, trong sạch đến mức khiến người ta không thê kìm chế mà ức hiệp cô, cô vừa tốt bụng lại kiên trì, thường ngày dịu | dàng, duyên dáng, thỉnh thoảng sẽ bộc phát sự tức giận, giơ nanh vuôt như như mèo hoang.

Tại sao hắn lại muốn độc chiếm cô đến vậy! Như vậy là bị bệnh gì?

“Nếu em thực sự luyến tiếc Hàng Lãng, vậy hãy gác chuyện này sang một bên đi.”

Vấn đề là Phong Hàng Lãng hắn không có thời gian đề chơi trò hẹn hò lãng phí thời gian và ngu ngôc với người phụ nữ này.

“Đừng gạt qua một bên! Em sẽ cố gắng hết sức đề tìm một người thích hợp cho Phong Hàng: Lãng! Nhưng: anh phải nói với anh ây, đừng đê đến lúc đó anh ây chạy trồn và không giữ lời! Vậy thì làm khó cho em lắm!”

Tuyết Lắc lo lắng nói..
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 156


Chương 156:

Không nghỉ ngờ gì nữa, đây là một cơ hội tuyệt vời đề tìm một người phụ nữ cho Phong Hàng Lãng, dù là bạn gái hay vợ của hắn cũng được, một trong những mục đích của cô là giải quyết tật xấu hay chạy đến phòng cô của Phong Hàng Lãng! Cho dù đổi cô có đôi khóa mới, cũng chẳng có tác dụng gì đối với hắn, bây giờ có người trông chừng hắn, chẳng phải là cách thông minh hơn saol “Phong Lập Hân” hơi nheo mắt, hung dữ nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trong ngực mình, xem ra chuyện này hắn không đồng ý cũng phải đồng ý rôi.

“Ừm, vậy làm theo ý em đi.” Giọng nói mang theo một chút thiếu kiên nhân.

Vào thời điểm “Phong Lập Hân” đồng ý, trái tim của Tuyết Lạc như bị đâm một nhát dao, đau nhói.

Bản thân cô có thực sự muốn đề Phong Hàng Lãng đến với một người phụ nữ khác không?

Muốn, nhất định phải thế! Cô nên thoát khỏi Phong Hàng Lãng, nhất định phải thoát khỏi Phong Hàng Lãng!

Chỉ là tại sao cô cảm thấy trong lòng rất khó chịu!

Trên đường đi, Phong Hàng Lãng đã dùng chính tay I mình đo nhiệt độ cơ thê Tuyết Lạc rất một cách rất tỈ mỉ, từ trên xuông dưới, từ chỗ mềm đến chỗ mềm hon, từ chỗ không kín đáo đến nơi kín đáo.

Mặc dù chuyện vợ chồng thân mật như vậy khiên Tuyết Lạc có chút không được tự nhiên nhưng cô cũng không giấy, dụa quá nhiêu, có lẽ cô cảm thây tật cả những chuyện này đều là quyền của người chông “Phong Lập Hân” này.

Chỉ là… Chỉ là kỹ thuật của người này, làm sao lại giỗng hệt với Phong Hàng Lãng?

Mẹ nó, chuyện gì cô cũng liên tưởng đến người đàn ông ác ma Phong Hàng Lãng đó! Lâm Tuyết Lạc, mày điên rôi sao?

Trên đường đi, “Phong Lập Hân”

thỉnh thoảng ho nhẹ nhắc nhở tài xế Tiểu Tiền “Cậu lái xe chậm một chút thì chết à?”.

Nhưng lái xe Tiểu Tiền không hiểu ý nghĩa thực sự của tiếng ho, thay vảo đó, anh ta lái chiếc Rolls Royce ngày một nhanh hơn. Nếu không phải vì tắc đường, có lẽ anh ta có thể bay thẳng về nhài Thật là ngu ngốc, thật không biết quản gia Mạc thây tên ngốc này tốt ở điểm nào! Ai đó thật muôn dùng gạch đập vào trán Tiểu Tiền!

Thật sự lái xe Tiểu Tiền rất ngốc nghêch.

Nhưng đối với sự ngu ngốc của một số người, Phong Hàng Lãng không thê không nghỉ ngờ rằng đó là giả vò.

Ví dụ, quản gia Mạc.

Quản gia Mạc không chỉ giỏi giang mà còn giúp đỡ ‘ quản lý tài sản và lo việc nhà cửa, vậy nên ông chẳng liên quan gì đến hai từ ” ngu ngôỗc” này cả.

Nhìn thấy Tuyết Lạc đầy xe lăn của “Phong Lập Hân” vào phòng khách, quản gia Mạc lập tức chào hỏi.

“Phu nhân, người đã trở về rồi. Nhị thiếu gia, tối nay đì An làm thịt kho tàu và thăn bò xào nóng hồi, hai món này đều là món yêu thích của phu nhân.”

Quản gia Mạc vui vẻ nói, nhìn thấy Nhị thiêu gia và phu nhân có đôi có cặp vệ nhà đương nhiên là quản gia Mạc mừng cho họ.

Chỉ là…

Chỉ là ông có cặp mắt sắc bén như vậy nhưng lại thây người ngôi trên xe lăn là Phong Hàng Lãng mà không phải “Phong Lập Hân”?

Có phải ông là trẻ nhỏ không biết ăn nói đâu? Mầu chốt là ông đã xa rời tuổi thơ quá rồi!

Nếu đã như vậy, một vị đại quản gia dãi dầu sương gió như ông không.

nhìn ra Phong Hàng Lãng đang giả làm anh hai Phong Lập Hân của hắn đề trêu chọc vợ hắn sao?

Đây là có tình phá đám Phong Hàng Lãng đúng không?

“Hàng Lãng… anh ấy đã về rồi sao?”

Tuyết Lạc rât ngây thơ, theo bản năng nhìn về phía sau lưng, cô nghĩ răng quản gia Mạc đang nói chuyện với Phong Hàng Lãng vừa hay cũng vê đên cửa hoặc bên ngoài cửa, thê nhưng ngoài cửa và ở cửa đều trồng rồng, ngay cả Tiểu Tiền cũng không có ở phía sau bọn họ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 157


Chương 157:

Vậy quản gia Mạc đang nói chuyện với ai2 Có thể nào quản gia Mạc nhìn nhằm “Phong Lập Hân” đang ngồi trên xe lăn thành Phong Hàng Lãng?

Phải nói, Phong Hàng Lãng là người thông minh và nhạy bén nhát.

“Tuyết Lạc, em đi ra ngoài xem Hàng Lãng đã vê chưa? Nêu nó về bảo nó lên lâu tìm anhl”

Sau khi chuyển hướng thành công sự chú ý của Tuyệt Lạc, Phong Hàng Lãng lại trừng mắt nhìn quản gia Mạc: “Quản gia Mạc, tôi có chút khó chịu, phiền ông đưa tôi về phòng điều trị.”

“À, được, được.” Quản gia Mạc trả lời liên tục, ông đã ngửi thây mùi của sự tức giận của Phong Hàng Lãng rôi.

“Lập Hân, anh không muốn ăn tối rồi hãy lên làu hay sao?”

Tuyết Lạc hỏi, cô không nỡ để “Phong Lập Hân” bị nhôt vào căn phòng y tê vừa giới hạn vừa ngột ngạt đó một lân nữa.

“Giờ anh chỉ muốn gặp Hàng Lãng!

Em ra ngoài đợi nó trở về cho anhI Khi nó về, bảo nó vào phòng điều trị.”

“Phong Lập Hân” nghiêm giọng ngăn cản sự níu giữ của Tuyết Lạc, ngoài ra hắn còn có mục đích khác đó chính là đầy Tuyết Lạc đi lên làu.

Từ thân phận này hoán đổi sang thân phận khác!

| Nhìn thấy Phong Hàng Lãng thực sự tức giận, quản gia Mạc khẽ thở dài, ông biết Nhị thiêu gia sẽ không chuẩn bị đối mặt với Tuyệt Lạc với thân phận là “một người chồng”. Từ nhỏ tính cách của Nhị thiêu gia Phong _ Hàng Lãng đã rất kỳ lạ, thật khó để đoán được thế giới nội tâm của cậu ấy!

“Thưa phu nhân, tốt hơn hết người nên ra ngoài đợi Nhị thiếu gia đi, tôi sẽ đưa Đại thiếu gia lên lầu.” Quản gia Mạc thuyết phục.

“À, được.” Tuyết Lạc buông tay cằm xe lăn ra, nói: “Lập Hân, anh phải dưỡng bệnh thật tốt và sớm đi Mỹ để điều trị thêm.”

Tuyết Lạc còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị lời nói của “Phong Lập Hân”

ngăn lại. Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé!

“Ừm, anh biết rồi. Em ra ngoài đọi Hàng Lãng đi, nhớ bảo nó vào phòng điêu trị, anh có chuyện muốn nói với nó.”

Phải công nhận rằng, kế giương đông kích tây, ám độ trần thương này của Phong Hàng Lãng đã đạt đến trình độ xuất sắc. | Tuyết Lạc đợi ở bậc thềm ngoài sân, cô như rơi vào trâm tư.

Tài xế Tiểu Tiền đã đỗ xe xong, anh ta cầm điện thoại của thiếu gia Phong Hàng Lãng bước ra từ trong ga ra, có vẻ Bịn anh ta đang chuẩn bị gửi cho Phong Hàng Lãng.

“Phu nhân, tại sao người lại ngồi bên ngoài này, phụ nhân đang đọi ai vậy?” Tài xế Tiểu Tiền thuận miệng hỏi.

“Tôi đang đợi Nhị thiếu gịa nhà cậu, Lập Hân muốn gặp anh ấy.” Tuyết Lạc trả lời.

“Không phải vừa rồi Nhị thiếu gia được phu nhân đẩy vào nhà sao? Tôi vừa mới dừng xe, làm sao Nhị thiếu gia lại đi ra ngoài được?”

Được rồi, phải công nhận rằng Tiểu Tiền cực kỳ trung thực, nhưng lại thiếu sự nhanh trí!

Tuyết Lạc sửng sốt trong chốc lát mới khôi phục lại mớ suy nghĩ lộn xôn, hỏi 0) nh lại: “Tiểu Tiền, cậu nói cái gì? Cậu nói người tôi vừa mới đây vào chính là Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng của cậu?”

Nếu không phải là Tiểu Tiền hoa mắt thì là đầu óc có vấn đề mắt rồi. Bởi vì người mà Tuyết Lạc vừa đầy vào rõ ràng là Đại thiêu gia Phong Lập Hân mài Sao lại bị Tiểu Tiền đổi nà Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng rồi?

Không đúng! Chắc chắn là không đúng!

Hình như lúc nãy quản gia Mạc vừa gọi Nhị thiếu gia “Phong Lập Hân”

trên xe lăn, còn nói “Dì An có làm thịt kho Đông Pha còn có thịt bò xào, đều là hai món mà cậu thích ăn đó”!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 158


Chương 158:

Rõ ràng là Đại thiếu gia Phong Lập ` Hân không thể ăn những món thịt dầu mỡ như vậy, có nghĩa là, những món này là được chuẩn bị cho Phong Hàng Lãng!

Người ngồi trên xe lăn rõ ràng là Phong Lập Hân, sao Tiểu Tiền và quản gia Mạc đều gọi Phong Lập Hân thành Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng rồi? Lẽ nào chỉ là sự trùng hợp ngâu nhiên hay chỉ là lời nói sal?2 Bị phu nhân hỏi câu này, tài xé Tiểu Tiền mới ý thức được là mình đã lỡ môm. Anh ta vội vàng giải thích: “Phu nhân, xin lỗi, là tôi hoa mắt rồi, người lúc nãy vừa đây vào đúng là Đại thiêu gia, là… là tôi bị mù rôi!”

“Đương, nhiên là cậu bị mù rồi!” Một giọng nói trầm thấp tức giận truyền từ ngoài sân vào. Là Phong Hàng Lãng.

Dáng đứng cao thẳng, vững chãi như núi thái sơn, khuôn mặt tuần tú hằn lên nét giận dữ.

Anh cắt ngang lời Tiểu Tiền, kịp thời ngắt ngang câu chuyện. Nếu còn tiếp tục nói nữa thì dù người phụ nữ này có ngu ngôc tời cỡ nào cũng sẽ nghe ra được manh mối.

Phù, cuối cùng cũng qua được ải này rồi! Chỉ là tốc độ thay đồi của Nhị thiếu gia ngày càng nhanh thì phải?

Sạu giông như là làm ảo thuật vậy ó Tốc độ của Phong Hàng Lãng quả thật rất nhanh. Sau khi Tuyết Lạc vừa rời khỏi phòng khách, anh liền chạy nhanh lên lầu cởi bộ đồ dạ ra rồi An quân áo. Thay xong anh liền : nhảy qua cửa số đề đi vòng ra ngoài cổng tiều khu và cuối cùng bước từ bên ngoài vào sân.

Tạo một màn kịch anh vừa mới từ bên ngoài trở về. Ban đầu Phong Hàng Lãng định đi vào lâu một chút, nhưng mà đầu óc của tên Tiểu Tiền này quá ngôc rồi nên anh đành phải bước vào. Nêu không bước vào chắc mọi chuyện đều bị lộ hết mắt.

Đừng nói tài xế Tiểu Tiền không giải thích được tại sao Nhị thiêu gia Phong, Hàng Lãng lại dành nhiêu thời gian đề chơi trò mạo hiểm này với phu nhân Tuyết Lạc, mà đến cả Phong Hàng Lãng anh cũng lấy làm khó hiểu. Bản thân tại sao lại cảm thấy vui vẻ khi trêu đùa người phụ nữ đơn thuần này mà không hề biết mệt như vậy chứ?

Nếu là như ban đầu thì là Phong Hàng Lãng lo sợ Tuyết Lạc gả vào Phong gia là có ý đồ xấu, vậy còn bây giờ thì là gì đây?

Là do hiếu kỳ? Hay là do thời cơ chưa chín mùi?

s_= Một Lam Du Du cũng đã đủ làm khổ anh rồi! Có vẻ như là đối phó với người phụ nữ độc ác còn khó hơn so với tưởng tượng của anh. Cũng không có gì ngạc nhiên khi anh trai Phong Lập Hân của anh trúng mỹ nhân kê của cô ta, còn định chêt cùng cô ta.

Còn về phần Lâm Tuyết Lạc, đợi đúng thời điểm và hoàn cảnh thích hợp rồi hẳn xuất trận với côI Mặc dù việc trêu đùa vợ có một rủi ro nhất định nhưng anh không thể ngăn bản thân ngừng việc trêu đùa cô lại!

Bởi vì đang trêu đùa chính là nhịp timl Nhưng nhất định con tim phải đủ mạnh mẽ! Não nhất định phải đủ hoạt động tốt.

Tỉnh thần rất quan trọng!

Phong Hàng Lãng bước tới giật lầy điện thoại trong tay Tiểu Tiền, sau đó tặng anh ta một ánh mắt hung dữ.

Cảnh báo anh ta nếu như còn nói nhiều hơn, vậy thì không cần lưỡi nữa rồi.

Tài xế Tiểu Tiền đã được đào tạo, cúi đầu nhăn nhó. Phải công nhận răng chỉ số lQ của anh ta đúng là làm cho Nhị thiếu gia lo lắng thật.

Sự xuất hiện đột ngột của Phong Hàng Lãng tạm thời xua tan đi những nghỉ ngờ, phân vân của Tuyết Lạc.

Cô chỉ vội liếc nhìn người đàn ông đó rôi lại ngoảnh mặt đi, như thể cô vừa nhớ lại lúc nãy trên chiếc Rolls- Royce, cô đã hứa với “người chồng”

Phong Lập Hân “sẽ làm đúng bôn phận của một người vợ”!

“Hàng Lãng, anh trai của anh muốn gặp anh. Ngạy khi anh trở về hãy đến phòng y tê đề gặp anh ấy. _ Tuyết Lạc truyện đạt lại những lời vừa nãy của “Phong Lập Hân”.

“Ừ, được.” Phong Hàng Lãng nhiệt tình đáp lại. Sau đó anh đi đên trước mặt Tuyết Lạc, dừng lại, nhìn cô chằm chằm.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 159


Chương 159:

Khoảng cách rất gần, gần đến nỗi Tuyệt Lạc có thể cảm nhận được hơi thở của người đàn ông nhẹ nhàng phả bên má.

Tuyết Lạc ý thức được rằng người đàn ông đang nhìn chằm chăm vào mình. Đôi mắt sắc bén giông như một cái máy quét có độ chính xác cao, ánh mắt anh lướt qua, làn da của Tuyết Lạc càng trở nên nóng hơn.

Cô theo bản năng ngắng đầu lên nhìn, bắt gặp ánh mắt nóng, hỗi của anh, trái tim đập chậm lại nửa nhịp.

“Anh… anh nhìn tôi làm… làm gì chứ?” Tuyệt Lạc cảm thây trong trái tim có một đàn hưu đang nhảy lên: “Anh, anh trai của anh muôn anh lên lầu.. – gặp anh ây. Anh ây có chuyện muốn nói với anh.”

“Đừng động đậy.” Phong Hàng Lãng nghiêm nghị nói.

Tuyết Lạc cứng đờ người, nhìn chằm chăm vào động tác tiệp theo của người đàn ông.

“Mặt của em bị dính bẩn.”

Phong Hàng Lãng đưa tay ra, dùng ngón tay cái vuốt nhẹ lên má Tuyết Lạc, giống như nụ hôn của người yêu, làm cho cô cảm xúc trào dâng.

Tuyết Lạc biết rằng, vào lúc này cô đang đứng đàn độn, một chút cũng không động đề mặc ngón tay của người đàn ông này v**t v* má cô.

Anh dịu dàng, cô giống như nước!

Sau khi v**t v* má của Tuyết Lạc, Phong Hàng Lãng không chút lưu luyên làn da mêm mại và nhấn bóng của cô, mà quả quyết rút tay lại rôi đi vào phòng khách, bỏ lại một mình Tuyệt Lạc đứng bắt động tại chỗ rất lâu.

Tuyết Lạc cảm thấy bản thân thật sự muốn điên rồi! Cảm xúc vừa nãy khó có thể kìm nén lại, tràn qua khắp cơ thể cô hết lần này đến lần khác!

Là do người đàn ông đó quá đáng ghét, hay là do bản thân cô quá tùy tiện?

Tuyết Lạc không thể thoát khỏi tình yêu vô thức này! Nó đã bám rễ quá sâu rồi!

Tuyết Lạc cảm thầy bản thân nên đi chệt cho rồi, có như vậy thì mới CÓ thể triệt để chấm dứt đoạn tình cảm vô thức này!

Nước mắt, không biết từ bao giò đã chảy trên mặt, nhưng Tuyết Lạc cũng không biết giọt nước mắt là vì ai mà chảy!

Phong Lập Hân thật sự có chuyện tìm Phong Hàng Lãng.

Vừa ra khỏi phòng chứa thuốc, bác sĩ Kim vừa vặn gặp Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng đang chủ động ởi lên lâu.

Trong phòng chứa thuốc, mùi hương của thuốc khử trùng vẫn chưa tan hoàn toàn, Phong Hàng Lãng không thể ngửi được mùi của thuôc khử trùng, nhưng mấy tháng, trở lại đây, anh sớm đã làm quen với sự khó khăn này.

“Hàng Lãng, giấy kết hôn của em và Tuyết Lạc đâu? Đưa cho anh.”

Phong Lập vừa nãy chỉ tiêm thuốc bổ, các chỉ số của cơ thê đều tốt lên, đã ồn định, cũng không có dùng máy trợ thở.

“Anh cần mấy cái đó cũng không để làm gì? Anh nên hỏi em là, bệnh viện Massachusetts[1] bên đó đã chuẩn bị đên đâu.”

[1]: Bệnh viện Đa khoa Massachusetts là bệnh viện giảng dạy ban đầu và lớn nhất của Trường Y Harvard nằm ở khu phố West End của Boston, Massachusetts. Đây là bệnh viện đa khoa lâu đời thứ ba ở Hoa Kỳ với sức chứa .

giường bệnh. | Phong Hàng Lãng nhẹ nhàng lau chùi chỗ vừa tiêm trên tay Phong Lập Hân mà bác sĩ Kim vừa đề lại, đề làm giảm bớt vết sưng sau khi tiêm.

“Hàng Lãng, sao em không nói với Tuyết Lạc em chính là chồng hợp pháp của em ấy? Nghe dì An nói, Tuyệt Lạc đối với em đã có tình cảm rồi. Em sao lại còn nhẫn tâm hành hạ con bé như vậy?”

Phong Hàng Lãng đoán không sai, Phong Lập Hân lây giây đăng ký kết hôn của anh với Lâm Tuyệt Lạc, thật sự là muốn đem nó cho người phụ nữ kỉa.
 
Back
Top Bottom