Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 100


Chương 100:

Thể mà Phong Hàng Lãng hôm nay lại không ở nhà họ Phong. Nghe quản gia Mạc nói Nhị thiệu gia đã rời nhà từ sáng sớm đến bây giò vẫn chưa quay lại.

Anh ta không quay lại càng tốt, đỡ cho mình gặp phải anh ta lại căng thăng.

“Phu nhân, đây là học phí của cô ạ, lát nữa tôi sẽ bảo Tiêu Tiên đưa cô đên trường.”

Quản gia Mạc chuẩn bị cho Tuyết Lạc hai cái phong bì: Đây là tiền tiêu vặt của cô, tiên mặt không nhiều, cô dùng tạm trước đã. Còn có thêm một tâm thẻ tín ¡ dụng thì cô cứ cầm theo. Nếu như tiền mặt không đủ tiêu thì cứ rút ở trong đây.”

“Cảm ơn quản gia Mạc, cảm ơn bác.”

Đây là lần đầu tiên Tuyết Lạc mở miệng xin tiền từ người khác mà vẫn còn nhận được sự tôn trọng của người ta như thế. Cô liên tục nói cảm ơn.

Tuyết Lạc luôn nghĩ rằng mình không đủ tử cách đề nhận được sự tôn trọng như thế của quản gia Mạc.

Không làm thì không có án, tuy rằng cô là vợ của Phong Lập Hân nhưng đến cả việc ăn uông hàng ngày của anh ây cô cũng không thê chăm sóc cận thận. Thế nên lúc Tuyết Lạc nhận tiền từ tay quản gia Mạc không tránh khỏi trong lòng có chút hồ thẹn.

“Phu nhân, cô là nữ chủ nhân của nhà họ Phong. Đây đều là bổn phận của tôi.” Thầy phu nhân cứ luôn cảm tạ mình quản gia Mạc không tự nhiên mà đứng thăng.

Quản gia Mạc luôn rất coi trọng Tuyết Lạc, ông luôn cho răng Tuyệt Lạc chính. là người vợ mà Nhị thiêu gia nên lấy về.

Trên đường đi về trường, Tuyết Lạc mở phong bì còn lại ra xem, khoảng năm nghìn tệ tiền phí sinh hoạt. Quản gia Mạc thật hào phóng, hoặc cũng .

có thể nói là nhà họ Phong thật sự rất mạnh.

Nhìn thấy số tiền này việc đầu tiên Tuyết Lạc nghĩ đến là học phí cho Viên Đóa Đóa.

Thế là cô vội vàng gọi điện cho Viên Đóa Đóa.

Nhưng không nghĩ tới là lúc gặp mặt, Viên Đóa Đóa lại dúi vào tay cô hai nghìn tệ: “Cầm lấy! Đây là tiên cậu làm bạn nhảy của “. ở Dạ Trang đấy!”

“Thôi, Đóa Đóa. Tớ còn đang có dư năm nghìn tệ, đang nghĩ đến việc giúp cậu nộp tiên học phí đây.” Tuyết Lạc vội vã nói.

Nhìn thấy trong tay Tuyết Lạc là hai phong bì dày côm, Viên Đóa Đóa thần bí cười hi hi một tiếng: “Nhanh khai thật đi, có phải cậu đã theo Phong Hàng Lãng không?”

Bảo cô ây ra hâu hạ ta.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tuyết Lạc lập tức ngượng đến đỏ bừng. Sao Viên Đóa Đóa cái gì không nói lại nói cái này. Mắt cũng tỉnh thật, vừa nhìn đã nhìn ra mình với Phong hàng Lãng đã… làm qua rồi?

Đúng rồi, nói chính xác thì là, đây là biểu hiện Lâm Tuyết Lạc đang chột dạ.

Dù gì cũng là phu nhân của nhà họ. Tải app truyện hola về đọc nhé!

Phong giàu có của Thân Thành. Mây nghìn tiên học phí và phí sinh hoạt này với tài lực nhà họ Phong thì chả thâm vào đâu. Cho phu nhân nhà mình một chút học phí cũng là chuyện đương nhiên.

Nếu Tuyết Lạc cũng nghĩ như thế thì cô sẽ rât bình thản đôi diện với mọi chuyện.

Nhưng Tuyết Lạc lại chột dạ, cô lại không đủ mưu mẹo, nên càng dễ dàng bị người khác nhìn ra.

“Đóa Đóa, cậu nói linh tinh cái gì thế?

Phong Hàng Lãng là em chồng của tớ. Cậu đừng đùa như thế, tớ sẽ giận đấy.” Tuyết Lạc chột dạ vì bị người ta nhìn ra liền có chút buồn bực.

“Được rồi đó Phong phu nhân. Cậu đừng giấu đầu hở đuôi nữa. Cái bản mặt không biết nói dối của cậu đã sớm bán đứng cậu rồi.”

Viên Đóa Đóa hiển nhiên có thể nhìn ra manh mồi từ vẻ mặt chột dạ ngại ngùng của Tuyết Lạc. Cộng thêm việc Tuyết Lạc nêu nói dối mặt sẽ đỏ, Viên Đóa Đóa càng tin chắc giữa Tuyết Lạc và Phong Hàng Lãng đã xảy ra chuyện nam nữ rồi.

*“…” Tuyết Lạc hoảng . hốt theo bản năng đưa tay ra sờ sờ gương mặt mình mới phát hiện mặt mình đã đỏ hồng một mảng.

“Nếu như lần đầu tiên của cậu là với Phong Hàng Lãng thì không thiệt tí nào. Nêu như Phong Hàng Lãng có thể nhìn trúng tớ, tớ cũng sẽ rất vui vẻ nhận lây.”

Nhưng Viên Đóa Đóa lại thở dài tự cười chế giễu một tiếng: “Nhưng mà chắc trên thế giới này cũng không có vị đại thiếu gia nhà giàu nào có thể nhìn trúng một đứa bị thọt đâu. Kể cả có là may mắn từ trên trời rơi xuông thì tối thiêu cũng phải có một thân hình khỏe mạnh hoàn hảo mới được.”

Cho dù Viên Đóa Đóa biểu hiện ra : ngoài rât mạnh mẽ nhưng thực ra nội tâm của cô vân rât tự tỉ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 101


Chương 101:

Nhìn thấy nước mắt của Viên Đóa Đóa, Tuyết Lạc lại không thê buôn bực được nữa: “Đóa Đóa, cậu làm sao thế? Sao lại buồn nữa rôi2”

“Không, không sao cả. Tớ đang vui cho cậu nhai”

Viên Đóa Đóa nhìn Tuyết Lạc, bày ra một nụ cười rực rỡ xán lạn, lại phục hồi vẻ hoạt bát như bình thường. Cô giành lầy một phong bì trên tay Tuyết Lạc, “Nêu Phong phu nhân đã có tiên như thế, tớ cũng không khách sáo nữa nhé. Đúng lúc tớ đang thiếu một nghìn tiền phí ký túc xá.”

Lấy tiền từ trong phong bì ra đêm đúng mười tờ một trăm tệ, Viên Đóa Đóa lại trả phong bì lại cho Tuyết Lạc: “Một nghìn này tớ mượn cậu. Đợi tớ làm việc có tiền lương sẽ trả lại cho cậu. Vốn dĩ tớ đang Suy nghĩ có nên quay về viện phúc lợi đề ở nhờ hay không, nhưng chuyên xe về viện phúc lợi không tiện lãm, phải ngồi tận ba chuyên xe mới có thể về đến trường.

Có một nghìn cậu cho mượn đây tớ sẽ không cần phải chạy đi chạy lại nữa.

Vừa nhắc đến phí ký túc xá, Tuyết Lạc bỗng mơ hồ ngơ ngác một lúc.

Không phải cô đang muốn trốn khỏi sự dây dưa với Phong Hàng Lãng hay sao?

Hay nói chính xác hơn là cho bản thân thời gian và không gian đề quên đi người đàn ông tên Phong Hàng Lãng đó.

Tuyết Lạc phải nhân lúc người đàn ông đó còn chưa thâm nhập sâu vào tâm hôn cô mà quên anh ta đi.

Hai người bọn họ sẽ không có kết quả gì tốt đẹp. Bất luận là trên phương diện đạo đức hay phương diện pháp luật, cô đều không thể yêu anh ta được.

Cho nên Tuyết Lạc phải b*p ch*t đoạn tình cảm này từ trong trứng nước.

Mà ở lại tại trường hoàn toàn có thể giải quyết được vẫn đề khó khăn này.

Coi như là giải quyết được cho Tuyết Lạc một vấn đề lớn.

“Thế nhanh đi thôi, chúng ta cùng đi làm thủ tục đăng kí ký túc xá. Tối nhất là có thể được phân cùng một phòng ký túc xá. Đúng rồi, không phải cậu có quen biết với hội phó hội học sinh à? Nói anh ta giúp chúng ta một chút.” Tuyết Lạc lôi kéo Viên Đóa Đóa về phía phòng nộp phí.

Viên Đóa Đóa quay đâu nhìn Tuyệt Lạc như nhìn người ngoài hành tính, vô cùng ngạc nhiên: “Ïớ không nghe nhằm đấy chứ? Cậu muốn ở cùng với tớ trong trường á? Cậu bị ngốc à? Cả cái biệt thự nhà họ Phong thì không ở, cứ phải chen chúc trong cái phòng bé tí với ba người khác làm gì?”

Thực ra Viên Đóa Đóa làm SaO CÓ thể hiểu được nỗi khổ khó nói của Tuyết Lạc được.

ỞƠ trong nhà họ Phong khó mà tránh được tiệp xúc với Phong Hàng Lãng.

Mà mối tình đầu của Tuyết Lạc sao có thể là tên Phong Hàng Lãng một tay lõi đời trong chuyện tình cảm chứ.

Chẳng. cân phải diễn nói ngon nói ngọt cũng đủ làm nội tâm của Tuyết Lạc loạn cào cào lên chứ đừng đên ôm eo một lúc hay hôn trán một cái.

Tuyết Lạc cảm thấy nếu mình không đi khỏi nhà họ Phong thì vĩnh viễn không bao giờ thoát khỏi cảnh dây dưa với Phong Hàng Lãng.

Có thể anh ta thích cô chỉ là đam mê nhát thời nhưng Tuyết Lạc lại là thật lòng. Dưới sự vô tâm đùa giỡn của anh ta, Tuyết Lạc từ từ rơi vào tay giác, từ từ đánh mất bản thân mình.

Nếu như không sớm ngăn chặn, Tuyết Lạc nghĩ răng cô sẽ càng lún sâu vào chuyện này, cuôi cùng sẽ gặp phải kêt quả không tốt đẹp gì.

Giữa hai người bọn họ, không chỉ có bức tường đạo đức mà còn có cả SỰ ngăn câm của pháp luật.

Cho nên đã có cơ hội ở trong trường tốt như thê này, Tuyết Lạc đương – nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội có thê sửa sai thành đúng của mình.

“Ở trong trường thì đã sao? Năm bón học hành bận rộn như thế, với cả còn phải bận viết luận văn tốt nghiệp mà.”

Lý do của Tuyết Lạc vẫn có chút khách quan.

“Với tớ mà cậu còn che trên dấu dưới cái gì? Lâm Tuyết Lạc, cậu có thấy mệt mỏi không?” Viên Đóa Đóa than thỏ: “Dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng có thể đoán ra cậu muốn trôn tránh Phong Hàng Lãng đúng không?

Cậu là vợ của Phong Lập Hân, Phong Hàng Lãng là em chông của cậu, mỗi quan hệ này thật khó giải quyết.”

“Có điều lần này tớ ủng hộ cậu ở trong trường. Cho dù cậu với Phong Hàng Lãng là thật tâm với nhau thì trước tiên cũng phải bỏ đi cái chức danh vợ của Phong Lập Hân đi đã.

Bắt kể là chuyện tình có đẹp đến mức nào đều không nên đâm đầu vào ngõ cụt. Càng không nên trái với đạo đức và luân thường đạo lý.” Lời nói của Viên Đóa Đóa nghe thật sự rất hợp tình hợp lý.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 102


Chương 102:

Tuyết Lạc toàn thân run lên, lập tức bước tới ôm chằm lấy Viên Đóa Đóa, cúi đầu nói: “Đóa Đóa, cảm ơn cậu.

Cảm ơn cậu có thể hiểu cho tớ, cũng cảm ơn cậu có thể thành thật đi khuyên can tớ như thế.”

“Lại còn khách sáo với tớ? Cậu lại nghĩ mình là Phong phụ nhân cao cao tại thượng rôi à?” Viên Đóa Đóa nhéo nhéo mũi của Tuyết Lạc nói.

“Tớ làm gì có cao cao tại thượng? Lại trêu chọc tớ.”

Hai cô gái trẻ trung cùng nhau đuổi bắt, bóng hình hoạt bát khiến cho không khí vườn trường cứng. nhắc lại thêm phần phần chân mới mẻ.

Nhờ có sự giúp đỡ của người quen, Tuyết Lạc và Viên Đóa Đóa như ý được phân vào cùng một phòng ký túc xá.

Điều kiện trong phòng khá tốt, một phòng, tổng cộng có bốn người, có Wifi, có nước nóng, còn có thêm cả điều hòa, không cân phải leo lên leo xuông giường. Chỉ có không gian hơi nhỏ.

Điều càng làm cho Viên Đóa Đóa và Tuyết. Lạc vui mừng hơn hết là hai người bạn củng phòng, một người có bạn trai ngoài trường đã thuê phòng ở ngoài rôi, phòng ở ký túc xá li là để che mắt bồ mẹ thôi. Còn người còn lại chỉ ở vào thứ 7 và chủ nhật.

Nói cách khác, cả căn phòng chỉ có mỗi Tuyết Lạc và Viên Đóa Đóa.

“Tuyết Lạc, cậu phải vô cùng kiện định với lập trường của mình đấy.”

Đừng có đề Phong Hàng Lãng gọi một cuộc điện thoại là quay về nhà.

Lúc đấy thì cả cái phòng này chỉ còn lại mình tớ thôi đấy.” Viên Đóa Đóa xếp xong giường túm lấy váy của Tuyêt Lạc nói.

“Yên tâm, tớ sẽ không đề cậu phải làm oán phụ đâu.” Tâm trạng Tuyết Lạc khó lắm mới vui lên được một chút, không muốn nghĩ đến những chuyện phiền não kia.

“Ai là oán phụ hả? Cậu cũng ngủ với Phong Hàng Lãng rồi, cậu mới là oán phê nhà giàu đây biết không hả?”

Viên Đóa Đóa và Tuyết Lạc ôm nhau, tiếng cười đùa vui vẻ quanh quần ký túc xá một hồi lâu. Thuộc về những thanh niên tràn trề hoocmon khao khát tình cảm, chắp cánh cho thanh xuân, ôm ấp hoài bão.

Cơ thể mềm mại được chăm sóc của Tuyết Lạc đương nhiên không phải là đôi thủ của Viên Đóa Đóa. Phải biết là môi ngày ở viện phúc lợi, Viên Đóa Đóa đêu phải giúp đỡ những người ở đó chăm sóc bọn trẻ con. Đa số đều là trẻ tàn tật, có đôi khi Viên Đóa Đóa còn ôm chúng leo mười mấy tằng cầu thang.

Viên Đóa Đóa thành công đè Tuyết Lạc dưới thân, đột nhiên mắt sáng _ rực lên hỏi Tuyết Lạc: “Tuyết Lạc, lần đầu tiên rốt cuộc là cảm giác như thế nào? Nhìn cái tính cách bạo lực của Phong Hàng Lãng, cậu nhất định sẽ đau lắm nhỉ?”

Không ngờ Viên Đóa Đóa lại hỏi vấn đề nhạy cảm như thế, Tuyết Lạc nhất thời ngại đến đỏ bừng mặt: “Đóa Đóa, cậu lại bắt đầu nói luyên thuyên rồi đầy. Nếu cậu muôn biệt cảm giác lần đầu như thê nào thì †ìm chú Mạch nhà cậu hỏi cái là biết ngay đấy.”

Trong lòng dáy lên một nỗi đau mắt mát, Viên Đóa Đóa ngôi sang một bên, dùng hai cánh tay ôm lây chính mình.

“Sao thê Đóa Đóa? Tớ nói Sai cái gì à? Xin lỗi cậu, tớ đùa thôi mà. ” Tuyệt Lạc không biết Viên Đóa Đóa vì sao lại đột nhiên trở nên thương tâm như thế.

Viên Đóa Đóa lắc đầu: “Không trách cậu, cậu đừng nghĩ nhiêu quá.”

Mãi sau, Viên Đóa Đóa nhìn chằm chăm vào chân mình, tự tỉ thở dài một tiếng: “Tuyết. Lạc, có phải loại tàn phê như tớ chỉ có thê kết hôn với những người đàn ông đã ly hôn rôi không 2”

“Đóa Đóa, cậu nói linh tinh cái gì thế?

Cậu đâu có tàn phế, chân của cậu sớm đã khỏi rồi. Đừng có tự nói bản thân như thế.” Tuyết Lạc ôm Viên Đóa Đóa vào lòng mình.

“Tuyết Lạc, thật sự tâm của tớ rất cao, chỉ có điều số phận lại bạc bẽo.

Ngày hôm qua Mạch Duy Dân đưa tiền học phí cho tớ, tớ không dám cầm. Đến cả viện trưởng Trì cũng ra sức tác hợp cho bọn tớ, nói rằng tuy là đàn ông đã qua một đời vợ, tuôi tác có hơi lớn, đàn ông như vậy sẽ biết yêu thương vợ. Nhưng tớ thật sự không có cảm giác với chú ây. ” Viên Đóa Đóa cúi thâp đầu, trong mắt đều là bi thương.

“Đóa Đóa, đừng tự ép bản thân mình quá. Nếu như không. có tình cảm với chú ấy thì cậu cứ nói thẳng với chú ây. Không cân phải ủy khuât bản thân minhŸ? Tuyết Lạc an ủi nói.

“Tớ nói với Mạch Duy Dân như thế đấy. Chú ấy trên mặt nói răng sẽ luôn đợi tớ, nhưng lúc chú ấy quay người bước đi, không ngè tớ lại nghe thây chú ây nói với tài xế là “một đứa tàn tật còn bày đặt kén chọn”.” Viên Đóa Đóa mất khống chế nghẹn ngào.

“Tên họ Mạch kia đúng là đồ xấu xa!”

Tuyết Lạc không thê ngờ được Mạch Duy Dân là loại người hai mặt như thê.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 103


Chương 103:

Di động đột nhiên vang lên, khiến cho Tuyết Lạc đang tức giận giật cả mình.

Liếc một cái thì cô thấy số điện thoại bàn nhà họ Phong gọi đến. Tuyết Lạc lúc này mới nhận ra bản thân nhất thời chuyên đến ký túc xá còn chưa nói với quản gia Mạc. Bây giờ chỉ có thê mặt dày tiên trảm hậu tâu thôi.

“Quản gia Mạc, cháu ở lại trong trường rôi, quên mắt nói với bác.

Cháu xin lỗi nhiều ạ.” Tuyết Lạc xin lỗi.

“Ở lại trường? Phu nhân sao cô lại ở lại trường? ở nhà họ Phong không tự do à?” Kiên gia Mạc đột nhiên cảm thấy không rét mà run.

Lúc nãy Tiêu Tiền quay về báo lại là phu nhân ở lại trường rồi ông còn không tin.

Bây giờ nghe ra thật sự là ý của phu nhân.

“Không phải đâu.. ” Tuyết Lạc đột nhiên không. biết nói gì: ‘Cháu sẽ thường xuyên vệ nhà thăm Lập Hân.

Bác không cân phải lo đâu. Cháu sẽ tự chăm sóc bản thân thật tốt. Chào bác, quản gia Mạc.”

Ngắt điện thoại, đầu Tuyết Lạc đã toàn là mồ hôi. Giống như một đứa trẻ làm sai chuyện gì, cô gắng trốn tránh tra hỏi của người lớn trong nhà.

Phong Hàng Lãng chín giờ tối mới về đên nhà họ Phong.

Không thấy cô gái đáng lẽ nên đứng ở phòng khách nghênh đón anh ta trở về, anh ta bất mẩn nhíu nhíu mày.

“Phu nhân đâu? Gọi cô ấy ra hầu hạ tôi.” Phong Hàng Lãng lười biếng ngồi xuống sô pha.

Là một người vợ nên đợi chồng về nhà mới gọi là ân ái, không phải sao?

Quản gia Mạc đang nghĩ xem phải giải thích với Nhị thiêu gia việc phu nhân Tuyết Lạc không ở nhà. Mong sao lúc Nhị thiếu gia về có thể không nhớ đến, tạm thời quên mắt sự tồn tại của phu nhân Tuyết Lạc.. Chỉ cân Nhị thiêu gia không nhắc đến, ông cũng không cân phải giải thích!

Nhưng không ngờ, việc đầu tiên khi Nhị thiếu gia về là đi tìm phu nhân Tuyết Lạc. Thực ra quản gia Mạc đã sớm dự đoán được chuyện này, ngày nào Nhị thiếu gia về mà chăng giày vò phu nhân Tuyết Lạc một trận?

“Phu nhân… không ở đây ạ.” Quản gia Mạc thầy gương mặt nghiêm nghị, anh tuần của Phong Hàng Lãng trầm xuống.

“Không ở đây? Lại đi đâu rồi? Hạ gia?

Hay là viện phúc lợi?” Hai chỗ đây thế mà trở thành chỗ lánh nạn của nữ nhân này.

“Phu nhân… ở lại trường a.” Quản gia Mạc nhỏ giọng, cân thận đáp lại lời của Phong Hàng Lãng.

“Ở lại trường?” Hàng lông mày đẹp đẽ, thẳng tắp của Phong Hàng Lãng nhíu chặt lại. Ở lại trường đôi với Phong Hàng Lãng mà nói dường như rât xa vời.

“Đúng vậy, phụ nhân ở lại trường rồi ạ.” Quản gia Mạc nói lại lần nữa, sau đó nhanh chóng giải. thích: “Hôm nay là ngày khai giảng của phu nhân. Có lẽ là do lịch học của sinh viên năm tư dày đặc nên phu nhân liền ở lại trường ạ.

Từ trước đến nay, người phụ nữ kia vận luôn nghĩ cách trồn tránh anh.

Đầu tiên là về Hạ gia, sau đó lại đi đến viện phúc lợi gì đầy, bây giờ lại còn đến mức.. . sông luôn ở trường?

Ỏ lại trường không phải là nữ nhân kia sẽ không về Phong gia ở nữa sao2 Trong đầu Phong Hàng Lãng nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ, lẽ nào mình sẽ ở lại trường cùng với nữ nhân kia?

Hình như có chút không tiện!

Nào có mỗi không tiện, rõ ràng đây cách nghĩ không thực tế chút ` “Gọi điện bảo cô ấy về đây.” Phong Hàng Lãng quyết liệt nói một câu, sau đó lạnh giọng bô sung: “Bảo cô ây về chăm sóc tôi.”

“Cái đó, Nhị thiệu gia, cô Tuyết Lạc tắt máy rồi ạ.” Quản gia Mạc không phải là chưa gọi, ông, cũng đã nghĩ, đên việc phu nhân ˆ “tiên trảm hậu tâu”

thế này sẽ chọc giận người nào đó.

Chỉ là lân này Tuyết Lạc thực sự tắt máy rôi. Có lẽ cô đã đoán được việc Phong Hàng Lãng sẽ nỗi giận đùng đùng. Ñ thê cô liên ra tay thị uy trước, trực tiếp tắt nguồn điện thoại.

Cô liền tai không nghe, mắt không, thấy, cô lười phải đi cãi nhau vớ vẫn với tên đàn ông kia.

“Cô ấy dám tắt máy? Được lắm!

Càng ngày càng có triển vọng đấy!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 104


Chương 104:

Đáy mắt Phong Hàng Lãng đã bắt đầu tích tụ đây tức ; giận: “Vậy thì điện tới ký túc xá của cô ây!”

“Nhị thiếu gia, đã muộn thế này rồi, phu nhân có lẽ cũng đã đi nghỉ rôi.

Hơn nữa ký túc xá còn có những sinh viên khác nữa.” Quản gia Mạc khuyên giải Phong Hàng Lãng: “Với lại, hãm?

nay phu nhân vừa mới nhập học, còn chưa lưu lại số của ký túc xá. Đọi đến ngày mai, tôi nhất định sẽ hỏi phu nhân.”

“Người làm chộng như tôi còn chưa được nghỉ, cô ây sao có thể ngủ ngon giác ‹ được?” Lời nói đầy bá đạo khiến người khác ngứa răng ngứa lợi.

Phong Hàng Lãng thở hồng hộc, bật dậy từ ghê sofa: “Xem ra, người làm chông như tôi phải đích thân qua đấy đón cô ây vệ rôi!”

“Nhị thiếu gia… Nhị thiếu gia… đã muộn thế này, rồi, hay. là đề ngày mai đi.” Quản gia Mạc đuổi theo.

Nếu Phong Hàng Lãng mà nghe lời như thế thÝ anh đã không tên là Phong Hàng Lãng.

Thân thể to lớn, mạnh mẽ bước vào chiếc ferrari rực lửa, xe vang lên tiếng “vù vù”, trong nháy mắt phóng ra từ biệt thự nhà họ Phong.

Quản gia Mạc sững người đứng tại chỗ, thở dài một hơi, biết được Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng rời đi một cách tức giận, ông nhanh chóng đi vào phòng khách, gấp. gáp điện cho An nhân Tuyết Lạc để cô còn chuẩn Ỉ Nhưng di động của Tuyết Lạc luôn ở tình trạng tắt máy. Xem ra tối nay cô căn bản không muôn mở máy.

Phong Hàng Lãng nhà anh không liên lạo được với tôi, tôi xem anh làm gì được tôi!

Hoặc có lẽ Phong Hàng Lãng anh ta căn bản không quan tâm trong nhà có thiếu một người là Tuyết | Lạc hay không. Như thể thì quá tốt luôn!

Tuyết. Lạc cùng với Viên Đoá Đoá gồi kê gôi, ngủ chung một giường. Hai người con gái ấy, mỗi người đều có suy nghĩ của riêng mình.

Tuyết Lạc nhìn chằm chằm trần nhà màu trắng, nhìn đến xuất thần. Còn tưởng răng đổi địa điểm khác, trái tim mình cũng sẽ yên tĩnh lại, nhưng không ngờ đầu cô vẫn xoay quanh, vận vương vấn bóng hình của người đàn ông kia.

Không muốn nghĩ, nhưng nó vẫn cứ tới, nhưng lúc hât tay, nó lại không chịu đi.

Điên mắt thôi! Cứ như quỷ ấy!

“Tuyết Lạc, có phải cậu đang nhớ Nhị thiêu gia nhà cậu không?” Viên Đoá Đoá bỗng nhiên hỏi.

Câu hỏi ấy thế mà doạ Tuyết Lạc một trận. Có người bạn thân hiểu ý như vậy cũng không hẳn là chuyện tốt.

Trước mặt cô ây dường như không giữ được bắt kì bí mật nào cả.

“Kể cả có nhớ thì người ấy cũng phải là chồng của mình, Phong Lập Hân.”

Đương nhiên Tuyết Lạc sẽ không nói thật lòng mình.

Dù sao đoạn tình cảm yêu thầm ấy sẽ không đi về đâu cả, cũng không được đạo đức cũng như pháp luật cho phép. Nếu không Tuyết Lạc cũng sẽ không chọn cách ở lại trường đê tránh khỏi sự đeo bám của Phong Hàng Lãng.

“Ừm! Cậu có quyền giữ im lặng!” Viên Đoá Đoá không tiếp tục truy hỏi.

Dựa vào giao tình giữa hai người họ, Tuyết Lạc đã không muốn nói tức ¬ cô ấy thực sự không muốn nói. Nếu đã như vậy, Viên Đoá Đoá đươn ng ng cũng không ép buộc, gây khó ễ Hai người im lặng một lúc, Viên Đoá Đoá lại không chịu được mà nói: “Tớ đoán, Phong Hàng Lãng chắc chắn đang lật tung cả trái đất này lên để tìm cậu đây!”

Tuyết Lạc vô thức hoảng loạn: “Đóa Đóa, cậu đừng có nói những lời dọa người nữa được không? Anh ta tìm tớ làm gì, tớ cũng có phải là mẹ anh ta đâu!”

“Vả lại, anh ta không muốn cho tớ vào phòng y tế chăm sóc anh trai. Vì vậy tớ ở Phong gia, căn bản là một phu nhân chỉ biết ăn ngủ! Là một người hoàn toàn có thể bị lu mời Có cũng như không!”

Bản thân ở tại Phong gia quả thực vô cùng gượng gạo, có cũng được mà không có cũng chả sao.

“Nhưng tớ nghĩ, ở trong lòng Phong Hàng Lãng, cậu “có cũng được, nhưng “không thể không có” Nếu mà anh ta phát hiện cậu không có ở nhà, nói không chừng còn nỗi điên lên đấy!

Lần nước lúc anh ta xông vào Dạ Trang khiêng cậu vào phòng rửa tay, trông bộ dạng y như quỷ ở địa ngục!

Tớ còn lo cậu sẽ bị anh ta ăn mất!”

Viên Đoá Đoá phân tích tính tình của Phong Hàng Lãng.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 105


Chương 105:

“Cậu còn nói nữa! Nếu đã biết anh ta sẽ ăn tớ, sao cậu còn không gọi bảo vệ xông vào cứu tớ?”

Ký ức lần trước ở Dạ Trang của Tuyết Lạc chính là một đám đàn ông điên khùng, không đâu là không có rượu, những chai rượu vỡ nát, còn có gương mặt đầy tức giận của Phong Hàng Lãng… Và cả ngón tay “đi sâu”

vào trong người mìnhl Còn có cả lời nói đầy bá đạo của người đàn ông kia. Lâm Tuyết Lạc, ngoan ngoãn giữ lấy cái “màng” này!

Nêu một ngày nào đầy tôi phát hiện.

nó không còn nữa, tôi mà điên lên thì cô chịu không nỗi đâu!

Nhưng mà mình thực sự không còn tấm màng đấy nữa rồi!

Giữ hơn hai mươi năm, vậy mà trong lúc mơ mơ màng màng đã mắt rồi, Tuyết. Lạc thật không biết mình nên hận ai nữal Tuyết Lạc. nghĩ đến câu nói của Thang Hiển Tổ trong “Đình Mẫu Đơn”. Tình không biệt từ đâu mà có, ngày một sâu đậm, hận không biết từ đâu mà đi, cười một cái liền phai mờ mắt!

Hoặc có lẽ đến thời khắc này, Tuyết Lạc mới thực sự hiểu được thâm” ý của câu nói ấy.

Vì hôm nay chỉ đến trường báo danh, vì thế sắp 10 giờ mà ký túc xá vận chưa tất đèn, nhưng tiêng ôn ào nói chuyện đã ngừng. Những sinh viên mệt mỏi cả một ngày trời đều dần dần chìm vào giấc mộng của một kỳ học mới.

Điện thoại trong ký túc xá vang lên khiến Viên Đoá Đoá và Tuyết Lạc sợ vô cùng.

“Tớ đoán chắc chắn là Phong Nhị thiếu!” Viên Đoá Đoá buột miệng nói.

“Không thể nào! Anh ta có biết số điện thoại của ký túc mình đâu! Hơn nữa, anh ta đến cả trường mình ở chỗ nào cũng không rõ, làm sao biết được sô điện thoại của ký túc? Cậu tưởng là anh ta thần thông quảng đại đên mức cái gì cũng biệt à?”

Mặc dù trong lòng Tuyết Lạc đang run rẫy sợ hãi nhưng cô vẫn không tin Phong Hàng Lãng sẽ tìm đến trường bọn họ.

“Nếu đã không phải thì cậu đi nhận điện thoại đi!” Viên Đoá Đoá khích tướng.

“Nghe thì nghel Chắc chắn không phải là Phòng Hàng Lãng!” Tuyết Lạc đứng dậy ởi tói bên cạnh điện thoại, nhưng lúc tay cô sắp chạm đến điện thoại, lại thu lại, quay vê phía Viên Đoá Đoá cầu cứu: “Đoá Đoá, hay là cậu nghe đi.”

“Đồ nhát gan!” Viên Đoá Đoá ngồi dậy. Nếu thực sự là Phong Hàng Lãng, cô ngược lại rât săn lòng nhận điện thoại.

Điện thoại được kết nối nhưng lại là dì quản lý ký túc.

“Xin hỏi ký túc phòng cháu có sinh viên tên là Lâm Tuyệt Lạc không? ` Mau bảo cô ây XxuỐng ‹ dưới lâu, chồng cô ây đang đứng đợi ở công. Bảo cô ây nhanh lên một chút, của chính của ký túc xá sắp khoá cửa rồi.” Dị quản lý nói một hồi như trần thuật liền cúp máy luôn.

*Dì ấy nói gì?” Thấy không phải là Phi Hàng Lãng, Tuyết Lạc nhẹ nhốõm hắn.

Viên Đoá Đoá thong thả buông điện thoại xuống, quay người nhìn Tuyết Lạc, nói rõ ràng từng chữ: “Dì ấy nói là bảo sinh viên tên Lâm “Tuyết Lạc đi xuống dưới lầu, chồng cô ây đang đợi!”

*…” Tuyết Lạc sững người, sau đó cố ý làm như thoải mái, nói: “Đoá Đoá, trêu như thế nhạt nhẽo lắm!”

“Cậu nghĩ tớ sẽ nói mấy câu đùa nhạt nhẽo ây với cậu à?” Viên Đoá Đoá hỏi ngược lại.

Tuyết Lạc đương nhiên sẽ không cho rằng người xưng chồng cô sẽ là Phong Lập Hân. Chưa nói đến việc anh ây không tiện đi lại, mà là đêm muộn canh ba rồi, quản gia Mạc và dì An sẽ không cho anh ây ra ngoài.

Vậy thì có vấn đề rồi: Người xưng chồng mình sẽ là ai chứ?

Phong Hàng Lãng? Trong đầu Tuyết Lạc bông hiện ra tên của ác quỷ kial Không có khả năng đấy đâu nhỉ!

Hầu như mọi người đều biết Lâm Tuyết Lạc cô là vợ của Phong Lập Hân. Nếu Phong Hàng, Lãng đại nghịch bắt đạo như thê, tự nói mình là chông của Lâm Tuyết Lạc, đây không phải làm phản anh trai Phong Lập Hân sao?

Vậy đấy là ai?

“Tớ nghĩ, người này chắc chắn là Nhị thiếu gia của Phong gia. Tuyết Lạc, hay là cậu cứ xuông lâu xem thế nào đi, tớ thực sự lo anh ta sẽ xông vào ký túc xá nữ bắt cậu đấy.”

Viên Đoá Đoá nói vô cùng chắc chắn, quả thực khiến cho trái tim Tuyết Lạc như bị nhảy lên tới cổ họng.

“Tớ không xuống đâu! Anh ta dám xông vào sẽ có người gọi điện báo cảnh sát đên xử lý.” Tuyết lạc giữ thái độ kiên định.

“Tuyết Lạc, cậu cũng ác quá đi? Hơn nữa, Phong Nhị thiêu cũng chính là em chông cậu mà?” Viên Đoá Đoá kinh ngạc nói.

“Vương tử phạm pháp cũng như thứ dân phạm pháp mà thôi! Tớ đây chính là đại nghĩa diệt thân!” Tuyết Lạc thong dong, bình tĩnh.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 106


Chương 106:

Cô không tin không có người quản được Phong Hàng Lãng! Ở Phong gia, quản gia Mạc và dì An đều vô cùng che chở anh ta. Đối với hành vi xem thường chị dâu là cô, còn mắt nhắm mắt mở.

Có lúc bọn họ còn dám có ý thông đồng khiến cô khó mà mở miệng được!

Xem ra việc khó khăn này đành phải nhờ đến chú cảnh sát thi, đúng là làm việc có hiệu quải Lúc điện thoại reo lên lần nữa, Tuyết Lạc trực tiệp tắt luôn.

Cô muốn xem xem, Phong Hàng Lãng có tức đến mức dám xông vào lâu ký túc xá nữa không!

Anh ta dám xông vào, sáng ngày mai chắc chắn sẽ bị mời lên cục công an uông nước trà!

Tôi thích nhất là được lên trang đâu đây!

Thấy Tuyết Lạc quyết tâm mặc kệ, E6fto Hàng Lãng có thể sẽ xông vào khu ký túc xá nữ, sau đó có khả năng được mời tới cục cảnh sát uống trà, Viên Đoá Đoá có chút không nhân tâm.

Dựa vào địa vị và bôi cảnh gia đình giàu có của Phong Hàng Lãng, chú cảnh sát có lễ không quá gây khó, dễ cho anh ta, nhưng nếu để kệ Tuyết Lạc náo loạn thê này, dư luận xã hội cũng đủ đề quấy nhiều anh ta.

“Tuyết Lạc, tớ xuống lầu xem thế nào.

Nói không chừng không phải là Phong Hàng Lãng đâu. Hoặc có thể là… Phương Diệc Ngôn đầy.”

Mặc dù nói Viên Đoá Đoá cho rằng phải đến 99% là Phong Hàng Lãng, nhưng cô vẫn phải viện cớ đường đường chính chính để ra ngoài ký túc, xông xuống dưới lầu.

Ở cửa chính của khu ký túc nữ, Viên Đoá Đoá nhìn thấy Phong Hàng Lãng.

Quần áo thể thạo hơi bó, bao bọc lầy thân thể rắn chắc, khoẻ mạnh của Phong Hàng Lãng, khiến thân hình của nam nhân ây như toả ra mị lực mà cũng rất phong tình. Anh dựa nửa người vào khung cửa, uễ oải nhưng lại có một khí thê cuông dã, gian tà.

Viên Đoá Đoá nhìn mà xuât thân.

Người đàn ông vừa anh tuân, lại vừa nhiều tiền vẫn luôn thu hút mọi ánh nhìn của phụ nữ. Huồng hồ là những cô gái chớm biết yêu, lại càng không chịu được mị lực nửa quân tử, nửa gian tà của Phong Hàng Lãng.

“Phong Nhị thiếu, là anh sao? Tội.. Cả nhà tải app truyện hola nhé!

Tôi liền lên lầu gọi Tuyết Lạc xuống.”

Từ lúc bị Phong Hàng Lãng cưỡng ép khiêng lên xe, Viên Đoá Đoá mỗi khi nhìn thấy Phong Hàng Lãng, trái tim sẽ không kìm được mà đập mạnh.

Tim đập thình thịch, đây chính xác là câu dùng để hình dung trái tim của những nữ sinh mới biết yêu!

Nhưng Viên Đoá Đoá biết rõ ràng, nêu Phong Hàng Lãng là Đường Bá Hỗ phong lưu đa tình, anh ấy nhất kiến chung tình xông vào Hoa Phủ cũng chỉ vì Thu Hương, mà không phải là vì Thạch Lưu tỷ, người mang những khiếm khuyết.

“Viên tiểu thư, đợi đã.” Phong Hàng Lãng nhẹ giọng lên tiếng.

Viên Đoá Đoá có chút thụ sủng nhược kinh, cô đảo mắt nhìn anh nhưng lại cảm thấy mình thật nhỏ bé: “Phong tiên sinh, anh còn gì cân phân phó sao?”

“Chúng ta cùng kết bè đi!” Phong Hàng Lãng đề nghị.

“Phong tiên sinh, thật xin lỗi. Tôi có nguyên tắc riêng của mình. Tuyết Lạc là bạn của tôi, tôi sẽ không. Am. bất kỳ chuyện gì bán đứng cô ây.” Viên Đoá Doá khéo léo cự tuyệt lời mời của Phong Hàng Lãng.

“Nguyên täc của cô không phải là đi ngược lại với gia đình êm âm, vợ chồng thuận hoà đấy chứ?” Phong Hàng Lãng hỏi ngược lại.

Ba phút sau, hai người đi đến một hiệp nghị đây quân tử, Viên Đoá Đoá hừng hực khí thê chạy lên phía lầu trên của khu ký túc.

Thực ra sau khi Viên Đoá Đoá rời đi, Tuyết [ Lạc cũng từng nhìn xuống từ cửa số trong phòng nhưng không nhìn thây xe của Phong Hàng Lãng ở cửa chính khu ký túc. Lẽ nào thực sự không phải là Phong Hàng Lãng.

Nhưng nếu đúng là Phong Hàng Lãng, Tân Tuyết Lạc nghĩ là mình thực sự cân báo cáo với đội bảo vệ.

Đã muộn thế này rôi, lại còn là khu ký túc xá nữ, sao có thê tủy tiện để một tên đàn ông nửa đêm nửa hôm xông vào chứ?

Hơn nữa, Phong Hàng Lãng cũng không có lí do vì cô mà đên tận trường học! Làm phức tạp mọi chuyện như thê chỉ vì muốn dây dưa với Lâm Tuyết Lạc?

Dường như có chút không thể nào!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 107


Chương 107:

Dựa vào thân phận thân bí của Phong Hàng Lãng ở tập đoàn tài chính hiên hách ở Thân Thành, với vẻ ngoài vừa anh tuần, lãng tử lại vừa đầy mị lực, đúng là một người đàn ông kim cương từ xương cồt! Anh ta muốn tìm phụ nữ thì chẳng phải hát tay gọi một cái là có ngay sao? Dễ như trở bàn tay!

Vì vậy, Tuyết Lạc nghĩ khả năng Phong Hàng Lãng nửa đêm canh ba làm quá mọi chuyện, tự mình chạy đến trường tìm cô rất ítl Ít nhất là thiều một động cơ nhất định!

Nếu khả năng của Phong Hàng Lãng rất ít, sẽ là ai nhỉ? Không phải là Phương Diệc Ngôn đây chứ?

Nghe người ở hội sinh viên nói, chuyên bay của Phương Diệc Ngôn bị lùi lại rồi, phải đên chiêu ngày mai mới về trường được.

Vậy là ai đây? Lại còn xưng là chồng cô nữa?

Trong lúc Tuyết Lạc đang mơ hồ không hiểu, Viên Đoá. Đoá đã gập gáp đi vào, một tay năm lấy tay Tuyết Lạc, vừa kéo vừa lôi cô từ giường dậy.

“Đoá Đoá, rốt cuộc là ai? Trông cậu hùng hỗ cứ như là dân mạn di ây.”

Tuyêt Lạc mặc áo ngủ ngôi dậy.

“Người… người đấy. ngồi.. . ngồi xe lăn! Còn đội một chiếc mũ lưỡi trai, tớ… tớ không nhìn rõ mặt! Có lệ là..

Có lẽ là…” Viên Đoá Đoá thở hồng ˆ hộc nói. Chạy ‹ đến nỗi cô sắp thở không ra hơi rồi.

Vở kịch này, diễn không dễ chút nào!

Vấn đề là Viên Đoá Đoá không biết nói dối!

Cũng may là năng lực phát giác của Tuyết Lạc rất “cao”.

Phong Hàng Lãng nói, mấy lời vừa rồi có lẽ đủ đề lừa Tuyết Lạc xuống lầu, Viên Đoá Đoá lúc ây còn không tin. Vì Phong Hàng Lãng nói với cô mây lời ây, cũng không có trọng điểm quá nhỉ? Vấn đề là còn chưa nói ra tên nữal “Là Phong Lập Hân!” Tuyết Lạc lập tức vô củng hưng phần, nhanh Tiếng bật dậy, mặc áo ngủ, đi giày rồi đi một mạch xuống lầu.

Đã muộn thế này rồi, Phong Lập Hân sao lại tới đây? Lúc ấy, Tuyết Lạc không nghĩ nhiều. Cho rằng tất cả là do mình “tiên trảm hậu tâu”. Cũng không thương lượng gì với Phong Lập Hân cả liên tự mình quyệt định chọn ở lại trường.

Chạy một mạch xuống lầu, Tuyết Lạc không nhìn thấy, Phong Lập Hân trên chiêc xe lăn ở công chính ký túc.

“Di ơi, người tìm con đã rời đi rồi ạ?”

Tuyết Lạc vừa nhìn ra ngoài, vừa hỏi người quản lý ký túc.

Quản lý ký túc còn chưa mở lời đã dùng tay chỉ ra cửa ngoài. Lúc â ấy Tuyệt Lạc không nghĩ gì cả liền đi ra Mã khu ký túc xá nữ.

Có lẽ lúc ấy, điều duy nhất Tuyết Lạc băn khoăn là Phong Lập Hân ngôi xe lăn tới trường tìm cô. Cô là vợ của anh, không làm tròn trách nhiệm của một người vợ chăm sóc tốt cho anh, ngược lại còn gây thêm rác rồi, Tuyết Lạc vô cùng tự trách, khó chịu.

“Lập Hân… Lập Hân…” Tuyết Lạc gấp gáp gọi tên.

Đêm đã muộn. Tan đi những náo nhiệt của ban ngày, ban đêm lại có chút lạnh, dưới ánh trăng mờ, nhìn được lác đác vài ngôi sao.

Gió mang theo chút ấm áp, từng cơn, từng con thổi vào, khiến bầu không khí trở nên nông đậm, rõ nét.

Dưới bóng đèn đường lờ mờ, rừng cây đen kịt, căn bản không có bóng dáng của Phong Lập Hân.

Nữ nhân này đúng là cần phải phạt mài Gọi Phong Hàng Lãng thì không gọi, lại đôi thành Phong Lập Hân, cồ còn chạy nhanh hơn thỏ?

Trong bóng tối, bỗng xuất hiện một thân ảnh, dáng người cường tráng, mạnh mẽ, Tuyêt Lạc vừa nhìn liên nhận ra đây là Phong Hàng Lãng!

Khoảnh khắc nhìn thầy Phong Hàng Lãng, Tuyết Lạc sững người. Cô nghĩ người tìm đến là Phong Hàng Lãng, nhưng không thể chắc chắn đấy là anh.

Đến lúc Tuyết Lạc ý thức được mình nên nhanh chóng chạy về khu ký túc xá nữ chứ không phải ngơ người đứng đấy đợi người đàn ông kia tới bát mình thì không còn kịp nữa, sau lưng cô bị một cánh tay khoẻ khoắn ôm lấy.

Ngay sau đó, môi cô bị người đàn ông xâu xa, gắt gao bịt lại.

Tuyết Lạc dường như bị nụ hôn đột ngột này của Phong Hàng Lãng làm cho ngôcl!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 108


Chương 108:

Tựa như không chân thực, nửa kinh ngạc, nửa đờ đẫn, phía sau gáy cô bị bàn tay to lớn của người đàn ông giữ lấy, hơn nữa còn dùng lực đây vê phía trước, miệng cô bị lưỡi của người đàn ông dùng sức lấp đây.

Hô hắp của cô bị gián đoạn, mùi vị không thuộc về cô nhưng lại tràn đầy trong khoang miệng, ép buộc cô phải nuốt trọn hơi thở của anh.

Tuyết Lạc gấp gáp đến độ suýt khóc, vành mặt cô hồng lên. Nhưng lại không thoát ra được.

Đúng là tên đàn ông thô lỗ khiến người ta phải ngứa răng ngứa lợi!

Phong Hàng Lãng vừa chạm vào môi của Tuyết Lạc liên giỗng như ma quỷ, giông như ngọn núi lửa đang hoạt động, đang chảy cuồn cuộn vô vàn dòng thạch nham…

Tuyết Lạc thực sự không ngờ rằng người đàn ông này lại theo cô tới tận trường học, xem nhẹ côi Đúng là âm hồn không tan!

“Phong Hàng Lãng, anh phát điên gì thê? Đây là trường học đây!” Tuyết Lạc vừa e thẹn vừa tức giận, gần như không nói nên lời.

Cô thực sự phục bản mặt dày cộp của người đàn ông này, càng phục anh ta chỉ vì muôn coi thường cô mà phải vất vả, một nắng hai sương làm phức tạp mọi chuyện lên.

“Ai cho cô cái gan này, dám không ở Phong. gia?” Phong hàng Lãng hơi l**m môi mỏng, mạnh mẽ hỏi ép.

“Tôi ở lại trường thì sao? Đây là quyền tự do của tôi!” Tuyết Lạc không nhịn được thêm câu nào của người đàn ông bá đạo này.

“Quyền tự do? Cô còn có sao?”

Phong Hàng Lãng trầm giọng nói: “Ngay từ lúc cô chọn gả vào Phong gia này, quyền tự do của cô đã bị ràng buộc với Phong gia! Vì thế, cô đã không còn cái quyên tự do buồn cười đấy nữa rồi!”

“Phong Hàng Lãng, anh đừng có mà bức người quá đáng! Tại sao tôi lại không còn quyên tự do nữa chứ!”

Tuyệt Lạc không muôn uỷ khuất bản thân nữa, cô nhìn vào gương mặt anh tuần, lạnh lẽo của Phong Hàng Lãng: “Tôi cũng muốn chăm sóc tử tế cho anh cả anh! Nhưng Phong Hàng Lãng anh cho phép tôi sao? Từ trước đến nay anh không hề coi trong tôi! Vẫn luôn cho răng tôi có ý đỗ xâu gì với Phong gia nhà các anh! Cho rằng tôi là loại hám tiền, cho rằng tôi là loại đạo đức giải”

SG; Phong gia, cô không cần phải chăm lo cho anh cải! Chỉ cần chăm lo cho một mình tôi là đủ rồi!”

Đối diện với sự chất vấn của người phụ nữ, Phong Hàng Lãng nhẹ nhàng nói.

“Phong Hàng Lãng, anh… anh coi Tờng tôi như thê, anh cả anh có biết không?” Tuyết Lạc tức đến thở ra khói, đối với tên mặt dày như Phong Hàng, Lãng, cô thực sự nghẹn lời. Chỉ có thể lây Phong Lập hân ra chồng lại anh.

“Là anh cả tôi cố ý đầy cô cho tôi, cô nói xem anh ây có biết không?”

Phong Hàng Lãng thong dong hỏi, tràn đây ý trêu đùa.

“…” Lân này, Tuyết Lạc thực sự không nói nên lời.

Là Phong Lập Hân đây mình cho Phong Hàng Lãng? Chuyện.

Chuyện này rốt cuộc là thê nào?

Lễ nào, hai anh em bọn họ cùng..

cùng… Tuyết Lạc không dám nghĩ: tiệp nữal Nếu vậy thì quá dị, quá b**n th**!

Nhân cơ hội Tuyết Lạc còn kinh ngạc đứng sững người, Phong Hàng Lăng cúi thân người khoẻ mạnh, nhẹ nhàng vác Tuyết Lạc lên vai.

“Phong Hàng Lãng, anh làm gì vậy?

Bỏ tôi xuông… Mau bỏ tôi xuỗng..

Có aÏ không, cứu tôi vơi! Có người VÔ ..

Tủ Lạc kêu cứu thật to, hi vọng có thê gây được sự chú ý của đội bảo vệ.

“Kêu lên đi! Tôi thích nhát là được lên trang đầu đấy! Đêm muộn canh ba, tại khuôn viên của một trường đại học nào đó, cô nam quả nữ, củi khô bắt lửa.. . đủ bạo! Chắc chắn được lên trang đầu!” Phong Hàng Lãng. không thèm quan tâm tới tiêng hét của người phụ nữ.

Tuyết Lạc đột nhiên ngậm chặt miệng mình lại.

Phong Hàng Lãng anh ta có thể không cân thê diện, nhưng Lâm Tuyết Lạc cô vẫn cần!

Nếu thật sự lên trang đầu, vậy cô làm Sao sông tiếp ở trường này nữa chứ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 109


Chương 109:

Mình vẫn còn một năm nữa mới tốt nghiệp!

Còn nữa, cô không muốn Phong Lập Hân rơi vào cảnh bị châm chọc vì em trai ruột cho mình “đội mũ xanh”!

Anh đã bị tàn tật, Tuyết Lạc không muốn tâm hồn Phong Lập Hân cũng bị tổn thương.

“Sao không kêu nữa rồi? Gọi bọn họ qua hết đây đi đề nhìn trực tiếp nào!”

Phong Hàng Lãng vững chãi khiêng người phụ nữ tới chiệc xe ferrari.

“Phong Hàng Lãng, lúc anh khoe cái hành vi lưu manh, vô liêm sỉ của mình, anh có từng nghĩ tới cảm giác của anh cả không?” Tuyết Lạc châm chọc phản lại.

“Nếu như tôi thực sự nghĩ đến cảm nhận của anh cả, Lâm Tuyết Lạc cô bây. giờ đã sớm không xuỐng nồi giường rồi!” Phong Hàng Lãng lạnh lùng nói.

Tuyết. Lạc bị lời nói tàn nhẫn này của người đàn ông khiến cô khó thở.

Cô không nhịn được mở rộng đại não của mình tự hỏi, lời này của Phong hàng Lãng là có ý gì? Lẽ nào hăn và anlii cả Phong Lập Hân của hắn có âm mưu gì đó không thê để người khác biết? Không suy xét cảm BH của anh trai, cô liền không xuống..

giường, là có ý gì?

Loáng thoáng mơ hò, “Tuyết Lạc dường như nhận ra cô cũng bị tính kế chăng!

Có vẻ như những người trong Phong gia đều có liên quan! Ngay cả quản gia Mạc và dì An cũng công khai hoặc ngâm thừa nhân đề Phong Hàng Lăng không kiêng nẻ gì bắt nạt cô!

Nhưng bọn họ lại rất trung thành và tận tâm với Phong Lập Hãn…

Làm sao họ có thể trơ mắt nhìn Nhị thiếu gia của họ đội mũ xanh cho Đại thiếu gia?

Giữa hai người này, chắc chắn là có điều gì mờ ám!

Không nói những cái khác, chỉ bằng việc dì An mỗi ngày chuẩn bị đồ ăn thức uống cho Phong Lập † Hân. Sáng dậy sớm, tối ngủ muộn, mỗi ngày đôi mặt của dì An dường như đỏ ngâu vì thiếu ngủ. Mỗi lần đề cập đến Đại thiếu gia Phong Lập Hân, thì dì Ấn lại không nhịn được mà rơi nước mắt.

Cảm xúc chân thành đó, nhìn như thế nào cũng rất chân thật không giả dối.

Trong khoảng thời gian ngắn thì Tuyết Lạc thực sự không thê nghĩ ra được đáp án chính xác được.

Lại còn bị người đàn ông Phong Hàng Lãng vác trên vai, khiến cho Tuyệt Lạc cảm thấy dường như nội tạng của mình sắp bị người đàn ông này xáo trộn hết lên rồi. Thực sự rất khó chịu.

“Phong Hàng Lãng, mau thả tôi xuông! Tôi tự mình đi được.” Tuyết Lạc oán trách một tiếng.

Lúc này, bầu trời trong xanh và ánh trăng cũng rất sáng.

Dường như trong một đêm trăng_ sáng như vậy, công người phụ nữ của mình trên vai và đi trong khuôn viên trường tĩnh lặng, quả là một bức tranh lãng mạn và tình cảm.

Từng đám mây trắng từ từ lướt qua, giồng như những cô gái trẻ mới yêu, muốn đem ánh trăng che khuất, nhưng ánh trăng lại xuyên qua khe hở của những đám mây và chiêu rọi xuống bên dưới. Một đám mây, trắng lại gần kết với một đám mây trăng khác, giống nhự một thắt lưng lớn không không đồng đều hay theo quy tắc nào, tô điểm cho bầu trời thêm xanh.

Một cảnh đêm như vậy, xinh đẹp làm cho người khác phải say mê. Đây cũng là điêu mà Tuyết Lạc mong muôn.

“Thiêu gia đây đích thân cống em chẳng lễ em không vui sao? Hay là đổi lại để em cống tôi?” Phong Hàng Lãng nhàn nhạt nói.

Tâm trạng dường như cũng được vâng trăng sáng kia sưởi âm mà dịu dàng hơn rất nhiều.

” Tuyết Lạc giật mình, đồi lại để mình cống hắn? Dựa Vào CƠ’ thể nhỏ bé này của mình, có thể cõng hắn đi được sao?

“Phong Hàng Lãng, anh muốn tôi ở lại Phong gia cũng được, nhưng anh phải cho phép tôi được tự do ra vào phòng y tệ của anh trai anh! Tôi là vợ anh ây, tôi có nhiệm vụ chăm sóc anh ấy! Nêu anh không đồng ý điều kiện này, vậy thì người vợ như tôi không có ý nghĩa và giá trị gì khi ở lại Phong gia cải Không bằng đê tôi ly hôn với anh trai anh thì hơn!”

Tuyết Lạc nhân cơ hội đề nói điều kiện này với Phong Hàng Lãng. Mặc dù bị treo ngược như vậy có chút không thoải mái, nhưng mà nêu thả lỏng ra, thì thực: ra cũng không phải là quá khó chịu.

Nếu như hắn ăn no rồi mà vẫn chưa tiêu hóa hết, vậy thì cứ để hắn công mình thôi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 110


Chương 110:

Khoảnh khắc bị người đàn ông công trên vai, thì một cái dép lê của Tuyết Lạc đã bị rơi ra. Mà còn lại một cái dép thì cũng không ¡ thể cứ thế mà đi được, cho nên Tuyết Lạc trực tiếp đạp rớt cái dép còn lại. Nếu hãn muôn dùng sức như Vậy, vậy để cho hắn cõng mình trở về Phong gia là được.

Vừa hay có thể để cho mọi người. biết Phong Hàng Lãng là người có phẩm chât đạo đức ra sao, nửa đêm lại _ khiêng phụ nữ đi xung quanh khuôn viên trường!

Theo bản năng, Tuyết Lạc vẫn dùng hai tay của mình đề che mặt. Trong lòng cô nghĩ răng, dù cho có bị chụp hình thì cũng không ai có thể nhận ra đó là cô.

“Sao, học được cách uy h**p tôi, muôn nói điều kiện với tôi sao?” Hàng Lãng khẽ quở trách: “Lâm Tuyết Lạc, em vẫn còn non nớt lắm!”

Khi đi qua cổng trường, Phong Hàng Lãng chỉ phất tay với nhân viên bảo vệ một cái, bọn họ liền cung kính để cho anh ra ngoài.

Đây là loại nhân viên bảo vệ gì vậy?

Không thấy cô bị người đàn ông này khiêng đi một cách đây áp bức và nhục nhã sao? Ngay cả dò hỏi một câu thôi cũng không có.

Tất nhiên Tuyết Lạc không. muốn bỏ lỡ cơ hội có thể được người khác giúp đỡ.

Vì vậy, cô hét to lên: “Cứu tội… Cứu tôi với… Tôi bị người này bắt cóc!”

Hai nhân viên bảo vệ nhìn nhau.

Dường như cảm thấy rằng nếu như mình đi đến dò hỏi cũng không đúng lắm, mà không đi đến dò hỏi thì cũng không đúng lãm.

“Vợ tôi còn trẻ con, tính tình hay âm ï.

Có lẽ bị tôi chiêu chuộng quái! Hai vị chớ chê cười.” Phong Hàng Lãng tao nhã lịch sự, nho nhã lại cao quý.

Câu giải thích này khiến mọi người cho răng đây chỉ là vợ chồng giận dỗi nhau mà thôi. Nguyên nhân cũng chỉ vì người chồng chiều chuộng vợ quá mức. Cô vợ nhỏ còn đang nóng tính, mà ông chông. lại không còn cách nào khác, chỉ có vác vợ mình lên vai khiêng ra ngoài trường.

“Phong Hàng Lãng, ai là vợ của anh chứ? Ảnh khoác loác mạnh mồm như vậy không biết ngượng sao, anh không thây có lỗi với anh trai mình à?

Nghe thấy anh vô sỉ mạnh mồm nói mình là “vợ” của anh ; Tuyết Lạc lập tức tức đến mức muốn Sùi bọt mép, trong nháy mắt muốn bùng nỗ cơn tức này.

“Vợ à, chúng ta về nhà từ từ nói tiếp!

Đừng làm chuyện cười cho người ngoài!”

Sau khi Phong Hàng Lãng vây tay với hai người bảo vệ “tốt bụng”, thì anh nghênh ngang khiêng Tuyết Lạc đến chiệc xe ferrari đang đỗ ở ngoài công trường.

Thoạt nhìn rất giống một ông chồng đang ra sức dỗ dành cô vợ nhỏ tính khí trẻ con của mình!

Cảnh này rõ ràng là tiết tấu thể hiện tình cảm!



…” Tuyết Lạc không nói nên lời.

Cô muốn hét lên với hai nhân viên bảo vệ răng “anh ta căn bản không, phải chồng của tôi”, “anh ta chỉ muôn bắt cóc tôi”, “anh ta có gắng bắt cóc phụ nữ và trẻ em”, “anh ta là một kẻ buôn người”.

Nhưng Tuyết Lạc không còn sức để hét nữa! Bởi vì cô đã bị Phong Hàng Lãng chọc cho tức điên nói không nên lời!

Xem ra muốn đối phó với con quỷ ác Phong Hàng Lãng này, Tuyết Lạc cảm thây công phu tu luyện hiện tại của mình không đủ đề có thể đối phó lại anh!

Cứ tưởng Phong Hàng Lãng sẽ trực tiếp đưa cô về Phong gia, nhưng không ngờ chiếc xe ferrari này không hề chạy về hướng Phong gia, mà nó đang lao đến một vùng hẻo lánh rất ít người lái xe qua lại.

“Phong, Phong Hàng Lãng, anh muốn đưa tôi đi đâu?” Tuyêt Lạc hơi hoảng.

“Sao nào, hiện tại mới biệt sợ rôi sao?” Phong Hàng Lãng giật giật đôi lông mày tháng tấp của anh. Trong cơn mệt mỏi nhưng lại không thiêu đi một tia kiêu ngạo.

Lời này của anh khiến Tuyết Lạc càng trở nên căng thẳng hơn, cô dùng sức xÔ đây tay lái, nhưng không chút xê dịch nào cả. Người đàn ông này cũng đã chốt khóa cửa xe.

“Dùng lại! Mau cho xe dừng lại! Tôi muôn xuống xe!” Con khủng hoảng đánh úp, khiến Tuyết Lạc không thê bình tĩnh lại được.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 111


Chương 111:

“Ngủ cũng đã ngủ cùng rồi… Em còn căng thăng như vậy làm gì? Em nghĩ răng tôi sẽ quay lại ăn lại cọng cỏ cũ gây guộc như em sao?”

Khóe môi mỏng của Phong Hàng Lãng khẽ gọn lên, khắp hiện toát ra vẻ xâu ra. Người đàn ông nho nhã cao quý, kẻ lưu manh nho nhã. Mà sự hấp dân lại vô hạn.

Anh dám nói mình chỉ là cong cỏ cũ gây guộc? Tuyết Lạc tức giận không làm được gì, chỉ có thể dẫn dần yên tĩnh lại.

Chỉ cần người đàn ông không khinh bạc cô, sỉ nhục cô băng lời nói thì cũng chả có gì là to tát cả. Dù sao ở Hạ gia nhiều năm như vậy, cô cũng đã huần luyện kỹ năng nhân nhịn cơ bản của Ninja Rùa hơn chục năm rồi.

“Để em ngoan ngoãn ở lại Phong gia, nhưng em lại cô găng muôn ra ngoài sông nơi hoang dã, có phải em coi lời tôi nói như gió thoảng qua tai phải không?”

Thấy người phụ nữ dần bình tĩnh lại, Phong Hàng Lãng bắt đầu dạy dỗ hành vi gan to bằng trời của cô.

Giọng điệu nhẹ nhàng giỗng như mưa phùn.

“Tôi đâu có đi sống nơi nào hoang dã đâu? Không phải chỉ ở trong Tên: thôi sao?” Tuyết Lạc không thể không phản bác.

“Vậy tại sao không yên ổn ở lại Phong gia, mà nhất định muốn đến trường ở?” Phong Hàng Lãng trách măng.

“Lý do tôi muốn ở lại trường, e rằng Phong Hàng Lãng anh cũng biết rổ hơn ai hêt!”

“Bởi vì cuộc sống trong trường học có thê khiến em buông thả hơn nhiều sao?”

Đề nghị này quả thực rât nghệ thuật!

Tuyết Lạc tức giận ‹ đến mức hít thở không thông nữa rồi. Cô nghĩ có lẽ đã đến MẸ chọc thủng cái tờ giây cửa sơ này với Phong Hàng Lãng rồi: “Mục đích của tôi chính là muốn trồn tránh việc dây dưa mập mờ với Phong Hàng Lãng anh! Tôi là chị dâu của anh! Có loại em chồng nào đối xử như vậy với chị dâu của mình hay không?”

Lại tự cho mình là chị dâu? Người phụ nữ này sao lại không bị ngốc chết đi chứ!

“Sống ở Phong gia thì phải phục vụ tôi.” Cơn giận dữ của Phong Hàng Lãng vơi đi một chút.

“Tôi sẽ không làm vậy! Muốn tôi ¡ phục vụ, thì tôi chỉ phục vụ mỗi anh cậu Phong Lập Hân mà thôi! Còn anh tìm người phụ nữ khác mà yêu cầu phục vụ!” Nửa cái nhìn thôi Tuyết Lạc cũng lười phải tặng cho Phong Hàng Lãng.

“Nhưng tôi lại muốn em phải phục vụ tôi! Phải phục vụ cho đến khi tôi cảm thấy thoải mái thì mới dừn ng!”

Một đêm lãng mạn như vậy, một cảnh đẹp trong lành đến như vậy, đều bị người phụ nữ cứng đầu này đảo lộn toàn bộ.

“Nằm mơ đi!” Tuyết Lạc không chịu tỏ ra yêu kém nói với người đàn ông một câu.

Nhưng thực ra ngay lúc đó Tuyết Lạc lập tức hồi hận. Bởi vì muôn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện với người đàn ông thô bạo này, chính mình đã tự đây bản thân vào tình thế nguy hiểm khó lường. Vào giữa đêm khuya, trai đơn gái chiếc, hơn nữa lại còn ở nơi rừng núi hẻo lánh..

Nếu người đàn ông tâm trạng không tốt, liền ném mình trong vùng khỉ ho CÒ gáy này, chẳng phải Lâm Tuyết Lạc cô chính là tự mình đây mình đến cái chết sao?

“Phong Hàng Lãng, cũng muộn rồi, chúng ta vê Phong gia thôi.”

Tuyết Lạc cần thận nhắc nhở người đàn ông. Cô cũng không ngu đên mức nhắc anh đừa mình về trường được, như vậy không phải là tự tìm đường chết sao?

“Tối nay không về Phong gia!” Giọng nói của Phong Hàng Lãng trầm xuống, nghe giống như anh còn có quỷ kê khác.

“Không… Không về Phong gia?

Vậy… Vậy anh muôn đưa tôi đi đâu?”

Tuyết Lạc cảm thấy bồn chồn căng thăng không ngót.

“Đi ngắm bình minh.” Ngắm… Ngắm bình minh? Đề nghị này quả thực rất nghệ thuật! Người.

đàn ông thô bạo này thực sự biết cảm nhận cuộc sông? Thưởng thức vẻ đẹp của thiên nhiên?

Trong đôi mắt đen nháy của người đàn ông hiện lên vẻ điêm tĩnh và lạnh lùng. Bên trong đó ấn chứa một bí ẩn không lời giải đáp.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 112


Chương 112:

Điểm đến là một đài quan sát gần biển.

Nghe nói có người muốn đầu tư vào Iữn này đề phát triển thị trường du ịc Phong Hàng Lãng dừng xe lại, nhưng anh không hà Xxuông xe, anh chỉ điều chỉnh chỗ ngôi trong xe cho thoải mái hơn.

Sau đó, anh đột nhiên đưa tay ra, ôm Tuyết Lạc để cô ngồi trên đôi chân dài của mình.

Tuyết Lạc theo bản năng lập tức giãy giụa, nhưng anh lại siêt chặt vòng tay của mình lại không cho cô giấy!

Uy nghiêm không chút nghi ngờ!

Phong Hàng Lãng dùng hành động để truyền đạt cho cô suy nghĩ của mình “Tại thời điểm này, em chỉ là một con cừu chờ bị thịt. Còn thịt hay không làm thịt thì còn chờ vào tâm trạng của tôi”.

Kẻ thức thời trang tuần kiệt”, Tuyết Lạc chỉ vùng vẫy tượng trưng một vài lần, thấy Phong Hàng Lãng không có động tác gì quá đáng, cô cũng liên ỡm ở dựa vào lồng ngực rộng ấm áp của anh. Lặng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, từng tiếng từng tiếng một!

* Người nào biết nắm thời cơ, nắm bắt cơ hội thì người đó sẽ có được tất cả, có được những gì mình muốn.

Người đàn ông cường tráng, và cũng rât khỏe mạnh.

Vòng tay của anh rât có cảm giác an toàn. Nhưng những gì mà Tuyết Lạc cảm nhận được cũng chỉ có sự thâp thỏm lo sợ.

“Hàng Lãng, anh nói xem anh trai của anh sẽ khỏe lại chứ?”

Tuyết Lạc là người lanh trí, mà cô cũng khá thông minh. Cô biết nếu như lúc này tranh cãi với người đàn ông này thì sẽ rất nguy hiểm.

Mà nếu như không nói gì cả, thì trong không gian ngột ngạt này, rất có khả năng nảy sinh những nguy hiểm rủi ro.

Vì vậy, lúc này đề mình có thể an toàn thì cô phải cùng Phong Hàng Lãng nói đên chuyện của anh trai Phong Lập Hân. Mà ở một mức độ nào đó, vẫn có thê khiến cho anh bình tĩnh trở lại. Giữ lại lí trí để không làm ra chuyện có lỗi với anh trai anhl “Chắc chắn!” Giọng nói chắc chắn bình tĩnh của người đàn ông dường được vang ra từ sâu bên trong cổ họng.

Nhưng đi cùng với anh và vùi trong lòng anh, mới cảm nhận được sự đau buồn và hiu quạnh sâu sắc trong lòng anh.

Cảm nhận được nỗi buồn của người đàn ông, Tuyết Lạc không đành lòng tiếp tục chủ đề này.

Tuyết Lạc cũng không hỏi gì thêm, hai người chỉ tình cảm ôm lấy nhau.

Nghe tiếng sóng biên đánh xôn xao, và hít thở hơi thở của nhau.

Năm tháng thật êm đềm!

Thế giới thật yên tĩnh, ngay cả những con sóng gào rít ngoài kia cũng trở nên yên tĩnh.

Giờ phút này, trong lòng Tuyết Lạc có rất nhiều câu hỏi tại sao, rất nhiều câu hỏi muốn chất vân người đàn ông ở trước mặt đang trầm tử suy nghĩ, nhưng từ đầu đến cuối Tuyết Lạc lại không thể hỏi được một câu nào.

Người ta thường nói rằng mặt trăng Sẽ gây ra rác rồi, mà tiêng sóng biên gào rít lại càng gây ra rắc rồi lớn hơn.

Tuyết Lạc cũng không muốn suy nghĩ, vì sao chính minh lại cam chịu để người đàn ông này ôm lấy. Cũng , không tự mình phân tích, cái ôm ấp này rôt cuộc có đi ngược lại với luận thường đạo lý hay không!

Mà Tuyết Lạc lúc này chỉ nghe theo tiếng nói của trái tim, cô đăm chìm vào cái ôm âm áp lúc này của anh.

Lắng nghe nhịp tim của người đàn ông, hãy đóng chặt cánh cửa thời gian đề rồi làm một đôi người yêu trong giây lát.

Một thứ gì đó giống như một chiếc lông. vũ, lướt qua má cô, tai cô, cổ cô và rôi… Môi của côi Anh khẽ mở môi, dùng đôi môi sắc bén áp lên cánh hoa anh đào của Tuyệt Lạc, giỗng như một con sói đói khát lâu ngày nhìn tháy tiểu bạch thỏ, anh ôm chặt cô vào lòng.

Non mềm, nhưng lại thắm đẫm vị ngọt ngào!

Vẫn còn hơi ấm trên môi…

Sưởi ấm lẫn nhau!

Sự dịu dàng và ngọt ngào như vậy thực sự khiên Tuyết Lạc khao khát muôn có.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 113


Chương 113:

Dường như trong phút chốc, người đàn ông đang dịu dàng với cô lúc này đã biên thành một vị thần cứu rỗi linh hồn cô.

Khiến cho Tuyết Lạc quên đi việc có nên phản kháng, có muôn phản kháng hay không.

Tựa như một giấc mo!

Trong ảo giác, Tuyết Lạc khẽ rên lên một tiếng, trước đó chính mình như mặt nước tĩnh lặng, nhưng dần dần lại bị ngoại lực nhẹ nhàng mà dịu dàng ở bên ngoài tác động lên tạo nên một trận thủy triêu, từ từ nhân chìm cô trong đó.

Đối với Tuyết Lạc mà nói đó là một loại cảm giác đau âm ỉ.

Nhưng đối với Phong Hàng Lãng mà nói thì đó là một cảm giác vui sướng thoải mái bao quanhl “Em ổn chứ?” Giọng hỏi nhẹ nhàng dịu dàng của người đàn ông như xa như gân, có chút không chân thực.

“Tối… vómioIis Tuyết Lạc cảm thấy khó chịu, nhưng lại cũng không phái rất khó chịu, mà sau đó sự khó chịu đó qua đi, thì lại tiền đến một cảm giác vô cùng ngọt ngào.

“Anh… Anh tiếp tục đi.”

Đây là giọng nói của mình sao?

Khăng định không phải! Lời nói xấu hồ như vậy sao Lâm Tuyết Lạc cô lại có thê nói ra được!

Cho nên, tất cả chuyện này chỉ là đang năm mol “IHÌI… InmEiˆ “Ừm… Sắp xong rồi, ngoan một chút nữa thôi.”

Cuối cùng, cơn mệt mỏi đã đánh bại tất cả, Tuyết Lạc không thể duy trì tinh thần được nữa mà ngất đi.

Phong Hàng Lãng cũng sức củng lực kiệt, anh lười biêng vuôt ve cơ thê trơn bóng của Tuyệt Lạc, ôm chặt cô gái đang bắt tỉnh vào trong lòng.

b*** sáng bên bờ biển, đẹp đến mức không thê tả xiết.

Đại dương xanh bao la và vô tận, những con sóng không ngừng xô vào, đập vào những tảng đá tạo nên những tiêng va chạm lớn, tung lên bọt biên trăng xóa.

Khi Tuyết Lạc tỉnh lại từ giấc mơ không chân thực kia, ánh mặt trời đã nhô lên khỏi mực nước biển, phá vỡ bầu không khí mát mẻ.

Người đàn ông không còn ở bên cạnh, mà bộ quân áo ngủ khi đó từ trường học đ ra không thể che hết được cảnh xuân của cơ thể.

Ánh ban mai tinh nghịch xuyên qua cửa kính xe, nhìn thây vẻ đẹp của người phụ nữ.

Khuôn mặt tái nhợt của Tuyết Lạc bỗng đỏ bừng vì xâu hồ. Có lẽ đến năm mơ cô cũng không ngờ tới, tư tưởng bảo thủ của bản thân, lại có thể HT đến việc ở trên xe cùng đàn ông làm chuyện…

Đây không phải là rung chắn trong truyền thuyết đó chứ?

Tuyết Lạc xâu hỗ che mặt lại, cô cảm thây khuôn mặt này của mình thực sự không còn cân nữa rồi!

Lâm Tuyết Lạc ơi là Lâm Tuyết Lạc, Sao mày có thể sa đọa như thế? Lại đi ngủ cùng người đàn ông đó trên xe?

Rõ ràng chuyện này nên từ chối! Sự.

tỉnh táo vốn có của mày đi câu mắt rồi hả? Phẩm chát đạo đức của mày trôi đi đâu rồi? Lẽ nào mày đã ném chúng _ đến đảo yava* rồi sao?

* Đảo yava là một quốc gia nhỏ ở nằm cạnh indonesia. Thường được nhắc đến khi nói về một nơi xa xôi, và kín đáo không thể nhìn thầy được.

Không động thì không sao, vừa cử động, Tuyết Lạc có cảm giác cả người gân như tê liệt.

Dù nói đây là một chiếc xe thể thao nhiều tính năng, nhưng đề dùng làm chuyện đó thì không gian và sự thoải mái vẫn còn chưa đủ.

Đến cùng nó cũng chỉ là một chiếc xe thể thao, lại mang dùng vào mục đích khác. Mẫu chốt là Tuyết Lạc là người năm trên đó.

Ơ trong không gian buông lái chật hẹp Tuyệt Lạc mặc lại áo ngủ một cách khó khăn, sau đó liền cúi đầu tìm quân lót của mình mới phát hiện cái quân đáng thương kia đã không cách nào mặc được lên người.

Thật là một người đàn ông thô bạo!

Những hết lần này tới lân khác lại giả vờ là người đàn ông tử tế!

Nhưng quan trọng là cô lại nghiện bộ dáng ôn nhu giả dói của hắn, để hắn thành công chiêm đoạt.

Vẫn còn may, bộ đồ ngủ của cô khá kín đáo. Dù không mặc nội y bên trong nhưng không đến nỗi bị lộ cảnh xuân ra ngoài.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 114


Chương 114:

Còn người đàn ông đã làm chuyện xằng bậy đêm qua đâu? Tuyết lạo xoay người nhìn xung quanh.

Trên một tảng đá, Tuyết Lạc thấy bóng lưng to lớn cao ngạo của Phong Hàng Lãng.

Áo ngoài bị gió thồi tung lên đập vào thân hình mạnh mẽ của hắn.

Phong Hàng Lãng thích cảm giác gió thôi xuyên thâu ngực!

Người đàn ông hòa vào sóng gió của biên, càng thêm cường ngạnh.

Mặt trời lên cao, hàng vạn luồng sáng khúc xạ lộ ra vẻ đẹp đế, mỹ lệ.

Nước biển trong vắt, tia nắng ban mai chiếu vào, sóng biển như một đứa trẻ nghịch ngợm không ngừng tạo thành một tâng nước vàng óng ả.

Đứng trước biển rộng, cảm nhận sự mênh mông bắt tận, tầm mắt phóng ra xa không thầy bờ bền, Bì: đăm trong sự bao la của biển đem thành pH chật chội, huyền náo vút lại sau ưng.

Tuyết Lạc không rõ người đàn ông này muôn nhìn ngắm biển bao lâu, nhưng cô biết răng, buổi học đầu tiên của mình đành phải bỏ lỡ.

Khẽ di chuyên cơ thể bị người đàn ông giày vò đên đau, trong lòng Tuyết Lạc phức tạp khó tả giỗng như người đàn ông từng nói, loại chuyện đó, rât dễ gây nghiện!

Thật ra thì, Tuyết Lạc biết điều mình nghiện không phải là làm chuyện giữa nam và nữ kia mà là sự nhu tình của người đàn ông.

Chỉ cần đàn ông đối với cô ôn nhu một chút, Tuyệt Lạc sẽ có ảo giác mình được yêu sầu sắc.

Nếu tình yêu có thể nói rõ ràng, có thể biết được nguyên nhân như vậy liền không phải tình yêu!

Biết rõ kết cục phải. chịu cay đắng nhưng Tuyết Lạc vẫn đề minh dẫn dần dẫn sâu vào!

Nếu lần đó là do bát cháo kia, vậy lần này?

Trách ánh trăng tối hôm qua quá sáng? Hay trách sóng biển quá mê hoặc?

Thật sự muốn điên rồi!

Tuyết Lạc vỗ vào trán mình, cảm thấy bản thân mình sắp không phải là Lâm Tuyết Lạc nữa! Giông như bị người đàn ông kia bỏ bùa mê! Cô không còn giữ được con người vốn có của mình!

Bờ biển b*** sáng mát lạnh, nhưng đến khi mặt trời lễn, không gian nhỏ hẹp trong buông xe bị hâm nóng.

Người đàn ông này rốt cục còn phải nhìn biển bao lâu nữa? Tuyết Lạc có cảm giác như mình bị ném vào lò hỏa thiêu, nhiệt độ tăng lên nhanh chóng.

Cô bắt đầu có hứng thú nghiên cứu hệ thống bên trong xe, không cân thận chạm tay vào còi xe làm chính mình hết hồn.

Một tiếng còi ngắn nhắc nhở. ngưòi đàn ông đang đổi mặt với biển răng người phụ nữ trong xe đã tỉnh và đang nghịch ngợm xe hắn.

Lúc Phong Hàng Lãng quay lại xe thể thao, Tuyết Lạc đang căm đầu bám loạn xạ vào hàng phím điều khiển, cô chợt cảm thây ánh mặt trời trên đầu bị che lại vội ngắng đâu nhìn lên, cô liền thấy thân thê cao lớn của Phong Hàng Lãng đứng bên ngoài cửa xe.

Cô lập tức trở về ghế phó lái giống như con chim nhỏ sợ ná rút về, ánh mắt hoảng hốt bất định, không biết đối mặt với người đàn ông đã cùng làm chuyện kia với mình hôm qua như thê nào.

Của xe bị mở ra, mang theo vị mặn của gió biên, Tuyết Lạc hơi rụt cơ thể nhỏ bé lại.

Người đàn ông chuyên chú nhìn người phụ nữ đang ngôi trên ghế phó lái, giông như nhìn thây được cảm xúc thẹn thùng và bất an trong cô, cánh môi nhỏ bé cong lên thành đường vòng cung đẹp mắt, rất đáng thưởng thức.

Nhưng Phong Hàng Lãng không hề mở miệng nói chuyện với người phụ nữ, khuôn mặt anh tuần mang theo vẻ lạnh lùng khó đoán.

Xe thể thao được khởi động một cách thuần thục, nhanh chóng tăng tốc lao vùn vụt ra khỏi đường núi.

Trong lúc vô tình, Tuyết Lạc liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, ngũ quan thanh tú mang theo nét buồn râu, giồng như đang không vui.

Là do hắn cảm thấy có lỗi khi làm chuyện tối qua sao? Hắn áy náy đã làm chuyện có lỗi với anh trai Phong Lập Hân của mình?

Nghĩ đến chuyện này, trong nháy mắt cả-người Tuyết Lạc chùng xuống. Cô thật sự muôn chết, trong một khoảng thời gian ngăn, cô lại một lần nữa có lỗi với “người chồng” Phong Lập Hân của mình!

Cho nên, đến ngày Tuyết Lạc biết được sự thật, không biết cô phải nghiên răng nghiền lợi bao nhiêu!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 115


Chương 115:

Để cô tự dẫn vặt trong quy chuẩn đạo đức, từng đợt hành hạ trái tim cô!

Mà người khởi xướng là Phong Hàng Lãng cũng chính là chồng hợp pháp của côi Đến lúc đó, trong lòng Tuyết Lạc có lẽ rất muốn giết Phong Hàng Lãng, nhưng hiện tại, cô lại chẳng hay biết g l Tuyết Lạc dĩ nhiên sẽ không nói Phong Hàng Lãng đưa cô tới trường.

Cô ăn mặc thê này, hơn nữa bên trong còn không mặc gì, lại còn đến trường bằng một chiếc xe thể thao sang trọng… Lâm Tuyết Lạc cô còn muốn mặt mũi nữa không? Cô sẽ chết chìm trong những tin đồn mắt!

Hiện tại nơi duy nhất có thể về, chỉ có Phong gia.

Đúng như Tuyết Lạc mong muốn, Phong Hàng Lãng quả nhiên mang cô vê Phong gia.

Xe vừa dừng, Tuyết Lạc liên mở cửa xe, cô lướt nhanh trên đá cuội như dẫm phải đuôi mèo vậy, đi như bay về phòng khách Phong gia.

Thân ảnh tràn trê sức sông phóng to trong mắt Phong Hàng Lãng, tôi qua người phụ nữ này mêm mượt như tâm lụa, ánh mắt mơ màng, hoàn toàn là bộ dáng mời gọi người thưởng thức vẻ đẹp ngây ngô.

“Phu nhân về rồi? Sao lại đi chân đất? Mau mang dép vào… cần thận cảm lạnh.” Trong phòng khách, dï An nhanh chân chạy ra đón Tuyết Lạc.

Nhìn phu nhân mặc áo ngủ, đi phía sau dinh là Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng, dì An hiểu rõ mỉm cười đây ân ý, không cân nói, tối qua phụ nhân chắc chắn ở cùng một chỗ với Nhị thiếu gia.

Thật sự là quá tốt mà.

“Phu nhân, mang dép vào trước đi…”

dì An câm dép đuôi tói.

“Không cần! Cháu về phòng.” Tuyết Lạc trả lời qua loa, lo lăng dì An sẽ hỏi nhiều, liền vội vàng chui vào phòng khách dưới tâng.

Trong phòng, Tuyết Lạc dùng thảm nhung dày bọc chặt cơ thê giỗng như là chỉ có như thế mới mang lại cho cô một chút cảm giác bình yên.

Lâm Tuyết Lạc, cô thật sự nên bị nhốt như con lợn sau đó mang thả chìm!

Biết sai không sửa, lại vẫn tái phạm?

Lâm Tuyết Lạc cô đã không còn cách nào cứu vãn được! Cô không có thuôc chữa nữa rôi!

Đột nhiên nhớ ra điều gì, Tuyết Lạc.

nhanh chóng quán thảm nhung đi về phía bàn học. Trong ngăn kéo bàn học, Tuyết Lạc gần như lục tung tất cả, cũng không thầy bóng dáng lọ thuốc tránh thai.

Lần trước, cô rõ ràng đã nhét vào ngăn kéo, sao bây giờ lại không thấy?

Sẽ không phải bị dì An phát hiện rồi lầy mắt chứ? Vậy thật xấu hỏi!

Chẳng may để dì An biết chuyện động trời của mình và Phong Hàng Lãng, Tuyết Lạc cô làm sao còn mặt mũi tiệp tục ở lại Phong gia đây?

Hễ lo sợ điều gì, điều đó liền xảy ra.

“Phu nhân đang tìm gì vậy?”

Lúc Tuyết Lạc đang cúi đầu tìm lọ thuốc tránh thai, dì An bựng một bát canh táo đỏ hạt sen đi vào.

“Không có… cháu không tìm gì cả.”

Tuyệt Lạc dĩ nhiên sẽ không hỏi dì An có phải là bà đã lây lọ thuốc tránh thai rôi không.

Số lần cô và Phong Lập Hân ngủ chung phòng có thê đêm được trên đâu ngón tay, hơn nữa hắn và cô cũng chưa có vượt qua ranh giới cuối cùng giữa nam và nữ.

Tối hôm qua cô cả đêm không về, trở lại liền tìm thuốc tránh thai, dì An chắc chắn sẽ nghi ngờ cô và Phong Hàng Lãng.

Nhưng Tuyết Lạc không thể ngờ là dì An lại chủ động đem lọ thuốc nhỏ đến trước mặt mình. “Phu nhân, cô tìm thuốc tránh thai phải không? Lần trước thuốc kia c tác dụng phụ rất lớn, tôi mang đi rồi! Đây là thuốc tránh thai tự nhiên, thành phần đều là thuốc bắc rất an toàn cho cơ thể, không có tác dụng phụ cũng không bị béo phì.”

“..” Tuyết Lạc kinh ngạc không thốt được lời nào.

Dì An này không phải quá chu đáo rồi? Sẽ không phải bà đã biết chuyện giữa cô và Phong Hàng Lãng chứ?
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 116


Chương 116:

“Phu nhân, bát này là canh táo đỏ hạt sen vẫn còn nóng, cô tranh thủ uông đi, một lát nữa tôi tới dọn bát đũa.”

May là dì An đặt bát canh táo đỏ hạt sen và lọ thuốc tránh thai kia xung liền xoay người rời đi ngay, không ở lâu khiên Tuyết Lạc bị lúng túng.

Cầm bình thuốc dùng sau khi phát sinh chuyện nam nữ, Tuyết Lạc cảm khái muôn phần, xem ra chuyện hư hỏng của cô và Phong Hàng Lãng cả Phong gia đều đã biết rôi? Tuyết Lạc ảo não ôm mặt, cảm thấy mình thật sự nên bị nhốt lồng heo thả chìm!

Nhanh chóng liếc mắt nhìn vào tờ nhãn dán trên lọ thuốc, Tuyết Lạc đồ ra một viên nuốt xuống cùng với bát canh táo đỏ hạt sen.

Thuốc này… không có khó uống.

Không chỉ không khó uông mà vị còn có chút ngọt? Tuyết Lạc nghĩ rằng vị ngọt này có lẽ đến từ bát canh táo đỏ.

hạt sen kia nên sau đó cũng không để tâm nữa. Dù sao thuốc tránh thai cũng có nhiều loại.

Cô đâu biết rằng dì An bình thường chất phác đôn hậu cũng có lúc lừa mìnhl Cuộc sống vẫn luôn mang đến những bắt ngờ nho nhỏ trong lúc bạn lơ đãng.

Giống như bậy giờ Tuyết Lạc đang khó khăn nuốt viên thuốc, Phong Hàng Lãng lại không mời mà đên.

Sau đó, hắn trơ mắt nhìn Tuyết Lạc nuốt viên thuốc kia vào, lại tiệp. đó Phong Hàng Lãng bước tới chỗ này, đưa tay cầm lọ thuốc nhỏ trên bàn học lên, hắn nhìn thầy rõ ràng phía HN! ghỉ “thuốc tránh thai khẩn cập”.

Cả quá trình không nhớ rõ lắm, lúc này Tuyết Lạc chỉ thấy rõ khuôn mặt người đàn ông âm hàn tới cực điểm.

“Cô lại như vậy không muốn sinh con cho Phong Hàng Lãng tôi?” Khuôn mặt Phong Hàng Lãng lạnh như băng tuyết ngàn năm, trong con ngươi phát ra tia tức giận, giống như thật sự có thể thiêu đốt Tuyết Lạc.

“Đúng vậy! Tôi không muốn! Tôi không muốn” Tuyêt Lạc lạnh lùng trả lời.Phong Hàng Lãng.

Tức giận tích tụ trên khuôn mặt anh tuần của người đàn ông, Tuyết Lạc cảm thấy mong muôn của mình có thể làm người đàn ông. này tức giận, nhự vậy cũng không có gì xâu cả! Tốt nhất có thê khiên hắn chán ghét mà cách xa cô, không bao giờ… cùng cô dây dưa không rõ nữa.

Nhưng Tuyết Lạc không nghĩ tới, sự kích động của cô làm người đàn ông này giận dữ đến mức khiến cô gặp tai họa.

“Xem ra, đúng là tôi đã quá nhân từ với cô rồi!” Từng chữ lạnh lẽo phát ra từ miệng người đàn ông.

Người đàn ông này nhân từ với cô ư2 Thật là nực cười. Đến lúc Tuyết Lạc ý thức được tình huống nguy hiểm của mình lúc này thì đã muộn. Hiền nhiên lời kích động vừa nãy của cô đã chọc giận người đàn ông này!

Tuyết Lạc bị hắn vác trên vai mang ra khỏi phòng đi thẳng lên tầng ba.

Lúc này nhận thức trở vè, Tuyết Lạc biết chắc chăn tình huồng của mình lúc này sẽ không có kêt quả. tốt đẹp, cô vội vàng nhìn vê phía quản gia Mạc và dì Ấn câu cứu, nhưng bọn họ đều một bộ dáng cam chịu nhìn cô, cũng không dám tiên lên nửa bước ngăn cản hành động dã man của Phong Hàng Lãng.

Tuyết Lạc bị nhốt vào một phòng tầng ba đây ánh năng, căn phòng này một phần ba bức tường đều làm bằng thủy tỉnh.

Nơi này, đã từng là chỗ hồi nhỏ Phong Hàng Lãng bị cha hắn giam cầm. Từ trước tới nay, hắn chưa từng được người Phong gia xem trọng, chỉ trừ Phong Lập Hân.

Bồn phía căn phòng còn tăng thêm một tâm lưới đê phòng.

Mà thủy tinh này, toàn bộ đều là thủy tỉnh ciNg đạn chuyên thiết kế cho ngân hàng, ngay cả đạn cũng không xuyên thủng nói gì dùng tay và đồ vật đập.

“Phong Hàng Lãng, anh là tên khốn..

thả tôi ra… mau thả tôi ra ngoài.”

Tuyết Lạc ra sức đập cánh cửa đã bị khóa ngoài.

“Không cho cô nêm chút khô sở, xem ra cô chắc chăn sẽ không ngoanl”

Sau khi Phong Hàng Lãng bỏ lại câu nói cứng răn kia liên xoay người rời khỏi.

Ở tầng dưới dì An thấp thỏm muốn đi lên KRuySP) nhưng vấn là muôn nói lại thôi. Bà biết rõ lúc Nhị thiệu gia tức giận rất đáng sợ. Bà sợ rắng chỉ cân lỡ lời lại đây phu nhân Tuyết Lạc rơi vào cảnh khó khăn.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 117


CHương 117:

“Nhị thiếu gia, cậu nhốt phu nhân như Vậy… sẽ ảnh hưởng đến Đại thiếu gia nghỉ ngoi.” Quản gia Mạc vẫn là khéo léo hơn một chút.

Ông biết là lúc này câu xin hộ phu nhân sẽ chỉ phản tác dụng, cho nên liền mang Đại thiếu gia Phong Lập Hân ra nói bóng gió nhắc nhở Phong Hàng Lãng. Hy vọng có thê thay đổi suy nghĩ của hắn.

“Nếu cô ấy dám ầm1T, cứ đề bác sĩ Kim tiêm cho một liều thuốc mêt”

Phong Hàng Lãng tàn ác hừ lạnh.

Quản gia Mạc biết lúc này Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng vẫn đang nổi giận, liên không nói thêm gì nữa. Nói thêm điều gì cũng chỉ khiến Nhị thiếu gia tức giận thêm mà thôi.

Ở bên này, dì An hoảng hốt.

Không có gì nghỉ ngờ, phu nhân Tuyết Lạc quay lại tìm thuốc tránh thai uông, chắc chắn tối hôm qua cô và Nhị thiếu đã làm chuyện đó rồi.

Bà tính toán thời gian, vừa đúng thời kỳ thụ thai tốt nhất, thật khó khăn mới đổi được thuốc tránh thai thành vitamin, nêu thật sự cho bác sĩ Kim tới tiêm một liều thuốc mê, chẳng may mang thai tiểu thiếu gia, chăng phải là gặp họa sao?

“Nhị thiếu gia, không được đâu!

Thuốc mê sẽ tồn hại cơ thể mà cơ thể phu nhân lại yếu ớt như thế.” Dì An khẩn cầu.

“Vậy thì khuyên bảo cô ấy cho tốt, đề cô ây ngoan ngoãn lại!” Phong Hàng Lãng sẵng giọng nói.

Nhìn theo Phong Hàng Lãng rời khỏi Phong gia, dì An và quản gia Mạc thở dài không thôi.

“Dì An, bà đi khuyên nhủ phụ nhân, tôi sẽ đi giải thích với Đại thiếu gia.

Phu nhân làm ồn như vậy, chắc chắn là làm ảnh hưởng đến Đại thiếu gia.

Quản gia Mạc thở dài một tiếng r rÔi.

xoay người đi về phía phòng y tế tầng hai.

Dường như suy nghĩ gì đó, dì An vừa mới đi lên hai bước liên dừng lại quay về phía phòng bếp mang ra một bát cháo dinh dưỡng cùng vài chiếc bánh khoai nhỏ mà phu nhận thích ăn sau đó mới vội vàng lên tầng ba.

Trong phòng tràn ngập tia nắng, Tuyết Lạc nhìn thầy Phong Hàng Lãng đang bước đi dưới sân vệ phía chiếc xe Ferrari của hắn. Cô vội vàng nâng cao giọng gào: “Phong Hàng Lãng, anh điên rồi… mau thả tôi ral Tôi muôn đi ra ngoài…”

Phong Hàng Lãng ngắng đầu nhìn lên tầng ba đây năng liệc một cái qua căn phòng, nhìn về phía cô giơ giơ chiếc chìa khóa trong tay lên, sau đó mới lười biếng chui vào Ferrari phóng đi.

Tuyết Lạc giận đến mức hàm răng run lên, người đàn ông này đem mình nhốt ở đây, | lại dương dương tự đắc như thế? Tối hôm qua hãn còn ôn nhu như nước, cô cảm thầy hắn vô củng dịu dàng, nhưng tại sao vừa mặc quân vào liền biễn thành người đàn ông lãnh khốc vô tình!

Không kìm nỗi sự tức giận, Tuyết Lạc cầm lây cái gạt tàn trong phòng ném ra ngoài cửa sô. Chiêc xe Ferrari lao đi quá nhanh, chiếc gạt tàn không RhU mong đợi phi trúng thân xe mà chệch hướng lăn xuống bãi cỏ.

“Phong Hàng Lãng, đô khôn!” Tuyết Lạc vừa lo lãng vừa tức giận, nhưng chỉ có thể bất lực nhìn người đàn ông này rời đi.

Phong Hàng Lãng rời đi không lâu, Tuyết Lạc nghe thầy tiếng ai đó gõ cửa. Sau đó một cánh cửa nhỏ trên cửa an ninh nặng nề mở ra, dì An khẩn trương: “Phu nhân… phu nhân…

Nghe thây tiêng gọi của dì An, Tuyết Lạc vội vàng chạy tới: “Dì An, xin dì mở cửa cho cháu có được không?

Cháu phải đi học!”

“Phu nhân, chìa khóa duy nhất của căn phòng sưởi năng này đã bị Nhị thiếu gia cầm đi rồi, ai tà: ” Dì An thở dài một tiếng.

“Chìa khóa duy nhất? Mạc quản gia không có sao?” Tuyết Lạc giật mình.

“Không có, đây là căn phòng mà lão gia hồi xưa luồn dùng để nhốt Nhị thiệu gia, sau này khi lão gia mắt, Nhị thiếu gia là người giữ chìa khóa. Nhị thiếu gia không cho ai ra vào căn phòng này, bản thân thiếu gia cũng rất ít ghé qua.” Dì An giải thích.

“Vậy… vậy cháu phải làm thế nào đây? Chẳng lẽ cháu cứ bị anh ta nhốt như này mãi sao? Dì An, dì tìm thợ sửa khóa ra đây mở cửa cho cháu có được không?” Tuyết Lạc thỉnh câu.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 118


Chương 118:

Có trời mới biết khi nào người đàn ông đó sẽ quay trở lại, nêu như hôm nay anh ta không vệ, chẳng phải cô sẽ bị nhốt ở đây một ngày một đêm sao? Mà quan trọng là, cho dù có quay lại, anh ta cũng chưa chắc sẽ mở cửa cho cô ra ngoài!

Thật sự là bạo lực, thô lỗ, một tên đàn ông ngang ngược!

Cô là chị dâu của anh ta, thế nào mà lại bị anh ta nhót theo cách này, đúng là đại nghịch bắt đạo!

Vấn đề là Tuyết. Lạc căn bản không biết người đản ông này vì cái gì mả đột nhiên tàn nhẫn nhốt cô ở đây, hơn nữa lại không có lí dol Một người như anh ta nếu ở thời cổ đại, đích xác chính là một bạo quân tâm tính bát định!

“Phu nhân đừng lo lăng, tôi mang cho phu nhân bát cháo kê và bánh khoai viên mà phu nhân thích ăn nhất. Phụ nhân hãy ăn chút gì đi, đừng tức giận nữa.” Dì An bưng khay đô ăn đưa vào.

-Dì An, bây giờ cháu thực sự ăn không nổi những thứ này rồi! Khốn kiệp, điên mất thôi! Làm sao mà Phòng Hàng Lãng lại có thể đối xử với chị dâu của anh ta như vậy? Có còn gọi gì là quy củ nữa?”

Rút kinh nghiệm xương máu, Tuyết Lạc bình tĩnh lại, kiên định nói: “Dì An, phiên dì đi báo cảnh sát hộ cháu!”

“Báo… cảnh sát? Như vậy… không có được!” Dì An sợ hãi, hai vợ chông nhà này không ngờ đã xích mích tới mức đòi đi báo cảnh sát rồi, như vậy có hơi quá rồi không?

“Sao lại không được, anh ta làm vậy là giam giữ trái phép! Dì An, xin dì giúp cháu, mau đi báo cảnh sát!”

Tuyết Lạc lại thỉnh cầu.

“Hay là… hay là đề tôi đi nói lại với Đại thiếu gia một tiếng?” Dì An lúc này thật sự bất lực.

Tuyết Lạc suy nghĩ một chút, nhưng cuôi cùng cũng gật đầu: “Vậy, BUỢG rôi. Cháu chờ tin của dì.”

Xét cho cùng, Phong gia vẫn còn một Đại thiếu gia là Phong Lập Hân. Anh äy là ‘ chồng” của cô, nên cũng sẽ vì cô là “vợ” mà làm chủ.

Trong phòng trị liệu, Phong Lập Hân vừa tháo máy thở.

,luyết Lạc và Hàng Lãng tại sao lại âm ï đên mức này? Đi tìm thơ khóa để mở cửa ra. Nêu không mở được, trực tiếp phá cửa.”

Không ngoài dự đoán của Tuyết Lạc, Phong Lập Hân nghiêng về phe mình.

“Vâng, để tôi tìm người đi mở khóa.”

Dì An nhanh chóng trả lời: “À mà thưa Đại thiếu gia, lần này phu nhân có lẽ là sẽ có hỉ thật rồi! Tôi tính thấy thời gian vừa khớp. Lần trước là cách ba ngày, tối hôm qua hai người bọn họ lại ở bên cạnh nhau, sáng sớm thầy phu nhân trở về liền tìm thuốc tránh thai, nhưng tôi đã đổi thành vitamin bồi bố rồi. Tính đi tính lai, phụ nhân vừa vặn đang ở thời kỳ dễ thụ thai nhất!”

Vì lo chuyện phu nhân có thai này mà dì An sắp trở thành chuyên gia thai THẾ rồi!

“Thật vậy sao? Tốt quá rồi! Dì An, dì phải chăm sóc Tuyệt Lạc thật tốtI Hàng Lãng sắp có con nồi dõi, tôi thật sự rât vuil”

Phong Lập Hân không kìm nồi sự vui sướng, cả người có chút nghẹn ngào.

Phải biết rằng anh kiên quyết tìm Tuyết Lạc cho Hàng Lãng, mục đích chính là muôn cho Tuyết Lạc nhanh chóng mang thai con Phong Hàng Lãng. Cũng may mắn sau khi Phong Lập Hân anh chết đi, có thể còn có thứ gì đó mà níu kéo được hận thù trong lòng Phong Hàng Lãng.

Theo ý nghĩ của Lập Hân, quan hệ cha con máu mủ sẽ gân hon là quan hệ anh em trai này.

“Đại thiếu gia yên tâm, tôi sẽ chăm sóc Nhị phu nhân thật tốt. Nhị thiếu gia cùng Nhị phu nhân có con nôi dõi thật sự là rất tốt, tôi đây cũng rất mong chờ Đại thiếu gia cũng có con nội dõi. Như vậy có thê an ủi lão gia cùng lão phu nhân trên trời…” Dì An rơm rớm nước mắt.

Phong Lập Hân nở nụ cười thê lương, con người dung mạo anh tuần trước đây sớm đã thay đồi, bây giờ khuôn mặt anh dữ tọn cùng sẹo chằng ‹ chịt, không khác gì một người tàn phề.

Phong Lập Hân khẽ quay đầu lại nhìn bức ảnh cạnh đầu giường, người phụ nữ trên đó tên là Lam Du Du. Nụ cười như yêu tỉnh lạc vào trần gian, dung mạo mỹ miều khiến vạn người mê.

Anh còn có thể có con nói dõi được sao? Phong Lập Hân chỉ muôn chết với Lam Dù Du càng sớm càng tối.

Dù là thiên đường hay địa ngục, anh nhất định sẽ tìm được cô, đễ nói với cô rang anh nhớ cô đến nhường nào, mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giây.

Du Du, đợi anh… anh sẽ nhanh tới với em thôi!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 119


Chương 119:

Có lẽ Phong Lập Hân chưa bao giờ nghĩ răng yêu tinh xinh đẹp trong tâm trí anh không phải ở thiên đường cũng không phải địa ngục, mà đang bị mác kẹt ở trân gian.

Một sợi xích sắt dày cộp khóa cô lại, trông VÔ cùng nhu nhược đáng thưởng.

Nhất là mỹ nữ nên càng thấy đáng thương hơn!

Thời điểm Phong Hàng Lãng bước vào, Lam Du Du đang tao nhã dùng bữa tối. Sau khi tắm gội xong, cô nhìn lại càng nhu nhược, quyên rũ động lòng người. Đặc biệt là đôi mắt kia, yêu mị mờ ảo, cho dù nhìn người đều khiên người ta có loại ảo giác “Người phụ nữ này vừa nháy mắt với mình”.

Bữa tối rất phong phú, hầu như tất cả những món này Lam Du Du đều thích ăn, cả hồi, ốc vòi voi, thăn bò nóng hồi cũng như món nằm đặc trưng của Khải Tú Các.

Cứ thế thương hoa tiếc ngọc, khiến cho Diệp Thời Niên hắn thật khó xử.

“Còn tưởng cô sẽ tuyệt thực để phản kháng cơ.” Phong Hàng Lãng hừ lạnh một tiêng.

Anh biết Lam Du Du bề ngoài nhìn yêu đuối mong manh như đóa hoa lê gặp mưa, nhưng bên trong thật sự rất mạnh mẽ. Những trò như tuyệt thực, gã cô tay, tự ngược đãi bản thân, . từng trò từng trò một cô ta đều số thể chơi đến.

Lại không tưởng Lam Du Du thê nhưng cười khanh khách, yêu mị nói: “Anh Phong Hàng Lãng còn sông, em sao nỡ chêt trước chứ?”

” Đồ cặn bã này khó nhằn hơn cái đồ ngóc Tuyết Lạc nhiều.

“Anh Lãng, anh cùng ăn chút nhé?”

Diệp Thời Nhiên nhanh chóng lấy bát đũa đề trước mặt Phong Hàng Lãng.

Không biết tại sao, Diệp Thời Niên luôn D lắng rằng Phong Hàng Lãng .

sẽ đột nhiền hành hạ Lam Du Du. Bát luận Lam Du Du có độc ác đến đâu thì dù sao cô ta cũng chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, điêu này bỗng khiến Diệp Thời Niên nảy sinh ra lòng anh hùng cứu mỹ nhân.

Cả một ngày làm việc, buổi trựa Phong Hàng Lãng cũng chỉ uỗng vài ngụm nước. Phong Hàng Lãng lúc này có vẻ thực sự đói. Anh lây bát và đũa từ Diệp Thời Niên.

Bữa tối được ăn cùng với Phong Hàng Lãng hẳn là một bữa ăn ngon miệng và vui vẻ. Nhưng Lam Du Du lại ngừng ăn và nhìn chằm chằm vào Phong Hàng Lãng. Nói chính xác | hơn, số ta đang nhìn vào cổ của anh.

“Anh bị phụ nữ dùng rồi ư?”

Phương pháp đặt câu hỏi của Lam Du Du rất độc đáo, cô không dùng cậu chủ động mà là câu bị động. Đủ đề thấy rằng cô ta là một người phụ nữ độc nhất vô nhị, có thê dịu dàng như một con chim nhỏ bé khép nép, hay nữ quyên như một con nhím xù lông bất cứ lúc nào.

Không nhắc đến thì không sao, Lam Du Du vừa nói tới, Phong Hàng Lãng tự nhiên cảm thấy vết căn trên cô bỗng hơi đau.

Lâm Tuyết Lạc nhìn có vẻ hiên lành và thiện lương, giống như một chú cừu non có thê bị người ta bắt nạt bắt cứ lúc nào, nhưng hàm răng sắc nhọn của cô lúc bât ngờ lộ ra, thực sự làm người ta kinh ngạc. Có lẽ Phong Hàng Lãng cũng không ngờ răng cô sẽ căn người khi đang làm chuyện như vậy, lại còn căn đến mức tàn nhẫn. Nhưng cái loại đau này thường làm cho đàn ông thích thú hơn, khiến Phong Hàng Lãng anh vì thế mà càng dùng sức.

Anh vô thức v**t v* chỗ thâm tím bị Lâm Tuyết Lạc cắn, lãnh đạm liếc nhìn Lam Du Du, hừ lạnh: “Liên quan gì tới cô?”

“Những người phụ nữ nào dùng anh đều phải chết!” Lam Du Du lạnh lùng nói, đôi mắt ban nãy còn phong tình vạn chủng đột nhiên biến thành âm độc.

“…” Diệp Thời Niên vừa mới nhét miễng sườn vào miệng, bị sôc đến mức suýt chút nữa nuốt mắt xương.

Đúng là một nữ nhân độc đoán! Có cá tính!

Phong Hàng Lãng hờ hững liệc nhìn Lam Du Du, câm đũa đưa miễng thịt bò vào trong miệng một cách tao nhã.

“Đừng quên, cô nợ anh trai tôi một mạng! Tôi sẽ cho cô trả lại bằng máu.” Phong Hàng Lãng âm hiễm.

“Thương lượng một chút nhé, nợ anh máu thì em trả bằng thịt có được không?” Lam Du Du cười thuần khiết, giống như một thiếu nữ đang yêu, khiên người ta có một cảm giác đặc biệt muôn đến gần.
 
Back
Top Bottom