Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
Chương này là tác giả gộp 2 chương lại thành 1 nên sẽ dài gấp đôi chương bình thường nha~
--------------------
Trần Linh vừa suy nghĩ vừa bước ra khỏi cửa.
Vài mảnh bông tuyết trắng xóa bay qua trước mắt cậu.
Cậu ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
"...
Tuyết rơi rồi?"
Bên dưới cực quang xanh thẳm, những bông tuyết như những sợi bông bay lả tả từ trên không trung rơi xuống.
Trần Linh đưa tay đón lấy một bông, những tinh thể lấp lánh tám cánh dần tan chảy trong hơi ấm.
"Lãnh thổ Cực Quang không giống những vùng lãnh thổ khác, không có bốn mùa, chỉ có mùa đông."
Sở Mục Vân thong thả bước ra trước nhà, anh cũng vươn tay hứng lấy một bông tuyết, lời nói mang theo chút khó hiểu, "Chẳng qua, trận tuyết rơi lần này có phải hơi đột ngột rồi không?"
"Đột ngột?"
Trần Linh hỏi.
"Mấy ngày trước vừa xảy ra một trận mưa lớn chưa từng có trong suốt mười năm qua.
Hôm nay lại đột nhiên có tuyết rơi...
Cảm giác như khí hậu ở lãnh thổ Cực Quang này càng lúc càng hỗn loạn."
Sở Mục Vân trầm tư suy nghĩ, lông mày nhíu lại.
"Anh, lần này tuyết rơi nhanh thật."
Trần Yến khoác trên mình chiếc áo kinh kịch, phóng cái vèo ra đường.
Cậu đứng giữa những bông tuyết ngày càng dày đặc, đôi mắt màu hạt dẻ tràn đầy niềm vui và mong đợi, "Xem tình hình này thì ngày mai có thể đắp người tuyết được rồi."
Trần Linh ngắm thiếu niên áo đỏ đang đưa tay ra bắt lấy từng bông tuyết rơi, ánh mắt thoáng hiện vẻ dịu dàng, cậu cười rồi nói:
"Năm nào cũng đắp, vẫn chưa chán à?"
"Lần này khác chứ."
Trần Yến nói một cách nghiêm túc, "Lần này tuyết rơi rất lớn, nói không chừng em có thể đắp một lần mười mấy con...
Sau đó chúng ta đắp thêm cái sân khấu cao cao, em sẽ đứng trên sân khấu biểu diễn, để mấy con người tuyết đó làm khán giả của em."
"Anh làm khán giả cho em rồi vẫn chưa đủ sao?"
"Anh, làm gì có ai hát kịch mà chỉ có duy nhất một khán giả..."
Trần Yến bĩu môi, "Lúc nào cũng không có khán giả, nhỡ đâu khi em biểu diễn trên trường, bị lúng túng thì phải làm sao?"
"...Cũng đúng."
Trần Linh mỉm cười, nhẹ nhàng ngẩng đầu nhìn trời.
"Vậy trận tuyết này phải rơi mãi mới được."
"Cứ rơi mãi thì sẽ thành bão tuyết mất thôi."
Sở Mục Vân đưa tay đẩy gọng kính, do dự một lúc rồi bước vào nhà lấy một chiếc áo len ra mặc, "Tôi ra ngoài một lúc."
Trần Linh và Trần Yến bốn mắt nhìn nhau.
"Vậy anh có về ăn cơm không?"
"Có."
Bóng lưng của Sở Mục Vân dần biến mất nơi cuối phố, Trần Linh nhìn thời gian, "Anh cũng phải đi rồi, đường núi khi tuyết rơi đi lại rất khó khăn..."
"Đợi đã!"
Trần Yến dường như nhớ ra điều gì, lật đật chạy vào nhà lấy chiếc áo bông mà mình đã vá cả tối hôm qua, nhét vào tay Trần Linh.
"Anh, em đã vá lại cho anh rồi...
Hôm nay anh lên núi nhớ cẩn thận, đừng có đánh nhau với người ta nữa."
Ngữ khí của Trần Yến trở nên nghiêm túc hiếm thấy.
Trần Linh tỉ mỉ nhìn chiếc áo một lần, phát hiện trên áo không có dấu vết từng bị rách, hoàn hảo như mới, cậu không nhịn được mà tấm tắc khen:
"Vẫn là Trần Yến nhà mình khéo tay nhất..."
Trần Yến cười hì hì.
"Anh đi đây."
Trần Linh vẫy tay, đi về phía khu 2.
Đúng như Trần Yến mong đợi, tuyết càng lúc càng lớn.
Trần Linh mới đi được nửa đường mà tuyết rơi muốn ngập cả đế giày, nước tuyết lạnh buốt tan ra ngấm vào lòng bàn chân khiến cậu cảm thấy rét từ trong ra ngoài.
Cậu xoa xoa hai lòng bàn tay vào nhau, đội tuyết bước về phía trước, tự lẩm bẩm trong lòng:
Chắc sẽ không thành bão tuyết thật đâu nhỉ?
Cậu đi bộ một lúc lâu, dòng người qua lại mỗi lúc một ít đi, nhưng những Người Chấp Pháp lướt qua thì lại càng lúc càng nhiều.
Họ mặc đồng phục đen đỏ, cưỡi ngựa vội vã lao về một hướng nào đó, không thèm liếc nhìn Trần Linh dù chỉ một lần.
Những bông tuyết bị luồng khí xoáy tung, táp vào mặt Trần Linh.
Cậu đưa tay lau mặt, đầy thắc mắc nhìn về hướng họ rời đi...
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Trần Linh không biết, cũng không có hứng thú đi điều tra, chỉ cần hướng bọn họ đến không phải là phố Hàn Sương thì họ muốn đi đâu cậu cũng không quan tâm.
Đi bộ ước chừng được ba giờ đồng hồ, Trần Linh đã đến được phố Băng Tuyền quen thuộc.
Đống đổ nát đã được làm sạch kha khá, nửa con phố hoang vắng càng tĩnh lặng hơn dưới lớp tuyết phủ.
Ngay lúc cậu định đi tìm Tiền Phàm để nhận nhiệm vụ hôm nay thì thấy mấy bóng người đang bước nhanh về phía này, nhiệt tình vẫy tay với cậu.
"Chú em Trần Linh."
Người đó không phải ai xa lạ, chính là Tiền Phàm.
"Tiền đại nhân."
Trần Linh vẫn như cũ, lịch sự thêm "đại nhân" vào phía sau.
Dù sao giữa cậu và Tiền Phàm cũng không có thù sâu oán nặng, giả vờ khách sáo một chút cũng chả mất gì.
"Nhiệm vụ hôm nay là gì?"
"Nhiệm vụ?
Không cần nhiệm vụ nữa."
Tiền Phàm huơ huơ tay, "Dựa vào biểu hiện...ừm, xuất sắc của cậu ngày hôm qua, cấp trên đã quyết định cho cậu một chân trong vị trí Người Chấp Pháp.
Hôm nay cậu có thể trực tiếp về nhà, ngày mai đến trụ sở khu 3 báo cáo."
Trần Linh đơ cả người.
Trên đường đi, cậu đã nghĩ tới vô số khả năng.
Ví dụ như đến đây rồi sẽ có một đám người ở phố Băng Tuyền phục kích báo thù mình, hoặc đám người Tiền Phàm trở mặt với mình, gây đủ mọi khó dễ, hay thậm chí nhận thông báo rằng mình bị loại khỏi danh sách Người Chấp Pháp và phải cút xéo về nhà ngay lập tức...
Nhưng cậu không thể ngờ mình thế mà được nhận vào rồi?
Không thể nào...
Lẽ nào Mã Trung thật sự nhìn thấy thực lực của mình, muốn tuyển mình vào?
Trần Linh chỉ gặp Mã Trung đúng một lần, không quá hiểu rõ về con người này, nhất thời không thể giải thích được ý đồ của đối phương.
"
Sau này chúng ta là đồng nghiệp rồi."
Tiền Phàm cười vỗ vai Trần Linh, làm ra vẻ như hai người là bạn tốt lâu năm, "Trước đây chúng ta có vài chỗ hiểu lầm, chú em Trần Linh không để bụng chứ?"
"Đúng vậy đó chú em Trần Linh, sau này rảnh rỗi thì ghé khu 2 chơi đánh bài đi, bọn anh lúc nào cũng hoan nghênh cậu."
"Suýt nữa quên mất, còn chuyện này nữa...
Lần kiểm tra này không giống những năm ngoái.
Dù các cậu chỉ là người dự bị nhưng quả thật đã giúp đỡ Người Chấp Pháp chính thức bọn anh làm việc ba ngày nay, vì vậy bên trên quyết định phát cho các cậu ít trợ cấp, tuy số tiền không nhiều nhưng con đường về sau còn rất dài...
Lương của Người Chấp Pháp cũng rất hậu hĩnh."
Tiền Phàm nhét vào tay Trần Linh một ống giấy dầu nhỏ.
Trần Linh ngạc nhiên nhận lấy, bóc một góc ra nhìn vào bên trong.
Mười đồng bạc.
Trần Linh giật mình.
Trong thế giới này, một đồng bạc có giá trị tương đương với 250 tiền đồng, mà sức mua của tiền đồng lại tương đương với nhân dân tệ ở kiếp trước của cậu.
Như vậy, trong ống giấy dầu nhỏ bé này, số tiền quy đổi ra cũng lên đến 2500 tệ...
Nhìn thì có vẻ không nhiều, nhưng phải biết là Trần Linh chỉ mới đi làm có hai ngày thôi.
Mà Triệu Ất giúp bên đường bộ làm tan tuyết, cực nhọc cả một ngày trời mới được 20 đồng cho hai người...
Đây chỉ là trợ cấp của người dự bị mới làm hai ngày đã cao như vậy rồi, thế thì lương của Người Chấp Pháp chính thức còn đến mức nào nữa?
Trần Linh nhìn sâu vào đôi mắt của bọn họ, không thể không cảm kích rằng đôi khi tôn kính và lịch sự thật sự chỉ dành cho kẻ mạnh.
Hôm qua bọn họ vừa mới chèn ép Ngô Hữu Đông, nếu như mình không sở hữu "Vũ điệu giết chóc" thì chắc có lẽ đã phải chịu chung số phận...
Mà lúc này họ chỉ có thể cười nói với mình, bởi vì mình bây giờ đã có tư cách ngồi ngang hàng với họ.
Trần Linh tự biết mình không phải nam chính trong mấy bộ truyện sảng văn, không thể chỉ vì một cơn nóng giận kiểu "Ngươi chọc ta, ta liền giết chết ngươi!" mà thẳng tay trừ khử mấy kẻ đạo đức giả trước mặt...
Làm vậy chẳng khác nào tuyên chiến với toàn bộ hệ thống Chấp Pháp của lãnh thổ Cực Quang.
Nhà cậu vẫn ở phố Hàn Sương, cậu còn một người em trai sắp quay lại trường học, và con đường theo đuổi "Binh Thần Đạo" của cậu vẫn cần một thân phận Người Chấp Pháp...
Dù xét theo góc độ nào, cậu cũng nên thuận nước đẩy thuyền, để mọi chuyện kết thúc tại đây.
"Vậy xin cảm ơn các vị."
Trần Linh không thèm ngẩng đầu, đáp lại một cách lạnh nhạt.
"Chú em Trần Linh, tuyết lớn đường trơn, cậu cứ thong thả mà về."
Tiền Phàm mỉm cười tươi tắn, "Trưa nay danh sách người dự bị lên chính thức sẽ được công bố, trên đường về cậu chú ý một chút.
Chúng ta có duyên gặp lại."
Trần Linh tùy tiện trả lời hai câu cho có rồi quay lưng trở về nhà mình.
Sau khi Trần Linh đi xa, nụ cười nhiệt tình trên mặt đám người Tiền Phàm dần biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng khinh bỉ.
"Thằng Trần Linh đúng là không biết điều."
Một tên Chấp Pháp cười khinh ra tiếng.
"Đợi bên anh Mã xong việc, khu 3 này sẽ thay đổi thôi...
Đến lúc đó xem nó còn ngông nghênh được không?"
"Nói tới đây, bên anh Mã đã có tin gì chưa?"
"Không biết nữa..."
"Tầm này chắc sắp có tin rồi."
Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, một bóng người vội vã chạy đến từ xa, trượt chân trên nền tuyết lớn suýt thì ngã xuống đất.
"Chết rồi...!"
"Cái gì chết rồi?"
"Tổng trưởng Quan Chấp Pháp khu 3- Hàn Mông, chết rồi!!"
Người này đứng thẳng người, nói to, "Tin tức ở khu 3 truyền đến, nói một mình anh ta chiến đấu với hai Tai Ương, cuối cùng đôi bên đều bỏ mạng."
"Quan Chấp Pháp Mã Trung tạm giữ chức tổng trưởng, đã hạ lệnh hủy bỏ phong tỏa khu 3, khu 2 cũng sắp được bỏ phong tỏa."
Nghe tin này, ánh mắt mọi người lập tức sáng lên.
"Thành công rồi!!
"Đã xác nhận chưa?
Hàn Mông đó đã chết thật chưa?"
Tiền Phàm hỏi lại lần nữa.
"Tin tức từ khu 3 nói như vậy, do chính thân tín của anh Mã truyền tin."
Tiền Phàm lập tức cảm thấy nhẹ nhõm, cười vui vẻ.
"Ngọn núi lớn Hàn Mông mà sập thì ngày tháng tươi đẹp của chúng ta đến rồi."
"Chuyện làm ăn của phố Băng Tuyền cuối cùng cũng có thể triển khai...
Đi mau, tập hợp mấy người bên Cốt Đao lại, tìm thêm vũ nữ ca kỹ gì đó, rượu ngon mồi thơm, tổ chức tiệc chúc mừng!
Vừa lúc cho bọn họ biết, sau này đi theo ai thì được ăn thịt ngon."
"Rõ, anh Phàm!"
...
Trần Linh mang theo mười đồng bạc chậm rãi đi về sau núi, tuyết bay khiến mái tóc đen của cậu trở nên trắng xóa.
Từ khu 3 đến đây mất hai giờ đồng hồ, đợi không quá năm phút thì lại phải trở về theo đường cũ...
Có lẽ khi về tới phố Hàn Sương đã là buổi chiều mất.
Nhưng dù thế nào thì cậu cũng đã nhận được tin tức tốt, còn nhận được mười đồng bạc.
Số tiền này cậu có thể mua thêm cho Trần Yến và mình vài bộ quần áo mới, còn có thể tìm thợ sửa chữa lại lỗ thủng trong nhà, tránh cho ngày tuyết lớn cả hai bị đông chết.
"Giá trị kỳ vọng còn lại không ít, có thể yên ổn thêm mấy ngày."
Trần Linh liếc nhìn những ký tự nhấp nháy trên tuyết rồi lẩm bẩm một mình.
Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, so với lúc vừa xuyên không đến đây, dường như cậu đã khá hơn rất nhiều...
Từ lần giành lại thân thể từ tay "khán giả" kia, "khán giả" đã rất lâu rồi không can thiệp vào chuyện xung quanh cậu, mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.
Cậu đi trong tuyết rất lâu, cho đến khi tuyết đọng đã quá mắt cá chân, cuối cùng cũng về đến phố Hàn Sương, đang định về thẳng nhà nhưng khóe mắt liếc thấy một cửa hàng bán đồ ngọt gần đó sắp đóng cửa, trong lòng hơi dao động, cậu chậm rãi đi tới.
"Chủ quán, bánh kem này bán như thế nào?"
Trần Linh chỉ vào chiếc bánh có hình dáng tinh xảo trong tủ kính, hỏi.
"200 đồng."
Chủ tiệm bánh ngẩng đầu nhìn một cái đã phát hiện ngay đó là Trần Linh, lông mày hơi nhướng lên, "Là A Linh đó à?
Sao lại bỗng nhiên muốn mua bánh kem?"
Đều là hàng xóm ở phố Hàn Sương, đương nhiên chủ tiệm này cũng nhận ra Trần Linh.
Chẳng qua với điều kiện gia đình Trần Linh thì chưa bao giờ đến cửa hàng mua đồ...
Thật lòng mà nói, cả con phố Hàn Sương này cũng chẳng có mấy nhà mua nổi một chiếc bánh kem 200 đồng, ngay cả những chiếc bánh bánh kem nhỏ 50 đồng cũng rất ít người mua.
"Đậu kỳ thi thực hành rồi."
Trần Linh cười, "Muốn mua một cái bánh kem xem như chúc mừng, em trai con từ nhỏ đến lớn chưa được ăn bánh kem bao giờ."
"Lên làm Người Chấp Pháp chính thức rồi?"
Chủ tiệm kinh ngạc hỏi, "Vậy quả thật là đáng chúc mừng...
Như vầy đi, tính cậu 150 thôi."
"Cảm ơn chủ quán."
"Không cần cảm ơn, sau này phố Hàn Sương nhờ cậu quan tâm nhiều hơn."
Chủ tiệm đóng gói chiếc bánh một cách cẩn thận, còn thắt thêm sợi ruy băng chúc mừng màu đỏ, sau đó cầm bằng cả hai tay đưa cho Trần Linh.
Trần Linh nhận lấy chiếc bánh, đưa tiền rồi trở về nhà.
Còn chưa đi được mấy bước, cậu đã nghe thấy tiếng của mấy Người Chấp Pháp vội vã chạy qua:
"Tai Ương đã bị tiêu diệt!
Bỏ phong tỏa khu 3!"
"Tai Ương đã bị tiêu diệt!
Bỏ phong tỏa khu 3!!"
"..."
Âm thanh của Người Chấp Pháp xa dần, vài cư dân ở phố Hàn Sương bắt đầu ra khỏi nhà, họ đều có cảm giác như vừa trút được gánh nặng.
Kể từ khi chuông báo Tai Ương vang lên, khu 3 đã bị phong tỏa 5 ngày khiến mọi người không khỏi hoang mang.
Giờ đây Tai Ương đã chết, cuộc sống của cư dân có thể trở về quỹ đạo cũ...
Suy nghĩ như vậy làm mọi người đột nhiên thấy trận tuyết lớn này cũng không có gì quá tệ.
Mà Trần Linh khi nghe tin này lại cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Tai Ương bị tiêu diệt?
Cậu vẫn đang đứng đây mà...
Lẽ nào là A Yến?!
Trần Linh theo bản năng bước nhanh hơn, vội vã đi về nhà.
Nhưng khi đã đứng trước cửa, cậu mới biết mình lo lắng dư thừa rồi...
Nhìn thấy thiếu niên áo đỏ quen thuộc đang ngồi xổm trước cửa chăm chú nặn một quả cầu tuyết, cậu bé cẩn thận chồng quả cầu tuyết lên nhau để làm thành thân hình người tuyết, nhưng lại trượt tay khiến hai quả cầu tuyết vỡ tan tành.
Trần Yến thở dài một hơi, ánh mắt nhìn thấy Trần Linh đang từ xa đang đi về phía này, cái chau mày lập tức giãn ra, kinh ngạc vui mừng nói:
"Anh, sao anh về sớm vậy?"
"Đã vượt qua bài kiểm tra rồi, nên anh được về sớm."
Trần Linh thở phào nhẹ nhõm như dỡ được tảng đá đè trong lòng, mỉm cười trả lời.
Cậu không biết phía bên Người Chấp Pháp đã xảy ra chuyện gì, bọn họ đã tiêu diệt được Tai Ương nào...
Nếu cậu và Trần Yến đều bình an thì mấy chuyện còn lại thế nào cũng được.
"Vượt qua rồi?"
Trần Yến há hốc miệng,"Anh, sau này anh được làm Người Chấp Pháp rồi?"
"Đúng vậy."
Trần Linh bước vào nhà đặt chiếc bánh kem lên bàn, vẫy tay với Trần Yến, "Cơ hội hiếm có, anh mua bánh kem rồi này, chúng ta cùng nhau chúc mừng thôi."
Nghe thấy hai chữ "bánh kem", ánh mắt của Trần Yến sáng rực hẳn lên, cậu lập tức chạy vào nhà, tà áo hí kịch tung bay cuốn theo những bông tuyết lớn, cả người thoắt cái đã ngồi xuống bàn, tò mò nhìn theo Trần Linh đang mở hộp bánh.
"Anh, bánh kem có đắt không?"
"Không đắt."
Trần Linh cười cười, lấy ra một nắm đồng bạc đặt trên mặt bàn "Bây giờ anh có tiền rồi...
Sau này nhà mình sẽ có nhiều tiền hơn."
"Nhiều tiền vậy à."
Trần Yến kinh ngạc tròn xoe mắt, "Chúng ta có thể tiêu rất lâu..."
"Đúng lúc em phải đến trường, như vậy thì có thể giải quyết vấn đề học phí rồi."
Trần Linh mở hộp ra, một chiếc bánh kem lớn xuất hiện trên bàn.
Đối với Trần Linh mà nói, tay nghề và nguyên liệu làm bánh này không thể so với kiếp trước, nhưng với Trần Yến thì đây là thứ thằng bé đã nhìn qua tủ kính vô số lần vẫn không có được.
Trần Yến không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt.
"Anh...
Chúng ta có cần đợi bác sĩ Sở không?"
"Không cần đợi anh ta, còn không biết khi nào anh ta mới về, để dành riêng một phần là được rồi."
Trần Linh lấy ra vài ngọn nến tặng kèm, cắm lên bánh và thắp từng ngọn một.
Ánh nến màu cam nhấp nháy trong căn nhà, soi sáng khuôn mặt của hai thiếu niên và những bông tuyết đang bay bên ngoài.
"A Yến, em đến đây thổi nến đi."
"Không phải sinh nhật mà cũng được thổi nến à?"
Trần Yến hỏi.
"Đương nhiên là được...
Trước khi thổi nhớ ước đấy."
"Dạ."
Trần Yến đan mười ngón tay vào nhau, nghiêm túc cúi đầu trước ánh nến lập lòe, giống như một người cầu nguyện thành kính.
Trần Linh không biết Trần Yến đã ước điều gì, cậu chỉ thấy sau khi Trần Yến mở mắt đã mỉm cười với mình, đôi con ngươi màu hạt dẻ trong trẻo như nước.
"Em ước gì vậy?"
Trần Linh hỏi.
"Không thể nói, nói ra mất linh..."
"Cũng đúng..."
"Xin hỏi Trần Linh có ở nhà không?"
Hai người đang nói chuyện thì một bóng người thận trọng bước tới cửa, đứng dưới lớp tuyết dày nhìn vào trong nhà.
"Ngô Hữu Đông?"
Trần Linh nhận ra bóng người chống gậy, nhướng mày ngạc nhiên, "Sao cậu đến đây?
Vào nhà nói chuyện đi."
Ngô Hữu Đông ngại ngùng cười cười, chầm chậm bước vào nhà, cậu ta nhìn thấy bánh kem và nến trên bàn, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ...
"Tôi vừa thấy bảng danh sách công bố dán trên phố, cậu được lên chính thức rồi?"
"Đúng vậy."
"...Chúc mừng nha."
Nụ cười của Ngô Hữu Đông mang chút cay đắng, "Tôi cứ tưởng tôi và cậu đều sẽ bị chèn ép, không ngờ...
Cậu thật sự làm được rồi."
Khi cậu ta nói ra lời này, Trần Linh nghe được sự chua chát và bất lực sâu trong đó.
"Anh, anh đó là ai vậy?"
Trần Yến tò mò quan sát Ngô Hữu Đông.
"Anh này tên là Ngô Hữu Đông, là người bạn hai ngày trước đi cùng anh đến phố Băng Tuyền."
Ngô Hữu Đông ngây người.
"Bạn anh à?"
Trần Yến nhìn trầm ngâm, "Vậy cũng nên cho anh ấy một phần bánh kem ha?"
"Ừ, đương nhiên cũng cho một phần."
"Vậy anh cắt bánh hay để em cắt?"
"Không vội, mình còn chưa thổi nến mà."
Trần Linh vừa nói vừa vẫy tay với Ngô Hữu Đông đang ngơ ngác đứng bên cạnh, "Hữu Đông, đừng đứng đó nữa, ngồi xuống cùng nhau ăn bánh kem đi."
"Hả?
À...
Được."
Ngô Hữu Đông chầm chậm ngồi xuống bên bàn.
Cậu ta nhìn Trần Linh với vẻ mặt kì quái rồi lại nhìn vị trí bên cạnh mình...
"Trần Linh..."
"Hả?"
"Tôi hỏi một câu được không?"
"Hỏi gì?"
"Từ nãy đến giờ...
Cậu đang nói chuyện với ai vậy?"
Trần Linh cứng đơ người.
Một luồng gió lạnh thấu xương đột nhiên thổi vào phòng, ngọn nến đang cháy cũng đột nhiên vụt tắt.
Hết chương 31.
--------------------
Bà con nghe iêm, mình đội mũ bảo hiểm từ khúc này là vừa =)))