[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Trans] Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 140: Phong Ti
Chương 140: Phong Ti
Trans + Beta: Cú Mèo Cạp Bắp
--------------------
Đám đông đang căng thẳng quan sát chiến trường từ trong toa tàu chỉ cảm thấy hoa mắt, một luồng bóng đen đã hiện ra ngay bên trong toa như tử thần.
Con ngươi tên Người Chấp Pháp đứng hàng đầu co rụt lại, còn chưa kịp có bất kỳ động tác nào đã bị một chiếc cần điều khiển bằng kim loại đập thẳng vào trán.
Dưới sức mạnh kinh hồn, đầu của người nọ nổ tung ngay tại chỗ khiến máu đỏ và não trắng bắn tung tóe khắp nửa toa tàu!
Cảnh tượng này trực tiếp làm đám Người Chấp Pháp xung quanh sợ đến ngây dại.
Họ gào thét kinh hoàng, một nhóm người bị nỗi sợ hãi thúc đẩy đã lập tức nhảy qua cửa sổ chạy ra ngoài, nhóm còn lại thì nghiến răng sờ soạng tìm súng bên hông.
Thế nhưng còn chưa đợi rút được súng ra, chiếc cần điều khiển đã xé gió lao đi giữa không trung, đóng đinh một tên Người Chấp Pháp chết tươi ngay trên vách toa tàu!
"Dừng tay!!"
Gần như cùng lúc đó, một luồng tàn ảnh từ bên ngoài toa tàu lao vọt vào trong.
Toàn thân Tịch Nhân Kiệt phủ lên một lớp màu đen cứng cáp, anh tung một cú đấm mạnh vào thẳng lồng ngực Trần Linh!
Trần Linh hoàn toàn không có ý định né tránh, cứ mặc cho cú đấm của Tịch Nhân Kiệt giáng xuống ngực mình.
Cả người cậu như một quả pháo bị hất văng, đập mạnh vào vách toa, lực đạo khủng khiếp xuyên thấu qua cơ thể khiến vách ngăn kim loại biến dạng, lõm hẳn một mảng lớn.
Máu tươi từ khóe miệng Trần Linh trào ra, xương sườn cậu rõ ràng đã gãy mất vài cái.
Cậu nheo mắt nhìn Tịch Nhân Kiệt đang ở ngay sát gang tấc, khóe môi đỏ thẫm khẽ nhếch lên:
"Sức lực yếu quá đấy, Trưởng quan Tịch."
Tịch Nhân Kiệt ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng thì một luồng lực lượng từ lồng ngực Trần Linh bộc phát, hất văng thân hình anh ta ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một nắm đấm xé gió lao đến nện thẳng vào chính diện khuôn mặt anh ta!
Oành-!!
Tịch Nhân Kiệt bị cú đấm này đánh bay tạo thành một luồng tàn ảnh, tựa như cánh diều đứt dây lao thẳng ra ngoài toa tàu.
Dư chấn của gió nổi thổi tung cả tóc của những kẻ xung quanh.
Lực lượng ẩn chứa trong cú đấm này mạnh hơn gấp ba lần cú đấm lúc nãy của Tịch Nhân Kiệt!
Trần Linh khẽ cử động bả vai, xương sườn bị lún trước ngực đang hồi phục lại với tốc độ mắt thường có thể thấy.
Đôi mắt tựa tử thần của cậu chậm rãi quét qua bên trong toa...
Những tên Người Chấp Pháp còn lại đều nghệt mặt ra vì kinh hãi.
Họ vốn tưởng rằng một Quan Chấp Pháp bậc hai như Tịch Nhân Kiệt sẽ áp đảo hoàn toàn Trần Linh, kẻ mà suy cho cùng cũng chỉ là một lính mới vừa trở về từ Binh Đạo Cổ Tàng không lâu...
Thế nhưng cú đấm tùy tiện của Trần Linh đã đập tan ảo tưởng của họ.
Đám Người Chấp Pháp trên tàu sợ đến mức lông tơ dựng đứng.
Họ đồng loạt giơ họng súng chĩa về phía Trần Linh, nhưng còn chưa kịp bóp cò, những khẩu súng trên tay đã tức khắc biến thành những quả chuối.
Tất cả đứng hình tại chỗ.
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, bóng đen kia đã thấp thoáng hiện ra giữa đám đông.
Ánh thép lạnh lẽo của lưỡi dao găm nhẹ nhàng vạch lên một đường vòng cung, sáu cái đầu người đồng thời bị hất tung lên cao...
Bọn họ trợn trừng mắt, đồng tử tràn ngập nỗi kinh hoàng và ngạc nhiên.
Trong cơn xoay chuyển trời đất, họ nhìn thấy máu của chính mình đang dần nhuộm đỏ chiếc áo khoác đen kia, dường như sinh mạng của họ đều bị hiến tế thành sắc đỏ tươi để tô điểm cho lớp áo của người nọ.
Trần Linh một tay cầm dao, sau khi giết chết sáu kẻ gần nhất trong chớp mắt, bên trong toa tàu chỉ còn lại ba tên Người Chấp Pháp đang sợ hãi thu mình vào góc, tay cầm súng run rẩy không ngừng.
Thấy ánh mắt Trần Linh đảo tới, ba người họ sợ đến mức gần như nghẹt thở.
Họ hét lên một tiếng, nhắm tịt mắt rồi điên cuồng bóp cò!
Đoàng đoàng đoàng đoàng-!
Lần này, súng trong tay họ không biến thành chuối nữa.
Theo tiếng súng nổ vang rền, họ chậm rãi mở mắt ra...
Bóng hình đen kịt kia chẳng biết từ lúc nào đã vòng ra bên cạnh.
Chiếc áo khoác bị máu nhuộm đỏ đến mức gây ghê rợn, cậu tùy ý nhặt một khẩu súng dưới đất lên, chậm rãi mở miệng:
"Tài bắn súng của chúng mày so với lúc giết dân thường thì kém xa đấy...
Sao hả?
Không biết phải nhắm vào đâu à?"
Dưới ánh mắt kinh hãi của cả ba, Trần Linh thong thả giơ họng súng lên chĩa thẳng vào lá lách của chính mình.
"Nhìn cho kỹ vào, tao chỉ thị phạm một lần duy nhất thôi."
Đoàng đoàng đoàng-!
Ba tiếng súng liên tiếp vang lên, đạn bắn xuyên qua cơ thể Trần Linh, dòng máu ấm nóng bắn tung tóe lên mặt ba tên đó tựa như những vệt mực đỏ loang lổ trên trang giấy trắng bệch.
Họ ngây dại nhìn Trần Linh đang cầm súng tự hành hạ bản thân, cả người đều đờ đẫn ra.
Khóe môi đỏ thẫm với nụ cười như có như không kia hệt như một con ác quỷ, khắc sâu vào tâm trí họ.
Một trong ba tên trợn trắng mắt, sợ đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ!
"Bây giờ, đến lượt chúng mày rồi."
Trần Linh vừa chuyển hướng họng súng định ra tay tiếp thì một sợi tơ đen kịt từ xa bay vút tới trong chớp mắt.
Đồng tử cậu khẽ đảo, thân hình không chút do dự lùi thẳng về phía sau!
Oành-!!
Sợi tơ đen kia sắc lẹm như một lưỡi kiếm vô song, trực tiếp chém đôi ngay chính giữa toa tàu, chỉ thiếu một phân nữa là đã lấy đi thủ cấp của Trần Linh.
Khi toa tàu bị tách rời bởi một đường cắt trơn nhẵn, Trần Linh cảm thấy trọng tâm lệch đi, mọi thứ bắt đầu trượt dài theo mặt sàn nghiêng ngả.
Cậu quay đầu nhìn ra cửa sổ phía bên kia, một bóng người áo đen cầm kiếm đang lao tới như sao xẹt!
Trên mũi thanh kiếm thép đó, một sợi tơ đen mảnh đến mức khó lòng nhận ra đang bay múa theo gió, tỏa ra sát khí lạnh lẽo thấu xương.
Thấy cảnh này, Trần Linh không hề hoảng loạn.
Trước tiên cậu trở tay bắn liên tiếp ba phát súng kết liễu ba tên Người Chấp Pháp, sau đó ngửa người ra sau nhẹ nhàng nhảy ra khỏi toa tàu, rơi xuống cánh đồng hoang đầy tuyết trắng.
"Trần Linh, kỹ năng [Huyết Y] của cậu quả thực khó nhằn, nhưng chỉ cần một nhát chém đầu, cậu chắc chắn sẽ chết."
Tịch Nhân Kiệt khàn giọng lên tiếng.
"Và [Phong Ti] thuộc lối [Thiên Lang] bậc hai có thể cô đọng đặc tính sắc bén của mọi binh khí vào một sợi chỉ cực mảnh, sở hữu khả năng chém giết vượt xa bình thường, chính là thiên địch của cậu!"
Khuôn mặt Tịch Nhân Kiệt vấy đầy máu.
Nếu lúc nãy không kịp dùng [Thiết Y] bao phủ đầu, e rằng anh ta đã bị cú đấm của Trần Linh kết liễu tại chỗ.
Dù vậy, lúc này đầu óc anh ta vẫn còn đang ong ong chấn động.
"Vậy sao?"
Trần Linh thản nhiên đáp.
"Nhưng trước tiên, anh phải chém trúng tôi đã."
Sợi tơ đen theo nhịp vung kiếm của Tịch Nhân Kiệt nhảy múa điên cuồng trên không trung như một ngọn roi dài, mặt đất bị chém ra từng vết nứt vỡ hung tợn.
Bóng hình khoác chiếc áo khoác đỏ thẫm linh hoạt vô cùng, luồn lách giữa những đường tơ, mặc cho sợi tơ đen chém phá thế nào cũng không thể chạm đến cậu dù chỉ một chút mảy may.
Ánh mắt Trần Linh liếc nhanh qua xung quanh, ngay lập tức khóa chặt mấy tên Người Chấp Pháp đang tháo chạy dọc theo đường ray, thân hình cậu hóa thành một luồng huyết ảnh vụt đi.
Tim Tịch Nhân Kiệt chùng xuống, anh ta nghiến răng cấp tốc đuổi theo!
Thế nhưng tốc độ của anh ta so với [Huyết Y] đang trong trạng thái trọng thương vẫn còn kém một bậc xa.
Chỉ vài giây ngắn ngủi, khoảng cách đã bị Trần Linh kéo giãn khiến Tịch Nhân Kiệt chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu ta lao vào đám đông, giết chết năm người trong nháy mắt rồi lại đổi hướng truy đuổi nhóm Người Chấp Pháp khác.
Tịch Nhân Kiệt thấy vậy thì lòng nóng như lửa đốt, anh nhanh chóng chuyển hướng, cố gắng đánh chặn Trần Linh ở giữa đường.
Sợi tơ đen quấn quanh mũi kiếm theo cú chém của anh ta quét ngang mặt đất, chiêu nào chiêu nấy đều nhắm thẳng vào điểm yếu!
Nhưng ngay khi sợi tơ đen còn chưa kịp chạm vào Trần Linh, Tịch Nhân Kiệt đột nhiên cảm thấy tay mình nhẹ bẫng.
Anh ta cúi đầu nhìn xuống, đại não ngay lập tức trống rỗng.
Chẳng biết từ lúc nào, thanh kiếm thép trên tay anh đã biến mất, thay vào đó là một chiếc cần điều khiển xe lửa dính đầy máu.
Khắc tiếp theo, một bóng hình đẫm máu tay cầm kiếm thép đã vụt đến trước mặt anh!
"Trưởng quan Tịch."
Giọng nói của Trần Linh tựa như vọng về từ cõi u minh.
"Có phải tôi...
đã quá nể mặt anh rồi không?"
Hết chương 140.