Hài Hước [TRANS] NAGIREORIN A Lukewarm Pain

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
360,018
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
346564992-256-k190585.jpg

[Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
Tác giả: thwzo0211
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nagi thiếp đi trong vòng tay của Reo nhưng sáng hôm sau lại thấy mình ở một nơi xa lạ.

Trong khi đó, Rin chắc chắn rằng cậu đã đi ngủ một mình trong phòng nhưng lại được đánh thức bằng nụ cười của Reo.

Giờ đây, 2 vị tiền đạo khó gần nhất của Blue Lock phải hợp tác với nhau để lấy lại thể xác.

Và biết đâu được, trong lúc tìm cách quay lại thân xác, Nagi sẽ khám phá ra cảm giác dành cho cậu cộng sự tóc tím...

Còn Rin thì sao?

Đây là 1 fic trans đã có sự cho phép từ tác giả.

Các bạn đọc nhấn vào link fic gốc và để lại kudos ủng hộ tác giả nha

Mới cập nhật: lúc đầu mình chưa hiểu ý nghĩa của cụm từ "a lukewarm pain" lắm nên khi dịch gặp những từ như này mình chỉ dịch theo suy nghĩ.

Nhưng giờ với vốn từ phong phú hơn thì tui nghĩ ý nghĩa của nó là "Nỗi phiền phức một cách hời hợt".

Theo mình tìm hiểu thì lukewarm pain có nghĩa là nỗi đau (nỗi khổ) không quá nghiêm trọng, không đủ khiến người ta khó chịu.

Ở đây chắc là tác giả chơi chữ "hời hợt" mà Rin thường gọi với chữ "phiền phức" của Nagi ấy.

Nên tui sẽ cập nhập chap mới và sửa lại những chap cũ để bản dịch mượt hơn nhen.



rinreo​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [TRANS] MISSION: SAVE THE HUNTER
  • [TRANS] HẠNG S MÀ TÔI DƯỠNG THÀNH
  • [Trans] Bình tĩnh nào, khun Rome!
  • [TRANS] MISSION: SAVE THE HUNTER
  • [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Permission


    Tớ vô tình đọc được fic này trên AO3.

    Cốt truyện mới lạ siêu cuốn luôn ấy nên đã xin phép bạn author để dịch.

    Các cậu nếu được hãy nhấn vô link fic gốc và để lại kudos ủng hộ tác giả nha

     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Rin


    Cảm giác mềm mại và ấm áp.

    Thoải mái hơn bất cứ cái giường nào anh ấy từng nằm.

    Đây hẳn là điều mấy đứa trẻ sơ sinh cảm nhận khi ở trong bụng mẹ, quấn trong chiếc chăn ấm áp, an toàn và được yêu thương.

    Nếu anh đã chết và đây là cảm giác của thiên đường, anh sẽ nhắm mắt mà không hề bận tâm hay nuối tiếc.

    Một khi anh mở mắt, thiên đường ngọt ngào này có thể biến mất.

    Nhưng anh biết thứ trước mắt anh chắc chắn đẹp ngoài tầm hiểu biết.

    Vì vậy, Rin mở mắt ra, chậm rãi và không biết điều gì đang chờ đợi.

    Lồng ngực anh thắt lại khi chàng tiền đạo nhận ra mình vẫn đang ở Blue Lock.

    Thực tế là trên chiếc giường quen thuộc.

    Vậy thì tại sao anh lại cảm thấy dễ chịu đến vậy?

    Câu hỏi đã tự trả lời khi có chuyển động bên cạnh.

    Có ai đó đang ở đây!

    Một cơn ớn lạnh đột ngột ập đến khi Rin nhận ra anh ấy đang bị kẹt trong vòng tay của người bí ẩn nào đó.

    Cái quái gì đã xảy ra tối qua vậy?

    Làm thân với đối thủ tuyệt đối không phải một phần trong kế hoạch luyện tập tối của anh ấy.

    Người đó di chuyển, cậu ta đã thức dậy.

    Bây giờ, Rin có thể cảm thấy bàn tay của cậu ta trên đầu anh, vuốt ve anh một cách âu yếm.

    Một phần trong anh sợ phải đối mặt với người lạ này.

    Tuy nhiên, Rin phớt lờ cảm giác bồn chồn trong bụng và quay lại.

    Là Reo.

    Cậu ta đang mỉm cười với anh.

    "Vẫn còn sớm mà.

    Ngủ tiếp đi nào.

    Tớ sẽ gọi cậu dậy sau".

    Giọng Reo nhẹ nhàng như một làn gió mùa hè nhưng nó không thể ngăn nhịp tim của Rin tăng lên quá mức.

    Rin bật dậy như thể bị ong đốt.

    Tại sao tên đầu tím ngu ngốc này lại ở trên giường của anh?

    Kể cả khi Rin bước vào một vũ trụ song song nơi anh ta đào hoa đi chăng nữa thì anh cũng không thể tưởng tượng được mình sẽ làm thân với kiểu người như Reo.

    Có gì đó không đúng!

    "Chuyện gì vậy, Nagi?".

    Người tóc tím hỏi, cặp lông mày ngắn ngủn của cậu ta nhíu lại.

    Nagi?!

    Nhưng Reo đang nhìn vào anh?

    Rin nhìn chằm chằm vào tay anh.

    Chúng... không phải của anh.

    Bây giờ anh mới nhận ra, toàn thân anh cảm thấy khác lạ.

    Sự thật anh vẫn đang mặc đầy đủ quần áo đã giúp xoa dịu một chút.

    "Cái... cái trò đùa bệnh hoạn gì thế này?"

    Reo gãi gãi đầu.

    "Cậu là người đã nói muốn chúng ta ngủ cùng nhau, nhớ chứ?

    Cậu nói giường của tớ thoải mái hơn.

    Tớ đã nói rằng nó sẽ rất chật nhưng cậu không nghe.

    Vì vậy, tớ đã cố gắng làm nó thoải mái nhất cho cậu".

    "Tớ đã nói đây là ý tưởng tồi mà".

    Một giọng nói khác chen vào.

    Khi Rin nhìn vào nơi phát ra âm thanh, là Chigiri, giọng điệu sắc bén của cậu chàng cho thấy cậu ta không vui vì bị đánh thức vào sáng sớm như này.

    "Nagi, đừng có làm ồn khi mới sáng sớm như vậy nữa.

    Chỉ cần quay lại giường của cậu nếu cậu không thích ngủ với Reo".

    "Đừng đặt tôi ngang hàng với tên hời hợt ngu ngốc đó."

    Rin vẫn nhìn chằm chằm vào bàn tay của anh ấy.

    Điều này không thể xảy ra...

    Đây là Blue Lock, không phải một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng nào đó.

    Vậy thì tại sao?

    "Thôi nào, Nagi, đừng giả ngu nữa...

    Tớ muốn ngủ tiếp..."

    Bỏ qua sự khó chịu ngày càng tăng của Chigiri và thậm chí không thèm để ý đến Reo.

    Rin lao thẳng vào phòng tắm, nhìn vào tấm gương như kính chiếu yêu: đôi mắt xám ngái ngủ và mái đầu trắng bù xù.

    Là khuôn mặt của Nagi.

    Nhưng khi Rin tự véo má, xúc cảm đem lại rất chân thực và cơ thể di chuyển theo điều khiển não bộ của anh.

    Hình ảnh phản chiếu trong gương là anh, không nghi ngờ gì nữa.

    Nhưng làm sao điều này có thể xảy ra?

    Và cơ thể thật của Rin đang ở đâu?

    Lẽ nào anh đã thực sự chết rồi...

    Tự thôi thúc chính mình, Rin lao thẳng đến tòa nhà Pháp.

    Cơ thể của anh chắc chắn đang ở đó, nằm ngủ trên giường của mình.

    Nếu anh vừa chết không lâu, có thể ép linh hồn anh trở lại thân xác của mình.

    Không đời nào anh chịu chết trước khi trở thành tiền đạo số 1 thế giới!

    Mặc dù Rin đang lao nhanh hơn trên bất kì trận đấu nào, hành lang của Blue Lock dường như dài vô tận.

    Với cơ thể nặng nhọc và lười biếng của Nagi, chân tay Rin cảm thấy rã rời khi cuối cùng anh cũng bước vào hành lang dẫn đến phòng mình.

    Cuộc chạy đua tuyệt vọng của Rin đột ngột dừng lại khi anh ấy đâm sầm vào một thứ gì đó- đúng hơn là ai đó.

    Cố phớt lờ cơn đau do va chạm, Rin chửi rủa "Tránh ra đi, đồ ngu".

    Không có bất kỳ động tĩnh nào.

    Rin sững người khi nhận ra đó là ai.

    Đây là cơ thể của anh ấy.

    "Ồ, ra là tôi trông như thế này" cơ thể Rin nói, một cách chậm rãi và mệt mỏi khác hẳn với Rin của thường ngày.

    Ngay sau đó, Rin chạm tay vào cơ thể của Nagi.

    "Điều này thật tuyệt.

    Như một bộ phim vậy".

    "Bớt nói nhảm đi" Rin gỡ tay anh ta ra.

    Không cần hỏi thì cả hai cũng hiểu điều gì đang xảy ra: linh hồn của Nagi đang ở trong thân xác của Rin và ngược lại.

    "Trả lại cơ thể cho tao.

    Bất kể mày đã làm gì, hãy trả nó về như cũ.

    Ngay lập tức".

    "Huh?"

    Khuôn mặt Nagi vô cảm như thể hắn không quan tâm đến việc trở thành kẻ trộm xác.

    "Tôi chả làm gì cả...

    À, tôi nghĩ bây giờ tôi cao bằng Reo rồi..."

    Cậu ta dùng tay đo sự khác biệt về chiều cao giữa họ.

    Rin bĩu môi, cố gắng giữ bình tĩnh.

    Không đời nào một tên ngốc đến thế lại thực hiện thành công một cuộc hoán đổi cơ thể ảo ma như này.

    Nghĩ kỹ thì chỉ có một người đủ vặn vẹo trong Blue Lock để dàn dựng nên mớ hỗn độn này.

    "...

    Và đó là tất cả những gì đã xảy ra" Rin kết thúc lời giải thích.

    "Giờ thì đưa mọi thứ về như cũ đi.

    Tôi cho anh 10 giây."

    Trước mặt hai người là Ego, đang ngồi ở bàn và ăn mì gói, hoàn toàn không quan tâm hai kẻ xâm nhập vào phòng hắn.

    Kẻ đứng đầu Blue Lock thậm chí chẳng thèm nhìn lên.

    "Huh?

    Cậu dang đe dọa tôi?

    Đây là cách nói chuyện khi xông vào phòng người khác dù không được mời?"

    "Tôi không có thời gian cho những trò đùa ngớ ngẩn của anh."

    Rin sốt ruột nhịp chân.

    "Trả cơ thể tôi lại đây".

    "Tôi tạo ra Blue Lock để cho ra đời một tiền đạo tối thượng.

    Mọi thứ diễn ra ở đây đều vì mục tiêu đó" Ego giải thích trong khi tay vẫn đang khuấy mì.

    "Vậy anh đúng là tên khốn đứng sau tất cả chuyện này...

    Anh luôn chơi đùa với thân xác của mọi người như vậy sao?"

    "Không, chỉ hai cậu thôi.

    Và thật ra, điều này không phải do tôi.

    Dù sao thì, nếu cậu muốn cơ thể của mình, cậu phải tự tìm cách.

    Và tôi khuyên cậu nên thực hiện nó trước trận đấu tiếp theo.

    Hai cậu nên bắt đầu từ bây giờ đi".

    Ego vẫy tay, ra hiệu hai người rời đi.

    Nhưng Rin chỉ đứng đó khoanh tay.

    "Đồ tâm thần!"

    "Thật là khó nhằn khi phải nói chuyện với anh ta".

    Nagi đứng phía sau anh, mặt không cảm xúc.

    "Cứ hỏi Reo xem."

    Cậu ta thực sự ngu ngốc vậy sao?

    Rin thở dài.

    Nếu phải đổi cơ thể với một trong những tên thiếu suy nghĩ thì kể cả là Zantetsu cũng sẽ hữu ích hơn tên Nagi này.

    "Rồi sao?

    Reo có thể làm gì?"

    "Reo rất thông minh.

    Cậu ấy chắc chắn sẽ biết cần làm gì."

    "Không được" Ego lên tiếng.

    "Nếu cậu nói với bất cứ ai về điều này, tôi sẽ trừ khử cậu khỏi Blue Lock.

    Tất cả các cậu.

    Có nghĩa là bao gồm cả Mikage Reo."

    "Rồi rồi."

    Nagi dường như vẫn không mấy quan tâm- Liệu tên này có bao giờ thể hiện cảm xúc không nhỉ?

    "Dù sao thì Reo cũng sẽ phát hiện ra điều bất thường ngay thôi"

    Rin không đáp lời.

    Thay vào đó, anh rời khỏi phòng Ego và ra hiệu Nagi đi theo.

    "Hãy giải quyết nhanh gọn nào.

    Kể với tao mày đã làm gì hôm qua để chúng ta có thể tìm ra nguyên nhân"

    "Eeh?

    Suy nghĩ phiền phức lắm..."

    Nagi kéo áo lên, đưa tay kiểm tra ngực- ai mà biết anh ta nghĩ gì trong đầu chứ?

    "Tôi sẽ hỏi Reo thử".

    "Mày có nhận ra mày không thể nói chuyện với Reo không?"

    Rin day day thái dương- nói chuyện với Nagi làm đầu anh đau như búa bổ.

    "Đó phải là tao vì giờ tao là mày.

    Còn mày là Itoshi Rin.

    Mà tao thì không bao giờ tương tác với cậu bạn của mày, mày biết điều đó, đúng không?

    Chúng ta thậm chí còn không ở cùng một đội."

    Giọng Nagi đột ngột trở nên nghiêm túc hơn.

    "Nhưng tôi là cộng sự của Reo.

    Chúng tôi đã hứa sẽ ở bên nhau cho đến cuối cùng."

    "Vậy thì mày nên suy nghĩ kỹ đi."

    Rin gay gắt trả lời trong khi mở các cánh cửa trên hành lang để tìm một phòng tập không được sử dụng.

    Tốt hơn hết là không để ai nhìn thấy tổ đội Rin-Nagi này.

    "Ngồi xuống đằng kia đi, cấm rời đi cho đến khi tìm ra cách giải quyết."

    "Eeehhhh..."

    Vậy mà sau cả ngày suy nghĩ, Rin và Nagi vẫn ở nhầm cơ thể và không có bước tiến mới mẻ nào.

    Họ đã thử cùng chạm vào quả bóng đồng thời, tìm kiếm trên mạng bất cứ thông tin nào liên quan.

    Tuy nhiên, không có cái nào hiệu quả cả.

    "Rin...

    Tôi đói....

    Hết pin, chết não...

    Không thể làm gì được nữa..."

    Nagi trông như xác sống, nằm dài trên bãi cỏ nhân tạo như con sao biển bị dạt vào bờ.

    "Được rồi" Rin nhăn mặt.

    Anh cũng cảm thấy kiệt sức.

    Hơn nữa, họ sẽ khó để giải thích sự vắng mặt cả hai cùng lúc cả ngày.

    "Chúng ta sẽ tiếp tục vào ngày mai.

    Mày sẽ giả vờ là tao còn tao là mày."

    Ít nhất thì Ego không hoàn toàn ác độc và đã cho phép họ truy cập vào các bản ghi trên camera của Blue Lock để nghiên cứu cách cư xử của nhau.

    "Nghe có vẻ phiền phức...

    Ah, phiền phức một cách hời hợt?"

    Rin không để tâm trước những nỗ lực sao chép kém cỏi của Nagi.

    Thay vào đó anh ấy lấy một cây bút chì và một mảnh giấy.

    "Mày phải chăm sóc cơ thể của tao.

    Đây, tao sẽ viết ra thói quen hằng ngày của tao.

    Mày phải làm theo nó".

    "Không muốn.

    Như vậy là quá nhiều rồi, tôi không có đủ năng lượng cho tất cả những thứ đó..."

    "Làm đi, đồ lười biếng.

    Hoặc tao cũng sẽ không chăm sóc cơ thể của mày".

    "Ổn mà.

    Reo sẽ chăm sóc nó".

    "Rin ấn mạnh cây bút chì đến nỗi nó gẫy làm đôi.

    "Vậy tao sẽ bảo Reo cút đi.

    Nghiêm túc đi, tại sao mày cứ nhắc đến cậu ta mọi lúc vậy?"

    Rin ghét mỗi lần nghe tên cậu cầu thủ tóc tím, nó gợi cậu nhớ đến sáng nay.

    Cái cảm giác ấm áp ngọt ngào ấy...

    Thứ xúc cảm chưa từng tồn tại trong cuộc sống của Rin...

    "Tôi chỉ cần làm theo danh sách này thôi chứ gì?"

    Cuối cùng Nagi cũng có vẻ hợp tác.

    "Mày tốt hơn nên đối xử tốt với Reo.

    Nếu không tao chắc chắn sẽ giết mày."

    "Thành giao".
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Rin


    Rin thở dài.

    Quá đủ cho một ngày rồi.

    Ít ra Nagi và anh ấy đã thống nhất không tương tác nhiều với những người khác.

    Rin nhanh chóng lấy bữa tối và đem thẳng lên giường.

    " Cậu đây rồi Nagi".

    À phải rồi, tất nhiên Reo sẽ không chịu để yên cho anh...

    "Tớ tìm cậu khắp nơi.

    Cậu dường như biến thành người khác sáng nay.

    Kể cả bây giờ cậu vẫn không giống bình thường lắm.

    Có gì đã xảy ra à?"

    Rin đã nghĩ đến việc phớt lờ Reo nhưng Nagi đang giữ cơ thể anh làm con tin.

    Thêm nữa, Reo trông có vẻ thực sự lo lắng, ánh mắt cậu ta đảo quanh phòng và tay thì liên tục chùi vào quần.

    "Tôi chỉ hơi mệt thôi" Rin cuối cùng cũng trả lời và dán mắt vào màn hình điện thoại.

    Nagi thường chơi game vậy nên làm vậy sẽ trông giống bình thường hơn.

    "Tôi đã luyện tập với Na... với Rin hôm nay.

    Tụi tôi sẽ tiếp tục vào ngày mai vì vậy đừng làm phiền."

    "Hm?

    Có vẻ như cậu đã làm việc rất chăm chỉ!

    Cậu cũng tự giặt đồ hôm nay".

    Vì lý do nào đó, Reo có vẻ ngạc nhiên khi giường của anh ấy gọn gàng.

    Cậu chàng tóc tím ngồi xuống kế Rin- gần đến nỗi cơ thể họ chạm vào nhau- để xoa đầu anh ấy.

    "Good boy".

    Rin liếc nhìn Reo.

    Tại sao anh ta phải ngồi gần đến vậy?

    Khoan nói đến việc Reo ngồi trên giường anh thì chiếc giường vẫn còn rộng.

    "Điều đó có thực sự đáng khen không?

    Chẳng phải cậu nên quan tâm việc của mình thôi sao?

    Thật hời hợt..."

    "Cậu nói chuyện cứ như Rin vậy."

    Reo cười- cậu ta có nụ cười rất đẹp, Rin phải thừa nhận.

    "Tớ biết làm việc chăm chỉ và dọn dẹp rất phiền phức với cậu.

    Đó là lí do cậu xứng đáng được khen ngợi."

    Giọng anh ta nhỏ dần và cau mày "Tớ chưa đủ tốt để thõa mản cậu nên ngày mai tớ cũng sẽ luyện tập chăm chỉ hơn.

    Tớ sẽ không để tụt lại lần nữa."

    Thật thú vị khi quan sát biểu cảm của Reo giống như cầu vồng đầy màu sắc thay đổi.

    Chiếc cầu vồng dường như Rin có thể thao túng chỉ với vài câu nói.

    "Dù sao thì, có vẻ như Chigiri đang tắm."

    Reo đứng dậy và Rin thấy tim mình đập nhanh hơn khi nhìn cậu cởi áo ra.

    Anh ấy chưa chuẩn bị cho phản ứng cơ thể này khi thấy bộ ngực trần của Reo.

    Cảm giác nóng rực nổ ra trong quần của anh, máu dồn xuống nơi đó.

    Nagi nứng cỡ nào vậy?

    Có thể là do họ thường xuyên làm tình?

    Mối quan hệ giữa Nagi và Reo là một bí ẩn với Rin và hướng dẫn của Nagi (đừng làm gì và để mọi thứ cho Reo) không có chút giúp ích nào.

    Cảm giác mất kết nối kì lạ giữa cơ thể và tâm trí, mặc dù tâm trí anh không bị ảnh hưởng bởi một Reo khỏa thân nhưng Rin vẫn đấu tranh tâm lý mãnh liệt.

    Anh không thể ngủ với Reo nhưng anh cũng phải giữ lời hứa với Nagi....

    "Có chuyện gì sao?

    Cậu không làm à?"

    Reo hỏi, dường như không nhận ra ảnh hưởng của mình đến cơ thể của Nagi.

    Làm?

    Vậy ra tên lười Nagi đó là người chủ động trong mối quan hệ này?

    "Tsk, tên ngốc đó tốt hơn là nên hoàn thành toàn bộ danh sách của mình" Rin lầm bầm với chính anh trước khi đứng dậy.

    "Tôi rất mệt nên làm nhanh nào" nói rồi anh tiến đến chỗ Reo.

    Rin không biết anh ấy cần phải làm gì nhưng có thể hôn sẽ là một khởi đầu tốt.

    Như mấy bộ phim vậy, đúng không?

    Hơn nữa, môi của anh và Reo hợp nhau một cách kì lạ- như thể nó sinh ra để dành cho nhau.

    Môi người tóc tím mềm mại và ấm áp, nó làm Rin thấy bồn chồn khó tả.

    Chỉ đến khi anh thấy đôi mắt mở to của Reo, anh biết mình đã nhầm lẫn gì đó.

    Như bị sét đánh, anh dứt khỏi nụ hôn và lùi lại.

    Kể cả khi người đỏ mặt là Nagi không phải anh, Rin vẫn thấy máu nóng dồn lên não.

    Người ta sẽ nói gì trong trường hợp này vậy?

    "Uhm...

    Tôi xin lỗi...

    Tôi không có ý làm gì như vậy..."

    Reo mất 1 phút để tỉnh táo và má cậu vẫn còn vương vài vệt hồng phớt.

    " Nó ổn mà Nagi".

    Cậu đặt tay lên vai Rin.

    "Cậu có thể hôn tớ nếu cậu muốn, dù sao thì cậu cũng là báu vật của tớ mà.

    Tớ chỉ hơi bất ngờ vì cậu không thường chủ động như vậy.

    Nhưng nó ổn mà nếu đây là điều cậu muốn."

    Sự lúng túng tan biến ngay lập tức.

    Reo... thật sự rất tốt bụng.

    "Không, tôi ổn, thật đó."

    "Tớ biết rồi."

    Reo cười như không có gì vừa xảy ra.

    "Vậy chúng ta đến nhà tắm chứ?"

    "Tắm?"

    Tình hình có vẻ đã được giải quyết nhưng thứ rắc rối trong quần Rin vẫn chưa hạ xuống.

    "Không phải hôm nay.

    Ta có thể tắm cùng nhau ngày mai."

    Hy vọng ngày mai anh đã được trở về cơ thể thực và Nagi sẽ tự giải quyết mớ hỗn độn trong quần này.

    Không đợi Reo rời đi, Rin đến giường và trùm chăn che kín đầu.

    Anh chạm vào môi- đây là nụ hôn đầu của anh.

    Kể cả khi đối tượng là Reo, nó vẫn thấy tốt lạ thường.

    Thoải mái hơn khi nghiền nát đối thủ, đến mức anh đã không còn nghĩ đến Sae trong vài giây.

    Nằm trong chăn, Rin nghe tiếng Reo và Chigiri trở lại.

    Đột nhiên, có chuyển động trên giường của anh và Reo nằm xuống ngay cạnh.

    Rin đóng băng ngay lập tức.

    "Cậu đang làm cái quái gì trên giường của tôi vậy?"

    "Thấy chưa?

    Tớ đã nói đây là ý tưởng tồi mà".

    Chigiri nói với ra từ giường của cậu ta.

    "Cậu để Nagi ngủ trên giường cậu một lần và giờ cậu ta hoàn toàn độc chiếm nó luôn."

    Anh lại nhầm lẫn lần nữa!

    Đây là giường của Reo...

    Cái thân xác Nagi này hành xử tự nhiên đến nỗi anh không để ý đây là cái giường anh đã thức dậy sáng nay.

    "Nagi có thể lấy cái giường này nếu muốn.

    Dù sao nó là của ai cũng không quan trọng" Reo đáp lời trong khi xoa đầu Rin.

    Cậu nằm xuống kế bên và mở rộng vòng tay của cậu ta, mời Rin lại gần.

    "Lại đây nào, Cậu nói hôm qua rằng cậu thích dùng tớ như một cái gối ôm mà."

    Không thể cưỡng lại.

    Rin như bị nam châm hút vào Reo và chìm đắm trong hơi ấm của Reo mà không hề suy nghĩ.

    Cậu ta thật tốt bụng... bất kỳ ai kể cả anh cũng không đủ mạnh mẽ để khước từ...
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Rin


    Rin dành cả buổi sáng hôm sau trong căn phòng tập trống mà anh đã tìm ra hôm qua, nỗ lực để giành lại cơ thể.

    Anh đã đăng câu hỏi ẩn danh trên bất cứ trang web nào anh thấy với hy vọng trong 8 tỉ người trên Trái Đất hẳn phải có ai đó gặp trường hợp tương tự.

    Mãi tới tận buổi trưa Nagi mới đến với gương mặt bơ phờ như vừa thức dậy.

    "Mày tới trễ".

    Nghiêm túc thì, Reo nhìn thấy cái quái gì ở tên này vậy?

    "Hành động gì đó có ích để giải quyết thứ này đi, đồ con lười"

    "Tôi đã ngủ quên khi đang thực hiện cái thiền định phiền phức đó" Nagi giải thích và đưa danh sách của Rin ra như mong đợi một lời khen ngợi.

    Mọi mục đều có dấu tích kế bên.

    "Reo?"

    "Còn sống."

    Rin chẳng muốn phí lời với tên này.

    Chẳng có gì đáng công nhận khi hoàn thành tất cả thói quen buổi sáng của anh ấy; dù sau thì Rin vẫn thực hiện nó mỗi ngày.

    "Bây giờ thì làm việc đi.

    Tìm kiếm trên mạng cách giải quyết".

    "Thật á?"

    Nagi dựa vào tường và trượt xuống; không có cái ghế nào trong đây nên họ phải ngồi trên sàn.

    "Cứ hỏi Reo đi cho rồi..."

    "Câm mồm và làm như tao bảo đi.

    À, chải đầu của mày ngay đi, mày đang làm xấu mặt tao"

    "Mái tóc phiền phức của cậu không có trong danh sách vậy nên đừng phàn nàn.

    Tôi sẽ không làm gì với nó đâu, thật tốn sức"

    "Tao không viết nó vì đó là việc người bình thường nào cũng sẽ làm..."

    Nagi không trả lời và sau đó, họ làm công việc của mình trong im lặng- dù Rin có thể thấy Nagi chỉ chơi game trên điện thoại của anh ta.

    Không có gì đáng ngạc nhiên khi anh chẳng có tiến triển gì sau vài giờ trôi qua.

    Cuối cùng, Nagi để điện thoại qua một bên, nhìn vào bức tường xám đối diện.

    "Tôi không muốn làm thói quen buổi tối rồi lại hoàn thành mọi thứ vào ngày mai...

    Thật là đau đầu...

    Ah, phiền phức ghê..."

    "Phiền ..."

    Rin lặp lại.

    Đây là thứ duy nhất Rin đồng ý với Nagi.

    Vậy là phải thêm một đêm giả làm Nagi.

    Chà, ít ra Reo vẫn dễ chịu...

    Khoan!

    Nếu ở trong cơ thể này, anh ấy phải tắm với Reo!

    Tức thì, cơ bắp anh căng ra.

    Anh sẽ không thể kiểm soát được cơ thể khi tên tóc tím đó hoàn toàn khỏa thân.

    "Này, Nagi" Rin nói, không biết nên bắt đầu chủ đề này thế nào.

    "Làm sao mày quản lý cái... làm sao để giấu cái phần biến thái đáng sợ đó của mày khỏi Reo?"

    "Huh?"

    "Ý tôi là, uhm..."

    Rin nhìn lên trần nhà, cố tìm từ thích hợp để nói.

    Đây không phải một trong những thứ anh sẽ nói trước giờ.

    "Kiểu, mày sẽ làm gì khi nó cương lên trong bồn tắm?"

    "À, cái đó à".

    Nagi trông chẳng có vẻ gì là xấu hổ, mặt anh ta vẫn như bình thường.

    "Reo luôn chăm sóc nó."

    "Reo... chăm sóc nó?

    Trong phòng tắm?"

    Mặt Rin chuyển từ đỏ sang đen.

    Ai lại có thể nói điều đó một cách bình thản như vậy?

    Nagi gật đầu.

    "Cậu ấy nói rằng nó có nghĩa là tôi khỏe mạnh.

    Ah, cậu ấy nói không ai nên nhìn thấy vì họ sẽ hiểu lầm.

    Reo sẽ tạo rất nhìu bọt xung quanh nó hoặc dùng cái khăn để che.

    Nó thường ra sau một lúc nên không có gì đáng lo hết."

    Làm sao Nagi có thể nói những thứ này với gương mặt thẳng thắn như vậy chứ?

    Và cái mối quan hệ kỳ lạ gì thế này?

    "Vậy mày chả bao giờ làm gì với nó?"

    "Chà, tôi không phải kiểu người chủ động...

    Nói mới nhớ, nó không như vậy khi tôi ở trong cơ thể của cậu."

    Nagi chọc tay vào đũng quần.

    "Tôi nghĩ nó chết rồi.

    Hm... có thể dương vật của cậu không thường cương lên vì nó quá nhỏ...".

    Anh nói thêm bằng giọng điệu chậm rãi và vô cảm.

    "Đó là kích thước bình thường đồ ngu!

    Mày là người duy nhất kỳ quặc ở đây".

    Rin nghiến răng.

    "Và đừng chạm vào chỗ đó trừ khi mày thực sự cần thiết."

    Không đợi câu trả lời, Rin đứng dậy và rời đi.

    Sự kiên nhẫn của anh với tên tóc trắng hời hợt này đã đến giới hạn

    Sau buổi trưa với Nagi, Rin rất cần xả stress.

    Vì vậy, anh thoải mái nằm trên giường Reo và bật một bộ phim kinh dị anh từng coi.

    Tuy nhiên, sự yên bình không kéo dài khi Reo trở về sau khi luyện tập.

    Rin dừng bộ phim.

    "Tại sao cậu lại hợp tác với tên ngố-...

    ý tôi là với tôi?"

    "Hửm, sao cậu lại thắc mắc điều này?"

    Reo có vẻ đang nhìn quanh để dọn phòng nhưng nhanh chóng bỏ cuộc vì Rin đã cất đồ gọn gàng trước.

    Không còn gì để bận tâm, Reo ngồi xuống kế Rin và dựa vào anh.

    "Bởi vì cậu là báu vật của tớ Nagi, tớ đã nói điều này rất nhiều rồi mà.

    Dù sao, bộ phim này giống kiểu mà Rin sẽ thích.

    Tớ thấy cậu càng ngày càng trở nên giống anh ấy..."

    Mặc dù Rin cố sao chép cách cư xử của Nagi nhưng anh biết mình không thể qua mặt Reo.

    "Bây giờ tôi đã khác.

    Và cậu biết đó.

    Tại sao cậu không nói gì?

    Cậu không hỏi tôi đã làm gì cả ngày."

    "Đúng là cậu trở thành một người hoàn toàn khác sau một đêm.

    Rin hẳn là để lại rất nhiều ấn tượng với cậu.

    Nhưng nó vẫn ổn nếu cậu muốn giống với Rin.

    Dù là cậu của trước đây hay bây giờ thì đều tuyệt vời hết."

    Giọng Reo mềm mại như một cái chăn bằng nhung đắt tiền mà Rin muốn bọc bản thân trong nó.

    "Và với những gì cậu đang làm với Rin, tớ vui vì cậu có thể thân với một người bạn tuyệt vời như anh ấy.

    Tớ chắc cậu sẽ học được rất nhiều thứ."

    "Vậy... nếu tớ hành xử như Rin, nó sẽ ổn chứ?"

    "Chắc chắn rồi, nếu đó là những gì cậu muốn."

    Reo cười.

    Như trút được gánh nặng trên vai, Rin cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

    Tất cả áp lực trước đây đã tan biến.

    Bên cạnh Reo, anh ấy có thể là chính mình mà không cần lo lắng.

    "Vậy tôi sẽ tắm một mình từ bây giờ."

    "Đúng rồi, nghe giống điều Rin sẽ làm".

    Reo vui vẻ xoa đầu Rin.

    "Anh ấy không hòa đồng với mọi người lắm.

    Tớ chắc anh ấy sẽ rất vui nếu có cậu làm bạn."

    "Tớ không nghĩ vậy...".

    Nếu không xảy ra vấn đề với cơ thể của họ, Rin thà chết còn hơn gọi tên thua cuộc Nagi đó là bạn.

    Dành thời gian với Reo rất tuyệt.

    Có ai đó để nhắn tin.

    Dựa vào nhau khi cùng xem phim.

    Ngủ chung và thức dậy trong cái ôm ấm áp của ai đó.

    Được chấp nhận khi là chính bản thân anh.

    Được yêu thương vô điều kiện.

    Bây giờ, mọi thứ đều tuyệt nhưng một khi lấy lại cơ thể, Reo sẽ lại là một đối thủ hời khác mà anh phải nghiền nát...
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Rin


    Vào ngày hôm sau, Rin cho rằng anh đã dành đủ thời gian với Nagi rồi.

    Nghĩ đến tên lười biếng hời hợt tóc trắng đó khiến anh nghiền nát thức ăn trong miệng mạnh hơn mức cần thiết.

    "Cậu đã tự ăn xong rồi à, Nagi.

    Cậu đang làm rất tốt trong việc trở thành Rin!"

    Reo ngồi kế bên với nụ cười tươi thường ngày.

    "Tớ nghe Bachira nói rằng Rin ngồi thiền mỗi buổi sáng.

    Tụi mình cũng thử nó nào!"

    Vì vậy, Rin theo Reo đến phòng tập.

    Anh không dám thiền hoặc làm những thói quen buổi sáng vì nó sẽ không giống với Nagi.

    "Nagi bị sao vậy?

    Sao cậu ấy lại ngồi đấy?"

    Chigiri hỏi khi cậu vừa vào phòng tập.

    "Sssh!"

    Reo đáp lời thay, cậu đang ngồi kế Rin, vắt chân bắt chéo và chuẩn bị thiền.

    "Đừng làm phiền tụi tớ, mình và Nagi đang bắt chước Rin.

    Nagi muốn trở nên giống cậu ấy."

    "Huh?

    Sao phải vậy?"

    Chigiri hỏi, không hề hạ giọng.

    "Sao lại là Rin?

    Chẳng phải trở thành người vô lo vô nghĩ như Bachira sẽ tốt hơn sao?

    Hoặc là thành một vị thần công minh như Kunigami chẳng hạn?"

    "Nagi có thể là bất cứ ai cậu ấy thích.

    Điều quan trọng là cậu ấy đang rất nỗ lực nên đừng làm phiền."

    "Rồi rồi, Rin 2.0" Giọng Chigiri đã hạ xuống như thể cậu chẳng quan tâm và Rin nghe thấy cậu chàng đã rời đi ngay sau đó.

    Thật tuyệt khi có người giải quyết những thứ nhỏ nhặt như vậy cho anh ấy, Rin nghĩ trước khi làm trống não để thiền.

    Sau khi anh đã hoàn thành việc thiền, Reo vẫn ngồi kế anh ấy, mắt cậu ấy nhắm lại.

    Nhìn Reo cố gắng thật... dễ thương.

    Mặt cậu ấy nhìn yên bình với đôi môi mím chặt.

    Nó mềm mại hơi vẻ ngoài, Rin đã nếm thử nó.

    Ngay tức thì, Reo mở mắt và Rin giật mình lùi lại.

    Nhưng Reo có vẻ đã biết Rin nhìn mình vì cậu bò lại gần Rin hơn.

    Reo để môi mình chạm vào môi Rin.

    Sự kết nối kỳ diệu kết thúc sau vài giây khi cậu cầu thủ tóc tím lùi lại, hai má hơi ửng đỏ.

    Có thể Nagi đã đúng, Rin nghĩ khi anh chạm tay lên môi mình, nơi Reo vừa ở đó giây trước.

    Reo có thể đọc được suy nghĩ, giúp cuộc sống dễ dàng hơn và luôn đồng ý bất cứ yêu cầu gì của Nagi.

    Nếu họ phải nói sự thật chuyện này với ai đó, người ấy hẳn phải là Reo.

    Không, Reo xứng đáng được biết.

    Lừa một người tốt bụng và tử tế như Reo thật ác độc.

    Chưa để lời thốt ra khỏi miệng- anh ấy không thể mạo hiểm để bị loại khỏi Blue Lock.

    "Tớ vừa phát hiện một vài thói quen của Rin.

    Cậu sẽ biết thôi, theo thời gian, cậu sẽ ngày càng giống Rin hơn Rin nguyên bản!"

    Reo nở nụ cười đầy tự tin với anh và giọng câu ta có vẻ rất vui- hình như đã quên đi nụ hôn vừa rồi.

    "Chúng ta nên luyện tập cùng nhau để tớ có thể thay đổi phong cách của mình cho phù hợp với cậu.

    Cậu sẽ tập với Rin hôm nay chứ?"

    "Tớ có thể chơi như Rin?"

    Rin hỏi lại, nghe nhiệt tình hơn bình thường.

    "Huh?

    Không phải đó là mục đích mà cậu muốn sao chép Rin sao?

    Để trở thành cầu thủ số một?"

    "Tất nhiên.

    Hoàn toàn chính xác.

    Tớ sẽ luyện tập với cậu hôm nay."

    Bên cạnh Reo, anh có thể thể hiện ra con người thật của mình bất kể thân xác anh là ai đi nữa.

    Không còn lý do gì để đi chung với tên Nagi vô tích sự đó nữa.
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Reo


    Lời của tác giả: Đây là góc nhìn của Reo.

    Cậu ấy không biết về việc hoán đổi cơ thể nên anh ấy gọi Nagi dù đó là Rin trong cơ thể Nagi.

    Hy vọng nó không quá khó hiểu.

    Khả năng bắt chước Rin của Nagi tốt hơn Reo tưởng.

    Cậu không thể rời mắt khỏi đường chuyền của Nagi- chúng vụng về hơn Rin một chút nhưng chắc chắn chỉ cần luyện tập vài lần là cậu ấy sẽ thành một bản sao hoàn chỉnh của Rin.

    "Ah, lỗi tớ" Reo xin lỗi khi Nagi thất bại trong việc nhận đường chuyền của cậu.

    Thay vì chạm chân Nagi, quả bóng lại bay ra khỏi sân và đập vào tường phòng tập.

    Với vẻ cau có trên gương mặt, cậu lắc lắc chân- bằng cách nào đó thì cậu không thể chơi như bình thường hôm nay.

    Kể cả thiên tài như Nagi cũng không thể nhận đường chuyền của cậu...

    "Tớ không chắc hôm nay mình bị sao nữa.

    Xin lỗi vì đã làm vướng chân cậu ...

    Tớ sẽ luyện tập chăm chỉ hơn!"

    Nagi hơi nhướng mày- từ khi anh ấy quyết định trở thành Rin, gương mặt anh trở nên nhiều biểu cảm hơn.

    "Nếu cậu chuyền tệ thì tôi đã không luyện tập với cậu rồi.

    Cậu chơi đủ tốt để hỗ trợ cho tôi."

    "Cậu đang... cố gắng cổ vũ tớ à?"

    Reo loay hoay với chiếc dây buộc tóc để giấu đi sự bối rối.

    "Không có!

    Tôi không có thời gian cho mấy thứ vô nghĩa như vậy."

    Nói rồi Nagi quay đi, Reo có thể thoáng thấy mặt cậu ấy hơi đỏ lên.

    "Dù sao thì đến giờ ăn trưa rồi."

    "Chắc chắn rồi, cùng đi ăn nào.

    Cậu đã làm việc vất vả nên giờ là lúc nghỉ ngơi."

    Reo lấy nước cho Nagi.

    Tuy nhiên trên tay Nagi đã cầm một chai nước rồi.

    Với một chút thất vọng, Reo lấy chai nước của mình.

    Sự tự lập đột ngột của Nagi làm Reo thấy lồng ngực thắt lại và nặng trĩu.

    Đây hẳn là cảm giác của ba mẹ khi thấy con họ trưởng thành- khác là Nagi đã thay đổi chỉ trong vài ngày.

    Cậu ấy có vẻ không thích gần gũi hơn...

    Tổng kết lại thì Nagi mới này có vẻ lạ lẫm.

    Sự kết nối giữa họ không còn ấm áp nữa.

    Tuy nhiên, một Nagi mới trưởng thành và độc lập không có gì xấu, cậu ấy có sự hấp dẫn mới mà Reo chưa thể hiểu được.

    Reo lắc lắc đầu.

    Cần phải dừng lại thôi!

    Mặc kệ việc Nagi muốn thay đổi như nào, điều quan trọng không phải là cậu nhớ Nagi cũ thế nào mà là cậu phải ủng hộ Nagi.

    Dù sao thì, cái tôi của cậu là giúp Nagi trở thành tiền đạo giỏi nhất!

    "Cậu đang làm gì vậy?"

    Nagi hỏi.

    "Ah, không có gì.

    Đi ăn thôi.

    Lên nào, tớ sẽ cõng cậu."

    "Nếu cậu vẫn còn năng lượng để cõng tôi thì cậu nên chạy thêm vài vòng nữa."

    Nagi đáp lời.

    "Thêm nữa, cơ thể này- ý tôi là tôi cao và nặng hơn cậu, điều đó có thể làm cậu bị thương.

    Nếu có gì đó, tôi sẽ là người cõng cậu, không phải ngược lại."

    Nghe Nagi nói, Reo chớp mắt vài lần.

    "Cậu đang... lo lắng cho tớ à?"

    "Không có!"

    Nagi đáp lời, giọng có vẻ lớn hơn cần thiết.

    "Tôi đi đây!"

    Reo đóng băng mất một lúc, nhìn vào bãi cỏ.

    Nỗ lực bắt chước Rin của Nagi hoàn toàn hoàn hảo, cách cậu ấy chơi và nhận đường chuyền giống hệt Rin dù chỉ sau vài ngày tập cùng tiền đạo tóc đen.

    Trong khi Reo phải xem đi xem lại video trận đấu của Rin để bắt chước vài chuyển động của anh ấy.

    Như mong đợi từ báu vật của cậu- Nagi ở một đẳng cấp khác!

    Cậu phải luyện tập nhiều hơn từ giờ để Nagi không bỏ cậu lại lần nữa...

    Khi Reo đã bắt kịp Nagi, cậu thiên tài tóc trắng đang ăn.

    Reo lấy thức ăn của mình và ngồi đối diện Nagi.

    Vì vẫn còn sớm nên canteen hầu như không có ai.

    "Này" Nagi đột nhiên lên tiếng.

    "Cậu nghĩ gì về Rin?"

    "Rin?"

    Reo nghĩ về nó.

    "Cậu ấy mạnh mẽ, kỹ thuật cậu ấy hoàn toàn ở đẳng cấp khác.

    Thêm nữa, cách cậu ấy đối đầu với Sae trong trận U20 làm tớ nhớ tới lúc tớ đuổi theo cậu.

    Tớ biết cảm giác chưa đủ tốt với ai đó là như nào..."

    "Huh?

    Tại sao cậu lại phải đuổi theo tôi?"

    Nagi hỏi.

    "Cậu vốn đã mạnh hơn tên ngố- mạnh hơn tôi rồi.

    Tôi chỉ giỏi trong việc cân bằng bóng nhưng cậu có thể làm được rất nhiều thứ khác."

    "Cảm ơn, Nagi".

    Tất nhiên Reo biết những lời Nagi nói không phải sự thật, nhưng cậu vẫn biết ơn vì lời cổ vũ.

    Nó không giống điều Nagi cũ sẽ làm.

    "Cậu thật sự nói nhiều lời động viên hôm nay đấy"

    "Tôi không.

    Đó là bởi vì cậu tự hạ thấp bản thân.

    Dù sao thì..."

    Nagi đặt mạnh muỗng xuống khay.

    "Tôi đã ăn xong rồi, đi trước đây"

    Lần thứ hai trong ngày Reo nhìn bóng lưng Nagi rời đi.

    Sẽ tốn nhiều thời gian hơn để làm quen với nagi mới này.
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Nagi


    Lời của tác giả: Như đã hứa, đây là góc nhìn của Nagi!

    Từ khía cạnh người viết, nó khá là khó khăn- Nagi không nói nhiều lắm và tất cả những gì anh ấy làm là nhìn vào gương mặt của Reo (và một vài chỗ khác nữa lol) nhưng tôi hy vọng nó vẫn đọc được.

    Nagi ngáp trong khi tích vào danh sách của Rin.

    Mục tiếp theo là yoga, cái này không quá khó.

    Cơ thể của Rin tự nhớ hết động tác nên anh có thể thực hiện nó như bật chế độ lái tự động.

    Reo sẽ khen ngợi anh khi cậu ấy ở đây...

    Reo...

    Đã là ngày thứ ba ở trong cơ thể của Rin và Reo vẫn không đến đây...

    Chắc chắn là Reo sẽ tự phát hiện ra điểm lạ thường thôi.

    Vậy thì tại sao cậu ấy vẫn chưa đến gặp cậu?

    Ở trong cơ thể Rin thật phiền phức...

    Cậu ta dường như bị liệt dương.

    Và trong lồng ngực, nơi đáng ra phải là trái tim thì nơi đó dường như chỉ có một lỗ trống.

    Và mỗi lần Reo đi ngang, cái lỗ bí ẩn đó lại to hơn.

    Có thể nó sẽ hút anh ấy vào như cái lỗ đen và anh sẽ biến mất...

    "Rin, cậu tới trễ trong buổi chụp hình!" một trong những đồng đội của Rin lên tiếng- Nagi không quan tâm đến việc nhớ tên của họ.

    "Không muốn đi..."

    Anh đáp lời dù chả ai lắng nghe.

    Theo định kỳ, những thành viên nổi tiếng trong Blue Lock được triệu tập để chụp hình cho tư bản phát hành goods.

    Cho đến nay thì Nagi đã mặc đồng phục Blue Lock, đồ trượt ván, đồ truyền thống của Trung Hoa, suits, và những bộ đồ khác mà anh đã quên mất.

    Trong khi cố gắng chụp hình trong studio, Nagi tự hỏi nếu mục tiêu thực sự của Blue Lock là tìm kiếm Japan's next top model thì chắc chắn Reo sẽ chiến thắng...

    Trong studio, trái tim đã tan vỡ của anh bỗng đập loạn khi nhìn thấy Reo đang cười với đôi mắt nhắm tịt lại, cậu ấy hẳn đang rât vui vẻ.

    Chủ đề hôm nay là cross-dressing và Reo đang mặc đồng phục nữ sinh Hakuho.

    ...

    ...

    ...

    Não Nagi dường như ngừng hoạt động.

    Tất cả những gì anh làm là nhìn vào Reo- cậu ấy thật xinh đẹp... và có gì đó khác nữa mà Nagi không thể gọi tên.

    Cái dương vật được cho là đã chết của anh dựng lên khi Reo quay lại và chiếc váy tốc lên.

    "Che lại đi Reo.

    Có một tên biến thái đang nhìn chằm chằm vào cậu."

    Giọng của Rin cắt ngang cơn nứng.

    Tất nhiên là tên phiền phức đó cũng đang ở đây rồi, hắn đang mặc đồng phục thể dục nữ của Hakuho.

    Rin cởi áo khoác ngoài mà buộc nó quay hông Reo để che đùi của cậu ấy.

    "Chà, đúng hơn là hai tên biến thái", anh ấy thêm vào, nhìn thẳng vào Isagi.

    Mặt Isagi đỏ lên.

    "Tớ- tớ chưa thấy gì hết!

    Tớ thề!"

    "Ổn mà" Reo đáp lời- cậu ấy cố gắng rặn nụ cười gượng để che đi vẻ xấu hổ.

    "Đó là lỗi của tớ.

    Tớ chắc chắn rằng họ đã cố tình làm cho váy ngắn hơn.

    Tớ đoán là vì mục đích fanservice. ta có thể dọa kiện Blue Lock để được chia lợi nhuận.

    Ta sẽ thu được rất nhiều tiền!"

    "Không phải cậu đã giàu sẵn rồi sao?"

    Rin hỏi trong khi nhìn Reo cẩn thận chỉnh sửa cái áo khoác để che đùi.

    Reo không được mặc áo khoác của Rin và để Rin chạm vào người- Rin không phải cộng sự của Reo!

    Toàn cảnh nhìn có vẻ kỳ lạ.

    Khi Nagi bước về phía trước, Bachira bất chợt xuất hiện ngay trước mặt.

    "Rin Rin, cậu chưa mặc đồng phục kìa" Cậu tiền đạo Barcha, người đang mặc một cái váy mùa hè với họa tiết hoa hướng dương, cười tươi và đưa cho anh một đống quần áo.

    Nagi không quan tâm đến Bachira, thay vào đó anh đi thẳng đến chỗ Reo.

    May mắn là đồ của anh ấy kèm một cái áo khoác đạp xe.

    "Reo... lấy nó đi"

    Reo trưng ra nụ cười lịch sự- kiểu cười dành cho những người xa lạ, dù nó vẫn rất xinh đẹp.

    "Cảm ơn Rin.

    Cậu thật chu đáo nhưng tớ đã có áo khoác của Nagi rồi.

    Tớ ổn mà nên đừng lo.

    Tớ nghĩ nó rất hợp với cậu đấy."

    Ngực Nagi thắt lại và cảm thấy khó thở.

    Tại sao Reo lại từ chối anh ấy?

    Sao Reo lại nói chuyện xa lạ như thế với cậu?

    Không biết làm như nào, anh chỉ đứng đó như cái cây mọc lộn chỗ.

    Tất cả những gì cậu có thể là nhìn tên của Reo và Rin được gọi và họ cùng chụp hình chung.

    Reo đã quên đi sự hiện diện của anh...

    Và Rin đã thay thế anh như một người cộng sự mới của Reo...

    Cái cơ thể phiền phức của Rin đã mỏi mệt từ khi Nagi thức dậy nhưng bây giờ nó thậm chí còn nặng nề hơn.

    Nagi phải dựa vào tường để đứng vững.

    Có lẽ anh nên chết đi...

    Kể cả khi anh chết đi cũng không thay đổi được gì.

    Thực tế thì anh thà chết còn hơn quay lại cuộc sống xám xịt mà không có Reo...

    "Rin, chuyện gì vậy?"

    Giọng Bachira vang lên.

    "Mặt cậu tái nhợt như gặp ma vậy!

    Có lẽ cậu nên nằm xuống nghỉ một lát?

    Đi nào, tớ sẽ đưa cậu đến phòng y tế"

    Nagi không đủ sức để phản đối.

    Trong cơn mê man, anh để Bachira dẫn mình đi.

    Khi Nagi tỉnh lại lần nữa, anh thấy mình đang nằm trong bệnh xá với Rin bên cạnh.

    Mặc bộ đồ bó sát của Blue Lock, vẻ cau có trên gương mặt cho thấy anh ta đang tức giận.

    "Này đồ ngu chết tiệt, tao đã bảo mày phải chăm sóc cho cơ thể của tao mà"

    Nagi xoa xoa thái dương.

    Phải mất vài giây anh mới nhớ ra chuyện gì đã xảy ra.

    "Đây là lỗi của cậu.

    Cơ thể này như bị hỏng vậy.

    Đau chết đi được"

    "Đau?

    Ở đâu cơ?"

    "Đây" Nagi chỉ vào ngực mình.

    "Trái tim của cậu không hoạt động bình thường.

    Đúng hơn thì tôi nghĩ nó đã chết rồi"

    "Không lý nào, tôi chưa bị đau tim bao giờ" Rin nhíu mày.

    "Chúng ta không thể mạo hiểm gọi bác sĩ- không biết họ sẽ đưa cơ thể này đến đâu, vậy nên cởi áo ra đi để tôi kiểm tra."

    Nhưng ngay khi Nagi thấy tay Rin đang kiểm tra ngực mình, cánh cửa mở ra và Reo xuất hiện- lông mày cậu ta hơi nhướng lên, chắc là Reo đang lo lắng.

    Nó trông khá đẹp.

    Tiếc là cậu ấy không còn mặc váy đồng phục nữa...

    Chà bộ đồ bó sát của Blue Lock cũng rất hợp với Reo, đôi khi Nagi có thể nhìn thấy núm vú của Reo...

    "Xin lỗi vì đã xen vào" Gương mặt Reo chuyển từ lo lắng sang ngạc nhiên.

    "Uhm, kệ đi, tớ đi đây, tớ chưa thấy gì đâu.

    Hãy gọi cho tớ khi cậu cần nhé Nagi"

    "Tôi chỉ kiểm tra drama queen đây liệu có một trái tim hoạt động bình thường hay không thôi" Rin giải thích như một lẽ hiển nhiên và rút tay ra khỏi bộ ngực trần của Nagi.

    "Cậu ta đang cảm thấy đau tim"

    Reo trông có vẻ buồn- nhưng vẫn xinh đẹp.

    "Huh?

    Rin có vấn đề về tim à?"

    "Tớ không phải Rin.

    Tớ là Nagi.

    Reo... cậu không biết à?"

    Nagi nói lớn.

    Vậy là Reo không biết gì về vụ hoán đổi thân xác?

    Nhưng cậu ấy rất thông minh vậy tại sao lại không nhận ra?

    "Ôi trời, có lẽ cậu ấy thật sự bị bệnh, ta cần gọi cứu thương ngay!"

    Reo hốt hoảng- nhưng vẫn xinh đẹp- và tay cậu ấy run lên, Reo tìm kiếm điện thoại của mình.

    "Nagi, giữ Rin bình tĩnh cho đến khi xe cứu thương đến!"

    "Không khoan đã!"

    Rin nắm tay Reo.

    "Cơ thể của tôi ổn, anh ta chỉ làm quá lên thôi"

    "Vậy cậu ấy không bị bệnh?

    Và "cơ thể của tôi" là sao?"

    Reo nhìn từ Rin tới Nagi.

    "Có phải đây là lý do Rin hành xử như Nagi?

    Ngay từ buổi chụp hình, cậu ấy giống như Nagi.

    Có gì xảy ra với hai người vậy?"

    Rin thở dài.

    "Được rồi, tôi sẽ giải thích nó".

    P/s: Chap này ả Nagi khen Reo xinh nhiều ghê
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Nagi


    Chap này vẫn là Nagi's POV nha

    "Vậy các cậu thực sự hoán đổi thân xác..."

    Reo kết luận sau khi nghe lời giải thích từ Rin.

    "Cậu tin à?"

    Rin hỏi lại, hơi nghiêng đầu và nhướng mày.

    "Tất nhiên!

    Nagi sẽ không nói dối với tớ vì nó rất phiền phức, đúng không?"

    Reo nhìn vào anh và gọi tên Nagi.

    Đúng với linh hồn bên trong.

    Giờ thì Nagi thấy mình dễ thở hơn và cơn đau ở tim cũng dần biến mất.

    Reo không chia tay với anh- cậu ấy chỉ không biết sự thật.

    "Thêm nữa là người này đem lại cảm giác giống Nagi của tớ hơn".

    Reo tiến lại kế Nagi và xoa đầu anh.

    Cậu ấy đang cười, có nghĩa là Reo đang vui, vẫn thật xinh đẹp.

    "Tớ đã rất bối rối khi thấy cậu tại buổi chụp hình.

    Cảm giác cậu giống Nagi nhưng lại mang vẻ ngoài của Rin.

    Tớ đã không biết làm gì lúc đó!"

    "Reo~ tớ đã muốn nói với cậu sớm hơn nhưng Ego nói anh ta sẽ trừ khử chúng ta..."

    Sức nặng của bàn tay Reo trên đầu anh thật dễ chịu và Nagi hơi dụi đầu về phía Reo.

    "Rồi mày vẫn nói với cậu ta, đồ ngu" Rin rít lên với tông giọng trầm từ phía bên kia giường.

    "Ah, đừng lo về việc bị đào thải.

    Thật vô lý" Reo nói- cậu ấy có vẻ hào hứng, nụ cười của cậu thậm chí còn tươi hơn.

    "Nếu Ego nói bất cứ gì, chúng ta sẽ dọa công bố với mọi người rằng anh ta thử nghiệm trên cơ thể các cậu.

    Chà, trước khi việc đó xảy ra, hãy trả 2 cậu về như cũ đã.

    Hẳn là rất khó khăn để giả làm Rin đúng không Nagi?"

    "Cậu biết phải làm gì à?"

    Rin hỏi.

    "Tôi đã cố thử mọi thứ."

    "Hmmm, như Ego đã nói thì nó dường như vì mục đíc- Khoan, vậy người đã hôn tớ là Rin?!"

    Tức thì, Reo trông như muốn biến mất khỏi Trái Đất, vệt đỏ lan từ má đến tai- cậu ấy vừa xinh vừa dễ thương.

    "Mày làm gì cơ?!"

    Nagi ngay lập tức căng thẳng.

    Đây là một cảm giác mới lạ mà anh chưa từng trải qua- không ai ngoài anh được hôn Reo.

    "Mày dám lợi dụng Reo?

    Tao sẽ giết mày, tên khốn lông mi dưới!"

    Mặt Rin đỏ lên và anh ta đảo mắt khắp phòng khi đáp lời.

    "Tao nghĩ tao phải làm vậy.

    Đó là lỗi của mày khi không đưa ra lời chỉ dẫn rõ ràng cho tao!"

    "Khoan đã Nagi!"

    Reo đặt tay cậu ấy lên vai Nagi, ngăn Nagi đứng dậy khỏi giường.

    "Rin chỉ cố trở thành cậu.

    Mối quan hệ của chúng ta không dễ để giải thích với người khác".

    Reo hơi dừng lại trước khi tiếp tục với giọng nhỏ hơn, mắt dán chặt trên nền nhà- dễ thương đến mức não Nagi ngừng hoạt động.

    "Bên cạnh đó, tớ... tớ không ghét nó..."

    "Cậu thích nó?"

    Nagi và Rin hỏi cùng lúc

    "Thì..." má Reo đỏ ửng.

    "Tớ đoán cảm giác thật tốt khi được kết nối...

    Tớ không biết...

    Tớ cũng đã hôn lại cậu ấy...

    Xin lỗi, Rin.

    Nó hẳn là ghê tởm với cậu lắm."

    Mọi thứ dần trở nên sai sai rồi.

    Nagi siết chặt chăn.

    "Mày bắt Reo đáp trả cái hôn của mày?!

    Tránh ra đi Reo, tớ phải giải quyết tên khốn này."

    Nhưng Reo không di chuyển, vẫn để tay trên vai Nagi.

    Thay vào đó, cậu ấy trông hối lỗi- thêm một biểu cảm dễ thương khác.

    "Đó là lỗi của tớ, Nagi.

    Rin không làm gì sai cả"

    "Đừng xin lỗi về nụ hôn..."

    Rin dừng lại.

    "Nó cũng không... tệ"

    Nếu Reo không giữ tay anh lại, Nagi chắc chắn sẽ nhảy bổ vào và đấm cho Rin một phát.

    "Nhưng Reo... còn nụ hôn đầu của tớ thì sao..."

    "Hm?

    Tớ không nghĩ cậu sẽ quan tâm đến những thứ như thế."

    "Tớ không, cho đến bây giờ..."

    Anh tự hỏi tại sao mình lại quan tâm điều này đến thế?

    Có phải vì thứ gì đó đã lớn lên trong lòng anh và hút cạn Nagi như một con muỗi?

    "Tớ sẽ tìm cho cậu một cô gái để hôn sau khi Blue Lock kết thúc.

    Nhưng trước đó, cậu nên mặc lại áo vào, tớ không muốn cậu bị cảm đâu."

    Tại sao Reo lại nghĩ anh muốn hôn một người lạ?

    Điều đó nghe thật tởm.

    Thêm nữa, họ có nhau mà.

    Nagi không định nghĩa được mối quan hệ của họ nhưng anh ấy biết chắc hôn một người khác có nghĩa là ngoại tình...

    "Tớ không muốn hôn ai khác ngoài cậu Reo...".

    Anh dơ 2 tay lên để Reo có thể mặc áo cho anh.

    Đầu Reo hơi nghiêng qua và chớp mắt nhanh- thật đẹp...

    "Cậu muốn tớ hôn cậu à?"

    "Yeah" Nagi đáp lại ngay lập tức.

    Mối quan hệ của họ luôn có gì đó khác biệt giữa những người khác và Nagi không biết tại sao.

    Nó vẫn ổn vì anh có một người tuyệt vời như Reo làm cộng sự.

    Nhưng có thể một nụ hôn sẽ giúp họ thành một cặp đôi đúng nghĩa?

    Một cách thận trọng, Reo ngồi bên mép giường và hướng về trước để mặt họ kề nhau.

    Nagi có thể thấy ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt tím của Reo, điều đó ngay lập tức đánh bại anh.

    Cảm giác như Reo giấu cả một vũ trụ trong đôi mắt ấy với những vì sao và một tinh cầu màu tím khổng lồ.

    "Cảm giác lạ thật đấy, nhìn cậu trong hình dạng của Rin nhưng lại là Nagi"

    "Đúng mà, tớ là Nagi của cậu" Nagi đáp lời vì anh thích nghe giọng của Reo.

    Mặt Reo giờ gần ngay trước mắt Nagi, môi Reo hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười nhẹ- nó thậm chí còn đẹp hơn bình thường...

    Nhưng môi anh không cảm nhận được gì.

    Thay vào đó, anh nhận được một cái chạm nhẹ mềm mại bên má.

    Cảm giác tất cả tình yêu đều gói gọn trong cái chạm khẽ như mùa xuân ấm áp lượn đến và dừng lại ngay trên má anh.

    Một xúc cảm quá đỗi dịu dàng...

    Nhưng tại sao Reo không hôn môi anh?

    Nagi thường biết ơn bất cứ hành động nào Reo làm với anh.

    Nhưng ngay lúc này, anh cần một cái hôn thật sự để kiểm tra cái cảm giác nổ tung kỳ lạ trong bụng.

    "Reo, thêm lần nữa đi..."

    "Thêm nữa à?"

    Mặt Reo đã đỏ ửng lên vì nụ hôn.

    Nagi gật gật đầu.

    "Tim tớ thấy tốt hơn rồi, bác sĩ Reo.

    Nhưng cơn đau đang dần quay trở lại."

    "Tớ phải làm gì để giúp cậu đây..."

    "Chỉ cần nhảy tới bước giải quyết chuyện hoán đổi thân xác" Rin chen vào, gõ cộc cộc ngón tay lên giường.

    "Oh đúng rồi" Reo vội vàng lùi ra xa Nagi và Nagi thấy trống vắng kỳ lạ.

    Khi cậu ấy nói tiếp giọng điệu đã bình thường như một doanh nhân.

    "Có nhiều cách để thử.

    Dễ nhất là đến thẳng chỗ Ego.

    Như tớ đã nói, chúng ta sẽ dọa tuyên bố anh ta thử nghiệm trên các cậu"

    "Nhưng Reo...

    Ego nói ổng không làm điều này."

    "Ah, đừng lo về những chi tiết nhỏ!"

    Reo đáp lời, không một chút lo lắng- cái vẻ tự tin ấy vẫn quá đỗi xinh đẹp...

    "Quan trọng là chúng ta nói gì.

    Ta có thể thuê một đội ngũ chuyên gia để phân tích sóng não của 2 cậu hay gì đó tương tự.

    Chà, ta cũng có thể thuê họ để chữa cho 2 cậu luôn.

    Nó thậm chí còn nhanh hơn."

    "Huh... như mong đợi từ người thừa kế nhà Mikage, Reo..."

    "Dù tớ không chắc ta có nên làm vậy không" Reo tiếp tục.

    "Tớ nghĩ ta cần xem nó như một bài tuyển chọn khác để vượt qua.

    Cách Ego đề cập nó như thể anh ấy muốn các cậu học được gì đó."

    "Chính xác là gì?"

    Rin hỏi lại.

    "Chà, tớ không chắc lắm.

    Hãy gặp nhau vào ngày mai và tìm ra nó.

    Nagi cần được nghỉ ngơi hôm nay."

    Cuối cùng, vẻ cau có trên gương mặt Rin đã biến mất và anh ta dường như đánh giá cao Reo.

    Reo thật tuyệt, cậu ấy có thể làm những người khó tính như Rin cũng phải thích cậu ấy!

    Và bây giờ, điều đó thật có ích.

    Nagi cuối cùng cũng có thể lười biếng như trước.

    "Này Rin, thỏa thuận kết thúc rồi.

    Danh sách của cậu thật phiền phúc, tớ không làm nó nữa đâu."

    "Mày không được tự ý quyết định mọi thứ như vậy.

    Nếu mày bỏ qua, tao sẽ đâm một nhát vào cơ thể này."

    "Huh?

    Đừng tự làm mình bị thương, Rin!

    Danh sách gì cơ?

    Thỏa thuận gì?"

    Reo thêm vào, nhìn thẳng vào Nagi.

    "Reo~~ Rin bắt tớ làm cả đống thứ phiền phức mỗi ngày" Nagi giải thích "Và khi tớ hoàn thành xong hết thì những gì cậu ta làm là phàn nàn vì tớ chưa chải tóc.

    Thật là phiền phức..."

    "Nó chỉ là thói quen buổi sáng và chương trình luyện tập hàng ngày.

    Đừng có phóng đại, đồ lười"

    "Oh, ra vậy" Reo bóp nhẹ cánh tay Nagi- lúc này nhìn cậu ấy giống một giáo viên, hmmm, vẫn xinh.

    "Chà, quan trọng là cậu phải chăm sóc cơ thể Rin đúng cách.

    Tớ biết cậu ghét nhưng chỉ cần hoàn thành thói quen của cậu ấy và chải tóc là được mà.

    Đừng lo quá, ta sẽ tìm cách trở về cơ thể ngay thôi!"

    "Cậu rất ngoan mà đúng không Nagi?"

    Reo nói và xoa nhẹ đầu Nagi.

    Cho dù Nagi ở trong cơ thể của anh hay là Rin thì lời khen ngợi của Reo vẫn mang đến cảm giác tuyệt vời nên mọi nỗ lực chắc chắn đều xứng đáng.

    "Bây giờ cậu nên nghỉ ngơi đi.

    Vấn đề về tim có thể trở nặng hơn" Reo nói, tay đặt xuống vai Nagi.

    "Tớ sẽ ở bên cạnh cậu cho đến khi cậu ngủ"

    Nagi định sẽ không bao giờ ngủ để Reo ở bên anh mãi nhưng lần đầu tiên kể từ khi trong cơ thể Rin anh cảm thấy thoải mái đến mức không thể mở mắt...
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Rin


    Chương này là Rin's POV nha

    "Hai người lại chia tay à?"

    Chigiri hỏi vào sáng hôm sau khi cậu ấy đang chuẩn bị luyện tập.

    Kể từ khi Reo biết sự thật thì Rin đã ngủ một mình trên giường Nagi.

    Nó có ảnh hưởng đến anh hơn anh tưởng- chiếc giường thì lạnh và trống vắng hơn khi thiếu Reo.

    Đó là do phản ứng tự nhiên của cơ thể hay do anh nhớ Reo?

    Rin cũng không biết nữa.

    "Đừng nói vậy, Nagi và tớ sẽ chiến thắng World Cup cùng nhau" Reo đáp lời.

    Cậu cầu thủ tóc tím đang ngồi trên giường, dõi mắt theo Chigiri.

    "Thêm nữa là tụi tớ không có đang hẹn hò"

    "Làm sao cậu thắng World Cup khi Nagi còn không luyện tập?

    Nếu việc này còn tiếp diễn, cậu ta thậm chí có thể không được vào sân trong trận kế"

    Rin ngầm đồng ý với Chigiri.

    Tên lười Nagi này đáng ra nên dự bị từ lâu rồi mới đúng.

    Ít ra việc đó có thể giúp anh tránh nhiều việc rắc rối.

    "Tớ đã nói rồi mà, Nagi giờ đang luyện tập với Rin.

    Cậu cũng nên tìm một cộng sự đi"

    Bởi vì Reo cho rằng Nagi sẽ rất khổ sở khi cứ giả vờ là Rin nên cậu ấy đã nói với mọi người rằng Nagi và Rin đang bắt chước nhau.

    Cậu ấy giải thích rằng sao chép một người khác là cách tốt nhất để tìm ra điểm yếu của họ và học cách chơi mới.

    Bằng cách nào đó- hẳn là đúng ý Reo- lời nói của cậu ấy đã lan rộng và giờ các cầu thủ Blue Lock đều đang tìm đối tượng để bắt chước.

    "Đi mà nói với Kunigami ấy."

    Chigiri nhún vai.

    "Tớ không muốn đến tòa nhà Đức nữa đâu, Bachira bắt chước Isagi như cứt ấy.

    Dù sao thì, tớ nên đi luyện tập để không ngồi dự bị như Nagi."

    "Nagi sẽ không ngồi dự bị!"

    Reo nói to nhưng cậu chàng tóc đỏ đã rời đi.

    Giờ thì họ ở một mình, Reo đặt cuốn sổ ghi chú kế bên.

    "Được rồi Rin, hãy tìm cách để cậu trở về cơ thể cậu"

    Nhờ có Reo mà giờ họ có thể thoải mái ngồi trên giường mình thay vì trốn trong phòng tập trống nào đó.

    Rin ước gì mình đã nghe Nagi nói sớm hơn...

    Ngay sau đó, cánh cửa lại mở ra và con lừa lười biếng tóc trắng đó bước vào.

    Rin thấy nhẹ nhõm hơn chút vì ít nhất cậu ta đã chải lại mái tóc nên nó không khác bình thường lắm.

    "Xong hết rồi..."

    Nagi lầm bầm trước khi đi thẳng đến giường Reo.

    "Oh, cậu hoàn thành danh sách nhanh quá!

    Tốt lắm Nagi!"

    Reo xích qua để Nagi có chỗ nằm xuống.

    "Cậu cảm thấy tốt hơn hôm nay chưa?

    Tim cậu sao rồi?"

    "Tớ ổn nhưng tớ đã làm việc rất cực khổ đó" Nagi nói trong khi lựa tư thế nằm thoải mái và lấy điện thoại ra.

    "Thật là phiền phức..."

    "Mọi chuyện còn lại trông cậy vào cậu đó Reo..."

    Nagi nói, cậu ta đã vào ván game rồi.

    "Tất nhiên rồi, cứ để tớ"

    Trông như Nagi cố tình nằm dài trên giường Reo, nằm sấp xuống và giơ hai chân đung đưa trên không, vì vậy sẽ không còn chỗ cho Rin.

    Đính chính là Rin không hề muốn ngồi trên giường Reo nhá!

    "Trước tiên thì ta nên nhìn vào điểm yếu của Nagi, nó có thể đem lại gợi ý nào đó?"

    "Cậu ta không hợp tác, giao tiếp kém, lười biếng và biến thái" Rin trả lời ngay lập tức vì anh tin rằng Reo sẽ không thấy bất cứ điểm yếu nào của Nagi.

    "Nghe có vẻ đúng..."

    Nagi đáp với giọng điệu vô cảm, vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại "Cảm ơn vì đã giúp..."

    Tên chết tiệt này!

    Hắn ta thậm chí còn không bác bỏ tức là hắn nhận thức được hết điểm yếu của mình mà không cố khắc phục nó.

    "Nagi đừng nói thế!

    Những cuộc trò chuyện giữa chúng ta đều tốt mà, cậu cũng rất hợp tác với tớ, lười biếng không thành vấn đề.

    Và cái biến thái từ đâu ra vậy?

    Hãy tập trung vào những thứ cậu thực sự cần học hỏi."

    Rin sẽ để Reo và Nagi tự giải quyết vấn đề của họ- có vẻ là họ sẽ không thể tiến triển thêm gì.

    Reo hoàn toàn mù quáng trước tình yêu vô tận như Mặt Trời cậu ta dành cho Nagi.

    Ngước lại thì Nagi hoàn toàn hấp thụ hết tình yêu của Reo mà không thèm đáp lại.

    Tình yêu là khái niệm quá xa vời với Rin.

    Lần cuối anh cảm nhận nó đã quá lâu đến nỗi anh chẳng nhớ nó như nào.

    Bây giờ, anh và Reo là hai thái cực đối lập- một người chơi bóng vì tình yêu và người còn lại nuôi dưỡng đam mê nhờ sự căm ghét và tức giận với anh trai.

    Và thật tình cờ, mọi thứ dường như đều liên quan đến nhau.

    Những gì anh cần học đã rõ ràng như đèn ban ngày.

    Reo sẽ là giáo viên của anh và môn anh cần học không gì khác ngoài tình yêu.

    "Cái trò đùa quái quỷ gì đây trời..."

    Rin lầm bầm với chính mình.

    Giờ thì cuộc đời anh như trở thành bộ amine shojo.

    Rin nghiến răng, liếc sang Reo.

    Tiền đạo tóc tím là người duy nhất trong Blue Lock anh thấy đáng yêu.

    Nếu anh phải trong mối quan hệ yêu đương với ai đó, đối tượng phải là Reo.

    Nhưng nó sẽ là đường một chiều.

    Reo- bằng cách nào đó mà Rin không hiểu- chỉ để mắt đến mỗi Nagi.

    Rõ ràng là giờ cậu ấy đã đối xử với Rin khác.

    Trước đó, Reo đã hiểu ngay anh muốn một nụ hôn khi Rin mới chỉ nhìn vào môi cậu.

    Nếu giờ anh nhìn chằm chằm vào nó, những gì Reo làm là hỏi có gì dính trên mặt mình à.

    Nhưng mà có lẽ tình đơn phương là tốt nhất cho anh.

    Anh đã quen là một người cô độc và tính cách nghiêm túc của anh sẽ chỉ đem lại đau khổ cho đối phương...

    Vì vậy, kể từ hôm nay, Itoshi Rin sẽ yêu Mikage Reo, một tình cảm đơn phương.

    Đây là cách để lấy lại cơ thể của anh!
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Rin


    "Đây.

    Cầm đi" Rin đứng trước giường Reo, chìa ra một chai nước.

    Reo không di chuyển, vẫn đang ngồi trên giường cậu với cuốn sổ ghi chú trong khi Nagi nằm kế bên, đủ gần để họ chạm vào nhau, đang chú tâm vào ván game.

    "Oh, cậu tốt thật đó.

    Cảm ơn Rin" Reo nhận lấy và mở chai nước.

    "Của tôi đâu?"

    Nagi hỏi.

    "Tôi cũng khát"

    "Tự lấy đi" Rin rít lên.

    Anh đã đi lấy gì đó để uống cho mình.

    Thực hiện kế hoạch của mình, anh đã mang thêm một chai cho Reo.

    Nhưng nhìn Reo bây giờ, có lẽ kế hoạch của anh quá lộ liễu?

    "Tôi mang theo vì nó chỉ có 2 chai ở đó!"

    Rin không biết tại sao anh lại ngại và ngay lập tức quay về giường của mình.

    "Uống của tớ nè Nagi" Reo đưa chai nước cho Nagi và cậu ta ngay lập tức uống hết chai.

    "Wow, hẳn là cậu khát nước lắm" Reo bình luận trước khi đứng dậy.

    "Đợi chút, tớ sẽ lấy thêm cho cậu"

    "Mày là con bò à?"

    Rin hỏi sau khi Reo rời phòng.

    Nagi không nhìn lên.

    "Bò à, hẳn là tuyệt lắm...

    Bò không phải làm việc"

    Thật à, làm sao có ai chịu đựng nổi tên này quá 5 giây?!

    "Reo thấy cái đéo gì ở mày vậy?"

    "Khum biết~~ Tôi cũng tự hỏi sao Reo lại thích tôi đến vậy... dù cậu ấy siêu giàu nhưng vẫn gọi tôi là kho báu của cậu ấy...

    Ah, chết rồi..."

    Nagi thêm vào, nhìn vào điện thoại với biểu tượng Game Over trên đó.

    Rin định mở miệng đáp lời thì im bặt khi cửa mở và Chigiri xuất hiện.

    "Rin?"

    Chigiri chớp mắt vài lần.

    "Cậu làm gì ở đây vậy?"

    "Này, mày là Rin đấy" Rin rít lên sau khi Nagi phớt lờ câu hỏi.

    Nhưng tất nhiên là tên ngu đó chẳng giả vờ làm Rin nữa.

    "Giường của Reo rất thoải mái...

    Nó cũng thơm nữa..."

    Anh sẽ không bao giờ nói vậy!

    Rin nghiến răng nhưng anh cũng không thể giải thích nên tốt nhất là im lặng.

    "Ah, Chigiri" Giọng của Reo ngay lập tức xua tan đi sự căng thẳng của Rin.

    Người tóc đỏ quay sang nhìn Reo.

    "Không biết sao mà giường của cậu ngày càng nổi tiếng.

    Giờ thì Rin cũng đang quanh quẩn ở đó.

    Tớ thắc mắc giường ở nhà của cậu trông ra sao đấy...."

    "Ah, tớ đã nói với cậu là Nagi và Rin đang bắt chước nhau mà.

    Cậu biết Rin không làm gì hời hợt mà."

    "Hmmm, quả là Rin.

    Cậu ấy luôn giỏi trong mọi việc cậu ta làm" Chigiri trả lời.

    "Nhận tiện thì tớ nghe nói Kunigami đang tìm ai đó để hợp tác sau khi thấy Isagi sao chép Bachira đó.

    Cậu nên đến đó đi"

    "Thật á?

    Cậu ta thật là...

    Dù sao thì tớ đi đây" Chigiri lấy khăn và rời đi nhanh chóng.

    "Chắc chắn rồi" Reo gật đầu trước khi đóng cửa lại.

    Cậu đặt chai nước xuống giường để Nagi có thể dễ dàng với lấy rồi ngồi kế Nagi.

    "Giờ thì trở lại công việc nào!

    Cho đến nay thì ta vẫn chưa tìm thấy điều gì cậu cần học tập.

    Ý tôi là không phải cậu luôn có động lực chơi bóng sao..."

    "Thật luôn à?

    Sau những gợi ý tôi cho cậu?"

    Giờ thì Rin muốn tự đập đầu vào tường ngay lập tức.

    Nhiệm vụ của Nagi chắc là cũng tương tự với Rin.

    Tình cảm của Nagi cho Reo cũng rõ ràng như Reo với Nagi nhưng Nagi chưa bao giờ bày tỏ nó.

    Có thể, mục đích của việc hoán đổi với Nagi là tách cậu ta khỏi Reo để cậu ta nhận thức được tình cảm của bản thân- cái này có vẻ không hiệu quả lắm khi Nagi đang nằm chung 1 giường với Reo.

    Nếu Rin là kiểu người tình cảm, anh sẽ ngưỡng mộ cách hai người này luôn tìm về nhau.

    Nhưng tiếc là không phải.

    Vậy nên anh đang thấy rất ngứa mắt đây.

    "Có thể bắt đầu với kỹ năng giao tiếp của mày để như người bình thường?"

    "Không muốn...

    Tôi không muốn nói chuyện với cậu" Nagi đáp lời với giọng vô cảm thường thấy.

    Rồi cậu ta quay ra gọi Reo với thái độ khác hẳn.

    "Reo~, hôn tớ đi~"

    Rin không hiểu việc lấy lại cơ thể và những nụ hôn liên quan thế nào nhưng anh không phải người duy nhất bối rối bây giờ.

    "Eh?

    Giờ á?"

    "Ừm" Nagi xác nhận.

    "Nó là phù hợp"

    "Phù hợp?"

    Reo nhắc lại với sắc hồng trên mặt

    Nó khá là dễ thương đó nhưng bụng Rin thấy nhộn nhạo khó chịu khi Nagi mới là người khiến Reo bày ra biểu cảm như vậy.

    "Tớ không thể làm vậy, Nagi.

    Chúng ta thậm chí không phải là người yêu..."

    Nagi không đáp lời, anh chỉ nhìn chằm chằm vào điện thoại.

    Reo mở miệng rồi lại không nói gì.

    Bầu không khí lúng sau đó làm Rin khó chịu.

    "Này, Reo, cậu thích sao chép kỹ năng của tôi đúng không?"

    "Uhm, nhưng không hẳn là thích" Reo đáp lời trong khi mân mê cây bút.

    "Nó giống như tớ không thể bắt chược cậu được"

    "Cậu có..."

    Rin không chắc làm sao để mở lời câu hỏi.

    Anh không thường mời người khác hoặc làm thân với ai đó.

    "Cậu có muốn..."

    Anh lại dừng lại.

    Nó có thể nghe thân thiện hơn nếu anh cười vì vậy anh cố kéo miệng lên một xíu.

    "Đi với tôi đến phòng tập, tôi sẽ giúp cậu"

    Rin mím môi, Anh đã làm hỏng nó!

    Bây giờ thì anh trông như Nagi khi ra lệnh cho Reo.

    May mắn là Reo không để ý lắm.

    "Cậu sẽ tập với tớ ư?

    Cảm ơn Rin.

    Cậu thật tốt!

    Tớ đoán luyện tập có thể nảy ra những ý tưởng mới!"

    Rin chỉ thấy khó chịu với Nagi khi anh và Reo rời phòng.

    Nếu tên ngốc đó cứ hành động như vậy, hắn sẽ mất Reo mãi mãi...
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Rin


    "Nagi đã tránh mặt tớ 2 ngày rồi!

    Tớ nghe bảo cậu ta đi với Isagi!"

    Reo đá mạnh trái bóng vào cột khung thành, nó bật lại và lăn đến đâu đó trên sân.

    "Làm như tớ quan tâm ý!

    Chẳng thèm!"

    Rin chỉ im lặng quan sát Reo.

    Trong hai ngày vừa qua, họ đã luyện tập cùng nhau mà không có mặt Nagi.

    Trong khi Rin tận hưởng sự yên bình hiếm hoi thì tinh thần của Reo có vẻ tụt xuống qua từng ngày.

    "Cậu có nghĩ là do tớ không đủ tốt để giúp cậu ấy không?"

    Reo hỏi, nhìn vào Rin.

    "Có thể là Isagi có ích với Nagi hơn tớ?...

    Không, không ai biết rõ Nagi bằng tớ!

    Phải không Rin?"

    "Cứ kệ con lười ngu ngốc đó đi" Rin tự hỏi sao anh vẫn đủ kiên nhẫn để trả lời Reo sau 2 ngày nghe bài ca Nagi miết này.

    Với những người khác có lẽ anh đã không tiếc lời chửi nhưng đây là Reo, anh không thấy phiền lắm.

    Thành thật thì anh thấy tự giận bản thân hơn vì anh không thể làm gì khác, anh không thể chữa lành vết thương Nagi gây ra cho Reo.

    Như thường lệ, Reo phớt lờ câu trả lời của anh.

    "Hoặc cậu có nghĩ do tớ đã không hôn cậu ấy không?

    Cậu ấy trông hơi lạ sau lần đó".

    Sau khi vô tình đá phải một quả bóng khác, Reo tiếp tục.

    "Nhưng không phải do tớ không thể hôn Nagi.

    Cậu ta không hiểu cách các mối quan hệ hoạt động- tớ không thể lợi dụng sự thiếu kinh nghiệm của cậu ấy đúng không?

    Lỡ cậu ấy hiểu lầm thì sao?"

    "Hmm, hắn ta ngu vậy cũng có thể đấy..."

    "Không đúng!"

    Reo bảo vệ ngay lập tức.

    "Nagi rất thông minh, cậu ấy luôn đạt điểm cao và có bất cứ gì cậu ấy muốn!"

    "Nếu cậu nghĩ vậy..."

    Rin tự hỏi tại sao Reo phải làm quá việc không hôn Nagi.

    Dù sao thì lúc Rin và Reo thiền cùng nhau, Reo đã hôn anh mà không chần chừ.

    Có gì khác đâu?

    Khoan, có thể bởi vì đó anh?

    Có khi nào Reo chỉ thích hôn anh chứ không phải Nagi?

    Rin để tay mình chạm vào môi, nơi mà anh đã cảm nhận môi của Reo trước đó.

    Ngay lập tức anh thấy bụng mình nhộn nhạo.

    Nếu Reo không thích Nagi theo kiểu lãng mạn thì sao?

    "Tớ sẽ gặp Nagi vào ngày mai, tớ sẽ không đối xử tốt với cậu ta nữa!

    Tớ sẽ nói cậu ta tự lấy nước đi!"

    "Chắc rồi..."

    Rin thở dài.

    Kể cả khi nó là thật thì cũng không đồng nghĩa rằng anh sẽ có cơ hội!

    Thật ra thì anh không muốn một cơ hội.

    Tình đơn phương của anh không nên được đáp lại, nó sẽ chỉ khiến Reo đau khổ hơn cả bây giờ.

    Reo ngồi sụp xuống và đôi mắt anh không còn lấp lánh những vì sao như thường.

    "Chắc chắn là do tớ chưa đủ tốt, tớ lại bị Nagi bỏ lại rồi.

    Mình không muốn mất Nagi lần nữa..."

    Một trái bóng khác lăn đến chân Rin nhưng anh không quan tâm- anh đang bận quan sát Reo.

    "Tại sao tất cả giá trị của cậu đều gắn liền với Nagi vậy?

    Thật thảm hại làm sao."

    "Huh?

    Không phải cậu cũng vậy sao?

    Giá trị của cậu cũng phụ thuộc vào anh trai?"

    Rin khịt mũi.

    Reo nói đúng, trong một thời gian dài, những gì anh quan tâm là nghiền nát Sae và kể cả bây giờ, anh vẫn chưa thoát khỏi cái bóng quá khứ.

    "Ít nhất tôi chưa bao giờ than vãn về nó."

    "Nhưng cậu vẫn phải chịu đựng nó.

    Như tớ vậy...".

    Ngay lập tức Reo trở về dáng vẻ bình thường, giọng vẫn thoáng chút tủi thân nhưng đã đỡ hơn.

    "Tớ nói nhiều quá phải không?

    Tớ xin lỗi.

    Rin...

    Cậu đã làm rất tốt."

    Một lúc ngắn sau đó, Rin thấy tay Reo đang xoa đầu anh.

    Anh đã làm rất tốt.

    Chưa ai từng nói với anh thế bởi vì hành trình trả thù anh trai của Rin luôn đơn độc.

    Nghe những lời đó từ Reo cùng với bàn tay Reo trên đầu anh đã làm giảm sự căng thẳng vô hình trong Rin.

    "Cảm ơn" anh đáp, giọng như một đứa trẻ đang ngại ngùng.

    Áp lực chưa đủ tốt, nỗi sợ thất bại, anh hiểu cảm giác của Reo.

    "Cậu biết đó, cậu cũng đã đủ mạnh mẽ"

    Rin không biết anh có làm đúng không hay Reo thấy thế nào nhưng anh vẫn đặt tay lên đầu Reo, bắt chước xoa đầu Reo.

    Tóc cậu ấy thật mềm mại.

    Anh chợt nhận ra không đời nào Reo thích nó nên đã nhanh chóng rút tay lại.

    Nhưng Reo đã đáp lại bằng nụ cười tươi.

    "Cảm ơn Rin.

    Cậu là một người tốt đó.

    Ở với cậu luôn làm tớ thấy được an ủi"

    Người tốt?

    Reo nghĩ thế ư?

    "Tôi không tốt"

    "Rồi rồi.

    Tớ đã thấy bình tĩnh hơn nhiều rồi."

    Reo nắm tay đặt trước ngực.

    "Tớ phải tin tưởng Nagi.

    Trong vòng tuyển chọn hai, tớ cũng nghĩ cậu ấy đã bỏ rơi mình nhưng Nagi chỉ muốn mạnh mẽ hơn...

    Tớ đoán là cậu đã đúng, giao tiếp giữa tụi tớ thật tệ"

    "Hầu hết là do Nagi" Rin đáp lời trước khi anh chuyền quả bóng cho Reo.

    "Ta tiếp tục chứ?"

    "Chắc chắn rồi!"

    Khi đá bóng cùng nhau anh nhận ra khả năng học hỏi của Reo rất tốt và sự vui vẻ khi chơi bóng của cậu đã truyền cho Rin.

    Chơi với Reo vui đến nỗi anh quên mất thời gian.

    "Nghỉ một chút nhé" Reo gợi ý, họ đã tập vài tiếng rồi.

    Rin gật đầu và tiến về bên kia sân, lau sơ mồ hôi.

    Reo đã thực sự bắt kịp anh.

    "Cậu hẳn đã luyện tập nhiều lắm" Rin bình luận trong khi lấy chai nước của Reo và đưa cho cậu.

    Ngón tay họ chạm vào nhau trong một giây khi Reo nhận lấy chai nước.

    Reo chắc hẳn đã bị tĩnh điện vì trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy anh thấy như có dòng điện truyền xuống ngón tay mình.

    "Cảm ơn.

    Thật tuyệt khi được tập với cậu."

    Reo cười và ngồi xuống bãi cỏ nhân tạo.

    "Tớ không phải thiên tài như Nagi nên tớ phải tập luyện nhiều hơn.

    Kể từ khi tớ đặt mục tiêu World Cup..."

    Rin ngồi xuống kế Reo nghe cậu kể về lúc khám phá ra bóng đá, đối mặt với sự phản đối từ bố mẹ và gặp được Nagi.

    "Vậy cậu cũng là thiên tài" Nhìn cách Reo chơi, Rin không nghĩ anh chỉ mới chơi bóng gần đây.

    Chế độ tập luyện dày đặc của Reo khiến anh nhớ đến bản thân nhưng anh đã tuân theo nó nhiều năm rồi.

    Nếu họ gặp nhau sớm hơn... liệu cuộc sống của anh có khác đi không?

    "Trong mắt tớ, cậu là một thiên tài.

    Cậu luyện tập chăm chỉ và cậu có tài năng.

    Cậu thật sự là một người đáng để đánh bại...

    Này Rin" Reo bất chợt nhìn vào anh với đôi mắt tím xinh đẹp khiến anh không thể không chú tâm vào nó.

    "Cậu đã tìm ra cậu cần học gì chưa?

    Tớ không chắc mình sẽ hữu ích với Nagi nhưng tớ có thể giúp cậu"

    "Ổn mà.

    Tôi..."

    Rin dừng lại.

    Sẽ ổn thôi nếu anh kể với Reo, cậu ấy sẽ không đánh giá anh.

    Nhưng nó không làm anh bớt ngại đi chút nào.

    Rin quay qua chỗ khác để không phải đối mặt với Reo, anh tiếp tục với giọng nhỏ hơn.

    "Tình yêu.

    Đó là thứ tôi cần học- Tôi sẽ giết cậu nếu cậu dám kể với ai khác!"

    "Câu sẽ không làm vậy đâu, cậu là người tốt mà" Reo đáp lại với giọng ngọt ngào nhất mà Rin từng nghe.

    "Tớ sẽ không nói với ai đâu, hứa đó.

    Tớ sẽ giúp cậu- cậu sẽ thấy thôi, ta sẽ giải quyết nó ngay lập tức!"

    Những tia sáng từ Reo đã chạm đến cả góc tối nhất nơi trái tim Rin ẩn náu.

    "Xem nào...

    Tớ đoán bước đầu để yêu bản thân là nhận ra cảm xúc của mình.

    Cậu thấy sao?"

    Reo mong đợi nhìn anh.

    "Giận và buồn?"

    Rin nghĩ.

    Làm sao mà việc luyện tập với Reo lại biến thành một buổi trị liệu tâm lý?!

    Nhưng Reo đã đúng, có lẽ phải yêu bản thân mình trước khi học cách yêu người khác.

    "Còn cậu thì sao?

    Cậu cũng không yêu chính mình đúng không?"

    Dù Reo không đáp lại nhưng Rin đã biết câu trả lời.

    Reo dành tất cả tình yêu của mình cho người khác và đó là lý do Rin yêu cậu.

    "Cậu cũng phải học với tôi."
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Nagi


    Lời của tác giả: Trong chương này, ngoại trừ Reo Nagi và Rin thì mọi người đều không biết việc hoán đổi thân xác nên họ gọi Nagi là Rin và Rin là Nagi.

    "Đã được tự do!"

    Bachira hét lên bầu trời sau khi xe bus của Blue Lock thả họ xuống trạm xe ở Tokyo.

    Bất ngờ chưa, Ego đã hủy trận đấu kế tiếp và cho mọi người nghỉ ngơi những ngày cuối tuần sau khi khu phức hợp Blue Lock không đạt chuẩn về mặt sức khỏe và an toàn.

    Mặc dù điều đó không có gì đáng ngạc nhiên vì họ chưa từng nhìn thấy lối thoát hiểm hay chuông báo cháy trong toàn bộ tòa nhà.

    Ngoài ra còn có các khiếu nại về việc không đủ nhân viên y tế và thiết bị khác, chưa tạo điều kiện cho người khiếm khuyết và không đáp ứng vấn đề ăn uống của cầu thủ.

    "Thật đáng xấu hổ khi lợi nhuận họ thu được từ việc bán goods của ta đều dùng để trả tiền phạt" Reo bình luận- Nagi yêu sự phấn khích của Reo mỗi khi cậu nói về tiền bạc; nó làm gương mặt Reo thậm chí còn sáng hơn bình thường.

    "Ngay từ đầu việc xây dựng tòa Blue Lock đã là không sáng suốt, nó sẽ tiết kiệm hơn nếu thuê một tòa nhà..."

    "À nói về goods..."

    Chigiri chỉ vào một cửa hàng bên kia đường.

    Hai cửa sổ lớn phía trước được trưng bày những tấm poster có mặt họ.

    "Muốn đến xem thử không?"

    Igarashi đã chạy thẳng đến chỗ họ.

    "Tôi sẽ mua hết tất cả goods của tôi!"

    Nagi không hiểu tại sao mọi người lại thích đến vậy nhưng khi thấy Reo đã đi trước cùng Chigiri, anh cũng theo họ vào cửa hàng.

    Đó là một cửa hàng bán quà lưu niệm và kệ hàng Blue Lock được trưng bày ở tủ phía sau cửa vào.

    Vì vẫn còn sáng sớm nên không có khách hàng nào khác ngoài họ.

    Trước khi Nagi kịp nhìn thấy gì, anh đã nghe Igarashi than phiền về việc anh ta có quá ít goods.

    "Hẳn là vì tôi quá nổi tiếng, nó đã được bán hết rồi, đúng không?"

    "Dude, mày chỉ đến buổi chụp hình một lần duy nhất và mày thậm chí còn chẳng nổi tiếng" Raichi nhắc anh ta.

    "Nhưng của tôi còn chẳng được trưng bày chỉ vì mấy người kia đã chiếm hết chỗ!"

    Anh ấy chỉ vào kệ chủ yếu trưng hàng đợt Egoist 4 có Isagi, Rin, Nagi, Reo và một vài món của Barou và Sae ở giữa.

    "Tsk.

    Chỉ có mấy đứa quê mùa mới quan tâm mấy thứ rẻ tiền với mặt nó trên đó".

    Kế bên họ, Barou đang bận bỏ đồ vào giỏ hàng đỏ của mình.

    "Huh?!

    Vậy sao giỏ của mày toàn goods có mày vậy?"

    Nhưng Barou chỉ đi thẳng đến máy tính tiền.

    "Không phải việc của mày"

    "Này nhìn nè, mấy cái figure từ buổi chụp cross-dressing ra rồi nè!"

    Bachira thốt lên với nụ cười toe toét.

    "Nhanh quá!"

    "Đó là bởi vì mấy cái figure đã được sản xuất trước.

    Họ đã có số đo của ta từ những đợt trước nên những gì họ làm là đổi quần áo.

    Những bức ảnh chụp chủ yếu để quảng bá thôi" Reo giải thích- tất nhiên cậu ấy biết vì Reo rất thông minh.

    Thông minh và xinh đẹp với nụ cười tự tin.

    "Tuyệt thât..."

    Nagi nói.

    Như anh nghĩ, Reo có rất nhiều đồ, nhiều đến nỗi cả một khu của kệ đồ nổi bật vì toàn màu tím.

    Đồ của Nagi ở ngay kế bên nhưng vì chủ yếu là hai màu trắng đen nên không gây nhiều sự chú ý.

    Nagi không bận tâm, dù sao cũng không có ai quan tâm đến goods của một kẻ lười biếng như anh- kể cả bản thân Nagi.

    Của Reo hấp dẫn hơn nhiều.

    Có nhiều figure, sticker, móc khóa và các đồ trang sức khác.

    Hầu hết đều có nụ cười xinh xắn của Reo nhưng cũng có vài bức ảnh được chụp từ vòng tuyển chọn 2 và Reo không trông vui vẻ gì- nhưng vẫn xinh đẹp.

    Tất cả figure của Reo đều hoàn hảo: đợt tuyển chọn đầu tiên, đợt U20 và cả cái ở Manshine.

    Nhưng Nagi thấy đồ của lần cross-dressing là tuyệt phẩm đấy.

    Bằng cách nào đó thì cái váy có vẻ ngắn hơn bình thường.

    Một phần trong Nagi bị mê hoặc bởi đôi chân của Reo nhưng phần khác lại thấy khó chịu vì mọi người sẽ thấy Reo trong cảnh lộ liễu như thế này.

    Anh nhấc figure lên để nhìn bên dưới váy- chỉ có nhựa cứng.

    Hơi thất vọng chút nhưng ít nhất không ai có thể thấy đồ lót của Reo.

    "Nagi, đừng làm thế..."

    Reo nhanh chóng gọi anh.

    "Cậu có thể nhìn bên dưới đó khi ta về Blue Lock.

    Không phải ở đây"

    "Biến thái" Rin rít lên từ xa.

    "Và Reo, cẩn thận với lời nói của cậu.

    Tên ngốc đó sẽ hiểu lầm"

    Nagi không hiểu ý của Rin là gì nhưng vì Reo đã bảo anh dừng lại nên anh đặt cái figure xuống.

    Nó ổn thôi vì ngay từ đầu Nagi đã định mua nó để anh có thể ngắm nó mỗi ngày."

    Anh cũng lấy một cái figure gần nhất của mình- nó là đợt Manshine- vậy thì figure của Reo sẽ không thấy cô đơn.

    "Thật không lộng lẫy khi mua goods của mình" Aryu nói, đứng ở kệ đối diện Nagi.

    "Những cái này à?"

    Isagi nghe có vẻ bối rối.

    "Tớ mua cho ba mẹ"

    Nagi hơi nghiêng người về phía trước để nhìn vào giỏ hàng của Isagi.

    Có hai cái figure của Isagi- một cái trong vòng tuyển chọn đầu tiên và một cái đợt U20, figure cross-dressing của Reo, móc khóa của bạn bè cậu và một vài thứ khác.

    "Vậy tại sao cậu lại cần figure của Reo?"

    Nagi hỏi.

    Isagi không nên nhìn Reo khi cậu ấy quá quyến rũ như vậy bởi vì Isagi không phải đồng đội của Reo.

    Isagi đỏ mặt.

    "Không, tớ không cố ý lấy cái cross-dressing này, tớ thề..."

    Nagi lấy cái figure Reo khỏi giỏ Isagi và thay bằng figure đợt Manshine của Reo.

    Tốt hơn rồi.

    "Rin Rin, tớ cũng mua figure của Reo nè" Bachira cười và chìa chiếc giỏ mua sắm đầy ắp.

    "Tớ lấy mỗi người một cái vì bạn bè phải ở bên nhau!

    Với lại nếu cậu mua hết bộ sưu tập sẽ được giảm giá đó"

    Bachira đã lấy figure đợt U20 nên Nagi không quan tâm.

    "Tớ cũng lấy của cậu nè!"

    Bachira cười khi anh lấy ra chiếc móc khóa có hình chibi của Rin.

    "Nhìn cậu dễ thương chưa nè"

    Nhưng trước khi Nagi kịp đáp lời, sự chú ý của anh dời đi khi nghe ai đó gọi tên anh.

    "Nagi, cậu đang làm gì ở đây vậy?"

    Chigiri hỏi.

    Cậu chàng đang cầm plushies của Kunigami, Reo- dễ thương quá, và một cái của chính mình trên tay.

    Nagi đang suy nghĩ nên trả lời sao đến khi anh nhận ra Chigiri đang nói chuyện với Rin.

    Rin đứng trước kệ của Sae, gỡ hết bảng giá khỏi tất cả đồ anh thấy.

    "Không ai nên mua thứ chết tiệt này."

    "Wow, cậu bắt chước Rin sợ thật đấy, Nagi" Isagi nói.

    "Tôi sẽ mua hết tất cả chúng" Shidou cười tủm tỉm như cô nữ sinh trung học đang yêu thầm trong khi đang chất đầy giỏ với đồ của Sae.

    "Tôi sẽ dùng những thứ đồ chơi nhỏ bé này cho đến khi Sae của tôi quay lại."

    "Tởm chết đi được" Rin đáp lại.

    Nagi bước đi trước phòng khi anh có thể bị cuốn vào trận chiến chắc chắn sẽ nổ ra sau đó.

    Trên đường đến quầy tính tiền, Nagi dừng lại chỗ Reo với figure của Rin trong bộ sưu tập U20.

    Tất nhiên là Reo sẽ không mua đồ của Nagi- không ai muốn figure của một kẻ lười như anh...

    Nhưng khi thấy Reo cầm figure Rin khiến anh khó chịu.

    "Reo... cậu định làm gì với nó?"

    "Oh, tớ nghĩ Rin có thể làm bạn với những cái figure khác ở nhà.

    Không tồi nhỉ?"

    Giọng Reo có vẻ không chắc chắn lắm và mắt anh đảo khắp cửa hàng khi anh nói.

    Nagi chỉ ậm ừ cho biết mình đã chấp nhận câu trả lời của Reo.

    Nếu Reo nghĩ vậy thì nó không thể là một ý kiến tồi.

    "Reo, tớ muốn đi chỗ khác sau đó..."

    "Chắc chắn rồi, bất cứ nơi nào cậu muốn.

    Tớ, uhm, cũng cần nói chuyện với cậu"

    Nói chuyện?

    Reo có định nói với anh rằng họ không còn là đối tác nữa không?

    Reo thường rất dễ hiểu vì cảm xúc cậu thể hiện rõ trên mặt nhưng giờ Nagi lại thấy lúng túng.

    "Này, tụi tớ sẽ đến trung tâm mua sắm tiếp theo, các cậu có đi không?"

    Isagi hỏi trong khi mọi người xếp hàng thanh toán- cô nhân viên thu ngân đang rất bối rối.

    "Nagi và tớ đã có kế hoạch rồi" Reo trả lời- biểu hiện của anh trở lại bình thường và xinh đẹp.

    "Cuối cùng!"

    Sự nhẹ nhõm trong giọng nói của Chigiri quá rõ ràng.

    "Cuộc sống của tớ sẽ bình yên hơn nhiều nếu hai người cùng nhau giải quyết vấn đề.

    Tận hưởng cuộc hẹn hò của cậu nhé!"

    "Rin cũng đi với tụi tớ!"

    Giọng của Reo to hơn mức cần thiết và má cậu ấy đỏ lên- Reo rất dễ thương khi cậu ấy xấu hổ.
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Nagi


    Lời tác giả: Xin đừng giận Rin ở chap này, anh ấy chỉ để ý đến Reo và không hiểu Nagi đang cố làm gì.

    Sau khi Reo từ chối hôn anh, Nagi đã rất bối rối.

    Reo đã hôn Rin trước đó, điều đó có nghĩa từ giờ Rin là cộng sự của Reo?

    Hay Reo đã giận anh?

    Bất cứ khi nào anh nhìn Reo, trong mắt cậu ấy luôn có một chút lo lắng và Nagi không hiểu được lý do.

    Reo đã nói cậu ấy muốn nói chuyện.

    Chắc chắn là Reo muốn chia tay vì anh đã làm Reo buồn lần nữa.

    Vào lần tuyển chọn thứ hai, Nagi biết anh đã làm tổn thương Reo vì không giải thích rõ ràng.

    Nhưng bây giờ anh phải giải thích điều gì cơ?

    Có phải anh đã không nói gì đó?

    Hay có thể anh đã nói gì đó sai?

    Có quá nhiều câu hỏi xoay mòng mòng trong đầu Nagi.

    Những gì anh biết là anh đã làm mọi thứ rối lên ở đâu đó.

    Tuy nhiên phớt lờ vấn đề và đợi nó trôi qua như anh thường làm không phải một lựa chọn khôn ngoan.

    ANH KHÔNG THỂ MẠO HIỂM ĐỂ MẤT REO LẦN NỮA.

    Mặc kệ sự trống vắng trong tim, anh đã cố tránh mặt Reo để những điều anh đã hoặc sắp làm không khiến mối quan hệ hai đứa trở nên tồi tệ hơn.

    Đồng thời, Nagi đã cố hết sức để sửa sai.

    Việc này chỉ có thể giải quyết khi nói với Reo về những gì anh nghĩ nhưng Nagi không biết cách để miêu tả những ngổn ngang trong đầu khi nhắc đến Reo.

    Vì vậy, cách tốt nhất là khiến Reo hiểu anh là cộng sự tuyệt nhất qua hành động.

    Nhưng chủ động chưa bao giờ là thế mạnh của Nagi.

    Vì thế anh đã nhờ Isagi giúp đỡ nhưng nó cũng không thay đổi gì.

    Cuối cùng, sau 2 ngày suy nghĩ, Nagi đã nghĩ ra một kế hoạch hoàn hảo là một món quà nhỏ- nó sẽ không trở thành một mớ hỗn độn.

    Và bây giờ là lúc thực hiện nó.

    "Vậy thì ta có thể đi cùng mọi người sau đó ..."

    Reo nói, liếc nhìn nhanh xung quanh.

    Nagi đã dẫn Reo (và Rin người đang vì lý do nào đó cầm hộ mấy cái túi đồ của họ) đến một chỗ gần trung tâm mua sắm.

    Nó không có quá nhiều người nhưng Nagi có thể thấy vài cô gái nhìn Reo đắm đuối như lúc họ ở trường.

    "Anh ấy đẹp trai quá" Vài cô gái nhận xét.

    "Tớ tự hỏi ảnh đã có bạn gái chưa" thêm vài người nữa nói

    Tất nhiên là Reo luôn được chào đón bất cứ nơi nào cậu ấy đến.

    Nagi đã quen với việc Reo là trung tâm của mọi sự chú ý nhưng Rin nhăn mày- không phải do Nagi quan tâm đâu đấy.

    Anh ấy tự hào vì cộng sự CỦA ANH khiến mọi người phải ngoảnh đầu lại để nhìn.

    "Đợi tớ chút" Anh nói với Reo trước khi biến mất vào một cửa hàng quần áo.

    Khi Rin đưa cho Reo áo khoác của cậu ta trong buổi chụp hình, họ nhìn như một cặp đôi, một cặp đôi thực sự trong các bộ phim.

    Ngoại trừ việc Rin không phải cộng sự của Reo. *

    Vì vậy, Nagi quyết định anh sẽ tặng Reo một chiếc áo khoác tốt hơn.

    Áo khoác của Rin chỉ là một bản sao rẻ tiền từ đồng phục trường của họ.

    Một cái áo khoác thật sẽ làm Reo hạnh phúc hơn nhiều và làm cậu hiểu họ mới là cộng sự của nhau.

    Nagi không rành về thời trang.

    Nhưng nó không thành vấn đề vì anh chỉ cần hỏi Aryu và họ đã chọn được cái áo hợp nhất với Reo.

    Nó có màu xanh tím, hoàn toàn khớp với màu tóc của Reo và có những cái nút cài màu vàng làm nó trông thanh lịch nhưng không quá trang trọng.

    Với chiếc áo khoác nằm gọn trong túi mua hàng màu xanh biển, Nagi trở lại với Reo.

    "Đây" anh nói và đưa chiếc túi ra.

    Nhiệm vụ của anh đã hoàn thành.

    Ba ngày vừa qua là những ngày khó khăn nhất đời anh nhưng anh sẽ làm tất cả để tránh kết cục tệ nhất.

    Nhưng phản ứng của Reo không như Nagi tưởng tượng.

    Lông mày anh nhướng lên, Reo trông có vẻ bối rối hơn là hạnh phúc khi anh nhận lấy cái túi.

    Họ còn chẳng giống cộng sự hơn trước đó.

    Một cơn ớn lạnh đột ngột ập qua trong dạ dày Nagi trước khi nó biến thành cơn buồn nôn đang dần lấn át toàn bộ cơ thể anh.

    Trái tim anh, hay cái khoảng trống đã từng ở đó, mọi nơi trên anh đau như thể nó đang gào thét trong những giây hấp hối cuối cùng của cuộc đời.

    Kế hoạch của anh đã thất bại.

    Anh đã không thể cho Reo thấy cậu quan trọng thế nào với anh!

    Bây giờ, tình cảnh lúc vòng loại 2 sẽ lại lặp lại.

    Họ sẽ dần xa cách và Reo sẽ lại đau khổ lần nữa.

    Chỉ lần này thôi, anh thậm chí không biết anh đã làm gì sai.

    Có thể anh nên nói với Reo đó là một món quà?

    Nhưng Rin cũng không nói gì tương tự khi anh ta đưa Reo cái áo khoác trong buổi chụp.

    Nagi mở miệng nhưng lời ra đến miệng lại nuốt vào khi Rin trở lại với một ly cà phê mang đi.

    "Cho cậu" Rin nói và đưa ly cà phê cho Reo.

    "Tôi mua nó nhưng họ lại ghi nhầm tên nên tôi không muốn nó nữa"

    Cái tên trên ly là 'Reo'

    Nhưng Reo không chỉ ra- vì tất nhiên là cậu quá tốt bụng.

    "Tốt quá, cảm ơn cậu.

    Cậu đang chiều hư tớ đấy"

    "Tôi sẽ cầm nó cho cậu" Rin nói và chỉ vào cái túi với cái áo khoác trong đó.

    "Ah, không sao.

    Đó là áo khoác của Nagi" Reo giải thích.

    "Quan trọng hơn, giờ cậu muốn đi đâu Nagi?

    Hay là ta đến khu trò chơi điện tử nhỉ?"

    Reo quá tốt bụng, kể cả khi Nagi đã làm hỏng mọi thứ, Reo vẫn quá tốt với anh.

    Nhưng anh đã mất đặc quyền hưởng sự tốt bụng của Reo.

    "Reo, tớ không chịu nổi...

    Tớ muốn quay trở lại."

    Trở lại khoảng thời gian lúc họ vẫn hạnh phúc bên nhau.

    Khi tim của anh không đau như thể nó sắp nổ tung.

    "Quay về mình mày đi, đồ lười.

    Mày chỉ nghĩ đến bản thân à" Rin gầm gừ trước khi anh tiếp tục với giọng tử tế hơn nhiều.

    "Cậu muốn đi đâu Reo?"

    "Chà, tớ đi bất kể đâu cũng được miễn là cùng với Nagi"

    Rin liếc Reo và nét mặt Reo thay đổi.

    Nụ cười đã biến mất và cậu chống tay lên cằm để nghĩ gì đó.

    Nagi không hiểu nhưng anh nhận ra Rin đã cho anh một cơ hội thứ hai.

    Reo chưa nói với anh nên có thể anh vẫn tránh được cái kết tệ nhất! **

    Anh ấy hiểu Reo hơn Rin!

    Reo sẽ thấy rằng Nagi luôn để tâm đến mọi thứ cậu ấy từng nói.

    Gánh nặng trên vai anh giảm bớt và thấy dễ thở hơn đôi chút.

    Anh sẽ bám vào niềm hy vọng mới này như thể cả cuộc sống của anh phụ thuộc vào nó.

    Vì đã quan sát Reo trong một thời gian dài, anh biết Reo rất thích học hỏi những điều mới và cải thiện bản thân- Rin sẽ không biết điều này!

    "Reo, tớ muốn đến viện bảo tàng..."

    Reo chớp mắt vài lần.

    "Cậu chắc chứ?

    Cậu sẽ phải đi bộ rất nhiều đó"

    "Chắc chắn mà."

    Anh sẽ đi bộ cho tới khi đôi chân anh khụy xuống, tất cả là vì Reo.

    "Cậu không thấy nó nhàm chán sao?

    Nếu ta đến khu trò chơi điện tử cậu có thể chơi các trò chơi.

    Có lẽ nó sẽ tốt hơn?"

    "Tớ sẽ không thấy chán" Đó là một lời nói dối nhưng để lấy lại Reo, anh có thể làm nó.

    Điện thoại cầm sẵn trên tay và anh mở định vị để tìm bảo tàng gần nhất theo ý Reo.

    Lần này, anh sẽ không thất bại.

    Đơn giản là anh không cho phép nó xảy ra.

    * Mọi người đều biết quan hệ giữa Nagi và Reo hay dùng từ partner.

    Từ này có thể hiểu là cộng sự, cũng có thể nói về giữa đồng đội hoặc là trong mối quan hệ lãng mạn chỉ người yêu của nhau.

    Ở đây tác giả đều dùng từ partner nên theo mình hiểu thì Nagi thấy mối quan hệ giữa mình và Reo là partner đồng đội còn khi Reo tương tác với Rin trông như người yêu.

    ** Tớ sợ mọi người không hiểu nên sẽ giải thích dưới đây.

    Ở chap trước khi Nagi rủ Reo đi riêng, Reo đã nói cậu cũng có chuyện cần nói với Nagi.

    Nagi tưởng Reo muốn chia tay (theo kiểu không còn là cộng sự của nhau nữa ấy) nên Nagi cố gắng kéo dài thời gian và đồng thời thể hiện qua hành động rằng anh vẫn muốn ở bên cạnh Reo, Nagi muốn chứng minh cho Reo biết cậu vẫn rất quan trọng với mình.

    Đây là lần đầu tớ dịch tác phẩm nên câu văn sẽ có phần lủng củng và khó đọc.

    Chap này lúc đầu đọc bản gốc cũng làm tớ thấy bối rối khó hiểu nên tớ đã cố gắng chú thích vài chỗ để các cậu dễ hiểu hơn.

    Nếu các cậu thấy lỗi dịch thuật hay khó đọc cứ nói để tớ sửa lại nha

    Tớ muốn nói chút suy nghĩ bản thân về chap này vì nó dễ thương quá chừng lun ý.

    Nagi bắt chước Rin tặng áo khoác cho Reo trong khi Rin thậm chí còn không giỏi thể hiện tình cảm 🙂))

    Nagi tặng quà cho Reo mà không nói đó là một món quà làm em Reo tưởng cậu chàng nhờ Reo cầm giùm vì lười mà cậu Reo này cũng simp quá trời luôn.

    Reo gợi ý đi toàn những chỗ yêu thích của Nagi thôi.

    Rin còn nói dối vụng về hơn về ly cà phê.

    Em Reo biết cũng không chỉ ra để cậu Rin đỡ ngại.

    Dễ thương quá chừng.

    Trong nguyên tác truyện Blue Lock thì không có mấy tương tác giữa Reo với Rin nhưng mà tớ cũng nghĩ 2 đứa sẽ rất hợp kiểu "hội những người căm ghét đàn ông tồi tệ" 🙂)))
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Nagi


    Bảo tàng Tiền tệ.

    Ba người đã ghé ăn vội bữa trưa rồi Nagi dẫn mọi người đến một nơi hoàn hảo cho Reo.

    Có rất nhiều tiền ở nơi đây và cậu ấy có thể học thêm về chúng- cá là Reo sẽ thích.

    Anh liếc sang Reo hòng tìm kiếm biểu cảm hạnh phúc của cậu, nụ cười rạng rỡ và ánh mắt lấp lánh.

    Nhưng anh chẳng tìm thấy gì tương tự.

    Thay vào đó, mặt Reo như vẽ một dấu hỏi chấm to đùng.

    "Nagi, cậu có chắc là muốn đến đây không vậy?"

    "Thật là phí thời gian..."

    Rin có vẻ chán nản nhưng anh ta vẫn lẽo đẽo theo sau.

    Bên trong nó có mùi như bụi và giấy cũ bị khô lại.

    Mặc dù là cuối tuần nhưng ngoài họ ra chỉ có một cặp đôi Châu Âu và một nhóm du khách trung niên.

    Khi họ dạo quanh khu trưng bày tiền Châu Á, những loại tiền tệ cũ ở Nhật Bản và cách sử dụng, Reo chăm chú đọc bảng mô tả cho Nagi nghe và chỉ ra những thứ cậu nghĩ là thú vị.

    Khác với Rin, Reo trông không quá nhàm chán nhưng cũng không mấy thích thú.

    Nagi cũng không nghĩ nơi đây thú vị nhưng ít ra nó vắng vẻ đủ im lặng để anh tập trung vào giọng của Reo.

    Chiếc quần Reo đang mặc khá bó sát vào hông nên Nagi nhanh chóng bị cặp mông của Reo mê hoặc khi nó chuyển động theo từng bước chân của cậu.

    Anh tự hỏi cảm giác thế nào khi đặt tay lên nó?

    Hoặc là cọ sát con cặc anh vào cặp gò bông đào ấy?

    Nagi nhanh chóng lắc đầu để thoát ra khỏi mớ suy nghĩ đen tối đó.

    Reo đã vạch ra đường ranh giới cho mối quan hệ của họ và anh vẫn còn việc quan trọng hơn phải giải quyết.

    Khi anh đã trở lại với hiện thực, anh nhận ra kế hoạch của anh lại thất bại.

    Anh sẽ mất Reo!

    Không gian xung quanh họ thinh lặng và không màu sắc một cách nhàm chán, sự tuyệt vọng rút cạn hơi ấm trong anh.

    Ngay cả cơ thể anh cũng cảm thấy tê liệt mệt mỏi.

    Dù trên gương mặt vẫn vô cảm thường ngày nhưng anh đang khóc thầm trong lòng đây.

    " Ta đang làm cái quái gì ở đây vậy?"

    Rin phàn nàn.

    "Cũng không đến nỗi tệ mà" Reo đáp lời với khuôn mặt bình thường- xinh đẹp- khi đứng trước nơi trưng bày tiền cũ ở Nhật.

    "Cậu thích chỗ này à?"

    Reo gãi đầu " Chà tớ đoán là tớ thích tiền có thể mua đồ được hơn nhưng tớ mừng vì Nagi đã tìm ra thứ cậu ấy thích."

    Chìa khóa cho sự hạnh phúc của Reo.

    Tại sao anh không thể tìm thấy nó?

    Trong khi Rin dường như dễ dàng nắm lấy nó trong tay.

    Cách Rin đưa cho Reo ly cà phê sáng nay chỉ càng khẳng định nó.

    Cà phê...

    Khi Rin đưa Reo cà phê sáng nay, họ trông như một cặp đôi thực sự...

    Khoan.

    Rin đã mua cho Reo một ly cà phê đen bình thường- vì anh ta không hiểu rõ về Reo.

    Nếu Nagi lấy cho Reo một ly cà phê sữa sẽ chứng minh anh hiểu Reo hơn và anh mới là cộng sự của Reo.

    Một việc nhỏ thôi nhưng nó cũng là một cơ hội của anh.

    Nagi nhanh chóng chạy đến máy bán hàng tự động ở sảnh trước như thể anh đang trong những phút bù giờ cuối của trận đấu.

    Khi Nagi quay lại, Rin đang nói gì đó với Reo nhưng anh không quan tâm và ngắt lời cậu ta.

    "Reo...

    Tớ mua cà phê cho cậu nè"

    Reo nghiêng đầu dò xét.

    "Nagi, nay cậu bị bệnh à?"

    "Không"

    "Cậu thật sự chạy đến sảnh bảo tàng để mua cà phê cho tớ á?

    Không phải cậu ghét phiền phức sao?"

    Reo hỏi nhưng cậu vẫn nhận lấy lon nước.

    "Cậu biết cậu không cần phải mua nước cho tớ mà"

    Nagi ậm ừ ra hiệu mình đã hiểu.

    Reo có vui không?

    "Dù sao thì cũng cảm ơn cậu, Nagi" Reo trưng ra nụ cười quen thuộc của cậu.

    "Rin, xem báu vật của tớ mua gì cho tớ nè!"

    "Mày bị ngu à?"

    Rin liếc Nagi.

    "Uống cà phê vào cuối ngày như này rất có hại cho sức khỏe của Reo- không phải là tôi quan tâm hay gì hết...

    Nhưng với tư cách là một vận động viên, mày nên biết điều đó"

    "Thôi nào, Rin.

    Chỉ là cà phê sữa thôi mà.

    Nó không chứa nhiều caffein đến vậy."

    Nagi liếc nhanh điện thoại của cậu.

    5 giờ chiều.

    Chưa trễ đến thế...

    Nhưng có lẽ là quá muộn để uống cà phê lúc này?

    Sẽ rất tệ nếu Reo không ngủ ngon vì lon cà phê của anh...

    Kể cả phải mạo hiểm, Nagi không thể để Reo ghét anh...

    Ngay khi Reo vừa mở lon nước, anh nhanh chóng giật lấy và uống cạn nó.

    Như thế tốt hơn, Reo sẽ không bị mất ngủ.

    "Nếu cậu khát nước đến thế, cậu nên nói gì đó Nagi" Reo phàn nàn nhưng giọng cậu không có vẻ buồn.

    Reo và anh...

    Có lẽ ta quá khác biệt để hiểu nhau.

    Tính cách của tớ và cậu hoàn toàn trái ngược nên tớ không thể tiếp cận cậu.

    Nếu không có bóng đá, không gì có thể gắn kết mối quan hệ của mình.

    "Reo...

    Tớ muốn về rồi" cơn đau trong anh đã quá sức chịu đựng.

    "Được rồi, cậu về trước đi.

    Cậu đã đi bộ rất nhiều hôm nay, hẳn là cậu mệt rồi."

    Reo đáp lời- kể cả khi Reo không còn là cộng sự của anh thì cậu ấy vẫn rất xinh đẹp.

    "Chúng ta chưa làm những gì Rin muốn nên tớ sẽ ở lại với Rin và đến chỗ cậu sau."

    Rin hơi giật mình và giọng anh ta có vẻ ngạc nhiên.

    "Tôi?

    Điều tôi muốn ư?"

    Reo gật đầu.

    "Cậu đã đi theo Nagi cả ngày hôm nay.

    Đây cũng là ngày nghỉ hiếm hoi của cậu mà, ta nên làm gì đó cậu thực sự thích."

    Nagi rời đi trong im lặng.

    Đây có thể là cơ hội cuối cùng để thuyết phục Reo ở bên cậu nhưng Nagi biết anh sẽ lại làm hỏng nó.

    Anh không nên buồn vì mất đi người cộng sự thậm chí anh còn không xứng đáng có được ngay từ đầu.

    Tuy nhiên mắt anh lại thấy ướt một cách kỳ lạ khi anh quay lưng lại với Reo...

    Chap này thương Nagi quá.

    Ẻm đã cố gắng rất nhiều rồi.

    Dù sao thì theo lời tác giả sắp tới có thể sẽ có NSFW content.
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Rin


    Rin nhíu mày.

    Thể hiện tình yêu thật khó với anh, nếu cứ thế này thì anh sẽ mắc kẹt trong cơ thể của Nagi mãi mãi.

    "Đây" anh đưa Reo chiếc vé anh vừa mua.

    Nhịp tim anh đập nhanh hơn và người anh đổ đầy mồ hôi như thể vừa trải qua một buổi tập luyện.

    Hầu như trong cả cuộc đời, Rin đã quá tập trung vào bóng đá đến nỗi không quan tâm việc giao tiếp với người khác.

    Vì vậy, trước đây chưa từng có ai hỏi anh muốn làm gì.

    Nhưng Reo không biết anh đang lo lắng đến nhường nào, phải nói thật đây là một buổi hẹn hò, dù tất nhiên chỉ có anh nghĩ vậy.

    Buổi hẹn hò đầu tiên của anh, cũng là lần đầu tiên anh đi chơi với bạn bè.

    May mắn là Rin đã phát hiện ra một rạp chiếu phim gần đó và đã đi thẳng đến quầy bán vé.

    "Cậu muốn xem gì?" anh hỏi Reo khi anh trở lại.

    Reo mím môi, nhìn vào tấm vé.

    "Tớ đoán phim này sẽ ổn thôi.

    Cậu đã trả tiền vé rồi mà..."

    Thật là sai lầm!

    Anh nên hỏi Reo muốn xem gì trước khi mua vé cho bộ phim kinh dị duy nhất đang chiếu.

    May mắn là Reo rất tốt bụng nên cậu ấy có vẻ không để tâm lắm.

    Thay vào đó, cậu chỉ vào hàng ghế trong sảnh rạp phim.

    "Cảm ơn vì đã đi lấy vé.

    Cậu ngồi nghỉ đi, tớ sẽ đi lấy nước."

    "Đừng đối xử với tôi như Nagi.

    Cậu vô trong đi, tôi sẽ đi lấy nước!"

    Thành thật thì Reo có tiêu chuẩn hẹn hò thấp đến đáng lo ngại đấy.

    Cậu ta hẳn là đã hình thành thói quen chăm sóc người khác khi đi chơi với Nagi quá nhiều.

    Rin nghĩ trong khi anh mua nước.

    Bên trong rạp, đèn vẫn đang sáng và bộ phim chưa bắt đầu.

    Reo rời mắt khỏi điện thoại khi Rin đến.

    "Cậu có nghĩ-"

    "Không" Rin nhanh chóng ngắt lời.

    Ánh mắt Reo cứ đảo khắp phòng và cậu ấy đã không cười kể từ lúc Nagi rời đi.

    Điều đó có nghĩa là cậu ta sẽ lại trở về với cái hang thỏ chết tiệt đó.

    "Hắn sẽ không bỏ rơi cậu đâu.

    Nagi không ngu đến thế, tên đó biết không ai chịu nổi nó ngoài cậu."

    Reo nhướng mày, trông như thể Rin vừa xúc phạm cậu.

    "Tớ không định hỏi cái đó!

    Tớ đã quyết định sẽ tin tưởng Nagi nhớ không.

    Tớ vẫn sẽ như thế!

    Chỉ vì cậu ấy hành động rất lạ hôm nay không có nghĩa là tớ đã làm gì sai.

    Không có nghĩa là tớ nghĩ Nagi muốn rời bỏ tớ.

    Tối nay tớ sẽ nói chuyện đàng hoàng với cậu ấy!

    Rồi cậu sẽ thấy thôi, tất cả chỉ là hiểu lầm!"

    "Được rồi..."

    Rin rất muốn trao cho Reo một nụ cười khích lệ nhưng cả cơ mặt của anh lẫn Nagi đều không biết cách cười.

    Giá như anh có thể cười thoải mái như Reo hay Bachira.

    "Sao cũng được.

    Tôi sẽ để nước của cậu ở đây."

    Rin nói và đặt ly vào cái lỗ trên tay vịn giữa 2 ghế.

    Tuy nhiên anh dừng lại giữa chừng, ngay trước khi anh phạm một sai lầm khác.

    Anh đã mua Cola.

    Bởi vì Rin chưa bao giờ đi chơi với bạn bè nên tất nhiên anh không biết mọi người thích uống gì.

    Anh lại quên hỏi Reo lần nữa.

    Cola có vẻ là lựa chọn an toàn, là loại thức uống mọi người thường lấy.

    Nhưng tất nhiên là nó chứa caffeine.

    Sau khi vừa giảng giải kiến thức cho Nagi.

    Rin không thể đưa ly Cola cho Reo được.

    Rin nhanh chóng đổi ly nước của họ.

    "Thật ra thì máy làm nước của họ đã bị hỏng nên nó chỉ có nước lọc."

    "Máy làm... nước?"

    Reo lặp lại với cặp lông mày nhíu lại.

    "Chà, không sao, cảm ơn Rin, nước lọc cũng tốt mà.

    Tớ ước Nagi có thể hiểu cậu tốt bụng nhường nào."

    "Tên ngốc đó là nguyên nhân cho mọi vấn đề.

    Thêm nữa, tôi không tốt bụng."

    Rin đáp lời và ngồi xuống.

    Đang là buổi chiếu sớm chiều tối, rạp đông khách nhưng cũng không đến nỗi.

    Những cái ghế bên cạnh họ vẫn còn trống và họ có thể chọn được chỗ ngồi tốt nhất.

    "Tớ cũng đã định hỏi cậu trước đó...

    Cậu có nghĩ cậu nên cố gắng đối xử tốt hơn với Nagi không?

    Hai cậu không cần thiết là bạn bè nhưng chỉ cần...."

    Reo dừng lại.

    "Tớ biết thoạt đầu Nagi nhìn có vẻ kỳ lạ nhưng cậu ấy rất tốt bụng."

    "Hắn chỉ tốt với cậu thôi.

    Hắn đối xử với những người khác như cứt vậy."

    Rin đáp lời dù anh biết nó vô ích.

    "Đừng nói thế!

    Cậu biết đó, Nagi chỉ không có động lực nên cậu ấy đang rất nỗ lực liên tục chống lại sự lười biếng của bản thân.

    Nó giống như chọn cuộc sống với chế độ khó vậy."

    Rin nhíu mày.

    "Cậu nói như thể hắn là người duy nhất có nỗi khổ tâm vậy.

    Tên ngốc đó đã phá hủy ngày nghỉ của cậu.

    Tất nhiên là của tôi nữa.

    Tôi sẽ không tốn thời gian với hắn nhiều hơn mức cần thiết."

    "Tớ xin lỗi vì cậu đã bị liên lụy với chúng tớ hôm nay."

    Reo đáp lại trong khi loay hoay cất điện thoại.

    "Tớ sẽ đền bù cho cậu."

    "Không phải lỗi của cậu."

    Kể cả việc hoán đổi thân xác lẫn sự ích kỷ của Nagi đều không phải lỗi của Reo.

    Reo thậm chí không cần dành thời gian với anh như bây giờ.

    Reo ở đây chỉ vì cậu ấy quá tốt bụng để bỏ rơi anh trong cơ thể của Nagi.

    "Tớ nên làm tốt hơn thế này" Reo cất điện thoại đi và nắm tay lại.

    "Tớ sẽ ngừng đề cập đến Nagi từ giờ!

    Tớ sẽ không nhắc đến tên cậu ấy lần nào nữa, dù sao cậu ấy cũng sẽ không trả lời tin nhắn của tớ...

    Thay vào đó, hãy kể cho tớ nghe thêm về cậu.

    Cậu chưa từng đề cập đến việc cậu tiến triển như thế nào."
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    Rin


    Rin không đáp lời.

    Nhiệm vụ "học yêu" của anh thật kinh khủng.

    Yêu Reo thì đơn giản nhưng thể hiện tình yêu lại là một vấn đề khác.

    Chỉ riêng hôm nay thôi thì anh đã thất bại trong mọi mặt...

    Cảm giác lo lắng lạ thường đến từ đâu mỗi khi anh muốn làm gì đó cho Reo vậy?

    Tại sao anh không thể làm gì đúng đắn hết?

    "Tự yêu bản thân" như Reo đã hướng dẫn cũng lại là một vấn đề khác với anh.

    Anh không thể bắt đầu nó mà không làm lành với Sae nhưng...

    "Tôi không thể làm được...

    Tôi thậm chí không thể nhắn tin với anh trai."

    "Cậu chưa nhắn à?"

    Reo có vẻ ngạc nhiên.

    "Cậu không cần đặt nặng nó quá đâu.

    Chỉ cần nhắn 'xin chào'.

    Nếu anh Sae trả lời lại hẵng lo đến việc kế tiếp.

    Nếu anh ấy không trả lời thì cậu cứ bỏ qua thôi."

    Reo siết chặt cánh tay đang đặt trên tay vịn của Rin.

    "Cậu có thể làm được."

    "Tôi sẽ nhắn anh ta tối nay."

    Rin nhanh chóng đáp lại.

    Ngay cả khi anh mặc một chiếc hoodie oversized trắng làm anh trông như người tuyết thì vẫn cảm thấy như tay Reo chạm trực tiếp vào anh.

    Cánh tay anh nóng rực nhưng Rin không dám di chuyển.

    Cảm thấy vừa thoải mái vừa như có dòng điện chạy qua.

    "Còn...

    Còn ai khác trong cuộc đời cậu ngoài anh trai không?"

    Reo hỏi, đưa tay gãi cổ.

    "Chỉ là tớ thắc mắc thôi, cậu không cần phải trả lời."

    "Chỉ còn cậu" Rin đáp lại mà không suy nghĩ.

    Chỉ khi anh thấy mắt Reo mở to Rin mới để ý anh đã nói gì.

    "Tôi... uhm, ý tôi là cậu hữu dụng."

    Reo chỉ im lặng cuối đầu về phía trước trông có vẻ bị tổn thương.

    'Hữu dụng' không phải một từ nên nói với cộng sự của mình nhưng Rin thực sự không biết nói gì khác.

    Anh chưa từng có thời gian bận tâm đến chuyện kết bạn hay hẹn hò.

    "Ý tôi là...

    Ý tôi không phải vậy."

    "Được mà, tớ mừng là mình có ích với cậu."

    Kể cả Rin cũng có thể thấy nụ cười Reo gượng ép cỡ nào.

    Ngay lập tức, Rin nhận ra tại sao Nagi tệ trong khoản giao tiếp với Reo đến thế.

    Thật khó để nói chuyện bình thường với người mình thích- kể cả khi tình yêu của anh là có mục đích đi chăng nữa.

    Nhờ ơn Nagi và Rin, Reo chắc chắn đã có một ngày tệ hại khủng khiếp.

    Đầu tiên là Nagi đã kéo cậu đến trung tâm thương mại, sau đó Rin để lại cho cậu ly cà phê như thể đồ bỏ.

    Nagi đã dẫn họ đến nơi chán nhất Tokyo và uống đồ uống của Reo và giờ thì Reo phải ngồi xem bộ phim mà cậu ấy có thể không thích với 1 chai nước suối.

    Nó không thể kết thúc như vậy được!

    "Tôi đã nói dối!

    Ly cà phê sáng nay, tôi đã mua nó cho cậu, đó là lý do có tên cậu trên đó.

    Tôi muốn hỏi cậu thích xem phim gì nhưng tôi đã quá bối rối.

    Tôi đã mua Cola cho cậu nhưng quên mất nó có caffeine, đó là lý do tôi đưa cậu chai nước suối của tôi.

    Đó là tất cả, tôi đi đây!"

    Rin bật dậy khỏi ghế trước khi anh nhìn thấy biểu cảm của Reo.

    Bỏ mặc Reo một mình...

    Chết tiệt!

    Anh còn tệ hơn Nagi!

    "Eh?

    Chuyện gì đang xảy ra vậy?

    Phim chưa bắt đầu mà?"

    Reo ngay lập tức đứng dậy đi theo anh.

    "Tớ biết," cậu gọi với theo.

    "Lần tới tớ sẽ mua cà phê cho cậu."

    Reo bắt kịp anh ở lối thoát khỏi phòng chiếu.

    Ngay lúc cậu đặt tay lên vai Rin, rạp chiếu tắt đèn và nhạc phim bắt đầu vang lên.

    "Không phải bởi vì cậu hữu dụng.

    Chỉ là để nói rõ với cậu thật khó khăn".

    Rin giải thích, quay mặt tránh đi.

    Ít nhất thì giờ anh giống với Nagi, còn đỡ hơn là tệ hơn hắn...

    "Cảm ơn, Rin, thật đó.

    Tớ cũng thích đi chơi với cậu."

    Reo nhẹ giọng đáp.

    "Ta nên về chỗ ngồi chứ?"

    Rin gật đầu rồi đi theo phía sau Reo.

    Không khí giữa họ lẽ ra nên khó chịu nhưng không.

    Reo dường như đã bỏ qua và không bàn luận gì thêm.

    Đó là lí do vì sao thật dễ chịu khi bên cạnh cậu, cũng là lí do làm Rin thích cậu quá nhiều.

    Xuyên suốt bộ phim, đôi mắt tím của Reo chú tâm vào màn hình lớn còn mắt Rin thì đặt trên Reo.

    Chỉ thi thoảng, chàng tiền đạo tóc tím mới liếc xuống kiểm tra điện thoại.

    Nghĩ vậy, Rin thả lỏng người.

    Anh sẽ hận bản thân lắm nếu Reo không thích bộ phim...

    "Cậu ổn chứ?"

    Reo đột nhiên thì thầm và Rin nhận ra bởi vì bộ phim đang chiếu tới cảnh kinh dị.

    Ba cái này chả nhằm nhò gì!

    Nhưng tất nhiên là Reo không thể biết được.

    "Tôi ổn" Rin đáp.

    Anh nắm lấy tay Reo, chỉ để chắc chắn Reo cũng ổn.

    Reo không rút tay ra, có thể là do cậu ta đã quen với sự đụng chạm của Nagi.

    "Chúng ta nên đi chơi thêm lần sau" Reo gợi ý khi bộ phim kết thúc và đèn trong rạp sáng lên.

    Hơi ấm lan khắp cơ thể Rin- Reo thích dành thời gian với anh.

    Reo muốn đi chơi với anh lần nữa.

    "Yeah" Rin xác nhận, cố tỏ ra lạnh lùng nhưng giọng của anh đã tiết lộ cảm giác hạnh phúc quay cuồng.

    Bàn tay anh vẫn cảm thấy ấm, nơi anh đã chạm vào tay Reo.
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    16. Nagi


    Do tòa nhà Blue Lock đã đóng cửa suốt cuối tuần, có nhiều người tham gia không thể về nhà vì quá xa nên Ego đã đặt phòng khách sạn cho mọi người.

    Trùng hợp thay, khách sạn này lại đang hợp tác với Blue Lock.

    Reo đã giải thích làm vậy sẽ tiết kiệm chi phí hơn, bù lại cho phần tiền phải chi trả để tu sửa Blue Lock.

    Tuy vậy thì Nagi vẫn rất ngạc nhiên khi anh vào phòng được đặt cho Itoshi Rin.

    Nó là phòng đôi chủ đề Nagi-Reo; một giường có cái gối hình Nagi và giường còn lại có gối hình Reo.

    Bức tường phía sau có một banner lớn của Reo và anh.

    Ngoài ra còn có figure bằng bìa cứng với kích thước thật của Reo và anh mặc đồng phục Blue Lock.

    "Chào mày, Nagi-bìa cứng.

    Có thể trông không giống nhưng tôi là Nagi-người" Nagi chào tấm bìa của mình rồi quay sang cái của Reo.

    "Reo-bìa cứng...

    Tớ xin lỗi Reo-người và chúng tớ cũng không thể hiểu nhau.

    Đó là lỗi của tớ nên đừng giận Reo-người"

    Kể cả khi đây không phải Reo thật thì cũng thật khó khăn để nói ra nỗi lòng mình.

    Nagi tự thả mình lên giường của Reo- có thể âu yếm ôm ấp cái gối hình Reo sẽ giúp anh thấy tốt hơn.

    Nằm xuống giường, Nagi phát hiện 3 túi mua sắm trên sàn ngay trước giường.

    Có nghĩa là Nagi có bạn cùng phòng- có thể là một trong những người đồng đội của Rin mà anh không nhớ tên?

    Suy nghĩ thật là phiền phức nên thay vào đó anh lôi điện thoại ra.

    "Tụi tớ đang ở rạp chiếu phim" anh đọc thông báo trên màn hình.

    Sau đó, có thêm vài tin nhắn từ Reo đã gửi sau đó vài phút.

    "Đừng quên ăn đó.

    Nói tớ cậu muốn ăn gì, tớ sẽ gọi phục vụ phòng đem lên cho cậu."

    Nagi không trả lời vì anh không xứng đáng với lòng tốt của Reo và cũng vì bất cứ thứ gì anh nhắn lại đều có thể làm tình huống tệ hơn.

    Dù sao thì anh cũng không thấy đói lắm.

    Vì vậy anh mở trình duyệt ra.

    Mỗi khi thấy tệ, anh sẽ đọc fanfic của Reo và anh.

    May mắn là thuyền của họ khá nổi tiếng và hầu hết fic đều kết có hậu.

    Nhưng giờ thì câu chuyện đang nhắc anh về những gì anh đã đánh mất...

    Anh đã dẫm lên cảm giác của Reo mà không nhận ra nó và phá vỡ lời hứa của họ.

    Từng giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má anh, Nagi mặc kệ nó.

    Anh chôn vùi vào gối của Reo, khóc trong im lặng, mặt và tóc anh thấm đẫm nước mắt.

    Chưa bao giờ anh trải qua xúc cảm mãnh liệt đến vậy và giờ đây, đứng trước sự mất mát to lớn, anh không biết làm thế nào để đối mặt với nó.

    Sau một thời gian dài đến mức cố khóc cũng không có gì chảy ra từ mắt anh, màn đêm đã bao trùm căn phòng, không gian đen tối tựa bóng ma dai dẳng cuốn lấy anh.

    Cơ thể anh kiệt quệ hơn bao giờ hết, Nagi cố lết thân vào phòng tắm trước khi người bạn cùng phòng đến và nhận ra sự kì lạ ở anh.

    Ngay khi anh vừa tắm xong, cửa phòng mở ra.

    "Nagi, tớ về rồi" Reo vui vẻ chào anh trong khi cậu cởi giày- thật dễ thương, trông họ như một cặp đôi mới cưới.

    Ngay lập tức, như thể mạng sống anh phụ thuộc vào nó, Nagi lau mặt hòng giấu nhẹm đi bất cứ gì sót lại từ trận khóc vừa nãy.

    "Tại sao-?"

    Giọng Nagi vỡ ra.

    Cổ họng anh chưa chuẩn bị đủ để giọng anh bình thường lại.

    Nagi thở sâu và ngồi xuống giường Reo.

    "Tại sao cậu lại ở đây?

    Tớ tưởng cậu cùng phòng với Rin?"

    "Oh về cái đó..."

    Sau khi Reo cất đồ của mình đi, cậu luồn tay vào tóc Nagi- những cái chạm của cậu ấy vẫn nhẹ nhàng như mọi khi, đôi mắt tím ấy vẫn tràn đầy tình yêu dành cho anh.

    "Tớ đã hỏi xin Ego đổi chỗ hai cậu nhưng anh ta từ chối.

    Tên vị kỉ ngu ngốc..."

    Reo nhún vai đầy duyên dáng.

    "Tớ đã trả thêm tiền cho nhân viên khách sạn để họ đổi tên.

    Chúng ta chưa thật sự dành nhiều thời gian cho nhau gần đây."

    "Dù sao thì nó cũng không còn quan trọng nữa...

    Nhìn cậu nổi tiếng chưa nè" Reo thốt lên với nụ cười phấn khích trên gương mặt xinh đẹp.

    "Họ thậm chí còn làm standee kích thước thật của cậu nè!"

    Reo cũng nổi tiếng mà, Nagi nghĩ và ngồi dậy để tiện quan sát Reo hơn.

    Thật ra thì rất nhiều người sẽ đặt căn phòng này chỉ để nhìn thấy gương mặt dễ thương của Reo thôi.

    "Tên anh ta là Nagi-bìa cứng.

    Và đây là Reo-bìa cứng.

    Họ là cộng sự của nhau."

    "Ra vậy, họ giống chúng ta ha" Reo đáp lại.

    "Nhưng nếu họ cũng muốn chiến thắng World Cup thì họ là đối thủ của ta nhỉ."

    Reo dường như đã say đắm anh.

    Nút thắt trong lòng Nagi được nới lỏng và sự tuyệt vọng được thay thế bằng niềm tin mới vừa thắp lên.

    "Đừng lo Reo.

    Chúng ta sẽ không thua đâu..."

    "Tất nhiên rồi.

    Xem tớ mua gì ở tiệm nè."

    Reo mở một trong những túi mua sắm trên sàn.

    Nụ cười cậu tươi hơn- và tất nhiên là càng đẹp hơn- mắt cậu như lấp lánh những vì sao.

    "Có nhiều đồ của cậu đến mức tớ phải nhờ Baya đem nó đến đây ấy.

    Báu vật của tớ nổi tiếng quá mà!"

    "Huh?

    Ở tiệm đồ lưu niệm á hả?

    Cậu mua tất cả chúng?"

    "Tất nhiên!"

    Reo đáp lời, vẫn trông rất xinh đẹp, cậu lấy từng món đồ ra khỏi túi và quan sát nó.

    "Cái này dễ thương quá... cả cái này nữa!

    Đều trông dễ thương như cậu ngoài đời vậy!"

    Reo thật sự rất hứng thú với mớ đồ của cậu ấy.

    Reo nghĩ anh dễ thương...

    Mặc dù Nagi không xứng đáng với bất kỳ thứ gì từ Reo...

    "Tớ nên móc cái nào vào cặp mình?

    Chibi Nagi ngái ngủ hay là chibi Nagi đá banh?"

    Reo hỏi nhưng cậu tự trả lời ngay lập tức.

    "Tớ sẽ treo cả hai.

    Tớ cũng sẽ dùng ốp Nagi cho điện thoại của mình.

    Nó có nhiều quá không ta?"

    "Không hẳn" Nagi trả lời.

    Giọng anh vẫn vô cảm như thường nhưng từ sâu bên trong, niềm hạnh phúc đang sưởi ấm anh.

    Cảm giác này là tình yêu, nó đã ở trong anh rất lâu rồi nhưng giờ Nagi mới cảm nhận được nó một cách sống động đến vậy.

    Cảm giác như được tắm hoàn toàn trong ánh nắng.

    Nagi đã yêu Reo từ lâu và Reo cũng yêu anh nhiều như vậy, nó là lý do họ là cộng sự của nhau.

    Nhưng đây là lần đầu tiên anh có thể gọi tên cái cảm giác mơ hồ này.

    "Tớ có thể mặc áo thun của Nagi luôn không?"

    Nagi ậm ừ và quan sát Reo cởi áo ra rồi mặc vào cái áo thun đen có in hình Nagi đỡ bóng ở trước.

    "Cậu có nhiều đồ quá trời!"

    Reo cười tươi khi quay lại mở mấy cái túi đồ.

    "Nhìn cái này nè, họ thậm chí còn sản xuất bản sao đồng phục Blue Lock của cậu!"

    Đó là bộ đồ bó sát theo tiêu chuẩn của Blue Lock.

    Ngoại trừ số trên áo thì nó chẳng khác gì cái của Reo ở Blue Lock.

    Nó là một món đồ vô dụng- chỉ cần Reo muốn thì Nagi sẽ đưa bộ của anh cho cậu mà.

    Dù sao thì Reo vẫn luôn giặt nó cho anh sau mỗi lần tập.

    Nhưng vì Reo trông rất vui vẻ với cái bản sao đó nên Nagi chỉ im lặng nhìn.

    Cuối cùng, Reo như nhớ ra cái túi cậu đã cầm và đưa nó cho Nagi.

    "Mấy cái figure của cậu đó" cậu giải thích.

    Nagi đặt mấy cái figure lên cái bàn kế anh; Reo và anh đứng cạnh nhau, thật gần để tay họ chạm vào nhau, còn cái của Rin thì cách xa thật xa, quay mặt vào tường.

    Bụng anh quặn lại khi nhìn cái figure cross dressing dễ thương của Reo.

    Anh chỉ mua duy nhất một món đồ của Reo trong khi Reo có tận 3 túi bự đựng đồ của anh.

    Đáng ra Nagi nên mua hết tất cả đồ của Reo.

    Giờ thì anh thấy tiếc rồi, anh muốn mặc áo thun in hình Reo để trông như họ mặc đồ đôi.

    Không nghi ngờ gì nữa, anh là một người cộng sự tồi tệ...
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    17. Nagi


    Trong khi Nagi đang bận hối hận vì sự ngu ngốc của bản thân, Reo đang sắp xếp lại đống figure.

    Nhờ đó Rin không còn quay mặt vào tường như một học sinh bị phạt nữa.

    Reo đặt Rin kế Nagi để trông không còn xa cách nữa.

    "Tớ biết là nó phiền phức với cậu nhưng hãy đối xử tốt với Rin hơn một chút, được chứ?"

    Nagi không hài lòng với cách sắp xếp mới nhưng ít ra figure Nagi và Reo vẫn đang nắm tay nhau.

    Anh cũng không biết đến bao giờ họ mới có thể tiến tới giai đoạn Reo nắm tay anh ngoài đời nhưng ít ra nguy cơ chia tay cũng đã giảm xuống.

    "Tại sao...

    Tớ không muốn đâu Reo..."

    "Rin rất giống cậu" Reo giải thích.

    "Đúng ra là giống cậu trước khi tớ gặp cậu.

    Cậu ấy không có bạn và hay bị mọi người hiểu lầm".

    "Cậu ta giống tớ?"

    Nagi nhớ lại về những ngày trước khi Reo xuất hiện.

    Sự tồn tại nhàm chán đó còn không thể gọi là đang sống.

    Nó thật sự cô đơn, dù là kẻ đáng ghét như Rin cũng không xứng đáng bị vậy.

    Có lẽ vì lo lắng cho Rin nên mắt Reo mới trông buồn đến vậy dù cậu ấy đang cười.

    "Ah, quên mất, áo khoác của cậu!"

    Reo đột ngột bật dậy, tìm cái túi đồ mà Nagi đã đưa và lấy cái áo khoác ra.

    "Ta nên treo nó lên để không bị nhăn.

    Khoan, tớ nghĩ cậu lấy lộn size rồi.

    Hay là một món quà?

    Cho Rin à?"

    Reo nói thêm sau khi đánh giá cái áo.

    "Huh?

    Nó không phải size cậu thường mặc sao?"

    Reo chớp mắt vài lần- rất dễ thương.

    "Tớ á?!

    Cậu mua nó cho tớ á?"

    Nagi ậm ừ gật đầu.

    "Là quà của tớ thật à?"

    Reo cao giọng hào hứng, Reo lại nhìn vào cái áo khoác lần nữa với đôi mắt tím lấp lánh xinh đẹp.

    Cậu cộng sự của Nagi bình thường rất nhanh nhạy mà, sao Reo lại không hiểu nhỉ?

    "Ừm, cho Reo" Nagi xác nhận.

    "Awww, cảm ơn cậu, Nagi!

    Đây là món quà đầu tiên cậu tặng tớ đấy!"

    Không chần chừ gì, Reo mặc luôn chiếc áo khoác vào.

    "Nhìn tuyệt chưa nè!

    Cậu thật sự biết cái gì hợp với tớ đó!"

    Reo chụp một bức ảnh bản thân trong cái áo mới và ngay sau đó điện thoại Nagi rung lên.

    Một thông báo mới từ group chat Blue Lock, Reo vừa mới gửi bức ảnh với dòng tin nhắn 'Xem báu vật của tớ mua gì cho tớ nè
     
    [Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
    18. Nagi


    Reo tắt đèn trong phòng chỉ chừa lại đèn ngủ- ánh sáng vàng ấm cúng duy nhất chiếu sáng căn phòng, tự tạo cho mình cảm giác thoải mái trong khi đợi Nagi nhớ lại.

    Nagi vẫn đang suy nghĩ nên trả lời như nào.

    Với ánh mắt nghiêm túc trên gương mặt xinh đẹp của Reo tập trung vào anh, Nagi biết Reo sẽ không chịu bỏ cuộc.

    Vì vậy anh phải cố gắng nhớ lại.

    Câu hỏi chung chung quá.

    Reo muốn biết về cái gì nhỉ?

    "Kể tớ về những gì đã xảy ra mấy ngày qua.

    Cậu đột nhiên tránh mặt tớ và hôm nay cậu cũng hành động kỳ lạ nữa" Reo giải thích

    "Tớ cố gắng tìm hiểu tớ đã làm sai gì..."

    Sau đó là một khoảng lặng dài, Nagi vẫn đang suy nghĩ về những hành động của mình.

    "Tớ chỉ muốn chứng minh tớ mới là cộng sự của Reo..."

    "Huh?"

    Reo có vẻ bối rối- lông mày cậu ấy nhướng lên và miệng hình chữ 'o', thật dễ thương.

    "Cậu không làm gì sai cả.

    Tớ đã nói rồi mà, chỉ cần cậu là chính cậu là được rồi."

    "Vậy tớ vẫn là cộng sự của Reo đúng không?"

    Nagi thấy bụng mình quặn lại, quá sợ hãi để hy vọng bất cứ gì.

    Anh như nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm tăm tối nhưng lại không biết là thật hay ảo ảnh.

    Nhưng Reo chỉ đáp lại bằng nụ cười dịu dàng xinh đẹp "Tất nhiên, chúng ta đã hứa rồi mà".

    Vậy là họ vẫn là cộng sự.

    Anh đã không làm hỏng nó.

    Sẽ không còn phải lo về chuyện hai đứa chia tay.

    Nagi hít vào thật chậm rãi, phổi anh cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

    Gánh nặng trên vai anh đã biến mất và thay vào là một cảm giác nhẹ nhàng vô thực.

    Tuy nhiên, bóng tối trong mắt Reo vẫn chưa biến mất.

    Có gì đó vẫn còn mắc kẹt trong tâm trí cậu ấy.

    Tại sao Reo lại không vui?

    Nagi cố gắng đọc biểu cảm trên gương mặt Reo nhưng anh không thể.

    "Chuyện gì vậy?"

    Reo hỏi, có lẽ cậu ấy đang thắc mắc về việc tại sao Nagi cứ nhìn cậu chằm chằm.

    "Kể tớ nghe cậu đang nghĩ gì đi, hay là tớ lại phải lắc người cậu cho đến khi nó rớt ra nữa?"

    Giọng Reo có vẻ vui khi nhớ lại chuyện hồi nãy.

    Nagi bĩu môi "Cậu trông xinh lắm Reo".

    "Này, nghiêm túc đi!"

    Có phải Reo không tin dù anh đã tận miệng nói nó không?

    Mọi người đều biết Reo xinh đẹp; mấy cô gái ở trường đều khen Reo mỗi ngày mà.

    "Vậy thì tớ rất nghiêm túc nói rằng cậu rất xinh đẹp Reo."

    Ngay lập tức Reo im bặt.

    "Cảm ơn cậu" Reo lí nhí nói trong họng và nhìn chằm chằm vào ga trải giường.

    Reo thật sự rất đẹp, đặc biệt là khi má cậu ấy đỏ ửng lên, như bây giờ.

    Vậy là Reo không nhận thức được sao?

    Nagi nghiêng đầu, cố hiểu tại sao Reo lại không nhận ra một điều hiển nhiên như vậy.

    Hơn nữa, nếu Reo vẫn không vui, vậy anh còn bỏ lỡ cái gì ư?

    Có lẽ là nguồn gốc của bóng tối trong mắt Reo chăng?

    "Còn có lý do nào khiến cậu không vui không, Reo?"

    "Tớ vui mà" Reo nhanh chóng trả lời.

    "Cậu không có, Reo..."

    Giờ thì Reo thở dài.

    "Cậu thật sự đi guốc trong bụng tớ đó.

    Nhưng cậu không cần lo lắng cho tớ đâu."

    "Tớ cũng muốn hiểu thêm về Reo.

    Vậy nên cậu cũng phải kể hết mọi thứ đang diễn ra trong đầu cậu...

    Ừ thì, có lẽ không phải mọi thứ" Anh sửa lại khi nhận ra có thể Reo đã luôn suy nghĩ rất nhiều.

    "Chỉ cần tóm tắt..."

    Reo gãi cổ bối rối "Tớ không muốn làm phiền cậu về nó...

    Tớ biết cậu ghét những thứ phiền phức mà Nagi"

    "Tớ muốn bị làm phiền bởi Reo."

    Reo ngã người ra sau.

    "Tớ sẽ nói với Rin sau về nó, được chứ?"

    "Rin?"

    Nagi bắt đầu căng thẳng khi nghe Reo nhắc tới Rin.

    "Hắn ta làm cậu buồn à?

    Tên đó đã làm gì cậu, Reo?"

    "Cậu ấy chẳng làm gì cả...

    Chỉ là..."

    Reo đảo mắt nhìn chỗ khác và lơ đãng bấm điện thoại.

    "Nói chuyện với Rin khá tốt, như kiểu cậu ấy sẽ không phán xét tớ và đồng thời cũng không kỳ vọng gì ở tớ.

    Tớ chưa bao giờ nghĩ nói chuyện với người khác lại tốt đến vậy.

    Cậu ấy chỉ có mặt ở đó."

    Nagi không hiểu.

    Tại sao Reo lại muốn nói chuyện với một người lạ khác thay vì cộng sự của cậu ấy chứ?

    "Reo, tớ cũng ở đây...

    Nói với tớ đi..."

    "Cảm ơn Nagi" Reo rướn người về trước để xoa đầu Nagi.

    "Nhưng nó ổn mà.

    Cậu chỉ cần chú tâm vào việc ghi bàn.

    Đừng lo về tớ!"

    Được Reo xoa đầu thật tốt, Nagi ước gì cậu ấy cứ giữ mãi như thế.

    Nhưng anh không cảm thấy hạnh phúc như thường lệ.

    Nói chuyện với Reo đúng là khó khăn hơn anh tưởng...

    Như kiểu Reo là đường dây tư vấn tự động và các nút Reo bắt anh nhấn cứ dẫn anh đi lòng vòng.

    "Làm ơn, Reo..."

    "Cậu thật sự muốn biết à?"

    Reo bỏ tay ra và nhìn thẳng vào mắt Nagi- thật xinh đẹp.

    Nagi không rời mắt khỏi Reo, anh chỉ gật đầu.

    "Vậy thì..."

    Reo bắt đầu lúng túng trước khi tiếp tục với giọng nhỏ hơn.

    "Tớ đoán là do tớ nhớ cậu..."

    "Nhưng tớ ở ngay đây mà Reo?"

    "Cậu ở đây nhưng đồng thời cậu cũng là Rin" Reo giải thích.

    Mấy lời Reo nói chả có nghĩa lý gì nhiều nên Nagi bĩu môi trong im lặng, âm thầm yêu cầu một lời giải thích.

    "Mọi chuyện cứ rối tung cả lên..."

    Reo lại dịch ra sau và nhìn lên trần nhà.

    "Mỗi khi tớ ở với Rin, tớ thấy hình dáng cậu.

    Và khi tớ ở với cậu, tớ thấy Rin.

    Ngay lúc đó, tớ không phân biệt được ai là ai...

    Rin không thích mỗi khi tớ làm việc giúp cậu ấy và giờ thì ngay cả cậu cũng không muốn tớ chiều cậu nữa...

    Tớ đã rất bất ngờ khi cậu tự mua đồ uống cho cậu tại bảo tàng hôm nay.

    Tớ đoán đó là những điều tớ muốn nói là...

    Thật bối rối...

    Và cô đơn."

    Nhưng Reo đã biết anh là Nagi trong cơ thể Rin, vậy tại sao nó vẫn còn bối rối?

    Và Nagi đang ở ngay đây, làm sao Reo lại cảm thấy cô đơn được chứ?

    Nó chẳng có nghĩa lý gì hết nhưng vấn đề là nó làm Reo không vui.

    Có nghĩa là việc này không tốt và cần phải được khắc phục ngay lập tức.

    "Cậu luôn có thể chiều tớ mà Reo.

    Tớ muốn được chiều chuộng."

    Nagi đáp, tự hỏi tại sao anh phải trả lời một cách rõ ràng như vậy.

    "Tớ sẽ không bao giờ tự mua nước cho mình nữa, vậy thì cậu có thể làm nó cho tớ mãi mãi rồi...

    Thật ra thì, tớ thích mọi thứ đơn giản như vậy hơn, Reo."

    "Cậu không nghĩ như thế là hơi quá mức rồi sao?

    Cậu sẽ chết nếu không có tớ ở cạnh."

    Reo trông không hoàn toàn đang vui nhưng ít nhất thì cậu ấy đang cười.

    Nagi biết anh cần phải thể hiện nhiều hơn nữa.

    Ngay cả khi Reo không bị hoán đổi thân xác, cậu ấy vẫn phải chịu đựng cùng lúc cả Rin và Nagi.

    "Reo, tớ chạm vào cậu được không?"

    Reo nghiêng đầu.

    "Tất nhiên rồi, cậu không cần phải tỏ ra trang trọng như vậy làm gì."

    "Huh?

    Thật à?"

    "Ý tớ là tớ đã luôn chạm vào cậu mọi lúc mà, tớ thậm chí còn không nghĩ về nó.

    Đã nhiều lần tớ chạm vào cơ thể cậu chỉ để nhận ra đó không phải Nagi mà là cơ thể của Rin."

    Bàn tay đang đưa ra của Nagi khựng lại.

    Liệu anh có thể chạm vào một người hoàn hảo như Reo mà không làm ô uế cậu ấy chứ?

    Reo luôn vươn tay ra để chạm vào anh, dù nó chỉ là đặt tay lên vai anh và kéo anh lại gần hay là xích lại gần hơn để họ có thể cảm nhận cơ thể của nhau.

    Nagi luôn thích nó thật dễ dàng.

    Rồi anh vươn tay ra chạm vào mặt Reo.

    Lòng bàn tay cọ vào môi Reo và những ngón tay anh tiếp xúc với mũi và má cậu ấy.

    Môi của Reo thật sự rất mềm.

    Ngay cả mũi của Reo cũng rất hoàn hảo.

    Hoàn hảo như một bức tượng sứ được đúc ra, chỉ là nó ấm hơn và sống động hơn.

    Anh có thể cảm nhận rõ từng lỗ chân lông, những khuyết điểm nhỏ không đáng trên da cũng như mái tóc mềm mại của cậu.

    Sau vài phút, Reo đột nhiên giật mình lùi ra xa, từ chối sự động chạm của Nagi, ra sức hít lấy không khí.

    "Nagi!

    Cậu đang cố bóp nghẹt tớ đấy à?!"

    Nagi nhìn vào lòng bàn tay trống rỗng như thể lần đầu thấy nó.

    "Xin lỗi, Reo..."

    "Ý tớ không phải là cậu không được chạm vào tớ" Reo giải thích sau khi đã ổn định hơi thở.

    "Chỉ cần đừng cố gắng giết tớ là được."
     
    Back
    Top Bottom