Hài Hước [TRANS] NAGIREORIN A Lukewarm Pain

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
19. Nagi [R16]


CẢNH BÁO!!!

Nội dung NSFW

Reo không di chuyển, cậu ấy vẫn ngồi bắt chéo chân trên giường trong khi Nagi đang tiếp tục nhìn chằm chằm vào bàn tay vừa chạm vào mặt Reo.

Chỉ một bàn tay không thể xua tan đi sự cô đơn của Reo.

Vẫn cần nhiều hơn, nhiều hơn nữa.

Vì vậy, Nagi dang rộng vòng tay, nhào vào người Reo.

"Nagi!"

Reo hét lên khi cậu ngã ra sau trước sức nặng của Nagi.

Reo ngã xuống giường và Nagi đang nằm phía trên cậu.

Nagi vòng tay ôm chặt Reo hết mức có thể và tựa đầu vào ngực Reo.

Lắng nghe nhịp tim đập và hơi ấm dễ chịu của cậu ấy, đây chắc chắn là nơi tuyệt vời nhất trên Trái Đất.

Tại sao anh không làm việc này sớm hơn nhỉ?

"Reo, cậu thấy tốt hơn chưa?"

"Thật ra thì tớ thấy khá kỳ lạ khi Rin nằm trên người tớ đó" Reo nói và Nagi có thể cảm nhận từng cái run rẩy trong lồng ngực Reo.

Nhưng rồi cậu vẫn dịu dàng âu yếm xoa đầu Nagi.

"Nhưng nó ổn thôi.

Cậu hẳn là mệt rồi.

Ta có thể nghỉ một chút trước khi tham gia bữa tiệc và nói chuyện nhiều hơn sau đó."

"Eeeh...

Vẫn chưa xong à?"

Reo cười đáp lại "Nó vẫn chưa kết thúc chừng nào tớ chưa hành hạ cái đầu của cậu đến mức nứt ra đâu."

"Nghe đau đó..."

Nagi đặt 1 tay lên đầu, tưởng tượng nó sẽ như nào khi đầu anh nứt ra làm đôi.

"Nhưng nó sẽ ổn thôi nếu đó là Reo..."

Trong một khoảng khắc, Nagi hài lòng chỉ với việc lắng nghe nhịp tim của Reo.

Nhưng rồi một ý nghĩ nảy ra trong đầu anh.

"Đợi tớ một chút, Reo"

Nagi đứng dậy nhanh chóng và quay hai cái bìa cứng hình Nagi và Reo vào tường.

Rồi lại nằm xuống kế Reo như thể chưa có gì xảy ra.

"Nhanh lên, Reo.

Không có ai đang nhìn cả, cậu có thể hôn tớ ngay bây giờ."

Anh nói với giọng chậm rãi và vô cảm thường thấy, không nghe ra chút hối hả nào.

"Cậu thật sự bị ám ảnh với việc này đó" Reo xoay người đối diện với Nagi- gương mặt của Reo thậm chí còn xinh đẹp hơn khi nhìn gần.

"Cậu có chắc về việc này không?

Ý tớ là về mặt lý thuyết thì đây vẫn là nụ hôn đầu của cậu."

Nagi ậm ừ.

Tất nhiên là anh chắc chắn rồi, tại sao Reo lại hỏi một điều hiển nhiên như vậy?

"Còn Rin thì sao?

Cậu nghĩ cậu ta có phiền không?"

Chỉ dựa vào việc Rin luôn biết cần phải làm gì- cách hắn ta đưa cho Reo áo khoác và mua cà phê cho cậu- có lẽ tên đó đã từng hẹn hò trước đó rồi.

Một hoặc hai nụ hôn sẽ không ảnh hưởng thêm gì đâu.

"Cậu ta sẽ ổn với chuyện đó...

Lần này hãy làm nó thật đàng hoàng, Reo."

"Rồi rồi"

Họ di chuyển để Reo tiện hôn Nagi, mặt cậu cách Nagi chỉ vài centimet.

Sau đó, Reo thu hẹp khoảng cách và chạm môi Nagi trước cả khi anh kịp chuẩn bị.

Cái hôn chỉ kéo dài trong tích tắc và Reo lùi ra ngay lập tức, để lại cảm giác râm ran trong bụng Nagi.

"Nhanh quá, Reo..."

Nagi phàn nàn.

Con cu của anh đang giật giật khi cơ thể Reo tiếp xúc với anh, tương tự với hơi nóng tăng dần khắp cơ thể anh.

Đó là một cách giao tiếp dễ dàng, không cần thêm bất kỳ từ ngữ nào nữa...

Reo chỉ cần thấy chỗ phình ra và cậu ấy sẽ hiểu.

"Tớ biết cậu ghét việc thủ dâm.

Khi ở trong cơ thể của cậu thì điều đó không thành vấn đề.

Nhưng mà cậu nên tự làm nó bây giờ đi.

Chỉ là chăm sóc cơ thể thôi, giống như việc chải tóc vậy."

Reo ngay lập tức nhắc Nagi.

"Tớ không muốn, Reo..."

Nagi sẽ giữ nguyên tư thế với con cặc cứng ngắt áp sát vào đùi Reo để cậu cộng sự biết chính xác cảm giác của anh.

Thêm vào đó, anh không định rời xa Reo đâu.

"Tớ thấy thoải mái khi như này, Reo..."

"Thôi nào!"

Reo cố gắng né tránh cái chạm của Nagi bên dưới- Reo thật dễ thương khi cậu ấy cố vùng vẫy.

"Chúng ta không thể làm Rin xấu mặt trong bữa tiệc."

"Vậy cậu làm nó đi, Reo."

Nagi nói, khó chịu khi bị Reo đẩy ra.

Có lẽ nếu anh làm Reo bận rộn thì họ sẽ không cần đến bữa tiệc nữa, chỉ có mấy người dư năng lượng mới tổ chức cái bữa tiệc ngu ngốc đó tối nay.

"Tuyệt đối không!

Tớ không thể chạm vào cơ thể của Rin như vậy."

"Nhưng Reo, nó cũng chẳng phải cơ thể của tớ..."

Nagi đáp lại trước khi nhận ra ý tứ trong lời nói của Reo.

"Khoan, vậy có nghĩa là nếu đây là cơ thể của tớ, cậu sẽ làm nó à?"

"Chà...

Ý tớ là tớ không muốn cậu cảm thấy khó chịu..."

"Reo, giờ tớ đang khó chịu đây...

Tớ muốn được cậu chiều chuộng..."

Nagi ra sức nài nỉ, cố tỏ ra dễ thương hết mức.

Nó không chỉ giúp anh tránh tham gia bữa tiệc mà còn có thể làm họ trông như người yêu thật sự.

"Trông cậu kìa..."

Reo lắc lắc đầu một cách xinh đẹp nhưng không có vẻ ghét bỏ.

"Được rồi, nhưng mà nhanh thôi nhé."

Trong khi Nagi háo hức chờ đợi, Reo lục tung túi xách của cậu ấy cho đến khi tìm được một cái khăn quàng cổ.

Sau đó, cậu trở lại giường và dùng nó để tự bịt mắt mình.

"Tớ sẽ không nhìn vào chỗ đó, được chứ?

Không thì tớ sẽ không bao giờ nhìn Rin một cách bình thường được nữa."

"Được rồi, Reo" Nagi đáp lời khi anh di chuyển đến mép giường và mở quần để giải phóng con cặc nóng rực.

Giờ nó đã cứng ngắc, điều mà Nagi nghĩ không thể xảy ra với cơ thể của Rin.

Anh ngập ngừng dùng ngón tay chọt vào nó- có cảm giác ấm nóng, êm ái, nó giật giật đầy sống động.

Tâm trí anh tự thay thế những ngón tay mình bằng tay của Reo, tưởng tượng những ngón tay xinh đẹp của Reo đang lướt trên nó.

Reo quỳ xuống sàn nhà giữa hai chân Nagi và đưa tay ra.

"Tớ không thấy gì hết"

Nagi cầm tay Reo và cẩn thận đặt nó lên con cu của anh.

Chỉ là sự tiếp xíc nhỏ thôi cũng đủ khiến anh thấy nóng bừng, khoái cảm lan khắp cơ thể.

Trong một lúc, Reo không di chuyển.

Sau đó anh di chuyển về trước một chút để gần với Nagi hơn.

"Tớ chưa làm nó bao giờ, tớ không chắc liệu mình có làm tốt không nữa"

Tất nhiên là Reo có thể làm tốt rồi, cậu ấy luôn hoàn hảo trong mọi thứ.

"Chỉ cần làm giống như khi cậu tự thủ dâm thôi."

Tại Blue Lock, có vài lúc Reo sẽ viện cớ để tự thủ dâm, dù họ chả bao giờ nói về nó.

Đây cũng không phải bí mật giữa họ, giống như việc Reo biết Nagi quá lười để tự làm vậy.

Nhưng giờ nghĩ đến việc Reo tự thủ dâm thật nóng bỏng.

"Thật ra, hãy làm nó y chang như khi cậu tự thủ dâm vậy."

"Chỉ vì tớ thích nó như thế không có nghĩa là cậu cũng thích nó như vậy.

Tỉ như tớ thích dùng một tay nắm chắc quanh thân."

Nagi rên rỉ khi tay Reo nắm vào thân cặc.

Một phần trong anh muốn ghi chép lại để tham khảo trong tương lai nhưng việc tập trung càng trở nên khó khăn.

"Cái này tuyệt đó, Reo..."

Anh ngả người ra sau, dùng hai tay chống cơ thể và nghiêng đầu khi Reo bắt đầu di chuyển bàn tay của cậu ấy.

Những âm thanh không rõ ràng thoát ra khỏi miệng Nagi nhưng anh không bận tâm.

Mà nói thật thì anh muốn nó to hơn để Reo biết anh thích việc này như thế nào.

"Đừng tạo ra mấy âm thanh như vậy, Nagi!

Tớ không muốn nghe giọng rên rỉ của Rin đâu!"

"Reo, rốt cuộc thì cậu đang nghĩ đến tớ hay là Rin thế?"

Nagi chấn vấn

"Tớ chẳng nghĩ về ai cả!

Tớ không nghĩ gì hết!

Đừng hỏi nữa, không thì tớ sẽ dừng lại!"

Tay Reo dừng lại trong một giây và Nagi sợ rằng Reo sẽ đổi ý.

Anh không dám hó hé thêm bất kỳ lời nào nữa, cảm giác như thời gian đóng băng trong vô tận cho đến khi Reo bắt đầu di chuyển tiếp.

Có lẽ Rin mới đang là người chiếm giữ tâm trí của Reo nhưng không quan trọng Reo làm hay nghĩ gì, nó đều không phải ngoại tình.

Bởi vì Reo quá tuyệt vời và Nagi hạnh phúc chỉ với việc làm cộng sự của cậu ấy.

Anh phớt lờ cảm giác thiêu đốt trong lồng ngực giục anh chiếm lấy Reo cho riêng mình.

Đến giờ thì anh không thể kìm nén tiếng rên rỉ được nữa- tay của Reo quá tuyệt.

Những khoái cảm đột ngột tăng lên sau mỗi lần lên xuống, lan tỏa khắp cơ thể anh, khiến anh đắm chìm trong cảm giác sảng khoái ấm áp và ngọt ngào.

Mong muốn nhiều hơn nữa khiến Nagi rùng mình nhưng anh vẫn bất động khi hơi thở dồn dập và tim anh đập thình thịch.

"Reo..." anh cố gắng thì thầm trước khi não trống rỗng trong khoảng khắc được xuất ra.

Kết quả là anh đã xuất tinh vào một phần tờ khăn giấy Reo đang cầm và một phần dính lên mặt Reo.

Do bị bịt mắt nên cậu ấy không thể nhìn thấy toàn cảnh.

Chất lỏng trắng đục trông rất đẹp trên mặt Reo- thậm chí còn quyến rũ hơn bình thường, Nagi nghĩ khi tận hưởng cảm giác hưng phấn dần lắng xuống.

Cơ thể anh thấy thư thái lạ thường và bị lấn át bởi xúc cảm thỏa mãn.

Khi anh nhìn xuống chỗ đó, con cu anh đã xìu xuống.

Tò mò về sự thay đổi kích thước đột ngột, Nagi dùng tay chọc vào nó lần nữa nhưng giật lại ngay lập tức khi chỉ vừa tiếp xúc- nhạy cảm quá!

"Cậu mặc đồ lại chưa?"

Reo hỏi

Nagi bĩu môi nhưng anh vẫn đứng dậy và mặc lại quần để Reo tháo bịt mắt ra.

"Đi tắm đi" Reo nói trong khi dùng khăn giấy lau sạch tinh dịch của Nagi.

"Ta nên chuẩn bị thôi!"

"Không muốn...

Ta không ở đây được hả Reo?"

"Không, chúng ta phải đi chứ!

Thôi nào, khẩn trương lên..."

Nagi thở dài đầy chán nản.

Cảm giác vừa rồi thật tuyệt- giá như anh có thể chia sẻ niềm vui đó với Reo.

Reo chắc chắn cũng sẽ thích nó...

Nhưng Nagi đã làm theo lời Reo và đi tắm rửa sạch sẽ.
 
[Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
20. Rin


Lâu lắm rùi tớ mới vào lại wattpad thì nhìn thấy con fic dang dở này.

Vào xem AO3 thì tác giả cũng đã hoàn thành rùi nên tranh thủ lúc nghỉ hè tớ sẽ trans nốt các chap còn lại nha.

Theo fic gốc thì có tổng 30 chap ấy.

Giờ tớ đang học năm 3 đại học rồi.

Lúc bắt đầu dịch thì tớ cũng không nghĩ mình lại nhận được nhiều sự quan tâm đến vậy nên đâm ra cũng hơi chán với lại phải ôn thi nên không còn đọc truyện nhiều nữa.

Không biết giờ còn ai đọc con fic này không nhỉ.

Hy vọng các bạn độc giả cũ và độc giả mới sẽ tiếp tục ủng hộ mình cũng như là ủng hộ tác giả truyện gốc trên AO3 nha.

Từ lúc mới đến bữa tiệc thì Rin đã thấy khó chịu rồi.

Khi anh vừa mở cánh cửa phòng được đặt cho Nagi Seishirou, Rin đã được chào đón bởi tấm standee hình Sae đang nhìn chằm chằm vào anh với vẻ khinh thường thường thấy.

Chắc chắn không phải là gương mặt anh muốn nhìn thấy vào ngày nghỉ của mình.

Thành thật thì bất cứ ai nghĩ rằng một căn phòng theo chủ đề Rin-Sae là ý tưởng tuyệt vời thì chắc chắn đã không xem trận đấu U-20!

Không một ai có mắt lại nghĩ Rin sẽ sẵn lòng chia sẻ phòng với anh trai của cậu...

Khi Rin cuối cùng cũng đến phòng Barou, bữa tiệc đã bắt đầu.

Kế hoạch của Rin là đến muộn và về sớm, nghĩa là anh sẽ không phải tiếp xúc với đám người Blue Lock này lâu.

Nếu không phải vì Reo thì anh đã chẳng đến đây ngay từ đầu.

"Mày tốt nhất là dọn dẹp đống đấy đi!"

Rin được chào đón bằng giọng hét lên giận dữ của Barou.

"Tao thậm chí còn chưa cho phép tụi mày tổ chức tiệc ở phòng của tao!"

Otoya nhún vai.

"Ai biểu mày lấy phòng King Suite làm gì.

Đây là phòng bự nhất rồi."

"Nó gọi là 'King Suite' vì là nơi cho 'King' ở, tất nhiên là tao phải ở phòng này rồi" Barou đáp trả.

"Giờ dọn đống bừa bộn đấy ngay!"

Rin không chắc 'đống bừa bộn' mà Barou nhắc tới là gì vì có đủ thứ trong phòng.

Từ đống chai và ly lăn lóc khắp nơi đến vụn bánh rải rác.

Ít nhất thì không có âm nhạc vì khách sạn không cho phép.

"Ổn mà, Barou."

Hiori đưa Barou một ly nước.

"Tớ sẽ giúp cậu dọn sau đó, được chứ?"

Rin phớt lờ họ và đi thẳng vào phòng.

Như tên gọi, phòng King Suite rất rộng, gồm 2 phòng liền kề.

Một phòng có vẻ là phòng khách với ghế sofa và ghế bành.

Phòng còn lại chắc là được thiết kế làm phòng làm việc nhưng giờ thì nhìn giống một quán bar hơn.

Cả 2 phòng đều quá đông người so với sở thích của Rin.

"Sao cậu lại đang mặc đồ liền thân của Blue Lock vậy?"

Rin hơi nghiêng đầu để nghe cuộc trò chuyện của Chigiri và Igarashi.

"Chắc là cậu ấy vừa luyện tập xong.

Chăm chỉ ghê" Isagi nói.

"Sai!"

Igarashi cười toe toét.

"Hàng nhái lại đó!

Mấy người không thấy nhãn hiệu ở sau với chất liệu vải rẻ tiền này sao?

Nó là merch của tôi đó, tuyệt không?"

"Đây là tất cả những gì tụi tui tìm được sau khi tìm kiếm cả ngày rồi" Raichi giải thích.

"Thảm hại vãi"

Raichi cũng đang mặc một bộ đồ nhái lại của đồng phục Bastard Munchen.

"Uhm, thì..."

Ngay cả Isagi cũng không biết nói gì.

Chỉ mới tham gia bữa tiệc 2 phút mà Rin đã thấy nhức đầu rồi.

Làm sao lũ ngốc này có thể tồn tại trong Blue Lock được vậy trời?

"À mà mọi người đã nghe nói họ đang làm một dốc xe lăn ở Blue Lock chưa?"

Chigiri hỏi.

"Phí tiền ghê, đáng ra họ nên dùng số tiền đó để đổi dầu gội xịn hơn..."

Isagi nắm tay thành nắm đấm, nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt.

"Kaiser sẽ cần nó sau khi tôi xử lý hắn!"

Bachira đánh nhẹ vào đầu cậu bạn.

"Isagi!

Tắt chế độ vào trận đi!"

Lũ ngốc hời hợt này...

Cuối cùng Rin cũng tìm được Reo.

Nhịp tim anh đập nhanh hơn khi anh thấy chàng tiền đạo tóc tím đứng giữa đám đông, đang nói chuyện với Yukimiya và vài cô gái nào đấy do Aiku hoặc ai đó mời đến.

Mấy người đó chắc chắn là lớn tuổi hơn Reo, có lẽ là sinh viên đại học, và họ ăn mặc như thể mục đích duy nhất của họ là tán tỉnh Reo

Rin cau mày.

Với khả năng giao tiếp xã hội của anh, không có cách nào anh có thể tiếp cận Reo được.

Lựa chọn duy nhất của Rin là đợi cho đến khi bữa tiệc hạ nhiệt bớt.

Vì vậy, thay vì liều lĩnh, Rin tìm một góc vắng vẻ.

Mắt anh lướt thấy cánh cửa, bị che khuất sau xe đẩy đầy chai nước.

Đúng những gì anh cần.

Sau cánh cửa là phòng ngủ với một chiếc giường king size ngay trung tâm.

Chiếc giường hẳn đã từng được dọn dẹp rất cẩn thận, giờ thì Nagi đang nằm giữa đống chăn gối bừa bộn.

Barou chắc chắn không thích việc này chút nào, còn Rin thì không quan tâm.

"Mày làm cái quái gì ở đây?"

Rin khó chịu khi Nagi cũng có cùng suy nghĩ với anh.

Nagi không rời mắt khỏi điện thoại.

"Đợi Reo phát tán năng lượng hướng ngoại rồi đến đón..."

"Mày biết đám con gái ngoài kia đang tán tỉnh cậu ấy chứ?"

Nagi trông chẳng quan tâm lắm, chỉ nhún vai.

"Luôn như vậy từ lúc ở trường rồi.

Reo tuyệt lắm, cậu ấy nổi tiếng ở bất cứ đâu.."

"Đám con gái đó không giống nữ sinh trung học đâu, đồ ngốc."

Ngay lập tức, Nagi rời mắt khỏi điện thoại, nhìn chằm chằm vào anh.

Rin gần như có thể thấy luồng sát khí đen tối tỏa ra.

"Reo đang vui vẻ nên tốt hơn là mày đừng có làm phiền cậu ấy."

Rin mở miệng định đáp trả nhưng lại dừng lại.

Mấy ngày gần đây, Reo đã dành nhiều thời gian cho 2 người họ, đặc biệt là Rin.

Cậu ấy hẳn là đã thấy chán nản lắm...

Có lẽ Nagi nhạy bén hơn Rin nghĩ...

Rin im lặng ngồi xuống giường, bất ngờ khi Nagi đẩy một cái gối cho anh.

"Reo nói tôi nên đối xử tốt hơn với cậu" Nagi giải thích.

Luồng sát khí đã biến mất và giọng của cậu ta lại trở về vẻ vô cảm như thường lệ.

"Anh luôn làm theo lời Reo" Rin đáp, không chắc phải làm gì với cái gối.

Nagi ậm ừ.

"Vì Reo thông minh"

"Ừ" Rin xác nhận.

Đó là một trong số ít những thứ họ đều đồng tình.

"Anh nói đúng, đáng ra chúng ta nên nói với cậu ấy ngay khi việc phiền phức này xảy ra.

Xin lỗi"

"Tôi xin lỗi vì đã nói cái của quý của cậu bị liệt.

Hóa ra nó vẫn hoạt động tốt."

Giọng Nagi chậm rãi và vô cảm như mọi khi nhưng điều đó không khiến mọi thứ đỡ tệ hơn chút nào.

Mặt Rin đỏ lên dữ dội.

Anh không muốn biết làm cách nào Nagi lại rút ra kết luận đó.

"Đừng nhắc lại chuyện đó nữa!"

Nagi để sự tập trung trở lại điện thoại nên Rin cũng bắt đầu lướt điện thoại.

Họ không khác nhau lắm nhỉ?

"Reo đã nói chuyện với anh chưa?"

Rin hỏi sau 1 khoảng thời gian im lặng kéo dài.

Nagi ậm ừ.

"Tụi tui nói nhiều lắm.

Reo luôn nghĩ về nhiều thứ...

Thật tuyệt khi Reo không bị đau đầu khi nghĩ nhiều như vậy..."

"Anh đã nói với cậu ấy là anh sẽ ở bên cạnh cậu ấy chưa?"

"Chưa..."

Tất nhiên là chưa rồi, với cái EQ bằng quả chuối như thế thì Nagi không thể nhận ra điều hiển nhiên này.

"Anh phải nói với cậu ta chứ!"

Nhưng Nagi vẫn tiếp tục chơi game.

"Không muốn đâu...

Điều hiển nhiên mà..."

Trước khi Rin đáp lời, cửa lại mở ra và mái đầu nâu-vàng ló vào "Rin Rin, hóa ra cậu trốn ở đây!

Ah, Nagicchi cũng ở đây nè!"

"Bachira, Isagi là cộng sự của cậu đúng không?"

Nagi hỏi mà không báo trước.

Rin đã quen với sự tùy hứng của Nagi.

"Huh?

Uhm, tớ sẽ không gọi là 'cộng sự' đâu?"

Bachira xoa cằm.

"Cậu ấy là bạn của tớ nhưng cũng là đối thủ của tớ.

Tớ đoán có thể gọi mối quan hệ tụi tớ là 'bạn thủ'!"

Ngay khi nghe lời đáp trả của Bachira, Nagi vui vẻ hẳn lên.

Anh ta thậm chí còn bỏ điện thoại xuống.

"Vậy thì, Rin có thể trở thành cộng sự của cậu không?"

Rin há hốc, không tin vào tai mình.

Tại sao Nagi lại muốn họ trở thành cộng sự?!

Trong khi Rin vẫn đang bàng hoàng, Bachira gật đầu cười toe toét.

"Chắc chắn rùii, tui sẽ làm cộng sự của cậu, nghe vui đấy!"

"Cậu cũng sẽ cõng Rin chứ?"

Bachira nghĩ về nó một lúc.

"Hhmm...

Tớ sẽ thích cậu cõng tớ hơn á, vậy được hong?"

"Vậy cũng được ..."

Nagi vừa đưa ra đề nghị kiểu quái gì với Bachira vậy?!
 
[Trans] Nagireorin A Lukewarm Pain
21. Rin


Rin đập tay vào trán.

Mắc cái quái gì anh lại muốn thành một cặp với Bachira?!

Giấc mơ thành tiền đạo giỏi nhất là của một mình anh, sao anh lại muốn chia sẻ nó với ai khác chứ.

Hay là anh cứ bác bỏ mọi thứ rồi đổ lỗi cho rượu sau đó?

Rin liếc nhìn Nagi và Bachira.

Mặc kệ sự hoảng loạn của anh, cả 2 người họ trông có vẻ vẫn tỉnh táo và ly rượu còn đầy nguyên của Nagi bị bỏ quên trên bàn.

Nagi đứng dậy trước mặt Bachira.

"Cậu cũng sẽ hôn Rin chứ?

Hôn đúng nghĩa lâu thiệt lâu á"

Nagi đứng với khoảng cách gần như vậy làm Bachira phải ngẩng mặt lên để nhìn thẳng vào mắt.

"Uhm, mọi người đang chơi game gì à...

Tớ đoán là tớ bỏ lỡ mất đoạn quay chai hay gì rồi?

Ah, sao cũng được, để xem hôn nhau có cảm giác như thế nào!"

Rin không thể nghe thêm một lời nào nữa, anh nhanh chóng che miệng Nagi với tay anh lại để tên tiền đạo này không thể nói thêm lời xấu hổ nào nữa.

"Tôi là Rin" anh giải thích với Bachira.

"Tên này là Nagi.

Anh ta nói điên nói xàm thôi, đừng nghe"

"Nagicchi, cậu ổn không vậy?"

Bachira lùi lại và chớp chớp mắt.

"Cứ nói đùa thế này chẳng giống cậu chút nào"

"Tôi nói tôi là Rin" Toàn bộ tình huống này chỉ càng làm cơn đau đầu của anh trầm trọng hơn.

"Giờ quên hết những gì Nagi đã nói và đi đi.

Và cũng đừng kể với ai về chuyện này"

Bachira quay sang Nagi.

"Thật hả, Rin?

Tớ biết là 2 cậu đang bắt chước nhau nhưng hình như Nagi để tâm vụ đó quá rồi đấy."

"Thật đó..."

Nagi xác nhận mà không suy nghĩ.

"Hỏi Reo đi..."

"Thật á?

Khó tin vậy..."

Chàng tiền đạo Barcha nghiêng đầu.

"Này, khoan.

Tớ có ý này!"

Mắt Bachira sáng lên nguy hiểm khi cậu chàng chạy đi và Rin có cảm giác chuyện tiếp theo sẽ chẳng tốt lành gì.

Trong khi đó, Nagi lại trở về vẻ hời hợt như thường lệ, ném mình thoải mái trên giường và lướt điện thoại.

Bachira trở lại sau vài phút, mang theo 1 chai nước và 2 ly nhỏ.

"Chào mừng đến với giải đấu 'Ai là Rin'!"

Thật kinh khủng...

"Thôi được rồi, quên những gì tôi nói đi.

Tôi không phải Rin đâu."

Nhưng Bachira không bỏ qua đơn giản như vậy.

"Tớ vẫn chưa giải thích luật chơi mà Nagicchi."

Cậu ấy ngồi xuống, để 2 ly trước mặt 2 người.

"Tớ sẽ hỏi cậu một vài câu hỏi và nếu cậu trả lời sai thì cậu phải uống 1 ly.

Người trả lời đúng nhiều câu nhất sẽ có quyền gọi bản thân là 'Rin'"

Nagi nhìn vào cái ly trước mặt như thể nó là vật thể ngoài hành tinh.

"Nhưng Reo nói tớ không nên sử dụng đồ có cồn khi không thường uống..."

Đó là lý do duy nhất ngăn cản Nagi á?!

Rin không thể tin rằng tên con lười như Nagi lại tham gia trò chơi ngu ngốc này của Bachira.

"Ổn mà, ổn mà.

Tớ có mang theo nước lọc để pha loãng rượu.

Nếu không thì chúng ta đều gục ngay từ vòng đầu rồi."

"Vậy thì ổn thôi..."

Bachira ngồi xuống giường, giữa anh và Nagi.

"Vậy câu hỏi đầu tiên là..." cậu ấy dừng lại một cách nguy hiểm.

"1 + 1 bằng mấy?"

"Mày nghĩ tao là đồ ngu à?"

Rin đoán mục đích duy nhất của trò chơi này là để làm phiền anh.

Anh ghét cách lúc nào Bachira cũng dễ dàng thành công.

"Tôi không muốn nghe những lời xúc phạm đó từ một tên còn không biết đánh vần những từ tiếng anh căn bản!"

"Đó là câu trả lời của cậu à?"

Bachira cười toe toét.

"Vậy còn cậu thì sao, Rin?"

Nagi gãi gãi cổ.

"4..."

Giờ thì Rin chắc chắn 2 tên này đang cố chọc tức anh.

"Mày là đồ đần nhưng không ngu đến mức đấy chứ?"

"Tôi không phải Rin vậy thì tôi không nên thắng trò chơi này đúng không?

Với lại, tôi đã là cộng sự của Reo rồi..."

"Cả 2 đều trả lời sai!"

Giọng hét lớn của Bachira cắt ngang lời giải thích của Nagi.

"Nếu là Rin thì sẽ trả lời là..." lại một lần ngắt câu dài nữa "100!"

"Cái đéo gì vậy?!

Tao là Rin và tao sẽ không trả lời như vậy!"

"Hmm, tớ mới là quản trò."

Bachira lè lưỡi rồi rót đầy 2 ly thủy tinh nhỏ với chất lỏng không màu.

Rin liếc nhìn Nagi, người có vẻ như không có vấn đề gì khi uống ly nước của Bachira.

Có thể một chút cồn sẽ giúp mọi chuyện dễ chịu hơn...

Tại sao mọi người không thể như Reo nhỉ?

Reo đã tin họ ngay lập tức mà chẳng cần câu hỏi nào.

Vì anh ta tốt bụng...

Và vì anh ta tin Nagi.

Sau khi 2 người đều uống hết ly rượu- nhân tiện thì nó có bị đắng kinh khủng, Bachira tiếp tục.

"Và câu hỏi thứ 2 là...

Cậu sẽ làm gì nếu tớ làm Reo khóc?"

"Tôi chắc chắn sẽ giết cậu" Nagi đáp ngay lập tức, tone giọng nghiêm túc bất ngờ.

"Nghiêm túc đó, đừng làm Reo liên lụy"

"Đáng sợ quá!"

Tone giọng Bachira đã tố cáo cậu ta chẳng sợ chút nào.

Thực tế thì cậu ta có vẻ thích thú và nụ cười trên mặt cậu thậm chí còn rộng hơn.

"Làm sao anh làm được?"

Rin nhướng mày.

Bachira có độ nguy hiểm ngang một đứa bé mới tập đi, cậu ta khó có thể làm gì được Reo.

Lý do duy nhất ai đó có thể khóc thì là nhờ trò chơi hành xác này và Rin chắc chắn người đó không phải Reo.

"Cả 2 đều sai!"

Bachira háo hức rót đầy ly của họ.

"Rin sẽ trả lời 'Tôi sẽ ngồi xem và ăn bắp rang'."

Cậu ta cố bắt chước gương mặt vô cảm của Rin

"Nhầm Itoshi rồi" Rin ngay lập tức sửa lại.

"Tôi không phải anh trai tôi"

"Huh...

Ngạc nhiên đó, tớ không nghĩ Rin sẽ làm vậy đâu..."

Nagi trả lời, rồi quay sang Rin.

"Cậu sẽ chết chắc khi cậu làm vậy trong khi Reo đang bị tổn thương"

Nghiêm túc đó, Nagi đần đến mức nào vậy?

"Không đời nào tao làm vậy.

Sao mày vẫn còn tin anh ta vậy?

Tao là Rin mà!"

"Cậu ấy là cộng sự của cậu vậy nên cậu ấy hiểu cậu" Nagi giải thích với giọng điệu hiển nhiên.

"Giống như Reo hiểu tôi vậy" Anh ta trả lời thêm và Rin có thể nghe thấy sự tự hào trong giọng của anh ta.

Rin xoa xoa thái dương rồi thở dài.

"Mày vừa ghép đôi bọn tao 2 giây trước!

Anh ta chẳng biết cái đéo gì về tao cả!"

"Uống, uống!"

Bachira cười tươi, kéo sự chú ý của họ lại vào trò chơi.

Rin thở dài.

Đêm nay sẽ dài lắm...
 
Back
Top Bottom