[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Trăng Nhàn.
7. Mệnh phù Liên Hoa
7. Mệnh phù Liên Hoa
Mấy ngày lưu lại Yên Sinh, Đại hoàng tử theo ngài Hưng Ninh học thiền, lại cùng ngài Hưng Đạo và các anh em họ luyện võ.
Gần đến ngày hồi kinh, việc học hành vẫn còn dang dở, Đại hoàng tử bèn xin Quan gia và Hoàng hậu cho ở lại thêm nửa tuần trăng, chờ đến kỳ đại triều mới trở về thành Long Phượng.
Lúc đầu Quan gia còn có chút chần chừ, sau được Thiên Cảm góp lời mới thuận theo.
Dẫu sao cũng là chuyện trau dồi thân tâm, chẳng phải điều gì không hay.
Nhân dịp ấy, Nhị hoàng nữ cũng được đón hồi cung.
Xa nhà đã hơn bốn năm, nàng cũng đến lúc phải quay về học lại lễ nghi, quy củ.
Xe ngựa chầm chậm lăn bánh.
Nhị hoàng nữ ngồi trong lòng Thiên Cảm, gương mặt vẫn còn phụng phịu, chưa chịu nguôi.
"Mẹ ơi, con còn được chơi với chị Trinh, với Tĩnh, với Tảng nữa không?
Trên kinh không có anh Nghiễn, ai sẽ bảo vệ con?"
"Đến những dịp lễ lạt, chúng nó đều sẽ lên kinh thăm con.
Mỗi tuần trăng vẫn sẽ gửi bánh trái, quà cáp cho con.
Có phụ hoàng, mẫu hậu ở đây, ai dám bắt nạt con chứ?"
Nhị hoàng nữ ngập ngừng, đưa mắt nhìn về phía thánh giá phía trước, rồi lại lén quay đầu về phía xe ngựa phía sau, giọng nhỏ hẳn đi:
"Chị Thiên Thuỵ lúc nào cũng cau có... hình như chị ấy không thích con.
Con sợ chị sẽ mắng con."
Thiên Cảm khẽ vuốt mái tóc mềm của con gái, giọng chậm rãi:
"Thiên Thuỵ từ nhỏ đã sống trong khuôn phép, nên nhiều lúc cứng nhắc.
Nhưng con bé cũng là lo cho con thôi.
Con về cung sẽ ở Song Hương đường cùng mẹ, còn Thiên Thuỵ ở viện Đoan Trường với Đệ nhị phi.
Nếu con không muốn gặp gỡ nhiều, mẹ cũng sẽ không ép."
Thiên Cảm nhẹ giọng dỗ dành, nhưng Nhị hoàng nữ vẫn chưa vơi buồn, chỉ lặng lẽ tựa đầu vào ngực nàng, ánh mắt rầu rĩ.
Nhị hoàng nữ được Hưng Ninh nuôi nấng từ thuở lọt lòng, sớm quen nếp sống phóng khoáng nơi dân gian, lại lớn lên cùng đám trẻ con nhà Hưng Đạo, ngày ngày lên rừng xuống ruộng, bày đủ trò chơi đùa.
Lần này trở lại chốn cung cấm, e rằng những ngày đầu khó tránh khỏi bỡ ngỡ, chẳng dễ mà quen ngay được.
.
Mùa xuân năm Thiệu Long thứ bảy, Thái sư Thủ Độ thác.
Thiên Cảm theo hầu thánh giá về Quắc Hương viếng đám.
Thủ Độ tuy có hiềm khích với Yên Sinh nhưng dù sao cũng là một bậc trung dũng, lại là người trong họ nên Hưng Ninh, Hưng Đạo và Quyên Dao cũng đến viếng thăm.
Thượng hoàng cho truyền hạ chiếu chỉ đã được soạn sẵn từ trước.
Sau khi hành khiển đọc xong văn khấn, liền tiếp tục xướng đọc chiếu thư ban xuống.
Thái sư được gia tặng tước Thượng phụ Thái sư, lại truy phong Trung Vũ Đại Vương, ân điển lan đến đời con cháu, tước vị cả nhà đều được thăng lên một bậc.
Con trai vốn giữ chức Thượng vị hầu nay được phong Vương, con gái trước là Quận chúa cũng được tấn phong Công chúa.
Lễ tế vừa dứt, giữa làn khói hương còn vương vấn, bỗng thấp thoáng một bóng phu nhân tuổi đã vào trung niên từ phía xa chậm rãi bước tới.
Người đội nón quai thao, vành nón rộng che kín dung nhan.
Bước tiếp ngay sau là Ngự sử đại phu Lê Phụ Trần.
Trong đám đông đã có kẻ ngờ ngợ đoán ra thân phận vị mệnh phụ, song mãi đến khi người ấy dừng chân, thong thả tháo nón, mọi người mới thực sự tin chắc, là Chiêu Thánh công chúa.
Không ai ngờ vị ấy lại hiện diện ở nơi đây.
Giữa làn khói hương bảng lảng, bóng người đứng lặng khiến cả khoảng sân lễ chợt lắng xuống.
Dáng vẻ điềm tĩnh và khí độ trầm ổn ấy cũng đủ khiến những người tinh ý trong đám đông bất giác nín thở.
Ngài Ngự sử và Chiêu Thánh công chúa bước lên phía trên hành lễ.
Phụ Trần chắp tay, giọng khiêm nhường,
"Thượng hoàng, Quan gia, Hoàng hậu vạn an.
Các vị vương tông mạnh khoẻ"
"Phụ Trần và Chiêu Thánh miễn lễ đi"
Quan gia bước lên phía trước, theo phép lịch sự của bậc vãn bối chào hỏi.
"Đại phu, Dì"
"Xin bệ hạ cùng các vị thứ cho phu thê thần đến trễ lễ viếng.
Ở Vĩnh Bảo [1] mưa lớn, đường sá lụt lội, chúng thần không kịp đến đúng giờ cử hành lễ tế."
Thượng hoàng khẽ khoát tay, "Đến được là mừng rồi"
Lễ viếng lại tiếp tục.
Chuông khánh ngân vang, khói trầm cuộn lên, người đến kẻ đi đều giữ vẻ nghiêm cẩn.
Chỉ đến khi nghi thức hoàn tất, khách khứa dần thưa, không khí mới chậm rãi lắng xuống.
Lúc mọi sự đã thư thả, Quan gia tiến đến chỗ Chiêu Thánh công chúa,
"Hôm nay thấy dì ở đây, con không khỏi bất ngờ."
Chiêu Thánh nhìn chàng, ánh mắt lặng lẽ, khóe môi chỉ thoảng một nụ cười nhạt, "Ngài Ngự sử muốn đến viếng," bà chậm rãi nói, "ta thân làm phu nhân, nếu không theo cùng thì lại thành ra thất lễ."
Quan gia khẽ gật đầu, giọng hạ thấp đi đôi phần thân tình:
"Dạo này dì có khỏe không?"
Chiêu Thánh khẽ thở ra, "Quan gia trăm công nghìn việc mà vẫn nhớ tới ta, thế là ta vui lắm rồi.
Con mạnh khỏe thì dì cũng coi như đã khỏe cả."
Quan gia đứng lại trò chuyện cùng công chúa, hỏi han đủ chuyện gần xa.
Chiêu Thánh công chúa vẫn luôn là bậc tiền bối mà chàng kính trọng nhất.
Có lẽ bởi chàng vẫn luôn nhìn thấy thấp thoáng bóng dáng của người mẫu thân đã khuất.
"Hình như Tông với Khuê cũng đã đến tuổi đi học rồi," Quan gia chợt hỏi.
"Dì có định đưa hai em vào kinh theo học Quốc học viện chăng?"
"Tông thì ở nhà đã có Phụ Trần tự tay dạy dỗ, dì cũng không lấy làm lo," Chiêu Thánh đáp.
"Chỉ có con bé Khuê... chắc cũng phải gửi lên kinh học lễ nghi một thời gian."
Nghe vậy, Quan gia quay sang phía Thiên Cảm đang đứng cạnh, lặng lẽ lắng nghe chuyện từ nãy đến giờ.
"Hình như em Khuê bằng tuổi Lâm Uyên nhà mình thì phải?"
"Quả đúng vậy," Thiên Cảm nhẹ giọng đáp.
Quan gia suy nghĩ một chút rồi nói tiếp,
"Khuê ở kinh thành cũng không có nhiều họ hàng thân thích.
Hay là để con bé vào cung, cùng con gái thứ của con học tập.
Con bé Lâm Uyên lớn lên ở Yên Sinh, hồi cung đã được một thời gian mà vẫn còn nghịch ngợm lắm.
Có thêm người bạn đồng trang lứa ở cạnh, vừa học vừa chơi, cũng là điều hay."
Chiêu Thánh nghe vậy thì đưa mắt nhìn sang Thiên Cảm, ánh nhìn thoáng do dự.
"Chuyện này e làm phiền đến Hoàng hậu," bà nói khẽ.
"Con bé Khuê, tính nết cũng bướng bỉnh, chỉ sợ khiến Hoàng hậu thêm nhọc lòng."
Thiên Cảm mỉm cười, giọng ôn hòa, "Vậy thì lại càng hợp với Uyên nhà con.
Hai đứa trẻ có người bầu bạn học hành, cũng đỡ cô quạnh hơn."
Quan gia gật đầu, coi như đã định, "Vậy cứ để em Khuê vào cung học tập cùng Uyên.
Có thêm tiếng trẻ con, hậu cung cũng đỡ phần quạnh quẽ"
Chiêu Thánh nhìn hai người trước mặt, nụ cười nhạt trên môi dường như được đậm lên đôi chút.
.
Theo sự sắp xếp của Thiên Cảm, Ngọc Khuê được đưa vào Song Hương đường, cùng Nhị hoàng nữ học lễ nghi.
Có thêm bạn đồng niên, Nhị hoàng nữ phấn chấn hẳn lên, thậm chí còn tự tay làm một chiếc chong chóng lá dừa to tướng để tặng bạn mới.
Lâm Uyên và Ngọc Khuê vốn đều hiếu động, chỉ qua một buổi đã thân thiết như chị em.
Cả hai từng có thời gian sống trong dân gian, những trò chơi trẻ con như bắt chắt đánh chuyền, ô ăn quan hay tập tầm vông đều quen thuộc, nói đến là có thể chơi ngay.
Thấy con gái vui vẻ trở lại, Thiên Cảm cũng nhẹ lòng.
Trước kia, mỗi lần Nhị hoàng nữ lên lớp, gương mặt lúc nào cũng uể oải, bữa cơm chỉ ăn được lưng bát.
Nay có bạn đồng hành, hai đứa trẻ chơi đùa đến mệt nhoài, ăn uống cũng ngon miệng hơn hẳn.
Sáng hôm ấy, trời vừa đổ một cơn mưa rào rồi lại hửng nắng trong trẻo.
Sau hai canh giờ học Nữ giới dài lê thê, hai đứa rủ nhau ra vườn Thượng Uyển bắt dế.
Gương mặt bừng sáng, ánh mắt long lanh, khác hẳn vẻ ngoan ngoãn, trầm lặng lúc còn trong lớp.
Ngọc Khuê cầm vợt đi trước, Lâm Uyên xách chiếc xô nhỏ theo sau.
Vừa bước ra khỏi cửa, cả hai đã gặp Đại hoàng tử trên đường vào thỉnh an hoàng hậu.
"Đi thì tránh xa ao hồ, đừng mải chơi rồi ngã xuống nước," Đại hoàng tử nhắc nhở.
Nhị hoàng nữ ngẩng cao đầu, giọng đầy tự tin: "Ai rơi thì rơi, chứ bọn em thì không đâu."
"Cảm ơn Khâm, cô và Lâm Uyên sẽ chú ý," Ngọc Khuê lễ phép đáp, vẻ mặt lộ rõ sự cảm kích.
Nói xong, cả hai vắt chân chạy đi.
Thảm cỏ xanh mướt trải dài, lấp lánh những giọt nước li ti còn đọng lại sau cơn mưa hạ.
Gió sau mưa thổi qua, mang theo mùi cỏ non và đất ẩm.
Hai đứa trẻ chạy một mạch đến góc vườn khuất sau rặng tre cảnh, nơi cỏ mọc rậm và ít người qua lại.
Tiếng dế gáy rả rích vang lên từng hồi, lúc gần lúc xa, nghe như đang trêu ngươi.
Ngọc Khuê dừng chân trước, khom người, áp tai xuống bãi cỏ ướt.
"Ở kia," nàng thì thầm, ánh mắt sáng lên, tay chỉ về phía gốc đá phủ rêu.
Lâm Uyên vội đặt chiếc xô xuống, khẽ nhấc gấu váy, rón rén bước theo.
Cả hai nín thở, chỉ còn nghe tiếng tim đập thình thịch.
Ngọc Khuê nhẹ tay vạch cỏ, đưa chiếc vợt tre chụp nhanh một cái.
Dế bị úp dưới vợt, giãy lên lách tách.
Lâm Uyên khẽ reo lên, vội úp xô lại, hai đứa hợp sức lùa con dế vào trong.
Chiếc xô nhỏ vang lên tiếng sột soạt, nghe mà khoái tai.
"Được rồi!"
Nhị hoàng nữ mừng rỡ, hai má ửng hồng vì chạy nhảy.
Cả hai tiếp tục men theo lối mòn, lội qua bãi cỏ còn đẫm nước.
Có lúc Nhị hoàng nữ trượt chân, suýt ngã, Ngọc Khuê vội nắm tay kéo lại, cả hai cùng bật cười khúc khích.
Nghịch ngợm một hồi, chiếc xô nhỏ đã đầy dế, tiếng cào cào lách tách vang lên không dứt.
Ngọc Khuê lau mồ hôi trên trán, thở ra một hơi dài, "Cô khát nước quá.
Cô cháu mình qua phương đình kia ngồi một lúc đi."
Lâm Uyên gật đầu tán thành.
Hai đứa tiện tay nhặt mấy cọng cỏ lau ven lối, vừa quẫy nghịch vừa xách theo chiếc xô dế, hướng về phương đình ẩn hiện dưới tán cây xa xa.
Từ xa nhìn lại, phương đình yên tĩnh, mái ngói cong cong in bóng xuống mặt hồ phẳng lặng.
Hai đứa trẻ đi ra từ sau hòn non bộ uốn lượn, đá tai mèo chồng lớp, rêu phủ xanh mướt.
Khi đến gần, cả hai mới nhận ra trong đình đã có người.
Một nhóm thiếu nữ vận y phục nhã nhặn đang ngồi quây quần quanh án trà, chén sứ bốc khói nhè nhẹ, bánh trái bày biện tinh xảo.
Ngọc Khuê chậm lại nửa bước, khẽ kéo tay Nhị hoàng nữ, hạ giọng thì thầm, "Hình như là mấy người trong cung nào đó..."
Nhị hoàng nữ nheo mắt nhìn kỹ hơn, nghiêng đầu một chút rồi khẽ nói, "Là chị Thiên Thuỵ.
Còn có cả Quỳnh Huy nhà chú Chiêu Minh, với Gia Huệ nhà ông Phó Duyệt nữa... với mấy người khác."
Ngọc Khuê vừa nghe đã toan lùi lại, khẽ xoay người định đi lối khác thì Nhị hoàng nữ đã nhanh tay kéo nàng lại.
"Cô trẻ đi đâu thế?
Mấy người kia cháu không quen, chứ chị Thiên Thuỵ với Quỳnh Huy thì cháu quen thân lắm.
Các chị ấy có bánh trái, cháu xin cho cô vài cái."
Ngọc Khuê vốn tinh nghịch nhưng lại rất sợ người không quen thân, vội lắc đầu nguầy nguậy, "Thôi đi.
Nhìn các bạn ấy ăn mặc quý phái thế kia, còn cô cháu mình thì lấm lem bùn đất, tới đó không phải đâu."
Nhị hoàng nữ cười, giọng nũng nịu, "Quỳnh Huy cũng thích dế lắm.
Hồi trước chính em ấy còn chỉ cháu cách bắt dế mà.
Lâu rồi cháu mặt chưa gặp, cũng muốn qua chào hỏi một tiếng."
Ngọc Khuê do dự một lát, rồi khẽ thở dài, nhượng bộ,
"Ừ... thế thì mình qua chào hỏi một lát rồi đi thôi nhé."
Nhị hoàng nữ kéo tay Ngọc Khuê bước vào phương đình.
"Chị Thiên Thuỵ, Quỳnh Huy, các chị đang ăn bánh gì thế?"
Không khí trong đình vốn yên ắng, hai đứa vừa xuất hiện liền rộn ràng hẳn.
Quỳnh Huy ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng bừng, reo vui: "Lâm Uyên!
Em tưởng chị đang phải học cung quy nên không dám qua rủ."
Nàng vừa nói vừa liếc xuống chiếc xô Nhị hoàng nữ đang cầm, nét mặt lập tức phấn khích hơn hẳn: "Chị đi bắt dế à?
Sao em không biết để đi cùng!"
Nhị hoàng nữ cười đắc ý: "Chị bắt được nhiều lắm.
Em qua xem này."
Quỳnh Huy còn đang cầm dở chiếc bánh liền đặt vội xuống án trà, chạy một mạch tới.
Nàng cúi người, tay nôn nóng nhấc chiếc vung đậy lên.
Ngay khoảnh khắc ấy, cả đàn dế như được dịp thoát thân, bật phắt lên, nhảy loạn xạ khắp phương đình.
Tiếng dế kêu lách tách vang lên rộn ràng.
Một con nhảy vọt lên án trà, làm đổ nghiêng chén nước, nước trà sóng sánh tràn ra mặt bàn.
Vài con khác phóng xuống nền đình, chui tọt vào dưới gầm ghế.
"A!"
"Dế!
Dế kìa!"
Mấy thiếu nữ đồng loạt đứng bật dậy, có người giật mình thét khẽ, có người cuống quýt nhấc váy tránh sang một bên.
Gia Huệ hoảng hốt lùi lại, suýt vấp chân bàn trà, cung nữ vội vàng đỡ lấy.
Nhị hoàng nữ đứng sững, mắt mở to, đến lúc định úp lại cái xô thì đã chậm mất nửa nhịp.
Ngọc Khuê hốt hoảng, vội cúi xuống chụp dế, vừa luống cuống vừa xin lỗi không ngớt.
"Xin lỗi... sơ ý quá..."
Quỳnh Huy thoáng giật mình, rồi không nhịn được bật cười khanh khách.
Tiếng cười lan ra, xua bớt phần nào sự náo loạn trong phương đình.
Chỉ riêng Thiên Thuỵ vẫn ngồi yên, ánh mắt lặng lẽ dõi theo đám dế còn nhảy loạn dưới nền đá, nét mặt thoáng qua một tia khó dò.
"Lâm Uyên, em có thôi ngay đi không?"
Giọng Thiên Thuỵ cất lên, lạnh và sắc, khiến không gian vừa dịu xuống lại như chùng hẳn.
Nhị hoàng nữ giật mình, sững sờ, nhất thời không hiểu mình đã làm sai điều gì.
Thiên Thuỵ đứng dậy, phủi nhẹ tà áo, giọng nói không hề che giấu sự khó chịu: "Cứ hễ có em xuất hiện là mọi thứ lại lộn xộn, chẳng ra đâu vào đâu.
Đã hồi cung rồi thì bớt mấy trò thấp kém này lại đi, em phải chuyên tâm học hành, rèn rũa lễ nghi mới phải."
Nàng dừng lại một nhịp, ánh mắt liếc qua chiếc xô dế rồi trở về gương mặt Nhị hoàng nữ, lời nói càng thêm nặng nề: "Em nhìn lại mình xem, có chỗ nào ra dáng một hoàng nữ không?
Học hành bao lâu rồi mà vẫn cái dáng quê mùa ấy.
Thật không hiểu em đã học được gì."
Tiếng dế kêu thưa dần.
Quỳnh Huy thoáng há miệng định nói gì đó, rồi lại thôi, chỉ khẽ liếc nhìn Nhị hoàng nữ với vẻ áy náy.
Ngọc Khuê đứng sau lưng Nhị hoàng nữ, nhìn bóng nàng tay nắm chặt vạt áo, tim đập thình thịch.
Ngọc Khuê cảm nhận rõ bàn tay Lâm Uyên khẽ run lên, vừa bối rối vừa tủi thân, không biết nên đáp lại thế nào.
"Đây có phải lỗi của Lâm Uyên, sao Thiên Thuỵ phải nặng lời như vậy?"
Ngọc Khuê không kìm được, bước lên trước, giọng vừa dứt khoát.
Quỳnh Huy nghe vậy cũng vội thêm lời, giọng dịu dàng hơn, "Là lỗi của em.
Chị Thiên Thuỵ đừng mắng Lâm Uyên."
Thiên Thuỵ chau mày, càng thêm phần bực bội, "Nếu nó không bày mấy trò bẩn thỉu thế này thì làm gì có chuyện đó xảy ra!"
Đến đây Ngọc Khuê tức giận đỏ mặt, không nhịn được, đáp thẳng: "Cháu bảo trò gì là trò bẩn thỉu?
Thật đúng là kẻ kệch cỡm!"
Mọi ánh mắt trong phương đình bỗng dõi theo, không khí căng như dây đàn.
Ngọc Khuê cảm thấy cả người nóng ran, vừa tức vừa giận.
Nhưng đứng trước Nhị hoàng nữ, nàng không thể im lặng được.
"Cô là cái ngữ nào mà dám vô lễ với ta?
Bay đâu, vả miệng cho bổn công chúa!"
Thiên Thuỵ vừa ra lệnh, lập tức một đám cung hầu vội vàng xông tới, khí thế hăm dọa.
Nhị hoàng nữ thấy vậy liền xông lên, giọng vang dội khắp phương đình:
"Ai dám động vào Ngọc Khuê thì biết tay ta!"
"Các ngươi định trái mệnh sao?"
Thiên Thuỵ quát lớn, mắt sáng lên lửa giận, khiến cung hầu chần chừ, không dám tiến thêm bước nào.
Ngọc Khuê trong lúc hỗn loạn liền lập tức rút mệnh phù Liên Hoa ra, ánh vàng của án phù lấp lánh dưới nắng.
"Thấy vật như thấy chủ.
Đây là mệnh phù Liên Hoa do đích thân Thượng hoàng phong tặng.
Các ngươi dám thất lễ?"
Cung hầu lập tức đứng sững, ánh mắt nhìn nhau chần chừ, cả phương đình lặng như tờ.
Không khí giữa hai bên như bị ngưng tụ, căng đến mức ai cũng nín thở.
"Lũ bay không dám thì để ta"
Thiên Thuỵ vừa nói xong đã bước lên trước, một cái tát mạnh giáng thẳng xuống.
Năm ngón tay in hằn trên khuôn mặt trái xoan, làn da trắng ngần chợt đỏ ửng.
Chiếc mệnh phù rơi xuống đất, tiếng kim loại va vào nền đất chói tai, vang lên trong không gian tĩnh lặng của phương đình.
Ngọc Khuê choáng váng, hoang mang tột độ.
Đây là lần đầu tiên trong đời nàng bị đánh, và còn là một cú tát trời giáng như vậy.
Nước mắt không kìm được, trào ra.
Nhị hoàng nữ chứng kiến từ đầu chí cuối, tức giận sôi sục, "Quỳnh Nga, chị thật quá quắt!
Chị cứ cậy được phụ hoàng phong tước sớm hơn mọi người mà ai cũng phải răm rắp nghe theo sao?
Chị xin lỗi cô Ngọc Khuê ngay đi!"
Thiên Thuỵ hừ lạnh, giọng đầy khinh miệt, "Cô ta họ Lê chứ còn chẳng phải họ Trần.
Đã không phải quốc tính thì đều là thứ dân.
Con gái của một quan tam phẩm [2] mà dám lên mặt mắng ta sao?"
Ngọc Khuê ấm ức, cơn giận xé lòng, không còn e dè hay sợ hãi nữa.
Nàng bước thẳng tới, một cái tát đáp trả lại Thiên Thuỵ, dứt khoát:
"Ta là thứ dân thì đã sao chứ?
Ít ra ta được mẫu thân dạy dỗ lễ phép để không cư xử như cô!"
.
[*] Về xưng hô cô - cháu đối với Ngọc Khuê: Tính theo thứ tự thì Trần Khâm, Thiên Thuỵ, Nhị hoàng nữ gọi Trần Lý là kị; Lê Tông, Ngọc Khuê gọi Trần Lý là cụ, Ngọc Khuê tuy sinh muộn nhưng vẫn là bậc trên.
Trần Lý => Thái Tổ => Thái Tông/ Khâm Minh => Thánh Tông/ Chiêu Minh => Nhân Tông/ Thiên Thuỵ/ Bảo Kính (Nhị hoàng nữ sau này)
Trần Lý => Linh Từ => Thuận Thiên/ Chiêu Thánh => Bảo Nghĩa/ Ứng Thuỵ.
[1] Vĩnh Bảo: địa điểm hư cấu, quê nhà Lê Phụ Trần.
[2] Quan tam phẩm: Lê Phụ Trần lúc này giữ chức Ngự sử Đại phu, thuộc văn gia, Chánh tam phẩm.
Sau này ông được thăng làm Thủy quân đại tướng quân cùng Thiếu sư kiêm Trừ cung giáo thụ, đều thuộc Chánh nhị phẩm.
Các chức quan lớn đầu triều (Tòng nhất phẩm): đều sẽ được giao cho vương thất trong họ Trần.
Những chức quan quan trọng như: Thái sư, Thái uý, Thái phó, Thái bảo, gần như không bao giờ giao cho người ngoài.
Điều này để đảm bảo quyền lực tối cao tập trung trong hoàng tộc, còn người ngoài, dù có tài năng hay công cao cỡ như Lê Phụ Trần cũng chỉ giữ các chức nhị, tam phẩm, không thể trực tiếp nắm các chức quan đầu triều.