Hài Hước [TR][Sanzu]Sắc đẹp là trên hết!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
292798557-256-k637201.jpg

[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
Tác giả: kangehee
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sanzu Haruchiyo bất lực nhìn con ghệ của mình, nó đang giảng đạo lí cho vua của hắn về sắc đẹp là như thế nào kìa!!!!

Đi đánh nhau hay đi giết người gì nó cũng lựa kẻ xấu đánh, đẹp thì tha bất kể là địch hay ta.

"Úi anh kia trông đẹp trai thế??"

"Thế tao không đẹp à?"

"Haru là đẹp nhất mà!

Chứ không thôi em bỏ anh rồi"

Ngày nào cũng phải giữ nó kè kè bên cạnh, không chú ý một chút là lại đi cua trai, cua gái.

Mệt vl!!!



tokyorevengers​
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 0


Kobayashi ganko

Nghe tên là thấy lì rồi, theo truyền thống nhà thì cứ đặt như vậy thì tính cách nó sẽ đi ngược lại.

Ai mà có dè, nó lì như quỷ!!!

Lục đục phá phách cả ngày, ăn mắng một tí là bắt đầu cái thói giận hờn dọn đồ bỏ nhà đi bụi (cho hai viên kẹo là hết hờn).

Không biết đánh nhau nhưng bù lại thì khá có duyên với bộ môn nghịch kiếm, thêm khả năng phán đoán và phản xạ bẩm sinh cực kì tốt nên từ khi còn bé xíu đã được anh trai bóc đi bái thầy về dạy sử dụng katana.

Ganko là một đứa trọng sắc, thấy đẹp là sáp vào làm quen, bất kể là nam nữ già trẻ.

Luôn luôn ưu tiên cho cái đẹp.

Cho đến khi gặp thằng bạn trai của nó - Sanzu Haruchiyo.

Thằng nhóc với tính cách vô cùng cọc, thương thì thương Ganko thiệt mà chửi thì cũng là thửi thiệt.

Không hôm nào là Sanzu không sống trong bất an vì con ghệ mình đào hoa quá trời quá đất, mà nó lại vô cùng vui vẻ tận hưởng cái số đào hoa nữa mới khổ.

Xin nhắc lại!

Nó tên là ganko.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 1


Một buổi sáng như bao ngày thường khác, Sanzu đứng ngay mép giường của mình bắt đầu công cuộc đuổi người về nhà.

"Ganko, dậy rồi cút về nhà mau!!!

Anh trai mày gọi kiếm rồi đấy!"

Lời ở trên vừa dứt, con heo nằm xấp trên giường ậm ừ mấy tiếng trong cổ họng cho có lệ rồi trở người tiếp tục ngủ, một chút ý định thức giấc cũng không có.

Một màn trước mắt đá bay luôn chút kiên nhẫn ít ỏi của Sanzu, hắn ngay lập tức đưa chân lên đạp mạnh vào mông Ganko.

Con bé trên giường ăn đau liền ngồi dậy la oai oái, khuôn mặt lờ đờ chưa tỉnh ngủ trừng lên nhìn hắn, lè nhè mắng:

"Thì từ từ người ta dậy, mắc gì đá mông em?

Anh tưởng anh đẹp thì muốn làm gì làm hả???"

"Ừ!"

"Anh đúng rồi đấy!"

Hắn thở hắt ra, quen thuộc đến mức không thèm quan tâm đến mấy trò con bò của Ganko, một tay vác nó lên quăng vào nhà tắm.

"Lẹ lên, tao còn phải chở mày về mới đi được đấy!"

Trong phòng tắm, tiếng nước róc rách chảy xen kẽ với giọng nói của Ganko vang vọng ra ngoài: "Anh sắp đi họp anh em xã đoàn hay gì mà gấp thế??

Thế thì cứ đi trước đi, em định ở lại làm tí đồ ăn cho Senju cái mới về."

"Đâu có điên, để mày tự về lại lang thang đi chơi à?

"

Năm phút trôi qua Ganko không đáp lại một lời nào hắn liền biết bản thân đã bắt trúng tim đen của nó, Sanzu cười khinh một cái, ngồi trên giường chờ đợi.

.

.

.

Ganko nhỏ hơn hắn 1 tuổi, cả hai đứa quen biết nhau từ năm hắn 10 tuổi, đi cùng nhau đến bây giờ đã năm năm rồi.

Yêu nhau được nửa năm, mà cái đứa đang đứng trong nhà tắm có nghiêm túc trong chuyện yêu đương đéo đâu?!

"Ủa?!

Haru!!!"

"Cái gì?"

"Con vịt của em đâu rồi??"

"Ờ...."

Sanzu dừng lại một chút, nhớ về cái dị vật trôi nổi trong bồn tắm ngày hôm qua, không nhanh không chậm nói: "Tao vứt rồi!"

"Sao anh nỡ làm vậy với con vịt của em???!"

Lạch cạch!

Ganko bước ra, mang khuôn mặt đầy sự ấm ức nhìn lấy Sanzu.

Hắn trực tiếp bỏ qua nỗi buồn mất đi người bạn nhỏ của nó, hất mặt về hướng cửa phòng.

"Làm gì thì làm lẹ, tao đang gấp!"

.

.

.

"Có hẹn với Mikey à?"

Ganko mang tạp dề vào, thuần thục nấu vài món ăn đơn giản cho cả Senju.

Hắn tựa người bên tủ lạnh, lắm lúc lại ăn vụng một ít thức ăn trên bàn.

"Ừ, trong lúc tao bận thì ở nhà ngoan chút đi!"

"Cho em theo đi!!

Em muốn biết mặt Mikey!"

"Thôi đi, phởn phởn bị đánh tao không có cản đâu đấy!"

Khá thú vị ở chỗ Ganko cũng là một thành viên của Toman, nhưng khá ít người biết đến sự tồn tại của nó trong băng.

Một thành viên ẩn nằm trong phiên đội năm do Mucho tự tay tuyển thành viên.

Vậy thôi chứ cho nó vào như không vào, tập hợp cũng chẳng thèm đi.

Sanzu cũng chẳng mắng lời nào, còn mừng thầm trong lòng vì con nhỏ này vẫn chưa biết mặt mọi người trong Toman.

Ai trong đó cũng đẹp mã, nó mà thấy thế nào cũng bỏ hắn chạy theo bọn kia.

Không được!!!!

Tuyệt đối không được!!!

"Chào buổi sáng...."

Giọng nói lè nhè phát ra từ phía cầu thang, Senju mắt nhắm mắt mở bước xuống bếp.

"Ỏ dễ thương quá vậy?

Ăn sáng rồi làm người yêu chị nha??"

"Sanzu sẽ đánh chị nữa đấy!"

"...."

Không lạ, sáng nào mà chả có cái cảnh nó tỏ tình Senju, lúc đầu con bé còn thẹn thùng, riết cũng chẳng thèm quan tâm, trả lời một câu rồi ngồi xuống ăn.

Còn ông anh già Takeomi suốt ngày cứ chơi bời lêu lỏng, chả thèm để ý đến em mình.

Bởi vậy bị cả nhà ghét là phải.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 2


Nhà Ganko có tổng cộng ba anh em, nó là út.

Được cưng nhất nhà nên đâm ra có phần hơi lì hơi láo.

Người anh lớn là Taida, 31 tuổi, già rồi ha?

Ông anh rất thích chặn họng nó.

Là một doanh nhân thành đạt nhưng vào mắt nó thì lại thành cái máy rút tiền, ở ngoài nghiêm túc bao nhiêu về nhà ở với nó liền hài bấy nhiêu.

"Cho em-"

"Chưa hết tuần nên anh đách cho tiền, xéo qua xin con Baka đi!"

Nó còn một người chị thứ nữa, chị yêu tên Baka....

Ừm, là Baka đấy mọi người không nhầm đâu, 26 tuổi.

Nhà Kobayashi có truyền thống đặt tên cho tính cách đi ngược lại với cái tên, ai cũng thế, riêng đến nó thì tên sao tính cách vậy.

Bà chị chỉ xài nickname Tanoshi chứ không sử dụng tên thật, ở nhà nếu đang vui thì không sao, chứ đang bực hoặc đang ở nơi đông người gọi Baka ơi chị không chạy lại dạy cho một trận mới là lạ.

Bật mí với mọi người là chị yêu của nó là idol đấy, ghen tị chưa????

"Chị ba yêu dấu ới!!!"

"Bao nuôi thằng Haru hay gì mà xài tiền lắm thế?"

"Ờm....chắc vậy á!"

Ganko sẽ không nói là nó lấy tiền đi đãi người mới quen đâu.

Mẹ đã mất năm Ganko năm tuổi, còn bố là một doanh nhân, ông rất rất nghiêm khắc, làm gì không vừa ý ông liền bị phạt, lại còn đặt biệt coi trọng quy củ, chung chung là ông vô cùng cổ hủ, gia trưởng.

Có lần đã cãi nhau một trận với Ba- nhầm!

Tanoshi một trận vì cô chọn con đường nghệ thuật, cho đến tận bây giờ hai người vẫn chưa gỡ bỏ khúc mắt, khi nào cần thiết thì mới nói chuyện với nhau được đôi ba câu.

Đối với ông thì con gái chỉ nên an phận làm tròn bổn phận là một người vợ, ba cái nghệ thuật gì gì đó là không cho.

Năm họ cãi nhau là năm mà Tanoshi 18 tuổi, và nó chỉ mới 6 tuổi.

Kể từ lúc ấy, hai anh em nhận ra một điều, bố mình sẽ chẳng bao giờ thay đổi tính gia trưởng và cố chấp.

Sợ rằng đứa em nhỏ vốn không bên cạnh mẹ được bao lâu lại phải chịu sự áp lực từ bố.

Vì điều ấy nên cho đến tận bây giờ, dù Ganko làm gì đi chăng nữa, họ vẫn không hề báo cáo lại cho ông, miễn sao con bé vui là hai người vui.

Chuyện gì của Ganko làm tuy ngoài mặt hay la rầy, nhưng sau lưng lại âm thầm dọn tàn cuộc cho nó.

Thương nó số một trong nhà, có điều cái nết của nó không biết giống ai làm họ đau đầu, thấy ai đẹp là sáp lại, ngu ngu ngơ ngơ, đã vậy còn lì như quỷ.

Ganko sau khi được chở về đến nhà, đang nằm ườn ra giường chán nản với cái tin động trời là bố sắp về, đầu đội tóc giả che giấu màu tóc trắng, tay bấm bấm điện thoại gọi điện cho người yêu.

|Điện làm chi?|

"Bộ có chuyện mới được gọi cho anh à?"

|Thì lúc nào có chuyện mày mới gọi cho tao mà?

Bình thường có gọi đéo đâu?|

Ừ, thật sự là có có chuyện Ganko mới gọi thật, nhắc đến lại thở dài một hơi than thở:

"Nay chắc em đi chơi không được rồi, bố về!"

|Thế à?

Hèn gì đội quả tóc giả trong xấu quá!|

"Nói lời hay ý đẹp thì chết à?"

Ganko

|Ừ!|Sanzu

"...."

|Chút về tao mua trà sữa cho!|

"Hì hì, tự nhiên yêu Haru thế nhở?"

|Thôi bớt dùm tao!|

Cốc cốc!

Tiếng gõ cửa cắt ngang cuộc trò chuyện của cả hai, Ganko còn chưa kịp lên tiếng thì bên ngoài Taida đã nói vọng vào:

"Ganko, mở cửa xuống nhà đi bố về rồi!"
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 3


Ganko tắt điện thoại, không dám để chậm trễ thêm một giây nào mà lập tức chạy ra ngoài, lon ton theo anh lớn xuống dưới nhà, nơi Tanoshi và ông Kobayashi đang đợi.

Cả hai cùng ngồi xuống sofa, trước mặt là ông bố kính yêu, không ai mở lời trước khiến bầu không khí trở nên khá căng thẳng.

Tanoshi sở dĩ có mặt ngồi đây là vì Taida đã xuống nước năn nỉ cô về, dù gì cũng là anh trai đứng ở phía mình, so ra với vị phụ huynh phía đối diện vẫn yêu thương nhau rất nhiều.

Và cô thật sự ngồi ở đây cho có lệ, nhìn còn chả thèm nhìn ông, mắt cứ dán chặt xuống ly trà ở trên bàn.

Taida thì rất ra dáng người thừa kế nghiêm túc nói chuyện cùng ông.

Còn Ganko??

Nó đang ngồi uống trà, lắng nghe anh trai và bố nói chuyện một cách rất thục nữ.

Ganko nó biết nên cợt nhả với người nào và không nên với người nào, đặc biệt là người đàn ông trước mắt này.

Ông Kobayashi hỏi đến đâu thì nó trả lời đến đấy, không thừa mà cũng không thiếu.

"Bố về chỉ là muốn thông báo qua hôm sau bố sẽ sang Anh, công việc ở bên đấy gặp biến cố rồi"

"Khi nào bố về ạ?"

"Thiệt hại có phần hơi nặng, ít nhất... chắc tầm là 3 năm!"

Taida gật gù, nói thêm đôi ba câu hỏi thăm tình hình của công ty bên Anh.

Cả bốn người ngồi trò chuyện trong không khí căng đứt dây đàn, Tanoshi là người lên tiếng nói chuyện ít nhất, chắc được khoảng hai câu trong suốt quá trình ấy.

Ganko thì ông lại hỏi về việc học của nó cũng như là mối quan hệ xung quanh, nó vẫn thành thật khai báo mọi chuyện, ngoại trừ việc bản thân đã bước một nửa chân vào giới giang hồ và có một thằng bạn trai.

Taida là người duy nhất bắt chuyện và hỏi ông về nhiều thứ, cả hai coi nhau như là một đối tác thật thụ, rất hòa thuận, lại rất khách sáo.

"Vâng, thế bố nghỉ ngơi đi ạ"

Ông gật gù, ba người sau đó cũng lục đục đứng dậy giải tán, đồng loạt chui vào phòng của Taida.

1

2

3

"AAAAAAAAA!!!!!!!!!!

Em có nhầm không thế?!

3 năm???!!!"

- Tanoshi mở màn, biết phòng Taida có cách âm chẳng một tí nể nang sử dụng chất giọng đầy mạnh mẽ gào thật lớn.

"3 năm.... mai đãi tiệc ăn mừng hai đứa ơii!!!!!!!"

"Từ nay tạm biệt bộ tóc giả được rồi!!!!"

Ganko vui mừng nắm phần đuôi tóc kéo tuột ra, phóng thẳng bộ tóc giả vào thùng rác.

Ba đứa ôm nhau ăn mừng, hihihaha lập ra đầy các kế hoạch trong khoảng thời gian sắp tới.

Phải qua 30 phút sau hai chị em mới trở về phòng của chính mình.

Ganko cuối đầu, vừa khép cửa phòng lại đã nghe thấy giọng nói quen thuộc, giật thót người một cái.

"Nãy giờ đi đâu đấy?"

"Ối giật cả mình!!!"

Hắn đã trèo vào bằng cửa sổ phòng nó, hầu hết mỗi khi ông Kobayashi về là vậy, hắn sẽ lén lút ở trong phòng chơi cùng nó nguyên ngày.

"Cho mày!"

- Sanzu đưa ly trà sữa sang.

Hai mắt nó sáng rỡ khi thấy đồ uống yêu thích, nhào đến bên cạnh Sanzu nhận lấy, vừa lúi húi bóc ra vừa giải thích:

"Nãy giờ em bên phòng anh hai á, bố chuẩn bị qua Anh Quốc rồi, ba năm lận... là ba năm

lận đó Haru ơi!!"

Nhớ tới chuyện lúc nãy bố thông báo, nó lại vui vẻ một phen, để ly trà sữa lên bàn, lập tức bắt đà nhảy lên, hai tay vòng sang cổ, hai chân ngang eo siết hắn cứng ngắt.

Sanzu đương nhiên rất hoảng, lùi về sau vài bước, hai tay lập tức đưa xuống bợ lấy người nó.

"Té bây giờ!"

"Haru sẽ đỡ em mà!"

Ganko những lúc như này lại rất dễ thương, gương mặt cười rạng rỡ trước mắt làm hắn nhịn không được, cuối đầu xuống khẽ hôn vào trán nó.

Tiếng chụt nhỏ xíu xiu vang lên đồng thời Ganko cũng không còn cười nữa, mặt nó đỏ lựng.

Sanzu như vậy nó không quen nha!!

"Uống cái ly trà sữa kìa, tan hết nước đá rồi không chịu uống là tao nhét cái ly vào mồm mày!"

"...."

Quen rồi, Sanzu như này mới thấy quen thuộc này!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 4


Nếu như là những cặp đôi bình thường khác, đi trên con xe họ sẽ ôm lấy nhau cười cười nói nói.

Chỉ có điều Ganko và Sanzu thì không được như người ta...

Sẽ là một Sanzu phóng ào ào, mặc kệ nó ngồi đằng sau la hét ỏm tỏi lên.

"Má!!!

Tóc anh đập vào mặt em đau quá, ặc!

Chạy từ từ thôi trời!!!!"

"Có cái l-"

"Mẹ anh!!!!"

Mọi sự chú ý của người đi đường đều đặt vào hai người, tuy là chỉ vụt nhanh qua và họ chỉ thấy được hai quả đầu trắng cùng tiếng gào vang vọng cả Tokyo của nó.

Ấn tượng sâu sắc!!

Cả hai dừng xe tại một tiệm bán trang sức nhỏ nhỏ xinh.

Đầu tóc đứa nào đứa nấy rối tung rối mù lên, phải mất thêm một lúc đứng ở ngoài vuốt cho tóc vào nếp.

Nếu hỏi tiền đâu ra?

Thì do Takeomi tài trợ đấy.

Cả hai nhanh chóng bước vào tiệm, nhân viên thấy liền bước tới, niềm nở chào đón.

"Kính chào quý khách!"

Ganko lịch sử cười đáp lễ, sau đó quay sang nói chuyện với Sanzu.

"Em muốn mua vài cái trâm cài, kẹp, hoa tai...à!

Với vòng tay nữa!"

"Mua gì lắm thế?

Chắc đủ tiền không đấy?"

"Em lấy của Takeomi cho vui thôi chứ anh hai có cho em tiền thêm mà."

Hắn quên mất, nhà nó không có khái niệm sợ hết tiền, chỉ sợ ra đường đem theo không đủ tiền rồi mang nhục với người ta thôi.

Ganko đánh mắt một vòng quanh tiệm, ánh nhìn rơi vào hai chiếc vòng cổ mà các cặp đôi hay mang cùng nhau, kéo tay hắn dành lấy sự chú ý.

"Uầy!!!

Haru, mua cặp với em đi!"

Vòng cổ có thiết kế kiểu chìa khóa và ổ khóa, cả hai cái đó đều có hình dạng chính là trái tim và được điêu khắc cầu kì, nhìn có vẻ khá đắt tiền.

Sanzu vừa đánh gia sơ qua liền nhíu mày từ chối.

"Đàn ông con trai ai mà đeo mấy cái này?

Với tao đi đánh nhau lỡ làm rơi mất thì sao?"

"Mất thì thôi, mang cặp với em nha?

Nha nha nha nha?!"

"Chậc, muốn mua thì mua đi mày!!"

Sanzu nhìn vậy nhưng rất thích sử dụng đồ cặp với nó à nha, kiểu mọi người nhìn vào liền biết nó là của hắn nên hắn thích lắm.

Ganko quyết định sẽ đeo cái chìa khóa, còn Sanzu là cái ổ khóa, chiếc vòng cổ bé bé xinh xinh vừa được đeo lên, nó ngắm mình trong gương không nhịn được liền cười tít mắt.

"Đẹp ha?"

"Tao thấy bình thường"

Cả hai lượng lờ trong đấy mua thêm một chút đồ nữa mới đi ra, Ganko ôm một túi phụ kiện đủ các hình dạng, mong chờ đến tối hôm sau để được đi chơi cùng với hai cô bạn mình mới vừa làm quen qua mạng xã hội cách đây không lâu.

"Tao bận rồi, chở mày về nhà rồi ở yên đấy!!

La cà ở đâu mà để tao biết tao bẻ đầu mày!"

"Anh bạo lực em!!!"

Nó leo lên xe, phụng phịu.

Sanzu lại đi đánh nhau với Toman chứ gì!!!

Nó biết tỏng!!

Lắm lúc muốn làm stalker theo dõi Sanzu, mà hắn lại vô cùng nhạy nên thôi bỏ đi, để hắn phát hiện ra có nước nó ăn cám luôn chứ đùa.

Ngồi trên xe ngay ngắn để hắn chở về, trên đường cũng không thèm gào thét như ban đầu.

Hoàn toàn đặt hết mọi sự chú ý vào thứ trên cổ mình, tay mân mê nó mặc cho tóc Sanzu tát bôm bốp vào mặt.

Đau đấy!!

Nhưng mà nó đang vui nên thôi giả điên mà cho qua đi.

"Chút nữa tao về tao chạy sang liền!"

"Vâng!"

Nó bước vào nhà, ểnh ngực lên cố gắng để ông anh yêu dấu của mình thấy sợi dây chuyền.

Taida chỉ thấy nó dở hơi chứ chả thấy gì nữa cả, mịt mù hỏi nó:

"Thằng Haru dẫn mày đi ăn bậy à?

Về sao điên thế con?"

Ganko dừng động tác khoe khoang của mình lại, quay sang nhìn Taida, tay chống nạnh chẹp chẹp miệng nói:

"Thiệt em chán anh ghê luôn ấy!!

Thấy gì không?

Đồ đôi với Haru đây này!!"

- Ganko kéo căng sợi dây chuyền ra, giúp Taida ngồi đằng xa nhận ra được tình hình.

"Có thì khoe mẹ đi, còn bày đặt màu mè đi ểnh ểnh cho anh thấy!"

"Đẹp không anh?"

"Gớm!!!"

"...."

Ông làm anh tôi hơi bị lâu rồi đấy!!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 5


Sanzu sau khi đưa ghệ về nhà liền đi thẳng đến đền Musashi, nơi mà mọi người chuẩn bị bắt đầu cuộc họp.

Cố gắng giảm đi sự tồn tại của mình trong mắt mọi người, đứng nhìn Mikey, người mà hắn tôn sùng, người mà hắn xem là vua đang nói về trận chiến với Mobius vào ngày 3/8.

Là ngày mai nhỉ?

Mà mai Ganko cũng đi chơi, nói đến đây hắn lại thở dài.

Con nhóc nó không có hắn bên cạnh thế nào cũng chạy lung tung ghẹo người ta.

Ema đứng bên cạnh Draken nhìn mọi người xung quanh, rất dễ dàng nhìn thấy sợi dây chuyền mà hắn đeo.

Chẳng phải đó là dây chuyền đôi cho mấy người yêu nhau đang rất hot đấy à?!

Mấy hôm nay cô đã ấp ủ âm mưu mua về dụ Draken cùng đeo, đi qua đi lại tiệm đấy nhìn rất kĩ nên không thể nào nhầm được, mang tâm trạng tò mò chờ đến khi họp xong, cô mới đi đến bên cạnh Mikey.

"Mikey, cái tên Sanzu đấy có người yêu à?"

"Gì?!

Sao đột nhiên em lại hỏi vậy??"

"Chiếc vòng mà cậu ấy đang đeo là dành cho các cặp đôi mà!"

"Thiệt hả??

Cái thằng im im đó vậy mà có người yêu?!"

"Lỡ đeo cặp với anh em trong nhà rồi sao?"

Smiley đứng gần đấy, nghe mọi người bàn tán về việc này không nhịn được chen vào nói:

"Nó con một mà!"

"Ừ nhỉ!"

"Mà này, nói mới để ý!

Bình thường mấy thành viên đều cốt cán tụ tập ở lại mỗi nó đi về trước!"

Cả bọn rảnh rỗi ngồi nói về người yêu bí ẩn của Sanzu.

Mucho biết!

Mucho biết hết nhưng không nói được, lỡ miệng thỏa thuận sẽ giữ bí mật dùm hắn rồi.

Nhân vật trung tâm trong cuộc trò chuyện giờ đang bon bon chạy sang nhà Ganko.

Hắn biết thừa là cục nợ của hắn đang ngồi trước nhà chờ nên phóng xe về thật lẹ.

Vừa thấy Ganko đã mắng:

"Cái con này!!!

Trời lạnh mà cứ thích ngồi ở ngoài này thế?!"

"Em chờ anh mà!"

"Cũng phải biết mặc áo khoác vào chứ!!"

Nó chỉ cười hì hì, vào nhà chào Taida một tiếng rồi đi ra cùng hắn về nhà Akashi.

Ganko tuy mê cái đẹp, hay đi cua trai cua gái.

Nhưng nó thương, nó yêu Sanzu là thật.

Nết nó hơi lạ, rất thích cua người ta, đến khi người ta mở lời quen nhau nó liền rút lui, còn tốt bụng phán một câu.

"Tui không thích mấy người dễ dãi!

Quả nhiên Haru vẫn là tuyệt nhất!!!"

Thích gieo rắc yêu thương cho cả cố, đến khi đối phương mềm lòng lại thẳng thừng từ chối, cắt đứt mọi liên hệ.

Một từ thôi.

Ác!!

Tokyo đã rất nhiều người rơi vào lưới tình của nó rồi.

Riêng Sanzu lại là ngoại lệ duy nhất của nó.

Chỉ duy một mình hắn, sẽ không bao giờ có người thứ hai.

"Ôm chặt vào, lạnh lắm đấy!

Bệnh là tao mặc xác mày không chăm đâu!!"

"Em biết rùi mà."

Nhà Akashi giờ đã ngủ hết, còn mỗi nó và Sanzu lục đục đi về phòng.

Ganko ở đây nhiều đến mức, tủ đồ trong phòng một nửa là đồ hắn một nửa là đồ nó, hầu hết vật dụng cá nhân trong phòng đều có hai cái.

Vệ sinh cá nhân đồ xong xui hết, cả hai đã yên vị trên giường.

Sanzu lúc trước ngày nào cũng chặn hai người bằng một cái gối ôm hết, hắn sợ mình sẽ không kiềm được mà làm bậy với nó.

Còn cái con kia hiểu nỗi lòng của hắn nhưng lại điếc không sợ súng, đêm nào cũng vứt cái gối ôm sang một bên nhào đến ôm chặc lấy hắn.

Riết rồi hắn quen bà nó luôn!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 6


Hậu quả của việc hôm qua mua sắm quá tay chính là hôm nay Ganko chẳng biết bản thân nên chọn cái nào để đi chơi.

Huhu nó muốn để lại ấn tượng tốt trong lần đầu gặp mặt hai cô bạn lắm.

Cả ba người quen biết nhau qua mạng xã hội, Ganko chưa từng thấy mặt cả hai, nhưng mà nghe cái giọng dễ thương đặc trưng của nữ sinh đã tít hết mắt, mê quên lối về.

Hình như hai nàng đã gặp nhau ở bên ngoài rồi, còn riêng Ganko cho tới tận hôm lễ hội ở đền Shibuya ngày hôm nay mới có một cuộc hẹn gặp mặt.

Vì thế, phải thiệt là xinh để còn đi ra mắt với hai người đẹp!!!!

Hôm nay Sanzu lại có việc, chẳng có ai tìm nên Ganko có thể dành cả ngày trời ra để chọn đồ, bắt cả Tanoshi đang chui rủi trong phòng viết nhạc phải ra lựa cùng mình.

Cuối cùng sau nhiều lần đắn đó, nó quyết định lấy cho mình một bộ kimono màu xanh dương nhạt, họa tiết hoa đào.

Tóc được chị gái yêu búi lên gọn gàng, trâm cài có hoa màu đỏ nằm nổi bật trên mái tóc trắng.

Đôi bông tai cùng cái vòng tay cứ kêu leng keng mỗi khi nó đi chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều sự chú ý.

Tối đấy, Ganko xuất hiện trước cổng đền bằng chiếc xe xịn của Taida.

Cốt cách tiểu thư nhà Kobayashi cùng một thân đồ hiệu khiến nó trở nên khá khó gần.

Đến mức hai cô bạn đứng gần đấy chờ phải ngẩng người ra nhìn, lại không nghĩ rằng đây là người mà mình hẹn đi chơi cùng.

Ganko ngó nghiêng khắp nơi, vừa thấy hai bạn nữ xinh ơi là xinh đứng gần đấy, không nhìn ra ánh mắt kì lạ của mọi người tự tin chạy đến, tay đưa lên vẫy gọi:

"Ema, Hina ơi!!!

Ganko trên mạng ngoài việc đi bình luận linh tinh thì trang cá nhân chẳng đăng một chút gì, ngược lại thì Ema lại rất hay đăng ảnh của bản thân mình cũng như là lắm lúc sẽ có thêm Hinata, vì thế sẽ rất dễ hiểu khi chỉ có một bên là nhận ra đối phương ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Ganko rạng rỡ bước tới trong sự ngạc nhiên của mọi người, bạo dạng nắm lấy tay của Ema lẫn Hinata.

"Gì mà ngẩn ra thế?

Tớ nè, Ganko nè!"

"Thật sự là Ganko đó hả?"

Ema thốt lên, nhìn Ganko từ trên xuống đánh giá.

"Gì?

Bộ khác những gì cậu tưởng tượng lắm à?"

"Không khác lắm, chỉ là không nghĩ...."

Hinata kéo dài âm cuối, đủ để Ganko hiểu ý tứ trong câu của em.

Nó gật gù, không thèm giấu giếm.

"Anh tớ làm bất động sản"

"Ồ quao!

Tớ chơi cùng với tiểu thư nhà giàu khi nào không hay luôn nè!"

Ganko cười hì hì một cái, lại quay sang hai người còn lại xuyên suốt nãy giờ chỉ giữ im lặng đứng bên cạnh.

"Ừm, còn đây là...?"

"À!

Đây là Takemichi" - Hinata nhanh nhảu giới thiệu.

Nhìn cái dáng vẻ khẩn trương của Hinata, lại thêm cái không khí hường phấn bong bóng bay tứ tung của hai cái người này khi nhìn nhau, Ganko cá chắc phải có mối quan hệ gì đó ở đây, không khỏi trêu chọc:

"Giới thiệu còn thiếu đúng không?"

"Có -có thiếu gì đâu!"

"A!

Chào, tớ là Hanagaki Takemichi bạn trai của Hina!"

"Chào nhá, Kobayashi Ganko là tên tớ!"

- Ganko nghe đến đây đã hài lòng, cười khúc khích tiếp tục trêu Hinata.

Takemichi giới thiệu xong, cứ ngẩn ngơ suy nghĩ về cái tên Ganko mà ở tương lai không một ai nhắc đến này, hoàn toàn không để ý đến cô bạn gái bên cạnh nãy giờ bị nó trêu đến nóng bừng cả người, sắc mặt có lẽ sắp khóc đến nơi.

"..."

Thôi Ganko đổi đối tượng sang Ema, chứ Hinata mà khóc nó sẽ đau lòng chết mất.

Nó từng thề rằng mình mà để người đẹp khóc liền cạo đầu vào chùa làm ni cô mà.

Khác với cậu bạn tóc xù khờ khờ kia, ngay khi Ganko vừa đánh mắt tới đã anh đã đều đều giới thiệu bản thân, mắt nó sáng rực lên

"Cứ gọi tôi là Draken được rồi"

"Draken?

Cậu là phó tổng trưởng của Toman đúng không?"

Quá đã, không ngờ mình lại gặp phó tổng trưởng ở nơi này!!!

Người gì mà cao ráo đẹp trai quá vậy nè?!

Draken nhướng mày một cái, không ngờ vị tiểu thư trước mặt lại biết đến giới bất lương, còn chưa kịp hỏi ngược lại thì Ganko đã chặn đứng bằng một đòn.

"Người yêu của Ema à?"

- Ganko nhướng nhướng mày.

Bùm!!!

Thành công làm hai người đỏ mặt quay sang hướng khác, ho khù khụ.

Ô?

Thế là thích nhau nhưng không dám nói à?

Ganko khá nhạy trong mấy chuyện này, vì vậy vừa liếc mắt đã nhìn thấu tất cả.

Gì chứ ba cái vụ này nó hay lắm.

"H-hiểu lầm rồi, bọn tớ chỉ là bạn bè thôi!"

Nó giả điếc, bắt đầu đứng đấy than vãn.

"Hai người đi chơi lại rủ theo người yêu, định để tớ làm bóng đèn sáng nhất Tokyo à?"

"Không có mà!!"

"Đừng trêu tớ nữa!"

Hai cô nàng đỏ mặt đồng thanh, Ganko mặc kệ, vẫn tiếp tục trêu:

"Ôi~~chút nữa bốn người sẽ tay trong tay vui vẻ đi chơi bỏ tớ chứ gì!"

Nó cứ lo múa may tỏ vẻ thống khổ để trêu bốn người, không để ý đến việc Ema đã tinh mắt nhìn thấy chiếc vòng cổ mà nó đang đeo, bắt lấy cơ hội vặn ngược lại:

"Ganko, người yêu cậu đâu sao không rủ đi cùng?"

"Người yêu?

Người yêu gì????"

- Ganko khựng người không đùa nữa, hoảng loạn nhìn cô.

Sao Ema biết?!

"Đừng có giả điên với tớ!

Chiếc vòng cậu đang đeo đã phản bội lời nói của cậu rồi!!"

"À, đeo cùng với anh tớ đấy, chứ tớ không có người yêu!"

Nó chỉ có ghệ đẹp Sanzu yêu dấu mà thôi.

Nhưng mà nó không nói cho mọi người biết đâu, bí mật như thế nó mới vui.

"Thế tớ nhầm à?"

"Ừm, đi chơi thôi nào!!!!"

Nói rồi nó chạy đi trước, Draken nhìn sợi dây chuyền rồi lại nhìn nó, nói ra nghi ngờ của mình.

"Ema, em có nghĩ là Sanzu và Ganko có liên quan đến nhau không?"

"Không.....khoan!!!!

Mà không lí nào lại vậy được!"

"Anh chỉ hơi nghi thôi, chứ thằng Sanzu mà quen con bé hoạt bát vui tính đó thì hơi khó tin"

Cả hai gạt chuyện này sang một bên, nối đuôi theo Hinata và Takemichi lẫn vào đám đông tham gia lễ hội.

Cả nhóm chơi rất vui, thử sức so kè nhau đủ các loại trò chơi, hơn thua nhau từng tí một, lúc đàm nghỉ ngơi ăn uống để tiếp tục cho những trò phía sau thì đột nhiên điện thoại Ganko reo lên.

"A nhô!

A vâng, vâng!

Con đang ở gần đây, để con chạy qua!!"

Chủ tiệm gọi nó đến nhận lại thanh katana, chẳng biết chơi bời nghịch ngợm kiểu gì mà rơi cụ nó tay cầm một nơi lưỡi kiếm một nơi nên phải ôm đi sửa lại.

Nó kết thúc cuộc gọi, thông báo với bốn người một tiếng rồi đứng lên chạy đi mất.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 7


Ganko vui vẻ đi trong đêm, suốt quãng đường từ đền đến tiệm cứ ngân nga đoạn nhạc của Tanoshi mặc dù hát sai lời tè lè ra.

"Ơ?!

Sao lại mưa vào ngay lúc này vậy trời?!"

Nó đưa tay lên che đầu mình, chạy đến cửa tiệm nhanh nhất có thể để lấy katana.

"Bác ơi con lấy đồ!"

"Của con đây, sử dụng cái kiểu gì mà hư hoài đấy?"

"Con lỡ tay" - Ganko gãi đầu cười hì hì.

Nó lễ phép nhận lấy katana bằng hai tay, để vào một cái túi to, cẩn thận bọc lại kĩ càng chứ để mấy anh cảnh sát thấy ngoắc vào hỏi thăm là bỏ mẹ luôn.

"Dạ con xin phép bác!"

Ganko cuối chào một cái, vác thanh katana sau lưng định bước ra ngoài đã bị ông chủ cản lại, dúi vào tay nó cây dù.

"Bên ngoài mưa đó, cầm dù mà về"

"Ơ...

Được không ạ?"

"Bác còn lạ gì mày, cứ cầm đi"

Nó cười tươi, cúi gập người cảm ơn ông một tiếng, hai tay cầm thấy dù chạy thẳng vào cơn mưa.

Theo trí nhớ của Ganko thì đi đến đây sẽ có một con hẻm, con đường tắt dẫn đến nơi lễ hội đang diễn ra, chỉ là nơi này thường rất vắng vẻ.

Hôm nay hình như trúng ngày lễ hội hay gì mà ngay khi nó vừa rẽ vào đã bắt gặp một nhóm người đang ồn ào phía trước.

Ồ, thì ra là đánh nhau, còn một số người ngồi ở góc bên...

đây...?

Chẳng phải là Ema và Hinata đó sao?

Takemichi và Draken nữa?!

Ganko đã hết chill, đôi guốc chạy lộp cộp dưới mưa nhanh chóng xuất hiện trước mặt Hinata

"Mọi người!

Có chuyện gì thế?!"

"Ganko!"

"Ken...

Ken mất máu nhiều quá, Ganko..."

Ema run rẩy đỡ Draken, nói tình hình cho Ganko nghe.

Nó gật gật đầu, vươn tay lên cao che dù cho Draken, còn phía sau lưng anh là Takemichi đang đứng chắn trước một nhóm người mặt đồng phục Toman.

Toman có đứa phản rồi.

Gặp Sanzu mà ở đây chắc đã nhảy lại đánh chết hết cái đám này không chần chừ rồi nhỉ?

Ganko lắm lúc vẫn lẽo đẽo theo Sanzu đi xử lí mấy thành phần kiểu này, dù gì thì cũng là thành viên của Toman, có những chuyện khi nhìn vào nó vẫn đoán được.

"Tại sao...tại sao xe cấp cứu lại đến lâu thế?!"

Do mưa nên Ganko không hề biết được Ema có khóc hay không, nhưng nghe chất giọng run run thì có lẽ là em chịu không nỗi nữa mà rưng rưng rồi.

Người đẹp khóc, Ganko đau lòng.

Mắt lại nhìn đến bốn tên nằm lăn dưới đất, cả người bị đánh bầm dập, hình như là bạn của Takemichi, ồn ào khủng khiếp.

Cảm thấy Takamichi cũng sắp không ổn, Ganko đã nhanh nhạy tính được bước tiếp theo.

"Cầm dùm tớ!"

"Đừng đi mà, nguy hiểm lắm!"

"Tớ không sao đâu!"

Nó kéo Hinata cầm lấy cây dù, giọng nói đầy tự tin, vỗ nhè nhẹ vào mu bàn tay cô bạn để trấn an.

"Mượn dù chi giờ cũng ướt nhem!!"

Ganko bước ra ngoài mưa một cách ghét bỏ, đi đến bên cạnh Takemichi, trước mặt mấy tên mặc đồ đen.

"Mấy cậu bạn Takemichi còn đứng được không á?

Lùi lại tí dùm tui."

"Đừng, tụi nó không nương tay với con gái đâu... cậu để tớ..."

Sendou ôm bụng, gắng gượng muốn bước lên thay thế chỗ của Ganko, lo lắng cho cô gái phải đối đầu với một lũ khốn nạn, đã vậy thằng bạn của mình còn yếu nhớt lo bản thân còn chưa xong.

Ganko nghe cậu nói như thế, xoay nhẹ đầu gửi một ánh mắt trấn an, còn cao hứng nháy mắt cười mỉm một cái.

"Giờ cậu đứng đây thì làm ăn được cái gì hở?

Tin tui tí đi bạn hiền."

Cả bốn người thấy vậy, miễn cường dìu nhau lùi lại một bên, nhường chỗ cho cô nàng nhìn như tiểu thư nhà giàu chưa bao giờ làm việc nặng này.

Ừm, thật sự là không hiểu lí do vì sao bốn thằng lại đặt niềm tin ở con này nữa, mặc dù đây là lần đầu gặp nhau.

Chắc tại nó ngầu.

"Gì đây?

Sao để con gái chân yếu tay mềm ra thế này??"

- Một trong số những gã bên kia cười khinh một cái.

"Biết bố mày là ai không mà ở đó yếu với chả mềm?"

Ừ thì nó yếu thật, nhưng mà không thích người khác chê mình.

Thường đánh nhau thì dùng sức rất nhiều mới đánh bại được đối phương, còn cầm kiếm nó quật nhẹ là được khoảng năm người rồi.

Vì vậy mà nó chọn katana.

"Mày-"

"Nhân vật phụ mà lắm mồm quá, im dùm cái đi"

Ganko cà lơ phất phơ phẩy phẩy tay không muốn nghe.

Nhẹ nhàng kéo nút thắt vải ngang ngực mình để thứ bên trong rơi ra, đến khi cái thứ trong đó lộ rõ ra liền làm mọi người hoảng sợ một phen.

Là katana đấy!!!!

Cầm ra đường là mấy anh cảnh sát lại hỏi thăm đấy!!

Không đùa đâu!

Xoẹt!

Mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Ganko rút thanh kiếm ra, môi chu chu ra nhìn kiểm tra từ trên xuống, gật gù hài lòng.

Bác ấy tốt bụng mài và đánh bóng lại dùm luôn à?

Trông sáng bóng đẹp ghê!

"Hàng mới sửa luôn á!

Có thằng nào muốn xung phong test kiếm không?"
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 8


Cứ nghĩ con nhỏ vô hại này chỉ là một đứa tiểu thư nhà nào đấy, sửa soạn từ đầu đến chân, sau lưng mang nhạc cụ biểu diễn cho lễ hội, thế nào lại lòi ra là vác hàng nóng bên người.

Đám người mang phong thái tự tin ngời ngời ban nãy giờ đã biến mất sạch sẽ, e ngại vô cùng.

"Nhanh lên nào!

Đang mưa đấy, tao còn về nữa!"

Thề là bây giờ có cho vàng bọn chúng cũng chẳng dám đi lại gần nó.

Cứ thế Ganko thành công bảo vệ được mọi người ở đây mà chẳng mất tí sức nào.

Cả hai bên dây dưa cho đến khi nghe thấy tiếng xe cấp cứu và cảnh sát réo inh ỏi mới chạy mất.

Ganko theo bản năng cầm hàng nóng phản ứng lại nhanh nhất, một phát giấu kiếm rồi chạy lại bên cạnh mọi người.

"Xin lỗi nhé!

Tớ phải chạy trước, ôm cái này mà để cảnh sát thấy là tớ toang mất!"

"Ganko cứ về trước đi, còn lại để tụi tớ lo."

Nó gật đầu với Hinata một cái, trước khi chạy đi còn quay sang nói với Draken:

"Đừng có chết nha!"

"Không chết được đâu."

Nhận được câu trả lời như mong muốn, Ganko liền xoay người cầm dù chạy biến vào màn mưa, vừa ra đến đầu đường bên kia trùng hợp lại thấy Sanzu, nó hét lớn:

"Haru!!!!

Hộ giá thần thiếp!!"

"Cầm dù chi rồi ướt chèm nhẹp thế?"

"Gặp chuyện ngoài ý muốn ấy mà."

Ganko nhảy tọt lên xe, chưa kịp xếp dù lại thì hắn đã phóng cái vèo làm nó hoảng hốt lớn tiếng:

"Đậu...!

Hư mẹ cây dù rồi, dù mượn đó trời ơi!"

"Mốt tao mua cho cây khác trả người ta!

Giờ thì ngồi im, rớt xuống là tao bỏ luôn đấy!"

Ở phía xa xa, Smiley rình rập cùng mọi người không thấy gì liền than thở:

"Chậc...!

Cây dù che nên tao chả thấy cái gì cả, thấy mỗi quả tóc trắng giống thằng Sanzu!!!"

"Hộ giá thần thiếp?!

Nhiễm phim cổ trang hả?"

- Chifuyu nhăn mày.

"Không ngờ được Sanzu trong vậy mà có bé người yêu tấu hài ghê..."

Cả nhóm đang rất vui vẻ, đến khi Baji nhận được cuộc gọi của Mikey liền hốt hoảng leo lên xe.

"Đến bệnh viện!!

Draken gặp chuyện rồi!!!!"

Phía cặp đôi bên này thì hiện tại đã về đến nhà, cả hai đang dành nhau cái nhà tắm.

"Nhường em đi!!

Anh là con trai đấy!"

"Mắc gì là con trai rồi phải nhường!!

Né ra nhanh!

Một hồi hai đứa bệnh luôn bây giờ!"

"Cút ra!!!"

Cạch!

"Ganko, chị qua bên phòng em này!"

Em nghe hai người ồn ào trong phòng, không ai chịu thua ai.

Cãi nhau trong bộ dạng ướt như chuột lột đó chỉ sợ rằng tí nữa cả hai người sẽ ngã lăn ra sốt mất.

"Xía!"

- Ganko ôm đồ đi cùng Senju sang phòng em.

Trong nhà tắm, ngay khi Ganko cầm đồ lên chuẩn bị mặc vào đã phải dừng lại trầm tư một lúc.

Nhầm đồ của Sanzu mẹ nó rồi!!!

Mà thôi kệ, đồ ghệ nó thơm lắm!!

Mặc luôn!

Cái áo hoodie rộng thùng thình dài đến tận đầu gối, tay áo cũng dài cho một khúc.

Giờ nó còn có một mẩu, Senju híp mắt nhìn, phán một câu:

"Chị biến thái thế?"

"Tự nhiên nói chị biến thái????"

"Chị trộm đồ của ổng đúng không?

Haruchiyo ghét ai đụng đồ ổng lắm!"

"Lấy nhầm thôi mà..."

"Nên tin không đây?

Mà quên nữa, chị ăn tối chưa?

Xuống nhà ăn với em!"

Đúng lúc này, bụng nhỏ của người đối diện réo lên thay cho lời nói, Senju lập tức hiểu, chủ động đi trước mở cửa, trùng hợp là ở đối diện Sanzu cũng mới bước ra.

Ganko đứng phía sau quên mất mình mặt áo hắn, bay đến nhảy phóc lên đu dính lấy người ta.

"Em đói~"

"Mặc áo tao đấy à?"

"...."

Sanzu ghét ai đụng đến đồ mình, đặc biệt là mặc đồ của hắn.

Ganko ngay khi nghe hỏi đã sẵn sàng ăn một tràn chửi của hắn rồi, nhưng đừng hòng nó trả cái áo này lại.

Nó mặc rồi là của nó!!!!!

"Lấy sao không xin?"

"Em lấy nhầm mà... mặc đại luôn."

"Mốt lấy thì nói một tiếng đấy!!"

Hắn không nói là trông nó đáng yêu vãi đâu.

"Thế mốt em xin một tiếng là được đúng không?"

- Ganko chớp chớp mắt nhìn hắn.

"Ừ."

Nó cười hì hì, tay ôm hắn lại dùng nhiều lực hơn, miệng lại ríu rít Haru ơi Haru à.

Ôi trời!

Con người ta yêu vào liền khác!!

Lúc trước mà đụng vào áo ổng là nghe rapdiss nguyên ngày, giờ coi kìa?

Senju đi phía sau thầm sỉ vả Sanzu - con trai ruột của mẹ ruột mình.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 9


Cả hai gặp nhau lần đầu tiên vào năm Sanzu mười tuổi.

Lần đó Ganko đã cãi nhau một trận tơi bời với Taida.

Chỉ vì anh làm cho nó quả mái úp tô...

"Đẹp mà nhỉ?"

"Đẹp thì tự anh đi mà cắt đi!!!!

Nhờ cái đầu này mà bạn đẹp gái trong lớp nghỉ chơi với em rồi!!"

- Ganko chín tuổi ôm đầu hức hức khóc.

"Rồi mắc gì tại anh?!

Đừng tưởng anh không biết là do người ta không thích chơi với mày nữa!!"

"Ông anh đáng ghét!!

Chị ba!"

"Tóc rồi sẽ dài ra mà, em đừng làm quá lên như vậy chứ?"

"Ư...

Tui là con ghẻ chứ gì!!!

Tui bỏ nhà đi cho mấy người biết!"

Nói xong, Ganko nhanh chóng ôm thanh kiếm và cái thẻ của Taida chạy mất.

Hoàn toàn lơ đi tiếng vọng đầy bất lực ở phía sau lưng.

"Trả thẻ!!!!!!"

"Để nó cầm đi, có đói thì nó mua gì ăn, mình cũng đỡ lo."

Ganko phóng vèo vèo đi, ông anh bà chị vậy mà không cản nó?!

Một đứa bé lang thang trong đêm?!

Nó là con ghẻ thiệt rồi... hức hức!

Taida và Tanoshi nghe thấy chắc tức ói máu, vác theo cây kiếm dài sọc thì bố đứa nào dám lại gần nó cơ chứ?!

Nhóc con lủi thủi đi trong màn đêm, sụt sịt cái mũi nhỏ nom vô cùng đáng thương.

Nhưng khi vừa đi ngang con hẻm liền nghe loáng thoán tiếng người chửi rủa, thu hút sự chú ý của Ganko.

Đáng lẽ bình thường là nó không quan tâm đâu, nhưng chả hiểu sao nay lại tò mò, lén lén lút lút rình rập, cố gắng banh con mắt ra xem ở trong đấy đang có chuyện gì xảy ra.

Tromg con hẻm tối tăm, có ba bốn tên xăm trổ đang đứng đấy trò chuyện, và một cậu nhóc với cái miệng đầy máu ngồi ở giữa bọn họ.

Với con mắt có gắn radar dò người đẹp của Ganko, nó có thể nhìn ra người kia rất đẹp, một nét đẹp phi giới tính hiếm gặp.

Mà một người đẹp như vậy lại bị hủy hoại nhan sắc bởi những tên xấu xí khốn nạn xung quanh?!

Máu điên dồn lên não, nó mất khôn phóng vào giữa vòng vây, đưa tay chắn lấy người con trai đang nằm rên ừ ử vì đau ở phía dưới.

Nói nó lo chuyện bao đồng cũng được, chứ nó chẳng thể chịu nổi khi nhìn thấy người đẹp bị bắt nạt đâu.

"Ranh con nào đây?

Có tiền không cho anh mượn đi!"

"Cút hết đi!"

Ganko

"Con chó này!"

Xoẹt!

Một tên trong đấy định nhào đến tóm tóc nó liền khựng lại.

Thanh kiếm trong tay nhờ vào ánh trăng mà sáng chói, hướng mũi nhọn về phía bọn chúng.

Chần chừ một lúc, cuối cùng lại dọa nạt vài tiếng rồi bỏ đi mất.

Mối nguy hiểm đã qua, Ganko liền hoảng hốt quay lại xem tình hình cho mĩ nhân nằm bên dưới.

"Cậu bạn gì gì đó ơi!!

Cậu còn ổn không?

Đi cùng tớ ra ngoài này chứ ở đây bẩn lắm!!"

Ganko

"Cút ra chỗ khác!!

Ách!"

Sanzu

"Đấy!

Chảy máu thêm nữa rồi!"

Ganko

Lời không được nên nó động, nắm tay hắn lôi sền sệt ra công viên gần đấy, dặn hắn ngồi im và giữ hộ katana rồi chạy đi mất.

"Nhỏ tài lanh nào vậy trời!

Shhh!"

Sanzu

Hắn rít mạnh một hơi, bị rạch ngày miệng nên mỗi lần nói chuyện rất khó khăn, đau vô cùng.

Hắn hôm nay cãi nhau với anh trai của mình, rõ ràng là do Senju mà lại mắng hắn, tức tối bỏ nhà ra đi.

Ai mà ngờ lại gặp mấy thằng khốn nạn chặn xin tiền, xin không được liền lôi dao ra rạch miệng hắn.

"Cậu gì đó ơi!"

Ganko

Nó từ xa chạy đến, trên tay còn cầm thêm túi đồ sơ cứu cùng một ít quà vặt mới mua.

Sợ hắn đi mất nên nó đã dùng hết sức chạy thật nhanh, may mà con ngồi đấy.

Đi đến ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng sát trùng vết thương cho hắn, bầu không khí rơi vào im lặng vì cả hai đang bận đánh giá đối phương.

Da mặt của người này thật đẹp, hàng lông mi dày cong cong, đôi môi mỏng đỏ hồng.

Ay da!!

Nó gặp mĩ nhân hàng thật giá thật rồi!

Còn đối với hắn, con nhỏ trước mặt khá thiểu năng trong kiểu tóc úp tô.

Nhưng nhìn chung chung thì cũng đáng yêu đấy!

Đôi mắt đen láy, gương mặt bé bé, hàng lông mày đang cau lại vì vết thương trên miệng hắn.

"Mày tên gì?"

Ngay khi Ganko vừa sơ cứu xong vết thương trên miệng Sanzu, hắn đã chủ động bắt chuyện trước.

Nó thoáng khựng tay lại, nhìn thẳng vô mắt người đối diện một cái, sau đó tiếp tục chăm chú vào vết bầm trên má hắn, cợt nhả trả lời:

"Là Ganko, tui chín tuổi á!

Èn du?"

"Aka-...

Sanzu Haruchiyo, mười tuổi"

"Úi, vậy là lớn tuổi hơn em rồi!"

Lúc này, Sanzu mới chợt nhớ đến cái cảm giác mà hắn thấy kì lạ ở con nhỏ này, lập tức hỏi:

"Đêm rồi mày đi đâu ngoài đường vậy?"

Ganko không nói gì, vừa quăng miếng bông đầy cồn xuống đất đã đưa tay chỉ về phía thanh kiếm mà nó mượn hắn cầm hộ.

Điều này không thuyết phục được Sanzu.

"Thì?

Ôm theo cái này là an toàn à?"

Cảm thấy bản thân sẽ không cãi lại người trước mặt, Ganko trực tiếp đánh sang chuyện khác.

"Anh cãi nhau với anh chị hay gì mà ra đây ngồi thế?"

- bé con chín tuổi với suy nghĩ ngây thơ, mặc định rằng đối phương vì lí do giống mình nên mới xuất hiện ở đây vào giờ này, và rồi xui xẻo gặp bọn đầu đường xó chợ.

Khá khen cho Ganko, nó đoán đúng hết.

Có điều mơ mà hắn ừ.

"Anh chị đéo gì?

Tao con một, đi chơi về muộn rồi gặp tụi kia thôi."

"Ơ?

Em cũng con một nè!!"

- Ganko cao hứng lớn tiếng.

Thật ra là nó mới nghĩ ra đấy, đang giận hờn ông bà già ở nhà nên nghe hắn nói thế cũng xạo xạo theo luôn, tiện đường kiếm điểm chung để làm quen với người đẹp.

Thế là nửa đêm, hình ảnh hai đứa trẻ xoã tóc ngồi ở ghế công viên đùa giỡn cười khúc khích, ánh đèn yếu ớt cứ chập chờn liên tục, dưới ghế nơi chung ngồi lại đầy rẫy bông gòn ướt máu.

Thử giờ ai đi ngang mà thấy cảnh này không ngất tại chỗ mới là lạ.

Ganko nhận ra rằng, người này tuy nói chuyện cọc cằn, đốp chát từng lời nó nói nhưng lại luôn chăm chú lắng nghe.

Còn với Sanzu, con nhỏ dở hơi xách kiếm đi long nhong trong đêm này lại mang lại cảm giác thoải mái cho người ở gần, bởi từ cách nó nói chuyện, cách nó nhìn mọi thứ ở góc nhìn vô cùng tốt đẹp và tích cực, dễ dàng kéo cảm xúc của mọi người lên rất nhiều.

Kể từ đêm hôm ấy, có hai đứa trẻ đột nhiên dính lấy nhau, hú hí hẹn nhau đi chơi cả ngày.

Cho đến khi phát hiện ra sự thật.

"Sao mày nói mày là con một?"

"Sao anh nói anh là con một?"

Cả hai đồng thanh, kinh ngạc nhìn đối phương đang tay trong tay với anh chị em mình vui vẻ đi chơi.

Là thế đấy, lừa nhau cho đã rồi đến tận mấy hôm sau mới chấp nhận được sự thật mất lòng này.

Vậy mà cuối cùng hai đứa này lại thành một đôi mới khó tin.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 10


Phải mất tới mấy hôm Draken mới tỉnh giấc, và hiện tại đang ngồi trên giường với cái tướng bà tám, vừa ăn vừa nói chuyện với mọi người.

Smiley bỏ múi quýt vào miệng, chợt nhớ tới điều gì đó, liền nói:

"Ê mà!

Mấy hôm trước lúc đánh nhau xong tụi tao thấy thằng Sanzu rước bé người yêu của nó lúc đi đánh nhau về ấy!"

"Thấy mặt không?"

"Không, chỉ biết con bé đó tóc trắng thôi!"

Ema và Draken dừng mọi hoạt động của mình, không hẹn mà nhìn nhau, nghi ngờ ngày một lớn hơn, chụm đầu lại xì xầm to nhỏ mặc kệ mọi người xung quanh.

"Này Ken, đừng có nói là...."

"Chẳng lẽ lại thế?

Nhưng mà Ganko nói em ấy không có người yêu mà!"

"Thế mọi chuyện chỉ là trùng hợp sao?"

Cả hai người không ai có ý định để người thứ ba biết làm mấy thành viên ngồi xung quanh hóng chuyện tò mò đến phát quạu.

Mikey nhịn không được, trườn người tới chen vào giữa hai người:

"Rốt cuộc là cái gì mà cứ úp úp mở thế?!"

Gã thiếu điều lật bàn đến nơi, Ema thấy vậy liền thay Draken nói.

"Em có một cô bạn, nhuộm tóc trắng và... kiểu sợi dây chuyền cậu ấy đeo là nửa còn lại của sợi dây chuyền Sanzu đeo...."

Cô vừa dứt lời, không khí rơi vào im lặng, mọi người bây giờ trong đầu chỉ nghĩ đến một điều.

Đúng người con mẹ nó rồi!!!!

"Nhưng mà Ganko nói cậu ấy chưa có người yêu mà!"

"Giấu thì sao?

Đi theo dõi không tụi bây?

Cho anh địa chỉ nhà bạn em đi!"

"Anh điên hả?!

Ngồi yên đấy, không có theo dõi gì hết!!"

Cô không thích chỉ vì tò mò mà mấy cái người này lại kéo nhau đi theo dõi cô bạn siêu đáng yêu của cô, lập tức phản bác.

"Đi mà Ema!!!!"

"Không!

Dừng lại cho em!

Tự nhiên làm vậy chi??!"

________________________

Ganko không biết ở bệnh viện hiện tại đang bàn tán về mình, nó đang hòa mình la hét đến khàn giọng trong buổi ca nhạc của Tanoshi.

Vốn hôm nay định đi thăm Draken mà bà chị yêu dấu lại cho mấy cái vé.

Ngon quá nên nó lôi theo Sanzu và Senju đi cùng mình xem.

"À húuuuuuu!!!!!!!!!!!

Em yêu chị Tanoshi!!!!!!!!!!!!"

Ganko như biến thành fan thứ thiệt của Tanoshi, hú hét như điên làm hai người đứng bên cạnh nhìn nó với một con mắt khác.

"Này Haruchiyo, nếu không phải em biết Ganko chắc có lẽ không nghĩ chị ấy là em của Tanoshi đâu!"

"Làm gì mà lố lăng vậy trời?"

Giữa biển người đang chú ý vào Tanoshi cháy hết mình trên sân khấu, thì có hai con người lại đứng rù rì.

Tiếng ồn ào xung quanh lắm lúc lấn át luôn tiếng hát của Tanoshi, vậy mà hai cái người kia nhỏ tiếng nói xấu nó lại nghe rõ từng câu từng chữ.

Sức mạnh khi người ta nói xấu mình đây sao?!

"Hai người không biết gì cả!!

Chị ba ở nhà sẽ không có cái hình ảnh ngầu lòi này đâu!!

Bả cợt nhả bầy hầy lắm!!!!"

- Ganko quay sang cố gắng hét to cho hắn và em nghe.

Xong lại hăng say hò hét gọi tên Tanoshi.

"Ừm... em gái của chị đang ngồi phía dưới nhỉ?"

Thời gian hiện tại chính là giao lưu với fan, bà chị nhắc nó làm gì để nó im bặt không thèm hét nữa, cố gắng làm bản thân lu mờ hết mức có thể để chị yêu không thấy mình.

Dù vậy, với cái sắc đẹp trời ban của Senju và Sanzu đứng hai bên, chỉ cần một cái liếc mắt của cô liền nhìn thấy.

"Ồ!

Thấy rồi, mọi người muốn gặp em ấy không?"

Xung quanh đồng thanh cùng nhau hét có làm Ganko bên này ôm đầu ngồi một góc, trong miệng lẩm nhẩm cầu nguyện bà chị chỉ đang đùa.

Nó chưa sẵn sàng công khai mình là em gái idol đâu!!!!!!!!

"Nói chứ mình sẽ không nói đâu, con bé còn nhỏ nên mình chưa muốn công khai.

Chủ yếu chỉ muốn nói rằng mình không phải con một thôi, mình có em gái!"

- Tanoshi cười một cái, búng tay ra hiệu nhạc lên, tiếp tục cháy hết mình cho đêm nay.

Từ ngày hôm ấy, khắp trên trang báo điều nói về việc Tanoshi - ca sĩ hàng đầu Nhật Bản không phải là con một, cô còn có một cô em gái.

Taida vừa đọc bài báo xong cái ly trà trên tay rơi cải xoảng xuống đất vỡ tan tành.

Mình không phải anh nó à?

Sao nó không nhắc đến mình????
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 11


Cả ngày hôm qua gào thét căng quá nên hôm

sau Ganko đã bị đau họng, ăn ở kiểu gì để kèm thêm cái bệnh cảm, í ới ăn vạ với người yêu.

"Không!

Em muốn ăn cháo thịt, không thích cháo tôm!!"

"Nào, ăn một tí không có chết đâu, lẹ còn uống thuốc!"

"Không!"

Ganko bình thường đã lì, bệnh còn lì hơn bình thường rất rất nhiều lần.

Cả nhà chả ai trị được nó nên quăng sang cho Sanzu.

Mà hôm nay Toman lại có họp, cứ lo vụ ăn uống của nó báo hại gần sát giờ hẹn rồi mà hắn vẫn chưa đi được.

Sanzu nhăn nhó cầm chén cháo nhìn con nhỏ dở hơi đang bụm chặt miệng ngồi ở góc tường.

Dần mất hết kiên nhẫn đi tới định dùng vũ lực áp chế ép nó ăn.

Vừa cầm tay kéo ra nó đã la oai oái lên, nước mắt nước mũi thi nhau chảy xuống.

"Đã nói là không thích cháo tôm mà!

Huhu, buông em ra!"

Hắn sửng sờ nhìn nó.

Hắn làm nó khóc rồi...

Hắn làm Ganko của hắn khóc rồi...

Và thế là một người ngồi khóc một người ngồi nhìn.

.

.

.

Đã mười lăm phút trôi qua, nó vẫn sụt sịt không ngừng, hắn cũng chẳng thèm dỗ, cứ ngồi nhìn nó như sinh vật lạ.

Em gái nhỏ ở phòng kế bên không chịu nổi nữa chạy sang xem chuyện gì mà Ganko cứ khóc hoài, vừa tung cửa thấy cảnh này liền trầm mặt.

"Haruchiyo!

Anh không biết dỗ chị ấy đi mà còn ngồi đấy nhìn nữa à?!"

"Hả...à!

Mày nín đi đừng có khóc nữa!"

"...."

Senju: Có tâm xíu đi ông nội, lần đầu thấy Ganko khóc nên còn bỡ ngỡ à??

Nó vậy mà nín thật, dụi dụi mắt nói.

"Em sẽ gọi bạn em sang chở em đi ăn, không ăn cháo tôm đâu..."

"Phải ăn đấy, tao mà biết mày xạo xạo để bỏ ăn là không xong với tao đâu, đã biết chưa?"

Ganko sụt sịt gật đầu, đi rửa mặt xong liền gọi cho Ema hẹn đi chơi.

May mắn sao cô nàng cũng đang ở gần đây, nhanh chóng đạp chiếc xe đạp của mình đến khu nhà mà nó đã chỉ đường.

Nó canh chừng thời gian, bước tới trước cổng nhà chờ đợi, phòng hờ Ema không biết nhà mà chạy vòng vòng, hắn chuẩn bị đi đến đền nên dắt chiếc xe ra cổng, thấy nó đứng lóng ngóng trước cửa nhà đã không khỏi nhíu mày, bước đến hỏi:

"Sao không vào nhà đợi?

Mày đang bệnh đấy."

"Em sợ bạn em bị lạc lắm!"

"Bạn mới à?

Đừng có dụ con nhà người ta đấy!"

"Toàn nghĩ xấu cho em!!"

"Mày tốt quá ha?

Bạn mới tên gì đấy?"

"Ema, hình như họ Sano thì phải...

Sano Ema."

Hắn trợn mắt nhìn nó, sao lại trùng hợp đến mức này!?

Tự nhiên thấy tương lai nó bỏ hắn theo Toman sao gần quá!!

"Con bé đó mày đụng không được đâu đấy!

Đú đởn cua đi rồi mốt bị đánh tao không bênh đâu!"

"Biết rồi!"

Nó mà cua thật chắc Draken sẽ dìm nước nó tới chết mất!

Nó còn muốn sống!!!

Kobayashi Ganko này còn yêu đời lắm!!

"Tao đi đây!"

Hắn cúi người xuống hôn nhẹ vào má Ganko, lập tức quay đầu leo lên xe thì bị nó kéo lại, ôm lấy mặt hắn hôn một cái vào chóp mũi, hai cái vào má, bonus một cái vào môi.

Xong lại cười hì hì.

"Tặng anh!

Lời lắm đấy, chỉ anh là được mua một tặng ba thôi đấy!!

Lỗ chết em rồi!"

Bây giờ liêm sỉ nó một chít cũng chẳng còn, lúc trước Sanzu hôn còn ngại ngùng, giờ thì tấn công người ta dồn dập vậy đấy!

"T-tao đi đây!"

Đã hôn lại còn cười kiểu đấy, này là muốn giết hắn à?!!!

Toàn cảnh đấy lọt vào mắt của Ema.

Lúc nãy gần đến nơi, định tăng tốc nhưng lại thấy hai bóng dáng quen thuộc đang đứng trò chuyện Ema đã lập tức thắng xe lại nhìn thử.

Từ cảnh Sanzu hôn nó, rồi nó kéo người ta xuống hôn chụt chụt mấy phát.

Cô chứng kiến tất cả.

Não load nhẹ....

Vậy Ganko và Sanzu đang yêu nhau thật à?!?

Ema như vô tình biết bí mật động trời nào đó, cô bé phấn khích đưa hay tay lên che lấy miệng mình, giấu đi nụ cười ma mãnh khi phát hiện ra bạn mình và anh người yêu mà nó cố gắng che giấu.

Đợi cho đến khi Sanzu đã đi xa rồi, Ema mới dám từ từ đạp xe đến trước mặt Ganko, cười đến mức híp cả mắt lại, không chần chừ lập tức đánh đòn phủ đầu trêu chọc Ganko.

"Thấy hết rồi nha~ phúc như thế mà nỡ giấu người ta trong bóng tối á?"

Ganko khựng lại một nhịp, chớp chớp mắt hỏi:

"Thấy, thấy gì?

Đừng có nói với tớ..."

"Từ đầu tới cuối, chẳng sót một cảnh nào!"

Lời đáp chắc nịch của Ema không khỏi làm Ganko choáng váng, lỗ tai lén lút đỏ lên vì ngại ngùng, lấp ló sau tóc.

Chết rồi!

Ganko vậy mà lại để cho Ema thấy bản thân kéo áo Sanzu để cưỡng hôn hắn rồi!

Xấu hổ quá trời ơi!!!!

Nó mím mím môi, cố gắng cứu lấy tình hình bằng mấy câu vô tri.

"Ừm...

Ha-Haru là ghệ đẹp của tớ, không phải người yêu của tớ đâu, haha...!"

"..."

Ema: Đấy không phải là cũng một thứ à?

Tránh để Ema lại tiếp tục đưa câu chuyện đi xa, Ganko nhảy bổ lên yên sau, giở giọng than đói nhằm đáng lạc hướng cô bạn của mình.

Ema thấy bạn mình ngại, cũng thương tình không theo tới cùng mà chuyển ngược sang chuyện của mình.

Chiếc xe đạp băng băng trong đêm, tiếng gió lẫn với tiếng than thở của cô:

"Hina thì có Takemichi, Ganko cũng có...

Haiz...

Sao xung quanh tớ ai cũng có người yêu hết vậy nhỉ?"

"Đời ai biết được, lỡ hôm sau đùng một cái Draken tỏ tình cậu thì sao?"

Ganko gục đầu vào lưng Ema, bình thản đáp lại một câu như chọi một quả bom lên đầu cô nàng, đầu muốn xì xì bốc khói.

"N-n-nghĩ làm sao vậy hả?!!!!"

Câu nói không khỏi làm Ema nghĩ ngợi lung tung, gương mặt thoáng chốc đỏ lên, chiếc xe bắt đầu lạng lách mất phương hướng trên đường.

Ganko vô cùng hối hận khi nói ra lời đó, giờ đây chỉ biết ôm lấy chiếc eo nhỏ, gào thét trong vô vọng cầu mong cô bình tĩnh lại, cơ mà lời nó nói như đổ thêm dầu vào lửa chứ chẳng dập được tí nào.

"Ema, bình tĩnh!!!

Chạy xe kiểu này cậu mà bị gì là Draken lo chết đó huhu!"

Ganko cũng đang lo lắm đây nè!!

"Cậu im lặng được không?!!"

Không ổn rồi, Ganko từ chiều chưa có gì bỏ vào bụng giờ lại vô cùng chóng mặt buồn nôn, nó đã thấy thấp thoáng bóng dáng mẹ mình dang tay chào đón ở phía xa xa.

"Ema... tớ, tớ chết thật đó..."

Từ nhà Ganko đến quán ăn sao mà bão tố vậy nhỉ?

.

.

.

"Oà... thiên đường đây rồi!!"

Phần thưởng sau khi chịu đựng mấy cú bốc đầu quay xe của Ema là một bát cháo thịt nóng hổi khói nghi ngút, Ganko mắt sáng rực, mũi sụt sịt cắm đầu vào ăn.

Bệnh thì bệnh, mắt Ganko vẫn sáng rực, vừa lướt quanh một vòng quán đã lập tức bắt trúng hai mục tiêu vô cùng sáng sủa, nó nhanh nhẹn uống một ngụm nước cho sạch miệng, đứng lên.

"Tớ đi vệ sinh cái nhá!"

Trong lòng thầm xin lỗi vì đã nói dối, chỉ tại hai người kia đẹp trai khó cưỡng vậy mà, Ganko không xin được phương thức liên lạc thì có lỗi với bản thân mình lắm.

Nhân lúc Ema không để ý, Ganko đánh một vòng rồi đi tới bàn của hai cậu bạn.

Một người tóc đen, đôi mắt sắc sảo đầy suy tính ranh mãnh.

Người còn lại tóc trắng, một phía bên mắt bị bỏng mất, tuy vậy vẫn không làm mất đi nét mỹ nhân của người này, mà còn trở thành một nét cuốn hút cho người nhìn.

Ganko ngồi xuống đối diện cả hai, cười hihi theo kinh nghiệm đi xin phương thức liên lạc mà mình hay sử dụng.

"Hai cậu ăn gì thế?"

Inui chớp mắt, không trả lời cũng không phản ứng lại, tập trung vô phần ăn của mình.

Khu này chẳng phải của Hắc Long, tránh ẩu đả nhiều nhất có thể chính là điều mà cậu ưu tiên.

Nhỏ dở hơi này ở đâu nhảy ra, không cần quan tâm.

Ngược lại, Kokonoi là người lúc nào cũng để ý xung quanh.

Khi nãy chính là thấy con nhỏ trước mặt bước vào quán cùng với em gái của Mikey, không khỏi để tâm.

Giờ đây còn chủ động đến trước mặt họ bắt chuyện, nhìn ngu ngu kiểu này ai biết được họ có moi được chuyện gì từ miệng nó không.

Giết nhầm còn hơn bỏ xót.

Kokonoi với ý nghĩ như thế, đã vui vẻ đáp lại lời nó.

"Vào tiệm cháo không ăn cháo thì ăn gì hả cậu ơi!"

"Cho tui biết tên hai cậu được hong?"

Ồ, đừng nói là cử người sang đây hỏi thông tin đấy nhé?

Bên kia cũng chơi mấy trò như này sao?

Muốn chơi với cậu à?

Nhưng mà Kokonoi nhiều rồi, Ganko đơn giản là thấy đẹp thì sáp lại thôi, chẳng liên quan đến ai cả.

"Hai mươi vạn, muốn bao nhiêu thông tin thì có bấy nhiêu."

Inui đẩy tay khều Kokonoi một cái, nhíu mày không vui với cái trò tẻ nhạt này.

Người bị thái độ chỉ cười một cái, khẩu hình miệng chỉ để cho bạn mình thấy "tao đùa với nó tí thôi mà".

Hoàn toàn không để Ganko vào mắt mình.

"Hai mươi vạn á...?"

"Ừ, có không?

Không có thì cút!"

- Inui lạnh giọng.

Kết thúc ở đây thôi, để một con ngốc ra hỏi chuyện thì chả được cái gì đâu.

Hai mươi vạn?

Có người điên mới chơi liều như thế.

Giỡn sai người rồi đó.

Ganko moi từ cái túi chéo bên mình ra một cọc tiền, đặt nhẹ lên bàn.

"Nè, cho tui xin tên với phương thức liên lạc nha?"

?????

"Sao im quá vậy?

Hai mươi này là chỉ hỏi được của một người hả?

Vậy tui bỏ thêm hai mươi ra nữa nè, cho xin của cả hai luôn nha?"

- Ganko vừa nói, tay vừa mò mẫm trong túi rút ra thêm một cọc tiền.

Con điên này????
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 12


Kokonoi nói gì nữa bây giờ, người ta đã làm đến thế này rồi, cọc tiền lại còn nằm trước mặt thì ngu gì mà không hốt.

Đành nôn ra thông tin cá nhân cũng như số điện thoại của cả hai cho nó, cố gắng làm ngơ đi cái ánh mắt như muốn xiên mình của Inui.

"Ganko!

Cậu làm gì ở bên đây thế?!"

Người của Hắc Long??

Ema từ phía bàn mình đi về chỗ nó, thấy hai gương mặt kia liền có phần khựng lại một tí, dù gì thì cô cũng là em gái của bất lương nên ít nhiều gì cũng biết chút ít, ánh mắt đầy cảnh giác hỏi Ganko.

"Cậu quen hay người này?"

"Hỏng có, mới xin phương thức liên lạc và thông tin cá nhân thôi à!"

"Cậu...."

"Trước lạ sau quen mà!"

Nhìn nó ngồi đấy cười ngốc ngốc làm Ema chán chả buồn nói, chơi chung một thời gian cô cũng đã nhận ra nó rất thích người đẹp.

Tự nhiên thấy cảm thông sâu sắc cho số phận của Sanzu, giữ nó chắc mệt lắm!

Ema không dám nán lại ở đây lâu, quay sang gật đầu chào lấy lệ hai người rồi kéo Ganko đi mất.

Đến khi Inui nhận thấy hai người đã đi xa, cậu mới từ tốn lên tiếng:

"Tài lanh tài lẹt!"

"Có biết đâu, ai mà ngờ nhỏ đó lại xì ra tận ba mươi vạn chỉ để hỏi thông tin cá nhân của mình chứ?!"

Nói đến đây lại bị Inui liếc cho một cái, Kokonoi biết thân nên ngậm miệng lại không cãi nữa, yên lặng lắng nghe cậu nói:

"Nhưng mà vậy cũng được, Ganko nhỏ đó có quen với em gái của Mikey vô địch!"

"Chẳng lẽ nó có liên quan đến Toman?"

"Không biết, nhưng mà đoán chừng là có liên quan"

Ema ở bên này sau khi kéo được Ganko đi liền quay sang trách mắng.

"Ganko à, cậu không sợ Sanzu sẽ buồn sao?"

Nó nghe cô nói vậy liền dừng lại, cúi đầu nhìn vào hai chân mình như đang suy nghĩ gì đó khiến Ema mừng đến suýt bật khóc.

Cứ nghĩ Ganko đã chịu nghĩ cho hắn, ai mà ngờ nó phán một câu xanh rờn:

"Haru buồn có khóc không nhỉ?

Muốn thấy cái cảnh anh ấy khóc ghê..."

"...."

Nhìn cái vẻ mặt hứng thú khi nghĩ đến cảnh hắn với gương mặt đầy nước mắt của nó khiến cho Ema thở dài.

Lại một lần nữa cảm thông sâu sắc cho hắn.

Bồ cậu tuyệt vời ông mặt trời luôn Sanzu ơi!!!

Sanzu bên này ngứa mũi hắt xì một cái, xoa xoa mũi rồi sửa khẩu trang lại, tiếp tục nghe Mikey nói.

Lúc nãy đã có vài chuyện không vui xảy ra ngay khi đang họp băng.

Từ việc Takemichi không tôn trọng Mikey mà chạy lên đấm Kisaki, rồi đến việc Baji rời Toman và sẽ gia nhập Valhalla, một mớ hỗn độn không hơn không kém.

Chẳng khác nào xem thường Mikey khiến hắn trở nên vô cùng bức bối trong người.

Draken cùng Mikey cũng trực tiếp bỏ qua chuyện này, ưu tiên chuyện lớn trước, những việc linh tinh này để sau rồi nói.

"Toman sẽ giao chiến với Valhalla!"

Câu nói khiến cho xung quanh trở nên ồn ào hơn.

Biết Toman không hề yếu, nhưng Valhalla lại tận 300 người, trận này có lẽ khá là căng.

"Việc chiêu mộ Kisaki nâng tổng số lượng của Toman lên thành một trăm người!

À...

Hình như tôi còn chưa nói, phiên đội năm còn một nhóm người chưa ra mắt Toman nhỉ?"

Mikey cười cười nói, nhìn về phía Mucho.

Đội trưởng cùng đội phó phiên đội năm nghe đến đây liền hoảng loạn, Mucho điều chỉnh giọng mình lại, từ từ lên tiếng:

"Đúng vậy, tổng cộng là 19-"

"Là 20 người, đừng tưởng tao không biết băng mình có chính xác là bao nhiêu thành viên, vả lại cái người bỏ sót đó là nữ đúng không?"

Mucho giật mình im bặt đi, quên mất mỗi lần mình chiêu mộ ai liền lập tức báo cáo lại cho hai người đứng đầu.

Lần của Ganko cũng vậy, chỉ nói rằng phiên đội 5 có thành viên mới là nữ, hoàn toàn không nói thêm bất cứ thông tin cá nhân nào.

Nhưng vẫn là Mucho tự đào hố chôn mình.

"...."

Mucho: Sanzu nó có tính tội mình không nhỉ?
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 13


"Gọi các thành viên còn lại sang đây, phải đầy đủ hai mươi người đấy!"

Draken lên tiếng, khoanh tay đứng từ trên cao nhìn xuống chờ đợi Mucho rút điện thoại ra tập hợp phiên đội của mình.

Trong lòng thầm thắc mắc rằng tại sao giờ Ema còn chưa có mặt ở đây, chẳng phải nói hôm nay sẽ chở Ganko đến đây chơi sao?

Mucho chần chừ, dưới ánh nhìn chờ đợi của hai vị cấp trên chỉ đành miễng cưỡng rút điện thoại ra gọi cho các thành viên, trong khi chờ kết nối còn huých vai Sanzu bên cạnh một cái, ý muốn hắn gọi cho con giặc trời kia đến.

Sanzu tặc lưỡi một tiếng, không vui lấy điện thoại ra gọi cho Ganko.

Lại phải chuẩn bị dùng vũ lực bụp Ganko nữa rồi, có thế nó mới chịu nghe lời.

"Đang đâu?"

|Ngoài đường với Ema, Haru gọi em chi á?|

"Đến đền Musashi đi, có chuyện."

Bên kia dạ một tiếng tràn ngập ngoan ngoãn khiến hắn bất giác cười nhẹ.

Đối với hắn Ganko là một viên kẹo, nhưng đéo phải kẹo ngọt bình thường, mà là viên kẹo xoài có muối tôm ở phía trong.

Lúc đầu ăn thì có vị lạ lạ, đến khi quen vị rồi lại nghiện đến bất thường, cuối cùng là đụng đến phía trong.

Mặn vãi l*n ra!!!!

Vị kẹo độc lạ nhưng lại khiến hắn thích thú muốn ăn hoài.

Ganko bên này vừa tắt luôn quay sang hỏi Ema:

"Này, hình như giờ này là Toman đang họp băng mà phải không?"

"Ừm, tớ định đưa cậu đến đó nè!

Mà sao cậu biết?"

"Trùng hợp thế?!

Haru vừa gọi nói có việc gấp, kêu tớ chạy sang đó!"

"Thế à?"

Ema nghe xong liền tăng tốc, phóng vèo vèo trong đêm tối, không mất nhiều thời gian đã đến nơi.

Ganko nhảy khỏi xe, vui vẻ vừa đi vừa hát ca làm Ema tò mò hỏi:

"Vui lắm à?"

"Vui chứ, Haru chả bao giờ cho tớ theo mỗi lúc băng họp cả!"

"Thì ra là v-"

Khoan đã!

Có gì đó cấn cấn ở đây?!

Băng họp không cho theo?!

Thế Ganko là thành viên của Toman à, ảo quá rồi đấy!

Hai người vừa lên đến phía trên liền thu hút sự chú ý của mấy chục con mắt.

Ema em gái Mikey thì họ biết rồi, còn con bé tóc trắng đi bên cạnh là ai vậy??

Ganko không quan tâm đến ánh mắt dò xét của mọi người, vừa thấy người thương liền lon ton chạy đến bên cạnh hắn.

"Haru gọi em đến đây làm gì á?"

"Đừng có lộn xộn, đứng yên ở đây đi."

Hắn nói thì nó nghe, lập tức thẳng lưng đứng yên, ngước nhìn lên vị tổng trưởng mà người yêu mình vô cùng tôn sùng ở phía trước.

Vừa nghe hắn giải thích.

"Tổng trưởng muốn gặp thành viên của phiên đội năm."

"Tổng trưởng là cái người lùn lùn trên đó á hả anh?"

"Ừ."

Cái đù má!

Mikey trông đẹp trai vãi!

"Này Ganko, Sanzu nó đứng kế bên mà mày dám nhìn Mikey bằng đôi mắt thèm thuồng đó à?"

Mucho bên cạnh nhìn cảnh tượng này không nhịn được mà chen vào nói.

Thằng ghệ đứng kế bên mà lại đi nhìn người ta.

Nhỏ này tồi!!

"Ớ đại ca!!

Lâu quá không gặp!"

"Ừ!"

Nó định nói gì đó thêm nhưng Sanzu đứng bên cạnh ra hiệu muốn nó im lặng lắng nghe Mikey nói.

Nó ngậm chặt miệng không hó hé một lời.

Đừng mong chờ cảnh tượng nó bật lại hắn, không có chuyện đó đâu.

Sanzu là nóc lẫn cột nhà, nó chả có quyền hành gì cả, hắn liếc một cái là nó rén thấy mẹ rồi.

Im lặng nhưng mắt vẫn liếc ngang liếc dọc, và xem xem nó thấy gì?

Trai đẹp khắp nơi, hẹ hẹ hẹ!

Toman này hội tụ người đẹp à?

Biết nó thích lắm không?

Cho đến khi họp băng xong, ra mắt mọi người dưới ánh mắt tò mò của toàn thể thành viên thì cuối cùng băng cũng chịu giải tán, ở lại chỉ còn là những đội trưởng đội phó.

Đương nhiên, Ganko sẽ bị bắt ở lại cùng.

Xe đâu mà chở về, thành viên quèn vinh hạnh trò chuyện với mọi người ở đây.

"Sao cậu lại giấu chuyện mình là thành viên của Toman?

Tại sao??!"

Ema nắm hai bên vai Ganko, lắc lư liên tục kèm theo tiếng ai oán vì phát hiện ra chuyện này.

Nó một tí cũng không khó chịu, chỉ cười bất lực luôn miệng xin lỗi cô bạn mình.

Người đẹp là để nâng niu, không được thái độ với người đẹp.

Lúc này, Mikey là người bắt đầu trước, ôn hoà giới thiệu bản thân mình cho Ganko, kéo theo những người phía sau cũng dần dần lên tiếng.

Ganko sực nhớ ra chuyện chính, mắt sáng rực lên nhìn về phía mọi người:

"Xin chào mọi người nha, như hồi nãy tui giới thiệu rồi á.

Cứ gọi tui là Ganko đi, Haruchiyo là bạn trai tui, mọi người cho tui xin số đ-"

Lời còn chưa nói hết, cái tay còn chưa kịp mò đến cái điện thoại của mình thì Sanzu đã nhanh hơn, một bước tới thẳng tay đánh vào đầu nó.

"Xin lỗi Mikey.

Con này nó nhiễu quá!"

Rồi dưới ánh mắt không thể tin được của tất cả, Sanzu thuần thục lôi nó ra một góc, đem sợi dây cất bên túi trói Ganko lại.

Mọi hành động đều như đã được làm rất nhiều lần.

Mucho như đã quen với cảnh này, chỉ thầm tặc lưỡi một cái rồi không quan tâm đến nữa.

Nhưng mà ở đây, ngoài anh ra chẳng ai quen được cả...

Họ ngỡ ngàng, không tin vào mắt mình trước một màn bạo lực người yêu của Sanzu, cũng bất ngờ trước sự nhởn nhơ của Ganko.

Cái đôi này yêu đương gì lạ vậy trời?

Sanzu không để ý tới mấy cặp mắt đang nhìn mình một cách đầy kì lạ, cảm thấy dây trói đã đủ chắc chắn liền quay đầu bước tới trước mặt Mikey, nói rõ tình hình:

"Mikey, con ngốc đó không biết đánh nhau đâu.

Cho nó theo chỉ cản chân người khác thôi, tao để nó ở nhà được không?"

"Tao đã nói lời nào là sẽ cho Ganko đánh nhau sao?"

Mikey nhướng mày, hỏi ngược lại Sanzu.

Cười cười nhìn con nhỏ bị trói như đòn bánh tét ngoe nguẩy ở gần đấy.

"Đừng lo, tao không để một đứa con gái phải lẫn vào cái đám con trai đầy bạo lực ồn ào đâu.

Chỉ là nhiều thêm một thành viên thì tinh thần của băng mới tự tin thoải mái hơn được một chút.

Đến khi ấy phiền mày dắt con bé sang chỗ an toàn đứng nhé?"

Sanzu cứng họng, chẳng nói được thêm lời nào.

Quả nhiên là Mikey, vẫn chu đáo với mọi người như thế, vẫn vô cùng lịch sự và lo lắng mọi người nhiều đến như thế.

Còn Ganko nghe thấy bản thân không được tham gia cuộc vui đã gào ầm lên phía bên kia.

"Cái gì?

Ai nói em con gái là đánh nhau không được?

Haru!!

Anh dạy em đánh nhau đó, khi dễ em quá vậy?

Nhà mình tin em tí được không?!

Cùng lắm thì hôm đó em đem ka-"

"Ganko, im dùm tao cái đi!"

"...."

Ganko biết bản thân xém tí thì lỡ miệng làm lộ chuyện sử dụng hàng nóng đã ngậm miệng chẳng dám hó hé thêm tiếng nào.

Nhưng mà nó quên mất chuyện gì đó rồi thì phải.

Hình như là hôm lễ hội nó đã-

"Định ôm katana theo nữa á?

Thôi nguy hiểm lắm, em đừng có đem theo nha.

Lỡ mà xui xui như hôm lễ em chạy không kịp bị cảnh sát tóm là toi đấy!"

Draken nói một hơi chẳng dừng, càng nói càng làm Sanzu điên lên, ánh mắt lạnh băng liếc qua cái đòn bánh tét đang giả chết dưới đất.

"Ganko...

Tao đã nói việc đừng có khoe mẽ cái kiếm đó nơi đông người rồi mà?"

"...."

"Mikey, tao xin phép về trước!"

Tiếng bước chân ngày một gần, đến khi bản thân được vác lên thì Ganko không dám giả chết tiếp, bật người la hét trong tuyệt vọng.

"Khoan đã!!

Anh bình tĩnh nghe em giải thích!!!

Haru, Haru!

Hôm đó em bất đắc dĩ thiệt mà!!!

Đại ca, cứu em!!!!

ĐẠI CA!!!"

Mặc kệ cho tên mình đang được gào thét, Mucho vẫn lạnh mặt quay đầu sang nơi khác, không thèm để ý đến Ganko đang bị vác về xử tội.

Lên đường bình an!

Tất cả sẽ tưởng nhớ về mày, vì mày trông như con hề vậy Ganko ạ!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 14


Ganko bị vác trên vai không sợ té còn lộn xộn uốn éo hòng muốn thoát ra.

Sanzu khó chịu đánh cái bép vào mông nó một cái, gằn giọng:

"Yên phận cái đi!!

Bộ mày tưởng chuyện đem katana ra đường là chuyện thường ngày à?

Mắc gì vác đi khắp nơi?"

"Bỏ em xuống!!!

Bất đắc dĩ mới đem ra thật chứ bộ!!

Thế anh muốn người ta đánh bầm dập bé người yêu xinh đẹp tuyệt vời của mình à?!?"

Nó chớp chớp mắt long lanh nhìn hắn.

"Ừ!

Đánh cho chết luôn đi!"

"Ơ kìa!!!

Tồi vừa thôi!!

Tui đi kiếm anh khác chiều chuộng tui hơn cho xem!"

"Thử xem?"

"Từ từ rồi kiếm, hiện tại yêu Haru nhất rồi!"

Nó cười hì hì nói, nịnh nọt vài câu đã vô tình làm lửa giận trong lòng hắn nguôi đi.

Sanzu bỏ nó xuống, gỡ dây cho nó.

"Mày đó, cẩn thận hơn dùm tao cái!"

"Em biết rồi!"

"Đi về!"

Ganko biết rằng hắn rất thích nó nói yêu mình.

Nên mỗi lần Sanzu tức giận gì đó, chỉ cần nó nói yêu một phát thôi là hết giận liền.

Sanzu của nó đáng yêu lắm cơ!

Hai người đi đã đi xa rồi mà bên đây vẫn chưa giải tán, thích thú nói về Ganko.

"Người yêu Sanzu đấy à?"

"Nãy Ema còn thấy cậu ấy kéo Sanzu xuống hôn hôn ở trước nhà, dễ thương lắm!"

Ema nhắc tới lại đỏ cả mặt, đưa hai bàn tay của mình lên che mặt đi làm mọi người xung quanh bật cười.

"Bạn em bạo quá rồi đó Ema!"

"Mốt học tập đi nhé, Ema"

"Ya Mitsuya!

Cái anh này đừng có trêu em!"

"Nhưng mà trông hai đứa nó đáng yêu mà?!"

"Đáng yêu thật, có điều tao lại thấy cách yêu của chúng lạ hơn người bình thường rất nhiều cơ!"

Ồn ào cả một buổi ở đấy, riêng hai nhân vật chính hiện tại đang ở nhà Kobayashi dành nhau cái điều khiển tivi, cãi nhau một trận tơi bời chỉ vì câu chuyện đứa nào sẽ được xem tivi trước, giờ thì người một góc giận hờn vu vơ.

"Trả đấy!

Anh muốn xem gì thì xem đi, chương trình yêu thích của em hết mẹ rồi còn đâu?"

Ganko cọc cằn vứt điều khiển sang cho hắn, tay chống cằm quay mặt sang hướng khác.

"Đéo cần nữa, chương trình của tao hết rồi mày mới đưa!"

Hắn lại chọi điều khiển sang cho nó, cầm miếng táo trên bàn nhai rôm rốp.

Taida ngồi ở giữa chịu không nổi liền làm ầm lên.

"Giận hờn thì cút lên phòng mà xử lí!

Không xem thì đưa đây anh mày xem, mệt mỏi với chúng bây!

Cút lên phòng hết đi, xùy xùy!!"

Taida đã lên tiếng, xua tay đuổi hai người lên phòng thì cả hai cũng phải lon ton đi lên phòng thôi.

Chẳng lẽ bị đuổi rồi mà còn mặt dày ngồi lại!?

Ừ thì lên phòng vẫn là đứa một góc ngồi chơi một mình đó, Ganko là một đứa năng động, không chịu nổi sự im lặng nên xuống nước kiếm chuyện mở lời trước.

"Haru..."

"Cái gì?"

"Em thèm trà sữa..."

.

.

.

"Chậc, ngồi dậy tao chở đi mua nè!"

"Yayyy!

Em biết anh thương em mà!!"

Ganko bật người đu lên cổ người yêu, nó lùn hơn Sanzu nhiều nên giờ chính xác là treo lơ lửng trên người hắn, ai kia cũng mặt kệ để nó đu trên người mình luôn.

Thảnh thơi đi lấy chìa khóa xe rồi đi xuống nhà chào Taida một tiếng.

"Anh, em đưa nhỏ này đi mua trà sữa cái!"

"Ừm, đi đi."

Nhận được cái gật đầu của anh, tay hắn vỗ nhẹ lên đỉnh đầu của nó.

"Xuống rồi đi nè!"

"Ứ chịu đâu! cõng em ra ngoài xe đi!"

Hai chân nó vòng sang eo Sanzu quấn chặt, cái đầu trắng dụi dụi vào gáy hắn, cười nghịch ngợm.

Sanzu đột nhiên dễ tính, không cằn nhằn mà âm thầm vòng hai tay ra phía sau đỡ nó.

Taida nhìn một màn này khinh bỉ ra mặt.

Mới nãy căng lắm mà?

Không nhìn mặt nhau cơ mà?

Sao giờ lại dính nhau như sam rồi?

Biết là mỗi lần hai đứa này giận hờn nhau một tí, sau khi làm hòa liền dính nhau hơn bình thường.

Nhưng nhìn nhiều vẫn không quen được cảnh này.

Đau mắt lắm đấy hai cái đứa kia!?
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 15


Takemichi sau khi bị đấm ngất thì nằm vất vưởng ở trên bật cầu thang của đền, dù nói chuyện rôm rả đến thế nào đi chăng nữa cậu vẫn ngủ như chết, đến khi giật mình tỉnh giấc thì mọi người đã giải tán, chỉ còn lại Mikey là kiên nhẫn chờ đợi mình.

Cả hai đã có một buổi nói chuyện khá là vui vẻ, chủ yếu là nói về Baji cũng như là tìm cách đưa hắn về lại với Toman.

Cuối cùng lại kết thúc trong bầu không khí đầy căng thẳng, khi mà Mikey đã dọa cậu rằng:

"Nếu thất bại, tôi sẽ giết cậu!"

Con mẹ nó!

Mày có biết là tao sợ không vậy Mikey??

Dọa kiểu gì kì cục!

Mikey thẳng người, hướng mắt nhìn về phía khu rừng, cười cười lên tiếng nói chuyện như để cho ai đó trong đó nghe.

"Thằng nào đang nghe lén thì tự thân bước ra đi, đừng để tao đi đến nắm đầu lôi ra!"

"Ahaha, vô tình vô tình thôi!"

Mitsuya nghe lén nãy giờ đã bị phát hiện, gãy đầu ngại ngùng bước ra.

Qua mắt Mikey khó vãi!

Sơ hở một tí là đã nhận ra ngay!

"Oh...

Thế sẵn đây tao phân Takemicchi vào phân đội hai của mày luôn đi ha!"

"Ehe!

Mong được giúp đỡ!!!!!"

"...."

Biết vậy không nhiều chuyện đứng nghe lén là đâu có lãnh thêm chuyện!

Hối hận vãi!!

Hai người về trước, cậu ở lại rửa vết thương một tí, vô tình nghe thấy hai người họ nhắc đến Ganko.

"Tao không ngờ được người yêu Sanzu là bạn của Ema luôn ấy, đã vậy còn trực thuộc Toman, con bé Ganko đó làm tao bất ngờ thật đó!"

Ganko??

Cô bạn đó thuộc Toman...?

Băng có thành viên là con gái từ khi nào vậy?

Cậu đứng đấy rửa mặt lại thắc mắc nhiều thứ hơn.

Ở tương lai, lúc nói chuyện với Draken hình như... cậu ấy không hề nhắc đến Ganko.

?

Sáng hôm sau.

Takemichi vì quyết tâm đem Baji về cho Mikey, lân la sang bên cạnh thằng bạn được mệnh danh là từ điển bất lương hỏi chuyện, chả hiểu là hỏi kiểu gì mà cái thằng Yamagishi mở lớp dạy một khóa cho cậu, ba đứa kia cũng bị kéo vào.

"Toman có tổng trưởng là Mikey, phó tổng trưởng là Draken...."

Yamagishi nói liền tù tì không biết mệt, bốn người cũng bị cuốn vào mà chăm chú nghe cậu nói, lâu lâu góp vào một hai câu.

Cho đến khi ngoài cửa xuất hiện ai đó.

"Giờ học kết thúc rồi à?"

"Ai đây?"

"Đàn anh cùng trường, cho hỏi...

Hanagaki Takemichi có đây không?"

"L-l-l-l-là Kazutora!!!!!!!!!!!!!!!"

Yamagishi không thể nào lầm cái hình xăm ở trên cổ y được.

Bảo sao nãy giờ Makoto tỏ ra hổ báo người này cũng chả sợ!!

Sự xuất hiện của người này khiến cả bọn bối rối, đến khi thấy người mình cần tìm như miêu tả liền vui vẻ chạy đến ôm chầm lấy.

"Yay!

Đàn em cùng trường là thành viên của Toman, được rồi!

Đi đến Valhalla nào!"

Sự việc xảy ra quá nhanh, mọi người chưa kịp làm gì thì y đã khoác vai Takemichi kéo đi mất.

Trong khi Takemichi đối diện với sự khủng bố hết người này đến người khác, thì Ganko nó đang đi shopping quẹt thẻ như điên cùng Senju.

Vô cùng vui vẻ, điện thoại Taida cùng Takeomi đồng loạt vang lên tiếng rút tiền liên tục khiến hai người chảy mồ hôi ròng ròng.

|Alo?

Ganko!!

Quẹt thẻ vừa vừa thôi, anh mày biết đau!!|

"Vâng, em biết rồi mà!"

Nó nói xong không đợi Taida nói gì, tắt cái rụp.

|Senju!!

Đi về cho anh!

Mày có tin-|

"Chiều em về liền, anh đừng có mà doạ em."

Senju cũng học theo chị dâu, chưa để anh trai mình nói gì liền ngắt kết nối, khóa luôn điện thoại rồi quay sang nắm tay nó kéo đi chơi tiếp.

Mỗi người cầm một đống túi xách đi trên đường, lo nói chuyện nên không để ý xung quanh vô tình đụng trúng ai đó làm đồ rơi tứ tung khắp nơi.

"Oops!

Xin lỗi cậu nhiều!"

Trời má!!

Trai đẹp!!!!!!!

Mà sao trông quen quen??

"Ờm...

Ừm....

Cho tui hỏi cậu tên gì thế?"

"...."

Senju: Chị làm ơn đừng có vừa gặp trai đẹp là hỏi tên dùm em được không?

"...."

Takemichi phía đối diện: Nhặt đồ lên kìa cô nương!

Ở đó mà đi hỏi tên người ta!!

"Tên anh là gì á?

Từ chối tình cảm của anh xong trốn mất, giờ còn hỏi tên anh là gì á?

Em giỡn mặt với anh đấy hả Ganko?"
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 16


Senju đang cặm cụi nhặt đồ nghe đối phương nói câu đó liền đứng hình, túi đồ vừa mới được em cầm lên lại rơi bẹp xuống đất.

Này có tính là tình cũ của chị dâu em không thế????!

"Ganko... chị thấy cuộc sống mình là quá bình thường nên muốn chơi trội à?

Haru sẽ không tha cho chị đâu..."

Ganko không đáp lại Senju, nó nhìn cô bé lắc đầu nguầy nguậy muốn chối.

Nó chưa có muốn chết đâu!

Chuyện này là ngoài ý muốn của nó.

Với nó có nhớ người ta là ai đâu trời!!!!!

"Cho hỏi... anh là ai vậy?

Xin lỗi, tui quên mất rồi..."

Kazutora nghe xong lại càng nổi điên hơn, trán nổi đầy gân xanh.

Đưa tay lên bóp chặt lấy má nó, nghiến răng:

"Nói rồi mà không nhớ nữa thì xem anh làm gì em?

Là Kazutora, Hanemiya Kazutora!!"

"Kazu...A!

Hổ sầu đời!!"

Hổ....

Sầu đời????

Đùa à?

Người ta là no.3 của Valhalla mà đặt cái tên gì củ chuối thế?

"Nhớ rồi à?"

Ganko mím môi gật gật đầu, những kí ức cũ lúc còn chơi chung với y lần lượt hiện ra, kể cả sự kiện hôm ấy.

Cũng từ ngày hôm ấy y không còn gặp lại nó, hoàn toàn bốc hơi khỏi cuộc sống của y, làm y đau khổ cả một thời gian dài.

"Hổ buông tay ra, em đau...."

Kazutora lúc này mới thấy mình dùng lực tay khá nhiều, buông ra thì hai bên má đã đỏ lên, bối rối xoa xoa cho nó.

"Em đau không?

Xin lỗi..."

Ganko gạt tay y ra, lùi lại giữ một khoảng cách nhất định, nở nụ cười xã giao:

"Lâu quá không gặp, với anh đừng có như thế.

Haru của em chả thích đâu!"

"Haru?

Của em??"

"Đầy đủ là Haruchiyo, bạn trai của em ạ!"

Kazutora sửng sốt, không thể tin vào tai của mình.

Ganko thấy y không nói gì với mình liền quay sang hỏi chuyện Takamichi.

"Ây bạn trai của Hina!

Cậu đi đâu thế?!"

"À...ờm...căn cứ...của Valhalla..."

Cậu vừa nói vừa nhìn biểu cảm của mọi người ở đây, tất cả mọi người kể cả cô nàng đứng bên cạnh Ganko cũng không hề có biểu hiện gì.

Mà cái người cậu xem nhẹ là Ganko lại nhíu mày:

"Tối hôm quá tui thấy cậu cũng có mặt ở cuộc họp của Toman mà?

Sao giờ lại chạy sang Valhalla??"

Chết mẹ!

Tại sao cậu lại quên bén mất hồi tối này Mikey và Mitsuya nói nó cũng là thành viên của Toman!!

"Không, không như cậu nghĩ đâu!!!

Tôi bị ép theo, hoàn toàn là bị ép!!!!"

"Bị ép?

Thiệt hở...?"

Chứ có bị ngu đâu mà theo đến cái nơi đáng sợ đó?!

"Hổ con, em theo được không?"

"Nếu em muốn thì được thôi."

Senju chả quan tâm đến chuyện này là mấy, em chủ động xách đồ dùm Ganko rồi đi mất, trước đó còn cười nghịch ngợm thủ thỉ vào tai nó:

"Về em sẽ mách Haru chị theo tình cũ đi đâu đó chơi nè!"

"...."

Chị em với nhau không mà chơi kì cục thế??!

Mách hắn chuyện này chẳng khác nào Senju đưa đầu nó cho hắn chẻ!!!!

"Em gái, đừng!

Chị chết như chơi đó!!"

Em vờ như không nghe thấy, vui vẻ ôm đống đồ nhảy chân sáo đi về nhà.

Gì chứ Senju rất thích châm lửa đốt nhà của ông anh thứ và bà chị kết nghĩa.

Xem họ cãi lộn vui nhà vui cửa lắm!!

Ganko biết mình chuẩn bị chết, nhưng vẫn gan lì đi theo hai người.

Tới lúc đấy bí quá thì miệng cứ spam "em yêu Haru nhiều!", tỉ lệ hắn tha cho nó sẽ cao hơn.

Kinh nghiệm nghịch ngu cả đấy!

Trên suốt quảng đường đi đến căn cứ của Vahalla, Ganko là đứa bon miệng nói chuyện nhất, cái gì cũng nói được.

Có điều hành động giữ khoảng cách với Kazutora làm y một chút cũng không vui, chỉ im lặng đi một bên làm Takemichi lạnh hết người.

Nghĩ mãi không xong, Kazutora chẳng thèm nhịn được nữa, lên tiếng cắt ngang lời nó hỏi cho ra lẽ:

"Chỗ này có tiệm ki-"

"Ganko, em có bạn trai là thật à?"

"Vầng, em nói dối anh chi?"

Takemichi đứng giữa trong lòng chỉ biết niệm phật, Ganko càng nói người bên đây càng tức giận ra mặt.

Tưởng như có thể rút dao ra đâm cho người kế bên một nhát để xả giận.

Sợ thật đấy...

Đi thêm một đoạn, Ganko cùng Takemichi được dẫn đến một tiệm game đã dẹp tiệm từ lâu.

Với một người chỉ yêu cái đẹp như nó, vừa nhìn xung quanh đã nhíu mày không thích.

Vừa cũ kĩ, rong rêu, đồ đạt thì bừa bộn lung tung, vách tường còn vẽ bậy bạ đủ thứ.

Rồi cái gì nữa đây?

Thiên thần không đầu?

Ganko không thích, trong lòng vừa chê vừa âm

thầm lên kế hoạch đêm nay lẻn đến đây vẽ cái đầu của Sanzu vào.

Kazutora mở cửa, Takemichi dí sát sau lưng Ganko, chẳng dám rời khỏi nó nửa bước, mà nó thì cứ đứng chống nạnh nhíu mày nhìn bức tường bên ngoài.

Y lên tiếng:

"Nhìn gì nhìn mãi thế?

Đi vào trong này."

"Ô...

Quên mất chuyện chính nữa..."

Ganko theo sau lưng Kazutora vào trong.

Nơi này còn tồi tệ hơn cả bên ngoài.

Âm u và nồng nặc mùi thuốc lá, nó khịt khịt mũi đưa tay che lại.

Người bên cạnh nhìn thấy liền vô thức lo lắng:

"Ổn không?

Cảm thấy khó chịu thì ra ngoài đứng đợi bọn anh."

"Không sao, vẫn chịu được."

Càng đến gần trung tâm, càng xuất hiện rõ gương mặt quen thuộc của đội trưởng phiên đội một.

Mái tóc đen được cột lên cao, gương mặt không biến sắc liên tục vung nắm đấm vào người bên dưới.

Ganko ngó xuống.

Ơ kìa?

Cậu này hình như là đội phó phiên đội một mà?

"Chuyện...

Chuyện này là thế nào?"

Takemichi lấp bấp, cả người run rẩy trước cảnh tượng máu me này.

Cho đến khi Baji dừng tay, đứng dậy cũng không bất ngờ khi thấy Takemichi đứng ở nơi này, như là đã biết trước cậu sẽ xuất hiện ở đây.

Xung quanh ồn ào, náo nhiệt bàn tán mà chẳng ai quan tâm đến nơi mà người bị đánh đang thoi thóp nằm đấy, đã có một con bé len lén lách tới ngồi bên cạnh.

"Cậu là Chifuyu nhỉ?

Còn cầm cự nổi tí nào không á?"

Ganko chọc chọc tay vào má đối phương, thấy cậu nằm im không phản ứng lại liền tặc lưỡi một cái, rút khăn giấy từ trong túi áo ra vừa lau mặt cho cậu vừa trò chuyện một mình.

"Ra tay nặng ghê.

Gương mặt đẹp như thế này mà đánh cho thành cái bộ dạng này, đau dùm luôn đó...

Ui?!

Có gãy mũi không thế?

Lớn chuyện đó nha?!!"

Hanma lúc này nhìn xuống mới thấy vị khách không mời này, một tay túm lấy cổ áo xách nó cao, ngả ngớn hỏi mọi người:

"Cô công chúa nhà ai đi lạc vào đây đây?"

"Là tao, mày bỏ con bé xuống!"

Kazutora nghiêng đầu, ánh mắt xoáy sâu vào tay đang nắm cổ áo Ganko, chiếc khuyên tay đung đưa trong không khí phát ra tiếng kêu leng keng liên tục.

Xoẹt!

"Anh gì đó ơi, buông tui xuống rồi mình nói chuyện tiếp được không?

Xách như này tui khó thở quá!"

Con dao găm không biết từ khi nào đã nằm ngay dưới cổ Hanma, chỉ cần Ganko dùng thêm một tí lực, nơi đó máu tươi chảy òng ọc ra không gì cản được.

Mọi người, ngay cả Kazutora cũng không lường trước được hành động này của nó.

Ganko lần đầu được trải nghiệm góc nhìn của người cao mét chín, cảm giác thật khác lạ.

Chỉ là bây giờ nó cách mặt đất gần bốn mươi centimet nên hơi ớn trong người.

Mau mau thả nó xuống!

Hanma liếc xuống thứ kim loại lành lạnh trên cổ mình, vẫn là dáng vẻ cợt nhả ấy chẳng sợ chết.

"Đem cả dao ra thế này thì chắc phải bỏ xuống thật rồi..."

Rồi gã buông tay, Ganko ngã oạch xuống đất.

Ganko: "...."

Mọi người: "...."

Cô bé ngầu lòi mới vừa kề dao vào kể no.2 Valhalla đi đâu mất rồi?
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 17


Sau một nốt trầm, Ganko đứng dậy phủi phủi mông như chuyện vừa rồi hoàn toàn chưa xảy ra, nhìn xung quanh vô cùng tự nhiên nói với tất cả:

"Mọi người cứ tiếp tục đi nha, tui thì tui xin vác cậu này về trước đây."

Mặc kệ ánh mắt của mọi người đang đổ dồn lên bản thân, nó khom người vòng tay Chifuyu sang cổ mình rồi kéo lên, vừa đi được vài bước lại bị Hanma gọi lại:

"Oi nhỏ kia?"

Thấy Ganko dừng lại, nghiêng đầu nhìn mình, Hanma nói tiếp."

Chưa trả lời câu hỏi của tao mà đi đâu đấy?

Quay lại đây."

"Phiền vậy trời...?

Đợi tí đi, đem thằng này ra ngoài một cái rồi tui vô"

Ganko tặc lưỡi một cái.

Kéo Chifuyu ra ngoài rồi gọi xe cứu thương đến, mình thì đi ngược lại vào trong đây.

Mẹ cái thằng zombie này đẹp trai mà phiền vãi!?

"Kobayashi Ganko, mười bốn tuổi, là con út trong nhà, thành viên phiên đội năm của Toman, thích Akashi Haruchiyo và ghét ăn rau!

Được chưa, nếu được rồi thì về đây!"

"...."

Cũng chi tiết dữ đó!

Một tên nào đó không hài lòng với nó, tức giận hét lên:"Mày tôn trọng no.2 xem nào!!

Có tin tao đập mày không!!!!"

Ngay khi tên đó nói xong, Kazutora bên cạnh cũng tức giận không kém gào lên:"Em mắc cái gì mà cứ nhắc cái thằng Akashi Haru gì đó hoài vậy?

Cố tình đúng không?"

"...."

Một khoảng im lặng, mọi người đều nhìn Kazutora cùng nó với một ánh mắt....khá là kì lạ.

"Anh mắc cười, bồ em thì em nhắc."

"Rồi có ngày nó bỏ em cho coi, ở đấy mà sâu với chả đậm."

"Ê?!!"

Má nó làm ơn đi!

Đây không phải nơi để thể hiện tình cảm của mấy người đâu!

Tình cảnh nào rồi mà còn nói được mấy cái lời đó thế?

Ganko nghe thấy tiếng bô xe quen thuộc ở phía xa xa.

Lập tức dừng cãi nhau với Kazutora, quay sang nhìn Hanma:

"Tui đi về nha?"

"Cút đi!"

Cái gã cần là nó có liên quan gì đến Toman hay không, biết rồi cũng chả thèm giữ nó lại làm gì.

Ganko vừa nghe thế liền quay đầu, vỗ mấy cái vào vai Takamichi động viên cậu cố lên khi ở lại một mình, phóng cái vèo ra ngoài hét lớn:

"Haru!!!"

Sanzu khi nghe Senju kể rằng nhỏ ghệ mình theo "tình cũ" đi đâu đó thì hắn liền tức tốc lấy xe chạy hết cái Shibuya kiếm nó, vừa nghe thấy cái giọng thiếu đánh kia liền nhận ra, không chần chừ mà quay đầu xe chạy đến.

Kazutora bên trong này lại dễ dàng nghe nó hét lớn tên cái người mà y ghét cay ghét đắng dù chưa gặp lần nào, cũng lật đật chạy ra ngoài.

Và y thấy gì??

Hình ảnh cậu con trai tóc trắng kẹp cổ crush của y, tay còn lại dí vào đầu Ganko làm nó la oai oái.

"Đừng- Đau!!

Ặc...!

Haru buông em ra!!!!!!"

"Mày thì hay rồi!

Tao không để ý một tí là lại long nhong chạy đi chơi, nay lại dám chạy theo thằng ôn đấy?

Khiến tao đập cho à?"

"Thằng ôn gì trời?!

Không phải!

Anh nghe Senju nói bậy rồi đúng không??!"

Nó cứ la um trời lên vì đau, hắn vẫn không hề nhẹ tay lại.

Kazutora bên kia nhìn thấy như thế liền khó chịu đi đến kéo Ganko ra.

"Nè, mắc gì mạnh tay với em ấy thế?

Nhắm không yêu thương được thì đưa đây!"

Sanzu nhướng mày, lên giọng thách thức:"Rồi sao?

Ganko, lên xe!"

Nó ngoan ngoãn leo lên ngồi phía sau, hai tay vòng sang eo Sanzu ôm chặt, áp má vào lưng hắn rồi quay sang bên kia.

Kazutora cứ để Sanzu giải quyết, Ganko dễ mềm lòng với cái đẹp lắm nên chẳng khả quan nếu để nó nói chuyện với y.

Mà hắn thì chả bao giờ nhiều lời làm gì, liếc lấy Kazutora đang đứng đấy, gằn giọng:

"Đụng nó tao chặt tay mày."

Không chờ y nói thêm cái gì, hắn đã chạy đi mất.

Bỏ lại Kazutora đứng đấy nhìn theo, cười khổ.

Biến mất nửa năm trời làm y như sụp đổ, khi xuất hiện đã là hoa có chủ.

Con quỷ nhỏ.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 18


Khoảng một năm trước, khi Kazutora vừa ra khỏi trại cải tạo.

Một mình bơ vơ đứng ở trước cổng với một chút hy vọng rằng mẹ sẽ đến đón, sợ bà đến sẽ tìm không thấy nên chả dám đi đâu xa nên đứng đấy tận ba tiếng đồng hồ, trời cũng đã sụp tối.

Mẹ vẫn không đến đón...

Trong lòng đã có chút thất vọng, tự an ủi bản thân rằng mẹ chỉ là vì bận bịu mà quên mất.

Không sao hết, mình về nhà tạo bất ngờ cho mẹ.

Thế là Kazutora lang thang một mình trong đêm, tay xách nách mang nhìn đoạn đường về càng lúc càng quen thuộc.

Chỉ là y lại không thể vui nổi, cảm giác như chỉ cần về đấy sẽ biết được một vài điều mà bản thân sẽ không thể nào chấp nhận được.

Đứng trước cửa nhà, Kazutora đã chần chừ một lúc lâu mới đưa tay lên ấn chuông, chừng năm phút sau đã có người mở cửa, nhưng không phải bà Hanemiya.

"Ơ...

Cậu?"

"Kazutora?

Sao không gọi cậu ra đón con?"

Người đứng trước mặt chính là cậu của Kazutora, tức là em trai của bà Hanemiya, Kenji.

Đã lâu không gặp lại cháu mình nên ông rất vui, vẻ mặt hào hừng đưa tay ra muốn cầm đồ phụ cháu trai.

Kazutora cười cười gãi đầu:"Phiền lắm ạ!

Mẹ đâu rồi cậu?"

Nhắc đến chị mình, Kenji chợt khựng lại một chút, nụ cười cũng đã tắt.

"... mẹ con, bà ấy mất rồi."

"Dạ?"

Ông không muốn lặp lại những từ đó, trực tiếp nắm tay cháu trai cùng nhau tiến về căn phòng gần đấy, ông nhìn y một cái, chậm rãi mở rộng cánh cửa.

Căn phòng trống trơn, hoàn toàn là màu đen khiến y không thấy gì, nhưng khi Kenji bật đèn lên thì đập vào mắt cậu chính là ảnh thờ của mẹ.

"Cậu rất tiếc... mẹ con đã cố chịu đựng để đợi con.

Cơ mà... chuyện gia đình khiến chị ấy chịu không nổi, ép chị ấy..."

Tai Kazutora như ù đi, chẳng còn nghe thấy những lời xót thương bên cạnh mình, hai chân run rẩy quỳ thụp xuống trước ảnh thờ, chẳng biết từ khi nào ánh mắt đã đong đầy nước, không tin vào hiện thực.

"Mọi người đùa con thôi đúng không?

Làm ơn, mẹ sẽ không bỏ con đâu đúng không?"

Chỉ hi vọng rằng sau câu nói này, cái Kazutora nhận lại chính là một tràn cười của cậu, và rồi mẹ sẽ từ phòng bên đi sang, hai người sẽ trêu y thật nhiều.

Sao con lại mít ướt thế này, quê quá đi.

Như nào cũng được.

Làm ơn....

"Kazutora, cậu nghĩ vài ngày nữa con mới về nên hôm nay mới chạy sang đây dọn dẹp lại nhà cửa cho con.

Nhà là của con, số tiền bảo hiểm thì cậu giữ hộ, nếu cần thì con cứ nói cậu đưa cho nhé?"

Ông rất thương chị của mình lẫn đứa cháu này, chỉ vì hôn nhân gặp người không ra gì khiến bà gặp vài vấn đề về tâm lí, làm ảnh hưởng lên thằng nhóc khi nó chỉ mới hiểu chuyện.

Đến khi Kazutora giết người, nhìn thằng nhỏ khóc lóc run sợ ông chỉ thấy thương y nhiều hơn.

Chị ông đã tự trách mình rất nhiều vì đã bỏ bê con, để cho y thành ra như vậy.

Thêm việc chồng mình hết đánh lại mắng, bà đã chẳng chịu nổi và chọn cách rời bỏ cuộc sống này.

Kenji đã hứa với chị mình, sẽ hết lòng yêu thương đứa nhỏ này, thay chị ấy dạy dỗ và dẫn dắt Kazutora làm lại cuộc đời.

Suốt đêm hôm ấy hai cậu cháu không ngủ, ngồi đấy nói về những chuyện đã xảy ra trong thời gian mà Kazutora trong trại.

Kenji thấy y cười cười nói chuyện cùng, nghĩ là đã ổn.

"Nghỉ ngơi đi con, nếu con muốn hôm sau cậu sẽ đưa con đi thăm mẹ!"

"Vâng ạ!"

Kazutora cười nhẹ, sau khi tiễn Kenji về lại quay về trạng thái ban đầu.

Chậm rãi bước vào phòng của mình, lặng lẽ ngồi bó gối ở một góc phòng suy nghĩ về cuộc sống của mình.

Thật sự, chẳng ổn tí nào cả...
 
Back
Top Bottom