Khác [ ToQger ] [ZRight] Ánh sáng trước bình minh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 36: nghề nghiệp?


- Right ơi, hai ta sắp gặp lại nhau rồi

Lại là giọng nói đó, giọng nói lúc nào cũng xuất hiện trong giấc mơ của cậu

- Sắp gặp nhau rồi sao...?

- Ừm ta có thể gặp em sớm hơn nhưng ta muốn gặp em vào lúc ta hoàn chỉnh nhất

- Hoàn chỉnh?

Sao lại là hoàn chỉnh?

- ....

- Ta không nói được...nhưng khi hai ta gặp nhau ta chắc chắn sẽ giải thích cho em

Cậu đã quá quen với hắn rồi, xuất hiện trong giấc của cậu từ năm 10 tuổi, lúc nào cũng nói câu " yêu em, thương em, em đợi nhé ", nhỏ thì không biết gì lớn rồi mới nhận thức thấy, hép mắt nhìn xung quanh cậu đang nằm trên đùi hắn, tay hắn vẫn đang sờ mất lọn tóc của cậu, cơn gió thôi nhè nhẹ khiến cậu buồn ngủ không thôi, đã ngủ rồi mà trong giấc mơ vẫn buồn ngủ

- Ta đi đây, hết buồn ngủ rồi

- Ừm, tối lại gặp

Sau đó cậu mở mắt, một sự thoải mái khó tả khiến cậu như tràn đầy sứ sống, đi ra khỏi phòng chưa kịp mở lời chào lại thấy Kagura hí ha hí hửng kêu cậu lại, một chiếc hộp nhỏ trong đó là vô số tờ giấy được gấp nhỏ lại

Right: đây là..?

Kagura: bóc thăm chọn nghề nghiệp đó bóc thử đi

Hikari: đáng lí ra chúng ta nên chuyển ra từ sớm rồi nhưng thu nhập của cậu cứ bất bênh làm bọn tớ không yên tâm mới sống chung 1 năm đấy!

Mio: với lại cậu cũng chưa có bồ nữa trong khi cậu không biết nấu ăn, không biết chăm sóc bản thân, bừa bộn, cẩu thả,...

Right: được rồi Mio đừng kể nữa!!!

Mio: bóc đi rồi có cho mình thu nhập ổn định

Right: ừ được

Tokatti: khoang đã

Right: sao thế?

Tokatti: phải lắc hộp lên chứ Right cậu lắc đi

Right: ò

Cậu cầm chiếc hộp lên rồi lắc mạnh, để lại xuống mở nắp ra, bóc lên 1 mảnh giấy nhỏ mở ra là hai chữ " diễn viên "

Right: hảaaaa...tớ diễn tệ hơn vợ thằng Đậu nữa..

Mio: cậu đừng có mà xạo, hôm qua tớ thấy rõ ràng cậu được 2,3 công ty mời về đóng phim mà cậu từ chối hết

Right: tớ không thích làm diễn viên đâu, nó giả trân lắm

Hikari: không thích cũng phải thích

Right: thôii, làm diễn viên đồng nghĩ với việc gia nhập vào giới giải trí mà tớ nói thật luôn nhá, đợt trước tớ xém bị đẩy xuống lầu chỉ vì có người không ưa tớ đấy!

Kagura: trời ơi chuyện như vậy mà cậu không nói với bọn tớ!!!

Cô vừa nói vừa nắm chắc lấy vai Right rồi lại buông ra tụ 3 tụ 4 lại thảo luận, Right đứng ngây ngốc

Tokatti: tớ thấy không ổn đâu làm diễn viên có nhiều phân cảnh rất nguy hiểm, nhiều khi còn không có đóng thế nữa cơ

Hikari: hay là cho cậu ấy chọn lại

Mio: được đó

Kagura: nhưng mà có tới 5 tờ giấy là diễn viên và idol đó

Tokatti: làm idol cũng chẳng khác gì làm diễn viên

Hikari: hay là cho cậu ấy bóc 3 lần hai lần đầu có thể từ chối nhưng lần thứ 3 thì không, ok?

Cả đám: ok nhất trí

Mio: e hèm!!

Right: ??

Kagura: Right này, cậu có thể bóc 3 lần, hai lần đầu nếu không thích thì từ chối nhưng lần cuối cùng phải đồng ý chịu không

Right: được

Thế là cậu bóc lần đầu tiên, là diễn viên, lần thứ 2 là idol kpop, mặt cậu khá bình thường như mặt mấy khứa bạn thì không khứa nào cũng lắm tấm mồ hôi nhất lại Kagura chẳng hiểu sao bản thân lại viết tới 5 tờ, lần bóc cuối cùng là nghệ sĩ violong

Right: hả nghệ sĩ violin???

Nghe tới đây cả đám mới thở phào, dọa chít họ rồi

Kagura: bản thân bóc thì cam chịu đi nhé

Right: nhưng tớ chơi violin dở kinh khủng luôn á!

Hikari: thì luyện tập thôi

Hikari nhún vai, ừ mà ai chả phải luyện tập, cái gì mà chả có cái giá của nó

Right: biết rồi hên mà nhà có bộ violong đấy

Tokatti: cậu mua hả?

Right: không được tặng đấy

Mio: cây violin cũng mấy chục triệu mà cậu được người ta tặng!?

Right: hồi tháng 2 tớ có được mời đi xem 1 buổi biểu diễn ca nhạc, trương trình còn 1 phần nữa là cho khán giả kéo thử violin, người hướng dẫn cứ khều khều kêu tớ kêu tớ biểu diễn thử, tớ cũng từng chơi violin rồi nên lên trển kéo dài đoạn nào ngờ được công ty đó mời về, mà tớ đâu có chịu đâu cái công ty đó tặng tớ cây violin nói khi nào tớ đổi ý rồi quay lại ở đó luôn đón chào tớ

Cậu vừa kể vừa mua tay khúa chân diễn tả lại, mấy khứa bạn thì phì cười 23 tuổi rồi mà còn như con nít

Mio: này các cậu chiều đi làm tóc không?

Right: đi làm tóc hả?

Mio: ừm chứ tớ thấy giữ mãi 1 kiểu thì hơi chán

Kagura: cũng được đó em đi

Right: vậy tớ cũng đi luôn!

Tokatti: thôi tớ không đi đây

Hikari: tớ ở nhà chung với Tokatti

Right: hơ...

Mio: ừm chốt nhá 4h chiều đi

Right: mình sẽ nhuộm màu vàng sáng chói luôn!!!
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 36.1


Ngoi lên để hỏi ý kiến mấy bạn chút, tớ đang suy nghĩ là làm sao cho Right và Zett gặp nhau nhưng suy nghĩ liền mấy ngày lại không nghĩ ra nên lên đây hỏi, các tình tiết sau mình đều nghĩ ra hết rồi nhưng mỗi cái cho Right Zett gặp nhau lại không nghĩ ra, mong các bạn có thể gửi cho mình 1 chút ý tưởng cảm ơnn
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 37: Omega?


Sau khi nhuộm cái đầu vàng chói Right lại gặp 1 vấn đề hết sức đau đầu

Mio: Right cậu là omega alpha hay là beta?

Right: ờm thì...

Hikari: nói đi úp mở cái gì

Right: tớ không biết cái đó là cái gì hết

4 đứa: CÁI GÌ?

Kagura: cậu không biết omega alpha và beta là cái gì!?

Right: à..ùm

Tokatti: trời ơi là trời...

Right: mọi người sao thế??

Hikari: cậu nói thật đi tới tiết giáo dục giới tính là cậu trốn tiết đúng ko?

Right: ừ thì....

Nhớ lại những lần mình trốn tiết bị ông thầy chửi mãi mà cậu chẳng chừa nói luôn với hiệu trưởng là mình không muốn học tiết đó làm cho ông thầy tức điên lên nhớ lại vẫn thấy hơi sợ

Mio: cậu thực sự không biết!?

Right: à ừ

Hikari: trời ơi hỏi thằng nhóc 5 tuổi nó còn biết thế mà cậu 23 tuổi đầu rồi còn không biết?

Right: hơ hơ

Thấy cậu vậy 4 khứa bạn thân liền lôi cậu vào bệnh viện mà Hikari đang làm đẩy cậu vào phòng mà không nói tiếng nào, 5 phút sau cậu liền được mời ra

Mio: tớ nghĩ cậu ấy là omega

Hikari: tớ nghĩ là beta

Kagura: omega chắc rồi

Tokatti: ừm tớ cũng nghĩ là omega đó

- Cho hỏi cậu Suzuki Right có ở đây không ạ?

Cậu còn chưa kịp đứng lên trả lời mấy khứa bạn đã trả lời và hỏi hộ luôn rồi

Mio: cậu ấy là loại gì bác sĩ

- Cậu ấy là Omega nhưng do phát triển muộn nên thế không sao đâu

Kagura: phù..

Vừa thở phào 4 đứa quay ngoắc ra nhìn Right với ánh màu máu rực cháy

Right ngây ngốc ngồi giữa chung tâm không hiểu nhưng gì mà 4 đứa bạn đang nói

Mio: nghe đây Right cậu là 1 omega nên cậu không được cho bất cứ 1 thằng alpha nào lại gần trừ những người thân thiết

Kagura: không được tỏa ra phê ra môn ( viết thế cho lẹ ) khi đang ở nơi đông người nhất là khi ở cùng với 1 alpha nào đó hiểu chưa?

Hikari: là 1 omega nên không thế tránh khỏi kì phát tình diễn ra hàng tháng đây là thuốc, NHỚ CHO KĨ PHẢI UỐNG KHI THẤY CƠ THỂ KHÁC LẠ!

Tokatti: Nếu như 1 ai đó muốn tiếp cận cậu ngay lập tức tránh ra ngay nếu người đó là alpha, đặc biệt không để ai hôn hay cắn lên cổ cậu vì đó được gọi là đánh dấu, 1 khi đã bị đánh dấu cậu chạy đằng trời cũng không thoát được nghe chưa?

Right: ờ..ờ..tớ hiểu rồi..hiểu rồi 😅

Cả 4: nhớ những gì tụi tớ dặn!

Mio: từ ngày mai tớ sẽ kiểm tra cậu nếu cậu quên 1 điều chép phạt lại 30 lần hoặc học thuộc trong vòng 1 tiếng, kiểm tra đến khi nào đọc không thiếu 1 chữ

Nghe tới đây, một tiếng sét đâu ra đánh thẳng vào não cậu, cái này được gọi là sét giữ trời quang, cậu ngỡ ngàng nói hiểu rồi chứ nãy giờ cậu có hiểu cái mẹ gì đâu?

Giáo dục giới tính bắt đầu học khi ở lớp 7 trước đó thì học giáo dục công dân, trong khoảng thời gian học lớp 7 cậu có tham gian vào đội tuyển chuyên toán và chuyên văn nên lúc nào tới tiết cậu cũng trốn đi, còn dám thưa với hiệu trưởng xin không học tiết giáo dục giới tính, hiệu trưởng thấy cậu đem giải về cho trường cũng thấy giáo dục giới tính đơn giản nên đồng ý luôn, hiệu trưởng mà biết được chắc giờ vẫn đang hối hận vì quyết định của mình
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 38: biểu diễn thử


Mio: Right này hôm nay là ngày cậu biểu diễn hả?

Right: à không mới dời lịch rồi tối mai lận

Kagura: ghê nha mới chơi được 1 tuần thôi mà được công ty cho đi biểu diễn rồi

Right: haha đâu đến nổi không chừng chả có ai nghe đấy

Hikari: không có ai nghe thì tụi tớ nghe lo gì

Tokatti: Hikari nói đúng đó!

Right: kk cảm ơn các cậu

Kagura: mai là biểu diễn rồi không chuẩn bị trước sao??

Right: thôi lười lắm sáng mai tập cũng được mà

Mio: lười cái gì mà lười!

Lần đầu cậu biểu diễn đương nhiên là phải hoàn hảo rồi đi tập liền cho tớ!!!

Right: biết rồi biết rồi!

Hikari: cậu chơi bài gì?

Right: ờm...không biết nữa

Tokatti: mai là biểu diễn rồi mà cậu không biết chơi bài gì!?

Right: tớ vẫn đang suy nghĩ nè

Mio: trời ơi là trời!!

Right: mấy cậu bình tĩnh, tớ không lo các cậu lo làm gì

Kagura: tớ thật sự không yên tâm khi cậu sống 1 mình đấy!

Right: hehe =))

Mio: để tụi tớ chọn bài cho

Right: ò tớ cảm ơn

Mio: đi ngủ lấy sức đi vì ngày mai cậu sẽ không được ngủ đâu

Right: ok vậy tớ đi ngủ đây

Kagura: ngủ ngonn

Right: ừm

Right vừa bước vào phòng cả đám đã xúm lại

Mio: chọn bài gì cho Right đây??

Hikari: không biết nữa, chọn bài dễ quá lại không gay ấn tượng chọn bài khó quá sợ không kéo nổi

Kagura: hay là chọn violin concerto?

Tokatti: tớ thấy bài đó kiểu hơi ma mị, chọn cho Right 1 bài nghẹ nhàng hơn chắc được á

Mio: hay là kéo theo nhạc đi!

Giống kiểu đánh đàn ấy

Hikari: cũng được nhưng chọn bài nhạc nào giờ?

Khi cả đám vẫn đang rối não chọn nhạc cho Right thì nhân vật chính vẫn đang ngủ ngáy khò khò, không biết trời chăn mây gió gì luôn.

Sau 3 tiếng ngủ, cậu mơ màng ra khỏi phòng lại thấy mặt 4 đứa bạn thân tươi rói

Mio: dậy sớm thế mới 19h30 thôi mà

Right: ngủ dậy được rồi

Kagura: hehehe

Right: gì thế?

Mio: sau những giây phút căng thẳng chọn bài tớ và Kagura Hikari Tokatti đã đúc kết ra được

Right: văn vở quá nói thẳng điii

Mio: bọn tớ đã chọn cho cậu cover bài Normal No More kết hợp cùng piano do Kagura phụ trợ

Right: wào cũng được đó

Mio: cũng được thì mau tập luyện đi!

Right: cậu đợi tớ tí chứ mới ngủ dậy

Sau khi vệ sinh cá nhân xong cầm cây violin đứng giữ nhà xung quanh là 4 cặp mắt nhìn chằm chằm vào Right

Right: các cậu đừng nhìn tớ như thế

Right bất mãn nói nhưng nhận lại chỉ là những ánh mắt " Cậu chưa trãi sự đời!

"

Mio: cậu biết khi cậu biểu diễn sẽ có hàng trăm hàng ngàn cặp mắt nhìn cậu không?

Right: ờm thì...

Hikari: nói nhiều quá tập đi!

Right: biết rồi mà!

Đợi tí

Sau một hồi chỉnh nhạc cụ, Right thở hắt ra 1 hơi cậu khá là mệt mõi với những người bạn của mình đó!

Tiếng kéo đàn nhẹ nhàng vang lên, tiếng nhạc hoàn quyện tiếng kéo nhạc, 4 đứa bạn chăm chú lắng nghe Right hoàn thành suất sắc màng biểu diễn thử, 4 đứa vỗ tay khen không ngớt cậu cười vui vẻ, những lời khen ngoài kia cậu nghe chẳng lọt tai tí nào nhưng hởi là bạn thân cậu khen 1 câu cậu liền vui cả ngày, đó là sức mạnh của tình bạn sao?

Haha
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 39: ngày biểu diễn


Mio: Right à đi nhanh lên sắp tới giờ biểu diễn rồi

Right: biết rồi đợi tớ tí!

30 phút nữa là tới giờ diễn rồi vậy mà Right vẫn còn đang ở nhà chuẩn bị quần áo, còn phải nói là do Right ngủ nướng mãi chả chịu dậy cho nên mới trễ

Right: chết rồi hôm qua tớ tập làm dây đức rồi mà quên thay dây!

Tokatti: trời ạ, đưa cho tớ tớ thay dây liền

Nói rồi Tokatti cầm lấy cây đàn chạy 1 mạch lấy xe chạy vèo vèo

Right:...hở..?

Mio: chuẩn bị lẹ lên!!!

Right: à ờ!!

Kagura và Hikari sớm đã đến hội trường, kiểm tra lại các nhạc cụ và thiết bị tránh lại sơ xuất xảy ra truyện, 15 phút qua rồi vậy mà vẫn chưa thấy Right tới Kagura sốt ruộc gọi điện cho Mio

Kagura: Alô Mio sao chị và Right còn chưa tới!?

Mio: đức dây violin rồi với lại Right còn chưa mang giày nữa 5 phút nữa chị tới liền

Kagura: nhanh lên đấy nhé!

Mio: ừm chị nghe rồi

Mio: Right ơi là Right buổi biểu diễn của cậu mà tụi tớ lo trỏng vó!

Right: hihi ngại ghê

Mio: biết ngai nữa hả!?

Đi lẹ

Cả hai nhanh chống tới hội trường nơi mà Right biểu diễn, cứ nghĩ sẽ chẳng ai nghe nào ngờ 1 đống!

Right: woa nhiều người ghê

Kagura thấy Right giờ mới tới lao lại nắm chặt lấy vai Right lắc qua lắc lại

Kagura: trời ạ, Right sao giờ mới tới!?

Right: hì hì

Right ngượng ngùng gãi đầu Kagura cũng hết nói nổi

Hikari: 10 phút nữa bắt đầu rồi Tokatti của tớ đâu?

Mio: cậu ấy đi thay dây violin cho Right rồi chắc giờ đang tới

Vừa nói dức câu Tokatti đã hổn hển chạy tới trên tay là cây violin đã được thay dây

Right: cậu vất vả nhiều rồi Tokatti

Tokatti: hi sinh cho cậu nhiều như vậy phải hoàn thành màng biểu diễn cho tốt đấy!

Right: không làm các cậu thất vọng đâu!

Cuối cùng Right cũng đã thuận lợi lên sân khấu, các bạn của cậu cũng đã yên vị trên ghế, Right giờ đây sáng bừng trên sân khấu tiếng nhạc nổi lên nhưng khoang....đấy đâu phải bài đã chuẩn bị từ trước!?

Tokatti: chuyện gì vậy...

Kagura: đó không phải nhạc nền của bài Normal No More..!?

Mio: đã có ai đó đã giở trò rồi....

Kagura: cậu ấy sẽ không sao chứ..

Hikari: không sao đâu...nhìn cậu ấy bình tĩnh kìa

Đúng vậy Right bình tĩnh mặt và biểu cảm không chút giao động biết ngay mà đã có người ghen ghét cậu rồi giở trò nhưng đâu dễ vậy, cậu là ai?

Là nhân vật chính đó!

Tiếng kéo đàn vang lên, cả khán đài im lặng lắng nghe từng giai điệu đưa họ vào cảm xúc, trong lúc kéo đàn Right đã để ý thấy một người đàn ông, người đó trong rất quen thuộc, người đàn ông đó lúc nào cũng hướng về cậu xem cậu kéo đàn không thiếu giây phút nào

Bản nhạc nào rồi cũng tới hồi kết kết thúc màng trình diễn mọi người vỗ tay không ngớt nhưng Right lại không cảm thấy vui, hạ tay xuống nhìn vào người đàn ông đang mỉm cười phía dưới, thế giới dường như biến mất chỉ để lại Right và người đó, hai con người với hai trái tim khác nhau liệu có thể ở bên nhau trọn kiếp?
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 40: Gặp được em rồi


Sau khi biểu diễn xong, Right đang ngồi trong phòng để nghĩ ngơi bỗng nhiên cửa phòng mở ra, Right lập tức đứng dậy, a..thì ra là người đàn ông đó là người đàn ông mà chưa bao giờ rời mắt khỏi cậu khi biểu diễn cậu còn chưa kịp hỏi chuyện người ấy đã lao lại không nói lời nào mà ôm chặt lấy cậu

Zett: cuối cùng...ta đã có thể ôm lấy em..một lần nữa....

Right: ơ...anh là...?

Zett: ta thật rất nhớ em Right à ta nhớ em nhiều lắm

Cậu không hiểu chuyện gì rồi chợt nhận ra mấp mấy môi hồi rồi cũng nói

Right: anh là...Zett?

Hắn kích động ôm chặt cậu hơn, hắn chờ đợi suốt 13 năm chỉ để nghe thấy người hắn yêu gọi tên hắn, cảm nhận thấy bờ vai có chút ẩm ước Right mới chợt nhận ra, cái người ôm mình tới nghẹt thở này đang khóc, Right lúng túng giờ còn lúng túng hơn chần chừ một hồi rồi ôm lấy hắn

Hắn có chút ngạc nhiên, rồi gục đầu xuống hòm cổ cậu, vốn ôm đã chặt giờ lại còn chặt hơn, như muốn hòa tan người trước mắt mình vào cơ thể, muốn chôn sâu hơi thở của mình vào cậu trai này, cậu lớ ngớ không biết phải làm gì cho đúng chỉ đành ôm lấy hắn, 10 phút trôi qua cậu sắp bị hắn làm cho tắt thở rồi, rồi hắn nhẹ nhàng đẩy cậu ra thiếu chút thì cậu về tây thiên thỉnh kinh, hắn vội quệt đi những giọt nước mắt còn đọng lại, nắm lấy tay Right

Zett: em có biết ảnh đế nổi tiếng gần đây không?

Right: a..tôi không biết

Zett: không biết cũng chẳng sao cả, hồi nãy em tuyệt lắm em cứ như phát sáng vậy!

Hắn nói cậu cũng cười trừ

Right: anh là người đó ư?

Zett: vâng đúng là anh đây Right anh chính là người trong giấc mơ của em

Right: anh thật sự là Zett?

Cậu hỏi, cậu không chắc chắn người trước mắt này là người ấy, dù gì trong mơ cậu chẳng bao giờ thấy mặt hắn, bây giờ nhìn thấy rõ đúng là có chút bất ngờ, hắn chỉ nhẹ cười nhìn cậu, dáng vẻ ôn nhu

Zett: đúng, là anh đây Right

Right im lặng chứ giờ cậu cũng chẳng biết nói gì, đôi tay hắn nãy giờ vẫn nắm lấy tay cậu y như dính phải keo 502 vậy

Zett: em không cần phải cảm thấy lúng túng Right anh đã chờ suốt 13 năm chỉ để gặp em

Right: 13 năm sao..sao lại là 13 năm?

Zett: hiện tại nói chuyện này không đúng lúc cho lắm, về nhà anh đi anh kể cho em nghe

Right nghi hoặc gì dù chỉ mới gặp nhau chưa được 30 phút nói chuyện với nhau chưa được 10 phút lại đòi dẫn cậu về nhà

Zett: em không phải lo lắng Right anh tuyệt đối sẽ không làm gì em đâu

Right: tôi..tôi xin lỗi nhưng bạn của tôi vẫn còn chờ ở ngoài

Zett: không sao em có thể đến nơi này bất cứ lúc nào, à không em không cần phải đến anh sẽ luôn là người tìm đến em đầu tiên

Hắn vừa nói vừa rút trong túi áo ra 1 cái danh thiếp trên đó là tên hắn và địa chỉ nhà cậu nhận lấy, hắn cười ôn nhu ngồi dậy hôn lấy trán cậu 1 cái rồi tạm biệt, giây phút đóng cửa lại trong mắt hắn vẫn còn lộ ra vẻ tiếc nuối vô bờ bến, cậu ngơ ngác dùng tay sờ lại nơi mà bị hắn hôn trên mặt có vài vệt hồng

Right: chuyện..chuyện gì vậy??

Right đỏ mặt không hiểu những chuyện vừa xảy ra, ôm lấy mặt đầu vẫn không khỏi nghĩ về cảnh tượng vừa rồi
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 41: sự thật


Từ ngày mà cả hai gặp nhau Zett lúc nào cũng tới làm phiền Right, cũng may là các bạn của cậu đều đi làm chứ không lại nghĩ Zett là tên biến thái thích làm phiền mất!

Sơ hở cái là hắn đòi dẫn cậu đi chơi, đi xem phim, đi cắm trại, ngắm hoa, bảo tàng,....mà hầu như lúc nào cậu cũng từ chối, thứ nhất cậu thật sự chẳng đủ tiền cho mấy buổi đi chơi đó, tuy là toàn Zett bao nhưng như vậy thật sự không ổn chẳng lẻ cậu ăn xong của người ta rồi về?

Kì chết!

Thứ 2 sợ mấy đứa bạn thân hiểu lầm!

Cho dù thế nào đi nữa đi chơi chung nhiều với nhau cũng sẽ gay ra 1 số hiểu lầm nho nhỏ, lại 1 lần nữa Zett điện cho Right

Zett: alô lấp lánh à?

Anh qua chơi nhé?

Right: vâng em đây, anh qua đi bạn em không ở nhà

Zett: ừm 5 phút nữa anh qua

Right: vâng

Và ok, đúng 5 phút sau Zett qua

Zett: lấp lánh ơi

Right: em đây, anh vào nhà đi

Vừa mở cửa ra Zett đã lao lại ôm lấy Right, phải nói ôm Right chưa bao giờ là đủ

Right: được rồi đừng ôm em nữa!

Zett: anh thích ôm em

Right: hazzi nản anh ghê

Right: mà anh qua đây có chuyện gì sao?

Zett: có 1 số chuyện nhưng chuyện lớn nhất là anh nhớ em

Right: thôi anh đừng thả thính em nữa, có chuyện gì thì nói đi

Zett: ừmm, nếu bây giờ anh nói trước đây hai chúng ta đã từng gặp nhau vậy em có tin không?

Right: huh?

Em không biết?

Zett: haha...đúng rồi..em đã quên hết tất cả

Right: anh nói gì thế Zett?

Zett nhìn Right nhìn người đang ngồi trong lòng mình, tự nhiên lại không đủ dũng khí để nói ra chuyện đó, gục đầu xuống vai Right hai tay ôm lấy cậu

Right: anh có chuyện gì dấu em sao?

Zett: ừm đúng là có chuyện dấu em

Right: có chuyện gì thì nói ra đi anh sao vậy

Zett: anh không sao cả.....chỉ là anh không đủ dũng khí để nói với em và hơn hết nữa sợ em không tin lời anh nói

Right: anh cứ nói đi em sẽ tin anh vô điều kiện!

Giọng Right kiên định nói, lòng Zett như tơ vò

Zett: hai ta đã từng gặp nhau, gặp nhau rất nhiều lần

Right:...?...

Zett: lúc đó hai chúng ta mang trong mình hai sứ mệnh khác nhau, em là ánh sáng mang lại niềm vui, còn anh là bóng tối nhưng anh đã phải lòng em từ lần gặp đầu tiên

Right: thật sự là vậy sao...?

Zett: ừm, có 1 chút sự cố nên anh và đoàn tàu bóng tối đã biến mất, nếu anh biến mất sứ mệnh của em và đồng đội em đã hoàn thành, em sẽ phải trở về nơi mà em thuộc về chính là nơi này

Right: thật sự...nó có chút khó tin đó....

Zett: thôi anh biết-....

Right: nhưng chỉ cần là anh nói em sẽ tin!

Dù gì lâu lâu em cũng mơ thấy nó mà!

Right cười thật sự cậu đã tin hắn, trong mắt hắn bây giờ chỉ toàn là hình bóng của cậu, hắn cảm thấy rằng 13 năm chờ đợi cũng chẳng đáng 1 giây phút nào khi ở đây, những kí ức đó chợt ùa về như thác đổ hình ảnh 1 thiếu niên miệng hùng hồn bảo vệ những người đồng đội của mình, hắn thật sự muốn quay lại những khoảng khắc đó
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 42: Zett


Mio: Right hôm nay là ngày nghĩ chúng ta chơi trò gì đó đi!

Right: hả trò gì?

Mio: tèn ten!

Tớ được 1 chị đồng nghiệp tặng đó cuối cùng cũng có đất dùng

Hikari: bài?

Mio: nó không phải bộ bài tây đâu!

Nó là bộ bài rút thăm nếu thu thì rút 1 lá, trên đó sẽ có hình phạt hoặc uống bao nhiêu ly nước, vui lắm chơi đi!!

Nghe Mio tả Right cũng hào hứng chơi, người đầu tiên thua là Kagura

Kagura: ây xui quá!

Mio: nào em rút 1 tấm đi

Kagura: vâng

Kagura rút 1 tấm

- Hôn 1 người trong số các thành viên hoặc uống 5 ly nước

Kagura: đùa à?

Mio: Kaguraaa~

Mio chu mỏ sẵn sàng để hôn rồi Kagura thì đỏ mặt, Right thì mặt bất cần đời nhìn Kagura và Mio, Hikari và Tokatti chỉ cười cười

Right: 🗿

Tokatti: chỉ tội cho Right anh nhỉ?

Hikari: ừm

Hikari cưng chiều nhìn Tokatti, trong hoàn cảnh này chỉ có cậu là cô đơn thôi, nghĩ tới Zett nhưng lại thôi, ai biểu hắn nói hắn bận lắm làm zề cậu chả thèm réo nhưng hắn lại réo cậu trước

Right: các cậu đợi tí tớ có điện thoại

Hikari: đi đi rồi nhanh chơi

Right: ừ

Ra ngoài ban công Right bắt máy

Right: alô?

Zett: anh này lấp lánh em rảnh không?

Quay lại nhìn vào trong nhà thấy Mio đang "cưỡng hôn" Kagura, mặt cậu bất lực nhếch lên nụ cười méo mó

Right: em đang chơi trò chơi cùng bạn anh qua chơi không?

Zett: đợi anh 5 phút

Right: haha chẳng phải anh mới chuyển nhà sao?

Nghe anh nói là xa lắm mà

Zett: cho dù xa thì anh vẫn sẽ đến gặp em trong 5 phút thoi

Right: thế sao?

Cả 4 nhìn Right đang nói cười vui vẻ trong lòng có chút khuất mắt

Kagura: mấy nay tớ thấy Right hay nói chuyện với ai lắm

Tokatti: hình như Right gọi người đó là Zett thì phải..

Kagura: hehe tớ mong không là mối quan hệ đó!

Mio: tớ thì mong đó!

Cho chúng ta khỏe!

Hikari: nếu Right có người yêu thì chúng ta sẽ chuyển ra sống riêng nhỉ?

Mio: không biết thiếu hơi chúng ta cậu ấy sẽ không buồn đấy chứ

Bỗng nhiên ngoài cửa vang lên tiếng chuông, cả đám có vẻ khá thắc mắc vì họ đâu có hẹn ai tớ nhà chơi đâu ta?

Kagura tính đứng dậy mở cửa lại thấy Right mặt hốt hoảng chạy ra miệng nói lớn

Right: anh đến thật đấy à!?

- ????

Right vội mở cửa, cả đám cũng ló đầu ra nhìn lại thấy 1 thân ảnh cao lớn mặt bộ đồ vet rất lịch sự, trên tay cầm 1 bó hoa mà hình như đó là hoa Right thích, hoa oải hương, người đó vừa nhìn thấy Right liền lao lại ôm cậu thiếu chút thì nhất bổng cậu lên mặt mài tươi rói xin chào Right

Zett: chào em lấp lánh anh nhớ em chết đi được

Right mặt hơi đỏ bảo Zett buôn ra còn có bạn của cậu nữa đấy nhé!

Đừng hành động như vậy chứ!!

Zett quay qua nhìn đám bạn Right mặt vẫn tươi cười nhưng lại có cảm giác có chút lạ

Zett: xin chào

Đám bạn cậu cũng xin chào lại, Kagura quay qua nói nhỏ với đám bạn

Kagura: các cậu...các cậu thấy anh chàng đó...có chút gì là lạ không?

Mio: chị thấy hình như anh ta hơi lạnh nhạt với tụi mình thì phải

Tokatti: tớ thì thấy trong mắt anh ta chỉ có mỗi Right thôi í!

Hikari: tớ không nghĩ mối quan hệ của Right và anh chàng đó không đơn giản là bạn bè đâu

Lúc này Right mới quay qua mặt rạn rỡ giới thiệu

Right: anh ấy Zett

Hửh?

Chỉ 3 từ thôi seo, Kagura niềm nở giới thiệu

Kagura: em là Kagura rất vui được gặp anh

Mio: tôi là Mio

Tokatti: chào anh em là Tokatti

Hikari: Hikari

Zett: ừ

Right cười cười kéo Zett ngồi xuống

Right: anh chơi với bọn em nhé?

Zett: ừm được

Có vẻ Hikari và Mio hơi cảnh giác với Zett thì phải, mà Zett cũng có ưa gì mấy người họ đâu!

Đời trước cấm cản hắn và Right đến với nhau đời này hình như cũng vậy nhưng cũng chỉ đỡ hơn 1 chút Mio quan sát cẩn thận Zett, ừ thì cũng ôn nhu đó đối xử với Right 1 cách khác biệt rõ rệt quay sang nhìn Hikari anh cũng giống y chang Mio

Chẳng hiểu sao khi tên này tới trong lòng cả 4 đều có cảm giác khá khó chịu, mà khó chịu cũng phải vì đời trước hắn với nhóm hỏa xa các cậu là kẻ thù mà
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 43: dạo phố


Hôm nay là 1 ngày trời đông giá rét, Right vì thấy quá chán nản liền rủ Zett ra ngoài chơi

Zett: thôi trời chuyển lạnh rồi em ở trong nhà cho ấm!

Right: em không chịu đâu nếu anh không đi với em em sẽ rủ người khác đi

Nói xong Zett tức tốc qua nhà cậu, Right giật mình vì tiếng chuông cửa

Right: hả?

Anh đến thiệt hả?

Right mở cửa nói với Zett, Zett lại chỉ ôm lấy cậu nói

Zett: nghe anh nói đây ngoài anh và mấy đứa bạn thân của em ra em không được đi chung với ai hết nghe chưa?

Right: à ừm

Zett: ngoan đi, hai ta đi dạo đường phố

Right: vângg

Cả hai ra đường, đúng là vắng thật lác đác cũng chỉ có vài người hôm nay cũng là ngày nghĩ cho nên mọi người đều tranh thủ ở nhà với gia đình, Zett nghĩ gì đó rồi kết luận " vậy là mình với Right đang hẹn hò đó hả?

"

Cứ mãi suy nghĩ quên bén mất bé Right đi bên cạnh, Right khều khều Zett lại thấy anh đứng im re

Right: Zett..??

Anh Zett??

Zett:.....

Right: anh sao thế?

Zett: hả..hả!?

Right: anh bị gì thế?

Zett: à không anh chỉ suy nghĩ thôi haha'

Right: vâng

Zett: em uống cà phê không?

Right: uống ạ

Zett: đi với anh

Zett kéo Right vào 1 quán cà phê cả hai mua hai ly cà phê nóng, bước ra ngoài quán Right cảm thán

Right: oaaa trời lạnh mà uống cà phê đúng là tuyệt vời!

Zett cười cười nhìn Right bỗng nhiên 1 suy nghĩ lóe ngang đầu hắn

Zett: Right em thuộc loại gì?

Right: dạ?

Loại gì là sao?

Zett: em là omega hay alpha?

Hay beta?

Right: em là omega, sao thế?

Zett: à không có gì...hehe

Right chấm hỏi nhìn Zett còn Zett thì đã tưởng tượng ra tương lai sao này rồi, tương lai lấy Right làm vợ hí hí

Right: đi thôi?

Zett: à vâng

Zett và Right đi trên đường không ai nói với ai lời nào, Right thì chăm chú quan sát cảnh vật xung quanh còn Zett thì chăm chú nhìn Right dừng lại tại 1 công viên cả hai ngồi xuống Right vẫn như vậy như nhìn xung quanh, thấy tình cảnh bí quá Zett mới mở lời

Zett: em thấy hôm nay thế nào..?

Right: bình thường thôi ạ

Zett: em có vẻ thích cảnh vật xung quanh nhỉ

Right: dạ chắc vì nó yên bình nên em thích

Zett: em thích nơi nào nhất?

Right: nơi nào sao...

Zett: ừm

Right: em thích biển nhất!

Vì sáng có bình minh chiều có hoàng hôn lại còn rất đẹp

Zett:....em nghĩ sao về việc sống chung với anh?

Right: hửh?

Sống chung với anh sao?

Em thấy cũng được đó chứ

Nghe tới đây mắt Zett sáng bừng lên vội hỏi

Zett: vì sao?

Right: anh ôn nhu này lại còn rất chiều em với cả anh cũng đẹp trai nữa!

Right ngây ngô nói nở nụ cười làm hắn xiêu lòng

Zett: hahaha anh cũng giàu nữa đấy nhá!

Right: hả anh giàu sao em không tin đâu!

Zett: hửm sao lại không tin?

Right: em thấy anh cũng giản dị mà anh giống như em vậy nè

Zett: nói thế thôi nhưng anh vẫn giàu đó

Right: không tinnnn!

Zett: vậy qua nhà anh chơi đi, anh sẽ cho em thấy anh giàu cỡ nào

Right: hehe vậy đi thôii

Right tung tăng đi trước Zett thì lại âm thầm nở nụ cười

Zett: tính dụ em ấy qua nhà chơi nào ngờ em ấy tự lao đầu vào

Cả hai leo lên xe, phóng 1 mạch về nhà Zett

Right: xe anh xịn thật đó

Zett: vì anh giàu mà

Zett nhún vai

Right: anh biết tại sao em không tin là anh giàu không?

Zett: hửm tại sao?

Right: chẳng phải anh nói anh mới xuất hiện cách đây 2 năm trước sao, trong hai năm mà anh giàu lên được em có chút khó tin đó!

Zett cười lớn nhìn Right

Right: ???

Zett: em quên anh từng kể với em anh là hoàng đế bóng tối sao

Right: đâu em vẫn nhớ mà

Zett: haha đã là hoàng đế sao mà thiếu tiền được chứ!

Right: ơ...em tưởng đâu anh sài tiên âm phủ...

Zett: ngốc này!

Anh là hoàng đế bóng tối chứ đâu phải diêm vương!

Right: hì hì

Zett: đúng là Right vẫn vậy không khác gì cả

Zett thầm nghĩ, đâu phải tự nhiên mà anh nghĩ như vậy, lúc mà anh vẫn còn là hoàng đế bóng tối Right cũng nói câu y chang
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 44: sinh nhật


Mio: alô Right cậu đang làm gì vậy?

Right: à tớ bận chút chuyện thôi sao thế?

Mio: khà khà không có gì đâu nếu được thì về sớm tí đấy nhá!

Right: à ừm tớ về liền cũng được!

Mio: không sao không sao cứ từ từ

Right: ừm

Mio: vậy thôi nhá mà về sớm tí cũng được hí hí

Chưa kịp để Right trả lời Mio đã ngắt máy rồi quay qua nhìn Zett đang thưởng thức bức tranh trong lòng Right quá nhiều suy nghĩ

Quen nhau 3 tháng Right cảm thấy bản thân mình có chút cảm giác khác lạ với Zett, ông trời ơii!!

Sao ông có thể tạo hóa ra được 1 người vừa đẹp trai lại vừa ân cần dịu dàng với con thế này!

Đã đẹp trai thì thôi đi lại còn giàu và nổi tiếng nữa chứ

Thấy Right cứ nhìn mình quài Zett mới quay qua cười hỏi

Zett: em sao thế?

Right: ơ dạ sao đâu!

Zett: um ai mới điện em đấy?

Right: là Mio không biết cậu ấy có dấu em chuyện gì không nữa

Zett: hửn?

Right: cậu ấy hỏi em có về sớm không lại còn nói cứ từ từ không biết có sảy ra chuyện gì không nữa

Zett: em không cần phải lo đâu mà nếu em lo quá chúng ta có thể đi về

Right: được sao ạ?

Zett: đương nhiên nếu đó là điều em muốn

Right: vâng

Right cười tươi nhìn Zett hắn có chút thẹ thùng quay đi, ái chà ngại cái mô =)) hiện tại Zett và Right đang ở trong 1 viện bảo tàn nghệ thuật, Zett rủ Right đi chỉ là muốn nhìn ngắm Right thưởng thức bức tranh nào ngờ bản thân lại bị ngắm ngược lại

Trên đường đi tay Zett cứ đung đưa chạm vào tay Right, rõ là muốn nắm tay Right nhưng lại sợ cậu tránh né, Right cũng chú ý nhưng lại nghĩ Zett vô tình vì cả hai đứng gần nhau Right liền đi xa ra chút điều đó vô tình lại khiến Zett tổn thương

Zett: " ư-.. mình đau lòng quá sao lấp lánh lại cách xa mình chứ 🙁 "

Zett âm thầm đặt tay lên nơi con tim đang loạn nhịp vì đau nắm chặt khóc ròng

Right: anh sao thế Zett?

Right ngây ther hỏi Zett chỉ cười khổ

Zett: anh không sao..

Zett: " không sao gì chứ anh rất có sao tim anh tan vỡ ròu 🙁 "

Right: ???

Nén lại cơn đau vô tình Zett trở Right về nhà

Right: mọi người ơi tớ về rồi đâyyyy

Right tung cửa cười tươi nhưng lại thấy nhà tối om

Right: hả!?

Cậu ngơ ngác rồi bùm 1 cái đèn được bật sáng lên kèm theo đó là tiếng pháo hoa nổ

Mio: CHÚC MỪNG SINH NHẬT!!!

Right bị doạ không ít à nha nhưng rồi cậu lại cười tươi rói bước vào

Kagura: chúc mừng sinh nhật cậu Right!!

Tokatti: sinh nhật vui vẻ!!

Hikari: chúc mừng

Right: ơ nhưng nay đâu phải sinh nhật tớ?

Mio: huhu đó mới là điều đáng nói!

4 đứa tớ ngày mai đều có lịch đi công tác hết rồii

Giọng Mio buồn rười rượi Right lại vui vẻ nói

Right: ấy không sao đâu cảm ơn các cậu đã tổ chức sinh nhật cho tớ!

Nhìn căn nhà được tranh trí lộng lãy và chiếc bánh kem mới toanh lòng Right vui không tả nổi

Kagura: nào nào mau ước đi!!

Kagura kéo Right ngồi xuống đèn cũng được Hikari tắt đi chỉ còn ánh sáng mờ mờ của những cây nến, Right đan hai tay lại ước nguyện hồi sao cậu mới thổi nến, cả 5 chuyện trò vui vẻ rồi cắt bánh kem

Right loáng thoáng nghĩ đến Zett, không biết Zett có nhớ tớ ngày sinh nhật của bản thân không nhỉ?

Mà Right lại lập tức bác bỏ suy nghĩ đó, bản thân cậu cũng không nói qua nhiều về bản thân

3 tháng quen nhau Right chẳng nói bản thân sinh ngày bao nhiêu nhưng trong lòng cậu vẫn còn 1 tia hy vọng nhỏ nhoi rằng Zett sẽ nhớ ngày sinh nhật cậu

_______________________

Hôm nay mới chính là ngày sinh nhật cậu vào đúng chủ nhật Right lười biếng bước ra khỏi phòng nhìn căn nhà tróng trãi Right ngáp 1 tiếng, đúng 3 giờ sáng 4 đứa bạn thân của cậu đã chuẩn bị hành lí và đi hết rồi

Nhưng mà Kagura cũng tâm lí ghê làm hết những món ăn đúng 3 bữa cho cậu vào hôm nay mà họ đi cũng không quá lâu 2 ngày là về rồi hôm nay có Kagura lo cơm cho hôm sao thì có Zett lo cơm khỏi sợ chết đói rồi

Năm lên ghế sofa Right bấm điện thoại mà nói cũng lạ ghê 11h24 trưa rồi Zett vẫn chưa nhắn tin hay điện cho cậu nói thật thì vào khung giờ đó bất kể có chuyện gì Zett đều nhắn tin hết cả, suy nghĩ hồi Right quyết định nhắn tin cho Zett cậu sợ bản thân nhắn tin làm phiền Zett cho nên cũng ít khi chủ động nhắn tin lắm

Hồi lâu sao mới nhận được tin nhắn từ Zett

- Hôm nay anh bận lắm để khi khác nói

Right có chút hụt hẫng nhưng vẫn trả lời, ăn sáng xong Right chả biết làm gì, cầm điện thoại lên thì nó lại có 1 thông báo

- Bộ phim " Lạc cữu thiên vương " do ảnh đế Zett đóng hiện đang gây sốt cộng đồng mạng bởi vẻ ngoài điển trai và tạo hình nhân vật siêu ngầu!!

Hãy vào xem nào!!!

Right tò mò bấm vào xem có 58 tập phim thấy cũng rảnh nên Right cày luôn bộ phim này và thật bất ngờ người đóng nam chính trong bộ phim đó lại là Zett!

Right: hơ hơ..bảo sao anh ấy hỏi mình có biết ảnh đế nổi gần đây không khi lần đầu mới gặp

Cày suốt bộ phim đó mà tới chiều luôn rồi, bỗng tiếng chuông cửa reo lên

Right: ai vậy ta?

Mình nhớ có hẹn ai tới đâu nhờ?

Right tiến tới mở cửa, là người đó cái người mà sơ hở cái là lấp lánh này lấp lánh nọ đó!

Zett: lấp lánh!!!

Nhào tới ôm lấy Right cậu ngơ ngác

Right: chẳng phải anh có nhiều việc lắm sao?

Zett: cho dù nhiều cỡ nào anh cũng sẽ không quên em đâu!

Right: haha anh vào nhà đi

Zett bước vào nhà 1 cách tự nhiên, ngồi xuống sofa Zett liếc qua cái điện thoại của Right rồi cầm lên ngạc nhiên nói

Zett: em đang xem bộ phim " Lạc cữu thiên vương " sao!?

Right: vâng em xem anh đóng phim

Zett: aaa iu em quá!

Right cười trừ tên này.....ngày càng giống con gái rồi đó...

Zett: à đúng rồi Right!!

Right: hả dạ??

Zett: lại đây

Right: ??

Zett: chúc mừng sinh nhật em!!

Right:....hahaha không ngờ anh lại nhớ sinh nhật em đó!

Zett: sao anh có thể quên được!

Nếu anh quên anh sẽ giết chết bản thân mình!

Right vội đi tới bịt mồm Zett lại

Right: suỵt không được nói như vậy!

Zett chỉ cười Right gỡ tay ra Zett mang 1 cái bánh kem tới mà hồi nãy len lén dấu Right

Zett: mà hôm nay sinh nhật em mấy tên màu mè đâu rồi?

Right bất lực trước cách gọi những người bạn thân của cậu chỉ đành trả lời

Right: bạn em hôm qua tổ chức rồi vì hôm nay 4 đứa bạn em đều đi công tác

Zett: ồ~

Right: hửn?

Zett: không có gì đâu ước đi rồi chúng ta ăn bánh

Right: vâng

Nhìn Right cắt bánh rồi ăn lòng Zett vui không tả nổi phải nói cái bánh này Zett đã phải suy nghĩ rất nhiều mới ra được nhìn cậu ăn ngon như vậy hắn rất vui

Zett: anh đi ra ngoài ban công hóng gió tí nhé?

Right: vâng anh đi đi

Zett đứng dậy xoa đầu Right rồi bước tới tới ban công, cảm nhận những làn gió mát và ánh trăng sáng Zett cười 1 nụ cười ẩn ý

Zett: Right ơiii ra đây với anh này

Right nghe thấy cũng lật đật chạy ra

Right: oa gió mát thật đó!

Zett cười mĩm nhìn Right rồi đột nhiên hắn quỳ xuống, Right ngơ ngác nhìn, hắn lấy một tay cậu để trán mình lên tay Right rồi nói

Zett: cảm ơn em vì đã sinh ra trên thế giới này, em chính là niềm hy vọng duy nhất để anh được sống

Right: ơ dạ...

Hắn loi trong túi ra 1 hộp nhẫn lấy chiếc nhẫn đeo lên tay Right nói

Zett: đây là món quà anh tặng em chúc mừng sinh nhật hy vọng của anh
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 45: Right nghiện Zett rồi !


Nghe nhạc chill chill nào mấy fen ơi

__________________________

Thời gian cũng dần trôi qua tần suất Zett sang nhà Right còn nhiều hơn số lần hắn đi làm, suốt ngày kể cả đêm hay sáng hắn đều ở nhà cậu đến nỗi thiếu hắn cậu sẽ liền nhớ nhung mà gọi tên hắn mãi, bạn của cậu cũng thấy mùi rồi mùi conditinhyeu quật tả tơi

Right: ưmm nhớ Zett quá đi~

Mio: được rồi đừng than vãn nữa!

Mio bất mãn lên tiếng, 1 là Zett 2 cũng là Zett mà 3 cũng là Zett cô quá mệt mõi rồi!

Right: huhu nhưng mà tớ nhớ Zettt

Kagura: cậu đừng nói nữa mà Right ơii!

Kagura cũng mệt chẳng kém gì Mio từ khi nào mà cậu nhớ nhung 1 người đến vậy chứ!?

Quá mệt mõi rồi quá chán nản rồi

Right: không biết Zett-...

Rầm!!

Ờ đúng rồi đó Mio và Kagura đã đi rồi, bước vào phòng còn không quên đóng cửa cái rầm, Right thì bất lực nhìn hai khứa bạn của mình chỉ cười gượng rồi tiếng chuông điện thoại vang lên Right tức tốc nhìn thì ra là Zett

Right: anh Zett!!

Giọng Right hào hứng bắt máy Zett bên kia cười thành tiếng

Zett: sao nào bé con?

Nhớ anh rồi hả

Right: em lúc nào chả nhớ anh ạ

Zett: từ khi nào mà Right của tôi lại ngọt ngào vậy chứ, lát nữa anh qua nhé

Right: vâng ạaaa

Zett: em có muốn ăn gì không?

Right: em không biết nữa

Zett: được rồi lát về anh mua gì cho em ăn, chờ anh nha

Right: vânggg

Tắt máy Right vui không siết, ờ thì...gặp được người mình yêu ai chả vui chứ nhờ?

Right vui vẻ ngân nga bài hát Kagura hí cửa ra nhìn Right vẫn đang vui vẻ nói với Mio

Kagura: chị ơi hình như Right thích Zett rồi thì phải

Mio: hình như gì nữa Kagura, thích luôn rồi

Cô vừa nói vừa móc len không khỏi thở dài

Mio: Right cực kì thích Zett luôn thì phải

Kagura đóng cửa ngồi bên Mio

Kagura: theo em thấy là vậy mấy nay mở miệng ra là Zett làm em ám ảnh luôn rồi

Mio xoa đầu Kagura cười bất lực

Mio: lúc chúng mình quen nhau cũng đâu tới nổi vậy, chắc là Right yêu Zett sâu đậm luôn rồi

Kagura: cậu ấy ngày càng khác rồi thì phải

Mio: khác sao?

Kagura: lúc trước cậu ấy trầm ổn hơn nhiều nhưng mấy nay lại kiểu....điên cuồng khi yêu chăng?

Mio phụt cười, haha điên cuồng khi yêu sao?

Ờm thì cũng gần đúng rồi đó!

Bỗng nhiên cô nghe tiếng chuông cửa và tiếng của Right khỏi nói cô cũng biết là Zett qua rồi hí cửa lần nữa ra xem đã bị thồn cơm tró

Là cảnh mà Right lao lại nhón chân lên ôm lấy Zett thắm thiết nụ cười triền miên chẳng dức, Zett thì vui vẻ cuối xuống ôm lấy Right ánh mắt tràn ngập hạnh phúc, trên tay còn cầm bó hoa mà Right yêu thích nhất

Cô thầm nghĩ, sao lần nào Zett qua cũng có 1 bó hoa zậy?

Phòng của Right cũng toàn là những bó hoa của Zett mang sang đã được sáy khô để bảo quản, cô thầm cảm thán tình yêu trong sáng của Zett và Right đó!

Chưa tỏ tình đã vậy có khi nào tỏ tình rồi còn hơn thể nữa không ta?
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 46: sóng gió


Sóng yên biển lặn quá không quen nên cho thêm chút gió 'xuân'

_______________________________

Hôm nay là ngày nghĩ nên Zett rủ Right đi chơi, lúc đi dạo cả hai còn thân thiết nắm tay nhau cười đùa vui vẻ, đi trên con đường hoa lệ đầy màu sắc Right cười tươi như hoa, vừa ngắm nhìn khung cảnh vừa trò chuyện cùng Zett, Zett yêu chiều nhìn Right như thể thế giới này chỉ có hai người họ, bước từng bước Right tinh nghịch nói

Right: anh Zett này anh không có họ sao ạ?

Zett: ừm anh không có họ

Right có vẻ ngạc nhiên nói

Right: ơ không có họ sao anh vẫn có thể lập nghiệp hay vậy?

Zett: thì anh cứ dùng cái tên Zett thôi

Hắn cười nhìn cậu, cậu như suy nghĩ gì đó trầm ngâm không nói, Zett liền hỏi

Zett: sao nào?

Hay em đặt họ cho anh đi

Right: ơ dạ?

Đặt họ sao?

Zett: ừm dù gì anh cũng phải có người thừa kế chứ

Zett cười xoa đầu cậu, cậu suy nghĩ rồi nói

Right: Nawaki nha ạ?

Zett: ừm được sao này con của em và anh sẽ mang họ Nawaki

Hắn nhìn cậu, cậu thì đỏ mặt vội nói

Right: gì..gì chứ!

Em sẽ không lấy anh đâu!

Hắn vẫn như vậy ôm lấy cậu vào lòng mặc kệ cậu đẩy ra với khuôn mặt đỏ bừng hắn nói thầm vào tai cậu

Zett: nếu em không lấy anh anh sẽ buộc em phải lấy anh

Right: được rồi anh đừng nói nữa

Right ngượng đến nổi muốn tìm cái lỗ chui vào đẩy gương mặt của hắn ra, hình như hắn quên đây là đường lớn rồi thì phải?

Biết bao nhiêu người nhìn mà chả biết tiếc chế dù chỉ 1 chút!

Zett: haha anh đùa thôi nhưng sự thật anh vẫn sẽ lấy em về làm vợ

Right muốn đánh cái tên này lắm ròi đó nha!

Cứ trêu người ta mãi!!

Nhìn qua bên đường Right thấy 1 tiệm gà rán nổi tiếng trên mạng thấy cái tiệm đó mắt Right sáng hơn cả đèn pha ô tô nắm tay Zett muốn chạy qua lại thấy Zett kéo lại ôm trong lòng nói

Zett: em phải nhìn đường chứ!

Còn chưa đèn đỏ nữa mà

Zett giọng nói như quở trách lại kèm theo sự lo lắng cho thiếu niên bé nhỏ trong tay Right cười đáp

Right: vâng em biết rồi em sẽ cẩn thận hơn

Zett xoa đầu Right ngước mắt lên nhìn cây đèn xanh đèn đỏ đã thấy chuyển sang đèn đỏ lúc này hắn mới buôn tay ra cho Right đi, vừa buôn ra Right đã chạy lên trước rồi, vì tối muộn nên cũng ít người qua lại rồi bỗng..

Rầm!!!

Két!!

- Trời ơi có tai nạn rồi mau mau điện cấp cứu đi!!!

- Có tai nạn mau điện tới bệnh viện gần nhất nhanh lên!!!

Zett như không tin vào mắt mình, mở to, thời gian như ngừng lại, là Right...Right....

Zett: RIGHT!!!

Zett hét lớn chạy lại phía cậu, cậu bị xe đâm chúng ngã xuống dưới đất máu chảy be bét xuống dưới đường người xung quanh bu lại thành vòng tròn, Zett hoảng loạn chạy lại ôm lấy Right trong lòng, dường như chẳng tin vào thực tại hắn ngước nhìn xung quanh toàn là máu...là máu..của Right..

Zett: RIGHT!

Right nghe anh nói không Right!!

RIGHT!!

Zett hét lên Right lúc này chỉ thoi thóp, vài người xung quanh đã điện cấp cứu rồi nhưng nơi đây khá xa bệnh viện chỉ sợ....

Zett: Right à nghe anh nói không Right!

Em không được ngủ!!

Nghe anh đi mà

Right lúc này yếu ớt mở mắt, hắn nhìn xuống vết thương ngay bụng cậu vội lấy tay bịt lại, mong cho máu đừng chảy nhưng nó cứ như thác vậy chảy mãi không dức

Right: Zett..

Zett: anh nghe anh nghe em đừng nói gì cả!

Ngoan xe cấp cứu sắp tới rồi!

Zett giờ càng hoảng loạn hơn tay không nhịn được mà run lên từng hồi, người hắn thương giờ đây sắp đi rồi

Right: Zett à..em sợ rằng-...

Zett: Đừng nói nữa mà Right nghe anh đừng nói nữa!!

Em sẽ không sao đâu đừng nói nữa mà...

Right cười nhìn Zett, chẳng biết từ lúc nào nước mắt hắn đã rơi tí tách lên mặt cậu rồi

Right: anh đừng khóc nữa...em mà lỡ...

Zett: ĐỪNG NÓI NỮA MÀ!!!

ANH CẦU XIN EM ĐỪNG NÓI NỮA!!!

Zett khóc thảm thương người xung quanh cũng lo lắng thay cho 2 thiếu niên này, mọi người oán thán sao giờ này xe cứu thương còn chưa tới?

1 người không nhịn được liền nói

- Nếu cứ như thế này sợ rằng cậu thiếu niên kia sẽ chết mất

Zett nghe thấy nhưng hắn chỉ ôm chặt lấy Right, Right đưa tay lên cố hết sức lau đi những giọt lệ tràn từ khóe mắt hắn, an ủi

Right: em sẽ..không sao đâu..anh đừng khóc nữa..

Hắn nắm lấy tay cậu như chẳng muốn rời xa nói

Zett: Right nghe anh đừng nói nữa, đương nhiên là em sẽ chẳng sao vì tương lai em sẽ trở thành-....

Zett mở to mắt nhìn Right, tay như đông cứng lại giữa không trung, người hắn yêu đã nhắm mắt lại rồi, hắn sợ, sợ rằng cái nhắm mắt này là cái nhắm cuối cùng và hắn sẽ không thể nhìn thấy cậu cười được nữa, hắn ôm lấy cậu rồi hôn lên trán cậu lúc này tiếng còi xe cứu thương mới vang lên trong khung cảnh đầy rẩy sự bi thương...
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Thông báo


Xin lỗi và cảm ơn các bạn đã ủng hộ truyện của mình từ trước đến nay, mình lên chap này để thông báo rằng truyện sẽ Drop 1 thời gian, sẽ không có thời gian cố định để viết tiếp, do 1 số lí do không tiện nói, nhưng mình sẽ đảm bảo rằng truyện sẽ trở lại 1 khoản thời gian không xa, không những mỗi bộ truyện này mà tất cả nhưng bộ truyện mình viết đều sẽ Drop hết

Cảm ơn các bạn rất nhiều và hẹn gặp lại👋

Ngày đăng tải: 25/8/2023
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 47: bệnh tình


Hai~ Bổn cung đã trở lại rồi đây!

____________________________

Right được đưa tới bệnh viện trong tình trạng nguy kịch, ngay lập tức được đưa vào phòng phẫu thuật, Zett ngồi ngoài đợi tay che mặt thầm cầu nguyện cho cậu

Hikari Mio Tokatti và Kagura đang ở nhà, bọn họ trò chuyện với nhau rất vui vẻ Kagura còn than thở rằng Right đi hẹn hò với Zett mà bỏ mình lại, rồi bỗng tiếng chuôn điện thoại vang lên in ỏi Mio bắt máy, truyền qua là giọng của một bác sĩ, ông ta nói

- Có phải người nhà của Suzuki Right không?

Hiện tại cậu ấy đang ở trong phòng cấp cứu mau tới bệnh viện XXX đi

Mio như hét lên, tất cả mọi người đều ngỡ ngàng sao Right lại ở bệnh viện?

Chẳng phải là đang đi chơi với Zett sao?

Cả đám tức tốc đi tới bệnh viện đó cũng là bệnh viện mà Hikari đang làm, tới nơi Mio như phát điên chạy lại nắm lấy cổ áo Zett hét lên

Mio: Right đã xảy ra chuyện gì hả!?

Tại sao cậu ấy lại ở bệnh viên!?

Ngươi đã làm gì Right!!!

Cô vẫn còn đang tức giận lại thấy ánh mặt đỏ hoe và vô hồn kia cô sững người, tch lưỡi 1 cái rồi buôn ra ngồi cách Zett hai cái ghế, Kagura vội an ủi Mio, hồi lâu sao Zett mới nói

Zett: Right bị tai nạn....là tại ta..tại ta nên em ấy mới bị như thế...tất cả là lỗi của ta...

Giọng nói Zett run run như sắp khóc cô im lặng không biết nói gì thêm Kagura cũng nói

Kagura: không phải lỗi tại anh Zett

Zett cuối đầu che đi đôi mắt sưng tấy

Zett: là tại ta.. tất cả là tại ta nên em ấy mới bị như thế....trách thì cứ trách ta...

Zett cứ lập đi lập lại lời nói, trách ai đây..?

Trách hắn tại sao không nắm tay Right khi qua đường?

Trách hắn quá lơ là với cậu?

Trách tên tài xế kia chạy vượt đèn đỏ?

Hay trách Right đi mà không nhìn đường?

Hắn cũng không biết nữa nhưng trong tiềm thức của hắn, hắn mới phải là người bị thương nếu như hắn nắm tay cậu và đi chậm lại liệu nó có xảy ra?

Hắn cứ lẫn quẩn trong suy nghĩ ấy, Hikari sớm đã vào phòng phẫu thuật, 2 tiếng đối với người khác có lẽ là rất ngắn hoặc cũng rất dài nhưng đối với hắn nó còn hơn xẻ 100 miếng thịt, hắn trách bản thân rất nhiều cứ như cái vụ tai nạn kia là hắn gây ra, Hikari bước ra hắn vội nhào lên đôi mắt đẫm lệ vô hồn tràn đầy bi thương và vô cùng thê thảm, giọng nói hắn kịch động lại tha thiết lạ thường

Zett: Right sao rồi!?

Em ấy...em ấy...

Trái với sự điên dại của hắn Hikari lại bình tĩnh đến lạ, là 1 bác sĩ không được quá kích động trong mọi tình huống, lúc khi nhìn thấy Right hắn đã kinh ngạc tới mức không lời nào tả nổi, phần bụng của cậu cứ như là được khoét đi vậy máu chảy ra như thác lại thời gian lâu không cấp cứu cậu có thể rời xa thể giới này bất cứ lúc nào, sợi dây sinh mạng của cậu chắc bằng sợi chỉ đỏ

Hikari nhẹ nói

Hikari: cậu ấy không sao..chỉ là thời gian cậu ấy 'ngủ' chắc sẽ rất lâu...rất rất lâu
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 48: liệu có tỉnh lại..?


Đã 2 tháng trôi qua kể từ khi Right bị tai nạn, như Hikari đã nói Right đã ngủ liên miên hai tháng liền dường như không muốn tỉnh lại, cậu cứ như là cô công chúa đang chờ được đánh thức bởi hoàng tử của mình, mỗi ngày đều đặn hai tháng Zett lúc nào cũng tới đến nổi cả cái bệnh viện này không ai là không biết hắn

Mẹ cậu cũng nghe tin, bà sốc đến ngất lịm đi người con trai bà nuôi suốt bao năm nay cứ như là người thực vật, cho dù bác sĩ đã cam đoan rằng cậu sẽ tỉnh lại nhưng cứ như thế cậu không chịu tỉnh dậy, cứ ngủ trên chiếc giường bệnh màu trắng

Mẹ Right nhiều lần ngõ ý lên thành phố chăm sóc con trai nhưng lại bị đám bạn của cậu từ chối 1 phần vì đã có Zett 1 phần vì mẹ của Right vốn sức đã yếu chăm mình còn chẳng nổi lấy gì chăm Right

Hôm nay là sinh nhật của cậu hắn tiến tới giường bệnh ngồi xuống cạnh cậu hắn thì thầm

Zett: Right à...2 tháng rồi...em tính cho anh đợi đến bao giờ đây...

Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa tay cậu, sờ qua nơi có chiếc nhẫn màu tím, hắn im lặng, lặng lẽ nhìn người trên giường, nhìn đồng hồ đã 23h31 rồi, 4 người bạn của cậu đã tổ chức sinh nhật cho cậu vào sáng nay mặc cho cậu vẫn đang nhắm mắt họ hy vọng rằng cậu thật sự sẽ tỉnh lại, sẽ nói cười với họ cùng họ sống qua những tràn ngập vui vẻ

Hắn lấy từ trong túi ra một món qua, khe khẽ nói

Zett: chúc mừng sinh nhật em....hy vọng của anh

Là một mặt dây truyền hình mặt trời nhưng bên trong nó lại là 1 hình mặt trăng cứ như đang tương trưng cho cả hai, hắn lấy tromg túi ra cũng là 1 mặt dây truyền như hình thù ngược lại, nhẹ nâng cổ cậu lên đeo cho cậu mong rằng cậu sẽ tỉnh lại và cùng hắn sống hạnh phúc tới già

Nhìn cậu tim hắn đau nhói quặn thắt lạ thường, hôn nhẹ lên đôi môi cậu, tính rời đi nhưng lại bị 1 lực kéo nắm lại, hắn như không tin vào mắt mình....Right đang...nắm lấy góc áo hắn!?
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 49: ngày hạnh phúc nhất


Zett: RIGHT!

Em tỉnh rồi sao?

Mở mắt ra đi đừng làm anh hiểu lầm mà!!

Zett sốt sắn tiến nhanh tới đỡ lấy Right miệng nói không ngừng, người trong lòng vẫn im thin, mi chỉ run nhè nhẹ Zett hoang mang vội chạy ra gọi bác sĩ tới, kiểm tra xong bác sĩ cười tươi nói

- Cậu bình tĩnh, hiện tại bệnh nhân đang trong giai đoạn hồi phục nhanh, chắc khoảng 1 tuần sẽ tỉnh lại

Zett nghe mà lòng còn hơn thều hoa(¹) hôn nhẹ vào trán cậu

Zett: cuối cùng em cũng chịu thức dậy rồi bé con..em làm anh lo chết đấy..!

Bác sĩ nhìn cảnh này chỉ cười cảm thán đúng là giới trẻ yêu nhau chẳng biết chừng mừng lại hôn nhau trước mặt ông già như ông, đột nhiên ông cũng nhớ tới mối tình trai trẻ cũng mình cười hạnh phúc rồi bước ra để lại không gian riêng cho hai thiếu niên nhỏ tuổi mà có mối tình đẹp như mùa hoa

Hôm đó Zett chẳng ngủ cũng chẳng ăn uống gì vì trong lòng hắn vui như bùng nổ, muốn hét với cả thế với này người thương của hắn sẽ tỉnh dậy và hắn chính là người hạnh phúc nhất trên thế giờ này, nhưng đời quả thật là có nhiều điều li kì, trước con mắt của người cậu yêu của những người bạn thân lâu năm cậu đã tỉnh lại vào sáng 6h5, cậu vừa mở mắt ra một hình bóng to lớn đã bao trùm lấy cậu rồi, cậu ngơ ngác theo đó là vô số tiếng nức nở

Cậu khẽ nhìn xung quanh, là mẹ của cậu, Tokatti Mio Kagura và Hikari họ đang dõi theo cậu Mio cùng Kagura và mẹ cậu đã khóc nấc cả lên nước mắt của họ là những đông đầy hạnh phúc nước mắt của họ ấn chứa sự nhớ nhung là lo lắng cho cậu kèm theo đó là niềm hân hoan không thể thiếu, cậu rũ mắt luôn nhìn vào tấm lưng rắn chắc, nơi bã vai đã ước đẫm cậu đưa tay ra ôm lấy người đó không nói lời nào cậu nhắm mắt tận hưởng cái ôm ấm áp và bầu không khí an bình hiếm hoi

Nơi hạnh phúc nhất có lẽ chính là nơi gần ta nhất, nơi mà ta có thể chẳng nghĩ đến, cũng chẳng muốn đến nhưng nơi đó lại là nơi chứa nhiều đông đầy yêu thương nhất

_______________________

¹: sắc cảnh mùa xuân
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 50: "trăng đêm nay đẹp nhỉ?"


Mọi người ơii mấy nay tui đi học rồi, học tối mặt tối mũi luôn nên thời gian ra chap sẽ hơi lâu chút, mấy bồ thông cảm nha :3

____________________________

Right từ từ hồi phục sức khỏe, vết thương sớm đã lành lại, hôm nay là một ngày trăng tròn, lại to vô cùng đẹp, Right ngồi trong phòng nhìn cảnh vật qua ô cửa sổ nhẹ nói

Right: anh..em muốn đi ngắm trăng

Zett đang gọt trái cây quay qua nhìn cậu, hắn tiến đến xoa lấy máy tóc cậu nói

Zett: nếu em muốn chúng ta sẽ đi

Zett dịu dàng nói cậu khẽ gật đầu, cả hai cùng nhau lên sân thượng của bệnh viên thật may khi ở đó có 1 băn ghế, Zett đỡ Right ngồi xuống, tay đặt lên tay cậu, cậu nhìn hắn không nói gì rồi ngước mắt lên ngắm trăng

Từng cơn gió như những tấm vải, nhẹ nhàng thổi trong từng ánh trăng soi, Right cứ nhìn chăm chăm vào mặt trăng cậu hỏi Zett

Right: Zett anh thích em sao..?

Zett im lặng rồi nói

Zett: đương nhiên rồi...lúc em bị tại nạn và nằm trên giường bệnh anh như chết đi sống lại vậy

Hắn nói thế khiến cậu chẳng biết nói gì thêm lặng lẽ nhìn hắn, khuôn mặt thanh tú như tạc tượng sống mũi cao lại còn làn da mịn màn, cậu nhìn đến suất thần đến đi Zett nhắc cậu mới biết là bản thân vô ý vội quay đi

Right: em xin lỗi

Zett: em không cần phải xin lỗi, em đâu làm gì sai đâu

Zett cười tươi nhìn cậu, cậu cũng cười nhìn ánh sáng tròn sáng rực Right nói khẽ

Right: trăng đêm nay đẹp nhỉ?

Zett ngạc nhiên nhìn cậu, cậu mĩm cười rồi bất chợt hắn ôm lấy cậu, nước mắt từ đâu chảy xuống

Zett: anh cũng thích em

Chờ đợi suốt hai kiếp¹ cuối cùng cũng có thể nghe được câu trả lời, hắn đã chờ lâu lắm rồi chờ cậu nói ra câu "em yêu anh" tuy không giống như vậy nhưng điều đó cũng đã làm hắn hạnh phúc, hôm nay hắn cuối cùng cũng đã được đáp lại tình cảm của người hắn yêu

___________________

¹: ví von như hai kiếp, nói theo nghĩa bóng Zett đã trãi qua 1 kiếp và đã sống thêm 1 kiếp ở hiện tại
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 50.1: thông báo


Ở đây có ai bị đau mắt đỏ ko ta?

Huhu tui bị đau mắt đỏ rồi mọi người ơi ko có cầm điện thoại được nhiều tính hôm nay ra chap mới cho mọi người ai dè bị luôn, thông báo cho mọi người đở chờ nha, bái bai
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 51: quấn mình bên em


Lưu ý: có yếu tố 13+, do mình vẫn còn nhỏ tuổi nên mình chỉ tả sơ sơ thôi nha mọi người =))

_____________________________

Right đã hoàn toàn bình phục nhưng thay vì về nhà mình Right lại về nhà của Zett ở, tuy bạn của cậu cũng có phần bất mãn nhưng phải nói sao đây, họ là người yêu của nhau mà..!

Mà Zett cũng thiệt tình chứ!

Kêu Right qua nhà ở cho đã vào xong để nhỏ một mình bản thân mình thì lại đi khuya mới về, Zett dặn dò rất kĩ nào là ngủ sớm, không được thức khuya, đói thì lấy đồ ăn ra hâm nóng lại, đi vs thì chú ý một chút, tùm lum tùm la hết á

Nhưng Right là ai, là vua lì đòn đó 11h sắp 12h rồi vẫn chưa ngủ, không cầm điện thoại nhưng đầu cứ nghĩ vu vơ, tự nhiên cơ thể cậu có chút nóng, cũng khó chịu cậu ngóc đầu lên máy lạnh vẫn chạy bình thường nhưng sao lại nóng thế này?

Từng cơn khó chịu cứ ào ạc chạy tới, cậu thở dốc cậu cảm giác cơ thể mình nhạy cảm hơn thường, một cảm giác trước nay chưa từng trãi cậu khó khăn nắm lấy chiếc gối cố để đầu óc bình tĩnh suy nghĩ, nghĩ hồi sao cậu mới nhớ ra lời Hikari dặn

" là 1 omega nên không thể tránh khỏi kì phát tình diễn ra hàng tháng đây là thuốc, NHỚ CHO KĨ PHẢI UỐNG KHI THẤY CƠ THỂ KHÁC LẠ!

"

Trời ạ!

Giờ kiếm thuốc đâu ra mà uống! pheromone của cậu tỏa ra không ngừng cảm giác kia cũng mãnh liệt lên từng hồi, nếu 1 omega trãi qua kì phát tình mà không có thuốc hay làm chuyện đó khả năng ngủm là rất cao vì không có 1 cái gì để giải tỏa hoặc áp chế, chuyến này Right không ổn rồi!

Với lấy chiếc điện thoại, tay Right run run không ngừng, tiếng chờ điện vang lên, nhưng chẳng ai bắt máy Right muốn khóc tới nơi rồi, bỗng một giọng nói vang lên bên đầu dây bên kia, cậu như thấy được rơm cứu mạng yếu ớt nói

Right: Zett em thấy khó chịu quá...em sắp không xong rồi anh về mau đi..

Zett: Right!?

Em sao thế?

Em đợi qnh chút anh về liền!

Em đợi anh chút Right Right!!

Right: em nghe..về nhanh lên em thấy khó chịu quá

Zett: Anh về liền em gáng lên nhé đừng tắt máy!!

Và rồi bíp 1 tiếng đầu dây của cả hai bị ngắt đi Right khẽ liếc nhìn ồ hết pin rồi =))

Cậu thở dài cố áp chế cơn khó chịu đợi Zett về, nắm chặc lấy chiếc gối nằm thở từng hơi, nhưng mà hình như có chả có tác dụng gì, 5 phút sao Zett sốt ruộc chạy về tung cửa thiếu điều đập nát luôn căn nhà, lại thấy căn nhà rộng lớn của hắn không một bóng người không một tiếng động, hắn như điên lên gọi lớn tên cậu đạp tung cửa từng phòng một, đến căn phòng cuối cùng, hắn đạp phắt đi lại thấy Right quần áo xộc xệch nằm trên giường xung quanh cũng tỏa ra mùi pheromone quyến rũ

Right: Zett...

Zett định hình lại vội chạy tới

Zett: em không sao chứ Right

Right: em..em khó chịu quá..muốn hôn

Chưa để Zett nói gì cậu nắm lấy cổ áo hắn hôn lên đó một cách mạnh bạo, Zett ngạc nhiên tới nổi mắt mở to, hồi sao mới hiểu được tình hình, phải nói kĩ thuật hôn của Right dở tệ, vung về nhưng lần đầu mới hôn nhưng lại dồn dập một cách khó hiểu, môi hắn môi cậu triền miên hồi lâu

Lúc Right muốn rời xa đôi môi đó lại bị Zett đè xuống hôn sâu, lưỡi của hắn như con rắn cứ trườn đi khắp vòng họng cậu, khám phá moi ngóc ngách đến nổi nước bọt đã tràn ra khỏi miệng rồi, Right khó khăn thở, lấy tay đập vào lưng hắn ý bảo thả ra

Zett cũng sợ người thương khó thở đành tiếc nuối rời đi, nước mắt của Right sớm đã chảy ra rồi, nhìn hắn với vẻ uất ức nhưng đồng thời lại kích thích con thú dữ trong hắn

Hắn cuối xuống, hôn lên cổ cậu hắn nói nhỏ

Zett: em tới kì phát tình sao?

Right: em không rõ nữa..ức..ah đừng cắn em

Zett này kì ghê, mang tiếng thương thế mà lại để lên cổ cậu một vết cắn bắt mắt, cùng theo đó và vô số những điểm hồng rãi rác trên chiếc cổ nhỏ nhắn

Zett nhìn cậu, nhìn kĩ tới mức muốn hút cậu vào đôi mắt hắn, hắn đưa tay lên luồn nhẹ vào áo cậu

Right: Khoan..khoan đã!

Right có vẻ hoảng, vội đây tay Zett ra nhưng Zett bây giờ khác mẹ gì thằng biến thái đâu, chặng cậu lại bằng một nụ hôn nhẹ, tay vẫn cứ xờ loạn trên thân thể cậu

Right: ức..ah~

Sau khi phát ra tiếng đó Right vội bịch miệng lại, ánh mắt như chẳng thể tin, mặt đỏ tới tận mang tai, Zett thì thích thú nhìn cậu

Zett: em vừa phát ra tiếng gì thế?

Nói lại cho anh nghe nào

Zett hôn lên đôi tay đang che miệng kia của cậu, ánh mắt chẳng chứa nổi sự âu yếm muốn tràn hết ra ngoài

Right: em, em

Right ấp úng cậu thật sự đã xấu hổ muốn khùng, đào một cái hố chiu vào đã cả trăm năm cậu cũng chưa hết ngại

Zett: " dễ thương quá đi mất, sao lại dễ thương thế chứ "

Zett nghĩ rồi ôm cậu vào lòng, đầu cứ dụi vào cổ cậu, hít lấy mùi hương chỉ thuộc về cậu, hắn y như thằng nghiện hít lấy hít để

Zett: vào chuyện chính thôi nào bé con~

_______________________

Cũng muốn tả phần sao lắm nhưng mà tui còn nhỏ tuổi mọi người à =))) nếu mấy fen muốn chap sau sẽ tả luôn nha 👋
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 52: em là duy nhất của tôi!


Do là không ai nói gì nên mình sẽ bỏ qua luôn cảnh H nha =))

_____________________________

Cả hai mây mưa với nhau sau 1 đêm, Zett ôm Right mà ngủ mặt hắn đập vào ngực em, ngủ ngon còn hơn heo, hắn vẫn như thế, vẫn là 1 người yêu thương vợ hết mực, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng bản thân mình sẽ bỏ em khi có tất cả cụ thể là trinh của em, hắn yêu thương em từng chút một, chẳng bao giờ làm em buồn

Hắn cái gì cũng không sợ, nhưng sợ nhất là giọt lệ em rơi, hắn coi em là viên kim cương duy nhất sợ em sẽ biến mất hoặc vỡ nát, đối với hắn em là niềm tin và hy vọng duy nhất để hắn tồn tại

Các cậu đã bao giờ nghĩ rằng tại sao hắn lại see tình với em vậy không?

Cả hai chẳng tiếp xúc nhiều cũng chẳng yêu nhau nhiều như cách các cặp đôi khác yêu nhau, em và hắn chỉ đơn giản là yêu, nhưng hắn lại yêu em nhiều hết thẩy, qua hai đời hắn vẫn yêu em nhiều như thế, hắn cũng tin rằng bản thân sẽ làm em yêu hắn nhưng hắn lấy đâu ra nhiều niềm tin thế chứ

Sở dĩ hắn xuất hiện trong giấc mơ của em khi em 10 tuổi chỉ vì hắn sợ em sẽ động lòng với một ai khác, hắn chẳng mong điều ấy xảy ra nên mới xuất hiện vào khung giờ mà em chưa biết tới tình yêu là gì, ngày ngày trong giấc mơ của em nói những câu làm em khó hiểu nói những câu bày tỏ tình cảm mục đích chỉ để em luôn hướng về hắn mà không suy viễn về các vấn đề khác

Hắn cũng thật ích kỉ nhỉ?

Hắn chỉ muốn em có riêng hắn, muốn cho cả thế giới này biết rằng em là của hắn, hắn cũng thật là..!

Sao hắn có thể yêu em 1 cách điên cuồng như thế chứ!

Trước mặt em, hắn chỉ giản đơn là một con người, quan tâm và yêu thương em như cách mà mọi người đã làm với em, nhưng trong mắt mọi người lại khác, hắn chẳng khác gì một kẻ điên loạn vì tình yêu, trong mắt hắn thấy rõ chỉ có hình bóng em

Muốn ở bên em, biến em thành vật sở hữu duy nhất, muốn em chỉ nương tựa vào một mình hắn, muốn trong mắt em chỉ có hình hóng của hắn như cách hắn nhìn em, muốn là em duy nhất, là độc nhất vô nhị của hắn, hắn đúng là khùng điên rồi, em đâu phải chỉ là của một mình hắn đâu chứ, em là của mọi người, chỉ có hắn mới thấy thế thôi

" Người yêu say mê không đáng sợ, người đáng sợ là người nắm bắt được tình yêu "
 
Back
Top Bottom