Khác [ ToQger ] [ZRight] Ánh sáng trước bình minh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
kết truyện?


Hi!

Mình làm chap này là nói về kết của truyện, hiện tại truyện đang trong giai đoạn phát triển còn rất lâu mới đến kết, khi làm bộ này mình đã suy nghĩ ra các tình tiết tiếp theo nên mình ko phải nghĩ nhiều về các chap sau này, nhưng mình vẫn muốm thảo luận với mọi người về kết, thú thật thì lúc đầu mình đã nghĩ là cho kết Se, làm nhiều bộ và bộ nào kết cũng He, các bạn đọc truyện của mình tuy rất vui vì truyện của mình là He nhưng lâu lâu thì mình muốn đổi gió tí, gió hè đi quài cũng chán nên mình sẽ chuyển qua gió lạnh, mình cũng khá băn khoăn về kết của truyện bây giờ thảo luận về kết thì còn hơi sớm nhưng mình sẽ dựa vào cái kết đi xác định rõ hướng của truyện, các bạn muốn thích kết nào hơn, mình cũng đã suy nghĩ ra được hai cái kết phù hợp

1 kết He: Right và Zett sẽ đến với nhau và có con là Senso

2 kết Se: Right sẽ mất mạng cho 1 vụ việc, sẽ ko có Senso trong tương lai sau này (hoặc là có) Zett sẽ ân hận cả đời vì ko bảo vệ được rồi cũng chết đi.

Cảm ơn bai mình ước chừng thì chắc là 30 mấy chương gì đó sẽ kết thúc giờ thì bai 👋
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 19: ko sao, vợ là nhất!


Ở chỗ Right và Zett, hắn tuy ko làm hành động gì quá khích nhưng lại nói những câu khiến cậu vừa giận vừa ngại

Zett: ta thật sự muốn thấy bộ dáng Right nằm dưới thân ta rên rỉ đó!

Hắn vừa dức lời cậu liền bay lại đấm vào cái mặt đẹp trai mà dâm dê của hắn

Right: cái tên khốn này, nói ko biết ngượng à /ngại/

Zett: nếu ko làm chuyện đó thì làm sao mà có Senso....á..đau.

Đã bị đánh rồi mà còn nhiều lời đá thêm vài cú nữa có đỡ tức, cái con người mặt dày này, ai biết được lỡ đâu Right lại "nằm trên" thì sao?

Đời người ai lườn trước được chuyện =)

Right: ngậm mồm lại!

Zett: dạ vợ đừng đánh anh

Right: vợ!?

Ta vợ người hồi nào??

Sẵn ta tuyên bố luôn ta với ngươi mà có yêu nhau thì ta cũng nằm trên ok?

Zett: ai biết được

Right: còn nói!?

Zett: à ko ko, anh..à ko phải "em" ko có ý đó haha

Right: hừ, biết vậy thì tốt đó

Các cụ có câu đội vợ lên đầu là sống lâu trăm tuổi hắn cũng chẳng dám nói thêm câu nào mắc công mất mạng =)

Right: giờ làm sao để đưa Senso về với tương lai đây này!

Zett: thì đi tìm cái lỗ hỏng thời gian đó

Right: vậy ngươi biết nó ở đâu ko?

Zett: vợ..à ko "chồng" à ta biết nó ở đâu thì ta đã đưa Senso về lâu rồi

Right: thế thì đi tìm, mà đừng có gọi ta là "chồng" ta với ngươi quan hệ hiện tại là kẻ thù

Nói rồi cậu trừng mắt nhìn hắn như đang cảnh cáo còn hắn lại cảm thấy cậu dễ thương y như mèo con quả thật khi yêu chả ai bình thường

Zett: thế chúng ta đi nhé?

Zett: "ko sao vợ là nhất"

Right: ừ

Senso từ đâu chạy đến ôm lấy đôi chân của cậu nũng nịu đòi đi theo thì ra cậu nhóc đã đứng ngoài cửa nghe ngóng rồi chỉ chờ giây phút này

Senso: mama cho con đi chung với

Senso mở to đôi mắt long lanh tràn ngập vì sao thỉnh cầu Right cho đi chung cậu nhìn đôi mắt đáng thương đó lại ko kìm lòng được bế cậu nhóc lên thở dài đồng ý

Right: ta mệt nhóc thật đấy

Senso: mama là nhất :33

Rigth: /nhéo nhẹ mũi cậu nhóc/ chỉ biết nịnh và mè nheo là giỏi

Senso: đau Senso /xoa mũi/

Nhìn cảnh mẹ con mến thương này mà trong lòng hắn cảm thấy ấm áp, đây chính là điều hắn muốn trong tương lai cậu thật sự là vợ của hắn, hắn thật sự là chồng của cậu cả hai có 1 cậu con trai hạnh phúc mà ở bên nhau, Zett đi lại hắn choàng tay qua vai cậu nở nụ cười dịu dàng chưa từng có nói

Zett: được rồi chúng ta đi tìm lỗ hỏng ko gian nhé?

Right: ừm

Senso: dạaaaa

Right trong lòng nhẹ hơn hẳn chẳng biết tại sao cậu lại muốn như thế này mãi...hả ý của cậu là cưới hắn làm chồng á =)

Zett: được rồi!!

Chúng ta đi thôi!!

Bỗng từ đâu 1 đoàn tàu chạy qua đưa cậu và Senso lên tàu thì ra đó là đoàn tàu chuyên dụng của hoàng đế, Senso vui vẻ nhìn ra ngoài ko khép được miệng mà cười tiếng cười khúc khích làm cậu và hắn bất giác nở ra nụ cười

Senso: mama papa ơi nơi đây khác tương lai quá!!

Cậu nhóc nói với giọng tràn đầy phấn khích, Right dùng tay búng lên chiếc tráng nhỏ nói

Right: 20 năm mà con làm như 2 năm ko bằng

Senso: a..đau Senso

Nói rồi cậu nhóc lại giỡ trò nũng nịu, Right bất lực lại giỗ Senso Zett thì quá ngán với chiêu trò này đôi mắt chứa đầy sự khinh bỉ với thằng con trai, Senso lại nhìn với ánh mắt nói lên 1 câu "có được mama ôm thế bao giờ chưa há há" hắn thì cay cú nhưng chỉ nhịn, ko dám làm bừa sợ vợ của hắn giận

Right: hay nhỉ?

Sao ko khóc nữa đi?

Senso: mama con biết người thương con nhất mà /nhào vào lòng Right/

Right: chỉ được cái miệng dẻo thôi /ôm Senso/

Senso: hehe

Hắn giờ đây muốn cắt cái bầu ko khí này lắm rồi, từ lúc lên đây đến giờ hắn như cái bóng đèn lấp lánh mà bắn yêu quý chẳng thèm liếc nhìn hắn 1 cái

Zett: Right à

Right: nói

Tuy lên tiếng nhưng mắt vẫn dán vào thằng con trai cuti

Zett: em chả thèm nhìn ta 1 cái 🙁

Right: ngươi bao nhiêu tuổi rồi?

Zett: chắc tầm bốn mấy rồi

Right: tần tuổi đó rồi mà còn ghen với 1 đứa con nít?

Zett kiểu ta ko chịu đâu ko chịu đâu, Senso 1 bên ngồi cười vào mặt ông bố mình "há há dừa ghê =))"
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 20: Senso trở về?


Chẳng mất chốc Zett đã thấy điều khác thường nhìn từ trên cao một 'vật thể' màu đen kéo dài trên ko trung, Zett tức tốc cho dừng đoàn tàu lại nhìn hai mẹ con ấu yếm mà ho khan

Zett: khụ khụ!

Right: sao thế?

Bệnh à

Zett:....em đang quan tâm ta hả Right!!

Right: 🥰 có cái con khỉ

Zett: /thất vọng/ đã tìm thấy rồi, rất giống với lỗ hỏng thời gian

Right: ồ thấy rồi à xuống thôi

Nói rồi cậu tính ôm Senso nhảy xuống làm hắn lẫn cậu nhóc sợ chết khiếp

Zett: Right Right!

Em tính nhảy xuống thật hả!?

Right: chứ sao?

Senso: mama con sợ /rơm rớm nước mắt/

Hiện tại toa tàu cách mặt đất rất xa nhìn cái lỗ hỏng ko gian bé xíu nhưng thật chất nó rất to

Zett: ta có thể cho đoàn tàu chạy xuống mà

Nói rồi hắn cho đoàn tàu di chuyển xuống, trước mặt họ là lỗ hỏng ko gian vô cùng to nó bị nức toạt ra ngay trên cách mặt đất hơi cao

Right: ồ..lần đầu thấy vết nức thời gian đó!

Zett: ừm

Senso: vậy là con phải trở về sao ạ?

Right: đương nhiên đã tìm thấy lỗ hỏng rồi nhóc phải trở về chứ?

Senso: nhưng con ko muốn về đâuu huhuhu

Nói rồi cậu nhóc khóc lớn lần này Right ko giỗ dành như trước nữa mà nghiêm túc nói, "ko khóc!

Nghe lời ta đi về nơi nhóc thuộc về, dù gì ta với nhóc cũng là mẹ con như nào mà chả gặp mặt", Right 1 phần trách móc 1 phần thừa nhận trong tương lai ko xa sẽ cưới Zett khiến hắn cười toe toét, Senso khi nói như thể chỉ ngậm ngùi đồng ý khi đi cũng ko quên thơm má Right 1 cái, Right vui vẻ vẫy tay tạm biệt Senso cậu bé cười rồi cũng đi vào vết nức thời gian, vừa nãy còn vui vẻ chào tạm biệt Senso lại quay qua nhìn hắn với ánh mắt sắc lạnh nói

Right: về, ta ko rảnh ở lại đây đâu

Zett: thôi mà lấp lánh

Vừa nói xong hắn liền đi đến bên cậu tay vòng qua eo, phà hơi nóng từ miệng vào tai cậu khiến mặt cậu đỏ tía tai

Right: nè làm gì vậy tên khốn này /vùng ra/

Cậu vùng vãy muốn thoát khỏi vòng tay đang ôm chính mình cứng ngắt càng vùng vãy hắn càng siết chặc hơn thơm lên má cậu 1 cái

Right: Á TÊN KHỐN NÀYYYY

Zett: /thả Right ra, dơ hai tay lên cao lùi lại/ hehehe

Right hận ko thể đánh chết hắn, đánh chết hắn rồi ai đưa cậu về?

Right: tên khốn mau đưa ta về nhanh lên

Zett: hai hai

Hắn gật đầu thế là nguyên đám kéo tới lâu đài, mặt cậu chẳng khác gì con cá trê cất tiếng hỏi

Right: đưa ta đến đây làm gì?

Zett: 3 hôm nữa là đám cưới của Gritta và Schwarz, Gritta rất muốn em tham gia lễ cưới của cô ấy em có thể tham gia ko?

Right: vậy thì đưa ta về đi 3 hôm nữa ta tới tham gia

Zett: nhưng mà gặp em khó lắm bạn em làm gì cho ta mang em đi

Right ngẫm nghĩ nói cũng phải nhớ lại thái độ của họ kiên quyết ko cho cậu đi, suy nghĩ 1 hồi quyết định ở lại

Right: được ta ở lại

Zett: ừm vậy thì tốt

Tuy bên ngoài bình tĩnh nhưng bên trong đang mở hội vui vẻ mà tung tăng

Right: thế ta ở đâu?

Zett: ở chung với ta

Right: ko

Zett: hết phòng rồi

Right: cái lâu đài bự tổ chảng thế mà ko dư cái phòng nào!?

Nói ai tin!

Zett: thật sự là hết phòng rồi em xem xem thuộc hạ của ta nhiều như vậy phải ở ghép mới đủ phòng chẳng lẻ muốn ở chung với những tên đó!?

Right: chỉ giỏi biện minh

Zett: phòng ta lớn lắm em khỏi lo

Right: hừ!

Ta mõi chân rồi có chỗ nào ngồi ko

Zett: ngồi lên đùi ta này

/chát/

Tiếng tát oanh liệt xé tan mọi màng đêm

Zett: ui da /xoa mặt/

Right: ta hỏi lại ta ngồi đâu?

Zett: /"ấm ức"/ em thấy hai cái ghế trên đó ko (ý chỉ ngai vàng của hắn và 1 cái đặt kế bên)

Right: ừ thấy

Zett: em ngồi cái ghế kế bên đi, bộ sofa đang hư rồi mấy nay ko sửa vì bận khá nhiều việc em lên trển ngồi đỡ đi

Right: ừm...cảm ơn /bước lên ghế ngồi/

Nói thật luôn nhá mọi người cái kế chính giữa là của hắn cũng chính là cái ghế của hoàng đế, còn cái ghế kế bên là của hoàng hậu ÷)
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 21: chx gì đã có hoàng hậu 🙂


Lưu ý: Có yếu tố 14+ =)

_______________

Right ngồi trên chiếc ngai vàng kế bên Zett mắt gần như khép lại, chắc là buồn ngủ rồi, dùng tay chống gương mặt nhỏ, khép mí, Zett cũng thấy nhưng im lặng cố tình gọi nguyên đám tới cho họ thấy rằng Right mới chính là hoàng hậu

Nero: thưa điện hạ...ủa?

Zett: Gì? có bất mãn gì sao

Nero: thần..thần ko dám

Zett: chắc cũng thấy những gì nên thấy rồi ha?

Giờ thì cút đi

Nero: à vâng thần xin cáo lui /biến mất/

Giờ phút này hắn mới đi đến bên Right nhấc bổng cậu lên vui vẻ ngâm nga 1 ca khúc, bế cậu đi về hướng phòng hắn, vào phòng hắn nhẹ nhàng đặc cậu xuống để cậu ngay ngắn trên chiếc giường mềm mại, hắn cuối xuống thơm lên hõm cổ cậu hương thơm ấy khiến hắn ngất ngây si mê mà tham lam hít lấy, nhìn hắn chẳng khác gì một tên biến thái ko hơn ko kém, Right lại có cái tật chẳng thể bỏ đó là một khi đã ngủ thì như chết trừ khi có tiếng động nào quá lớn hay tự tỉnh dậy.

Hắn cũng biết cho nên mới dám làm thế, thật may vợ của hắn dễ chứ ko thôi hắn đã bị đấm sml rồi.

Hít thôi thì tôi cũng đéo nói gì đằng này lại dùng tay sờ mó lung tung, những ngón tay lướt trên người cậu như phím đàn, mở từng cúc áo, khi ngủ cậu có giác lạ lạ chỉ rên nhẹ lên vài tiếng sống chết ko chịu mở mắt mở rồi là hết hồn🙂 hắn vẫn ko chịu dừng lại hành động của mình chẳng mấy chốc đã cởi áo cậu ra, gương mặt nở ra nụ cười mất nhân tính, đưa mặt xuống hôn nhẹ kế bên nhũ hoa rồi lại hôn nhẹ lên đôi môi cậu, hắn cũng nhận thấy hành vi mất nhân tính của mình liền dừng lại, hên là còn kìm được mặc áo cho cậu rồi đỏ mặt chạy ra ngoài.

- Bên tàu cầu vòng

Mio: thật sự Right bên đó sẽ tốt chứ?

Hikari: cậu cứ bình tĩnh, hắn có vẻ rất thích Right sẽ chẳng sao đâu

Kagura: làm sao mà chắc chắn được chứ!!

Right mình cưng như trứng vậy mà lại giao cho tên khốn đó lỡ hắn làm trò gì ko đúng với Right rồi sao!?

Đúng rồi á chị =))

Tokatti: bình tĩnh đã Kagura, cậu ấy là con trai thì làm được gì chứ....

Kagura: ai biết được, chẳng phải hắn rất thích Right sao còn lấp lánh này lấp lánh nọ, hoàng hậu với chả hoàng thơ, thấy mà ghét, còn xưng ta-em nữa chứ!!

Mio:...mình thấy tên đó thật sự thích Right đấy!

Wagon: các em bình tĩnh đã nhất là Kagura đừng quá kích động

Kagura: vâng...

Hikari: ko sao đâu trong tương lai tên đó và Right còn kết hôn với nhau sinh ra nhóc Senso còn gì?

Kagura: ừ nhỉ?

Nhưng mà mình vẫn lo nếu như Right và tên đó thích nhau thật tại sao 20 năm sau mới có Senso

Hikari: cũng có thể là lúc đó chưa phân hóa giới tính

Mio: mình rất nghi về cái phân hóa đó!

Tự nhiên lại lại phân hóa như thế thật lạ!

Tokatti: mình nghe nhóc Senso nói phân hóa thành 3 loại thì phải

Hikari: alpha omega và beta

Mio: nhóc ấy còn nói gì về cái đó ko nhỉ mình nghe Righ và Zett kết hôn rồi có Senso là mình ngất luôn rồi

Hikari: nhóc đó giải thích về 3 giới tính đó thì phải

Kagura: mình nhớ sơ sơ thì Senso nói là omega thì được alpha bảo vệ vì bản thân của omega yếu còn alpha thì mạnh

Tokatti: nhóc ấy còn nói omega dễ mang thai hơn beta

Kagura: ko biết lúc đó mình là alpha hay beta nhỉ

Mio: sao lại ko có omega?

Kagura: bởi vì mình chắc chắn mình ko nằm dưới haha

Hikari: Right nằm dưới chắc rồi

Tokatti: điều đó là đương nhiên nhóc Senso gọi Right là mama còn gì

Kagura: mình còn nghe nhóc Senso nói Zett là alpha trội đấy

Hikari: alpha trội sao?

Alpha trội chắc là chỉ những alpha mạnh hơn alpha thường nhỉ?

Tokatti: mình cũng nghĩ thế mình mong trong tương lai mình là một alpha trội!!

Hikari: trội bằng cái tính nhút nhát lưỡng lự đó hả?

Tokatti: tớ ko có nhút nhát!!

Cả nhóm luyên thuyên ko ngừng về chuyện trong tương lai.

Ai cũng nghĩ rằng trong tương lai mình là một alpha trội nhưng sự thật thường phũ phàng lắm haha.

________________

Trong chap "Otp" hầu như ai cũng chọn đam/bách nên mình sẵn tiện hỏi luôn là ai trên ai dưới đây =).

Mình tính là

Mio: trên Kagura: dưới

Hikari: trên Tokatti: dưới

Đồng ý thì nói nhaaa nay tớ đăng sớm mai đi học rùi bai 👋
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
thông báo


Mọi người ơi!

Mình đã thi xong rồi nhưng hiệu trưởng lại nói phải học lại từ đầu, hôm nay tớ tưởng là 1 ngày tuyệt vời ai dè chép bài gãy tay, tuy thi rồi nhưng mình vẫn phải học bài và làm bài như lúc chưa thi hôm nay tui mệt khinh khủng.

Tớ viết chap này để thông báo rằng tớ sẽ ngừng viết truyện trong 1 khoản thời gian thay vào đó mình sẽ làm 1 truyện khác :>> mình đã tính toán hết rồi truyện chính sẽ kết thúc vào chap 32 trừ mấy cái thông báo hay xin ý kiến nha bai 👋

Bái bai =))
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 22: ở cùng hoàng đế?


Right ngủ liên tục 4 tiếng đồng hồ, Zett chẳng hiểu kiểu gì lại lo lắng vào phòng nằm kế bên ôm Right vào lòng thủ thỉ

Zett: lấp lánh em ngủ lâu vậy?

Right mở ngủ đôi môi nhấp mấy nói

Right: em buồn ngủ..

Zett:..."dễ thương quáaaaaaaaaa"

Zett thầm nghĩ trong lòng lấp lánh của hắn dễ thương xỉu, thế là hắn tranh thủ thời cơ dùng máy ghi âm hỏi Right

Zett: Right em làm vợ ta nhé?

Right: um..ừm

Zett vui như được mùa hí hửng nói tiếp

Zett: em có chắc không? tỉnh rồi là không cãi nhé

Right đang mớ ngủ ôm hắn mè nheo nói

Right: chắc chắn..ngủ đi

Nụ cười hắn nguy hiểm tắt đi ghi âm giọng nghe mắc ói mà nói

Zett: Ngủ nào vợ yêu 💕

Right: um

Cậu ôm hắn mà cứ ngỡ như cậu đang ôm một tên mà phải nói sao ta?

Biến thái đê tiện khốn nạn

Và thế là hắn và cậu ôm nhau ngủ cả tiếng đồng hồ, vì ngủ quá lâu cậu giật mình tỉnh dậy thấy mình ôm Zett cứng nhắc liền hốt hoảng mà buông tay ngồi dậy, Zett cũng bị đánh thức mở mắt ra liền hỏi

Zett: vợ thức rồi à

Right: vợ cái đầu ngươi!!

Zett nở ra nụ cười nham hiểm nói

Zett: em đã đồng ý làm vợ ta rồi

Right: ta đồng ý hồi nào!?

Zett: nếu ta có bằng chứng em đồng ý em phải làm vợ ta

Right suy nghĩ lục lại kí ức quả thật chẳng có giây phút nào cậu nói làm vợ hắn, thế là cậu mạnh dạng đồng ý hắn cười vui vẻ rồi bật ghi âm lên

Right bất ngờ tới ngơ ngác WTF!! mình hứa hồi nào vậy trời?

Right: ko, ko cái này ko tính!!

Zett: nhưng em đã đồng ý rồi mà, chiến binh hỏa xa đỏ lại nuốt lời sao?

Right chột dạ quay đầu sang chỗ khác ánh mắt né tránh ko muốn thừa nhận sự thật đành nói

Right: ờm thì....cái này bỏ qua đi ha

Zett: đâu dễ dậy?

Zett: em chỉ cần hôn ta 1 cái coi như nãy giờ chúng ta chưa nói gì

Right suy nghĩ, cậu ko phải là 1 người nuốt lời bất lực hỏi

Right: hôn chỗ nào

Zett vui vẻ chị vào môi của bản thân, mỏ Right giật giật quát

Right: hôn má!

Zett: ko chịu, hôn môi mới chịu

Right: ko, má

Zett: em là người ra giá hay ta là người ra giá!

Right im lặng chả biết nói gì thêm, Cái con người lì lợm này!!

Zett: hôn môi

Right: bà mẹ

Zett: um!!

Vừa chửi xong cậu lao lại hôn lên môi Zett 1 cái khiến hắn chẳng kiệp trở tay trở chân

Right: ok xong

Right như một tổng tài bá đạo, lau nhẹ môi của bản thân, Zett chỉ ngơ ngác mà nhìn môi còn vương lại chút vị ngọt nhè nhẹ

Right: ta đi tìm Gritta đây

Nói rồi cậu bước đi để lại Zett ngớ người hắn chẳng thể ngờ được, 1 người như chú thỏ con như Right lại hôn 1 cách mạnh bạo như vậy khiến hắn dường như chết đứng, hồi sao mới phản ứng lại chạy vội ra ngoài tìm cậu

Zett: khoan..khoan đã RIGHT!!

Right: Gritta đâu rồi ta?

Morc: tên hỏa xa đỏ ngươi tìm gì vậy?

Right: bà là...

Morc: ta là bá tướng Mocr, cũng có thể coi là mẹ nuôi của Zett

Right: ồ..ta tên Right

Morc: ta biết mà cháu dâu

Right: hả?

Cháu dâu??

Morc: ko phải trong tương lai ngươi và Zett kết hôn với nhau sao?

Còn sinh ra Senso nữa

Right: ha.ha tôi ko biết

Thế là Morc và Right nói chuyện với nhau, cả hai nói chuyện khá hợp ý Morc cũng bắt đầu thích đứa cháu dâu này, khen Right hết lời Right cũng nói mục đích của mình là tìm Gritta thế là Morc nhiệt tình dẫn cậu đi gặp Gritta hiện tại Gritta đang thử váy cưới Noir rất vừa ý với đứa con gái này của mình, khi thấy Gritta Right hớn hở chạy lại chào hỏi

Right: Gritta ơi

Trước đó Gritta và Right quen nhau vì thấy Gritta ko có ác ý nên cậu và cô nói chuyện với nhau và từ đó kết thân, mấy nay ít gặp lại cô nên cậu khá lo lắng thì ra là chuẩn bị lễ cưới

Gritta: Right!?

Noir: tên hỏa xa đỏ chết tiệt?

Morc: Noir chú ý ngôn từ đó là hoàng hậu tương lai đó

Noir xỉu ngang bà dell ngờ được luôn í!

Gritta: mẹ, mẹ ơi

Gritta lo lắng vội gọi bà dậy

Schwarz: ko cần phải lo cho mẹ đâu, bà ấy ngất xỉu nhiều rồi chắc là bất ngờ thôi

Schwars nói xong nắm lấy bàn tay của cô

Right: hai người tình cảm quá đóoo

Gritta ngại ngùng mà chẳng biết nói gì thêm mặt cô đỏ lên như quả cà chua chín

Right: tôi tới đây để hỏi thăm, tôi được Zett mời tham dự đám cưới của cô

Gritta: tôi rất vui nếu cậu tham gia Right

Right: hehe tôi chắc chắn sẽ tham gia cô chọn váy cưới chưa?

Gritta: tôi chọn rồi

Ở 1 nơi nào đó

Zett: RIGHT ƠIIIII

__________________

Chán quá nên làm luôn chap tiếp theo bai 👋
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 23: ngày cưới


Chẳng mấy chốc cũng đã tới ngày cưới của Gritta, trong khoản thời gian đó Right đã gặp các bạn của mình và mọi thứ đều ổn cậu cũng bốc phét rằng Senso đang ngủ ko đi được chứ họ mà biết Senso về lại tương lai rồi là ép cậu đi về ngay, cậu cũng giúp Gritta sửa soạn đồ, cùng với con mắt thẩm mĩ chuẩn quốc tế cậu đang đã trang trí thêm làm cho lễ cưới đẹp và lấp lánh hơn ban đầu nhiều.

Hiện tại cậu đang đứng ở sảnh cưới, các quái vật hắc ám cũng đã quen với hình ảnh của cậu nhiệt tình nói chuyện, Right tự hào khoe thành quả

Right: thấy sao bá tướng Morc, có phải là đẹp hơn ko?

Morc: cháu dâu ta đúng là giỏi quá!

Right: ha.ha

Zett: /ôm cậu/

Right: làm gì thế?

Sau khoản thời gian ở chung Zett cứ ôm cậu mãi, 1 ngày ôm cũng hơn 20 lần làm cậu quen cả rồi cũng chẳng trách móc hay vùng vẫy chỉ để yên cho hắn ôm

Zett: ta nhớ em chết đi được

Right: ????

Right: mới gặp nhau 2' trước còn gì?

Zett: ta vẫn nhớ em cơ /ôm cậu chặt hơn/

Right: đau..Zett

Zett: /vội buôn/ em có sao ko!?

Ta xin lỗi!

Right: ta ko sao /xoa bụng/

Cậu xạo đấy!

Bị ôm quài cũng khó chịu đành nói đau thế thôi, Morc đứng ở ngoài nhìn thầm trách Zett làm đau cháu dâu bà bước lại đánh Zett 1 cái

Morc: nhẹ thôi làm đau cháu dâu ta!!

Zett: /chấm hỏi/

Morc: Right con có sao ko? /chạy lại hỏi han/

Right: ko sao ạ

Zett nhiều chấm hỏi từ khi nào mà Right lấp lánh của hắn lại thân với bà này vậy?

Right: thôi được rồi, lễ cưới cũng sắp bắt đầu chúng ta đi thôi

Morc: ừm đi nào cháu dâu chúng ta đi qua bên đó nhé

Nói rồi Morc dẫn Right đi mất chỉ để lại Zett chấm hỏi nhiều chút, Right nói vọng lại "Zett anh làm người dẫn đấy" cuối cùng cậu cũng đã thay đổi xưng hô khiến hắn vui như nở hoa ngày ngày được bên cậu là 1 hạnh phúc đối với hắn, chẳng còn cái bộ dạng nghiêm nghị của một đế vương hay hoàng đế, hắn chỉ đơn giản là hắn, trong lòng chỉ âm thầm hướng tới ánh sáng nhưng số phận sinh ra lại là hoàng đế bóng tối, cái danh này khiến hắn dường như bị mắc kẹt trong chính bản thân mình, cũng thật may đã có 1 ánh sáng làm hắn thoát khỏi cái rào cản đó.

Hồi sao cũng đã tới nghi lễ hắn đứng trên mục phát biểu vài lời rồi cánh cửa được mở ra, Gritta bước vào cùng bộ váy dài trắng xóa Schwarz đứng trên mục trong lòng hạnh phúc tràn ngập, và tiếp đó là 1 số nghi lễ như cắt bánh kem, tuyên hệ,...cuối cùng là phần phát biểu vì chờ quá lâu nên Right đã ngủ quên Zett với chức vụ là người dẫn đám cưới cũng chỉ đành nhìn Right ngủ, trước đó cậu đã dặn kĩ càng hắn rằng cho dù cậu có sao cũng ko được bỏ dỡ đám cưới còn ko cậu sẽ ko bao giờ gặp mặt hắn, hắn cũng biết tính cậu nói được làm được đành nghe theo, tuy miệng vẫn nói nhưng mắt cứ dán vào cậu thiếu niên say giấc, Gritta cũng thấy vậy kêu Zett xuống canh vợ còn lại để mình lo là được nghe xong hắn gật đầu lật đật chạy xuống xoa chiếc đầu đang dựa vào thành ghế bế cậu lên, tính đưa cậu về phòng nhưng lại nghe cậu lí nhí nói "ko muốn về..muốn ở đây" hắn bất lực đặt cậu lên dùi mình, ôm trong lòng vỗ về, cậu cũng rất ngoan nằm trong lòng hắn say giấc nồng, lễ cưới cũng dần đi đến hồi kết Gritta và Schwarz lại hỏi thăm, chỉ là làm nhiều việc quá nên mệt tính chợp mắt tí ai dè ngủ quên luôn, Morc biết cháu dâu của mình thích ăn bánh ngọt bê cả khay bánh bự tổ chảng, mang về lại thấy cháu dâu mình cưng chiều mệt mõi nằm ngủ, trong lòng dân lên cảm xúc thương xót

Morc: hazzi cháu dâu ta chắc mệt rồi Zett mau đưa cháu dâu ta về đi

Vừa dứt câu cậu liền hiu hiu mở mắt hỏi

Right: sao mọi người lại ở đây vậy..Gritta?

Gritta: lễ cưới xong rồi Right

Right: /bật đầu ngồi dậy/ xong rồi á!?

Zett: em ngủ quên mất

Right: ờ đúng rồi ha ta ngủ quên mất tiêu....hả..

Thấy cái gì đó sai sai cậu ngồi lên đùi hắn hả!?
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 24: trở về chiến đội


Từ ngày mà Right ở đây mọi người bắt đầu ko coi hắn là hoàng đế nữa, rén thì rén thật đấy nhưng đến cả hoàng đế cũng sợ Right thì cái chức hoàng đế này có cho vui, mọi người nghe theo Right còn nhiều hơn nghe theo Zett, Zett gọi thì chỉ có vài ba người nghe còn Right cất tiếng 1 cái là đừng nói bọn quái vật bóng tối tầm thường có cả những người chức cao cũng tới hỏi thăm, Zett bực thì bực đấy nhưng cũng âm thầm nhịn xuống Right như vậy mới xứng đáng làm hoàng hậu chứ!

Ngày vui cũng chẳng được bao lâu bốc phét nhiều quá nó nghi cậu phải trở về chiến đội hỏa xa của mình ai cũng không nở đến chính cậu cũng chẳng nở rời xa nơi này, thật sự nơi này chẳng biết từ khi nào đã trở thành niềm vui vốn có của cậu, trong đầu cậu bỗng xuất hiện hai sự lựa chọn mà 2 sự lựa chọn đó lại làm khó cậu

1: trở thành hoàng hậu và sống ở nơi này

2: quay lại chiến đội hỏa xa và tiếp tục trở thành kẻ thù của nhau

Cậu đã suy nghĩ rất lâu nó khiến cậu rối như tơ vò, đành nhờ sự cứu giúp của mọi người, ai cũng thương và hiểu cho cậu, Morc đưa ra kiến nghị giải quyết vấn đề

Morc: bề mặt chúng ta là kẻ thù tối đến con lại qua đây được ko cháu dâu?

Noir: ý kiến ko tệ, bá tướng

Nero: thấy vậy cũng được, các ngày nghĩ lễ trên trần gian ngươi cũng có thể đến đây chơi

Morc: thế mà làm như ghét cháu dâu ta lắm, toàn ngụy biện 😒

Nero + Noir: ta ko có ngụy biện!!

Tuy lời nói có chút ko ưa Right nhưng trong lòng đã sớm coi cậu như người trong nhà tính đến nay cậu ở trong lâu đài bóng tối cũng được gần 1 tuần cứ ngỡ cậu sẽ bị nhiễm 1 lượng bóng tối nào ngờ lại ngày càng lấp lánh, ngày Right trở về tất cả mọi người đều tạm biệt biết là sẽ gặp nhau nhưng ko phải trong tình huống bây giờ, cậu vui vẻ nở nụ cười chào tạm biệt mọi người còn hứa sẽ mua nhiều quà, Zett cũng ủ rủ nhìn lấp lánh sắp rời đi Right thấy thế bất lực mà bước tới nói 1 câu ngọt ngào kèm theo hành động khiến hắn rụng con mợ nó tim

Right: Zett em đi đây đừng buồn /hôn trán hắn/

Zett: /ngơ/

Noir + Morc: Áaaaaaaa hôn kìa!!

Hắn trực tiếp ngơ ngác như con nai răm lắm mà làm như mình ngây thơ =).

Đến khi Right được Morc đưa về Rinbowline hắn mới giựt mình suỵt tĩnh

Zett: ủa lấp lánh đâu?

Right đâu?

Noir: điện hạ, lấp lánh về rồi!

Zett: sao ko nói cho ta biết!

Noir: thần đã gọi rất nhiều lần mà điện hạ cứ ngơ ra =)

Zett: /quê quá vào trong luôn/ ta sẽ đón Right tới chơi vào tháng sau

Noir: vâng ạ /vui vẻ/

___________________________

Tới đây thôi nhé tớ làm biếng quá hôm qua bị ngộ độc thực phẩm nghĩ hết cả hôm và sáng ngày hôm nay, lại còn chỉ ăn đc cháo trắng và uống nước lọc làm tớ muốn xỉu, giờ thì cuối đầu xuống là đau dữ dội còn bị sốt cao huhu T-T nhớ cmt an ủi tớ nha :'3
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 25: biến..biến mất!?


Giờ đây Right đã về tàu cầu vòng, cuộc sống trở lại vòng xoay vốn có, một buổi sáng vui vẻ của các chiến binh hỏa xa khi đang ăn trưởng tàu hốt hoảng chạy vào mặt lắm tấm những giọt mồ hôi sợ hãi

Trưởng tàu: ko hay rồi!!

Tokatti: có chuyện gì vậy!

Có quái vật bóng tối xuất hiện sao!?

Trưởng tàu: ko ko bóng tối, bóng tối đã triệt để biến mất

Right: /rớt cả thìa/ biến..biến mất!?

Right hoàn toàn sửng sốt, cậu ngạc nhiên đến rơi vào vòng xoáy của chính bản thân, rõ ràng binh đoàn bóng tối vẫn còn hoạt động bình thường ngày hôm qua còn vui vẻ tạm biệt cậu kí ức rõ mồn một như mới xảy ra giờ đây lại triệt để biến mất, cậu kích động như phát điên chạy lại nắm lấy đôi vai của trưởng tàu hét lớn hỏi, bộ dạng ấy khiến các bạn nhỏ của cậu hoang mang

Hikari: cậu bình tĩnh lại đi Right /đi lại giữa cậu/

Right: ko! /vùng ra/ ko thể nào sao có thể được, sẽ ko bao giờ có chuyện đó!!

Nói rồi Right chạy đi để lại mọi người trong lòng dâng lên vẻ hoảng sợ

Mio: Right..sao vậy?

Hikari: /im lặng/

Cậu điên cuồng chạy, mưa cũng rơi những giọt nặng nề, cậu ko thể tin được sao thế?

Sao lại thế?

Sao cậu lại lo lắng?

Sao lại ko chấp nhận?

Cậu cũng ko biết chỉ là nó quá đường đột, sao cậu lại buồn?

Sao lại khóc?

Nước mắt rơi lã chã trong cơn mưa nặng hạt, cậu ko kìm được những giọt nước mắt nức nở mà khóc, chẳng biết từ lúc nào cậu đã xem mọi người trong binh đoàn bóng tối đó là người thân, đặc biệt là Zett hắn mang lại cho cậu sự ấm áp, sự nuông chiều, sự yêu thương, mang lại cảm giác cậu chưa từng có, Morc và Noir đã mang lại cho cậu cảm giác của người nhà của người mẹ cái cảm giác mà cậu nghĩ mình sẽ ko trãi qua 1 lần nữa, trong lòng cậu như đang gào thét, đau xé gan xé ruột chính cậu cũng ko hiểu cảm giác hiện tại của mình chỉ là nó rất đau, đau tới tột cùng, cứ như bị khoét một lỗ trong tim, cậu khóc rất nhiều trong cơn mưa các bạn của cậu đã tìm đến vừa nhìn thấy cậu chỉ kịp hét lên tên của cậu lại thấy cậu gục xuống ngất đi, khi đưa cậu trở về tàu, cậu ko sốt cũng chẳng khó chịu nhưng lại "ngủ" rất lâu đã 3 ngày trôi qua Right vẫn yên tĩnh nằm trên giường đôi chút lại cử động nhưng vẫn nằm im ai nấy cũng lo lắng cho người bạn nhỏ này của mình nhìn cậu nằm trên giường trong lòng ko khỏi chua xót

Mio: nào cậu mới tĩnh Right?

Kagura: cậu đã "ngủ" rất lâu rồi đó!

- Trong mơ

Trong mơ Right cảm thấy như bản thân bị nuốt chửng bởi bóng tối, nơi nay tối đen như mực cho dù cậu chạy bao lâu bao xa cũng chẳng có điểm dừng cậu bất lực gọi lớn tên hắn..sao lại là tên của hắn?

Cậu im lặng giọt lệ chảy xuống từ hóc mắt nhìn đằng trước một cách vô định, sự đùm bọc và hạnh phúc của mọi người mang lại đã làm cậu trở nên yếu đuối cậu chưa từng phải bị ghẻ lạnh, cô đơn nhưng khi chính bản thân trãi qua cảm giác đó mới hiểu rằng nó đau tới mức nào, chẳng biết từ lúc nào cậu lại dựa dẫm vào mọi người trong nhiều chuyện, được chiều chuộng khiến cậu càng ỷ lại vào họ hơn, giờ cậu mới hiểu được, cậu vốn chỉ là một đứa trẻ nhưng trí tưởng tượng to lớn đã biến cậu thành người lớn cảm xúc bây giờ lẫn lộn như dòng biển xiết, giọng nói quen thuộc văng vẵn bên tai là Zett hắn ở ngay sau lưng cậu, cậu muốn rất muốn quay lại ôm chầm lấy thân hình ấm áp đó nhưng cơ thể chẳng duy chuyển được, nước mắt cậu rơi ngày càng nhiều, Zety chỉ im lặng dùng tay che đi đôi mắt đẫm lệ nhỏ nhẹ nói 1 câu "Right đừng khóc" rồi biến mất
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 26: tình cảm?


Sau 5 ngày "ngủ" liên miên Right cuối cùng cũng đã mở mắt, sự mệt mõi bao trùm lấy cậu, cậu khó khăn ngồi dậy nhìn Akira ngủ quên bên cạnh trong lòng lại thấy ấm áp hẳn lên, anh đã ở bên cạnh cậu suốt những ngày "ngủ" tiếng động làm anh giật mình tỉnh giấc nhìn người mà mình mến mộ thức dậy, trong lòng ko khỏi nở hoa

Akira: em tỉnh rồi sao Right /lao lại ôm cậu/

Right: vâng em tỉnh rồi, anh ko cần lo cho em /vỗ về/

Akira: sao lại ko lo cho được em biết em đã ngất được 5 ngày rồi ko?

5 ngày đó làm anh lo lắng chết đi được

Akira kể ra nổi khổ tâm của mình anh xém chút thì khóc ra luôn rồi nhưng hên là vẫn kìm lại được, giọng có chút rục rịch

Right: ko phải lo nữa anh Akira em khỏe rồi /vỗ nhẹ vào lưng anh/

Right vỗ về Akira như một đứa trẻ, Right chỉ cười vì biết Akira anh lo cho cậu đến nhường nào, cả hai cùng nhau đi ra ngoài, vừa thấy Right cả bọn nhau nhau lên hỏi han

Mio: Right cậu có sao ko?

Kagura: có mệt ko?

Tokatti: có đói ko?

Hikari: có thấy khó chịu ko?

Right: mọi người tình tĩnh đã /cười khổ/

Akira: nói quài là Right xỉu ngay tại đây đấy!

Cả nhóm: /cười gượng/

Right: cho mình hỏi...bóng tối..thật sự đã biến mất?

All:...

Mio: đúng vậy..Right nhưng vẫn chưa chắc chắn phải đợ thêm vài tháng nữa mới đảm bảo được

Right: ừm được rồi..

Wagon: chắc em đói rồi nhỉ Right?

Right: vâng em có chút hơi đói

Wagon: đồ ăn đã chuẩn bị xong rồi mọi người cùng nhau ăn đi

Mọi người cùng nhau ngồi vào bàn chả ai nói với ai câu gì, Right thì trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, hiện tại họ đang đi tới 1 thị trấn nhỏ nơi đó có biển giống như thị trấn Subagahama giờ cũng đã chập chờn chiều rồi, tàu cầu vòng cũng đã cập bến nhà ga tiếp theo, ăn xong Right đi xuống tàu những người bạn nhỏ cũng khá lo lắng cho cậu nhưng thấy Akira lắc đầu liền hiểu, Right đi đến bờ biển ánh hoàng hôn chiếu xuống khuôn mặt của cậu, nhìn dòng biển lẵn lặn lại nhìn lên mặt trời chiếu những tia nắng ấm áp lòng Right bỗng cảm thấy hụt hẫn, đau nhói một cách khó hiểu

Right cũng biết rằng bản thân mình đã dành cho Zett một thứ tình cảm đặc biệt nhưng thật khó để chấp nhận những tháng ngày bên cạnh Zett làm trái tim cậu dâng lên nổi hạnh phúc khó tả, lần đầu tiên gặp Senso cậu đã ko khỏi ngạc nhiên cậu nhóc giống Zett tới 95%, cùng lúc biết được rằng Zett và cậu sẽ kết hôn trong tương lai một nổi gì lân lân như hạnh phúc trải trong trái tim nhỏ bé của cậu

Cậu cứ thẫn thờ nhìn ánh mặt trời, trời bắt đầu cũng sụp tối nhưng cậu vẫn cứ ngồi ở đó cậu hiểu rằng mình đã yêu Zett rồi...yêu rất nhiều hắn mang lại cho cậu cảm giác an toàn, cảm giác được bảo vệ yêu thương và chiều chuộng, cho dù cậu có phủ nhận thì điều đó vẫn là sự thật, nước mắt ko tự chủ được mà rơi xuống cùng lúc Akira bước đến cậu vội lau đi nước mắt còn động trên gương mặt nhỏ bé

Akira: sao lại khóc?

Right: ko có...

Akira: nước mắt còn động trên khóe mắt kìa..lại chối

Right:...

Akira: nói với anh, sao em lại khóc?

Right: ko có mà bụi bay vào mắt-...

Akira: là vì Zett và binh đoàn bóng tối biến mất sao?

Right:...ko có

Akira: lại ko có?

Em nói dối tệ quá đó Right..có gì thì kể cho anh nghe

Right: /bất ngờ lao lại ôm anh/ hức hức..Anh Akira ơi..

Akira giật mình khi Right ôm mình vội ôm lại Right vỗ về

Akira: nói anh nghe..

Right: hình như..hình như em yêu Zett rồi hức hức

Akira: /im lặng/

Right: em hức hức..em yêu Zett mất rồi anh Akira ơi hức hức

Akira ko nói gì trong lòng anh bỗng thấy đau vô cùng chỉ im lặng ôm Right vào lòng, anh ko biết nói gì cho đúng cũng chẳng làm gì mới phải, trong lòng anh phức tạp bao nhiêu là suy nghĩ, Right thì vẫn cứ ôm anh mà khóc, khóc nức nở, anh nghĩ cũng chẳng dám nghĩ lại có ngày mình ôm Right và nghe em khóc...."

Right à..anh cũng yêu em"
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 27: quên đi?


" Right à...em đừng quên ta nhé?

"

Đây là lần thứ 20 Right nghe được câu này trong giấc mơ, cậu rất muốn trả lời bản thân mình sẽ ko quên hắn và binh đoàn bóng tối đâu nhưng đến lúc mở miệng ra lại tỉnh giấc hình bóng của hắn khi biến mất khiến cậu cảm thấy nuối tiếc, Right cảm thấy bản thân mình như bị dày vò bởi người mà mình thương, Right chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bản thân mình sẽ quên Zett và binh đoàn bóng tối bởi vì cậu sớm đã coi đó là người nhà, Right với tinh thần mệt mõi ngồi dậy, mỗi lần ngủ và mơ thấy giấc mơ đó tinh thần cậu như bị rút cạn nhưng cậu chưa bao giờ nói chuyện này với ai cũng đã 3 tuần trôi qua từ ngày đó, Right đã gác chuyện đó ra sau đầu tuy cậu vẫn còn rất buồn nhưng cậu ko muốn cảm xúc của mình lại ảnh hưởng đến người khác vậy nên sáng nào cậu cũng cố nở ra nụ cười thường ngày vui vẻ mà ăn sáng vui vẻ mà cười nói, lại 1 ngày mới bắt đầu

Right: chào buổi sáng mọi người

Mio: chào cậu Right

Kagura: Right ơi qua đây ăn sáng nè tớ đã đặc biệt làm món này cho cậu đó!

Right nghe được mùi hương nức mũi hớn hở vui vẻ chạy lại chỗ Kagura

Right: oaaa!

Món này là gì vậy Kagura?

Kagura: /xoa đầu Right/ món này tớ học được trong quyển sách nấu ăn nhưng ko may tên của nó lại bị rách đi rồi, nên tớ ko biết món đó là gì cậu ăn thử coi ngon ko?

Kagura vừa nói xong đã thấy Right ăn từ lúc nào rồi, gương mặt hưởng thụ đầy phấn khích miệng liên tục khen món ăn và Kagura, cô và mọi người vui vẻ, vì muốn Right vui nên cô đã tốn bao nhiêu là sức và chất xám công thức của nó chẳng hề nêu rõ cứ nói là cho một ít cho một chút cô khá là lây hoay khó khăn lắm mới làm được nhìn cậu hài lòng mà thưởng thức cô cũng vui lay

Kagura: ăn nhiều cho cao lên nhé những tháng ngày ăn rồi chơi làm cậu lùn đi rồi Right /che miệng cười/

Right: tớ ko có lùn!

Chỉ là cậu cao lên mà thôiii tớ sẽ tập luyện rồi cao hơn cậu cả khúc luôn!

Mọi người: /cười lớn/

Kagura: tớ mong là vậy /cười/

Tokatti: uống sữa vào mới mau lớn được /đặt cốc sữa suống/

Right: tớ cảm ơn, cậu làm như cậu lớn hơn tớ cả chục tuổi ko bằng íii

Tokatti: nhưng tớ cao hơn cậu /nhún vai/

Right triệt để im lặng mấy người này sao cứ thích lâu chiều cao ra so đo vậy nhờ?

Hikari: muốn cao thì chạy bộ cậu nhắm cậu chạy được từ đây đến trạm kế tiếp ko?

Right: thôi thôi mấy trạm cách nhau cả cây số nghe thôi là thấy ớn! /rùng mình/

Mio: như thế sao mà cao lên được chứ?binh đoàn bóng tối đã biến mất rồi chúng ta sớm sẽ về nơi mà chúng ta thuộc về

Right:....

Mio: a..tớ..tớ xin lỗi Right..

Right: ko sao đâu dù gì đây cũng là sự thật nên chấp nhận chúng ta sẽ sớm trở về quê hương của mình /cười/

Mọi người: /nhẹ nhõm/

Akira: em có muốn đi dạo với anh ko Right?

Right: ờm..có anh đợi em ăn xong nhé?

Akira: ừm anh đợi em

Kagura, Mio và Wagon cảm thấy một bầu ko khí màu hường ko hề nhẹ cười thầm với nhau, Hikari và Tokatti thì lại ngồi chung đọc sách lâu lâu còn dựa vào nhau khiến 3 cô nàng gào thét trong lòng, ai da ko ngờ lại có 2 otp trong 1 đoàn tàu nha, à ko 3 mới đúng =))

Right: em ăn xong rồi mình đi thôi anh Akira!

Akira: ừm đi thôi

Nói rồi đoàn tàu dừng lại vẫn còn khá sớm chỉ mới 6h25 sáng cả hai đi trên đường trên tay Right vẫn cầm 2 cây xiên thịt vừa ăn vừa nói chuyện phím với Akira

Akira: nếu binh đoàn bóng tối ko còn nữa em sẽ trở về Subarugahama sao?

Right: đương nhiên nhưng binh đoàn bóng tối biến mất ko có nghĩa là tụi em sẽ tìm thấy quê hương

Akira: ừm nhưng anh rất mong em có thể trở lại nơi đó Right

Right: dạ /ăn xong xiên thịt trong tay/

Akira: /lấy khăn tay lau miệng cho cậu/ ăn mà dính đầy miệng

Right: a..em cảm ơn /hơi ngại/

Akira: sáng sớm nên còn lạnh lắm, em nắm lấy tay anh này

Right: hả??

Akira: /đưa tay nắm lấy tay Right/

Right: ơ...

Akira: em ko thích sao Right /ánh mắt long lanh/

Right thật sự là ko nỡ từ chối đành để đó cho anh nắm lấy chắc cũng ko sao đâu ha?

Đoàn tàu cầu vòng lẵng lặng chạy phía sau hai người 3 cô nàng trong khoan tàu la hét ko dức, Tokatti và Hikari hoang mang nhìn Right và Akira nắm tay nhau trong lòng cũng có dự cảm ko lành

________________________

Xin lỗi mấy bà nha mấy nay tui hơi mệt với lại làm biếng á nên ra chap hơi lâu, bản thảo đã có lâu rồi nhưng tui vẫn để đó =))
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 28: Giám đốc


Cũng đã 2 tháng trôi qua chẳng có 1 chút tinh tức gì hay 1 hoạt động gì của tàu bóng tối vì sự việc quá bất ngờ khiến giám đốc của tàu cầu vồng cũng phải ra mặt

Right: người là giám đốc hả?

Vừa nói cậu vừa chạy lại xem xét, 1 người đàn ông với chiếc đầu thỏ?

Thật là kì lạ, mà...những người làm việc trong tàu cầu vồng ai cũng kì lạ

Tr.

Tàu: nè nè Right đừng có lại gần giám đốc!

Trưởng tàu hét ầm lên, lâu lâu ông mới thấy được giám đốc thế mà lại Right lại nhìn người ông sùng bái một cách kì lạ như vậy, giống như việc thần tượng của mình bị đám anti soi xét vậy, đáng ghét!

Gi.

Đốc: cậu là ToQer số 1?

Right: đúng đúng /gật đầu/

Gi.

Đốc: cậu đã từng sống trong lâu đàu bóng tối?

Right: ờm thì..cũng đúng =)

Giám đốc nghi hoặc, đáng lí ra nếu ở trên tàu bóng tối quá lâu cậu phải bị nhiễm lượng bóng tối nhất định đằng này thì ko những ko nhiễm lại còn lấp lánh kèm thêm trí tưởng tượng nâng cao

Right: nè nè ông đầu thỏ-...

Right chưa nói hết cậu đã bị trưởng tàu đánh cho 1 cái cậu oai oái kêu đau, Kagura thấy vậy xót tận ruộc, ai da Right mà cô thương yêu chả dám quát lớn thế mà lại bị ông trưởng tàu này đánh

Kagura: Right à cậu có sao ko /lo lắng hỏi/

Right: tớ đau quá Kaguraaaa

Trưởng tàu đánh mạnh hơn cô tưởng nhiều Mio cũng thương Right ko kém liền ngồi xuống hỏi han đủ điều Akira chỉ nhìn nhưng trong lòng thương xót vô cùng, Hikari bất lực Tokatti thì lại mắng nhẹ trưởng tàu, chẳng mấy chốc tàu cầu vồng chẳng khác gì nồi cám lợn

Gi.

Đốc: được rồi mọi người trực tự đi

Giám đốc vừa lên tiếng cả đoàn tàu liền im lặng, ông cùng mọi người sâu chuỗi lại sự việc

Gi.

Đốc: 2 tháng qua đi rồi nhưng ko có 1 chút gì về đoàn tàu bóng tối

Mio: nếu sự thật là bóng tối biến mất chúng ta sẽ trở về làm trẻ con sao?

Hikari: cũng ko hẳn

Bỗng nhiên Right lại bật chế độ thần đồng khinh thiên động địa khiến mọi người ngạc nhiên đến há hốc

Right: ko thể nào được vốn dĩ ánh sáng và bóng tối sinh ra để cân bằng sự sống và cái chết, cho dù bóng tối có biến mất trong một khoản thời gian nào đó nó sẽ lại được hồi sinh, cũng giống như ngày và đêm, ko thể nào mà chỉ có mỗi ban ngày vì thế trong tương lai sau này bóng tối sẽ được sinh ra 1 lần nữa khi đó có thể chúng ta đã lớn trí tưởng tượng chắc chắn sẽ tuộc dốc vì công việc và độ tuổi bắt buộc phải tìm ra các ToQer đời tiếp theo

Cậu vừa nói xong cả đoàn tàu như chết lặng....đây có phải là Right mà họ quen biết ko!!!

Right: sao vậy?

Gi.

Đốc: khụ khụ!

Đúng đúng thế!

Mio: a!..ha ha cậu giỏi quá Right

Mọi người đồng loạt khen cậu, cậu cũng thấy hơi kì lạ chẳng lẽ ko phải sao?

Bên cạnh cái tính chỉ biết ăn của cậu cậu lại có thể nắm bắt vấn đề 1 cách nhanh chóng, sử dụng nhưng điều hiển nhiên trong thực tiễn để đưa ra kết luận với lại Right nấu ăn cũng rất ngon nhưng cậu rất lười nấu, đơn giản vì chỉ cần ăn thôi nấu làm gì?

Ko ai nấu thì ra ngoài ăn khi nào tình huống bắt buộc thì tự nấu

Gi.

Đốc: Right nói rất đúng cho nên các cậu cứ ở đây thêm vài tháng nữa chắc chắn rằng bóng tối tạm thời đã biến mất rồi hãy quay về quê hương

Kagura: mình mong quá đi!!

Mio: sắp quay trở lại Subarugahama rồiii

Hikari và Tokatii vui vẻ cười chỉ duy nhất Akira là ko vui vậy là anh sẽ ko gặp được Right sao?

Nghĩ thôi đã thấy trong lòng chống trãi, anh ko muốn bản thân mình rời xa Right đâu, Right cứ như là cầu vồng vậy anh cảm thấy bản thân đã yêu nó như cách mà mình yêu Right, Right cũng chú ý thấy sắc mặt Akira ko tốt liền chạy hỏi thăm

Right: anh sao vậy anh Akira

Akira: vậy là anh sẽ ko gặp được em nữa sao Right?

Right: sao lại ko gặp được chúng ta bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nhau /cười/

Akira: ừm
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Thông báo


Hi mọi người tui xin phép được off ko viết truyện trong 1 khoảng thời gian tới nữa, tình trạng sức khỏe của tui hiện tại đang xuống dốc đó là lí do tui ko viết truyện trong mấy ngày này, nói thiệt thì tui tưởng là vài ngày thì khỏi ai dè ngập viện luôn, đang truyền nước biển =)) chả biết ăn cái khỉ gì mà bị như thế đây là chai nước biển thứ 3 rồi =) bác sĩ khuyên tui là ít xem điện thoại lại cho thư giản đầu óc tí chứ tui nói với bác sĩ là tui hay combatt với mấy bạn mà anti lớp tui ÷) hoi bái bai nha tui khỏe lại thì tui viết tiếp 👋
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 29: Trở về quê hương


Cũng đã 3 tháng trôi qua, chẳng có chút tin tức nào của đoàn tàu bóng tối, Right phiền muộn ngắm ánh trăng từ khung cửa sổ trong lòng canh cánh một nỗi buồn khó tả ngày mai là ngày mà cậu trở về Subarugahama, chẳng biết khi nào mới gặp lại người kia, cậu thở dài, trở lại nơi đã từng là kỉ niệm vui vẻ nhất nhưng giờ đây lòng cậu cứ hoài niệm 1 điều gì đó ở hiện tại, chắc là hắn rồi, ngắm ánh trăng mà lòng không khỏi nghĩ về hắn, bỗng nhiên có một bàng tay đặt lên vai cậu

- Đẹp nhỉ?

À..ra là kẻ đơn phương cậu

Right: à dạ..đúng là rất đẹp

Akira: em buồn điều gì à?

Right: ko..em ko buồn nhưng em lại cứ tiếc về hiện tại

Akira: chẳng phải em sắp trở về Subarugahama rồi sao

Right: nếu em về đồng nghĩa với việc em sẽ quên hết tất cả mọi thứ....

Akira: kể cả hắn?

Right: và anh..

Akira chẳng biết nói gì thêm, trái tim anh nặng triểu, người trong lòng lại sợ quên người đó rồi, cả hai im lặng chẳng nói gì, Right nhìn anh mấp mấy môi tính nói gì đó nhưng lại thôi, Akira thấy thế liền nói

Akira: em đi ngủ đi, sáng mai còn về

Right:...vâng ạ, anh ngủ ngon

Akira: ngủ ngon

- Sáng hôm sau

Mio: anh Akira tụi em đi đây

Tokatti: anh Akira tạm biệt anhhhh

Akira: được rồi mấy đứa đi đi

Kagura: anh phải luôn dõi theo tụi em đấy nhé

Hikari: anh phải nhớ tụi em đấy

Akira: anh biết rồi

Trái ngược với sự chia tay trong hạnh phúc của nhóm bạn, Right lại nhìn Akira với ánh mắt phức tạp, nước mắt thiếu chút chảy ra

Akira: em sao vậy Right

Akira đi lại nhẹ hỏi, tay đưa lên chạm vào khuôn mặt cậu

Right: hức hức..

Right cuối cùng cũng ko kiềm nổi được nước mắt, ôm lấy Akira

Right: hức hức anh phải..nhớ lấy tụi em đấy hức

Akira ngủ vị tạp trần, đau lòng ôm chặc lấy thân ảnh bé nhỏ đang run rẩy trong lòng

Akira: anh hứa...sẽ ko quên tụi em đâu

Right khóc nức nở, sớm biết sẽ có ngày chia tay nhưng tại sao lại đau lòng như thế, khoản khắc hạnh phúc thì thường ngắn ngủi nhưng đối với cậu nhiêu đây là quá đủ rồi, quá đủ cho một cuộc phiêu lưu....
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 30: dừng lại..!?


- Kết thúc rồi

" Ai..ai đang nói vậy..?

"

- Tỉnh dậy đi Right..

" Rốt cuộc là ai đang nói vậy "

- Ta xin lỗi Right, vì ta đã ko ở bên cạnh em, ta hứa 5 năm nữa chúng ta sẽ ở bên cạnh nhau, em chờ ta nhé?

" Này, ngươi đang nói gì thế...đừng..đừng mà, đừng biến mất!

"

- Ta xin lỗi

" Đừng!!!

"

🗣: Right con sao thế!!

RIGHT!

Right: mẹ..mẹ

(Do mình ko biết mẹ Right tên gì nên mình chọn tên khác nhé)

Kano: con sao thế Right?

Con gặp ác mộng sao?

Right: ko..ko ạ

Kano: có chuyện gì thì nói với mẹ nhé?

Right: vâng ạ

Kano: con vscn đi rồi xuống ăn sáng, các bạn của con đang chờ con đấy

Right: vâng

Đã 13 năm trôi qua kể từ khi tạm biệt Akira, chiến đội hỏa xa ngày nào giờ đã trở thành học sinh trung học phổ thông, năm nay cậu và các bạn đã 18 tuổi rồi, cũng đã bước vào lớp 12

Mio: cậu sao thế Right?

Mio cùng những người bạn thuở nhỏ đang ngồi tụ lại 1 cái bàn, mới sáng thôi mà đã thấy Right với cái mặt xanh lè bước xuống

Right: tớ ko sao..

Hikari: lại mơ thấy giấc mơ đó à?

Right:....

Kagura: có chuyện gì thì kể với bọn mình cậu đừng giấu mãi trong lòng nhé?

Right: bất kể chuyện gì các cậu cũng tin tớ đúng ko?

Tokatti: đương nhiên rồi chúng ta là bạn của nhau mà!!

Nhìn những người bạn đang nở nụ cười trong lòng cậu cũng nhẹ hơn

Right: khi nào rảnh tớ sẽ kể, giờ thì đi học thôi

Mio: ừm đi thôiii

Cả bốn cùng nhau đi đến trường, cuộc sống dường như trở lại quỷ đạo của nó

Thầy giáo: e hèm!!

Các em, hiện tại nhà trường đang tổ chức cuộc thi thể thao, các em nào muốn tham gia hãy nói với thầy nhé

Cả lớp xôn xao, ai cũng bàn luận chỉ có mình cậu là đầu óc ở trên mây, chỉ nghĩ về giấc mơ chẳng thể nào tập chung nổi

Thầy giáo: Right

Right:....

Thầy giáo: Right!!

Right:.....

Thầy giáo: SUZUKI RIGHT!!!

Right: hả ơ dạ!?

Thầy giáo: em bị lãng hả, sao thầy kêu ko nghe!

Right: ơ dạ em xin lỗi haha'

Right: thầy kêu em có chuyện gì ạ?

Thầy giáo: em có đi thi thể thao ko?

Right: à dạ em....

🗣: có thầy ơi, Right chắc chắn phải đi

Right: hả

🗣: đúng rồi thầy ơi, Right nhỏ con thế thôi chứ ghê lắm

Thầy giáo: em đã từng thi gì chưa Right?

Right: dạ em...

🗣: bạn ấy đi thi bóng rổ giải nhất đó thầy

Right: hả?

Có luôn hả?

🗣: thôi tớ biết rồi mà cậu khỏi dấu

Right:????

Thầy giáo: ok chốt em Right

Right: ơ dạ..

🗣: hehehehe kiểu này lớp ta thắng chắc Háháháhá

Right bất lực thật sự, ôi trời nãi giờ cậu có nói gì đâu?

Hậu quả của việc có những đứa bạn tài lanh tài lẹt nè chứ đâu, ai bị rồi thì cmt cái nhe
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 31: kể về giấc mơ


Hôm nay là chủ nhật cậu cùng những người bạn trở về căn cứ bí mật

Mio: lâu lắm rồi mới trở về nơi nay đó nha

Kagura: nó vẫn như thế nhỉ?

Tokatii: mát quáaaaa

Hikari: cậu như đồ ngốc vậy đó Tokatti

Tokatti: này nói ai là đồ ngốc hả?

Hikari: nói cậu đó

Mio: hai cậu y như lúc nhỏ vậy đó hahaha

Kagura: hahaha lớn rồi mà vẫn là trẻ con

Nhìn bầu ko khí hòa hợp này, cậu cảm giác như đã từng trãi qua nó rất lâu rồi, chẳng hiểu sao rõ ràng là lần đầu tiên nhưng cậu lại thấy quen thuộc đến khó tả, những cơn gió như đưa cậu vào cơn mê đưa cậu vào những hồi tưởng của giấc mơ

Mio: cậu sao thế Right??

Right: ko có gì đâu haha

Kagura: mà nè cậu đã mơ thấy cái gì thế Right?

Right:...

Tokatti: có chuyện gì thì kể với tụi mình nè cậu đâu cần phải dấu

Right: ừm..ngồi xuống đi tớ kể cho

Mio: ừm

Thế rồi cả đám ngồi xuống bãi có xanh, Right từ từ kể lại mọi chuyện mà mình mơ thấy

Right: tớ chẳng nhớ rõ lắm, tớ thấy rằng chúng ta của hiện tại đang chiến đấu với một đám người mặc áo đen, chúng ta mặc lên người những bộ đồ khá kì lạ nó có nhiều màu khác nhau, tớ màu đỏ Mio màu vàng Tokatti màu xanh dương Hikari màu xanh lá Kagura màu hồng và một người nữa, tớ chẳng nhớ người ấy là ai nhưng tớ luôn miệng gọi người ấy là anh Akira và người ấy mặc lên người 1 bộ đồ màu cam, tớ cảm thấy rằng chúng ta đã đồng hành với nhau rất nhiều, mỗi giấc mơ cứ như mỗi câu chuyện khác nhau, tớ còn mơ thấy một người đàn ông nhưng cố thế nào tớ cũng ko thấy được mặt của người đó nhưng người đó cứ nói là yêu tớ rồi kêu tớ chờ thêm 5 năm nữa, tớ và người ấy sẽ gặp nhau

Mio: tớ chẳng biết nói sao nữa nhưng nó giống như là chúng ta đang giải cứu thế giới khỏi ác ma vậy

Kagura: sao cậu lại nghĩ như thế?

Mio: tại tớ thấy trên tivi có những bộ phim dành cho trẻ con nói về các siêu nhân bảo vệ thế giới...

Và thế là Mio liền kể về bộ phim, Right cũng chăm chú lắng nghe đột nhiên câu kêu lên " Á đúng rồi " làm cả bọn giật mình

Tokatti: trời ơi hú hồn à Right sao thế?

Right: đúng rồi tớ quên 1 chi tiết, tớ mơ thấy nó rất lâu rồi nên tớ quên bén mất

Kagura: nó là gì thế?

Right: nó là 1 đoàn tàu!

Hiakri: tàu hả?

Ý cậu là mấy cái tàu ở nhà ga sao?

Right: đúng đúng, nó có màu như màu áo hồi nãy tớ kể, hình như tớ gọi á là....

Mio: là gì?

Right: ờm..ko nhớ nữa

Tokatti: tớ cứ nghĩ nó là tàu hỏa chứ!

Right: a đúng rồi là hỏa xa!!!

Hikari: hỏa xa?

Right: đúng đúng

Mio: nghe quen quen

Kagura: ừm tớ cũng thấy hơi quen, cứ như là tớ đã từng nói đến từ đó rất nhiều lần vậy

Tokatti: mình cũng thấy hơi quen thuộc 1 tí...

Hikari: tớ nghĩ giấc mơ này ko đơn giản là chỉ mình Right trãi qua rồi đâu, rất có thể chúng ta đã từng trãi qua nó rất nhiều nhưng chính chúng ta lại quên mất

Mio: Hikari nói đúng đấy, giấc mơ mà Right kể càng nghe càng thấy quen thuộc

Right: bỏ qua chuyện này đi, tớ buồn ngủ quáaaaa

Mio: vậy cậu ngủ đi bọn tớ canh cho

Right: hay các cậu ngủ chung với tớ luôn đi

Mio: xin lỗi nha Right, tớ phải đi về rồi tại tớ còn phải mua đồ nấu cơm trưa cho em gái tớ nữa hay các cậu ở đây chơi đi ai có việc thì đi về chủ nhật tuần sao chúng ta sẽ lại ra đây, được ko

Hikari: được đó, tớ còn 1 bản nghiên cứu sinh vật học chưa làm hoàn thành nữa

Right: cậu làm cái đó luôn hả

Hikari: chứ sao, tớ đâu lười giống cậu

Right: nè nè!!

Kagura: cậu có bận cái gì ko Tokatti

Tokatti: thú thật thì tớ làm bản nghiên cứu làm chung với Hikari

Hikari: đúng rồi đó

Mio: vậy cậu thì sao Kagura

Kagura: hazzi tuy rất có lỗi vì đã để Right một mình ở đây nhưng mình còn 1 tiết học piano nữa

Right: thế là đi hết luôn hả

Cả nhóm bất lực gật đầu, thôi đành chịu vậy càng lớn thì càng có nhiều công việc hơn chỉ mỗi Right là rảnh rỗi

Right: được rồi các cậu đi về đi tớ ở đây ngủ xíu rồi về luôn

Mio: vậy thôi tạm biệt

Kagura: bái bai ngày mai gặp lại

Hikari: nhớ làm bài tập đó tạm biệt, đi thôi Tokatti

Tokatti: từ từ!

Chào nhé Right mai chúng mình mua kem ăn

Right: tạm biệt mọi người!!

Thế là chỉ còn mình cậu cô đơn lẻ loi, cậu âm thầm khóc trong sự bất lực, làm bạn với họ bao năm, ai mà chẳng biết họ có tình cảm chỉ có mình cậu là ế trỏng ế trơ, hazziiiii chừng nào mới gặp được định mệnh cuộc đời đây, vì càng suy nghĩ càng tủi thân, thế là dức khoát dựa người vào gốc cây nằm ngủ
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 32: người ấy là ai =)))


Cơn gió nhè nhẹ nhanh chóng đưa cậu vào giấc ngủ, những tán cây cứ xào xạc ko ngừng, một người đàn ông cùng thân hình to lớn nở nụ cười mĩm vươn tay chạm nhẹ vào mặt cậu

- Lâu rồi không gặp Right

- Ta nhớ em lắm đó

Giọng nói nhẹ nhàng của người đó cứ như đang kêu gọi cậu vậy, nghe tiếng Right chầm chậm mở mắt chỉ thấy hình bóng mờ mờ của 1 người

Right: ai vậy?

Cậu nhẹ hỏi, nhưng nhận lại chỉ là nụ cười, đôi bàn tay của người đó áp hẵn lên mặt cậu

- Em quên ta rồi sao

Right: ngươi đang nói gì thế ta ko hiểu chúng ta từng quen nhau sao

- ....

Right muốn mở mắt to ra để nhìn rõ người trước mắt nhưng 1 sự mệt mõi lạ thường cứ kéo mí mặt cậu xuống, người đó cuối người xuống hôn lên trán cậu rồi nói

- Ngủ đi

Rồi cậu lại chìm vào giấc ngủ một lần nữa ko quên nắm lấy tay của người đó, người đó có chút bất ngờ nắm lấy tay cậu rồi hôn lên đó

- Chúng ta sẽ sớm gặp nhau thôi...đến lúc đó ta sẽ cho em biết mọi chuyện

4 tiếng trôi qua 1 cách lẵng lặng, cậu mở mắt vươn vai ngáp một cái thật to

Right: haziiii ngon thiệt đó...mà khoan...hình như...ờm cái gì tự nhiên quên mất rồi, mà thôi kệ đi đói bụng quá

Cậu chạy 1 mạch trở về nhà, tung cửa kêu gào làm mẹ cậu giựt mình

Kano: con làm gì vậy Right, làm mẹ giựt mình!!

Right: hì hì con xin lỗi con đói quá

Kano: ngồi vào bàn đi đúng lúc mẹ mới làm xong luôn rồi

Right: bảo sao nãy giờ nghe mùi thơm quá mẹ ạ!!

Right ăn như hổ đói vậy ăn liền 4 bát cơm, đột nhiên cậu nghe thấy tiếng phì cười, cậu ngớ người hạt cơm còn dính trên miệng chẳng kịp lấy xuống, cậu chú ý lắng nghe tiếng động nhưng lại chẳng thấy gì

Right: quái lạ...chẳng lẽ mình nghe nhầm ta..

Cậu thầm nghĩ, nhưng cũng nhanh chóng quên đi, ăn lẹ bát cơm rồi phóng thẳng lên phòng

Kano: nè nè Right!!

Con làm bài tập chưa!!!

Right: con làm liền đâyy

Kano: hết nói nổi với thằng bé này mà

Vừa được sạc năng lượng xong, cậu hí hửng mở lấy bài tập nhưng chỉ vừa mới mở đã khiến cậu đứng hình, trên tập chằng chịt những công thức rối não cộng thêm nét chữ xấu tệ của cậu ko hiểu lại càng ko hiểu

Right:....hở?

Nhưng mà mai là nộp rồi ko làm bị mắng vốn chết, cậu vắt hết nước hết cái ra làm, có 4 trang bài tập cậu hoàn thành nó trong 1 tiếng 30 phút cậu cảm giác như cái lương và eo mình như sắp gãy nhưng ko sao!!

Vì trong tương lai cậu còn phải trãi nghiệm cái cảm giác còn khinh khủng hơn bây giờ, đó là gì chắc các bạn cũng biết rồi nhỉ mà ko biết thì tương lai sau này sẽ biết =)))
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 33: lên thành phố


Mới đây thôi mà đã 3 năm trôi qua, cậu cũng đã 20 tuổi cậu cùng những người bạn nhỏ của mình định kéo lên thành phố làm

Kano: hazzii mẹ mệt con thật đấy ở đây thiếu chỗ làm sao?

Right: hehehe trên thành phố kiếm nhiều tiền hơn, chỉ cần ở trển 3 năm thôi con sẽ cho mẹ đeo vàng sáng lấp lánh cả người

Kano: ôi trời tôi mong còn chả được hay nói quá

Right: hahaha

Đột nhiên mẹ cậu bật khóc ôm lấy cậu, nhẹ giọng nhắc nhở, bà cũng rất sợ chẳng ai biết tương lai sẽ xuất hiện chuyện gì bà sợ rằng khi lên thành phố con bà sẽ gặp chuyện ko may, cậu an ủi mẹ chỉ khi lên thành phố cậu mới lo đầy đủ cho mẹ được cuộc đời mẹ đã quá khổ chỉ vì lo cho con rồi, bây giờ để con lo cho mẹ nhé?

Cậu đi lên căn cứ bí mật khuở bé, cứ ngỡ sẽ chẳng ai ở đó nào ngờ 4 người bạn cười tươi vẫy tay với cậu, trong lòng cậu dâng lên 1 cảm xúc luyến tiếc, luyến tiếc vì để mẹ 1 mình, luyến tiếc vì căn cứ bí mật, luyến tiếc vì quê hương, luyến tiếc vì tất cả mọi thứ

Mio: sao thế?

Cậu buồn sao?

Right: có chút...

Kagura: đừng buồn nữa bọn tớ sẽ mãi ở bên cậu mà

Right: ừm!

Hikari: tuy nói là lên thành phố như thế nhưng hơi bị xa đấy

Right: xa hả?

Tokatti: 8 tiếng đồng hồ, ko xa mới lạ

Right: tận 8 tiếng!?

Mio: đầu tiên chúng ta sẽ đi tàu cao tốc, rồi đi sẽ buýt rồi bắt tắc-xi rồi đi thêm 1 chuyến xa buýt nữa rồi lại bắt tắc-xi

Right: má ơi =)))

Hikari: ai biểu đòi đi làm gì?

Right: mở mang kiến thức thôi

Kagura: tớ đã tìm được 1 căn chung cư hơi bị to luôn, gồm 3 phòng ngủ 1 phòng khách và 2 nhà vệ sinh các cậu thấy sao?

Right: thế chúng ta ở chung đi có việc làm ổn định rồi thì chuyển ra ở riêng cũng ko muộn

Hikari: ừa cũng được

Kagura: thế chốt nhá

Tokatii: ok

Mio: e hèm!!

Chiều nay 6 giờ nhé?

Right: được đó

Cả đám cười nói vui vẻ, chẳng mấy chốc đã 6h, cậu cùng những bạn của mình mỗi người mang 1 chiếc ba lô, cùng nhau bước lên tàu cao tốc, 4 tiếng trôi qua trên tàu, cậu cảm giác như đầu mình ong ong

Hikari: đừng nói mới đây khó chịu rồi nhé?

Right: có chút..

Mio: nè uống vào đi, thuốc giảm đau đầu đó, tớ tưởng tớ mới là người bị ai dè lại là cậu đấy!

Right: tớ cảm ơn

Mio: Hikari này

Hikari: gì

Mio: bộ cậu và Tokatti quen nhau hả?

Hikari: giống cậu với Kagura thôi

Nói rồi anh nhún vai nhìn Kagura đang dựa vào người Mio, Mio nhìn Tokatti cũng đang dựa người vào Hikari chỉ có mỗi Right là nghiêng đầu tựa vào thanh sắc ngủ

Mio: tội cho cậu bạn nhà tôi lẻ loi

Hikari: ko chừng lên thành phố cậu ấy sẽ kiếm được mối tình đấy mà cậu lo gì

Mio: ai biết được lỡ cậu ấy ế tới già luôn rồi sao

Right: các cậu thật là...

Mio: tỉnh luôn?

Right: tớ có ngủ đâu

Hikari: tớ mong thằng bạn nhỏ này có thể tìm được 1 tấm chân tình

Right: rồi rồi tớ cảm ơnnn

Right nhìn xung quanh, lác đác chỉ có vài người chứ không là nãy giờ cậu và các bạn đã bị chửi rồi

- Xin thông báo đã đến trạm tiếp theo
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 34: tới rồi


- Thông báo đã đến trạm kế tiếp

Nghe thế cả đám kéo nhau xuống tàu, nghĩ ngơi tại 1 quán cà phê nhỏ

Right: trời ơi...cái lưng của tớ!

Hikari: làm như là già lắm rồi ấy

Right: xí!

Kagura: sắp tới chuyến xe buýt rồi đi thôi các cậu

Right: ơ mới ngồi được tí xíu mà

Mio: 20' rồi Right

Right: lẹ dữ

Hikari: nào Tokatti dậy thôi

Hikari dùng giọng điệu nhẹ nhàng kêu người trong lòng dậy, Right thì khinh ra mặt, mắc gì phát cơm quài vậy

Right: nào Tokatti dậy thôi~

Right nhái lại giọng Hikari, anh trừng mắt nhìn cậu Right cũng đâu có dừ cũng trừng lại luôn =))

Mio: được rồi hai cái cậu này đi thôi 10' nữa xe tới rồi không đi thì ở đây mà uống nước

Right: biết rồi

1 tiếng ngồi xe buýt qua đi Right cứ ngỡ mông của chắc bỏ luôn rồi, má ơi nó ngức!

Xuống xe rồi lại bắt tắc-xi ngồi thêm 1 tiếng rồi lại đi xe buýt rồi lại đi tắc-xi

Right: trời ơi phải chi mình không đi cho rồi :'(

Sau 4 tiếng ngồi xe cả đám đã tới thành phố, nhìn thành phố nhộn nhịp tấp ngập người qua lại mắt Right sáng lên, các tòa nhà cao trọc trời những tiếng còi giao thông vang lên nơi đây khác hoàn toàn những gì mà cậu nghĩ và nơi cậu sinh sống, dường như mọi muộn phiền của chuyến đi ban nãy đã tan biến, chỉ còn những cái nhìn thích thú và trầm trồ khen ngợi, 5 người cùng nhau đến căng phòng đã thuê, Right không kìm được sự vui sướng trong lòng 8 tiếng đi rồi lại ngồi ngồi rồi lại đi đã khiến cậu cùng những bạn nhỏ đã mệt nhoài nằm trên ghế sô pha trong lòng Right không khỏi cảm thán

Right: ở đây tuyệt ghê

Mio: hmm chúng ta sẽ ở đây hơi lâu đó

Right: tớ ở đây mãi luôn cũng được!!

Hikari: với trình độ học vấn và CP của chúng sẽ nhanh được tuyển thôi

Right: lấy đâu ra tự tin đó thế

Hikari: tự tin không phải tốt sao

Tokatti: Hikari~

Hikari: Tokatti em buồn ngủ rồi hả chúng ta vào phòng nhé

Nói rồi Hikari bế Tokatti lên rồi vào phòng trước con mắt khinh bủy của ba đứa

Right: tớ không hiểu nổi luôn nhó, yêu thì yêu đi tại sao phải rãi cơm!!!

Mio: Kagura này em có mệt lắm không hay vào phòng với chị nhé

Mio vừa nói vừa ôm lấy Kagura, Kagura thì mặt đỏ bừng, sắp bóc khói tới nơi rồi

Kagura: em..em không mệt lắm đâu

Mio: đi nhiều vậy rồi mà thôi vào phòng với chị nhé

Kagura: vâng..

Mặt Right đụt hẳn ra nhìn cả hai đang âu yếm hình như không nghe những gì mà cậu nói rồi, nhìn Mio bế Kagura vào phòng trong lòng Right không khỏi thắc mắc, từ khi nào Mio mạnh thế?

Chuyện đó hình như không quang trọng lắm nhưng giờ chỉ có bản thân mình ở đây thôi, nhìn căng nhà trống không lại nhìn bản thân mình chỉ có 1 mình nước mắt bất lực chảy ra

Right: nhất định!

Nhất định mình sẽ yêu 'một cô gái xinh đẹp'!!
 
[ Toqger ] [Zright] Ánh Sáng Trước Bình Minh
Chương 35: cãi nhau =))


Chẳng mấy chóc nhóm hỏa xa đã tìm được cho mình những công việc phù hợp với bản thân, từ lúc còn đi học 4 người Tokatti Hikari Mio và Kagura đã định hướng được công việc, Hikari làm bác sĩ trong 1 bệnh viện nổi tiếng, Tokatti thì bược bổ nhiệm làm quản lí, Mio là bác sĩ thú y còn Kagura làm nghệ sĩ piano, chỉ có Right là làm nghề nhiệp tự do cũng ko hẳn là tự do chỉ đơn giản là CP của cậu phong phú, được tiếp xúc với nhiều nghề nghiệp từ sớm nên cậu được nhiều công ty trọng dụng, 1 năm sinh sống ở thành phố diễn viên, ca sĩ, bác sĩ, nhà khảo cổ học,...tất cả cậu đều làm qua mục đích là tìm được công việc phù hợp với bản thân nhưng chả có cái nào hợp

Hikari: chừng nào cậu mới tìm được công việc ổn định đây hả Right?

Right: ai biết =)))

Hikari: trời ơi...

Mio: 1 năm qua chẳng lẻ cậu không tìm được 1 công việc thích hợp sao?

Right: nhân viên văn phòng, bác sĩ, trông trẻ, diễn viên, ca sĩ, idol, giảng viên, nghệ sĩ violin,...

Cậu vừa nói vừa đếm ngón tay, điều này khiến bạn của cậu bất lực

Tokatti: Right này, nếu cậu cứ như vậy quài thu nhập sẽ bấp bênh lắm đó!

Hikari: Tokatti nói đúng đấy!

Right: hazzi tớ chịu

Kagura: hay là viết các ngành nghề vào trong tớ giấy rồi trộn lại bốc trúng nghề nào thì làm nghề đó

Right: ý kiến hay đó Kagura!!

Mio: em giỏi quá Kagura

Mio vừa nói vừa hun chụt chụt vào má Kagura, cô thì đỏ mặt không biết làm gì, Right thì nhìn đời bằng nửa con mắt

Right: được rồi đó, đừng hun nhau nữa!

Mio: ai biểu không có bồ làm gì, người ta có bồ thì người ta âu yếm với nhau thôi

Right: Mio à tớ giận cậu đấy nhé

Mio: cậu giận tớ thì tớ có Kagura rồi

Right: mệt cậu ghê

Mio: lêu lêu =))

Right: ;-;

Tokatti: cậu cứ chọc Right mãi, cậu ấy buồn đó

Right: đúng rồi Tokatti là nhứt!!

Right nhàu lại chỗ Tokatti tính ôm anh nào ngờ bị Hiakri đẩy ra, Hikari ôm chặc Tokatti trong lòng, mặt mài nhắn nhúm

Hikari: tính làm gì bồ tớ đấy!

Right: xí!

Thời đó còn ăn chung 1 cái bánh giờ ôm cái không cho, Hikari à càng lớn càng keo đấy nhá!

Hikari: cái gì chia cũng được nhưng Tokatti thì không!

Right: tớ ôm chút thì có sao, sống với nhau 24 năm trên cuộc đời ôm cái cũng không cho!

Hikari: không cho là không cho!!

Nhìn hai đứa ấu trĩ này cãi nhau 2 người bất lực

Right: không cho thì thôi tớ ôm gối đi ngủ!

Hikari: còn tớ ôm bồ đi ngủ nhá!

Right: chỉ là có bồ thôi mà có gì phải khoe!

Hikari: còn hơn không có bồ!

Mio: được rồi đừng có cãi nhau nữa

Kagura: Right đi ngủ đi, còn việc chọn công cho cậu cứ để chọn tớ làm

Right: tớ không thèm nói chuyện với Hikari nữa

Hikari: chắc tớ thèm!

Right tức tối ôm con gấu bông trong lòng đi vào phòng ngủ, Tokatti ở trong lòng Hiakri mà ngơ ngác, ai là kẻ khơi màu cuộc chiến ban nãy?

Right?

Hikari?

Vâng đó là Tokatti =)))
 
Back
Top Bottom