Ngôn Tình Tổng Tài Phu Nhân Trở Về

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 80: 80: Đàm Phán


Đến một văn phòng khác, vị tổng thống thứ 49 của Hoa Kỳ đã có mặt tại đấy.

Ông ta nhìn vị thanh tra trước mặt và cũng là Thượng Nghị sĩ của viện quân sự Hoa Kỳ nói
" Let that girl go.

She is not involved in the mass murder but is on a secret mission of the Chinese state.

"
(Thả cô gái đó ra đi.

Cô ta không liên quan đến vụ giết người hàng loạt mà là làm nhiệm vụ ngầm của nhà nước Trung Hoa )
Thanh tra nhìn vẻ mặt của Tổng thống thì nghĩ cô gái kia chắc liên quan đến quân đội của Trung Hoa rồi nhưng điều khiến ông ta thắc mắc là tại sao Ngài Tổng thống không gọi điện cho mình là lại đích thân đến đây.

Cô gái đó rốt cuộc có thân phận gì
Ông ta nhìn Tổng thống và nói
" I know His will.

You could have called me to release someone for this, but why did you come here in person "
( Tôi biết ý của Ngài.

Việc này Ngài có thể gọi điện cho tôi để thả người mà nhưng sao lại đích thân đến đây)
Tổng thống tức giận nhìn ông vị thanh tra nói
" Do you know who she is? She is Dong Phuong Uyen Tam_ The youngest major in the Chinese army, a former senior officer of the Constitutional Council of the United States."
(Anh có biết cô ta là ai không ? Cô là Đông Phương Uyển Tâm_ Thiếu tá trẻ tuổi nhất của lục quân Trung Hoa, từng là cán bộ cấp cao của Hội đồng Hiến Pháp Hoa Kỳ đó )
Nói xong thì tổng thống đưa một sấp văn kiện đập lên bàn nói
" Would you like to see if Im right? "
( Anh mau xem thử đi tôi nói có đúng không? )
Ngài thanh tra đang load não của mình về lượng thông tin khổng lồ của Uyển Tâm.

Nữ thượng nghị sĩ Narrisa luôn đeo khăn che mặt khi đi dự các cuộc họp lại là cô ta.

Không những thế còn là nhà khoa học trẻ tuổi cứu các bạn nhân nữ thoát khỏi căn bệnh ung thư kia.

Ông còn nhớ lô vắc xin kia hình như cũng từ Uyển Tâm mà ra.

Đây là lo vắc xin mà ngay cả chính phủ Trung Hoa cũng không có quyền sở hữu vì nó là sản phẩm trí tuệ để Uyển Tâm đoạt giải Nobel Y học và Sinh học trong năm nay.

Lúc giao vắc xin cho các nước hình như cô ta cũng không lộ diện mà chỉ cửa người trong gia tộc đi thôi.
Ông nhớ biểu tượng hình như là một con rắn lam và đỏ quấn quanh con rắn màu vàng kim, trên đầu hai con rắn còn có đá Sapphire màu ngọc lam.

Đây là gia tộc có bề dày lịch sử dựng lên nước Trung Hoa.

Nhân tài trải dài nhiều lĩnh vực.
Ông cuối cùng nhận ra, đây chính là nhân trong các nhân tài của gia tộc này.

Có tài năng ở lĩnh vực âm nhạc, nghiên cức sinh, sinh học tế bào, huyết thanh, là thiên tài trong lĩnh vực quân sự và chế tạo vũ khí.

Người này là một nhân vật nguy hiểm và cũng là nhân vật mà các nước nên đề phòng vì có lẽ thiên tài cũng là một điều khiến người ta khiếp sợ.
Sau khi tiêu hóa đống tư liệu mà Tổng thống đưa cho, ông ta lập tức sai người thả cô ra và đưa cô đến phòng họp để nói chuyện cùng Tổng thống.

Sau khi đến của thì Thượng Nghị sĩ cũng đi để lại không gian nói chuyện lại cho Uyển Tâm và Tổng thống.
Cô đến phòng họp thấy vị Tổng thống cao cao tại thượng đang nhìn mình thì cô nói
" You dont simply want justice for me, but you want more batches of my vaccine, dont you, Mr.

President? "
( Ngài không chỉ đơn giản là muốn đòi lại công bằng cho tôi, mà là Ngài muốn thêm vài lô vắc xin của tôi, đúng không Ngài Tổng thống ?)
Ông kinh ngạc nhìn cô cười
" No shame is Narrisa.

Right.

I want that batch of vaccine as a reserve at the WHO Institute "
(Không hổ là Narrisa.

Phải.

Tôi muốn lô vắc xin đó làm dự trữ tại Viện WHO)
Uyển Tâm điềm nhiên rót một ly trà nhâm nhi nói
" Do you use my vaccines to give to the American people or will you take advantage of the urgency to sell them at a high price "
( Ngài dùng vắc xin của tôi để cho người dân Hoa Kỳ hay là sẽ lợi dụng việc cấp bách để bán chúng với giá cao đây )
Ông ta nhìn cô dưới ánh mắt đăm chiêu và suy tính
"She is so smart.

Not ashamed to be someone with an IQ of 250 "
( Không ngờ cô ta lại thông minh đến vậy.

Không hổ là người có chỉ số IQ 250 )
Uyển Tâm nhìn ông ta nghi ngờ nói
" What do you think sir? "
( Ngài suy nghĩ đến đâu thưa Ngài )
Sau cùng Tổng thống nhìn cô và chấp tay lại nói

" How do you get me to sell vaccines? "
(Làm cách nào để cô chịu bán vắc xin cho tôi )
Uyển Tâm nhăn mặt nói
" Please think carefully, Mr.

President.

If I sell vaccines to you for commercial purposes, what is the meaning of my job in this profession? Im not selling to you, Im signing an agreement.

Does sir agree? "
( Ngài hãy nghĩ cho kỹ thưa Tổng thống.

Nếu như bán vắc xin cho Ngài với mục đích thương nghiệp thì tôi làm nghề này còn có ý nghĩa gì là hào bình nữa.

Tôi không bán cho Ngài mà là ký Hiệp ước thõa thuận.

Ngài có đồng ý không ? )
Tổng thống chậm rãi suy nghĩ và nhìn cô nói
" This is how she wants it.

Although young, it is not easy to deal with
( Cô ta muốn như thế nào đây.

Dù còn trẻ nhưng không dễ đối phó )
Một lát sau, Tổng thống nhìn cô và nói
" Okay.

Please tell me the conditions of the Treaty you said "
( Được thôi.

Hãy nói điều kiện của Hiệp ước mà cô nói đi )
Uyển Tâm thong thả rót thêm một tách trà nhâm nhi nói
" We sign the Treaty of Peace and do not abuse vaccines.

In any case, if you use this vaccine to sell at a high price, you have to pay 10 times more than the first batch of vaccines.

If you dont abuse it, but really care for the people, when you have any of my vaccines, you will also be given priority at a friendly price.

How about Mr.

President?
( Chúng ta ký Hiêp ước hòa bình và không lạm dụng vắc xin.

Trong bất cứ trường hợp nào nếu Ngài dùng vắc xin này để bán với giá cao thì Ngài phải đền bù gấp 10 lần lô vắc xin đầu tiên.

Nếu Ngài không lạm dụng nó, mà thật sự lo cho người dân thì khi có vắc xin nào của tôi Ngài cũng sẽ được ưu tiên với giá hữu nghị.

Thế nào Ngài Tổng thống ?)
Ông ta cười nói và bắt tay với cô
" Okay.

I will prepare a of the Treaty for you within 2 days "
(Được thôi.

Tôi sẽ chuẩn bị một bản Hiệp ước đến tận tay cô trong vòng 2 ngày )
Cô đứng dậy và cười nói vui vẻ
" I hope to hear from Him soon.

See you again.

"
( Tôi hy vọng sớm nhận được tin của Ngài.

Hẹn gặp lại )
Thế là Hiêp ước ngầm đã được tạo ra bởi Tổng thống và tiền nhiệm Thượng nghị sĩ Narrisa.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 81: 81: Không Phải Anh


Sau khi Uyển Tâm ra khỏi trụ sở FBI, lập tức có một đàn xe màu đen đến nhìn không biết hãng gì nhưng có lẽ là loại chuyên dùng cho quân sự chẳng hạn.
Kính xe kéo xuống, giọng nói quen thuộc vang lên
" Uyển Tâm "
Gương mặt điển trai hiện ra, làm cô mừng rỡ
" C...Hồng "
Khi trí não tỉnh táo lại thì cô lại thấy không phải anh mà là Vinzento.

Cô cười gượng nói
" C..hào "
Nhìn biểu cảm gương mặt của cô, anh cũng biết là cô đang đợi ai.

Xong anh tươi cười nói với cô
" Em lên xe đi "
Lên xe Vinzento nói với cô
" Anh nghĩ em ở nước ngoài lâu nên chắc chưa biết tin tức trong nước đúng không?"
Nói xong anh đưa cho cô tờ báo thương mại và giải trí Trung Hoa ghi " Tổng tài Tần thị chuẩn bị thủ tục ly hôn " và " Ảnh hậu sắp trở thành con dâu hào môn ".

Cô nhìn từ báo mà lòng có chút đau.

Thì ra anh yêu cô ấy đến vậy.
Đến lúc buông bỏ rồi.

Anh không nhận ra em vậy thì lo do chúng ta không đủ duyên phận.

Có lẽ nhìn người mình yêu hạnh phúc cũng là một loại hạnh phúc chăng.

Uyển Tâm đăm chiêu nhìn tờ báo trong tay mà nói với Vinzento rằng
" Em nghĩ có lẽ em nên buông tay rồi.

Dù đau nhưng vẫn phải làm.

Anh nói có đúng không? "
Anh nhìn gương mặt xinh đẹp có chút buồn kia của cô mà an ủi
" Không sao mà em đã làm rất tốt rồi khi tình yêu cũ mất đi thì tình yêu mới sẽ đến "
Đôi mắt của anh chất chứa tình yêu đối với cô, dường như cả thế giới chỉ có mình cô vậy.
Cô nhìn anh nói " Em muốn về nước hãy đặt cho em chuyến bay sớm nhất về Trung Hoa với Dung Nhi "
Anh nhìn cô mà vui vẻ đồng ý
" Được anh đặt ngay đây.

Nếu cần anh thì cứ gọi cho anh, anh sẽ bay với tốc độ ánh sáng đến ngay "
Cô mỉm cười làm cho trái tim anh rung động.

Đây là lần đầu tiên cô cười với dáng vẻ không lo không nghỉ, đây mới giống một cô gái mới tuổi đôi mươi.

Nụ cười này khắc sâu vào tim anh, làm anh không thể buông bỏ được.

--------------------------------------------------------------------------------------
Chuyến bay về Trung Hoa
Trên chuyến bay có hai cô gái xinh đẹp đang tựa đầu vào nhau để ngủ.

Tiếng thông báo làm hai cô gái tỉnh giấc.

Người thì sọan đồ người thì chỉnh lại nhan sắc của bản thân.
Đến sân bay ông ngoại đã cho người đến đón cô.

Uyển Tâm nhìn Dung Nhi nói
" Đến nhà mình đi.

Mình có chuyện cần bàn với luật sư của mình "
Dung Nhi kinh ngạc nhìn Uyển Tâm nói
" Hả? Luật sư nào á ? Mình á ? Là mình á "
Uyển Tâm lấy tay che miệng phì cười nói
" Phải đó cố vấn luật sư của mình "
Quản gia nhìn Uyển Tâm nói
" Mời đại tiểu thư lên xe "
Uyển Tâm nhìn chú ấy cười vui vẻ nói
" Không cần phải vậy đâu chú.

Chú là tâm phúc của ông nội mà, cứ gọi cháu là Uyển Tâm là được rồi "
Ông nhìn vị tiểu tiểu thư này lớn lên từ nhỏ, dù có bao nhiêu bất hạnh thì vị tiểu thư này của ông vẫn rất kiên cường, như một đóa hoa hướng dương vậy.

Luôn mạnh mẽ và tỏa sáng ở mọi nơi.

Nhớ lúc trước thiếu phu nhân mới sinh tiểu thư vui mừng mà nói
" Đây là con gái bảo bối của chúng tôi đấy chú Phúc.

Nó sẽ là niềm tự hào của gia tộc Đông Phương.

Dù là con gái nhưng không thua kém bất kỳ ai "
Ông rướm nước mắt nhìn cô
" Thiếu phu nhân lời nói của cô đã thành sự thật rồi, tiểu thư bây giờ tài giỏi lắm, còn hiếu thảo với lão gia nữa.

Thiếu gia và thiếu phu nhân hãy an tâm và phù hộ cho tiểu thư nhé "
Uyển Tâm nhìn ông quản gia nhìn mình không chớp mắt đã vậy còn rướm nước mắt nữa, cô suy nghĩ
" Chắc là vụ việc trên báo chí đăng tin đây mà "
Cô lấy khăn giấy trong túi xách ra đưa cho ông quản gia và quan tâm nói
" Cháu ổn mà ông quản gia, ông đừng buồn, chúng ta về với ông nội đi "
Ông chợt luống cuống tay chân leo lên ghế lái và nói
" Dạ phải rồi, lão gia đang đợi tiểu tiểu thư ở nhà.

Xin lỗi cô ông già này sơ suất rồi "
Cô vội đáp " Không cần vậy đâu ông quản gia, chúng ta cứ xưng hô là ông - cháu đi ạ.

ông không cần cung kính vậy với cháu đâu "
Dung Nhi xen vào nói " Phải đó ông quản gia.

Ông cứ bình thường với chúng cháu đi.

Tụi cháu không muốn xưng hô xa lạ như vậy đâu "
Ông cười nói " Được ông nghe hai cháu số đông thắng "
Phút chốc xe đã lái đến dinh thự của gia tộc Đông Phương.

Quan được trạm quan sát đến khu vườn cực kỳ lớn rồi vườn hoa, đài phun nước cuối cùng cũng đến cửa chính.

Ông nội cô đứng trước cửa nhìn cô, vui mừng nói
" Về rồi đấy à "
Dung Nhi nhìn bạn mình, lâu lắm rồi mới thấy Uyển Tâm cười vui như vậy Quả nhiên không nơi nào bằng gia đình.
Ông nội nhìn thấy ánh mắt của ai đó bèn nhìn, gương mặt già nua theo năm tháng nhìn cô gái nhỏ kia, vui vẻ nói
" Ai vậy? Dung Nhi đấy à.

Hoc ổn không cháu? Mau vào trong mau vào trong đi nào.

Trời sắp chuyển đông rồi bên ngoài sẽ dễ bện đấy "
Dung Nhi khoác tay kia của ông nội Đông Phương với vẻ mặt tinh nghịch nhìn Uyển Tâm nói
" Tui sẽ giành phân nửa ông nội với bà hehe "
Uyển Tâm ôm tay còn lại của ông nội mình và nói
" Ông nội à e là hôm nay ông có thêm một đứa cháu gái nữa rồi "
Ông nội vuốt mặt mình cười sảng khoái nói
" Không vấn đề không vấn đề có thêm chục đứa cháu như Dung Nhi ông cũng nuôi được "
Đến chỗ ngồi trong nhà, ông giơ tay cho người trong nhà đi pha trà và chuẩn bị buổi trưa cho hai đứa cháu ngoan của ông.

Uyển Tâm nhìn ông mình nói
" Cháu có chuyện cần nói rõ với ông.

Chuyện hôn nhân của cháu và người đó "
Ông nói " Được "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 82: 82: Tìm Lại Ấm Áp


Ông nhìn cháu gái một tay mình nuôi lớn.

Vẻ mặt hiện tại không còn như xưa nữa.

Ông nhớ lúc còn nhỏ cháu mình là một đứa trẻ hoạt bát, đáng yêu và năng động lắm.

Sau vụ đau thương năm đó, ông thấy nó luôn điềm tĩnh, sáng suốt, xử lý một chuyện đâu vào đấy, không có đáng vẻ phù hợp với tuổi của nó.
Chỉ có thằng nhóc đó là làm nó cười được nên mới có mối liên hôn giữa hai gia đình.

Thế mà thằng nhóc đó không biết tốt xấu làm tổn thương cháu yêu của ông.
Từ " được " ông vừa nói là muốn cháu mình thoải mái hơn, không đặt nặng quá vào cuộc hôn nhân này.

Ông nhìn ra được thằng nhóc kia không yêu cháu mình nhưng cháu mình lại không như thế.

Năm đó cứu thằng nhóc đó mà cháu mình xém mất mạng làm cho còn bé bị một vết sẹo dài gần xương sườn bên trái.
Ông và Tần gia đã đưa ra một lời hứa " Không can thiệp vào hôn nhân của tụi nó, chỉ làm đúng lời hứa năm đó.

Còn việc con bé cứu thằng nhóc Tần gia kia thì phải để chúng nó tự giải quyết, người lớn hai bên không được can thiệp.

Nếu chúng nó không thể ở bên nhau chứng tỏ có duyên không phận, không trách ai được "
Sự im lặng của cháu gái đã khiến ông hiểu ra, bài báo và thời sự đưa tin qua nay ít nhiều giừ cũng ảnh hưởng đến tâm trạng của nó.
Trà và bánh được đem lên, ông cầm tách trà nóng hổi lê và nói
" Cháu muốn làm gì là quyền cảu cháu, chỉ cần cháu không hối hận khi nhìn lại quá khứ.

Ông sẽ không can thiệp và tôn trọng quyết định của cháu "

Đôi mắt Uyển Tâm thoáng chốc dao động nhìn ông mình nói
" Cháu muốn ly hôn với người đó.

Các giấy tờ liên quan sẽ được đưa đến Đế Uyển và trình lên tòa án.

Luật sư của con là Dung Nhi trên mọi mặt pháp lý "
Dung Nhi đang ăn bánh ngon lành thì bị gọi tên, cô liền mắc nghẹn, vỗ ngực uống ngụm trà rồi nói
" Dạ phải đó ông cháu là luật sư đại diện pháp lý cho Uyển Tâm.

Ông đừng lo cháu sẽ không để Uyển Tâm chịu ủy khúc đâu "
Cô nhìn ông và nói
" Cháu lên phòng đây, thời gian này cháu sẽ ở đây, khi nào nộp đơn ly hôn cháu sẽ về Đế Uyển "
Cô lên phòng nhìn tất vả vật dụng trong phòng mình, mọi thứ vẫn như xưa cảnh còn nhưng người đã khuất.

Nơi này là phòng mà cha mẹ chuẩn bị cho cô, rất lâu rồi cô không về lại nơi này.

Có lẽ cô cũng thuộc người không dám đối diện với quá khứ nhỉ.
Uyển Tâm đến bàn học khi xưa của mình, nhìn sách vở có nhãn tên " Đông Phương Uyển Tâm " từ sơ trung, cao trung và đại học.

Tất cả đều ở đây.

Còn có muốn quà mà bao nhiêu năm qua Tần Thiếu Kỳ tặng cho cô lúc còn nhỏ.

Cô nhớ ngày hôm đó, tang lễ của cha mẹ mình cô chỉ im lặng mà nhìn hai cổ quan tài với vẻ mặt kinh hãi.

Chính anh là người đã đeo dây lụa vào mắt cô và ôm cô an ủi cô.

Từ đó anh rất hay đem đồ qua chơi với cô làm cô rất biết ơn anh.

Tình yêu của cô cũng từ đó mà lớn theo bước chân trưởng thành của anh.

Vụ việc anh bị tai nạn năm đó chính cô đã cứu anh, bọn bắt cóc muốn tiền chuộc nhưng bị cô thấy và cứu anh bỏ chạy nhưng khi tỉnh lại người cứu anh không phải là cô.

Thật nực cười là người đó lại thừa nhận là cô ta cứu anh.

Manh mối điều tra cũng đứt hết.

Chỉ có người trong cuộc mới biết là ai cứu ai.

Chuyện đã qua rồi anh an ủi cô lúc cô đau khổ nhất cô trả lại anh bằng cả tính mạng, đủ rồi.
Cô chợt nhớ đến hợp đồng của hai người còn 4 tháng nữa mới hết.

Khi biết cô đề nghị như thế ? Không biết anh sẽ có phản ứng gì nhỉ? Kinh ngạc, bất ngờ hay là vui mừng.

Cô cũng muốn biết cảm giác anh giành cho cô là gì.

----------------------------------------------------------------------------------------------Tiếng gõ cửa của người hầu vang lên
" Tiểu thư lão gia bảo tôi mời cô xuống ăn cơm "
Uyển Tâm nhìn ảnh gia đình mình mỉm cười và nói
" Tôi biết rồi tôi xuống ngay "
Bức ảnh gia đình đó chính là khoảng thời gian vui vẻ nhất trong đời cô.
Cô nhanh chóng tắm nhanh và thay đồ, xuống ăn cơm.

Lúc cô đến phòng ăn đã thấy ông và Dung Nhi đã dùng bữa rồi nhưng vẫn chừa bánh hạnh tô cho cô cùng với canh gà bác bảo.

Cô giấu đi nét đượm buồng mà đi nhanh đến bàn ăn nói
" Chà ông và Dung Nhi thương con thế cơ à.

Chừa hai món này "
Cô ngồi xuống và lập tức ăn như hổ đói, giả bộ mình vẫn ổn để ông an tâm.

Cô vừa nai vừa nói
" Ăn xong cậu lo làm thủ tục ly hôn cho mình đi, chiều mình đem qua công ty của Thiếu Kỳ "
Dung Nhi mở to mắt nói
" Cô nương à tui mới về mà bắt tui làm việc rồi à.

Tư bản đúng là tư bản mà "
Uyển Tâm cười và gắp đùi gà cho Dung Nhi nói
" Biết cậu cực khổ rồi.

Cho cậu cái đùi gà to nè, bổ sung thể lực cống hiến cho nhà tư bản là mình đây "
Dung Nhi giận dỗi đáp
" Ông à Uyển Nhi đã cuồng công việc như thế rồi không lẽ cháu cũng phải thế sao ông "
Ông cười nói " Haha hai cháu đúng là trái ngược nhau nhưng lại là bạn thân của nhau.

Vừa hay bổ sung khiếm khuyết cho nhau thành một cặp hoàn hảo.

Ý không mà là ......gì ấy nhỉ....giới trẻ cháu hay nói là gì nhỉ....à ông nhớ rồi là perfect...phải chính là nó......perfect "
Uyển Tâm múc cho ông một chén canh và nói

" Giờ ông cũng teen theo tụi con à.

Vậy thấy ông trẻ lắm đó ông "
Ông cười sảng khoái nói
" Trẻ gì chứ ông già này chỉ học lõm từ của giới trẻ tụi cháu thôi.

Lâu rồi ông già này mới được vui như vậy mà ít quá hà "
Uyển Tâm vỗ ngực tự tin nói
" Ông đừng lo cháu sẽ dọn về đây ở mà.

Có thêm Dung Nhi nữa phải không? Cháu bắt cóc cậu ấy qua đây luôn "
Xong cô dịch ghế lại ôm ông mình nói
" Vậy ông phải lo cơm ngày ba bữa cho tụi con rồi "
Ông nhéo mũi cháu mình nói
" Được được không chỉ có ba bữa mà có thêm ăn vặt nữa "
Dung Nhi nghe ăn vặt mắt sáng rỡ nói
" Phải đó ông cháu sẽ dọn qua đây ở luôn cũng được, ông phải bảo lãnh cháu đó "
Ông cười cười gọi quản gia
" Lão Phúc à mau dọn phòng cho 2 đứa cháu của tôi đi, sẵn liên hệ với nhà họ Dung con bé Dung Nhi sẽ ở tạm ở đây đến khi nào nó không muốn ở nữa thì thôi "
Ông quản gia nhìn khung cảnh ấm áp này mà cúi đầu
" Dạ dạ tôi sẽ làm ngày "
Rất lâu rồi ông mới thấy được không khí ấm áp cùng gương mặt hài hòa vui vẻ này của lão gia.

Thật quá tốt rồi.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 83: 83: Văn Phòng Ám Muội


Hoàng hôn đến gần
Uyển Tâm sau khi nhận được túi văn kiện ly hôn thì lập tức nhanh chóng thay bộ đồ thuận tiện nhất có thể để đến đưa công ty đưa văn kiện cho Thiếu Kỳ.

Cô mặc bộ đồ ở nhà đi, khoác thêm áo ngoài sơ mi và đi đôi giày búp bê cùng túi đeo chéo làm cô thêm năng động và tươi tắn hơn.

Ai có ngờ đây là cô gái đã lấy chồng đâu.
Cô nhanh chóng lái con xe yêu của mình đến tập đoàn Tần thị _ nhìn khung cảnh đồ sộ của tập đoàn cô có chút hoang mang một chút, cô nhanh chóng nhìn kiến trúc của tập đoàn, đúng là đỉnh thật, hình xoắn ốc với kiến trúc phương Tây, nhìn ổn đấy.

Tâm tắc khen " Không hổ là một trong hai con rồng Châu Á "
Nói xong cô lập tức đi vào cánh cổng lớn của tập đoàn, bao nhiêu ánh mát đổ dồn về cô.

Cô nhìn họ mà không hiểu vì sao họ lại nhìn mình như vậy, chắc là do tin tức qua nay nhỉ
Cô nhanh chóng đến bàn tiếp tân nói
" Tôi muốn gặp Tần Thiếu Kỳ "
Cô tiếp tân nhìn Uyển Tâm mà cười khinh nói
" Cô ngoài học thức và thì có gì có thể sánh vai với tổng tài của chúng tôi "
Uyển Tâm điềm tĩnh nói " Tôi muốn gặp Tần Thiếu Kỳ "
Khí lạnh của Uyển Tâm là cho cô ta sợ hãi và mọi người xung quanh vẫn nhìn về phía này.

Lúc này Ngôn Mặc vừa đi mua cà phê cho Tần Thiếu Kỳ về thì thấy Uyển Tâm bèn từ xa nói lớn
" Thiếu phu nhân cô đến đây có chuyện gì không? "
Uyển Tâm nhanh nhảu đáp " Có chuyện nhưng không được lên "
Ngôn Mặc liếc nhìn cô tiếp tân, cô ta bèn im lặng không dám hó hé.

Anh nhanh chóng nói
" Cho dù bất cứ ai cũng không được gặp tổng tài nhưng phu nhân là ngoại lệ, có giỏi thì cô cũng thử vào chức vụ này xem thử mình gánh được không rồi hãy lên mặt "
Uyển Tâm nhìn anh ta có chút tán thưởng nói
" Không ngờ thư ký Ngôn cũng có tài ăn nói làm người ta cứng họng như vậy nhỉ "
Ngôn Mặc cười miễng cưỡng nói
" Đa tạ phu nhân quá hen quá khen " nhưng trong lòng anh lại nghĩ
" Cô ấy đang khen mình hay đang mắng mình vậy nhỉ ?"
Ngôn Mặc nhanh chóng dẫn Uyển Tâm lên phòng Tổng tài bằng thang mới chuyên dụng đây là đãi ngộ lắm đó nha.

Anh còn nhớ Tần tổng từng nói
" Anh có nghĩ một ngày đó cô ấy sẽ đến nơi tôi làm việc và quan tâm tôi không ?"
Gương mặt lúc đó của tổng tài chất chứa sự mong chờ cùng sự vui vẻ mà trước nay chưa từng có khi tổng tài ở cùng Mộng tiểu thư.

Chỉ có phu nhân thôi.

Sau này anh phải dựa vào phu nhân rồi.

Có phu nhân tổng tài như thiên thần.

" Ting " thang máy đã nhanh chóng lên tầng cao nhất của tạp đoàn _ tầng 165.

Uyển Tâm nhanh chóng đi vào nhưng không bị sự ngăn cản của phòng trợ lý tổng tài do có sự giúp đỡ của Ngôn Mặc.

Điều bất ngờ hơn cả là có Mộng Nhược Lan trong đó nữa, cô ta đang ngồi trên bàn của anh ta.

Thật nực cười văn phòng chồng cô, cô còn chưa vào đến một lần nhưng có vẻ cô ta đến đây không ít lần nhỉ, những lời xì xào bàn tán thì thấy có vẻ như là chuyện này rồi.

Ngoài cửa Ngôn Mặc thấy sự yên tĩnh thì hiểu là im lặng trước cơn bão nha.
Uyển Tâm lúc này cảm nhận không khí ám muội trong phòng, tiếng thở hổn hển của cô gái và tiếng hộc hộc của người đàn ông, quần áp không ngay ngắn, cô có thể hiểu họ vừa làm gì trong này rồi
Uyển Tâm quan sát làm cho Tần Thiếu Kỳ và Mộng Nhược Lan chợt cứng người.

Tần Thiếu Kỳ nhanh chóng chỉnh chu lại quần áo của mình, sẵn chỉnh lại cho Mộng Nhược Lan.

Anh nhìn Uyển Tâm điềm nhiên không ghen mà có chút
bất mãn nói
" Cô đến đây là gì ?"
Uyển Tâm nhanh chóng đến sô pha của anh ngồi xuống, rót tách trà uống và nhìn họ nói
" Không tiếp tục à tôi làm gián đoạn sao? Ôi vậy là lỗi của tôi rồi nhưng làm sao đây tôi có chuyện quan trọng cần nói với anh ta "
Mộng Nhược Lan tức giận nói
" Cô đến đây làm gì? Nơi này không hoan nghênh cô "
Uyển Tâm sắc lạnh nhìn cô ta nói
" Tôi không đến được vậy chẳng lẽ tiểu tam như cô đến được sao? Nếu tôi không ly hôn với anh ta thì cô đừng mong thoát khỏi cái mác tiểu tam này mà tiến thân vào hollywood.

Cút đi "
Cô ta nhanh chóng nủng nịu với Tần Thiếu Kỳ nói
" Anh nhìn cô ta kìa, cô ta bắt nạt em "
Uyển Tâm nhanh chóng nói
" Nếu cô muốn bị bắt nạt thật tôi không ngại cho cô vài cái tát.

Mau đến đây nào, tiểu hồ ly "
Tần Thiếu Kỳ phút chốc cười " Ha" xong rồi nói với Uyển Tâm

" Em đến đây làm gì ?"
Uyển Tâm giơ phong bì lên nói
" Có chuyện quan trọng cần tìm Tần tổng "
Thấy ngôn từ cô dùng và ánh mắt sắc lạnh của cô thì anh đã hiểu cô đến để làm gì, anh vỗ đầu Mộng Nhược Lan và nói
" Về trước đi bảo bối, anh xử lý xong việc sẽ gọi cho em "
Nói xong cô ta đành giả bộ mình chịu ủy khúc mà nói
" Được em biết rồi anh nhớ liên lạc với em đó "
Cô ta nhành chóng nhặt túi xách của mình và đi ra ngoài, Uyển Tâm nhìn dáng vẻ của cô ta và Tần Thiếu Kỳ thì nói
" Cẩu nam nhân xúng đôi tiểu tam.

Trời sinh một đôi "
Anh nghe cô nói liền nhanh chóng đến sờ mặt cô cười vuii vẻ nói
" Em ghen à ? Sao lại như vậy rồi lúc trước tôi nhớ em đâu như thế, em yêu tôi mà không phải sao ?"
Uyển Tâm đẩy tay anh ra và nói
" Đừng tỏ vẻ nữa vào chuyện chính đi.

Tôi đưa nó đến cho anh ký tên "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 84: 84: Vì Sao


Tần Thiếu Kỳ mở sắp văn kiện ra xem, dòng chữ lớn hiện ra trong mắt anh " Thỏa thuận ly hôn ".

Tay anh nắm chặt và quay sang nhìn cô đang nhăm nhi trà với vẻ mặt điềm nhiên như chuyện ly hôn này không ảnh hưởng đến cô vậy.
Anh nhìn cô và nói
" Không phải thõa thuận hôn nhân còn 4 thàng nữa sao? Giờ em lại đem thỏa thuận ly hôn đến đây là có ý gì? "
Cô nhìn anh mà nói
" Không có gì cả chỉ là thấy hôn nhân không tình yêu như thế này thì nên kết thúc sớm thôi.

Day dưa lâu ddeeer làm gì? Không phải như vậy anh sẽ chính đáng cưới Mộng Nhược Lan sao? Có điều gì anh không hài lòng "
Anh chợt suy nghĩ " Phải có gì mà mình không hài lòng, ly hôn càng sớm thì có gì không tốt, vậy thì LAn nhi sẽ danh chính ngôn thuận gả vào Tần gia "
Nhưng nhìn biểu hiện của Uyển Tâm làm anh có chút kinh ngạc nói
" Vì sao em lại muốn ly hôn với tôi nhanh như vậy.

Không phải lúc trước em không muốn ly hôn sao ?"
Uyển Tâm nhanh chóng bày tỏ nói
" Không phải anh không ưa tôi cướp mất vị trí người anh yêu sao ? Vậy tôi thành toàn cho hai người, cả hai bên đều công bằng không phải sao ? Anh không yêu tôi nhưng tôi yêu anh thì có ít gì, trái tim anh không còn yêu tôi thì tôi có thể làm gì đây.

Không ai chờ đợi mãi một người không yêu mình "
Lúc này anh chợt nhớ đến lời của ai đó nhắc với anh
" Có người xem cô ấy không là gì, có người sẽ xem cô ấy như báu vật "
Anh chợt nhận ra " Mình có cảm tình với cô nhưng không biết thứ cảm tình đó gọi là gì ? Anh chỉ biết hiện tại nếu như anh buông tay thì cô sẽ biến mất.

Chuyện này làm anh bất an"
Anh nhìn cô nhưng cái nhìn này làm cho anh không khỏi rung động, chưa bao giờ anh và cô có thể nói chuyện với nhau lâu như thế mà không cải nhau, cứ như đôi vợ chồng thật sự đang trò chuyện với nhau vậy làm cho anh mong chờ khoảng thời gian sống chung sắp đến.
Uyển Tâm nhìn anh ngớ người nhìn mình nói
" Tần thiếu, anh làm sao vậy? Mau ký tên đi.

Tần thiếu "
Anh vẫn nhìn cô, điều này làm cho cô khó chịu mà vỗ vai anh nói
" Tần thiếu "
Anh chợt ngửi thầy mùi hương thoang thoảng từ người cô, mùi hương thật dịu mà thoải mái, không giống như mùi nước hoa.

Điều này làm anh nhanh chóng tỉnh ra nhìn cô, anh liền kéo cô vào lòng mình, anh si mê nhìn đồi núi đang nhô ra trước ngực cô đang kề sát bờ ngực mình, bờ môi đỏ mọng tự nhiên đang nói cái gì đó.
Uyển Tâm vùng vẫy nhưng không thành công, cô bắt đầu suy nghĩ
" Tổng tài gì mà thân thủ tốt vậy, có thể kìm hãm được cô, so ra thực lực không đùa được đâu "
Chợt cô mở to mắt nhìn gương mặt anh kề sát mình cùng với đôi mắt màu hổ phách đang chăm chú nhìn cô.

Hôn rồi sao.

Cô nhìn anh mà phản kháng, phát ra âm thanh " Ưm...ưm....ưm"
Tiếng phản kháng này rơi vào tay anh kiểu như đang mời gọi anh vậy, thật êm tai, anh nhanh chóng siết chặt tay mình kéo cô vào như muốn khảm cơ thể cô vào bên tỏng anh vậy.
Cô cảm nhận được có gì đó chạm vào mình thì phải, là nơi đó của anh đang chọc ào mông cô, lúc này cô tức giận muốn mắng nhưng lại bị anh hôn sâu hơn.

Cái hôn này làm cô có chút hưởng thụ cùng chán ghét, cô nhanh chóng cắn vào môi anh làm anh đau " Úi "
Anh nhả môi cô ra nhung vòng tay mạnh mẽ đó vẫn đang vân vê mông nhỏ của cô, anh cười nói
" Mèo hoang nhỏ thích không ?"
Cô nhanh chóng lườm anh " Tát " cô lau miệng mình và nói
" Chết tiệt thật ghê tởm "
Anh nghe giọng nói của cô bèn nổi giận
" Cài gì? Cô ấy ghê tởm mình sao? Nhưng mình là chồng cô ấy mà "
Anh nhìn gương mặt nhỏ tinh xảo của cô và nói
" Em không hài lòng sao ? Thấy em rất hưởng thụ mà "
Cô quay về chỗ ngồi và đặt bút lên văn kiện cho lạnh lùng nói
" Ký đi tôi còn phải trinhg lên tòa án nữa "
Anh nhìn ánh mắt của cô, đôi mắt đen áy trong veo không nhiễm bụi trần nhưng lại vô cùng sắc đá làm anh có chút mất mác, lúc đám cưới ánh mắt cô nhìn anh, anh có thể biết rằng " anh là cả thế giới trong mắt cô nhưng hiện tại trong mắt cô, anh như người dưng vậy "
Anh bèn phản kháng ánh mắt cô và đáp
" Không ! Anh không ký.

Anh muốn làm đúng thõa thuận hôn nhân "
Cô tức giận đặt ly thủy tinh xuống thật mạnh làm ly nước bể ra, bàn tay nhỏ của cô đã đầy máu, anh lo lắng nhìn cô nói
" Em có sao không ?"
Cô lập tức nói
" Không cần anh vừa đấm vừa xoa "

Xong cô đứng dậy đưa cho anh sấp hình và nói
" Nếu Tần thiếu không ký vào đơn cũng được, vậy thì sấp hình này sẽ được trình lên tòa làm bằng chứng để ly hôn.

Tần thiếu nên nhớ anh là người vi phạm hợp đồng hôn nhân trước.

Tần thiếu nhớ điều khoản đó không ?"
Nhìn gương mặt anh, trong lòng cô nói
" Buông tay em đi, em thành toàn cho anh và cô ấy rồi, anh không mãn nguyện sao?"
Xong cô lại cất tiếng nói
" Trong hợp đồng có ghi là tôi và Tần thiếu có quyền yêu người khác nhưng không được đi quá giới hạn.

Còn Tần thiếu thì sao ? Yêu đương còn để lên bào và liên lụy đến tôi.

Là anh vi phạm thõa thuận trước còn có thể trách ai "
Nói xong cô để mặc anh ở đó và bước đi, lúc cô cầm tay cửa kéo thì bị cánh tay rắn chắc cảu anh chặn cánh cửa lại.

Mọi người ở ngoài có thể nghe được âm thanh " RẦm rầm ".

Họ điều không dám hó hé nửa lời, tổng tài ghét nhất là tung tin đồn nhảm, nếu ai vi phạm sẽ bị phong sát toàn ngành, nhưng bên cạnh đó cũng có một số người không biết trời cao đất dày mà tung tin.

Anh chặn cửa với gương mặt nài nỉ nói với cô
" Anh xin em đừng ly hôn được không ? Hãy làm đúng thõa thuận được không ? "
Cô nhanh chóng xoay người nói với anh
" Vì sao không ly hôn ? Cho tôi một lý do "
Anh bắt đầu vắt óc suy nghĩ, lần đầu vì một người phụ nữ mà anh lại có suy nghĩ, lần đầu tiên anh phải đau đầu cho một lý do để níu kéo một người phụ nữ.

Anh liền nghĩ đến một lý do nói
"Sức khỏe của ông nội luôn không khỏe, còn sắp phẫu thuật có cường độ cao nữa, đợi ông khỏe lại chúng ta hẳn ly hôn có được không ?"

Uyển Tâm nhanh chóng đáp " Được " định xoay người đi thì bị anh nắm tay vội vàng nhìn cô nói
" Anh mời em ăn cơm tối có được không ?"
Uyển Tâm hất tay anh ra và nói " Không cần "
Lời nói của cô khiến anh có chút khó chịu
" Tôi muốn em đi ăn với tôi thì em phải đi do em là vợ tôi, là vợ của tôi "
Uyển Tâm lạnh lùng nói
" Không đi Tần thiếu đi với người đó đi.

Tôi không đi "
Nói xong cô lần nữa dùng sức kéo cánh cửa ra nhưng không hề hấn gì.

Lúc này, Ngôn Mặc gõ cửa và nói
" Tổng tài đã dặn dò khách sạn chuẩn bị món ăn cho ngài và thiếu phu nhân, họ nói khi nào Ngài đến để chuẩn bị thực đơn "
Cô bèn nhanh nhảu đấm anh một phát vào bụng và vọt lẹ, còn nhìn cảm kích Ngôn Mặc nói
" Cảm ơn "
Ngôn Mặc nhìn cô ngơ ngác và quay sang nhìn Tổng tài thì thấy ánh mắt viên đạn ngụ ý kiểu
" Cậu giỏi lắm hả ! Đợi đi Châu Nam Cực đi "
Anh muốn vỡ khóc vỡ cười nói
" Xin lỗi tổng tài, tôi đi WC đây, không phiền Ngài nữa "
Thiếu Kỳ nhanh chóng chạy theo cô, thấy cô đã đến sảnh thì anh liền chạy nhanh đến bắt kịp cô.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 85: 85: Như Những Đôi Vợ Chồng Bình Thường


" Soạt soạt " Không nói không rằng anh vác cô lên vai nói
" Vậy thì tôi đành tiền trảm hậu tấu vậy? "
Anh cười sáng lạn nhìn cô.

Rồi vác cô đi từ đại sảnh đến bãi đổ xe.

Bao nhiêu ánh mắt nhìn họ, làm cô có chút xấu hổ và gương mặt đỏ hồng nói
"Tôi đi ăn cơm với anh à được chứ gì ? Tần thiếu thả tôi xuống đi "
Vẻ mặt này của cô làm anh có cảm giác cô cũng rất đáng yêu, đúng là ngoài lạnh trong nóng mà.

Nhưng anh nào có biết trong lòng cô cũng đang rung động không hền nhỏ.

Cảnh này lọt vào máy ảnh của một số phóng viên.

Tiếng " cách cách " làm cô hiểu được họ bị chụp hình rồi.

Cô liền nói với anh
" Tần thiếu lo giải quyết đám phóng viên đó đi, tôi không muốn có thêm tin đồn về mình đâu "
Ánh nhìn của anh bèn rơi lên gò má phúng phính của cô
" Chụt "
Cô giật mình nói " Anh làm gì vậy ? "

Anh dịu dàng nhìn cô nói
" Không gọi tôi là Tần thiếu nữa hử ? "
Cô vội chạy đến xe và yên vị vào ghế lái nói
" Lên xe đi chứ ? Đi ...đi ăn "
Anh nhìn cô cưng chiều mà đến bên chỗ ghế lại nói
" Em biết chỗ tôi đặt ở đâu à "
Cô không suy nghĩ nói " Không biết "
Anh cóc đồ cô và chậm rãi nói
" Sang kia ngồi đi, tôi chở em "
Cô bĩu môi nói
" Được rồi nhưng mà anh không được xem tôi như con nít, tôi hơn hai mươi tuổi rồi "
Anh nhìn cô không nói không rằng mà chỉ mỉm cười,trong đầu anh hiện lên vài suy nghĩ
" Lần đầu anh thấy cô dễ thương như vậy, không còn dáng vẻ lạnh lùng đó mà như một đứa trẻ hoạt bát, đáng yêu như năm đó vậy, nếu chuyện tai nạn năm đó không xảy ra thì có lẽ cô cũng như bao con nhà quyền quý khác, sống trong nhung lụa, vô lo vô nghĩ "
Nội tâm anh dao động
" Khoan đã mình đang suy nghĩ gì vậy chứ, chắc mình điên rồi, người mình yêu không phải cô ấy mà là Lan Nhi "
Đến khách sạn Đế Hào
Uyển Tâm bước xuống xe thì mọi người liền nhìn xem đây là con nhà ai mà lại đi chiếc Pagani Huayra màu xám tro này, vì đây là chiếc trên thế giới chỉ có một chiếc, được bán đấu gia vào năm rồi.

Người sở hữu là tổng tài Tần thị _ một trong các tập đoàn xuyên quốc gia và đứng trong top 5 của thế giới.
Uyển Tâm im tĩnh nhìn họ kiểu
" Đúng là người đời mà khoái suy diễn khoái bàn tán, làm dân thường là ổn nhất, làm người nổi tiếng mệt thật "
Nói xong cô liếc nhìn anh kiểu " Người nổi tiếng "
Anh xuống xe đưa chìa khóa cho nhân viên nhìn cô nói
" Em nhìn tôi suy nghĩ gì mà chăm chú vây ?"
Cô buộc miệng nói lời trong lòng mình ra
" Người nổi tiếng đó "
Anh nhìn cô nói thẳng thắn cười ra tiếng " Phụt ...hahha "
Anh không ngờ cô lại có suy nghĩ đấy, anh bước tới ôm eo cô nói
" Em không phải cũng là người nổi tiếng sao? Em là thiếu phu nhân Tần gia mà "
Cô lấy tay anh ra khỏi eo mình, cách xa anh một khoảng nói
" Tạm thời thôi 4 tháng nữa phải gọi anh là chồng cũ rồi "
Anh thấy bóng lưng đi cô đi trước thì đăm chiêu lẩm bẩm nói
" Phải 4 tháng nữa chúng ta sẽ là người dưng rồi "
Phút chốc anh cười có thêm ý nghĩ khác
" Vậy 4 tháng sắp tới anh phải nhanh chóng khai thác các khía cạnh của cô vợ nhỏ này rồi "
Anh sải chân đi theo, vài bước thì bắt kịp cô, cô nhìn anh ngạc nhiên nói
" Anh đi nhanh thế " xong cô nhìn anh chân đánh giá kiểu " Chân dài thế một bước đi bằng ba bước của người ta rồi "
Nhìn thấy ánh mắt của cô đánh giá mình anh nói

" một mét chín mươi mốt "
Cô nhanh chóng thu lại ánh mắt cảu mình nói
" Ai quan tâm anh chứ ? Đi ăn mau đi tôi còn về viện nghiên cứu nữa "
Lập tức có nhân viên chuyên nghiệp đưa anh đến phòng riêng thì bị cô ngăn cản nói
" Chúng tôi muốn ngồi ở ngoài ngắm cảnh thành phố.

Cảm ơn "
Nhân viên nhanh chóng sắp xếp cho cô và anh chỗ ngồi với view hướng ra thành phố về đêm.

Cô nhìn cảnh vật có chút ngây người, đây là lần đầu cô ăn uống huongr thụ như vậy, khi nghiên cứu toàn ngậm sandwich cho qua ngày, tập trung nghiên cứu.

Anh nhìn cô mỉm cười nói và giơ tay bảo phục vụ tránh đi
" Lần đầu em ngắm cảnh đêm à ?"
Cô nhìn cảnh sắc đêm ở thành phố đáp
" Phải lần đầu ngắm cảnh đêm với lại không phải ở một mình "
Nhìn biểu cảm mất mác của cô, anh có chút động lòng nói
" Sau này tôi sẽ cùng em ngắm cảnh, cùng em ăn tối được không ?"
Cô quay sang nhìn mặt của anh, tim rung động nhưng lý trí không cho phép
" Không có sau này, chỉ là hiện tại thôi "
Không khí giữa hai người chợt im lặng, bầu không khí không hợp lắm, anh liền lảng sang chuyện khác
" Em chọn món gì ? Gọi đi "
Anh cầm thực đơn đưa cho cô.

Cô nhìn về đưa tay về phía phục vụ
" Bò lúc lắc sốt tiêu đen, salad ngó sen.

Cảm ơn "
Thiếu Kỳ gọi một đ ĩa bò bít tết áp chảo cùng với một Soup cua lá rong biển.

Xong anh nhìn cô và hỏi
" Em uống rượu vang không ?"
Uyển Tâm vẫn nhìn cảnh đêm mà đáp lời anh
" Được "
Xong anh liền nói
" Cho tôi một chai Chateau Margaux 1787 "
Uyển Tâm nghe vậy cô bèn nói
" Đồ phá của không biết tiết kiệm "
Anh cười nhìn cô khoái chí nói
" Tôi có tiền em quản được à "
Cô im lặng để anh làm gì kệ anh
Vài phút sau, các món ăn được dọn lên, cô nhìn món ăn mà mắt sáng rỡ, chắc ngon lắm đây.
Anh nhìn cô mà lòng đầy vui vẻ nói
" Chúng ta nhìn như những cặp đôi vợ chồng bình thường phải không ?"
Cô nhìn anh định nói thì bị tiếng đàn cắt ngang, ở đó có một nghệ sĩ piano đang đàn, tiếng âm thanh du dương tràn ngập cả khán phòng.

Anh và cô nghe tiếng nhạc đồng thời nói ra
" Hungarian Sonata _ Richard Clayderman "
Xong hai người nhìn nhau cười, thì ra họ cũng có điểm chung nhỉ.
Hai người đều tập trung lắng nghe âm nhạc, sau cùng điệu nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 86: 86: Say Đắm


Điều này làm cô nhớ đến lời mẹ cô nói với cô
" Con hãy nhớ khi đàn piano không phải đàn cho có mà là gửi tâm hồn cùng tiếng lòng của mình vào trong đó.

Có những việc nói ra được có những việc phải giấu trong lòng, nói với người khác không bằng gửi gắm vào piano, vì nó không biết nói dối, không tiết lộ bí mật của con mà còn cho con sự đồng cảm.

Vì vậy đó là lý do vì sao nhà mình lại có một chiếc piano."
Hình ảnh gia đình ba người hiện ra có ba có mẹ và có cả cô.

Ba cô nhìn mẹ cô đầy tình cảm rồi lại vuốt đầu cô yêu thương nói
" Con gái à hãy làm điều con thích miễn con vui vẻ là được.

Dù ở đâu bà mẹ đều ủng hộ con "
Mẹ cô cười nói " Bé con mới có ba tuổi sao hiểu được lời anh nói "
Ba cô nựng má cô nói
" Con gái chúng ta rất thông minh mà em đừng lo "
Vốn dĩ mà mẹ cô là một nghệ sĩ piano có tiếng tăm nhưng vì gia tộc mà mẹ phải bỏ nó, chỉ có thể xem nó như một sở thích mà không phải là sở trường.

Điều đó cũng là điều khiến ông ngoại hối hận nhất.

Nếu biết vậy ông sẽ để mẹ từ bỏ piano, có lẽ mẹ sẽ không gặp tai nạn.
Khi nhìn chiếc piano ở giữa sảnh khách sạn, cô lại nhớ đến mẹ mình, cô bèn giơ tay gọi phục vụ và thì thầm với họ
" Tôi muốn đàn một bài không biết có được không ?"
Phục vụ nhanh chóng liên hệ với quản lý qua bộ đàm trên ngực, nói xong phục vụ liền gât đầu và nói
" Mời tiểu thư "
Uyển Tâm cười ngọt ngào nói
" Cảm ơn "
Thiếu Kỳ nhìn cô cười ngọt ngào như vậy liền có chút ngẩn người suy đoán
" Thì ra em thích piano "
Cô từng bước từng bước đến piano vừa nghĩ đến mẹ mình và nói
" Mẹ con sẽ không bỏ piano nữa, vì mẹ một lần nữa con sẽ đàn piano để xem như để tưởng nhớ mẹ "
Đến cây đàn piano cô khẽ chạm và ngồi xuống.

Bàn tay cô nhẹ nhàng lướt trên phím đàn.

Âm thanh êm êm vang lên, bản nhạc " Ultimate Amour " vang lên, khiến cho không khí xung quanh im lặng như tờ chỉ nghe thấy âm thanh du dương của tiếng đàn, nghe lay động lòng người nhưng cũng xót xa thôi.
Dòng suy nghĩ về mẹ cô và ba cô được thể hiện hết qua bản nhạc này, nỗi nhớ bà mẹ khôn nguôi, trong tiếng nhạc của cô anh nghe được tiếng lòng của cô, anh xoay xoay ly rượu trong tay và nhìn cô gái đang gửi hồn mình vào âm nhạc.

Gương mặc xinh đẹp thanh tú mang theo vài giọi nước mắt rơi trên mặt cô.

Tiếng nhạc chợt chuyển sang vừa nhanh vừa dồn dập hơn, cô đã chuyển qua bản " Women In Love ".

Điều này là lời mà cô muốn nói với người đó _ người mà cô yêu, suốt bao nhiêu năm qua, chỉ vì hành động của ấm áp lúc nhỏ của anh mà cô đã yêu anh, đã luôn yêu anh, cô làm hết những việc cho anh.

Lúc nhỏ cô hay làm bánh đem qua cho anh nhưng lại nhờ mẹ anh nói là bà ấy làm.

Cô biết mọi thứ về anh, về các món ăn, bánh ngọt anh thích.
Anh là người đã cho cô ánh sáng lúc cô suy sụp nhất.

Cô không ngừng cải thiện mình, thậm chí hy sinh bản thân mình mà cứu anh bị sẹo và bị thương ở tay.

Khi cô trưởng thành quay về, muốn nói cho anh cô yêu anh, cô là người đã cứu anh.

Nhưng lại bất ngờ xuất hiện người đó, ánh mắt của anh đã không còn ở trên người cô nữa.

Bản nhạc nhanh chóng kết thúc, tiếp nối là " Far Away ".

Đây là bài hát cô gửi gắm cho piano.

Muốn nói cô yêu anh nhưng dường anh ở rất xa cô.

Có lẽ định mệnh đã như thế, cố gắng nhưng ánh mắt và trái tim của anh đều không hướng về cô.

Cô có thể trách ai, nếu đã vậy thì đành buông bỏ cho nhau lối đi riêng.

Mọi người ai cũng chăm chú nhìn cô gái mảnh mai xinh đẹp, gương mặt thon thả với dòng nước mắt lăn dài trên má.

Vẻ đẹp của cô như tiên giáng trần vậy, nhìn rất xinh đẹp, dịu dàng cùng si mê tiếng đàn, họ muốn nghe mãi tiếng nhạc cô gái này đàn.

Trong số đó, Tần Thiếu Kỳ nhìn cô say đắm, ánh mắt của anh luôn dán lên người cô, gương mặt xinh đẹp tinh xảo.

Anh nhìn cô mà cảm thán " Rất đẹp "
Chợt anh băng khuâng suy nghĩ
" Không phải cô yêu anh sao ? Thế sao cô lại từ bỏ ?"
Thoáng chốc anh lại bác bỏ suy nghĩ trên mà lại tập trung vào tiếng nhạc,
Tiếng nhạc kết thúc, cô mở mắt ra, cô đưa tay lên sờ mặt mình thì ra cô đã khóc.

Tiếng vỗ tay " bốp bốp " vang dội cả một không gian nhà hàng.

Cô từ tốn đứng dậy cúi chào và mỉm cười tỏ ý cảm ơn mọi người.

Cô trở về bàn ăn của mình, ngồi xuống.

Anh nhìn cô cưng chiều và hỏi
" Em đàn hay như vậy ? Sao lúc trước lại không nghe em nói đến ?"
Cô lạnh lùng nhìn anh
"Do anh không hỏi ?"
Uyển Tâm nhìn anh dứt khoát nói
" Anh nên nhớ khi phẩu thuật của ông nội kết thúc, tô và anh sẽ ly hôn "
Anh tức giận nói " EM MUỐN LY HÔN VỚI TÔI ĐẾN VẬY SAO ?"
Uyển Tâm nhìn anh có bất ngờ nói
" Anh đề nghị ly hôn trước mà, trước đó tôi từ chối nhưng suy nghĩ lại thì cũng không tệ đến thế "
Anh nhìn cô có chút khó tin nói
" Điều gì khiến em muốn ly hôn với tôi "
Uyển Tâm không do dự đáp
" Không yêu thì ở bên nhau có gì nghĩa gì ? Chẳng thà một dao cắt đứt tất cả.

Vậy chẳng phải đôi bên đều không cần đắn do suy nghĩ sao ?"
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 87: 87: Mất Bình Tĩnh


Anh nghe cô nói xong mắt mở to, sau đấy tay cằm dao và nĩa của anh chợt run lên, phải cho thấy anh rất tức giận.

Anh đập bàn, đưa thẻ cho ngưới tiếp tân, thanh toán rồi đưa cho quầy tiếp tân khách sạn.

Tay kia anh lôi cô đi, cô vùng vẫy thì bị anh đánh một cái ngất đi, anh cúi xuống bế cô thì bị phục vụ ngăn cản, dù sợ hãi nhưng phục vụ vẫn mạnh dạn nói
" Anh à anh biết cô gái này sao? Anh quen cô ấy à ?"
Thiếu Kỳ nhấn mạnh nói lớn, tuyên bố chủ quyền
" Nhớ kỹ, cô ấy là người vợ duy nhất của tôi _ ĐÔNG PHƯƠNG UYỂN TÂM "
Âm thanh không to không nhỏ nhưng lại làm cho cả nhà hàng nghe được.

Họ xì xào bàn tán, có người nhận ra thân phận của họ, có một số người không ngừng chụp hình, đây sẽ là tin nóng cho ngày mai đây.
" Tần thiếu cùng phu nhân ăn bữa cơm tình yêu, phu nhân được bế đi, tình cảm tăng vọt "
" Tần thiếu yêu phu nhân đến nổi bế cô ấy, không để chân cô ấy chạm đất "
----------------------------------------------------------------------------------------------
Ra khỏi nhà hàng anh vội đến quầy tiếp tân để thuê một phòng khách sạn _ Đây là khu phức hợp nhà hàng khách sạc Đế Hào.

Thấy anh với vẻ mặt giận dữ đáng sợ.

Nữ tiếp tân bèn nhận thẻ đen của anh và đưa cho anh thẻ phòng, giọng sợ sệt nói
" Ngài...Ngài ở phòng....phòng tổng thống 14..2 "
Anh vội cầm thẻ và bế cô rời đi.

Nhìn vẻ mặt của cô ngủ say, anh lại không khỏi bực mình nói lảm nhảm nói
" Ai bế em đều ngủ ngon như thế à? "

Nhìn cô ngủ sai anh không kiềm lòng được mà cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại đỏ mọng kia, thật khiến cho người khác sai mê.

Lúc anh anh như bị thôi miên vậy, anh mất khống chế bản thân mà hôn cô, tham lam ngửi mùi hương của cô.

Thật quyến rũ.

Cậu bé của anh đã dựng lên lúc nào không hay.

Vậy thì sao chứ? Cô là vợ anh, l@m tình thì đã sao?
Đến cửa phòng anh nhanh chóng đặt cô nhẹ nhàng lên giường, cởi bỏ âu phục của mình.

Thân hình tuyệt đẹp hiện ra cùng với làn da lúa mạch rắn chắc.

Anh nhìn cô đến say mê
" Thì ra em đẹp và đáng yêu đến vậy ?"
Anh chợt nhớ đến những tên vây quanh cô, anh tr@n trụi đến gần vuốt má cô, cảm nhận làn da của cô, anh chợt chửi thề
" Chết tiệt ! "
Anh nhanh chóng xoay người đè lên thân thể mảnh mai của cô nói
" Những người khác không có quyền chạm vào em "
Anh vừa nói vừa vừa lấy kéo cắt đi y phục của cô, anh vuốt đôi chân nõn nà của cô, rồi sờ hông đến eo, vừa sờ anh vừa cúi xuống hôn trên làn da trắng mịnh mà thơm ngon của cô.

Chướng ngại vật cuối cùng đã được anh cởi xuống.

Cơ thể trắng nõn hiện ra, bầu ng ực căng mịn, ngũ hoa nhỏ nhắn xinh đẹp.

Mềm mại và đê mê, anh tán thưởng
" Cơ thể gợi cảm như vậy nếu không dựng lên thì tôi không phải đàn ông rồi "
Lúc này cô thấy ngứa ngứa, cô vội mở mắt ra, tính cảnh giác cao làm cho nhanh chóng phòng thủ, nhưng có người nhanh hơn cô.

Anh nhanh chóng kiềm tay cô lại và nói
" Em muốn chạy à ? Muốn chạy đến với đám đàn ông vây quanh em à "
Cô vùng vẫy nói
" Anh nói linh tinh cái gì vậy ? Buông tôi ra "
Cô cố gắng thoát khỏi gọng kiềm cửa anh nhưng không thành công, hành động này của cô làm cho anh thêm tức giận.

Anh cúi xuống hôn cô rồi
" Ưm...ha....ưm ....ưm "
Cô vùng vẫy nói
" Buông ....tôi ra "
Nói xong thì bị anh chặn mất, anh tham lam hôn lấy hôn để đôi môi nhỏ nhắn kia.

Cô nhanh chóng lấy gạt tàn trên bàn đập vào đầu anh.

Anh vẫn không hề hấn gì mà nói
" Em cứ đấp đi đập bao nhiêu tùy thích.

Em là của tôi là của tôi "
Cô nhanh chóng nói
" Anh buông ra đồ c@m thú nhà anh "
Tay anh đã đến nơi xoa bầu ng ực căng mịn của cô, nghe tiếng cô thở gấp anh lại càng hưng phấn nói
" Thấy không cơ thể em cũng thích tôi "
Cô chợt nghĩ
" Nếu anh không thể lý trí lại thì cô bèn dùng phương pháp cực đoan nhất "
Xong cô liền lấy cây kéo bên cạnh giường, đâm anh một nhát.

Điều này làm anh sững sờ
" Em đâm tôi....đâm tôi sao ?"
Cô lùi lại bình tĩnh nói với anh
" Anh lý trí lại đi xem anh đã làm gì? Anh không quan tâm Mộng Nhược Lan sao ?"
Anh định thần lại nhìn cô, sau đấy nhìn cơ thể của mình
" Tôi xin lỗi em về đi để tôi yên tĩnh "
Cô đến phòng tắm lấy chiếc áo choàng mặc vào và gọi phòng tiếp tân mang cho cô một bộ đồ.

Xong cô nhìn anh nói
" Anh không nên dây dưa với hai người phụ nữ, anh nên xác định rõ ai là người anh yêu, đừng để đánh mất lý trí.

Còn nữa tôi không có sở thích dùng chung đàn ông với cô ta "
Anh nghe cô nói hai từ "dùng chung " thì nhớ ra chiều nay cô đến công ty, thấy anh và Mộng Nhược Lan thì cô nghĩ như thế.

Thật ra họ không có gì cả.

Anh đã khống chế được mình, anh vẫn giữ thõa thuận với cô.

Thì ra đây là lý do cô dùng hai chữ " dùng chung ".

Anh định giải thích với cô thì tiếng chuông điện thoại cô vang lên
" If I told you this was only gonna hurt
If I warned you that the fires gonna burn
Would you walk in?
Would you let me do it first?
Do it all in the name of love
Would you let me lead you even when youre blind?
In the darkness, in the middle of the night
In the silence, when theres no one by your side
Would you call in the name of love?"
Anh im lặng nghe cô gọi xong điện thoại thì sẽ giải thích với cô.

Uyển Tâm bắt máy
" Alo Vinzento, anh nói đi "
Tiếng " Vinzento" này khiến anh bật ngay chế độ cảnh giác.

Anh nhìn đồng hồ đã gần 11 pm và lẩm bẩm
" Sao tên đó còn gọi cho cô.

Cô và hắn thân đến vậy à? Cô không yêu anh nữa là do cô đã yêu tên đó nên muốn nhanh chóng ly hôn với anh à "
Uyển Tâm nghe Vinzento nói xong thì trả lời
" Được được em ở khách sạn Đế Hào, được được em đợi anh "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 88: 88: Anh Yêu Tôi Sao


Anh nghe cô nói đợi hắn ta, thì máu trong người anh lại sôi cả lên.

Anh giật điện thoại của cô.

Mặc kệ cô nói gì
" Anh điên rồi à làm gì vậy ?"
Anh không đáp mà lần nữa ôm cô, cô nhanh chóng né đi và trấn an anh nói
" Anh bình tĩnh lại đi ? Anh sao vậy ?"
Gương mặt anh lúc này nhìn rất đánng sợ, anh lạnh lùng nói
" Em và hắn có quan hệ gì ? Em và hắn đã làm rồi à? "
Cô nghĩ mình nghe nhầm bèn nói
" Hả ?"
Anh vẫn tr@n trụi tiến đến gần cô.

Lần này anh hoàn toàn mất lý trí rồi.

Cô lùi lùi thì đụng phải tủ quần áo.

Anh tiến lại đè lên người cô.

Cơ thể hai người dính sát vào nhau.

Cô có thể cảm nhận được hơi nóng từ anh.
Thiếu Kỳ chất vấn cô nói
" Có chuyện gì mà hai người lại nói vào đêm như vậy? Qua nay em không ở Đế Uyển là do ở bên hắn đúng không ?"
Uyển Tâm tức giận nói

"Anh làm gì mà như hỏi tội phạm vậy.

Qua nay tôi đều ở Mỹ mới về được một ngày thôi "
Nói xong cô lại chợt nhận ra
" Anh điều tra tôi sao?"
Anh kéo áo choàng của cô ra, chân anh xen giữa đồi chân thon dài của cô mà đáp
" Em là vợ tôi , muốn biết em ở đâu cũng không cho sao"
Cô tức giận tát cho anh một cái, nói
" Tần Thiếu Kỳ anh nhớ cho rõ, chúng ta là vợ chồng trên danh nghĩa có giấy tờ chứng minh "
Anh cắn cổ của cô và nói
" Em đừng quên hai bản thõa thuận đều ở Đế Uyển "
Cô chợt thấy bàn tay anh đã mò đến phía dưới của mình, cô lấy tay mình chặn lại và hòa hảo nói
" Anh nóng quá hay là vào tắm trước đi nha, tôi đợi tiếp tân lấy đồ "
Anh nhìn phòng tắm kế bên rồi nhìn cô, kề sát tay cô nói
" Thì ra em thích làm trong phòng tắm à "
Cô đẩy anh ra nhưng không thành công nói
" Anh đừng nói bậy bạ "
Tay anh vẫn tiến sát đến chỗ đó của cô.

Anh vuốt v e x0a nắn và nói
" Anh muốn em.....muốn em rồi "
Tiếng còi trong lòng cô vang lên, cô nhìn máu và vết thương trên người anh thì nói
" Hay là anh cầm máu trước đi nha rồi chúng ta sẽ nói chuyện được không? Chứ anh không cầ máu, chảy máu như vậy không chừng ngày mai tôi sẽ bị bắt đó "
Anh cười sảng khoái hôn lên trán cô và nói
" Em quan tâm tôi sao? Được rồi phải nghe lời vợ chứ?"
Anh dắt cô đến giường ngồi và nhấc điện thoại gọi quầy tiếp tân mang theo hộp đựng y tế và cả túi đồ cho cô.

Cô ngoan ngoãn ngồi cạnh anh, tiếng chuông vang lên" tính tong tính tong "
Cô vội chạy đến mở cửa nhận hộp y tế và túi đồ và nói " Cảm ơn ", cô bước đến gần anh và nói
" Anh chịu đau chút nha tôi băng lại cho anh "
Anh nhìn cô ân cần với mình mà tỏng lòng ấm áp nói
" Em thật là lạ đấy? Vừa đâm tôi xong giờ lại băng bó cho tôi sao ?"
Cô nhìn anh rồi nói " Tôi học y đó, không muốn thấy chết không cứu "
Thấy dáng vẻ thuần thục của cô , anh có chút đau lòng hỏi
" Em từng bị thương sao? "
Cô nhìn anh cười nói
" Chắc anh đã điều tra tư liệu về tôi rồi chứ nhỉ ? Lsuc trước huấn luyện ở quân đội đặc chủng của Mỹ, bị thương không ít nên quen rồi "
Cô nhìn thành quả của mình xong tấm tắc khen nói
" Không tồi.

Xong rồi người anh em "
Nói xong cô cầm túi đồ mà quầy tiếp tân đưa cho mình đến.

Điện thoại goi đến nhưng nó lại ở trên giường cơ.

Thiếu Kỳ bắt máy nhìn thấy dòng chữ " Vinzento gì đến còn có hình trái tim bên cạnh tên của anh ta nữa ".

Anh nắm chặt tay và nhấn trả lời.

Bên kia truyền đến giọng nói trầm ấm của người đàn ông
" Uyển Tâm em xuống đi anh ở ngoài khách sạn đợi em rồi "
" Uyển Tâm? Bông hồng nhỏ?"
Bên kia vẫn truyền đến tiếng im lặng và cúp cái một.

Vinzento thấy lạ nên gọi lại nhưng không thành công thì anh nhận được tin nhắn
" Em có chút mệt nên nghỉ ngơi ở khách sạn rồi có gì mai chúng ta nói chuyện sao?"
Thiếu Kỳ vội tắt âm điện thoại của cô, vội đến nhà tắm cánh cửa bị anh đá văng.

Uyển chợt giật mình nói
"Anh vào làm gì? Tôi đang tắm mà "
Anh vẻ mặt của anh không biết ai đã chọc đến anh.

Gân xanh đã nổi lên đến cổ anh rồi.

Chứng tỏ anh rất tức giận, cô vội trấn an anh và với tay kéo khăn tắm thì bị anh nắm chặt tay kéo cô ra khỏi bồn tắm.

Anh vừa bế cô lên vừa đi đến giường và nói
" Muộn rồi.

Chúng ta làm chút chuyện k1ch thích đi "
Nói xong anh thải cô lên giường, đè lên cô làm, kéo hai cánh tay của cô ra sau lưng.

Anh lấy ra một ống tiêm trong tủ đầu giường ra và nói với cô
" Tránh để em phán kháng và chạy mất nên em chịu khó tý nhé "
Nói xong anh tiêm cho cô, nhìn cô điên cuồng mà nói
" Đây là thuốc khiến cơ thể em không có lực "
Phút chốc thuốc có tác dụng, cô nhìn anh đầy thất vọng và nói
" Anh không được làm vậy với tôi ? Chúng ta có nói hai bên có quyền tự do yêu đương mà sao anh lại làm chuyện này với tôi.

Việc này nên làm với người mình yêu "

Anh cắn cổ cô và kéo áo choàng cô ra " soạt soạt ".

Chợt cậu bé của anh đã ngóc đầu dậy.

Ánh mắt đầy d*c vọng của anh làm cô có chút bối rối.

Anh đáp lời cô với hơi thở dồn dập nói
" Em muốn làm việc này với ai? Với tên Vinzento đó sao ?"
Anh cúi xuống tham lam **** *** nhũ h0a hồng hào của cô, tay còn lại vuốt v e m ơn trớn làm k1ch thích h@m muốn của cô.

Anh nhìn gương mặt trở nên đo đỏ của cô và nói
" Đêm nay tôi phải có được em "
Miệng cô phản kháng nói
" Không....!tôi không muốn ............không muốn anh "
Anh hôn ngực cô vừa nói
" Người em yêu không phải tôi sao? Hả ? Em nói chuyện này nên người yêu nhau làm với nhau.

Em yêu tôi mà đúng không?"
Tay ăn quay mặt cô, đôi mắt đen đối diện với đôi mắt màu hổ phách, cô phản kháng nói
" Anh yêu tôi sao ?"
Hành động của anh chợt khựng lại, xong anh liền đáp
" Tôi yêu em "
Xong anh tách hai chân cô ra mà đâm thẳng vào.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 89: 89: Chưa Xong Đâu


Tiếng nói mảnh mai vang lên " Đau "
Sự phản kháng yếu ớt của cô làm cho anh càng thêm hưng phấn.

Anh nhìn cô ma mãnh nói
" Em siết chặt tôi như vậy là muốn cắn đứt cậu bé của tôi à?"
Uyển Tâm nhắm mắt quay đầu đi, cô nói
" Đau...đau quá "
Anh chợt nói " Chết tiệt ! Em chặt quá.

Thả lòng đi "
Nói xong anh cúi xuống hôn cổ của cô, phía dưới không ngừng vang lên những tiếng khiến người ta đỏ mặt tía tai
" Phập...phập....phập "
Anh vuốt tóc của cô và nói
" Sướng không? Em thích không ?"
Cô lấy bàn tay nhỏ nhắn của mình đẩy anh ra nhưng lại bị anh bắt được và để lên cổ anh.

Anh nhìn cô và nói
" Em muốn làm mấy hiệp hả "
Sự im lặng của cô làm anh tức giận, anh làm thô bạo hơn.

Tiếng rên của người con gái vang lên yêu kiều
" A...ưm...ưm .....ha ............A ............ưm ..........ha.....ha"
Âm thanh này nghe thật hay, làm phía dưới của anh càng thêm to hơn.
Cơn đau qua đi Uyển Tâm cảm nhận được kh0ái cảm đang đến gần nhưng lý trí vẫn kéo cô lại nói
" Dừng....dừng lại..........dừng lại đi "

Anh như không nghe cô mà làm nhanh hơn nữa, âm thanh càng dồn dập hơn " Phâp phập....phập phập...!phập".

Anh nhìn cô mê mẩn nói
" Em kêu tôi dừng lại nhưng phía dưới lại ra nhiều nước như vậy à "
Xong anh đổi tư thế để cô nằm sấp lại và đè lên cô, hai tay anh chống lên giường và nói
" Nếu muốn tôi dừng lại thì nơi đó của em bớt khi3u gợi lại đi.

Em muốn tôi bắn vào bên trong hay bên ngoài "
Uyển Tâm thở hổn hển nói " Cái gì? Anh nói cái gì ?"
Anh cười cười hôn lên vai cô và nói
" Muốn bên trong à ?"
Uyển Tâm nhận ra liền muốn nói nhưng không kịp nữa, anh nắm chặt tay cô , đan mười ngón tay vào nhau, môi anh không ngừng dán lên cổ cô, Bên dưới không ngừng ma sát.

Anh liền đẩy mạnh vào một cái, âm thanh vang lên " Phụt....phụt....phụt"
Xong anh nằm sang bên cạnh cô vừa nói
" Giờ chúng ta là vợ chồng thật rồi? Em đừng mong thoát khỏi tôi "
Cô đau đớn xoay người lại nói
" Dù sao tôi cũng không còn yêu anh.

Đêm nay coi như chuyện này chưa từng xảy ra "
Điều này làm cho anh mất mác, từ mất mác thành mất tự chủ.
Anh xoay người lần nữa đè lên cô nói
" Chưa xong đâu chỉ mới bắt đầu thôi.

Nếu em đã nói vậy thì tôi sẽ làm cho em không còn mở miệng xinh đẹp nói ra lời cự tuyệt tôi được nữa "
Nói xong anh lại nhìn bụng bằng phẳng của cô và suy nghĩ
" Nếu như ở đây có con của anh và cô thì cô sẽ yêu anh lịa như lúc đầu có phải không?"
Anh xoay người để cô ngồi lên người mình, do mất khả năng phản kháng nên cô không thể làm gì được.

Một lần nữa anh cùng cô chạy nước rút.

Một nam một nữ lại lần nữa cuốn quít nhau, quyến luyến không rời.

Sau khi làm xong anh nhanh chóng nằm xuống cạnh cô.

Đêm nay anh hành haj cô hơi nhiều, một lần rồi lại một lần thêm một lần nữa, không biết đã bao nhiêu lần cho đến khi đến cuối cùng anh phóng **** **** của mình vào trong cơ thể mềm mại của cô thì mới buông cô ra.
Nằm bên cạnh cô anh có suy nghĩ
" Con của tụi mình chắc đẹp lắm nhỉ ?"
" Con sẽ giống ai đây ? "
Anh lại vuốt v e gương mặt nhỏ xinh đang yên tĩnh ngủ như chú mèo con.

Anh mỉm cười nói
" Sao em lại không yêu tôi nữa ? Thế đổi lại thành tôi yêu em có được không ?"
Anh quay qua nhìn điện thoại mình thì thấy có mấy cuộc gọi nhỡ của Mộng Nhược Lan.

Anh bèn quấn khăn tắm đến cửa sổ gọi điện cho cô ta.

Giọng nữ truyền đến
" Alo sao tối qua anh không đến chỗ em?"
Anh nhìn Uyển Tâm ngủ trên giường nói
" Anh ở cùng vợ anh "
Cô ta chợt giận lên nói
" Sao anh lại ở cùng cô ta ? Hai người lên giường với nhau rồi sao? Anh làm thế với em à? Em cứu mạng anh mà em cứu anh mà "
Tần Thiếu Kỳ dỗ cô ta nói
" Em đừng lo không có việc gì đâu? Chỉ là say rượu nên thôi.

Ngoan anh cúp máy đây"
Nói xong anh xoay người trả lại giường, ôm cô từ phía sau.
Uyển Tâm nằm nghe được những lời anh nói, tim cô có chút đau nhói mà suy nghĩ
" Đối với anh ngủ với cô là do men say hahaha.

Mày thảm hại thật đó Uyển Tâm "
Cô thoát khỏi vòng tay của anh và chống tay ngồi dậy, có lẽ thuốc đã hết nhưng mà cơ thể đau quá.
Cô với tay lấy điện thoại của mình thì thấy cả chục cuộc goi của Vinzento.

Xem ra anh rất lo lắng cho cô.

Cô lê thân mình bước xuống giường, kéo khăn che cở thể.

Tần Thiếu Kỳ thấy cô dậy bèn nói
" Thể lực tốt nhỉ? Còn dậy được ? So ra tôi quá xem thường em rồi "
Cô im lặng không nói mà nhặt điện thoại dưới đất lên nói
" Anh an tâm.

Chuyện này không ảnh hưởng đến chuyện ly hôn đâu "
Nói xong cô liên lạc với Vinzento, cũng không né tránh anh mà trực tiếp cho anh nghe cuộc nói chuyện của cô và Vinzento
" Hôm qua em mệt quá nên ngủ ở khách sạn, anh lên phòng 142 đi "
Nói xong cô cúp máy thì lại bị ánh mắt của anh nhìn chằm chằm.

Cô cũng lơ đi ánh mắt của anh và đi đến phòng tắm.

Sự thờ ơ này của cô khiến anh tức giận, lần nữa mất khống chế.

Tiếng nước vang lên làm anh nhớ đến cô đêm qua, thật gợi cảm quyến rũ như hoa hồng vậy ngọt ngào hương sắc.

Anh nghĩ đến tên Vinzento đó, cô đi với hắn thì có phải đêm nay cô sẽ cùng làm với hắn ta không? Chuyện này càng làm cho anh điên cuồng, anh chạy đến phòng tắm
" bịch...bịch"
Anh tiến vào phòng tắm, nhìn cơ thể đầy dấu vết anh để lại thì làm cho nơi đó của anh lại dựng lên nữa.

Bàn tay to lớn nhanh chóng ôm eo cô từ đằng sau, kéo cô lên và hôn.

Anh lần nữa h@m muốn cô, nghĩ đến vẻ đẹp đêm qua của cô sẽ bị tên khác nhìn thấy làm cho anh tức sôi máu.

Anh lập tức nâng một chân cô lên và đâm vào.

Uyển Tâm cứ để yên mặc cho anh làm gì thì làm, càng phản kháng anh càng hưng phấn hơn.

Anh hiểu ra ý đồ của cô bèn cười ra tiếng nói
" Em làm thế để tôi không có h@m muốn em à ? Thật đáng tiếc dù em có làm gì hay làm gì thì tôi vẫn muốn đâm vào cái lỗ nhỏ xinh đẹp của em "
Cô tát anh một cái và nói
" Làm nhanh đi.

Tôi còn có việc "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 90: 90: Đãi Ngộ Cấp Cao


Anh nghe cô nói có chút tức giận mà bóp mạnh vai cô nhưng cô không kêu đau mà lại cắn vào ngực anh.

Anh cáu nói
"Em xem tôi như con thú động d*c à ? Vậy được tôi động d*c cho em xem "
Tiếng chuông điện thoại lần nữa vang lên, làm cô quay sang nhìn.

Thiếu Kỳ nghe cũng biết là ai gọi.

Anh nhìn cô mà nói
" Em muốn đi với hắn à ? Em yêu hắn sao ?"
Cô lạnh lùng nhìn anh nói
" Tôi không yêu anh "
Điều này làm cho anh thất vọng nói
" Em không yêu tôi sao ? Haha "
Nói xong anh buông tay cô ra, cũng rút cậu bé của mình ra và nói
" Em đi đi "
Cô thấy anh buông mình ra, cơ thể cô liền hướng đến túi đồ,cô nhanh chóng mặc vào và bỏ điện thoại vào túi.

Mang giày và chải chuốt lại tóc mình.

Trước khi đi cô nói
"Tôi sẽ uống thuốc tránh thai nên anh không cần lo đâu "
Nói xong cô ra khỏi phòng tiếng đóng cửa " Cạnh" cũng như lòng anh hiện tại.

Anh tò mò không biết cô và tên đó sẽ như thế nào?
Anh vội bật màn hình ti vị lên nhìn thấy tên Vinzento đó dang dìu cô, tay hắn đặt ở eo cô.

Anh nhìn thấy anh ta kề sát cô, thân mật vô cùng.

Chợt anh mở to mắt nhìn màn hình tivi.
Anh lẩm bẩm nói
"Em đúng là muốn tôi điên lên vì em mà.

Mới lên giường với tôi giờ lại cười nói với người khác.

Trớ trêu thật "
Anh nhanh chóng khoác áo thun trắng và áo comle vào, mặc đồ chỉnh chu anh vọt thật nhanh.

Sợ cô đi với anh ta, sợ vẻ đẹp đêm đó của cô sẽ bị hắn nhìn thấy.
Lúc này, ngoài sảnh khách sạn, Vinzento nhìn cô chăm chú, từ trên xuống dưới nói
" Em ổn chứ ?"
Chợt anh nhìn thấy vết đổ trên cổ của cô thì anh đã hiểu ra.

Đêm qua cô đã trải qua chuyện gì.

Anh ôm cô vào lòng và nói
" Không sao đâu.

Còn có anh mà.

Ổn rồi ổn rồi "
Cô nhận cái ôm ấm áp từ anh, đôi tay mảnh mai ôm lấy eo của Vinzento.

Cô chọt khóc ôm anh, giọng nghẹn ngào và nói
" Cảm ơn anh Vin "
Lâu lắm rồi cô mới được ôm một cách ấm áp như vậy.

Khiến có bao nhiêu chịu đựng và nội tâm cô chợt vỡ òa.

Thấy cô khóc anh ôm cô chặt hơn, vỗ đầu cô nói
" Ngoan không khóc còn có anh mà"
Nói xong Vinzento không kiềm được lòng mình mà hôn lên trán cô.

Vừa lúc Thiếu Kỳ vội chạy theo cô, anh nhìn thấy cảnh tượng có chút gai mắt.

Anh nắm tay thành nấm đấm và tay anh có chút run.
Uyển Tâm vừa lên xe thì lại bị cánh tay mạnh mẽ kéo lại.
Cô xoay lại nhìn thì thấy gương mặt nhễ ngại mồ hôi của anh.Lập tức cô thấy anh vung nắm đấm vào Vinzento
" Bốp "
Cô lập tức quát anh " Anh lên cơn điên à ? Làm gì vậy "
Anh không nói không rằng, trực tiếp vác cô đi và ra lệnh cho vệ sĩ nói
" Chặn hắn lại "
Xong anh tuyên bố chủ quyền của mình, ôm hôn cô.

Đôi môi cô bị đôi môi lạnh băng chạm lên, có chút ngơ ngác nhìn anh, điều này tạo điều kiện cho anh tiến sâu vào khoang miệng cô.

Đến khi thấy cô thiếu dưỡng khí anh mới buông cô ra nhìn chằm chằm Vinzento nói
" Đây là người con gái của tao mày đừng có mơ tưởng "
Vinzento nắm tay định vun đấp thì bị giọng nói của Uyển Tâm làm anh dịu lại cảm xúc
" Anh có sao không ? Anh đi khám đi.

Để em giải quyết xong chuyện này sẽ đấn gặp anh bàn chuyện sau"
Lời nói của cô dường như đang châm dầu vào lửa vậy.
Nhìn cô đi với người đàn ông khác, còn quan tâm anh ta, anh có chút tức giận và suy nghĩ nói
" Có phải là mình ghen không ?"
Nghe được lời anh nói cô phản bác nói
" Anh chỉ là không thích người ta đụng vào món đồ chơi của anh thôi "
Anh vỗ mông cô nói
" Em là của tôi ai cũng đừng mong đến chiếm tiện nghi của em "
Anh chợt nhớ đến Mộng Nhược Lan , trường hợp bị người đàn ông khác ôm eo cười nói của cô ấy anh lại không hề tức giận như trường hợp của Uyển Tâm.
Anh nhận ra nhưng anh lại bị sự cứu mạng năm đó của LAn nhi mà bác bỏ " Không không phải đâu, chỉ là họ chưa kết thúc chuyện ly hôn nên cô vẫn là của anh "
Anh vác cô đến chiếc xe của mình và nói
" Em và hắn hôn nhau sao? Ai cho em có lá gan đó "
Uyển Tâm xoa thái dương và nói
"Chỉ là hôn trán thôi.

Phép xã giao thôi mà "
Uyển Tâm nhìn anh sau đấy lại lảng tránh ánh mắt của anh nói
" Đây là quan hệ nam nữ tự do yêu đương nên anh không cần phải làm quá lên như thế đâu "
Tần Thiếu Kỳ nhìn cô nói " Em to gan nhỉ ? Mới l@m tình với tôi giờ lại hôn người khác.

Em xem tôi là gì hả ?"
Uyển Tâm nhìn anh sau đó nói
" Dù sao cũng không liên quan anh.

Mong anh tự trọng cho"
Anh nhìn Uyển Tâm sau đấy lại nhấn ga mạnh hơn.

Cô không nói mà chỉ nắm chặt tay cầm xe.

Cô nhanh chóng nói anh rằng

" Muốn chết thì thả tôi xuống xe, tôi không muốn chết cùng anh "
Uyển Tâm nhanh chóng hỏi anh
" Biển số xe số bao nhiêu ?"
Anh nhanh chóng nói
" AV 6789 "
Cô nhanh chóng gọi điện thoại về nói
" Mở đường AV 6789 "
Nhanh chóng tất cả các đèn giao thông trên tuyến đường đều chuyển sang màu xanh.

Khi xe chạy ngay qua các cảnh sát giao thông tại đèn giao thông, nghiêm trang chào cô.
Cô nhìn anh tười cười và nói
" Thấy đãi ngộ cấp cao thế nào ? Sáng khoái không ? "
Người dân đều nhìn biển số xe bình thường màu trằng kia nhưng lại có quyền dữ nhỉ? Có một người dân tò mò ngó đầu ra hỏi
" Ai mà mấy anh phải nghiêm trang ghê vây ? Cấp cao à ?"
Anh cảnh sát liền nói
" Không phải cấp cao mà là rất cao.

Trên xe có chở người cấp cao nên phải nè "
Người đàn ông quay đầu về xe và nói
" Quả nhiên Trung Hoa là đất nước thiện vị quân nhân và tài phiệt mà "
Chiếc xe nhanh chóng phóng về Đế Uyển.

Anh không cho cô biết anh là bên lục quân đặc chiến nhưng do chấn thương mà giải ngũ.Nhưng cô thì khác nha, cô còn đang tại ngủ , do chấn thương nên không cần tham gia điều binh.

Anh nhanh chóng xuống xe và mở cửa lôi cô vào trong nói
" Giờ đến chuyện của cúng ta "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 91: 91: Cứu Tinh Thất Bại


Anh kéo cô đi đến hành lang nhưng cô vẫn phản kháng, anh vội vác cô lên lần nữa, nói
"Thì ra em thích bạo lực hơn à "
Anh sải bước nhanh chóng đến phòng ngủ của hai người, chiếc giường gam màu tối làm nổi bật lên làn da trắng của cô.

Cô nhanh chóng phản khán nói
" Anh nên suy nghĩ thật kỹ đi.

Sai lầm một lần rồi không thể sai lần thứ hai được "
Anh bèn cúi xuống hít mùi thơm từ cơ thể cô nói
" Muộn rồi "
Nói xong anh nhin cô nói
" Em hãy nhìn bên dưới tôi đi, đâu còn cách nào để tha cho em.

Em phải chịu trách nhiệm khi đã làm vậy với tôi "
Anh nhanh chóng nắm bàn tay nhỏ nhắn của cô chạm vào nơi đó của anh.

Hơi nóng chợt cô tút tay lại.

Anh mâm mê tham làm hôn cô, cắn vành tai cô, **** *** chiếc cổ trắng nõn kia.
Anh nhìn cô nói " Tiểu yêu tinh.

Để tôi làm cho em sướng nhé "
Cô đấm anh vài cái thật manhj " Bốp bốp " nhưng anh vẫn không hề hấn gì.

Anh còn cười cưng chiều nhìn cô nói
" Đánh như thế thì ai đau hả ? Mèo hoang nhỏ "
Cô nhanh nhảu nghĩ ra ý thì nói
" Anh không quan tâm Mộng Nhược Lan à ?"
Anh dừng hành động trong mắt thì anh chọt nghĩ ra
" Lan nhi cứu mạng mình , còn mình có cảm tình với Uyển Tâm hai cái liên quan gì nhau "
Anh cúi xuống hôn môi cô đôi tay vuốt tóc cô nói
" Thế thì sao ? Em ghen với cô ấy à ?"
Uyển Tâm khẳng định nói
" không phải ghe mà là bất mãn, anh nhanh chóng xé bỏ áo của cô " Soạt....soạt "
Đồ cô mặc chớp mắt đã rơi xuống giường rồi, ngay cả áo ngực của cô mà anh cũng giật ra, co cáu quát
" Anh xé thề đồ đâu tôi mặc nữa hả ?"
Anh hôn lên má cô " Chụt " Xong anh lại khẽ hồn lên bầu ng ực cô nói
" Sao hả thích không ?"
Cô nói " Tần Thiếu Kỳ anh buông tôi ra đi, tôi phải đi đến Tần gia, mẹ bảo tôi về ăn cơm"
Anh nhìn cô nói " Em đừng lý do mẹ sẽ không tùy tiện điện thoại đâu "
Nói xong cô nhanh chóng đá anh một cái, không kịp phòng bị mà bị cô đá văng ra.

Cô vội chạy đi và nói
" Đi ăn cơm thôi mẹ đang đợi
Anh nhắm trúng cô bèn nói " Em chạy đi đâu vậy?"
Nhìn anh tr@n trụi chạy đuổi theo cô, làm gương mặt nhỏ nhắn của cô đỏ ửng lên
" Mặc quần áo vào đi.

Sao anh lại để lộ như vậy hả ?"
Anh nghe cô nói thì có chút hoạng mang nói
" Sao co thể anh không đẹp à? Sờ không ? Cho em sờ nè"
Uyển Tâm ngya lập tưc bác bỏ ý kiến của anh
" Nhìn chả ra làm sao cả ?"
Nụ cười của cô làm anh xao xuyến, tham lam muốn nhiều hơn nữa.

Anh liến bắt được tay cô, kéo cô lên giường, cả hai mất thăng bằng nên cô nằm lên trên người anh.

Cô nhanh chóng đứng dậy nhưng bị bàn tay to lớn thô ráp đẩy cô nằm xuống.

Cô không nói không rằng mà mắng anh nói
" Lưu manh thả tôi ra "
Nói xong anh kìm hai tay cô lại để người cô dựa sát vào anh.

Bộ ng ực căng mịn của cô chà sát vào người anh làm anh thêm hưng phấn không thôi.

Anh nhìn cô, hơi thở nóng phả vao tai cô rồi đến cổ cô.

Có thể thấy được là anh đi đến cực hạn rồi.

Nói rồi anh lấy còng tay trong tủ ra còng hai tay cô đan xen với thanh gỗ cửa giường.
Anh cười mê hoặc như hồ ly là nói
" Anh muốn đâm vào"
Nói rồi anh cạ cạ cậu bé vào Uyển Tâm, cô có thể cảm nhận được nơi đó đang không ngừng to lớn lên.

Cô chút sợ nhưng vẫn bình tĩnh trấn an anh nói
" Hay là anh đi tắm nước lạnh đi, nó sẽ giúp anh thuyên giảm hơn á "
Anh cười đều nói với cô
" Có em rồi tôi tắm nước lạnh làm gì hả ?"
Anh nâng cằm cô, tham lam m*t lấy môi cô, anh si mêm nhìn cô mà nói
" Cho dù làm bao nhiêu với em cũng thấy không đủ chút nào cả.

Em đã làm gì tôi vậy hả ?"
Uyển Tâm ngơ ngác nói
" Tôi có làm gì anh đâu mà là anh làm gì tôi thì đúng hơn á "
Anh cười vui vẻ nói
" Hahaha em đó tiểu yêu tinh "
Uyển Tâm đẩy anh ra nói
" Anh tránh ra đi tôi muốn đi vệ sinh "
Cô viện cớ nhưng làm anh vẫn tin lời cô nói
" Em đi vệ sinh đang hoàn cho tôi chứ đừng có trốn đấy nhé "
Cô nói " Tôi nói được làm được "
Nói xong cô chạy vọt vào nhà vệ sinh.

Định lấy điện thoại ra nhắn tin cho mẹ chồng để cứu cô nhưng khi lục túi quần mình, cô lại thấy là lạ
" Rồi cái điện thoại mình diêm được nó đi đâu rồi nhỉ ?
Khi cô đang suy nghĩ thì có một bàn tay rắn chắc đưa điện thoại vào cho cô với giọng nói trầm ấm
" Em đang kiếm cái này có đúng không ?"
Uyển Tâm chợt phản ứng trả lời ngay, sau đó đại não cô suy nghĩ
" Không đúng nha sao cái giọng này quen quen vậy ?"
Chợt cô thấy lạnh sống lưng thì ra là Tần Thiếu Kỳ đang đứng bên ngoài như muốn xuyên qua người cô rồi vậy.

Cô chợt hòa hoãn nói
" Tôi đem điện thoại vào tranh thủ chơi game thôi à "
Xong anh nhìn cô bất mãn nói
" Nếu như chơi game trong lúc đi vệ sinh thì tại sao quần em không cởi "
Cô chợt đỏ mặt nói
" Tôi đi vệ sinh xong rồi thế được chưa ?"
Gương mặt anh đã đen lắm rồi nha.Chứng tỏ anh rất tức giận nhưng anh lại kiềm chế được.

Anh ra lệnh cho cô nói
" Giờ em có thể về giường được rồi chứ ?"
Uyển Tâm giả vờ lạnh lùng nói
" Cái gì mà về giường hả ? Tôi và anh không có chuyện gì xảy ra cả nha "
Nói xong cô chạy cái vèo nhảy lên giường, lấy mềnh che kín mình cũng như là che giấu sự xấu hổ trong cô.Ai biết được lúc này mặt cô đã đỏ như trái lựu luôn rồi.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 92: 92: Dịu Dàng Của Anh


Anh thấy cô chạy vội lên giường thì anh liên tưởng ra hình ảnh cô như con cún con đang vôi chạy về chuồng của mình vậy.

Uyển Tâm ngoan ngoãn nằm trên giường thì lại muốn hắt hơi một cái, cô khó chịu mũi mà lấy tay quẹt.

Cô suy nghĩ kiểu
" Chắc có ai đang chửi mình rồi "
Cô không biết là có một ánh mắt nóng bỏng đang nhòn cô.

Phải không sai chính là Thiếu Kỳ.

Anh đi đến sofa suy nghĩ
" Hình như trước nay anh chỉ toàn anh cô một cách phiến diện, anh chỉ nhằm vào việc Nhược Lan cứu mình năm đó nên muốn bù đắp cho cô ấy mà nhằm tưởng thành tình yêu.

Giờ nhìn lại anh thầy Uyển Tâm cũng có chút đáng yêu.

Có lẽ nhìn thấu một người cần có thời gian nhìn nhận "
Anh đi đến bên cô, từ từ lấy chăn che kín cả thân hình nhỏ bé kia.

Anh ngồi xuống bên giường, nhìn cô ngủ mà nói
" Khi ngủ mới yên tĩnh được một chút "
Bất chợt cô xít lại gần anh và nói mớ
" Thiếu Kỳ, Thiếu Kỳ "
Anh cười hôn nhẹ lên trán cô.

Hành động dịu dàng của anh làm cô tỉnh giấc.

Cõ lẽ do trực giác của quân nhân và sát thủ công lại nên tính cảnh giác của cô cao hơn người khác.

Điều khiến cô suy nghĩ là
" Sao anh có thể đỡ được các đòn đánh của cô nhẹ nhàng như vậy ? Anh chắc cũng có vào thân phận như cô nhỉ ? Chắc cô phải phái người điều tra xem sao?"
Nói xong cô lại thở nhè nhẹ yên tâm vào giấc ngủ.

Cô nào có biết là anh cũng đang đứng ở ban công nhìn bóng lưng nhỏ nhắn đang ngủ của cô.

Giờ anh mới phát hiện trên vai cô có nốt rùi son, chúng nằm thành chùm với nhau nhìn như nhụy h0a vậy.

Rất đặc biệt.

Điện thoại anh rung lên thì phát hiện tin nhắn của Nhược Lan
" Em đi công tác ở thành phố khác chừng 1 tuần.

Sau khi về em muốn cùng anh ăn tối có được không ?"
Anh vô thức mà nhắn tin " Được"
Xong chuyện này chuyện khác lại đến.

Điện thoại anh hiện lên hai chữ " Lão già ".

Ai biết được Tần thiếu lúc nhỏ cũng có nổi loạn chứ nhỉ? Chúng tỏ anh và cha mình không được thuận thảo cho lắm nên nhìn tên anh đặt là hiểu rồi.
Anh bắt điện thoại trả lời " Alo ba"
Bên kia truyền đến giọng nới già nua nhưng lại hết sức mạnh mẽ nói
" Mai con với Uyển Tâm về nhà ăn cơm với cả nhà "
Anh trả lời ngay " Được "
Nói xong anh nhìn bầu trời ngoài ban công, quả nhiên mua nhà ở Cẩm Viên không sai, nhìn vườn hoa có lẽ đã được cô chăm sóc rất ổn thõa, các vật dụng trong nhà hình như vẫn như cũ trước khi anh đi lần cuối nhỉ?
Anh chợt mỉm cười nói
" Sự thay đổi này có lẽ cũng không tệ "
Anh quay về ngủ thôi.

Cả ngày hôm nay cũng cô giằng co lại còn nhiều việc của tập đoàn làm anh có chút mệt mỏi rồi.

Anh nằm trên giường và hôn trên trán cô cùng lời nói
" Vợ ngủ ngon "
Chỉ một nụ hôn mà đã khiến cô cậu bé của anh đã dựng lên rồi.

Anh chợt kiếm chế mình và nói
" Không được chạm vào người đang ngủ.

Mày không phải cầm thú "

Không hay là lúc này Uyển Tâm lại trở mình qua ôm anh, anh đè lên cô và lẩm bẩm
" Mình là cầm thú là cầm thú "
" Đây là em tự làm tự chịu đó nhé "
Anh hôn cô, tay anh luồng vào áo cô vuốt v e bầu ng ực trắng nõn, cậu bé anh cạ lên người cô.

Uyển Tâm đang ngủ ngon thì bị cái gì đó cạ vào rất nóng làm cô tỉnh giấc, mở mắt ra cô nhìn thấy gương mặt điển trai của anh đang kề sát gương mặt mình, hốt hoảng nói
" Anh làm cái gì vậy hả ?"
Anh thấy cô tỉnh giấc bèn áp sát ngay vào đôi môi đang nói chuyện của cô, cơ thể phản ứng cộng thêm men say trong người cùng mùi hương ngọt ngào của cô.

Tất cả đều là điểm chí mạng đối với anh ở thời điểm hiện tại.

Anh đê mê vuốt v e bụng bằng phẳng của cô và liên tưởng " Nếu ở đây có con của hai người họ thì như thế nào? "
Điều này làm cho anh càng muốn có con với cô hơn.

Anh nhìn cô và nói
" Chúng ta sinh con có được không ?"
Uyển Tâm ngơ ngác nhìn anh sờ bụng mình và nói
" Anh đang nói cái gì vậy ? Trong hợp đồng không có chuyện sinh con mà "
Anh nhìn cô dịu dàng nói
" Anh suy nghĩ lại rồi, anh muốn chúng ta có con.

Còn nữa em là của anh, đừng mong anh sẽ buông tha để em đến với thằng khác.

Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu "
Uyển Tâm sờ mặt anh và nói
" Không xảy ra sao? Ai biết trước được mọi chuyện sau này sẽ như thế nào ? Nên tôi không muốn có con với người không yêu tôi.

Mong anh tôn trọng quyết định của tôi "
Anh nhìn cô và nói
" Có chuyện gì em không hài lòng về anh sao? Về Nhược Lan à.

Cô ấy là ân nhân cứu mạng của anh nên anh muốn bù đắp cho cô ấy thôi.

Thời gian qua xin lỗi em.

"
Sự dịu dàng này của anh làm cho có phút yếu lòng, ti tưởng vào lời nói đó.

Cô quàng tay ôm cổ anh và nói
" Mong anh giữ được lời hứa của mình.

Nếu như anh thất hứa tôi sẽ đâm anh.

Đừng quên "
Anh hôn lên má cô và nói
" Được rồi nhưng mà em đừng nghĩ nói vậy anh sẽ tha cho em đêm nay nhé.

Anh sẽ làm em đến sáng "
Cô ôm anh, hai người âu yếm nhau, bầu không khí trong phòng không khỏi ám muội.

Cả ánh trăng và ngôi sao cũng đỏ mặt che mắt đi.
 
Back
Top Bottom