Ngôn Tình Tổng Tài Phu Nhân Trở Về

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 40: 40: Phiền Phức Đến Rồi


Một chiếc xe dừng lại ở trụ sở, một người đàn ông trung niên bước vào,bên cạnh ông có một người phụ nữ đang đỡ ông, cô ta tỏ vẻ đáng thương nói
“ Bác Decarse, bác xem cháu đến đây nhiều lần như vậy nhưng anh ấy lại không thèm để ý cháu “
Ông Decarse nhìn cô ta nói
“ Cháu nên biết chừng mực đừng làm phiền nó, nó rất bận mà dù gì ta cũng đã ở ẩn rồi “
Ông lại lên tiếng nhắc nhở nói
“ Dù gì cháu cũng là nột trong các hộ vệ bên canh con ta thì con nên biết thân biết phận đừng làm mất thể diện của tộc Luxias và danh tiếng của mafia “
Cô ta nhìn ông lễ phép nói
“ Dạ cháu biết rồi “
lòng cô ta lại không ngừng mắng chửi ông nói
“ Lo gì chết tiệt đợi tôi thành nữ chủ nhân của nơi này, tôi sẽ đưa ông vào viện dưỡng lão “
Ông Decarse hắt xì một hơi nói
“ Chắc co ai đang mắng ta đây mà, chắc cháy không để bụng chuyện lúc nãy ta nói cháu chứ “
Cô ta giật mình nói
“ Dạ không có ạ? Bác dạy chí phải mà sao cháu mắng ông được “, cô ta lại thầm nói
“ Rừng càng già càng cay là có thật “
Ông Decarse dã nhìn ra thái độ của cô ta nhưng do nể tình ông bạn già của ông mà không so đo với hậu bối này, ông cũng mắt nhắm mắt mở bao dung cô con gái của bạn này nhưng giờ xem ra vì quá dung túng mà cô ta tác oai tác oái.

Xem ra phải kêu con ta giải quyết một lần cho triệt để không lại sẽ là tai họa mai sau.

Ông hiền hậu nói với hộ vệ bên cạnh
“ Gọi nó xuống cho ta “
Anh hộ vệ bèn thưa “ Dạ chủ tịch “
--------------------------------------------------
Sân tập bắn trụ sở dưới biển
Một người hộ vệ lại nói với anh
“ Boss là lão gia gọi “
Anh bắt mắt nói
“ Có gì không cha, con đang bận “
Ông nghe giọng thằng con mình nói
“ Lên đây đi có một số chuyện ta muốn nói với con “
Vinzento nghe ra bèn đoán và nói
“ Cha muốn con gặp cô ta sao ? Con không gặp “
Ông khuyên con mình nói
“ Con mau lên chuyện đó có ta nữa “
Anh hiểu ra là cha muốn mình nói rõ một lần với cô ta khi trước mặt cha để cô ta biết khó mà lui.

Anh nghe xong đưa điện thoại cho hộ vệ nhìn Uyển Tâm nói
“ Anh đưa em gặp một người “
Cô nói
“ Là cha anh sao? Em có nên làm gì giúp anh không ? “
Anh xoa đầu cô nói
“ Không cần em chỉ cần đứng im và mỉm cười thôi là được còn lại để anh lo “
-------------------------------------------------------------
Nhanh chóng anh đã đến sảnh lớn tập đoàn
Anh nhìn thấy bóng dáng cha mình và không nhìn cũng biết người bên cạnh cha mình là ai.

Vinzento trở lại khuôn mặt băng ngàn năm nha, Uyển Tâm nhìn anh phì cười nói
“ Anh à anh lại thay đổi mặt rồi “
Vinzento bị chọc quê nói
“ Anh đang cố gắng rất nhiều để không lộ sơ hở đó “
Jenny thấy anh bèn chạy đến vui vẻ nói
“ Anh Vinzento “

Anh chặn cô ta lại nói
“ Ai cho cô gọi tôi như vậy ? Cô nên nhớ cô hiện tại là giám đốc nhân sự, chú ý hành vi đi “
Cô ta bị nói như vậy sao mà tươi cười nổi nữa nhưng vần duy trì trạng thái không giận dữ nói
“ Ngài bận lắm sao ngay cả uống trà với một giám đốc như tôi cũng không có thời gian sao ?”
Vinzento bị chất vấn nói
“ Cô muốn làm ở đây thì ngậm miệng lại đừng tưởng tôi nể cha cô thì muốn làm gì thì làm “
Bầu không khí căng thẳng diễn ra nhanh chóng, Jenny cảm thấy bị khí thế của anh chèn ép nói
“ Anh nên mời em một lần ăn cơm mới là lẽ phải “
Ông Decarse chú ý đến đôi chân dài sau lưng con trai mình nói
“ Con gái à ra đây đi đừng trốn nữa “
Uyển Tâm bị gọi tên bỗng giật mình và ra chào hỏi “ Cháu chào bác “
Jenny thấy Uyển Tâm trốn sau lưng Vinzenti ghen tị không thôi, cô ta còn có chưa có cơ hội tiếp xúc anh gần như vậy, chưa từng được anh che chở như vậy, cô có gì thua con oắt con đó chứ.

Cô ta bèn chửi xéo Uyển Tâm
“ Con cái nhà ai mà vô giáo dục “
Uyển Tâm không nói nhẫn nhịn nha, không để anh Vinzento khó xử được.

Ông Decarse hỏi
“ Cháu tên gì? Cháu là bạn con trai ta à “
Uyển Tâm chưa kịp trả lời thì Jenny chen ngang nói
“ Thứ vô giáo dục thì làm gì biết nói chuyện nhã nhặn “
Uyển Tâm nói với ông Decarse rằng
” Bác đợi cháu một chút “

Cô đến trước mặt cô ta rồi “ bốp”,
cô ta mở tròn mắt nhìn mình bị đánh nói
“ Cô dám đánh tôi, tôi là Jenny Luxias đấy “
Uyển Tâm tỏ bẻ vô cảm nói
“ Tôi không cần biết cô là ai ? Qua sự việc vừa rồi cô chen ngang lời bác nói đã thấy cô là loại người nào rồi, lo về học lại cách làm người đi, đừng ra ngoài nói năng như chó điên cắn người “.
Ông Decarse nhìn con trai tỏ vẻ ngạc nhiên, hai người trao đổi ánh mắt nói
“ Con bé vậy mà khiến con bé Luxias lép vế “
Vinzento nhướn mày tỏ ý muốn nói
“ Con dắt cao thủ về đó”
Ông Decarse “ Con thích con bé “
Vinzento im lặng không nói nhìn chỗ khác nói
“ Được rồi mọi người mau lên phòng uống trà đi “
rồi anh nhìn Jenny không mấy thiện cảm nói
“ Cô ! một là đi làm việc hai là đi về nhà “
Ông Decarse nói đỡ
“ Cho con bé vào đi dù gì cũng là chỗ quen biết “
Cô ta vui mừng chạy lại dắt tay ông nói
“ Cháu đỡ bác ạ “
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 41: 41: Lá Chắn Bất Đắc Dĩ Mang Tên Róse


Phòng làm việc tổng tài Rozen
Vào trong văn phòng mọi người sẽ thấy chủ màu quen thuộc là đen và trắng, văn phòng được trang trí theo kiến trúc hoàng gia Ý thời xưa hay còn gọi là thời Roma.
Jenny vào văn phòng, ngồi ngay trên sô pha ,thoải mái xem như nhà mình nói
“ Mội người ngồi đi, em rót trà cho "
Vinzento chán ghét nói
“ Cô quá tự nhiên rồi đấy “
Cô ta ngồi mà không hề quan tâ m đến bề trên còn chưa ngồi mà cô ta đã an tọa, thật là vô phép tắt.
Uyển Tâm không quan tâm cô ta mà lại đỡ ông Decarse, nhìn ông nói
“ Bác ngồi đi bác, bác uống gì cháu ạ? Cháu nhờ chị thư ký làm cho bác “
Ông ra yêu cầu ngay lập tức như đang tuyển con dâu, ông dõng dạc nói
“ Ta muốn uống trà đạo, thư ký không làm được, con làm đi cô bé “
Jenny nhìn Uyển Tâm cười vui vẻ khi người khác gặp họa nói
“ Không chừng cô ta còn không biết trà đạo là gì nữa cơ ? Nói gì đến pha trà? Bác đề cao cô ta quá rồi “
Ông Decarse nghiêm giọng nói
“ thế cháu biết sao? Bản thân mình hông biết thì cho rằng người khác cũng như vậy ”
Uyển Tâm khiêm tốn nói
“ Lâu lắm rồi cháu chưa pha trà lại ạ? Nên cháu không biết bác có vừa lòng hay không? Cháu sẽ thử sức ạ “
Cô ta nói xéo Uyển Tâm
“ Mèo khen mèo dài đuôi, không biết có làm được không mà ở đấy khoa trương ?”
Uyển Tâm nhờ Vinzento chuẩn bị cho mình một bộ, anh nhìn cô cười trừ nói
“ Anh toàn uống cà phê không thôi thì làm gì có bộ trà đạo nào ở đây ?”
Uyển Tâm nhìn anh đầy thiện ý mà nói
“ Vậy em nhờ anh kêu ai đấy chở em đi mau"
Ông Decarse nhìn Uyển Tâm nói
“ Ta mới mua một bộ này, để ta nói hộ vệ đưa cháu nhé “
Anh hộ vệ vào đưa cho cô bộ pha trà lại bị cô thu hút, cô lấy không được bộ ấm trà nói
“ Anh gì ơi anh phải buông tay thì tôi mới cầm được chứ ?”
Anh hộ nghe tiếng cô chợt tỉnh nói

“ Dạ tôi xin lỗi tiểu thư “
Cô nhìn bộ ấm trà mà ông mua nói
“ Đúng là đồ quý đồ quý đó bác “
Jenny tỏ vẻ nói
“ Không biết mà còn khoe khoang, không chừng còn không biết các đồ vật trong đấy là gì nữa cơ “
Uyển Tâm nói
“ Tôi sẽ nói cho cô biết tên của từng đồ dùng trong bộ pha trà này”
Uyển Tâm chỉ từng món nói
“ một bộ ấm cơ bản trà gồm có : Ấm nấu nước – Tetsubin, Chasen – dụng cụ pha trà, Bát trà Hagiyaki, Bát trà Karatsu, Chổi đánh trà, Chasaku – Muỗng múc trà, Chakin (khăn lau).


Nói xong cô ngồi trên sô pha cùng với cha của Vinzento, cách pha trà thuần thục và tao nhã.

Ông Decarse nhìn cách pha trà của cô từ cử chỉ động tác rất đẹp mắt không giống như đã lâu rồi chưa pha trà.
Ông hỏi cô
“ Con nói lâu rồi chưa pha trà là bao lâu vậy?"
Cô thản nhiên đáp
“ Dạ 1 tuần ạ “
Ông cười nói
“ 1 tuần chưa lâu đâu con ạ”
Cô nói
“ Cháu lại bị sư phụ la hoài vì pha trà đấy ạ? Sư phụ hay nói cháu lo mà pha cho tốt đi, nó sẽ giúp cháu tĩnh tâm lại, suy nghĩ sẽ sáng suốt hơn “
Sau một lát cô pha xong, cô đưa hai tay mời cha của Vinzento nói
“ Cháu mời bác ạ “
Xong cô cũng đưa đến cho Vinzento và Jenny ném thử, anh cười cầm lấy chén trà từ từ thưởng thức, còn Jenny cô ta không cam lòng suy nghĩ nói
“ Tại sao cô ta cái gì cũng biết vậy ?”
Jenny quay sang nhìn Vinzento thấy ánh mắt anh nhìn Uyển Tâm như nhìn người mình yêu, có chưng chiều, có nâng niu.
Cô ta thật sự rất ganh tị, đều có con gái au người được yêu mến, người bị đối xử lạnh nhạt.

Cô ta tức giận đứng dậy chất vấn nói
“ Anh Vinzento, cô ta là ai mà anh lại bao dung cô ta như vậy? Em đến thì anh xua đuổi xa lánh, còn cô t thì anh dính như keo sơn.

Em có chỗ nào thua cô ta chứ “
Vinzento thẳng thừng lạnh lùng nói
“ Cái gì cô cũng không bằng cô ấy nên đừng có so sánh, hai người không cùng đẳng cấp “
Cô ta lại như điên nói
“ Được em muốn xem người con gái anh coi trọng rốt cuộc là thần thánh phương nào ?”
Cô ta nắm cổ tay Uyển Tâm kích động nói
“ Tôi muốn quyết đấu với cô “
Uyển Tâm hất tay cô ta ra nói
“ Tại sao tôi phải tỷ thí với cô “
Jenny mất bình tĩnh nói
“ Đồ hồ ly tinh quyến rũ bạn trai người khác “
Uyển Tâm không kiên nhẫn tát cô ta một cái
“ Bốp “
xong cô ta nói
“ Đừng có tưởng ai cũng như mình “
Cô ta định tát lại Uyển Tâm nhưng bị Uyển Tâm chặn lại nói
“ Cô dám nói tôi như vậy, hôm nay tôi phải cào mặt cô “
Ông Decarse ngồi đấy bèn nói

“ Chưa đủ mất mặt sao? Mặt mũi của mafia bị cháu làm thành gì rồi hả?”
Uyển Tâm đề nghị nói
“ Cô muốn gì ở tôi ? Tôi chả biết mình đã làm gì đắc tội cô hả ?”
Cô giơ tay chỉ Vinzento nói
“ Vì anh ấy “
Uyển Tâm lại nói
“ Tôi và anh ấy là …”
định nói thanh minh cô lị bị cánh tay ai đó nắm lấy nói
“ Em mau giúp anh đi, anh không muốn ngày nào cô ta cũng đến đây “
Uyển Tâm chau mày nói
“ Anh muốn em chặn đào hoa của anh à “
ánh mắt cô tinh ranh hỏi tiếp
“ Vậy em phải có lợi chứ “
Vinento mắng yêu cô
“ Em là đồ mèo nhỏ xảo quyệt “
, anh lại thương lượng với cô nói
“ Em có thể tùy chọn súng nào em thích mang về nhà “
Uyển Tâm nhìn anh ra hiệu
“ Thành giao “
Jenny nhìn hai người như liếc mắt đưa tình nói
“ Hai người đang làm gì vậy? Rốt cuộc hai người có quan hệ gì ?”
Vinzento lo nói trước không lại bị Uyển Tâm phủ nhận
“ Cô ấy là hôn thê của anh tên là Róse”
Ông Decarse nhườn mày suy nghĩ
“ Thằng oắt con này nay lại nhắc đến cái tên này, không phải đây là tên cô bé sát thủ năm đó huấn luyện chung với nó sao ? Ông phải hỏi chuyện này cho rõ “
Jenny như có ai đó kích động bèn khiêu chiến nói
“ Tôi muốn khiêu chiến với cô ba hạng mục nhưng do tôi chọn.

Nếu tôi thắng cô phải c ởi đồ chạy quanh trụ sở này , hơn nữa cô phải tránh xa anh Vinzento ra không bao giờ gặp anh ấy nữa “
Uyển Tâm nghe vậy nói
“ Nếu cô thua thì sao ? “
Jenny nói ngông cuồng nói
“ Nếu tôi thua thì tôi sẽ c ởi đồ chạy vòng trụ sở mafia này “
Uyển Tâm lại nói
“ Hết rồi “

Cô ta nói
“ Hết rồi cô còn muốn thế nào ?”
Uyển Tâm xoa xoa đầu mình nói
“ Sao tôi nghe không công bằng nhỉ ?”
Jenny có chút lo lắng nói
“ Cô muốn sao?”
Uyển Tâm ra điều kiện nói
“ Nếu cô thua phải mặc bikini và lên sóng truyền hình trực tiếp nói với mọi người ở đất nước này rằng cô là kẻ mặt dày bám người khác, thích làm tiểu tam “
Jenny nói “ Được thôi “
Uyển Tâm nói “ Hoàn tất giao kèo “
và bấm “ tít “ trên điện thoại.
Jenny bất mãn nói
“ Sao cô lại ghi âm, cô không tin tôi sao ?”
Uyển Tâm nói
“ không ghi âm cô lật lộng thì thế nào ?”
Jenny nói
“ Tôi không làm vạy huống hồ còn có bác trai “
Uyển Tâm ma ranh nói
“ Ai biết được cô là người ra sao? Dù sao tôi và cô gặp nhau chưa đến 6 tiếng đồng hồ “
Ông Decarse tỏ vẻ hài lòng nói
“ Thông minh- kế hoạch rõ ràng- mưu kế lại từ tốn- biết thời cơ tiến công “
Uyển Tâm ra hiệu cho Vinzento
“ Mắc bẫy rồi “
Uyển Tâm nói
“ Vậy mai 8 giờ địa điểm cô chọn, hạng mục cô chọn “
Jenny tức giận xách túi đi về, ngông cuống nó
“ Cô chờ thất bại đi “
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 42: 42: So Tài Trên Sóng Truyền Hình


Sáng tại Quãng trường Roma _Italy
Hiện tại trên sân tập có rất nhiều vũ khí khác nhau, trọng tài của đã vào vị trí chỉ chờ hai cô gái đến là có thể bắt đầu.
Vào lúc 7h cuộc thi sẽ chính thức bắt đầu, tất cả mọi người có mặt đông đủ, bao gồm các quan chức cấp cao của Rozen và các ông trùm trong thế giới ngầm.

Vì họ không muốn để lộ mặt mình cho thế giới thấy nên đã ngồi trong gian phòng có mạng che màu đen bên ngoài sẽ không nhìn rõ họ là ai nhưng họ lại có thể nhìn thấy rõ bên ngoài.
Gần đến giờ thi
Jenny bước xuống chiếc xe Roll của mình, nhìn cô ta sanh chảnh và đang rất ngẫu hứng và vui nha như nắm chắc phần thắng trong tay vậy.

Theo sau cô ta là một số trưởng lão của gia tộc Luxias và còn có cha cô ta nữa.
Cô ta diện một bộ đồ croptop màu đỏ cùng với quần thể thao xanh có chữ adidas ngay bên đùi trái cô ta.
Ai cũng tự hỏi
“ Đã mấy giờ rồi sao cô gái kia còn chưa đến ?”
“ Cô ta nghĩ mình là phu nhân thật sao?
Không biết thiếu gia / thiếu chủ thích cô ta kiểu gì ?”
Một lát sau 7h Ông Decarse và Vinzento đã có mặt tại quãng trường, vào ngồi tại vị trí VIP cùn với ba của Jenny.

Vinzento chào hỏi xong.
Anh quay đi quay lại tìm kiếm bóng hình nhỏ quen thuộc nhưng lại lại không thấy Uyển Tâm đâu, anh sốt ruột cầm điện thoại đi đến góc khuất khán đài gọi điện cho cô.

“ Không phải con mèo nhỏ này đang ngủ ngon lành ở nhà chứ hả ?”
Anh gọi nhưng trả lời anh là một tiếng dài
“ tút tút tút “
cuối cùng là không nghe máy.
Anh vỗ vỗ tim mình nói
“ Em mau đến đi Róse, em không đến là anh mất trong trắng đấy"
Nếu người khác có thuật đọc tâm, đọc được suy nghĩ này của Vinzento chắc họ té ngửa mất.

Ai ngờ thiếu chủ mafia lại có biểu hiện ngây thơ này.
Jenny nhìn bộ dạng của Vinzento liền biết cô gái Róse vẫn chưa đến, cô ta chế giễu
“ Em không hiểu anh yêu cô ta chỗ nào ?
Dáng người nhỏ bé, gấy yếu chỉ được cái khuôn mặt hồ ly, đâ đến gần đến giờ rồi mà chưa xuất hiện.

Không phải là bỏ cuộc rồi chứ ? ”
“Hôm nay em sẽ làm cho cô ta không còn mặt mũi gặp người khác.

Cô ta không đếm tức là đã nhường anh cho em rồi không phải sao? Ha "
Vinzento nhìn cô ta rét lạnh nói
“ Còn 2 phút nữa mới đến giờ thi đấu cô gấp cái gì ?”
Vinzento tin tưởng là cô sẽ đến, dù gì cũng là người thân nhất vào thời điểm khó khăn mà không lẽ cô sẽ bỏ rơi anh sao.
Một tiềng “ Brừm Brừm “ làm cả quãng trường yên tĩnh mà nhìn xem ai lại đi con xe bọ ngựa Lamborghini màu bạc kia mà còn lái xe hung tàn đến vậy.
Tiếng xe đang từ từ đến gần, nhân viên an ninh ngăn cản các khán giả ra ngoài đường xe chạy.

Ai nấy đều kinh ngạc với với phong cách lái xe kéo bánh bày nha, e là kĩ thuật tuyệt đỉnh mới được như vậy, Uyển Tâm dừng xe ngay sát xe của Jenny.
Hơn nữa nhìn là biết ai có khí thế hơn rồi, Bước xuống xe là một cô gái mặt áo croptop ngắn màu trắng làm cũng với chiếc quần sport màu đen, mái tóc đen được buộc cao sau gáy làm nổi bật lên cái cổ cao thanh tú.
Uyển Tâm nhìn mọi người cười tươi nói
“ Vừa đúng giờ “
Uyển Tâm nhìn trên bục dành cho người chủ trì cười với Vinzento.

Mọi người ngạc nhiên nhìn, cười vui vẻ nói
“ Hai người họ mặc đồ đụng hàng nhau nha “
“ Có người nói đụng hàng thì sao? Nếu vậy nhìn khí chất của họ sẽ thấy khí chất khác biệt nha “

Một chàng trai người Ý có lẽ nghiêng về phía gia tộc Luxias nói
“ Cậu nhìn cô Jenny đi nhìn có khí khái của gia tộc Luxias nha “
“ Còn cô gái kia nhìn như bị lếp vế ấy chắc do không có hậu thuẫn nhỉ ? ”
Một anh trai áo sọc ca rô lại nói
“ Đợi vò trận đấu mới biết ai hơn ai “
“ Tôi thấy co gái bé nhỏ kia cung không kém đâu “
Jenny nhìn thây Uyển Tâm mặc đồ đụng hàng với mình bén tỏ ra kinh thường nói
“ Cho dù có mặc đồ giống nhau thì khí chất cũng không thay đổi được “
Uyển Tâm nhếch môi đáp
“ Phải sao giống được, cô là khí chất thanh thuần trong sáng, còn tôi thì bình thường thôi sao bằng cô được “
Cô ta được Uyển Tâm khen bèn lên mặt nói
“ Phải rồi tôi chính là người cao sang vậy đấy? Còn cô chỉ là hạt cát sa mạc “
Có người phụ nữ tinh ý thấy lời lẽ chê bai khéo léo như vậy bèn lên tiếng
“ Ai da cô gái người phương Đông ki đúng là cao tay nha, nói cô Jenny lf trà xanh giả vờ thanh thuần nhưng thực chất là đang mắng Jenny.

Vậy mà cô Jenny không biết “
Người khác nói
“ Không phải nói giám đốc nhân sự học thức cao sao? Sao lại không nghe ra dụ ý của tiểu thư phương Đông kia “
Jenny nghe thấy lời lẽ châm chọc khó đoán kia.

Cô ta tức giận mắng Uyển Tâm
“ Đồ hồ ly tinh cô chửi tôi sao ?”
Uyển Tâm đáp câu cực gắt

“ Không là do cô tự mắng mình, tôi không nói thế do họ nghĩ sai thôi “
Gia chủ gia tộc Luxias nói
“ Jenny bình tĩnh ổn định tâm trạng “
Cô ta lễ phép nói “ Dạ thưa cha “
Bắt đầu trận đấu hai cô gái vào vị trí nghe đề thi vòng 1
Jenny bắt đầu đưa ra nội dung “ Chế tác âm nhạc “.
Quy tắc mỗi bên phỉ chọn một loại nhạc cụ và phổ ra một đoạn nhạc bằng chính nhạc cụ mình chọn trong một nén nhang.

Hơn nữa sẽ có ban nhạc giao hưởng bậc thượng thừa ở đây.
Phải làm cho bài nhạc và bài hòa tấu của dàn nhạc giao hưởng hò làm một thì mới gọi là qua vòng.
Đề bài vừa ra dĩ nhiên cô ta sẽ chọn dương cầm rồi, ai mà không biết tài năng của cô Jenny kia là dương cầm.
Cô ta nhìn Uyển Tâm nói
“ Cô phải cẩn thận đấy.

Đây là đề tài khó “
Uyển Tâm cười nói “ Cảm ơn “
Uyển Tâm đưa tay chọn một cây violin, cô lấy tay thử các dây đàn vf điều chỉnh cây đàn cho đúng âm chuẩn của nó.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 43: 43: Bản Nhạc Chấp Niệm


Nén nhang đã được đốt lên
Sau một nén nhang, hai cô gái đã hoàn thành việc sáng tác của mình.
Bắt đầu bốc tham ai biểu diễn trước.

Dàn nhạc giao hưởng đã nhận được thông báo là cần chuẩn bị để hợp xướng.
Xa xa là các vị giám khảo cho đã chất lượng nhất cho cuộc thi “ Âm nhạc trong tim”, đây toàn là những người có tiếng trong giới âm nhạc của thế giới.
Jenny đã tốn công mời họ đến để tận hưởng cuộc thi hôm nay.

Dù cô ta trước đã chúc Uyển Tâm nhưng thật ra là đang châm chọc, ý nhắc nhở Uyển Tâm.

Thứ tự thi như sau, Jenny thi trước sau đó đến Uyển Tâm, dàn hợp xướng giao hưởng đã vào vị trí.

Bản nhạc du dương vang lên, Jenny bắt đầu bằng những hành động mãn nhãn lướt trên phim đàn, âm nhạc dứt khoát, làm cho người nghe có phần cảm nhận được đây là bài hát du dương nhưng vô cùng sôi nổi.
Các vị giám khảo bắt đầu bàn luận sôi nổi, vị giám khảo được mệnh danh là “ Trời ban thiên ca” Misnoten Ank_ông là một trong các cố ván âm nhạc được kính trọng nhất hiện nay.

Ông nói
“ Dù là âm nhạc hay là cử chỉ, trạng thái đều rất hài hòa nhưng tôi so lại cảm thấy như âm nhạc và người sáng tác không hợp nhất và không có xúc cảm thể hiện ra vậy ? Mọi người thấy sao?”
Các giám khảo khác cũng đàn bị chi phối bởi câu nói của vị Ank kia, họ đang đợi xem phần biểu diễn của cô gái sau có gì đặc sắc, phần thi kết thúc.

Các giám khảo chấm như sao 70-70-80-80-80.

Số điểm này sẽ được công bố sau khi hai thí sinh thi xong vòng đầu tiên.

Họ sẽ phải thuyết trình về bài hát của mình.
Ai nấy đều mong chờ thí sinh còn lại.

Uyển Tâm bình tĩnh cầm theo đàn violin ra sân khấu.

Cô cảm nhận được ánh mắt của tất cả mọi người và cả ánh mắt của Vinzento.
Cô cúi chào mọi người sau đó về vị trí của mình.
Bản giao hưởng tiếp theo vang lên, Uyển Tâm nhắm mặt lại cảm nhận âm nhạc, sau đó cô ấy dùng cây gãy đàn lên trên cây violin, tiếng nhạc nghe xót xa và đau đớn, như bị ngàn dao đâm vào tim vậy.
Mọi người xung quanh có thể cảm nhận được không khí buồn và đau lòng kia, Uyển Tâm nhắm mắt nghĩ về mọi chuyện đã qua, cô lấy tim mình đặt vào bài nhạc này.

Uyển Tâm vẫn đàn men theo con tim mà đàn một cách thành thục, càng lúc càng nhanh, âm sắc hoàn hảo.

Vị tiến sĩ và giám khảo Ank cũng đang nhắm măt cảm nhận bài hát.

Ông có thể cảm nhận được cô gái này đã hy sinh rất nhiều cho người mình yêu nhưng không được đền đáp.
Âm nhạc kết thúc, dàn nhạc giao hưởng kinh ngạc nhìn Uyển Tâm lại càng sững sờ hơn, cô đang khóc sao, đúng là bản nhạc tuyệt vời nhưng lại vô cùng dằn xé con tim, cả những người hợp xướng họ cũng ngẩn ngơ với bài nhạc này.
Cô gái này là ai mà có thể sáng tác ra bản nhạc động lòng người như vậy.

Vị giám khảo An nhìn cô gái và nói với các vị giám khảo còn lại rằng
“ Đây mới chính là âm nhạc thực thụ “ biểu cảm của ông vui mừng khôn xiết khi nghe thấy một bản nhạc như vậy.

Ông nhìn cô tội nghiệp mà suy tư
“ Cô bé đã gặp chuyện gì và đau khô như thế nào mới có thể viết lên bài nhạc phổ này chứ”
Trợ lý thanh nhạc của Misnoten tiên sinh vào nói thỏ thẻ vào tay ông.

Ông kinh ngạc nói
“ Thật sao? Là cô ấy “
Mọi người cũng tì mò nhìn ông nói

“ Sao vị Ank tiên sinh ?”
Ông nói đầy khen thưởng và tâm đắc nói
“ Mọi người sẽ biết cô bé là ai thôi ? Mong là mọi nguời không quá bất ngờ “
Jenny dưới hậu đài sân khấu cảm thấy ghen ghét và vô cùng ganh tị, cô ta bắt đấu nãy ra suy nghĩ không mấy lương thiện, cô vẫn tự tin mình có thể thắng được Uyển Tâm, có lẽ hôm qua cô ta đã kiếm vị giám khảo nữ trong số đó đưa cô ta một số tiền nói
“ Ngày mai tôi muốn cô chấm cô ta thấp điểm hơn tôi, càng thấy càng tốt nhưng không được phát sinh nghi ngờ”
Các vị giám khải lần lượt cho điểm như sau
80 -80-85-90-90.

Nhìn cũng biết là ai thắng phần thi này.

Lại nói cuộc thi này có quy định nếu phần một thắng phần hai thua thì tính là hòa sẽ diễn ra phần thi phụ.

Còn thắng cả hai phần thì tính là thắn cả vòng này .
Sau một nén nhang họ đã chấm điểm xong và tiếp theo là phần thuyết trình về bản nhạc, Uyển Tâm cũng không bất ngờ lắm khi thấy các giám khảo.
Sau một lúc đến giờ thuyết trình, Uyển Tâm là người đầu tiên thuyết trình, Uyển Tâm cầm mic lên sân khấu, cô cúi đầu nói
“ Xin chào mọi người, tôi sẽ thuyết trình về bản nhạc phổ của tôi “
“ Trong tình yêu không phải ai cũng nhận được sự đến đáp lại từ người mình yêu, vậy nếu như người ấy không những không đáp lại tình yêu của bạn mà còn yêu người khác thì sao? Bạn sẽ quyết định buông bỏ hay chấp niệm yêu luôn cả đối thủ của mình.

Đó là hình ảnh cho một cô gái ngốc từ bản nhạc mà tôi đã viết.

Xin cảm ơn “
Các giám khảo bàn luận nhau và bắt đầu nhận xét
Giám khảo Ank lên tiếng nói
“ Tôi có thể cảm nhận được rõ rệt trái tim cô gái ấy như đang rỉ máu và đầy con tim tổn thương, bạn đã làm cho chúng tôi thấy thế nào là thổi hồn vào âm nhạc.

Tôi đang có suy nghĩ táo bạo là tôi có thể mua bản quyền bài nhạc này của bạn hay không ? Hoặc tôi rất vui khi bạn có thể gia nhập Hội nghị âm nhạc thế giới vào tháng 12 tới.

Cảm ơn bạn ?”
Các vị giám khảo khác cũng lần lượt nhận xét
“ Tôi rất thưởng thức khi nghe bản nhạc này “
“ Thật tuyết vời tôi không còn gì để nói “
Một vị giám khảo trung niên hỏi Uyển Tâm
“ Trước đây em có học thah nhạc không ? “
Uyển Tâm cười nói
“ Dạ không có “
Ông ấy lại nói tiếp
“ Tôi hy vọng đây không chỉ là tranh tài mà còn là dịp để sinh ra thêm một nhân tài mới cho giới âm nhạc “
Vị giám khảo nữ cũng quên đi bổn phận mình phải hạ điểm Uyển Tâm mà cũng khen cô
“ Tôi rất thích bản nhạc này nhưng tôi lại không thích bạn thể hiện cảm xúc ra ngòai như vậy , tôi xin hết”
Đến phần của Jenny, cô ta nói rằng
“ Xin chào các vị giám khảo, tôi xin thuyết trình về bản nhạc của mình “
“ Tình yêu đem lại cho ngời ta cảm xúc mới thúc đẩy tình yêu tiến đến, đến gần hơn với đối phương, bản nhạc này của tôi muốn nói sự hy sinh trong tình yêu của cả hai người yêu nhau, sẽ làm cho tình cảm của họ thêm thăng hoa nếu hai người cung nhau, đương đầu với mọi thứ, cảm ơn các vị “
Giám khảo nữ lên tiếng ngay
“tôi rất vui khi nghe bài hát này, có cảm giác ngọt ngào lại mạnh mẽ đan xen vào nhau, tôi rất thích suy nghĩ này của bạn “
Ank tiên sinh lên tiếng
“ Khi tôi nghe bạn đàn tôi lại không thấy sự rung cảm trong bản nhạc, bản nhạc mặc dù tốt nhưng không cho tôi cảm giác nhứ bản đặt tâm tư vào nốt nhạc.

Có lẽ bạn đã ngủ quên trên chiến thắng của mình khi đoạt cúp sao? Bạn làm cho tôi có chút thất vọng “
Các vị giám khảo khác cũng nhận xét và tiến hành cho điểm
MC sau khi tổng kết két quả và lên sân khấu
Tiếng reo hò không ngừng vang lên cùng với sự tò mò ai sẽ thắng vòng này.

MC bước ra và nói
“ Mời hai vị tiểu thư lên sân khấu “
MC mở phong bì ra với vẻ mặt tươi cười nói

“ Hai có gái của chúng ta sáng tác nhạc phổ rất hay phải không các bạn? Hai phong thái bản nhạc đối nghịch nhau mỗi người một vẻ , chúng ta tiến hành bỏ phiếu từ khán giả sau đấy sẽ công bố kết quả.

Mời các bạn lấy phone ra và bình chọn cho hai cô gái.

Tôi xin nhắc lại Róse tiểu thư là chữ R còn Tiểu thư Jenny là J.

Chúng ta sẽ bình chọn cho vòng một có hai phần thi là sáng tác và thuyết trình “
Trên màn hình lớn quãng trường Roma diễn ra cuộc bình chọn.

Chương trình này đã được trình chiếu cho cả nước xem tiêu đề lại là
“ Ai là người phụ nữ mạnh mẽ và quyến rũ mùa 1 ".
Chương trình này được tài trợ bởi tập đoàn Rozent, hơn nữa đây còn là chương trình tuyển vợ cho các công tử nhà giàu, khi tham gia bạn phải chi ra một khoản chi phí rất lớn cho trang phục và các phụ kiện đi kèm, túi xách và giày cao gót và cả siêu xe.

Chương trình này là dự án mới của Rozent dành cho giới thượng lưu và quý tộc.

Để có thể cho mọi người thấy phụ nữ hiện đại không chỉ giỏi việc nhà mà còn là bão cát trên thương trường, chính trị, quân sự,…
Kết quả đã có màn hình hiển thị cột màu xanh là R màu vàng là J, tỷ số là 50% và 50%.
MC hào hứng nói
“ kết quả phân thi sáng thuyết trình là hòa “
MC lại tiếp tục tươi cuời nói
"Tiếp theo tôi xin công bố phần thi sáng tác từ ban giám khảo số điểm của R là 425 và J là 380.

Người thắng là Róse tiểu thư xin chúc mừng “
MC nói “ Xin mời Ank tiên sinh lên trao cúp và hoa cho người thắng hôm nay “
Ank nói với Uyển Tâm
“ Chúc mừng cô, hy vọng cô sẽ suy nghĩ lời mời của tôi “
Cuộc thi kết thúc MC nói
“ Chúng ta cung chờ xem vong thi ngày mai là gì nhé ? Hẹn gặp lại các bạn sau “
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 44: 44: Điềm Dữ Sắp Đến


Cuộc thi kết thúc hậu trường quãng trường Roma
Uyển Tâm leo lên chiếc siêu xe của mình về khách sạn mà ban tổ chức đã đưa cho cô.

Uyển Tâm trong lòng hiện tại còn đang thắc mắc
“ Rõ ràng là cuộc chiến giải vây cứu đồng đội tại sao lại trở thành cuộc thi tuyển vợ chứ ?”
Jenny cũng bất ngờ khi cuộc thi này lên sóng truyền hình, cô ta bắt đầu suy nghĩ đến
“ Vậy những hành động cô la mắng Róse không phải cả nước sẽ thấy cô chanh chua và đanh đá sao? “
Cô sao có thể nuốt trôi cục tức này đây.

Rốt cuộc là ai đã chơi cô ta một vố như vậy.
Cô ta đoán ngờ nghệch là do Vinzento
“ không phải là cha mình vì cha rất thương cô sẽ không phá vỡ hình tượng của cô đâu”
Ai nấy về nhà để chuẩn bị cuộc thi tiếp theo vào ngày mai.

Để công bằng cho cuộc thi nên Uyển Tâm ở khách sạn LouisVan.
Khách sạn là của gia tộc Luxias tài trợ cho chương trình.

Tiếp tân nhìn thấy Uyển Tâm bèn cung kính chảo hỏi và dẫn cô đến thang máy bấm số 100 mà đã được dặn dò chuẩn bị cho khách của gia tộc Luxias.

Tiếp tân có thái độ vô cùng cẩn trọng với cô và luôn tươi cười nói
“ Đây là phòng của tiểu thư” xong cô tiếp tân lấy thẻ phòng mở cửa âm thanh “ Tít”
Tiếp tân lại nói
“ Mời tiểu thư đặt tay lên tay cầm của của để lấy dấu vân tay và đặt mắt vào ô màu xanh phía trên cửa để quét võng mạc và xác nhận thông tin khách hàng “

Uyển Tâm làm như lời của tiếp tân và xác nhận thông tin.
Tiếp tân cúi người 90 độ chào Uyển Tâm và rời đi.
Phòng VIP Gold
Uyển Tâm nhận được chìa khóa phòng.

Cảnh tượng thu hút cô là cảnh tối ở đây.

Nhìn từ bên trên thành phố nhộn nhịp và hào nhoáng vô cùng.

Các vỉa hè tấp nập người đi bộ, các con đường tấp nập xe hơi đang lưu thông, Ngoài ra, phía bên phải cô cả một cảnh biển bao la, cô lại nhớ vè lúc nhỏ mình cùng anh Vinzento hay vui đùa ở bãi cát gần khu huấn luyện của ông nội
.Uyển Tâm thấy một cái vali quen thuộc màu đen cảu cô và một cái vali khác màu lam đặt cạnh bên.

Cô tò mò mở cái vali màu lam kia ra, bên trong là những bộ quần áo mới , kiểu dáng rất đẹp, hơn nữa còn đúng kiểu mà cô thích nữa, bên trên có một tấm thiệp, cô mở ra thấy bên trong viết
“ Xin lỗi em anh đã không hỏi em trước mà đã lên sóng truyền hình, em có thể gọi anh anh sẽ giải thích “
và bên dưới dòng chữ là số điện thoại của Vinzento là 01821392010.
Uyển Tâm chỉ bấm dãy số mà không để ý đến dãy số kia có hàm ý gì, thực ra bảy số cuối trong số điện thoại của Vinzento nghĩa là “ Yêu em trọn đời trọn kiếp “.

Đầu dây bên kia như tiếng “ tút…tút..tút…cạnh”
Vinzento dịu dàng nói
“ Uyển Tâm, em xuống sảnh đi, anh sẽ giải thích “
Uyển Tâm ngang ngạnh nói
“ Em sẽ xử tử anh chờ em tắm cái đã “
Uyển Tâm không thèm để ý anh nữa, giục điện thoại lên giường nói
“ Cho anh biết thế nào là sự nổi giận của phụ nữ “

Uyển Tâm vào tắm ngâm mình tỏng bồn nước ấm có sẵn sữa tắm, cô nói
“ Đúng là thoải mái, lâu rồi mình chưa được tận hưởng như vậy “
Cô tắm xong đã là một giờ sau.

Cô đến vali lấy một một chiếc áo màu xanh có dây trễ vai, trên áo là các họa tiết đơn giản là một cái hoa cúc trên áo cạnh ngực, cô lấy một cái quần thun ống loe mặc vào, tóc vừa lâu khô cô ngồi sấy tóc.

Chuẩn bị ra khỏi cửa thì điện thoại reo lên, một giọng nói lạnh lùng truyền đến
“ Em đang ở đâu?”
Uyển Tâm thẳng thừng nói
“ Tôi đi du lịch thư giãn 1 tuần sau sẽ về “
Thiếu Kỳ nói “ Em tốt nhất là an phận “
Uyển Tâm tức giận nói
“ Không liên quan đến Tần thiếu anh đâu “ cô cúp máy một cái “cạnh “
Thành phố S 4 giờ chiều.

Tập đoàn Tần thị Thiếu Kỳ siết chặt điện thoại trong tay.

Ánh mắt anh nhìn mà hình đối diện bàn làm việc nói
“ Em hay lắm dám sau lưng tôi có quan hệ với người đàn ông khác “
Thiếu Kỳ gọi điện thoại nói
“ Tra xem phu nhân đang ở nơi nào của nước Ý và theo dõi cô ấy cho tôi”.
Anh tức giận quát
“ Chặn chương trình của phu nhân tham gia, cấm chiếu ở mọi phương tiện truyền thông ở Trung Quốc “.

Anh cảm thấy mình như đang bị cầm sừng vậy, phải kết thúc chuyện này.

Thiếu Kỳ đã mở họp báo công bố với mọi người anh sẽ ly hôn với Uyển Tâm và cưới Nhược Lan làm vợ.

Đông Phương gia tộc vẫn im lặng như bưng chưa có hành động gì.

Còn Tần gia nhà cũ hai ông bà sau khi thấy tin tức trên báo.
Ông Tần tức giận nói
“ Nó dám ly hôn với con bé, con bé đã cứu nó đó, vậy mà nó lấy oán bào ơn “
Bà Tần khuyên bảo
“ Nếu trách thì trách chúng nó có duyên không phận, mà ly hôn cũng là tốt cho cả hai, không ai chịu tổn thương, chỉ tội con bé yêu Thiếu Kỳ nhiều năm như thế “.
Mộng Nhược Lan thấy tin tức cười chiến thắng nói
“ E là sau khi cô đi công tác sẽ phải kết thúc cuộc hôn nhân này “
Điềm báo không may mắn sẽ xảy ra với Uyển Tâm.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 45: 45: Hôm Trộm Cô Ấy


Khách sạn LouisVan
Uyển Tâm ngủ quên sau khi nghe điện thoại của Thiếu Kỳ, cô nhớ lời mình thì thầm trước khi thiếp đi nói
“ Anh có tư cách gì mà quản em ? Chúng ta không liên quan nhau chỉ là danh nghĩa thôi chính anh đã nói thế? Tại sao bây giờ anh lại quan tâm em ? “ .
Cô chợt nhớ đến Vinzento còn đang đợi mình, cô nhìn điện thoại đã là 1 giờ sáng.

Uyên Tâm cầm điện thoại gọi điện cho Vinzrnto ngụ ý muốn xin lỗi anh, cô nghe tiếng “tút” và giọng nói ấm áp truyền vào
“ Em đã xong việc chưa ? Anh phải giải thích với em thì anh mới về, em hiểu tính anh mà phải không ?”
Uyển Tâm thở dài
“ Nghe anh dịu dàng thế đấy, em dĩ nhiên biết tính anh rồi, em mà không xuống không chừng anh đốt khách sạn nhà người ta luôn ấy chứ ?”
Uyển Tâm nhanh chóng chỉnh chu lại quần áo xuống sảnh khách sạn.

Lúc này, Vinzento cô đơn nhìn điện thoại tự nhủ
“ Anh sẽ đợi em cho đến khi em hết yêu anh ta “
Vừa nói xong anh nghe tiếng bước chân nho nhỏ, anh thu lại tầm mắt đâu thương của mình.

Anh lịch sự hỏi cô
“ Hôm nay em vất vả rồi ?”
Cô trừng anh nói “ Do ai tạo ra rồi đem em ra gánh hả ?”
Vinzento cười trừ tao nhã mở cửa xe cho cô.

Cô gật đầu ghẹo anh “ Trẻ nhỏ dễ dạy “
Anh chở cô đến bãi biển cạnh căn cứ của tổ chức, anh nói cô

" Em có gì muốn hỏi thì hỏi anh anh trả lời “
Sự tức giận của Uyển Tâm nổi lên, cô quát
“ Anh có biết lúc đó em ngáo thế nào khi nghe phát sóng trực tiếp không? Hên là em vốn biết kiềm chế nha”
Uyển Tâm cẩn thận nói
“ Anh đừng để em lộ thân phận đấy, đã là Róse thì mang tên Róse đến cùng “
Anh mừng trong lòng nói ra
“ hóa ra em không giận anh”
Uyển Tâm nhéo tai anh nói
“ Ai kêu anh là tri kỷ của em làm gì “
Vinzento từ trong áo vest lấy ra hai chai rượu nói
“ Chúc ta chúc mừng em thắng đi nào ?”
Uyển Tâm nhìn anh đầy ngac nhiên nói
“ Anh vui sớm thế ? Còn 2 vòng nữa mà “
Vinzento vỗ vai cô nói
“ Anh tin em mà, là sự tin tưởng tuyệt đối “
Cô cụng chai với anh sảng khoái nói
“ Uống thôi nào đồng chí “
Vài giờ sau
Uyển Tâm say mềm nằm trên cát, cô uống có chút nhiều nha, có lẽ mượn rượu giải sầu chăng?
Vinzento nhìn ra chắc cô có chuyện gì buồn, anh lấy điện thoại ra thấy tin tức nói “ Tần thiếu muốn lý hôn với Tần thiếu phu nhân để lấy tiểu tam”, anh đọc được dòng chữ biết ngay là cô bị chi phối bởi tin tức này, chắc lòng cô đau lắm.

Bỗng anh nghe tiếng cô thì thào nói
“ Em không muốn ly hôn em không muốn…Em yêu anh Thiếu Kỳ “
Âm thanh của cô anh nghe rõ mồm một, thấy cô khóc anh đau lòng, anh không kiềm được hôn lên trán cô nói
“ Mọi chuyện sẽ qua chỉ cần em kiên cường còn có anh bên cạnh em mà “
Vinzento bế cô lên xe để chở cô về khách sạn do chiều mai có cuộc thi ” Ẩm thực vợ hiền “, anh cẩn thận lấy chăn ở cốp xe đắp lên cho cô và chạy về khách sạn.

Đến nơi anh kêu người hầu thân cận minh đỡ cô lên phòng.
Vinzento chờ người hầu xuống chở anh về, lái xe say rượu không tốt, lúc trước anh không như thế nhưng giờ lại gặp lại cô, anh phải hết sức giữ mình và sức khỏe để còn là chỗ dựa cho cô.
10 phút sau người hầu đã xuống tới anh lệnh cho anh ta trong thời gian ngắn nhất phải về đến nhà.
Vinzento vừa về gọi ngay cho tổ chức sát thủ nói
“ Phái người bảo vệ phu nhân “
Các hộ vệ ngờ người ra thắc mắc “ Ai là phu nhân? Chủ tử lấy vợ khi nào sao họ không biết ?”, một người không hiểu rõ nói “ Thiếu chủ phu nhân là ai ạ ?”
Vinzento nói “ Là cô ấy?”
Anh trưởng hộ vệ phát hiện ra
“ Là cô gái đó Róse “
anh ta lập tức cúi đầu nói
“ Tôi biết rồi thưa chủ tử “
Nói xong anh ta lui ra cùng đám hộ vệ, ai cũng thắc mắc
“ bảo vệ phu nhân là ai ?”.

Anh trưởng hộ vệ nói
“ Cô ấy là Róse cô gái đang tham gia chương trình cùng với Jenny gia tộc Luxias”
Chiều tại khách sạn LouisVan
Cuộc thi ẩm thực diễn ra, mấy chốc hội trường đã đầy kín người.

Ai cũ
ng muốn xem tài năng của hai cô gái nhỏ nhắn kia.
Uyển Tâm đã có mặt tại hậu trường sân khấu cùng với Jenny.

Hôm nay hai người họ lại là phong cách khác nhau, một thanh thuần trong sáng, một mị hoặc say đắm lòng người.
Jenny mặc một chiếc váy màu xanh lam nhạt, váy xòe có viền máu xang đậm làm cô thêm toát tục không nhiễm bụi trần cùng với đôi giày cao gót màu trắng, mái tóc được chuẩn bị kỹ được uốn qua một bên phía trên cố định một chiếc kẹp bướm vàng xinh xắn.
Uyển Tâm lại cho người ta thấy vẻ đẹp tà mị nhưng lại buốt giá như nam cực.

Uyển Tâm diện một chiếc váy màu đen viền đỏ để lộ hai vai và xương quai xanh đầy xinh đẹp của mình.
Sân khấu đã dựng xong đến lượt hai nhan vật chính xuất hiện.

Hai cô gái vào vị trí có ba phần thi.

Phần một là món khai vị, phần hai là món chính, phần ba là món tráng miệng.
MC cầm micro bước lên sân khấu dõng dạc nói
“ Phần một khai vị là món ăn truyền thống, phần hai là món ăn tự mình nghĩ ra và đặt tên cho món đó, phần ba là món tráng miệng được làm từ nguyên liệu quê hương bạn.

Bây giờ là ba giờ chiều các bạn sẽ lấy các nguyên liệu chế biến nó nằm ở sau lưng các bạn.

Chúc các bạn may mắn “
Cuộc thi chính thức bắt đầu, thái độ của Uyển Tâm rất từ tốn, cô đang nhớ lại xem nguyên liệu truyền thống của Ý là gì ?
Jenny thì đang bận bịu nhớ nguyên liệu, món ăn mà hôm qua cô ta vừa học.

Cô ta nghỉ rằng mình sẽ thắng lý do là người dạy cô ta là đầu bếp nhà hàng sao nha.

Cô ta đang nhớ lại các món nguyên liệu mà hôm qua thầy cô ta đã dạy là móm “ Cơm Risotto”.

Đây là món cơm truyền thống được nấu với nước dùng chứa nhiều kem, được coi là một trong những món ăn nổi tiếng nhất của Ý.

Nước dùng nấu cơm có thể làm từ xương, thịt, cá, rau củ, bơ, hành tây...
Uyển Tâm đang suy nghĩ đến sở thích của đa phần dân số ở đây.

Đa phần dân số ở đây đều là dân trí thức, họ sẽ thích ăn các món mang đậm hương vị chua chua và béo béo.

Vậy nên Uyển Tâm quyết định chọn món “ Gà Parmigiana” .Đây là món ăn được yêu thích nhất ở Ý, đặc biệt là ở hai vùng Campania và Sicily

Ngày nay, rất nhiều người Mỹ cũng đã mê mẩn gà Parmigiana.

Nguyên liệu chính là miếng phi lê gà mềm, nướng trong sốt cà chua với phô mai parmesan - tạo vị ngọt ngào xen lẫn béo ngậy và giòn day của thịt gà khiến thực khách nào ăn xong cũng phải thòm thèm mãi.

Gà parmigiana thường được kết hợp với spagetti, tạo nên một món ăn ngon miệng.

Thời gian thi là 5 tiếng kể từ khi tính giờ.

Ngoài ra họ còn phải chuẩn bị nguyên liệu cho 2 món ăn còn lại.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 46: 46: Món Ăn Hoài Niệm Thuở Xưa


Một giờ sau hai cô gái đã hoàn thành xong món ăn truyền thống và bày lên đ ĩa, các giám khảo bắt đầu thưởng cách, chấm quy trình đến chọn nguyên liệu cách trình bày đến món ăn đi kèm.

Bây giờ hai cô gái đang vượt đuổi nhau sát nút, Uyển Tâm bắt đầu lấy cà chua lấy hết ruột cà chua ra chừa vỏ và cô cắt phần tren cà chua thành một chiếc nắp, cô rửa sạch tôm bằm nghuyễn rồi giả chúng ra, nếm xíu đường, muối, gia vị cay, và tiêu, bỏ vào xào đến khi mùi hương tỏa ra.

Uyển Tâm nhớ đến món ăn bà mình đã chỉ công thức, lúc đó cô còn nhỏ nhưng hay xuống bếp xem bà làm.

Cô dựa vào trí nhớ và hương vị mà bà nội đã cho cô nếm thử mà làm theo, Uyển Tâm thành thạo lấy tôm đã chế biến cho vào cà chua và đậy nắp lên.

Cô mở lồ ng hấp ra cho vào trong nồi hấp.

Món ăn kèm là món thịt heo xào dăm bông cùng với chút dầu oliu và một ít muối và nước dùng đặc biệt của Uyển Tâm, trộn đều các hương vị rồi cho vào đậu hủ đã lấy ruột ra.

Uyển Tâm nhắc lông hấp lên cho nó vào hấp.
Cô thành thạo dùng dao cắt hành, tỏi, ớt, nước me làm thành món chấm.

Phần còn lại của đậu hủ, Uyển Tâm lấy một ít cà tím xào chung với cơm, chế chút nước mắm, mùi hương bay khắp hội trường.

Cô ghi tên món ăn lên là “ Hoài niệm hương biển“
Khán giả đều thích thú với món ăn của Uyển Tâm, họ hy vọng sẽ được ném thử món ăn này, họ khen ngợi có, sốt sắn có, một số người mơ mộng nói
“ Tôi thấy món này có vẻ ngon đấy “
“ Ai lấy được cô ấy chắc hạn phúc lắm, không những giỏi âm nhạc mà còn giởi nấu ăn “
“ Sao cô ấy cái gì cũng làm được hết vậy ? Xuất sắc thế thì làm sao chúng ta lấy chồng được đây.

Cô ấy có nhận đệ tử không mình muốn học “
Không chỉ khán giả bắt đẫu háo hức mà ban giám khảo cũng đã ngửi được hương thơm ngọt ngào thanh mát này.

Đây rốt cuộc là món ăn gì.
Bên đây Jenny đang lau đao không biết nên làm món gì, do cô ta nghĩ chỉ thi một vòng thôi chứ.

Người tính không bằng trời tính.

Jenny lại nhớ đến món ăn mà mẹ cô ta hay nấu cho cô ta ăn món soup làm từ cua và chanh dây.

Cô ta bắt tay vào làm, đầu tiên rửa sạch cua, sau đó luộc cua trong nước chanh dây và nước đường, lấy phần nước cua để lên nồi cho chút chanh, mật ong vào tiếp theo là rang gạo.

Sau khi rang xong nước cua vừa chín cô ta cho gạo vừa rang vào.
Ba mươi phút sau, cô ta tiến hành cho cua đã ngấm nước cốt vào nồi chào bắt đầu nấu cho đến khi cháo vừa phải không quá đặc thì bắt ra.

Cô ta lấy dao cắt các bắp cải thành sợi bỏ vào tô, lấy chút giấm, bột ớt, nước đường và muối trộn thành gỏi.

Món ăn tên là
“ Hương vị quê nhà “
Các vị giám khảo nhìn đồng hồ dự thi, còn 55 phút nữa là hết giờ thi.
Khán gải háo hức tán đồng
“ Vị tiểu thư kia cũng đâu kém “
“ Tôi thấy là vị tiểu thư kia ít khi xuống bếp nhưng cũng không đến nỗi tệ “.
“ Theo tôi thấy cô ấy đỡ hơn một số tiểu thư đõng đảnh ngoài kia “
Cuộc thi bắt đầu gây cấn
Uyển Tâm đang trong quá trình sắp hoàn thành món tráng miệng là món Tub Tim Krob, Thái Lan: Tên của món ăn có nghĩa là "hồng ngọc giòn", gồm hạt dẻ nước được ngâm trong sirô lựu, bọc trong bột sắn dây, sau đó đun sôi.

Kết quả là một loại chè ngọt vừa dai vừa giòn, với vị đậm đà từ nước dùng dừa.
Uyển Tâm nghĩ họ không nghĩ món ăn thường ngày phổ biến ở các nuớc Đông Nam Á đâu, món chè này cũng được phổ biến ở Việt Nam nhất là ở miền Tây.

Dù nguyên liệu không quý giá lắm lại có vị ngọt, thanh, béo và lạnh lạnh của đá làm vị giác thêm phần tê dại nha.Phút chốc Uyển Tâm đã hoàn thành xong, cô dọn bếp và đổ rác rửa tay quay về vị trí của mình ngỗi nghỉ ngơi.
Jenny thì đang bận bịu đánh kem cho mịn cùng với phô mai để làm nền bánh.

Lớp bánh quy được xay nguyễn làm chung với lớp kem nền.

Món bánh này của New York Cheesecake (bánh phô mai), Mỹ: Lớp bánh quy vụn làm giảm độ ngấy của kem phô mai.

Cũng như chính thành phố, bánh phô mai New York lấy cảm hứng từ khắp nơi trên thế giới, từ loại phô mai đông của Đông Âu, kasekuchen của Đức và các phiên bản phô mai tươi được yêu thích ở Italia.

Còn 15 phút, Jenny có hơi bối rối do bánh vẫn chưa chín, Jenny lo làm lớp kem trang trí, rửa dâu tây để trang trí bánh cùng với lá bạc hà.

Lò nướng kêu “ ting “ một cái.

Jenny lo trang trí bánh cho nhanh nhưng do lâu qua skhoong làm bánh nên tay chân hơi luống cuống.

Uyển Tâm thấy vậy bèn đến giúp nói
“ Tôi giúp cô trang trí bên ngoài, lo để dâu và bạc hà lên trên đi “
Tay nghề của Uyển Tâm thuần thục và nhanh nhẹn làm cho Jenny bất ngờ phút chốc.

Uyển Tâm hối cô ta
“ Nhanh đặt tên món ăn đi “
Jenny hồi thần “ Được được “
Tiếng đồng hồ đã reo cho biết hết thời gian thi.

Ban giám khảo bắt đầu tiến hành nhận xét và tính điểm.

Hai cô đã hoàn thành xong và đang vào vị trí của mình chuẩn bị tinh thần nghe lời bình luận của các nhà ẩm thực.

Một trong số các vị giám khảo có một ông lão tóc bạc phơ nói
“ Món ăn của hai em rất độc đáo, có tính sáng tạo cao, tôi đặc biệt thich món soup kia, ăn vào như tan trong miệng vậy? Còn Róse tiểu thư không biết cô học món chè đó từ đâu, vì tôi cũng từng đi qua Thái Lan rồi nhưng hương vị cô làm lại khác với món chè truyền thống của Thái Lan."
Uyển Tâm nói
“ Chè ngon là tùy thuộc vào nước dừa mà cháu làm, nó có đặc biệt hay không là tùy thuộc vào người nấu, cháu nên nhớ kể cả náu ăn cũng phải đặt tấm lòng mình vào, đấy là điều mà bà tôi đã nói cho tôi khi tôi còn bé”.
Nói xong MC lên thông báo cho mọi người nói là đã có kết quả xác minh.

MC bắt đầu nói
“ Vòng này người thắng là …là…cả hai cô gái mọi người hãy nghe ý kiến từ chuyên gia nào “.

Một vị giám khảo trẻ đại diện lên nói
“ Trong số các giám khảo chúng tôi đều cho hai cô gái kết quả như nhau đều xuất sắc như nhau chúng tôi rất khó khăn khi đưa ra quyết định này.

Tôi xin hết “
Sau khi các vị giám khảo cho điểm xong.

Họ bàn luận rất lâu nha giờ đã làm 7h tối rồi.

Không khí xung quanh vẫn náo nhiệt như thường.

MC cũng đang sốt ruột không biết liệu hai cô gái ai sẽ thắng hay tỷ số hòa nhau.

Cuộc thi này nhanh chóng trở thành cuộc thi có giải thưởng khủng nhất giúp bạn bước vào giới danh gia vọng tộc, mà bên cạnh đó các nhân vật quần hcungs cũng đang háo hức thần tượng của mình sẽ thắng.

Cuộc thi này xứng tầm quốc tế, các giải thưởng lớn, được lọt vào mắt xanh các vị công tử giảu có, chi phí bỏ ra cho trang phục mở màn tuyệt đối không hề rẻ.

MC cầm theo phong bì tuyên bố người chiến thắng, anh ta lên sân khấu với ánh đèn chói lóa, anh ta cười nói

“ Vòng này phần bình chọn của khán giả sẽ không được công bố mà tính điểm cho phần thi cuối cùng”.

Anh ta lấy phong bì trên tay nói
“ Trong tay tôi là kết quả vòng thi ngày hôm nay.

Kêt quả là…là..là thế nào đây? Mọi người có hồi hộp không?”
Đám đông hưởng ứng “ Có “
có người hét lên
“ Công bố đi nào”
“ Nhanh công bố đi"
MC cũng bình tĩnh nhìn kết quả trên tờ giấy kết quả ngạc nhiên nói lớn
“ Thật gây cấn mọi người ạ tỷ số hôm nay là..

HÒA.

Vậy là chúng ta chỉ còn một cuộc thi nữa để quyết định ai là quý cô danh giá.

Đón xem vào cuộc thi cuối cùng vào ngày mai.”
Uyển Tâm mệt mới bóp vai mình, xong cô đi về hướng xe chở mình để về khách sạn lại bị Vinzento chặn lại, anh nói
“ Anh mới em ăn món Ý nhé “
Cô nhận lời nói
“ Em phải về khách sạn thay đồ đã “
Anh cười xoa đầu cô dịu dang nói
“ Được anh chở em về “
Cô lên xe theo lời anh chở về.

Hiện tại co không muốn nghĩ về nơi đó nữa.

Cô sẽ chơi cho thoải mái tuần này và trở về nới về thuộc về cô.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 47: 47: Bị Ám Sát


Cổng khách sạn gia tộc Luxias
1 giờ sau
Uyển Tâm thay cho mình một chiếc váy bó sát màu đen, hở vai của cô.

Hôm nay tâm trạng Uyển Tâm có lẽ rất buồn nên cô hôm nay đi với anh lại mặc một chiếc váy gợi cảm như vậy.

Anh nhìn cô đến ngơ ra, khi cô leo lên xe anh mới hoàn hồn lại.

Anh hỏi cô
" Có chuyện gì sao? Trông em có tâm sự ?"
Anh nhìn cô rồi lại thấy cô im lặng nên anh cũng không hỏi nữa.

Không khí im lặng đáng sợ chỉ nghe âm thanh gió lướt qua, Uyển Tâm nhìn trời đầy sao nói
" Có phải em nên buông tay không? "
Xong cô lại cười nói
" Chúng ta đi uống vài ly thôi "
Vinzento biết cô có tâm sự, anh nhìn cô nhưng lại lo cho cái dạ dày nhỏ bé của cô hơn, anh nhẹ nhàng nói
" Chúng ta ăn gì trước đã không em lại bị đau dạ dày, xong rồi sẽ đi đến nơi em muốn được không ?"
Sau đấy họ đi dến khách sạn Leonadar, Vinzento thấy Uyển Tâm vẫn còn thẫn thờ trên xe, anh đột ngột dí mặt mình vào sát mặt cô nói
“ Đến nơi rồi em không xuống à “
Cô hoàn hồn nói “ DẠ em xuống ngay “
Uyển Tâm nhổm người dậy vô tình môi chạm môi với Vinzento.

Sau đó anh đẩy cô ra nói
“ Vào thôi anh đói rồi này “
Anh đánh sang chuyện khác để bầu không khí cho đã ngại ngùng.

Anh gọi món bò bít tết kiểu Pháp mà cô thích ăn nhất.

Anh nhìn cô tươi nói
“ Em mau ăn đi kẻo để đau dạ dày “
Cô lại nhìn anh sau đấy nói
“ Lát anh nhát định phải đưa em đi uống nhé “
Anh nhẹ nhàng vừa nói vừa cắt sẵn miếng bít tết cho cô
“ Được nghe em “
Cảnh hai người ăn cùng nhau bị một phóng viên chụp được, cũng may là Vinzento có phòng bị trước, anh kêu người bắt tên đó lại.

Anh nói cô “ Anh đi một lát em ăn đi “.
Cô cũng thấy có ai theo dõi mình nhưng cô lại không quan tâm do có Vinzent lo nên cô cũng an tâm hơn.

Anh đến một góc khuất của khách sạn gặp thuộc hạ của mình.
Thuộc hạ cung kính nói anh
“ Thiếu chủ chúng ta co nên giết hắn “
Vinzento nói “ Không mau loan tin tập đoàn mafia Rozent sắp có nữ chủ nhân “.
Anh từ xa lấy tay mình nắm bóng hình Uyển Tâm và nhìn cô nói
“ Hắn không trân trọng em vậy thì anh cũng không tiếc cho hắn thêm việc để làm “.
Anh quay lại ngồi xuống như chưa có chuyện gì xảy ra
nói
“ Ngon không? Sao em ngồi thẫn thờ thế “
Uyển Tâm nói “ Em muốn uống vài ly “
Anh cưng chiều cô nói “ Ăn no chưa mà đi vậy ?”
Nói rồi anh đưa cô đến bar “ Róse”.

Đây là một trong những sản nghiệp mà người yêu của anh gầy dựng nên.

Một cô gái tốt như vậy, tại sao lại gặp nhiều chuyện như vậy.

Dù có chuyện gì anh cũng sẽ làm chỗ dựa cho cô.
---------------------------------------------------------------------------
Tập đoàn Tần thị, thành phố S
Những tấm hình lần lượt hiện ra trước mắt anh, Thiếu Kỳ nắm chặt tay mình nói
“ Cô hay lắm Uyển Tâm dám sau lưng tôi quen người khác sau, coi bộ tôi cho em quá tự do rồi “
Anh gọi điện ngay cho Tư Dạ nói
“ Mau đem cô ấy về đây cho tôi “
Anh vuốt v e gương mặt cô nói
“ Đến lúc cho em biết ai là chồng em rồi “
Anh không nói nhiều lập tức gọi điện cho Tư Dạ nói
“ Chuẩn bị phi cơ tôi muốn đến mang cô ta về ngay “
Anh lại bị một cuộc gọi làm gián đoạn, anh bắt máy
“ Alo “
Đầu dây bên kia nghe giọng nói của một cô gái
“ Em nhập viện rồi anh có thể đến thăm em không ?”
Nhược Lan cô ta hôm nay đến phim trường bị trật chân do trong phim có cảnh múa truyền thống, cô ta lại đã từng là nghệ sĩ múa ba lê, lại bị cảnh quay cỏn con này làm ảnh hưởng.

Cô ta lại đỗ thừa rằng là mình lâu quá chưa múa nên có chút không quen.

Lại thấy tờ báo nói
“ Phu nhân tổng tài Tần thị có tình nhân “
Cô ta vui mừng không hết đấy chứ, sớm muộn gì cô ta cũng ly hôn cô vui mừng, lại nghe tin anh muốn đến Italy mang cô ta về.

Cô không cho phép phải bằng mọi cách ngăn cô ta lại.

Cô ta liền nghĩ nên làm anh phân tâm, vậy anh sẽ không đi kiếm cô ta nữa.
Kế hoạch của cô ta đã chuẩn bị đã xong chỉ chờ một người nữa về nước là có thể thực hiện.
Một lúc sau Thiếu Kỳ đến bệnh viện thăm Nhược Lan anh ân cần nói
“ Em không sao chứ ? Có ổn không? “
Cô ta giả vờ khóc nói
“ Đau lắm anh, em đau anh có thể ở lại với em một lúc không?”
Anh nói “ Em nghỉ ngơi đi anh thăm em một lát phải đi công tác rồi "
Nhược Lan nắm áo anh nói “ Anh đi công tác ở đâu ? Em có thể đi theo không?”
Thiếu Kỳ sờ đầu cô ta nói dịu dàng “Anh đi một lát tối về sẽ chăm sóc em được không ?”
Nói xong anh hôn lên trán cô ta và đi khỏi phòng bệnh.
Anh nói với vệ sĩ “ Canh chừng cô ấy không để phóng viên hay bất kỳ ai làm phiền cô ấy ? “
----------------------------------------------------------------------
Tại Bar Róse_ quán bar nổi tiếng bậc nhất ở nơi đây.
Vinzento đang nhìn bộ dạng say đáng yêu của Uyển Tâm, anh lại định ẵm cô đi về nghỉ ngơi thì thấy áo mình bị ướt một góc áo.
Vinzento lắc lắc ly rượu trên tay nhìn Uyển Tâm
“ Em ổn chứ ? “
“ Có chuyện gì buồn hay không giải quyết được nói anh nghe được không ? Anh giúp em “
Uyển Tâm khóc nói
“ Tại sao anh ấy không yêu em vậy? Em chưa đủ tốt phải không anh? Vậy thì em sẽ không yêu anh ta nữa hehe"
Anh vỗ vỗ vai cô nói
“ Không sao không sao em là tốt nhất mà, anh ta mù nên không biết em tốt đấy.

Ngoan tựa vào anh ngủ một chút được không? “
Cô cười ôm cổ anh nói “ Dạ hì hì “
Bỗng anh thấy một tia sáng laser màu đỏ trên trán Uyển Tâm, anh liền biết có điều không hay tới .
Anh xoay người vào thang máy và ra lệnh “ Giết chúng “, ánh mắt anh hiện lên rõ sự hiện diện của Satan.
Anh đi từ từ ra xe của mình mặc cho bên trong đang hỗn loạn và mùi máu tanh tràn ngập.
Anh ôm cô lên xe và hôn lên trán cô
“ Ngủ ngon vợ tương lai của anh”
Vinzento hỏi thân cận của mình là Renzate
“ Ai là người ám sát cô ấy ? Cậu điều tra đi ?”
Renzate lập tức nói
“ Lúc nãy tôi thấy có đám người khả nghi nên đã bắt chúng rồi, chỉ để soát lại vài tên để chúng rơi vào tròng “
Vinzento không kiên nhẫn nắm khẩu súng lục M1911 trong tay, chiếc súng này đã được anh cải tiến, nó có thể đi xa hơn 600m.

Đây là một cặp với khẩu súng mà anh đã tặng cho Uyển Tâm.
Renzate cung kính nói và hai mắt đang liếc nhìn biểu cảm của thiếu chủ nhà mình

“ Thuộc hạ đã điều tra có người mua mạng của phu nhân trên bản tin của giới sát thủ, treo giá hai mươi triệu USD “
Vinzento vuốt tóc cô rồi thản nhiên nói
“ Phu nhân của tổ chức mafia chỉ đáng giá 20 triệu USD”
Renzate vuốt trán nói thầm
“ Thiếu chủ à đấy không phải vấn đề trọng tâm đâu.

Vấn dêd chính là phu nhân Ngài có người muốn truy sát và được treo giá trên bản ám sát kia kìa.

Có ai muốn mình coa tên trên kia đâu trừ Ngài ra .Mạng mà đâu phải là bánh bao bánh rán đâu, mà mong được ngườivta giết chứ.

An nhàn sống cho tốt Haizz thiếu chủ của tôi.


Renzata nhận ra mình đã quên lời anh hỏi bèn theo phản xạ nói tiếp
"Vị trí số một bản ám sát là phu nhân Ngài đó với thân phận khác, chưa có ai trong giới trả cao như vậy.

Giá là 1 nghìn tỷ hoàng kim”
Vinzento bình tĩnh lại nói
“ Phải rồi cô ấy là Róse, tôi đã quên mất “ xong anh lại cáu nói “ Khi không có ai cậu không gọi tôi là thiếu chủ hay xưng thuộc hạ đâu, gọi là Vinzento “
Renzate cười nói “ Vâng thưa thiếu chủ ….À không Ngài Vinzento “
Anh lại gằn giọng nói “ bỏ chữ Ngài “
Renzate đáp “ Được Vinzento “
Thấy sự hài lòng trong mắt Vinzento, anh ta mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Renzate đang nghĩ “ Tương lai của Vinzento mong rằng sẽ tốt hơn nữa trong tương lai.

Thiếu chủ tốt với tiểu thư Uyển Tâm mà.

Monh hai người sớm về với nhau cho thiếu chủ có tính người tý, đừng quái vật như thế tội con dân trong cả hai trụ sở lắm".
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 48: 48: Khả Năng Kinh Người


Ngày mới lại đến hôm nay khí trời Roma se se lạnh .
Buổi sáng tại khu đấu súng tư nhân Johnsom
Hai cô gái đã có mặt tại trường đấu súng.

Tiếp theo là xạ kích.
Xung quang các công tử nhà giàu, tiểu thư đài cát đều đến.

Hoàng tộc các nước cũng đến.
Họ xem ai là người thắng cuối cùng và là người chiến thắng, cô gái đó sẽ là người khiến các gia tộc rục rịt, tướng mạo của họ là điều mà các gia tộc để ý nhất.

Trên hàng ghế đâu tiên là gia tộc họ Wenter, Sunho, Ankane,..

Ngoài ra, còn có các gia tộc từ Trung Quốc đến, bên cạnh đó có cả Mạc Kinh Lục, em họ của Tần Thiếu Kỳ là Âu Dương Minh.

Anh ta là gia chủ hiện tại gia tộc Âu Dương.
Sân khấu bắt đầu được khuấy đảo bởi MC.

Anh ta suy nghĩ vì sao mà hai cô gái này lại tham gia chương trình này nhỉ? Anh được biết là do bị ép, vậy họ cũng có sao đâu, vừa có tiền vừa có chồng, tham gia rất đáng mà cho dù có tán gia bại sản.
Đèn được bật sáng hai cô gái bước ra, đầu tiên họ sẽ chào hỏi mọi người và giới thiệu lại bản thân cũng như là mục đích tham gia chương trình này.
MC đưa mic cho Jenny.

Cô ta hôm nay có vẻ hơi cao ngạo do hạng mục này là cô ta tham gia từ nhỏ, đợt huấn luyện gia tộc cô ta đã được mày dũa, cô ta tự tin nói
“ Tôi là Jenny Luxias, tôi có mặt tại đấy để chứng minh rằng một người phụ nữ tài hoa thì cần có ưu ái so với những người phụ nữ khác.

Ngoài ra tôi đến đây còn có mục đích là tôi muốn chứng minh cho anh ấy thấy là tôi có đủ năng lực trở thành vợ anh ấy “
MC hào hứng tiếp lời

“ Hóa ra trên đời này lại có một quý cô có tình cảm thủy chung với một chàng trai nhứ vậy.

Chúc quý cô đây và bạn trai của cô ấy sẽ sớm ngày bên nhau “
Anh MC đi đến và đưa micro cho Uyển Tâm nói
“ Mời quý cô nói đôi lời về mình cũng như là nguyện vọng tham gia “
Uyển Tâm tiếp tay mình lạnh băng nói, khí thế của cô áp đảo cả quãng trường huấn luyện.
Uyển Tâm điềm tĩnh thản nhiên nói
“ Tôi là Róse là một cô gái bình thường, hôm nay tôi tham gia để cứu rỗi chàng trai đang có vận đào hoa cực kỳ tốt.


MC trên trán hiện lên dấu ba chấm, quý cô này đang nói gì vậy?
MC vẫn bình tính nói
“ Vậy nếu hôm nay cô là người chiến thắng thì sẽ thế nào ?”
Uyển Tâm nghe câu hỏi bèn sắc bén đáp
“ Chỉ có thua hoặc thắng còn kết quả thì mọi người hãy chờ xem sao?”
Tiếng loa vang lên
“ Mời hai tuyển thủ vào vị trí chuẩn bị phần thứ nhất là bắn bia khoảng cách 500m.

Khẩu hiệu phát lệnh các thí sinh chú ý lắng nghe.

Khi hô bắt đầu các tuyển thủ sẽ lắp ráp khẩu súng lục trước mặt, sau khi lắp xong thí sinh có quyền bắn 10 phát ngay vị trí tấm bia cách 500m.

Bắn xong thì nhấn vào nút màu đỏ trên bàn đẻ thông báo và có kết quả”
Hai cô gái vào vị trí.

Uyển Tâm đang chăm chú nhắm xem bia đó như thế nào? Uyển Tâm cười khẩy phát hiện ra là hai bia không bằng nhau, chắc có người giở trò nhưng chắc chắn không phải là ban tổ chức.
Uyển Tâm cũng không nói gì mà chỉ chú tâm hiệu lệnh, đến lúc tập trung rồi.
Jenny thì cười trêu chọc, cô ta nói
“ Một người tép riu như cô ta thò biết gì là bắn súng chứ, đã không biết mà còn tỏ vẻ.”
Tiếng loa hô lên “ BẮT ĐẦU”
Hai cô gái thành thạo ráp súng không biết ai sẽ lắp ráp trước đây.

Jenny nhanh nhảu ráp súng, lúc cô ta nghe xong đã nghe thấy kế bên mình “ Pằng Pằng Pằng…Pằng”.

Jenny nhìn bên cạnh mà ngớ người ra, cô ta không tin vào mắt mình, cô ta nói
“ Cô ta gian lận, không thể nào lắp ráp nhanh như vậy “
MC và mọi người cũng đờ người ra, ai cũng khong kịp phản ứng trước tốc độ của Uyển Tâm, MC sớm nhận ra nhất bèn phá vỡ không khí yên tĩnh.
MC nhậ thấy sự im lặng nên anh ta chủ động phá vỡ bầu không khí quỷ dị này
“ Hiện tại chúng ta cùng xem lại camera quay lại như thế nào mời các bạn cùng hướng về màn hình lớn tại quãng trường.”
Tất cả mọi người cùng hướng lên màn hình, họ tò mò không biết vì sao có thể lắp nhanh như vây, hơn nữa như nói cô gái này không có gia thế thì làm sao biết máy cái này chứ.

Hình ảnh hiện lên rõ nét.

Khi trọng tài vừa hô
“ BẮT ĐẦU”
thì trên màn hình hiện ra hình ảnh cô gái mảnh mai yếu đuối nhưng gương mặt không cảm xúc, khí thế trên người cô ấy như vương giả đến từ địa ngục.

Họ trố mắt nhìn 20 giây cô ấy vừa lắp ráp súng xong vừa bắn 10 phát, họ không ngừng lao xao bàn tán.

Jenny nhìn thấy mà không phục, cô ta không thể thua như vậy được.

Cô ta làm dấu hiệu với trọng tại thông báo có gian lận.
MC vừa thấy bèn tò mò nói
“ Có lẽ quý cô Jenny không phục trước kết quả này.

Vậy chúng ta sẽ nhờ ban tổ chức sử dụng công nghệ NOAH để kiểm tra lại kết quả."
Trên màn hình hiện lên công nghệ NOAH bên góc trái phái dưới màn hình.
Quả nhiên kết quả vẫn như vậy.

Uyển Tâm đã chiến thắng thuyết phục, tất cả mọi người hô to “ Róse Róse Róse ”.
MC nói
“ Mọi người có vẻ rất hào hứng, vậy chúng ta cùng xe kết quả”
Trên màn hình hiển thị lên con số tròn trĩnh là 20 giây kể từ khi có khẩu hiệu hô
“ BẮT ĐẦU”
Từ công nghê NOAH cho thấy, Uyển Tâm chiến thắng thuyết phục, các công tử các gia tộc bắt đầu có hành động rồi đây.
MC hào hứng tuyên bố kết quả chung kết
“ Hôm nay cuộc thi Ai là người phụ nữ mạnh mẽ và quyến rũ mùa , người chiến thắng là tiểu thư Róse”
MC dõng dạc mừng rỡ nói
” Phần thưởng của cô là một siêu xe Roller S 32 và một bữa ăn lãng mạn cùng chủ tịch tập đoàn Rozent _nhà tài trợ và là nhà sản xuất chương trình này.

Tiếp theo xin mời anh Vinzento lên trao giải thưởng cùng với chiếc cúp cuộc thi cho quý cô Róse”
Vinzento bước lên khán đài với tiếng hoan hô và ngưỡng mộ của vô số cô gái.

Họ đang ganh tị với Uyển Tâm vì được đi ăn cùng với người đẹp trai và tài năng như chủ tịch của tập đoàn Vinzento.
Vinzento cầm lấy chiếc cúp và vòng hoa trao cho Uyển Tâm nói
“ CẢm ơn em “
Anh ghé tai Uyển Tâm nói
“ Em thích lấy hẩu súng nào tùy em lựa chọn anh không ý kiến.

Tối nay đến nhà anh, anh mở kho cho em lấy “
Uyển Tâm nháy mắt tinh nghịch nói “ Thành giao “
Xong Vinzento đứng qua một bên cùng chụp hình với Uyển Tâm.
Thế là cuộc thi đã xong, Uyển Tâm cười tươi
“ Cô có thể đi chơi rồi “
Vinzento nhìn cô cưng chiều nói
“ Anh sẽ chở em đi con mèo nhỏ “
Trong mắt ái kia như hai người đang liếc mắt đưa tình với nhau.

Thiếu Kỳ pía xa nhìn thấy bàn tay nắm chặt và nói với Tư Dạ
" Đi bắt cô ấy về đây"
Lúc này có người xem kịch vui không ai khác là em họ của Thiếu Kỳ.

Thiếu gia nhà Âu Dương.

Âu Dương Minh cười trêu chọc nói
" Không ngờ vợ anh đào hoa nhue vậy? Lại còn tham gia show tuyển chọn cô vợ quốc dân này.

Chúc anh họ sớm lấy được trái tim mỹ nhân.

Hết kịch vui rồi em về đây.

Tạm biệt anh họ yêu mến.

"
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 49: 49: Được Anh Chăm Sóc


Cuộc thi kết thúc cung dã chiều ta hoang hôn hoeenj lên đẹp vô cùng.

Dường như các đám mây đang muốn chúc mừng người chiến thắng.

Uyển Tâm chụp hình cũng ban tổ chức, với mọi người xung quang và fan hâm mộ xong.
Uyển Tâm bước từ từ xuống khán đài lại thấy trước mắt tối sầm, cơ thể không vững mà ngã xuống, một bàn tay hữu lực đỡ lấy cô là anh trai họ Mạc của co.

Anh ân cần hỏi cô
“ Em ổn chứ?”
Vinzento thấy người đàn ông khác ôm người mình thích bèn giận dữ nói
“ Đưa cô ấy cô tôi “
Mạc Kinh Lục nói
“ Cô ấy là người thân của tôi”
Vinzento nhìn vào mắt của Mạc Kinh Lục nói
“ Tôi nghĩ không phải vây? Anh yêu cô ấy phải không ?”
Mạc Kinh Lục bị nhìn thấu cũng không che giấu nữa mà thừa nhận ngay
“ Phải thì sao? Chúng tôi là thanh mai trúc mã yêu nhau thì có sao ?”
Vinzento cau mày nói
“ Cô ấy là vợ Tần Thiếu Kỳ anh biết chứ ?”
Lúc này bàn tay của Mạc Kinh Lục ôm eo Uyển Tâm không kìm được mà run run, anh nói
“ Biết thì sao ? Tôi yêu cô ấy nhưng cô ấy yêu Tần Thiếu Kỳ, anh cũng không phải giống tôi sao ? Chúng ta đều là người yêu thầm cô ấy “
Vinzento cười vui nói
“ Vậy thì phải làm cho cô ấy thấy rõ ai là người xứng với cô ấy, anh hiểu ý tôi chứ ?”
“ BỎ VỢ TÔI RA” Giọng nói lạnh lẽo vang lên, người đàn ông mặc bo âu phục màu xanh sẫm đang bước vào.

Anh ta nhìn hai người đang ong còn lại đầy sự phẫn nộ.
Thiếu Kỳ đến gần họ và nói

“ Trả cô ấy cho tôi “
Mạc Kinh Lục nhìn anh ta nói
“ Không phải anh không nhận cô ấy là vợ sao? Giờ anh lại nói như thế thấy buồn cười sao? “
Tần Thiếu Kỳ không kiên nhẫn nói
“ Dù là vậy cô ấy vẫn là vợ hợp pháp của tôi “
nói xong anh nhìn Vinzento.

Thiếu Kỳ suy nghĩ “ Anh ta chắc là người đó, người giúp cô ấy lúc mất tích“
Vinzento ánh mắt ra hiệu nói
“ Tôi sẽ giành lại cô ấy từ anh “
Thiếu Kỳ anh nhìn anh đầy khiêu khicshn nói
“ Anh thử xem tôi chờ “
Thiếu Kỳ quay sang Mạc Kinh Lục nói
“ Có vẻ như anh thời gian này rãnh rỗi nhỉ? Tôi sẽ nói với cha anh một tiếng rằng con trai Ngài đang thèm khát vợ của tôi”
Anh giành lấy Uyển Tâm từ trong lòng của Mạc Kinh Lục.

Xong anh ị một đám phóng viên cản đường đặt câu hỏi nói
“ Tần thiếu Ngài chẳng phải đã có vợ sao? Sao Ngài lại bế quý cô Róse ?“
“ Ngài còn đang vướn tin đồn bạn gái cũ và người vợ sắp ly hôn ? “
“Ngài nghĩ sao về hành động bế một cô gái mà Ngài không quen ?”
Thiếu Kỳ nhìn phóng viên nói rành mạch
“ Cô ấy là vợ tôi.

Hôm nay cô ấy tham gia cuộc thi này chỉ để giải vây giúp bạn mình mong mọi người đừng hiểu lầm.

Còn nữa cô ấy không phải Róse mà là Đông Phương Uyển Tâm vợ của Tần Thiếu Kỳ tôi “
“Các vị phóng viên nên viết gì thì các người tự hiểu đừng để tôi biết các người đăng tin sai sự thật, nếu có sai sót e là tòa soạn của các người sẽ bốc hơi đấy?”
Một cô nàng phóng viên to gan nói
“ Đấy là nước Ý không phải Trung Hoa anh không có tư cách đó đâu Tần thiếu “
Anh nhìn cô ta bằng ánh mắt giết người nói “ Vậy sao ? Cô phóng viên tòa soan MM “
Cô ta run lên nói
“ Sao anh biết ? Tòa soạn tôi là tòa soạn lớn anh đừng mong làm nó bốc hơi “
Anh không nói gì mà bỏ đi, điện thoại cô ta reo lên, bên ki truyền đến giọng nói
“Cô bị sa thải và bị phong sát toàn ngành”
Cô phóng viên bé nhỏ hoảng loạn nói
“ giám đốc Ngài không thể làm vậy ? Tôi là con át chủ bài củ tòa soạn mà “
Giám đốc nói với cô ta “ Chỉ trách cô không biết trời cao đất dày ”
Cô ta khuỵu xuống tại chỗ ôm đầu nói “ Mình tiêu rồi! Bàn tay anh ta có thể với tới nơi này “.
---------------------------------------------------------------------------------------------------
Trên chiếc xe sang trọng chuyên dụng
Thiếu Kỳ bế Uyển Tâm không buông, giờ anh phát hiện ra một cô gái nhỏ bé này lại từng là sát thủ khét tiếng, anh nhìn cô mà lo lắng nói “ Không biết chăm sóc bản thân tưởng mình là người máy chắc.

Tôi chưa tính sổ vớ em khi dụ dỗ đàn ông khác đâu"
Thiếu Kỳ ra lệnh cho Tư Dạ “ Gọi Hoắc Minh đến “
Tư Dạ nhận lệnh liền lặp tức gọi cho Hoắc Minh nói “ Thiếu gia mời cậu qua một chuyến sẽ cử trực thăng đến đón.

-----------------------------------------------------------------------
25 phút sau
Hoắc Minh thân tàn ma dại đứng trước khu dinh thự Adora.

Anh được áp dải lên phòng của Thiếu Kỳ.

Anh gõ cửa lại thấy cái mặt sát khí không chút thiện cảm của Thiếu Kỳ, anh lo lắng sờ soạt hỏi
“ Cậu ổn không hả? Bị thương ở đâu? Nghiêm trọng lắm sao?”
Hoắc Minh bị hành động của Thiếu Kỳ làm cho hóa đá
“ Cậu ta đang làm gì vậy đang phủi sạch chỗ quần áo mà mình đụng phải sao?”
Thiếu Kỳ mở miệng nói “ Cô ấy “
Hoắc Minh không hiểu nói
“ Cô ấy là ai? Người yêu cậu Mộng Nhược Lan à”
Thiếu Kỳ lôi Hoắc Minh lại chỗ giường Uyển Tâm đang nằm nói
“ Vợ tôi là vợ tôi !! Cậu hài lòng chưa ?”
Hoắc Minh cười tươi đáp
“ Hài lòng hài lòng để tôi khám cho vợ cậu “
Hoắc Minh chạm vào tay của Uyển Tâm lại nghe giọng lạnh gáy sau lưng “ Bỏ tay ra”
Hoắc Minh bỗng chốc thấy mình như sắp bị ngăm vào cái hủ giấm to đùng nha.

Cậu ta cười cười nói “ Không chạm thì sao bắt mạch cho vợ cậu.

Cậu giỏi thì tự đi mà khám”
Thiếu Kỳ nghe chí lý nhưng vẫn không cam tâm mà lấy chiếc khăn ngay túi áo của bộ âu phục đưa cho Hoắc Minh nói
“ Dùng cái này mà bắt đi “
Hoắc Minh bực mình nói
“ Cậu tưởng đây là thời Đường hả? Bắt mạch qua khăn tay “
Khí thế của Thiếu Kỳ bắt đầu lép vế Hoắc Minh như con cún đấu với ác ma hiện hình nha.

Hoắc Minh ỉu xìu nói
“ Được được không chạm vào vợ cậu “.
Sau một lúc khám xong, Hoắc Minh bỏ tai nghe xuống vác lên cổ mình nói
“ Vợ cậu bị suy nhược cơ thể do quá lao lực và kìm nén của nội tâm nên sinh ra bệnh.

Cộng với vợ cậu ăn uống không đầy đủ nên sinh ra choáng và mệt mỏi.

Mình sẽ khe toa cho vợ cậu và nhớ cho cô ấy ăn đầy đủ dinh dưỡng và cố định giờ ăn nữa không bệnh đau dạ dày của cô ấy lại tái phát.


Thiếu Kỳ chăm chú nhìn Hoắc Minh, đôi môi khẽ mở nói “ Hết rồi “
Hoắc Minh nói lại câu nói của Thiếu Ky tỏ vè không hiểu
“ Ừm hết rồi “
Thiếu Kỳ không kiên nhẫn tạc gáo nước lạnh vào mặt Hoắc Minh nói “ Cậu có thể cút"
Hoắc Minh nổi góa mắng
“ Cậu dùng xong tôi là vứt bỏ tôi à, cái đồ vô lương tâm “
Nói xong Hoắc Minh tức bốc khỏi ra khỏi phòng, bực không biết nói với ai bèn nói với Tư Dạ
“ Thiếu gia của cậu sau này đừng có nhờ vả tôi nghe chưa tôi không đến đâu.

Hừ đồ họ Tần chết bầm “
Trong phòng Thiếu Kỳ đang vuốt v e trán của Uyển Tâm nói
“ Tôi nên làm gì với em đây, em cho tôi cảm giác quen thuộc nhưng tôi lại thấy không chắc chắn “
Xong anh nắm bàn tay bé nhỏ của cô nói tiếp
“ Em là người con gái thế nào? Lúc tự tin, yếu đuối, mạnh mẽ, quyến rũ, trẻ con “
Chợt anh nghe tiếng thì thầm, anh ghé tai mình gần cô lại nghe cô nói
“ Thiếu Kỳ mau uống thuốc này đi sẽ không sao nữa..Thiếu Kỳ mau uống..”
Thiếu Kỳ ngẩn ra
“ Không lẽ cô là người đã cứu anh nhưng chứng cứ rõ ràng là Nhược Lan cứu anh mà.

Không anh phải tin Nhược Lan, cô ấy là người anh yêu và sẽ không lừa dối anh “
Xong ăn lại lấy thuốc cho cô uống, chăm sóc cô cả đêm.

Đây có lẽ là lần đầu tiên họ không tranh cải nhau mà chỉ im lặng và chăm sóc nhau.

Khởi đầu như vậy có thể nói là quan hệ họ có tiến triển không?
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 50: 50: Bị Hãm Hại


Sáng sớm tại khách sạn Adora
Không biết bao lâu, Uyển Tâm mở mắt nhìn trần nhà lại thấy trên người mình nặng nặng.

Cô quay qua nhìn thì thấy khuôn mặt góc cạnh quen thuộc của người đàn ông.
Cô bị giật mình hét lên “ AAAA..Sao anh lại trên giường tôi hả?”
Hành động của cô khiến Thiếu Kỳ bất mãn
“ Dám dạp tôi! “
Cô ấp a ấp úng nói
“ Sao anh lại ở đâu!! Anh lẽ ra phải ở Trung Hoa chứ?”
Uyển Tâm vừa nhắc đến khiến Thiếu Kỳ nổi cáu
“ Em nói xem! Em tham gia cuộc thi kiếm chồng đó mà lên cả báo quốc tế rồi em biết không?”
Uyển Tâm cười trừ nói
“ Cứu bạn bè lúc nguy cấp mà hihi”
Anh lại tức giận nói tiếp
“ Em lại dám để anh ta hôn em à ? Tôi cho em tự do quá rồi phải không ?”
Uyển Tâm nói “ Anh có bằng chứng gì ?”
Anh không nói nhiều lại đến âu phục của mình rút ra một sấp hình ảnh quăng vào mặt Uyển Tâm nói
“ Em xem đi cô vợ của tôi”
Uyển Tâm bình tĩnh nói
“ Phải thì sao? Anh có người tình còn tôi thì không được sao?”
Uyển Tâm nhìn hình trong tay nói
“ Anh cũng không có quyền nói tôi.

Trong chúng ta đều là hôn nhân ép buộc “
Thiếu Kỳ tức giận lại nắm tay của Uyển Tâm kéo cô ngã xuống giường, đôi môi lạnh băng áp vào đôi môi đỏ mọng.
Uyển Tâm ngơ ngác nhìn ròi phản ứng lại nói
“ Anh làm gì vậy hả? Buông tôi ra Tần Thiếu Kỳ ! Đồ bi3n thái bỏ tôi ra “
Anh hôn cô xong lại bị lời nói của cô k1ch thích
“ Chết tiệt ”
Anh không do dự kéo áo của Uyển Tâm lên, anh cúi xuống hôn chiếc cổ thon thả xuống xương quai xanh mê người.

bàn tay to lớn kia vén áo cô lên, bàn tay to lớn x0a nắn nhụy h0a xinh xắn và m*t đầu t* trên ngực cô.
Anh thích thú say mê nói
“ Xem ra cơ thể em rất thành thật nhỉ?”
Cô lại mắng anh nói
“ Chúng ta chỉ là hữu danh vô thực, anh đừng đi quá trớn"
Thiếu Kỳ nghe cô nói lại càng hôn cô điên cuồng hơn, bàn tay to lớn kia đang bóp nắn bầu ng ực căng mịn kia.

Thiếu Kỳ đang cảm thấy sảng khoái, anh tham lam hít mùi hương chỉ thuộc riêng về cô.
Uyển Tâm nhanh chóng dùng chân mình đá anh, bị anh nhanh chóng chặn lại.

Thiếu Kỳ lợi dụng thân thể mình ngồi kẹp đôi chân của cô lại.

Anh vuốt v e đùi cô, cảm giác trơn bóng này làm anh như điên cuồng hơn.

Uyển Tâm lại phản kháng tay kia của cô định đánh sau gáy anh, anh cười nói với cô
“ Vô dụng thôi, em là con nhà quân nhân nhưng tôi cũng không thua kém gì em đâu cô vợ nhỏ “
Anh nhanh chóng lấy tay mình cầm tay cô để lên trên đỉnh đầu cô, một tay anh gì chặt, một tay anh không ngừng mơn mớn cổ rồi đến bầu ng ực hồng kia.
Anh cúi xuống cắn, anh nói
“ Không ngờ em có thân thể đẹp như vậy, sao lúc đó tôi không l@m tình với em nhỉ ?”
Uyển Tâm cô trước giờ chưa từng nghĩ mình sẽ cùng anh làm chuyện vợ chồng trong trường hợp này.

Hóa ra anh xem cô là công cụ phát ti3t h@m muốn của bản thân anh.
Tiếng chuông điện thoại reo lên, Uyển Tâm nhanh trí nói
“ Có điện thoại anh không nghe sao?”
Thiếu Kỳ ngó lơ nói “ Không quan trọng “ rồi anh lại tiếp tục ngậm đầu vú của cô.

Anh tham lam ngậm, cắn, m*t khiến cho đầu vú cô ***** **** lên.
Uyển Tâm lại nói
“ Anh không sợ Nhược Lan gọi anh sao?”
Thiếu Kỳ nghe tin bỗng chốc ngưng mọi hành động lại, nhanh chóng bắt máy, anh cầm điện thoại đến ban công nói chuyện
“ Alo anh đây”
Bên kia vang lên giọng người phụ nữ
” Khi nào anh về? Em sẽ nấu món anh thích”
Uyển Tâm nghe thấy mà lòng đau như cắt, cô khuyên nhủ mình

“ Không được khóc mày là nhà khoa học mà phải mạnh mẽ lên “
Thiếu Kỳ nghe điện thoại xong, nhìn thấy cô ngồi bất động trên giường, anh khôi phục lại bộ dáng lạnh lùng của mình nói
“ Tôi sẽ sai người mang đồ cho em “
Điện thoại anh rung lên, tin tức mới nhất trên báo Ý.

Cô gái tình tứ bên người đàn ông Ý cùng anh ta ngồi bãi biển tâm sự, được người đứng đầu nền kinh tế bế một cách dịu dàng.

Anh lại nổi giận chất vấn cô
“ Em lại đi với hắn ? Em cho tôi đội nón xanh sao?”
Uyển Tâm chỉ nhẹ nhàng nói
“ Khi nào đồ sẽ đến vậy Tần thiếu?”
Thiếu Kỳ đến bên giường nâng cằm cô lên, anh ngẩn ra
“ Sao anh thấy trong mắt cô lại thờ ơ đến vậy?”
Uyển Tâm cũng cố kìm nén tâm tư nói
“ Chúng ta hãy làm đúng quy định hợp đồng đi Tần thiếu, còn nữa anh nếu làm trái hợp đồng thì tôi cũng sẽ làm như vậy ?”
Uyển Tâm nói tiếp
“ Không cần đem đồ cho tôi, tôi phải về khách sạn của mình “
Thiếu Kỳ nói “ Về nước với tôi “
Uyển Tâm nhìn anh rồi lại kéo tay mình ra khỏi tay anh nói
“ Anh nên về chăm sóc người anh yêu đi Tần thiếu không cần lo cho tôi”
Cô đến bàn lấy điện thoại và áo khoác mình ra khỏi phòng.

Anh nhìn bóng lưng cô nói “ Sao nhìn em lại có vẻ đau thuơng đến thế ?”
Thiếu Kỳ gọi điện thoại cho Tư Dạ nói
“ Điều tra xem ai đăng tin tức ngày hôm nay ? Tôi muốn gặp hắn?”
Uyển Tâm đờ người ra khỏi khách sạn, đón một chiếc taxi về khách sạn.

Đến nơi cô lại thấy Vinzento lo lắng, anh chạy lại quan tâm hỏi cô
“ Em ổn không? Anh nghe nói em bị bắt đi ? “
Uyển Tâm cười miễn cưỡng nói

“ Em không sao? Anh đừng lo nha”
Vinzento lại nói
“ Em bình tĩnh nha anh có chuyện muốn nói với em “
Uyển Tâm ngoan ngoãn đáp” Dạ anh nói đi”
Vinzento đưa báo cho cô thông tin mình nhận được nói
“ Vắc xin của em hình như gặp vấn đế rồi? Nghe nói là hại chết 5 người rồi? GIờ họ đang ở bệnh viện Jeri, trung tâm Roma “
Uyển Tâm kích động nói “ Không thể nào ? Em tự tiêm vắc xin thử nghiệm vào người mình mà, em không xảy ra phản ứng gì hết mà “
Vinzento bắt ngay điểm mấu chôt nói “ Em dùng mình làm thí nghiệm sao? Uyển Tâm anh đã nói..”
Uyển Tâm cắt ngang lời anh nói
“ Hiện tại phải tìm ra người hãm hại em, chúng ta lo chuyện này trước đi anh Vinzento “
Anh cũng không hỏi cô nữa sợ cô lại khó nói nên anh cũng thôi, anh vỗ đầu cô nói
“ Anh cho người điều tra ngay, em yên tâm đi, nghỉ ngơi đi có tin anh sẽ gọi em “
Cô gật đầu, chuẩn bị đi lại bị anh kéo lại
“ Em vào xe thay đồ đi "
Uyển Tâm ngạc nhiên hỏi anh
“ Sao trong xe anh có đồ nữ ? ”
Vinzento cười đáp “ Anh luôn mang theo một bộ đồ nữ mà để khi em bất cẩn như lúc nhỏ thì thế nào?”
Uyển Tâm ôm chồm anh nói “ Anh không hổ là tri kỷ của em nha”
Anh chỉ biết cười nói “ Ai kêu em là công chúa của anh làm chi “
Hai người nói xong lại thôi.

Uyên Tâm chào tạm biệt Vinzento và đi chầm chậm vào khách sạn.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 51: 51: Manh Mối


Uyển Tâm sau khi quẹt thẻ phòng và nhập dấu vân tay.

Cô mệt mỏi nằm trên giường rộng lớn.

Uyển Tâm suy ngẫm
“ Rốt cuộc là ai muốn hại mình.

Có thể là ai chứ? Đối thủ cạnh tranh à? ”
Uyển Tâm cứ nằm suy nghĩ àm không chợp mắt được.

Cô nhìn không gian xung quanh
“ Thật yên tĩnh giốn như nỗi cô đơn của mình vậy ? Mày thật đáng thương Uyển Tâm à”
Cô mở ví tiền mình ra, bên tỏng là hình ảnh cậu bé chừng 10 tuổi, cậu bé có gưowng mặt sáng sủa và đường nét rất cưng nha, không sai đay chính là Thiếu Kỳ lúc nhỏ.

Cô thích anh từ lúc cô còn nhỏ, tình yêu chớm nở đã diễn ra khi cậu bé và cô bé nhảy với nhau bản nhậc đầu tiên trong đời.

Cô hoài niệm nhớ đến kỷ niệm ấy
“ Sao em lại khóc vậy? ”
Cô khóc nói
“ Em sợ mình nhảy không tốt mất mật bố mẹ và ông nội, em không muốn họ buồn “
Cậu bé xoa đầu cô bé nói
“ Không sao anh sẽ nhảy cùng em mà “
Cậu bé nắm tay cô bé nói
“ Đi theo anh “
Cô bé níu tay cậu bé nói

“ Chân em đâu anh ơi “
Cậu bé cúi xuống nhìn chân cô bé nói
“ Em chảy máu rồi kìa “
Cô bé nói
“Đây là giày bà mua cho em á, em không nỡ cởi đâu anh ”
Cậu bé nhanh nhảu nói
“ Để anh lấy băng cá nhân cố định giày cho em mang sẽ không đau nữa “
Cô bé cười vui vẻ ngoan ngoãn nói “ Dạ cảm ơn anh”
Cậu bé nhanh chóng chạy đi xin một ít băng cá nhân rồi quáy lại cạnh cô bé nói
“ Em tháo giày ra đi anh giúp em dán vào giày “
Cô bé khó khăn cởi giày do cô bé mặc váy mà.

Cậu bé lại quên vụ đấy liên nói
“ Anh cởi ra cho em vịn vai anh đi”
Cô bé nhìn cậu bé nói
“ Anh tốt quá như anh trai em vậy? Hihi”
Hồi tưởng kết thúc, giọt nước mắt rơi xuống thám vào gra giường.

Uyển Tâm lại tự động viên mình nói
“ Khóc gì chứ? Yếu đuối không có tác dụng gì cả “
Uyển Tâm lấy lại tinh thần lại nghe thấy bụng mình đánh trống rồi.

Uyển Tâm nhấn nút gọi đồ ăn, hôm nay khách sạn chuẩn bị toàn là món ăn cô thích cả.

Uyển Tâm nhâm nhi các món ăn cùng với ly rượu nho năm 1823.
Sau khi ăn no, Uyển Tâm bắt đầu mở laptop lên xem tin tức trong nước và quốc tế.

Quả nhiên không sai tin tức về vắc xin đã loan truyền một cách chóng mặt.
Uyển Tam gọi điện về cho trụ sở nghiên cứu, người bắt mát lại là thầy của cô.

Uyển Tâm nhanh chóng nói
“ Thầy ơi mai em sẽ về ”
Thầy cô nói
“ Cứ ở bên đó đi, thầy sữ phụ trách việc đó “
Uyển Tâm nói
“ Thưa thầy em đang điều tra cần phải nhờ thày chống đỡ viện nghiên cứu rồi “
Bên kia thầy cô cười cười nói
“ Con bé này không lẽ ta không chống được sao? Nếu không được sẽ bắt cháu về gánh được chưa hả cún con “
Cô cảm động nói
“ Dạ thưa thầy em sẽ nhanh chóng tra ra sự thật và nhanh chóng về nước”
Uyển Tâm sau khi cúp máy, rồi lại nhìn điện thoại phân vân không biết có nên gọi nói cảm ơn Thiếu Kỳ chăm sóc mình hôm qua hay không.
Nói rồi cô gọi điện nhưng đầu dây bên kia là một trán tiếng “ tút..tút..tút ”
Uyển Tâm thấy vậy bèn không gọi nữa, cô cố gắng suy nghĩ ra một lý do khiến anh không bắt máy mình
“ Chắc anh đang bận việc nhỉ? Anh ấy quản lý tập đoàn lớn vậy mà”
Tiếng chuông phòng vang lên “ Ting..tong..ting..tong”
Cô mở cửa ra nghĩ là dịch vụ phòng, cô mở của lại bị thân ảnh cao lớn ập vào mặt.

Cánh tay rắn chắc của người đàn ông đỡ cô.

Vinzento cười đùa nói
“ Nhanh vậy mà nhào vào lòng anh rồi à”
Uyển Tâm hết cách nói
“ Anh bớt tự luyến đi Vinzento”
Vinzento ôm tim mình nói
“ Ôi đau quá em không quan tâm”
Cô cười vui vẻ nói
“ Anh đừng giỡn nữa.

Anh điều tra được gì rồi”
Vinzento bình tĩnh nhìn cô nói
“ Em nhanh trí đấy ? Quả nhiên có người động tay động chân trong quá trình vận chuyển “
Uyển Tâm hỏi
“ Em đâu có thù với ai đâu, sao họ lại hại em?”
Vinzento xoa đầu cô nói
“ Em suy nghĩ kỹ xem sao họ lại biết vắc xin đó có thành phần gì mà khi làm giải lại tăng liều lượng lên “
Uyển Tâm chợt hiểu ra
“ Ý anh là họ biết em là ai và rất thân cận với em “
Vinzento cười nói “ Bingo ”
Uyển Tâm ngồi suy đoán
“ Biết rõ về phương thuốc hơn nữa còn biết em ở đây để mà công kích.

Chứng tỏ người đó làm chung dự án vắc xin với em “
Vinzento bình tĩnh nói về những thông tin mình đã điều tra được
“ Anh đã điều tra phát hiện lô vắc xin đó không phải vận chuyển từ Trung Hoa mà lại từ Châu Mỹ.

Đặc biệt là nó đi chung với lô hàng vũ khí củaTrung Đông cùng một thời điểm ”
Uyển Tâm nói “ Em biết rồi anh có thể về rồi “
Vinzento lại kiếm cớ nói

“ Hôm nay em đi đâu thăm thú không? Anh chở em đi “
Uyển Tâm sầm mặt nói
“ Cảm ơn anh có lòng nhưng em không thích đi với anh “
Cô lại suy nghĩ rồi lại nói
“ Em để ý đi với anh toàn là rắc rối nên em không đi với em nữa ”
Vinzento cười cười vuốt đầu cô nói
“ Em không cần hướng dẫn viên à, anh sẽ tận tình phiên dịch cho em “
Uyển Tâm phủ phàng nói
“ Không cần em tự xử được “
Vinzento khoác tay cô nói
“ Để anh đi theo bảo vệ em.

Em nghĩ em hiện tại em nổi tiếng như vậy lại thêm vụ vắc xin chắc sẽ rất nhiều phóng viên và fan hâm mộ em nữa “
Uyển Tâm thấy anh nói có lý nên vui vẻ chấp nhận nói
“ Được em nghe anh “
Vinzento cười cười do đạt được mục đích lại bị cô nói cho xụ mặt
“ Vệ sĩ thì có thể nhưng anh thì không “
Vinzento cảm thấy tổn thương nói
“ Anh về để an ủi trái tim bé nhỏ của anh đây”
Uyển Tâm cười nói
“ Tim anh mà nhỏ hả? Thật là ...Anh về bình anh nhé “
Uyển Tâm tiễn xong ông thần đi.
Cô bèn nằm lại trên giường nói
“ Còn sớm mà ngủ chút”
rồi cô để báo thức để đi chơi nha.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 52: 52: Sự Lạnh Nhạt Của Anh


Tại khách sạn gia tộc Luxias lúc về đêm
Sau khi có manh mối vụ chế tạo vắc xin, Uyển Tâm cũng không mấy lo lắng nói
“ Chuyện không vui bỏ qua một bên đi”
Cô đi vào nhà tắm mở bồn tắm, lấy một chiếc khắn tăm và một chiếc áo choàng màu trắng.

Uyển Tâm mấy chốc ngăm mình vào bồn tắm , thích thú tận hưởng khoảng thời gian thư thái này.

Uyển Tâm không hề lo sợ về vụ việc đã xảy ra.

Uyển Tâm nói một tiếng “ Tiểu Quy “.
Điện thoại cô bỗng chốc nhận diện “ Dạ cô chủ “
Uyển Tâm ra lệnh nói “ Gọi cho ông ngoại “
Robot trong điện thoại nghe thấy đáp lại lời cô “ Vâng “
Uyển Tâm chốc lát nghe tiếng của ông ngoại mình.
Uyển Tâm lễ phép nói
“ Ông ngoại chú cháu là Uyển Tâm”
Đầu dây bên kia vang lên sự vui mừng
“ Ôi là cháu à? Có chuyện gì không? Mọi chuyện vẫn ổn chứ hả?”
Uyển Tâm nói

“ Cháu cần sự hậu thuẫn của gia tộc”
Ông ngoại cô nói
“ Cháu đang nhờ ta sao?”
Uyển Tâm không giấu diếm nói “ Dạ phải “
Đầu dây bên kia vang lên sự im lặng Uyển Tâm lại nói
“ ông ơi ông còn nghe không?”
Ông ngoại cô nói “ Ta muốn nói với cháu một câu “
Uyển Tâm lễ phép nói “ Dạ ông nói đi ạ”
Ông ngoại cô điềm đạm nói
“ Cháu có khó khăn thì nói ta đừng ngại ta là ông cháu mà “
Uyển Tâm nghe lời nói của ông ngoại mà trong lòng vui mừng nói
“ Dạ cháu hiểu rồi, cháu không giải quyết được sẽ tìm ông.

Khi đấy ông không được nói cháu phiền nha ông “
Ông ngoại cô vui vẻ nói
“ Được được ta sẽ đưa nhẫn thừa kế cho cháu “
Uyển Tâm nói
“ ông giữ sức khỏe nha.

Ông không được thức coi phim hoạt hình đâu đấy”
Ông ngoại cô giận dỗi nói “ Biết rồi con bé này”
Uyển Tâm nói
“ Vậy cháu cúp máy nhá ông, rãnh cháu sẽ ghé ông”
Ông ngoại cô lại nói
“ Khi nào cháu ghé nhớ dắt theo thằng bé Tần gia kia “
Uyển Tâm trả lời cho ông yên tâm nói
“ Dạ cháu sẽ dắt anh ấy theo , bye ông “
Sau khi mượn được thế lực nhà ngoại mình, Uyển Tâm bắt đầu hành động theo cách của mình chứ cô không phải người thích dựa dẫm vào người khác.

Cô đã quen khi ba mẹ mình mất, cô đã có khái niệm tự gánh vác không để người già hai bên nội-ngoại lo lắng cho mình.
Uyển Tâm thở dài nói
“ Đến lúc thanh trừng viện nghiên cứu rồi”
Uyển Tâm sau khi ngăm mình thư giãn xong tâm tình cũng tốt hơn.

Cô bắt đầu dạo phố thôi.

Đi vào trung tâm mua sắm, một cô gái mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, quần jeans rách màu đen, tóc đuôi ngựa cùng với chiếc kính râm lái siêu xe Lamborghini màu xám đến.

Ai cũng không biết cô gái này có phải minh tinh hay là con cái nhà quyền quý nào hay không? Vệ sĩ theo sau đảm bảo an toàn cho cô.
Uyển Tâm đi ngang một tiệm trang sức nói
“ Tôi muốn tự thiết kế trang sức không biết có được không?”
Cửa hàng trưởng nhìn Uyển Tâm rồi lại thấy khí thế sau lưng cũng chùn xuống lấy lòng Uyển Tâm.

Một nữ nhân viên được cử đến tiếp đón Uyển Tâm, cô ta nhìn Uyển Tâm rồi ân cần nói
“ Tiểu thư hãy vào phòng chờ đi chúng tôi sẽ chuẩn bị dụng cụ ”
Cô ta sau khi dẫn Uyển Tâm vào phòng chờ bèn trở mặt không cam tâm nói
“ Mặc đồ nhìn bình thường mà chiêu trò thuê vệ sĩ”
Cô bạn nhân viên khác nói
“ Cậu bớt lại đi lần trước hết một lần rồi không rút kinh nghiệm à”
Cô ta nói
“ Có gì phải sợ chứ chỉ là kẻ giàu mới nổi thích khoe mẻ”
Uyển Tâm nghe được nhưng bỏ ngoài tay.

Nếu như cô để ý mấy lười nói đó thì có lẽ cô cũng không để yên cho người muốn hại cô rồi.
Sau khi nhân viên chuẩn bị xong, gõ cửa phòng chờ nói
“ Thưa cô dụng cụ đã sẵn sàng mời cô vào gian phòng để làm trang sức ạ”
Uyển Tâm không nói gì mà từ tốn đi đến.

Uyển Tâm nghĩ ra có lẽ nên thiết kế một cặp nhẫn cưới, cô sẽ trao cho người cô yêu.
---------------------------------------------------------------------------------------------

Khách sạn Adora
Thiếu Kỳ nhìn vô số tấm ảnh chụp hình Uyển Tâm, anh nổi cáu nói
“ Cô ấy sao lại gặp cái tên người Ý đó”
Tư Dạ đưa cho Thiếu Kỳ vài tấm hình nói
“ Do phu nhân bị tố cáo về việc chế tạo vắc xin làm người dùng bày xích với thuốc nên người này đã giúp phu nhân điều tra”
Nói xong Tư Dạ lại hỏi
“ Chúng ta có giúp phu nhân không thiếu gia?”
Thiếu Kỳ tức giận nói
“ Không cần đặt vé máy bay về nước đi kệ cô ta “
Anh ra lệnh xong lại cúi xuống xem văn kiện, anh nắm tay mình nói
“ Sao mình lại không nỡ ly hôn với cô ta “
Thiếu Kỳ nhìn bản thõa luận cùng giấy ly hôn trên bàn rồi lại cất vào ngăn kéo.

Anh phân vân mà không biết rằng mình đã bị thu hút bởi tính cách của Uyển Tâm.

Bên cạnh cô có nhiều nam nhân như vậy, thì cứ kệ cô ấy dù gì họ cũng là hôn nhân hợp đồng.
Anh lại nói “ Từ giờ tôi và em là hai chí tuyến “
Đến lúc rồi, anh nên rõ ràng để cả hai bên không bị tổn thương.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 53: 53: Gặp Lại Nơi Xứ Lạ


Hôm nay là một ngày tuyệt vời.

Trời xanh gió nhẹ.

Uyển Tâm quyết định sẽ đi vòng quanh khu này.

Cô nghe nói ở gần thành phố này có một khu du lịch Đấu trường La Mã, Colosseum.
Uyển Tâm nghe Selina nói " Công trình kiến trúc này được Hoàng đế Vespasian của triều đại Flavian cho xây dựng vào năm 72 sau công nguyên và được hoàn thành vào năm 80 Sau công nguyên.

Nơi đây có sức chứa khoảng 50.000 khán giả với 80 lối vào".
Người bạn thân này của cô rất thích đi du lịch nha, rồi về luyên thuyên nơi này đẹp nơi kia có nhiều món ngon.

Đặc biệt là bạn thân cô rất hay chụp các món ăn vặt, phải nói bạn cô như thế nào nhỉ " Thánh ăn vặt ".

Nghe biệt danh này Selina sẽ xù lông cho xem.
Uyển Tâm cô thì lại khác cô thích đi du lịch để trải nghiêm lịch sử các nước trên thế giới và các phong tục tập quán của họ.

Nhắc đến đó chân Uyển Tâm lại không chịu được rồi.

Xem như tự thưởng cho mình đi chơi lần cuối trước khi rời đi vậy.
Uyển Tâm thay cho mình một chiếc quần legging bó sát khoe đôi chân dài kết hợp với chiếc áo croptop tay dài hở vai.

Tóc được buộc tùy ý phía sau, có vai sợi tóc không theo nếp lả lướt theo cô.

Uyển Tâm gọi điện thoại nói quầy tiếp tân thuê cho mình một chiếc mô tô màu đen.
Ngoài sở thích nghiên cứu cô còn có hai sở thích khác là piano, violin và đua xe.

Thời khắc khi làm những điều đó cô mới cảm thấy mình tự do khồn suy nghĩ gì àm cứ chú tâm vào việc đang làm.
15 phút sau
Trên đường lớn phố Italy, có một chiếc xe đua phóng nhanh như gió, nó như con ngựa điên cuồng lao về phía trước.

Cô chợt dừng lại tại phố Naples nổi bật là cảnh bờ biển Địa Trung Hải trải dài và vùng biển xanh, nhìn ra đỉnh núi lửa Vesuvius cùng bầu trời tuyệt đẹp.
Cô vào gara gần đó xem xe moto để mua nha.

Dù sao đi đâu đi xe mình vẫn hơn.

Đôi mắt cô ngó xung quanh, cô dừng lại tại chiếc MTT 420RR.

Cô nhìn nói và nói
"Không tồi "
" Tôi muốn mua chiếc xe này ", một vị tiếp thị gần đó nhìn cô dưới ánh mắt khing thường.

Từ lúc Uyển Tâm vào cô ta đã thấy không ưa rồi.
" Chắc là đi xem xe thôi nhỉ ? Đã vậy còn sờ chiếc siêu xe đó nữa chứ ?" Cô ta nói với thái độ tức giận.
Không cam tâm quay lại cười nói giả tạo nói
" Tiểu thư cô muốn mua chiếc này sao?"
Uyển Tâm bất ngờ nói " Cô là người Trung Hoa sao ? Vậy hay quá cô làm giấy tờ được không tôi muốn mua chiếc này "
Cô ta nhìn Uyển Tâm đánh giá nói " Cô mặc đồ như vậy ai biết được cô có mua nổi xe không ?"
Uyển Tâm thay đổi sắc mặt nói " Tôi muốn mua cô đi lấy giấy tờ đi "
Vị tiếp thị đó vẫn không có thái độ như muốn bán cho cô " Cô ta nói bớt làm màu đi.

Không mua nổi thì đừng giả vờ .Mời về cho "
Uyển Tâm quay đi đến chỗ chăm sóc khách hàng mà không thèm đếm xỉa cô ta.

Uyển Tâm cười với họ nói " Tôi muốn mua chiếc MTT 420RR màu đỏ sẫm kia "
Quầy chăm sóc khách hàng đang định nói thì bị vị tiếp tân kia chen ngang nói " Cô ta không có ý định mua đâu cứ lơ cô ta đi "
Uyển Tâm không nói mà bắm một dãy số nói " Tôi đến rồi nhanh đến đi"
Đầu dây bên kia vang lên nói " Cậu đang ở đâu?"
Uyển Tâm "Cậu ngốc à tớ chia sẻ định vị rồi đấy "
Cô gái tiếp thị kia không biết bản thân mình sắp tiêu rồi.
Một lát sau ngoài cổng hãng xe xuất hiệnmột người đàn ông mặc đó trông có vẻ rất cool ngầu nha.

Louis gãi đầu nói
" Không phải cậu đi làm thủ tục là được rồi sao ? Kêu mình làm gì mới 4 giờ chiều thôi mà "
Uyển Tâm cảm thấy có chút bất đắc dĩ nói
" Đừng nói mình là cậu vừa mới ngủ đậy nha "
Louis cười nói " Không hổ là bạn chí cốt nha "
Hai người cùng nhau vào lại cửa hàng xe moto.

Louis sải chân bước vào, nét lai Ý và Hungary làm cậu thêm tỏa sáng trước đám đông.
Các nhân viên khi thấy Louis bèn nhanh chóng lại chào hỏi
" Kính chào tổng giám đốc "
Louis nhìn mọi người ánh mắt sắc bén nói " Ai là người không cho cô ấy mua xe ?"
Lúc này cuối hàng có một cô gái đang run rẩy sợ hãi, cô ta chạy lại nói " Xin lỗi tiểu thư tôi có mắt như mù mong cô giơ cao đánh khẽ tha cho tôi.

Chúng ta là đồng hương mà tiểu thư "
Uyển Tâm lạnh lùng nói " Vậy sao? Tôi không nghĩ vậy? Louis cậu làm thủ tục cho mình đi.
" Nói xong Uyển Tâm đưa ra một chiếc thẻ màu tím nói " Tính cái xe này cho mình "
Tất cả mọi người nhìn chiếc thẻ mà run rẩy suy nghĩ
" Lần này họ bị cô gái kia liên lụy chọc nhầm người rồi ".
Ai không biết chiếc thẻ này chứ.

Nó uy lực hơn nhiều so với thẻ đen trong giới kinh doanh.

Họ sẽ cố một thân phận dặc thù nào đó mà không ai biết đến.

Họ có thẻ huy động tiền bạc, quyền lực, vũ khí, ...ở mọi nơi trên thế giới.

Họ là tinh anh cảu thế giới.

Số người có được chiếc thẻ này chỉ có 10 người trên thế giới,, mà cô gái ăn mặc bình dị này lại có một chiếc.
Louis đưa thẻ cho Uyển Tâm nói " Mình không ngờ cậu có thẻ này đấy "
Uyển Tâm cười đùa nói " Vậy sao? Mình không thích màu này lắm.

À mình chạy nó đây cậu lo thủ tục đi "
Louis hỏi cô nói "Sao cậu đến đây vậy? Có việc ở viện nghiên cứu à"
Uyển Tâm nói " Không chỉ là đi chơi cho khoay khỏa thôi.

Mai mình về ước.

Con xe này mình giao cậu giữ.

Nhớ chăm sóc nó đấy.

Cậu mà làm hư là chết với mình "
" Còn nữa cậu đem chiếc xe đo trả lại cho khách sạn gia tộc Luxias giúp mình "
Anh chỉ biết ngượng nói " Đảm bảo không sức mẻ "
Tiếng xe" Brừm Brừm rồi biến mất "
Louis cười cười nói " Tạm biệt Róse "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 54: 54: Bị Kéo Vào Rắc Rối


Uyển Tâm sao khi leo lên con xe bèn đi đến phố mua sắm ở đây.

Nới có các mặc hàng tự làm siêu xinh và đáng yêu, cô quyết định mau làm quà cho Selina.
Cô đi một vòng bỗng dừng lại tại một quầy bán Illy & Lavazza .Đây là thương hiệu hạt cà phê lớn ở Ý.

Nói xong cô xsach một cái túi mắng lên ta
Uyển Tâm cầm lên xe thì bị một thanh niên chạy ngang qua làm rơi bịch xuống đấy.

Cô ngồi xuống nhặt lên, thở phào nhẹ nhỏm
"May quá còn nguyên "
Xong cô dùng tiếng bản xứ hỏi knhaan viên bán hàng
" Posso chiederti cosa cè che non va?" ( Xin cho hỏi có chuyện gì vậy )
Cô nhân viên bình tĩnh nói " Non conosco più clienti." ( tôi không biết nữa thưa quý khách)
Uyển Tâm mỉm cười nhẹ nhàng nói " Grazie mille" (Cảm ơn bạn rất nhiều ).

Uyển Tâm leo lên xe chuẩn bị chạy thì ai đó nhảy cẩn lên xe Uyển Tâm lấy súng đặt ngay sau lưng cô nói
" Help me ! someone is chasing me! (Chạy đi có người truy sát tôi )
Uyển Tâm lạnh lùng nói " Why do i have to save you ? " (Tại sao tôi phait cứu anh )
Anh chàng tóc vàng kim nói " Save me you will benefit " ( Cứu tôi em sẽ có lọi đấy )
Uyển Tâm sảng khoái nói " Okey, I help you " (Được tôi giúp anh )

Anh ta vỗ vai Uyển Tâm nói "Hurry up! they are coming "
Bọn người áo đen sau lưng Uyển Tâm hô lên " Stop now "
Uyển Tâm lên ga phóng đi ngay trước khi họ đến nói
" Damned " ( Chết tiệt )
" He has accomplices" ( Hắn có đồng bọn )
Tên đứng đầu nhóm áo đen bèn nói trên thiết bị liên lạc nói
" They have motorbikes" ( Bọn chúng có xe moto)
" Help quickly.

Over ( Nhanh chóng chi viện.

Hết )
Thành phố Roma hào nhoáng
Có một chiếc xe đua đang lao về trước với tốc độ cao.

Sau lưng họ là một số xe hơi chuyên dụng có dấu ấn cảu gia tộc nào đó nhỉ ?
Uyển Tâm hỏi " Anh là ai ? SAo bị gia tộc Luxias truy sát", cô lại quên mà hỏi bằng tiếng Trung, điịnh hỏi bằng tiếng Anh thì bị giọng nói trầm ấm kia lên tiếng làm cô giật mình
" Tôi là người Anh họ truy sát tôi là do tôi biết bí mật cảu họ "
Uyển Tâm ngạc nhiên nói " Anh viết tiếng Trung sao?"
Anh ta cười nói " Biết chứ " xong anh ta lại nói " CÓ cách nào cát đuôi bọn họ không ?"
UYển Tâm nhanh nhảu nói " Có ngồi cho chắc vào "
Động cơ nhanh chóng được sử dụng hết công suất.

Uyển Tâm nhìn kính chiếu hậu thấy bọ chúng rút súng ra nói
" Chúng có súng " rồi cô đưa cho anh ta hai khẩu súng lục màu bạc Colt 1911 và FN Five-seven.

Anh ta nhìn hai khẩu súng nói " Ohh biết cách chọn súng nhỉ ? "
Uyển Tâm cáu nói " Tôi đã cải tiến chúng rồi, bắn cho chuẩn vào "
Anh ta nhìn cô suy nghĩ " Một cô gái không những có súng lục mà còn biết cải tiến, nhất điịnh không phải người dân thường hay khách du lịch đơn thuần "
Anh ta bị kéo ra khỏi suy nghĩ bởi tiếng của Uyển Tâm " Này nhắm bắn đi "
Uyển Tâm thấy có chiếc xe sắp vượt mặt mình bèn tăng ga, lấy khẩu súng để ngay hông bắn thẳng vào bánh xe của chúng, bọn chúng bị dừng lại một ít nhưng sau lưng không có dấu hiệu giảm bớt.
Anh ta dùng súng bắn chuẩn tứng cm, một phát rồi lại một phát.

Cô có chút tán thưởng nói
" Bắn hay lắm ! Xem ra không phải vô dụng như bề ngoài "
Anh ta ngơ ngác một lúc nhìn cô cười " Phụt hahaha"
Uyển Tâm không hiểu sao anh ta lại cười, cô chỉ thấy bực trong lòng nói " Anh cười cái gì? "

" Tôi đang bực đây.

Cứu anh phiền thật đấy "
Anh ta cười ma mị nói " Lần đầu có người nói tôi vô dụng và phiền đấy.

Mới mẻ lắm cô gái "
Uyển Tâm nói " Đến đây là an toàn rồi vì đã đến Đấu trường La Mã.

Ở đây có đội an nhin quốc gia.

Bon chúng không đến đây đâu "
Anh ta nói " CẢm ơn em tôi sẽ báo đáp em.

Giữ liên lạc đi "
Uyển Tâm cuòi ngượng nói " Không cần tôi không muốn lại vướng vào phiền phức ",
Anh ta nhanh chóng hỏi Uyển Tâm " Em tên gì ? Cho tôi biết tên ân nhân cứu mạng mình đi nào ?"
Uyển Tâm nói " Không tiễn "
ANh ta cười cười nói " Chắc chắn chúng ta sẽ gặp lại_ thiên tài y học _ Đông Phương Uyển Tâm " .
Xong anh nhìn cô rồ ga nói " Tôi là dịch bệnh sao? Còn không thèm lấy súng nữa.

Tôi giữ hộ em vậy " rồi dẹp hai cây súng lục vào đai lưng của mình.
" Rầm rầm rầm " Một âm thanh vang dội vang lên tại một thảm cỏ tại Quảng trương Roma.

KMootj đám người mặc áo comple đen trên áo có huy hiểu hình sư tử vàng.

Sự thật đã chứng mình anh ta có địa vị cao trong xã hôi.

Mọi người đồng thanh hô lên " Chào Ngài "
Khi nhìn huy hiệu này họ sẽ biết anh ta là ai? Có lẽ do huy hiệu này có vai trò to lớn trong hoàng gia Anh _Anh ta là William Johnson _ Mặc dù không phải người thừa kế ngai vàng nhưng anh ta là yếu tố quan trọng để đưa một vị vương tử hay công chúa lên ngai vàng.

Anh là cháu trai của Nữ Hoàng Anh( là cháu của anh trai bà ).

Anh ta không ham ngai vàng nhưng lại là người nắm quyền hành nhiếu nhất về Quốc hội và Hiến Pháp, Tư Pháp.

Quyền hạn mà không ai trong hoang gia Anh có quyền phản bác hay tước đoạt
Anh ta đứng nhìn bóng dáng đã xa của Uyển Tâm , anh sờ nhẫn tượng trưng cho địa vị mình mà lạnh lùng nhìn hộ vệ nói
" Gia tộc Luxias giao cho cậu.

Chúng giơ tay quá xa rồi "
" Cho chúng biết mình đã manh động thế nào đi "
Người hộ vệ cung kính thưa " Tuân mệnh "
Bản thân biết rõ ai là người muốn trừ khử mình.

Ngoài người đó thì còn ai
Xong anh nhìn lên bầu trời nói
" Về Anh quốc thôi nên xử lý đám người của Quốc hội rồi " .
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 55: 55: Về Nước


Sân bay thành phố Roma, Ý.
Uyển Tâm sáng sớm đã xách theo một chiếc vali lớn đến sân bay.

Cô làm các thủ tục rất suôn sẻ nhưng lại bị một vấn đề đó là sao cô lại chung toa với hắn chứ? Uyển Tâm ngơ ngác nhìn Tần Thiếu Kỳ nói
" Xin lỗi tôi đi nhầm khoang rồi "
Tần Thiếu Kỳ nhanh chóng từ tốn nói " Tôi đã nói họ đổi vé cho em nên em không đi nhầm khoang đâu.

"
Nói xong anh kéo cô lại ngồi chung hàng ghế với mình.

Uyển Tâm ngại ngại nói " Để tôi ra chỗ cạnh cửa sổ kia ngồi.

Anh cứ từ từ xem văn kiện "
Tần Thiếu Kỳ không kiên nhẫn nói " Đi chơi ới đàn ông nhiều như vậy.

Giờ ngồi cạnh tôi lại không muốn sao? Vợ "
Uyển Tâm im lặng không suy nghĩ " Anh nói gì kệ anh tôi chả để tâm nữa "
Thiếu Kỳ nhìn cô nói " Ba mẹ nói về nước ghé nhà ba mẹ một chút "

Uyển Tâm lơ đễnh đáp " Um" rồi dựa vào ghê ngủ ngon lành.

Đêm qua cô đi chơi về trễ lại phải thức sớm trở về nước, lại bị tên chồng này bắt ngồi chug khoang
" Mình khổ quá mà "
Môt giờ sau
Uyển Tâm nahnh chóng chuồn mất.

Cô chạy lên chiếc taxi dỏng dạc nói
" Đến Châu Giang Đế Thành"
Rồi cô vỗ vỗ ngực nói " Thoát rồi mừng quá "
Nhưng Uyên rTaam đã mừng hụt rồi do phía sau cô là đoàn xe của Tần Thiếu Kỳ.

Điện thoại Uyển Tâm reo lên
" Ai vậy?"
Bên kia lạnh lung nói " Tôi là ai ?"
Do Uyển Tâm không lưu số Thiếu Kỳ nên không biết đây là số của anh.

Trán anh nổi lên ba vạch đen " Một là em xuống xe rồi qua với tôi.

Hai là em đợi tôi khiêng anh qua "
Uyển Tâm nhanh chóng nói " Được tôi..tôi nghe anh "
Đến nhà Uyển Tâm leo lên giường nằm nay.

Cô cười cười nói " Về nhà rồi ! Sướng quá đi "
Lúc này Uyển Tâm chợt nhớ đến liền gọi điện "Kết quả điều tra thế nào rồi ?"
Nghe xong cuộc gọi Uyển Tâm cười nói " Mộng Nhược LAn tôi đang chờ cô hành động đấy đừng làm tôi thất vọng "
Uyển Tâm nhận được cuộc gọi đến " Alo Ai vậy ?"
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng nói " Tiêu thư hai chú rắn Thủy Hỏa bị con người bắt rồi "
Uyển Tâm nhớ đến lúc mình rời đi không có dặn dò gì mấy chú rắn ấy hết, chỉ có giữ chú rắn có mang viên ngọc theo thôi.
Uyển Tâm nói " Bọn chúng bị ai bắt "
Đầu dây bên kia hoang mang nói " Hiệp hội Y học Quốc gia có cuộc thi Chế tạo độc và chữa đôc "
Uyển Tâm lại giũ thái độ bình thản nói " Tôi đăng ký tham gia , còn nữa kêu người canh chừng hai chú rắn cho tốt "

Đầu dây bên kia sợ hãi nói " Người ta thì sợ rắn cò tiểu thư lại thích rắn "
Uyển Tâm không nói gì mà đến phòng nghiên cứu ngay.

Cô nhanh chóng bật dậy thay đồ chạy ra khỏi cửa.

Thiếu Kỳ thấy cô đi bèn ngăn cô lại
" Tối vậy em đi đâu đi gặp tình lang của em à " rồi ôm eo kéo cô sát gần mình
Cô tức giận lấy túi xách kéo khaongr cách hai người ra xa nhau một mét nói
" Tránh ra anh ngăn cái gì chứ? kKhông phải anh cũng có thú vui bên ngoài sao?"
Anh cười như không nắm lấy bàn tay cô nói
" Không phải em nói em không quan tâm chuyện của tôi sao ? Bây giờ em lại đề cập đến "
Uyển Tâm lạnh lùng nói với anh " Không phải đề cập mà là nhắc nhở.

Anh có tự do với các mối quan hệ sao tôi lại không thể "
Thiếu Kỳ nói " Được em hay lắm tôi đưa em đi gặp tình lang "
Uyển Tâm cưởi mỉm đáp " Vậy phải đa tạ Tần tổng rồi "
Thiếu Kỳ nhanh chóng kéo cô ra xe nói " Lên đi "
Uyển Tâm than vãn nói " SAo lại chạy xe đua , tôi không thích ngồi cạnh anh "
Thiếu Kỳ dùng hành động kéo cô vào rồi nhấn ga đến viện nghiên cứu
Trên đường phố ánh đèn đã lên thành phố S như chìm vào sự nhộn nhịp vốn có của nó .
Uyển Tâm mở cửa sổ xe đua xa, cô tham lam hít thở bầu khồn khí trong lành này.

Mái tóc tung bay trong gió cùng với gương mặt càng ngày càng xinh đẹp của cô.

Uyển Tâm không thèm để ý đến anh chỉ thắc mắc hỏi
" Anh biết tôi đi đâu à?"
Thiếu Kỳ nhanh miệng nói " Không biết "
Uyển Tâm cười nói vui vẻ " Anh ngốc sao ?SAo anh không hỏi tôi "
Anh nhìn cô lạnh lùng nói " Ngồi im cho tôi "
1 phút...2 phút...5 phút
Thiếu Kỳ xuống giọng hỏi cô " Em đi đâu ?"
Uyển Tâm thản nhiên trả lời " Viện nghiên cứu " .
Uyển Tâm suy nghĩ " Mình nghe nhầm rồi sao anh ấy có thể xuống giọng với mình chứ ? Ảo giác rồi chắc mình bận quá nhỉ ? Phải rủ bạn thân đi quẩy thôi "
Thiếu Kỳ chở Uyển Tâm đến nơi mà không về làm cho cô thắc mắc " Anh không về à "
Anh nhanh nhảu đáp " Đợi tôi đỗ xe rồi vào với em "
Uyển Tâm lơ đếnh đáp lời anh " Um..

được được ..hả ? Anh vào với tôi á "
Anh nhìn thái độ ngạc nhiên của cô mà lặp lại một lần nữa " Tôi vào với em "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 56: 56: Lần Đầu Đến Nơi Cô Làm Việc


Sau khi đỗ xe hai người đi vào trong.

Bóng họ trải dài trên mặt đât.

Uyển Tâm suy nghĩ miên man
" Thật mong nó sẽ kéo dài mãi mãi "
Thiếu Kỳ nhìn thấy Uyển Tâm có biểu hiện kì lạ nhưng anh không nói gì chỉ nhìn cô.

Hình ảnh này giúp như hình ảnh chông chở đi đi làm vậy.
Đến cửa của phòng nghiên cứu, Uyển Tâm lấy một cái thẻ, bên cạnh đó còn phải lấy dấu vân tay và võng mạc nữa.

Tiếng " ting " một cái trên mà hình nói
" Invalid" ( Hợp lệ )
Uyển Tâm nhìn tự hào nói " Anh thấy viện nghiên cứu thế nào ? "
THiếu Kỳ cũng bình thản đáp " Cũng được "
Uyển Tâm nhăn nhăn nói " Phải rồi sao bằng tập đoàn nhà anh được "
Uyển Tâm đến viện nghiên cứu dẫn theo Thiếu Kỳ khiến mọi người trong viện nghiên cứu kinh ngạc một phen
Có một người can đảm chất vấn Uyển Tâm, còn ai chứ là người ghét cô trong cái viện này, do cô ta không bằng Uyển Tâm lại hay thích làm lỗi sai của người khác mà bắt lỗi
" Đây là ai vậy hả Uyển Tâm giáo sư "
Uyển Tâm nói cô ta

" Cô đã làm xong bài báo cáo khoa học cho tạp chí News chưa ? Không phải cô giàng với tôi sao ráng mà làm cho tốt đi "
Thiếu Kỳ cũng phụ họa theo
" Lần đầu tôi nghe em nói nhiều như vậy? "
Uyển Tâm nhìn anh cười cười nói
" Vậy sao? Bản thân em còn không biết đấy "
Mọi người đếu không ngờ rằng người Uyển Tâm dắt theo lại là " Chủ tịch Tần thị "
Các nhà nhiên cứu nữ thì thầm to nhỏ " Là..là..

Tần thiếu kìa "
" A đẹp trai quá "
Còn các nhà nghiên cứu nam cho rằng " Ai lại đi cướp nữ nhân cảu ông "
Uyển Tâm bắt đầu vui vẻ nới với mọi người rằng " Chào mọi người đây là người nhà của tôi Tần thiếu "
Cô ả ganh ttij với Uyển Tâm chợt xong lên ỏng ẹo nói
" Tần thiếu Uyển Tâm có quan hệ gì với anh vậy ? Anh có biết không Uyển Tâm có rất nhiều bạn khác giới đó "
Rồi cô ta nhing Uyển Tâm nói tiếp
" Anh là bạn trai Uyển Tâm hay Uyển Tâm là tình nhân của anh vậy "
Lúc này Uyển Tâm nhìn cô ta vui mừng khôn xiết khi có người gặp họa
" Trịnh Dung ơi Trịnh Dung chọc ai không chọc đi chọc khối băng ngàn năm.

Phen này cô bị chết cóng thì đừng cầu cứu tôi đấy "
Thiếu Kỳ không để tâm cô ta mà chỉ nhìn Uyển Tâm, anh bất ngờ sau đó là giận dữ rồi nói
" Buông tay "
Cô ta vẫn ỏng ẻo dựa vào anh, ngực cô ta dính sát cánh tay anh.

Thiếu Kỳ nhìn cô ta lạnh như băng nói
" Cút ra ! Đừng làm bẩn áo của tôi "
Trịnh Dung bị anh đẩy, ngã xuống đất tỏ vẻ đáng thương nói
" Em có gì không bằng Uyển Tâm, chi bằng em thế chỗ cô ta, nhất định sẽ làm anh hài lòng "
Uyển Tâm nhìn anh không quan tâm nói
" Tôi đi công việc đây anh chơi vui vè nha ! Chồng "
Thiếu Kỳ nhìn cô vui vẻ nói
" Nếu vợ mở lời vậy thì cho cô ta đến Châu Phi nghiên cứu đi "
Xong anh quay sang hỏi mọi người cho có lệ nói
" Có ai muốn đi chung với vị tiểu thư này không ?"
Trịnh Dung bị lời nói cùa Thiếu Kỳ là cho sợ hãi, cô ta la lên nói
" Ba tôi là Thị trưởng, anh không có quyền đụng vào tôi.

Tránh ra "
Thiếu Kỳ nhanh chóng nói " Tôi nghĩ cha cô nên nghỉ hưu rồi "
Trịnh Dung nghe nói bèn vang xin " Xin anh Tần thiếu tôi sai rồi, xin anh tha cho cha tôi và Trịnh gia "
Anh cười lạnh nói " Cha cô th am nhũng công quỹ đến lúc đi tù rồi "
Tất cả mọi người sợ hãi khi nghe anh nói điều đó, mỗi người họ đều có một suy nghĩ
" Không nên đụng đến anh ta "
" Chị Uyển Tâm có người chồng thật ưu tú nha.

Hâm mộ quá "
Lúc này thầy của Uyển Tâm đi đến bắt tay anh, ông hiền từ đáp
" Chào cậu tôi là thầy của con bé.

Cậu đến phòng của con bé đợi nó đi.

Có chút chuyện xảy ra nên con bé phải đi "
Thiếu Kỳ đưa tay ra bắt tay ông, lịch sự hòa nhã nói
" Chào thầy, con là chồng của Uyển Tâm_Tần Thiếu Kỳ "
Anh lại nhìn ông nói tiếp " Cháu có thể trò chuyện với thầy không? Nếu thầy không bận "
Ông cười cười nói " Được được theo ta nào "
Phòng thí nghiệm_ Nơi để nọc độc rắn
Uyển Tâm mặc đồ bảo hộ đi vào, cô lại thấy căn phòn này có vấn đề, cô đi đến chỗ hộp điện và cầu dao của văn phòng
"Tại sao căn phòng này nhiệt độ lại cao lên như vậy? "
Uyển Tâm nhớ rõ căn phòng này luôn để nhiệt độ -80 độ C, giờ nó lại 0 độ
Uyển Tâm đến lồ ng kính đựng chú rắn trên đầu có ngọc thạch kia.

Cô hỏi thăm nó
" Mày ổn chứ? Kim xà "
Con rắn Kim xà lục mãn thấy cô bèn ngẩng đầu lên kêu " khè...khè..khè" rồi cạ vào cái kính
Uyển Tâm thấy nó có vẻ suy yếu bèn mở lồ ng kình ra rồi cô lấy một chiếc kim trong hộp khử khuẩn châm vào tay mình
" Uống đi nó giúp mày lấy lại sức đầy "
Con rắn nhìn cô gật gật, nó chăm chú uống bỗng nó khè một cái.

Thì ra là nó thấy có một con rắn sắp không nổi bè kêu con rắn đó chịu đựng " Khè Khè "
Uyển Tâm chăm chú nhìn cái lồ ng kinh có chứa con rắn bạch xà mà không để ý đến kim lục xà.

Nó thấy vậy bèn nhả ngón tay cô ra, lấy cái đuôi nhỏ của mình khều khều cô rồi chỉ về phía con rắn kia.
Uyển Tâm hiểu ý bè đưa con rắn đó đến chỗ tiểu kim, đặt con rắn đó cạnh nó.

Kim xà dùng thân mình làm giảm nhiệt độ của bé rắn đó.

Do con rắn đó là rắn sống ở biển gần nam cuacj nên nó cần có nhiệt độ băng mới sống được.

SAu đó Uyển Tâm cài lại nhiệt độ ban đầu và thăm những mẫu vật thí nghiệm còn lại.
Trong căn phòng này có hơn 200 loại rắn đến từ các nước trên thế giới, bọn chúng đều sống ở nới cực lạnh cực hàn nên nọc của chúng rất độc, mà tiểu kim lại là bá chủ nơi này nên nó có vẻ tự hào lắm.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 57: 57: Không Khí Hòa Hợp Trong Ptn


Uyển Tâm sau khi cứu con rắn kia xong thì bj con rắn đó định tấn công cô.
Tiểu kim " khè khe " cùng thái độ hung dữ làm cho con rắn kia sợ hãi trườn nhanh vào lồ ng.

Rồi kim xà bò lên tay cô, nó cạ đầu mình vào ngón cái của cô, quay sang nhìn con rắn kí cảnh cáo.

" Đây là chủ nhân tao mày dám vô lễ tao ăn mày nghe chưa "
Uyển Tâm nhìn nó cười cười nói " Được rồi đừng làm nó hoảng sợ "
" Tao có chuyện hỏi mày đây ?"
Chú rắn kim xà nghe hiểu lời cô, nó gật gật cái đầu mình
" Nó trườn đến một mặt phẳng trên màn hình máy tính.

Uyển Tâm hiểu ý nó bèn bật chế độ vẽ trực tiếp trên màn hình.
Uyển Tâm hỏi nó " Mày biết tiểu Hỏa và tiểu Thủy ở đâu à ?
Chú rắn kim xà nhìn cô gật đầu rồi nó vẽ hình bát quái trên màn hình, vẽ xong nó nhìn cô " khè khè "
Uyển Tâm khen nó " Không ngờ mày lợi hại nhỉ ? Tiểu kim xà "
Nó được khen ngoắc ngoắc đuôi , nhìn thật buồn cười.

Uyển Tâm vuốt vuốt nó nói
" Mày đi theo tao giải cứu bạn mày nhé, đến lúc mày nên cho con người biết ai là vua loài rắn "
Nói xong Uyển Tâm bị bóng dang ngoài cửa làm giật mình, Uyển Tâm la lên " Má ơi hú hồn "
Thiếu Kỳ nhăn nhăn mày suy nghĩ " Thì ra cô ấy cô đơn như vậy ?"
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
1 tiếng trước
Thiếu Kỳ theo thầy của cô vào phòng làm việc của ông.

Anh nhìn xung quanh phòng, thầy đều là các giấy khen và giải thưởng của ông được treo phòng phòng.
Ông Leo mời anh ngồi nói " Con ngồi chờ ta một lát ta pha chút trà nhé ?"
Thiếu Kỳ thấy ông lại một chiếc tủ bằng gỗ lim đã cũ lấy ra một bộ ấm trà đạo.

Anh chăm chú nhìn và hỏi ông
" Thầy thích trà đạo ạ ?"
Ông cười tít mắt nói " Phải ta thích trà đạo và con bé cũng thế "
Ông thành thục pha trà, các động tác mềm mại dù ông đã lớn tuổi
" Ta thích trà con bé pha, nó còn biết ủ trà và rượu nữa Hahaha"
Anh để ý đến kế bàn gỗ liêm cũ là một chiếc tủ bằng gỗ tùng, bên trong có rất nhiều giấy khen và giải thưởng mang tên Đông Phương Uyển Tâm.

Anh nhìn thấy hình ảnh cô chụp cùng với thầy mình, cô cầm tấm bằng cười vui vẻ và hạnh phúc.

Đây là lần đầu tiên anh chú tâ m đến cô.
" Cô ấy tốt nghiệp cách nay bao lâu rồi thầy ?"
Ông ngồi nhớ lại " Hình như là 5-6 năm hay gì đấy, ta không nhớ rõ.

Ta có ghi ngày tháng năm sau lưng tấm hình ấy haha người già rồi không nhớ được bao nhiêu "
Anh nhìn từ trên xuống dưới, trong tủ có khoảng 25 giải thưởng trở lên.

Anh nhìn thấy giải thưởng do chính phủ trao cho cô " Tài năng trẻ y học " và cả giải Nobel Y học của Quốc Tế.
Ông pha xong trà gọi anh " Lại đi uống trà với ta nào chàng trai "
Anh ngồi xuống đưa chén trà lên miệng, mùi thơm của trà k1ch thích vị giác của anh.

Anh nếm xong một ít rồi nói
" Thầy pha trà rất ngon "
Ông cũng đưa lênngửi ngửi xong lại đong đưa ly trà " Vậy sao? Đây là trà con bé ủ đấy "
Thiếu Kỳ nhìn ông định nói nhưng lại thôi, ông nhìn ra hành động của anh
" Cháu định hỏi gì à chàng trai ?"
Thiếu Kỳ tò mò hỏi ông " Cô ấy là người thế nào ạ ?"
Ông ngạc nhiên nói "Các cháu không phải vợ chồng sao?"
Anh im lặng không nói, ông bèn hiểu ra bèn nói
" Ta không nói đến chuyện đó nữa.

Cháu định hỏi ta chuyện gì nào "
THiếu Kỳ nhing ông nói
" Cháu muốn hỏi cô ấy là người thé nào ạ ?"
Ông cũng đáp lại anh
" Con bé rất chuyên nghiệp trong công việc luôn cố ganwgss hết mình, tính cách ngoài lạnh trong ấm áp, sống nội tâm.

Con bé mà ta biết đã khác so với lúc nó còn bé rất nhiều.

"
Thiếu Kỳ hỏi ông tiếp
" Ông có biết chuyện cô ấy bị mất tích lúc nhỏ không ông?"
Ông Leo nhăn mày nói " Cháu biết vụ năm đó sao?"
Anh cũng thành thật trả lời ông
" Phải ạ cháu đang tìm hiểu sau khoảng thời gian cha mẹ cô ấy mất, cô ấy đã đi đâu? Làm gì? Tại sao lại xuất hiện đột ngột như vậy?"
Ông nhìn anh nói
" Ta không rõ lắm nhưng ta khuyên cháu một câu cháu nên nhớ cho kỹ "
Ông chậm rãi nói ra
" Hãy trân trọng những gì mình đang có "
Thiếu Kỳ chợt nhận ra
" Thầy đang nói chuyện gì vậy ạ ?"
Ông Leo nhìn anh nói
" Con bé là người có chí hướng rõ ràng, đã cầm được thì sẽ bỏ được "
Anh nhìn ông khó hiểu nhưng vẫn đáp lời ông
" Cháu hiểu rồi cảm ơn thầy "
Xong anh đứng dậy nói
" Cháu xin phép qua chỗ cô ấy một lát.

Cảm ơn trà của ông "
" Cô ấy ở phòng nào vậy thầy ?"
Ông điềm đạm đáp " Phòng cuối của dãy này.

Lúc con bé chăm chú làm việc cháu đừng làm phiền nó.

Nó hay giật mình lắm "
Thiếu Kỳ nói tiếng " dạ con biết rồi ", anh xoay người đi khỏi cửa.

Cánh cửa đóng lại
Ông nhìn anh ra khỏi cửa đăm chiêu nói

" Hy vọng cậu không làm tổn thương con bé "
( Kết thúc cuộc trò chuyện )
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Thiếu Kỳ đi lướt qua dãy đến cuối hành lang, anh nhìn vào ô cửa trên phòng, thấy cô đang nhìn một con rắn màu vàng kim, vuốt đầu nó, anh còn thấy cô cười nói với nó.

Anh tò mọt tự chuyện
" Nói chuyện với nó làm em vui vậy sao?"
Anh thấy cô làm công việc của mình rất chăm chú và kỹ càng, hình ảnh cô mặc áo blouse trắng làm anh cảm thấy rất thoài mái nhưng anh lại chợt nhận ra
" Mình nhìn cái gì thế này? Cô ấy không phải cô bé năm đó ?"
Anh nhìn cô một lát lại thấy cô chơi đùa với chú rắn, cười nói vui vẻ làm anh khó chịu.

Trước giờ cô chưa từng cười với anh như thế.

Anh nhìn chằm chằm vào ô cửa, mang theo sự tức giận làm tiểu kim cảm giác được.
Nó ra hiệu cho Uyển Tâm có người bên ngoài nhưng cô hoàn toàn không để ý mà chơi đàu với nó.

Bỗng cô chợt lạnh gáy như có ánh nhìn nào đó đang đóng băng cô làm cô giật mình
Uyển Tâm đi đến nhẫn nút để phòng thì nghiệm mở ra.

Cô khôi phục trạng thái lạnh lùng ban đầu nói anh
" Anh đến làm gì? Không phải sợ tôi cấm sừng anh chứ ?"
Thiếu Kỳ không biết nên nói làm sao bèn diện cớ nói
" BA mẹ muốn chúng ta về nhà chính ở một tuần "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 58: 58: Ở Lại Một Đêm


Uyển Tâm nghe anh nói nhanh chóng nói
" Đợi tôi một chút.

Để tôi mang theo tiểu Kim "
Anh bất lực nói " Được nhưng đừng để nó dọa mẹ và cha "
Uyển Tâm nói " Tôi sẽ để nó trong lồ ng kính anh đùng lo "
Cô nhanh chóng lấy điện thoại, ví tiền và laptop theo, cô lại nói với anh
" Mai tôi phải đi công tác một chuyến, tôi chỉ ở lại đêm nay ở nhà ba mự.

Anh không cần lo tôi sẽ nói họ "
Thiếu Kỳ chỉ đáp " Được " rồi lại giơ tay mình ra nói " Cần tôi giúp em không ?"
Uyển Tâm không từ chối đáp " Cần , đây cho anh " rồi cô lấy thẻ đeo vào cổ, ôm chú rắn đi trước
Anh nhìn cô vui vẻ và nhìn hình ảnh hiện tại của hai người
" Như vậy cũng không tệ "
Một lát sau hai người cùng lên xe về nhà
Xe dừng lại trước dinh thự của Tần gia ( nhà chính Tần gia )
Thiếu Kỳ dừng xa gọi " Đến nhà rồi xuống thôi "
Đáp lại anh là sự yên tĩnh, anh quay sang nhìn thấy Uyển Tâm ngủ rất ngon, cô đang tựa vào ghế ngủ một cách ngon lành.

Anh có thể nghe tiếng hít thở đều của cô.

Thiếu Kỳ cởi áo mình ra đắp lên cho cô, Uyển Tâm bị hành động anh làm cho tỉnh giấc.

Cô hết hồn nói
" CẢm ơn anh chúng ta đến rồi à.

Xuống thôi "
Thiếu Kỳ thấy cô đi vào trong nói " Tôi đi đỗ xe.

Em vào trước đi"
Uyển Tâm nói " Vào cùng đi tôi phải lấy đồ của tôi chứ "
Thiếu Kỳ nhếch mép cười " Ngoan cố thật "
Uyển Tâm khoác tay anh vào, cô viện cớ nói " Diễn cho đạt đấy, ông xã "
Thiếu Kỳ ngây ngốc một lát khi nhìn biểu hiện của cô
" Dường như loáng thoáng hình dáng cô bé năm đó "
Khi vào cả nhà đột nhiên bừng sáng lên, hai ông bà Tần đúng chờ họ.

BÀ Tần thấy Uyển Tâm nhanh nhẹn chạy đến ôm cô
" Chào con, lâu quá con mới đến thăm mẹ nhỉ ?"
Uyển Tâm nói " Con xin lỗi con bận quá "
Thiếu Kỳ thấy cô buông tay có chút mất mác nhìn mẹ mình.

Bà Tần trêu con trai mình rằng
" Con ghen với cả ta à "
Thiếu Kỳ chỉ đáp mẹ mình
" Con lên phòng dẹp đồ cho cô ấy "
Uyển Tâm ôm cánh tay bà và nói
" Mẹ con có chuyện muốn nói với mẹ "
Bà Tần nói " Um con nói đi "
Ông Tần thấy hai mẹ con vui vẻ nói chuyện mà quên cả việc mình còn đang đứng, ông chỉ biết nói nhẹ với bà
" Bà à ngồi xuống trước đã "
Uyển Tâm nhanh nhẹn đỡ bà lên sô pha ngồi nói
" Mẹ à mẹ vẫn khỏe ạ? Con thật xấu xa không về trò chuyện cùng mẹ "
BÀ Tần cười cười nói
" Không sao ta không trách con.

Trách tiểu tủ không chở con về thăm ta "

" Ông Tần lại hỏi cô " Khi nào con và thằng con kia có tin vui đây "
Uyển Tâm nhanh nhẹn đáp ông
" Cha à con còn trẻ mà con mới 22 tuổi thôi.

Con định 3 năm sau mới tính tiếp ạ "
Ông Tần nói " Thôi tùy các con bậy ta không ép các con.

Ép quá khiến các con áp lực "
Uyển Tâm nói với cha mẹ Tần " Ba mẹ con mai phải đi Peru rồi ạ "
Bà Tần bảo cô " Không phải con nói ở lại đây 1 tuần sapu ? SAo con đi nhanh vậy ?"
Uyển Tâm nhìn bà tội nghiệp nói
" Sau khi con làm xong nghiên cứu mới con sẽ nghỉ phép dài hạn ở với mẹ nhé "
Bà vỗ vỗ tay Uyển Tâm nói "Được rồi "
" Thôi lên phòng nghỉ ngơi đi con.

Con đói không ta đem đồ ăn lên cho hai đứa "
Uyển Tâm ôm tay bà nói " CẢM ơn mẹ, vậy con nhờ mẹ vây "
" Thưa cha mẹ con lên phòng "
Bà Tần nói " Được được con lên nghỉ đi.

Ngủ ngon nhé con "
Uyển Tâm lễ phép nói " Dạ ba mẹ cũng ngủ ngon con lên trước đây"
Bà cười hiền hậu nói " Đi đi "
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Phòng ngủ của Tần Thiếu Kỳ
Uyển Tam gõ cửa phòng anh thấy im lặng nên cô định gõ cửa thêm lần nữa

Cánh cửa đột nhiên mở ra , Thiếu Kỳ trên người quấn một chiếc kahwn tắm để lộ cơ bụng săn chắc cùng với mùa da lúa mạch khỏe khoắn, Uyển Tâm nhanh chóng nói
"Anh mặc áo quần vào đi tôi có chuyện nới với anh "
Thiếu Kỳ cười ma mãnh nói " Sao ? sợ tôi quyến rũ em phạm tội ?"
Uyển Tâm không yếu thế nói " Phạm tội với ai cũng được nhứng với anh thì không ?"
Lúc này Thiếu Kỳ nổi giận kéo cô vào phòng, tiếng đóng cửa " Rầm "
Thiếu Kỳ nhìn cô nói " Em nên biết em là thân phận gì ? Em là vợ tôi ! Tại sao em lại có quan hệ bất chính với tên người Ý kia và còn cứu tên bị truy đuổi kia nữa "
Thiếu Kỳ nâng cằm cô lên nói " Em rốt cuộc có bao nhiêu nhân tình hả ? "
Uyển Tâm hất tay anh ra nói " Kỳ thiếu có lẽ Ngài quên chúng ta là quan hệ trên danh nghĩ nhỉ ? Anh có nhân tình mà lại bắt tôi phải ngoan ngoãn sao? "
Nói xong Uyển Tâm đi đến ban công bên ngoài dựa vào nó và nói với ánh mắt trống rỗng nói
" Tôi mong cuộc hôn nhân này nhanh chóng qua mau và tán thành cho anh với Nhược Lan "
Uyển Tâm nhìn bầu trời đêm lại tiếp tục nói " Hy vọng anh và cô ấy hạnh phúc "
Thiếu Kỳ nói " Em đang nói gì vậy ?"
Uyển Tâm nói " Chúng ta sẽ ly hôn trong hòa bình "
Thiếu Kỳ nhìn cô, anh cảm giác như cô sắp đi xa anh vậy nhỉ ?
Thiếu Kỳ chạy đến ôm cô nói " Cho tôi ôm em một lát "
Uyển Tâm bất ngờ nói " Buông tôi ra đi Kỳ thiếu.

Anh không nên làm thế "
Nói xong cô đẩy anh ra nói " Tôi mệt rồi tôi đi sang phòng khách ngủ đây "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 59: 59: Khởi Hành Đến Peru


Lãnh thổ Peru là quê hương của nhiều nền văn hóa cổ đại, trải dài từ văn minh Norte Chico – một trong các nền văn minh cổ xưa nhất trên thế giới, đến Đế quốc Inca – quốc gia lớn nhất châu Mỹ thời kỳ tiền Colombo.

Đó là nơi mà Uyển Tâm sẽ đến vào sáng mai.
Hai giờ sáng
Uyển Tâm đã thức dậy và gọi cho hộ vệ của mình nói " Đón tôi ra sân bay ngay.

Biệt thự số 1 khu Châu Giang.

Sau khi sửa soạn xong và mang một cái vali, Uyển Tâm còn đem theo súng ống, súng hãm thanh và cả súng trường.
Uyển Tâm nghe nói " Peru là một đất nước khá hỗn loạn đang tranh chấp lãnh thổ với Columbia".
Uyển Tâm đến nới này là do Đế quốc Inca kia tưởng chừng không còn tồn tại mà nay nó đã hiện hữu chung với nên văn hóa Peru.

Quốc vương của Inca vì nghe nói lấy mật rắn thần sẽ có thể trường sinh bất lão trẻ mãi không già.
Uyển Tâm đang nhưc đầu với đám người lâu la này lắm đây.

Uyển Tâm nhẹ nhàng đặt bức thư trên bàn phòng khách rồi cô nhanh chóng lướt đi.

Một lực đã kéo cô lại " Bịch"
Cái mũi của cô đã chạm và ai đó mà lại đau thế này, ngảng đầu lên cô thấy Thiếu Kỳ đang mặc một bộ âu phục màu nâu.
Cô có suy nghĩ " Hôm nay anh ta làm sao thế nhỉ? Đi làm sớm thế ?"
Uyển Tâm nhanh chóng kéo dài khoảng cách giữa hai người.

Cô hỏi anh

" Hôm nay Kỳ thiếu đi làm sớm à.

Chúc anh đi làm vui vẻ nhé "
Thấy anh im lặng cô lại nói tiếp
"Vậy tôi đi trước đây " rồi chào tạm biệt anh
Chưa kịp phản ứng cô bị anh kéo đi đến thang máy.

Anh nắm chặt tay cô không buông alafm cô đau lên tiếng
" Anh có thể bỏ tay ra không ? Đau quá "
Thiếu Kỳ áp cô vào thang máy nói
" Em muốn như lafn trước sao ? Đi mà không nói với anh một tiếng "
Uyển Tâm khó chịu nói và đứng cách xa anh ra gần cửa thang máy
" Có liên quan đến anh sao? Đây là công việc của tôi àm "
Thiếu Kỳ nhìn gương mặt thanh tú của cô, bất giác anh nhớ về hình ảnh cô bé đã cứu anh.

Anh đã cho người điều tra nhưng manh mối một chút cũng không có chỉ biết cô gái đó rất thích hoa nhài màu trắng.

Nó làm anh cảm thấy bực bội khi Uyển Tâm có sở thích giống vậy?
Uyển Tâm nói
" Kỳ thiếu anh làm sao thế? " rồi cô nhón chân lấy tay mình sờ trán anh như đo thân nhiệt.
Thiếu Kỳ thấy cô làm hành động này bất giác tim anh có chút láy động, anh cúi xuống hôn cô.

Đôi môi lạnh băng của người đãn ông chạm vào đôi mội ngọt ngào của cô.

Nụ hôn này làm anh có chút say mê.
Uyển Tâm đẩy anh ra tức giận nói
"anh điên à"
Cô tát anh một cái rồi nói " Đừng quên chúng ta đã kỳ thõa thuận.

Tần thiếu xin tự trọng"
Uyển Tâm nhanh chóng ra xe đi khỏi.

Nhìn theo bóng dáng cô, anh có chút mê man nói
" Sao lại lưu luyên thế này nhỉ ? Cảm giác không tệ "
Điều này làm cho anh càng thêm nghi vấn về vụ việc năm đó.
Thiếu Kỳ gọi điện thoại cho Tư Dạ nói " Theo dõi Mộng Nhược Lan "
Thiếu Kỳ anh chắc phải đi một chuyến đến dinh thự của Đông Phương gia rồi
Điện thoại anh reo, người gọi đến là Lan nhi
Anh dịu dàng nói " Sao vậy?"
Cô ta nũng nịu nói " Anh có thể đến thăm em không ? Lâu lắm rồi anh chưa đến ?"
Thiếu Kỳ nói " Khuya anh sẽ đến giờ anh phải đến công ty "

Anh leo lên xe mình đi đến sân bay.

Anh cũng muốn đến Peru để xem cô đi với ai ? LÀm gì ?
Thiếu Kỳ gọi điện thoại đến Ngôn Mặc " Điều tra lịch trình của phu nhân cho tôi " rồi anh nhấn ga một cái nhanh chóng đến sân bay.
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
3 giờ sau
Hai ông bà Tần dậy sớm chạy bộ và tập dưỡng sinh.

Bà Tần vui vẻ nói vói ông Tần
" Ông nghĩ chừng nào nên cho Thiếu Kỳ biết việc con bé đã cứu nó "
Ông Tần nói
" Bà không cần lo lắng đâu, tôi đã điều tra nó bắt đầu nhúng tay vào rồi "
Ông nhìn bà rồi nói tiếp
" Con bé Nhược Lan đó tốt nhất là không nên đụng đến con dâu bảo bối cảu tôi "
Bà Tầm thấp thỏm nói với ông
" SAo chúng ta không nói sự thật đi "
Ông Tần chau mày nói
" Sự thật sao ? Bà nghĩ con bé sẽ như thế nào khi biết điều đó "
Bà nói
" Do tôi không tốt không nên để con bé như thế? Ông nghĩ xem nó có nhớ lại ký ức đó không ? Nếu con bé nhớ tôi e là sẽ có nhiều sống gió "
Ông Tần quan tâm bà Tần nói
" Bà đừng lo quá nếu chuyện đó thật sự xảy ra thì chúng ta phải cho chúng nó biết sự thật.

Chuyện đó tùy thuộc vào chúng nó thôi "
Bà Tần nói " Nhưng mà tôi...tôi..."
Ông Tần vỗ tay bà nói " Không sao mà ...chúng ta chạy một vòng nữa đi rồi về ăn sáng nào "
Bà Tần chợt nhớ đến Uyển Tâm
" Hôm nay con bé không có ở nhà ông chạy về sớm làm chi "
Ông Tần vẻ mặt không hiểu nói
" Con bé làm sao ?"

Bà Tần nói
" Con bé nói gì cho tôi nhỉ? Để tôi nhớ xem nào...à..

Con bé nói con bé cần đi công tác và sau lần này nũa con bé sẽ ở nhà để cùng tôi đi mua sắm đấy "
Ông Tần nhăn mày nói
" Bà thật là người ta là nhà khoa học nhà nghiên cứu đương nhiên là bận rộn nên bà đừng làm phiền nó "
Bà nói
" Ai nói như thế? Có bao giờ con dâu Tần gia lại bôn ba nhue thế này đâu.

Con bé chỉ cần ở nhà mua sắm cùng tôi, tán gẫu hay đi du lịch với tôi không phải khỏe hơn sau.

Đi làm thức khuya dậy sớm"
Nói xong bà lại bực nói
" Mà phải nói thằng con trai ông ấy không biết lo cho vợ.

Tối ngày đi làm rồi đi với con minh tinh không ra gì kia.

Thật là tức chết tôi mà "
Ông Tần dô dành bà nói " Nó lớn rồi àm bà lo cho nó làm chi lo sức khỏe của bà kìa.

"
Bà Tần không biết nên nói gì nữa, bà nói " Thôi chạy đi ông để về ắn sáng tôi còn uống thuốc nữa "
 
Back
Top Bottom