Ngôn Tình Tổng Tài Phu Nhân Trở Về

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 60: 60: Lại Bị Ám Sát


Máy bay hạ cánh vào lúc 7 giờ sáng tại Sân bay quốc tế Jorge Chávez của Peru_thành phố lớn nhất ở đây và là trung tâm văn hoá, công nghiệp, tài chính và giao thông của Peru, nằm tại vùng thung lũng bao quanh cửa sông Chillón, sông Rímac và sông Lurín.
Cô thuê một taxi đến viện nghiên cứu ở gần thủ đô Lima.

Uyển Tâm đến viện nghiên cứu bèn hỏi anh chàng trong viện nghiên cứu
" Người đứng đầu viện này là ai? Kêu anh ta ra đây cho tôi ?"
Một anh chàng người Hoa bước ra, Uyển Tâm hỏi anh ta
" Tại sao lại muốn con rắn đó của chúng tôi các người đã làm gì đó "
Anh ta tức giận nói
" Cô là ai? Ai cho cô tự ý xông vào đây ?"
Uyển Tâm đem ra một chiếc thẻ hành nghề chính là chiếc thẻ màu tím kia cùng với tấm thẻ viện nghiên cứu WHO cung cấp cho cô.
Anh ta nhìn cô nói
" Viện nghiên cứu chúng tôi không có con rắn nào cả.

Cô hãy đi về đi "
Uyển Tâm nói
" Tôi được giấy ủy quyền của Hiệp hội y học thế giới.

Yêu cầu bên anh trao trả 2 chú rắn Thủy và Hỏa ra cho chúng tôi.

Nếu bên anh không giao ra chúng tôi có quyền lục soát viện nghiên cứu này và thậm chí là điều động quân đội "
Anh ta có chút bị lép vế
" Mau giới thiệu danh tính đi chứ ?"

" Ai lại xông vào mất lịch sự như vậy?"
Uyển Tâm lấy lại bình tĩnh nói
" Muốn biết tên người khác không phải anh nên giới thiệu trước sao ?"
Anh ta gãi đầu nói " Tôi tên Dương Siêu là người phụ trách nơi này "
Uyển Tâm thái độ bình tĩnh nhưng lạnh lùng nói
" Narrisa_nghiên cứu Huyết học Trung Hoa " rồi cô giơ tay ra bắt tay anh ta
Anh ta nhìn cô do dự thì bị cô nói " Sao ? Không dám bắt à tay tôi có độc sao?"
Dung Siêu bắt tay với cô gật gầu rồi nói
" Cô đến đây có chuyện gì sao? Là về vụ việc hai chú rắn màu xanh và đỏ sao?"
Lúc này anh ta bắt ngờ nói " Narrisa _tập đoàn y dược lớn nhất Châu Á sao?"
Uyển Tâm nói
" Tôi làm việc ở đó.

Sao cậu bất ngờ thế ?"
Anh ta kích độn nói
" Cô không biết sao? Nhờ có cô mà nước tôi đã giảm tỷ lệ người chết do virus hồng cầu đấy "
Uyển Tâm khó hiểu nói " Virus hồng cầu?"
Anh ta sực nhớ đến
" À nó là thuốc trị bệnh máu trắng đây_vì thuốc tim có màu đỏ hồng nên chúng tôi goi nó là vắc xin hồng cầu "
Uyển Tâm vào thẳng vắn đề nói
" Theo tôi điều tra thì hôm qua viện nghiên cứu của anh đã lấy mất hai chú rắn thủy hỏa của bên tôi "
Anh ta bất ngờ đáp
" Hôm qua không ai báo với tôi về chuyện này "
Uyển Tâm nói
" Anh là người phụ trách mà sao anh lại không biết ? Anh đùa tôi sao?"
Anh ta nói
" Phải, mặc dù công việc do tôi xử lý nhưng phải có sự đồng ý của tổng tài ký tên thì mới được duyệt "
Uyển Tâm hiểu ra vấn đề nói
" Khoan đã tại sao viện nghiên cứu này lại có tổng tài ?Không phải nên là một giáo sư phụ trách sao?"
Anh ta giải thích cho cô hiểu nên dẫn cho đén phòng làm việc của mình.

Anh ta lấy ra một sấp tài liệu về viện nghên cứu này cho cô xem.

Uyển Tâm nhìn sấp tài liệu, xem tỷ mĩ và cô kết luận
" Vậy là chức vụ trên anh còn có bốn người nữa sao? Vậy trong số họ đều có quyên duyệt hồ sơ rồi "
Dung Siêu nhìn cô suy đoán mà nói
" Dù vậy nhưng người phê duyệt chỉ có tôi và tổng tài thôi"
Uyển Tâm khó hiểu hỏi " Anh ta có sở thích về rắn sao?"
Anh nhanh nhảu nói " Không "
Anh ta chợt vỗ tay lên sô pha nói

" Cháu ông ta có sở thích quái dị này.

Anh ta hay bắt rắn quý đem đi đấu giá trong hạng mục dành cho các nhà quyền quý, mafia,.."
Uyển Tâm nói " Khi nào đấu giá ?"
Anh ta nhìn đồng hồ treo trên văn phòn nói
" Cô còn 12 tiếng để đến đó _ Du thuyền Harmony Of The Seas của ông chủ dầu mỏ John D.

Rockefeller.

Muốn lấy hai chú rắn của cô thì cô phải đến Mỹ trong 12 tiếng nữa "
Uyển Tâm đứng dậy nói " Cảm ơn anh đã giúp tôi Dung Siêu "
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Khách sạn tại Peru
Uyển Tâm nhanh chóng lên phòng thu dọn đồ đạc đến Mỹ.

Cô thu dọn đồ đạc xong xuống quầy tiếp tân.
Một vị tiếp tân nói với cô
"¿Puedo preguntar qué puedo hacer por usted?" ( xIn hỏi tôi có thể giúp gì cho tiểu thư ?)
Uyển Tâm có chút khó khăn với tiếng Tây Ban Nha do cô chưa học được bao nhiêu cả.

Cô có chút ngập ngừng nói
" Paga la suite presidencial y dame un trozo de rosbif con salsa de vino.

También me gustaría preguntar cuánto tiempo toma el vuelo a América "
( Thanh toán giúp tôi căn phòng tổng thống và cho tôi một phần Bò nướng sốt rượu vang.

Ngoài ra tôi muốn hỏi chuyến bay đến American mất bao nhiêu thời gian? )
Vị tiếp tân có chút bất ngờ nói
" ¿Puedo preguntar si la dama tiene una tarjeta negra?"(Xin hỏi tiểu thư có thẻ đen không ạ ?)

Uyển Tâm nhanh chóng nói
"No tengo una tarjeta negra, ¿puedo obtener esta tarjeta?" ( tôi không có thẻ đen có thể lấy thẻ này không ? )
Nói xong Uyển Tâm mở ví mình ra, làm nhân viên kinh ngạc không thôi.

Rồi đưa thẻ tím cho cô ta.
Nhân viên tiếp tân kinh ngạc cầm chiếc thẻ có chút run nói
" Muchísimas gracias " ( Cảm ơn tiểu thư đã đến )
Uyển Tâm nhìn điện thoại trên tay mình rồi nói với cô gái tiếp tân kia
" comida que ya no necesito, solo cárgamelo "
( món ăn tôi không cần nữa, cứ tính phí món ăn đó cho tôi )
Nói xong Uyển Tâm đi ra khỏi khách sạn lên xe do khách sạn chuẩn bị nghe tiếng vị tiếp tân kia chạy theo nói
" señora ...!señora ...!aquí está su plato." ( tiểu thư...tiểu thư...món ăn của cô đây)
Uyển Tâm gật đầu chuẩn bị lên xe thì bị một ánh sáng làm lóe mắt, cô nhìn thấy có đường màu đỏ của tia laze đang nhắm về phía mình.
Bỗng tiếng súng vang lên " Bùm " Uyển Tâm né tránh làm cho tài xế bị thương.
Uyển Tâm nói " Chết tiệt là bọn bắn tỉa "
cô nhanh chóng chạy ra khỏi xe mà vào lại trong khách sạn.
Sự việc xảy ra làm kinh động đến cảnh sát.

Uyển Tâm lại nhìn đồng hồ mất thêm 2 giờ nữa.
Cô nhanh chóng gọi điện cho một dãy số
" Giúp em rời khỏi Peru "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 61: 61: Gặp Lại Tại Nơi Đấu Giá


Sau khi Uyển Tâm gọi cuộc điện thoại, cô đã kể hết sự việc cho người đó nghe.

Lúc này cô đang trên một chiếc phi cơ riêng cùng với Vinzento để đến Mỹ.
Uyển Tâm hỏi Vinzento
" Sao anh đến nhanh thế ? Như thể anh biết mọi hành tung của em vậy ?"
Vinzento vỗ đầu cô nói
" Anh là con sâu trong bụng em mà không lẽ không biết em sẽ làm gì tiếp theo sao"
Uyển Tâm nhanh chóng bác bỏ
" Anh bớt đùa đi.

Anh không còn nhỏ nữa đâu lo lấy vợ đi "
Vinzento cúi đầu nói
" Anh thích cô ấy rất nhiều nhưng cô ấy không có tình cảm với anh "
Uyển Tâm kinh ngạc nói
" Còn có ai không thích anh sao ? Đại ca anh đùa em chắc "
Vinzento nhanh chóng chuyển chủ đề nói
" Anh điều tra được một ít thông tin cho em rồi "
Uyển Tâm chống tay lên ghế dựa gần cửa sổ phi cơ nói
" Anh mau nói đi Vinzento "
Vinzento nhìn cô cười nói
" Bông hồng nhỏ sao em vẫn nỗi nhiều gai như vậy hả? Nóng tính thật "
Uyển Tâm cau mày nhìn anh, Vinzento bất đắc dĩ đọc cô nghe
"Theo anh tra thì bữa đấu giá này dành cho mọi tầng lớp và tổ chức trên khắp thế giới.

Không phân chính đạo, hắc đạo, chính trị hay thương trường "
Uyển Tâm nói
" Thế anh có chuẩn bị lễ phục cho em không? Còn có thiệp mời nữa "
Vinzento vuốt đầu cô nói
" Em đừng lo anh sẽ làm cho em kinh diễm bốn phương"
Uyển Tâm ấn huyệt thái dương nói
" Em không muốn làm tâm điểm chú ý để có thêm nhiều tin giật gân đâu "
Vinzento vỗ tay 3 cái " Bốp...Bốp...Bốp " và nói

" Đem lên đi "
số người tiếp viên mang lên từng người một váy dạ tiệc, trang sức, mặt nạ , giày, còn có....đồ ăn
Uyển Tâm ngạc nhiên nhìn anh nói " Sao lại có đồ ăn ?"
Vinzento nhận lấy khay thức ăn từ người tiếp viên kia, đặt trên bàn mình, uy nhã ngồi cắt thức ăn cho cô nói
" Anh biết em chưa ăn gì cả ? Nên nhờ đầu bếp chuẩn bị một chút thức ăn cho em lót dạ.

Em không nghe bụng em kêu đói à "
Uyển Tâm đỏ mặt nói " Em nào có như thế chứ? Anh trêu em "
rồi cô lại cười cười nói tiếp
" Anh không hổ là chí cốt của em nha "
Vinzento nhìn cô đầy dịu dàng nói
" Ăn từ từ nhé không ai giành với em đâu "
Nhận lấy khay điểm tâm từ Vinzento, Uyển Tâm mãn nguyện cười, cô nhìn thức ăn mà chẹp chep đôi môi tỏ vẻ thèm thuồng nói
" Không hổ là người biết thưởng thức nha, ăn ngon lắm "
Biểu hiên hiện tại của cô làm cho Vinzento buồn cười, anh lại gần cô nói
" Này hoa hông nhỏ em ăn dính hết lên mặt rồi này "
Đang cúi đầu ăn, Uyển Tâm nhớ đến thiệp mời chưa có.

Cô nhanh chóng hỏi anh
" Vậy thiệp mời thì sao anh ?".
Vinzento đắc ý cười nói
" Thiệp mời là anh ".
Uyển Tâm khó tin chỉ anh nói
" Anh á ? Ý anh là anh lời người không cần thiệp vẫn vào được sao ?".
Vinzento nói
" Um vì có vài chuyện làm ăn ông ta từng nhờ anh, nên đây được xem là có qua có lại " .
Uyển Tâm bức xúc nói
" Có qua có lại gì chứ rõ ràng là không công bằng.

Anh giúp ông ta vậy mà ông ta mời anh đến tiệc đấu giá á.

Đấu giá tồn tiền đó anh biết không ? Đúng là lão hồ ly gian xảo " .
Anh vỗ đầu cô cưng chiều nói
" Em sẽ đi với tư cách là người nhà của anh.

Hai chú rắn nhỏ của em là phần đấu giá đặc biệt nên cuối chương trình " .
Anh nhìn thấy lo lắng trong mắt cô và tiến lên đưa cho cô thêm một phong bì khác nói
" Em đừng lo anh không có đi vào đấy, anh đợi em bên ngoài.

Sẵn tiện em đấu giá cho anh các món đồ trong phong bì này.

Ra giá bao nhiêu tùy em.

Miễn lấy chúng về cho anh là được ".
Uyển Tâm kinh hỷ nói
" oa anh giàu vậy sao? Đồ khoe mẻ.

Hừ " .
Vinzento thấy cô tức giận rất đáng yêu nên đùa cô nói
" Sao thấy anh giàu à.

Có muốn lấy anh không ? "
Uyển Tâm nói một câu làm cho anh đau lòng
" Em có chồng rồi ".
Anh thui thủi về chỗ mình nói
" Được anh biết rồi.

Em ăn xong xem tài liệu đi còn 3 tiếng nữa là đến nơi rồi " .
Uyển Tâm ngoan ngoãn nói
" Dạ em biết rồi hihi".
Nhìn cô cười anh lại tự nhủ với mình
" Chỉ cần cô vui vẻ là được, anh sẽ bảo vệ hạnh phúc và nụ cười đó " .
Uyển Tâm thấy anh thoáng chốc đã ngủ say.

Cô bèn cúi đầu nhìn sấp phong bì anh giao cho cô.

Một cái danh sách dài ngoằn hiện ra, chắc cũng cỡ mấy chụ trang A4 nhỉ?
Uyển Tâm lật ra thấy
" Sơn Hải Đồ, Gốm Đông Lăng, Rương gỗ Ai Cập, Ngọc tỷ vua Hungary, Lưu ly phiến của Trung Hoa còn có vòng ngọc, khuyên tai, dây chuyền Phù Dung của thời Đường...."
Cô lật lật mà hoa cả mắt nói
" Nhiều thế cơ à "
Cô chợt nhớ ra bọn ám sát cô hôm nay là ai.

Cô thấy Vinzento ngủ ngon lành nên không gọi anh dậy.

Cô trực tiếp đi tìm Renzate Decarse_người quản gia và là cánh tay đắc lực của anh hỏi
"Chắc anh và Vinzento biết ai là người ám sát tôi phải không?"
Renzate có chút đổ mồ hôi với Uyển Tâm mà suy nghĩ rằng
" Đúng là bà chủ khí thế chết chóc này y hệt chủ tử "
Rồi anh ta lắp bắp nói
" Xin lỗi tiểu thư tôi không có quyền nói đến việc này trừ khi được cho phép".
Uyển Tâm cau mày sau đó bình tĩnh tâm trạng lại thu lại khí thế trên người, nhìn anh ta điềm đạm nói
"Tôi biết rồi tôi sẽ không ép anh nói "
Bỗng có giọng nói trầm ổn cất lên làm cho có chút giật mình
" Anh đến sao không có tiếng thế, muốn hù chết em à "
Vinzento lúc này đang bình tĩnh cầm ly rượu vang nhấp môi, dường như vừa mới tỉnh dậy thì phải.

Uyển Tâm nhanh chóng cầm ly rượu của Vinzento uống ké.
Hành động của cô làm cho Vinzento có chút thất thần
" Đấy là hôn gián tiếp đó "
Uyển Tâm thấy biểu hiện của Vinzento có chút lạ cứ nhìn ly rượu vang cô bèn kéo áo anh một cái nói
" Anh làm sao vậy? Vinzento...Vinzento"
Anh chợt diện cớ nói
" À anh đang nhớ lý lịch hồ sơ người muốn ám sát em "
Uyển Tâm thấy anh vẫn chú tâm nhìn vào ly rượu, nhìn anh cười cười nói và ngồi xuống ghế đệm trên phi cơ.
" Anh không phải tiếc ly rượu này với em chứ ?"
Anh nghe cô nói có chút ý trách anh, anh liền đánh cô một cái nhẹ nhàng nói

" Em đấy..thích uống nhưng lại không thích rót.

Bỏ tật xấu đó đi.

Em muốn biết ai muốn ám sát em thì vào quầy bar rót ly mời mà uống trả anh ly cũ "
Uyển Tâm phụng phịu nói
"Được em đi...nhưng ...anh phải nói rõ không được giấu chi tiết nào?"
Anh nhìn cô cười tỏa nắng nói
" Được, nghe em hết "
Sau một lúc Uyển Tâm đem theo chai rượu ra nói
" Em rót vào ly anh thêm một ít rồi đấy nhé.

Vào vấn đề đi nói em nghe anh điều tra được gì "
Hai người ngồi trên dãy ghế đối diện nhau.
Anh nhìn cô nói
" Là Mộng Nhược Lan _ cô ta trả 3 triệu USD để lấy mạng em "
Uyển Tâm cười đáp ngón tay nhịp nhịp trên ghế, tư thế ngồi ưu hã mà thoải mái như chuyện xảy ra không liên quan cô
" Vậy sao? Xem ra cô ta không nhịn được mà hành động rồi.

Anh giữ chứng cứ đó đi, lúc em cần đến sẽ nói với anh "
Vinzento tò mò hỏi cô " Em định làm gì ? "
Uyển Tâm nhìn anh cười sau đấy nói
" Em đang chờ cơ hội "
Không khí bắt đầu rơi vào trầm mặc, hai người đang có suy nghĩ cho riêng mình và người họ yêu.

Lúc Vinzento định mở miệng nói thì bị âm thanh cắt ngang
" Đã đến nơi yêu cầu.

Xin mời Ngài xuống máy bay.

Chúc ngày có một ngày tốt lành"
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 62: 62: Ai Quan Trọng Hơn


Sau khi máy bay thông báo đến nơi
Uyển Tâm nhanh chóng quay sang anh nói
" Em sẽ đi với Renzate đến nơi anh đặt đây"
Anh đi công tác vui vẻ và thuận lợi nha.

Vừa quay đi thì cô bị một lực tay kéo lại, Vinzento nhìn cô và nói
" Em mang theo khẩu súng lục này đi phòng thân.

Đừng lo anh phái người theo bảo vệ em rồi không cần lo.

Hãy tỏa sáng tại dạ tiệc đấu giá đi "
Uyển Tâm leo lên xe theo sự sắp xếp của Vinzento.

Anh nhìn chiếc xe chở cô đi xa mà nói
" Ra đi Tần thiếu.

Sao lại ẩn mình như thế ?"
Một bóng dáng cao ráo mặc bộ âu phục lịch lãm bước ra.

Trên mặt anh thể hiện sự chán ghét , đôi mắt màu hổ phách đang giận dữ nói
" Hai người có quan hệ gì?"
Vinzento không kiêng nể quay sang nói
" Là bạn là tri kỉ là đồng đội là cộng sự và là người tôi yêu.

Thế nào Tần thiếu có ý kiến "
Vinzento nhìn thấy Thiếu Kỳ anh có chút chế giễu nói
" Không phải Tần thiếu rất bận sao? Ngài đến đây có việc gì à "
Tần Thiếu Kỳ nhìn anh với ánh mắt đối thủ mà nói
" Tôi là chồng cô ấy "
Vinzento cứ tự nhiên mà phủi phủi bộ y phúc mình mặc trên người rồi nhìn Thiếu Kỳ cảnh báo
" Đã là đàn ông có vợ thì đừng để dính hương hoa của hồ ly "
Thiếu Kỳ cũng đáp trả nói
" Chuyện của tôi không cần anh quản ?"
Hai người đàn ông cao ráo, đẹp trai, một phương Đông, một phương Tây làm cho không khí xung quanh không ít người đến xem.

Vinzento nhìn thấy càng nhiều người đến anh liền nhướn mày nói Thiếu Kỳ một mạch lý trí
" Tôi cho anh lời khuyên, phụ nữ khi yeu yêu hết mình khi không yêu họ sẽ không quan tâ m đến nữa.

Khi họ nói từ không cần tức là anh đã không còn quan trọng đối với họ.

Anh không trân trọng nhưng đối với người khác nó là cả một bầu trời.

Lo liệu cho mình thật tốt đi "
Thiếu Kỳ nhìn Vinzento có chút mơ hồ nói
" Anh ta có ý gì? "
Quản gia Ngôn Mặc thể hiện suy nghĩ trong lòng mình
"Ý là nói anh khốn nạn làm thiếu phu nhân đau lòng.

Vậy mà Ngài không hiểu sao? Ngài ngốc à "
Vinzento nói thêm một câu khác cho Thiếu Kỳ biết
" Đừng để người phụ nữ của anh tổn thương Uyển Tâm.

Nếu không tôi sẽ làm cho người anh yêu gặp Diêm vương.

Đây là lời cảnh báo cuối cùng của tôi "
Vinzento leo lên xe rời đi.

Anh nhìn chuỗi vòng tay mà Uyên Tâm tặng cho anh lúc nhỏ nói
" Róse của anh "
Khói xe mịt mù bay, phút chốc sân bay chỉ còn lại mình Tần Thiếu Kỳ.

Anh đứng đó mà suy nghĩ
" Tại sao anh ta lại nói như vậy ? Anh ta là gì của Uyển Tâm? "
Suy nghĩ phút chốc làm anh suy đoán ra
" Không lẽ là người Uyển Tâm yêu sao? Cô ấy yêu anh ta nên mới né mình trong suốt thời gian qua "
Nói xong anh ta nhìn Ngôn Mặc nói
" Điều tra xem hôm nay phu nhân đã đi đâu? Đi với ai ? Đi đến nơi nào cho tôi.

Ngay lập tức "
Một lúc sau, Ngôn Mặc đem theo một sấp tài liệu vào và gõ cửa
" Cốc cốc "
Anh nhìn thấy cậu chủ mình đang ưu nhã ngồi thưỏng thức trà Oải Hương
Ngôn Mặc từ tốn bước vào nói
" Cậu chủ đây là tài liệu của phu nhân khi đến sân bay cảu Peru.

Theo thông tin cho thấy phu nhân đã đến đây được 8 tiếng.

Hiện tại phu nhân đang tham gia tiệc đấu giá của ôm trùm dâu mỏ để mua lại 2 chú rắn dành cho thí nghiệm của phu nhân.

Thiếu gia Ngài cũng có thiệp mời "
rồi ánh mắt Ngôn Mặc lưỡng lự muốn nói nhưng lại không dám nói .
Đôi mắt Thiếu Kỳ ngưng đọng nhìn Ngôn Mặc nói
"Tôi tham gia cậu lo liệu đi "
Sau đấy anh nhìn biểu hiện và cử chỉ của Ngôn MẶc lạnh lùng nói
" Có chuyện gì muốn nói thì nói hết đi "
Câu ta ấp úng nói
" Phu nhân tham gia với tư cách là người thân của thiếu chủ mafia Vinzento "
Thiếu Kỳ nghe xong chén trà trong tay bị bóp nát
"Cô ta đi với thân phận gì?"
Ngôn Mặc cúi đầu nói " Dạ là vợ của Vinzento ạ "
Thiếu Kỳ nhanh chóng nói với thư ký Ngôn Mặc
" Có vợ như cô ta tôi thà không có "
Ngôn Mặc chỉ im lặng nghe cậu chủ mình nói
" Cô ấy tốt hơn cô ta nhiều.

Có phải không?"

Thiếu Kỳ nhìn Ngôn Mặc nói
" Sao cậu không nói ?"
Ngôn Mặc điềm tĩnh nói
" Chuyện gia đình Ngài tôi xen vào có chút không hợp lý tôi không được khuyên bảo hay ngăn cản "
Lời nói bị Thiếu Kỳ xen ngang nói
" Cậu là người ngoài cuộc có khi lại sáng tỏ hơn tôi "
Ngôn Mặc nghe vậy bèn cúi đầu rồi lại nói
" Ngài muốn tôi nói tôi sẽ nói .Thật ra theo tôi thấy người quan tâm cả hai người phụ nữ nhưng Ngài không biết ai quan trọng với mình hơn.

Lý trí Ngài nói Nhược Lan tiểu thư quan trọng hơn nhưng tim Ngài lại nói Phu nhân quan trọng hơn.

Đó là ý của tôi "
Thiếu Kỳ lẩm bẩm
" Ai quan trọng hơn sao ? Là em hay cô ấy "
Nhìn thấy anh lưỡng lự bèn nói
" Thiếu gia mặc dù tôi đi theo Ngài không lâu nhưng tôi biết rõ tính cách của Ngài.

Chuyện yêu đương đối với Ngài thật sự quá khó và gian nan nên Ngài hãy cân bằng giữa trái tim và lý trí để Ngài không hối hận những việc mình đã làm.

Tôi xin hết thưa Ngài "
Anh ta đang nắm chặt tay mình, làm cho mảnh thủy tinh càng cứa sau vào tay hơn.

Bỗng điện thoại trên bàn reo lên, dòng chữ quen thuộc hiện ra " Lan nhi "
Không khí xung quanh dường như dịu lại.

Ngôn Mặc thấy vậy bèn đi khỏi văn phòng tổng tài đi lấy hộp y tế băng bó cho thiếu gia.
Thiếu Kỳ cầm điện thoại mở loa ngoài, tay vẫn không ngừng chảy máu mà rót một ly trà khác.

Anh bắt nói
" Em gọi anh có việc gì ? Anh đang đi công tác em đừng quấy "
Mộng Nhược Lan nghe được tiếng có chút giận dữ của Thiếu Kỳ, cô ta bèn nũng nịu nói
" Em nhớ anh mà, với lại em muốn cho anh một bất ngờ.

Lát nữa anh sẽ biết "
" Vậy thôi anh làm việc đi em cúp máy đây"
Đầu dây bên kia Mộng Nhược Lan đang ở phim trường
Cô ta đang ngồi trên ghế xem kịch bản thì lại thấy lâu lắm rồi anh chưa điện cho cô.

Cô ta mới nhanh nhảu gọi điện để lắp bớt nỗi bất an trong lòng cô ta.

Cô ta suy nghĩ mà nói
" Không được mình phải đến nơi anh ấy công tác.

Không để con hồ ly kia cướp mất anh ấy.

Anh ấy là con đường lui của mình sau này"
Cô ta bèn nói với đạo diễn cho mình nghĩ phép 1 tuần do không khỏe trong người.

Trở về nhà cô ta bèn điện thoại cho trợ lý của mình mua vé máy bay đi Peru ngay.

Ngoài ra cô ta còn cho nhân viên thông báo kia một chút chi phí vì đã tiết lộ chuyện này cho cô ta.
Khi đi đến biệt thự mà hiện tại anh đang ở với Đông Phương Uyển Tâm.

Ánh mắt cô ta hiện lên sự ganh ghét
" Tại sao cô cái gì cũng có còn muốn cướp anh ấy từ tôi? Tôi có gì không bằng cô?"
" Căn biệt uyển này đúng ra phải thuộc về tôi ? Cô cứu anh ấy thì sao chứ nhưng người anh ta yêu là tôi ? Cô đừng hòng có được "
Nói xong cô ta gọi cho cha mình
" Cha chuyện cha cho người giết cô ta đã đến đâu rồi?"
Ông ta có chút không kiên nhẫn đáp cô
" Không ai thông báo sự việc gì cả.

Ta nghĩ bọn họ đã chết rồi "
Cô ta suy đoán
" Một đứa chỉ biết nghiên cứu sao có thân thủ loại này chứ ?"
Ông ta khuyên con mình
" Tạm thời con án binh bất động đi.

Cô ta dù sao cũng là con nhà lính thoát được cũng là chuyện bình thường"
Ông ta nhìn đăm chiêu rồi lại nói với con gái mình
" Con mau chóng làm bọn chúng ly hôn đi.

Dùng hết tất cả thủ đoạn lấy về những thứ thuộc về con đi.

Có gì gọi ta.

Ta có thể giúp con "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 63: 63: Dạ Tiệc Bắt Đầu Kinh Diễm Bốn Phương


Du thuyền Harmony Of The Seas
Chiế du thuyền này thổi kèn rời bến.

Hiện tại trên du thuyền không khí sôi nổi, náo nhiệt.

Tất cả mọi người đều đeo chiếc mặt nạ để tránh bị người khác nhận ra.

Buổi đấu giá này là buổi đấu giá bí mật chỉ có những người có thiệp mời mới được tham gia.

Còn các vị khách quý được mời đến sẽ đi phi cơ riêng đến sau.
Bầu không khí hôm nay rất náo nhiệt cộng với bầu trời đầy sao.

Hiện tại mọi người đang bận rôn cho bữa tiệc, các nhân viên nhanh chóng dọn các món ăn lên.

Mọi người ai nấy đều vui vẻ vì đây là cơ hội làm ăn của họ, có người muốn mở rộng quy mô, có người thì muốn câu rùa vàng hay sẵn sàng tình một đêm với một ai đó.
Ánh đèn dẫn dần dịu đi để ánh đèn sân khấu sáng rực lên.

Mọi người đồng loạt quay về hướng sân khấu nơi có sự hiện diện của ôm trùm dầu mỏ John D.

Rockefeller.

Ông nhìn mọi người xung quanh hào sảng nói
" Welcome to my yacht "
" Does surely everyone know who I am? but I would like to re-introduce my name is John D.

Rockefeller.

The owner of this yacht "
(Chắc hẳn mọi người đều biết tôi là ai? nhưng tôi muốn giới thiệu lại tên tôi là My name í John D.

Rockefeller_ chủ nhân của chiếc du thuyền này)
" Nice too meet everybody "
"lets enjoy tonight"
Sau khi ông trùm vừa dứt lời nhạc bốn bề vang lên.

Không khí xung quanh ngưng động chỉ còn nghe tiếng phi cơ riêng.

Một chiếc trực thăng trên cao đang từ từ hạ xuống
" Phạch Phạch vù vù "
Ai ai cũng ngước nhìn lên suy nghĩ, thì thào bàn tán
" Ai mà lại có quyền thế như vậy ?"
" Đi cả phi cơ riêng nữa "
" Ai vậy nhỉ? Không biết nam hay là nữ ? "
" Hy vọng là một anh chàng đẹp trai, khí chất nha để tôi có một cơ hội câu nữa "
Phi cơ hạ xuống, từng đợt gió mạnh thổi thổi rền cả mặt đất.

Cánh quạt ngừng bay.

Mọi người xung quanh đều chú tâm vào phi cơ này.

Có người nói
" Đó là con gái ông trùm "
" Có người nói đó là vợ ông ấy "
Đủ mọi loại lý do trên đời.

Đôi chân trắng nõn bước ra.

Cô gái mặc bộ váy máu xanh dương nhạt lấp lánh những viên kim cương được đính hoàn toàn bằng tay.
Men theo cổ áo hình trái tim hở vai là một màu ren xanh dương đậm men theo cổ áo.

Ngay eo có một mảnh hoa màu xanh dương và trắng đan xen nhau, tạo điểm nhấn cho vòng eo con kiến kia.

Váy được xẻ tà, có nhiều lớp đan xen nhau bông bềnh như tiên nữ giáng trần.

Đôi chân thon dài cùng với đôi giày thủy tinh trắng tạo nên sự huyễn ảo và mềm mại.

Gương mặt thanh tú sau lớp mắt nạ, có thể thấy đây là một cô gái phương Đông xinh đẹp.

Mái tóc dài màu đen tùy ý tết sau đầu.

Trên tóc cô cũng có một dải hoa mùa xanh treo trên đó.

Tất cả tạo nên một tuyệt phẩm mỹ nhân.
Tất cả các chàng trai đều ngẩng ngơ nhìn cô.

Các cô gái đều ngưỡng mộ cô.

Cô gái này là ai mà lại có khí chất thế này, thần thái lạnh lùng không nhiễm bụi trần của cô lại thu vào tầm mắt của một người đàn ông.

Anh ta đang đứng trên boong tàu của buổi đấu giá.

Anh ta nhìn cô gái đang tỏa sáng dưới kia mà cười tà mị nói
" Lại gặp nhau rồi cô gái.

Hy vọng em không làm tôi thất vọng "
Uyển Tâm nhanh chóng bước đi, tiếng giày cao gót
" Cộp cộp "
Cô ưu nhã bước đi , các chàng trai lại ngõ lời mời với cô.

Có người thậm chí bỏ cả bạn nhảy của mình mà đến làm quen với cô.

Có hai vệ sĩ tiến lên bảo hộ cô.

Uyển Tâm nhìn những người đàn ông xung quanh, ánh mắt cô lạnh lùng liếc họ.
Ánh mắt này khiến cô chán ghét, mấy người đó dán chặt mắt trên người cô, họ mê muội sắc đẹp sau lớp mặt nạ kia.

Khơi dậy sự tò mò và hứng thú chinh phục của họ.
Tiếng vỗ tay làm cắt ngang bầu không khí căng thẳng xung quanh.

Ông trùm dầu mỏ xuất hiện.

Ông ta cười hòa nhã với cô nói

" Welcome Róse "
Uyển Tâm chỉ gật đầu ưu nhã đáp lễ.

Cô xã giao nói
" Nice to meet you Mr John "
Cả hội trường dường như náo nhiệt lên.

Họ kinh ngạc mồm chữ O và chữ A.

Các người vừa ngỏ lời với cô bắt đầu ớn lạnh
" Họ đã làm gì vậy ? Người phụ nữ đó không thể chọc.

Vậy mà họ cả gan dám ngõ lời với người phụ nữ của trùm mafia Ý "
Ông trùm nhìn cô gái có chút tán thưởng
" Cô gái này không hổ là người phụ nữ của Vinzento.

Tâm tình thật khó đoán "
Ông ấy lên tiếng mời " Lady first "
---------------------------------------------------------------------------------------------
Hội trường sảnh đấu giá.

Các vị khách mời ngồi xung quanh
Khách VIP cũng đã đến đông đủ.

Họ được bố trí ngồi trên các dãy hàng lang.

Ánh mắt của người đàn ông đeo mặt nạ bạc kia làm cô khó chịu.

Hắn ta ngồi đối diện cô.

Uyển Tâm cũng không yếu thế mà nhìn thẳng hắn.

Hình như cô đã từng gặp ở đâu.

Cảm giác rất quen thuộc nhưng lại vô cùng làm cô có chút băng khoăng.
Uyển Tâm nói với người thân cận của Vinzento là Renzate Decarse.

Anh ta Ipad cho cô xem nói
" Phu nhân đây là các vật phẩm mà thiếu chủ yêu cầu cô đấu giá "
Uyển Tâm nhận lấy từ tay Renzate, cô chăm chú nhìn vào màn hình nói
" Tại sao phải mua những thứ này "
Renzate điềm đạm trả lời cô
" Thưa phu nhân thiếu chủ đã chuẩn bị hết mọi thứ mong cô đừng làm khó tôi "
Uyển Tâm ngước lên nhìn anh nói
" Vậy ít ra phải cho tôi lý do để tôi đấu giá chúng chứ ?"
Anh ta nhìn vị tiểu thư này có chút bất đắc dĩ đáp

" Vì lão gia thích sưu tầm "
Uyển Tâm nhìn anh cười nói
" Tôi thấy Vinzento làm thiếu chủ bao nhiêu năm cũng không cứng nhắc như anh.

Anh không thể nào biểu hiện cảm xúc nào sao , anh làm tôi khó chịu đấy "
Renzate có chút ngạc nhiên với lời nói của cô nhưng vẫn kính cẩn nói
" Xin lỗi phu nhân "
Uyển Tâm lại nhìn anh nói
" Ở đây không có người ngoài cứ gọi tôi là Róse như mọi người đã gọi đi.

Hiện tại nơi đây không có chủ tớ chỉ có buổi đấu giá, vì thế hãy thoải mái đi Renzate "
" Tôi xem anh như người nhà không phải vì anh mang họ Decarse mà do anh trung thành tuyệt đối.

Rất vui khi được làm cộng sự với anh "
Nghe thấy lời nói của cô Renzate có chút rung động, anh suy nghĩ
" Đây là lần thứ hai anh nghe được lời nói này.

Đầu tiên là cậu chủ sau là Uyển Tâm tiểu thư "
Renzate nhanh chóng thu hồi cảm xúc, ánh mắt của anh cũng hài hòa hơn
" Tôi cũng rất hân hạnh làm việc với phu nhân "
Uyển Tâm cau mày nói
" Anh bỏ hai chữ phu nhân đi chứ ?"
Renzate cười
" Được Róse tiểu thư "
Uyển Tâm cũng bó tay với anh ta rồi
" Đúng là khúc gỗ mà y như sư huynh vậy ? Họ không hổ là bạn tri kỉ nhiều năm "
Uyển Tâm ra hiệu với vệ sĩ, họ lập tức cúi xuống nghe cô phân phố.

Cô nhanh chóng nói
" Mang thêm một cái ghế nữa đến đây cho anh ta ngồi "
Renzate có chút dở khóc dở cười suy nghĩ
" Anh giờ này thật hạnh phúc nha, có phu nhân như thiên thần vây.

Thiếu chủ cũng như được khai sáng hòa nhã hơn với anh.

Quả thật nói không sai đội vợ lên đầu trường sinh bất lão "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 64: 64: Tranh Giành Kịch Liệt


MC đứng trên bục sân khấu với thái độ vui vẻ nói
" Hello everyone, the auction has officially started"
Uyển Tâm đang nhìn sân khấu cười mỉm thì lại bắt gặp ánh mắt của một ai đó làm cho cô có chút giật mình.

Uyển Tâm quay qua thì lại không thấy ánh mắt đó nũa.
Tiếng âm thanh vang lên
" Sản phẩm đầu tiên là Bình Gốm đời Thanh giá khởi điểm 40 triệu USD "
Vị khách số 8 giơ lên " 45 triệu USD "
Các vị khách khác cũng bắt đầu mua đấu giá
" 45 triệu 500 nghìn USD "
" 47 triệu "
" 50 triệu "
Vị MC cầm búa gỗ nói " 50 triệu lần 1, 50 triệu lần 2,..."
Một giọng nói trong trẻo vang lên " 60 triệu USD "
Uyển Tâm cầm số 23 giơ lên.

Vị MC nhìn vị trí trên kia cười ràng rỡ nói
" Vị tiểu thư kia đã trả 60 triệu , có ai cao giá hơn không ?"
" 60 triệu lần 1, .."
Nam nhân ngồi đối diện chăm chú nhìn Uyển Tâm nhếch môi cười rồi nói

" 80 triệu "
Uyển Tâm nghe giọng nói xác định được phương hướng liền hướng nhìn nơi đó.

Anh ta cũng nhanh nhạy phản ứng kịp vói ánh nhìn của cô.

Giọng nói lạnh lùng của người phụ nữ vang lên
" Đi đi "
Anh ta mặc dù đang thấy rét lạnh nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe theo.

Sau khi anh ta đi, thì Renzate nhìn
cô nói
" Róse tiểu thư có chuyện gì sao ? Cần tôi xử lý không?"
Uyển Tâm bình tĩnh nói
" Không cần lát sẽ có kết quả thôi đợi đi "
Xong cô dơ bảng lên nói
" 100 triệu ...hoàng kim "
Vừa dứt lời anh hộ vệ đã quay lại nói
" Phu nhân đây là của người bên phòng đối diện gửi cho ngài "
Uyển Tâm nhận lấy tờ giấy trên đó ghi
" Lại gặp nhau rồi ! Đoán xem tôi là ai ?"
Uyển Tâm nhìn lên bắt gặp ánh mắt của anh ta.

Cô chú ý quan sát anh ta mà mặc kệ những lời bàn tán bên dưới.
" Cô ta là ai ? Nhìn có vẻ rất nhiều tiền nhỉ ?"
Một số các vị khách đấu giá trên dưới cũng nhìn cô bằng con mắt khác, có minh ngạc có không tin,
" Vị tiểu thư trên kia thật xinh đẹp, tôi phải làm quen cô ấy sau đấu giá mới được "
" Anh không nhìn ra cô ta là hoa có chủ à? Cô ta đến bằng phi cơ riêng hơn nữa có được chính chủ đến đón.

E là lai lịch không đơn đâu "
Một vài các vị phu nhân khác ghen tị
" Có nhiều tiền sướng thật "
" Chồng vị tiểu thư đó là ai vậy "
" Ôi cô ấy thật có phúc.

Tôi hâm mộ quá "
Lời bàn tán xôn xao cũng không làm cô phân tâm, cô chỉ chú tâm nhìn anh ta nở nụ cười có chút nhắc nhở, Uyển Tâm giơ tay hỏi Renzate
" Có đem laptop của tôi không ?"

Renzate lập tức nói
" Có ạ "
rồi anh cầm laptop trong cái túi mà hộ vệ còn lại xách ra nói
" Của Ngài đây "
Khởi động máy tính, Uyển Tâm thực hiện một loạt thao tác mượt mà trên bàn phím.

Renzate có chút mơ hồ không biết cô định làm gì thì lại thấy hiện ra địa chỉ IP của điện thoạicủa ai đó.
Uyển Tâm nhìn Renzate nói
" Anh đấu giá đi cứ tăng từ từ từ kéo thời gian cho tôi nói chuyện với anh ta "
Renzate đứng dậy cúi đầu nói
" Tôi sẽ làm hết mình thưa tiểu thư "
Uyển Tâm nhìn màn hình cười vui vẻ nói
" Không biết vị khách quý này có hiềm khích với tôi sao? Sao anh lại tranh đồ với tôi "
Giọng nam trầm thấp vang lên
" Lâu rồi không gặp em đẹp hơn rồi nhỉ ?"
Uyển Tâm cau mày nói
" Tôi không biết anh.

Tốt nhất anh không nên tranh đồ với tôi.

Còn lại anh không cần biết.

Nơi này ai cũng không muốn người khác biết thân phận của mình "
Nói xọng Uyển Tâm tắt màn hình laptop và đưa cho quản gia Renzate
MC nhanh chóng đưa lên món thứ hai lên là Sổ chép tay của danh họa thiên hạ Leonardo da Vinci.
" Giá khởi điểm 20 triệu USD "

Các vị khách đấu giá bàn tán xôn xao nói
" Gì cơ một cuốn sách rách mà khởi điểm là 20 triệu ư ?"
" Chuyện đùa à cuốn sách ghi chép gì vây ? Mỏ vàng hay kim cương mà lại đắt thế "
Anh MC nhanh chóng dập tắt lời bàn tán
" Các vị tôi xin bổ sung thêm "
Anh ta hào hứng giới thiệu
" Cuốn sổ gồm có 72 trang giấy với chất liệu đặc biệt là vải lanh, chứa đựng hơn 300 ghi chú, các bản vẽ chi tiết liên quan đến đề tài nghiên cứu về nước và sự chuyển động của nước; các nghiên cứu phác thảo của bức họa nổi tiếng Mona Lisa; sự giải thích về các hóa thạch được tìm thấy,...!"
Mọi người nhanh chóng mắt ai nấy sáng lên
" Cái gì còn có các kiến trúc ẩn giấu trong đó nữa chứ, tranh phác họa Mona Lisa, vậy là tranh gốc ư "
" Tôi muốn nó 25 triệu USD "
Uyển Tâm nhanh chóng hỏi
" Cuốn sách đó có cần đấu giá không ? Tôi thấy không có trong list danh sách "
Renzate nhanh chóng đáp lời
" Tiểu thư ! Trong danh sách không có nhưng Ngài ấy đã dặn tôi rằng : Muốn mua thêm gì cứ để cô ấy mua "
Uyển Tâm nhướn mày nói
" Anh ấy nói như vậy thật à ? Không hổ là Thiếu chủ mafia nhỉ ? Phải cảm ơn anh ấy mới được "
Uyển Tâm nhanh chóng nhớ đến trong sách đấy không chỉ có kiến trúc, tranh vẽ các bức họa nổi tiếng, ...còn có bản vẽ về các vũ khí năm xưa nữa.

Không chừng có các vũ khí mình có thể sáng tạo chúng lại.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 65: 65: Chỉ Là Hôn Một Cái Thôi Mà


Vài tiếng sau
Anh chàng MC nhoẻn miệng cười nói
" Buổi đấu giá đến đây là kết thúc.

Số tiền quyên góp được sẽ gửi đến Quỹ Nhi đồng Liên Hiệp Quốc.

Cảm ơn các vị "
Uyển Tâm hài lòng nhìn danh sách mà mình đã hoàn thành nói
" Việc hôm nay đã xong, chúng ta về thôi "
" Ở đây không có gì vui cả.

Tôi buồn ngủ rồi "
Uyển Tâm rời khỏi ghế thì nghe thông báo từ vị thuyền trưởng nói
" Sau đây xin mời mọi người tham gia tiệc giao lưu từ thiện ở sảnh lớn trên boong tàu.

Xin cảm ơn các vị quan khách "
Uyển Tâm nhanh chóng rời đi thì bị một đám vệ sĩ đi quanh.

Một anh chàng đeo mặc nạ màu vàng kim mở lời
" Tôi có vinh dự mời vị tiểu thư đây làm bạn đồng hành không ?"
Uyển Tâm nhìn anh ta thái độ lạnh lùng nói
" Tôi có bạn đồng hành rồi.

Xin thứ lỗi "
Uyển Tâm đang quay đi thì bị anh ta nắm tay lại.

Cô tiện tay dùng lực vứt tay anh ta ra
" Bốp " vang lên nghe thật chói tay.

Anh ta nổi đóa lên quát
" Tôi mời cô là phúc phận của cô.

Cô nghĩ mình là ai mà dám từ chối tôi "

Xung quanh bắt đầu có khí lạnh vây quanh, Uyển Tâm có chút không kiên nhẫn đáp
" Cút cho tôi càng xa càng tốt "
Anh ta vẫn cứng đầu mà nói, không biết mình đang bị nguy tính mạng nha
" Cô có thể làm gì được tôi.

Cô nên nhớ nơi này thân phận của cô chưa chắc gì bằng tôi đâu "
Uyển Tâm không thèm quan tâm anh ta mà tiếp tục bước đi, hắn lại đứng chắn đường Uyển Tâm.

Cô nhanh chóng nhìn Renzate nói
" Giải quyết anh ta đi.

Đừng để anh ta chắn đường tôi "
Anh ta lại không từ bỏ mà lại ra hiệu cho đám hộ vệ kia.

Họ nhanh chóng rút súng chỉa vào hộ vệ của Uyển Tâm
" Soạt soạt " Uyển Tâm đã lấy được khẩu súng lục đã cất dưới váy ra.
Uyển Tâm không kiên nhẫn nói
"TRÁNH RA "
Chớp mắt mà chủ của buổi từ thiện nay đã xuất hiện.

Ông ta chạy đến với bộ dáng hốt hoảng nói
" Xin phu nhân giơ cao đánh khẽ tha cho nó một lần này.

Nó không biết thân phận phu nhân nên mới có thái độ như vậy.

Mong cô tha cho "
Uyển Tâm nhanh chóng nhận ra ông ta nói
" Ngài quản giáo con mình như vậy sao? Cho dù không biết thân phận đi nữa thì cũng nên có sự tôn trọng nhất định với khách của cha mình chứ ? Thật vô phép tắt "
Ông trùm nhìn cô mà nói
" Phu nhân nói chí phải ta sẽ quản giáo nó thật tốt "
Uyển Tâm thấy vậy cũng thôi
" Chuyện nhà của Ngài thì để Ngài xử lý vậy "
" Các người còn cầm súng chỉa vào chúng tôi như vậy sao ? " Vừa nói cô vừa cười nhìn thẳng vào đám hộ vệ kia
Hai người vệ sĩ của Uyển Tâm và Renzate có cùng một suy nghĩ
" Khí thế này có chút giống thiếu chủ/ chủ nhân nhỉ ?"
Nios xong Uyển Tâm quay người đi để lại sau lưng một đám người ngu ngốc, phiền phức này đi.

Cô nhanh chóng đi đến boong tàu để lên phi cơ về nước lại bị tiếng nói ngăn cản
" Tiểu thư xin dừng bước Ngài ấy có lời mời tiểu thư ở lại tham dự vũ hội từ thiện hóa trang"
Uyển Tâm nghe nói có chút vui cười nói
" Ngài ấy muốn chuộc lỗi cho con mình à "
Người hầu ấy có chút bối rối trước cô, lắp bắp nói
" Xin tiểu thư đừng làm khó tôi.

Xin mời tiểu thư vào tham dự vũ hội "
Uyển Tâm có chút bất đắc dĩ nói
" Được cô vào trước đi tôi sẽ đến "
Sau khi nghe tin mình phải tiếp tục ở lại tham gia cho hết cái tiệc khiêu vũ nhàm chán này.

Cô nói chuyện với Renzate
" Chúng ta nán lại một chút nữa đi cho ông ấy một chút thể diện vậy "
Uyển Tâm ra lệnh cho hai hộ vệ
" Hai người về nghỉ ngơi đi một mình tôi có thể xử được "
Hai hộ vệ kia có chút lo lắng nói
" Phu nhân chúng tôi được thiếu chủ giao nhiệm vụ bẻo vệ cô "
Uyển Tâm cười với họ nói
" Không sao tự tôi có thể xử được.

Hai người về đi, để súng lại cho tôi là được "

Sau đấy Uyển Tâm lại đổi mặt nạ đeo màu đen kim tuyến trắng.

Và cô cũng thay cho mình một bộ váy dạ tiệc màu đen xẻ và trẻ vai.

Bộ váy màu xanh lam kia làm cô thánh thoát và nhìn băng lãnh vô cùng nhưng không kém sự dịu dàng và nữ tính.

Còn váy dạ hội đen này thì làm cô như một viên dạ minh châu tỏa sáng, lạnh lùng vô tình alfm cho người khác phải kiên dè.

Renzate dường như cảm thấy có một cỗ khí lạnh bao quanh thân mình.

Làm anh có chút hơi sợ nha.
Uyển Tâm nói với Renzate rằng
" Anh mau đưa cho tôi 2 chú rắn kia đi, đưa nó đoàn tụ với con rắn lục kia nữa.

Một lát tôi sẽ về phòng mình.

Anh mau đi làm việc đi "
Renzate nhìn cô mỉm cười cúi đầu chào
" Tiểu thư đi dạ tiệc vui vẻ "
Uyển Tâm quay lưng đi có chút ảo não nói
" Haizz được rồi anh đi tôi phải vào rồi "
Phòng khiêu vũ hòa nhạc trên boong tàu
Nơi tổ chức từ thiện là nơi cao nhất của chiếc tàu này.

Bữa tiệc đã bắt đầu được mười phút.

Cô vẫn chưa muốn có ý định vào, bèn ra hành lang ngoài sảnh mà đứng hóng chút gió trời đêm, ngửi thấy hương vị biển thật thoải mái.
Uyển Tâm lại bị một tiếng chuông điện thọai vang lên.

Cô có chút đau đầu mà sờ trán mình nói
" Đã hơn 24 tiếng mình chưa được ngủ rồi.

Hic buồn ngủ quá "
Nhưng cô vẫn bắt điện thoại theo bản năng mà không nhìn màn hình nói
"Xin chào.

Tôi là Róse "
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ mạnh mẽ nói
" Con nhóc này lâu rồi không gặp cũng không thèm gọi mình.

Mà từ khi nào cậu đổi tên vậy hả Uyển Tâm "
Uyển Tâm đang suy nghĩ thì có chút ngạc nhiên nói

" Cậu là ...là ...Dung Nhi sao ?"
Bên kia vui mừng ra mặt nói
" Uyển Tâm ơi là Uyển Tâm sao cậu vẫn não cá vàng hay quên vậy hả? Ngoài chuyện học tập, nghiên cứu và đi làm ra, cậu còn nhớ cái gì ngoài nó nữa đây.

Ôi con bạn của tôi.

Mình muốn mời cậu sáng Mỹ dự lễ tốt nghiệp tiến sĩ của mình vào tháng 9 tới đây "
Uyển Tâm nghe thấy liền nhìn ngày tháng trên màn hình điện thoại
" Cậu lo xa thế con một tháng hơn mới tới "
Bên kia Dung Nhi vang lên tiếng trách nhẹ nói
" Mình mời cầu chục lần mà cậu có đi đâu? Nghe bảo cậu vô cùng nổi tiếng nên minh đành phải sắp lịch hẹn trước thôi.Mình nghe là hãng dược của Mỹ cũng mời cậu mà cậu từ chối vì anh ta à.

À mà thôi cậu nhớ đến đấy.

Mình nói trước mình là mời hai vợ chồng cậu đấy nhé.

Mình muốn thử thách anh ta xem đối với câu tốt không? Không mình sẽ dùng pháp luật đánh chết anh ta "
Uyển Tâm khẽ cười nói
" Có ai như cậu không? Làm luật sư mà như không ra dáng gì cả "
" Mình nhớ cậu đâu có nói nhiều như thế đâu? Qua đấy cởi mở và năng động hẳn ra nhỉ !"
Nghe Uyển Tâm lại tiếp tục cái thái độ nghiêm túc đó.

Dung Nhi bèn lãng sang chuyện khác
" Sao lúc nãy cậu lại nói mình là Róse "
Uyển Tâm lại bất đắc dĩ nói
" Mình kể cậu nghe sao? Giờ mình có chút việc, mình sắp xếp xong sẽ qua chơi với cậu được chưa hả dâu tây nhỏ ?"
Dung Nhi thái độ có chút giận dỗi nói phụng phịu
" Mình không phải dâu tây nhỏ, mình là Dung Nhi..Dung Nhi đó, cậu nghe chưa hả ?"
Uyển Tâm đưa điện thoại ra xa tránh bị thủng màn nhĩ, sao đó lại nói
" Được được Dung Nhi ...Dung Nhi được chưa hả? Tiểu...Dung...Nhi "
Nói xong cô cúp máy ngay, tưởng tượng hình ảnh khi Dung Nhi nghe được câu nói đó của cô, chắc đang tức bốc quả mà không làm gì được nghĩ tới là vui rồi haha.Xong cô lại nhìn màn hình điện thoại hết hồn nói
" Úi trễ 30 phút rồi "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 66: 66: Không Biết Trời Cao Đất Dày


Sau đó Uyển Tâm nhanh chóng bước đến cánh cửa buổi dạ tiệc thì thấy có hai người canh cửa chào cô và lịch sự cầm cánh cửa mở ra
" Chúng tôi rất vinh dự phục vụ tiểu thư "
Uyển Tâm lại vẫn giữ thái độ lạnh lùng như nãy.

Khi cô bước vào tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm cô, họ kinh ngạc có, ganh tị có, vô số chàng trai nhìn chằm chằm cô.

Vóc dáng chuẩn không cần chỉnh của cô thu hút bao nhiêu ánh mắt của vô số đàn ông.
Trong mắt họ hiện giờ là một cô gái xinh đẹp có khí chất tựa tiên nữ.

Cô mặc váy dạ hội màu đen xẻ tà làm tôn lên làn da màu trắng, đường nét ngũ quan phương Đông rất sắc xảo.

Gương mặt ẩn sau lớp mặt nạ kia chắc chắn rất xinh đẹp.

Các chàng trai có chút rục rịt đi đến làm quen.
Một anh chàng có mái tóc nâu và gương mặt phương Tây ưa nhìn ngỏ lời với cô
" Tiểu thư có thể mời cô một điệu không ?"
Uyển Tâm thẳng thừng từ chối anh ta
" Tôi không có hứng thứ "
Anh ta lại kéo tay cô thì bị cô né đi một cách ngoạn mục.

Cô xoay người né đi tạo ra một hình ảnh tuyệt đẹp, tà váy bay theo đường xoay tròn của cô như một đóa hoa anh túc nở rộ kiều diễm, anh ta lại càng muốn có được Uyển Tâm đêm nay hơn bắt đầu gạ gẵm nói
" Em xinh đẹp như vây cơ mà ? Khí khái của em tại buổi đấu giá đã làm trái tim anh xao xuyến "

Uyển Tâm vẫn không cảm xúc nói
" Nhạt nhẽo "
" Tránh xa tôi ra đi ! anh làm tôi nổi giận anh gánh không nổi đâu "
Cô lại nhìn sắc mặt anh ta nói
" Bị bệnh thì đi mà điều trị đi, bệnh thận và liệt dương kết hợp thì rất nguy hiểm đấy "
Giọng nói của cô vừa vặn lại bị mọi người xung quanh nghe được.

Anh ta thẹn quá hóa giận mà định tát Uyển Tâm.

Còn cô thì đã để tay trên đùi chuẩn bị rút súng lục ra thì đã bị một cánh tay khác nắm lại.

Anh ta vờ hỏi
" Em không sao chứ ? Xin lỗi anh đến trễ "
Uyển Tâm suy nghĩ sau đó lại trả lời " Um"
Giọng nói có chút cười đùa vang lên
" Thì ra là công tử của truyền thông giải trí Dreamm "
Tên vừa vô lễ kia bắt đầu tỏ vẻ ra oai nói
" Đã biết tao là ai rồi sao ? Nếu mày muốn xin lỗi tao thì mau chóng quỳ xuống và dâng con đi3m đó lên đây cho tao "
Uyển Tâm mở miệng nói
" Con đi3m sao?"
Anh ta nhìn cô với ánh mắt *** **** nói
" Phải người như cô thì làm sao có thể đến nơi sang trọng như vậy? Không có đàn ông thượng vị thì làm sao mà đến đây "
Lời nói của anh ta hóng hách ra oai làm cho mọi người xung quanh chú ý nhưng ai cũng không dám hó hé do anh ta là họ hàng của chủ nhân du thuyền này.

Nói thẳng ra anh ta là cháu của ông trùm đêm nay.

Ai mà dám đụng vô anh ta chứ, hơn nữa anh ta còn là con trai duy nhất của giám đốc truyền thông giải trí Dreamm.
Lúc này anh ta nhìn cô suy nghĩ
" Xem em xử lý ra sao mèo hoang nhỏ "
Uyển Tâm đứng nói với anh ta
" Nói người khác mà không nhìn lại mình sao ? Nếu không có cha anh và cậu anh thì anh là cái thá gì ở đây ?"
" Cậu anh không nói cho anh biết hôm nay các thế lực đều đến sao? Chỉ là con của một thương nhân mà lại hóng hách như vậy? Xem ra gia giáo của nhà anh có vấn đề nhỉ ?"
Không khí xung quanh bắt đầu ngưng động lại, dường như nó trở nên lạnh hơn mà mang theo sát khí khiến người khắc lạnh run.

Các thế lực nơi đây cũng đang ngẫm nghĩ
" Cô gái này là ai? Mà lại có khí thế mà ít nữ nhân nào có được thế này ?"
" KHÔNG BIẾT TRỜI CAO ĐẤT DÀY " Giọng nói lạnh băng mang the hành động khiến người khác phải kinh sợ
" Pằng "
Cô gái nhìn có vẻ tuổi đời không lớn lắm mà lại có hành động ngang ngược như vậy

Anh chàng phương Tây kia nhìn cô nói
" Em định xử lý anh ta thế nào đây em yêu ?"
Uyển Tâm liếc xéo anh ta nói
" Xử thế nào cũng được sao ? Anh muốn là hậu thuẫn cho tôi à "
Mọi người ngạc nhiên, ai ai cũng có suy nghĩ
" Cô ta sao lại dựa người đàn ông này như vậy ? Thân phận của anh ta là gì ?"
Uyển Tâm cười nhếch môi, nụ cười này càng làm cho người ta kinh diễm tò mò vẻ đẹp sau lưng chiếc mặt nạ kia như thế nào ?
Nói xong Uyển Tâm hướng đến máy chiếu duy nhất trên sân khấu
" Chúc anh đi đường bình an "
Mọ người bàng hoàng khi nhìn video trên.

Đấy là bằng chứng về những việc làm xấu của anh ta khi lạm dụng quyền lực làm chuyện xấu : đe dọa phụ nữ, h**p *** và xem họ như công cụ phục vụ cho bọn nhà giàu, bán họ với một giá cao ngất ngưỡng để làm đồ chơi tình d*c, bán m@ túy , đánh người đến chết
Uyển Tâm đi đến nơi anh ta đang đứng nói
" Thấy món quà tôi tặng anh có mãn nhãn không ?"
Anh ta nhìn thấy hình ảnh trên mà ngã xuống đất lầm bầm nói
" Không thể nào ...sao ...lại ....như thế "
Anh ta không nhẫn chỉ thẳng vào cô mà hét lớn
" Là cô hãm hại tôi đúng không ?"
Uyển Tâm đi lến một nhân viên đang cầm micro mà nói
" Mọi người cảm thấy thế nào khi tôi giải quyết chuyện này.

Người không phạm ta, ta không phạm người.

Nếu người phạm ta tất phải trả giá gấp bội lần "
" Nơi đây có ai liên quan đến vụ việc trên vui lòng đi đầu thú nhanh nhé nếu tôi thấy có ai mà không đầu thú thì đừng trách tôi đem người đó vào tù "
Uyển Tâm nhìn những gương mặt đang căm hận cô, họ là những người có liên quan đến vụ việc trên mà không biết xấu hổ thú nhận mà còn núp như một kẻ hèn hạ.
Uyển Tâm nhanh chóng xoay người đi đến bên cạnh chàng trai ngoại quốc kia nói
" Thấy em xử lý thế nào hả? Anh...Vin..zen...to "

Người đàn ông vừa nghe cô gọi tên mà chấn động, anh không nói chỉ mỉm cười nhìn cô cách dịu dàng.

Anh lập tức tỏ ra khí thế dành cho kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.
Huyên náo trên đã làm cho hai gia tộc điêu đứng không ai khác là ông trùm dầu mỏ và giám đốc truyền thông Dreamm.

Ông trùm vừa nghe cháu mình gây họa bèn xuất hiện nói
" Mong phu nhân bỏ qua cho cháu của tôi "
Uyển Tâm lạnh lùng nhìn ông ta nói
" Tôi đã từng nói với ông dạy bảo con cái cho đàng hoàng mà.

Hết con trai ông lại đến cháu trai ông làm phiền tôi.

Đây là phép đãi khách của gia tộc ông sao ?"
Ông nhanh chóng lại đá cháu trai mình nói
" Thằng trời đánh mày muốn chết sao mà lại đụng tới tiểu thư này hả ?"
Con trai ông ta nhìn thấy cô có chút kiên nễ, lập tức né cô mà lại đỡ em trai mình thỏ thẻ nói
" Em đừng lo anh đã gọi dượng đến rồi với phó thủ tướng nữa "
Uyển Tâm nghe thấy nhưng không lộ cảm xúc khinh bỉ, cô không kiên nhẫn nói
" Hay là tôi bắn chân còn lại của anh nhỉ ? Vậy cho nó cân bằng anh thấy sao?"
Nói xong Uyển Tâm lên đạn nhắm vào chân còn lại của anh ta thì lại bị một viên đạn bắn đến mình mang theo giọng nói
" Dừng tay "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 67: 67: Lực Bất Tòng Tâm


Uyển Tâm nhìn thấy viên đạn bắn đến mình cô nhanh chóng né sang một bên, cả cô cũng bất ngờ về thân thủ của mình.

Nhìn thấy viên đạn đang bay đến một vị phu nhân nào đó, Uyển Tâm lập tức chạy đến, thân thủ nhanh nhẹ cứu vị phu nhân kia ra đường bay của đan.

Viên đạn bay " vèo vèo " làm vỡ mà hình lớn bên cạnh.
Uyển Tâm bất ngờ nói
" Đường đạn vòng cung sao?"
Vị phu nhân kia sau khi được cứu liền liên tục gật đầu nói
" Thank you very much "
đồng thời ra lệnh cho vệ sĩ phía sau lui xuống.

Uyển Tâm cũng chỉ gật đầu mỉm cười mà không nói gì.

Nụ cười ấy làm cho bà nhớ đến một người phụ nữ phương Đông mà mà rất quý mến.

Bất giác bà lại nhớ về thời niên thiếu của mình.
Sau khi việc nguy hiểm đã qua đi.

Uyển Tâm nhanh chóng nhìn ra cửa lớn, có hai người đàn ông trung niên đang tiến vào.

Uyển Tâm nhanh chóng nhận ra họ là ai.

Một người là ba của tên vô lễ kia Leonado Shien mặc âu phục màu đen và một người là phó thủ tướng Trick Lendlen mặc âu phục màu đen đeo thêm một cái kính, nhìn có vẻ khá nghiêm nghị.
Cha của tên vô lễ kia giận dữ nói
" Cô là ai? Mà lại dám làm vậy với con trai tôi ?"
Uyển Tâm vẫn vui vẻ đáp lời
" Oh my god, ông có thể nói tiếng Trung sao? Thật vinh hạnh cho chúng tôi "
Ông ta tức giận nói
" Cô là ai hả? Đồ không có giáo dưỡng vô lễ kia "
Vinzento nghe thấy bèn tức giận, tay anh nắm chặt tiến lên thì bị một cánh tay mảnh khảnh ngăn cản.

Uyển Tâm đặt tay lên vai anh nói
" Em có thể làm được"
Uyển Tâm điềm nhiên
nói " Tôi không cần biết ông là ai nhưng con trai ông là một người phạm pháp.

Không biết là chính phủ Mỹ có tha cho anh ta không ? "
Sắc mặt của người đàn ông mặc âu phụ đen có chút biến sắc nhưng không thể làm gì.

Do sự thật là do con trai ông ta đã phạm sai lầm còn bị người ta nắm thóp thì ông ta phải biết làm sao đây.

Ông ta còn nhớ đã từng dạy con mình
" Không yếu đuối, không khoan nhượng, không nhân từ "
Vậy mà hôm nay con trai ông ta lại bỏ ngoài tay lời nói mà ông ta từng răn dạy.

Uyển Tâm kinh ngạc khi nghe tiếng nói, xong cô lại bất ngờ khi nghe thấy đó là suy nghĩ của ai, của ông ta sao? Uyển Tâm bèn cười nói với Ngài phó thủ tướng
" What do you think about this? Mr Lendlen "
Bất chợt bị gọi đến ông ta bèn cười nói
"I think you have overstepped your authority?"
( tôi nghĩ là cô đã quá quyền hạn của mình rồi đấy ?)
Uyển Tâm cười lạnh nói bằng tiếng Nhật chuẩn mà nói
" Kizoku o issō suru toki ga kimashita "
( Đến lúc thanh trừng giới quý tộc rồi )
Câu nói đấy làm một vài người Nhật đang ẩn mình nơi đây ngay trong buổi tiệc này có chút giật mình.
Họ đều cho rằng
" Cô gái này quá ngông cuồng rồi lại dám thanh trừng giới quý tộc "
Uyển Tâm nhanh chóng giơ tay lên.

Ngay lập tức quân đội hai bên tiến vào trong đại sảnh.

Uyển Tâm cười nói
" Its the time now "
(Đến thời gian rồi )
Uyển Tâm chợt nói
" Welcome Mr.

President"
(Chào mừng Ngài Tổng thống "
Nói đến đây Uyển Tâm nhanh chóng tiến đến nói
" Nice too meet Sir "
" Today I have present for you "
Cô nhét vào tay Ngài Tổng thống và nói nhỏ với ông ấy
" This is the evidence of your kingdoms embezzlement "
(Đây là bằng chứng tham ô của nước Ngài )
Nói xong Uyển Tâm lại nhìn Ngài phó thủ tướng nói
" Do you see how I handle it? Mr Lendlen "
Ông ta bèn cứng miệng ấp úng tức giận nói " You...you...you "
Uyển Tâm nói
" Ima, anata wa watashi ni nani ga dekimasu ka hahaha "
(Bây giờ ông có thể làm gì tôi )
Uyển Tâm quay đi một cách tiêu sái nói
" See you again Mr President "
Uyển Tâm nhìn Vinzento cười đắc chí nói nhỏ

" Thế nào Vinzento oppa "
Vinzento nhìn cô đầy yêu thương rồi đi đến bên cạnh cô vỗ đầu cô và nhìn con trai của Lendlen bằng ánh mắt chết chóc.
Uyển Tâm lại gần hắn ta, hắn ta sợ sệt mà hét lên
" Cô muốn ...làm gì .....nơi đây đông người cô đừng hòng giết tôi haha "
Uyển Tâm nhìn anh ta nói
" Sao nào? Sợ rồi à ? "
Cô đứng dậy đi xung quanh anh ta nói, giọng nói cô vang vọng cả đại sảnh
" Một là anh khai ra đồng phạm thì hình phạm nhẹ hơn là chỉ ở tù thôi, hai là anh phải đối mặt với án tử hình "
Anh ta nghe " ...án ..tử ...hình " gương mặt vênh váo lúc trước giờ lại có chút vặn vẹo như chú cún bị bỏ rơi.
Anh ta ấp úng nhìn Uyển Tâm nói
" Chỉ cần tôi khai...là tôi...là tôi...được giảm nhẹ tội phải không ?"
Uyển Tâm chỉ nhìn anh ta nói " Phải...anh nhìn Ngài Tổng thống đi thấy tôi có giống như nói dối không ?"
Vinzento thấy việc giết gà dọa khỉ của cô mà trong lòng anh cảm thấy rất là vui vẻ nha, lại có chút buồn cười
" Tiểu quỷ này lại gài bẫy người khác rồi bao nhiêu năm vẫn như thế...Ranh ma thật "
Tổng thống kiên nhẫn chờ đáp án cảu anh ta thì anh ta lại khai chỉ toàn tiếng Trung thôi khiến Tổng thống có chút bực mình.

Uyển Tâm tinh tế thấy thái độ của Tổng thống mà nói
" Speaking English "
Nghe cô nói gương mặt của Tổng thống có chút hài lòng nhìn cô cười nhưng trong lòng ông có chút bực mình do ông là người là chứng để trị tôi hắn, vậy mà tên không biết trời cao này lại đi vô lễ với một cô gái mà ngay cả hắn còn chưa biết mặt.

Sau khi nghe xong sự tình, Tổng thống nổi giận nói
"Take him to ADX Florence "
Nghe đến nơi đó sắc mặt của hai người bắt đầu tái đi.

Họ biết nơi đó là nơi nào.

Vào được mà không ra được, do nơi đó chỉ dành cho tử tù và các tôi phạm đặc biệt nghiêm trọng.
Uyển Tâm nhìn Mr Lendlen
" Không ai cứu được con ông rồi "
Khi hắn nghe được Uyển Tâm nói , hắn liền bị quân đội còng tay bắt đi rồi hắn chợt hiểu ra một vấn đề, hắn gào to, nổi giận trừng mắt nhìn cô.
" Mày lừa tao, cho dù tao có khai ra cũng không thể giảm án được....Mày.....Mày...lừa tao "
Uyển Tâm cười đùa nói
" Ôi hóa ra còn rât thông minh nhỉ ? Nhìn xem đến cha anh cũng lực bất tòng tâm, không thể cứu nổi anh rồi "
Anh ta dù bị áp dãi đi vẫn điên cuồng la hét
" Father..save me...Father...save me "
Uyển Tâm nhìn anh ta mà thầm nghĩ
" Ác giả ác báo mà.

Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi "
Tổng thống đi đến bắt tay Uyển Tâm nói
" Thank you for helping the US government.

Hope you will visit my country.

I will use the welcome ceremony to greet you "
(Cảm ơn bạn đã giúp đỡ chính phủ Hoa Kỳ.

Hy vọng cô sẽ đến thăm đất nước của tôi.

Tôi sẽ dùng nghi thức chào mừng để chào đón cô)
Uyển Tâm nói với ông bằng sự lễ phép
" I will come in the near future.

Thank you for your enthusiasm Mr.

President"
(Tôi sẽ đến vào tương lai gần.

Cảm ơn sự tiếp đón nhiệt tình của Ngài Tổng thống).
Sau khi mọi chuyện đã đâu vào đấy Uyển Tâm bước đi một cách tiêu sái, cô làm như chuyện này đã không còn liên quan đến cô, chuyện này để cho Ngài Tổng thống xử lý vậy, cả nhà Landlen và phó thủ tướng đều sẽ bị dính đến chuyện bao che tôi phạm.

Tổng thống nhìn Uyển Tâm đầy sự coi trọng nói
" This girl is a smart and dangerous girl, what kind of character she will become in the future "
(Cô gái này là một cô gái thông minh và nguy hiểm, tương lai không biết sẽ trở thành một nhân vật thế nào ).
Đêm nay sẽ là một đêm khó quên với giới thượng lưu cũng như là các thế lực ngầm đang âm thầm nổi dậy.

Thân phận của cô gái phương Đông đó càng làm cho nhiều người hứng thú.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 68: 68: Báo Chí Đưa Tin


Sự việc đêm từ thiện trên chiếc tàu của ông trùm dầu mỏ John D.

Rockefeller.

Các tiêu đề lại lần nữa nổi như cồn.

Con trai nhà Lendlen phạm tội tày trời, lại bị một cô gái hạ bệ.

Vụ việc đấy đã dấy lên làn sóng " Giới thượng lưu thối nát thế nào?".
Báo chí nổi tiếng ở Mỹ sáng hôm nay lần lượt đưa tin, trong đó tạp chí New York Times xác nhận lúc đó có mặt Ngài Tổng thống, nhưng Ngài ấy lại không ra mặt phủ nhận thông tin trên.

Vậy chứng tỏ Ngài Tổng thống cũng đang tìm kiếm danh tính của cô gái đó để đón nhân tài này đến làm việc cho chính phủ Hoa Kỳ.

Máy ghi âm cuộc trò chuyện đêm từ thiện đã lan truyền tốc độ chóng mặt trên mạng.
Tất cả mọi người đều tròn mắt khi biết nội dung cuộc trò chuyện giữa họ, Tổng thống lại tự xưng mình là " tôi " mà không phải là " Ta ".

Ai cũng có thế biết mức độ xem trọng nhân tài của Ngài tổng thống.

Từ đó họ có thể xác định cô gái này là nhân tài mà không phải là nhân tài bình thường mà là hiếm thấy thiên tài.
Thông tin về cô gái thần bí đã được các báo chí săn lùng.

Tất cả họ đều tò mò, đặt rất nhiều vấn đề

" Cô gái có thân phận gì lại khiến Tổng thống chấp nhận lời mời của cô ? "
" Người trừng trị kẻ xấu xa là một cô gái còn khá trẻ "
" Người con gái có thân thủ không thua kém một quân nhân, mà thậm chí còn vượt trội hơn "
" Liệu cô gái này có thể vươn xa đến đâu trong tương lai "
Các tạp chí lá cải cũng lần lượt bịa chuyện đưa tin
" Cô gái này đêm từ thiện đi cùng chồng "
" Cô gái này liệu có phải là gián điệp của nước khác phái đến "
" Chồng cô gái này là ai ?"
" Dung nhan thật sau chiếc mặt nạ ?"
Rất nhiều báo chí cùng đưa tin để tìm kiếm danh tính cô gái tài hoa này, có ý tiêu cực, có ý tích cực.

Vậy ý nào là đúng ?
Tại nơi làm việc nào đó ở New York
Tần Thiếu Kỳ tức giận quăng điều khiển vào màn hình tivi.

Anh cầm điện thoại lên gọi điện thoại thì đối phương lại không bắt máy.
Điều này càng làm anh thêm biết rằng
Người phụ nữ truyền thông đang tìm kiếm là vợ mình _ Đông Phương Uyển Tâm ".
Vô tình anh thấy được hình ảnh về cô gái đó.

Anh lập tức cho dừng lại thì thấy trên vai cô gái đó có một vết bớt mà chỉ có gia tộc Đông Phương mới có.

Hình ảnh tiếp theo càng làm cho anh thêm tức giận
" Hình ảnh chàng trai đang đặt tay lên đầu cô gái nhìn với ánh mắt cưng chiều ".
Tần Thiếu Kỳ lập tức cho người tìm kiếm chỗ Uyển Tâm đang ở mà mặc kệ buổi tọa đàm tiếp theo.

Hắn đang mất kiểm soát mình, không biết từ lúc nào mà cô lại chi phối cảm xúc của anh như vậy? Hắn không chấp nhận sự việc hắn bị phản bội, hắn muốn tìm cô hỏi cho rõ.
Điện thoại hắn không ngừng reo nhưng hắn mặc kệ, khi hắn chú ý đến cuộc gọi thì đã bỏ lỡ 24 cuộc gọi của Mộng Nhược Lan.

Hôm nay cô ta được mời đến nước Mỹ này để làm đại sự thương hiệu Channel tại thị trường Châu Âu này.

Cô ta muốn Tần Thiếu Kỳ đến để cho cô ta ít mặc mũi, dù gì Tần Thiếu Kỳ cũng nằm trong top 5 người thành đạt và sáng tạo dưới tuổi 30.
Khi cô ta xem điện thoại thì lại thấy anh không nghe máy, chắc chắn là Thiếu Kỳ bận thôi.

Cô ta liên tục phủ nhận chuyện Tần Thiếu Kỳ đang dần dần thay đổi.

Cô ta lo sợ nếu mình không mau chóng giết Uyển Tâm thì cô ta sẽ chỉ là tình nhân của Thiếu Kỳ không bao giờ danh chính ngôn thuận ngẩng cao đầu mà kiêu ngạo.
Đến nơi Uyển Tâm đang ở, đây là khu nghỉ dưỡng và khách sạn quốc tế của Mỹ, theo thông tin cho thấy nơi này của địa bàn của Vinzento.

Vậy thông tin trên báo chí là sự thật.

Điều này càng làm cho Tần Thiếu Kỳ thêm chán ghét Uyển Tâm.

Tiếp tân không tiết lộ thông tin khách hàng thì lại có một người con gái đến giúp anh.

Cô ta nói hai cô gái ở quầy tiếp tân nói số phòng cho Tần Thiếu Kỳ.
Cô gái quầy tiếp tân hỏi cô gái mặc một chiếc váy trắng kia nói
" Tiểu thư Luxias, cô quên biết vị khách đó sao?"
Cô ta nhìn cô tiếp tân cười nói
" Không quen nhưng lại rât hiếu kỳ thôi "
Cô ta đang tò mò thân thế Róse, anh Vinzento luôn nói cô gái đó là vợ chưa cưới của ảnh nhưng lại sao lại liên quan đến Tần gia ở Trung Hoa, điều này càng làm cho cô ta thêm tò mò muốn mà sáng tỏ vấn đề.
Tần Thiếu Kỳ đi một mạch đến phòng của Uyển Tâm.

Nhìn trên đấy là số phòng lại có thêm chiếc vương miệng trên đó, làm cho Tần Thiếu Kỳ càng thêm bất ngờ không thôi, vì vương miệng kia chính là phòng chuyên dụng của tên đàn ông đó.

Đúng lúc phục vụ phòng mang lên tức ăn cho phòng Uyển Tam mà lại hai phần làm cho Thiếu Kỳ chắc chắn cô đang ở cùng với tên đàn ông Ý đó .
Tiếng mở cửa " Cạch " phục vụ phòng đưa đồ ăn vào, xong lại nhanh chóng lui ra vì bản thân là nhân viên cảu khu nghỉ dưỡng này anh ta biết nơi ở này là của ai, nhân viên phục vị định lui ra đóng cửa lại thì bị khí lạnh của ai đó làm cho sợ hãi lo chạy đi.
Tần Thiếu Kỳ bước vào đóng cửa kia, hắn quan sát xung quanh thì lại nghe giọng nói vọng từ nhà tắm ra
" Đến rồi à mau qua ăn sáng đi để em còn phải làm việc nữa "
Đáp lại Uyển Tâm là sự im lặng chết chóc, khi cô nhìn lên lại thấy Tần Thiếu Kỳ có chút ngạc nhiên.

Sau đấy cô lại bình tĩnh lại nói
" Không biết Tần tiên sinh đến đây có chuyện gì?"
Tần Thiếu Kỳ nhanh chóng đi lại kéo tay Uyển Tâm nói
" Em nghĩ mình đang làm gì ? Tại sao lại ở phòng này ?"
Uyển Tâm khó hiểu định nói thì lại bị Tần Thiếu Kỳ chặn ngang, hắn lấy điều khiển bên cạnh bật tivi lên.

Ánh mắt hắn chán ghét nhìn cô nói
" Người đàn bà trên tin tức nói là em sao?"

Uyển Tâm không lạnh không nóng đáp trả anh
" Phải là tôi "
Tần Thiếu Ky kiềm nén tức giận nói
" Người đàn ông đi cùng em là ai ? Là tên người Ý đó sao ? Em và hắn có quan hệ gì?"
Uyển Tâm nhìn anh hờ hững nói
" Không có quan hệ gì cả"
Tần Thiếu Kỳ kéo cô lại giường, trừng mắt nói
" Thế hành động của cô và hắn ta là đang làm gì ?"
Uyển Tâm nhìn anh bất ngờ nói
" Không liên quan đến anh "
Anh ngồi đè lên người Uyển Tâm nói
" Không liên quan mà trên báo ghi hắn là chồng em sao? Vậy tôi là cái gì ?"
Uyển Tâm đăm chiêu nhìn anh nói
" Anh đang làm gì vây ? Chẳng lẽ anh đã quên chính anh là người nói đừng xen vào chuyện của anh sao? Vậy chúng ta đừng xen vào chuyện của nhau.

Chuyện này kết thúc ở đây anh đi về đi.

"
Uyển Tâm đẩy anh ra ngồi dậy rồi đi đến ban công thì lại bị một cánh tay kéo lại, hắn kéo cô lại trên giường.

Lần nay hắn vô cùng bao lực, cô ngã lên giường lưng cô bị đụng phải cạnh giường cô kêu lên một tiếng.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 69: 69: Hiểu Lầm Thêm Sâu


Tần Thiếu Kỳ mất kiên nhẫn với thái độ của cô, hắn khi nghe tin bèn lập tức chạy đến đây thì lại nhận được câu trả lời này.

Hắn đè kéo tay cô lên đ ỉnh đầu đinh nói điều gì đó với cô.
Dáng vẻ nằm dưới thân mình của cô càng làm cho Thiếu Kỳ thêm rạo rực, hắn nhanh chóng cúi xuống ngấu nghiến đôi môi đỏ mộng, tham lam hôn khắp da thịt của Uyển Tâm.

Sự vùng vẫy của cô dường như vô hiệu trước người đàn ông cao lớn này.

Cô liên tục cự tuyệt thì hắn lại càng làm mạnh bạo hơn.
Tay hắn liên tục sờ má cô, đến chiếc cổ trắng nõn.

Bàn tay tà ác không ngừng bóp mạnh bầu ng ực căng tròn cảu cô.

Hắn thì thầm nói
" Em là của tôi là vợ tôi "
Tiếp theo hắn lại kéo áo choàng tắm của Uyển Tâm ra, bờ vai trắng nõn xương quai xanh xinh đẹp.

Tất cả giờ phút này càng làm cho Thiếu Kỳ thêm điên cuồng.

Uyển Tâm nhanh chóng gọi Tần Thiếu Kỳ trấn an hắn
" Bình tĩnh lại đi..bình tĩnh...Tần Thiếu Kỳ nghe tôi nói không "
Hắn dường như giờ này chỉ có một ý nghĩ đó chính là " Biến cô thành vợ thật sự của mình trước khi có người khác dám nhúng nhàm đến"
Đột nhiên Uyển Tâm dùng lực để đẩy mạnh Thiếu Kỳ ra, cô nhanh chóng tát anh một cái
" Bốp "
Uyển Tâ nhanh chóng trấn tĩnh anh
" Anh không cảm thấy xấu hổ với Mộng Nhược Lan à "
" Anh yêu cô ta lắm cơ mà "
Tần Thiếu Kỳ bèn tức giận nói
" Cô nên biết thân phận mình, chỉ cần đụng vào cô tôi lại cảm thấy ghê tởm.

"
Nói xong Tần Thiếu Kỳ lại đề cập
" Nhanh chóng về nước đi tôi muốn là thủ tục ly hôn với cô "
" Tôi muốn lấy cô ấy làm vợ.

Cô mãi mãi không bằng Lan nhi "
Uyển Tâm nhìn anh ngây dại nói
" Anh nói sao? Ly hôn..ly hôn sao?"
Tần Thiếu Kỳ lạnh lùng nói
" Vị trí đó không phải của cô...thì mãi vẫn không phải là của cô "
Uyển Tâm nhìn anh đầy sự mệt mỏi nói
" Hợp đồng chưa hết hạn, tôi muốn thực hiện xong mong ước của trưởng bối "
Tần Thiếu Kỳ nhìn cô đầy sự khinh bỉ nói
" Được vậy thì 4 tháng...sau đó cô không còn liên quan đến tôi nữa "
Tần Thiếu Kỳ bước ra cửa đóng sầm lại, Uyển Tâm nhìn bóng dáng lạnh lùng quay đi của anh, cô chợt thấy rất đau lòng, cô tự ngủ mình
" Mày thật đáng thương, anh ta đã không còn là anh ta của năm đó nữa rồi...Buông tay đi Uyển Tâm "
Uyển Tâm nhìn xa xăm ngoài cửa sổ nói
" Con nên làm sao đây? Con vẫn rất yêu anh ấy "
---------------------------------------------------------------------------------------
Tại liên hoan phim
Sau khi vừa chụp hình tạp chí đại sứ Channel xong, Mộng Nhược Lan đang bận bịu để để tham gia liên hoan phim Howllywood, điện thoại rung lên , cô ta nhận được cuộc điện thoại, vừa nhìn thấy dòng chữ " Tần Thiếu Kỳ ", cô ta nhanh nhẹ bắt máy ngay.

Cô ta vờ quan tâm hỏi han
" Sáng giờ anh bận à ? Sao không đến đón em? "
Thiếu Kỳ ngồi trên xe xoa thái dương nói
" Anh có chút bận ...Xin lỗi em "
Cô ta nhanh chóng tỏ vẻ hiểu chuyện nói
"Không sao đâu em biết anh bận mà.

Anh cố gắng làm việc nhé em phải đi rồi "
Nghe giọng điệu có chút buồn của Nhược Lan, anh chủ động nói
" Khi hết liên hoan phim anh sẽ đến đón em "
Cô ta cười nói ngọt ngào nói
" Được em đợi anh "
Đại diện và trợ lý của Mộng Nhược Lan vừa nghe là biết ai ngay, hai người nhanh chóng phụ họa
Đại diện " Là ai thế ? Cậu Tần sao ?"
Trợ lý " Em nghe rồi nha chị , anh đến đón em "
Trợ lý bèn nhìn đại diện trêu ghẹo Nhược LAn nói
" Chị à lát chúng ta không cần chở chị Lan về đâu? Chị ấy có tình yêu chở về rồi "
Đại diện nhanh chóng nói với Nhược Lan nói
" Em định làm gì tiếp theo đây? Không lẽ cứ như thế à ?"
Mộng Nhược Lanh nhìn đại diện nói
" Em đã có kế hoạch rồi, hy vọng chị đại diện xinh đẹp và cô bé trợ lý xinh xắn giúp em một tay "
Cô bé trợ lý nhanh chóng đáp
" Chị yên tâm vào núi xuống biển em sẽ giúp chị hết mình "
Bất chợt Nhược Lan lại suy nghĩ

" Có trách thì trách vì sao ông trời đã tạo ra chúng ta cùng yêu một người đàn ông "
Nói xong cô ta nhanh chóng kêu đại diện cảu mình, hai người họ đã tính toán thật kỹ để trừ hậu hoạn về sau.
Các cánh nhà báo khi thấy xe của Mộng Nhược Lan đến, họ liền náo loạn để xin phỏng vấn vị ản hậu này.

Họ tò mò không biết trong thời gian qua người đàn ông mà vị tiểu thư này đề cập là ai ?
CÁc phóng viên liên tục đặt câu hỏi
" Mộng tiểu thư, sao hôm nay chỉ có mình cô đến, bạn trai cô đâu ?"
" Mộng tiểu thư cô nghĩ thế nào về việc tham gia làm đại sứ của Channel ?"
" Mộng tiểu thư hãy cho biết người đàn ông mà cô tự nhận là bạn trai mình là ai ?"
" Mộng tiểu thư cô có ý định đầu quân cho Howllywood không ?"
" Mộng tiểu thư xin hãy trả lời đi "
Mộng Nhược Lan sau khi ký tên lên bảng Liên hoan phim xong thì quay lại tạo dáng mỉm cười với cánh phóng viên.

Mộng Nhược Lan ngụ ý nói
" Không lâu nữa mọi người sẽ biết anh ấy là ai?"
" Những vấn đề còn lại tôi xin phép không trả lời "
"Cảm ơn mọi ngời đã quan tâ m đến tôi "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 70: 70: Cố Chấp Yêu Một Người


Sau khi Liên hoan phim kết thúc
Mộng Nhược Lan nhờ đại diện thuê cho mình một phóng viên.

Kêu anh ta đi thu thập tin tức.
Tại một cửa phụ cảu Liên hoan phim, sau khi tạm biệt mọi người, Mộng Nhược Lan leo lên một siêu xe, cô ta nhanh chóng để lộ hình ảnh mặn nồng giữa hai người.
Thiếu Kỳ thậm chí biết có phóng viên nhưng vẫn không kêu người bắt tên phóng viên đó mà còn chủ động hôn lên má của Nhược Lan.

Anh nhìn cô ta với ánh mắt dịu dàng và ân cần hỏi han cô ta
" Vất vả cho em ! Muốn ăn gì nào ?"
Mộng Nhược Lan thấy mình đã được ý đồ bèn nhắn tin cho Đại diện gửi hình ảnh hai người họ ở bên nhau cho Tần gia và Mộng Nhược Lan.

Nội dung tin nhắn " Chị làm cho kín đáo "
Sau khi hai người đi ăn xong, Mộng Nhược Lan được Tần Thiếu Kỳ đưa về khách sạn _nơi mà đoàn Liên hoan phim dành cho khách mời.

Mộng Nhược Lan nhanh chóng chạy lên phòng của mình thì cô ta lại giả vờ mình vì phấn khởi mà chạy làm chân bị trật.Tần Thiếu Kỳ thấy bèn xuống xe, không nói không rằng mà bế cô ta vào thang máy.

Khi vào đến phòng của mình, Tần Thiếu Kỳ đặt cô ta lên trên sô pha.

Anh nhìn cô ta đầy lo lắng nói
" Em có sao không ? Hộp y tế ở đâu anh thoa cho em "
Mộng Nhược Lan ỏng ẹo vờ như mình ổn nói
" Em không sao ? Anh về với chị Tâm đi "
Tần Thiếu Kỳ nhìn cô ta đầy yêu thương nói
" Anh bế em đi tắm, sau đấy anh sẽ thoa thuốc cho em "
Nửa tiếng sau
Mộng Nhược Lan mặc cho mình một bộ quần áo quyến rũ nói
" Anh có thể ở với em đêm nay không ? "
Tần Thiếu Kỳ nhìn cô ta bất đắc dĩ nói
" Danh tiếng của em rất quan trọng, để anh giải quyết xong chuyện ly hôn chúng ta sẽ công khai có được không ?"
Cô ta nhanh chóng cầm tay Thiếu Kỳ đáng thương nói

" Đươc em nghe lời anh "
Cô ta muốn giữ Tần Thiếu Kỳ ở lại phòng mình.

Cô ta hy vọng anh ta có thể ở lại đêm nay.

Vậy thì thông tin hai người họ bên nhau lại càng làm cho nhà họ Tần biết được " Người con gái con trai họ yêu chính là cô "
Thiếu Kỳ sờ đầu cô ta nói
" Để anh thoa thuốc cho em, rồi anh về nhé "
Cô ta đã thành công giữ lại Tần Thiếu Kỳ, điều khiến cô ta thất vọng là cô ta quyến rũ không thành công người đàn ông này.

Vậy thì làm cho anh ra khỏi khách sạn trễ một chút là được.

Báo chí chắc chắn sẽ đưa tin rằng hai ngời qua đêm ở khách sạn, khuya mới đi về.
Sau khi anh thoa xong thuốc cho cô ta, anh nhẹ nhàng đặt chân cô ta xuống nói
" Em nghỉ ngơi đi anh về đây "
Giờ đây cô ta không có lý do gì để giữ Tần Thiếu Kỳ lại thêm nữa.

Nếu lại dây dưa thì Tần Thiếu Kỳ sẽ chán ghét cô mất.

Cô ta nhanh chóng nở nụ cười chuyên nghiệp nói
" Anh về nhé.

Ngủ ngon nhé .Anh yêu "
Nói xong cô ta tiễn Tần Thiếu Kỳ ra cửa, cô ta liếc nhìn thì thấy phóng viên nên cô ta bèn nhón chân lên hôn Thiếu Kỳ một cái "Chụt "
Phòng của Vinzento
Đèn vẫn còn sáng, anh vẫn còn đang loay hoay với đống văn kiện và giấy tờ của Tập Đoàn nhà minh.

Chuông tin nhắn vang lên.

Ngay lập tức Vinzento nhìn thấy hình ảnh vừa đăng tải trên báo
Tần thiếu qua đêm với tình nhân "
Các hình ảnh không ngừng hiện lên trước mắt của Vinzento.

Anh nhanh chóng chạy đến phòng bên cạnh, anh liên tục nhấn chuông phòng đầy lo lắng.

Anh sợ cô đau lòng khi nhìn thấy những hình ảnh kia.

Mặc dù anh muốn cô từ bỏ Thiếu Kỳ nhưng không phải bằng cách này.

Vinzento lại tiếp tục nhấn chuông cửa kêu
" Em ngủ chưa? Tâm nhi "
" Tâm nhi, anh có chuyện quan trọng muốn bàn với em "
Đáp lại anh là sự im lặng vẫn đang bao trùm, anh cui đầu suy nghĩ
"Chắc cô ấy ngủ rồi.

Cô ấy không thấy đâu " thì một tiếng "Cạch " vang lên.
Vinzento nhanh chóng nhìn thấy bóng dáng mảnh mai với gương mặt buồn rười rượi, đôi mắt cô dường như mới khóc xong.

Anh quan tâm cô nói
" Em chưa ngủ sao? Mai anh về nước với em nhé "
Uyển Tâm nhìn anh nói
" Anh biết rồi sao ? Chuyện của Thiếu Kỳ "
Vinzento chỉ nhìn cô gật đầu, anh biết hiện tại cô rất đau lòng.

Anh vội vàng nói cô
" Em mau ngủ sớm đi nhé.

Đừng suy nghĩ nhiều "
Uyển Tâm nhanh chóng gật đầu rồi đóng cửa.

Giả vờ mạnh mẽ thì cô lại sụp xuống.

Cô nhìn bản tin trên laptop tại bàn làm việc cảu mình.

Cô khóc nức nở nói
" Em phải làm sao đây? Anh ta thật vô tâm "
Xong Uyển Tâm lại tự nhủ mình rằng
" Không sao đâu.

Sau hôm nay mọi chuyện sẽ ổn thôi "
Nói xong Uyển Tâm nhanh chóng lên giường, cô với tay lấy chiếc điện thoại.

Cô bật bản nhạc mà ông nội đã đưa cho mình.

Cô nhớ ông nói
" Đây là bản nhạc tự sáng tác của một người rất yêu con nhưng người đó đã không còn trên đời này nữa.

Con hãy nhớ dù con có đi đâu ở đâu thì con vẫn mãi là công chúa của nhà ta "
Ngẫm nghĩ lại lời ông nói, Uyển Tâm chợt khóc, cô nhanh chóng lấy tay che miệng mình lại để tránh phát ra âm thanh.

Uyển Tâm biết đây là phòng chuyên dụng của Vinzento.

Cô không thể làm cho anh thêm lo lắng, thế sẽ phiền mọi người lắm.
Toàn bộ hình ảnh trên đã nhanh chóng hiện lên trên màn hình máy tính của Vinzento.

Anh nhìn cô đau lòng anh cũng đau lòng theo nhưng anh lại không thể làm gì cho cô trừ anh ủi cô.

Bởi lẽ đối với cô tình yêu ấy quá sâu đậm.
Vinzento nhìn vuốt v e hình ảnh người con gái đang say giấc mà đau lòng nói
" Em tại sao lại cố chấp yêu anh ta như vậy? Thật là ngốc "
Nói xong anh lại cười tự giễu mình nói
"Chúng ta đều ngốc như nhau "

Rạng sáng 2 giờ
Điện thoại Uyển Tâm lại reo lên, cô lật người tìm kiếm điện thoại
" Alo Uyển Tâm xin nghe "
Bên kia vang lên giọng nói già nua, là tiếng của giáo sư chỉ dẫn cô
" Khi nào con về.

Dự án nghiên cứu đình trệ quá lâu rồi "
Uyển Tâm mệt mỏi ngồi dậy xoa xoa thái dương nói
" Mai con sẽ đi chuyến sớm nhất để về Trung Hoa.Thầy an tâm đi ạ "
Ông nhanh chóng đáp lời cô
" Ta luôn tin tưởng con.

Hãy cố gắng lên.

Thôi con ngủ đi ta cúp máy đây "
Uyển Tâm lễ phép đáp
"Dạ thầy nghỉ ngơi đi ạ"
Uyển Tâm nhìn màn hình điện thoại thì còn nửa tháng nữa là đến ngày tốt nghiệp của Dung Nhi.

Uyển Tâm nhanh chóng để ghi chú vào ngày 9/9 là ngày tốt nghiệp tiến sĩ của Dung nhi.

Cô nhanh chóng suy nghĩ rồi gọi đến quầy tiếp tân nói
" Tôi là Róse tôi muốn chuyển chuyến bay về Trung Hoa chuyến sớm nhất "
Người trực quầy tiếp tân nhanh chóng đáp
" Dạ thưa phu nhân xin đợi một lát "
Uyển Tâm đợi máy chừng 5 phút thì lại nghe giọng nói bên kia vang lên
" Chuyến bay của phu nhân đã chuyển sang chuyến bay lúc 4 giờ_ số hiệu A12H55_ Khoang hạng nhất _số ghế AA1 hãng hàng không JetBlue Airways "
Uyển Tâm nhanh chóng nói
" Cảm ơn cô "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 71: 71: Quỹ Đạo Ban Đầu


Quầy tiếp tân ngay lập tức thông báo cho Vinzento về việc thay đổi chuyển bay cảu Uyển Tâm
" Thiếu chủ, phu nhân đã dời sang chuyến sớm nhất để đến Trung Quốc"
Vinzento sau khi nghe thông báo thì lập tức ấn nút trên điện thoại bàn trả lời
" Tôi biết rồi"
Vinzento tiếp tục nằm nhìn trần nhà, anh lại tự nhủ mình
" Có lẽ em cần thời gian bình tâm trở lại.

Anh luôn là chỗ dựa cho em "
Hiện tại Uyển Tâm cũng không ngủ được, cô lo mình mệt mỏi mà ngủ quên mất.

Uyển Tâm nhanh chóng vệ sinh cá nhân, cô nhìn và trong gương thấy mình đôi mắt của mình có sưng một chút.

Nhìn thoáng qua gương mặt cô thấy mình có chút ốm thì phải hay là do cô nhìn nhầm.

Sau đấy cho lại mở nước nóng lên tắm, đó là thói quen của cô từ khi còn học đại học đến giờ.
Uyển Tâm sau khi đã tắm gội xong, cô đã mặc chỉnh chu quần áo.

Chiếc váy xòe màu trắng dài đến gối cùng với một chiếc áo phông màu tím hoa cà.

Rồi cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc vào vali, đến lúc dọn đến vài cái ngăn nhỏ của vali, cô mở ra một cái hộp nhỏ có 2 tầng, một chiếc nhẫn được chế tạo tinh xảo, bên trên có một búp hoa lưu ly, viên kim cương ở giữa như nhụy h0a vậy.

Dưới hộp là một hoa lưu ly khác gắn với cuối sợi dây chuyền là một ký hiệu hay là biểu tượng gì nào đó.

Nhưng nhìn nó rất đặc biệt.

Khi ông nội Đông Phương đưa cho cô lúc Uyển Tâm vừa được tìm thấy sau khi bị mất tích mấy năm
" Đây là của mẹ con đưa cho con trước khi con bé ra đi.

Nó nói ta nhắn với con : Hãy sống mạnh mẽ cho dù có bao nhiêu đau thương và tuyệt vọng.

Khi đã qua đi con lại trở nên trưởng thành hơn.

"
Uyển Tâm nhìn xung quanh phòng thì thấy xung quanh, hình như cô đã dọn hết rồi.

Cô nhìn điện thoại thì thấy đã 3 giờ.

Cô nhanh chóng đi ra khỏi cửa làm thủ tục trả phòng rồi đến sân bây.

Sau khi đến sân bay Uyển Tâm được xếp vào phòng chờ dành cho khách quý.

Khi đi nganh màn hình quảng cáo ở sân bay.

Cô nhìn thấy tin tức kia " Tần thiếu qua đếm cùng người tình " , Uyển Tâm bỗng có chút man mác buồn suy nghĩ nói c
" Thấy rồi, đọc rồi, biết rồi nên không cần nhớ đến nữa "
Vừa vào đến cửa, cô lại gặp gương mặt của một người thân quen nhưng lại quá đổi lạnh lùng đang ngồi trên ghế chờ kia với ly cà phê nóng hổi kia.

Cô tìm cho mình một chỗ ngồi mặc cho người kia đang nhìn chằm chằm mình.

Anh ta nổi giận lập tức đi lại nắm tay Uyển Tâm.

Anh tức giận nói
" Em là vợ tôi mà lại làm lơ tôi vậy sao? "
Uyển Tâm nhìn anh với ánh mắt bình thãn nói
" Anh đang nói gì vậy Tần thiếu ? Hành động của anh làm ngược lại với hợp đồng đưa ra "
Thiếu Kỳ càng kéo cô lại gần mình hơn nói
" Em nghĩ là tôi không dám công khai sao ? "
Uyển Tâm nhanh chóng đáp trả
" Anh nỡ để Lan nhi của anh đau lòng sao?"
Nghe đến đây biểu cảm của Tần Thiếu Kỳ bình tĩnh trở lại, anh nhìn cô rồi lại nhanh chóng cúi xuống hôn cô, đắc ý nói
" Dù sao em cũng là vợ tôi hôn một cái có sao?"
Uyển Tâm nhìn anh chỉ nói một câu
" Sau ngày hôm nay mọi chuyện sẽ trở về quỹ đạo ban đầu của nó.

Mong Tần thiếu nhớ rõ "
Thiếu Kỳ không tin nhìn cô mà suy nghĩ
" Không phải cô ấy yêu mình sao?"
Đến đây Thiếu Kỳ cảm giác rất khó chịu và có chút bất mãn nhưng lập tức anh lại bác bỏ ngay ý nghĩ đó.

Anh nghĩ rằng mình chỉ nhất thời mà thấy cô ưa nhìn hơn bình thường thôi không có chán ghét như trước nữa.

Vang lên tiếng thông báo
"Please be informed that JetBlue Airways flight A12H55 will be flying from the US to China.

The flight will take off in 30 minutes"
Uyển Tâm nhanh chóng đứng dậy mà đi đến của check vé.

Đến khoang cô ung dung ngồi trên ghế, định ngã ghế ngủ thì tin nhắn đến điện thoại cô " ting ".

Cô nhanh chóng mở điện thoại thấy dòng tin nhắn
" Anh đã gửi rắn của em đến viện nghiên cứu rồi, Đi được hơn 30 phút.

Chúc em về nước vui vẻ, có khó khăn gì thì gọi cho anh.

Đây là số của anh chỉ có mình em biết.

Anh sẽ bắt máy ngay "
Cô nhìn dòng tin nhắn mà cảm thấy ấm áp, như có thêm một gia đình vậy.

Nụ cười ấy làm cho Thiếu Kỳ có chút ngẩn người.

Anh định ngồi dải kế bên cô thì lại thấy cô nhìn điện thoại một cách vui vẻ và hồn nhiên như thế khác với dáng vẻ xù lông với anh.

Anh nhanh chóng bước đến ngồi cạnh cô nói
" Ngồi chung "
Uyển Tâm không quan tâm anh mà mà nhắn lại trả lời Vinzento.

Thiếu Kỳ liếc nhìn cô nói
" Em quan tâm hắn như vậy sao?"
Cô nhanh chóng chuyển sang chế độ máy bay trên điện thoại rồi ngã ghế ra sau nhắm mắt trả lời anh
" Anh ấy là người thân của tôi "
Thiếu Kỳ nhanh chóng cúi mặt sát người cô bực mình nói
" Tôi không phải người thân của em sao?"

Uyển Tâm im lặng không nói càng làm cho Thiếu Kỳ được nước lấn tới.

Anh trở người đè lên cô nói
" Giờ em đã thấy thân hơn chưa ? Vợ "
Uyển Tâm có chút mất kiên nhẫn nói
" Không thân.

4 tháng nữa lại càng xa lạ"
Nhắc đến thời hạn đó anh có chút khó chịu và nhanh chóng về chỗ ngồi mình nói
" 4 tháng sau ly hôn không ai nợ ai "
Uyển Tâm có chút mệt mỏi trả lời
" Được "
Thấy dáng vẻ mệt mởi của cô, anh lại có chút thương cảm cho cô nói
" Hạ cánh tôi chở em về "
Đáp lại anh là tiếng thở đều đều của người con gái bên cạnh.

Anh hiện tại đang tập trung nhìn cô mà đánh giá cô thì lại thấy Uyển Tâm khoan tay trước ngực ôm lấy mình.

Anh liền gọi tiếp viên nói nhỏ
" Vợ tôi lạnh! Phiền cô mang cho tôi một cái chăn "
Tiếp viên nghe xong liền gật đầu mỉm cười suy nghĩ
" Anh chồng này yêu vợ thật ngưỡng mộ quá ".

Thiếu Kỳ không biết sau chuyến bay này cách nhìn của anh về cô đã thay đổi, ánh mắt nhìn cô cũng khác hơn so với trước mà sự thay đổi này ngay cả bản thân anh cũng không biết.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 72: 72: Thành Công Của Riêng Em


Sau vài tháng chuyến bay từ Mỹ về Trung Hoa
Uyển Tâm đã luôn nhốt mình trong phòng thí nghiệm để nghiên cứu loại thuốc chống ung thư kia.

Cô hiện tại cứ như một bà thím vậy.

Quần áo ko chỉnh tề, đầu tóc cũng rối đi.

Gi ai có thể ngờ Uyển Tâm thiên tài của họ là đây, số ít người biết Uyển Tâm như thế là thời gian nghiên cứu sẽ đẩy nhanh tiến độ kinh người.

Những người có thể làm việc chung với Uyển Tâm khi cô chuyên tâm nghiên cứu cũng chỉ có thể là những thiên tài và thầy Leo.

Còn một số ít họ lại nghĩ cô không chú ý hình tượng ảnh hưởng hình ảnh y học Trung Hoa.

Bóng dáng mảnh khảnh chợt đi ngang qua.

Uyển Tâm hiện tại khiến bọn họ lo lắng vì bởi thông tin người kia đang tràn lan trên khắp mặt báo, mà Uyển Tâm thì cứ như xem là người lạ với vị Tần thiếu kia.
Họ nhớ như in cái ngày Uyển Tâm vừa về đến viện nghiên cứu.

Chỉ nói với họ

“ Tôi cần không gian yên tĩnh để nghiên cứu “
Thế là ai nấy trong viện cũng hiểu lý do vì sao mà Uyển Tâm lại trở nên như vậy.

Họ là dân nghiên cứu khoa học nhưng chuyện bát quái tinh tức này kia họ cũng có xem trên ti vi hay các phương tiện truyền thông đại chúng khác.

Bọn họ hiểu được tâm trạng của Uyển Tâm khi thấy chồng mình lại cùng tiểu tam tình yêu mặn nồng như thế, cô mà không giận mới lạ chỉ là nén cơn giận thôi.
Hôm nay cũng là một ngày như thế.

Các nhân viên phòng nghiên cứu luôn tất bật để làm việc chỉ có riêng Uyển Tâm là nằm ngủ ngon lành trên sô pha ở phòng trà.

Đây cũng là nơi thư giãn, nghỉ ngơi dành cho nhân viên viện nghiên cứu.

Không khỏi có vài người ghen tị với Uyển Tâm bởi lẽ họ thấy cô không làm gì chỉ ngủ thôi.

Một số nhân viên nữ đi vào phòng trà pha ít cà phê hay lấy một ít nước uống mà bắt đầu gièm pha này nọ.

Cô này thấy cô kia bèn giũ lại tám chuyện.

Cô nàng buộc tóc đuôi ngựa nói với một cô tóc ngắn và cô tóc dài nói
“ Người ta thì làm việc cực lực còn bản thân thì lại nằm ngủ ngon lành.

Loại người gì thế không biết “
Hai cô kia cũng phụ họa theo nhưng họ không biết Uyển Tâm là nhân viên cấp cao của viện nghiên cứu, nên có một số ít người nếu như mù hay không xem báo chí thì sẽ không biết mặt Uyển Tâm, với lại cô cũng ít khi nào xuống dưới mấy tầng này bởi do chỉ có duy nhất phòng hóa nghiệm là nằm ở lầu 15 này thôi.

Đây cũng là tầng dành cho sinh viên các trường Đại học đến đây thực tập được vài năm, có người thì vừa mới lên chính thức.

Cô tóc dài nói sốc “ Con nhà người ta có tiền nên sống không biết lo nghỉ, ai như chúng ta phải cực lực kiếm tiền để có cuộc sống no đủ "
Cô tóc ngắn bèn đi lại đá vào chân Uyển Tâm một cái rồi huênh hoang nói
“ Nhìn cô ta kìa cái đôi giày và cái balo kế bên chức cũng phải cả mấy trăm vạn nhỉ ? Đúng là tiêu xài hoang phí lắm “
Cô tóc đuôi ngựa nghe thế chen thêm một câu
“ Chắc không phải vào đây là nhờ quan hệ đấy chứ ? Haha không biết trèo lên giường của ai nữa ! Thật rẻ mạt “
Lúc này cậu bé mặc áo blue trắng đi gần đến họ với gương mặt lạnh lùng nói
“ Các người rảnh lắm sao ? Không làm việc à “
Một cô gái trong số họ quay đầu lại thấy một chàng thanh niên tỏa sáng đi đến, nghe giọng nói có chút trầm ấm ấy, họ liền cúi đầu với anh ta

“ Chào..chào..anh Justin “
Anh ta nổi giận chất vấn
“ Các cô có tư cách gì mà nói chị ấy như vậy? Các cô có thể làm ra các nghiên cứu đoạt giải như chị ấy không ? “
“ Ngay chị ấy là ai các cô còn không biết thì có tư cách gì nói chị ấy “
“ Các cô nghe cho rõ đây chị ấy là Đông Phương Uyển Tâm mà các cô vẫn hay nghe tin trên báo chí đấy “
“ Còn nữa không được gọi tôi là anh Justin, phải gọi là tiền bối “
Các cô gái chanh chua vừa nghe đến danh tiếng của người kia bèn nói
“ Tiền bối nói thật sao? Cô ấy chính là cô gái nổi tiếng đó sao? “
“ Là…là…Đông Phương… tiểu thư “
Uyển Tâm nghe tiếng ồn ào bèn cựa quậy trên ghế, kéo chăn xuống mè nheo nói
“ Justin là em à ? Cho chị ngủ thêm 5 phút đi “
Xong cô lại thấy mấy cô gái kia đang đứng bàn tán gì đấy không biết, Uyển Tâm chị lịch sự nói
“ Chào mọi người sáng vui vẻ “
Justin nhìn họ với ánh mắt khinh thường nói
“ Ra ngoài làm việc cho tốt vào “
Quay sang Uyển Tâm thái độ của Justin thay đổi 360 độ, nụ cười trẻ con lại xuất hiện trên mặt anh chàng này
“ Mặt trời chiếu trên thiên đỉnh rồi mà chị còn ngủ được à”
Gương mặt ngái ngủ của Uyển Tâm còn mơ màng khó hiểu gãi gãi đầu, Justin phì cười nói
“ Chị à, đến giờ ăn trưa rồi đấy “
Uyển Tâm hoảng hồn nói
“ Cái gì ? Trưa rồi á ? Sao em không đến sớm hơn một chút kêu chị chứ ?”
Justin nói “ Chị mà ngủ dậy ai dám phiền chị chứ ? Giấc ngủ của chị quan trọng lắm nên không ai dám làm phiền đâu “
Uyển Tâm nhanh chóng ngồi dậy chỉnh sửa đầu tóc và y phục nói
“ Câu đấy quen lắm hình như chị nghe ở đâu rồi ? Hình như là …”
Lúc này hai người đồng thanh nói “ Thầy/ Giáo sư Leo “

Uyển Tâm đến bàn làm hai tách sôcola một nóng một lạnh.

Ly lạnh đưa cho Justin
“ Em ăn trưa chưa? Đi ăn đi không hết món ngon bây giờ “
Nói xong cậu đưa ra một hộp cơm thịt xào chua ngọt cho Uyển Tâm ân cần nói
“ Em ăn rồi.

Đây là phần cơm giáo sư Leo nhờ em đưa cho chị “
Uyển Tâm cảm động nói “ Woa không hổ là thầy Leo nhỉ? Thầy lấy cả món chị thích này “
Cô nhìn đồng hồ nói “ Em đi làm đi trễ 5 phút rồi đấy “
Trong mắt Justin có một chút nuối tiếc mà trả lời nói “ Dạ em đi ngay “
Cô vui vẻ ngồi ăn cơm mà thầy Leo đưa cho.

Sau khi ăn xong cô nhanh chóng thu dọn mọi hư đàng hoàng ngăn nắp và rời khỏi phòng.

Trực tiếp bấm thang máy lên tầng của mình.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 73: 73: Quả Nhiên Là Con Bé


Sau thành công tốt đẹp của cuộc nghiên cứu, tên tuổi của Uyển Tâm đã nhanh chóng vang xa hơn so với tưởng tượng của cô.Bởi lẽ các cánh con nhà quyền quý đang muốn làm làm người quen của cô.
Thành công này đã làm cho tên tuổi của cô vang đến Anh Quốc xa xôi.

Một người phụ nữ đang ngồi trên ghế xem tờ báo JAMA và Time.

Hai tờ báo này chỉ có người có tầm ảnh hưởng quan trọng trong một lĩnh vực.

Uyển Tâm đã nằm trong danh sách thừa hưởng khối tài sản từ việc nghiên cứu của mình.

Người đi lên bắng thực lực.

Người phụ nữ mỉm cười mà thì thầm
" Đông Phương Uyển Tâm sao? "
Bà lập tức kêu người đến
" Lotus ! Ông điều tra giúp tôi một người ?"
Ông ấy nhìn bà đầy ngạc nhiên hỏi
" Thưa lệnh bà, bà muốn điều tra ai "
Bà nhìn hình Uyển Tâm chăm chú, âm u nói
" Đông Phương Uyển Tâm "
Ông ấy vừa nghe liền lập tức thi hành.

Ai cũng cho rằng bà ấy là một người phụ nữ lạnh lùng, quyết đoán và đầy kiêu sa, giờ đã già đi qua thời gian.
----------------------------------------------------------------------------------------------
Viện nghiên cứu

Uyển Tâm dù có thành tựu to lớn nhưng cô lại không hề vui chút nào do bên cạnh cô không có người mà cô cần.

Cô cười trào phúng nói
" Cảnh đẹp người có vui đâu bao giờ? "
Uyển Tâm đang mượn câu nói trong Truyện Kiều để miêu tả tâm trạng của mình hiện tại.
Hôm nay cô lại nhận được rất nhiều cuộc điện thoại.

Họ có thể tờ mò vì sao cô còn trẻ mà lại có được thành tựu như vậy.

Cô đã quen rồi, cũng có lẽ không phải vì thành quả của cô mà là tin đồn về chồng cô - Tần Thiếu Kỳ vì cứu anh ta mà bản thân mình bị thương nặng mà không thể tham gia quân đội được nữa.
Uyển Tâm đi lang thang trên đường về, cô đang suy nghĩ về cuộc đời mình.

Cảm thấy mình thật đáng thương làm sao? Có ai như cô không? Yêu nhưng không bày tỏ, cứu nhưng lại không nói ra.

Không phải cô không nói mà là cô không thể nói.

Đây là lời hứa cô đã hứa với bà nội và ông nội Tần.

Họ đã nói với cô
" Hãy để thằng bé tìm kiếm thiên sứ cứu nó.

Nếu nó không tìm ra con thì chứng tỏ nó không đáng để con yêu, người đàn ông ngay cả tìm ra ân nhân cứu mạng còn không ra thì nó sao có thể bảo vệ con được".
Uyển Tâm nhớ lại chuyện lúc đó lại có chút ấm ức nhưng hứa thì phải làm cho dù mọi chuyện diễn biến ra sao? Hiện tại cô lại có chút thất vọng về anh rồi.

Tìm kiếm sai người, lấy đúng người, nhưng lại hận người cứu mình và bênh vực kẻ giả mảo.

Không lâu nữa đâu sẽ có kết quả thôi.
Cô đang suy nghĩ thì lại thấy tuyết rơi, tuyết rơi thật sớm hơn so với năm trước.

Có lẽ ngay cả ông trời cũng thương xót cô.

Bóng lưng của Uyển Tâm trải dà theo bước chân cô đi kèm theo đó là tuyết đầu mùa.

Dù đẹp nhưng lại khiến cho lòng người lạnh lẽo.

Tuyết đến, tuyết đi, lòng người giá lạnh.
Trên khắp các mặt báo và đài truyển hình đều đang rùm ben chuyện cô và Tần thiếu bắt đầu rạn nức tình cảm, hôn nhân đang trên bờ vực ly hôn.

Tần thiếu chưa ly hôn lại qua lại với nữ minh tinh hạng A ở khách sạn.

Tất cả các tin đồn đều đổ dồn về ba người họ.

Tin đồn xấu về Uyển Tâm cũng nhanh chóng được lan ra.

" Tiểu thư Đông Phương gia là người thế nào? Vì sao cô ấy lại làm cho Tần thiếu phải ngoại tình?"
" Ai là người xứng đôi với Tần thiếu? "
"Cuộc hôn nhân liệu sẽ đi đến hồi kết như thế nào?"
Uyển Tâm nhìn các tin tức trên màn hình điện thoại, gương mạt vẫn không thay đổi.

Cô cảm nhận được đã đến lúc thành tonaf cho anh ta rồi.

Chỉ cần vài tháng nữa thôi.
Điện thoại cô nhanh chóng reo lên
" Alo "
Cô bạn thân hành nghề luật sư đã gọi cho cô nói
" Này bạn thân à cậu không sao chứ?"
Uyển Tâm nghẹn ngào nói
"Mình ổn.

Đùng lo cho mình.

Mình sẽ đến tham gia lễ thành người của cậu mà."
Bên kia lập tức xù lông
" Con nhỏ kia sao nói bà đây xù lông hả?"
Uyển Tâm cười trừ nói " Thôi mình sẽ gọi lại sao nha.

Giờ đang về nhà "
Cô bạn thân nói " Hẹn gặp cậu ở xứ lạ ".
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi giữa hai người, đã làm cho Uyển Tâm cảm nhận được mình không lẻ loi.

Có người quan tâm mình cho dù không có anh.

Hiện tại cõ lẽ cô đã dần cách xa anh.

Thói quen này sẽ giúp cô bước đi tiếp dù không có anh bên cạnh.

Ai có thể ngờ rằng " Người con gái lạnh lùng, thông minh và đầy nguy hiểm này lại có lúc khóc thầm thế này."
------------------------------------------------------------------------------------------------
Biệt thự màu trắng ở Anh
Phu nhân đang cằm trên tay một ly rượu vang đỏ nhìn di ảnh của ai đó.

Bà tự nhủ rằng:
"Đó có phải là người anh tìm không? "
Tiếng bước chân vội vả vang lên, cánh cửa vang lên tiếng gõ cửa.Ông Lotus đưa cho bà một phong giấy tờ đang nghiêm phong.

Bà nhanh chóng tiếp lấy và mở phong thư ra.

Bà vẫn điềm tĩnh nhìn mọi thông tin trên giấy.

Môi bà nở một nụ cười đẩy ẩn ý.
" Quả nhiên là con bé "
Xem xong đống tài liệu kia bà lập tức ra lệnh
"Hãy điều tra các việc liên quan đến con bé kể cả chuyện gần đây xảy ra với con bé.

Tôi muốn biết tất cả bao gồm cả chi tiết nhỏ nhất ".
Bà lần nữa nhìn di ảnh đang treo trên tường nói
" Tôi sẽ làm cho con bé biết thế giới này là như thế nào? Muốn làm chủ gia tộc thì phải chịu được sức nặng của nó."
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 74: 74: Em Tha Lỗi Cho Anh


Thời gian nhanh chóng qua nhanh.
Biệt thự Tần gia
Tháng 9 đang đến gần, Uyển Tâm đã sắp xếp xong mọi chuyện bàn giao cho cấp dưới.

Chuẩn bị tất cả đâu vào đấy.
Uyển Tâm gọi điện Thiếu Kỳ nhưng anh không bắt máy.

Cô quyết định sẽ nhắn tin cho anh trước khi đi.

Tin nhắn đã được gửi đi.

Tiếp theo cô lại sợ anh quên chuyện đi Mỹ với cô.

Cô chuẩn bị ra khỏi Tần gia thì mẹ chồng gọi cô lại nói
" Con đi đâu vậy? Mẹ kêu người đưa con đi?"
Uyển Tâm ôm bà nói
" Cảm ơn mẹ.

Con đi công tác sẽ về nhanh thôi ạ "
Bà ôm cô vỗ vỗ nói
"Vất vả quá thì xin nghỉ đi con.

Mẹ có thể nuôi con mà.

Con chỉ cần an nhàn đi mua sắm với mẹ là được rồi"
Cô buông bà ra nhìn bà mà lòng đầy ấm áp nói

" Con ổn mà mẹ.

Con đi đây"
" Mẹ nhắn anh ấy dùm con.

Khi nào về con và anh ấy sẽ nói chuyện với nhau"
Bà nhìn cô đi mà lại tức giận thằng con trai trời đánh.

Có vợ thế rồi còn muốn gì nữa.

Nhà khóa học thì không chọn lại đi chọn minh tinh gì ấy.

Tức chết mình mà.
Bà lập tức gọi điện cho thằng con khúc gỗ kia của mình.

Bên kia vang lên tiếng chuông nhưng lại không ai nghe máy.

Bà dập máy và nói với quản gia
" Nếu đại thiếu gia có về thì không cho nó vào nhà.

Nói nó nếu muốn vào nhà thì gọi cho tôi "
Bà nhanh chóng kiếm số điện thoại của viện nghiên cứu để xin phép cho cô nghỉ ngơi một tháng tới này.

Sau khi xin phép xong bà sẽ tổ chức du lịch Châu Âu cho cả nhà để bồi dưỡng cảm tình giữa các thành viên.
Uyển Tâm đến sân bay, cô vẫn luôn nhìn màn hình điện thoại của mình.

Có chút buồn nói
" Hy vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu"
Máy bay cất cánh.

Lại một lần nữa cô và anh không có thời gian cho nhau.
Nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ cô lại vui vẻ hơn.

Tâm trạng đỡ buồn hơn nhiều vì cô sắp được gặp bạn thân của mình.
Tần gia lúc chập tối
Tiếng xe quen thuộc vang lên.

Tần Thiếu Kỳ day day thái dương của mình.

Để chuẩn bị cho lần đi với cô, anh đã phải hoàn thành công việc của một tháng để có thời gian đi lại và nghỉ ngơi.

Vừa bước xuống xe anh lại thấy không khí nơi đây có khác so với bình thường.

Đèn thường bật cũng tắt, anh tò mò đi vào nhà thì bị một âm thanh già nua vang lên nhắc nhở
" Cuối cùng cậu cũng về rồi à cậu chủ ?"
" Ai cho cậu chủ vào đây "
Ông nhìn cậu đầy u ám mà suy nghĩ

" Vì canh cậu mà lão già tôi chưa được ngủ đây này "
Giọng nói trầm ấm, nam tính vang lên
" Ông có chuyện gì sao?"
Ông nhanh chóng nói với giọng điệu thở dài nói
" Bà chủ nói cậu điện thoại cho bà ấy nhanh nhất có thể.

Nếu không hôm nay cậu khó qua cánh cửa này "
Thiếu Kỳ suy nghĩ một lát thì nói
" Ý ông là Uyển Tâm sao? "
Ông mừng rỡ nói
" Chỉ cần cậu gỉai thích với bà chủ lý do cậu về muộn và cả nguyên nhân cậu không đi với thiếu phu nhân thì ổn rồi "
ông nói xong gương mặt vui hắn lên, lý do rất đơn giản là ông sẽ được đi ngủ khi cậu chủ chịu nói chuyện với bà chủ.

Nhanh chóng nụ cười của ông vụt tắt khi nghe Thiếu Kỳ nói
" Tôi về công ty đây! Ông nói với mẹ giúp tôi rằng: Chuyện của tôi và cô ta không cần mẹ quan tâm "
Ngay lúc cậu vừa nói xong thì một bóng dáng nào đó đã chứng kiến tất cả cuộc trò chuyện này, ông có suy nghĩ
" Đừng trách cha mẹ không nói con biết sự thật, lời hứa đó ngay cả ta cũng không thể can thiệp vào vì nhà họ Tần rất xem trọng lời hứa.

Nếu con không tìm ra sự thật thì chứng tỏ con không xứng với tình yêu của con bé "
-----------------------------------------------------------------------------------------
Trong màn đêm âm thanh động cơ xe đua vang dội, Thiếu Kỳ đang suy nghĩ xem mình nên đối xử thế nào với cô ? Cô thật khác so với tưởng tượng của anh.

Lúc thì lãnh đạm, quyết đoán, lúc thì như trẻ con lại có lúc ghen tuông.

Anh nhanh chóng lao đến công ty để chuẩn bị đi Mỹ thì âm thanh điện thoại vang lên.

Số điện thoại lập tức làm anh chú ý đến, anh bắt máy ngay
" Sao vậy Lan nhi ?"
Giọng nói mềm yếu của người phụ nữ vang lên
" Em ...có chút...!mệt trong người, anh...!có thể...!chở em....!đi bệnh viện không ? "
Thiếu Kỳ nghe vậy, lo lắng bèn quay xe chạy hướng đến nhà Nhược Lan rồi dịu dàng đáp
" Anh đến ngay "
Cô ta nhanh chóng nói ngập ngừng dường như mình bệnh rất nặng để anh đến với cô.

Cô ta đã cài người của mình vào làm nhân viên phòng thư ký thì biết được anh sẽ đến Mỹ vài ngày.

Vì lịch trình cô ta bận rộn phải quay phim, quảng cáo, tạp chí, phỏng vấn,..nên cô ta không có thời gian để gặp mặt anh.

Hai người đều bận rộn trong thời gian dài, giờ cô ta phải diện cớ để gặp anh
Cô ta cúp máy và cười chiến thắng nói
" Vợ thì sao? Chồng cô vẫn yêu tôi thôi "
--------------------------------------------------------------------------------------------------
Trên chuyến bay đến Mỹ
Uyển Tâm chợt tỉnh giấc khi mơ thấy cậu bé mình cứu năm xưa, cô cười nói
" Giấc mơ thật đẹp nhưng hiện thực tàn khốc "
Cô nhìn đồng hồ trê điện thoại.

Đã hai giờ sáng rồi và cô nhìn xung quanh lại thấy một cặp yêu nhau đang ngủ say.

Họ tựa vào nhau trông thật hạnh phúc.

Người đàn ông kia còn tỉ mỉ đắp chăn lại cho người con gái kia.

Hôn nhẹ lên trán cô ấy nữa.

Điều này thật làm cho Uyển Tâm hâm mộ tinh yêu và hành động của họ.

Nhìn lại mình cô lại có chutus tủi thân, xong cô lại tự an ủi mình
" Em tha lỗi cho anh ! Lần này không đi lần sao anh đi với em nhé! Có được không?"
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 75: 75: Bạn Bè Gặp Nhau


Sau 12 tiếng ngồi trên máy bay
Uyển Tâm có chút buồn ngủ do lạ chỗ và lệch múi giò.

Cô nhanh chóng bật điện thoại lên nghe bài hát yêu thích của mình
" Em muốn chúng ta ở bên nhau "
Vừa đi cô vừa ngân nga bài hát này.

Cô nhìn thấy tấm bảng ghi
" Đón con bạn thân - Tâm Tâm "
Uyển Tâm cười vui vẻ mà đi đến người con gái dang mặc áo thun trắng đơn giản cùng với quần short jeans màu đen.

Uyển Tâm cười nói
" Ghi gì mà chả có tâm gì hết vậy ? Sao không ghi là Welcome to US "
Bạn cô tự hào nói " Ghi thế là xưa rồi.

Giờ là phải ghi đúng thực tế chứ ? Vậy mới không đụng hàng "
Uyển Tâm đẩy vali cho người bạn thân kia và nói
" Xách phụ một cái đi, cho tay chân linh hoạt "
Uyển Tâm nhanh chóng khoác vai người bạn lâu quá không gặp nói
" Vẫn khỏe chứ dâu tâu nhỏ? Qua đây rồi vui vẻ hẳn hen "
Xong Uyển Tâm nhìn bạn mình đánh giá trang phục nói
" Style của bà thay đổi rồi à.

Nhìn trẻ trung đó và đẹp nữa "

Dung Nhi nhìn Uyển Tâm cười cười rồi lại nói
" Bà cũng vậy.

Bao nhiêu năm vẫn không thay đổi.

Vẫn sang chảnh và kiêu sa nha "
Nói xong thì Dung Nhi lại quay đầu lại nhìn, có chút ngạc nhiên nói
" Anh ta không đi với bà à "
Uyển Tâm bình thản đáp
" Không.

Anh ta ở bên người yêu bé nhỏ của mình rồi "
Dung Nhi bực mình nói
" Đàn ông đều là cặn bã mà.

Bà không định ly hôn với cái tên tra nam đó à "
Uyển Tâm nhanh chóng bịt miệng bạn mình lại nói
" Nói nhỏ thôi không đám fangirl lại đánh bà bây giờ "
Dung Nhi cười hả hê nói
" Bạn tui ơi đây là nước Mỹ không phải Trung Hoa đâu, lo gì chứ "
" Nếu bà muốn ly hôn tên tra nam đó thì thu thập chứng cứ ngoại tình của anh ta đi.

Sao đó bà đây sẽ làm luật sư free cho bà.

Tại sao khi ly hôn phụ nữ phải là người thiệt chứ, trong khi nam nhân lại được trêu hoa ghẹo nguyệt.

Bà đây không phục "
Tinh thần của cả hai cũng phấn chấn lên.

Uyển Tâm nói
" Đến lúc đó phải nhờ cậu rồi.

Không còn xa nữa "
Thấy tâm trạng bạn mình không vui, Dung Nhi nhanh chóng
---------------------------------------------------------------------------------------------------
Khu nghỉ dưỡng Lan Khuê
Đây là khu nghỉ dưỡng mà Thiếu Kỳ đẫ mua cho cô ta.

Cô ta cười vui vẻ do cuối cùng đêm qua người ở bên Thiếu Kỳ cô ta.

Chức thiếu phu nhân Tần thị sẽ là của cô ta.

Như vậy, cô ta có thể ngẩng cao đầu ở Lạnh gia.

Dù không thành công đưa Tần thiếu lên giường mình nhưng cũng làm cho anh phải ở cùng cô một đêm.

Cô ta nhân lúc anh ngủ say thì lấy điện thoại anh chụp hình trên giường cho Uyển Tâm, để Uyển Tâm biết anh ngoại tình thì sẽ nhanh ly hôn với anh.

Rồi lại xóa tin nhắn đi.

Thủ đoạn thế này, cô ta đã học được từ kịch bản sau đó đưa ra áp dụng.

Cô ta nhanh chóng dạy nấu bữa sáng cho anh.

Dù sao hôm nay báo chí cũng sẽ đưa tin thôi.

Nửa đêm anh đưa cô đi bệnh viện thì bọn chó săn sẽ thêm thắt thế nào đây.

Haha tôi rất mong chờ biểu cảm của cô đó - Đông Phương Uyển Tâm.

Một lúc sau, mùi hương món ăn bay đến tậ phòng ngủ đã làm cho nam nhân ngủ say phải tỉnh giấc.

Anh chợt nhớ ra mình đã thất hứa với vợ mình.

Bèn nhắn tin cho cô
" Xin lỗi em, hôm qua tôi bận quá nên không đi cùng em được.

Tôi sẽ đáp ứng một yêu cầu của em, nó sẽ có hết hiệu lực khi em sử dụng nó."
-----------------------------------------------------------------------------------------------------
Bên kia bán cầu
Khuya ở Mỹ là một cảm giác vô cùng mới mẻ, khi khí trời ở đây vẫn còn lạnh, mọi người ai cũng đang yên giấc lành trong chăn êm nệm ấm, còn Uyển Tâm thì phải tiếp tục làm việc sau khi trò chuyện cùng tiểu Dung Nhi.

Cô đang nhanh chóng tìm ra phương pháp và cách phòng tránh căn bênh Alzheimer ở người già, trong thời gian qua cô thấy rõ tỷ lệnh người già mắc bệnh Alzheimer ngày càng tăng cao, tỷ lệ tử vong tuy không cao, nhưng mất tích thì lại nhiều do căn bệnh này.

Khi cô chuẩn bị ngủ thì tin nhắn hình ảnh nhanh chóng lọt vào mắt cô.

Cô cười nói
" Ra là anh ấy bận thật nhưng không phải cho" Dậy rồi f mình"
Kèm theo hình ảnh trên giường là dòng tin nhắn của anh ta.

Cô cười tuyệt vọng nói
" Yều cầu sao? Tôi sẽ dùng nói vào thời khắc cuối cùng"
Nói xong cô lạnh lùng nhìn ảnh nói
" Ảnh rõ ràng là chụp lén mà lại gửi cho tôi sao? Người anh ta yêu thì ra là loại này sao? "
Nói xong, cô nhìn bạn mình nói
" Có lẽ bà sẽ bận rộn khi tham gia vụ kiện này đấy, vì mình muốn phân nửa tài sản của anh ta xem như phí bồi thường cứu mạng năm đó "
Tiếng ngáp của bạn cô vang lên, ngồi trên ghế xoay xoay ghế nhìn con bạn mói ngủ dậy
" Dậy rồi à ! Đi ăn sáng với mình đi rồi mình sẽ kể cho cậu nghe chuyện này.

Mình cần đại luât sư như cậu chỉ giáo"
Gương mặt của Dung Nhi còn chưa tỉnh ngủ, nghe Uyển Tâm nói xong liền trở nên đơ ra hỏi
"Có chuyện nhờ mình sao ?Mình á"
Uyển Tâm mỉm cười vui vẻ nói
"Chưa tỉnh ngủ nữa hả? Vệ sinh cá nhân đi cô nương "
Dung Nhi nhanh chóng trả lời
" Um um " rồi hấp tấp chạy vào nhà tắm.
Uyển Tâm nhìn bóng dáng của bạn mình cười lắc đầu nói
" Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời mà ".
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 76: 76: Lời Mời Bất Ngờ


Khách sạn Dream Midtown
Hai cô gái mang hai vẻ đẹp phương Đông khác nhau đang thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Một cô gái có mái tóc đen dài được buộc lên sau gáy.

Một cô gái có nét đẹp đáng yêu, hoạt bát cùng với mái tóc màu kim, hai người này đều có nét đẹp lai cả, thuộc hàng cực phẩm đó nha.

Hai cô gái đều có gu ăn mặc thời thượng, một người thì váy liền màu đen hở lưng, có sợi châu điểm lên trên đó, tô điểm thêm cho bờ vai ngọc ngà.

Cô còn lại thì mặc quần jeans ống rộng, áo croptop màu cam, làm nổi bật làn da trắng nõn.

Hai cô giá đang trò chuyện vui vẻ nhưng họ đều không đến bắt chuyện do hai nàng đều có khí chất lạnh lùng đang tỏ ra xung quanh khiến cho mọi người lạnh sống lưng.
Uyển Tâm nhìn bạn thân mình mặc áo màu cam bèn hỏi
" Sao nay chơi luôn cái màu cam này vậy? Có chuyện gì vui à ?"
Cô gái đối diện vui vẻ nói
" Không phải bà qua đây tham gia lễ tốt nghiệp của tui sao? Tui có mời Selina mà bà ấy nói có vụ kiện quan trọng nên không qua với tui được, giờ tui có bà thôi mà bà đã qua rồi nên tui rất vui hehe"
Uyển Tâm nghiêm túc nói
" Tôi có thứ đưa cho bà "

Dung Nhi nhìn phong bì có chút ngạc nhiên rồi lại nhìn biểu cảm trên mặt của Uyển Tâm, cô liền hiểu ra
" Đây là chứng cứ sao? Thu thập cũng nhanh đấy! BÀ thu từ bao giờ thế "
Uyển Tâm bình thản đáp " Sau khi chúng tớ kết hônm phòng khi cần "
Dung Nhi nhìn Uyển Tâm cảm thán
" Yêu nhưng vẫn rất lý trí nhỉ? Mình thích tính cách này của cậu"
Nhìn biểu cảm của Uyển Tâm thì cô cũng biết
" Bạn mình rất đau nhưng cố nhịn thôi.

Đó là thói quen kể từ khi ba mẹ cậu ấy mất "
Uyển Tâm nhận được khích lệ từ bạn thân có chút cảm động nói
" Mình thật may mắn khi có cậu làm bạn"
Dung Nhi nâng ly lên nói
" Chúng ta là tri kỉ của nhau mà.

Vì tình bạn của chúng ta.

Cheers!!"
Điên thoại vang lên thu hút sự chú ý của hai cô gái.

Dung Nhi cầm điện thoại lên, số la gọi đến nhưng lại làm cho cô giật mình.

Cô nhanh chóng đổi giọng bắt máy
" Dạ em chào thầy! Thầy gọi em có chuyện gì không ạ?"
Bên kia vang lên giọng nói của một người đàn ông, nghe có vẻ cũng lớn tuổi rồi.

Cuộc gọi diễn ra ngán ngủi nhưng lại làm cho Dung Nhi vô cùng ngạc nhiên, cô chỉ đành bất lực và dạ thôi.
Nhìn Dung Nhi đang ngớ người ra, Uyển Tâm lập tức gọi cô
" Sao vậy Dung Nhi ?"
Dung Nhi vẫn chưa tỉnh nữa, cô không biết mình có nghe nhầm không, bèn nói
"Nhéo mình một cái đi"
Uyển Tâm thi hành ngay theo lời của Dung Nhi, thì bị cô la
"Đau đau đau, nhẹ thôi, rách mặt tui giờ "
Uyển Tâm phì cười nói

" Có cuyện gì nói mau.

Đừng đánh trống lãng nữa"
Dung Nhi nắm tay Uyển Tâm nói
" Bà nổi tiềng rồi ! Bà được mời làm khách mời danh dự của trường tui để tuyên truyền về Y khoa cho các sinh viên, học viên đấy "
Uyển Tâm thây có chút là lạ bèn hỏi
" Liên quan gì đến tui đâu! Tui chỉ tham gia lễ tốt nghiệp của bà thôi mà.

Sao lại thành lên phát biểu vậy?"
Dung Nhi bèn bất lực nói "
Ai kêu bà nổi tiếng như vậy làm chi ? Thầy đã ngõ lời mời lâu rồi mà bà có nhận lời mời đó đâu.

Điều đó làm cho thầy tôi hơi buồn nha.

Dù gì trường của tôi cũng có tiếng mà bà nỡ lòng nào từ chối là từ chối.

Nên tôi mới gặp thầy nói là bà sẽ tham gia lễ tốt nghiêp khóa này và phát biểu"
Uyển Tâm có chút mệt mỏi nói
" Được rồi coi như là tôi nể bà mà đi tham gia phát biểu vậy? Được chưa cô nương ?"
Dung Nhi vui vẻ hân hoan nói
" Vậy mai bà có mặt lúc 7g nha để bên trường sẽ đưa bài phát biểu cho bà, yêu bà nhất "
Xong Dung Nhi lại có chút ai oán nói
" Mà khồn ai như bà á ? Đoạt giải Nobel Y học như bà là người ta sẽ đi tuyên truyền, tham gia này nọ rồi để nổi tiếng chẵn hạng, tham gia các hạng mục nghìn tỷ,...Còn bà lại không tham gia cái gì, lời mời từ các trường Đại học hay các học viện, bệnh viện bà đều từ chối, tối ngày cứ ru rú trong phòng thí nghiệm á.

Thật là con nhà người ta mà."
Uyển Tâm nghe vậy có chút lạ lẫm khi nghe từ bạn thân mình nói
" Nghe bà khen sao tôi thấy nó là lạ "
Uyển Tâm lại nói
" Nghiên cứu quan trọng nhất là sự tập trung và có tinh thần trách nhiệm, xem còn lại là hư vô, thế mới gọi là nghiên cứu.

Với lại giải Noel Y học kia ngay cả tôi cũng không biết được sao tôi lại có được luôn á.

Tôi chỉ làm hết sức mình thôi "
Dung Nhi bèn xuống nước nói
" Được, được, bà là công dân tốt nhất quả đất, đem lại vinh quang cho Y Học Trung..Trung...!Hoa "
Uyển Tâm phì cười nói
" Bà sao lại cà lăm thế bà muốn chọc tôi cười à "
Hai cô gái trò chuyện vui vẻ, dự định đi shopping cùng nhau thì nghe thấy tiếng của ai đó.

Hai người con gái đều hướng về chào hai cô gái nói
" Hello mọi người, anh đến rồi đây "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 77: 77: Bài Phát Biểu


Sau khi cô nhận đuợc lời mời từ vị giáo sư kia.

Cô đã nhanh chóng nói với bạn mình, Dung Nhi
" Dung Nhi bà nghĩ tôi có cần chuẩn bị gì không? "
Dung Nhi cười nói
" Bà cũng cần chuẩn bị nữa sao? Tôi nghĩ bà chỉ cần truyền cảm hứng cho mọi người thôi "
Thông báo cô nhận được là sau 30 phút nữa sẽ tập hợp tập Hội trường chính
Giáo sư thấy cô đến mỉm cười nói
" Tôi rất vui khi có thể mời em đến trường, mong là em sẽ có kỷ niệm vui ở đây "
Uyển Tâm cười chân thành nói
" Cảm ơn giáo sư.

Em sẽ cố gắng "
Uyển Tâm nhanh chóng bước vào Hội trường, không gian lập tức yên lặng, mọi người còn đang bỡ ngỡ rằng cô gái phương Đông nhỏ nhắn kia là ai.

Do Uyển Tâm đeo khẩu trang che nửa gương mặt nên không ai nhận ra cô.

Uyển Tâm nhanh chóng lấy tay điều chỉnh mic và giọng nói trong trẻo vang lên
" Chào các bạn, tôi là Uyển Tâm - Đông Phương Uyển Tâm đến từ Trung Hoa "
Khi mọi người nghe tên này họ còn đang bỡ ngỡ cô nói gì, sau đấy lại vang lên tiếng anh nói
" Hello everyone, My name Uyển Tâm - Đong Phuong Uyen Tam and Im from China "
Sau khi nghe cái tên này, Hội truờng lập tức dậy sóng, cái tên quen thuộc này ai mà không biết chứ chỉ là chưa biết người như thế nào thôi.

Uyển Tâm nhanh chóng ổn định tình hình và một tràng tiếng anh hiện ra
" I am here to advise as well as share for you to make it easier to understand.

I went to attend my friends graduation and happened to let Professor Foum see me and he suggested that I should give a speech or an experience sharing for you.

I feel honored to be your inspiration."
( Tôi đến đây là để tư vấn cũng như là chia sẻ cho các bạn để cho dễ hiểu nhé.

Tôi đến tham dự lễ tốt nghiệp của bạn mình và tình cờ để giáo sư Foum thấy tôi và ngài ấy đã đề nghị tôi nên có một bài phát biểu hay một bài chia sẻ kinh nghiệm cho các bạn.

Tôi thấy rất hân hạn khi làm người truyển cảm hứng cho các bạn)
Các cử nhân bên dưới bắt đầu bàn tán về cô gái này
"Shes the girl who appeared in Time magazine and some celebrity magazine under the age of 30 made by two empty-handed sellers to make a fortune like now "
(Cô ấy là cô gái lên báo chí Time và cái tạp chí gì đó của người nổi tiếng dưới 30 tuổi do hai bán tay trắng làm nên khối tài sản như hiện tại)
Uyển Tâm phát biểu rằng :
" College youth is very precious, but we should not underestimate learning because of our youth.

I can stand here telling you not as someone who has graduated from college and has a few years of work experience but pretends to be me.

Im here to share with you my experience as someone who was born a few years earlier than you.

When you are still studying at university, you will find that this is a place for you to improve your knowledge, make friends with friends in five continents, you will have stumbles in the process of learning and absorbing knowledge.

Have you ever been like that? Have you ever been under pressure to study at this school? Let me hear your thoughts.

Please feel free to ask me questions, and I will share my experience and knowledge with you."
( Thanh xuân của thời đại học rất quý giá nhưng chúng ta cũng không nên vì thanh xuân mà đánh giá thấp việc học.

Tôi có thể đứng ở đây nói với các bạn không phải với tư cách là một người đã tốt nghiệp đại học và có kinh nghiệm đi làm vài năm mà tỏ vẻ ta đây.

Tôi đến đây để chia sẻ cho các bạn về kinh nghiệm mà tôi đã trải qua với tư cách là một người ra đời sớm hơn các bạn vài năm.

Khi các bạn còn đi học ở đại học các bạn sẽ thấy nơi đây là nơi để các bạn trao dồi kiến thức, kết bạn với bạn bè năm châu, các bạn sẽ có vấp ngã trong quá trình học và tiếp thu kiến thức, các bạn có từng như vậy không? Các bạn có từng bị áp lực khi học tại ngôi trường này không? Hãy cho tôi nghe suy nghĩ của các bạn.

Các bạn hãy tích cực đặt câu hỏi cho tôi, tôi sẽ chia sẻ kinh nghiệm của mình và kiến thức mà tôi có được cho các bạn)
Hội trường trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết, các cánh tay bắt đầu giơ lên, micro được chuyền đến cho một bạn nhìn giống dân châu Á
"I want to ask if you feel like you are very small in your current knowledge as well as your work?"
( Tôi muốn hỏi là bạn có cảm giác như mình rất nhỏ bé trong khối kiến thức hiện tại cũng như là công việc của bạn hay không ?)
Uyển Tâm mỉm cười trả lời
" As you asked if I feel small in my current job, I would say yes.

Because we are small because the amount of human knowledge is too large, we cannot live for hundreds or thousands of years to be able to absorb all the quintessence of research or science.

"
(Như bạn đã hỏi tôi có cảm thấy nhỏ bé trong công việc hiện tại của tôi không thì tôi sẽ trả lời là có.

Bởi lẽ chúng ta nhỏ bé là do lượng kiến thức của nhân loại quá lớn chúng ta không thể sống trăm năm hay nghìn năm để có thể tiếp thu hết tinh hoa của nghiên cứu hay của khoa học.)
Sau đấy Uyển Tâm lại nhìn các bạn cử nhân bên dưới mà nói
" Today you have completed a new step in the journey of pursuing your dreams.

Graduation is not the end of learning and learning, but the beginning of the path you have chosen.

Try your best so you dont regret it.

"
(Hôm nay các bạn đã hoàn thành thêm một bước mới trong hành trình theo đuổi ước mơ của bản thân.

Tốt nghiệp không phải là kết thúc việc tìm hiểu và học hỏi mà là sự khởi đầu cho con đường mà các bạn đã chọn.

Hãy cố gắng hết sức để bạn không hối hận.)
Tràng vỗ tay vang lên như sấm với bài phát biểu rất chân thành và đầy ý chí của cô.
Uyển Tâm đi xuống hậu trường thì được nhỏ bạn thân mình nắm tay cười cười với vẻ mặt nham nhở nói
" Uyển Tâm cậu làm idol của mình đi nhen "
Uyển Tâm mặt đầy bất lực nói
" Không thể đâu con nương, không làm idol đâu làm crush nha "
Dung Nhi trề môi hỏi
" Vậy ai làm nam ai làm nữ "
Uyển Tâm nhéo mũi nói
" Dĩ nhiên là tui là tui làm nam okay chưa ?"
Dung Nhi khoác tay cô nói " Cậu nói rồi nha không được nuốt lời.

"
Xong cô chợt nhớ ra " Rồi cậu định giải quyết vụ đấy thế nào?"
Uyển Tâm ngơ ngác hỏi " Hả vụ gì cơ?"
Dung Nhi nói " Ôi giời ơi coi nào cá vàng của cô nương kia tui cũng lười nhắc, nhắc hoài đúng nghĩa quên hoài.

Về uống hoạt huyết dưỡng não đi "
Uyển Tâm cười trừ vỗ đầu cô bạn của mình nói
" Thế mình phải trông cậy vào cô bạn có trí nhớ tốt là cậu rồi "
Xong Dung Nhi khoác tay Uyển Tâm nói
" Đi mình mời cậu ăn cơm sẵn lên kế hoạch về nước mình sẽ làm ở đâu luôn "
Uyển Tâm ngõ lời nói
" Cậu có muốn đến công ty mình làm không? Làm cố vắn pháp luật cho mình chung với luật sư nhà mình "
Dung Nhi kinh ngạc mở to mắt nói
" Ối giời ôi bạn tui là tài phiệt nha, sau trước giờ mình không biết nhỉ ?"
Nhìn vẻ mặt thoáng chốc buồn của Uyển Tâm thì Dung Nhi lại nói
" Okay mình sẽ đến công ty cậu làm nhưng phải trả lương cho tui hậu hĩnh nha không mình không làm đâu "
Uyển Tâm quay qua nhình bạn mình cười
" Được thôi với điều cậu phải làm đúng nghĩa vụ của mình nha không là không có lương đâu "
Cuộc trò chuyện của đôi bạn đến đây là tạm ngưng, hai cô gái khoác tay nhau đi đến địa điểm tiếp theo.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 78: 78: Giết Người Hàng Loạt


Uyển Tâm cùng đi với Dung Nhi đến quán bar Club Passim _ nơi mà Dung Nhi đến mỗi khi xong kỳ thi.

Nơi này nhìn không giống quán bar thông thường, như một khu tích hợp vậy, giữa đồ uống và các loại hình trò chơi khác nhau, ngoài ra còn có các cô gái đang múa cột nữa.

Có thể nhìn ra nơi này khá phức tạp và nói không chừng là có các dịch vụ ngầm nữa.
Cánh cửa mở ra, ánh nhìn chăm chú bào hai cô gái phương Đông xinh đẹp, một người cao cao mang dáng vẻ quyến rũ, xinh đẹp, một người cá tính mang phong cách trầm ổn nhưng cũng không kém phần xinh đẹp, nét lạnh lùng đó làm cho người ta không dám đến gần.

Uyển Tâm mặc áo thun đen ngắn đơn giản cùng với quần jeans đen ngắn có vài cúc hình sao hai bên hông làm lấp lánh vòng mông xinh đẹp kết hợp hoàn hảo với đôi giày boot đen cao đến gối, làm lộ đôi chân trằng dài thẳng tấp, vòng eo con kiến lúc ẩn lúc hiện làm cho ai cũng mê mẩn, chiếc áo vest đen được cách điệu nhìn có vẻ soái soái như ngự tỷ.

Dung Nhi thì lại mang phong cách đối nghịch như một cô tiểu thư xinh đẹp, trong sáng giữa chốn ánh đèn mờ mờ và tiếng nhạc sập sình này, cô mặc áo croptop tone màu trắng cùng chiếc váy trắng kèm theo vài sợi dây đen buôn lơi bên hông, điểm nhấn là một chiếc vòng đeo quanh eo của cô kết hợp với đôi boot cùng màu đến cổ chân.

Một sự đối nghịch giữa hai tone màu như sự đối lập giữa thiên thần và ác ma.
Uyển Tâm mặt không đổi sắc nói " Sao cậu lại đến nơi này hả ? Không biết nơi này rất phức tạp sao? "
Dung Nhi cười trừ nói " Biết rồi mà đừng la tui nữa, mị sẽ rút kinh nghiệm mà "
Xong Dung Nhi dắt Uyển Tâm đến bà rượu, khi cả hai cùng ngồi xuống thì Dung Nhi nói
" Cho 2 ly Soda Vodka "
Uyển Tâm lạnh lùng nhìn phục vụ nói
" 1 Soda Vodka 1 Long Island Iced Tea.

Cảm ơn "
Dung Nhi liền hỏi " Khẩu vị của cậu thay đổi à sao lại uống loại Cocktail đấy "
Uyển Tâm liền nhìn đăm chiêu nói " Có lẽ đó là loại cocktail mà mình thích nhất thời điểm hiện tại, do vị của nó rất phù hợp với mình.

Bà nghĩ xem đủ vị cay, đắng, chua, ngọt.

"

Dung Nhi nhìn biểu cảm của Uyển Tâm thì cô cũng hiểu những gì mà Uyển Tâm trải qua.

Dung Nhi suy nghĩ
" Mong là một lúc nào đó cậu sẽ có cuộc sống tốt hơn và lại nở nụ cười "
Giọng nói phục vụ cắt ngang lời nói suy nghĩ của Dung Nhi
" Đồ uống của hai vị.

Chúc ngon miệng "
Uyển Tâm liền cảm nhận được ánh mắt của một người nhưng khi quay lại thì lại không thấy đâu nữa.

Điều này làm cho một người có sự sắc bén như cô phải cảnh giác cao.

Khi đưa ly rượu lên thì Uyển Tâm cảm thấy mùi của đồ uống này có vẻ không đúng lắm.

Lập tức cô lấy tay đẩy ly của mình và Dung Nhi ra hét lớn
" Đừng uống "
Nói xong cô nhìn về phía góc khuất của quán bar nói
" Ra đây "
Tiếng vỗ tay " Bốp bốp " vang lên cùng với giọng cười đắc ý
Một anh chàng mặc đồ vest bước ra nói
" Quả nhiên là Róse, vẫn nhạy bén như xưa nhỉ ? Đóa hồng nhỏ "
Uyển Tâm nhìn anh nói " Woo Jun "
Woo Jun nhìn cô và nói " Không ngờ em lại đoán được là anh "
Dung Nhi đã uống một chút đồ uống nên có dính thuốc thì nói
" Uyển Tâm bà có sao không? Ổn chứ?"
Nhìn Uyển Tâm không sao thì cô ngất đi.

Uyển Tâm thấy vậy thì liền lay lay Dung Nhi nói
" Dung Nhi bà tỉnh lại đi.

Bà có ổn không ? "
Xong cô bèn gắn thiết bị định vị siêu nhỏ cho Dung Nhi và cho cô hít thuốc giải, ba phút sau Dung Nhi sẽ tỉnh lại, cô phải ráng kéo dài cho đến lúc đó.
Uyển Tâm cảnh giác nói
" Aanh muốn lấy tôi uy h**p Vinzento để lấy quyền thừa kế sao?"
Anh ta nhìn cô cười lớn nói
" Không sai ! Tại sao con vợ lẽ lại không được thừa kế chứ ? Do mẹ tôi không có ai chống lưng nên bị coi thường sao ? "
Uyển Tâm nhìn anh nói
" Anh nghĩ sai rồi, ba anh không phải là người như thế.

Sao anh lại không có suy nghĩ giúp đỡ anh mình mà lại có suy nghĩ muốn thừa kế mafia chứ "
Woo Jun cười tàn ác nhìn cô nói
" Vậy thì cô nghĩ thế nào khi tôi lấy mạng sát thủ số 1 của tổ chức đây.

Tôi biết sẽ rất khó đối phó với cô khi cô có một mình nên tôi phải tạo thêm chướng ngại vật để cô không thể tập trung được "
Uyển Tâm nhìn anh nói
" Bỉ ổi - Xấu xa - Ích kỷ.

Thảo nào xung quanh anh không có ai trung thành, tận tụy "

Woo Jun nói " Thì sao nào chỉ cần có thể kéo anh ta xuống tôi sẽ không từ thủ đoạn kể cả người vô tội "
Dung Nhi đã tỉnh lại thì nghe được man mán cuộc trò chuyện của hai người
Uyển Tâm biết cô đã tỉnh bèn hét lên " Chạy đi không được quay đầu lại "
Nói xong thì giọng Woo Jun vang lên " Giết ả "
Uyển Tâm nhanh chóng xoay người leo lên bàn pha chế lấy con dao từ người phục vụ và nói
" Để xem anh tài giỏi thế nào ?"
Lúc này Uyển Tâm không còn dáng vẻ lúc trước nữa mà hỏi thở như đến từ địa ngục vậy.

Các sát thủ khác đều là sát thủ của tổ chức Phi Ưng do Woo Jun lãnh đạo.

Điều này đã khiến cô hiểu ra
" Nội gián trong lần ở rừng Amazon và vụ vắc xin có lỗi đều là do anh ta cả "
Uyển Tâm nhanh chóng giải quyết được mấy tên chỉ với một con dao.

Một tiếng dao là một tên sát thủ ngã xuống.

Các tên sát thủ khác nhìn Uyển Tâm với dáng vẻ khiếp sợ.

Bọn chúng chừng 15 - 20 người nhưng lại mất hết vài tên trong vài phút.

Tốc độ này làm cho bọn chúng phải kinh ngạc thốt lên
" Quái vật "
Uyển Tâm lập tức lau đi vết máu dính trên mặt mình nói
" Xem ra phải dùng đến mày rồi "
Một chiếc quạt tinh xảo hiện ra, đây là vũ khí mà cô thích nhất đã rất lâu rồi cô không dùng nó.

Không biết có cần bảo hành khi lâu quá không dùng không nhỉ.

Gương mặt của cô hiện ra như đóa hoa bỉ ngạn giữa chốn địa ngục vậy
" Thật xinh đẹp "
Woo Jun lập tức hạ lệnh " Để ả sống ta muốn ả "
Trong phút chốc chỉ còn lại hai tên.

Uyển Tâm nhàn hạ lấy ghế ngồi xuống đối diện Woo Jun cười lạnh nói
" Thấy sao hả anh Woo Jun ?"
Woo Jun cười lớn nói " Không hổ là kim bài sát thủ của thế giới ngầm.

Làm tôi càng muốn có được em đấy - Róse.

À không phải gọi là Uyển Tâm mới đúng "
Uyển Tâm nhìn gương mặt điển trai kia nhưng lại làm cô có chút chán ghét nói
" Xin lỗi anh xấu quá tôi không muốn "
Cô lập tức đứng lên nói
" Để tôi tiễn anh một đoạn "
Khi cô chuẩn bị ra tay thì lại vang lên tiếng súng và tiếng xe cảnh sát
" Bỏ súng xuống tất cả giơ hai tay lên để trên đầu và quay lưng vào tường "
Uyển Tâm cắn răng nói
" Thật là hết nói nổi mà "
Bản thân cô cũng không ngờ tên náy đánh không lại thì lại đi báo cảnh sát mà còn là cảnh sát đặc nhiệm nữa cơ " Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng ".

Cô liền cất quạt của mình nhanh chóng dưới sàn ẩn của quán bar, để lại manh mối cho Vinzento.

Woo Jun lập tức diễn tuồng nói
" Đồng chí cảnh sát à cứu tôi, co ta muốn giết tôi "
Tất cả cảnh sát được huy động để giải kẻ tình nghi về cho FBI.

Vụ này liên quan đến nhiều người chết e là sẽ chấn động cho xem.

Mà kẻ tình nghi lại là Đông Phương Uyển Tâm - người thừa kế gia tộc Đông Phương và là nhà khoa học nổi tiếng toàn thế giới.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 79: 79: Đến Muộn Một Bước


Sau khi Dung Nhi chạy thoát đã lập tức được giải cứu bởi đám người của Vinzento.

Cô lập tức nói
"Hãy cứu bạn tôi với.

Cô ấy đang gặp nguy hiểm "
Vinzento nói " Ai làm?"
Dung Nhi nói lắp bắp nói
" Tôi không biết nhưng tôi nghe được một cái tên tiếng Hàn hình như là Woo Jun.

Sau đấy Uyển Tâm làm gì tôi cũng không biết nữa.

Rồi cô ấy hét lên kêu tôi chạy đi không được quay đầu lại "
cùng với tâm lo sợ Uyển Tâm xảy ra chuyện
" Người bạn đó của cô đã không màng hy sinh bản thân để làm lá chắn cho cô có đường thoát và còn biểu cô chạy đừng quay đầu lại.

Điều này chứng tỏ cậu ấy rất trân trọng mình "
Dung Nhi thân thể đầy thương tích do chạy và té nhiều lần đi, không chỉ vậy còn có người truy đuổi cô.

Cũng may mắn thay là mấy cái võ thuật mèo cào anh hai dạy phòng thân có thể mang ra dùng.
Vinzento nhìn Dung Nhi bèn nói với thuộc hạ
" Mang cô ta đến bệnh viện và điều trị đi, còn lại thì biết làm gì rồi chứ ?"
Nói xong anh nhanh chóng đến hiện trường xảy ra vụ việc.

Khung cảnh máu me vẫn còn đang hiện ra trước trước anh, không chỉ vậy mùi máu bốc lên làm cho người ta rợn gáy.

Rốt cuộc sát thủ đệ nhất đó có dung nhan thế nào và ký thuật mạnh cỡ nào mới có thể tạo ra hiện trường này.

Lập tức một ánh sáng lóe lên làm Vinzento chú ý đến.

Anh đến gần là nhìn ký hiệu mà cô để lại.

Cầm chiếc quạt trong tay và ký hiệu Morse kia anh hiểu được ý cô muốn nói
" An toàn - Có thể tự xử lý "
Điều này anh cũng khá yên tâm khi biết cô vẫn an toàn và không nguy hiểm tính mạng.

Nhưng làm sao đây anh vẫn muốn làm chỗ dựa cho cô dù biết cô rất mạnh mẽ.

Sau khi sự việc xảy ra sau 48 tiếng là khoảng thời gian vàng son nhất để hỏi cung.

Uyển Tâm ngồi trên ghế bị còng hai tay vào ghế.

Họ cho rằng cô gái này là thành phần cực kỳ nguy hiểm vì đã gi3t chết rất nhiều người chỉ bằng một nhát.
Quá trình hỏi cung như sau
" Who are you? Why cant we investigate documents related to you? Please answer honestly "
( Cô là ai ? Tại sao chúng tôi không điều tra được tài liệu liên quan đến cô ? Mong cô thành thật trả lời )
Uyển Tâm cười nói
" Arent you the Federal Bureau of Investigation? Im a normal person but I cant figure it out.

Very interesting !"
( Không phải các người là Cục điều tra Liên bang sao? Tôi là một người bình thường mà lại không tra ra được à.

Thú vị thật )
Uyển Tâm hiện tại không còn là cô của thường ngày nữa, tình hình này giống như nhân cách thứ hai của cô đang muốn hiện ra với mọi người.
Một người mặc áo vest đen tiến tới quan sát cô từ trên xuống dưới.

Điều này làm cho cô để ý đến.

Ông ta có lẽ là người có chức lớn nhất ở đây.

Cô nhìn mọi người và nói
" I want to take a shower and then Ill answer your questions "
( Tôi muốn tắm rửa, sau đấy tôi sẽ trả lời câu hỏi của các người )
Tất cả mọi người ở phòng hỏi cung điều kinh ngạc nhìn

" Why is she so calm? "
(Sao cô ta là lại bình tĩnh như vậy?)
" In this situation, you still want to take a bath "
( Tình hình thế này mà còn muốn đi tắm sao? )
Người đàn ông mặc áo vest ra lệnh
" Okay I hope you dont try to escape "
( Được thôi mong là cô không tìm cách trốn thoát )
Uyển Tâm nhìn ông ta cười vui vẻ nói
" The most delicious warrior "
( Quân tử nhất ngon )
Ông ta nhìn bóng lưng cô lắc đầu mằ tiếc nuối
" For this reason, if properly trained, it will help the country and the nation"
( Nhân tài này nếu được đào tạo đúng cách sẽ giúp ích cho đất nước và quốc gia )
Điều này khiến ông suy nghĩ đến hai khả năng không thể điều tra ra tư liệu của cô.

Một cô là quan chức cấp cao của cơ quan, chính phủ, đặc công ngầm.

Hai là cô ấy alf sát thủ chuyên nghiệp, lính đánh thuê.

Ngoài hai khả năng đó ra, không có lý do nào có thể hợp lý với thân thủ nhanh nhẹn, sát chiêu tàn ác kia của cô.

Tay cô bị còng đi ở giữa hai phía trước sau đều là cảnh sát.

Cô được đưa đến một phòng tắm tách biệt với các phòng tắm khác , có đầy đủ tiện nghi.

Cô nhếch môi cười
" Cũng không tệ "
Uyển Tâm nhanh chóng tắm rửa và gội đầu làm sạch các vết máu trên cơ thể mình.

Nước chảy qua làn da cô làm cho máu cũng ùn ùn chảy theo, lộ ra làn da trắng như tuyết, khung mặt mới vừa nãy còn dính máu khồn nhìn rõ đường nét trên mặt cô.

Lúc này lại hiện ra đường nét xinh đẹp thanh tú mang vẻ đẹp Châu Á kia.

Tiếng gõ cửa của nữ cảnh sát " Rầm rầm " và nói với Uyển Tâm
" Heres your clean stuff "
(Đồ sạch của cô đây )
Uyển Tâm nhanh chóng lấy bộ y phục mặc vào, bộ đồ tính ra nhìn cũng được, Áo thun trắng và quần legging đen.

Nói ra FBI cũng có mắt thẩm mỹ chứ nhỉ
Tiếng mở cửa ra làm cho các vị cảnh sát ngẩn ra.

Đây là cô gái vừa đáng sợ vừa máu me đầy mình vừa nãy sao.

Giờ đây đường nét gương mặt cảu cô hiện ra, mái tóc dài đen óng còn ướt, cùng với đường nét ma mị quyến rũ trên cơ thể ẩn sau lớp áo thun trắng kia.

Tất cả đều thật xinh đẹp.
Uyển Tâm nhìn họ lạnh giọng nói
" Lets go "
Họ còng tay cô lại, dù có hơi xót với đôi tay mảnh khảnh trắng mịn kia, liệu không biết có vết hằn trên tay cô không?
Uyển Tâm không quan tâm lắm.

Tiếng hò hét cùng ánh nhìn như xuyến thấu của đám tù nhân nam.

Ai có thể nhà nhà giam nam lại xuất hiện một nữ tử phương Đông xinh đẹp như vậy.
Uyển Tâm đảo mắt qua đám tu binh làm chúng căm nín và không dám liếc nhìn nữa.

Sát khí từ cô làm cho các vị đồng chí cảnh sát đi cạnh cô cũng có chút giật mình.

Sát khí mạnh thật.
Cảnh cửa phòng giam lại lần nữa mở ra.

Vị cảnh sát kia cũng có chút ngạc nhiên nhìn cô, nhưng lại nhanh chngs lấy lại tinh thần.
Cô quan sát và suy nghĩ " Không hổ là lãnh đạo nhỉ "
Ông ta ra lệnh cho vị cảnh sát kia mở còng tay cho cô
" Okay.

Now tell me about the incident"
(Được rồi.

Giờ cô hãy tường thuật lại cho tôi đi )
Uyển Tâm ngồi ngay ngắn nói
" They are the Phi Eagle faction, specializing in providing advanced weapons to IS.

I received a mission to purge them and get our weapons back "
(Bọn chúng là bang phái Phi Ưng, chuyên cũng cấp vũ khí tối tân cho IS.

Tôi nhận được nhiệm vụ là phải thanh trừng chúng và lấy lại lô vũ khí của chúng tôi.

)
Ông ta nghi ngờ nói
"
( Điều gì làm cho chúng tôi tin điều đó, cô có chứng cứ không? Vì khi đến hiện trường chúng tôi chỉ thấy cô đang dùng vũ khí cố giết một người đàn ông )
Cô nhìn ông nói
" His name is Woo Jun, Korean nationality and the real owner of Phi Ung "

( Anh ta tên Woo Jun, quốc tịch Hàn quốc và là chủ nhân thật sự của Phi Ưng ")
Ông ta lại phản bác nói
" She said it wrong.

According to the documents we investigated, the owner of Phi Ung was a middle-aged man.

You admit it, youre trying to kill me.

"
( Cô nói sai rồi.

Theo tư liệu chúng tôi điều tra thì chủ nhân của Phi Ưng là một ông lão trung niên.

Cô thừa nhận đi cô đang cố giết người vô tôi )
Uyển Tâm nhìn ông ta nói
" You guys have been hidden by hackers.

Do you know hacker Y? He made the Phi Ung organization the first thing.

Second, you dont see at the scene that Im not the only one with a weapon "
( Các người đã bị hacker che đi tài liệu thật rồi.

Ông biết hacker Y không? Hắn làm cho tổ chức Phi Ưng là điều thứ nhất.

Thứ hia là ông khong thấy tại hiên trường không phải chỉ một mình tôi có vũ khí.

)
Xong cô vắt chéo chân lên nhau cười ông ta nói
" You should investigate again Inspector, shouldnt you ask innocent people "
( Ngài nên điều tra lại đi ngài thanh tra, không nên hỏi người vô tội chứ )
Tiếng gõ cửa vang lên
" Ngài thanh tra.

Tổng thống Hoa Kỳ tìm Ngài "
Ông ta hốt hoảng và lập tức ra lệnh
" Canh chừng người phụ nữ đó "
 
Back
Top Bottom