Ngôn Tình Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 340


Chương 340

Cảm giác ở cùng với Hoắc Anh Tuấn khác với cảm giác khi ở cùng với chú Tân, với bác lắm… Bé lớn cảm thấy nếu ngẫm nghĩ kỹ càng thì cảm giác đó có thể xem như vui vẻ, thậm chí là còn có một chút cảm giác an toàn mà trước đây chưa từng có.

Nhưng dù có cảm giác đó thì cậu coi thường Hoắc Anh Tuấn lâu như vậy, bé lớn sẽ không thể hiện điều đó ra ngoài mặt. Cậu khoanh tay nghiêm cái mặt non nớt đứng sau lưng Thi Tịnh nhìn cô em với ánh mắt rất không đồng tình. Hầy, cô em gái này bị Hoắc Anh Tuấn đầu độc chắc rồi!

Bé hai cứ chọc cho em gái vui, mong Thi Tịnh có thể xua cái suy nghĩ bảo Hoắc Anh Tuấn đi khám với em ấy. Rõ ràng là có bao nhiêu anh ở đây, em gái đi tìm cái người đàn ông xấu xa đó làm gì!

“Em nói đi Thi Tịnh, em có muốn ăn lẩu kem của Haagen Dazs không? Vị mới ra đặc biệt lắm, chỉ cần em không bảo.

Hoắc Anh Tuấn đi khám với em là anh và anh lớn sẽ mời em đi ăn ngay!” Thi Tịnh sáng mắt và đảo mắt: “Thôi nhá em không cần đâu! Dù Hoắc Anh Tuấn đi khám với em thì bố cũng sẽ mời em đi ăn nhá! Bố ấy giàu lắm!” Bé hai nghẹn họng ôm ngực, cảm thấy trái tim bé bỏng của mình bị sốc nặng.

Em gái chưa bao giờ từ chối hai anh cậu! Nhưng từ sau khi Hoắc Anh Tuấn xấu xa kia xuất hiện thì tất cả đã thay đổi!

Lục Bạch Ngôn đứng bên cạnh thấy Thi Tịnh phụng phịu cái mặt nhỏ xinh mày mắt sáng rực là cười xoa xoa mái tóc tết thái của em dịu dàng.

Tốt quá.

Nếu mình cũng là con của Đường Hoa Nguyệt vậy thật hạnh phúc… Thế thì cậu có thể nắm tay em Thi Tịnh ra ngoài chơi, đến viện khám công khai chứ không phải chỉ trốn trong biệt thự sợ bố cậu sẽ tìm thấy cậu bất cứ lúc nào như bây giờ.

Nghĩ đến đây là Lục Bạch Ngôn bặm môi chột dạ. Ở đây vui đến quên trời quên đất, lâu lắm rồi cậu không nhớ đến ông bố kia của mình…

Thi Tịnh trèo lên ghế rồi đứng đó, vậy là cô cao hơn các anh rồi!

Cô bé chống nạnh xua cái tay nhỏ bé: “Thôi được rồi, các anh không phải nói nữa đâu! Mẹ đã gọi điện cho bố rồi, các anh ở nhà ngoan đợi em với mẹ về thôi!” Cái dáng đó, ai không biết còn tưởng cô bé là chị cả của ba em trai.

Bé lớn và bé hai rất hậm hực, thấy Thi Tịnh phấn khởi và cùng nói: “Dáng vẻ này của em đâu có giống..”

Mới nói một nửa mà tiếng chuông cửa và tiếng gõ cửa cùng vang lên, cùng với đó là tiếng hét to xúc động của Hoắc Anh Tuấn: “Bố đến rồi đây Thi Tịnh!”

Bé lớn bé hai nhìn nhau, Hoắc Anh Tuấn đến rồi, hai cậu không ở đây được nữa đành phải lên trên tầng với Lục Bạch Ngôn, vừa đi vừa làu bàu khinh bỉ: “Em như thế này có giống với sợ khám đâu Thi Tịnh!”

“Đúng đói… Ấy khoan đã, sao mình phải trốn? Rõ ràng mình đã bị Hoắc Anh Tuấn phát hiện rồi mà!” Thi Tịnh trong phòng khách nghe thấy giọng của Hoắc Anh Tuấn là trợn mắt “Oà” lên. Vội vàng chạy ra mở cửa cho Hoắc Anh Tuấn chứ không quan tâm câu làu bàu của các anh nữa.

Sao bố đến nhanh vậy! Đừng bảo bố là siêu anh hùng mặc áo giáp bay vèo đến nhé!

Bé lớn đã vào trong phòng mới chợt nghĩ đến việc sao Hoắc Anh Tuấn lại đến nhanh như thế?

Từ khi mẹ gọi điện cho chú ấy đến lúc chú ấy gõ cửa cũng chỉ có ba phút… Không lẽ chú ấy rảnh quá nên vẫn chực chờ ở gần đây?

Trời! b**n th** quá! Không đúng… Nghĩ thế nào cũng thấy sai quá sai! Thi Tịnh xách chiếc túi nhỏ, tay trong tay vui vẻ ra ngoài với Hoắc Anh Tuấn. Hoắc Anh Tuấn đến cửa chợt nhớ ra gì đó, anh dừng bước ngoảnh lại hỏi Đường Hoa Nguyệt: “Cận Thành đâu?” Đường Hoa Nguyệt im lặng, nhìn lướt qua chỗ cầu thang trả lời qua loa: “Ờ… Thằng bé ra ngoài chơi với bạn rồi”

“Ừ, thế bao giờ con về? Anh có cần gọi cho con nó không?
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 341


Chương 341

Anh sợ con thấy anh chỉ nhớ em gái chứ không quan tâm nó” Đường Hoa Nguyệt giật mép, anh cũng hơi bị tự sướng quá đấy?

“Không cần đâu, anh không quan tâm là vô cùng quan tâm Hoắc Anh Tuấn nghẹn họng không nói được gì. Làm sao thế này? Không lẽ hôm trước chơi với con trai, con trai không thích nên về mách Đường Hoa Nguyệt?

Đường Hoa Nguyệt đã ra ngoài trước một lớn một nhỏ kia, nheo mày giục: “Có đi không?”

“Đi đây đi đây!” Hoắc Anh Tuấn vội vàng bế con gái lên rồi nhìn lướt qua ngôi nhà không có con trai và vào vào xe thật mau.

“Hai Cận Thành” trên tầng hai nhìn nhau, càng nghĩ càng thấy sai sai. Thế là hai cậu bật máy tính lên bắt đầu tìm kiếm tất cả bất động sản đứng tên Hoắc Anh Tuấn trong sự xúi giục của trực giác khó hiểu. Đúng như dự đoán, ngôi biệt thự đối diện nhà cậu mới chuyển đi không lâu đã đứng tên Hoắc Anh Tuấn!

Hay lắm! Cái ông này đúng là rất cao tay! Thế mà lại trốn ngay bên cạnh nhà bọn cậu mà thần không biết quỷ không hay!

Nhưng mà… Bé lớn và bé hai há hốc mồm nhìn những thông tin sở hữu nhà đất kéo mãi không hết trong máy tính.

Trời ạ, cái ông họ Hoắc này cũng giàu quá thể!

Không đúng… Nghĩ thế nào cũng thấy vô cùng không đúng!

Bé lớn đặt máy tính xuống nhảy từ sô pha xuống đất nhìn sang những căn biệt thự hàng xóm mà trước đây cậu chưa từng để ý.

341-loi-thoat.jpg


Trong sân không có ai nhưng bật đèn mấy phòng trên tầng hai. Bé lớn xoay người nhìn lên cửa sổ nhà mình ra ám hiệu với bé hai rồi nép vào tường đi vòng qua vườn hoa rộng hơn ở đăng sau nhà.

Cậu vừa mới ngó đầu đã nhìn thấy một ông già ngồi phơi nắng trên xe lăn làm cậu ngây ngẩn cả người.

Bé lớn rất nhạy bén, nhìn cái đã vỡ lẽ. Đây… là ông ngoại mà? Dù sau khi tỉnh lại trông ông hồng hào hơn nhiều, người cũng có da có thịt hơn nhưng bé lớn vẫn dám chắc đây là ông ngoại mà nhà cậu gặp ở viện điều dưỡng!

Nhưng sao ông lại ở trong nhà của Hoắc Anh Tuấn? Mà còn là bên cạnh nhà cậu nữa! Sao mẹ không đón ông về nhà mình?

Một loạt câu hỏi lướt qua cái não nhỏ của bé lớn. Cậu quá lấy làm lạ, cậu phải biết được Hoäc Anh Tuấn đang giở trò gì!

Nhưng cậu không dám hành động thiếu suy nghĩ. Trông có vẻ như ông ngoại đã ở trong nhà này được một thời gian nhưng mấy bọn cậu chưa gặp ông bao giờ nên chắc chắn là có vấn đề gì đó.

Quan trọng hơn là trước đây ông ngoại toàn hôn mê, có khi ông cũng không biết mình ấy!

Tự nhiên đi qua bảo gì mà “Ông ơi con là cháu ngoại của ông” thì lạ quát Đang nghĩ ngợi mà ông ngoại ngồi xe lăn ở gần đó bỗng xoay người lại từ từ.

Bé lớn hơi thất thần, đợi nhận ra thì đã bị ông ngoại phát hiện muốn trốn cũng muộn mất rồi.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 342


Chương 342

Tịnh Đành phải đến đâu hay đến đó thôi!

Đường Hữu Thiện thấy tự nhiên có một cậu bé trắng trẻo xuất hiện trong vườn hoa nhà mình là cười hiền từ. Cậu bé này rất đáng yêu, ông mới nhìn thấy đã cảm thấy vô cùng thân thiết. Nếu sau này Hoa Nguyệt có thể sinh cho ông một thằng cháu kháu khỉnh thế này là ông đủ vui rồi.

Ông lái xe lăn lại gần bé lớn: “Cậu bạn nhỏ, con đi lạc à?

€on là con cái nhà ai thế?” Bé lớn nhìn những nếp nhăn xô lại ở khoé mắt ông ngoại mà ngây người, tự nhiên cảm thầy cảm xúc dâng trào khó hiểu.

Trong cuộc đời ngắn ngủi của cậu, ngoài mẹ và bác ra, chỉ có bác sĩ Tân từng gặp cả nhà cậu. Cậu đã nghe thấy cái từ “người thân ba đời” trên tivi nhưng lại chưa bao giờ trải nghiệm đó là gì.

Trẻ con bình thường trưởng thành trong vòng tay của bố mẹ và bốn ông bà, nhưng ba đứa con nhà họ Đường cậu đây bị thiếu hụt về mặt người thân một chút thật.

Bé lớn nhìn ông ngoại tắm dưới ánh mặt trời, cậu nghĩ thầm ông là bố của mẹ đó.

Hồi mẹ bé như mình, có phải ông ngoại cũng nhòng nhõng mẹ trên vai, cho mẹ mọi thứ tốt nhất không?

Thế nếu ông ngoại biết mình là con của con gái ông, liệu ông có cũng rất thích mình không?

Nghĩ đến đây bé lớn điều chỉnh lại nét mặt, nói nửa thật nửa giả: “Dạ… Nhà con ở bên cạnh” Cậu chỉ sang nhà bên.

Không hiểu sao Đường Hữu Thiện nhìn khuôn mặt nhỏ bé này lại cảm thấy hơi giống Đường Hoa Nguyệt. Ông không cầm được lòng yêu thương cậu bé tội nghiệp này hơn.

“Sao con lại chạy sang nhà ông? Bố mẹ không có nhà à?” *À… Vâng ạ. Mẹ con bận lắm, thường chỉ có con và một em gái nữa ở nhà” Bé lớn nheo mắt cười đến bên Đường Hữu Thiện, chạm cái bụng nhỏ vào đầu gối ông hỏi bằng giọng sữa: “Ông ơi con có thể ở nhà ông một lúc không ạ?”

“Tất nhiên rồi” Đường Hữu Thiện tự nhiên được trẻ con làm thân vẫn chưa biết xử lý thế nào. Cơ thể của ông đã tê liệt mà ông cũng không thể ôm cậu bé.

“Ngoài này nắng quá vào nhà với ông đi, muốn ăn gì để ông bảo thím giúp việc nấu cho con, được chứ?” Bé lớn ngoan ngoãn: “Con cảm ơn ông!” Đường Hữu Thiện lái xe lăn chầm chậm vào trong nhà với bé lớn: “Thế em gái con đâu? Sao không đi cùng với con”

“À em không khoẻ, em mới phẫu thuật nên hôm nay đi viện tái khám rồi ạ” Đường Hữu Thiện thương ra mặt.

Đáng thương quá! Cậu bé này mới bảo mẹ bận chứ không nhắc đến bố, chắc là mẹ đơn thân rồi.

Một bà mẹ đơn thân nuôi hai đứa con rất vất vả chứ chưa bàn việc còn có một đứa con bệnh nặng phải phẫu thuật ất giác Đường Hữu Thiện nghĩ đến Đường Hoa Nguyệt, ông càng cảm thấy kể cả người lớn và trẻ nhỏ trong căn nhà bên đều rất khó khăn.

Đã là hàng xóm vậy sau này giúp đỡ nhiều hơn vậy. Nếu nhà ngoại của nhà bên bỏ bê thế mình rất sẵn lòng trông hai đứa bé hộ.

Cùng lúc ấy ở trong bệnh viện, Hoắc Anh Tuấn và Đường Hoa Nguyệt mỗi người ngồi một bên Thi Tịnh đợi ngoài phòng xét nghiệm.

Lâu rồi Thi Tịnh không gặp bố, cô bé vui lắm nhưng lúc được bố bế ra ngoài biệt thự cô bé bỗng phát hiện mặt và tay bố bị thương trông rất đau! Có một câu thành ngữ nói thế nào ấy nhỉ… Tàn tạ khắp người!

Bố đáng thương quá! Cô liếc lén Đường Hoa Nguyệt thấy mẹ xem như không thấy không hề tò mò một chút nào về vết thương của bố.

Thi Tịnh hít sâu, trời ạ, đừng bảo là tình trạng thê thảm của bố… là vì bị mẹ đánh nhé!
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 343


Chương 343

Đừng vậy chứ! Mẹ dịu dàng chưa đánh bọn cô bao giờ mà!

Cô bé lại dấm dúi dịch sang cạnh Hoắc Anh Tuấn một chút, hỏi nhỏ: “Vết thương của chú là bị làm sao thế ạ? Chú có đau không?” Hoắc Anh Tuấn thấy con gái lo lắng bụm mặt anh mà cảm thấy trái tim sắp tan chảy: “Bố không sao đâu con yêu… Tại bố không chú ý thôi, mấy hôm nữa là lành” Nói rồi anh còn liếc sẽ Đường Hoa Nguyệt bên cạnh với ánh mắt ai oán khó phát hiện.

Mặc dù chỉ có vết thương ở mặt của anh là Đường Hoa Nguyệt để lại nhưng những vết thương khác cũng có liên quan ít nhiều đến Đường Hoa Nguyệt, thế mà cô ấy không hề thương anh một chút nào hết!

Anh nhìn khuôn mặt ghét bỏ vô cùng của Đường Hoa Nguyệt mà cứ cảm thấy hình như cô đang chửi thầm cái mặt bị thương xấu xí của mình!

Hoắc Anh Tuấn đã ngộ ra rồi, khổ nhục kế không hề có tác dụng với cô ấy!

Nhưng mà… Nhưng mà cảm nhận bàn tay nhỏ bé bụm mặt mình của con gái là Hoắc Anh Tuấn cảm động vô cùng. Nếu nhận được nhiều tình yêu của con gái hơn thì có cho Đường Hoa Nguyệt đấm mười cái anh cũng sẵn lòng!

Hình như Thi Tịnh rất dính chiêu này… Hoắc Anh Tuấn bỗng cảm thấy thương thân làm sao. Rõ ràng đáng lế đây là hai người thân nhất trên đời của anh nhưng anh lại phải bày bao nhiêu kế để được hai mẹ con quan tâm…

Đường Hoa Nguyệt nhăn mày lạnh lùng, cô rất muốn đấm Hoắc Anh Tuấn một cái nữa. Cái giọng điệu hờn dỗi của anh vừa rồi là sao, ánh mắt rõ ràng đó là thế nào? Có phải anh rất muốn nói với Thi Tịnh là “Tại mẹ con cả không”?

Đúng là hiền với anh quá rồi!

Đường Hoa Nguyệt đang định nói mà phòng làm việc của bác sĩ mở cửa. Cô y tá quen mặt tiễn người bệnh ra ngoài rồi ngồi xổm xuống xoa đầu Thi Tịnh: “Bé Thi Tịnh vào trong với cô nhé.” Nói rồi y tá cười với Đường Hoa Nguyệt, nhìn sang Hoắc Anh Tuấn mà không giấu được sững sờ.

Cô biết Thi Tịnh không có bố, cô Đường vẫn luôn nuôi con một mình… Nhưng mà người đàn ông này? Không lẽ cô Đường có mối tình mới?

Nhưng mà ba người đứng bên nhau trông rất hoà hợp làm người khác nghĩ họ là người nhà.

Đường Hoa Nguyệt thấy có người ngoài nên cũng không tiện nói chuyện với Hoắc Anh Tuấn. Cô động viên Th¡ Tịnh: “Vào đi, mẹ đợi con ở ngoài này. Đừng sợ được chứ?” Không phải lần đầu Thi Tịnh vào khám, dù không cho bố mẹ vào cùng nhưng cô bé không sợ lắm thật. Hồi sáng chỉ lấy cớ để được gặp bố thôi!

Hoắc Anh Tuấn cũng hôn chụt trán con: “Công chúa bé bỏng của bố vào đi, đợi khám xong bố lại đưa con đi chơi công viên nhé!” Đường Hoa Nguyệt hơi lo cho cảm xúc của Thi Tịnh nên không để ý đến cái chữ “lại” khả nghi trong câu nói của Hoắc Anh Tuấn.

Thế nhưng cái chữ đó đã nhắc nhở dây thần kinh nhạy bén của Thi Tịnh. Bấy giờ cô bé mới nhớ tới túi kẹo cô bé cầm ra khỏi nhà hôm nay! Nếu lỡ mà tí nữa bị mẹ nhìn thấy thì phải làm sao!

Thi Tịnh cố tỏ vẻ bình tính hôn chụt vào má Đường Hoa Nguyệt rồi quay sang cạnh chân Hoäc Anh Tuấn, nhét chiếc túi của mình vào lòng bố mà cứ tưởng là đã giấu rất kỹ, nói nhỏ: “Chú phải cầm chắc cho con đấy nhé! Đừng để mẹ nhìn thấy!”

Cô y tá đã bắt đầu giục cô bé, Thi Tịnh cởi áo khoác che khuất cái túi ở trong lòng Hoắc Anh Tuấn và rồi bước từng bước cẩn thận vào trong phòng trong lo lắng.

Đường Hoa Nguyệt không nghe rõ con gái nói gì với Hoắc Anh Tuấn nhưng động tác dúi cái túi vào lòng Hoắc Anh Tuấn thì cô nhìn thấy rõ.

Hoắc Anh Tuấn đưa tay ra sau lưng chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này, anh cảm thấy bờ vai nặng trĩu vì dù sao thì đây là nhiệm vụ đầu tiên con gái giao cho mình mà!

Đường Hoa Nguyệt bĩu môi ngồi xuống ghế, cô lấy một cái gói đầy kẹo nhiều màu ra khỏi túi xách, nói với Hoắc Anh Tuấn: “Đưa túi của Thi Tịnh cho em” Hoắc Anh Tuấn ngây người, chuyện này…

Do răng Thi Tịnh kém từ nhỏ nên Đường Hoa Nguyệt quản lý rất nghiêm việc ăn kẹo của cô bé. Tuy nhiên Đường Hoa Nguyệt vẫn nói với cô bé mỗi khi cô bé bị cơn ốm dẳn vặt xây xẩm mặt mày: “Đợi Thi Tịnh khoẻ lại rồi mẹ sẽ mua loại kẹo con thích ăn nhất được không?” Dần dà loại kẹo đắt nhưng ngon tuyệt cú mèo này là ám hiệu ngầm giữa hai mẹ con.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 344


Chương 344

Hôm nay cũng vậy, Đường Hoa Nguyệt nhớ ra đã lâu lắm rồi kể từ cô về nước chưa mua loại kẹo đó cho con ăn nên muốn tặng con gái một “bất ngờ vui vẻ” nhỏ bé.

Thế nên khi thấy khuôn mặt bối rối của Hoắc Anh Tuấn là cô càng thêm ngứa mắt: “Anh ngây ra đó làm gì? Đưa túi của con gái em cho em đi chứ. Anh có ý gì đấy, anh có chắc là định chống đối em không?” Hoắc Anh Tuấn giằng co trong bụng hồi lâu và vẫn phải đưa cái túi nhỏ của con gái cho Đường Hoa Nguyệt trong bất lực.

Bố chân thành xin lỗi con gái yêu của bố!

Con đừng bao giờ giận bố vì chuyện này nhé. Qua chuyện hãy cho bố một cơ hội chuộc lỗi nhé!

Đường Hoa Nguyệt đặt túi của con gái trên đầu gối rồi kéo khoá ra.

Nhưng cô chưa cả thả kẹo vào trong túi mà một chiếc vòng tay vàng lấp lánh đã đập vào mắt Đường Hoa Nguyệt.

Chiếc vòng tay này… trông quen quá.

Cô đã từng tặng cho em gái cô Đường Uyển Dư một chiếc vòng tay giống thế này.

Đây là mẫu thiết kế đặc biệt của nhà thiết kế nổi tiếng ở Pháp, mỗi năm chỉ cho ra hai mươi chiếc cho mỗi mẫu và còn có đánh số của riêng chúng. Cho đến tận hôm nay, loại vòng tay này vẫn tượng trưng cho địa vị rất được chào đón.

Năm ấy cô phải cố gắng hết sức mới nhờ được bạn mua giúp cho một chiếc để tặng cho cô em gái duy nhất của mình làm quà lễ trưởng thành.

Vừa thấy vòng tay mà lòng Đường Hoa Nguyệt bỗng xót xa khó tả.

Thế nhưng tại sao Thi Tịnh lại có chiếc vòng tay đắt thế này? Thi Tịnh chưa cả chào đời ngày vòng tay đưa ra thị trường mà.

Đường Hoa Nguyệt nheo mày không kiềm chế được cầm vòng tay lên xem xét.

Xem qua cái mà nhịp tim Đường Hoa Nguyệt gia tốc mạnh lạ thường, sự thắc mắc trong đôi mắt cũng biến thành sự hoang đường khó tin.

Mặt sau của chiếc vòng vàng có khắc năm chữ DUD18.

Đó là viết tắt tên và tuổi của Đường Uyển Dư… Tức đây là chiếc vòng tay mà hơn năm năm trước cô đã tặng cho em gái!

Đường Hoa Nguyệt cầm chiếc vòng vàng mà bàn tay run bần bật. Mắt cô đỏ hoe bỗng đứng phắt dậy làm Hoắc Anh Tuấn ngồi bên giật cả mình.

“Sao thế?” Đường Hoa Nguyệt mơ màng không nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác, đành đợi con gái ra rồi hỏi rõ xem chiếc vòng này ở đâu ra.

Không lâu sau cửa phòng được mở ra, Thi Tịnh hớn hở nhảy từ trong ra ngoài.

Chú bác sĩ khen hôm nay cô bé rất ngoan, còn bảo rằng cô bé đã bình phục khá nhiều!

Thế nhưng khi Thi Tịnh nhìn thấy mẹ kém sắc ở bên cạnh là nụ cười của cô bé trề xuống.

Chết rồi, mẹ phát hiện ra vòng tay của chị gái xinh đẹp rồi!

Thi Tịnh ngẩn ngơ, chẳng phải bố bảo sẽ trông kỹ túi của mình mà sao lại vào tay mẹt!

Thi Tịnh định bật khóc trong vô thức.

Một mặt, cô bé vẫn rất lấy làm chột dạ về việc lén ra ngoài chơi với anh Bách Ngôn. Mặt khác cô bé biết chỉ cần mình khóc là mẹ sẽ mềm lòng, vậy thì có mắng cô bé cũng dịu dàng hơn!

“Mẹ ơi! Con xin lỗi hu hu hu… Con không dám lén trốn đi chơi nữa! Mẹ đừng giận, tất cả là lỗi của Thi Tịnh! Hu hu hu sau này con sẽ nghe lời mẹ tất cả mọi chuyện…” Đường Hoa Nguyệt đau đầu, cô chưa cả kịp phát hiện hai cuống vé thuỷ cung nên không biết Thi Tịnh trốn đi chơi lúc nào. Nhưng rõ ràng trọng điểm hiện giờ không phải chuyện đó.

Cô cất bước về phía Thi Tịnh trong hơi mất bình tĩnh. Thi Tịnh cuống cuồng khóc to hơn trông có vẻ rất sợ mẹ!
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 345


Chương 345

Đường Hoa Nguyệt nhắm mắt nhăn mặt, ngồi xổm xuống giữ hai vai con gái: “Nín khóc đi Thi Tịnh mẹ không mắng con đâu. Nhưng mà giờ con nhất định phải nói cho mẹ biết ở đâu ra chiếc vòng này? Tại sao nó lại ở trong túi của con? Con kể rõ từng chỉ tiết một cho mẹ nghe được không?” Tiếng khóc của Thi Tịnh dừng lại. Ấy, mẹ bảo không mắng cô vậy thì tốt rồi!

Nhưng mà… chiếc vòng này có gì lạ à?

Thi Tịnh vẫn còn hơi sợ nhưng cô bé biết có vẻ như chuyện đã nằm ngoài sức tưởng tượng của mình nên thút thít kể.

“Lần trước, có một lần mọi người không ở nhà mà con rất muốn ra ngoài chơi nên con và anh Bách Ngôn đã xin các chú vệ sĩ đưa chúng con đến thuỷ cung. Các chú cá trong thuỷ cung đẹp lắm ạ… À không, cái vòng tay này là con gặp một chị gái ở trong thuỷ cung, chị ấy làm rơi cái vòng này nên con nhặt lên ạ

Đường Hoa Nguyệt thở dài, cái con bé này ngày càng to gan dám cả trốn ra ngoài với Lục Bạch Ngôn?

Nhưng cô cũng trách bản thân có phải dạo này cô ngày càng thiếu quan tâm các con không?

“Ừ mẹ biết rồi. Mẹ không mắng con chuyện thuỷ cung nhưng con có nhìn rõ mặt chị gái ấy như thế nào không?” Những giọt nước mắt của Thi Tịnh rơi lách tách vào tay Đường Hoa Nguyệt, đỏ mũi lắc đầu: “Con không ạ. Chị gái đeo khẩu trang và đội mũ, con và anh Bạch Ngôn không nhìn rõ mặt chị ấy. Mà bên cạnh còn có một anh trai khoác vai che hết người chị ấy nữa…” Đường Hoa Nguyệt day trán buồn bã, chuyện gì thế này?

Cô gái đó… Có phải Uyển Dư không?

Mình và anh đã tìm em ấy bao nhiêu năm, nếu em ấy còn sống vậy sao không về nhà?

Nhưng nếu cô gái ấy không phải Uyển Dư thì sao chiếc vòng tay này lại ở chỗ cô ấy?

Đường Hoa Nguyệt biết cô gái ấy có thể là người biết rõ chân tướng nhất trong bao nhiêu năm qua.

Hoắc Anh Tuấn thấy Đường Hoa Nguyệt không nói gì, anh đi qua ngồi xổm xuống bế con gái dậy dỗ dành: “Thôi nào đừng khóc nữa bé con, không sao đâu.

Anh nhìn sang Đường Hoa Nguyệt, nghiêm mặt hỏi: “Sao thế, cái vòng này có vấn đề gì à?” Đường Hoa Nguyệt cũng đứng dậy buồn bã và hoang mang ngồi về chiếc ghế bên cạnh, nói với giọng xót xa: “Cái vòng này là của Uyển Dư… Có thể em ấy còn sống” Hoắc Anh Tuấn cũng nhăn mày: “Em có chắc không?”

“Em không nhầm được” Thi Tịnh đã thôi rấm rứt, thấy mẹ đang rất buồn là biết chắc hẳn chị gái hôm ấy cô bé vô tình gặp là người rất quan trọng nên cố gắng nghĩ thật kỹ những chỉ tiết khác ở trong thuỷ cung.

“Mẹ ơi mẹ, chị gái ấy trông hơi giống con với anh Bạch Ngôn… Ý con là cũng trốn ra ngoài không muốn bị ai đó phát hiện như bọn con” Đường Hoa Nguyệt bình ổn nhịp thở, quyết rất nhanh: “Em phải đến xem camera ở thuỷ cung” Hoắc Anh Tuấn cũng cầm đồ đạc lên: “Ừ anh đi với em.

Đường Hoa Nguyệt… Em, em vẫn ổn chứ?”

“Em không sao.” Thi Tịnh thấy mẹ không giận chuyện mình trốn ra ngoài chơi nên đã có dũng cảm tự lấy hai cuống vé vào cửa ở trong túi đưa cho Đường Hoa Nguyệt: “Là ở đây mẹ ạ! Con cũng đi với mẹ nhé!” Cả ba người lái xe nhanh vun vút chẳng mấy chốc đã đến thuỷ cung đó, vừa hay Hoắc Anh Tuấn lại quen chủ thuỷ cung này.

Chủ thuỷ cung dẫn mọi người đến phòng giám sát mở camera giám sát ở trong đường hầm biển hôm ấy lên màn hình lớn nhất.

Trái tim Đường Hoa Nguyệt đập loạn, bàn tay cũng nắm cạnh bàn.

Hoắc Anh Tuấn thấy vậy rất muốn nắm tay cô nhưng anh nhịn được, chuyển hướng nhìn về màn hình lớn.

Hai cái dáng nhỏ bé của Thi Tịnh và Lục Bạch Ngôn cười nói vô cùng vui vẻ xuất hiện ở góc màn hình.

Thi Tịnh chỉ vào góc khác bảo với mẹ: “Ở đây này mẹ, lúc đó chị gái ấy đứng ở chỗ này” Đường Hoa Nguyệt nhìn màn hình không chớp mắt đợi đến lúc sáng tỏ đáp án.

Nhưng mọi người rất thất vọng khi người đàn ông đeo kính râm bịt khẩu trang như biết góc quay của camera, anh ta nghiêng mặt như đang liếc camera và rồi đứng lại không cho camera quay được “chị gái” mà Thi Tịnh kể.

Đường Hoa Nguyệt cắn môi nhìn cô gái chỉ thấp thoáng cái lưng.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 346


Chương 346

Chết tiệt! Cô… Cô không nhìn thấy!

Cô cúi găm mặt cảm nhận hy vọng lại vụt mất khỏi cô một lần nữa.

Hoắc Anh Tuấn thấy thế tua đoạn phim, hai người đó không hề quay mặt về hướng camera một lúc nào.

Cho đến khi Thi Tịnh và Lục Bạch Ngôn lại gần hai người đó, người đàn ông đó mới nhấc bước chân khoác vai cô gái đưa cô ra ngoài cửa.

“Nhìn chỗ này đi Đường Hoa Nguyệt” Đường Hoa Nguyệt ngẩng lên trong vô thức và bắt được khoảnh khắc vòng tay tuột khỏi tay cô gái.

Cánh tay cô gái bị kẹp giữa cô và người đàn ông. Ngón tay nhỏ bé nằm ngoài ống tay áo chuyển động cứng nhắc ở eo người đàn ông trông như định ôm mà cũng giống với muốn đẩy ra hơn.

Cả hai chuẩn bị biến mất khỏi góc quay của camera thì một chiếc vòng tay màu vàng rơi ra khỏi ống tay áo cô gái.

Đường Hoa Nguyệt rùng cả mình!

Cô rất muốn kết luận nhờ vào mấy ngón tay của cô gái rằng đó là em gái cô nhưng Đường Hoa Nguyệt không làm vậy được.

Cô tìm Uyển Dư bao nhiêu năm, bao nhiêu lần thất vọng chồng chất đã khiến Đường Hoa Nguyệt sắp phát điên.

Cô chợt nhận ra em gái đã bắt đầu nhạt nhoà dần trong trí nhớ của mình. Ngón tay Uyển Dư trông như thế nào?

Hình như Đường Hoa Nguyệt không nhớ ra được.

Một loạt những suy nghĩ xuất hiện trong đầu Đường Hoa Nguyệt làm cô nước mắt giàn giụa.

“Là em ấy à?” Hoắc Anh Tuấn hỏi khẽ.

“.. Em, em không biết” Đường Hoa Nguyệt lặng thinh và chợt bình tĩnh ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Anh Tuấn với những giọt nước mắt hoen mi: “Nhưng tự nhiên em có dự cảm cô gái ấy là Đường Uyển Dư. Chắc chắn em gái em còn sống!” Hoắc Anh Tuấn rất đau lòng nhưng giờ anh chưa có tư cách ôm Đường Hoa Nguyệt vào lòng.

Đường Hoa Nguyệt bảo rằng Đường Uyển Dư còn sống vậy anh tin!

Hoắc Anh Tuấn gật đầu nghiêm túc: “Ừ, chúng ta cùng tìm em ấy rồi đưa em ấy về nhà được không?” Trên đường về trong đầu Đường Hoa Nguyệt toàn là hình ảnh hai người kỳ lạ trong camera.

Nếu cô gái đó là em gái cô thật vậy người đàn ông đó là ai? Động tác khống chế tuyệt đối đó vậy anh ra là kẻ xấu à?

Không lẽ anh ta không cho Uyển Dư về nhà?

Đường Hoa Nguyệt rối như tơ vò còn Hoắc Anh Tuấn đã cho người đi tìm kiếm Đường Uyển Dư khắp thành phố.

Anh gửi cho cấp dưới một số ảnh và video ngày xưa của Đường Uyển Dư Tân Dương Hoa Nguyệt.

Đường Hoa Nguyệt cũng bắt đầu liên hệ với với các văn phòng thám tử tư nổi tiếng để xem xem có tìm thấy tung tích của cô gái bí ẩn đó hay không.

Chỉ sau một đêm mà thông báo tìm người đính kèm thông tin của Đường Uyển Dư đã có mặt khắp Hà Nội.

Hôm sau, La Cơ Vị Phong vẫn mặc áo sơ mi, đeo kính và đi cúi đầu trên đường đến tàu điện ngầm để đi làm như ngày thường.

Yên tĩnh, nội tâm, không hài hước là ấn tượng trong lòng mọi người về La Cơ Vị Phong.

Lương của viện nghiên cứu cao nhưng anh không hề mua một chiếc xe thay cho việc đi bộ, chưa bao giờ tham gia vào bất cứ lần chè chén nào với đồng nghiệp và cũng chưa thấy từng thân với người bạn nào… Cuộc sống của La Cơ Vị Phong như một đường thẳng khô khan, không ai hiểu La Cơ Vị Phong mà cũng không ai muốn hiểu.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 347


Chương 347

Không ai biết rằng trong nhà anh đang giấu một người không được cho ai biết, anh chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên với người ấy đến hết đời.

Dù đó có là cuộc đời mơ mộng mà anh vụng trộm.

Anh đeo tai nghe dựa vào góc toa tàu nghe bản nhạc nhẹ nhàng. Anh không lướt mạng bởi anh không có hứng thú với tất cả thông tin ở thế giới bên ngoài.

Thế nên La Cơ Vị Phong không nhìn thấy trên màn hình nhỏ ở cửa toa tàu đang phát đi phát lại thông báo tìm một cô gái. Suốt chặng đường từ ga tàu đến công ty cũng thỉnh thoảng có, chỉ cần anh để ý chút thôi là sẽ nhìn thấy ngay mặt cô gái ấy.

347-loi-thoat.jpg


mặt đó! Đến cả quảng cáo trong thang máy nhà tôi cũng thay thành tin đó!”

“Chứ còn gì nữa, mười lăm tỷ liền, dân Hà Nội mình đang sôi sùng sục trên diễn đàn kia kìa! Không biết ai may mắn nhận được khoản tiền đó đây!”

“Chậc, hơi bị khó nói đấy. Tìm người rùm beng thế này tức hơn năm mươi phần trăm đã gặp chuyện chẳng lành rồi. Hầy, trông còn rõ trẻ mà cũng rõ xinh gái nữa…” La Cơ Vị Phong chỉ để ý họ một giây, anh lấy điện thoại mở một ứng dụng có màu trắng. Trong này là tất cả hình ảnh camera ở nhà.

Nửa tiếng một lần bất cứ khi nào anh ra khỏi nhà, anh sẽ phải mở ra kiểm tra tình hình của Đường Uyển Dư.

Thang máy dừng lại ở tầng một, La Cơ Vị Phong lặng lẽ vào trong thang máy với mấy đồng nghiệp.

Anh chạm vào cô gái bé nhỏ ở trong màn hình điện thoại, khoé môi nhếch nụ cười khó phát hiện.

Thang máy đóng cửa và màn hình trong thang máy tự động chạy đoạn video đã được biên tập tỉ mỉ.

Cô gái trẻ đẹp trong màn hình mặc bộ đồng phục học sinh của trường cấp ba tốt nhất Hà Nội, cô nhắm mắt chắp tay mỉm cười rạng rỡ ước cho tuổi mới của mình trước ánh nến.

Đây là video Đường Hoa Nguyệt quay vào sinh nhật mười sáu tuổi của Đường Uyển Dư.

Và rồi cô gái hơi trách móc bằng giọng nói lanh lảnh: “Chị đừng quay nữa, hôm nay em xấu lắm! Chị mau qua ăn bánh với anh đi…

La Cơ Vị Phong không nghe thấy tiếng nói sau đó nữa.

Bởi vì anh đã ngẩng phắt đầu lên ngay chớm khoảnh khắc anh nghe thấy giọng cô gái, anh hoảng hốt ra mặt đối diện với Đường Uyển Dư mấy năm trước.

La Cơ Vị Phong quên cả thở ở khoảnh khắc đó.

Thang máy chạy lên tầng hai mươi lăm rồi mở cửa, video dừng chạy nhưng La Cơ Vị Phong vẫn đứng đực ra đó như người mất hồn.

Ba đồng nghiệp ở đằng sau thấy anh không ra ngoài mới thấy lạ bèn võ vai anh: “Không sao chứ Vị Phong?” La Cơ Vị Phong ngoảnh lại như con rối, sự sợ hãi thể hiện rõ trên khuôn mặt, nói run run: “Các anh mới nhắc đến mười lăm tỷ” Đồng nghiệp nhẹ người, chợt thấy vui vui. Hoá ra cái cậu thiên tài này cũng ham tiền!

“Ừ, người thân của cô gái trong video vừa nấy trả mười lăm tỷ đấy” La Cơ Vị Phong trợn mắt nghiến răng nhói đau mới chạy thục mạng ra ngoài như đã bừng tỉnh.

Anh phải về nhà! Anh phải trông cô gái ấy! Anh không cho phép kho báu của anh bị kẻ nào nhòm ngó dù có là người thân của cô ấy cũng không được! Không… Không được! Không được để cho những người đó tìm thấy cô ấy!
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 348


Chương 348

Thật ra La Cơ Vị Phong đang sợ hãi, anh không dám xem quảng cáo trong thang máy, anh chạy như điên từ trên tầng hai mươi lăm xuống dưới đến đau hết cơ chân nhưng lại chẳng hề phát giác.

Sắp đến nơi rồi… Sắp đến nơi rồi! Anh sắp về đến nhà rồi!

Uyển Dư ơi đợi anh về!

La Cơ Vị Phong như trở về với thế giới thực tại khi hớt hải chạy ra ngoài cánh cửa kính xoay tròn.

Con đường với tiếng xe cộ, người qua kẻ lại ồn ào đã đập thẳng vào mắt anh, cuối cùng thì anh cũng đã chịu ngẩng mặt lên nhìn thế giới trước mặt.

Hoá ra tất cả những màn hình có thể nhìn thấy, kể cả trung †âm thương mại ở đối diện viện nghiên cứu, sạp báo, quảng cáo ở taxi, ô tô ở khắp muôn nơi… đều dán thông báo tìm người của Đường Uyển Dư.

La Cơ Vị Phong trợn trừng đôi mắt, tự nhiên anh không dám cất bước về phía trước.

Tiếng cười khúc khích của cô gái Đường Uyển Dư cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, giày xéo thần kinh yếu đuối của anh làm anh vô cùng đau đầu.

La Cơ Vị Phong ngồi thụp người ôm đầu suy sụp giữa đường. Sao chuyện lại thế này? Bao nhiêu năm rồi, tại sao tự nhiên nhà họ Đường lại tìm kiếm cô rùm beng thế này?

La Cơ Vị Phong đang trong cơn suy sụp không hay biết thật ra đó chỉ là suy nghĩ phiến diện của anh ta thôi.

Mặc dù Hoắc Anh Tuấn rất giỏi giang nhưng không thể nào chiếm dụng hết tất cả tài nguyên công cộng trên đất Hà Nội.

La Cơ Vị Phong nhìn thấy ảnh của Đường Uyển Dư ở sạp báo gần đó nên đã tự nghĩ ra tấm lưới chăng khắp nơi này.

Người qua đường nhìn chàng trai trẻ bằng ánh mắt kỳ lạ.

La Cơ Vị Phong không hề phát hiện mà còn nghe thấy tiếng nói chuyện nhắc đến Đường Uyển Dư ở đằng sau.

“Chúng ta không đi làm cũng đâu có sao, cùng lắm thì chuyển nhà thôi. Nếu tìm thấy cô gái đó thật vậy ăn sung mặc sướng cả đời rồi!”

“Bớt mơ đi! Hà Nội rộng như thế chúng ta biết tìm ở đâu!

Chắc hẳn người thân của cô gái ấy đã chịu chết mới nghĩ ra cách đó. Hầy, mất tích bao nhiêu năm như thế nếu tìm được đã tìm thấy từ lâu rồi chứ đợi đến giờ làm gì. Em thấy chẳng khác nào mò kim đáy bể” La Cơ Vị Phong bỗng ngẩng mặt lên, đôi mắt lại đầy toan tính.

Đúng thế, không tìm được.

Bao nhiêu năm rồi họ không tìm được.

Hoắc Anh Tuấn và Đường Hoa Nguyệt cho cả thế giới tìm người vậy chắc chắn Lục Xuyên Mạn mới khỏi ốm cũng nghe ngóng thấy.

Anh rất bất ngờ khi bao nhiêu năm rồi mà Đường Hoa Nguyệt vẫn không dừng việc tìm kiếm Đường Uyển Dư… Anh còn tưởng con bé đó đã chết từ lâu rồi cơ.

Từ tình hình này cho thấy Đường Hoa Nguyệt đã có được manh mối nào đó chứng minh Đường Uyển Dư vẫn còn sống nên mới bỗng dưng có động tĩnh nhỉ?

Lục Xuyên Mạn nheo mắt bắt đầu phân tích kỹ càng.

Ba anh em nhà họ Đường rất yêu thương nhau, đang yên đang lành Đường Uyển Dư mất tích lại trốn bao nhiêu năm…

Vậy khả năng cao đó là có ai đó khống chế Đường Uyển Dư không cho về với người nhà.

Đường Hoa Nguyệt và Hoäc Anh Tuấn làm thế này để định khiến đối phương rối loạn họ mới lần theo manh mối tìm được tung tích của Đường Uyển Dư.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 349


Chương 349

Vậy là sự việc thú Lục Xuyên Mạn lấp loé ánh sáng trong đôi mắt. Đường Hoa Nguyệt đã bắt cóc Lục Bạch Ngôn lại vẫn không chịu nhận, thế có phải anh cũng nên tìm thấy em gái Đường Hoa Nguyệt trước không rồi đây.

Khi đó… Đường Hoa Nguyệt yêu người nhà nhất sẽ để anh muốn làm gì thì làm à?

Càng nghĩ Lục Xuyên Mạn càng thấy hy vọng bừng sáng trước mắt.

Công ty phá sản, người thì tàn phế, mấy đứa con của Đường Hoa Nguyệt cũng đã xuất hiện trước mặt Hoắc Anh Tuấn. Lục Xuyên Mạn cứ tưởng không mình còn quân bài nào bên cạnh Đường Hoa Nguyệt nữa mà thật bất ngờ khi ông trời không triệt đường sống của ai bao giờ!

Đây là cơ hội cuối cùng của anh, không thành công vậy thì hy sinh thôi.

Lúc đó anh muốn Đường Hoa Nguyệt phải quỳ xuống cầu xin dưới chân anh.

349-loi-thoat.jpg


Tân Á có chuyện cô buộc phải đi nhưng cả ngày cứ như người trên mây, trong đầu toàn là Đường Uyển Dư.

Đó là còn chưa bàn đến thông báo tìm người kèm số điện thoại của cô trên khắp đường phố, tiền thưởng tận mười lăm tỷ hút hồn bao nhiêu người.

Đường Hoa Nguyệt nhìn điện thoại đổ chuông liên tục mà biết mình sơ sẩy quá. Hôm qua cô hoảng loạn đính kèm số điện thoại của mình trong kích động… Mới sáng sớm đã có người gọi đến nói linh tinh hòng lừa tiền.

Đường Hoa Nguyệt đã dần chết lặng từ trong thất vọng và tức giận.

Cứ thế này cô sẽ tìm thấy em gái thật à?

Hoắc Anh Tuấn không thu hoạch được gì, anh ngồi lặng thỉnh bên bàn làm việc, chuyện này khó xử lý hơn bất cứ chuyện nào trước đây.

Ngày đó chiếc xe chở Đường Uyển Dư biến mất khó hiểu ở dưới cầu thậm chí còn liên luy cả La Cơ Vị Y… Lúc đó anh còn tưởng đối phương chỉ định sử dụng Đường Uyển Dư để đe dọa nhà họ Đường lấy tiền chuộc.

Nhưng bao nhiêu năm rồi không hề có động thái gì, yên †ĩnh đến mức làm anh cũng sắp quên chuyện đó.

Dần dà Hoắc Anh Tuấn cũng tự thuyết phục bản thân có khi có yêu ma quỷ quái nào đó trên đời.

Nhưng anh không ngờ đến tận giờ sự thật mới dân được hé lộ, tất cả là do con người tạo ra và không có yêu ma quỷ quái nào hết.

Đường Uyển Dư bị một người bí ẩn giam giữ khiến em ấy có nhà mà không về được.

Nhưng bản thân anh là chủ tịch của GS cũng không hiểu…chẳng hay kẻ đó định làm gì Đường Uyển Dư?

Gần đến giờ tan làm, La Cơ Vị Y gõ cửa vào phòng. Thấy sếp không vui bèn hỏi cẩn thận: “Hôm nay là cuối tuần sếp nên về chỗ ông Đường nhưng hiện giờ…”

“Không sao, cứ như bình thường thôi.”

“Thế còn bà chủ ạ?” La Cơ Vị Y đã biết cái câu “Cô K chỉ giống bà chủ chứ không phải Đường Hoa Nguyệt” ngày trước ngu cỡ nào.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 350


Chương 350

Anh cũng biết sếp thích nghe câu gì nên vẫn gọi Đường Hoa Nguyệt là “bà chủ”.

Hoắc Anh Tuấn nhìn mặt bàn: “Cô ấy… Thôi, mình tôi về.

Đúng rồi, cậu để bộ ấm chén đất sét cao cấp mới nung lần trước ở lò Bắc Hà vào trong xe đi”

“Vâng sếp, chắc chắn ông Đường sẽ rất thích” Cùng lúc này bé lớn và bé hai đang cãi nhau chí choé ở trong biệt thự nhà họ Đường.

Bé hai bóp mặt anh lớn trong phẫn nộ, bé lớn cứ ngửa mặt ra đằng sau để giữ tay bé hai.

Hai anh em đuổi nhau vòng quanh nhà làm Thi Tịnh và Lục Bạch Ngôn chỉ biết ngây ra nhìn.

“Anh không giữ lời! Hôm qua anh đi gặp ông ngoại rồi hôm nay đến lượt em chứ!” Đường Cận Minh hừ lạnh: “Hôm qua ông ngoại mời anh nên hôm nay anh phải đi!”

“Anh quá đáng thế! Anh đừng quên Hoắc Anh Tuấn chỉ biết có Đường Cận Khánh em chứ không biết có Đường Cận Minh anh”

“Thế thì đã làm sao? Hoắc Anh Tuấn ngốc thế ai đứng trước mặt chú ấy thì người đó là Đường Cận Khánh!”

Bé hai hò hét tức giận, sao lại vậy được! Cận Minh ghét Hoắc Anh Tuấn lắm mài! Sao hôm qua ông ngoại bảo có thể nay Hoắc Anh Tuấn về mà anh vẫn muốn cướp với mình!

Rõ ràng đã bàn với nhau là lần lượt nhau rồi mà!

Lần trước cậu đã cho Cận Minh một lần ở trường mầm non rồi! Hôm đó anh còn đi chơi game với Hoắc Anh Tuấn nữa!

Bé hơi giận đỏ cả mặt, cậu thấy mình bị lỗ to quá!

Thật ra bé lớn không hiểu cậu nữa, rõ ràng trước đây cái gì cậu cũng nhường em trai em gái được nhưng tại sao hôm nay cậu như biến thành người khác? Cậu hay Cận Thành đi gặp Hoắc Anh Tuấn có quan trọng thật à?

Hôm qua ăn cơm với ông ngoại ở nhà bên xong là cậu về nhà kể cho mọi người nghe chuyện quan trọng ngay, bọn trẻ bất ngờ lắm.

Hôm qua ông ngoại bảo là cuối tuần “con gái và con rể” của ông sẽ về nhà. Nếu cậu muốn có thể đưa em gái sang ăn cơm cùng.

Bé lớn khinh thầm, Hoắc Anh Tuấn giở trò lừa ông ngoại nên ông ngoại mới bảo chú ấy là con rể. Nhưng cứ nghĩ đến ngày mai được dẫn Thi Tịnh sang nhà bên là cậu vẫn chờ mong, cậu chỉ không ngờ Cận Thành cũng mong chờ y như cậu.

Nhưng tóm lại là hai anh em cậu đang chờ cái gì?

Lạ quá nhỉ!

Bé hai thấy không cãi được với anh nên chỉ biết ngồi đó đấm con gấu xả giận, làu bàu: “Anh lớn xấu tính quá! Sao lại cướp tên của em! Rõ ràng anh mới là đứa không được để Hoắc Anh Tuấn phát hiện mài” Bé lớn nắm tay em gái chuẩn bị sang nhà ông ngoại đóng giả “hai anh em đáng thương bình thường không có người lớn ở nhà” không hề áy náy khi thấy bé hai tủi hờn: “Cái đồ bủn xỉn lần sau cho em đi là được chứ gì!” Nói rồi cậu dắt Thi Tịnh ra khỏi nhà.

Thi Tịnh phấn khởi lắm vì cô bé sắp được gặp ông ngoại màt “Anh ơi, chúng ta phải g ngoại thế nào ạ? Nếu lát mẹ với bố đến thế chúng ta phải giả vờ không quen sao? Nhưng mà tại sao ông ngoại không biết chúng mình hả anh…” Bé hai nghe giọng em gái ngày càng xa dần mà bực bội vô cùng. Giờ thì hay rồi, Thi Tịnh cũng được gặp ông ngoại rồi chỉ còn mỗi mình cậu đáng thương thôi!

Cậu nhìn Lục Bạch Ngôn im lặng bên cạnh mà chợt cảm thấy cả hai cùng đáng thương… Không đúng! Bố của Lục Bạch Ngôn là một người cực kỳ xấu xa, sao mình lại giống anh ta được!
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 351


Chương 351

Bé hai bực bội không xả đi đâu được bèn hỏi hằm hằm: “Sao anh vẫn chưa về nhà? Bao giờ thì anh về nhà của anh thế Lục Bạch Ngôn! Bố anh không tìm thấy anh thật à?” Lục Bạch Ngôn: Cậu bỗng buồn cười về cậu em múp míp sắp nổ bùm đến nơi này.

Lớn bằng này nhưng cậu chỉ từng dỗ dành em Thi Tịnh, cậu không biết an ủi con trai thế nào nên chỉ biết sờ mũi nghĩ cách chuyển chủ đề: “Hay là chơi game nhé?”

“Chơi luôn!” Bé hai chớp mắt nhổm dậy: “Hôm nay không phải anh thua thì là em thắng!” Đường Cận Minh trong vai người anh ngoan ngoãn dẫn Thi Tịnh sang gặp ông ngoại còn bé hai và Lục Bạch Ngôn chơi game đến quên trời quên đất.

Bảy giờ tối, Đường Hoa Nguyệt và Hoắc Anh Tuấn người trước kẻ sau đi xe riêng về nhà, cả hai ở trong hai biệt thự cùng sững người.

“Sao lại có thêm hai đứa trẻ!”

“Sao lại thiếu mất hai đứa trẻ?” Hoắc Anh Tuấn khựng người ở phòng khách nhìn hai đứa trẻ bưng bát cơm mỗi đứa ngồi ngoan một bên Đường Hữu Thiện mà cảm thấy ớn lạnh hết cả người, não bộ dừng vận hành như bị rỉ sét.

Tình hình gì đây?

Suýt thì Thi Tịnh thốt lên tiếng bố, bị bé lớn đá chân dưới gầm bàn mới vội vàng bịt cái miệng.

Bé lớn liếc em gái, Thi Tịnh bỏ tay ra, cả hai cùng đồng thanh chào Hoắc Anh Tuấn ăn ý: “Con chào chú! Chúng con rất vui được gặp chú!” Hoắc Anh Tuấn: “…” Anh đang nằm mơ à?

Đường Hữu Thiện cười rạng rỡ gọi Hoắc Anh Tuấn qua ăn cơm: “Để bố giới thiệu cho, hai đứa trẻ này một tên Cận Thành một tên Thi Tịnh sống ở nhà bên. Hôm qua vô tình sang nhà chúng ta chơi, bố thấy thích nên bảo chúng nó rảnh thì sang chơi” Nói rồi ông còn nhìn ra sau như đang lấy làm lạ rằng tại sao Đường Hoa Nguyệt không về cùng.

Hoắc Anh Tuấn động não rất nhanh, xem ra âm mưu “giấu bố vợ trong nhà lầu” để đổi lấy tình cảm của Đường Hoa Nguyệt đã bị con trai phát hiện, lại còn trốn qua đây hăm doạ anh nữa.

Anh cong môi cười, lấy máy ra gọi cho Đường Hoa Nguyệt, trầm giọng bảo: “Chào cô, cô là nhà hàng xóm bên cạnh đúng không? Con trai và con gái của cô sang nhà chúng tôi ăn cơm tối rồi. Một bé tên Cận Thành một bé tên Thi Tịnh nhỉ? À cô vẫn đang ở ngoài à, vậy được rồi cô cứ lo công việc đi, cô yên tâm hai bé ở nhà tôi ngoan lắm!” Đường Hoa Nguyệt: Cô đau đầu chạy sang nhà bên mà không cần bé lớn và Lục Bạch Ngôn giải thích nữa.

Hoắc Anh Tuấn tắt máy, thở phào nhẹ nhõm sau khi báo cho Đường Hoa Nguyệt. Anh cười ngồi xuống, cố tình hùa theo ý của hai con.

Thi Tịnh nhìn anh với đôi mắt sáng trong, cô bé vui quá.

Cô như đang chơi đóng kịch với anh trai, ông ngoại và bố mẹ vậy!

Bé lớn liếc xéo khinh thường Hoắc Anh Tuấn. Hừ, không ngờ ông chú này nghĩ ra được lời giải thích như thật trong tình huống nguy cấp!

Cậu sẽ không bao giờ chấp nhận cái sự ăn ý đáng chết đó đâu!

Có tiếng mở cửa, Đường Hoa Nguyệt thở hổn hển chạy vào nhà. Cô đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi nhìn thấy cảnh “cả nhà tập trung” mà vẫn hơi khó thở.

Đường Hữu Thiện thấy con gái đến là càng vui hơn, ông lại giới thiệu “hai đứa trẻ nhà bên” với con gái.

Đường Hoa Nguyệt nhếch môi nhìn cảnh cáo bé lớn nhưng vẫn nói với giọng dịu dàng như bình thường: “Ha ha, bọn trẻ đáng yêu quá” Đường Cận Minh cúi đầu xấu hổ, cậu biết mình xốc nổi, đóng giả Cận Thành đã đành lại còn kéo Thi Tịnh đến trước mặt Hoắc Anh Tuấn…

Nhưng tại cậu tò mò đó chứ! Trẻ con đâu thắng được tò mòi Đường Hoa Nguyệt thấy cái mặt tủi thân của con mà chợt thấy thú vị, cô chọc: “Bé Cận Thành không thích cô à? Sao lần đầu gặp mà không chào cô thế?”

Cận Thành và Thi Tịnh ngẩng lên nhìn mẹ ngạc nhiên, thấy mẹ đang trêu là cũng biết người lớn ranh ma đang hùa theo trò chơi của con trẻ!
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 352


Chương 352

Hai cái đầu đành phải chịu thua, nói rất không phục: “Con chào cô Đường” Đường Hoa Nguyệt ăn bữa tối trong đau tim còn Hoắc Anh Tuấn ăn trong đau bụng.

Hai người họ là người biết tất cả sự thật nhưng vẫn phải sắm vai người lạ với con ruột, giả vờ mất trí nhớ trước mặt bố… Chuyện quái gì vậy trời!

Hai đứa trẻ ngày càng nhập vai, cứ “cô Đường” rồi “chú Hoäc” mà gọi. Dù chúng không biết tại sao mẹ không nói thân phận của chúng cho ông ngoại biết nhưng người lớn có nhiều lý do lắm, chúng cũng chẳng muốn hỏi cố làm gì!

“Nào ăn nhiều vào các bé con!” Đường Hữu Thiện rất vui cứ gắp thức ăn cho hai đứa trẻ liên tục.

Và rồi ông nhận ra cô bé này trông giống Hoa Nguyệt quá.

Chắc đây là duyên phận nhỉ!

Đường Hữu Thiện nheo mắt cười nhìn Đường Hoa Nguyệt và Hoắc Anh Tuấn ngồi cạnh nhau: “Sau này hai các con sinh cho bố cháu trai với cháu gái đáng yêu như hai đứa đây là cái thân già này không còn gì hối tiếc gì nữa!” Đường Hoa Nguyệt giả vờ cười còn không biết suy nghĩ của Hoắc Anh Tuấn đã bay cao bay xa cỡ nào… Nếu sau này anh và Đường Hoa Nguyệt lại có con vậy anh sẽ đối xử bình đẳng sẽ không thiên vị đứa nào hết, sẽ cho đứa nào cũng được cảm nhận tình yêu vô bờ bến của bố!

Đường Hoa Nguyệt ngoảnh sang thấy vẻ mặt của Hoắc Anh Tuấn là biết anh lại đang tưởng tượng thái quá. Cô đá anh dưới mặt bàn và đã đá gãy giấc mơ tươi đẹp không đúng lúc của anh.

Ăn cơm tối xong Đường Hoa Nguyệt thấy hai con hơi mệt nên nói với Đường Hữu Thiện: “Cũng muộn rồi bố, để con đưa bọn trẻ về nhà chúng nó nhé. Nhà bọn con không đủ phòng mà nhà chúng nó cũng gần, có gì chúng ta chạy sang vẫn kịp.”

“Nhớ nói chuyện với phụ huynh nhà bên đấy!”

“Con biết rồi ạI” Đường Hoa Nguyệt mặc quần áo tử tế cho các con rồi dắt ra ngoài.

Vừa mới ra khỏi biệt thự Thi Tịnh đã cười khúc khích, cô bé ôm chân Đường Hoa Nguyệt: “Hôm nay vui quá mẹ ơi! Con và anh có thể thường xuyên sang nhà ông ngoại chơi không mẹ!” Đường Hoa Nguyệt bất lực: “Sao các con biết ông ngoại ở đây?” Đường Cận Minh ưỡn ngực: “Con phát hiện ra đấy mẹt!

352-loi-thoat.jpg


“Tất nhiên rồi! Chú ấy không tốt với mẹ, chú ấy là kẻ thù của chúng ta!” Ô…” Đường Hoa Nguyệt hỏi bé lớn đầy ẩn ý: “Thế tại sao hôm nay con lại đóng giả em trai sang đây?”

“Dạ… Con, con… Con thấy Cận Thành không được việc nên sợ em ấy để lội” Thi Tịnh và Đường Hoa Nguyệt cùng cười xuỳ.

Nói được mấy câu cũng về đến nhà, Đường Hoa Nguyệt dẫn hai con lên tầng, hôn hai con rồi cô thở dài: “Các con ngủ trước đi, ngoan, mẹ phải sang nhà bên cái đã.” Đường Hữu Thiện đang ngóng con gái, Đường Hoa Nguyệt vừa vào nhà đã đối mặt với ông bố không biết gì cả làm Đường Hoa Nguyệt cảm thấy nghẹn họng và thậm chí là còn hơi bất lực.

Nếu… bố sớm nhớ lại vậy mình có thể biết hung thủ hãm hại ông là ai Đường Hữu Thiện thấy con gái không vui bèn trêu: “Sao thế? Cái con bé này mới trả con nhà người ta đã buồn rồi à?

Bố nhớ con yêu trẻ con lắm mà có phải cũng muốn có con rồi không?” Ông nhìn Hoắc Anh Tuấn không biết đang làm gì ở trong phòng khách: “Thế hai con mau tận dụng cơ hội đi đừng có mà suốt ngày công với chả việc, cũng phải lên kế hoạch cho cuộc sống của mình chứ…”
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 353


Chương 353

“Bố nói gì thế! Bọn con… Bọn con không muốn bố đừng có lo!” Đường Hữu Thiện không đồng tình với con gái: “Cớ sao không muốn? Hoắc Anh Tuấn cũng rất thích trẻ con mà, bố thấy cái phòng trẻ em rõ là đẹp ở trên tầng hai xếp xong hết đồ rồi! Nó có tâm thế cơ mà! Nếu nó nghe thấy câu con nói sẽ đau lòng lắm” Đường Hoa Nguyệt nhớ đến cái phòng trẻ em không dám nhìn đó, đẹp ư? Bố bảo nó đẹp?

Cô nghẹn họng: “Bố ơi, tóm lại là… con hiểu mà! Bố mệt không? Con đưa bố đi nghỉ nhé?

Đường Hữu Thiện tỉnh bơ: “Bố không mệt. Mà hai con ấy hôm nay không định ở nhà với bố à? Bố biết hai con bận nhưng đâu thể cứ sống ở căn hộ ngoài kia mãi? Không lẽ các con giấu bố bí mật gì?”

Đường Hoa Nguyệt lắc đầu cười nhưng lại khó xử khi cúi mặt xuống.

Cô biết bố đang thăm dò tr*n tr**.

Ông vẫn cho rằng cách mình và Hoắc Anh Tuấn ở chung không giống một cặp vợ chồng thật… Phải làm sao đây?

Đường Hoa Nguyệt không dám mạo hiểm, cô sợ ảnh hưởng đến não bố.

Xem ra tối nay phải cố mà ngủ ở đây rồi…

“Làm gì có chuyện đó bố? Con đưa bố về phòng rồi đi rửa mặt mũi đi ngủ đây” Hoắc Anh Tuấn vừa hay nghe thấy cuộc trò chuyện của hai bố con.

Cái thân to cao của anh ngả người ra sô pha, nhếch đôi môi mỏng, trái tim ở lồng ngực cứ đập thình thịch dữ dội.

Đường Hoa Nguyệt cô ấy… Định ngủ lại đây thật?

Anh l**m môi nhìn Đường Hoa Nguyệt.

Đường Hữu Thiện không cần Đường Hoa Nguyệt đẩy xe lăn, Đường Hoa Nguyệt đi sang chỗ Hoắc Anh Tuấn ghé lại gần hỏi nhỏ: “Tâng hai có mấy phòng ngủ khách?” Hoắc Anh Tuấn cảm nhận được hơi ấm cơ thể của người phía trước chạm khẽ qua và biến mất, thế nhưng mùi thơm nhè nhẹ từ người cô vẫn quẩn quanh vấn vương quanh mũi anh mãi không chịu bay đi.

Hoắc Anh Tuấn thở gấp: “Có rất nhiều phòng ngủ khách nhưng mà… Chuyển gấp quá chưa kịp mua giường” Đường Hoa Nguyệ Cô hít sâu tự nhủ đừng đấm Hoắc Anh Tuấn trước mặt bố.

Đường Hoa Nguyệt ngoảnh ra sau thấy bố đang nheo mắt cười nhìn hai bọn cô là cô biết mình không được chần chừ nữa, cô chủ động nắm tay Hoắc Anh Tuấn bảo: “Mình về phòng thôi ông xã” Hoắc Anh Tuấn ngây người và rồi ung dung nắm tay Đường Hoa Nguyệt: “Ừ… Chúng ta về phòng thôi bà xã” Anh vừa nói vừa dẫn Đường Hoa Nguyệt về phòng ngủ chính duy nhất đẹp nhất trong nhà.

Đường Hoa Nguyệt nghiến răng.

Đường Hữu Thiện đằng sau yên tâm khi thấy con gái và con rể yêu thương nhau.

Cánh cửa dày nặng trạm trổ hoa văn mới được khép lại mà Đường Hoa Nguyệt đã hất tay Hoắc Anh Tuấn ra rồi đi vào trong phòng vệ sinh.

Hoắc Anh Tuấn thấy Đường Hoa Nguyệt không thương anh gì hết thì cảm xúc dâng trào làm anh mơ màng cũng mất dần.

Ôi anh đang nghĩ gì thế này?

Đường Hoa Nguyệt chỉ đang diễn với anh để qua mắt bố thôi… Sao anh lại tưởng thật?

Hoắc Anh Tuấn dựa tường cố ép bản thân tỉnh táo.

Đường Hoa Nguyệt ra khỏi phòng vệ sinh nhìn anh lạnh lùng: “Chăn đệm khác ở đâu?” Hoắc Anh Tuấn lắc đầu: “Không có.” Bình thường anh không sống ở đây.

Đường Hoa Nguyệt đành thở dài: “Thế tiếc quá, tối nay sếp Hoäc đành phải ngủ ở sàn nhà vừa cứng vừa lạnh rồi” Hoắc Anh Tuấn nhìn sàn nhà.

Rửa mặt xong Đường Hoa Nguyệt trèo lên giường trước, quấn mình trong chặt xoay lưng lại không thèm nhìn Hoắc Anh Tuấn lấy một lần.

Tình hình này cả hai không ai buồn ngủ. Hoäc Anh Tuấn ngồi bên mép giường duõi cặp chân dài ra sàn chứ không nằm.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 354


Chương 354

Một lúc lâu sau giọng nói trầm ấm của anh vang lên: “Đường Hoa Nguyệt, cứ thế này không phải kế hoạch lâu dài, chúng ta đâu đóng giả mãi được. Chúng ta đóng giả không giống mà bác trai cũng rất thông minh, anh nhận ra bác không hề tin những lời giải thích của chúng ta… Giờ cả con cũng bị cuốn vào, sự việc đã rắc rối hơn rồi… Em đã từng nghĩ đến…chuyện tương lai chưa?”

Đường Hoa Nguyệt bật cười theo phản xạ, hỏi vặn: “Tương lai? Đừng bảo là anh hỏi tương lai của em và anh nhé Hoắc Anh Tuấn?” Hoắc Anh Tuấn định nói lại thôi, im lặng ngầm thừa nhận.

Đường Hoa Nguyệt xoay lưng về phía anh, cô nhìn bầu trời sao bên ngoài cửa sổ mà bất giác nhớ lại sự do dự của mình trước khi về nước.

Về nước và gặp lại Hoắc Anh Tuấn đã mang đến rất nhiều phiền phức cho cô nhưng thật ra đến giờ này, Đường Hoa Nguyệt nhận thấy mình vẫn vững vàng.Đọc tại truyen.one để chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Công nghệ của Đường Khuyết được được cô giữ trong tay, rửa sạch tội danh không có chứng cứ năm ấy cho bố cô. Anh trai đích thân giải quyết Từ Uyển Nhan kẻ thù của anh và cũng lật lại bản án năm đó cho mình. Bố đã không chết mà còn tỉnh lại, em gái cũng đang manh nha manh mối Đường Hoa Nguyệt thở dài, có trả thù thế nào cô vẫn cảm thấy chưa đủ cho những khổ đau năm ấy.

Nhưng Đường Hoa Nguyệt vẫn luôn là người biết nên biết điểm dừng.

Cô cứ ôm khư khư hận thù thì sao? Cô đâu thể giết sạch tất cả kẻ thù.

Cô có con, có người thân, có sự nghiệp. Cô đâu thể vì “hận thù” khiến con người chôn vùi bản thân mà huỷ hoại cuộc đời mình.

Đường Hoa Nguyệt đã cảm thấy đủ ở khoảnh khắc này.

Cô như đã quên hết tất cả.

Mặc dù kẻ chủ mưu đứng sau tất cả thảm nạn năm đó chưa bị đưa ra ngoài ánh sáng, dù Đường Hoa Nguyệt ôm nỗi đau khó chữa lành nhưng cô hôm nay đã có điều đáng quý hơn để gìn giữ và cô đã thoả mãn rồi.

Còn về Hoắc Anh Tuấn… Đường Hoa Nguyệt dần biết rằng mặt trái của tình yêu là thờ ơ chứ không phải hận thù.

Một lúc sau cô quả quyết ra giọng: “Hoắc Anh Tuấn, chuyện đến nước này anh cũng nên nhìn nhận thực tế đi. Anh và tôi chỉ có quá khứ đau thương chứ không có hiện tại và lại càng không có tương lai. Còn về kế hoạch tương lai của tôi và người nhà tôi không liên quan đến anh, dĩ nhiên không cần anh bận lòng. Đợi tôi tìm thấy Uyển Dư sẽ đưa mọi người rời khỏi Hà Nội. Anh yên tâm, dù có diễn cũng không diễn lâu đâu. Lần này tôi đi thật, sẽ không trở lại cũng không phiền anh nhọc lòng” Ngoài dự đoán là mãi mà không có trả lời vang lên.

Trong không gian tĩnh mịch chỉ nghe thấy tiếng thở ngày càng nặng nề như một con thú hoang đang cận kề ranh giới hoá điên của Hoắc Anh Tuấn.

Buồn cười thật, anh giận cái gì?

Đường Hoa Nguyệt đang đoán già đoán non tâm trạng Hoäc Anh Tuấn nhưng rồi cái bóng cao to trong bóng tối bỗng đứng phắt dậy leo lên giường, hai cánh tay chặn hai bên Đường Hoa Nguyệt nhanh đến mức cô không kịp định hình, anh ở trên cô cứ nhìn cô chằm chằm trong im lặng.

Đường Hoa Nguyệt sởn gai ốc vì bị nhìn chằm chằm bằng ánh mắt nóng ran đó. Cô đẩy một cánh tay chống bên tai cô của Hoắc Anh Tuấn nhưng anh chẳng mảy may di chuyển.

Đường Hoa Nguyệt nheo mắt lạnh giọng: “Tránh ra!”

Trong phòng tối om, chỉ có ánh trăng mờ mờ chiếu qua cửa sổ. Khoảnh khắc Hoắc Anh Tuấn áp sát lại gần Đường Hoa Nguyệt cô nhìn thấy viền mắt anh đỏ hoe lạ thường.

Hơi thở của Hoắc Anh Tuấn làm cô áp lực cực kỳ, Đường Hoa Nguyệt buộc phải nghiêng mặt không muốn mặt đối mắt với Hoắc Anh Tuấn.

Hoắc Anh Tuấn điên tiết bởi động tác né tránh anh đó. Anh xoay cằm Đường Hoa Nguyệt lại bằng một tay bắt cô phải nhìn vào mắt mình.

Đôi lông mi của Đường Hoa Nguyệt cứ chớp động, ánh mắt của Hoắc Anh Tuấn là sự tuyệt vọng cùng cực và điên cuồng vô hạn. Anh nghiêm giọng: “Đi? Em nói xem lần này Đường Hoa Nguyệt em lại định đi đâu để anh không tìm thấy?
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 355


Chương 355

Hả? Em định đưa hai con anh đi đâu? Định đi bao lâu nữa?

Sao em lại độc ác vậy, bỏ anh năm năm chưa đủ à! Mà anh chưa đủ sao? Anh biết lỗi rồi, anh hối hận rồi Đường Hoa Nguyệt! Anh biết lỗi mà!

Phải làm sao thì em mới tha thứ cho lỗi lầm năm đó của anh! Móc tim móc phổi anh đều sẵn lòng nhưng em lại chẳng nói gì hết! Em không nói sao anh biết em cần gì?” Đường Hoa Nguyệt chau mày vì bị anh hét vào mặt, cô nhìn người đàn ông hẳn rõ gân xanh mà trào dâng sự bất lực chưa từng có.

“Đúng, em chẳng cần gì cả. Chỉ cần là anh cho là em chẳng cần gì hết! Chẳng cần cả anh luôn! Anh bỏ cái tư tưởng đó đi Hoắc Anh Tuấn! Anh sắp ba mươi rồi, anh cũng biết trái đất này không xoay quanh anh. Không phải bất cứ ai bất cứ chuyện gì cũng sẽ bị anh gọi đến là đến đuổi đi là phải đi. Thế giới này không thuộc về anh… và em cũng thế. Em sẽ không bao giờ quay lại bên anh được nữa!”

Mông lung và chán nản dần dà xâm chiếm đôi mắt Hoắc Anh Tuấn, anh chôn mặt ở hõm cổ Đường Hoa Nguyệt, buồn bã: “Đường Hoa Nguyệt, có phải dù anh trước chết mặt em em cũng không khó chịu chút nào không? Em bỏ anh ở nơi xó xỉnh như thế đúng không?” Hoắc Anh Tuấn cảm thấy trái tim trống rỗng, hình như anh không hiểu cô gái dưới thân anh này.

Cô ấy là Đường Hoa Nguyệt thật à?

Là Đường Hoa Nguyệt mà anh đã từng hiểu ư?

Quen Đường Hoa Nguyệt lâu như thế, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy cái lạnh tê tái bủa vây khắp người.

Hình như dù anh có dốc hết sức thế nào cũng chẳng thể giữ được cô ấy nữa.

Hoắc Anh Tuấn thở phì phò vào da Đường Hoa Nguyệt làm cô cuộn tay chân vì nóng. Đường Hoa Nguyệt di chuyển trong khó chịu, trả lời câu hỏi của Hoắc Anh Tuấn lạnh lùng: “Đúng” Hoắc Anh Tuấn ngẩng mặt lên bật cười cứ không hề giận.

Anh nhắm mắt đau khổ và rồi trào dâng quyết chiến đến chết điên cuồng.

Những ngày qua anh đã vắt nát óc nghĩ cách có mặt trong đời Đường Hoa Nguyệt, anh cẩn thận từng li từng tí ra vẻ đáng thương… có ích gì đâu!

Chẳng có cái tác dụng khỉ nào hết!

Đường Hoa Nguyệt không yêu anh, hết yêu anh từ lâu rồi.

Dù anh có làm gì Đường Hoa Nguyệt cũng sẽ không nhìn anh thêm một lần!

Giọng Hoắc Anh Tuấn khàn đặc như mới bị bỏng cổ họng: “Chết thì chết… Nhưng mà trước khi chết anh phải xác nhận cái cuối cùng… Trái tim của em có thể hết tình với anh nhưng cơ thể của em thì sao? Biết đâu vẫn nhớ anh đấy!”

Nói rồi những cái hôn như mưa dầm gió bấc xông đến, đôi tay giữ chặt cơ thể Đường Hoa Nguyệt không cho phép cô có bất cứ chống đối nào.

Môi Đường Hoa Nguyệt bị anh day cắn thô bạo đau đớn, cô không khỏe được như anh nhưng sẽ không cho anh có được cái anh muốn dễ dàng.

Tay cô bị Hoắc Anh Tuấn đặt lên vai anh, Đường Hoa Nguyệt cào mạnh móng tay lên tất cả những nơi mà cô có thể chạm đến.

Da bị cào xước làm động tác của Hoắc Anh Tuấn dừng lại nhưng cái đau đó càng k*ch th*ch thú tính của đàn ông.

Anh ngẩng mặt cười ẩn ý với Đường Hoa Nguyệt rồi lại càng xâm chiếm điên cuồng hơn nữa.

Đường Hoa Nguyệt sắp tắt thở, cô khó thở đến mức cô biết sợ.

Những việc mà người đàn ông này đã từng làm với cô đã khắc sâu nỗi sợ trong xương tủy cô. Những ngày này Hoắc.

Anh Tuấn cố gắng dập sự kiêu ngạo trước mặt Đường Hoa Nguyệt là vì sợ làm cô có ác cảm.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 356


Chương 356

Nhưng bây giờ anh nhận ra chiêu đó không có tác dụng nên chẳng cần dặn lòng nữa.

Đường Hoa Nguyệt biết vẫn không có bất cứ phần thắng nào dành cho cô trước một Hoắc Anh Tuấn bùng nổ trong cơn tức giận trong khi mà cô đang ở thế yếu hoàn toàn này.

Cô thôi kháng cự, nói với giọng buồn bã dịu dàng: “Hoắc Anh Tuấn anh chẳng thay đổi gì, kể cả ngày xưa hay bây giờ anh cũng chỉ có cái bản lĩnh quèn này thôi! Lúc nào anh cũng bảo muốn em tha thứ cho anh nhưng anh vẫn bắt em làm chuyện em không muốn làm! Đây là quy tắc làm việc của chủ tịch Hoắc anh nhỉ? Ép buộc bằng sức mạnh, em thấy anh chẳng khác gì Lục Xuyên Mạn hết!” Không ngờ người đàn ông ở thân trên nghe thấy câu nói đó bỗng dừng động tác.

Hoắc Anh Tuấn chống trên người Đường Hoa Nguyệt thở hổn hển nặng nhọc, thấy mặt cô tái mét mà quặn cả lòng.

Đúng rồi, anh bị điên à? Anh đang làm gì thế này? Đường Hoa Nguyệt ghét anh lắm rồi vậy mà anh lại đẩy cô ra xa hơn bằng cách c**ng b*c?

Nhưng, anh sắp điên vì cô thật rồi!

Anh lắc đầu đau khổ rời khỏi người cô. Đường Hoa Nguyệt cảm nhận được động tác của anh nhưng chỉ né người sang bên cạnh để tránh xa anh hơn chứ không hề mở mắt.

Lồng ngực Hoắc Anh Tuấn như bị con dao sắc bén đâm chọc, sau những cái đau đớn chỉ để lại những lỗ hổng lạnh giá.

Anh ổn định nhịp thở nói khẽ khàng: “Anh xin lỗi, lỗi tại anh” Nói rồi sải bước chân ra ngoài phòng ngủ bước vào đóng cửa phòng vệ sinh lại.

Đường Hoa Nguyệt nhăn mày, cô co người quấn chặt lấy mình, một giọt nước mắt lăn xuống má.

Hoắc Anh Tuấn vào phòng vệ sinh định tắm nước lạnh để dập phản ứng. Anh buồn phiền c** q**n áo nhưng lại thấy anh trong gương toàn vết máu loang lổ khắp người.

Ngực, cổ, vai, những nơi có thể đều bị Đường Hoa Nguyệt cào xước cả máu. Nước lạnh xả vào làm càng đau thêm.

Hoắc Anh Tuấn sờ vết thương, nhìn vết máu ở ngón cái mà vỡ vụn.

Anh nhếch môi, cái đau này làm dằm trong tim anh bớt nhói hơn nhiều. Chí ít thì Đường Hoa Nguyệt đang là thật, cô làm anh cười thật mà cũng đau thật.

Chứ không phải một Đường Hoa Nguyệt mà mấy năm bôn ba khắp nơi không tìm thấy. Bao nhiêu đêm tỉnh giấc giữa đêm, anh cứ tưởng anh đã bắt được cô nhưng khi mình thức giấc tất cả chỉ là ảo ảnh, tất cả chỉ là mơ mộng hão huyền.

Hoắc Anh Tuấn chống tay lên bồn rửa mặt, ngọn lửa bùng lên sâu trong đôi mắt tối tăm!

Hôm sau, Đường Hoa Nguyệt tràn trề sức sống ăn bữa sáng với bố rồi rời khỏi biệt thự, trông không hề đau khổ vì chuyện hôm qua.

Dạo này Tân Á đang sản xuất một trò chơi carnival, có khá nhiều vấn đề nhỏ lẻ cần giải quyết, bao nhiêu tài liệu cần sếp quyết định mà Đường Hàn Khiết không có ở đây, Đường Hoa Nguyệt đành phải cố gắng hết mình.

Đến Tân Á, bất ngờ sao khi phòng làm việc của chủ tịch đã bao nhiêu ngày trống không nay lại có người.

Đường Hoa Nguyệt vào trong ngạc nhiên: “Anh? Anh về khi nào thế sao không nói với em gì cả?” Mấy hôm nay Đường Hàn Khiết cứ ngây dại, anh quên nói chuyện mình về nước cho em gái thật.

Khó khăn lắm hôm nay anh mới có tinh thần đến công ty.

Anh cười miễn cưỡng: “Quên” Đường Hoa Nguyệt ngạc nhiên hơn khi thấy vết tím vẫn chưa lặn hết ở mắt anh: “Anh bị thương à? Gặp chuyện gì ở Singapore sao?”

“Không sao… Gặp cướp trên đường, xui thôi. Mà em ấy, anh không có ở đây mình em vất vả rồi.” Đường Hoa Nguyệt nửa tin nửa ngờ Đường Hàn Khiết nhưng nhận thấy anh không vui nên không hỏi nữa.

Đường Hàn Khiết lại nói: “Anh thấy thông báo tìm Uyển Dư đang định hỏi mà em đã đến rồi, chuyện là sao thế?” Đường Hoa Nguyệt kể lại chuyện xảy ra ở thuỷ cung cho Đường Hàn Khiết nghe và còn đặt vòng tay trên mặt bàn Đường Hàn Khiết.

Đường Hàn Khiết lẩm bẩm: “Đúng nó rồi… Anh, anh không ngờ sẽ có ngày có được tin tức của em ấy. Tốt quá… Nhà chúng ta sắp đoàn tụ rồi Hoa Nguyệt” Nói rồi ánh mắt anh dữ dẫn hơn: “Đợi đến khi tìm thấy Uyển Dư anh sẽ phải cho kẻ đó nhận hình phạt gấp bội” Đường Hoa Nguyệt nhăn mày: “Anh đừng nói trước điều đó, tâm trạng anh không ổn hay là nghỉ thêm mấy ngày đi? Em sẽ để ý chuyện của Uyển Dư cho”
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 357


Chương 357

Nói rồi cô vẫn không nhịn được tọc mạch: “Anh à, anh… ở Singapore về một mình à?” Đường Hàn Khiết không ngẩng mặt lên, Đường Hoa Nguyệt biết anh đến Singapore làm gì nên tất nhiên cũng hiểu câu hỏi của em gái.

Anh cười khổ: “Ừ, mình anh” Nói bâng quơ rồi Đường Hàn Khiết đưa một tấm danh thiếp cho Đường Hoa Nguyệt: “Anh có quen một người bạn là chuyên gia điều tra ở nước ngoài. Có việc thì tìm anh ta, chúng †a cần phải tìm thấy tung tích của Uyển Dư sớm” Đường Hoa Nguyệt gật đầu: “Vâng”

“Phải rồi, anh còn chuyện muốn nói mới em… Anh chuẩn bị tổ chức họp báo”

“Họp báo? Về gì? Công ty có dự án nào mới à?”

“Không, liên quan đến anh, liên quan đến Đường Hàn Khiết” Đường Hoa Nguyệt trợn tròn mắt, anh định công khai thân phận của mình đây mài! Tự nhiên cô hơi xúc động, trốn tránh nhiều năm như thế cuối cùng anh cũng có thể trở với anh thật sự rồi!

“Vâng!” Cô nắm tay Đường Hàn Khiết: “Hội trường và cánh nhà báo để em lo cho! Chuyện này vui mà, chúng ta phải triển khai nhanh mới được… Ba hôm nữa… Không, ngày mail Ngày mai luôn! Em rất mừng cho anh!” Đường Hàn Khiết cười qua loa: “Bố thì sao, dạo này bố thế nào?”

“Bố… xuất viện rồi, đang ở tạm nhà Hoắc Anh Tuấn”

“Hoắc Anh Tuấn?”

“Vâng. Hoắc Anh Tuấn mua biệt thự cạnh nhà em. Anh cũng biết tình hình của bố mà, em đành phải diễn với Hoắc Anh Tuấn để ông yên tâm đã” Chợt mắt Đường Hoa Nguyệt toả sáng: “Hôm nay anh qua thăm bố với em đi? Mai mở họp báo rồi cả thế giới sẽ biết anh là Đường Hàn Khiết. Khi đó chúng ta kể bố nghe từ từ. Từ Uyển Nhan bị bắt rồi, anh không phải kiêng ky gì nữa. Dù bây giờ anh khác trước nhưng biết đâu bố vẫn nhận ra anh thì sao?

Tạm thời chưa đến với thân phận con trai nhưng em tin ông thấy anh sẽ vui lắm. Chúng ta cùng cố gắng, một ngày nào đó bố sẽ khỏi hẳn!”

“Cũng được” Quyết định xong Đường Hoa Nguyệt về phòng làm việc của mình. Đầu tiên là gọi cho các bên liên quan đến buổi họp báo, sau lại ký rất nhiều tài liệu. Một ngày trôi qua rất nhanh, giờ tan làm đã đến, hai anh em cùng vào xe của Đường Hoa Nguyệt.

Hiếm khi Đường Hàn Khiết căng thẳng, anh cũng nhói lòng khó tả không biết bố có nhận ra anh không.

Trái tim Đường Hàn Khiết cứ đập rộn ràng!

Đường Hàn Khiết đứng ngoài cửa biệt thự hít sâu, Đường Hoa Nguyệt đứng cạnh anh, cả hai cùng vào nhà.

Đường Hữu Thiện đang ngồi xem tỉ vi, nghe tiếng cửa bèn ngoảnh lại trong bất ngờ. Bình thường thì hôm nay không phải ngày con gái con rể về mà.

Đường Hoa Nguyệt mỉm cười: “Bố nhớ con không?” cho nhỏ tiếng tỉ vi: “Hôm qua vừa gặp xong còn gì, nhớ cái gì mà nhớ” Nói rồi ông nhìn sang người đàn ông cao to bên cạnh con gái.

Đang định hỏi Đường Hoa Nguyệt đây là ai mà ông lại ngây người khi nhìn rõ mặt người đó.

“Bố ơi, đây là sếp của con và cũng là một người bạn rất thân của con… Ừm, anh ấy cũng họ Đường, hôm nay rảnh nên con mời anh ấy qua nhà mình ăn bữa cơm. Anh ấy làm về bên sản xuất và game chắc là hai người sẽ hợp cạ đấy ạ”

Đường Hàn Khiết nghẹn ngào, cố mỉm cười trước người bố đã già yếu hơn rất nhiều: “Cháu chào bác, cháu được nghe Hoa Nguyệt kể rất nhiều về bác, cháu ngưỡng mộ bác lắm ạ..”

Đường Hữu Thiện sờ đầu xấu hổ: “Khụ, bác già cả rồi, đàn ông không nhắc lại chuyện thời trẻ làm gì nữa, giờ là thiên hạ của lớp trẻ các cháu đây chứ. Cháu Đường ngồi đi, cơm nước dọn ngay đây thôi. Bác rất muốn nghe chuyện về Hoa Nguyệt nhà bác đấy. Con bé có được việc không? Nếu có vấn đề gì cứ phê bình nó chứ đừng nể mặt. Cái con bé nhà bác này…”

Đường Hàn Khiết đẩy xe lăn của bố vào phòng ăn, có vẻ như Đường Hữu Thiện chấp nhận vị khách họ Đường không mời mà đến này rất dễ, cả hai trò chuyện rất vui.

Đường Hoa Nguyệt ngồi dựa vào ghế sô pha mỉm cười vui vẻ.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 358


Chương 358

Chẳng mấy chốc đầu bếp đã dọn bàn cơm, ba người vừa ăn vừa nói chuyện. Đường Hàn Khiết đã bình thường trở lại kể cho bố nghe những câu chuyện vui vẻ. Không khí vô cùng vui tươi khiến Đường Hoa Nguyệt chợt nhớ đến nhà mình ngày nhỏ.

Nhưng đúng lúc này lại có tiếng phanh xe vang lên rất không đúng lúc ngoài cửa ngắt tiếng cười nói của Đường Hoa Nguyệt… Không thể nào? Hôm nay Hoắc Anh Tuấn cũng đến?

Hoắc Anh Tuấn cứ tưởng có chuyện tối qua nên thời gian tới Đường Hoa Nguyệt không bước chân vào căn nhà này nữa.

Anh bực bội khó chịu muốn đến Tân Á gặp Đường Hoa Nguyệt nhưng lại sợ làm cô ghét hơn.

Nghĩ đi nghĩ lại Hoắc Anh Tuấn mua bó hoa cho “bố vợ” và vẫn về đến đây.

Dù không gặp được cô ấy thì ở cạnh cô ấy cũng được nhỉ…

Nhưng anh vừa lái xe đến đã thấy chiếc BMW trắng của Đường Hoa Nguyệt đỗ ngoài cửa, Hoắc Anh Tuấn vui mừng khôn xiết.

Sao Đường Hoa Nguyệt lại đến?

Anh vừa đè nén mong đợi, tự nhủ rằng dù cô ấy có đến cũng đến để gặp bố chứ chắc chắn không phải để gặp anh.

Nhưng một mặt khác anh vẫn thấy quyết định của mình đúng đắn. Ngày đó đón Đường Hữu Thiện về là một việc làm vô cùng sáng suốt.

Không thì sao Hoa Nguyệt gặp anh được?

Hoắc Anh Tuấn soi lại bản thân qua gương chiếu hậu rồi nhoài người lấy bó hoa ở ghế sau. Rất tốt, bó hoa có mấy bông hồng.

Nhưng tất cảm xúc vui buồn lẫn lộn của anh đều vỡ vụn khi anh mở cửa vào nhà và nhìn thấy người đàn ông đang ngồi ăn vui vẻ hoà hợp với Đường Hữu Thiện.

Đường Hoa Nguyệt và Đường Hàn Khiết nghe thấy tiếng động cùng ngoảnh lại nhìn anh với cái biểu cảm nhăn mày giống hệt nhau.

Cuống họng Hoắc Anh Tuấn cay xè siết vòng ôm bó hoa hơn, cố gắng giữ nụ cười dù có khó khăn đến nhường nào.

Đường Hữu Thiện cười ha ha gọi anh qua: “Lại về nữa à, mau qua ăn cơm đi, hôm nay Hoa Nguyệt dẫn bạn thân về nhà đấy. Không hiểu nổi các con hôm nào về nữa, không có lịch cụ thể gì cả…” Đúng vậy, Hoắc Anh Tuấn trợn mắt và có thêm sức mạnh.

Hiện giờ Đường Hoa Nguyệt vẫn phải ra vẻ thân thiết với anh trước mặt Đường Hữu Thiện. Tạm thời bỏ qua lý do tại sao cái thăng họ Tân này lại được Đường Hoa Nguyệt dẫn về, ít nhất thì anh và Đường Hoa Nguyệt mới là chủ nhà, cái thằng họ Tân đó mới là khách.

Hoắc Anh Tuấn điều chỉnh biểu cảm, mỉm cười dịu dàng đưa áo khoác cho giúp việc rồi vào trong phòng ăn: “Sếp Tân có lòng quá sao lại rảnh mà ghé chơi thế này?” Anh đi vòng ra phía sau đặt bó hoa lên chân Đường Hoa Nguyệt, nói với giọng đầy yêu thương: “Anh về muộn em lo lắm đúng không? Trên đường về thấy có bó hoa này rất hợp với em.

Đường Hàn Khiết hiểu ý câu Hoắc Anh Tuấn mới nói, anh thấy hơi buồn cười, phải cúi đầu đẳng hăng dặn cơn buồn cười.

Khó khăn lắm Đường Hoa Nguyệt mới khống chế không giật mép, cô nói cứng nhắc: “Cảm ơn anh, anh có tâm quá…” Có tâm cả về cái đó và cái đó!

Hoắc Anh Tuấn tự đặt ghế vào giữa Đường Hoa Nguyệt và Đường Hàn Khiết. Đường Hoa Nguyệt trợn tròn mắt nhìn hành động mặt dày của anh. Cô chỉ biết trợn trắng mắt dịch ghế sang để thừa chỗ cho anh.

Đường Hữu Thiện cũng biết là Hoắc Anh Tuấn đang ghen muốn đánh dấu chủ quyền. Ông nhoẻn miệng cười thắc mắc: “Cậu ấy họ Đường mà? Sao con lại gọi cậu ấy là sếp Tân?” Đường Hoa Nguyệt và Đường Hàn Khiết không lấy làm lạ vì ngày mai mở họp báo rồi, cả thế giới sẽ biết Tân Dương là Đường Hàn Khiết.

Hoắc Anh Tuấn không biết điều đó nên đang cực kỳ nặng lòng.

Cái thằng họ Tân này! Mặt mày quá đấy!

Dám cả xưng sai họ để làm quen!

Anh Anh hừ lạnh, khoanh tay trước ngực đánh giá Đường Hàn Khiết: “Không ngờ sếp Tân có cả sở thích đến nhà họ Đường chơi phải đổi cả họ theo họ chủ nhà”
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 359


Chương 359

Bây giờ anh mới nhìn mặt Tân Dương và thấy mặt cậu ta có vết tím bầm. Tự nhiên anh vui vẻ: “Bị thương mà vẫn lặn lội đến nhà người khác ăn cơm chùa, chậc, tình nghĩa của cậu quả làm người ta kính nể.

Đường Hàn Khiết thấy buồn cười, sao cái người đàn ông này lại ngây thơ vậy. Anh ngước mắt nhìn thẳng vào mắt Hoắc Anh Tuấn, nhếch môi bảo: “Sếp Hoắc cũng không hề kém cạnh, thân thể tàn tật nhưng ý chí kiên cường”

Hoắc Anh Tuấn khựng mặt, anh quên mất mình cũng mới bị đánh cho đau điếng.

Anh l**m môi nhìn Đường Hoa Nguyệt trong vô thức và phát hiện hình như cô chẳng quan tâm câu chuyện của hai anh nên hừ lạnh kết thúc chủ đề ngại ngùng này.

“Ăn cá đi Hoa Nguyệt, anh rút xương cho em rồi” Hoắc Anh Tuấn cười vén tay áo gắp miếng cá cho Đường Hoa Nguyệt nhưng chỉ anh biết anh đang căng thẳng cỡ nào.

Lâu lắm rồi anh không gọi Đường Hoa Nguyệt là Hoa Nguyệt…

Đường Hoa Nguyệt cũng khựng tay nhưng có bố và anh trai ở đây, cô phải đút miếng cá vào miệng và nói vô cảm: “Đầu bếp nấu món này rất ngon” Đường Hoa Nguyệt đã thông suốt sau chuyện tối qua.

Hoắc Anh Tuấn tỏ ra bình thường để cô tha thứ cho anh nhưng người như Hoắc Anh Tuấn sẽ không dễ dàng từ bỏ ý định.

Không có câu từ bỏ vì khó khăn trong từ điển của anh, anh là người mà chỉ nhen nhóm một chút cơ hội cũng có thể thâu †óm trong tay. Anh phải nắm tất cả trong bàn tay anh.

Hoắc Anh Tuấn bực bội là cũng không cho ai được sung sướng. Thế nên Đường Hoa Nguyệt không cần phải chấp mấy thứ nhỏ nhặt với anh.

Cô buộc phải đánh trận này nên phải đánh nhanh thắng nhanh, bắt được thóp của Hoắc Anh Tuấn để anh khó xoay chuyển tình thế là được.

Hoắc Anh Tuấn nhìn đôi má trắng nõn của Đường Hoa Nguyệt mà không biết cô gái dịu dàng xinh đẹp này đang nghĩ cách đánh thắng mình nhanh nhất hiểm nhất.

Đường Hoa Nguyệt khá nể mặt Hoäc Anh Tuấn trong bữa cơm, Hoắc Anh Tuấn yên tâm lại càng cho Đường Hàn Khiết thấy vợ chồng mặn nồng như con công đang cố gắng giang cái đuôi xinh đẹp.

Có Hoắc Anh Tuấn làm lộn xộn bữa cơm, sự buồn bã trong Đường Hàn Khiết biết mất dần theo. Vì cần chuẩn bị cho buổi họp báo ngày mai nên Đường Hàn Khiết cơm nước xong nhìn đồng hồ đeo tay và bảo: “Cũng muộn rồi cháu không làm phiền cả nhà nữa. Có dịp cháu lại qua thăm bác nhé” Nói xong anh đứng dậy định chào ra về. Đợi ngày mai cho cả thế giới biết thân phận đúng của anh vậy anh sẽ đến thăm bố khi rảnh.

Đường Hoa Nguyệt không có ý kiến, cô đứng dậy khoác áo định tiễn anh về.

“Em làm gì đấy?” Hoắc Anh Tuấn đứng phắt dậy trợn mắt nhìn Đường Hoa Nguyệt, không lẽ cô ấy định về tối với Tân Dương?

Đường Hoa Nguyệt không buồn trả lời: “Em tiễn anh ấy về” Hoắc Anh Tuấn yên tâm hơn chút nhưng anh vẫn giận ngút trời khi thấy hai cái dáng đi cạnh nhau ra ngoài.

Tiễn cái gì mà tiễn! Đàn ông đàn ang chân để làm mắm ái Đã đi xe của Đường Hoa Nguyệt đến rồi giờ lại còn phải tiễn về! Nể mặt quá nhỉ!

Bao giờ anh mới được tình cảm như thế…

Đường Hàn Khiết đã gọi tài xế đến đón anh, Đường Hoa Nguyệt tiễn anh ra ngoài cổng chính của khu biệt thự.

“Anh không ngờ Hoắc Anh Tuấn lại thế được đấy” Đường Hoa Nguyệt bất lực: “Anh ấy bị điên đấy, quan tâm anh ấy làm gì”

Đường Hoa Nguyệt cười khoác vai em gái: “Đâu có khó đến vậy, đúng không nào? Trước khi em về em sợ cậu ta phát hiện ra con, sợ cậu ta tranh quyền nuôi con với em. Nhưng thực tế cậu ta đã biết nhưng không dám lợi dụng các con để đe dọa em, mà cậu ta còn tốt với con gấp bội để nịnh em.

Trước đây em khẳng định cậu ta là kẻ đẩy bố xuống tầng, mặc dù chúng ta không thảo luận về chuyện đó nhưng anh biết em đã nghi không phải cậu ta rồi đúng chứ? Trước khi đến đây, chúng ta vẫn lo lắng phải giới thiệu anh với bố như thế nào nhưng cậu ta lại chẳng lo nhiều đến thế. Hoa Nguyệt à, quá khứ của chúng ta có quá nhiều thứ cần phải suy xét kỹ càng mới đưa ra quyết định vì chúng ta có quá nhiều nỗi lo. Chúng ta sợ mình bước nhầm một bước sẽ liên lụy đến những người chúng ta yêu thương vô bờ bến. Nhưng có khi những người mà em quan tâm ấy cũng rất muốn trở thành sức mạnh của em, trở thành hậu thuẫn vững chắc cho em. Thế nên đến nước này rồi, thả lỏng người muốn làm gì thì làm gì đi, bọn anh sẽ đứng phía sau cùng bước với em”

Đường Hoa Nguyệt cười, cô hiểu ý của anh trai nên càng cảm động hơn.
 
Back
Top Bottom