Ngôn Tình Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 360


Chương 360

Cứ hễ như thế này là cô lại bất giác nghĩ phải mau mau tìm thấy em gái… Nếu có em ấy ở đây vậy sẽ càng vẹn tròn hơn nữa.

Cô cười không nhịn được hỏi: “Thế Elly cũng trở thành sức mạnh của anh à?” Chuyện đã qua mấy ngày, tự nhiên nghe nhắc đến Elly làm trái tim anh chợt nhói đau khi nhớ đến Elly hôm ngày ngày càng rời xa anh.

Cái đau đó trở thành di chứng chứ không hề bị phai nhạt bởi thời gian.

Anh rũ mắt gật đầu cười khổ: “Ừ, dù cô ấy không cần anh nữa nhưng anh vẫn nhớ cô ấy. Cuối cùng thì anh cũng cảm thấy anh sống có ý nghĩa. Dù ý nghĩa nghĩa đó chỉ là sự chờ đợi một người không còn yêu anh.” Đây là lần đầu tiên Đường Hàn Khiết thẳng thắn về vấn đề của anh và Elly cho Đường Hoa Nguyệt nghe trong những ngày qua. Trớ trêu sao đó lại là câu chuyện khiến người ta xót xa.

Elly đã từng yêu Đường Hàn Khiết cuồng nhiệt, Đường Hoa Nguyệt chứng kiến rõ tình yêu đó. Đường Hoa Nguyệt không tưởng tượng được cô ấy đã tổn thương đến mức nào khi mà có thể kiên quyết đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của họ.

Đường Hàn Khiết không kể rõ mà cô cũng không tiện hỏi.

Nhưng cô đã từng hiểu hơn ai hết cảm giác tuyệt vọng khi bị người mình yêu dồn vào đường cùng từng chút một.

Đường Hoa Nguyệt chỉ biết thở dài cảm thán.

Sáng hôm sau Hoắc Anh Tuấn nhớ ra có tài liệu có vấn đề mà hôm qua anh chưa xử lý nên đến công ty xử lý từ sớm.

Vào phòng làm việc nhìn thấy hai chồng tài liệu được đặt gọn gàng trên mặt bàn là anh biết chắc hẳn thư ký tưởng anh đã sửa xong. La Cơ Vị Y đi khảo sát chi nhánh ở nơi khác, thư ký mới nhận việc chưa quen công việc của chủ tịch.

Hoắc Anh Tuấn hơi bực, anh đành phải cố nhịn giở từng tờ giấy một, giấy trắng tứ tung khắp bàn.

Đúng lúc này điện thoại của anh đổ chuông. Trước khi Hoäc Anh Tuấn cầm điện thoại lên anh đã cảm thấy có thể đã có tung tích của Đường Uyển Dư.

Đúng như anh đoán, giọng nam bình tĩnh ở bên kia nói rất nhanh: “Thưa sếp, chúng tôi đã chia nhau kiểm tra phạm vi tiêu thụ áo khoác, giày da, khăn quàng của người đàn ông lạ theo video từ camera giám sát mà sếp đưa. Chúng tôi cũng đã điều tra tần số và địa điểm những lần món đồ giống vậy xuất hiện trên khắp Hà Nội. Sau hai bảy mươi hai giờ xem không rời mắt, cuối cùng chúng tôi đã xác định được địa điểm nằm trong căn chung cư ở quận Từ Nam. Sáng nay anh ta đã đi làm như thường lệ thường phải sáu giờ tối mới về đến nhà, sếp mau đến đây đi” Hoắc Anh Tuấn nghe đến đây làm gì còn tâm trạng tìm tài liệu nữa. Anh đứng ngay dậy khoác áo khoác gọi cho Đường Hoa Nguyệt: “Có tin của em gái em rồi! Giờ anh sẽ qua đón em ngay!”

Đường Hoa Nguyệt đang trên đường đến Tân Á, cô giật cả mình tấp xe vào lề đường gửi định vị cho Hoắc Anh Tuấn đợi anh đến đón.

Cô không ngờ… Hoắc Anh Tuấn lại quan tâm chuyện của Uyển Dư đến thế. Người bạn chuyên gia của anh ở nước ngoài chưa cả có thông tin mà anh đã tìm thấy rồi.

Cả hai đi thẳng đến căn chung cư ở quận Từ Nam. Đường Hoa Nguyệt nắm tay hồi hộp… Hôm nay cô gặp được em gái thật à? Em gái cô sẽ thế nào? Tại sao bao nhiêu năm rồi em ấy không về nhà? Người đàn ông đó là ai, anh ta đã làm gì với Uyển Dư…

Tràng câu hỏi làm Đường Hoa Nguyệt đến phát điên.

Hoắc Anh Tuấn lao nhanh như chớp chạy đến nơi bằng thời gian ngắn nhất, chiếc Maybach đen dưới nhà đã thu hút sự chú ý của anh.

Chiếc xe này rất đắt… Không giống như thuộc về nơi này.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 361


Chương 361

Hoắc Anh Tuấn thoáng nghỉ ngờ, hai người không để ý nữa, rón rén đi lên tầng theo địa chỉ được cho.

Đây là khu chung cư cũ, cửa không có bảo vệ lại dễ dàng đóng mở ai cũng vào được.

Khi lên đến tầng năm, cả hai thấy căn phòng 502 mở toang cửa là có dự cảm chẳng lành.

Hoắc Anh Tuấn chặn trước người Đường Hoa Nguyệt mở cửa nhà trong cảnh giác. Anh không biết trong nhà bị làm sao, không dám để Đường Hoa Nguyệt đi trước.

Chưa vào nhà Hoắc Anh Tuấn đã nhìn thấy một người đàn ông ngồi chễm chệ trên ghế sô pha giữa phòng khách là anh hiểu chiếc Maybach không hợp với nơi này là của ai.

“Lục Xuyên Mạn sao anh lại ở đây?” Đường Hoa Nguyệt sau lưng Hoắc Anh Tuấn trợn tròn mắt nhãn nhịn cơn tức giận ngút ngàn. Cô không ngờ lại gặp Lục Xuyên Mạn ở đây! Cái thằng chó này! Không lẽ kẻ khống chế Uyển Dư là anh ta?

Đường Hoa Nguyệt không muốn nhịn nữa, cô đẩy Hoắc Anh Tuấn định xông lên mà lại bị Hoắc Anh Tuấn giữ vai.

Lục Xuyên Mạn thấy người đến nhếch môi cười giả tạo: “Ôi đừng hiểu lầm, lần đầu đến đây của tôi đó chứ” Trông khí thế của ba vệ sĩ đứng sau sô pha của Lục Xuyên Mạn thì có vẻ như anh ta đã thắng Hoắc Anh Tuấn và Đường Hoa Nguyệt.

Nhưng Hoäc Anh Tuấn đã hiểu ra ngay ý đồ của Lục Xuyên Mạn.

Anh vỗ về Đường Hoa Nguyệt, bấm xương ngón tay tỏ thái độ thù địch hừ lạnh: “Anh chuyển nghề thành nhà từ thiện từ bao giờ thế? Rảnh thật thì đi chữa não anh đi đừng đi tìm em gái hộ người khác làm gì. Tôi cảnh cáo anh, dù anh có ý đồ gì cũng thu cái móng chó của anh lại ngay cho tôi! Đây là chuyện của tôi và Đường Hoa Nguyệt chúng tôi biết xử lý thế nào, anh không có tư cách tham gia ở đây!”

Lục Xuyên Mạn giật cơ mặt, anh không ngờ Hoắc Anh Tuấn lúc nào cũng khinh khỉnh lại nói chuyện với anh như thết “Sao thế, chẳng phải chủ tịch Hoắc tìm người khắp thành phố à? Tôi cũng là người dân nóng ruột ở Hà Nội thôi mà sao lại không đến được? Tôi cũng rất thèm thuồng mười lăm tỷ tiền cảm ơn đấy… Nhưng mà tiếc quá, chúng tôi đến muộn mất rồi. Lúc tôi phá cửa chỗ này đã vườn không nhà trống mất rồi. Cậu ta ranh ma lắm nghe ngóng được trước rồi. Chúng tôi cũng phí cả chuyến đi” Hoắc Anh Tuấn nghe vậy bước ngay lên lôi cổ áo anh ta.

Lục Xuyên Mạn yếu sẵn do mới bị thương nặng, khó thở vì bị Hoäc Anh Tuấn lôi cổ xềnh xệch.

Hoắc Anh Tuấn mạnh tay hơn, không hề quan tâm cái mạng chó của anh ta. Lục Xuyên Mạn tím tái mặt, ba vệ sĩ thấy sếp sắp chết cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Trốn? Mày trao đổi gì với thằng đó rồi đúng không? Hay là mày đánh rắn động cỏ cho nó chạy mất rồi?” Lục Xuyên Mạn hoa mắt chóng mặt khàn giọng xin tha liên tục không cần liêm sỉ: “Không… Tôi không làm thế… Anh bỏ ra Hoäc Anh Tuấn! Khụ khụ khụ… Nếu anh đã đoán được mục đích của tôi vậy nên biết tôi cũng muốn tìm Đường Uyển Dư thật, sao lại cố tình cho cậu ta chạy trước mặt?”

Hoắc Anh Tuấn cũng hiểu điều đó nhưng trông cái mặt ngông nghênh của Lục Xuyên Mạn là anh lại ngứa tay ngứa chân. Nghe vậy là vứt phịch anh ta xuống ghế rồi xoay cổ tay.

Lục Xuyên Mạn ngã phịch xuống ghế hít lấy hít để không khí.

Hoắc Anh Tuấn kéo Đường Hoa Nguyệt thất hồn lạc vía ra ngoài, anh cũng không biết an ủi Đường Hoa Nguyệt thế nào.

Tại anh cả, anh nóng vội quá. Nếu anh tìm thấy rồi báo cho Đường Hoa Nguyệt biết vậy cô ấy cũng không thất vọng nhường này.

Hoắc Anh Tuấn hít sâu hứa với cô: “Em yên tâm, anh sẽ không để cậu ta chạy mất. Dù có đào ba tấc đất lên anh cũng sẽ tìm kẻ đó và Đường Uyển Dư về cho em” Anh sẽ tìm cô em gái Đường Hoa Nguyệt yêu thương nhất về!

Thật ra Đường Hoa Nguyệt không xuống tâm trạng đến mức như Hoắc Anh Tuấn nghĩ. Cô trải qua bao nhiêu chuyện trong bao nhiêu năm qua, cô hiểu việc luôn có bóng tối chùn bước trước ánh bình minh nên cô không nghĩ tìm thấy em gái là chuyện đơn giản.

Có điều thấy Hoắc Anh Tuấn tự trách làm cô hơi bực, vào trong xe rồi mà Đường Hoa Nguyệt vẫn không nói gì.

Trong xe quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến Hoắc Anh Tuấn phải nới cà vạt bật đài phát trong vô thức, vừa hay lại bật đúng tần số địa phương.

Tín hiệu ở quận Từ Nam yếu, giọng phát thanh viên kèm theo cả tiếng “xoẹt xoẹt” đứt quãng làm Đường Hoa Nguyệt càng bực hơn. Cô định tắt đài phát mà ngón tay lạnh lại chạm vào tay Hoắc Anh Tuấn.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 362-364


<b>Chương 362</b>

Hoắc Anh Tuấn định đổi tần số, không ngờ Đường Hoa Nguyệt cũng chìa tay đúng lúc.

Hoắc Anh Tuấn rụt ngón tay lại, anh rất muốn nắm tay Đường Hoa Nguyệt nhưng anh đã nhịn được.

Đường Hoa Nguyệt rút tay về, cô nhìn ra ngoài cửa sổ còn Hoắc Anh Tuấn hỏi cô: “Lạnh à? Tay em lạnh quá”

Tất nhiên Đường Hoa Nguyệt không quan tâm anh, Hoắc Anh Tuấn sờ mũi xấu hổ định tắt đài phát và bật điều hoà nhưng tự nhiên tín hiệu mạnh, giọng phát thanh viên nữ nói năng lưu loát: “Chín rưỡi sáng hôm nay, chủ tịch Tân Dương của Tập đoàn Tân Á tổ chức họp báo công bố tin tức quan trọng với mọi ngư: Hoắc Anh Tuấn liếc xéo, cái thăng họ Tân này cứ như âm hồn không tan ấy nhỉ! Cả đài phát cũng có mặt được!”

Đường Hoa Nguyệt bỗng nói: “Đừng tắt, cho to lên” Chuyện đột ngột quá làm cô suýt quên hôm nay anh trai mở họp báo. Dù cô không đến tham dự thì cũng phải nghe tin trong khoảnh khắc quan trọng đó.

Hoắc Anh Tuấn đấu tranh ba giây rồi cúi đầu buồn bã nghe lời cô.

Đường Hoa Nguyệt cô ấy… thích cái thằng họ Tân vậy à?

Thích đến mức phải nghe bất cứ thông tin gì về cậu ta?

Hoắc Anh Tuấn vừa lái xe vừa lầm lì vừa nghe hoạt động mới nhất của tình đị Đường Hàn Khiết giới thiệu tương lai phát triển của Tân Á, Hoắc Anh Tuấn bảo Đường Hoa Nguyệt: “Cậu ta đang nói khoác nhỉ? Rõ ràng tập đoàn đứng đầu ngành game trong nước là GS. Tất nhiên, sau khi em liên minh, anh nghĩ chắc chắn Tân Á sẽ phát triển vượt bậc”

Dẫn chương trình giới thiệu Đường Hàn Khiết tuổi trẻ tài cao, Hoắc Anh Tuấn chẹp miệng: “Chưa đến mức đó đâu, ngoài cái thân cao hơn anh một chút thì cậu ta có điểm nào mạnh hơn anh?”

Mỗi câu nói vang lên là Hoắc Anh Tuấn lại làu bà làu bàu như chó nhà đang cố gắng lấy lòng chủ trước chó hoang.

Đài phát đã phát đến phần phát biểu của Đường Hàn Khiết, Hoäc Anh Tuấn càng nghe càng thấy sai sai, anh hạ giọng dân cho đến khi Đường Hàn Khiết nói câu ấy bằng giọng lạnh lùng: “Hôm nay tôi muốn tuyên bố với mọi người thân phận thật sự của tôi. Tôi là chủ tịch Tân Dương từ nước ngoài về của Tân Á nhưng cũng là Đường Hàn Khiết, người của nhà họ Đường đã sa cơ lỡ bước nhiều năm trước.

Bao nhiêu năm nay tôi vẫn nhẫn nhục mai danh ẩn tính để rửa sạch những tội danh vô căn cứ đã từng đổ cho người nhà tôi, và sau đó là cho kẻ đổi trắng thay đen chịu trừng phạt thích đáng. Chưa bao giờ trong bao nhiêu năm qua tôi quên tôi họ Đường, là người thừa kế khoa học kỹ thuật của Đường Khuyết.

Chưa bao giờ quên bố tôi tên Đường Hữu Thiện và hai cô em gái tên Đường Hoa Nguyệt và Đường Uyển Dư. Hôm nay tôi đã lấy lại sự trong sạch và cũng cần lấy lại thân phận của tôi. Từ giờ trở đi không còn cái con người giả dối đó, tôi phải nói với tất cả mọi người tôi là Đường Hàn Khiết”

Hoắc Anh Tuấn rùng mình đạp phanh xe, chiếc Rolls Royce Ghost màu bạch kim dừng đột ngột giữa đường quốc lộ dẫn theo một loại tiếng chửi bới ở đằng sau.

Bấy giờ Hoắc Anh Tuấn mới xấu hổ lái tiếp nhưng tay cầm lái hơi run, giọng cũng run nốt.

Đã nói xong chuyện quan trọng nhất trong buổi họp báo, Đường Hoa Nguyệt cũng không muốn nghe nữa. Tự nhiên cô lại bưồn cười khi thấy Hoắc Anh Tuấn bị kích động.

Đường Hoa Nguyệt quay mặt sang nhăn mày hỏi: “Nghe tin anh vui vậy à? Không ngờ anh thân với anh em thế đâu”…“ Hoắc Anh Tuấn rớt giọt mồ hôi lại. Sao anh… sao mà anh biết Tân Dương là Đường Hàn Khiết được? Hai cậu ta khác nhau hoàn toàn có giống chút nào đâu!

Hoắc Anh Tuấn li3m bờ môi khô.

“Ha ha, tốt quá, cả nhà em sắp đoàn tụ rồi” Hoắc Anh Tuấn chỉ biết cố rặn ra mấy chữ đó chứ không biết nói gì thật.

Trong đầu anh đang vụt lên những lần tỏ ra thân mật với Đường Hoa Nguyệt trước mặt Đường Hàn Khiết trong khoảng thời gian qua. Anh lại nhớ đến câu anh vừa mới nói với Đường Hoa Nguyệt.

Anh… xấu hổ quát Hoắc Anh Tuấn nóng hết cả mặt, bối rối bảo: “Nếu, nếu em không lạnh thế anh hạ kính nhé ha ha… Hôm nay nóng thế, anh đổ hết cả mồ hôi rồi” Đường Hoa Nguyệt nhìn về hướng cũ không trả lời anh nhưng khoé môi nhếch nụ cười khẽ.

Cái tên họ Hoắc này cũng biết xấu hổ.

<b>

<b>Chương 363</b>

Không khí thoáng đãng ngoài xe giúp Hoắc Anh Tuấn xuôi hơi hơn. Anh ngồi thẳng lưng không dám nhìn sang bên cạnh.

Nếu Đường Hoa Nguyệt cười trêu anh thì anh ngại chết mất.

Nhưng càng thế Hoắc Anh Tuấn càng muốn biết biểu cảm hiện giờ của Đường Hoa Nguyệt.

Một lúc sau anh thở phù, lấy dũng cảm ngoảnh sang nhìn Đường Hoa Nguyệt một cái mà không ngờ lại được chiêm ngưỡng bức tranh tả cảnh tuyệt đẹp.

Trời xanh trong ngoài cửa sổ, ánh nắng nhạt chiếu vào má Đường Hoa Nguyệt, ánh sáng và cái bóng chia cô thành hai ranh giới.

Cô nhếch khẽ môi nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa hay xe chạy qua biển hoa đang đung đưa theo làn gió nhẹ mới được cắt tỉa ở quảng trường thành phố. Thế nhưng cảnh có đẹp nhường nào cũng không đẹp bằng một phần nghìn cô gái kia.

Hoắc Anh Tuấn chợt nghĩ bức tranh này sẽ ghi trong đầu anh suốt cuộc đời.

Không hiểu sao những muộn phiền khó tả mới rồi đã bay biến hết. Hoắc Anh Tuấn cũng mỉm cười, đúng, anh cũng nên vui chứ.

Không có Tân Dương giỏi giang thấu hiểu và ăn ý với Đường Hoa Nguyệt nào hết. Chỉ có Đường Hàn Khiết vô cùng thương em gái thôi.

Đúng, đó là anh trai của Đường Hoa Nguyệt, có tốt với cô ấy thế nào cũng chẳng có gì là lạ… Tự nhiên Hoắc Anh Tuấn vui vui, anh đã xác nhận những lời đồn đó là vô căn cứ cả!

Hoá ra họ là anh em! Họ thân thiết là phải!

Thế thì… bác sĩ Tân thì sao? Tân Dương có lý do cho thân phận vậy có khi Tân Kỳ Tân cũng có nguyên nhân khác để tốt với Đường Hoa Nguyệt?

Điều này có chứng tỏ một khả năng rằng trong năm, sáu năm Đường Hoa Nguyệt rời khỏi Hà Nội, cô chưa từng ở bên người đàn ông nào khác đúng không?

Có phải mình, vẫn là người đàn ông duy nhất của cô ấy không?

Cùng lúc ấy trong trại giam, các nữ tội phạm của trại cải †ạo cũng được xem buổi truyền hình trực tiếp từ họp báo được cả thành phố quan tâm này.

Từ Uyển Nhan cắt tóc ngắn, mặt mũi vàng vọt, mới đó đã gầy đét.

Nếu giờ vứt cô ta vào những nơi ong bướm mà cô ta hay đến vậy sẽ không ai nhận ra đây là “cô Từ” quyến rũ vô ngần ngày đó… Bảo là con điên mới ra khỏi trại tâm thần còn nghe được.

Không ai quan tâm cô trong trại nên cô tự rúc một góc, luôn cúi đầu nhìn bộ quần áo tù của mình chứ không có bất cứ hứng thú nào với mọi thứ xung quanh.

Cho đến khi giọng nói êm tai của Đường Hàn Khiết vang lên, Từ Uyển Nhan mới rùng mình và rồi hét toáng lên như con nghiện lên cơn. Cô không dám ngẩng đầu, cứ cúi găm mặt lắc đầu điên cuồng như muốn lắc văng tất cả âm thanh làm đầu cô đau như búa bổ ra ngoài, thế nhưng không thể.

Mỗi một câu một chữ rõ ràng rành mạch của Đường Hàn Khiết vọng vào tai Từ Uyển Nhan. Cô run bần bật bị ép nghe người đàn ông mà cô vô cùng sợ đó công khai thân phận.

Tiếng động của Từ Uyển Nhan quá lớn làm quản ngục phải đến hỏi Từ Uyển Nhan làm sao nhưng cô cứ ú ớ không nói ra được, nước mắt cứ trào ra khỏi viền mắt.

Quản ngục bực mình giữ đầu cô. Lần này Từ Uyển Nhan buộc phải nhìn thẳng vào người đàn ông đẹp trai trong bộ vest ở trong màn hình.

Từ Uyển Nhan bỗng dừng lắc, đó là anh Tân của cô…

Không, không! Anh ta rất đáng sợ, anh ta không phải anh Tân, anh ta là Đường Hàn Khiết! Nhưng Đường Hàn Khiết chết rồi mà? Chuyện gì thế này…

Từ Uyển Nhan ôm gối suy sụp cứ lùi lại chạm vào tường trong đau đớn khôn nguôi. Người đàn ông vừa lạ vừa quen đó là ai? Cô như biết mà cũng như không biết, có một giọng nói trong đầu nói cho Từ Uyển Nhan biết rằng: Nếu mày nhận ra anh ta sớm hơn thì tốt!

Nhưng… Cô nên nhận ra cái gì?

<b>

<b>Chương 364</b>

Bộ não dừng suy nghĩ, quản ngục thấy cô không khống chế được bèn đánh cô bằng dùi cui. Từ Uyển Nhan ngã sõng soài trên nền xi măng.

Cuộc đời còn lại của cô sẽ luôn quẩn quanh trong câu hỏi vừa hãi hùng lại cũng khó hiểu đó, sẽ không bao giờ thoát ra được.

Đến cả Từ Uyển Nhan còn được xem buổi họp báo thì dĩ nhiên Lục Xuyên Mạn không thể bỏ qua. Anh ta ngạc nhiên không kém Hoắc Anh Tuấn nhưng cũng khó hiểu ra mặt.

Tân Dương mà là anh của Đường Hoa Nguyệt? Con chó lang thang đang vỗ tay đó đã từng bị anh ta khống chế?

Hờ… Thú vị thật!

Lục Xuyên Mạn chỉnh lại quần áo dẫn theo vệ sĩ chặn đường Tân Dương… à không, chặn đường Đường Hàn Khiết ngoài họp báo.

Anh bảo tài xế tăng tốc và đến khi vừa đúng lúc kết thúc buổi họp báo. Lục Xuyên Mạn mỉm cười mong chờ quái lạ.

Chẳng bao lâu anh ta đã nhìn thấy người đàn ông cao to với những đường nét của người phương Tây được cánh nhà báo vây quanh cất bước chân thong dong ra ngoài. Đã tung tin sốt dẻo đó vậy chắc chắn mọi người vẫn muốn tìm hiểu cặn kẽ nội tình.

Không hiểu sao Đường Hàn Khiết trong đám đông lại bắt được tâm mắt của Lục Xuyên Mạn đứng bên kia đường. Anh ấy ngẩng đầu mặt đối mặt với Lục Xuyên Mạn cách một con đường trước sự khó hiểu của mọi người.

Lục Xuyên Mạn hất cằm ý mời Đường Hàn Khiết lên xe anh ta nhưng Đường Hàn Khiết vẫn chỉ đứng đó hai tay đút túi quần nhìn Lục Xuyên Mạn chứ không hề di chuyển.

Đường Hàn Khiết đang nói cho anh ta biết rằng: Có gì qua đây mà nói.

Lục Xuyên Mạn nhăn mày, cái tên họ Đường này không sợ xấu hổ mà anh đây sợ cái gì?

Anh không cho vệ sĩ theo, ngẩng cao đầu đi sang bên kia đường, chen vào trong đám phóng viên. Đường Hàn Khiết vô cùng cao, dù anh ta đang đứng trên một bậc vẫn phải cố để nhìn thẳng vào nó.

Lục Xuyên Mạn nheo mắt cất giọng đay nghiến: “Mấy năm không gặp không ngờ cái con chó hoang không chịu nổi dù chỉ một ngày của nhà họ Đường năm đó lại trở thành lớp những người trẻ có quyền có thế khủng ở Hà Nội. Vết thương năm ấy bị tôi đá đã lành chưa?” Đường Hàn Khiết làm gì vẫn là cái thằng chưa đủ lông đủ cánh bị Lục Xuyên Mạn thoả sức trêu chọc nhiều năm trước?

Anh ấy mỉm cười rạng rỡ đối lập hoàn toàn trước Lục Xuyên Mạn u ám.

Đường Hàn Khiết nho nhã cầm mic của phóng viên đứng gần trả lời rõ ràng: “Vết thương cỏn con nhiều năm trước có xá gì để nhắc, trước mắt đây là công ty của cậu Lục phá sản, anh cũng suy sụp… vì gặp chuyện bất trắc nào chăng?” Phóng viên xung quanh bàn tán rì rầm: Lục Xuyên Mạn suy sụp? Khi nào vậy? Sao họ không nghe ngóng được gì hết?

Lục Xuyên Mạn tái mét mặt mày, sao Đường Hàn Khiết lại biết? Rõ ràng đó chuyện Hoắc Anh Tuấn làm va anh, không lẽ họ Hoắc và họ Đường đã bắt tay với nhau khi anh ta không hay biết?

Anh bước lại gần hơn đang định cảnh cáo Đường Hàn Khiết đừng có nói linh tỉnh trước mặt truyên thông mà Đường Hàn Khiết đã tiếp tục với giọng điệu buồn bã tiếc nuối.

“Cùng là đàn ông, tôi hiểu cho nỗi đau bất ngờ trong cuộc đời. Nhưng có bị làm sao thì vẫn phải sống tiếp chứ đừng sỉ nhục bản thân… Hay là tôi gợi ý cho anh nhé, anh ra nước ngoài cho khuây khỏa được đấy. Thái Lan khá là hợp với anh, anh thấy sao? Tôi có quen bác sĩ chuyên chữa nỗi đau cho bệnh nhân giống anh ở bên đó. Phẫu thuật cắt bỏ rất giỏi, không đau chút nào… Đó cũng là một sự lựa chọn đấy. Mặt cậu Lục đẹp thế này, ăn mặc vào vẫn cố xem như mỹ nữ” Câu nói đó làm tất cả mọi người bùng nổ.

Nhiều… Nhiều thông tin quá! Lục Xuyên Mạn bị làm sao thế? Chuyện xảy ra khi nào?

Cánh nhà báo mũi thính như chó, ngửi thấy mùi máu là chen lấn xô đẩy, ai cũng muốn cướp miếng thịt tươi ngon đó.

Họ nhìn Lục Xuyên Mạn bằng ánh mắt tọc mạch khát khao, dễ thấy đang xem anh ta là con mồi.

Lục Xuyên Mạn tức giận vô cùng, cơn giận bốc lên ngùn ngụt trong lồ ng ngực làm tím cả mặt, buồn ho và sau rồi đã ôm ngực ho khù khụ đau đớn.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 365-366


<b>

<b>Chương 365</b>

Đường Hàn Khiết cười hài lòng, anh ấy giả vờ ngạc nhiên với xung quanh: “Sao vậy? Mọi người không biết chuyện không lâu trước đây cậu Lục bị một đám đàn ông làm nhục à… Ôi tôi bép xép quá. Xin lỗi cậu Lục, hôm nào anh rảnh cho tôi cơ hội chuộc tội nhé.”

Lục Xuyên Mạn nghe thấy câu đó chợt chìm vào suy nghĩ mông lung, bộ não lướt qua những hình ảnh làm anh ta sống không bằng chết.

Bãi đổ rác tối om… Cái đau đứt gan đứt ruột… Sự nhục nhã đời này không sao quên được…

Người Lục Xuyên Mạn cứ run bần bật như đang chìm trong cơn ác mộng tuần hoàn đó một lần nữa.

Anh rất buồn nôn.

“Trời ô Đường Hàn Khiết nói thật à? Lục Xuyên Mạn bị ấy ấy rồi?

“Chắc thế! Phóng viên chúng ta vây xung quanh thế này có nói dối cũng phải chọn lúc chứ!”

“Ôi thế thì tội chết mất… Gặp đầu gấu hay anh ta chơi sướng quá nên hùa theo luôn? Nếu bị xâm phạm sao không báo cảnh sát?”

“Hờ ai mà biết, con nhà giàu toàn thích chơi trò bẩn thỉu.

Tôi thấy quả báo đấy, tự làm tự chịu thôi!”

“Ha ha ha, tôi gai mắt cái tên họ Lục tự cao tự đại này lâu rồi. Ngày trước tạp chí chúng tôi mời anh ta phỏng vấn mà còn bị anh ta chửi te tua! Đáng lắm! Giờ là anh ta nằm dưới rồi nhỉ…” Phụt!

Cuối cùng Lục Xuyên Mạn không cầm được, lòng mề nhộn nhạo và phụt một búng máu.

Anh đã bị phóng viên và người qua đường bao vây. Vệ sĩ bên kia đường không nhìn thấy cảnh này, họ vẫn đứng im đợi ở đó.

Đường Hàn Khiết chau mày ngạc nhiên khi thấy khóe miệng anh ta dính máu đỏ. Anh ấy còn tưởng cái thằng họ Lục đê tiện này không biết liêm sỉ là gì cơ?

Anh nghiêng đầu, hai vệ sĩ đeo kính đen đằng sau bước lên như định đỡ Lục Xuyên Mạn sắp ngã. Trông thì như đang đỡ anh ta khỏi ngã nhưng Lục Xuyên Mạn biết hai tên này khoẻ nhường nào, rõ ràng là đang không cho anh ta rời khỏi đây!

Vậy nhưng Lục Xuyên Mạn đang thở dồn dập mặt mũi tái mét không có hơi để nói nhiều. Chỉ biết cay cú nhìn Đường Hàn Khiết tỏ ra tử tế từ chối cánh nhà báo: “Xin lỗi xin nhường đường, cậu Lục không được khỏe tôi phải đưa anh ấy về mới yên tâm được. Tôi mong là mọi người có viết bài cũng đừng kỳ thị cậu Lục. Cơ thể cậu Lục đã thiếu sót, ai từng trải mới hiểu cảm giác đó huống hồ là nỗi đau khó nói đó của cậu Lục? Mà dù cậu Lục bị vậy nhưng vẫn đến gặp người bạn cũ là tôi đây với cơ thể không hoàn chỉnh là biết anh là người trọng tình trọng nghĩa thế nào. Vậy nên tôi mong xã hội có thể quan tâm anh nhiều hơn!” Đương nhiên cánh nhà báo không biết mấy năm trước Lục Xuyên Mạn đày đọa sỉ nhục Đường Hàn Khiết anh thế nào. Họ cảm động trước tấm lòng của Đường Hàn Khiết, thi nhau khen nhân phẩm của anh: “Có vẻ như là hồi thanh niên sếp Đường và cậu Lục thân lắm đây…”

“Đúng vậy” Đường Hàn Khiết cười: “Cậu Lục đã từng giúp đỡ tôi, hôm nay đến lượt tôi trả lại gấp bội.”

Lục Xuyên Mạn đang ở trong một căn phòng tối đen khi bị xối nước lạnh cho tỉnh lại, anh ta cử động chân trong vô thức nhưng lại không cử động được!

Bấy giờ anh ta mới biết sợ, vùng vãy cơ thể làm xích tròng cổ tay kêu keng keng.

Sự khôn lỏi đáng ghét của Lục Xuyên Mạn biến mất, anh †a ngẩng đầu hoảng hốt và thấy người đàn ông mặc đồ đen ngồi ung dung trên ghế da.

Đường Hàn Khiết đeo găng tay y tế trông như không muốn Lục Xuyên Mạn tạp chủng làm bẩn tay.

“Cậu Lục tỉnh rồi à? Thời gian của chúng ta là vàng là bạc nên vào thẳng vấn đề chính thôi” Đường Hàn Khiết nở nụ cười làm Lục Xuyên Mạn sợ: “Còn nhớ năm đó mày làm gì với tao không? Xem phòng này có thấy quen không? Giống hệt chỗ mày hành hạ tao năm ấy đúng không? Tao sợ mày không có cảm xúc nên đã chuẩn bị từ trước đấy” Lục Xuyên Mạn nhắm mắt suy sụp, anh ta bây giờ không còn khoẻ như ngày trước, đau như thế không biết chịu được bao lâu…

Đường Hàn Khiết võ tay, mấy người đàn ông đi ra từ cánh cửa phía sau trả lời anh. Lục Xuyên Mạn còn tưởng chúng là mấy thằng đầu gấu ở bãi đổ rác hôm đó…

<b>

<b>Chương 366</b>

“Yên tâm đi cậu Lục, hôm nay tao sẽ cho mày cả đời khó quên” Câu nói đáng sợ và ánh mắt đáng ngờ của anh ta làm Lục Xuyên Mạn buộc phải nghĩ theo chiều hướng xấu nhất.

Não anh ta căng chặt sắp vỡ đầu đến nơi. Thấy mấy tên mặc đồ đen lại gần mình, Lục Xuyên Mạn run như cầy sấy. Đây là sự sợ hãi bài xích những chuyện đã diễn ra hôm đó từ tận sâu đáy lòng.

Đường Hàn Khiết định làm gì?

Không! Nó không thể làm vậy với mình!

May mà không xảy ra chuyện Lục Xuyên Mạn sợ nhất.

Nghĩ cũng phải, Đường Hàn Khiết chê Lục Xuyên Mạn ghê †ởm, sẽ không muốn xảy ra chuyện bẩn tưởi đó ở chỗ của mình.

Nhưng ngoài điều đó ra, tất cả những khổ đau trong khoảng thời gian Đường Hàn Khiết bị Lục Xuyên Mạn khống chế đều trả lại gấp đôi Lục Xuyên Mạn.

Hai ngày sau Lục Xuyên Mạn đã thừa sống thiếu chết.

Đường Hàn Khiết tự thấy thấy buồn nôn trước khuôn mặt ghê tởm tởm của anh ta. Mình lãng phí thời gian ở đây đúng là không cần thiết.

Ánh mắt ngoan độc hơn, nghĩ xem làm sao để nhanh gọn sạch nhất.

Nhưng đúng lúc này trợ lý Tùng làm việc cho anh ấy từ bên nước ngoài đi vào, anh biết ông chủ định làm gì nhưng vẫn phải ngăn.

Tình hình này chỉ có anh mau khuyên Đường Hàn Khiết thôi.

366-loi-thoat.jpg


thấy anh ấy nói vậy vội vàng đi ra.

Sức mạnh của truyền thông đâu phải chỉ trưng cho có.

Làm gì có chuyện họ bỏ qua tin tức động trời như vậy. Chín mươi lăm phần trăm người có mặt tại đó trở về đã tăng ca chắp cánh trí tưởng tượng xây dựng thái quá nghe mà sởn da gà chuyện Lục Xuyên Mạn đã trở thành một kẻ tàn phế. Nhận được bao nhiêu là lượt xem, lượt click cao khủng khiếp.

Tuyên bố thân phận với thế giới, xử lý xong Lục Xuyên Mạn, tự nhiên Đường Hàn Khiết không có việc gì nên định đón Đường Hữu Thiện ra khỏi nhà Hoắc Anh Tuấn.

Dù có thế nào thì chuyện em gái không muốn tha thứ cho cậu ta là chuyện ván đã đóng thuyền, nhưng bố vẫn đang ở nhà người ta nên quả thật khó nói.

Trước đó vẫn còn một vấn đề khó khăn đó là nói cho Đường Hữu Thiện biết cái cậu trai khác hoàn toàn ngày xưa này là con trai ông.

Anh kể chuyện đó cho Đường Hoa Nguyệt nghe, Đường Hoa Nguyệt đồng ý hai tay. Tất nhiên cô muốn đón bố ra hơn ai hết vậy thì cô không cần phải diễn cảnh vợ chồng son đằm thắm với cái tên Hoắc Anh Tuấn khốn khiếp đó.

Đường Hàn Khiết triển khai nhanh, chạy đến biệt thự định xử lý xong trước khi Đường Hoa Nguyệt tan làm nhưng rất bất ngờ khi Hoắc Anh Tuấn cũng ở đây.

Anh chào Đường Hàn Khiết vô cùng tự nhiên nhưng anh biết mình đang bối rối cỡ nào.

Gần ba mươi năm sống trên đời, Hoắc Anh Tuấn chưa bao giờ muốn kiếm cái lỗ để chui xuống như bây giờ.

Những hành động anh làm trước mặt Đường Hàn Khiết lúc trước đó… Đường Hàn Khiết sẽ thấy anh là người thế nào đây!
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 367


Chương 367

Mục đích Đường Hàn Khiết đến đây không phải là cậu ta nên tất nhiên không nói nhiều với cậu ta làm gì. Anh nói chuyện với Đường Hữu Thiện một lúc rồi bỗng gọi “bố” một tiếng.

Đường Hữu Thiện thắc mắc: “Cháu mới gọi bác là gì cơ Hàn Khiết?”

Đường Hàn Khiết đã liên lạc rất nhiều với chuyên gia khoa não trước khi đến để xác nhận tình hình của bố, chuyên gia bảo: “Tạm thời cậu cứ xem như ông ấy đang bị hội chứng Alzheimer. Ông ấy chỉ muốn nhớ cái ông ấy muốn nhớ, nếu ông ấy không muốn nhớ những thứ khác vậy chứng tỏ trong não ông ấy không có những điều đó. Cậu có thể lặp đi lặp lại liên tục thông tin cậu muốn ông ấy biết, dần dà ông ấy sẽ có nhận thức mới về cậu” Và rồi Đường Hàn Khiết lại đánh bạo gọi thêm một tiếng “bố” nữa”

“Bác có một cậu con trai… Nó tên gì ấy nhỉ? À Khiết, Hàn Khiết… Đúng rồi nó tên Đường Hàn Khiết” Đường Hữu Thiện đưa mắt nhìn vào mặt Đường Hàn Khiết: “Cháu cũng họ Đường nhỉ? Không lẽ… Cháu là con trai bác?”

Ông gãi đầu khó hiểu: “Nhưng hình như nó không giống cậu. Hoa Nguyệt đâu rồi? Bác phải gọi con bé về hỏi” Đường Hàn Khiết cười yên tâm. Ai bảo bố chỉ nhớ mỗi cô con gái Hoa Nguyệt, bố vẫn nhớ tên của anh đấy thôi! Anh cũng gọi là thở phào nhẹ nhõm trước phản ứng của Đường Hữu Thiện. Bố không bài xích anh mà còn tự nhớ anh rồi.

Đường Hữu Thiện đã chấp nhận chuyện cậu trai trước mặt là con trai mình trông dễ như trở bàn tay, nhưng ngoài mặt vẫn hơi hoang mang: “À… Bảo sao mấy hôm trước con đến nhà mà bố lại thấy con rất quen.”

Hai bố con đang trò chuyện vui vẻ ở bên này, Hoắc Anh Tuấn bên kia đã bắt đầu đứng ngồi không yên. Anh biết Đường Hàn Khiết rất chiều em gái, mình lại toàn đè đầu cưỡi cổ cậu †a bằng đủ cách, chắc chắn cậu ta không có ấn tượng tốt về mình do những chuyện trong quá khứ.

Hoắc Anh Tuấn nghĩ ngợi và rồi chạy ra cốp xe lấy trà bánh cao cấp định tặng, pha trà khẽ khàng cho Đường Hữu Thiện rồi bưng vào cho hai người họ Đường.

Đây là chuyện không bao giờ xảy ra ở Hoắc Anh Tuấn. Anh thấy hơi bị xấu hổ nhưng đại cuộc là trên hết, anh không muốn anh rể Đường Hàn Khiết bỏ nhỏ nói xấu anh chẳng ra gì vào tai Đường Hoa Nguyệt đâu.

“Trà này ngon lắm, con nhờ bạn mang về từ đúng nơi đấy thử uống xem… đi anh” Cái chữ anh cuối cùng nói nhỏ như tiếng muỗi vo ve có vẻ như phải đấu tranh ghê lắm mới nói được nhưng Đường Hàn Khiết chỉ nhìn thoáng qua chư sko nể mặt: “Ồ vậy à, cứ để đó đi tôi vẫn chưa khát” Hoắc Anh Tuấn nghiến răng cười giả nai, đành phải ngồi im bên cạnh nghe hai bố con họ nói chiều, mình thì thỉnh thoảng chêm mấy câu.

Tai anh hơi đỏ rồi… Anh chưa làm chuyện này bao giờ và cũng không làm tốt.

Hoắc Anh Tuấn ngây người không biết mình làm những chuyện này để làm gì.

Đường Hoa Nguyệt đã thay đổi anh à?

Chứ không sao anh lại ngồi cùng với hai người không đoái hoài đến anh, mà còn phải hạ thấp lòng tự trọng ở trong không gian không dành cho anh này?

Nhưng Hoắc Anh Tuấn lại đặt tay lên ngực tự hỏi anh có thấy nhục vì phải làm những việc này chỉ để nhận được một chút thiện cảm nhỏ nhoi của Đường Hoa Nguyệt không? Hình như là không.

Hoắc Anh Tuấn ngây người một lúc mà Đường Hàn Khiết đã gọi tiếng bố.

“Bố ơi, con và Hoa Nguyệt đã bàn bạc với nhau. Chỗ này ở xa thành phố, chúng con đi làm cũng xa không tiện chăm sóc bố. Mà cái nhà này của Hoắc Anh Tuấn đơn sơ quá không hề có cả phòng ngủ khách nên hôm nay con đến là định đón bố đi đến khu nhà của con. Bố thấy sao ạ?” Đường Hữu Thiện ở đâu cũng được, một mình ông và giúp việc ở căn nhà này đợi con gái về hằng tuần nên tất nhiên không thích bằng ở nhà con trai.

Ông nheo mắt cười gật đầu: “Được, bố không có vấn đề gì hết. Nếu vội tế chúng ta dọn đồ luôn đi.

Hoắc Anh Tuấn?

Đường Hàn Khiết đến đón bố?

Định đón Đường Hữu Thiện mà còn bàn bạc với Đường Hoa Nguyệt rồi nhưng tại sao không có ai hỏi anh?

Hoắc Anh Tuấn định nói nhưng không nói được gì.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 368


Chương 368

Đúng thế, trước đó anh cậy mình là người giám hộ duy nhất của Đường Hữu Thiện nên mới dám chuyển đến cạnh biệt thự Đường Hoa Nguyệt, nhưng con trai cả của Đường Hữu Thiện đã về.

Con trai thật thân hơn con rể giả mạo là anh đây, không phải chọn vì chẳng ai chọn anh cả.

Đường Hàn Khiết trở về và anh là đồ bỏ đi, không còn tác dụng gì với Đường Hoa Nguyệt.

Hoắc Anh Tuấn vô cùng bực bội: “Vội thế à? Em vẫn chưa nói chuyện với Đường Hoa Nguyệt nữa. Hay để em hỏi cô ấy rõ hơn đi đã… Bố có tuổi không tiện đi lại, ở tâng một nhà em nên ở đây vẫn hơn” Đường Hoa Nguyệt nhấc chén trà nhấp miệng: “Không cần đâu, Đường Hoa Nguyệt là em gái tôi, ý của tôi là ý của em ấy”

Nói rồi anh ấy nhìn Hoắc Anh Tuấn chằm chằm bằng ánh mắt lạnh lùng khiến anh cuống.

Cái đồ giả mạo con rể nhà họ Đường cậu làm gì có tư cách nói chuyện ở đây?

Thải Nhi cười ha ha như không bực chút nào. Anh ngả ra ghế nhìn Đường Hàn Khiết đưa Đường Hữu Thiện về phòng dọn đồ với nhau.

Hoắc Anh Tuấn bỗng nhớ đến câu anh hỏi Đường Hoa Nguyệt vào tối hôm anh phát điên, anh thấy mình như một trò hề.

Sao anh lại có suy nghĩ Đường Hoa Nguyệt sẽ tha thứ và chấp nhận anh chứ?

Đường Hoa Nguyệt bây giờ đã sự nghiệp thành công, có bao nhiêu người theo đuổi… Hoắc Anh Tuấn anh là một kẻ không giữ chữ tín, không có bất cứ phần thắng nào trong lòng Đường Hoa Nguyệt.

Anh chưa từng xuất hiện trong hoạch định tương lai của cô. Dù Đường Hoa Nguyệt đã sinh cho anh một trai một gái nhưng anh chỉ là một người ngoài không hề có bất cứ quan hệ nào với Đường Hoa Nguyệt.

Mấy năm trước Đường Hoa Nguyệt có giả chết cũng không muốn gặp lại anh, anh biết mà đau thấu tim gan.

Sau cùng Hoắc Anh Tuấn vẫn nhìn bố con họ Đường đi mà không giữ họ ở lại câu nào.

Căn nhà này anh mua lại bằng tất cả khả năng với mục đích để Đường Hoa Nguyệt nhìn anh nhiều hơn thơm. Giờ thì căn nhà này đã hết tác dụng, dù anh chỉ cách Đường Hoa.

Nguyệt một bức tường nhưng lại chẳng có lý do gì để gọi Đường Hoa Nguyệt sang.

Cửa nhà mở toang, Hoắc Anh Tuấn không cả buồn đóng cửa, cứ ngồi ngây người ở bậc tam cấp trước cửa.

Đường Hữu Thiện không mang bộ ấm chén đó đi.

Anh buồn chán châm thuốc ngồi nhìn nhà Đường Hoa Nguyệt. Anh bỗng thấy đất trời rộng lớn nhưng hình như anh chẳng có chốn nào để về.

Tâm mắt Hoắc Anh Tuấn mờ dần trong làn khói, bỗng nhiên có một cái dáng nhỏ con mặc đồ màu xanh lá đang di chuyển.

Anh tưởng mình nhìn nhầm, nhưng khi cái con người nhỏ bé lại gần hơn, rõ mặt hơn là trái tim Hoắc Anh Tuấn bỗng đập thịch. Đó là Cận Thành con trai anh!

Hoắc Anh Tuấn nhẫm điếu thuốc luống cuống đứng dậy lại gần bờ tường nhà Đường Hoa Nguyệt.

Bé hai cũng đã nhìn thấy cái bóng đen lù lù buồn chán đó, cậu cũng giật cả mình. Sao Hoắc Anh Tuấn lại ngồi đó như ma thế! Cậu ra ngoài đi mua đồ ăn thôi mà sao cũng gặp chú ấy thế này!

Cận Thành bu môi xinh giả vờ không nhìn thấy anh, cậu m*t kẹo m*t đi về nhà.

Hoắc Anh Tuấn vẫy tay gọi khẽ: “Cận Thành” Giọng nói khá yếu ớt mà cũng hơi mơ hồ, bé hơi hơi bực hỏi lại theo bản năng: “Gì đó?”

Thấy con trai để ý anh, cuối cùng Hoắc Anh Tuấn cười đứng ở sân nhà mình vẫy tay với con: “Có muốn qua… ngồi với bố một lúc không? Mấy ngày không gặp con, khó lắm mới gặp được con ở đây. Con đừng nói cho mẹ biết, bố sẽ không nói cho mẹ con biết đâu” C

Cận Thành định mặc kệ chú ấy nhưng nhớ đến bé lớn ở trong nhà dạo này rất hay làm cậu bực là cậu đã đổi ý.
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 369


Chương 369

Lần trước đi xem mắt với mẹ ở trong quán cà phê rõ ràng là lần đầu cậu gặp Hoắc Anh Tuấn!

Nhưng sự kiện ở trường mầm non và lần trước người dắt em gái sang nhà bên gặp ông ngoại đều là anh lớn!

Vậy là đã gặp anh lớn hai lần còn chỉ gặp cậu một lần, cậu không chịu thua đâu!

Lần này nói chuyện với Hoắc Anh Tuấn vậy xem như hai anh em cậu hoà nhau rồi!

Tròng mắt đen láy xoay tròn, Cận Thành phùng mồm đi sang nhà Hoắc Anh Tuấn.

Hoắc Anh Tuấn vui lắm luống cuống tay chân. Cận Thành nhảy qua anh đi qua ngồi xuống bậc tam cấp Hoắc Anh Tuấn mới ngồi m*t kẹo m*t tự nhiên.

“Ấy mặt đất hơi lạnh, con muốn ngồi thì ngồi lên đùi bố đi?” Bé hai nhìn anh và thấy ý kiến đó không tồi. Hoắc Anh Tuấn xấu xa không thương mẹ cậu, vây nên cậu kéo Hoắc Anh Tuấn ngồi xuống rồi ngồi vào lòng Hoắc Anh Tuấn mà không hề khách sáo.

Cận Thành không muốn bắt chuyện với Hoắc Anh Tuấn trước. Cậu không có gì để nói, Hoắc Anh Tuấn nói trước: “Ông ngoại con mới bị bác con đón rồi”

“À con biết, mẹ bảo với bọn con là nếu muốn gặp ông ngoại, mẹ và bác sẽ đưa bọn con đi.” Trái tim Hoắc Anh Tuấn lại bị giày xéo.

Tất cả họ đều biết… Họ mới là người một nhà.

Bé hai thấy Hoắc Anh Tuấn không trả lời nên ngoảnh đầu nhìn anh kỳ lạ. Thấy cái mặt buồn bã của anh là m*t kẹo chậm hơn: “… Này, chú làm sao thế?”

Hoắc Anh Tuấn lấy lại tinh thần: “Không sao, ông ngoại con… rất yêu mẹ và bác con, ông là một người cha tốt. Chắc là ông ngoại con đi rồi sẽ không về nữa”

Cận Thành trợn mắt: “Thế chú buồn cái gì? Ông có phải bố chú đâu! Không lẽ chú không có bố à?” Hoắc Anh Tuấn sững người, sao cái thằng nhỏ này lại làm người ta câm nín thế nhỉ?

Nhưng nói đúng mà… Bố như Hoắc Trình Viễn có cũng như không có.

“Có thể xem là như vậy” Một lúc yên lặng, Hoắc Anh Tuấn cho một câu trả lời lấp lửng.

Bé hai chỉ định mỉa mai Hoắc Anh Tuấn theo thói quen chứ không ngờ mình lại chọc đúng nỗi đau của người ra, tự nhiên cậu cũng hơi ngại.

Hoá ra Hoắc Anh Tuấn nhớ bố nên mới ngồi một mình đáng thương ngoài cửa… Haizz, Cận Thành thở dài, tự nhiên thấy người lớn cũng mệt mỏi ghê. Buồn không được khóc, vui không được cười hả hê. Tóm lại làm trẻ con vẫn sướng nhất!

Bé hai lấy một cái kẹo m*t vị sữa bò bảy màu vô cùng to khác ra… Không được, cái này đắt lắm mà cũng cũng rất hiếm, siêu thị dưới chân núi rất hay cháy hàng. Khó lắm hôm nay cậu mới cướp được hai cái, cậu không nỡ cho hết đâu!

Nhưng mà khi buồn cần đồ ngọt để an ủi mà! Cận Thành đấu tranh hồi lâu và đã lấy một cái kẹo cam dúm dó ra khỏi túi quần.

Cái kẹo này ở đâu ra thế? Mà thôi cậu không nhớ được!

Hoắc Anh Tuấn chắc chắn không dám chê đồ cậu cho đâu!

Cận Thành chớp mắt, dúi cái kẹo vào tay Hoắc Anh Tuấn nói như ông cụ non: “Ăn đi, ăn là hết buồn!” Hoắc Anh Tuấn bị trôi hồn theo hành động nhỏ bé này thật, anh nhìn thằng bé trong lòng mà bỗng thấy ấm lòng.

Đúng là con trai ngoan của nah có khác! Dù cứ trợn mắt lạnh lùng nhưng thật ra vẫn thương anh lắm!
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 370


Chương 370

Hoắc Anh Tuấn bay sạch buồn bã, anh nhét cái kẹo vào túi áo vest rồi bế con trai đứng dậy làm bé hai sợ hết hồn.

“Làm gì đói” Hoắc Anh Tuấn cười: “Con trai à, có muốn đến trụ sở huấn luyện lần trước chơi không? Bố đã nâng cấp dàn máy tính cho con rồi, cảm giác nhập vai mạnh lắm luôn!”

“?” Bé hai ngây người, chơi gì thế, bất thình lình quá cậu không kịp chuẩn bị gì hết! Máy tính là thế giới của anh lớn còn cậu thì không! Cậu mà đến là lộ ngay cho xeml “Không đâu không đâu! Thả con xuống đi con phải về nhà!” Cậu nhanh trí: “Em gái đang ở con ở nhà đấy!” Hoắc Anh Tuấn nghĩ ngợi: “Mẹ con không ở nhà à?”

“Vâng ạ” Anh lại gật đầu: “Vậy thì tốt, lâu rồi bố không gặp Thi Tịnh, nhân lúc mẹ con không có nhà thì về với con luôn nhỉ?”

“Ớ cái đó..” Hoắc Anh Tuấn sao lại ngửa quân bài khó chơi thế này! Không lẽ chú ấy không biết từ chối là gì à!

Cận Thành nhăn mày bất bình với Hoắc Anh Tuấn mà lại bị bỏng mắt trước sự mong chờ trên khuôn mặt đẹp trai của Hoắc Anh Tuấn.

Hầy… Thôi vậy. Hôm nay chú ấy đáng thương thế này, mình đành liều mình chơi với chú vậy! Quan trọng nhất đó là không được để chú vào nhà mình!

Người lớn phiền phức quá! Làm trẻ con não hết cả lòng!

“Thôi thôi! Em gái có cô gia sư và giúp việc trông rồi chú không phải thăm. Chúng ta đi chơi thôi… Nhưng mà mẹ bảo con dạo này chơi hại mắt nhiều quá không được nhìn màn hình vi tính nữa. Chú không sợ mẹ biết sẽ giận thì cứ đưa con đi thôi!”

Bé hai đã có lời tất nhiên Hoắc Anh Tuấn đâu thể dẫn hổ về hang, anh lắc con trai: “Chuyện nhỏ.” Nửa tiếng sau hai bố con đã đến khu chơi bắn súng giả lập đẳng cấp nhất Hà Nội, trong này còn có khu xạ kích siêu chuyên nghiệp nữa.

Hoắc Anh Tuấn phấn khởi bế Cận Thành xuống xe: “Con thấy sao, ở đây có đủ tất cả các trang bị, chúng ta chọn trò con thích chơi nhất rồi đấu người thật nhé? Nam tử hán nhỏ nhà chúng ta lớn bằng này mà vẫn chưa chơi xạ kích là không được”

370-loi-thoat.jpg


Sao bé tí mà đã khó hiểu thế này.

Huấn luyện viên mặc đồ bảo hộ chuyên nghiệp cho bé hai, bé hai chết không gì nuối tiếc cầm mấy cái súng bắn tỉa đặc chế nhỏ nhắm bản thẳng tâm bia ngắm.

Vì giơ tay mà cái bụng bự trắng trẻo lộ ra ngoài.

Hoắc Anh Tuấn buồn cười đi qua ngồi xuống nhét áo vào quần cho con, sau lại nhìn con từ trên xuống dưới, anh lấy làm lạ: “Bé con à, mấy ngày không gặp mà con béo hơn hả?”

Cận Thành nghiến răng, đây là khoẻ chứ không phải béo!

Người lớn ngốc nghếch! Bé lớn gầy tong teo đó làm sao bằng cậu được! Hừ” Cậu không muốn trả lời, quay sang hậm hực: “Con khát nước, con muốn uống nước táo chú đi mua nước cho con đi”

Hoắc Anh Tuấn nhăn mày sờ trán con như nghe thấy câu gì lạ lắm: “Con trai không sao chứ? Lần trước chơi game con bảo với bố con ghét nhất vị táo trong số tất cả đồ uống trên đời mà”

Cận Thành: “…” Cậu đã mất sạch keien nhất, quyết định tối về phải xử anh lớn ra trò. Sao lại giấu cậu nhiều chuyện thế! Có còn tình anh em nữa không đấy!
 
Tổng Tài Ngược Thê: Yêu Không Lối Thoát (Cô Vợ Bị Bỏ Rơi Của Tổng Tài Hung Dữ)
Chương 371


Chương 371

Nhưng Cận Thành phụ trách trí não đã nghĩ ra lời giải thích ngay: “À, mẹ bảo là nam nhi dũng cảm phải dám thách thức bản thân! Nên con phải gạt sở thích, khiêu chiến nước táo con ghét nhất!” Hoắc Anh Tuấn nhăn mày cười bất lực. Cái thằng bé này hơi khác những lần trước gặp.

Nếu cái mặt xinh nay không khác vậy anh đã nghỉ con trai anh bị đánh tráo rồi.

Dạo này Đường Hoa Nguyệt khá bận enne biết Hoắc Anh Tuấn lại đưa con đi chơi cũng không có thời gian nghĩ nhiều.

Hoắc Anh Tuấn có như thế nào cũng không làm gì con. Cô cũng nhận ra mặc dù hai đứa con cô cùng thù hận Hoắc Anh Tuấn nhưng đang dần chấp nhận anh trong âm thầm rồi.

Tân Kỳ Tân đã trở lại sau khi tham gia giao lưu với trường cũ ở nước ngoài. Chuyện đầu tiên khi về đó là xách một đống quà đến nhà họ Đường.

Ba đứa trẻ thích lắm, chúng được Tân Kỳ Tân chăm từ thuở nhỏ nên cũng quý anh ta ngang ngửa bác Đường Hàn Khiết.

Tân Kỳ Tân vẫn thong dong như ngày nào, đứng đó thôi mà sự phong độ và nhã nhặn của dân trí thức vô cùng hút mắt.

Vậy nhưng hiện giờ Tân Kỳ Tân không vui lắm, anh đứng ở cửa thư phòng nhìn Đường Hoa Nguyệt mới ăn mấy đũa lại cắm đầu vào gõ máy tính là rất mất hứng: “Đường Hoa Nguyệt, em không cần cái mạng này nữa à. Em đã quên lời dặn của bác sĩ khi bệnh tim tái phát rồi không? Em đâu còn nhỏ nữa đừng để anh phải nhắc như mấy đứa Thi Tịnh được chứ?”

Đường Hoa Nguyệt cũng biết mình đuối lý, tình hình đổ bệnh lần trước nguy hiểm, bác sĩ đề nghị cô nghỉ việc mấy tháng đến nơi non xanh nước biếc nghỉ cho lấy sức nhưng cuộc sống xô bồ, việc chứ chất đống mà cô không bỏ được nên cứ dông dài đến tận giờ.

Thật ra dạo này Đường Hoa Nguyệt cảm thấy hơi khó chịu, cô rất hay tức ngực, chẳng làm gì cũng tự nhiên nhói tim, đêm đến cũng hay tỉnh giấc vì tim đập nhanh.

Tân Kỳ Tân chỉ nghiêm khắc với Đường Hoa Nguyệt được một phút, anh lắc đầu tháo mắt kính bất lực, ngồi xuống cạnh bàn làm việc của Đường Hoa Nguyệt: “Thôi thôi, trông cái em kìa có khác gì con rùa rụt cổ không. Nếu em sợ anh mắng em thì em…”

Nói đến đây Tân Kỳ Tân cũng cười: “Lạ thật, anh như trở thành con mẹ già khi đứng trước mặt em ấy. Mà thôi không nói nữa, mai anh đưa em đến viện kiểm tra luôn. Hôm nay ngủ sớm đi được không?”

Thật ra kiểm tra đi kiểm tra lại cũng vẫn vậy. Bác sĩ vẫn giải thích như lần trước, vẫn khuyên Đường Hoa Nguyệt đừng ôm đồm nhiều việc. Nếu không bỏ được việc thật thì tuyển thêm mấy trợ lý cũng được.

Thật ra trước đây Đường Hoa Nguyệt đã có ý định đó. Do cơ thể mà Đường Hoa Nguyệt không thể cân bằng được công việc và gia đình. Tất nhiên nếu trong nhà có nam chủ nhân vậy đã khác.

Dạo này Đường Hoa Nguyệt cảm thấy cô hơi bỏ bê con cái, cô rất khó chịu nhưng công việc bắt buộc đi sớm về muộn mỗi ngày, không có nhiều thời gian làm bạn với con.

Bác sĩ cũng đã nhắc vậy Đường Hoa Nguyệt cũng không không bướng nữa. Cô thông báo tuyển dụng một trợ lý.

Trợ lý này không chỉ xử lý công việc hành chính ở Tân Á mà nghiêng nhiều hơn về phụ trách sinh hoạt của Đường Hoa Nguyệt. Tất nhiên còn phải trông con hộ khi cần.

Thế nên khi sàng lọc sơ yếu lý lịch, Đường Hoa Nguyệt không quan tâm nhiều đến chuyên môn nghiệp vụ, nhiều năm kinh nghiệm hay đã tham gia nhiều dự án lớn.

Mà cô bảo cấp dưới làm bài kiểm tra tính kiên nhãn và kiên định có phù hợp trong trẻ con của người nộp đơn hay không.

Mười bảy người còn lại ba người vượt qua bài kiểm tra nhân sự để Đường Hoa Nguyệt tự quyết định.

Cô xem lý lịch và thông tin về bài kiểm tra và khá mong đợi anh chàng hơn hai mươi tuổi chỉ vì cậu ta đã làm rất nhiều công việc gia đình trong mấy năm qua.

Nhưng khi Triệu Quang Diệu vào phòng làm việc của Đường Hoa Nguyệt, Đường Hoa Nguyệt sững cả người… Cậu †a, cậu ta tưởng Tân Á là hộp đêm nào à mà lại đến phỏng vấn với trang phục này?

Đường Hoa Nguyệt nhìn cái cổ áo sơ mi rộng tông hống của cậu ta, túi ngực còn cài lông chỉ,. Cô nhìn đi nơi khác suýt thì quên mất lời dạo đầu của mình.
 
Back
Top Bottom