Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 520


Chương 520

Khuôn mặt của Lương Tiểu Ý tối sầm lại. Trong khoảnh khắc ấy, cơ thể cô trở nên ớn lạnh … Anh vẫn không hề thay đổi, vẫn ngang tàn, độc đoán, vẫn làm theo những điều mình muốn cho dù người khác có muốn hay không.

Chết tiệt!

Không!

Tuyệt đối không thể! Lần này, cô sẽ không để bản thân mình phải rơi vào nguy hiểm một lần nữa!

Về lời nói của anh, cô từ lâu đã không tin vào điều đó. Ai biết được liệu đây có phải lại là một trò chơi mang tên “trừng phạt” nào khác của anh hay không.

“Bệnh của Đại Bảo cần phải nghỉ ngơi thêm một tuần nữa.

Sau một tuần, anh sẽ đưa ba mẹ con trở lại thành phố S”” Lần này, anh không nghe theo lời mấy chiêu trò của Lục Trầm nữa.

Đối với cô, ngay cả khi cô không còn yêu anh nữa, anh vẫn phải giành lại bằng được trái tim cô theo cách riêng của mình.

Sau khi nói xong, anh xoay người rời đi.

Lương Tiểu Ý nghe thấy tiếng cánh cửa đóng sầm, cô đột nhiên tỉnh táo trở lại, đuổi theo Tô Lương Mặc: “Anh đứng lại cho tôi!” Cô tức tối hét lên: “Tại sao anh không muốn ký?

Lương Tiểu Ý trước kia đã chết rồi, bây giờ chỉ còn lại Canal Lương mà thôi. Cuộc hôn nhân này vốn dĩ đã không còn giá trị gì nữa rồi”

“Tiểu Ý” Giọng nói trầm lắng của người đàn ông nhẹ nhàng vang lên: “Em sai rồi. Con dấu đóng “Đã chết” đó là do sai sót của nhân viên của bộ phận dân sự. Canal Lương là một phụ nữ người Mỹ gốc Á, đã qua đời. “

Choang!

Lương Tiểu Ý đứng hình, khuôn mặt cô trắng bệch, cắt không còn một giọt máu.

“Ngày mai … Không! Ngay ngày hôm nay, tất cả những sai sót đó đều sẽ được sửa lại ngay ngày hôm nay. Cuộc sống của chúng ta một lần nữa sẽ quay trở lại như trước kia” Đôi mắt hoảng hốt của Lương Tiểu Ý nhìn Tô Lương Mặc không rời.

Anh tiếp tục nói: “Tiểu Ý, đừng giả vờ ngốc nghếch nữa, chẳng lẽ em còn không hiểu anh hay sao? Với năng lực của mình, anh còn không thể thu xếp được chuyện này hay sao?”

“Nếu em thực sự không hiểu, vậy thì hà cớ gì hôm nay em lại cố ý lừa anh? Tại sao em nói rằng hộ khẩu cùng các thông tin liên quan đến em đều bị tiêu hủy? Còn cố tình đưa thẻ căn cước cho anh để xác nhận rằng em không nói dối? Em nhân lúc anh chưa kịp suy nghĩ điều gì liền “dẫn dắt” anh ký vào đơn ly hôn đúng không?”

“Nước đi này cũng thật không tồi” Tô Lương Mặc mỉm cười. Anh đưa tay ra, cầm chặt lấy căm của Lương Tiểu Ý: “Nhưng mà Tiếu Ý à, sau này đừng quá nghịch ngợm trêu đùa anh như vậy, em không phải là đối thủ của anh ……. Tất nhiên là vì lần này có liên quan đến hạnh phúc tương lai sau này của chúng ta, nếu không thì anh nhất định sẽ giả vờ bị trúng kế của em.

Cảm nhận được nhiệt độ của ngón tay cái khẽ chạm vào môi, toàn cơ thể Lương Tiểu Ý như bị tê liệt.

Nhưng sau khi nghe xong vế sau của câu nói đó, Lương Tiểu Ý nghiến răng phẫn nộ. Cái gì mà ” liên quan đến hạnh phúc tương lai sau này của chúng ta ” cơ chứ, nói mà không biết xấu hổ!

“Tát!” Lương Tiểu Ý không khách khí hất tay Tô Lương Mặc ra khỏi khuôn mặt mình. Tô Lương Mặc im lặng rút tay lại, ánh mắt khao khát vẫn rơi trên đôi môi hồng của cô.

Ký ức bỗng ùa về, hương vị nơi ấy còn mềm mại hơn cả kẹo dẻo, ngọt ngào hơn cả socola.

Đột nhiên, Lương Tiểu Ý cúi đầu 90 độ trước mặt Tô Lương Mặc!

“Anh Tô, Vì sao anh lại không buông tha cho tôi cơ chứ?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 521


Chương 521

Nếu như tôi đã gây ra điều gì có lỗi với anh, hay có nói gì xúc phạm đến anh, vậy thì tôi thành thật xin lỗi”

Cô khẩn khoản cầu xin anh.

Cô hiểu rằng trước mặt người đàn ông này, ngay cả khi cô sẵn sàng chấp nhận rủi ro lớn để tính kế anh hết lần này đến lần khác, nhưng mưu đồ nhỏ bé của cô, dưới đôi mắt sắc bén của anh, vốn dĩ chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi.

Cô còn chưa kịp dùng nó liền bị anh phát hiện ra.

Lương Tiểu Ý nói: “Tôi xin lỗi, tôi thành thật xin lỗi anh.

Nhưng xin anh đừng chơi trò “trừng phạt” của anh nữa. Bọn trẻ vô tội, tôi hy vọng bọn trẻ sau này có thể bình an khỏe mạnh lớn lên, rồi có thể trải qua quãng thời gian yêu đương rồi kết hôn như những người bình thường khác.

Hai đứa bé chỉ vì đầu thai vào trong bụng của cô, chỉ vì vận khí không tốt nên mới trở thành con của cô, từ nhỏ đã phải chịu nhiều đau khổ.

Đặc biệt là Đại Bảo, thằng nhỏ chưa bao giờ được đến trường mẫu giáo. Những đứa bé đồng trang lứa với Đại Bảo đều có thể nô đùa chạy nhảy thỏa thích, nhưng Đại Bảo thì không được may mắn như vậy, thậm chí thằng bé còn không thể tiếp xúc với ánh nắng mặt trời quá lâu. “

Khóe mắt có chút cay cay, nhưng Tiểu Ý nhanh chóng kìm nén lại, vội vã cúi thấp đầu xuống.

“Vì vậy anh Tô à, chúng ta ly hôn đi. Một cuộc hôn nhân không còn chút giá trị nào cả cũng đâu còn bất cứ ý nghĩa gì với anh đâu, anh hà cớ gì phải cố chấp đến vậy? Anh Tô, coi như tôi xin anh, đừng chơi trò chơi “trừng phạt” hay cái gì mà “thôi miên” hay bất kỳ một trò chơi kỳ quái nào khác nữa. Tôi mệt lắm rồi.”

Đôi mắt cô ngày càng đỏ hoe, nhưng cô không khóc. Cô đã tự nhủ với bản thân mình rằng: Không được phép yếu đuối trước mặt anh nữa.

Nhưng Tiểu Ý không biết rằng giọng nói của mình đã phản bội cô.

Tô Lương Mặc nghe thấy giọng nói nghẹn ngào của cô, mặc dù đầu của cô ngang với tâm ngực của anh, nhưng anh có thể biết được cô đang cố kìm nén cảm xúc của mình, cố không rơi nước mắt.

Một nỗi đau trong tim bất chợt dâng lên … Thì ra thuật thôi miên bản thân để có thể yêu cô lúc trước, để lại cho cô một vết sẹo không thể xóa nhòa, nó giống như một bóng ma tâm lý ám ảnh lấy cuộc sống của cô.

Rốt cuộc là anh đã làm ra bao nhiêu chuyện bỉ ổi với cô vậy!

Trái tim trở nên đau đớn không thôi, Tô Lương Mặc đưa †ay ra, mạnh mẽ kéo lấy người phụ nữ trước mặt ôm vào lòng mình. Lương Tiểu Ý chỉ kịp kêu “Á” lên một tiếng. Giây tiếp theo, Tô Lương Mặc nâng cằm cô lên, rồi một bóng đen bao phủ xuống, tiếng thốt lên lúc nãy bỗng im bặt.

Đôi mắt của Lương Tiểu Ý mở to vì kinh hãi! Cô không thể tin nổi chuyện gì đang xảy ra lúc này, nhưng khuôn mặt đẹp trai kia ngày một tiến lại gần. Lương Tiểu Ý bị dọa sợ đến mức há hốc miệng.

“ÁI” Vừa mở miệng, trước khi cô có thể kêu cứu liền bị đ** l*** n*ng b*ng của một người đàn ông xâm nhập vào khoang miệng.

Tay anh ngày càng siết chặt eo cô hơn … Anh bỗng hoài niệm về ký ức của năm năm trước! Vẫn đôi môi ấy, vẫn hương vị quen thuộc ấy, khiến anh ngày càng khao khát có được cô hơn.

Say mê, mãnh liệt, anh gần như đã xâm chiếm được toàn bộ lãnh địa, giống như anh muốn cùng cô được hòa vào làm một.

Hai đôi môi nóng bỏng không ngừng quấn lấy nhau. Lương Tiểu Ý rõ ràng có thể cảm nhận được sự tồn tại của anh, sự chiếm đoạt của anh!

Cơ thể cô run rẩy một cách dữ dội. Lương Tiểu Ý mở to mắt, bỗng dưng từng giọt nước mắt trong suốt khẽ lăn dài trên khóe mi, cuối cùng lăn xuống nơi đôi môi đang mãnh liệt chạm vào nhau.

Mặn? … Người đàn ông cau mày, khế mở đôi mắt đen.

Khoảnh khắc ấy!

Anh sững người, chân tay bắt đầu bủn rủn, lạnh toát!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 522


Chương 522

“Tiếu Ý, anh không hôn em nữa. Nào, ngoan, em đừng khóc, đừng khóc nữa” Người đàn ông trở nên hoảng loạn, ngay lập tức lấy tay vụng về lau nước mắt cho cô: “Em đừng khóc nữa, anh sẽ không hôn em nữa đâu. Là do anh không tốt … ” Nhìn cô khóc, trái tim anh không ngừng run rẩy.

“Tát!” Lương Tiểu Ý giơ tay lên tát.

Tô Lương Mặc như chết lặng. Anh ngẩng đầu lên, trân trân nhìn ánh mắt căm hận như muốn băm anh ra thành ngàn mảnh của cô.

“Anh Tô, mời về: Lương Tiểu Ý nói xong, cô liền nhắm mắt lại. Tô Lương Mặc sững sờ. Cô trực tiếp dùng hành động để nói lên một điều rằng cô ghét anh nhiều đến mức nào.

Đôi mắt đen ánh lên vẻ khổ sở: “Tiểu Ý….

“Mời anh ra ngoài” Lương Tiểu Ý không muốn nghe bất cứ lời nào từ người đàn ông này nữa.

Tô Lương Mặc cảm thấy có chút đắng trong miệng, cùng một chút dư vị của nụ hôn lúc nãy, anh xoay người, nói: “Được rồi, anh sẽ đi” Đôi chân dài thãn tờ bước đi về phía cánh cổng.

Trước khi đi ra khỏi, anh đột nhiên quay đầu lại: “Tiểu Ý, sẽ không còn bất cứ một trò chơi nào nữa” Anh yêu em.

“Đi ra ngoài!”

Tô Lương Mặc khựng lại: “Tuần sau, anh sẽ đưa ba mẹ con em quay trở lại thành phố S. Em không cần phải cố chạy thoát khỏi anh” Lần này, anh nhất định sẽ không buông tay!

Ngay cả khi cô không còn yêu anh, không còn tình cảm với anh nữa, anh chắc chắn sẽ giành lại được tình yêu của cô theo cách của riêng anh!

Với đôi chân nặng tru, Tô Lương Mặc đờ đẫn rời khỏi căn biệt thự.

Trong phòng Đôi chân của Lương Tiểu Ý vô lực, run rẩy ngồi “thụp” xuống sàn đá cẩm thạch. Cô chậm rãi cuộn tròn mình lại, vùi mặt vào hai đầu gối, nước mắt không ngừng tuôn rơi … Rõ ràng là cô đã cẩn thận đến vậy, tại sao anh vẫn có thể nhìn ra?

Không phải là một trò chơi? sẽ không còn bất cứ một trò chơi nào nữa? Nếu như không phải là trò chơi, vậy thì là cái gì?

Dù thế nào cũng đừng nói với cô rằng anh yêu cô nhé …

Khoảnh khắc khi cô nhắm mắt xuôi tay vào năm năm trước, kể từ đó cô đã không dám tin những lời anh nói nữa rồi. Cuộc sống này trước kia cô có thể tùy hứng buông bỏ hay làm bất cứ điều gì cô muốn, nhưng bây giờ thì không thể. Giờ đây, cô đã có mục đích sống riêng cho mình. Cô muốn Đại Bảo khỏe lại, cô muốn ngắm nhìn hai đứa nhỏ khỏe mạnh lớn lên, kết hôn rồi có con. Cô muốn ngắm nhìn cuộc sống hạnh phúc của hai đứa sau này.

Như vậy mới không uổng phí bao công sức chịu đựng những đau khổ chồng chất sau từng ấy năm.

Khuôn mặt của Lương Tiểu Ý biến sắc, tay cô run rẩy, liền nhanh chóng đứng dậy, vội vàng lấy bao thuốc lá ở dưới đệm của chiếc ghê sofa.

Đôi tay run rẩy mở bao thuốc rồi lấy ra một điếu thuốc dài mảnh. Vừa đặt điếu thuốc lên môi, Lương Tiểu Ý như chợt nhớ ra điều gì đó, liền đi vào phòng tắm ở dưới tầng một rồi sau đó khóa cửa lại.

Tách!

Lương Tiểu Ý vội vã châm một điếu thuốc. Cô rít một hơi thật sâu, hết lần này đến lần khác cho đến khi dần trở nên bình tĩnh, tần suất hút mới dần dần chậm lại.

Tay chân cô không còn run rẩy. Cô khẽ nhìn làn khói mờ ảo trước mặt, ánh mắt không khỏi lộ ra vẻ chán ghét.

Sau khi hút xong một điếu, Lương Tiểu Ý chậm rãi đi đến bồn vệ sinh để xả nước như muốn làm tan đi mùi khói thuốc lúc nãy. Cảm giác mất mát trong lòng Lương Tiểu Ý bỗng dâng lên. Cô lấy tay ôm mặt, từng giọt nước mắt lại không ngừng rơi xuống. Vài phút sau, cô buông tay xuống, nhìn thấy gương mặt thảm hại của bản thân trong gương, cô cảm thấy bản thân mình chưa bao giờ bất lực đến vậy. Hít một hơi thật dài, Lương Tiếu Ý lấy tay lau đi nước mắt, chậm rãi cởi bỏ quần áo rồi đứng xuống dưới làn nước mát lạnh từ vòi hoa sen.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 523


Chương 523

Như thể điếu thuốc lúc nãy chưa bao giờ từng xuất hiện.

Sau khi tắm xong, Lương Tiểu Ý khoác một chiếc áo choàng tắm đi vào phòng khách rồi cầm lấy chiếc điện thoại di động lên: “Chuyến bay ngày mai? … Haha, vậy được. Nhớ mang cho em vài bao thuốc”

Vào ngày thứ ba, tại sân bay Hạ Môn.

Khi Savvy xuất hiện ở sân bay, anh ấy thu hút biết bao ánh nhìn. Sở hữu gương mặt khôi ngô tuấn tú, cùng với mái tóc và đôi mắt nâu trầm, cộng thêm khí chất phi thường của anh ấy, khiến cho nhiều người không tự chủ phải quay lại ngước nhìn.

Lương Tiểu Ý đứng đó, Savvy liền nhận ra bóng lưng ấy trong nháy mắt.

Cô gầy hơn so với năm năm trước. Mà lý do vì sao đó là…

“Chào!”

Lương Tiểu Ý vu vơ nhìn xung quanh một cách nhàm chán, thì đột nhiên, một giọng nói vang lên phía sau cô. Lương Tiểu Ý liền giật mình xoay người lại, rồi nở một nụ cười thật tươi nhìn người đàn ông trước mặt: “Em biết ngay là anh mà. Lần nào anh cũng ấu trĩ như v: Đôi mắt nâu của người đàn ông tràn ngập ý cười, anh vươn tay ra, bóp chặt hai má của Lương Tiểu Ý: “Vậy sao lần nào em cũng bị dọa cho chết khiếp vậy? Ngốc nghếch”

“Anh nói ai ngốc nghếch?”

“Anh nói em đó. Ai ya, cảm giác mềm mại này của cặp bánh bao này … Ui cha, thật thích quá mà … Chỉ là … “Tiểu Ý, em gầy đi phải không?” Véo véo chiếc má một lần nữa, cảm giác có chút gì đó sai sai.

“Bỏ tay ra. Anh làm cái gì thế!”

“Không”

“Mau bỏ ra đi!”

“Anh nói không là không!”

Lương Tiểu Ý đáp lại: “Được rồi, anh không buông tay chứ gì?” Được lăm tiểu tử thối. Lương Tiếu Ý khế nhếch mép, đột nhiên đưa tay ra, véo lấy eo của Savvy.

“Ouch, đauuuu!” Savvy nhanh chóng xin tha mạng: “Tiểu Ý, em không thể véo vào chỗ đó được, lần trước bị em véo đến mức bầm tím đó.”

Lương Tiểu Ý cười đắc ý: “Đáng đời. Ai bắt anh trêu em trước. Mặt em đâu phải cái bánh bao mà anh muốn véo thì véo: “Aaaaal” Savvy không thể nhịn được hét lên, vẻ mặt đáng thương khóc cũng không được mà cười cũng không xong. Đôi mắt của Lương Tiểu Ý mở to, bàn tay vẫn không có ý định buông tha cho Savvy…

“Đau quá, mau buông tay ra, anh sai rồi, anh thực sự biết sai rồi” Nước mắt của Savvy chuẩn bị trực chờ tuôn ra.

Hai người đang cười nói vui vẻ đến nỗi họ không hề thấy một người nào đó đang tức giận tiến đến với tốc độ nhanh chóng. Savvy vươn tay ra, năm lấy tay Lương Tiểu Ý như một thói quen thì bỗng dưng bóng đen ấy tiến lại gân, đợi cho đến khi Savvy phản ứng lại thì một nắm đấm dứt khoát đã rơi xuống mặt anh.

Savvy không hề phòng bị liền bị mất cảnh giác, lảo đảo lùi lại phía sau vài bước rồi ngã song soài xuống đất. Lương Tiểu Ý cũng bị dọa bất ngờ. Phản ứng đầu tiên của cô là kiểm tra xem Savvy có bị làm sao không.

“Anh có ổn không? Đừng động đây. Nhỡ bị gãy xương thì phải làm sao?”

Savvy khuôn mặt tái nhợt của Lương Tiểu Ý, vẻ mặt lo lắng ấy đã nói cho anh biết rằng sự kiên trì của anh trong những năm qua đều không uổng phí.

Tô Lương Mặc xanh mặt nhìn hai người họ giữa ban ngày ban mặt biểu diễn trò ân ân ái ái trước mặt anh. Đôi chân dài sải bước tiến về phía Lương Tiểu Ý, anh nắm lấy cánh tay cô rồi kéo cô lại về phía mình.

“Tô Lương Mặc?” Savvy cuối cùng cũng nhìn thấy người đánh anh là ai. Savvy không khỏi kinh ngạc, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi. Anh máu chóng lấy lại bình tính, đặt tay xuống đất để lấy lực rồi đứng lên, đôi mắt nhẹ nhàng rơi dừng lại trên khuôn mặt người đàn ông phía đối diện: “Tổng giám đốc Tô đã ôm đủ chưa? Nếu ôm đủ rồi thì mau trả bạn gái lại cho tôi đi chứ?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 524


Chương 524

“Bạn gái?” Tô Lương Mặc không thể tin vào tai mình, đôi mắt tối sầm lại, nhìn thẳng vào Savvy: “Bạn gái của anh?”

“Tô Lương Mặc, anh làm cái quái gì ở đây vậy?”

Tiếu Ý đột nhiên nhận ra: “Anh theo dõi tôi?” Ngoài dõi, cô không thể hiểu tại sao anh lại xuất hiện trước mặt cô!

Thật … kinh tởm!

“Mau bỏ tôi ra!” Lương Tiểu Ý vùng vẫy, đôi mắt nâu của Savvy lóe lên, ánh mắt rời khỏi người Lương Tiểu Ý rồi dừng lại trên khuôn mặt của Tô Lương : “Tổng giám đốc Tô chẳng lẽ đang muốn làm tiêu đề giải trí vào ngày mai?” Có lế tiêu đề của tờ báo trên trang nhất sáng mai sẽ viết: “Tổng giám đốc Tô Lương Mặc của tập đoàn tài chính Tô thị giữa ban ngày ban mặt ôm bạn gái của người khác tại sân bay”“

Đôi mắt đen của Tô Lương Mặc lạnh lùng lóe lên, nhìn Savvy với ánh mắt nguy hiểm.

“Hoặc là, tiêu đề trang nhất của tờ báo ngày mai cũng có thể là “Vợ của người thừa kế gia tộc Klutz thần bí nhất thế giới bị người khác quyến rũ tại sân bay nước Z”“

Hai người đàn ông như nước với lửa không ngừng đấu khẩu.

Lương Tiểu Ý bị Tô Lương Mặc ôm chặt trong vòng tay, đôi mắt cô nhìn xung quanh một cách đầy lo lắng, càng ngày càng Lương có nhiều người hiếu kỳ đứng lại xem. Không được, nếu còn tiếp tục như vậy thì ngày mai cô sẽ thực sự lên báo trang nhất mất.

Lúc ấy, một người đàn ông đeo kính râm đem cùng chiếc khẩu trang màu trắng đi ngang qua. Khi đi đến chỗ Lương Tiểu Ý đang đứng, anh đột nhiên dừng lại, đi đến trước mặt Lương Tiểu Ý.

“Tiểu Ý?” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên sau lớp khẩu trang trắng. Lương Tiểu Ý có hơi sững người, quay đầu lại nhìn, hỏi: “Xin hỏi anh là ai vậy?” Âm thanh này vô cùng quen thuộc, nhưng cô không thể nhớ ra mình đã nghe thấy nó ở đâu đó rồi.

“Là tôi” Giọng nói dịu dàng để lộ ra ý cười. Trước mặt mọi người, anh tháo kính đen cùng chiếc khẩu trang ra: “Vân Khiêm? Chính là trước kia cậu đã đưa cho tôi hết tiền ăn trưa của mình để đi mua dụng cụ vẽ tranh, xong rồi không ngừng r*n r* ôm bụng kêu đói đúng chứ?”

“Aaaa! Vân Khiêm!”

“Đúng vậy! Chính là tôi đây!”

“Vân Khiêm Vân Khiêm Vân Khiêm!” Xung quanh đều là tiếng hét lớn đây phấn khích của các cô gái trẻ tuổi.

“Aaa! Vân Khiêm!” Đôi mắt của Lương Tiểu Ý sáng rực lên, lộ rõ vẻ vui sướng: “Đã từ rất lâu rồi tôi không gặp cậu kể từ lần họp lớp đó. Chà, Tiểu Khiêm à, tại sao cậu lại có thể càng ngày càng trẻ ra, càng ngày càng đẹp lên như vậy? Ui chao, làn da thật đẹp nha, đến tôi nhìn còn thấy rung động nữa là”

Đôi mắt của Vân Khiêm sáng lên, đưa khuôn mặt đẹp trai cảu mình đến gần Lương Tiểu Ý: “Nào, đến đấy, cho cậu thử sờ một chút”

“Wow! Người phụ nữ này là ai vậy? Có thể khiến Vân Khiêm xuất đầu lộ diện, lại còn có thể khiến cho Vân Khiêm chủ động cho cô ấy chạm vào mặt anh nữa chứ”

“Mọi người chẳng lẽ không nhìn ra sao? Thật ra, nếu xét về tướng mạo, tôi thấy người đứng bên cạnh cô gái đó có mái tóc đen cùng với người đàn ông ngoại quốc sở hữu đôi mắt nâu kia cũng không thua kém gì Vân Khiêm là bao.”

Ba người đàn ông đều có tướng mạo vô cùng xuất chúng với những phong cách riêng biệt … Nếu như phải chọn ra người đẹp trai nhất trong số họ, khụ khụ khụ … Có vẻ như là anh chàng lạnh lùng nhất trong số đó đi. Có điều gương mặt lúc nào cũng sầm lại, có chút đáng sợ.

“Cái này … Liệu có ổn không?” Lương Tiểu Ý bị nhiều ánh mắt đố ky và ganh ghét dõi theo, cô cảm tưởng như toàn thân cô bị nhìn đến mức tê liệt … Thử tưởng tượng mà xem, nếu như bây giờ cô dám sờ lên má Vân Khiêm nữa, liệu cô có bị hàng trăm cặp mắt ấy nhìn đến chết không?

“Không sao đâu, đến đây, sờ thử mà xem”

Lương Tiểu Ý cảm thấy thật không ổn … Vân Khiêm, cậu cố ý? Làm nũng? Ở sân bay?

Hai người đàn ông Tô Lương Mặc và Savvy đều tối sâm mặt lại, nhìn chằm chăm Vân Khiêm đang tươi cười với ánh mắt đầy sát khí.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 525


Chương 525

Cậu ta ở đâu chui ra vậy?

Savvy không biết, Tô Lương Mặc thì cũng có chút ấn tượng.

Tô Lương Mặc ôm lấy cơ thể Lương Tiểu Ý, sau đó lùi lại ba bước, đôi môi mỏng khẽ mở: “Ồ, tôi nhớ ra cậu, trong buổi họp lớp của Tiểu Ý tôi có gặp qua cậu” Anh giơ tay ra: “Xin chào, tôi là chồng của Tiểu Ý, Tô Lương Mặc.”

Đôi mắt của Savvy lạnh lẽo nhìn Tô Lương Mặc, anh sải bước về phía trước không nhiều, nhưng đủ để chắn trước mặt Tô Lương Mặc: “Xin chào, tôi là bạn trai của Tiểu Ý, Savvy Wayne”“

Vân Khiêm sững người trong giây lát, đột nhiên nở một nụ cười rồi đưa hai tay ra cùng một lúc: “Xin chào, tên tôi là Vân Khiêm, người thầm thương Tiểu Ý”

Khụ khụ khụ … Chuyện này là như thế nào vậy?

“Huhuhu! Vân Khiêm cuối cùng đã công khai chuyện tình của anh ấy rồi! Huhuhuhu… Tôi tôi tôi … Huhuhu…. Tôi thất tình rồi!” Một cô gái có gương mặt dễ thương không ngừng than khóc.

“Có biết bao nhiêu bông hoa xinh đẹp kiều diễm như vậy nhưng Vân Khiêm đều làm ngơ. Khó trách mấy năm gần đây không có scandal yêu đương nào của anh. Hóa ra là…”

“Huhuhu … Làm sao bây giờ? Ôi bạch mã hoàng tử của em: Da đầu của Lương Tiểu Ý trở nên tê liệt, dưới cặp mắt ghen ty nhưng cũng đầy tiếc nuối của các cô gái, Lương Tiểu Ý từ từ quay đầu lại: “Cậu mau giải thích đi. Cậu chỉ là đang đùa thôi đúng không?”

Ngoại hình của Vân Khiêm thực sự không có gì để nói, đứng gần như vậy, Lương Tiếu Ý cảm giác như bị điện giật.

Vân Khiêm khẽ mỉm cười, ngang nhiên đứng trước mặt hai người đàn ông đang chuẩn bị nổi cơn giông đến nơi kia nói: “Tôi không đùa. Ngay từ thời đi học, cho đến mãi tận bây giờ, tôi vẫn luôn ái mộ cậu”

Lương Tiểu Ý như muốn ngất đi, tất nhiên không phải vì cảm động mà ngất, mà là tức muốn ngất đi.

Hừm, ngay cả khi đó thực sự là lời tỏ tình, thì nó có phù hợp với hoàn cảnh hiện tại hay không? Ở đây? Ngay chính sân bay ư?

Nếu như ánh mắt có thể giết được người, thì Vân Khiêm đã bị chết vô số lần bởi đôi mắt đằng đẳng sát khí của Savvy và Tô Lương Mặc rồi.

“Hãy bỏ tôi ra trước đi” Lương Tiểu Ý mím môi, bây giờ cô cần phải bình tĩnh: “Đây là sân bay. Có chuyện gì để sau hãy nói”

Tô Lương Mặc bày ra vẻ mặt vô cảm. Anh không đồng ý, nhưng cũng không phủ định điều đó.

Lương Tiểu Ý quay sang nói với Savvy, đôi mắt lộ ra ý cười: “Có chuyện gì chúng ta vừa đi vừa nói được không?”

Thái độ đối với hai người trước và sau khác nhau một trời một vực. Đối xử với Tô Lương Mặc thì xa cách, lạnh nhạt đến đáng sợ, còn nói chuyện với Savvy thì hoàn toàn ngược lại, vô cùng thân thiện, vui vẻ như người thân trong gia đình.

‘Tô Lương Mặc trợn trừng mắt nhìn Savvy. Savvy cũng không sợ, nhìn lại một cách khiêu khích. Rồi anh nở một nụ cười không thể rạng rỡ hơn đáp lại Lương Tiểu Ý: “Được. Tất cả đều nghe em”

Người đàn ông một tay ôm chặt lấy Lương Tiểu Ý, trong khi tay còn lại rủ xuống, tức giận siết chặt thành nắm đấm.

“Anh ôm chặt như “Buông ra” Lương Tiểu Ý cau mày nói: vậy tôi làm sao có thể đi được?”

Tô Lương Mặc vẫn không có ý định buông Lương Tiểu Ý ra, chỉ là nới lỏng tay một chút. Lương Tiểu Ý cũng đã quá mệt mỏi để tiếp tục cãi nhau với con lừa cứng đầu Tô Lương Mặc này.

Đúng lúc này, có người tìm thấy Vân Khiêm.

“Vân Khiêm, tại sao cậu vẫn ở đây? Xe đã đợi sẵn bên ngoài từ rất lâu rồi đó. Công ty đang có chuyện gấp cần cậu có mặt” Một người đàn ông có mái tóc được chải chuốt vô cùng tinh tế thở hổn hển chạy đến trước mặt Vân Khiêm, đằng sau anh ấy còn có bốn người vệ sĩ mặc bộ đồ đen theo sau.

Vân Khiêm liếc nhìn, đôi lông mày thanh tú không khỏi nhíu lại, để lộ vẻ mặt vô cùng khó chịu: “Biết rồi” Từ giọng nói có thể dễ dàng nghe ra được sự tức giận của Vân Khiêm.

Lương Tiểu Ý đang lo lắng rằng làm sao có thoát khỏi tình huống ngượng nghịu này. Giờ thì ổn rồi, có lẽ những người này đều là vệ sĩ của Vân Khiêm.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 526


Chương 526

Cô quay sang nói với Vân Khiêm: “Tiểu Khiêm, nếu như bận việc thì cậu đi trước đi” Lương Tiểu Ý khách sáo nói. Nghĩ đi nghĩ lại, cô có chút xấu hổ: “Xe cũng đã đến đón rồi, cậu nên mau chóng ra đó đi. Chuyện lúc nãy, cậu cũng nên giải thích cho mọi người hiểu đôi chút. Cậu là một ngôi sao lớn. Tự nhiên bị hiểu lầm như vậy thật không tốt chút nào”

Lương Tiểu Ý khách khí nói với Vân Khiêm, Savvy cùng Tô Lương Mặc đứng bên cạnh nghe thấy liền cười một cách đắc ý. Cả hai người đàn ông này đều là những con người vô cùng sắc sảo, làm sao có thể không nhìn ra thái độ của Lương Tiểu Ý.

“Từ từ đã” Vân Khiêm đột nhiên cúi người xuống. Dáng người cậu vốn dĩ đã vô cùng cao, thêm chiếc quần jean bó đơn giản càng khiến cho Vân Khiêm càng thêm ngầu. Lúc này, Vân Khiêm vươn người về phía trước, tiền gần đến gần cô, một sợi tóc khế rơi xuống trán. “Cậu … Cậu định làm gì vậy?” Lương Tiểu Ý nhìn thấy gương mặt tuấn tú ấy càng tiến sát lại gần mình, cô không khỏi hoảng loạn … Tại sao cậu ấy đột nhiên lại muốn làm như vậy?

Tô Lương Mặc nhíu mày, không nói không rằng liền trực tiếp ôm Lương Tiểu Ý lùi lại phía sau vài bước.

Vân Khiêm cũng không để ý, chỉ mỉm cười nhìn Lương Tiểu Ý rồi nói: “Tiểu Ý, hôm nay thực sự không phải là một ngày tốt để ôn lại chuyện cũ. Hơn nữa đây cũng không phải là một địa điểm hợp lí để cùng nhau tâm sự. Qua vài ngày, tôi sẽ gọi điện cho cậu”

Sau đó, Vân Khiêm duỗi những ngón tay thon dài, vuốt lại sợi tóc rủ xuống lúc nấy.

Động thái này một lần nữa thu hút hàng trăm ánh mắt của các cô gái trẻ đi qua đây. Họ không ngừng hò hét, điên cuồng lấy điện thoại ra quay lại cảnh này để có thể tải lên vòng bạn bè trên WeChat, trên Weibo, Facebook … khoe với bạn bè.

“Vân Khiêm, mau đi thôi, bên truyền thông đang đến.”

Người đàn ông có vẻ giống như trợ lý của Vân Khiêm đang liếc nhìn xung quanh, đột khuôn mặt anh thay đổi, rồi nhanh chóng la lên.

“Thật đấy! Rõ ràng cậu đã nói hôm nay cậu sẽ bí mật về nước. Đừng nói giới truyền thông không biết, ngay cả chúng tôi cũng vừa nhận được tin đó rồi ngay lập tức đến sân máy bay để đón cậu. Bây giờ thì tốt rồi, tôi cũng không cần phải thiết phải giấu giếm gì nữa, tiêu đề của tờ báo ngày mai trên trang nhất sẽ là cậu đó. Xong rồi! Xong thật rồi! Chị Amy biết được nhất định sẽ giết tôi” Người đàn ông không ngừng than thở.

Những câu về sau, Lương Tiểu Ý không có nghe rõ lắm.

Tô Lương Mặc biến sắc. Đầu tiên đã có hai người đàn ông công khai khiêu chiến với anh. Và bây giờ lại một tên mặt trắng ở đâu chui ra, dám tán tỉnh vợ anh ngay trước mặt anh.

Sau đó, Tô Lương Mặc nghe thấy lời than thở của trợ lý của Vân Khiêm … Đôi mắt anh lướt qua, nhìn về phía mà trợ lý của Vân Khiêm vừa chỉ tay thì thấy một cảnh tượng vô cùng đáng sợ. Hàng trăm phóng viên từ các hãng truyền thông khác nhau đang đổ xô đến đây.

Thấy vậy, Tô Lương Mặc nhân lúc Lương Tiểu Ý không để ý, anh không chần chừ liền bế cô lên theo kiểu ôm công chúa.

Người đàn ông ôm chặt lấy eo của Lương Tiểu Ý. Đôi chân dài sải bước đi ra khỏi sân bay.

“Này, Tô Lương Mặc, anh bị điên à?” Tại sao anh lại có thể ôm cô như vậy trước mặt bao người?

Lương Tiểu Ý bị Tô Lương Mặc ôm như vậy phát xấu hổ, cô không ngừng giấy giụa: “Tô Lương Mặc, anh là đồ đồ bỉ ổi, đồ không biết xấu hổ, nói không giữ lời. Nếu anh còn không buông tôi ra, tôi sẽ hét lên cho mà xeml”

“Đừng động đậy” Tô Lương Mặc cảm nhận được người phụ nữ đang không ngừng văn vẹo trong lòng mình, anh cau mày rồi thở dài nói: “Nếu như em không muốn gương mặt của mình được in trên trang nhất của tờ báo sáng mai thì tốt nhất là nên ngoan ngoấn nghe theo anh đừng động đậy. Hay là em muốn dấn thân vào showbiz?”

Nghe thấy vậy, khuôn mặt của Lương Tiểu Ý trở nên căng thẳng. Cô thấy đám người xung quanh đông đến nỗi không một cơn gió nào có thể lùa vào bên trong. Tô Lương Mặc nhìn chằm chằm đám người trước mặt, lạnh lùng ra lệnh: “Lui ra”

Chỉ cần một câu nói, đám đông liền bị gương mặt lạnh băng của người đàn ông dọa đến sợ hãi, vô thức nhường đường cho anh đi qua.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 527


Chương 527

Gương mặt của Savvy trở nên vô cùng khó coi. Anh siết chặt nắm đấm, căm hận đi theo hai người! Tên Tô Lương Mặc ấy thật bỉ ổi Sau đó, trái tim của Savvy cũng dần trở nên rõ ràng hơn.

Anh cần phải rời khỏi nơi đầy thị phi này. Đợi đến khi rời đi rồi, anh sẽ từ từ tính sổ những ân oán từ trước đến nay giữa anh và Tô Lương Mặc!

“Ah…. ah! Tôi nhớ ra rồi! Bảo sao tôi nhìn người đàn ông đó trông quen đến vậy!”

Một giọng nữ cao vút đột nhiên hét lên sau lưng Tô Lương Mặc. Giọng nói to đến mức khiến cho tất cả mọi người trong sân bay đều có thể nghe thấy: “Đó là Tô Lương Mặc, là tổng giám đốc của tập đoàn tài chính Tô thị, là một trong những người thâu tóm thị trường tài chính của nước ZIII Aaaa! Cuối cùng cũng có ngày hôm nay! Cuối cùng thì tôi cũng có thể gặp được người đàn ông thần bí ấy ngay tại sân.

“Đợi đã, đợi đã! Nói như vậy, tôi cũng nhớ ra rồi! Người đàn ông sở hữu mái tóc nâu đứng bên cạnh vị tổng giám đốc Tô đó, chính là thiên tài nổi tiếng trên thế giới về y khoa, Savvy Wayne! Ôi trời ạt! Ôi trời đất thần linh ơi!

Hôm nay là ngày gì vậy! Một người là thiên tài trong giới kinh doanh Tô Lương Mặc, một người là thiên tài về y học Savvy Wayne, còn có ngôi sao điện ảnh Vân Khiêm nữa đều đồng thời xuất hiện ở sân bay.

Một giọng nữ khác cũng lớn không kém gì cô gái đã nói trước đó, giống hệt như tiếng hổ gầm rú vang lên, đủ để có thể khiến cho giới kinh doanh, giới y khoa, còn cả giới showbiz có một tin tức gây trấn động: “Điều đáng sợ nhất là! Ôi trời ơi! Mọi người có đến điều mà tôi đang nghĩ không? Ba người đàn ông hoàn hảo về mọi mặt đồng thời theo đuổi một cô gái?”

Bên truyền thông nghe thấy vậy, đôi mắt của họ liền sáng bừng lên. Đây đúng là một tin tức vô cùng béo bởi!

‘Vân Khiêm không còn bị chặn nữa, đôi mắt anh như thể phát sáng: “Cũng phải xem xem, người phụ nữ này rốt cuộc có gì đặc biệt mà có thể khiến ba người đàn ông xuất sắc say mê “Mau đuổi theo!”

Vân Khiêm đút tay vào túi quần, có chút đắc ý nhìn theo đám đông phóng viên kia đuổi theo Tô Lương Mặc, nhịn không nổi khẽ huýt sáo ngân nga.

Chồng? Bạn trai? Vân Khiêm không ngờ răng cậu lại có nhiều đối thủ đến vậy.

Đám đông cũng dần dần vơi bớt đi. Người trợ lý đứng bên cạnh Vân Khiêm nói: “Vân Khiêm? Là do cậu cố tình đúng không? Người phụ nữ đó lúc nấy đầu có nhận ra Tô Lương Mặc đâu, đều là do cậu cố ý nói cho cô ấy biết đúng không?”

“Ai bảo anh ta dám ôm người phụ nữ mà tôi ngưỡng mộ?”

Còn nhiều cơ hội thì nên tận dụng một chút.

Trong bãi đậu xe tại sân bay Hạ Môn, Lục Trầm khẽ tựa lên đầu xe, uể oải nghịch chiếc bật lửa trong tay.

“Tách”! Ngón †ay cái ấn mạnh vào nút bật, ngọn lửa nhỏ liền bùng lên rồi anh lại lấy ngón trỏ đóng nắp lại. Cứ như vậy lặp đi lặp lại một động tác nhàm chán ấy.

Người lái xe đã ngoài bốn mươi tuổi, lặng lẽ đứng ở bên cạnh nhìn Lục Trầm. Ông biết mình chỉ nên làm tốt công việc của mình.

Lương Tiểu Ý bị Tô Lương Mặc ôm chặt, thấy rằng hai người đã thoát khỏi ánh mắt như hổ rình mồi của giới truyền thông, Lương Tiểu Ý bắt đầu ngọ nguậy trong lòng anh: “Anh Tô, không còn ai đuổi theo nữa rồi, phiền anh có thể thả tôi xuống được không?”

Đương nhiên là người đàn ông nào đó không đồng ý rồi.

Lương Tiểu Ý cau mày: “Này, Tô Lương Mặc” Giọng nói lịch sự lúc nãy liền thay đổi một trăm tám mươi độ: “Tôi có chân, tôi có thể tự đi được. Hãy để tôi xuống” Cô không ngừng vẫy vùng, dùng tay đẩy lên ngực của Tô Lương Mặc để anh có thể buông cô ra.

Savvy cũng vô cùng khó chịu. Anh nhìn Tô Lương Mặc nhất quyết không buông Lương Tiểu Ý xuống, liền tức tối lao về phía trước, vươn tay đặt lên vai Tô Lương Mặc từ phía sau.

Cùng lúc đó, người đàn ông phía trước đột nhiên quay đầu lại, đối mặt với Savvy. Anh nheo mắt, lạnh lùng nói: “Buông tay”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 528


Chương 528

Gương mặt của Savvy trở nên vô cùng khó coi. Anh siết chặt nắm đấm, căm hận đi theo hai người! Tên Tô Lương Mặc ấy thật bỉ ổi Sau đó, trái tim của Savvy cũng dần trở nên rõ ràng hơn.

Anh cần phải rời khỏi nơi đầy thị phi này. Đợi đến khi rời đi rồi, anh sẽ từ từ tính sổ những ân oán từ trước đến nay giữa anh và Tô Lương Mặc!

“Ah…. ah! Tôi nhớ ra rồi! Bảo sao tôi nhìn người đàn ông đó trông quen đến vậy!” Một giọng nữ cao vút đột nhiên hét lên sau lưng Tô Lương Mặc. Giọng nói to đến mức khiến cho tất cả mọi người trong sân bay đều có thể nghe thấy: “Đó là Tô Lương Mặc, là tổng giám đốc của tập đoàn tài chính Tô thị, là một trong những người thâu tóm thị trường tài chính của nước ZIII Aaaa! Cuối cùng cũng có ngày hôm nay! Cuối cùng thì tôi cũng có thể gặp được người đàn ông thần bí ấy ngay tại sân.

“Đợi đã, đợi đã! Nói như vậy, tôi cũng nhớ ra rồi! Người đàn ông sở hữu mái tóc nâu đứng bên cạnh vị tổng giám đốc Tô đó, chính là thiên tài nổi tiếng trên thế giới về y khoa, Savvy Wayne! Ôi trời ạt! Ôi trời đất thần linh ơi!

Hôm nay là ngày gì vậy! Một người là thiên tài trong giới kinh doanh Tô Lương Mặc, một người là thiên tài về y học Savvy Wayne, còn có ngôi sao điện ảnh Vân Khiêm nữa đều đồng thời xuất hiện ở sân bay.

Một giọng nữ khác cũng lớn không kém gì cô gái đã nói trước đó, giống hệt như tiếng hổ gầm rú vang lên, đủ để có thể khiến cho giới kinh doanh, giới y khoa, còn cả giới showbiz có một tin tức gây trấn động: “Điều đáng sợ nhất là! Ôi trời ơi! Mọi người có đến điều mà tôi đang nghĩ không? Ba người đàn ông hoàn hảo về mọi mặt đồng thời theo đuổi một cô gái?”

Bên truyền thông nghe thấy vậy, đôi mắt của họ liền sáng bừng lên. Đây đúng là một tin tức vô cùng béo bởi!

‘Vân Khiêm không còn bị chặn nữa, đôi mắt anh như thể phát sáng: “Cũng phải xem xem, người phụ nữ này rốt cuộc có gì đặc biệt mà có thể khiến ba người đàn ông xuất sắc say mê “Mau đuổi theo!”

Vân Khiêm đút tay vào túi quần, có chút đắc ý nhìn theo đám đông phóng viên kia đuổi theo Tô Lương Mặc, nhịn không nổi khẽ huýt sáo ngân nga.

Chồng? Bạn trai? Vân Khiêm không ngờ răng cậu lại có nhiều đối thủ đến vậy.

Đám đông cũng dần dần vơi bớt đi. Người trợ lý đứng bên cạnh Vân Khiêm nói: “Vân Khiêm? Là do cậu cố tình đúng không? Người phụ nữ đó lúc nấy đầu có nhận ra Tô Lương Mặc đâu, đều là do cậu cố ý nói cho cô ấy biết đúng không?”

“Ai bảo anh ta dám ôm người phụ nữ mà tôi ngưỡng mộ?”

Còn nhiều cơ hội thì nên tận dụng một chút.

“Anh Tô đã ôm đủ chưa?” Đôi mắt của Savvy lóe lên. Tên họ Tô khi thật không biết xấu hổ. Lương Tiểu Ý vốn dĩ không muốn anh ta chạm vào cô.

Bỗng dưng một âm thanh vô cùng lớn vang lên phía sau lưng họ.

Tô Lương Mặc, Savvy và cả Lương Tiểu Ý đều đồng thời xoay người lại nhìn nơi phát ra âm thanh đó. Là phóng viên từ sân bay lúc nãy đã bắt kịp bọn họ. Lương Tiểu Ý bị cảnh tượng kinh hoàng trước mặt này dọa đến xanh tái mặt mũi. Trong lúc bối rối, cô vô thức chui vào trong lòng Tô Lương Mặc.

Tô Lương Mặc khẽ mỉm cười thích thú bởi hành động vô thức ấy của cô. Nhưng trong mắt Savvy, anh cảm tưởng trái †im mình như tan ra hàng trăm mảnh … Tên Tô Lương Mặc có gì tốt cơ chứ? Tại sao mỗi lần vào thời điểm quan trọng, luôn có một thế lực nào đó giúp đỡ anh ta đạt được mục đích của mình?

Tô Lương Mặc ôm lấy Lương Tiểu Ý, nhìn Savvy đang nghiến răng nghiến lợi phía đối diện, anh nói: “Chi bằng tôi sẽ đưa Tiểu Ý rời khỏi nơi này, anh Savvy ở lại đây xử lý đám phóng viên kia, coi như là hy sinh cái bé để đạt được mục đích lớn”

Savvy không khỏi làm ra vẻ mặt coi thường nhìn Tô Lương Mặc. Sao trên đời này lại có một người có thể nói ra những lời không biết xấu hổ như vậy. Cái gì mà hy sinh cái bé để đạt được mục đích lớn? Mục đích lớn là cái gì? Là anh ta ư?

Thật đáng khinh bỉ!

“Dựa vào cái gì cơ chứ?”

Ở đẳng sau, phóng viên truyền thông như một cơn lũ ào ào kéo đến. Lương Tiểu Ý sốt ruột nhìn đám người rồi lại nhìn hai người đàn ông đang không ngừng đấu khẩu trước mặt là chủ, anh là khách, khách hàng là thượng đế” Vị tổng giám đốc kiêu ngạo nào đó không biết xấu hổ trả lời câu hỏi của Savvy.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 529


Chương 529

Tam quan của Savvy một lần nữa như muốn bùng nổ. Anh giận dữ nhìn chằm chằm Tô Lương Mặc: “Tôi nghĩ rằng năm tay của tôi bây giờ đang rất muốn hôn lên mặt anh!”

“Hừm, tôi thì lại sợ nắm tay của anh lại không có vinh dự này rồi”

Hai người đàn ông mỗi người một câu, không ai nhượng bộ ai. Lương Tiểu Ý phát điên đến nỗi chỉ muốn cho mỗi người một bạt tai vào mặt!

Gương mặt Lương Tiểu Ý trở nên tái mét, cô không thể chịu đựng nổi, hét lên: “Đủ rồi!” Một tiếng hét vang lên khiến hai người đàn ông ấu trĩ giật mình im bặt. Tô Lương Mặc và Savvy cùng lúc xoay người mở to mắt nhìn Lương Tiểu Ý.

Biểu cảm trên khuôn mặt của Lương Tiếu Ý thay đối, cô nghiêm túc nói: “Tôi có ý này, cho dù là một mình hay cùng nhau, chúng ta có thể tìm một nơi không có phóng viên truyền thông ở đó không? Tôi không muốn ngày mai tôi sẽ trở thành chủ đề bàn tán của tất cả mọi người trên đất nước này!”

Hiếm khi nào lại có thể thấy được Tô Lương Mặc và Savvy có cùng chung chí hướng đến thế. Hai người không hẹn liền xoay người chạy thật nhanh về phía trước.

Cả hai người đàn ông đều sở hữu đôi chân vô cùng dài.

Đôi chân dài ấy sải bước. Lương Tiểu Ý ở trong lòng Tô Lương Mặc có thể cảm nhận được tốc độ chạy của anh nhanh đến mức nào.

Từ xa, Lục Trầm nhìn thấy bóng Tô Lương Mặc đang chạy đến, và … ừm, người đó đôi mắt nâu quen thuộc ấy, tướng ấy … Savvy Wayne Klutz?

“Này, Tô Lương Mặc, hình như sau lưng cậu còn có mấy bóng ma…” Lời còn chưa kip nói xong.

Chưa đầy một giây sau, Tô Lương Mặc vội vã chạy tới chiếc xe Rolls-Royce. Anh không nói một lời, liền mở cửa bế Lương Tiểu Ý vào xe, rồi hét lên với Lục Trầm và người lái xe đang ngây người không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Nhanh lên xel”

Sau khi ngồi vào vị trí của mình, anh ngay lập tức đóng cửa lại và không quên … khóa cửa!

Lục Trầm hơi choáng váng vì bởi sự việc đang xảy ra trước mắt, nhưng anh nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh. Từ khi còn là một cậu học sinh, anh đã cùng Tô Lương Mặc trèo đèo lội suối, vượt qua biết bao khó khăn, phối hợp vô cùng ăn ý.

Lục Trầm ngay lập tức hiểu ý vội vã lên xe. Đồng thời, anh vô cùng xứng đáng là trợ thủ đắc lực của Tô Lương Mãc. Đại Boss không cần phải nói liền tự biết phải làm gì. “Tách” một tiếng … cửa xe bị khóa lại.

Người lái xe đã được huấn luyện rất tốt và ngay lập tức bước vào xe. Ông nhanh chóng kéo tay nắm cửa xe rồi vội vã ngồi vào xe, đóng cửa lại.

“Này! Savvy vẫn chưa lên xe!” Lương Tiểu Ý lo lắng hét lớn.

Tô Lương Mặc khoanh tay lại, đôi môi khế cong lên, vẻ mặt rất đỗi thoải mái, và thậm chí có một chút hả hê. Rõ ràng tâm trạng anh hiện tại vô cùng tốt.

“Là do anh ta không bắt kịp chúng ta. Nếu như phải chờ đợi anh ta, thì tất cả chúng ta sẽ bị đám phóng viên kia ăn tươi nuốt sống. phải bị chặn bởi những kẻ ăn thịt người và máu và đừng tát mười tám thế hệ tổ tiên của bạn mãi mãi” Tô Lương Mặc không ngừng biện minh thì đột nhiên.

“Bập!” Cánh cửa ở bên phía người tài xế vẫn chưa khóa một tiếng, cánh cửa bị mở ra bởi một lực vô cùng mạnh mẽ. Tô Lương Mặc nhìn ra thì thấy Savvy đang đứng ở bên ngoài, không nể nang gì kéo người tài xế ra khỏi xe.

Người lái xe liền hét lên: “Anh là ai? Anh định làm gì?”

“Tôi đang tìm tổng giám đốc Tô để bàn luận về nhân sinh quan, thế giới quan của con người. Thật xin lỗi, mời ông xuống xe” Người đàn ông sở hữu mái tóc nâu óng lịch sự nói “mời ông xuống xe”, nhưng hành động của anh thì ngược lại. Anh trực tiếp kéo người tài xế hơn bốn mươi tuổi ra khỏi ghế lái.

Mà anh thì không biết xấu hổ, ngồi ngay vào vị trí của tài xế lúc nấy.

Thắt dây an toàn, gạt cần số, điều chỉnh phanh tay, bàn đạp ga, tất cả mọi động tác đều được Savvy thực hiện một cách vô cùng điêu luyện … “Bùm!”

Chiếc xe như cá gặp nước, khoảnh khắc đám phóng viên truyền thông đến, nó rồ lên như thể quả bom phát nổ, khiến đám phóng viên đó không dám lại gần.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 530


Chương 530

Chiếc xe ra khỏi bãi đậu xe của sân bay một cách an toàn, và nó cũng phá bỏ vòng vây của một số lượng lớn phóng viên truyền thông rồi đi đến nơi an toàn.

Khụ khụ khụ … Người lái xe trung niên bị Savvy kéo xuống xe như muốn khóc đến nơi.

“Chào bác, tôi có thể phỏng vấn bác một chút được không? Chúng tôi vừa thấy bác bị bác sĩ y khoa giỏi nhất thế giới Savvy Wayne Klutz kéo ra khỏi xe. Vậy cho hỏi là mối quan hệ giữa bác và anh Savvy Wayne Klutz là gì?” Nếu như không bắt được nhân vật chính để moi tin tức của anh ta, vậy thì bạn chỉ có thể đi một con đường lắt léo hơn một chút, đó là hỏi người bên cạnh anh ta.

“Savvy Wayne? Savvy Wayne là ai?” Người lái xe hỏi. Ông thực sự không biết anh ta là ai.

“Nói như vậy, thực ra bác chỉ là tài xế riêng của tổng giám đốc Tô Lương Mặc thuộc tập đoàn tài chính Tô thị?” Một phóng viên sợ rằng thế giới chưa đủ loạn hỏi: “Xin bác vui lòng hãy nói cho chúng tôi biết người phụ nữ mà tổng giám đốc Tô ôm trong lòng đó là ai? Mối quan hệ giữa hai người là gì?

Đồng thời cô ấy có quan hệ gì với anh Savvy Wayne Klutz? Có vẻ như cô ấy vẫn trong một mối quan hệ không rõ ràng với ngôi sao điện ảnh Vân Khiêm. Xin bác vui lòng trả lời câu hỏi. “

..” Người lái xe thực sự muốn khóc đến nơi rồi.

Trên chiếc Rolls-Royce lao nhanh ra khỏi bãi đỗ xe. Không khí trong xe lúc này … ừm, có chút gì đó không đúng lắm.

Tô Lương Mặc không lên tiếng, Savvy không lên tiếng, Lục Trầm cũng không lên tiếng. Suy cho cùng, ba người này đều là những người đã từng lăn lộn trên giang hồ, năng lực người này tốt hơn người kia. Ngược lại, Lương Tiểu Ý ở trước mặt ba con hồ ly này có vẻ cực kì yếu ớt.

Trong xe, Savvy ngồi ở ghế lái, Lục Trầm ngồi ở ghế phụ lái còn ngồi sau Savvy là Tô Lương Mặc và ngồi sau Lục Trầm là Lương Tiểu Ý. Nhìn có vẻ chiếc xe chuẩn bị lên đường cao tốc, Lương Tiểu Ý bất giác xoay người, vì Tô Lương Mặc ngồi ở bên cạnh nên cô cũng không dám động chân động tay.

Ba người đàn ông, chẳng ai lên tiếng, Tô Lương Mặc với khuôn mặt tuấn tú bình lặng đến lạ lùng, Savvy cũng như thế mặt không chút biểu cảm. Lục Trầm ngồi ở ghế phụ lái nghịch điện thoại.

Lục Trầm liếc nhìn hai người đàn ông, không thể phủ nhận, đến tận bây giờ Savvy Wayne Klutz là người đàn ông có thể đối mặt Tô Lương Mặc mà không dễ dàng rơi vào thế bất lợi.

Có thể nói, Savvy Wayne Klutz là người duy nhất mà Lục Trầm cảm thấy có thể trở thành đối thủ với Tô Lương Mặc.

Lương Tiểu Ý có chút lúng túng, cố tình “khụ khụ” ho hai tiếng, phá vỡ sự im lặng trên xe: “Này, Savvy, anh biết đường không thế?” Lương Tiểu Ý chỉ là tùy ý tìm một chủ đề gì đó để nói mà thôi, cô không chịu được cái bầu không khí kỳ quái này.

Savvy đang lái xe nghe xong, khóe miệng nhếch lên, trả lời đầy ẩn ý: “Đương nhiên biết đường rồi, Tiểu Ý quên rồi sao, chúng ta thường xuyên đến Hạ Môn rồi ở nhà em hơn một tháng đó” Trong câu nói có ẩn ý sâu xa.

Đôi mắt của người đàn ông ngồi phía sau chợt tối sâm lại.

Anh ngước mắt lên, đôi mắt sắc nhọn nhìn vào kính chiếu hậu, cũng đúng vào lúc này, Savvy Wayne Klutz cũng nhìn vào kính chiếu hậu với đôi mắt đầy khiêu khích, bốn mắt không hẹn mà gặp.

Lục Trầm chỉ dám đưa mắt liếc nhìn rồi tiếp tục cắm đầu vào điện thoại. Lúc này chỉ có đứa ngu mới đứng ra mà thôi.

Ừ… thật sự có đứa ngu!

“Nhưng trước đây không phải đều gọi xe từ sân bay sao?”

Lương Tiểu Ý thắc mắc, Savvy chưa bao giờ tự lái xe đến, thật sự biết đường sao? Từ sân bay đến vườn hoa biệt thự Hải Thông không chỉ hết mười mấy hai mươi phút đâu, chí ít phải mất một tiếng. Nói đến đây cũng thôi vậy, có người nào đó còn không biết sống chết: “Đúng rồi, Savvy, lần này anh định ở lại bao lâu?”

Lời vừa mới dứt, ánh mắt sắc nhọn rơi trên khuôn mặt cô, Lục Trầm cắn chặt môi, nín cười… Lương Mập à, sao lại nói những lời không nên nói như thết Cái chuyện thêm dầu vào lửa cũng chỉ có cô mới làm được thôi.

Savvy ngồi ở ghế lái liếc nhìn người đàn ông qua kính chiếu hậu với ánh mắt khiêu chiến không nói cũng hiểu được.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 531


Chương 531

Lông mi đen của Tô Lương Mặc động đậy, nheo mắt, lạnh lùng nhìn khuôn mặt ngạo nghễ của đối phương. Hai người đàn ông thông qua kính chiếu hậu nhìn đi nhìn lại, một cuộc tàn sát không có máu tanh.

Đôi mắt màu nâu của Savvy hiện rõ ý cười, hỏi Lương Tiểu Ý: “Đã dọn dẹp phòng của anh chưa? Lần này, anh phải ở lại đủ hai tháng.”

Lục Trầm lặng lẽ liếc nhìn Tô Lương Mặc ngồi ở ghế sau, chỉ thấy sắc mặt người bạn thân không chút thay đổi, bình tĩnh hơn rất nhiều, sóng gió không nổi lên, ánh mắt sâu thẳm. Lục Trầm nghĩ trong lòng “không xong rồi”, ngay sau đó!

“Aa!” Lương Tiểu Ý kinh ngạc. Cơ thể như bị một sợi dây lớn buộc chặt vào người kéo đi, cả người mất thăng bằng, ngay sau đó, cô mở to mắt, không dám tin nhìn vào khuôn mặt tuấn tú trước mắt mình.

Tô Lương Mặc ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng, nghiêng người hôn cô, tuyên bố chủ quyền một cách bá đạo.

“Ừm” Lương Tiểu Ý mở to mắt.

Đôi môi mỏng của người đàn ông phủ kín môi cô, anh mở mắt ra, ánh mắt lạnh lùng rơi lên khuôn mặt Savvy qua kính chiếu hậu.

Anh hài lòng khi nhìn thấy khuôn mặt tái mét phẫn nộ của đối phương, người đàn ông cười lạnh… Người phụ nữ của anh mà còn dám ngấp nghé sao?

Còn quét dọn phòng ngủ? Anh muốn vứt tên này vào thùng rác rồi!

Ánh mắt hoa đào của Lục Trầm bỗng nheo lại một cách vui vẻ, còn có tâm trạng huýt sáo, anh ta vốn cho rằng Tô Lương Mặc với Savvy Wayne Klutz sẽ đánh nhau một trận trên xe, may quá vẫn chưa đánh.

Có điều, Boss của anh ta thật sự khiến người khác bất ngờ.

Mặc, vợ chồng cậu thể hiện tình cảm thì cũng đừng ngược cái đứa FA tôi chứ. Có điều ở đây còn có người ngoài, hai người bớt bớt lại đi. Muốn gì thì vợ chồng về nhà đóng cửa thích làm gì thì làm” Lục Trầm thêm dầu vào lửa, chẳng chút sợ hãi thiên hạ loạn lạc.

“Oh!” Lương Tiểu Ý giơ tay đẩy ra.

Savvy cực kì phẫn nộ, đôi mắt màu nâu bỗng tối sầm lại, nổi giận đùng đùng: “Buông cô ấy rai”

Tô Lương Mặc không nhúc nhích, bàn tay giữ chặt đôi tay không chút ngoan ngoãn của Lương Tiểu Ý, nụ hôn càng mãnh liệt hơn. Đôi mắt phát ra tia lạnh, trực tiếp đánh thủng chút lý trí cuối cùng của Savvy Wayne Klutz.

“Roạt” một tiếng, chút lý trí cuối cùng của Savvy tiêu tan.

Ánh mắt lạnh như băng…

“Rầm!”

Đầu xe đâm nhẹ vào lan can bảo vệ trên đường cao tốc, trong xe ngoài Savvy đang lái xe thì ba người còn lại đều hết sức kinh ngạc.

Ngay sau đó, Savvy không dừng xe lại, chiếc xe cũng không bị chết máy, Savvy ngồi ở ghế lái, đôi mắt hiện lên chút kỳ quái.

Đổi số, đạp ga, cửa xe bên Tô Lương Mặc và Savvy quệt vào lan can bảo vệ phía trước.

Tiếng “xoạt” chói tai, là âm thanh va chạm giữa cạnh xe và lan can bảo vệ. Lương Tiểu Ý sợ đến mức mặt tái mét.

“Đm! Anh điên à?” Lục Trầm tối sầm mặt, không còn cà lơ phất phơ như trước nữa. Anh ta đưa tay ra định giữ lấy vô lăng, điều khiển chiếc xe.

Lục Trầm đưa tay ra, Savvy đột nhiên cũng đưa một tay ra, cánh tay chặn tay Lục Trầm lại, ánh mắt hung dữ, chân đạp ga một lần nữa! Chiếc xe quệt vào lan can bảo vệ. Lương Tiểu Ý run rẩy, mặt trắng bệch… Lúc này đầu óc trống rỗng, không biết tại sao Savvy đột nhiên điên cuồng như thế, cảnh tượng trước mặt cô không hề nghĩ đến.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 532


Chương 532

Trong ấn tượng của cô, Savvy là một người dịu dàng ấm áp, giống như hoa hướng dương mà cô thích. Hướng về phía mặt trời tràn đầy sức sống tươi trẻ. Cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, Savvy dịu dàng ấm áp lại điên cuồng như thế.

Đúng vào lúc này, một chiếc xe tải màu trắng xuất hiện trong tâm mắt, Lương Tiểu Ý mở to mắt, gần như không thốt lên lời!

Sắp đâm vào rồi, sắp đâm vào rồi…

Trong nháy mắt, trong đầu Lương Tiểu Ý toàn là Đại Bảo Tiểu Bảo, bố mẹ, còn có… Tô Lương Mặc!

Vào lúc nghìn cân treo sợi tóc, vào thời khắc sống chết, trong đầu cô xuất hiện một câu hỏi: Tại sao…

Có điều cũng vì là lúc nghìn cân treo sợi tóc nên những thứ này cô rất nhanh liền quên hết, cũng không quá để tâm.

Sắc mặt Savvy chợt thay đổi, dễ dàng lướt qua chiếc xe tải.

Nhưng vì cảnh tượng này đến quá bất ngờ, Lương Tiểu Ý ngồi không vững, lao về phía trước, Lương Tiểu Ý nhắm mắt lại theo bản năng. Một bàn tay to khỏe ôm lấy eo cô mới có thể khiến cô không đập vào phía trước.

Lương Tiểu Ý vẫn còn đang hoảng hốt, mở mắt ra, chỉ nhìn thấy một bàn tay to lớn, cô đưa tay sờ trán, không đau chút nào, lúc này mới liếc nhìn Tô Lương Mặc ở bên cạnh, anh dùng tay che trán cho cô, chẳng trách tại sao lại… không đau.

“Dừng xe” Lục Trầm với Savvy ngồi phía trước còn đang tranh nhau vô lăng xe, Tô Lương Mặc mặt không biểu cảm, giọng nói lạnh lùng, “Lục Trầm, cậu tránh ra”

Lục Trầm liếc nhìn Tô Lương Mặc một cái, nhìn khuôn mặt lạnh như băng của anh, anh ta sờ mũi rồi dừng tay lại.

Tô Lương Mặc quay đầu, đôi mắt đen ngòm nhìn Lương Tiếu Ý: “Em ngồi yên đừng động đậy”

“Anh định làm gì? Đừng đánh…

“Ngoanÿ lời còn chưa nói hết, người đàn ông quay qua đặt một nụ hôn lên trán cô, “Im lặng, đừng động đậy.”

Nói xong, ánh mắt lạnh lùng qua kính chiếu hậu nhìn thẳng vào Savvy Wayne Klutz, anh nói: “Tôi thấy anh điên rồi đấy!”

“Tôi có điên hay không anh thử là biết!” Savvy cũng không cân tam thể hiện sự yếu đuối.

Tô Lương Mặ phong tỏa đường.”

Tô Lương Mặc vừa nói xong, Lục Trầm lôi điên thoại ra, không nói lời nào bấm gọi, đơn giản ra lệnh, “… đúng, đây là yêu cầu của cậu Tô. Làm phiền phối hợp một chút”

Tô Lương Mặc bỗng nhào người về phía trước, cướp lại vô lăng, ánh mắt Savvy lạnh lùng, giơ tay ra chắn Tô Lương Mặc ếc nhìn Lục Trầm một cái: “Gọi điện thoại, lại, đúng vào lúc này, bàn tay còn lại của Tô Lương Mặc cầm vào cần phanh tay, nhanh nhứ chớp kéo phanh lại.

Savvy không kịp phản ứng lại, chiếc xe “phịch” một tiếng, đứng yên tại chỗ, hai người đàn ông bốn mắt nhìn nhau, khói lửa lan tỏa bốn phía.

“Xuống xe, tôi đánh nhau với anh” Ánh mắt Tô Lương Mặc lạnh lùng vô cùng. Savvy nheo mắt: “Vừa hay tôi cũng muốn thỉnh giáo chiêu thức của Vân chủ Vân Môn!”

Nghe xong, Lục Trầm với Tô Lương Mặc đều nhìn chằm chăm Savvy Wayne Klutz với ánh mắt lạnh lùng.

“Không cần phải nhìn tôi như vậy, nếu ngay cả thế lực thật sự đằng sau nhà họ Tô tôi còn chưa nghe nói thì tôi làm sao có thể trở thành người thừa kế của gia tộc Klutz chứ” Savvy nhếch miệng lên, nói một cách thành thật: “Có điều ngay cả khi anh có bản lĩnh tài nghệ đầy mình thì tôi cũng không kém cỏi chút nào đâu”

Mặt Lương Tiểu Ý tái mét, hiển nhiên là bị cảnh tượng vừa rồi dọa sợ chết khiếp. Lúc này ánh mắt rơi vào giữa hai người đàn ông… Hai người họ rốt cuộc đang nói gì? Tại sao cô chẳng nghe hiểu câu nào vậy?

Ánh mắt của Tô Lương Mặc nãy giờ đều hướng về phía Savvy, lúc nãy, bỗng liếc nhìn Lương Tiểu Ý một cái, sau đó lại hướng về phía Savvy, lời nói đầy ẩn ý: “Chuyện giữa những người đàn ông, xuống xe giải quyết” Lời của anh có nghĩa là không được giải quyết trước mặt Lương Tiểu Ý, có ân oán có hận thù thì xuống xe giải quyết.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 533


Chương 533

Đúng lúc này, điện thoại của Lục Trầm reo chuông, Lục Trầm bấm nghe, đưa điện thoại lên tai nghe người ở đầu dây bên kia báo cáo. Lục Trầm ngước đầu lên: “Lương Mặc, được rồi”

“Đi thôi” Tô Lương Mặc nheo mắt: “Có người phong tòa đường rồi, có gì muốn nói, có gì muốn đánh cũng sẽ không có người nào đến làm phiền chúng ta”

Nói xong, anh liếc nhìn cửa xe, chỉ cách hàng rào bảo vệ chưa đến nửa mét, anh đẩy cửa ra, đôi chân dài bước xuống xe. Cùng lúc đó Savvy cũng bước xuống xe.

“Lục Trầm, hai người họ, định đánh nhau sao?” Lương Tiểu Ý hỏi một cách hoang mang, một loạt chuyện vừa xảy ra khiến não cô chưa kịp phản ứng.

Nhưng lúc hai người họ xuống xe, Lương Tiểu Ý cũng hiểu được lời nói của hai người họ, hiểu hai người họ xuống xe chẳng phải việc tốt đẹp gì cả.

Lục Trầm lười biếng dựa vào ghế phụ lái, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt trắng toát của Lương Tiểu Ý: “Lương Mập, đã năm năm rồi, sao cô vẫn… ờ, phản ứng chậm như thế” Nể mặt Quân Hoa nên anh không muốn châm chọc bạn thân nhất của Quân Hoa.

Lúc này Lương Tiểu Ý hoàn toàn tỉnh táo: “Nhanh! Lục Trầm! Anh mau đi ngăn hai người họ lại!” Cô sốt sắng đẩy Lục Trầm, Lục Trầm lười biếng liếc nhìn hai người đàn ông ở bên ngoài, xua tay: “Tôi không đi” Từ chối rất thẳng thừng.

“Tại sao? Tô Lương Mặc không phải bạn của anh sao? Đây là đường cao tốc phải không? Có khi nào hai người họ đánh nhau không?”

“Tôi không đi” Lục Trầm chỉ trả lời một câu này.

“Tại sao?”

“Lúc này hai người đó đều mất hết lý trí rồi”

“Thế mới bảo anh đi ngăn lại đó” Lương Tiểu Ý hết nước hết cái thúc dục: “Mau đi đi!”

“Vậy càng không thể đi!”

“Lại là vì sao?” Lương Tiểu Ý không hiểu, Lục Trầm là bạn thân của Tô Lương Mặc, bạn thân đang mất lý trí, không phải nên đi khuyên ngăn sao?

“Tôi không đánh lại được.” Có ngu mới đi, anh ta làm sao đánh được hai người kia chứ. Hơn nữa hai người kia đều mất hết lý trí rồi, anh ta đâu có ngu mà đi đến làm bia đỡ đạn, lại còn là bia đỡ đạn của hai người.

Lục Trầm bĩu môi, liếc nhìn người phụ nữ đang rất lo lắng ở ghế sau… Lương Mập đáng thương, đến giờ vẫn chưa phát hiện ra, mọi chuyện đều là do cô.

Bên ngoài xe, Tô Lương Mặc và Savvy, bốn mắt nhìn nhau.

“Chuyện năm đó, tôi còn chưa tính sổ với anh, anh lại tự vác xác đến, bây giờ còn quyến rũ vợ của tôi, hận cũ hận mới tôi tính với anh cả một thể luôn!” Chính là tên khốn này lừa anh vợ anh chết, lừa anh để anh chôn vợ anh xuống hố. Chính là tên khốn này lừa anh năm năm, khiến anh suốt năm năm qua ôm rượu đi ngủ vì nhớ vợ!

Tên khốn! Hôm nay anh không đánh vỡ mặt tên này thì anh không phải là Tô Lương Mặc!

Sự nguy hiểm trong đôi mắt tối ngòm của người đàn ông dần lan tỏa ra xung quanh.

Savvy cười lạnh: “Anh còn có mặt mũi để nhắc đến chuyện năm đó sao? Tôi thấy xấu hổ thay anh” Nói đến đây, Savvy hận không thể lột da Tô Lương Mặc: “Một người phụ nữ tốt như Tiếu Ý, anh đối xử với cô ấy như thế nào? Vì cái người phụ nữ Ôn Tình Noãn kia, anh không ngại thôi miên chính mình rồi trao cho Tiểu Ý một tình yêu giả dối, không thể không nói thủ đoạn trả thù của anh đúng thật là cao tới mức không ai với tới, giống hệt với con người của anh!”

“Đó là chuyện giữa tôi và Tiểu Ý, đúng hay sai cũng không cần giải thích với người ngoài như anh” Mặt Tô Lương Mặc bình tĩnh không chút biểu cảm, nhưng tim như bị ai đó đâm dao vào, Lương Tiểu Ý… Người phụ nữ mà anh dùng cả cuộc đời để bảo vệ nhưng lại là người phụ nữ mà anh dùng cả đời để lừa dối và phản bội!

Đả kích ghê!

Hơn nữa, những lời đả kích này lại phát ra từ miệng của tình địch, thật là không vui chút nào!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 534


Chương 534

“Người ngoài?” Savvy cười lạnh: “Rất nhanh thôi, ai là người ngoài vẫn chưa biết được”

“Chỉ cần tôi còn là chồng của Tiểu Ý thì anh chính là người thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Anh nói xem ai là người ngoài?” Tô Lương Mặc cười lạnh: “Năm đó Ôn Tình Noãn tự tạo ra giấy chứng nhận ly hôn giả. Tôi và Tiểu Ý vẫn là vợ chồng. Chuyện này anh cũng biết đó! Có điều, mấy ngày trước nhìn phản ứng của Tiểu Ý khi biết sự thật, rõ ràng có thể thấy tên khốn anh đã cố tình giấu giếm”

“Không được coi là cố tình giấu giếm, chỉ là biết mà không nói thôi! Có điều tại sao tôi phải nói giúp cái tên khốn đã làm tổn thương Tiểu Ý chứ?” Anh ta có ngốc cũng không nói giúp Tình địch của mình.

Khóe miệng Savvy nhếch lên: “Bây giờ hai người đích thực là vợ chồng. Sau này, chưa chắc đâu”

Tô Lương Mặc nghe xong cười lạnh một tiếng. Sau này?

“Trước đây là thế, bây giờ là thế, sau này cũng là thế” Sau này sao?

Savvy không thể không thừa nhận, đôi mắt màu nâu đầy kì quái.

Chẳng thèm nói thêm nửa câu nữa, hai người bắt đầu lao vào đánh nhau.

Savvy đá chân, Tô Lương Mặc giơ tay chặn lại, tay và chân chạm nhau, hai người cùng lùi về phía sau. Có điều không giống chính là Savvy lùi ba bước mới đứng vững được, còn Tô Lương Mặc chỉ lùi nửa bước.

Anh nheo mắt lại, giọng nói lạnh lùng: “Tôi thật sự đã đánh giá thấp anh rồi” Hai mắt nhìn chằm chằm Savvy, từ từ cởi hai chiếc cúc trên áo sơ mi, sau đó cởi cúc tay áo, xắn lên cao.

Lương Tiểu Ý ở trong xe, mặt tái mét: “Nhanh! Lục Trâm!

Anh không đi thì để tôi đi” Nói xong định xuống xe, Lục Trầm nhanh như chớp kéo Lương Tiểu Ý lạu: “Không sao đâu, hai người họ đều là người có thân thế, chỉ đánh gãy chân gấy tay thôi chứ không đánh chết đâu” Đương nhiên, với tình thế hiện tại, nếu có một người bị đánh gãy chân gãy tay thì đó nhất định là Savvy Wayne Klutz.

Như thế thì đi ngăn lại làm gì?

Bên ngoài xe, Savvy giơ tay đấm Tô Lương Mặc, Tô Lương Mặc nhanh nhẹn né ra chỗ khác, cơ thể nhanh như cắt xuất hiện đẳng sau Savvy, từ đằng sau khóa cổ Savvy, sắc mặt Savvy chợt thay đổi, anh ta giơ chân lên, đạp về phía sau. Hai người lao vào đánh túi bụi, tình hình ngay càng gay gắt.

Khuôn mặt trắng bệch của Lương Tiểu Ý nhìn qua cửa xe, mắt không hề chớp, nhìn chằm chắm vào hai người đàn ông đang đánh nhau quyết liệt.

Lục Trầm cũng nhìn đừng hứng thú.

“Này, Lương Mập, có lẽ nào cô thật sự thích cái tên Say…”

Lục Trầm vô tình liếc nhìn, bỗng nhiên giọng nói đầy lo lắng: “Này! Lương Mập! Cô sao thế? Cô không sao chứ?”

Ở ghế sau, cả người Lương Tiểu Ý co lại, run rẩy nằm trên ghế.

“Thuốc…”

Sắc mặt Lục Trầm chợt thay đổi, anh ta đẩy cửa ra, vội vàng xuống xe: “Này! Đừng đánh nữa!”

Hai người đàn ông dường như không nghe thấy, vẫn lao vào nhau đánh tới tấp.

Lục Trầm tức giận hét lên: “Mẹ nó! Đừng có đánh nữa!

Lương Mập có chuyện rồi!”

Hai người quay đầu cùng một lúc, bốn mắt nhìn chằm chăm Lục Trầm.

“Đừng có đánh nữa! Lương Mập trông có vẻ không ổn. Cả người đang run cầm cập!” Cái bộ dạng đó, ai nhìn thấy cũng thấy không ổn, Lục Trầm nghĩ đến bệnh NE trước đây của Lương Tiểu Ý nên không dám mặc kệ.

Savvy và Tô Lương Mặc đều kinh hãi.

Hai người thu tay lại, nhìn nhau một cái rồi lao về phía chiếc xe.

Tô Lương Mặc kéo cửa ra, đập vào mắt anh là khuôn mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu của người phụ nữ, cảnh tưởng này khiến anh nhớ lại năm năm trước, toàn thân đều là mồ hôi ngã xuống giường.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 535


Chương 535

Hoang mang! Sợ hãi! Đau đớn!

Anh nghiêng người định ôm lấy cô.

“Không được động vào cô ấy!” Bỗng một tiếng hét vang lên, anh ta dùng lực đẩy Tô Lương Mặc ra, đứng vào vị trí ban nãy của Tô Lương Mặc.

Sau khi Tô Lương Mặc đứng vững, anh nhìn Savvy với ánh mắt lạnh lùng… Lại là anh ta! Lân nào cũng là anh ta!

Tô Lương Mặc nhìn Savvy vội vội vàng vàng lục lọi chiếc túi mang theo người, sau đó lôi ra một bao thuốc, châm một điếu thuốc, đưa đến môi Lương Tiểu Ý.

Phẫn nộ!

“Anh bị bệnh à?” Tô Lương Mặc đưa tay ra, kéo cánh tay đang cầm điếc thuốc của Savvy.

Savvy quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng rơi trên bàn tay đang kéo cánh tay anh ta lại, “Không muốn Tiểu Ý gặp chuyện thì buông tay ra ngay lập tức.”

“Thuốc…” Đúng vào lúc này, Lương Tiểu Ý giơ bàn tay đang run run của mình hường về phía ngón tay đang cầm điếu thuốc của Savvy.

Nghe xong Tô Lương Mặc sững sờ, anh trơ mắt nhìn bàn tay đang giơ ra, cứ như điếu thuốc đang cháy là ngọn cỏ cứu mạng cô vậy… Anh từ từ buông tay Savvy ra.

“Tiểu Ý, không sao đâu. Đừng sợ, cho dù sau này như thế nào, anh cũng sẽ ở bên cạnh em” Savvy an ủi một cách dịu dàng, Lương Tiểu Ý nhận lấy điếu thuốc.

Vội vàng muốn hít một hơi.

Nhưng khi điếu thuốc đến miệng rồi cô bỗng dừng lại. Cô ngẩng đầu, đối mặt với ba đôi mắt, đôi mắt của Savvy, Lục Trầm, Tô Lương Mặc… Tim cô nhất thời lạnh giá.

“Không được nhìn… quay người đi” Bỗng nhiên đôi mắt cô hoen đỏ, ngón tay run run kẹp điếu thuốc, giọng nói cầu xin đầy yếu ớt: “Quay người đi… cầu xin các anh đó”

Trong nháy mắt, trái tim Tô Lương Mặc đau thắt lại. Ngực khó chịu vô cùng. Cô… hóa ra vẫn là cô.

Ngốc nghếch đến đau lòng.

Nhớ lại lần ở bệnh viện.

Lần đó, chắc hẳn cô công khai hút thuốc trước mặt anh là cố tình để anh nhìn thấy. Lần đó, cố tình bày ra bộ dạng lạnh lùng, cố tình bày ra bộ dạng sa đọa thô bỉ, chua ngoa cay nghiệt, cô muốn anh đuổi cô đi.

Và điếu thuốc này… e rằng không chỉ là một điếu thuốc bình thường.

Ánh mắt của Tô Lương Mặc rơi lên ngón tay đang run rấy của cô, tàn thuốc rơi xuống ghế xe, còn cơ thể cô đang đẫm mồ hôi… rõ ràng nhãn nhịn khổ sở như vậy vẫn còn bảo vệ cái sự tự trọng đáng thương đó sao?

Không muốn người khác nhìn thấy… dáng vẻ thê thảm của cô…

Trái tim người đàn ông như bị kim châm vào, anh quay người đi, một tay túm lấy cánh tay Lục Trầm, một tay thô lỗ kéo cánh tay Savvy, sải bước rời đi, đi cách xa chiếc xe khoảng năm mét mới dừng lại.

“Nói đi, chuyện là như thế nào?” Tô Lương Mặc lạnh lùng hỏi.

Savvy im lặng không lên tiếng.

Tô Lương Mặc nhếch môi lên thành một đường cong: “Tôi không ngại nếu đánh lần nữa đâu”

Nghe xong, cơ thể Savvy run lên: “Không được!” Anh ta vội vàng nói.

Phản úng bất thường của anh ta khiến Tô Lương Mặc và Lục Trầm đều ngạc nhiên.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 536


Chương 536

Savvy thở dài, anh ta biết nếu Tô Lương Mặc đã muốn thì bí mất của Lương Tiểu Ý sẽ nhanh chóng bị đào ra thôi.

“Năm năm trước…” Savvy kể lại chuyện xảy ra năm năm trước: “Chuyện là như thế đấy”

Một cú đả kích quá lớn! Hô hấp của Tô Lương Mặc và Lục Trầm khó khăn hơn.

Lại là anh! Vẫn là bởi vì anh! Năm bảy tuổi, Tiếu Ý vì anh mà chịu sự đau đớn của đòn roi, hơn cả thế là bị cấy virus vào người!

Năm năm trước! Vẫn là bởi vì anh! Bởi vì anh tự cho rằng anh dùng cách đó có thể ép được Tiểu Ý!

Đúng! Anh thành công ép cô xuất hiện, cũng thành công khiến cô trở thành bộ dạng bây giờ!

“Lẽ nào, không còn cách nào nữa sao?” Tô Lương Mặc hỏi.

Savvy cắn môi: “Cô ấy không chịu được sợ hãi quá độ…”

Savvy còn chưa nói xong, Tô Lương Mặc đã túm lấy cổ áo anh ta, nổi giận đùng đùng: “Anh đã biết cô ấy không được lo lắng, không chịu được sợ hãi! Tại sao còn lái xe đâm vào lan can bảo vệ để dọa cô ấy??”

Savvy bị Tô Lương Mặc túm cổ áo, anh ta không né đi, anh ta rất hối hận… Vừa nãy có tức giận như thế nào cũng không nên mất đi lý trí.

Anh ta chỉ quan tâm đến sự phẫn nộ của mình, chỉ quan †âm mình bị tên họ Tô chọc tức, chỉ quan tâm đến chuyện tên họ Tô hôn Tiểu Ý trước mặt mình mà mất đi lý trí, làm tổn thương Tiểu Ý!

Savvy cực kì hối hận vì hành động bốc đồng của mình, hối hận vì mình dễ dàng bị người khác kích động. Anh ta làm tổn thương Tiểu Ý! Điều này khiến anh ta vô cùng khó chịu.

“Xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi…” Savvy xin lỗi Lương Tiểu Ý trăm lần nghìn lần.

“Tôi sẽ không như vậy nữa!” Savvy nhìn Tô Lương Mặc nói.

Tô Lương Mặc hỏi ngược lại Savvy: “Anh nói anh yêu Tiểu Ý, anh thật sự yêu cô ấy sao?”

Nói xong, nhấc chân, quay người đi về phía chiếc xe, trước khi quay người đi, Savvy nhìn thấy rất rõ ánh mắt chế giễu mỉa mai của Tô Lương Mặc.

Con ngươi của Savvy co lại… Tình yêu của anh bị Tô Lương Mặc mỉa mai? Rõ ràng tên họ Tô mới là người làm tổn thương Tiểu Ý nhiều nhất!

Cô ngồi ở trong xe, đã tốt hơn rất nhiều. Cũng khôi phục lại sự bình tĩnh.

Rất yên tĩnh.

Không hiểu tại sao, Tô Lương Mặc hít một hơi thật sâu.

Một người yên tĩnh như vậy, ai nghĩ răng chỉ một phút trước, trông cô giống như một tên nghiện thuốc, lúc bệnh tái phát giống như tất cả những tên nghiện trên thế giới, xấu xí, không thèm để ý đến lòng tự trọng.

Người đàn ông bước vào xe. Bờ vai Lương Tiểu Ý run run.

Tô Lương Mặc nghiêng đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh, cô cố gắng hết sức che giấu đi sự mệt mỏi đau đớn của mình, cố gắng ngồi thăng trên ghế.

Tim anh đau như cắt, không chút suy nghĩ mà giơ tay ra, anh nói: “Ở trước mặt anh, em chính là em, không cần phải giấu giếm” Bàn tay của Tô Lương Mặc võ nhẹ lên bờ vai cô muốn cô thả lỏng một chút, “Nếu trong lòng thấy khó chịu, vậy thì khóc lên, hét lên. Không có ai cười em, anh cũng sẽ không cười em”

Lương Tiểu Ý có chút kinh ngạc, sau đó phát ra tiếng cười, khóe miệng nở nụ cười nhẹ: “Yô! Năm năm không gặp, Tổng giám đốc Tô của chúng ta muốn thành Thánh Mẫu sao?” Giây trước còn nở nụ cười, giây sau đã lạnh đến thấu xương, “Đáng tiếc lần này Tổng giám đốc Tô đoán sai rồi, tôi không hề thấy khó chịu trong lòng, cũng không giả vờ hay che giấu gì cả” Cô chua ngoa cay nghiệt đả kích anh.

Anh có chút buồn bực, cô lại quay trở về là người toàn thân đều là gai nhọn. Không muốn mở lòng khiến anh không dám tiến thêm một bước.

Một chút cơ hội cô cũng không muốn cho anhl Thời gian năm năm có thể thay đổi một người, ngày đó, khoảnh khắc anh gặp cô ở thành phố này, sau đó có được niềm vui đã mất đi trước đó, cô để anh nhìn thấy sự chua ngoa và cay nghiệt của mình, anh có một chút hối tiếc.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 537


Chương 537

Nhưng đến cuối cùng khiến anh đau lòng là khi ở bệnh viện, cô kéo anh ra khỏi phòng bệnh, kéo anh đến hành lang của bệnh viện, ở trước mặt anh, không chút ngần ngại hút thuốc. Cứ như thế…tự hành hạ bản thân!

Không thể phủ nhận, lúc đó, anh thật sự cho rằng, cô thay đối rồi. Không còn là Tiểu Ý đơn thuần lương thiện của năm năm trước nữa. Lúc đó, anh thật sự cho rằng, thời gian năm năm đủ để khiến một người phụ nữ ngây thơ hiền lành thay đổi một cách hoàn toàn, khó coi vô cùng. Từ một người phụ nữ ngây thơ trở thành người đàn bà chanh chua đanh đá.

Nhưng hôm nay, cuối cùng anh cũng biết được sự thật, cuối cùng anh cũng hiểu, anh lại sai hoàn toàn một lần nữa!

Anh lại hiểu nhầm cô một lần nữa!

Chua ngoa và cay nghiệt là chiếc áo tự bảo vệ chính mình của cô, cô dùng bộ dạng người phụ nữ chanh chua đanh đá xấu xí cay nghiệt để che giấu đi bản thân mình.

Còn tại sao cô lại làm như vậy. Một người thông minh như Tô Lương Mặc làm sao có thể không đoán được chứ? Cô đang trốn tránh.

Anh đau lòng nhìn cô, người phụ nữ này đối với tình yêu của anh đã như chim sợ cành cong rồi, sẽ không có dũng cảm tiến về phía trước như ngày xưa nữa.

Thế nên cô không muốn gặp anh, cô sợ nhìn thấy anh, cô thật lòng muốn sống cuộc sống bình thường đơn giản như bây giờ cho đến lúc già, cũng không muốn mở lòng chấp nhận anh.

Anh có thể mạnh dạn đoán, có lẽ cô không hề hận anh, chỉ vì bị anh làm tổn thương nên không dám tiếp xúc với anh nữa… có lẽ đến cô cũng cho rằng cô hận anh, nhưng cô không biết cô chỉ đang sợ phải tiếp xúc với anh, cô muốn né tránh anh…

Trong lòng Tô Lương Mặc bỗng nhiên xuất hiện suy nghĩ này. Tim đã chết của anh giống như được tiêm thuốc sống lại, bắt đầu đập loạn nhịp.

“Thình thịch, thình thịch, thình thịch…” Tô Lương Mặc có chút kích động, anh thậm chí có thể nghe thấy âm thanh sống lại của trái tim đã chết… Nếu, nếu sự thật như anh đoán, anh có thể khiến cô chấp nhận anh, yêu anh không?

Lục Trầm và Savvy lên xe, trên đường về thành phố, Lục Trầm ngồi ở ghế lái còn Savvy ngồi ở ghế phụ lái. Tuy anh không quen với đường của thành phố này nhưng may mắn có sự giúp đỡ của maps, mấy người họ an toàn đến khu biệt thự Hải Thông.

Chiếc xe đi vào con đường nhỏ trong khu biệt thự, ngước mắt nhìn về phía xa còn có thể thấy được đường chân trời giữa biển màu xanh và bầu trời xanh biếc, đẹp đến ngỡ ngàng.

Trên đường đi, Lương Tiểu Ý cực kỳ im lặng, chỉ là bên cạnh có một ánh mắt đang rực lửa khiến da đầu cô tê rần. Cái ánh mắt nóng rực đó dường như là chỉ có ánh mắt người đàn ông nhìn người phụ nữ anh yêu. Có điều…

“Hơ hơ…” Đôi môi hồng nhếch lên nở nụ cười khinh bỉ không dễ nhận ra. Cô quay đi, lặng lẽ nhìn quang cảnh bên ngoài, màu xanh tươi mới của bầu trời, bầu trời ở đây đẹp hơn ở thành phố S nhiều.

Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà Lương Tiểu Ý, Lương Tiểu Ý không chút khách sáo đẩy cửa xuống xe, Tô Lương Mặc bước xuống. Savvy cũng xuống theo.

“Đợi một chút” Tô Lương Mặc bỗng nhiên gọi người phụ nữ vừa xuống xe đã định đi vào vườn nhà: “Tiểu Ý, chúng ta nói chuyện một lát”

Lương Tiểu Ý bất giác chau mày, ánh mắt đầy cảnh giác: “Chúng ta không có gì để nói” Đó là bản năng của cô, cô không thích ở bên cạnh người đàn ông trước mặt, cũng không muốn gặp người đàn ông này. Cô có ác cảm với sự xuất hiện của anh.

“Không, chúng ta có rất nhiều chuyện để nói”

Lương Tiểu Ý mím môi. “Nhưng hôm nay tôi mệt rồi, hôm khác đi” Cô đang từ chối anh bằng cách nói khác.

Savvy bước về phía trước: “Tổng giám đốc Tô đừng làm khó người khác như thế chứ. Một người thông minh lanh lợi như Tổng giám đốc Tô, lẽ nào không nhận ra Tiểu Ý cô ấy không muốn gặp anh sao?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 538


Chương 538

Savvy nắm lấy tay Lương Tiểu Ý, cười như không cười liếc nhìn Tô Lương Mặc: “Trong lòng Tổng giám đốc Tô nên hiểu rằng, anh và Tiểu Ý đã kết thúc từ năm năm trước rồi” Savvy kéo tay Tiểu Ý: “Tiểu Ý, chúng ta vào nhà thôi.”

Hai bàn tay nắm chặt khiến anh thấy khó chịu vô cùng, anh trơ mắt nhìn Tiểu Ý bị Savvy Wayne Klutz kéo vào nhà, Tô Lương Mặc bỗng nhiên giơ tay ra giữ lấy cánh tay còn lại của Lương Tiếu Ý, chặn bước đi của Lương Tiểu Ý.

Savvy quay đầu lại, “Không ngờ rằng Tô Lương Mặc của tập đoàn tài chính Tô Thị lại là một người da mặt dày, quấn mãi không bỏ đó”

“Cũng không biết, hóa ra người thừa kế của gia tộc Klutz lại thích phá hoại hạnh phúc gia đình người khác như thế”

Savvy lạnh lùng nói: “Tiểu Ý không muốn nhìn thấy anh, mong anh hãy hiểu rõ điều này”

“Tiểu Ý có như thế nào thì đó cũng là chuyện giữa tôi và cô ấy. Trước giờ chưa từng nghe nói, tình cảm giữa chồng và vợ, người ngoài có thể chen vào giữa” Từ ngữ của Tô Lương Mặc rất sắc nhọn.

“Đừng có cãi nhau nữa!” Lương Tiểu Ý vùng vẫy khỏi bàn tay của Savvy, ngón tay xoa ấn đường, quay đầu nói hai câu an ủi Savvy: “Anh vào trước đi Savvy. Lần trước Chi Hoành nói nhớ anh”

Savvy định nói gì đó nhưng nhìn thấy bộ dạng kiên định của Lương Tiểu Ý, cuối cùng lại nuốt hết những lời muốn nói vào miệng, chỉ là lúc quay người rời đi, anh ta nhìn Tô Lương Mặc với ánh mắt cảnh cáo.

Người đàn ông lạnh lùng nhìn Savvy sau đó nhìn khuôn mặt của Lương Tiểu Ý.

“Có chuyện gì, anh nói đi” Lương Tiểu Ý có chút mệt mỏi.

Giữa cô và người đàn ông này nếu có thể cắt đứt hoàn toàn thì tốt biết mấy.

Tô Lương Mặc vô cùng dứt khoát: “Lương Tiểu Ý, hãy cho nhau một cơ hội, thật ra em không hề hận anh… kể cả tình cảm em dành cho anh đã nhạt đi rồi, nhưng anh sẽ cố gắng, cố gắng để em có thể yêu anh một lần nữa!”

Lục Trầm mở cửa xe nên những lời tỏ tình của Tô Lương Mặc anh ta không bỏ lỡ một từ nào cả.

Nhất thời, Lục Trầm có cảm giác bất lực, muốn khóc mà không rơi được nước mắt, dở khóc dở cười nhìn người đàn ông dùng lời lẽ nghiêm nghị để tỏ tình… Anh zai à, năm năm rồi đó! Sao EQ vẫn không tăng lên vậy?? Anh ta dám nói, Tô Lương Mặc tỏ tình như vậy chắc chắn sẽ phản tác dụng!

Lục Trầm thật sự muốn điên lên rồi… Trong lòng gào thét: Tô Lương Mặc! Cậu có thể ngu hơn chút được không?

“Nói xong rồi?” Sắc mặt Lương Tiểu Ý không chút biếu cảm.

Lục Trầm qua cửa kính nhìn thấy sắc mặt không chút biểu cảm của Lương Tiểu Ý ở bên ngoài xe, ánh mắt bình tĩnh, cuộc đối thoại của hai người họ, anh ta nghe rõ mồn một. Lục Trâm ôm đầu gào thét… Tô Lương Mặc! Cậu quả nhiên là tên ngu ngốc nhất thế gian!

Đương nhiên, những lời chế giễu này Lục Trầm chỉ dám nghĩ trong lòng, không dám nói trước mặt cái tên lạnh lùng nào đó.

Có điều… lần tỏ tỉnh này! Chỉ có thể nói một từ: Chất!

Đừng nói Lương Tiểu Ý người phụ nữ từng bị Tô Lương Mặc làm tổn thương, đến Lục Trầm nghe thấy thôi cũng không cảm thấy đây là một cuộc tỏ tình lãng mạn ngọt ngào.

Tỏ tình thì phải dùng tình cảm chứ ai đi nói lí lẽ chứ. Hơn nữa cũng không phải những lời đe dọa như thế này. Cái gì gọi là “Thật ra em không hề hận anh”, Tô Lương Mặc cậu hành hạ giày vò người ta suýt thì xuống hố, nếu không phải có một bác sĩ thiên tài Savvy Wayne Klutz, Lương Tiểu Ý đã thật sự nằm xuống đất mẹ rồi.

Đối với Lương Tiểu Ý mà nói, cô đã từng trải qua một lần sống chết, tuy cuối cùng không chết thật, nhưng những cảm xúc tâm trạng lúc hấp hối là thật. Đối với Lương Tiểu Ý mà nói, lúc chết cô đã đem theo hối tiếc và trái tim đau đớn.

Làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho người đã làm tổn thương cô chứ? Kể cả Tô Lương Mặc có nói đúng đi nữa, Lương Tiểu Ý không hận cậu, nhưng tuyệt đối sẽ không dễ dàng chấp nhận cậu, tha thứ cho cậu đúng không?

Không hận là không hận, có tha thứ hay không lại là một chuyện khác… Hơn nữa, hận hay không hận lại là hai chuyện khác nhau! Là cậu làm tổn thương người ta đó!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 539


Chương 539

Lục Trầm trợn mắt, thật sự không chịu được, người bạn thân của mình gặp phải chuyện tình cảm liền trở nên ngu ngốc như thế.

Rõ ràng có thể thấy vị Tổng giám đốc EG không cao nào đó vẫn không nhận ra.

“Ừ”

Lương Tiểu Ý nói: “Được, nói xong thì tôi có thể vào nhà rồi chứ?” Tuy cô dùng câu hỏi nhưng đã nhấc chân lên, quay người định bước đi.

Người đàn ông bỗng hoang mang… Tại sao lại như thế này? Cô có thái độ gì cũng được nhưng ít nhất phải thể hiện ra chứ.

“Em…” Người đàn ông có chút lúng túng, anh hỏi: “Em…không có gì muốn nói sao?”

Lương Tiểu Ý nhếch mày đầy thắc mắc… cô nên nói gì đây?

“Những lời anh nói… em không có gì muốn nói sao?” Tô Lương Mặc thăm dò, “Ví dụ như suy nghĩ của em? Được hay là không được?”

Lục Trầm nghe xong, anh ta hạn hán lời… Anh zai à, anh cho rằng đây là công ty ký hợp đồng, được thì hai bên cùng có lợi không được thì giải tán sao?

Lúc này Lương Tiểu Ý nghe hiểu rồi! Anh muốn cô thể hiện thái độ của mình!

“Tôi nên nói gì? Nói tôi tha thứ cho anh rồi sao? Nói anh nói gì cũng đúng, tôi đúng là không hận anh sao? Hay là nói thật ra tôi vẫn còn yêu anh?” Lương Tiểu Ý không hiểu nổi sao.

Tô Lương Mặc lại mặt dày như vậy!

Lương Tiểu Ý có chút tức giận, mỗi một câu hỏi đều khiến cô nghĩ đến những chuyện không vui. Những thứ đó đều là những thứ cô đã cố gắng để quên đi hết trong năm năm qua.

Những thứ mà cô đã lựa chọn quên đi suốt năm năm qua, những thứ mà không vui vẻ chút nào, từng thứ từng thứ xuất hiện trong cái não vốn đã yếu ớt của cô.

Cô bỗng nhiên lên tiếng, ngẩng đầu nhìn anh, cao giọng chất vấn: “Cậu Tô, suy nghĩ của anh thú vị thật đấy, năm năm, ai cũng thay đổi. Hơn nữa trái tim của con người là thứ rất dễ thay đổi! Anh dựa vào đâu mà cho rằng tôi sẽ tha thứ cho anh sau những tổn thương mà anh đã dành cho tôi? Anh dựa vào đâu mà cho răng tôi không hận anh khi vì anh mà tôi suýt nữa thì chết, Đại Bảo ngay từ lúc sinh ra đã chín phần chết một phần sống chứ? Còn nữa, anh dựa vào đâu mà cho rằng tôi vẫn còn yêu anh?”

Từng câu chất vấn như chiếc búa nặng đập thẳng vào tim Tô Lương Mặc.

Cô quay người muốn rời đi, đủ lắm rồi!

Xuất hiện một cách bất ngờ, xông vào cuộc sống đã bình yên của côi!

Vừa xuất hiện đã khiến Đại Bảo phát bệnh nằm viện! Vốn cho rằng quan hệ chỉ còn là vợ chồng cũ, ai dè năm năm sau anh nói với cô tất cả đều là kế hoạch của Ôn Tình Noãn!

Thử hỏi, kể cả là kế hoạch của Ôn Tình Noãn, kể cả giấy chứng nhận ly hôn đó là giả thì cũng sao chứ? Là ai cuối cùng vẫn cho Ôn Tình Noãn cơ hội chia rẽ hai người? Là Tô Lương Mặc! Là cô nói gì anh cũng không tin tưởng cô, là anh khăng khăng cố chấp hiểu nhầm cô!

Không được khóc… Lương Tiểu Ý! Không được cúi đầu, vương miệng sẽ rơi mất! Nếu hôm nay mày rơi nước mắt ở trước mặt người đàn ông này, người đàn ông đã từng làm tổn thương mày, tao thật sự coi thường mày! … Cô tự nói với mình như vậy!

Lương Tiểu Ý chớp mắt, ép những giọt nước mắt sắp rơi ra quay lại, cô hít một hơi thật sâu, nhìn bàn tay đang nắm chặt cánh tay cô của anh: “Buông tay” Mệt mỏi… Nhiều hơn một chữ đối với anh cũng là lãng phí!

Đôi môi mỏng của người đàn ông mím chặt, giơ tay nắm lấy cánh tay cô, càng lúc càng chặt, anh sợ một khi anh buông tay cô ra, cô sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa. Mối tình này, vô cùng quý giá. Kết quả như bây giờ… là anh tự làm tự chịu!

Anh đã biết lỗi… Có thể cho anh một cơ hội nữa không?

Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào mặt cô, có hàng nghìn hàng vạn lời muốn nói, có hàng nghìn hàng vạn sự hối hận, có hàng vạn câu “xin lỗi” chưa kịp nói, còn có một câu “anh yêu em”. Anh nhìn chằm chằm cô, hối hận, yêu thương, cầu xin, bù đắp… Tất cả mọi cảm xúc hòa trộn vào nhau, phức tạp lãn khó hiểu, anh mấp máy môi: “Anh…”
 
Back
Top Bottom