Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 260


Chương 260

Lương Tiểu Ý ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn Lục Trầm: “Tại sao anh lại nói những lời này với tôi?”

“… Tôi hi vọng cả đời này không phải nhìn thấy người bạn thân nhất của mình sẽ có ngày ân hận suốt đời” Lục Trầm chán nản, anh ta không thuyết phục được Tô Lương Mặc, cũng không thể phản bôi Tô Lương Mặc, anh ta chỉ nói cho Lương Tiểu Ý những gì anh biết.

Điều duy nhất có thể làm chính là…

“Tôi sẽ giúp cô ra nước ngoài. Vé máy bay để tôi lo, cô đưa hộ chiếu cho tôi là được rồi” Lục Trầm nói.

“Lục Trầm… tại sao anh lại giúp tôi?”

“Tôi không giúp cô, tôi chỉ không muốn nhìn thấy Lương Mặc sau này sẽ hối hận” Lục Trầm quay người, sắc mặt có chút phức tạp.

Là người ngoài cuộc hiểu Tô Lương Mặc nhất.

Rõ ràng là yêu nhưng lại kháng cự.

Đáng sợ hơn chính là người đàn ông này tự kiêu cao ngạo, chăng thèm nghe lời khuyên của người khác, một khi đã đưa ra quyết định, trừ phi là nguyện vọng của anh nếu không không ai có thể thay đổi.

Lương Tiểu Ý người phụ nữ này yêu phải Tô Lương Mặc người đàn ông như vậy đúng là điều bất hạnh của cuộc đời cô.

Sau khi Lục Trầm rời đi, Lương Tiểu Ý đứng ngẩn ngơ ở cửa, sắc trời tối đần, cô cũng không biết đã đứng ở đấy bao lâu nữa.

Cho đến khi chiếc xe Maserati quen thuộc xuất hiện trước mắt cô, trong lòng Lương Tiểu Ý hoang mang… cô cho răng anh sẽ không đến đây nữa.

Lúc này không biết đối mặt với người đàn ông này như thế nào.

Cô nhắm mắt lại, cửa chiếc Maserati được mở ra, khoảnh khắc đôi chân thon dài bước ra khỏi xe, Lương Tiểu Ý quay người đi vào phòng. Cô lên tầng, đi thẳng vào phòng ngủ, đóng cửa, sập khóa, tất cả trong một nốt nhạc.

Cửa đã đóng rồi nhưng tim lại càng đau hơn.

Nếu như trái tim cũng có cửa, cũng có thể khóa lại, thì thật là tốt biết bao.

Tô Lương Mặc không ngờ hôm nay anh lại quay về nơi này.

Rõ ràng sau khi từ thành phố N trở về, ngoại trừ tối hôm qua quay lại một lúc, thì anh chưa từng quay lại nơi này.

Sau đó, vừa đến giờ tan làm, anh nôn nóng quay về nơi chết tiết này!

Chết tiệt!

Chết tiệt!

Hứa Thần Nhất lẫn di chứng!

Nhưng lúc về đến nơi này, từ xa xa, xuyên qua kính chắn gió, anh nhìn thấy người phụ nữ kia lặng lẽ đứng ở cửa biệt thự, cứ như người vợ đang đứng đợi chồng về nhà, cái khoảnh khắc đó, tận đáy lòng anh trào dâng chút vui mừng lẫn hạnh phúc… Ngay sau đó, người phụ nữ quay người đi vào phòng!

“Cộp cộp” tiếng bước chân vang lên, người đàn ông bước qua cửa, lướt qua phòng khách, đôi mắt chim ưng tìm kiếm bốn phía, không tìm thấy bóng dáng của người phụ nữ, Tô Lương Mặc nhíu mày.

Đôi mắt bỗng sáng lên, anh đi thẳng đến phía đông tầng hai.

Men theo cầu thang, anh từ từ lên tầng hai, nhưng không hề phát hiện ra, sắc mặt của mình ngày càng khó coi, mặt mày xanh xao.

Anh dừng lại trước cửa phòng ngủ, ánh mắt hơi di chuyển, nhìn cửa phòng đóng chặt, bỗng có chút không vui.

Giơ tay ra, ngón tay thon dài nắm lấy tay nắm cửa… Cạch!

Đôi mắt tối đen của người đàn ông chợt phẫn nộ!

Cô không những tránh mặt anh, còn dám khóa cửa?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 261


Chương 261

“Mở cửa!” Đôi mắt Tô Lương Mặc tối sầm lại, giọng nói lạnh lùng, nhưng lại đáng sợ như thể phong ba bão táp sắp kéo đến.

Trong phòng, cơ thế Lương Tiếu Ý không khống chế được mà run cầm cập, cô sợ!

Không biết anh sẽ lại nói những lời làm tổn thương người khác như nào, nếu được cô muốn bỏ chạy.

“Lương Tiểu Ý” Bên ngoài, giọng nói có chút lãnh đạm của người đàn ông.

Lương Tiểu Ý hít một hơi thật sâu, chân cứ như mọc rễ ở dưới đất, không nhúc nhích.

“Tôi, tôi ngủ rồi” Nghĩ một hồi, cô trả lời, đến giọng nói cũng run rẩy. Bên ngoài cửa, khuôn mặt Tô Lương Mặc đã lạnh như băng, mờ môi mỏng mấp máy: “Đừng để tôi phải nói đến lần thứ ba, mau mở cửa ra”

Mặt Lương Tiểu Ý trắng bệch, sợ hãi căn chặt môi, phải làm sao đây? Phải làm sao đây? Mở hay là không mở?

Nhớ đến sự thô lỗ của anh tối hôm qua, cô sợ anh sẽ làm tổn thương đến đứa bé trong bụng.

“Tôi, tôi thật sự ngủ rồi”

Nói xong, bên ngoài im lặng, bước chân rời đi của người đàn ông ngày càng xa. Lương Tiểu Ý thở phào nhẹ nhõm….

May quá đi rồi.

Nhưng chẳng được bao lâu, tiếng bước chân quay lại rồi dừng ở trước cửa phòng Lương Tiểu Ý.

“Cạch” một tiếng, cửa phòng ngủ mở ra.

Lương Tiểu Ý theo phản xạ ngẩng đầu lên, ngay giây sau…khuôn mặt hồng hào trong nháy mắt trở nên tái nhợt!

“Anh, anh vào đây bằng cách nào?”

Người đàn ông đung đưa chìa khóa trong tay, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh, giọng nói trầm khàn mang chút mỉa mai: “Làm sao? Không phải cô nói cô ngủ rồi à?” Ánh mắt anh rơi xuống khuôn mặt Lương Tiểu Ý đang ngồi ở mép giường.

“Tôi…”

“Lương Tiểu Ý, cô quả nhiên chỉ biết nói dối” Người đàn ông không đợi Lương Tiểu Ý nói hết, lạnh lùng áp đặt tội danh lên đầu cô: “Một người phụ nữ nói dối thành thói quen, có những lời nói dối không sao cả, nhưng có những lời không nên nói, cô đã bao giờ cảm thấy ân hận vì những lời nói dối của mình chưa?”

Nói dối thành thói quen! … Ha ha cô thật sự nói dối anh, cô thật sự giấu anh rất nhiều chuyện. Lương Tiểu Ý mặt mày u ám, cô không giải thích. Cô không giải thích, Tô Lương Mặc cho rằng cô ngầm thừa nhận những chỉ trích của anh.

Càng phẫn nộ hơn!

Người phụ nữ này, quả nhiên nói dối thành thói quen!

Trước kia đã có khoảnh khắc nào đó, anh thậm chí đã tin tưởng cô!

“Lên giường” Giọng nói lạnh như băng của người đàn ông!

“Lương Tiểu Ý theo phản xạ thần kinh ngẩng đầu nhìn anh, anh Tô, anh có ý gì?”

“Cần tôi nói lại một lần nữa sao?” Người đàn ông nheo mắt, ánh mắt chứa đựng sự khinh thường, Lương Tiểu Ý, tôi cần giải tỏa”

Ha ha ha ha…

Giải tỏa! Giải tỏa?

Trong miệng Lương Tiểu Ý đắng chát, tận đáy lòng lại cười điên dại, nước mắt tràn khóe mi. Không! Cô không được khóc!

Anh nói, Lương Tiểu Ý, tôi cần giải tỏa.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 262


Chương 262

Anh đến che giấu, giữ cho cô chút mặt mũi cũng không muốn làm nữa. Trực tiếp coi cô là công cụ để anh giải tỏa h*m m**n.

Bàn tay sờ vào bụng, đôi mắt Lương Tiểu Ý hiện lên sự đau thương… Xin lỗi, mẹ xin lỗi con, nhưng mẹ thật sự không muốn người đàn ông này biết đến sự tồn tại của con. Con à, nếu con không còn nữa, mẹ sẽ đi theo conl Đau thương trong đôi mắt bỗng trở nên kiên nghị. Lương Tiểu Ý đưa tay lên, tháo từng chiếc cúc áo sơ mi, giống như cái đêm ngày xưa anh dẫn cô về căn biệt thự này.

Chịu đựng bi thương lẫn nhục nhã, tim cô đau đến run rẩy.

Chẳng sao nữa… tình yêu của anh, tôi không nhận nổi.

Ánh mắt nóng rực trên đỉnh đầu khiến cô cảm thấy lạnh thấu xương.

Cởi cúc áo xong, áo sơ mi rơi xuống nền gỗ để lộ bờ vai trắng nõn, cái ánh mắt đó lại nóng rực.

Không phải Lương Tiểu Ý không sợ, bờ vai cô có chút run rẩy nhưng không để người khác nhìn thấy, ngón tay, di chuyển đến cúc quần bò.

Từng cái từng cái, cô c** s*ch đồ trên người, không mảnh vải che thân nằm xuống giường, để mặc anh nhìn ngắm.

Không sao hết… Sự tự trọng của tôi, tôi bóp vụn cho anh xem.

Cô như một món đồ chơi, từ từ ngước đôi mắt đen ngòm không nhìn ra có bất kì cảm xúc gì, vết răng cắn trên bờ môi hồng hào đã sớm biến mất, cô lên tiếng: “Anh Tô, anh thích tư thế nào?”

Trái tim Tô Lương Mặc bỗng run rẩy, ánh mắt rơi lên mặt cô. Trái tim anh bỗng nhiên sợ hãi… Ánh mắt cô, rõ ràng nhìn về phía anh, nhưng lại xuyên thấu qua người anh, không biết nhìn về hướng nào.

“Ha ha… Anh Tô nếu không biết mình thích tư thế nào. Vậy anh xem” Cô từ từ giạng chân ra, bờ môi trắng bệch nhếch lên: “Tư thế này anh thích không?”

Trong nháy mắt, Tô Lương Mặc cảm thấy có thứ gì đó đè nặng lên tim anh, đau đớn kinh khủng!

Đôi mắt Lương Tiểu Ý không có điểm tụ, ngơ ngác nhìn về phía anh, nhìn anh, khóe miệng nở nụ cười hư ảo: “Anh Tô vẫn không hài lòng sao? Vậy…” Cô từ từ cong chân lên: “Như này thì sao?”

Cảm giác khó chịu không những không hề tiêu tan mà còn như một chiếc kim sắc nhọn đâm vào… ngực anh, trái tim anh, chẳng có chỗ nào cảm thấy thoải mái cả!

Sắc mặt Tô Lương Mặc khó coi vô cùng, mặt mày tái xanh.

Lương Tiểu Ý cười…

Không sao hết… Trong tim anh, tôi là một người phụ nữ ác độc, tôi cho anh xem, tôi không những ác độc mà còn d*m đ*ng.

“Hay là anh Tô vẫn chưa hài lòng, vậy; Cô giơ ngón tay lên, di chuyển đến nơi kín đáo phía dưới, chỉ một giây sau, ngón tay đã đi vào nơi kín đáo đó…

“Đủ rồi!” Sắc mặt người đàn ông tái mét, ánh mắt tràn đây lửa giận, ngoài phân nộ, đến anh cũng không phát hiện đáy mắt chất chứa đau lòng!

“Làm sao thế? Anh Tô vẫn chưa hài lòng sao?” Lương Tiểu ‘Ý nhếch mép cười: “Anh Tô đến để giải tỏa mà, người phụ nữ lòng dạ độc ác như tôi chỉ còn cái thân xác này có thể lọt vào †ầm mắt của anh Tô thôi, nếu không khiến anh Tô hứng thú, vậy tất cả đều là sơ suất của tôi rồi” Ngón tay trỏ của cô học cách anh trước đây đã từng làm với cô, dùng lực đẩy vào bên trong.

Có sao chứ… đây là điều mà anh muốn, không phải sao?

Có sao chứ… anh muốn thì tôi sẽ cho anh xem tôi yêu anh như thế nào. Ha ha ha ha… nước mắt từ đáy mắt trào ra, cô không kìm nén được nữa, cứ như đập xả nước!

“Nếu anh Tô vẫn chưa hài lòng, tôi có thể…” Cô nhắm mắt lại, đợi đến lúc mở mắt ra, trong mắt đã không còn ánh hào quang nữa, chỉ còn lại trống trải lẫn lạnh lẽo, cô nhếch mép cười, đáy mắt đầy bi thương, ngón tay nẳm bên trong từ từ di chuyển, “Như thế này anh thích chứ?”

Không sao cả… dày vò đi, làm nhục nhã đi, tôi không quan tâm.

Tô Lương Mặc không biết có phải không đứng vững không, lảo đảo một cái, lùi về phía sau hai bước, gồng mình vo thành nắm đấm mới có thể đứng vững.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 263


Chương 263

“Đủ rồi đủ rồi đủ rồi!” Một giọng gào thét vang lên, Tô Lương Mặc lao về phía trước, cơ thể cao to chẳng chút kiêng nể đè lên người cô, ánh mắt ngập tràn phẫn nộ, hung dữ đến đáng sợ, mất đi lí trí.

“Cô hèn hạ như vậy sao? Cô thèm khát như vậy à? Cô nóng lòng như vậy à?” Đôi mắt người đàn ông đỏ rực, hung dữ đến đáng sợ, bờ môi mỏng nhếch lên, “Được! Cô muốn đàn ông như vậy! Để tôi!” Bàn tay to lớn kéo quần xuống, thậm chí còn chưa kéo hết, anh đã thô lỗ tiến vào bên trong!

“Lương Tiểu Ý! Cô giỏi thật đấy! Trước đây tôi đều bị cô che mắt! Nếu biết cô d*m đ*ng như thế này, tôi cần gì phải nhẹ nhàng với cô chứ?” Lời nói lạnh lùng từ bờ môi mỏng quyến rũ của anh phát ra, một chữ, hai chữ… mỗi chữ đều chọc vào tim Lương Tiểu Ý.

Nước mắt tuôn ra, cô cười nhạt.

Có sao đâu chứ…

“Tô Lương Mặc, quyết định hối hận nhất cả đời này của tôi chính là yêu anh” Một lượt kết thúc, Lương Tiểu Ý xê dịch cơ thể ê ẩm, lãnh đạm lên tiếng, nhìn người đàn ông nằm trên người cô: “Chuyện hối hận thứ hai chính là không nghe lời của Savvy, quay về nước Z” Cô tiếp tục nói: “Chuyện hối hận thứ ba là không từ chối yêu cầu của Ôn Tình Noãn, mềm lòng với cô ta rồi làm một ca phẫu thuật đến chính tôi cũng không nắm chắc 100%.”

Đáy mắt người đàn ông ngập tràn phẫn nộ!

Người phụ nữ chết tiệt này!

Không ngờ cô lại nói yêu anh là điều cô hối hận nhất!

Người phụ nữ chết tiệt!

Còn có Savvy?

Lại là Savvy!

263-nguoc-tan.jpg


“Anh có ý gì?” Lương Tiểu Ý có chút mơ hồ, “Ly hôn rồi nhưng không để tôi đi?” Cô cười lạnh một tiếng, vừa mỉa mai vừa cười nhạo, “Chẳng lẽ anh Tô người ở vất vưởng trên cao lại say đắm người phụ nữ lòng dạ độc ác như tôi sao?” Tận đáy lòng cô có chút hi vọng.

Đáy mắt Tô Lương Mặc hiện lên sự coi thường, anh bất ngờ lật người, một cánh tay chắc khóe kéo nâng đầu cô đến chỗ đầu giường, một cánh tay khác bất ngờ thô lỗ bóp cằm cô, không hề để ý đến cảm xúc của cô, ngón tay dùng sức kéo cằm cô lên, khóe miệng anh nhếch lên cười ma mãnh, mái tóc đen nhanh từ từ lại gần cô, chỉ còn cách cô một đốt ngón tay bỗng dừng lại, ánh mắt đó nhìn cô khiến Lương Tiểu Ý lạnh thấu xương.

Nghiền ngẫm, ánh mắt như thể đang đánh giá một đồ vật, lưu luyến trên cơ thể cô, khiến cô cực kì không thoải mái.

“Ha…” Rất lâu sau, một giọng mỉa mai, bờ môi mỏng của Tô Lương Mặc mấp máy: “Lương Tiểu Ý, cô cũng coi trọng cô quá rồi đấy. Tôi giữ cô lại chỉ vì để trả ơn mà thôi”

“Trả ơn?” Lương Tiểu Ý lại càng không hiểu.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 264


Chương 264

“Tôi nói rồi, cô từng cứu mạng tôi, tôi sẽ dùng một cách khác để báo ơn, khiến cô sau này không cần lo cơm áo gạo tiền, không phải chịu đựng khổ cực của cuộc sống, trừ cái danh phận bà chủ Tô với tình cảm của tôi, cô với Ôn Tình Noãn về mặt vật chất đều được hưởng thụ như nhau, không thiếu bất cứ thứ gì”

Cô nghe thấy điều gì?

Hoang đường! Nực cười!

“Anh Tô, tôi không cần anh trả ơn!” Ánh mắt không chịu khuất phục, tại sao anh có thể đối xử với cô như vậy chứ? Sao.

anh có thể bày ra bộ dạng cao thượng, bắt cô phải làm người tình bí mật của anh, còn dùng “trả ơn” ra làm cái cớ, dường như nếu năm đó không phải là cô cứu anh, đến tư cách làm người tình bí mật của anh cũng không có!

Hóa ra… Trong tim anh cô không những chẳng đáng một đồng mà còn rất tỉ tiện! T¡ tiện như bùn đất!

Đáy mắt ẩn hiện đau khổ, cô bỗng nhiên muốn phản kháng lại, dùng hết sức lực đẩy người đàn ông đang nằm trên người cô ra, sau đó lăn thật nhanh đến cuối giường, “Anh Tô, anh nghe cho rõ!”

Lương Tiểu Ý phẫn nộ: “Anh Tô, sau khi ly hôn, chúng ta trở thành người xa lạ, trở thành hai đường thẳng song song, còn “trả ơn của anh thì không cần nữa. Tôi cũng không quan tâm, coi như năm đó tôi không cứu anh. Như vậy là được rồi”

Tô Lương Mặc nheo mắt lại, hơi thở càng ngày càng lạnh: “Tô Lương Mặc tôi muốn bù đắp cô, cô không muốn nhận thì có thể không nhận sao?”

Trái tim Lương Tiểu Ý run rẩy, nhưng nghĩ đến điều đó, rõ ràng cô không làm gì sai cả, dựa vào đâu mà phải nhận cái tội này.

Nếu không có đứa bé trong bụng, có lẽ cô sẽ mặc kệ anh làm gì thì làm, cô sẽ cam chịu, dù sao cô cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa.

Nhưng lúc này trong bụng cô có một sinh mạng, sinh mạng này sẽ cho cô dũng khí và quyết tâm để phản kháng.

Vì đứa bé trong bụng, cô lựa chọn cắn răng chịu đựng sự đau đớn để sinh đứa bé, vậy tại sao phải chịu đựng sự bá đạo của một người đàn ông không yêu cô?

“Anh Tô, nếu anh đã nói như vậy, tôi chỉ có mội nói với anh” Lương Tiểu Ý cười lạnh, ánh mắt hiện lên sự kiên quyết, vì đứa bé, có làm tổn thương anh cũng có sao đâu: “Anh nói Tô Lương Mặc anh tỏ vẻ cao thượng muốn bù đắp cho tôi, tôi không được nói không cần. Vậy anh Tô, anh quên rồi. Anh chỉ có thể thay anh quyết định, còn tôi, cho dù trong mắt mọi người Lương Tiểu Ý tôi có là người phụ nữ độc ác tỉ tiện, tôi vẫn phải nói với anh, Lương Tiểu Ý tôi, không thay đổi được quyết định của anh nhưng có thể làm chủ quyết định của mình”

“Rốt cuộc cô muốn nói gì?”

“Ha ha…” Hai người như thể đối vai cho nhau, Lương Tiểu Ý cười lạnh, đáy mắt chứa đựng đau thương nhưng cô giấu giếm rất tốt, “Tôi nói, anh Tô, anh nghe cho rõ, Lương Tiểu Ý tôi không muốn cho thì anh cũng đừng mong có được!”

Ánh mắt người đàn ông đầy kinh ngạc, mặt cắt không còn giọt máu, sự tối tăm bao trùm toàn đôi mắt.

Bờ môi mỏng mấp máy, toàn thân tỏa ra khí lạnh, “Cô không muốn cho? Không muốn cho cái gì?” Không muốn cho anh trái tim của cô sao?

“Anh nói xem?” Lương Tiểu Ý ngẩng cổ lên, học cách của anh, ánh mắt cực kì quả quyết. Ánh mắt này khiến người khác phân nộ.

Tô Lương Mặc muốn lao đến, anh ở đầu giường, cô ở đuôi giường.

Cơ thể Lương Tiểu Ý cực kì linh hoạt, lại lăn một vòng, mặc dù động tác không đẹp chút nào. Nhưng đáng để chúc mừng vì cô lại tránh được móng vuốt của người đàn ông.

“Lương Tiểu Ý! Cô dám tránh!” Sắc mặt người đàn ông đã sớm đen như đít nồi, cắn chặt răng! Hận không thể xé vụn cô ra! Người phụ nữ đáng chết này! Không ngờ lại học cách né tránh anh!

Khá lắm!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 265


Chương 265

“Suy nghĩ của anh thật thú vị, kẻ thù muốn vồ lấy tôi, chẳng lẽ tôi còn không biết tránh?” Lần đầu tiên cô phát hiện, mồm miệng cô cũng sắc như lưỡi dao, lời nói của cô cũng độc ác như anh, “Ồ, chẳng lẽ anh quên rồi sao, tôi không phải người thực vật đáng thương Ôn Tình Noãn đâu”

Cô cười mỉa mai, tiếng cười đó, còn cả lời nói đó, đang thể hiện sự ác độc của cô.

Sau đó, nực cười chính là Tô Lương Mặc người tự cho mình là thông minh, lúc Lương Tiểu Ý giải thích với anh, anh coi những lời nói thật của cô là biện minh, là lời nói dối của cô.

Nhưng lúc này, lúc đối mặt với người phụ nữ không còn che giấu bản thân, thản nhiên lộ ra sự “ác ủa mình, trái tim Tô Lương Mặc nhất thời như bị ngàn mũi tiêm đâm vào tim. Nghe những lời nói ác độc của cô, anh lại thấy phẫn nộ, tức giận khi cô tự hủy hoại hình tượng của mình. Tức giận cô tại sao cô lại không quan tâm đến danh tiếng của mình.

Nực cười! Đáng buồn! Đáng thương!

Ánh mắt lạnh lùng từ từ u ám, anh là Tô Lương Mặc, chuyện anh đã quyết định, không dễ dàng thay đổi, bất cứ người nào bất cứ chuyện gì cũng không ảnh hưởng đến quyết định của anh!

Vì thế…

“Lương Tiểu Ý, sự độc ác của cô một lần nữa khiến tôi mở mang đầu óc. Cả đời này, chuyện xui xẻo nhất của Tình Noãn chính là gặp cô, chuyện đau xót nhất chính là làm bạn với cô.”

Anh nói xong như một con hổ đói lao về phía con cừu, Lương Tiểu Ý có chút phân tâm, phân tâm vì những lời vừa xong của anh, bị người đàn ông hung dữ lao đến, đè xuống dưới người anh, hôn ngấu nghiến, chẳng khác gì một sự trừng phạt, thô lỗ, không chút dịu dàng ngọt ngào. Một con thú hung dữ cắn xé xong, giọng nói cay độc, lạnh lùng của người đàn ông vang lên: “Cô, Lương Tiểu Ý, là ác mộng và điều bất hạnh của cuộc đời Ôn Tình Noãn”

Từng chỗ trong trái tim Lương Tiểu Ý lạnh lẽo, cực kì nực cười!

Anh nói cô là ác mộng là điều bất hạnh của cuộc đời Ôn Tình Noãn, anh nói ngược rồi.

Rốt cuộc ai mới là ác mộng của ai, ai mới là điều bất hạnh của ail Ôn Tình Noãn hại cô, cuối cùng trong mắt anh, Lương Tiểu Ý cô trở thành người phụ nữ độc ác.

Ôn Tình Noãn lợi dụng cô, cuối cùng trong mắt anh Ôn Tình Noãn lại là người phụ nữ dịu dàng.

Thậm chí Ôn Tình Noãn còn lén lút giả mạo cô, cuối cùng thì sao?

Cuối cùng Lương Tiểu Ý cô sắp chết rồi!

Sự thật… rất muốn nói cho người đàn ông không có tim gan này!

Tủi thân, khó chịu, đau lòng, tức giận, tất cả cảm xúc hòa vào nhau, Lương Tiểu Ý mạnh mẽ đẩy hai cánh tay người đàn ông ra, nước mắt đầm đìa, hét vào mặt anh: “Anh có biết không? Có biết không? Vì cứu anh, tôi rốt cuộc đã chịu đựng những gì?”

Trong phòng bỗng yên tĩnh, ánh mắt Tô Lương Mặc rơi lên người Lương Tiểu Ý, cái cảm giác bị anh nhìn chăm chẳm khiến cô toát mồ hôi lạnh.

Cô suýt nữa thì nói ra. Cái này có gì khác với lấy ơn báo oán chứ?

“Nói tiếp đi!” Giọng nói lạnh lùng của Tô Lương Mặc.

Giọng nói lạnh lùng này khiến Lương Tiểu Ý hoàn toàn tỉnh táo.

Cô không nên nhắc đến ơn huệ với tên ác ma này.

Khuôn mặt trẻ con tràn đầy sự bướng bỉnh, hung dữ quay đầu đến chỗ khác. Cô dùng im lặng để trả lời câu hỏi của anh.

“Tôi bảo cô tiếp tục nói” Sự lạnh lẽo này khiến da đầu Lương Tiểu Ý bắt đầu tê rần.

Cô cắn chặt môi, ánh mắt có chút hối hận, sau đó là phẫn nộ.

Lương Tiểu Ý trừng mắt nhìn Tô Lương Mặc nói: “Tóm lại, cái mà anh nói là báo ơn, tôi nhận không nổi!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 266


Chương 266

Những lời khác, cô cắn chặt răng, không tiết lộ đến nửa chữ.

Trong phòng im lặng đến đáng sợ, không khí như thể bị đóng băng.

“Ting ting ting” một hồi chuông bỗng vang lên.

‘Tô Lương Mặc chau mày, ngón tay thon dài lôi điện thoại từ trong túi ra, đôi mắt sâu thẳm vẫn không rời khỏi người Lương Tiểu Ý.

Nghe điện thoại chưa đến một phút, người ở đầu bên kia không ngừng báo cáo tình hình với Tô Lương Mặc, còn người đàn ông đến một chữ cũng không nói. Ngón tay thon dài nhẹ nhàng ấn phím tắt. Người đàn ông xuống giường, đứng ở bên cạnh, ánh mắt lãnh đạm nhìn Lương Tiểu Ý.

“Ngày mai thím Trương sẽ quay lại. Cô hãy ngoan ngoãn ở lại đây” Nói xong, lúc Lương Tiểu Ý còn đang im lặng, người đàn ông đã bước ra khỏi phòng ngủ.

Đến lúc bóng người biến mất ở cửa phòng, đến khi bước chân càng ngày càng xa cuối cùng không nghe thấy nữa, thần kinh của Lương Tiếu Ý mới thả lỏng, cả người mệt mỏi.

Cô đưa mắt nhìn người đàn ông rời khỏi căn phòng ngủ, ánh mắt đầy tức giận lẫn nhục nhã. Anh coi cô là cái gì? Người thứ ba? Người tình bí mật?

Không chút chần chừ, cô lôi điện thoại ra, gọi cho Lục Trầm.

“Chiều nay tôi sẽ gọi Đại Bàn đến đây, hộ chiếu các loại giấy tờ, tôi sẽ đưa cho cô ấy rồi cô ấy chuyển cho anh” Lương Tiếu Ý đi thẳng vào vấn đề, “Trong hai tháng, tôi phải rời khỏi nơi này. Anh ta là một thằng điên!”

Đầu dây bên kia Lục Trâm im lặng một lúc, từ từ nói: “Xem ra… cô đã biết quyết định của cậu ấy rồi”

Lục Trầm dùng câu trần thuật chứ không phải câu hỏi, Lương Tiểu Ý bỗng nhiên hiểu ra: “Hóa ra anh đã sớm biết rồi; Cô bỗng nhiên nhớ đến những lời Lục Trầm nói với cô, lúc đó Lục Trầm nói: Lương Mặc cậu ấy chỉ là EQ thấp, thế nên có lúc làm sai những chuyện cậu ấy tự cho là đúng, nếu có một ngày, cô phát hiện cậu ấy làm sai chuyện gì đó, mong cô hãy cho cậu ấy cơ hội sửa sai.

Lương Tiểu Ý bỗng nhiên nghĩ đến lời Lục Trầm nói với cô trước kia.

“Lục Trầm, hóa ra anh sớm đã biết rồi! Tại sao… tại sao không nhắc nhở tôi sớm hơn? Tại sao không nói cho tôi?” Giờ phút này, cô hận Tô Lương Mặc ức h**p, không tin tưởng và làm nhục cô, cô cũng hận Lục Trầm biết rõ mọi chuyện mà không nói cho cô.

Cổ họng Lục Trầm khô rát, anh ta biết Lương Tiểu Ý thông minh mẫn cảm, chỉ cần để lộ một chút, cô có thể đoán được tất cả.

Anh ta cũng từng nghĩ, nếu một ngày Lương Tiểu Ý biết được sự thật, sẽ đến hỏi anh ta. Chỉ là không nghĩ ngày đó lại đến nhanh như vậy.

Anh ta có l hưng…

“Xin lỗi” Lục Trầm im lặng một lúc rồi nói: “Lương Mặc là bạn của tôi, bạn thân nhất cả đời này”

Lương Tiểu Ý ở đầu dây bên này, ánh mắt lộ ra nụ cười đau khổ… “Tôi hiểu rồi” Lục Trầm rõ ràng biết Tô Lương Mặc người đàn ông kia làm những chuyện tàn ác vô nhân đạo với cô, nhưng anh cũng không phản bội Tô Lương Mặc người đàn ông đó.

“Câu hỏi cuối cùng” Cô hít một hơi thật sâu, “Ngày trước anh không nói ra sự thật vì không muốn phản bội bạn thân của anh. Vậy bây giờ anh giúp tôi, có ý gì? Định phản bội Tô Lương Mặc người đàn ông kia sao?”

Cô cười lạnh, Lục Trầm, tôi đã trải qua những chuyện đó, chẳng lẽ vẫn còn ngây thơ như trước sao?

“Lương mập, cho dù cô tin hay không tin tôi” Lục Trầm trầm giọng nói: “Lần này,tôi thật lòng muốn giúp cô. Mặc dù là giúp cô nhưng tôi cũng có lí do riêng của mình”

“Lí do riêng gì?” Lương Tiểu Ý bắt đầu trở nên sắc nhọn, không muốn dễ dàng tin tưởng bất kì ai.

“Tôi nói, nếu tôi không giúp cô bỏ trốn, có lẽ Lương Mặc sẽ còn làm sai nhiều chuyện hơn nữa, tôi không muốn nhìn thấy cậu ấy sau này sẽ hối hận” Lục Trầm nói: “Tôi nói như vậy, cô có tin không?”

Không tin!

Lương Tiểu Ý không hề dao động vì những lời này của Lục Trầm… sau khi nếm trải những ức h**p hoang đường của Tô Lương Mặc người đàn ông kia, cô có thể tin được vào lời bạn thân nhất của Tô Lương Mặc không?

Không được!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 267


Chương 267

Đáp án dễ dàng có thể thấy được.

Nhưng, bây giờ chỉ có mình Lục Trầm có thể giúp cô.

Thế nên cô lựa chọn im lặng.

“Lục Trầm, nói tôi không tin bất kì lời nào của anh” Vẻ mặt Lương Tiểu Ý không chút cảm xúc, “Đến thủ đoạn thôi miên Tô Lương Mặc cũng có thể làm ra được, chỉ vì muốn tôi “nếm mùi dạy dỡ”… Nếu chuyện này không phải tôi tự mình trải qua, xảy ra trên người tôi, tôi còn nghĩ chuyện này chỉ có thể là tình tiết của tiểu thuyết mà thôi”

Cô nói “Nhưng Lục Trầm, tôi cũng nói thẳng, bây giờ có thể giúp tôi thành công thoát khỏi tai mắt của người đàn ông kia, thuận lợi ra nước ngoài chỉ có anh” Cô không nghĩ đến Savvy, bởi vì ở trước mặt Lương Tiểu Ý Savvy chưa bao giờ lộ ra thân phận của mình. Trong nhận thức của Lương Tiểu Ý, Savvy rất biết nhãn nhịn, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là một bác sĩ có thiên phú và có quan hệ rộng rãi mà thôi.

Nếu Lương Tiểu Ý biết thân phận thật sự của Savvy cô sẽ đi cầu cứu Savvy, Savvy đáng tin cậy hơn Lục Trầm nhiều.

“Thế nên, hộ chiếu và những giấy tờ liên quan tôi sẽ nhờ Đại Bàn đưa cho anh. Tôi chấp nhận sự giúp đỡ của anh, không phải vì tôi tin lời của anh, mà chỉ vì tôi đã không còn con đường nào khác để đi nữa” Giọng nói bình tĩnh đầy ẩn ý, tim cô lỗi nhịp khi đối mặt với Lục Trầm… cô nói, cô chấp nhận sự giúp đỡ của anh, không phải vì tin tưởng anh, mà chỉ vì không còn đường nào khác.

Trong ấn tượng của Lục Trầm, Lương Tiểu Ý là một người lạc quan vui vẻ, khuôn mặt mũm mĩm, cơ thể đầy đặn, lương thiện đến mức có lúc lộ ra là một người phụ nữ yếu đuối.

Rốt cuộc phải đau khổ như nào mới khiến một người phụ nữ như vậy trở nên sắc bén, không tin tưởng bất kì ai, luôn luôn cảnh giác với mọi thứ.

Tô Lương Mặc, lần này, cậu thật sự quá đáng rồi!

Lương Tiểu Ý nói: không còn đường để đi.

Đôi mắt hoa đào của Lục Trâm bỗng nặng tru, vốn anh ta còn có chút do dự không biết có nên giấu người bạn thân nhất của anh ta Tô Lương Mặc giúp Lương Tiểu Ý ra nước ngoài, nhưng bây giờ, một chút do dự cuối cùng đã biến mất hoàn toàn.

“Cô đưa giấy tờ cho Quân Hoa, những thứ khác để tôi lo”

Lục Trầm điềm tĩnh nói: “Điều bây giờ cô cần làm là đừng để Tô Lương Mặc sinh nghi. Tốt nhất hãy khiến cậu ấy lơi lỏng cảnh giác, tin tưởng cô.”

Nghe xong, ánh mắt Lương Tiểu Ý hiện lên sự kinh ngạc…chẳng lẽ Lục Trầm thật lòng muốn giúp cô? Những lời anh ta nói đều là thật?

Cô lắc đầu, ánh mắt lại trở nên kiên định: Cho dù Lục Trầm có thật lòng giúp cô hay không, kể cả đây có là một kế hoạch của Tô Lương Mặc, cô bây giờ đã không còn đường nào khác để đi.

Ánh nắng tươi đẹp, hiếm có ngày thời tiết đẹp như này.

Lương Tiểu Ý ngồi trên sofa ở phòng khách, thím Trương ở trong bếp làm bữa tốt.

Xế chiều của ngày cuối tháng chín, phong cảnh đẹp tuyệt vời, Lương Tiểu Ý liếc nhìn thím Trương đeo kính lão trong bếp, từ chỗ ngồi của Lương Tiểu Ý, chỉ cần ngẩng đầu là có thể ngắm nhìn được hết phòng khách, Lương Tiểu Ý có chút ngẩn ngơ, nếu không phải những ngày vừa qua cô nếm trải cảm giác từ thiên đường rớt xuống địa ngục, cô còn nghĩ rằng, lúc này giống hệt với một ngày rảnh rỗi nào đó của một tháng trước.

Thím Trương ở trong bếp chọn đồ ăn, cô ở phòng khách xem tỉ vi, một già một trẻ, hai người phụ nữ không có quan hệ huyết thống cũng không nói chuyện với nhau câu nào, sự ấm áp của một gia đình tiêu tan trong ngồi biệt thự im ắng xế chiều.

Có chút thất thần, cô thu lại tầm mắt, một lần nữa rơi vào chiếc tỉ vi.

Màn hình tỉ vi to đùng trong phòng khách đang chiếu bộ phim máu chó hot nhất năm nay. Lương Tiểu Ý xem mãi xem mãi cuối cùng cười ra nước mắt.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 268


Chương 268

Tình tiết máu chó như này tại sao lại buồn cười thế… Cô xem mà cười ra nước mắt.

Chuông cửa bỗng vang lên, cô lấy tay lau giọt nước mặt còn đọng trên mi, Lương Tiểu Ý đứng lên đi mở cửa.

Cái khoảnh khắc cánh cửa được mở ra, sắc mặt Lương Tiếu Ý có chút thay đổi.

Có chút cảnh giác, cơ thể cô vô tình cố tình chặn đường vị khách không mời mà đến này.

“Sao lại là cô?” Lương Tiểu Ý cảnh giác nhìn người trước mặt cô, giọng nói không hề che giấu đi sự chán ghét.

“Tiểu Ý, cậu sao thế? Sao lại đối xử với tớ như với kẻ địch vậy?” Một bộ váy ren liền thân tay ngắn màu trắng mặc trên người Ôn Tình Noãn, giống như tiên nữ giáng trần, một tiên nữ không nhiễm khói bụi trần gian, tràn đầy tiên khí.

Lương Tiểu Ý nghe thấy giọng nói mềm mại ẻo lả, đặc biệt là sau khi biết bộ mặt thật của cô ta, cô lại càng cảm thấy buồn nôn.

“Ôn Tình Noãn, nếu cô đến để tìm Tô Lương Mặc thì anh ta không có ở đây. Cô có thể đi rồi” Lương Tiểu Ý lạnh như băng nói xong liền kéo cửa đóng lại, Ôn Tình Noãn nhìn cánh cửa trước mặt sắp đóng lại.

Một bàn tay trắng nõn nà giơ ra, giữ chặt cánh cửa chuẩn bị đóng lại.

“Đợi chút/’ Giọng nói của Ôn Tình Noãn vẫn như nhiều năm trước Lương Tiểu Ý nghe thấy, dịu dàng, êm ái còn có chút yếu ớt.

Lương Tiểu Ý liếc nhìn cánh cửa bị Ôn Tình Noãn giữ lại, nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên người Ôn Tình Noãn, cô nhếch mày, “Còn có việc gì?”

Ôn Tình Noãn chau mày không nói lời nào, lông mày cong vút che giấu đi đôi mắt to tròn động lòng người, cũng che giấu sự phẫn nộ nơi đáy mắt.

Ôn Tình Noãn không ngờ sẽ có một ngày, đối mặt với cô lại là Lương Tiếu Ý tốt bụng yếu đuối, người chỉ có thế bên cạnh làm nền cho cô lại đột nhiên lại đối xử với cô ta bằng thái độ tệ bạc đến như vậy.

Ôn Tình Noãn sắp tức đến nổ tung rồi!

Không ngờ một người phụ nữ ngốc nghếch không có chủ kiến riêng như Lương Tiểu Ý lại dám đối xử với cô ta như vậy!

Phẫn nộ chợt trào dâng.

Lông mi cong cong hơi run rẩy, giống như búp bê sứ tỉnh tế đất đỏ.

“Tiểu Ý, tớ đến để cảm ơn cậu trước đây đã ra tay cứu giúp tớ, làm phẫu thuật cho tớ. Nếu không phải là cậu, có lẽ hôm nay tớ cũng sẽ không khỏe mạnh mà đứng trước mặt cậu như thế này. Lẽ nào cậu không mời tớ vào nhà uống nước sao?

Chúng ta là bạn tốt nhiều năm như vậy, gặp được cậu, ngoài muốn cảm ơn cậu còn có rất nhiều chuyện phụ nữ mà tớ muốn nói”

Giọng nói êm ái như trước đây của Ôn Tình Noãn văng vẳng bên tai Lương Tiểu Ý, cô chỉ cảm thấy nực cười.

Bao nhiều năm qua, cô đã có một “người bạn” như thế này đây!

Ngẩng đầu lên, sự phẫn nộ tận đáy lòng trào dâng khiến Lương Tiểu Ý không khống chế được bờ vai đang run cầm cập, đôi mắt cô nhìn chằm chăm người phụ nữ xinh đẹp đang bày ra khuôn mặt vô tội, ánh mắt không nén được mà đỏ ửng đầy phẫn nộ.

“Vào đi” Cô cố gắng kìm chế bản thân không giáng cho Ôn Tình Noãn một cái bạt tai, vừa hay Ôn Tình Noãn có chuyện muốn nói với cô, cô cũng có chuyện muốn nói với Ôn Tình Noãn.

Sau câu nói lạnh như băng “vào đi”, Lương Tiểu Ý cũng không thèm để ý đến Ôn Tình Noãn nữa, quay người bước đến phòng khách.

Ôn Tình Noãn ngạc nhiên, sau đó là phẫn nộ.

Lương Tiểu Ý cái con ngốc này, trước giờ đều bị cô ta điều khiển trong lòng bàn tay mà không hề hay biết, không ngờ hôm nay lại không chút nể mặt mà thái độ với cô ta… Ôn Tình Noãn tức giận Lương Tiểu Ý không giữ mặt mũi cho cô ta.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 269


Chương 269

Nhưng nhìn bóng lưng hơi đầy đặn trước mặt, ánh mắt Ôn Tình Noãn hiện lên sự coi thường… cái thể loại này mà cũng dám mơ ước người đàn ông như Tô Lương Mặc.

Tô Lương Mặc là người nào chứ?

Ôn Tình Noãn tự cho rằng không có người phụ nữ nào hiểu người đàn ông đó hơn cô. Cô đi theo người đàn ông đó đã gần mười năm, người đàn ông đó máu lạnh vô tình như thế nào, trong lòng cô rất rõ. Người đàn ông đó tự kiêu cao ngạo như thế nào, làm sao có thể yêu Lương Tiểu Ý người phụ nữ tâm thường không chút nổi bật này chứ.

Bước vào phòng khách, Lương Tiểu Ý chẳng thèm quan tâm Ôn Tình Noãn, ngồi xuống ghế sofa.

Ngẩng đầu lên, nhìn thấy thím Trương đang chuẩn bị mang cà phê đến, Lương Tiểu Ý nhìn thím Trương lắc đầu ra hiệu.

Thím Trương bê khay đồ quay lại phòng bếp.

Ôn Tình Noãn đứnng quay lưng với phòng bếp, hiển nhiên không nhìn thấy trong phòng bếp còn có một người nữa.

“Lương Mặc đâu?” Ôn Tình Noãn đứng trên giày cao gót, tùy ý liếc nhìn một lượt căn biệt thự, trống không, không thấy một bóng người, những vẫn không từ bỏ, giả vờ vô tình hỏi: “Lương Mặc đâu rồi?”

Lương Tiểu Ý “ha ha” cười lạnh một tiếng, ngồi trên sofa không kiêng nể nhìn Ôn Tình Noãn một cái: “Cô đến chỗ tôi để †ìm anh Tô, có phải cô đến nhầm chỗ không?”

“Cậu gọi anh ấy là anh Tô?” Ôn Tình Noãn cực kì nhạy cảm tóm được sơ sót trong lời nói của Lương Tiểu Ý.

“Đúng thế, anh Tô” Lương Tiểu Ý với sắc mặt không để tâm cho lắm: “Cô không biết sao? Anh ta kết hôn với tôi bởi vì “tôi hại Tình Noấn của anh ta trở thành người thực vật, anh ta đến báo thù thay cô đó”

Nghe xong ánh mắt Ôn Tình Noãn hiện lên sự kinh ngạc…

Lương Mặc quả nhiên không hề muốn lấy người phụ nữ ngu ngốc này.

“Đã nói đến đây rồi” Lương Tiểu Ý lãnh đạm nói, đôi mắt long lanh nhìn về phía Ôn Tình Noãn: “Cô Ôn à, tôi muốn hỏi cô, cô cũng nghĩ là Lương Tiểu Ý tôi có tình hại cô thành người thực vật sao?”

Bàn tay Lương Tiểu Ý đút trong túi áo sơ mi, bên trong là điện thoại của cô.

Theo cảm giác, ngón tay cái sau một hồi mày mò trong túi áo tối như mực, cuối cùng ấn một nút.

Ôn Tình Noãn lộ ra vẻ ngạc nhiên hết sức: “Làm sao có thể chứ? Tiểu Ý, sao cậu lại xem tớ như người ngoài thế, chúng ta là bạn tốt nhiều năm, sao cậu lại khách sáo gọi tớ là cô Ôn chứ?” Ôn Tình Noãn vừa nói vừa ngồi xuống sofa đối diện với Lương Tiểu Ý, hai tay Ôn Tình Noãn định đặt lên chân Lương Tiểu Ý, “Tiểu Ý, cô hãy cứ gọi tớ là Tình Noãn đi, giống như trước đây…”

“Bịchl”

Lời nói bỗng dừng lại, Ôn Tình Noãn không thể tin vào mắt mình, cô ta bị người phụ nữ trước mặt đánh một cái thật đau vào tay, bàn tay trắng nõn nà từ từ ửng đỏ.

Đầy kinh ngạc nhìn người phụ nữ ngồi đối diện… Lương Tiểu Ý đứa ngu ngốc này dám đánh cô ta?

Trước đây ở trước mặt Ôn Tình Noãn Lương Tiểu Ý rất nghe lời, con ngốc à cô ta yêu cầu làm gì sẽ làm cái đó bây giờ lại dám đánh vào tay cô ta??

Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt Ôn Tình Noãn thay đổi không ngừng. Xanh rồi đỏ, đỏ rồi đen, cứ thay đổi liên tục, cái khuôn mặt yêu kiều bỗng giống như khay chỉnh màu, đầy đủ màu sắc, vô cùng đặc sắc.

Cuối cùng, Ôn Tình Noãn cắn chặt răng, tạm thời đè nén sự tức giận, trên mặt bỗng nở nụ cười, chỉ là nụ cười trông cực kì miễn cưỡng.

“Tiểu Ý, cậu sao vậy? Ai bắt nạt cậu? Nói với tớ, tớ sẽ dạy cho hắn một bài học”

Không có ai vô liêm sỉ hơn cô ta nữa.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 270


Chương 270

“Ha ha!”

Ánh mắt của Lương Tiểu Ý chợt nhìn thẳng về phái Ôn Tình Noãn.

“Tiểu Ý?” Lương Tiểu Ý cười, nụ cười cứng nhắc.

“Ôn Tình Noãn” Lương Tiểu Ý siết bàn tay thành nắm đấm, nếu không phải cô còn có chuyện muốn nói với Ôn Tình Noãn, cô đã sớm không nhịn được mà giáng cho cô ta một cái bạt tai rồi! “Không cần giả vờ nữa. Tô Lương Mặc không có ở đây”

Lời nói đầy châm biếm từ miệng Lương Tiểu Ý phát ra.

Ôn Tình Noãn ngạc nhiên hết sức, Lương Tiểu Ý có ý gì đây?

“Tôi nhớ lúc nãy ở trước cửa cô nói, hôm nay đến đây là để cảm ơn tôi trước kia đã cứu mạng cô, cô thật sự nghĩ như vậy sao?” Lương Tiểu Ý hỏi, nhìn có vẻ rất bình tĩnh, nhưng chỉ có cô biết, lúc này cô ngấm ngầm chịu đựng như thế nào!

“Đương, đương nhiên rồi;’ Ôn Tình Noãn thử nắm lấy bàn tay đang để trên bàn của Lương Tiểu Ý, ánh mắt Lương Tiểu Ý rơi xuống bàn tay đang nằm lấy tay cô của Ôn Tình Noãn, cô thấy buồn nôn mà vẫn cố chịu đựng, không rút bỏ tay ra khỏi tay của Ôn Tình Noãn.

Thấy vậy, ánh mắt Ôn Tình Noãn hiện lên sự vui mừng, theo cánh tay Lương Tiểu Ý bị cô ta nắm lấy, ánh mắt cô ta hiện lên sự coi thường… quả nhiên, là cô ta nghĩ nhiều rồi, con ả Lương Tiểu Ý này vẫn ngu ngốc như trước đây, dễ dàng bị cô †a điều khiển trong lòng bàn tay.

Chỉ là dùng ánh mặt thể hiện chút dịu dàng thôi mà Lương Tiếu Ý con ngốc này lại dễ dàng tin tưởng.

Ha ha…

Đồ ngu ngốc!

Lúc ánh mắt Ôn Tình Noãn chạm đến ánh mắt Lương Tiểu Ý, đôi mắt to tròn của Ôn Tình Noãn còn có chút khinh thường, còn đôi mắt của Lương Tiểu Ý lại ấm ấp hiền lành thêm chút yếu đuối, Lương Tiểu Ý phải dùng hết sức để nhãn nhịn mới có thể vạch trần trước mặt người phụ nữ.

Càng nhìn Ôn Tình Noãn diễn kịch, Lương Tiểu Ý càng thấy buồn nôn, nhiều năm như vậy, cô bị người phụ nữ độc ác đeo mặt nạ hiền lành này ức h**p.

“Từ lúc cô làm phẫu thuật xong không tỉnh lại, ở bên ngoài đều đồn nhau rằng, Lương Tiểu Ý tôi cố tình hại cô thành người thực vật trong lúc phẫu thuật. Thậm chí còn có chứng cứ” Nghĩ đến Thẩm Minh Viễn, Thẩm Minh Viễn thích Ôn Tình Noãn, đây chính là số mệnh đã định, cái gọi là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, Thẩm Minh Viễn với Ôn Tình Noãn chẳng phải đều đang diễn kịch, đều đang giả vờ sao?

“Tiểu Ý, cậu đừng để ý đến những lời đồn đại đó, bọn họ biết gì chứ, nếu không phải cậu giúp tớ phẫu thuật, tớ đã hỏi rất nhiều bác sĩ của nước Z, không ai dám phẫu thuật cho tớ.

Nếu không có cậu giúp tớ, hôm nay tớ làm sao có thể đứng ở đây một lần nữa” Ôn Tình Noãn với giọng nói êm ái mềm mại thêm sự chân thành của cô ta, rõ ràng là đang nói tốt cho.

Lương Tiểu Ý, rất dễ dành khiến người ta nảy sinh thiện cảm, từ đó nảy sinh tin tưởng.

Trong lòng Lương Tiểu Ý cưồn cuộn, chịu đựng sự khó chịu, mặt dịu dàng nhì Ôn Tình Noãn: “Đúng thế, nếu nói tỉ mỉ một chút, tôi là người cứu mạng cô mới đúng. Nhưng cái người cứu mạng người khác là tôi đây ngược lại bị mọi người hiểu nhầm, bị mọi người chỉ vào mặt chửi mắng là kẻ giết người” Ánh mắt cô rơi lên khuôn mặt Ôn Tình Noãn: “Tôi nhớ rất rõ, lúc đó tin tức tôi về nước còn chưa được tung ra ngoài, cô từ đâu nghe được tin tôi về nước rồi ngay sau đó đã đến gặp tôi?”

“Tớ, tớ chỉ là vô tình biết tin” Ôn Tình Noãn nhìn xuống dưới sàn nhà, giọng nói có chút không tự nhiên, “Được rồi, không nói nữa, tất cả đã qua rồi. Tiểu Ý, tất cả đã qua hết rồi”

Đã qua hết rồi…sao?

Tại sao Ôn Tình Noãn lại có mặt mũi để nói ra lời này?

Cái gì gọi là tất cả đã qua hết rồi?

Sao lúc Lương Tiểu Ý cô bị người ta chỉ vào mặt chửi là kẻ giết người không có ai nói với cô rằng tất cả đã qua hết rồi?

Thật là nực cười.

Lương Tiểu Ý phẫn nỗ, “Cô đã nói mọi chuyện đều qua rồi, lúc trước cô còn chưa tỉnh lại thì cũng thôi đi. Bây giờ cô đã tỉnh lại rồi, cơ thể cũng khôi phục lại, không phải nên mở một cuộc họp báo, nói sự thật này cho truyền thông và mọi người biết sao? Tôi vẫn nhớ, khi đó là cô chủ động đến tìm tôi, hết lòng cầu xin tôi nhất định phải làm phẫu thuật cho cô. Tôi vẫn còn nhớ, cô đưa bệnh án cho tôi xem xong, tôi đã lập tức bày †ỏ rất rõ ràng, ca phẫu thuật này, tôi không năm chắc trong †ầm tay, đến 50% cũng không nắm chắc” Lương Tiểu Ý nói ra sự thật giữa hai người họ khi đó.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 271


Chương 271

“Lúc đó, tôi lập tức từ chối cô, sau đó cô lấy tình bạn gần mười hai năm của chúng ta ra để cầu xin tôi, thậm chí còn lấy danh nghĩa của Tô Lương Mặc, lúc đó cô đã nói như thế nào?”

Lương Tiểu Ý lãnh đạm kể lại, những chuyện mà mọi người không biết: “Lúc đó cô đến tìm tôi, tôi không đồng ý phẫu thuật cho cô, tôi từ chối cô một cách rõ ràng, cô dùng tình bạn thuyết phục tôi, dùng đạo đức trói buộc tôi, thậm chí dùng Tô Lương Mặc uy h**p tôi, cô nói, cô quen Tô Lương Mặc mười năm, tình cảm vẫn luôn rất tốt rất tốt, không thể không có Tô Lương Mặc, nếu cô chết Tô Lương Mặc sẽ tổn thương đau bưồn”

Ôn Tình Noãn cực kì khó coi, cô ta cắn chặt cánh môi, mấy lần muốn ngăn Lương Tiểu Ý nói những lời khiến cô ta khó chịu, bất lực, Lương Tiểu Ý người phụ nữ này điên rồi, không bình thường chút nào, cho dù cô ta có ngăn cản như thế nào, Lương Tiểu Ý người phụ nữ này vẫn tiếp tục kể lại những chuyện khiến cô ta lúng túng.

“Cô nói, nếu cô chết trước, Tô Lương Mặc sẽ đau buồn sẽ tổn thương, cô không muốn nhìn anh ta bơ vơ cho đến lúc chết” Lương Tiểu Ý nói đến đây, bỗng dừng lại, ánh mắt từ từ rơi lên khuôn mặt người phụ nữ ngồi đối diệ n Tình Noãn…cô giỏi thật đấy, tóm được điểm yếu của tôi. Cô biết rõ Tô Lương Mặc có ý nghĩa quan trọng với tôi như thế nào, cô lấy anh ta ra để uy h**p tôi. Cô lấy sự đau buồn tổn thương của anh ta sau khi cô chết để uy h**p tôi. Không thể không nói, cô thành công rồi” Khóe miệng Lương Tiểu Ý cong lên đầy mỉa mai.

Ôn Tình Noãn thật sự thành công khiến cô trở thành con chuột chạy trên đường mà ai ai cũng muốn đánh chết.

“Ôn Tình Noãn, những chuyện này, cô cũng nói, đều đã qua rồi sao?”

“Tớ…Tiểu Ý, tớ chỉ là quá…quá sợ hãi có một ngày tớ rời khỏi thế giới này, Lương Mặc sẽ đau lòng đến không gượng dậy được”

Nếu Lục Trâm ở đây hoặc những người bạn khác của Tô Lương Mặc ở đây, chắc chắn sẽ phá lên cười vì độ dày mặt của Ôn Tình Noãn.

“Tiểu Ý, tớ chưa từng nghĩ đến việc phẫu thuật xong sẽ hôn mê bất tỉnh… Cái kết quả này cũng không phải điều mà tớ muốn. Cũng đâu phải tớ muốn trở thành người thực vật đâu.

Tớ nghĩ Ôn Tình Noãn ngẩng đầu nhìn Lương Tiểu Ý, ánh mắt có chút trách móc: “Tớ cho rằng cậu là một chuyên gia ngoại khoa não từ Mỹ trở về, hơn nữa, truyền thông nước ngoài không phải công nhận cậu là giáo sư ngoại khoa não trẻ nhất thế giới sao? Tớ đâu có biết cậu lại xảy ra sơ suất khi làm phẫu thuật cho tớ chứ… Hơn nữa, tớ cũng không muốn trở thành người thực vật”

Giọng nói dịu dàng, êm ái, nghe có vẻ cực kì oan ức.

Lương Tiểu Ý mở to hai mắt, ngỡ ngàng nhìn khuôn mặt yếu đuối của người phụ nữ ngồi đối diện, nhìn thấy trong đáy mắt Ôn Tình Noãn hiện lên sự trách móc Lương Tiểu Ý rõ mồn một.

ĐMI Ngày xưa cô điên rồi mới đồng ý yêu cầu ích kỉ của Ôn Tình Noãn!

Cô là chuyên gia ở Mỹ, là giáo sư Ngoại khoa não trẻ nhất thế giới được truyền thông nước ngoài, giới Y học thế giới công nhận, thế nên ca phẫu thuật của cô chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện bất trắc sao? Xảy ra chuyện bất trắc là lỗi của Lương Tiểu Ý cô sao?

Logic gì vậy?

Nếu nói như vậy, những nhà tài chính từ Mỹ trở về đều là Tô Lương Mặc thứ hai?

“Ôn Tình Noãn, cô là người khiến tôi buồn nôn nhất tôi từng gặp, nhất chứ không phải một trong số đó!” Lương Tiểu Ý bỗng nhiên đứng dậy, chỉ vào cửa chính biệt thự: “Cút ra ngoài!

Ở đây không hoan nghênh cô!”

“Lương Tiểu Ý, cô điên rồi!”

Ôn Tình Noãn thu lại bộ mặt dịu dàng, lộ ra bản chất thật của ô ta.

“Tôi điên rồi? Đúng! Tôi điên rồi mới đồng ý cứu cô!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 272


Chương 272

Lương Tiểu Ý không khách sáo phản bác lại: “Cút ra ngoài!”

“Lương Tiểu Ý, cô nổi điên gì chứ? Hôm nay tôi đến đây là để cảm ơn cô đã cứu mạng tôi, vậy mà cô lại đối xử với tôi như thế này?”

Đối mặt với lời chất vấn của Ôn Tình Noãn, Lương Tiếu Ý chỉ cười lạnh: “Cô Ôn, tôi nói một lần nữa, mời cô, cứt khỏi đây, ở đây không hoan nghênh cô!”

“Cô có tư cách gì để đuổi tôi đi? Tôi là vợ sắp cưới của Tô Lương Mặc” Ôn Tình Noãn ngẩng cổ lên, trong mắt là sự khinh thường Lương Tiểu Ý: “Cô chỉ là một người phụ nữ mà Tô Lương Mặc muốn vứt bỏ mà thôi”

Một câu nói đâm vào tim Lương Tiểu Ý. Sau đó, Lương Tiếu Ý không thay đổi sắc mặt, giọng nói vang lên: “Ha ha, tôi bây giờ là vợ hợp pháp của Tô Lương Mặc, cô Ôn đến tìm chồng tôi, thật là không biết liêm sỉ!”

“Nực cười, Tô Lương Mặc chuẩn bị ly hôn với cô rồi” Ôn Tình Noãn nói: “Là cô không muốn ly hôn sao? Đúng là không biết liêm sỉ, cướp chồng sắp cưới của bạn thân, còn dám quang minh chính đại.”

Lời vừa dứt, Lương Tiểu Ý lại càng tức giận.

Cơ thể cô nhất thời lạnh thấu xương.

Bước một bước về phía Ôn Tình Noãn, dừng lại trước mặt Ôn Tình Noãn, một cánh tay nhanh như chớp kéo cổ áo chiếc váy ren màu trắng tuyết của Ôn Tình Noãn.

Ánh mắt Lương Tiểu Ý nhìn chăm chằm vào vết sẹo màu hồng phớt dưới xương quai xanh của Ôn Tình Noãn: “Cần tôi nhắc nhở cô không? Vết sẹo này có khi nào? Tại sao lại có? Là ai đã tự làm ra? Ôn Tình Noãn, không cần phải giả vờ nữa. Cứ tiếp tục giả vờ không có gì thú vị nữa đâu. Cô chỉ khiến tôi thấy buồn nôn mà thôi”

“Cô… cô có ý gì?” Khuôn mặt yêu kiều của Ôn Tình Noãn trong nháy mắt thay đổi, trên trán bất giác toát mồ hôi lạnh, Lương Tiểu Ý nhìn thấy rõ, ánh mắt lạnh lùng, khóe miệng nhếch lên, “Tôi nói, quyển nhật kí của tôi năm đó đẹp không?”

“Áp Sắc mặt Ôn Tình Noãn đột nhiên thay đổi!

Nhìn chăm chăm người phụ nữ trước mặt… Cô quả nhiên đã biết! Tại sao Lương Tiểu Ý lại biết được? Tại sao cô lại biết được chuyện này?

Lương Tiểu Ý im lặng nhìn khuôn mặt Ôn Tình Noãn biến hóa như kịch đổi mặt nạ Tứ Xuyên, cô lại cảm thấy bi thương một lần nữa, không ngờ đây là “bạn” mà cô quen nhiều năm như vậy!

“Tôi không hiểu cô đang nói gì: Lương Tiểu Ý nhìn Ôn Tình Noãn chết đến nơi vẫn không chịu thừa nhận, lửa giận rừng rực trong mắt, “Ôn Tình Noãn, năm đó cô xem nhật kí của tôi, sau đó không lâu xương quai xanh của cô xuất hiện nhiều vết sẹo. Chắn hẳn cô đã nhìn thấy trong nhật kí của tôi viết người tôi cứu là cháu đích tôn của nhà họ Tô ở thành phố S, hơn nữa ông nội của cháu đích tôn nhà họ Tô là một nhân vật máu mặt trong giới thương nghiệp của nước Z. Vì thế mà cô nảy sinh ý nghĩ không chính đáng”

“Cô, cô ngậm máu phun người!” Mặt Ôn Tình Noãn tái mét, không còn có sự dịu dàng yếu đuối như trước nữa… Chuyện này không thể để Tô Lương Mặc người đàn ông kia biết được, mỗi lần người đàn ông kia nhắc đến chuyện này, cô luôn nói cho qua chuyện.

Nếu anh biết…

Hậu quả…Ôn Tình Noãn không dám tưởng tượng!

Lương Tiểu Ý nhìn sắc mặt Ôn Tình Noãn biến đổi không ngừng, Ôn Tình Noãn hình như vẫn chưa biết Tô Lương Mặc đã sớm biết mọi chuyện… nhưng biết rồi thì cũng sao chứ?

Tất cả mọi thứ ngược lại trở thành công cụ khiến cô dễ dàng tin tưởng anh mà thôi.

“Lương Tiểu Ý! Tôi cảnh cáo cô! Cô không có chứng cứ thì đừng có nói bừa, một khi lời đã nói ra thì phải chịu trách nhiệm, tôi có quyền kiện cô tội phỉ báng!” Ánh mặt Ôn Tình Noãn lộ ra sự hung ác.

“Ha ha” Lương Tiểu Ý chỉ vào cửa chính: “Cút ra ngoài, tôi không đê tiện như cô.”

Ôn Tình Noãn chưa từng chịu sự đối đãi như thế này, đôi mắt to tròn tràn ngập sự không can tâm, bỗng nhiên, ánh mắt của cô ta nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc đang tiến đến ngoài cửa sổ.

Mắt cô ta lóe lên một kế hoạch ác độc.

Bất ngờ co ta lao về phía Lương Tiểu Ý, cánh tay trắng nõn ôm lấy cánh tay Lương Tiểu Ý, “Tớ cầu xin cậu, cậu trả lại Tô Lương Mặc cho tớ đi, tớ rất yêu Tô Lương Mặc, Tô Lương Mặc cũng yêu tớ, tớ cầu xin cậu, cậu muốn tớ mở cuộc họp báo, công bố với mọi người cậu không hãm hại tớ, tớ nghe lời của cậu, cậu nói như thế nào thì tớ sẽ làm như vậy”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 273


Chương 273

Lương Tiểu Ý vốn định đi lên tầng, bỗng nhiên có người lao đến, dùng sức ôm lấy cơ thể cô, vừa cúi đầu đã nhìn thấy khuôn mặt giả tạo khiến cô thấy buồn nôn của Ôn Tình Noãn, khuôn mặt không những mang đau khổ mà còn có cả nước mắt. Trông đáng thương vô cùng.

Lương Tiểu Ý chau mày! Ôn Tình Noãn lại định diễn gì nữa đây?

Tất cả sự chú ý đều đặt lên người Ôn Tình Noãn, Lương Tiểu Ý không hề nhìn thấy, ở trước cửa biệt thự, có một có thể to lớn đang đứng ở đó. Khuôn mặt người đàn ông u ám, không nhìn ra có cảm xúc gì.

Ôn Tình Noãn vẫn tiếp tục cầu xin: “Thật đấy, cầu xin cậu, chỉ cần cậu kí tên lên đơn ly hôn, chỉ cần cậu trả Tô Lương Mặc lại cho tớ, cậu muốn tớ mở cuộc họp báo tớ sẽ mở, cậu muốn tớ nói như thế nào tớ sẽ nói như thế, cái gì tớ cũng nghe theo cậu”

Đôi mắt to tròn của Ôn Tình Noãn rơi nước mắt, bộ dạng đau lòng của một người phụ nữ, Lương Tiểu Ý bất ngờ bị cô ta làm cho khó hiểu, phiền phức không chịu nổi, cô đưa tay gỡ bàn tay của Ôn Tình Noãn ra: “Cô buông ra”

“Tiểu Ý, thật sự cầu xin cậu đấy. Tớ thật sự không biết khi đó cậu thích Lương Mặc, nếu biết thì có buồn có tổn thương hơn nữa tớ cũng rời khỏi quê hương, tác thành cho cậu.

Nhưng tớ với Lương Mặc đã quen nhau gần mười năm, bây giờ bảo tớ ngừng yêu anh ấy, tớ không làm được”

“Ôn Tình Noãn! Cô buông tay tôi ra!” Đồ thần kinh, Lương Tiểu Ý chửi thầm trong lòng: “Có phải cô bị bệnh không? Có bệnh thì đến bệnh viện chữa trị, tôi không giúp cô được đâu!”

“Tiểu Ý, cậu trả Lương Mặc lại cho tớ, cậu bảo tớ làm gì tớ cũng sẽ làm, cậu bảo tớ nói gì với mọi người thì tớ sế nói như vậy, thật đấy, tớ nghe cậu hết..” Ôn Tình Noãn nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu này, đáng tiếc Lương Tiểu Ý không hiếu tại sao người phụ nữ này lại làm như vậy.

Phiền phức không chịu nổi, Lương Tiểu Ý hết lần này đến lần khác bị thái độ vừa ăn cướp vừa la làng của Ôn Tình Noãấn chọc giận.

Lửa giận càng ngày càng lớn, Ôn Tình Noãn đang định nói tiếp, lửa giận của phụ nữ có thai thật sự không dễ dàng có thể áp xuống.

Lương Tiểu Ý hung dữ hét vào mặt Ôn Tình Noãn: “Cô câm miệng lại! Phiền chết đi được!” Ôn Tình Noãn bị tiếng hét của cô khiến ngây người, nhưng rất nhanh trong lòng liền cười trên nỗi đau của người khác.

Cô ta phải kiên trì nỗ lực!

“Bạn bè đã nhiều năm, tớ sẽ không tin những lời của người khác, Tiểu Ý lương thiện như vậy, chắc chắn không hề cố ý hại tớ thành người thực vật, đều là những người đó ăn nói lung tung…”

Dây thần kinh của Lương Tiểu Ý “Rắc” một tiếng, đứt đoạn!

ĐMI Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên trong đầu cô xuất hiện những từ bậy bạ như vậy!

Không dùng từ này thật sự không đủ để thể hiện sự phẫn nộ lúc này của cô!

Ôn Tình Noãn điên à? Sự thật đã bày ra trước mặt, cô và Ôn Tình Noãn đều biết!

“Ôn Tình Noãn!” Lương Tiểu Ý cười, bị chọc tức đến hộc máu não, hung dữ nói: “Tôi nghĩ hôm nay cô đến đây là để chịu đánh thì có!”

Cùng với lời nói, một tiếng “chát” giòn tan vang lên!

Ôn Tình Noãn bỗng nhiên ôm mặt, giọng nói run run, sợ hãi: “Tiểu Ý, tại sao, tại sao cậu lại đánh tớ?”

“Tôi đánh cô đấy!” Lương Tiểu Ý giơ tay lên, “Hận cũ hận mới tính một thể luôn!” chuẩn bị tát một cái nữa.

Bỗng nhiên, một giọng nói lạng lùng vang lên.

“Dừng tay”

Giọng nói này, cho dù có không nhìn thấy người, Lương Tiểu Ý cũng quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn nữa.

Giọng nói không cao, lãnh đạm, sau đó bàn tay Lương Tiểu Ý khựng lại giữa không trung, ngước đầu nhìn chỗ phát ra âm thanh, không phải người đàn ông đó đây sao?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 274


Chương 274

Tô Lương Mặc từng bước từng bước đến cầu thang, khuôn mặt tuấn tú không nhìn ra vui mừng hay phân nộ nhưng lạnh đến thấu xương, những chỗ người đàn ông bước qua, không khí đều đóng băng lại.

Khóe miệng Ôn Tình Noãn nở nụ cười đắc ý.

Ánh mắt Lương Tiểu Ý vừa hay nhìn thấy nụ cười kì lạ này của Ôn Tình Noãn, trong lòng cô nháy mắt liền hiểu ra vài thứ.

Liên kết chuyện trước chuyện sau, cô còn nói Ôn Tình Noãn có phải điên rồi không.

Hóa ra người ta không hề phát điên, ngay từ đầu người ta đã tính toán cô rồi.

“Lương Mặc, em…” Ôn Tình Noãn tủi thân ngẩng đầu lên, hai tay ôm lấy khuôn m nhìn Tô Lương Mặc, cái thấy đều đau lòng.

Lương Tiểu Ý bĩu môi… Đủ lắm rồi!

Tô Lương Mặc đứng im không nhúc nhích, đôi mắt đen như mực, từ nãy đến giờ đều rơi trên người Lương Tiểu Ý, đến đuôi mắt cũng không thèm bố thí cho Ôn Tình Noãn.

t bị Lương Tiểu Ý tát, đáng thương dạng này khiến người người nhìn “Giải thích” Bờ môi mỏng của Tô Lương Mặc lạnh lùng lên tiếng.

Lương Tiểu Ý nhìn biểu cảm lạnh lùng của người đàn ông này, trái tim lạnh buốt, nắm chặt điện thoại trong túi áo.

“Tôi nói một lần nữa, giải thích” Giọng nói càng lạnh hơn.

Phẫn nộ trào dâng, giải thích? Giải thích cái gì? Giải thích tại sao cô lại động tay động chân với tình yêu của anh à?

Ha ha…

“Chẳng có gì để giải thích cả” Cô đung đưa bàn tay trong không trung, nhìn anh nói đầy mỉa mai: “Ồ, tôi dùng bàn tay này đánh cô Ôn đó. Anh Tô nếu thấy không thoải mái, tùy anh phế nó đi đấy, thế nào?” Cô cười lạnh, lời nói tuôn ra từ bờ môi hồng hào cũng lạnh như thế: “Thời thế thay đổi, Lương Tiểu Ý tôi có như thế nào cũng không ngờ, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, tôi trở thành Ôn Tình Tuyết thứ hai”

Ôn Tình Noãn nghe thấy tên em gái của mình, sững sờ, không biết chuyện này liên quan gì đến Ôn Tình Tuyết.

Nhưng trong lòng Lương Tiểu Ý và Tô Lương Mặc đều rất rõ. Lương Tiểu Ý nói đến lần đó, Ôn Tình Tuyết bắt cóc cô sau đó Tô Lương Mặc phế đi cái tay và cái chân mà Ôn Tình Tuyết đã đánh cô.

Có điều bộ dạng bây giờ của Lương Tiểu Ý, chuyện dù sao cũng xảy ra rồi, làm gì được chứ, muốn giở trò!

Tô Lương Mặc chau mày, bị Lương Tiểu Ý chơi một vố khiến anh không kịp trở tay.

“Lương Mặc, anh đến rồi, vừa nãy em sợ lắm…huhu…”

Trong lúc tâm trạng người đàn ông không tốt chút nào, bị người phụ nữ kia dễ dàng chọc giận mà không có chỗ nào để giải tỏa, Ôn Tình Noãn cũng coi như là xui xẻo, tự mình lao vào chỗ chết.

Ôn Tình Noãn đầy đáng thương giơ tay ra, bàn tay trắng nõn ôm lấy cánh tay rắn chắc của người đàn ông, ngay sau đó…

Ôn Tình Noãn bất ngờ nhìn bàn tay trống rỗng của mình.

Người đàn ông vừa nãy đã né bàn tay cô ra.

Ôn Tình Noãn ngẩng đầu lên nhìn thấy người đàn ông lạnh lùng bên cạnh đang nhìn chằm chằm Lương Tiểu Ý đang đứng ở bậc cầu thang.

Cái anh mắt chăm chú đó khiến Ôn Tình Noãn có cảm giác bất an.

Cô ta cười một cách miễn cưỡng sau đó tiếp tục muốn dựa vào người Tô Lương Mặc.

Đúng vào lúc này…

“Bị đánh à? Có đau không?” Tâm mắt của người đàn ông cuối cùng cũng rơi lên người Ôn Tình Noãn.

Trong lòng Ôn Tình Noãn vui mừng khôn xiết… Vừa rồi chắc chắn chỉ là ảo giác!

Một Tô Lương Mặc tự kiêu cao ngạo làm sao có thể để tâm đến con ngốc đê tiện Lương Tiếu Ý đó chứ!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 275


Chương 275

Khuôn mặt lập tức lộ ra sự oan ức, nước mắt đọng trên lông mi cong vút, xụt xịt nói: “Không đau nữa ạ, anh đến liền không đau nữa”

ĐMI Lương Tiểu Ý đứng bên cạnh nghe thấy vậy cảm thấy buồn nôn kinh khủng!

Ôn Tình Noãn cho rằng cô ta đang quay phim thần tượng sao?

“Ai ya, tay người ta đau chết đi được” Không nhịn được sự thảo mai của Ôn Tình Noãn, Lương Tiếu Ý bỗng nhiên giơ tay lên, học cách nói chuyện của Ôn Tình Noãn, vừa thổi bàn tay đang ửng đỏ vừa dùng giọng nói nũng nịu: “Aiyaa, đau chết đi được, anh Tô, anh mau thổi cho cô ấy đi kìa”

Khuôn mặt tuấn tú của Tô Lương Mặc trong nháy mắt tái nhợt.

Biểu cảm trên khuôn mặt Ôn Tình Noãn cứng đờ, kì quặc vô cùng.

Cô ta trừng mắt nhìn Lương Tiếu Ý đang đứng ở bậc cầu thang, vẻ độc ác trong ánh mắt lại càng rõ ràng.

Lương Tiểu Ý nhìn thấy hết, mỉa mai một tiếng: “Xì” Bà đây sắp ra nước ngoài rồi, chẳng muốn quan tâm đến đôi uyên ương số khổ này nữa.

Giấy tờ đưa Đại Bàn chuyển cho Lục Trầm, lời của Lục Trầm cô không tin lắm, nhưng lời của Đại Bàn, cô cực kì tin tưởng.

Đại Bàn cũng đã nói, lần này Lục Trầm thật lòng muốn giúp đỡ cô, vậy thì có gì mà cô không thử một lần tin tưởng Lục Trầm chứ?

Tô Lương Mặc nheo mắt, khí lạnh trên người tiêu tan hết, từ trên cao nhìn xuống Ôn Tình Noãn: “Đau không?”

Ôn Tình Noãn không hiểu cho lắm, không phải anh vừa mới hỏi xong sao?

Có điều lần này cô thay đổi cách nói: “Cái bạt tai của Lương Tiểu Ý mạnh như thế, tất nhiên là đau rồi ạ, nhưng anh cũng đừng trách cô ấy, cô ấy không cố ý…”

Gần như lúc Ôn Tình Noãn chưa nói xong câu này thì có hai giọng nói cùng vang lên.

“Không, tôi cố ý đánh cô đấy” Lương Tiểu Ý trợn mắt nói.

“Nếu biết đau thì lần sau đừng xuất hiện ở căn phòng này nữa” Giọng người đàn ông cực kì lạnh lùng: “Đây không phải là nơi em nên đến. Quay về”

Ôn Tình Noãn ngây người: “Lương Mặc anh nói gì vậy?”

Cô ta không dám tin, cô ta vừa nghe thấy gì!

Cô ta bị Lương Tiểu Ý đánh, kết quả Tô Lương Mặc không những không trách người phụ nữ kia, còn đuổi cô đi?

“Ra ngoài” Ánh mắt người đàn ông có chút phẫn nộ, nheo mắt nhìn Ôn Tình Noãn đầy nguy hiểm: “Đừng để tôi phải nói một lần nữa. Tôi còn chưa tính sổ việc nhà họ Ôn các người qua mặt tôi, tự mình công bố với bên ngoài chuyện đính hôn của hai nhà Tô Ôn đâu!”

Khuôn mặt Ôn Tình Noãn trong nháy mắt trắng bệch… Lúc này khuôn mặt cô ta còn khó coi hơn cả lúc Lương Tiểu Ý nói ra những chuyện xấu cô ta đã làm.

Nhìn có thể thấy sức đe dọa của Tô Lương Mặc đối với Ôn Tình Noãn lớn như thế nào.

“Không phải đâu, chuyện này là vì em gặp nạn lớn mà không chết, Daddy vui mừng quá nên không suy nghĩ chu đáo…

Ôn Tình Noãn vội vàng giải thích.

Ánh mắt của Tô Lương Mặc sớm đã hiện rõ sự bực mình: “Đủ rồi! Tôi không quan tâm nhà họ Ôn các người có lí do gì.

Dám qua mặt nhà họ Tô và Tô Lương Mặc tôi, tự mình công bố với truyền thông chuyện đính hôn của hai gia đình không đúng chút nào. Món nợ này, tôi vẫn chưa tính sổ với nhà họ Ôn. Bây giờ; đôi mắt dài hẹp nhìn về phía cửa lớn: “Cô có thể quay về”

Không biết Ôn Tình Noãn lấy dũng khí ở đâu ra, lao về phía trước, hai bàn tay ôm chặt cánh tay của Tô Lương Mặc, ngẩng đầu kích động nói: “Lẽ ra chúng ta chuẩn bị đính hôn. Nếu không phải em trở thành người thực vật thì bây giờ em đã là vợ của anh rồi, còn có cửa cho Lương Tiểu Ý cô ấy sao?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 276


Chương 276

Ôn Tình Noãn càng nói càng kích động: “Lương Mặc, công bố sớm với công bố muộn hay ai công bố thì có sao chứ? Em với anh vốn đã chuẩn bị đính hôn, hơn nữa, kể cả bây giờ anh đã cưới Lương Tiểu Ý, nhưng chẳng phải vì báo thù thay em mới cưới cô ấy sao. Vả lại anh sắp ly hôn với cô ấy rồi còn gì!”

Ánh mắt của người đàn ông lạnh như băng: “Tại sao cô biết tôi sắp ly hôn với cô ta?”

Ánh mắt ửng đỏ của Tô Lương Mặc khiến Ôn Tình Noãn sợ đến mức ngón tay run rẩy chỉ vào Lương Tiểu Ý: “Là, là cô ấy nói. Em, em…Lương Mặc…”

Nghe xong, ánh mắt của người đàn ông bỗng khựng lại, sau đó nhìn về phái Lương Tiểu Ý đang đứng ở bậc cầu thang, anh nheo mắt lại không biết đang nghĩ điều gì.

Giơ tay ra, kiên quyết kéo bàn tay Ôn Tình Noãn đang ôm cánh tay anh ra, anh cũng không thèm nhìn Ôn Tình Noãn, ánh mắt nhìn chằm chằm Lương Tiểu Ý, căn chặt răng, nhưng lại ra nói với Ôn Tình Noãn: “Trước đây chúng ta đúng là chuẩn bị đính hôn. Nhưng, chúng ta còn chưa đính hôn. Tô Lương Mặc tôi quyết định chuyện gì cũng không cần người ngoài khua tay múa chân”

Khuôn mặt Ôn Tình Noãn cắt không còn giọt máu, cô không dám tin Tô Lương Mặc lại nói ra những lời máu lạnh như vậy.

“Quay về chuyển lời cho Ôn Chấn Hải, lần sau nếu còn dám động chân động tay vào chuyện của nhà họ Tô Tô Lương Mặc tôi, thì chuyện làm ăn của nhà họ Ôn cũng coi như xong.

Tình Noãn, cô vẫn chưa trở thành bà chủ Tô danh chính ngôn thuận đâu, kể cả cô đã là vợ danh chính ngôn thuật của Tô Lương Mặc tôi thì chuyện của nhà họ Tô hay chuyện của Tô Lương Mặc tôi, nhà họ Ôn các người không có quyền can thiệp: Ánh mắt lạnh như băng: “Quay về đi, nói với Ôn Chấn Hải đừng có dùng con gái của ông ta đến để thương lượng.

Ông ta không thắng được đâu”

Bên ngoài biệt thự Lý Ân, bóng dáng thê thảm của Ôn Tình Noãn vội vàng ngồi lên xe của nhà họ Ôn, xe của Ôn Tình Noãn cũng như cô ta, đẹp đế sáng bóng.

Cô ta ngồi vào xe, sắc mặt khó coi vô cùng.

Lúc chiếc xe rời đi, Ôn Tình Noãn quay đầu lại liếc nhìn cửa biệt thự, sắc mặt Ôn Tình Noãn lại càng u ám.

Trong biệt thự Lương Tiểu Ý bĩu môi, không còn kịch hay để xem nữa, chuẩn bị đi lên tầng.

“Đi đâu?” Cô vừa mới quay người, chân vừa bước được hai bậc cầu thang, giọng nói lạnh lẽo của người đàn ông đẳng sau truyền đến tai cô.

“Anh không nhìn thấy à? Người hát kịch đã đi rồi, tôi không lên phòng còn ở đây nhìn sắc mặt của người tôi ghét sao?”

Lương Tiểu Ý mỉa mai.

Người đàn ông đứng ở dưới bậc cầu thang, cảm thấy lời nói của cô cực kì chối tai. Đôi mắt anh nheo lại, tầm mắt rơi lên người phụ nữ… Là ảo giác sao? Lương Tiểu Ý người phụ nữ này hình như thay đổi thành một người khác.

“Người mà cô ghét?” Tô Lương Mặc cũng bước lên cầu thang, đứng đẳng sau Lương Tiểu Ý, cơ thể cao lớn che mất đi cô, chặn đi ánh nắng từ phòng khách chiếu đến: “Cô nói ai?”

Lương Tiểu Ý trợn mắt một cái, “Ở đây ngoài anh Tô ra còn có người khác sao?”

Nói xong đi lên tầng hai.

Chỉ còn Tô Lương Mặc ở lại với ánh mắt u ám.

Người phụ nữ này… thay đổi rồi.

Trái tim hoang mang trong nháy mắt, người phụ nữ này bắt đầu ghét anh rồi sao?

Không!

Không thể nào! Là anh suy nghĩ nhiều rồi, Lương Tiểu Ý yêu Tô Lương Mặc, Lương Tiểu Ý chỉ biết yêu Tô Lương Mặc!

Tô Lương Mặc chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày Lương Tiểu Ý trong mắt Tô Lương Mặc chỉ là một người phụ nữ lòng dạ độc ác, là người anh cực kì chán ghét lại không yêu anh nữa.

Suy nghĩ này khiến anh cảm thấy cực kì không thoải mái.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 277


Chương 277

Ánh mắt hiện lên cảm xúc phức tạp khó nhận ra, anh bước đến phòng ngủ tầng hai.

Vừa bước vào phòng liền nhìn thấy người phụ nữ chết tiệt kia, chẳng có chút hối lỗi sau khi đánh người, ung dung nhàn nhã ngồi trên giường chơi điện thoại.

“Lương Tiểu Ý, cô không có gì muốn nói sao?”

Giọng nói của người đàn ông có chút lạnh lẽo, Lương Tiểu Ý mãi mới ngẩng đầu lên liếc nhìn cơ thể cao lớn của người đàn ông đang đứng ở đuôi giường.

“Anh Tô anh đến để lấy cái tay mà tôi đã đánh cô Ôn sao?”

Ánh mắt cô hiện lên sự khinh thường, giơ bàn tay lúc nãy đánh Ôn Tình Noãn lên: “Đây, cho anh. Chỉ xin anh lúc phế nó đi nhớ cho chút thuốc tê nhé”

Người đàn ông đứng ở đuôi giường chau mày lại.

“Lương Tiểu Ý, cảnh cáo cô, đừng có khiêu khích tôi!”

Lời vừa dứt Lương Tiểu Ý cất điện thoại, không dám hỏi nữa: “Anh Tô, anh có từng nghĩ, sự tự kiêu của anh không những khiến anh nhìn không rõ sự thật lại còn đổ oan cho người vô tôi?” Khuôn mặt bánh bao của cô cực kì bình tĩnh, không nhìn ra có tâm trạng gì, bàn tay cầm điện thoại nắm chặt đầy lo lắng.

Lương Mặc… tôi chỉ cho anh một cơ hội nữa… chỉ một lần này thôi!

Ánh mắt của Tô Lương Mặc bắt gặp ánh mắt của Lương Tiểu Ý, khuôn mặt không nhìn ra chút tâm trạng, đôi mắt long lanh cực kì trong sáng, hình như đang che giấu đi biết bao cảm xúc, ngay cả khi anh nheo mắt nhìn tỉ mỉ cũng không nhìn ra điều gì.

Tô Lương Mặc chau mày… là anh nghĩ nhiều rồi sao?

“Cô nói đến chuyện gì? Ý cô là chuyện của Tình Noấn là tôi đã đổ oan cô sao?” Bờ môi mỏng mấp máy, người đàn ông nhìn ánh mắt người phụ nữ có chút cảm xúc lạ thường mà đến anh cũng không nhận ra: “Tôi nghĩ cô đã nhận tội rồi. Biết hối hận rồi”

Hối hận? Cô dựa vào đâu mà phải hối hận? Hối hận điều gì chứ? Trái tim Lương Tiểu Ý dần dần lạnh đi. Lặng lẽ thu lại tầm mắt, rơi lên chiếc điện thoại trong tay.

Bàn tay nắm chặt dần buông lỏng, nhìn thì có vẻ là vô tình tắt nguồn chiếc điện thoại trong tay, đặt lên đầu giường.

Đoạn ghi âm trong điện thoại cô muốn nó chìm xuống đáy biển, chôn cất sự thật đằng sau mọi chuyện cùng với cô.

Là cô ngu ngốc mới hết lần này đến lần khác cho anh cơ hội.

Là cô ngu ngốc mới không hiểu, nếu anh tin tưởng cô, cô chẳng cần phải nói gì cả, cũng chẳng cần đưa ra bất kì chứng cứ, anh cũng sẽ tin tưởng cô.

Ngược lại, một người ngay từ đầu đã phủ định bạn, không tin tưởng bạn, nghi ngờ bạn thì bạn có giải thích như thế nào, dùng lí lẽ để tranh cãi như thế nào, cầu xin sự tin tưởng như thế nào, anh cũng vẫn sẽ chỉ tin những gì anh cho là sự thật mà thôi.

Sự hiểu lầm xích mích giữa hai người, không đến từ người khác, mà là cô yêu anh, còn anh không yêu cô mà thôi.

Cái khoảnh khắc cô yêu anh, cô đã thua rồi.

Chỉ như vậy mà thôi, không liên quan đến người khác.

Cô lại ngẩn ngơ, người phụ nữ này gần đây hay ngẩn ngơ thật đấy, trong lòng Tô Lương Mặc có chút cảm giác khó diễn tả.

Cảm giác này anh không thích chút nào.

Đi đến đầu giường, đến lúc chiếc bóng cao to của người đàn ông xuất hiện trên đầu Lương Tiểu Ý, Lương Tiểu Ý mới hoàn hồn.

Cô giật mình: “Anh muốn làm gì?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 278


Chương 278

Người đàn ông đưa ngón tay trỏ thon dài lên, cởi cúc áo, không nói lời nào, ánh mắt lạnh lếo, ánh mắt khiến Lương Tiểu Ý lạnh đến thấu xương.

“Tô Lương Mặc! Anh không được như vậy! Không được!”

Sắc mặt của Lương Tiểu Ý trong nháy mắt trắng bệch… Cô hiểu rồi! Anh lại muốn giải tỏa!

“Không…không! Anh không được làm như vậy với tôi! Tôi không làm sai điều gì cả!” Lại một lần nữa cô bị coi là công cụ để giải tỏa d*c v*ng, cô không muốn một lần không có chút tôn nghiêm để mặc anh giải tỏa d*c v*ng của anh! Cô không cần…cái ôm không có tình yêu của anh!

Người đàn ông từ trên cao nhìn cô, từ từ cởi cúc áo. Nghe những lời nói nhảm của cô, lông mày chau lại, ánh mắt lạnh lùng: “Lương Tiểu Ý cô lải nhải cái gì vậy?” Cởi chiếc áo sơ mi đẫm mồ hôi ra, người đàn ông tiện tay từ tủ quần áo bên cạnh lấy ra một chiếc áo T-shirt mặc ở nhà, quần âu cũng đổi thành quần thể thao màu xám.

“Ơ” Lương Tiểu Ý mắt chữ A mồm chữ O, nhất thời cổ họng không phát ra lời.

Người đàn ông ngồi ở mép giường, thay đồ trong nhà xong, định đứng lên, bỗng nhiên cảm nhận được hàm ý đằng sau sự kinh hoàng ban nãy của Lương Tiểu Ý. Anh chợt cúi đầu, đôi mắt chim ưng nhìn chằm chằm vào cô, trong ánh mắt Tô Lương Mặc có chút muốn trêu đùa cô: “Không phải cô nghĩ tôi c** q**n áo là định thịt cô đấy chứ?”

Hơt Đả kích vô cùng lớn đó!

Như bị sét đánh đó!

‘Tô Lương Mặc có giữ lại chút mặt mũi cho người khác không vậy???

Trong nháy mắt, khuôn mặt Lương Tiểu Ý đỏ ửng như mông khi!

Cơ thể người đàn ông di chuyển, cơ thể to lớn từ từ đè lên người cô, mái tóc đen nhánh vùi xuống bên tai cô, giọng nói trầm khàn vang lên: “Có điều nếu cô ‘không thể chờ đợi được nữa tôi có thể miễn cưỡng mà đáp ứng cô”

“Tôi không có!” Lương Tiểu Ý phản bác theo bản năng.

Có điều Tô Lương Mặc người đàn ông này thật là khó nhìn thấu, giây trước còn trêu đùa Lương Tiểu Ý, giây sau ánh mắt đã lạnh như băng rồi.

Giọng nói lạnh đến thấu xương, mờ môi mỏng nhếch lên, không để lộ ra ý cười: “Hôm nay ai cho phép cô gặp Ôn Tình Noãn?” Một luồng khí lạnh từ sống lưng di chuyển l*n đ*nh đầu, đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông khiến người ta càng nhìn càng không đoán được anh có ý định gì: “Sau này không cho phép cô gặp Ôn Tình Noãn”

Trong nháy mắt, khuôn mặt đỏ ửng vì ngại ngùng bỗng trắng bệch, mặt cắt không còn giọt máu!

Anh đang trách cô?

Anh dựa vào đâu mà trách cô chứ?

Lương Tiểu Ý căm hận bản thân sao có thể để tên đàn ông này làm tổn thương mình một cách dễ dàng như vậy.

Tuy lòng đau nhói nhưng trên khuôn mặt phúng phính vẫn nở nụ cười lạnh lùng, cô dùng giọng điệu chế giễu và sự thờ ơ che giấu đi trái tim bị tổn thương của mình.

“Anh Tô, anh quả là buồn cười!” Lương Tiểu Ý cười lạnh nói: “Nên nói anh tự đại đã quen, hay nói trong mắt anh Lương Tiểu Ý tôi ti tiện đến mức không thể ti tiện hơn được nữa Cô nhìn về phía anh, ánh mắt mang theo sự giận dữ: “Tôi sẽ không ngốc nghếch nữa đâu! Anh vì muốn báo thù tôi mà không tiếc hạ mình, dùng phương pháp thôi miên bản thân tự tổn hại mình này để đạt được tất cả sự tin tưởng của tôi, tiếp đó tàn nhãn vứt bỏ tôi một mình ở lại giáo đường đối mặt với bạn bè người thân, đối mặt với ánh nhìn người đời. Cái tát này của anh đánh rất vang rất mạnh khiến tôi không muốn tỉnh cũng không được. Tôi cũng không thể không tiếp nhận sự thật khốn nạn này!”

Cô nói: “Sau cái tát này anh vẫn còn cho rằng Lương Tiểu Ý tôi sẽ tiếp tục ảo tưởng có được tình yêu của anh sao? Anh vẫn cho rằng tôi sẽ vì thứ tình yêu mờ mịt hư vô này của của anh mà đi tranh giành với Ôn Tình Noãn chắc? Anh sai rồi, mười năm trước tôi đã không tranh giành với cô ta thì mười năm sau tôi vẫn sẽ không! Huống hồ anh thẳng tay tát tôi một cái đau điếng như vậy! Tôi bị ngốc mới tiếp tục dây dưa lằng nhăằng với anh”

Tô Lương Mặc, không phải anh muốn giày vò tôi sao? Bắt đầu từ ngày hôm nay, anh đâm tôi một nhát, tôi sẽ trả lại anh một nhát!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 279


Chương 279

Đừng mơ tôi sẽ tiếp tục khúm núm như trước.

Một người sắp chết như tôi, người phụ nữ sắp thoát khỏi sự khống chế của anh như tôi còn sợ mất cái gì nữa?

Nếu ông trời đã sắp đặt cuộc đời này của tôi kết thúc thê thảm như vậy, nếu anh đã không muốn để tôi yên ổn trước khi chết, vậy ở những giây phút cuối cùng này tôi cũng sẽ không cam chịu để anh ức h**p!

Đôi mắt của Lương Tiểu Ý lập tức sáng lên một cách chói mắt! Không phải bất khuất, không phải là không phục mà là…không cam lòng!

Cơ thể to lớn của Tô Lương Mặc giống như một pho tượng, cứng ngắc, không chút cử động đứng ở nơi đó. Bên tai anh ù ù, trái tim khó chịu đau đớn vô cùng.

Bàn tay thon dài của anh siết chặt lại, che ngực lại… Lại là di chứng sau thôi miên sao?

Nhưng cho dù có phải là di chứng sau thôi miên hay không, việc mà anh muốn làm nhất giờ phút này chính là khiến người phụ nữ đáng chết kia ngậm miệng lại!

“Câm mồm!” Anh là theo lời trái tim của mình, thẹn quá thành giận hét lên.

Lương Tiểu Ý càng tức giận hơn, giọng nói thêm to rõ kích động, “Sao tôi phải nghe lời anh chứ? Anh là gì của tôi? Tôi cứ nói đấy! Tôi còn muốn nói với anh là nếu không phải vì một vài lý do, tôi còn ước gì có thể ly hôn với anh ngay lập tức, không giấu diếm gì anh, thỏa thuận ly hôn mà luật sư Vương để lại tôi đã ký từ lâu rồi và đang cất trong vali của tôi. Bây giờ chỉ đợi cơ hội thích hợp sẽ gửi thỏa thuận ly hôn cho anh, nói một cách nghiêm khắc, anh giờ cũng chỉ được coi như chồng trước của tôi mà thôi. Chồng trước anh hiểu chứ?” Cái miệng đó của cô chẳng cần ai cũng nói ra được những lời độc ác chua ngoa, nhanh mồm nhanh miệng đến mức không thua bất kỳ ai.

Trán Tô Lương Mặc nổi gân xanh, ánh mắt như bản ra lửa.

“Chồng trước, tiếng anh là ex-husband…”

Tô Lương Mặc nhìn chằm chằm vào đôi môi phấn nộn đang mấp máy không ngừng trước mặt, đôi môi đang nhả ra những lời lẽ khiến anh tức đến phát điên.

Cái gì mà báo thù, kế hoạch, tính toán ban đầu… tất cả biến sang một bên! Bây giờ anh chỉ muốn chặn cái miệng đó của cô lại!

Anh Tô của chúng ta trước giờ thuộc phái hành động. Anh Tô tức giận đến mất hết lý trí dùng hành động của mình nói với chúng ta rằng muốn chặn miệng một người phụ nữ cách tốt nhất , dễ nhất, nhanh nhất đó là mạnh mẽ nhào tới không được do dự, suy nghĩ, chỉ cần nhắm trúng mục tiêu, sau đó áp mạnh môi mình lên!

Ưm!

Lời lẽ chua ngoa độc ác của cô liền biến mất!

Không sail Trực tiếp ép môi xuống! Thuận tiện cắn một trận, người phụ nữ này cuối cùng cũng im lặng rồi!

Trong giây phút Lương Tiểu Ý im lặng, anh Tô của chúng ta từ đáy lòng cảm thấy đây là chuyện mà hôm nay khiến anh ta vui vẻ nhất!

Nhưng việc này lại khiến Lương Tiểu Ý thẹn quá hóa giận!

Anh ta dựa vào cái gì mà hôn cô!

Anh ta xem cô là cái gì?

Gái bao?

Có thể tùy tiện gọi tới đuổi đi bất cứ lúc nào?

Anh ta muốn sỉ nhục thì sỉ nhục? Muốn đối xử tàn nhẫn thì đối xử tàn nhẫn?

Lương Tiểu Ý một phát đẩy mạnh anh ra, ánh mắt cô toát ra vẻ giận dữ, giơ tay lên lau mạnh đôi môi mình, uất ức nhìn chăm chằm anh: “Anh Tô, tôi nhắc anh biết, anh đã là chồng trước của tôi! Thỏa thuận ly hôn tôi đã ký từ lâu rồi!”

Đúng vậy, cô đã ký vào thỏa thuận ly hôn từ lâu, cô vốn định sau khi sinh con ra, làm xong các thủ tục giấy tờ như hộ khẩu rồi mới gửi cho anh. Như vậy cô có thể đạt được mục đích của mình, cũng coi như hoàn thành hứa hẹn với anh.

Nhưng Lương Tiểu Ý không hề ngờ tới hôm nay cô đã gây ra một sai lầm chính là k*ch th*ch Tô Lương Mặc.
 
Back
Top Bottom