Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1090


Chương 1090

Cho dù Tiểu An và Nhạc Nhạc đều rất muôn được nhìn thấy daddy, nhưng bọn nhỏ cũng cô nén xúc động, nhìn theo mami rời đi, sau đó nhào vào lòng bà cô mà khóc lớn.

Hứa lão phu nhân nhẹ nhàng vỗ về sau lưng hai đứa nhỏ, đau lòng không thôi.

Diệp Như Hề xuống máy bay, người tới đón là Tần Phong.

“Phu nhân, trước tiên hãy lên xe, trênđường đi tôi lại nói chuyện.”

“được.”

Lên xe, xe lái thẳng về phía bệnh viện, bởi vì đang bận lái xe, Tân Phong cũng nhanh chóng nói qua sự việc.

“đêm hôm qua chúng tôi tìm được manh mối, có người đã từng gặp ông chủ, chúng tôi truy tìm theo dâu vết thì thấy ô ông chủ đang phát sốt, lập tức đưa tới bệnh viện, buôi sáng hôm nay thoát khỏi nguy hiểm.”

“Người không có việc gì thì tốt rồi……”

Mắt Diệp Như Hề hồng hồng, cảm giác như vừa sông sót sau tai nạn.

Nhưng mà, sắc mặt Tần Phong. vẫn nặng nê như trước, anh ta nói: “Tối hôm qua tình hình quá khẩn cấp, chưa kịp thông báo cho cô, chờ tình huống ôn định, vốn định nói cho cô, nhưng…… Tình hình có chút phức tạp.”

“Xảy ra chuyện gì?”

“Ông chủ mắt trí nhớ càng nghiêm trọng hơn.”

Diệp Như Hề ngần ra.

“Những lời này của anh…… Là có ý gì?”

“Ký ức của ông chủ dừng lại ở bảy năm trước.”

Diệp Như Hề hoảng hốt một chút.

Bảy năm trước?

[cay Bọn họ cũng không quen biệt nhau.

“Cô đi tới bệnh viện thì sẽ hiểu rõ, còn xin cô nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân, cho em bé trong bụng.”

Xe trực tiếp lái đi bệnh viện, vừa mới dừng lại, Diệp Như Hề và Tần Phong đã vội vàng xuông xe đi vào, trực tiêp lên phòng bệnh VÍP tầng cao nhất.

Còn chưa kịp đến gần, đã thấy trên hành lang có một cô gái trẻ đang tranh chấp với nhóm Vệ sĩ canh cửa.

“Các người rốt cuộc là ai thế! Dựa vào cái gì không cho tôi gặp Tiểu . Bạch! Đê tôi đi vào!”

Cô gái kia nhìn rất thanh tú, tuổi không lớn, mặt mày còn mang theo vẻ non nót, tóc buộc đuôi ngựa, trên người còn mặc quân áo được giặt dũ tới trăng bệch, toàn thân trông rất sạch sẽ hồn nhiên.

Giờ phút này hình như cô ta đang tức giận, mặt tức đến đỏ bừng, rất nhiều lân muôn lao vào trong, lại bị vệ sĩ ngăn lại, cô ta tức tới dậm chân, chửi âm lên.

Diệp Như Hề đi qua, nhóm vệ sĩ lập tức cúi đầu, cung kính gọi một tiếng: “Phu nhân.”

Diệp Như Hề cũng không có tâm tư đi chỉnh sửa, dần dà, mọi người đều quen gọi cô là ‘ phu nhân ..

*Ở bệnh viện không cần ầm ï, đã xảy ra chuyện gì?”

Cộ gái trẻ quay đầu lại nhìn Diệp Như Hề, ánh mắt đầu tiên đã thây Diệp Như Hề toàn thân đều đắp hàng hiệu, khí chất càng cao quý không so kịp, trông giỗng như một nữ hoàng khiên người ta không dám nhìn thẳng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1091


Chương 1091

Khí thế của cô ta lập tức yếu đi,nhưng lại cảm thấy. bản thân như vậy là quả hèn nhát, ưỡn ngực, cất giọng chua ngoa nói: “Cô chính là chủ nhân của bọn họ? Sao các người lại xông vào nhà tôi, còn mang Tiêu Bạch đi, đây là hành SGIh) phi pháp! Tôi muốn tô cáo các người!

Diệp Nhự Hề không hiểu ra sao, Tần Phong tiên lên giải thích một câu: “Ong chủ được phát hiện trong nhà cô ta, lúc ây ông chủ đã sốt cao khá lâu, chúng tôi chỉ có thể cưỡng ép mang đi.”

Diệp Như Hề nghe vậy, mặt mày buông lỏng, giọng điệu thẻ hiện lòng biệt ơn chân thành, nói: “Là cô đã cứu anh ây sao? Cảm ơn, cô muốn cái gì, tôi sẽ tận lực báo đáp.”

Cô gái kia nghe. thây lời này, nháy mắt bùng nỗ, nói: “Các người có ý gì thế hả?! Các người muôn mang Tiêu Bạch rời khỏi tôi sao?!”

“Tiểu Bạch?”

“Đúng! Tiểu Bạch là tôi nhặt được! Là tôi cứu anh ấy! Đó chính là của tôi!

Các người không thể cướp đi!”

Diệp Như Hề hết sức nhẫn nại, nói: “Đúng, chúng tôi rất cảm ơn cô, cô muôn cái gì, tôi sẽ tận lực thỏa mãn cô, được không?”

“Không được! Tôi muốn mang Tiểu Bạch đi! Các người mau cho tôi đi vào! Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát”

Mắt thấy người này vẫn vô cớ gây rối, Diệp Như Hề cũng mắt kiên nhẫn, Tân. Phong lập tức nói: “Phu nhân, cô đi vào phòng bệnh trước, nơi này đã có tôi.”

“Được.”

Diệp Như Hề xoay người rời đi, bước chân vội vàng, cô gái kia thấy. liền muốn đi theo vào, nhưng bị Tần Phong duỗi tay ngăn cản.

“Phòng bệnh tư nhân, cô không thể đi vào.”

Cô gái kia như phát điên, há mồm xổ ra đủ kiệu chửi rủa, nhưng không thể khiến Tần Phong nhích một đâu ngón tay.

Diệp Như Hề cuối cùng cũng vào đụ” phòng bệnh, tay câm then cửa đều bắt đầu run rây, cô hít sâu một hơi, chậm rãi đây cửa ra, đôi mắt dừng trên người đang nằm trên giường bệnh.

Cô đi bước một đến gần, tâm mất, mang theo dịu dàng và quyên luyên mà bản thân cũng không biệt, cho đến khi đứng trước giường bệnh, thấy được gương mặt đã xuất hiện trong mở rât nhiều lần.

Nước mắt, ào ào rơi xuống.

Diệp Như Hề che miệng lại, không.

cho tiếng khóc của mình trào ra, cả người rùn rẫy, cảm giác mắt đi tìm lại được, sống sót sau tai nạn khiến cô không kìm được mà rơi lệ.

Bỗng nhiên, tay người đàn ông đang năm trên giường giật giật, cặp mặt nhắm chặt tự hỗ muốn mở ra, lông mi rung động.

Diệp Như Hề thấy thế, dừng nức nở, ngơ ngắn nhìn anh, cho đến khi bón mắt nhìn nhau.

Cô há miệng th* d*c, cái tên quen thuộc vọt tới bên miệng.

“Tạ THỊ Than.

Đôi mặt mông lung dân dân rõ ràng, Tạ Trì Thành cuôi cùng cũng thây rõ gương mặt đong đầy nước mắt kia, kiêu diễm khiên người ta thương tiệc, lồng ngực anh truyền tới cảm giác khác lạ, ngứa ngứa tê tê, thậm chí sinh ra xúc động muôn thay cô lau nước mắt.

Anh đè nén cảm xúc bất chợt này, nhíu mày, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng, mồi mỏng khẽ nhéch, thốt ra một câu.

“Cô là ai?! Sao lại ở chỗ này? Tần Phong đâu?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1092


Chương 1092

Liên tiếp bị đặt ba câu hỏi khiến Diệp Như Hề ngắn ra.

Anh ngồi dậy, đầu vô cùng đau đớn, cơn đau khiên anh càng trở nên thô bạo, giờ phút này anh không còn vẻ chính chắn ồn định như trước, có chút hơi…bốc đồng.

Anh cao giọng gọi một cái tên, “Tần Phong.”

Cửa phòng bệnh được đầy ra, Tần Phong vội vàng đi đến.

“Vâng, ông chủ.”

“Người phụ nữ này là ai? Sao người nào cậu cũng cho vào thế.”

Tần Phong dừng lại, nhìn về phía Diệp Như Hệ đang đứng, đối diện với khuẩn mặt nhợt nhạt kia thì có chút với không đành lòng.

Nên tới, trước sau sẽ đến Diệp Như Hề rõ ràng ý thức được, ánh mắt như là đáng thương, như: đồng tình, như có lý do khó nói của Tân Phong là thế nào.

Ký ức của Tạ Trì Thành dừng lại ở bảy năm trước, chuyện trong 7 năm qua anh đều đã quên hết.

Lúc này đây, không chỉ có là cô, còn có sự tôn tại của Tiểu An và Nhạc Nhạc, cũng đều không nhớ rõ.

Lúc này đây, ánh mắt anh nhìn cô, không chỉ có xa lạ, thậm chí còn lạnh băng.

Lúc này đây, Diệp Như Hề cảm nhận được, cái gì gọi là tuyệt vọng.

Cô đứng ở nơi đó, như rơi vào hằm băng, trong lòng lạnh đến đáng sợ.

Tần Phong báo cáo đơn giản sự tình, bao gôm sự tồn tại của Diệp Như Hề, cùng với sự cô xảy ra lúc trước.

Nhưng mà, Tạ Trì Thành nghe xong lại nhăn mày nói: “Ý cậu là tôi vì cô ta, lại tự mình đi chịu chết?”

Trong lòng Diệp Như Hề tê rần.

Tần Phong gật đầu nói: “Đúng vậy, ông chủ.”

“Cậu đang đùa tôi đấy à? Vì một phụ nữ, tôi đi chịu chết?”

Trên mặt Tạ Trì Thành tràn ngập vẻ trào phúng, giống như đây là một chuyện không thể tưởng tượng được.

Anh của bảy năm trước, kiêu ngạo, không ai bì nồi, chán ghét phụ nữ, càng đừng nói sẽ yêu một người, thậm chí còn vì đối phương mà từ bỏ tính mạng của mình, chuyện này trọng mắt anh đúng là ngu không ai bằng.

Nhưng hiện tại, thủ hạ anh tin tưởng nhất lại nói cho anh, anh chính là thằng ngu kia.

Tạ Trì Thành nhắm mắt, nói: “Cậu nói ký ức của tôi dừng lại ở bảy năm trước?”

“Đúng vậy, ông chủ.”

“Đưa di động cho tôi.”

Tạ Trì Thành nhìn nhìn thời gian trên điện thoại, cuối cùng cũng tin tưởng, anh. thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, mới dẫn đến mất trí nhớ.

Đôi lại là người khác đã sớm rơi vào rồi rầm và sơ hãi vô hạn, nhưng Tạ Trì Thành tiếp thu rất nhanh, cũng nhanh chóng bình tĩnh lại, bảo Tân Phong sửa soạn lại những. sự kiện diễn ra trong 7 năm qua rồi đưa tới cho anh.

“Tiểu Bạch! Tiểu Bạch! Anh mau tỉnh lại! Bọn họ không cho em đi gặp anhl Tiểu Bạch, anh nghe thấy em nói không!”

Tiếng cô gái ở ngoài cửa la to truyền đên.

Tần Phong đang muốn bảo người bịt miệng đôi phương lại, liền nghe thấy Tạ Tri Thành mở miệng nói: “Để cô ta đi vào.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1093


Chương 1093

Tần Phong ngần người.Tạ Trì Thành đè đè đầu, nói: “Suốt quá trình tôi có tỉnh lại vài lần, thật sự là cô ta đã chăm sóc, đề cô ta đi vào đi”

“Vâng, ông chủ.”

Tần Phong cho người để cô gái kia tiên vào.

Cô ta vừa bước vào phòng bệnh, hai mắt đã lập tức sáng lên, nhanh chóng nhào tới.

“Tiểu Bạch! Thật tốt quá! Anh cuối cùng cũng tỉnh lại! Làm em sợ muốn chết! Em rất lo lắng cho anh đó nhaiI”

Tạ Trì Thành hiếm khi nở một nụ mỉm cười nhẹ, nói: “Tôi không có việc gì.”

“Anh không có việc gì thì tốt rồi, đúng rôi, Tiêu Bạch, những người này là ai thế? Bọn họ rắt xâu! Đặc biệt ông chú này là người xấu nhất! Còn bảo người đuôi em đi!”

Tạ Trì Thành nhàn nhạt nói: “Bọn họ đều là thủ hạ của tôi, tới tìm tôi mà thôi, cô không cần sợ hãi.”

Cô gái kia mở to hai mắt nhìn, kinh ngạc thốt lên: “Thủ hạ? Tiểu Bạch , anh còn có thủ hạ ư2? Quá lợi hại rồi!

Tiểu Bạch ,không phải anh là thiệu gia, là kẻ có tiền đầy chứ?”

Tạ Trì Thành tựa hỗ bị những lời này chọc cho tức cười, gợi lên khóe môi, nói: “đúng, cho nên cô muốn cái gì, tôi có thể thỏa mãn cô.”

Cô gái kia sửng sốt, chỉ vì những lời này trước đó không lâu còn có một người nói với cô ta.

Tầm mắt cô gái chuyền về phía vô hạn vần luôn yên lặng đứng trong phòng, lặng yên không một tiêng động.

“Hừ, em mới không cân đồ gì của anh, em cứu anh lại không phải vì tiền, hiện tại anh hết bệnh rồi, chúng ta cùng nhau về nhà nhé? Em rất nhớ Tiêu Hoa ở nhà, em đi ra ngoài cũng quên mắt thêm đồ ăn mèo cho nó.

Diệp Như Hà đứng ở một góc, nghe giọng điệu cô gái kia làm nững, nhìn ánh mắt bọn họ tựa hồ rất quen thuộc, trái tim đau đến mức sắp không thở nổi.

Cô vẫn không nhúc nhích, giống như rối gỗ mà đứng đó.

Cũng may Tạ Trì Thành không đơn thuần đông ý như vậy, mà chỉ nói: “Hứa Vi, cô đi về trước, tôi còn có chút chuyện phải xử lý, chờ xử lý xong rôi tôi sẽ đi tìm cô.”

“A2? Tiểu Bạch, anh không cùng em trở về sao? Vì sao chứ, hơn nửa tháng qua đều là em chăm sóc anh đói Anh không thể cứ bỏ mặc em như vậy được!”

Cô gái tủi thân kêu la, hai mắt đều phủ kín một tầng hơi nước.

“Cô đi về trước đi, sẽ không lâu lắm.”

“Vậy, vậy được rôi…… Tiêu Bạch, anh nhớ rõ nhất định phải tới tìm em nhé!

Em mới không cần thù lao của anh, em chỉ muốn anh chăm sóc Tiểu Hoa!

Đây là anh nợ eml Hù!”

“Được, tôi sẽ nhớ kỹ.”

Cô gái kia, cũng chính là Hứa VI, lúc này mới không, cam tâm tình nguyện mà đồng ý đi về trước, Tạ Trì Thành còn cô ý bảo tài xê đưa cô ta vê.

Trước khi đi, Hứa Vi còn cố ý nhìn nhìn Diệp Như Hề, nghĩ đến dáng vẻ quý phái vừa rồi khiến mình vừa hâm mộ lại ghen ghét, nhìn lại vẻ mặt yêu đuối của cô hiện tại, Hứa Vị tức khắckiêu căng ngạo mạn hừ một tiếng, bỏ lại một câu: ‘Xem ra cô cũng không phải là gì của Tiểu Bạch, hừ, tỏ vẻ cái gì!”

Diệp Như Hề cứng đờ, chậm rãi cúi đầu, khóe môi lộ ra một nụ cười khổ.

Hứa Vi cố ý đụng phải bả vai cô một cái rồi mới đi, Tân Phong thấy, ng vui nhíu mày, nhưng ngại với ông chủ còn chưa có chút phản ứng gì, cuôi Bảng anh ta cũng không dám tỏ thái độ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1094


Chương 1094

Sau khi Hứa Vi rời đi, Tạ Trì Thành mới nhìn về phía Diệp Như Hề, nói: “Chúng ta có quan hệ gì?”

Cho dù trong lòng Tạ Trì Thành có suy đoán, nhưng vẫn cảm thấy không thê tưởng tượng.

Kết hôn?

Sao anh có thể kết hôn với một người phụ nữ?

Diệp Như Hề nhẹ nhàng cười một tiêng, lúc lại ngâng đâu lên, tất cả bi thương và thông khổ trong mắt đều biến mắt, cô khôi phục dáng vẻ bình tĩnh và thong dong thường ngày, cho dù sắc mặt vẫn tái nhợt, nhưng sự Hai phái khiến người khác không thể bỏ qua.

Cô nói, “Chúng ta có quan hệ gì? Anh không muôn có quan hệ gì vậy thì không cần, Tạ Trì Thành, anh không chết thì tốt rồi, mặc kệ anh có nhớ hay không, việc tôi nợ anh một mạng là sự thật. Cho nên, anh muôn tôi hoàn trả thế nào thì có thể nói với tôi.”

Đã từng, cô từng nói với chính mình, nêu anh còn sông, như vậy bọn họ sẽ kết hôn, bọn họ cùng tra tần nhau đến bạc đầu, bọn họ thà răng không buông tha đối phương cũng không bỏ lỡ nhau lần nữa, cô sẽ. nghĩ mọi cách giải quyết mà không hề trồn tránh.

Nhưng hiện tại, anh sống rồi, anh đã trở lại, nhưng anh quên sạch những chuyện trước kia, quên mắt Tiểu An và Nhạc Nhạc, quên mắt tình cảm giữa hai người họ, lại không có bắt kỳ liên quan gì nữa.

Như vậy, cô sẽ buông tay, lùi ra phía sau một bước, như anh mong muôn.

Diệp Như Hề lại nói: “Anh đã trở lại, như vậy những thứ thuộc vê anh tôi sẽ trả lại, bản văn kiện đã ký trước kia lập tức mắt đi hiệu lực, Tần Phong sẽ đem tập văn kiện mới nhất đưa cho anh.”

Cô nói sạch sẽ lưu loát, không hề có bất cứ sự vương vấn nào, cho dù những quyên lợi địa vị và khối tài sản đó là một con số khổng lồ.

Tạ Trì Thành hoàn toàn không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy, thậm chí anh còn cho răng người phụ nữ khó hiểu này sẽ quân lây anh không bỏ, sẽ lấy cái chết ép anh, Sẽ gát gao dính lầy anh, anh đã chuẩn bị sẵn thủ đoạn quyết tuyệt, bức ép cô rời đi, lấy về những thứ thuộc về mình.

Anh chán ghét phụ nữ, cũng không muôn trói buộc với bât cứ ai.

Nhưng hiện tại, người phụ nữ này……

Buông tay còn sạch sẽ lưu loát hơn cả anh.

Tạ Trì Thành trong lúc nhất thời không biết phải nỏi gì.

Diệp Như Hề hít sâu một hơi, nói: “Anh mới vừa tỉnh, còn cần nghỉ ngơi một chút, trước khi tội rời đi, nếu anh nghĩ xong muôn tôi bồi thườngnhư thế nào, anh có thể nói cho tôi biết, tôi sẽ không trốn tránh.”

Cô đi tới cửa, bỗng nhiên lại dừng lại.

“Mặt khác, nếu anh muốn ly hôn, tôi chủ động ký tên vào.”

Sau khi Diệp Như Hề đi rồi, Tạ Trì Thành im lặng thật lâu, mới nhìn về phía Tần Phong, nói: “Chúng tôi, Kêt hôn?”

Tân Phong cung kính nói: “Đúng vậy, ông chủ, nêu dựa theo pháp luật Las Vegas, anh và phu. nhân thật sự là quan hệ vợ chồng.”

Tạ Trì Thành chau mây, anh thật sự đã kết hôn với người phụ nữ kia.

Mà hiện tại, người kia hình như cũng không để ý tới quan hệ hôn nhân của bọn họ?

Tiệp tục nghĩ như thê, đâu lại càng đau, Tạ Trì Thành đè đè giữa mày, nói: “Mau chóng sửa sang lại tư liệu đưa cho tôi, tôi muôn biết rõ ràng, bảy năm qua rốt cuộc đã xảy ra cái gì.

“Vâng, ông chủ.”

“Còn nữa, cho một số người coichừng Hứa Vi, nơi cô ta sống có một đám du côn không an phận.”

Tần Phong không đáp, không lập tức đồng ý mệnh lệnh.

Tạ Trì Thành nhíu mày, “Tần Phong?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1095


Chương 1095

Tần Phong nói ra suy nghĩ của mình.

“Ông chủ, anh hẳn là nên quan tâm tới phu nhân một chút.”

“Cô ta?”

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, _ nói: “Cô ta thoạt nhìn cũng không cân người ta quan tâm.”

Kiêu ngạo như vậy, sạch sẽ lưu loát như vậy, người phụ nữ kiêu ngạo như thế căn bản không cần người fa quan tâm.

“Ông chủ, gần một tháng qua, phu nhân đã phải trả giá rât nhiêu.”

Nêu không phải Diệp Như Hệ mạnh mẽ yêu câu, không ngừng mở rộng lực lượng cứu hộ, không ngừng mở rộng phạm vi tìm kiếm, không tiếc tất cả để tìm kiếm, có lẽ bọn họ căn bản không thể phát hiện xóm nghèo cách xa mây chục km thật sự có dấu vétcủa ông chủ.

Tạ Trì Thành cười lạnh, nói: “Phần di chúc kia đều đưa hết tài sản của tôi cho cô ta, cô ta tự nhiên sẽ dốc SỨC tìm kiếm, nêu không làm thế nào để thu phục lòng người?”

Tần Phong chững lại, lần đầu tiên sinh ra ý nghĩ phản kháng, giọng kiên định nói; “Phu nhân không có ý này.”

Tạ Trì Thành không vui, “Tần Phong, chẳng qua tôi chỉ mới mắt tích một tháng, cậu đã đổi chủ rồi?”

“Thuộc hạ không dám, nhưng phu nhân thật sự không có ý định mưu đoạt tài sản.”

“Cậu vượt quá chức trách rồi.”

Tân Phong quỳ một gỗi, cúi đầu, nhận tội mình vượt quá chức trách, nói: “Trước khi phu nhân ký xuông di chúc còn lập một phần văn kiện.”

“Là loại văn kiện gì?”

“Giấy xác nhận tài sản. Một khi anh trở về, tất cả tài sản đều được hoàn trả, nếu xác định anh đã tử vong, tất cả tài sản sẽ lập thành quỹ hội, quyên góp cho bên ngoài.Nói cho cùng, cô sẽ không nhận được lấy một xu.

Tạ Trì Thành ngắn ra, dường như không nghĩ tới điểm này, sắc mặt của anh cuối cùng cũng thay đổi.

“Ông chủ, thời gian một tháng qua, phu nhân tự mình tham dự tất cả công tác cứu hộ, việc gì có thể tự tay làm đều không nhờ tới người khác, càng không có chuyện bằng mặt không bằng lòng. Anh…… Thật sự đã trách lầm phu nhân.”

Tạ Trì Thành bực bội phát tay, Câm miệng, không cần tự mình nỏi tốt cho cô ta, cậu ra ngoài trước đi.”

“Vâng.”

Khi trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Tạ Trì Thành, anh cúi đầu nhìn nhìn tay mình, nằm chặt, ánh mắt xuất hiện một ‘chút mờ mịt.

AI Thật sự đã cưới một người phụ nữ? Còn vì cô ta mà chết? Tự nguyện dâng tất cả mình cho cho cô?

Anh của bảy năm sau nặng tình đến thế sao?

Tạ Trì Thành không có cách nào tiếp nhận, nhưng trong đầu lại có một âm thanh vang lên, đang nói cho anh tất cả mọi chuyện đều là sự thật.

* Sau khi Diệp Như Hề ra khỏi bệnh viện, thì không trở lại dinh thự mà đi khách sạn thuê phòng.

Tạ Trì Thành hiện tại đã quên. mắt sự tồn tại của cô, vậy thì cô trở về dinh thự không thích hợp lắm.

Cô nằm trên giường, ngơ ngần nhìn trần nhà, rất lâu sau lại lộ ra nụ cười khổ.

Quả nhiên, cô và con người Tạ Trì Thành này, mệnh vốn khắc nhau.

Luôn là thời điểm họ sắp ở bên nhau, sẽ gặp phải một đòn trí mạng.

Cô hòa hoãn một hồi, liên gọi điện video cho bà ngoại, cũng nhìn Tiểu An và Nhạc Nhạc, nhưng mà khi thấy được ánh mắt đầy mong đợi của hai đứa nhỏ, Diệp Như Hệ bỗng nhiên nói không nên lời.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1096


Chương 1096

Tiểu An và Nhạc Nhạc chen chúc trong màn hình, lần lượt gọi mami, vô cùng vui vẻ.

“Mami, mẹ nhìn thấy daddy chưa?”

Tạ Trì Thành cũng không thích bệnh viện, cho nên sau khi tình hình ôn định lại, anh trực tiếp xuất viện, về tới dinh thử.

Lúc này, anh ngồi trong thư phòng, trong tay câm một điều xì gà, trên mặt bàn trước mặt còn bày một chồng tư liệu rất dày.

Trên đó ghi kín mít những sự kiện diễn ra trong 7 năm qua.

Anh vội vàng đọc qua một lần, liền buông xuông.

Bảy năm qua, anh đã làm ra những chuyện anh không thể tin nỗi.

Mà chuyện quan trọng nhất, gây sốc nhất trong 7 năm đó chính là anh không chỉ có thêm một người vợ, còn thêm hai đứa nhỏ, không, là ba đứa.

Tần Phong nói, trong bụng người phụ nữ kia đang có thêm một đứa.

Tạ Trì Thành chỉ cảm thấy như truyện nghìn lẻ một đêm, lại lại là cha của ba đứa trẻ?!

Diệp Như Hà, Tạ An, Tạ Hỉ Nhạc……

Những cái tên xa lại này, một khi đọc lên thì trái tim anh lại co rút đau đớn.

Nên xử lý ba người này như thế nào?

Anh không có manh mối.

Tạ Trì Thành bóp tắt xì gà, gọi Tần Phong nói, nói: “Thay tôi liên hệ với người kia một chút.”

“Là phu nhân sao?”

Tạ Trì Thành dừng một chút, ừ một tiêng, nói: “Tạm thời đừng dùng tới xưng hô này.”

Phu nhân?

Đây thì tính là phu nhân gì.

Tạ Trì Thành áp xuống bực bội, tiếp tục nói: “Cậu xác định tất cả nhữn ng chuyện trong này đều là tôi làm?”

“Vâng, không có bắt kỳ chuyện gì giả dôi.”

Tạ Trì Thành thở dài, nói; “Bảy năm sau, tôi ngu xuân nhử thế àm“Ông chủ, tôi cũng không cho rằng đó là ngu xuân.”

Tạ Trì Thành càng thêm bực bội, “Không phải ngu xuẩn là cái gì?”

Tần Phong không đáp, anh ta biết rõ nhớ rõ thời gian bảy năm trước, ông chủ đã bắt đầu từ khinh thường không thèm quan tâm, trào phúng, lạnh nhạt, dần dần lún sâu như thế nào.

Nhưng mà, ông chủ đã quên sạch sẽ quá trình này, tự nhiên không có cách nào tưởng tượng ra.

Giờ khắc này, Tần Phong đột nhiên cảm thấy phu nhân có chút đáng thương.

“Về hai đứa nhỏ kia…… Trước mắt đang ở nơi nào?”

“Còn ở quốc nội.”

Tạ Trì Thành nhẹ gõ gõ ngón tay trên mặt bàn, tựa hồ đang tự hỏi làm thế nào để xử lý chuyện hai đứa nhỏ.

Cho dù anh không nghĩ tới việc có con, nhưng nếu có, anh cũng sẽ không phủi phụ trách, huồng chỉ, trên tư liệu thê hiện rõ hai đứa nhỏ đều thông minh hiểu chuyện từ sớm, bồi dưỡng cũng không tôi.

Cuối cùng, anh nói: “Mang hai đứa nhỏ đưa lại đây.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1097


Chương 1097

Tần Phong ngần ra, chần chờ nói: “Ông chủ, anh cân phải thương lượng với phu nhân một chút. Dù sao phụ nhân cũng là mẹ của hai đứa nhỏ.”

Tần Phong rất hiểu biết, tiểu thiếu gia và tiểu tiểu thư chắc chăn không muôn rời xa phu nhân.

Tạ Trì Thành cười lạnh, nói: “Nếu đã là con của tôi, thì không thê đề ở bên ngoài. Tôi nuôi.”

Tần Phong cảm thấy, chỉ sợ vấn đề này không có đơn giản như vậy, nhưng anh ta không cãi cọ, chỉ là thập giọng nói: “Trước mắt, hai đứa trẻ đang ở chỗ bà ngoại phu nhân, anh cân phải thương lượng với phu nhân một phen.”

“Phu nhân phu nhân, cậu đủ chưa hé? Cô ta đã làm gì mà cậu tin phục đến vậy? Tần Phong, tôi nhớ rõ cậu chưa bao giờ là một người nhân từ nương tay như thế.”

Bảy năm trước Tạ Trì Thành còn không hiểu được cách khắc chế tính cách của mình, còn chưa thể bày ra bộ mặt không đoán được tâm tăng, cho nên giờ phút này đều biêu hiện tất cả bực bội của mình ra ngoài.

Ngay cả Tần Phong cũng có chút không quen khi thây ông chủ nhà mình đột nhiên ‘ trẻ con ` hơn chút.

“Phu nhân không cố tình làm gì cả.”

Cô chỉ làm tất cả những chuyện mình có thể tới cùng, làm tốt nhất có thê.

Cho nên, bọn họ tâm phục khẩu phục.

Nhưng mà, biểu hiện của đám người Tân Phong cảng là tin phục, Tạ Trì Thành lại càng thấy kháng cự.

Anh chán ghét những chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát của mình, đặc biệt là chuyện vượt quá sự tưởng tượng của anh thệ này, như vậy SẼ khiến anh cảm thấy nguy hiểm ập tói, cân né tránh không chê nguy hiềm.

Khi Diệp Như Hề nhận được điện thoại của Tần Phong , cô đã sớm đoán trước, sửa soạn cho bản thân một chút liền đi tới dinh Thự Dọc đường đi vào dinh thự, vô số người làm đều khom lưng chào hỏi cô, đó là thái độ tôn kính thật lòng của họ.

Khi nam chủ nhận của dinh thự mắt tích, rồng mắt đầu, trong lúc bọn họ hoảng loạn, là phu nhân đích thân ồn định tình thế, trần an lòng người, xử lý tất cả mọi chuyện đâu vào đây Cho nên, phu nhân đáng đề bọn họ tôn kính.

Tạ Trì Thành đứng trước cửa số lầu hai, nhìn người phụ nữ kia dọc theo đường đi tiếp nhận bao lần cúi chào của mọi người, trong lòng căng thẳng.

Người phụ nữ này. rốt cuộc có năng lực đên thê nào mà làm được tới tình trạng này?

Khi Diệp Như Hề đi đến phòng khách gặp mặt Tạ Trì Thành liền đối diện với ánh mắt tìm tòi nghiên cứu và đầy thâm ý của anh.

Cô không kiêu ngạo không siểm nịnh ngôi xuông, nói: “Anh tìm tôi?”

“Ù Tôi tro.

Có người hầu tiến lên bưng trà rót nước, còn nhìn Diệp Như Hề rồi nở một nụ cười chân thành, Diệp Như Hề cũng cười một chút, một màn này rơi vào mắt Tạ Trì Thành là vô cùng chướng mắt.

“Ò, xem ra cô ở chỗ này thật sự sống đến khá tốt.”

Tạ Trì Thành bộc lộ rõ cảm xúc , còn có chút đối chọi gay gắt khiến Diệp Như Hề cảm thầy buôn cười, bât ngờ lại cảm giác có vài phần đáng yêu.

Nếu là Tạ Trì Thành của trước kia, chỉ SỢ giờ phút, này chỉ cần một ánh mắt là có thể biểu đạt ý tứ của bản thân, căn bản sẽ không nói ra những lời có chút trẻ con thê này.

Cho nên Diệp Như Hề khẽ cong môi, nói: “Bọn họ dốc lòng làm việc cho dinh thự, cũng xứng đáng được đáp lại một nụ cười.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1098


Chương 1098

Tạ Trì Thành hừ lạnh một tiếng, nói: “Diệp Như Hề, tôi không biết vì sao lại cùng cô kết hôn sinh con, nhưng hiện tại nêu tôi đã quên mắt, như vậy Cuộc hôn nhân này không tính nữa.

Diệp Như Hề sớm có đoán trước, nhưng khi thực sự đối mặt, trong lòng – cô vẫn thấy co rút đau. đớn, chỉ là trên mặt bình tính ừ một tiếng, “Được, tôi sản sàng ký tên.”

Thấy cô thong dong đồng ý như vậy, Tạ Trì Thành ngược lại càng thấy phẫn nộ, cũng không biết cảm xIn phân nộ từ đâu mà ra “Cô không có cái gì muốn nói sao?”

Diệp Như Hề dừng một chút, gật đầu, “GỐ”

Tâm tình Tạ Trì Thành tốt hơn một chút, có yêu câu còn hơn không màng cái gì, anh chán ghét có dây dưa quá nhiêu với người khác.

“Tiểu An và Nhạc Nhạc…… Có lẽ anh đã quên mắt, bọn nhỏ là con của chúng ta, trước mắt cả hai đứa còn chưa biết anh…… Mất trí nhớ, cho nên tôi muôn nhờ anh một chuyện.”

“Hả?”

“Tôi tạm thời sẽ ở lại đây một thời gian, trong thời gian này, anh chỉ cần môi ngày dành ra 10 phút, gọi điện video một chút, cũng không cân phải.

nói nhiều, chỉ cần lộ cái mặt là đủ rồi.

Tạ Trì Thành gắt gao nhìn chằm chằm cô, nói: “Đây là có ý gì?”

“Anh yên tâm, sẽ không quấy rầy đến anh, hai đứa nhỏ vẫn luôn đợi anh trở vê, cho nên tôi Sợ bọn nhỏ tạm thời chưa tiếp nhận nổi, cho nên trong khoảng thời gian này, còn phiên toái anh giúp tôi diễn một chút, chỉ cân làm bộ chúng ta không ly hôn là được.”

“Diệp Như Hề, cô cảm thấy làm như vậy thú vị sao?”

“Không, không thú vị, cho nên…… tôi chỉ câu xin anh.”

“Nếu tôi không đồng ý?”

Diệp Như Hề bình tĩnh nói: “Tôi sẽ nói với hai đứa nhỏ, anh đã chết.”

“Choang” một tiếng, Tạ Trì Thành vứt tách trà trong tay, sắc mặt âm tình bát định.

Anh híp mắt, giọng điệu tràn ngập nguy hiệm, nói: “Cô có ý gì?”

“Thật xin lỗi, tôi không phải nguyễn _ rủa anh chết, mà là…… anh cũng hiểu đó, đối với trẻ con mà nói, đây là kết quả tốt nhát.”

“Không, còn có một biện pháp khác.”

Diệp Như Hề cười cười, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng, cô nói: “Nếu anh muôn mang hai đứa đi, xịn thứ. cho tôi nói thẳng, tôi sẽ không đồng ý.”

“Phải không? Diệp Như Hề, đó là con tôi, tôi sẽ cho chúng những thứ tốt nhất.”

Diệp Như Hề vẫn chưa tức giận, chỉ Nên! định nói: “Thứ nhát, tôi cũng có thể cho chúng tương lai tốt như nhau, anh hẳn là đã điều tra thân phận của tôi, tôi không cho rằng mình nuôi không nồi Tiêu An và Nhạc Nhạc.

Thứ hai, tôi có thể bảo đảm, cả đời này tôi sẽ không tái giá, tôi sẽ dùng tất cả tình yêu bầu bạn với con, chỉ có một mình chúng. Thứ ba……”

“Thứ ba?”

“Sinh nhật của Tiểu An và Nhạc Nhạc là lúc nào?”

Câu hỏi này trực tiếp khiến Tạ Trì Thành ngân ra, trong đầu có hiện lên một con số nào đó, nhưng dù anh cô găng cỡ nào cũng không thể nhìn rõ được.

“Anh không nhớ rõ, cho nên anh cũng không nhớ tình cảm giữa anh và chúng, cũng như đôi với tôi, anh với hai đứa nhỏ càng như là người xa lạ, cho nên anh không thích hợp nuôi nâng các con.”

Câu nói rõ ràng mạch lạc, trực tiếp đáp trả tất cả câu nói của Tạ Trì Thành.

Tạ Trì Thành bỗng nhiên nở nụ cười, chỉ là nụ cười này không có bất cứ độ âm nào.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1099


Chương 1099

“Cô lạnh nhạt như thé, tôi bắt đầu hoài nghi, chúng ta thật sự kết hôn sao? Tôi thật sự từng yêu cô?”

Những lời này, giống như ngàn tên xuyên tim, băn thủng trái tim Diệp Như Hê.

Cô cúi đầu, che lại hốc mắt đỏ lên.

Tạ Trì Thành lạnh lùng nói: “Tôi vì cô mà suýt bỏ mạng, không nghĩ tới cứu phải một người tâm địa lạnh lùng.”

Trạng thái bình tĩnh mà Diệp Như Hề duy trì từ lúc bắt đầu bảo trì cuối cùng đã bị phá vỡ, cô đột nhiên ngắng đầu lên, từng câu từng chữ nói: “Tạ Trì Thành, là anh đã quên tôi, là anh hết lần này đến lần khác không nhớ rõ tôi, đúng, tôi nợ anh một mạng, tôi vốn dĩ đã chuẩn bị tốt tâm lý dậy dựa với anh nhưng anh lại quên mất, nêu anh lựa chọn Ïy hôn, tôi sẽ đồng ý với anh, những chuyện con cái? Tuyệt đối không thể.ˆ Tạ Trì Thành không nói gì, chỉ ngơ ngắn nhìn đôi mắt ngắn lệ.

Trong lúc nhất thời, anh còn có cảm xúc hồi hận.

Giọng điệu anh hòa hoãn hơn, thậm chí còn mang theo chút tủi thân nói: “Cô đã có hai đứa nhỏ, hiện tại còn mạng thai đứa thứ ba…… cũng không thê không cho tôi một đứa được?”

Diệp Như Hề tức tới bật cười, nói: “Con cái có thể tính như vậy sao?

Anh cho rằng chúng là cái gì?!”

Tạ Trì Thành cũng cảm thấy những lời này không ồn, cứng nhấc cãi lại một câu, “Tôi không phải có ý “Vậy là có ý gì?”

Tạ Trì Thành bị đáp trả thì không tìm ra lời nào để nói.

“Anh về sau sẽ có nhiều con cái khác, anh từ bỏ suy nghĩ đó đi.”

“Diệp Như Hề, không phải cô nói thiêu tôi một mạng sao? Đây là báo đáp theo lời cô nói à?”

Những lời này của Tạ Trì Thành mang theo trào phúng, nhưng Diệp Như Hề chỉ xem như nghe không thấy, ngược lại còn nói: “Đúng vậy, nhưng mà tôi hiện tại ngâm lại, người tôi báo đáp hẳn là không phải anh, mà là Tạ Trì Thành trước đó nguyện từ bỏ tính mạng cho tôi.”

Nói xong câu này, Diệp Như Hề đứng lên, tiệp tục nói: “Nêu anh không muôn giúp tôi nói dối, như vậy coi.

nhự lần này tôi chưa tới đây, xin lỗi, quây rây rồi.”

Dút lời, cô xoay người muốn rời đi.

Tạ Trì Thành vụt đứng lên, nói: “Tôi bảo cô đi chưa?”

“Tạ tiên sinh, còn có việc sao?”

Diệp Như Hề ngay cả xưng hô cũng từ ‘ Tạ Trì Thành’ biến thành ‘ Tạ tiền sinh ˆ, không biết vì sao, Tạ Trì Thành cảm thây càng thêm chói tai, thậm chí còn cảm thấy phẫn nộ.

Trong cơn phẫn nộ, Tạ Trì Thành không chút nghĩ ngợi mà nói thẳng: “Tôi nói không đồng ý sao?! Đó cũng là con trai tôi, tôi có quyên lợi và nghĩa vụ.”

Nhưng mà, Tạ Trì Thành lại không hề biệt Diệp Như Hề đưa lưng về phía anh đồ tệ lặng lẽ cong khóe mỗi.

Diệp Như Hề bất ngờ phát hiện……

Tạ Trì Thành của bảy năm trước……

| Thật sự có chút đáng yêu, còn dễ chọc giận hơn chút.

Thật bắt ngờ, thật sự thấy đáng yêu. – Lúc xoay người lại lần nữa, Diệp Như Hề thu đi ý cười, cô nói: “Anh đông ý sao?”

“Có thể, tôi sẽ gọi video, nhưng tôi có một yêu câu, Tiêu An và Nhạc Nhạc phải về nơi này.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1100


Chương 1100

“Không được.”

“Cô từ chối tôi?”

Mặt Tạ Trì Thành dần lạnh lẽo.

Diệp Như Hề không sợ hãi chút nào, “Đúng vậy, tôi đang từ chối anh.

Không chỉ hai đứa nhỏ không tới đây, tôi cũng chỉ ở lại đây mây ngày, sau đó liên rời khỏi Las Vegas.”

Chờ khi xác định anh hoàn toàn không có việc gì, như vậy cô sẽ rời đi, cô nợ anh một mạng, cũng phải tận mắt nhìn thầy anh không có việc gì, cô mới có thê yên tâm đi.

“Diệp Như Hề, lá gan của cô rất lón, cô là người. đầu tiên dám ăn nói với tôi như vậy.”

Nào biết, lời uy h**p của anh không hề khiến Diệp Như Hề sợ hãi mà trực tiếp nở nụ cười.

Diệp Như Hề vốn còn định nhịn cười, bởi vì tình huống này không thích hợp cười to, nhưng cô thật sự không nhịn nồi.

[cô là người đầu tiên dám ăn nói với tôi như vậy. ] Lời nói thế này, thật sự quá mức non nót.

Từ trước, Diệp Như Hêề còn sinh ra sợ hãi với Tạ Ấm Thành, cho nên muốn chạy trốn, nhưng hiện tại, cô cũng không sợ hãi Tạ Trì Thành, thậm chí còn cảm thấy anh có vài phần đáng yêu.

Cảm nhận mới mẻ này xóa mờ đi phần nào nỗi thống khổ về chuyện anh mắt trí nhớ.

Tạ Trì Thành đen mặt nói, “Cô cười cái gì?”

Diệp Như Hê thật vất vả mới ngừng cười, cô nói: “Không có gì, câu sau có phải anh muôn nói, người phụ nữ kia, cô muốn chết?”

Nra ‘IiiI0ilfhTaIIENT? TÔ?

Diệp Như Hề nhìn sắc mặt của anh đã tái đi, biết mình đoán đúng rôi, thật vất vả mới ngừng tươi cười, rốt cuộc nhịn không được lại cười tới cong lưng.

Tạ Trì Thành nghiền răng nghiền lợi, nói: “Câm miệng, đừng cười.

Diệp Như Hề nghe thấy nhưng vẫn cười, cô đã thật lâu không cười to như vậy.

Sắc mặt Tạ Trì Thành càng lúc càng kém, bỗng nhiên có người tiến lên, thấp. giọng nói với anh một câu, “Hứa Vị tiểu thư ồn ào muốn gặp ngài, chúng tôi không có cách nào, đành phải đưa lại đây, hiện tại người đang ở trước cửa dinh thự.”

Tạ Trì Thành vốn đ* còn có chút tức giận, anh không hy vọng Hứa Vi tìm tới, đặc biệt là ở Dinh Thự, nhưng anh thấy. Diệp Như Hề vỗn dĩ còn đang cười, nghe thấy những lời này thì lập tức dừng lại, 12) cả sắc mặt cũng trở nên cứng đờ.

Đột nhiên, Tạ Trì Thành thay đổi chủ ý, nói: “Cho người vào.”

Diệp Như Hề nghe. thấy những lời này, im lặng một hôi, nói: “Nếu anh có khách , vậy tôi đi trước.”

“Cô đi cái gì?”

“Tôi không nên đi?”

Tạ Trì Thành không còn lời nào để nói.

Diệp Như Hệ không chờ anh đáp lại, xoay người đi về phía cửa, vừa lúc cửa cũng được mở ra, dụng phải Hứa Vi đang chuẩn bị đi vào.

Tầm mắt hai người chạm nhau, Hứa Vi lập tức phát hỏa, lớn tiếng kêu: “Tiểu Bạch, em chờ anh lâu như vậy, chỉ chờ anh tìm em, anh lại đi gặp người khác?!”

Một câu như vậy hoàn toàn xem mình là nữ chủ nhân, giỗng như Diệp Như Hề mới là người đi từ bên ngoài vào.

Tạ Trì Thành nhíu mày, nói: “Cô bình tính một chút.”

Hứa Vi vừa nghe những lời này l liền nổi điên, “Tiểu Bạch! Anh thay đồi rồi!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1101


Chương 1101

Anh còn bảo em bình tính! là em đã cứu anh đói! Anh không cảm tạ em, còn vì người phụ nữ này mà hung dữ với eml Anh thật quá đáng!”

Giọng Hứa Vi quá mức bén nhọn, đứng quá gân nên mang tai Diệp Như Hệ cũng đau nhức, cô xoa xoa lỗ tai, vừa lúc động tác này đã chọc giận Hứa Vi, tính tình cô ta từ trước tới nay đã thô lỗ, còn cho rằng đối phương đang ghét bỏ mình, lập tức muốn duỗi tay túm lấy Diệp Như Hề.

Nhưng khi Hứa Vi ra tay, Tạ Trì Thành theo bản năng đứng lên, lập tức muốn lao đến, ngay cả trái tim cũng chắn động mà run lên.

Diệp Như Hề muốn né tránh nhưng không còn kịp rôi, cô chỉ có thê cân thận ôm lây bụng, nhưng ngay sau đó, Hứa Vi bị hất mạnh xuống đất, hét lên chói tai.

Thì ra là người hầu rót trà cho Diệp Như Hề, cô ấy là người đứng gân nhất, vừa lúc đã kịp phản ứng lại, sau khi đầy được Hứa VI còn hung tọn nói: “Không được động tay động chân với phu nhân!”

Hứa Vi đỏ hốc mắt, mông vô cùng đau đón, tính tình cô ta trước nay đều nóng nảy, nào từng bị ai bắt nạt đến vậy, lập tức nhảy dựng lên từ trên mặt đất, muôn ra tay, người hầu kia vội vàng chắn trước người Diệp Như Hề, bảo vệ phu nhân nhà HH May mắn khi Hứa Vi lại lần nữa ra tay, nhóm vệ sĩ gân đó đã xúm lại vòng quanh đề bảo vệ, bọn họ không ra tay với Hứa Vi, nhưng lại bảo vệ Diệp Như Hề kín mít, tựa như tường đồng vách sắt.

Bọn họ dùng hành động thực tế tỏ vẻ, ở chỗ này, Diệp Như Hệ vĩnh viễn là nữ chủ nhân.

Tạ Trì Thành thây một màn này, không nhịn được mà bật cười, anh một lân nữa trở lại ngôi trên sô pha, ngay cả bản thân cũng không ý thức được, mình vừa thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Hứa Vi nhìn đám vệ sĩ cao lớn mạnh mẽ, lại nhìn nhìn Diệp Như Hề được bảo vệ kín mít, tức giận đến dậm chân.

“Các người làm cái gì thế! Tôi còn chưa làm gì cô ta! Còn đẩy ngã tôi!

Các người thật quá đáng!”

Người hậu đứng ra bảo vệ Diệp Như Hệ trực tiệp trừng mắt, tức giận nói: “Phil Rõ ràng là cô muôn ra tay với phu nhân! Cô còn có lý!”

“Cô! Không phải tôi chưa động tới cô ta soa?!”

“Chờ cô đụng phải thì tội cô đáng chết vạn lần!”

Hứa Vi tức giận không thôi, lập tức kêu la về phía Tạ Trì Thành: “Tiểu Bạch! Anh cứ nhìn bọn họ bắt nạt em như vậy sao?! Anh còn không giúp em đi!”

Tạ Trì Thành đè đè giữa mày, nói: “Hứa Vi, cô đừng kích động như thế.”

“Tiểu Bạch! Sao anh có thể như vậy!

Sớm biết ráng như vậy, em đã không cứu anh về rồi, em nên đề anh chết ở trên bờ cát!”

Tạ Trì Thành dừng một chút, sắc mặt hiện lên một tia bât đắc dị.

Lúc này, di động của Tạ Trì Thành vang lên, anh nhìn thoáng qua dãy SỐ, sắc mặt thay đổi, trực tiệp đứng dậy đi ra bên ngoài nghe điện thoại.

Diệp Như Hề không muốn tiếp tục ở lại, muốn thừa dịp lúc này rời đi, nhưng Hứa Vi không nuôt trôi cục tức này, chỉ vào cô nói: “Cô là ai hả? Bọn họ gọi cô là phu nhân, cô và Tiểu Bạch có quan hệ gì?”

“Hứa tiểu thư, nếu cô có bất cứ chuyện gì muốn dò hỏi, trực tiếp hỏi người cô muôn hỏi Ấy, tôi không có nghĩa vụ trả lời cô.’ “Hừ, cô thoạt nhìn tựa như vại nữ phụ ác độc trong TV, tôi thấy nhiều rồi, có phải cô muôn hại chết Tiêu Bạch hay không, sau đó chiêm đoạt tài sản của Tiểu Bạch, hiện tại Tiêu Bạch sống lại, có phải cô thấy rất thất vọng hay không? Hừ, cái đỗ phụ nữ ác độc này! Cô sẽ không thực hiện được! Tôi sẽ giúp đỡ Tiêu Bạch trừng trị cô!”

Diệp Như Hề nhấp miệng, nghe những lời này, chỉ cảm thây trong lòng có chút bi thương.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1102


Chương 1102

Thì ra, cô cũng lưu lạc tới mức trở thành nữ phụ ác độc trong mắt người khác rồi?

Tần Phong vẫn luôn trầm mặc đứng trong góc làm nên, giờ lại đi ra nói: “Hứa tiểu hư, tôi chỉ muốn hỏi cô một vấn đề, xin cô trả lời tôi.”

Hứa Vi nhìn về phía Tần Phong, theo bản năng rụt rụt, cô ta sợ hãi nhất là ông chú có khuôn mặt đáng sợ lại luôn đẹn mặt này, đặc biệt là ánh mắt kia, giống như muốn nhìn thấu cô ta Vậy.

“Tôi không muốn gặp anh, anh mau tránh ra, anh khẳng định muốn bắt nạt tôi! Tôi muôn gặp Tiểu Bạch, Tiểu Bạch! Tiểu Bạchf”

Tạ Trì Thành còn ở bên ngoài nghe điện thoại, căn bản không nghe thây.

Giọng Tân Phong dần lạnh xuống, “Hứa tiêu thư, nêu cô còn tiếp tục ở.

chỗ này ồn ào nhồn nháo, tôi sẽ đuổi cô ra ngoài.”

“Anh dám?! Nơi này là nhà của Tiểu Bạch, tôi là ân nhân cứu mạng của Tiểu Bạch! Anh lại dám đuổi tôi đi?!”

Diệp Như Hề nghe cô ta suốt ngày lải nhải ân nhân cứu mạng, ân nhân cứu mạng mà tức tối, nói thẳng nói: “381 thông báo.”

Hứa Vi ngắn người, “Cô nói cái gì?”

“Tôi đăng 381 thông báo trên truyền hình, tuyên. bố chuyện tìm người, bên trong việt rõ ràng đặc điểm quần áo đang mặc. Tôi cử đi 2763 nhân viên cứu hộ, trải rộng nửa thành phó, tôi trang bị hơn một ngàn camera theo dõi, thu lại hình ảnh môi một ngóc ngách trên những tuyên đường xung quanh.

Tôi huy động 18 máy bay trực thăng, môi ngày xoay vòng trên vùng trời khu vực theo dõi, sử dụng 3 con thuyền cứu viện lớn, ngày đêm không ngừng trục vớt, mười tám ngày, tôi chưa từng từ bỏ, Hứa tiểu thư, tôi chỉ muôn hỏi cô một câu, cô thật sự không biết người cô nhặt về là người mà người khác lao lực trăm cay ngàn đắng tìm kiếm người sao? “

Hứa Vi bị một câu này nói cho á khẩu không thốt nên lời, thậm chí còn có chút chột dạ.

“Con đường nơi cô sống, người của tôi đã tìm kiêm ba lần, nhưng không hề tìm thấy, đừng trách tôi nói thăng, cô căn bản biết rõ tôi đang tìm anh ây, lại thừa dịp anh ây bệnh nặng không thể nhúc nhích mà cố ý giầu người đi, đúng không?”

Hứa Vi như mèo bị giãm đuôi, nháy mắt bùng nổ, “Cô câm miệng! Tôi mới không cói Đồ nữ phụ ác độc này, côngậm máu phun người! Quỷ mới biết lời vừa rôi cô nói có phải thật không!

Là tôi cực cực khổ kéo Tiểu Bạch từ bãi biển trở về nhà! Nếu không phải tôi, anh ây……”

Diệp Như Hề trực tiếp đáp lại một câu: “Anh ấy sẽ được người của tôi tìm được trong thời gian ngăn nhất, mà không phải nằm trên giường bệnh sốt cao nhiều ngày như thê.”

Hứa Vĩ bị nghẹn, nhưng vẫn sống chết cãi cố, “Tóm lại Tiều Bạch là.

được tôi cứu về! Cái đồ đàn bà, xấu xa như cô chỉ muốn hại chết Tiểu Bạch, hừ, tôi nhìn đã biết cô không phải người tốt! Tôi tuyệt đối sẽ không đề cô làm hại Tiểu Bạch! Tôi muốn cho Tiểu Bạch nhìn xem bộ mặt thật của cô! Tiểu Bạch! Tiểu Bạch!”

Hứa Vi rồng to cái tên ‘ Tiểu Bạch `, cũng muôn lao lên trước, nhưng bị’ Tần Phong trực tiếp ngăn lại.

Giờ phút này, sắc mặt Tần Phong – kém tới cực hạn, nêu Diệp Như Hà không nói ra, anh ta cũng không nghĩ tới điểm này.

“Hứa tiểu thư, cô hẳn là nên nói rõ ràng với tôi, cô làm thế nào đề tránh được camera theo dõi, còn có thể giậu người kỹ càng như Vậy, cô có biệt hay không, nêu còn đưa tới bệnh viện muộn hơn một chút, ông chủ sẽ sốt cao mà chết.”

“Anh, anh nói bậy! Tôi mới không có!

Tôi không có tiến, tôi đưa không nôi tới bệnh viện, tất cả tiền của tôi đều dành mụa thuốc cho Tiểu Bạch! Tôi đã có hết sức!”

“Cho nên vì sao cô không trực tiếp đưa ông chủ ra?! Cô không có khả năng không nhìn thây thông báo.”

“Anh bôi nhọ tôi! Anh cũng muốn giúp đỡ người phụ nữ xâu xa kia đúng không? Anh cũng là tên vô lại!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1103


Chương 1103

Tân Phong đời này chưa từng thấy chán ghét người phụ nữ nào đèn thế, Hứa Vi thành công khiêu chiến điểm mắu chốt của anh ta.

Tần Phong vừa định bắt lấy Hứa Vi, nhưng nào biết đổi phương trực tiếp thốt lên tiếng kêu thảm thiệt như giệt heo, “Tiểu Bạch! Anh ta muốn đánh em! Anh còn không quản người của anh đi! Anh ta muốn đánh eml”

Tần Phong không nghĩ tới cô ta cònkhông biệt xâu hồ đên vậy, nhưng phía sau đã vang lên tiêng của Tạ Trì Thành, “Tần Phong, cậu làm gì thế?”

Tần Phong có gắng nhịn xuống, xoay người, nói: “Ông chủ, cô ta muôn đánh phu nhân.”

“Tôi không có! Rõ ràng là đám người các người hợp lực bất nạt tôi! Tiêu Bạch, em quá thiệt thòi, em biết anh là kẻ có tiền, là đại thiếu gia, nếu anh không muốn quen biết em, vậy về sau em không tới là được!”

Dứt lời, Hứa Ví rất kiêu ngạo xoay người chạy đi.

Tạ Trì Thành không lên tiếng, Hứa Vi chạy đến một nửa, thầy Tiêu Bạch không đuổi theo thì vừa tức vừa giận, trực tiệp Òòa một tiếng khóc lớn, tiêng khóc vừa lảnh lót lại chói tai.

“Sao em phải cứu anh làm gì! Em không nỡ ăn nỡ mặc, tiền đi làm đều dành mua thuốc cho anh, kết quả anh lại đối xử với em như vậy, Tiểu Bạch, anh còn có lương tâm hay không!”

Diệp Như Hề nghe tiếng cô ta khóc mà cảm thấy buồn bực, quay cuồng trong cổ họng, cô hơi khom lưng, lộ .ra vẻ mặt khó chịu, tới mức người hầu vội vàng đỡ cô, “Phu nhân, cô xảy ra chuyện gì thế?”

Diệp Như Hề nhắm mắt, nói: “Đừng ôn nữa.”

Còn ồn ào nữa thì đầu cô nổ tung mắt, cảm giác trướng đau khiên cô muôn nôn mửa.

Hứa Vi nghe cô nói như thế càng chịu không nỗi, âm điệu càng tăng, chói tai như tiếng móng tay cào vào mặt kính.

“Cô còn cảm thấy tôi ồn?! Cô thấy tôi ôn, có bản lĩnh thì rời đi đi! Cái đỗ nữ phụ ác độc này! Tiểu Bạch anh đừng bị cô ta lừa, chuyện anh gặp tai nạn chắc chắn không phải ngoài ý muôn, khẳng định là cô ta làm! Còn có gã thủ hạ của anh nữa, cũng đang giúp đỡ người phụ nữ này, kháng định là cùng một bọn! Tiểu Bạch, anh mau bắt bọn họ lại đi!”

Diệp Như Hề rốt cuộc nhịn không được, trực tiếp khom lưng nôn khan, trước mắt đột ngột biên thành màu đen.

Khoảnh khắc cô ngã xuống, đồng tử trong mắt Tạ Trì Thành co rụt lại, thân -thê càng phản ứng nhanh hơn SIÚN/ – nghĩ, cô trực tiếp tiền lên, lập tức tiếpđược Diệp Như Hề vừa ngã xuống.

Khi cảm nhận được trọng lượng của người trong ngực, sắc mặt anh đen đi, người này, có ăn cơm tử tế không vậy?!

“Còn ngắn ra đó làm cái gì?! Gọi bác sĩ”

Tân Phong nhanh chóng đi gọi bác sĩ tới, Tạ Trì Thành trực tiệp bê ngang Diệp Như Hề lên, đi nhanh về phía phòng ngủ.

Hứa Vi thấy một màn này, đôi mắt có thê tóe lửa, nghiên răng nghiên lợi kêu: “Tiểu Bạch! Cô ta có ý giả vờ ngất! Anh đừng tin tưởng cô ta”

Nói, rồi Hứa Vi còn muốn chứng minh mà xông lên phía trước, muôn túm lấy, Diệp Như Hê từ trong lòng anh xuông, nhưng cô ta còn chưa đụng tới Diệp Như Hề, đã bị một đôi mắt lạnh li nhìn chằm chằm không dám động đậy.

“Tiểu, Tiểu Bạch……”.

“Hứa Vi, cô ở bên ngoài chờ tôi một chút.”

Dứt lời, Tạ Trì Thành trực tiếp ôm.

Diệp Như Hề vào trong phòng , để Hứa Vi đứng tại chô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1104


Chương 1104

Những người hầu ở lại nhìn Hứa Vi với ánh mắt cười nhạo và hả hê.

Chỉ là một ả đàn bà th* t*c không biết từ đâu chạy đến, thật sự là bản thảm của Dinh Thự, nếu không phải cô ta đã cứu chủ nhân một mạng, đã sớm bị đuổi ra cửa rồi.

Từ trước đến nay chỉ nói tới ân cứu mạng, lấy thân báo đáp, cũng chưa từng nghe cứu được người rội còn muôn gả cho người ta! Đặc biệt là khi biết rõ đối phương đã có vợ con, cái này gọi là không biệt xấu hồ!

Loại phụ nữ không biết xấu hỗ này, sớm hay muộn cũng nên chịu chút trừng phạt!

Cho nên căn bản không có người nào đề ý tới Hứa Vi, ngược lại còn hả hê nhìn cô ta.

Nhưng mà, điêu bất ngờ là Hứa Vi ôn định lại một lát, lại không có liêm sỉ mà ngôi trong phòng khách, không đi là không đi.Khi bác sĩ vội vàng chạy tới tiên hành kiêm tra, sắc mặt đây vẻ không hài lòng, nói: “Thai phụ không nên bị dao động cảm Xúc quá lớn, các người phải chú ý điểm này! Hơn nữa thân thể thai phụ trước đây từng bị thương, dễ dàng sảy thai, „ cảng cần được chăm sóc hơn nữa.”

Tạ Trì Thành sa sầằm mặt, trong lòng vô thức bắt đầu bực bội, nói: “Cô ấy còn cần chăm sóc thế nào nữa?”

Bác sĩ bị giọng điệu thô bạo của Tạ Trì Thành làm cho sợ tới mức không dám nói nữa.

“Nói đi”

Toàn thân bác sĩ run lên, lắp bắp nói: nha, chính là muốn phải duy trì an, “An cái gì?”

Lúc này, Diệp Như Hề dần tỉnh lại, hung hãng trừng mắt nhìn Tạ Trì Thành , thập giọng nói: “Câm miệng.

Đừng ồn nữa.

Tạ Trì Thành bị nghẹn một chút, nhưng thật ra lại không mở miệng nữa.

Diệp Như Hề chậm rãi ngồi dậy, nói: “Cảm ơn anh, bác sĩ, về sau tôi sẽ chú ý một Ít, phiền toái anh rồi.) Bác sĩ cuối cùng cũng bình tĩnh lại, sau khi dặn dò một sô việc cân chút ý thì cũng rời đi.

Diệp Như Hề cảm thây bản thân không còn quá khó chịu nữa, liên muốn rời giường, nhưng bị vẻ mặt thối của Tạ Trì đè lại, “Cô làm gì thế?”

“Trở về.”

“Về nơi đó?”

Diệp Như Hề nhếch khóe môi, nói: “Hỏi nhiều như vậy làm gì? Tóm lại không phải là nơi này.”

Mặt Tạ Trì Thành càng: xấu, anh chưa từng thấy người phụ nữ nào như vậy, vốn dĩ bản thân còn đang nghĩ biện pháp đuổi cô đi, nhưng không nghĩ tới, người ta căn bản không thèm ở lại nơi này, thậm chí còn nghĩ mọi cách rời đi.

Cơn tức của Tạ Trì Thành giống như đánh vào bông, giọng điệu bất lực.

“Đi cái gì? Đêm nay cứ ở chỗ này, cho dù cô không bận tâm tới bản thân, phiền toái cô quan tâm tới con trai tôi.”

“Sao anh biết là con trai?”

“Tôi mặc kệ là con trai hay con gái, tóm lại, cũng là con tôi cả, dù cô không cho quyên nuôi nâng, nhưng không ảnh hưởng tới việc tôi thực hiện quyên lợi của người làm cha, ở lại chỗ này, tôi Sắp xếp y tá và bác sĩ tốt nhất cho cô.”

Tạ Trì Thành lập tức khiến bảo Tần Phong đi xử lý, không hề cho Diệp Như Hề cơ hội trì hoãn.

Mà Diệp, Như Hà…… Cô tự nhiên sẽ không cô chấp không đi không được, đặc biệt là cô cảm thây dáng vẻ này của Tạ Trì Thành đáng yêu đền lạ, cô thậm chí nhịn không được còn muốn trêu chọc một chút..

Đương nhiên, cô sẽ không nói cho Tạ Trì Thành biệt suy nghĩ kỳ lạ này.

Lúc này, có người hầu tiến lên, nói: “Chủ nhân, Hứa tiểu thư còn chờ bên ngoài.’ Tạ Trì Thành lúc này mới nhớ tới anh đã bảo Hứa Vi ở bên ngoài, anh nhìn thoáng qua Diệp Như Hê, thầy vẻ mặt cô không có biêu hiện gì, giỗng như không hê bận tâm đến.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1105


Chương 1105

Anh dứt khoát nói: “Các người ở chỗ này chăm sóc cô ấy, tôi đi ra ngoài một chút.”

Dứt lời, Tạ Trì Thành lập tức rời phòng.

Đề lại người trong phòng quay qua nhìn nhau, thậm chí còn lòng đây căm phẫn, rõ ràng nữ chủ nhân còn ở chỗ này mà chủ nhân lại ở bên ngoài nói chuyện với một người phụ nữ xa lạ.

Diệp Như Hề cũng không. muốn SUy nghĩ quá nhiều, bác sĩ nói đúng, nếu Suy nghĩ quá nhiều, sẽ chỉ khiên sức khỏe của mình kém hơn, đứa trẻ mắt mà tìm lại được đã là trời cao ban ân cho cô, lần này, cô tuyệt đối sẽ không để mắt con.

Tần Phong im lặng một hồi, nói: “Phu nhân, cô thật sự phải rời đi sao?”

Diệp Như Hề ra vẻ nhẹ nhàng nói: “Tôi tôn trọng lựa chọn của anh ấy.”

“Nhưng tình cảm của ông chủ với cô là không thể nghỉ ngờ.

“Ừ, nhưng đó là anh ấy của bảy năm sau, anh cua bảy năm trước, cũng không nhớ rõ tôi.”

Tần Phong không còn lời nào để nói, chỉ là anh ta biết, nếu có một ngày ông chủ khôi phục được ký ức, tuyệt đối sẽ thấy hối hận.

“Được rồi, nhẹ nhàng một chút, người vẫn còn sông, đã là tốt nhát.”

Đúng vậy, anh còn sống, chỉ riêng „ chuyện này đã có thê tha thứ cho tất cả.

Anh yêu hoặc là không yêu, đã không còn. quan trọng.

Cô sẽ lựa chọn bình tĩnh tiếp nhận bắt cứ kết quả nào.

Nghĩ thông suốt điểm này, Diệp Như Hề chỉ cảm thầy lồng ngực nhẹ nhõm, ng thê ép buộc chính mình, thậm chí ngay cả việc Tạ Trì Thành sẽ nói gì với Hứa Vi ở bên ngoài, hình như cô cũng không bận tâm nữa.

Tần Phong nhìn thầy phu nhân hình như có chút mỏi mệt, liên nói: “Cô hãy nghỉ ngơi thật tốt.”

Tần Phong ra hiệu cho đám người.

hầu đi ra, chỉ để phu nhân được yên tính.

Quay người lại, sắc mặt Tần Phong trở nên càng thêm nghiêm túc, anh ta dặn dò tất cả người hầu và vệ sĩ.

.“Từ nay về sau, tât cả đêu có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho phụ nhân, tôi không hy vọng sẽ nhìn thây chuyện ngoài ý muôn như ngày hôm nay thêm lần nào nữa , sau này khi thấy cô ta xuất hiện, canh phòng nghiêm ngặt nhìn chăm chằm cho tôi, hiểu rõ chưa?”

Tần Phong thấy ngay cả việc gọi tên người phụ nữ kia cũng là một sự sỉ nhục.

“Vâng! Đã hiểu rõi”

Cả đám người đều chắn động, sắc mặt nghiêm túc.

Trong phòng khách, Hứa Vi vô cùng đáng thương nhìn Tạ Trì Thành, nói: “Tiểu Bạch, Vì sao anh nhìn em như vậy, anh cũng tin lời cô ta nói sao?”

Tạ Trì Thành thỏ dài, nói: “Không phải, cô tạm thời đừng xung đột v với cô ây.”

Dù sao trong bụng Diệp Như Hề còn có hạt giỗng của anhI Nếu thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý Tạ Trì Thành phát hiện bản thân không thể thừa nhận nỗi cái gọi là ngoài ý muốn, anh nhấp chặt môi, nghĩ lại bản thân đã An ra đủ loại ý nghĩ không chịu khống chế với người phụ nữ kia.

“Tiểu Bạch!”

Hứa Vi đột nhiên đi tới trước mặt , dọa Tạ Trì Thành nhảy dựng, anh lui về phía sau một bước, nhíu mày, nói: “Cô làm gì thế?”

Hứa Vi tức giận nói: “Vừa rồi em đang nói chuyện với anh, anh cũng không đề ý tới em! Anh đang suy nghĩ cái gì! Tiểu Bạch, anh rõ ràng đã nói muôn sống cùng với em! Mạng sống của chúng ta gãn bó với nhaul Hiện tại anh có tiền rồi, anh liền muốn vứt bỏ em sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1106


Chương 1106

Tạ Trì Thành cảm thấy có chút đau đầu, trước đó khi nằm trên giường một tháng, anh còn cảm thây tính cách ngay thẳng hào sảng như Hứa Vi là hình mẫu anh chưa từng tiếp xúc, có chút hồn nhiên.

Nhưng hiện tại…… Lại có chút ồn ào.

Khi suy nghĩ này nảy lên, Tạ Trì Thành cảm thây bản thân trở nên kỳ lạ Òn ào?

Trong một tháng nằm dưỡng bệnh, anh cũng không cảm thây Hứa Vi thật ồn ào, thậm chí còn cảm thấy như vậy có giọng nói như vậy vang lên trong phòng thì khá náo nhiệt, xua tan cô tịch.

Nhưng vì sao giò lại có suy nghĩ này?

Trong đầu đột nhiên hiện lên một bóng dáng.

Là một bóng hình xinh đẹp, an an tĩnh tính đứng ở một góc nhưng khiến người ta không thê làm lơ sự tồn tại của cô.

Là Diệp Như Hề.

Khi cái tên này xuât hiện trong tâm trí, Tạ Trì Thành vô thức cảm thây, hình như sự tồn tại như vậy mới là thích hợp nhất.

Ngay sau đó, thân thể anh theo bản năng đưa ra phản ứng, vươn tay bắt lầy cánh tay đang vươn tới, trở tay, xoay một bên, sức lực và tốc độ phải nói là kinh người.

Hứa Vi kêu thảm thiết một L tiếng, chỉ cảm thấy cánh tay mình sắp bị vặn gãy đến nơi.

“Buông tay buông tay! Tiểu Bạch! Tay của em sắp đút tới nơi rồi!!”

Tạ Trì Thành phục hồi tinh thần lại, lập tức buông ra tay, nói: “Xin lỗi. Cô không sao chứ?”

Hứa Vi đỏ mắt trừng anh, nói: “Tiêu Bạch, anh muôn mạng em đầy à? Em không phải chỉ muôn chạm vào anh một chút thôi sao, hiện tại ngay cả chạm vào một chút anh cũng không cho à?”

Tạ Trì Thành nhíu mày, nói: “Đừng đột ngột tới gần tôi như thế, đây là bản năng.”

“Đây là bản năng chó má gì, anh đó, chính là muốn em chết! Tốt xấu gì em cũng là người cứu anh về, không trông cậy vào việc anh báo đáp em, anh lại đòi mạng eml”

Hứa Vi vừa mở miệng đã bắt đàu ồn ào, giỗng như gà mái bị người ta bóp cổ , âm thanh vừa chói vừa to, quát khiến màng tai sinh đau.

“Tiểu Bạch, anh nói xem, có phải anh không cân em nữa khônglAnh nói đi chứ! Người phụ nữ kia là ai? Cô ta vừa nhìn đã biệt không phải là người tốt, anh đừng để cô ta lừal”

Hứa Vi đã mở miệng thì không chịu dừng, giọng nói càng lúc càng lớn, đám người hầu bên cạnh nhịn không được mà che lại lỗ tai, muốn ngăn cản âm thanh ám ảnh này.

Giọng nói chói vang như thế không học thanh nhạc đúng là lãng phí!

Tạ Trì Thành cuối cùng cũng thấy mắt kiên nhẫn và bực bội, nghĩ đến Diệp Như Hề còn ở trong phòng nghỉ ngoi, còn cả lời bác sĩ nói, lập tức quát: “Hứa Vi, cô đi về trước.”

Hứa Vi ức giận đến trợn tròn mắt, nói: “Tiều Bạch, anh lại đuổi em đi?!”

*Cô đi về trước, tôi sẽ tìm cô.”

“Lần trước anh cũng từng nói như thế! Nhưng vẫn không thầy anh tới!

Thôi, coi như là em nhìn lầm anh rồi!

Em đi!”

Dút lời, Hứa Vi thở phì phì xoay người rời đi, khí thế thì rất lớn, Hi ling mà bước chân lại không lớn, đi đứng rất chậm.

Cô ta cố ý chậm hơn chút, chờ Tiểu Bạch chạy tới xin lỗi, ngăn cản mình.

Nhưng mà, đợi một lát, cho đến khi cô ta chạm tay đến chốt cửa, Tạ Trì Thành cuôi cùng cũng mở miệng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1107-1108


Chương 1107

Vẻ mặt Hứa Ví vui vẻ, chuẩn bị tốt lòi kịch còn chưa nói ra, liền nghe thầy Tạ Trì Thành nói: “Đưa Hứa tiêu thư trở vê.”

Hứa Vi cứng đò người, rồt cuộc nhịn không được, chỉ cảm thây trên mặt nóng rát đau, ném xuông một câu: “Tôi không cân anh đưal”

Dứt lời, cất bước lao ra ngoài!

Đám người hầu không biết là đưa hay không đưa.

Tạ Trì Thành nhìn ‘ thoáng qua, nói: “Vậy không cần nữa.

Đi ra khỏi Dinh Thự chính là trung tâm thành phố, cũng không cần lo lắng giao thông không tiện hay không an toàn.

Hứa Vi đi thẳng tới công lớn Dinh Thự, cũng không thể chờ được lời cứu vãn của Tiểu Bạch, thậm chí còn không thèm cử tài xế đi chở cô ta.

Hứa Vi tức tới khóc, lấy ra di động, gọi điện thoại cho người bạn tôt của mình.

“Alo? Tiểu Vi2 Như thế nào? Có phải năm được hãn rôi không?”

“Năm cái rắm, cách làm cậu nói liệu có dùng được hay không đây, hiện tại Tiểu Bạch căn bản không đê ý tới tôi, hoàn toàn không giông như những gì cậu nói!”

Lúc Hứa Vi nói ra những lời này giọng điệu tràn đầy ủy khuất.

“Không đúng nha, trên phim thần tượng đều diễn như thê cả, sao lại không giỗng như kịch bản thế này?

Cậu xác định mình đã chân thành chứ?”

“Tôi không có chút giấu diệm nào cả!

Thủy Quả, tôi cảm thấy Tiểu Bạch khẳng định là muôn đi cùng ả đàn bà ác độc kia rồi, tôi phải làm sao bây giờ?”

“Chắc chắn không thể buông tha cho hắn được! Nếu không chúng ta đều công cốc, thật vất vả mới có cơ hội này, nêu cô không nắm chắc được thì cả đời đều phải sông ở cái xóm nghèo kia! Tôi có tìm người hỏi thăm qua, người sông ở Dinh Thự đó không phú cũng quý, bắt lấy ‹ cơ hội lần này, cậu sẽ là chỉm sẻ biến thành phượng hoàng!”

Hứa Vi siết di động, có chút không cam lòng nói: “Nhưng mà người hầu trong Dinh Thự này đều khinh thường tôi, cả đám đều xoay quanh ả đàn bà thích tỏ vẻ kia, tôi cũng không hiểu được ả ta có gì tốt lành!”

Hứa Vi tuyệt đối không thừa nhận, Diệp Như Hề xinh đẹp hơn mình.

“Đúng vậy, không phải kẻ có tiền đều ghét dáng vẻ làm bộ làm tịch à, chỉ thích thật tình, như bản thân cậu ấy, biểu hiện của cậu càng chân thật thì càng có thể háp dân sự chú ý của kẻ có tiên, tôi đã từng xem vô sô phim thần tượng, đêu diễn như thế, cho nên Tiểu Vi à, cậu không thể từ bỏ.”

“Được! Thủy Quả, tôi đi về trước.

Tiểu Bạch nhất định sẽ tìm đến tôi!”

Thì ra, chuyện này hoàn toàn là kế hoạch của Hứa VÏ và bạn mình, Ngày đó, cô ta thật sự đã nhặt được Tạ Trì Thành hôn mê bắt tỉnh ngoài bờ biễn.

Nhưng cô ta hoàn toàn không có ý định sẽ trả người lại, bản thân cô ta nghèo muôn chết, là người thích đào mỏ lưu lạc tới Las Vegas, suýt nữa còn sa chân vào khu phô đèn đỏ, cô ta nào có tâm tư làm việc thiện chứ.

Nhưng Hứa Vi nhận biết rất nhiều thương hiệu, chỉ: liếc mắt một cái đã nhìn ra được bộ tây trang Tạ Trì Thành mặc lúc đó là đồ thiết kế riêng, dù ra giá cũng không có người bán, không phải người thường có thể mặc được.

Bởi vì như vậy cô ta mới đưa Tạ Trì Thành vệ nhà, thậm chí còn giâu đi.

Chương 1108

Nguồn thiếu chương.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1109


Chương 1109

“Cô lo nghỉ ngơi cho tốt, nghịch di động gì chứ? Có thể tự biễt lo lắng chút không hả?”

Nói xong, Tạ Trì Thành lại cảm thấy bản thân như vậy hình như đã quan tâm cô quá mức, cứng. nhắc bỏ thêm một câu: “Cho dù cô có không quan tâm tới chính mình, phiền toái cô hãy đề ý tới đứa nhỏ trong bụng cô một chút”

Diệp Như Hề nói theo; “Ừ, nhưng mà đứa bé này vận còn rất nhỏ, chưa có cảm giác gì, còn hai đứa khác, nêu còn không liên hệ, sẽ khóc nhè mắt.”

Tạ Trì Thành ngắn người, cuối cùng cũng phản ứng lại cô có ý gì, liền bảo người đưa di động của Diệp Như Hề câm tới đây.

“Các người ra ngoài trước đi.”

“Vâng, phu nhân.”

Người hầu và đoàn bác sĩ vội vàng lui xuống, chỉ để lại hai người Diệp Như Hề và Tạ Trì Thành ở trong.

Diệp Như Hề muốn đứng dậy, nhưng bởi vì đang sinh bệnh, tay chân không CÓ sức, rất nhiều lần cũng chưa thể bò dậy.

Tạ Trì Thành thật sự nhìn ,không nỗi nữa, “Phiền toái muốn chết.” anh tiền lên một bước, một tay nâng cô lên, nhìn dáng vẻ như thô lỗ, thật ra dùng sức rât nhẹ nhàng.

Diệp Như Hề thấp giọng nói cảm on, đi tới trước gương trang điêm.

*Cô đang muốn làm gì?”

“Che lắp một chút.”

Cô cầm đồ trang điểm, bắt đầu tỉ mỉ trang điểm cho bản thân, che khuất vẻ mệt mỏi nhọt nhạt vừa ôm dậy của mình, còn thọa son môi, như vậy nhìn qua không hề có dáng vẻ suy yêu chút nào.

Cô đi tới tủ quần áo, tìm ra một bộ quần áo, trực tiếp đi vào phòng vệ sinh thay đồ.

Tạ Trì Thành trơ mắt nhìn người phụ nữ kia coi mình giống như không khí, thậm chí còn trực tiếp đi vào phòng vệ sinh thay quân áo!

Lá gan của người phụ nữ này còn lớn hơn được không?!

Cô có phải thật sụ cho rằng anh sẽ không làm gì hay không?!

Còn nữa, cô không biết, cửa phòng vệ sinh vẫn thấy được lờ mờ à?!

Cách lớp kính mò, dáng vẻ mờ ảo kia trực tiếp đập vào mặt Tạ Trì Thành.

Đôi mắt anh như có ngọn lửa, vội vàng dời đi tầm mắt, cưỡng ép chính mình không được nhìn qua Nhưng mà, anh lại không biết giờ phút này mặt mình lại có chút nóng lên.

Khi Diệp Như Hề thay xong quân áo đi ra, liền thấy Tạ Trì Thành với vẻ mặt mắt tự nhiên, trên má hình như còn có vệt đỏ ứng đáng ngờ.

“Anh đã xảy ra chuyện gì? Không thoải mái sao?”

“Cái gìn”

“Mặt anh nhìn hơi đỏ.”

Tạ Trì Thành khó khăn thốt ra một câu: “Quá nóng.”

Nóng 2 Thời tiết hiện tại vô cùng thoải mái mát mẻ, nóng chỗ nào?

Diệp Như: Hề dù thế nào cũng không thê tưởng tượng nôi nguyên nhân là do Tạ Trì Thành đang thẹn thùng, chỉ vì ở trong trí nhớ của cô, Tạ Trì Thành giỗng như thiên thần cao xa không dính bụi trần, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không thể khiến anh có chút dao động.

Nhưng mà, Tạ Trì Thành chỉ có ký ức dừng lại ở bảy năm trước…… Vấn là một tay mơ.

Một tay mơ chưa từng tiếp xúc với phụ nữ, chán ghét phụ nữ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 1110


Chương 1110

Tự nhiên sẽ quá mẫn cảm với phương diện này.

Diệp Như Hê áp xuông nghỉ ngò, cô câm di động, trực tiệp gọi một cuộc gọi video, vừa mới ân nút gọi, bên kia lập tức bắt máy.

Khuôn mặt lo lắng của Hứa lão phu, nhân xuất hiện trước màn hình, “Tiểu -Hề, cuối cùng cũng chờ được con gọi đến.”

*Xin lỗi xin lỗi, tối hôm qua di động của cháu hết pin, có chút việc nên không gọi video qua cho bà, bà ngoại, cháu không có việc gì, tình trạng sức khỏe của bà có ổn không?”

“Bộ xương già này của ta thật sự rất.

tốt, chỉ là hai đứa nhỏ cứ nhắc mãi về cháu thôi, lại đây nào.”

Hứa lão phu nhân lùi ra phía sau một bước, Tiêu An và Nhạc Nhạc cũng vội vào đi tới, đồng thanh gọi: “MamilÏ”

Giọng nói lảnh lót lại dễ nghe.

Tạ Trì Thành ở bên cạnh sờ sờ ngực, chỉ cảm thấy nơi nào có chút rung động.

Anh còn cho rằng có con là một chuyện rất kỳ quái, nhưng hiện tại xem ra…… hình như cũng không tệ.

“Mami mami, chúng con rất nhó mẹ đói!”

Diệp Như Hề mang vẻ mặt từ ái, cười nói: “Ứ, mami cũng nhó các con.”

Nhạc Nhạc lập tức hôn một cái vào màn hình điện thoại, “Mami, đây là con đang thơm mẹ đói”

Diệp Như Hề cũng thơm một cái qua màn hình điện thoại, Nhạc Nhạc lập tức vui vẻ, hón hở không thôi.

Tiểu An thẹn thùng nói: “Mami, mẹ ở bên kia có khỏe không? Thuận lợi không?”

*Ừ, mami không có việc gì, đều rất tốt, qua mây ngày nữa mẹ sẽ về nước, sau đó mang các con đi công viên giải trí chơi.”

“Mami mẹ mau trở lại đi, Nhạc Nhạc rất nhớ mẹ đó, Nhạc Nhạc còn rất nhớ daddy, hiện tại có thể gặp daddy được chưa ạ?”

Tạ An thò qua, nói: “Mami, có phải mẹ đạng ở Dinh Thự không? Daddy đâu rồi2 Daddy có ở đây không vậy?”

Diệp Như Hề đưa mắt liếc Tạ Trì Thành ở bên cạnh, tựa hồ đang, dùng ánh mắt dò hỏi anh, có thể chứ?

Tạ Trì Thành nhấp miệng, tiến thoái lưỡng nan, anh cảm thây quá đột nhiên, anh căn bản còn chưa chuẩn bị tỉnh thần đảm nhiệm vị trí người cha.

Nhưng khi anh thấy được hai gương mặt nhỏ giống hệt nhau, anh lại phát hiện, tâm lý ương ngạnh cô Kiếp của mình đã mềm đi.

Hồi lâu sau, anh gật gật đầu.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Mặt mày Diệp Như Hề trở nên nhu hòa, nói: “Thương nhớ daddy như Vậy sao sao?”

Hai đứa nhỏ đồng loạt dõng dạc hô: “Nhớ ạIl!”

Sau đó Diệp Như: Hề liền tay đổi camera, chiêu thẳng vào khuôn mặt có chút cứng đờ của Tạ Trì Thành, ngay sau đó, cô liền nghe thấy được tiêng hoan hô khoa trương của hai đứa nhỏ, cùng với một tràng tiếng gọi ‘ daddy daddy Giọng nói dễ nghe dồn dập như muốn trút hệt nôi nhớ nhung bao nhiêu ngày không gặp.

Không chỉ Diệp Như Hề cảm thầy ấm áp, ngay cả Tạ Trì Thành cũng cảm giác được, trái tim rung động liên hài.

Mặt anh cũng không kìm được mà dịu dàng hơn “Được rôi, ta ở đây, kêu cái gì.”

Nhạc Nhạc kích động tói sắp khóc, hận không thể nhảy ra từ màn hình rồi ôm thật chặt lây daddy.

“Daddy, daddy, con rất nhớ cha, hu hu hu, cha không có việc gì thật sự tốt quát”
 
Back
Top Dưới