Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 763


Chương 763

“Quá đen đủi rồi!”

Sắc mặt Tống Giai nháy mắt trở nên trăng bệch.

Tạy Tạ Trì Thành run lên, cái ly trực tiếp rơi trên mặt đất, vỡ tan thành từng mảnh.

Anh cau mày, ngón tay bị mảnh thủy tinh cắt phải, máu tươi lập tức thắm ra, nhỏ tích tích trên những mảnh vỡ thủy tỉnh.

Nhân viên tạp vụ thây một màn này, dọa sợ tới rụn lên, vội vàng chạy đi lầy hòm thuốc, những người khác trong bữa tiệc cũng thây được, tức khắc trở nên an tính hơn không ít.

Người tới tham gia bữa tiệc này đều đang ôm tâm lý nơm nớp. lo sợ, chỉ vì uy danh của đại đề so với trước kia càng thêm đáng sợ.

Anh gần như dùng tốc độ nhanh nhất đề đưa ra những quyết định khủng bó, rửa sạch tất cả những thế lực phản đối.

Thậm chí ngay cả Simba cũng căng không quá năm ngày liền bỏ lại tất cả thê lực của mình ở Las Vegas, trực tiếp bỏ chạy tới vùng Trung Đồng.

Bỏ đi chật vật như vậy, cũng có nghĩa ở Las Vegas đã không còn bất kỳ thê lực nào có thể ngăn cản sự xâm lăng của Caesar, ngay cả một nữa gia tộc trong liên minh gia tộc sau khi nghe nói cả Simba cũng bỏ chạy, trực tiếp tuyên bố quy thuận dưới danh nghĩa đại đế, vì anh mà tồn tại.

Còn vệ phân nửa các gia tộc khác thì nhanh chóng cụp đuôi làm người, ngay cả động cũng không dám động, chö dù không trực điệp quy thuận, cũng đã lựa chọn ẩn mình nhún nhường.

Kêt quả như vậy khiên đám người quân chúng hóng chuyện muôn rớt đôi mặt, cũng càng thêm kiêng kị Caesar.

Vốn dĩ cho rằng nhiều năm trôi qua, đại đế cũng là anh hùng xế bóng, .

nhưng sự thật đã hung hãng cho mỗi người bọn họ một cái tát, năng lực của đại đế còn mạnh hơn những gì bọn họ tưởng tượng.

Tắt cả những gia tộc và đám thủ hạ đã tham gia vào quá trình nỗ tung dinh thự đêu được lân lượt xử lý, trong lúc nhất thời, ỏ đầu đường thường xuyên xuất hiện đủ loại người chêt thảm vì những lý do ˆ ngoài ý muôn ‘, những vụ tai nạn hoàn mỹ tới mức nhìn không ra bắt kỳ sơ hở gì, lại khiến trong lòng tất cả mọi người căng thăng, không dám động thủ.

Mà bữa tiệc này, cũng là Caesar tiến hành, thậm chí ngay cả mục đích bữa tiệc cũng không có, nhựng mà toàn bộ người có thê lực ngâm ở Las Vegas đều tụ tập đông đủ.

Tạ Trì Thành trực tiếp dùng khăn lau.

sạch vết máu trên tay, cũng không để người giúp xử lý miệng vêt thương, chỉ là không chễ không được mà sinh ra suy nghĩ bực bội.

Lúc này, Tần Phong vội vàng chạy tới, nói nhỏ: “Ông chủ, tiêu thiệu gia đã xảy ra chuyện.”

Sắc mặt Tạ Trì Thành biến đổi, trực tiếp rời đi.

Bởi vì tòa dinh thự đã bị hủy hoại, cho nên Tạ Trì Thành trực tiếp ở lại ¡ trang viên khác của mình, bữa tiệc tiền hành ngoài sảnh lớn, người chủ nhân như anh vội vã rời đi vỗn không phải là một hành động lễ phép, nhưng.

khách khứa t5! gia thây một màn này lại đồng thời thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Bọn họ ước gì Caesar có thể rời đi một lát, vừa rồi bọn họ ngay cả hô hấp cũng thấy khó khăn.

“Khí thế của Đại đế quá khủng bó!

Vừa rôi tôi còn không dám đối diện với anh tai”

“Anh còn dám đối diện? Chúa ơi, tôi có thể đứng ở chỗ này, đều đã tiêu hao hết can đảm vốn có rồi, bản thân cha tôi còn không dám tới, lại đẩy tôi tóï đây, tôi hận không thể lập tức rời đi ngay.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 764


Chương 764

“ Gia tộc Norman bị tiêu diệt toàn bộ, tất cả thành viên chủ chốt đều chết một cách ˆ ngoài ý muôn ‘, chúa ơi, không hề lưu lại một người sống!

Thật là đáng sợ!”

“Gòn trông mong sẽ sốt sót ư? Gia tộc Norman đã trực tiếp tham gia và kế hoạch phá hủy dinh thự, là chủ mưu lớn nhất, trừng phạt như vậy rất bình thường, nêu ai dám nô tung nhà của tôi, tôi cũng không bỏ qual”

“Trước đó tôi còn cho rằng Caesar sẽ cùng Vưu Lị Tư kết hôn, không thấy tin tức trước đó Vưu LỊ Tư đã thả ra sao? Kết quả đại đề trực tiếp cắt đứt đường lăn không thuộc về gia tộc Vưu Lị Tư, màn trình diễn này đúng là xuất sắc!”

“Nhưng mà Vưu Lị Tư hình như đã mắt tích thật lâu, cũng không thấy cô ta đâu, ngay cả bữa tiệc đêm nay cũng không có bóng dáng.”

“Vừa rồi tôi thây sắc mặt đại đế không đúng lắm, chẳng lẽ là đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Trong lúc đám người kia Suy đoán sôi nổi thì Tạ Trì Thành đã về tới sảnh trong, còn chưa đi vào phòng, đã nghe thấy tiếng khóc la tệ tâm liệt phé, trái tim anh căng thẳng, nhanh hơn bước chân.

Đồ đạc trong phòng bị ném đầy đắt, Nhạc Nhạc gân cổ khóc rông lên, gắt gao bắt lây tay anh trai, mà Tiểu An thì hai mất đỏ bừng, hung hăng kêu.

to: “Tôi muốn đi ra ngoài Tôi phải về nhà! Về nhài”

Tạ Trì Thành đi vào phòng, nhíu mày, nói: “Con làm cái gì thê.”

Tạ An thấy daddy, ánh mắt b*n r* tia tuyệt vọng, cậu bé ôm em gái xông.

tới, hô to; “Về nhà! Chúng con phải về nhà! Muốn tìm mamil Chúng con muôn tìm mamil”

Diệp Như Hề rời đi rất nhiều ngày, nh kỆ đây là lần đầu tiên Tạ Án và Nhạc Nhạc bùng nồ khóc lóc như vậy.

Như là đã trải qua chuyện gì đó rất tuyệt vọng.

Nhạc Nhạc buông lỏng tay anh trai, nhào vào ôm chân daddy, dùng tay nhỏ đấm đá vào chân đôi phương, “Daddy, con muốn tìm mamil Hu hu hu, con muốn tìm mami !! Đau, đau quát”

Nhạc Nhạc vừa khóc lóc kêu la, một tay lại ôm lây ngực, dường như nơi đó vô cùng đau đón.

Sắc mặt Tạ Trì Thành biến đổi, “Gọi bác sĩ lại đây!”

Tần Phong lập tức xoay người vội vàng rời đi.

Tạ An cũng đỏ hốc mắt, khống chế không được mà thét chói tai, “Mami đã xảy ra chuyện! Mẹ đã xảy ra chuyện rôi! Tạ Trì Thành! Tôi hận ông! Tôi hận ông!”

Tiểu An thậm chí không hề gọi daddy, mà gọi thẳng tên của anh, trên khôn mặt nhỏ tràn ngập thống khổ.

Nhạc Nhạc đau đến hỗn hễn, thậm chí hô hấp cũng không thông, cô bé ôm ngực, lảo đảo về phía sau, bị Tạ Trì Thành ôm chặt.

“Bác sĩ!”

Đồng tử trong mặt Tạ An co rụt lại, nhào qua đó, “Nhạc Nhạc!”

Nhạc Nhạc đang vô cùng đau đón , thân thể nho nhỏ cuộn tròn thành một đoàn, nhưng cho dù như thé, cô bé vẫn cô chấp gọi: “Daddy, mau đi cứu mami, hu hu hu…… Cứu Hai mắt khép lại, Nhạc Nhạc hôn mê bắt tỉnh.

Bác sĩ vội vàng chạy tới, người đi đầu vận luôn là Rensa , anh ta kiêm tra đo lường một phen, sắc mặt khó coi nói: “Phản ứng bài xích lại tăng thêm rồi!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 765


Chương 765

Lập tức tiên hành phẫu thuật!”

Rensa quay đầu trực tiếp nói với Tạ Trì Thành: “Người tương thích anh đã chuẩn bị sẵn rồi đâu? Tôi không cân biết là ai, lập tức đưa tới đây, nêu không con gái của anh lập tức gặp nguy hiểm.”

Tạ Trì Thành trực tiếp bảo Tần Phong mang theo người qua đó.

Mà Vưu Lị Tư mắt tích đã lâu g đang bị bí mật giam giữ ở tầng làm ngâm của trang viên, có người trông coi suốt 24 giỜ, cả người bị trói chặt, ngay cả miệng cũng đêu nhét chặt giây không cho đôi phương cơ hội tự sát.

Anh sớm nên áp dụng cách thức như ._ vậy, cho nên sau khi có được cơ hội, khống có chút tia đồng tình nào liền bắt người giam lại, chỉ chờ ngày này.

Nhạc Nhạc được khẩn cấp đưa vào phòng phẫu thuật, Tần Phong cũng giữ chặt Vưu Lị Tư đưa tới phòng gây mê.

Thời điểm Vưu Lị Tư nhìn thấy Caesar, sau mấy ngày bị câm tủ thì cảm xúc của cô ta sớm đã vặn vẹo tới cực hạn, cô ta biết tác dụng của bản thân là cái gì, cho nên càng không thể chấp nhận.

Cô ta không chiếm được người đàn ông này, dù sao cũng không chiếm được, cho nên cô ta muôn huỷ hoại anhII!

“Ha ha ha ha…… Caesar, anh có lẽ cũng nên quan tâm tới người phụ nữ của mình một chút nhỉ…. Tôi đã hủy hoại cô ta hoàn toàn…… Ha ha ha……

Cả đời này, anh đừng mong sẽ được yên bình!”

Sắc mặt Tạ Trì Thành biến đổi, đột nhiên tiên lên bóp chặt cằm cô ta, nét mặt âm u tựa vực sâu không đáy.

*Cô đang nói cái gì?!”

Ánh mắt Vưu Lị Tư càng thêm cố chấp, cô ta hưởng thụ vẻ cuồng bạo của Tạ Trì Thành cùng với đáy mắt tràn ngập khủng hoảng kia của anh.

“Cả đòi này anh sẽ không được yên!

Cô ta sẽ vì anh mà chêt!!”

Những lời này trực tiếp châm ngòi lửa giận của Tạ Trì Thành, anh bóp chặt cô cô ta, từng chút một siết chặt, ánh mắt đã chứa đầy sát ý, dường như lúc nào cũng có thê giết chét đối phương.

Bác sĩ Rensa lập tức xông tới đè tay anh lại, khẩn trương nói: “Cô ta còn chưa thê chết được! Con gái anh còn bên trong đó, chúng ta không có nhiều thời gian! Caesar, mau buông tay.”

= Tay Tạ Trì Thành không động đậy, hốc mắt anh đỏ ngâu, mơ hồ ý thức được cái gì, môi mỏng gần ra mây chữ như rít ra từ kẽ rằng, “Cô đã làm cái gì?!”

Vưu Lị Tư thì vẫn đang cười, cho dù hô hấp ngày một giảm bớt, lỗng ngực đau đớn như sắp nỗ tung, nhưng cô ta vận cười hả hê không chút kiêng nễ; ánh mắt tựa như nhìn thấy một người đáng thương.

“Caesar, anh sẽ phải hồi hận, khụ KHẨU n Rensa mắt thấy Vưu Lị Tư gần như ngắt đi, trực tiệp gào thét lớn: “Èaesar! Ảnh còn cần con gái mình hay không vậy!”

Cuối cùng, anh buông lỏng tay ra.

Vựu Lị Tư lập tức quỳ rạp trên mặt đất, liều mạng ho khan.

Rensa lập tức để y tá tiêm cho Vưu Lị Tư tiêm vào một liều thuốc mê, đem người đây vào phòng phẫu thuật.

“Caesar, tôi sẽ mau chóng hoàn thành phẫu thuật!”

Dút lời, cửa đã bị đóng lại.

Tạ Trì Thành chật vật lui về phía sau vài bước, hít sâu vài ngụm khí, tơ máu trong đôi mắt càng trỏ nên rõ ràng.

Cuối cùng, anh giật giật, nói: “Tần Phong, điêu tra cho tôi,”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 766


Chương 766

Tần Phong cũng ý thức được những chuyện mình tìm hiểu được trước đó có thê mang tới hậu quả như thế nào, lập tức nhận mệnh đi điều tra.

Đèn trước phòng phẫu thuật vẫn luôn sáng rực, Tạ Trì Thành cứ đứng ở nơi đó, mà Tạ An, giờ phút này đang thu gọn trong một góc, lăng lặng nhìn phòng phâu thuật.

Thân ảnh nho nhỏ nhìn qua vô cùng cô đơn.

Hai cha con một lớn một nhỏ, giờ phút này giỗng như tượng đá vậy.

Rất nhanh, Tần Phong đã nghiêng ngả lảo đảo xông tới, sác mặt sôt ruột khác hẳn với dáng vẻ trằm ồn trước đó, thậm chí ngay cả thời điểm bị đối thủ chĩa súng vào đầu, Tần Phong cũng chưa từng mắt hồn đến như vậy.

Trong tay anh ta còn cầm theo một cuồn notebook, thậm chí bởi vì quá mức sốt ruột, mà suýt nữa bị vấp ngã.

Anh ta dùng tốc độ nhanh nhất vọt tới bên cạnh Tạ Trì Thành, đem máy tính mở ra, buột miệng thốt ra một câu : “Ông chủ, đã xảy ra chuyện!!”

Tạ Trì Thành lập tức lầy qua máy tính, đọc lướt qua một lượt, khi anh nhìn thây từng dòng chửi rủa che kín màn hình, kiêm chê không được mà sinh ra cảm xúc nóng nảy.

Di động Tân Phong vang lên, anh ta lập tức nghe máy, là điện thoại báo cáo của thủ hạ, khi nghe được tin tức từ đầu dây bên kia, sắc mặt tức khắc trắng bệch một mảnh.

Tạ Trì Thành click mở ra vài trang, nhưng đều không có gì khác ngoài những dòng chửi rủa, cùng với lượng hình ảnh lớn và tin đồn nhảm nhí, tin tức mới nhất, đó là về lễ tang của Diệp Kiến Nam.

Trong ảnh chụp, Diệp Như Hề mặc váy vào áo gió dài màu đen, lộ ra phân mắt cả chân mảnh khánh tới đáng sợ, mà một cánh tay khác đang quần băng gạc dày, cô nhìn qua, giỗng như đóa hoa khô héo sắp tới ngày tàn, tiều tụy bị gió cuốn đi rồi biên mất.

Bức ảnh thứ nhất, là cảnh Cố CẩmMinh lôi kéo Diệp Nhự Hà, băng gạt trên cổ tay kia còn thâm máu, mà sắc mặt Có Cầm Minh thì tràn đầy kinh ngạc, dường như đã biết được chuyện gì không thể tưởng tượng..

Tiếu đề phía dưới được phóng to gấp nhiều lần, viết.

[ Chấn động! Tin đồn tự sát được chứng thực, đây là một lần ra vẻ hay là kháng nghị trong âm thầm?! ] Phía dưới, vô số bình luận có tình kêu gào.

[ Quả nhiên tự sát chỉ là đùa giỡn mà thôi! Còn có thể tới tham gia lễ tang cơ mà, tôi thấy cũng không có gì nghiêm trọng lắm đâu, mệt cho tôi còn thây áy náy một chút, quả nhiên tiện màN không đáng đề đông tình!

[ Sao lại không chết đi vậy nhỉ! Tức chết cha mình, còn muốn tới tham gia lễ tang, đây không phải sẽ khiến người chết giận tới mức chết đi sống lại hay gì! ] [ Loại phụ nữ rác rưởi nhanh chết đi, muốn chết thì hãy chết sớm một chút, bày đặt tự sát gì chứ?! ] Những dòng chữ: “ tự sát ‘ tràn ngập màn hình làm đau đớn hai mắt anh.

Thậm chí cả hô hấp cũng nghẹn trong lồng ngực, máu nóng toàn thân như chảy ngược.

Tạ Trì Thành còn không động đậy ngón tay, anh nhìn chăm châm những bình luận đó, lời nói rít ra từ kẽ răng, “Thu mua toàn bộ những nhà truyện , rửa sạch sở hữu dư luận.”

Nhưng, mãi vẫn không nhận được câu trả lời từ Tần Phong.

Tạ Trì Thành ngẩng đầu lên, nhìn thủ hạ luôn trung thành và tận tâm với mình, giờ phút này lại không dám nhìn vào đôi mắt anh.

Một suy đoán vô cùng bắt an chậm rãi dâng lên trong lòng.

“Tần Phong.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 767


Chương 767

Tần Phong cúi đầu, siết chặt di động, nói: “Ông chủ…… “

“Giờ Đề đô, 16:25 phút chiều, bệnh viện truyền tới thông. báo, Diệp tiểu thư được tuyên bồ tử vong.

“Bộp.”

Laptop rớt nhào trên mặt đất, trực tiếp vỡ thành hai nửa.

“Cậu nói lại lần nữa.”

“Ông chú, Diệp tiểu thư……. Đã chết. Là sinh non dẫn tới xuất huyết quá nhiều, lúc đưa đến bệnh viện đã HH muộn, không được cứu chữa kịp IÌNĐ Tạ Trì Thành đột nhiên bắt lấy cổ áo Tân Phong, hai mắt đỏ bừng. khuôn mặt tuân tú lúc này cũng trở nên vặn vẹo.

“Cậu nói dối!”

Tần Phong gần như không dám đối diện với ánh mắt anh, âm thanh như nghẹn trong cô họng, nhưng vân nói rõ từng câu từng chữ: “Ông chủ, Diệp tiêu thư đã chết. Tôi hiện tại sẽ Sắp xếp máy bay cho anh, hiện tại trở VỀ…… GÓI có, thể kịp thời gặp nhau lần Cuôi cùng.”

Tạ Trì Thành vung một quyền qua đó, mặt Tần Phong nghiêng qua một bên, khóe môi cũng chảy xuỗông một tia máu.

“Nói cho tôi biết, đó là giả.”

“Ông chủ, Diệp tiểu thư đã chết.”

Tạ Trì Thành ngắn ra, cánh tay bắt lấy cổ áo Tần Phong đang run rây.

Một bóng người nhỏ vọt tới dưới chân anh, dùng hết sức lực toàn thân, hết đấm lại đá, thậm chí ngay cả các thê võ học được cũng quên mắt, chỉ biết dựa vào bản năng mà xé gặm căn.

Không ai khác chính là Tiểu An.

Khi cậu bé nghe được lời chú Tần Phong nói, hoàn toàn mơ hô.

“Oa hu hu hu! Ông trả lại mami cho tôi! Ông trả lại mạmi cho tôi!! Khón kiếp, ông thật khốn kiếp!! Hu hu hu Tạ An gào khóc thật to, giọng đã khản cả đi, đôi mắt đỏ bừng, cậu bé không ngừng đánh đấm daddy, cuối cùng, trực tiệp quỳ rạp trên mặt đắt, lớn tiếng khóc lóc.

“Mami, manmi……

Tạ Trì Thành buông tay ra, láo đảo vài bước, một tay ôm mặt, đôi mắt trừng lớn.

“Không có khả năng, cô ấy sẽ không chết.”

Tần Phong thấp giọng nói: “Tôi hiện tại sẽ sắp xếp máy bay.”

Một bên là tiểu tiêu thư đang phẫu thuật, một bên là phu nhân đã được tuyên cáo tử vong, cho dù Tân Phong vốn trần định tự nhiên cũng phải hoảng loạn chỉ trong chớp mất.

Mà Tạ Trì Thành……

Anh đắm mạnh một quyền lên vách tường.

Sức lực rất mạnh, như là không cảm giác được đau đón.

Một đấm lại một đắm, cho đến khi trên vách tường màu Trắng xuất hiện màu đỏ rực.

Anh giống như con thú bị vây giữ, dần dần khủng hoảng phát rô.

Sao cô có thể chết được?!

Sao cô lại có thê chết được ?I Cô làm thế nào…… mà nỡ rời đi!!!

Tạ An ngân người dừng tiêng khóc, nước mất vẫn luôn tuôn rơi, cậu bé nhìn vào phòng phẫu thuật, bỗng nhiên ôm lây thân mình, run rẫy nói: “Em gái nhật định là cảm nhận được mami đã xảy ra chuyện, nên mới phát bệnh như Vậy…… Manii……

Tạ An mơ hồ quay đầu, nhìn về phía daddy nhà mình, ánh mắt hoàn toàn mắt đi độ âm, Người cha cậu bé vẫn luôn kính ngưỡng cho là mục tiêu phấn đấu, dường như đã sụp đồ trong khoảnh khắc này “Tôi hận cha, daddy.” Cậu gần từng câu từng chữ nói.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 768


Chương 768

Tay Tạ Trì Thành chọt rũ xuống.

Cùng lúc đó, sau khi thông cáo tử vong của bệnh viện có trên mạng, một loạt bình luận nhục mạ bôi đen lập tức dừng lại, ngay cả đám thủy quân măng chửi hăng say cũng không tiệp tục spam nữa.

Giờ khắc này, dường như tất cả đều trở về với yên lặng.

xw*& Trên phòng tổng thống của Santa rolia.

Hứa lão phu nhân kích động nhìn tập tư liệu trong tay, mặt trên việt ra từng chuyện diễn ra sau khi con gái bà bỏ nhà rời đỉ.

Hao phí bao nhiêu năm, vùi lấp bao nhiên nhân lực tiền tài, cuối cùng đã tìm được tung tích.

Thời điểm thấy Tiểu Như là do bị bệnh mà chết, tay Hứa lão phu nhân run rấy, rất nhiều lần đều suýt nữa không giữ được tập tư liệu.

Lão quản gia đứng ở bên cạnh nhìn một màn này, khom lưng nói: “Phu nhân, bà có khỏe không?”

Hứa lão phu nhân thở dài thật mạnh một hơi, chỉ cảm thấy trái tim chua xót đau đón.

“Tôi không có việc gì, kết quả này, tôi đã sóm có chuân bị.”

Bà hòa hoãn một chút mới khép lại tập tư liệu.

Trên tư liệu có viết, năm đó, sau khi Tiểu Như đi theo thằng nhãi nhà nghèo kia rời đi cũng không sông được ngày tháng tôt đẹp như mong.

muôn, chỉ vì thăng nhãi nghèo kia vốn dĩ cũng không phải con nhà nghèo, mà là thiêu gia nhà giàu bỏ nhà đi, sau khi mang theo Tiêu Như trở về gia tộc, không được gia tộc tiếp nhận.

Tâm tình Hứa lão phu nhân từ khổ sở lại trở thành phẫn nộ, đứa trẻ bà cưng chiều đặt ở đầu quả tim, lại bị một đám người ghét bỏ.

Cũng bởi vậy mà Hứa lão phu nhân cũng không mặn mà gì nhiều với Cố Lăng Hiên và Có Câm Minh, bà đã nhịn thật lâu, mới an ủi bản thân vì dù Sao những người năm đó phản đối Tiểu Như gả vào họ Cố đều bị Cố Lăng Hiên chèn ép cả rôi, hiện tại nhà họ Có đã hoàn toàn nằm trong tầm khống chế của Cố Lăng Hiên.

Bà đè nén sự chán ghét với nhà họ Có, tiếp tục mở tập tư liệu ra đọc.

Khi Hứa lão phu nhân thấy Tiểu Như của bà bị ép phải rời khỏi họ Có, còn được đựa về vùng nông thôn, bà đột nhiên võ mạnh tập tư liệu trên bàn, “Thật là buồn cười!”

Tiểu Như của bà đã phải chịu thiệt . thòi lớn thế nào chứ!

Lão quản gia cũng đứng phía sau đau lòng không thôi, tiêu thư ở trong mắt ông chính là một cô công chúa nhỏ, chưa từng chịu nồi chút khổ cực gì, chỉ vì một người đàn ông mà rời xa gia đình và mẹ ruột, sau đó lại rơi vào kêt cục như vậy, thân chết nơi đát khách.

Lão quản gia xoa xoa nước mắt đã thâm ướt, thở dài thật sâu.

Không bao lâu, lão quản gia liên thấy sắc mặt phụ. nhân cảng lúc càng kém, khí thê có sẵn từ trong con người phát ra không hề che giấu, thậm chí khiến ông còn cho rằng phu nhân đang đôi diện với kẻ thù.

Lão quản gia nhịn không được gọi: “Phu nhân?”

Đôi tay Hứa lão phu nhân run rây, gân như không thể tin được bà vừa nhìn thấy cái gì.

Có thai lưu lạc ở nông thôn, gặp người ức h**p suýt bỏ mạng, rõ ràng có được công ty riêng của bản thân lại sợ hãi bị người ta phát hiện mà lựa chọn mai danh ẩn tích, thậm chí còn bị buộc tìm cho mình một người chồng trên danh nghĩa đề tránh lưu manh quấy rối.

Nhưng họa vô đơn chí, sinh con xong lại mang bệnh nặng, ông chồng giả tìm được lại âm mưu thâm độc, muốn chiếm đoạt công ty, chịu cưới Tiểu Như chỉ vì tiền tài, sau khi bị cuỗm đi tài sản, Tiểu Như không có cách nào tiếp tục trị liệu, mang theo bệnh tật chăm sóc con cái, cho đến cuôi cùng thì tử vong.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 769


Chương 769

Đôi mắt Hứa lão phu nhân vẫn đục, cho dù là lúc gặp phải chuyện công ty sáp phá sản, bà cũng chưa từng rơi một giọt nước mất, giờ phút này, lại khống chế không được cảm xúc của bản thân.

Nhưng điêu càng khiên bà vừa khiệp sợ lại vui mừng chính là, đứa trẻ khiến bà cảm thấy thân thiết Vui vẻ kia, cái đứa trẻ tên là Như Hề kia, chính là con gái của Tiểu Như, là cháu gái ngoại của bà.

Trách không được đứa bé kia lại có thể biệu diễn được tiếng đàn giông với Tiểu Như như vậy.

Hứa lão phu nhân một hơi xem xong tất cả tập tư liệu, liên quan tới quá trình trưởng thành của Diệp Như Hề, bà vừa thây chua xót, lại vừa kiêu ngạo, vì những bất công mà cháu gái phải chịu mà đau lòng, lại cảm thấy may mãn vì khi con bé gặp phải khó khăn vẫn dũng cảm không chùn bước, vân tiệp tục sông kiên cường.

Nhìn nhìn, Hứa lão phu nhân chỉ cảm thấy trong lòng mêm mại hơn, thậm chí hận không thể lập tức gọi đứa trẻ đó tới bên người, sẽ cho con bé tất cả những gì mình có, cưng chiều nó, con bé xứng đáng được nhận tắt cả.

Hứa lão phu nhân buông tư liệu, nhớ tới chuyện gì đó liền nói: ‘Lập tức loại bỏ những tin đồn bát quái và đám thủy quân chửi rủa đó đi, mặc kệ đập báo nhiêu tiền, đều phải làm được, cùng lắm thì thu mua hết toàn bộ!

Cháu ngoại tôi sao có thể bị bắt nạt như vậy được!”

Lão quản gia đồng cảm giỗng như bản thân cũng rơi vào tình cảnh đó, đã làm chuân bị kỹ càng, sẽ khiến những người muôn bắt nạt tiểu tiểu thư phải chịu trừng phạt thật đắt với những gì họ đã làm.

Nhưng, ngay ở lúc tâm tình Hứa lão phu nhân dẫn tốt lên, cũng hừng hực quyết tâm báo thù cho chảu ngoại, . đem đám người Diệp Như Mạn và Vu Bình cùng xử trí một phen thì bà thấy được tin tức kia..

Thông cáo tử vong.

….

Dòng thông cáo này lập tức được đầy l*n đ*nh hot search.

Hứa lão phu nhân run run rẫy rầy nói: “Mau, mau chỉnh nhà truyền thông nói bậy bạ kia tới phá sản cho tôi! Lời nào cũng có thê ăn nói bậy bạ được chắc!”

Lão quản gia lập tức gọi điện thoại tiếp tục chỉ đạo, nhưng…… di động của ông lập tức rơi trên mặt đât “Phu nhân…… Tin tức là sự thật.”

“Ông bạn già, ngay cả ông cũng muôn đùa giốn với tôi sao?”

“Phu nhân.”

Lão quản gia thấp giọng gọi một tiêng, nước mất rơi lã chã, khóc không thành tiêng.

Cả người Hứa lão phu nhân lâng lâng, Tuuếp mắt biến thành một mảnh màu đen, trực tiếp hôn mê bắt tỉnh.

“Phu nhân!!!”

Lão quản vội vàng ấn nhân trung, gọi xe cứu thương.

Hứa lão phu nhân run run rầy rầy gọi: “Đi, đi tới bệnh viện, ngay lập TÚC * Dư luận trên internet lại một lần nữa ôn ào.

Dường như tất cả những lời nhục mạ và chửi rủa chết chóng đều biết mắt không còn chút tung tích.

Đám người bôi đen lăng mạ lúc trước máng tàn nhẫn đến mức nào, giờ phút này ngược lại còn đang bị gọi hôn.

[ Chỉ có mình tôi cảm thấy bạo lực mạng rất đáng sợ sao? Đang yên đang lành ép người ta chết! Những người đó là ăn bánh bao máu người mà sống, các người đã no chưa? ] [ Nói thật, trước kia tôi đã muốn nói, trong chuyện này quá kỳ lạ, sao tât cả cánh truyên thông đêu dôn vào chú ý tới một người bình thường? Thiên hạ này có biệt bao nhiêu trà xanh kỹ nữ, sao cứ căn mãi người ta không bỏ vậy? ] [ Trong chuyện này tuyệt đối có uẩn khúc, đang yên đang lành ép người ta chết luôn rôi! Bạo lực mạng thật sự đáng sợ, nếu tôi là Diệp Như Hề, tôi khẳng định sẽ tự sát. ] [ Người ta đều đã tự sát một lần, chết không thành, lại một lần nữa bị ép chêt! Bạo lực mạng đã hại người! ] [ Đám người bôi nhọ trước đó mạnh miệng lắm mà, hiện tại sao lại không thấy hé răng? 1 [ Châm nến, thương tiếc. ] [ Châm nến. ] Càng ngày càng nhiều người bắt đầu bình luận những lời này.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 770


Chương 770

Dường như người đã chết thì tất cả những lời ác ỷ đều biến mắt, thứ còn lại chỉ là sự đông tình.

Nhưng mà, tất cả đều đã muộn.

Tông Giai ngắn người ngôi ở bệnh viện, hai mắt vô hôn, miệng lúc đóng lúc mở, nêu như cẩn thận nghe qua thì sẽ nghe được cô ấy đang nói.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lữ… Tiểu Hè, thật xin lỗi…… Đều là tôi! Đều do tôi……”

Nước mắt thắm ướt quần áo Tống Giai, khuôn mặt cô tái nhợt, khi Lục Tư Viễn đuổi tới bệnh viện, anh lập tức lôi kéo cánh tay Tống Giai, ảnh mắt phẫn nộ trông nhự dã thú.

“Tại sao lại xảy ra chuyện ‹ này?! Vì cái gì! Cô rõ ràng đã nói sẽ đề ý tới cô ấy! Vì sao lại thế này!”

Tống Giai bùng nổ, hét lên: “Thật xin lỗi, thật xin lôi, đều do tôi, hu hu HỦ Thật xin lỗi……”

Vành mắt Lục Tư Viễn đỏ hồng, tay, anh nâng lên vài lần lại hạ uông, cuôi cùng như phát điên đâm vào vách tường, “Sao có thê chết được? Cô ấy còn trả như vậy! Sao lại chết được!!”

Cô gái anh luôn nâng nỉu trong lòng.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Cô gái anh cam nguyện lùi một bước chỉ mong làm bạn bên cạnh cô, cứ như vậy mà đi rôi.

Anh thậm chí…… Còn chưa kịp vì cô làm được cái gì.

Cô cứ như thế nào mà chết ư?

Vì sao lại ra đi như vậy?

Lục Tư Viễn rơi nước mắt, anh nhắm chặt hai mắt, lồng ngực đau đớn như bị xé nát ra.

Cô đã chết.

Cô thật sự đã chết rồi.

x~& Sân bay Đề Đồ, máy bay được chỉ thị tạm dừng bay, chỉ đề nhường đường cho một chiêc máy bay tư nhân.

Một đoàn người vội vàng xuống máy.

bạy, vẻ mặt vội vàng, mang ra khí thê sắc bén khiến người thường né xa ba bước.

Dáng vẻ hung thần của những người từng bước qua vũng máu là trưởng thành không thể che giâu nỗi.

Người đàn ông đi đầu cao lớn tuần mỹ, thân hình cao dài thẳng tắp, vội vàng lướt qua, đôi mắt kia chỉ cần liếc một cái đã đóng băng khiến người ta không dám nhìn thẳng, anh giông như bao trùm lên đám người, lại bỏ rơi thời gian ngoài kia, chỉ có đuôi mắt đỏ lên khiên anh theo vẻ thù địch bức người.

Sau khi ra khỏi sân bay, có xe chờ sẵn trực tiếp lái tới bệnh viện.

Nhưng kết quả mà Tạ Trì Thành nhận được lại là thi thể đã được hỏa táng, có người đã mang đi rôi.

= Anh trằm mặc nghe kết luận, giọng nói bí bách khàn khàn rất đáng Sợ.

“Bị.ai đưa đi rồi 2”

“Là một người tên là Tống Giai, cô ta từng là bác sĩ tâm lý của phu nhân.”

“Tìm được cô ta, không tiếc trả giá tất cả.”

“Tuân lệnh.”

Tần Phong tiền lên một bước, lại nói: “Ông chủ, anh cần phải nghỉ ngơi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 771


Chương 771

Cuộc phẫu thuật của Nhạc Nhạc giãng co suốt tám giờ, Tạ Trì Thành có chấp đứng ở ngoài đợi suốt 8 giờ, sau khi xác định cuộc phẫu. thuật thành công mới bỏ lại tất cả sự vụ sản nghiệp, lập tức lên máy bay chạy về đều.

Đã gần 30 tiếng đồng hồ anh không hê chợp mắt.

Gắng gượng đến mức hai mắt đỏ bừng.

Cả người đều căng chặt, giống như một khúc gô.

Tần Phong không biết khúc gỗ này đến bao giờ sẽ bị chặt đứt.

“Không cần, lập tức đi tìm người. Mặt khác, tôi phải. biết được tất cả mọi chuyện đã diễn ra trong thời gian đó.”

“Tuân lệnh.”

Khi người Tạ Trì Thành tìm được Tống Giai, người phụ nữ này đã từ bỏ công việc bác sĩ tâm lý, dù sao cũng không. thê tiếp tục làm trong ngành này nữa.

Chỉ vì, cô ấy không thể khắc phục được nỗi áy náy trong lòng mình.

Tống Giai giống như bị rút đi linh hồn trong một đêm, chỉ đề lại thê xác còn tôn tại, cho nên dù thấy được người đàn ông hai mắt đỏ ngầu, cả người tràn đầy thù địch cô ấy cũng không hề sợ hãi.

Tạ Trì Thành từ trong bóng đêm đi ra, đi từng bước một đên trước mặt Tống Giai , cất giọng khàn khàn nói: “Cô ấy không chết.”

Giọng điệu khẳng định, nhưng mang theo một tia run rây không dễ phát hiện.

Tống Giai lập tức đoán ra được thân phận của đối phương.

“Anh là người Tiểu Hề yêu sao?”

Tạ Trì Thành chỉ lặp lại một lần nữa, “Nói cho tôi, cô ấy đang ở nơi nào 2”

Tỉnh thần Tống Giai hoảng hốt nói: “Cô ấy đã chết, là do tôi hại chết. Anh hãy giết tôi đi.”

Anh đột nhiên duỗi ¡ tay bóp chặt cổ đối phương, đây cô ấy đụng phải vách tường, ánh mắt nảy sinh tia ác độc, nói: “Cô ấy ở nơi nào. Nói chuyện.”

Tống Giai bỗng nhiên òa khóc.

“Cô ấy đã chết! Sinh non xuất huyết nhiều, không cứu được nữa, cô ấy đã chết! Biết không! Cô ấy đã chết!”

Từng câu ‘ cô ấy đã chết ‘, lần lượt truyền vào lỗ tai anh.

Anh dùng sức một chút, mà Tống Giai lại trực tiêp nhắm hai mắt lại, giống như tình nguyện chết đi, cho mình một sự giải thoát.

Tần Phong nhịn không được phải đứng dậy, đè tay Tạ Trì Thành lại, “Ông chủ, cô ta sẽ chết mắt.”

Hai mắt Tống Giai trắng dã, hô hấp trở nên mỏng manh, còn không chịu NHI, tay, ra thì thật sự sẽ chết.

Tạ Trì Thành thu hồi tạy, thấp giọng nhảy. ra một câu: “Cô. ây không hê chết.”

Tông Giai cuỗi cùng cũng , bùng nỗ, cô hô to: “Cô ấy mắc bệnh trầm cảm nghiêm trọng bệnh! Anh biết không!

Là bệnh trầm cảm nặng! Cô ấy đã tự sát một lần, không chết, lúc ây bác sĩ nói đứa trẻ cô ấy đang mang thai khả năng là thai chết, không có tim thai, nhưng tôi không nói cho Tiểu Hè, tôi sợ cô ấy không tiếp nhận được!”

Tạ Trì Thành ngắn ra.

“Tôi vốn dự định tìm một cơ hội khác, đợi tâm tình của cô ấy tốt một chút, sau đó mang cô ấy đi lấy đứa trẻ ra, nhưng, nhựng tôi không nghĩ tới……
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 772


Chương 772

cái thai chêt này sẽ lây mạng cô Chuyện này vẫn luôn đè nặng trong lòng Tông Giai, trực tiếp đánh bại phòng tuyến tâm lý cuối cùng của cô ấy.

Cô ấy quỳ trên mặt đất, giọng nói đều trở nên bí bách.

Cô không phải là một bác sĩ tâm lý đúng nghĩa, cô không xứng!

Tình huống sức khỏe của Tiểu Hè quá kém, kém đến mức các chỉ tiêu sức khỏe đều trong tình trạng báo động, cô vôn không nên tiệp tục mang thai đứa nhỏ này, nhưng, hi vọng duy nhất cho căn bệnh trầm cảm của cô chính là đứa trẻ chưa, sinh này, đây là lý do cô. kiên trì sông sót, kiên trì tiễp nhận trị liệu.

Tống, Giai biết bản thân đã sai rồi, cô bởi vì muốn trị chứng bệnh trầm cảm cho Tiêu Hề mà tự mình che giấu chuyện này, tính toán muộn một chút sẽ nói với đối phương, nhưng không nghĩ tới, bước đi này cô đã đi sai.

Đó là thai chết, sinh non quá. nguy hiểm gây xuất huyết quá nhiều, cộng thêm việc không được kịp thời đưa tới bệnh viện, không có cách nào cứu chữa.

Là cô hại chết Tiểu Hè.

Cô chính là hung thủ.

Bóng lưng Tạ Trì Thành run rầy một chút, anh chật vật rút ra hộp. thuốc, đốt một điều, hút thật sâu rồi phả ra vài hơi, nhưng đầu ngón tay run rầy mang theo tỉa lửa rụng xuống tiết lộ sự khủng hoảng của anh.

Tống Giai khóc tới mệt mỏi, ôm hai đâu gôồi, bỗng nhiên lại nở nụ cười, vừa khóc vừa cười.

“Tôi là chủ mưu hại chết Tiểu Hề, nhưng anh chính là đồng lõa, bệnh trâm cảm của cô ấy một nửa nguyên nhân là do anh, anh là tên đàn Ông – tồi, anh đã phá: hủy chút ánh sáng tốt đẹp cuối cùng trong lòng Tiểu Hà!”

Tống Giai bò dậy, run run mở cửa phòng mình ra, tìm tới chiếc di động thuộc về Diệp Như Hề, mở ra những ảnh chụp và lịch sử trò chuyện kia rôi ném cho Tạ Trì Thành.

“Anh đã phản bội Tiểu Hè, anh tước đoạt tất cả những gì tốt đẹp. còn lại của cô ấy, cho nền cô ấy mới suy sụp như vậy, anh không tư cách trách tôi!

Ai cũng có thê trách cứ tôi nhưng chỉ riêng mình anh thì không!”

Tống Giai cảm thấy bản thân đúng là điên rôi.

“Anh không có tư cách trách tôi! Đồ đàn ông xâu xa!”

Tạ-Trì Thành không nghe thấy những lời đó, toàn bộ tâm trí anh đều bị những dòng tỉn nhắn và ảnh chụp kia hâp dân.

Ngụm khí nghẹn trong lông ngực, hút không lên thở không ra, trái tim anh vô cùng đau đón, giỗng như đột nhiên bị người ta đâm cho một dao.

Những dòng lịch sử trò chuyện này, những tâm ảnh chụp, cùng với……những lời mà Vưu Lị Tư đã nói qua.

Cuối cùng thì anh đã làm gì thế này!

Anh tự cho là đang bảo vệ cô, nhưng cuối cùng đã chôn xuống bao nhiêu tai họa ngầm!

Mà Tiểu Hà…… Lại ở thời điểm anh không hề hay biết, cô đã trải qua dày vò tra tắn tâm lý đến mức nào.

“Cô ấy mắc bệnh trầm cảm nghiêm trọng, cô ấy tìm tới tôi, nói với tôi cô ấy muôn tiệp tục sống, cô ấy không muôn làm tôn thương tới bắt cứ ai, cô chỉ muốn. sông SÓI.. Nhưng cô ấy không biết, càng ép buộc bản thân không được làm tồn thương các người thì sẽ càng tạo nên ám ảnh tâm lý dồn nén bản thân.”

Tống Giai lau nước mắt, chật vật nói, “Cô ấy chỉ muốn sống sót…… một cách khỏe mạnh, tươi cười mà sông SOI Tôi chưa bao giờ gặp qua người nào giống như cô ấy, thuận khiệt, sạch sẽ, mà lại kiên cường, tôi rất muốn giúp. đỡ oô…..”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 773


Chương 773

Tống Giai là sinh viên xuất sắc nhất tốt nghiệp ngành bác sĩ tâm lý, tất cả những kê hoạch hoài bão to lớn của cô chưa được triên khai lại bị bẻ gãy.

Cô hối hận, cô nên chịu trách nhiệm cho sự tự phụ của mình.

Giáo viên của cô từng nói, lòng người là thứ khó cân nhắc nhật, cô hẳn là nên trực tiếp r nói cho Tiểu Hè, đúng ra nên cùng cô ấy đối mặt với sự thật rồi cùng nhau tìm ra phương pháp trị liệu khác, chứ không phải lừa gạt, dẫn tới việc cô ấy ra đi như vậy.

Tạ Trì Thành nhắm mắt, nói: “Cô AV-.- Ở nơi nào 2”

Tống Giai giống như đã mắt đi linh hôn, ngân người xoa xoa nước mắt, nói: “Tôi an táng ở nơi mà cô ấy thích nhất.”

Nơi đó, là bên cạnh phần mộ của mẹ cô ấy.

Sau khi Tống Giai nhận được hũ tro cốt sau khi hỏa táng, liền vội vàng mang tới nơi non xanh nước biêc kia, đây là nơi Diệp Như Hề đã từng cười nói với cô lần đó……

Nếu như tôi chết, tôi hy vọng có thể chôn ở bên cạnh mẹ mình.

Một trần nhỏ vốn dĩ quê mùa lạc hậu bỗng nhiên nghênh đón một đoàn khách phú quý giàu có.

Khi những chiếc siêu xe chỉ được nhìn thây qua TV lái vào trong thị trần đã dân tới trận ôn ào không nhỏ, ngay cả cơ quan địa phương cũng cảm thấy chân động.

Nhìn dãy biển số xe đều đến từ Đề Đô, chỉ bởi điểm này thôi cũng đủ chân kinh rồi, nhưng vô cho dù bọn họ có hỏi thăm thế nào, cũng không thể moi được chút tin tỨc gì về thân phận của những người kia.

Nhưng những chuyện này cũng chỉ là khởi đâu.

Sau đó càng lúc càng có nhiều siêu xe hướng về phía này, trấn nhỏ vốn tĩnh lặng nay như là giọt nước rơi vào chảo dầu đang sôi, lập tức nỗ tung.

Mà mục đích của tất cả các vị khách ghé qua, đều là mảnh đất hoang vu tọa lạc phía sau thị trấn.

Lúc này, trên núi hoang, một người đàn ông đưa mắt nhìn phong cảnh núi sông trước mặt, lắng lặng đứng cạnh hai phần mộ, một phân mộ có vẻ rất xưa cũ, một phần thì mới tinh sạch sẽ.

Lục Tư Viễn yên lặng đứng ở chỗ này, đưa mắt nhìn chăm chú vào dòng chữ trên bia mộ mới kia, sắc mặt anh tiều tụy, bộ quân áo trắng tinh khôi còn dính vài vệt bùn đất.

Đây là một ngọn núi hoang, không có con đường nào được xây dựng, chỉ có thê dựa vào bản thân mà leo lên tói đây.

“Tiểu Hề, anh tới thăm em đây.” Anh dừng một chút, nói tiệp: “Nơi này khá tốt. Còn có…… mẹ em ở bên cạnh em nữa.”

Giọng Lục Tư Viên nghẹn ngào, anh không tiếp tục nói gì nữa, chỉ cúi đầu, khóe miệng hàm chứa cười khổ cơ hồ sắp che giấu không nỗi.

Anh chậm rãi đến gần hơn chút, sau đó duỗi tay chạm nhẹ vào phân bia mộ lạnh lẽo, cảm giác cứng răn lạnh băng, khiến anh không kìm được mà run rây thân mình.

Anh đưa một tay che mắt, chất lỏng âm áp chậm rãi chảy xuống, từng dòng nhỏ trên bia mộ.

– Rất lâu sau, anh nghe được một loạt tiếng. bước chân phía sau, quay đầu lại, vẻ bi thương trên mặt nháy mắt hóa thành thông hận cùng chán ghét.

Người đi đầu đoàn người chính là Tạ Trì Thành một thân tây trang màu đen.

Phía sau anh là đoàn người Tần Phong và Lâm Tử Ngang cũng mặt tây trang đen, bọn họ mang theo một thân phong sương, ai ai cũng yên lặng, môi một bước đi giỗng như người phán xử đi ra từ vực sâu.

“Tạ Trì Thành, sao anh còn dám đặt chân tới nơi này?”

Lục Tư Viễn không kìm chế nỗi mà gãn giọng khó chịu.

Tạ Trì Thành không trả lời, ánh mắt xuyên qua Lục Tư Viễn nhìn về phía, bia mộ phía sau đối phương, ánh mắt sâu thẳm.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 774


Chương 774

Lục Tư Viễn dịch người đứng qua một bước, trực tiêp chăn tâm mặt anh.

Sắc mặt Tạ Trì Thành trở nên âm trâm, lạnh lùng nói ra hai chữ: “Tránh ra.”

. Lục Tư Viễn không chút sợ hãi, “Người nên tránh ra không phải là tôi, mà là anh.”

Tần Phong nhíu mày, đang muốn đi lên phía trước một bước, nhưng Tạ Trì Thành phất phát tay, Tần Phong lại lui về phía sau, không hề có động tác tiếp theo.

Lục Tư Viễn cũng không có dấu hiệu sẽ nhún nhường, trước đó, anh bởi vì không muôn thây Tiểu Hè khó xử nên lựa chọn lùi về sau một bước, không quấy rây, chỉ chúc phúc cho cô.

Nhưng, hiện tại Tiểu Hề đã chết rồi.

Cô đã chết.

Mà người hại chết cô, cũng có sự nhúng tay của Tạ Trì Thành này.

Lục Tư Viễn không kiềm chế nổi mà nói bằng giọng điệu châm chọc: “Hiện tại lộ ra biêu cảm như vậy là cho ai xem? Cô ấy cũng không thấy được.”

Hai tay rũ xuống của Tạ Trì Thành năm chặt thành quyền, hồi lâu sau lại buông ra, hai ngón tay vây vây, một loại người mặc đô đen lập tức tiến lên mây bước.

PP Trên tay đám vệ sĩ còn cầm theo cầu sắt và những công cụ cuốc xẻng linh tỉnh.

Lục Tư Viễn mở to hai mắt nhìn, nháy mắt hiểu rõ những người này đang muôn làm cái gì.

“Tạ Trì Thành, anh điên rồi sao?! Anh còn muôn quây rây chút yên bình của cô ấy hay sao?!”

Tạ Trì Thành lại làm như không nghe thấy gì cả, đôi mắt nặng nê nhìn chằm chằm phần mộ mới tỉnh kia, âm thanh trầm thấp từ cỗ họng tràn ra, “Đào lên.”

Những người đó lập tức đi về phía bia mộ.

Lục Tư Viên vô cùng tức giận, anh xông lên, muôn đi ngăn cản, nhưng lại bị Tần Phong và Lâm Tử Ngang một trái một phải đè lên.

“Tạ Trì Thành! Mày đúng là đồ điên!

Đồ điên! Mày muốn đào mộ của Tiểu Hè lên ư?I Đền tột cùng là mày muôn làm gì?!”

Lục Tư Viễn liều mạng muốn tiến lên ngăn cản, hai mắt đều đã đỏ ngâu, nhưng sức mạnh của Tần Phong và Lâm Tử Ngang căn bản không phải kiểu hình tượng công tử dịu dàng ôn thuận như Lục Tư Viễn có khả năng vùng ra được.

“Tạ Trì Thành! Dừng tay! Anh dừng tay lại cho tôi! Đừng làm như vậy!

Đậy là nơi an bình cuối cùng của Tiểu HêtT Anh mau dừng tay lại!!!”

“Tạ Trì Thành! Anh đã hại chết Tiểu Hè còn chưa đủ, còn muôn đào mộ cô ấy lên! Anh không phải người!”

“Đồ điên! Đúng là đồ điên! Mày sẽ gặp báo ứng!”

Nhưng mà cho dù Lục Tư Viễn có lớn tiếng kêu gào nhục mạ thế nào.

Bia mộ của Diệp Như Hề vẫn bị người ta lật lên, phần một bị họ dùng xéng đào lên từng chút một, mà Tạ Trì Thành, đứng ngay bên cạnh, lắng lặng nhìn, trong đôi mắt đen láy kia thâm trầm tựa vực sâu, không có một chút cảm xúc rõ ràng.

Tần Phong và Lâm Tử Ngang đều tránh đi tâm mắt, ở trong lòng bọn họ, cũng cảm thấy ông chủ thật sự điên rội.

Từ sau khi biết được tin phu nhân chết, ông chủ luôn vững vàng bình tĩnh, luôn mạnh mẽ khủng bô của bọn họ đã phát điên rôi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 775


Chương 775

Không ngủ không nghỉ chạy tới nơi này, chỉ dùng thời gian ngắn ngủi để nhằm mát dưỡng thân, suôt một ngày nhìn chằm chằm di động, cái gì cũng không làm.

Hơi thở tĩnh lặng như vậy, trái tim anh cũng đã hoàn toàn chết theo người kia.

Lúc ông chủ ra lệnh cho người câm theo dụng cụ quôc xẻng đi, hai người Tần Phong và Lâm Tử Ngang đêu có suy nghĩ không tốt rồi.

Mà hiện tại, suy nghĩ kia đã trở thành sự thật.

Nhưng bọn họ không có cách nào ngăn cản.

Hồ càng đào càng lớn, bên cạnh đám bùn đất dàn dần hình thành một gò như ngọn núi nhỏ, ánh mắt Tạ Trì Thành cũng càng lúc càng âm trằm.

Cuối cùng, Lục Tư Viễn thừa dịp Tần Phong và Lâm Tử Ngang thát thần, đột nhiên thoát khỏi trói buộc, năm chặt nắm tay vung một đắm vào sườn mặt Tạ Trì Thành.

Tạ Trì Thành nghiêng đầu , một dòng máu nhỏ uốn lượn chảy từ khóe miệng.

Tần Phong giật thót, một tay kéo Lục Tư Viễn đề trên mặt đất.

“Tạ Trì Thành! Người chết vì sao không phải là mày! Mày đã hại chết Tiêu Hệ, còn muôn đào mộ cô ấy, mày bớt làm bộ làm tịch đi! Mau dừng tayÍ Bảo bọn họ dừng lại ngay!”

Sự tình đột ngột xảy ra khiến đám vệ sĩ dừng lại việc trong tay.

Chuyện thiếu đạo đức như đào mộ người khác, bọn họ cũng âm thằm hoảng sợ Nhưng Tạ Trì Thành chỉ tùy ý lau vết máu trên khóe môi, nói giọng khàn khàn: “Tiếp tục.”

Nhóm vệ sĩ tiếp tục ra tay, rất nhanh, bọn họ đã đào được một hộp gỗ nhỏ được chôn sâu phía dưới.

Lục Tư Viễn tuyệt vọng, lầm bẩm tự nói: “Cô ấy mắt bệnh trầm cảm, đều là bởi vì anh, cô ấy đã từng tự sát một lần…… Tạ Trì Thành, Tiêu Hề không nợ gì anh, cô ấy không nợ nần gì anh cả…… Anh buông tha cho cô „ Hốc mắt Tạ Trì Thành đỏ lên, gần như hung tàn nói: “Thiếu nợ hay không, không phải cậu nói là được.”

Dứút lời, anh trực tiếp tiền lên trước, câm qua cái xẻng trong tay một vệ sĩ, trực tiêp đào hộp gỗ kia lên.

Cạy hộp gỗ ra, liền thấy được bên trong đặt một hũ tro cốt.

Cái hũ tối tăm, có khắc hoa văn, sạch sẽ, miệng nhỏ hẹp.

Chỉ một cái hũ nhỏ bé như vậy, lại chứa đựng tất cả của một người.

Anh ngơ ngắn nhìn hũ tro cốt, ném xuông xẻng trong tay, thật cân thận ôm chiệc hộp ra, bùn đất đỏ dính đầy hay tay vào trước áo, anh lại tựa Di đang nâng vật báu với tình cảm chân thành.

Khi thấy hũ tro cốt của Tiểu Hề được đưa ra, Lục Tư Viễn không còn giãy .

giụa, anh chỉ ngơ ngắn nhìn, đuôi mắt rơi xuống một giọt nước, lửa giận ngập tràn sau khi nhìn thấy bị thương khó che giấu trong mắt Tạ Trì Thành lại châm biếm lên tiếng.

“Tạ Trì Thành, ,đừng sám hồi trước mặt cô ấy, ô uễ đường luân hồi của Tiểu Hề.”

Sau khi hũ tro cốt được đem ra, Tạ Trì Thành đứng yên thật lâu, rất lâu sau mới nghẹn ngào nói: “Cô á ây sẽ không chết.”

Lục Tư Viễn giấy dụa vài cái, Tân Phong buông lỏng tay, anh đứng lên, quần áo trên người dính đầy bùn đất nhưng anh không đề tâm chút nào, chỉ gát gao nhìn chằm chằm Tạ Trì Thành, nói: “Tạ Trì Thành, hiện tại thu tay lại còn kịp, anh hãy cho Tiểu Hè một nơi an bình, anh làm như vậy chẳng có tác dụng gì cả.”

Tạ Trì Thành khinh miệt cười cười, “Tôi không tin cô ấy đã chết, lập một cái bia mộ, đặt vào hũ tro cốt, như Vậy là có thế lừa gạt được mọi người ư?

Lục Tư Viễn bỗng nhiên ý thức được, người đàn ông trước mặt từng không ai bì nôi này, là thật sự phát điên rôi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 776


Chương 776

“Cô ấy vì sao phải dùng cái này lừa người? Tạ Trì Thành, cô ấy đã chết, chết trên bàn phẫu thuật, mang thai đứa con của anh, nêu không cô áy đã có thể vượt qua.”

Giọng Lục Tư Viễn nghẹn ngào, anh ôm đâu, chậm rãi ngôi bệt xuông, trong giọng nói mang theo chất vấn.

“Vĩ sao anh không thể phát hiện ra sự khác thường của cô ấy sớm một chút? Tông Giai nói, Tiêu Hề là từng bước trở nên nghiêm trọng, ở lúc đậu chỉ cân phát hiện sớm, trị liệu thật tốt, cô ấy sẽ không rơi vào bước đường GIÌMHQS Tạ Trì Thành, anh có biệt bệnh trằm cảm không?, Cô ấy đã tự dỗn ép bản thân tới chết……”

Lục Tư Viễn hung hãng đâm một quyên lên mặt đất, giọng nghẹn ngào, “Cô ấy yêu anh như Vậy, vì sao anh không thê chú ý tới cô ấy thêm một chút, He Trì Thành, vì sao hả ?”

“Nếu anh còn có chút lương tri cuối cùng, hãy buông hũ tro cốt kia xuống, trong tất cả mọi người, chỉ mỗi anh không xứng tới thắm cô ấy!”

“Tạ Trì Thành, đủ rồi, dừng tay đi.”

Câu nói cuối cùng của Lục Tư Viễn còh mang theo khẩn cầu.

Sau đó, dưới ánh mắt khiếp sợ hít thở không thông của Lục Tư Viễn, anh mở ra hũ tro cốt kia và nói: “Tôi không tin.”

Nhưng mà, khi anh cúi đầu nhìn vào trong, lại ngây ngắn cả người.

Tần Phong tiến lên một bước, nhìn thoáng qua, nhìn màu sắc, thấp giọng nói: “Ống chủ, đây là sự thật.”

Anh biết bên trong sẽ đựng tro cốt.

Nhưng anh không biết…… Bên trong lại là tro cốt thật.

Hai tay ôm chiếc hộp run rầy, sắc mặt lập tức trắng bệch một mảnh, sự cố chấp và chắc chắn vừa rồi của anh giờ thật nực cười.

Lục Tư Viễn thấy vẻ mặt đối phương, cất tiếng cười to, cười đến mức hốc mắt đều ướt đấm, “Tạ Trì Thành, anh cũng có ngày hôm nay! Thật là nực cười!”

Từ cổ họng trào tới một dòng tanh ngọt, Tạ Trì Thành đột nhiên cắn chặt môi mỏng, cũng cũng ngăn không được dòng máu khi trào ra.

Sắc mặt của anh sớm đã ¡không còn chút hồng nhuận, ngay cả ánh mắt cũng tràn ngập tĩnh mịch.

“Ông chủ!”

Trong lòng đám vệ sĩ giật thót, liền muôn vây lại đây.

“Tất cả đừng tới đây!”

Tần Phong ngắn c cản người lại, chỉ đứng yên, ánh mắt hiện lên vẻ lo lãng, Tạ Trì Thành chật vật lau máu trên khóe miệng, anh. ôm hũ tro cốt chuyền qua, đi về phía Lục Tư Viễn.

“Cậu thì biết cái gì.”

Lục Tư Viễn nhìn một màn như Vậy, thoáng ngạc nhiên, dù thê nào cũng không nghĩ tới đối phương sẽ có phản ứng như vậy, nhưng anh ta như vậy cũng không đủ để xóa nhòa tôn thương mà Tiểu Hè đã phải chịu!

Lục Tư Viễn sớm đã biết được tất cả những chuyện liên quan tới bệnh tình của Tiểu Hê từ chỗ Tống Giai, tự nhiên cũng biết…… nguyên nhân chính dân tới bệnh trầm cảm của cô là Tạ Trì Thành.

Lục Tư Viễn trào phúng nói: “Như thế nào? Tạ Trì Thành, anh thấy hối hận sao?”

Tạ Trì Thành không để ý đến Vẻ trào phúng của đối phương, hội: “Cô ấy đã nói những gì.”

Sự có chấp trong giọng nói kia khiến Lục Tư Viên nuốt xuông mây câu mỉa mai, chỉ nhìn sâu vào mắt đồi phương rôi nói : “Không có gì cả. Cô ấy không có gì đề nói với anh.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 777


Chương 777

Vẻ mặt Tạ Trì Thành đanh lại, lại là một vị tanh ngọt trào lên từ cô họng, anh nói: “Nói cho tôi, nói lại với tôi từng chuyện một, lần lượt kể.”

Lục Tư Viễn nở nụ cười cười lạnh, nói: “Anh còn muôn nghe cái gì?

Nghe cô ấy làm thê nào để giấy dụa Ề tồn tại sao? Nghe cô ấy sau khi chết còn bị phá hủy chỗn dung thân cuối . thế nào sao?”

Tạ Trì Thành ôm hũ tro cốt trong tay, chậm rãi siết chặt.

Lục Tư Viễn đột nhiên nở nụ cười, cười đến tàn nhẫn, anh nói: “Anh biết Tiểu Hề đã chết như thế nào không?

Tống bác sĩ nói cho anh rồi ¡ đúng không? Anh không tin lời cô ấy đúng không? Cũng đúng, loại người như anh, không tin tưởng bất cứ ai.

Hô hấp của Tạ Trì Thành cứng lại.

Lục Tư Viễn gằn từng câu từng chữ nói: “Sinh non xuất huyết quá nhiều, cô ấy mạng theo đứa con của anh cùng chết.”

Phựt.

Sợi dây căng chặt cuối cùng đã đứt lìa.

“Tạ Trì Thành, anh có biết lúc đó cô ấy đau đón tới mức nào không? Máu tươi trải đầy sàn nhà, cô ấy lê theo một đường máu, giãy giụa muôn sống sót.”

Dút lời, lồng ngực Tạ Trì Thành giống như bị xé rách.

“Tống Giai nói, Tiểu Hề chết là tại cô ấy; nhưng tôi lại thấy anh mới là đầu SỐ gây tội. Cô ấy mang thai con của anh, gặp phải bao nhiêu chuyện, anh từng quan tâm cô ấy chưa? Cô hãi sinh non như vậy sợ, anh có biết vì sao không?”

“Bởi vì cô ấy sợ hãi sẽ mắt đi đứa nhỏ này, cũng có nghĩa là cô ấy ¡ mắt đi tất cả, mắt đi hi vọng sống cuỗôi cùng, đây là hi vọng đề cô ấy giãy dụa muốn tôn tại.”

“Nếu, nếu anh có thể để ý sớm hơn một chút…… Cô ấy sẽ không chết.”

Giọng Lục Tư Viễn khàn khàn chỉ trích.

“Cô ấy vốn dĩ có thể không cần chết!”

Lồng ngực Tạ Trì Thành đau đớn vô cùng, dòng tanh ngọt kia cuôi cùng không thê đèn nén được nữa mà phun trào, anh hộc ra một búng máu, quỳ một gối ở trên mặt đất, hai tay vẫn siết chặt lấy hũ tro cốt.

Tần Phong thấy thế muốn tiến lên, nhưng Tạ Trì Thành chật vật quỳ một gôi trên mặt đất, cất tiếng khàn khàn: *Tiếp tục.”

Lục Tư Viễn nhắm mắt, mỏi mệt cùng thống khổ đều lan tràn, anh nhếch thọ môi nói: “Thả lại hũ tro cốt của Tiểu Hề về chỗ cũ đi thôi.”

Dứt lời, Lục Tư Viễn duỗi tay muốn tiếp nhận hũ tro cốt trong lòng Tạ Trì Thành, lại đối diện với đôi mắt tràn ngập tơ máu của anh, trong lúc nhất thời chỉ biết ngơ ngần.

Tạ Trì Thành lại gằn giọng nói: “Tôi bảo cậu, tiệp tục.”

Những chuyện mà anh không biết, những chuyện về cô mà anh đã bỏ lỡ, anh muôn biết.

Lục Tư Viễn dừng tay, trầm mặc thật lâu, nửa ngày sau anh thấy được tia khẩn cầu từ đôi mắt Tạ Trì Thành đôi.

Đường đường là tổng giám đốc Long Đăng, lân đâu tiên lộ ra vẻ mặt khẩn câu như vậy.

Lục Tư Viễn mở miệng: “Tiểu Hề đã từng tự sát một lần, thiếu chút nữa, con dao kia hoàn toàn cứa đứt cô tay GÒ ấy, cô ấy được cập cứu từ cõi chệt trỏ: về, cô ấy là người kiên cường biết bao nhưng lại đi tự sát, anh thật sự không biết vì cái gì sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 778


Chương 778

Tạ Trì Thành hoảng hột, anh lại nhớ tới lúc còn ở dinh thự, cô luôn tươi cười dịu dàng, sẽ ngoan ngoãn thuận thẻo lời anh nói, cũng không tranh chấp, không biện giải.

Anh còn cho rằng là do hai người đã có tiếng nói chung, lại chưa từng nghĩ tới, chỉ do Diệp Như Hề vẫn luôn chịu thua anh mà thôi.

Mỗi một lần cô tươi cười, có phải trong đó đều cất giáu thống khổ hay không?

Cô thấy những tắm ảnh và tin nhắn mà Vữi Lị Tư gửi tới, có phải mỗi đêm đều không chợp mắt, trằn trọc chịu đựng, vì sao không tự mình hỏi anh một chút?

Vì sao lại không hỏi?

Bởi vì, anh không đáng được tin tưởng.

Bởi vì, cô sợ hãi khi hỏi xong sẽ nhận được đáp án khiến cô phát điên.

Bởi vì anh chưa bao giờ mang lại cho cô cảm giác an toàn.

Bởi vì anh không, hề để ý tới việc cô có tình nguyện tiếp nhận những sắp xếp của mình hay không.

Anh ích kỷ tự cho là đúng, an bài tất cả, chỉ chừa cho cô một mảnh đất trống, nuôi nhốt cô, chưa bao giờ hỏi qua cô có từng muốn cuộc sống ở bên ngoài hay không.

Lục Tư Viễn nói đúng.

Anh chính là chủ mưu.

Là chủ mưu đã g**t ch*t Tiểu Hè.

Anh từng khiến cô tuyệt vọng đến mức muôn tự sát.

Sau trận lộn xộn, trước ngôi mộ lại khôi phục an tĩnh.

Không thấy đoàn vệ sĩ áo đẹn kia đâu nữa, hi có mình Lục Tư Viễn đứng tại chỗ.

Thật lâu sau, Lục Tư Viễn ngồi bên cạnh bia mộ, đôi tay rũ xuỗng, bốc từng năm đất đắp vào sau.

Phần mộ bị đào lên đã được lấp lại, bên trong còn đặt tro cốt của Tiều Hè.

Mà người đàn ông kia hôn mê nên đã được mang đi, bia mộ được khôi phục nguyên trạng, chỉ có dấu vết đào xới nhỏ và lộn xộn chứng minh một màn diễn ra vừa rồi.

Lục Tự Viễn cúi đầu, nhìn ảnh chụp đeh trắng trên bia mộ.

“Tiểu Hề, hắn hồi hận rồi…… Em thấy Sa0.. Hắn đang sám hồi…… Đáng thương biết bao…… Nếu hắn có thê sớm biết quý trọng em hơn, tất cả mọi chuyện đã không xảy ra……”

Một ngày kia, Lục Tư Viễn đã ở lại rất lâu rất lầu.

Mà trấn nhỏ bình tĩnh này lại lặng lẽ kinh động.

Vùng đất gần sát với ngọn núi hoang.

kia đã được thu mua, tính cả ngọn núi hoang, một trang viên rộng lớn như.

đột ngột mọc lên từ mặt đất, dùng tốc độ nhanh nhất để hoàn thành.

Quá trình xây dựng phòng ốc thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt, bọn họ nghị luận sôi nổi, đến tột cùng là nhà giàu nào mà đại tài khí thô đến vậy, nhưng cũng chưa có ai nhìn thấy chủ nhân căn nhà.

Cho đến một ngày căn nhà được xây dựng xong, hai đứa trẻ phần điêu ngọc trác năm tay bước xuống từ một chiêc siêu xe, đi vào căn nhà.

Những người nhìn thấy cảnh đó đều nói, chưa bao giờ thây qua hai đứa trẻ nào xinh đẹp như vậy, giỗng như ngôi sao nhí, trăng trăng mêm mêm, nhưng kỳ lạ chính là, hai đứa trẻ kia dường như không thích cười, khuôn mặt nhỏ căng chặt, năm tay đi vào trang viên.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 779


Chương 779

Qua không lâu, bọn họ liền nhìn thấy chủ nhân của trang viên kia.

Đó là một người đàn ông như thiên thần buông xuÔng, tràn ngập một thân quý khí cùng lệ khí, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Anh vừa tới lúc chạng vạng tôi, tất cả những nhân vật được cho là có tiếng nói trong trần đều tới cửa bái phỏng, nhưng đều bị từ chối, ngay cả sau cảnh cửa sắt ngoài trang viên bọn họ cũng chưa được đặt chân vào.

Đây mới chỉ là bắt đầu, sau này có vô số nhân vật lớn chen chúc nhau đi tói, nhưng tất cả đều không ngoại lệ, toän bộ đều bị đuổi đi, dần dà, trang viên này trở thành thánh địa không thể mạo phạm trong mắt mọi người.

Cùng lúc đó, trong trấn xuất hiện một SỐ người bắt đâu hỏi thăm những chuyện xảy ra từ hai mươi năm trước.

Quá khứ Diệp Như Hề đã từng sống với mẹ mình dàn dần được khơi dậy, những người từng biết đến chuyện này nhận được một khoản thù lao lớn, mà cái giá phải trả chỉ cần thuật lại những chuyện mình biết năm đó.

Những việc này sẽ được người phụ trách ghi chép lại, đưa tới trang viên, chuyển đến tay người chủ nhân kia.

Trong phòng làm việc u tĩnh, Tạ Trì Thành nhìn từng câu từng chữ nhìn trên tư liệu tông hợp, chỉ vài tờ giây mỏng manh, lại ghi lại được quả trình ‘ trưởng thành thời thơ ấu của cô.

Từng câu từng chữ, ngắn gọn đến cực điểm, chỉ vì những. người kể lại cũng không có ký ức rõ ràng, nhưng.

Tạ Trì Thành xem rất nghiêm túc, mỗi hàng chữ đều được anh đọc đi đọc lại máy lần.

Có tiếng gõ cửa, Tần Phong đi đến.

“Ông chủ, người đã mang đến rồi.”

Tạ Trì Thành buông xuống tư liệu trong tay, ừ một tiêng, anh đứng lên, trực tiệp đi ra khỏi thử phòng.

Dưới trang viên có một nhà giam ngâm, lúc này, Vụ Bình và Diệp Như: Mạn bị người trói chặt tới nơi này, sắc mặt bọn họ hoảng sợ, cả người run run.

“Các người rốt cuộc là loại người gì thế hả? Đây là chuyện phạm pháp có biết không!”

“Mau thả chúng tôi ra! Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!”

“Mẹ, mẹ, chúng ta có phải sẽ chết không vậy ? Con không muốn chết!”

Nhưng mà, cho dù hai mẹ con nhà này la hét thế nào, vệ sĩ cao lón chỉ xem như tai không nghe, mắt không thây.

Rất nhanh, cửa nhà giam được mở ra, bóng người cao dài đi tới, dưới ánh đèn u ám, một thân anh tràn đầy lạnh lẽo, cất bước mà đến.

Khi Diệp Như Mạn thấy rõ ràng gương mặt anh tuấn kia, sắc Tết lập tức vui vẻ, buột miệng thốt ra: “Trì Thành? Là anh đó sao? Anh đang tới cứu em đây à? Thật tốt quá! Những người này bắt mẹ con em về đây, anh mau trừng phạt cho bọn chúng biệt tay đi!”

Tân Phong đi theo phía sau có đôi khi cảm thây khó hiểu, không biết đầu óc ả đàn bà này làm từ gì, sao không nhìn rõ được tình huông trước mặt vậy?

Vu Bình lại phản ứng nhanh hơn cô con gái ngu ngôồc, bà ta cảnh giác nhìn Tạ Trì Thành, nói: “Giám độc Tạ, anh bắt chúng tôi tới đây là có việc gì? Đây là chuyện trái pháp luật, hiện tại anh cũng không phải là tổng giám đốc của Long Đằng nữa , làm như vậy có nghĩ tới hậu quả xảy ra hay không?”

Những lời nói tuy lộn xôn nhưng rõ . ràng mang theo ý uy h**p.

Nếu là Tạ Trì Thành của trước kia, Vu Bình đã sớm nhận sai chịu thua, nhưng hiện tại Long Đằng đã sớm bị Tạ lão phu nhân năm trong tay, Tạ Trì Thành cũng không còn là tông giám đốc của Long Đằng nữa, còn cần phải kính sợ sao?

Rất nhanh, Vụ Bình đã bởi vì suy nghĩ này của mình mà trả một cái giá đãi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 780


Chương 780

Khi Diệp Như Mạn đối diện với đôi mắt của Tạ Trì Thành, câu nói nghẹn lại trong họng làm thế nào cũng không thốt nên lời.

Đó là một đôi mắt như thê nào đây?

Lạnh băng, không có một chút cảm tình, đôi con ngươi lạnh lẽo xuyên thấu như đá quý ‹ đen mang theo sự quyết liệt, hắn giống như vực sâu, khiến người ta chết đuối.

Diệp Như Mạn cuối cùng cũng hiều rõ lời mẹ mình vừa nói, cô ta run run rây rây bày ra vẻ mặt tươi cười, nói: “Trì Thành, anh, sao anh lại muốn bắt mẹ con em? Anh thả bọn em ra được không?”

Cô ta nỗ lực để bản thân cười xinh đẹp một chút, chỉ vì, không hiểu sao toàn thân lại rùng mình nỗi da gà.

Tạ Trì Thành nâng chân dài đi tới vài bước, ngôi trên ghé, thân mình hướng về phía trước, hai tay đặt trên đâu gôi đan vào nhau, hạ bỗn để ở ngón cái thượng, nhìn các cô.

“Tin tức ở trên mạng, là ai bảo các người thả ra.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Diệp Như Mạn lập tức thay đồi sắc mặt, theo bản năng nhìn về phía mẹ của mình.

Vu Bình thầm mắng một tiếng đồ ngu xuẫn, như vậy không phải không đánh tự khai sao? Quả nhiên là đứa con gái vô dụng!

“Giám đốc Tạ đang có ý gì vậy?

Chúng tôi chẳng qua chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi, anh tốt nhất mau chóng thả chúng tôi ra, tuy răng tôi cũng không có bản lĩnh gỉ, nhưng nhà mẹ đẻ của tôi còn có vài phân thê diện quan hệ thông gia, nêu như tôi xảy ra chuyện gì, công chúng sẽ nhanh chóng biết được hành vi phạm tội của cậu †”

Vu Bình chẳng qua chỉ phô trương thanh thê, nêu nhà mẹ đẻ của bà ta có thê đáng tin thì hà cớ gì bà ta phải ra mặt khắp nơi? Nhưng hiện tại cũng đủ đề lấy ra hù dọa người khác, nếu như Tạ Trì Thành thông minh một chút cũng nên biết không thể làm gì bà ta.

Dù sao, không phải chính bà ta đã dùng thủ đoạn như vậy để ép được Diệp Như Hề tự sát đây à?

Vụ Bình nháy mắt không chút hoảng hốt, thậm chí vẫn tỏ ra thảnh thơi ung dung điều chỉnh dáng ngôi của bản thân, bị buộc chặt khiến bà ta đau đớn, chờ khi đi ra ngoài rôi, bà ta nhất định sẽ bốn phía bôi nhọ Tạ Trì Thành!

Có một số người, một khi đã nếm.

được sức mạnh của dư luận, có làm thế nào cũng không dứt bỏ được.

“Bà đã làm như vậy đề ép cô ấy chết sao?”

Giọng Tạ Trì Thành thật nhẹ, giống như chỉ đang: trần thuật lại một chuyện hệt sức bình thường, nhưng cách anh rung nhẹ cuồi câu đã bộc lộ cảm xúc chân thật lúc này.

Vu Bình còn cho là anh đang sợ, càng thêm bình tính, “Giám đốc Tạ, Cái gì mà ép chế chứ? Tôi biết anh làm vậy là vì Diệp Như Hề, nhưng bản thân tôi chăng làm cái gì cả, cô ta cũng ép chết cha mình, đây. là chuyện mà mọi người đều biết đến.”

Diệp Như Mạn cũng phản ứng lại ngay, nói hùa theo: “Đúng đúng đúng!

Chuyện này không liên quan gì tới chúng tôi! Chúng tôi cũng chăng làm gì cả. Diệp Như Hề có chết cũng chưa hết tội!”

“Ầm.”

Anh trực tiếp đứng dậy, một chân đá mạnh vào ghê dựa, một tay siết chặt cô Diệp Như Mạn, vẻ chết chóc trong ánh mắt vô cùng rõ ràng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 781


Chương 781

“Đừng để tôi nghe thấy cô nhục mạ cô ấy thêm lần nào nữa, hiểu rõ chưa?”

Diệp Như Mạn sợ tới mức ch** n**c mắt, cô bị siết chặt từng chút một, cảm giác hít thở không thông tới gần, dường như đang từng bước đi tới ranh giới tử vong, cô ta thật sự sợ, đối phương thật sự sẽ giết mình!

Lúe Diệp Như Mạn tưởng như bản thân sắp tắc thở, Tạ Trì Thành lại buông lỏng tay ra.

Cô ta liều mạng ho khan, hai mắt trợn trắng, tràn ngập nỗi sợ hãi nhìn đối phương.

Lúc này, Vụ Bình cũng ý thức được chuyện không thích hợp.

Tạ Trì Thành bông nhiên cười nhẹ một tiêng, ý cười khiên người ta run sợ, anh nói: “Thích lợi dụng sức mạnh dư luận như thê đúng không?

Được rôi, tôi thành toàn cho các người”

Tạ Trì Thành đứng lên, dùng khăn lau hay tay thật sạch sẽ, dứt khoát rời khỏi tầng hầm ngầm, sắc mặt anh âm trầm nói: “Dựa theo kế hoạch mà làm.”

“Vâng, ông chủ.”

Anh rời đi quá quyết đoán, thậm chí ngay cả cơ hội đề đôi phương kịp phản ứng lại cũng không có, Vu Bình thật sự thấy luống cuống, bà ta há miệng muốn gọi đối phương lại, nhưng đã muộn tôi.

Rất nhanh, dư luận vốn dĩ đã sóng yêh biển lặng lại dậy sóng một lân nữa.

Một loạt ảnh chụp không phù hợp với trẻ con được tung lên mạng.

Nội dung bức ảnh khiên người nhìn phải khiệp sợ, cho nên những tấm ảnh đều nhanh chóng bị xóa bỏ, nhưng vấn có không ít người kịp lưu hình lại, cũng chia sẻ khắp nơi và được một bộ phận chú ý.

Trong ảnh chụp là cảnh tượng hai người phụ nữ và một người đàn ông đang làm loại chuyện khó nói kia, địa điểm là ở trên giường, quần áo hỗn độn, trông thật bân mắt Người đàn ông trong ảnh được dùng hiệu ứng che mặt, nhưng mặt hai người phụ nữ lại rât rõ ràng.

Cũng có không ít người nhận ra hai người kia.

Đó là bởi vì khoảng thời gian trước hai người phụ nữ này thường Xuyên xuất hiện trên TV, có không ít người đã nhớ kỹ khuôn mặt của bọn họ.

Cũng bởi vì là người quen mặt nên càng khiên người ta khiệp sợ, hơn nữa đây còn là hai mẹ con, là hai mẹ coh đã tức bán thảm khóc lóc khắp các kênh truyền hình và trang báo.

Ảnh chụp có vài tập, bị xóa, nhưng được lưu lại chia sẻ, trong khoảng thời gian ngắn trực tiếp lan truyện với tốc độ chóng mặt, còn dẫn tới không Ít người vây xem.

[ Là do tôi hoa mắt rồi sao? Vòng thượng lưu loạn quá rồi, chuyện này là thê nào vậy nhỉ?? Cũng quá đáng thật sự! ] [ Trời ạ, thật ghê tởm! Uổng công tôi trước đó còn đông tình với bọn họt ] [ Tôi vừa có được tin tức, cảnh sát bắt hai người kia ra khỏi khách sạn, tôi còn chụp ảnh lại đây này! ] Phía dưới là bức ảnh đính kèm, Vu Bình và Diệp Như Mạn quần áo lộn xôn, chật vật bị mang lên xe cảnh sát.

Thê là, đám người rât nhanh đã tìm được tin tức kia, cho dù trên tin tức đã thay đổi tên nhân _vật chính, nhưng mọi người đều có thể liên hệ được.

Trong lúc nhất thời, sự thật về tắm ảnh kia đã được chứng thực.

Dư luận dâng lên, vô số người đã công khai lên án, đặc biệt là chuyện Vu Bình và Diệp Như Mạn trước đó thường xuyên nhận phỏng vân, lời trong lời ngoài đều muốn hát bát nước bần, mà sau khi Diệp Như Hề chết đi, bọn họ dứt khoát im ăng không, tiếng động, cư dân mạng bị dắt mũi đắm chìm trong áy náy trực tiếp bị chọc giận.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 782


Chương 782

Cùng lúc đó, càng nhiêu sự thật đã được khai quật ra, không có Vưu Lị Tư ở sau chống lưng, càng nhiều những sự thật công bằng được khui ra , những người thật sự từng quen biết với Diệp Như Hề đã bắt đầu lên tiếng đính chính cho cô.

[ Những lời bọn họ nói trước kia chắc đều là giả nhỉ! Cái gì mà tức chết phụ thân, cái gì mà cướp đoạt vị hôn phu của em gải, đều là giả! ] { Quá ghê tởm! Tam quan của tôi đều bị các người “huỷ hoại! Đây là cú lội ngược dòng gì thê này? Người cha nuốt lây tài sản của vợ trước, còn giả mù sa mưa trong lên cái danh vì niệm tình mà mang đứa con riêng của vợ trước về nuôi dưỡng? ] [ Mẹ nó! Tôi không thể nhịn được nữa rồi, đây mà còn là người sao?!

Rõ ràng là em gái lái xe gây chuyện chạy trôn, còn muộn người chị gái không có huyết thống nhận tội thay bị bỏ tùi! Lòng dạ thật dơ bắn! Yêu câu chú cảnh sát nhanh chóng bắt người phụ nữ xấu xa kia quy ánÌ ] [ Hai mẹ con này hoàn toàn dắt mũi tất cả mọi người! Gặp quỷ mà, bảo bọn họ xuống địa ngục đi thôi! ] Sự kiện nhanh chóng được lên men, vô số lời chửi rủa trào ra, cùng với đủ loại lời sám hối.

Tầm ảnh hưởng của những nghi vấn và tiêng chửi rủa càng lúc càng lớn, thậm chí xảy ra tình huồng. Có người người trực tiệp tới chỗ ở của gia đình Vu Bình và Diệp Như Mạn để chửi rủa đe dọa.

Chỗ ở của bọn họ bị hắt đầy nước sơn.

Trong lúc gấp rút, Vu Bình chỉ có thể mang theo Diệp Như Mạn trồng †rong căn phòng thuê nhỏ, cả ngày lần đêm phải lo lắng đề phòng, vô cùng hoảng loạn, ngay cả việc bước ra đi dạo vài bước cũng không dám.

Tạ Trì Thành trực tiếp thu lại tât cả tài sản của bọn họ, anh giỗng như không hề manh động gì cả, nhưng lại làm vô cùng tuyệt tình.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Đã không có tiên, cũng không còn thanh danh, không còn môi quan hệ cá nhân, hai mẹ con nhà này chỉ có thể ngồi chỉ trích nhau trong căn phòng cho thuê.

“Đều tại mẹ! Lúc trước con đã nói không thê nhận mây chương trình phỏng vấn kia mài! Hiện tại thì hay rồi! Tạ Trì Thành sẽ không bỏ qua, cho chúng ta! Chúng ta sẽ chết mắt!”

Vụ Bình vung một cái tát trước mặt con gái, quát: “Mày đang nói chuyện với tao bằng thái độ gì thế?! Con nhãi con chết tiệt kia, đều là do mày không có bản lĩnh, nêu lúc trước mày có thê quyên rũ Tạ Trì Thành thành công, còh có chuyện thế này hay sao ?l”

Diệp Như Mạn ông mặt, ánh mắt hiện lên vẻ oán độc, nhưng không dám hé răng.

Vu Bình nóng nảy đi tới đi lui trong căn phòng, bà ta lục tung danh bạ trong điện thoại, xui xẻo là không tìm được người nào có thể hỗ trợ, si vì tất cả mọi người đều đã được đánh tiếng trước, không có người nào dám mạo hiểm đi cứu trợ mẹ con bà ta.

Cho đến lúc này, Vụ Bình mới biết được bản thân có bao nhiêu ngu xuân, Tạ Trì Thành không phải đã trở nên nghèo túng, mà là sức mạnh vượt xa sự tưởng tượng của bà ta.

Đối phương dứt khoát ép mẹ con bà ta đi tới đường cùng.

Cả hai tìm không được công việc, số trang sức còn sót lại cũng đã đem đi cầm để thuê lại căn nhà giá rẻ này, tìm không ra người hỗ trợ, bản thân đi ra ngoài làm việc không chỉ có phải chịu đựng ánh mắt xem thường và nhục, mạ của đám người, còn không có bắt cứ nơi nào dảm tuyển hai mẹ con bà ta, cho dù làm nhãn viên rửa bát nghèo hèn nhất cũng không cần họ.

Trong đó cũng do mệnh lệnh của Tạ Trì Thành, cũng có nguyên nhân và vì dư luận trên mạng quá khủng khiếp, không có ông chủ nào dám làm trái SỐ đồng, thu nhận bọn họ.
 
Back
Top Dưới