Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 583


Chương 583

Hạ Lan Hinh điều chỉnh tốt cảm xúc, trên mặt nhìn không ra nửa điểm bất ổn, nói: “Anh trai đừng nói đùa, giữa em và Trì Thành chỉ là bạn bè thôi.”

Hạ Minh Kiệt cười nhạo một tiếng, căn bản không tin, nhưng cũng lười phải nhiều lời.

Cha mẹ Hạ tuy rằng cưng chiều con trai, nhưng vẫn là yêu cầu hắn đi kè kè theo Hạ Lan Hinh, cũng tranh thủ đề lại án tượng tốt trước mặt Hứa lão phu nhân.

Mà bên kia, người ôm suy nghĩ như vậy cũng có rât nhiêu.

Đặc biệt là sau khi đã biết thế lực phía sau Hứa lão phu nhân, Cổ Băng Băng cũng động tâm.

Sau khi cô ta trở lại nhà họ Có, làm tiểu thư Họ Cố cũng đạt được không ít sủng ái, nhưng cô ta cũng không ngồc, còn có thê phân rõ thứ nào là thật thứ nào là giả.

Ngoại trừ người cha hơi thở thoi thóp năm trên giường bệnh đến nay còn chưa tỉnh lại kia ra, cũng chỉ có anh cả. Cố Lăng Hiên và anh hai Cố Cẩm Minh là thiệt tình che chở cô ta, những người còn lại ở dòng bên họ Cố cũng không một ai thèm đề mắt tới cô ta, chỉ xem cô ta như chim hoàng yễn mà nuôi dưỡng mà thôi.

Nếu là Cố Băng Băng của trước đây thì đã sớm vui mừng muốn chết, ước gì được trải qua cuộc sông thoải mái như vậy, căn bản cũng không thèm suy xét người khác có thật lòng chiều chuộng thương yêu cô ta hay không.

Nhưng hiện tại, cô ta có chút SỢ hãi, cô ta cân thiết phải bỏ ra chút sức lực, mau chóng ngôi vững trên vị trí này, như vậy thì lỗi tắt nhanh nhất chính là được một nhân vật lớn ủng hộ, cô ta nghe nói đứa con gái nuôi nhà họ Hạ có quan hệ không tồi với Hứa lão phu nhân cho nên mới nhận được nhiêu sự tôn trọng như vậy.

Cố Băng Băng cũng nghĩ bản thân sẽ thua dưới tay một đứa con gái nuôi, nhưng mà lúc này Cố Băng Băng căn bản đã quên mắt, cô ta thậm chí còn không phải là con nuôi, chẳng qua cũng chỉ là hàng giả mà thôi.

Cố Băng Băng dưới sự trợ giúp của hâu gái, thay một bộ lễ phục lộ lưng, đem dáng người hoàn mỹ tôn lên, làn da-vốn có của cô ta là màu nâu, nhưng sau khi tốn một số tiền lớn để bảo dưỡng thì đã trắng lên rất nhiều, cho nên cô ta chỉ hận không thể để tất cả mọi người nhìn ngắm.

Khi Cố Lăng Hiên và Cố Cẩm Minh đahg ở thư phòng bàn chuyện, Cố Băng Băng đã mang vẻ mặt hưng phân xông tới.

“Anh cả, anh hai, đẹp không!”

Nói rồi, Cố Băng Băng còn xoay một vòng tròn, vẻ mặt đây hào hứng.

Khi Cố Lăng Hiên thấy rõ phần lưng hở ra một mảng lớn lập tức nhíu nhíu mày, nói: “Quá hở hang, hơn nữa nêu không khoác áo, sẽ lạnh đấy.”

Hiện tại đã là cuối mùa thu, sắp tiền vào mùa đông, ăn mặc mát mẻ như thế thật sự không ổn.

Nhưng Cố Băng Băng lại bĩu bĩu môi, nói: “Mới không lạnh đâu, bên trong hội trường khẳng định có hệ thông tự động sưởi âm mà, sẽ không lạnh đâu!

Anh cả, anh chỉ cần có đẹp hay không là được.!”

Cố Lăng Hiên rất muốn nói, bộ lễ phục như vậy không thích hợp cho tiêu thư thê gia nhà bọn họ mặc, thật ra chỉ có những nữ minh tỉnh mới thường có lôi ăn mặc như vậy, nhưng Cô Lăng Hiên còn chưa kịp mở miệng, Cố Cẩm Minh đã ném cho anh trai một ánh mắt ấn ý.

“Đương nhiên là đẹp, Băng Băng mặc cái gì cũng đều đẹp.”

Cố Băng Băng nghe thì vui vẻ, “Quả nhiên vẫn là anh hai tỉnh mắt hơn . em liền mặc bộ này nhé!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 584


Chương 584

Cô ta lộc cộc lộc cộc chạy. ra ngoài, chuẩn bị lựa chọn trang sức và vật phẩm đi kèm..

Cố Lăng Hiên đứng tại chỗ, có chút không tán đồng nói: “Bộ lễ phục này cũhg không hề thích hợp.”

“Nhưng mà Băng Băng trông rất vui vẻ không phải sao? Thỏa mãn con bé đi.”

Cố Lăng Hiên không nói chuyện, nhưng thái độ vẫn có vẻ không hài lòng.

Cố Cẩm Minh thật bát đắc dĩ, “Băng Băng vất vả lắm mới trở về nhà, anh còn muôn lấy mấy trói buộc của tiêu thư thế gia để quản thúc con bé à?

Con bé trưởng thành trong xã hội bình thường, ép buộc sẽ chỉ khiên con bé không vui mà thôi.”

Từ sau khi hai anh em họ Cố tìm được Cố Băng Băng trở vê, dù ít dù nhiều cũng chậm rãi thấy được khuyết điểm của Cố Băng Băng, nhưng đã là bản tính thì rât khó thay đổi, chỉ trách Băng Băng từ nhỏ đã lớn lên ở cô nhi viện, không có nhận được nền giáo dục tốt, có thể tìm em gái trở vê đã không dễ dàng gì, sao có thê ép buộc con bé nhiều quá được.

Cho nên Cố Cẩm Minh hầu nhự là luôn dung tung, ngược lại là Có Lăng Hiện càng hy vọng Cô Băng Băng có thể đủ tư cách trở thành một vị tiêu thử thế gia.

“Anh, chúng ta cũng chỉ có một cô em gái, cưng chiêu một chút thì có gì đâu?”

Cố Lăng Hiên thở dài, không tiếp tục nói thêm gì nữa.

“Lần trước người phát sóng trực tiếp em nhắc tới, là chuyện như thế nào?”

Nhắc tới chuyện này, sắc mặt Cố Cẩm Minh nghiêm túc hơn chút, nói: “Anh, em không lừa anh đâu, bản nhạc kia, thật sự mang lại cảm giác giống tiếng đàn của mẹ năm đó, y như đúc.”

Thấy anh trai đang định nói gì đó, Cố Cẩm Minh lại tiệp lời: “Anh, em không có khả năng nghe lầm, cho, dù là cùng chung một bản nhạc, em đều có thể á nghe ra được người đánh khác nhau anh à, em thật sự không phải gặp ảo giác.”

Cố Lăng Hiên trở nên trầm mặc..

“Em đã điều tra tư liệu của người kia, hẳn là đều là giả. Em nghỉ ngờ cô ấy nhất định có quan hệ với mẹ, rát có thể là học trò của mẹ chúng ta”

Suy đoán này đúng là rất thực té.

Đôi tay kia trông còn quá trẻ, không có khả năng là mẹ của bọn họ.

Nếu không phải bởi vì đã tìm được Băng Băng rồi, bọn họ có lẽ còn nghĩ răng đây là em gái mình, nhưng hiện tại Băng Băng đã tìm về rồi, vậy chỉ có một khả năng là học trò của mẹ.

Hơn nữa nhất định là học trò chân truyền.

Cố Cẩm Minh cắn răng, nói: “Ngay từ đầu, Băng Băng nói con bé lớn lên ở cô nhỉ viện, chúng ta đã tìm thật lâu cũng không tìm ra tin tức gì về mẹ, ngay từ đầu chúng ta còn tưởng răng……. Tóm lại, hiện tại rất có thể me vân còn sông, trước tiên cứ tìm kiếm người phát sóng kia đã, hỏi vài câu, nói không chừng sẽ có kết quả.”

Sắc mặt Cố Lăng Hiên cũng trở nên nghiêm túc, nói: “Em hỏi không ra à?”

Cố Cẩm Minh cười khổ, nói: “Anh à, anh không biết tính khí streamer này lớn thế nào đậu, tư liệu đều là giả không nói, môi ngày thời gian phát sóng trực tiếp cũng không cô định, hơn nữa ngoại trừ ngày đầu tiên thì phát sóng tương đôi dài, những thời giản còn lại vừa đàn xong một khúc lập tức offline, cho dù có muôn trò truyện riêng thế nào cũng không trả lời.”

Cố Lăng Hiên nói thẳng: “Chuyện này giao cho anh đi.”

Có Cảm Minh trực tiếp ừ một tiếng, anh biết thủ hạ của anh trai có Vài cao thủ hacker, muốn điều tra được rất đơn giản.

“Đi thôi, chúng ta cũng nên tham dự bữa tiệc rôi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 585


Chương 585

Cố Cẩm Minh đứng lên, duỗi người, nói: “Cũng không biết vị Hứa lão phu nhân này muôn làm cái gì mà lại đột ngột về nước như vậy, sau đó còn đột nhiên tổ chức tiệc, không đi không được.”

Cố Lăng Hiên mang theo ý cảnh cáo nói: “Chớ chọc chuyện hay sinh sự, ` người này em không thê trêu chọc.”

“Biết rồi, em cũng nghe qua tên tuổi bà ây, cũng rất đáng thương, sông, đến cái tuổi này rồi mà lại không có lấy một thân nhân.”

“Cầm MinhI”

“Đừợc được, em câm miệng nay. Đi thôi. Băng Bằng cũng sốt ruột rồi”

Trong hội trường tiệc tầng cao nhất của Santa rolia.

Hứa lão phu nhân mặt một bộ sườn xám mày đỏ sạm, đầu tóc hoa râm búi cao, mang lên một đôi hoa tai trân châu, có đeo thêm khối ngọc lục bảo, trên người cũng không có quá nhiều trang sức, nhưng khí chất quanh thân lại còn khiếp người hơn trang sức châu báu.

Lúc này, sắc mặt Hứa lão phu nhân có chút khẩn trương, thường xuyên thấp giọng thì thâm nói chuyện với lão quản gia của mình.

“Ông nói xem cô ấy sẽ đến sao?”

Sẽ đến. Phu nhân. Bà mời đã mời cô ấy.”

“Lúc nào thì cô ấy mới đến?”

“Rất nhanh thôi, phu nhân.”

Lão quản gia đã thật lâu không nhìn thấy. dáng vẻ phu nhân chờ mong người nào đó đên vậy, ngay. cả ông ây cũng không kìm được mà thây mong đợi.

Bữa tiệc đã có không ít khách khứa tới, người nào cũng muôn có thể được nói chuyện với Hứa lão phu nhân, nhưng Hứa lão phu. nhân không muôn gặp. bắt cứ ai, tới trước là mây nhà thế gia tầm trung, cho nên cũng không dám căng da đầu dán mặt lên gặp người.

Nhưng lại có một số người không biết điêu, cậy già mà lên mặt.

Ví như, Tạ lão phu nhân.

Vôn dĩ, dự theo tính tình trước kia của Tạ lão phu nhân này, ngàn vạn lần cũng không có chuyện bà ta chủ động củi đầu bắt chuyện với người khác, nhưng mà hiện tại tình huỗng nhà họ Tạ lại không cho phép bà ta làm cao như vậy nữa!

Từ sau khi đứa nghiệt tử kia lên chấp quản, không chỉ lẫn lượt chèn ép người trong gia tộc, thậm chí còn làm ra hành động “thay máu” đại cổ đông tập đoàn, hiện tại người trong hội đồng quản. trị cũng chẳng còn mây ai là người của bà ta, hơn nữa những người còn lại đều là loại không thê làm việc lớn.

Cho nên Tạ lão phu nhân vội vàng tìm kiếm đường ra như thế, có trách cũng chỉ có thê trách năm đó bà ta nhất thời mêm lòng, không gi3t chết Tạ Trì Thành từ lúc còn trong nôi.

“Hứa phu nhân, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”

Tạ lão phụ nhân vô mặt giả lả tươi cười đi tới.

Hứa lão phu nhân nhíu mày, bà ấy: có chút không vui nhìn về phía mây vệ sĩ của mình, người trước người sau đều lộ vẻ mặt xấu hồ, bọn họ có thể lạnh mặt ngăn cản những người khác, nhưng mà đối với một lão phu nhân tuổi đã xế chiều, bọn họ vẫn ngại ngùng ra tay vô lễ tàn nhẫn.

Cho nên, Tạ lão phu nhân liền không biết xấu hổ mà đột phá cửa ải khó khăn này, trực tiếp vác mặt già đi qua Tâm tình Hứa lão phu nhân thật sự không tốt, loại hành vi cậy già lên mặt này là kiểu bà ấy khinh thường nhất.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 586


Chương 586

Lại nói tiếp, Hứa lão phu nhân và Tạ lão phu nhân tuồi tác cũng tượng đương, nhưng cũng không biệt lại sao nhìn qua bê ngoài thì có sự chênh lệch rất lớn, Tạ lão phu nhân thì trông như đang cô ý bày ra dáng vẻ đoan trang cao quý, cho nên có bất cứ thứ gì rang trọng quý phái đều trưng diện, còn muôn bày ra thái độ nghiêm khắc.

Chuyện này khiến Tạ lão phu nhân nhìn qua già hơn rất nhiều, mà Hứa lão phu nhân trông vẫn còn rất trẻ trung, hai người đứng chung một chỗ, cao thấp đã hiện rõ.

Ấy vậy mà Tạ lão phu nhân còn không có chút nào là tự hiểu lây mình, cho dù muốn tạo dựng quan hệ, còn muốn giả bộ lên mặt này kia, làm giá tự cho ta đây là thanh cao.

Hứa lão phu nhân chán ghét nhất loại người thích làm ra vẻ ta đây, cho nên lập tức bày ra thái độ khinh thường ngoài mặt.

“Chuyện gì?”

Hai chữ lạnh như băng đập thẳng vào mặt đối phương.

Sắc mặt Tạ lão phu nhân suýt nữa đã duy trì không nồi bình tính, vừa định phát tác, lại nghĩ đến mục đích chính của mình, cỗ găng nhịn xuống, bày ra vẻ mặt tươi cười nói: “Hứa phu nhân, hộm nay đúng là khó gặp, không bằng chúng ta ngôi xuông nói chuyện chút nhé? Vừa vặn tôi có vài vãn bôi muôn làm quen với bà?”

Hứa lão phu nhân có chút bội phục trìñh độ da mặt dày cua bà ta, còn đang muôn từ chổi thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“Bà ơi, bà đang ở nơi này à.”

Hạ Lan Hinh mặc một chiếc váy tím nhạt lệch vai, mái tóc bói gọn đoan chính, lộ ra toàn bộ khuôn mặt thanh †ú, khí chất của cô ta vốn đã thiên về kiểu trí thức điện nhã, một thân Váy dài này đúng là gãi đúng chỗ ngứa, cũng vô cùng phù hợp với thầm mỹ của Hứa lão phu nhân đây.

Hạ Lan Hinh chính là cố ý như vậy, cô ta đón ý hùa theo sở thích của Hứa lão phu nhân, dựa theo những ghi chép cô ta tỉ mỉ viết lại bao năm, Hứa lão phu nhân không thích những người ăn mặc hở hang.

Guả nhiên, Hạ Lan Hinh thấy được từ trong mắt Hứa lão phu nhân! một tia vừa lòng.

“Lan Hinh, cháu tới rồi.”

Hạ Lan Hinh tự nhiên nhìn ra được Hứa lão phu nhân có vẻ rất không ưa Tạ lão phu nhân trước mặt, cho nên cô ta mới cô ý tỏ ra càng thân thiết hơn, kéo cánh tay Hứa lão phu nhân thân mật nói: “Bà ơi, hôm nay nhìn bà trông thật xinh đẹp.”

“Ta đã ở tuôi này rồi, sao còn được gọi là xinh đẹp nữa chứ.”

“Bà vẫn còn rất phong vận, khí chất không thể sánh được, tự nhiên là xinh đẹp.”

Hứa lão phu nhân cười cười.

Tạ lão phụ nhân bị ngó lơ một bên thì sắc mặt rất khó coi, bà ta gắt gao mà nhìn chằm chằm vào Hạ Lan Hinh, phát hiện đối phương ngay cả một câu chào hỏi cũng không thèm nói, thái độ coi rẻ khinh thường này thực sự hiến bà ta tức giận không nhẹ.

“Ánh mắt Hạ tiểu thư đúng là không tốt lắm nhỉ.”

Tạ lão phu nhân không nóng không lạnh nhảy ra một câu.

Hạ Lan Hinh cuối cùng cũng đưa tầm mắt nhìn về phía bà ta, nhưng đáng tiếc chính là, nếu Tạ lão phu Phan và Tạ Trì Thành có mồi quan hệ tốt, cô ta có lẽ còn muốn bỏ chút tâm tư..

Nhưng Tạ lão phu nhân đối với Tạ Trì Thành chán ghét thế nào đều chuyện trong giới thượng lưu đều rõ ràng, hai bọn họ vỗn dĩ dã không hợp nhau.

Cho nên Hạ Lan Hinh ngay cả hư tình giả ý cũng lười làm, nói thăng: “Tạ phu nhân, bà rất thích an tĩnh, cứ tiếp tục như vậy sẽ khiến bà mệ mỏi mệt mỏi, trước tiên tôi sẽ đưa bà đo nghỉ ngơi một một lát.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 587


Chương 587

Hứa lão phu nhân quả thật rất vừa lòng vì sự thông minh của Hạ Lan Hinh, nói: “Ử, ta của thật rất mệt mỏi.”

Sau đó cả hai coi Tạ lão phu nhân như không khí mà rời đi.

Sắc mặt Tạ lão phu nhân nháy mắt xanh mét một mảnh, tức giận đến cả người phát run.

Sau khi rời xa những người ồn ào, Hứa lão phu nhân ngôi Xuông ghế, ánh mắt vẫn thường xuyên nhìn qua cửa vào, nôn nóng.

Hạ Lan Hinh cũng để ý tới, nói: “Bà ơi, bà đang đợi người sao?”

“Đợi ai ạ?”

“Ta cũng không biết người kia.”

Hạ Lan Hinh cho là do bà không muôn nói, cũng không có tiếp tục hỏi thăm, đuôi mắt thấy rõ cha mẹ họ Hạ đang đưa mắt ra hiệu với mình, muốn cho cô ta dẫn Hạ Minh Kiệt tói, nhưng Hạ Lan Hinh thu hồi tia sáng, chỉ xem như là nhìn không thấy.

“Bà ơi, mấy ngày này bà ở đây có quen không?”

“Cũng không tệ lắm, cháu an bài khá tt.”

“Bà thích là tốt rồi.”

Hứa lão phu nhân nghĩ đến lời đồn đãi nào đó mình đã nghe, lập tức nói: “Cháu có ý với Tạ Trì Thành à?”

Sắc mặt Hạ Lan Hinh cứng đờ một cái chớp mắt, trong lòng có chút bực bội, là đã đem những lời này truyền tới tai Hứa lão phu nhân vậy?

Nhưng cơn tức giận qua đi, Hạ Lan Hinh lại nghĩ tới một kê, nháy mắt điều chỉnh tốt tâm tình, lộ ra một bộ mặt đầy thống khổ, thấp giọng nói: “Không có, Trì Thành và cháu……

chẳng qua chỉ là bạn bè mà thôi.”

Dáng vẻ muốn nói, lại thôi thế này, rõ ràng ám chỉ là có ẩn tình, muốn người ta tiếp tục truy hỏi câu chuyện.

Hứa lão phu nhân cũng theo ý mà tiếp tục hỏi, “Xảy ra chuyện gì? Ta nghe nói hai người vốn là thanh mai trúc mã.”

Hạ Lan Hinh hơi rung động một chút, nhưng mà cô ta lại không thấy đáy mắt Hứa lão phu nhân chợt lóc qua một tia u ám..

“Vâng, chỉ là sau khi cháu ra nước ngoài, môi quan hệ từ từ phai nhạt.”

Hạ Lan Hinh lộ ra dáng vẻ cô đơn buồn khổ “Khi còn nhỏ bọn cháu chơi với nhau khá thân, nhưng trưởng thành rồi, mọi người đêu thay đổi, Trì, Thành rõ ràng giỗng như đã quên mắt cháu rồi, rất khô sở. Rõ ràng cháu còn……

Không nghĩ tới, cuôi cùng sẽ càng lúc càng xa.”

Nói tới đây, Hạ Lan Hinh rõ ràng cố ý nói một số từ mập mờ, rất dễ dàng chọc người nghe mơ màng SUY †Ư, giồng như sẽ nghĩ cô ta bị bỏ rơi, thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ vô tư, lớn lên lại như người xa lạ, làm người ta thôn thức tới mức nào.

Nhưng mà, Hạ Lan Hinh cúi đầu, lại chợt nghe thấy tiếng. Hứa lão phu nhân cười nói một câu.

“Đó là chuyện dĩ nhiên, cháu về sau cũng không cần tới gần Tạ Trì Thành.”

“..”

“Hắn đều đã có vợ con cả rồi, cháu chen vào thì còn không phải là kẻ thứ ba à? Cô gái chưa chồng da mặt mỏng, đừng để người ta có lý do bàn tán.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 588


Chương 588

Hạ Lan Hinh đã ngẩn ra, ngẩng đầu lên tràn đầy kinh ngạc nhìn Hứa lão phu nhân.

Hứa lão phu nhân nhàn nhạt nói: “Chẳng lễ lời ta nói đã sai rồi sao?”

Hạ Lan Hinh phục hồi tỉnh thần lại: Ba Nói rât đúng.”

H—U: làm người cũng phải chú ý tới liêm SỈ, con người ây à, lúc còn nhỏ không hiểu chuyện, tình cảm tốt thế nào cũng có, trưởng thành rồi, con người đều thanh đổi. Năm đó cháu đã bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, ngàn vạn đừng làm ra chuyện gì khó có thể quay đầu.”

Hạ Lan Hinh tức tối, suýt chút nữa đã mắt khống chế biểu cảm, nếu không phải đã đi theo Hứa lão phu nhân nhiều năm như thế, tự xưng là còn có vài phần mặt mũi, cô lại cũng nghỉ ngờ bà lão này đã biết gì đó nên muôn cảnh cáo mình.

“Vâng, bà nói đúng.”

Hạ Lan Hinh có gắng nặn ra một nụ cười, chỉ nụ cười kia trông có vài phần khó coi.

Hứa lão phu nhân cũng không nhiều lời thêm gì nữa, nhưng thật ra lại thấy thêm mấy người đang đi về phía này.

Hứa lão phu nhân đang muốn bảo người ngăn lại, bà cũng không muốn tiễp đãi khách khứa.

Hạ Lan Hinh lập tức nói: “Bà ơi, là người của họ Có.”

Nghe vậy, Hứa lão phu nhân cũng khẩn bảo người ngăn lại nữa, dù sao bà cũng đang ở khách sạn nhà người ta, mà ở quốc nội cũng không có khách sạn nào thoải mái hơn Santa rolia được nữa, Chỉ là thời điểm người vừa đi tới, sắc mặt Hứa lão phu nhân có chút kinh ‘ ngạc, thậm chí không còn màng lễ tiết nhìn chằm chằm vào người kia.

Người bà nhìn chằm chằm không phải là người dẫn đầu Cô Lăng Hiên, mà là người đi theo phía sau đang có bộ mặt cau có là Cố Cẩm Minh.

Lúc Cố Câm Minh nhận thấy được tầm mắt kia, quay đầu lại, liên cùng Hứa lão phu nhân mắt đối mắt, anh lập tức co rụt, cả người khẽ giật mình, lại cảm thấy khó hiểu.

Cái vị lão thái thái này sao lại dùng kiểu ánh mắt đó nhìn mình nhỉ?

Cố Cảm Minh có chút buồn bực, thậm chí còn có tâm trạng muôn chạy trốn, né tránh, nhưng anh trai mình không cho phép, anh vẫn căng da đầu đi theo phía sau.

Hứa lão phu nhân thu hồi tầm mắt của mình, trong lòng tự giễu cười Cười.

Đúng là gần đây có lẽ do bà quá thương nhớ Tiểu Như rồi, giờ nhìn ai cũng cảm thấy giống Tiểu Như nhà mình.

Nhưng mà điều Hứa lão phu nhân không biết chính là, hại anh em họ Cô, con trai trưởng Cố Lăng Hiên giống cha hơn, mà con trai thứ Cố Câm Minh thì giỗng mẹ, chỉ là người mẹ đáng thương kia không có mây người được nhìn thấy.

Cố Lăng Hiên mặt mang mỉm cười, nói: “Hứa phu nhân, xin chào.”

Hứa lão phu nhân lại cười nói: “Tuổi còn trẻ đã trông tuần tú lịch sự, nhà họ Cố đúng là có hạt giống tốt.”

Hứa lão phu nhân rất ít khi tán thưởng người trẻ tuôi, cho nên một câu khích lệ này thật ra là thiệt tình, cũng là thật lòng.

Hạ Lan Hinh cũng đứng lên, chào hỏi một tiếng: “Cố tiên sinh. Chảo anh.”

Lại nói tiếp, Hạ Lan Hinh có mối quan hệ rất tốt với nhiều người trong giới, nhưng người nhà họ Cô này đúng là một khúc xương khó gặm, Cô Lăng Hiên, con người này quá cô độc, lạnh lùng, mà Cô Cẩm Minh lại trường kỳ ở nước ngoài không mấy khi về nước, ngoại trừ Tạ Trì mình ra thì cũng không thân thiết với ai.

“Hạ tiểu thư, chào cô, hoan nghênh cô về nước.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 589


Chương 589

Thái độ của Có Lăng Hiên không thể nói là nhiệt tình, nhưng cũng duy trì lễ phép, chỉ như là quan hệ xã giao thoáng qua mà thôi Hạ Lan Hinh có chút khó chịu, cô ta rất ít khi bị người ta ngó lơ như vậy.

Nhưng mà, Cố Băng Băng đi theo Có Lăng Hiên cùng nhau tới đây cũng có chút không. vui, bởi vì chẳng một ai chú ý tới cô ta!

“Anh, anh mau giới thiệu em chút đi chứt”

Cố Băng Băng bày ra dáng vẻ chân chất, heet bát, cực kỳ giỗng điệu bộ thiếu nữ đáng yêu ngây thơ.

Nhưng mà, hôm nay Cô Băng Băng lại mặt…… một bộ lễ phục trễ vai lộ lưng, cho nên kết hợp với điệu bộ giả vờ ngây thơ của cô ta hoàn toàn không hợp.

Dáng vẻ ưỡn eo của Cố Băng Băng dừng trong mắt Hứa lão phu nhân lại chính là chẳng ra thể thông gì cả, bà ây đã sông đến độ tuổi này rôi, có cái gì mà chưa thấy qua, chưa nhỉn qua?

Cho dù là Hạ Lan Hinh tự xưng kỹ thuật diễn cao siêu, thật ra cũng không kín kẽ tới mức khiến Hứa lão phu nhân hoàn toàn không có phát hiện ra điểm giả tạo, chẳng qua là thấy Hạ Lan Hinh dỗ được Anh vui vẻ, bà ây chỉ xem như không biết mà thôi.

Càng đừng nói tới loại người còn chữa được tu luyện về kỹ năng diễn xuất, vụng về thô thiên như Cô Băng Băng đây.

Hứa lão phụ nhân nhìn thoáng qua Cố Băng Băng, chỉ cảm thấy cay đôi mắt, nHỀnh chóng thu hôi tâm một nghe nói cái vị tiêu thư nhà họ Cố này mật tích mới tìm về được, quả nhiên là không được dạy dỗ tốt, xuất hiện trong trường hợp này mà dám ăn mặc như vậy, xem bản thân là nữ tử phong trần đây à?

Hứa lão phu nhân từ trong xương cốt vẫn rất chú trọng tới truyền thống Hoa Quốc, đối với những trang phục hở bạo bà ây cho răng chính là đôi phong bại tục, không thể ưa nồi, cho dù là trào lưu thì cũng phải tùy thuộc vào hoàn cảnh, nhưng bà cũng không có nói ra, dù sao cũng không liên quan tới chuyện của mình, chỉ là Cố Băng Băng ở trong lòng bả đã hoàn toàn là một ấn tượng xấu.

Tuy nhiên, giờ phút này Cố Băng Băng lại không Ì biệt nhìn mặt đoán ý, thậm chí còn nỗ lực biêu hiện ra vẻ ngây thơ chất phác giả tạo, đối phó với mây bà già thê này, thích hợp nhất chính là trường phái ngây thơ!

Càng quan trọng hơn là, không thể biểu hiện ra dáng vẻ quá khúm núm tôri kinh, dù sao mây người già như vậy khẳng định cảm nhận được biết bao nhiêu người tôn kính mình rồi, không có cảm giác đặc biệt!

Suy nghĩ kỳ lạ này phải kể đến thói quen ngày thường của Cố Băng Băng, sở thích lớn nhát của cô ta chính là đọc mấy cuốn tiểu thuyết.

ngôn tình tổng tài bá đạo. Luôn năm mơ bản thân chính là thiên kim tiêu thư bị thất lạc của nhà thế gia, trời cao cũng ban cho cô ta may mắn như vậy, thê thân người khác tiên vào nhà thê gia, những tình tiết trong tiểu thuyết cô ta đã từng xem qua vẫn luôn ghi nhớ trong đầu.

Cho nên Cố Băng Băng muốn dùng chiêu thiếu nữ ngây thơ đề lây lòng Hứa lão phụ nhân, dù Sao trong tiều thuyết có viết, càng là biểu hiện thân cận, thì càng khiến những nhân vật có địa vị cao thế này cảm m thấy yêu thích.

Cho nên, ở thời điểm tất cả mọi người còn không chú ý, Cố Băng Băng tay mắt lanh lẹ ôm chặt lây cánh tay Hứa lão phu nhân, ôm thật sự rất chặt, ngửa mặt, tỏ ra ngây thơ đáng yêu nói: “Cháu có thể gọi là bà được không ạ? Cháu vừa nhìn thấy bà thì thấy. bà trông thật hiền từ! na nhữ bà nội ruột của cháu vậy!”

ĐấNh HIOUOI Su Lần này, ngay cả Cố Cẩm Minh khoan dung với Cố Băng Bặng nhất cũng cảm thấy không ồn, sắc mặt Hứa lão phu nhân người ta đều cứng đò, mà anh ta nghe nói, vị lão phu nhân này để ý nhất về những nụ chỉ lễ nghị.

“Băng Băng, em qua đây trước đã.”

Cố Cẩm Minh có ý định muốn cứu vót một chút.

Nhưng Cố Băng Băng căn bản không muôn, còn cảm thây anh hai đúng là không có mắt nhìn, ở ngay lúc này còn ngăn cản cô ta tăng độ hảo cảm với người này.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 590


Chương 590

“Anh hai, em thật sự cảm thấy bà nhìn rất hiền từ, trước đó, khi còn ở cô nhi viện em vần luôn hý vọng mình có một người bà, hiện tại cuôi cùng đã được thực hiện.”

Đến giờ ngay cả biểu cảm của Cố Lăng Hiên cũng trở nên rất khó coi, bọn họ có bà nội nhưng bà đã qua đời một năm trước, lúc Sinh thời cũng đối xử với anh em họ rất tốt, hiện tại Cố Băng Băng lại nhận bừa quan hệ với người khác, thật quá đáng!

“Băng Băng, trở về.”

Cố Băng Băng cảm thấy anh cả cũng không mắt nhìn, cô ta dâu miệng, vẻ mặt không vui.

Giờ phút này sắc mặt Hứa lão phu nhân không chỉ đang xanh mét, mà là đã khó coi tới cực điềm, đặc biệt là trang phục Cố Băng Băng mặc hôm nay còn lộ ngực, cô ta còn đang gặp gao túm chặt cánh tay bà.

Hứa lão phu nhân cảm thấy hô hấp có chút khó khăn, là bị tức giận đền khó thở, đồi phong bại tục! Quả thực là đồi phong bại tục!

Hạ Lan Hinh tỉnh táo lại từ cơn khiếp sợ, dùng ánh mắt vô cùng bội phục nhìn qua Cố Băng Băng, cô ta tốn thời gian nhiều năm như vậy, cùng lắm cũng chỉ có thể đến gần Hứa lão phu nhân một chút, SƯ bao giờ dám làm ra hành động quá đáng như vậy cả..

Vì để lấy được hảo cảo, Hạ Lan Hinh vội vàng túm Cố Băng Băng ra, nhanh miệng nói: “Cố tiểu thư, bà không thích người khác tới gân mình nhữ vậy đâu, cô buông tay ra trước đã.”

Cô Băng Băng mang vẻ mặt cảnh giác nhìn Hạ Lan Hinh, nói: “Sao cô lại biết được là bà không thích chứ?

Con người này cũng thật quá đáng!

Không phải chỉ là đứa con gái nuôi nhà họ Hạ thôi sao! Còn dám bát lịch sự với tôi như thế!”

Sắc mặt Hạ Lan Hinh sắc mặt cứng đờ, đã thật lâu không có người dám đề cập tới thân phận con gái nuôi ở trước mặt cô ta.

Cố Lăng Hiên đã bắt đầu hồi hận vì bản thân nhát thời mềm lòng nên không mời giáo viên lễ nghỉ tới dạy Cố Băng Bằng, hiện tại con bé nhứ thế này thì thà răng ngay từ đầu đừng cho nó đi tới đây.

Nhưng ở ngay lúc này cũng không thể nói ra miệng được.

“Đủ rồi.”

Hứa lão phu nhân tính tình có tốt đến mấy cũng thật sự chịu không nỏi, bà trực tiếp lạnh lùng nhìn chằm chăm Cố Băng Băng, khiến những người đứng sau cũng chỉ dám nhìn nhìn, không dám thốt ra một tiếng.

Cố Lăng Hiên biết chuyện không ổn, cũng không có ý tứ tiệp tục ở lại, trực tiếp liếc qua Có Cảm Minh, người kia lập tức túm lấy Cố Băng Bằng kéo về phía sau.

“Thật xin lỗi, hứa phu nhân, Băng Băng đã thất lễ, tôi thay con bé trịnh NưnU xin lỗi bà.”

Cố Băng Băng vừa định phản bác răng bản thân không có thật lễ liền thấy ánh mắt lạnh lùng của anh cả, cô ta sợ tới mức câm miệng.

Hứa lão phu nhân vôn dĩ còn muốn giữ lại cho người ta chút mặt mũi, nhưng hiện tại tâm tình bà vốn đã không tốt, còn bị thứ khó ưa này làm ô uế ánh mắt, tâm trạng lại càng tệ hơn.

“Ta biết Cố tiểu thư vừa mới được tìm trở về nhà không lâu, nhưng lễ nghi nên có vẫn nên được dạy dô thật tốt, miễn cho truyện ra thanh danh không tốt làm bản thê diện của họ Có.”

“Rất xin lỗi.”

Có Lăng Hiên mang theo người rời đi, cho dù Cố Băng Bằng có không cam lòng đến thế nào, vẫn phải rời đi.

Sau một màn chen ngang như vậy, Hứa lão phu nhân đã quên mắt chuyện vừa thấy ngoại hình quen mắt của Cô Cẩm Minh.

Hạ Lan Hinh hung hăng chửi thầm Cố Băng Băng một hồi, điêu chỉnh tốt sắc mặt, lộ ra vẻ mặt một phần ủy khuát, ba phần cô đơn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 591


Chương 591

Nhưng mà, Hứa lão phụ nhân chỉ xem như nhìn không thấy, thời điểm tâm tình tốt bà sẽ trấn an vài câu, nhưng hiện tại, tâm trạng bà đang rất kém.

“Lan Hinh, cháu đi về trước, ta muốn ngôi một mình một lát.”

Hạ Lan Hinh cắn chặt môi dưới, tuy răng không cam lòng, nhưng vẫn đứng dậy nói: “Vậy cháu xin rời đi trước, bà ơi, có việc gì bà cứ gọi cháu.”

Chờ sau khi Hạ Lan Hinh cũng rời đi rồi, Hứa lão phu nhân có chút mỏi mệt đè đè giữa mày.

“Những người trẻ tuổi này, đúng là đứa nào đứa nấy đều khác người.”

Hiền nhiên, Hứa lão phụ nhân bị hành động lố bịch khác người của Cố Băng Băng dọa sợ tới mức không nhẹ.

“Tôi cứ ngỡ rằng họ Có cũng là một gia tộc lớn, tìm về vị tiều thư thất lạc nhiều năm cũng sẽ dạy ‹ dỗ cẩn thận một phen, không nghĩ răng. SẼ CÓ dáng vẻ chẳng ra gì như vậy.”

“Phu nhân, bà đừng nóng giận.”

“Tôi không tức giận, chỉ là mệt mỏi, đúng rồi, người tới chưa?”

Vừa dút lời, Hứa lão phu nhân nâng mắt đã thấy được một đôi nam nữ đang tiên vào trong.

Bà ấy mở lớn hai mắt, nhìn tới ngây người, thậm chí còn đánh rơi ly trà trong tay.

Lão quản gia vội vàng lấy ra khăn tay, “Phu nhân, bà đã xảy ra chuyện gì?”

Hứa lão phu nhân ngắn ngơ gọi một tiếng.

Động tác của lão quản gia ngừng lại, chậm rãi nhìn qua, vẻ mặt cũng lộ ra vẻ khiếp sợ cùng kinh ngạc như chủ nhân.

Diệp Như Hề đi theo Tạ Trì Thành cùng nhau bước vào yên hội lập tức đã nhận được ánh mặt của rất nhiều người đỗ dồn vào, những cô rất bình tĩnh.

Hôm nay cô cũng không ăn mặc và trang điễm quá long trọng, chỉ mặc một bộ vái dài rộng rãi, tóc bói lên, nhưng cũng buông xuống một ít, trông cô vô cùng thoải mái, dưới chân còn đi giày đề bằng mềm mại, vì thế lúc này khi đứng cạnh Tạ Trì Thành thì cô trông như chú chim nhỏ đang nép vào lòng anh.

Một bàn tay Tạ Trì Thành nhẹ nhàng đặt sau eo cô, thấp giọng nói: “Có ổn không?”

Diệp Như Hệ dở khóc dở cười, nói: “Em không có việc gì, cũng không phải thủy tỉnh mỏng manh, đi một bước sẽ nứt toạc ra.

Tạ Trì Thành mặt không đỏ tim không loạn nói: “Em trân quý hơn thủy tinh rất nhiều.”

“Quên nội dung chính của em vốn không phải cái này.”

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi.

Sự xuất hiên của hai người họ dường như là tâm điểm chú ý, đây là từ sau khi kết thúc bữa tiệc rộng, bọn họ mới nhìn thấy người phụ nữ của Tạ Trì Thành một lân nữa, ai nây đều tò mò dáng vẻ của cô, nhưng mà chờ tới khi thật sự gặp người, lại thấy ghen tị không chịu nồi.

Bọn họ cho dù chỉ những khoản tiền lớn để tạo hình ăn mặc, cũng không xinh đẹp bằng người ta chỉ thoa một lớp trang điểm mỏng nhẹ, đi giày đề thập.

Bọn họ tán gia bại sản mới mua được những trang sức đất tiền sáng muộn mù con mặt, cũng không đắt giá bằng một đôi hoa tai trần châu, một cái vòng cô lục bảo của người ta.

Không phải chỉ vì bọn họ nhận ra được bộ trang sức hoa tai trân châu và dây chuyên ngọc lục bảo phiên bản giới hạn kia trước đó không lâu đã được một người bỏ ra hơn một ngàn vạn đầu giá được.

Mà điều quan trọng hơn là! Không nhìn thấy ánh mặt của giám độc Tạ từ lúc đi vào còn chưa từng rời khỏi người phụ nữ kia sao.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 592


Chương 592

Thật gen tị! Ghen tj quá đi! Thật là con mẹ nó ghen tị! Đúng là chua ghen tị đến chết người!

Gần chư chỉ trong tích tắc, Diệp Như Hề đã trở thành tình địch của hầu hết phụ nữ có mặt trong bữa tiệc.

Diệp Như Hề sờ sờ mặt mình, nói: “Hôm nay trông em xấu lắm à?”

“Không xấu.”

“Vậy vì sao ánh mắt đám phụ nữ kia lại đáng sợ thế 2”

“Khả năng bởi vì bọn họ ghen ghét.”

“Ghen ghét?”

*Ừ, ghen ghét việc em là người của anh.”

Ta Trì Thành, anh trước kia không như vậy.”

Tạ Trì Thành tùy ý nhìn một vòng, giọng điệu thản nhiên, “Vậy em làm quen dáng vẻ như bây giờ là được rôi.

Diệp Như Hễ dở khóc dở cười, nhưng nói thực ra, Tạ Trì Thành giồng như hiện tại, càng làm cho người ta thích hơn.

Mà Hạ Lan Hinh ở thời điểm bọn họ tiễn vào, ánh mắt đã nhìn thấy hai người đầu tiên.

Sau đó, ghen ghét như ngọn lửa thiêu đốt trong lòng, làm thế nào cũng không dập tất được, đặc biệt là nhìn bàn tay vẫn luôn đặt lên phần eo của.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Diệp Như Hề, cô ta chỉ hận không thể trực tiếp giật phắt ra, đặt eo của mình vào đó Hạ Lan Hinh gắt gao đè nặng lửa giận của chính mình, suýt nữa đã không khống chế nồi biểu cảm bình thường, cái này làm cho Tống Xán chuân bị tới tìm cô ta cũng fbếng SỐ “Lan Hinh?”

Khuôn mặt vặn vẹo khủng bồ vừa rồi thật sự là Hạ Lan Hinh lương thiện dịu dàng mà hắn quen biết sao?

Nhưng mà, cũng chỉ loáng một cái, biêu cảm lại trở về như bình thường Tống Xán cảm thấy khẳng định là bản thân hoa mắt, liền Khanh hơn bước chân đi qua đó.

“Lan Hinh, em đã đến rồi, vừa rồi anh vân luôn tỉm kiếm em đó.”

Hạ Lan Hinh lộ ra mỉm cười, nói: “Tống Xán, thật lâu không gặp.”

Tống Xán quyền luyến nhìn Hạ Lan Hinh, nói: “Lan Hinh, em có khỏe, không? Anh, anh, trước đó anh rất muôn đi tìm em……”

Nghe vậy, Hạ Lan Hinh lộ ra vẻ mặt như muôn nói lại thôi, há miệng th ở dốc, cuối cùng mới nói nói: “Em em không có việc gì.’ Tống Xán nháy mắt trở nên sốt ruột, đây rõ ràng chính là dáng vẻ có việc!

“Em đã xảy ra chuyện gì? Có phải Tạ Trì Thành bắt nạt em hay không?”

Hạ Lan Hinh lắc đầu, nói: “Em không có việc gì, thật sự, anh đừng đi tìm Tạ Trì Thành.”

Tống Xán vốn dĩ không nghĩ đi tìm, hiện tại đều hận không thê tìm tới!

Tạ Trì Thành cuối cùng đã làm chuyện gì khiến Lan Hình bày ra vẻ mặt như vậy?

“Lan Hinh, em nói cho anh biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi? Ảnh chỉ biết em và Tạ Trì Thành cùng nhau biến mắt, mắt tích hẳn một tuần, trong một tuần kia, em đã xảy ra chuyện gì?”

Nghe xong câu này, Hạ Lan Hinh trực tiếp đỏ hốc mắt, dáng vẻ như sắp rơi lệ.

Tống Xán tức khắc đau lòng đến phát điên, tức giận xoay người muôn đi tìm Tạ Trì Thành gây phiên toái, nhưng, Hạ Lan Hinh vươn tay bắt lầy tay hắn.

“Đừng, anh đừng đi tìm anh ấy, em xin anh đó.”

Nét mặt Hạ Lan Hinh vốn đã thiên về kiểu nhu nhược mềm yếu, vừa khóc cầu xin như thế một lát, trái tim Tống Xán như sắp hòa tan.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 593


Chương 593

“Lan Hinh, em đừng khóc, Tạ Trì Thành bắt nạt em, anh giúp em đòi lại scông bằng, em đừng khóc.”

“Tống Xán, chuyện này không thể trách Trì Thành, đều do em, đều là em sai, Trì Thành đã kết hôn rồi, em không thể trách anh ây.”

Lời nói lấp lửng dấu đầu hở đuổi như thế lọt vào tai Tống Xán, tất nhiên sẽ suy luận thành rong suốt một tuần mắt tích giữa hai người này đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng Tạ Trì Thành bội tình bạc nghĩa, không chịu trách nhiệm với Lan Hinh.

Tức giận gần như lấn át lý trí của Tống Xán.

Nhưng Hạ Lan Hinh rõ ràng không muôn hắn lập tức đi tìm Tạ Trì Thành gây phiền toái, cô ta còn cần Tống Xán làm chút chuyện khác.

“Tống Xán, đừng đi, em không gánh nồi hậu quả chọc giận người này đâu.”

Đối mặt với ánh mắt khóc lóc cầu xin của Hạ Lan Hinh, Tống Xán rốt cuộc cũng nhịn xuông suy nghĩ muôn đi tìm Tạ Trì Thành gây chuyện.

“Nhưng mà Lan Hinh à, em, em cứ như vậy mà bị hắn bắt nạt sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Cho dù Tống Xán có hỏi như thế nào, Hạ Lan Hinh vẫn bày ra dáng vẻ em không muốn nói ra nhưng em đã chịu rất nhiều thiệt thòi,

Tống Xán hoàn toàn ghi hận lên đầu Tạ Trì Thành, đặc biệt là khi thấy được dáng vẻ Ji li] Thành cần ảnh săn sóc Diệp Như Hề, hắn càng hận không thê làm ra chút gì đó.

“Tống Xán, đồng ý với em, đừng nói chuyện này ra ngoài, em không. muốn quây rầy bọn họ, là do em trở về đã quá muộn.”

Hạ Lan Hinh càng nói, càng tỏ ra bản thân hèn mọn, Tông Xán lại càng là | khó chịu, Hạ Lan Hinh là người hắn vẫn luôn đặt ở đầu quả tim, hắn thậm chí còn cảm thấy chính mình không xứng với cô, vậy mà tên Tạ Trì Thành lại không muốn! Như vậy sao có thể nhịn được nữa.

Hạ Lan Hinh nhìn sắc mặt Tống Xán, biết mọi chuyện cũng đã đền lúc, làm như là nói trong vô thức, lơ đãng thả một câu, “Nếu như. không có người phụ nữ kia thì tốt rồi……”

Mới vừa nói ra, Hạ Lan Hinh liền che miệng lại, sắc mặt ảo não, giỏng như vừa nói gì đó không nên nói vậy.

Bề tắc trong lòng Tống Xán lập tức được hóa giải, hai mắt hắn sáng quắc nhìn Hạ Lan Hinh, nói: “Lan Hinh, em đáng giá có được tất cả những thứ tốt nhất, em nhất định có thê được như ước nguyện.”

Thấy hắn đã hiểu rõ ý tức mình muôn, Hạ Lan Hinh rât vừa lòng, đây đúng là một con chó trung Thành, chăng phải sao?

Thẳng thắn mà nói, nếu không có Ni như Tạ Trì Thành làm một phép so sánh, Hạ Lan Hinh cũng sẽ

suy xét một chút về Tống Xán, dù sao nhà họ Tống cũng không ¡ tỒi, nhưng, Tống Xán cuôi cùng vẫn chỉ là nhị thiêu gia, người thừa kê chân chính thương vị là anh hắn, cho nên đòi này hãn cũng chỉ có thể là một nhị thiếu gia mà thôi.

Hạ Lan Hinh cô hoặc là không cần, đã muốn thì phải là thứ tốt nhất, huống chỉ sau khi nhìn thấy Tạ Trì Thành trong mắt cô ta đã không còn chứa nỗi người nào khác nữa.

Đối với Tạ Trì Thành, cô ta nhất định phải có được, cho dù có phải tốn một chút thời gian cùng thủ đoạn thâm sâu.

“Lan Hinh, em có muốn đi tới chào hỏi một tiếng không?”

Hạ Lan Hinh nhìn nhìn sắc mặt Tống TP đúng như ý cô ta muốn nhưng ngoài mặt lại lộ ra vẻ g giấy dụa, rất muốn đi nhưng không thể đi.

Tống Xán thấy thế, nói thẳng ra: “Đi thôi, “chú ta cùng nhau qua đó, dù sao đêu là bạn bè lớn lên cùng nhau từ nhỏ.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 594


Chương 594

Tống Xán mang theo Hạ Lan Hinh, trực tiệp đi tới trước mặt Tạ Trì Thành, nhắc tay nâng ly rượu rồi nói: “Trì. Thành, thật lầu không gặp.”

Tạ-Trì Thành không có lập tức trả lời, trọng trí nhớ của anh, rõ ràng anh và Tổng Xán cũng không thân.

Diệp Như Hề thấy anh không phản ứng, chọc chọc tay anh, nói: “Đây là bạn của anh à?”

Tạ Trì Thành còn chưa kịp m miệng, Tống Xán đã căm tt câu: “Vị tiêu thư này, cô có thê tạm thời rời đi một chút không? Chúng tôi muốn ôn chuyện cũ.”

Tạ Trì Thành vốn dĩ đang muốn mở miệng trả lời lập tức im bặt, ánh mắt đen nhánh nhìn Tống Xán, trong lúc nhất thời cân nhặc không ra cảm xúc của anh, nhưng Tống Xán vẫn căng da đầu nói tiếp:,“Chúng { tôi đã thật lâu không gặp, muôn tán gâầu một chút.”

Diệp Như Hề dùng vẻ mặt cười như không cười nhìn con người không thể hiệu được đột nhiên từ đâu nhảy ra này.

Cô có ngu ngốc đến mắy cũng biết, người tới không có ÿ tôt. Huông chỉ lời nói của người này ý trong ý ngoài đều đang muôn xua đuôi cô.

Vị tiểu thư này á? Không nhìn thấy | thái độ Tạ Trì. Thành che chở cô nà sao? Không thấy lần anh tạo thế lực trước đó cho cô à? Hơn phân nửa là làm bộ không biết đi?

Còn gì mà chúng tôi đã thật lâu không gặp mặt?

Ha hả.

Diệp Như Hề thu liễm nụ cười lịch sự trên khóe môi, lạnh nhạt mà lại xa cách nói: “Anh tên gọi là gì?”

“Tống Xán.”

“Thì ra là Tống tiên sinh.”

“Phiền toái cô tạm thời rời đi một chút, chúng tôi cũng chỉ muôn trò chuyện riêng một hôi, cũng không đên nồi chút chuyện này cũng phải được cô cho phép đây chứ?”

Tống Xán dùng thái độ cợt nhả trào phúng đề khiến Diệp Như Hề khó xử.

Diệp Như Hề không hề tức giận, vẫn thản nhiên bình tĩnh nói: “Tổng tiên sinh, anh thật chướng mắt.”

Tống Xán sửng sốt, không nghĩ tới Diệp Như Hệ lại nói năng trực tiếp như vậy, sắc mặt hắn có chút khó coi, nhưng không đề ý tới cô, mà là nói với Tạ Trì Thành: “Trì Thành, sao lần này cậu nuôi phụ nữ lại nghe lời người ta thế? Ngay cả thời gian để trò chuyện một chút cũng không có?

Ghen tị thật đấy.”

Tống Xán vốn dĩ còn nghĩ những lời nói ngang ngược và hành động vô lý của Diệp Như Hề sẽ khiến Tạ Trì Thành cảm thấy bản thân bị mắt mặt, nhưng mà Tạ Tr Thành lại dùng một kiêu ảnh mắt sủng nịch mà nhìn Diệp Như Hề, trực tiệp xem nhẹ câu nói li của hắn.

“Tôi nói con người anh cũng thật sự kỳ lại quá, rõ ràng không thân thiết còn đi bày ra dáng vẻ như thân quen lắm, da mặt có vẻ dày quá rồi.”

sG OlÚ Hai mắt Tống Xán đều sắp phun ra lửa Diệp Như Hề vốn còn định giả vờ câu nệ lịch sự một chút, nhưng thái độ của đối phương, với cô còn như vậy, thật sự không cần thiết phải làm thế nữa.

“A Thành, anh quen biết vớibon họ sao?” Diệp Như Hề dò hỏi một câu.

Sau đó Tạ Trì Thành rất phối hợp mà trả lời cô: “Nhị thiếu gia nhà họ Tông, không thân, với anh cậu ta thì còn có vài phần giao tình.”

“Không thân vậy thì đi thôi, đúng là lằrig nhằng.”

Dứt lời, Diệp Như Hề đã muốn đi, Tạ Trì. Thành đương nhiên làm theo ý cô.

Hạ Lan Hinh nhịn không được đã mở miệng: “Trì Thành!”

Bước chân Tạ Trì Thành theo bản năng dừng lại một chút.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 595


Chương 595

Trong lòng Hạ Lan Hinh vui vẻ, vội vàng mở miệng: “Trì Thành, em có vài lời muôn nói chuyện riêng với anh.”

Diệp Như Hề thấp giọng nói: “Hạ Lan Hinh?”

Sắc mặt Tạ Trì Thành kì quái ừ một tiếng.

Diệp Như Hề lộ ra ánh mắt cười như không cười, trong lòng Tạ Trì Thành lập tức căng thăng, anh nói: “Chúng ta đi thôi.”

“Đừng ởi, nói chuyện xem nào.”

Cô cũng rất muốn biết, vị Hạ tiểu thư này đang muôn làm cái gì.

Hạ Lan Hinh vội vàng đi qua đó, khuôn mặt nhỏ trắng nốn, biểu cảm thống khỗ còn mang theo một tia ủy khuât.

“Trì Thành, anh vẫn luôn không tới thăm em lấy một lần.”

Lúc này đây Diệp Như Hề không mở miệng, vị Hạ tiểu thư này rõ ràng đang xem nhẹ sự tôn tại của cô.

Hơn nữa cô cũng nhận ra vị Hạ tiểu thư này chính là người phụ nữ cô đã đụng phải ở buổi đầu giá ngày đó.

Tạ Trì Thành nhíu mày, nói: “Cô cũng không có bị thương.”

Một lần kia, anh chấp nhận bị đâm một dao đau đớn, tránh được sự trợ giúp của Hạ Lan Hinh.

Nếu như lại thiếu nợ người phụ nữ này, Tiểu Hề sẽ tức giận.

Hạ Lan Hinh cắn chặt môi dưới, nói: “Nhưng mà chính là ngày đó ở trong phòng, em, chúng ta……

Câu, nói kế tiếp còn chưa nói hết lời, là có ý, bỏ lại một câu lắp lửng như vậy chọc người ta hiểu lâm.

Tống Xán ở bên cạnh tất nhiên đã hiểu làm, sắc mặt trắng bạch, hai tay rũ xXuông đều nắm chặt, cho dù hắn đã sớm đoán được khả năng này, nhưng chợt nghe thấy vẫn không thể chịu nôi.

Hạ Lan Hinh nói xong, đáy mắt lập tức liệc qua Diệp Như Hề, nhưng phát hiện sắc mặt đối phương VÔ cùng bình tĩnh.

Ngược lại là sắc mặt Tạ Trì Thành rât khó coi.

“Lan Hinh, cô đang muốn nói cái gì.”

Anh trực tiếp hỏi ra miệng.

Hạ Lan Hinh sửng sốt một chút, loại chuyện này sao có thê nói thắng tuột ra được chứ?

“Thật xin lỗi, em biết em không nên làm ảnh hưởng tới tình cảm của hai người, thật xin lỗi, đều là em sai, Trì Thành, anh hãy quên đi, em cũng sẽ ï quên hết.”

Hạ Lan Hinh dứt khoát lấy lui làm tiên.

Sau đó cô ta bụm mặt, vội vàng rời đi.

Tắm lưng kia, nhìn qua trông đáng thương đến thế nào chứ. Tông Xán lập tức đuổi theo sau.

Tạ Trì Thành cảm thấy đau đầu, cúi đầu vừa thấy, liền đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Diệp Như Hề.

“Giám đốc Tạ, ngài có phải có một số việc còn chưa nöi rõ với tôi hay không?”

Tạ Trì Thành lần đầu tiên cảm thấy, Hạ Lan Hinh thật sự quá. phiền toái, sớm biết răng món nợ năm đó phiền mức như vậy thì anh đã bỏ thật nhiều tiền giải quyết cho xong luôn. “

Lúc trước, khi thẳng thắn kể lại chuyện xảy ra với Diệp Như Hề, Tạ Trì Thành thật đúng là đã che giấu đoạn chuyện này, cũng không phải chột dạ, mà là cảm thấy ghê tởm.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 596


Chương 596

Đúng, là ghê tởm.

Chỉ cần lơ đãng nhớ tới, liền sẽ sinh ra cảm giác ghê tởm.

Tạ Trì Thành đương nhiên muốn đêm chuyện khiến mình ghê tởm này che giấu, “bi vì anh cũng không thê đồ lỗi lên đầu Hạ Lan Hinh được, dù sao cô ta cũng bị người ta hạ thuốc.

Diệp Như Hề nhìn thấy sắc mặt Tạ Trì Thành có chút dãy dụa, vốn dĩ đang muốn đùa giỡn vải câu nhưng giờ lại không có tâm trạng nào nữa.

“Anh thật đúng là đã làm chuyện gì có lỗi với em rồi?”

“Không phải.”

“Vậy đó là chuyện gì?”

“Muốn biết 2”

“Cô ta đều đã tìm tới nơi rồi!”

Tạ Trì Thành vốn còn có chút bực ¬ bội, nhưng sau khi nhìn thấy đôi mắt Diệp Như Hề bởi vì tức giận mà trông còn sáng ngời hơn bình thương, cơn bực bội của anh biến mắt, nhướng mày, hài hước nói: “Ghen à?”

Mặt Diệp Như Hề lập tức đỏ bừng “Đừng có mà chuyên chủ đề. Thành thật khai báo.”

“Trở về sẽ nói cho em.”

“Hiện tại không được à?”

“Anh sợ em lại nôn mắt.”

Diệp Như Hề trằm mặc một chút, rốt cuộc là chuyện kinh khủng tới mức nào?

Lúc này, một giọng nói quen thuộc lại truyền tới: “Hai người tới rồi.”

Từ lúc Hứa lão phu nhân nhìn thấy bọn họ bước vào đã muôn đi tới bắt chuyện rồi, nhưng lại bị Tống Xán và Hạ Lan Hinh đi trước một bước, cho nên Hứa lão phu nhân kiên nhãn đợi một hồi, hiện tại thấy bên cạnh bọn họ không còn ai khác thì lập tức đi tới.

Tạ Trì Thành cũng nhận ra Hứa lão phu nhân, đối với nữa cường nhân trải qua bao nhiêu sóng to gió lớn, tự mình gây dựng sự nghiệm này, anh vô cùng bội phục, cho nên thái độ nói chuyện cũng mang theo sự tôn kính: “Lão phu nhân, xin chào.”

Diệp Như Hề nghe được tiếng nói, bắt chấp sự rồi răm vê chuyện ghê tỏm mà Tạ Trì Thành vừa nói, cô lập tức ngắng đầu lên.

Hứa lão phu nhân vừa định mở miệng nói chuyện thì lập tức ngây ngân cả người, đôi mắt bà lập tức mở fo.

Diệp Như Hà thấy. lão phu nhân lộ ra vẻ mặt như vậy, có chút bắt an gọi: “Lão phu nhân?”

Hứa lão phu nhân vẫn còn sững sờ và sửng sốt.

Diệp Như Hề kéo kéo tay Tạ Trì Thành, thập giọng nói: “Em trông rất đáng sợ à?

Tạ Trì Thành cũng cảm thấy có chút kỳ quác, cũng gọi: “Hứa lão phu nhân?”

Hứa lão phu nhân phục hồi tinh thần lại, chỉ thấy đôi mắt đêu đã ướt, chua xót, đuôi mắt cũng đỏ lên, thật cẩn thận nói: “Cô, cô tên là gì?”

Cho dù rất nghỉ hoặc, „nhưng không hiểu sao Diệp Như Hề lại cỏ cảm giác thân thiết một cách kỳ, lạ đi với vị lão phu nhân lần đầu gặp mặt này, bà ấy rất dễ cho người ta cảm giác muốn thân cận, cho nên giọng điệu của cô cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

“Lão phu nhân, tôi là Diệp Như Hà.”

“Diệp?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 597


Chương 597

Sắc mặt Hứa lão phu nhân nháy mắt trở nên ảm đạm, bà nhớ rõ người đàn ông năm đó Tiểu Như bỏ đi cùng không phải họ Diệp.

Nhưng mà…… Quá g giống, đứa nhỏ này và Tiểu Như rất ‘giống nhau, đường nét khuôn mặt kia thật sự không có khác biệt nhiều, nhưng đứa nhỏ này so với Tiểu Như năm đó thì cứng cỏi hơn chút, ánh mắt cũng càng thêm kiên cường.

Tiểu Như luôn luôn là một đứa trẻ dịu dàng, nhát gan, tính cách nhu nhược, dê mêm lòng, cho nên năm đó bà mới không muốn để Tiểu Như gả chồng xa, không nghĩ tới, đứa con gái vẫn luôn mêm yêu hơn hai mươi năm lại trực tiếp bỏ nhà ra đi.

Mỗi khi nghĩ đến đây, trái tim Hứa lão phu nhân đau đớn vô cùng, đứa nhỏ đáng thương của bà luôn được bà bao bọc che chở như công chúa, sau khi bỏ nhà đi không biệt đã phải sông như thế nào……

Hứa lão phu nhân gian nan kéo trở về suy nghĩ, nói: “Mẹ của cô……”

Cho dù cảm thấy khả năng này không lớn, nhưng Hứa lão phu nhân vẫn chưa từ bỏ ý định mà còn hỏi thêm một câu.

Tạ Trì Thành nhíu nhíu mày, Hứa lão phụ nhân hỏi vẫn đề này thật sự kỳ quái, hình như có chút chuyện gì đó sâu bên trong.

Diệp Nhự Hề cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng vần thấp giọng. trả lời: “Mẹ tôi đã qua đời từ rất lâu rồi.”

Hứa lão phu nhân ngắn ra, sắc mặt lập tức tràn ngập một tầng thất vọng, liệu mạng chưa từ bỏ ý định, lại hỏi tiếp: “Mẹ của cô tên là gì?”

Diệp Như Hệ cảm thây vân đê này đã thật sự hỏi quá sâu, hơn nữa trước lúc mẹ cô lâm chung cũng không muốn người khác nhấc tới tên bà, cho nên Diệp Như Hề không dự định tiếp tục nói “Thật xin lỗi, tôi không tiện báo tên họ của gia mẫu.”

Hứa lão phu nhân cũng biết bản thân đã thất lễ, nêu còn tiệp tục dò hỏi không buông thì sẽ khiến người ta ác cảm, chỉ là bà quá muốn biết.

Nhưng truy hỏi người khác tên của người mẹ quá cô, thật sự quá thát lễ!

“Thật c xin lỗi. Ta không nên nhắc tới như Vậy.”

Diệp Như Hề cũng theo đó mà hạ một bậc thang, “Không sao cả.”

Hứa lão phu nhân cố gắng đè nén cảm xúc bối rối khó chịu, nhưng trong lòng lại không muôn từ bỏ, Diệp Như Hề lớn lên có mây phần giống với Tiểu Như, ngay cả thói quen nhỏ khi đàn dương, câm lúc phát sóng trực tiếp cũng giỏng hệt Tiêu Như, này trong chuyện này nhất định có liên quan.

Bà sẽ chậm rãi điều tra ra.

“Ta có thể gọi cháu là Tiểu Hề không?

Cháu lớn lên rất giống con gái của ta. Đã nhiều năm rồi ta chưa thấy con bé.”

Diệp Như Hề rất kinh ngạc vì câu ˆ không thấy ‘ trong lời nói của Hứa lão phu nhân, cái ý tử không thấy này, là thật sự không Thấy ư? Một người lớn còn sông sờ sờ sao có thể không thấy được?

Tạ Trì Thành thì lại lập tức hiểu rõ ý tứ của Hứa lão phụ nhân, người kia chắc hẳn là đại tiểu thư nhà họ Hứa mắt tích đã lâu.

Chỉ là, Hứa lão phu nhân nói vậy là có ý tứ gì?

Tạ Trì Thành suy tư một chút, nhưng cũng không ngăn cản, nhân phẩm của Hứa lão phu nhân đáng giá đề tin tưởng, qua lại với bà ây đôi với Tiểu Hệ cũng có chỗ lợi, những đám người không có mắt ngoài kia có thể tránh được một ít.

“Đương nhiên có thể, thật xin lỗi đã khiên phu nhân nhớ tới những chuyên không vui.”

Hứa lão phu nhân cười cười, đôi mắt hiền từ, bà càng nhìn Diệp. Như Hề thì lại càng thấy có thiện cảm, cách ăn mặc hào phóng khéo léo, lớp trang điểm trên mặt rất vừa vặn, không đậm lại không quá nhạt, cử chỉ thích đáng, cách nói năng có lễ nghĩa, thật sự khiến người ta quá vừa ÿ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 598


Chương 598

“Đừng gọi ta là phụ nhân, xa lạ quá, không bằng cứ gọi ta là bà Hứa đi, ta nhìn thây cháu thì thấy thích vô cùng.

Diệp Như Hề có chút nghi hoặc nhìn thoáng qua Tạ Trì Thành, không phải đã nói vị lão phu nhân này có tâm mắt rất cao à, tuy răng sẽ không thích làm khó người khác, nhưng cũng không phải là người ai cũng có thê tới gân.

Nhưng mà, vị lão phụ nhân này rõ ràng rât dễ nói chuyện!

Mặc kệ như thế nào, trước khi tới Tạ Trì Thành đã nói với Diệp Như Hề, vị lão phu nhân này không nên đắc tội, cho nên cô cũng ngoan ngoãn lên tiếng: “Vâng ạ, bà Hứa.” Thái độ không kiêu ngạo không siễm nịnh, không Có nửa phân gọi là hớn hở phần chấn, nhưng cũng không hề tỏ ra lãnh đạm tự đắc.

Thái độ gãi đúng chỗ ngứa này là khiến người ta thoải mải nhát, Hứa lão phu nhân càng vừa lòng, lập tức lôi kéo cô qua muôn nói chuyện thật lâu.

Tạ Trì Thành ấy vậy mà ngang nhiên trở thành phông nên, nhưng anh cũng không hề tỏ ra mất kiên nhân, chỉ là nhìn thấy Diệp Như Hề lộ ra một tia mỏi mệt, nghĩ răng cô đã đứng lâu rôi, tay anh đỡ cô càng dùng sức một chút, đề cô mượn lực tựa vào anh.

Diệp Như Hề nháy mắt thấy nhẹ nhàng hơn nhiêu.

Hứa lão phụ nhân nhìn thấy một màn này, trong lòng cảm thấy kỳ quái, nhưng tâm mặt chậm rãi dời xuông, đôi diện với phần bụng dưới che lâp dưới váy áo rộng thùng thình của Diệp Như Hề, cho dù che chắn rất khá, nhưng nều đứng gần nghiêm túc nhìn kỹ thì vẫn có thê phát hiện ra manh môi.

Hứa lão phu nhân lập tức nhìn ra được, có chút kinh ngạc nói: “Cháu day loi Diệp Như Hề thấy thế, suyt một tiếng, nhỏ giọng nói: “Bà Hứa phải giữ bí . mật đây nhé.”

Khó có được Diệp Như Hề có giọng điệu đáng yêu giỗng như trẻ con như vậy, Hứa lão phu nhân vui vẻ tới bật cười, chân thành thật lòng nói: “Đây, đây thật sự chúc mừng cháu nhé.”

Cách đó không xa, Hạ Lan Hinh thấy một màn này thì thiếu chút nữa đã văn đứt ngón tay mình.

Sao lại có thể như vậy! Vì cái gì mà Hứa lão phu nhân lại trò chuyện vui vẻ với người phụ nữ kia như vậy!

Thậm chí còn cười thích chí nhử vậy nữa.

Cô ta đã bỏ ra mây năm tâm huyết cũng không làm được điều này! Vì sao ả đàn bà kia lại có thê làm được.

Cô ta hận! Hận không thể nhào qua rồi cắn chết Diệp Như Hề!

Đồng thời, một màn kia cũng lọt vào trong mắt rất nhiều người khác.

Chủ nhân của bữa tiệc này chính là Hứa lão phu nhân, tất nhiễn không ít người chú ý tới bà ây, ây vậy mà Hứa lão phu nhân ai cũng không thèm gặp, lại chủ động tới trò chuyện vui vẻ với người khác, mà người phụ nữ Kia.

Lại là người phụ nữ đã cướp được Tạ Trì Thành về tay!

Người phụ nữ quỷ quái này từ nơi nào tới, sao có thể may mắn đến vậy!

Có thể, được Tạ Trì Thành nhìn với con mắt khác, lại còn được Hứa lão phu nhân nhìn với con mắt khác!

Diệp Như Hề tự nhiên cũng không biết nỗi lòng ghen ghét của bọn họ, cô bắt đầu cảm thây thích bà Hứa hiền lành ôn hòa này, trong khoảng”

thời gian ngắn, cô thật sự đã xem đối phương như bà của mình mà đối đãi.

Hứa lão phu nhân tuy rằng rất muốn tiếp tục nói chuyện nữa, nhưng bà biệt rõ tốt xấu gì thì bữa tiệc này cũn do mình tiền hành, bà cũng không thê thật sự hoàn toàn tùy hứng rồi mặc kệ nó ra sao thì ra được.

Cho nên Hứa lão phu nhân chỉ có thể đ è xuống mong muôn nói chuyện mà rời đi trước, cũng hạ quyết tâm lân sau phải gặp riêng Tiểu Hề nói chuyện cho đã.

Chờ sau khi Hứa lão phu nhân đi rồi, Diệp Như Hề thở dài ta nhõm một hơi, nói: “Không nghĩ tới bà Hứa là người khá tốt, còn rất hiền từ.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 599


Chương 599

Tạ Trì Thành cười cười, nói: “Ngay cả xưng hô cũng đổi lại rồi à2”

Diệp Như Hề rất nghiêm túc nói: “Đã đồng ý với trưởng bôi thì phải làm được.”

Ý cười trên môi Tạ Trì Thành gia tăng, anh nói: “Có thê qua lại với bà ấy được, nhà họ Hứa cũng được cho là sạch sẽ.”

Cái gọi là sạch sẽ tật nhiên là chỉ sản nghiệp của gia tộc, Hứa lão phu nhân cho dù có khôi tài sản lớn, nhưng vẫn tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tặc, cũng không phạm vào những thứ không nên phạm, đây cũng là nguyên nhân mà thái độ của Tạ TrÌ Thành đối với Hứa lão phu nhân tôn kính tới Vậy.

Một người phụ nữ, lại là một bà lão tuổi xế chiều ngồi lên vị trí này, còn _ có thể chặt chẽ quản lý khối sản nghiệp không lồ mà không để xảy ra bắt cứ sai sót nào, đủ đề nhìn ra bà ây tuyệt đối không hiền từ đơn thuần như vẻ bề ngoài.

Nhưng những thứ đó, Tiểu Hề không cân biệt, anh cũng không nói với cô.

Diệp Như Hề có chút ngượng ngủng kéo kéo tay áo Tạ Trì Thành, nói: “Em muôn đi nhà vệ sinh một chút.”

“Anh đi cùng em.”

Diệp Như Hề vốn định từ chối, nhưng nghĩ đến trước đó thiếu chút nữa đã bị Hạ Lan Hinh đụng ngã ở nhà vệ sinh, cuối cùng vẫn đồng ý.

Phòng vệ sinh ở phía bên kia thang máy, Tạ Trì Thành chờ ỏ ở góc cửa thang máy, dựa vào cửa số sát đất bên cạnh.

Lúc Diệp Nhự Hề ra ngoài rửa tay, mới ngâng đầu lên, liền thấy trong gương xuât hiện bóng dáng Hạ Lan Hinh.

Cô sửng sót một chút, tắt nước, làm bộ như không thấy cô ta, cất bước muôn rời đi.

Nhựng Hạ Lan Hinh rõ ràng đang cố ý tiên vào tìm cô, trực tiêp gọi một tiếng: “Chờ đã.”

Diệp Như Hề coi như nghe không thây, Hạ Lan Hinh vươn tay muốn bắt lấy cánh tay cô, nhưng Diệp Như Hề nhanh nhạy né tránh, Diệp Như Hà không chút khách khí nói: “A Thành còn ở bên ngoài chờ tôi, tôi đang rất vộI.”

Sắc mặt Hạ Lan Hinh nhăn nhó một chút, rất nhanh đã khôi phục bình thường, cô ta nói: “Diệp tiểu thư, tôi BÀ là muôn nói chuyện với cô một chút.”

“Tôi cảm thấy, chúng ta cũng không có gì để nói.

“Sao có thể như vậy được? Cô cũng không muốn biết trong gân một tuân tôi và Trì Thành mất tích đã trải qua những chuyện gì sao?”

Hạ Lan Hinh có ý nói như. thế, vẫn là chú ý tới biêu cảm của Diệp Như ê Tuy nhiên, để Hạ Lan Hinh thất vọng rội, săc mặt Diệp Như Hề không có chút biến hóa nào.

*“A._ Thành sẽ nói cho tôi biết.”

“Không, anh ấy sẽ không.”

“Vậy đó chính là việc nhỏ mà tôi không cần thiết phải biết tới.”

Hạ Lan Hinh sửng sốt, không nghĩ tới lại bị đáp trả bởi giọng nói không nhẹ không nặng như vậy, thậm chí đối phương còn xác định chỉ là một việc nhỏ.

“Diệp tiểu thư, tôi đã quen biết Trì Thành mười lầm năm.”

Hạ Lan Hinh bày ra dáng vẻ đang hoài niệm chuyện cũ.

Trong lòng Diệp Như: Hề chợt thở dài một hơi, cô thật sự không muôn nói tới những việc này, bởi vì biết rõ nhắc tới chuyện này chỉ khiến cô khó chịu, dù sao họ cũng là thanh mai trúc mã, thật chua xót.

Nhưng cô cũng sẽ không bởi vì những chuyện này mà nghỉ ngờ rồi sinh ra hiểu lầm gì đó, Tạ Trì Jhành không phải là kiểu người sẽ để bản thân phải thiệt thòi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 600


Chương 600

Nếu Tạ Trì Thành không thích cô, hoặc là không có nửa phần cảm tỉnh, như vậy cô có sinh 8 hay mười đứa con, thì anh cũng chỉ có thể để cô ở bên cạnh, cho cô một thân phận không nặng không nhẹ.

“Hạ tiểu thư, có chút vài lời tôi chỉ muốn nói một lần, nếu nhự cô thích A Thành, vậy thì đi tìm anh ây, thật sự cũng không cân tìm tới tôi, bởi vì mục đích của cô hoàn toàn không có tác dụng, tôi cũng không muôn chơi trò bạn bè bằng mặt không bằng lòng với cô.

Hạ Lan Hinh hoàn toàn không nghĩ tới Diệp Như Hề còn không lên giả vờ khách sáo chút nào, trực tiếp nói thẳng, xé rách mặt nhau “Diệp Như Hề, tôi không biết cô đang nói cái gì, tôi cũng sẽ không tranh đoạt Trì Thành với cô, tôi chỉ là……

Diệp Như Hề nói thẳng: “ Nếu không có ÿ như vậy thì phiền cô tránh xa tôi ra một chút.”

Hạ Lan Hinh tức điên, ngay cả dáng vẻ dịu dàng ngụy trang trên mặt cũng sắp nút toạc ra.

“Tôi và Trì Thành đều bị người ta mang đi, chúng tôi đều bị hạ thuốc, nhôt ở chung ¡ một phòng, cô hẳn là hiểu rõ ý tứ của tôi, tội cũng không muốn khiến cô hiểu lầm, nhưng……

trong lòng tôi vấn không qua được cánh cửa kia, Trì Thành là người đàn ông đầu tiên của tôi, tôi làm thê nào cũng không thể xem nhẹ chuyện này.”

Nói rồi, Hạ Lạn Hinh lộ ra sắc mặt vô cùng đau khổ dằn vặt. cẩn thận

Tim Diệp Như Hề nhói lên một chút, nhưng rất nhanh đã bình thường trở lại.

“Anh ấy “đè” cô?”

Sắc mặt Hạ Lan Hinh càng trở nên nhăn nhó lợi hại, “Diệp Như Hề, sao cô có thê thốt ra ‘được lời nói th ô tục như vậy!”

“Ừ, vậy chính là không có, như vậy thì cô có tư cách gì mà nói này nói nọ trước mặt tôi?”

“Tôi đây phải cảm thấy đáng thương thay cô đây.”

“Diệp Như Hề!”

“Ngay cả bị hạ thuốc, A_ Thành cũng sẽ không chạm vào cô.”

Hạ Lan Hinh rốt cuộc nhịn không nỗi nữa, cảm giác khuất nhục ngày đó lại bùng nồ một lần nữa, lửa giận dâng lên, cô ta vươn tay qua, muôn cào thẳng vào mặt Diệp Như Hề .

Nhưng Diệp Như. Hề đã sớm có chuẩn bị, CÔ lui về phía sau một bước, nói: “Hạ tiểu thư, cô cũng đừng nên thẹn quá hóa giận như vậy chứ.”

Hạ Lan Hinh ghen ghét tới phát điên rôi, vành mắt đỏ hồng, cô ta nhìn một vòng, trong. phòng vệ sinh nữ không có bât cứ ai, cô ta không chút nghĩ ngợi liền muốn tiên lên một bước về phía Diệp Như Hề.

Chỉ cần hủy hoại người phụ nữ này thì tốt rồi! Hủy hoại cô ta! Còn cả đứa con trong bụng cô ta nữa Nhất định có thể! Cô có rất nhiều biện pháp để thoát thân!

Nhưng mà, khi ánh mắt Hạ Lan Hinh lóe lên tia sáng hung ác, Diệp Như Hề đã chú ý tới, vẻ mặt cô bông nhiên lộ ra sự kinh ngạc, nhìn về phía phía Sau cô ta mà gọi: “A Thành?”

Hạ Lan Hinh theo bản năng quay đầu lại nhìn, nhưng phía sau lại không có một bóng người, sau khi ý thức được bản thân vừa bị mặc mưu, Hạ Lan Hinh vươn tạy muôn tóm lấy canh tay Diệp Như Hề.

Móng tay thật dài trực tiếp cấu vào da thịt, đau đến mức Diệp Như Hề hít hà một hơi.

*“A“ Thành!”

Hạ Lan Hịnh cười dữ tợn một tiếng, “Cô cho rằng tôi sẽ bị cô lừa gạt lần thứ hai nữa sao?!”

Nhưng mà ngay sau đó, một bàn tay mạnh mẽ trực tiêp bóp chặt cổ tay Hạ Lan Hinh, giỏng như đang muốn bóp nát tay cô ta, buộc cô ta phải buông tay Diệp Nhử Hề ra, quay đâu nhìn liền đối diện với ánh mắt tràn đầy lửa giận của Tạ Trì Thành.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 601


Chương 601

Cơn nóng giận của Hạ Lan Hinh lập tức bị dập tắt, lắp bắp kêu: “Trì, “

Thành 0 Vẻ thù địch trên mặt Tạ Trì Thành như tràn ra tới nơi, đôi mắt trở nên âm trầm đáng sợ, thậm chí còn có tia sát khí muốn giết người.

“Hạ Lan Hinh, cô muốn làm cái gì?!”

Hạ Lan Hinh cuối cùng cũng tỉnh ngộ lại, cô ta bị Diệp Như Hề chơi! Cô ta bị chơi!

Diệp Như Hề lộ ra vẻ mặt sợ hãi tránh ở phía sau Tạ Trì Thành, giọng run rây nói: “A Thành, em, em thây sợ hai Hạ Lan Hinh phẫn nộ hô to: “Trì Thành, cô ta có ý! Cô ta trêu chọc eml”

Tạ Trì Thành trực tiếp đẩy Hạ Lan Hinh ra, kéo Diệp Như Hề bảo vệ ở phía sau, ánh mất lạnh băng giỗng như trực tiếp dứt bỏ mười năm giao tình giữa Bi họ.

Sắc mặt Hạ Lan Hinh tái nhợt.

Cô ta luôn giữ thói quen dùng thủ đoạn làm bộ làm tịch, bày đủ mưu mô lừa gạt chiếm sự đồng tình, lừa gạt sự yêu mến từ người khác, lần đầu tiên Hạ Lan Hinh thất bại, còn bại bởi cùng một kiểu thủ đoạn cô ta hay dùng.

Hạ Lan Hinh thu liễm lại sắc mặt dữ tợn của mình, cô ta thở hồn hên mây hơi thở, đầy mặt chua xót, nói: “Trì Thành, em không hề thương tổn cô ta, anh tin tưởng em không?”

Ánh mắt Tạ Trì. Thành rõ ràng không tin, anh nói thẳng: “Về sau đừng tới gần Tiểu Hề nữa Hạ Lan Hinh thiếu chút nữa đã bị những lời này làm cho tức giận đến nôn ra máu, nhưng vận nỗ lực nhặt lên ta tôn nghiêm cuối cùng của bản thân, “Nếu em muốn hại người khác thì năm đó cũng sẽ không cứu anh, Trì Thành, anh tin em……”

Hạ Lan Hinh cố ý nhắc tới chuyện năm đó, quả nhiên, sắc mặt Tạ Trì Thành hơi giãn ra.

Diệp Như Hề có chút tiệc hận, cô đã sớm nhìn ra con người Hạ Lan Hinh này căn bản không giỗng đơn thuần ôn nhu như mặt ngoài cỗ ta biểu hiện, một người phụ nữ dám đầy ngã cô, hãm hại đứa con trong bụng cô, căn bản không phải loại người gì tốt.

Cho nên cô mới có ý, có ý kéo dài thêm thời gian, biết Tạ Trì Thành sẽ Vì lo lắng cho cô mà tìm tói đây, còn có ý thử lừa một lần để Hạ Lan Hinh buông lỏng cảnh giác, trực tiếp bộc lộ bản tính.

Chỉ là đáng tiệc, cũng chỉ tiệc số cô không may mãn, thời cơ chưa thích hợp nên không có biện pháp lập tức phá hỏng hình tượng của Hạ Lan Hinh.

Diệp Như Hề hoàn toàn không cảm thấy bản thân có gì đê tiện, ở ngay lúc này rôi mà còn chú ý tới liêm sỉ lễ nghỉ, vậy chính là dâng hai tay người đàn ông của mình cho người khác.

“Trì Thành, đây chỉ là hiểu lầm, em có thê giải thích.”

Hạ Lan Hinh mắt thấy sắc mặt Tạ Trì Thành tốt hơn rất nhiều, vội Vàng rèn sắt khi còn nóng mà nói.

Nhưng Tạ Trì Thành lại không có ý định tiệp tục nói chuyện, trực tiếp mang theo Diệp Như Hễ rời đi, Hạ Lan Hinh ở phía sau nhìn bóng dáng bọn họ tay trong tay rời đi, suýt nữa đã dập nát cả sàn nhà.

Chờ khi đi đến một góc không người, Diệp Như Hề đột nhiên mở miệng: “Thật ra anh cũng biết hết rồi đúng không?”

Chỉ một câu không đầu không đuôi như vậy, Tạ Trì Thành lại hiêu rõ.

Anh tùy ý ừ một tiếng.

Diệp Như: Hề vốn dĩ còn rất bình tĩnh, hiện tại bỗng nhiên lại có chút bát an, cô đúng là nhìn Hạ Lan Hinh không thuận mắt, cũng không muôn chùn bước, còn dùng vài thủ đoạn nhỏ nữa.

Ban đầu còn có chút đắc ý nho nhỏ, hiện tại cũng không còn nữa.

Tạ Trì Thành sẽ nhìn cô như thế nào đây?
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 602


Chương 602

“Anh cảm thây em rât xâu xa à? Em không thê lừa được anh, vừa rồi chính là em cô ý, chọc giận cô ta, lừa cô ta là anh tới một lần, cuối cùng anh vẫn qua thật.”

So với việc bị vạch trần, Diệp Như Hề dứt khoát thẳng thắn Thành khẩn, thẳng thắn xong thì lập tức khẩn trương nhìn Tạ Trì Thành.

Ngay cả bản thân cô cũng không l biết giờ phút này mình khẩn trương đến mức nào.

Một lúc lâu sau, Tạ Trì Thành bỗng nhiên vươn tay túm Diệp Như Hề qua, ân cô vào sát trên vách tường, phân sau lưng dán vào vách tường lạnh lẽo, mà trước mặt là hơi nóng mạnh mẽ ập vào, khiên khuôn mặt cô cũng từ từ bị hun chín.

“Anh, anh làm cái gì……

Tạ Trì Thành chống một tay bên cạhh đầu CÔ, đè thâp giọn nói: “Em đang chơi xấu.”

Diệp Như Hề nhấp môi, cuối cùng cũng dứt khoát bât chấp tất cả, trừng mắt nói: “Đúng vậy, em đúng là đang chơi xấu, em đúng là không thích cải cô Hạ Lan Hinh kia, em mặc kệ các người có phải thanh mai trúc mã gì hay không, em chính là không cho phá? anh tới gần cô ta nữa.

“Ghen tị?”

“Đúng vậy, ghen tị!”

Nếu đã như vậy rồi, không có cái gì phải ngại thừa nhận cả.

“Mà Hạ Lan Hinh kia cũng không phải người tốt lành gì, cô ta có thói quen làm bộ làm tịch, còn nữa, lần trước ở nhà vệ sinh thiếu chút nữa cô ta đã đụng ngã em……”

Tạ Trì Thành lập tức ngắt lời, “Nhà vệ sinh? Đụng vào lúc nào?”

“Chính là lúc diễn ra buổi đầu giá, lúc ây em không quen biết cô ta, hiện tại đã nhận ra được.”

Tạ Trì Thành nheo mắt, chỗ sâu trong đáy mắt tràn ngập nguy hiểm.

Diệp Như Hề thấy anh không nói lời nảo, có chút khân trương, nói: “Thật sự đó, bề ngoài thì cô ta nói mình không cẩn thận, nhưng em biết nhất định là cô ý, em còn đang mang thai, nều như té ngã, bảo bôi trong bụng em sẽ không còn.”

Diệp Như Hề sợ anh không tin, còn cố ý giải thích thêm vài câu.

Nhưng mà, Tạ Trì Thành trực tiếp hôn lên đôi mắt cô, Diệp Như Hề đã bị khóa chặt, nói Riorgi ra lời.

“Anh biết, anh tin em, không cần khẩn trương.”

Trái tim đang căng thẳng của Diệp Như Hề chậm rãi thả lỏng, giọng điệu ủy khuất nói: “Cô ta khẳng định là thích anh, cô ta còn từng cứu mạng anh một lần, cho nên anh nợ cô ta, nhưng em không cho phép anh giao bản thân cho cô ta.”

“Nói bậy cái gì thế? Ai nói với em ân cứu mạng thì phải lấy thân báo đáp hả?”

Trọng giọng nói của Tạ Trì Thành còn mang theo một tia uy h**p, bởi vì cả hai dựa vào quá gân, hơi nóng lúc anh nói chuyện đêu phả vào, sắc mặt Diệp Như Hề lại càng thêm đỏ bừng.

“Em, em chính là…… Nghe nói qua.”

Cằm cô được nâng lên, để đôi mắt cô nhìn thẳng vào ai đó.

“Diệp Như Hà, trong đầu em đang suy nghĩ cái gì thê?”

“Về sau, đừng tới gần cô ta nữa.”

“Sau đó thì để anh tới gần?” Một câu này hỏi ra ngay lập tức, không hề chân chừ.
 
Back
Top Dưới