Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 543


Chương 543

Diệp Như Hề càng thấy càng bất an hơn nữa, cô lập tửc cầm lấy di động gọi điện thoại cho Tạ Trì Thành, bên kia vang lên vài tiếng đã bị tắt máy, gọi lại cũng trực tiếp tắt máy.

Diệp Như Hề cố gắng đề bản thân trấn định lại, để vệ sĩ đi tìm Tạ Trì Thành, mà cô thì nhanh chóng liên hệ cho thứ ký Tần.

Tạ Trì Thành sẽ không bao giờ tất máy vô cơ như thê, càng không rời đi lâu như vậy mà chữa quay lại, mâu chốt nhất chính là, Nhạc Nhạc còn đang năm trong phòng phẫu thuật! Tạ Trì Thành không có bất kỳ lý do gì phải rời đi đột ngột như thêt Nhưng mà, ngay ở lúc Diệp Như Hề cô găng trần định tỉnh thân cho người đi tìm anh, thì phòng phẫu thuật đóng chặt lại được mở ra, có hai vị bác sĩ tiền ra ngoài.

Diệp Như Hề lập tức đi lên tiếp đón, trên mặt xuất hiện vẻ mặt kinh ngạc lại vui mừng, “Bác sĩ, phẫu thuật thành công rồi sao?”

“Phẫu thuật xuất hiện biến có, hiện tại người bệnh cần thiết phải được truyền máu, ai là người nhà của bệnh nhân? Nhóm máu của bệnh nhân quá hiếm gặp, bệnh viện không có lượng mầu dự trữ.”

Sắc mặt Diệp Như Hề lập tức trắng bệch một mảnh, may mãn là có Dương San nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy CO5 “Tiểu Hề, đừng làm chị sợ!”

“Bác sĩ! Tôi là mẹ của Nhạc Nhạc, máu của tôi……”

Diệp Như Hề bỗng nhiên phục hồi tinh thần lại, nhóm máu của cô và Nhạc Nhạc không giỗng nhau, người giồng…… Là Tạ Trì Thành!

“Chúng tôi cũng đã điêu động kho máu, nhưng đê đưa tới đây nhanh nhất cũng cân tới 2 giờ, bệnh nhân lại chỉ có thê căng qua một giờ, xin mau chóng liên hệ người nhà đề truyền máu trực tiếp, nêu không tình huống của người bệnh……”

Bác sĩ không nói hết lời, nhưng mấy chữ còn lại là gì không cân nói cũng biết.

Giờ khắc này, Diệp Như Hề chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.

Cô nắm chặt cánh tay Dương San, hít sâu một hơi, “Phải tìm được Tạ Trì Thành, lập tức! Lập tức!”

Diệp Như Hề giống như nỗi điên lật tung bệnh viện đề tìm người nhưng lại không có bóng dáng Tạ Trì Thành đâu, ngay cả khi muốn kiểm tra camera theo dõi, mới phát hiện CAN nh theo dõi của bệnh viện hôm phải bảo trì, suốt một buổi chiều đều không ghi lại được gì.

Thời gian từng chút một qua đi, phạm vi tìm kiêm đã mở rộng tới bán kính mây dặm, Thư ký Tần còn gọi cả Tần Hải tới, điều động lực lượng dốc sức tìm kiếm manh mối của Tạ Trì Thành.

Giờ khắc này, sắc mặt mọi người đều rất khó coi.

Ông chủ biến mát rồi.

Chuyện này, tuyệt đối không phải là ngoài ý muôn, mà là một âm mưu tính toán trước.

Diệp Như Hề ký tên ba lần lên thông báo bệnh tình nguy kịch, vẻ mặt như chết lặng, Tiểu An đi theo cạnh cô cũng luống cuồng.

“Mami, Mami, còn có con! Con có thể cứu em gái!”

Diệp Như Hà đột nhiên phục hồi tinh thần lại, nhìn về phía Tiêu An.

Tạ An nghiêm túc nói: “Mami, con và em là thai đôi, nhóm máu của con có thể! Để con thử xeml”

Trái tìm Diệp Như Hề như bị xé nát, cô biết là có thê, nhưng từ lúc bắt đầu cô không hề có suy nghĩ kia, chỉ vì, Tiểu An còn quá nhỏ, thăng bé vẫn là một đứa trẻ, mà lượng máu Nhạc Nhạc cần rất lớn, căn bản vượt quá mức chịu đựng của một đứa trẻ!

Chỉ có Tạ Trì Thành, chỉ mỗi mình anh có thê……

“Mami! Để con thử xem đi mà! Cầu xin mẹ, con không muôn em gái chêt! Mami!”

Diệp Như Hề nghẹn ngào, đè nén nước mắt, cô ôm chặt Tiểu An, hỏi: “Sợ đau không con?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 544


Chương 544

“Con không sợ! Chỉ cần có thể cứu em gái! Con không sợ đau! Mami, để con làm đi!”

Nước mắt Diệp Như Hề không kìm được mà lăn dài, cô biết, cô không thể nói ‘không’.

Bác sĩ đã chuẩn bị xong hết tắt cả mọi thứ, sẽ mang Tiểu An đi lấy máu.

Diệp Như Hề bỗng nhiên túm chặt tay bác sĩ, ánh mắt nảy ra tia sắc bén, cô nói: “Bác Sĩ, cuộc phẫu thuật hôm nay có người mới à? Có bác sĩ mới gia nhập ?”

Vị bác sĩ bị túm lấy lập tức ngẩn ra, chỉ trong chống lát, còn tỏ ra vô cùng nghiêm túc nói: “Phu nhân, cô hãy bình tĩnh một chút, chúng tôi nhật định sẽ dốc hết sức! Hiện tại thời gian rất gâp gáp!”

Diệp Như Hệ lại năm chặt hơn nữa, cô không chịu thả người, gắt gao nhìn chăm chăm tên bác sĩ đáng. ngờ này, cô nói: “Trả lời tôi đi, bác sĩ.

Dương San vội vàng lôi kéo tay Diệp Như Hề, nói: “Tiểu Hề, em đang làm gì. thế? Nhạc Nhạc chờ không Si nữa, phải nhanh chóng lấy máu!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Diệp Như Hà lại đột nhiên kéo xuống khẩu trang của tên bác sĩ kia, thây được một gương mặt xa lạ, trái tim cô giật thót, co rút vài cái, tức giận nói: “Anh căn bản không phải bác sĩ đã được sắp xếp trước, anh là ai?!”

Bác sĩ nhíu mày, “Phu nhân, người bệnh đang cân phải tiếp máu gấp, nếu tiêp tục chậm trễ nói, hậu quả rất nghiêm trọng!”

Lúc này, Tần Hải cũng ý thức được phản ứng của Diệp Như Hề từ đậu mà đến, sắc mặt thay đổi, trực tiếp đi lên trước, nói: “Giây chứng nhận của anh đâu?”

Sắc mặt tên bác sĩ cũng trở nên khó coi, “Phu nhân, cô lại nghi ngờ tôi sao?”

Biểu cảm trên mặt Diệp Như Hề căng chặt, cô gắt gao bắt lây tay của gã kia, nói: “Anh không phải bác sĩ phụ trách buổi phầu thuật lân này! Thư ký Tần, hiện tại lập tức tìm nhóm bác sĩ dự bị ngay!”

Thư ký Tần lập tức gọi điện thoại, muốn thay đổi bác sĩ phẫu thuật.

Tạ Trì Thành muốn đảm bảo buổi phẫu thuật không xảy ra sơ sót gì, đã sớm mời theo hai đội ngũ bác sĩ, một đội là tốt nhất về mặt kỹ thuật, một đội khác thì ngồi đợi lệnh.

Chưa bao giờ nghĩ tới, một hành động dự phòng như vậy lại có tác dụng lúc này.

Sắc mặt gã bác sĩ thay đồi, đột nhiên vung tay lên, trong tay còn cầm một ông tiêm, đang muốn lao về phía Diệp Như Hề, nhưng Nina phía sau trực tiếp xông tới, đè gã đó xuống sàn nhà, kim tiêm cũng rót ra.

Sự việc phát sinh chỉ trong nháy mắt.

Vệ sĩ phía sau thư ký Tần lập tức lao tới, khống chế gã bác sĩ giả chặt chẽ.

Một tên bác sĩ khác ở cảnh thì sợ hãi, ánh mắt hoảng sợ.

Thư ký Tần phẫn nộ mà hô to: “Tên bác sĩ giả này trà trộn vào đây lúc nào?!”

“Hắn, hắn là học trò của viện trưởng, là, ‘bác sĩ tốt nhất ở bệnh viện Chi Nhất, ở đoàn đội chúng tôi có một bác sĩ đột nhiên thây không khỏe, tạm thời thay thế người này, hãn cũng không phải bác sĩ mồ chính, sao có thC Sắc mặt Diệp Như Hệ càng trăng, thân hình cô lung lay sắp đồ lại dùng sức cắn đầu lưỡi một chút, đau đớn khiến đầu óc cô tỉnh táo hơn Vài phân, lại tiếp tục khống chế tình hình.

“Nhóm bác sĩ dự bị tới rồi sao?”

Phía sau vội vàng truyền đến tiếng bước chân, nhóm bác sĩ dự bị đã chạy tới Diệp Như Hề hít sâu một hơi, bắt lấy bác sĩ chủ trị đi đầu, run rây. nói: “Con gái tôi giao cho ngài, xin ngày nhất định phải…… Cứu con gái tôi!”

Thời gian chỉ còn nửa giờ, Tiểu An cần thiết phải đi lấy máu.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 545


Chương 545

Diệp Như Hề nhìn bác sĩ mang Tiểu An đi, gắt gao mà nghẹn dòng lệ nơi hốc mắt, cô quay đầu nhìn về phía gã bác sĩ đã bị khống chế, ánh mắt rét run, cuối cùng dưới ánh nhìn chăm chú và khiễp sợ của mọi người, cô vung một cái tát qua.

Diệp Như Hề dùng sức lực lớn nhất, đem tất cả những phẫn nộ của người mẹ lúc này dôn vào một cái tát.

Bác sĩ bị tát cho đỏ một bên mặt, nhưng hắn không sợ hãi chút nào, thậm chí còn mang theo một tia trêu ngươi nhợn nhơn, hắn nói: “Không nghĩ tới vân là bị phát hiện, cô cũng rât nhạy bén, nhưng mà đã muộn rôi.

Con bé kia căn bản không cứu sống nổi nữa, ha ha ha ha.”

‘Bốp.”

Lại là một cái tát, lại giáng vào vị trí cũ, mạnh tới mức khiên nửa khuôn mặt hắn đều đã sưng tấy lên, khóe miệng cũng phải rỉ máu.

“Nếu con gái tao mà xảy ra bắt cứ chuyện gì, tao sẽ bắt mày phải chôn cùng.

Giờ khắc này, khí thế trên người Diệp Như Hề dường như có vài phân bóng sàng: của Tạ Trì Thành.

Ngay cả Thư ký Tần đứng bên cạnh cũng phải sửng sốt một chút.

“Thư ký Tần.”

“Vâng! Phụ nhân!”

Thư ký Tần không tự giác dùng tới kính ngữ trịnh trọng hơn.

“Điêu tra camera giao thông quanh đây, Tạ Trì Thành sẽ không vô duyên vô cớ biên mắt, anh ấy đã bị mang đi, tính cảnh giác cùng thân thủ của anh ấy đều rất tốt, ngoại trừ việc bị đánh thuốc mê không còn cách nào khác, biện pháp đưa người đi chắc chắn sẽ dùng xe, truy lùng những. chiếc xe lui tới bệnh viện này trong vòng 2 giờ, thời gian càng gân thì càng đặc biệt chú ý.”

Thư ký Tần có chút khiếp sợ nhìn Diệp Như Hề, có thể thấy giờ phút này ‘Diệp Như Hề đã bị sự đau đớn trạ tân tới sắc mặt tái nhọt, thân hình gây yêu kia dường như có thể ngã xuông bắt cứ lúc nào.

Nhưng mà, ánh mắt của cô lại không có một chút hoảng loạn, không, có lẽ là có, nhưng cô đã đè nén nó, chỉ để lại sự bình tính tới cực đoan.

Diệp Như Hề khống chế được lời nói của mình, từng câu từng chữ rõ ràng, cho dù hồ hập đã hồn loạn, cô gắt gao năm chất tay, móng tay đâm lòng bàn tay, đau đón khiên cô tỉnh táo hơn một chút.

“Di động trên người Tạ Trì Thành có cài định vị, nhưng rât có thể đã bị đối phương vứt đi, nêu tìm được địa điềm của chiếc điện thoại, từ chỗ đó khuyết tán ra những con đường nhỏ xung quanh, chú ý theo dõi những nơi ít người lui tới, bọn họ rất có thể sẽ đi về những con đường nhỏ đó.”

Diệp Như Hề đè nén sự thảm khốc mà mỉm cười, “Những chuyện còn lại, Tần Hải sẽ rõ ràng hơn, phiên toái anh nói cho anh ta những chuyện này.”

“Vâng!”

Thư ký Tần xoay người bắt đầu gọi điện thoại, điêu động tât cả lực lượng.

Sắc mặt Dương San đầy bắt an đỡ Diệp Như Hề, chị ấy còn chưa kịp phản ứng lại thì tình huồng liền trở nên khó xử lý như vậy rồi..

“Tiểu Hề, em như thế nào……”

Dương San nửa câu sau còn chưa kịp nói ra, bởi vì câu nói kia quá tổn thương người khác.

‘ Em như thế nào lại biết Tạ Trì Thành không phải tự mình biến mất ‘.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 546


Chương 546

“Chị Dương, anh ấy không phải người như vậy, anh ây không phải:…..

Diệp Như Hệ nô lực duy trì được ý cười trên khóe môi, cho dù giờ phút này cô mỉm cười trông như sắp khóc đên nơi, vô cùng khó chịu.

“Anh ấy rất yêu Nhạc Nhạc, cũng là.

một người cha rất tốt, cho nên anh ấy sẽ không đột nhiên biến mắt ngay lúc này.

Những lời này, như là đang an ủi chính mình, cũng như là đang lừa gạt chính mình.

Bởi vi, chung quy là anh vẫn rời đi giữa chừng một lát, mới có thể biến mật.

Diệp Như Hề cố trán đi suy nghĩ này, cô sợ nếu bản thân tiếp tục suy nghĩ, cô sẽ ngã xuông, mà hiện tại, cô cà thê ngã xuông đước.

Diệp Như Hề hít sâu rất nhiều lần, mới đè nén được nôi sợ trong lòng, đôi mắt thẳng tưng nhìn chằm chẳm vào cửa phòng phâu thuật đóng chặt.

Mỗi một giây đồng hồ đều như: bị kéo dài vô tận.

Mồ hôi lạnh chảy dọc từ trán, chảy vào đôi mắt, vô cùng đau xót, Diệp Như Hề ngay cả chút sức lực lau đi cũng không có.

Cái gã bác sĩ bị khống chế kia còn.

đang châm chọc nói: “Vô dụng, tuổi thăng bé kia quá nhỏ, có, thê hiện máu cũng không nhiều lắm, căn bản không đủ cứu người, ha ha ha……”

Tên bác sĩ vốn dĩ chỉ sưng nửa bên mặt, giờ đây trực tiêp vỡ đầu chảy máu, máu chảy ròng ròng trên mặt đất.

Dương San mở to hai mắt nhìn; vốn dĩ nhìn yếu đuối như nhắc tay không nổi, mà Diệp Như Hề lại dùng một tay xách lên cái ghế, lúc này dưới chân ghế vẫn còn dính máu.

Dương San hoảng hót nhớ tới một cảnh tượng trong quá khứ, năm đầu tiên vừa vào tù, có một nhóm người bắt nạt Diệp Như Hề, ở thời điểm tính mạng gặp nguy hiểm, cô gái trông yêu đuôi kia lại trở nên tàn nhân khát mầu đập đầu tất cả nhóm người kia, chẳng sợ cả người mình đều là máu, Một lần đó, Diệp Như Hề ở phòng y tế nằm nửa tháng, mà đám người đó lại phải nằm cả một tháng.

Cũng chính là lúc Ấy, Dương San thay đổi cách nhìn về Diệp Như Hề cũng bắt đầu đề cô gia nhập phạm vi của mình.

Diệp Như Hề ném xuống ghế dựa, thấp giọng nói: “Thư ký Tân, anh có thê giải quyết được không.”

Thư ký Tần cảm thấy chính mình hoa mắt, anh ta nuốt nuốt nước miệng, nói: “Có, có thể, Số không có bât cứ chuyện gì xảy ra.’ “Ừ, tôi không muốn nhìn thấy hắn, đem hãn nhôt lại, hỏi xem người sau lưng hắn là ai.

Thư ký Tần sợ tên nhân chứng quan trọng này còn nhiều lời sẽ chết mắt, vội vàng gọi người mang tên bác sĩ đã bất tỉnh này đi, may mãn mới vừa rôi anh ta đã không chế toàn bộ khu vực tầng này, không có người ngoài thấy được cảnh kia.

Thời gian từng chút một trôi qua, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng mở ra.

Tiểu An đang hôn mê cũng được đầy ra ngoài.

Diệp Như Hề vội vàng đi qua đó, nhìn Tiêu An mang sắc mặt tái nhợt, cô duỗi tay muốn sờ sờ gương mặt cậu bé, nhưng trên tay cô còn dính vết máu ban nãy, cô cứng nhắc dừng lại, thu hồi đi.

Diệp Như Hề ném xuống ghề dựa, thấp giọng nói: “Thư ký Tân, anh có thê giải quyết được không.”

Thư ký Tần cảm thấy chính mình hoa mắt, anh ta nuốt nuốt nước miệng, nói: “Có, có thể, Số không có bât cứ chuyện gì xảy ra.

“Ừ, tôi không muốn nhìn thấy hắn, đem hãn nhôt lại, hỏi xem người sau lưng hắn là ai.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 547


Chương 547

Thư ký Tần sợ tên nhân chứng quan trọng này còn nhiều lời sẽ chết mất, vội vàng gọi người mang tên bác sĩ đã bất tỉnh này đi, may mãn mới vừa rôi anh ta đã không chế toàn bộ khu vực tầng này, không có người ngoài thấy được cảnh kia.

Thời gian từng chút một trôi qua, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng mở ra.

Tiểu An đang hôn mê cũng được đẩy ra ngoài.

Diệp Như Hề vội vàng đi qua đó, nhìn Tiêu An mang sắc mặt tái nhợt, cô duỗi tay muốn sờ sờ gương mặt cậu bé, nhưng trên tay cô còn dính vết máu ban nãy, cô cứng nhắc dừng lại, thu hồi đi.

“Bác sĩ, tình huống thế nào rồi?”

Hai vị bác sĩ ra ngoài trầm mặc.

Trong đó một người trầm giọng nói: “Đã bảo vệ được tính mạng, phẫu thuật cây ghép cũng rât thành công, Diệp Như Hề lảo đảo hai bước, suýt nữa đã đứng không vững.

“Nhưng, nhưng là cái gì?”

Bác sĩ dùng giọng điệu buôn bã nói: “Thời gian bị kéo dài, người bệnh không được cung cấp đủ lượng máu, não bộ bị tổn thương, nếu đêm nay còn không tỉnh lại, chỉ sợ sẽ biến thành người thực vật.”

Ba chữ ‘người thực vật kia khiến Diệp Như Hề suýt ngất.

Dương San cũng rơi nước mặt, “Bác sĩ, tái sao lại như vậy? Máu đã được truyền rồi, sao lại còn biến thành người thực vật, Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc mới năm tuôi thôi mà…… con bé còn nhỏ như vậy!”

“Thực xin lỗi, „ chúng tôi đã tận lực.

Các cô có thể vào thăm bệnh nhân.”

Lúc này, Nhạc Nhạc đang nằm trên giường ibenH bình dưỡng khí gần như che phủ hoàn toàn khuôn mặt cô bé: Khuôn mặt nhỏ luôn vui vẻ tươi cười lúc này lại là một mảnh tái nhọt.

Diệp Như Hề ngơ ngắn nhìn con gái, bên tai giống như còn nghe thấy giợng nói reo vui của Nhạc Nhạc con đang gọi cô, mami, mani…….

Nước mắt đã mờ đi hai mắt cô.

Ngay cả hô hấp cũng đều cảm thấy đau đớn như cắt da cắt thịt.

Dương San đỡ cô, vẻ mặt cũng đau xót, tầm mắt chị chậm rãi dời đi, khi, thấy dưới chân Diệp Như Hề đã xuất huyệt hô hấp chọt cứng lại.

“Tiểu, Tiểu Hề! Em, em đồ máu rồi!

Bác sĩ! Bác sĩI!”

Diệp Như Hề từ từ cảm giác được phần bụng co thắt quặn đau.

Cô lập tức cúi đầu, thấy g*** h** ch*n có dòng máu muôn lượn, một giọt lại một giọt. Nhỏ xuống như hoa mai nở rộ.

Cô đặt tay lên bụng, trong làn nước mắt xuất hiện vẻ tuyệt vọng.

‘GÚC GỨNG….

Giây tiếp theo, cô khép chặt hai mắt, mắt đi ý thức.

“Tiểu Hè!!!”

So Ba ngày sau.

Nhà họ Tống.

“Anh, anh thả em ra ngoài đi! Anh nhốt em lại làm cái gì!”

“Em ngoan ngoan ở chỗ này, đừng mong đi đậu được, bên ngoài giờ, chưa yên ổn, anh mặc kệ em muốn làm cái gì, trong khoảng thời gian này em cân thiết phải ở lại trong nhà.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 548


Chương 548

Tống Xán trực diếp hất tung đồ đạc trong phòng, sắc mặt tức giận đến đỏ bừng.

“Em muốn đi tìm Lan Hinh! Cô ấy mắt tích rồi!”

Anh trai của Tống Xán, Tống Phỉ mang sắc mặt âm lãnh, nói: “Hạ Lan Hinh là con gái nuôi của nhà họ Hạ, không đáng để em phải quan tâm như vậy.

“Anh! Anh biết rõ em cũng không để ý tới chuyện này! Em chỉ muôn một mình Lan Hinh! Cô ấy đãmát tích! Ba ngày rồi! Nhà họ Hạ căn bản sẽ không tìm cô ấy tử tết”

“Cầm miệng. Đừng ép anh phải dùng thủ đoạn ra với chú.”

Tống Xán trời sinh đã sợ hãi anh hắn, nhưng tâm lý muốn đi cứu Lan Hinh căn bản không có cách nào ngăn chặn, hắn thậm chí còn không dám nghĩ Lan Hinh sẽ gặp phải những chuyện gì “Anh, anh không thể như Vậy…… em chỉ là, chỉ là muôn bảo hộ cô ấy……

Tống Phỉ nắm lấy cỗ áo của em trai, tức giận nói: “Quân đội của nhà họ Tạ cũng đang tìm người, em đừng đi trêu chọc, cho dù là anh cũng cứu không được em đâu.”

“Anh, đừng nói cho em là anh sợ Tạ Trì Thành nhé? Hắn chỉ là làm ra vẻ khoa trương thôi! Khẳng định là hắn mang Lan Hinh đi, em muôn đi cứu Lan Hinh trở về!”

“Tạ Trì Thành mắt tích! Em còn không rõ saol”

Tống Xán lập tức ngắn ra.

Tổng Phỉ thây em trai đã bình tĩnh lại liên buông tay ra, thay hắn sửa sang lại cô áo mới nói: “Nêu còn không rõ ý tứ của anh, vậy em hãy suy nghĩ cho cẩn thận, lúc nào em nghĩ kỹ rôi thì lúc đó mới có thể thả em ra ngoài.”

Tống Xán cúi đầu không có trả lời.

Tống Phỉ cũng không thèm để ý tới hãh, xoay người liên muôn rời đi.

“Anh.”

Bước chân dừng lại, Tống Phỉ có chút mắt kiên nhẫn, “Như thế nào? Còn có vân đề gì?”

“Em muốn học cách tiếp quản công ty.”

Tống Phi kinh ngạc một chút, lộ ra một tia vui mừng, “Suy nghĩ kỹ rồi?”

“Vâng.”

“Được rồi.”

Nhưng mà Tống Phỉ căn bản không biết, em trai nhà mình không phải đã suy nghĩ kỹ rôi, mà là đã rơi vào một trạng thái ngớ ngần, suy nghĩ đã hoàn toàn vặn vẹo.

Ngày sau,lúc nhà họ Tống rơi đài, Tông Phỉ cuôi cùng cũng biết, em trai anh ta chưa bao giờ hiểu rõ vấn đề.

x Diệp Như Hề chậm rãi mở to mắt, ngước nhìn trần nhà có chút choáng váng, phải đến thật lâu cô mới nghe thây tiêng gọi bên tai.

“Tiểu Hè, Tiểu Hề em có khỏe không?”

Ý thức của Diệp Như Hề chậm rãi trở vê, cô muôn nói chuyện, nhưng cô họng khô rát vô cùng đau đón.

“Chị đút cho em miếng nước, há miệng ra nào.”

Sau khi được dòng nước ấm áp lướt qua cô họng, cô mới tìm về được chút sức lực đề nói chuyện.

“CHỈ ĐỨNG…

“Ừ, là chị đây, thật tốt quá, em cuối cùng đã tỉnh lại, em ngủ cũng lâu rồi đó.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 549


Chương 549

Ký ức trước khi hôn mê bắt đầu quay trở lại, sắc mặt Diệp Như Hề lập tức trắng bệch, sau đó Tuấn bản năng đưa tay xuống sờ phần bụng của mình, động tác của cô quá mạnh, hát văng cả kim truyền dịch ở mu bàn tay, máu tươi nhỏ giọt..

“Này này nảy, em vẫn đang truyền – dịch đó, yên tâm yên tâm, đứa trẻ vẫn còn, Tiểu Hè đừng sọ, chị đi gọi bác sĩ lại đây!”

Sau khi gọi bác sĩ tới, tiền hành một vòng kiêm tra, mới miễn cưỡng yên tâm chút xíu.

Dương San đỡ Diệp Nhự Hề ngồi dậy, đề y tá bắt ven truyền dịch cho cô, chị ây ở bên cạnh nói: “Lần này thiếu chút nữa là xảy thai rội, may mắn đã cứu được cả mẹ và con, nhưng thân thê của em quá mức yếu ớt, cân phải chú ý mọi lúc mọi nơi, tuyệt đôi không thể đề cảm xúc thay, đôi quá nhanh, nêu không Sau này rât dễ dẫn tới xảy thai.”

Diệp Như Hề trầm mặc một hồi, thấp giọng nói: “Em đã hôn mê bao lâu?”

“Ba ngày.”

“Đã tìm được Tạ Trì Thành rồi sao?”

Dương San không có mở miệng.

Diệp Như Hề lại trở nên âm trầm.

Dương San thở dài một hơi, an ủi nói: “Đừng lo lắng, Thư ký Tần vẫn đang tìm người. Hăn là sẽ nhanh tìm ra thôi Gifn1ˆ “Tiểu An vàNhạc Nhạc đâu rồi?”

Giọng nói của Diệp Như Hề còn có chút run rây.

Dương San há miệng th* d*c, muốn nói chuyện, lại nói không nên lời.

Diệp Như Hề thấy t thế, trái tim như chùng xuống, cô bắt lẫy cánh tay chị Dương, dùng sức rất mạnh, trong ánh mắt tràn đầy sự cầu xin.

“Chị Dương, nói cho em, Tiểu An và Nhạc Nhạc đâu rồi?”

“Tiểu An không có việc gì, thằng bé ở cạnh em hai ngày, được chị khuyên nên trở vê, còn đang ở nhà.”

“Nhạc Nhạc đâu?”

“Nhạc Nhạc…… „ “Chị Dương.”

“Nhạc Nhạc…… vẫn chưa tỉnh lại.”

Trước mắt Diệp Như Hề biến thành màu đen, hô hâp cứng lại, suýt chút nữa đã ngất đi thêm lần nữa.

“Tiểu Hè! Tiểu Hè! Em đừng sợ! Nhạc Nhạc không có chuyện gì đâu, con bé sẽ tỉnh lại!”

Diệp Như Hề gắt gao nắm chặt lầy tay Dương San, nhìn chăm chằm vào chị ây, giỗng như muôn tìm xem chị ấy có đang lừa dối cô hay không.

“Tiểu Hè, thật sự đó, em tin tưởng chị đi, hô hấp đi nào, hô hấp, hít sâu một hơi.”

Dương San sợ Diệp Như Hề lại ngất đi lần nữa, không ngừng vô nhẹ phía sau lưng cô, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng.

“Chị Dương, em muốn đi thăm Nhạc Nhạc.”

“Chờ em khôi phục lại rồi đi thăm con nhé, Nhạc Nhạc cũng ở ngay phòng bệnh bên cạnh em, hiện tại thân thê em đã quá yêu ót rôi, em……”

Câu nói kế tiếp Dương Sạn nói không được nữa, chỉ vì trong n mắt Diệp Như Hề như viết hai chữ khẩn cầu.

“Để chị đỡ em đi vậy.”

Dương San đỡ Diệp Như Hề xuống giường, vệ sĩ Nina yên lặng đứng sau cô lập tức câm lấy bình truyền dịch sợ máu sẽ chảy ngược, đây là dịch dinh dưỡng, không truyền cho xong h thân thê Diệp Như Hề sẽ càng ém.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 550


Chương 550

Đi tới phòng bệnh cách vách, khi Diệp Như Hề thậy được Nhạc Nhạc đang nhắm nghiên hai mắt trên gường bệnh, với cái ông thở, hai chân cô mm nhữn, suýt nữa đã té ngã.

“Tiêu Hê, em nghe chị nói, Nhạc Nhạc hiện tại đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm, ngày hôm qua con bé còn có phản ứng, cho nên lời bác sĩ nói là người thực vật trước đó không tính, Nhạc Nhạc có khả năng tỉnh lại bât cứ lúc nào.”

“Bất cứ lúc nào…… Là bao lâu.”

Dương San không mở miệng được.

Hóc mắt Diệp Như Hề đỏ lên, nước mắt một giọt một giọt thi nhau rơi xuống, khuôn mặt vốn dĩ đã gây yếu không còn chút thịt nay trông càng đáng thương.

“Nhạc Nhạc……”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Cô còn nhớ rõ Nhạc Nhạc luôn ngọt ngào gọi mami, mami.

Trước buổi phẫu thuật con gái còn nói với cô, chờ sau khi khỏe lại, con bé muốn đi leo núi, đi chạy bộ, đi làm những trò vận động mà trước kia không được phép làm.

Nhạc Nhạc ngoan ngoãn như vậy, nghe lời như vậy……

Giờ phút này, con bé lại không có chút sức sông năm trên giường bệnh, thậm chí ngay cả việc nhẹ nhàng gọi cô một tiêng mami cũng không làm được.

Diệp Như Hề rốt cuộc không đứng nỗi nữa, cho dù đã được Dương San đỡ, nhưng cô vân từ từ tụt xuông mặt đất, đôi mắt bị nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn, tất cả cảnh vật trước mặt đều trở nên mơ hồ.

Dương San cúi đầu, nhìn khuôn mặt cô em gái ướt đẫm nước mắt, chị ôm lấy bả vai Diệp Như Hề, nói những lời là đang lửa mình dối người: “Sẽ tốt lên thôi, tất cả đều sẽ tốt lên.”

Khi thư ký Tần vội vàng chạy tới bệnh viện liền thấy Diệp Như Hề đang lẳng lặng ngôi ở bên giường.

Thư ký Tần lặng lẽ thở dài một hơi dưới đáy lòng, nói: “Phu nhân, cô tỉnh rôi.”

Diệp Như Hề chậm rãi quay đầu, giọng nói đã khàn khàn, “Tìm được người rôi sao.”

Thư ký Tần trầm mặc thật lâu.

Bọn họ gần như đã lật tung mọi ngóc ngách ở Đề Đô, nhưng không tìm được bóng dáng của ông chủ.

Tin tức này, đối với phu nhân mà nói, quá mức tàn nhẫn.

Tình huống ngày đó thật sự quá mức nguy hiêm, không chỉ là em bé trong bụng phu nhân, ngay cả chính phu nhân, đều suýt nữa không giữ nồi tính mạng.

Tình trạng thân thê của sản phụ nếu gặp vân đê, chính là một xác hai mạng, đặc biệt là vào ngay ngày: không biết có bao nhiêu bác sĩ giả dạng mò vào trong bệnh viện như thê.

Sau khi thư ký Tần biết được tin tức này, sau lưng đồ một thân mồ hôi lạnh, không có cách nào tưởng tượng, nêu không phải phu nhân cảm giác được chuyện khác thường, nêu không ngày đó, khả năng không chỉ có một mạng của tiểu tiểu thư, thâm chí ngay cả tiểu thiếu gia còn cả phu nhân cũng sẽ phải đi cùng “Thư ký Tần, hãy kể lại toàn bộ sự việc này đó cho tôi. J]oäp chỉnh, rành mạch, chỉ tiết.”

Thư ký Tần nhìn khuôn mặt gầy yếu của phu nhân, có chút đành Ìòng nói “Phú: nhân, cô nên nghỉ ngơi thật tốt, những việc này chúng tôi sẽ cỗ gắng xử lý ôn thỏa.”

Phu nhân nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, chính như ông chủ đã từng phân phó qua, tất cả mọi chuyện đều không nên khiến thai phụ nhọc lòng.

Nhưng mà, Diệp Như Hề lại dùng một thái độ vô cùng bình tĩnh thấp giọng nói: “Nói cho tôi biết.”

Thư ký Tần gần như theo bản năng nói: “Đã điều tra qua bệnh viện một lần, cùng ngày có 30% bác sĩ không thuộc về nơi này xuất hiện, mà còn đột ngột chuyên tới đây.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 551


Chương 541

Mới vừa nói xong, Thư ký Tần đã tự ngây ngắn cả người.

Anh ta cứ tự động nói ra như vậy sao?

Trong khoảnh khắc vừa rồi, giọng điệu và khí thế của Diệp Nhự Hệ quá mức mạnh mẽ, tự nhiên khiến anh ta có cảm giác như đang ở trước mặt ông chủ.

Nhưng rõ ràng, phu nhân trước mặt nhìn qua vô cùng yêu ớt, cái loại này | khí thê vương giả kia càng như là Sinh ra đã có sản.

Thư ký Tần thật sự hoài nghi bản thân có phải do quá sức mệt mỏi nên sinh ra ảo giác hay không.

“Tiếp TỨC..

Lời nói đã nói ra, có tiếp tục giấu diếm nữa thì cũng không còn cần thiết.

Thư ký Tần nhanh chóng sửa sang lại manh môi mình đang năm trong tay , mở miệng lần lượt nói ra từng chút một.

Diệp Như Hề nghiêm túc nghe từng câu Thư ký Tân báo cáo, sắc mặt bình tĩnh, nhìn qua anh ta rồi hỏi “Đã dò hỏi qua đám bác sĩ trà trộn vào chưa?”

Nói là dò hỏi, nhưng ai nấy đều biết, chuyện này không có khả năng chỉ là màn hỏi đáp êm đẹp.

Thư ký Tần đem những người đó giao hệt cho anh trai Tân Phong của mình, mà thủ đoạn tra tấn của anh trai, cũng không hề ôn hòa.

Nhưng Thư ký Tần cũng không nhìn ra vẻ đồng tình hay không nỡ trên khuôn mặt Diệp Như Hề lúc này.

Thư ký Tần sắp xếp một chút, lại nói: “Bọn chúng…… đêu giữ kín miệng như bưng, cần tới một chút thời gian, điều có thê khẳng định chính là người đứng sau lưng chúng đã sắp xếp kê hoạch từ lâu, môi một bước đều chuẩn bị kỹ càng chu đáo.”

“Ừ. Có thể gia tăng thủ đoạn, không cân cô ky chuyện Tạ Trì Thành còn chưa trở vê.

Bằng thủ đoạn của Tần Phong mà còn chưa hỏi ra kết quả, chỉ sợ là những người đó chắc chắn bọn họ sẽ thật sự không giết người.

Dù sao một ngày Tạ Trì Thành còn chưa tìm được, thì ngày đó bọn họ còn chưa dám lộn xôn.

Diệp Như Hề lúc này mới ngắng đầu lên, thấy được ánh mắt có chút rồi rắm của Thư ký Tần, cô nói: “Cảm thấy tôi rất tàn nhãn sao?”

dt nhân, tôi cũng không phải có ý s “Nhạc Nhạc hiện tại còn đang nằm trên gường bệnh, Tiểu An…… thằng, bé bị dọa sợ rôi, suýt nữa tôi còn mật đi cả thằng bé, còn có đứa trẻ trong bụng tôi nữa, ngay cả bản thân tôi, thiếu chút nữa, mất đi tất cả mọi thứ.

Thư ký Tần ngắn ra.

Diệp Như Hề lộ ra nụ cười đầy xót xa.

“Tôi sẽ không nảy sinh bắt cứ sự thương hại nào cho đám người như vậy.”

Thư ký Tần nháy mắt hiểu rõ, vốn dĩ anh ta cũng không muôn đem những việc này nỏi cho Diệp Như Hề biết, chính là bởi vì sợ đối phương sẽ nảy nảy sinh lòng nhân từ không đáng có mà cản trở hành động của bọn họ, hơn nữa Diệp Như Hề còn được bác sĩ dặn dò qua là không thể để cảm xúc thay đôi quá isnh.

Nhưng Thư ký Tần phát hiện bản thân đã nhận định sai rồi, người có thể được ô ông chủ coi trọng, tuyệt đối không phải là người phụ nữ nhu nhược bình thường.

“Vâng, phu nhân.”

“Thay tôi điều tra một sự kiện.”

“Mời cô cứ nói.”

Diệp Nhự Hề mím môi thật sự rất chặt, cuối cùng lại thốt ra một loạt con SỐ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 552


Chương 542

“Điều tra xem chủ nhân của dãy số này là ai, còn nữa…… một khi điều tra ra chủ của số điện thoại này, tìm hiểu xem ngày đó người kia có mặt ở bệnh viện này hay không.”

Thư ký Tần ngắn ra, mơ hồ, hình như anh ta đã bắt được trọng tâm vân đê.

“Tạ Trì Thành sẽ không tùy tiện rời đi ngay lúc đó, nêu anh ấy đã rời đi……”

Giọng của Điệp Như Hề càng lúc càng nhẹ, càng yếu.

“Nhất định có phải có lý do không thể không đi.”

“Hiện tại tôi lập tức đi điều tral”

Diệp Như Hề ừ một tiếng, không có tiệp tục nói chuyện, cô mỏi mệt nhắm mắt lại, thu liễm lại tất cả thống khổ.

Dương San nhẹ nhàng thở dài, cái gì cũng chưa nói.

Sau khi tìm được manh mối mắáu chốt, Thư ký Tân nhanh chóng điều tra ra được chủ nhân của sô điện thoại kia, cùng với việc kiểm tra và đối chiếu với tư liệu đăng ký của bệnh viện gần đây, quả nhiên đã tìm được rôi.

“Phu nhân, tìm được rồi. Nhưng……

Người này, là tiểu thư nhà họ Hạ, tên là Hạ Lan Hinh.”

Diệp Như Hề ngắn người trong một khác, trong đầu nháy mắt hiện lên dáng vẻ của một người phụ nữ và cả tắm danh thiếp đã bị cô vứt đi.

“Có thể điều tra được ảnh chụp của cô ta không thể ở chỗ này.”

Thư ký Tần đưa máy tính qua đây, sau khi Diệp Như Hề nhìn thây người phụ nữ xinh đẹp trong, tắm ảnh thì trâm mặc một chút, quả nhiên là cô ta.

Nếu như chính là người này, vậy thì việc đụng độ trong nhà vệ sinh ngày đó hoàn toàn không phải là ngoài ý muôn.

“Trong danh sách bệnh viện có tên cô ta không?”

“Có, có ghi chép cô ta đã đăng kí khám bệnh.”

“Khám bệnh gì?”

“Khoa tim mạch. Nhưng không có kiểm tra.”

Diệp Như Hề rõ ràng thấy được sắc mặt Thư ký: Tần hiện lên một tia mắt tự nhiên, cô trực tiếp hỏi: “Thư ký Tần, anh có quen biệt với Hạ Lan Hinh sao?”

Thư ký Tần đau khổ khó xử, càng nói thêm nữa thì anh ta cảm thấy lúc ông chủ trở về biết chuyện sẽ giết mình mất!

.. Mười lăm năm trước, bọn họ cùng nhau tham gia một buôi trại hè, cũng vì mục đích gia tộc mà thôi, thân là con cái nhà thê gia, bọn họ từ nhỏ đã phải rèn liên năng lực, cho nên cùng bị thả tới một vùng núi hẻo lánh xa xôi lăn lộn một thời gian. Mà trong một ngày cuôi cùng, ông chủ và cả Hạ tiêu thư lại cùng nhau ngã xuông chân núi.”

Diệp Như Hệ bỗng nhiên cười cười, nói: “Anh không cần nói cho tôi nữa, chuyện câu huyết chính là Hạ Lan Hình đã cứu Tạ Trì Thành?”

Thư ký Tần im lặng, im lặng đồng nghĩa với việc không phủ nhận.

Diệp Như Hề lộ ra nụ cười đây châm chọc, lời vọt tới bên miệng còn chưa kịp thốt ra, trái tìm đã bắt đầu thấy nhói lên.

Giống như là từng vết kim đâm, một vài Hinh ảnh kỳ quái chợt lóe lên trong đầu cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 553


Chương 553

Buổi sáng ngày hôm sau Tạ Trì Thành đã tỉnh lại, vừa mở mắt ra, liền thấy được Diệp. Như Hè đang dựa người vào ghê, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cô đã gầy đi một vòng lớn.

Chút thịt thật vất vả mới nuôi được bây giờ cũng hoàn toàn biến mắt.

Gương mặt trước kia vốn dĩ đã gầy nay còn gây hơn, lộ ra phần cằm nhòn nhọn, làn da trăng, tái nhọt gần như không có chút huyết sác, dưởi làn da trắng mỏng còn có thê thấy rõ từng đoạn mạch máu tỉnh tế, chọc người nhìn đau lòng.

Lộ ra đoạn tay chỉ còn da bọc xương, toàn thân không có mấy lượng thịt, duy chỉ có phân bụng lại nhô to hơn hết, giông như một quả bóng cao su căng phông dính trên người.

Hai tay Diệp Như Hề luôn làm theo bản năng là che chở phân bụng, cho dù đang trong lúc nghỉ ngơi, cô cũng thấy không an tâm.

Tạ Trì Thành tham lạm nhìn cô, anh không nói gì, tầm mắt tựa như đôi tay ấm áp, tỉnh tế miêu tả từng đường nét khuôn mặt cô.

Diệp Như Hệ hình như đã phát hiện ra, cô chậm rãi mở to mắt, vừa chợp mặt tỉnh lại đã đối diện với một đôi mắt đen sâu hun hút.

“Anh tỉnh rồi, có muốn uống nước không?”

Diệp Như Hề đứng lên, trấn định đi rót một ly nước ấm, thật cẩn thận đỡ Tạ Trì Thành cho anh uông nước.

Toàn bộ quá trình, đôi mắt anh đều không rời khỏi Diệp Như Hề.

Diệp Như Hề cố gắng bỏ qua ánh mắt kia, cô khép hờ mắt, lông mi cong vút hơi rung động, tiết lộ vẻ ngoài thì bình tính nhưng trong lòng gợn sóng của cô.

Tạ Trì Thành duỗi tay. v**t v* khuôn mặt cô, xúc cảm ấm áp mêm mại mới khiến anh có cảm giác chân thật một chút, Diệp Như Hề chạm vào tay anh, nhíu mày nói “Còn đang truyền dịch đó, đừng lộn xôn.”

Tạ Trì Thành vừa mới đưa tay lên đã làm dịch kim truyền dịch, Diệp Như Hề nhìn có chút đau lòng.

Tạ Trì Thành kéo kéo khóe môi, nói: “Tiểu Hề, thật xin lỗi.”

Thật xin lỗi, anh đã về trễ.

Thật xin lỗi, anh khiến em phải nhận những thống. khổ hãi hùng đáng lý ra không nên có.

Thật xin lỗi, trong lúc em cần một chỗ dựa nhất thì anh lại không có bên cạnh 3 mẹ con.

Diệp Như Hệ dường như hiệu rõ thâm ý trong lời nói của anh, cảm xúc vốn dĩ còn có thê cố găng dủy. trì bình ồn, nay đã hoàn toàn bị phá vỡ, vành mắt cô đỏ hồng, chật vật xoa xoa đôi mắt, nhưng mà càng xoa thì tầm mắt lại càng trở nên mơ hồ không rõ, Tạ Trì Thành dùng cánh tay không có truyền dịch để ôm lây Diệp Như Hê, thấp giọng nói: “Anh đã trở về rồi.”

Diệp Như Hề vùi mặt vào hõm vai của anh, nước mắt làm ướt quân áo anh, âm thanh nức nở nho nhỏ truyền ra, khiến người ta thương tâm.

Diệp Như Hề cũng không khóc lâu lăm, sau khi phát tiệt một lúc, cô, không nhịn nồi nữa, năm chặt nắm tay, hung hăng đắm một cái lên vai anh.

Tạ Trì Thành ho khụ khụ vài tiếng.

Diệp Như Hệ sợ tới mức không rảnh lo tức giận, “Anh không sao chứ? Em, em cũng không dùng sức lực gì lớn, bả vai anh đang bị thương sao?”

Nói nói, cô duỗi tay muốn xem thử vai anh thế nào, nhưng bị một bàn tay to của người nào đó trực tiếp bao phủ trên tay nhỏ của mình.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 554


Chương 554

Diệp Như Hề giằng co, không kéo ra được, “Anh buông tay.”

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, đôi mắt ôn nhu, “Còn tức giận nữa không?”

Người này, mới nãy còn lừa cô!

Diệp Như Hề buồn bực nói: “Buông tay! Anh còn lừa gạt eml”

“Nếu vẫn còn thấy tức giận, em có thê tiệp tục.”

Diệp Như Hề tức giận đến trợn tròn mát, thật sự hận không thể hung hăng. đánh cho anh mây cái, những khi đối diện với ánh mắt đen láy của Tạ Trì Thành, nhìn anh đã mệt mỏi khó gắng gượng nỗi, sự tức giận của cô chậm rãi giảm xuống.

Người đàn ông này, anh cũng phải chịu nhiều khổ sở rồi.

Diệp Như Hệ không hệ giãy giua, cô ngôi xuống, thay đôi một vị trí thoải mái rồi nói: “Trước tiên buông tay đã, buông một tay thôi cũng được.”

Tạ Trì Thành theo lời buông lỏng bàn tay của cô ra, lại lật bàn tay kia lại, ngón tay v**t v* trong lòng bàn tay cô, giông như đang cảm nhận sự tôn tại của cô.

Động tác nhỏ như vậy khiến Diệp Như Hề chậm rãi buông lỏng hai mày đang nhăn lại, vốn dĩ tức giận còn đang tăng vọt thì hiện tại cũng đã nhẹ nhàng hơn.

“Anh muốn giải thích cái gì sao?”

Diệp Như Hề nghiêm túc hỏi.

Cô đang chờ anh giải thích.

Trong thời gian năm ngày qua, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.

Ngoài dự đoán, Tạ Trì Thành không có lập tức mở miệng, anh làm như đang suy tư cái gì đó.

Diệp Như Hề lên tiếng cắt ngang mạch suy nghĩ của anh: “Nêu anh đang nghĩ làm như thê nào đề lừa gạt em, thì hậu quả rất nghiêm trọng đỏ.”

Tạ Trì Thành không nhịn được mà bật cười, nói: “Anh sẽ không lừa gạt em, chỉ là suy nghĩ, em có thê tức giận hay không thôi.”

“Lúc anh nói ra mây lời này, em có thê đoán trước được những việc mà anh trải qua. nhất định sẽ khiến em chẳng vui vẻ gì.”

Tạ Trì Thành mơ hồ cảm thấy, mèo nhỏ anh cưng chiều nâng niu trong lòng bàn tay, tựa đang vươn móng vuốt ra trong lúc anh không đề ý.

Cào người còn rất đau đó.

“Còn nhớ rõ 6 năm trước không, ở khách sạn sunwell.”

Sắc mặt Diệp Như Hề cứng đò, nghiên răng nghiền II hIOiiilj Ti: Suốt đời khó quên.

“Ngoan, đừng tức giận.”

Tạ Trì Thành nhìn cô bởi vì tức giận mã hai mắt đột nhiên sáng ngòi, trái tim anh trở nên mềm mại hơn nhiều.

“Lần này người bắt anh là người anh truy lùng 6 năm trước.”

“Bắt được không?”

“Ừm, chỉ bắt được một nửa, nhưng còn có một nửa số đó đã chạy thoát, không bắt được kẻ đứng đầu.”

Diệp Như Hề phun ra một hơi dài nặng nệ, nói: “Anh không có việc gì thì tt rôi.”

Tạ Trì Thành vừa định lộ ra tươi cười, liên nghe thấy câu tiếp theo của Diệp Như Hề tiệp theo câu nói.

“Cho nên chuyện sẽ khiến em tức giận là gì?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 555


Chương 555

Tạ Trì Thành không hề giấu diếm, anh dứt khoát kề hết mọi chuyện trong một lần, đương nhiên, cũng đã lược bớt những chỉ tiết không đáng nói.

Thời điểm nghe chính miệng anh nhắc tới tên người kia, trái tim Diệp Như Hề như thắt chặt.

“Hạ Lan Hinh đâu rồi?”

“Nhà họ Hạ đón đi rồi.”

“Cô ta là bị anh liên lụy sao?”

“Ù”

Ánh mắt Tạ Trì Thành có một tia áy náy, nhưng cũng chỉ là sự áy náy thôi.

Anh sẽ bồi thường, nhưng ở trong trong phạm vi khả năng cho phé nhưng nhiêu hơn thì anh không cho nồi, thời gian 5 ngày qua, Tạ Trì Thành biệt Hạ Lan Hinh có tình ý c chấp với mình, nhưng anh chỉ cả như không biết.

“Cuộc phẫu thuật của Nhạc Nhạc như thế nào? Còn nữa, Tiểu An đâu rồi?”

Tạ Trì Thành thuận miệng hỏi, biến mắt đã năm ngày, anh rất muốn được nhìn thấy các con.

Nhưng, biểu cảm của Diệp Như Hề lập tức cứng đờ, mặt mày thể hiện rõ sự bi thương rõ ràng. „ Trái tim Tạ Trì Thành lập tức trầm xuống, cảm nhận chuyện chẳng lành.

“Đã xảy ra chuyện gì rồi?”

“Thư ký Tần còn chưa nói với anh sao?”

Nhìn vẻ mặt của anh, Diệp Như Hề liền biết, Thư ký Tần cũng chưa hề nói chuyện gì.

Mà cô, thậm chí còn không biết nên mở miệng như thế nào.

“Anh cùng em đi tới nơi này.”

Diệp Như Hề để một vệ sĩ tiền lại cầm bình truyền dịch, một người khác đỡ lấy anh, cho dù giờ phút này Tạ Trì Thành toàn thân đây vêt thương, không nên xuông giường, nhưng Diệp Như Hệ vẫn cứ làm như thê.

Có một số việc, nói cũng vô dụng.

Tạ Trì Thành chịu đựng cơn đau nhức, nhíu mày thật sâu, từng bước một đi tới một gian phòng bệnh khác.

Khi Tạ Trì Thành thấy Nhạc Nhạc đang r nằm trong phòng bệnh chăm sóc hồi sức tích cực, thân thể anh cứng đờ, đông cứng như một bức tượng..

Anh gắt gao nhìn chăm chăm người hôn mê sâu trong phòng bệnh rộng lón, thân ảnh nho nhỏ trông cô đơn đến lạ , trên khuôn mặt vồn luôn treo nụ cười rạng rỡ, giờ phút này lại tái nhọt, bên tai dường như còn có thể nghe thấy tiếng. Nhạc Nhạc ngọt ngào ‘ daddy `, mà hiện tại, Nhạc Nhạc bẻ nhỏ lại nhắm mắt lại, giỗng như đã ngủ rôi.

Diệp Như Hề chịu đựng sự chua xót, đơn giản trường thuật lại sự việc đã xảy ra một lân nữa.

“Nếu…… nếu như em có thể phát hiện chuyện sớm hơn, Nhạc Nhạc sẽ không như vậy.”

Diệp Như Hề trách cứ bản thân, nếu nhi lúc trước cô có thê. cẩn thận hơn một chút trước buổi phẫu thuật, có lẽ giờ này con gái nhỏ của cô còn có thể vô cùng vui vẻ nhào vào lòng cô mà làm nũng.

Tạ Trì Thành năm chặt tay, hung hăng nện trên vách tường một cái, mà kim truyện trên mu bàn tay lập tức bị giật đứt, vây ra ra vài giọt máy, phân khớp xương trên tay đêu trây xước, hiện rõ vệt máu trên vách tường trăng, Cứ đấm kia của anh rất mạnh, lại như không cảm giác được đau đón.

Gương mặt anh tuần kia nhuốm đầy vẻ thô bạo cùng thông khổ.

Diệp Như Hề cũng không biết phải nói gì, cô lẳng, lặng đứng ở phía sau, che miệng, thâp giọng khóc thút thít.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 556


Chương 556

Thật lâu sau, Tạ Trì Thành không có nhìn thêm Nhạc Nhạc lấy một cái, anh sợ còn tiếp tục nhìn con trong tình trạng nhự vậy, anh sẽ mật đi lý trí, anh gọi Tân Hải lập tức đến đây, anh muốn biết, trong năm ngày anh không có mặt, đên tột cùng là đã xảy ra chuyện gì.

Thời điểm Diệp Như Hề thấy Thư ký Tần tới, liền biết Tạ Trì Thành muốn làm cái gì, cô không, có đi theo đi vào phòng bệnh, mà là lấy ra chiếc ghế dựa, lẳng lặng ngôi bên cạnh giường bệnh của Nhạc Nhạc, nhìn khuôn mặt an tĩnh ngủ của con gái.

Ở ngay lúc này, Diệp Như Hề nhớ Nhạc Nhạc vô cùng, nhớ hình ảnh cô bé ngọt ngào đáng yêu thích lảm nhảm của ngày trước.

Cô duỗi tay chạm chạm khuôn mặt Nhạc Nhạc, thập giọng nói: “Nhạc Nhiạc, nhanh nhanh tỉnh lại nhé, mami đang chờ con.”

Không biết qua bao lâu, Diệp Nhự Hề nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân, hơi thở quen thuộc chậm rãi bao phủ bầu không khí xung quanh cô.

Có người đứng ở phía sau, nhẹ nhàng ôm lầy cô vào lòng, bàn tay to còn đặt lên phần bụng đã nhô cao của cô.

“Thật xin lỗi.”

Giọng nói khàn khàn nghẹn ngào.

Diệp Như Hề ngần ra một chút, kéo kéo khóe môi, cô nói: “Trì Thành, đừng xin lỗi.”

Tạ Trì Thành không nói gì, chỉ là lửa giận và sự hối hận đang thiêu đốt †rong lòng gần như khiển anh mất không chê, muốn làm ra chút chuyện gì đó.

Anh không có cách nào tưởng tượng, trong thời gian 5 ngày này, Diệp Như Hề làm như thế nào đẻ chống lại được.

Tình huồng còn kinh khủng hơn những gì anh có thể nghĩ tới, cô một thân một mình, sẽ có bao nhiêu sợ hãi đây 2 Thiếu chút nữa.

Anh thiếu chút nữa đã mắt đi mấy mẹ con họ rôi.

Khi nghe Tần Hải nói rõ tất cả mọi chuyện với mình, Tạ Trì Thành lần đầu tiên sinh ra sát ý năng nề đến Vậy, so với bắt cứ lần nào trong quá khứ, đều mãnh liệt hơn rất nhiễu.

“Trì Thành.”

“Anh ở đây.”

“Đồng ý với em, nhất định nhất định, phải cho Nhạc Nhạc một câu trả lời công bằng.”

“Anh sẽ không bỏ qua cho những kẻ đó.” | “Được.”

Hai người. bọn họ vẫn giữ nguyên tư thê như vậy, lắng lặng nhìn Nhạc Nhiạc, nhìn thật lâu thật lâu, Diệp Như Hề năm trong lòng anh đã chậm rãi khép hai mất lại, cô đã ngủ.

Trong khoảng thời gian này, cô đã sớm cạn kiệt sức lực, cũng chưa bao giờ được ngủ một giâc trọn vẹn, Hiện tại, anh đã trở lại.

Cho nên không cần phải sợ hãi, có anh ở đây.

Tạ Trì Thành nhìn khuôn mặt ngủ say của Diệp Như Hề, đôi mắt càng thêm âm trâm nhìn không thấy đáy, sâu trong mắt anh là sát ý nông đậm kh*ng b*.

Chưa bao giờ có người nào có thể khiêu khích Tạ Trì Thành anh đến mức này.

Lúc Diệp Như Hề tỉnh dậy, cô phát hiện bản thân đang năm trong phòng bệnh khác.

Cô, về tới trang viên rồi ???

“Tỉnh rồi hả? Ngủ thêm một lát đi em.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 557


Chương 557

Diệp Như Hề quay đầu lại, „ phát hiện Tạ Trì Thành cũng đang nằm cùng giường với cô, nhìn nhìn máy tính.

Diệp Như Hề dần dần tỉnh táo lại một nhún phát hiện chính mình đang nắm chát lây tay anh, sau khi tỉnh lại .cũng không có buông ra, ngược lại còn theo bản năng cọ cọ.

Động tác nhỏ khều khều như mèo cọn của Diệp Như Hề khiến mặt mày đầy vẻ thù địch của Tạ Trì Thành chậm rãi hòa tan thành nhu tình.

“Thấy em gặp phải ác mộng, mà giường bệnh cũng rất lớn.”

Diệp Như Hề “ừm’ ‘ một tiếng, biết chính mình đang nằm trên giường bệnh của Tạ Trì Thành, may mãn là giường bệnh cao cấp của khu MP”

đều rất lớn, hoàn toàn có thể chứa thêm cô nữa.

“Anh bảo Tần Phong đưa Tiểu An lại đây, anh không yên tâm để thằng bé ị ở trang viên.”

Diệp Như Hề chỉ nói vâng.

Tạ Trì Thành đóng lại máy tính, miệng vết thương có chút đau, nhưng anh không hê hé răng, anh hiện tại căn bản không có cách nào chuyên tâm tĩnh dưỡng.

“Có manh mối sao?”

“Ừ, đã hỏi ra manh mối.”

Thấy Tạ Trì Thành không có ý định tiệp tục đi vào chỉ tiệt, Diệp Như Hề cũng không hề truy hỏi.

Cô quá mệt mỏi, năm ngày này giống như đã qua 5 năm, tình hình sức khỏe của cô quá yếu ớt, cho nên cô không muôn bởi vì những chuyện đó mà mang đến quá nhiều phiền não.

Mà Tạ Trì Thành cũng có suy nghĩ tương tự, anh sẽ không đề những mặt tôi dờ bản đó làm ảnh hưởng tới Diệp Như Hề.

“Em cần được nghỉ ngơi thật tốt.”

“Ð ược. “

Tạ Trì Thành suy tư một chút, anh nói: “Anh sẽ đổi cho em một nhóm vệ sĩ khác.”

“Được”

“Tiểu An tạm thời sẽ không đến nhà 3 trẻ.

“Em sẽ chăm sóc Tiểu An.”

“Không cần, anh sẽ chăm sóc hai mẹ con. Những người đó…… Sống không được lâu lãm đâu.”

Diệp Như Hề ngoan ngoãn nói vâng.

Dáng vẻ cô ngoan ngoãn thuật theo như vậy, khiên Tạ Trì Thành nhịn không được nói: “Em, không muốn biệt chút gì sao?”

Sau khi nghe được từ miệng của Tần Hải cách làm của Diệp Như Hề trong những ngày này, Tạ Trì Thành đã thât thân thật lâu.

Người anh luôn nâng nỉu trong lòng bàn còn kiên cường hơn trong suy nghĩ của anh rất nhiêu.

Chuyện này càng khiến anh cưng chiêu cô như thê nào . không đủ.

Cũng chỉ có cô, mới có thể khiến anh rung động.

Anh sủng ái Diệp Như Hề bao nhiêu thì sát ý đối với những kẻ khốn đó có bầy nhiêu, anh đã hoàn toàn bị chọc giận.

“Em muốn biết, anh sẽ nói cho em nghe sao?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 558


Chương 558

Diệp Như Hề khép hờ mắt, nói ra những lời này, giọng điệu bình tĩnh, nhưng thân thể căng chặt vẫn tiết lộ sự bất an trong lòng cô.

“Sã&”

“Như vậy…… trong thời gian năm ngày qua, anh đều cùng Hạ Lan Hinh ở chung với nhau sao?”

“Đúng vậy.”

Anh cũng không có lảng tránh.

Diệp Như Hề im lặng thật lâu, cô nói: “Đã biết.”

Cô nhẹ nhàng dịch ra một chút, kéo giãn khoảng cách, buông lỏng cánh tay mạnh mẽ đang ôm anh.

Nhưng ngay sau đó, cô bị nắm chặt lấy, kẻo nhích lại gần.

Tạ Trì Thành không cho phép cô rời đi.

“Những suy nghĩ hay phỏng đoán trong đâu em đêu không có khả năng.”

Diệp Như Hề cười khổ một tiếng, giọng điệu khó nén được sự mật mát, cô nói: “Trì Thành, em mệt mỏi.”

“Tin anh.”

Diệp Như Hề nhắm mắt lại, giọng cô thật nhẹ.

“Như vậy…… Lúc đó, vì sao anh lại muôn rời đi?”

Cô không chỉ một lần từng nghĩ tới, nếu lúc ây anh không bỏ đi giữa chừng, liệu tất cả chuyện này có phải chưa từng xảy ra hay không?

Nhưng mà, về mặt lý trí cô rất rõ ràng, những ý nghĩ đó quá hoàn mỹ câu toàn, cho dù lúc ấy Tạ Trì Thành ở đây, lầy máu của anh truyền cho Nhạc Nhạc, mà cô lại không phát tên bác sĩ kia có điều kì lạ, Nhạc Nhạc và Tạ Trì Thành đều sẽ gặp nguy hiểm.

Lần này đây đúng là chạy trời không khỏi năng.

Nhưng cô vẫn sẽ nhịn không được mà giận chó đánh mèo.

Lồng ngực Tạ Trì Thành phập | phòng, anh thập giọng nói: “Thật xin lôi.”

Là anh sai rồi.

Lúc ấy, anh không nên bỏ lại cô một mình, cho dù là lý do gì đi nữa.

“Anh biết, điều em muốn nghe không phải cái này.”

“Thật xin lỗi.”

Khóe mắt Diệp Như Hề rơi xuống hai giọt lệ, cô nói: “Nhạc Nhạc còn năm trong phòng phẫu thuật, Tạ Trì Thành, sao anh có thê bỏ đi được, sao anh có thể nhẫn tâm mà rời đi ngay lúc đó.”

“Thật xin lỗi.”

Một lần lại một lần, giống như tất cả mọi lời giải thích đều hoa thành ba chữ này.

Sau một lúc,Tạ Trì Thành dùng giọng điệu vô cùng bình tĩnh đem chuyện năm đó nói cho Diệp Như Hề, cho dù Diệp Như Hề đã sớm biết chuyện này từ miệng Thư ký Tần.

Diệp Như Hề biết không có cách nào trách cứ anh, ai cũng không thể đoán trước được chuyện ngoài ý muôn sẽ xảy là, cô là giận chó đánh mèo, không chế không được mà giận chó đánh mèo.

“Tạ Trì Thành, anh thiếu nợ cô ta, nhưng mà em lại không nợ nân gì, em chán ghét cô ta.”

“Được, em không muốn, anh sẽ không gặp mặt cô ta nữa.”

“Nhưng anh còn nợ cô ta một mạng đó.”

Vậy, thì cho cô ta rất nhiều rất nhiều tiền.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 559


Chương 559

“Nếu cô ta không cần tiền thì sao?”

Trừ cái này ra, cô ta sẽ không lấy được bắt kỳ cái gì khác từ anh.”

Tạ Trì Thành chưa bao giờ thích thiếu nợ người khác, càng không nói đến còn nợ người ta một mạng, nêu như không có Diệp Như Hề, cho dù Hạ Lan Hinh yêu câu anh cưới cô ta, Tạ Trì Thành cũng sẽ đồng ý.

Trước đó, anh căn bản không đề bụng việc vợ của mình là ai, cho nên năm đó cho dù là loại người như Diệp Như Mạn, anh vẫn chịu trách nhiệm đựa cô ta về, cùng cô ta đính hôn, nêu không có gì bắt ngờ xảy ra mà nói, đoạn thời gian sau hẳn là sẽ kết hôn.

Nhưng mà giờ khắc này, Tạ Trì Thành rất rỗ ràng, chỉ có mình Diệp Như Hề, những người khác đều không được.

“Em có thể tin tưởng anh được một lần nữa không?”

Cô ngước mắt, đối diện với mắt anh, nhìn được rõ ràng cảm xúc chân thận trong ánh mắt anh.

“Tiểu Hè, là anh đang cầu xin em, hãy tin anh.”

Diệp Như Hề nở nụ cười trong nước mắt: “Được.”

Tạ-Trì Thành cong lưng, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên đôi mất cô.

* Lúc này, nhà ho Hạ.

Hạ Lạn Hinh đập nát đồ đạc đầy vung vãi đầy đất.

Sau khi cô ta trở về, đã qua ba ngày rôi, Tạ Trì Thành cũng không tới nhìn cô ta một cái.

Một lần cũng không cóI Chỉ gửi một tin nhắn ngắn ngủn cộc lốc rôi biên mắt tăm.

Kể cả sau đó, cho dù cô ta có gọi đến bạo nhiêu cuộc điện thoại, bên kia đều cúp máy không nhận.

Cô ta không ngốc, cô ta biết ý tứ của Tạ Trì Thành, nguyên nhân chính là như thế, cô ta hận đến muốn giết người.

Người của cô ta bị thiệt hại gần như một nửa, thậm chí ngay cả Lan Thiết cũng buộc phải trốn đi, vậy mà còn chưa thể kéo Tạ Trì Thành qua đây, thậm chí còn đầy anh xa hơn! Tạ Trì Thành trồn cô ta chẳng khác nào trốn tránh virus!

Hạ Lan Hinh suy nghĩ cẩn thận thế nào cũng không thê nghĩ được tại sao cô ta lại đi đên bước đường này.

Cô ta tức giận đến mức ném văng điển thoại.

Trong một ngày cuối cùng, cô ta và Lan Thiết lại lần nữa ngôi bàn luận kế hoạch, bọn họ biết căn bản không có cách nào trốn được lâu hơn, cho nên tính toán trước khi bị người của Tạ Trì Thành phát hiện sẽ cân mưu tính để tối đa hóa lợi ích nhất có thẻ.

Mà có loại chuyện gì có thể khiến người khác càng thêm cảm động đây?

Đó chính là liều mình cứu người.

Cũng giống như chuyện cô ta đã làm lúc còn nhỏ, cho nên người cao lãnh như Tạ Trì Thành mới có thê phá lệ quan tâm cô ta tới vậy.

Vì thế, biện pháp này đã là tốt nhất.

Hạ Lan Hinh còn tính toán giở ra trò cũ; để người của Lan Thiết cầm chông. nhọn và côn sắt đánh đập uy h**p, ở thời điểm Tạ Trì Thành Sắp thất thủ và bị thương nặng, cô ta sẽ tiền lên đỡ thay anh một đòn.

Bọn họ đã sớm luyện tập nhuần nhuyễn, ngay cả góc độ đều năm vững vô cùng tốt, thậm chí vì để tăng tính chân thật, Hạ Lan Hinh đã làm tốt chuẩn bị sẽ phải chịu đau một chút, nhưng chỉ là tới phần ngoài da cánh tay, tuyệt đối tổn thương tới sâu hơn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 560


Chương 560

Nhưng mà, ở giây phút cuối cùng, Tạ Trì Thành đột nhiên đẩy cô ta ra, tự mình chống đỡ một đòn này, dẫn tới ổ bụng bị chông nhọn đâm thủng.

Nếu không phải cô ta đã thấy được ánh mặt Tạ Trì Thành lúc đó, Hạ Lan Hinh vẫn sẽ cho răng anh là vì muốn bảo vệ mình, không đành lòng để mình bị thương, mới đẩy cô ta ra xa như vậy.

Nhưng, ánh mắt của Tạ Trì Thành rõ ràng lại thể hiện sự may mắn nhẹ nhõm.

May mắn vì cô ta không đỡ thay anh lân này, anh không tiếp tục thiêu nợ cô ta thêm lân nữa.

Anh thà rằng mạo hiểm có thể chết đi, cũng không muốn tiếp tục thiếu nợ cô ta.

Hạ Lan Hinh sao có thể không hận được chứ? Ánh mắt như vậy quá rõ ràng, thậm chí ngay cả chút thu liễm cũng không có.

Anh lại có thể bài xích cô ta tới mức độ này!

Hạ Lan Hinh hận, hận không thẻ xé nát người phụ nữ đã biến Tạ Trì Thành thành dạng người thê này, cô ta không cam lòng, trả giá nhiêu công sức như vậy, thiệt hại biệt bao nhiêu tay chân, lại không có thể có được con người anh, thậm chí ngay cả một phần nhân tình cũng không có.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Nhưng mà lúc ấy đã quá muộn, gần như là ngay sau đó, cửa kho hằng đã bị người của Tạ Trì Thành phá vỡ rồi xông vào, đám người Lan Thiết cần phải mau chóng rút lui.

Mà cô ta cũng bị mang trở vê, nhưng mà Tạ Trì Thành lại làm như. là đang vứt bỏ rác rưởi, ném cô ta về nhà họ Hạ, cho tới bây giờ cũng không hề có phải ứng gì gọi là nhớ tới cô ta.

“Diệp Như Hề, tôi sẽ không bỏ qua cho cô! Cướp đoạt đàn ông với tôi, cô nhất định sẽ hồi hận!”

Tiếng chuông di động lại vang lên.

Hạ Lan Hinh vốn định cúp máy, nhưng khi nhìn thấy thông báo tin nhăn, sắc mặt cô AI cứng đờ, điều chỉnh lại biểu cảm, lập tức nghe máy, giọng điệu dường như có thê vắt ra nước.

“Bà ơi, đã lâu không gặp bà, cháu nhớ bả quá, hăn là bên bà lúc này vân còn tôi nhỉ, sao đột nhiên lại gọi điện thoại cho cháu thế này?”

Hạ Lan Hinh đang cố gắng dùng giọng điệu và thái độ tốt nhất đê trả lời đôi phương, nhưng mà sau khi nghe nói một câu kia, cô ta thậm chí còn không kịp ra vẻ mềm mại nói chuyện, vô cùng kinh ngạc cao giọng nói: “Bà muốn tới Trung Hoa ư?”

“Không không không, cháu chỉ là thấy quá kinh ngạc, thân thể bà vốn không tốt, chặng đường di chuyển xa Xôi sẽ có nguy hiêm…… bà ơi, bà đừng sợ, cháu đã sắp tìm được người rồi, bà ở bên kia chờ tin tức tốt của cháu là được rồi.”

“Được ạ, nếu như bà vẫn quyết định như vậy, cháu sẽ sắp xếp trước. Không không không, chút chuyện này cũng không phiên toái, dù sao bà cũng đã giúp đỡ cháu rất nhiều…… vâng, vâng, bà yên tâm đi, cháu sẽ tự mình tới đón bà……”

Chờ tới khi cúp điện thoại xong, sắc mặt Hạ Lan Hỉnh đã trắng bệch, thậm chí còn không rảnh lo nghĩ tới chuyện vê Tạ Trì Thành.

Đáng chết! Bà già kia sao đột nhiên lại muôn về nước chứt Hơn phân nửa đời người đều ngây ngốc ở nước Anh, thậm chí còn được hoàng. thất trao tặng tước vị quý tộc, bà già này sạo cứ phải luần quần trong lòng việc về nước nhỉI Càng quan trọng hơn là, cô ta căn bản còn chưa tìm được người phụ nữ kial Hạ Lan Hinh bắt an đi qua đi lại vài Vòng.

Tất cả những gì cô ta có hiện tại, đều là do bà già kia mang lại.

Con gái nuôi nhà họ Hạ ư? Chẳng qua cũng chỉ là con gái nuôi mà thôi, toàn bộ người họ Hạ căn bản không coi trọng cô ta, cho dù cô ta có chết, cũng không có người nào nhỏ một giợt nước mãi!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 561


Chương 561

Sau đó, cô bởi vì cứu được Tạ Trì Thành, xem như có ơn với nhà họ Tạ nên đã được người họ Hạ coi trọng bản thân hơn vài phân, chờ tới khi ra nước ngoài, bởi vì cô nịnh bợ theo đuôi được bà già kia, họ Hạ mới chân chính coi cô ta như một vị tiêu thư mà đối đãi.

Nếu mất đi những thứ kia……

Hạ Lan Hinh căn bản không có cách nào tưởng tượng.

Sân bay Đề Đô.

Hạ Lan Hinh đứng ở lối ra, nhìn xung quanh, thường xuyên nhìn đồng hồ trên tay, vẻ mặt tràn đầy khân trương, mà phía sau cô ta còn có cha mẹ họ Hạ và không ít người trong họ, tất cả đều đưa mắt trông mong nhìn vào lồi ra.

Bọn họ đều có ý sắp xếp thời gian qua đây, đã đợi hơn một giờ.

Vợ chông họ Hạ nhíu mày, nói: “Lan Hinh, máy bay của Hứa lão phu nhân rốt cuộc lúc nào mới hạ cánh? Vì sao còn chưa tới nơi thế?”

Hạ Lan Hinh nhịn xuống đáy ‘lòng bực bội, ngoài mặt lại ngoan ngoãn nói: “Cha, thời tiết ở Anh không tốt, cho nên thời gian bay bị lùi lại, chúng ta chờ một lát.”

Hạ phu nhân nhịn không được nói: “Lan Hinh, lão phụ nhân thích con như vậy, đợi lát nữa cong nhất định phải biêu hiện cho tốt biết không?”

“Đã biết, thưa mẹ.”

Vợ chồng họ Hạ gia rất vui mừng, lúc trước cả hai chịu nhận nuôi Hạ Lan Hinh chẳng qua là do nhìn thấy đứa bé này trông sạch sẽ nhất cô nhỉ viện, cũng là nhất thích hợp để đưa ra công chúng, thể hiện tâm lòng từ thiện của họ.

Vốn dĩ ¡chẳng qua cũng chỉ là đứa con gái nuôi bình thường, củng lắm thì cho cơm ăn áo mặc, đi học đầy đủ là được, nào nghĩ đến số phận con bé này lại tốt đến vậy.

Đầu tiên là cứu tiểu thiếu gia họ Tạ, cho dù năm đó Tạ Trì Thành còn chưa được Tạ lão phu nhân thừa nhận, nhưng chỉ cần còn mang họ Tạ, như vậy chính là người nhà họ Tạ, có thể đề nhà họ Tạ thiếu nhà họ Hạ một ân tình, là được chỗ tốt, cho nên những công việc làm ăn của họ Hạ năm đó cũng rất thuận lợi.

Vợ chồng họ Hạ tương đối vừa lòng, cho nên cũng không keo kiệt biểu hiện coi trọng Hạ Lan Ninh trước mặt người ngoài, hơn nữa Hạ Lan Hinh đúng là dễ bảo, lại hiểu chuyện, lúc ở Đề Đô cũng xây dựng mối quan hệ rất tốt trong vòng thượng lưu, sau khi ra nước ngoài, còn có thê lân la được gia tộc họ Hứal Hạ phu nhân nghĩ nghĩ một hồi, liền nhịn không được mà lộ ra một gương mặt tươi cười với Hạ Lan Hinh, nói: n “Lan Hinh à, con đã làm rất tốt, lần này đây Hứa lão phu nhân đặc biệt, về nước, con cần phải chiêu đãi cho tốt, biết không? Ngàn vạn đừng khiến lão phu có chút khó chịu nào.

“Vâng thưa mẹ.”

Hạ tiên sinh cũng đã bảo người sắp xếp phòng ở khách sạn. Santa rolia, đã đặt căn phòng cao cấp nhát, chỉ chờ Hứa lão phủ nhân tới.

Bọn họ nơm nóp lo sợ, sợ có điểm làm sắp xếp không chu đáo.

Chỉ vì thanh danh của Hứa lão phụ nhân thật sự quá vang dội, đó là muôn nịnh bợ cũng không tìm ra lý do hợp lý.

Hứa lão phu nhân tên là Hứa Uyễn Thanh, từ nhỏ đã đi theo gia tộc qua nước Ảnh, bà ấy có mưu lược kinh doanh rất mạnh, xây dựng sự nghiệm ở Anh bằng hai bàn tay trăng, xây dựng nên vương quốc thương nghiệp của riêng mình, thậm chí còn đạt được sắc phong quý tộc của hoàng thất Anh, cho dù hiện tại cái gọi là quý tộc đã xa xôi, nhưng đó cũng là một sự khẳng định của hoàng thất.

Mà Hứa lão phu nhân thời trẻ có một ° cô con gái, chồng bà ấy chết sớm, vị tiểu thư kia là đứa con duy. nhất của Hứa lão phu cũng là người thừa kế lớn nhất.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 562


Chương 562

Nhưng vào 25 năm trước, cô con gái duy nhất kia biến mắt, chưa từng xuất hiện, Hứa lão phu nhân vô cùng thông khổ, nhưng phụ nữ khác phải vượt qua nôi đau mật chồng mất con thì sẽ suy Sụp, nhưng Hứa lão phu, nhân không giộng người khác, bà ây TC thống khô thì làm làm ăn càng ớn Cho đến hiện tại, gia nghiệp họ Hứa đã trải rộng tới vài quốc gia, là một nữ cường nhân, thậm chí Hứa lão phu nhân cũng yêu t thích việc làm công ích, tuyệt đôi năm quyên uy ở các ngành sản xuất, hơn nữa bà ấy còn thích trẻ con, không ít người suy đoán Hứa lão phu nhân đang muôn chọn ra một người thừa kế từ những đứa trẻ kia.

Một doanh nghiệp khổng lồ như Hứa Thị, ai mà không rung động?

Cho dù là nắm được con cá con tôm nhỏ, đều đủ để họ Hạ ăn no căng, cho nên bọn họ ở nước ngoài mây năm nay đều giữa mồi quan hê khá tốt với Hạ Lan Hinh, hiện tại đã về nước, càng có không ít người chủ động nịnh bợ.

Hiện tại Hứa lão phu nhân muốn về nước, bọn họ đều mưu tính đủ điều, muốn ra sức tăng độ hảo cảm.

Cuôi cùng, dưới sự chờ mong của đám người, một đoàn vệ sĩ mặc vest đen lần lượt đi ra ngoài, hộ tống nhân vật ở giữa.

Hứa lão phu nhân đã 70 tui, nhưng bởi vì được bảo dưỡng chu đáo, nhìn qua giồng như chỉ mới hơn 50 tuổi, lời nói cử chỉ đều rộ ra khí chất quý phái. Là loại quý khí cho dù năm tháng trôi đi cũng khó mà mài dũa nên được.

Bà ây mặc một bộ Đường trang, tóc búi lên, khóe môi treo tia mỉm cười nhàn nhạt, cả người nhìn qua đã khiến người ta có hảo cảm, nhịn không được mà cảm thấy thân thuộc.

Nhưng Hạ Lan Hinh lại biết, Hứa lão phu nhân căn bản không phải nhìn đơn giản như mặt ngoài, người phụ nữ bước qua: tuổi lục tuần mà còn có thể khống chế chặt chẽ Hứa Thị, xây dựng công ty tựa như tường đồng vách sát, mặc cho là ai cũng không thể chia với bà một miệng thịt, năng lực của Hứa lão phu nhân khiến Hạ Lan Hinh sợ hãi.

Cho nên Hạ Lan Hinh lấy ra tất cả thành ý và kỹ thuật diễn xuất của mình, đi lên chào đón.

“Bà ơi, cháu. cuối cùng cũng chờ được bà rồi.

Hạ Lan Hinh nói ngọt, hơn nữa ngoại hình xinh đpẹ, chỉ cần cô ta muốn lấy lòng ai, thì không có chuyện không lây lòng được, năm đó ở nước Anh, cô ta đã tốn thời gian ba năm, gió mặc gió, mưa mặc mưa tranh thủ mọi hảo cảm trước mặt Hứa lão phu nhân sau đó mới có được tư cách gọi một tiếng “bà”.

“Lạn Hinh à, sao nhìn qua có vẻ tinh thần không tốt thế?”

Ở trong mắt của người ngoài, thái độ của Hứa lão phu nhân đội với Hạ Lan Hinh được coi là không tôi, ít nhất trong số nhiều đứa trẻ vây ‘quanh, bà đôi xử với Hạ Lan Hinh khác biệt nhất, thật sự như là cháu gái mình vậy.

Nhưng Hạ Lan Hinh biết, cái này căn bản chỉ là giả, Hứa lão phụ nhân đối tối với cô ta, chẳng qua cũng chỉ khác biệt hơn những người khác một chút mà thôi, ở trong lòng lão phu nhân, chỉ sợ là cô con gái bỏ nhà ra đi mới là quan trọng nhật, cho nên đã nhiều năm như thê, bà chưa một lần từ bỏ tìm kiếm.

Hạ Lan Hinh âm thầm nảy ra suy nghĩ ác độc, cô ta tuyệt đối sẽ không đề lão phủ nhân tìm được người, nêu không cô ta chẳng là cái thá gì cả.

“Khoảng thời gian trước có gặp một vài chuyện không tốt ạ, nhưng mà hiện tại đã không có việc gì, bà đừng lo lắng.”

Nghe vậy, Hứa lão phu nhân thật sự không truy hỏi nữa, tùy ý Hạ Lan Hinh đỡ cánh tay bà đi.

Hạ Lan Hinh khẽ cắn môi, ánh mắt dần trở nên tối sầm, cái bà già này liền thật sự không muốn truy hỏi sao?! Cô ta vốn định bán thảm một chút rồi lừa gạt chút đồng tình đồng cảm của bà ta..

Vợ chồng họ Hạ vội vàng tiến lên chào đón, vẻ mặt đon đả lây lòng nói: “Hứa lão phú nhân chúng tôi đã sắp xếp chỗ ở cho bà rồi, bà có bất cứ yêu câu gì thì cứ việc phân phó!”

Hứa lão phu nhân nhìn qua đó, suy tư một hồi, vẫn quyết định cho Hạ Lan Hinh chút, mặt mũi, cũng không có từ chối sự sắp xếp của họ.
 
Back
Top Dưới