Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 523


Chương 523

Từng vật phẩm đấu giá được đưa lên một cách thận trong, có đồ sứ, đồ trang sức và nhiêu đồ cổ khác nhau, chủng loại phong phú, khiên mọi người hoa mắt.

Mọi vật phẩm đấu giá được mang lên đều sẽ được giới thiệu chỉ tiết. Màn hình lớn ở sau lưng cũng sẽ hiển thị thông tin của từng vật phẩm. Tất nhiên, với tư cách là hội viên VỊP, trong phòng riêng của Tạ Trì Thành đã sớm được gửi một bản danh sách chỉ tiết của các vật phẩm đấu giá.

Diệp Như Hề đang lật xem danh sách.

“Em nghĩ xem Nhạc Nhạc sẽ thích gì?”

Diệp Như Hề biết rằng những món vật phẩm đấu giá ở đây khẳng định có giá không nhỏ, cô hơi lo lãng: “Có quá xa xỉ không anh?”

Nói thế nào, Nhạc Nhạc cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Tuy nhiên, Tạ Trì Thành thẳng thắn cho biêt: “Coi như đó là của hôi môn của con bé”.

Diệp Như Hề nghẹn họng, lại bị anh thuyệt phục một cách kỳ lạ, cho nên cô bắt đâu xem xét danh sách một cách rất nghiêm túc, thỉnh thoảng còn nghe người chủ trì giới thiệu.

Phía trước đều là những món khai vị, nên cũng không có nhiều người cạnh tranh, nêu như gặp. phải vật phẩm mình thích thì chỉ cần giơ bảng hiệu nhỏ trong tay.

Mà bảng hiệu nhỏ đó đã được Tạ Trì Thành nhét vào trong tay Diệp Như Hà.

Cuối cùng đến lượt Diệp Như Hề thấy hứng thú với một vật.

Đây là một chiếc Vương miện được chạm khắc từ một khói Nguyệt Quang Thạch” rất lớn, cực kỳ xinh đẹp, được làm ra bởi một bậc thầy nổi tiếng, có giá trị sưu tầm rất cao và cũng được phụ nữ rất ưa chuộng.

Diệp Như Hề có thể khẳng định với tích cách yêu cái đẹp của Nhạc Nhạc ắt hẳn sẽ thích món đồ này, vì vậy cô nhìn thoáng qua Tạ Trì Thành, người trực tiếp năm tay cô và bắt cô giơ bảng hiệu lên.

Vị trí của người chủ trì có thể nhìn thấy phòng riêng ở tầng hai giơ bảng hiệu phản quang lên, lập tức nói: “VỊ khách số T1 giơ bảng, hiện tại là ba mươi vạn.”

Giá khởi điểm là hai mươi vạn, giơ tay một lần sẽ tăng thêm mười vạn.

Diệp Như Hề không ngờ chiếc Vương miện bằng đá Nguyệt Quang này lại đắt đến vậy.

Tả Trì Thành năm lấy tay cô, vừa tiếp tục giơ lên, vừa nói nhỏ: “Rất có giá trị Sưu tầm, giữ lại, dùng làm của hồi môn.”

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, nói: “Nhạc Nhạc còn chưa tròn sáu tuổi.”

“Tích lũy dàn dàn sẽ tới nhanh thôi.”

Vừa nói chuyện, vừa cưỡng ép Diệp Như Hề giơ tay lên.

“Anh chịu gả con đi sao?”

Tạ Trì Thành khựng lại, không biết nghĩ đến cái gì, sắc mặt trở nên rất thôi.

“Tuyển con rễ ở rễ thì sao?”

* Nguyệt Quang Thạch: hay còn gọi là đá xà cừ, có tên tiếng anh là Labradorite, là một loại đá quý được tìm thấy trong tự nhiên và được xếp vào li đá phong thuỷ được nhiều người ưa chuộng cho đến thời điểm hiện nay. Có màu xám, nâu, xanh lục, vàng, xanh dương hoặc không màu.

Diệp Như Hề trực tiếp dùng tập danh Sạn sản phẩm đấu giá trên tạy đánh anh một cái, “Nói chuyện tử tế xem nào.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 524


Chương 524

Tạ Trì Thành thở dài, đem một câu ‘ anh là nghiêm túc ‘ trong miệng kia nuôt xuống đi.

*90 vạn lần thứ nhát, 90 vạn lần thứ Hai _ Trong lúc bọn họ nói chuyện, giá cả lập tức. được đầu giá lên rồi, Diệp Nhự Hề còn chứ có phản ứng lại, chiếc vương miệng băng đá nguyệt quang khi đã bị người ta đấu giá đi rôi.

Cô cảm thấy rất thất vọng.

Tạ Trì Thành cũng có chút tiếc nuối, chỉ một phút sơ sây đã bỏ lỡ nó.

“Là người số 9 lấy được, nếu em thích như vậy thì để anh bảo người qua đó thương lượng mua về nhé?”

Diệp Như: Hề lắc đầu, nói: Không cần thiết, hẳn là đối phương cũng rât thích món đồ này. Phía sau còn có mắy bức tranh cũng không tôi, chúng | ta lại xem xem.”

Tạ Trì Thành ừ một tiếng, nhưng trong lòng đã hạ quyêt tâm muôn từ đê giá gập đôi mua chiếc vương miệng đá nguyệt quang kia người số 9 đó.

Cuối cùng, Diệp Như Hề vẫn lấy được một bức tranh của hoa sĩ nỗi tiếng, tiêu tốn 300 vạn, còn có một hệ liệt bốn tác phẩm cũng chủ đề của một họa sĩ, tốn 700 vạn, tổng giá trị giá trị là một ngàn vạn.

Tuy rằng những bức tranh này thật xinh đẹp, cũng rất có giá trị sưu tầm, nhựng Diệp Như Hề vẫn có chút tiếc nuôi chiệc vương miện trước đó hai người không mua về tay.

Đã không còn hứng thú gì với những món đỒ còn lại, những Diệp Như Hễ vẫn vô cùng nghiêm túc nghe giới thiệu.

Nhưng mà, không bao lâu, cửa phòng riêng lại bị gõ vang.

Thư ký Tần đi mở cửa, sau đó vẻ mặt cổ quái cầm một cái rương mà đi đến.

“Ông chủ, có người đưa tới cái này.”

Tạ Trì Thành cùng Diệp Như Hề đều có chút kinh ngạc xoay người.

Tần Hải thật cần thận mở ra cái rương, lộ ra bên trong là chiếc vương miện xinh đẹp, đúng là chiếc vương miện đính đá nguyệt quang mà bọn họ bỏ lỡ trước đó.

Bên trong còn có một tắm thiếp.

Tần Hải thật cân thận đem vương miện câm ra, ở dưới ánh đèn, có vẻ càng thêm tỉnh xảo lắp lánh, quan sát gân khiến người ta nhìn mà ‘thêm yêu thích, Diệp Như Hề nhìn tới mê mẫn, Tạ Trì Thành thuận tay cầm tắm thiếp kia, vừa mở ra, nhìn nhìn, sắc mặt nháy mắt cứng đờ trong một cái chớp mắt, đồng tử rụt rụt.

Mà một màn này Diệp Như Hề cúi đầu nên không có thấy.

Môi mỏng của Tạ Trì Thành nhấp chặt, không tiếng động khẽ thả tắm thiếp vào trong túi.

Lúc này Diệp Như Hề mới ngắng đầu lên, nói: “Vi cái gì mà chiếc Vương miện lại đưa đến nơi này nhỉ? Chúng ta không phải không mua được hay sao?”

Giọng Tạ Trì Thành lúc này có chút âm trầm, nói: “Có người đưa lại đây.”

Diệp Như Hề rất kinh ngạc, “Bạn bè của anh sao?”

Tạ Trì Thành mơ hồ lên, chỉ nói: “Anh đi ra ngoài một lát nhé.”

Diệp Như Hề tin, vì nghĩ là bạn của Tạ Trì Thành, người ta đã đưa đồ lại đây rôi, cũng không thể đi chào hỏi một tiếng được “Được, vậy anh cứ đi thôi, em ở chỗ này chờ anh.”

Tạ Trì Thành đứng dậy, đi về hướng cửa, không biết vì lý do gì, Diệp Như Hề phát hiện bước chân của anh có chút dôn dập, ở thời điểm anh mở cửa ra, cô theo bản năng nói: “Trì Thành.”

Bóng lưng Tạ Trì Thành căng chặt một chút, hỏi “Xảy ra chuyện gì à?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 525


Chương 525

Diệp Như Hề cười cười, nói: “Sớm một chút trở về nhé.”

“Được.”

Sau khi Tạ Trì Thành rời đi, Diệp Như Hề thật lâu còn chưa có thủ hồi tầm mát.

Thư ký Tần thật cần thận gọi một tiêng, “Phu nhân?”

Diệp Như Hề phục hồi tinh thần lại, đè đè vùng lồng ngực, cảm thấy cảm giác nặng trĩu kia lại tới nữa “Thư ký Tần.”

“Vâng?”

Một câu vọt tới bên miệng ‘ Anh ấy thì có người bạn thế nào ở chỗ này ‘ lại nuôt trở vào, cô nói “Không có việc gì “Cô đừng lo lắng, ông chủ rất nhanh sẽ trở lại thôi.”

Diệp Như Hề ừ một tiếng, tiếp tục sát buổi đầu giá diễn ra, nhưng cái. loại cảm giác tâm thần bất ồn kia vẫn luôn tồn tại.

Tuy nhiên điều khiến cô càng thất vọng chính là, suốt phần sau của buổi đầu giá Tạ Trỉ Thành lại mãi chưa thấy trở về.

Thậm chí cho đến cuối cùng, Tạ Trì Thành chỉ bảo người của anh hãy đưa cô về trang viên, mà anh lại dặn dò bản thân còn chút việc, tạm thời sẽ không quay về.

Về mặt lý trí thì Diệp Như Hệ biệt hắn là cô phải tin tưởng Tạ Trì Thành, huống chỉ trước đó những lúc bận rộn, Tạ Trì Thành gần như đều ở lại công ty.

Chỉ là lúc này đây, trong lòng cô cảm thầy không hệ thoải mái, loại cảm giác nặng trĩu này gần như khiến người ta hít thở không thông, khiến cô không nhịn được mà liên tục nhìn về phía di động, chờ mong người kia gọi điện báo.

Nhưng mà, không hề có.

Diệp Như Hề nhịn không được, lại gọi điện thoại cho anh, nhưng bị cúp máy.

Cô không có gọi thêm lần thứ hai, đưa điện thoại di động đặt qua một bên, sau khi rửa xong liền năm xuống đi ngủ.

Lúc ngủ lại nửa tỉnh nửa mê, tựa hồ như cảm giác được có người đang nhẹ nhàng ôm cô.

Diệp Như Hề khẽ mở mắt ra, thấy được bóng dáng quen thuộc, theo bảh năng cọ rúc vào cỗ anh, cảm nhận được một sự lạnh lẽo, đối phương hình như mới vừa tắm xong.

Cô tỉnh táo hơn vài phần, giọng nỉ non: “Anh đã trở lại à?”

*Ừ, ngoan, ngủ đi, anh ở chỗ này.”

Diệp Như Hề mơ mơ ‘ màng màng ngủ rôi, chỉ là trong khu cô sắp rơi vào giấc ngủ, cô tựa hồ nghe thấy được một tia mùi hương kỳ quái, một mùi hương có chút quen thuộc.

Ngày hôm sau, thời điêm Diệp Như Hệ tỉnh lại, phát hiện Tạ Trì Thành đã không thây đâu nữa, nhưng là vị trí trồng bên cân còn lại chút hơi âm, hiển nhiên tôi hôm qua người đó đã trở lại, nhưng buổi sáng lại rời đi.

Trái tim lo lắng không yên lập tức trở về vị trí cũ, theo đó tâm tình cũng tốt hơn rất nhiều.

Đi xuống lầu, liền nghe thấy tiếng nói chuyện vui đùa à âm ï của hai đứa nhỏ, bởi vì cuộc phẫu thuật của Nhạc Nhạc sắp phải tiền hành, Tiểu An cũng dứt khoát không đi nhà trẻ mà ở nhà với em.

“Anh trai, anh thấy sao! Cái này phối mẩu tuyệt quá đi! Anh xem không trung ở đây, có phải đặc biệt đẹp hay không!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 526


Chương 526

Tạ An nghiêm túc nhìn chăm chăm kia bức vẽ không trung kia cả nửa ngày, ánh mắt vân là rât mờ mịt, cậu bé thật sự nhìn không ra không trung đủ loại mày sắc vẫn còn là không trung sao?

Nhưng cậu không có cãi lại lời em gái nói, ngược lại còn rất khẳng định nói: “Đúng, em gái nói rất đúng.”

Nhạc Nhạc chớp chớp mắt to, vô.

cùng xinh đẹp, mắt thường có thể thây được cô bé đan vô cùng vui vẻ, chỉ cần nhìn chằm chằm bức vẽ kia thì đã cười vui không ngừng, còn lôi kéo anh trai cùng nhau thưởng thức.

Nhưng Tạ An tuy rằng đã tiếp nhận Chương trình học mỹ thuật, nhưng thật sự là…… Đối với phái hội họa trừu tượng thì cậu vẫn thấy rất khó hiểu, tuy nhiên cũng không ngại dỗ dành để em gái vui vẻ.

Diệp Như Hề vừa đi xuống lâu, cảnh cô nhìn thấy chính là Tiêu An nỗ lực làm bộ giống như am hiểu đệ phụ họa với Nhạc Nhạc, Diệp Như Hề cười vô cùng vui vẻ.

“Mamil”

Nhạc Nhạc lập tức nhào qua đó, ôm lấy đùi mami, hai mắt sáng lập lánh nhìn mamii, “Mamil Đây là món quà muốn tặng cho con ạ!”

Diệp Như Hề cười nói: “Ừ, còn có món quà daddy muôn đưa cho con nữa đó.”

“Mami thật tốt. Còn có daddy nữa, à, daddy đi làm rồi, nhưng mà buổi sáng hôm nay daddy đã đi ra ngoài từ rât sớm.”

Diệp Như Hề có chút kinh ngạc, “Rất sớm đã rời đi rôi sao?”

Nhạc Nhạc gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, ông Chung có nói.”

Diệp Như Hề cảm thấy kỳ quái, nhưng chỉ nghĩ là do công ty có việc, trái tim đã được bình ổn cũng không tiếp tục gợn sóng.

Lúc này, chú Chung đi ra, hiền từ cười nói: “Phu KẬI cô đã dậy rồi, nên dùng bữa sáng thôi.”

Bỏi vì tối hôm qua chờ anh có chút muộn, cho nên hôm nay cô thức dậy cũhg muộn hơn chút, hai đứa nhóc đã sớm ngoan ngoãn ăn xong bữa sáng rồi.

Không bao lâu, liên Có bác sĩ gia đình đặc biệt tới cửa tới cấp làm kiêu tra cho Nhạc Nhạc, ngày kia đã định sẽ phẫm thuật, nhưng ngày mại Nhạc Nhạc sẽ nhập, viện trước đề tiếp nhận kiểm tra chỉ tiết hơn, bảo đảm tất cả sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Sau khi bác sĩ kiểm tra xong rồi, xác định không có vần đề gì, liền rời đi, mà Nhạc Nhạc cũng bắt đầu có chút khẩn trương, “Mami, cọn có phải sắp được làm phẫu thuật rồi hay không.”

Diệp Như Hề cười nói: “Đúng vậy, Nha Nhạc rất nhanh sẽ cảm thấy tốt lônH ¿ Nhưng điều mà cô không biết chính là, có một sô việc sớm đã vượt ngoài dự đoán.

Một ngày trước khi phẫu thuật, lúc Nhạc Nhạc được đựa đến bệnh viện, Dương San cũng đến và ở lại bệnh viện cùng với Nhạc Nhạc cả ngày.

Diệp Như Hề vốn dĩ cũng muốn ở lại, như” Vì sức khỏe của cô, Tạ Trì Thành không đồng ý, nên Diệp Như Hề chỉ có thể đi tới đi lui trong bệnh viện.

Thời điểm tất cả mọi người đều lo lắng, duy chỉ có bản thân Nhạc Nhạc là rật vui vẻ, ngược lại con bé còn lần lượt an ủi anh trai, mẹ và mẹ nuôi của mình.

Những giọt nước mắt ban đầu vốn ngưng tụ trong hốc mắt Dương San, quả thực đã bị Nhạc Nhạc làm cho.

bật cười, nước mắt cũng không thể rơi được nữa.

Nhìn thây trên mặt Nhạc Nhạc không có chút dáng vẻ sợ hãi nào, Diệp Như Hề cảm thấy an tâm một chút, quay đầu lại thì phát hiện Tạ Trì Thành đã không còn ở trong phòng bệnh.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 527


Chương 527

Phòng bệnh Tạ Trì Thành sắp xếp cho Nhd: Nhạc là phòng bệnh VIP hàng đầu của bệnh viện, tất cả các nhân viên y tế đều được trang bị đầy đủ đề đối phó với mọi trường hợp khẩn cấp.

Mà điều này đã được Tạ Trì Thành sớm chuẩn bị tốt từ lâu.

Nhưng ở trong thời điểm căng thẳng như vậy, Diệp Như Hề lại cảm thấy mâu thuần.

Cô kìm nén cảm giác không thích hợp kia xuống, vừa rời khỏi phòng bệnh, thì trông thây bóng dáng của Tạ Trì Thành đang quay lưng lại với cô ở góc hành lang.

Diệp Như Hề cong khoé môi, rồi mang theo tâm tư đùa ác từ từ tiến lại gân, vồn định làm anh giật mình, nhưng lại thây anh đang nghe điện thoại.

Bởi vì không thể nhìn thầy mặt, nên chỉ có thê nghe câu trả lời ngắn gọn của anh.

“Ừm, biết rồi…Bên em ổn chứ? … Mặc dù lời nói được đáp lại rất đơn giản, không có câu chữ nào khiến người khác suy nghĩ lung tung được.

Nhưng Diệp Như Hề nghe giọng điệu của anh rât dịu dàng, giông như đang nói chuyện với một người bạn lâu năm.

Diệp Như Hề ngừng bước chân, vì vấn đề riêng tư, không thể nghe lén người khác nói chuyện được, cô dự định lặng lẽ trở về, nhưng. trước khi rời đi, lại nghe thấy một câu.

“…À, vẫn chưa kết hôn.”

Bước chân của Diệp Như Hề cứng lại.

Cô đứng đó, bên tai ù đi.

Cô mặc kệ nói với bản thân, đừng nghĩ nhiều, cô không thể nghĩ nhiêu.

Đè xuống hàng vạn suy nghĩ, Diệp Như Hề vội vàng trở lại phòng bệnh, nhưng lại không nghe thây lời nói phía sau của Tạ Trì Thành.

“Sẽ sớm thôi, tôi chuẩn bị cầu hôn cô ây…ừm, chắc chắn rồi.. .cảm ơn lời chúc phúc của em..

Trong điện thoại dường như nói gì đó, Tạ TH Thành im lặng hôi lâu mới chậm rãi đáp lại.

“Lan Hinh, chuyện đã qua rồi. Tất cả mọi chuyện đều đã qua rồi.”

Cúp điện thoại xong, Tạ Trì Thành đứng một hồi mới trở lại phòng bệnh.

“Daddy! Cha đi đâu vậy?”

Nhạc Nhạc nhỏ giọng phàn nàn.

Tạ Trì Thành nhắc chân bước tới, trên mặt mang theo nụ cười, dỗ dành Nhạc Nhạc.

Ngay cả Dương San cũng bày tỏ sự ngạc nhiên vệ sự hòa hợp giữa Tạ Trì Thành và đứa nhỏ, nỗi bât bình trong lòng cô ây cũng biễn mắt.

Ngược lại, Diệp Như Hề đứng bên cạnh thì có chút yên lặng.

Tạ Trì Thành nhận ra, bước tới hỏi: “Làm sao vậy?”

Diệp Như Hề bình tĩnh lại, câu “Vừa rồi anh đã gọi điện thoại với ai” đến bên môi lại được thay thế bằng: “Không có gì, chỉ thây hơi mệt thôi.”

Tạ Trì Thành cau mày nói: “Không thoải mái ở đâu à?”“

Vừa nói, mắt anh vừa theo bản năng nhìn về phía bụng cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 528


Chương 528

Diệp Như Hề không tìm được lý do rõ ràng, chỉ ậm ừ một tiếng cho qua chuyện.

Tạ Trì Thành hiển nhiên có chút chột dạ, nói: “Có nghiêm trọng không? Đi kiểm tra một chút nhé.”

“Không sao đâu, đừng làm Nhạc Nhạc sợ.”

Trên mặt của Tạ Trì Thành vẫn còn lo lắng, thấp giọng nói: “Sau khi trở về, đi kiểm tra một chút.”

Diệp Như Hề nghiêm túc nhìn Tạ Trì Thànhĩ nhìn vẻ lo lắng không che giâu được trên mặt anh, trong lòng cô cũng có chút buông lỏng.

Có lẽ đó thực sự chỉ là ảo giác của GÓ: Nghe nói tinh thần của phụ nữ mang thai thường không ồn định và hay suy nghĩ lung tung, xem ra là thật rồi.

Diệp Như Hề chậm rãi thở ra một hoi đầy ngột ngạt: “Được.”

Hai người ở cùng Nhạc Nhạc trong bệnh viện một lúc, vồn dĩ Diệp Như Hệ muôn ở lại, nhưng; Tạ Trì Thành vẫn bảo cô về biệt thự đề nghỉ ngơi trước, b*** phẫu thuật của Nhạc Nhạc dự kiên sẽ bắt đầu vào lúc 3 giờ chiêu ngày hôm sau. Vì vậy, cô có thể đến đây vào buổi sáng.

Dương San cũng khuyên cô, nói rằng chị ây sẽ ở lại với Nhạc Nhạc và đề Diệp Như Hề trở về, vì mùi thuốc khử trùng bệnh viện sẽ khiến sản phụ cảm thấy khó chịu.

Không thể chồng lại ý kiến của mọi người, Diệp Như Hề đành đưa Tiêu An về biệt thự trước, Tạ Trì Thành đích thân đưa hai mẹ con bọn họ về.

Nhưng sau khi trở lại biệt thự, Diệp Như Hề vẫn chưa yên tâm, cô nằm trên giường mở to mắt, Tạ Trì Thành bước tới, năm xuống giường, anh nhẹ nhàng ôm lây cô, thập giọng nói: “Sao vậy? Cảm tháy rất lo lắng à?”

Diệp Như Hề ừ một tiếng, nói: “Nhạc Nhạc vẫn còn nhỏ như vậy, em thấy rất lo lắng.”

“Đừng sợ, sẽ không có việc gì đâu.

Em nghỉ ngơi không tốt, nên đi ngủ một giâc đi.”

Có lẽ vì giọng nói của Tạ Trì Thành quá nhẹ nhàng đã khiến Diệp Như Hà từ từ nhắm mắt chìm vào giâc ngủ.

Lúc tỉnh lại, lúc đó trời đã tối mắt rồi.

Bên cạnh vẫn còn truyền đến hơi thở âm áp, một cánh tay nhẹ nhàng vòng qua người cô.

Diệp Như Hề hơi nghiêng đầu và nhìn thấy một khuôn mặt rất đẹp trai.

Ngoại hình của Tạ Trì Thành rất tốt, không chút khách khí thì có thể nói rằng anh có thê hoàn toàn dựa vào ngoại hình để kiếm cơm, nhưng anh lại sử dụng năng lực và bản lĩnh của mình, chỉ là anh quá lạnh lùng, cũng quá ngông cuộng, dẫn đến nhiều người nhìn thây anh thì luôn có cảm giác sợ hãi, thay vì thưởng thức vẻ đẹp trai của anh.

Diệp Như Hề vẫn còn nhớ lần đó khi nhìn thấy Tạ Trì Thành trong bệnh viện, một quyên của anh Hi hăng đánh tới, khuôn mặt tức giận của anh gân như làm tim cô ngừng đập.

Mà người đàn ông này, giờ phút này đang nằm bên cạnh, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

Anh là một người cha rất tốt, anh vì muốn Tiểu An và Nhạc Nhạc được sống vui vẻ thoải mái mà đã sắp xếp tât cả mọi thứ, anh bảo vệ chúng, cung cấp cho chúng những tài nguyên tôt nhất và thậm chí còn đích thân làm điều đó.

Một điều mà Diệp Như Hềề chưa từng nói với Tạ Trì Thành, chính là khi anh muốn đối xử tốt với một người, khi anh muốn chiều chuộng một người, hầu như không ai có thê tránh khỏi việc sẽ sa ngã.

Bởi vì anh là Tạ Trì Thành.

Mà bản thân cô cũng bị sa ngã.

Bởi vì sa ngã, cô mới cảm thấy sợ hãi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 529


Chương 529

Diệp Như Hề đưa tay chạm vào mặt anh, đầu ngón tay khẽ run, vừa mới chạm đến Tạ Trì Thành đã nhíu mày.

Diệp Như Hề sợ tới mức lập tức thu tay vê, tưởng răng anh sẽ tỉnh lại, nhưng chỉ là giật giật vài cái rồi lại ngủ thiếp đi, giữa lông mày mang theo một tia mệt mỏi không tan.

Anh hình như đang rất mệt mỏi.

Diệp Như Hệ nghĩ đến Nhạc Nhạc phải nắm viện, cô thì mang thai, Tạ Trì Thành vừa sắp xếp và chuẩn bị mọi thứ, lại vừa lo liệu mọi việc của Long Đẳng, tự nhiên sẽ cảm thấy mệt mỏi.

Nghĩ đên đây, Diệp Như Hề có chút áy náy, lúc anh đang bận rộn như vậy, cô lại vì những chuyện nhỏ nhặt mà nghĩ ngợi lung tụng, rõ ràng đã nói là phải tin tưởng lẫn nhau.

Khi Diệp Như Hề quyết tâm đối xử tốt với Tạ Trì Thành và kiềm chế những Suy nghĩ hỗn loạn trong đầu mình lại, thì tiếng chuông điện thoại yêu ớt vang lên.

Trái tim của Diệp Như Hề chậm một nhịp.

Ánh mắt cô từ từ chuyển sang điện thoại di động đặt trên bàn đâu giường, là điện thoại di động của Tạ Trì Thành.

Đây là, tin nhắn sao?

Diệp Như Hề do dự, nhưng vẫn không lay Tạ Trì Thành dậy, cô muốn để anh ngủ thêm một chút nữa.

Nhưng đợi không được bao lâu, điện thoại lại rung lên.

Chẳng lẽ là chuyện quan trọng sao?

Diệp Như Hề loay hoay một hồi, vẫn vươn tay với lây điện thoại, nêu là chuyện quan trọng, cô sẽ đánh thức Tạ Trì Thành.

Nhưng khi cô chạm vào điện thoại, trong nháy mắt nhìn thây một tin nhắn hiện lên trên màn hình.

[Chúng ta gặp nhau ở chỗ cũ đi, Trì Thành, em cảm thấy không được ổn lắm.]

Tạ Trì Thành ngủ thật lâu mới tỉnh lại, một giãc này ngủ. thật sự rất sâu, đầu óc đều có chút hôn độn.

Anh chậm rãi ôm chằm láy người trong lòng, thở ra một hơi dài, nói với giọng khàn khân: “Tiêu Hề, anh đã ngủ bao lâu rồi.”

“Hơn năm giờ rồi đó, còn mệt không anh? Mậệt thì ngủ thêm một lát nữa.”

Nghe thây giọng nói dịu dàng bên tai, khóe môi Tạ Trì Thành khẽ cong cong, đem gương mặt vùi vào mái tóc thơm mềm của cô, anh nói: “Nằm cùng anh lát nữa đi”

“Được.”

Tạ Trì Thành đang đâu óc hỗn độn không có nhạy bén nhận ra hơi thở của người trong lòng có gì đó khác thường.

Diệp Như Hề chân chừ một hồi lâu, mới đè nén sự chua xót vừa trào lên trong lồng ngực, đôi lại là trạng thái tự nhiên, lẳng lặng để Tạ Trì Thành ôm lấy.

Cô còn tham luyến cái ôm ấm áp này nhưng hiện tại, cô có cảm giác muốn trốn chạy tạm thời.

Cho nên Diệp Như Hề chủ động nói: “Anh có đói bụng không? Ăn tạm thứ gì trước nhé.”

Tạ Trì Thành ừ một tiếng, cũng cảm thây đã đói bụng, anh liễn ngôi dậy, thuận tiện quay qua, thật cẩn thận nâng Diệp Như Hề ngồi dậy.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 530


Chương 530

Anh đè đè thái dương, cuối cùng cũng tỉnh táo một chút, nhìn qua thời gian đã là 11 giờ tối rồi.

Khoảng thời gian này có chút lỡ dở, có thê đoán trước đêm nay đều sẽ ngủ không được.

“Chú Chung hẳn là chuẩn bị đồ ăn, chúng ta đi xuông trước đì.”

Diệp Như Hề vừa đặt chân xuống sản vừa nói, ánh mắt vẫn không có nhìn về phía Tạ Trì Thành, người kia lại không hề chú ý tới, thuận tay cầm lấy di động của mình mà nhìn nhìn.

Mà Diệp Như Hề lại tỉnh mắt thấy được khoai khắc vẻ mặt anh cứng.

đò, trái tim chợt nhói lên một chút, rât nhanh lại khôi phục bình tĩnh.

“Xảy ra chuyện gì à?”

Tạ Trì Thành thu hồi di động, nói: “Không có việc gì, chúng ta đi xuống trước đã.”

“Vâng.”

Hai người cùng nhau đi xuống lâu, chú Chung quả nhiên đoán trước bọn họ tỉnh lại sẽ thấy đói bụng, vần luôn dặn dò người làm chuẩn bị tốt đồ ăn ấm nóng, là cháo đã ninh nhừ rất lâu.

Phía trên chén cháo rải một tầng hành lá, nhìn qua qua vô cùng k*ch th*ch tâm trạng ăn uông, nhưng Diệp Như Hề lại nửa ngày không có động tới.

“Tiểu Hề? Không muốn ăn à? Anh bảo người làm món khác cho em nhé.”

Diệp Như Hề phục hồi tinh thần lại, lắc đầu nói: “Không có việc gì, em rất thích ăn cháo.”

Nói nói, cô lại múc lên thìa cháo, chậm rãi nuốt xuÔng, nhưng giây tiếp theo, cô trực tiêp che miệng lại, phun qua đĩa bên cạnh, lập tức đứng dậy vội vàng đi vào nhà vệ sinh.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Tạ Trì Thành lập tức đứng lên, đi theo cô, trên mặt tràn đầy lo lắng.

“Tiểu Hề, em xảy ra chuyện gì thế?”

Sau khi chịu đựng xong ba tháng đâu, Diệp Như Hề rõ ràng không còn phản ứng nôn nghén mãnh liệt nữa, hôm nay quá kỳ quái.

Diệp Như Hề người ghé vào bồn rửa tay, nôn ra sạch sẽ, dạ dày cuối cùng đã dịu lại, cô chậm rãi đài ngắng đầu lên, nhìn VỆ phía chính mình trong gương, thấy hai mắt của cô mang theo vẻ sợ hãi mà bản thân cô cũng không biết.

Cô đang sợ hãi.

Chỉ bởi vì tin nhắn kia mà thấy sợ hãi.

Không, là bởi vì suy. nghĩ niềm tin mà đồ vỡ mà bọn họ mới xây dựng lại một lần nữa có khả năng sẽ đỗ vỡ mà sinh ra sợ hãi.

Diệp Như Hề cười khô một tiếng, đặt vào trước kia, cô chưa bao giờ đem những chuyện. liên quan tới người không quen biết đề trong lòng, nhưng hiện tại, vê mặt lý trí thì biệt vậy, nhưng mà về mặt tình cảm cô làm không được.

Có lẽ, đây là chứng trầm cảm tiền sản đi?

Diệp Như Hề tự mình trêu chọc một SiilP nỗ lực trần an cảm xúc của bản thân.

“Tiểu Hề, em có khỏe không?”

Diệp Như Hề nâng mắt, nhìn Tạ Trì Thành trong gương, nhìn rõ được sự lo lắng trong mắt anh, cô lắc đầu nói: “Em không có việc gì, khả năng do ăn uống không tốt lắm.”

Tạ Trì Thành có chút ảo nảo vì bản thân không có chú ý tới điểm này, một tay đỡ lây cô, anh nói: “Em muôn ăn cái gì, anh sẽ cho người đi sắp xếp, không cần miễn cưỡng chính mình.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 531


Chương 531

Diệp Như Hề gật gật đầu, cô không thê không ăn gì được, đứa nhỏ †rong bụng cô nạn cân dinh dưỡng, nhưng cô hiện tại thật sự không có tâm trạng ăn uỗng.

Cô nghiêm túc nhìn Tạ Trì Thành, bỗng nhiên nói: “Em muốn ăn đồ ăn anh làm.”

Tạ Trì Thành ngây ngắn cả người.

Diệp Như Hề càng thêm nghiêm túc nói: “Có thể chứ?”

Tạ Trì Thành chần chờ một chút, “Em xác định sao?”

“Đương nhiên, cho nên anh hãy đi làm đi.”

Tạ Trì Thành trằm mặc một hồi lâi.

Diệp Như Hề vốn dĩ nghĩ anh sẽ từ chối, đang muốn mở miệng nói bản thân chỉ nhất thời nói giỡn, vậy mà Tạ Trì Thành lại đồng ý rồi.

“Anh chỉ biết vài món đơn giản, em sẽ thất vọng đó.”

Diệp Như Hề nhếch môi, có chút ngạc nhiên lại vui mừng cười nói: “Thật vậy chăng? Mặc kệ anh làm món gì cho em đều được hết.”

Tạ Trì Thành thấy cô trông vui vẻ hào hứng ra mặt như vậy, cũng cong cong khóe môi, nhịn không được lại hôn lên môi cô một cái, anh nói: “Vui vẻ đến vậy à?”

“Vâng!”

“Quả thật đúng là nên vui mừng một chút, anh chưa bao giờ nấu ăn cho Ho, khác đâu.”

Diệp Như Hề càng vui hơn, ngay cả cảm giác nặng nề trong lòng vừa rồi cũng đã giảm bớt rất nhiều.

“Vâng, thấy rất vui.”

Tạ Trì Thành cố ý nói: “Là người n tiên có thể khiến anh xuông bếp, e có nên cho anh một chút khen thưởng gì đó không?”

Ảnh mắt anh trở nên u ám hơn, cũng ám chỉ rất rõ ràng.

Mặt Diệp Như Hề có chút nóng lên, nhưng cô vẫn. rất kiên định ngâng đầu lên, hôn lên môi anh một cái “Khen thưởng cho anh đó.”

Ý cười trên khóe môi Tạ Trì Thành càng sâu, “Cô nhóc à, thế này vẫn còn chưa đủ đâu.”

Anh cúi đầu xuống, trực tiếp đoạn lầy môi cô, đổi bị động thành chủ động, trực tiếp bắt đầu bá đạo công thành, cướp lây hô háp của người nào đó.

Thời điểm hai người tách ra, mặt Diệp Như Hề đã đỏ vô cùng, đầu óc có chút choáng váng, ngay cả hai chân đều mêm nhún ra, dựa vào sự nâng đỡ của Tạ Trì Thành cô mới đứng vững được “Đi thôi nào, em phải nhìn cho kỹ đó.”

Nắm tay cô đưa vào, phòng phòng bếp, kéo một cái ghê cho Diệp Như Hệ ngôi, Tạ Trì Thành lập HC! sẵn tay áo lên, dưới ánh mắt vô cùng khiếp Sợ của chú Chung và nhóm người làm, anh mặc vào tạp dè, đứng ở trước khu bếp.

Chú Chung rung rung đặt tay lên bàn chống đỡ, run rây nói: “Thiệu, thiếu gia, cậu đang định làm gì thế?”

Ta Trì Thành vô cùng nhẹ nhàng nói: “Như chú thấy đây, nâu cơm.

“Loại chuyện thế này đâu cần đến thiếu gia ngài làm,xin hãy đề……”

“Không cần, đừng quá lo lắng.”

Chú Chung rất muốn nói, ông đã hận không thể bảo người lập tức chuẩn bị tốt bình chữa cháy! Ong ây đã Tạ gia ngây người nhiều năm như thế rồi, tận mắt nhìn thấy thiếu gia lớn lên từng ngày, biết rất rõ ràng thiệu gia chưa bao giờ tiền vào phòng bếp!

Diệp Như Hề và chú Chung đều có suy nghĩ giông hệt nhau, rât lo lắng, bởi vì Tạ Trì Thành nhìn qua không hề-giỗng như người sẽ đặt chân tới phòng bêp.

Nhưng, ngoài dự đoán, động tác cầm dao của anh rất thành thục, đem nguyên liệu nâu ăn xử lý khá tốt, tuy không tính là rất lợi hại, nhưng so với người chưa từng vào bếp thì tt hơn rất nhiều.

Tạ Trì Thành bỗng nhiên nhìn về phía cô: “Anh có thể xin chỉ đạo từ bên ngoài được không?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 532


Chương 532

Diệp Như Hề ngẩn người, chỉ chỉ mình, “Anh đang hỏi em đấy.

“Đương nhiên. Anh cảm thấy có vài món đô một người xử lý không được.”

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, “Có thê, anh muôn em giúp anh làm cái gì?”

“Anh cần em phải đứng ở ngay cạnh anh.”

Diệp Như Hề thật sự đứng lên, đi tới Bến người anh, duỗi đầu nhìn động tác nấu nướng của anh “Sau đó thì sao?”

“Không có sau đó, em đứng ở chỗ này chính là sự trợ giúp tốt nhất.”

Diệp Như Hề ngại ngùng cố tránh đi SÌTÍ mắt anh, đôi lây tiếng cười vui thích khe khẽ của Tạ Trì Thành, khiến cô ‘càng thêm quấn bách hơn.

Chú Chung đứng ở phía sau, đang bí mật giơ lên máy quay nhỏ của mình, vẻ mặt vui mừng hón hở.

Thiếu gia càng ngày càng có hơi thở của người đàn ông gia đình ~

“Thành phẩm’ được bày biện ra cuối cùng khiến Diệp Như Hề rất ngạc nhiên. Đây cũng không tính là một món ăn khó làm, ngược lại chỉ là một tô mì đơn giản nhưng nguyên liệu vừa vặn, nước dùng đậm đà, ăn kèm với một tô Fau trộn nhỏ thôi cũng đã làm cho người ta thấy thèm nhỏ dãi.

Tạ Trì Thành cởi tạp dề ra, đi tới, nói: “Vì phải cân nhắc không để em đói quá lâu, cho nên tùy ý ăn một chút nhé.”

Anh không hề nhắc tới bản thân anh chỉ có thê làm mỗi món này.

Diệp Như Hề cũng không vạch trần anh, cầm đũa gắp miếng mì đầu tiên một cách rất trịnh trọng.

Hương vị…không tính là quá ngon, đã nâu quá lửa nên sợi mì hơi nhữn, chỉ có thê nói là hương Vị ở mức trung bình, nhưng hiện tại Diệp Như Hệ cảm thây trên thế giới này không có loại mì nào ngon hơn so với món này.

Tạ Trì Thành đứng ở bên cạnh nhìn cô, khóe miệng nở nụ cười, khuôn mặt tuần tú cũng trở nên dịu dàng hơn.

Bác Chung nghiêm túc ghi lại cảnh này, nước mặt chực trào ra trên nét mặt già nua ây.

Lúc này, một hồi chuông điện thoại không đúng lúc vang lên.

Diệp Như Hề đang ăn mì cũng vô thức dừng lại, trong lòng hoảng sợ, giật mình căn đứt sợi mì.

Tạ Trì Thành cau mày, trực tiếp nhắn nút tắt điện thoại.

Diệp Như Hề nuốt sợi mì vào, giả bộ điêm nhiên như không có việc gì, nói: “Muộn như vậy rồi mà còn có ai gọi thế?”

Trong khoảnh khắc cô vừa ngước mắt lên, cô nhìn thấy, đó là một dãy số không có bất kỳ ghi chú nào, nhưng trí nhớ đáng chết của cô lại rất tốt, ngay lập tức nhận ra đây chính là dãy sô mà cô đã từng nhìn thấy trước đó.

Sự nhận biết này khiến sự bình tĩnh trên gương mặt của Diệp Như Hề như đóng băng, cô nhanh chóng cúi đầu xuống, che giấu điểm này.

Thậm chí, cô còn không muốn nghe câu trả lời của Tạ Trì Thành.

Khi cô vừa định đổi chủ đề, thì Tạ Trì Thành nói: “Là.. ,một người bạn đã lâu không. gặp. Cô ấy gần đây vừa trở về nước.”

Diệp Như Hề ngắn người, không ngờ anh sẽ chủ động nói ra, cô tiếp tục thăm dò, hỏi tiệp: “Bạn gì?”

“À, xem như là bạn chơi cùng từ khi còn bé đi, nhưng mà cô ây đi nước ngoài lâu rồi, bây giờ mới trở vê.”

Diệp Như Hề chăm chú nhìn sắc mặt của Tạ Trì Thành, phát hiện ánh mắt của anh không hề lảng tránh, rất thẳng thắn.

Tạ Trì Thành trực tiệp vươn tay nhéo má của Diệp Như Hề một cái, nói: “Ánh mắt này của em là gì đây? Nghỉ ngờ anh sao?”

Diệp Như Hề lập tức cảm thấy ngượng ngùng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 533


Chương 533

“Em không có……

“Ánh mắt của em có.”

“Là vì nhìn thấy tin nhắn sao? Trong lúc anh đang ngủ.”

Ánh mắt của Diệp Như Hề bỗng trợn tròn, theo bản năng thốt ra: “Sao anh biết?”

Cô rõ ràng đã che giấu rất tốt mà!

Tạ Trì Thành ừ hử một tiếng: “Đoán, những hiện tại thì biết rõ rồi.

“Em, em…em không phải…”

Diệp Như Hề vội vàng muốn giải thích, nhưng lời muôn nói đều nói không rõ ràng.

“Không sao đâu, em đừng lo lắng, em để ý như vậy khiến anh rất vui.

Ánh mắt của Tạ Trì Thành mang theo một tia trêu chọc, còn có trần an, anh nói: “Cô ấy tên là Hạ Lan Hinh, là con gái nuôi của nhà họ Hạ. Mười năm trước, cô ấy đã cùng gia đình ra nước ngoài. Coi như…cô ây là người trong vòng này, giông như chúng ta.”

Diệp Như Hề cảm thấy cái tên này rất quen thuộc, nhưng nhật thời không nghĩ ra, chỉ có thể dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Tạ Trì Thành.

Chuyện cô để ý lâu như vậy, lại bị anhtùy tiện nói ra khỏi miệng như thê?

Cái này giống như…sự nghỉ ngờ trước đó của cô chỉ là ‘đang cô tình gây sự.

“Thật xin lỗi…Em không phải muốn nghỉ ngờ anh…Em…”

Diệp Như Hề cúi đầu xuống, đuôi mắt có chút đỏ lên.

Tạ Trì Thành đứng dậy, kéo Diệp Như Hề lên và nhẹ nhàng ôm lấy cô.

“Đừng nói xin lỗi, nêu em đề ý chuyện gì thì cứ trực tiếp hỏi anh, đừng đề ở trong lòng, có khả năng anh sẽ không đoán được đâu.”

Trong mũi tràn ngập mùi hương của anh, Diệp Như Hề không khỏi xấu hồ, đem mặt vùi vào trong ngực anh.

““Eim! không nên nghi ngờ anh. Thật xin lỗi…

Tạ Trì Thành dở khóc dở cười: “Không cân xin lỗi, những lời Hạ Lan Hinh nói quá dễ gây nên hiểu lầm, anh sẽ nhắc nhở cô ây, nhưng mà em đừng lo lắng, cô ây đôi với chúng ta chỉ như một người em gái thôi.”

“Chúng ta?”

Tạ Trì Thành buông tay ra, nói: “Ừm, còn có một vài người bạn nữa, hôm nào anh sẽ dẫn em đi làm quen.”

Tạ Trì Thành bạn đầu chỉ nghĩ đăng lên trang tiêu đề đề tuyên bồ thân phận của Diệp Như Hề, nhưng anh lại quên đem người đặt vào †rong vòng tròn thế giới của mình, vì vậy Diệp Như Hề mới cảm thấy bát an, chỉ vì nội dung của một döïg tin nhắn mà cô đã khó chịu lâu như Vậy.

Nếu như không phải cô vừa mới nôn mửa, Tạ Trì Thành cũng sẽ không nhận ra tình trạng của Diệp Như Hề không đúng lắm. Nghĩ kỹ lại, cũng chỉ có thề là do đoạn tin nhắn kia gây hoạ, sự thật chứng minh, anh đã đoán đúng.

Xem ra cần phải tìm thời gian để loại bỏ bắt an trong lòng cô, ng ra còn có cả Hạ Lan Hinh nữa..
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 534


Chương 534

Nghĩ đến lần này, Tạ Trì Thành thỏ2D7 cảm thây đau đầu, mười năm trước anh nợ cô ta, có lẽ hiện tại cô ta đang muốn đòi nợ.

“Anh…sẽ đi sao?”

Câu hỏi của Diệp Như Hề đã kéo suy nghĩ đang bay xa của Tạ Trì Thành trở vê.

Anh trực tiêp vuốt mặt của cô, kéo kéo hai bên má, xúc cảm mêm mại mịn màng khiến anh không muốn buông tay: “Em đang suy nghĩ cái gì, hơn nửa đêm còn muôn đuôi anh ra ngoài à? Em yên tâm sao?”

Khuôn mặt của Diệp Như Hề bị kéo đau, nhưng nụ cười nơi khóe miệng không khỏi càng ngày càng rõ ràng, đôi mắt sáng như sao.

“Có thật không?”

“Em đang nghi ngờ cái gì? Không tin anh sao?”

“Không phải! Em chỉ nghĩ, em chỉ nghĩ là quan hệ của hại người có vẻ rât tột, hiện tại cô ây đang gặp khó khăn? Cho nên cân sự giúp đỡ của anh…”

Mặc dù không muốn thừa nhận, những có lẽ đối phương thực sự cần giúp đỡ?

Tạ Trì Thành thấy trong ánh mắt sáng ngời của Diệp Như Hề viết đầy vẻ rồi răm, không nhịn được mà bật cười.

Tiêng cười càng lúc càng lớn, anh buông lỏng bàn tay đang ôm mặt của cô ra, một tay ấn trán, giỗng. như có chút đau đâu, lại có chút buôn cười.

“Anh cười cái gì thế?”

Diệp Như Hề cũng nhận ra rằng mình vừa mới hỏi một vẫn đề ngu ngốc.

“Cô ấy người nhà họ Hạ. Cho dù là con gái nuôi, cũng có rất nhiều người chăm sóc. Một cuộc điện thoại, toàn bộ người trong bệnh viện đều phải tới. Cần anh qua đó làm cái gì?”

Diệp Như Hề bị hỏi ngược lại, ngậm miệng không nói.

“Huống hồ, anh có thể làm gì? Hả?”

“Em sai rồi……Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Tạ Trì Thành không bỏ qua cho cô, ngược lại, anh thu hồi nụ cười, nghiêm mặt, mang theo giọng ‹ điệu nguy hiểm, nói: “Hay là…em vẫn muôn anh qua đó? Được, vậy hiện tại anh qua đó nhìn xem một chút.”

Nói xong, anh quay người, còn chưa kịp động đậy, cánh tay đã bị ôm chặt.

Diệp Như Hề theo bản năng hét lên: “Không được!”

Tạ Trì Thành kéo dài thanh âm: “Đây không phải là điều em muốn sao?”

“Em không có! Anh nói lung tung! Dù sao cũng không được phép đi! Nếu như anh đi…” – Cô căn răng một cái, tùy hứng nói: “Em sẽ đi tìm người khác!”

Tạ Trì Thành xoát một cái, xoay người lại, một tay bóp nhẹ căm cô, môi mỏng mím chặt, ánh mắt u ám, trầm giọng nói: “Tiểu Hè, nói lại câu đó lần nữa xem nào? Hửm?”

Diệp Như Hề nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng bình tĩnh nói: “Anh không đi, em cũng không đi, cả hai đều không đi”

Tạ Trì Thành buông tay i ra, ánh mắt nguy hiểm nhuồm lên vẻ bát đắc dĩ: “Đem những phỏng đoán phi thực tế trong đâu em vứt đi.”

“Em biết sai rồi…”

Giọng của Diệp Như Hề cố ý mềm nhữn, đôi mắt Hới đẫm, bộ dạng nhìn rất uỷ khuất.

Cô không biết dáng vẻ này của cô trong mất Tạ Trì Thành khiên người ta có bao nhiêu suy nghĩ…muôn ức h**p cô đến phát khóc!

Tạ Trì Thành thở ra một hơi ngột ngạt, đè nén ý niệm tà ác hiện lên trong đầu, nói: “Cô ấy chính là thích được người khác cưng chiều, đối với người nào cũng đêu như vậy. Tin nhăn này đồi với người nào cũng có thể gửi, nhưng anh Không có nghĩa vụ phải đi an ủi cô ấy.”

“Tại sao?”

“Bởi vì anh đã có người mà mình muôn an ủi và chăm sóc.”

Nhìn thấy ánh mắt chăm chú của Tạ Trì Tin Diệp Như Hề nghe thấy tim mình đập càng lúc càng nhanh.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 535


Chương 535

Tạ Trì Thành giải thích, thứ gì đó châm chích trong tim Diệp Như Hề còn chưa kịp đâm vào, đã bị anh nhỗ ra.

Tuy rằng còn có chút đau, những cũng không tạo thành vết thương trí mạng.

Nhưng Tạ Trì Thành bởi vậy mà thấy tức giận, vôn không nghĩ đêm nay sẽ chạm vào cô, giờ dứt khoát phá giới, đè lên người Biệp Như Hà ổn nhu làm một lân. tiêp xúc thân mật.

Cuối cùng còn trực. › tiếp khiến Diệp Như Hề khóc lóc cầu xin buông tha, anh khó khăn lắm mới nương tay, mà chiếc di động thiếu chút nữa đã tạo nên hiểu làm giữa hai người, dứt khoát bị tắt nguồn.

Hạ Lan Hinh nghe thây tiêng tông đài truyền tới ‘ Số điện thoại bạn đang gọi hiện đã tắt máy……, trực tiếp tắt đị, tay siết chặt di động, như là muốn bóp nát chúng vậy.

Cô ta đứng ở bên cửa sổ, sắc mặt âm trầm khó đoán, trong cặp mắt tươi đẹp lúc này tràn đây khói mù “Lan Hinh, sao em lại ở chỗ này?”

Nghe thấy có tiếng gọi phía sau, Hạ Lan Hinh thu liêm cảm xúc thật, thay đổi thành bộ mặt ôn nhu vốn có “Anh Thành minh?”

“Sao lại không đi vào ngồi một lát?

Mọi người đặc biệt mỏ tiệc chào đón em về mà.”

Hạ Lan Hinh lộ ra ánh mắt có chút cô đơn, miễn cưỡng cười vui nói: “Em còn tưởng Trì Thành cũng tới.”

Dịch Thành Minh có chút bắt đắc dĩ nói: “Em còn không biết à? Trì Thành đã lập gia đình rồi, anh nhớ rõ hai.

ngày nay tiêu công chúa nhà cậu ấy sắp làm phẫu thuật, cho nên chắc là cậu ây ở nhà cùng cô bé.”

Sắc mặt Hạ Lan Hinh cứng đờ.

Dịch Thành Minh cũng ý thức được bản thân nói lỡ lời, ở trong trí nhớ của anh, quan hệ giữa Lan Hinh và Trì Thành xem như là tốt nhát, thậm chí còn vì Trì Thành mà bị thương, sau đó mới phải ra nước ngoài.

Nhưng nghĩ đến thê lực mới mà lạ Trì Thành tạo ra trước đó vài ngày, cùng với một đoạn thời gian cậu ta tính khí thu liễm, tu thân dưỡng tính, đám người trong giới của bọn họ đều biết, Tạ thiếu lần này đây là thật lòng thật dạ.

Cho nên Dịch Thành Minh dù cảm thấy tàn nhẫn, vẫn cứ mở miệng nói: “Lan Hinh, đã trở lại cũng đừng rời đi nhanh nhử thế, anh đoán là chăng bao lâu nữa chúng ta sẽ được uồng rượu mừng của Trình Thành đấy.”

Vừa dút lời, Dịch Thành Minh liền thấy hốc mắt Hạ Lan Hinh lập tức đỏ lên, một mình yên lăng rơi nước mắt, vô cùng đáng thương.

Dịch Thành Minh cũng không đành lòng, dù sao Lan Hinh lớn lên từ nhỏ với bọn họ, tính cách cũng tốt, cho nên mọi người đều sẽ chiêu cô, cưng chiều con bé như em gái, thấy cô rơi lệ, trong lòng Dịch Thành Minh cũng không chịu nồi, nhưng anh cũng rất rõ ràng, hiện tại Tạ Trì Thành sớm đã có người trong lòng rồi.

“Anh Thành Minh, là do em trở về quá muộn, đúng không?”

Dịch Thành Minh không biết trả lời thế nào.

Nói về chuyện tình cảm, không có người trước người sau.

Vi để chuyện này càng thêm dứt khoát một chút, Dịch Thành Minh vẫn hạ quyết tâm nói: “Lan Hinh, em quen biết Trì Thành sớm hơn.”

Ý tứ uyễn chuyển, nếu có khả năng thì sóm đã có, sẽ không chờ tới bây giờ.

Quả nhiên, vừa dứt lời, liền thấy thân hình Hạ Lan Hinh lung lay sắp đồ, suýt nữa đã té ngã.

Một bóng người vụt ra ngoài, nhanh chóng chạy tới đỡ Hạ Lan Hinh.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 536


Chương 536

“Lan Hinh, sao em lại khóc vậy?

Không có việc gì chứ? Dịch Thành Minh, cậu đã làm gì thế!”

Dịch Thành Minh đón nhận cặp mắt hung tọn kia thì đúng là cạn lời, “Tông Xán, cậu không cần trừng mắt với tồi như vậy, tôi căn bản cũng chưa làm cái gì.”

Hạ Lan Hinh nhẹ nhàng đầy Tống.

Xán ra, lắc đầu, nói: “Em không có việc gì, anh Thành Minh chỉ hàn huyền cùng em một chút mà thôi.”

Tống Xán thấy Hạ Lan Hinh đây mình ra, trong mắt hiện lên một tia tồn thương, nhưng rất nhanh đã thay bằng, vẻ lo lắng, ° ‘Nói về cái gì? Có thể nói đến mức em bật khóc.”

Hạ Lan Hinh không nói chuyện.

Tống Xán lập tức nghĩ tới chuyện gì đó, phẫn nộ nói: “Lại là Tạ Trì Thành ư? Em lại vì người này mà khóc à?”

Hạ Lan Hinh cắn chặt môi dưới, nói: “Tống Xán, anh đừng nói nữa.

Tống Xán nắm chặt nắm tay, to tiếng: “Tạ Irì Thành, tên khốn kiệp kia ngay cả buổi tụ họp đêm nay cũng không thèm tới, mặt mũi hắn cũng lón thật đấy! Rõ ràng đã nói là bữa tiệc chào mừng em trở về, hắn chính là có ý!”

Dịch Thành Minh nhíu nhíu mày, nói: “Tống Xán, cậu nói chuyện đàng höệng một chút.”

Tống Xán căn bản nghe không vào, thây Hạ Lan Hinh buôn khô đỏ đôi, lê giận của hắn đều đã thiêu đốt mắt lý trí.

“Dịch Thành Minh, cậu còn che chở hắn làm gì? Tôi có nói sai cái gì sao?!

Lan Hinh thật vất vả mới về nước, nhóm người chúng ta khó khăn lắm mới tụ họp đông đủ, hắn có cái việc quái gì quan trọng tới vậy? Ngay cả chuyện đêm nay cũng không muôn tới?I”

Ở một góc không có người thấy, Hạ Lan Hinh khẽ nhễch khóe môi.

Dịch Thành Minh hiếm khi thu liễm ý cười, ánh mắt nặng nê nhìn đối phương, anh nói: “Tống Xán, thu hồi những lời này của cậu ởi, Trì Thành không tới đêu có nguyên nhân của cậu ây, cậu đừng đứng chỗ này mà căn bừa.”

Không nghĩ tới, Dịch Thành Minh càng nói như thế, Tống Xán lại càng hùng hồ, không thể nén giận.

“Dịch Thành Minh, cậu thì tính là cái gì? Đi theo sau đuôi Tạ Trì Thành lâu rồi thì liền xem mình là con chó của hắn à? Tôi có nói sai gì không? Còn không phải là chỉ là một con điểm, đáng giá để hắn bỏ qua bữa tiệc của Lan Hinh hay sao?”

“Bốp » Mặt Tống Xán đị đấm quay qua một bên, khóe miệng tràn ra tia máu.

Hạ Lan Hinh ngây ra một lúc.

Dịch Thành Minh luôn có tình tình rất tốt, cũng ít khi động tay động chân.

Dịch Thành Minh lắc lắc nắm tay, nói: “Cậu mà có bản lĩnh cũng đừng ở: trước mặt tôi mà kêu gào, như thế nào, không dám trực tiếp nói những lời này với Tạ Trì Thành đúng không?

Cậu cũng chỉ có chút bản lĩnh này thôi.”

Tông Xán che lại nửa bên mặt, tức giận đến sắc mặt đỏ bừng, nhưng hăn không ra ì tay, đừng nhìn Dịch Thành Minh ôn văn nho nhã, nhưng lại sinh ra trong gia đình quân nhân, từ nhỏ đã bị ném vào khu quân sự rèn luyện, giao thủ với th thì chỉ ăn mệt.

Nhưng bị mắt hết mặt mũi trước mặt Hạ Lan Hinh như thế, Tống Xán nuốt không trôi cục tức này.

Dịch Thành Minh lại lười nói chuyện với đối phương, chỉ quay qua nói với Hạ Lan Hinh: “Lan Hinh, anh đi trước, lần sau anh mời em ăn cơm đền bù nhé.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 537


Chương 537

Dứt lời, Dịch Thành Minh trực tiếp xoay người đi rồi, nhân tiện còn túm luôn Tôn Tử Hạo. đang ăn uống thoải mái trong phòng bao đi luôn.

Tôn Tử Hạo vẻ mặt mơ màng ra ngoài, vừa lật đật nói: “Anh túm em đi làm gì? Em còn chưa có ăn đủ, đồ ăn ở nhà hàng này không tôi đâu.”

“Ăn ăn ăn, cậu chỉ biết ăn, thật sự coi mình là chuột đấy à?”

Tôn Tử Hạo nỗi giận, “Mẹ kiếp! Anh nói chuyện kiểu gì thế! Anh muốn đánh nhau sao!”

“Sau này đừng đến mấy buổi tụ họp thế này nữa.

Bữa tiệc đêm nay cũng có không ít người đi ké, mà đa số người trong đó đều là quan hệ đối đầu với bọn họ, ngày thường cũng không cho nhau sắc mặt tôt, nhưng bởi vì nhà họ Hạ xem như giới trung lập, hơn nữa con người Hạ Lan Hinh đôi nhân xử thế khôhG tôi, mọi người đều đồng ý nề mặt tới tham gia.

Nêu không loại người như tên Tông Xán kia, Dịch Thành Minh nhìn cũng không muôn nhìn, quả thực chính là một tên chó điên, còn là một con chó điên thích đi sau đuôi Hạ Lan Hinh.

“Ai trêu chọc anh? Sắc mặt thối như thế.”

Dịch Thành Minh không nói chuyện.

Tôn Tử Hạo tiệp tục nói: “Nhưng mà cô nhóc Lan Hinh này càng lón càng đẹp nha, hiện tại cuỗi cùng đã vê nước, sau này chúng ta thường xuyên tụ tập, he he.”

Dịch Thành Minh lạnh nhạt nói: “Không, chúng ta tụ tập không được, người nào đó đã có vợ con rồi, không cùng chúng ta náo loạn được.”

Tôn Tử Hạo đang cười he he lập tức cứng đờ, rất bất mãn nói một câu ‘ Má nó ` Dịch Thành Minh cười cười, chỉ là trong lòng lại không phải thật sự vui vẻ như vậy, nhà họ Hạ đột nhiên vê nước, gì thê nào cũng phải cuỗn theo một trận mưa gió, hơn nữa…… Lan Hinh không phải là người dễ dàng cam chịu như vậy..

Nên cảnh báo trước cho Trì Thành không?

Ngày hôm sau, lúc Diệp Như Hề tỉnh lại, không nhịn nổi nữa, hung hãng muôn đánh người bên cạnh vài cái, nhưng còn chưa đụng tới người, nắm tay đã bị bao phủ, người kia đặt lên đó một nụ hôn.

“Vừa tỉnh lại đã nhiệt tình như vậy à?”

Sắc mặt Diệp Như Hề đỏ bừng, có chút ảo não đây anh một cái.

“Trong bụng còn có con của anh nữa đóI”

“Yên tâm, không có ảnh hưởng đến con đâu.”

Dứt lời, anh liền đứng lên.

Mà vẻ mặt Diệp Nhự Hề ngắn ra, cả người đều hoảng hốt.

Những lời lưu manh vừa rồi, thật sự là Tạ Trì Thành nói sao?

Tạ Trì Thành xoay người, võ nhẹ lên mặt Diệp Nhự Hê, anh nói: “Còn không dậy nổi à? Không muôn đi bệnhĩ viện sao?”

Diệp Như Hề phục hồi tinh thần, lại vội vội vàng vàng đứng dậy, Nhạc Nhạc hôm nay phải phẫu thuật nữa Ề đó.

Tạ Trì Thành đỡ lấy cánh tay Diệp _ Như Hè, nhíu mày nói: “Đừng có gấp, cuộc phẫu thuật diễn ra vào giữa trưa, chúng ta có đủ thời gian mà.”

“Vẫn nên qua đó sớm một chút thì hơn.”

Haï người thay xong quần áo, ăn bữa sáng, lập tức mang theo Tiểu An cùng nhau vội vàng chạy đến bệnh viện.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 538


Chương 538

Nhạc Nhạc còn đang nói chuyện với mẹ nuôi, quay đầu thây Diệp Như Hề thì lập tức hào hứng hô to: “Mamil Daddy! Anh trail”

Tạ An tối hôm qua ngủ rất sớm, cho nên căn bản không biệt cha mẹ nhà mình đã xảy ra hiểu lầm gì, sáng sớm ngủ dây thì tinh thần cũng không tồi, trực tiệp chạy qua đó, ghé vào bên cạnh Nhạc Nhạc nói: “Nhạc Nhạc có ổn không?”

Nhạc Nhạc dùng sức gật đầu, “Anh trai, em rất ồn! Ảnh Sung lo lắng nhé!”

Tiểu An chân tay vụng, về ôm lấy Nhạc Nhạc một cái, biêu hiện giông như người lớn, đĩnh đạc nói: “Đừng sợ, anh trai sẽ bảo vệ eml”

Nhạc Nhạc mỉm cười ngọt ngào: “Được, cảm ơn anh trail”

Diệp Như Hệ cũng đi qua, nhẹ nhàng thủ thỉ nói chuyện cùng Nhạc Nhạc, Tạ Trì Thành không tiên lại gần, mà nói một tiếng với bọn họ, rội dự định đi tìm bác sĩ bàn bạc cụ thể về chỉ tiết tình hình phẫu thuật một chút.

Đây là con gái của anh, cho dù phương án đã sớm được xác định sẵn, anh vẫn cảm thấy không yên tâm muốn xác nhận lại một lân nữa.

Sau khi có được đáp án mình muôn, mặt mày Tạ Trì Thành thả lỏng hơn rât nhiêu, xoay người đi vê phía phòng bệnh.

“Trì Thành.”

Nghe thây âm thanh quen thuộc, Tạ Trì Thành dừng lại bước chân, xoay người, liền thấy Hạ Lan Hinh mặc chiếc váy dài màu trắng đứng đó.

Lúc này sắc mặt Hạ Lan Hinh có chút tái nhợt, có vẻ uề oải ỉu xìu, tươi cười bên môi trước sau vân luôn sạch sẽ như vậy.

“Lan Hinh? Sao em lại ở chỗ này.”

Hạ Lan Hinh đi về phía trước vài bước, có chút né tránh ánh mắt anh, mơ hồ nói: “Em đến gặp bác sĩ, có chút không thoải mái.”

Rõ ràng chỉ là lời nói mơ hô, nhưng Tạ Trì Thành lập tức nghĩ tới một chuyện cũ, sắc mặt của anh cứng đờ, ánh mắt mang theo vài phân lo lăng.

“Lái tái phát à?”

Hạ Lan Hinh không nói gì, hiển nhiên là cam chịu.

Biểu cảm trên mặt Tạ Trì Thành xuất hiện cảm xúc khẩn trương, “Bác sĩ nói như thế nào?”

Hạ Lan Hinh còn chưa kịp mở miệng, thân hình lung lay vài cái, suýt nữa đã té ngã.

Tạ Trì Thành theo bản năng vươn tay đỡ lấy cô ta, sâu trong đáy mắt Hạ Lan Hinh hiện lên một tia khát vọng chiếm hữu đầy cô chấp, nhưng khi cô ta đứng vững lại, còn chưa mở miệng thì Tạ Trì “Thành đã nhanh chóng thu hồi tay, sắc mặt cô ta lập tức cứng đờ.

Tạ Trì Thành thấp giọng nói: “Anh có quen biết bác sĩ khoa lồng ngực tốt nhật ở quôc nội, để anh thay em đặt lịch trước.”

Hạ Lan Hinh cúi đầu, thu liễm ánh.

mắt không cam lòng mới ngắng đầu lên nhìn, ánh mất lộ ra vài phân thống khổ, nói: “Không cần, đây chỉ là bệnh cũ, mây năm nạy…… ‘Vẫn luôn như vậỷ, em đều thấy quen rồi.’ Tạ Trì Thành vài lần há miệng th* d*c, phun ra một hơn nặng nê, “Xin lỗi.”

Hạ Lan Hinh cũng biết chừng mực, cho nên khi nhìn thấy trong ảnh mắt của Tạ Trì Thành xuât hiện vẻ áy náy, cũng không. tiếp tục đề tài này nữa, ngược lại còn tỏ ra tốt bụng chuyển chủ đề..

“Anh thì sao, sao anh lại ở chỗ này?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 539


Chương 539

Cô ta biết rõ còn có hỏi.

Cô ta không cam lòng!

Cho nên, sau khi biết được Tạ Trì Thành tiên hành phẫu thuật cho con gái ở bệnh viện này, cô ta lập tức trực tiếp tìm tới đây “Con gái anh đang làm phẫu thuật ở đầy, ừm, anh có con rồi.

Nhắc tới Nhạc Nhạc, khuôn mặt cứng nhắc lạnh lùng của Tạ Trì Thành cũng trở nên nhu hòa hơn nhiều.

Hạ Lan Hinh ghen ghét đến mức trong lòng vặn vẹo khó chịu, nhưng trên mặt bình tĩnh như cũ.

“Phải không? Thật sự, chúc mừng anh nhé. Có cơ hội chúng ta lại tụ họp lại đi, bữa tiệc hôm qua không có anh tham gia thật đáng tiệc.”

Tạ Trì Thành gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Hạ Lan Hinh khó dịp mới về nước, quả thật cũng phải tiệp đãi một chút.

Nhưng nghĩ đên chuyện nhận được tin nhãn ngày hôm qua, Tạ Trì Thành bỗng nhiên nói: “Anh sẽ mang theo Tiểu Hề cùng đi, lại làm một bữa tiệc chào mừng em về nước.”

Ánh mắt Hạ Lan Hinh âm trầm một cái chớp mắt, suýt nữa đã không giữ nổi bình tĩnh cho bản thân.

Ý của những lời này, là đang cảnh báo cô ta sao?l lại dám đối Làm sao an xử với mình 2 4u) Dương Hạ Lan Hinh hận không thể g**t ch*t người phụ nữ kia, cô gắt gao mà cắn chặt răng, mới nói: “Vậy hả? Em cũng rất.-chờ mong đó…… Nhìn xem người phụ nữ có thê khiến anh đứng ra tạo thê lực là ai, chúng em sẽ trở thành bạn tốt.”

Tạ Trì Thành cười cười, “Em sẽ thích cô Ấy.

“Ngày hôm qua…… những tin nhắn em gửi tới anh đừng quan tâm, em chỉ là uống nhiều quá nên nói bậy thôi.”

Hạ Lan Hinh nghĩ đến kế hoạch nhỏ của mình thát bại, người phụ nữ kia còn khó chơi hơn tưởng tượng của cô ta, Tạ Trì Thành lân này đúng là thật sự thật lòng, cho nên cô ta tùy tiện hành động như vậy đã rút dây động rừng.

Cứ như vậy, cho dù Tạ Trì Thành che giâu rất tốt, Hạ Lan Hinh vẫn cảm giác được sự xa cách, nháy mắt lấy Ìui làm tiền, chủ động giải thích một phen.

“Ừm, giờ em còn phải đi kiểm tra, đi trước nhé, lần sau gặp lại, Trì Thành.”

“Ð ược. “

Hạ Lan Hinh không hề lưu luyến, xoay người rời đi, nhưng cô ta cô ý đi được vài bước, làm một tư thê như sắp té ngã, che miệng ho khan, mới chậm rãi rời đi.

Tạ Trì Thành thu hồi ánh mắt, chuẩn bị liên hệ với chuyên gia khoa lồng ngực.

Dùừ sao…… cũng là anh nợ cô ta.

Trái tim của Lan Hinh, là bởi vì anh nên mới bị thương.

Khi Tạ Trì Thành trở về phòng bệnh, Diệp Như Hề dựa lại đây, nói: “Bác sĩ nói thế nào rồi anh?”

“Không có việc gì, tình hình của Nhạc Nhạc rất tốt, hoàn toàn có tiếp nhận phẫu thuật được.”

Diệp Như Hề thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Vậy là tốt rôi.”

Nhìn thấy vẻ mặt cô lo lắng đến Vậy, Tạ Trì Thênii duỗi tay đặt lên bả vai cô, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn “Đừng sợ.”

Diệp Như Hề vốn dĩ cũng. muốn gật Màn, nhưng trên cánh mũi lại ngửi được mùi hương {9902 thoảng, như có như không.

Là mùi hương rất quen thuộc.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 540


Chương 540

Sắc mặt cô cứng đờ. „ “Anh. vừa rồi anh đi đâu thế?”

Tạ Trì Thành mặt không đổi sắc nói: “Văn phòng bác sĩ, đã xảy ra chuyện gì a2”

cm Không có việc gì.”

Tạ Trì Thành không nói ra chuyện vừa rồi có chạm mặt Hạ Lan Hinh, tối hôm qua khi anh biết Diệp Như Hề rất đề ý tới những chuyện nhỏ này, mà anh cũng chưa bao giờ có bât cứ suy nghĩ khác nào với Hạ Lan Hinh.

Anh không muốn nhìn thấy Tiểu Hè lại bị nôn nghén nữa, nên không có ý định mở miệng.

Diệp Như Hề nỗ lực đè nén tia bắt an trong lòng, đặt hết tâm trí và suy nghĩ vào cuộc phẫu thuật sắp tới của Nhạc Nhạc .

Tất cả những thứ còn lại, đều không quan trọng.

Cuối cùng, lúc 14h50 phút chiều, buổi phẫu thuật chính thức bắt đầu, Nhạc | Nhạc được đầy vào phòng. phẫu thuật dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người.

Diệp Như Hề, Tạ Trì Thành, Dương San còn có Tiểu An đều chờ ở ngoài của.

Thời gian cuộc phâu thuật kéo dài hoh 3 tiêng, cho nên bọn họ cũng, không dự định rời đi, muôn trực tiệp chờ Nhạc Nhạc bình an ra ngoài.

Dương San đỡ lấy. Diệp Như Hề ngồi xuống trước, chị nói: “Tiểu Hề, có ôn không em?”

“Em không có việc gì.”

Ánh mắt Diệp Như Hề nhìn chằm chằm vào ba chữ ˆ phòng phẫu thuật ‘ nháy sáng trên cửa, năm chặt tay Tiêu An cũng đang lo lắng ở bên cạnh.

“Mami, em gái sẽ không có việc gì!”

Tiểu An nỗ lực an ủi mami,, lại giống như đang an ủi chính mình.

Thời gian trôi qua từng chút một, Diệp Như Hệ vẫn luôn nhìn phòng phẫu thuật, không có chú ý tới Tạ Trì Thành đứng sau cô đã rất nhiều lần nhìn nhìn di động, sắc mặt âm trầm.

Qua hồi lâu, Tạ Trì Thành mới đến gân hơn chút, thấp giọng nói: “Anh đi gọi điện thoại.”

Diệp Như Hề gật gật đầu không thèm nghĩ ngợi.

Tạ Trì Thành chần chờ một lát, lại bổ sung một câu: “Rất nhanh sẽ trở lại.”

Tạ Trì Thành cũng không có rời khỏi bệnh viện, anh đi xuống lầu, tới khoa kiểm tra tổng quát, tìm được Hạ Lan Hinh sắc mặc tái nhọt đang năm trên giường bệnh khoa cấp cứu.

Lúc này, sắc mặt Hạ Lan Hinh trông vô cùng suy yếu, tái nhợt đến kỳ lạ, nhưng cho dủ suy yếu ‹ đến vậy, ánh mắt của cô ta ở thời điểm nhìn thấy Tạ Trì Thành vân mang theo kinh ngạc vui mừng cùng áy náy.

“Xin lỗi, vừa rồi em đột nhiên khó chịu, trước khi ngất chỉ nhớ rõ gọi điện thoại cho anh, cũng bởi vì anh đang ở ngay bệnh viện nàu.”

Cái lý do này hoàn mỹ không chê vào đâu được.

Tạ-Trì Thành mím chặt môi mỏng, bước nhanh đi tới, “Người nhà họ Hạ đâu?”

Hạ Lan Hinh rụn sợ một chút, trong lòng, lại tràn đầy phần nộ, cô ta đã lộ ra vẻ suy yêu như vậy rồi, vận không thể dao động người đàn ông này sao? Xem ra tiệp theo phải tho biện pháp mạnh hơn rồi!

“Em cứ một mực phải về nước, cho, nên bọn họ tức giận, em không muôn nói cho bọn họ biết.”

“Em đúng ra nên thẳng thắn thành khẩn.”

Hạ Lan Hinh cúi đâu, râu rĩ không vui, nói: “Bọn họ tự ý tìm cho em một vị hôn phu, chuẩn bị đính hôn, nhưng…… Người nhà bên kia lại không thích thân thể của em không tốt. Cho nên em về nước để giải sâu.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 541


Chương 541

Câu nói thân thể không tốt trực tiếp tiêu diệt một tia mát kiên nhẫn trong lòng Tạ Trì Thành lúc này.

Anh trầm mặc một hồi mới nói: “Xin lôi.”

“Trì Thành, em nói mấy lời này không phải muôn anh xin lỗi, chuyện đã qua rồi, em không có trách anh, đêu là em tự nguyện, cho nên anh đừng để ở trong lòng, em lại gọi điện thoại cho anh, chỉ là bởi vì…… bởi vì em nghĩ chúng ta là bạn bè, em đang tìm kiêm trợ giúp từ bạn bè của mình mà thôi.”

Tạ Trì Thành nghe thấy những lời này, đã đánh mắt sự nghi ngờ trong đáy lòng.

Mặc kệ như thế nào, Hạ Lan Hinh vẫn là bạn thân thời thơ ấu của anh, anh thiếu nợ cô ta, nhiều năm còn chưa báo đáp, hiện tại cô ta đã trở lại, tóm lại phải trả lại ân tình cho người ta.

“Trì Thành, anh không cần phòng bị em như thê đâu, em biết anh sắp kết hôn, em cũng không muốn làm gì cả, em chỉ cảm thây chúng ta là bạn BS… Nếu cô ấy thật sự đề ý đến chuyện đó, anh mau trở về đi thôi, em hiện. tại không có việc gì, nghỉ ngơi – một chút là có thể vè nhà rồi.

Hạ Lan Hinh nói cũng không dám nhìn vào mắt anh, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.

Kỹ thuật diễn của cô ta quá tốt, hơn nữa trong lòng Tạ Trì Thành có thua thiệt đối phương, không hề suy nghĩ nhiêu.

Tạ-Trì Thành nhìn nhìn đồng hồ, anh cân phải mau chóng trở lại trước cửa phòng phẫu thuật, Tiểu Hề rất sợ hãi, anh phải đi về ở cạnh cô.

“Để anh bảo Thành Minh qua đây một chuyên.”

Tạ Trì Thành suy nghĩ rất đơn giản, nêu cô ta không muôn thông báo với người nhà họ Hạ, như vậy thì chỉ cân thông báo cho một người có thể tin tưởng tới chăm sóc thì tốt rôi.

Ở trong trí nhớ của Tạ Trì Thành, qua hệ của Dịch Thành Minh cùng Hạ Lan Hình còn tính là không tôi, tên Dịch Thành Minh này cũng thận trọng, còn đáng tin cậy hơn Tôn Tử Hạo, cho nên tìm cậu ta là vô cùng thích hợp.

Lúc nói ra những lời này Tạ Trì Thành không hề thấy được nét dữ tợn vặn vẹo chợt lóe qua trên mặt Hạ Lan Hinh.

Cô ta bỗng, nhiên đè lầy ngực, làm ra dáng vẻ thống khổ nói: “Trì Thành, tim em thấy đau quá, như là bị đâm vào vậy, em có phải…… Sẽ chết hay không……” Nói nói, thân thể của cô ta _ yếu ớt nghiêng qua một bên, mắt thây đã sắp té ngã trên mặt đất.

Tạ: Trì Thành theo bản năng đưa tay đỡ lấy đối phương, nhưng phần sau gáy đã tê rần, trực tiếp hôn mê bát tỉnh.

“Anh làm cái gì thế!”

Hạ Lan Hinh phẫn nộ rồi, cuối cùng cũng bất chấp việc đang giả bộ bất tỉnh, miễn cưỡng đỡ lây Tạ Trì Thành đang ngã xuống, tránh cho anh trực tiếp đổ người lên thành gường bên cạnh.

Mà ở phía sau Tạ Trì Thành, không biết từ khi nào đã xuất hiện một người đàn ông mặc áo blouse trắng.

“Đại tiểu thư, cô quá mềm lòng.”

“Anh điên rồi sao?!”

“Đại tiểu thư, ở cửa sau bệnh viện tôi đã an sắp xếp sẵn người có thê tiếp ứng, hiện tại chúng ta phải rời đi, nêu không những đám vệ sĩ của anh ta sẽ phát hiện ra điềm kỳ lạ nhanh thôi.”

Tuy là Hạ Lan Hinh tàn nhẫn độc ác nhưng cũng run rầy, nói: “Anh đến tột cùng là muôn làm cái gì?”

“Rát hiển nhiên, vị Tạ tiên sinh này đã có người phụ nữ mình thích, đại tiểu thư cô cho dù lấy ra chuyện ân nghĩ năm đó ra áp chê cũng không được, dứt khoát rút củi dưới đáy nôi, nêu không thì cô vĩnh viễn cũng không có cách nào có được người đàn ông này.”

Hạ Lan Hinh ngắn ra nhìn chăm chú vào thủ hạ của mình, trong lúc nhất thời đã đánh mất khả nặng ngôn ngữ, chỉ cảm thấy hắn điên rồi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 542


Chương 542

“Lỡ như anh ấy tỉnh lại thì sao? Tôi nên giải thích như thê nào? Thứ tôi muôn không phải giam cầm sự tự do của anh ấyÌ Mà là khiến anh ấy hoàn hoàn toàn toàn thuộc vệ tôi!”

“Đại tiêu thư, cô đừng lo, tật cả việc này cứ giao hết cho tôi. Cũng giỗng nhự năm đó tôi có thể để Tạ tiên sinh thiếu nợ cô một mạng vậy.”

Hạ Lan Hinh theo bản năng che lại vị trí vùng ngực, nơi nào có một vết vết sẹo, vệt sẹo này là cô ta tự dùng nhánh cây chọc cho mình bị thương, rất đau, nhưng vị trí không sâu, nhưng vô cùng phù hợp, công bố với người ngoài là do miệng vết thương quá sâu làm tổn thương tới chứng năng tim, để lại bệnh mãn tĩnh, phải ra nước ngoài trị liệu.

Mà Tạ Trì Thành, sẽ vĩnh viễn thiếu nợ cô ta.

Tựa hồ thấy Hạ Lan Hinh vẫn luôn không mở miệng, người đàn ông mặc áo blouse trăng đè nén sự mất kiên nhẫn trong lòng, hướng dẫn từng bước nói: “Đại tiểu thư, còn nhớ rõ lần đi trại hè mười lăm năm trướckhông? Các người. đều đi cắm trại cùng một ngọn núi, ở nơi đó Tạ tiền sinh bất ngờ gặp chuyện ngoài ý muôn, được một cô gái khác cứu vớt, nêu không phải tôi vân luôn đi theo, tiễn luôn con bé kia, để cô thay thế người này, cô cảm thấy hiện tại hắn còn chịu nhìn cô nhiều thêm một chút saö?”

Người đàn ông nói toạc ra chuyện sợ hãi nhất trong lòng Hạ Lan Hinh, đội đồng tử trong mặt cô ta rụt rụt, nghiền răng nghiên lợi nói: “Hạ Lan Thiết, tôi đã nói rồi, chuyện này vĩnh viễn đừng nhắc lại.”

“Đương nhiên, tôi cũng không muốn khiên tâm tình đại tiêu thư không tốt, ý cửa tôi là, cô không còn thời gian nữa.”

Đàn ông vươn tay dài, quơ quơ kim tiêm trong tay, “Thời gian cũng chỉ được kéo dài hơn hai giờ.”

Hạ Lan Hinh nhìn nhìn Tạ Trì Thành đã hôn mê, căn răng một cái, nói: “Đã sắp xếp tốt rồi chứ? ĐiI”

Hạ Lan Thiết lập tức gọi thêm hai đồng bọn, thay đổi quân áo trên người Tạ Trì Thành, đặt người trên giường bệnh, đắp lên chăn che mặt, một đường tránh đi tai mắt mang người đi.

Của sau bệnh viện đã sớm đậu sẵn một chiếc xe cứu thương, vừa đẩy người lên xe thì lập tức rời đi Trái tim Hạ Lan Hinh kinh hoàng, lần đầu tiên nhìn thẳng vào thủ hạ của chính mình, trong lòng sinh ra một tia sợ hãi.

“Lan Thiết, anh vi phạm lòng trung thành đối với tôi, lân hành động này, không hề có trong kế hoạch của tôi.”

Đàn ông cởi ra áo blouse trắng trên người, biểu cảm có vẻ hồi lỗi: “Đại tiêu thư, rất xin lỗi, do tình huống đặc thù tôi không thể không làm như thê, tin tưởng tôi, tôi hi vọng cô có thể được vui vẻ hơn bât kỳ kẻ nào.”

Hạ Lan Hinh cúi đầu nhìn Tạ Trì, Thành đang lâm vào mê man, cắn răng nói: “Thế sau đó phải làm thế nào? Tạ Trì Thành mà tỉnh lại thì cũng không giâu được gì nữa, anh ây cũng không có ngu như vậy.”

Việc cô ta giả bộ hôn mê, kẻ ‘ ngốc cũng biết được chuyện Ì là thế nào!

“Hắn cần thiết phải rời đi ngay lúc này.”

“Vì cái gì?”

Hạ Lan Thiết chậm rãi lộ ra một tia mỉm cười, nói: “Bời vì bệnh viện sẽ cân tới hắn, chúng ta không thể cho hắn cơ hội này.”

Hạ Lan Hinh tựa hồ như hiểu rõ cái gì, trái tim “hung hãng run lên: “Anh còn sắp xếp cái gì nữa?”

“Đại tiểu thư, cô vẫn là quá nương tay, quá nhân từ, có một sô việc, phải làm triệt đê, mới có hy vọng.”

Diệp Như Hề xoa xoa đôi mắt có chút đau, quay đầu nhìn lại, mới phát hiện Tạ Trì Thành đã rời đi thật lâu.

Trong lòng cô sinh ra dự cảm bắt anh, nói: *Tiều An, con có thấy daddy trở lại lần nào không?”

Tiểu An lắc đầu.
 
Back
Top Dưới