Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 503


Chương 503

Diệp Như Hề đã sớm rõ ràng, Tạ Trì Thành tuyệt đội sẽ không vô duyên vô cớ làm ra 3 quyết định nào đó, tính cả chuyện để cô tham dự bữa tiệc tối nay, cô thản nhiên lắc đầu nói: “Không đâu.”

Cô không có cái gì mà mãi sợ hãi.

Năm đó, khi cô phải ngôi tù chịu tội thay cho người ta không sợ, thời khác sinh con xuât huyết quá nhiều SUÝt nữa tử vong cũng không sợ, như vậy, tất cả những chuyện sau này cô có thể yếu đuồi, nhưng sẽ không sợ hãi.

Ý cười trên khóe môi Tạ Trì Thành chậm rãi gia tăng, sau đó càng thêm khiêu khích nói với Lục Tư Viên: “Nghe được chưa? Lục công tử.”

Lục Tư Viễn nghẹn thật lâu, cũng nghẹn không ra một câu nào.

“Nghe này, tôi thật sự không thích những người quây rây tôi, nhưng……

cậu cũng đủ ngu xuân.”

Lục Tư Viễn cảm 1 thấy bản thân tức giận thiếu chút nữa nhịn không được, nhưng mới vừa, ngắng đầu, liền đối diện với ánh mắt của Tạ Trì Thành.

Cho dù giọng điệu mang theo sự trêu chọc, nhưng đôi mắt kia lại không có nửa phần hài hước, trong đó chỉ là sự thù địch cùng tàn khốc.

“Chuyện ngoài ý muốn giống như lần trước, tôi hy vọng cậu sẽ không đề nó tái diễn thêm lần nữa, cậu nên điều tra kỹ lại người bên cạnh mình, nếu cậu điều tra không ra, tôi cũng không ngại giúp cậu một phen.”

Sắc mặt Lục Tư Viễn cứng đờ, “Không cần, tôi đã sắp tra ra rồi.”

“Vậy thì còn gì, bằng. Thẳng thắn mà nói, rất nhiều lần tôi muốn đạp cậu xuống, đối phương rất rõ ràng muốn khiêu khích tôi như vậy, dùng con dê thế tội là cậu, rất thành công mà chọc giận tôi.”

Diệp Như Hệ có chút chân chờ vỗ vô vào mu bàn tay của Tạ Trì Thành, nhưng bị lập tức bị người kiatrở lây.

bắt được, mạnh mẽ năm chặt tay cô, có muôn dứt ra cũng không được.

Lục Tư Viễn nỗ lực không nhìn nơi tay hai người đang giao nhau „ anh nói: “Thật xin lỗi, là do tôi sơ sấy.”

Tạ Trì Thành híp mất, sâu trong đôi mắt mang theo vẻ nguy hiệm, nói: “Cho nên hiện tại, cậu nên rời đi rồi, Vị tiểu thư nhà họ Đường nào đó sắp vươn đôi mắt tới tận đây rồi.”

Lục Tư Viễn ngần ra, quay đầu lại, nhìn nhìn, liền đối diện với ánh mắt của Đường Anna , anh lộ ra một tia cười khô, nói: “Tạ “Trì Thành, hãy bảo vệ Tiểu Hè thật tốt. Tuy rằng tôi đã mắt đi tư cách, nhưng không nghĩa tôi không thể làm được chuyện gì, nêu một ngày nào đó anh không có cách nào bảo vệ cô ây, tôi sẽ mang cô ây đi, cho dù chỉ là với tư cách bạn bè “

Đáp lại những lời này, Tạ Trì Thành chỉ phun ra hai chữ từ kế môi.

“Cút đi.”

Sau khi Diệp Như Hề nhìn Lục Tư Viễn đứng dậy rời đi, nhịn không được đây anh một phen.

“Anh đang có ý chọc giận anh ấy.”

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, không chút nào che giâu cảm xúc của chính mình.

“Anh rất chán ghét hắn, Tiểu Hè, đừng hy vọng : anh sẽ đối xử tốt hay hòa nhã với hắn.”

Diệp Như Hề thật bắt đắc dĩ, “Anh rốt cuộc đề ý gì với anh ấy, cho dù sau khi đã nghe em nói như vậy rồi?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 504


Chương 504

Tạ Trì Thành rất nghiêm túc nhìn Diệp Như Hà.

“Thứ anh để ý là em và cậu ta đã từng.”

Câu nói này không hề có một chút lưỡng lự nảo, khiển Diệp Như Hề nhất thời ngây người ra thột lúc.

Cô nhìn vẻ mặt của Tạ Trì Thành, phát hiện những lời này không có ý nói đùa.

Cô bỗng nhiên bật cười.

“Anh để ý như thê sao?”

Tạ Trì Thành ừ một tiêng, một bàn tay không an phận đặt ở sau lưng cô, đi vòng qua, chậm rãi đặt lên cái bụng hơi nhô lên của cô, sau đó dừng động tác.

Đó là một cảm giác rất mới lạ đối với Tạ Trì Thành.

Anh là cha của hai đứa trẻ, Tiểu An và Nhạc Nhạc, là một người cha đủ tiêu chuẩn, nhưng anh chưa từng trải qua quá trình mang thai của hai đứa nh cho nên đôi với đứa con thứ ba này, anh có một loại cảm giác bất an rất khó hiều.

Giống như là không biết nên làm thế nào.

Ngẫu nhiên, động tác tay của anh cũng trở nên thận trọng hơn một chút.

Diệp Như Hệ cảm nhận được động tác của anh, trong lòng càng thêm mềm nhữn hơn, nói: “Ảnh không cần cân thận như thế. Những động tác như vậy sẽ không gây tôn Hấ: gì cho đứa bé đâu.”

Tạ Trì Thành dừng một chút, tuy rằng nghe được câu này, nhưng sức lực của lòng bàn tay vân rât nhỏ, anh đặt toàn bộ lòng bàn tay lên phía trên.

Diệp Như Hề nhìn dáng vẻ điền trai của anh, khẽ cười, đột nhiên gọi một tiếng: “Tỉì Thành.”

Tạ Trì Thành không ngâng đầu chỉ ừ một tiếng, sắc mặt vấn rất nghiêm túc nhìn bụng của cô như cũ, giỗng như có thê nhìn xuyên qua thấy đứa bé bên trong.

“Lục Tư Viễn đã là quá khứ, mà anh là hiện tại, còn là tương lai nữa.”

Tạ Trì Thành đột nhiên ngần người, ngay cả động tác ngón tay đang vuôt ve cũng dừng lại.

Anh từ từ ngắng đầu lên, ngay lúc còn chưa kịp lây lại tinh thân, thì khóe môi của anh đã truyền đến một cảm giác mêm mại ướt át.

Cô hôn anh một cái, thoáng qua nhanh như chuồn chuồn đạp nước, khi anh muôn vươn tay và ân đầu cô để nụ hôn được sâu hơn, cô lại nghịch ngợm né tránh.

“Em nói lại lần nữa đi.”

Giọng của Tạ Trì Thành mang theo một chút khàn khàn.

Đôi mắt anh như vực thẳm, sâu không thấy đáy, loáng thoáng lộ ra mây phân khát vọng mãnh liệt.

HỘ Như Hề lắc lắc đầu, cô nói: “Có mấy lời chỉ cần nói một lần là đủ rồi, anh không nghe thấy thì thôi, thật đáng tiệc.”

Khoé môi của Tạ Trì Thành cong lên, thấp giọng nói: “Ngoan, nói lại lần nữa đi.”

Diệp Như Hề ngáp một cái, nói: “Em buôn ngủ rôi.”

Sau khi vượt qua ba tháng thai không ổn định, Diệp Như Hề thường xuyên cảm thấy mệt mỏi.

Tạ Trì Thành cố nén thất vọng, nhẹ giọng nói: “Nếu em mệt, thì chúng ta trở vê thôi.”

“Thế nhưng bữa tiệc còn chưa kết, thúc. Đây không phải là bữa tiệc rất quan trọng của công ty sao? Em nghe bọ họ nói, đây được gọi là bữa tiệc của rồng.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 505


Chương 505

“Không.”

“Hả2”

“Đây chẳng qua chỉ là nơi để anh tạo khí thê cho em thôi.”

Dút lời, Tạ Trì Thành đỡ Diệp Như Hề đứng dậy, gọi Tiểu An và Nhạc Nhạc vẫn còn đang lưu luyến chơi đùa lại. Cả gia đình máy người nhân lúc mọi người không chú ý, lặng lẽ rời đi.

Tại buổi tổ chức họp báo giữa bữa tiệc, Tổng giám đốc Tạ Trì Thành của Long Đằng vắng mặt, thay mặt xuất hiện là thư ký kiêm trợ lý đặc biệt của Tạ Trì Thành – Tần Hải.

Thái độ kiêu ngạo và tùy hứng này rât phù hợp với phong thái của Tạ Trì Thành, nhưng hoàn toàn không: khiến người ta cảm thấy khó chịu, ngược lại càng thêm điên cuồng.

Quả nhiên, trang nhất của tin tức ngày hôm sau đêu liên quan về bữa tiệc rồng của tối hôm qua.

Bức ảnh trên trang nhất là ảnh chụp Tạ Trì Thành giúp Diệp Như Hề bước xuống xe, nhưng hình lính của Tiểu An và Nhạc Nhạc lại không xuất hiện trong bức ảnh.

Các phương tiện truyền thông bắt đầu đưa tin về người được Thái tử Long Đằng coi như báu vật, mạnh dạn suy đoán thân phận của cô.

[Kinh động! Người phụ nữ lấn át toàn hội trường trong bữa tiệc rông là ail]

[Long Đằng sắp TH) đón nữ chủ nhân – cô ây là ai?] [Người phụ nữ đầu tiên từng được Tổng giám đốc Tạ thừa nhận!] {Việc vui của Tổng giám đốc Long.

Đăng đang đên gân, người phụ nữ thân bí đã giành được sủng ái.] Các phương tiện truyền thông đều bắt đầu đăng đầy rẫy những bài báo viết về Diệp Như Hề, họ không ngần ngại sử dụng tất cả những từ ngữ mỹ miêu nhật đề hình dung cô.

Thậm chí một số người vì muốn lấy lòng Long Đằng, còn dùng “thiên sứ hạ trân” đề gọi người phụ nữ mặc váy ren trắng trong bữa tiệc kia.

Mà ảnh chụp những bước chân mười phần tránh được phần bụng hơi phình to ra của Diệp Như Hề, chỉ lộ ra cánh tay mảnh mai, khiến người khác hoàn toàn nhìn không ra là cô đang mang thai.

Rõ ràng bức ảnh này đã được chọn lọc kỹ càng, thậm chí còn cô ý tránh mặt của hai đứa trẻ ra.

Gần như tất cả mọi người trong giới truyền thông đều biết, đây là do Long Đăng ở sau lưng khống chế dư luận, không ai dám mạo ñiệm đưa tin về ng chuyện không được cho phép.

Dưới sự tán dương đồng lòng, vẫn có nhiều kênh không chính thông ác ý suy đoán thân phận của người phụ nữ kia, thậm chí còn nói đó chẳng qua chỉ là một phụ nữ rẻ tiền hạng ba trèo được lên giường của Tạ thiêu gia mà thôi, lý do rât đơn giản, người phụ nữ lạ mặt này không thê nào là tiêu thư trong giới thượng lưu.

Tất nhiên, những phương tiện truyền thông không chính thông này chỉ đưa thông tin nhảm nhí, không đáng tin cậy, nhưng vẫn có những người chăm chỉ, không ngừng suy đoán thân phận của người phụ nữ kia.

Không hệ nghi ngờ gì nữa, đây không phải là một tiêu thư danh môn nào cả, rất có thể là người chỉ có xuất thân bình thường, thậm chí còn có một tờ báo nhỏ không chút khách khí. viết tiêu đề một cách ác ý „Chim sẻ biến thành Phượng Hoàng”. Hiên nhiên, toà báo này không! bao lâu đã bị thu mua và biến mắt kể từ đó.

Bắt luận có bao nhiêu người xem náo nhiệt, nhưng bọn họ đều biết, Tổng giám đốc Tạ đang tạo khí thế và thê lực cho người phụ nữ này, cũng như đang thông báo với tất cả mọi người, đây là người của anh, nêu muốn đắc tội thì cũng phải cân nhắc một chút.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 506


Chương 506

Loại phương thức tuyên bô bá đạo và ngang ngược này ngay lập tức khơi dậy sự hâm mộ và ghen tị của các vị thiên kim tiêu thư. Đền tột cùng là người phụ nữ như thế nào, mà lại có thê giành được tình yêu của Tổng giám đốc Tạ? Ngay cả Tổng giám đốc Tạ luôn là người tỏ ra bí ân, cũng làm ra chuyện phô trương như vậy.

Cái này so với vị hôn thê thiên kim tiểu thư của nhà họ Diệp trước kia, còn bá đạo hơn nhiều!

Tuy nhiên, mặc kệ thế giới bên ngoài suy đoán thế nào, Diệp Như Hề có đang nổi tiếng đến đây, có bao nhiêu người muốn tìm ra thần thế của cô, thì Tạ Trì Thành sớm đã giấu kín những thứ có liên quan đên thân thế của cô từ lâu rồi.

Sau khi bất ngờ xuất hiện trong bữa tiệc rồng, tất cả thông tin về Diệp Như Hề lại biển mắt không còn dâu vết.

Ví dụ như lúc này, trong biệt thự của nhà họ Tạ, Diệp Như Hề nhìn những suy đoán ác ý của vô số người đưa tin, cô cảm thấy có chút đau đầu.

Cô dứt khoát tắt máy trang Web đi, mắt không thấy, tâm không phiên.

Ban đầu thân phận của Tiểu An và Nhạc Nhạc cũng muôn được công bố ra ngoài, nhưng vào thời điểm mẫu chốt, Tạ Trì Thành đã huỷ bỏ ý định này, dù sao ngày phẫu thuật tố Nhạc Nhạc cũng đang đến gần.

Diệp Như Hề duỗi cái lưng mệt mỏi.

Hiện giờ cô vẫn đang bị bắt ngồi yên, không được vận động kịch liệt, Vì lý do này mà trong biệt thự còn tuyển thêm mây nữ giúp việc.

Vẻ mặt bác Chung ân cần đứng bên cạnh nhìn Diệp Như Hà, lâu lâu lại nhìn xuống bụng của cô, ánh mắt càng thêm dịu dàng, ông ấy rất chờ mong được nghênh đón thành viên mới của nhà họ Tạ.

“Thiếu phu nhân, cô thấy có chán sao? Thiêu gia đã mua cho cô rất nhiều đồ chơi nhỏ xinh, để cô giết thời gian đấy.”

“Tôi có thể dùng máy tính được không?”

Máy thứ đồ điện tử kia đều bị Tạ Trì Thành hạ lệnh cắm, khiến Diệp Như Hề rất là đau đầu.

Bác Chung cười nói: “Có lẽ cô nên hỏi ý của thiêu gia một chút.”

Diệp Như Hệ dừng lại: “Nhưng hiện tại AHï ấy hẳn là đang làm việc.”

“Tôi nghĩ, thiếu gia chắc chắn rất mong nhận được điện thoại của cô.”

Diệp Như Hề xoa xoa cằm cũng đồng ý với đề nghị này.

Bác Chung lập tức lây điện thoại ra.

Diệp Như Hề bấm số điện thoại di động của Tạ Trì Thành.

Lúc này, Tạ Trì Thành đang ngôi ở vị trí chính giữa hi phòng họp cùng với những quản lý cập cao của Long Đẳng, anh nghiêm túc nhìn nhân viên của mình tiên hành báo cáo công việc.

Điện thoại đột nhiên bắt đầu rung lên.

Trong lúc nhát thời, cả văn phòng trở nên yên lặng, thận trọng nhìn vê phía Tông giám độc của bọn họ.

Tổng giám đốc luôn khắt khe trong, công việc và nghiêm câm mọi người mang theo điện thoại di động khi đi họp, lần đầu tiên anh ấy đặt điện thoại di động lên bàn. , Mà lúc này, chuông điện thoại vẫn còn vang lên không không ngừng.

Gần như tất cả mọi người đều sáng rực hai mắt hóng chuyện, hoặc trộm nhìn trộm nhìn, trong lòng còn đang suy đoán người nào có lá gan lớn như vậy, dám gọi điện thoại lại đây ở ngay lúc này, kết quả chỉ có hai trường hợp.

Hoặc là bị tắt máy, hoặc là bị lời nói máu lạnh vô tình của tổng giám đốc máu mà tức muôn chết.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 507


Chương 507

Nhưng mà, ngay ở lúc đám người đang âm thầm cầu nguyện và đông cảm với người gọi điện tới, tổng giám đốc lạnh như băng trong mất bọn họ đột nhiên mặt mày mêm nhẹ, khóe môi khẽ nhéch gợi lên độ cong gợi cảm, càng là tựa như một trận gió xuân vừa thỏi tới, hòa tan núi băng ngàn năm kia.

Tất cả đều trợn tròn mắt.

Tạ Trì Thành trực tiếp tiếp nghe điện thoại, vôn dĩ tư thê còn ngôi ngay ngăn nghiêm túc đột nhiên thả lỏng hơn, dựa vào sau lưng ghé, bót đi vài phần nghiêm khắc, nhiều thêm vài phân lười biêng, đôi môi mỏng từ trước đến nay luôn nói lời khắc nghiệt lúc này lại nhẹ thả ra một câu.

“Chớ anh à?”

“Am Có người ngôi không vững, trực tiếp ngã ụp trên mặt đât, ngã đau như vậy còn chưa kịp phản ứng lại, ngồi trên mặt tràn đầy hoảng sợ.

Không chỉ là có người kia, gần như tât cả mọi người đêu cho rằng bản thân nghe lầm.

Một câu nói ái muội nhự vậy, thật sự là xuất phát từ miệng tổng giám ‹ đốc cao cao tại thượng không cho bất cứ ai đến gần của họ sao?

Diệp Như Hề cũng nghe thấy âm thanh té ngã ở bên kia. cô nói: “Xảy ra chuyện gì? Bên cạnh anh còn có những người khác à? Hình như là em – quấy rầy anh rồi.”

Diệp Như Hề có chút ngượng ngùng, đang dự định sẽ cúp điện thoại.

Nhưng mà, giọng nam trầm trầm từ tính ở đầu dây bên kia dừng một chút mới nói: “Em nên trả lời câu hỏi của anh.”

Nghĩ đến câu anh hỏi vừa rồi, mặt Diệp Như Hề đã có chút nóng lên, đầu ngón tay đang cầm di động run rầy, nhưng vẫn rất nghiêm túc ‘dạ’ một tiêng.

Điều cô không biết chính là, chỉ một tiếng ‘dạ’ nhỏ xíu cũng khiến khóe môi người nào đó càng cong hơn.

Mà trong văn phòng, an tính tới mức ngay cả cây kim rơi xuông cũng có thế nghe thây, mọi người ngừng thỏ, thật sự nghỉ ngờ bản thân có phải là nghe nhằm hay nhìn nhằm rồi không.

Nhưng mà, rất hiển nhiên, tổng giám đốc không nghĩ muốn cho bọn họ chứng kiên quá nhiều, anh trực tiếp đứng dậy, một tay vừa xỏ Vào túi quận, vừa đi ra ngoài, đề lại một đám quần chúng trợn mắt há hốc mồm.

“Tôi đang nằm mơ sao? Người kia thật sự là giám đốc Tạ à?”

“Anh ấy, anh ấy vừa rồi có phải đã cười hay không? Tôi nhất định là gặp ảo giác! Đúng! là ảo giác thôi!”

“Không, tôi cũng thấy, giám đốc Tạ thật sự đã cười! còn nghe điện thoại ngay khi đang diễn ra cuộc họp!”

Cuối cùng có một người chậm rãi thốt lên một câu: “Thì ra…… những siif 0i trên báo chí viết, là sự thật. : Giám đốc Tạ có tình nhân nhỏ!

Tin tức này nháy mắt khiến đám nhân viên trên dưới Long Đằng nỗ tung.

Tạ Trì Thành cũng không biết hành động này của anh đã tạo thành cơn sóng lớn đến thế nào, nhưng cho dù đã biết anh cũng không thèm để bụng, khi anh quyết định không che giầu thân phận Diệp Như Hề, thì tất cả mọi chuyện đều tiếp nhận dễ dàng.

Hiện tại anh đang bận rộn tâm sự với tình nhân nhỏ của mình rồi.

“Nói lại lần nữa đi.”

Anh đùa với cô.

Diệp Như Hề tự nhiên nghe được ý.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 508


Chương 508

đùa cọt trong giọng nói của anh, vốn dĩ nghĩ bản thân cũng sẽ không đáp lại, nhưng cô lại nghe thấy được giọng nói thật ôn nhu của bản thân, còn ôn nhu và nghiêm túc hơn những gì cô nghĩ.

“Em nhớ anh.”

Hai mắt Tạ Trì Thành trở nên thâm trầm, làm như đang ấp ủ cái gì, yết hầu anh giật giật, giọng phát ra lại còn có chút khàn khàn, giống như có chứa rượu làm say lòng người.

“Đừng quyến rũ anh.” ˆ Diệp Như Hệ hơi kinh ngạc một chút, ngay sau đó trên mặt nảy lên một tia quân bách, nói: “Em không có, anh nói bậy.”

Tạ Trì Thành gân như thở dài nói ra một câu tưởng chừng như chẳng ăn nhập gì với câu chuyện, “Còn phải thật lâu.”

“Hả? Thật lâu gì?”

“Nhưng anh chờ không được lâu như vậy đâu, ăn mặn quen rôi lại phải ăn chay, quá khó.”

Trong ngày tháng Diệp Như Hề mang bầu đứa nhỏ, Tạ Trì Thành phải chịu đựng sự dây dưa của người phụ nữ khác, nháy mắt liền cô đã hiểu ý tứ của những lời này.

Trên mặt càng ngày càng nóng, thậm chí hận không thê lập tức cúp điện thöại.

“Đừng cúp máy.”

Anh mỉm cười nói một câu.

“Tạ Trì Thành! Anh, trong đầu đầu anh đang suy nghĩ cái gì……”

“Nghĩ đến thứ anh nên nghĩ.”

Anh hoàn toàn không cảm thấy che giầu khát vọng của bản thân là một chuyện vĩ đại hay đáng làm, cho nên anh rất thành thật trả lời.

Diệp Như Hề đã bị trình độ không biết xấu hồ của Tạ Trì Thành làm cho hoang mang, ý thức được rất sâu sắc Tạ Trì Thành không bao giờ muốn phải quanh co vòng vèo, cũng luôn lựa chọn lộ ra vẻ phúc hắc của mình.

Đối phó với người như vậy, chỉ có thể bình tĩnh.

Cho nên Diệp Như Hề bỏ qua câu nói kia, cũng mang theo giọng điệu cảnh cáo mà nói: “Em cảm qhây thân thể của em không tốt lắm.”

“Không, em đang rất tốt.”

Giọng điệu của anh thật khẳng định.

Diệp Như Hề nhướng mày, tỏ vẻ không tin, Làm sao anh biết được em đang rất tốt?”

“Vậy em thử nghĩ xem vì sao mỗi ngày anh đều bắt em kiểm tra sức khỏe? Mà anh vì sao lại phải đi gặp riêng bác sĩ?”

“Báo cáo sức khỏe mỗi một ngày của em đều sẽ được đích thân đưa tới tay anh, cho nên, Tiểu Hề, anh còn rõ ràng cơ thể em hơn so với em đấy.”

Anh cố ý nhân mạnh từ cơ thể, khiến câu cuỗi cùng nghe vào mà ai đó phải mặt đỏ tim đập mạnh.

Anh còn rõ ràng cơ thể của em hơn So với em đây.

Diệp Như Hề phát hiện bản thân lại xem nhẹ độ mại dày của Tạ Trì Thành một lần nữa, anh thật sự là một con sói đuôi to khoác lên mình bộ da người!

Có lẽ là thấy Diệp Như: Hè thật lâu còn chưa phản hôi lại, Tạ Trì Thành nhẹ nhàng cười một t”ếng, tựa hồ trong đầu có thể tưởng tượng ra được hình ảnh e lệ đỏ mặt của cô ở nhà, nhất định vừa bực vừa tức, lại đỏ bừng mặt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 509


Chương 509

Đột nhiên, trong lòng anh nảy lên một tia thỏa mãn.

Anh không có đi xa phòng họp, chỉ là đi tới cửa ra vào ở hành lang, tùy ý dựa vào cửa số bên cạnh, tư thê lười biếng, nhưng ý cười vận nơi khóe miệng vẫn chưa từng thấy hạ xuống một lân.

Có hai nhân viên cấp dưới khi nhìn thầy một màn này thì tròng mắt như sắp rơi ra đến nơi.

Đặc biệt là trong số đó có một nhân viên nữ, tròng mắt sắp dính lên người anh rôi.

Tổng giám đốc tuồi trẻ anh tuần lại nhiêu tiên, có ai mà không ôm ảo tưởng về anh ngay ngày đầu gia nhập công ty chứ? Những chút tâm tư nho nhỏ kia đã sớm bị sự lạnh lẽo của tổng giám đốc gõ nát.

Nhưng mà hiện tại, tổng giám đốc có tình nhân nhỏ rồi, tổng giám đốc sẽ biết cười.

Chua quá đi……

Thư ký Tần có trách nhiệm với công việc, thỏa đáng xuất hiện, khẽ mỉm cười, nói: “Tông giám đốc không thích người khác nhìn chăm chằm vào anh ây đâu.”

Lập tức khiến cô gái kia bối rối chạy chối chết.

Tạ Trì Thành thu hồi dư quang, nhàn nhạt lên tiếng, “Em đang thẹn thùng à2”

Nửa ngày sau, bên kia mới truyền đến tiếng nói nghiền răng, nghiên lợi SE: Tạ Trì Thành, anh có thể uyên chuyển một chút cơ mà.”

MU Da Si nói sau ba tháng sau thì ồn rôi, thân thể của em vẫn có thể thừa nhận, cần thận một chút thì tốt rồi.”

Bụp một cái, di động đã bị cắt đút.

Tạ Trì Thành nhẹ nhàng cười thành tiếng, cũng rất kiên nhãn chờ đợi thêm một lát mới gọi điện thoại trở về.

Một tiếng hai tiếng ba tiếng, cuối cùng cũng được bắt máy.

Lúc này đây Diệp Như Hề không muôn cho anh có cơ hội mở miệng trước nữa, mà là nói thẳng: “Em cân dùng máy tính.”

“Nhàm chán à?”

“Vâng, em cũng muốn làm chút chuyện .”

Nói xong, Diệp Như Hề liền chờ anh sẽ hỏi là chuyện gì.

Nhưng đợi một hồi, Tạ Trì Thành chỉ là nhàn nhạt nói: “Chú Chung sẽ chuẩn bị cho em, nhưng mà mỗi ngày em chỉ có ba giờ.’ Trong lòng Diệp Như Hệ buông lỏng, có chút hớn hở, “Được, em sẽ không dây dưa. Còn nữa, anh không thử hỏi xem em đang muôn làm gì sao?”

“Không cân. Em có thể xử lý được chuyện của riêng em, nhưng nêu em giải quyết không được, anh hy vọng người đầu tiên em tìm đến sẽ là anh.”

“Em đồng ý với anh.”

Lúc này đây, sau khi cúp điện thoại, Diệp Như Hệ phát hiện bản thân đã cười ngây ngô thật lâu, cô sờ sờ gương mặt, còn có thê cảm nhận được nhiệt độ trên hai má, thật nóng, trong lòng ngực cô lúc này giỗng như có dòng nước mêm mại vô hình lướt qua.

Sau khi được cho phép dùng máy tính, Diệp Như Hề không kịp chờ đợi mà đã bất đầu thao tác. cạ mở lên thông tin thị trường chứng khoán, nhìn qua một phen, sau đó lại xem qua tin tức bên phía ngân hàng, xong tật cả mới gọi điện thoại cho Tôn Bân.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 510


Chương 510

“Diệp tiêu thư? Tôi còn tưởng rằng cô sẽ không liên lạc với tôi trong một khoảng thời gian nữa đó.”

Trong giọng điệu của Tôn Bân còn mang theo một tia trêu chọc.

Diệp Như Hề sửng sốt một chút: “Tại sao anh lại nói như vậy?”

“Cô thế mà lại chính là người đem toàn bộ Đề Đô này quay Vòng vòng.

Tôi dám đánh cược, hiện giờ nhất định có rất nhiều đám chó săn và phóng viên đang quanh quần xung quanh khu biệt thự nhà họ Tạ đó.”

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, cô vân còn nhớ rõ những bình luận tiêu cực trên mạng.

“Tôn tiên sinh cũng thật hài hước.”

Máy lần hợp tác cùng Tôn Bân rất thoải mái dễ chịu, vì vậy, Diệp Như Hề không quá bài. xích việc kết giao bạn bè thân thiết hơn với Tôn Bân.

“Ha ha, vậy đây chắc không phải là trò đùa rồi, tôi đã rất lo lãng, liệu công ty tiếp theo Long Đằng muôn thu mua lại có phải là Viễn Huy hay không, cô phải biết tôi đã rất vất vả mới thành lập được công ty này, không hy vọng nó ‘sẽ bị phá hủy ngay lập tức.”

Diệp Như Hề chớp chớp mắt, ngược lại còn nói rất nghiêm túc: ‘ Có lễ đúng thật là có khả năng. Tạ Trì Thành gần đây có vẻ hứng thú với trò chơi này, đang muôn làm một cái gì đó.”

Ở phía bên kia, Tôn Bân Bin im lặng một lúc lâu, nuốt một ngụm nước bọt, mới nói: “Diệp tiểu thư, những gì cÔ nói là sự thật đấy à? Có lẽ, tôi nên cân nhắc việc chuyên nhượng tài sản?”

Diệp Như Hề bật cười thành tiếng, Tôn Bân cũng hiểu rằng mình vừa mới bị lừa, nhưng anh ta cũng không tức giận, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Anh ấy thực sự đang có hứng thú đến trò Mà thị trường này, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức đề thuyết phục anh ấy không để mắt đến Viễn Huy.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Vậy thì tốt rồi, vậy tôi làm phiền Diệp tiểu thư.”

Tâm trạng của Diệp Như Hề rất tốt, nghe anh ta mở miệng gọi ‘ Diệp tiểu thư”, cô cảm thấy. có chút kỳ quái, nên thuận tiện nói: “Anh có thê gọi tôi là Như Hề là được.”

“Vậy thì được, Như Hề, cô cũng không cân gọi tôi là Tôn tiên sinh hay Tông giám độc Tôn nữa đâu. Cô tìm tôi có chuyện gì sao?”

Xong màn chào hỏi, Diệp Như Hề điêu chỉnh lại giọng điệu và biểu đạt hoàn toàn ý tứ của mình.

“Cô muốn cho Diệp Thị chuyển mình?”

“Đúng vậy”

“Ý tưởng này…thật vĩ đại.”

Muốn khiến cho một công ty truyền thông chuyên mình, còn khó hơn việc tạo dựng lại một công ty.

“Ừm, cho nên tôi cần sự hợp tác của anh.”

“Tại sao? Cô biết tôi không phải không nguyện ý giúp ‹ cô, nhưng tôi nghĩ, năng lực của Tổng giám ‹ đốc Tạ tuyệt đối hữu dụng hơn tôi nhiều.”

“Vậy thì tôi có thể sẽ mắt đi đường lui cuôi cùng, hơn nữa, tôi không muôn làm phiền anh ấy về chuyện này.”

“Được rồi, được rồi, tôi biết cô luôn luốn thích thử thách, chẳng hạn như năm đó cô đã to gan giúp đỡ Viễn Huy đưa ra thị trường.”

Câu này có nghĩa là Tôn Bân đã đồng ý.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 511


Chương 511

Tâm tình của Diệp Như Hề thoải mái hơn rất nhiều, nói thêm về một số chỉ tiết cụ thể, những vấn đề còn lại thì cân gặp mặt nói chuyện trực tiếp.

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Như Hề gọi điện thoại cho chị Dương.

Kê từ khi trở về, Diệp Như Hề cùng chị Dương có bí mật liên lạc với nhau vài lân, nhưng bởi vì trước kia cô và Tạ Trì Thành vẫn chưa xác định mối quan hệ, cho nên đến nay cô vẫn chưa tự mình gặp mặt chị Dương một lần.

Diệp Như Hề nghĩ ngợi một chút, nếu cô không đi gặp chị Dương, chị ấy chắc chắn sể rât lo lãng, cộng thêm Nhạc Nhạc gần đây cũng lải nhải việc muốn gặp mẹ nuôi khá nhiều.

Quả nhiên, cuộc điện thoại này hai người đã nói chuyện rất rất lâu, Diệp Như Hề vừa CÚp máy, trong lòng tràn đầy áy náy, vì có quả nhiều chuyện phát sinh, nên cô đã lâu chưa nhìn thấy chị Dương.

Đúng lúc bác Chung nói: “Thiếu phu nhân muôn ra ngoài sao?”

Diệp Như Hề ừ một tiếng nói: “Tôi có thế đi ra ngoài không?”

Cô vừa mới lên trang nhát, cộng thêm việc lên thẳng hot search của Weibo, tất cả đều đang tìm kiếm và Suy đoán về những thứ có liên quan đến cô, trong lòng Diệp Như Hệ không chắc hiện tại đi ra ngoài có gây ra rắc rồi gì hay không.

Bác Chung không từ chối, mà ngược lại còn nói : “Đương nhiên cô có thể đi, ra ngoài. Thiêu gia cũng không cắm cô rời khỏi biệt thự, nhưng có lẽ cô sẽ không được tự do cho lắm.”

Chẳng mấy. chốc, Diệp Như Hề đã biệt cảm giác không được tự do cho lắrh mà bác Chung nói là như thế nào.

Bên cạnh cô gần như có luôn một đội vệ sĩ nhỏ theo sát.

Nhưng cô cũng biết, nêu không làm như vậy, cô căn bản không thê rời khỏi biệt thự, đã liên tiếp bị bắt cóc hai lần, thậm chí còn Suýt chết khiến cô không tùy hứng: đòi “tự do tuyệt đối” nữa.

Vì vậy, đối mặt với những ánh mắt khác thường, Diệp Như Hề chỉ có thể đeo kính râm và đội mũ lưỡi trai để che khuất nửa khuôn mặt.

Dưới sự hộ tống của vệ sĩ, cô cần thận đi thẳng đến địa điểm đã hẹn trước, thuê một phòng bao, rồi mới cởi mũ và tháo kính xuông.

Đợi một hồi, cửa phòng bao được mở ra, Diệp Như Hề đứng dậy, dang hai tay và đón nhận cái ôm của Dương San.

“Tiểu Hề, cuối củng cũng nhìn thấy em, chị còn tưởng răng em đã xảy ra chuyện GIIÊU “Em không sao, khiến chị lo lắng rồi.”

Dương San buông tay ra, nhìn thoáng qua Diệp Như Hề, rôi lại chú ý tới phân bụng hơi phỉnh lên của cô, nói: “Đã lớn thê này rôi sao, được bốn tháng rồi đúng không?”

Diệp Như Hề gật đầu.

“Thật tốt, lại có thêm một đứa nhóc nhỏ nhắn đáng yêu. Có biết là trai hay gái không?”

Diệp Như Hề lắc đầu, cười nói: “Không dám chắc, là trai hay gái cũng đêu được.”

“Chị đoán, đây nhất định là ý của Tạ Trì Thành đúng, không? Anh ta muốn giữ cho đến cuối cùng đề xem như là một bất ngờ đi”

Diệp Như Hề không phủ nhận.

Dương San xúc động nhìn Diệp Như Hề, năm lây tay cô và nói: “Trước kia, chị đã từng…không hy vọng dính líu đến anh ta, nhưng bây giờ hình như nhìn cũng không tệ lắm.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 512


Chương 512

Diệp Như Hề mỉm cười, không trả lời, nhưng đôi mắt sáng ngời kia đủ để nói cho Dương San biệt, cô đúng là đang sống cũng không tệ lắm.

“Em sống tốt như vậy, thì chị yên lòng rôi.

Hốc mắt của Dương San có chút ươn ướt, nỗi lo trong lòng cũng dần vơi bớt.

Trong tim Diệp Như Hề dâng lên một dòng nước âm, cô nói: “Cảm ơn chị Dương.”

“Cảm ơn chị làm cái gì? Chị chẳng giúp được gì cả, ngẫm lại mà thấy hỗ thẹn.”

“Không, chị ở đây, cũng là điều rất tốt đôi với em rồi, chị chính là người nhà của em.”

Dương San cũng cười, nắm tay Diệp Như Hề ngôi xuông, chỉ vào mây người canh giữ ở ngoài cửa.

“Nhiều vệ sĩ như vậy sao?”

Diệp Như Hề có chút ngượng ngùng cười cười, bởi vì sợ chị Dương lo lắng quá mức, cho nên mới không nhắc tới chuyện cô bị bắt cóc ở đảo Cá mập lân trước, mà chỉ viện có lung tung.

“Tạ Trì Thành trông giữ em chặt như vậy. Đây là vì sợ em bị bắt cóc sao?

Vừa rôi chị xém chút còn không vào được bên trong.”

Diệp Như Hề càng thêm lúng túng.

“Nhưng mà như thế cũng tốt, em không biết ở bên ngoài bởi vì Tạ Trì Thành tạo thế lực cho em, mà gây ra phong ba bão táp lớn thế nào đâu, gân đây † tốt nhất là em đừng nên ra ngoài, cũng trách chị, hiện tại chị không nên cùng em gặp mặt.”

Suy nghĩ một lát, Dương San lại nói thêm một cầu: “Gần đây vì để an thai nên đừng lên mạng nữa. Những cái bình luận kia cũng đừng đọc. Bọn họ đều là một đám nhàn rồi, không có chuyện gì lại đi ghen tị người khác.”

Nghe thấy Dương San bảo vệ mình như vậy, Điệp Như Hèề không khỏi dở khóc dở cười, nói: “Chị Dương, yên tậm đi, em đã sớm chuẩn bị tâm lý rôi.”

Tạ Trì Thành tạo thế lực cho cô, nếu cô ngay cả cái này còn không chịu được, như vậy càng đừng nói đến việc muôn cùng người đàn ông này năm tay nhau cả đời.

“Em không buồn là tốt rồi. À đúng rồi, chị có một chuyện rất quan trọng, quên nói cho em.

Vẻ mặt của Dương San nghiêm túc, nói: “Có người đang điều tra thông tin của em. Đương nhiên, không phải chỉ có môi thông tin thân ¡phận bây giờ của em. Chị tin về điểm này Tạ Trì Thành sẽ đem em giấu rất kỹ. Cho nên, cuộc điều tra này là về những, thông tin liên quan đến trước kia của em và cả mẹ của em nữa.”

Diệp Như Hề bắt đầu lo lắng.

Dương San thấy thế, trấn an cô, “Hiện tại tạm thời còn chưa điều tra ra được là người nào, đừng khẩn trương như vậy.”

Diệp Như Hề siết chặt ngón tay, không nói gì.

Dương San cũng biết hiện tại Diệp Như Hề có thê nói là đang bị rất nhiều thế lực theo dõi, bọn họ sẽ điều tra thân phận của cô thì không có gì là kỳ lạ, nhưng muốn điều tra về thời thơ âu của cô thì có chút kỳ lạ.

Nhắc đến chuyện này, Dương San cũng nhịn không được hỏi: “Tiểu Hè, chị nhớ rõ em từng nói lúc nhỏ không sống ở Đề Đô, mà là đến từ vùng quê khác, tin tức chị điều tra được chính là những người đang tìm kiêm từ nơi em ở trước kia, thân nhân liên quan tới em, chị nhớ rõ em đã từng nói mình có ông ngoại và mẹ.”

Vừa nghe thấy câu này, ánh mắt Diệp Như Hề toát ra vẻ thông khô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 513


Chương 513

Dương San lập tức nhận thấy được bản thân đã hỏi chuyện không nên hỏi, áy náy muôn chệt.

“Xin lỗi, chị không phải có ý, Tiểu Hề “Không có việc gì, đã qua rồi ạ. Sức khỏe của mẹ em vẫn luôn không tốt lắm, sinh em ra thì trở nên rất yêu ớt, cho nên em gân như là ngửi mùi thuốc mà lớn lên, ông ngoại em là một thầy thuốc trung y, ông vẫn luôn buốc thuốc bồi bỏ thần thể cho mẹ, còn bảo em làm những đồ ă ăn bổ.

dưỡng, cho nên đồ ăn của mẹ vẫn là một tay em phụ trách……”

Dương San thấy Diệp Như Hề đã rơm rởm nước mắt, chị ấy rất hối hận vì đã nhắc tới chủ đề tốn thương người khác này, liền vươn tay, nhẹ nhàng ôm lây cô.

“Tiểu Hè, không có việc gì, nếu em không muôn nói thì đừng nói, đều là lỗi của chị.”

Diệp Như Hề cười cười, nhẹ giọng nói: “Chị Dương, em không có việc gì, thật sự, đều là chuyện quá khứ rôi.’ “Vậy mẹ của em……

“Đã qua đời năm em mười hai tuổi.”

Diệp Như Hề cũng không có lộ ra biêu cảm quá khổ sợ, ngược lại là Dương San sắc mặt trông rât thống khổ, Diệp Như Hề trầm thấp cười một tiếng, nói: “Chị Dương, không cần lộ ra biểu cảm khổ sở như vậy, trên thực tế, chuyện này đối với mẹ em mà nói, là một loại giải thoát.”

Ánh mắt Diệp Như Hề tràn đầy hoài niệm.

“Bệnh tình của mẹ…… giai đoạn sau rất thống khổ, gần như là không thể xuông giường, mẹ em rất kiêu ngạo, từ chôi mọi người thăm nom, không muốn để người khác thấy dáng vẻ yêu ớt kia của mẹ, mẹ gắng gượng được lâu như vậy, hẳn là còn không yên tâm về em đi.”

Nói nói, Diệp Như Hề giống như lại trở về ngày tháng trong quá khứ, ánh mắt có chút hoảng hốt.

Ký ức Diệp Như Hề khắc sâu nhất ở cặn nhà cũ chính là hình ảnh mẹ cô năm ở trên giường, đôi mắt luôn nhìn ra bên ngoài, ánh mắt khát khao lại tràn đầy thông khổ như vậy là chuyện Diệp Như Hề nhớ nhất về mẹ.

“Mẹ luôn không vui, em rất ít khi thấy mẹ cười, chuyện dủy nhất có thể khiến mẹ vui vẻ, đó là đàn dương câm. Trong nhà có một cây dương cầm đã cũ nát, rất nhiều phím đàn đều hỏng rồi, nhưng mẹ vân không chê bai mà ngồi trước đó đàn, sau đó……mẹ bệnh nặng, không thể ngồi trước dương câm được nữa, em liên dọn ghê ra đàn dương câm, lúc á ấy mẹ sẽ lộ ra tươi cười khó có được.”

Dương San lẳng lăng nghe, chị ấy biết đây là Tiểu Hệ đang hỏi tưởng, cũng không cần có người an ủi.

Mà ở ngoài cửa, có một bóng người đang đứng đó, hiệu quả cách âm của căn phòng cũng không tốt, cho nên tiếng nói của Diệp Như Hễ từ bên trong rõ ràng truyền đến.

Rất nhiều vệ sĩ đã lùi lại canh giữ ở cửa thang cầu thang cùng cửa thang máy, bảo đảm tuyệt đôi an toàn, nhưng vân có người lặng lẽ liệc qua.

Ông chủ đột nhiên tới đây, chuyện này bọn họ không thê đoán trước được.

Nhưng ông chủ không có đi vào, chỉ là dựa vào trên vách tường, lâm vào trâm tư.

Nửa ngày sau, Tạ Trì Thành lấy ra điều thuốc, cũng không châm lửa, chỉ là câm câm, thả một tay bỏ vào túi quân, dựa vào trên vách tường, tai vẫn nghiêm túc nghe lọt từng câu từng chữ Diệp Như Hề nói.

Những lời này, cô chưa bao giờ nói với anh.

Tạ: Trì Thành rất rõ ràng, Diệp Như.

Hè, con người cô, nhìn thì mêm yếu, biết nhẫn nhịn, nhưng hiếu thắng, cô rất ít khi nhắc tới quá khứ, cho dù anh đã sớm điều tra rất rõ ràng, nhưng vận chưa từng nghe chính miệng cô nói ra.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 514


Chương 514

Cũng chỉ có lúc này, đối mặt với Dương San, Diệp Như Hề mới mở miệng thổ lộ.

Cho nên Tạ Trì Thành không có trực tiếp đi vào, con ngươi đen nhánh mang theo đau lòng mà ngay chính bản thân anh cũng không cảm nhận được.

Diệp Như Hề lại không biết, ở ngoài cửa, còn có một thính giả lặng yên nghe câu chuyện của cô.

“Thật ra chị không. biết chuyện này đó, Tiểu Hè, em còn biết chơi đàn dương câm.”

Dương San lộ ra tươi cười, giọng điệu bình tĩnh, cũng không hê lộ ra ánh mắt cảm thông.

Diệp Như Hề cũng cười nói: “Không có các nào khác, năm đó muôn dỗ cho mẹ vui, không được cũng phải được thôi.”

“Vậy tại sao em không đi theo con đường này thế ? Một cô gái chơi đàn dương cầm khá tốt……”

Lời còn chưa nói xong, Dương San liền giật mình sửng sốt, chị ây nhớ tới, mẹ của Tiểu Hệ hình nhĩ là vì không có tiền chữa bệnh mới qua đời.

“Đúng vậy, nhưng mà sau khi mẹ qua đời, em cũng không có chấp, niệm với dương cầm, em chỉ muốn kiếm tiền, cho nên em đi học tài chính, tuy nhiên những chuyện sau đó chị đã biết ri, ngay cả bằng tốt nghiệp em cũng không có.

Diệp Như Hệ vốn dĩ cảm thây khi bản thân nói những lời này sẽ thấy khó chịu, nhưng còn mày, chuyện này cô đã thấy không đau không ngứa, cô cũng đã từng thấy oán trách, nhưng oán trách quá mệt mỏi, cô tự buông tha cho bản thân Diệp Như Hệ không có tiệp tục SUY nghĩ tới những đau lòng trong quá khứ, mà là giỗng như đang kê chuyện: “Sau khi mẹ em qua đời, năm thứ hai thì ông ngoại cũng qua đời, em không còn bắt cứ người thân nào nữa, rồi lại tới Đề Đô, nhận kẻ cặn bã kỉa làm cha. Cho dù có điều tra cũng chẳng điều tra được gì.”

Dương San suy tư một chút, nói: “Chị lại đi hỏi thăm thử xem, chị luôn cảm thấy chuyện này phải cân nhắc, nhưng chưa có tìm được manh mối.”

Diệp Như Hề thật ra không có quá mức khẩn trương, chỉ là chuyện đã phủ đầy bụi trước kia thôi, người đã mắt đi, những kỷ niêm ở nơi đó của cô cũng không nhiêu.

Hai người lại hàn huyện một lúc, liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Nhưng khi đầy cửa ra đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc, Diệp Như Hề vân là hơi kinh ngạc một chút.

“Trì Thành? Tại sao anh lại ở chỗ này.”

Tạ Trì Thành đứng ở nơi đó, khóe môi treo lên một nụ cười nhè nhẹ, nói: “Anh tới đón em.”

Trái tim Diệp Như Hề lập tức mềm mại, cũng nở nụ cười với anh “Không bận sao?”

“Chút thời gian này vẫn phải có.”

Mà Dương San ở bên cạnh thấy một màn này, hiểu ý cười cười, chút lo lắng trong lòng cũng đã biển mắt.

Chị ấy lớn tuổi hơn, chuyện nhìn qua cũng nhiều ,hơn, tự nhiên liệc mắt một cái là có thể nhìn ra đáy mắt ôn nhu của Tạ Trì Thành, cho dù anh ta không có mười phần chân tình, cũng sẽ có vài phần thành ý.

Tiểu Hề ở bên anh ta, không thiệt thòi.

Dương San liền chủ động nói: “Vậy tôi sẽ không quây rây hai người, đi trước một bước nhé, ngày Nhạc Nhạc phẫu thuật tôi sẽ đến.”

Tạ Trì Thành khó có lần chủ động mời khác: “Cô có thê tới trang viên làmh khách.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 515


Chương 515

Dương San rất kinh ngạc, nhưng cũng không có đồng ý, “Cái này thì không cân, tôi còn có chút chuyện phải xử lý.”

Bên phía Tiểu Hề không cần lo lắng, chị ây cũng phải bận đi xử lý cục diện rồi rắm trong quá khứ của mình.

Tạm biệt chị Dương, Diệp Như Hề chủ động đưa ra đề nghị, “Nêu không, cùng nhau đi dạo một chút nhé?”

Tạ Trì Thành ừ một tiêng, hai người dứt khoát không có ngôi xe, thật sự đi dạo trên đường nhỏ bờ sông, ngay cả nhóm vệ sĩ đêu cô ý cách xa một chút mới đi theo, sợ quây rầy thời gian nhàn hạ thoải mái của ông chủ.

Gió nhẹ thổi qua, rất thoải mái, Diệp Như Hễ nhắm mắt, sợi tóc bay bay, như là muôn theo gió mà đi, sau đó tay cô bị một bàn tay to dày nào đó bao lây, cô hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt anh tuân củaTạ Tỉì Thành.

“Đừng có ngã đấy, một xác hai mạng.”

Diệp Như Hề ,phụt cười thành tiếng “Anh muôn năm tay thì năm đi, cân gì phải độc miệng như thế hả, Tạ Trì Thành.”

Đừng dài dòng.”

Chỉ là cảm thấy em giờ phút này, dường như sẽ bị gió thôi đi mất. Mà chuyện này, anh không cho phép.

“Choang.”

Tiếng thủy tỉnh vỡ nát.

“Còn chưa điều tra ra được sao? Các người là phế vật đây àI Chút chuyện nhỏ này cũng tra không ral”

Người bên dưới đã quỳ xuống, thân mình đang run lẫy bây.

Người nói chuyện lại đứng trong bóng tôi, giọng nói truyền r ra từ nơi u ám mang theo một tỉa sắc lạnh.

“Tôi cho các người thêm một tuân nữa, không tìm được thì đừng có quay về, hiện tại mau cút khỏi đây ngay cho tôi!”

“Vâng.”

Sau khi người vừa quỳ kia rời đi, người phụ nữ lại ngôi xuống, trong bóng tôi có thể nhìn được khuôn mặt u ám của cô ta, trên khuôn mặt xinh đẹp có nhiễm thêm mấy phần lo lắng.

“Đại tiểu thư, cô đừng quá nóng vội, sẽ đánh cỏ động rắn.”

“Vâng, nhưng…cô cũng nên tỉnh táo một chút.”

“Ngậm miệng.”

Thủ hạ trung thành ngừng nói.

Người phụ nữ chậm rãi thở ra một hơi: “Anh hẳn phải biết lần này tôi trở vê Trung Quốc là vì cái gì. Tôi không còh nhiều thời gian nữa. Một khi bọn họ tìm được cô ta, tất cả mọi thứ tôi phải trả giá bao nhiêu năm qua, đôi lây chính là công dã tràng. Tôi không thể nào chấp nhận được.”

“Đại tiểu thư, cô nhất định sẽ thành công.”

“Tôi biết, nhưng tôi không thể chịu đựng được bất kỳ chuyện ngoài ý muôn nào xảy ra. Người trong gia tộc cũng đang truy tìm tung tích của cô ta. Tôi muôn đi trước bọn họ một bước, tìm tới cô ta, sau đó giết người diệt khẩu.”

Ánh mắt của người phụ nữ hiện lên một tia sát ý.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 516


Chương 516

“Tôi sẽ vì cô mà quét sạch hết mọi thứ.”

Giọng người phụ nữ chậm lại: “Tôi biết, anh vẫn luôn là người mà tôi tin tưởng nhất.”

“Đại tiểu thư, chuyện cô đã về nước, có báo cho người Í đó biết không?”

Người phụ nữ bỗng trầm mặc.

“Đại tiểu thư, cô hẳn là nên nói cho người đó biết, đây là nguyện vọng từ lâư của cô mà.”

“Anh nói…anh ấy có tha thứ cho tôi không?”

“Chắc chắn có, cô đáng nhận được sự tha thứ tuyệt nhất. Cô cũng nên dũng cảm một lần.”

“Dũng cảm……

Năm đó vứt bỏ hết mọi thứ, cũng vứt bỏ cả…anh ây, trực tiếp ra nước ngoài, mười năm trôi qua, anh ây hiện tại ra sao?

Cô ta sợ mình sẽ lại dao động, cho nên dù có trở lại Trung Quốc, cũng cố gắng hết sức tránh mọi tin tức liên quan tới anh.

Bây giờ, cô ta có nên đến gặp anh không nhỉ? Cô ta lại bắt đầu dao động.

“Đại tiểu thư, lần này cô không nên bỏ lỡ cơ hội.”

“Anh nghĩ…tôi nên quay lại tìm anh ấy sao?”

“Đúng, đây là điều mà cô vẫn luôn mong ước.”

“Nhưng tôi, có chút sợ hãi.”

“Cô không cần sợ hãi, đây là thứ thuộc về cô, cô nên giành nó về.”

..Anh nói đúng, tôi nên lấy về thứ đồ thuộc về mình.”

“Có lẽ, Tạ tiên sinh cũng đang chờ đợi cô trở về.”

Người phụ nữ kia từ tốn mỉm cười.

* “Mamil Canh sắp tràn ra rồi kìa!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Diệp Như Hề lấy lại tinh thần, lập tức tất lửa.

Tiêu An lo lăng kéo mẹ ra xa bêp một chút, nói: “Mami, mẹ sao vậy? Sao bỗng nhiên lại thất thần nhữ vậy? Rất nguy hiểm đó!”

Diệp Như Hề lắc đầu nói: “Không sao, vừa rồi mới chỉ ngắn người một thú ; Cô xoa xoa ngực, bắt đầu từ tối hôm qua, cô luôn cảm thấy hơi khó chịu, không phải là do thân thể không thoải mái, mà là một loại cảm giác rất nặng nể, đè nén cảm xúc, khiên người ta rất khó thở, như thể sẽ có chuyện gì đó sắp xảy ra.

“Mami, mẹ đừng vào phòng bếp nữa!”

Tạ An sợ mami mắt tập trung sẽ làm cháy phòng bếp, nên nhanh chóng kéo mami ra ngoài.

Diệp Như Hề cũng cảm thấy tình trạng của cô hiện tại không tốt lắm, nên cũng. không miền cưỡng nữa, sau khi vặn lửa nhỏ lại, cô đi theo Tiểu An ra khỏi phòng bếp.

“Mami, có phải mẹ thấy không khỏe hay không? Đề con nói bác Chung gọi bác sĩ cho mẹ nhé?”

“Mẹ không sao, có lẽ do tối hôm qua ngủ không ngon giâc.”

Nói đến đây, mặt của Diệp Như Hề lại bắt đầu nóng lên.

Tối qua đúng là cô không ngủ ngon giác.

Tạ.Trì Thành đã giày vò cô rất lâu, cho dù anh cô găng vộ cùng nhẹ nhàng, sợ làm cô bị thương, động tác của anh vô củng chậm chạp, nhưng Diệp Như Hề vẫn thây hơi mệt.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 517


Chương 517

Diệp Như Hề cũng xem như việc cô không thoải mái là do ngủ không ngon, không cô găng suy nghĩ sâu thêm.

“Xuyt, Tiểu An, đừng nói cho cha con biệt chuyện vừa nãy nhé.”

Nếu không, người đàn ông đó chắc chăn sẽ tước đoạt việc làm yêu thích cuôi cùng của cô.

Tạ An hứa: “Vậy thì mẹ cũng phải hứa với con, tuyệt đối đừng phân tâm khi ở trong bếp! Nguy hiệm lãm đói”

Diệp Như Hề mỉm cười: “Được.”

“Mamil Anh trai! Mau nhìn bức tranh mới của con đi!”

Nhạc Nhạc cười khúc khích rồi chạy đến, trên tay còn cầm theo một bức tranh.

Trên bức tranh vẽ một cánh đông, có lẽ bởi vì còn nhỏ, mọi thứ đêu chưa được định tính, cho nên màu sắc mà Nhạc Nhạc sử dụng khá đậm và tương phản, nhưng do cách phối màu rất thoả đáng, cũng không gay gắt mà ngược lại còn tạo thành hiệu ứng thị giác mười phần hiệu quả.

Dù biết Nhạc Nhạc rất có thiên phú, Diệp Như Hề vẫn thầy vô cùng kinh ngạc, cũng không ngân ngại khen ngợi cô bé vài câu.

Nhạc Nhạc cười toe toét, lộ ra hai chiếc răng thỏ, vô cùng vui vẻ, nói: “Mami, tặng cho mẹ này!”

Cô bé nói đầy vẻ hào phóng và đưa bức tranh qua.

Diệp Như Hệ câm lây nó một cách rật trịnh trọng: “Mẹ nhất định sẽ nâng niu và cất giữ nó. Đi lại, Nhạc Nhạc muôn cái gì nào?”

Ba ngày sau sẽ tiên hành phầu thuật, cho nên hai ngày nay Nhạc Nhạc ở nhà hầu như đều ngôi vẽ tranh, bức tranh này đã tốn rất nhiều công sức của con bé.

Nhạc Nhạc nghiêm túc suy nghĩ, nói: “Miễn là đồ mami tặng, Nhạc Nhạc đều thích!”

Chính cậu nói này đã khiến Diệp Như Hề bối rối. Thành thật mà nói, dựa theo thái độ cưng chiều Nhạc Nhạc hiện tại của Tạ Trì Thành, con bé muốn cái gì, Tạ Trì Thành đêu có thể cho người ta đem đến với số lượng và giá trị gập trám lần. Chỉ riêng phòng đồ chơi của Nhạc Nhạc, đã có hẳn hai phòng đầy áắp.

Trong lúc nhất thời, Nhạc Nhạc thực sự không biết nên chọn món quà gì.

Tiểu An chớp mắt, trong đầu nảy ra một ý tưởng. Là một chuyên gia trẻ chuyên giúp đỡ cha mẹ củng cô môi quan hệ tình cảm gia đình, Tạ An ngay lập tức nói: “Mẹ có thể hỏi ý kiến của cha mài”

Nhạc Nhạc cũng đồng ý, mỉm cười và nói: “Đúng đó! Mamil Như vậy con sẽ thấy bắt ngờ hơn đói”

Diệp Như Hề xoa đầu hai đứa nhỏ không nói gì, ngược lại lúc Tạ Trì Thành trở về, cô thực sự đã đề cập đến chuyện đó.

Lúc này, Tạ Trì Thành vừa mới cởi áo VeSf ra, xắn ống tay áo lên, tiện tạy cởi luôn cà vạt, anh thản nhiên vắt lên trên ghé, lại cởi hai cúc áo phía trên ra, khiến anh thêm phần gợi cảm.

Ngay tại lúc này, Diệp Như Hề đang gập quận áo, không trông thấy anh đang cô ý tỏ ra quyên rũ.Một màn quyền rũ đặc sắc, trong miệng cô còn nói: “Em không biết phải tặng gì cho Nhạc Nhạc thì mới tôt. Anh nghĩ con bé thích gì…ah!”

Diệp Như Hề kêu lên một tiếng, eo bị anh gắt gao ôm lấy, lưng va vào lồng ngực của anh.

Một đầu tóc đen nhánh gói lên trên Vai CÔ.

Lo lăng cho đứa trẻ trong bụng, nên Tạ Trì Thành không dùng bao nhiêu lực, nhưng cũng đủ đề giam cầm cô lại, không cho cô nhúc nhích, dụi dụi gương mặt vào cô cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 518


Chương 518

Giống như một con mèo con.

Diệp Như Hề sững sờ trước hành động trẻ con hiếm thây của anh, nhưng trong lòng lại dịu đi một chút, nói: “Ảnh đây là đang làm cái gì vậy?”

“Sau khi anh trở về, em cũng không thèm nhìn anh lấy một lần.”

Diệp Như Hề nghiêng đầu: “Em nhìn anh.”

“Có đúng không? Em cảm thấy như thê nào.”

“Rất đẹp trai.”

Tạ Trì Thành sửng sốt trong chốc lát, không. nghĩ tới Diệp Như Hề lại trực tiếp nói như vậy, cúi đầu cười một tiêng.

“Nói lại lần nữa đi.”

“Rất đẹp trai, rất anh tuần, rất chói mắt.”

Diệp Nhự Hề không ngần ngại khen một chuỗi tính từ dài, khiến Tạ Trì Thành còn cười to hơn.

Diệp Như Hệ đây đây anh, nhưng không nhúc nhích được chút nào, vừa định xoay người đã bị anh ân mạnh xuống, bên tai truyền đến một giọng nói hơi khàn khàn.

“Ngoan, đừng nhúc nhích. Anh không muôn em sẽ khóc câu xin anh dừng lại.”

Mặt của Diệp Như Hề bỗng đỏ như con vịt bị nâu chín.

Diệp Như Hệ đương nhiên không dám động đậy, động tác trên. giường của tên đàn ồng này tàn nhẫn thế nào, cô căn bản chịu không nỗi, cho dù anh đã cố gắng tận lực nhẹ nhàng, lại không làm tổn thương gì tới cô và con, nhưng mà tỉnh thân và sức lực thừa nhận có hữu hạn.

“Tạ Trì Thành, anh chơi trò lưu manh.”

“Ừ, liền đối với em chơi trò lưu manh.”

Bị trình độ không biết xấu hỗ của anh làm cho cứng họng, Diệp Như Hề từ bỏ đôi co với anh, chỉ nói; “Anh đã đồng ý với em rồi, một tuần chỉ có một lân.”

Bởi vì sợ sẽ ảnh hưởng tới đứa nhỏ trong bụng, Diệp Như Hề vẫn cô găng cân thận.

Sắc mặt Tạ Trì Thành hơi buồn bực một chút, nhưng rất nhanh cũng cố đè nén, hăn anh không phải là người không biết nặng nhẹ, không biết tiết chê, cũng chịu buông tay ra, hôn lên má Diệp Như Hề vài cái.

Diệp Như Hệ đương nhiên không dám động đậy, động tác trên 1 giường của tên đàn ồng này tàn nhẫn thế nào, cô căn bản chịu không nồi, cho dù anh đã cố gắng tận lực nhẹ nhàng, lại không làm tồn thương gì tới cô và con, nhưng mà tỉnh thân và sức lực thừa nhận có hữu hạn.

“Tạ Trì Thành, anh chơi trò lưu manh.”

“Ừ, liền đối với em chơi trò lưu manh.”

Bị trình độ không biết xấu hỗ của anh làm cho cứng họng, Diệp Như Hề từ bỏ đôi co với anh, chỉ nói: “Anh đã đồng ý với em rồi, một tuần chỉ có một lân.”

Bởi vì sợ sẽ ảnh hưởng tới đứa nhỏ trong bụng, Diệp Như Hề vẫn cô găng cân thận.

Sắc mặt Tạ Trì Thành hơi buồn bực một chút, nhưng rất nhanh cũng cố đè nén, hắn anh không phải là người không biết nặng nhẹ, không biết tiết chê, cũng chịu buông tay ra, hôn lên má Diệp Như Hề vài cái.

“Không cần phiền não, không thể không muôn làm gì thì cứ nói, ngày mai anh sẽ đưa em tới một nơi.”

“Hả2 Đi tới nơi nào?”

“Một nơi thú vị.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 519


Chương 519

Tới ngày hôm sau, Diệp Như Hề mới biết được Tạ Trì ằị Ti muôn mang cô đi nơi nào, là một b*** đấu giá rất xa hoa.

Cùng ởi ngoài trừ cánh vệ sĩ còn có Thư ký Tần và cả Tần Phong.

Cho dù đã biết Thư ký Tần và Tần Phong là hai anh em ruột, nhựng mỗi lần nhìn thấy bọn họ cùng xuất hiện cạnh nhau, Diệp Như Hề vấn là cảm thấy kinh ngạc, bởi lẽ khác biệt giữa hai người này quá lớn, giống như hoàn toàn là hai thái cực đôi lập.

Thư ký Tần rất khéo đưa đầy, gặp “

người thì luôn ba phần cười, có thê xử lý rất tốt các loại vấn đề xã giao là người mà Tạ Trì Thành tín nhiệm, mà Tân Phong thật ra lại giông như cái hũ nút, có thể không nói lời nào thì nhất quyết không nói lời nào, nhưng nhìn qua cũng rât đáng tin cậy.

Diệp Như Hề không hỏi về chuyện Tân Phong phụ trách làm cái gì, cô biết có một vài chuyện không, thể hỏi quá rõ ràng, biệt đên quá nhiều cũng.

không tôt, nhưng cô cũng không ngại đoán ra được, ngoại trừ những sản nghiệp và thân phận công khai với bên ngoài, Tạ Trì Thành còn có một vài thân phận và sản nghiệp khác mà cô không biết đến.

Thật hiển nhiên, Tần Phong chính là người phụ trách ngầm xử lý những việc trong tối kia.

“Em còn cứ tiếp tục nhìn chằm chằm cậu ta như thê, anh sẽ SUY xét xem có nên đưa cậu ta ra nước ngoài làm vijec một thời gian hay không. Hoặc cũng có thể là một đi không trở lại.”

Tần Phong đang đi theo phía sau cuối cùng lại tạm dừng bước một chút, yên lặng cúi đâu.

Diệp Như Hề nhéo người nào đó một cái, trừng mắt, “Anh đừng có mà dọa sợ người khác.”

Tạ Trì Thành thấp thấp đến hừ một tiếng, một tay càng thêm bá đạo đặt ở trên eo cô, “Vậy em đừng nhìn chằm chằm cậu ta nữa, có cái gì đẹp mà nhìn.”

Diệp Như Hề bát đắc dĩ, người này – có thùng dắm lớn như thế, nhưng nếu như không giải thích rõ ràng, anh tuyệt đôi sẽ có khả năng ném người ta ra nước ngoài.

“Em chỉ là tò mò anh ấy cùng Thư ký Tần khác biệt quá lớn.”

Một tia không vui cảu Tạ Trì Thành rốt cuộc cũng biên mắt, tùy ý nói: Lại không phải anh em sinh đôi, đương nhiên không giống.”

“Chưa nói tới ngoại hình, em là nói tính cách.”

Thư ký Tần đi theo bên cạnh, cũng nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ, cười cười, nói: “Hai anh em chúng tôi cũng không lớn lên ở cùng một nơi.”

Tân Hải cùng Tân Phong là từ nhỏ đã bị sắp xếp ở bên người Tạ Trì Thành, được bôi dưỡng đê trở thành cánh tay trái cánh tay phải của anh. Tuy nhiên một người bên văn, một người bên võ, một người đảm nhiệm vị trí thư ký, một người là nắm đâm sau lưng.

Diệp Như Hề chớp chóp. mắt, nói: “THỊ ra là thế, tình cảm giữa bọn anh nhất định là rất tốt nhỉ.”

Thư ký Tần kinh ngạc một chút, anh ta rất ít khi thể hiện thân thiết với anh trai trước mặt người khác, thậm chí trò:chuyện cũng rất hiếm khi, thậm chí còn có người nghĩ tình cảm anh em bọn họ không tôi.

Diệp Như Hệ cười một chút, nói: “Anh không phát hiện ra sao? Bước chân của cả hai người đều rất đồng điệu, đây là do ăn ý đã rất nhiều năm nhỉ.”

Nghe vậy, Thư ký Tần cũng cười Cười, nhưng sau khi đôi diện với tầm mắt của ông chủ, anh ta lập tức thu liễm tươi cười, chậm một bước, cách hai người bọn họ xa hơn một chút.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 520


Chương 520

Tạ Trì Thành đem cô túm lại gần mình, “Nói chuyện phiệm cũng tới đây thôi, chúng ta tới nơi rôi.”

Bởi vì là khách mời VỊP tham dự buổi đấu giá, Tạ Trì Thành đương nhiên không cần ngồi phía dưới cùng những vị khách khác, anh được phân tới một căn phòng riêng ở lầu trên, trước có cửa kính trong suốt, có thể thầy rõ được cảnh tượng buổi đấu giá ở dưới lầu.

Hiện tại khoảng cách khai mạc buổi đấu giá còn hai mươi phút, nhưng mà người tới cũng đã gân như đông đủ, hầu như ghế ngồi đã kín.

Bên trong phòng riêng có chuẩn bị sản rượu ngon đồ ăn ngon, còn có ghề dựa thoải mái.

Diệp Như Hề muốn đi nhà vệ sinh một [chu Tạ Trì Thành vồn định muôn đi theo cô, nhưng bị Diệp Như Hà ngăn lại, “Nhà vệ sinh liền ở ngay chỗ ngoặt, rất gần, anh không cân phải đặc biệt đi theo em đâu.”

Diệp Như Hề dám khẳng định nơi này tuyệt đối có không ít người nhận ra Tạ Trì Thành, cho nên muốn bảo anh đi tới trước nhà vệ sinh nữ chờ sẽ nhận lầy không ít lời phê bình, cô tuy răng. không đề bụng cái nhìn của người khác, nhưng cũng không muốn Tạ Trì Thành bị những người đó coi như trò cười.

Tạ-Trì Thành không có ép buộc, gật đâu, nói: “Nina sẽ đi theo em.”

Nina là vệ sĩ nữ Tạ Trì Thành cố ý sắp xếp. cho Diệp Như Hề, vẫn là một nữ vệ sĩ hiếm thấy, cũng tương đối thuận tiện hơn chút.

Diệp Như Hề “vâng” một tiếng, liền đứng dậy rời đi, Nina lập tức đi theo phía sau.

Vội vàng đi vào nhà vệ sinh, Diệp Như Hề thầy phía trước có bóng người, cô tránh qua một chút, nhưng người kia lại thẳng tắp hướng về phía cô, mà góc độ này Nina từ phía sau thậm chí còn không thấy được.

Trọng tâm của Diệp Như Hề không vững, suýt nữa đã té ngã, ở thòi điểm mâu chốt cô dùng một tay ôm lầy bụng, một cái tay khác giữ chặt vào bôn rửa tay bên cạnh, miễn cưỡng duy trì ổn định.

Thời điểm cô khó khăn lắm mới đứng vững, bên cạnh lập tức vươn tới một bàn tay đỡ lây mình, nôn nóng nói: “Xin lỗi xin lôi, tôi đang nghe điện thoại, không có thây cô, cô có sao không? Không có việc gì chứ?”

Diệp Nhự Hề ổn định thân mình, không dấu vét lui về phía sau hai bữGG tránh đi nâng đỡ của người nọ.

Cô không quên, chính là người này đã tông cô suýt ngã, mà cái tư thê kia, rõ ràng là cô tình.

Diệp Như Hề vừa ngắng đầu lên, đối diện với một khuôn mặt xinh đẹp, cô hơi kinh ngạc một chút.

Vẻ ngoài của người phụ nữ trước mặt có thê nói là kinh diễm, lồi trang điềm phù hợp với mái tóc xoăn dài, mặc một bộ lễ phục dài tới mắt cá chân, cả người vô cùng xinh đẹp, còn mang theo một loại khí chất ôn nhu.

Nói xinh đẹp giống như người nỗi tiêng cũng không kỳ quái.

Diệp Như Hề nghiêm túc nhìn chằm chăm đôi mắt cô ta, muốn tìm ra cái gì đó, nhưng mặt đối phương đây vẻ áy náy, ánh mắt có chút nghĩ mà sợ.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Thật sự rất xin lỗi, tôi ,không có chú ý tới, tôi có thể làm gì để bồi thường cho cô không?”

Diệp Như Hề lắc đầu, nói: “Không có việc gì.”

Cô đè nén hoài nghi trong lòng, không hề tìm được nửa tỉa cô ý trên nét mặt cô ta.

“Tôi tên là Hạ Lan Hinh, vô cùng xin lỗi, nếu không thì hiện tại tôi đưa cô đi bệnh viện nhìn xem nhé, cô…… Còn n mang thai, tôi sợ CÓ xảy ra chuyện gì ngoài ý muôn.”

Tầm mắt Hạ Lan Hinh dừng ở phần bụng đã hơi phòng lên của Diệp Như Hề, trong mất hiện lên một tia u ám.

Diệp Như Hề lại lùi về phía sau một bước, nói: “Không cần, cảm ơn.’ “Cô quả nhiên vẫn thấy trách cứ tôi rồi, thật xin lỗi, tôi thật sự chân thành xin lỗi cô, đây là danh thiếp ‹ của tôi, nếu như cô có bất kỳ vân đề gì xảy ra đều có thể. tới tìm tồi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 521


Chương 521

Nói nói, Hạ Lan Hinh đưa một tắm danh thiếp cho Diệp Như Hề.

Diệp Như Hề vốn không muốn nhận, nhưng cũng không muôn tiếp tục cùng đôi phương lôi lôi kéo kéo, liền vội vàng câm lây.

Hạ Lan Hinh thấy sự phòng bị trong mắt cô, chỉ khẽ mỉm cười, nói: “Tôi còn có chút việc, xin đi trước.”

Nhìn bóng dáng cô ta rời đi, Diệp Như Hề thờ dài nhẹ nhõm một hơi, không biết vì nguyên nhân gì, cô có chút bài xích người phụ nữ vừa rôi, đây là một loại trực giác, cho nên vừa rồi dù đối phương vấn liên tục xin lỗi, cô cũng không có lộ ra nửa phần thả lỏng.

Cô vốn định ném đi tắm danh thiếp, nhưng lại đọc được mấy chữ trên đó.

Tổng giám đốc công ty đầu tư An Tín, Hạ Lan Hinh.

Lúc này, Hạ Lan Hinh vừa mới đi tới góc ngoặt, chậm rãi thu lại nụ cười thân thiện trên khoé môi, lộ ra vẻ mặt nguy hiểm, dưới ánh đèn mờ ảo không rõ ràng, khuôn mặt xinh đẹp kia mang theo một tia ác độc.

Một người khác trốn trong bóng tối nhẹ nhàng mở miệng: “Đại tiêu thư, vừa rồi cô đã quá kích động.”

“Thế nào, không phải anh bảo tôi nên dũng cảm một lân sao?”

Người đàn ông không lên tiếng, im lặng một lúc lâu mới mở miệng nói: “Vệ sĩ ở phía sau cô ta rất nhanh sẽ chú ý đến cô, nếu như cô làm cô ta bị thương, cô cũng sẽ bị thương.”

“Anh sợ cái gì.”

“Trùng hợp, vệ sĩ kia là người mà tôi biết. Là một lính đánh thuê nữ hiếm hoi đã nghỉ hưu, rất khó thuê được cô ta.”

Nghe vậy, khuôn mặt của Hạ Lan Hình càng thêm méo mó, giò phút này không còn thấy nửa phản xinh đẹp như trước nữa, ngược lại còn khiến người khác sợ hãi.

“Anh ấy vì người phụ nữ này mà hao tổn rất nhiều tâm tư.”

Hạ Lan Hinh nghiến răng nghiền lợi nói, giỗng như hận không thể lột da hút máu ai đó.

“Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy hao tổn nhiều tâm tư như vậy cho một người phụ nữ.”

Đứng vậy, chưa bao giờ thấy qua, cho nên cô ta rât sợ hãi.

Khi bắt đầu điều tra về tin tức của anh, Hạ Lan Hinh lập tức tra được tin tức giật gân kia.

[Long Đằng sắp nghênh đón nữ chủ nhân, hôn lễ thế kỷ đáng đề mong chờ-] Cô ta trực tiếp xé nát tờ báo.

“Đại tiểu thư, sáu năm trước đã biết Tạ tiên sinh có một vị hôn thê.”

“Không giống nhau! Ả hôn thê chết tiệt kia không là gì cả, nhưng lần này thì khác…

Hạ Lan Hinh nhắm mắt lại, trong mắt hiện lên một tia không cam tâm.

“Cái gọi là vị hôn thê kia chẳng qua h chỉ là vật phẩm trưng bày. Anh ấy không có bất kỳ tình cảm gì với cô ta, cho nên tôi chưa từng e ngại.”

Sáu năm trước, lúc biết tin Tạ Trì Thành đính hôn, cô ta đã từng vội vàng buông hết tất cả mọi thứ xuông và bay vệ nước, nhưng sau khi nhìn thấy Tạ Trì Thành từ xa, cô ta đã yên tâm quay trở lại.

Bởi vì cô ta biết, anh căn bản không động lòng với đối phương, vì vậy cô ta không, cần phải sợ hãi, toàn tâm toàn ý dốc hết sức mình vào cuộc tranh đấu.

Nhưng lần này thì khác, từ những thông tin kia, cô ta biết rõ Tạ Trì Thành đã động lòng rồi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 522


Chương 522

Người đàn ông lạnh lùng và vô tình một khi đã động lòng, sẽ muốn đem hết những gì tột nhật dâng lên, thậm chí sẵn sàng tạo thế lực cho người phụ nữ kia, đưa cô ta đặt ở vị trí bên cạnh mình và cắt đứt mọi đường lui.

Vì vậy, lần này không giống nữa…

Cho nên, cô ta mới phải bức thiết liều lĩnh áp sát đối phương như thế, cô ta muốn tận mắt chứng kiên xem người phụ nữ kia trông như thế nào.

Sau đó, cô ta nhìn thấy phần bụng hơi nhô ra của người kia, ngay lúc đó trong lòng cô ta nồi lên cơn đồ ky vô cùng mãnh liệt, tất cả đều xông lên đầu, cô ta hận không thể g**t ch*t _ người phụ nữ kia và hủy hoại luôn cả đứa con ở trong bụng cô ta ngay lập tức.

Nhưnng ả ta đã may mắn thoát nạn.

Hạ Lan Hinh biết mình quả thực đã quá kích động, quá l* m*ng, không giông như bản thân của thường ngày, nhưng cô ta không hồi hận, chỉ tiếc răng vừa rồi đã không thành công.

“Đại tiểu thư, chỉ cần cô bình tĩnh lại, không có việc gì là không thê làm được. Cô không thế kích động.”

Hạ Lan Hinh chậm rãi thở ra một hơi, nói: “Anh nói đúng, Tạ Trì Thành vẫn luôn là của tôi, chăng qua là do tôi _ không đề mắt đến anh ây một khoảng thời gian, bị kẻ trộm chen ngang. Chỉ cân cho tôi thời gian đuổi tên trộm kia đi, sẽ có thể láy lại thứ đồ đã từng thuộc vê mình.”

Trong mắt Hạ Lan Hinh hiện lên vẻ tính kế. Cô ta hít một hơi thật sâu, đem mọi cảm xúc giầu kỹ, khôi phục lại vẻ ngoài trí thức và gu tàng hoàn hảo đến mức mọi người không thể nhận ra sơ hở.

“Đại tiểu thư, cô SẼ, đạt được tất cả những gì cô muốn.”

“Đúng vậy. Vị trí kia không có camera giám sát, sẽ không phát hiện ra cái gì, nhưng người phụ nữ đó thông minh và thận trọng hơn tôi nghĩ.”

Hạ Lan Hinh tự nhiên nhận thấy sự nghi ngờ trong mắt của Diệp Như Hề, không thể không nói, người phụ nữ này rất thông minh, có thê không bị ngoại hình và kỹ năng diễn xuất của cô ta đánh lừa.

Chỉ đáng tiếc, cô ta muốn đối phương phải chêt, vì cô đã đụng phải người đàn ông không nên động vào.

“Đi thôi, đêm nay, tôi còn muốn “trùng phùng” với anh ây một chút, vì ngày hôm nay, tôi đã đợi rật lâu rồi.

Dút lời, Hạ Lan Hinh đạp trên đôi giày cao gót, đi về phía trước.

Sau khi Diệp Như Hề rời khỏi nhà vệ sinh, cô suy nghĩ một lúc rôi gọi : “Nina.”

“Vâng, phu nhân.”

“Lần sau nhất định phải chú ý tới tôi chặt chế một chút, tốt nhất đừng để tôi rời khỏi tầm mắt của cô.”

Mặc dù Nina rất nghi hoặc, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu: “Vâng, phu nhân.”

Diệp Như Hề cố gắng ồn định tâm trạng sau cú sốc vừa rồi, một lúc sau mới quay lại.

“Tại sao lại đi lâu như vậy?”

Tạ Trì Thành nhận thấy sắc mặt của Diệp Như Hề có chút di nhợt, vươn tay sò má cô, nói: “Sao lại lạnh thế hả?”

Diệp Như Hề suy nghĩ một chút, vẫn là đem chuyện vừa xảy ra nuốt xuÔng, cô không ‹ có bất kỳ bằng chứng nào, đó cũng chỉ là trực giác, nêu như cô có kê với anh như thế nào đi nữa thì cũng có vẻ kỳ cục.

Cô dùng giọng điuệ phàn nàn nói: “Không sao, chỉ là cái bụng này khiến em hơi bắt tiện. Rất tốn sức.

Tạ Trì Thành cười cười, an ủi nói: “Ráng một thời gian nữa.”

“Ừm.”

Cuộc đấu giá rất nhanh đã bắt đầu.
 
Back
Top Dưới