Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 482


Chương 482

Tạ Trì Thành liệc mắt thì đã nhìn thấu được cảm xúc của cô, thắp giọng nói: “Chuyện này cũng không trách em được. Công khai thân phận đương nhiên có thê tránh được những việc nhỏ, nhưng, cũng có thê bị người khác có ý đồ muốn lợi dụng. Chuyện này đều có hai mặt, em không SẤ tự trách mình.”

“Em biết, em chỉ là…đau lòng cho Nhạc Nhạc.”

Suốt chặng đường trưởng thành của Nhạc Nhạc, đã trải qua bao đau khổ cùng bệnh tật tra tấn, thế mà cô ngay cả một chút chuyện nhỏ nhặt như vậy cũng không thể bảo vệ con bé.

Tạ Trì Thành nghiêm túc nhìn Diệp Như Hề, nói: “Ba ngày sau là tiệc kỷ niệm cuối năm của Long Đằng. Em cùng ởi với anh đi.”

Diệp Như Hề khẽ giật mình, ngơ ngác nhìn anh.

Cô không ngốc, cô biết câu nói này mang ý nghĩa gì.

Cái này so với việc đưa cô đi đăng ký còn chính thức hơn.

Có lẽ do Diệp Như Hễề im lặng quá lâu, trong lòng Tạ Trì Thành n lên một tia bât an, nói: “Em không muốn sao? Hay là, em hồi hận rồi?”

Diệp Như Hề định thần lại, lắc đầu nói: “Em đang nghĩ, đến lúc đó em sẽ mặc cái gì. Dù sao thì..

Cô sờ lên bụng của mình, cái bụng như thế này ngoại trừ mặc chiêc váy rộng ra, thì mặc cái gì cũng đều không che được.

Lông mày của Tạ Trì Thành thả lỏng, nhịn không được cười lên, nói: “Không cân lo lắng chuyện 6l)”

Diệp Như Hề mỉm cười, không trả lòi, chỉ nghĩ đến cơn bão dôn dập mà cô sắp phải đối mặt, trái tim cô chùng xung, nhưng điểm này cô đã sớm có chuẩn bị, cũng không phải là quá đột ngột.

Lựa chọn ở bên Tạ Trì Thành là đã định sẽ không sống cuộc : sông của người bình thường, tất cả những lời đồn đại, đều phải chuẩn bị tâm lý kỹ càng.

Cả hai không tiệp tục nói chuyện nữa, mà lặng lẽ ở cùng Nhạc Nhạc, tuy nhiên đêm hôm đó Nhạc Nhạc vân lên cơn sốt cao.

Diệp Như Hề thấy rất may mắn vì cô đã một mực kề cận bên cạnh con bé, vì vậy lúc tay Nhạc Nhạc bắt đầu nóng lên, cô lập tức chú ý ngay.

Bác sĩ đo nhiệt độ cơ thể và thực hiện một loạt các xét nghiệm, sau đó kết luận rằng bởi vì kinh hãi quá độ mà dẫn đến phát sốt.

Nếu như kéo dài hai ngày, e rằng ca mỗ sẽ phải bị dời lại.

Sắc mặt của Tạ Trì Thành tối sầm lại, không nói lời nào rời đi, Diệp Như Hề biết, chỉ sợ có thể anh sẽ đi gặp : những người kia đề tiếp tục tính sổ.

Cô không ngăn cản, cô cũng tức đến phát điên lên.

Khi Tạ An trở lại biệt thự và biết được tin tức này, hai mắt cậu đỏ bừng, cùng mẹ canh giữ bên cạnh em gái.

“Mami, con sẽ báo thù cho em gái!”

Diệp Như Hề nhẹ nhàng nói: “Tiểu An, chuyện này hãy giao cho cha của GOHiSe “Nghe lời mẹ.”

“…Con biết rồi, mami.”

Diệp Như Hề không hy vọng Tiểu An bị vậy bắn bởi những chuyện bên ngoài từ khi còn nhỏ như vậy.

Cuối cùng, cơn sốt của Nhạc Nhạc cũng đã thuyên giảm vào sáng hôm sau. Lúc con bé tỉnh dậy và trồng thấy anh trai mình, con bé lập tức cười toe toét, hét lên: “Anh trai.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 483


Chương 483

“Đừng sợ, có anh ở đây! Sau này anh sẽ không để người khác bắt nạt em nữal”

“Ừm!”

Diệp Như Hề nhìn hai đứa nhỏ một chút, quyết định để khoảng thời gian rảnh rỗi này cho bọn trẻ, rồi lặng lẽ đứng dậy rời khỏi phòng.

Vừa bước ra khỏi cửa, trước mắt của cô bỗng biến thành màu đen, cũng may Tạ Trì Thành vừa chạy tới đã nhanh chóng dùng tay ôm lấy Diệp Như Hề, dọa đến tim anh đập hụt một nhịp.

“Bác sil Bác Chung! Gọi bác sĩ!”

Diệp Như Hề chậm rãi đi tới, lắc đầu nói: “Em không sao, chỉ là có hơi mệt một chút.”

Nhạc Nhạc bị hoảng sợ hai ngày, cô cũng căng thăng theo hai ngày, hiện tại Nhạc Nhạc đã tỉnh lại, dây cung căng cứng bị chặt đứt, lúc này do buông lỏng thần kinh quá nhanh, khiên cả người cô kiệt sức.

Tạ Trì Thành cau mày, nói: “Thân thể của em cũng rất quan trọng.”

Anh đơn giản trực tiếp ôm ngang Diệp Như Hề lên, rồi đặt cô lên giường trong phòng, cưỡng ép không đề cô xuống giường và nghỉ ngơi thật tốt.

Diệp Như Hề bát lực, Tạ Trì Thành hiệm khi trở nên bá đạo, cô chống đỡ không được, đành phải ngoan ngoãn nhắm mắt lại, thực sự chìm vào giấc ngủ.

Mà Tạ Trì Thành cúi người, đặt nhẹ nhàng lên môi cô một nụ hôn.

Quay người lại, trên mặt anh đầy vẻ ngưng trọng.

Trong một nhà kho trồng ở ngoại ô, một người phụ nữ bị nhốt trong đó, tất cả các cửa SỐ và cửa ra vào đều bị chắn cực kỳ chặt chẽ, không có một chút ánh sáng nào, thậm chí một âm thanh cũng không được nghe thấy.

Cô ta đang la hét gào khóc thảm thiết, nhưng không ai đề ý đền.

Lúc cô ta được đưa ra ngoài, tinh thần đã bị kiệt quê và đang trên đà phát bệnh tâm thân.

Không ai chú ý đến tất cả những điều này, chẳng qua đó chỉ là một tình tiết nhỏ mà thôi.

Hiện tại chuyện khiến toàn Đề Đô bàn tán xôn xao nhật, đó chính là bữa tiệc tối mỗi năm một làn của Long Đẳng, đây sẽ là một buổi tiệc lớn và xa hoa bậc nhát.

Toàn bộ tiệc tối sẽ được tổ chức ở tầng cao nhát của khách sạn santa rolia, đó là khách sạn xa hoa bật nhất ở Để Đô.

Mà thư mời của Long Đằng lại trở thành điều kiện tranh đua lên mặt của đám người trong giới, dù sao không phải ai cũng được mời đến đề tham dự bữa tiệc tối này, chỉ có những nhân vật có danh dự uy tín mới có thể được mời tới đó.

Đến lúc đó, không chỉ có những nhân vật nồi tiếng giới giải trí, ngay cả những chính khách tai to mặt lớn, đều sẽ tham gia.

Khi Diệp Như Hề biết được bữa tiệc tối này lại có quy mô lớn đến Vậy, cô có chút kinh ngạc, nói: “Em vốn dĩ cứ nghĩ, đây chỉ là lễ chúc mừng của công ty ma thôi.”

Chú Chung ở bên cạnh thân thiện giải thích giúp cô một chút, “Bữa tiệc trong nội bộ công ty đã sớm cử hành trước rồi, mà bữa tiệc này là dành cho công việc làm ăn bên ngoài của công ty, cũng là một mánh khóe để củng cô các hợp tác sang năm, cho nên sẽ cử hành rất long trọng.”

Tât nhiên, đây không chỉ đơn giản là bữa tiệc ăn mừng tuyên bế với nội bộ hay là với bên ngoài.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 484


Chương 484

Diệp Như Hề không cần nghĩ cũng biệt, tình hình khi bên thân cô xuât hiện lúc ấy sẽ có bao nhiêu người lạnh mắt.

“Như Hề tiệu thư, cô và tiểu thiếu gia cùng với tiểu tiểu thư đều sẽ tham gia, b*** chiều sẽ có đoàn đội thiết kế hình ảnh chuyên nghiệp tới trang viên, „Không cân cô phải nhọc nhọc ra của.

“Được. Phiền toái cho chú rồi, chú Chung.”

Nhạc Nhạc vẫn còn tĩnh dưỡng ở nhà cũng vì biết tin bản thân sẽ được tham gia tiệc tối mà có vẻ cao hứng hơn chút.

TÊN con cũng có thể tham gia sao “Đương nhiên, con và anh trai sẽ cùng nhau tham gia.”

Tạ An lập tức nắm tay em gái ngồi giảng giải những việc cân chú ý và thú vị về bữa tiệc tối kia cho Nhạc Nhạc ý hệ một ông cụ non.

Bởi vì đã từng là đứa con duy nhất của Tạ Trì Thành, tuy rằng cậu bé không được công khai thân phận rộng rãi với công chúng, nhưng Tạ Trì Thành cũng không có ‘ giầu giêm sự tồn tại của cậu, cho nên vẫn đề cậu bé tham gia không ít bữa tiệc, cậu bé cũng hiểu biết rất Thiệu, Diệp Như Hề nhìn cả hai anh em nói chuyện vui vẻ, cong cong khóe môi, bữa tiệc tối này thật sự là phương.

thức tốt nhất đề dời đi lực chú ý của Nhạc Nhạc, cứ loay hoay ở trang viên trong thời gian dài sẽ khiên bệnh tình của con bé càng trở nên nghiêm trọng.

Bọn họ chỉ có thời ¡gian một ngày đề chuẩn bị, nhưng tất cả đều đã được chú Chung sắp xếp đâu vào đấy mà tiến hành.

Rất nhanh đã tới ngày diễn ra bữa tiệc, Diệp Như Hề bận rộn đến choáng váng đầu óc, một đám người vây quanh cô bắt đầu lăn lộn, ngay cả Nhạc Nhạc và Tiểu An cũng đang bận rộn xoay vòng.

Diệp Như Hề mặc Xong quần áo, ở thời điểm cô ngồi xuống nghỉ ngơi, liền thấy Tạ Trì Thành đang ngôi ở trên sô ni rất bình tĩnh uống trà.

Diệp Như Hề nhìn thấy, nhịn không được nói: “Tạ Trì Thành, tại sao anh lại được nhàn rỗi như vậy hả?”

Máy người đang giúp Diệp Như Hề sửa sang lại tóc run lên một chút, đây vẫn là lần đầu tiên bọn họ nghe thầy có người dám thẳng gọi thẳng tên của giám đốc Tạ, cho dù biết CÓ người phụ nữ có thể xuất hiện ở trang viên này thì thân phận không hề đơn giản, nhưng vẫn là bị hoảng sợ.

Tạ Trì Thành buông chén trà trong tay, nhàn nhạt nói: “Em có thê lựa chọn đề mặt mộc đề xuất hiện ở đó.”

Diệp Như Hề rất muốn nói cứ làm như thế đi, nhưng lời nói vọt tới bên miệng vẫn là cố gắng nuốt xuống.

Cô còn không có ngu ngốc đến xem mình như nữ chính trong tiêu thuyết, chỉ cần để mặt mộc là có thể đạt tới cảnh giới khiếp sợ toàn trường, đặc biệt là ở trường hợp như vậy, không trang điểm kỹ càng thì quả thật có vẻ quá bắt lịch sự, cũng có vẻ…… rất không tôn trọng Tạ Trì Thành.

Diệp Như Hề yên lặng nuốt xuống lời muôn nói, nhưng nhìn anh nhàn nhã đến vậy, mà chính mình phải ‹ chịu người lăn lộn, trong đầu cô bỗng nhiên nảy ra một chủ ý.

Cô ra hiệu cho chuyên viên trang điểm đang hí hoáy cho mình tạm thời dừng lại, mây người kia thấy vậy cũng lùi sang một bên.

“Tạ Trì Thành, anh đến đây đi.”

Cô vươn tay, lắc lắc cây chì kẻ mày, vẻ mặt hài hước nhìn anh.

Tạ Trì Thành nhướng mày, nói: “Em có chắc không?”

“Chắc chắn.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 485


Chương 485

Sau đó, Tạ Trì Thành thật sự chậm rãi đứng lên dưới ánh mắt khiếp sợ của tất cả mọi người, đi từng Ni một tới, tiếp nhận chì kẻ mày từ trong tay cô.

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, nói: “Anh không cam đoan sẽ không gây ra lỗi đâu.”

Diệp Như Hề hào phóng nói: “Không có gì, nơi này có người chuyên nghiệp, anh vẽ không tốt, liên trực tiêp xóa đi vẽ lại là được.”

Ý cười trên khóe môi Tạ Trì Thành gia tăng, “Được.”

Anh cong lưng, thật sự nâng tay vẽ mày cho cô.

Thời điểm anh bước tới gần, Diệp Như Hề có chút hồi hận, động tác của hai người rất gần, ánh mắt anh nghiêm túc nhìn chằm chằm mặt cô, giỗng như muốn muốn lấy ra một đóa hoa vậy.

Diệp Như Hề bị nhìn đến sắc mặt đỏ bừng, vừa định động một chút, đã bị đè lại bả vai, “Đừng nhúc nhích, sẽ vẽ lệch đó.”

Diệp Như Hề đành phải nhịn xuống, tầm mắt cô găng không nhìn vào anh, mà là nhìn về phía gim cài áo trên túi trước ngực của anh, dời đi lực chú ý.

Nhưng mà, một màn này, dừng ở trong mắt những người khác, lại trở thành một hình ảnh duy mĩ, một bức tranh tuyệt đẹp.

Người phụ nữ xinh đẹp mỹ lên mặc vảy chất liệu sa trắng, ngồi ở trên ghê, một mái tóc dài xõa trên vai, cô khế ngắng đầu lên, lộ ra phần cô thiên nga mảnh khảnh, cô khép nửa mắt, lông mi cong vút rụn lên run lên, dường như có chút khẩn trương, hàm răng khẽ căn căn cánh môi phân hồng, tiết lộ sự bất an của cô lúc này.

Người đàn ông anh tuần khom lư ng vẽ mày cho người thương, lộ ra nửa khuôn mặt với đường cong rõ Tàng, chiếc chằm cương nghị đây vẻ sắc bén, nhưng trong đôi mắt đen nhánh thâm trầm kia lại tràn đầy ôn nhu.

Anh thật cần thận lại thật nghiêm túc kẻ mày cho cô, động tác tinh tê, giông như đang nâng niu bảo vật quý hiêm.

Một bức tranh tươi đẹp tới mức khiến người ta ngừng thở, chỉ sợ kinh động tới bọn họ.

Mà những người đang bận rộn chuẩn bị cho bọn họ đều dừng lại động tác trên tay, ngân ra nhìn một màn này, tựa như đang nhìn thấy quỷ vậy.

Người đàn ông ôn nhu như thế, thật sự là giám độc Tạ, người sắm rền gió cuốn, tàn nhẫn độc ác trong miệng chúng ta sao? Thì ra anh ây cũng có được một mặt ôn nhu.

Có một cô trợ lý nhỏ không nhịn được mà lấy. ra di động, lặng lẽ chụp được một màn này, thật sự quá đẹp đẽ.

“Xong.”

Tạ Trì Thành đứng thẳng dậy, tựa hồ rất vừa lòng với kiệt tác của Khi mình.

Diệp Như Hề quay đầu lại nhìn gương, cũng rât giật mình mà phát hiện, cũng không tệ lắm nhỉ?

Chuyên viên trang điểm lập tức khích lệ nói: “Tay nghệ của Tạ tiên sinh vô cùng tôt, dáng lông mày này vô cùng thích hợp với phu nhân, trông rât đẹp mắt, đều không cần phải sửa chữa.”

Tạ Trì Thành nghiêng đầu nhìn cô ta một cái, chuyên viên trang điểm lập tức trỏ nên khẩn trương, chẳng lẽ nói Sai rôi sao? Sớm biết vậy thì không nên lắm miệng!

“Ánh mắt không tồi, gấp đôi tiền thưởng.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 486


Chương 486

Nói xong, anh. buông xuống chì kẻ mày.

Chuyên viên trang điểm suýt nữa đã bị hạnh phúc bât ngờ đánh cho hôn mê, kín động đến mức đôi tay run rầy.

Những người còn lại thì vô cùng hồi hận vì nói chậm một bước.

Diệp Như Hề có chút dở khóc dở cười, hiểu biết càng sâu, liền càng có thể phát hiện ra tính cánh của Tạ Trì Thành cũng với những định nghĩa người ngoài dành cho anh có chút bắt đồng, vì dụ như, từ một lần anh phụ cô mua đồ cho trẻ con đến bây giò, .

cô mơ hồ phát hiện, anh hình như rất tính khoe mẽ, đặc biệt thích người khác khen mình lên tận trời, gãi đúng chỗ ngứa.

Phát hiện như vậy ngược lại còn khiến Tạ Trì Thành càng thêm sinh động, rào cảo của một phân : cao cao tại thượng vốn có đã chậm rãi biến mật.

Những người con lại nhanh chóng giúp Diệp Như Hề chuẩn bị, nêu không thì sẽ không kịp giờ mắt “Daddy! Mamil”

Nhạc Nhạc hưng phần mặc váy công chúa nhỏ chạy tới, còn cầm làn váy xoay quanh một vòng tròn, ngượng ngùng nói: “Đẹp không ạ!”

Nhạc Nhạc mặt một chiếc váy ren nhỏ, nhìn kỹ, liền sẽ phát hiện đó là phiên bản thu nhỏ giông váy của Diệp Như Hề, mái tóc mềm được uốn xoăn nhẹ, cài thêm kẹp trong, trông vô cùng tỉnh xảo đáng yêu, tựa như búp bê barbie trong tủ kính.

“Anh trai, anh mau ra đây đi nhail”

Chính mình dạo qua một vòng, Nhạc Nhạc mới ý thức được anh trai còn chưa có ra ngoài, vội vàng kêu gọi.

Khi Tạ An bước ra ngoài, Diệp Như Hề phụt một tiếng, cười rộ lên.

Mọi người đều nhìn về phía cô.

Nhất là Tạ Trì Thành và Tạ An đều đồng thời quay đầu nhìn cô.

Diệp Như Hề càng cười to hơn.

Thật vất vả mới dừng cười được, Diệp Như Hề nói: “Búp bê Nga.”

Trong nháy mắt, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía của Tạ Trì Thành và Tạ An, sau đó đều không nhịn được mà cười tủm tỉm.

Hóa ra Tạ An cũng mặc một bộ âu phục giông hệ Tạ Trì Thành, thậm chí kiểu tóc của cậu bé cũng được. nhà tạo mẫu tóc đặc biệt thiệt kế giống với Tạ Trì Thành, ngay cả phần đuôi tóc cũng gân như nhau.

Cộng thêm khuôn mặt quá giống nhau đến mức không cần kiêm tra DNA của hai người bọn họ cũng biết quan hệ huyết thống, trông hai cha con hệt nhứ nhữ: ng con búp bê Nga.

Sắc mặt của Tạ An đột nhiên đỏ bừng.

Khoé môi của Tạ Trì Thành cũng hơi cong lên.

Tạ An lập tức vứt xuống một câu: “Con đi thay bộ quân áo khác!” – Rồi vội vàng trỏ vê.

Cuối cùng Tạ An thay một bộ âu phục nhỏ màu trắng, kiêu tóc cũng đổi theo phù hợp, cậu bé bĩu môi, cũng không thèm nhìn cha mình lầy một cái.

Chờ Diệp Như Hề chuẩn bị xong, lúc cô đứng lên, hai đứa trẻ con kinh ngạc há to miệng, hai cặp mắt đều sáng rực.

“Mami! Đẹp quá!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 487


Chương 487

“Mami siêu đẹp! Siêu siêu siêu đẹp!”

Diệp Như Hề che miệng cười, mặt mày cong cong.

Tạ Trì Thành cũng đứng lên, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, tuy răng không nói gì, nhưng vẻ mặt kia lại phản bội anh.

“Đi thôi.”

“Các bạn khán giả ở trước màn hình TV, tôi là phóng viên Bổn Đài. Hiện tại tôi đang đứng trước khách sạn Santa Rolia, có thề thấy bữa tiệc tối nay rất náo nhiệt. Đêm nay là bữa tiệc tôi thường niên của Long Đẳng, còn được người bên ngoài gọi là bữa tiệc của rông. Tại bữa tiệc này, tất cả những vị khách quý đến tham dự đều là những doanh nhân hàng đầu trong thành phó. Hiện tại chúng fa có thể trông thây người đầu tiêm xuất hiện ở đây chính là Tiểu Sinh nổi tiếng trong dạo thời gian gàn đây…

Vô số phóng viên truyện hình đã kéo đến công khách sạn Santa Rolia và đưa Ông kính nhắm vào tất cả những người đến dự tiệc.

Đêm nay, nhất định sẽ là bữa tiệc rồng vô cùng tuyệt vời.

“Đên rôi, đến rôi, hiện tại vào sân chính là chủ tịch của Santa Rolia, Có Lăng Hiên, vị Tổng giám đốc họ Có này vừa mới nhậm chức đã lập tức quét sạch hỗn loạn của nhà họ Có, chắn chỉnh nội bộ, ồn định ngôi trên ngai vàng. Chúng ta có thể thây…Chờ đã! Tông giám độc Có đêm nay có mang theo cả bạn gái! Đây là lân đầu tiên Tổng giám đốc Có mang theo bạn đông hành xuất hiện trước mặt Ịm người khác!

Ông kính tập trung quay vào Cô Lăng Hiên anh tuân, anh mặc một bộ âu phục màu đen, khóe môi hơi nhéch lên, có vẻ tậm trạng đang rất tốt, thấp giọng thì thầm nói chuyện với người con gái bên cạnh.

Mà cô gái đứng bên cạnh anh miễn cưỡng được coi là một cô gái thanh tú, cô ta mặc một chiếc váy dài màu trắng, khuôn mặt được trang điểm khá đậm, trên cỗ còn đeo một sợi dây chuyền kim cương, vẻ mặt trông hiên lành lại có chút căng thẳng.

“Băng Băng, đừng căng thẳng.”

“Anh à, em, em có chút căng thẳng, em chưa từng tham dự bữa tiệc nào lớn như vậy, em sẽ làm anh mắt mặt mắt.”

“Không sao, có anh ở đây, cứ đi theo anh là được, em sẽ quen ngay thôi.”

Có Băng Băng gật đầu một cái, cố găng kìm nén sự căng thẳng, như ng Các máy quay xung quanh hầu như đều nhắm vào cô ta, giông như cô ta là một ngôi sao thu hút nhiều sự chú ý.

Dần dần, cô ta không còn căng thẳng nữa, thậm chí còn nảy sinh một loại cảm giác kiêu ngạo, lúc này đây, cô ta đã không còn là người ghen tị với những cô công chúa trước kia, vì cô ta chính là công chúal Mà tất cả những điều này, đều bởi vì một chiêc móc khóa.

Cô ta quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, khuôn mặt tuân tú, thân phận cao quý, mà người ưu tú như vậy chính là anh trai của mình.

“Sao vậy? Băng Băng?”

“Không có, không có việc gì…anh trai.”

“Hả2”

“Anh…anh sẽ mãi là anh trai của em chứ?”

“Đương nhiên rồi.”

Cố Băng Băng đèn nén một tia cắn rứt cuồi cùng xuông, tự tin bước vào trong hội trường.

Cô ta nhìn khung cảnh toàn hội Tr**ng X* hoa linh đình, ánh mắt sinh ra một tia hoảng hốt, khách sạn sang trọng như vậy lại thuộc về nhà họ Cô, mà cô ta, chính là thiên kim tiêu thự thất lạc nhiều năm mới được tìm vê của nhà họ Cố.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 488


Chương 488

Bắt đầu từ đó, cô ta chính là Có Băng Băng.

Trong bữa tiệc, có không ít người đã đên trước, họ tụ tập thành đừng nhóm nhỏ, trò chuyện, . trên tay câm những ly rượu, tất cả đều rất hòa hợp.

Khi Cố Cẩm Minh nhìn thấy hai người bọn họ, anh bước tới và nói: “Anh, Băng Băng, hai người đã đến rồi. b Cố Lăng Hiên có vẻ rất bát lực, nói: “Em lại vào bằng cửa sau à?”

Cố Cảm Minh nhún nhún vai, nói: “Anh à, anh luôn biết em không thích giới truyền thông mà, bọn họ toàn thích việt những điều vô nghĩa Có Lăng Hiên có chút bát đắc dĩ: “Nhưng em cũng phải dân àm quen với điêu đó.”

Có Cẩm Minh có hơi mắt kiên nhẫn, nói: “Được rồi, anh trai, nhà họ Cố có anh là được rồi. Bọn họ cũng không cảm thấy có hứng thú với em đâu, ngược lại là Băng Băng đó, em đã quen chưa? Nếu! không quen, lần sau anh sẽ đưa em vào bằng cửa sau, đảm bảo không có ai đến làm phiền em.’ Cô Băng Băng nhìn người anh hai đẹp trai tuần tú nhưng lại có vẻ lưu manh của mình, cô ta đỏ mặt, nói: “Anh hai, em sẽ cố gắng đề làm quen.”

Đi cửa sau à? Không, cô ta không muôn đi cửa saul Cô muôn nhận được sự chú ý của tất cả mọi người!

Đề ai nây ‹ đều biết cô ta là thiên kim tiêu thư của nhà họ Cối Cố Cảm Minh cũng không miễn cưỡng, đối với cô em gái thất lạc nhiêu năm này, đương nhiên đều được mọi người chiều chuộng, nhưng cũng hơi buôn bã: “Không biết mẹ đã đi đâu rồi, đến bây giờ vấn chưa tìm được.”

Khuôn mặt của Có Băng Băng lập tức cứng đờ.

“Băng Băng, em thật sự không nhớ rõ chuyện năm đó sao?”

Có Băng Băng lúng túng cười, chỉ nói: “Năm đó em còn nhỏ, em thực sự không nhớ rõ. Thật xin lỗi, anh hai.”

“Nói lời ngốc nghếch gì vậy, anh hai không trách em, có thê tìm được em là đã rất may mắn rồi.”

Cố Cẩm Minh tràn đầy cưng chiều nhìn em gái.

Tim của Cố Băng Băng đập nhanh hơn, nhưng ánh mất lại chột dạ không dám đôi mặt, chỉ có bản thân cô tạ biết, cô ta hoàn toàn không phải là tiêu thư nhà họ Có, cô ta chẳng qua chỉ là kẻ giả mạo , tu hú chiếm tổ chim khách mà thôi, đối với người mẹ kia cô ta không hề có bắt kỳ ấn tượng nào, cô ta chính là trẻ mồ côi trong cô nhi viện.

Tuy nhiên, ông trời đã cho cô một cơ hội tốt như vậy, nên cô thực sự không nỡ bỏ qua.

Nghĩ tới như vậy, Cố Băng Băng cũng cảm thấy mình chính là người được ông trời phái tới cứu vớt tâm nguyện của anh em nhà họ Có.

Có Câm Minh nhìn xung quanh một vòng rồi nói: “Có không ít người tới rồi, mọi người đều đang mong muôn nhìn thấy mặt mũi của Trì Thành, nhưng như thế lại khiến cậu ta đắc ý mà chết mắt.”

Cố Lăng Hiên biết rằng em trai mình có mồi quan hệ rất tốt với Tạ Trì Thành, cho nên ngay cả bữa tiệc rồng này cũng do chính Cố Cẩm Minh đích thân thực hiện. Phải biết, Có Cảm Minh không bao giờ thích nhúng tay vào chuyện của khách sạn, ngoại trừ chuyện liên quan tới người này.

Ngược lại Có Băng Băng lại có chút tò mò, từ sau khi được nhận về nhà, cô đã không ít lần nghe qua cái tên Tạ Trì Thành này.

“Anh hai, anh và người này…Tạ Trì Thành kia rất thân sao?”

Cố Cảm Minh .,hừ một tiếng, nói: “Vậy cũng không hẳn, tên kia rất xáu bụng.

Đừng nhìn cậu ta ở trước mặt mọi người cứ lạnh lùng cả ngày, dáng vẻ giông như cả thế giới ai ai cũng nợ cậu ta mây trăm vạn, nhưng trong bụng lại có một đồng ý nghĩ xâu.

Trái tim của Cố Băng Băng chợt rung động.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 489


Chương 489

“Anh ấy là… Tổng giám đốc của Long Đẳng ư?2”

“Đúng vậy.”

Hô hấp của Cố Băng Băng tăng nhanh hơn.

Tổng giám đốc của Long Đằng!

Người cầm quyền của nhà họ Tại Vị đế vương thương nghiệp tiếng tăm lừng lây ở toàn bộ kinh đô, được ca ngợi là đối tượng mà những vị tiều thư ở gia đình danh giá muôn kết hôn nhất!

Một người như vậy chỉ từng tồn tại trong tưởng tượng của cô ta, mà bây giờ, cô ta đột nhiện cảm giác được, chính mình có thể tiếp cận anh.

Cô ta đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “Anh hai, đợi lát nữa anh có thê giới thiệu cho em biết được không? Em, em cảm thấy anh ấy rất lợi hại.”

Cố Cẩm Minh không nghĩ nhiều, đồng ý luôn: “Được thôi, đợi cậu ta đến đi.”

Thay vào đó, Cố Lăng Hiên lại cau mày, không bỏ qua vẻ mặt đỏ ửng của Cô Băng Băng, nói: “Băng Băng, tại sao em lại muôn quen biêt cậu Thành.”

Sắc mặt Cố Băng Băng lập tức trở nên cứng nhặc, có chút mật tự nhiên nói: “Chỉ là nghe qua rất nhiều người nhắc tới tên của anh ấy với em, em chỉ tò mò mà thôi.”

Cố Lăng Hiên tuy rằng trong lòng có chút hoài nghỉ, nhưng cũng không có tiếp tục truy hỏi, chỉ là nhắc nhở nói; “Tạ Trì Thành, người này em tốt nhất không nên tới gân thì hơn.”

Đây vẫn là lần đầu tiên Có Băng Băng nghe anh cả kiêng kị một người như thê, cô ta nói: “Anh, anh và Tạ Trì Thành có thù oán gì sao?”

Cố Lăng Hiên không có trả lời.

Thủ?

Nhưng thật ra ũng không có.

Nhưng trong lòng cũng không thoải mái gì sau một màn lộn xộn ở đảo Cá Mập lân đó.

Sau khi Diệp Như Hề biến mắt, anh cũng phái rât nhiều người đi tìm, trong lòng luôn cảm giác khó chịu khi thây một cô gái như vậy lại bị kẻ xấu mang đi.

Nhưng lúc ấy Tạ Trì Thành còn cố ý nhắc nhở anh một phen, không cần tiếp tục điều tra chuyện này nữa, ngại với sự điên cuông của Tạ Trì Thành, anh thu tay lại, nhưng vẫn cứ thấy không thoải mái, tuy nhiên lúc ây khó khăn lãm mới tìm được Băng Băng, anh cũng không có tiếp tục đề ý tói nữa.

Có Cảm Minh cũng nói một câu thật lòng: “Trì Thành gân đây bận rộn không ít việc, ngay cả em cũng ít khi liên lạc được với cậu ta.”

Có Băng Băng đành phải đè nén sự tò mò trong lòng, tia sáng trong mắt vừa chuyền, dừng lại trên người đàn ông cao lớn soái khí nào đó một chút, nói: “Anh, người kia là ai vậy?”

Cố Lăng Hiên nhìn qua, nói: “Là công tử nhà họ Lục, Lục Tư Viễn.”

Cố Cảm Minh bĩu mội, nói: “là kiểu con nhà người ta, thăng nãi này không ít lần khiến nhữ ng người như bọn anh bị người giáo huân thời còn học cập ba.”

Học bá cái gì chứ, thật là quá chán ghét, rõ ràng mọi người đều là con nhà giàu, cô tình tỏ ra bản thân mình đặc biệt, lại khinh thường đám người ‘ thông đồng làm bậy ‘, tự nhiên là nhìn không thuận mắt.

“Tuy nhiên hắn cũng có vài phần thực lực.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 490


Chương 490

Cho dù không thích, Có Cẩm Minh cũng phải thừa nhận năng lực của Lục Tư Viễn cũng không tệ lắm.

Cố Lăng Hiên suy tư rồi nói: “Gần đây nhà họ Lục dần dần đem công việc làm ăn giao cho cậu ta.”

“Nhưng mà hắn không phải còn đang quản lý công ty đầu tư mạo hiểm Tư nhữ nữa hả?”

Cố Lăng Hiên thản nhiên nói: “Chẳng qua chỉ là chơi đùa nhỏ thôi.”

Đầu tư mạo hiểm Tư Nhữ có tốt không? Tốt chứ, trong số những công ty mới thành lập cũng coi như là một ngôi sao sáng, nhưng cũng chỉ à như Vậy, so với một tập đoàn gia tộc lâu đời, cái công ty này cũng chỉ là món đồ chơi nhỏ, cho con cháu dùng đề luyện tập.

“Không phát hiện ra sao, Lục Tư Viễn dân dân làm mờ đi sự tồn tại ở Tư Nhữ..”

Nghe thấy anh trai vừa nói như thế , Có Cẩm Minh mới nhớ tới việc này: “Trách không được trên báo chí đã ít đưa tin về hẳn, thì ra là thế.”

Cố Lăng Hiên cùng Cố Cảm Minh lo nói chuyện phiếm với nhau, Cố Băng Băng bên cạnh thì lại nghe mà xúc động tới mức tim đập thình thịch.

Mỗi người có mặt ở đây, đều là ưu tú như thêt Gia thế đáng kiêu ngạo! Ngoại hình xuất chúng! Còn có năng lực siêu cường!

Những người con cưng của trời như vậy, trước kia cô ta chưa từng được gặp mặt mà hiện tại, cô ta đã có tư cách gia nhập vào vòng tròn này!

Càng là hiểu biết, thì càng dồn dập muốn nắm chặt, trước kia chưa từng có được cũng thôi đi, hiện tại đã bắt lấy trong tay, cá Băng Băng cũng không an tâm, nhất định phải nghĩ ra biện pháp loại trừ hậu họa! Vĩnh viễn đều không thê đề người phát hiện ra thân phận của chính mình!

Khác với không khí. ăn uống x xa hoa linh đình ở tầng trên, lối vào tầng một đã xảy ra một sự hỗn loạn nho nhỏ, một người đàn ông quần áo lộn xộn, vẻ mặt điên cuồng vài lần muốn vọt vào hội trường bữa tiệc, nhưng đều bị bảo vệ ném thăng ra ngoài.

Bữa tiệc rồng quy cách cao như vậy, chưa từng xảy ra Sự cô có người muôn xông vào mà không có thiệp mời, cho nên trong lúc nhất thời rất nhiều máy ảnh của cánh truyền thông đều nhắm ngay người kia.

Dần dần có người nhận ra được, đó là cố chủ tịch của Diệp Thị, Diệp Kiến Nam, mà Diệp Thị trước đó không lâu đã bị ngân hàng rao bán, toàn bộ đều được bán đầu giá, bản thân Diệp Kiến Nam thì cũng bi thương gông gánh khoản nợ không lồ.

Gần đây còn truyền tới tin tức vợ ông ta đòi ly hôn.

Không ít người cũng cảm thây đồng tình, người đã đến tuôi trung niên, sự nghiệp phá sản còn vợ con ly tán, nhưng cũng chỉ là đồng tình.

Vẫn có một số người mẫn cảm liên tưởng tới chuyện cũ nào đó.

Cái vị chủ tịch của của Diệp Thị này đã từng thiểu chút nữa trở thành cha vợ của giám đốc Tại Nhưng đáng tiếc chính là, giám đóc Tạ đã sớm tuyên bố hủy bộ đính hôn, vị trí cha vợ này còn chưa kịp ngồi yên ồn, còn chưa kịp sử dụng. Nếu không, chỉ bằng mồi quan hệ này, Diệp Thị dù thê nào cũng không có khả năng bị phá sản.

Cũng bởi vì nguyên nhân chính là như thế, đám người hóng chuyện mới tò mò đến vậy.

Họn nữa, nhìn qua, trạng thái tỉnh thần của Diệp Kiến Nam có vẻ không tốt lắm, lập tức, nhóm ¡truyền thông giồng như cá mập ngửi được mùi máu tươi vậy, muốn lao tới đi phỏng vấn.

Nhưng đề bị bảo chắn đường, cũng nghiêm khắc ngăn lại.

Tiệc rồng là ngày hội long trong nhật môi năm một lân của Long Đăng, sẽ không cho phép bắt cứ kẻ nào phá hỏng nó, cho dù có là tin tức tiêu cực, cánh truyền thông cũng phải nhìn vào mặt mũiLong Đăng xem có dán đưa tin hay không, bọn họ còn muốn tiếp tục lăn lộn trong cái giới này, thì phải hiểu một chút quy củ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 491


Chương 491

Huống chi, tin tức nhỏ này cũng không có bùng nô tới mức bọn họ thà rằng mạo hiểm việc đắc tội với Long Đẳng cũng phải lao tới xin phỏng vân.

Nhưng mà, tin tức Diệp Kiến Nam.

xuất hiện ở trước cửa sảnh tiệc vẫn được truyền tới lỗ tai Tạ Trì Thành.

Lúc này một nhà bốn người bọn họ đang ngồi trên chiếc xe Rolls- Royce dáng dài, đang trên đường đi tới khách sạn Santa Rolia .

Tạ Trì Thành chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng, liền cúp điện thoại.

Diệp Như Hề nhạy bén đã nhận ra cảm xúc của anh có chút quái dị, nói: “Xảy ra chuyện gì à?”

Tạ Trì Thành không có ý muốn giấu cô, “Cha của em xuất hiện ở cửa.”

Diệp Như Hề lập tức không kịp phản ứng lại với tiêng ‘cha”, cô sửng sốt một chút, sau đó mới chậm rãi à một tiêng.

“Anh đã bảo người giữ ông ta lại, sau khi bọn họ kết thúc em có muốn gặp mặt ông ta không?”

Diệp Như Hề vốn định nói không cần, nhưng lời vọt tới bên miệng vẫn là đổi chủ ý, “Được.”

Tạ Trì Thành cũng không có đem chuyện này đề ở trong lòng.

Thực mau, xe đã đi tới cửa khách sạn Santa Rolia.

Khi cánh truyền thông thấy được chiếc xe mang dâu hiệu đặc trưng kia, nháy mắt liền bắt đầu sôi trào.

Vai chính mà bọn họ đợi trong đêm nay, tới rồi!

Vốn dĩ bầu. không khí có chút nhạt nhẽo lại giông như có một giọt nước rơi vào dâu sôi, lập tức bùng lên.

Toàn bộ ống kính máy ảnh đều nhắm vào chiếc xe kia, không ngừng zoom gân, chỉ mong chụp được rõ ràng hình ảnh người sắp xuông xe.

Bên phụ trách lập tức có người tiến lên mở ra cửa xe, cả đám người ngừng thở, đôi mắt chớp cũng dám không chớp nhìn chăm chăm người sắp bước ra.

Nhưng mà, người đầu tiên xuống xe, lại là mộit…… bản thu nhỏ củaTa Trì Thành?

Trên người cậu nhóc mặc một bộ âu phục trẻ con màu trắng, gương mặt đẹp trai nhưng còn non nớt gân như khiên người ta lập tức nghĩ tới Tạ Trì Thành.

Nghe đồn, Tạ Trì Thành có một cậu con trai, là tiếu Thái Tử của Long Đo Hiện tại, này không phải lúc nghe đồn!

Đây là con trai của Tạ Trì Thành!

Thượng đề ơi! Chỉ cần nhìn hai khuôn mặt giông nhau như đúc kia, mặc cho ai cũng không thể hoài nghỉ quan hệ huyết thông của bọn họi Tiểu Thái Tử của Long Đằng! Lần đầu tiên quang minh chính đại xuât hiện ở trước mặt giới. truyền thông, xuất hiện ở trước mặt công chúng!

Trong lúc nhất thời, đủ các tiếng lách tách máy ảnh vang lên.

Nhưng mà, tiêu Thái Tử banh mặt, vô cùng thân sĩ đỡ một bóng dáng nhỏ nhãn khác đi ra.

Là một bé gái mặc váy ren màu trắng, trên mặt có chút bụ bẫm của trẻ con, lại có thể thấy được phong thái , xinh đẹp tinh xảo giông như cô búp bê barbiel Quan trọng nhất chính lài Gương mặt này! Cùng Tạ Trì Thành cũng có vài phân giồng nhau! Cũng là bởi vì giới tính khác biệt nên không có hoàn toàn giông, nhưng khi cô bé cùng tiểu Thái Tử đứng chung một chỗ, trong lòng. tất cả mọi người đều toát ra một suy nghĩ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 492-493


<b>Chương 492</b><b> </b>

-Là thai đôi long phượng!

Long Đằng không chỉ có một tiểu Thái Tử, còn có thêm một tiểu công chúa!

Tuy nhiên, tin tức quan trọng hơn là sau hai đứa trẻ, chính là Tạ Trì Thành bước xuông, cùng với,..

Có một người phụ nữ được anh nắm tay dân ra.

Ngay lúc đó, mọi sự chú ý đều đặt lên hai người bọn họ.

Không ai trong bọn họ nghĩ tới, Tạ Trì Thành sẽ mang theo người phụ nữ của mình đên đây.

Trong những bữa tiệc rông trước đây, Tạ Trì Thành luôn một thân một mình đến tham dự, ngay cả lúc thông báo đính hôn cũng chưa từng đưa vợ sắp cưới ra mặt.

Giới thượng lưu từng nói đùa rằng xuất hiện với tư cách là bạn gái của Tạ Trì Thành tại bữa tiệc rông, chắc chắn sẽ là người mà anh yêu thích nhất.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Đúng, không phải là vợ, càng không phải vị hôn thê, mà là người anh yêu nhật.

Mà bây giò, lần đầu tiên anh mang theo bạn gái tham dự.

Mọi thứ chìm vào im lặng, toàn bộ máy ảnh máy quay đều hướng về người phụ nữ kia, dù có nhìn người phụ nữ kia bằng con mắt khắc nghiệt nhất, cũng không tìm ra được lỗi nào, cho dù là nhỏ nhất.

Tuy nhiên, Tạ Trì Thành rât nhanh đưa người vào trong, giỗng như đóa phù dung sớm nở tôi tàn, khi bọn họ biển mất vào trong khách sạn, cánh – truyền thông trong nháy mắt bùng nỗ.

“Trời ạ! Tôi có nhìn nhằm hay không!

Tổng giám đốc Tạ thật sự đã mang theo bạn gái tới sao?”

“Chúng ta đều nhìn nhằm sao?

Không, không phải là ảo giác đâu!

Đây là sự thật đó! Còn có cả hai đứa trẻ phần: điêu ngọc trác kia nữa! Các người có thấy được không!”

“Chỉ cần không mù thì đều có thể nhìn thây nha! Đó chặc chăn là con của Tông giám đốc Tạ phải không?

Một đôi long phượng thai? Nhưng nghe nói tiêu thái tử là do vị hôn thê trước đó sinh ra mà, tình huồng hiện tại là gì đây?”

“Nếu tiểu thái tử là con của vị hôn thê trước kia, thì tiêu công chúa không nên xuất hiện, nhưng bọn họ trông giống nhau như đúc! Không có khả năng nào khác hơn là long phượng thai đâu!”

Tuy nhiên, rất nhiêu suy đoán đã định mà không cách nào đưa ra câu trả lời thuyết phục, bọn họ chỉ có thể trông chờ vào cuộc phỏng vấn của cánh phóng viên vào giữa đại tiệc đêm nay.

Ngược lại, khi Tạ Trì Thành mang theo Diệp Như Hề và hai đứa trẻ xuất hiện, toàn bộ âm thanh trò chuyện trong bữa tiệc đều dừng lại.

Ánh mắt của bọn họ tựa như nhìn thây quỷ.

Người đàn ông kia kiêu ngạo như một vị thân, lại kê bên một người phụ nữ chậm rãi đi đến.

Chiếc váy dài màu trắng có mạng che buông thống, thiết kế của phần thất lưng che đi phần bụng đang nhô lên của cô, cánh tay mảnh khảnh lộ ra khiến người ta không thể nào phân biệt được răng cô là một phụ nữ đang mang thai.

Khuôn mặt thanh tú xinh đẹp được trang điềm nhẹ nhàng, mắt ngọc mày ngài, da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, bởi vì mang thai, nên giữa lông mày mang theo một tia nhu hoà phong tình, mái tóc màu đen cuộn tròn, đề lộ chiếc cổ thiên nga tỉnh tế.

Cô đeo hoa tai ngọc trai đơn giản và một sợi dây chuyên sapphire trên cô.

<b>

<b>Chương 493</b>

Nguồn thiếu chương
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 494


Chương 494

Tiểu An nắm tay em gái, đảo mắt, nói: “Daddy, con dắt em gái đi trước dạo quanh nhé.”

Tạ Trì Thành không ngăn cản thằng bé; dù sao sự kiện của người lớn đôi với trẻ con quả thực nhàm chán, hơn nữa, bên cạnh đại tiệc là thế giới dành riêng cho trẻ con, dù sao tầng lớp thượng lưu không phải tất cả đều là những người lớn tuôi.

Cững giống như Tạ Trì Thành muốn công khai Diệp Như Hề trước công chúng, Tạ An cũng muôn dẫn em gái của mình đến gặp một sỐ người bạn “coi như không tệ” của cậu.

“Daddy, mami, chúng con đi trước đây.”

Tiểu An và em gái vui vẻ chạy trồn.

Diệp Như Hề tựa hồ có chút lo lắng, bởi vì sự có lần trước ở trường mâu giáo, hiện tại cô vẫn luôn theo bản năng lo lắng cho bọn trẻ.

Tạ Trì Thành thấp giọng nói: “Đừng lo lắng, ở đây đều là người của anh.”

Diệp Như Hề miễn cưỡng an tâm.

Đúng lúc này, Cố ,Lăng Hiên bước tới, theo sau là Có Cẩm Minh và Cố Băng Băng đi bên cạnh.

Ánh mắt Cố Lăng Hiên nhìn về phía Diệp Như Hề, vẻ mặt anh hơi giãn ra, nói: “Trông thấy Diệp tiểu thư không có việc gì thật là quá tốt rồi.”

Diệp Như Hề biết anh. ấy đang nói tới chuyện gì nên mỉm cười, nói: “Trước đây…tôi đã gây ra nhiều phiền phức cho tổng giảm đốc Cổ rồi.”

Cố Lăng Hiên nhịn không được cười rộ lên, nói: “Không phiền phức, là do tôi không đúng.”

Thấy bọn họ định nói chuyện với nh Tạ Trì Thành trực tiếp ngắt lời: “Em gái cậu 2”

Có Lăng Hiển: “……”

Nếu như không phải biết rõ Tạ Trì Thành là người không phải người ăn nói th* t*c trong tiếng Trung có một câu chửi là em gái mày , Cố Lăng Hiên sẽ nghĩ rằng anh đang xúc phạm mình.

Có Cẩm Minh không kìm được mà phá lên cười, vừa nói vừa cười: “Đúng vậy, đây là em gái tôi, Băng Băng, lân đâu tiên mang đên tham gia đại tiệc, sau này mong được chiếu cô nhiều hơn.”

Có Băng Băng thận trọng chào hỏi một tênG, ở cự ly gân mới thấy Tạ Trì Thành đẹp trai bức người, khí chất như vậy hoàn toàn khác với hai người anh trai của mình, còn…càng thêm mê người hơn.

Nhưng bên cạnh anh là một người phụ nữ cũng quyên rũ không kém.

Ngay cả khi Cô Băng Băng rất không cam tâm, cô ta cũng phải thừa nhận rằng mình không sánh bằng người phụ nữ này, chính vì nguyên nhân như thế, cô ta càng không cam tâm.

Cô ta bây giờ đã là đại tiểu thự nhà họ Cố, sao còn không sánh bằng với một người phụ nữ vô danh?

Nhưng Có Băng Băng không ngốc đến mức thể hiện điều này ra ngoài, vì vậy cô ta chỉ nhịn không được nhìn Diệp Như Hề thêm vài lần.

Diệp Như Hề cũng nhận ra, chủ động nói: Xin chào, Cổ tiểu thư, rất vui được gặp cô.’ “Xin, xin chào, cứ gọi tôi là Băng Băng.”

“Được, tôi tên là Diệp Như Hề, tên của cô nghe rất hay.”

Được khen ngợi một câu, Có Băng Băng miễn cưỡng tỏ ra thân thiện một chút.

Cố Lăng Hiên có chút cưng chiều nhìn Cô Băng Băng, nói: “Băng Băng.

vừa mới trỏ vê không bao lâu, đôi với mồi thứ vân còn chưa thích ứng kịp.

Nếu có chỗ mạo phạm, mong Tông giám đốc Tạ thứ lỗi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 495


Chương 495

Vẻ mặt của Tạ Trì Thành lãnh đạm: “Tôi hiểu được, em gái cậu.”

Có Lăng Hiên: 2 2 2 Anh đã đắc tội vị thiếu gia nhà họ Tạ này ở chỗ nào hả?

Diệp Như Hề không khỏi nhéo anh một cái, ra hiệu cho anh kiềm chế một chút.

Một khi tìm hiểu sâu về Tạ Trì Thành, ni Như Hè sẽ phát hiện, người đàn ông luồn lạnh lùng và cao cao tại thượng này có một số sở thích xấu xa.

* Mẫu bằng tử quý: có nghĩa là mẹ vinh hiển nhờ con.

Ngay cả Có Băng Băng cũng ý thức được vị tổng giám đốc Long Đăng, thái tử rồng kỉnh sợ toàn bộ giới thượng lưu, có vẻ không quá thích cô ta.

Đựa ra kết luận này khiến trong lòng Cố Băng Băng rât khó chịu, trên li cô ta bây giờ bày ra dáng vẻ như vô cùng ủy khuất. Nhưng tia tức giận chọt lóe lên trong mắt lại bị Diệp Như Hề phát hiện được.

Diệp Như Hề thu hồi lại tia thiện ý ban đầu với Cố Băng. Băng, vốn dĩ cứ nghĩ chỉ là một cô gái nhỏ đơn thuần, thì ra là do cô nghĩ sai rồi.

Có Lăng Hiên cũng phát hiện em gái của mình trông thật ủy khuất, nhíu nhíu mày, nói: “Xem ra tâm tình giám đốc Tạ đang không tốt. Tôi còn muốn đưa Băng Băng đi gặp một số bằng hữu, xin đi trước.”

Dứt lời, liền mang theo Cố Băng Băng rời đi trước, cô ta tuy răng có chút không cam lòng, nhưng cũng không dám lộ ra sơ hở, liên ngoan ngoãn đi theo anh trai.

Cố Cẩm Minh không rời đi, nhưng giờ phút này sắc mặt của anh ta cũng _ không thiện cảm, trừng mắt nhìn, liếc Tạ Trì Thành một cái mới nói: “Cậu hung dữ với em gái tôi như thế làm cái gì? Con bé thật vất vả mới trở về được.”

Tạ Trì Thành quả thật không hề che giâu một tia chán ghét dâng lên trừ đáy lòng mình, nhưng anh không có trực tiệp giải thích với tên bạn thân này, mà là thay đối một cách nói khác.

“Các cậu xác định thân phận của cô ta chưa?”

Sắc mặt của Có Cẩm Minh buông _.

lỏng, nói: “Đó là đương I nhiên, chỉ cần điều tra qua một chút, tất cả tỉnh huồng đều phù họp, hơn HA con bé có tín vật của mẹ.”

Cũng đúng là nhờ có điều cuối cùng, mới khiên Cố Cẩm Minh tin tưởng.

Bất cứ thứ gì đều có thể làm giả, nhưng tín vật kia lại không thê làm giả được.

Tạ Trì Thành nhíu nhíu mày, nói: “Cậu xác định điều tra cũng đủ rõ ràng à?”

Có Cẩm Minh ý thức được có chuyện không thích hợp, “Trì Thành, lời này của cậu là có ý tứ gì?”

Diệp Như Hề cảm thầy quan tâm đến chuyện của gia đình người khác quá nhiêu cũng không tốt lãm, nhưng ngại với môi quan hệ của Tạ Trì Thành cùng Có Cảm Minh hình như rất tốt, cô cũng không có ngăn cản, an tĩnh đứng ở bên cạnh nghe.

Tạ Trì Thành suy tư một chút, thay đổi một từ ngữ có vẻ dễ dàng tiệp thu nhất, trực tiệp nói thẳng với tên bạn, “Cô ta và các cậu trông không giông nhau.”

Đúng vậy, lớn lên không giống.

Không hề nghỉ ngờ, cả hai anh em Có Lăng Hiên cùng Cô Cầm Minh đều có được giá trị nhan sắc siêu cao, cái này đều được thừa hường từ gen của cha mẹ.

Ở có gia kịa đối vợ chồng còn trên đời thời điểm, Tạ Trì Thành gặp qua, ở hắn rong ấn tượng, cố phu nhân là một cái thực ôn nhu thật xinh đẹp thả rất có mị lực nữ nhân.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 496


Chương 496

Mà vẻ ngoài. của Có Băng Băng, không thê nói là xâu, thậm chí dưới lớp trang điểm tỉ mỉ cũng có vài phần nhan sắc đáng nói, nhưng hoàn toàn không phải phải là cùng một phong cách với nhà họ.

Có Cẩm Minh cũng bị lý do này của Tạ Trì Thành đánh bại, có chút miễn cưỡng nói: “Như thế nào, ý cậu nói là em gải tôi rất xấu?”

“Những lòi này là do cậu nói.”

“Trì Thành!”

“Tốt nhất nên điều tra rõ thì hơn.”

Đây là lời khuyên của Tạ Trì Thành dành cho người anh em chí cốt của mình.

Có Cẩm Minh hiễn nhiên không muốn tiếp tục nói về em gái mình với anh nữa, nhìn về phía Diệp Như Hề, nói: “Dự định bao giờ thì sẽ kết hôn đây?”

Có Cẩm Minh trực tiếp hỏi như vậy khiến Diệp Như Hề hơi kinh ngạc một chút, nhưng cô không có mặt đỏ hoặc là ngượng ngùng, mà là tự nhiên hào phóng nói: “Không nóng vội.”

Tạ Trì Thành có chút không cao hứng, nhưng cũng không có nói cái gì.

Có Cẩm Minh hài hước nói: “Đúng vậy, như vậy mới có cá tính, đừng để tên khốn này sớm đắc thủ như thê chứt”

“Cậu nên rời đi được rồi.”

“Ha, đuổi người à? Được thôi, đi thì đi.”

Nới xong, anh ta rất dứt khoát xoay người rời đi.

Diệp Như Hề quay đầu nhìn người nào đó, nói: “Anh không thích cô gái kia à2”

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, nói: “Cố Lăng Hiên nhìn người không chuẩn, nhưng anh không tin em không có nhìn ra cô ta đang ngụy trang.”

Di anh nói chuyện cũng thật sự không khách khí.”

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, nói: “Anh không thích ánh mắt của cô ta, chẳng khác nào đám phụ nữ ngoài kia.”

Diệp Như Hềề dở khóc dở cười, những bất ngờ ở chỗ…… trong lòng cô có chút lung lay.

Theo hiểu biết của cô, địa vị và thân phận của Tạ Trì Thành như vậy, phụ nữ muốn nhào vào lòng anh quá nhiều, ngoắc ngoặc ngón tay thì đã có rất nhiều người bất chấp mà lao vào.

Nhưng…… Tạ Trì Thành cũng không ngu, thậm chí nhìn thấy được vẻ ngoài giả tạo của đôi phương, chán ghét người khác tới gân.

Thái độ của anh như vậy lại bát ngờ khiến sự buông lỏng trái tim, buông lỏng đề phòng của Diệp Nhử Hê lại càhg càng thêm ôn nhu, mềm nhữn.

“Tuy nhiên chuyện của nhà họ Cô anh sẽ không nhúng tay, cô em gái này.

không biết từ đâu ra mà nhận vệ này, em không cân bận tậm, không cần làm quen với cô ta.”

“Vâng.”

“Mệt mỏi à?”

Diệp Như Hệ vốn còn muôn nói là không mệt, nhưng vừa lướt qua đã thây rât nhiều phụ nữ trong bữa tiệc đưa ánh mắt như ân như hiện nhìn về phía nơi này, cô sửa lại lời nói, “Có chút mệt.”

Ánh mắt Tạ Trì Thành ánh mắt hoi căng thẳng, một tay từ phía sau ôm lây Diệp Như Hề, khiến hơn phân nửa sức lực của cô dồn lên người mình, anh nói: “Anh đưa em đi ngôi nghỉ một chút”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 497


Chương 497

Bên cạnh khu ăn uống là khu ngồi nghỉ ngơi trò chuyện, bồ trí đan xen rất thú vị, ngoài sự tiện nghi và thầm mỹ còn có tính riêng tư nhất định.

Tạ Trì Thành đưa người tới khu nghỉ ngời, để ngôi trên ghê mêm ở số pha, thập giọng nói: “Có đỡ hơn không?”

“Vâng.”

“Khát không?”

Diệp Như Hề vốn dĩ định nói không, khát, nhưng khi đối diện với ánh mắt ngay cả bản thân cô cũng không biết có bao nhiêu ôn nhu của Tạ Trì Thành, cô lại muốn biết, người đàn ông này, còn có thê có cưng chiêu mình đến bao nhiêu đây, liên khế gật đầu.

Tạ Trì Thành định gọi người tới, lầy độ lại đây, nhưng suy nghĩ một hồi, vân là tự mình đứng dậy.

Anh không yên tâm đưa cô đồ uống đã qua tay người khác, chỉ thấp giọng nói: “Anh rât nhanh trở lại thôi.”

Diệp Như Hề lại cười nói: “Được.”

Tạ Trì Thành vẫn cảm thấy không yên tâm mà dặn dò cô: “Những người đó hẳn là sẽ không mắt mù mà thò qua đây để quầy rây em, nhưng không loại trừ có vài thứ rác rưởi Hà ghét muốn tới làm trò với em, không cân để ý tới bất cứ kẻ nào khác, không thích nói chuyện, vậy thì không cân trả lời.”

Diệp Như Hề là lần đầu tiên phát hiện ra Tạ Trì Thành còn có tiềm chất dài dòng lê thê, có chút bắt đắc dĩ nói: “Em đã có hai đứa nhỏ rôi, hơn nữa, rất nhanh sẽ có đứa thứ 3 đó.”

Cho nên, đừng xem em như đứa trẻ như thế .

Ý cười trên khóe môi Tạ Trì Thành gia tăng, trực tiệp cúi người, ở khóe môi cô đặt xuông một nụ hôn thật nhẹ.

“Đúng vậy, nhưng không liên quan gì tới sự lo lãng của anh dành cho em.

Chờ anh trở lại.”

Dút lời, anh đứng dậy rời đỉ.

Mà Tạ Trì Thành không biết, hành động này của anh đều rơi vào ánh mắt đám khách khứa đang mọi lúc mọi nơi nhìn chằm chằm hai người.

Trong lúc nhất thời, không ít người .

suýt nữa đã cắt phải đầu lưỡi luôn rồi.

Nhưng đúng là theo như lời Tạ Trì Thành. nói, gần như tất cả mọi người có khi nếu chưa biết Diệp Như Hề là người phụ nữ của Tạ Trì Thành, còn dám mạo hiểm thò qua đây, nhưng giờ cho dù bọn họ có ghen ghét như thê nào đều không qua được.

Đương nhiên, cũng sẽ có người không sợ hãi mà đi tới nơi này.

Thời điểm nghe thấy tiếng bước chân, Diệp Như Hề mới ngắng đầu lên, lại thây một chuyện rât bât ngò, rồi cũng bình tĩnh nhìn đối phương.

“Tiểu Hề.”

Giọng nói Lục Tư Viễn mang theo một tỉa áp lực, ánh mắt cũng là đè.

nặng thông khổ nhưng cố găng biểu hiện ra vẻ ngoài thật bình tĩnh.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 498


Chương 498

Diệp Như Hề làm bộ như không nhìn ra được vẻ thống khổ trên mặt anh, cũng biểu cảm tự nhiên nói: “Tư Viễn, anh đến đây á.”

“Có để ý chuyện anh ngồi xuống không?”

“Đương nhiên có thể.”

Lục Tư Viễn lộ ra nụ cười khổ, nói: “Anh cứ nghĩ em sẽ sợ hãi Tạ Trì Thành đề ý.”

Khi nhìn thấy Tạ Trì Thành mang theo Diệp Như Hệ xuất hiện ở nơi này, Lục Tư Viễn liền biết người đàn ông kia đang có chủ ý gì, cũng biết chuyện này có ý nghĩa là gì.

Cách làm tốt nhất chính là làm bộ không quen biết.

Nhưng Lục Tư Viễn vẫn không thể kìm nén được bước chân của chính mình, anh đã đi tới đây.

Chỉ là anh muốn…… nhìn thấy người con gái mình đã yêu sâu đậm một thời gian dài nhiều thêm một chút.

Nhưng mà khi Lục Tư Viễn đang muốn nói gì đó, tầm mắt anh chợt dừng trên phần bụng nhô lên có chút rõ ràng của Diệp Như Hề, tuy đã được tâng váy che lấp nhưng vì ngồi xuống nên đã lộ ra.

Biểu cảm của Lục Tư Viễn cứng đờ.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Diệp Như Hề chú ý tới ánh mắt của anh, có chút không được tự nhiên giật giật thân thể.

Lục Tư Viễn đã phải mắt rất nhiều Sức lực đề giữ cho mình không lộ ra vẻ thất thô khác thường.

“Tiểu Hề, em đã…có thai à?”

Diệp Như Hề không muốn phủ nhận, cô không muốn giâu bắt cứ điều gì với Lục Tư Viễn, đặc biệt là chuyện này không đáng đề giấu.

Vì vậy, Diệp Như Hề gật đầu một cách hào phóng, tự nhiên thừa nhận.

“Đúng vậy, gần được bồn tháng rồi.

Nói chính xác hơn thì là ba tháng 26 NO Lục Tư Viễn khẽ giật mình, hô hấp của anh bắt đầu dồn dập, bởi vì anh biết thời gian này mang nghĩa gì, thậm chí có thê nói…phỏng đoán khó tin nhất, có lẽ có thể thành hiện thực.

Diệp Như Hề thầy ánh mắt đối thu gân biến đồi, “lập tức biết được anh đang nghĩ gì, vì vậy cô rất kiên định phủ nhận: “Lục Tư Viễn, anh biết điều đó là không thể mà.”

Trái tim của Lục Tư Viễn như bị dao đâm, nhưng anh không từ bỏ, thậm chí còn có chút cô chấp, cho dù hết lần này đến lần khác đều thất vọng, nhưng anh vẫn muốn lần lượt cho chính mình hy vọng.

“Tại sao không thể? Tiểu Hè, em biết ở thời điểm kia, rất mập mờ.”

Bồn tháng trước, vào thời điểm đó.

Bên trong khách sạn.

Diệp Như Hề nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói: “Anh không phải là người sẽ tự lừa mình dối người.”

Có lẽ sự từ chối kiên định của Diệp Như Hề khiến Lục Tư Viễn có chút tức giận, anh năm chặt tay lại, vẻ không cam lòng đang đè nén trong lòng anh đang dân sinh sôi.

“Tiểu Hề, không phải mọi chuyện đều là tuyệt đối, có lễ, còn có thê sẽ phát sinh Khuyến ngoài ý muôn.”

“Sẽ không.”

Lục Tư Viễn nới lỏng răng hàm đang nghiền chặt, có tỏ ra thoải mái nói: “Anh sẽ chịu trách nhiệm. Còn kết hôn thì sao? Em thích đám cưới kiểu gì? Anh nhớ em đã từng nói thích hôn lê ở bờ biển, nơi có màu xanh của biển cả cùng gió biển âm áp, em còn thích tổ chức vào thời điểm mặt trời lặn, vì em cho rằng hoàng hôn trên bãi biển vô cùng xinh đẹp.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 499


Chương 499

Họ đã từng thân thiết hơn bắt cứ ai ở độ tuổi còn chưa trưởng thành, lúc đó anh có được cô, hai người cũng đã từng cạnh nhau rồi mặc sức ng tượng về tương lai, mà trong đó..cũng bao gôm cả chuyện hôn lễ.

Khi đó, Diệp Như Hề cũng đã từng rất chờ mong đổi với hôn lễ kia, cô muôn có một ngôi nhà của riêng mình, có một mái nhà rất quan trọng.

Cho nên, cô đã từng nói ra những lời này.

Lục Tư Viễn mang theo ánh mắt mong đợi nhìn vệ phía Diệp Như Hề, hy vọng cô sẽ hồi tưởng lại những lời hứa hẹn năm đó.

Lục Tư Viên biêt điêu này là rât hèn hạ, nhưng anh không còn cách nào khác, thậm chí anh còn hy vọng dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy, có thê khiến cô quay đâu, chí ít quay đầu thử nhìn xem, anh đã không còn là anh của năm xưa nữa.

Tuy nhiên, Diệp Như Hề lại cúi đầu xuÔng, lọn tóc trên trán rủ xuống, che khuât nửa khuôn mặt của cô, lộ ra nửa gò má hoàn mỹ khiến người khác muôn hôn lên.

Đôi mắt của Lục Tư Viễn càng thêm cố chấp, anh dường như chìm đắm vào trong đó.

Mà ở một góc nơi bọn họ không thể nhìn thấy, bóng dáng của Tạ Trì Thành nập trong bóng tối, trên tay anh câm một cái ly, bên rong có chứa nửa ly nước sôi đề nguội, nhưng những ngón tay cầm ly nước lại siết chặt tới hơi tráng bệch, giông nhự là dùng rất nhiêu sức lực đề kiềm chế. Ỉ Hơi nóng đọng lại trong cốc từ từ làm mờ đi khuôn mặt anh, nhưng đôi mắt kia lại đen như vực thẳm, khiến người khác rơi xuống là vạn kiếp bất phục.

Anh tại giờ phút này, khiến người khác cảm thây e ngại.

Thậm chí, trong đầu anh đã lên sẵn kế hoạch nhốt người đẹp kia lại, nơi không ai có thể nhìn thấy và tìm thấy cô, đề thế giới của cô chỉ có mình anh, thậm chí có thể để cô không thể rời khỏi giường, dùng xiêng Kiếm khoá cô lại.

Chỉ bằng cách này, vẻ đẹp của cô chỉ có một mình anh được thưởng thức, thay vì luôn luôn có những người chết tiệt muôn cướp cô ởi.

Nhưng, trong một giây tiếp theo, giọng nói nhẹ nhàng kia đã dập tất mọi suy nghĩ ngang ngược, bá đạo của Tạ Trì Thành.

“Thật không? Em nhớ lúc đó anh đã né tránh tất cả ánh mắt của em.”

Một câu này, khiên toàn bộ thê giới xung quanh đều trở nên yên lặng, yên lặng đên mức thậm chí có thê nghe được cả tiếng kim rơi xuống.

Mà Lục Tư Viễn thì nghe thấy, tiếng trái tim mình đập rất nhanh, cổ họng nóng như lửa đốt, nói không thành lời.

Không! Không phải như vậy!

Lục Tư Viễn muốn phủ nhận, nhưng anh chỉ có thể kinh ngạc nhìn Diệp Như Hồ.

Diệp Như Hề ngẵng đầu lên, vẻ mặt điểm tĩnh, dùng giọng điệu bình thản như đang trân thuật một việc nào đó: “Anh đã né tránh ánh mắt của em, Tư Viễn, em nghĩ chắc anh đã quên rôi, nhưng em vẫn nhớ rất rõ.”

“Tiểu Hề…anh, anh có thể giải thích.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 500


Chương 500

Em…em ít nhất hãy cho anh một cơ hội giải thích.”

Diệp Như Hề cười nhẹ, nói: “Được, bây giờ anh có thể giải Thích.”

Lục Tư Viễn muốn phản bác, vô SỐ lời đang xông lên miệng, nhưng bắt gặp ánh mắt của Diệp Như Hề, anh lại không nói ra được lời nào.

“Tư Viễn, em không trách anh, em xưa nay chưa từng trách anh. Bởi vì, khi đó, anh mới mười tám tuôi. Đôi với một người mười tám tuổi có tiền đồ rộng mở, muốn thể hiện tài năng của mình trong giới tài chính mà nói, kết hôn là chuyện vượt ngoài tầm với.

Thậm chí trong kế hoạch của anh, căn bản không Có suy nghĩ vệ việc kết hôn với em.”

“Không phải! Tiểu Hà…”

“Tự Viễn, đừng lo lắng, em thật sự không trách anh.”

Diệp Như Hề nói với giọng thoải mái hết mức có thể: “Anh thích em, chí ít vào lúc đó là thật lòng. Em có thể cảm nhận được, chúng ta thật sự thích nhau, mà lúc đó, em muốn gả cho anh, muốn có một mái ấm của riêng mình. Nhưng em lại quên mắt, anh có mục tiêu của riêng anh, lúc em nhìn thấy anh né tránh ánh mắt của mình thì em đã biết, chúng ta cũng chỉ có thể là người yêu của nhau, chứ không phải là người nhà.”

“Tiểu Hè! Chúng ta kết hôn đi, anh có thê cho em một mái âm hạnh phúc!”

Lục Tư Viễn nóng lòng muốn phủ định lời của cô.

“Tư Viễn, lúc em ra tù gặp lại anh lân nữa, anh hỏi, em có hận anh không.

Nếu em nói không hận, thì đó là giả Mặc kệ vì lý do gì, anh đã bỏ rơi em, cho nên em hận anh, nhưng cũng chỉ một chút thôi.”

Diệp Như Hề mỉm cười, ngay sau đó, lại tiêp tục nói ra những. lời khiến Lục Tư Viễn biết được đời này anh sẽ không có cơ hội nữa.

“Chỉ là, mỗi khi em hận anh, trong „ đầu của em đều sẽ hiện lên ánh mắt né tránh của anh năm đó, em lại không hận anh nữa. Anh không n, không sai bất cứ chuyện gì cả, nhưng chúng ta không thể quay lại được nữa, anh sẽ gặp được người xứng đáng với anh hơn em.”

Lục Tư Viễn tan nát cối lòng, không.

phải tan nát cõi lòng vì Diệp Như Hề, mà là vì năm đó trẻ người non dạ, thiếu hiểu biết, không có năng lực đề gánh vác trách nhiệm.

Thấy Lục Tư Viễn đã hiểu ra, Diệp Như Hề không còn tiếp tục nhắc lại chủ đề lúc trước nữa, mà rất thắng thắn nói: “Một ngày trước khi xảy ra vụ ám sát, em đã ở cùng một chỗ với Ta Trì Thành. Anh hắn là hiều được ý tứ của câu nói này. Đứa bé này, là của anh ây, tính cả Tiểu An và Nhạc Nhạc, anh ây chính là cha của bọn trẻ. Hoặc là nói..

Diệp Như Hề dừng lại một chút.

“Anh ấy là người đàn ông muốn cho em một mái âm vào lúc này.”

H rong bóng tối từng chút nới lỏng sức mạnh của đâu ngón tay, anh dựa vào giá đỡ bằng gỗ phía sau, dáng người hoàn toàn chìm trong bóng tôi, nhưng một nụ cười rất nhẹ lại tràn ra từ đôi môi mỏng.

Một mái ấm sao?

Có lẽ…chủ ý này cũng không tệ.

Tuy nhiên, Lục Tư Viễn lại bị câu nói kia đánh bại.

Đánh bại hoàn toàn, không có một tia hy vọng thắng lợi.

Nhưng mà, anh lại không có cách nào trách cứ Diệp Như Hề, bởi lẽ, năm đó là anh đã từ bỏ, tự tay bỏ rơi người phụ nữ quan trọng nhât trong cuộc đời mình.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 501


Chương 501

Lục Tư Viễn rất ít khi thấy hối hận bởi một chuyện gì đó, nhưng hiện tại, anh hồi hận.

Diệp Như Hề thấy vẻ mặt đối phương thống khổ, có chút không đành lòng, nhưng vân chỉ là có chút mà thôi, cô rât nhanh đã điều chỉnh tốt cảm xúc của chính mình, nói: “Tư Viễn, anh sẽ tìm được người thích hợp với anh thôi. “

Những lời này, cô không phải nói lần đầu tiền, nhưng lại chân thật hơn bắt cứ lần nào khác.

Lục Tư Viễn chậm rãi thở ra một hơi nặng nề, khi ngắng, đầu lên một lần nữa, anh đã che giâu đi đôi mắt tràn đầy thống khổ.

h “Tiểu Hề, em có hạnh phúc không?”

Diệp Như Hề ngần người, không nghĩ tói.anh sẽ đột nhiên hỏi như thê, nhựng cô vần là thắng thắn thành khẩn nói: “Đúng vậy, giờ phút này, em thật sự rất hạnh phúc.”

“Nếu đã là như thế này, vậy là tốt quá rôi.

Lục Tư Viễn lại lân nữa mang lên vẻ ngoài công tử ôn nhuận như ngọc, năm đó anh đã bỏ lỡ một lần rồi, không có cách nào vấn hồi, vậy thì ít nhất ở hiện tại, anh không muôn gây rắc rối gì cho cô.

Chỉ cần cô cảm thấy hạnh phúc, vậy là tốt rồi.

“Tiểu Hề, so với anh, em mới là người đáng giá tốt đẹp nhất.”

Diệp Như Hề nhẹ nhàng nở nụ cười.

Bầu không khí vốn dĩ còn căng thẳng thống khổ nay chậm rãi trở nên bình tĩnh, dường như bọn họ thật sự là bạn bè tri kỷ.

“Nếu anh ta đối xử với em không tốt, hãy nói cho anh, tuy rằng…… Chúng ta không có khả năng, nhưng với danh nghĩa là bạn bè của em, anh vẫn có thể hỗ trợ.”

Thời điểm Lục Tư Viễn nói ra những lời này, vô cùng nghiêm túc.

Diệp Như Hề cười cười, nói: “Được.”

“Em hắn là không biết đêm nay, sẽ có bao nhiêu người theo dõi em, những người đó không có ý tốt, trên thực tê, anh không biết: anh ta vì sao hôm nay lại phô trương mang em đến đây nhử thê, nhưng đó ,chông phải là một quyết định tốt.”

“Làm phiền Lục thiếu gia đã thay tôi lo lắng.”

Giọng nói Tạ Trì Thành từ phía sau truyền đên.

Diệp Như Hề mới ngắng đầu lên, thấy anh câm theo ly thủy tinh, chậm rãi đi tới, sau đó lại đặt ly nước vào tay Diệp Như Hề, đầu ngón tay cô chạm vào, thấy độ â âm thích hợp liền trực tiếp uống lên.

Diệp Như Hề rất tự nhiên uống ly nước trong tay.

Tạ Trì Thành tùy ý ngồi ở bên cạnh Diệp Như Hề, căn tay bá đạo kia đặt ở phần lưng ghế phía sau cô, hiện ra một tư thái là “ người sở hữu ‘.

Tạ-Trì Thành chính là cố ý!

Lục Tư Viễn cảm thấy một màn trước mắt này hết sức chói mắt, nhưng.

trước đó mới vừa nói câu chúc cô hạnh phúc, anh nhẫn nhịn lắm mới có thê áp xuông cơn ghen tuông đang ập đến của bản thân.

“Tạ Trì Thành, anh rất rõ ràng, anh đưa Tiểu Hề đi tới đây, chỉ biệt sẽ hấp dẫn chú ý của càng nhiều người, đây cũng không phải một chuyện tốt.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 502


Chương 502

“Ừ”

“Anh rốt cuộc có hiều ý tôi nói là gì không vậy?”

Lục Tư Viễn bị thái độ hờ hững như vậy của Tạ Trì Thành làm tức giận.

đện không nhẹ, càng thêm cảm thấy đối phương chỉ là chơi đùa một chút, nhưng ánh mắt lại thấy được biểu cảm của Diệp Như Hề, anh lập tức giật mình.

Đó là ánh mắt như thế nào?

Cưng chiều, tín nhiệm, bình tĩnh.

Cơn phẫn nộ vốn dĩ còn tràn ngập trong lòng Lục Tư Viễn bỗng nhiên lại tan biên.

Anh đắn đo một lúc, nói: “Nói đi, anh đang muôn làm cái gì? Gần nhất hành động của anh quá lớn, đã đắc tội với một nhóm người, những người đó sẽ không bỏ qua cho anh, bọn họ không có cách nào xuông tay với anh, thì nhất định sẽ động tới những người bên cạnh anh.”

Tạ Trì Thành tận mắt nhìn thấy Diệp Như Hề uỐng xong hơn phân nửa ly nước âm, mới rút ra một chút lực chú ý trả lời câu hỏi của Lục Tư Viễn.

“Tôi cũng không tính toán sẽ che giấu nhược điêm của mình.”

Lục Tư Viễn cười lạnh, “Tạ Trì Thành, anh vẫn luôn to gan và ngông cuông như vậy.”

Bởi vì tức giận, Lục Tư Viễn đã không còn dùng xưng hộ lịch sự, mà là gọi thẳng tên của đối phương.

Tạ Trì Thành cong cong khóe môi, nói: “Nếu biều hiện của tôi là không đủ coi trọng, như, vậy định sẵn sẽ chỉ mang đến cuộc tấn công điên cuồng hơn thôi, ngược lại, bọn họ sẽ kiêng kị tôi trả thù.”

Lục Tư Viễn thoáng suy tư một chút, nháy mắt hiểu rõ ý tứ của Tạ Trì Thành, trên mặt có chút nghẹn họng nhìn trân trối.

“Anh đang tạo khí thế?”

Lục Tư Viễn bỗng nhiên minh hiểu rõ vì Sao đêm nay Tạ Trì Thành muôn gióng trồng khua chiêng dẫn Diệp.

Như Hệ tới đây ra mắt người ngoài.

Không phải là xách Tiểu Hè ra để làm lá chăn, cũng không phải lấy Tiểu Hề làm môi nhử.

Mà là, tạo khí thế.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Anh ta đang tạo khí thế cho Tiểu Hà.

Bạn nữ mà anh ta mang theo trong bữa tiệc Rồng, khả năng không phải là bạn gái, không phải là vợ, nhưng, sẽ là người mà anh ta_ coi trọng nhát, cũng là người anh ta yêu nhật.

Nêu không có chuyện gì Xảy ‘ ra ngoài ý muôn, ngay ngày mai tất cả những trang đầu của các tờ báo đều sẽ đưa tin vệ chuyện này, đến lúc đó, toàn bộ Đề Đô đều sẽ rõ ràng thân phận của Tiểu Hề.

Nhưng vậy thật sự sẽ khiến nhiều người xem Tiểu Hề như là nhược điễm của Tạ Trì Thành, bắt cóc, ám sát, những thủ đoạn ùn ùn không dứt thủ đoạn đều sẽ thi triển ra, nhìn thì như nguy hiểm, nhưng đổi một góc độ khác, cũng là nói cho mọi người biết Diệp Như Hề là người của anh ta.

Nếu trêu chọc, như vậy liên phải ước lượng giá trị con người bản thân, có thê nghênh đón sự trả thù điên cuông của chủ nhân Long Đằng.

“Anh thật là điên rồi, Tạ Trì Thành.”

“Tiếp nhận lời khen ngợi của cậu.”

Lục Tư Viễn nghiên răng nghiền lợi nói, “Đây không phải là sự khen ngợi.”

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, quay đầu nhìn về phía Diệp Như Hề, nói: “Em có sợ không?”
 
Back
Top Dưới