Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 442


Chương 442

Ánh mắt kia quá nóng rực, Diệp Như Hề suýt nữa không chịu được nữa.

Dù có ngốc đến đâu, cô cũng hiểu được những ngày này có thê ngủ yên như vậy không phải l là vì cô đã thoát khỏi bóng ma của việc đã xảy ra, mà là bởi vì, anh đã từng trấn an mình qua rất nhiều đêm.

Sự kháng cự ban đầu vốn đã không kiên cường, giờ phút này lại bị phá vỡ đi một chút.

Diệp Như Hề bỗng nhiên thấy mờ mịt.

Tạ Trì Thành nhìn đồng hồ, biết mình nên rời đi rồi, để tránh bị phát hiện, anh sẽ thức dậy sớm và rời khỏi phòng.

Cần thận đem ghế dựa tránh qua một bên, sửa lại góc chăn xôc xêch, ngay lúc anh đứng dậy ra mở cửa, sau lưng vang lên một giọng nói thì thầm nhẹ nhàng.

“Có đáng không?”

Thân thể của Tạ Trì Thành lập tức cứng đờ.

Anh không quay đầu lại, vì nghĩ rằng mình đã nghe nhậm.

Diệp Như Hề chậm rãi ngồi dậy, ánh mặt mông lung, lặp lại lời vừa nói.

“Tạ Trì Thành, có đáng không?”

Cô nhìn anh chằm chằm, đem điều cô muốn hỏi nhất trong tim ra, hỏi anh.

Tạ Trì Thành chậm rãi xoay người, nhìn vê phía Diệp Như Hề.

“Em tỉnh rồi à?” – Anh cau mày: “Lại gặp ác mộng sao?”

Diệp Như Hề siết chặt hai tay, lắc T, nói: “Tạ Trì Thành, anh muốn cái gì?”

Lần này, đến lượt cô nói ra câu này.

Ánh mắt của Tạ Trì Thành hơi trầm xuông, giọng nói có chút khản đặc, dùng giọng điệu bình tĩnh nói ra những lời mà anh không cho phép cô từ chôi.

“Mãi mãi ở lại bên cạnh anh.”

Diệp Như Hề nhắm mắt lại, chậm rãi kế theo dòng hồi ức: “Ngày hôm đó, trên du thuyên, mọi thứ đều là giả. ¡ Kẻ bắt cóc em tên là Trần Nhất Hô. Hắn chất hàng trăm thùng thuốc nỗ lên du thuyền, chỉ cần một con thuyền nào khác muốn đến gần, cũng đều sẽ bị cuốn vào vụ nồ đó, hắn muốn chạy trốn, mà em muốn anh sông, vì vậy em đã đồng ý đóng một vở kịch với hắn.”

Hai tay của Tạ Trì Thành gắt gao nắm chặt, toàn thân căng cứng, anh đột nhiên muốn ngăn cản cô nói tiếp, nhưng anh lại không hề động đậy.

“Cuối cùng, như em mong muốn, anh được an toàn, bởi vì em biết rằng anh sẽ tin vào điều đó.”

Nói đến đây, Diệp Như Hề nhẹ nhàng cười một tiếng, rất nhẹ, nhưng miệng lại đầy chua xót.

“Em khẳng định anh sẽ tin, có lẽ là bởi vì do em diễn quá thật, cũng có lẽ là…ngay từ đầu, lòng tin giữa chúng ta đã không hệ kiên cô.

Nói xong, Diệp Như Hề dừng lại một lúc, nhìn thẳng vào anh, dùng những lời gần như tàn nhẫn nói ra.

“Em đã suy nghĩ rất lâu, cuôồi cùng cũng hiệu ra đạo lý này. Em không biết nêu lần Sau xảy ra chuyện nhứ vậy, em vẫn sẽ hoàn toàn kiên định như trước đây hay không, lựa chọn bảo vệ anh…mà hy sinh đứa

Diệp Như Hề không có tiếp tục mở miệng, mà là lẳng lặng chờ đợi.

Cho dù có là kết quả gì, cô đều sẽ tiệp nhận.

Cũng biết, nói đến mức này, Tạ Trì Thành sẽ hiều rõ ý tứ của cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 443


Chương 443

Cũng sẽ từ bỏ…… mấy hành động vô nghĩa kia.

Giờ khắc này, bầu không khí dường như ngưng đọng lại.

Nửa ngày sau, Tạ Trì Thành mở miệng.

“Phá hủy rồi, có thể tu sửa lại.”

Diệp Như Hề ngắn ra.

Anh lại giống tìm được rồi lý do kiên cô không phá vỡ nỗi, đi từng bước một hướng về phía cô.

Cong lưng, tới gần cô, để hơi thở bá đạo thuộc về anh bao vây lấy cô.

“Em đã mắt đi, anh sẽ cho em, tuyệt đối sẽ không thiếu đi một xu một hào.”

“Niềm tin không đủ kiên có, vậy thì cởi bỏ hiểu lầm, những gì em đang hoài nghỉ, anh sẽ nói với em toàn bộ đáp án.”

“Không phải……

“Diệp Như Hề, em đang sợ hãi cái GÌ”

Những lời muốn nói ra lập tức bị câu nói này của anh chặn lại.

“Nói cho anh biết, em đang sợ cái gì.”

Anh nắm lấy cằm cô, “Anh chỉ hỏi em đúng một lân, yêu anh, khiến em hồi hận ư?”

Diệp Như Hề lại bỗng nhiên bật cười, cười đến mức nước mắt đều rơi xuông.

“Em nói yêu anh lúc nào hả. Khốn kiếp.”

Tạ Trì Thành cũng nở nụ cười, trong giọng nói mang theo một tia tà khí cùng cuồng vọng.

“Ngoại trừ anh ra, em cũng sẽ không yêu bất luận kẻ nào.”

Diệp Như Hề tránh thoát khỏi tay anh, xoa xoa nước mắt, nói: “Nếu như nói em hồi hận, anh có thể làm sao bây giờ?”

“Vậy đó chính là từng yêu. Vậy hãy thu lại sự hối hận kia đi.”

Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên mắt cô một cái, hôn tới nước mắt của cô, anh thấp giọng nói: “Chuyện anh đã làm sai, anh sẽ đền bù, niềm tin SỤP đồ thì có thể xây dựng lại, Có người muốn tổn thương em, anh đáp trả kẻ đó gập trăm ngàn lần, mà em cũng chỉ có một lựa chọn.”

Hàng mi dày cong vút khẽ run rẫy một chút, cô ngước mất, chậm rãi nhìn về phía anh.

Chỉ thấy, khóe môi anh khẽ cong lên, một ý cười tràn đầy ôn nhu treo ở trên mặt, giỗng như dòng nước âm hòa tan bằng giá, thôi đi áp lực trong đáy lòng cô.

“Lựa chọn đó chính là tiếp nhận, hơn nữa, cứ từ từ chời đợi.”

Cô thấp giọng nỉ non, “Anh quá bá đạo.”

“Đúng vậy, anh cũng không hề phủ nhận.”

d*c v*ng chiếm hữu mạnh mẽ của mình, anh cũng không che lấp.

Nhưng rõ ràng là nói những lời khiến người ta chán ghét, lại có thể khiến trái tìm đang hoảng loạn của Diệp Như Hề trở nên bình tĩnh hơn một cách kỳ diệu.

Vốn dĩ trong lòng đã đưa ra quyết định cuối cùng, giờ cũng bắt đầu dao động.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 444


Chương 444

Yêu sao?

Yêu.

Hận sao?

Cũng hận.

Hai loại tình cảm phức tạp nhất, đều tồn tại trong Suy nghĩ của một người, muốn lập tức xóa bỏ chúng, giông như là bị ném đi nửa cái mạng rồi vậy.

Đạu đến vô cùng, so bát luận thời điểm nào đều thây đau hơn.

Cô từng nghĩ bản thân mình có thể tiệp nhận, nhưng thoáng chạm vào một chút, liền đau đến mức không thể hít hở nồi, nhưng hiện tại, anh nói với cô.

Bị hủy hoại rồi, vậy chữa trị.

Làm như cảm nhận được cô đang chân chờ, “Nếu không có nghĩ xong, vậy thì chờ thêm thời gian, không cân lập tức trả lời.”

Tạ Trì Thành dừng một chút, lại nói: “Nhưng nêu em muốn rời đi, nghĩ cũng đừng có mơ tưởng, em sẽ không muôn nhìn thây những thủ đoạn anh muốn dùng với em đâu.”

Một câu cuối cùng còn mang theo một tia uy h**p.

Diệp Như Hề nhẹ nhàng đây anh T8, thấp giọng nói: “Em muốn đi ngủ.”

Đây là dầu hiệu muốn đuổỏi người.

Cô cần có một không gian yên tĩnh, chậm rãi suy nghĩ đê tiêu hóa những lời này, cô muốn cho bản thân một cơ hội đê suy nghĩ lại và đưa ra quyết định.

Tạ Trì Thành không có miễn cưỡng, nói: “Được, anh ở ngay bên cạnh, có Việc gì cứ gọi anh.”

Diệp Như Hề không có trả lời.

Sau khi Tạ Trì Thành đóng cửa phòng xong, còn đứng lại một hôi.

Đôi mắt anh lóe lên một tia sáng, vài sợi tóc buông xuông che khất ánh mắt kia.

Một bóng người nho nhỏ không biệt từ khi nào đã đứng ở cách đó vài bước, mặc bộ đồ ngủ màu vàng nhạt, khuôn mặt nhỏ trông rất có tinh thần.

“Daddy, cha đã dỗ xong mami rồi sao?”

Tạ Trì Thành quay đầu nhìn về phía con trai nhà mình, ý cười trên khóe môi thu lại, không có trực tiệp trả lời.

“Con nên đi ngủ đi.”

Tạ An không chút khách khí chỉ rõ: “Con liền biệt cha mỗi ngày đều có ý ại lại trong phòng của mami là không.

ý tốt gì mà, có phải đang dùng khổ nHÚC kế để diễn không?”

Tạ Trì Thành cười cười, nói: “Tạ An, đừng quan sát hay đề ý tới những việc không đâu nữa.”

Tạ An không thuận theo cũng không buông tha, khẳng định suy đoán của chính mình, cậu bé đè thập giọng rôi nói: “Daddy, cha từng được huận luyện đặc thù, một người có ngủ hay không chạ khẳng định sẽ biết, cha chi là cố ý! Có phải cố ý bị mami phát hiện hay không, còn bán thảm nữal”

Tạ Trì Thành đứng ở nơi đó, hai tay bỏ vào túi quần, từ thế cả người trồng lười nhác, như là đã buông xuông được một chuyện lớn.

Thấy daddy không phản bác, Tạ An cũng chỉ muón nói một câu “ vô sỉ ‘ nhưng cậu bé nhịn xuông, so với chuyện nhìn dáng vẻ mami môi ngày buôn bực không vui, cậu càng thích mami có thể vui vui vẻ vẻ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 445


Chương 445

“Daddy, như cha không thể bảo vệ tốt cho mami nữa, con nhất định sẽ mang theo mami cùng em gái rời đi đói”

Tạ Trì Thành đi qua, Tạ An lập tức trở nên khẩn trương hơn, còn hệch lên khuôn mặt nhỏ đầy vẻ có chấp, bày ra biểu cảm sẽ không chịu thua.

Một bàn tay to đặt lên đầu cậu bé, xoa xoa.

“Đó là người phụ nữ của ta.”

Tạ An bị xoa đến cúi đầu, không khách khí nói: “Đó vẫn là mami của chúng conl”

“Đó không phải chuyện con nên xen vào đâu.”

“Con là con trai của manmii, tất nhiên là Phú] xen vào! Daddy, cha quá xấu rôi!”

“Hửm?”

Tạ An bối rối một chút, ủy khuất nói: “Mami đã gầy đi thật nhiễu, mami thây không vui, như vậy không tốt.”

Bàn tay Tạ Trì Thành dừng lại, cuối cùng thu hồi, nói: “Khiến con phải nhọc lòng.”

Tạ An có chút ủy khuất, hốc mắt hồng hồng, nhưng vẫn nỗ lực nói: “Mami phải chịu rất nhiều khổ, con không muốn đề mami tiếp † tục. chịu khổ, daddy, cha có thê đồng ý với con không?”

Tạ Trì Thành mặt mày ôn hòa hơn một chút, nói: “Được.”

Ngay sau đó anh lại nói: “Con nên đi nghỉ ngơi rồi.”

Lần này Tạ An không có phản kháng, ngoan ngoãn đi trở vệ phòng của mình.

Tạ Trì Thành đứng một hồi, không tiếng. động mà cười cười, ngay cả Tạ An đều cỏ thê hiểu rõ, có lẽ, cô cũng sẽ phát hiện ra được thôi.

Cô rất thông minh, cho dù mới vừa rồi còn chua kịp phản ứng lại những gì xảy ra, giờ phút này cũng có thể hiểu ra rôi.

Tạ Trì Thành đè đè phân giữa mày, anh thừa nhận anh có dùng thủ đoạn, miễn cưỡng cũng gọi là dùng khổ nhục kê đê diễn.

Anh chưa bao giò thừa nhận bản thân là một người chính. nhân quân tử, đối với những gì muốn có được, anh sẽ dùng tới thủ đoạn nhanh nhất, nhưng những lời đã nói, cũng hoàn toàn không phải là giả dối.

Nếu muốn anh đứng đắn, sắm vai một người khẩu cầu quy lụy, anh làm không được, lựa chọn là năm trên tay cô, nhưng cũng chỉ có thê lựa chọn trong phạm vi mà anh đã vạch sẵn.

Tạ Trì Thành tự giêu cười cười, anh không phải là một người quang mịnh lôi lạc gì, nhưng, anh muôn cô, điềm này, cân phải tin tưởng.

Hôm sau, thời điểm Diệp Như Hề tỉnh lại, trạng thái tinh thần cũng không tệ lắm, điểm này biểu hiện ở việc cô muốn tụ mình đi, đưa Tiểu An cùng Nhạc Nhạc đến nhà trẻ.

Hai đứa nhóc này máy ngày trước đã bị Tạ Trì Thành đóng gói đưa đi nhà trẻ, bởi vì mami nhà mình đã trở lại, bọn chúng cũng đồng ý sẽ đi nhà trẻ.

Tạ Trì Thành hiếm có dịp cũng không đến công ty, liền tự mình lái xe, đưa hai đứa nhóc nhà họ đến nhà trẻ.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 446


Chương 446

Khi đến cửa trường học, Nhạc Nhạc còn lưu luyến không rời, nói: ‘Mami, mẹ đừng có đên đón con nhé, mẹ phải nghỉ ngơi thật tốt, con và anh trai sẽ đi theo tài xế về nhà lúc tan học, chờ chúng con trở lại, mẹ lập tức có thể nhìn thấy bọn con rồi!”

Nhạc Nhạc sợ mami bị mệt, dặn dò cô giông như bà cụ non vậy.

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, xoa xoa đầu cô bé, cũng đặt xuông một cái hôn, nhẹ nhàng hôn ở trên trán con gái, cũng hôn Tiểu An một cái giỗng y hệt.

Nhìn hai đứa nhỏ ngoan ngoãn đi vào nhà trẻ, còn hướng vệ phía bọn họ phất tay, Diệp Như Hề cười vô cùng ôn nhu, cũng hướng về phía hại đứa nhỏ mà vây vây tay, mãi cho đến khi không còn nhìn thây bóng dáng của bọn nhỏ nữa.

Tạ Trì Thành nhìn nhìn thời gian, nói: “Bác sĩ nói em cần phải được vận động tích hợp, có muốn đi ra ngoài dạo một chút không?”

Diệp Như Hề do dự một chút, sau đó cũng khẽ gật gật đâu.

Nếu đã nghĩ kỹ lý do có thể chờ đợi, CÓ cũng muốn thấy rõ được sự lựa chọn của mình.

Diệp Như Hề cứ nghĩ Tạ Trì Thành sẽ đưa cô đi tản bộ trong công viên, nhưng không ngờ, chiếc xe lại phóng thăng đên một trung tâm thương mại lớn.

Cho đến khi xuống xe, Diệp Như Hề mới có chút do dự.

“Em không thiếu thứ gì cả.”

“Ừm, nhưng anh lại thiếu.”

Diệp Như Hề đành phải xuống xe cùng anh Bởi vì đã quen với chuyện Tạ Trì Thành bộn bê nhiều việc, do đó trong ký ức của Diệp Như Hễ cho đến nay, đây dường như là trải nghiệm duy nhất anh và cô đi mua sắm cùng nhau.

Cô giữ im lặng đi theo phía sau, cố nén sự nghi ngờ trong lòng xuống.

Tạ Trì Thành dừng bước, Diệp Như Hề theo bản năng lùi lại một bước, cứng đờ, tựa hỗ hành động này quá mức tồn thương người khác.

Hiển nhiên, Tạ Trì Thành có chút không vui khi nhìn thây hành động này, nhưng cũng không tức giận mà bình tĩnh nói: “Đừng sợ, anh sẽ không làm gì em đâu.”

Nói xong, ánh mắt của anh rơi vào phân bụng cô.

Bởi vì cô đang mặc quần áo rộng rãi, nên không thê nhìn thấy đường cong nhấp nhô nhỏ ở nơi đó.

“Đã hơn ba tháng rồi, có thể đi mua một sô vật dụng cân thiết.”

Vẻ mặt của Diệp Như Hề khẽ động một chút, lộ ra một tia hy vọng.

Tựa như vì lúc đầu cô chọn cứu Tạ Trì Thành, mà khiến đứa bé này nhận lấy nguy cơ có thê biên mắt, cho nên Diệp Như Hề luôn mang theo cảm giác thiếu nợ đối với đứa bé chưa thành hình này, đây là chuyện từ tâm lý bị tổn thương của cô đôi với việc kiểm tra thai nhỉ vẫn có thể nhìn ra được.

Tạ Trì Thành tự nhiên cũng nhận ra đi điều này, anh nói: “Em đi chọn „m Dút lời, anh suy nghĩ một chút, rồi lại nói: “Anh không muốn để người ta kiểm tra xem là trai hay gái. Cho nên, em cần phải chuẩn bị hai phần.”

Biểu hiện của Diệp Như Hề cũng trở nên tươi sáng hơn, có chút rục rịch muôn di chuyên.

Giống như Tạ Trì Thành, cô cũng không muốn biết trước giới tính của đứa bé.

“Đi thôi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 447


Chương 447

Lần này, Diệp Như Hề không miễn cưỡng chút nào, ngược lại còn hết sức chủ động đi theo bên cạnh Tạ Trì Thành, đôi mắt to tràn đây tỉnh thân phần chắn, thầy vậy khóe môi của Tạ Trì Thành mới hơi nhếch lên.

Hai người bọn họ trực tiếp đi đến cửa hàng đô dùng cho sản phụ và trẻ sơ sinh.

Năm đó bởi vì ngồi tù, Diệp Như Hề đã bỏ lỡ khoảnh khắc tự tay nuôi lớn Tiểu An và Nhạc Nhạc, việc này là điều khiến cô tiếc nuối nhất, dù hiện tại cô đang dốc lòng đối xử tốt nhất có thể với Tiểu An và Nhạc Nhạc, nhưng cũng không có cách nào bù đặp được.

Mà đối với đứa bé ngoài ý muốn trong bụng này, Diệp Như Hề muốn lây sự nghiêm túc cùng mức độ cân thận lớn dành ra cho nó.

Cửa hàng đô dùng dành cho sản phụ và trẻ sơ sinh này là một thương hiệu cao cấp, có đầy đủ mọi thứ, toàn bộ cách bài trí đêu mạng đậm phong cách trẻ thơ, chỉ cần bước vào thôi cũng l khiến các bà mẹ bỉm sữa thấy vui vẻ.

Người mẹ bỉm sữa tương lai này đương nhiên cũng bao gồm cả Diệp Như Hề.

Tạ Trì Thành dùng mắt thường cũng có thể nhìn thầy được, toàn bộ khuôn mặt của cô trở nên tươi tắn hơn, đây.

là lần đầu tiên cô có thể cười như thế này khi ở bên anh, trước đây Diệp Như Hề chỉ cười như vậy khi ở cùng hai đứa nhỏ của họ.

Khi nhân viên hướng dẫn trong cửa hàng nhìn thấy một cặp vợ chồng có giá trị nhan sắc cao như thế này bước vào, lập tức nhiệt tình đi tới.

“Vị phụ nhân này, cô đang muốn xem cái gì? Nhìn cô thon thả như vậy, nhất định là số tháng còn nhỏ nhỉ? Lúc này nên sớm chuẩn bị đồ đạc một chút, sau này mới không luống cuống!”

Diệp Như Hề mỉm cười gật đầu, nói: “Tôi có thể tự mình đo xem được không?”

“Đương nhiên có thể! Mời cô tới bên này, vị này hẳn là chồng của cô đúng không? Thật đúng là một đôi trai tài gái sắc, rất xứng đôi!”

Tạ Trì Thành nghe câu này thì quyết định, dù không chọn được thứ gì, cũng sẽ mua một ít đồ đem về.

Vẻ mặt của Diệp Như Hề có chút mắt tự nhiên, nhưng cô cũng không phủ nhận.

Diệp Như Hề bị thu hút bởi những bộ quân áo trẻ em nhỏ nhắn xinh xắn và vô cùng tinh xảo chỉ trong nháy mắt.

Nhân viên hướng dẫn cũng rất có mắt nhìn, lập tức dân khách hàng tới khu quân áo trẻ em.

Đôi mặt của Diệp Như Hễ cứ dán chặt vào chúng, cô không nhịn được lấy ra một chiếc váy hoa nhỏ, rất nhỏ nhắn và đáng yêu.

“Cái này chỉ có em bé sáu tháng mới mặc được, nhưng cô cũng có thê chuẩn bị trước. Những họa tiết bông hoa nhỏ màu hồng đều được rất nhiều bà mẹ yêu thích. Cô và chồng cô đều đẹp trai đẹp gái như vậy, sinh con ra nhất định cũng sẽ rất đẹp!”

Tạ Trì Thành quyết định sẽ mua ở đây nhiều thêm một chút rồi mới trở VỀ.

Diệp Như Hề lưu luyến, miễn cưỡng đặt Thiếc . Váy xuông, mua cái này quả thực là còn quá sớm, nên cô đành quay đầu nhìn những món đồ cân dùng của trẻ em nhỏ tuổi hơn ở bên khác.

Mà Tạ Trì Thành đi chậm lại một bước, liếc mắt nhìn qua nhân viên hướng dẫn mua hàng, chỉ vào dãy váy hoa màu hồng nhỏ kia, thấp giọng nói: “Gói tật cả lại đi.”

Trong nháy mắt nhân viên hướng dân mua hàng vô cùng ngạc nhiên, không nói hai lời, lập tức gọi đồng nghiệp tới đóng gói tất cả mẫu váy lại, mà bản thân lại còn nhiệt tình đi giới thiệu cho Diệp Như Hề hơn.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 448


Chương 448

Diệp Như Hề đi ở phía trước nên không biết những chuyện xảy ra phía sau, chỉ chìm đăm trong niêm vui sướng lựa chọn đồ.

Bình sữa, sữa bột, tã lót, các loại đồ chơi nhỏ, xe đây, áo choàng nhỏ, cái mũ nhỏ, cùng vô số vật dụng được sắp xếp ngăn nắp trên kệ.

Diệp Như Hề càng ý thức rõ hơn rằng cô sáp có đứa con thứ ba, một đứa trẻ sẽ do chính tay cÔ chăm Sóc, sẽ lớn lên cùng cô, còn Tiểu An và Nhạc nh” cũng sắp được trở thành anh chị Bởi vì cô chưa từng chọn lựa qua, nên Diệp Như: Hè rât nghiêm túc so sánh, thậm chí cả thành phần cũng kiểm tra từng cái một. Thỉnh thoảng, cô sẽ còn hỏi thăm ý kiến của nhân viên hướng dẫn mua hàng. Nhân viên hướng dân mua hàng ở đây đều khá chuyên nghiệp, sẽ đưa ra những gợi ý hợp lý nhất, tuyệt đối không mù quáng mà chào hàng cho khách.

Tạ Trì Thành đứng cách đó ba bước, mặt mày của anh khẽ dịu xuông khi nhìn thây vẻ mặt nghiêm túc của Diệp Như Hề đang câm một cái bình sữa nhỏ xem xét.

Sau đó, anh bước tới, chọn một bình nhỏ của một nhãn hiệu khác và nói: “Loại này sẽ phù hợp hơn.”

Diệp Như Hề hơi ngạc nhiên, cầm lấy bình sữa trên tay của anh, rôi nói: “Anh thích cái này sao?”

Tạ Trì Thành thản nhiên nói: “Lúc ấy Tiêu An cũng dùng loại của nhãn hiệu này.”

Diệp Nhự Hề sửng sốt một chút, trợn to hai mắt, có chút khó tin.

“Anh, làm sao anh biết được?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Tạ Trì Thành nhẹ giọng nói: “Là do anh đi mua.”

Diệp Như Hề cầm bình sữa, có chút không biết phải nói gì.

Cô cho rằng dựa theo thân phận của Tạ Trì Thành, tuyệt đối không có khả năng nhận thức được đồ dùng hàng ngày của trẻ con, anh hoàn toàn có thể nhờ bảo mẫu chăm sóc thằng bé.

Tuy nhiên, anh lại biết chính xác loại nhãn hiệu bình sữa mà Tiểu An đã dùng.

Tạ Trì Thành bình tĩnh, cầm một chiếc n*m v* cao su khác lên và nói: “Chát liệu và kích cỡ của cái này khá phủ hợp. Chuẩn bị trước chiêc n*m v* cao su này sẽ rất thuận tiện.”

Cảm thầy Diệp Như Hề hơi kinh ngạc quá mức, Tạ Trì Thành nói thêm một cầu sIioI không yên lòng giao Tiểu An cho người khác, cho nên mới tìm hiểu đến những vần đề này.”

Nhân viên hướng dẫn mua hàng cũng hơi ngạc nhiên, nhưng lại cao giọng nói: “Phu nhân, chông của cô thực sự là một người cha tốt đó. Xem ra đều đã học đây đủ khóa học làm chồng rồi. Chắc hẳn cô rất hạnh phúc!”

Diệp Như Hề cầm bình sữa, trái tim từ từ mêm nhữn ra, ý cười trên khóe môi hơi nhếch lên một chút, nghiêm túc nói: “Được rồi, vậy mua cái này CiỈ:”

Tạ Trì Thành ừ một tiếng, trong ánh mắt mang theo vài phân dịu dàng khiến đám bà mẹ bỉm sữa đang chọn đồ bên cạnh cũng phải ghen tị.

“Tội cũng rất muốn có một người chồng như vậy! Ông nhà tôi cái gì cũng đều không hiểu!”

“Dáng dấp đẹp trai, lại còn quan tâm vợ mình như vậy! Nhất định sẽ là một người cha tuyệt vời!”

“Người mẹ cũng còn rất trẻ, kiếp, trước ắt hắn là đã giải cứu cả thê giới đi”

Diệp Như Hề đảo mắt qua một bên, hai gò má khẽ nóng bừng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 449


Chương 449

Từ khi biết Tạ Trì Thành là thật sự có kinh nghiệm, những thời điểm Diệp Như Hề chọn lựa đồ vật đều sẽ dò hỏi ý kiến của anh.

Càng hỏi, trong lòng cô càng cảm thây kinh ngạc.

Anh quá hiểu biết, hiểu biết giống như là đã chuẩn bị tốt từ trước đó rôi vậy [ thật là trước đó đã có chuẩn bị tốt ] , nhưng ngẫm lại, hẳn là do anh chăm sóc Tiêu An quá chu đáo cho nên mới có thể rõ ràng như thế.

Trái tim Diệp Như Hề càng mềm hơn chút.

Một người rất nghiêm túc hỏi, một người lại kiên nhân trả lời, đây là lần đầu tiên kê từ sau khi Diệp Như Hề trở vê, hai người ở chung hài hòa đến như thế.

Cuối cùng vào thời điểm tính tiền, Diệp Như Hề phát hiện ngoại trừ những thứ cô đã chọn lựa ra, còn có một đồng lớn nhứng món đồ giộng.

nhau y hệt nữa, gân như đã chất đầy một góc trống của cửa hàng.

Trên mặt máy nhân viên hướng dẫn mua hàng đều cười tươi như một đóa hoa, trực tiếp bán được doanh số một tháng của bọn họ luôn rồi.

“Tiên sinh, quẹt thẻ hay là tiền mặt, chúng tôi còn cung cập vận chuyên hàng hóa đến tận nhà nữa!”

Tạ Trì Thành đưa một tắm thẻ qua đó Diệp Như Hề kéo anh lại một chút, có chút do dự nói: “Không cần mua nhiều như thê đâu nhỉ?”

Ngay cả một bình sữa, đều mua máy chục cái giồng nhau như đúc thế…..

Những thứ này, không phải còn có thê dùng lại nữa sao?

Càng đừng nói, những bộ quần áo lớn nhỏ kia, đều mua hết tất cả màu sắc chung kiểu mẫu!

Tạ Trì Thành nhàn nhạt nói: “Lo trước khỏi hoang mang.”

Diệp Như Hề do dự một chút, vẫn là không có ngăn cản, dù sao Tạ Trì Thành cũng là cha của đứa nhỏ, còn có rất kinh nghiệm, anh muốn chuẩn bị nhiều hơn một chút cũng là tốt.

Thầy Diệp Như Hề ngoan ngoãn, ý cười trên khóe môi Tạ Trì Thành càng gia tăng hơn, anh nói: “Có thể mua được cửa hàng này luôn không?”

Chất lượng và nhãn hiệu của những món đồ bền trong đều rất tốt, dùng cũng yên tâm, mua rôi thì đỡ phải vài lân chạy tới chạy lui.

Càng quan trọng là, Diệp Như Hề thích nơi này.

Nhưng mà nghe thấy những lời này thì nhóm nhần viên hướng dẫn nhảy mắt cứng đờ.

“Tiên, tiên sinh anh đang nói đùa đây à? Tôi, nơi này của chúng tôi là đại lý của thương hiệu, không, sẽ không chuyền nhượng……”

Tạ Trì Thành dừng một chút, nói: “Vậy đem toàn bộ thương hiệu đều mua.”

Nhóm nhân viên bán hàng đều trợn tròn mắt.

Diệp Như Hề lập tức đè lại cánh tay Tạ Trì Thành, nói: “Anh ấy đang nói đùa tôi! Mọi người đừng tin là thật!

Con người anh ấy thích nhất là nói đùa đói”

Người hướng dẫn mua hàng: Không, vị tiên sinh này một chút đều giống dáng vẻ đang nói đùa chút nào! Anh ta trông rât nghiêm túc!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 450


Chương 450

“A, phải không…… phu nhân à, tiên sinh nhà cô cũng thật thú vị. Tôi hiện tại sẽ đóng gói đồ lại cho mọi người, xin cô hãy điền thông tin địa chỉ, chúng tôi sẽ mau chóng gửi đồ qua đó!”

Diệp Nhự Hề trừng mắt nhìn Tạ Trì Thành liếc xéo một cái, ý bảo anh đừng nói chuyện nữa.

Không nghĩ tới, một cái liếc mắt đầy phong tình kia khiến ánh mắt Tạ Trì Thành trở nên ám muội.

Sau khi quẹt thẻ xong, hai người rời khỏi cửa hàng đô dùng cho mẹ và bé, tâm trạng của Diệp Như Hề đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cô nói: “Chúng ta còn muốn đi đến nơi nào nữa?”

“Em chọn đi.”

Diệp Như Hề nghiêm túc nghĩ nghĩ, nói: “Em muôn đi chọn quà cho Nhạc Nhạc và Tiểu An.”

“được.”

Hai người nghiêm túc đi chọn lựa quà tặng cho Nhạc Nhạc và Tiểu An, toàn bộ quá trình diễn ra Tạ Trì Thành đều rất có kiên nhẫn, còn chủ động đưa ra ý kiến của bản thân.

Chờ mua mua xong hết, anh mới mang theo Diệp Như Hề trở lại trang viên.

Tạ Trì Thành giống như làm ảo thuật gia, biến ra một chiếc hộp vô cùng tinh xảo đưa cho Diệp Như Hề, nói: “Này, cho em.”

Diệp Như Hề theo bản năng xua tay, cô không muốn nhận lấy, từ vẻ ngoài của chiệc hộp kia có thê nhìn ra , đồ vật bên trong anh muôn tặng hẳn là có giá trị xa XỈ.

Tạ Trì Thành cũng không miễn cưỡng, chỉ là nói: “Tham gia đấu giá nên có được, không có cách nào đổi, nêu em không thích, anh sẽ ném đi.”

Cô trước nay đều biết, lời anh đã nói ra, nhất định: sẽ thực hiện, anh sẽ thật Sự vứt nó.

“Anh uy h**p em.”

Tạ Trì Thành không nhịn được mà bật Cười, “Cũng không phải uy h**p, mà là chuộc tội, xem như là quà bồi thường .”

“Em không cần.”

“Ừ, em có thể tùy ý xử trí, bán đi, tặng người khác, hoặc là vứt, em có được những quyên lợi này.”

“Tạ Trì Thành!”

Diệp Như Hề có chút tức tối.

Nhưng sắc mặt Tạ Trì Thành chậm rãi trở nên nhu hòa, lời nói ra cũng mang theo một tia mềm mỏng xuông nước.

“Em phải cho anh cơ hội học tập, Diệp Như Hà.”

Diệp Như Hề giật mình.

Tạ Trì Thành nhắm mắt, từ sâu trong đôi mắt mang theo sự xa lạ mờ mịt, “Anh chưa bao giờ cùng ai Xuông nước như vậy, cũng chưa bao giờ khẩn cầu người khác tha thứ cho.

DIẾD; em phải cho anh cơ hội, Hè ê Cuối cùng anh còn gọi cô bằng tên thân mật, âu yếu, như là chui vào màng tai người bên cạnh.

Nếu anh giống như trước đây, sẽ bá đạo không thê nói lý, Diệp Như Hề chỉ sợ sẽ kiên quyết từ chối, thậm chí càng thêm kiên trì với quyết định của chính mình.

Nhưng cô chịu không nỗi thái độ mềm mỏng của anh như thê này.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 451


Chương 451

Tạ Trì Thành quá hiểu lòng người, anh gần như nhắm chuẩn vào điểm yếu khiến Diệp Như Hề không còn cách chống cự.

“Nếu em không thích phương thức này, như vậy chúng ta có thê đổi qua một loại khác, nhưng anh hy vọng, những món đồ anh đưa cho em, em phải học được cách tiếp thu, mà anh, sẽ học cách làm thể nào để củng có niềm tin.”

Nói nói, anh cầu lấy tay Diệp Như Hề, lật lòng bàn tay cô lên trên, trịnh trọng đem hộp mở ra, rồi cong. cong lên khóe môi nói: “Có lẽ, em có thể mở ra nhìn xem. Em sẽ thấy thích.”

Anh đã nói ra hết những lòi cần nói, lại khiến cô không có cách nào phản bác, Diệp Như Hễ đành phải yên lặng đem hộp mở ra.

Cô vốn nghĩ bên trong sẽ là một cái vòng cổ kim cương hay thứ gì đại loại thế, nhưng bên trong chỉ là một mặt dây chuyên khá đơn giản.

Một viên sapphire được cắt thành hình giọt mưa, bên cạnh mặt trang sức được khảm một vòng kim cương nhỏ vụn, điểm xuyết cho viên đá quý càng † thêm trong suốt, chỉ liếc mắt một cái, liền có thê hấp dẫn đôi mắt người nhìn, sự tinh tế trong sự xa hoa.

Rất khó có người nào có thể thốt ra lời không thích.

Tạ Trì Thành nhìn thấy ánh mắt cô có rung động, liền biết mình đã chọn đúng rôi, anh nói: “Đồ vật đã tặng đi rồi anh không bao giờ lấy lại, em có thể tự mình quyết định xử lý nó.”

Dứt lời, anh rút tay về.

Diệp Như Hề cầm chiếc hộp, giống như nặng ngàn cân, há miệng th* d*c, muốn nói chút gì đó, nhưng lại nói không nên lời.

Anh đã có gắng thay đổi và nhượng bộ, như vậy…… Cô có phải cũng nên học được cách tiếp nhận hay không?

Không đợi cô từ chối thêm một lần nữa, Tạ Trì Thành nói thẳng: “Anh còn có chút chuyện cần phải xử lý, anh đi đến thư phòng.”

Nhìn bóng lưng anh xoay người rời đi, Diệp Như Hề nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Lúc này, Chú Chung đang nép mình ở một góc, nỗ lực trở thành người vô hình cuôi cùng cũng được mở miệng.

“Tiêu thư, sinh nhật của thiêu gia đã qua nôi, thời điểm vào tháng trước, không có bất kỳ ai nhớ rõ sinh nhật của thiếu gia, ngay cả bản thân thiếu gia cũng đã quên mát, haizz.”

Cuối cùng là một tiếng thở dài mang theo ý vị thâm trường.

Diệp Như Hề lập tức có chút bất an.

Cô nghĩ tới món quà trước đó mình đã chuẩn bị tốt, nhưng vẫn chưa có kịp đưa cho anh.

Sau đó đã xảy ra quá nhiều chuyện ngoài ý muôn, cô gân như đã quên mật chuyện này.

Chú Chung theo sát nói: “Từ sau khi phu nhân cùng lão gia, không còn nữa, sinh nhật của thiếu gia liền không có người nào nhớ rõ, cũng không cho phép người khác chúc mừng, môi một năm sinh nhật thiếu gia đều là cô ý xem nhẹ, đáng thương cho thiếu gia quá.”

Cho dù biết chú Chung đang có ý giúp đỡ Tạ Trì Thành không bị ghét bỏ, nhưng Diệp Như Hề vấn là mềm lòng.

“Nhưng mà…… Sinh nhật đã qua rồi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 452


Chương 452

Chú Chung nhanh chóng quyết định, “Thiếu gia thật sự là đáng thương, lão gia cùng phu nhân đi rồi, hình như ngay cả một món quà cũng chưa từng nhận được, càng đừng nói tới chuyện được mở tiệc chúc mừng.”

Diệp Như Hề rất là bát đắc dĩ.

“Chú Chung, chú đang cô ý.”

Chú Chung cười cười, nói: “Tôi biết Như Hề tiêu thư vẫn luôn là một người có tắm lòng lương thiệt, tiều thiêu gia cùng tiêu tiêu thư khoảng thời gian trước bởi vì không gặp được tiều thư, cùng thiếu gia náo loạn phát giận đã thật lâu, hiện tại cuôi cùng quan hệ đã hòa hoãn, tôi nghĩ trong lòng thiếu gia nhất định rất cao hứng.”

y là nói cho cô biết, không chỉ là phối tổ chức sinh nhật bù cho Tạ Trì Thành, tốt nhất còn phải mang theo cả Tiểu An cùng Nhạc Nhạc hay sao?

Mặc kệ bác Chung có phải đang cố tình làm như vậy hay không, Diệp Như Hề vẫn nhận thua.

Đêm qua, cô đã sớm thua rồi, chỉ là chưa thua triệt đề.

Diệp Như Hề ngẫm nghĩ một chút, vân là thuận theo suy nghĩ trong lòng.

Nhưng Diệp Như Hề cũng không hành động ngay mà kiên nhẫn chờ đợi.

Hôm sau khi Tạ Trì Thành không có ở biệt thự, cô chủ động đi tìm bác Chung, lên một tập danh sách dài để cho mọi người củng chuẩn bị.

Mặt mày của bác Chung lập tức trở nên hớn hở, không chút dài dòng mà cho người đi chuẩn bị, cũng bắt đầu sai người làm sửa sang dọn dẹp lại toàn bộ biệt thự.

Thực đơn kia là cô đã dành cả một.

đêm đề nghiên cứu kỹ công thức, rồi mới định ra, nên sau khi cầm lầy nguyên liệu, cô không chậm trễ một giây nào, tay chân lanh lẹ bước vào chuẩn bị.

Vì đang mang thai nên Diệp Như Hề đã lâu không vào bệp, cộng thêm chứng ôm nghén, nên hương vị nặng một chút cũng khiến cô chịu không nổi.

Dù vậy Diệp Như Hệ vần từ chôi sự giúp đỡ của người làm, cô vô cùng có tỉnh thần muốn chuẩn bị đồ ăn, nhựng với tình trạng thân thê thế này, khiến cô cũng vô cùng mỏi mệt.

Thỉnh thoảng cô muôn dừng lại, ráng nhịn cơn ôm nghén xuống, nên cả quá trình diễn ra rất chậm chạp, may mà Diệp Như Hề đã sớm có chuẩn bị, vì vậy thời gian rất dư dả.

Bác Chung ở bên cạnh nhìn qua, nghĩ ngợi một hồi thì đột nhiên sai người mang một chiếc máy quay phim mini đến, quay vào hướng trong bếp.

Bật lửa lên, chậm rãi đợi, cần phải mắt tới hai tiếng đồng hò, li thủ lúc này, Diệp Như Hệ muốn đến nhà trẻ một chuyền, tài xế đưa cô đến nhà trẻ, chào hỏi cô giáo xong rồi mới đưa Tiểu An và Nhạc Nhạc vô.

Hai đứa trẻ đều háo hức vì được trở vê nhà sớm.

“Mami, chúng ta sẽ về nhà ngay bây giờ sao?”

Diệp Như Hề thàn bí mỉm cười, nói: “Về nhà trước đi.”

Tạ An tựa hồ đoán được điều gì đó, nói: “Mami, cha không biết chuyện sao?”

“Ừm.”

Tạ An nhất thời có chút buồn bực, nhìn vẻ mặt của mamii, so với lúc trước đã thoải mái hơn một chút, cậu biết thủ đoạn của daddy vẫn luôn rất cao tay!

Mami rất nhanh sẽ tha thứ cho daddy thôi!

Nghĩ đến đó, cậu bé vừa vui, lại vừa thây không vui.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 453


Chương 453

Về đến nhà, lúc hai đứa trẻ biết được mục đích là muốn tổ chức sinh nhật bù cho cha, Nhạc Nhạc trực tiếp chạy lên lầu, tay ôm lấy một chiếc hộp nhỏ Và nói: “Mami, quà con muôn tặng cho daddy vẫn còn ở đây!”

Nói xong, Nhạc Nhạc lại chu môi, tỏ ra rất ảo não, nói: “Trước đây, vì tức giận nên con không có tặng cho daddy.”

Diệp Như Hề dừng một chút, nói: “Tại sao con lại thấy tức giận?”

“Bởi vì daddy nói, mami đã ra ngoài chơi, không cân con nữa, cho nên cọn tức giận, mẹ làm sao lại không cân con được!”

Trái tim của cô như bị kim châm, vô cùng đau đón.

Cô bắt đầu hói hận, lúc đó sao cô lại có ý nghĩ từ bỏ sinh mạng của mình cơ chứ?

Còn sống thì còn hy vọng, hơn nữa Tiểu An và Nhạc Nhạc vân đang đợi cô trở lại, nêu như chết đi thì chẳng còn gì cả.

Cô thậm chí không dám tưởng tượng ra cảnh hai đứa trẻ sẽ buôn như thế nào nêu cô ra đi.

Diệp Như Hề vươn tay ôm lấy Nhạc Nhạc, nghiêm, túc nói: “Mẹ ở đây với con, đừng SỢ.’ Nhạc Nhạc không biết gì, nhưng vẫn rất hưởng thụ cái ôm của mẹ, vui vẻ nói: “Mami, chúng ta giúp daddy tổ chức sinh nhật nhé!”

Diệp Như Hề gật. đầu và mỉm cười: “Nhạc Nhạc có đông ý giúp mẹ cùng nhau chuẩn bị không?”

“Đồng ý ạ! Còn có anh trai nữa!”

Nhạc Nhạc nắm lấy tay anh trai, hào hứng cùng nhau hò hét lên cách chuân bị.

Diệp Như Hề vừa giao nhiệm vụ cho bọn nhỏ xong, hai đứa nhóc này lập tức nghiêm túc bắt đầu chuẩn bị.

Cô bận rộn trong bêp, mà ở trong phòng khách, Tiêu An và Nhạc Nhạc đang bận rộn với bóng bay và ruy băng dưới sự giúp đỡ của bác Chung.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Khi Diệp Như Hề quay đầu nhìn thấy nụ cười vui vẻ trên khuôn mặt của bọn họ, một dòng nước âm trào dâng trong lòng.

Cô rất biết ơn vì Tạ Trì Thành đã giấu diệm chuyện kia, cho dù lúc đó Si hiểu lầm cô, nhưng anh vẫn giữ gìn hình tượng của cô trước mặt bọn trẻ, không đề bọn trẻ thất vọng.

Giữa bọn họ có lẽ từng có hiểu lầm, có thất vọng và có cãi vã, nhưng giữa những khó khăn trong khoảng thời gian đó, với tư cách là một người cha, anh đã làm hết trách nhiệm của mình.

Anh không nên bị Tiểu An và Nhạc Nhạc ghét bỏ, mà đây cũng chính là noi) 5Ú nhân chính khiên Diệp Như Hệ quyết định tổ chức tiệc sinh nhật bù cho anh.

Cô muốn xóa bỏ khoảng cách giữa Tạ Trì Thành và hai đứa trẻ.

Thời gian chằm chậm trôi qua, mùi thơm trong bếp không ngừng tràn ra, thậm chí Nhạc Nhạc ở ngoài phòng khác còn nhìn chằm chằm về phía mami rôi quay qua nói: “Anh ơi, mami làm đồ ăn có vẻ ngon quá!”

Tạ An cần thận buộc những quả bóng bay lại với nhau, sau đó mới nhìn thoáng qua mami và nói: “Đợi lát nữa, Nhạc Nhạc hãy ăn nhiều một chút nhé!”

“Anh ơi, anh tặng cái gì cho daddy vậy?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 454


Chương 454

“Chúng ta cùng nói với nhau đi.”

Nhạc Nhạc vội lắc đầu: “Không, em muốn cho daddy một điêu bât ngờ!”

“Vậy anh cũng sẽ không nói.”

Tạ An lặng lẽ suyt một cái ra đò bí mật.

Hai anh em liếc nhìn nhau, lại cùng mỉm cười, lâu lắm rồi cả hai không được vui vẻ như vậy.

Sau khi chuẩn bị xong món ăn cuối cùng, Diệp Như Hệ lập tức lao vào phòng vệ sinh, khó chịu mà nôn mửa.

Mùi vị của món ăn cuối cùng hơi nặng, cô đã cô găng chịu đựng sự khó chịu trong dạ dày đề làm cho xong.

Đợi đến lúc từ phòng tắm bước ra, sắc mặt của cô đêu đã tái nhọt.

Nhạc Nhạc nhanh chóng đi tới, lo lắng nói: “Mami, mẹ thây không thoải mái sao ạ?”

“Mẹ không sao. Đừng lo lắng.”

Tạ An nghiêm túc hỏi bác Chung: “Bác Chung, có cách nào đề giảm bót phản ứng khi mang thai của mẹ không? Có phải do em cháu —ơ ngoan không?”

Bác Chung vừa cao hứng, lại vừa lo lắng. Cao hứng là vì nhà họ Tạ sắp đón thêm một thành viên mới, lo lăng là phản ứng của thai nhi này hình như quá lớn, tra tấn tiểu thư Như Hề gầy đi trông thấy.

“Tiểu thiếu gia có thể lấy một ít vỏ cam quýt, chuân bị ở trong phòng khách.”

Tạ An lập tức đi lấy vỏ cam quýt, đưa cho mẹ mình, cậu bé nói: “Mami, mẹ mau ngửi đi, sẽ thấy dễ chịu hơn nhiều đó!”

Diệp Như Hề mỉm cười nhận lấy, hít sâu mây hơi, mùi cam quýt xua đi mùi tanh vừa nãy, khiến dạ dày của cô dễ chịu hơn.

Nhạc Nhạc nhìn phần bụng hơi nhô lên của mẹ và nói: “Mami, đây có phải là em trai không Sc Diệp Như Hề cũng sờ lên bụng, trả lời con gái: “Nhạc Nhạc thích em trai sao?”

“Em trai hay em gái, con đều thích!

Con muôn được làm chị gái!”

Diệp Như Hề mỉm cười, xoa xoa đầu của con bé rồi nói: “Đã chuẩn bị xong hết chưa?”

Tạ An nhanh chóng dán quả bóng bay cuối cùng lên và nói: “Mami, đều đã chuẩn bị xong hét rồi, chỉ còn đợi daddy về nữa thôi!”

Diệp Như Hề nhìn đồng hồ, lúc trước vào giờ này Tạ Trì Thành đã trở VỆ, nhưng hôm nay có vẻ hơi muộn một chút.

Bác Chung hiểu ý nói ngạy: “Cô có thể gọi điện thoại cho thiêu gia, thiếu gia nhất định sẽ rất vui vẻ.”

Diệp Như Hề bắt đắc dĩ nói: “Bác Chữ bác cũng có thể gọi điện thoại qua đó mà.”

Bác Trung cười nói: “Tôi đã từng tuổi này rồi, thiếu gia có thể sẽ còn chệ tôi phiền nữa đó, nhưng thiếu gia nhất định sẽ rất vui khi nhận được điện thoại của cô.”

Diệp Như Hề lại chịu thua người quản gia có vẻ mặt thân thiện này, cô đành phải gọi điện thoại cho anh.

Vì muốn tránh khỏi tầm mắt nhiệt tình quá mức của bác Chung, Diệp Như Hề còn lùi ra xa vài bước.

Đổ chuông một hồi, điện thoại cũng có người bắt máy.

“Xin chào? Ai vậy?”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 455


Chương 455

Người nói chuyện là một phụ nữ.

Độ cong trên khóe môi của Diệp Như Hề đông cứng ngay lập tức.

“Xin hỏi đang tìm Tổng giám đốc Tạ sao? Hiện tại anh ây còn đang ổi tắm.”

Diệp Như Hề siết chặt di động, cảm thây bản thân nên tỏ ra thật tức giận, thậm chí trực tiếp cắt đứt điện thoại.

Nhưng cô không có làm như thế .

Phẫn nộ sao? Ngay từ đầu là có, nhưng chỉ là trong nháy mắt, cô lập tức bình tĩnh lại.

Trong đầu cô lại đột nhiên xuất hiện một câu mà buổi tôi ngày hôm đó Tạ Trì Thành đã nói.

[ Nếu niềm tin đã bị huỷ hoại, vậy hãy xây dựng lại một lần nữa. ] Có thể khiến Tạ Trì Thành nói ra những lời này, như vậy ít nhất, CÔ cũng không thể vì một câu nói của đối phương mà hủy hoại nó Diệp Như Hề nghe thấy bản thân dùng giọng điệu bình tĩnh trả lời: “Phiên toái cô để anh ấy nghe điện thoại.”

“Tôi nói này, có phải cô nghe không hiểu tiếng người hay không hả? Anh ây còn tăm rửa nha, làm sao có thê nghe điện thoại của cô được?”

Giọng nữ ở đầu dây bên kia nói chuyện còn mang theo chất giọng léo nhéo đây dáng vẻ kệch cỡm.

Diệp Như Hề không lại nói thêm cái gì, trực tiếp cúp điện thoại, quay đầu liền đi tới trước mặt Tiểu An, nghiêm túc nói: “Có thể giúp mami một chuyện được không?”

Tạ An lập tức ưỡn thẳng ngực, rất quyêt đoán mà nói: “Đương nhiên có thê! Mami cứ việc nói!”

Diệp Như Hề đưa ra di động tiếp lời: “Điêu tra xem định vị điện thoại hiện tại vừa gọi đi của daddy con là ở đâu.

Có thể làm được không?”

Ánh mắt Tạ An lóe lóe, nói: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi! Mami chờ nhé!”

Nói xong, Tạ An liền đi cầm tới máy tính của chính mình, bắt đầu thao tác lạch cạch trên bàn phím Nhạc Nhạc tò mò hỏi: “Mami, đã xảy ra chuyện gì thế? Mẹ muốn đi tìm daddy sao?”

Diệp Như Hề ừ một tiếng, vẫn giữ lại lời không nói rõ: “Daddy của con bị người nào đó vướng chân, mẹ tự mình đi tới bắt cha tha trở về, có được không?”

Nhạc Nhạc cười cong mắt. “Được.

nha! Mami mau đi bắt daddy tha về đi ạ”

Diệp Như Hệ không có nhiêu lời gì nữa, cô xoay người cùng chú Chung nói vài câu, bảo ông ây trông coi lửa hầm trong phòng bếp, món án cuối cùng cân phải hâm với lửa nhỏ.

Sau khi chú Chung đồng ý, lại có chút lo lắng, dù sao ông ây đã nhiều tuổi như vậy rồi rất nhiều chuyện vừa đoán đã hiểu.

“Tiểu thư, cô đối với thiếu gia mà nói thật sự là đặc biết nhất, tôi chăm sóc thiêu gia đã thật lâu, ngoại trừ lão gia cùng phu nhân, cô là người duy nhật có thê ảnh hưởng tới cảm xúc của thiếu gia, cho nên xin cô nhất định phải tin tưởng thiếu gia nhé!”

Nhìn thấy trong ánh mắt thận thiết của chú Chung lộ ra vẻ lo lắng, Diệp Như Hề dở khóc dở cười, nói: “Tôi biết làm như thế, nào mà. ‘Có thể phiền toái chú sắp xếp xe và tài xế cho tôi được không?”

Đang mang thai, cô cũng không tự mình lái xe đi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 456


Chương 456

Chú Chung lập tức nói: “Cô hã yên tâm! Lập tức sắp xêp xong ngay!”

Bên kia, Tạ An hưng phần nói: “Mamil Con đã tìm được rôi!”

“Tiểu An, gửi qua cho mẹ.”

“Vâng mami!”

Chú Chung cũng đoán được Diệp Như Hề muôn làm chút chuyện gì đó, ông ây không yên tâm nói: ˆ Tiêu thư, hiện tại cô không chỉ có một mình, chuyện này liền giao cho người dưới đi làm đi.”

Diệp Như Hệ lắc đâu, nói: “Tôi tuy răng không có quá mức nghỉ ngờ, nhưng có một số chuyện, luôn muốn tận mắt nhìn thấy xem thế nào.”

Thấy không có cách nào ngăn cản, chú Chung lập tức sắp xếp quy các bảo hộ tôi cao, sắp xếp vệ sĩ đi theo Diệp Như Hề chu đáo.

Diệp Như Hề thay một bộ quần áo cho tràn đầy khí thế, trước khi đi, Tạ An còn rât nghiêm túc nói: “Mami, mặc kệ như thế nào, mẹ vẫn còn có chúng con!”

Diệp Như Hề nghe xong, cười cười, ôm ôm bọn nhỏ, ôn nhu nói: “Ngoan ngoãn ở nhà chờ mami trở về, có biết không?”

Hai đứa nhóc cùng đồng thanh kêu lên nói: “Vâng mamil”

Tạm biệt Tiểu An cùng Nhạc Nhạc, cô xoay người, Diệp Như Hề chậm rãi thu liễm mỉm cười trên mặt, ánh mắt trở nên bướng bỉnh hơn bao giờ hết.

Cô ở trong lòng đối tự nhủ thầm với chính mình.

Lần này đây, Tạ Trì Thành, anh đừng khiến em thây thất vọng.

Tiểu An gửi qua định vị là một câu lạc bộ tư nhân xa hoa, tài xế đã sớm chờ sẵn, chờ sau khi chiếc xe chở cô vừa đi, phía sau còn đi theo một chiếc xe khác, đó là vệ sĩ phụ trách đi theo bảo vệ Diệp Như Hề.

Từ sau khi Diệp Như Hề bị bắt cóc một lần, hầu hết đám vệ sĩ đều bị thay mới một lượt, con thay đổi những người lợi hại hơn, theo sát bên người không rời.

Xe dừng ở trước cửa câu lạc bộ.

Diệp Như Hề xuống xe, híp híp mắt, ĐỀN giọng nói: “Vậy mà lại ở chỗ này sao?

Cô đi qua, nhưng tới cửa lại bị người ta chặn lại.

“Ngại quá tiểu thư, câu lạc bộ chúng tôi chỉ dành cho hội viên, xin cô hãy đưa ra thẻ hội viên, không phải hội.

viên thì không có cách nào tiên vào, thật xin lôi.”

Bởi vì thấy Diệp Như Hề bước ra từ chiễc siêu xe, ở bên cạnh còn đi theo hai vệ sĩ cao to, cho nên người của câu lạc bộ này cũng tỏ ra rât khách khí.

Diệp Như Hề nghĩ nghĩ, nói: “Tôi không có thẻ hội viên, tôi đi vào đề tìm người.”

“Xin lỗi, quy định của câu lạc bộ chúng tôi lại không cho phép như vậy.”

“Vậy tôi đây lập tức đăng ký một thẻ hội viên ở đây đi.”

Người giữ cửa rất kinh ngạc, nhưng vần là chuyện nghiệp nói: Đương nhiên có thể, như ng yêu cầu thấp nhất của thẻ hội viền của câu lạc bộ chúng tôi là…… Được! Tiểu thư! Tôi hiện tại liền xử lý ngay cho cô! Mời vào đây ngồi đợi một lát!”

Mắt thấy Diệp Như Hề cầm tắm thẻ đen đưa qua, người kia lập tức sửa lời ngay lập tức.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 457


Chương 457

Tấm thẻ đen kia là Tạ Trì Thành đưa cho cô, cũng chưa từng nhắc nhở gì, chỉ là đặt ngay cạnh lúc cô đang ngủ, cô vẫn luôn không cầm lấy, những trước khi ra cửa lại cô ý mang theo lại đây.

Xem ra không mang sai mà.

Người phụ trách cầm lấy tắm thẻ đen, lập tức đi xử lý đăng ký hội viên.

Diệp Như Hề nhàn nhạt nói: “Tôi có thê đi vào xem được chưa?”

Đã đưa ra tắm thẻ đen này, còn cái yêu câu gì mà không được chứ?

“Cô đương nhiên có thê đi qua nhìn xeml Chúng tôi sẽ có người chuyên môn tới dẫn đường cho côi”

“Cái này thì không cần, cảm on, tôi tự vào xem.”

Dứt lời, Diệp Như Hề cất nhanh bước chân đi vê phía trước.

Cô lấy ra di động, lại lần nữa gọi qua một cuộc điện thoại, nhưng bị cúp máy.

Ánh mắt của cộ trầm trầm, mở ra định vị cụ thê mà Tiểu An đã gửi qua cho mình.

Toàn cảnh câu lạc bộ trang hoàng cũng khá xa hoa, bí ân, lại tỉnh tê đơn giản, nhưng có thê nhìn ra được trông vô cùng khí khái, là một nơi tiêu phí thuộc về kẻ có tiền.

Tầng một tầng hai đều là khu vực giải trí, nhưng bởi vì ở thời gian này chưa có mây người ghé qua.

Diệp Như Hề một đường đi tới khu vực phòng riêng ở tầng 3, mà định vị chỉ chính là ở chỗ này.

Cô thu hồi di động, đi từ ng bước một vê phía trước.

Cuối cùng, cô dừng trước ở một phòng bao.

Lại một lần nữa ấn xuống di động.

Tiếng chuông từ bên trong truyền đện, lại bị tắt máy, truyên đến một tiêng phụ nữ rồng giận.

“Người này có phải có bệnh hay không vậy! Hết lần này đến lầm khác gọi lại đây! Cũng không biết giám đốc Tạ đến bao giờ mới qua đây nữa, khó có dịp tìm được một cơ hội tốt, như thế nào cũng không thể bỏ qua!”

Sau đó người phụ nữ kia còn gọi đi một cộc điện thoại, nói chuyện với người ở đầu giây bên kia.

“Alo? Tôi đã sớm ở trong phòng chờ, anh đừng bàn lùi với tôi nữa, đây là cơ hội cuôi cùng của chúng ta, nêu như bỏ lỡ, sẽ hôi hận muốn chết mắt!”

“Cái gì? Sợ hãi 4á? Sợ cái gì nha! Tôi dù đi: cũng phải tốt hơn người phụ nữ đã từng ngôi tù còn mang theo đứa con hoang bên người chứ? Tạ Trì Thành chỉ cần không phải mắt bị mù, đều sẽ chọn tôi thôi!”

“Đừng dài dòng! Có bát kỳ hậu quả gì tôi đêu chịu trách nhiệm! Chờ sau khi tôi thăng tiền thật nhanh, anh liền hiểu hay thôi!”

“Cái gì? Anh nó về cái vị kim ốc tàng kiều kia á? Hiện tại không chừng còn đạng ngôi khóc ở nơi nào đó ây chứ, đôi phó loại với loại phụ nữ này thì anh yên tâm, nói cái gì cũng đều tin, chỉ cần đem gạo nấu thành cơm, không sợ mọi chuyện không thành.”

“Được rồi, không nói chuyện với anh nữa, Tạ Trì Thành đã sắp trở lại rôi.’ Hình như người phụ nữ vừa cúp điện thoại xong đã bắt đâu cởi quân áo, cửa cũng không có khép lại, còn có một tia khe hở, Diệp Như Hề từ trong khe hở thấy được chút cảnh tượng nào đó chọt lóe qua.

Cô suy tư một hồi, không có trực tiếp xông vào, mà là đi tới một chỗ ngoặt khác, tầm mắt đảo quanh, người đi tới căn bản sẽ không chú ý tới vị trí của cô.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 458


Chương 458

Hai người vệ sĩ nhanh chóng nhìn thoáng qua nhau, cảm thây cân thiết phải trợ giúp đời sống tình cảm của ông chủ một chút, những dưới ánh mặt bình tĩnh chăm chú của Diệp Như Hề, vẫn là căng da đầu đi theo b3 Sau, cả hai cùng trốn đi.

Trong lòng bọn họ đang âm thầm cầu nguyện cho ông chủ.

Diệp Như Hề đợi không bao lâu thì nghẹ thấy một trận tiếng bước chân truyền đến.

“Tổng giám đốc Tạ, chúng tôi có tổ chức một bữa tiệc mừng ở bên dưới, tất cả mọi người đêu mong anh hãy xuống uỗng với họ một ly.”

“Tam.

“Vâng! Tổng giám đốc Tại Tôi sẽ rời khỏi đây ngay!”

Sắc mặt của Tạ Trì Thành lạnh lùng, anh nhìn đồng hồ, trong mắt lóe lên vẻ lo lắng, chân bước nhanh hơn một chút khiên người phía sau suýt theo không kịp.

“Tạ thiếu gia sao lại nóng lòng muốn trở về như vậy? Ngay cả mặt còn không muốn lộ ra một chút?”

“Tôi nghe nói rằng gần đây Tạ thiếu gia hậu như không còn tham gia vào các loại tiệc tùng xã giao nữa, không ngờ đó là sự thật.”

“Xuyt, đừng nói những lời không nên nói.

Tuy nhiên, khi Tạ Trì Thành vừa định mở cửa phòng ra, tay của anh dừng lại, rụt trở vê.

Chỉ vì, cửa phòng còn chưa đóng, tức là đã có người bước vào.

Nhất thời, sắc mặt của anh trở nên lạnh lễo, anh nói: “Đi vào, ném người ở bên trong ra ngoài cho tôi.”

Anh lùi lại một bước, đút hai tay vào túi quân, đứng ở một bên, hai tên vệ sĩ phía sau lập tức xông vào, ném một người phụ nữ gân như không mảnh vải che thân ra ngoài.

“AI”

Người phụ nữ kia hét lên một tiếng, vội ôm châm lấy thân thể mình, trên tay còn đang câm theo quân áo, mặt mày trắng bệch.

Ánh mắt của Tạ Trì Thành hiện lên một tia chán ghét, anh nói : “Ném cô ta ra khỏi câu lạc bộ đi.”

“Không, không muốn! Tạ thiếu gia! Là tôi đây! Tôi là con gái của nhà họ Trần, anh không thê đối xử với tôi như vậy được !”

Nếu cô ta thực sự bị ném ra khỏi câu lạc bộ trong bộ dạng khỏa thân như thế này, cô ta còn mặt mũi nào mà lặn lộn ở xã hội thượng lưu nữa! Thậm chí cô ta có thể còn bị đuổi ra khỏi nhà mắt!

“Đừng để tôi phải lặp lại lần thứ hai.”

Hai tên vệ sĩ lập tức tiến lên, một phải một trái bắt lấy cô ta, chuẩn bị ném người ra ngoài.

“Không! Cầu xin anh! Tạ thiếu gia! Tôi thích anh, tôi thực sự rất thích anhIl Tôi có thể gả cho anh! Cầu xin anh, đừng làm như vậy với tôi! Tôi nhất định tốt hơn so với người phụ nữ kia!”

Tạ Trì Thành cười nhạo một tiếng, sự tức giận trong mắt khiên anh trông có vẻ tràn ngập uy h**p hơn.

“Cô không xứng cùng cô ấy so sánh, dẫn đi.”

Ngay lập tức, Tạ Trì Thành đột nhiên nghĩ đên điện thoại di động của mình vân còn ở trong phòng, anh gọi lại: “Cô tốt nhát là không nên làm những chuyện dư thừa nào khác.”

Sắc mặt của người phụ nữ lập tức tái nhợt, quân áo đang nắm trong tay cũng buông lỏng ra, một chiếc điện thoại di động rơi xuông.

Nhìn thấy chiếc điện thoại di động quen thuộc, Tạ Trì Thành nhanh chóng câm lên, trông thấy mây cuộc gọi nhỡ và cuộc gọi đã nhận, trong phút chốc, ánh mắt của anh đày sát khí.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 459


Chương 459

“Tốt lắm, nhà họ Trần đúng không?

Tần Hải, xác định công ty tiệp theo bị thu mua.”

“Vâng, ông chủ.”

Người phụ nữ kia hoàn toàn sợ hãi, gân như quỳ xuống mà dập đầu, nói: “Không!!! Đây là lỗi của một mình tôi, không liên quan đến gia đình tôi, không! Cầu xin anh! Tôi đã biết sai rôi!”

Tạ Trì Thành căn bản không thèm đề ý tới, bảo vệ sĩ mang người phụ nữ kinh tởm kia đi, sau đó anh bước sang một bên, lập tức bắm số gọi cho Diệp Như Hề.

Bắt chọt, tiếng chuông vang lên ở phía sau lưng anh.

Tạ Trì Thành sửng sốt một chút, sau đó từ từ xoay người.

Nhìn thấy Diệp Như Hề đang chậm rãi bước ra từ trong góc.

Cô lắc lắc chiếc điện thoại trong tay, trên khuôn mặt bình tĩnh từ từ hiện lên một nụ cười, tuy mờ nhạt nhưng lại rất rõ ràng.

“Anh đã nói, muốn em cho anh một cơ hội để học hỏi. Vì vậy, em đã đến đây.”

Tạ Trì Thành cầm điện thoại, nhìn chằm chằm vào cô, anh bồng nhiện nhếch môi, bắt đầu nở nụ cười, dần dần tiếng cười càng trở nên to hơn.

Anh đưa tay vuốt sợi tóc đang rũ xuông, năm tay che miệng, tiêng cười không những không ngừng, mà ngày càng lớn hớn, như thê vừa nhìn thấy một chuyện gì đó vô cùng thú vị.

Diệp Như Hề cũng mỉm cười theo.

Cười một cách chân thành đến rạng rỠ.

Trước đó bọn họ chỉ cách nhau vài bước, nhưng lại muốn gần nhau hơn bao giờ hết.

Lần này, anh nói anh sẽ học cách xây dựng lại lòng tin.

Lần này, cô nói cô sẽ học cách tiếp nhận lời đề nghị của anh.

Anh làm được, cô cũng làm được.

Khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gân.

Tạ Trì Thành sải bước đi tới, vươn tay, hung hăng ôm lầy Diệp Như Hề, mạnh mẽ thôt ra một câu ở bên tai cô: “Diệp Như Hề, em đang trêu chọc anh.”

Diệp Như Hề ừ hử một tiếng, nói: “Về nhà đi thôi, Tiểu An và Nhạc Nhạc còn đang đợi anh đấy.”

Tạ Trì Thành gắt gao ôm chặt cô một chút, rồi mới buông tay ra, lắc lắc điện thoại và nói: “Tại sao em lại không tin cô ta?”

Hầu như không cần phải suy nghĩ, điện thoại của anh đã bị người phụ.

nữ đó chạm qua thì sẽ phát sinh hiểu làm như thế nào.

Mặc dù điện thoại di động của anh thiết lập mật khẩu ở mức cao nhất, nhưng vẫn có thể trả lời được cuộc gọi được.

Người phụ nữ đó chắc hẳn đã không nói được lời gì tốt, thật khiến người khác buồn nôn.

“Ừm, cô ta đã nói là anh đang tắm.

Em nghĩ ngợi một chút. Dựa theo mức độ bệnh cuông sạch sẽ của anh, sẽ không tùy tiện tăm ở bên ngoài.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 460


Chương 460

Những lời của Diệp Như Hề rất nghiêm túc, tựa như như đang trần thuật lại một sự thật.

Nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc của cô, trước đó Tạ Trì Thành vốn đã ngừng cười, bây giờ ý cười lại tràn ra ngoài lân nữa.

“Em nói rất đúng đó.”

Diệp Như Hề nhướng mày nói: “Anh khô rễ về sao? Em rât mệt.”

“Chờ chút, xuống dưới cùng anh một chuyên.”

Diệp Như, Hè không hỏi gì cả, cứ thế nói một tiếng: “Được.”

Tạ Trì Thành trực tiếp nắm lấy tay của cô, dẫn cô đi.

Mà những người đi theo anh đứng ở đằng sau đã sớm dùng ánh mắt như gặp phải quỷ mà nhìn Diệp Như Hề.

Người vừa mới tuỳ ý cười to kia, có thực sự là Tổng giám đốc Tạ luôn luôn lạnh như băng không?

Người phụ nữ kim ốc tàng kiều trong truyền thuyết, hoá ra thực sự có tồn tại Hơn nữa, là ai đã nói người ta có vẻ ngoài xâu xí như một con khỉ đột vậy?

Người này xinh đẹp giống như một nữ minh tỉnh nồi tiêng! Nhất là khi đặt ra so sánh với người phụ nữ vừa nấy chủ động đưa tới cửal Xinh đẹp như tiên!

Tạ Trì Thành mang theo Diệp Như Hề, trực tiếp đây cửa phòng bao ra.

Tiếng cười nói bên trong lập tức dừng lại.

Xoát…xoát…

Ánh mắt của mọi người đều đỗ dồn vào Tạ Trì Thành vừa bước vào, cùng với…người đang bị anh nắm tay, Diệp Như Hề.

Tạ Trì Thành dường như: không nhìn thây ánh mắt kinh ngạc của bọn họ, trực tiếp cầm lầy một ly rượu ở trên bàn, nâng lên và nói: “Ly này là đại diện cho tôi.”

Anh uống cạn ly rượu kia, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.

“Liên quan đến những lời đồn đại kia, tôi không muôn nghe lân thứ hai, nêu không, đừng trách tôi độc ác.”

Trong lúc nhất thời, đám người ngừng thở, bầu không khí trở nên ngột ngạt.

Tạ Trì Thành không ở lại thêm, trực tiếp mang theo Diệp Như Hề rời khỏi câu lạc bộ.

Nhưng cuộc gặp gỡ vừa rồi đủ đề khiến mọi người nhớ đến dáng vẻ của Diệp Như Hà, cũng đủ đề khiến họ cảm nhận được thái độ của Tạ Trì Thành, cùng một số tin đồn thất thiệt nên được phá bỏ.

Người phụ nữ kim ốc tàng kiều trong truyền thuyết không hề xâu chút nào, ngược lại còn rât xinh đẹp.

nh, giám đốc Tạ căn bản không phải giấu người đẹp, mà là đang giấu VỢ.

Tổng giám đóc Ta rất yêu vợ. thâm chí còn hào phóng đến mức bày tỏ rõ thân phận của cô ây.

Cuối củng, tuyệt đối đừng trêu chọc vợ của tông giám. đốc Tạ, nếu không So với việc trực tiếp trêu chọc tông giám đốc Tạ, sẽ còn kinh khủng hơn.

Và điểm cuỗi cùng khắc sâu vào lòng mọi người nhật, chính là nhà họ Trân đã bị phá sản vào ngày hôm sau.

Tạ Trì Thành đi thẳng về biệt thự, lúc, đây cửa ra, anh lập tức bị hai tiếng nỗ nhẹ dọa cho giật mình.

Khuôn mặt tươi cười của Tiểu An và Nhạc Nhạc đột nhiên xuất hiện, trong tay còn câm theo ống pháo ruy băng rồng, cùng nhau hét lên: “Daddy! Mừng cha về nhà!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 461


Chương 461

Tạ Trì Thành nhìn chiêc váy nhỏ ,bộ tây trang nhỏ mặc trên người của bọn trẻ, và cả phòng khách đã được trang hoàng, anh nhịn không được mà cười rộ lên.

“Các con đang làm gì thế?”

Diệp Như Hề ở đằng sau đẩy anh ra một bên, bổ sung thêm một câu.

“Tiệc sinh nhật muộn, anh nên vào đi, đại thọ tinh.”

Tạ Trì Thành bị đẩy vào trong, Nhạc Nhạc Tiểu An lần lượt đứng ở hai bên, còn làm một tư thế duôi tay, cùng kêu lên nói: “Daddy, mời qua bên này.”

Trên bàn cơm, đã dọn sẵn một bữa cơm sắc hương vị đủ cả.

Diệp Như Hề có chút kinh ngạc nhìn thoáng qua chú Chung, người kia có chút kiêu ngạo ưỡn ưỡn ngực.

Đồ ăn cô làm xong trước khi đi đã được hâm nóng, chú Chung đã giúp cô bày ra trước, còn trang trí bàn ăn nữa.

Tạ Trì Thành cũng chú ý tới những món ăn quen thuộc trên mặt bàn, ánh mắt trở nên nhu hòa hơn hết, “Em làm à?”

Diệp Như Hề vâng một tiếng, nói: “Mọi người cùng ngôi xuông đi nào, ăn thôi.”

Dứt lời, Diệp Như Hề liền đi vào phòng bếp, một lần nữa mặt xong tạp dè, chuẩn bị làm xong một món cuối cùng Mì trường thọ .

Cô sớm đã chuẩn bị sẵn sợi mì xong rồi, chỉ dùng đồ nước dùng là được.

Đặt mì ra bát, múc nước dùng đã ninh thật lâu lên, rắc qua một chút hành lá, sau đó được đặt vào trước bàn ăn.

Ánh mắt Tạ Trì Thành hơi giật giật, nhìn này một bát mì kia, trái tim trong lông ngực như mêm nhữũn.

Nhạc Nhạc nhô đầu ra, nhìn bát mì rồi nói: “Mami, con có thể ăn mì được không ạ?”

Diệp Như Hề dở khóc dở cười, nói: “Không thể được, món này chỉ được ăn vào lúc sinh nhật người đó thôi, chờ Nhạc Nhạc và anh trai tới ngày sinh nhật rồi, mami sẽ làm món này cho các con ăn.”

“Được nhai! Sinh nhật của Nhạc Nhạc cũng sắp tới rôi đói”

Tạ An thúc giục: -Daddy mau ăn đi, chờ lát nữa thì mì trương lên mắt!”

Tạ Trì Thành không có lập tức ăn, mà là lấy qua hai mây cái chén nhỏ, nghiêm túc chia ra làm bốn phần rồi nói: “Cùng nhau ăn đi.”

Nhạc Nhạc và Tiểu An theo bản năng cùng nhìn về phía mamii.

Diệp Như Hề không nghĩ tới anh sẽ chủ động chia bát mì ra làm bốn phần, nhưng không hề nghi ngờ, hành động này thật sự khiên Diệp Như Hề rầt xúc động.

“Ăn trước đi, mì trương lên thì không ăn được nữa đâu.”

Xác nhận được cho phép, Nhạc Nhạc và Tiểu An hoan hô sau đó lần lượt câm theo bát mì trường thọ lên ăn.

Tạ Trì Thành nếm được hương vị trong miệng, thật sự nước dùng này phải ninh một thời gian rất lâu, lnc nhiên đỏ tâm tư đề làm, hơn nữa một bàn đồ ăn này, cũng không biết cô đã phải bận rộn trong thời gian bao lâu.

Đây là lần đầu tiên.

Có người nguyện ý vì anh mà làm được như thê này.
 
Back
Top Dưới