Ngôn Tình Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 421


Chương 421

May mắn là cô quyết định nhanh chóng phán đoán chuẩn xác, cũng không có đi quá xa, thậm chí còn thu mình trốn ở trong một nhà vệ sinh công cộng khá lộ liễu, dẫn tới đám người thím béo cùng gã đàn ông kia không có lập tức phát hiện, mà là đi tìm kiệm những nơi kín kế có khả năng ân nập nhất.

Nơi an toàn nhất chính là nơi nguy hiểm nhất.

Nhưng khả năng cô cũng trốn không được lâu lắm, chờ tới khi những nơi ‘an toàn” có khả năng trốn khi bị lục soát hết, sớm hay muộn sẽ tìm tới nơi này của cô mà thôi.

Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.

Vừa mệt vừa đói, cô chỉ có thể uống vào vài ngụm nước từ vòi rửa tay, sợ không được vệ sinh sẽ nhiễm bệnh nên không dám uống quá nhiều.

Cô cuộn tròn thành một đoàn, phản ứng nôn nghén khiến cơ thể cô càng thêm yêu ớt hon.

Ở trong mơ hồ, cô như là thấy được Tạ Trì Thành, nhưng lúc tỉnh lại, lại phát hiện đó chỉ là một giâc mộng.

Diệp Như Hề lộ ra nụ cười khổ, giờ.

khắc này, cô hy vọng có thể nhìn thấy anh hơn bát cử lúc nào khác.

Cô nhớ anh, còn nhớ cả Tiểu An cùng Nhạc Nhạc, nhớ vô cùng.

Diệp Như Hề lục lục túi, có một con dao gập, còn cái điện thoại đời cũ kia cũng được cô mang theo bên người.

Điều khiến người ta thấy bát ngờ chính là cô lại tìm được một cục sạc dự phòng còn dư một chút điện ở trong phòng kho này.

Cô giống nhự nhặt được vật báu mà c*m v** chiếc điện thoại, cám ơn trời đất, vẫn còn dùng được!

Điện vào, khởi động máy, nhưng lại không có bất cứ cuộc gọi nhỡ nào, cho dù đã có chuẩn bị tâm lí, nhưng vân không tránh mà sinh ra cảm giác mắt mát.

Cô không có cách nào rời đi, mà nếu tiếp. tục ở lại nơi này, cô sớm hay muộn sẽ bị bắt đi, ngay cả đứa nhỏ này cũng không giữ được, đây không chỉ là con của riêng cô, mà cũng là con của Tạ Trì Thành.

Quyết tâm, Diệp Như Hề bắt đầu soạn tin nhăn.

[Em mang thai, khoảng chừng ba tháng rôi, Trì Thành, đây là con của chúng ta. ] [ Em không biết nơi này là chỗ nào, nhưng bọn họ. muốn bán em đi , còn muôn cướp cả con đi nữa ] [ Một tháng trước em bị bắt cóc, mang lên. thuyền, hắn nói cho em biết trên thuyền có thuốc nổ, một khi khai hỏa, uy lực của thuốc. nỗ sẽ lần chìm tất cả những tàu thuyền xung quanh, ngay cả anh và con cũng sẽ chết.

Bọn họ uy h**p em, em không muốn anh phải chết, cũng không muôn đứa nhỏ chưa ra đời đã phải chết. ] [ Xin anh hãy tin tưởng em, Trì Thành. ] [ Xin anh…… hãy cứu lầy em ] [ Bọn chúng sắp tìm được em rồi, câu xin anh. ] Tin nhắn lộn xôn, thậm chí chữ Soạn ra còn không theo kịp, những Diệp Như Hề vẫn run run dùn tay ân xuống nhanh nhất có thể, cô lập tức chờ đợi, lại dần dần thất vọng.

Không có phản hồi.

Anh quả nhiên…… Vẫn là không tin SỐ: * Trong văn phòng rộng lớn, áp suất rất rất thấp.

Lâm Tử Ngang cùng hai người Tần Phong an an tĩnh tĩnh đứng ở một bên.

Duy chỉ có chiếc di động kia, liên tục vang lên âm báo có tin nhắn tới.

Nhưng ông chủ của bọn họ, lại vẫn không nhúc nhích.

Lâm Tử Ngang có thị lực cực tết miễn cưỡng thây được một dãy SỐ xa lạ, những sau khi lướt qua được mấy chữ anh ta lập tức thu hồi tầm mắt, cúi đầu mắt nhìn mũi, không dám nhúc nhích, một chút điểm tò mò đều không có.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 422


Chương 422

Ngày sau, Tạ Trì Thành vẫn là im ắng, buông xuống văn kiện, mở ra di động, nhìn lướt qua từng tin nhắn một Trộng anh đọc thật sự rất nghiêm túc, giông như đang bẻ từng chữ ra đê xem thật kỹ.

Tin nhắn cũng không nhiều lắm, lập tức liền xem xong hết rồi.

Anh trằm mặc thật lâu, thời điểm chuẩn bị tắt máy, di động lại vang lên, thân thể anh theo bản năng ân kết nôi cuộc gọi, lập tức mở miệng trước: n có tư cách gì mà câu xin tôi tha thứ?”

Sát ý trong giọng nói gần như tràn ra cả bên ngoài.

Nhưng thật đáng tiếc, người bên kia chỉ sửng sốt một chút, mới chậm rãi mở miệng: “Thiếu gia?”

Là chú Chung.

Ý thức được bản thân mình đã nhằm thành người khác, sắc mặt Tạ Trì Thành cứng đờ, nói: “Chú Chung, có chuyện gì thế?”

Giọng nói của Chú Chung hình như: có chút khó xử, “Thiếu gia, tiểu tiều thư cùng tiểu thiếu gia vân mãi không chịu ăn cơm, còn tự nhố mình ở trong phòng, không muôn ra ngoài.”

Thời gian này, Tạ Trì Thành gần như chìm đăm trong công việc và hiêm khi quay trở lại biệt thự.

Cho dù từ sau khi trở về, hai đứa trẻ cũng không muôn gặp anh, chúng sẽ tự nhôt mình trong phòng, cả ngày đều không ra ngoài.

Ngoại trừ việc đến trường mẫu giáo, bọn chúng dành hầu hệt thời gian ở trong căn phòng nhỏ của mình, hoàn toàn không để ÿ đến Daddy.

Tiểu An và Nhac Nhạc sớm đã hiểu chuyện, liên tiệp một tháng cả hai không được gặp mami, cho dù bọn chúng có hỏi gì, những người xung quanh đều không đưa ra một câu trả lời thuyết phục.

Dần dần, bọn trẻ dường như đã hiểu ra điều gì đó, dùng loại im lặng kháng nghị này nói cho daddy của chúng biệt.

Thân thể của “Tiểu An rất tốt, như ng Nhạc Nhạc vốn thật vất vả mới có thể nuôi lên được chút thịt, hiện tại lại gây như cũ, cả người ôm yếu khiến chú Chung vô cùng sợ hãi, không còn cách nào khác, đành phải gọi điện cho thiếu gia.

Tạ Trì Thành nghe xong, cũng không.

trả lời ngay, anh ân âm mi tâm vài cái, một tháng này anh hầu như giam mình trong phòng làm việc, vùi đầu vào công việc.

Dưới cường độ làm việc cao, Tạ Trì Thành quả thực dùng thời gian một tháng đem những công việc tôn đọng cả một năm của Long Đằng xử lý xong xuôi.

Mà nhân viên. cấp dưới của anh thì khổ không thể tả, ngay cả Lâm Tử Ngang luôn ăn ngon mặc đẹp cũng bị hành hạ gây đi trông thấy, nhưng không ai đủ can đảm để lên tiếng.

Dù sao người nào sáng suốt cũng có thê nhìn ra được tâm trạng của ông chủ đang không tốt, cực kỳ tôi tệ, thậm chí còn ra tay dọn dẹp một đống người không vừa mắt, ai cũng không muốn trở thành người tiếp theo bị quét đi.

“Thiếu gia?”

Tạ Trì Thành định thần lại, thấp. giọng nói: “Bảo bác sĩ sẵn sàng bắt cứ lúc nào. Mặt khác, nói cho bọn chúng biết…”

Lời nói ngừng lại một chút, lại qua thêm một hồi lâu, như thể đang .SUY nghĩ kỹ lưỡng một quyết định nào đó.

“Nói với hai đứa nhỏ rằng rất nhanh có thể gặp lại mẹ của chúng.”

Dút lời, Tạ Trì Thành cúp máy.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 423


Chương 423

Anh gọi Lâm Tử Ngang. đến, nói: “Hãy đi điêu tra nguồn gốc của sô điện thoại này.”

Sau đó lại dặn dò Tần Phong: “Tập hợp nhân lực.”

Lâm Tử Nhanh cùng Tần Phong đồng thời đáp: “Vâng!”

Hai người cuối cùng cũng thở phào.

nhẹ nhõm, bọn họ không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng Diệp Như Hề biên mắt, Tạ Chi Thành phát điên, bọn họ biết rõ được hai chuyện này.

Hiện tại cuối cùng cũng có thể giải quyết vấn đề này, bọn họ đều hận không thể làm nhanh hơn.

“Ông chủ! Tôi đã tra ra được định vị!

Là tại một khu vực ven biển! Vị trí rất hẻo lánh, tín hiệu cũng rất kém.”

“Mọi người đã được triệu tập đầy đủ, có thể lập tức xuất phát.”

Tạ Trì Thành đứng lên, lạnh lùng phun ra một chữ: “Đi.”

Anh tự thuyết phục mình, người phụ nữ kia đã phản bội, anh nhất định phải tận tay bắt cô lại, nghiêm khắc trừng phạtÍ * Sau khi màn đêm buông xuống, bên ngoài yên tĩnh đến đáng sợ, thỉnh thoảng lại có tiếng côn trùng và chim chóc truyền đến khiến cho đêm tối càng thêm kinh hãi.

Thỉnh thoảng sẽ truyền đền tiếng bước chân dồn dập, cùng ánh sáng của đèn pin chiều loạn xạ, điều đó có nghĩa là những người bên ngoài kia vẫn còn chưa từ bỏ ý định tìm kiếm cô.

Diệp Như Hề đói lả, lại không dám uông quá. nhiều nước, dù ở trong nhà vệ sinh cũng không dám đi vệ sinh, một chút cử động cũng không dám mạo hiểm.

Một nhóm người đã tìm kiếm ở nơi này trước đó, nhưng bởi vì mùi quá hôi thối, nên những người kia khôn truy tìm cần thận mà bỏ qua cô, hữu kinh vô hiểm” mà tránh thoát được một lần.

* Hữu kinh vô hiểm: gặp chuyện kinh sợ nhưng không có nguy hiễm.

Nguồn điện bên trong sạc dự phòng không đủ dùng, Tạ Trì Thành lại không trả lời, vì vậy nên cô không gửi thêm bắt kỳ tin nhắn nào nữa.

Cô biết mình không thể tiếp tục ở lại đây, cô muốn đi tìm một chút đồ ăn.

Kiên nhẫn đợi đến nửa đêm, bên ngoài dần dẫn không còn tiếng động, Diệp Như Hề mới chậm rãi đứng dậy, thận trọng rời khỏi nhà vệ sinh công cộng.

Nơi này rất ít đèn đường, tầm nhìn bị cản trở, Diệp Như Hề sợ sẽ bị vấp phải đá rôi trượt chân, cô bước đi một cách thận trọng.

Vốn dĩ muốn trốn vào trong khu rừng nhỏ, chí ít khu rừng này sẽ khó bị tìm thầy hơn, lại còn có thê hái một ít quả dại để ăn tạm.

Nhưng cô còn chưa đi được bao xa, đã bị bao vây bởi một nhóm người, dẫn đầu chính là thím béo kia.

“Cuối cùng cũng bị tôi tóm được rồi!

Lợi hại lắm! Trồn được lâu như vậy!”

Diệp Như Hề lập tức muốn xoay người chạy thoát thân, nhưng phía Sau cũng bị đám người kia chặn lại.

Cô lại bị bắt lần nữa, nhốt vào trong phòng, không ‹ có cách nào thoát ra ngoài, ngay cả đi nhà vệ sinh cũng bị thím béo nhìn chằm chằm, không còn một chút tự do.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 424


Chương 424

Diệp Như Hề đầy rẫy tuyệt vọng, một tia hy vọng duy nhất còn lại chính là chiêc điện thoại cũ kỹ đang dấu trên người cô, nhưng vì bị người ta nhìn chăm chăm mọi lúc nên cô không thể lấy ra, mà chút điện bên trong cũng không chèo chống được mấy ngày.

Thím béo không còn nói mấy lời ngọt nhạt hay ho nữa, cặp mắt bị mỡ xŠ đầy chỉ còn trông như hạt đậu nhìn chăm chằm vào Diệp Như Hề từ ng giây từng phút.

Nếu không phải vì Diệp Như Hề đang mang thai, mà thím béo lại đang nóng lòng muôn có con trai, e răng bà ta đã sớm đem Diệp Như Hề vừa bỏ chạy không thành công này đánh cho một trận.

“Cô tốt nhất là cầu nguyện mình sẽ sinh được con trai điI Nêu không tôi nhất định sẽ đánh chết cô!”

Thím béo hẳn học đe dọa.

Diệp Như Hề. trốn ở trong góc, không nói lời nào.

Bởi vì có người canh gác, phạm vi hoạt động của cô chỉ giới hạn trong căn phòng này, thậm chí đồ ăn cũng bị thím béo giơ qua ép ăn, tay chân bủn rủn không còn sức lực.

Một đêm trôi qua, Diệp Như Hề hầu như không ngủ chút nào được, cả khuôn mặt nhìn như người chết.

Ngay cả đôi mắt cũng đã mắt đi sức sống ban đầu.

Thím béo nhìn cô thế này, mắng một câu: “Cô muốn chết bây giờ hả?

Cũng không nhìn xem là mình đang mang thai, còn muốn chết à! Dù gì cũng đã làm mẹ, tốt xâu gì cô cũng nên sinh đứa bé này ra! Cô không có quyền quyết định sống chết của nó!”

Sắc mặt của Diệp Như Hề vốn đã chết lặng, cũng vì câu nói này mà từ từ khôi phục một chút thần thái, cô sờ lên bụng mình, ánh mắt có chút kiên cường.

Đúng, chí ít vì đứa trẻ này, cô không thê từ bỏ.

Cô đã từng lựa chọn từ bỏ đứa bé này một lần, còn muốn từ bỏ nó lần thử hai sao?

Nghĩ đên đây, cô không còn làm ra bộ dạng bình vỡ không sơ rơi nữa, cô chủ động yêu câu muôn uông nước, ăn cơm và ngoan ngoãn nghe lời.

Điều này làm cho cảnh giác của thím béo giảm xuông một chút, nhưng bà ta vẫn trông chừng cô như cũ.

Vào lúc này, bên ngoài truyền đến âm thanh ôn ào náo nhiệt, ngay cả thím béo cũng bị thu hút, bà ta khóa chặt cửa phòng, sau khi chắc chắn Diệp Như Hề sẽ không bỏ chạy, bà ta lập tức đi theo tham gia náo nhiệt.

“Làm sao vậy? Các người chạy vội cái gì?”

“Bên ngoài có rất nhiều xe! Đều là xe hạng sang đấy! Chỉ thấy máy loại này trên TV thôi”

“Là nhà đầu tư muốn đến thu mua chỗ này sao?”

“Không biết nữa, mọi người đi qua xem đì! Nếu thật sự là muôn thu mua, chỗ chúng ta sẽ phát tài đó!”

Vừa nói đến tiền, thím béo lập tức gạt Diệp Như Hề sang một bên, chỉ cần cô không chạy trốn là được rồi.

Mười mấy chiếc xe hạng sang đỗ tại ngã tư, khí thế khá mạnh mẽ.

Chiếc Rolls- -Royce dáng dài đậu ở giữa đặc biệt gây chú ý, nhưng không ai từ trong xe bước xuông, cửa xe đóng chặt.

Tạ Trì Thành ngồi ở trên xe, không bước xuông, Lâm Tử Ngang bên cạnh nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, nghiêm túc nói: “Vị trí ở ngay đây, nhưng tín hiệu quá yêu, không thê xác định vị trí chính xác.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 425


Chương 425

Tạ Trì Thành nhìn ra ngoài cửa xe, Bị nhạt nói: “Hãy cho người đi Ìm Lâm Tử Ngang đóng máy tính, do dự, nói: “Ông chủ, anh không định đi sao?”

Lâm Tử Ngang vần không rõ chuyện gì đã xảy ra, coi như có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, thì cũng chỉ là một cuộc cãi vã giữa người yêu đi? Nếu không, ông chủ sẽ không trực tiếp đên đón người như vậy.

Nhưng không ngờ, Tạ Trì Thành lại từ chỗi.

“Tìm ra người, mang đi.”

Lâm Tử Ngang không còn cách nào, lập tức cùng Tân Phong xuống xe.

Có rất nhiều người đang đứng vây quanh chiếc xe, nhưng bởi vì đám vệ sĩ mặc tây trang tây trang đen hàng ngũ chỉnh tê quá hù dọa người nên không có một người nào dám tiến đên dò hỏi.

Sau khi Lâm Tử Ngang cùng Tân phong xuống xe,, có lẽ là do trông Lâm Tử Ngang khá “thân thiện”, có người đã chủ động tiến lên để nói chuyện với nhau, đương biết sau khi được bọn họ chỉ là tới đề tìm người, sắc mặt của đám người trong trân đều ảm đạm đi xuống, còn có chút không cao hứng.

Lâm Tử Ngang lập tức. hiểu ý nói: “Đối với việc đã quây rầy làm ảnh hưởng tới mọi người , chúng tôi sẽ tiền hành bồi thường hợp lý, mặt khác, nêu như tìm được người rồi, chúng tôi sẽ có mức khen thưởng nhất định.”

Nghe sẽ được khen thưởng, tức khắc đám người kia đều tỏ ra có hứng thú.

“Khen thưởng được bao nhiêu?”

Lâm Tử Ngang biết những người này nêu không nghe được con số cụ thể thì sẽ không chịu hỗ trợ, hơn nữa ông chủ cũng không | thiếu tiền, nên anh ta nói thăng: “Mỗi người sẽ được bồi thường 5000 tệ, người nào. tìm được người thì sẽ được trực tiếp khen thưởng hai mươi vạn tệ.”

Vừa nghe. đến hai mươi vạn, tất cả, mọi người đều động tâm, sôi nồi bắt đầu dò hỏi muốn tìm người nào, có đặc điểm nhận dạng hay gì không?

Lâm Tử Ngang đang ở bên ngoài vội vàng giải đáp hàng loạt câu hỏi, Tạ Trì Thành ngôi ở trong. xe, không biết đang suy nghĩ về cái gì, ánh mắt Có chút ngây ra, sau đó, anh khẽ nhếch khoé môi, mỉm cười một cách tự giễu.

Cho dù có như thế nào, cũng vẫn là muốn đón người phụ nữ kia trở về sao?

Tạ Trì Thành cảm thầy bản thân mình đúng là điên rồi, anh không ngừng tự nhủ với bản thân, răng sau khi tìm được người phụ nữ đã phản bội mình đó, nhật định phải tìm đủ mọi cách, trừng phạt cô thật mạnh, không thể nương tay.

Cho nên, mới phải tìm cô về bằng được.

Lúc này, Diệp Như Hề bị nhốt ở trong phòng, căn bản không hề biết, người mà cô ngày đêm mong nhớ đang ở cách đây không xa.

Cô cầm lấy di động, vẫn còn một chút pin yêu ớt, nhưng vận không hề có chút phàn hôi nào như cũ.

Ö Khóa giật giật, hình như có người đang muôn mở cửa đi vào trong.

Diệp Như Hề lập tức đưa điện thoại di động cất kỹ, vôn tưởng rằng là thím béo kia lại về rôi, nhưng người tới lại là gã đàn ông hói đầu trong mới gặp.

Lúc này, gã hói đầu kia lộ ra nụ cười không mày thiện ý, trong mắt còn loé lên tia sáng trông vô cùng ghê tởm rùng rợn.

“Tiểu Hề à, có phải thấy rất nhàm chán hay không? Chú với em cùng nhau chơi một trò chơi đi.”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 426-427


<b>Chương 426</b><b> </b>

Diệp Như Hề không phải là trẻ con lên ba, từ ánh mắt đâu tiên, cô đã lập.

tức nhận ra gã đàn ông này đang có ý định gì, nguyên nhân chính là vì như thế, cô mới có thể đột nhiên đề cao cảnh giác đến vậy.

“Ông đang muốn làm cái gì? Thím béo đâu!”

“ Bên ngoài thị trân đột nhiên kéo tới không ít người, xem ra mọi người đều đi xem cả rôi, cũng không ai rảnh rỗi, anh sợ em sẽ nhàm chán, có ý đến thăm em đây.”

“Tôi không thấy nhàm chán! Thật sự!

Tránh ra đi! Tôi sẽ gọi người tới!”

Nghe thây những lời này, gã dê già kia cũng không tiếp tục ngụy trang, trực tiệp cười dữ tợn nói: “Gọi người tới? Mày chính là người tao tốn tám vạn tệ mua trở về! Có thê gọi ai2 Gọi ai cũng không có tác dụng đâu!”

Những lời này, trực tiếp khiến Diệp Như Hề như muốn phát điên lên.

Cô đi từng bước một lui về phía sau, nhưng tác dụng của thuốc trong đồ ăn vân còn, tay chân không Có Sức, thậm chí ngay cả việc xô cửa mà chạy cũng làm không được.

Cô nghĩ tới con dao gập nhỏ trong túi, đây là vũ khí cuối cùng của cô.

“Đừng sợ mà, anh sẽ chú ý cần thận một chút, em không phải còn mang thai sao, cũng không nên giãy giụa, nếu như làm đau đứa trẻ thì không hay đâu.”

Hắn vừa nói, vừa vươn hai bàn tay như móng heo về phía diệp như, ảnh mắt cũng càng lúc càng d*m d*c.

Diệp Như Hề tích tụ một chút sức lực, đột nhiên nhảy dựng lên, hướng tới ngoài cửa mà lao đi.

Nhưng cô vẫn là quá chậm, bị một phen túm trở vê, ném lại trên giường.

“Chạy cái gì! Mày đều đã là người tao bỏ tiên ra mual Sóm hay muộn đều là của tao! Đề tao nêm nêm chút hương vị thì có làm sao nào!”

Bàn tay đầy dầu mỡ. ghê tởm kia vươn tới xé rách quần áo của Diệp Như Hà.

Trong lúc nguy cấp hoảng loạn, Diệp Như Hề theo bản năng hồ to.

“Trì Thành! Trì Thành! Tạ Trì Thành!”

Ở nơi xa,, Tạ Trì Thành đang ngồi trong xe đột nhiên ôm chặt lây ngực, trái tim như có thứ gì đó mạnh mẽ đánh vào, bên tai, tựa hồ còn nghe thấy giọng nói của Diệp Như Hề, nhưng cần thận nghe lại lần nữa hình như lại chẳng có tiếng gì cả.

Ngực vô cùng đau đớn, ngay cả hô hâp cũng trở nên khó khăn.

Một cảm giác bất an đột nhiên dâng lên.

Tạ Trì Thành khống chế không được mà đầy ra cửa xe, anh đã xuÔng xe.

Mới vừa xuất hiện, liền hấp dẫn ánh mắt tất cả những người có mặt.

Đó là một loại khí thế khi đã ở trên địa vị cao đủ lâu, khiến bầu không khí chụng quanh đều trở nên an tĩnh vài phân.

Trên khuôn mặt tuấn tú kia ngưng tụ một tầng thù địch, anh tuần lại khiến người ta không dám tới gần.

Lâm Tử Ngang cuối cùng cũng nói rõ ràng với đám người là đang muôn tìm người thế nào, thậm chí còn lấy ra ảnh chụp, nhưng mà sau khi có vài người thây được người trong, tắm ảnh, sắc mặt thay đổi, ánh mắt đều bắt đầu né tránh.

<b>

<b>Chương 427</b>

Nguồn thiếu cương này, mong độc giả thông cảm!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 428


Chương 428

Tạ Trì Thành theo bản năng chạy thẳng vào nhà đrong, sác mặt khó coi, một chân đá văng cửa phòng, liền thây được một màn khiến người ta phản trợn tròn mắt.

Một gã đàn ông đầu hói đang đè ở trên người Diệp Như Hề, thân thể mập mạp gân như che lầy đi dáng người nhỏ xinh của cô gái phía dưới, chỉ đề lại non nửa gương mặt trắng bệch.

Tư thế như vậy khiến người ta không khỏi sững người.

Lúc đầu óc Tạ Trì Thành còn chưa kịp phản ứng lại, thân thể làm theo bản năng, anh trực tiếp túm gã đàn ông kia lên, đá văng qua một bên.

Mùi máu tươi càng lúc càng nặng.

Chỉ nghe gã kia thống khổ k** r*n một tiêng, mà trên bụng đang căm một con dao gập nhỏ.

Lúc này, hai mắt Diệp Như Hề thất thân, tay đầy máu tươi, vẫn không nhúc nhích.

Trái tim Tạ Trì Thành như thắt lại, anh lập tức bề Diệp Như Hề lên, thậm chí quên mắt mục đích bản thân đang muốn trừng phạt.

“Tiểu Hề? Tiểu Hề! Là anh đây! Diệp Như Hề! Em tỉnh táo lại đi!”

Lúc này Diệp Như Hề giống, như người mất hôn, dù có gọi thế nào cô cũng không có phản ứng.

Cô nắm lấy đôi tay run rẫy, đôi môi trắng bệch không chút huyết sắc khẽ mắp máy, như thê cô đang lâm bầm điêu gì đó.

Anh cúi gần hơn để nghe, mới nghe thây, cô đang gọi.

“Trì Thành…Trì Thành…”

Cô đang gọi tên anh.

Trái tim Tạ Trì Thành truyền đến một cơn đau nhói.

Bộ quân áo cũ nát mà cô đang mặc đã bị xé toạc ra, lộ ra làn dạ bên dưới vẫn còn những vết xước hồng mờ nhạt, không biệt cô đã phải chịu đựng bao nhiêu khổ Cực, Xương cốt gầy gò lộ ra rõ ràng, nhìn thấy mà giật mình.

Trên khuôn mặt thanh tú vốn có lúc này đã không còn chút khí lực nào, phân thịt trên hai má gần như biến mật, căm vô cùng sắc nhọn, hai mắt mở to, trong con ngươi hiện lên vẻ sợ hãi.

Tạ Trì Thành lập tức cởi áo khoác, khoác lên người cô, nói nhỏ: “Tôi ở đây.”

Diệp Như Hề giống như không nghe thây lời anh, đôi mất vô hôn.

Lâm Tử Ngang và Tần Phong theo sau lập tức sửng sốt trước cảnh tượng này, Tân Phong vội vàng chạy tới điêu tra thương tích của gã đâu hói.

“Cứu tôi, cứu tôi, con tiện nhân kia muốn giết tôi! Hãy bắt cô ta đi!”

Tần Phong thở phào nhẹ nhõm, máu chảy không ít nhưng vẫn chựa chết, nếu như chết rồi thì không dễ xử lý chút nào.

Nghe thấy những lời này, Tạ Trì Thành lập tức đứng lên, trong mắt lóe lên tia thù địch muôn giết người, anh siết chặt năm đấm, bông nhiên kéo lấy cổ áo của gã đầu hói kia.

Lâm Tử Ngang nhanh chóng chạy tới, ôm lấy tay anh: “Ông chủ! Ống chủ, anh đừng xúc động! Hắn ta chỉ còn nửa cái mạng! Ở đây quá nhiều người, không dễ xử lý đâu!”

Vành mắt của Tạ Trì Thành hơi đỏ, tức giận nói: “Ông đã làm gì cô ấy!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 429


Chương 429

Người đàn ông đầu hói đau đến cuộn người, máu chảy đầy đất, trông thấy ánh mắt dữ tọn của Tạ Trì Thành, ông ta rùng mình nói: “Cô ta, cô ta, cô ta là người phụ nữ mà tôi đã bỏ ra mây vạn đê mua lại…tới tận tám vạn.

Tạ Trì Thành khẽ giật mình.

“Tám vạn…”

Người con gái mà anh đã từng trân trọng đặt ở vị trí bên cạnh mình, lại chỉ đáng giá tám vạn.

Tám vạn…

Thật nực cười!

Lần này, anh thực sự muốn giết người.

Tần Phong nhanh tay lẹ mắt đè chặt tay Tạ Trì Thành xuống, một tay giật người đàn ông đâu hói kia ra, lập tức yêu cầu thuộc hạ đe hắn đi xử lý vết thương.

Chỉ cần người không chết ở đây, thời gian sau này bọn họ muốn làm gì cũng rất đơn giản.

“Tần Phong.”

“Ông chủ, Diệp tiểu thư vẫn đang đợi anh.”

Tạ Trì Thành cố gắng nuốt cục tức này xuống, bề ngang Diệp Như Hề lên.

Vừa bước tới cửa, thím béo đã bắt đầu la lối.

“Làm cái gì vậy hả, làm cái gì vậy hải Các người đang làm cái gì vậy! Đây là người thân của tôi đó! Các người làm sao có thể đem người đi được chứ!”

Tận đến giờ phút này, thím béo vẫn chưa muôn từ bỏ số tiền đã tới tay mình.

Nhưng khi thím béo kia nhìn thấy gã đàn ông đâu hói đang bê bết máu thì sợ quá không dám nói gì nữa.

Anh mắt hung dữ của Tạ Trì Thành rơi vào trên người thím béo, nói: “Bà tốt nhất là nên cầu nguyện rằng cô ấy sẽ không có việc gì.”

Thím béo rụt người lại, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, lầm bảm một câu: “Cậu có thể đem người đoạt đi, nhưng, nhưng đứa bé trong bụng cô ây, cậu phải đưa cho tại Ta chỉ trông chờ vào đứa nhỏ này…

Nghe được hai chữ “đứa bé”, thân thê của Tạ Trì Thành nhất thời cứng đò, trong mắt đang cuộn trào sóng fo gió lớn dữ dội “Bà vừa nói cái gì?”

“Cậu, cậu nếu muốn mang cô ta đi thì phải giao đứa bé lại cho tôi đã, cũng đã, đã được ba tháng rôi…”

Tạ Trì Thành nhìn xuống ánh mắt thất thần của Diệp Như Hề, trái tìm như bị đâm một dai Anh cho rằng đứa bé trong miệng cô nói đến chăng qua chỉ là dùng đê lừa anh, đó sẽ lại là một âm mưu khác.

Thế nhưng, cô thực sự mang thai.

Ba tháng rồi…

Đó là con của anh.

Giờ khắc này, lần đầu tiên Tạ Trì Thành nảy sinh cảm giác hối hận.

Anh một khắc cũng không dừng lại, trực tiếp đưa người rời đi, đê Lâm Tử Ngang ở lại xử lý những vấn đề phát sinh phía sau, những người đã từng làm tôn thương Diệp Như Hề, một người anh cũng sẽ không bỏ qua.

Chỉ có anh mới có thể trừng phạt cô, tất cả những người khác đều không đủ tư cách!
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 430


Chương 430

Bệnh viện tư nhân cao cấp.

Tạ Trì Thành đứng. ngoài phòng bệnh, nhìn người đang năm bên trong giường bệnh qua ô cửa kính lớn.

Cô mặc một bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, càng làm nồi bật lên cánh tay mảnh mai của cô hon.

Không lâu sau, bác sĩ đã đi đến.

Ánh mắt của Tạ Trì Thành không dời sang chỗ khác, chỉ trầm giọng hỏi: “Tình hình thế nào?”

“Tình trạng bệnh nhân không tốt lăm.

Suy dinh dưỡng, ngộ độc thức ăn, dùng thuôc tê liệt quá liều, còn có não đã từng bị chắn thương, có tụ máu bằm, có thể gặp nguy hiểm bắt kỳ lúc nào, còn nữa, đứa trẻ trong bụng của bệnh nhân…”

Bác sĩ có chút khó nói, nhưng vẫn tiếp tục: “Đứa trẻ này có nguy cơ sinh non bất cứ lúc nào, thực ra đứa trẻ này có thể sống được đến bây giờ là một kỳ tích, nhưng nhịp tim của thai nhỉ rất yếu.”

Mỗi khi một lời bác sĩ nói ra, khuôn mặt của Tạ Trì Thành càng trở nên khó coi hơn.

“Sử dụng phương pháp điều trị và loại thuốc tôt nhật.”

“Vâng, tổng giám đốc.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhe

Bệnh viện , này cũng thuộc về tài sản tư nhân của Tạ Trì Thành, là sản nghiệp mà anh không công khai ra bên ngoài, Diệp Như Hề được sắp xếp chữa trị ở đây, sẽ không ai tìm ra cô.

Bác sĩ do dự một lúc, nhưng vẫn phải nói: “Tổng giám đốc, bệnh nhân tốt hơn là nên…được bố trí bác sĩ tâm lý.”

Tạ Trì Thành không mở miệng.

Ai cũng có thể nhìn ra được, trạng thái tinh thần của Diệp Như Hề rất đáng lo ngại.

Bác sĩ kiên trì nói tiệp: “Một khi tâm trạng của bệnh nhân suy sụp, việc điêu trị tiếp theo cũng sẽ bị ảnh hưởng.”

Một lúc sau, Tạ Trì Thành khó khăn cất giọng khàn khàn.

“Ông đi sắp xếp đi.”

“Vâng, tổng giám đốc.”

Tạ Trì Thành không ở lại bệnh viện, có một số việc, anh cần phải giải quyết trước.

Lâm Tử Ngang đã sớm chuẩn bị xong tư liệu, nhưng sau khi biết được toàn bộ câu chuyện, ngay cả anh cũng hận không thể làm thị những người kial Phát điên mất thôi!

“Ông chủ, tôi đã điều tra ra được, một tháng trước, người đàn ông tên Tràn Kiên Quốc trong lúc ra biển đánh cá, đã nhặt được Diệp tiểu thư trên biển và đã nhờ vợ ông ta là Lý Quyên chăm sóc. Nhưng hai người này không có lòng tôt. Bọn họ có ý định đem người đi bán cho bọn đầu mỗi, tìm được người mua, đồng thời..

Lâm Tử Ngang run lên, cảm thấy khí áp xung quanh càng lúc càng thập, loại cảm giác áp bức mạnh mẽ kia lại càng khó mà xem nhẹ.

“Nói tiếp đi.”

“Đông thời lây tám vạn nhân dân tệ, bán, bán cho Lại Bì Cửu, chính là gã đàn ông đã bị đâm một đao, hiện còn đang dưỡng thương trong bệnh viện.”

Dứt lời, Lâm Tử Ngang bỗ sung thêm: “Vẫn chưa chêt, anh yên tâm, có thể tùy ý xử trí bất cứ lúc nào.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 431


Chương 431

Ngoài ra, những người trong thị trần đỏ đều đã được không chê, tiền thưởng đã, hứa cũng đã được phân phát xong.”

Lâm Tử Ngang thận trọng liếc nhìn biểu hiện của ông chủ, dưới ánh đèn, sắc mặt anh ảm đạm không rõ, chỉ liếc một cái, anh ta lại lập tức thu hồi ánh mắt, sau lưng đầy căng thẳng.

Lâu rồi anh ta không nhìn thấy ông chủ lộ ra vẻ mặt như vậy.

Ngoại trừ một lần kia trong năm đó, thì đây là lần thứ hai.

Chỉ sợ, có rất nhiều người sẽ gặp xui xẻo, Lâm Tử Ngang thâm câu nguyện, lại muôn bỏ đá xuông giếng, thêm mắm thêm muối, bổ sung một câu: “Hơn nữa, tội còn dò xét được bọn họ đã có ý đồ bán người, còn muốn đoạt đi đứa bé.”

Những tên cặn bã lòng tham không đáy này, chết một ngàn lần đều không đủi Tần Phong đứng ra một bước, nói: “Người, tôi đã chuẩn bị xong rồi.”

Tạ Trì Thành đứng lên, sắc mặt u ám, đôi mắt dường như sắp nồi lên một trận gió tanh mưa máu.

Sau khi được cứu về rồi đưa vào bệnh viện, hắn vấn luôn lo lắng hãi hùng, hắn nhặt về được một mạng, nhưng không biết cái mạng này có thê sông được bao lâu.

Cho dù hắn có muốn bỏ trốn cũng không được —— cửa phòng đã có hai người dữ tọn hung hãn như thần giữ cửa trông coi, cho dù hắn có đi tới nhà vệ sinh, hai người kia cũng một bước không rỜi.

Loại này cảm giác từ từ đón chờ cái chết này lăng trì trái tim hắn, khiến hắn bắt đầu thấy hồi hận, hồi hận bản thân lúc ây tại sao lại không nhịn xuống một chút!

ả đàn bà nhìn gầy yếu trói gà không chặt kia lại có thê cầm dao đâm mình một nhát!

Nghĩ đến đây, Lại Bì Cửu lại cảm thấy càng tức giận.

Hôm nay, hắn cuối cùng cũng bị người ta mang ra khỏi Phát] bệnh, hàn không muốn rời khỏi bệnh viện, nhưng lại trực tiếp bị đánh ngất rồi chở đi, chờ tới lúc tỉnh lại, hẳn đã nhìn thầy người đàn ông khủng bồ kia ở trước mặt mình.

“Không, không, không phải lỗi của tôi!

Là do thím béo! Là thím béo mang người phụ nữ kia vê nhàI Tôi không biệt thân phận của cô ta!”

Lại Bì Cửu trực tiếp quỳ trên mặt đất, dập đầu nhận sai, nước mũi nước mắt chảy đầy đất.

Tạ Trì Thành ngồi ở trên ghế, bóng đen bao phủ trên người anh, không ai nhìn thầy biểu cảm của anh lúc này, chỉ có kia một luồng áp suất khủng bó khiến người ta kinh hãi run sợ.

Lại Bì Cửu quỳ trên mặt đất, mạnh mẽ dập đầu tới mức như sắp vỡ trán tới nơi, kia cái trán hói của hắn nay đầy máu tươi.

Chung quanh đứng đây nhóm vệ sĩ mặt đô đen, bọn họ làm theo chỉ thị, tiền lên một trái một phải đè lấy hai bả vai của Lại Bì Cửu, đem hắn ấn trên chiếc khung sắt.

Lại Bì Cửu đầy mặt hoảng sợ, hắn liều mạng giãy giụa lung tùng, nhưng khẽ động thì lại chạm phải miệng vết thương, đau đến mức mồ hôi đây đâu, hăn bị ép đứng ở tư thế hình chữ đại „ tứ chỉ cột ở bốn góc khung.

Tiếng bước chân vang lên, từng bước một, giông như đang đạp trên tiêng lòng hãn mà đi, toàn thân Lại Bì Cửu đêu đang run rầy, trong miệng kêu to: “Là tôi sai rồi! Tôi biết sai rồi! Cậu đừng giết tôi, câu xin cậu đừng giết tôi! Tôi cũng không có chạm vào cô ta! Tôi thật sự không có chạm vào cô ta! Tôi chỉ là nhất thời bị ma xui quỷ ám mà thôi!”
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 432


Chương 432

Tạ Trì Thành đứng yên, đôi mắt mang theo tia rét lạnh gần như muốn đóng băng người đối diện..

Anh duỗi tay, ấn lên miệng vết thương đã bắt đầu rỉ máu của Lại Bì Cửu, lại dùng sức ấn, một tiếng kêu thảm thiết như chọc tiết heo vang lên.

Lâm Tử Ngang đứng ở phía sau nghe được lại cảm thây hả hê, lạ vừa yên lặng nghĩ, đội ngũ chữa trị đều đã chuẩn bị tốt ở đây, tuyệt đối có thể cứu mạng hắn trong lúc hắn đang hấp hồi.

“Aaa al Cứu mạng! Cầu xin cậu hãy buông tha cho tôi! Tôi đáng chết, tôi biết sai rồi, cầu xin cậu đóÌ”

Giọng nói bí bách khàn khàn của Tạ Trì Thành chậm rãi tràn ra, “Cô ây đang mang thai, mày có biết không?”

Sắc mặt Lại Bì Cửu trắng nhọt, không dám hé răng.

Tay Tạ Trì Thành càng thêm dùng sức, máu từ miệng vệt thương lập tức trào ra, ngay cả vêt khâu cũng đã bị rách bung.

Da tróc thịt bong.

“Aaa al Tôi, tôi biết! Tôi biết!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Nhưng mà, những lời này, như là đã phá vỡ điêu câm ky.

Tạ Trì Thành siết chặt nắm tay, sau đó lại †úm lầy cô áo, {rực tiếp vung năm đấm vào người hắn.

Mặt Lại Bì Cửu hứng trọn cú đấm, miệng cũng phun ra ngụm máu, nửa khuôn mặt sưng lên, ngay cả câu cầu xin cũng đã không thể thốt lên rõ tiếng.

ni nhiên, anh cũng không có dừng ại Một đắm lại một đấm, cho tới khi Tần Phong chủ động tiền lên ngăn cản, trước mặt Tạ Trì Thành chỉ còn một thân xác đang run rây.

“Dẫn người đi.”

“Vâng, ông chủ.”

Rất nhanh, có người tiền tới kéo Lại Bì Cửu đang hôn mê bắt tỉnh qua bên phòng bên cạnh, tiền hành ˆ giải phẫu đặc thù hạng nhất.

Không bao lâu, liền nghe thấy được một tiêng kêu thảm thiết máu chảy đầm đìa Lâm Tử Ngang theo bản năng cảm thấy bộ phận quan trọng nào đó của mình cũng có chút đau.

Cuộc giải phẫu hoàn toàn không sử dụng chất gây mê……

Ngẫm lại đã thấy đau đớn.

Nhưng loại người khốn nạn như vậy, quả thật nên xử theo luật rừng.

Đối với một người phụ nữ đang mang thai cũng dám ra tay, chết cũng không đủ, phương thức tột nhất đó là khiến hắn sống không bằng chết.

Diệp Như Hề đã tỉnh dậy, trông rất an tĩnh, vô cùng ngoan ngoãn, chỉ là mặc cho ai tới gọi cô đêu không có phản ứng.

Cô mở to một đôi mắt xinh đẹp, không có tiêu cự nhìn về phía trước, thậm chí sẽ sợ hãi khi nghe thấy bắt kỳ tiếng vang nào Bác sĩ tâm lý từng nói với Tạ Trì Thành, đây là chửng Rồi loạn stress sau sang chắn PTSD do người bệnh đã phải chịu sự tra tấn về mặt tinh thần cực lớn, cùng với thể trạng sức khỏe của bản thân không tôt và thêm việc bị k*ch th*ch nghiêm trọng.

Vài người biết chuyện xảy ra thì vô cùng cảm thông với chứng bệnh Rồi loạn stress sau sang chấn PTSD , cho dù là ai gặp phải cảnh ngộ như vậy, chỉ sợ cũng không thể trở nên bình thường.

Bác sĩ phụ trách chăm sóc Diệp Như Hề đều là Tạ Trì Thành bỏ ra số tiền lớn mời về, ngay cả những hộ lý chăm sóc đời sông hằng ngày của cô cũng vậy.

Nhưng, vẫn không có bắt kỳ hiệu quả nào.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 433


Chương 433

Giông như cô đang vây kín bản thân trong cái kén an toàn, không muôn ra ngoài, mặc cho ai đứng ở bên ngoài gọi cũng không có phản ứng, thậm chí cả việc ăn cơm cũng vô cùng khó khăn, chỉ có thể dựa vào truyện glucose đề duy trì mạng sống.

Mắt thấy cô càng ngày càng suy yếu đi, Tạ Trì Thành đã đưa Tiêu An cùng Nhạc Nhạc tới.

Đã xa cách hơn một tháng, Tiểu An cùng Nhạc Nhạc cuôi cùng lại gặp được mami của chúng một lân nữa.

“Mami!”

Thời điểm Nhạc Nhạc vừa thấy mamii, giang hai tay muốn tiền lên ôm mẹ, nhưng bị Tạ Trì Thành ôm chặt lại.

Nhạc Nhạc liều mạng giãy giụa lên, nước mắt đều đã rơi xuống.

“Bỏ con ra! Daddy xấu xa! Cha mau thả con ral Con muôn mamil Hu hu hu, con muôn mamil”

Nhạc Nhạc liều mạng khóc to, tay nhỏ không ngừng đấm đá vào ngực daddy.

Tạ Trì Thành thay cô bé lau nước mắt, thấp giọng nói: “Mami đang mang thai, phải cân thận chút.”

Nhạc Nhạc ngần ra, Tạ An đang sốt ruột đứng cạnh cũng ngây ngân cả người.

Tạ An bắt lầy góc áo daddy, ngốc ngốc ngước đâu lên, nói: “Daddy, cha đang nói cái gì thế?”

Tạ Trì Thành buông Nhạc Nhạc ra, nhìn qua hai đứa trẻ, nghiêm túc nói: “Các con sẽ nhanh chóng có em trai hoặc em gái.”

Tiểu An là người phản ứng lại đầu tiên, cậu bé lập tức nhìn về phía mami đang ngôi ngơ ngác trong phòng bệnh, nói: “Daddy, mami đã xảy ra chuyện gì rôi?”

Tạ Trì Thành mím miệng, thấp giọng nói: “Rối loạn stress sau sang chân tâm lý, đem bản thân mình giam hãm lại. Mà các con, hãy đến gõ cửa, đánh thức cô ây, nêu không, SẼ CÓ nguy hiểm tới tính mạng.

Nhạc Nhạc rơi nước mặt càng mãnh liệt, ˆDaddy, cha rõ ràng đã nói là sẽ bảo vệ mamil Vi cái gì mà như vậy!

Hu hu hu…… : Nhạc Nhạc khóc đến mức thở hồn hến.

Tạ Trì Thành ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt cô bé, lần đầu tiên nghiêm túc lại áy náy nói: “Cha rất xin lỗi.”

Ngày đầu tiên ngay khi trở về, bác sĩ đã làm giám định quan hệ cha con, mà đứa bé kia, quả thật là của anh.

Khi lý trí quay trở VỀ, Tạ Trì Thành bắt đầu n nhận tất cả những nhận định trước đó của bản thân.

Nếu, tất cả chuyện này đều là hiểu lầm.

Như vậy, anh rốt cuộc đã sai lầm tới mức nào đây?

Thậm chí khi đối mặt với ánh mắt trong suốt kia của Nhạc Nhạc, Tạ Trì Thành cảm nhận được trái tim như bị xuyên thủng.

Tạ An cũng đỏ vành mắt, nhưng cậu bé không có khóc, gắt gao mà nhịn xung, cậu nhìn daddy, nói: “Chúng con rất yêu mami, cho dù cha không yêu mami, cũng phải bảo vệ mami thật tốt chứ, kẻ lừa đảo, cha là đồ nói dối.”

Tạ Trì Thành nhắm mắt, “Thực xin lỗi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 434


Chương 434

Tạ An năm lây tay Nhạc Nhạc, lập tức xoay người liên đi, hai bóng dáng nhỏ nhỏ khẽ đây cửa phòng bệnh ra, thật cân thận tới gân mami.

“Mami, mamil”

Nhạc Nhạc rât muôn giông như trước đây nhào vào lòng mẹ, nhưng cô bé thây mami gây đên mức giông như.

chỉ cần một trận gió cũng có thẻ thổi bay, lại rơi nước mắt.

“Manmi, con là Nhạc Nhạc đây, mamii, mẹ con nhớ rõ con không mẹ? Mami, con và anh trai đến thăm mẹ đây, hu hu hu, mami, mẹ nhìn con chút đi Ỷ Từng tiếng gọi mami của Nhạc Nhạc, cùng với âm thanh nức nở, chậm rãi hấp dẫn sự chú ý của Diệp Như Hề.

Cô dần dần ngắng đầu lên, cánh môi tái nhợt lúc đóng lúc mở, nhẹ nhàng gọi lên một cái tên.

“Nhạc Nhạc……”

Nghe thây tiêng gọi này, Nhạc Nhạc không thê nhịn được nữa, trực tiếp lao tới, nhưng động tác vẫn rất thận trọng, cô bé vươn hai cánh tay nhỏ ra ôm lây mẹ.

“Mami, Mami, oa…oa…oa, con nhớ mẹ lắm!”

Đôi mắt vô hôn của Diệp Như Hề từ từ tập trung lại, cô chăm chú nhìn Nhạc Nhạc, ánh mắt càng lúc càng rõ ràng.

Đứng ngoài cửa, Tạ Trì Thành thầy rÕ nước mắt của cô chậm rãi rơi xuống từ khóe mắt, giồng như đang đâm thẳng vào tim anh.

“Mami, Mami, con nhớ mẹ lắm, oa…

oa…oa, tại sao mẹ không cân con nữa, HỦ. hủ . hú”

Tiếng khóc của Nhạc Nhạc quá bỉ thương, thậm chí ngay cả Tiểu An đang cô găng chịu đựng cũng đỏ bừng mắt, thút tha thút thít mà nói: “Mami, chúng con rất lo lắng cho mẹ.”

Diệp Như Hề ngắng đầu lên, nhìn về phía Tiểu An, chậm rãi gọi tên của cậu: “Tiểu An..

Tạ An không nhịn được nữa, lon ton chạy tới ôm chằm lấy mẹ.

Tiếng khóc của hai đứa trẻ khiến thần thái trong đôi mắt của Diệp Như Hề càng lúc càng sáng hơn, không còn vẻ hoang vắng vô hồn như ban đầu nữa.

Sự xuất hiện của Nhạc Nhạc và Tiểu An khiến quá trình điêu trị bệnh của Diệp Như Hề tiến triển nhanh chóng, ngay cả bác sĩ tâm lý cũng cảm thán một câu về sự vĩ đại của tỉnh mẫu tử.

Hai đứa trẻ mỗi ngày đều sẽ đến với mẹ, mỗi một ngày là một sự giúp đỡ, nhưng vì mẹ ở trong bệnh viện nên có hơi bắt tiện, mà thân thể của mẹ cũng đã dần. dần khá lên nhiều, có thể lựa chọn xuất viện, ở nhà tĩnh dưỡng.

Vào ngày anh nhận được chỉ định của bác sĩ, Tạ Trì Thành đã xuất hiện đề đưa cô về nhà.

Cả tuần nay đều không thấy bóng dáng của Tạ Trì Thành đâu, mỗi ngày đệu là thư ký Tần đưa đón hai đứa trẻ đến bệnh viện. Hôm nay, anh tự mình đến bệnh viện.

Lúc này, Tiểu An và Nhạc Nhạc vẫn chưa đến, Diệp Như Hề đang yên lặng ngôi trên chiếc ghê trong vườn hoa, phơi mình dưới ánh năng mặt trời, đây là thói quen hiếm hoi mới hình thành của cô.

Những tia nắng chiếu vào khuôn mặt của cô, làm làn da vôn đã trắng nốn càng thêm trong suốt, chiếc áo bệnh viên rộng lớn khiến cô trở nên gầy yêu một cách lạ thường, mà đường cong nhẹ nhấp nhô trên bụng bông nhiền thu hút sự chú ý của anh.

Đứa trẻ đã hơn ba tháng, lộ rõ dấu hiệu mang thai khá rõ ràng.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 435


Chương 435

Tạ Trì Thành chậm rãi bước tới.

Diệp Như Hề nghe thấy tiếng bước chân, nhưng không hệ động đậy.

Anh đứng trước mặt cô, cúi đầu nhìn cô: “Người làm em tổn thương, tôi đã thay em xử lý hắn rồi.”

Không có phản hồi.

Tạ Trì Thành tiếp. tục nói: “Người đàn ông đó đời này cũng sẽ không thể thực hiện quyên lợi làm đàn ông của mình nữa, còn những người đã bán em, bọn họ cũng đã phải thử trải qua cuộc sông của em khi đó.”

Diệp Như Hề khẽ run lên, đó là một loại sợ hãi theo bản năng.

Tạ Trì Thành nhìn thấy, trong lòng khẽ co rút đau đón, nôi sợ hãi sâu đến bao nhiệu mới có thể lưu lại một bóng ma khắc sâu với cô như vậy, thậm chí khi nhắc tới cũng không kìm chế được mà run rẫy.

Mà tất cả, đều là bởi vì anh đến muộn, vì lòng tự trọng nực cười của anh.

Trên khóe môi của ,la Trì Thành khẽ nở một nụ cười khổ, đường nét khuôn mặt vốn sắc sảo dần dần trở nên dịu dàng hơn, trông anh giỗng như một đứa trẻ đã làm sai điều gì.

đó, lại không thể tìm ra cách nào để chuộc tội.

“Tiểu Hề, thật xin lỗi.”

Một tiếng “ ‘thật xin lỗi” này, khiến vành mắt của Diệp Như Hề chọt đỏ hoe, tầm mắt cô mông lung vì nước mắt THNHg vẫn ngoan có không chịu quay âu Anh chậm rãi đi đến trước mặt cô, mọi lời nói tràn ngập trong miệng ‹ đều bị nuốt xuống khi nhìn thây đôi mắt đỏ hoe của cô.

Làn gió nhẹ nhàng thôi qua, hát tung mái tóc che mắt nửa khuôn mặt của cô, nhưng lại có thể trông thầy một tia thất vọng rõ rệt trong ánh mắt.

Cô chưa hề nói lời nào, nhưng lại giỗng như cô đã âm thầm kết án cho anh.

Cuối cùng, Diệp Như Hề được đưa về biệt thự nhài họ Tạ, ở nhà tĩnh dưỡng, có trang bị những thiết bị y tế đầy đủ nhất đề đối phó với mọi trường hợp khẩn cấp.

Trở về biệt thự, Tiểu An và Nhạc Nhạc là người hạnh phúc nhất, gần như chỉ vây xung quanh một mình mami của hai đứa.

Tạ Trì Thành vốn dĩ muốn ở lại, nhưng khi nhìn thấy bả vai cô hơi run lên vì sự xuất hiện của mình, anh đã lựa chọn rời đi.

Dành hầu hết thời gian ở lại trong _ công ty, khiến nhân viên công ty vốn tưởng đã có thể thở phào nhẹ nhõm lại một lần nữa trở nên căng thẳng.

Chẳng mắy chốc, toàn bộ người trong giới kinh doanh đều phát hiện ra, những động thái gân đây của Long Đăng càng ngày càng dữ dội, tác phong gân như là chiêm đoạt hầu hết các tài nguyên lớn, khiến người nghe tin thì sợ đền mất mật.

Mà thân là Tổng giám ‹ đốc của Long Đẳng, Tạ Trì Thành giỏng như đã hoàn toàn biến mất trước mắt mọi người, mọi tung tích của anh đều trở thành một bí ân, Long Đằng ngày càng trở nên phách lôi hơn, nhưng Tạ Trì Thành lại thu mình đến mức tìm không thấy bóng dáng.

Tuy nhiên, những động thái liên tục trên thương trường của anh đủ đề thắt chặt dãy thần kinh của tất cả mọi người, tự nhiên bao gồm cả những người bên phía tô trạch.

Khi lão phu nhân nghe những người bên dưới báo cáo lại tin tức, vẻ mặt của bà ta trở nên nghiêm nghị, thoáng mang theo một loại kiêng ky, kèm theo cảm giác mất mát.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 436


Chương 436

Một lúc sau, lão phu nhân trầm tháp thở dài một hơi.

“Tên nghiệt tử kia, loại thủ đoạn và cập độ này, nêu như là máu mủ của nhà họ Tạ chúng ta thì tốt biết máy.”

“Phu nhân, chúng ta nên xử lý như thế nào đây? Sản nghiệp riêng của chúng ta đã bị thâu tóm không ít.”

Sắc mặt của lão phu nhân đanh lại.

Khi Tạ Trì Thành mở rộng quy mô, hoàn toàn đã thâu tóm không ít sản nghiệp dưới danh nghĩa tư nhân của bà ta, chính vì điều này mà bà ta mới cảm thấy vô cùng đau lòng.

Tuy nhiên, đây là ngâm bồ hòn làm ngọt, bà ta không thế danh chính ngôn thuận đi thảo phạt, nếu không những sản nghiệp còn lại bà ta sẽ không giữ nỗi nữa.

Lão phu nhân tin tưởng, một khi tên nghiệt tử kia phát giác ra được bắt kỳ manh mối nào, tuyệt đối sẽ không lưu lại một chút nào.

“Có tra ra được tin tức gì về người Phụ nữ kia không?”

“Vâng, đã tra ra được rồi. Tạ Trì Thành bảo vệ rất nghiêm ngặt, gần như loại bỏ hết mọi dấu vét. Chúng tôi phải mất rất nhiều sức lực mới tra ra được. Tư liệu ở đây.”

Lão phu nhân kiểm tra kết quả rát lâu.

“Con gái của kẻ ngoại tình…hừ, cái thứ rác rưởi vậy, mà cũng thu về, còn coi như bảo bồi.”

Lão quản gia ở một bên không dám nói lời nào.

Lão phu nhân câm tư liệu, ánh mắt lóe lên một tia hung tợn, nói: “Đem tin tức này chuẩn bị kỹ càng, rồi tung ra ngoài. Tôi muôn thanh danh của người phụ nữ này bị hủy hoại. Tôi ngược lại muốn nhìn xem, có bao nhiêu người chế giễu nó, đem. một thứ rác rưởi coi như bảo bồi…

“Phu nhân, chuyện này…không được thỏa đáng cho lãm, sẽ chọc giận tới cậu ta.”

“Hiện tại nó sẽ không để mặc cho tôi khống chế đâu, chỉ là châm chọc một chút, nó cũng nên nhận một chút giáo huấn.”

“Vâng, phu nhân.”

“Còn nữa, đã sắp xếp người tiền vào nhà trẻ chưa? Đứa bé Tạ An kia nhất định phải ở trong tay chúng ta. Không chỉ có thể dùng đệ uy hiệp Tạ Trì Thành, còn có thể bồi dưỡng nó từ nhỏ.”

Khống chế được Tạ An trong tay, nuôi dưỡng ở bên cạnh, không sợ thằng bé cùng mình không thân nữa, chờ khi thăng bé đó lớn lên sẽ là con dao trong tay bà ta, so với Tạ Trì Thành thì dễ dùng hơn nhiều.

Lão quản gia nơm nớp lo sợ nói: “Nhà trẻ không t thê bồ trí người vào được. Cơ cấu tổ chức của bọn họ không rõ, lại thêm canh phòng nghiêm ngặt, không tiếp nhận nhân viên từ bên ngoài lân vào.”

Sắc mặt của lão phu nhân càng khó coi hơn: “Chút việc cỏn con này cũng làm không được, lũ phế vật!”

Lão quản gia không dám lên tiếng.

“Gọi Diệp Như Mạn đến cho tôi. Tôi muôn hỏi rõ chuyện của Diệp Như Hề một chút, còn nữa, đề xem năm đó tại sao cô ta lại ngôi ThÌU Lão phu nhân nở một nụ cười gian trá, đem những lời còn lại nói ra khỏi miệng.

“Đã có một chậu nước. bản, vậy đổ thêm vài chậu nước bản nữa, thì có làm sao? Tôi ngược lại thực sự rất mong chờ nhìn thây thằng nghiệt tử kia sẽ lộ ra sắc mặt thê nào.

Lão phu nhân vui vẻ mỉm cười.

Nhưng quản gia lại âm thâm thở dài trong lòng, đến khi nào phu nhân mới hiểu” được nhà họ Tạ đã không còn là nhà họ Tạ năm đó nữa, phụ nhân cũng không còn là người câm quyền nói một không hai của năm đó.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 437


Chương 437

Nhà họ Tạ này, sớm đã thay đổi từ lâu rôi.

Đến khi tin tức được truyền ra, cũng chỉ năm trong phạm vi rẫt nhỏ, vô cùng bí ẩn.

tuy nhiên, phạm vi ảnh hưởng theo sự ‘nam chỉnh bắc chiến ‘ của Tạ Trì Thành sắp tới càng lúc càng lớn, cũng trở thành đê tài nói chuyện hăng say của người trong thành phô “Cô có biết không? Giám đốc Tạ của Long Đằng kim ốc tàng kiều!”

“Thiệt hay giả vậy? Giám đốc Tạ không phải từ trước nay đều không có tin tức tình ái hay sao? Ngay cả một vị hôn thê đã đứng vững 6 năm trời còn hủy hôn cơ mà.”

“Cái chuyện hủy hôn kia đã là chuyện từ 800 năm trước rôi, hiện tại Tạ phu nhân mới xuất hiện mới là thế thực mạnh nha, nghe nói giám đốc Tạ còn vì cô ta mà mua luôn một thị trấn.”

“Sao cô lại biết được chuyện này?”

“Ôn ào rất lớn đó! Còn có cố ý mua một căn biệt thự sát biển giá trị một trăm triệu ở đảo cá mập, một khoản đó, quả thật bỏ xuống được!”

“Vậy đang giấu nàng Kiều nào thế?

Tại sao lại không có một chút tin tức nào?”

Người nói chuyện cố ý đè thấp giọng xung, như là nói ra một bí mật gì đó lón lao.

“Suyt, chúng ta đêu ngâm thảo luận, người phụ nữ kia là chị gái của vị hôn thê trước đó, nghe nói vân là thiên kim của nhà họ Diệp đã phá sản kia, chẳng qua là xuất thân của cô ta không tốt lắm, là con gái riêng của vợ trước Diệp Kiến Nam, còn từng phạm tôi rôi ngôi tù.”

“Tạ đại thiếu nuốt trôi loại mặt hàng này à? Tôi cũng không tin vào chuyện này đâu.”

“Mọi người đêu nói như thê đó, cô không tin thì cứ tự mình đi hỏi một chút, nói không chừng giám đốc Tạ thật sự có khâu vị nặng thì sao!”

Lại là một tràng tiếng cười không rõ là có ý gì.

Nhưng tới lúc Tạ Trì Thành đột nhiên biệt được chuyện này thì đã nồi trận lôi đình, vứt hê đồ đang đầy sàn, sắc mặt xanh mét.

“Điều tra rõ, là nơi nào đã tiết lộ tin TUPG” ` Đám người phía dưới đều không dám thỏ mạnh, mây lời đàm tiếu kia ban đầu bọn họ cũng nghe nói qua, nhưng phạm vi lan truyền quá nhỏ, ai cũng không quá đề ý, chỉ xem những người đó là sợ hãi Long Đằng mà bàn tán lung tung.

Hơn nữa ông chủ gần đây áp lực có vẻ quá nhiều, bọn họ không dám lấy việc vặt vãnh phiền đến anh, một lần m chú ý, lời đồn đãi này đã truyện ra rộng rãi như vậy rôi.

Hiện tại muốn ngăn lại, thì chẳng khác nào chứng thực lời đồn đó là sự thật.

“Ông chủ, điều tra ra được, lúc ban đâu truyền tin đi làm mây nhà xí nghiệp bị chúng ta thâu tóm, bọn họ trong lòng có oán hận, mới bắt đầu lan truyền tin đồn.”

Sắc mặt Tạ Trì Thành xanh mét, trên gương mặt anh tuần tràn đầy vẻ thù địch, “Bọn họ cũng không dám làm như thế, điều tra ra kẻ đứng sau đám người đó là ai, tuyệt không buông tha.”

“Vâng, ông chủ!”

* Sau khi Diệp Như Hề tiếp nhận đọt kiểm tra sức khỏe thường ngày xong, chậm rãi đi tới hoa viên, ngôi phơi nắng.

Vườn sau của Tạ gia trang có một khu vườn trồng đầy hoa hông, lúc này hoa hồng đã đua nhau khoe sắc, liệc mắt một cái nhìn lại, vô cùng xinh đẹp, nơi này cũng trở thành nơi Diệp Như Hề thích nhất gần đây.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 438


Chương 438

Vì chuyện này, Tạ Trì Thành còn sai người xây dựng một đình hóng gió đặt ngay giữa vườn hoa, còn đặt vào đó chiếc ghế dựa mềm mại.

Tiểu An cùng Nhạc Nhạc từ sau khi thấy như thê trở về, cũng không hề làm: mình làm mầy nữa, cả hai đứa nhỏ đều vô cùng ngoan ngoãn hoàn thành nhiệm vụ và bài tập về nhà của mình, thời gian còn lại thì lại chạy đến ngồi cùng mami hóng gió, nói Ty phiêm, hoặc là cùng nhau ngủ trưa Khi Tạ Trì Thành xuất hiện, liền thấy một màn này.

Diệp Như Hề ngồi ở trên sô pha, hai bên người là Tiểu An cùng Nhạc Nhạc đang năm cạnh, cả hai đứa trẻ đều ngoan ngoãn dựa vào hai bên, nghiêm túc nghe mami kể chuyện cổ tích.

Một cảnh tượng như vậy, dường như đem anh ngăn cách ở bên ngoài.

Tạ Trì Thành không có cử động, chỉ là lắng lặng đứng ở nơi mà ba mẹ con không nhìn thầy, dựa người trên cây cột, hai mắt hơi thất thần.

Giọng nói mềm mại trong trẻo của Diệp Như Hề chậm rãi truyền tới, lúc ân lúc hiện, anh cứ lắng lắng dừng lại, ,không phát ra tiêng động, không quây rây.

Chú Chung đứng ở bậc thang thấy „ một màn này, đổi mắt hơi ướt, ông ây luôn cảm thây thiếu gia nhà mình cuỗi cùng cũng có được một gia đình thuộc vệ cậu ây, tiêu thiêu gia cũng không phải cô độc một mình nữa, trong nhà này đã có nữ chủ nhân, còn có thêm tiêu công chúa, vôn nghĩ cuộc sông sẽ dân dần tốt hơn, tươi cười của thiếu gia cũng sẽ ngày càng nhiều hơn.

Như thế nào lại lập tức biến mất rồi?

Chú Chung không rõ ràng, lắm, nguyên do trong đó, lại thấy tiếc hận rất nhiêu, những ngày tháng tra tấn như vậy, đên bao giờ mới kết thúc đây.

Hai đứa nhỏ ngủ thiếp đi được người làm ôm trở về phòng, để tránh gió thôi dễ làm chúng cảm lạnh, ngay cả Diệp Nhự Hệ cũng không được cho phép ngôi ở bên ngoài cả ngày.

Chỉ là cô vừa dịch chuyển, liền thấy Tạ Trì Thành đang dựa vào cột đình, cô theo bản năng lui về phía sau vài bước.

Tạ Trì Thành cảm thấy hành động vừa rồi của cô chói mắt cực kỳ, trong lòng nảy lên một trận lửa giận không tên, những khi đối diện với ánh mặt hoảng sợ của cô, lửa giận từ từ lắng xung.

Anh nghĩ, bọn họ cần phải nói chuyện.

Tạ Trì Thành đi từng bước một tới gân, Diệp Như Hề lại từng bước lùi về phía sau, cho đến khi không thể lùi vê được nữa, cô xoay người liên muốn chạy, nhưng đã bị một đôi bàn tay to từ phía sau chặn ngang rồi bế lên, trực tiệp đặt cô lên sô pha trong đình hóng mát.

Biết chính mình trồn không thoát, Diệp Như Hề không có động đậy, chỉ là tránh đi tầm mắt nóng, rực của anh, hơi cuộn tròn thân thê của mình.

Tạ Trì Thành trầm mặc một hồi, không có miễn cưỡng, thấp giọng nói: “Chúng ta nói chuyện đi.”

Diệp Như Hề không có đáp lại.

“Em muốn anh phải làm cái gì.”

Anh trực tiếp hỏi thẳng.

Duy trì trạng thái này, không chỉ có tra tấn cô, còn tra tấn anh.

“Hè Hè, trả lời anh, được không?”

Một câu này, mang theo tia khẩn cầu mà chính bản thân anh cũng không biết.

Môi Diệp Như Hề giật giật, nói một cậu thật nhỏ thật nhẹ, nhẹ đến mức gân như không nghe thấy lời cô nói, bật thốt ra từ hai cánh môi.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 439


Chương 439

“Đừng xin lỗ em chỉ là…… Không biết nên đối mặt với anh như thế nào.”

Tạ Trì Thành ngắn ra, trong hai mắt là vẻ mừng như điên, đề lại bả vai cô, ép cô ngâng đầu nhìn lên, nhưng khi thây một mặt đầy nước mắt, liền cứng đờ.

Diệp Như Hề cũng không muốn rơi nước mắt, thật quá yếu đuối.

Nhưng mà lại khống chế không được.

Loại này trạng thái cứ né tránh thế này, khiên thê xác và tinh thần cô đều mỏi mệt.

Nhưng đúng là theo như cô nói, cô không biết nên đối mặt với người đàn ông mình yêu nhưu thế nào.

Hận sao?

Hận, rất khó để không hận.

Ở thời điểm cô cận kề tuyệt vọng, sự không tin tưởng của anh đã phá vỡ một tia hy vọng cuôi cùng trong cô, cô biệt, với năng lực của anh có thể tìm kiếm được cô nhanh hơn nhiều.

Cho dù là chỉ là nhanh hơn một phút, nhanh hơn một giây, đều có thê khiến cô tránh khỏi một màn nhục nhã nhữ thế Cô cảm thấy bản thân bị dơ bản.

Biết rõ hận thì như vậy có chút không thể nói lý, có chút giận chó đánh mèo, nhưng cô khống chế không được Suy nghĩ của bản thân Chung quy…… Là giữa hai người bọn họ đã sụp đồ một tia tin tưởng cuôi cùng.

Cô không dám yêu, cũng không xứng để yêu.

“Hè Hà, nhìn anh.”

Cô ngắn ra một chút, ma xui quỷ thế ông mình yêu nhưu thế nào.

Hận sao?

Hận, rất khó đề không hận.

Ở thời điểm cô cận kề tuyệt vọng, sự không tin tưởng của anh đã phá vỡ một tia hy vọng cuôi củng trong cô, cô biệt, với năng lực của anh có thể tìm kiếm được cô nhanh hơn nhiều.

Cho dù là chỉ là nhanh hơn một phút, nhanh hơn một giây, đều có thê khiến cô tránh khỏi một màn nhục nhã như thế Cô cảm thấy bản thân bị do bản.

Biết rõ hận thì như vậy có chút không thể nói lý, có chút giận chó đánh mèo, nhưng cô khống chế không được Suy nghĩ của bản thân Chung quy…… Là giữa hai người bọn họ đã sụp đồ một tia tin tưởng cuôi cùng.

Cô không dám yêu, cũng không xứng để yêu.

“Hè Hà, nhìn anh.”

Cô ngắn ra một chút, ma xui quỷ thế nào lại ngắng đầu lên, trong đôi mắt đẫm lệ mờ ảo, cô đối diện với ánh mắt dịu dàng của anh.

Anh duỗi tay, lau đi nước mắt trên mặt cô, lại càng lau càng nhiều, giọng điệu mang theo bắt đắc dĩ cùng sủng nịch, nói: Đừng khóc nữa, lại khóc đến đôi mắt sưng lên, đứa nhỏ trong bụng cũng sẽ là một đứa mít ướt hay khóc nhè.”

Nửa câu sau thành công khiến Diệp Như Hề nín khóc mà vật cười, cô chật vật xoa nước mắt, nói, “Anh có tin không, đây là con của anh, em không có phản bội anh, em không Cô vừa nói ra, lại vừa khóc to hơn Những ủy khuất, kinh hách, sợ: hãi, cùng khẩn trương cô đã phải chịu bao nhiêu ngày qua tt cả đã SỤP đồ dưới ánh mát dịu dàng đầy an ủi của anh.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 440


Chương 440

Một hơi cô mạnh mẽ chống đỡ, cũng đã dần được thả lỏng, hóa thành nước mắt, không ngừng trào ra.

Anh kéo cô ôm vào lòng, nhẹ nhàng võ về phía sau lưng cô, tùy ý đề nước mắt cô thấp ướt vạt áo mình.

Anh nói.

“Em không có sai, là anh sai rồi. Sai lầm nghiêm trọng, sai đến hết thuốc chữa.”

Cô khóc một hồi lâu, tiếng khóc mới từ từ ngừng lại.

Diệp Như Hề dựa vào trong lòng anh, không còn chút sức lực, toàn thân như mêm nhữn, giọng nói đã khàn đi mấy phần, nói: “Tạ Trì Thành, chúng ta tách ra đi.”

Tạ Trì Thành vốn tưởng rằng mọi chuyện sẽ trở nên tốt hơn, đột nhiên nghe được những lời này, : sắc mặt anh lập tức cứng đò, nghiến răng nghiên lợi nói: “Em đừng mơ!”

Sau khi nói xong, tâm trạng của Diệp Như Hề mới từ từ bình tĩnh trở lại.

Ý tưởng này, kể từ khi được Tạ Trì Thành đón trở vê, cô đã nghĩ đến.

“Diệp Như Hề, em đừng mơ đến việc rời đi! Em có nghe hay không!”

Anh đè bả vai cô lại, ánh mắt như muốn thu nhỏ cô và đứa con trong bụng vào trong đó.

Sao cô lại dám nói ra câu này chứ?

“Anh không cho phép!”

Khuôn mặt tái nhọt của Diệp Như Hề dần bình tĩnh trở lại, nhưng giọng nói của cô lại rất kiên định.

“Em không muốn ở bên anh nữa.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Câu nói này hoàn toàn khiến Tạ Trì Thành tức giận.

Khuôn mặt tuần tú của anh tiến lại gân, trực tiếp đè xuồng, một nụ hôn nặng nê áp xuông môi của cô, không có dịu dàng, chỉ có phẫn nộ.

Cô thờ ơ, buộc mình phải chịu đựng nụ hôn đây thô bạo này.

Ngay cả khi bị cắn rách môi, cô cũng không phản kháng chút nào, nhưng cũng không…chủ động phối hợp.

Đây là một nụ hôn tẻ nhạt và vô vị.

Trái tim của Tạ Trì Thành chậm rãi chùng xuông.

Rút lui rời đi, đôi môi vốn nhợt nhạt không chút huyết sắc của Diệp Như Hề, giò đã nhuôm một màu đỏ thẫm mê người, giông như một đóa hồng đang nở rộ, óng ánh hạt sương nhữ pha lê.

Tuy nhiên, ánh mắt của cô không còn vẻ e lệ như xưa nữa.

“Diệp Như Hề, em đừng mơ tưởng, tôi không cho phép.”

Những lời uy h**p của anh như đang văng vắng bên tai, khiến Diệp Như Hề run lên, né tránh tầm mắt của đối phương.

Kể từ ngày đó, luôn có vài vệ sĩ theo sát bên cạnh cô, nhưng trong bóng tôi, có lẽ còn có nhiều người đang canh chừng cô hơn.

Diệp Như Hề chỉ coi như không nhìn thây, cho dù môi ngày Tạ Trì Thành đều dành chút thời gian chăm sóc cô, nhưng cô vần cô găng không đáp lại lời của anh, cho dù có phản ứng cũng chỉ dùng vài từ đơn giản.

Cô vốn tưởng với thái độ như Vậy, không được mây ngày cô sẽ có thể ép người đàn ông kiêu ngạo này ròi đi, nhưng Tạ Trì Thành lại giông như không cảm nhận được điều này.
 
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Chương 441


Chương 441

Thậm chí càng ngày càng anh càng dành nhiều thời gian cho cô hơn, có đôi khi dù là không nói lời nào, anh vẫn sẽ đem kéo cô vào trong phòng làm việc, ngồi cùng anh xử lý công việc.

Phòng làm việc trong biệt thự cũng đã được trang hoàng lại một phen, không còn theo phong cách đơn sơ lạnh lẽo trước đây nữa, trong góc có kê thêm một chiếc ghế mềm củng chăn lông, còn đặt rất nhiều sách và đồ chơi nhỏ cho ai đó đỡ nhàm chán.

Diệp Như Hề không biết anh muôn làm gì, nhưng cô không phản kháng, chỉ im lặng kháng cự, kiên nhẫn chờ ngày anh từ bỏ.

Điêu duy nhật khiên Diệp Như Hề muôn ăn mừng đó là vào ban đêm, cô có thể ngủ một mình trong phòng, không cần phải ngủ chung giường với Tạ Trì Thành, nêu không đoán chừng cô sẽ thức trắng đêm mật.

Mà Tạ Trì Thành hiển nhiên cũng nghĩ đến chuyện này, cũng không miễn cưỡng cô, một lần nhảy xuồng biển kia đã khiến cô bị tồn thương, thai nhi vẫn chưa ổn định, nếu lại phát sinh thêm vấn đề gì khác, sẽ không gánh vác nổi.

Đêm đó, Diệp Như Hề lại lần nữa bị đánh thức bởi một cơn ác mộng, trong giấc mơ, tất cả mọi người đều chết hết, Tiểu An và Nhạc Nhạc chết, ngay cả Tạ Trì Thành cũng chết ở trước mặt cô.

Cô bị cảnh tượng này dọa đến giật mình mở to mắt, một lúc sau, cô mới phát hiện bên cạnh mình đang phát ra một tiếng hít thở khác.

Cô thận trọng xoay người, lập tức nhìn thấy một bóng người đang ghé vào bên cạnh giường, tựa như đang ngủ thiếp đi.

Nương nhờ theo ánh trăng chiếu vào, cô mới nhận ra người kia là ai.

Tâm trạng của Diệp Như Hề đột nhiên trở nên phức tạp.

Từ động tác quen thuộc của anh, cô có thê nhìn ra được, đây rõ ràng không phải là lần đầu tiên anh làm việc này, vậy suốt những đêm qua, anh đã một mực canh giữ ở bên cạnh cô như thê này sao?

Rõ ràng là cô chưa bao giờ nhìn thấy anh lúc mình tỉnh dậy.

Là vì để tránh việc cô cảm thấy phản cảm sao?

Tạ Trì Thành nhúc nhích, tựa hồ như sắp tỉnh lại, Diệp Như Hề nhanh gi E nhắm hai mắt lại.

Cánh tay của Tạ Trì Thành đã tê rân, lúc tỉnh lại, anh vô thức nhìn người năm trên giường, thấy cô đang ngủ yên ồn, anh mới thả lỏng lắc lắc cảnh tay đang tê cứng của mình.

Anh nhíu mày, đứng dậy vén chăn bông cho Diệp Như Hề. Động tác của anh rất vụng về. Nhìn qua có vẻ anh không thường xuyên làm như vậy vì sợ sẽ đánh thức cô. Dù sao đây cũng là ¡ giác ngủ ngọt ngào hiếm hoi không gặp ác mộng của cô.

Từ sau khi cô trở về, trong một đêm tình cờ, Tạ Trì Thành nghe thấy tiếng khóc của cô lúc đang mê man, anh lập tức xông vào phòng an ủi cô một lúc lâu, cô mới dần bình tĩnh trở lại.

Kể từ đó, anh luôn canh giữ ở bên cô sau khi cô chìm vào giấc ngủ, lúc cô gặp ác mộng anh sẽ lập tức trấn an cô, vì Diệp Như Hề ngủ quá sâu nên cô chưa bao giờ phát hiện ra.

Giò phút này, cô giả vò ngủ cực kỳ khó khăn, động tác đắp chăn bông của anh không thuần thục, ngay cả hơi thở của anh. cũng đều gân trong gang tắc, máy lần cô tưởng anh định làm gì đó thì anh lại kéo dài khoảng cách ra.

Anh đang nhìn cô.
 
Back
Top Dưới